<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" standalone="no"?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><rss xmlns:itunes="http://www.itunes.com/dtds/podcast-1.0.dtd" version="2.0"><channel><title>KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian</title><description>KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian
KeChuyen Blog - Ke Chuyen Thoi gian</description><managingEditor>noreply@blogger.com (Lovevn)</managingEditor><pubDate>Fri, 7 Apr 2023 15:15:23 +0700</pubDate><generator>Blogger http://www.blogger.com</generator><openSearch:totalResults xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/">379</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/">1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/">25</openSearch:itemsPerPage><link>http://kechuyen.blogspot.com/</link><language>en-us</language><item><title>Phân biệt Chùa, Đình, Đền, Phủ, Miếu, Quán trong phong tục Việt</title><link>http://kechuyen.blogspot.com/2016/04/phan-biet-chua-inh-en-phu-mieu-quan.html</link><category>Phong tục</category><category>Tập quán</category><author>noreply@blogger.com (Lovevn)</author><pubDate>Wed, 13 Apr 2016 14:43:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4641774284839582351.post-3324732891499814224</guid><description>Trong đời sống văn hóa tâm linh của người Việt Nam có rất nhiều nơi thờ cúng khác nhau như Chùa, Đình, Đền, Phủ, Miếu, … Nhưng không phải ai cũng hiểu được ý nghĩa của những địa điểm thờ cúng đó. Cho nên có rất nhiều người đi chùa mà không hiểu được ý nghĩa của việc đi chùa, ở gần nhà có cái đình mà cũng không hiểu vì sao cái đình lại “mọc” lên ở đó,…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Chùa là gì?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Chùa là cơ sở hoạt động và truyền bá Phật giáo, là nơi tập trung sinh hoạt, tu hành và thuyết giảng đạo Phật của các nhà sư, tăng, ni. Mọi người kể cả tín đồ hay người không theo đạo đều có thể đến thăm viếng, chiêm bái, vãn cảnh, nghe giảng kinh hay thực hành các nghi lễ Phật giáo.&lt;br /&gt;Ở một số nơi, chùa cũng là nơi cất giữ xá lị và chôn cất các vị đại sư.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Đình là gì?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Đình là nơi thờ Thành hoàng của các làng, đồng thời là nơi hội họp, bàn việc của dân làng. Đình được coi là trung tâm sinh hoạt văn hóa gắn bó với một cộng đồng cư dân và mang đặc trưng của nền văn minh lúa nước Việt Nam. &lt;br /&gt;
Thành hoàng là người có công với dân, với nước, lập làng, dựng ấp hay sáng lập nên một nghề (ông tổ của nghề). Dưới các triều vua thường có sắc phong cho Thành hoàng, vì hầu hết Thành hoàng đều có công với nước. Dân làng, hay phường hội đi lập nghiệp nơi khác cũng xây miếu, đền thờ Thành hoàng quê gốc của mình tại nơi ở mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Đền là gì?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Đền là công trình kiến trúc được xây dựng để thờ cúng một vị Thánh hoặc những nhân vật lịch sử được tôn sùng như thần thánh. Ở Việt Nam, phổ biến nhất là các đền thờ được xây dựng để ghi nhớ công ơn của các anh hùng có công với đất nước hay công đức của một cá nhân với địa phương được dựng theo truyền thuyết dân gian.&lt;br /&gt;Các đền nổi tiếng có thể kể đến ở nước ta như Đền Hùng, đền Kiếp Bạc, đền Sóc, đền Trần… thờ các anh hùng dân tộc.&lt;br /&gt;Đền Voi Phục, đền Bạch Mã, đền Kim Liên, đền Quán Thánh… thờ các vị thánh theo truyền thuyết dân gian.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Miếu là gì?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Miếu là một dạng di tích văn hóa trong tín ngưỡng dân gian Việt Nam có quy mô nhỏ hơn đền. Đối tượng được thờ ở miếu rất đa dạng, thể hiện ở tên gọi của miếu – tên gọi theo đối tượng được thờ thường phiếm chỉ và tượng trưng.&lt;br /&gt;Ví dụ: miếu Cô, miếu Cậu, miếu thờ thần núi gọi chung là miếu Sơn thần, miếu thờ thần nước gọi là miếu Hà Bá hoặc miếu Thủy thần. Miếu thờ thần đất gọi là miếu thổ thần hoặc thần Hậu thổ.&lt;br /&gt;Miếu thường được xây trên gò cao, nơi sườn núi, bờ sông hoặc đầu làng, cuối làng, những nơi yên tĩnh để quỷ thần có thể an vị, không bị mọi sự ồn ào của đời sống dân sinh. Ở một số nơi, trong các ngày giỗ thần như ngày sinh, ngày hóa (nhân thần), ngày hiện hóa (thiên thần) làng mở tế lễ, mở hội, nghinh rước thần từ miếu về đình. Tế lễ xong, lại rước thần về miếu yên vị.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Nghè là gì?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Một hình thức của đền miếu, thờ thần thánh. Đây là kiến trúc thường có mối quan hệ chặt chẽ với một di tích trung tâm nào đó. Nghè có khi thờ thành hoàng làng ở làng nhỏ, được tách ra từ làng gốc như Nghè Hải Triều (Cẩm Giàng – Hải Dương).&lt;br /&gt;
Nghè cũng có thể là một ngôi đền nhỏ của một thần trong xã nhằm thích ứng với dân sở tại để tiện việc sinh hoạt tâm linh khi ngôi đền chính khó đáp ứng được nhu cầu thờ cúng thường nhật, như Nghè ở Trường Yên là một kiến trúc phụ của đền vua Đinh.&lt;br /&gt;Hiện ngôi nghè cổ nhất được tìm thấy từ thế kỷ XVII.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Điện thờ là gì?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Điện là sảnh đường cao lớn, thường chỉ chỗ Vua Chúa ở, chỗ Thần Thánh ngự. Như vậy Điện thờ là một hình thức của Đền, là nơi thờ Thánh trong tín ngưỡng Tam tứ phủ. Tuy vậy quy mô của Điện nhỏ hơn Đền và Phủ, lớn hơn so với Miếu Thờ. Điện thông thường thờ Phật, thờ Mẫu, Công đồng Tam tứ phủ, Trần Triều và các vị thần nổi tiếng khác.&lt;br /&gt;Điện có thể của cộng đồng hoặc tư nhân. Trên bàn thờ thường có ngai, bài vị, khám, tượng chư vị thánh thần và các đồ thờ khác: tam sơn, bát hương, cây nến, đài, lọ hoa, vàng mã,…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Phủ là gì?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Phủ là đặc trưng của tín ngưỡng thờ Mẫu (tín ngưỡng bản địa của người Việt Nam). Một số nơi thờ tự (ở Thanh Hóa) gọi đền là phủ. Có thể hiểu Phủ là nơi thờ tự Thánh Mẫu khá sầm uất, mang tính chất trung tâm của cả một vùng lớn, vượt ra ngoài phạm vi địa phương, thu hút tín đồ khắp nơi đến hành hương (tương tự như chốn Tổ của sơn môn đạo Phật).&lt;br /&gt;Ngôi phủ sớm nhất còn lại hiện biết là điện thờ các thần vũ nhân ở chùa Bút Tháp, có niên đại vào giữa thế kỷ XVII.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Quán là gì?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Quán là một dạng đền gắn với đạo Lão (Đạo giáo). Vào các thế kỷ XI và XIV đạo Lão ở Việt nặng xu hướng thần tiên nên điện thờ thực chất giống như một đền thờ thần thánh.&lt;br /&gt;Sang tới thế kỷ XVI và XVII, sự khủng hoảng của Nho giáo đã đẩy một số nhà Nho và một bộ phận dân chúng quan tâm nhiều tới Lão giáo, và điện thờ đạo Lão có nhiều sự phát triển mới, với việc thờ cúng các thần linh cơ bản theo Trung Hoa.&lt;br /&gt;Đó là Tam thanh (Nguyên Thủy Thiên Tôn, Linh Bảo Đạo Quân, Thái Thượng Lão Quân), Ngũ Nhạc mà nổi lên với Đông Phương Sóc và Tây Vương Mẫu, rồi Thánh Phụ, Thánh Mẫu. Cửu Diệu Tinh Quân (Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Mặt Trời, Mặt Trăng, Hồ phủ, Kế đô) đồng thời trên chính điện cũng có cả tượng của Hoàng Quân giáo chủ (Ngọc Hoàng).&lt;br /&gt;Có thể kể tới các quán điển hình như: Hưng Thánh Quán, Lâm Dương Quán, Hội Linh Quán, Linh Tiên Quán… đều ở Hà Tây cũ (nay là Hà Nội). “Thăng Long Tứ quán” bao gồm: Chân Vũ quán (tức đền Quán Thánh ở phố Quán Thánh); Huyền Thiên cổ quán (nay là chùa Quán Huyền Thiên ở phố Hàng Khoai); Đồng Thiên quán (nay là chùa Kim Cổ ở phố Đường Thành); Đế Thích quán (nay là chùa Vua ở phố Thịnh Yên).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Am là gì?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Hiện được coi là một kiến trúc nhỏ thờ Phật. Gốc của Am từ Trung Quốc, được mô tả như ngôi nhà nhỏ, lợp lá, dùng làm nơi ở của con cái chịu tang cha mẹ, về sau đổi kết cấu với mái tròn, lợp lá, làm nơi ở và nơi đọc sách của văn nhân. Từ đời Đường, Am là nơi tu hành và thờ Phật của ni cô đặt trong vườn tư gia.&lt;br /&gt;Với người Việt, Am là nơi thờ Phật (Hương Hải am tức Chùa Thầy, Thọ Am tức Chùa Đậu – Hà Tây…) cũng có khi am là ngôi miếu nhỏ thờ thần linh của xóm làng – Vào thế kỷ XV (thời Lê sơ) là nơi ở tĩnh mịch để đọc sách làm thơ của văn nhân. Miếu thờ thần linh ở các làng hoặc miếu cô hồn ở bãi tha ma cũng gọi là Am.&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">9</thr:total></item><item><title>Tội nghiệp</title><link>http://kechuyen.blogspot.com/2016/02/toi-nghiep.html</link><category>Cuộc Sống</category><category>Giáo dục</category><author>noreply@blogger.com (Lovevn)</author><pubDate>Mon, 29 Feb 2016 13:02:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4641774284839582351.post-4287959981835741651</guid><description>&lt;b&gt;Làm “cụ” cũng khổ&lt;/b&gt; &lt;br /&gt;
Sáng 25/2,một ngư dân đang đánh cá bắt được trên sông Đa Độ, đoạn chảy  qua Trung tâm TDTT huyện Kiến Thụy, thuộc thị trấn Núi Đối, huyện Kiến  Thụy, TP Hải Phòng đã bắt được một con ba ba có trọng lượng lên đến 17,5  kg. &lt;br /&gt;
Nhiều người dân quan niệm bắt được ba ba là điềm lành nên đã cùng nhau  ném tiền để cầu may. Họ rỉ tai nhau, không được gọi là “con” ba ba, mà  phải gọi bằng “cụ”, bắt được “cụ” lớn tuổi như thế này là may lắm,  thiêng lắm; rồi dặn con cháu, dù đây là con gì, cũng nhất định không  được đánh đồng sang con giải. &lt;br /&gt;
Cứ thế, một đồn mười, mười đồn trăm, trăm đồn nghìn, người dân xa gần  nô nức đến chen lấn thả tiền, sờ đầu “cụ” lấy may, sì sụp khấn vái cầu  ước. &lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://media.phununews.vn/thumb_x580x/2016/2/28/183/1456646867-1.jpg" /&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;img border="0" height="314" src="https://2.bp.blogspot.com/-FwDkXGgu1DY/VtPerQEQGLI/AAAAAAAAIRw/XIjpT1Y5R_w/s320/baba.jpg" width="481" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Tội nghiệp "cụ" ba ba, nằm trong cũi, tiền rải khắp người .&lt;/i&gt; &lt;/div&gt;Từ ngày bắt được “cụ” ba ba này, gia đình ông Đỗ Văn Tý ở Hải Phòng đã  giúp những hộ lân cận kiếm thêm thu nhập bằng dịch vụ trông giữ xe để  vào xem và thả tiền cho “cụ” để ước ao, đấy chắc cũng được người dân  tính là do “cụ” phù hộ? &lt;br /&gt;
Rồi có vị nọ nhiều tiền còn gạ mua cả “cụ” với giá 50 triệu đồng. Ô,  thế hóa ra, con vật hiển linh cũng được mang ra đổi chác như một kiểu  hàng hóa “mua thần bán thánh” rất đỗi bình thường à? &lt;br /&gt;
Nói vui vậy, nhưng dân mình có cái tính thật lạ, bắt được bất cứ con  vật nào là lạ, khang khác, không bao giờ nghĩ tới việc nhờ các nhà khoa  học xác minh xem đó là con gì, làm sao để bảo tồn hay tìm cách lưu giữ  một cách hợp lý, mà cứ hở ra là nghĩ ngay đến chuyện cúng bái, tiền nong  khắp người, hương khói mờ mịt, gán cho nó sự linh thiêng một cách mù  quáng. &lt;br /&gt;
Con ba ba nằm rầu rĩ buồn bã trong cũi sắt với đống tiền rải khắp  người kia chắc đang 'ngậm đắng nuốt cay' vì chẳng hiểu chuyện gì xảy ra  và chẳng biết làm gì với những tờ tiền lẻ cứ rơi lả tả quanh mình. &lt;br /&gt;
Một con vật hiền lành đang sống yên ổn với thiên nhiên, bỗng bị ném  lên bờ sống bơ vơ lạc bầy, giữa đám người hiếu kỳ không biết cho “cụ” ăn  gì, ngủ ở đâu, “cụ” chắc gì đã sống nổi, nói gì đến chuyện sống thọ mà  linh thiêng phù giúp. &lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Cái gì cũng khấn vái&lt;/b&gt; &lt;br /&gt;
Trước khi gia đình ông Đỗ Văn Tý bắt được cá thể nghi là thuộc họ ba  ba này, từ Bắc chí Nam người dân đã bắt được vô số những con vật được  cho là “lạ”. Cứ chưa nhìn thấy bao giờ, nghiễm nhiên là lạ thôi. &lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://media.phununews.vn/thumb_x580x/2016/2/28/183/1456647041-3.jpg" /&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Nguời dân ùn ùn kéo về chắp tay khấn vái, kính cẩn nghiêng mình gọi con vật này là “cụ”.&lt;/i&gt; &lt;/div&gt;Hai con vật lạ ở chùa Hưng Mỹ Tự (Bến Tre) cách đây mấy năm, chẳng  được người dân vẽ vời ra hàng ngàn câu chuyện hoang đường với những cái  tên mỹ miều như Thần Long, cặp rồng ông, rồng bà… rồi suy tôn thành bậc  đức cao vọng trọng linh thiêng, dòng người cứ thế ùn ùn kéo về chắp tay  khấn vái, kính cẩn nghiêng mình gọi là “cụ”. &lt;br /&gt;
Chẳng riêng gì con vật đang động cựa, mà đến những vật vô tri vô giác  như hòn đá ở Cao Bằng, sau một ngày đẹp trời được đám người tự xưng là  nhà ngoại cảm đến nghiên cứu, phán chắc như đinh đóng cột đó là cổng  trời, đến cúng bái sẽ cầu được ước thấy, dân cũng kéo đến nườm nượp, chỗ  nào cũng hương khói mù mịt, bát hương được dựng khắp nơi; dù ngay dưới  chân núi, có cái biển báo cấm của chính quyền chắn lối đi. &lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="" src="http://media.phununews.vn/thumb_x580x/2016/2/28/183/1456647087-4.jpg" /&gt; &lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;Từ một hòn đá bình thường, giờ chỗ nào cũng la liệt bát hương&lt;/i&gt; &lt;/div&gt;Sờ sờ như cái biển báo cấm, được viết bằng tiếng mẹ đẻ, do người trần  mắt thịt viết thì không ai tin, nhưng lại đi theo tiếng gọi của thần  thánh phương nào, tấp nập kéo lên núi, dựng la liệt những bát hương là  bát hương, cúng bái xong hồn nhiên phóng uế ngay bên cạnh. &lt;br /&gt;
Không báng bổ, nhưng cứ bảo các “cụ” linh thiêng, có mắt, nhìn thấu  người tốt kẻ xấu, vậy mà bao nhiêu người trục lợi quanh việc bắt được  “cụ” ba ba, “cụ” rồng, bao nhiêu kẻ bán mua thần thánh nhan nhản khắp  các hội đền, miếu, phủ…đã có kẻ nào bị “cụ” phạt hay “thánh vật” đâu?  Vẫn khỏe re béo tốt nhờ kiếm được cả đống tiền từ khách thập phương xa  gần mông muội đó thôi? &lt;br /&gt;
Mà trong đám người hiếu kỳ, mê muội vào niềm tin kia, bao nhiêu người  đã kiểm chứng được, những điều nghe đồn linh thiêng ấy là thật? &lt;br /&gt;
Nói mãi, đến nỗi người nói chắc cũng tự thấy mình như một kiểu “nhai  lại”, về việc kêu gọi người dân bớt mê tín dị đoan, bớt cúng bái, lễ  lạt, đặt niềm tin đó vào khoa học và cuộc sống hiển hiện hàng ngày,  nhưng hình như, càng nói càng bất lực. &lt;br /&gt;
Chưa bao giờ, người ta tận thấy một xã hội ăn bớt thời gian lao động,  chia năm xẻ bảy thành các đám đông nhao nhác lao vào chỗ nghe đồn thiêng  liêng, thấy bảo cầu được ước thấy, rút đến đồng tiền cuối cùng mà thả  vào cầu ước, mà khấn vái, rập đầu giữa mù mịt hương khói. Một xã hội  loạn thánh, loạn thần. &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://2.bp.blogspot.com/-FwDkXGgu1DY/VtPerQEQGLI/AAAAAAAAIRw/XIjpT1Y5R_w/s72-c/baba.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">3</thr:total></item><item><title>Xã hội làm 'nô lệ' cho thánh thần và dấu hiệu 'mạt vận' của văn hoá</title><link>http://kechuyen.blogspot.com/2016/02/xa-hoi-lam-no-le-cho-thanh-than-va-dau.html</link><category>Giới trẻ</category><category>Lễ Hội</category><category>Việt Nam</category><category>Văn Hóa</category><category>Đạo đức</category><author>noreply@blogger.com (Lovevn)</author><pubDate>Thu, 25 Feb 2016 08:51:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4641774284839582351.post-2432621266845878819</guid><description>Cả một xã hội khấn vái, ước ao, một xã hội biến mình thành nô lệ của hương khói và thánh thần là con đường tắt dẫn văn hóa đến ngày "mạt".&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một xã hội khói hương&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói ra thì bảo báng bổ, nhưng cứ thử nhìn mà xem, tháng Giêng năm nào, người ta cũng thấy rõ ràng nhất, đầy đủ nhất cái sự mê tín đến khủng khiếp của người Việt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một xã hội “khói hương”, với hàng chục ngàn, hàng trăm ngàn người chen chân mang vác thủ lợn, gà luộc, vàng mã, đủ thứ lễ lạt cồng kềnh và cầu kỳ khắp các chùa chiền, miếu, phủ; từ nơi xa xôi hẻo lánh đến thị thành nhộn nhịp; từ đầu tuần tới cuối tuần, dai dẳng hết cả tháng Giêng, tháng Hai, có nơi còn vắt sang tháng Ba. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đâu đâu cũng thấy những người là người, nghi ngút khói hương, sì sụp khấn vái, cầu ước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xa xôi gì đâu, mới cách đây mấy ngày, dư luận khiếp đảm chứng kiến một cuộc hỗn chiến dã man bằng nắm đấm, gây gộc, hung hăng và máu để cướp cho bằng được quả “phết”, tại Phú Thọ. Vì tương truyền, có quả ấy trong nhà, cả năm sẽ may mắn, ăn nên làm ra, rồi cả …đẻ con trai. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tối hôm sau, hàng chục nghìn người xếp hàng dài cả cây số, tràn khắp các con đường, ngay trục giao thông trung tâm của Thủ đô, vái vọng xa tít tắp vào ngôi chùa Phúc Khánh vì đặt niềm tin vào sự linh thiêng của nơi này.&lt;br /&gt;
&lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="3" style="height: 368px; margin: auto; width: 465px;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://1.bp.blogspot.com/-wD_0GNTG2as/Vs5fXXJHh2I/AAAAAAAAIRM/HHc9B_0Xv_g/s1600/chen%2Bchuc.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="290" src="https://1.bp.blogspot.com/-wD_0GNTG2as/Vs5fXXJHh2I/AAAAAAAAIRM/HHc9B_0Xv_g/s320/chen%2Bchuc.JPG" width="437" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
Biển người chen chân đi lễ đầu năm ở chùa Phúc Khánh.&lt;/div&gt;
&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td align="center" style="color: #002060; font-family: Arial; font-size: 10pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
Cũng đêm đó, ở đền Trần Nam Định, hơn vạn người chen lấn, giẫm đạp, nhảy bổ lên cả lư đồng, bàn thờ để cướp bằng được một chút lộc mang về nhà. Lộc ấy, dù được cướp theo cách báng bổ nhất, cũng được nâng niu như thứ bùa hộ mệnh cho lòng tin mãnh liệt vào đường công danh, thăng quan tiến chức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;Rồi các phủ, các đền, chùa, miếu mạo…cứ sau Tết là tấp nập người ra kẻ vào, khổ sở chen lấn, sớ cầu xin nào cũng dài dằng dặc ti tỉ ước mong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;Thôi thì, cầu mong những điều may mắn, tốt đẹp, an vui trong ngày đầu xuân năm mới vốn là truyền thống tốt đẹp của người Việt bao đời. Những địa danh tâm linh ấy, cũng được dựng lên từ ý nghĩa văn hóa và lịch sử đầy nhân văn của cha ông.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;Nhưng thử hỏi, bao nhiêu người trong số các khách thập phương xa gần kia, mang cái tâm hướng thiện và cầu bình an thực sự đến với những nơi linh thiêng. Hay nhiều hơn thế, những kẻ đang hùng hổ cướp lộc và len lén mua khói bán nhang, mua thần bán thánh đến cầu khấn những điều biểu lộ sự tham lam vô độ của lòng người.&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: x-small;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="3" style="margin: auto; width: 1px;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr align="center"&gt;&lt;td&gt;&lt;img border="0" height="317" src="https://4.bp.blogspot.com/-cwW-crS4FXw/Vs5cY0ZgHDI/AAAAAAAAIRA/1On_44_djic/s400/11zing_1.jpg" width="478" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr align="center"&gt;&lt;td style="color: #002060; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: 10pt;"&gt;Nhảy bổ lên cả lư đồng, bàn thờ để cướp bằng được một chút lộc mang về nhà tại đền Trần (Ảnh: Zing)&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
&amp;nbsp;Mùi của khói hương là mùi của bình an, của tĩnh tại, của thời khắc thiêng liêng, của ước vọng tốt đẹp và hướng thiện. Thứ mùi ấy, nhất định không thể tồn tại giữa xô bồ và toan tính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;Từ bao giờ, niềm tin của con người được “gá” vào thánh thần chứ không phải giữa con người với con người, giữa con người với ngay chính xã hội mà chúng ta đang sống, đang tồn tại hiển nhiên như vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;Cả một xã hội khấn vái, ước ao, một xã hội biến mình thành nô lệ của hương khói và thánh thần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;b&gt;Video trèo rào cướp lộc ở đền Trần&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: x-small;"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: x-small;"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;iframe allowfullscreen="" class="YOUTUBE-iframe-video" data-thumbnail-src="https://i.ytimg.com/vi/3xADTJgAdWs/0.jpg" frameborder="0" height="266" src="https://www.youtube.com/embed/3xADTJgAdWs?feature=player_embedded" width="320"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;Dấu hiệu “mạt vận” của văn hóa&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;Văn hóa, chắc rồi cũng đến hồi “mạt vận”, khó mà ngóc đầu lên được, khi thay vì ngẩng cao đầu mà dũng khí, thì cả biển người lại sống bằng quỳ lạy dập đầu và đi “xin” giàu có, vinh hiển, con cái, công danh sự nghiệp… từ các vị thánh thần. Quỳ lạy xong nhảy bổ lên đầu người khác, lên cả bàn thờ để cướp hương hoa vàng lộc, “mạt” ở đấy chứ đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không “mạt vận” sao được, khi sự mê tín cực đoan đã đẩy con người vào sự ngu muội và làm trỗi dậy tính dã man nhất, ác độc nhất, hình thành cả một thế hệ hung bạo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vung gậy đánh gục cái người đang là anh, em, chú, bác gần gũi đó để mang bằng được cái may, cái lộc về nhà là cầu an hay là biểu hiện của sự phi nhân tính đến lạnh sống lưng? &lt;br /&gt;
&lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="3" style="height: 385px; margin: auto; width: 489px;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://2.bp.blogspot.com/-QSVAY7WlqYw/Vs5fevGdL1I/AAAAAAAAIRQ/6ICIvlyLlJE/s1600/Dam%2Bnhau.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="307" src="https://2.bp.blogspot.com/-QSVAY7WlqYw/Vs5fevGdL1I/AAAAAAAAIRQ/6ICIvlyLlJE/s320/Dam%2Bnhau.jpg" width="461" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;i&gt;Sự hung hăng dã man tại lễ hội cướp phết Hiền Quan (Ảnh: Việt Linh)&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi từ sự hung hăng bạo ngược được “tôi rèn” ở nơi làng xã ấy, sẽ chẳng còn lạ khi người ta ra ngoài kia, lạnh lùng chém chết cả một gia đình vì mấy đồng bạc lẻ, xuống tay đâm chết một mạng người ngay trên bàn nhậu dễ dàng đến kinh sợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;Xã hội khói hương dẫn văn hóa đi tắt đến ngày “mạt”, ngắn ngủi lắm.&lt;br /&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;b&gt;&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;b&gt;Video đánh đấm đổ máu tại lễ hội cướp phết Hiền Quan&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;iframe allowfullscreen="" class="YOUTUBE-iframe-video" data-thumbnail-src="https://i.ytimg.com/vi/phLTQaEoVT8/0.jpg" frameborder="0" height="266" src="https://www.youtube.com/embed/phLTQaEoVT8?feature=player_embedded" width="320"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://1.bp.blogspot.com/-wD_0GNTG2as/Vs5fXXJHh2I/AAAAAAAAIRM/HHc9B_0Xv_g/s72-c/chen%2Bchuc.JPG" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">3</thr:total></item><item><title>Dù ai đi ngược về xuôi - Nhớ ngày Giỗ Tổ mồng mười tháng ba</title><link>http://kechuyen.blogspot.com/2015/03/du-ai-i-nguoc-ve-xuoi-nho-ngay-gio-to.html</link><category>Lễ Hội</category><category>Phú Thọ</category><category>Việt Nam</category><author>noreply@blogger.com (Lovevn)</author><pubDate>Mon, 9 Mar 2015 16:07:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4641774284839582351.post-3638008309287855641</guid><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Từ bao đời nay, câu ca ấy vẫn in sâu  trong tâm thức mỗi người dân Việt Nam. Và dù ở bất cứ nơi đâu trên trái  đất này, cứ đến ngày Giỗ Tổ, là hàng triệu người con mang dòng máu Việt  cùng nhau hành hương hoặc hướng về đất Tổ, thắp nén tâm hương, nhớ về  nguồn cội, tri ân tổ tiên với lòng thành kính.&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Trên thế giới, nhiều quốc gia cũng có nghi lễ thờ cúng tổ tiên, thờ  nhân vật khai sáng dân tộc. Song, hiếm có dân tộc nào trên hành tinh này  mà người dân sinh sống trên mọi miền Tổ quốc cũng như kiều bào đang làm  ăn sinh sống ở nước ngoài cùng hướng về một ngày Quốc Tổ, chung một cội  rễ như dân tộc Việt Nam.&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;img alt="Ý nghĩa lịch sử của ngày Giỗ Tổ Hùng Vương" src="https://lh3.googleusercontent.com/-q2qLWZH1qCI/VP1iGbq4BTI/AAAAAAAAFJU/nsWLhU_Bbbc/s0/Gio%2520to.jpg" title="" /&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
