<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:blogger='http://schemas.google.com/blogger/2008' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd="http://schemas.google.com/g/2005" xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-5404404593423172559</id><updated>2024-11-08T07:32:54.280-08:00</updated><category term="Blog"/><title type='text'>Blogger Thiên Mã Bình An</title><subtitle type='html'>Trang nhật ký nhà văn Thiên Mã Bình An</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://blog.thienmabinhan.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5404404593423172559/posts/default?redirect=false'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.thienmabinhan.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>Unknown</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>9</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>25</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5404404593423172559.post-1808775867987574960</id><published>2013-01-07T10:42:00.000-08:00</published><updated>2014-04-08T00:24:50.433-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Blog"/><title type='text'>Anh đã hết yêu em....</title><content type='html'>&lt;h1 class=&quot;title row10&quot; id=&quot;title&quot;&gt;Anh đã hết yêu em&lt;/h1&gt;&lt;div style=&quot;font-family: Arial; font-weight: bold; text-align: justify;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;Dành tặng những ai đã yêu – đang yêu và sẽ yêu&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;object height=&quot;61&quot; width=&quot;300&quot;&gt;&lt;param name=&quot;movie&quot; value=&quot;http://static.mp3.zdn.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?MjAxMS8xMi8xMy85L2IvInagaMEOWI0NTRlZmM4MjQzOTE5YzJhOTk4MjI3ZmEwOTMxYjkdUngWeBXAzfEJsWeB2mUsICgUmFkaW8gMTg5OiBBWeBmggxJHDoyBo4WeBq_dCB5w6p1IGVcUIbaBIHxCWeBG9nIFJhZGlvInagaMEfDF8Mw&quot; /&gt;&lt;param name=&quot;quality&quot; value=&quot;high&quot; /&gt;&lt;param name=&quot;wmode&quot; value=&quot;transparent&quot; /&gt;&lt;embed width=&quot;300&quot; height=&quot;61&quot; src=&quot;http://static.mp3.zdn.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin1.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?MjAxMS8xMi8xMy85L2IvInagaMEOWI0NTRlZmM4MjQzOTE5YzJhOTk4MjI3ZmEwOTMxYjkdUngWeBXAzfEJsWeB2mUsICgUmFkaW8gMTg5OiBBWeBmggxJHDoyBo4WeBq_dCB5w6p1IGVcUIbaBIHxCWeBG9nIFJhZGlvInagaMEfDF8Mw&quot; quality=&quot;high&quot; wmode=&quot;transparent&quot; type=&quot;application/x-shockwave-flash&quot;&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=&quot;font-family: Arial; font-weight: bold; text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;br style=&quot;font-style: italic; font-weight: normal;&quot; /&gt;&lt;br style=&quot;font-style: italic; font-weight: normal;&quot; /&gt; &lt;div class=&quot;fb-like&quot; data-href=&quot;http://www.facebook.com/mr.thienmabinhan&quot; data-send=&quot;true&quot; data-show-faces=&quot;true&quot; data-width=&quot;450&quot;&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic; font-weight: normal;&quot;&gt;Bạn thân mến!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br style=&quot;font-style: italic; font-weight: normal;&quot; /&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic; font-weight: normal;&quot;&gt;Trong  cuộc sống người ta thường nói Không có gì là không thể và tình yêu cũng  không nằm ngoài quy luật đó. Ngày hôm qua ai đó yêu thương bạn sâu đậm,  nhưng sẽ có một ngày người đó không còn yêu nữa. Hết yêu rồi phải làm  sao đây?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br style=&quot;font-style: italic; font-weight: normal;&quot; /&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic; font-weight: normal;&quot;&gt;Blog  Radio mời bạn đến với những yêu thương – giận hờn và nhất là cảm giác  hết yêu thương của ai đó và cách họ đối diện, xử sự với người yêu của  mình trong tình huống đó.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;font-family: Arial; margin: 0in 0in 0pt; text-align: center;&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; height=&quot;397&quot; src=&quot;http://media.nhacvietplus.com.vn//Upload/CMS/Nam_2011/Thang_7/Ngay_12/Images/Avatar/WaterMark/images558390_untitled2_thumb.jpg&quot; style=&quot;height: 397px; width: 400px;&quot; width=&quot;400&quot; /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;font-family: Arial; margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;&quot;&gt;&lt;/div&gt;&lt;ul style=&quot;font-family: Arial;&quot;&gt;&lt;li&gt;    &lt;span style=&quot;font-weight: bold;&quot;&gt;Anh đã hết yêu em rồi!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;    &lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;div style=&quot;font-family: Arial;&quot;&gt;Khi yêu em đừng nghĩ đến “vĩnh viễn” vì thực ra đời này kiếp này mọi thứ sớm đã an bài như thế rồi, em à!&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;font-family: Arial; text-align: justify;&quot;&gt;Đừng bao giờ nói yêu nhau mãi mãi, cứ yêu nhau thật lòng, dành hết tình yêu ấy cho nhau là được rồi.&lt;br /&gt;Một  sáng sớm, khi anh tỉnh giấc, người anh nghĩ đến không phải là em, điều  đầu tiên anh nghĩ không phải là những giây phút bên em, thì cũng đồng  nghĩa là hình ảnh em đang xa dần trong tâm trí anh rồi đó, em à. Khi  chào đón một ngày mới, khi nhìn thấy những tia nắng đầu tiên, tia nắng  ấm bình minh làm anh nheo mắt và mỉm cười. Đó là khi anh nghĩ về cô bạn  gái anh mới quen, về những điều thú vị của cô ấy, về cái cá tính độc đáo  đã cuốn hút anh. Anh đang có một bóng hình khác....&lt;br /&gt;Vì thế, em  ơi, cho dù quá khứ anh đã rất yêu em nhưng bây giờ anh đang dần quên em.  Khi em không còn là hình bóng trong trái tim anh, thì lòng anh sẽ không  nhớ về em. Dù biết tình yêu em dành cho anh sâu đậm nhưng anh sẽ chọn  cách vờ đi như không biết gì, anh quên...&lt;br /&gt;Điện thoại... Ngày ấy và bây giờ đã khác nhau rồi em à...&lt;br /&gt;Một  ngày nắng ấm, ngồi ở Love Coffee, anh đang xóa bớt tin nhắn điện thoại,  nhìn thấy những tin nhắn của em anh không ngần ngại chọn xóa thì khi đó  anh đã đẩy được bóng hình em ra xa, anh đã hết yêu em rồi đó.&lt;br /&gt;Một  buổi mưa tầm tã, chạy trú những hạt mưa nặng trĩu, điện thoại anh réo  lên bản nhạc chuông quen thuộc. Anh chọn một nơi trú tạm, móc điện thoại  ra thấy tên em, anh sẽ đút điện thoại vào túi. Tiếp tục đứng trú mưa.&lt;br /&gt;Một buổi tiệc đàn đúm với bạn bè, chuông điện thoại lại reo lên, anh thấy số em, im lặng, đó là lựa chọn của anh.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;font-family: Arial; text-align: justify;&quot;&gt;Rồi  khi anh không thể nào không nhận cuộc gọi của em, thì anh sẽ trả lời em  đại loại như &quot;Bây giờ anh đang bận rồi, tối em gọi lại nhé, hoặc anh sẽ  gọi cho em&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;font-family: Arial; text-align: justify;&quot;&gt;Em  ơi, đừng hy vọng gì chuyện níu kéo tình yêu đã qua em à. Anh xin em đó,  đừng bao giờ tin những lời anh nói trong điện thoại là thật. Anh chỉ cố  tìm một lí do nào đó có vẻ hợp lí thôi, một lí do cho có mà thôi em à.  Anh xin em đừng chờ đợi, đừng bao giờ tự lừa dối, huyễn hoặc mình. Nếu  em tin vào lời anh nói thì em sẽ phải chờ đợi và sẽ không có một cái mốc  cụ thể nào cho sự chờ đợi đó đâu..&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;font-family: Arial; margin: 0in 0in 0pt; text-align: center;&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; height=&quot;302&quot; src=&quot;http://media.nhacvietplus.com.vn//Upload/CMS/Nam_2011/Thang_7/Ngay_12/Images/Avatar/WaterMark/images558391_hetyeu_thumb.jpg&quot; style=&quot;height: 302px; width: 400px;&quot; width=&quot;400&quot; /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;font-family: Arial; margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;&quot;&gt;Nếu như khi anh hết yêu em rồi... Mình gặp nhau thì sẽ ra sao???&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;font-family: Arial; text-align: justify;&quot;&gt;Sau  bao ngày dài chờ đợi, mòn mỏi, hy vọng, em nhận ra nhiều điều, chắc  chắn em sẽ hỏi &quot;Anh còn yêu em không?&quot;. Lúc đó anh chỉ biết im lặng,  không trả lời. Anh muốn nói &quot;Hết rồi em à!&quot; Nhưng anh không nhẫn tâm và  anh nghĩ rằng em đã có câu trả lời sau ngần ấy chuyện.&lt;br /&gt;Em đừng rơi  nước mắt trước mặt anh. Khi em đau ốm đừng bao giờ nói cho anh nghe.  Anh sẽ chẳng dành cho em sự chú ý hay quan tâm nào đâu, có chăng chỉ là  một chút đồng tình, và mong sự kiêu ngạo của em, đừng vứt bỏ đi những  cái vốn có thuộc về sự kiêu ngạo ấy. Tuy nhiên rất nhiều người, đã vì  tình yêu mất đi quá nhiều. Ngay cả dũng khí đứng dậy cũng không còn,  kiêu ngạo ở đâu? Chỉ là cần phải nhớ, chỉ có người yêu mình, mới thực sự  có thể tiếc thương cho em. Mà không phải là sự đồng tình một cách thờ  ơ, thương hại.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;font-family: Arial;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-weight: bold;&quot;&gt;Anh đã hết yêu em rồi!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;font-family: Arial; text-align: justify;&quot;&gt;Khi  anh không yêu em, mong em đừng mất đi sự tự tin của bản thân. Bởi vì  yêu một người, không phải người ấy giỏi giang, mà đó chỉ là một thứ cảm  giác. Anh khiến em có cảm giác đó, vì em yêu anh. Giống như vậy, anh  không yêu em, cũng không phải là do em không giỏi giang. Giỏi giang,  không phải là lý do để yêu.&lt;br /&gt;Khi người ta không yêu mình, mình nên  cầu chúc cho người ấy được hạnh phúc. Có yêu rồi không nên có hận, oán  hận rất xấu. Sao lại để thứ đẹp đẽ nhất trong cuộc sống trở thành kinh  tởm? Cũng đừng cảm thấy bất bình. &lt;span style=&quot;font-weight: bold;&quot;&gt;Anh  đi tức là anh mất đi một người yêu anh, còn em mất đi một người không  yêu em, nhưng thứ đạt được là một cuộc sống mới, một cơ hội yêu mới.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Trong  tình yêu, xin em đừng nghĩ đến &quot;vĩnh viễn&quot;. Yêu không có vĩnh viễn, nay  em yêu anh sâu đậm, nhưng sẽ có một ngày em không còn yêu anh nữa. Anh  chỉ là đến cái ngày ấy sớm hơn em một bước mà thôi. &lt;span style=&quot;font-weight: bold;&quot;&gt;Khi anh không yêu em, mong em hãy giữ lấy một chút ký ức ấm áp, đừng để sự dịu dàng ấy chầm chậm héo tàn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Khi  anh không yêu em nữa, xin em hãy thở thật sâu, trên đường đời, trải đầy  những nụ hoa yêu, luôn có một nụ hoa nào đó thuộc về em, đó không phải  là an ủi. &lt;span style=&quot;font-weight: bold;&quot;&gt;Mà là, đời này kiếp này sớm đã an bài như thế rồi, em à!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&amp;nbsp; &lt;br /&gt;&lt;div style=&quot;margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;&quot;&gt;&lt;div style=&quot;margin: 0in 0in 0pt; text-align: center;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;img alt=&quot;&quot; height=&quot;300&quot; src=&quot;http://media.nhacvietplus.com.vn//Upload/CMS/Nam_2011/Thang_7/Ngay_12/Images/Avatar/WaterMark/images558393_anh1_thumb.jpg&quot; style=&quot;height: 300px; width: 400px;&quot; width=&quot;400&quot; /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;margin: 0in 0in 0pt; text-align: center;&quot;&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;    &amp;nbsp;    &lt;span style=&quot;font-weight: bold;&quot;&gt;Mãi xa nhau&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;    &lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;font-weight: bold;&quot;&gt;Anh à!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Em  không trách anh vì đã bỏ rơi em giữa chừng trên con đường mang tên tình  yêu đâu anh ạ, vì anh là một kỷ niệm ngọt ngào của em. Em không trách  và em cũng chẳng giận nữa. Có thể ai đó nói em hiền, nói em mau quên.&lt;br /&gt;Chẳng  ai biết được em, người có vẻ ngoài vô tư lắm, lại hằng đêm sau khi anh  rời xa đã trằn trọc, đã cay đắng khi nhớ lại những sai lầm nhỏ nhặt lúc  bên anh, điều có thể là lý do để anh rời xa em. Chẳng ai biết được đã có  một khoảng thời gian, mỗi sáng thức dậy em chẳng hiểu thức dậy để làm  gì, trời rất sáng và ấm áp nhưng con đường trước mắt mù mịt và u tối khi  em không còn cảm nhận được sự đồng hành của anh. Chẳng ai biết được em  đã tốn bao nhiêu thời gian khiến đường đi học về dài hơn trước để có thể  đi qua đi lại những conđường mà anh yêu thích. Chẳng ai biết được, có  những lúc em ngồi trong nhà tắm, khóc như được mùa vì nhớ anh.&lt;br /&gt;Chẳng  ai biết được em đã bao lần ngắm mình xinh đẹp trong gương nhưng rồi lại  tự thấy mình chẳng có gì hấp dẫn vì không níu kéo nổi anh. Chẳng ai có  thể biết được và để ý xem em đã buồn thế nào khi vắng anh. Nhưng rồi,  bỗng một ngày em lớn hơn một chút. Đó là một ngày duy nhất giữa mùa đông  có nắng chói chang. Quyển sách anh tặng rơi ra từ khe tủ. Lời đề tặng  còn tươi màu mực nhưng người tặng thì đã thay đổi nét bút đến bao nhiêu  lần.&lt;br /&gt;Anh à, lời đề tặng của anh chẳng có sức mạnh xoay đổinỗi buồn  nào trong em cả, nó rất đơn giản và nắn nót, em chẳng học được gì ngoài  ba từ &quot;Phải sống tốt&quot;. Nhưng, nét mực đã đưa em trở lại những kỷ niệm  ngọt ngào ngày anh ở bên em, như hương hoa sữa tuy đã tàn vẫn không làm  tâm hồn quên được.&lt;br /&gt;Trong một phút chốc em như thấy anh kề bên  quyển sách, nâng niu nó, để nó bên em thật dịu dàng. Trong một thoáng  chốc em như thấy được nét mặt anh in lên trong ánh sáng của trăng rằm  đầu tháng, đang lái xe song song cạnh em, không chú ý những lời em đang  thao thao bất tuyệt, chỉ chú ý em lái xe không cẩn thận. Trong một  thoáng em như thấy được hai miếng bánh pizza cuối cùng trên đĩa, mình  cụng vào nhau như cụng ly, động viên nhau ăn nốt cho khỏi phí phạm dù  mặt mày nhăn nhó vì quá no. Rồi em nhớ, đã có thời gian em yêu những bài  hát mà anh thích một cách vô cớ, em yêu những giai điệu bài hát, em yêu  những bài thơ có bóng anh.&lt;br /&gt;Trong một thoáng em đã thấy mình ngày  có anh, lúc đó em sống tốt hơn nhiều bây giờ. Tại sao, những kỷ niệm nhỏ  vậy mà một thoáng hiện về thôi nó lại đẹp như trong một đêm cổ tích của  đời em nhỉ. Trong thoáng chốc đó, mọi hờn giận trong em tan biến, em  chỉ muốncười thật to vì em thấy lòng rất nhẹ nhàng. Dù sao thì cũng phải  cảm ơn thời gian, vì nhờ thời gian, những nỗi buồn mới phai nhạt. Nhưng  chính nhờ thời gian thôi chưa đủ. Nếu con người cứ ích kỷ, khăng khăng  là mình không đáng bị đau khổ thì chắc chắn sẽ chẳng bao giờ quên được  những nỗi đau đời thường. Và nếu cứ đau khổ, cứ buồn bã thì sẽ chẳng bao  giờ chấm dứt cả. Em đã đủ buồn vì anh, nhưng em nhận ra mình cũng chẳng  bao giờ đủ cảm ơn anh cả. Nụ cười của em chẳng bao giờ đủ dài khi bên  anh trong những ngày ấy. Anh à, cám ơn anh đã đến bên em ngày đó nhé,  những ngày mơ mộng, những kỷ niệm ngọt ngào anh mang lại sẽ theo em suốt  cả cuộc đời này.