<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" media="screen" href="/~d/styles/rss2enclosuresfull.xsl"?><?xml-stylesheet type="text/css" media="screen" href="http://feeds.feedburner.com/~d/styles/itemcontent.css"?><rss xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearch/1.1/" xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:gd="http://schemas.google.com/g/2005" xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0" xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" xmlns:itunes="http://www.itunes.com/dtds/podcast-1.0.dtd" version="2.0"><channel><atom:id>tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181</atom:id><lastBuildDate>Wed, 22 Feb 2012 17:46:24 +0000</lastBuildDate><category>Chat</category><category>thế giới giải trí</category><category>thơ</category><category>Đẹp</category><category>Giới tính</category><category>2+</category><category>blog</category><category>Văn hóa</category><title>hacao.net</title><description /><link>http://www.hacao.net/</link><managingEditor>noreply@blogger.com (Hà Cao)</managingEditor><generator>Blogger</generator><openSearch:totalResults>210</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>25</openSearch:itemsPerPage><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="self" type="application/rss+xml" href="http://feeds.feedburner.com/HawsBlog" /><feedburner:info xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" uri="hawsblog" /><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com/" /><itunes:owner><itunes:email>noreply@blogger.com</itunes:email></itunes:owner><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle></itunes:subtitle><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181.post-8758391785507505661</guid><pubDate>Wed, 22 Feb 2012 16:12:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-22T23:12:57.421+07:00</atom:updated><title>Đừng cưới em, em xin...anh</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://image.muonmau.vn/cs/2011/11/30/he-lo-vay-cuoi-gay-xon-xao-cua-co-dau-phim-hung-dong-0.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://image.muonmau.vn/cs/2011/11/30/he-lo-vay-cuoi-gay-xon-xao-cua-co-dau-phim-hung-dong-0.jpg" width="305" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
(Minh họa)&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;Gần đây có nhiều câu chuyện dở khóc dở cười nhiều khi đến ứa
nước mắt khi nhiều thanh niên đồng tính vì áp lực gia đình nên gật đầu đồng
‎thuận cưới vợ với bao nỗi niềm đè nén, chôn sâu. Hệ lụy của người đồng tính
cưới vợ là một nỗi đau dài vô tận cho cả 2 gia đình nội ngoại mà bạn cần tỉnh
giấc.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;

&lt;br /&gt;
Một cái tin khiến nhiều bạn choáng khi mới gần đây, một tờ báo của Trung Quốc
cho biết có đến 16 triệu phụ nữ lấy chồng là gay. Một con số có thể gây sốc và
đến lúc chúng ta cần có một cái nhìn thấu đáo và toàn cảnh về vấn đề này. Tờ
báo còn cho biết thêm có đến 90% người đồng tính nam bị buộc phải lấy vợ để bảo
tồn con cháu dòng họ cũng như vì áp lực từ nếp nghĩ văn hóa của người Trung
Quốc. Những bà vợ lấy phải chồng gay còn lập ra cả một diễn đàn để chia sẻ cùng
nhau những nỗi niềm không biết nói cùng ai ngoài những người... đồng cảnh ngộ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;b&gt;
Con số 90%,&amp;nbsp; có cho bạn suy nghĩ gì không?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếp sống văn hóa của người Châu Á, và đặc biệt là các nước mang đậm dấu ấn
Phương Đông như Việt Nam, Thái Lan, Trung Quốc thì việc đàn ông đến tuổi lấy
vợ, sinh con nối dõi tông đường , trụ cột gia đình…như là một luật bất thành
văn. Điều đó ngoài việc tuân theo tự nhiên, nó còn thể hiện cả trách nhiệm với
với họ tộc của một người đàn ông trong gia đình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng với xu hướng thanh niên thành thị hiện nay thì vấn đề đồng tính nam đang
ngày cởi mở hơn, tất nhiên chỉ dưới một góc độ nào đó mà thôi, vì suy cho cùng,
nó không phải là nếp văn hóa của ta. Không gật đầu chấp nhận, không phản bác,
không kỳ thị, không lên án…điều đó cũng đồng nghĩa rằng chúng ta đang có một
hướng mở cho những người đồng tính. Nhưng đó là lối nghĩ của những người trẻ,
nhưng trong suy nghĩ của các bậc phụ huynh, trai lớn không lập gia đình là “có
vấn đề”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chưa có một thống kê nào tương tự ở VN về vấn đề này nhưng con số đó cũng là
hồi chuông cảnh báo đối với những người đồng tính, họ phải có trách nhiệm với
bản thân mình và cả với gia đình. Cưới vợ không phải là phương thuốc chữa bệnh,
và trong giới hạn bài viết này tôi cũng xin nhắc lại, đồng tính không phải là
bệnh. Vì thế nếu là người đồng tính mà bạn cưới vợ thì khác nào bạn đang làm
điều tội lỗi mà tôi gọi là “tày đình”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;b&gt;
Đấu tranh hay hèn nhát.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cho dù là người đồng tính nhưng bạn vẫn là một “thằng đàn ông” với ‎ ý thức về
xu hướng giới tính của mình để có những ứng xử tốt trong cuộc sống và công
việc. Vậy thì tại sao không dám đương đầu đấu tranh thay vì hèn nhát thỏa hiệp
để đem lại hệ lụy khổ đau cho người khác?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những áp lực tâm lý‎ khi phải đối đầu với gia đình không phải là nhỏ nhưng
thiết nghĩ bạn cần suy nghĩ nghiêm túc và chín chắn về vấn đề thay vì gật đầu
làm đám cưới với một cô gái mà trong lòng đang yêu một chàng trai khác. Tôi ví
vui chuyện này bằng một câu nói mà bạn vẫn hay nói kháy với nhau ”Thà một lần
đau rồi thôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đấu tranh để biết bạn mạnh mẽ và đủ bản lĩnh chịu trách nhiệm về chính mình,
đấu tranh để được thấy tâm hồn bình yên sau những dằn vặt, tức ngực, vì khó
thở, vì bơ vơ, vì không tìm được nơi chia sẻ cuộc sống. Hãy mạnh mẽ làm điều
bạn đang suy nghĩ đừng để khi mọi sự vỡ lỡ, lúc đó bạn sẽ là người bị động chứ
không phải chủ động.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;b&gt;
“Đừng cưới em, em xin anh!”&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi tình cờ đọc comment này trên một diễn đàn chia sẻ của một cô gái cưới chồng
là một người đồng tính, cũng sinh con để rồi ngày nào cũng cô đơn lẻ bóng bên
con trong chính ngôi nhà mà nội ngoại 2 bên nhìn vào đều tấm tắc “ Thằng chồng
hiền lành, không rượu chè, không gái gú! Mày là mày có phước lắm đấy con ạ!”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị tâm sự rằng khi phát hiện ra điều này thì ngày nào chị cũng khóc đến sưng
húp mắt, nghỉ làm ở nhà bần thần như người mất hồn vì không biết phải xử trí
hay đối diện với vấn đề này&amp;nbsp; như thế nào.&amp;nbsp; “Em cứ nghĩ thằng chồng đã
từng nằm bên mình giờ đang ôm ấp, hôn hít một thằng đàn ông khác mà nước mắt cứ
trào ra, còn gì là đời con gái của em, em ngu hơn cả một đứa ngu các chị ơi, em
phải làm sao đây, còn con trai em nữa, sau này nó có giống bố nó không, trời
ạ!”.&amp;nbsp; Chị này viết tiếp “ Phải chi đừng cưới em, em có tội tình gì đâu cơ
chứ, em xin anh!”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người đàn ông đồng tính có bao giờ đọc được những comment thế này của vợ
không? Hậu quả của bạn do sự hèn nhát gây nên đó. Hãy nghĩ bạn sẽ là cô gái đó,
là người hứng chịu những bi kịch hạnh phúc tréo ngoe thế này để biết mình phải
hành động như thế nào để đừng làm khổ lụy cho người khác. Tôi chắc chắn rằng,
những ông chồng đồng tính cũng sẽ rất đau lòng và đẫm nước mắt khi đứng trước
mặt vợ thú nhận rằng “Anh chỉ yêu người đàn ông khác!”. Sau câu nói đó là một
dấu ngoặc được mở ra với bao nhiêu hệ lụy của nó. Hãy suy nghĩ thật thấu đáo
những điều này nhé bạn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;b&gt;
Thay lời kết.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không có gì là quá muộn cả các chàng trai. Hãy đọc những comment của cô gái
đáng thương mà tôi đề cập ở trên để suy ngẫm. Cha mẹ sinh ra nuôi dưỡng bạn, ai
cũng mong đứa con trai thành đạt, an cư lạc nghiệp, cưới vợ có cháu bế bồng.
Nhưng khi bạn lạc nhịp ra khỏi quy tắc đó thì hãy mạnh mẽ đối diện với chính
mình. Cuộc sống là của bạn, do bạn chọn lựa và quyết định, hãy nhớ điều đó!&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: right;"&gt;
&lt;i&gt;Theo&lt;/i&gt; &lt;b&gt;himmag&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: left;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: left;"&gt;
+ Bạn có thể tìm hiểu thêm &lt;a href="http://vi.wikipedia.org/wiki/%C4%90%E1%BB%93ng_t%C3%ADnh_luy%E1%BA%BFn_%C3%A1i"&gt;ở đây&lt;/a&gt; về đồng tính luyến ái để có một cách nhìn khoa học.&amp;nbsp;Đừng nói bừa vì đó cũng là một kiểu chết, cái chết của sự
thiếu hiểu biết.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8384216286765162181-8758391785507505661?l=www.hacao.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hacao.net/2012/02/ung-cuoi-em-em-xinanh.html</link><author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181.post-5663702482042191367</guid><pubDate>Wed, 22 Feb 2012 07:00:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-22T15:45:33.151+07:00</atom:updated><title>Giảm béo</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://anh.24h.com.vn:8008/upload/3-2010/images/2010-08-27/1282892130-lam-dep-trai-cay-018.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="283" src="http://anh.24h.com.vn:8008/upload/3-2010/images/2010-08-27/1282892130-lam-dep-trai-cay-018.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;.Bài:&lt;b&gt; May Lehoa&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;&lt;b&gt;Trong giấc mơ mình thon gọn bất ngờ. Hai tay chống 2 bên eo mà thấy rõ cái eo tự nhiên nhỏ xíu, cái áo rộng đi nhiều. Tỉnh dậy mình vẫn là mình 57 kg. Mập và buồn. Ban ngày nghĩ đến cái gì thì ban đêm mơ thấy cái ấy. Chỉ mong trở lại cái thuở 47kg của ngày xưa. "Ngày xưa" là chỉ mới 2 năm trước thôi. Hai năm nay ăn nhiều chơi ít, không văn phòng không hát hò không nhảy nhót hàng đêm không thức khuya... thành ra cứ lên cân vùn vụt.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Là phụ nữ khổ thế đấy. Đã mỗi tháng 1 lần đau lưng đau bụng lại còn hay thèm ăn vặt mà cái hormon trữ nước lại cao. Thành ra cái "mơ ước cao sang" nó hành hạ bao người.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Ở Âu ở Mỹ mình vẫn thuộc loại ngon lành. Nhưng cứ về tới Việt Nam thấy mấy đứa bạn đứa nào cũng mỏng như cái tăm là mình lại thấy mình "sang" quá mức. Mà mình cũng chẳng cần phải tự chạnh lòng, tụi nó sẽ quở cho mình chạnh lòng. Mày mập quá hà, trời ơi bụng bự thế... có đứa còn bảo, mày có bầu hả con kia ???....&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Đến nỗi mẹ mình, gặp khi mình vừa từ Áo về Sài gòn, chẳng khen mình xinh chẳng khen da mình căng mịn mà cứ "tấm tắc" với nhỏ em mình: Trời ơi chị&amp;nbsp; mập quá kìa em, chị&amp;nbsp; mập xấu quá, không giảm cân là mai mốt thành bà Cảnh! (bà Cảnh hàng xóm của cậu mình trông "sang" lắm bao lâu nay, 1 trong những người béo nhất thị trấn).&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Ngày xưa cái thời sinh viên phoọc phiệc còn ngon lành thì chẳng biết gì về thời trang. Hồi đó ngực cao eo nhỏ mông tròn dáng đi nhẹ nhàng thì không có điều kiện mà ăn diện, mà cũng chẳng biết ăn diện là cái gì. Bốn năm trời chỉ hai ba bộ quần tây với áo sơ mi rộng thùng thình, hai đôi giày sandal bằng da thiệt đi hoài kg đứt. Áo quần chỉ thay đổi vì nó dơ giặt bộ này thì phải thay bộ khác thôi. Chỉ lo đến chuyện cúp cua đi chơi ở đâu chứ chẳng mấy đứa bận tâm đến chuyện phải mặc gì.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Bây giờ thì giày dép trăm đôi, gót cao lểnh khểnh, áo quần treo đầy trên móc xếp đầy trong tủ, đi mua sắm hàng tuần, coi báo thời trang hàng ngày, khuynh hướng thời trang thế nào cái gì đang hót cái gì đề mốt biết cả... Nhưng than ôi cái phoọc thời oanh liệt nay còn đâu! Dù có khiếu thẫm mỹ đến đâu nhưng cái bụng cứ tùm hùm cái hông cứ lòi ra thì khoác cái gì vào người trông cũng cứ 'thế nào'! Bao nhiêu mốt bao nhiêu thời trang muốn được khoác lên người, nhưng cứ khoác vào lại ước gì cái ngày xưa trở lại.... Cứ 2 tháng 1 lần xả đồ, những thứ mình ít mặc thì cho bạn bè. Bạn bè thân hầu như đứa nào cũng mặc đồ của mình, mà đứa nào mặc đồ mình vào cũng đẹp, trừ chính mình! Thế mới đau!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Nhưng lại vẫn mua sắm tiếp chứ kg phải vì thế mà thôi mua sắm đâu nhé! Cái dục vọng về thời trang không dứt ra được. Hơn nữa phoọc càng xấu càng cần mua sắm, cố gắng lấp liếm cái xấu đi. Còn mấy cô có body đẹp thì chỉ cần mặc cái quần jeans cái áo thun đơn giản đã đẹp rồi, vì họ có khoác cái bao bố thì trông vẫn đẹp! Mấy cô ấy có ở truồng thì vẫn đẹp, thậm chí càng đẹp, càng hút mắt bao người. Còn mình thì tốt nhất là... "....xấu che".&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Mà cái sự đời, mấy cô thon thả thì khó lên cân, ăn cái quái gì trông cũng cứ như nhịn đói. Còn người đã mập thì cái gien cái hormon nữ tính nó làm việc khiếp lắm, ăn cái gì bổ bổ là thấy nó hiện ra ngay! Coi talkshow của Tyra Banks thấy có cô gái Mỹ uống hết thuốc giảm cân lại đến ăn... phấn rôm em bé thay bữa mà mập vẫn mập. Thấy thương.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Cho nên, người có dáng đẹp là món quà quý của Thượng đế. Cái mặt xấu còn trang điểm lấp đi, chứ cái dáng xấu thì chẳng trang điểm cách gì được cả. Mà người Âu Mỹ có béo một tí ăn mặc có lòi cái bụng ra 1 tí cũng chẳng ai xì xào, còn người Việt mình í à, cứ thấy ai hơi béo 1 tí là bắt đầu xì xào chỉ chỏ. Chẳng phải vì người Mỹ lắm người mập còn người Việt mình nhiều người ốm, mà là cái tính hay xì xào chỉ chỏ đã là cái thuộc tính của người Việt mình rồi. Cứ thấy ai ăn mặc hoặc hơi xấu 1 tí hoặc hơi đẹp 1 tí, cứ hơi khác 1 tí so với mặt bằng chung là bị dòm ngó bất ngượng. Hãy biết thương những người hơi ngoại khổ, họ đã kg có được món quà quý mà trời ban thì lòng người đừng nên chật hẹp với họ. Chỉ tự họ day dứt với chính mình thôi cũng đã đủ đau rồi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Mình chưa đến nỗi quá khổ. Nhưng tính mình hay buồn chán. Mà cứ buồn chán là thèm ăn. Mà ăn vào là mập lên ngay. Mà thấy mập thì càng buồn. Đã buồn lại thèm ăn.... Cái vòng nó luẩn quẩn thế đấy!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Đã thế lại lười tập thể dục. Nhịn ăn thì kg chịu nổi. Thấy ca sĩ MQ nhịn đói 6 tháng trời chỉ ăn hoa quả và uống nước lọc, giảm từ 75kg xuống còn 57 kg thì... phục quá. Cái thời của những người mẫu cây tăm nó hành hạ người ta khổ thế đấy. MQ cứ 75kg như xưa trông vẫn đẹp trai chán, sao phải tự hành mình làm gì. Nhưng đúng là fục cái ý chí của hắn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Mình thì không có được cái bản lĩnh đó. Thôi thì vẫn ăn uống bình thường, mua thuốc giảm béo của Mỹ uống xem nó có hiệu quả với mình kg. Mới uống có 3 ngày. Cộng với mỗi ngày đi bộ 1 giờ trong phòng tập ( mình chỉ "tập" được cái môn đi bộ này thôi, vì nó... quá dễ). Hy vọng là nó mau có kết quả, nếu không là mình lại chán và lười tập ngay.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Sáng vừa ngủ dậy, chưa kịp làm gì kể cả vệ sinh cá nhân, nhưng vì cái giấc mơ thon nhỏ hồi đêm làm mình nổi hứng viết 1 bài thế này đây. Mong là chia sẻ được với những cô gái chân không dài eo hết nhỏ... như mình.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Và có 1 câu mà Tyra Banks show và người Mỹ nói chung hay nói, đó là: điều quan trọng không phải là bạn trông thế nào, mà là bạn cảm thấy thế nào!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;(Nhưng khổ nỗi nếu bạn trông mập thì rồi bạn cũng sẽ cảm thấy mình mập chứ không cảm thấy mình... không mập đâu, khổ thế!!)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;À, đến đây tự dưng nhớ lại 1 chuyện. Cái đêm mình hát trứơc khi đi Mỹ, có cô gái làm việc trong bar đến nói với mình: Ở Golf3 này em ngưỡng mộ chị nhất đấy, (mình tự sướng: àa!, mình hát quá hay mình mặc đồ quá đẹp!), rồi cô ấy nói tiếp, vì chị mập nhưng trông chị lúc nào cũng rất tự tin! (ôi trời, hahahaha..., mình rớt từ cung trăng xuống ao).&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Được cái cô ấy nói thêm, điều đó cổ vũ em, làm cho em tự tin, vì em cũng mập như chị. (a! ít nhất cái sự mập mà tự tin của mình cũng có ích cho người khác!).&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 16px;"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Vậy đó!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8384216286765162181-5663702482042191367?l=www.hacao.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hacao.net/2012/02/giam-beo.html</link><author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181.post-3211601652644403317</guid><pubDate>Tue, 21 Feb 2012 11:53:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-22T23:16:32.192+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">2+</category><title>Vì sao Việt Nam cần sớm chấp nhận hôn nhân đồng giới?</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://lez.org/wp-content/uploads/2011/06/679302716_0e5254421e.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://lez.org/wp-content/uploads/2011/06/679302716_0e5254421e.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;Mình vừa mở "vote" về vấn đề hôn nhân đồng giới. Ghi nhận ban
đầu thì bên cạnh đa số ủng hộ có thấp thoáng xuất hiện của dăm cú click phản
đối. Ok! Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, mỗi người một ý…mình tôn trọng thôi.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Có điều, hình như trong số đó có đứa nó ghét mình rồi click
đại vào thì phải. Cũng như Osin vậy, cứ thủ tướng bảo A, lão bảo B. Trẻ con cả.
