<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" media="screen" href="/~d/styles/rss2full.xsl"?><?xml-stylesheet type="text/css" media="screen" href="http://feeds.feedburner.com/~d/styles/itemcontent.css"?><rss xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/" xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:gd="http://schemas.google.com/g/2005" xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0" version="2.0"><channel><atom:id>tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670</atom:id><lastBuildDate>Thu, 24 May 2012 06:51:59 +0000</lastBuildDate><category>Tình yêu</category><category>Những câu nói hay nhất</category><category>Quan trọng</category><category>Ebooks</category><category>Giáo dục</category><category>Truyện ngắn</category><category>Góc nhìn khác</category><category>Tản mạn cuối tuần</category><category>Điển tích</category><category>Quà tặng cuộc sống</category><category>hermione9333</category><category>Kỉ niệm</category><category>Thế giới hiện tại</category><category>Nơi nào có ý chí nơi đó có con đường</category><category>Danh ngôn</category><category>SAEDI</category><category>Phật giáo</category><category>Kĩ năng mềm</category><category>Tình bạn</category><category>Văn học xưa</category><category>Sách</category><category>Nhân vật</category><category>Cổ học tinh hoa</category><category>Video</category><category>Đọc và suy ngẫm</category><title>I'm the story I was telling</title><description>Cỏ dại luôn được xem là tầm thường. Nhưng cỏ dại luôn là loài kiên cường, dù bị nhổ vẫn có thể mọc. Phát triển rất tươi tốt bên cạnh những người bạn khác</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/</link><managingEditor>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</managingEditor><generator>Blogger</generator><openSearch:totalResults>108</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>25</openSearch:itemsPerPage><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="self" type="application/rss+xml" href="http://feeds.feedburner.com/ImTheStoryIWasTelling" /><feedburner:info xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" uri="imthestoryiwastelling" /><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com/" /><feedburner:emailServiceId xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0">ImTheStoryIWasTelling</feedburner:emailServiceId><feedburner:feedburnerHostname xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0">http://feedburner.google.com</feedburner:feedburnerHostname><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-6025144712746737730</guid><pubDate>Thu, 17 May 2012 07:00:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-05-17T14:00:42.953+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Văn học xưa</category><title>Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình ...</title><description>&lt;div style="color: red; font-weight: bold; text-align: center;"&gt;Nhân gian tự hữu hoa như vũ&lt;br /&gt;Thiếp thị hoa trung đệ kỷ nhân&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Cuộc  đời vô tình, tạo hóa khéo trêu ngươi, có chăng trách hữu duyên mà vô  phận. Bởi lẽ tình yêu và thân phận mãi là câu hỏi trên cõi nhân gian.  Phần nhiều là xót xa, vô vọng, như cánh hoa rơi nổi trôi trong dòng nước  vô tình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://seablogs.zenfs.com/u/xilGf1mQHAKR6iVax0ERqw--/photo/ap_20091031054712208.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Đâu có nhiều mối duyên nợ kỳ lạ như "thiên ý" trong cuộc đời.&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;Tích xưa kể rằng: Đời nhà Đường có chàng thư sinh tên Vô Hựu &lt;span&gt;một  hôm lang thang thơ thẩn bên dòng nước Bích Câu. Chợt chàng bắt gặp một  chiếc lá đỏ dập dềnh trôi xuôi như vương vấn, chờ đợi chàng lãng tử.  Chàng vớt chiếc lá lên xem thì thấy trong lá có đề thơ:&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: blue; font-weight: bold;"&gt;Nước chảy sao mà vội&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue; font-weight: bold;"&gt;Cung sâu cả buổi nhàn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue; font-weight: bold;"&gt;Ân cần khuyên lá thắm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue; font-weight: bold;"&gt;Đi mãi tới nhân gian…&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Những  lời thơ như tiếng lòng thổn thức của một cung nữ sống trong cô đơn,  buồn tẻ khiến tâm hồn chàng thi sĩ rung lên nỗi đồng cảm. Chàng mang  chiếc lá đỏ về cất giữ như một người bạn tri âm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyên dòng nước  đó chảy ra từ cung vua, Vô Hựu cảm khái cũng lấy một chiếc lá đỏ đề thơ  họa lại rồi lên thượng nguồn dòng nước thả xuống. Như một lời cảm  thông, như một sự khắc khoải, vừa chờ đợi, vừa hy vọng...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: blue; font-weight: bold;"&gt;Đã nghe lá thắm đề thơ oán&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: blue; font-weight: bold;"&gt;Trên lá đề thơ định gởi ai?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span&gt;Kỳ  lạ thay, hay hữu duyên thay, cung nhân tên Hàn Thuý Tần là người thả chiếc lá đó lại bắt được chiếc lá đề thơ của Vu Hựu.  Nàng như được sưởi ấm cõi lòng với người bạn tri kỷ không biết mặt biết  tên.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span&gt;&lt;img src="http://seablogs.zenfs.com/u/xilGf1mQHAKR6iVax0ERqw--/photo/ap_20091031055752233.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span&gt;Vài  năm sau, nhà vua thải ra 3000 cung nữ, trong đó có Hàn Thúy Tần. Chàng trai Vu Hựu vô tình gặp gỡ  và cưới Hàn thị. Hai người nên duyên mà cũng không hề biết chuyện lá đỏ  đề thơ. Một hôm vô tình Vô Hựu tìm thấy chiếc lá đề thơ của mình cất  trong rương của vợ và mới biết được nỗi lòng của người cung nữ đa tình, tài hoa khi xưa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mối tình "lá thắm đề thơ" đã trở thành điển tích văn học diễn tả mối nhân duyên trời định.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng cuộc đời đâu hữu ý, tình người đâu luôn gặp nhân duyên?&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="color: blue; text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Lạc hoa hữu ý, lưu thủy vô tình&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Cánh  hoa rơi in bóng xuống dòng nước nhưng nước đâu có lưu tâm ghi lại bóng  hình. Nước thật vô tình cuốn hoa theo dòng trôi, trôi đi, xa mãi. Cuộc  đời cũng vậy, mọi chuyện rồi cũng như cánh hoa trôi theo dòng nước, rồi  cũng trôi xa. Cái tình của cánh hoa sao lưu luyến, cái vô tình của dòng  nước sao thờ ơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://seablogs.zenfs.com/u/xilGf1mQHAKR6iVax0ERqw--/photo/ap_20091031055638267.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Có  những thứ ta chẳng mong đợi thì lại đến. Có những thứ thì với mãi mà  vẫn xa tầm tay. Mới hay tình cảm không bao giờ được cho là đủ, thân phận  không bao giờ được xem là tròn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="color: blue; text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Có ý trong hoa, hoa chẳng nở&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Vô tình gieo liễu, liễu xanh um&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;Chẳng  phải thuyết giáo nhà Phật đã dạy sung sướng hay khổ đau đều do chúng  sinh tự nhận thấy đó sao. Cho là đủ thì là đủ, cảm thấy khuyết thì là  khuyết. Và nhân duyên, người ta vẫn cho là trời định hết nhưng phần lớn  đều do lòng người cả. Có tình yêu, có đam mê, con người vẫn tự tạo cho  mình những gặp gỡ mà nên duyên nên phận đó thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Lạc hoa hữu ý tùy lưu thủy&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Lưu thủy vô tình luyến lạc hoa&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="text-decoration: underline;"&gt;Bonus:&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;Chuyện hôm qua như dòng nước chảy về đâu&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mãi xa ta không sao giữ được&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hôm nay lại có bao chuyện ưu phiền&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Làm rối cả lòng ta&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Rút dao chém xuống nước, nước càng chảy xiết&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nâng chén tiêu sầu, càng sầu thêm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Gió sớm mai thổi đi bốn phương&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Xưa nay chỉ thấy người nay cười&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Có ai nghe thấy người xưa khóc đâu ...&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-6025144712746737730?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/2012/05/hoa-roi-huu-y-nuoc-chay-vo-tinh.html</link><author>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-3035028242151693016</guid><pubDate>Wed, 09 May 2012 06:46:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-05-09T13:46:54.835+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Tản mạn cuối tuần</category><title>ATTITUDE IS EVERYTHING !</title><description>&amp;nbsp;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;strong&gt;If all the letters from A to Z in the alphabet of  English value in turn from 1 to 26, e.g,  A value 1, B value 2, C value  3... Can you guess what is the important thing in our life? What can  bring us success?(100 is the highest point)&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;                    &lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;                   Money? No, it isn't. Let's see:&lt;br /&gt;                                    MONEY = M+O+N+E+Y = 13+15+24+5+25 = 72&lt;br /&gt;                        Knowledge? No, it isn't. Let's see:&lt;br /&gt;                                              KNOWLEDGE = 96&lt;br /&gt;                        Luck? No, it isn't. Let's see:&lt;br /&gt;                                              LUCK = 47&lt;br /&gt;                       Love? No, it isn't. Let's see:&lt;br /&gt;                                             LOVE = 54&lt;br /&gt;                        Leadership? No, it isn't. Let's see:&lt;br /&gt;                                             LEADERSHIP = 89&lt;br /&gt;                        Or Hard work? No, it isn't. Let's see:&lt;br /&gt;                                             HARD WORK = 98&lt;br /&gt;                   &lt;span style="font-size: medium;"&gt;&lt;span style="color: magenta; font-weight: bold;"&gt; And Please look at this:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: magenta; font-weight: bold;"&gt;                                   ATTITUDE = 1+20+20+9+20+21+4+5=100 &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;          &lt;strong&gt;  Yes, attitude is everything. You change your attitude and you change  your life as well. Please remember that your life is  up to your  attitude!&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;em&gt;From Inspiration Stories&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-3035028242151693016?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/2012/05/attitude-is-everything.html</link><author>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-9103600643411808648</guid><pubDate>Mon, 23 Apr 2012 15:55:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-04-23T22:55:14.503+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Tản mạn cuối tuần</category><title>Vô đề 1</title><description>Có một lão hòa thượng hỏi một tiểu hòa thượng: "Nếu con bước về trước sẽ chết, lùi về sau cũng chết, vậy con sẽ đi thế nào?" Tiểu hòa thượng không chút do dự: "Con sẽ đi sang bên cạnh"&lt;br /&gt;Trời không tuyệt đường con người, có lúc gặp phải hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan, hãy dừng lại, đổi khía cạnh khác mà suy nghĩ: "bên cạnh cũng là đường"&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-9103600643411808648?