Ngày Giỗ tổ Hùng Vương hay Lễ hội Đền Hùng là một ngày lễ của Việt Nam.  Đây là ngày hội truyền thống của dân tộc Kinh tưởng nhớ công lao dựng  nước của Hùng Vương. Lễ được tổ chức hàng năm vào mồng 10 tháng 3 âm  lịch tại Đền Hùng, thành phố Việt Trì, tỉnh Phú Thọ.&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ngày 2/4/2007, Quốc Hội nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã phê  chuẩn sửa đổi, bổ sung Điều 73 của Luật Lao động cho người lao động được  nghỉ làm việc, hưởng nguyên lương ngày Giỗ Tổ Hùng Vương (10/3 âm  lịch). Kể từ đây, ngày 10/3 âm lịch hằng năm đã trở thành ngày lễ lớn -  Quốc lễ mang ý nghĩa bản sắc văn hóa dân tộc Việt Nam.&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;Nguồn gốc của lễ Giỗ Tổ&lt;/b&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Truyền thuyết kể rằng Tổ Phụ Lạc Long Quân lấy Tổ Mẫu Âu Cơ sinh ra  100 con, 50 con theo Cha xuống biển, 50 con theo Mẹ lên núi và con cả  được truyền ngôi lấy hiệu là Hùng Vương. Thường thường nói đến giỗ Tổ là  nói đến giỗ Tổ Hùng Vương. Nhưng niên hiệu lập quốc là năm 2879 tr.CN,  thời Kinh Dương Vương, người sáng lập ra họ Hồng Bàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kinh  Dương Vương lấy Long Nữ sinh ra Lạc Long Quân. Lạc Long Quân lấy Âu Cơ  sinh ra Hùng Vương. Hùng Vương là cháu đích tôn của Kinh Dương Vương.  Giỗ Tổ vì vậy phải là giỗ Tổ Kinh Dương Vương. Trong thời khai quốc,  Kinh Dương Vương, Lạc Long Quân, Hùng Vương đều là những Tổ Phụ quan  trọng của nòi giống Lạc Hồng. Giỗ Tổ vì thế nên cũng nhớ đến các Tổ Phụ  Tổ Mẫu thời khai quốc, không nên chỉ nhớ đến Hùng Vương không mà thôi.&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="Ý nghĩa lịch sử của ngày Giỗ Tổ Hùng Vương? 2" src="http://duongbo.vn/data/data/huelt/HueLT/Tren%20Tung%20Cay%20So/2014-04/0804%20gio_to%202.jpg" style="height: 346px; width: 450px;" /&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
Ngày Giỗ tổ Hùng Vương xuất hiện từ khi nào? Theo những tài liệu còn  lưu lại, hình thức sơ khai của Ngày Giỗ Tổ đã xuất hiện rất sớm trong  lịch sử, cách đây hơn 2000 năm. Dưới thời Thục Phán – An Dương Vương,  cột đá thề đã được dựng trên núi Nghĩa Lĩnh, ghi rõ: “Nguyện có đất trời  lồng lộng chứng giám, nước Nam được trường tồn lưu ở miếu Tổ Hùng  Vương, xin đời đời trông nom lăng miếu họ Hùng và gìn giữ giang sơn mà  Hùng Vương trao lại; nếu nhạt hẹn, sai thề sẽ bị gió giăng, búa dập”.  Trong suốt hàng ngàn năm lịch sử, nhiều vị vua có tên tuổi của các triều  đại phong kiến Việt Nam ngay từ khi lên ngôi đã từng bước xác lập “ngọc  phả” về thời đại Hùng Vương, khẳng định vai trò to lớn của các Vua Hùng  đối với non sông đất nước&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;Ngày Giỗ Tổ là ngày gì?&lt;/b&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Theo truyền thuyết thì có 18 đời vua HÙNG. 1 đời vua là 1 triều đại. Truyền thuyết ghi 18 đời Hùng vương có tổng cộng 180 vua.&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhưng tại sao chọn ngày ‘giỗ vua tổ’ là ngày trọng đại coi như ngày  khai sinh đất nước mà không chọn ngày sinh hay ngày lên ngôi của ngài?&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nghiên cứu cổ sử Trung Hoa mà Sử thuyết họ Hùng cho là Bách Việt sử ta  thấy: vua Hạ vũ được tôn là tổ của nhà Hạ nhưng ông Khải mới chính là  vua đầu tiên của nhà Hạ, ông Cơ xương vẫn được coi là tổ nhà Chu nhưng  thực ra con ông là Cơ Phát mới là vua đầu của nhà Chu.&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Như vậy nghĩa là ngày giỗ của vua tổ chính là ngày lên ngôi của vua đầu khai sáng triều đại.&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tương tự, quốc gia của người họ Hùng cũng thế, trước khi trở thành 1  vương quốc bao giờ cũng có thời lập quốc, ngày kết thúc thời lập quốc  cũng chính là ngày bắt đầu của thời vương quốc, cả thời gian lập quốc  được người Việt ‘siêu nhiên hóa’ thành thời trị vì của vua tổ, ngày vua  tổ mất chính là ngày lên ngôi của vua đầu tiên tức mốc thời gian bắt đầu  có quốc gia dân tộc hay là ngày khởi đầu của lịch sử quốc gia.&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;Ý nghĩa của ngày 10/3&lt;/b&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;b&gt;&lt;img alt="Ý nghĩa lịch sử của ngày Giỗ Tổ Hùng Vương? 3" src="http://duongbo.vn/data/data/huelt/HueLT/Tren%20Tung%20Cay%20So/2014-04/0804%20gio_to%203.jpg" style="height: 300px; width: 450px;" /&gt;&lt;/b&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tại sao tiền nhân lại chọn ngày 10/3 chứ không phải là một ngày khác? Theo Dịch học:&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;- Số 3 trong tháng 3 giỗ tổ là số của Địa chi&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;- Số 10 trong ngày 10 là số của Thiên can.&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tháng 3 âm lịch là tháng Thìn theo lịch nhà Hạ, Thìn là con rồng, Hoa  ngữ đọc là LUNG, âm Hán Việt là LONG, Lung và Long là đồng âm của LANG,  chính vì điều này con Rồng được dùng tượng trưng cho Vua.&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;- Năm là số trung cung của Hà-Lạc nơi điều hòa ngũ hành nên được dùng chỉ thủ lãnh, vua, người cầm đầu&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;- Trong tiếng Việt: năm hay lăm → lang&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ngôn ngữ Thái và Mường hiện nay từ lang cũng có nghĩa là Thủ lãnh, người cầm đầu.&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;- Tóm lại: ý nghĩa của số 3 –Thìn chính là Lang là vua.&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;- Số 10 là can KỶ; đi hết 1 vòng trở về khởi đầu là Kỷ, nên ngày KỶ cũng là Kỵ, ngày KỴ tức ngày Giỗ.&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;- Số 10 và số 3 căn cứ trên 2 hệ Can - Chi theo Dịch học họ HÙNG giải  mã ra là: KỴ LONG ý tứ rất rõ ràng nghĩa là ngày GIỖ VUA.&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Vua ở đây là vua tổ như đã trình bày ở trên, ngày giỗ của vua tổ cũng  chính là ngày lên ngôi của vua đầu tiên, ngày khởi đầu của vương triều  thứ nhất, ngày bắt đầu của Lịch sử quốc gia.&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="Ý nghĩa lịch sử của ngày Giỗ Tổ Hùng Vương? 4" src="http://duongbo.vn/data/data/huelt/HueLT/Tren%20Tung%20Cay%20So/2014-04/0804%20gio_to%203.jpg" style="height: 300px; width: 450px;" /&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cứ ngày 10 tháng 3 âm lịch người người trẩy hội đến với Đền Hùng -  tìm về nguồn cội của mình. Lễ hội là dịp để con Lạc, cháu Hồng hành  hương về nơi đã sinh ra dân tộc Việt Nam anh hùng - một dân tộc chưa  biết cúi đầu khuất phục bất kỳ một tên giặc ngoại xâm nào, kể cả những  tên hùng mạnh nhất trên thế giới như Pháp và Mỹ. Đây không chỉ thể hiện  niềm tự hào, tự tôn dân tộc của mỗi người Việt Nam mà còn trở thành niềm  kiêu hãnh đối với các dân tộc đã, đang đấu tranh vì hòa bình, độc lập,  tự do và nhân dân yêu chuộng hòa bình thế giới; bạn bè khắp năm châu cảm  phục, kính nể dân tộc Việt Nam anh hùng.&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Có thể nói ngày 10 tháng 3 hàng năm là ngày duy nhất có được của toàn  thể người Việt mà sự hân hoan tự nhiên phát ra từ đáy lòng, là ngày giờ  linh thiêng khiến giữa tất cả người Việt với nhau thực sự không có sự  ngăn cách nào dù mong manh nhất.&lt;br&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br&gt;&lt;/div&gt;Không chỉ người Việt chúng ta tự hào về Đền Hùng, mà tìm vào những  dòng lưu bút của các đoàn đại biểu quốc tế và bạn bè khắp năm châu bốn  biển từng đến thăm viếng Đền Hùng, chúng ta thật sự xúc động khi được  biết Đền Hùng và các di tích trên Nghĩa Lĩnh đã làm cho cả thế giới phải  cúi đầu vị nể ý thức cội nguồn dân tộc của chúng ta. Nhiều dòng lưu bút  thừa nhận. "Đền Hùng là nơi đặt nền móng cho lịch sử Việt Nam... Đền  Hùng là một di tích vô giá của nhân dân Việt Nam. Đây là biểu tượng của  tổ tiên dân tộc Việt Nam - một dân tộc đã có truyền thống dựng nước và  giữ nước hàng nghìn năm".&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo báo &lt;a href="http://duongbo.vn/2502-20976/Y-nghia-lich-su-cua-ngay-Gio-To-Hung-Vuong" rel="nofollow" target="_blank"&gt;Đường bộ&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://lh3.googleusercontent.com/-q2qLWZH1qCI/VP1iGbq4BTI/AAAAAAAAFJU/nsWLhU_Bbbc/s72-c/Gio%2520to.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Chiến dịch Hồ Chí Minh</title><link>http://kechuyen.blogspot.com/2015/03/chien-dich-ho-chi-minh.html</link><category>TP HCM</category><category>Việt Nam</category><author>noreply@blogger.com (Lovevn)</author><pubDate>Mon, 9 Mar 2015 15:44:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4641774284839582351.post-6417981872539537554</guid><description>Chiến dịch Hồ Chí Minh, chiến dịch cuối cùng của Quân đội nhân dân Việt Nam trong Cuộc tổng tấn công và nổi dậy Mùa Xuân 1975, là chiến dịch quân sự có thời gian ngắn nhất trong chiến tranh Việt Nam. Chỉ diễn ra trong 6 ngày (từ 26/4 đến 30/4/1975) song chiến dịch đã đánh dấu mốc son chói lọi trong lịch sử Việt Nam.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những ngày cuối tháng 3 năm 1975, chiến dịch giải phóng Sài Gòn đã bắt đầu được chuẩn bị theo tư tưởng chỉ đạo “Thần tốc, táo bạo, bất ngờ, chắc thắng” với tốc độ “Một ngày bằng 20 năm”. Bộ chính trị xác định : “Từ giờ phút này, trận quyết chiến chiến lược cuối cùng của quân dân ta đã bắt đầu”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày 14/4/1975, Bộ chính trị phê chuẩn đề nghị của Bộ chỉ huy chiến dịch, đặt tên chiến dịch giải phóng Sài Gòn - Gia Định là “Chiến dịch Hồ Chí Minh”, phương án chiến dịch được thông qua lần cuối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-0WIl81M4MdA/VP1cV7VGfGI/AAAAAAAAFJE/V86t0KYZXjk/s530/image001.jpg" imageanchor="1"&gt;&lt;img border="0" src="https://lh3.googleusercontent.com/-0WIl81M4MdA/VP1cV7VGfGI/AAAAAAAAFJE/V86t0KYZXjk/s0/image001.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
Sáng 30/4/1975, Sư đoàn 10, Quân đoàn 3 đánh chiếm Sân bay Tân Sơn Nhất. (ảnh tư liệu)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để chắc thắng trong trận quyết chiến chiến lược lịch sử, giải phóng hoàn toàn miền Nam. Bộ Chính trị và Quân ủy Trung ương đã quyết định tập trung lực lượng lớn chủ lực và binh khí kỹ thuật cho chiến dịch, gồm: Quân đoàn 1 (thiếu Sư đoàn 308 ở lại bảo vệ miền Bắc), Quân đoàn 2, Quân đoàn 3, Quân đoàn 4 và Đoàn 232. Tổng số lực lượng là 15 sư đoàn, một lữ đoàn và 4 trung đoàn bộ binh; 20 lữ đoàn, trung đoàn và 8 tiểu đoàn pháo binh; 3 lữ đoàn, trung đoàn và 6 tiểu đoàn tăng thiết giáp; 8 lữ đoàn, trung đoàn và 2 tiểu đoàn đặc công; 4 trung đoàn và 10 tiểu đoàn thông tin; một trung đoàn tên lửa, hai sư đoàn ô tô vận tải, một bộ phận hải quân và không quân, cùng lực lượng địa phương trong địa bàn chiến dịch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-U_4cKZtsoJw/VP1cVjSPFMI/AAAAAAAAFJA/QapFqqKcA3k/s0/image002.jpg" imageanchor="1"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/-U_4cKZtsoJw/VP1cVjSPFMI/AAAAAAAAFJA/QapFqqKcA3k/s1600/image002.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
Mít tinh mừng ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng. (ảnh tư liệu)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ Tư lệnh chiến dịch gồm các đồng chí Văn Tiến Dũng làm Tư lệnh, đồng chí Phạm Hùng làm Chính ủy; các đồng chí Lê Trọng Tấn, Trần Văn Trà, Lê Đức Anh làm Phó Tư lệnh, Lê Quang Hòa làm Phó Chính ủy, Lê Ngọc Hiền - quyền Tham mưu trưởng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chấp hành chủ trương chiến lược của Bộ Chính trị và Quân ủy Trung ương, Bộ Tư lệnh chiến dịch đã xác định: “Đánh đòn quyết chiến chiến lược cuối cùng, kết thúc cuộc chiến tranh, giành thắng lợi triệt để”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ Tư lệnh xác định hướng tiến công chủ yếu của chiến dịch là hướng bắc và tây bắc, trong đó hướng tây bắc là chủ yếu nhất. Hướng đông và tây nam là những hướng hiểm yếu và quan trọng. 5 mục tiêu chủ yếu trong nội thành phải nhanh chóng đánh chiếm là: Bộ Tổng tham mưu ngụy, sân bay Tân Sơn Nhất, Bộ Tư lệnh biệt khu thủ đô, Tổng nha cảnh sát, Dinh Độc Lập.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày 25/4, mọi công tác chuẩn bị của ta cơ bản đã hoàn thành, các lực lượng chiến dịch đã vào đến vị trí triển khai và sẵn sàng chờ lệnh nổ súng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước đó, ngày 21/4, theo chủ trương của Mỹ, Tổng thống ngụy quyền Sài Gòn Nguyễn Văn Thiệu từ chức, Trần Văn Hương lên thay và kêu gọi “ngừng bắn để thương lượng”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày 26/4, Trần Văn Hương từ chức để nhường chỗ cho con bài chót của Mỹ là Dương Văn Minh. Song âm mưu của Mỹ chỉ là ảo tưởng. Giờ chết của chủ nghĩa thực dân mới ở miền Nam đã điểm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
17 giờ ngày 26/4/1975, cuộc tổng công kích đánh chiếm Sài Gòn bắt đầu, mở màn cho Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiến dịch Hồ Chí Minh đã sử dụng đòn tấn công quân sự rất mạnh, áp đảo quân địch, đi trước một bước thúc đẩy, hỗ trợ, tạo đà cho đòn nổi dậy của quần chúng; tạo uy lực lớn lao và thanh thế vang dội của đòn tiến công quân sự của các cánh quân chủ lực; phá vỡ hệ thống ngụy quyền cơ sở, cùng với đòn quân sự đập tan ý chí đề kháng của địch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ ngày 26 đến 28/4, ta tiến công vào tuyến phòng thủ vòng ngoài của địch, thực hiện bao vây cô lập triệt để Sài Gòn, tạo thêm thế có lợi để thực hành tiến công trên toàn mặt trận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày 29/4, đòn quân sự của ta đã chặn đánh và tiêu diệt các sư đoàn 22, 25, 5, 18, thủy quân lục chiến, các lữ 1 dù, lữ 3 kỵ binh ở tuyến ngoài của địch Trong khi đó, các lực lượng đặc công, biệt động, bộ đội địa phương đã phá hủy các trận địa pháo, đánh chiếm các đồn bốt, chiếm giữ các cầu vùng ven.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày 30/4/1975, các binh đoàn của ta đã thọc sâu hùng mạnh, tiến chiếm ngay các mục tiêu chiến lược của địch, bắt toàn bộ nội các bù nhìn của địch, buộc Dương Văn Minh phải lên đài phát thanh tuyên bố đầu hàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, ta đã tiêu diệt và làm tan rã toàn bộ lực lượng chủ lực, địa phương, cảnh sát thuộc quân khu 3 địch, lực lượng tổng trù bị còn lại và tàn quân của quân đoàn 1, quân đoàn 2. Đập tan hệ thống ngụy quyền từ trung ương đến cơ sở, giải phóng hoàn toàn thành phố Sài Gòn/Gia Định và các tỉnh Tân An, Gò Công, Hậu Nghĩa, Tây Ninh, Bình Dương, Biên Hòa, Long Khánh, Bà Rịa, Vũng Tàu… Tạo điều kiện cho Quân khu 8 và 9 cùng với nhân dân địa phương tiến công nổi dậy tiêu diệt và làm tan rã hoàn toàn quân khu 4 địch và giải phóng đồng bằng sông Cửu Long trong hai ngày 30/4 và 1/5/1975.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiến dịch Hồ Chí Minh tuy chỉ diễn ra trong thời gian rất ngắn nhưng là chiến dịch có ý nghĩa chiến lược. Những kinh nghiệm đã phát triển đến đỉnh cao của chiến dịch Hồ Chí Minh đã làm phong phú thêm nền khoa học nghệ thuật quân sự Việt Nam, nhất là nghệ thuật chiến dịch của chiến tranh nhân dân Việt Nam trong thời đại Hồ Chí Minh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lịch sử cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc kéo dài gần một phần ba thế kỷ đang lùi vào quá khứ. Những những giá trị truyền thống và bài học lịch sử của nó thì còn lại mãi mãi với các thế hệ người Việt Nam.&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Văn Bình&lt;/b&gt; (&lt;a href="http://www.mod.gov.vn/wps/portal/!ut/p/b1/vVXJkqM4EP2W-oAKhNmPYHYLMPtycZjCmMWAzQ5fP9RMTUd3TUz50l3SRRnxUi_zKeMJiZAAierzmF_Pfd7U59t7HJEnkdUtmkNZAIBNAAVjDy5ktoClNkC4AfYSK-MUBICG0gZgZddiTAwDLPZrvkHJ9Ja_3xOYh6GAA4iPBEG4m_lGm3jBPmW9dBBmtZtrXIqlW3cQPdUMa_IU7sJHSWAxlmFREa3L6Df8qqMDfL1N8yFTI7snr34dHeuynh6jO3Qnk4DnSH6_HG94frpeOFfGcdbIjWKoIqU7lxh1NA6PpvJiGnh3YdXUIhZS6B6nYyjVnC1IjoRFvhtVOT6c6-gVgysPU3p6-egb_M9iwbO-_8n_AvBEdx-JfoVIrCcCRbUBu6eI3R6nPgBfPc3fgC96CDcA9VORDk1tVSgeg_M4ClgScZCgCHGGx5VJUqxTPulFmna31CrbuXG4Ysms0K8UGEaCIrbCLNKjxpcklqBTMp3Kkk8vhPbomPTM2mR8h6UnCoT0prSVXRitWRuGvrPeMH2hhd6yoKpGs0Vagm0fMkOVFCVTb4PIBXxWyaFjGZBgxV4ielNGOS73X8l-cuX2PKepXiwJimFJfq4zqEjHVWcCi0Fjil7kS3cc6UW7NmietellDMXqDsCRfXl5JgD1LgDAT3ax3JW1XK2CMicbdIsGmgWsnq6Vrae7N2gn1naedujqaZpjYo7Q7BxKmGwdHhPPcjmWO93yQn9GSPxpQsmQ36fIUQnbMHcAx765QxP_7YQqEl1vTbyZmReEPcc3yiQIwXGqDr45vQl-AdQhH5JHboNGRcMRYsrSFiS1BOMDJRNqgXBvXhsCXQxzKRJZ4X1Nc4Wen2uuUlqvJyGHqavIMWIQRKGVeiwedWXO9LnUBSM98Ep7ynlj71spSOXujupBHOyA3HaOkIaXAzXvREn3hyHTknZGveQxZIHIzeEQ5-YLostNdfks2ydDMP87GGCaezCBvrAB4F1Uc-JAd8SjxnC6znsKWqKG5hyABveTxluKzQT_yqYuncA-ISTxbyY0qT9N-Hn0wXdLSv52Qn_7ZL70b7-91MmlRe6VOx4gaclr8GNfpLH62Cu7meFfnUQ6hw!!/dl4/d5/L3dHQSEvUUtRZy9nQSEh/" rel="nofollow" target="_blank"&gt;Bộ Quốc phòng&lt;/a&gt;)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://lh3.googleusercontent.com/-0WIl81M4MdA/VP1cV7VGfGI/AAAAAAAAFJE/V86t0KYZXjk/s72-c/image001.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Bắc kim thang, cà lang bí rợ</title><link>http://kechuyen.blogspot.com/2014/07/bac-kim-thang-ca-lang-bi-ro.html</link><category>Giáo dục</category><category>Kể Chuyện</category><category>Tiếng Việt</category><category>Trẻ em</category><category>Việt Nam</category><author>noreply@blogger.com (Lovevn)</author><pubDate>Mon, 7 Jul 2014 15:40:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4641774284839582351.post-6091068037457810119</guid><description>Bắc kim thang cà lang bí rợ" có thể được coi là câu hát cửa miệng của tất cả chúng ta thời thơ ấu, thế nhưng mấy ai hiểu được ý nghĩa sâu xa của nó, thậm chí tôi dám cam đoan đến hơn 90% chúng ta hát sai câu hát này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện kể rằng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngày xửa ngày xưa, ở một làng quê nọ, có hai người bạn làm nghề buôn bán cùng nhau. Một người đi soi đèn bắt ếch về đêm, còn anh kia thì chuyên đi bán dầu thắp đèn vào rạng sáng. Nhà họ dựng trên một cù lao nhỏ ven sông, tách biệt với làng xóm, muốn đi vào chợ làng phải đi ngang một cây cầu khỉ vắt vẻo. Do hoàn cảnh đơn chiếc, nên hai anh cũng thân thiết với nhau. Có lần vì mẹ già của anh bán ếch bệnh mà không có tiền chạy chữa nên qua đời, anh bán dầu liền bỏ tiền ra giúp đỡ ma chay mà không hề tính toán, vì thế mà anh bắt ếch càng quý trọng tình bạn của anh bán dầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một đêm nọ, trong lúc đi làm việc, anh bắt ếch nghe tiếng kêu thảm thiết phát ra từ một cái bẫy trên đồng. Tính tò mò, anh lại mở ra coi thì phát hiện ra hai con chim le le và bìm bịp nằm trong bẫy, do chúng giành ăn với nhau mới bất cẩn rơi vào bẫy của con người. Hai con chim ra sức năn nỉ anh bắt ếch mở bẫy tha cho mình, rồi hứa sẽ đền ơn báo đáp. Vốn là người có tính nhân từ, anh bắt ếch cũng xuôi lòng rồi giải thoát cho chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vài ngày sau, hai con chim cùng bay đến nhà anh bắt ếch để cảnh báo cho anh biết tai ương sắp đến. Chúng nghe được hai con ma da ở sông bàn với nhau rằng sẽ kéo chân anh bán dầu và anh bắt ếch, cho hai anh chết, thế mạng cho chúng để chúng được đầu thai. Vì hai con ma này chết đã lâu, nếu trong 7 ngày không bắt được người thay thế sẽ bị hồn phách tứ tán, không được đầu thai nữa. Thêm vào đó, ma da cũng chỉ có thể bắt hai anh khi trời vừa rạng sáng, lúc anh bán dầu ra chợ và lúc anh bắt ếch về nhà, bởi vì khi mặt trời lên thì chúng không còn ma phép.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ban đầu anh bắt ếch đem cớ sự nói anh cho bán dầu nghe, khuyên anh nên ở nhà, nghỉ bán một tuần lễ, nhưng anh bán dầu lại không tin, cho rằng đấy là mê tín vớ vẩn, trên đời không có ma, quỷ. Theo lời le le và bìm bịp, anh bắt ếch viện cớ đến ngày cúng mẹ, gọi anh bán dầu qua nhà tiệc tùng ăn nhậu, chuốc cho anh say mèm đến mức sáng hôm sau không ra chợ bán được. Ngày kia lại lấy cớ sang nhà cảm ơn anh bán dầu đã giúp đỡ, lại bày tiệc ăn uống no say, trì hoãn việc đi ngang cây cầu kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm ấy là ngày cuối cùng của thời hạn 7 ngày ma da bắt hồn, do say xỉn nhiều ngày liền nên anh bắt ếch ngủ quên. Anh bán dầu sực tỉnh vào sáng sớm, nhận ra mình đã bỏ buôn bán mấy ngày liền bèn nhanh chóng quẩy hàng ra chợ. Do bước vội vàng qua cầu khỉ cheo leo, lại bị bọn ma da biến phép cho cầu trơn trượt nên sẩy chân rơi xuống nước mà chết. Anh bắt ếch vì tiếc thương bạn nhưng do còn sợ bọn ma da nên phải đợi hết một ngày sau mới dám vớt xác bạn lên mà làm ma chay. Thấy ân nhân của mình đau lòng, le le và bìm bịp cũng bay đến, cất tiếng kêu thảm thiết như tiếng kèn trống đám ma để tiễn biệt một người chết oan.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đọc hết truyện cổ tích này thì có lẽ mọi người đều sáng tỏ vì sao trong bài đồng dao “Bắc kim thang” có 4 câu cuối là:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;Chú bán dầu, qua cầu mà té.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chú bán ếch, ở lại làm chi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con le le đánh trống thổi kèn,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con bìm bịp thổi tò tí te tò te.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực chất là để diễn tả lại câu chuyện cổ tích đề cao tình bạn và tính chất cứu vật vật trả ơn của người xưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nên vấn đề còn lại nằm ở hai câu:&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;&lt;br /&gt;
Bắc kim thang, cà lang bí rợ&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cột qua kèo, là kèo qua cột.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở câu đầu tiên, “cà, lang, bí rợ” là để chỉ cho 3 loại củ, quả có cùng một đặc tính là thuộc họ dây leo, trái cà, khoai lang và bí rợ. Đặc biệt với từ bí rợ, là một từ thuần chất của miền Nam, cũng đã nói lên xuất xứ của bài đồng dao này là từ miền Tây Nam bộ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói đến “bắc kim thang” thì phải hiểu hơi “hàn lâm” một chút, là từ kim thang ở đây hiểu cho đúng phải là cái thang hình chữ KIM -金- tức là hình tam giác cân. Từ “kim tự tháp” cũng là bắt nguồn từ chữ “kim” này mà có, do chỉ hình dạng cái tháp của người Ai Cập cổ là hình tam giác cân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn cái “kim thang” của con nít ngày xưa là do người lớn dùng hai thanh tre dài, bắt chéo vào nhau tạo thành một hình tam giác cân rồi cắm trên mặt đất, cách vài mét lại đặt một cái như vậy, tạo thành một hàng dài. Bản thân của cái kim thang này trở thành một cái cột (do không có cây cột dựng đứng giữa nên hai thanh tre chéo vào trở thành cột luôn). Những cái kim thang được nối vào nhau bởi cái “vì kèo” là những thanh tre chạy dọc theo giàn, cứ như thế tạo thành một giàn cốt là để cho cà, lang, bí rợ leo lên mà sinh sôi, phát triển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy “cột qua kèo, kèo qua cột” là chỉ mối quan hệ gắn bó vào nhau của hai vật thể. Cả câu “bắc kim thang, cà lang bí rợ, cột qua kèo, là kèo qua cột” cốt để miêu tả mối quan hệ keo sơn, quấn quít, gắn bó vào nhau của anh bán dầu và anh bán ếch ở bốn câu sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả bài đồng dao này được viết lại dựa trên câu chuyện cổ tích kia, nên cách lý giải cũng vì thế mà nên hiểu cho đúng. Tuy nhiên trải qua thời gian dài, người lớn không còn kiên nhẫn để giải thích cho con trẻ hiểu về truyện cổ tích kia, thế nên bài đồng dao “bắc kim thang” cứ thế mà lưu truyền, gây ra sự hoang mang, khó hiểu cho người nghe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;"Bắc kim thang cà lang bí rợ. Cột qua kèo là kèo qua cột. Chú bán dầu qua cầu mà té. Chú bán ếch ở lại làm chi. Con le le đánh trống thổi kèn. Con bìm bịp thổi tò tí te tò te".&lt;/i&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/-XzI5brEFKgc/U7pcqHG651I/AAAAAAAADeo/O0-nRSTeHDw/s200/Bac+kim+thang.JPG" width="1" height="1" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="http://1.bp.blogspot.com/-XzI5brEFKgc/U7pcqHG651I/AAAAAAAADeo/O0-nRSTeHDw/s72-c/Bac+kim+thang.JPG" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">3</thr:total></item><item><title>Nhiều..Ít</title><link>http://kechuyen.blogspot.com/2014/06/nhieuit.html</link><category>Bắc Giang</category><category>Cuộc Sống</category><category>Lục Ngạn</category><category>nông dân</category><category>vải</category><author>noreply@blogger.com (Lovevn)</author><pubDate>Wed, 18 Jun 2014 16:37:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4641774284839582351.post-6160196693933633157</guid><description>&lt;div class="summary zing"&gt;
&lt;div itemprop="description"&gt;
Sáng 18/6, hàng nghìn lái buôn từ các tỉnh đổ  về trung tâm vải ở Lục Ngạn (Bắc Giang) khiến cho quốc lộ 31 liên tục ở  trong tình trạng kẹt cứng.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="picture"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;             &lt;td class="pic"&gt;&lt;img alt="Nhập mô tả cho ảnh" src="http://img.v3.news.zdn.vn/w660/Uploaded/lerl/2014_06_18/vai_1_zing.JPG" /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;             &lt;td class="pCaption caption"&gt;&lt;br /&gt;