Hehe! Bởi người lớn thì trước khi click chuột phải suy nghĩ cho thấu đáo. Phải nghĩ sao cho có
lợi cho dân cho nước thì hẳn click, chớ click bừa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ghét Hà Cao đúng không? Gác
lại để đó cái đã, quân tử nghìn năm rửa hận chưa muộn. Muốn sớm hơn hôm nào hẹn
hò café, tranh thủ lúc nó mơ màng, mộng mị thì vả cho nó vài cái rơi răng. Hoặc hôm nào canh me nó làm về, chặn đường nó lại rối la làng thằng này ăn
cướp ăn cướp. Dân tình bâu lại đập cho nó trận, vãi cả trinh tiết ra đường. Thế là
xong. Hehe!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn giờ, trước khi "click" phải tỉnh táo để cái "click" í nó đúng với tâm tư nguyện vọng, nó trùng khớp
với trở trăn suy nghĩ của mình. Nó thể hiện được mình là ai, ở đâu. Hehe! Đừng
vì ghét Hà Cao mà nó bảo A, mình "click" vào B cho chết cụ tổ nhà nó đi (Hihi, thì ức quá mà!) &amp;nbsp;hoặc ngược lại, đừng vì thương Hà Cao quá mà &amp;nbsp;nó bảo
thế nào "click" y chang thế! Không đúng! Tư duy của chúng ta phải độc lập trước
khi "click". Mình cẩn thận mà lưu ý trước khi sử dụng thế! Hehe!&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Còn vì sao Việt &lt;st1:place w:st="on"&gt;&lt;st1:country-region w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt; cần sớm chấp nhận hôn nhân đồng
giới?&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Câu trả lời là...đã viết nhưng mụ Beo giãy lên la làng và "tố" là mình đang vận động hành lang. Ok! Để bảo đảm tính trung thực khách quan mình không đăng tải vội để một lần nữa nhìn lại, một cách chân thật nhất - dân trí ở ta cao thấp ở mức nào.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8384216286765162181-3211601652644403317?l=www.hacao.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hacao.net/2012/02/vi-sao-viet-nam-nen-som-chap-nhan-hon.html</link><author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</author><thr:total>42</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181.post-2759487168438454860</guid><pubDate>Mon, 20 Feb 2012 19:22:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-21T19:48:50.484+07:00</atom:updated><title>Thêm một chính quyền Tiên Lãng ở Đầm Dơi?</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://ione.net/files/subject/2010/12/4337/les.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://ione.net/files/subject/2010/12/4337/les.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;&lt;b&gt;Nguyên nhân gần như giống nhau - hiểu và làm sai luật, chỉ khác
về hành vi. Nếu như chính quyền Tiên Lãng ngang nhiên hủy hoại tài sản của gia
đình ông Đoàn Văn Vươn thì mới đây chính quyền thị trấn Đầm Dơi mà cụ thể là chủ
tịch UBND thị trấn Đầm Dơi Bùi Hùng Cường đã vi phạm quyền con người, xâm hại thô bạo vào đời tư của hai
chị Nguyễn Thị Như (21 tuổi) và chị Nguyễn Vạn Nhất (20 tuổi) khi lập biên bản,
ngăn cản đám cưới và không cho phép họ sống với nhau.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Theo các nguồn tin, sự việc xảy ra
tại khóm 6, thị trấn Đầm Dơi (Bạc Liêu). Sau một thời gian quen nhau, chị
Nguyễn Thị Như và Nguyễn Vạn Nhất quyết định tiến đến với nhau bằng một đám
cưới. Khi hai bên gia đình đang tổ chức tiệc cưới thì chính quyền Đầm Dơi đến
lập biên bản, ngăn cản đám cưới và không cho họ chung sống với nhau. Có những
dấu hiệu cho thấy chính quyền thị trấn Đầm Dơi làm sai luật, vi phạm quyền con người và xâm hại nghiêm
trọng vào đời tư người khác.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xét về luật, trước hết chúng ta phải đồng ý với nhau rằng
đám cưới thuộc về nghi thức xã hội (như đám giỗ, đám tang, đám sinh nhật, thôi
nôi đầy tháng, lễ chúc thọ…) và nó không mang yếu tố pháp lý trong vấn đề hôn
nhân. Ai thích và đủ kiện thì cưới, ai chả thích thì thôi chứ nó không liên
quan gì đến lần ra chính quyền địa phương đăng ký kết hôn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nên có những đôi đi đăng ký kết hôn là xong. Vì điều
kiện eo hẹp hoặc do tính cách, cả hai không muốn tổ chức đám cưới thì đăng ký
xong, họ đã chính thức trở thành vợ chồng và cuộc hôn nhân đó đã chính thức được
pháp luật bảo hộ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cũng có những đôi cứ thích là cưới, thậm chí họ cưới đi
cưới lại, buồn cưới, vui cưới, nửa buồn nửa vui cũng cưới mà không hề bước chân
đến cổng chính quyền địa phương đăng ký kết hôn. Dù cưới xin đàng hoàng nhưng không đăng ký kết hôn thì không được pháp luật thừa nhận và bảo hộ. Chính quyền sẽ
không có trách nhiệm trong việc giải quyết những vấn đề phát sinh có tính pháp
lý sau đó như ly hôn ly dị, phân chia tài sản, con cái, ngoại tình…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều 10 khoản 5 Luật hôn nhân gia đình cấm kết hôn đồng
giới. Có nghĩa, luật hiện nay quy định những người đồng giới chỉ bị cấm đăng ký
kết hôn chứ không liên quan gì đến việc cưới hỏi cả bởi như đã nói, cưới hỏi là
nghi thức xã hội. Người ta chỉ đi xin đăng ký kết
hôn để hôn nhân của họ được pháp luật bảo hộ chứ ai vác đơn đi xin được làm đám
cưới, đám giỗ, đám thôi nôi, đầy tháng bao giờ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi không có điều luật nào cấm hai người đồng giới tổ chức
đám cưới thì dựa vào cơ sở nào để chính quyền Đầm Dơi đến đó lập biên bản, ngăn
cản họ và không cho phép họ sống chung? Phạt vì tội gì? Khung hình phạt lấy đâu
ra? Đã nói đám cưới thuộc nghi thức xã hội và không mang tính pháp lý về vấn đề hôn nhân thì liên
quan gì đến Luật Hôn nhân gia đình để lôi nó ra mà xử. Vô lý!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Buồn cười nhất là hai bố luật sư nào đấy (hình như có cả bố
Triển Chiêu yêu nước vì dân gi gỉ gì đó nữa) bảo chính quyền làm thế là đúng. Đúng chỗ nào? Bởi
nếu cho đó là đúng thì nghĩa là chính quyền thị trấn Đầm Dơi đã hợp pháp hóa đám
cưới thành hôn nhân à? Và giờ đây, thay vì lên phường, ra xã đăng ký kết hôn
thì người ta chỉ cần dựng sạp hay ra nhà hàng tổ chức tiệc cưới đã được xem là cuộc
hôn nhân được pháp luật bảo hộ à? Để rồi ở với nhau cho đến khi ngán ngẩm, chán
chê, cho đến khi nhìn vào mặt nhau muốn buồn nôn ói mửa thì vác ảnh cưới hay
lôi thêm dăm người từng được mời ăn cưới ra tòa để chứng minh chúng tôi từng
kết hôn à? Hâm à! Có bị thần kinh không thế!? Nhà quê thì nó cũng vừa vừa phai
phải thôi chứ! Địt mẹ não ngắn thế cũng đi làm luật sư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, nói đi cũng phải nói lại, giữa một xã hội ít
nhiều còn hà khắc với vấn đề đồng tính như Việt &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt; thì đám cưới của hai cô gái ở
Đầm Dơi có thể làm cho người ta có chút băn khoăn, nghĩ ngợi. Bởi xưa nay, đám
cưới thường chỉ diễn ra giữa hai người mang giới tính khác nhau (ít nhất về mặt
hình thức như 2+ lấy vợ chả hạn, thực ra là đàn bà lấy phụ nữ đấy chỉ có điều
bằng hình thức, họ qua mắt được thiên hạ mà thôi). Thế nên việc hai cô gái làm
đám cưới với nhau có thể gây ra những hiệu ứng dư luận phức tạp (tích cực hay
tiêu cực là tùy vào sự hiểu biết, văn hóa của mỗi người).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đứng trước tình hình đó, nếu muốn can thiệp, chính quyền Đầm
Dơi chỉ có thể đến đó góp ý, nhắc nhở trên phương diện xã hội. Kiểu à thì là mà
đó là đám cưới không thuận lắm với thuần phong mỹ tục, hơi ngược với truyền
thống của người Việt nên nếu có thể, gia đình ta nên làm nhanh chóng tý rồi dọn
dẹp được không? Hoặc là thôi thì nếu muốn hai cô cứ ở với nhau cho xong chứ cưới
xin linh đình làm gì cho ồn ào. Và nếu muốn xử lý vi phạm gì trong đám cưới này
thì chính quyền thị trấn Đầm Dơi phải dựa trên Thông tư quy định về việc thực
hiện nếp sống văn minh trong việc cưới, tang và lễ hội do Bộ VH, TT &amp;amp; DL
ban hành. Thế là xong!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếc quá, chính quyền trị trấn Đầm Dơi đã không làm thế! Một
khi không chịu làm thế mà lập biên bản theo luật hôn nhân gia đình và không cho
họ sống với nhau thì rất khó để hiểu khác đi chính quyền thị trấn Dầm Dơi &amp;nbsp;sai luật hoặc có dấu hiệu lạm quyền. Chính quyền Đầm Dơi mà cụ thể là ngài chủ
tịch Bùi Hùng Cường đã vi phạm về những quyền cơ bản, không thể tước đoạt của con
người (quyền được sống, được tự do và mưu cầu hạnh phúc…) và xâm hại thô bạo
vào đời tư của chị Nguyễn Thị Như và Nguyễn Vạn Nhất. Vì thế, gia đình hai chị hoàn toàn có đủ cơ sở để khởi kiện Chính quyền thị trấn Đầm Dơi.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8384216286765162181-2759487168438454860?l=www.hacao.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hacao.net/2012/02/them-mot-chinh-quyen-tien-lang-o-am-doi.html</link><author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</author><thr:total>4</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181.post-8143214896293180152</guid><pubDate>Sun, 19 Feb 2012 19:03:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-20T11:41:13.479+07:00</atom:updated><title>Người của muôn loài</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7052/6904341803_e3f4350990.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7052/6904341803_e3f4350990.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Tìm, gặp, hy vọng, đợi chờ để…vô vọng.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Ai có thể ngồi đó để nhìn ngắm mãi những chuyến đi bất tận, những
cuộc vui bằng thể xác reo hò, bào mòn xúc cảm. Để bình minh rũ rượi, nằm lăn
lóc ngoài kia...&lt;/div&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Ôi những điều khó gọi tên, khó đặt tựa, khó nắm bắt, rõ ràng
nhất – chỉ là nỗi buồn.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Những con người của thế giới lang thang, lan từ cánh đồng
này sang cánh đồng khác, bạt từ ngọn đồi này sang ngọn đồi kia, xa xỉ niềm
vui, rơi vãi nụ cười trên những cung đường tao ngộ. &lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Họ là người của muôn loài. Của tý cây, tý cỏ, tý sông, tý
núi, tý đồi trọc, tý thảo nguyên xanh tươi, tý chói lọi của mặt trời, tý bí ẩn của thiên
hà vũ trụ.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Ho dồi dào sự lãng mạn đến mức nhớ tý nụ cười của gió, tý
ánh mắt của đại dương, tý vạm vỡ của đại ngàn, tý rậm rạp của rừng hoang, tý
thiết tha của một cơn mưa vừa lớn…&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Họ phồn thưc cảm xúc đến mức đi từ niềm vui của người này
rồi vội vã nhảy sang sự hoan ca của người khác, họ bén vào sự rạo rực của kẻ nọ
rồi lèn vào cơn khoái lạc của kẻ kia. Thi thoảng sẽ ban ơn cho một nỗi cô đơn
nào đó mà họ tình cờ gặp mặt…&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Họ giàu có tình thương đến mức gọi điện cho A khi đang đi với
B, nhắn tin cho C khi đang ngồi cạnh D và thảng thốt gọi tên E trong khi đang
nằm cạnh F…&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Một đêm nào đó họ than rằng họ cô đơn, lạc lõng, họ “phê
bình” cuộc đời đã bỏ rơi họ để bên cạnh họ giờ đây chẳng còn ai. ;-)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Buồn cười, cô đơn không tự nhiên mà sinh ra...&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8384216286765162181-8143214896293180152?l=www.hacao.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hacao.net/2012/02/nguoi-cua-muon-loai.html</link><author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</author><thr:total>20</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181.post-6121040917321213471</guid><pubDate>Sun, 19 Feb 2012 07:21:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-19T23:30:16.368+07:00</atom:updated><title>Thế giới 2+: Lỗi không ở...tạo hóa (III)</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://docbao.vn/NewsMedia/assets%5Cimage_20111027/gay1.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://docbao.vn/NewsMedia/assets%5Cimage_20111027/gay1.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;b&gt;Sau bài viết “Thế giới 2+: Cuộc cách mạng của cái đẹp” được
đăng tải, mình có nhận được một vài phản hồi tương đối tích cực. Tuy nhiên, mình
nghĩ vẫn cần phải nói lại đôi chỗ để các bạn được rõ và hiểu hơn về 2+, nhất là những thắc mắc mà mình nghĩ nó còn tồn tại ở số đông.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
+ Một bạn cho rằng:&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
"Tạo hoá luôn công bằng,tao ra khiêm khuyết thì ban cho
chút tài để vượt qua thi fi mà sống,ko có gì để fai tủi hổ cũng
chả có gì để mà tự hào,tỉ lệ 2+trong số người thành đạt,có cống
hiến cho nhân loại là cực thấp,đừng vội kết luân điều gì,ngoài
những người thât sự 2+ số ăn theo,số đua đòi có tỉ lệ ko nhỏ,như cái
bạn hâm hấp comment bây bạ hôm trước cũng là loại ăn theo đấy,bởi 2+
thât sư họ tự tôn và giữ danh lắm,cái làm ngưá mắt cộng đồng là
đám ăn theo,ca ngợi hay gì gì đó là tạo hào quang ko đáng cho đám ăn
theo và vô tình làm hại họ bởi 1trong những cái thiêng liêng mà tạo
hoá ban cho con người là duy trì nòi giống."&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
+Xin trả lời bạn như sau:&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Tôi chia sẻ quan điểm của bạn nhưng vẫn phải nói lại đôi
chỗ.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Tôi thấy rằng, về mặt sinh học mà nói, người của 2+ chẳng có
khiếm khuyết gì. Họ hoàn toàn bình thường, chỉ là họ có xu hướng tính dục khác
với số đông. Mà không phải cứ khác với số đông là khiếm khuyết. Nếu bảo người
đồng tính khiếm khuyết thì chẳng khác nào bảo những dân tộc thiểu số cũng khiếm
khuyết. Tôi xin khẳng định lại một lần nữa, họ thuộc về thiểu số và không hề có
bất kỳ khiếm khuyết gì. Còn họ có số phận là bởi những quan niệm sai trái, ấu
trĩ của loài người. Những quan niệm ấy được hình thành từ khi loài người còn ở
thời mông muội, khoa học chưa tiến bộ đủ để lý giải. Những quan niệm ấy cứ trôi
nổi theo thời gian và bám chặt vào nếp nghĩ (vốn khá ù lì, ích kỷ) của đám đông,
cứ ai khác mình là mình ghét, mình kỳ thị chứ làm quái gì có khiếm khuyết nào ở
trong ấy.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Tạo hóa rất công bằng, điều này tôi chưa dám kết luận. Nhưng
tôi chắc chắn rằng tạo hóa chỉ tạo ra muôn loài (trong đó có loài người) còn
thị phi là do loài người tạo ra. Loài người hiểu sai, làm sai thì chính loài
người sẽ phải chịu trách nhiệm về điều đó, loài người phải tự sửa sai để văn
minh, tiến bộ dần lên. Bạn để ý mà xem, rồi sẽ có thêm nhiều quốc gia người ta
công nhận hôn nhân 2+ chứ không thể bớt đi được đâu. Đó là xu hướng của thế
giới. Điều đó khẳng định, xã hội loài người đang mỗi ngày một văn minh lên và
cái sự văn minh ấy được tao ra bởi những con người của thời đại. Tạo hóa không
có mặt ở đây và nếu có thì nó cũng chả giúp gì được trong chuyện này, chuyện
này là chuyện riêng của loài người và loài người sẽ phải tự giải quyết lấy. ;-)&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Tôi không nghĩ “tỉ lệ 2+ trong số người thành đạt, có cống
hiến cho nhân loại cực thấp” và cho đây là góc nhìn hơi thiển cận và thiếu đi
sự khách quan. Khoa học chứng minh, cứ 100 người được sinh ra sẽ có 1 ca 2+,
99% còn lại sẽ là + và -. Sẽ là hiển nhiên 99% ấy có đóng góp phần lớn cho cộng
đồng xã hội. Với tỷ lệ chọi 1/100, cộng đồng 2+ hẳn nhiên sẽ là thiểu số nên
không thể đóng vai trò chủ đạo được. Cũng như không thể bắt người Nùng,
người Tày hay người Thái phải có cống hiến ngang ngửa với người Kinh trong quá
trình dựng xây, phát triển đất nước. Họ chỉ góp phần thôi, người Kinh vẫn phải có
trách nhiệm nắm vai trò chủ đạo.&amp;nbsp;Riêng với các lĩnh vực có yếu tố tinh thần, tôi bảo đảm với bạn
rằng 10 người dị tính chỉ làm được bằng 3 đến 4 người đồng tính về cả hiệu suất
lẫn hiệu quả công việc.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Tôi nghĩ bạn có tư duy tương đối văn minh và không kỳ thị
người đồng tính. Đúng như bạn nói, 2+ không có gì để tủi hổ cũng chả có gì để
mà tự hào. Tuy nhiên, một cộng đồng vẫn phải nằm trong tăm tối từ nhiều nghìn
năm nay thì tôi nghĩ rằng, có bài viết nào đó ngợi ca họ trong thời đại này cũng
không có gì quá đáng. &lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Tôi cũng muốn chia sẻ thêm rằng, tôi khá lợn cợn khi bạn bảo
rằng 1 trong những cái thiêng liêng mà tạo hóa ban cho con người là duy trì nòi
giống. Theo tôi, quan niệm này hoàn toàn sai vì muôn loài (cả thực vật lẫn động
vật) đều có chức năng sinh sản, duy trì nòi giống chứ không riêng con người nên
không thể bảo chức năng đó là 1 trong những cái thiêng liêng nhất mà tạo hóa
ban cho loài người được. Nói cách khác, nó là một 1 trong các chức năng cơ bản của muôn
loài. Riêng loài người được sinh ra bạn biết để làm gì không? Xin thưa là để làm bá
chủ muôn loài, chinh phục thiên nhiên và dựng xây thế giới. Tôi tin rằng loài người
khó mà thực hiện điều đó bằng chức năng sinh đẻ. Trâu bò ngang ngỗng chúng cũng
sinh đẻ được cơ mà chứ riêng gì loài người? Thế thì, chức năng thiêng liêng của
con người &amp;nbsp;chắc hẳn phải cao quý hơn thế chứ! Đó là gì? Đó là chức năng tư duy nhận thức. Thiêng liêng hay không nó
nằm ở chỗ đó, tức cái ở đằng não chứ không phải ở chỗ cách đó đến vài gang mà
con cái lẫn con đực nào cũng có.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và nữa, nếu xem duy trì nòi giống là 1 trong những cái thiêng liêng của con người thì
tôi nghĩ bạn nên thuê xe đến san phẳng các cơ quan ngày đêm hò hét, gào rống
thảm thiết kêu gọi sinh đẻ có kế hoạch, mỗi gia đình chỉ có 1 đến 2 con gì
đấy, đại khái thế vì tôi nghĩ đó mới chính là những đơn vị xâm hại nghiêm trọng
vào thiên chức duy trì nòi giống của xã hội loài người đấy. Còn cái việc ai đó bảo
chính 2+ làm tổn hại đến chức năng duy trì nòi giống chắc chắn là lũ nhà quê
hoặc đó chỉ là cái cớ mà kẻ nào đó tạo ra để phân biệt kỳ thị người dân 2+ cho
sang trọng.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Về bản chất giới tính mà nói, 2+ không phải là bệnh tật và
cũng không có yếu tố lây lan. Và việc ai đó bảo 2+ làm ảnh hưởng đến chức năng
duy trì nòi giống là điều không tưởng vì 99% nhân loại sẽ vẫn tiếp tục duy trì công
việc ấy bình thường. Nếu là đàn ông thì họ vẫn cứ là đàn ông dù họ đã từng lên
giường nhiều lần với 2+. Chả có thằng đàn ông nào lại đi mê 2+ mà bỏ bê việc sinh
con cả trừ phi tự thân nó cũng là dân 2+. Bạn nên biết nếu đứa 2+ nào đó nhỡ
yêu đàn ông thì nó chỉ tự rước họa vào thân bởi nó sẽ chả bao giờ nhận được
điều gì cả. Nếu có chỉ là một vài lần lên giường mà với đàn ông, đó chỉ là vài
lần chơi bời, vui vẻ và chả có nghĩa lý gì đối với cuộc đời của họ cả. Bạn hãy
yên tâm. ;-)&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8384216286765162181-6121040917321213471?l=www.hacao.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hacao.net/2012/02/gioi-2-loi-khong-otao-hoa.html</link><author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</author><thr:total>9</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181.post-8421092907781658061</guid><pubDate>Sat, 18 Feb 2012 14:42:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-18T23:09:27.885+07:00</atom:updated><title>Thế giới 2+: Cuộc cách mạng của cái đẹp (II)</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://www.paintinghere.com/UploadPic/William_Bouguereau/big/Dante%20and%20Virgil%20in%20Hell.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://www.paintinghere.com/UploadPic/William_Bouguereau/big/Dante%20and%20Virgil%20in%20Hell.jpg" width="321" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;span style="color: #333333;"&gt;&lt;span style="line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;&lt;i&gt;.Bài:&lt;/i&gt;&lt;b&gt; Hà Cao&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;&lt;b&gt;Khi nhắc đến 2+, người ta hay hiển thị trên gương mặt mình
một thái độ gần như khinh bỉ hoặc nụ cười ít nhiều có tính mỉa mai.
Điều này lý giải cho việc vì sao nhiều ông bố bà mẹ &amp;nbsp;thường..."tụt huyết áp" hay lăn ra
khóc khi phát hiện con trai mình đang lõa lồ cạnh một thằng con trai khác. Song,
xét về bản chất mà nói, 2+ được sinh ra không phải để cuộc đời mỉa mai, bỡn cợt. Nói cách khác, họ được sinh ra là để làm cuộc cách mạng cho cái đẹp. Họ dạy cho đàn ông lẫn đàn bà cách ăn mặc, ăn uống, nghe nhìn và thưởng thức
các giá trị tinh thần ở cấp độ tinh hoa…&lt;/b&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Thế nên, về mặt số phận có thể thế giới 2+ ít nhiều vẫn còn chịu nhiều
bất hạnh nhưng mặt khác, ở địa vị xã hội, họ luôn thuộc về tầng lớp thượng lưu
và có thể gây ảnh hưởng mạnh mẽ đến những tầng lớp còn lại. Đàm Vĩnh Hưng chả
hạn, dù được cho chỉ là một sản phẩm lỗi (thủng phông), tức nằm trong chiếu bét
của 2+ nhưng hàng triệu người vẫn cứ phải say đắm lắng nghe và thần tượng. Đàm
Vĩnh Hưng dẫn dắt quần chúng chứ quần chúng không đủ năng lực để làm điều ngược
lại.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://ndhmoney.vn/image/image_gallery?uuid=113250bc-27e0-4ecd-a3ea-9b82c223dcad&amp;amp;groupId=10136&amp;amp;t=1290021300139" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="258" src="http://ndhmoney.vn/image/image_gallery?uuid=113250bc-27e0-4ecd-a3ea-9b82c223dcad&amp;amp;groupId=10136&amp;amp;t=1290021300139" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: center;"&gt;
&lt;span style="text-align: left;"&gt;&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial;"&gt;&amp;nbsp;Nhà thiết kế lừng danh&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="text-align: left;"&gt;Jean Paul Gaultier&lt;/span&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Người ta ít khi dám nói ra chứ xét trên thánh địa thời
trang, đàn ông lẫn đàn bà thuộc giống loài ngốc nghếch (thậm chí đần độn). Lấy
ví dụ, nếu đàn ông độc thân ra phố, họ sẽ lôi một đống bao bố về nhà và đinh
ninh đó chắc chắn là áo quần. Bọn đàn bà có vẻ như tinh tế hơn nên khi ra chợ,
họ sẽ thu gom sạch sẽ các loại &amp;nbsp;màu nhuộm cùng tất tật những lông lẫn hột, càng lắm màu họ càng thích, càng lấp lánh họ càng khoái cảm để về nhà nhuộm và kết lên váy áo bởi họ
có một niềm tin mãnh liệt rằng họ chỉ đẹp nhất khi là người ăn mặc, makeup sặc
sỡ nhất, diêm dúa nhất, nổi bật nhất. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://celebs.vn/sites/default/files/gallery/MARC-JACOBS-BANG-2.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://celebs.vn/sites/default/files/gallery/MARC-JACOBS-BANG-2.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: center;"&gt;
&lt;strong style="text-align: left;"&gt;&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial; font-weight: normal;"&gt;Marc Jacobs&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Ngay chuẩn về cái đẹp của bọn đàn bà thường khốc liệt và tàn nhẫn ghê
gớm.. Họ luôn muốn ăn mặc sao đó cho trông thật chói chang, bắt mắt. Để làm sao mà
họ đi từ tỉnh này sang tỉnh kia thì người ở lại vẫn còn có thể nhìn thấy hay con hàng
xóm bẩn tính nào đó mà họ ghét khi trông thấy họ, phải nổ tròng mắt hay lăn ra
bất tỉnh vì ngộ độc màu.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://www.statementadf.com/wp-content/uploads/2012/01/tom-ford.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="301" src="http://www.statementadf.com/wp-content/uploads/2012/01/tom-ford.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial; font-weight: normal;"&gt;Tom Ford&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Và đây chính là lúc mà giới 2+ bước vào, bằng cách này
hay khác, trực tiếp hay gián tiếp, họ đã chỉ cho đàn ông lẫn đàn bà cách ăn
mặc. Họ giúp cho đàn ông biết phân biệt các chất liệu, giữa đâu là jean và đâu
là bao tải để có lựa chọn thích hợp khi khoác lên người mình. Họ bày vẽ cho đàn
bà biết phối bao nhiêu màu lên chiếc váy nào đó thì vừa, sắc độ đến đâu thì trang nhã, kết bao
nhiêu lông thú, đính bao nhiêu hạt thì đủ để trở thành người có gu ăn mặc sành điệu bởi cái
khoảng cách từ tinh tế đến lố bịch, kệch cỡm chỉ cách nhau một đốt tay.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://blog.oregonlive.com/pdxgreen/2008/02/francisco.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://blog.oregonlive.com/pdxgreen/2008/02/francisco.jpg" width="301" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: left;"&gt;
&lt;strong style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial; font-weight: normal;"&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; Franssisco Costa&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: left;"&gt;
&lt;strong style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial; font-weight: normal;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Bạn thử nhìn lại một lần xem, những nhà thiết kế thời trang quyền lực nhất thế giới
xưa nay có ai là người của 2+ không? Những &lt;strong&gt;&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial; font-weight: normal;"&gt;Marc
Jacobs,&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial;"&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;Jean Paul Gaultier, &lt;strong&gt;&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial; font-weight: normal;"&gt;Franssisco Costa,&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;b&gt; &lt;/b&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial; font-weight: normal;"&gt;Tom Ford…là ai
thế nếu không phải là người của 2+&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;? Còn ở Việt Nam, xin thưa
hàng loạt nhà thiết kế, nhiếp ảnh gia thời trang, makeup, stylist (người tạo
dựng phong cách cho các nhân vật, tạp chí thời trang) có ảnh hưởng nhất hiện
nay cũng đều thuộc về 2+. Cứ nhìn thử vào dàn giám khảo của Vietnam’s Next Top
Model 2011, tôi đố bạn tìm ra được có &amp;nbsp;gã đàn ông nào trong đó đấy. Đàn ông ở đây tôi
muốn nói đến đàn ông thực sự chứ không phải thể loại na ná, từa tựa hoặc gần
giống đàn ông.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: center;"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://static.guim.co.uk/sys-images/Guardian/About/General/2010/12/14/1292352579715/Tchaikovsky--007.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://static.guim.co.uk/sys-images/Guardian/About/General/2010/12/14/1292352579715/Tchaikovsky--007.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
Tchaikovsky - nhà soạn nhạc vĩ đại người Nga được cho là người của 2+
&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: center;"&gt;
&lt;strong&gt;&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial; font-weight: normal;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Mở rộng ra để có một cái nhìn toàn cảnh người ta sẽ thấy,
hàng loạt chính trị gia, triết gia, sử gia, nhà văn, nghệ sĩ, ca sĩ lừng lẫy
thế giới là người 2+. Trong nước cũng thế, những cái tên còn sống mình không
tiện kể nhưng chắc người ta phải biết Xuân Diệu là ai ấy chứ nhỉ! 2+ đấy! Thơ của
ông một thời được đám đàn ông lẫn đàn bà bâu lại chép lấy chếp để tặng nhau mà
mấy ai hay rằng, thứ thơ ấy chưa bao giờ thuộc về phía họ. Nếu có chỉ là sự vay mượn bởi tận cùng đó là thứ thơ của dân 2+. Phỏng ạ!&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Và
bạn yên tâm rằng, không ít nghệ sĩ lẫn người định hướng văn hóa hàng đầu Việt
Nam hiện nay là dân 2+, dù rằng có ối kẻ trong số họ lấy vợ nhưng là lấy cho
vui, cho có, cho giống với người ta chứ về bản chất giới tính, họ thuộc về 2+. ;-)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-f5AOt--ywog/TntxcNkBCdI/AAAAAAAADx8/-ctq1cS8VaE/s1600/da+vinci.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://3.bp.blogspot.com/-f5AOt--ywog/TntxcNkBCdI/AAAAAAAADx8/-ctq1cS8VaE/s400/da+vinci.jpg" width="313" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
Danh họa, thiên tài &amp;nbsp;người Ý -&amp;nbsp;&lt;em style="background-color: white; font-style: normal; line-height: 16px; text-align: -webkit-auto;"&gt;Leonardo da Vinci cũng là 2+&lt;/em&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;em style="background-color: white; font-style: normal; line-height: 16px; text-align: -webkit-auto;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Đọc đến đây chắc chắn sẽ có người sẽ thắc mắc và cho rằng mình
sơn phết hay tâng bốc 2+. Không hẳn thế! Mình nghĩ rất đơn giản rằng với những
đóng góp như thế họ xứng đáng được xã hội nhìn nhận hay chí ít họ phải được tôn
trọng, được đối xử bình đẳng, công bằng và một người có văn hóa và xuất thân tử tế không
bao giờ được phép miệt thị, khinh rẻ người khác. Và nếu bạn làm thế, trước hết
bạn nên xem lại gốc gác của gia đình mình, nó có vấn đề trong ấy đấy. Nói thật là
như thế! Một thằng đàn ông mà coi rẻ vợ mình thì chắc chắn văn hóa nhà thằng ấy
tương đối lùn còn một con đàn bà miệt thị gay thì chắc chắn nếu không lệch lạc tư duy cũng thuộc ngữ chả ra gì.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;em style="background-color: white; font-style: normal; line-height: 16px; text-align: -webkit-auto;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://honvietquochoc.com.vn/getfile/9457d23a-ad95-4ed6-b603-a33bcbf705b1/Xuan-Dieu.aspx" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://honvietquochoc.com.vn/getfile/9457d23a-ad95-4ed6-b603-a33bcbf705b1/Xuan-Dieu.aspx" width="262" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
Ông hoàng thơ tình Xuân Diệu - niềm tự hào của 2+ Việt Nam.