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/2012/04/vo-e-1.html</link><author>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-2443432277732009057</guid><pubDate>Wed, 18 Apr 2012 15:09:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-04-18T22:10:44.096+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Đọc và suy ngẫm</category><title>Cách chia hai đồng tiền</title><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://direct1.anhso.net/original/10/108167/184201222943760.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="230" src="http://direct1.anhso.net/original/10/108167/184201222943760.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;Chú bé Lula, sinh ra vào tháng 10 năm 1945, tại&amp;nbsp; 1 gia đình nông dân ở Ba-Tây (Brazil).&lt;br /&gt;Vì nhà nghèo, nên từ lúc mới 4 tuổi, thằng nhỏ đã phải đi bán  đâu-phụng ngoài đường, nhưng vẫn quần áo tả tơi, và&amp;nbsp; thiếu ăn. Sau khi  được lên tiểu học, l úc đó đã dọn lên thủ đô Rio de Janeiro, sau buổi  học chú bé thường hay cùng với 2 người bạn cùng lứa đi đánh giầy ở đâu  đường, hôm nào không có khách, thì coi như là nhịn đói.&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Năm 12 tuổi, vào 1 buổi xế chiều, có 1 người khách, là chủ 1 tiệm  giặt ủi và nhuộm áo quần&amp;nbsp; đến chiếu cố, 3 đứa trẻ chạy lại chào hàng.  Ông chủ tiệm nhin vào&amp;nbsp; 3 cặp mắt van xin khẩn khoản đó , không biết  quyết định chọn đứa nào. Cuối cùng ông ta nói: Đứa nào cần tiền nhất,  thì tôi cho nó đánh giầy, và sẽ trả công 2 đồng.&lt;br /&gt;Công đánh 1 đôi giầy chỉ có 20 xu , 2 đồng đúng là 1 món tiền rất lớn. 3 cặp mắt đều sáng lên.&lt;br /&gt;Một đứa nhỏ nói: từ sáng đến giờ cháu chưa được ăn gì cả, nếu không kiếm được tiền hôm nay, cháu sẽ chết đói!&lt;br /&gt;Đứa khác nói: “Nhà cháu đã hết thức ăn từ 3 ngày nay, mẹ cháu lại  đang bệnh, cháu phải mua thức ăn cho cả nhà tối nay, nếu không thì lại  bị ăn đòn…“&lt;br /&gt;Cậu Lula nhìn vào 2 đồng bạc trong tay ông chủ-tiệm, nghĩ ngợi 1 lúc,  rồi nói: “Nếu cháu được&amp;nbsp; ông cho kiếm 2 đồng này, thì cháu sẽ chia cho 2  đưá đó mỗi đứa 1 đồng!!!”&lt;br /&gt;Câu nói của Lula làm Ông chủ Tiệm và 2 đứa nhỏ kia rất là ngạc nhiên.&lt;br /&gt;Cậu giải thích thêm: “Tụi nó là bạn thân nhất của cháu, đã nhịn đói  hết 1 ngày rồi , còn cháu thì hồi trưa còn ăn được ít đậu phụng, nên có  sức đánh giầy hơn chúng nó. Ông cứ để cháu đánh đi, chắc chắn Ông sẽ&amp;nbsp;  hài lòng.”&lt;br /&gt;Cảm động trước câu nói của thằng nhỏ, Ông chủ tiệm đã trả cho hắn 2  đồng bạc , sau khi được hắn đánh bóng đôi giầy. Và thằng nhỏ Lula giữ  đúng lời, đã đưa ngay cho 2 đứa bạn mỗi đứa 1 đồng.&lt;br /&gt;Vài ngày sau, Ông chủ Tiệm đã tìm đến thằng nhỏ Lula, nhận chú bé cứ  sau buổi tan học là đến học nghề ở tiệm giặt nhuộm của ông ta, và bao cả  bữa cơm tối . Tiền lương lúc học nghề tuy là rất thấp, nhưng so với  đánh giầy thì khá hơn rất nhiều.&lt;br /&gt;Thằng bé hiểu rằng: Chính vì mình đã đưa tay giúp đỡ những người khốn  đốn, nên mới đem đến cho mình cơ hội làm thay đổi cuộc đời.&lt;br /&gt;Từ đó , miễn là có khả năng, chú bé Lula không ngần ngại giúp đỡ những người sống khốn khổ hơn mình.&lt;br /&gt;Sau, Lula nghỉ học đi làm thợ trong 1 nhà máy, để bênh vực cho quyền  lợi của những&amp;nbsp; người thợ, cậu ta tham gia vào công-đoàn, năm 45 tuổi,  Lula lập ra đảng Lao-Công.&lt;br /&gt;Năm 2002 , trong cuộc ứngcử tổng-thống, khẩu hiệu của Lula là: Ba bữa  cơm no cho tất cả những người trong quốc gia này. Và đắc cử làm Tổng  Thống&amp;nbsp; xứ Brazil.&amp;nbsp; Năm 2006 đắc cử nhiệm kỳ 2, cho 4 năm tới.&lt;br /&gt;Trong 8 năm tại chức, Ông ta đã thực hiện đúng lời mình đã hứa: -93%  trẻ em và 83% người lớn ở nước này được no ấm. Thực hành đúng tâm niệm:  giúp đời!!!&lt;br /&gt;Và nước Ba-tây dưới sự lãnh đạo của Ông đã không còn là “con khủng  long nhai cỏ” mà đã trở nên “Con mãnh sư Mỹ Châu”.&amp;nbsp; Và xây nên&amp;nbsp; nền kinh  tế đứng thứ 10 trên thế giới.&lt;br /&gt;Luiz Inácio Lula da Silva: đó là tên của vị tổng thống Brazil ( 2002 – 2010 )&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-2443432277732009057?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/2012/04/cach-chia-hai-ong-tien.html</link><author>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-860905358837472067</guid><pubDate>Sun, 15 Apr 2012 04:37:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-04-15T11:37:13.202+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Tình yêu</category><title>Bí mật không thể nói</title><description>&lt;b&gt;Cô vốn là một người con gái xinh đẹp. “Vệ tinh” xung quanh cô nhiều  không kể siết, nhưng cô bỏ ngoài tai tất cả để chọn anh - một công nhân  làm việc ở nhà máy, thu nhập còn không đủ cho 3 bữa ăn hàng ngày. Cô  chấp nhận từ bỏ cả gia đình, thậm chí là công việc đầy tương lai của  mình để cưới anh.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt; &lt;br /&gt; &lt;i&gt;Sau khi kết hôn, anh và cô mượn được  nhà kho của một người bạn, họ sắp xếp lại thành một tổ ấm giản dị. Mùa  đông đến, căn nhà kho trống trải hút gió lại càng trở nên lạnh giá. Khi  ấy chưa đủ tiền mua chăn, cô thường bị giật mình tỉnh dậy giữa đêm vì  lạnh.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;i&gt;Những lúc đó, anh chỉ biết ôm chặt cô vào lòng,  dùng hơi ấm của cơ thể sưởi ấm cho cô. Một ngày cô trở về nhà với vẻ mặt  thất thần nhợt nhạt, anh lo lắng hỏi cô có phải bị bệnh rồi không? Cô  chỉ mỉm cười nói: “Em hơi mệt thôi!” rồi hân hoan rút từ trong túi ra  một tờ bạc nhét vào tay anh:&lt;/i&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; “Chúng mình có tiền rồi anh ạ, mình đi mua một chiếc chăn thật ấm để đắp nhé.”&lt;br /&gt; &lt;br /&gt;&lt;b&gt;Anh  sững người ngạc nhiên nhìn tờ tiền trong tay cô, giọng run run: “Làm  sao em lại có nhiều tiền vậy?” Cô vui vẻ kể lại cho anh tiền là do cô  kiếm được khi đi phát tờ rơi. Cô phải đứng từ sáng đến tối mới được trả  ngần ấy tiền. Nói rồicô vội vàng kéo anh ra khỏi nhà, không cho anh hỏi  thêm điều gì nữa.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;b&gt;Họ mua môt cái chăn vừa tầm tiền. Từ đó, giữa đêm cô không còn bị giật mình thức giấc nữa.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Vài  năm sau, anh tìm được công việc tốt hơn, rồi kiếm được nhiều tiền, tự  mở công ty. Không bao lâu anh đã xây cho cô một ngôi nhà khang trang,  mua ô tô cùng rất nhiều đồ dùng đắt tiền khác. Anh nói muốn dành cho cô  một cuộc sống ấm no đầy đủ bù đắp lại những tháng ngày khó khăn vất vả  trước đây. Cuộc sống bỗng vụt thay đổi khiến cô có phần bàng hoàng chưa  kịp thích nghi với điều kiện mới.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;i&gt;Ngày chuyển nhà, anh  bảo những đồ đạc cũ trong căn nhà kho của họ trước đây anh đều muốn vứt  đi không giữ lại bất cứ cái gì. Nhưng cô khăng khăng nói muốn giữ lại  cái chăn để đắp. Và rồi một thời gian dài nữa họ vẫn dùng cái chăn cũ  ấy, giờ đây nó đã trở nên xù xì cũ kĩ, còn bị rách khá nhiều chỗ. Anh  không ngừng phàn nàn với cô:&lt;/i&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; “Thôi bỏ cái chăn cũ này đi  em, mình có thể mua một cái chăn mới ấm áp và tốt hơn rất nhiều. Em xem  cả nhà mình toànnhững đồ đắt tiền, nhìn cái chăn cũ này trong nhà trông  thật chướng mắt”.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Nhưng cô vẫn cố chấp nhất quyết giữ lại cái  chăn cũ ấy, vì chỉ khi đắp nó cô mới cảm thấy ấm áp và được che chở. Một  hôm, anh về nhà mang theo một cái chăn mới và nhất quyết bảo cô bỏ cái  chăn cũ đi.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;i&gt;Lần này dù không nỡ nhưng cô vẫn nghe theo lời  anh. Từ đó, hàng đêm cô ngủ không còn ngon giấc nữa, trong lòng cô lúc  nào cũng cảm thấy thấp thỏm lo lắng khiến cô lại không ngừng giật mình  giữa đêm. Và mỗi lần tỉnh dậy như thế, hai mắt cô lại đầm đìa nước.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;i&gt;Anh  vốn không biết rằng để mua được cái chăn đó cô đã phải đi bán máu lấy  tiền chứ không phải đi phát tờ rơi như cô nói với anh. Lần đầu tiên bán  máu, biết bao đau đớn, cũng chỉ vì muốn có cái chăn này. Vậy mà anh lại  nỡ vất bỏ nó.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;i&gt;Cô dần cảm thấy anh không còn yêu cô như  xưa nữa. Một ngày anh có việc gấp phải ra ngoài, quên mang theo máy tính  xách tay quen thuộc. Trên màn hình của anh vẫn hiện lên trang blog anh  viết hàng ngày. Và cô bất chợt đọc được dòng chữ anh hình như mới viết  không lâu.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;b&gt;“Ngày hôm ấy em từ đâu về khuôn mặt tái xanh  nhợt nhạt khiến cho tôilo lắng vô cùng. Rồi em nói em đi phát tờ rơi để  mua chăn cho hai đứa. Tối hôm đó chúng tôi nằm ngủ ấm áp trong chiếc  chăn mới, thấy em nằm cuộn tròn trong lòng tôi say trong giấc ngủ, tôi  thương em biết bao. Đã bao đêm rồi em không được ngủ ngon đến vậy. Và  rồi tình cờ tôi nhìn thấy trên tay em có một vết sưng nhỏ, dường như bị  kim tiêm đâm vậy. Tôi bỗng hiểu ra tất cả.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;b&gt;Hóa ra em nói  dối tôi em đi phát tờ rơi, thực ra em đã đi bán máu để có tiền mua  chăn, chỉ vì một cái chăn mà em đã phải khổ sở đau đớn đến vậy. Đêm đó  tôi đã khóc vì thương em và cũng thầm hứa sẽ cố gắng làm việc, phấn đấu  trở thành một người thành đạt, để có thể bù đắp lại những ngày tháng  khốn khó này cho em. Và giờ đây tôi đã thực hiện được lời thề đó.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;b&gt;Hôm  qua tôi quyết định đến trạm hiến máu, tôi chỉ muốn cảm nhận một chút  nỗi đau em từng trải qua. Khi chiếc kim tiêm đâm vào mạch máu, một cảm  giác nhóibuốt lan dọc khắp cơ thể. Nhưng tôi không thấy đau, ngược lại,  rất hạnh phúc. Tôi lấy tiền bán máu và đi mua chiếc chăn mới này. Tôi  muốn nó là món quà bất ngờ dành cho em...”&lt;/b&gt;&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; &lt;i&gt;Nước mắt cô  đã ướt đẫm tự độ nào. Hóa ra tình yêu của anh dành cho cô vẫn sâu đậm và  lớn lao đến vậy. Mùa đông năm nay anh đã đổi máu của mình tặng cho cô  chiếc chăn ấm, có lẽ đó cũng sẽ là chiếc chăn ấm áp nhất cô có trong  đời...&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-860905358837472067?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/2012/04/bi-mat-khong-noi.html</link><author>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-1674902369933371453</guid><pubDate>Thu, 12 Apr 2012 10:18:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-04-12T17:20:15.366+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Quà tặng cuộc sống</category><title>Chuyện Tình Yêu Và Lý Trí</title><description>&lt;span id="yui-gen1" style="font-family: Verdana,Arial; font-size: medium;"&gt;Ngày xửa ngày xưa, trước khi loài  người xuất hiện, đức hạnh và những thói xấu sống lơ lửng xung quanh nhau  và cuộc sống đối với chúng vô cùng chán nản khi chẳng tìm thấy việc gì  đó để làm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày nọ, đức hạnh và thói xấu tập trung lại và bàn về một trò chơi  nào đó. Thông Minh đề xuất: "Chúng ta cùng chơi trò trốn tìm nào! ". Tất  cả đều đồng ý và vui vẻ bắt đầu trò chơi. Lý Trí la lớn: "Này các bạn,  tôi xung phong làm người tìm, các bạn trốn đi nhé! ". &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;span id="yui-gen1" style="font-family: Verdana,Arial; font-size: medium;"&gt;&lt;br /&gt;Lý Trí đứng tựa vào một gốc cổ thụ và bắt đầu đếm: "Một, hai, ba…"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đức Hạnh và Thói Xấu cuống cuồng đi tìm chỗ để nấp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dịu Dàng nấp sau mặt trăng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Phản Bội nấp sau những vườn bắp cải. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yêu Mến cuộn tròn giữa những đám mây. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nồng Nàn trốn ngay giữa trung tâm của trái đất. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nói Dối giấu mình phía sau của tảng đá nằm bên dưới của một hồ lớn. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tham Lam trốn trong một bao tải…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và Lý Trí đã đếm đến bảy mươi… tám mươi… chín mươi. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc này, tất cả đều tìm được một chỗ ẩn nấp cho mình, ngoại trừ Tình  Yêu. Tình Yêu không thể tìm cho mình một chỗ để trốn. Và đó cũng lý giải  vì sao thật khó khăn để che giấu Tình Yêu trong trái tim mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi Lý Trí đếm tới một trăm, Tình Yêu nhảy đại vào một bụi hoa hồng gần  đó và bị những gai nhọn đâm. Tình Yêu cố nén đau mà không lên tiếng  nhưng lại được tận hưởng hương thơm quyến rũ của từng đóa hồng…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lý Trí bắt đầu tìm kiếm. Lười Biếng được tìm thấy đầu tiên bởi vì Lười  Biếng không có đủ năng lượng để tìm cho mình một chỗ nấp tốt. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó lần lượt Dịu Dàng, Nói Dối, Nồng Nàn, Yêu Mến… cũng được tìm thấy, chỉ trừ Tình Yêu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ghen ghét với Tình Yêu, Ghen Tỵ đã thì thầm vào tai của Lý Trí: "Tôi biết bụi hoa hồng đang ẩn giấu bạn Tình Yêu đấy". &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lý Trí bước đến gần và tìm kiếm. Lý Trí đã xới tung cả bụi hoa mà chẳng  thấy bạn mình đâu bèn sử dụng một cành cây để tìm kiếm và dừng lại khi  trái tim của Lý Trí bị những gai hoa hồng làm cho rỉ máu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình Yêu xuất hiện với hai tay ôm mặt và hai dòng máu chảy ra từ đôi  mắt. Trong lúc tìm kiếm, Lý Trí đã làm hỏng đôi mắt của Tình Yêu. Lý Trí  khóc thét lên: "Tôi phải làm gì đây? Tôi phải làm gì đây? Tôi đã làm  cho bạn mù. Làm cách nào khiến cho bạn thấy đường trở lại bây giờ? "&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình Yêu nói: "Bạn chẳng có cách nào làm cho tôi thấy đường lại. Bây giờ  nếu bạn muốn giúp tôi, hãy làm người dẫn đường cho tôi". Và đó là lý do  vì sao Tình Yêu là mù quáng và luôn đồng hành với Lý Trí.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: #c00000;"&gt;=&amp;gt;&lt;/span&gt; &lt;span id="yui-gen17" style="color: red;"&gt;Khi Tình Yêu lên tiếng thì Lý Trí phải lặng thinh.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-1674902369933371453?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/2012/04/chuyen-tinh-yeu-va-ly-tri.html</link><author>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-7898560802834552928</guid><pubDate>Wed, 28 Mar 2012 13:46:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-03-28T20:46:50.220+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Đọc và suy ngẫm</category><title>Lời thề kết hôn</title><description>Lời thề kết hôn nếu chỉ theo trình tự đọc ra thì sẽ ko có ý nghĩa, ko  thể thực hiện được. Lúc còn trẻ còn khỏe mạnh còn xinh đẹp đương nhiên  yêu, nhưng khi bước sang tuổi trung niên vừa già vừa có nếp nhăn ngày  càng có nhiều bệnh tật, thậm chí còn phải nhìn người mình yêu chết chẳng  lẽ không yêu được sao? Nếu sau này không thể rời xa người mình yêu thì  nên yêu hết mình.Nếu biết người người mình yêu bị bệnh mà không yêu nữa.  thì ko phải là tình yêu thật sự. &lt;br /&gt; Nếu ai biết độ dài của cuộc đời,  cho dù người đó là bác sĩ, cũng không bảo đảm người đó sống lâu trăm  tuổi, cho nên lời thề kết hôn không bảo đảm sẽ bách niên giai lão nhưng  bảo đảm cho dù khỏe mạnh bệnh tật cũng sẽ sống cùng nhau&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-7898560802834552928?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/2012/03/loi-ket-hon.html</link><author>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-4504467466696210620</guid><pubDate>Mon, 27 Feb 2012 16:09:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-27T23:12:11.405+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Quan trọng</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Đọc và suy ngẫm</category><title>Bài học làm người từ một...con chó</title><description>"Một con chó có thể không hiểu được đạo lý làm người nhưng con người có  thể lấy bài học từ con chó để nghiền ngẫm lại chính họ...". Đây là thông  điệp từ câu chuyện thú vị về chú chó Faith, từng lên hình bìa tạp chí  People, được cộng đồng mạng truyền tay nhau những ngày qua. Hãy sống  nhân ái và đừng bao giờ đầu hàng số phận!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt; &lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-6VL23svhpKc/TocU75QBorI/AAAAAAAAexc/a_mqwDDXAkM/s1600/ps_concho2.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/-6VL23svhpKc/TocU75QBorI/AAAAAAAAexc/a_mqwDDXAkM/s1600/ps_concho2.jpg" /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt; &lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-19W_1R3Kr3w/TocU8dE8KHI/AAAAAAAAexg/8IdDeVpSeJM/s1600/ps_concho3.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/-19W_1R3Kr3w/TocU8dE8KHI/AAAAAAAAexg/8IdDeVpSeJM/s1600/ps_concho3.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt; &lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-rmQHQsK_pB4/TocU834dUtI/AAAAAAAAexk/DX43XbGZAeY/s1600/ps_concho4.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/-rmQHQsK_pB4/TocU834dUtI/AAAAAAAAexk/DX43XbGZAeY/s1600/ps_concho4.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt; &lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/--4L4jr-sHdA/TocU9XV4QRI/AAAAAAAAexo/lOjuJThiNsM/s1600/ps_concho5.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/--4L4jr-sHdA/TocU9XV4QRI/AAAAAAAAexo/lOjuJThiNsM/s1600/ps_concho5.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt; &lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-gOlHnX_QDI0/TocU9o88TvI/AAAAAAAAexs/84p0vrf3a1M/s1600/ps_concho6.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/-gOlHnX_QDI0/TocU9o88TvI/AAAAAAAAexs/84p0vrf3a1M/s1600/ps_concho6.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt; &lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-AxIumazp-Xs/TocU-BZpU0I/AAAAAAAAexw/BMNNGu7Ocxc/s1600/ps_concho7.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/-AxIumazp-Xs/TocU-BZpU0I/AAAAAAAAexw/BMNNGu7Ocxc/s1600/ps_concho7.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt; &lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-jKEjZ6I40SU/TocU-nUOjOI/AAAAAAAAex0/1B67-7MbHM0/s1600/ps_concho8.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/-jKEjZ6I40SU/TocU-nUOjOI/AAAAAAAAex0/1B67-7MbHM0/s1600/ps_concho8.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt; &lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-NM7IBdjAM-U/TocU-1f3bpI/AAAAAAAAex4/VwiWjuCE-pg/s1600/ps_concho9.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/-NM7IBdjAM-U/TocU-1f3bpI/AAAAAAAAex4/VwiWjuCE-pg/s1600/ps_concho9.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt; &lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-dKqH7W7QFqU/TocU_bHZDQI/AAAAAAAAex8/FdAxKWsUG7g/s1600/ps_concho10.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/-dKqH7W7QFqU/TocU_bHZDQI/AAAAAAAAex8/FdAxKWsUG7g/s1600/ps_concho10.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt; &lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-f9SBFKRKWBA/TocU_yDNrhI/AAAAAAAAeyA/gfOrxW7bbxw/s1600/ps_concho11.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/-f9SBFKRKWBA/TocU_yDNrhI/AAAAAAAAeyA/gfOrxW7bbxw/s1600/ps_concho11.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt; &lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-EBSts7qpMwY/TocVAX92xAI/AAAAAAAAeyE/UpHRdsvYb6w/s1600/ps_concho12.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/-EBSts7qpMwY/TocVAX92xAI/AAAAAAAAeyE/UpHRdsvYb6w/s1600/ps_concho12.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt; &lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-65H4tKXD-Es/TocVAmSty_I/AAAAAAAAeyI/478to-v3Y_o/s1600/ps_concho13.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/-65H4tKXD-Es/TocVAmSty_I/AAAAAAAAeyI/478to-v3Y_o/s1600/ps_concho13.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt; &lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-nSwhwo1Fvwo/TocVBB3iSAI/AAAAAAAAeyM/kpN9igJV5j4/s1600/ps_concho14.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/-nSwhwo1Fvwo/TocVBB3iSAI/AAAAAAAAeyM/kpN9igJV5j4/s1600/ps_concho14.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt; &lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-1YPNhZv3frs/TocVBiC8RMI/AAAAAAAAeyQ/x_ltIIdExGM/s1600/ps_concho15.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/-1YPNhZv3frs/TocVBiC8RMI/AAAAAAAAeyQ/x_ltIIdExGM/s1600/ps_concho15.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt; &lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-xKPjUBoYR3M/TocVBzWeK9I/AAAAAAAAeyU/RTbOwQSyihE/s1600/ps_concho16.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/-xKPjUBoYR3M/TocVBzWeK9I/AAAAAAAAeyU/RTbOwQSyihE/s1600/ps_concho16.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt; &lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-t3xivo4gc_0/TocVCT727gI/AAAAAAAAeyY/jVMi58SawzE/s1600/ps_concho17.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/-t3xivo4gc_0/TocVCT727gI/AAAAAAAAeyY/jVMi58SawzE/s1600/ps_concho17.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt; &lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-NqLtw2cA2kc/TocVC_H1MnI/AAAAAAAAeyc/Oc8Ou0GgCGw/s1600/ps_concho18.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/-NqLtw2cA2kc/TocVC_H1MnI/AAAAAAAAeyc/Oc8Ou0GgCGw/s1600/ps_concho18.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt; &lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-NrrWk0leJoA/TocVD8RgUKI/AAAAAAAAeyg/i952rWrFoKA/s1600/ps_concho19.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/-NrrWk0leJoA/TocVD8RgUKI/AAAAAAAAeyg/i952rWrFoKA/s1600/ps_concho19.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt; &lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-wQNVBTm--Gc/TocVElk9MzI/AAAAAAAAeyk/XrF-FlVP4Fk/s1600/ps_concho20.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/-wQNVBTm--Gc/TocVElk9MzI/AAAAAAAAeyk/XrF-FlVP4Fk/s1600/ps_concho20.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt; &lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-VYaA7LTXsCA/TocVFV7ehiI/AAAAAAAAeyo/QsBDrgXZSrE/s1600/ps_concho21.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/-VYaA7LTXsCA/TocVFV7ehiI/AAAAAAAAeyo/QsBDrgXZSrE/s1600/ps_concho21.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt; &lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-RdFGZrtTOrA/TocVF5qkMII/AAAAAAAAeys/1Hl4B7w75Qc/s1600/ps_concho23.jpg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;" target="_blank"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/-RdFGZrtTOrA/TocVF5qkMII/AAAAAAAAeys/1Hl4B7w75Qc/s1600/ps_concho23.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt; &lt;b&gt;Theo nld.com.vn&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-4504467466696210620?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/2012/02/bai-hoc-lam-nguoi-tu-motcon-cho.html</link><author>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://4.bp.blogspot.com/-6VL23svhpKc/TocU75QBorI/AAAAAAAAexc/a_mqwDDXAkM/s72-c/ps_concho2.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-7429970851015244808</guid><pubDate>Mon, 27 Feb 2012 15:49:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-03-06T20:31:06.537+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Quà tặng cuộc sống</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Đọc và suy ngẫm</category><title>Chiếc Vòng</title><description>&lt;div class="post-header"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="post-body entry-content" id="post-body-8062064574587180305"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-tmQAWpWbUSI/TyRy56aXkvI/AAAAAAAAlIE/aSackvpXR5M/s1600/198.jpg" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/-tmQAWpWbUSI/TyRy56aXkvI/AAAAAAAAlIE/aSackvpXR5M/s1600/198.