&lt;br /&gt;Dù cho bao nhiêu đau khổ nữa anh mang lại cho  cuộc đời, nhưng với em, kỷ niệm đẹp sẽ sống mãi và tồn tại lâu hơn những  kỷ niệm buồn. &lt;span style=&quot;font-weight: bold;&quot;&gt;Em phải tiếp tục đi lên phía trước, em còn trẻ, sẽ còn những kỷ niệm đẹp khác đến với em khi em luôn đón chờ chúng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Một  mùa thu ngọt ngào đã qua đi, một mùa đông của những nuối tiếc ập đến,  song mùa đông qua thì mùa xuân và mùa hạ tiếp tục sưởi ấm lòng người.  Anh phải sống cho thật với bản thân mình, yêu ghét rõ ràng vì anh là con  trai. Còn em, em phải sống gấp gáp, còn nhiều việc cần làm, nhiều hơn  là để sống vì anh - nhưng anh không hề biết. Những ngày tháng bên anh sẽ  là điểm tựa vững chắc cho em bước vào cuộc sống, cho em được tự hào khi  kể về anh, về câu chuyện kết thúc không có hậu nhưng thật đẹp và thật  lãng mạn của chúng ta.&lt;br /&gt;Anh, em mong anh luôn được hạnh phúc như em, ít nhất là lúc này.&lt;br /&gt;Tạm biệt kỷ niệm ngọt ngào của em!&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;fb-like&quot; data-href=&quot;http://www.facebook.com/mr.thienmabinhan&quot; data-send=&quot;true&quot; data-show-faces=&quot;true&quot; data-width=&quot;450&quot;&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.thienmabinhan.com/feeds/1808775867987574960/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.thienmabinhan.com/2013/01/anh-het-yeu-em.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5404404593423172559/posts/default/1808775867987574960'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5404404593423172559/posts/default/1808775867987574960'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.thienmabinhan.com/2013/01/anh-het-yeu-em.html' title='Anh đã hết yêu em....'/><author><name>Unknown</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5404404593423172559.post-6521977742267101979</id><published>2012-08-04T11:52:00.000-07:00</published><updated>2014-04-08T00:24:50.445-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Blog"/><title type='text'>Anh đã khổ sở như thế...</title><content type='html'>&lt;div class=&quot;author&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;sapo&quot;&gt;Xa nhau gần nửa vòng Trái đất, em không biết anh đã khổ sở như thế khi trái tim em đi lạc đường… &lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;content&quot;&gt;&lt;div&gt;Yêu nhau hơn ba năm. Chưa bao giờ anh phải cảm thấy thất vọng về  em, dù là những chuyện bé xíu. Thế nên dù có cố để tưởng tượng anh cũng  không thể tin rằng em có thể rung động trước một người con trai khác.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em  cứ vô tư kể với anh về những câu chuyện giữa em và người ta say sưa qua  điện thoại. Không nói gì, nhưng có một suy nghĩ gì đó đã lớn lên trong  anh từng ngày.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ngày ngày trôi qua, điện thoại em thưa dần.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ngày ngày trôi qua, em nói cười ít sôi nổi hơn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ngày ngày trôi qua, em mau đòi cúp máy để đi ngủ hơn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ngày ngày trôi qua, em quên viết nhật kí tình yêu.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Gọi điện cho em…&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Alo! Em đang lái xe.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Alo! Em đang làm việc.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Alo! Em… đang ăn cơm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;- Alo! Em phải ngủ đây, cả ngày làm mệt rồi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cứ như thế, lo lắng trong anh tăng dần, tỷ lệ thuận với sự vô tâm đáng ghét của em.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;anh-da-kho-so-nhu-the&quot; src=&quot;http://k14.vcmedia.vn/dAhYC3ex35789yvGPCSywGxl0bP6F/Image/2012/08/120402goctraitim122-903d0.jpg&quot; title=&quot;anh-da-kho-so-nhu-the&quot; /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em không biết trái tim em biến chuyển từ bao giờ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em  không còn thấy nhớ anh, không còn quan tâm anh đang làm gì, có khỏe  không, có nhớ em không… đến mức, em còn không nhận ra là hơn 2 tuần rồi  anh không gọi về!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hai tuần qua đi, em sững sờ  khi nhận được email từ một đồng nghiệp của anh. Anh đã ốm 2 tuần nay,  rất nguy hiểm và đang nhập viện.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em sững sờ hơn  nữa khi biết trước đó, anh đã sút 6 kg và rất tiều tụy. Cố gắng vui vẻ  mỗi khi gọi về cho em nhưng thật ra sau tiếng tút kéo dài do em vội vàng  tắt máy, anh đều nằm bất động trên sàn nhà.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhiệt  độ ở đấy thấp lắm, lò sưởi bị hỏng. Mọi người mang dép bông cũng còn  lạnh. Anh nằm luôn dưới sàn mà không một cảm giác lạnh lẽo vì trái tim  anh đã rất lạnh mất rồi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Anh không ăn gì. Các bạn anh đưa gì anh cũng lắc đầu và mỉm cười, không muốn ăn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hàng đêm, anh gào lên vì nhớ em, vì hận em, vì trách mình đã chọn chuyến công tác này.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em không hề biết anh đã khổ sở như thế!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Miệng  em như dính chặt, môi em lắp bắp, mắt em không kịp nhắm mà nước mắt đã  trào ra… Em bập bẹ thành tiếng như đứa trẻ con mới học phát âm: a…anh  ơi!&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cảm giác hối hận len lỏi khắp suy nghĩ của em, tê tái, đau buốt, dằn vặt.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em khép kín mình trong căn phòng trọ để tự kỉ, để dằn lòng mình, để rồi lăn ra ốm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Anh gọi về, giọng lo lắng lộ hẳn… không lo vì sợ mất em… anh lo vì em bị ốm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Anh  à! Em sẽ không ốm nữa đâu. Em sẽ khỏe mạnh đợi ngày anh trở về. Bởi vì:  anh đã khổ sở như thế! Và bởi vì, em còn phải viết tiếp những trang dở  dang của cuốn nhật kí kia…&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: right;&quot;&gt;1608&amp;nbsp;-&amp;nbsp;Theo TTVN&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class=&quot;fb-like&quot; data-href=&quot;http://www.facebook.com/pages/Thi%C3%AAn-M%C3%A3-B%C3%ACnh-An/331517820263723&quot; data-send=&quot;true&quot; data-width=&quot;450&quot; data-show-faces=&quot;true&quot;&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.thienmabinhan.com/feeds/6521977742267101979/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.thienmabinhan.com/2012/08/anh-kho-so-nhu-the.html#comment-form' title='2 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5404404593423172559/posts/default/6521977742267101979'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5404404593423172559/posts/default/6521977742267101979'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.thienmabinhan.com/2012/08/anh-kho-so-nhu-the.html' title='Anh đã khổ sở như thế...'/><author><name>Unknown</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>2</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5404404593423172559.post-8919556485582213178</id><published>2012-06-22T20:59:00.000-07:00</published><updated>2015-09-05T03:53:12.271-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Blog"/><title type='text'>Đường vào trái tim ấy :x</title><content type='html'>‎- Ấy ơi cho tớ hỏi... đường vào trái tim ấy đi lối nào?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ấy hỏi làm zỳ ? Xa lắm. Khó khăn lắm. Nhiều người còn ko đến được kia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Nhưng cứ nói đi nào!&lt;br /&gt;...&lt;br /&gt;- Được rồi nhá! Bây giờ đi thẳng này, xong ấy sẽ nhìn thấy 1 cái thành phố tên là &quot;người quen&quot;. Đông lắm í, nhưng cứ đi thẳng thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đơn giản... Nếu đi qua được rùi, thì phải đi 1 tẹo nữa, ấy sẽ thấy 1 thị trấn tên là &quot;bạn&quot;. Lúc này thì chả cần ấy nổi bật tớ cũng nhận ra rùi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng ở đây thời tiết không đc đẹp lắm. Nên ấy phải đi qua những ngày nắng, mưa, gió, bão...... xong rồi thì sẽ gặp 1 cái ngã 4 tên là &quot;trái tim&quot;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng do dự, hãy đi thẳng về phía trước. Đến nơi rùi thì ấy sẽ thấy ít người nữa cơ. Đến đấy thì ấy phải bít lắng nghe và đi. Không thể đi nhanh vì cái ngã 4 này cần nhìu thời gian đấy...^^&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đi qua rùi ! thi Bây giờ đến ngã 3 &quot;quá khứ&quot;. Sẽ có nước mắt này, nỗi buồn này, kỉ niệm này...nhiều lắm... cái này cần ấy tự tin. Tự tin để đi thẳng đến trái tim tớ...♥~&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến nơi rùi ? thi Đi thẳng đi! sẽ thấy 1 cái cửa cũ lắm. Tại vì lâu rùi có ai mở nó ra đâu. Nhưng mà...sẽ không có chìa khoá đâu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Thế mà cũng nói! Làm đứng nghe nãy giờ. Hix &lt;br /&gt;Thôi tớ đi đây!&lt;br /&gt;.......&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ấy đi rùi àh...=.=&lt;br /&gt;Nhưng tớ đã nói hết đâu... &lt;br /&gt;Cái cửa ấy chỉ cần kiên nhẫn đợi là nó sẽ mở ra mà...tại vì ngay từ đầu nó không hề bị khoá nên cũng không cần chìa...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;_____&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tớ cần... không gì cả để gọi 1 người là người quen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tớ cần... sóng gió để gọi 1 người là bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tớ cần... thời gian và sự kiên nhẫn cũng như hiểu tớ để gọi 1 người là người yêu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và...Chỉ vậy thôi. :x*&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class=&quot;fb-like&quot; data-href=&quot;http://www.facebook.com/pages/Thi%C3%AAn-M%C3%A3-B%C3%ACnh-An/331517820263723&quot; data-send=&quot;true&quot; data-width=&quot;450&quot; data-show-faces=&quot;true&quot;&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.thienmabinhan.com/feeds/8919556485582213178/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.thienmabinhan.com/2012/06/uong-vao-trai-tim-ay-x.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5404404593423172559/posts/default/8919556485582213178'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5404404593423172559/posts/default/8919556485582213178'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.thienmabinhan.com/2012/06/uong-vao-trai-tim-ay-x.html' title='Đường vào trái tim ấy :x'/><author><name>Unknown</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5404404593423172559.post-2248206326234805393</id><published>2012-06-13T10:31:00.000-07:00</published><updated>2015-09-05T03:53:12.205-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Blog"/><title type='text'>Có sao đâu khi bạn độc thân</title><content type='html'>&lt;h1 class=&quot;title&quot; style=&quot;background-color: white; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; color: #bb3914; font-family: &#39;Times New Roman&#39;, Georgia, serif; font-size: 30px; line-height: 35px; margin-bottom: 5px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 5px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: left;&quot;&gt;Có sao đâu khi bạn độc thân&lt;/h1&gt;&lt;div class=&quot;relate&quot; style=&quot;background-color: white; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; font-family: &#39;Times New Roman&#39;, Georgia, serif; line-height: 22px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: left;&quot;&gt;&lt;ul style=&quot;border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-color: rgb(237, 237, 237); border-top-style: solid; border-top-width: 1px; list-style-image: initial; list-style-position: initial; list-style-type: none; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; width: 420px;&quot;&gt;&lt;li style=&quot;background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: initial; background-origin: initial; background-position: 0px 9px; border-bottom-color: rgb(237, 237, 237); border-bottom-style: solid; border-bottom-width: 1px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; list-style-image: initial; list-style-position: initial; list-style-type: none; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 10px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; width: 420px;&quot;&gt;&lt;span class=&quot;Apple-style-span&quot; style=&quot;color: #333333; font-size: 16px; font-weight: bold;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;li style=&quot;background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: initial; background-origin: initial; background-position: 0px 9px; border-bottom-color: rgb(237, 237, 237); border-bottom-style: solid; border-bottom-width: 1px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; list-style-image: initial; list-style-position: initial; list-style-type: none; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 10px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; width: 420px;&quot;&gt;&lt;span class=&quot;Apple-style-span&quot; style=&quot;color: #333333; font-size: 16px; font-weight: bold;&quot;&gt;Sẽ chẳng còn buồn nếu bạn trao yêu thương cho những người xung quanh trong khi tiếp tục chờ đợi điều kì diệu.&lt;/span&gt;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;content&quot; style=&quot;background-color: white; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; color: #333333; font-family: &#39;Times New Roman&#39;, Georgia, serif; font-size: 16px; line-height: 22px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: left;&quot;&gt;&lt;div style=&quot;border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;&quot;&gt;&lt;div style=&quot;border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;&quot;&gt;Một mình, hẳn sẽ thấy cuộc sống sao giống như một đường thẳng nhàm chán và nhạt nhẽo. Không có những khoảnh khắc trái tim bỗng đập trật một nhịp và lòng lén vui nhè nhẹ. Không có những nụ cười ươn ướt nhưng lấp lánh dưới màn mưa. Không có những cái siết tay bối rối, hay những cái ôm ấm áp đi qua mùa đông lạnh giá. Không nhớ mong, không cả những giận &amp;nbsp;hờn. Mọi thứ cứ thế trôi bình lặng nhưng xám ngắt.