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Một điều cơ bản nữa là giới 2+ chúng ít khi nói ra chứ như
đã nói, vốn sở hữu một cảm quan nhạy cảm với cái đẹp và đầy rẫy sự tài hoa nên
chúng nó cực kỳ kiêu hãnh. Bạn khinh bỉ chúng nó mà không hề biết rằng ở một
thái cực ngược lại, bạn chả là gì trong mắt chúng nó đâu bởi tỷ lệ elite trong thế
giới 2+ luôn cao hơn các giới còn lại. Một thế giới như thế thì việc gì chúng
nó phải đau đớn hay tủi hờn bởi dăm ba cái cười ồ hớ hênh, rẻ mạt.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Bạn phải
biết những khi như thế, bên trong những 2+ đã định vị được giá trị của bản thân
đang nở một nụ cười nửa miệng và xem bạn chẳng khác gì lũ đười ươi nguyên thủy. Còn bọn lăn ra khóc mếu đích thị thuộc loại 2+ ngẩn ngơ hay đang còn ở độ dậy thì, ăn chưa no lo chưa tới. Thế nên khi bạn cười cợt đám 2+ là rất dễ đẩy mình vào bi kịch. Bi kịch
mang tên tự hề hóa, lố bịch hóa chính mình.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Đến đây dặn luôn, nếu lỡ hoài nghi hay nghe ở đâu đó đồn &amp;nbsp;rằng Hà Cao thuộc thể loại 2+ thì bạn chớ dại mà khinh bỉ hay miệt thị Hà Cao nhé! Kẻo không nó lại cười cho. Bởi nếu thuộc
về 2+ thì có lẽ Hà Cao cũng qua rồi cái tuổi đau đớn, hoang mang bởi những
thị phi vặt vãnh. Giả sử buồn, giờ Hà Cao chỉ buồn nếu tương lai không được làm chủ tịch hay bí thư chi đó, đại khái thế! Buồn thế mới đáng chứ buồn vặt vãnh
thì ngưng. Hehe. Mà thật, đến giờ mình vẫn còn trinh nên cũng chả biết mình thuộc
về thể loại nào. Hihi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Đùa thế, chứ sống là phải văn minh. Và cái văn minh trước
hết phải là biết tôn trọng người khác, bất chấp họ thuộc về xu hướng tính dục
nào, thuận hay nghịch với mình. Chỉ cần có thế, bạn đã chạm được vào tinh thần
thời đại. Và đất nước có lớn lên cũng bắt đầu bằng những tinh thần như thế!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8384216286765162181-8421092907781658061?l=www.hacao.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hacao.net/2012/02/gioi-2-cuoc-cach-mang-cua-cai-ep.html</link><author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</author><media:thumbnail url="http://3.bp.blogspot.com/-f5AOt--ywog/TntxcNkBCdI/AAAAAAAADx8/-ctq1cS8VaE/s72-c/da+vinci.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>5</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181.post-566557361387100931</guid><pubDate>Fri, 17 Feb 2012 16:07:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-18T16:29:00.025+07:00</atom:updated><title>Matt Bomer thừa nhận mình là...gay</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://static.tumblr.com/yjw3iwx/TGVlyk28m/laksdfasd.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://static.tumblr.com/yjw3iwx/TGVlyk28m/laksdfasd.png" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;b&gt;Matt Bomer, ngôi sao của series phim hình sự Mỹ "White
Collar", thừa nhận mình đồng tính đồng thời công khai danh tính người bạn
đời - nhà quản lý Simon Halls.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Bomer, diễn viên thủ vai Neal Caffrey, chàng nghệ sĩ giúp
việc cho FBI trong loạt phim truyền hình “White Collar” của Mỹ thừa nhận giới
tính thật của mình tại lễ công bố Giải thưởng Chase Steve, diễn ra tại
California, Mỹ cuối tuần qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
Bomer được trao Giải thưởng nghệ thuật thế hệ mới và Giải
thưởng nhân đạo dành cho những nỗ lực của anh trong cuộc chiến chống lại
HIV/AIDS. Bất ngờ xảy ra khi Matt Bomer bước lên bục nhận giải thưởng. Anh bày
tỏ niềm hạnh phúc và gửi lời cảm ơn tới người bạn tình đồng giới cũng như ba
đứa con nuôi của họ. Matt Bomer nói: “Tôi thực sự muốn gửi lời cảm ơn đặc biệt
tới gia đình tuyệt vời của tôi: Simon, Kitt, &lt;st1:city w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Walker&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:city&gt; và Henry. Cảm ơn họ vì đã chỉ cho tôi
biết rằng tình yêu là vô điều kiện. Và họ luôn là niềm tự hào lớn nhất của tôi”.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://i55.tinypic.com/e6x4i0.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://i55.tinypic.com/e6x4i0.jpg" width="425" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
Bomer, 34 tuổi, từng từ chối bình luận về những đồn đoán
xung quanh cuộc sống tình cảm của mình. Trên tạp chí&amp;nbsp;Detail&amp;nbsp;tháng 1/2000,
anh nói: “Tôi không quan tâm tới những điều đó. Tôi hoàn toàn hạnh phúc và mãn
nguyện với cuộc sống cá nhân của mình”.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://i51.tinypic.com/2m5bkfq.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://i51.tinypic.com/2m5bkfq.jpg" width="464" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn đời của anh, Simon Hall, là người quản lý cho một số
diễn viên ở &lt;st1:city w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Hollywood&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:city&gt;.
Ngoài ra, anh tham gia diễn trong bộ phim "Magic Mike", nói về cuộc
sống của những vũ công thoát y nam sẽ được phát hành trong tháng 6.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: right;"&gt;
&lt;i&gt;Theo &lt;/i&gt;&lt;b&gt;Vnexpress&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8384216286765162181-566557361387100931?l=www.hacao.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hacao.net/2012/02/gioi-2-matt-bomer-ngoi-sao-cua-phim.html</link><author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</author><media:thumbnail url="http://i55.tinypic.com/e6x4i0_th.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>2</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181.post-2432206585088744563</guid><pubDate>Thu, 16 Feb 2012 15:24:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-17T22:32:04.625+07:00</atom:updated><title>Vượt biên ký sự - Kỳ 3: Cổ long thức dậy.</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7167/6830566837_f6c6fe2fa3.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7167/6830566837_f6c6fe2fa3.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;b&gt;Dân Phú Quý chủ yếu là người kinh, một ít người Hoa và các phần mộ cổ cho thấy, người Chăm từng có mặt.&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Như đã nói, cách trở với đât liền là một trong những lý do cơ bản kìm
hãm sự phát triển của Phú Quý. Song, sẽ thật ngớ ngẩn khi ai đó nghĩ, cứ ở đảo
là… nghèo. Phú Quý không hề nghèo hay ít ra nó vẫn hơn nhiều địa phương vùng sâu
vùng xa khác.&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
Người dân Phú Quý sống chủ yếu bằng nghề đánh bắt hải sản mà
ở đây như được đất trời ưu đãi đã&amp;nbsp;tặng
cho một ngư trường trù phú với đầy đủ các loại hải sản, nhất là những loại hải
sản quý như: hải sâm, cá mú bông, cua huỳnh đế, ốc vú nàng…Những loại hải
sản này được xuất khẩu đi nhiều nước như Canada, Mỹ, Úc…Một phần dân cư ở đây
sống bằng các loại hình kinh doanh, dịch vụ (nhà nghỉ, café, karaoke, nhà hàng ăn
uống…). Chưa kể, Phú Quý đang sở hữu một tiềm năng du lịch cực lớn.&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7145/6830540423_a39e363ccd.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7145/6830540423_a39e363ccd.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7161/6830544831_0a426aa8cd.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7161/6830544831_0a426aa8cd.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Cũng không quên nhắc đến xã Long Hải, nơi từng có rất nhiều người
tháo chạy khỏi Việt &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt;
sang Mỹ và một số quốc gia thịnh vượng khác bằng đường biển vào những năm 80.
Lực lượng này giờ đây cũng có những đóng góp quan trọng cho sự phát triển của Phú Quý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về tôn giáo, dân Phú Quý chủ yếu theo đạo Phật, chùa chiền
nhiều và tương đối khang trang, đặc biệt “tịnh” chứ không bát nháo như trong
đất liền. Ở đây còn có một Tòa Thánh Tây Ninh và một nhà thờ đang chuẩn bị xây dựng. Có thể
nói, người dân Phú Quý sống khá thiên về tín ngưỡng. Cũng nhờ vào đó, nếu người
đất liền đã tháo tung gần như tất tật các nghi thức truyền thống thì 100% người
dân Phú Quý vẫn dựng cây nêu trước nhà trong ba ngày tết, trên cây nêu treo lá
cờ tổ quốc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã là đảo thì ít hay nhiều đều nhạy cảm. Như một người dân ở
đây bảo với mình rằng ở đây cũng hay bị Trung Quốc dòm ngó nhưng chưa dám vào. Và
cái lý mà chúng nó chưa dám vào theo người đàn bà này là do đảo có bà chúa đỡ,
chúng vào là bà chúa phẩy tay cái, gió nổi lên làm lật tàu thuyền chúng ngay. ;-)
(Bà chúa ở đây theo &lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial;"&gt;sự tích
công chúa Bàng Tranh. Sự tích kể rằng, Bàng Tranh là một công chúa xinh đẹp người
Chăm vì chống lệnh vua cha nên bị kết tội phản nghịch nên bị kết đày ra đảo).
Nhạy cảm thế nên không lạ khi trên đảo dày đặc bóng dáng của quân sự. Trữ tình
nhất là hình ảnh mà mình trông thấy các anh lính hải quân chiều về ra bãi biển
lang thang, tán gái.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="background-color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="background-color: white;"&gt;Trong một lần lang thang, mình hỏi giai xinh làm tài xế, ra
đây muốn…hư hỏng thì có gì để hư hỏng? Giai bảo ngoài này không trộm cướp,
không xì ke, ma túy, chỉ có bia ôm. Mình vờ trố mắt, giai bảo ở đây mà còn
không có bia ôm nữa &amp;nbsp;thì buồn lắm, sống
sao nổi? ;-)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="background-color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="background-color: white;"&gt;Chiều giai đưa mình đi bia ôm ở đảo cho biết. Tiếp bia gồm
hai nàng, một em dân miền Tây, em còn lại dân Thái Bình. Trò chuyện rất vui
nhưng lòng nghe đăng đắng và xót xa thế nào về phận người, về những ả đàn bà phải nổi
trôi, xuôi ngược.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial;"&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7028/6830540977_ba18bc0657.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7028/6830540977_ba18bc0657.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7027/6830543743_82a0f6c910.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7027/6830543743_82a0f6c910.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7172/6830543209_88ff725310.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7172/6830543209_88ff725310.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7145/6830544261_2eb8e38de9.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7145/6830544261_2eb8e38de9.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7007/6830542633_68376a3d0e.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7007/6830542633_68376a3d0e.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7029/6830542105_2b49a9f403.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7029/6830542105_2b49a9f403.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7029/6830541453_1d7a3939cc.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7029/6830541453_1d7a3939cc.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7146/6830594429_e29e6f9f50.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7146/6830594429_e29e6f9f50.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7004/6830561303_2734c67d19.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7004/6830561303_2734c67d19.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial;"&gt;Những kè đá
chắn sóng thẳng tấp bao lấy đảo.&lt;span style="font-size: medium;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7157/6830578939_54774d2abe.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7157/6830578939_54774d2abe.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
Một góc cảng Phú Quý&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7168/6830560747_557d1e22bd.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7168/6830560747_557d1e22bd.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7033/6830559661_beffb6e356.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7033/6830559661_beffb6e356.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7156/6830556557_11ae97d9f3.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7156/6830556557_11ae97d9f3.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7003/6830555605_63570a5d2a.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7003/6830555605_63570a5d2a.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
Tượng đài bác Hồ&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7003/6830556061_45f688298c.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7003/6830556061_45f688298c.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7145/6830554525_062bd1ba37.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7145/6830554525_062bd1ba37.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7165/6830553831_de2820d8a1.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7165/6830553831_de2820d8a1.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7029/6830567333_f890d9ca52.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7029/6830567333_f890d9ca52.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7148/6830565839_ec4c15551f.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7148/6830565839_ec4c15551f.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7164/6830563577_a536b2f796.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7164/6830563577_a536b2f796.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7147/6830561895_f13e0fca4d.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7147/6830561895_f13e0fca4d.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7004/6830576537_df51115240.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7004/6830576537_df51115240.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7006/6830575529_f382c3fe27.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7006/6830575529_f382c3fe27.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Ở đảo hiện nay chưa có điện 24/24 (điện có từ 7h30 đến 23h30) và
người dân còn đang chịu trả tiền điện theo mức giá khá cao vì phải chạy máy dầu
diesel. Trong năm nay huyện đảo sẽ chuyển sang hệ thống điện gió do Petro đầu
tư, nghe đâu số vốn đầu tư lên đến 450 tỷ.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7002/6830562437_cd9749d440.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7002/6830562437_cd9749d440.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7010/6830591529_d6905157f8.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7010/6830591529_d6905157f8.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7025/6830589349_76153f1c25.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7025/6830589349_76153f1c25.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7025/6830586091_2a7b61aa92.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7025/6830586091_2a7b61aa92.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial;"&gt;Ở đảo đã đầy
đủ các loại sóng di động, 3G bao la: Viettel, Vina, &lt;st1:city w:st="on"&gt;Mobile&lt;/st1:city&gt;,
Việt &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:country-region&gt; &lt;st1:city w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Mobile&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:city&gt;…&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7156/6830658691_a61789af17.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7156/6830658691_a61789af17.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7167/6830655621_4acc810b4b.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7167/6830655621_4acc810b4b.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7033/6830647015_c351900464.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7033/6830647015_c351900464.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8384216286765162181-2432206585088744563?l=www.hacao.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hacao.net/2012/02/vuot-bien-ky-su-ky-3-co-long-thuc-day.html</link><author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</author><thr:total>2</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181.post-3873218434393013287</guid><pubDate>Thu, 16 Feb 2012 07:01:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-17T22:23:37.952+07:00</atom:updated><title>Thua cả con "phò" trên bến đò Nhiêu Lộc</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://vinhnq.vnweblogs.com/gallery/9150/Blog%2023.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="239" src="http://vinhnq.vnweblogs.com/gallery/9150/Blog%2023.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: left;"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;&lt;span style="background-color: white; text-align: -webkit-auto;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: left;"&gt;
&lt;span style="font-family: inherit;"&gt;&lt;span style="background-color: white; text-align: -webkit-auto;"&gt;&lt;b&gt;.Drink Cafe &lt;/b&gt;(gửi hacao.net)&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: -webkit-auto;"&gt;
&lt;b&gt;.Ekip ảnh:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Siêu mẫu:&lt;b&gt; Nguyễn Quang Vinh&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Stylist: &lt;b&gt;Nguyễn Quang Lập&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Makeup:&lt;b&gt; Tự sướng.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;b&gt;Chưa hẳn miệt thị nhưng gần như bản sắc mang tính vùng miền,
như nếu người Tràng An thanh tao, lịch thiệp (đến mức giữa phố mà buồn rắm cũng
chả dám vì sợ làm ô uế chốn rồng thiêng) thì Hải Phòng – xứ cảng – ngoài cái tên
thành phố hoa phượng đỏ (do ai đó ngứa mồm phong tặng) vẫn còn đó là vùng đất
của giang hồ, máu me, đâm chém. Dường như câu chuyện của Tiên Lãng một lần nữa
khẳng định lại vùng đất này vẫn giữ khư khư cái bản sắc ấy vào lòng mình để
thiên hạ có kẻ lú lẫn mà gọi đó “dòng máu anh hùng” của dân tộc. Đó là góc nhìn của Drink Cafe về "scandal" Tiên Lãng.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="color: #222222;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="color: #222222;"&gt;Nhìn chung là
mình bận, tin tức lao xao ngoài kia không tài nào nắm hết, lướt qua năm bảy
trang mạng rồi vào vài trang blog hót hót để xem thiên hạ nói cái gì, nghĩ cái
chi, thời cuộc ra làm sao...v.v.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="color: #222222;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="color: #222222;"&gt;Cũng là vụ Tiên
Lãng, quá nhiều giấy mực và bao nhiêu trang viết lê thê cho vụ này rồi, nào là
kỳ 1, 2, 3, nào là công bố, nào là ý kiến của cựu này cựu nọ, nào là nào là,
rồng rắn đến phải loạn cả lên nhưng vụ việc cô đọng lại thì ai cũng biết...thủ
tướng đã kết luận trong lúc dư luận nhao nhao không biết đâu là hồi cuối, kể ra
trong lúc dầu sôi lửa rát, 1 câu hiển nhiên là như thế cũng ghi một mớ điểm cho
thủ tướng, quá hay, quá đẹp còn gì.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="color: #222222;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="color: #222222;"&gt;Bạn mình bảo,
dân mình giờ văn minh, dân chủ và ra vẻ là quan tâm đến nhau dữ, như vụ Tiên Lãng
này. Bao người bức xúc lên tiếng, bức xúc vì những sai trái và phát ngôn tráo
trở của hồi đồng nhà quan Tiên Lãng như thể trêu ngươi, không trị không được,
kể ra dân ta còn phước vì có những tấm lòng, tiếng nói đầy trách nhiệm...mi
nhỉ! Mình nhếch mồm nói sảng, quan tâm cái cứt. Nó trợn mắt! Mày nói cái đếch
gì thế? Chả thế còn gì...mình cười, quan tâm cái đéo nhé. Nó lắc đầu, mình
cười!!!! Giận hả, nó nói cặc :))&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="color: #222222;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://vinhnq.vnweblogs.com/gallery/9150/Blog%2029.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://vinhnq.vnweblogs.com/gallery/9150/Blog%2029.jpg" width="300" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="color: #222222;"&gt;Dân ta xưa nay
mang tiếng là lá lành đùm lá rách nhưng thực chất vấn đề thì ai cũng đố kỵ,
tranh đua, hiềm khích công kích và ích nhỏ nhen lắm. Thấy thằng hàng xóm sắm
cái xe đẹp là miệng thì chúc mừng nhưng đêm về là cứ trằn lên trọc xuống. Thấy
ai đó khó khăn thì làm ra vẻ quan tâm nhưng thực tâm thì có đếch. Chuyện Tiên Lãng
cũng vậy! Thực tế ra thì các bạn cũng chỉ là chót lưỡi đầu môi thôi chứ các bạn
có giúp được cái đếch gì đâu? Có chăng cũng là câu view, đánh bóng, ăn nhờ ở
đậu như phận tầm gửi vào những chuyện đau lòng, ngân nga dăm ba câu chữ cho ra
vẽ là hàn lâm học thức, cho biết ta là thức thời và nặng nợ nhân gian, nhưng
thực tâm các bạn thì nhỏ nhen lắm í.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="color: #222222;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="color: #222222;"&gt;Vụ Tiên Lãng,
thật ra có cả trăm, ngàn vụ như thế, khác nhau ở chổ cái máu giang hồ đất cảng
đã không kìm lại được với đoàn gia, nhiều gia đình, bị mất đất oan, theo dõi vụ
kiện cả chục năm ròng rã, đến hóa thẩn thờ điên loạn. Có lần mình đang ở tiệm
photocopy, gặp một bà chị cũng đã ngoài tuổi, tay cầm một tập hồ sơ, một tập
báo photocopy nhàu nát cũ mềm từ năm 98, 99, trên là ảnh của vài vị lãnh đạo
một tỉnh A, B nào đó. Mình hỏi, sao phải cập rập thế kia, chị vừa kể, vừa chửi,
rồi tức tưởi khóc không thành tiếng, nó cướp đất chị, chị đi kiện cả 10 năm