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;Một ngày nọ, Vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cận thần thân  tín của mình. Vua bèn nói với ông: "Benaiah này, ta muốn ông mang về  cho ta một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ Sukkot và ta cho ông sáu  tháng để tìm thấy chiếc vòng đó. "&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;Benaiah trả lời: "Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, thưa đức  vua, tôi sẽ tìm thấy nó và mang về cho ngài, nhưng chắc là chiếc vòng ấy  chắc phải có gì đặc biệt? "&lt;br /&gt;&lt;a href="http://draft.blogger.com/blogger.g?blogID=3086490607517917670" name="more"&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Nhà Vua đáp: "Nó có những sức mạnh diệu kỳ. Nếu kẻ nào đang vui nhìn vào  nó, sẽ thấy buồn, và nếu ai đang buồn, nhìn vào nó sẽ thấy vui". Vua  Salomon biết rằng sẽ không đời nào có một chiếc vòng như thế tồn tại  trên thế gian này, nhưng ông muốn cho người cận thần của mình nếm một  chút bẽ bàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa xuân trôi qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng nào để tìm ra một chiếc vòng như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào đêm trước ngày lễ Sukkot, ông quyết định lang thang đến một trong  những nơi nghèo nhất của Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng  rong đang bày những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân  lại hỏi "Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho  người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó  quên đi nỗi buồn không? ". Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên một chiếc  vòng giản dị có khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng chữ trên chiếc  vòng đó, khuôn mặt ông rạng rỡ một nụ cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mừng lễ hội Sukkot.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Nào, ông bạn của ta, " Vua Salomon nói, "Ông đã tìm thấy điều ta yêu  cầu chưa? ". Tất cả những cận thần đều cười lớn và cả chính vua Salomon  cũng cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói: "Nó  đây thưa đức vua". Khi vua Salomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất trên  khuôn mặt vua. Trên chiếc vòng đó khắc dòng chữ: "Điều đó rồi cũng qua  đi"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào chính giây phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng tất thảy những sự khôn  ngoan, vương giả và quyền uy của ông đều là phù du, bởi vì một ngày nào  đó, ông cũng chỉ là cát bụi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;b&gt;Sưu tầm&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;b&gt;Video:&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;object style="height: 390px; width: 640px;"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/BiYB3RNoX_k?version=3&amp;feature=player_detailpage"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowScriptAccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/BiYB3RNoX_k?version=3&amp;feature=player_detailpage" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" allowScriptAccess="always" width="640" height="360"&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-7429970851015244808?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/2012/02/chiec-vong.html</link><author>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://4.bp.blogspot.com/-tmQAWpWbUSI/TyRy56aXkvI/AAAAAAAAlIE/aSackvpXR5M/s72-c/198.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-4123049444500129385</guid><pubDate>Mon, 27 Feb 2012 05:31:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-27T12:31:52.956+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Truyện ngắn</category><title>Cuộc chia tay của những con búp bê</title><description>&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Mẹ tôi giọng khản đặc, từ trong màn nói vọng ra:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;&amp;nbsp; -Thôi, hai đứa liệu mà đem chia đồ chơi ra đi. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Vừa nghe thấy thế, em tôi bất giác run lên bần bật, kinh hoàng đưa cặp mắt tuyện vọng nhìn tôi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Cặp mắt đen của em lúc này buồn thăm thẳm, hai bờ mi đã sưng mọng lên vì khóc nhiều .&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Đêm&amp;nbsp; qua, lúc nào chợp tỉnh, tôi cũng nghe tiếng nức nở, tức tưởi của em.Tôi cứ phải cắn chặt môi để&amp;nbsp; khỏi bật lên tiếng khóc to, nhưng nước mắt cứ tuôn ra như suối, ướt đẫm cả gối và hai cánh tay áo.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Sáng nay dậy sớm, tôi khẽ mở cửa rón rén đi ra vườn, ngồi xuống gốc cây hồng xiêm. Chợt thấy động phía sau, tôi quay lại: em tôi đã theo ra từ lúc nào. Em lặng lẽ đặt tay lên vai tôi. Tôi kéo em ngồi xuống&amp;nbsp; và khẽ vuốt lên mái tóc.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Chúng tôi cứ ngồi im như vậy. Đằng đông, trời hửng dần. Những bông hoa thược dược trong vườn đã thóang hiện trong màn sương sớm và bắt đầu khoe bộ cánh rực rỡ của mình. Lũ chim sâu nhảy nhót trên cành và chiêm chiếp kêu. Ngòai đường, tiếng xe máy, tiếng ôtô và tiếng nói chuyện của những người đi chợ mỗi lúc một ríu ran. Cảnh vật cứ như hôm qua, hôm kia thôi mà sao tai họa giáng xuống anh em tôi nặng nề thế này.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Gia đình tôi khá giả. Anh em tôi rất thương nhau. Phải nói anh em tôi rất ngoan. Nó lại kéo tay tôi nữa. Hồi còn học lớp Năm, có lần tôi đi đá bóng, bị xọac một miếng áo rất to. Sợ mẹ đánh, tôi cứ ngồi lì ngoài bãi không dám về. Nghe lũ bạn tôi mách, em đã đem kim chỉ ra tận sân vận động. Nó bảo:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Anh cởi áo ra, em vá lại cho. Em vá khéo, mẹ không biết được đâu.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Nhìn bàn tay mảnh mai của em dịu dàng đưa mũi kim thoăn thoắt, không hiểu sao tôi thấy ân hận quá. Lâu nay, mải vui chơi bè bạn, chẳng lúc nào tôi chú ý đến em... Từ đấy, chiều nào tôi cũng đi đón em. Chúng tôi nắm tay nhau vừa đi vừa trò chuyện.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Vậy mà giờ đây, anh em tôi sắp phải xa nhau. Có thể sẽ xa nhau mãi mãi. Lạy trời đây chỉ là giấc mơ. Một giầc mơ thôi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Nhưng không, có tiếng dép lẹp kẹp trong nhà và tiếng mẹ tôi:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Thằng Thành, con Thủy đâu?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Chúng tôi giật mình, líu ríu&amp;nbsp; dắt nhau đứng dậy.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Đem chia đồ chơi ra đi! - Mẹ tôi ra lệnh.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Thủy mở to đôi mắt như người&amp;nbsp; mất hồn, lọang choạng bám vào cánh tay tôi. Dìu em vào trong nhà, tôi bảo:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Không phải chia nữa. Anh cho em tất.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Tôi nhắc lại hai ba lần, Thủy mới giật mình nhìn xuống. Em buồn bã lắc đầu:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Không, em không lấy. Em để hết lại cho anh.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Lằng nhằng mãi. Chia ra ! - Mẹ tôi quát và giận dữ đi về phía cổng.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Em tôi sụt sịt bảo:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Thôi thì anh cứ chia ra vậy.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Đồ chơi của chúng tôi cũng chẳng có nhiều. Tôi dành hầu hết cho em: bộ tú khơ lơ, bàn cá ngựa, những con óc biển và bộ chỉ màu. Thủy chẳng quan tâm đến chuyện đó, mắt nó cứ ráo hỏanh nhìn vào khỏang không, thỉnh thoảng lại nấc lên khe khẽ. Nhưng khi tôi vừa lấy hai con búp bê từ trong tủ ra, đặt sang hai phía thì bỗng em tru tréo lên giận dữ:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Anh lại chia rẽ con Vệ Sĩ với con Em Nhỏ ra à? Sao anh ác thế!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Tôi nhìn em buồn bã:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Thì anh đã nói với em rồi. Anh cho em tất cả.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Tôi đặt con Vệ Sĩ vào cạnh con Em Nhỏ giữa đống đồ chơi của Thủy. Cặp mắt em dịu lại, nhưng chợt nghĩ ra điều gì, em lại kêu lên:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Nhưng như vậy lấy ai gác đêm cho anh?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Tôi nhếch mép cười cay đắng.Trước đây có kì tôi tòan mê ngủ thấy ma. Thủy bảo:”Để em bắt con Vệ Sĩ gác cho anh”.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Em buộc con dao díp vào lưng con búp bê lớn và đặt ở đầu giường tôi. Đêm ấy, tôi không chiêm bao thấy ma nữa. Từ đấy, tối tối, sau khi học xong bài, Thủy lại”võ trang” cho con Vệ Sĩ và đem đặt trên đầu giường tôi. Buổi sáng, em tháo dao ra, đặt nó về chỗ cũ, cạnh con Em Nhỏ. Hai con quàng tay lên vai nhau, ghé đầu vào nhau thân thiết. Từ khi về nhà tôi, chúng chưa phải xa nhau ngày nào,nên bây giờ thấy tôi chia chúng ra, Thủy không chịu đựng nổi. Chúng tôi cứ ngồi thừ ra, chẳng muốn chia đôi cũng chẳng muốn thu lại nữa. Một lát sau, em tôi đem&amp;nbsp; đặt hai con búp bê về chỗ cũ. Chúng lại thân thiết quàng tay lên vai nhau và âu yếm ngước nhìn chúng tôi. Thủy bỗng trở nên vui vẻ:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Anh xem chúng đang cười kìa!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Tôi cố vui vẻ theo em, nhưng nước mắt cứ ứa ra.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Bỗng Thủy lại xịu mặt xuống:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Sao bố mãi không về nhỉ? Như vậy là em không được chào&amp;nbsp; bố trước khi đi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Tôi nhìn sang cửa phòng bố. Mấy ngày rồi, bố vẫn biệt tăm. Tôi xót xa nhìn em. Bao giờ nó cũng chu đáo và hiếu thảo như vậy.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Hay anh dẫn em đến trường một lát.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Tôi đứng dậy, lấy chiếc khăn mặt ướt đưa cho em. Thủy lau nước mắt rồi soi gương, chải lại tóc. Anh em tôi dẫn nhau ra đường . Em nắm chặt tay tôi và nép sát vào như những ngày còn nhỏ. Chúng tôi đi chậm chậm trên con đường đất đỏ quen thuộc của thị xã quê hương. Đôi lúc, đột nhiên em dừng lại , mắt cứ nhìn đau đáu vào một gốc cây hay một mái nhà nào đó, toàn những cảnh quen thuộc trên con đường chúng tôi đã đi lại hàng nghìn lần từ thuở ấu thơ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Gần trưa, chúng tôi mới ra đến trường học. Tôi dẫn em đến lớp 4B. Cô giáo Tâm đang giảng bài. Chúng tôi đang đứng nép vào một gốc cây trước lớp. Em cắn chặt môi im lặng, mắt lại đăm đăm nhìn khắp sân trường, từ cột cờ đến tấm bảng tin và những vạch than vẽ ô ăn quan trên hè gạch. Rồi em bật khóc thút thít.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Ôi, em Thủy! – Tiếng kêu sửng sốt của cô giáo làm tôi giật mình.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Em tôi bước vào lớp:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Thưa cô, em đến chào cô... – Thủy nức nở.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Cô Tâm ôm chặt lấy em:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Cô biết chuyện rồi. Cô thương em lắm!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Và cô quay xuống lớp:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Bố mẹ Thủy bỏ nhau. Thủy phải xa lớp ta, theo mẹ về quê ngoại.