Hình ảnh tại khu vực chợ Kép (quốc lộ 31) lúc 9h sáng 18/6.&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;
&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="picture"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;             &lt;td class="pic"&gt;&lt;img alt="Nhập mô tả cho ảnh" src="http://img.v3.news.zdn.vn/w660/Uploaded/lerl/2014_06_18/vai_3_zing_1.JPG" /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;             &lt;td class="pCaption caption"&gt;&lt;br /&gt;
Nơi đây được coi là vựa vải lớn nhất cả nước. Cảnh tấp nập người và xe diễn ra ngay từ 6h sáng.&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;
&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="picture"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;             &lt;td class="pic"&gt;&lt;img alt="Nhập mô tả cho ảnh" src="http://img.v3.news.zdn.vn/w660/Uploaded/lerl/2014_06_18/vai_3_zing_4.JPG" /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;             &lt;td class="pCaption caption"&gt;&lt;br /&gt;
Các phương tiện nối dài hàng km, người chở vải cũng không có chỗ tránh.&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;
&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="picture"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;             &lt;td class="pic"&gt;&lt;img alt="Nhập mô tả cho ảnh" src="http://img.v3.news.zdn.vn/w660/Uploaded/lerl/2014_06_18/vai_3_zing_5.JPG" /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;             &lt;td class="pCaption caption"&gt;&lt;br /&gt;
Không chỉ có lái buôn thồ bằng xe máy, trong số này có cả xe tải đến chợ chở vải.&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;
&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="picture"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;             &lt;td class="pic"&gt;&lt;img alt="Nhập mô tả cho ảnh" src="http://img.v3.news.zdn.vn/w660/Uploaded/lerl/2014_06_18/vai_3_zing_7.JPG" /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;             &lt;td class="pCaption caption"&gt;&lt;br /&gt;
Phần lớn các lái buôn thường phải đến đây từ hôm trước hoặc 4h sáng xếp hàng.&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;
&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="picture"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;             &lt;td class="pic"&gt;&lt;img alt="Nhập mô tả cho ảnh" src="http://img.v3.news.zdn.vn/w660/Uploaded/lerl/2014_06_18/vai_3_zing_8.JPG" /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;             &lt;td class="pCaption caption"&gt;&lt;br /&gt;
Mỗi xe máy chở từ 1,2 tạ đến 1,5 tạ.&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;
&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="picture"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;             &lt;td class="pic"&gt;&lt;img alt="Nhập mô tả cho ảnh" src="http://img.v3.news.zdn.vn/w660/Uploaded/lerl/2014_06_18/vai_3_zing_9.JPG" /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;             &lt;td class="pCaption caption"&gt;&lt;br /&gt;
Giá bán tại đây từ 8000 đồng đến 18.000 đồng/kg tùy loại.&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;
&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="picture"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;             &lt;td class="pic"&gt;&lt;img alt="Nhập mô tả cho ảnh" src="http://img.v3.news.zdn.vn/w660/Uploaded/lerl/2014_06_18/vai_4_zing.JPG" /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;             &lt;td class="pCaption caption"&gt;&lt;br /&gt;
Một người bán hàng bên đường cho biết, cảnh ùn tắc như thế này đã nhiều ngày nay, kéo dài từ 8h đến 11h.&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;
&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="picture"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;             &lt;td class="pic"&gt;&lt;img alt="Nhập mô tả cho ảnh" src="http://img.v3.news.zdn.vn/w660/Uploaded/lerl/2014_06_18/vai_5_zing.JPG" /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;             &lt;td class="pCaption caption"&gt;&lt;br /&gt;
Cách xa chợ vải vài km về phía Nam giao thông có thông thoáng hơn.&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;
&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="picture"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;             &lt;td class="pic"&gt;&lt;img alt="Nhập mô tả cho ảnh" src="http://img.v3.news.zdn.vn/w660/Uploaded/lerl/2014_06_18/vai_3_zing_2_1.JPG" /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;             &lt;td class="pCaption caption"&gt;&lt;br /&gt;
Trước đó lúc 7h sáng xuất hiện một cơn mưa lớn đột ngột.&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;
&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="picture"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;             &lt;td class="pic"&gt;&lt;img alt="Nhập mô tả cho ảnh" src="http://3.bp.blogspot.com/-rlrexDgrWfU/U6Fc9Coh75I/AAAAAAAADZ4/Nwufp9yAsLY/s1600/vai_3_zing_3_1.JPG" /&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;             &lt;td class="pCaption caption"&gt;&lt;br /&gt;
Một lái buôn cho biết, vài tuần  nay sáng nào anh cũng lên Lục Ngạn lấy vải về đổ cho các chợ ở quê.  "Ngày nào tôi cũng bị kẹt xe nhưng quen rồi, đợi một lúc là hết", anh  cười nói.&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
&lt;br /&gt;
theo Zing&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="http://3.bp.blogspot.com/-rlrexDgrWfU/U6Fc9Coh75I/AAAAAAAADZ4/Nwufp9yAsLY/s72-c/vai_3_zing_3_1.JPG" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">3</thr:total></item><item><title>Bện chổi rơm </title><link>http://kechuyen.blogspot.com/2014/06/ben-choi-rom.html</link><category>Trẻ em</category><author>noreply@blogger.com (Lovevn)</author><pubDate>Thu, 5 Jun 2014 15:14:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4641774284839582351.post-6359992673104917462</guid><description>&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-fU4c8QCDuYM/U5AmmTIpclI/AAAAAAAADXs/candUZet1UU/s500/o-rom.jpg" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/-fU4c8QCDuYM/U5AmmTIpclI/AAAAAAAADXs/candUZet1UU/s150/o-rom.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;Những năm 80 của thế kỷ trước vào khoảng tháng hai âm lịch, trời vẫn còn rét và lất phất mưa xuân, không khí nồm ẩm, đường sá lép nhép là lúc ông, bà nội tôi lấy rơm từ giác bếp xuống để bện chổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rơm dùng để bện chổi phải là loại rơm nếp, được thu hoạch từ vụ mùa năm trước. Hàng năm, cứ đến vụ gặt lúa mùa (vụ hè thu), bà nội tôi lại đi tuốt lúa hộ mấy nhà trong xóm và xin rơm nếp về để sau này làm chổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những năm đó máy tuốt lúa chưa có, khi gặt về nông dân thường dùng các biện pháp thủ công như đập, tuốt, vò để thu được hạt thóc. Lúa nếp dai hơn lúa tẻ, do đó người ta thường phải dùng đôi đũa tuốt từng bông để lấy hạt, cũng chính vì nó dai như thế nên người ta mới chọn rơm nếp để bện chổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong những ngày bà đi tuốt lúa, thường thì cứ một, hai tiếng tôi lại chạy sang nhà hàng xóm để mang bó rơm mà bà vừa tuốt được về để ông ở nhà chia thành những bó nhỏ tầm khoảng một chít tay rồi đem phơi nắng. Vài hôm sau, khi rơm đã khô vàng, hai ông cháu lại xếp gọn gàng trên gác bếp để qua Tết mang ra bện chổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rơm được lấy xuống, vẫn theo từng bó, ông kê lên thớt và dùng dao chặt bỏ phần đầu mặt của cọng rơm, sau đó chuyển cho bà và tôi rút lấy phần sợi. Ông dùng sợi lạt nhỏ và mềm để bó những sợi rơm vàng óng thành từng lọn nhỏ (những sợi lạt này được chẻ để gói bánh chưng tết, gói xong còn thừa ông quấn lại và cũng gác lên gác bếp, khi dùng để bện chổi thì lấy xuống ngâm vào chậu nước mấy tiếng cho lạt mềm và dai trở lại). Thường thì mỗi cái chổi to dùng 5 lọn rơm, chổi nhỏ dùng 3 lọn, ông chỉ bện chổi to thôi, còn chổi nhỏ để cho tôi tập bện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dăm, bẩy sợi rơm được bện với nhau để thành sợi dây, rồi dùng chính sợi dây đó quấn chặt lọn rơm từ phần lạt buộc lại, được hai hay ba vòng lại ghép thêm một lọn rơm khác. Cứ thế những lọn rơm được xếp phẳng với nhau, còn các sợi rơm đem bện lại, tiếp nối nhau thành sợi dây để quấn cán chổi. Khi cán chổi đã được quấn khoảng hơn gang tay, lúc đó chuyển sang công đoạn chốt cán. Các sợi rơm được tết lại với nhau rất tài tình theo từng lớp nhỏ dần cho đến khi toàn bộ lõi rơm đã được khóa hết. Lúc đó ông dùng một đoạn tre dài chừng hai chục cm vót nhọn hai đầu ở giữa đập dập, xoắn lại để đóng cọc vào lõi cán chổi và cũng là để chốt nút rơm cuối cùng. Đóng cọc xong, ông dùng dao để cắt các đoạn rơm thừa sau khi được khóa tạo thành các con mắt nhỏ xếp vòng quanh cuống chổi, trông cứ như là một quả na nhỏ màu vàng, thế là một cái chổi đã hoàn thành.&lt;br /&gt;
Chổi bện xong, để mặt rơm được phẳng phiu, mềm mại ông cẩn thận dùng chiếc lược cũ làm bằng đuya-ra (kỷ niệm thời quân ngũ của ông) để chải hết những hạt thóc còn bám vào rơm, sau đó mới đem dùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cứ mỗi năm, ông, bà tôi thường làm hơn chục cái chổi, vừa để dùng, vừa để làm quà biếu họ hàng, người thân, dùng hết sang năm lại làm. Ngày nay, nhà nông có máy tuốt lúa ngay tại cánh đồng. Gặt xong một loáng là thóc đã được đóng vào bao mang về, còn phần rơm, rạ để lại hết ngoài ruộng, vài hôm thấy khô khô là châm lửa đốt. Khói um từ làng quê lên đến thành phố, do đó không còn rơm nếp mà bện chổi nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lâu lâu không nhìn thấy cái chổi rơm, chợt nhớ lại những ngày xưa bện chổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sưu tầm &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="http://2.bp.blogspot.com/-fU4c8QCDuYM/U5AmmTIpclI/AAAAAAAADXs/candUZet1UU/s72-c/o-rom.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">4</thr:total></item><item><title>Hội Lim</title><link>http://kechuyen.blogspot.com/2014/02/hoi-lim.html</link><category>Bắc Ninh</category><category>Lễ Hội</category><category>Xã Hội</category><author>noreply@blogger.com (Lovevn)</author><pubDate>Thu, 13 Feb 2014 08:36:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4641774284839582351.post-910611839740744980</guid><description>Các liền anh liền chị dùng cơi trầu 2 
ngăn để mời trầu du khách, du khách không được mời không mà phải trả 
tiền. Tiền sẽ được nhanh chóng cất xuống ngăn dưới. 
&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Số tiền cũng dao động tùy nơi. Có chỗ được rao bán với giá 10.000 đồng/ miếng trầu. Có chỗ thì “tế nhị” cho biết là “tùy tâm”.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Bên cạnh những nỗ lực đáng ghi nhận của 
Ban tổ chức như tình trạng cờ bạc đã không còn, tuy nhiên vẫn còn nhiều 
hình ảnh phản cảm, bị thương mại hóa cứ “đến hẹn” lại tái diễn.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Một số hình ảnh chưa đẹp mà nhóm phóng viên VOV online ghi được tại Hội Lim năm nay: &lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;table align="center" class="picBox"&gt;
    &lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td&gt;&lt;img alt="" src="http://vov.vn/Uploaded/haphuong/2014_02_12/IMG_9460%20copy.jpg" /&gt;
            &lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td class="desc"&gt;Hai bên đường lối vào lễ hội là hàng loạt những gian hàng ăn
 uống, bán hàng và trò chơi giải trí. Trong đó, chiếm phần lớn là các 
gian hàng bắn súng và ném phi tiêu lấy thưởng,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;
&lt;/table&gt;
&lt;table align="center" class="picBox"&gt;
    &lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td&gt;&lt;img alt="" src="http://vov.vn/Uploaded/haphuong/2014_02_12/IMG_0383%20copy.jpg" style="height: 333px; width: 500px;" /&gt;
            &lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td class="desc"&gt;Bất chấp biển cấm bày, bán hàng rong, những gian hàng lưu 
niệm, đồ ăn... vẫn tràn lan trên vỉa hè, thậm chí cả dưới lòng đường&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;
&lt;/table&gt;
&lt;table align="center" class="picBox"&gt;
    &lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td&gt;&lt;img alt="" src="http://vov.vn/Uploaded/haphuong/2014_02_12/IMG_9342%20copy.jpg" /&gt;
            &lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td class="desc"&gt;Người dân xem hát quan họ tại Hội Lim&lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;
&lt;/table&gt;
&lt;table align="center" class="picBox"&gt;
    &lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td&gt;&lt;img alt="" src="http://vov.vn/Uploaded/haphuong/2014_02_12/IMG_0151%20copy.jpg" /&gt;
            &lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td class="desc"&gt;Khu vực đồi Lim, nơi diễn ra các trò chơi dân gian và sân 
khấu quan họ diễn ra trên đồi đất trở nên bụi bặm, gây ô nhiễm không khí
 do lượng du khách đổ về ngày một đông&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;
&lt;/table&gt;
&lt;table align="center" class="picBox"&gt;
    &lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td&gt;&lt;img alt="" src="http://vov.vn/Uploaded/haphuong/2014_02_12/IMG_0227%20copy.jpg" /&gt;
            &lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td class="desc"&gt;Không ít người đến xem hội phải đeo khẩu trang, che mặt cho đỡ bụi&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;
&lt;/table&gt;
&lt;table align="center" class="picBox"&gt;
    &lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td&gt;&lt;img alt="" src="http://vov.vn/Uploaded/haphuong/2014_02_12/IMG_0333%20copy.jpg" /&gt;
            &lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td class="desc"&gt;Nhiều du khách về trẩy hội thích thú với dịch vụ cho thuê 
quần áo quan họ để chụp ảnh lưu niệm. Đây là dịch vụ chui, vì thế du 
khách thay đồ ngay giữa "thanh thiên bạch nhật" gây phản cảm. &lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;
&lt;/table&gt;
&lt;table align="center" class="picBox"&gt;
    &lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td&gt;&lt;img alt="" src="http://vov.vn/Uploaded/haphuong/2014_02_12/anh%20copy.jpg" /&gt;
            &lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td class="desc"&gt;BTC lễ hội sử dụng hệ thống loa thùng, công suất lớn để phục vụ các lán quan họ&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;
&lt;/table&gt;
&lt;table align="center" class="picBox"&gt;
    &lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td&gt;&lt;img alt="" src="http://vov.vn/Uploaded/haphuong/2014_02_12/loa.jpg" /&gt;
            &lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td class="desc"&gt;Tuy vậy, những lán quan họ cạnh nhau với những chiếc loa 
thùng có khoảng cách quá gần khiến cho không khí lễ hội trở nên ồn ào, 
tiếng hát quan họ của các lán lấn át lẫn nhau&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;
&lt;/table&gt;
&lt;table align="center" class="picBox"&gt;
    &lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td&gt;&lt;img alt="" src="http://vov.vn/Uploaded/haphuong/2014_02_12/IMG_0185%20copy.jpg" /&gt;
            &lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td class="desc"&gt;Năm nay không còn tình trạng "ngả nón xin tiền" mà thay vào đó là hình thức "mời" trầu lấy tiền.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;
&lt;/table&gt;
&lt;table align="center" class="picBox"&gt;
    &lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td&gt;&lt;img alt="" src="http://vov.vn/Uploaded/haphuong/2014_02_12/IMG_0237%20copy.jpg" /&gt;
            &lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td class="desc"&gt;Phần lớn cơi trầu có hai ngăn, ngăn trên đựng trầu và khi 
khách trả tiền thì liền anh liền chị sẽ kín đáo cất tiền xuống ngăn 
dưới. Tiền được trả "tùy tâm" . Tuy nhiên có nơi tiền và trầu vẫn được 
để liền nhau như một sự "gợi ý"&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;
&lt;/table&gt;
&lt;table align="center" class="picBox"&gt;
    &lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td&gt;&lt;img alt="" src="http://vov.vn/Uploaded/haphuong/2014_02_12/IMG_9466%20copy.jpg" /&gt;
            &lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td class="desc"&gt;Hiện tượng "ngả nón xin tiền" đã được cơ bản chấm dứt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;
&lt;/table&gt;
&lt;table align="center" class="picBox"&gt;
    &lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td&gt;&lt;img alt="" src="http://vov.vn/Uploaded/haphuong/2014_02_12/IMG_9504%20copy.jpg" /&gt;
            &lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td class="desc"&gt;Tuy vậy, thay vì ngả mũ... &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;
&lt;/table&gt;
&lt;table align="center" class="picBox"&gt;
    &lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td&gt;&lt;img alt="" src="http://vov.vn/Uploaded/haphuong/2014_02_12/IMG_9520%20copy.jpg" /&gt;
            &lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td class="desc"&gt;Là mời trầu..để đổi lấy tiền... &lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;
&lt;/table&gt;
&lt;div class="writer"&gt;
&lt;a href="http://vov.vn/MEDIA/Nhung-hinh-anh-khong-dep-tai-Hoi-Lim-2014/310042.vov" rel="nofollow" target="_blank"&gt;Nhóm PV/VOV online&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="writer"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;blockquote class="tr_bq"&gt;
&lt;span class="mw-headline" id="L.E1.BB.8Bch_s.E1.BB.AD"&gt;&lt;b&gt;Lịch sử&lt;/b&gt;:&lt;/span&gt; Kinh Bắc xưa nổi tiếng là vùng đất của những câu truyện cổ, những sự 
tích văn hoá. Vì truyền thống này mà nơi đây sở hữu nhiều lễ hội dân 
gian. Lễ hội được nhiều người quan tâm nhất là Hội Lim tại thị trấn Lim,
 Tiên Du, Bắc Ninh. Hội Lim là một sinh hoạt văn hoá - nghệ thuật đặc sắc của nền văn hoá
 truyền thống lâu đời ở xứ Bắc và dân ca Quan họ trở thành tài sản văn 
hoá chung của dân tộc Việt, tiêu biểu cho loại hình dân ca trữ tình Bắc 
Bộ. Hội Lim chính là hội chùa làng lim và đôi bờ sông Tiêu Tương. Hội Lim
 trở thành hội hàng tổng (hội vùng) vào thế kỷ 18. Khi quan trấn thủ xứ 
Thanh Hóa Nguyễn Đình Diễn là người thôn Đình Cả, Nội Duệ, xứ Kinh Bắc, 
có nhiều công lao với triều đình, được phong thưởng nhiều bổng lộc, đã 
tự hiến nhiều ruộng vườn và tiền của cho tổng Nội Duệ trùng tu đình 
chùa, mở mang hội hè, gìn giữ thuần phong mỹ tục. Ông còn cho xây dựng 
trước phần lăng mộ của mình đặt tên là lăng Hồng Vân trên núi Lim. Do có
 nhiều công lao với hàng tổng và việc ông đặt hậu ở chùa Hồng ân, nên 
khi ông mất nhân dân tổng Nội Duệ đã tôn thờ làm hậu thần, hậu Phật hàng
 tổng. Văn bia lăng Hồng Vân có tên Hồng Vân từ bi ký niên đại Cảnh Hưng
 30 (1769) hiện giữ ở đình thôn Đình Cả đã cho biết khá rõ lai lịch, 
công trạng và việc thờ phụng hậu hàng tổng Nguyễn Đình Diễn mỗi năm hai 
dịp vào "ngày sinh" và "ngày hóa" của ông tại lăng Hồng Vân và chùa Hồng
 ân trên núi Lim. Song trải tháng năm lịch sử, hội Lim đã có nhiều lớp 
văn hóa, trong đó người ta chỉ tổ chức tế lễ hậu thần vào một dịp là 
ngày 13 tháng giêng trùng với hội chùa Lim. Chính vì vậy mà có hội Lim 
và đây là hội hàng tổng.&lt;/blockquote&gt;
&lt;div class="writer"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">3</thr:total></item><item><title>Giọt nước mắt </title><link>http://kechuyen.blogspot.com/2014/01/giot-nuoc-mat.html</link><category>Cuộc Sống</category><category>Kể Chuyện</category><category>TP HCM</category><category>Tình người</category><author>noreply@blogger.com (Lovevn)</author><pubDate>Sun, 19 Jan 2014 14:15:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4641774284839582351.post-1996829589522839498</guid><description>&lt;strong&gt; (&lt;a href="http://www.doisongphapluat.com/cong-dong-mang/dan-mang-nong-cau-chuyen-cam-dong-o-quan-com-5000d-a18591.html#.Utt5kJwxXDd" rel="nofollow" target="_blank"&gt;ĐS&amp;amp;PL&lt;/a&gt;) Ngay sau khi báo Đời sống và Pháp luật đăng câu chuyện cảm động người phụ nữ bán ve chai mang bao
 gạo 10 kg và chai dầu ăn 1 lít đến quán cơm chay Thiên Phước 5000đ, dư 
luận đã dấy lên những xúc cảm mạnh mẽ về tình người trong xã hội.&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Câu
 chuyện có thật diễn ra vào trưa ngày 13/1 vừa qua, tại quán cơm chay 
Thiên Phước 5000đ, ở 62 Nguyễn Chí Thanh, phường 16, quận 11, TP.HCM. 
Trong lúc mọi người đang loay hoay vì giờ cao điểm khách vào ăn cơm 
đông, cậu sinh viên (là lực lượng tình nguyện viên phụ giúp quán) báo có
 cô bán ve chai là khách hàng thương xuyên của quán muốn gặp.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Vừa
 gặp chủ quán, chị đã khóc và kể: "Năm nay làm ăn khó khăn quá, đối với 
chúng tôi những người lao động xa quê lên đất Sài Gòn tìm một công việc 
đã khó và còn khó hơn khi vật giá leo thang. Thu nhập thì thấp (chị vẫn 
vừa nói vừa khóc), nhưng tôi đã vào quán này ăn từ ngày quán khai trương
 cho đến nay.&lt;/div&gt;
&lt;table cellpadding="0" cellspacing="0" class="picture"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td class="pic"&gt;&lt;div class="full_images"&gt;
&lt;img alt="Dân mạng “nóng” câu chuyện cảm động ở quán cơm 5000đ - Ảnh 1" src="http://media.doisongphapluat.com/thumb_x670x/247/2014/1/18/quan-com-nhan-ai01.jpg" style="max-width: 670px;" title="Dân mạng “nóng” câu chuyện cảm động ở quán cơm 5000đ" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td class="caption"&gt;&lt;em&gt;Người phụ nữ bán ve chai mang một bao tải gạo và một chai dầu ăn đến quán cơm chay Thiên Phước 5000đ.&lt;/em&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Đối
 với chúng tôi đây thật sự là điểm đến buổi trưa ấm lòng, tiết kiệm được
 chút ít chi phí cho bữa ăn hàng ngày...”. Nói xong, chị đi ra xe đẩy ve
 chai của mình ôm vào quán một bao gạo 10kg và một chai dầu ăn 1 lít rồi
 nói, xin quán hãy nhận ở nơi tôi tấm lòng, để chia sẻ với nhau.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Chủ
 quán cơm ngỡ ngàng, không biết phải làm sao vì món quà này đối với 
nhiều người tuy không lớn, nhưng đối với một người thu nhập thấp thì đây
 quả là một số tiền cũng không hề nhỏ. Rồi anh nói sẽ nhận ở tấm lòng 
của chị.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Thế nhưng chị nhất quyết 
không chịu, bắt chủ quán phải nhận bao gạo và chai dầu ăn. Chủ quán cơm 
chỉ còn cách nhận những món quà tình, quà nghĩa kia và dặn dò chị mai 
mốt chị đến ăn cơm, hôm nào buôn bán ve chai được kha khá thì chị có thể
 đem lại 1 bó rau muống hoặc 1 chai nước tương nho nhỏ là được rồi, 
không nên mua với số tiền vượt khả năng của mình, quán sẽ không nhận 
đâu. Chị cười và câu chuyện cứ như dài bất tận tựa tấm lòng của những 
người tốt gặp nhau.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
KeChuyen: Cuộc sống khó khăn, nhưng mong sao con người vẫn giữ được trong mình lòng tốt. Cảm ơn chị đã khẳng định điều đó. &lt;/div&gt;
&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">2</thr:total></item><item><title>Đồng đội ơi, cứu...</title><link>http://kechuyen.blogspot.com/2013/12/ong-oi-oi-cuu.html</link><category>Chiến tranh</category><category>Da cam</category><category>Kể Chuyện</category><category>Mảnh đời</category><category>Nghệ An</category><category>Việt Nam</category><author>noreply@blogger.com (Lovevn)</author><pubDate>Wed, 11 Dec 2013 16:26:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4641774284839582351.post-9220550227137368803</guid><description>&lt;h2 class="fon33 mt1"&gt;
        &lt;span style="font-size: small;"&gt;(Dân trí) - Chúng tôi nâng máy ảnh lên lại hạ máy xuống không 
sao chụp được vì nước mắt cứ trào ra ướt đẫm trước nỗi bất hạnh quá sức
 tưởng tượng của một gia đình.&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;img _fl="" align="middle" alt="3 con người giờ chỉ ngơ ngơ ngác ngác..." src="http://dantri4.vcmedia.vn/7dBrKnsutwiOg2hPbvFQ/Image/2013/11/Tuan-3/a1-d568f.JPG" style="margin: 5px;" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;3 con người giờ chỉ ngơ ngơ ngác ngác...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
Ba con người điên dại, lê lết trên nền nhà đất trống huơ trống hoác 
trong lúc chỗ dựa duy nhất của họ đang phải giành giật sự sống nơi 
bệnh viện. Tất cả toát lên một sự điêu tàn, thương tâm, cùng quẫn mà từ 
trước tới nay chúng tôi chưa hề gặp bao giờ. &lt;br /&gt;