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://me.mdrakonline.net/attachment/201108/8/1_13128117380RL3.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; height=&quot;320&quot; src=&quot;http://me.mdrakonline.net/attachment/201108/8/1_13128117380RL3.jpg&quot; width=&quot;320&quot; /&gt;&lt;/a&gt;Một mình, hẳn sẽ có những lúc cô đơn lắm. Những giây phút yếu lòng rồi bật khóc vì không có lấy một bờ vai để dựa vào. Những &amp;nbsp;ngày nghỉ cuối tuần không biết làm gì cho hết thời gian. Mỗi khi buồn lại phải lật tung danh bạ mà vẫn không thể nhấn nút gọi cho một cái tên nào…&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;&quot;&gt;Một mình, hẳn sẽ ghét, hoặc sợ ngày Valentine lắm. Ngày mà xung quanh thật nhiều người hạnh phúc, còn tim ta lại bị ủ kín bởi nỗi buồn. Ngày mà sự cô đơn gặm nhấm trái tim ta nhiều hơn những gì ta tưởng tượng. Ngày mà ta luôn ước ao nói “Giá như…”&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: center;&quot;&gt;&lt;img src=&quot;http://k14.vcmedia.vn/yAUNADTzJvccccccccccccxBPIxdCt/Image/2012/063/120518goctraitim83_8fe6d.jpg&quot; /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;&quot;&gt;Nhưng bạn của tôi ơi...&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;&quot;&gt;Hãy biết yêu mình trước đã. Hãy cứ dành tặng mình một nụ cười mỗi sớm mai thức dậy. Hãy cứ ngân nga giai điệu mà bạn thích trên đường, dù phải nhận lại bao nhiêu ánh mắt hiếu kì. Hãy cứ gặp những người bạn muốn, đi những nơi bạn thích và sống cuộc sống như bạn mong đợi. Bởi, bạn là người đầu tiên có thể khiến mình hạnh phúc.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;&quot;&gt;Hãy cứ rộng lòng với tất cả mọi người. Vì rằng việc bạn đã từng bị tổn thương không có nghĩa bạn không thể đặt niềm tin thêm lần &amp;nbsp;nữa. Vì rằng &amp;nbsp;việc bạn chưa từng yêu không có nghĩa bạn không xứng đáng để yêu thương. Vì rằng tình yêu sẽ đến với bạn, khi nào bạn thực sự sẵn sàng.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;&quot;&gt;Sẽ chẳng còn buồn nếu bạn trao yêu thương cho những người xung quanh trong khi tiếp-tục chờ đợi điều kì diệu. Ồ, có lẽ đông lạnh quá nên hạnh phúc ngủ quên thôi. Hoặc có lẽ, đường phố rộng lớn quá nên hạnh phúc lạc đường thôi. Nó sẽ tới gặp bạn, không phải ngay lúc này nhưng là một ngày nào đó. Tin tôi đi.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: right;&quot;&gt;&lt;div class=&quot;pencil&quot; style=&quot;background-image: url(http://kenh143.vcmedia.vn/skin/icons.png); background-position: -57px 0px; background-repeat: no-repeat no-repeat; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; color: #bb3914; display: inline; font-size: 14px; height: 14px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 5px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 18px; padding-top: 0px; text-align: left;&quot;&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class=&quot;Apple-style-span&quot; style=&quot;color: #bb3914; font-size: 14px; line-height: 15px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;Ngọc Ánh&amp;nbsp;-&amp;nbsp;Theo TTVN&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: right;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: none; outline-width: initial; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: right;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://www.thienmabinhan.com/&quot;&gt;www.thienmabinhan.com&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.thienmabinhan.com/feeds/2248206326234805393/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.thienmabinhan.com/2012/06/co-sao-au-khi-ban-oc-than.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5404404593423172559/posts/default/2248206326234805393'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5404404593423172559/posts/default/2248206326234805393'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.thienmabinhan.com/2012/06/co-sao-au-khi-ban-oc-than.html' title='Có sao đâu khi bạn độc thân'/><author><name>Unknown</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5404404593423172559.post-8682841473632887992</id><published>2012-06-07T04:23:00.000-07:00</published><updated>2015-09-05T03:53:12.266-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Blog"/><title type='text'>Viết tiếp bản tình ca dang dở</title><content type='html'>&lt;div align=&quot;center&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; src=&quot;http://123.29.68.201:8300/Library/images/13/2012/05/04/blog-radio-232copy.jpg&quot; style=&quot;cursor: hand;&quot; /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;b style=&quot;mso-bidi-font-weight: normal;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Viết tiếp bản tình ca dang dở&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;…&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Ngày/Tháng/Năm...Japan buồn, những ngày hoa tuyết rơi…&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Vòng xoáy của công việc khiến tôi tự cho phép mình không &lt;span style=&quot;mso-spacerun: yes;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;suy nghĩ &lt;span style=&quot;mso-spacerun: yes;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;đến  bất cứ điều gì nữa, vậy mà con tim quái gở vẫn thổn thức nhớ em kì lạ,  nó nhớ em mọi lúc mọi nơi, hình bóng của em thường ập về trong tâm trí.  Nhắm mắt lại… tôi có thể tưởng tượng thấy khuôn mặt biết cười và đôi mắt  ướt át của em. Ôi…Tôi nhớ em!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Tôi  lang thang lên mạng tìm kiếm gì đó, dù chỉ là nhìn nick em sáng, hay  chỉ đơn giản đọc những câu status của em, tôi vẫn thầm lặng quan sát và  cảm nhận em, dù tôi không hiểu nổi tại sao tôi lại làm thế, vì giờ đây  tôi không thể giúp được gì cho em. Tôi không thể lau nổi những giọt nước  mắt đang lăn dài trên gương mặt vô tư ngày nào của em, cũng không thể  chở em đi lòng vòng dạo phố vào những tối thứ bẩy, không thể nắm lấy bàn  tay lạnh lẽo của em, hay cho em tựa vai mỗi khi em mệt mỏi, cần một sự  chở che. Những điều nhỏ nhoi với bất cứ gã đàn ông nào, nhưng với tôi đó  là điều xa xỉ chỉ có thể kiếm tìm trong mỗi giấc mơ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-indent: 0.5in;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Dạo  này tôi không thể tập trung vào công việc, một số tai nạn nghề nghiệp  ập đến với tôi, có khi bị đau mắt, bị kim loại rơi vào đầu vào tay, công  việc tôi đang làm bắt buộc phải tập trung cao độ về cả trí óc và thể  lực mà dường như với tôi lúc này là một áp lực lớn, nhưng những nỗi đau  đó có nề hà gì với tôi bằng nỗi đau trong tim mà lúc này tôi không biết  san sẻ với ai. &lt;b style=&quot;mso-bidi-font-weight: normal;&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;Tôi nhớ em!&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;center&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;center&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; src=&quot;http://123.29.68.201:8300/Library/images/13/2012/05/04/blog-radio-232-1-miss.jpg&quot; style=&quot;cursor: hand;&quot; /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;center&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Mà  cũng lạ thật, tôi và em chỉ quen nhau trong một mùa đông lạnh giá nơi  xứ người, khi tuyết bắt đầu ngừng rơi thì em cũng bắt đầu muốn&lt;span style=&quot;mso-spacerun: yes;&quot;&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;rời  xa tôi, nhưng dường như chưa một người con gái nào hiểu tôi nhiều như  em cả, và tôi cũng cảm nhận tôi hiểu em như hiểu chính bản thân mình  vậy, dù tôi và em chưa gặp nhau một lần. &lt;span style=&quot;mso-spacerun: yes;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;Và  tôi lại càng không tin một người chưa gặp bao giờ lại đem lòng yêu  thương một người cả, có chăng chỉ là một cơn say nắng mùa đông, là những  cảm xúc nhất thời người ta ảo tưởng ra thôi. Càng hiểu về em bao nhiêu,  tôi lại càng nhút nhát bấy nhiêu, tôi sợ làm tổn thương em, sợ em sẽ  phải rơi nước mắt vì tôi, không dám nói yêu em, vì tôi không biết tình  cảm của mình là gì? Chỉ biết là tôi nhớ em, một thứ tình cảm không rõ  ràng, ở giữa ranh giới yêu hay là hơn 1 tình bạn, và điều quan trọng tôi  không muốn ràng buộc em bất cứ điều gì, bởi quanh em luôn có những vệ  tinh tốt, ít ra họ có thể quan tâm chiều chuộng em làm những việc đơn  giản ấy mà chính tôi ngay lúc này không thể làm được. &lt;span style=&quot;mso-spacerun: yes;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;Mà  sao em không yêu họ nhỉ, họ đều có công việc tốt, yêu em thật lòng, lí  do gì mà em lại không yêu đi, con gái lớn rồi. Hay là vì tôi nhỉ? Nghĩ  đến thôi tự nhiên tôi cho mình ăn dưa bở. Một vài lần tôi đọc được những  câu chuyện em viết không đầu không cuối trên những trang mạng, toàn là  viết về tình đầu, rồi dạo này tôi thấy em viết về những câu chuyện tình  cảm không rõ ràng lấp lững, dở dở ương ương, yêu mà như không. Cũng  không hiểu sao tôi lại bỏ thời gian đọc những câu chuyện vô bổ của em,  nhưng tôi lại dửng dưng với những câu chuyện đấy, ngược &lt;span style=&quot;mso-spacerun: yes;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;lại được rất nhiều comment từ mọi người.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Em khác Anh quá. Chuyện tình cảm anh chẳng bao giờ nói cả, huống hồ gì đưa lên trang mạng.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;-  Bởi vì ở đấy, không ai biết ai, người ta có thể thả xòa cảm xúc, không  dùng chiếc mặt nạ hàng ngày nữa… người ta được sống thật với cảm xúc,  gạt những toan tính đời thường sang một bên.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Khi  đó tôi chẳng cần để tâm, suy nghĩ sâu xa những lời em nói và cho đó là  mơ mộng, sống viễn tưởng và vớ vẩn quá. Đúng là con gái. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;b style=&quot;mso-bidi-font-weight: normal;&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Vậy mà giờ đây, dường như mọi cố gắng lúc này đều vô nghĩa… vẫn không ngăn nổi… Tôi nhớ em!&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Tôi  lao lên mạng tìm em, muốn hỏi em nhiều câu hỏi. Mặc dù trước đây, một  vài lần tôi chủ động bảo em đừng phí thời gian đến tôi, tôi sẽ không  liên lạc với em nữa đâu vì…. &lt;b style=&quot;mso-bidi-font-weight: normal;&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;tôi sợ tôi sẽ yêu em mất&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;.  Sao giờ đây tôi lại muốn đặt những câu hỏi: Tại sao em lại muốn rời xa  tôi? Tại sao em lại muốn tôi hãy giúp em làm điều đó? … “Em giờ ra sao,  rất vui hay đang buồn, có khi nào trong phút giây em chợt nhớ đến tôi?”…  &lt;b style=&quot;mso-bidi-font-weight: normal;&quot;&gt;Tại sao và tại sao, bao nhiêu  câu hỏi cứ nhảy nhót trong đầu tôi, hay chỉ đơn giản bởi cuộc sống này  có quá nhiều câu hỏi sinh ra&lt;span style=&quot;mso-spacerun: yes;&quot;&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;là đã không có câu trả lời, và những câu hỏi của tôi lúc này cũng vậy&lt;/b&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-indent: 0.5in;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Dạo này em thế nào, khỏe không em?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Khoảng 15 phút sau, tôi bắt đầu để nick chế độ ẩn và lúc đấy tôi mới thấy em reply lại tin nhắn của tôi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Em vẫn ổn. Còn anh thì sao?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Bao  nhiêu câu hỏi tại sao lúc này của tôi chạy biến đi đâu mất, tôi chỉ  biết lặng nhìn những dòng tin nhắn cho đến khi em out và rồi thẫn thờ,  một cảm giác trống vắng, hụt hẫng. Tôi phải giúp em quên đi hình bóng  của tôi, để em có thể mở lòng với ai đó chứ. Thề với lòng tôi phải làm  điều đó, dù tim tôi, ở ngay ngực trái này vẫn nhức nhối ngập tràn khi  nghĩ đến em. Một câu nói ngày xưa của em chợt vang lên trong đầu tôi: &lt;b style=&quot;mso-bidi-font-weight: normal;&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;“Anh ơi, Em buông đây, buông với thứ mà mình chưa bao giờ có được”&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;.  Gã đàn ông lạnh lùng trong tôi vẫn tàn nhẫn im lặng với câu nói của em.  Bây giờ tôi cũng đang buông, buông với em, với thứ cảm giác chưa kịp  định hình này, chỉ đơn giản là điều em muốn, em vui là được.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;22h tôi bắt đầu đọc được những dòng tin của em.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Anh vẫn ổn chứ. Sao không trả lời em?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Uh. Anh vẫn bình thường.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Em bắt đầu xem wc của tôi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Trông Anh phờ phạc quá. Anh rồi chết ngập vì tiền mất thôi, nhớ giữ gìn sức khỏe đấy nhá.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Vì có những thứ không thể mua được bằng tiền… nhưng lại mua được bằng rất rất nhiều tiền.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Cái cách nói chuyện của em, nó làm tôi mỉm cười lúc nào không biết nữa.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;center&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; src=&quot;http://123.29.68.201:8300/Library/images/13/2012/05/04/blog-radio-232-2-heart-love.jpg&quot; style=&quot;cursor: hand;&quot; /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;center&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Tôi  bắt đầu xem wc của em, dù nhìn qua màn hình máy tính mờ nhạt nhưng tôi  cảm nhận em đang cố cười mà mắt đỏ hoe, có đôi lúc tôi thấy em ngửa đầu  lên trên, vậy mà nước mắt của em vẫn tràn mi, ướt đẫm bờ môi. Ôi, người  tôi ớn lạnh dọc sống lưng. Em đang có chuyện gì giấu tôi sao, lau nước  mắt đi em, tôi thương em quá, nhưng không biết làm gì, bởi ngay lúc này  điều tôi muốn chỉ là gạt đi những nước mắt kia trên bờ môi em, nhưng tôi  không thể làm gì hơn, tôi xa em quá, chưa khi nào tôi thấy mình tồi tệ  như lúc này. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Tôi  tìm đến thuốc và hút. Tôi yêu sự yếu đuối của em, yêu cái tính ngang  bướng hay dỗi hờn của con gái mà ngày xưa tôi cực kì ghét, &lt;b style=&quot;mso-bidi-font-weight: normal;&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;tôi yêu những giọt nước mắt ấy&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;.  