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Một tiếng”ồ” nổi lên kinh ngạc. Cả lớp sững sờ. Đã có tiềng khóc thút thít&amp;nbsp; của mấy đức bạn thân. Vài đứa mạnh dạn bỏ chỗ ngồi, đi lên nắm chặt lấy tay em tôi như chẳng muốn rời. T&lt;/span&gt;oàn&lt;span lang="VI"&gt; những bạn đánh chuyền, đánh chắt, có cái kẹo, quả táo cũng để dành phần nhau trong suốt mấy năm qua...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Cô giáo Tâm gỡ tay Thủy, đi lại phía bục, mở cặp lấy một quyển sổ cùng với chiếc bút máy nắp vàng đưa cho em tôi và nói:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Cô tặng em. Về trường mới, em cố gắng học tập nhé!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Em đặt vội quyển sổ và cây bút lên bàn:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Thưa cô, em không dám nhận... em không được đi học nữa.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Sao vậy?- Cô Tâm sững sốt.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Nhà bà ngoại em ở xa trường học lắm. Mẹ em bảo sẽ sắm cho em một thúng hoa quả để ra chợ ngồi bán.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;“Trời ơi”, cô giáo tái mặt và nước mắt giàn giụa. Lũ nhỏ cũng khóc mỗi lúc một to hơn. Cuối cùng,sợ làm ảnh hưởng đến giờ học, em tôi ngửng đầu lên, nức nở:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Thôi, em chào cô ở lại. Chào tất cả các bạn,tôi đi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Tôi dắt em ra khỏi lớp. Nhiều thầy cô ngừng giảng bài, ái ngại nhìn theo chúng tôi. Ra khỏi trường, tôi kinh ngạc thấy mọi người vẫn đi lại bình thường và nắng vẫn vàng ươm trùm lên cảnh vật.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Vừa tới nhà, tôi đã nhìn thấy một chiếc xe tải đỗ trước cổng. Mấy người hàng xóm giúp mẹ tôi khuân đồ đạc lên xe.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Cuộc chia tay đột ngột quá. Thủy như người mất hồn, mặt tái xanh như tàu lá. Em chạy vội vào trong nhà mở hòm đồ chơi của nó ra. Hai con búp bê tôi đã đặt gọn vào trong đó. Thủy lấy con Vệ Sĩ ra đặt lên giường tôi, rồi bỗng ôm ghì lấy con búp bê, hôn gấp gáp lên mặt nó thì thào:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Vệ Sĩ thân yêu ở lại nhé! Ở lại gác cho anh tao ngủ nhé! Xa mày, con Em Nhỏ sẽ buồn lắm đấy, nhưng biết làm thế nào...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Em khóc nức lên và chạy nắm tay tôi dặn dò:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Anh ơi! Bao giờ áo anh có rách, anh tìm về chỗ em, em vá cho, anh nhé...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Tôi khóc nấc lên. Mẹ tôi từ ngoài đi vào. Mẹ vuốt tóc tôi và nhẹ nhàng dắt tay em Thủy:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Đi thôi con.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Qua màng nước mắt, tôi nhìn theo mẹ và em trèo lên xe. Bỗng em lại tụt xuống chạy về phía tôi, tay ôm con búp bê. Em đi nhanh về phía chiếc giường, đặt con Em Nhỏ quàng tay vào con Vệ Sĩ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Em để nó ở lại- Giọng em ráo hỏanh – Anh phải hứa với em không bao giờ để chúng nó ngồi cách xa nhau. Anh nhớ chưa? Anh hức đi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Anh xin hứa.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Tôi mếu máo trả lời và đứng như chôn chân xuống đất, nhìn theo cái bóng bé nhỏ liêu xiêu của em tôi trèo lên xe. Chiếc xe tải rồ máy, lao ra đường và phóng đi mất hút.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="right" class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-align: right; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span lang="VI"&gt;(Theo Khánh Hoài, Tuyển tập thơ- văn được giải thưởng trong cuộc thi viết về quyền trẻ em, năm 1992)&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="right" class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-align: right; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-right: 2.25pt; text-indent: 21.0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-4123049444500129385?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/2012/02/cuoc-chia-tay-cua-nhung-con-bup-be.html</link><author>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-6121948841012523767</guid><pubDate>Mon, 27 Feb 2012 01:06:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-27T23:12:11.440+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Video</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Đọc và suy ngẫm</category><title>Sống có định hướng</title><description>&lt;iframe width="420" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/GRtCigTV-yY" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-6121948841012523767?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/2012/02/song-co-inh-huong.html</link><author>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://img.youtube.com/vi/GRtCigTV-yY/default.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-1264256575386987363</guid><pubDate>Sun, 26 Feb 2012 15:27:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-26T22:27:42.585+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Văn học xưa</category><title>Hán học danh ngôn</title><description>Sách xưa có câu: Thủy để ngư, thiên biên nhạn. Cao khả xạ hề, đê khả  điếu. Duy hữu nhân tâm chỉ xích gian. Chỉ xích nhân tâm bất khả liệu.  Thiên khả đạc, địa khả lượng. Duy hữu nhân tâm bất khả phòng. Họa hổ họa  bì nan họa cốt, Tri nhân tri diện bất tri tâm. Đối mặt dữ ngữ, tâm cách  thiên san!&lt;br /&gt;Nghĩa là: Cá ở đáy nước, chim nhạn ở ven trời. Bay cao có thể bắn, lặn  sâu có thể câu. Lòng người chỉ có gang tấc ngắn ngủi. Lòng người ngắn  như gang tấc nhưng không thể hiểu được. Trời có thể đo, đất có thể  lường. Chỉ có lòng người là không thể đề phòng. Vẽ cọp, có thể vẽ da  nhưng khó vẽ xương ; Biết người, biết mặt nhưng không thể biết lòng. Gặp  nhau, nói chuyện mà lòng thì xa cách muôn dặm!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-1264256575386987363?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/2012/02/han-hoc-danh-ngon.html</link><author>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-3234420497928505649</guid><pubDate>Sat, 25 Feb 2012 06:55:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-25T13:55:39.143+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Góc nhìn khác</category><title>Những câu nói hay</title><description>&lt;ul&gt;&lt;li&gt; Pháp luật chưa  bao giờ là một giải pháp hoàn hảo cho việc điều chỉnh hành vi con người.  Pháp luật, xét cho cùng, chỉ là một nỗ lực để con người sống một cách  quy củ hơn mà thôi. Cũng giống như một câu hỏi dành cho các sinh viên  luật: "nếu thực sự pháp luật phòng chống được tội phạm, vậy tại sao  chúng ta phải luôn luôn khóa cửa nhà khi đi ngủ?"&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-3234420497928505649?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/2012/02/nhung-cau-noi-hay.html</link><author>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-7302015733424877882</guid><pubDate>Sat, 25 Feb 2012 06:54:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-25T13:54:14.507+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Danh ngôn</category><title>Danh ngôn (tiếp theo)</title><description>"Có đương đầu với gió bão mới biết được sức mạnh của giông tố. Muốn hiểu mình tường tận, cần phải có lúc cô đơn."&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Aristot&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-7302015733424877882?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/2012/02/danh-ngon-tiep-theo.html</link><author>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-2664448166456481098</guid><pubDate>Wed, 01 Feb 2012 06:23:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-03-16T20:12:09.441+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Danh ngôn</category><title>Danh ngôn (tiếp theo)</title><description>It takes a minute to have a crush on someone, an hour to like someone  and a day to love someone - but it takes a lifetime to forget someone.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;Johnny Depp&lt;/div&gt;"Mỗi ngày biết thêm một điều mình chưa biết, mỗi tháng không quên  những điều mình đã biết. Như vậy mới đáng gọi là người ham học." &lt;br /&gt;&lt;div align="right"&gt;Tử Hạ&lt;/div&gt;"Tôi đã học được ba điều quan trọng ở đại học: Biết dùng thư viện, biết nhớ nhanh và chính xác, biết ngủ mọi lúc nếu rảnh 15 phút và có một mặt phẳng. Điều mà tôi chưa học được là làm thế nào suy nghĩ có sáng tạo theo một thời khóa biểu." &lt;br /&gt;&lt;div align="right"&gt;A. De Mille&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;It doesn't matter if I don't succeed in something, what matters is that I learn from my mistakes.&lt;/div&gt;Linda Evans&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;Kissing is a means of getting two people so close together that they can't see anything wrong with each other.&lt;br /&gt;     &lt;div style="text-align: right;"&gt;      Rene Yasenek&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-2664448166456481098?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/2012/01/danh-ngon-tiep-theo.html</link><author>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-6345248733370461637</guid><pubDate>Tue, 31 Jan 2012 05:38:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-01-31T12:38:39.531+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Tình bạn</category><title>Đôi nét về Friendship - FC.</title><description>Bạn có biết chữ " TÌNH BẠN " ( Friendship ) trong tiếng Anh có nghĩa là  gì không ? Ở mỗi một chữ cái đều chứa đựng những ý nghĩa để tạo nên một  tình bạn đẹp. Nào chúng ta cùng khám phá nhé ! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Fun: Là biết bao niềm vui thích mà bạn bè đã và sẽ mang đến cho bạn trong cuộc sống này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Respect: Hãy luôn tôn trọng những mối quan hệ bạn bè. Trước hết cứ tôn  trọng lần nhau và hiểu rằng khi bạn tôn trọng họ cũng chính là bạn đang  tôn trọng chính mình. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Interest: Thật hạnh phúc khi bạn được bạn bè quan tâm. Những lời hỏi  thăm chân tình, những dòng mail ngắn, những lá thư đầy tâm sự hoặc chỉ  một cú điện thoại thôi cũng đủ sức tạo nên một tình bạn ... dù cho hai  bạn ở cách xa nhau. Vì cả hai biết rằng họ đang nghĩ về nhau. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Eagerness: Nhiệt tình, sẵn sàng giúp đỡ lẫn nhau dù bất kỳ hoàn cảnh nào trong cuộc sống. Thế mới là một cuộc sống tốt chứ ! &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nicethings: Là tất cả những điều tốt đẹp mà chúng ta làm cho nhau. Vì có như thế tình bạn mới có thể tồn tại được. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dependability: Sự tin cậy, tin tưởng là một phần tạo nên tình bạn bền vững. Vì tình bạn đẹp không có chỗ cho sự nghi ngờ đâu. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Share: Đương nhiên vẫn có sự sẻ chia những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc  sống. Chỉ có sự sẻ chia mới là sợi chỉ đỏ cột chặt mối quan hệ này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Honest: Tình bạn cần lắm sự trung thực. Có trung thực với nhau, hiểu nhau, thông cảm cho nhau thì mới là bạn của nhau được chứ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Important: Không ai muốn mình cô đơn cả, vì vậy bạn cứ xem những người bạn thân của bạn là một phần quan trọng của cuộc sống. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Present: Mỗi người bạn là một món quà mà cuộc sống đã mang đến cho bạn.  Vậy còn chần chừ gì nữa mà không mở lòng đón nhận món quà ấy! Có vô vàn  điều kỳ diệu và tuyệt đẹp mà tình bạn mang đến cho chúng ta. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Tình bạn thật là đẹp đẽ, tuyệt vời không có gì có thể định nghĩa, mô tả  được, chúng ta hãy biết tôn trọng và giữ gìn Tình Bạn nhé!&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-6345248733370461637?