&lt;b&gt;Tột cùng bất hạnh &lt;/b&gt;&lt;br /&gt;

Tháng 1/1972, nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, chàng 
thanh niên Lê Văn Hoá (SN 1952) lên đường ra trận, tham gia đoàn quân 
Nam tiến đánh giặc. Sau những năm tháng ở chiến trận cùng với 
đồng đội và giải phóng miền Nam trong chiến thắng tưng bừng. Tháng
 5/1976, anh xuất ngũ trở về quê hương kết duyên với chị Nguyễn Thị 
Tuyết (SN 1953) định cư tại xã Quỳnh Mỹ nay là khối 9 thị trấn Cầu Giát 
(huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An). &lt;br /&gt;


&lt;div&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;img _fl="" align="middle" alt="3 con người giờ chỉ ngơ ngơ ngác ngác..." src="http://dantri4.vcmedia.vn/7dBrKnsutwiOg2hPbvFQ/Image/2013/11/Tuan-3/a3-d568f.JPG" style="margin: 5px;" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Cô
 con dâu đã ở riêng đôi khi cũng phải tranh thủ sang nhà cho bố 
ăn cháo. Nói cháo cho oai, chứ nước nhiều hơn gạo mỗi khi cho ông
 ăn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
Do những năm tháng chiến đấu trong các trận mạc, anh đã bị 
chất độc màu da cam ăn sâu vào cơ thể mà anh không hề hay biết. Cái 
ngày vợ chồng anh sinh các con thì mới hay biết mình đã bị 
nhiễm chất độc da cam nhưng không biết phải làm sao giờ. Cũng 
từ đó, 3 đứa con của vợ chồng anh đều dị tật. Đầu tiên phải kể 
đến cậu con trai Lê Văn Cường (SN 1980) đầu óc khá tỉnh táo nhưng 2 
cánh vai sạ xuống, mỗi bên nổi lên hai cục xương tựa như người có… 4 
vai. &lt;br /&gt;

Và anh quặt quẹo ốm đau triền miên tưởng chừng anh không thể lấy
 được vợ. Thế nhưng, Cường may mắn được một thiếu nữ nghèo thương 
yêu lấy làm chồng. Ngày họ cưới nhau hai bên nội ngoại, làng 
xóm ai cũng vui mừng khôn xiết. Tuy nhiên, quà cưới cũng như của
 hồi môn với vợ chồng trẻ Cường lúc đó chẳng có gì ngoài 
mấy yến gạo, cân muối. Sau ngày cưới, họ không có tiền mua đất nên
 phải dựng tạm ngôi nhà trong vườn bố mình để ở riêng bữa rau bữa 
cháo nuôi nhau cho qua ngày đoạn tháng. &lt;br /&gt;


&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img _fl="" align="middle" alt="Người con trai thứ, anh Việt nằm một chỗ đã hơn 20 năm nay, không làm được gì." src="http://dantri4.vcmedia.vn/7dBrKnsutwiOg2hPbvFQ/Image/2013/11/Tuan-3/a5-d568f.JPG" style="margin: 5px;" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Người con trai thứ, anh Việt nằm một chỗ đã hơn 20 năm nay, không làm được gì.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
Sau khi anh Cường ra đời được 2 năm, bà Tuyết tiếp tục sinh thêm 
đứa con thứ 2 và đặt tên là Việt (SN 1982). Ngày cất tiếng 
khóc chào đời Việt cũng như bao đứa trẻ cùng trang lứa và lớn
 nhanh như thổi. Từ năm lớp 1 đến gần cuối cấp 2, Việt luôn là 
đứa con ngoan hiền, chăm lo học giỏi. Thế nhưng đến năm 13 tuổi, 
Việt bỗng dưng trở chứng, tính tình khác thường… Đặc biệt, 
Việt cứ lắc lư như một người bị bệnh thần kinh và cuối cùng là 
toàn thân không sao cố định được. &lt;br /&gt;

Kể từ đó, con đường học hành của Việt chính thức dừng 
lại. Và quãng đời tăm tối gắn với Việt từ ngày đó. Hằng 
ngày, Việt chỉ nằm bẹp, lắc rung cả giường, muốn ngồi dậy phải có 
người khác khiêng. Những mong có đứa con lành lặn để sau này khi về 
già còn có đứa nuôi dưỡng, nâng đỡ nên năm 1984, chị Tuyết thêm 
một lần sinh hạ - lần thứ ba với đứa con gái chào đời chị đặt 
tên Lê Thị Hoa. Hoa ra đời rực rỡ như bông hoa đào chúm chím trước xuân 
ai cũng vui mừng. Niềm vui tràn ngập gia đình, anh chị nhìn con tràn 
trề hy vọng. Thế nhưng, tai họa lại ập đến, năm lớp 4, Hoa bỗng nhiên cứ
 đi như lao về phía trước rồi ngã ịch lúc nào không biết. &lt;br /&gt;


&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img _fl="" align="middle" alt="Người con trai thứ, anh Việt nằm một chỗ đã hơn 20 năm nay, không làm được gì." src="http://dantri4.vcmedia.vn/7dBrKnsutwiOg2hPbvFQ/Image/2013/11/Tuan-3/a4-d568f.JPG" style="margin: 5px;" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 13px;"&gt;Người
 con gái duy nhất của ông Hóa chỉ biết nằm "cười" sảng. Chị 
bị từ khi đang học cấp 1 cho đến nay&amp;nbsp;như&amp;nbsp; cảnh ngộ của anh trai 
mình.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
Dần dần, Hoa cứ liêu xiêu như người đi trong mưa bão và cuối cùng là 
chân tay run bần bật không cầm được cái gì rồi dẫn đến mất trí nhớ, 
và hằng ngày Hoa chỉ biết la hét suốt ngày đêm. Hai đứa con mang 
bệnh nặng, có thứ gì đáng đồng tiền trong nhà anh chị bán hết
 để đưa 2 con đi bệnh viện hầu mong sẽ có một phép mầu nào đó
 sẽ chữa trị khỏi. Song, vợ chồng anh mang hai con đưa đi khắp các
 bệnh viện từ Bắc vào Nam, hay Miền Trung nhưng vô vọng, đành gạt 
nước mắt đưa về sớm khuya lặn lội làm lụng nuôi con.&lt;br /&gt;

Tưởng rằng nỗi thống khổ đã đến tột cùng, dè đâu năm 1990, ông Hoá, 
chỗ dựa vững chắc của cả gia đình đột nhiên phát bệnh: Chân run, tay 
khèo, cơ teo, miệng ngọng, mắt lồi, trí nhớ hoàn toàn bị xoá sạch. Hàng 
ngày, ông chống 2 tay xuống đất lết đi từng centimet, vừa lết ông vừa 
kêu lên thảm thiết “Đồng đội ơi…cứu với”.&lt;br /&gt;


&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;img _fl="" align="middle" alt="Các con của ông Hóa chỉ biết ngồi cười trong vô thức." src="http://dantri4.vcmedia.vn/7dBrKnsutwiOg2hPbvFQ/Image/2013/11/Tuan-3/a2-d568f.JPG" style="margin: 5px;" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Các con của ông Hóa chỉ biết ngồi cười trong vô thức.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
Từ đó, bà Tuyết một mình, vắt kiệt sức chống chọi phục vụ ngần ấy 
con người vừa bệnh tật vừa điên dại. Bà chạy vậy khắp nơi, nhờ sự cưu 
mang của anh em nội ngoại bà con chòm xóm bữa rau bữa cháo cầm hơi. Đã 
vậy, các thành viên trong gia đình cứ ốm đau triền miên nên phải thuốc 
thang liên tục quanh năm.&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;

&lt;/div&gt;
&lt;b&gt;Họa vô đơn chí&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;

Trong lúc nỗi bất hạnh của gia đình cựu chiến binh này khó có gia 
đình nào ở xứ Nghệ có thể “sánh kịp” thì tạo hoá lại khéo “trêu 
ngươi”. Thế là tai hoạ thêm một lần nữa đổ ập xuống như muốn nghiền 
nát, chặn hết con đường sống của họ. Trong một lần đi nhặt ve chai, bà 
Tuyết bị một chiếc xe tải tông phải. Bà được nhập vào bệnh viện đa khoa 
tỉnh Nghệ An, nằm tại “Phòng hồi sức tích cực đặc biệt” sau đó chuyển 
qua khoa thần kinh cột sống rồi xuống Khoa răng hàm mặt. &lt;br /&gt;


&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;img _fl="" align="middle" alt="Các con của ông Hóa chỉ biết ngồi cười trong vô thức." src="http://dantri4.vcmedia.vn/7dBrKnsutwiOg2hPbvFQ/Image/2013/11/Tuan-3/a7-d568f.JPG" style="margin: 5px;" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Người
 cựu chiến binh năm xưa từng ra vào chiến trường, lăn dưới mưa 
đạn của quân thù không đầu hàng số phận, nhưng giờ ông đang đầu
 hàng số phận mình ngay giữa thời bình...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
Tại bệnh viện, bà Tuyết bị cắt cụt cánh tay phải, gãy xương đòn 
vai, chấn thương sọ não, gãy xương quai hàm trên dưới, vỡ xương xoan 
mặt, dập đốt sống 4, đa chấn thương toàn thân. Hiện nay, bà vẫn hôn mê 
sâu, nằm bất động, toàn thân quấn đầy băng trắng dù đã chạy chữa hết 60 
triệu. Bà Tuyết là lao động chính trong gia đình, là chỗ dựa cho 
cả 4 con người giờ bà đã như sụp đổ, không còn khả năng lao 
động được nữa, giờ bà đang nằm chờ chết mà thôi… Như thế, 
đoạn kết của một gia đình có thể xem như đã chấm dứt.&lt;br /&gt;


Trong khi đó, có mặt tại gia đình bà Tuyết vào những ngày cuối
 tháng 11 này cơn mưa cứ rắc rắc như rắc muối, giữa cái lạnh 
tê tê của xứ Nghệ và lặng người chứng kiến sự điêu tàn không bút nào 
tả xiết. Căn nhà của những người “khốn khổ” này khi những bức 
tường vôi lở loác như một thân hình người bị ghẻ lỡ, mái ngói tiêu
 điều xác xơ như có cơn gió giật cấp 12 vừa vụt qua, cũng vì 
thế nhưng trong căn nhà không có chỗ nào không dột khi trời mưa 
xuống. Nước mưa, cộng với bột mọt (những con mọt đục xà nhà - PV) 
từ rui hoành rơi xuống đầu 3 con người gầy gò, rách rưới, hôi hám, vô 
thức, run cầm cập. &lt;br /&gt;


&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;img _fl="" align="middle" alt="Từ ngày bị tai nạn, bà Tuyết đang phải nằm điều trị, theo dõi tại BVĐK Nghệ An." src="http://dantri4.vcmedia.vn/7dBrKnsutwiOg2hPbvFQ/Image/2013/11/Tuan-3/10-d568f.JPG" style="margin: 5px;" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 13px;"&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
Từ ngày bị tai nạn, bà Tuyết đang phải nằm điều trị, theo dõi tại BVĐK Nghệ An.&lt;/div&gt;
&lt;/span&gt;