Tôi đã từng nghĩ nếu tôi yêu ai sẽ không bao giờ làm cho người ấy phải  nhỏ một giọt lệ, vậy mà giờ đây em đang khóc, nước mắt em đang tuôn rơi,  vậy mà tôi không thể ở bên em ngay lúc này. Tôi đúng là một gã tệ nhất  trên đời. Nhìn ra ngoài khung cửa sổ, tuyết đang rơi, những trận tuyết  cuối mùa, lạ quá, tôi cứ ngỡ ngày 8/3 là ngày tuyết rơi cuối cùng ở đây,  vậy mà hôm nay tuyết rơi thêm 1 lần nữa ư? Em đã làm tôi yêu tuyết hơn,  yêu cái lạnh tê tái của mùa đông, yêu cuộc sống này hơn dù với tôi  trước kia ngập tràn trong công việc và sự xuất hiện của em, em làm tôi  tốt hơn mỗi ngày.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Em không khóc nữa đâu. Anh đừng hút thuốc nữa.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;-  Anh… Anh xin lỗi, xin lỗi em. Anh không cách nào lau nổi những giọt  nước mắt kia. Em hãy khóc đi đừng cố gồng mình vì một điều gì cả. Hãy  khóc đi em.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Tôi lặng im nhìn em và tim tôi đau nhói, bất lực, chúng tôi lặng nhìn nhau trong bao lâu không biết nữa… cho đến khi em tắt wc.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Anh này. Nếu em lấy chồng thì sao? Em sắp lấy chồng rồi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Tôi  sốc với cái tin này, miệng tôi há hốc, có cái gì chặn lại nơi cổ họng.  Đáng lẽ tôi phải vui mừng vì cái tin đó chứ, chẳng phải lâu nay tôi luôn  muốn em có một hạnh phúc thật sự cơ mà, một mặt cười nhăn răng được đáp  trả lại em.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;-  Anh ấy ở gần nhà em, bố mẹ anh ấy cũng kết em lắm, anh ấy lớn tuổi rồi  nên không muốn yêu đương lung tung nữa, chẳng hiểu sao, em thế này mà  lại là mục tiêu anh ấy muốn lấy làm vợ anh à. Bố mẹ em thì cứ gần nhà,  có công việc ổn định là ok rồi, chắc đám cưới diễn ra nhanh thôi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Uh. Chúc mừng em.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Nhưng  sau đấy là một cái cười nhếch môi, tôi cười gượng. Mới hơn một tuần  không liên lạc, vậy mà em đã quên được tôi, nhanh chóng bên một người  khác ư, em cũng chỉ như bao người con gái khác thôi sao? vậy lâu nay tôi  đã hiểu được gì từ em, em đâu phải là con người ngày đó nữa, nhưng sao  em lại khóc, em lại yếu đuối trước tôi làm gì, chỉ mới mấy phút trước  đây, tôi tự trách giận mình. Vậy đấy là lí do em rời xa tôi, tôi sẽ giúp  em làm điều này, dù sao em cũng tìm được bến đỗ cho cuộc đời em, em  xứng đáng nhận được điều đó, còn hơn là mong chờ ở một gã đàn ông xa xôi  như tôi. Tôi chúc mừng em, mà nghe hụt hẫng, trống chếnh, tựa như ai  đang bóp nghẹt lấy tim tôi ngay ngực trái này. Tôi không thể níu em, vì  có người sẽ làm em hạnh phúc hơn tôi, còn gặp tôi là em còn tổn thương.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;mso-spacerun: yes;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;Em ơi. Tôi buông, để Em được hạnh phúc. &lt;/span&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Phải sống thật hạnh phúc, em biết chưa.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Anh đừng hút thuốc nhiều, đừng thức khuya nữa…&lt;/span&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;mso-tab-count: 1;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Sao anh cứ gõ gõ, rồi xóa xóa thế… Anh muốn nói gì phải không?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Sao  em lại cứ hiểu tôi đến vậy, đừng quan tâm đến tôi hay lo lắng cho tôi  nữa. Thà em cứ nói những câu tệ nhất với tôi lúc này, vì tôi không một  lời níu em, thà em cứ trách móc với tôi thì có lẽ tôi nhẹ lòng hơn biết  bao.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Uh.Anh không sao đâu. Chỉ hơi đau đầu một chút. Dạo này công việc căng thẳng quá.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Vậy anh ngủ sớm đi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Uh. Anh sẽ giữ lời hứa không liên lạc với em nữa, có lẽ tốt với em và với anh lúc này. Bye em.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;-Vâng.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Tôi  bắt đầu để nick ở chế độ ẩn, ở bên kia nick em vẫn sáng đèn, cảm nhận  như em muốn tôi nói một điều gì đấy. Nhưng không, tôi im lặng cầm những  điếu thuốc để hút, như muốn đốt những tàn tro trong lòng.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;center&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;&lt;span&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; src=&quot;http://123.29.68.201:8300/Library/images/13/2012/05/04/blog-radio-232-3-heart-love-light.jpg&quot; style=&quot;cursor: hand;&quot; /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;center&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Cứ một bước chạm vào rồi một bước đẩy ra xa, &lt;b style=&quot;mso-bidi-font-weight: normal;&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;đã có khi ngỡ đã chạm đến được trái tim của em nhưng dường như là không phải&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;.  Tôi sẽ không làm được… bởi vì em không thuộc về tôi, dù đôi lúc tôi ngỡ  là đã từng. Những gì tôi không thể làm được với em lúc này, thì người  đàn ông kia sẽ làm được. Vậy nên tình yêu thật sự là khi đặt người khác  lên trước cả bản thân mình. Là khi chấp nhận buông tay để em đi về phía  không có tôi, nhưng là phía chân trời hạnh phúc của riêng em, chỉ cần em  hạnh phúc, em vui cười mỗi ngày đó sẽ là niềm vui lớn của tôi&lt;b style=&quot;mso-bidi-font-weight: normal;&quot;&gt;. Bằng cách nào đấy tôi sẽ vượt qua được&lt;/b&gt;,  dù với tôi thật sự rất khó khăn. Tôi đã trải qua không ít sóng gió  trong cuộc đời này rồi, thì việc chịu đựng thêm một nỗi đau mất mát, để  vụt em khỏi tầm tay với, để cảm xúc lướt qua len lỏi đau nhói thêm một  lần nữa có nề hà gì đâu. Tôi chấp nhận để em đi tìm hạnh phúc riêng em.  Chỉ cần thế thôi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;“Khi nhìn thấy nhau nhưng không cách nào bước tới&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial;&quot;&gt;Khi lướt qua nhau và nghe rõ nhịp tim của người kia đau nhói&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial;&quot;&gt;Khi rời xa nhau mà ngay cả ánh mắt cũng không bước đi nổi&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Trong suốt cuộc đời ta nhiều lần đã nhìn thấy những vết thương&lt;br /&gt;Những giọt nước mắt rơi không thành tiếng&lt;br /&gt;Những lần gượng cười mà nỗi đau nổi lên theo từng đường gân thớ thịt&lt;br /&gt;Những người sống mà không hề biết rằng mình đã chết&lt;br /&gt;mãi đến tận cuối đời…&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Từ lúc nào đó ta không còn ước mong gì nữa khi ngước nhìn bầu trời&lt;br /&gt;Tự mình xoa tay để cho mình hơi ấm&lt;br /&gt;Xếp lại những cuối tuần vào một chiếc hộp&lt;br /&gt;Rồi buộc lên nó những ánh nhìn vô cảm&lt;br /&gt;Biết đến bao giờ mới mở ra?”&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Những  ngày sau tôi ít lên mạng hơn, nhưng dường như những lần ít ỏi ấy không  thấy nick em sáng như trước nữa. Em luôn trực trên mạng vào mỗi tối cơ  mà, có chuyện gì với em không? À… chắc em bận rộn với việc chuẩn bị đám  cưới thôi mà. Mặc kệ em, quên em đi, nhớ em làm gì.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Có  lẽ cuộc đời này tôi sẽ mãi mãi không quên được em, nhưng tôi sẽ cố gắng  học cách đối diện với em bằng một trái tim bình thản nhất&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Làm người phải học cách từ bỏ và lãng quên…&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Từ bỏ thứ không thuộc về mình- lãng quên người đã từ bỏ tôi đi&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Một  người bạn thân ở Việt Nam nhắc tôi, mai là sinh nhật tôi… Ừ thì nhật  nhẽo quái gì, tôi có muốn nhớ đến ngày ấy đâu. Năm trước ở Việt Nam, còn  người thân, bạn bè còn nhậu nhẹt, năm nay nơi đất khách quê người, ai  cũng bận bịu với công việc. Ngày ấy sẽ làm tăng ca, mong không ai nhớ  ngày đó cả, hoặc về một mình nhậu say rồi tắt máy và ngủ.&lt;span style=&quot;mso-spacerun: yes;&quot;&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Chợt  nhận ra mọi mối quan hệ xung quanh nhạt thếch, vô vị. Giật mình quay  lại lâu nay tôi đang đi tìm gì, được gì và mất gì? Sao tôi thấy mình  đang chạy với thời gian… công việc và công việc.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Bất chợt nụ cười em ập về trong tâm trí tôi, tôi mở list nhạc để xua đi ý nghĩ về em,&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;“Có giấc mơ vô hình anh đang mơ, anh mơ một chiều êm đềm, có giấc mơ anh từng như vu vơ&lt;span style=&quot;mso-spacerun: yes;&quot;&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;ngày nào được cầm tay em… Em giờ chỉ như một giấc mơ mùa đông, đã đi thật xa cùng băng giá… nhớ em nhiều, anh vẫn nhớ thật&lt;span style=&quot;mso-spacerun: yes;&quot;&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;nhiều, anh nhớ em trong từng giây phút... giấc mộng vô hình”. &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Chẳng  hiểu sao bài đầu tiên tôi nghe lại là thế, một bài hát có biết bao kỷ  niệm của tôi và em ngày đầu mới quen, tôi cho em nghe bài này, em nói em  có một nỗi niềm gì đó rất riêng với bài hát này, như là giành cho riêng  em vậy. Đã một vài lần tôi hát cho em nghe, hầu như lần nào cũng nghe  tiếng tit tit ghi âm, em nói:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Em ghi âm lại để nghe mỗi khi buồn. Sao anh không đổi nghề ca sĩ, em làm fan ruột nhá.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Sao em không hát cho anh nghe bao giờ nhỉ.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;-  “ Sẽ là dối lòng khi em chẳng ngại âu lo, lo em sẽ mất anh trong lúc  yêu thương nhất, vì tình yêu mong manh, tay em quá yếu mềm người yêu ơi  anh có biết? Em yêu anh hơn thế, nhiều hơn lời em vẫn nói…”&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Mấy câu đầu tiên em hát cho tôi nghe là một&lt;span style=&quot;mso-spacerun: yes;&quot;&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;bài tình ca đang hit. Khi đó nghe mong manh và có tâm trạng gì đó. Tôi trêu đùa:&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Em hát hay hơn anh nghĩ đó. Lại đang nghĩ về người yêu cũ đấy à.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Sống đơn giản cho đời thanh thản anh à. Người ta không cần mình, thì mình sẽ buông.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Em yêu anh phải không? Hay em thích anh?&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;-  Anh mơ đấy à. Anh đừng xem em là trò đùa. Có phải bản chất của đàn ông  là muốn đi chinh phục người khác? Nếu em mà thích anh, thì anh sẽ thế  nào?&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Sao em cứ trả lời tôi bằng một câu hỏi khác thế…&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Thì anh mặc kệ em thích. À thì hay… anh cũng sẽ thích em.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Thích một người là chỉ để người ta thích lại mình sao anh? Thích một người thì cần gì 1 lí do. Có khi nào em ế mất anh à.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Nếu khi anh về nước, cả 2 ta còn ế, thì em lấy anh &lt;span style=&quot;mso-spacerun: yes;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;nhé?&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Ô. Đó có phải một lời đính ước? Anh thương hại em? Tuy ế, nhưng luôn trong tư thế ngẩng cao đầu anh à.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; src=&quot;http://123.29.68.201:8300/Library/images/13/2012/05/04/blog-radio-232-4-love-sky-hope.jpg&quot; style=&quot;cursor: hand;&quot; /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Ngày  hôm nay... cũng như mọi ngày... sau những mệt mỏi của Công viêc.... trở  về với căn phòng lạnh... tôi chợt nhận ra ko ai bên mình... năm tháng  .... Nhật Bản... tuyết… gió... lạnh.... sao tâm trạng buồn quá. Giờ đây  tất cả lại như trở về nơi &lt;span style=&quot;mso-spacerun: yes;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;xuất phát, cứ như một giấc mơ vô hình mùa đông vậy, ừ thì đúng rồi, &lt;b style=&quot;mso-bidi-font-weight: normal;&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;em vô hình và tôi cũng vô hình thì làm sao chạm đến nhau được?&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; Chẳng phải em từng nói tôi và em là số 0 của nhau còn gì, con số 0 tròn chĩnh, mà sao giờ đây tôi đang nhìn méo mó, &lt;span style=&quot;mso-spacerun: yes;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;Sao  tôi lại đi nhớ mong em làm gì…chưa khi nào tôi cảm nhận lời bài hát  đáng sợ đến thế… tôi không cố quên em nữa, tôi đi tìm cảm xúc ngày nào… &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Chẳng biết sao tôi lại vào mail của em, vẫn là cái pass ngày xưa, em vẫn chưa đổi ư? Tôi vào &lt;span style=&quot;mso-spacerun: yes;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;hộp thư đến của em, ngoài những tin rác thì không có gì nữa, nhưng một tin nhắn được em khéo léo để trong hộp thư cá nhân, &lt;b style=&quot;mso-bidi-font-weight: normal;&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;mail gửi đến từ Blog Việt… từng dòng chữ đập vào mắt tôi… nhạt nhòa đi tất cả… &lt;a href=&quot;http://blogviet.dalink.vn/blogviet/story/blogging24tren7/24936/nhat-nhoa-bat-khoc-boi-dinh-menh.aspx&quot;&gt;“Nhạt nhòa bật khóc bởi định mệnh”.&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Từng  câu chữ đập vào mắt tôi, người con gái kia là em, và người đàn ông mà  em nhắc đến là ai? Sao giống tôi vậy, một câu chuyện của tôi và em… phải  chăng em đã viết nó bằng những giọt nước mắt, những tủi hờn chịu đựng  do tôi gây ra bấy lâu nay. Cuộc sống của em chẳng ổn như cách em nói với  tôi, người tôi lao đao, không đứng lên nổi. Nếu có một điều ước tôi chỉ  mong đó không là sự thật. Em của tôi… em đã dành tình cảm cho tôi quá  lớn, vậy mà lâu nay tôi lạnh lùng với em, em đã và đang hiểu lầm tôi…&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Khi  đó tôi đã có linh cảm em vào xem nhật ký trò chuyện của tôi, tôi có  nhắc đến một người con gái, vậy mà những lời nói đùa ấy lại khiến em  đau… Và cả sự sống của em. Tay tôi run rẩy khi bấm số của em, nhưng đáp  lại tôi chỉ là những tiếng tit tit….