trời rồi, bán bao nhiêu đất, ra cả trung ương, nhưng chưa đâu vào với đâu cả? Đời
chị coi như tàn em à! Bỏ thì thấy bọn quan nhơn nhơn không đành lòng, theo thì
theo cho trót, gà heo bán hết, ra vào năm bảy lượt, có ai nghe. Nghe đến đây
mình chùng lòng, xót xa và chỉ biết thở dài...Nhiều lắm, vụ Tiên Lãng đã là cái
gì đâu?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="color: #222222;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://nguyencuvinh.files.wordpress.com/2011/10/as4.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://nguyencuvinh.files.wordpress.com/2011/10/as4.jpg" width="240" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="color: #222222;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="color: #222222;"&gt;Trí thức, à mà
không? Phải gọi là đám bồi bút rẻ tiền xứ này, thật tâm mà nói để gõ ra những
thứ hay ho khác lạ, độc đáo và mang cái nét riêng thì không được thằng nào cả,
có chăng cũng là ba cái loại nhảm nhí lố lăng, thua một con phò đứng ngoài kênh
Nhiêu Lộc. Nhiều khi mình thấy tư cách của nó còn hơn khối thằng tự cho mình là
trí thức lắm. Thế thì lại vin vào đây, chụp hình, chụp ảnh, viết những tựa đề
vừa tởm vừa đần, vừa bần vừa dốt không tài nào ngửi được. Rồi phân tích, rồi
kết luận, rồi thì rồi thì...đm, nhiều khi thấy các bạn phỏng rảnh quá hóa tào
lao.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="color: #222222;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="color: #222222;"&gt;Xã hội Việt Nam,
quan Tiên Lãng thì phải nói có từ cấp cơ sở, từ tổ, thôn, xã, huyện đến trung
ương, đã đang một ngày như những con mọt ăn nát cả đế chế này, rỗng toát rỗng
toét, lổ hỗng Tiên Lãng đã được trám lại và diệt vài con mối mọt, còn những con
khác thì vẫn âm thầm, gặm và nhấm...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="color: #222222;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="color: #222222;"&gt;Các bạn đừng
bảo mình cực đoan, xã hội ích kỷ này lấy chó đâu ra những điều tốt đẹp hả? Có
chăng cũng chỉ là số ít, mà có điều rất lạ, số ít đó âm thầm làm, âm thầm cống
hiến, âm thầm tận tâm với xã hội, không mảy may lên tiếng dù chỉ một lời.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="color: #222222;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="color: #222222;"&gt;Còn lại, bọn
nhiều lời hẳn là bọn ...tất nhiên đéo làm được cái đéo gì rồi! Chắc khú cái
bánh ú :))&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8384216286765162181-3873218434393013287?l=www.hacao.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hacao.net/2012/02/thua-ca-con-pho-tren-ben-o-nhieu-loc.html</link><author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</author><thr:total>23</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181.post-52815601324854385</guid><pubDate>Thu, 16 Feb 2012 05:19:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-17T22:24:05.966+07:00</atom:updated><title>Lũng đoạn đêm (chùm thơ muộn màng cho mùa yêu)</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://www.bmmua.com/wp-content/uploads/2011/10/9854231237125844.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="276" src="http://www.bmmua.com/wp-content/uploads/2011/10/9854231237125844.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;b&gt;Như một bào thai non&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;tình yêu em giẫy dụa linh hồn, vật vã chết mòn lúc còn trong bụng mẹ.&lt;br /&gt;đã biết là như thế&lt;br /&gt;sau cơn mưa đêm - em vẫn là em.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Là...lũng đoạn đêm,&lt;br /&gt;
em nhìn thấy thịt da mình nhũn mềm, loã thể trên cánh tay của một gã đàn ông
rất lạ...&lt;br /&gt;
ngày anh về xa quá&lt;br /&gt;
hoen rỉ mảnh tình hoang.&lt;br /&gt;
khi bờ ngực căng sữa đã chực chảy tràn.&lt;br /&gt;
mà miền gió anh chẳng thể nào bập lên bão tố,&lt;br /&gt;
không thể dấn thân thành một gã tình nhân man rợ.&lt;br /&gt;
xối ngược nhau.&lt;br /&gt;
ánh trăng kia còn lõa thể trên đầu,&lt;br /&gt;
hờ hững rong đêm, vục trắng đồng sương lạnh.&lt;br /&gt;
thì anh ơi đừng trách: “Sao em không giữ nổi mình, không thủ tiết trinh – lấp
liếm mùa thiếu nữ”.&lt;br /&gt;
trong lúc anh chưa hiểu nổi mùi thịt da quyến rũ hơn hàng vạn lần hương hoa
hồng – thứ nước hoa mà suốt thế kỷ này anh cứ thẩy lên người em.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;
Lũng đoạn đêm.&lt;br /&gt;
Em hằn học những dòng kinh muộn phiền, khoả lấp đam mê bằng những lời cứu rỗi.&lt;br /&gt;
Huyền hoặc những lời nguyền để thánh hoá mình vô cảm trước cám dỗ thiêng liêng.&lt;br /&gt;
Em từ biệt những tháng ngày bình yên – dẫm chân lên những vũng đời rất vội...&lt;br /&gt;
Ngày yêu mình chưa tới...&lt;br /&gt;
Xõa tóc mình, em mặc gió tung chơi…&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;Để tiễn đưa anh&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Em đã thay tình như áo&lt;br /&gt;
sao anh một mực thủy chung?&lt;br /&gt;
em đã thay lòng như gió&lt;br /&gt;
sao anh cứ đứng ngập ngừng?&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
giữa những căn phòng u mê,&lt;br /&gt;
tổ ấm của tình yêu ẩm ương mùi, mốc meo ánh sáng.&lt;br /&gt;
con búp bê thiếu nắng chẳng bao giờ biết mặt mình đen.&lt;br /&gt;
ôi! cái tình yêu của em!&lt;br /&gt;
nhợt nhạt khát thèm một khung cửa mới,&lt;br /&gt;
thơm mùi sơn Níp pông,&lt;br /&gt;
sơn đâu cũng đẹp, kể cả làn da nhăn nhúm của em.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
đêm pha loãng bình yên,&lt;br /&gt;
ôm anh một chút thôi để còn lo mảnh áo,&lt;br /&gt;
chum gạo nhà mình chuột đầy hơn thóc.&lt;br /&gt;
xốn xáng lòng em.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
kìa ngày tới anh ơi!&lt;br /&gt;
đã tới rồi sau lúc cài khuy áo.&lt;br /&gt;
hay là cứ yêu nhau,&lt;br /&gt;
cứ sập cửa vào anh nhé!&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
anh vỡ một ánh nhìn meo mốc:&lt;br /&gt;
“em đòi hỏi nó vừa thôi! da đã bọc xương rồi! cạn kiệt!”&lt;br /&gt;
em rướn bờ môi lên những vùng thân thiết.&lt;br /&gt;
để tiễn đưa anh!&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;
Đi tìm nhiệt độ&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Em đi cắt tóc&lt;br /&gt;
cho cách trở đôi mình ngắn lại…&lt;br /&gt;
cho đêm thôi thăm thẳm, cho ngày thôi xa xăm.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
em đi tẩy tóc,&lt;br /&gt;
để đánh bật những vết bẩn trong quá khứ,&lt;br /&gt;
làm tươi những luống úa màu…&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
em đi duỗi tóc,&lt;br /&gt;
để hy vọng về một tình yêu suôn mượt,&lt;br /&gt;
không gút mắc, không quanh co.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
em đi hấp tóc,&lt;br /&gt;
để làm nóng lại thịt da mình&lt;br /&gt;
đã lạnh lẽo bao mùa vì thiếu đôi bàn tay thô ráp của ai?&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
gã chủ tiệm miết giọng: “Nhiệt độ sẽ bắt đầu tăng trên thân
thể của em!”&lt;br /&gt;
gã nói đúng!&lt;br /&gt;
em đã thấy từng đêm nóng lên, từng hồi, từng hồi.&lt;br /&gt;
những bàn tay cứ thay phiên nhau…nồng nhiệt,&lt;br /&gt;
thăng hoa xốc bế.&lt;br /&gt;
ơ hay! nhưng…&lt;br /&gt;
những vệt lửa không va được vào trong,&lt;br /&gt;
nên trái tim&lt;br /&gt;
vẫn… lạnh.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;Những lá thư tình&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lá thư tình em viết gửi cho anh.&lt;br /&gt;
trang giấy xé ra từ nỗi nhớ…&lt;br /&gt;
dòng chữ tứa ra từ vú.&lt;br /&gt;
bầu đã thôi tròn.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
em viết cho anh từ mùa hè năm ngoái,&lt;br /&gt;
mỗi ngày một lá – gần như là vậy.&lt;br /&gt;
mỗi tuần bảy lá – tất nhiên rồi anh!&lt;br /&gt;
mỗi tháng 30 lá đầy – không kể tháng dài, tháng hẹp…&lt;br /&gt;
những lá thư… bay,&lt;br /&gt;
không quản nắng mưa cứ băng mình như lốc,&lt;br /&gt;
xoáy tung những đại ngàn.&lt;br /&gt;
những lá thư…bay&lt;br /&gt;
mãi miết…không bao giờ đến,&lt;br /&gt;
tuyệt vọng như đôi bàn tay của em!&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
đêm rưng rức&lt;br /&gt;
những dòng thư của em,&lt;br /&gt;
mãi miết…chảy về anh mà không bao giờ đến.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8384216286765162181-52815601324854385?l=www.hacao.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hacao.net/2012/02/lung-oan-em-chum-tho-muon-mang-cho-mua.html</link><author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181.post-7520472245030450979</guid><pubDate>Thu, 16 Feb 2012 04:51:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-17T22:24:26.701+07:00</atom:updated><title>Mùa của tình yêu...</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-vAi-OZs6m2c/TzyLP2fY6xI/AAAAAAAAP40/ELvHAlT0zTM/s1600/DSC00340.JPG" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://2.bp.blogspot.com/-vAi-OZs6m2c/TzyLP2fY6xI/AAAAAAAAP40/ELvHAlT0zTM/s400/DSC00340.JPG" width="265" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;b&gt;Mấy năm nay, cứ đến độ tháng hai thì mùa yêu lại về. Vừa ra
giêng, như lại có thêm một mùa xuân khác ùa tới nhỏ mật lên các ngọn núi, lùa
hương vào những cánh đồng, thả những mặn nồng vào từng lọn gió. Phố xá từ đó cũng
thôi đi cái thói bức bối ngột ngạt bởi dăm hàng hoa, socola tự phát của đám
sinh viên. Tất cả chìm vào valentine, mùa màng của tình yêu (vốn được cho là thanh khiết).&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Cứ như, 364 ngày còn lại trong năm người ta dành để…ghét
nhau vậy. Là những ngày ta xối lên nhau những hờn căm, uất hận, những nghẹn
ngào bộc phát, những nóng giận khó kìm nén nên ngày còn lại thôi thì ta cố lục
lọi dăm ba mỹ từ để bố thí cho nhau. Tết gói quà tặng sếp thì valentine cắm hoa
cho tình yêu. Mỗi năm có một ngày chớ mấy, còn một ngày mà không dịu dàng với
nhau được thì treo cổ chết tập thể cho rồi.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Ừ thì trong năm, anh có đôi lần mắng em là con đàn bà&amp;nbsp; đốn mạt thì hôm nay anh sẽ gọi em là người
phụ nữ vĩ đại nhất mọi thời đại. Thôi thì trong năm, có đôi lần (vì buồn mồm)
mà em mắng anh là ngữ đàn ông vô tích sự thì giờ đây em sẽ bảo anh là “điểm tựa
của vũ trụ” cho thi vị và bao dung, cuộc đời từ đó cũng còn thứ đáng để sống.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Ừ thì năm qua, em có lỡ tay mà tương vào mặt anh cỡ chục bộ
chén đĩa còn anh cũng chỉ vô ý mà làm em phải nhập viện cấp cứu đôi lần thì ở
thời khắc lãng mạn này, ta bóc socola đút nhau ăn, ăn không được cũng cố mà ăn,
còn ức vì chuyện gì đó cũng cố mà ăn cho mùa yêu trọn vẹn. &lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Thiểu số đang yêu (dù cố) là thế, phần lớn dân số còn lại giật
mình, đổ mồ hôi hột, run lẩy bẩy khi mùa yêu tràn về. Bởi mùa yêu đã tới mà
người yêu lại không (hoặc chưa) chịu tới. Trên mặt trận online, lác đác xuất
hiện những hiển thị đại khái: cô đơn, những dòng xúc cảm nghiêng nghiêng, xiêu
vẹo nửa như thầm hỏi, nửa như mời chào, gạ gẫm rằng ở mùa valentine này, ta sẽ hoa
hồng và socola với ai? Những câu hỏi bay lên rổi tự rơi phịch xuống đất, chẳng
ai chịu trả lời, chẳng vĩ thanh vọng lại…Chủ nhân của những câu hỏi đành phải
đối mặt với một hiện thực phũ phàng, tàn nhẫn đến trắng phớ: ế! &lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Chao ôi nhưng ế mà tự thú thế e là khá bất tiện. Thôi thì ta
đành tự lý giải để an ủi mình hay cũng là để đề phòng bất trắc, hiểm nguy nếu chẳng
may có đứa nào đó nhằm ngày 14.2 mà hỏi ta cắc cớ: tình yêu của mày đâu? Tự lý
giải rằng thực ra ta thuộc thành phần còn trẻ và nhan sắc đấy, có điều cuộc đời
vốn kém tinh ý nên chưa thể nhìn ra vẻ đẹp ấy mà thôi. Tự nhủ rằng lý do mà ta vẫn một
mình là bởi ta có tâm hồn nhạy cảm mà đời (đặc biệt đời nay) không nhạy bằng.
Ta tài hoa, sâu sắc nên yêu thơ Trần Dần mà đời lại chuộng sự nông cạn trong thơ
Hà Cao. Ta chết, ta ngắc ngứ cũng là ở chỗ đó…Tất cả là do đời, không phải ta.
&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Ừ thì do đời cả chứ chả phải do ta nhưng tự lý giải xong đến
14.2 không phải ai cũng đủ dũng khí ở lại. Người ta thấy đã có những dòng người
nháo nhào, hoảng loạn tháo thân, chạy trốn ra khỏi ngày valentine…&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Mỗi mụ nhà quê hớ hênh ngồi nhăn răng cười, vừa thò tay vọc
dái chồng mụ vừa hỏi va-len-tanh là cái ngày đéo gì mà làm chúng nó phải khốn
đốn, khổ sở thế!? Ông chồng trả lời trong khi đang thẹn, chắc đó là ngày vài thằng
đi tranh nhau mỗi cái lồn nên không phải thằng nào cũng có được cái lồn ấy, những
cái lồn còn lại thành hàng…dư thừa nên ngồi khóc vì &amp;nbsp;hờn dỗi lẫn tủi thân.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Riêng Hà Cao nghĩ, đời chỉ có lừa lọc, xảo trá chứ làm đéo
gì có tình yêu mà cứ khéo bày vẽ. Tin hay không tùy.&amp;nbsp;Cứ viết nghiệt ngã và trần trụi thế này mà đời chúng không phóng
lao, ném đá cho vỡ đầu mới lạ. Hahaha.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8384216286765162181-7520472245030450979?l=www.hacao.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hacao.net/2012/02/mua-cua-tinh-yeu.html</link><author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</author><media:thumbnail url="http://2.bp.blogspot.com/-vAi-OZs6m2c/TzyLP2fY6xI/AAAAAAAAP40/ELvHAlT0zTM/s72-c/DSC00340.JPG" height="72" width="72" /><thr:total>1</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181.post-7394279232684126017</guid><pubDate>Tue, 14 Feb 2012 13:38:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-22T19:44:55.069+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">2+</category><title>Thế giới 2+: Bạn trai tôi là "con điếm" thối tha (I)</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_2htOZ5HySqM/SXstjlM0AlI/AAAAAAAAAKY/6fyKs-fE9nU/s400/Paolo+Cabalfin+1.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://4.bp.blogspot.com/_2htOZ5HySqM/SXstjlM0AlI/AAAAAAAAAKY/6fyKs-fE9nU/s400/Paolo+Cabalfin+1.jpg" width="271" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
(Ảnh minh họa)&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;i style="text-align: right;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;b style="text-align: right;"&gt;Joe&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b style="text-align: right;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
(&lt;b&gt;2+&lt;/b&gt;: đồng tính&amp;nbsp;&lt;st1:place w:st="on"&gt;&lt;st1:country-region w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt;&amp;nbsp;– thuật ngữ của hacao.net)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;b&gt;&amp;nbsp;Dù muốn hay không, ủng hộ hay miệt thị thì thế giới
ấy vẫn tồn tại một cách hiển nhiên (dưới dạng này hay dạng khác). Sự thật đó
(dù có trần trụi đến mấy) cũng cần được bày biện để xã hội biết đến như một
phần máu thịt của mình.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;b&gt; &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Sở dĩ tiêu đề của bài viết là minh chứng của những kẻ giả
dối, lừa tình. Thật là đau buồn khi phải chia sẻ cho các bạn ở đây về mối tình
đầu hơn 4 năm của tôi.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi và anh quen nhau, thương nhau, yêu nhau rồi sống chung với nhau cũng hơn 4
năm. Bốn năm cũng không quá dài nhưng cũng không quá ngắn, đặc biệt trong TGT3
(thế giới thứ 3) này. &lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Tinh dục và sự mới lạ là tiêu chí hàng đầu trong cuộc tìm
kiếm người tình. Có lúc tôi thực sự hạnh phúc trong vòng tay của anh, mãn
nguyện với những gì gọi là cảm xúc của tình yêu nhưng có lúc cãi vả, giận hờn,
thất vọng rồi nghẹn ngào trong từng tiếng nấc, đau lòng vì người yêu mình đã
lừa dối rất nhiều khi chung sống với mình.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi quen anh qua thế giới ảo, khi mình mới chạm vào cái ngưỡng cửa của thế giới
đồng tính. Nửa tháng quen nhau, những lời hỏi han mùi mẫn, những tin nhắn yêu
thương làm tôi như lên mây. Bởi vì ngoài ba mẹ thì đây là sự quan tâm, lo lắng
rất đặc biệt từ anh dành cho cái lứa tuổi vừa bước vào đời. Bởi vì anh là mối
tình đầu của tôi. &lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Và không biết từ lúc nào tôi đã thương anh và đồng ý gặp anh.
Tôi đã vượt hơn 800 km để gặp anh rồi biết bao nhiêu dồn nén, cảm xúc của anh
đã để lại cho tôi - một người mới lớn một cảm giác đê mê, ngây ngất. Và như thế,
tôi mới biết cái gọi là...thể xác. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://danong.com/Data/News/2011/10/26/hotboy12.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://danong.com/Data/News/2011/10/26/hotboy12.jpg" width="265" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Tôi bên anh hơn nửa tháng rồi phải nói lời chia tay vì tôi
còn phải về với gia đình nhưng trong tâm trí tôi không thể nào quên được anh. Cái
cảm giác hạnh phúc, được anh yêu thương và cái cảm giác đầu đời. Sau hơn nửa
tháng về quê tôi lại khăn gói vào Sài Gòn. Lần này ra đi vì sự nghiệp và tình
yêu mà trái tim thôi thúc. Thực sự tôi đã như phát sốt khi không gặp anh trong
nửa tháng qua. Và chúng tôi quyết định sống chung với nhau để tiện bên nhau. &lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Anh và tôi đều là người tỉnh lẻ nên việc sống chung rất thuận
lợi mà không có rào cản từ phía gia đình. Thời gian đầu rất khó khăn và gian
truân vì tôi phải vất vả tìm kiếm công việc phù hợp. Rồi lại đau đầu vì cuộc
sống thành phố nó khác xa với ở miền quê nên tôi phải học cách thích ứng với
môi trường mới. Cách ăn uống, cách ứng xử cho êm thấm vì tôi và anh là hai người
hoàn toàn trái miền. Và còn học nhiều thứ lăm, vì mình phải tự lập khi không ở
gần gia đình. &lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Nhưng tôi không sợ mệt mỏi và cực khổ, tôi chỉ sợ không biết
cố gắng khắc phục. Cho nên tôi luôn ý thức phải cố gắng và nỗ lực trong công việc
thật tốt. Ngoài thời gian dành cho công việc, tôi chăm sóc cho anh, tôi nấu ăn,
đi siêu thị, lau dọn nhà cửa, tất cả mọi thứ… Thậm chí có khi tôi còn giống y
như vú nuôi của anh. Rồi tôi chi trả mọi chi phí, tính toán, tiết kiệm. Nhưng không
ngờ tôi lại lầm khi phát hiện ngươi yêu mình lại luôn lăng nhăng, quan hệ ngoài
luồng.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Một người mà tôi luôn tôn trong, yêu thương, chung thủy và
nguyện sẽ cầm tay đi đến cuối quãng đường còn lại lại là người làm tôi thất
vọng &amp;nbsp;và bất ngờ đến như vậy. Đã có lần
tôi cũng nghi ngờ nhưng không có bằng chứng nên không nói gì và khi mới sông
chung tôi cũng có biết anh hay đi masage, sauna nhưng không quan tâm mấy. Vì
anh cần phải thư giản, vì công việc nhưng khi phát hiện ra thì đó không phải là
lần đầu mà đã nhiều lần. Thế mà khi anh bị đau hậu môn thì tôi cứ nghĩ anh bị
nhiệt trong người hay anh bị trĩ. Ai dè đọc được tin nhắn, đọc đi đọc lại từng
chữ một và tá hoả là anh đi quan hệ với người khác. &lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Tôi như chết điếng và không thể tin vào mắt mình. Tôi đã
khóc rất nhiều khi gọi điện thoại hỏi thực hư ra sao, và anh đã thú nhận. Anh
đã xin lỗi, thề thốt, thậm chí quỳ xuống van xin tôi đừng từ bỏ anh. Rồi tôi
cũng mũi lòng mà chấp nhận cho qua, dù trong thâm tâm đã có một dấu vết khá
nặng, tôi sốc hết một tháng và thấy điều đó thật dơ bẩn. &lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Bây giờ trong đầu tôi luôn đặt câu nghi vấn anh đã ngủ với
bao nhiêu thằng? Làm tình với bao nhiêu gã? Và những lúc anh vui vẻ với người
ta là tôi đang miệt mài với công việc. Thậm chí những ngày cuối tuần tôi cũng
đi làm vì tính chất công việc, và những lần như vậy anh đã…&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Tôi không ngờ anh lại cao thủ đến như vậy. Hôm nay tôi lại
phát hiện anh lại quan hệ bên ngoài và anh đã nuốt lời hứa, lời thề. Có thể anh
đã không giữ được mình khi bên ngoài có hàng tá gã đẹp và sẵn sàng chiều hàng
tới cùng. Anh là hạng người rẻ tiền và là một con điếm thối tha. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://files.myopera.com/Motthegioingam/blog/loneliness-2.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://files.myopera.com/Motthegioingam/blog/loneliness-2.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Lần này tôi không phát điên, cũng chẳng khóc lóc và cũng
chẳng sốc như lần trước bởi vì anh đã làm tôi thất vọng, đau đớn, mệt mỏi quá
nhiều. Bên anh tôi gần như là người có trách nhiệm, mọi thứ tôi đã lo lắng hết
mình, tiền bạc bỏ ra quá nhiều vì nghĩ cái gì rồi cũng của chung. &lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Một điều “thú vị” là anh rất phóng khoáng khi đi chơi với
bạn hoặc...nhưng khi đi chơi với tôi thì cái gì anh cũng bảo tôi phải chi trả
hoặc đưa tiền cho anh để anh trả vì giữ sĩ diện với đám bạn. Và anh còn dám lấy
tiền đi cho trai, không phải vì tôi không biết nhưng vì tôi quá thương anh nên
tôi đã im lặng cho qua tất cả mọi chuyện, đau đớn trong câm lặng.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Nhưng anh không bao giờ thay đổi, vẫn tư tưởng lăng nhăng,
thích của lạ. Tôi đã hết cách để thích nghi, vượt ngưỡng cửa của sự chịu đựng
và lòng vị tha khi một người đã quá nhiều lần được tha thứ nhưng không thay
đổi. &lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Tôi biết bây giờ nếu từ bỏ anh, tôi rất đau khổ. Vì tình
nghĩa, vì nhiều thứ khác nữa. Tôi đã dành hết tình yêu và hi vọng vào anh.