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/2012/01/oi-net-ve-friendship-fc.html</link><author>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-9015282090222550638</guid><pubDate>Sun, 11 Dec 2011 14:01:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-12-11T21:37:44.823+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Danh ngôn</category><title>Danh ngôn sưu tầm (tiếp theo)</title><description>"Khi ngồi trên ghế nhà trường, lúc gặp khó khăn trong học tập thì có  giáo viên giúp đỡ bạn. Tuy nhiên, nếu lúc đó bạn lại cảm thấy mọi khó  khăn đều do những yêu cầu quá nghiêm khắc từ phía giáo viên thì bạn đừng  nên đi làm sau khi tốt nghiệp. Đơn giản nếu như không có những yêu cầu  nghiêm khắc từ phía công ty thì chắc chắn bạn sẽ không làm được gì và sẽ  nhanh chóng thất nghiệp, hơn nữa lúc này sẽ không có ai giúp đỡ bạn  cả." &lt;br /&gt;&lt;div align="right"&gt;&lt;span style="font-size: medium;"&gt;&lt;i&gt;Bill Gates&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;"Nhiệm vụ của một trường đại học tiến bộ không phải là cung cấp  những câu trả lời thích hợp, mà chính phải là đặt ra các câu hỏi thích  hợp." &lt;br /&gt;&lt;div align="right"&gt;C. Ozick&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&amp;nbsp; &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;"Cái hấp dẫn và đẹp đẽ không phải luôn là tốt, nhưng cái tốt thì luôn là đẹp."&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;N. De Lenclos &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-9015282090222550638?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/11/danh-ngon-suu-tam-tiep-theo.html</link><author>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-5717802647001036978</guid><pubDate>Mon, 05 Dec 2011 15:41:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-12-05T22:42:04.714+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Tình yêu</category><title>Người con gái yêu bạn nhất, là...</title><description>&lt;div class="main-bd"&gt;   &lt;span style="color: #333333; font-family: tahoma, verdana, arial, sans-serif;"&gt;… Người con gái yêu bạn nhất là người sau khi nổi giận với bạn, họ quay đi và sẽ không ngừng khóc.&lt;br /&gt;…  Khi một người con gái vừa đi vừa khóc trên phố mà chẳng cần quan tâm  rằng có hay không người đang nhìn mình, thì lúc đó, chắc chắn rằng trái  tim họ đã thật sự tan nát.&lt;br /&gt;… Con gái chỉ “lảm nhảm” với người mà họ yêu, và cũng chỉ nhõng nhẽo với người mà họ thực sự quan tâm.&lt;br /&gt;…  Sự ương ngạnh, tính khí thất thường, tỏ ra như một “đứa bé” hư, tất cả  cũng chỉ vì họ muốn bạn chú ý, quan tâm đến họ nhiều hơn.&lt;br /&gt;… Nếu  như họ ko yêu bạn, họ sẽ chẳng nỗi giận với bạn, không mong bạn tới dỗ  dành, và cũng sẽ không vì bạn mà rơi nước mắt. Bởi nếu là người mà họ ko  yêu, sẽ chẳng bao có khả năng khiến họ như thế.&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Và bạn có biết… khi bạn rời xa họ, bỏ họ lại một mình… Họ sẽ mong đợi. Và lo sợ biết bao nhiêu.&lt;br /&gt;Và tất cả những điều đó cũng chỉ vì họ yêu bạn.&lt;br /&gt;Và tất cả những điều đó cũng là vì bạn không đủ hiểu họ.&lt;br /&gt;Phụ nữ biết quá nhiều những thứ họ không nên biết.&lt;br /&gt;Đàn ông lại có quá nhiều thứ không biết về những điều họ nên biết.&lt;br /&gt;Bởi vậy, khi giận nhau, bạn cho rằng tính khí họ thật tệ. Họ lại cho rằng bạn dần không yêu thương họ.&lt;br /&gt;Khi “chiến tranh lạnh”, bạn cho rằng họ không chấp nhận, không hiểu bạn hoàn toàn. Họ lại nghĩ bạn không quan tâm họ.&lt;br /&gt;Hãy  ôm người con gái bạn yêu thật chặt, trao cho cô gái ấy một nụ hôn đễ  xóa hết sự tổn thương trong lòng, và nước mắt trên khóe mi cô.&lt;br /&gt;Bời vì điều khiến họ cảm thấy sợ hãi nhất chính là sự vô tâm, lạnh lùng ngoảnh mặt bước đi của bạn.&lt;br /&gt;Nếu có yêu thương, xin hãy bao dung, bởi một lúc nào đó, khi mất nhau, chúng ta lại nuối tiếc một đời…&lt;br /&gt;Hy vọng mỗi một người con trai nên biết trân trọng người con gái đang thực sự ở bên cạnh mình.&lt;br /&gt;Họ cho bạn tất cả, không mong nhận lại, chỉ ước mong bạn hiểu, và nắm chặt lấy đôi bàn tay của họ.&lt;br /&gt;Đừng làm người con gái của bạn phải khóc, đừng khiến họ đau lòng, và đừng làm cho họ cảm thấy tuyệt vọng.&lt;br /&gt;Bởi vì một khi người con gái yêu, nếu mất đi người mình yêu…&lt;br /&gt;Điều đó đồng nghĩa, họ đang mất đi cả thế giới này.&lt;/span&gt;     &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-5717802647001036978?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/12/nguoi-con-gai-yeu-ban-nhat-la.html</link><author>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-3832314586527101293</guid><pubDate>Thu, 01 Dec 2011 14:45:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-27T23:12:11.387+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Đọc và suy ngẫm</category><title>Tái ông thất mã, yên tri phi phúc</title><description>Tái ông thất mã:&lt;br /&gt; &lt;blockquote&gt; &lt;table bgcolor="#cccccc" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" style="border-collapse: collapse;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td align="left" valign="top"&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;span style="color: green; font-family: MS Song; font-size: large;"&gt;塞翁失馬&lt;/span&gt; &lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Tái:&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; Vùng biên giới. &lt;i&gt;&lt;b&gt;Ông:&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; ông già. &lt;i&gt;&lt;b&gt;Thất:&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; mất. &lt;i&gt;&lt;b&gt;Mã:&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; ngựa.&lt;br /&gt; Tái ông là ông già ở vùng biên giới giữa hai nước.&lt;br /&gt; &lt;i&gt;Tái ông thất mã là ông già ở vùng biên giới mất ngựa.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt; Sách Hoài Nam Tử có chép một câu chuyện như sau:&lt;br /&gt; "Một ông lão ở gần biên giới giáp với nước Hồ phía Bắc nước Tàu, gần  Trường thành, có nuôi một con ngựa. Một hôm con của ông lão dẫn ngựa ra  gần biên giới cho ăn cỏ, vì lơ đễnh nên con ngựa vọt chạy qua nước Hồ  mất dạng. Những người trong xóm nghe tin đến chia buồn với ông lão.&lt;br /&gt; Ông lão là người thông hiểu việc đời nên rất bình tỉnh nói: - Biết đâu con ngựa chạy mất ấy đem lại điều tốt cho tôi.&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt; Vài tháng sau, con ngựa chạy mất ấy quay trở về, dẫn theo một con ngựa của nước Hồ, cao lớn và mạnh mẽ.&lt;br /&gt; Người trong xóm hay tin liền đến chúc mừng ông lão, và nhắc lại lời ông lão đã nói trước đây.&lt;br /&gt; Ông lão không có vẻ gì vui mừng, nói: - Biết đâu việc được ngựa Hồ nầy sẽ dẫn đến tai họa cho tôi.&lt;br /&gt; Con trai của ông lão rất thích cỡi ngựa, thấy con ngựa Hồ cao lớn  mạnh mẽ thì thích lắm, liền nhảy lên lưng cỡi nó chạy đi. Con ngựa Hồ  chưa thuần nết nên nhảy loạn lên. Có lần con ông lão không cẩn thận để  ngựa Hồ hất xuống, té gãy xương đùi, khiến con ông lão bị què chân, tật  nguyền.&lt;br /&gt; Người trong xóm vội đến chia buồn với ông lão, thật không ngờ con  ngựa không tốn tiền mua nầy lại gây ra tai họa cho con trai của ông lão  như thế.&lt;br /&gt; Ông lão thản nhiên nói: - Xin các vị chớ lo lắng cho tôi, con tôi bị  ngã gãy chân, tuy bất hạnh đó, nhưng biết đâu nhờ họa nầy mà được phúc.&lt;br /&gt; Một năm sau, nước Hồ kéo quân sang xâm lấn Trung nguyên. Các trai  tráng trong vùng biên giới đều phải sung vào quân ngũ chống ngăn giặc  Hồ. Quân Hồ thiện chiến, đánh tan đạo quân mới gọi nhập ngũ, các trai  tráng đều tử trận, riêng con trai ông lão vì bị què chân nên miễn đi  lính, được sống sót ở gia đình."&lt;br /&gt; Sau khi kể câu chuyện trên, sách Hoài Nam Tử đưa ra luận điểm: Họa là  gốc của Phúc, Phúc là gốc của Họa. Họa Phúc luân chuyển và tương sinh.  Sự biến đổi ấy không thể nhìn thấy được, chỉ thấy cái hậu quả của nó.&lt;br /&gt; Do đó, người đời sau lập ra thành ngữ: &lt;i&gt;Tái ông thất mã, an tri họa phúc.&lt;/i&gt; Nghĩa là: ông lão ở biên giới mất ngựa, biết đâu là họa hay là phúc.&lt;br /&gt; Hai điều họa phúc cứ xoay vần với nhau, khó biết được, nên khi được  phước thì không nên quá vui mừng mà quên đề phòng cái họa sẽ đến; khi  gặp điều họa thì cũng không nên quá buồn rầu đau khổ mà tổn hại tinh  thần. Việc đời, hết may tới rủi, hết rủi tới may, nên bắt chước tái ông  mà giữ sự thản nhiên trước những biến đổi thăng trầm trong cuộc sống.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-3832314586527101293?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/12/tai-ong-that-ma-yen-tri-phi-phuc.html</link><author>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</author><thr:total>1</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-7072140629593280671</guid><pubDate>Fri, 25 Nov 2011 16:23:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-27T23:12:11.460+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Đọc và suy ngẫm</category><title>Câu Chuyện Thật đã xảy ra ở Trung Quốc vào năm 2008</title><description>&lt;div class="io SD"&gt;&lt;div class="vg"&gt;Câu Chuyện Thật đã xảy ra ở Trung  Quốc vào năm 2008, và đã được đưa lên BBC &amp;amp; CNN. Một chiếc xe bus  chở đầy khách đang chạy trên đường đồi. Giữa đường, ba thằng du côn có  vũ khí để mắt tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và muốn “vui  vẻ” với cô. Tất nhiên là cô lái xe kêu cứu, nhưng tất cả hành khách trên  xe chỉ đáp lại bằng sự im lặng.&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;Lúc ấy một người đàn ông trung  niên nom yếu ớt tiến lên yêu cầu ba tên du côn dừng tay; nhưng ông đã bị  chúng đánh đập. Ông rất giận dữ và lớn tiếng kêu gọi các hành khách  khác ngăn hành động man rợ kia lại nhưng chẳng ai hưởng ứng. Và cô lái  xe bị ba tên côn đồ lôi vào bụi rậm bên đường. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một giờ sau, ba  tên du côn và cô lái xe tơi tả trở về xe và cô sẵn sàng cầm lái tiếp tục  lên đường… -“Này ông kia, ông xuống xe đi!” cô lái xe la lên với người  đàn ông vừa tìm cách giúp mình. Người đàn ông sững sờ, nói: -“Cô làm sao  thế? Tôi mới vừa tìm cách cứu cô, tôi làm thế là sai à?” -“Cứu tôi ư?  Ông đã làm gì để cứu tôi chứ?” Cô lái xe vặn lại, và vài hành khách bình  thản cười. Người đàn ông thật sự tức giận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dù ông đã không có  khả năng cứu cô, nhưng ông không nên bị đối xử như thế chứ. Ông từ chối  xuống xe, và nói: “Tôi đã trả tiền đi xe nên tôi có quyền ở lại xe.” Cô  lái xe nhăn mặt nói: “Nếu ông không xuống, xe sẽ không chạy.” Điều bất  ngờ là hành khách, vốn lờ lảng hành động man rợ mới đây của bọn du côn,  bỗng nhao nhao đồng lòng yêu cầu người đàn ông xuống xe, họ nói: -“Ông  ra khỏi xe đi, chúng tôi có nhiều công chuyện đang chờ và không thể trì  hoãn thêm chút nào nữa!” Một vài hành khách khỏe hơn tìm cách lôi người  đàn ông xuống xe. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba tên du côn mỉm cười với nhau một cách ranh  mãnh và bình luận: -“Chắc tụi mình đã phục vụ cô nàng ra trò đấy nhỉ!”  Sau nhiều lời qua tiếng lại, hành lý của người đàn ông bị ném qua cửa sổ  và ông bị đẩy ra khỏi xe. Chiếc xe bus lại khởi tiếp hành trình. Cô lái  xe vuốt lại tóc tai và vặn radio lên hết cỡ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Xe lên đến đỉnh  đồi và ngoặt một cái chuẩn bị xuống đồi. Phía tay phải xe là một vực  thẳm sâu hun hút. Tốc độ của xe bus tăng dần. Gương mặt cô lái xe bình  thản, hai bàn tay giữ chặt vô lăng. Nước mắt trào ra trong hai mắt cô.  Một tên du côn nhận thấy có gì không ổn, hắn nói với cô lái xe: -“Chạy  chậm thôi, cô định làm gì thế hả?” Tên du côn tìm cách giằng lấy vô  lăng, nhưng chiếc xe bus lao ra ngoài vực như mũi tên bật khỏi cây cung.  &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm sau, báo địa phương loan tin một tai nạn bi thảm xảy ra ở  vùng “Phục Hổ Sơn”. Một chiếc xe cỡ trung rơi xuống vực, tài xế và 13  hành khách đều thiệt mạng. Người đàn ông đã bị đuổi xuống xe đọc tờ báo  và khóc. Không ai biết ông khóc cái gì và vì sao mà khóc! . &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn  có biết vì sao ông ta khóc? Nếu bạn có trên xe bus, bạn có đứng lên như  người đàn ông kia? Chúng ta cần những người như ông để tạo nên và duy  trì một xã hội bình thường! Khi ta đối xử với người khác bằng cả tấm  lòng, ta sẽ nhận được hơi ấm và tình yêu từ mọi người! . &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đây là một câu chuyện rất bi thảm. Bạn sẽ làm gì nếu như bạn là người lái xe? (st) &lt;b&gt;***&lt;/b&gt; Đừng nghĩ nó chỉ xảy ra ở Trung Quốc mà hãy nghĩ rằng nó là một việc  liên quan đến lương tâm của con người bạn nhé. Việt Nam chưa có trường  hợp nào lao xe xuống vực thế này nhưng việc thờ ơ với người khác thì có  nhiều lắm. Chúng ta quá vô tâm với cuộc sống xung quanh này. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bao  nhiêu người đọc xong bài viết này mà đã làm được một điều đơn giản hơn  đó là dừng lại hỏi một người đang dắt bộ một chiếc xe trên đường ? Bao  nhiêu người trong số chúng ta đã dừng lại nhặt một viên gạch rơi giữa  đường để người khác không đâm phải ? Và bao nhiêu người sau khi đọc bài  này sẽ thay đổi chính mình ?&lt;/div&gt;&lt;span class="a-j fo Cx" role="button" tabindex="0"&gt;Thu gọn bài đăng này&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="B-u-ac B-u-Nd-ja a-l-k B-u" data-content-type="image/jpeg" data-content-url="https://plus.google.com/photos/116616313210082272782/albums/5677800785182291665/5677800786494892386" style="height: 301px;"&gt;&lt;img src="https://lh5.googleusercontent.com/-NMZp6ItK-zc/TsuZu6h2KWI/AAAAAAAAEeI/pw5bKDgYGi8/h301/bussssss.jpg" style="display: block;" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-7072140629593280671?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/11/cau-chuyen-that-xay-ra-o-trung-quoc-vao.html</link><author>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-4209077734106836710</guid><pubDate>Fri, 04 Nov 2011 14:34:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-27T23:12:11.401+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Đọc và suy ngẫm</category><title>Những câu chuyện về cuộc sống</title><description>&lt;div class="fck_details"&gt;           &lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  &lt;strong&gt;Hai hạt giống&lt;/strong&gt; nằm cạnh nhau trong một mảnh đất màu mỡ đầy nhựa sống của mùa xuân.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  Hạt thứ nhất nói:&lt;em&gt; "Tôi muốn phát triển. Tôi muốn đâm những cái rễ  sâu xuống đất bên dưới và nảy mầm lên khỏi lớp đất cứng phía trên tôi.  Tôi muốn nhú ra những nụ hoa để báo hiệu mùa xuân đến... Tôi muốn đón  lấy ánh nắng mặt trời ấm áp&amp;nbsp; và những giọt sương long lanh tươi mát trên  những cánh hoa".&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  Và rồi nó lớn lên.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  &amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;center&gt; &lt;img src="http://www.vivicorp.com/upload/vivicorp/doanhnhan/07-09-2011/huynk/a2.jpg" /&gt;&lt;/center&gt;  &lt;br /&gt; &lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;Hạt giống thứ hai rụt rè: &lt;em&gt;"Tôi sợ lắm. Nếu tôi đâm những cái rễ  xuống đất, tôi không biết mình sẽ gặp phải gì trong bóng tôi bên dưới  đó. Nếu tôi đẩy mình ra khỏi lớp đất cứng phía trên kia, tôi e rằng mình  sẽ làm tổn thương những chồi non mỏng manh mất thôi... Và điều gì sẽ  xảy ra nếu những nụ hoa vừa nhú lên đã bị ốc sên ăn mất? Nếu tôi nở hoa,  lũ con nít sẽ không tha tôi, chúng sẽ lôi cổ tôi ra khỏi đất. Không,  tốt hơn hết là tôi đợi cho đến khi nào thật an toàn".&lt;/em&gt;&lt;br /&gt; &lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  Và rồi nó cứ đợi.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  Một con gà mái từ trong sân đi ra. Nó bới đất tìm thức ăn và bắt gặp  hạt giống đang nằm chờ. Không một chút chần chừ, nó mổ lấy hạt giống tội  nghiệp kia và nuốt chửng.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  &lt;strong&gt;Trong cuộc sống, những ai sợ phải đương đầu với rủi ro, mạo  hiểm mà không biết chớp lấy cơ hội đề vươn lên trong cuộc sống thì cũng  sẽ nhanh chóng bị cuộc sống vùi đi.&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  &amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;center&gt; &lt;img src="http://www.tin247.com/muctim/080910120724-699-16.jpg" style="height: 375px; width: 500px;" /&gt;&lt;/center&gt;  &lt;br /&gt; &lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  &lt;strong&gt;Đại bàng - gà&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  Ngày xưa, có một ngọn núi thật là cao, bên sườn núi có một tổ chim đại  bàng, trong tổ có 4 quả trứng lớn. Một trận động đất xảy ra làm rung  chuyển ngọn núi, một quả trứng đại bàng lăn xuống và rơi vào một trại gà  nằm dưới chân núi. Một con gà mái tình nguyện ấp quả trứng lớn ấy.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  Một ngày kia, trứng nở ra một chú đại bàng xinh đẹp. Nhưng buồn thay  chú chim nhỏ được nuôi dạy và lớn lên như một con gà. Từ nhỏ cho đến  lớn, đại bàng con đều làm những việc mà những con gà thực thụ làm, nó  đào đất tìm giun và côn trùng, kêu cục tác, cũng vỗ cánh và bay được một  ít trên không trung.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  Chẳng bao lâu sau, đại bàng cũng tin nó chỉ là một con gà như bao con gà khác.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  Đại bàng yêu gia đình và ngôi nhà đang sống, nhưng tâm hồn nó vẫn khao khát một điều gì cao xa hơn.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  Cho đến một ngày, trong khi đang chơi đùa trong sân, đại bàng nhìn lên  trời và thấy những chú chim đại bàng đang dũng mãnh lướt đi trong gió,  lượn cao vút giữa bầu trời.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  Ồ - đại bàng kêu lên: &lt;em&gt;"Ước gì tôi có thể bay như những con chim đó".&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  Bầy gà cười ầm lên: &lt;em&gt;"Anh không thể bay cao với những con chim đó được. Anh là một con gà và gà không biết bay cao."&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  Đại bàng tiếp tục nhìn gia đình thật sự của nó, mơ ước có thể bay cao  cùng họ. Mỗi lần đại bàng nói ra mơ ước của mình, bầy gà lại bảo nó đều  đó không thể xảy ra.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  Rồi đại bàng tin là thật, không mơ ước nữa và tiếp tục sống như một con gà. Cuối cùng, đại bàng chết.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  Thiếu sót lớn nhất trong cuộc đời con đại bàng này chính là niềm say mê  khám phá bản thân. Nó chưa bao giờ dám thưc hiện ước mơ, chưa bao giờ  dám học bay để có thể tự tin bay vút lên trời xanh như tổ tiên ngàn đời  của mình.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  &lt;strong&gt;Trong cuộc sống cũng vậy nu bạn tin rằng bạn là một người tầm  thường, bạn sẽ sống một cuộc sống tầm thường vô vị. Nếu bạn đã từng mơ  ước trở thành đại bàng, bạn hãy theo đuổi ước mơ đó... và đừng sống như  một con gà.&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  &amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;center&gt;    &lt;img src="http://anhso.net/data/1/ahha/584743/55470_poster200018761.jpg" style="height: 333px; width: 500px;" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/center&gt;  &lt;br /&gt; &lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  &lt;strong&gt;Hãy nghe một viên sỏi kể về nguồn gốc của mình:&lt;/strong&gt; "&lt;em&gt;Tôi  vốn là một tảng đá khổng lồ trên núi cao, trải qua bao năm  tháng dài đằng đẵng và bị mặt trời nung đốt, người tôi đầy  vết nứt. Tôi vỡ ra và lăn xuống núi, mưa bão và nước lũ cuốn  tôi vào sông suối.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  &lt;em&gt;Do liên tục bị va đập, lăn lộn, tôi bị thương tích đầy  mình. Nhưng rồi dòng nước đã làm lành những vết thương của tôi.  Và tôi trở thành một hòn sỏi láng mịn như bây giờ."&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  Bạn nghĩ gì khi nghe câu chuyện trên. Cảm thấy lý thú với  chuyến đi của hòn sỏi hay xúc động trước ánh mắt lạc quan của  nó đối với cuộc đời đầy biến động.&lt;/div&gt;&lt;div style="font-family: Arial; font-size: 13px; line-height: 20px; margin-bottom: 5px;"&gt;  &lt;strong&gt;Vì thế trong cuộc sống, bạn luôn nhớ cuộc hành trình của hòn  sỏi để sống tự tin hơn, đem tình yêu xoa dịu và làm lành những vết  thương. Sự va đập của cuộc sống chẳng có gì đáng sợ, có khi được rèn  giũa bạn sẽ là viên ngọc quý long lanh.&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;center&gt;    &lt;img src="http://memoryriver.files.wordpress.com/2010/11/song-suoi-mua-thu13.jpg" style="height: 356px; width: 500px;" /&gt;&lt;br /&gt; &lt;/center&gt;          &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-4209077734106836710?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/11/nhung-cau-chuyen-ve-cuoc-song.html</link><author>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-4699506325557151798</guid><pubDate>Fri, 16 Sep 2011 05:34:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-09-16T12:34:02.158+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Tản mạn cuối tuần</category><title>Học được gì qua chuyện "Cô bé lọ lem"?</title><description>&lt;div class="vbs_post_body"&gt; &lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt; Các em thích và không thích nhân vật nào trong câu chuyện "Cô bé Lọ lem" mà bạn vừa kể?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Học sinh (HS):&lt;/b&gt; Thích Cô bé Lọ lem Cinderella ạ, và cả hoàng tử  nữa. Không thích bà mẹ kế và chị con riêng bà ấy. Cinderella tốt bụng,  đáng yêu, lại xinh đẹp. Bà mẹ kế và cô chị kia đối xử tồi với  Cinderella.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt; Nếu vào đúng 12 giờ đêm mà Cinderella chưa kịp nhảy lên cỗ xe quả bí thì sẽ xảy ra chuyện gì?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;HS:&lt;/b&gt; Thì Cinderella sẽ trở lại có hình dạng lọ lem bẩn thỉu như  ban đầu, lại mặc bộ quần áo cũ rách rưới tồi tàn. Eo ôi, trông kinh lắm!&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt; Bởi vậy, các em nhất thiết phải là những người đúng giờ,  nếu không thì sẽ tự gây rắc rối cho mình. Ngoài ra, các em tự nhìn lại  mình mà xem, em nào cũng mặc quần áo đẹp cả. Hãy nhớ rằng chớ bao giờ ăn  mặc luộm thuộm mà xuất hiện trước mặt người khác. Các em gái nghe đây:  các em lại càng phải chú ý chuyện này hơn. Sau này khi lớn lên, mỗi lần  hẹn gặp bạn trai mà em lại mặc luộm thuộm thì người ta có thể ngất lịm  đấy (Thầy làm bộ ngất lịm, cả lớp cười ồ). Bây giờ thầy hỏi một câu  khác. Nếu em là bà mẹ kế kia thì em có tìm cách ngăn cản Cinderella đi  dự vũ hội của hoàng tử hay không? Các em phải trả lời hoàn toàn thật  lòng đấy!&lt;br /&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-BfEFMzkAUsk/Tm07HwhyYFI/AAAAAAAACiU/mlhw_jasyNo/s1600/co-be-lo-lem.jpg" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="329" src="http://1.bp.blogspot.com/-BfEFMzkAUsk/Tm07HwhyYFI/AAAAAAAACiU/mlhw_jasyNo/s400/co-be-lo-lem.jpg" width="232" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Cô bé lọ lem&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;b&gt;HS:&lt;/b&gt; (im lặng, lát sau có em giơ tay xin nói) Nếu là bà mẹ kế ấy, em cũng sẽ ngăn cản Cinderella đi dự vũ hội.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt; Vì sao thế?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;HS:&lt;/b&gt; Vì …vì em yêu con gái mình hơn, em muốn con mình trở thành hoàng hậu.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt; Đúng. Vì thế chúng ta thường cho rằng các bà mẹ kế dường  như đều chẳng phải là người tốt. Thật ra họ chỉ không tốt với người khác  thôi, chứ lại rất tốt với con mình. Các em hiểu chưa? Họ không phải là  người xấu đâu, chỉ có điều họ chưa thể yêu con người khác như con mình  mà thôi.