&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Làm ơn! Ai đó nâng máy lúc này… &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Tiếng  một người đàn ông nâng máy / là em trai em, tôi đã hiểu mọi chuyện, và  biết mình cần nên làm gì lúc này. Bởi đơn giản em giờ đang rất cần tôi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;“Em ơi! Mạnh mẽ lên. Tôi biết em sẽ làm được. Hãy chờ anh”.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;center&quot; class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;margin-left: 0.5in;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; src=&quot;http://123.29.68.201:8300/Library/images/13/2012/05/04/blog-radio-232-5-love-hand-heart.jpg&quot; style=&quot;cursor: hand;&quot; /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;center&quot; class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;margin-left: 0.5in;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;b style=&quot;mso-bidi-font-weight: normal;&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;2h sáng, ngày 10/04 tôi bắt đầu lên máy bay, đáp một chuyến về Việt Nam, nơi có một người con gái đang chờ tôi trong khắc khoải&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;.&lt;/span&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Nghĩ  cuộc sống thật trớ trêu, tôi và em lần đầu lại gặp nhau ở cái bệnh viện  giữa đất thủ đô này, tôi lao vào và tìm phòng em. Một vài người ở đấy  nhìn tôi chằm chằm, có một vài người khóc thút thít, một vài người đàn  ông đứng bất an, lo lắng hướng về điều gì… một vài người hỏi tôi gì đó,  tôi loáng thoáng và cũng không nghe rõ nữa. Tôi chạy đến bên em. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Em…  em đây rồi, em của tôi đang nằm trên chiếc giường của bệnh nhân, em  đang trong phòng chờ phẫu thuật, những dây nhợ ống truyền&lt;span style=&quot;mso-spacerun: yes;&quot;&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;chích vào người em loằng ngoằng. Tôi thấy em nhìn tôi khẽ cười:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Sao anh lại về đây được?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Tôi  khẽ đưa tay lên môi em, như ngăn không muốn em nói gì thêm, vuốt những  lọn tóc đang vương vãi trên mặt em, trông em không còn tươi tắn như ngày  nào, nhưng vẫn đôi mắt buồn ấy nhìn tôi, và môi em luôn nở những nụ  cười. Cứ như một thiên sứ, yếu ớt nhưng lại có một sức sống kì diệu nào  đấy lan tỏa từ nụ cười ấy. Tôi biết. Tôi yêu em!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Ngốc quá. Anh đang còn nợ một lời giải thích và anh muốn nói với em rằng:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;b style=&quot;mso-bidi-font-weight: normal;&quot;&gt;&lt;i style=&quot;mso-bidi-font-style: normal;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;“Anh  không buông em đâu, không muốn mất em, hay không một điều gì khác có  thể cướp em từ tay anh. Em biết anh rồi đấy, là kẻ cố chấp liều lĩnh,  ngông cuồng, muốn gì thì sẽ đạt được. Anh mà chưa từ bỏ, thì người ta  cũng không thể rời bỏ anh đi được”.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Em  khẽ gật đầu nhìn tôi. Lúc này tôi chỉ ước gì, người nằm đấy là tôi,  không phải là em, tôi nắm lấy bàn tay em, cái bàn tay ngày xưa vẫn  thường ngọ nguậy khi chat với tôi. Bây giờ nó đang ngoan ngoãn nằm trong  tay tôi. Vậy là tôi đã được nắm lấy bàn tay em, xiết những ngón tay đan  vào nhau, tôi truyền cho em chút ấm áp từ xứ sở lạnh lẽo đây này. Tôi  không muốn mất em hay phải rời xa em thêm một lần nào nữa.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Bàn tay tôi bắt đầu rời khỏi em khi em được đẩy vào phòng&lt;span style=&quot;mso-spacerun: yes;&quot;&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;phẫu  thuật, ánh mắt ấy vẫn nhìn tôi và mọi người xung quanh, nó yếu ớt, mong  manh như đang muốn níu gì đó, em không khóc nhưng tôi thấy nơi khóe mắt  có 1 dòng nước mắt đang lăn. Tôi với theo và lau nó đi. “Em ơi! Cố lên  nhé. Mọi người cần em, và luôn chờ em quay về với nụ cười trên môi ”.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Tôi và mọi người ngồi&lt;span style=&quot;mso-spacerun: yes;&quot;&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;phòng  chờ kết quả. Không ai hỏi tôi là ai, và tôi cũng không hỏi họ một điều  gì, bởi lúc này chúng tôi đều không còn tâm trạng nào để hỏi nữa. Chúng  tôi im lặng nghe tiếng chuông đồng hồ kêu tic tắc. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Một  tiếng, rồi hai tiếng trôi qua. Những tiếng thở dài mọi người xung quanh  hắt ra, mọi ánh mắt đều nhìn vào phòng phẫu thuật. Em trai em bước đến  bên tôi, đưa cho tôi 1 điếu thuốc hút, tôi từ chối vì nghĩ đến em, ngày  xưa em từng bảo tôi bỏ thuốc, vậy mà tôi cố chấp. Em ơi! Em tỉnh dậy  muốn anh làm bất cứ điều gì cũng được, không bao giờ anh hút thuốc nữa,  không làm em buồn, hay bị tổn thương, phải chịu đựng bất cứ điều gì nữa.  Bàn tay em, anh mới nắm được không bao lâu, nên em không được buông  xuôi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;center&quot; class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-indent: 0.5in;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; src=&quot;http://123.29.68.201:8300/Library/images/13/2012/05/04/blog-radio-232-6-piano-love-song.jpg&quot; style=&quot;cursor: hand;&quot; /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;center&quot; class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;text-indent: 0.5in;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;b style=&quot;mso-bidi-font-weight: normal;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Em&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Mình  đã hạnh phúc biết bao nhiêu khi người đứng trước mình, đang vuốt tóc  mình, nâng niu những ngón tay của mình là anh. Muốn ngồi dậy và ôm chầm  lấy anh, nhưng người mình không thể cử động nổi. Bạn tin không? Dù mình  có nhắm mắt thì đây sẽ là giây phút hạnh phúc nhất của cuộc đời mình. Là  ánh mắt của anh, là bàn tay ấm ấy đã ám ảnh mình mãi ngay cả khi sự  sống và cái chết đang bấp bênh, là hình ảnh mọi người thì thầm bên tai  mình những điều gì đó, tất cả đang muốn níu mình ở lại cuộc sống này,  thì chẳng có lí do gì mình lại buông xuôi… &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Tiếng  dao kéo, và mình bắt đầu nhòe nhoẹt với những hình ảnh xung quanh… là  màu trắng của các bác sĩ, là ánh mắt của anh, là tiếng &lt;span style=&quot;mso-spacerun: yes;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;của mọi người xung quanh… Mình thấy người bà đã khuất đang gọi mình thì phải, nhưng tiếng của anh và mọi người như &lt;span style=&quot;mso-spacerun: yes;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;thức tỉnh mình. Mình đau đầu quá, đầu óc trống rỗng…. không biết bao lâu sau đấy… rồi mình mở mắt… nhìn thấy Anh &lt;span style=&quot;mso-spacerun: yes;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;cầm tay mình và cả mọi người nữa, mình thấy niềm vui từ mọi người, và mẹ mình thì đã khóc…&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Ôi!&lt;span style=&quot;mso-spacerun: yes;&quot;&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Mình đã sống.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Cuộc sống này thật kì diệu, một người như mình lại càng hiểu và trân trọng cuộc sống này nhiều hơn. Để mình biết rằng&lt;span style=&quot;mso-spacerun: yes;&quot;&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;có  những thứ lòng tự trọng dễ đạp đổ đi tất cả. Trong tình yêu cũng cần sự  hi sinh nhưng sẽ đẹp biết bao nếu biết đấu tranh và bảo vệ nó. Dù những  khoảnh khắc ta cứ ngỡ sự tồn tại của ta chỉ là những giây phút hiếm  muộn, thì hãy luôn có một khát khao và một niềm tin sống.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;Một, hai ngày sức khỏe của mình dần ổn lại:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Anh này, vậy còn người con gái kia?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- À,&lt;span style=&quot;mso-spacerun: yes;&quot;&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;anh còn nợ em một lời giải thích nhỉ?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;- Em xin lỗi, nhưng không hiểu sao hôm ấy em lại vào xem nhật ký trò chuyện của anh, và vô tình đọc được …&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;-  À. Đó là thằng bạn thân anh, nó hay trêu anh với một cô gái Việt Nam  đang ở bên Nhật, nó biết cô ấy thích anh… nó trêu trọc ngày nào về nước  thì cưới. Chẳng hiểu sao hôm ấy buồn miệng anh lại bảo là chờ cô ấy về  nước rồi cưới luôn. Em không biết đàn ông con trai thường tầm phào thế  nào đâu. Mà sao em lại thầm lặng chịu đựng như thế, lại còn bảo đi lấy  chồng nữa… Em giỏi thật.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt; &lt;/span&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;&lt;b&gt;Hoa Tuyết&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;justify&quot; class=&quot;MsoNormal&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial; font-size: 10pt;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;margin: 0in 0in 0pt; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://facebook.com/thienmabinhan&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;iframe allowfullscreen=&quot;&quot; frameborder=&quot;0&quot; height=&quot;344&quot; src=&quot;http://www.youtube.com/embed/GTTCQJvi864?fs=1&quot; width=&quot;459&quot;&gt;&lt;/iframe&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.thienmabinhan.com/feeds/8682841473632887992/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.thienmabinhan.com/2012/06/viet-tiep-ban-tinh-ca-dang-do.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5404404593423172559/posts/default/8682841473632887992'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5404404593423172559/posts/default/8682841473632887992'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.thienmabinhan.com/2012/06/viet-tiep-ban-tinh-ca-dang-do.html' title='Viết tiếp bản tình ca dang dở'/><author><name>Unknown</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="https://img.youtube.com/vi/GTTCQJvi864/default.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5404404593423172559.post-2874125817267643618</id><published>2012-06-04T03:05:00.000-07:00</published><updated>2015-09-05T03:53:12.219-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Blog"/><title type='text'>NGÀY THỨ 537 KỂ TỪ LÚC &amp;quot;ANH NÓI LỜI YÊU EM&amp;quot;</title><content type='html'>&lt;div&gt; &lt;div align=&quot;right&quot;&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;color: purple; font-size: 14pt;&quot;&gt;(Entry Nhật  ký đêm mưa)&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt; &amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta; font-size: 13pt;&quot;&gt;&lt;span&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=&quot;color: #00ccff; font-size: 13pt;&quot;&gt;2h sáng! &lt;span&gt;Anh giật mình tỉnh giấc.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&lt;span&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span&gt;Tiếng mưa rào rào nghe thật đáng sợ làm sao.&lt;/span&gt; Dù đang ở trong  nhà nhưng anh cũng cảm thấy ngoài &lt;span&gt;kia&lt;/span&gt; chắc chắn mưa rơi  rất nặng hạt. &lt;span&gt;Mưa hắt vào từ phía cửa sổ làm khuôn mặt anh  cũng lấm tấm vài giọt nữa.&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Thế rồi anh tỉnh dậy và chốt  lại cửa kính.&lt;/span&gt; Đúng là mưa rất to, thò &lt;span&gt;tay&lt;/span&gt; ra  ngoài anh thấy tay mình ran rát. &lt;span&gt;Thật là tội nghiệp cho những  ai phải ra ngoài lúc nửa đêm như thế này.&lt;/span&gt; Bây giờ anh mới biết anh vẫn  còn sung sướng hơn khối người, được trú trong một mái nhà ấm áp, không bị dột  những lúc trời mưa gió; được tiếp tục nằm và tiếp tục ngủ…  Hì…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&lt;span&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;Thôi chết, anh  đang viết nhật ký chứ đâu phải viết &lt;span&gt;thư&lt;/span&gt; cho em. Đã lâu  lắm rồi anh chẳng có liên lạc gì với em cả, một lần gặp mặt, một lần nhìn thấy,  thậm chí chỉ là một dòng tin nhắn, một cú phone&lt;span&gt;,…&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Quên mất, bốn hôm trước là vừa tròn 10 tháng anh gặp em lần  cuối.&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Mới vậy mà đã gần một năm rồi nhỉ?&lt;/span&gt; Một năm  qua không có em bên cạnh; không chuyện trò; không được em an ủi, động viên;  không được chọc em vui, được em tâm &lt;span&gt;sự,..&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Vậy mà anh vẫn sống đây này.&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Lạ nhỉ?&lt;/span&gt;  Anh cứ tưởng mất em là mất đi một khoảng trống, thiếu em là thiếu một chỗ dựa  trong lòng&lt;span&gt;!...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;Thôi, không viết cho em  nữa.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt; 2 rưỡi rồi, đi ngủ đây! &lt;span&gt;Mai dậy sớm còn đi học nữa.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt; &amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: #00ccff;&quot;&gt;&lt;span&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=&quot;color: #00ccff; font-size: 13pt;&quot;&gt;5h 15’ sáng! &lt;span&gt;Tiếng chuông đồng hồ chết tiệt làm anh thức  giấc.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&lt;span&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span&gt;Sao thế này?&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Sao mặt mình lại ướt vậy  nhỉ?&lt;/span&gt; Rõ ràng là đã đóng cửa sổ rồi mà? &lt;span&gt;Làm sao mưa hắt  được vào chứ?&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Đặt chuông 5h mà đồng hồ lại kêu vào 5h15  là sao nữa hả.&lt;/span&gt; Kỳ lạ quá chừng luôn!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&lt;span&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span&gt;Trời vẫn mưa?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&lt;span&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;Dậy nào, vươn  vai, hít thở, 1-2-3, đánh răng, rửa mặt, không thèm ăn sáng, mặc quần áo rồi  xách cặp phắn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt; &amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&lt;span&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;Trời đất ơi!  &lt;span&gt;Gì nữa đây?&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Trời mưa to khủng  khiếp.&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Cả đoạn đường đi ngập tới nửa ống chân.