Nhưng anh đã không biết trân trọng nó. Tôi đã thẳng thắn giải quyết trực diện với
anh, tôi đã chọn giải pháp chia tay và ra đi. Anh lại giở trò năn nỉ. Khi năn
nỉ không thành, anh quay sang chửi bới, hạ nhục… Vậy là người mà tôi trân trọng
đã lộ rõ nguyên hình. Tôi chỉ tiếc cho một tiếng thở dài đầy mệt mỏi, hành lý
ngày mai sẽ là gì? Tôi không biết mình sẽ đi đâu, nên ở đâu và&amp;nbsp;cũng không
biết sẽ nên mang theo những thứ gì cần thiết ngoài tấm gương vỡ khó lành.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: right;"&gt;
&lt;i&gt;Theo &lt;/i&gt;&lt;b&gt;VTN&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="right" class="MsoNormal" style="text-align: right;"&gt;
&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="right" class="MsoNormal" style="text-align: right;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8384216286765162181-7394279232684126017?l=www.hacao.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hacao.net/2012/02/gioi-2-1-ban-trai-toi-la-con-iem-thoi.html</link><author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</author><media:thumbnail url="http://4.bp.blogspot.com/_2htOZ5HySqM/SXstjlM0AlI/AAAAAAAAAKY/6fyKs-fE9nU/s72-c/Paolo+Cabalfin+1.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>15</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181.post-3460997203811111447</guid><pubDate>Thu, 09 Feb 2012 06:46:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-17T22:25:26.031+07:00</atom:updated><title>Một giấc mơ đáng để mua đĩa</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://media.thethaovanhoa.vn/2012/02/08/07/49/Giac-mo-toi.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://media.thethaovanhoa.vn/2012/02/08/07/49/Giac-mo-toi.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;object height="195" width="400"&gt;&lt;param name="allowScriptAccess" value="always" /&gt;


&lt;param name="movie" value="http://st.nhacso.net/flash/v75/embedPlaylistjs.swf?xmlPath=http://nhacso.net/flash/album/xnl/1/uid/X1lWW0NabwIBAw==,XFxWVkNb,Xg==,1328769333&amp;adsLink=&amp;colorAux=0x017CA6&amp;colorMain=0xafafaf&amp;colorBorder=0x333333&amp;typePlayer=playlist&amp;mAuto=false&amp;autoplay=0" /&gt;


&lt;param name="quality" value="high" /&gt;


&lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;


&lt;embed width="400" height="195" src="http://st.nhacso.net/flash/v75/embedPlaylistjs.swf?xmlPath=http://nhacso.net/flash/album/xnl/1/uid/X1lWW0NabwIBAw==,XFxWVkNb,Xg==,1328769333&amp;adsLink=&amp;colorAux=0x017CA6&amp;colorMain=0xafafaf&amp;colorBorder=0x333333&amp;typePlayer=playlist&amp;mAuto=false&amp;autoplay=0" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8384216286765162181-3460997203811111447?l=www.hacao.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hacao.net/2012/02/mot-giac-mo-ang-e-benh-bong.html</link><author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</author><thr:total>12</thr:total><enclosure url="http://st.nhacso.net/flash/v75/embedPlaylistjs.swf?xmlPath=http://nhacso.net/flash/album/xnl/1/uid/X1lWW0NabwIBAw==,XFxWVkNb,Xg==,1328769333&amp;adsLink=&amp;colorAux=0x017CA6&amp;colorMain=0xafafaf&amp;colorBorder=0x333333&amp;typePlayer=playlist&amp;mAuto=false&amp;autoplay=0" length="93045" type="application/x-shockwave-flash" /><media:content url="http://st.nhacso.net/flash/v75/embedPlaylistjs.swf?xmlPath=http://nhacso.net/flash/album/xnl/1/uid/X1lWW0NabwIBAw==,XFxWVkNb,Xg==,1328769333&amp;adsLink=&amp;colorAux=0x017CA6&amp;colorMain=0xafafaf&amp;colorBorder=0x333333&amp;typePlayer=playlist&amp;mAuto=false&amp;autoplay=0" fileSize="93045" type="application/x-shockwave-flash" /><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle> </itunes:subtitle><itunes:author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</itunes:author><itunes:summary> </itunes:summary></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181.post-5536009936557155080</guid><pubDate>Wed, 08 Feb 2012 07:27:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-17T22:25:55.251+07:00</atom:updated><title>Vượt biên ký sự - Kỳ 2: Cổ long - gã giai lơ kiêu hãnh</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7169/6830606157_2418bf9d33.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7169/6830606157_2418bf9d33.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;div style="text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;object height="60" style="clear: left; float: left;" width="400"&gt;&lt;param name="allowScriptAccess" value="always" /&gt;




&lt;param name="movie" value="http://st.nhacso.net/flash/v75/embedPlaylistjs.swf?xmlPath=http://nhacso.net/flash/song/xnl/1/id/WlhVVURe&amp;adsLink=&amp;colorAux=0x017CA6&amp;colorMain=0xafafaf&amp;colorBorder=0x333333&amp;typePlayer=single&amp;mAuto=false&amp;autoplay=0" /&gt;




&lt;param name="quality" value="high" /&gt;




&lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;




&lt;embed width="400" height="60" src="http://st.nhacso.net/flash/v75/embedPlaylistjs.swf?xmlPath=http://nhacso.net/flash/song/xnl/1/id/WlhVVURe&amp;adsLink=&amp;colorAux=0x017CA6&amp;colorMain=0xafafaf&amp;colorBorder=0x333333&amp;typePlayer=single&amp;mAuto=false&amp;autoplay=0" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial;"&gt;Phú Quý (hay sử sách còn gọi là Cổ Long, Cù Lao Thu, Cù Lao Khoai Xứ) cách đất liền quãng 56 hải lý, tức trên dưới 100km. Với đường bộ thì khoảng cách ấy chả bõ bèn gì nhưng với đường biển thì…xa. Và giờ đây, để đi từ đất liền ra Phú Quý, người ta chỉ có một lựa chọn duy nhất là phải mất đến 6 tiếng lênh đênh cùng với sóng nhồi, gió dập trên những con tàu chật chội, hôi hám, bẩn thỉu bởi cả người và lợn phải đi chung một tàu. Chưa kể, tàu ra Phú Quý, hai ngày mới có một chuyến. Thảm!&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: white;"&gt;Ấy chưa kể ở những ngày có
bão hay gió lớn thì hòn đảo này xem như bị cô lập vì các loại tàu thuyền bị cấm
xuất bến. Ra cho hà bá nó nuốt hả trời? ;-)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7009/6830668265_fd940c9516.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7009/6830668265_fd940c9516.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="background-color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="background-color: white;"&gt;Giao thông không thuận tiện là một trong những lý do cơ bản để đến giờ hòn đảo vẫn còn cách trở với đất liền, thưa vắng kẻ đến thăm, kinh tế phát triển vẫn còn chậm và đời sống của người dân nơi đây cũng vì thế mà chưa cao. Song, bù lại, cũng nhờ vào đó mà nơi này còn giữ được vẻ đẹp hoang sơ thuần khiết và người dân vẫn còn đó vẻ &amp;nbsp;hiền hòa, đôn hậu. Và cũng chưa thể (cũng như chả dám) tưởng tượng nếu trở thành &amp;nbsp;khu du lịch (của người Việt) thì nó sẽ ra sao.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="background-color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7027/6830668575_38680de3ef.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7027/6830668575_38680de3ef.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="background-color: white;"&gt;Có lẽ Phú Quý là nơi có những thắng cảnh biển đẹp nhất trong những nơi mình đã đi qua. Vẻ đẹp hùng vĩ đến tráng lệ của tạo hóa được hiển thị bởi những ghềnh đá đồ sộ, cường tráng và hung hãn, những vạt núi trúc trắc, cheo leo rơi vãi ra phía biển. Có nơi hai bên là vực thẳm sâu hoắm, ở giữa co lại một lối đi mà bề rộng chỉ bằng hai bàn chân như chực bạn bước vào và chỉ cần cái chớp mắt mơ màng, gió sẽ ập đến quật bạn rơi xuống vực. Với mình, đảo Phú Quý như gã trai lơ phong tình và hoang dã. Gã đẹp đến kiêu hãnh, lạnh lùng thậm chí tàn nhẫn và bất cần thiên hạ có nhớ đến gã hay không.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7143/6830536265_0e3dc4ebc6.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7143/6830536265_0e3dc4ebc6.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
Nước biển ở đây rất trong&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="background-color: white;"&gt;Và quả là phí phạm nếu bạn là người Việt mà quên đi sự hiện diện của một hòn đảo đẹp đến như thế. Với riêng mình thì đây còn là quê hương của mối tình đầu oan nghiệt. 8 năm ấy chứ ít gì và đó cũng là mối tình làm mình được mất trinh lúc 13 tuổi rưỡi. ;-)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="background-color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
Còn đây là chùm ảnh thiên nhiên trên đảo. Nó đẹp hay không nằm ở chính đôi mắt bạn.&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7020/6830538807_737bf5e628.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7020/6830538807_737bf5e628.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7151/6830537787_2f80c50786.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7151/6830537787_2f80c50786.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7020/6830539723_b33eda150e.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7020/6830539723_b33eda150e.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7166/6830546433_dcb2179f87.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7166/6830546433_dcb2179f87.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7025/6830546913_1f78ce5232.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7025/6830546913_1f78ce5232.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7152/6830547301_5669b6a4d7.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7152/6830547301_5669b6a4d7.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7008/6830545891_62b54de36e.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7008/6830545891_62b54de36e.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7168/6830547771_1e1a20b258.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7168/6830547771_1e1a20b258.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7154/6830548397_84dcc100d8.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7154/6830548397_84dcc100d8.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7030/6830548995_29663b00e1.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7030/6830548995_29663b00e1.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7024/6830549497_1b8c2486d3.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7024/6830549497_1b8c2486d3.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7165/6830549927_0ae8066a59.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7165/6830549927_0ae8066a59.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7162/6830550527_16cf96d076.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7162/6830550527_16cf96d076.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7011/6830551147_2656257d59.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7011/6830551147_2656257d59.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7028/6830551787_0059fd0072.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7028/6830551787_0059fd0072.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7028/6830552647_5ac01e237e.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7028/6830552647_5ac01e237e.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7142/6830553121_c81955e112.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7142/6830553121_c81955e112.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
Trẻ con trên đảo&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7010/6830555019_5399ddc4a7.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7010/6830555019_5399ddc4a7.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7013/6830557077_4e55206d9f.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7013/6830557077_4e55206d9f.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
Từ một ngọn đồi nhìn xuống&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7161/6830560229_9fe7d36ac7.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7161/6830560229_9fe7d36ac7.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7021/6830571491_770e3b7a18.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7021/6830571491_770e3b7a18.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7020/6830539723_b33eda150e.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7020/6830539723_b33eda150e.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7145/6830570939_2fe5505e2c.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7145/6830570939_2fe5505e2c.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7011/6830570281_efcda24801.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7011/6830570281_efcda24801.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7151/6830569649_004bbf0b8d.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7151/6830569649_004bbf0b8d.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7164/6830568521_02978a00f7.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7164/6830568521_02978a00f7.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7144/6830567927_5116c3ddaa.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7144/6830567927_5116c3ddaa.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7033/6830563105_e800a599d3.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7033/6830563105_e800a599d3.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7154/6830582329_06b06f4e6b.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7154/6830582329_06b06f4e6b.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7010/6830581755_29cd72ce87.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7010/6830581755_29cd72ce87.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
Từ chùa Linh Sơn nhìn xuống, bạn sẽ thấy nơi này như một con rồng đang há miệng để nuốt hòn ngọc.&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7012/6830581233_ef36cb844d.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7012/6830581233_ef36cb844d.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7172/6830579391_6a0442722f.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7172/6830579391_6a0442722f.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7013/6830574097_3dc7b5d184.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7013/6830574097_3dc7b5d184.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7003/6830572101_76bff22092.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7003/6830572101_76bff22092.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7015/6830572737_d1898ffd0e.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7015/6830572737_d1898ffd0e.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7013/6830592559_d8d87c6a28.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7013/6830592559_d8d87c6a28.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7141/6830590981_f9092eb46a.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7141/6830590981_f9092eb46a.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7026/6830590449_0ddfdb7b28.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7026/6830590449_0ddfdb7b28.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7005/6830589835_6f97883997.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7005/6830589835_6f97883997.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7025/6830589349_76153f1c25.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7025/6830589349_76153f1c25.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7167/6830588793_61438d5836.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7167/6830588793_61438d5836.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7141/6830588193_23f8049af8.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7141/6830588193_23f8049af8.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7147/6830586665_10f9048507.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7147/6830586665_10f9048507.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
Những chế tác của gió&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7027/6830583899_c8f49ec788.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7027/6830583899_c8f49ec788.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7155/6830583321_14796c657c.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7155/6830583321_14796c657c.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7169/6830593135_f1b2fbb86c.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7169/6830593135_f1b2fbb86c.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7168/6830582883_ff36a4dc82.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7168/6830582883_ff36a4dc82.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7027/6830583899_c8f49ec788.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7027/6830583899_c8f49ec788.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7141/6830596933_24d46efd66.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7141/6830596933_24d46efd66.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7019/6830597599_950ae4032f.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7019/6830597599_950ae4032f.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7172/6830598409_b288a17818.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7172/6830598409_b288a17818.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7172/6830601495_45c6578e10.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7172/6830601495_45c6578e10.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7005/6830602321_f6e07ea72b.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7005/6830602321_f6e07ea72b.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7012/6830603163_60301ed528.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7012/6830603163_60301ed528.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7021/6830604055_81c1b7b078.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7021/6830604055_81c1b7b078.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7035/6830605225_7fe75ecc4f.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7035/6830605225_7fe75ecc4f.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7020/6830607793_6c54f74869.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7020/6830607793_6c54f74869.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7025/6830608599_dfc122720c.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7025/6830608599_dfc122720c.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7174/6830623325_8e2d364fc6.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7174/6830623325_8e2d364fc6.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7175/6830621817_3d0cd90350.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7175/6830621817_3d0cd90350.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7032/6830619923_c4bdcf6530.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7032/6830619923_c4bdcf6530.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7028/6830620949_29ec210ab5.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7028/6830620949_29ec210ab5.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7010/6830619069_1721f6383c.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7010/6830619069_1721f6383c.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7168/6830618297_aa1169729f.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7168/6830618297_aa1169729f.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7173/6830616427_dd51b816ac.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7173/6830616427_dd51b816ac.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7019/6830611817_fb75e340d5.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7019/6830611817_fb75e340d5.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7011/6830611109_7024878352.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7011/6830611109_7024878352.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7005/6830610369_8fc276ff55.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7005/6830610369_8fc276ff55.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7145/6830635025_2bc47530d7.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7145/6830635025_2bc47530d7.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7021/6830634291_dc54918c31.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7021/6830634291_dc54918c31.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7016/6830632931_49d7281297.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7016/6830632931_49d7281297.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7028/6830628991_e08d72c66d.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7028/6830628991_e08d72c66d.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7013/6830629737_db6a9b00a6.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7013/6830629737_db6a9b00a6.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7171/6830630335_2334fbd053.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7171/6830630335_2334fbd053.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7009/6830627993_6984a51e5b.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7009/6830627993_6984a51e5b.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7144/6830627267_562cdf3174.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7144/6830627267_562cdf3174.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7168/6830626179_bd0d0f9be8.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7168/6830626179_bd0d0f9be8.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7003/6830625611_dffd4c3cf1.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7003/6830625611_dffd4c3cf1.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7154/6830653821_625674e8a1.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7154/6830653821_625674e8a1.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7151/6830646337_024e4829a0.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7151/6830646337_024e4829a0.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7144/6830644501_3b321dde3f.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7144/6830644501_3b321dde3f.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7159/6830643677_910c76b330.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7159/6830643677_910c76b330.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7007/6830642679_6f0bcb8033.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7007/6830642679_6f0bcb8033.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7015/6830641649_5f9b5fce32.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7015/6830641649_5f9b5fce32.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7002/6830639549_7440630f01.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7002/6830639549_7440630f01.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7148/6830638707_e82c1d3b89.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7148/6830638707_e82c1d3b89.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
Ở đây ta sẽ thấy những khối đá tự nhiên có hình thù thế này.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both;"&gt;
(&lt;i&gt;Còn tiếp&lt;/i&gt;)&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8384216286765162181-5536009936557155080?l=www.hacao.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hacao.net/2012/02/vuot-bien-ky-su-ky-2-co-long-ga-giai-lo.html</link><author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</author><thr:total>5</thr:total><enclosure url="http://st.nhacso.net/flash/v75/embedPlaylistjs.swf?xmlPath=http://nhacso.net/flash/song/xnl/1/id/WlhVVURe&amp;adsLink=&amp;colorAux=0x017CA6&amp;colorMain=0xafafaf&amp;colorBorder=0x333333&amp;typePlayer=single&amp;mAuto=false&amp;autoplay=0" length="93045" type="application/x-shockwave-flash" /><media:content url="http://st.nhacso.net/flash/v75/embedPlaylistjs.swf?xmlPath=http://nhacso.net/flash/song/xnl/1/id/WlhVVURe&amp;adsLink=&amp;colorAux=0x017CA6&amp;colorMain=0xafafaf&amp;colorBorder=0x333333&amp;typePlayer=single&amp;mAuto=false&amp;autoplay=0" fileSize="93045" type="application/x-shockwave-flash" /><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle> Phú Quý (hay sử sách còn gọi là Cổ Long, Cù Lao Thu, Cù Lao Khoai Xứ) cách đất liền quãng 56 hải lý, tức trên dưới 100km. Với đường bộ thì khoảng cách ấy chả bõ bèn gì nhưng với đường biển thì…xa. Và giờ đây, để đi từ đất liền ra Phú Quý, người ta chỉ có</itunes:subtitle><itunes:author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</itunes:author><itunes:summary> Phú Quý (hay sử sách còn gọi là Cổ Long, Cù Lao Thu, Cù Lao Khoai Xứ) cách đất liền quãng 56 hải lý, tức trên dưới 100km. Với đường bộ thì khoảng cách ấy chả bõ bèn gì nhưng với đường biển thì…xa. Và giờ đây, để đi từ đất liền ra Phú Quý, người ta chỉ có một lựa chọn duy nhất là phải mất đến 6 tiếng lênh đênh cùng với sóng nhồi, gió dập trên những con tàu chật chội, hôi hám, bẩn thỉu bởi cả người và lợn phải đi chung một tàu. Chưa kể, tàu ra Phú Quý, hai ngày mới có một chuyến. Thảm!&amp;nbsp;Ấy chưa kể ở những ngày có bão hay gió lớn thì hòn đảo này xem như bị cô lập vì các loại tàu thuyền bị cấm xuất bến. Ra cho hà bá nó nuốt hả trời? ;-) Giao thông không thuận tiện là một trong những lý do cơ bản để đến giờ hòn đảo vẫn còn cách trở với đất liền, thưa vắng kẻ đến thăm, kinh tế phát triển vẫn còn chậm và đời sống của người dân nơi đây cũng vì thế mà chưa cao. Song, bù lại, cũng nhờ vào đó mà nơi này còn giữ được vẻ đẹp hoang sơ thuần khiết và người dân vẫn còn đó vẻ &amp;nbsp;hiền hòa, đôn hậu. Và cũng chưa thể (cũng như chả dám) tưởng tượng nếu trở thành &amp;nbsp;khu du lịch (của người Việt) thì nó sẽ ra sao. Có lẽ Phú Quý là nơi có những thắng cảnh biển đẹp nhất trong những nơi mình đã đi qua. Vẻ đẹp hùng vĩ đến tráng lệ của tạo hóa được hiển thị bởi những ghềnh đá đồ sộ, cường tráng và hung hãn, những vạt núi trúc trắc, cheo leo rơi vãi ra phía biển. Có nơi hai bên là vực thẳm sâu hoắm, ở giữa co lại một lối đi mà bề rộng chỉ bằng hai bàn chân như chực bạn bước vào và chỉ cần cái chớp mắt mơ màng, gió sẽ ập đến quật bạn rơi xuống vực. Với mình, đảo Phú Quý như gã trai lơ phong tình và hoang dã. Gã đẹp đến kiêu hãnh, lạnh lùng thậm chí tàn nhẫn và bất cần thiên hạ có nhớ đến gã hay không. Nước biển ở đây rất trong Và quả là phí phạm nếu bạn là người Việt mà quên đi sự hiện diện của một hòn đảo đẹp đến như thế. Với riêng mình thì đây còn là quê hương của mối tình đầu oan nghiệt. 8 năm ấy chứ ít gì và đó cũng là mối tình làm mình được mất trinh lúc 13 tuổi rưỡi. ;-) Còn đây là chùm ảnh thiên nhiên trên đảo. Nó đẹp hay không nằm ở chính đôi mắt bạn. Trẻ con trên đảo Từ một ngọn đồi nhìn xuống Từ chùa Linh Sơn nhìn xuống, bạn sẽ thấy nơi này như một con rồng đang há miệng để nuốt hòn ngọc. Những chế tác của gió Ở đây ta sẽ thấy những khối đá tự nhiên có hình thù thế này.&amp;nbsp; (Còn tiếp) </itunes:summary></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181.post-5617160991300618655</guid><pubDate>Sun, 05 Feb 2012 16:07:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-17T22:32:32.719+07:00</atom:updated><title>Những con lươn thời đại - Kỳ 2</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
Ngoài môi trường làm việc thuận lợi, điều kiện sống sung túc,
điều cốt lõi làm nên sức mạnh Mỹ ở chỗ họ biết cách thu hút nhân tài bằng những
chế độ đãi ngộ ngất ngưởng. Trước cơn bão thu hút chất xám của người Mỹ, hàng
loạt quốc gia trên thế giới trong nhiều năm trở lại đây đang cố gắng để “tháo
thân” ra khỏi cơn bão ấy. Họ nỗ lực tạo ra những chính sách đãi ngộ cụ thể để
những chuyên gia hàng đầu của họ không bị rơi vào tay Mỹ hay bất kỳ quốc gia
nào. Và đó cũng chính là lý do mà Trung Quốc đứng lên, Hàn Quốc nổi dậy trong
vài thập niên qua.&lt;/div&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Ấy thế mà ở một nơi còn nghèo như An Nam, một trí thức to mồm yêu nước và gần như dành
ra cả đời để làm thứ tôi mọi cho dân nhưng khi có nhân tài mong muốn đóng góp
cho đất nước lại xanh mặt…lo lắng, sợ hãi và đưa ra lời khuyên: “K&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial;"&gt;hi GS vừa nhận giải Field, tôi viết trên
FB, mong ông ở lại nơi mà ông có thể cống hiến nhiều nhất cho toán học”. “Văn
minh” và “hào phóng” thật,&lt;/span&gt; hơn cả Mỹ bởi Mỹ cùng lắm thì chúng cũng chỉ mới
nằm ở mức thu hút nhân tài để làm tăng giá trị tự thân. Ở đây, Osin trăn trở
cho cả nền toán học nhân loại. Osin sợ Ngô Bảo Châu đóng góp cho đất nước thì
toán học thế giới sẽ hụt mất một người cống hiến. Nói đến đây mới thấy Unesco rõ
là lũ vô tích sự bởi ở An Nam có một tấm lòng bao la và mênh mông ngần í, yêu
nước vẻ như chưa thỏa nên phải mở rộng ra để vơ cả nhân loại lòng mình mà chúng
chả chịu nhìn thấy để ghé đến vinh danh: danh nhân thế giới Huy Đức (tên tục
Osin) và biết đâu thần dân An Nam cũng nhờ đó mà thụ hưởng được một phen nở mày
nở mặt.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Đéo mẹ, nó chống chính phủ, nó chả ưa gì Ba Dũng, nó không
muốn một nhân vật mà tiếng nói của họ có trọng lượng như Ngô Bảo Châu nghiêng
về phía chính quyền. Nó lo sợ nếu GS Châu nghiêng về phía chính quyền thì tiếng
nói của nó cùng bầy đàn của nó sẽ trở nên lạc lõng bởi thâm hụt quần chúng hay
thậm chí, lời nó nói khi ấy đéo ai tin thì nó cứ nói mẹ ra thế lại cứ nói trẹo
đi là lo cho toán học nhân loại. Hahaha! Chả biết giả dối, điếm xảo mãi thành
lươn hay do gen nhà nó, vốn thế! Nếu nó lo cho toán học thế giới thật thì Hà
Cao đây cũng chả ngại ngần gì mà không gác kiếm để lao đi tranh cho bằng được,
giải Nobel hòa bình.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Thực ra mà nói, về công tác trọng dụng nhân tài chính quyền
Việt &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt;
làm cực kém. Điều này làm không ít người nản lòng, trong đó có mình. Thế nên, chuyện
nhà nước đãi ngộ GS Châu, mình thấy điều đó hoàn toàn bình thường nếu chẳng
muốn nói đó là việc cần làm và thế, đã là trễ. Không chỉ với những nhân tài
mang tầm vóc như GS Châu mà còn phải tạo nhiều điều kiện hơn nữa cho những
người tài, nhất là lực lượng du học sinh trở về để phụng sự đất nước. Một chính
quyền thờ ơ, lạnh nhạt với nhân tài chắc chắn đó là một chính quyền vô trách
nhiệm và có tội với dân tộc.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Song, cũng nên nhìn thấy, chính quyền tạo điều kiện, trải
thảm là một chuyện còn việc có bắt tay với ai đó hay không lại là một câu
chuyện hoàn toàn khác. Nói cách khác, chính quyền muốn mà ai đó chả (hoặc chưa)
muốn về thì chịu thôi và bạn cũng nên biết ở level chính phủ, bạn đừng mơ họ sẽ
hạ xuống để cầu cạnh bạn dù xét về tài, tài bạn ngang bằng trời. Bởi không chỉ
là nơi vận hành đất nước, chính quyền còn là bộ mặt, là nơi gìn giữ thể diện
quốc gia. Ít hay nhiều, người Việt trong nước vẫn còn đó sự kiêu hãnh của họ và
chính quyền không bao giờ được phép bước qua điều đó. Đơn cử như Phạm Duy, có
thể chính quyền và người dân luôn mong muốn Phạm Duy (và nhiều nghệ sĩ khác) trở
về để phục vụ cho đồng bào mình đấy nhưng trước hết tự thân Phạm Duy phải biết hướng
về cội nguồn đã. Còn với Đặng Thái Sơn, tài thì tài đấy nhưng anh ấy muốn sống
ở đâu, cống hiến cho ai là việc của anh ấy. Anh có lên thiên hà mà chơi dương
cầm trên ấy cho sang trọng cũng là quyền của anh ấy và nếu anh ta không muốn về
thì chính quyền họ cũng đâu nài nỉ làm gì. Vài năm anh đảo về diễn một lần, mỗi
lần vài tiếng thì cứ việc và anh hoàn toàn có thể ra đi bất kỳ lúc nào anh
muốn. Với Ngô Bảo Châu, nếu GS chẳng tha thiết hay không có mong muốn đóng góp
cho đất nước thì bạn đừng mong chính phủ của Nguyễn Tấn Dũng sẽ lao theo nắm
tay Châu rồi bảo: “Chúng em van anh, chúng em lạy anh và mong anh hãy trở về
cho chúng em đỡ mang tiếng”. Chuyện này nếu có, chỉ diễn ra trong mơ hay trong
đầu của những kẻ khéo tưởng tượng. &lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Rõ ràng rằng mối quan hệ giữa chính quyền và GS Châu nó dựa
trên tinh thần tự nguyện. Đó là cả hai cùng nghĩ về một hướng một cách rất tự
nhiên chứ chẳng có chút gì gượng gạo hay lợn cợn gì trong ấy cả. Hướng đó là
hướng nào? Xin thưa là hướng dân tộc. Có thể cả hai có ít nhiều sự khác biệt
trong tư duy, đường hướng nhưng nếu ta xâu chuỗi lại từ gốc gác, truyền thống gia
đình lẫn quá trình học tập, trưởng thành của GS Châu người ta thấy rằng, chả có
lý do gì để Châu phải lạnh nhạt với chính quyền hay buộc phải lao đi chống đối
chính quyền để lấy cho bằng được cái tiếng trí thức cho sang trọng cả. &lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Mà bình là bình cho vui vẻ và có phần làm sang cho Osin
chứ tầm Osin thì khuyên được ai mà phải vói lên cao thế? Hay vì cẩn thận, lo xa
mà sợ cỡ như Ngô Bảo Châu vẫn lạc lối nhầm đường. Tầm Osin cùng lắm khuyên
được đám quần chúng thất nghiệp, được vợ nuôi nhưng nó chì chiết suốt ngày hay
dăm ả đàn bà bị bỏ rơi nên đau đời, hẫng hụt nhưng tự nhận thế e cũng bất tiện
nên đổ cho chế độ cho ra dáng quý tộc, hàn lâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Hết! Đi ngủ.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8384216286765162181-5617160991300618655?l=www.hacao.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hacao.net/2012/02/nhung-con-luon-thoi-ai-ky-2.html</link><author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</author><thr:total>32</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181.post-7790385697938694284</guid><pubDate>Sat, 04 Feb 2012 02:37:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-17T22:32:50.905+07:00</atom:updated><title>Những con lươn thời đại - Kỳ 1</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
Quả là bất hạnh và hài hước thật, ở cái thời mà Mỹ chúng
đang mơ làm thế nào để đi ỉa trên mặt trăng cho…thơ còn lũ Trung Quốc đang nghĩ
cách làm sao để qua mặt Mỹ nhằm thống trị thế giới thì vẫn còn đó một tộc người
(cả trong lẫn ngoài) đang còn ngồi loay hoay thắc mắc: trí thức là gì và thế nào
mới được coi là…trí thức? Hihi. Nghe cứ như lũ thần kinh đang vọc cứt bỏ mồm rồi ngơ
ngác: cứt bắt đầu từ đít, đít bắt đầu từ đâu, ôi anh đéo biết nữa, cứt và đít
gần nhau? Bi kịch thật! Và hình như, đó chính là lý do cốt lõi để khi nhắc đến
An Nam người ta thở dài, ngao ngán và không lấy gì làm khó hiểu khi nó luôn nằm
trong hàng top thế giới (nhớ là tính từ háng nhân loại tính lên, chớ dại tính
ngược nó chả ra đâu).&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
Chứ còn gì nữa, tỷ như Mỹ ngày đêm chúng đang tính để chiếm
dăm bảy nước để hút dầu, rảnh nữa nó phát minh ra Ipod, Iphone, Ipad…để vơ vét
tiền của thế giới. Hàn Quốc thấy thế dứt khoát không chịu ngồi yên liền cho
Samsung nhập cuộc, Nhật Bản thảy Sony lao vào cạnh tranh… Từ đó, chúng nó mới
giàu ra và mạnh lên. Và nhân loại cũng được nương nhờ vào đó chứ cái lũ ngày
đêm chén anh chén chú, sáng xỉn chiều say bên chiếu rượu, nhậu đến bại xụi, phải chống gậy mà đi rồi vẫn ngồi đó mà cãi chày cãi cối, lý
sự cùn về dăm ba khái niệm vẩn vơ thì còn làm được cái đéo gì cho đời.&amp;nbsp; Thử nhìn lại một lần xem những xứ ngày đêm tự
đấu nhau đang đứng đâu trong lòng thế giới? Đúng là ấm áp đấy bởi đang chen
chúc nhau trong băng vệ sinh thì lạnh lẽo thế nào được!?&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Ở một nơi còn ngớ ngẩn đến ngốc nghếch và mang nặng thứ tư
duy trẻ con thì chả lạ khi có nhà khoa học nào đó có trọng lượng tý là lao ra
kéo nó về phía mình và nhỡ ngày đẹp giời, nó làm điều gì khiến ta phật
ý thì y như rằng lăn ra…dỗi. Thật, trông chả khác mấy con đàn bà nửa đêm hứng
lên bất tử lại phát hiện chồng mình đang thở hổn hển đến là nhiệt thành bên nhà con sát vách. Bệ rạc,
nhếch nhác đéo thể tả. Thì cứ nhìn vào những Nguyễn Quang Lập, Osin đang “bứt
rứt không yên” vì dăm ba câu nói có vẻ thân thiết với chính quyền của Ngô Bảo
Châu hay Phạm Thị Hoài xót xa, cay đắng bởi đôi lời phát biểu của Chu Hảo thì
rõ cả. Hà Cao đéo quen bịa ra mà nói.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Phải nói thật, trong cái đống luôn tự nhận mình là trí thức
chân chính ấy, mình chưa bao giờ động đến Osin. Đơn giản bởi mình cực rạch ròi
và đủ văn minh để không đánh đồng Osin ngang hàng phải lứa với Nguyễn Quang
Lập, Đỗ Trung Quân, Nguyễn Xuân Diện, Phạm Toàn…bởi nói về level, Osin hơn
hẳn. Khác với những thể loại bàn chính trị bằng những thứ thơ văn hò vè vẽ múa
3 xu vớ vẩn, đúng sai bàn sau nhưng chí ít Osin còn chịu khó dùng lý. Tuy nhiên
ở lần này, mình buộc lòng phải lôi Osin vào bởi mình khá buồn cười trước cách
nói của giai này ở đâu đó. Osin viết:&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
“Anh Gau Pham nói thế là không lắng nghe kỹ ý kiến của mọi
người. Không ai phản đối việc GS Châu hợp tác với chính quyền. Vấn đề là, một
nước nghèo như VN làm gì cũng phải tính thứ tự ưu tiên, đầu tư 631 tỷ cho viện
toán trong khi tiền bạc đang cần hơn cho những đầu tư khác ở ngay chính trong
lĩnh vực khoa học và giáo dục. Không nên nhắc chuyện cái nhà làm gì và tiền,
thì nghe đâu Viện Toán chũng chỉ mới được giải ngân vài tỉ. Nhưng, khi GS vừa
nhận giải Field, tôi viết trên FB, mong ông ở lại nơi mà ông có thể cống hiến
nhiều nhất cho toán học. Trong thời đại ngày nay, những cống hiến có giá trị dù
của ai và ở đâu cũng đều cần thiết cho người VN. Dù không làm ra, người Việt
vẫn được hưởng lợi từ I phone của Steve Jobs và FB của Mark Zuckerberg. Thực
ra, thành tựu của Ngô Bảo Châu hay Đặng Thái Sơn, đối với người VN, chỉ mới có
giá trị ở mức độ tạo ra nguồn cảm hứng. Chính vì thế mà một tiếng nói của các
anh ấy, không cẩn thận, nó có thể chuyển cảm hứng của công chúng đi theo một
chiều hướng khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ví dụ, thành công của Anh Gau Pham ở WB cũng rất làm cho chúng tôi ngưỡng mộ!