Dường như cảm nhận được nỗi đau, ông Hoá không còn kêu la ngồi thẩn 
thờ, đôi mắt vô hồn. Cô con gái út không còn lê la ngoài chợ được nữa 
mà thay vào đó là hú hét mà ngồi lỳ một chỗ tay chân run bần bật 
lên, còn Việt thì vẫn cứ run lắc liên tục không ngừng. Từ đầu đến cuối 
nhà, không thấy bất cứ một vật dụng gì để có thể nhận ra đây là chỗ ở 
của “con người”. &lt;br /&gt;

Cậu con trai đầu dù ốm yếu vẫn phải vào bệnh viện trực mẹ. Toàn bộ 
gánh nặng gia đình nhờ vào cô con dâu đã ở riêng cũng nghèo khổ, nhàu 
nát, tả tơi chẳng khác gì mẹ chồng do gánh nặng nhà chồng và nhà mình 
với hai con thơ dại. Khi thấy chúng tôi đặt gói quà vào bên cạnh, ông 
Hoá bổng như cảm nhận được, hai giọt nước mắt vón thành cục trào ra, lăn
 xuống, đọng lại trong hốc mắt sâu hoằn. &lt;br /&gt;


&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="left"&gt;
Ông cứ ú ớ, khó nhọc vừa rên hừ hừ rồi nói những câu rất khó nhọc: “Đồng đội ơi…cứu…cứu với! Ai ơi…cứu…cứu…”.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;img _fl="" align="middle" alt="Trong khi đó, căn nhà duy nhất của 4 con người trú ngụ không có một thứ gì đáng giá..." src="http://dantri4.vcmedia.vn/7dBrKnsutwiOg2hPbvFQ/Image/2013/11/Tuan-3/a9-d568f.jpg" style="margin: 5px;" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;img _fl="" align="middle" alt="Trong khi đó, căn nhà duy nhất của 4 con người trú ngụ không có một thứ gì đáng giá..." src="http://dantri4.vcmedia.vn/7dBrKnsutwiOg2hPbvFQ/Image/2013/11/Tuan-3/a8-d568f.JPG" style="margin: 5px;" width="450" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Trong khi đó, căn nhà duy nhất của 4 con người trú ngụ không có một thứ gì đáng giá...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;table border="1" cellpadding="0" cellspacing="0" style="width: 90%px;"&gt;
&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;
&lt;td&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;Mọi đóng góp hảo tâm xin gửi về:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;b&gt;1.&amp;nbsp;Mã số 1254: Anh Lê Văn Cường, khối 9 thị trấn Cầu Giát, huyện Quỳnh Lưu, Nghệ An &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;

&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;b&gt;ĐT: 01658.903.334 - anh Nam em bà Tuyết.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;

&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;2. Quỹ Nhân ái - Báo Khuyến học &amp;amp; Dân trí - Báo điện tử Dân trí.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;

&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;Ngõ 2 nhà số 48 Giảng Võ, Đống Đa, Hà Nội (Cạnh cây xăng Kim Mã)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;

&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;Tel: 04. 3. 7366.491/ Fax: 04. 3. 7366.490&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;

&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;Email:&lt;a href="mailto:quynhanai@dantri.com.vn"&gt;quynhanai@dantri.com.vn&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;

&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;u&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;Bạn đọc ủng hộ qua các tài khoản sau:&lt;/span&gt;&lt;/u&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;

&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;* Tài khoản VNĐ tại VietComBank:&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;Tên TK:&lt;b&gt;Báo Khuyến học &amp;amp; Dân trí&lt;/b&gt;Số TK: 045 100 194 4487&lt;br /&gt;Tại: Ngân Hàng TMCP Ngoại thương Việt Nam - Chi nhánh Thành Công - Hà Nội.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;

&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;* Tài khoản USD tại VietComBank:&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;Account Name:&lt;b&gt;Bao Khuyen hoc &amp;amp; Dan tri&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;

&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;Account Number: 045 137 195 6482&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;

&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;Swift Code: BFTVVNVX&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;

&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;Bank Name: THE BANK FOR FOREIGN TRADE OF VIETNAM (VietComBank)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;

&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;* Tài khoản VNĐ tại VietinBank:&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;Tên TK:&lt;b&gt;Báo Khuyến học &amp;amp; Dân trí&lt;/b&gt;Số TK: 10 201 0000 220 639&lt;br /&gt;Tại: Ngân hàng Thương mại Cổ phần Công Thương Việt Nam - Chi nhánh Hoàn Kiếm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;

&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;* Tài khoản VNĐ tại Ngân hàng Quân đội (MB)&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;

&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;Tên TK:&lt;b&gt;Báo Khuyến học &amp;amp; Dân trí&lt;/b&gt;Số TK: 0721100356359&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;

&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;Tại Ngân hàng TMCP Quân đội - Chi nhánh Thái Thịnh - Hà Nội&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;

&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;* Tài khoảnUSD tại Ngân hàng Quân đội (MB)&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;

&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;Tên TK:&lt;b&gt;Báo Khuyến học &amp;amp; Dân trí&lt;/b&gt;Số TK: 0721100357002&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;

&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;Swift Code: MSCBVNVX&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;

&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;Bank Name: MILITARY COMMERCIAL JOINT STOCK BANK - MCSB ( No.3, Lieu Giai str., Ba Dinh Dist., Hanoi, Vietnam)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;

&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;3. Văn phòng đại diện của báo:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;

&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;VP Hà Tĩnh: 46 Nguyễn Công Trứ, Phường Tân Giang, TP Hà Tĩnh. Tel: 039.3.857.122&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;

&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;VP Đà Nẵng: 25 Nguyễn Tri Phương, Quận Thanh Khê, TP Đà Nẵng. Tel: 0511.3653.725&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;

&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;VP HCM: số 39L đường 11 (Miếu Nổi), phường 3, quận Bình Thạnh, TP.HCM. Tel: 0866786885&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;