&lt;/span&gt;  Lần đầu tiên con đường này ngập. Đến cả hôm mưa &lt;span&gt;lũ&lt;/span&gt; lịch  sử nó cũng chẳng dâng cao đến một li. Vậy mà hôm nay lại lụt thế này. Đợi &lt;span&gt;xe&lt;/span&gt; buýt thật khổ chưa từng thấy. Đợi mãi rồi cũng có &lt;span&gt;xe&lt;/span&gt;, coi như mình thoát. Vừa bước lên &lt;span&gt;xe&lt;/span&gt;, trời quang mây tạnh. Mình thật không thể kìm chế nổi, bật  luôn câu: &lt;i&gt;“Kiểu khỉ gì thế này?&lt;span&gt;”&lt;span style=&quot;font-style: normal;&quot;&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&lt;span&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;Đứng trên &lt;span&gt;xe&lt;/span&gt;, nhìn ra bên ngoài thấy trời tạnh hẳn nhưng được một lúc  thì lại rả rích mưa. &lt;span&gt;Cả trận mưa đêm qua làm cho Hà Nội phải  chịu thêm một đợt lụt lần thứ 2, cũng khá là mang tầm lịch sử đấy, chỗ nào cũng  chỉ thấy nước.&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Cổng rãnh, nước sông, nước mưa, đường  phố giờ chỉ là một.&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Đến được trường thì thấy còn lạ  hơn.&lt;/span&gt; Đường vào trường vốn trũng thấp như thế, mưa nhỏ còn ngập, vậy mà  không như mọi lần, lần này đường khô cong. Lạ quá! Hơn nửa học sinh nghỉ, nhà  trường chẳng có lý do gì để bắt học sinh ở lại. Hê, sướng quá, về  thôi…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt; &amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: #00ccff;&quot;&gt;&lt;span&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=&quot;color: #00ccff; font-size: 13pt;&quot;&gt;Gửi em, người yêu dấu  mà anh chẳng thể nào quên được&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&lt;span&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;Em ơi! Có thể em  sẽ thắc mắc tại sao entry này lại kỳ lạ đến như vậy, vừa là nhật ký, vừa là lá  &lt;span&gt;thư&lt;/span&gt; gửi em. &lt;span&gt;Để anh trả lời dùm  nhé?&lt;/span&gt; Thật ra đây chính là lá &lt;span&gt;thư&lt;/span&gt; anh gửi tới em  một lần nữa, bởi anh không biết phải bắt đầu từ đâu cả. &lt;span&gt;Anh  biết là em sẽ chẳng bao giờ đọc nó đâu.&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Sự quan tâm nhỏ  nhặt mà ngày trước em dành cho anh giờ cũng không còn nữa, em đâu để ý những gì  mà anh vẫn luôn giữ trong lòng.&lt;/span&gt; Giá mà tình có thể &lt;span&gt;theo&lt;/span&gt; gió mây thì tốt biết mấy.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src=&quot;http://seablogs.zenfs.com/u/ciWsUxmGGB7xLuAHuVb6ffnhQWqm/photo/ap_20090723043011608.jpg&quot; /&gt;  &lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&lt;span&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;Những suy nghĩ  này anh viết ra là từ lúc anh đang đứng trên &lt;span&gt;xe&lt;/span&gt; buýt  cơ. &lt;span&gt;Lúc mà anh ngó ra ngoài cửa nhìn trời mưa tạnh, không hiểu  sao, bất giác anh lại nhớ về em.&lt;/span&gt; Anh chưa quên lần cuối cùng mình gặp  nhau là trên chiếc &lt;span&gt;xe&lt;/span&gt; buýt này. Chiếc &lt;span&gt;xe&lt;/span&gt; buýt đã giúp anh có được một khoảng thời gian thật hạnh  phúc, một khoảnh khắc mà hai đứa mình gần nhau hơn bao giờ hết. &lt;span&gt;Mặc dù có rất nhiều người xung quanh nhưng anh vẫn cảm thấy như chỉ  có mỗi đôi ta vậy.&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Nếu có thể, anh ước được cùng em đi  tới cuối con đường chứ không phải chỉ là một đoạn đường ngắn ngủi.&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Anh đứng và để chừa ra một khoảng trống, không cho ai xen vào cả,  đấy là chỗ mà người anh yêu thương đã đứng hôm cuối cùng gặp mặt.&lt;/span&gt; Nếu cho  anh một điều ước, anh ước gì thời gian có thể quay trở lại, lúc em dời xa anh,  bỏ anh lại trên chiếc xe buýt để đi xuống, chắc chắn anh sẽ không vẫy tay chào  em, nhìn em cho tới khi em khuất hẳn. &lt;span&gt;Anh sẽ không đứng ở đó  mà lặng nhìn em lần cuối đâu.&lt;/span&gt; Bởi anh sẽ chạy theo em, nắm lấy tay em và  bảo: &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;color: lime;&quot;&gt;“Cho anh thêm một chút thời gian ở bên em, một chút nữa  thôi!&lt;span&gt;”&lt;span style=&quot;color: magenta; font-style: normal;&quot;&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt; &lt;span&gt;Anh không muốn cái gì gọi là lần cuối  cùng như thế.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&lt;span&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span&gt;Anh rất nhớ em, thật đó.&lt;/span&gt; Vì trong rất nhiều thứ kỳ lạ trên  &lt;span&gt;kia&lt;/span&gt; thì điều kỳ lạ lớn nhất mà anh đang giấu, đó là  những giấc mơ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&lt;span&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span&gt;Thực ra, đêm qua anh đã có 2 giấc mơ giống hệt nhau.&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Chẳng hiểu sao nữa.&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Khi anh tỉnh giấc đóng  cửa sổ chính là lúc anh vừa mơ thấy em.&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Anh thấy em trở  về bên anh, ngồi bên anh vào khi anh cảm thấy cô đơn nhất.&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Và rồi sau đó là khoảng thời gian anh vui vẻ trở lại, em đã ở bên  anh rồi.&lt;/span&gt; Anh hỏi: &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;color: red;&quot;&gt;“Em đừng dời xa anh nữa được không?&lt;span&gt;”&lt;span style=&quot;color: magenta; font-style: normal;&quot;&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt; Em trả lời: &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;color: red;&quot;&gt;“Chẳng phải em đã  về bên anh rồi đây sao?&lt;span&gt;”&lt;span style=&quot;color: magenta; font-style: normal;&quot;&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt; Anh siết thật chặt bàn &lt;span&gt;tay&lt;/span&gt; em  vào lòng rồi bỗng dưng ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay. &lt;span&gt;Tỉnh  dậy thì đã thấy bóng em khuất xa dần.&lt;/span&gt; Anh hoảng hốt gọi tên rồi chạy  &lt;span&gt;theo&lt;/span&gt; em nhưng mọi thứ chỉ là vô  nghĩa.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src=&quot;http://seablogs.zenfs.com/u/ciWsUxmGGB7xLuAHuVb6ffnhQWqm/photo/ap_20090723043020758.jpg&quot; /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src=&quot;http://seablogs.zenfs.com/u/ciWsUxmGGB7xLuAHuVb6ffnhQWqm/photo/ap_20090723043028204.jpg&quot; /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&lt;span&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;Anh rất sợ những  giấc mơ nếu như kết thúc của nó là những cuộc chia ly hay là những gì xa cách.  Giấc mơ thứ hai sau khi anh viết một vài dòng &lt;span&gt;thư&lt;/span&gt; đã  đến. &lt;span&gt;Anh mơ lại một giấc mơ y hệt như trước.&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Đúng là đồng hồ kêu vào lúc 5h, nhưng anh muốn xem anh có thể mơ  điều gì hơn thế, một kết thúc có hậu hơn chăng?&lt;/span&gt; Anh đã tắt nó và lần cuối  cùng anh mơ anh đuổi &lt;span&gt;theo&lt;/span&gt; em đến một cánh đồng vắng.  Bỗng dưng ở đâu một lá &lt;span&gt;thư&lt;/span&gt; mang tên em gửi tới cho anh.  Bên trong viết: &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;color: lime;&quot;&gt;“Em xin lỗi, nhưng em không thể yêu anh! &lt;span&gt;Miễn cưỡng không có hạnh phúc đâu anh.&lt;/span&gt; Xin lỗi…&lt;span&gt;”&lt;span style=&quot;font-style: normal;&quot;&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src=&quot;http://seablogs.zenfs.com/u/ciWsUxmGGB7xLuAHuVb6ffnhQWqm/photo/ap_20090723043036503.jpg&quot; /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;color: lime;&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;span style=&quot;font-style: normal;&quot;&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;Và rồi anh tỉnh dậy và bắt đầu một ngày  mới.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt; &lt;span&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span&gt;Anh đánh mình một cái thật  đau để biết rằng đấy mới chính là thế giới thực.&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Chứ  không như trong giấc mơ, dù anh cố gắng hét thật to, nhưng cuối cùng nó vẫn cứ  chỉ là một giấc mơ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&lt;span&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span&gt;Anh nói dối, mất đi em, đối với anh là mất đi tất cả, cảm xúc, tâm  hồn chẳng còn nữa.&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Đến lúc này anh mới biết có được một  xúc cảm tốt thực là một điều không hề dễ dàng.&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Anh  không nhớ em ư?&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Không phải vậy đâu.&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Nếu không thì anh đâu có viết cho em nhiều đến thế.&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Tình yêu của anh là một ngọn lửa nhỏ và dễ dàng bị dập tắt bởi mưa  gió.&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Nếu có cơ hội, anh nguyện đốt cháy chính  mình.&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Giờ em đang ở phương trời nào cơ chứ?&lt;/span&gt; Anh  đã tự hứa với mình là sẽ soi sáng &lt;span&gt;theo&lt;/span&gt; bước đường em  đi, nhưng đến bây giờ, anh lại để mất dấu chân em. &lt;span&gt;Tại sao mỗi  lúc như thế này lại làm cho anh càng cảm thấy rằng anh đã yêu em?&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Anh chưa bao giờ nghĩ anh lại có thể yêu ai một cách sâu đậm đến  thế.&lt;/span&gt; &lt;span&gt;Có rất nhiều thứ anh đã hiểu, ông trời trêu ngươi  người ta, bắt anh thật lòng yêu thương một người không có chút tình cảm nào đối  với mình và anh cũng biết tại sao đêm qua khuôn mặt anh lại ướt đến vậy, chắc  chắn đó sẽ không phải là mưa đâu.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;img src=&quot;http://seablogs.zenfs.com/u/ciWsUxmGGB7xLuAHuVb6ffnhQWqm/photo/ap_20090723043044558.jpg&quot; /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align=&quot;right&quot;&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;color: #3366ff; font-size: 15pt;&quot;&gt;Thiên  Mã Bình An&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.thienmabinhan.com/feeds/2874125817267643618/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.thienmabinhan.com/2012/06/ngay-thu-537-ke-tu-luc-noi-loi-yeu-em.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5404404593423172559/posts/default/2874125817267643618'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5404404593423172559/posts/default/2874125817267643618'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.thienmabinhan.com/2012/06/ngay-thu-537-ke-tu-luc-noi-loi-yeu-em.html' title='NGÀY THỨ 537 KỂ TỪ LÚC &amp;quot;ANH NÓI LỜI YÊU EM&amp;quot;'/><author><name>Unknown</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5404404593423172559.post-2773470818939458854</id><published>2012-06-04T03:04:00.000-07:00</published><updated>2015-09-05T03:53:12.214-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Blog"/><title type='text'>Tình cảm của tớ vẫn chưa từng một lần thay đổi</title><content type='html'>&lt;img src=&quot;http://seablogs.zenfs.com/u/ciWsUxmGGB7xLuAHuVb6ffnhQWqm/photo/ap_20090609105728604.jpg&quot; /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: #ff40ff; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: medium;&quot;&gt;Cửa kính hiên nhà vẫn đang dần thấm ướt rồi kìa. Từng hạt, từng hạt vẫn rơi. Hình như nó đang mờ dần thì phải? Ôi! Mưa! Tại sao đang lúc đêm tối yên lặng thế này lại mưa cơ chứ? Tớ ghét mưa, mưa cứ khiến người khác phải buồn. Mưa rơi, lệ rơi, có lẽ chúng chẳng khác nhau là mấy. Cửa kính mờ vì mưa, còn mắt tớ thì cũng từng nhòa vì lệ.&lt;/span&gt; &lt;/span&gt; &lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;font-size: medium;&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta; font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;&quot;&gt;Đã hơn nửa năm rồi, nửa năm từ lần cuối tớ gặp ấy. Ông trời cứ thích trêu ngươi người ta. Nửa năm mới để tớ được nhìn thấy ánh mắt ấy một lần. Thành ra nhớ thì vẫn nhớ mà quên cũng chẳng đành. Tớ lại viết cho ấy. Có lẽ ấy sẽ trách: &lt;em&gt;“Viết gì mà viết lắm thế?”&lt;/em&gt;. Nhưng thương ấy, nhớ ấy, tớ làm gì được đây? Ngồi buồn, chỉ biết viết thôi. Tớ không phải là thằng con trai có cá tính mạnh mẽ. Tớ thừa nhận… Tại tớ, tại tớ không chịu chấp nhận những gì đang xảy ra, dù nó là hiện thực.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;font-size: medium;&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;&quot;&gt;Lúc chờ đợi thì ấy chẳng đến. Khi tưởng chừng như đã mãi mãi ra đi, chẳng bao giờ gặp lại thì ấy lại xuất hiện. Không lẽ trời đất cũng có lần thương xót tớ ư? Ngày tớ gặp lại ấy. Trước đó tớ chẳng có linh cảm nào khác biệt, vẫn cứ buồn như mọi ngày bình thường khác. Thế rồi tớ thấy ấy, thấy bóng dáng thân quen, gương mặt xưa đã từng làm tớ nhung nhớ thật nhiều. Lúc đầu, tớ đã rất vui. Nhưng niềm vui ấy đã nhanh chóng bị chôn vùi. Tớ chẳng nói gì cả, không như những lần trước. Ai biết đâu người đầu tiên lên tiếng lại là ấy. Ấy hỏi, nhưng tớ cũng chẳng biết phải nói sao nữa, chỉ biết khẽ &lt;em&gt;“Ừ”&lt;/em&gt; cho qua chuyện. Tớ quay mặt đi. Tớ nghĩ có như vậy mới giúp tớ không nhớ về vết đau cũ, về quá khứ, về người con gái đã từng làm tớ tan nát con tim, tới giờ vẫn chưa thể phai mờ. Thật ra thì tớ đang cố chốn tránh, không dám đối diện với sự thật là ấy đang ở đây, ở một không gian rất gần. Gặp ấy, tớ nên buồn hay nên vui?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;font-size: medium;&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;&quot;&gt;Cứ ngỡ hôm nay sẽ trôi qua như thế này. Để rồi tớ sẽ phải tiếc nuối, tự tránh mình đã đánh rơi khoảnh khắc đẹp nhất, đánh mất cơ hội được gần ấy hơn bất cứ lúc nào. Vậy mà tớ đã không như thế. Chẳng hiểu tại sao đôi chân tớ đã bước, bước lại gần người mà tớ đã từng ngóng trông, đợi chờ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;font-size: medium;&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;&quot;&gt;&lt;em&gt;“Mọi thứ vẫn ổn chứ?”,&lt;/em&gt; vẫn là câu mở đầu mà tớ dùng trong giao tiếp. Cũng phải, vì tớ có còn biết nói gì nữa đâu. Tớ thực sự chưa từng nghĩ rằng tớ sẽ có lần được gần ấy đến thế. Tim tớ đã nhói đau, không hiểu do hình ảnh ấy vẫn còn nguyên vẹn, vẫn vô tư ngày nào hay do những kí ức về ấy cứ liên tiếp hiện lên trong tâm trí tớ. Thế rồi chúng mình cũng đã trò chuyện, thật vui. Tớ đã cố không nhắc lại chuyện cũ. Bởi tớ muốn cho ấy thấy rằng dù không được ấy yêu, nhưng tớ vẫn luôn coi ấy là bạn, tình bạn của chúng mình sẽ vẫn được tiếp diễn, cho ấy thấy một điều là tớ vẫn rất cao thượng. Ấy biết không? Tớ lừa ấy đấy! Tại tớ vẫn còn yêu ấy. Vậy mà có muốn trốn tránh cũng chẳng được, ấy chợt nhắc tới bạn gái. Điều đó làm tớ cảm thấy chạnh lòng. Tớ biết ấy chỉ vô tình thôi. Nhưng nó lại lỡ đâm nhầm tim tớ rồi. Ấy kể ấy mới chia tay bạn trai. Lại một lần nữa, tớ nên buồn hay nên vui? Tại chính ngày trước, ấy bảo tớ đã không còn cơ hội nữa rồi. Ấy sẽ chẳng yêu ai. Vậy mà…&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;font-size: medium;&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;&quot;&gt;Cũng đã đến lúc ấy phải đi. Tớ lặng ngóng trông theo bước ấy tới khi khuất hẳn. Ấy đi rồi! Chắc là nửa năm sau tớ sẽ gặp lại ấy thôi. Tớ thừa nhận, tớ đã trốn tránh, đã không dám đối diện với sự thật, rằng &lt;strong&gt;“Tình cảm mà Tớ dành cho Ấy vẫn chưa từng một lần thay đổi.”