Anh Gấu không nhất thiết phải về VN cạnh tranh với chị Phượng.”&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Dõi theo một số bài viết của Osin, mình chả xa lạ gì “lý
tưởng” của giai này và đủ tinh để nhận thấy đó chỉ là những dòng đãi bôi, lươn
lẹo của một tay mõm chuột. Có thật lòng không thế khi viết rằng “Không ai phản đối
việc GS Châu hợp tác với chính quyền” hở Osin? Rồi lại là: “Vấn đề
là, một nước nghèo như VN làm gì cũng phải tính thứ tự ưu tiên, đầu tư 631 tỷ
cho viện toán trong khi tiền bạc đang cần hơn cho những đầu tư khác ở ngay
chính trong lĩnh vực khoa học và giáo dục.” Osin viết thế mà chả biết ngượng à hay
Osin viết khi vừa thủ dâm xong và lúc phóng tinh đã tiện thể phóng
luôn mấy sợi dây thần kinh xấu hổ của mình xuống cống thế? Ối giời, tử tế thật,
lại còn ưu tiên với ưu tư, lại còn biết xót xa cho ngân sách chính phủ khi rót
cho viện toán đến 631 tỷ trong khi &amp;nbsp;những
đầu tư khác trong chính lĩnh vực đang cần nữa cơ đấy. Rõ là yêu nước, thương
dân trọng Đảng đéo ai bằng. Ai tin thì tin chứ Hà Cao ngờ vực cái gọi là chân
thành ấy lắm í nhé! Hihi!&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Với những gì Osin đã viết từ trước đến nay, phải đần độn lắm
người ta mới chả biết Osin là kẻ ngày đêm chủ trương phá bĩnh bằng cách nói ngược với những gì chính
phủ đang làm một cách kín đáo. Tỷ chính phủ làm A, Osin sẽ vẹo thành B, và ngược lại. Thế
thì, có chắc khi chính phủ dồn 631 tỷ cho những đầu tư khác thì Osin sẽ thỏa
lòng không đấy hay đến lúc ấy lại giở quẻ bảo rằng toán là môn khoa học cơ bản,
là cốt lõi của giáo dục và người có tầm nên biết tập trung đầu tư chứ không nên
dàn trải mà thiếu hiệu quả. Nghi lắm đấy Osin nhé! Lại còn “Không ai phản đối
việc GS Châu hợp tác với chính quyền”, lại còn: “mong ông ở lại nơi mà ông có
thể cống hiến nhiều nhất cho toán học. Trong thời đại ngày nay, những cống hiến
có giá trị dù của ai và ở đâu cũng đều cần thiết cho người VN. Dù không làm ra,
người Việt vẫn được hưởng lợi từ I phone của Steve Jobs và FB của Mark
Zuckerberg. Thực ra, thành tựu của Ngô Bảo Châu hay Đặng Thái Sơn, đối với
người VN, chỉ mới có giá trị ở mức độ tạo ra nguồn cảm hứng.” Điếm xảo! Sao Hà
Cao bảo thế? Bởi giả sử GS Châu làm mặt lạnh với chính quyền thử xem, chả khéo
Osin lại chả lồng lên mà tru tréo đấy đấy, đến hiền tài mà chính quyền Việt Nam
còn bỏ bê, chả chịu trọng dụng nên người ta mới bỏ nước mà đi đấy. Lại chả la
làng trên facebook rằng eo ôi có chính quyền nào phí phạm, thờ ơ và vô trách
nhiệm với đội ngũ trí thức như chính quyền Việt &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt; không? Điều này là chắc chắn.
Tuồng này xưa, tích này cũ mẹ nó rồi Osin mõm chuột ạ, thay đi là vừa bởi cứ
diễn đi diễn lại mãi một vở thì chán lắm. Cần kịch bản mới, điện thoại cho Hà
Cao, nể là trí thức chân chính, Hà Cao lấy giá vừa phải. Nhé!&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Một trong những yếu điểm của chính quyền Việt &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt; từ trước
đến nay là quan liêu và thiếu sự quan tâm đúng mức đến các nhân tài, cả trong
và ngoài nước, đặc biệt là đội ngũ du học sinh. Thế nên báo chí Việt &lt;st1:place w:st="on"&gt;&lt;st1:country-region w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt;
trong nhiều năm trở lại đây mới xuất hiện cái gọi là “chảy máu chất xám”. &lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Chịu khó nhìn lại sẽ thấy có vẻ như người Việt có vô vàn
thói xấu mà một trong những thói xấu ấy chính là rất chịu khó bội bạc, phản
trắc. Phải chăng vì thế mà trong kho tàng văn học dân gian của người Việt người
ta thấy có sự lặp đi, lặp lại những câu, những dòng vừa như oán trách, vừa
như căn dặn đời sau.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Ví dụ, về thành ngữ ta có những: “Tham sang phụ khó”, “Có
mới nới cũ”, “Có trăng quên đèn”, “Uống nước nhớ nguồn, ăn quả nhớ kẻ trồng
cây”… Về ca dao ta có những câu, những dòng đau đớn thế này:&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
“Thuyền về có nhớ bến chăng,&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền”&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
“Rủ nhau xuống bể mò cua&lt;br /&gt;
Ðem về nấu quả mơ chua trên rừng.&lt;br /&gt;
Em ơi, chua ngọt đã từng&lt;br /&gt;
Non xanh nước bạc ta đừng quên nhau.”&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
“Tưởng giếng sâu em nối sợi dây dài&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Ngờ đâu giếng cạn em tiếc hoài sợi dây”&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Xuyên suốt qua bao thời kỳ từ lúc truyền miệng đến nay, văn
học Việt luôn bị ám ảnh bởi sự phản bội, đủ các kiểu. Dễ thấy như Tú Xương thì
gào lên: “Cha mẹ thói đời ăn ở bạc” (Thương vợ), đến lượt Hồ Xuân Hương nỉ non:
“Đừng xanh như lá bạc như vôi” (Mời trầu). Đến Nguyễn Bính thì hụt hẫng: “Hôm
qua em đi tỉnh về/Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều”. Và nếu bạn chịu để ý sẽ
thấy sở dĩ mà văn Nguyễn Ngọc Tư được đón nhận mãnh liệt cũng là bởi trong văn
của nhà văn này luôn đầy rẫy những thân phận bị bỏ rơi hay, bạc đãi. Văn của Tư
chưa hẳn đã quá độc đáo hay xuất sắc gì nhưng nó giống như một liều thuốc chữa
đúng bệnh, gãi đúng chỗ ngứa của người Việt. Người ta cảm thấy ấm lòng khi đọc
nó và văn Tư luôn “hot” cũng là vì thế. Nhiều lúc mình thầm hỏi mà lạnh gáy, bởi
có lẽ ở dân tộc này, người ta đã bội bạc nhau nhiều lắm chứ nếu tử tế được thì
cần gì đến ngần ấy thứ chỉ để điểm chỉ một hành vi.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Trở lại với câu chuyện “chảy máu chất xám”, với những con
người của một dân tộc như thế - tức là luôn trong tư thế sẵn sàng bạc bẽo bất
kỳ ai, kể cả bố mẹ, anh em, gia đình, chồng vợ, bạn bè đến nguồn cội mà vớ phải
một chính quyền thờ ơ, lãnh cảm, không biết khơi gợi hay trải thảm kêu gọi họ
trở về thì có gì là khó hiểu chuyện chất xám bốc hơi hay vỗ cánh bay đi. Và có
hay không những dòng người ra đi, trước khi đi cũng “sau lưng thềm nắng lá rơi
đầy” như ai, cũng hứa lên hẹn xuống, cũng thề thốt tưng bừng nhưng họ có trở
về hay không thì tự đi mà tìm hiểu lấy bởi nếu để Hà Cao chạm vào cái lõi của vấn
đề thì nó vỡ òa, rụng rơi ra lắm thứ lại lăn ra dỗi và trách Hà Cao toàn làm những chuyện gây đau đớn, tổn thương.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;i&gt;(Còn tiếp)&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8384216286765162181-7790385697938694284?l=www.hacao.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hacao.net/2012/02/nhung-con-luon-thoi-ai.html</link><author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</author><thr:total>22</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181.post-8251813807416255544</guid><pubDate>Thu, 02 Feb 2012 13:23:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-17T22:33:18.094+07:00</atom:updated><title>Nước mắt của con dĩn</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://images.yume.vn/blog/201102/20/1298193557_4404817941_7b4da97312_b.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="267" src="http://images.yume.vn/blog/201102/20/1298193557_4404817941_7b4da97312_b.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://farm8.staticflickr.com/7210/6891704177_264714afb6_t.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;. &lt;/b&gt;&lt;i&gt;Thơ&lt;/i&gt;&lt;b&gt; Nguyễn Bích Lan&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Tôi lặn lội bước vào ruộng tóc&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
chọc ghẹo mắt em&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
một sáng ngày thấy cuộc đời mình ở thế giới nào lạ hoắc&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
nơi bắt đầu&amp;nbsp;- kết thúc là một dấu thấm mệt&lt;/div&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
say với em một lần&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
uống cả bầu trời rồi lăn mình ra chết&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
một tai nạn chẳng có gì buồn ngoài cái lắc đầu đầy uẩn ức&amp;nbsp;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
em thực tình&amp;nbsp;đã&amp;nbsp;rũ bỏ tôi bằng cuộc tắm gội&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
cánh&amp;nbsp;dĩn vội trườn bấm những dấu chân cong&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
vì cớ gì không mong lần phung phí&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
loang đến nhau, ẩn nhau và khít vừa bối rối?&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
phấp phỏng mồ hôi&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
rơi&amp;nbsp;tôi vào ngày mất tích&amp;nbsp;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
có bao giờ hoàng hôn cười lích rích&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
như tàn lửa tôi từ chân em mà đốt lại&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
gió thiên thu kéo dài&amp;nbsp;cơn mưa gọi ban mai buổi đầu khờ
dại&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
tiếng mõ chiều&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
nhẫn nại khuấy đều phía chân trời&amp;nbsp;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
thớ&amp;nbsp;đất&amp;nbsp;chạm nhau&amp;nbsp;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
sau thiên nguyên&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
em ngoan hiền nằm ngang thềm thế kỷ&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
trong động én tạt nồng&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
tôi chạm phải mông lung...&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: right;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;a href="http://www.facebook.com/notes/nguy%E1%BB%85n-b%C3%ADch-lan/n%C6%B0%E1%BB%9Bc-m%E1%BA%AFt-c%E1%BB%A7a-con-d%C4%A9n/285221894873167"&gt;Nguồn&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8384216286765162181-8251813807416255544?l=www.hacao.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hacao.net/2012/02/nuoc-mat-cua-con-din.html</link><author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181.post-9067199371502312342</guid><pubDate>Thu, 02 Feb 2012 10:30:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-08T15:36:32.579+07:00</atom:updated><title>Từ "TRÍ THỨC" đến "TRƯỞNG THÀNH" hay gửi cho Bọ Chét (Quê Chóa)</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://myadmin.chophien.com/imgrao/rv0507150009.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://myadmin.chophien.com/imgrao/rv0507150009.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;Ra đảo chơi ít hôm, vừa vào lại đất liền đã thấy ngổn ngang,
bề bộn. Cộm lên vụ Ngô Bảo Châu nói về trí thức trên Tuổi trẻ để cả bầy trí
thức (tạm gọi là chân chính) lao vào cắn.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;b&gt; &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Nôm na, theo GS Châu, trí thức là người lao động trí óc. Chỉ
với một câu cũn cỡn thế đủ làm cả bầy sục sôi, tung tóe. Thì khi nghe câu í, Lập
tả về mình rằng: “bứt rứt không yên” đấy thôi! Nghe cứ như là khỉ mắc phong ấy
nhỉ! Hehe! Đại khái, Lập “phản biện” không phải thể, chả phải thế! Bởi theo Lập,
trí thức không thể nghĩ đơn giản như GS Châu mà cần phải dấn thân hay hiến dâng
chi đó nữa. Hehe!&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Đùa tý chứ mình thấy, đoạn Lập luận về trí thức làm mình cực
hài lòng. Và theo mình, đó là một trong những lần cực hiếm hoi Lập biết…sâu sắc.
Lập viết: “Sáng 30 tết đáng lẽ nghỉ ngơi thư&amp;nbsp; giản chút ít mà mình cứ bứt
rứt không yên. Không thể nghĩ đơn giản: “trí thức là người lao động trí óc“,
cũng như không thể nghĩ giản đơn&amp;nbsp;con người là động vật biết tư duy. Muốn
biết ai đó là con người hay không, CON NGƯỜI viết hoa ấy, phải xét xem anh ta
đã sống như thế nào, tức là tư cách của anh ta.&amp;nbsp; Sản phẩm làm ra của Châu-
các công trình toán học của Châu, hoàn toàn xứng đáng giá trị của một nhà toán
học, một nhà khoa học,&amp;nbsp; nhưng không vì thế mà người ta coi Châu là trí
thức đâu, TRÍ THỨC viết hoa ấy, Châu ạ. Các nhà khoa học được coi&amp;nbsp;là TRÍ
THỨC hay không phải xét xem họ đã dấn thân trong cộng đồng và xã hội như thế
nào, xưa nay đều thế cả.”&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Hoan hô Lập cái bởi đúng như Lập viết, trí thức không chỉ là
người lao động trí óc mà để được coi TRÍ THỨC hay không thì "phải xét xem họ dấn
thân trong cộng đồng và xã hội như thế nào” nữa. Hay! Quá
hay! Quá tuyệt vời! Quá sâu sắc! Hoan hô Lập cái nữa. Hehe!&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Tuy nhiên thì, ở bài viết này mình còn luận thêm về trí
thức nữa lại hóa ra lẩn thẩn. Thế nên từ khái niệm về trí thức của Lập, mình
buộc lòng phải bung ra và mở rộng thêm để luận thế nào là…trưởng thành. &lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Nói về trưởng thành thì lâu nay người ta vẫn nghĩ đó là từ
dành cho người lớn tuổi. Và hình như ở ta thì cứ càng lớn tuổi thì người ta lại
xem là càng trưởng thành, càng chín chắn và chững chạc hơn. Với cách nghĩ về
trí thức như Lập thì rõ ràng cái khái niệm về trưởng thành mà lâu nay chúng ta
vẫn dùng cần phải mang ra xét lại. Có nghĩa, để được coi là trưởng thành hay
không phải xem xét lại họ đã tạo ra được những thành quả gì cho xã hội và tư
duy, thái độ của họ ra sao trước những vấn đề của thời đại. Thêm vào đó, người
trưởng thành phải là ngọn đèn, ít nhiều phải sáng để lớp trẻ noi theo.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Đau đớn là ở chỗ này! Bởi thực tế cho thấy, có những người
tuổi đã cao nhưng tư duy lại không cao như thế. Đời sống chứng minh có những kẻ
bạc từ tóc đến tận lông nhưng suy nghĩ vẫn còn nông cạn như đứa trẻ ranh. Và có
cả những ngữ càng già thì lại càng đổ
đốn. &amp;nbsp;Rõ ràng, với những thứ vừa nêu thì làm sao có
thể nói rằng họ đã TRƯỞNG THÀNH. Chính xác hơn, người ta chỉ có thể gọi đó là
lũ người TUỔI TO mà thôi. Bẩn thỉu thế, bệ rạc thế thì còn &amp;nbsp;ý
nghĩa gì cho đời sống, còn làm đèn đuốc cho ai để được gọi là đã TRƯỞNG THÀNH. Tiếc
quá, nói đến đây lại nhớ trong đống bầy nhầy ấy có tên Nguyễn Quang Lập.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Và một khi bạn không (hoặc chưa) TRƯỞNG THÀNH thì khoan trách
đám trẻ tuổi hơn thiếu tôn trọng bạn hay thậm chí là chúng hỗn hào, xấc xược
khi coi thường, khinh rẻ bạn. Ở thời đại hôm nay, bọn trẻ ranh đã đủ điều kiện
để khôn lên hay chí ít chúng đủ thông minh để nhận biết và quyết liệt chối từ
những giá trị ruỗng mục. Thuyết của Khổng Tử chỉ còn là thứ để sau khi làm tình
còn có giấy mà lau - ấy là đã chiếu cố cho vừa vặn với chút ít bản sắc còn rơi
vãi lại chứ giấy mát, khăn lạnh thời này không thiếu và được bán với cái
giá khá bèo.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8384216286765162181-9067199371502312342?l=www.hacao.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hacao.net/2012/02/tu-tri-thuc-en-truong-thanh-hay-gui-cho.html</link><author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</author><thr:total>9</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181.post-195619285775840680</guid><pubDate>Thu, 02 Feb 2012 07:27:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-02T17:23:07.997+07:00</atom:updated><title>Trí thức đầu đầy cứt</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
Anh Gau Pham (Trên FaceBook) còn được biết với các tên khác như Gấu, Tiến sỹ Gấu, Hà Chí Gấu … Vốn là hải đăng của trí thức (trẻ) xa mẹ từ cách đây 10 năm. Sau này chuyển qua làm hải đăng của Gái và bây giờ có lẽ là hải đăng của Gia Đình. Một tấm gương rất đáng học tập. Gấu là tác giả của Tuyết Tùng Ơi, hoặc dịch (truyện ngắn) của Murakami. Gấu cũng đã từ đi Bắc Hàn cách đây khoảng 10 năm và có bút ký khá nổi tiếng về chuyến đi này. Ông Hà Chí Gấu này viết thì hấp dẫn lắm, vừa hài hước, vừa thuyết phục mà đôi chỗ rất cay độc. Cho nên cái gì ông ấy mà viết dài là không dám đọc vì bị dính não vào. Sáng nay chui vào FB, thấy có báo Anh Gau Pham comment bên Osin Huy Đức về một cái link từ quechoa.org. Liền chui vào đọc. Rồi copy về đây:&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;b&gt;Anh Gau Pham:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Nhiều người cứ nhắc đến cái căn hộ anh Châu được tặng với ngân sách chính phủ VN chi cho Viện Cao cấp về Toán như những cái bả danh lợi anh Châu chót ăn phải của chính quyền. Thành thật mà nghĩ cho kỹ thì giáo sư Châu chưa có lý do gì để phải ra mặt đối địch lại với chính quyền và giáo sư hoàn toàn có thể hợp tác với những khía cạnh nhân văn của nó để làm tăng mức độ nhân văn của toàn hệ thống lên. Bất đồng với cung cách chính quyền xử lý các quan hệ với Trung Quốc không nên làm người ta thờ ơ với các nỗ lực xóa đói giảm nghèo mà chính quyền làm. Cách GS Châu làm càng ngày mình càng thấy có lý vì đằng sau cách đó có những lý luận tương tự như chính sách Ánh Dương của Hàn Quốc khi trước thực hành với Bắc Hàn. Mình nghĩ nếu người ta chỉ để ý đến căn hộ với ngân sách cho Viện Toán thì cũng giống như chỉ nhìn thấy hai bao cao su mà không nhìn thấy Cù Huy Hà Vũ vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Tuấn Trường:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Em nghĩ có nhiều người có thể “thức” rộng nhưng “tri” quá hẹp, nên họ chỉ nhìn nhận được những mặt tiểu tiết, hạn hẹp, tầm thường thôi Anh Gau ạ. Ko nên lấy lòng quân tử đỗi đãi với dạ tiểu nhân, cũng ko nên nói lí với kẻ ngu, nói với những kẻ ấy chỉ mất lời thôi anh ạ. Em tin GS Châu nhân cách và sự sáng suốt của GS Châu trong từng hành động của mình, ko fải là người hám dánh hám lợi, mà những gì anh ấy làm chỉ muốn góp công sức của mình với sự phát triển của đất nước bằng tài năng, đó là suy nghĩ xuất phát từ lương tâm và trách nhiệm, chứ ko fải vì mục đích tư lợi vật chất hay danh vọng như lời võ đoán của những kẻ khác.&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Osin Huy Duc:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
‎Anh Gau Pham nói thế là không lắng nghe kỹ ý kiến của mọi người. Không ai phản đối việc GS Châu hợp tác với chính quyền. Vấn đề là, một nước nghèo như VN làm gì cũng phải tính thứ tự ưu tiên, đầu tư 631 tỷ cho viện toán trong khi tiền bạc đang cần hơn cho những đầu tư khác ở ngay chính trong lĩnh vực khoa học và giáo dục. Không nên nhắc chuyện cái nhà làm gì và tiền, thì nghe đâu Viện Toán chũng chỉ mới được giải ngân vài tỉ. Nhưng, khi GS vừa nhận giải Field, tôi viết trên FB, mong ông ở lại nơi mà ông có thể cống hiến nhiều nhất cho toán học. Trong thời đại ngày nay, những cống hiến có giá trị dù của ai và ở đâu cũng đều cần thiết cho người VN. Dù không làm ra, người Việt vẫn được hưởng lợi từ I phone của Steve Jobs và FB của Mark Zuckerberg. Thực ra, thành tựu của Ngô Bảo Châu hay Đặng Thái Sơn, đối với người VN, chỉ mới có giá trị ở mức độ tạo ra nguồn cảm hứng. Chính vì thế mà một tiếng nói của các anh ấy, không cẩn thận, nó có thể chuyển cảm hứng của công chúng đi theo một chiều hướng khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ví dụ, thành công của Anh Gau Pham ở WB cũng rất làm cho chúng tôi ngưỡng mộ! Anh Gấu không nhất thiết phải về VN cạnh tranh với chị Phượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Anh Gau Pham:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Tuấn Trường, mình cũng chưa đồng ý với bạn. Mình nghĩ là trong cuộc đua tranh để giành thêm tự do từ phía chính quyền, giới thức giả gặp phải nhiều sự kháng cự quyết liệt, và họ hy vọng giáo sư Châu với vị thế quốc tế của mình sẽ là một đồng minh tốt giúp tăng lực cho các nỗ lực của họ. Đối với họ bất kể sự hợp tác nào của giáo sư Châu với chính quyền đều đáng bị coi là làm hại các nỗ lực của họ. Cá nhân mình đánh giá cao nỗ lực của cả hai bên và mình nhìn nhận cả hai bên đều đang cùng chia sẻ một mục đích, chỉ có khác nhau về phương pháp do vị trí, vị thế, khả năng ảnh hưởng của hai bên khác nhau. Nếu phải chọn mình sẽ chọn đi theo cách anh Châu vì mình nhìn thấy bên cạnh những nỗ lực nhằm thay đổi hệ thống theo hướng lương thiện, tích cực, hợp tác hơn mà anh chia sẻ với nhóm các vị học giả thì cách của anh Châu còn đặt nền móng cho những phát triển cho một tương lai tươi sáng hơn. Về mặt phát triển bền vững mình nghĩ cách của anh Châu có lẽ có tác dụng hơn, cụ thể hơn. Bên cạnh đấy mình thực sự cảm phục sự dũng cảm của các vị học giả, những người ngồi giữa Hà Nội dám nói và làm, là việc bản thân mình không làm được. Mình nghĩ các quý vị đấy không nên nhìn cách Châu làm như phủ định nỗ lực của họ giống như ai đó nói là phát biểu của Châu làm tăng sức cho các vị học giả trùm chăn. Nói gì cũng phải có lý. Việc ai người đấy vẫn cứ phải làm, trăm hoa đua nở, người nhỏ làm việc nhỏ tùy theo sức của mình, sao phải tranh cãi bắt bẻ nhau? Nếu mà anh Châu chỉ tay phê phán từng người thì hẵng phản đối, đằng này lại đi suy ra từ những thứ người ta không nói và như thế gây ra sự chia rẽ thật từ những hiểu biết sai, tưởng tượng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo em, bác Osin, vấn đề thực chất ở đây không phải việc 600 tỷ bạc là nhiều hay ít, mà là chúng ta đang đánh hội đồng Châu. Khoa học cơ bản của Việt Nam đang be bét trước đây người ta tưởng là do đầu vào kém nhưng thực ra lý do chính đúng như giáo sư nói là do trước đây thiếu đầu ra. Bây giờ đầu ra là rất tốt thì đầu vào lại bị bỏ bê lâu quá. Như thế chăm sóc vào đầu vào theo cách giống như cung cách giáo dục của các đại học phương Tây để sinh viên và nhà nghiên cứu làm quen với môi trường đó giúp sự chuyển đổi trở nên dễ dàng hơn khi họ nước ngoài là làm đúng cách chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Trần Trọng Thành&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Từ bé NBC đã được “nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa”, được sống trong môi trường tương đối lý tưởng, gần như ít phải lo về quan hệ xã hội. Được các thầy cô chú ý, bồi dưỡng, gia đình cũng không bị khó khăn về kinh tế. Việc cạnh tranh của NBC chủ yếu là trong lĩnh vực Toán, không phải các lĩnh vực khác.&lt;br /&gt;
NBC cũng chưa bao giờ quyết định số tiền đầu tư đến 1M, bây giờ được giao trên 30M. Tôi thấy cũng đáng lo các bác ạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những giá trị về danh vọng, vinh quang mà GS NBC đem lại chúng ta đều biết, những giá trị về cảm hứng cũng rất cao (chúng tôi đã quay sang nhau, bắt tay, cười vui, tung hô khi biết tin chính thức GS NBC được nhận giải Field). Cũng vì lý do đó, tôi đang lo, nhiều người sẽ thất vọng khi GS NBC đang đem sở đoản của mình ra để … làm gì không rõ nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Anh Gau Pham&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Em nghỉ ở WB/IMF rồi anh Osin nhé. Nhưng bao giờ anh qua DC em vẫn mời anh vào ăn trưa trong hai chỗ đó được. &amp;nbsp; Kính anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Osin Huy Duc:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
‎Anh Gau Pham, làm gì có thể có cái gọi là “khoa học cơ bản” trên một nền giáo dục không có căn bản. Cách làm của GS Châu lại là đào tạo gà nòi hoặc tạo ra vài công trình gây tiếng vang trong khi điều chúng ta cần là thay đổi hệ thống giáo dục đại học để tự thân nó có thể đẻ ra hàng chục cái viện như thế mà phi nhà nước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Trần Trọng Thành:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Khoa học cơ bản &amp;amp; khoa học ứng dụng của chúng ta chưa phát triển được, không phải là cần Nhà nước đầu tư bao nhiêu tiền, mà chủ yếu là do tác quyền không được bảo vệ tốt. Cứ lấy các ví dụ về sách lậu ra là đủ để thấy không ai muốn đầu tư làm cái gì đó thật hay, thật sâu.&lt;br /&gt;