&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;VP Cần Thơ: 53/13 Lý Tự Trọng, Q Ninh Kiều, TP Cần Thơ. Tel: 0710.3.733.269&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: right;"&gt;
&lt;b&gt;Nguyễn Duy&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total></item><item><title>Tình thầy trò</title><link>http://kechuyen.blogspot.com/2013/11/tinh-thay-tro.html</link><category>Chiến tranh</category><category>Giáo dục</category><category>Học sinh</category><author>noreply@blogger.com (Lovevn)</author><pubDate>Wed, 20 Nov 2013 08:31:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4641774284839582351.post-9071336106016283532</guid><description>&lt;div class="short_intro"&gt;
Những năm tháng chiến tranh, học trò mang theo 
cáng tre, túi cứu thương, mũ rơm đi học, còn thầy cô đan mũ cho các em, 
đưa xuống hầm trú ẩn khi có ném bom.&lt;/div&gt;
&lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" class="tplCaption" style="width: 1px;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;img alt="anh14-1118-1384844029.jpg" data-natural-width="500" src="http://m.f13.img.vnecdn.net/2013/11/19/anh14-1118-1384844029.jpg" /&gt;&lt;/td&gt;
		&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;div class="Image"&gt;
Thời chiến,&amp;nbsp;học trò đến trường, trên đầu là bom rơi đạn nổ. Ngoài 
sách vở thì mũ rơm, túi tre và cáng cứu thương là những vật dụng không 
thể thiếu trong hành trang của học trò.&lt;/div&gt;
&lt;/td&gt;
		&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
&lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" class="tplCaption" style="width: 1px;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;img alt="anh4-6109-1384850674.jpg" data-natural-width="500" src="http://m.f13.img.vnecdn.net/2013/11/19/anh4-6109-1384850674.jpg" /&gt;&lt;/td&gt;
		&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;div class="Image"&gt;
Lớp học thời chiến được tổ chức ở sân kho, sân đình và cả hầm trú ẩn.&lt;/div&gt;
&lt;/td&gt;
		&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
&lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" class="tplCaption" style="width: 1px;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;img alt="a6-5271-1384844030.jpg" data-natural-width="500" src="http://m.f13.img.vnecdn.net/2013/11/19/a6-5271-1384844030.jpg" /&gt;&lt;/td&gt;
		&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;div class="Image"&gt;
Ngoài dạy chữ, thầy giáo còn dạy học trò đan mũ rơm. Những năm kháng chiến, phong trào "mũ rơm đi học" lan khắp miền Bắc.&lt;/div&gt;
&lt;/td&gt;
		&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
&lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" class="tplCaption" style="width: 1px;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;img alt="hamtruan-9437-1384850674.jpg" data-natural-width="500" src="http://m.f13.img.vnecdn.net/2013/11/19/hamtruan-9437-1384850674.jpg" /&gt;&lt;/td&gt;
		&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;div class="Image"&gt;
Cô giáo đưa học trò mẫu giáo xuống hầm trú ẩn.&lt;/div&gt;
&lt;/td&gt;
		&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
&lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" class="tplCaption" style="width: 1px;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;img alt="tantruong-5446-1384850674.jpg" data-natural-width="500" src="http://m.f13.img.vnecdn.net/2013/11/19/tantruong-5446-1384850674.jpg" /&gt;&lt;/td&gt;
		&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;div class="Image"&gt;
Cô giáo dẫn học trò ra khỏi lớp sau khi tan trường.&lt;/div&gt;
&lt;/td&gt;
		&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
&lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" class="tplCaption" style="width: 1px;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;img alt="a16-3304-1384850674.jpg" data-natural-width="500" src="http://m.f13.img.vnecdn.net/2013/11/19/a16-3304-1384850674.jpg" /&gt;&lt;/td&gt;
		&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;div class="Image"&gt;
Những cô giáo nuôi dạy trẻ ở Đông Anh (Hà Nội) chăm sóc học sinh mầm non ngay cạnh hầm trú ẩn.&lt;/div&gt;
&lt;/td&gt;
		&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
&lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" class="tplCaption" style="width: 1px;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;img alt="a5-1489-1384837659.jpg" data-natural-width="500" src="http://m.f13.img.vnecdn.net/2013/11/19/a5-1489-1384837659.jpg" /&gt;&lt;/td&gt;
		&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;div class="Image"&gt;
Giữa mưa bom bão đạn, lòng ham học của trò và tình yêu sư phạm của người thầy giúp lớp học luôn được duy trì.&lt;/div&gt;
&lt;/td&gt;
		&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
&lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" class="tplCaption" style="width: 1px;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;img alt="a8-7087-1384844031.jpg" data-natural-width="500" src="http://m.f13.img.vnecdn.net/2013/11/19/a8-7087-1384844031.jpg" /&gt;&lt;/td&gt;
		&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;div class="Image"&gt;
Tiếng đàn vẫn cất lên giữa nơi sơ tán, nhiều tài năng âm nhạc đã trưởng thành giữa vô vàn khó khăn.&lt;/div&gt;
&lt;/td&gt;
		&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
&lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" class="tplCaption" style="width: 1px;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;img alt="trandangkhoa-5805-1384844031.jpg" data-natural-width="500" src="http://m.f13.img.vnecdn.net/2013/11/19/trandangkhoa-5805-1384844031.jpg" /&gt;&lt;/td&gt;
		&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;div class="Image"&gt;
Giữa tháng năm khói lửa, cậu bé Trần Đăng Khoa vừa đi học&amp;nbsp;vừa làm 
thơ "Ao trường vẫn nở hoa sen/ Bờ tre vẫn chú dế mèn vuốt râu"&lt;i&gt;.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/td&gt;
		&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
&lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" class="tplCaption" style="width: 1px;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;img alt="a10-4226-1384844032.jpg" src="http://m.f13.img.vnecdn.net/2013/11/19/a10-4226-1384844032.jpg" /&gt;&lt;/td&gt;
		&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;div class="Image"&gt;
Đôi chân thần kỳ của cậu bé&amp;nbsp;Nguyễn Ngọc Ký. Ngày nay ở tuổi 67, là &lt;a href="http://doisong.vnexpress.net/tin-tuc/nhip-song/tuoi-gia-cua-nguoi-thay-khong-tay-huyen-thoai-2883723.html"&gt;người thầy về hưu&lt;/a&gt;, Nguyễn Ngọc Ký vẫn viết sách bằng chân, tự lo những sinh hoạt thường ngày (&lt;a href="http://vnexpress.net/video/doi-song/nha-giao-khong-tay-nguyen-ngoc-ky-trong-cuoc-song-doi-thuong-2884569.html"&gt;xem video&lt;/a&gt;) và trở thành nhà tư vấn tâm lý.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;
&lt;/td&gt;
		&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
&lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" class="tplCaption" style="width: 1px;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;img alt="a7-7594-1384837663.jpg" data-natural-width="500" src="http://m.f13.img.vnecdn.net/2013/11/19/a7-7594-1384837663.jpg" /&gt;&lt;/td&gt;
		&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;div class="Image"&gt;
Một tiết học thực hành với các dụng cụ đơn sơ.&lt;/div&gt;
&lt;/td&gt;
		&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
&lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" class="tplCaption" style="width: 1px;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;img alt="a14-3271-1384837666.jpg" data-natural-width="500" src="http://m.f13.img.vnecdn.net/2013/11/19/a14-3271-1384837666.jpg" /&gt;&lt;/td&gt;
		&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;div class="Image"&gt;
Giảng viên Học viện Âm nhạc năm 1975.&lt;/div&gt;
&lt;/td&gt;
		&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
&lt;table align="center" border="0" cellpadding="2" cellspacing="0" class="tplCaption" style="width: 1px;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="giosinhvat-9224-1384850674.jpg" data-natural-width="500" src="http://m.f13.img.vnecdn.net/2013/11/19/giosinhvat-9224-1384850674.jpg" /&gt;&lt;/td&gt;
		&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;div class="Image"&gt;
Voi được trực tiếp mang vào lớp để học sinh quan sát, thực hành tiết Sinh vật.&lt;/div&gt;
&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://doisong.vnexpress.net/tin-tuc/nhip-song/nhung-buc-anh-thoi-chien-cam-dong-ve-tinh-thay-tro-2912383.html" rel="nofollow" target="_blank"&gt;Sưu tầm&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">2</thr:total></item><item><title>Tôi tự hào</title><link>http://kechuyen.blogspot.com/2013/06/toi-tu-hao.html</link><category>Giáo dục</category><category>Học sinh</category><category>Nguyễn Văn Nam</category><author>noreply@blogger.com (Lovevn)</author><pubDate>Thu, 6 Jun 2013 15:35:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4641774284839582351.post-7753883399296587850</guid><description>&lt;h2 align="left" class="Lead"&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;Được bạn của con trai thông báo đề thi tốt
 nghiệp THPT nhắc đến Nguyễn Văn Nam, người bố xúc động cho rằng xã hội 
nhớ đến Nam là nguồn an ủi lớn đối với gia đình sau nỗi đau mất con.&lt;br /&gt;&lt;a class="Lead" href="http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/tuyen-sinh/2013/06/guong-hoc-sinh-dung-cam-cuu-nguoi-vao-de-thi-tot-nghiep"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;
&lt;div align="left" class="Normal"&gt;
Trao đổi với &lt;i&gt;VnExpress&lt;/i&gt;, ông 
Nguyễn Văn Điều (bố em Nguyễn Văn Nam, người đã quên mình cứu 5 em nhỏ 
trên dòng sông Lam) kể lại, trưa 2/6, chuẩn bị ăn cơm, ông thắp nén 
nhang cho con trai thì nghe chuông điện thoại reo. Nhấc máy, đầu bên kia
 vang lên tiếng em Nguyễn Công Tuyền (học cùng lớp với Nam) nói "sáng 
nay thi môn Văn tốt nghiệp có câu hỏi nói đến Nam nhà mình", rồi Tuyền 
đọc lại đề thi cho ông nghe.&lt;/div&gt;
&lt;table align="left" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" style="width: 1px;"&gt;
&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;
&lt;td&gt;&lt;img border="1" height="195" src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3b/be/51/80/ongdieu.jpg" width="250" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;
&lt;td class="Image"&gt;Ông Nguyễn Văn Điều: "Xã hội nhớ đến hành động cứu người của Nam là niềm an ủi lớn đối với gia đình". Ảnh: &lt;i&gt;Hải Bình.&lt;/i&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
&lt;div align="left" class="Normal"&gt;
"Nghe xong tôi xúc động không nói nên 
lời, nỗi nhớ về Nam lại làm tôi trào nước mắt. Nhưng nén nỗi đau, tôi 
nghĩ đó là niềm tự hào về con trai. Đó cũng là niềm an ủi lớn với gia 
đình khi được xã hội nhớ đến", ông Điều tâm sự và cho hay không dám nói 
điều này với mẹ Nam ngay vì bà đang yếu, sẽ lại khóc vì xúc động. Đến 
buổi chiều ông mới nói chuyện, mẹ Nam chỉ lặng lẽ khóc.&lt;/div&gt;
&lt;div class="Normal"&gt;
Người bố cho biết, trước hôm thi tốt nghiệp, các bạn 
cùng lớp đến thắp hương cho Nam rất nhiều. Thấy các cháu trong làng xã 
đi xem số báo danh, cả gia đình ông đau lòng nhưng chẳng ai nói ra. 
"Trước khi Nam mất tôi đã nghĩ đến việc năm nay sẽ đưa con trai đi thi 
tốt nghiệp và thi vào ĐH Sư phạm Kỹ thuật Vinh, thế mà giờ không còn cơ 
hội đó nữa...", ông Điều nghẹn ngào nói.&lt;/div&gt;
&lt;div align="left" class="Normal"&gt;
Riêng bà nội của Nam lại có phần cứng 
cỏi. Chính bà đã động viên con cháu khi nghe mọi người kể hành động dũng
 cảm của Nam được đưa vào đề thi: "Mất đi đứa cháu bà cũng đau như đứt 
ruột rồi. Thôi các con đừng đau lòng quá nữa, xã hội đã quan tâm tới Nam
 nhà mình như thế là niềm an ủi lớn. Bây giờ các con phấn chấn lên để lo
 cho hai đứa còn lại ăn học và kiếm được việc làm".&lt;/div&gt;
&lt;div class="Normal"&gt;
Trước thông tin một số bạn đọc cho rằng Nam nên lường 
sức để bảo vệ mình trước khi cứu người, bố của nam sinh nói: "Nếu lường 
sức mình thì không kịp, có lẽ lúc đó Nam nghĩ mình đủ sức. Và trong hoàn
 cảnh đó ai cũng sẽ làm như thế thôi, chẳng còn kịp thời gian để suy 
nghĩ nữa".&lt;/div&gt;
&lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" style="width: 1px;"&gt;
&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;
&lt;td&gt;&lt;img border="1" height="450" src="http://vnexpress.net/Files/Subject/3b/be/51/80/nguyenvannam.jpg" width="335" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;
&lt;td class="Image"&gt;Di ảnh của em Nguyễn Văn Nam, người đã quên thân mình cứu 5 em nhỏ trên dòng sông Lam chiều 30/4. Ảnh: &lt;i&gt;Hải Bình.&lt;/i&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
&lt;div class="Normal"&gt;
Là hiệu trưởng trường THPT Đô Lương 1, nơi Nam từng 
theo học, cô Nguyễn Thị Kiều Hương kể, dứt tiếng trống báo hiệu thi xong
 môn Văn, một giám thị hồ hởi chạy xuống báo đề thi có nói về em Nam. 
"Tôi rất bất ngờ, tự hào và thương Nam lắm. Theo dõi thông tin trên các 
báo viết nhiều về Nam, tôi ấn tượng nhất với một comment rằng &lt;i&gt;nhìn thấy đề muốn nhảy vào làm luôn&lt;/i&gt;", cô Hương nói.&lt;/div&gt;
&lt;div class="Normal"&gt;
Bình luận về comment "cứu người nói chung cần có kỹ 
năng, nếu không sẽ dẫn đến bi kịch như Nam", cô Hương cho rằng không chỉ
 Nam mà bất kể người nào có lòng tốt đều làm như vậy. Phần đa sẽ đồng 
tình với hành động của Nam, bởi khi đó bản năng con người là xả thân 
ngay, chứ không nghĩ đến chuyện sống chết.&lt;/div&gt;
&lt;div class="Normal"&gt;
Cô hiệu trưởng cho biết thêm, năm nay số học sinh lớp 
12 trường Đô Lương 1 tham dự kỳ thi tốt nghiệp là 633. Xong phần thi môn
 Văn, cô nhận được nhiều điện thoại của các em nói môn Văn đều làm câu 
hỏi về Nguyễn Văn Nam trước và làm rất tốt. "Tôi sẽ photo đề thi môn Văn
 và treo ở phòng truyền thống của trường để học sinh thế hệ mai sau nhớ 
về tấm gương học trò trường mình...", cô Hương nói.&lt;/div&gt;
&lt;div class="Normal"&gt;
Trước đó chiều 30/4, 8 học sinh ở xã Trung Sơn (Đô 
Lương) rủ nhau ra sông Lam tắm, 5 em bị nước cuốn trôi. Đi ngang qua 
thấy nhóm học sinh chới với giữa dòng nước, Nguyễn Văn Nam không ngại 
ngần lao xuống cứu. Sau khi đưa 4 em vào bờ an toàn, thấy còn Nguyễn Hữu
 Đô đang chấp chới, Nam dùng hết sức đẩy em vào bờ, còn mình bị kiệt sức
 và nước cuốn trôi.&lt;/div&gt;
&lt;div class="Normal"&gt;
Hành động quên mình cứu người của Nam đã được đưa vào 
đề thi tốt nghiệp năm 2013. Đề thi yêu cầu thí sinh viết đoạn văn ngắn 
khoảng 400 chữ bày tỏ suy nghĩ về hành động của nam sinh này.&lt;/div&gt;
&lt;div align="right" class="Normal"&gt;
&lt;a href="http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/giao-duc/2013/06/toi-tu-hao-vi-con-minh-duoc-dua-vao-de-thi-van/" rel="nofollow" target="_blank"&gt;&lt;b&gt;Hải Bình&lt;/b&gt;&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;
&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">3</thr:total></item><item><title>Con ước...giống bài văn trước</title><link>http://kechuyen.blogspot.com/2013/05/con-uocgiong-bai-van-truoc.html</link><category>Giáo dục</category><category>Hà Nội</category><category>Học sinh</category><author>noreply@blogger.com (Lovevn)</author><pubDate>Wed, 8 May 2013 12:18:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4641774284839582351.post-5013681582861300579</guid><description>&lt;i&gt;&lt;b&gt;"Ông nội em có hai cái râu vểnh lên", "con gà mái nhà 
em có mào đỏ chót", "mùa hè em thường ngồi hóng mát dưới gốc cây cà 
chua"... là những câu văn của trẻ khiến phụ huynh lo lắng.&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="Normal"&gt;
Chị Minh ở Đống Đa (Hà Nội) bất ngờ khi con trai học 
tiểu học thủ thỉ: "Đọc lại 8 bài văn con làm từ đầu năm đến giờ thấy 
hoang mang quá mẹ ạ". Rồi cậu kể, cô giáo yêu cầu cả lớp viết tập làm 
văn theo gợi ý cô cho sẵn nên khi làm bài văn tả bác sĩ, cậu dùng câu 
kết luận "Em mơ ước sau này lớn lên em là bác sĩ". Khi làm văn tả người 
nghệ sĩ, cũng kết "Em mơ ước sau này làm nhạc sĩ", và khi tả bác công 
nhân, cậu lại viết: "Em ước mơ lớn lên em làm công nhân".&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
"Con tả
 thầy giáo, ca sĩ, rồi kỹ sư... cũng phải lặp lại câu ước mơ lớn lên em 
làm nghề như họ. Thế sau này con làm gì, mẹ nhỉ?", cậu bé đặt câu hỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chị
 Minh vội xem lại tập văn con làm. "Đọc văn của con mình phì cười, phần 
mở đầu và thân bài, con trai có nhiều sáng tạo. Riêng cái kết thì đúng 
là 8 bài như một. Cái sự máy móc vớ vẩn đó làm hỏng cả ước mơ của con 
mình, phải rút kinh nghiệm thôi", chị Minh nói và cho hay lâu nay nhìn 
bảng điểm, bài văn nào con trai cũng được 8, 9, thậm chí 10 nên chị vẫn 
yên tâm. &lt;/div&gt;
&lt;div class="Normal"&gt;
Còn chị Hoài (Cầu Giấy, Hà Nội) kể, sau một lần hướng 
dẫn con làm bài tập về nhà, hôm sau bé mếu máo trách "vì mẹ dạy mà bài 
tập làm văn của con chỉ được cô cho 5 điểm". Kể từ đó, bé tự học thuộc 
văn trong sách tham khảo hoặc dàn bài mà cô cho, không nhờ mẹ hướng dẫn 
nữa vì sợ "không đúng ý cô".&lt;/div&gt;
&lt;div class="Normal"&gt;
Có lần, bé ghép nhầm cấu trúc cô hướng dẫn, viết "con 
gà mái nhà em có cái mào đỏ chót" khiến cả nhà phì cười. Lúc tả con mèo,
 bé nghe lời cô học theo văn mẫu, viết rất hay. Nhưng khi đề bài yêu cầu
 tả ông nội, bé lại lấy cấu trúc của bài trước ra tham khảo và viết "ông
 em có hai cái râu vểnh lên". &lt;/div&gt;
&lt;div class="Normal"&gt;
"Tả cây cối thì bé phải tả đầy đủ bộ phận theo lời cô 
dặn. Thế mới có bài tả cây cà chua: 'Trong vườn nhà em có rất nhiều loại
 cây nhưng em thích nhất là cây cà chua. Gốc cây to, rễ cây mọc thành 
từng chùm, thân cây sum suê cành lá. Mùa hè em thường ngồi hóng mát dưới
 bóng cây", chị Hoài kể và cho biết phải mất rất nhiều thời gian để giải
 thích cho con hiểu, nhưng bé vẫn giữ lập trường "học theo văn mẫu và 
lời cô dặn".&lt;/div&gt;
&lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" style="width: 1px;"&gt;
&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;
&lt;td&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-Ty1PQayQe0s/UYnfM-blFLI/AAAAAAAAAog/sBi0ZfEHbXs/s1600/hoc_sinh_lop_1.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="298" src="http://3.bp.blogspot.com/-Ty1PQayQe0s/UYnfM-blFLI/AAAAAAAAAog/sBi0ZfEHbXs/s400/hoc_sinh_lop_1.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;
&lt;td class="Image"&gt;Có những bé sau khi bị điểm kém do bố mẹ hướng dẫn tập làm văn đã nhất quyết học theo văn mẫu và nghe lời cô. Ảnh minh họa: &lt;i&gt;Hoàng Thùy.&lt;/i&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
&lt;div class="Normal"&gt;
Bạn đọc Mỹ Tiên kể, mới đây chị về thăm nhà, kiểm tra 
vở của em trai đang học lớp 5. Khi xem đến vở tập làm văn thì chị giật 
mình. Như bài yêu cầu tả con vật nhà em nuôi, do nhà chị không nuôi con 
vật gì nên em trai đã viết mở bài: "Nhà em có một con chó của nhà dì 
Thúy". &lt;/div&gt;
&lt;div class="Normal"&gt;
Thân bài cậu bé mô tả: "Con chó có mắt đen như hạt 
nhãn, mũi to bằng mũi của em, còn mõm thì to như mõm cá sấu. Nó chỉ ăn 
thịt và xương. Khi có người lạ vào nhà nó sủa gâu gâu, nếu người ta chửi
 nó sẽ quay đít bỏ đi". Cuối cùng cậu kết luận: "Em xin hứa sẽ học thật 
giỏi để không phụ lòng ba mẹ đã thương con chó". &lt;/div&gt;
&lt;div class="Normal"&gt;
Mỹ Tiên cười đến chảy nước mắt vì trong tất cả bài văn
 của em đều có câu kết 'Em xin hứa sẽ học thật giỏi để không phụ lòng ba
 mẹ'. Ngay cả khi tả cây cổ thụ, cậu bé cũng viết: "Nhà em vừa mới có 
một cây cổ thụ, cây to bằng con lươn. Rồi kết lại cũng hứa sẽ học thật 
giỏi để không phụ lòng ba mẹ đã ngồi dưới gốc cây". &lt;/div&gt;
&lt;div class="Normal"&gt;
"Ở trường cô giáo dạy em mình học thuộc các bài văn 
mẫu của cô, cho nên khi em làm bài, lúc nhớ lúc không, đành lấy râu ông 
nọ cắm cằm bà kia. Mình cảm thấy nản cho cách dạy văn và học văn của 
thầy cô giáo và các em học sinh bây giờ", Mỹ Tiên nói.&lt;/div&gt;
&lt;div class="Normal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="color: #4f4f4f;"&gt;Bên cạnh những "sản phẩm học thuộc", có những bé lại viết văn rất ngô nghê.&lt;/span&gt; &lt;/b&gt;Nguyên
 là giáo viên dạy văn cấp 3 nhưng chị Linh tự nhận không thể dạy được 
con làm văn. Chị cho biết, bé My con gái chị đang học lớp 4 tại một 
trường tiểu học ở quận Cầu Giấy, bé viết chữ xấu, ngại học văn và tư duy
 nặng về tính toán. Có những bài văn của con chị đọc xong chỉ biết bò 
lăn ra cười.&lt;/div&gt;
&lt;div class="Normal"&gt;
Với đề bài tả con mèo, bé viết: "Nhà em có con mèo 
lười, không biết bắt chuột, đi chơi về thì lem luốc, lại kén ăn nên cả 
nhà đều ghét. Bà em còn dọa làm thịt quách con mèo ấy đi". Bé kết luận 
rất thật thà: "Em rất ghét con mèo ấy".&lt;/div&gt;
&lt;div class="Normal"&gt;
Khi cô giáo yêu cầu viết về giấc mơ với ba điều ước, 
bé đã viết bài văn hai trang giấy và ước tới 20 lần. Điều đầu tiên cô bé
 đã ước "có thật nhiều điều ước". Bé viết: "Điều ước đầu tiên của em là 
những người cùng hoàn cảnh với em không khổ nữa. Điều ước thứ hai là tất
 cả những người xấu tính, độc ác không có mặt trên đời. Điều ước thứ ba 
là bà ngoại em sống lại và thọ đến 10 tuổi". &lt;/div&gt;
&lt;div class="Normal"&gt;
"Do điều ước thứ nhất của em là có thật nhiều điều ước
 nên điều ước thứ tư của em là những người nghèo trở nên giàu có. Điều 
ước thứ năm của em là trên thế giới này sẽ không có bệnh nào nữa. Điều 
ước thứ sáu của em là đất nước Việt Nam sẽ rộng thêm, đông người thêm".&lt;/div&gt;
&lt;div class="Normal"&gt;
Cuối bài, bé tiếp tục viết rất thật: "Điều ước thứ hai
 mươi mốt của em vừa định ước thì em đã bị gọi dậy. Em vừa thấy vui vừa 
thấy tiếc. Tối nay em phải mơ tiếp mới được. Chắc chắn là em phải mơ 
tiếp mới được".&lt;/div&gt;
&lt;div align="right" class="Normal"&gt;
&lt;b&gt;Hoàng Thùy&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="http://3.bp.blogspot.com/-Ty1PQayQe0s/UYnfM-blFLI/AAAAAAAAAog/sBi0ZfEHbXs/s72-c/hoc_sinh_lop_1.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">2</thr:total></item><item><title>Thất nghiệp nhiều quá?!</title><link>http://kechuyen.blogspot.com/2013/04/that-nghiep-nhieu-qua.html</link><category>Giáo dục</category><category>Hà Tĩnh</category><category>Nghệ An</category><category>Thanh Hóa</category><author>noreply@blogger.com (Lovevn)</author><pubDate>Thu, 11 Apr 2013 14:20:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4641774284839582351.post-3815735904404936759</guid><description>&lt;b&gt;Thạc sĩ toán học đi bán sim điện thoại, tốt 
nghiệp quản trị kinh doanh làm ôsin, cử nhân sư phạm chạy bàn quán cà 
phê… Nguồn nhân lực trình độ cao đang bị lãng phí và bán rẻ khắp nơi&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="content"&gt;
Thanh Hóa là một cái nôi hiếu học của cả 
nước nhưng vừa qua, con số gần 25.000 sinh viên ra trường thất nghiệp 
khiến nhiều người giật mình. Tình trạng này cũng đang phổ biến tại Nghệ 
An, Đà Nẵng, An Giang, Đồng Tháp, Quảng Nam...&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Bi đát cử nhân &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div&gt;
Sinh ra ở vùng quê nghèo khó của một xã miền núi huyện Như Thanh - 
Thanh Hóa, Đỗ Thị Trang tốt nghiệp loại khá ngành báo chí tại Hà Nội 
trong niềm tự hào của gia đình. Thế nhưng, ra trường đã 3 năm, Trang vẫn
 loay hoay kiếm việc. “Sau khi làm đủ mọi nghề, từ bán cà phê, nhân viên
 nhà hàng, quán bia, phát tờ rơi…, cuối cùng tôi đành về quê bán hàng 
tạp hóa giúp mẹ vì không trụ nổi ở thủ đô” - Trang cho biết. Cũng rơi 
vào tình cảnh khó khăn như Trang, Lê Thị Huyền (ngụ huyện Hoằng Hóa - 
Thanh Hóa), tốt nghiệp Học viện Ngân hàng với tấm bằng loại khá nhưng 
lại đang làm thu ngân cho một quầy tạp hóa để kiếm tiền nuôi sống bản 
thân và... chờ thời. &lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;a href="http://nld.vcmedia.vn/m4Fjgfo2ZrABwwr6SfrKc8tCmmXWK/Image/2013/04/10/89cunhan6_9d850.jpg" rel="nofollow" target="_blank"&gt;&lt;img _fl="" src="http://nld.vcmedia.vn/m4Fjgfo2ZrABwwr6SfrKc8tCmmXWK/Image/2013/04/10/89cunhan6_9d850.jpg" style="margin: 5px;" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="color: steelblue; font-size: 10pt;"&gt;Ông Trần Phi Hùng (thị xã Châu Đốc - An Giang) buồn bã với tấm bằng ĐH của con gái ông- chị &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="color: steelblue; font-size: 10pt;"&gt;Trần Thị Mỹ Hạnh- cử nhân quản trị kinh doanh đang thất nghiệp. Ảnh: THỐT NỐT&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
Nỗi thất vọng, tự ti cũng hiện rõ trên mặt Trần Thị Hoa (SN 1990, ngụ
 huyện Quế Sơn - Quảng Nam). Tốt nghiệp loại khá Trường ĐH Luật TPHCM, 
Hoa nộp hồ sơ xin việc vào VKSND tỉnh Quảng Nam, MTTQ TP Đà Nẵng và gõ 
cửa khắp các văn phòng luật sư ở Đà Nẵng nhưng tất cả đều trả lời đã đủ 
người. “Người ta tuyển dụng nhân sự khá dè dặt nên cơ hội cho những cử 
nhân như tụi em rất ít” - Hoa than thở. Hiện Hoa đang làm thêm cho một 
cơ sở chế biến thủy sản, mỗi ngày được 70.000 đồng, đủ trang trải cuộc 
sống trong lúc chờ việc đúng chuyên ngành.&lt;br /&gt;
&lt;div&gt;
Tại tỉnh An Giang, nhiều gia đình lâm vào cảnh bi đát vì đã bán 
đất, vay nợ cho con học ĐH. Ông Trần Phi Hùng (ngụ xã Vĩnh Ngươn, thị xã
 Châu Đốc - An Giang) lôi từ trong tủ ra tấm bằng tốt nghiệp ĐH của cô 
con gái Trần Thị Mỹ Hạnh. Để cho con gái có đủ tiền lên TPHCM học, ông 
Hùng đã cầm cố 7 công đất ruộng. Bây giờ, túng bấn quá, vợ lại bệnh nặng
 trong khi con gái tốt nghiệp chuyên ngành quản trị kinh doanh&amp;nbsp; từ năm
 2011 nhưng nộp đơn xin việc vào cơ quan nào ở địa phương cũng đều bị từ
 chối. Một trường hợp đáng thương khác là em Nguyễn Kim Tiền, tốt nghiệp
 Trường ĐH Đồng Tháp năm học 2008-2012. Gặp chúng tôi khi đang chạy bàn 
cho một quán cà phê tại TP Long Xuyên - An Giang, Tiền cho biết em từng 
làm công nhân cho một công ty giày da nhưng phải bỏ ngang vì không đáp 
ứng được yêu cầu. “Em rất lo vì trong quá trình đi học, em có làm đơn 
xin vay vốn. Nếu sau 3 năm ra trường mà không trả được nợ thì sẽ chịu 
lãi suất đến 120%” - Tiền nói.&lt;/div&gt;
Đó mới chỉ là một trong số ít những cử nhân thất nghiệp mà chúng tôi 
đã gặp bởi đa số đều rời bỏ địa phương, lên các TP lớn tìm việc. Nói như
 cử nhân Đỗ Xuân Tùng (huyện Quảng Xương - Thanh Hóa) thì ở quê “ê chề 
lắm” vì bố mẹ đã đầu tư cho bao nhiêu tiền ăn học, giờ chẳng lẽ ngồi 
chơi, ăn bám gia đình, lại bị hàng xóm dè bỉu. &lt;br /&gt;
&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thạc sĩ cũng xất bất xang bang&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
Khi gặp Lê Huy V. (quê huyện Tĩnh Gia - Thanh Hóa), chúng tôi mới cảm
 nhận hết được nỗi vất vả, tủi hổ của những thạc sĩ thất nghiệp. Là sinh
 viên xuất sắc của Trường ĐH Hồng Đức (Thanh Hóa), V. từng được cử đi 
thi Olympic Toán quốc gia và đoạt giải khuyến khích. Vậy mà ra trường từ
 năm 2008, V. mang hồ sơ đi khắp nơi nhưng không nơi nào nhận. Thất 
vọng, V. học lên cao học và hoàn thành chương trình vào năm 2011. Cũng 
từ đó đến nay, thạc sĩ V. phải mưu sinh bằng đủ thứ nghề, từ làm gia sư 
đến bán sim điện thoại. Mới đây, V. may mắn xin được vào dạy hợp đồng 
ngắn hạn cho một trường cấp 3 ở một huyện miền núi với mức thù lao ít 
ỏi, không có bảo hiểm, trợ cấp và điều quan trọng nhất là chẳng thấy 
tương lai. &lt;br /&gt;
&lt;div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
V. tâm sự: “Nhà có 3 anh em, bố mất từ năm em học lớp 4. Thương mẹ,
 em luôn cố gắng học thật giỏi. Vậy mà đã 5 năm trôi qua, em vẫn chưa lo
 được cho mẹ một cái gì. Gia đình lại thuộc hộ nghèo, đi học, mẹ đều vay
 mượn hết, giờ còn trả chưa hết nợ”.&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;a href="http://nld.vcmedia.vn/sKb9EZSQLZblqgVZUilshbE7HvXloc/Image/2013/04/1Chotc91ca_3cb5f.jpg" rel="nofollow" target="_blank"&gt;&lt;img src="http://nld.vcmedia.vn/sKb9EZSQLZblqgVZUilshbE7HvXloc/Image/2013/04/1Chotc91ca_3cb5f.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="color: steelblue; font-size: 10pt;"&gt;Anh Lê Văn Đ. (quê Hà Tĩnh) tốt nghiệp Trường ĐH Sư phạm Đà Nẵng &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="color: steelblue; font-size: 10pt;"&gt;đã hơn 1 năm nhưng vẫn đang phải chạy bàn quán nước ở TP Đà Nẵng. Ảnh: BÍCH VÂN&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
Nhiều thạc sĩ do không tìm được công việc phù hợp đã chấp nhận ở 
nhà làm nội trợ. Trần Liên (quê huyện Thiệu Hóa - Thanh Hóa), tốt nghiệp
 ĐH, chờ dài cổ không xin được việc nên thi cao học. Xong chương trình, 
kể từ ngày có bằng thạc sĩ, Liên cũng không tài nào xin được việc. Trong
 lúc thất nghiệp, có người đến hỏi cưới, Liên đồng ý và nay ở nhà nuôi 
con. Một trường hợp khác là N.T.T (SN 1985, ngụ TP Đà Nẵng), lấy bằng 
thạc sĩ chuyên ngành ngữ văn của ĐH Huế đã gần 2 năm nay nhưng vẫn sống 
nhờ vào bố mẹ. T. đã gõ cửa khắp các trường ĐH, CĐ ở TP Đà Nẵng và tỉnh 
Quảng Nam để xin làm giảng viên nhưng chẳng nơi nào chịu nhận. &lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="5" style="background: none repeat scroll 0% 0% rgb(230, 230, 250); border-collapse: collapse; border-color: black; border-style: solid; border-width: 1px; height: 152px; margin: 5px; width: 590px;"&gt;
&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;
&lt;td style="padding-left: 5px; padding-right: 5px; vertical-align: top;"&gt;&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Nghệ An ngừng thu hút cử nhân khá, giỏi&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="justify"&gt;
Sở GD-ĐT tỉnh Nghệ An vừa thực hiện khảo sát tình 
hình việc làm của sinh viên sau khi tốt nghiệp. Kết quả cho thấy đến đầu
 năm 2013, có 11.569 người đã tốt nghiệp từ trung cấp chuyên nghiệp trở 
lên chưa tìm được việc làm. Trong đó có 1 thạc sĩ, 3.047 cử nhân ĐH, 
4.042 người có trình độ CĐ. Ngày 26-12-2012, Chủ tịch UBND tỉnh Nghệ An 
đã có Công văn 9328/UBND-TH gửi Sở Nội vụ; các sở, ban, ngành, đơn vị 
cấp tỉnh; UBND các huyện, thành, thị về việc tạm dừng thực hiện chính 
sách thu hút sinh viên tốt nghiệp loại khá, giỏi.&lt;/div&gt;
&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="font-family: Times New Roman; font-size: 12pt; font-weight: bold; margin-right: 20px; text-align: right;"&gt;
&lt;span style="font-size: small;"&gt;THỐT NỐT - TUẤN MINH - BÍCH VÂN&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://nld.com.vn/2013041009542174p0c1002/that-nghiep-nhieu-qua.htm" rel="nofollow" target="_blank"&gt;Theo NLĐ&lt;/a&gt; &lt;/div&gt;
&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">6</thr:total></item><item><title>Vậy ư?</title><link>http://kechuyen.blogspot.com/2013/03/vay-u.html</link><category>Kể Chuyện</category><category>Việt Nam</category><category>Xã Hội</category><category>Đạo đức</category><author>noreply@blogger.com (Lovevn)</author><pubDate>Fri, 15 Mar 2013 10:51:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4641774284839582351.post-3669871371904037576</guid><description>Hôm nay KeChuyen lên mạng đọc trang Pháp Luật của VnExpress, thấy chỉ toàn những vụ án như: con hại mẹ, hàng xóm hại lẫn nhau.
Xã hội đã thay đổi, hay con người đang thay đổi xã hội. Cứ nghèo khó còn có nhau ở bên: gia đình, tình làng xóm, tình anh em...
&lt;a target=_blank href="https://lh4.googleusercontent.com/-ot7_nsXtDuA/UUKYoAnMwmI/AAAAAAAAAlM/wGXcwwesa-c/s4620/Ph%C3%A1p+lu%E1%BA%ADt+-+Tin+t%E1%BB%A9c+ph%C3%A1p+lu%E1%BA%ADt%2C+v%E1%BB%A5+%C3%A1n%2C+h%C3%ACnh+s%E1%BB%B1+-+VnExpress.jpg"&gt;&lt;img src="https://lh4.googleusercontent.com/-ot7_nsXtDuA/UUKYoAnMwmI/AAAAAAAAAlM/wGXcwwesa-c/s520/Pháp+luật+-+Tin+tức+pháp+luật%2C+vụ+án%2C+hình+sự+-+VnExpress.jpg"/&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://lh4.googleusercontent.com/-ot7_nsXtDuA/UUKYoAnMwmI/AAAAAAAAAlM/wGXcwwesa-c/s72-c/Ph%C3%A1p+lu%E1%BA%ADt+-+Tin+t%E1%BB%A9c+ph%C3%A1p+lu%E1%BA%ADt%2C+v%E1%BB%A5+%C3%A1n%2C+h%C3%ACnh+s%E1%BB%B1+-+VnExpress.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">2</thr:total></item><item><title>Cuộc sống</title><link>http://kechuyen.blogspot.com/2012/12/cuoc-song.html</link><category>Cuộc Sống</category><category>Kể Chuyện</category><category>Việt Nam</category><author>noreply@blogger.com (Lovevn)</author><pubDate>Mon, 10 Dec 2012 13:39:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4641774284839582351.post-3475813565026948253</guid><description>&lt;h2 class="fon33 mt1"&gt;
 &lt;span style="font-size: small;"&gt;Có rất nhiều người đã rơi nước mắt khi xem được bức ảnh về một đứa trẻ 
bị bỏ rơi, chỉ được bọc bằng một tấm vải mỏng, bị côn trùng bâu kín khắp
 người, hay một người đàn ông tàn tật đang chống đỡ một cách vô vọng khi
 cơn mưa lớn ào đến bất ngờ…&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
Giữa cuộc sống xô 
bồ, hối hả, hãy dành một khoảng thời gian ngắn ngủi để nhìn lại những 
bức ảnh mà ý nghĩa và sự xúc động ẩn chứa trong nó là không thể nói hết 
bằng lời...&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&amp;nbsp;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;a target=_blank href="http://dantri4.vcmedia.vn/I3KdHJtU0B3ELPKGaTLe/Image/2012/12/anh1-e9601.jpg"&gt;
&lt;img alt="Ai đã từng khóc khi xem những bức ảnh này?" src="http://dantri4.vcmedia.vn/I3KdHJtU0B3ELPKGaTLe/Image/2012/12/anh1-e9601.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;Trong khi nhiều người đang sử dụng một cách hoang phí đồ ăn, thì một cụ già nhặt và ăn mẩu bánh cạnh thùng rác...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;a target=_blank href="http://dantri4.vcmedia.vn/I3KdHJtU0B3ELPKGaTLe/Image/2012/12/anh2-e9601.jpg"&gt;&lt;img alt="Cụ bà bán rau muống để mưu sinh bên vệ đường" src="http://dantri4.vcmedia.vn/I3KdHJtU0B3ELPKGaTLe/Image/2012/12/anh2-e9601.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Cụ bà bán rau muống để mưu sinh bên vệ đường&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;a target=_blank href="http://dantri4.vcmedia.vn/I3KdHJtU0B3ELPKGaTLe/Image/2012/12/anh3-e9601.jpg"&gt;&lt;img alt="Hay cố gắng vét những hạt thóc còn sót lại trên sân trước khi chúng bị nước mưa cuốn trôi." src="http://dantri4.vcmedia.vn/I3KdHJtU0B3ELPKGaTLe/Image/2012/12/anh3-e9601.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Hay cố gắng vét những hạt thóc còn sót lại trên sân trước khi chúng bị nước mưa cuốn trôi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;a target=_blank href="http://dantri4.vcmedia.vn/I3KdHJtU0B3ELPKGaTLe/Image/2012/12/anh4-e9601.jpg"&gt;&lt;img alt="Người đàn ông tàn tật chống đỡ một cách vô vọng khi cơn mưa lớn ào đến bất ngờ..." src="http://dantri4.vcmedia.vn/I3KdHJtU0B3ELPKGaTLe/Image/2012/12/anh4-e9601.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Người đàn ông tàn tật chống đỡ một cách vô vọng khi cơn mưa lớn ào đến bất ngờ...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;a target=_blank href="http://dantri4.vcmedia.vn/I3KdHJtU0B3ELPKGaTLe/Image/2012/12/anh5-e9601.jpg"&gt;&lt;img alt="Một giấc ngủ nhọc nhằn" src="http://dantri4.vcmedia.vn/I3KdHJtU0B3ELPKGaTLe/Image/2012/12/anh5-e9601.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Một giấc ngủ nhọc nhằn&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;a target=_blank href="http://dantri4.vcmedia.vn/I3KdHJtU0B3ELPKGaTLe/Image/2012/12/anh6-e9601.jpg"&gt;&lt;img alt="Một đứa trẻ bị bỏ rơi, chỉ được bọc bằng một tấm khăn mỏng, đang bị côn trùng bò kín khắp người." src="http://dantri4.vcmedia.vn/I3KdHJtU0B3ELPKGaTLe/Image/2012/12/anh6-e9601.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Một đứa trẻ bị bỏ rơi, chỉ được bọc bằng một tấm khăn mỏng, đang bị côn trùng bò kín khắp người. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;a target=_blank href="http://dantri4.vcmedia.vn/I3KdHJtU0B3ELPKGaTLe/Image/2012/12/anh7-e9601.jpg"&gt;&lt;img alt="Một đứa trẻ bị bỏ rơi, chỉ được bọc bằng một tấm khăn mỏng, đang bị côn trùng bò kín khắp người." src="http://dantri4.vcmedia.vn/I3KdHJtU0B3ELPKGaTLe/Image/2012/12/anh7-e9601.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Một
 bà cụ già tóc bạc trắng, khuôn mặt khắc khổ, làn da nhăn nheo những vết
 chân chim đồi mồi đang ngồi lặng trước nền nhà cũ kỹ, mắt nhìn vào đống
 giấy khen nhàu nát. Phải nhìn thật kỹ người ta mới nhận ra đó là giấy 
báo, giấy chứng nhận Tổ Quốc ghi công,...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;a target=_blank href="http://4.bp.blogspot.com/-ajIk_M-EEZM/UMWDaxBiIlI/AAAAAAAAAik/TJ1_nN5DrYw/s1600/anh8-e9601.jpg"&gt;&lt;img alt="Và một bức ảnh cảm động về tình yêu thương" src="http://4.bp.blogspot.com/-ajIk_M-EEZM/UMWDaxBiIlI/AAAAAAAAAik/TJ1_nN5DrYw/s1600/anh8-e9601.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Và một bức ảnh cảm động về tình yêu thương&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;a target=_blank href="http://dantri4.vcmedia.vn/I3KdHJtU0B3ELPKGaTLe/Image/2012/12/anh9-e9601.jpg"&gt;&lt;img alt="Cho dù cha chỉ còn lại 1 tay và 1 chân..." src="http://dantri4.vcmedia.vn/I3KdHJtU0B3ELPKGaTLe/Image/2012/12/anh9-e9601.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Cho dù cha chỉ còn lại 1 tay và 1 chân...&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&amp;nbsp;&lt;/div&gt;
&lt;div align="right" class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;strong&gt;&lt;a href="http://dantri.com.vn/xa-hoi/ai-da-tung-khoc-khi-xem-nhung-buc-anh-nay-672031.htm" rel="nofollow" target="_blank"&gt;Lê Minh (tổng hợp&lt;/a&gt;)&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="right" class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
Theo &lt;em&gt;VietNamnet&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="http://4.bp.blogspot.com/-ajIk_M-EEZM/UMWDaxBiIlI/AAAAAAAAAik/TJ1_nN5DrYw/s72-c/anh8-e9601.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">14</thr:total></item><item><title>"Bụi phấn"</title><link>http://kechuyen.blogspot.com/2012/11/bui-phan.html</link><category>Giáo dục</category><category>Giáo viên</category><category>Học sinh</category><category>Việt Nam</category><author>noreply@blogger.com (Lovevn)</author><pubDate>Tue, 20 Nov 2012 09:38:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4641774284839582351.post-6817455733951003175</guid><description>&lt;div class="title_news"&gt;
&lt;h1&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;‘Bụi phấn’ mãi gắn với hình ảnh người thầy&lt;/span&gt;&lt;/h1&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="short_intro"&gt;
Gợi lên ký ức 
nơi bục giảng, ‘Bụi phấn’ là bài hát quen thuộc nhất về người giáo viên 
mà bất kỳ ai khi còn đi học cũng đều thuộc lòng.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;
&lt;div class="short_intro"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="relative_new"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="fck_detail"&gt;
Được nhạc sĩ Vũ Hoàng phổ nhạc từ bài thơ cùng tên của tác giả Lê Văn Lộc, &lt;i&gt;Bụi phấn&lt;/i&gt;
 nhanh chóng trở thành một trong những ca khúc thiếu nhi nổi tiếng nhất 
của nền âm nhạc Việt Nam. Hiếm ai còn nhớ bài hát này ra đời vào thời 
gian nào, trong hoàn cảnh ra sao, chỉ biết rằng ai từng trải qua thời 
cắp sách đến trường cũng đều từng nghe và thuộc lòng &lt;i&gt;Bụi phấn&lt;/i&gt;.&lt;br /&gt;
&lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" class="tplCaption" style="width: 1px;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://1.bp.blogspot.com/--C3YozWxbuo/UKrsfa_jWII/AAAAAAAAAiM/NrMVZx7MDUs/s1600/Bui+phan.jpg" style="width: 380px;" title="" /&gt;&lt;/td&gt;
  &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td class="Image"&gt;Sự tận tâm của người thầy với những học trò nhỏ. Ảnh:&lt;i&gt; st.&lt;/i&gt;&lt;/td&gt;
  &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
Giống như một bản nhạc thơ, &lt;i&gt;Bụi phấn&lt;/i&gt; có lời ca ngắn với những 
âm điệu nhẹ nhàng, dễ nhớ, dễ thuộc. Mỗi khi những câu hát ấy vang lên, 
người nghe như sống trong khoảnh khắc của những ký ức xưa cũ lúc còn 
ngồi trên ghế nhà trường, là một học sinh vô tư, hồn nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&lt;i&gt;Khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi&lt;br /&gt;
 Có hạt bụi nào, rơi trên bục giảng&lt;br /&gt;
 Có hạt bụi nào, vương trên tóc thầy…&lt;/i&gt;”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi người giáo viên bắt đầu dùng phấn viết những bài học mới lên chiếc 
bảng đen, những hạt bụi trắng xóa rơi xuống – đó là một hình ảnh quá đỗi
 đơn sơ, xảy ra hàng ngày và dễ dàng bắt gặp ở bất kỳ lớp học nào. Nhưng
 qua cảm nhận của tác giả, những hạt bụi ấy trở thành một hình ảnh mang 
tính ước lệ và có hồn. Nó không chỉ là những hạt nhỏ li ti rơi xuống bục
 giảng hay vương lại trên tóc mỗi lần người thầy viết bài, mà đã trở 
thành một biểu tượng in sâu trong tâm trí bao thế hệ học trò.&lt;br /&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;img alt="thaygiao-jpg-1353373495_500x0.jpg" src="http://l.f9.img.vnexpress.net/2012/11/20/thaygiao-jpg-1353373495_500x0.jpg" width="405" /&gt;&lt;/div&gt;
Động từ “rơi” được nhấn mạnh thành “rơi rơi” tạo nên một cảm giác bâng 
khuâng và chơi vơi. Hạt bụi rơi mãi không ngừng một cách lặng lẽ đến mức
 chẳng ai nhận ra chúng đang hòa quyện và nô đùa – như chính những người
 học trò nghịch ngợm, vô tư. Khi chiếc bảng đen đầy ắp những kiến thức, 
những dòng chữ thì cũng là lúc dưới bục giảng, trên mái tóc người thầy 
vương thêm nhiều hạt bụi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&lt;i&gt;Em yêu phút giây này, thầy em tóc như bạc thêm&lt;br /&gt;
 Bạc thêm, vì bụi phấn. Cho em bài học hay…&lt;/i&gt;”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những hạt bụi phấn chắp cánh đưa người học trò bước tới tương lai, tới 
những bài học tri thức lẫn bài học cuộc sống vô cùng quý giá. Người thầy
 ấy chẳng quan tâm tới mái tóc mình đang ngày một bạc thêm, còn những 
người học trò cũng chẳng ai có thể đếm được có bao nhiêu hạt bụi đậu vào
 mái tóc thầy trong từng tiết học. Đọng lại trong đó là một nỗi niềm ưu 
tư về cuộc sống, về tương lai của những thế hệ học trò.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“&lt;i&gt;Mai sau lớn nên người, làm sao có thể nào quên&lt;br /&gt;
 Ngày xưa thầy dạy dỗ, khi em tuổi còn thơ…&lt;/i&gt;”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng ai nhận ra được sự thay đổi cho tới khi trưởng thành. Đến một lúc
 nào đó nhìn lại mới chợt thấy mọi thứ đã khác biệt theo thời gian. Màu 
trắng của những hạt bụi phấn năm xưa giờ đã trở thành màu tóc của người 
giáo viên. Tâm hồn của cô cậu học trò đã lớn lên từ những hạt bụi phấn, 
chất chứa biết bao sự ân cần, trìu mến với những bài học tuôn chảy theo 
từng ngày. “Làm sao có thể nào quên” - khi đã “nên người” thì những cô 
cậu học trò năm nào mới thấy hình ảnh quen thuộc “khi thầy viết bảng, 
bụi phấn rơi rơi” là những ký ức khó phai nhòa.&lt;br /&gt;
&lt;table align="center" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" class="tplCaption" style="width: 1px;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="NNK-2849-JPG-1353373495_500x0.jpg" src="http://l.f9.img.vnexpress.net/2012/11/20/NNK-2849-JPG-1353373495_500x0.jpg" style="width: 500px;" /&gt;&lt;/td&gt;
  &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td class="Image"&gt;"Em yêu phút giây này, thầy em tóc như bạc thêm. Bạc thêm vì bụi phấn, cho em bài học hay...". Ảnh: &lt;i&gt;Hoàng Hà.&lt;/i&gt;&lt;/td&gt;
  &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
Có những người thầy xuất hiện thoáng qua trong cuộc đời ta, nhưng cũng 
có những người khiến ta nhớ rất lâu. Từng lời nói, từng câu pha trò 
trong giờ học, từng lúc nghiêm khắc mỗi khi kiểm tra miệng, từng phút 
thoáng buồn trước sự vô lo của trò… Tất cả những thứ đó tạo nên một hành
 trình dài của sự trưởng thành.&lt;br /&gt;
Mỗi khi giai điệu da diết, bồi hồi của &lt;i&gt;Bụi phấn&lt;/i&gt; được ngân nga,
 tâm hồn người học trò năm xưa lại trở nên xao xuyến khi nhớ về những 
người thầy cũ, bạn bè cũ, mái trường thân thương đã gắn bó cả một thời 
tuổi trẻ. Những câu hát đem lại sự hoài niệm về một thời đã qua, thời 
của “có hạt bụi nào rơi trên bục giảng, có hạt bụi nào vương trên tóc 
thầy” - hình ảnh mà chỉ có những người học trò mới nhìn thấy và cũng chỉ
 có tới lúc chia xa, họ mới nhận ra nó đẹp tới nhường nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời gian trôi đi, cuộc sống ngày càng thay đổi, xã hội ngày càng hiện 
đại hơn. Những chiếc bảng đen được thay thế bằng bảng chống bóng, phấn 
được thay bằng phấn không bụi và đôi khi còn là những chiếc bút điện tử 
với máy chiếu. Hình ảnh “khi thầy viết bảng, bụi phấn rơi rơi” ở thời 
hiện đại khó còn có thể tìm thấy, nhưng những hạt bụi vô hình vẫn ngày 
ngày tuôn rơi trên bục giảng - nơi hàng ngày, người giáo viên vẫn đem 
những kiến thức và kinh nghiệm cuộc sống truyền tới những người học trò.
 Những hạt bụi vô hình ấy, theo thời gian, cũng sẽ nhuộm trắng mái tóc 
của người thầy và gắn với từng giai đoạn trưởng thành của người học 
sinh.&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
Mỗi năm cứ đến dịp 20/11, &lt;i&gt;Bụi phấn&lt;/i&gt; lại thêm một lần khẳng định
 giá trị thiêng liêng của nó trường tồn cùng thời gian. Những giai điệu 
mượt mà, da diết ấy vẫn luôn đem tới một cảm giác bình yên, thân thương 
như một dòng suối trong lành của quá khứ tuôn chảy tới thực tại, đem 
theo bao kỷ niệm của “tuổi còn thơ”.&lt;br /&gt;
&lt;table align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td&gt;&lt;/td&gt;
  &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
&lt;div style="text-align: right;"&gt;
&lt;b&gt;Việt Lê (&lt;/b&gt;&lt;a href="http://giaitri.vnexpress.net/tin-tuc/nhac/goc-nhin-am-nhac/bui-phan-mai-gan-voi-hinh-anh-nguoi-thay-2389701.html" rel="nofollow" target="_blank"&gt;VnExpress&lt;/a&gt;&lt;b&gt;)&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="http://1.bp.blogspot.com/--C3YozWxbuo/UKrsfa_jWII/AAAAAAAAAiM/NrMVZx7MDUs/s72-c/Bui+phan.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total></item><item><title>1001... kiểu</title><link>http://kechuyen.blogspot.com/2012/10/1001-kieu.html</link><category>Giáo dục</category><category>Giáo viên</category><category>Học sinh</category><category>Trẻ em</category><author>noreply@blogger.com (Lovevn)</author><pubDate>Fri, 19 Oct 2012 13:45:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4641774284839582351.post-1806879085438582864</guid><description>&lt;b&gt;Phản hồi về kết luận thanh tra của Bộ GD-ĐT về tình trạng dạy
 thêm, học thêm và lạm thu ở các trường thuộc địa bàn Hà Nội, độc giả 
cho rằng sai phạm trên thực tế nhiều hơn kết quả mà Bộ đưa ra rất nhiều 
và tình trạng này không chỉ là vấn đề của riêng thủ đô.&lt;/b&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;
&lt;/b&gt;