&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=&quot;text-align: right;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: medium;&quot;&gt;&lt;strong style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta; font-size: 13pt;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;&quot;&gt;Ký bút&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: right;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: medium;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-family: Arial,Helvetica,sans-serif;&quot;&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style=&quot;color: #00ccff; font-size: 14pt;&quot;&gt;THIÊN MÃ BÌNH AN&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.thienmabinhan.com/feeds/2773470818939458854/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.thienmabinhan.com/2012/06/tinh-cam-cua-to-van-chua-tung-mot-lan.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5404404593423172559/posts/default/2773470818939458854'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5404404593423172559/posts/default/2773470818939458854'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.thienmabinhan.com/2012/06/tinh-cam-cua-to-van-chua-tung-mot-lan.html' title='Tình cảm của tớ vẫn chưa từng một lần thay đổi'/><author><name>Unknown</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5404404593423172559.post-6210154993935882261</id><published>2012-06-04T02:46:00.000-07:00</published><updated>2015-09-05T03:53:12.247-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Blog"/><title type='text'>Thư gửi &amp;quot;Ấy&amp;quot;, người vô tình gõ cửa trái tim tôi</title><content type='html'>&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://tiin.vn/medias/4e66cf5ea8290/2011/12/23/617d6bd7-a327-4713-92d2-f6d6755cd3e9.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;clear: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; height=&quot;240&quot; src=&quot;http://tiin.vn/medias/4e66cf5ea8290/2011/12/23/617d6bd7-a327-4713-92d2-f6d6755cd3e9.jpg&quot; width=&quot;320&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style=&quot;color: black; font-size: large;&quot;&gt;Ấy thân mến! Vậy là đã được 3 ngày rồi. Cái ngày mà mình đã dũng cảm lắm nói ra lời mà trên đời người ta vẫn coi là khó nói nhất. “Mình thích ấy”, chỉ có 3 chữ thôi, nhưng không hiểu sao nó thật là không đơn giản.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: large;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;  &lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgl8PkT6UAnTcsNyxwPeAHHpAN6VE782EmIKJcBLyLKK3hd2j9BJ85TY1YraaBbtdsMWgza6louqy7NCVns_-kXpd7qTfQ97KIWcYS4ImsCFZF2enzmC48g7YeBYQWlzA_cTbdWBLW05qjc/s1600/4j0zgn70.bmp&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; height=&quot;253&quot; src=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgl8PkT6UAnTcsNyxwPeAHHpAN6VE782EmIKJcBLyLKK3hd2j9BJ85TY1YraaBbtdsMWgza6louqy7NCVns_-kXpd7qTfQ97KIWcYS4ImsCFZF2enzmC48g7YeBYQWlzA_cTbdWBLW05qjc/s320/4j0zgn70.bmp&quot; width=&quot;320&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style=&quot;font-size: large;&quot;&gt;  Với mình, 3 ngày qua dài như 3 thế kỉ vậy. Mình đã phải suy nghĩ rất nhiều. Ấy không thích mình, mình biết. Người ta nói “Có thức đêm mới biết đêm dài. Có ở địa vị người khác mới biết mình khó xử”. Và quả thực, mình đã thấy hiểu cảm giác đau đớn, xót xa và tuyệt vọng. Mình đã làm cho bao người phải chịu cảm giác như vậy và giờ đây, chính mình, chính mình cũng rơi vào hoàn cảnh thương tâm ấy. Có lẽ đây là quả báo với mình. Mình chấp nhận và không một lời oán trách. Mình không dám ép ấy phải thích mình, càng xin lỗi vì mình đã làm ấy giận. Ấy nhớ không? Nhớ câu chuyện về những “hạt cát” mà mình đã kể cho ấy. Hãy nhẹ nhàng và thả lỏng, đừng nắm chặt quá kẻo cát rơi. Tình yêu cũng giống như con bướm vậy. Càng cố bắt, nó càng bay xa. Biết đâu một ngày nào đó nó bỗng đậu trên vai mình. Cũng như mình sẽ luôn mong đợi, có thể ấy sẽ mở rộng con tim và chấp nhận mình thì sao? Mình đã mơ hồ quá rồi thì phải? Bỏ qua cho mình nhé!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: large;&quot;&gt;  Ấy bảo ấy đã khoá chặt con tim. Mình đã rất buồn và vô cùng tuyệt vọng. Trái tim mình bỗng dưng thấy thật hụt hẫng. Có lúc mình dường như đã quỵ xuống. Nhưng chí hướng và sự bản lĩnh của một đấng nam nhi đã không cho phép mình được gục ngã. Mình vẫn phải tiếp tục con đường đi của mình, hướng về một tương lai phía trước. Nhưng không có lẽ rằng mình sẽ quên ấy. Trong tâm trí mình luôn khắc ghi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiG5kSXRiblo0b1jy-DwFsCe3k9zlGFB73w0xo4a-pJnk7-ryTDhnKJ2NDJ4cy3JJV4H-eXk5IcXG4dU-grTRWqhghq1X1bi5h_5UGbsoYUExkmZf-tB87fJXruv7zxUrLKcSkwQJST33_s/s1600/dxtllv6m.bmp&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiG5kSXRiblo0b1jy-DwFsCe3k9zlGFB73w0xo4a-pJnk7-ryTDhnKJ2NDJ4cy3JJV4H-eXk5IcXG4dU-grTRWqhghq1X1bi5h_5UGbsoYUExkmZf-tB87fJXruv7zxUrLKcSkwQJST33_s/s1600/dxtllv6m.bmp&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: right;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-size: large;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;span style=&quot;color: blue;&quot;&gt;Thiên Mã Bình An&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.thienmabinhan.com/feeds/6210154993935882261/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.thienmabinhan.com/2012/06/thu-gui-nguoi-vo-tinh-go-cua-trai-tim.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5404404593423172559/posts/default/6210154993935882261'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5404404593423172559/posts/default/6210154993935882261'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.thienmabinhan.com/2012/06/thu-gui-nguoi-vo-tinh-go-cua-trai-tim.html' title='Thư gửi &amp;quot;Ấy&amp;quot;, người vô tình gõ cửa trái tim tôi'/><author><name>Unknown</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgl8PkT6UAnTcsNyxwPeAHHpAN6VE782EmIKJcBLyLKK3hd2j9BJ85TY1YraaBbtdsMWgza6louqy7NCVns_-kXpd7qTfQ97KIWcYS4ImsCFZF2enzmC48g7YeBYQWlzA_cTbdWBLW05qjc/s72-c/4j0zgn70.bmp" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-5404404593423172559.post-2952831156283776097</id><published>2012-05-26T21:14:00.000-07:00</published><updated>2015-09-05T03:53:12.223-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Blog"/><title type='text'>Cơn mưa cuối</title><content type='html'>&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta; font-size: x-large;&quot;&gt;CƠN MƯA CUỐI &lt;/span&gt;&lt;u&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta; font-size: 14pt;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;u&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta; font-size: 14pt;&quot;&gt;Phần I: Đợi chờ một chút mưa&lt;/span&gt;&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt; &amp;nbsp;&lt;img src=&quot;http://seablogs.zenfs.com/u/ciWsUxmGGB7xLuAHuVb6ffnhQWqm/photo/ap_20091129103940505.jpg&quot; /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Em có vào đây không hả? – Minh lớn tiếng nhưng không có vẻ như là quát nạt.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Anh biết là em thích như thế mà.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Nhưng nếu em cứ tiếp tục như vậy, em sẽ cảm cho coi.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Không sao đâu anh. Chẳng lẽ anh đã quên mình quen nhau như thế nào sao?&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt; &amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;&lt;i&gt;&amp;nbsp;Minh chợt cảm thấy thẫn thờ trước câu hỏi của Vân. Trong đầu Minh hiện lên những hình ảnh, không gian lần đầu nó gặp Vân, tình cờ, ngu ngơ và ngộ nghĩnh đến bất ngờ. Lần đó, cũng vào một buổi chiều mưa rơi đầu xuân, mưa nhẹ nhàng lất phất, nhưng chẳng hiểu sao càng lúc càng trở nên nặng hạt hơn. Trước cổng trường, Minh đắn đo suy nghĩ, nó lúc nào cũng vậy, hay suy tư và nhiều mơ mộng. Nhìn nó, chẳng ai biết nó đang nghĩ gì nữa. Bình thường thì không sao, nhưng những lúc trời mưa như thế này, bạn bè nó, thầy cô nó đều không hiểu sao nó lại chăm chú nhìn mưa đến thế, có đôi khi lại thấy dường như mắt nó sáng lên một thứ gì đó rất lạ, cái mà sau này nó cho mọi người biết là hy vọng, quá khứ và những kỷ niệm. Tan học, vì trời mưa nên nó cũng chẳng muốn về. Nó đứng lại một chỗ, dựa người bên một góc tường rồi khẽ nhìn mưa. Nó tập trung đến nỗi thầy chủ nhiệm đi qua, nó cũng chẳng hề hay biết. Còn thầy, thầy đã quá ư quen thuộc với hình ảnh cậu học trò một mình lặng lẽ đứng ngắm mưa, không hẳn vì thầy có một học sinh như Minh, mà vì một lẽ khác, thầy cũng đã từng như vậy. Phải chăng đấy cũng là nguyên nhân khiến thầy trở thành thầy giáo dạy Văn? Thầy rất quý Minh, cậu học trò cưng của mình. Thầy đặt rất nhiều hy vọng vào nó, nó ngoan, không chơi bời như những đứa trẻ nhà giàu khác, điềm đạm và biết suy nghĩ cho những người xung quanh. Không ít lần nó đặt giải Văn cấp quận khi có những tác phẩm viết cảm xúc của mình về những gì nảy sinh, vốn có trong cuộc sống, những kỷ niệm, những cái mà con người dễ xao lòng nhất,… mà ngay cả chính thầy cũng phải kinh ngạc, và thầy biết cái mà nó có chính là sự chân thành. Minh vẫn để mắt vào những hạt mưa vô vị, thế rồi bỗng chợt để lệch hướng nhìn trong một giây bất giác, nó bị cuốn ngày vào một hình ảnh khác, đặc biệt hơn rất nhiều. Gần đó, nó thấy một cô bé đang chơi đùa cùng mưa, chẳng ô dù, chẳng mũ nón, cô bé vô tư hòa cùng với làn mưa. Từng hạt mưa thấm dần lên mái tóc mượt mà của cô. Cô giơ tay ra hứng từng hạt, từng hạt một. Đôi mắt và đôi môi ấy dường như đã hút hồn Minh, khiến nó chẳng biết là nó đang ngắm mưa hay ngắm cô bé này nữa. Hình ảnh cô bên hạt mưa cho đến tận ngày hôm nay Minh vẫn phải công nhận rằng cô bé nhí nhảnh ấy nó sẽ chẳng bao giờ quên được.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;&lt;i&gt;&amp;nbsp;Cô bé xoay mình quay tròn dưới mưa, nhưng không biết vì đường trơn hay tại cô bất cẩn mà vô tình ngã xuống đất. Chẳng kịp suy nghĩ, Minh lập tức chạy đến, nâng cô bé dạy, cẩn thận phủi chỗ bẩn trên áo cô. Lần này, nó gần cô hơn bao giờ hết, nhìn rõ khuôn mặt cô bé, nó như bị mất hồn thực sự, cứ nhìn chằm chằm khiến cô cũng phải thấy ngượng. Như hiểu rõ vấn đề, nó sực tỉnh ra&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;i&gt;Xin lỗi bạn, bạn không sao chứ?&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;i&gt;Cảm ơn bạn nhiều, mình không sao? Cảm ơn bạn đã giúp mình đứng dậy.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;&lt;i&gt;&amp;nbsp;Minh lẩm bẩm: “Sao lại xinh đến như vậy được chứ?”.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;i&gt;Bạn nói gì vậy? – Cô bé tròn mắt, tò mò hỏi.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;i&gt;À không, không có gì đâu mà. À, bạn… bạn tên gì vậy? – Nó lúng túng không biết nói sao, tự dưng lại hỏi người ta tên gì. Nó cũng không biết như vậy có gấp quá hay không.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;i&gt;Mình tên Vân, Phạm Thanh Vân. – Cô bé cười khúc khích.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;&lt;i&gt;&amp;nbsp;Minh suy nghĩ một lúc, cũng chẳng biết nó nghĩ gì nữa, có lẽ là do thói quen.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;i&gt;Ôi! Tên hay ghê cơ…&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;&lt;i&gt;… Và như vậy nó và nhỏ Vân đã quen nhau như thế. Chẳng mấy chốc đã một năm trôi qua. Nhanh vậy sao? Nó quen Vân, thế là từ lúc đó hai đứa lúc nào cũng bám lấy nhau, hay rủ nhau đi chơi, thấy có vẻ hợp nhau và giờ thì đã “iu” nhau nữa chứ.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt; &amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Thế bây giờ em định ở ngoài mưa cho đến tối à? Anh ghét mưa.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Em đã bảo là anh để mặc em đi mà! Chúng mình cái gì cũng hợp nhau, tại sao chỉ có mưa là anh không thích? Anh cũng thử ra đây đi, tắm mưa thích lắm!&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Anh bảo em đi về thôi.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;&amp;nbsp;Minh tức giận rồi thô lỗ nắm lấy cổ tay Vân kéo đi. Nụ cười vui vẻ, vô tư dần biến mất trên khuôn mặt của Vân. Từ lúc quen Vân đến giờ, Minh chưa từng nổi nóng với nhỏ dù chỉ là chút ít. Minh luôn tươi cười với Vân, dù trong thâm tâm Vân vẫn biết có đôi khi trong mắt Minh ẩn chứa nhiều tâm tự, chắc chắn có những chuyện Minh còn giấu Vân. Vân thực sự rất tò mò muốn biết, nhưng Minh không nói, Vân cũng đành chịu. Minh quan tâm tới Vân, hết lòng ân cần, lo lắng cho Vân, điều này Vân tin ở Minh tuyệt đối.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;&amp;nbsp;Minh kéo Vân lên xe buýt về nhà, không để Vân cứ tiếp tục dầm mưa nữa, sẽ bị cảm thì đâu có hay.&lt;/div&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt; &amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: #ff6600;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;b&gt;1 tuần sau&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: lime;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;span style=&quot;color: black;&quot;&gt;Minh thong thả một mình đạp xe dạo quanh con phố nhỏ. Hôm nay nắng nhạt, nhưng như thế cũng đủ để sưởi ấm lòng người ta rồi. Chẳng vội vàng, chẳng lo nghĩ, Minh thả hồn cùng gió mây, bên cạnh là nhưng hàng cây hoa ban tím nở rộn, tím lắm, tím cả khu phố này. Minh bước vào hiệu sách, nó đăm chiêu một lúc để xem hôm nay nó sẽ mua cho “Cái đầu mọt sách” của nó quyển sách gì đây. Thỉnh thoảng nó cùng Vân vào đây mua sách, nhưng hôm nay, nó chỉ đi có một mình, nó chưa xin lỗi Vân vì việc xảy ra tuần trước, nhưng chẳng hiểu sao nó không dám mở lời xin lỗi trước, một phần nó nghĩ mình không sai.