Sẽ không ai đầu tư cho khoa học, khi mà mình chưa làm thì đã bị copy Anh Gau Pham à.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Anh Gau Pham:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Câu hỏi của anh Osin là câu hỏi tu từ nhé, nếu không thì sự khác biệt thuần túy chỉ là semantics. Gọi nó là một nền giáo dục không có căn bản cũng được, mà bảo nó là một nền giáo dục có căn bản cũng được, chỉ là sự lựa chọn cá nhân thôi. Nếu mà lựa chọn coi nó như nền giáo dục dở hơi không có căn bản thì những sản phẩm của nó như anh, như em, như tất cả các bạn ở đây, các vị học giả thì đều đang làm những việc giả vờ hết. Giật đổ được nó mà xây lại từ đầu được thì thích quá nhưng mà ai xây và xây bằng gì? Thôi thì lành làm gáo vỡ làm muôi mình lôi vài thằng lên trước rồi những thằng đấy lôi những thằng khác lên như một cái pyramid scheme vậy chứ lật đổ nó thì đến bao giờ? Những cái vấn đề bức xúc của xã hội mà anh nhắc đến em nghĩ là có gốc văn hóa và truyền thống chứ không đơn thuần là lỗi của nhà cầm quyền. Người ta có thể thay đổi cấu trúc thượng tầng mà phải đầu hàng văn hóa và truyền thống, ví như các cộng đồng Việt ở Mỹ này hoàn toàn không được Đảng lãnh đạo nhưng có đủ các trò úp chụp, dọa nạt, lấn lướt, áp đặt, ra tối hậu thư, hạ bệ y như ta thấy ở bên nhà. Cách làm của giáo sư Châu em thấy thinh thích còn ở chỗ như là mình đang bắt cả dây vào để lôi kéo cả nền văn hóa sang gần gũi với văn minh phương Tây hơn, từ từ thay máu cho nền văn hóa bản địa cũ kỹ, không hiệu quả. Em đề nghị anh Osin bênh vực Châu hơn vì em nghĩ sẽ rất sớm thôi người ta sẽ nhìn thấy những thành quả thực chất của cách tiếp cận của Châu và lúc đó mình không muốn bị coi là người đi ngược lại những gì là tiến bộ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bác Trần Trọng Thành, cách lập luận của bác thực sự là không đóng góp gì cho thảo luận. Chưa từng quản lý khoản tiền nào quá 1 triệu giờ đi quản lý 30 triệu thì có gì đáng lo? Bác cho xin ví dụ những ai mới đẻ ra đã quản lý 30 triệu mình xem? Thêm nữa tác quyền là cái gì mà quan trọng thế? Phương Tây đến được chỗ này cũng phải qua một quá trình thử sai liên tục về tác quyền. Ngoài ra nếu bác coi copy là nguyên nhân làm hại khoa học thì bác thử copy lại thành quả của giáo sư Châu đi mình xem bác có làm được không? Bác là trí thức mà lập luận thế này sau này bác lãnh đạo xã hội thì là bỏ mẹ mình đấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Trần Trọng Thành:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
‎Gau à, không biết bơi mà xuống nước thì cũng gay đấy, khi tranh luận face2face với NBC tôi nhận ra điều đó. Và tôi lo về sự lãng phí tiền bạc trong đó. NBC định lập quỹ khuyến học và không có khái niệm gì về quản lý quỹ, mặc dù quỹ đó có nhiều Cty, cá nhân muốn góp vào nhưng đã lập được đâu?&lt;br /&gt;
Nghĩ ra cái gì mà bị copy ngay thì có muốn nghiên cứu không?&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Anh Gau Pham:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Bác Trần Trọng Thành, thành thật là lập luận của bác không có tính thuyết phục nên việc bác tranh luận mặt đối mặt với NBC hay không cũng chỉ thế thôi. Theo bác thì Châu nên có một quá khứ xuất thân như thế nào để lập được quỹ khuyến học thành công nhất? Bác Châu cần mẹ gì phải hiểu về quản lý quỹ, như cựu Tổng thống Clinton làm nhân viên quản lý quỹ ngày nào? Mà bác đừng có nhầm lẫn quỹ là fund với quỹ là foundation nhé – hai cái đấy đòi hỏi cái kỹ năng khác nhau không lẫn lộn được. Còn cái câu hỏi của bác về tác quyền mình nghĩ chẳng có relevance gì ở đây, thành thật xin bác bỏ nó đi cho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Trần Trọng Thành:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
‎1. Bill Cliton không phải là chuyên gia, ông là leader, ông đã rất biết cách dùng người. NBC là một chuyên gia trong một lĩnh vực rất hẹp. Trước khi lâp quỹ khuyến học, NBC đã không tham khảo ý kiến chuyên gia, nên buổi ra mắt biến thành buổi để NBC update thêm về khái niệm “công ty quản lý quỹ”, không phải chỉ bố GS NBC đứng ra quản lý là OK.&lt;br /&gt;
2. Vấn đề bản quyền liên quan đến sự phát triển của khoa học (cơ bản &amp;amp; ứng dụng), điều mà GS Châu muốn phát triển. Tôi không nghĩ là không có liên quan.&lt;br /&gt;
3. Tôi e rằng có chuyện tương tự như “nhà thơ làm kinh tế” hay “bác sỹ sản khoa đi chữa mắt” ở đây.&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Anh &amp;nbsp;Gau Pham:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Hôm nay nhân ngày đầu năm mới, lại đang ở nhà anh Osin nên mình phải gọi nhiều bạn là bác này bác kia cho lịch sự nhưng mà mệt quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm nay mới ngày đầu năm mới mà chỉ vì chú Khôi thích trích dẫn hồng tím leng keng mà mình và Noam Chomsky suýt nữa tẩn nhau. Noam nhắn Khôi là nhân ngày đầu năm mới bác đừng xuyên tạc lời tôi thế. Noam cũng lịch sự như mình, ngày đầu năm mới để tránh xui quyết không gọi là là thằng.&lt;br /&gt;
Mình đề nghị các bác bên phe bọ Lập thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
1. Chấp nhận đi là tiếng Việt nghèo nàn chỉ có một từ “trí thức”. Giờ các quý vị muốn độc quyền khái niệm này để chỉ người trí thức VIẾT HOA, DẤN THÂN, PHẢN BIỆN, CÃI LẠI CHÍNH QUYỀN, CÓ LÒNG VỚI SỰ ĐAU KHỔ CỦA NGƯỜI KHÁC. Tôi đồng ý dấn thân, phản biện, cãi lại chính quyền, có lòng với sự đau khổ của người khác đều là tốt cả nhưng chỉ không đồng ý với việc các quý vị đòi người ta cứ phải thế mới được coi là người trí thức. Giải pháp cho quý vị là cách người ta đã làm lâu nay là thêm tính từ vào để phân biệt các loại trí thức: trí thức trùm chăn, trí thức xa lông, trí thức lưu manh, trí thức tiến bộ, trí thức viết HOA, viết thường. Không ai cấm các vị làm thế cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
2. Chú Khôi viết bài đăng trong blog bọ Lập lần sau nên bỏ cái khoe mình là cháu bác Nhanh đi. Hay là cháu bác Noam Chomsky cũng thế. Noam Chomsky viết về trách nhiệm của người trí thức chứ không phải đang cố tìm một định nghĩa cứng nhắc về người trí thức. Chomsky nhắn Khôi đừng có call his name in vain. Bài viết không có lý lẽ nên chỉ còn sót lại những câu thống thiết chẳng có ý nghĩa gì. Nên chăng rút kinh nghiệm đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
3. Vấn đề người trí thức liệu có phải đóng vai phản diện hay không nghe chừng đã xuôi chúng ta nên hỏi thêm thế nào là phản biện? Nhiều người ở đây cứ đòi phải đối kháng, phản kháng, kích động, phê bình thẳng tay. Đề nghị các quý vị coi phản biện khác với phản kháng. Cứ có ý kiến khác là phản biện dù sự độc lập tương đối đến đâu. Không cứ nhất thiết phải độc lập hoàn toàn với đối tượng bị phê bình mới là phản biện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
4. Trong suy nghĩ non nớt của tôi, rồi thì một ngày khi Đảng ta không còn lãnh đạo xã hội nữa thì cũng vẫn còn các anh các chú các bác các bạn và tôi đây ngồi lại đây thảo luận các vấn đề xã hội và lúc đó phải nói mặc dù đã được trả lại tự do tư tưởng nhiều thằng vẫn còn nói ngu bỏ mẹ. Quý vị hình dung ra vai trò người phản biện trong xã hội lúc đó nó ra làm sao. Thử nghĩ lúc đó Bọ Lập làm bộ trưởng Văn hóa mà tôi với bọ Lập bất đồng về định nghĩa người trí thức dấn thân thì liệu bọ Lập có nói tử tế với tôi như hôm nay nói về Khôi hay không? Chắc chắn là không rồi. Cái đó là cái tôi định nói về cái nếp văn hóa của ta – mình đi phản biện thằng khác thì được mà thằng khác phản biện mình thì chỉ là thằng nói láo thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
5. Theo ý tôi chỉ có một loại phản biện đáng nể là bọn phản biện không theo một phe phái nào cả, tức là những cá nhân phản biện không kiêng nể ai, chửi trái, chửi phải, chửi tất, miễn là chửi đúng. Dạo này nhìn thấy các cụ phản biện đã thành ra một phe và nhiều vị đã bắt đầu lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi mặc dù yêu quý kính trọng các quý vị rất nhiều nhưng tuyệt đối không thể chấp nhận lối ăn nói ba vạ lấy được áp đặt cả vú lấp miệng em nói bất chấp lý lẽ. Đề nghị các quý vị tự suy nghĩ, kiểm điểm để lần sau khỏi tham gia vào những vụ đổ vạ tập thể thế này mất hết điểm với người trẻ chúng tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: right;"&gt;
&lt;i&gt;&amp;nbsp;Theo&lt;/i&gt;&lt;b&gt;&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;a href="http://5xublog.org/2012/01/24/g%E1%BA%A5u-lu%E1%BA%ADn-v%E1%BB%81-gs-chau/"&gt;&lt;b&gt;5 xu&lt;/b&gt;&amp;nbsp;&lt;/a&gt;(Hà Cao sửa title)
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8384216286765162181-195619285775840680?l=www.hacao.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hacao.net/2012/02/tri-thuc-au-phot-cut.html</link><author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</author><thr:total>3</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181.post-7651299643616460164</guid><pubDate>Thu, 02 Feb 2012 03:25:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-08T15:37:55.136+07:00</atom:updated><title>Vượt biên ký sự kỳ 1 - Đường đi đến lênh đênh</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7141/6804633351_b68de54c65_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://farm8.staticflickr.com/7141/6804633351_b68de54c65_z.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Trước sự kìm kẹp, đàn áp dã man các phong trào dân chủ nhân
quyền của chính quyền Việt &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt;,
khác với những nhà yêu nước chân chính khác, mình không ở lại đấu tranh mà tìm
đường tháo thân ra nước ngoài để được hưởng bầu không khí mới – bầu không khí mang
tên tự do, cho riêng mình. Công nhận, mình cũng chịu khó hèn hạ ghê. Hihi.&lt;/div&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
Nhìn cái sự thanh sạch, thơm tho của nhà giáo Phạm Toàn mình
thèm nhỏ dãi. Đang thèm tiền để gầy dựng phong trào (cứ lạc quan, yêu đời mà hy
vọng thế chứ chả phải để đi chơi gái) mà các tổ chức ở nước ngoài gửi tiền về cho (cũng kha
khá đấy) nhưng nhà giáo khoác tay, dứt khoát không nhận. Nhà giáo bảo khồng, tôi không
phải là con đĩ nên đéo cần tiền của các anh. Chúng tôi chả muốn dựa dẫm vào bất
kỳ thế lực nào bên ngoài và chả bán rẻ mình cho ai cả. Thật,
nhìn cái nhân cách chói lọi, ràng ngời của nhà giáo mà mình ngượng ngùng, thấy
hổ thẹn với chút đỉnh lương tâm còn lòng thòng ghê gớm. Đấy! Yêu nước phải thế
chứ! Ai như mình, thấy tiền là mắt sáng rỡ, long lanh. Hihi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7146/6804628289_bfb7a64272_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://farm8.staticflickr.com/7146/6804628289_bfb7a64272_z.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Mình bảo mình ra biển, cụ thân sinh nhảy dựng, bạn mẹ la
làng vì cả nhà ai cũng sợ con đường lênh đênh ấy cả. Nhưng mình đã muốn thì cản
được khối, bạn mẹ ngậm ngùi đi dò la thông tin khắp nơi, rằng phương tiện thế
nào, có an toàn không, đời sống ngoài biển ra sao… Khi cả nhà đã tạm yên tâm
thì mình lên đường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7154/6804627665_7e677b95ee_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://farm8.staticflickr.com/7154/6804627665_7e677b95ee_z.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
Có vẻ như đám người chán chính quyền Cộng sản giờ đây khá
nhiều. Thế nên trên chuyến tàu hôm ấy khá đông người muốn bỏ lại tất cả để &amp;nbsp;ra đi. Đếm đi đếm lại cỡ mấy trăm mạng, hàng
hóa, thực phẩm dự phòng được chất lên rất nhiều, có cả lợn để ra biển thịt, cả
xe máy cũng được mang theo. Vừa bước vào trong khoang thấy người nằm ngồi la
liệt, mùi người lẫn mùi hàng hóa xộc thẳng vào mũi đến là khó chịu. Thế là mình
nhảy lên khoang lái tàu. Tung tăng trên khoang cỡ một tiếng thì tàu đã ra giữa
biển, nhìn vào đất liền chỉ còn một vệt mờ nhỏ nhắn. Một giai đẹp thấy mình có vẻ ngây
thơ nên đập vào chân bắt chuyện. Mình ba hoa bốc phét một hồi, thấy mình hiền
lành, tử tế chi đó nên muốn kết nghĩa huynh đệ và tình nguyện bảo kê cho
cả chuyến đi. Trò chuyện được một đoạn thì mình bắt đầu say sóng, may là còn
biết đường lao vào phòng vệ sinh. Nhục ghê! ;-)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7016/6804628593_a0f7fc53e7_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://farm8.staticflickr.com/7016/6804628593_a0f7fc53e7_z.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Từ đó trở đi, mình nằm gục trên tàu. Đến khi có chuông reo, mở mắt ra là đêm. Mình hỏi chuông gì vậy? Giai đẹp bảo là chuông báo sắp đến
nơi rồi. Nhìn xung quanh thấy mọi người đang đi đi lại lại chuẩn bị hành lý để xuống
tàu, mình ngơ ngác hỏi sao nhanh thế, mới ngủ một giấc thì làm sao đã tới vùng
đất của tự do? Giai bảo đến đảo rồi, ta lên thôi anh. Hóa ra thằng lái tàu nó...chơi mình. Mình muốn đi Mỹ nó lại bỏ mình vào hoang đảo. Hoặc cũng có thể lúc thanh
toán vé tàu, thấy tàu thì mình lao lên đi thôi chứ chưa kịp hỏi đứa bán vé rằng
tàu sẽ đưa ta đi đâu. Bỏ mẹ thật!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7157/6804628827_576bc33635_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://farm8.staticflickr.com/7157/6804628827_576bc33635_z.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Nhìn lại đống hành lý mà mình buồn nẫu hết cả ruột, tưởng
đến Mỹ thì mới phải mang vác cồng kềnh thế chứ ra hoang đảo thì mang theo ngần
ấy thứ ra làm gì. Quần áo đẹp, nước hoa, máy móc…thì có tác dụng gì ngoài hoang
đảo?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Cơ mà, dẫu đó là sự thật nhưng cứ thẳng thừng ra thế e cũng
thẹn thùng, xấu hổ. Giữa cái hoàn cảnh ấy, mình phải tìm cách nói trẹo đi cho
quý phái. &amp;nbsp;Đó là mùa xuân 2012, Hà Cao bất
trắc yêu nước và hướng về biển đảo quê hương. Ôi thật là sang trọng quá đi mất!
Mình tự thấy mình cao quý và danh giá hẳn. Hihi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7019/6804629111_fe4083eece_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://farm8.staticflickr.com/7019/6804629111_fe4083eece_z.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Kỳ 2 sẽ tả về đảo, về những nơi mình ghé, về con người nơi
đây. Và cả những cuộc làm tình thác loạn, trắng trợn của mình cùng vài người
trên đảo nữa. Giời ạ! Ba bên bốn bề là biển, sóng vỗ du dương, gió thổi bốn mùa
bất kể tháng mưa tháng nắng, không khí mát mẻ trong lành, nước xanh thẳm thế mà
chả chịu cởi áo quần ra để cuốn vào nhau cho thỏa thê thì rõ là phí phạm cuộc
đời. Hihihi.&amp;nbsp;Ủa, yêu nước thì yêu nước mà làm tình thì vẫn cứ làm
chứ. Nào đã có ai cấm đã yêu nước thì không được làm tình bao giờ? Chưa có luật
thì cứ thích là làm thôi. Hahaha.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Đùa thế! Chứ chả phải mình dâm đãng gì lắm đâu. Chỉ bởi đêm
ở đây rất lạnh mà gió cứ dập sầm sập bên chái nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hình ảnh khác về chuyến đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7154/6804629661_d6b22dffef_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://farm8.staticflickr.com/7154/6804629661_d6b22dffef_z.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7035/6804630187_c6e64c0519_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://farm8.staticflickr.com/7035/6804630187_c6e64c0519_z.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7164/6804629381_2db3d6a352_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://farm8.staticflickr.com/7164/6804629381_2db3d6a352_z.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7166/6804629907_aa31f28394_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://farm8.staticflickr.com/7166/6804629907_aa31f28394_z.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7019/6804630547_05181eee66_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://farm8.staticflickr.com/7019/6804630547_05181eee66_z.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7172/6804630859_c5e4e5ac77_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://farm8.staticflickr.com/7172/6804630859_c5e4e5ac77_z.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7007/6804631099_e5d40f3e6e_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://farm8.staticflickr.com/7007/6804631099_e5d40f3e6e_z.jpg" width="266" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7008/6804631313_cbd6446f3e_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://farm8.staticflickr.com/7008/6804631313_cbd6446f3e_z.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7168/6804631589_2ae220134e_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://farm8.staticflickr.com/7168/6804631589_2ae220134e_z.jpg" width="266" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7011/6804631863_9cc1d2157c_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://farm8.staticflickr.com/7011/6804631863_9cc1d2157c_z.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7158/6804632075_c62a453396_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://farm8.staticflickr.com/7158/6804632075_c62a453396_z.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7154/6804632767_1ba6c9f390_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://farm8.staticflickr.com/7154/6804632767_1ba6c9f390_z.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7162/6804632273_11becb6049_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://farm8.staticflickr.com/7162/6804632273_11becb6049_z.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7173/6804633109_22715cf5ab_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://farm8.staticflickr.com/7173/6804633109_22715cf5ab_z.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: left;"&gt;
&lt;b&gt;Bên lề một tý:&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: left;"&gt;
Trên tàu có một số du khách Tây, họ mang theo dù và ván
trượt để ra đảo chơi lướt sóng. Có thể là chưa nhiều nhưng rõ ràng khách nước
ngoài tìm hiểu và biết được đảo này trong khi đó hình như phần lớn dân Việt &lt;st1:country-region w:st="on"&gt;&lt;st1:place w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt; tỏ ra khá xa
lạ với hòn đảo mang Phú Quý. Ngay cả dân Phan Thiết, dù là đảo nhà thì vẫn còn
không ít người tỏ ra sợ hãi và chẳng mấy mặn mà với việc ra đảo thăm thú. Điều
này có nghĩa, dân Tây họ cực chủ động trong việc khám phá các vùng đất mới để
làm nên sự phồn vinh cho đời sống tinh thần của họ thì với ta, ngay cả cái của
mình mà nghe có vẻ gian lao, hiểm hóc cũng ngần ngại đến gần. Người Phan Thiết
có thể đi Lexus, cặp thêm ả Iphone 4 lòng vòng ra café để nói nhảm cả ngày thì ok
chứ bảo họ ra đảo tham quan thì không. Rộng hơn, người Việt có thể đi sang Thái
để xem sex show, có thể sang &lt;st1:place w:st="on"&gt;Cam&lt;/st1:place&gt; để ngắm AngKor
Wat, có thể sang Hàn Quốc để lấy chồng – tức những nơi mà bọn Tây đã chán ngán chứ
hỏi họ có biết Phú Quý nằm ở đâu? Họ lắc đầu ngơ ngác. Thế nên, bọn Tây cứ đi
trước mở đường ngay cả trên những vùng đất xa lạ và chưa bao giờ thuộc về họ, bất chấp sự
khác biệt về ngôn ngữ, văn hóa. Khi mọi thứ đã đâu vào đấy và tất cả đã được
bày biện tất cả ra, tức một vùng đất nào đấy đã trở thành một khu du lịch thì
người Việt mới bắt đầu rón rén đặt chân tới, càng quen càng chăm chỉ đi hơn mà
Đà Lạt là một minh chứng cụ thể. Thế chứ động vào tý là lòng yêu nước và tự tôn
dân tộc nổi lên ầm ầm. Rằng ai vừa chê quê hương tôi đấy! Như một du khách Mỹ
vừa &lt;a href="http://vtc.vn/congnghe/558-319882/tin-tuc/blogger-my-noi-xau-du-lich-viet-nam-tren-huffingtonpost.htm"&gt;nói thật về thực trạng du lịch Việt &lt;st1:place w:st="on"&gt;&lt;st1:country-region w:st="on"&gt;Nam&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt; gần đây&lt;/a&gt;. Làm ăn theo kiểu ăn
sổi ở thì thì chịu chứ giờ mang cái tự ái sặc mùi âm tính ra mà đáp trả lại họ
thế nào được. Chúng chả đến nữa ta mới mệt chứ những tự ái kiểu như thế thì dẫu
có cao quý đến ngàn vàng thì cũng ngồi đó mà gặm máng mà ăn. Nói gọn lại, người
ở ta chưa thể phân biệt nổi giữa đâu là lòng tự trọng và đâu là cái tự ái vặt
vãnh. Nơi nào còn quá nhiều như thế, đặc biệt với trí thức, bi kịch kinh lắm. Phát
mệt!&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: left;"&gt;
Trên tàu í, khi ra giữa biển và những con sóng dập mạnh vào
thân tàu làm tàu chòng chành, nghiêng ngả, khi nước biển hất ngược lên boong, bọn
người Việt chui tọt vào khoang tránh cả nắng và nước. Dù giá vé ngang nhau
nhưng chả hiểu bọn Tây chúng nhường (hay khinh?) mà dành hẳn những nơi mát mẻ hay
có chỗ nằm ngồi cho người Việt để vẫn ngồi nhởn nhơ trước mũi tàu, chúng vẫn
cười nói và uống bia một cách bình thản, thậm chí sảng khoái. Với mình, cái
hình ảnh ấy hình như nó thể hiện gần đầy đủ và tận cùng cái tinh thần của dân
tộc này. Thế mà bọn sử và cả lũ trí thức xứ này chả hiểu chúng ăn trúng thứ gì
mà mở mồm ra thì chúng bảo dân tộc này anh hùng, khép mồm lại thì chúng bảo dân
ta là dân tộc hiên ngang, bất khuất. Quên mất, thực ra anh hùng cũng lắm loại
anh hùng, hiên ngang cũng có lắm loại hiên ngang ấy chứ. Cũng có thứ hiên ngang
thật nhưng cũng có thứ hiên ngang bằng cách nấp trong háng em Hằng yêu nước. Hoan
hô dân tộc hiên ngang. Hehehe!&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8384216286765162181-7651299643616460164?l=www.hacao.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hacao.net/2012/02/vuot-bien-ky-su-ky-1-uong-i-en-lenh-enh.html</link><author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</author><thr:total>6</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181.post-6887280034582596696</guid><pubDate>Wed, 01 Feb 2012 07:01:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-01T21:21:53.425+07:00</atom:updated><title>Những chiếc hầm cầu</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
Tết, không khí gia đình có phần chùng xuống do mấy năm nay
chị mình làm ăn thua lỗ trong khi lão anh rể thuộc thể loại được sinh ra chỉ để
nằm mơ thấy tiền. Tiền chả mê mới lạ nhưng mê ở mức ám ảnh mọi lúc mọi nơi như
lão mình mới thấy hai trường hợp, một là lão, hai là một người bạn trước đây. &lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
Thể loại này có thể trắng phớ với bất kỳ ai, có
thể dẫm lên người khác để đi, bất chấp người đó là ai, từng là gì và thế nào
với mình. May, ngoài tiền lão còn mê một thứ nữa chứ nếu không chị mình cũng
khó sống với lão.&amp;nbsp;Nhìn lão đau khổ vì tiền mình nẫu hết cả ruột. Đi ra lão thở
một cái rõ dài, đi vào lão thở gấp đôi. Chả hiểu lão học cái ngón của Châu
Thanh Phượng Hằng từ bao giờ để mà sở hữu làn hơi dài thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị mình ngược lại, như đàn ông, trong sóng gió vẫn khoan
thai, bình thản. Bữa ăn đầu năm, chị mình vui miệng bảo giờ thấy thịt mỡ thì
ngán. Lão hắn giọng bảo em ngụy biện chứ thực tâm đó là nguyện vọng của kẻ
muốn…nghèo. Người muốn giàu, ngày tết người ta mong có thịt mỡ để ăn chứ chả ai
lại đi…ngán cả. Cả nhà rơi vào khoảng lặng, mình no ngang. Lại nhớ tết cách đây
vài năm, có bà bán than chả hiểu có đãng trí hay không mà nhằm ngay mồng 1 tết
lại gánh than đến bán. Ôi trời, lão đuổi người ta như đuổi tà, sẵn tiện chả tiếc
lời sỉ vả, bà bán than bẽ bàng, mặt dài ra trông đến là tội nghiệp. Lại cũng có
năm, ba ngày tết bán buôn không như ý, lão nằng nặc đổ cho…cây mai vì dáng
nó có vẻ hãm tài chi đó rồi mang cây mai ra chặt nát. Mình cười sặc, vớ vẩn nhảm
nhí hết sức.&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Thật, có rất nhiều người dị ứng với thái độ của Hà Dũng
trong những ngày hãng hàng không của ông này bị làm khó. Thắng bại bàn sau
nhưng mình cực thích sự bình thản của Hà Dũng, nó văn minh và khỏe khoắn. Và
mình nghĩ, tầm vóc của một doanh nhân số má có phần nằm ở chỗ đấy. Họ vẫn giữ
được bình tĩnh trong khi tất cả đang cuống hết cả lên. Và nữa, người ta giàu lên
ngoài sự may mắn (hay như người ta vẫn bảo là thiên thời địa lợi nhân hòa) phải
nhờ đến cái đầu, lòng can đảm cũng như sự nhạy cảm với thị trường chứ giàu vì
mê tín hay kiêng cữ thì chắc chắn cái giàu (nếu có) là của lũ tiểu thương phong kiến. Mà
thật, ngữ đàn ông mê tín, mình ghét thậm.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Là phía ả chị, lão anh mình vớ phải bà vợ thuộc diện thô lỗ,
cục xúc nên lão rất khổ tâm. Tết năm ngoái khách từ Hà Nội vào, lão anh có ở
lại nhà hơi lâu, mụ chị dâu ở nhà một mình lo hàng họ không xong liền hậm hực
gọi điện lên mắng vốn cụ thân sinh. Bảo: “Trời ơi cái quân giết người! Nó có
chết thì ba chôn nó luôn chứ khỏi báo gì cho con”. Cụ thân sinh choáng váng.