&lt;br /&gt;
&lt;div&gt;
&lt;b&gt;
&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="image center" style="width: 400px;"&gt;
    &lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td&gt;&lt;img alt="" src="http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2012/10/18/14/20121018141314_20111128170509_HS.jpg" /&gt;
            &lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td class="image_desc"&gt;Ảnh: Hương Giang &lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;
&lt;/table&gt;
&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;b&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/b&gt;

&lt;b&gt;1001 kiểu ép học thêm&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Một độc giả ở Hà Nội nêu thực trạng, không riêng trường điểm mà nhiều 
trường không điểm cũng dạy thêm tràn lan. Các cô thuê trung tâm và nhà 
dân rồi núp danh bồi dưỡng kiến thức để dạy thêm. Cứ mỗi buổi học 2 
tiếng các cháu phải trả 100.000 đồng.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Ở khu vực Mỹ Đình - một độc giả cho biết: “Tôi cũng có con lớp 1 và phải
 đi học thêm vì nếu không đi sẽ bị kém ngay (vì so sánh giữa lúc trước 
và sau khi đi học thêm mà, khác hẳn luôn), mặc dù mình kiểm tra con mình
 đọc và viết là khá tốt”.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Bức xúc về việc nhà trường gợi ý hội phụ huynh yêu cầu cha mẹ viết đơn 
xin học thêm dưới tinh thần tự nguyện, phụ huynh Nguyễn Thị Nhung cho 
rằng hình thức thì tự nguyện nhưng thực chất là bắt buộc...&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Nhiều phụ huynh ở khu vực ngoại thành Hà Nội, các tỉnh khác cũng chia sẻ
 hiện trạng này không chỉ xuất hiện ở các thành phố lớn hay thủ đô. Anh 
Nguyễn Hữu Thông cho biết “quê tôi một huyện nghèo ngoại thành Hà Nội mà
 các cháu học lớp 2 đóng góp đến 1,8 triệu đồng”.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Thậm chí, người trong ngành cũng cảm thấy lo ngại trước tình hình dạy 
thêm, học thêm tràn lan, lạm thu tiền trường hiện nay: “Mặc dù chúng tôi
 là giáo viên nhưng khi nhìn vào những khoản đóng góp của trò, chúng tôi
 không khỏi ngao ngán!” Một giáo viên ở Bắc Ninh còn đưa ra đề nghị Bộ 
GD-ĐT nên thanh tra khu vực này vì “hầu hết các sai phạm mà thanh tra đã
 đưa ra ở Hà Nội thì trường tôi đều có”.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Không đồng tình với việc nhà trường “ép phụ huynh các cháu mới vào lớp 1
 tình nguyện cho con em học tiếng Anh do người nước ngoài dạy với chi 
phí lớn”, một phụ huynh bức xúc: “Các cháu chưa biết chữ cái nhưng giao 
bài điền từ còn thiếu bằng tiếng Anh... Thật là lối dạy không có khoa 
học!”&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Thậm chí, một phụ huynh tên Mai còn phàn nàn về việc con chị mới đang 
học lớp 4 tuổi ở trường mầm non công, trường chuẩn quốc gia mà cũng phải
 đóng tiền học thêm môn năng khiếu. Điều chị thắc mắc là những môn được 
cho là học thêm này lại được học trong giờ học bình thường, tại lớp học.
 “Vì vậy mình có muốn không cho con học cũng khó. Khi các bạn được học, 
được chơi, được vẽ, được múa thì chả nhẽ con mình cứ ngồi nhìn "mồm" à? 
Vì vậy về nhà các bé cứ đòi ba mẹ cho đi học "năng khiếu". Không thể 
hiểu nỗi nữa…”&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Độc giả Quân thì thắc mắc trường học của con anh có tới 2 giáo trình môn
 tiếng Anh. “Một tuần có đến 4 buổi học tiếng Anh. Không hiểu giảm tải 
như thế nào, gần như là ép các cháu học”.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;br /&gt;
Cần đường dây "nóng" để tố dạy thêm&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Rất nhiều giải pháp đã được bạn đọc đưa ra để hạn chế tình trạng dạy 
thêm, học thêm và lạm thu ở các trường. Một số độc giả cho rằng Bộ, Sở 
không nên thanh tra theo kiểu “cưỡi ngựa xem hoa” mà cần thanh tra diện 
rộng.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
"Hoặc, muốn thanh tra các bác cứ đóng vai một phụ huynh đến các trường 
hỏi thăm các phụ huynh biết thực tế” – một bạn đọc hiến kế.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Một ý kiến được nhiều người tán thành là nên trao trách nhiệm cho Hiệu 
trưởng và lãnh đạo cao nhất của các trường sai phạm. “Cần có một hòm 
thư, một địa chỉ tố cáo dưới nhiều hình thức, được công bố rộng rãi trên
 các phương tiện thông tin và tiếp nhận thông tin tố cáo một cách nghiêm
 túc thì mới dẹp được nạn dạy thêm học thêm vô tổ chức này” – một bạn 
đọc đưa giải pháp. Độc giả này cũng lo ngại: “Tình hình hiện nay, ai 
cũng khó khăn cả, cứ lấy lý do thu nhập thấp để làm sai thì còn bao 
nhiêu ngành cũng thu nhập thấp đều làm sai thì xã hội sẽ như thế nào?”&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Đặc biệt, bạn đọc Nguyễn Kiên mạnh dạn đưa giải pháp “giải tán Hội cha 
mẹ học sinh” vì “lâu nay Hội cha mẹ học sinh như một công cụ thu tiền 
ngoài quy định hộ nhà trường và sử dụng tiền đóng góp của các phụ huynh 
khác để tặng quà, biếu xén các thầy cô nhân ngày Lễ, tết mà thôi!” Độc 
giả Kiên cho rằng, Hội Phụ huynh “hoạt động không thực sự như mục đích 
và tôn chỉ đề ra. Nếu không giải tán vì nhiều lý do khác thì cần phải 
cấm Hội thu tiền dưới mọi hình thức, các khoản chi cần thiết phải có kế 
hoạch sử dụng, thông báo rõ ràng và nhà trường đứng ra thu hộ”.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Trước thực trạng này, bạn đọc Đỗ Hùng tỏ ra ái ngại và cho rằng cần kêu 
gọi trách nhiệm từ tất cả các phía: “Nhìn các em bé lớp 1 đã phải đến 
nhà cô chủ nhiệm học thêm vào thứ 7, Chủ nhật - dù đã học 2 buổi các 
ngày trong tuần mà thương các em đang bị đánh cắp tuổi thơ..”.&lt;/div&gt;
&lt;ul&gt;
&lt;li&gt;&lt;b&gt;Nguyễn Thảo&lt;/b&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt; &lt;/b&gt;(&lt;a href="http://vietnamnet.vn/vn/giao-duc/93153/tro-chua-biet-chu--co-ra-bai-dien-tu-tieng-anh.html" rel="nofollow" target="_blank"&gt;VietNamNet&lt;/a&gt;)&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;
&lt;/ul&gt;
&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Bạch Đằng giang phú - Trương Hán Siêu</title><link>http://kechuyen.blogspot.com/2012/09/bach-ang-giang-phu-truong-han-sieu.html</link><category>Cổ văn</category><category>Trương Hán Siêu</category><category>Việt Nam</category><author>noreply@blogger.com (Lovevn)</author><pubDate>Fri, 28 Sep 2012 13:50:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4641774284839582351.post-5001949789597975435</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;b&gt;Bản diễn Nôm&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
Khách hữu: &lt;br /&gt;
Quải hãn mạn chi phong phàm,&lt;br /&gt;
Thập hạo đãng chi hải nguyệt.&lt;br /&gt;
Triều kiết huyền hề Nguyên Tương, &lt;br /&gt;
Mộ u thám hề Vũ Huyệt. &lt;br /&gt;
Cửu Giang Ngũ Hồ, &lt;br /&gt;
Tam Ngô Bách Việt. &lt;br /&gt;
Nhân tích sở chí, &lt;br /&gt;
Mi bất kinh duyệt, &lt;br /&gt;
Hung thôn Vân Mộng giả sổ bách,&lt;br /&gt;
Nhi tứ phương tráng chí do khuyết như dã.&lt;br /&gt;
Nãi cử tiếp hề trung lưu, tòng tử trường chi viễn du. &lt;br /&gt;
Thiệp đại than khẩu, tố đông triều đầu, để Bạch Đằng giang, thị phiếm thị phù.&lt;br /&gt;
Tiếp kình ba ư vô tế, trám diêu vĩ chi tương mâu. &lt;br /&gt;
Thủy thiên nhất sắc, phong cảnh tam thu. &lt;br /&gt;
Chử địch ngạn lô, sắt sắt sưu sưu. &lt;br /&gt;
Chiết kích trầm giang, khô cốt doanh khâu. &lt;br /&gt;
Thảm nhiên bất lạc, trữ lập ngưng mâu. &lt;br /&gt;
Niệm hào kiệt chi dĩ vãng, thán tông tích chi không lưu. &lt;br /&gt;
Giang biên phụ lão vị ngã hà cầu? &lt;br /&gt;
Hoặc phò lê trượng, hoặc trạo cô chu, &lt;br /&gt;
Tiếp dư nhi ngôn viết: &lt;br /&gt;
Thử trọng hưng nhị thánh cầm Ô Mã Nhi chi chiến địa, dữ tích thì Ngô chủ phá Lưu Hoằng Tháo chi cố châu dã. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đương kì: 
Trục lô thiên lý, tinh kì ỷ ni. 
Tì hưu lục quân, binh nhận phong khởi, thư hùng vị quyết, nam bắc đối lũy. &lt;br /&gt;
Nhật nguyệt hôn hề vô quang, thiên địa lẫm hề tướng hủy.&lt;br /&gt;
Bỉ tất liệt chi thế cương, Lưu Cung chi kế quỷ. &lt;br /&gt;
Tự vị đầu tiên, khả tảo nam kỉ. &lt;br /&gt;
Kí nhi : hoàng thiên trợ thuận, hung đồ phi mi. &lt;br /&gt;
Mạnh Đức Xích Bích chi sư, đàm tiếu phi hôi. &lt;br /&gt;
Phục Kiên Hợp Phì chi trận, tu du tống tử. &lt;br /&gt;
Chí kim giang lưu, chung bất tuyết sỉ. &lt;br /&gt;
Tái tạo chi công, thiên cổ xưng mĩ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên: &lt;br /&gt;
Tự hữu vũ trụ, cố hữu giang sơn. &lt;br /&gt;
Tín thiên tiệm chi thiết hiểm, lại nhân kiệt dĩ điện an. &lt;br /&gt;
Mạnh Tân chi hội, ưng dương nhược lã. &lt;br /&gt;
Duy thủy chi chiến, quốc sĩ như hàn. &lt;br /&gt;
Duy thử giang nhi đại tiệp, do đại vương chi tặc nhàn. &lt;br /&gt;
Anh phong khả tưởng, khẩu bi bất san.&lt;br /&gt;
Hoài cổ nhân hề vẫn thế, &lt;br /&gt;
Lâm giang lưu hề hậu nhan. &lt;br /&gt;
Hành thả ca viết: "đại giang hề cổn cổn, hồng đào cự lãng hề triều tông vô tận. nhân nhân hề văn danh, phỉ nhân hề câu mẫn."khách tòng nhi canh ca viết: "nhị thánh hề thùy minh, tựu thử giang hề tẩy giáp binh. &lt;br /&gt;
Hồ trần bất cảm động hề, thiên cổ thăng bình. &lt;br /&gt;
Tín tri:&lt;br /&gt;
Bất tại quan hà chi hiểm hề, duy tại ý đức chi mạc kinh&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;b&gt;Bản dịch của Nguyễn Hữu Tiến và Bùi Văn Nguyên&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
Khách có kẻ:&lt;br /&gt;
Giương buồm giong gió chơi vơi&lt;br /&gt;
Lướt bể chơi trăng mải miết&lt;br /&gt;
Sớm gõ thuyền chừ Nguyên Tương&lt;br /&gt;
Chiều lần thăm chừ Vũ Huyệt&lt;br /&gt;
Cửu Giang, Ngũ Hổ&lt;br /&gt;
Tam ngô, Bách Việt&lt;br /&gt;
Nơi có người đi&lt;br /&gt;
Ðâu mà chẳng biết&lt;br /&gt;
Ðầm Vân Mộng chứa vài trăm trong dạ cũng nhiều&lt;br /&gt;
Mà tráng chí bốn phương vẫn còn tha thiết. &lt;br /&gt;
Bèn giữa dòng chừ buông chèo&lt;br /&gt;
Học Tử Trường chừ thú tiêu diêu&lt;br /&gt;
Qua cửa Ðại Than&lt;br /&gt;
Ngược bến Ðông Triều&lt;br /&gt;
Ðến sông Bạch đằng&lt;br /&gt;
Rong chơi mái chèo&lt;br /&gt;
Bát ngát sóng kình muôn dặm&lt;br /&gt;
Bập bềnh đuôi trĩ liền nhau&lt;br /&gt;
Nước trời: một sắc&lt;br /&gt;
Phong cảnh: ba thu&lt;br /&gt;
Ngàn lau xào xạc&lt;br /&gt;
Bến lách đìu hiu&lt;br /&gt;
Sông chìm giáo gãy&lt;br /&gt;
Gò đầy xương khô&lt;br /&gt;
Buồn vì cảnh thảm&lt;br /&gt;
Ðứng lặng giờ lâu&lt;br /&gt;
Thương nỗi anh hùng đâu vắng tá?&lt;br /&gt;
Tiếc thay dấu vết luống còn lưu! &lt;br /&gt;
Bên sông, bô lão hỏi ta sở cầu&lt;br /&gt;
Có kẻ gậy lê chống trước&lt;br /&gt;
Có người thuyền nhẹ bơi sau&lt;br /&gt;
Vái ta mà thưa rằng:&lt;br /&gt;
- Ðây là chiến địa buổi Trùng Hưng Nhị thánh bắt Ô Mã&lt;br /&gt;
Cũng là bãi đất xưa Ngô Chúa phá Hoằng Thao&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ðương khi ấy:&lt;br /&gt;
Thuyền bè muôn đội&lt;br /&gt;
Tinh kỳ phấp phới&lt;br /&gt;
Tì hổ ba quân&lt;br /&gt;
Gíao gươm sáng chói&lt;br /&gt;
Trận đánh thư hùng chửa phân&lt;br /&gt;
Chiến lũy Bắc Nam chống đối&lt;br /&gt;
ánh nhật nguyệt chừ phải mờ&lt;br /&gt;
Bầu trời đất chừ sắp đổi&lt;br /&gt;
Kìa! Tất Liệt thế cường&lt;br /&gt;
Lưu Cung chước dối&lt;br /&gt;
Những tưởng gieo roi một lần&lt;br /&gt;
Quét sạch Nam bang bốn cõi&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế nhưng:&lt;br /&gt;
Trời cũng chiều người&lt;br /&gt;
Hung đồ hết lối&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khác nào như khi xưa :&lt;br /&gt;
Trận Xích Bích, quân Tào Tháo tan tác tro bay&lt;br /&gt;
Trận Hợp Phì, giặc Bồ Kiên hòan tòan chết rụi&lt;br /&gt;
Ðến nay nước sông tuy chảy hòai&lt;br /&gt;
Mà nhục quân thù khôn rửa nổi&lt;br /&gt;
Tái tạo công lao&lt;br /&gt;
Nghìn thu ca ngợi &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên;&lt;br /&gt;
Từ có vũ trụ&lt;br /&gt;
Ðã có giang sanh&lt;br /&gt;
Qủa là trời đất cho nơi hiểm trở&lt;br /&gt;
Cũng nhờ nhân tài giữ được điện an&lt;br /&gt;
Hội nào bằng Hội Mạnh Tân, có vương sư họ Lã&lt;br /&gt;
Trận nào bằng trận Duy Thủy, có quốc sĩ họ Hàn&lt;br /&gt;
Kìa trận Bạch đằng mà đại thắng&lt;br /&gt;
Bởi Ðại vương coi thế giặc nhàn&lt;br /&gt;
Tiếng thơm đồn mãi&lt;br /&gt;
Bia miệng không mòn&lt;br /&gt;
Khách chơi sông chừ ủ mặt&lt;br /&gt;
Người hòai cổ chừ lệ chan &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi vừa đi vừa ca rằng:&lt;br /&gt;
Sông Ðằng một dãi dài ghê&lt;br /&gt;
Luồng to sóng lớn tuôn về bể Ðông&lt;br /&gt;
Những người bất nghĩa tiêu vong&lt;br /&gt;
Nghìn thu chỉ có anh hùng lưu danh&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khách cũng nối tiếp mà ca rằng:&lt;br /&gt;
Anh minh hai vị thánh quân&lt;br /&gt;
Sông đây rửa sạch mấy lần giáp binh&lt;br /&gt;
Giặc tan, muôn thuở thanh bình&lt;br /&gt;
Bởi đâu đất hiểm, cốt mình đức cao.&lt;img alt="KeChuyen Blog" height="1" src="http://lh6.ggpht.com/_3wOjbmeiiZ4/TJn_BZZvgxI/AAAAAAAACEA/1Cf8pJzeRhg/Nhat%20Ki.jpg" width="1" /&gt;