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;&amp;nbsp;Minh ra khỏi hiệu sách, dắt xe đạp đi về. Lúc ngẩng mặt lên, nó hoàn toàn sửng sốt. Nó thấy ai đó giống Vân đi qua trước mặt nó, mà không, người đó chính là Vân. Thế nhưng, cái mà nó không hiểu chính là Vân đang ngồi sau xe của một người con trai khác, thân mật hơn nhiều. Nét mặt Vân rạng rõ, cười vui vẻ lắm. Minh có cảm giác như Vân đang rất hạnh phúc. Nó không tin nổi cái mà nó đang nhìn thấy ngay trước mắt nữa. Tay  nó ôm chặt quyển sách, có vẻ như nó đang ghen. Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu nó khiến nó chợt nhận ra rằng thì ra lâu nay bên cạnh nó, Vân chưa được cười vui như thế một lần nào.&lt;/div&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt; &amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: #ff6600;&quot;&gt;&amp;nbsp;Chiều hôm đấy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;color: cyan;&quot;&gt;&amp;nbsp;(Nội dung tin nhắn SMS)&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span style=&quot;color: cyan;&quot;&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Vân à, mình gặp nhau được hok?&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Ok, tất nhiên là được rùj.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Lúc nào em rảnh?&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Chiều nay anh đưa em đi “Trà sữa”…&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Uh&lt;/div&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt; &amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;color: cyan;&quot;&gt;&amp;nbsp;(Tại quán Trà sữa)&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: lime;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;span style=&quot;color: black;&quot;&gt;Minh và Vân ngồi yên lặng một lúc lâu, tay Minh mải mân mê ly trà sữa, ánh mắt buồn, mãi cũng không nói được gì.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Anh có chuyện gì à? – Vân mở lời phá đi sự tĩnh lặng giữa hai người.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Anh… anh… Em cứ uống hết đi đã. – Minh lúng túng.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Hà Minh mà em quen không phải là người hay ấp úng như vậy, trả lời em, có phải anh muốn nói gì không? Có hay không những gì anh đang giấu nữa?&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Anh có chuyện muốn em xác định rõ.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Em cũng có chuyện muốn nói với anh.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Vậy em nói trước đi! – Minh tò mò hỏi.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Anh, nghe em nói, chúng mình… - Vân bắt đầu hạ thấp giọng, vẻ mặt nghiêm nghị, không còn vô tư, trẻ con như thường ngày.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Sao?&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Chúng mình chia tay đi! – Vân uống hết ly trà sữa rồi nói, giọng nghẹn ngào.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Chia tay? – Minh thực sự bối rối – Không lẽ em đã có…&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Phải, như những gì sáng nay anh đã thấy.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Không thể nào, nhưng lý do là vì sao chứ?&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Vì anh không hề thích mưa, vậy thôi, và vì em cũng đã có bạn trai mới rồi, em định nói việc này với anh sau, nhưng em nghĩ nói sớm sẽ tốt hơn.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Em đã suy nghĩ kĩ rồi chứ?... – Minh cố gượng.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Phải, em nghĩ như vậy là đủ.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Vậy được, anh tôn trọng quyết định của em.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Em xin lỗi.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Không phải vậy đâu mà. Anh mới phải xin lỗi, anh không phải là người như em vẫn thường mơ tưởng.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Anh… - Mắt Vân ngấn lệ, chẳng biết phải nói thế nào nữa.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Để anh đưa em về.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Không cần đâu, lát nữa bạn em sẽ tới mà.&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;&lt;span style=&quot;color: lime;&quot;&gt;*&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; *&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; *&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; *&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; *&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;&lt;span style=&quot;color: lime;&quot;&gt;*&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; *&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; *&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;&lt;span style=&quot;color: lime;&quot;&gt;*&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt; &amp;nbsp;&lt;img src=&quot;http://seablogs.zenfs.com/u/ciWsUxmGGB7xLuAHuVb6ffnhQWqm/photo/ap_20091129103948363.jpg&quot; /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: #ff6600;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;b&gt;2 tháng lặng lẽ trôi qua&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;color: lime;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;span style=&quot;color: black;&quot;&gt;Mặt trời nhẹ nhàng lên cao mang ánh nắng vàng chói xuyên qua từng ô cửa kính phòng Minh. Minh thức dậy với cái đầu đau khủng khiếp. Nó uể oải lắc lư cái đầu, vặn vẹo thân thể rồi lao xuống nhà.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;&amp;nbsp;Đã 2 tháng nó không có Vân bên cạnh, không còn những đêm thức khuya nhắn tin cho nhỏ. 60 ngày qua, hôm nào nó cũng ngủ rõ sớm, vậy mà sáng dậy vẫn thấy đau đầu.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;&amp;nbsp;Từ lúc nó và Vân chia tay, nó chẳng còn liên lạc với Vân nữa. Đêm hôm đấy nó nhắn tin xin lỗi Vân nhưng không được, Vân tắt máy, có gọi cũng chỉ nghe tiếng Tổng đài đáng ghét &lt;i&gt;“Thuê bao Quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được, xin Quý khách vui lòng gọi lại sau”&lt;/i&gt;. Nó đã &lt;i&gt;“gọi lại sau”&lt;/i&gt; cả ngàn lần, nhưng cũng có được đâu. Minh vẫn luôn tự trách mình tại sao lúc đó nó không cố níu kéo Vân lại, biết đâu đã không xảy ra việc như ngày hôm nay, tại sao nó lại có thể quả quyết một cách lạnh lùng rằng nó cũng sẽ chia tay cơ chứ. Nó đã nghĩ rất nhiều, cả trong mơ nó cũng đắn đo, trách mắng mình. Tội nghiệp cho nó. Nhiều lần nó vô thức ghé qua nhà Vân, không gì cả, có thể là rủ Vân đi chơi. Nhưng rồi chợt tỉnh ra, nó bỏ về. Ở trường cũng thế, lâu lâu rồi nó cũng chẳng thấy Vân, không biết có phải Vân cố tình tránh mặt nó không nữa.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt; &amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Minh! Ra có bạn nào xinh xinh gặp này!&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;&amp;nbsp;Minh nghe tiếng thằng bạn gọi, nó từ từ bước ra cửa lớp. Minh ngạc nhiên khi có một cô bé đang đứng ngoài chờ nó. Nó tiến lại gần.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Ấy tên Minh hả? – Cô bé khẽ hỏi.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Ừ.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;&amp;nbsp;Cô bé đưa cho Minh một phong bì thư. Minh ngẩn ra khi nhìn nét chữ bên ngoài, quen lắm ấy, đã khá lâu rồi nó không được thấy. “A, là của Vân, sao lại là của Vân chứ? Nhưng bên ngoài có ghi rõ người nhận là&lt;i&gt; “Phạm Hà Minh”&lt;/i&gt; mà.”.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Tớ là bạn Vân, Vân nó nhờ tớ gửi cho ấy cái này. Xin ấy hãy đọc nó. Vân nó có nhờ tớ gửi lời xin lỗi tới ấy và mong ấy tha lỗi cho nó.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;&amp;nbsp;Minh mở lá thư ra đọc, từ từ từng dòng thư một. Nó ngậm chặt môi, mắt nó rưng rưng nước, nhưng nó cũng chẳng thể nào khóc được. Khóc nữa cũng đâu giúp mọi thứ trở lại như trước được đâu.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;-&lt;span style=&quot;font-size-adjust: none; font-size: 7pt; font-stretch: normal; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;Cuốn nhật ký ấy anh đã viết hết từ lâu, cất trong ngăn kéo tủ, sao em còn đọc cơ chứ? Nhật ký mới anh để bên kệ sách cơ mà. Ngốc ạ! Em đâu có lỗi gì chứ, tất cả là tại anh. Anh xin lỗi…&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;color: black;&quot;&gt;&amp;nbsp;Minh ngước lên trời, bỗng mưa bụi làm tim nó như thắt lại. Nhìn từng hạt mưa nhỏ từ từ rớt xuống từ những đám mây cao, Minh tự hỏi: &lt;i&gt;“Có phải em không đấy Vân? Có phải em đã về rồi không?”&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt; &amp;nbsp;&lt;img src=&quot;http://seablogs.zenfs.com/u/ciWsUxmGGB7xLuAHuVb6ffnhQWqm/photo/ap_20091129103923812.jpg&quot; /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;color: red;&quot;&gt;&amp;nbsp;(Lá thư gửi tới PHẠM HÀ MINH)&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;color: lime;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;Anh,&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&amp;nbsp;Có thể đây là lần cuối em gọi tiếng “Anh”. Có lẽ lúc anh đọc được những dòng thư này thì em cũng đã không còn ở bên anh nữa, thật đấy. Vì vậy, em không phải lo rằng anh sẽ la em. Em sợ anh nổi giận với em lắm ý!&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&amp;nbsp;Anh, em hy vọng sau khi đọc xong lá thư em gửi, anh sẽ không buồn, có được không anh, em coi như anh đã hứa rồi nhé! Những ngày được làm bạn gái của anh, được bên anh, em thực sự rất vui. Em muốn anh biết rằng thời gian qua em đã rất hạnh phúc, anh là người con trai đầu tiên và cũng là người cuối cùng em mãi mãi yêu thương. Nếu như thật là có kiếp sau, em mong Chúa sẽ động lòng để em trở thành bạn gái anh một lần nữa. Em biết anh tin ở Chúa mà. Nhưng anh à, em đã không có vận may để yêu anh thêm ngày nữa. Ngày chúng mình chia tay cũng là thời gian báo hiệu rằng em chỉ còn hơn một tháng nữa thôi. Em đã rơi vào giai đoạn cuối rồi, ung thư có phân biệt bất kỳ ai đâu, em không thể sống thêm được nữa đâu anh. Em xin lỗi đã không nói lời từ biệt anh mà lặng lẽ ra đi như vậy. Chắc anh giận em lắm phải không?&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&amp;nbsp;Anh, còn một điều nữa em muốn nói với anh. Em đã đọc trộm nhật ký của anh, xin lỗi anh, vì em quá tò mò, em muốn xem anh có viết gì về em không, thế thôi. Em vô tình thấy nó trong ngăn kéo tủ của anh, em đã đọc nó mà không được anh cho phép. Nhưng anh à, sao anh lại như vậy? Em đã hiểu tại sao anh lại có những cảm xúc đặc biệt với mưa. Anh vốn rất thích mưa, chỉ vì anh đã yêu đơn phương một ai đó cũng hay nghịch mưa như vậy. Anh thực sự vẫn chưa quên bạn ấy phải vậy không anh? Có đôi khi em cảm thấy dường như em chỉ là cái bóng của một ai đó, chỉ là người thay thế bạn gái cũ của anh thôi. Và lý do anh đến với em cũng chỉ là vì em thích mưa, mỗi lần bên em anh đều có cảm giác như anh đang ở bên người ta. Những lần nghĩ như vậy, em đã rất buồn. Nhưng vì muốn được ở bên anh, em chấp nhận tất cả. Trang nhật ký cuối cùng, anh vẫn không ngừng viết về người ta, chỉ chừa một phần nhỏ cho em. Tại sao anh lại…?&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&amp;nbsp;Em xin lỗi đã làm anh thất vọng khi phải nói rằng chuyện hai chúng mình không tình cờ như anh vẫn nghĩ đâu. Em cố tình đứng dưới mưa, em cũng đâu có thích mưa, chỉ vì em muốn anh chú ý. Em cố tình ngã để anh phải chạy qua, nâng em dậy. Cho đến tận bây giờ em vẫn nghĩ nếu lúc đó em không ngã, anh có đến bên em không? Em biết anh chẳng bao giờ nổi cáu với em, chỉ vì anh lo lắng cho em thôi. À, từ nãy giờ, em vẫn chưa cảm ơn anh thì phải. Cảm ơn anh nhiều lắm, bao ngày qua đã chăm lo, chăm sóc em cho tới ngày cuối cùng em nhập viện. Ngày em nói lời chia tay, em đã dối anh rất nhiều: cố tình để anh thấy em bên người khác, cố tình nói “bye bye” trước vì em không muốn anh tự dằn vặt rằng anh có lỗi với em. Anh luôn cao thượng, luôn nghĩ cho người khác, luôn tự đổ lỗi về mình. Anh còn nhớ không, lúc anh nói anh sẽ đưa em về, em đã từ chối, vì em không muốn anh nhìn thấy giọt nước mắt cuối cùng của em. Em sợ rằng đi bên anh, em sẽ không đủ dũng cảm để dời xa anh.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&amp;nbsp;Anh, em đã nói quá nhiều rồi phải không? Em phải đi rồi. Em sẽ nhớ lắm những lúc cùng anh đi ăn kem, đi uống trà sữa, đi dạo bên vườn hoa, đi mua sách,.. Nhớ những lúc anh cùng em ngắm mưa. Em có thể cảm nhận được sự ấm áp bên vòng tay anh. Cảm ơn anh đã chở em về nhà mỗi buổi chiều nắng gió. Cảm ơn anh đã khoác áo cho em trong những ngày đông giá lạnh. Cảm ơn anh đã vì em mà đánh nhau với bọn lưu manh ngoài phố. Cảm ơn anh đã ở bên em và cho em yêu anh nhiều như thế. Cảm ơn anh!&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&amp;nbsp;Không có em, hãy tiếp tục sống nghen anh!...&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src=&quot;http://seablogs.zenfs.com/u/ciWsUxmGGB7xLuAHuVb6ffnhQWqm/photo/ap_20091129103931886.jpg&quot; /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align=&quot;right&quot;&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;Mãi mãi “iu” anh&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;right&quot;&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta;&quot;&gt;Bé con &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;color: magenta; font-size: 13pt;&quot;&gt;PHẠM THANH VÂN&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;color: purple; font-size: 13pt;&quot;&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;color: cyan; font-size: 13pt;&quot;&gt; &amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style=&quot;color: cyan; font-size: 14pt;&quot;&gt;THIÊN MÃ BÌNH AN&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='http://blog.thienmabinhan.com/feeds/2952831156283776097/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='http://blog.thienmabinhan.com/2012/05/con-mua-cuoi.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5404404593423172559/posts/default/2952831156283776097'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/5404404593423172559/posts/default/2952831156283776097'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://blog.thienmabinhan.com/2012/05/con-mua-cuoi.html' title='Cơn mưa cuối'/><author><name>Unknown</name><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><thr:total>0</thr:total></entry></feed>