&lt;br /&gt;Bây giờ thầy hỏi một câu khác: Bà mẹ kế không cho Cinderella đi dự vũ  hội của hoàng tử, thậm chí khóa cửa nhốt cô bé trong nhà. Thế tại sao  Cinderella vẫn có thể đi được và lại trở thành cô gái xinh đẹp nhất  trong vũ hội?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;HS:&lt;/b&gt; Vì có cô tiên giúp ạ, cô cho Cinderella mặc quần áo đẹp, lại  còn biến quả bí thành cỗ xe ngựa, biến chó và chuột thành người hầu của  Cinderella.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt; Đúng, các em nói rất đúng! Các em thử nghĩ xem, nếu không  có cô tiên đến giúp thì Cinderella không thể đi dự vũ hội được, phải  không?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;HS:&lt;/b&gt;  Đúng ạ!&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt;  Nếu chó và chuột không giúp thì cuối cùng Cinderella có thể về nhà được không ?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;HS:&lt;/b&gt; Không ạ! &lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt; Chỉ có cô tiên giúp thôi thì chưa đủ. Cho nên các em cần  chú ý: dù ở bất cứ hoàn cảnh nào, chúng ta đều cần có sự giúp đỡ của bạn  bè. Bạn của ta không nhất định là tiên là bụt, nhưng ta vẫn cần đến họ.  Thầy mong các em có càng nhiều bạn càng tốt.&lt;br /&gt;Bây giờ, đề nghị các em thử nghĩ xem, nếu vì mẹ kế không muốn cho mình  đi dự vũ hội mà Cinderella bỏ qua cơ hội ấy thì cô bé có thể trở thành  vợ của hoàng tử được không?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;HS:&lt;/b&gt; Không ạ! Nếu bỏ qua cơ hội ấy thì Cinderella sẽ không gặp hoàng tử, không được hoàng tử biết và yêu.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt; Đúng quá rồi! Nếu Cinderella không muốn đi dự vũ hội thì  cho dù bà mẹ kế không ngăn cản đi nữa, thậm chí bà ấy còn ủng hộ  Cinderella đi nữa, rốt cuộc cô bé cũng chẳng được lợi gì cả. Thế ai đã  quyết định Cinderella đi dự vũ hội của hoàng tử?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;HS:&lt;/b&gt; Chính là Cinderella ạ.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt; Cho nên các em ạ, dù Cinderella không còn mẹ đẻ để được yêu  thương, dù bà mẹ kế không yêu cô bé, những điều ấy cũng chẳng thể làm  cản trở Cinderella biết tự thương yêu chính mình. Chính vì biết tự yêu  lấy mình nên cô bé mới có thể tự đi tìm cái mình muốn giành được. Giả  thử có em nào cảm thấy mình chẳng được ai yêu thương cả, hoặc lại có bà  mẹ kế không yêu con chồng như trường hợp của Cinderella, thì các em sẽ  làm thế nào &lt;br /&gt;&lt;b&gt;HS:&lt;/b&gt; Phải biết yêu chính mình ạ!&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt; Đúng lắm! Chẳng ai có thể ngăn cản các em yêu chính bản  thân mình. Nếu cảm thấy người khác không yêu mình thì em càng phải tự  yêu mình gấp bội. Nếu người khác không tạo cơ hội cho em thì em cần tự  tạo ra thật nhiều cơ hội. Nếu biết thực sự yêu bản thân thì các em sẽ tự  tìm được cho mình mọi thứ em muốn có. Ngoài Cinderella ra, chẳng ai có  thể ngăn trở cô bé đi dự vũ hội của hoàng tử, chẳng ai có thể ngăn cản  cô bé trở thành hoàng hậu, đúng không?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;HS:&lt;/b&gt;  Đúng ạ, đúng ạ!&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt; Bây giờ đến vấn đề cuối cùng. Câu chuyện này có chỗ nào chưa hợp lý không ?&lt;br /&gt;&lt;b&gt;HS:&lt;/b&gt; (im lặng một lát) Sau 12 giờ đêm, mọi thứ đều trở lại nguyên  dạng như cũ, thế nhưng đôi giày thủy tinh của Cinderella lại không trở  về chỗ cũ.&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thầy:&lt;/b&gt; Trời ơi! Các em thật giỏi quá! Các em thấy chưa, ngay cả  nhà văn vĩ đại (nhà văn Pháp Charles Perrault, tác giả truyện Cô bé Lọ  lem) mà cũng có lúc sai sót đấy chứ. Cho nên sai chẳng có gì đáng sợ cả.  Thầy có thể cam đoan là nếu sau này trong số các em có ai muốn trở  thành nhà văn thì nhất định em đó sẽ có tác phẩm hay hơn câu chuyện Cô  bé Lọ lem! Các em có tin như thế không?&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Tất cả học sinh vỗ tay reo hò hoan hô. &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;i&gt;Theo &lt;b&gt;Huy Đường&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-4699506325557151798?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/09/hoc-uoc-gi-qua-chuyen-co-be-lo-lem.html</link><author>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://1.bp.blogspot.com/-BfEFMzkAUsk/Tm07HwhyYFI/AAAAAAAACiU/mlhw_jasyNo/s72-c/co-be-lo-lem.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>0</thr:total><georss:featurename>2 Hồ Xuân Hương, phường 6, Quận 3, Hồ Chí Minh, Việt Nam</georss:featurename><georss:point>10.7777043 106.6887151</georss:point><georss:box>10.7757543 106.6862476 10.7796543 106.69118259999999</georss:box></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-8525755955591025157</guid><pubDate>Tue, 13 Sep 2011 00:58:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-09-13T07:58:31.251+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Ebooks</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Thế giới hiện tại</category><title>Thế giới phẳng</title><description>&lt;div id="__ss_1310015" style="width: 477px;"&gt;&lt;b style="display: block; margin: 12px 0 4px;"&gt;&lt;a href="http://www.slideshare.net/www.bantinsom.com/th-gii-phng" target="_blank" title="Thế giới phẳng _ www.bantinsom.com"&gt;Thế giới phẳng _ www.bantinsom.com&lt;/a&gt;&lt;/b&gt; &lt;iframe frameborder="0" height="510" marginheight="0" marginwidth="0" scrolling="no" src="http://www.slideshare.net/slideshow/embed_code/1310015" width="477"&gt;&lt;/iframe&gt; &lt;br /&gt;&lt;div style="padding: 5px 0 12px;"&gt;View more &lt;a href="http://www.slideshare.net/" target="_blank"&gt;documents&lt;/a&gt; from &lt;a href="http://www.slideshare.net/www.bantinsom.com" target="_blank"&gt;Bản tin Sớm&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-8525755955591025157?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/09/gioi-phang.html</link><author>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-1183140757390677625</guid><pubDate>Thu, 25 Aug 2011 16:17:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-08-25T23:17:46.058+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Danh ngôn</category><title>Danh ngôn (tiếp theo)</title><description>"Các bài giảng của giáo sư, cho dù có đầy đủ, xúc tích đến đâu, có chứa  chan tình yêu tri thức của bản thân giáo viên đến đâu, thì về thực chất,  mà nói, đó chẳng qua cũng vẫn chỉ là chương trình, là những lời chỉ dẫn  tuần tự để điều chỉnh trật tự nhận thức của sinh viên. Người nào chỉ  biết ngồi nghe giáo sư giảng chứ bản thân mình trong lòng không cảm thấy  khát khao đọc sách, thì có thể nói tất cả những điều người ấy nghe  giảng ở trường đại học cũng sẽ chỉ như một tòa nhà xây trên cát mà  thôi."&lt;br /&gt;I. A. Gontcharov&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-1183140757390677625?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/08/danh-ngon-tiep-theo.html</link><author>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3086490607517917670.post-5160922065457655679</guid><pubDate>Tue, 05 Jul 2011 00:29:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-07-05T07:29:43.360+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Nơi nào có ý chí nơi đó có con đường</category><title>Cậu bé 11 tuổi không tay đầy nghị lực</title><description>&lt;div class="pHead"&gt;TTO - Hai đoạn video trích từ một bộ phim tài liệu được  phát sóng vào năm ngoái của đài MBC về một cậu bé mất cả hai tay và mỗi  bàn chân chỉ có 4 ngón nhưng rất tự lập và vui vẻ đã khiến cư dân mạng  vô cùng xúc động những ngày gần đây.&lt;/div&gt;&lt;div class="pHead"&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" style="border-collapse: separate; width: 40px;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img border="1" class="lImage" hspace="0" src="http://phienbancu.tuoitre.vn/tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=503949" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt; &lt;td class="tLegend"&gt;Nghị lực và tinh thần lạc quan của Tae-ho đã khiến nhiều người cảm phục - Ảnh: Hellokpop&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;Theo trang Hellokpop của Hàn Quốc, cậu bé tên là Tae  Ho, sinh năm 2000 tại miền nam Hàn Quốc với dị tật bẩm sinh không có  cánh tay và chân chỉ có 4 ngón. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Tae Ho bị cha mẹ bỏ rơi khi mới sinh ra, sau đó được cô Seung Ga Won nhận về nuôi. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Đã có lúc, bác sĩ bảo rằng cậu bé sẽ không sống quá 10  tuổi. Nhưng với sự nỗ lực của bản thân, Tae Ho hiện vẫn sống rất vui vẻ,  lạc quan. Dù không có tay nhưng cậu bé rất tự lập trong cuộc sống hàng  ngày. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Tae Ho có thể dùng chân để đánh răng, thay quần áo, ăn  cơm thậm chí còn biết chăm sóc da mặt cho mình. Cậu bé rất thích đi học.  Ở lớp, Tae Ho rất vui vẻ, hòa đồng với các bạn. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Người bạn thân nhất của cậu là cô bé Nam Goong Ingee,  bạn học từ lớp 2 của Tae Ho. Cô bé thậm chí còn bày tỏ rằng mình sẽ kết  hôn với Tae Ho và không bao giờ thay đổi quyết định này.&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" style="border-collapse: separate; width: 40px;"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img border="1" class="lImage" hspace="0" src="http://phienbancu.tuoitre.vn/tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=503954" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;div class="tLegend"&gt;Tae-ho xoay sở để tự đánh răng bằng chân - Ảnh: chụp từ video&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Câu chuyện về nghị lực phi thường của Tae Ho đã nhanh  chóng thu hút sự chú ý của cư dân mạng, làm rung động biết bao trái tim  của độc giả. Bạn có nick Meoxudeokinhcan bình luận: “Cậu bé thật tuyệt  vời! Hãy mạnh mẽ và cười thật nhiều! Tôi rất ngưỡng mộ cậu bé! Cậu bé đã  khiến tôi bật khóc và mỉm cười…”. &lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;Nick Upandenergy chia sẻ: “Tôi không phải là người dễ  xúc động…Nhưng khi xem video này tôi đã bật khóc. Có lẽ do bản năng làm  mẹ của tôi trỗi dậy nhưng tôi nghĩ phần nhiều là vì chính Tae Ho đã  truyền cảm hứng cho tôi mặc dù những điều bất hạnh luôn vây quanh cuộc  sống của cậu bé. Tôi rất muốn nhìn thấy cậu bé lớn lên là một người khỏe  mạnh và là một hình mẫu cho những người khác”.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;b&gt;Mời bạn đọc xem hai đoạn video về câu chuyện đầy xúc động của Tae Ho (phụ đề tiếng Anh) &lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;object style="height: 390px; width: 640px;"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/BfL2U0BJ48g?version=3"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowScriptAccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/BfL2U0BJ48g?version=3" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" allowScriptAccess="always" width="640" height="390"&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;object style="height: 390px; width: 640px;"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/npzPll8D-yg?version=3"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowScriptAccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/npzPll8D-yg?version=3" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" allowScriptAccess="always" width="640" height="390"&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3086490607517917670-5160922065457655679?l=ngoctho1001.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://ngoctho1001.blogspot.com/2011/07/cau-be-11-tuoi-khong-tay-ay-nghi-luc.html</link><author>noreply@blogger.com (Bình Trọng Án)</author><thr:total>0</thr:total></item></channel></rss>