Mình nhủ ngữ gì mà vô học quá thể. Và chính những cay đắng từ cuộc sống mà lão
anh mình mới đâm ra bất mãn chế độ. Cứ rảnh là lão in các bài viết của đám nhân
sĩ trí thức về nhồi cụ thân sinh. Có vẻ cụ thân sinh cũng bắt đầu nghiện. Về
mình chỉ buồn cười, bởi cụ nghiện lúc này cũng chả khác nghiện thuốc phiện,
giải trí cả chứ ngần í tuổi thì cái chế độ này đẹp hay xấu cũng có khác gì
nhau. Cùng lắm chỉ buông ra câu chửi thề cho nhẹ bụng rồi uống thuốc đi ngủ chứ
còn làm được cái trò trống gì nữa.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Tết về gặp, lão vác chuyện Tiên Lãng ra sinh sự với mình. Lão
hỏi nếu đất của mày đang ở mà có người đến cưỡng chế, san phẳng thì mày quyết
thế nào? Sẽ phản đối hay hạ hồi phân xử. Câu hỏi nghe quen. Chắc lão đợi mình
giả nhời như trí thức nào đấy, kiểu nông dân mất đất là mất tất cả và chả còn
gì để đổi ngoài mạng sống. Nghe cứ như chó sói, cọp beo, sư tử gì đấy khi mất
mồi là phải lồng lên, nhe nanh mài vuốt rồi vồ được thứ gì thì vồ ấy nhỉ! Xin
lỗi, trí thức nào muốn sống theo kiểu của thú vật để
đám đầu trâu mặt ngựa nào đó sùng bái rồi tôn lên làm anh hùng thì cứ việc chứ
mình thì không quen nên đành phải nói ngược lại. &amp;nbsp;Mình nói dăm câu, lão tịt. Mình vừa bực vừa
buồn cười vừa thương lão. &lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Hôm trước cụ thân sinh xuống nhà lão chơi về rồi kể lại với mình
rằng nghe thằng L (tên lão anh mình) bảo trên mạng đang có đợt quyên góp ủng hộ
cho gia đình anh hùng Vươn hoa cải. Nói xong cụ thòng thêm câu nhưng chả hiểu
thằng L nó ngại gì mày mà dặn ba về đừng kể với mày vì nó bảo mày ghét lão Vươn
kinh lắm! Mình mém sặc, chả hiểu lão suy diễn từ đâu mà bảo mình ghét lão Vươn.
Rỗi hơi sao đi ghét người dưng. Vươn đúng hay sai thì có pháp luật chúng xử chứ
liên đới gì đến mình mà thương với chả ghét. Có ghét, có khinh khi là mụ vợ
lão anh chứ hà cớ ghét lão Vươn cho rách việc? &lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Mấy nay quan sát thấy dòng họ Nguyễn Quang rõ là quý phái
gớm. Thiên hạ khát tài mò mãi chả thấy giờ có họ tài từ bọ anh rồi lây sang cho bọ em. Tài gì mà tài lắm, tài cục bộ thế chả biết. Cứ như hai bọ vơ hết cái tài của thiên hạ vào dòng họ mình vậy. Phải cái, cái tài
ấy hình như không đúng nơi, đúng chỗ, cái đáng tài, cái cần tài chả tài lại đi
tài ở cái vu vơ. Nói cách khác, mang tiếng nghệ sĩ thế thôi chứ làm đéo gì có
tác phẩm nào ra hồn ra vía.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có nhẽ sau nhiều năm cống hiến cho nghệ thuật nhưng
chả được gì ngoài dăm ba vở kịch mà hình như có vở để nhớ, người ta phải mượn ngực của em Lý Nhã Kỳ thì phải. Giờ noi gương bọ anh, thấy làm hot blogger
dễ bề nóng sốt và quyền lực đầy mình thế là bọ em bám đít bọ anh để...bay lên. Mà gọi tài cho sang thế chứ văn tầm đấy thì
mang vào nhà xí lắm khi cứt nó la làng vì có thứ còn thối hơn cả nó. Hôm nào sẽ
kể chuyện bọ em từng bị một đứa diễn viên bằng tuổi con cháu chửi thẳng vào
mặt thế nào khi khệnh khạng Nam tiến. Nôm na, bọ em nghĩ mình có tiền cũng như dòng kịch
của bọ thuộc diện...hàn lâm (Úi giời! Có mà hàn gió đá thì có) nên muốn làm gì thì làm và chả
xem ai ra gì - ngữ ấy thường hay thế, bất tài nhưng thừa mứa ảo tưởng. Xúi cho bọ em khi vớ phải đứa diễn viên có nghề và đủ lòng tự trọng nên đã bị nó mắng cho
té tát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cách đây ít lâu có đọc dăm bài viết bọ em khóc thương vợ mà mình vừa buồn
cười vừa buồn nôn bởi chả nghĩ ở đời lại có kẻ yêu thương vợ thế. Vừa kể lể
trong những ngày vợ mình sắp về giời, bọ đã chăm sóc vợ như rứa như
rứa, tốn tiền như ri như ri nhưng cũng chả quên thòng thêm dăm câu PR cho công
ty nào đấy. Văn hóa lẫn nhân cách tồi tàn, tanh tưởi và mạt hạng cỡ đấy thì
càng ngoi lên chỉ tổ để con cháu chúng nhìn vào rồi nhổ nước bọt. Thật, sao đời có những kẻ mà sống đến bạc lông vẫn chưa biết mình là ai thế nhỉ!? &lt;span style="font-family: inherit;"&gt;Hài.&amp;nbsp;Hay,
cái style của dòng họ ấy vốn thế!? Phải có tý lố lăng pha thêm tý kệch cỡm, quê mùa thì mới ra... đồng bộ!?&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: 'Segoe UI'; font-size: 11pt;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Tết về quê, ở nhà đã chán ra phố chán hơn vì chả hiểu từ bao
giờ, cảm giác rằng cái thị xã bé nhỏ khi lên thành phố nó chả còn thuộc về mình
nữa. Cái lối sống của thành phố ấy xa sỉ theo kiểu nào đó rất khó để gọi tên. Quán
xá thì nhiều, café như nấm, người ngợm lúc nào cũng tấp nập nhưng ẩn đằng sau
nó là một sự hẫng hụt trầm trọng về phông nền. &lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Ở đâu đó người ta bảo nếu chợ búa là nơi hiển thị đời sống
vật chất thì nhà hát là thước đo tinh thần của người dân thành phố. Và sự phát
triển bền vững bao giờ cũng được phát triển song hành cả hai yếu tố này, tức cả
kinh tế lẫn văn hóa, cả đời sống bên ngoài lẫn bên trong bởi cả hai yếu tố này
tưởng là đối kháng chứ thực ra chúng hỗ trợ cho nhau cực lớn. Tiếc quá Phan
Thiết giờ đây không có nhà hát.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Đúng hơn, Phan Thiết thời còn là thị xã nó từng được xây
dựng một nhà hát cực lớn với sức chứa gấp hai, thậm chí gấp ba nhà hát Hòa Bình
(TPHCM). Không những thế, với mình nhà hát đó còn là một công trình kiến trúc
nguy nga và đồ sộ. Mình không nhớ rõ lắm nhưng đại khái nhìn từ khán đài, người
ta có thể liên tưởng nó gần như một đấu trường La Mã vẫn hay xuất hiện đâu đó trong phim ảnh. Cách đây mấy năm, chả hiểu các bố lãnh đạo tỉnh
nghĩ gì mà san phẳng nó đi mà nghe đâu là để xây một nhà hát tân tiến hơn. Tân
tiến đến đâu chưa rõ nhưng cái rõ nhất là giờ đây, sau nhiều năm san phẳng,
người ta chẳng thấy có động tĩnh gì hay có dấu hiệu nào cho thấy sẽ có một nhà
hát khác mọc lên trở lại. Nơi của nhà hát ngày xưa giờ chỉ còn là một bãi đất mênh
mông mà thi thoảng người ta dựng lều sạp để làm hội chợ hay nếu muốn, thiên hạ có
thể đến đó để ỉa đái. Trước nó là dăm hàng nước mía, sinh tố. Khi chả có nhà
hát, mỗi khi có chương trình ca nhạc bán vé, ban tổ chức buộc phải dựng sân
khấu cơ động, giăng lều bạt ra để che chắn trông bệ rạc đến thảm hại. &lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Có nhà hát lại không dùng mà phá đi để giờ đây khi cần phải
tạm bợ rách rưới thế thì nên xếp các lãnh đạo tỉnh này thuộc thể loại nào nhỉ!?
Đần độn, hoang phí hay còn một thâm ý nào khác mà mình chưa nghĩ ra? Đến Phan
Thiết giờ đây, người ta có thể thấy cái tỉnh ủy hay HĐND, UBND cực lớn và tráng
lệ hay các bar sàn, quán nhậu, siêu thị đã mọc lên nhanh chóng, dân Phan Thiết
giờ đây đã có đủ món và đủ tiền để ăn chơi. Từ sáng đến tối, các quán café luôn
tấp nập người và bất kỳ đứa trẻ nào ở Phan Thiết cũng có thể kể vanh vách tên
của các sàn nhảy…&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Bar sàn nhiều chỉ nói không với nhà hát, rạp xine chỉ còn một
cái duy nhất – vốn là thứ của hồi môn của chế độ cũ được treo dăm ba cái băng
rôn nhếch nhác. Người tinh ý khi nhìn vào người ta thấy ngay đó là dấu hiệu của
sự phát triển theo bề mặt, nó cực kỳ mong manh và thiếu tính ổn định, bền vững –
mà điều này nó phải được hỗ trợ từ phía văn hóa. Từ đó mà cực khó để nói khác đi
rằng tư duy của các lãnh đạo tỉnh này (và hình như không ít tỉnh khác cũng thế) có những lỗ hổng cực lớn, cần phải vá.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Thế nên chả hiểu Nino ở TPHCM thế nào chứ Nino Phan Thiết, bọn
bán hàng hồn nhiên mắng khách như hát hay. Cũng chả lạ khi ngoài đường dân chạy
xe tay ga, đã sắm ô tô, xài IP 4 ầm ầm nhưng người ra người, xe ra xe, điện
thoại ra điện thoại, quần áo ra quần áo bởi chả có thứ gì chịu ăn nhập vào nhau
cả còn trong đầu thì rỗng tuếch, nói chuyện 2 phút đã chán, phần vì họ nhạt
nhẽo, phần vì họ chả còn gì ngoài những chuyện vu vơ về xe cộ, áo quần. Xin
thưa ấy là mình đi với giáo viên í nhé, dân thường chả dám nói tiếp. Mình đùa
với con bạn, bảo dân này đích thị thuộc loài động vật có tiền. Nó cười. Nhưng
bỡn vui vẻ thế chứ kỳ thực lãnh đạo tỉnh mà tầm vóc lẫn tư cách cứ “cao cả” ở
cái mức như Huỳnh Tấn Thành thì làm thế nào để đòi hỏi ở dân. Toàn lũ ăn tục
nói phét, chỉ ăn đất và nắc nhau là giỏi. Đến đây lại nhớ tết này quên hỏi lão
anh, người ở đấy, thấy mấy chuyện bệ rạc của tỉnh sao chả nói lại cứ rón rén thắc
mắc những chuyện tận đẩu tận đâu mà thông tin được phát ra từ những cái hầm cầu
rách việc.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
P/S: Xem ảnh dàn sao nhí cho đỡ chán.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7013/6799943779_b966693c1b_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://farm8.staticflickr.com/7013/6799943779_b966693c1b_z.jpg" width="266" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
Bố chàng mê Đàm Vĩnh Hưng nên đặt tên cho chàng là Lương Vĩnh Hưng. Mr Đàm sướng nhé! ;-)&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7026/6799944033_a3f9131c28_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://farm8.staticflickr.com/7026/6799944033_a3f9131c28_z.jpg" width="277" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
Em gái Lương Vĩnh Hưng, nàng tên là Lương Tiểu Băng. ;-)&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7161/6799942367_8b988885c5_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://farm8.staticflickr.com/7161/6799942367_8b988885c5_z.jpg" width="266" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
Giai này là Bùi Thạc Chuyên. Theo mẹ giai thì bố nó họ Bùi nên rất khó đặt tên cho con, thấy cái tên Bùi Thạc Chuyên hay hay và chàng làm phim cũng tử tế, thế là đặt luôn.&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7162/6799943557_faef843018_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://farm8.staticflickr.com/7162/6799943557_faef843018_z.jpg" width="266" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Bùi Thạc Chuyên hôn Lương Tiểu Băng&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7020/6799942809_7b2a582b8a_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://farm8.staticflickr.com/7020/6799942809_7b2a582b8a_z.jpg" width="266" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Em này chưa biết tên gì vì quên hỏi. Hehe!&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8384216286765162181-6887280034582596696?l=www.hacao.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hacao.net/2012/02/vua-tet-buon.html</link><author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</author><thr:total>11</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181.post-8333733786784035732</guid><pubDate>Tue, 31 Jan 2012 10:17:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-01T19:09:49.788+07:00</atom:updated><title>Các thể loại bạn</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7031/6794845837_d05702b1ac_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="212" src="http://farm8.staticflickr.com/7031/6794845837_d05702b1ac_z.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Vừa lướt qua vài bài viết, định chặt chém mở hàng nhưng nghĩ
đi nghĩ lại thấy vẫn còn mồng, nên thôi. Hết mồng hẳn chém cũng chưa muộn. ;-)
Giờ điểm sơ các thể loại bạn trong mùa tết này cái đã.&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7016/6794846095_66e40d0d18_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="212" src="http://farm8.staticflickr.com/7016/6794846095_66e40d0d18_z.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7143/6794846341_f443295a0f_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="212" src="http://farm8.staticflickr.com/7143/6794846341_f443295a0f_z.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
Vài năm trước còn sung mãn nên tết năm nào mình cũng cho họp
lớp C1 (chuyên xã hội). Chả hiểu sao cái lớp ấy phải có mình thì chúng nó mới tụ tập lại chứ
mình mà chả nói năng gì là y như rằng tan đàn xẻ nghé. Mặc ai nấy đi. Mấy năm
nay phần hết hơi, mệt mỏi cuộc đời phần lười, mình chả tổ chức gì cả nên bạ đâu gặp nấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7015/6794684941_c4fe051bbc_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://farm8.staticflickr.com/7015/6794684941_c4fe051bbc_z.jpg" width="212" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7162/6794684065_ffb865efef_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://farm8.staticflickr.com/7162/6794684065_ffb865efef_z.jpg" width="212" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7149/6794684443_49821810da_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="212" src="http://farm8.staticflickr.com/7149/6794684443_49821810da_z.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7152/6794686123_f6aa1a7c0b_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="212" src="http://farm8.staticflickr.com/7152/6794686123_f6aa1a7c0b_z.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7150/6794687443_d5f4f37018_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://farm8.staticflickr.com/7150/6794687443_d5f4f37018_z.jpg" width="212" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7019/6794687623_977b3ee9d7_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="212" src="http://farm8.staticflickr.com/7019/6794687623_977b3ee9d7_z.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7021/6794687931_dbe3a264a9_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://farm8.staticflickr.com/7021/6794687931_dbe3a264a9_z.jpg" width="212" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7162/6794688063_86b059bb28_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="212" src="http://farm8.staticflickr.com/7162/6794688063_86b059bb28_z.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7012/6794689115_4e76471f40_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="212" src="http://farm8.staticflickr.com/7012/6794689115_4e76471f40_z.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7029/6794689831_581f476da1_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="212" src="http://farm8.staticflickr.com/7029/6794689831_581f476da1_z.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7021/6794690449_00f89a15bb_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://farm8.staticflickr.com/7021/6794690449_00f89a15bb_z.jpg" width="212" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7022/6794690883_8e5a94d0d1_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://farm8.staticflickr.com/7022/6794690883_8e5a94d0d1_z.jpg" width="212" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7035/6794692801_dc72739607_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="212" src="http://farm8.staticflickr.com/7035/6794692801_dc72739607_z.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8384216286765162181-8333733786784035732?l=www.hacao.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hacao.net/2012/01/cac-loai-ban.html</link><author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</author><thr:total>1</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181.post-2738062085330311456</guid><pubDate>Tue, 31 Jan 2012 01:56:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-01T19:09:56.187+07:00</atom:updated><title>Khai đao, à không, phải gọi là...khai bút</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: left;"&gt;
Hôm nay, thày tướng bảo đẹp ngày, mình thì thấy đẹp giời để
khai bút, thì khai bút…&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Về, trai duyên giữ lap, trai đẹp giành tab, gái xinh ấm ức
ngồi máy bàn, mình thành cộng sản chân chính, trắng tay, chả làm ăn được gì.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;Trai duyên ngày nào bé tẹo, thấy mình là bám như sam,
buông ra là khóc dai như giẻ rách. Nay phổng phao, cao hơn cả mình. Dụ, áo cũ
chật cả rồi, Hà mua áo cho con, tết gom tiền lì xì con trả lại. Hỏi này Bin, thế
có bồ sao mà “ngựa” thế? Bảo “hông ua” (không đâu – tiếng địa phương), có bạn
gái tốn tiền dữ lắm! Hỏi, thế đã từng hay sao mà biết có bạn gái thì tốn tiền?
Bảo, không, con thấy từ mấy đứa bạn. Hihi. Mua cho mấy cái, trả khối! Cho luôn con lap để khỏi tranh nhau với em.&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7023/6792935867_2e32577d0e_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://farm8.staticflickr.com/7023/6792935867_2e32577d0e_z.jpg" width="212" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7025/6792937137_24b85aa54e_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="212" src="http://farm8.staticflickr.com/7025/6792937137_24b85aa54e_z.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;
Còn đây là...trai đẹp&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7015/6792936781_eaf3e742f9_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://farm8.staticflickr.com/7015/6792936781_eaf3e742f9_z.jpg" width="212" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://farm8.staticflickr.com/7161/6792937529_0a3e982270_z.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="212" src="http://farm8.staticflickr.com/7161/6792937529_0a3e982270_z.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;span style="text-align: left;"&gt;&amp;nbsp;Còn gái xinh nữa, cơ mà đang béo ú nên ngại lên hình.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8384216286765162181-2738062085330311456?l=www.hacao.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hacao.net/2012/01/khai-ao-khong-phai-goi-lakhai-but.html</link><author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8384216286765162181.post-6022981251854194399</guid><pubDate>Fri, 20 Jan 2012 17:38:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-13T12:02:21.739+07:00</atom:updated><title>Mệt và cạn</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Cuối năm nhìn lại, mấy năm nay mình dồn hết công sức cho trang giải trí. Giờ đã cùn mòn, cạn kiệt. Điều an ủi
duy nhất trong hàng loạt bài viết, có vài bài còn thứ để nhớ và trang ấy ít
nhiều có màu sắc.&lt;/div&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;b&gt; &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Cuối năm nhìn lại, riêng tư
dang dở, bỏ ấm lạnh mốc meo để cắm đầu vào chữ nghĩa để cuối cùng nhìn thấy cái bảng thu nhập nó mỉa mai mình.
Được &lt;a href="http://thaimeo.info/blog/2011/08/ai-giam-sat-nh%E1%BB%AFng-ng%C6%B0%E1%BB%9Di-giam-sat/"&gt;thế này&lt;/a&gt; đã phúc.&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Năm mới có lẽ mình sẽ chuyển sang trạng thái ngây thơ, ngơ
ngác. Ai hỏi gì cũng vờ như chả biết, cứ mơ mơ màng cho sướng. Biết nhiều khổ nhiều chứ chả béo bổ gì. Nhìn quanh thấy lắm đứa nhờ cái hiền
lành, ngơ ngác (chả biết vờ hay thật) mà sướng thật, mình bao giờ cũng làm gấp 3 gấp 4 người khác cứ vẫn long đong.&amp;nbsp;Ấy chưa kể đôi khi sự cần mẫn quá mức của mình sẽ tự biến
mình trở nên rẻ mạt. Đời càng viết chả biết thế nào, mình càng viết càng rẻ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
Cuối năm xả, sang năm mong được tự do để có thời gian nạp năng lượng và thôi chịu trách nhiệm với bất
kỳ nơi nào vì đã mệt và cạn. Sang năm muốn viết gì đó cho mình và biết chăm sóc mình một tý để dẫu có long đong vẫn còn cái lý của nó.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8384216286765162181-6022981251854194399?l=www.hacao.net' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hacao.net/2012/01/met-va-can.html</link><author>noreply@blogger.com (Hà Cao)</author><thr:total>4</thr:total></item><language>en-us</language><media:rating>nonadult</media:rating></channel></rss>