&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="http://lh6.ggpht.com/_3wOjbmeiiZ4/TJn_BZZvgxI/AAAAAAAACEA/1Cf8pJzeRhg/s72-c/Nhat%20Ki.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total></item><item><title>Chí Linh Sơn Phú - Nguyễn Trãi</title><link>http://kechuyen.blogspot.com/2012/09/chi-linh-son-phu-nguyen-trai.html</link><category>Cổ văn</category><category>Nguyễn Trãi</category><category>Việt Nam</category><author>noreply@blogger.com (Lovevn)</author><pubDate>Tue, 25 Sep 2012 09:39:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4641774284839582351.post-4160031222231821428</guid><description>Rồng thiêng dậy, bay rợp Lam Kinh&lt;br /&gt;
Giáo trời chỉ, dẹp tan bắc binh&lt;br /&gt;
Dựng nước thành công nhiều khó nhọc&lt;br /&gt;
Miền Tây sông núi hẳn anh linh&lt;br /&gt;
Ôi ! Vua ta tài thánh vũ&lt;br /&gt;
Đứng lên bốn phương kinh dinh&lt;br /&gt;
Vận nước gian truân, khổ tâm lo tính&lt;br /&gt;
Thấy lẽ tất yếu của trời càng quyết chí để nghiệp thành&lt;br /&gt;
Nhờ thế ngày nay Hồ Việt đưọc một nhà, mà núi này cũng lưu danh muôn thuở&lt;br /&gt;
Khi nghĩa quân mới dấy là lúc thế giặc đương hăng&lt;br /&gt;
Anh hào cả nước lưa thưa như lá thu gặp sương&lt;br /&gt;
Chí nuốt giặc Ngô, ai Chủng, ai Lãi&lt;br /&gt;
Mưu dựng nghiệp Hán, ai Bình, ai Lương&lt;br /&gt;
Vua ta ẩn náu núi này, đành bặt tăm hơi, bưng kín ánh sáng&lt;br /&gt;
Vợ con lưu lạc, quân sĩ tha phương&lt;br /&gt;
Trong cảnh khốn vẫn bền lòng, vững tin ở ngày hưng vượng&lt;br /&gt;
Lấy giáo sắt làm áo mặc, lấy rễ lau làm quân lương&lt;br /&gt;
Chí rộn ràng lo khôi phục, lòng u uất thật khôn lường&lt;br /&gt;
Tưởng núi này lúc ấy khác nào đất Mang Đăng khi Hán hoàng khởi nghiệp&lt;br /&gt;
Biết người, biết mình, khi mềm, khi mạnh&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chờ thời, rình mệt, giấu nhọn, che sắc&lt;br /&gt;
Gối củi nằm gai, ngậm cay nuốt đắng&lt;br /&gt;
Lo rửa nhục trước, giành lại quê hương&lt;br /&gt;
Tưởng núi này khi đó khác nào đất Cối Kê thời Việt vương ẩn náu&lt;br /&gt;
Thế rồi, thu nhặt tàn quân, nuôi dưỡng ân cần&lt;br /&gt;
Trong sửa chiến cụ, ngoài giả hoà thân&lt;br /&gt;
Quyên tiền mộ lính, giết voi khao quân&lt;br /&gt;
Ai cũng thân người trên, chết cho người trưởng, cố sức để đền ân&lt;br /&gt;
Từ đấy, luyện quân kén tướng, đánh địch ra kỳ&lt;br /&gt;
Chết vinh hơn sống nhục, biết quân ta dùng đuợc&lt;br /&gt;
Lấy của giặc đánh giặc, thu quân lương vũ khí&lt;br /&gt;
Vẹn toàn vững kế, một mũi tên không để phí&lt;br /&gt;
Cầm Bành rạp đầu dâng đất&lt;br /&gt;
Phương Chính khiếp vía chạy dài&lt;br /&gt;
Bèn giữ hiểm để lập công&lt;br /&gt;
Lại nhiều phương lừa đánh địch&lt;br /&gt;
Đêm lửa đốt, ngày cờ bay&lt;br /&gt;
Sớm chiếm Đỗ Gia, giành thế tiện trên núi ấy&lt;br /&gt;
Trước vượt Khả Lưu, đánh đắm địch trên sông này&lt;br /&gt;
Nhưng thịnh đức của vua ta ngày nay, chỉ quy mô rộnh lớn của Hán Cao Tổ mới sánh kịp&lt;br /&gt;
Còn như Câu Tiễn, ngoài chí phục thù là đáng kể, thì trong muôn phần không so được với vua ta&lt;br /&gt;
Đến như : uy thần chẳng giết, đức lớn hiếu sinh&lt;br /&gt;
Nghĩ kế nước nhà trường cửu&lt;br /&gt;
Tha cho mười vạn hàng binh&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gây lại hoà hảo hai nước&lt;br /&gt;
Dập tắt chiến tranh cho muôn đời&lt;br /&gt;
Địch phải theo thượng sách : hai nước vẹn toàn dân được an ninh&lt;br /&gt;
Như thế thì thịnh đức của vua ta Cao tổ nhà Hán sao sánh kịp&lt;br /&gt;
Vua ta phải sánh ngang hàng với hai đế ba vương lừng danh thuở trước&lt;br /&gt;
Than ôi ! Xưa nay đi lại, trăm đời nên nghĩ&lt;br /&gt;
Nghiêu nổi dậy từ Đường hầu, Thuấn khởi dậy tự hàn vi&lt;br /&gt;
Thành Thang dấy nghĩa nơi đất bạc, Thái vương khởi binh tại núi Kỳ&lt;br /&gt;
Nhiều hoạn nạn là nền dựng nước&lt;br /&gt;
Lắm lo toan là gốc trị vì&lt;br /&gt;
Biến cố trải nhiều thì suy nghĩ sâu&lt;br /&gt;
Mọi việc lo trước thì thành công kì&lt;br /&gt;
Nối nghiệp đế vương, không thể khác thế&lt;br /&gt;
Vậy thì vua ta dựng nghiệp thật đã tự núi này trở đi&lt;br /&gt;
Công cao đức cả của vua ta cũng sẽ cùng núi này hùng vĩ muôn đời&lt;br /&gt;
Bèn cúi đầu chắp tay, dâng lời ca rằng&lt;br /&gt;
trời sinh vua thánh, đất dấy nghiệp vương&lt;br /&gt;
Càn khôn mờ mịt, vận hội phi thường&lt;br /&gt;
Nhìn Linh Sơn cao vút, nhớ những ngày gian khổ&lt;br /&gt;
Vỗ nghiệp vương bền vững, không một ngày xao lãng&lt;br /&gt;
Xin ghi thịnh đức vào đá, lưu truyền bất hủ&lt;br /&gt;
Ngàn vạn đời sau, vẫn cùng trời đất dài lâu &lt;img alt="KeChuyen Blog" height="1" src="http://lh6.ggpht.com/_3wOjbmeiiZ4/TJn_BZZvgxI/AAAAAAAACEA/1Cf8pJzeRhg/Nhat%20Ki.jpg" width="1" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="http://lh6.ggpht.com/_3wOjbmeiiZ4/TJn_BZZvgxI/AAAAAAAACEA/1Cf8pJzeRhg/s72-c/Nhat%20Ki.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">2</thr:total></item><item><title>Trung thu xưa… nay còn đâu?</title><link>http://kechuyen.blogspot.com/2012/09/trung-thu-xua-nay-con-au.html</link><category>Hà Nội</category><category>Học sinh</category><category>Kể Chuyện</category><category>Văn Hóa</category><author>noreply@blogger.com (Lovevn)</author><pubDate>Fri, 21 Sep 2012 14:23:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4641774284839582351.post-8966863176506662301</guid><description>&lt;div class="sapo"&gt;
(VOV) - &lt;i&gt;Bây giờ, vào dịp Trung thu, trẻ em đi xem phim, đi liên hoan trong những nhà hàng, khách sạn sang trọng…&lt;/i&gt; &lt;/div&gt;
&lt;div class="story-body"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Hà Nội se lạnh, đúng cái tiết trời vào
 thu. Không khí “sớm chớm lạnh” này dễ làm trái tim con người ta mềm 
yếu, hoài niệm. Bởi thế cho nên, có bao nhiêu bài thơ, bài hát về mùa 
thu Hà Nội, gieo vào lòng người ta cảm giác man mác buồn. &lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Lại một mùa thu nữa lại về. Thế là đã 4 
năm tôi đi học xa nhà, không được phá cỗ trông trăng cùng gia đình đêm 
hôm rằm. Tôi còn nhớ, đêm Rằm năm đầu tiên xa nhà, trong xóm trọ sinh 
viên, mấy đứa ngồi khóc hu hu.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;table align="center" class="picBox"&gt;
    &lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td&gt;&lt;img alt="" height="225" src="http://4.bp.blogspot.com/-gpiBtZBrSto/UFwVWr-X0BI/AAAAAAAAAdI/Bnswqy6a5NI/s400/MuaLan-vtc.jpg" width="400" /&gt;
            &lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;
            &lt;td class="desc"&gt;Tết Trung thu xưa dần chỉ còn trong hoài niệm (ảnh: báo Đất việt) &lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;
        &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;
&lt;/table&gt;
Dù đã lớn, nhưng mỗi khi đến dịp Tết Trung thu, tôi lại nhớ da diết cái 
thời thơ bé, háo hức chờ ngày Rằm tháng 8. Những kí ức ngày xưa lại nối 
tiếp, nối tiếp ùa về, như vẫn còn tươi mới, y nguyên.&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Trung thu ở quê tôi vui lắm, có không khí lắm, không như ở các thành phố lớn.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Đầu tháng 8, có khi vào cuối tháng 7 âm 
lịch, các làng đã lựa chọn đội văn nghệ để tập luyện chuẩn bị Trung thu.
 Ước mơ của các thiếu nhi quê tôi là được ở trong đội múa, đội hát, được
 đánh son, đánh phấn, được diện váy đẹp trong đêm trung thu, xuất hiện 
trước bao nhiêu là người. Thời gian tập luyện rất dài, gần tháng trời 
nhưng lũ trẻ con chúng tôi vẫn hăng hái, nhiệt tình lắm.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Tối tối, cứ nghe tiếng trống ngoài đình làng là trẻ con trong làng lại kéo nhau đi xem các bạn tập hát, tập múa.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Gần ngày Trung thu, chúng tôi còn được 
bố mẹ góp tiền, góp gạo cho ăn cỗ trong đình làng. Tôi nhớ, chỉ có 2 
nghìn đồng và nửa bò gạo cho mỗi suất ăn. Chúng tôi từng nhóm rủ nhau 
ngồi chung mâm từ trước ngày ăn cỗ.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Thường thì làng tổ chức ăn cỗ tập thể 
vào sáng hôm Rằm. Ăn xong, chúng tôi nán lại tham gia các trò chơi dân 
gian như bịt mắt đập niêu, ném vòng cổ lọ… Phần thưởng có khi chỉ là mấy
 cái kẹo, quyển vở, cái bút nhưng ai cũng háo hức muốn chơi.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Ở quê tôi, vào dịp Trung thu, trẻ con 
không được mua nhiều đồ chơi như trẻ em thành phố. Có khi mấy chị em mới
 được mẹ mua cho một cái đèn ông sao. Bánh Trung thu cũng đến ngày Rằm 
mới mua, chỉ một cái bánh nướng, một cái bánh dẻo. Bưởi thì hái ngoài 
vườn vào. Thế là đã có một mâm cỗ trông trăng thịnh soạn.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Với trẻ em ở quê, tối hôm Rằm là được 
mong đợi nhất. Vì tối hôm ấy sẽ có biểu diễn văn nghệ tại đình làng. Sau
 đó, còn có tiết mục phá cỗ tập thể.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Sáu giờ tối hôm Rằm, chúng tôi đã ăn 
uống xong, xin phép bố mẹ vào đình sớm “giữ chỗ”. Ngày Rằm mọi người đi 
xem rất đông. Trẻ con thì thường đến sớm để “chiếm chỗ”. &lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Tiết mục múa sư tử mở màn đêm liên hoan 
Trung thu được trông đợi hơn cả. Không chỉ bọn trẻ con chúng tôi, mà 
người lớn cũng rất thích xem. Chúng tôi cười ngặt nghẽo trước những trò 
của chú hề bụng to cầm quạt đi đầu đoàn múa sư tử. Sau đó, bọn tôi còn 
thi nhau đoán xem chú hề đó do ai trong làng đóng, người chui trong đầu 
sư tử là ai? Mỗi vòng lượn của đoàn múa sư tử, bọn tôi lại vỗ tay tưng 
bừng. Tiết mục kết thúc trong sự tiếc nuối của con trẻ con trong làng.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Các tiết mục khác vẫn thu hút được sự 
chú ý của các khán giả nhí chúng tôi mặc dù khi đội văn nghệ tập luyện, 
chúng tôi đã xem đi xem lại rất nhiều lần. Xem văn nghệ, nhưng chúng tôi
 vẫn không quên ngắm trăng, xuýt xoa khen trăng sáng quá, đẹp quá.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Trung thu trong mắt trẻ con ngày xưa 
khác hẳn với trong mắt trẻ con thời bây giờ. Trẻ em không còn háo hức 
đợi Trung thu để được ăn bành nướng, bánh dẻo nữa. Các trò chơi dân 
gian, múa sư tử, múa lân ngày Rằm cũng ít thấy, ở thành phố thì càng 
hiếm hoi. Ngay đồ chơi Trung thu cũng vắng bóng các đồ chơi truyền 
thống, mà thay vào đó là đồ chơi hiện đại.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Bố mẹ bận rộn, không còn thời gian kể 
cho con cái nghe những câu chuyện về Trung thu, về ý nghĩa của ngày Tết 
Trung thu. Ngày Rằm tháng 8, có khi các em được dẫn đi xem phim, đi liên
 hoan trong những nhà hàng, khách sạn sang trọng, không được ngắm nhìn 
ông trăng sáng nhất trong năm như trẻ con ngày xưa... &lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Nhìn trẻ em bây giờ vui Tết Trung thu, tôi lại da diết nhớ Trung thu xưa./.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="story-footer clearfix" style="text-align: right;"&gt;
&lt;div class="writer"&gt;
CTV Thanh Thảo&amp;nbsp; (&lt;a href="http://vov.vn/Xa-hoi/Trung-thu-xua-nay-con-dau/225583.vov" rel="nofollow" target="_blank"&gt;VOVonline)&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="http://4.bp.blogspot.com/-gpiBtZBrSto/UFwVWr-X0BI/AAAAAAAAAdI/Bnswqy6a5NI/s72-c/MuaLan-vtc.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">2</thr:total></item><item><title>Nguồn gốc ngày Lễ Vu Lan</title><link>http://kechuyen.blogspot.com/2012/08/nguon-goc-ngay-le-vu-lan.html</link><category>Cuộc Sống</category><category>Kể Chuyện</category><category>Việt Nam</category><author>noreply@blogger.com (Lovevn)</author><pubDate>Wed, 29 Aug 2012 11:21:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4641774284839582351.post-7454579649662237685</guid><description>&lt;div class="fon33 mt1"&gt;
&lt;span style="font-weight: normal;"&gt;&lt;b&gt;Không biết tự bao giờ, ngày lễ Vu Lan đã trở thành
 ngày trọng đại không thể thiếu trong tâm thức mỗi người dân Việt Nam. 
Nguồn gốc của ngày lễ có người biết, có người chưa biết nhưng ý nghĩa 
nhân văn sâu sắc của ngày này thì ai cũng thấu tỏ.&lt;/b&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="fon34 mt3 mr2 fon43"&gt;
&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Sự tích lễ Vu Lan&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;




&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;img alt="Đọc lại nguồn gốc ngày Lễ Vu Lan" src="https://lh3.googleusercontent.com/-Cd9APzbx6Hc/UFrj8GPkkjI/AAAAAAAAAb8/lMJgtxceyPk/s450/vulan2-8aa23.jpg" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
Theo kinh Vu Lan, ngày xưa, Mục Kiền Liên đã tu luyện được
nhiều phép thần thông. Mẫu thân ông là bà Thanh Đề đã qua đời, ông tưởng nhớ và
muốn biết bây giờ mẹ ra sao nên dùng mắt phép nhìn khắp trời đất để tìm. Thấy
mẹ mình vì gây nhiều nghiệp ác nên phải sinh làm ngạ quỷ, bị đói khát hành hạ
khổ sở, ông đã đem cơm xuống tận cõi quỷ để dâng mẹ. Nhưng do đói ăn lâu ngày
nên mẹ của ông khi ăn đã dùng một tay che bát cơm của mình để tránh không cho các
cô hồn khác đến tranh cướp. Vì vậy khi bát đưa lên miệng, thức ăn đã hóa thành
lửa đỏ.&lt;br /&gt;




Mục Kiền Liên quay về tìm Phật để hỏi cách cứu mẹ, Phật dạy
rằng: "Dù ông thần thông quảng đại đến đâu cũng không đủ sức cứu mẹ ông
đâu. Chỉ có một cách nhờ hợp lực của chư tăng khắp mười phương mới mong giải
cứu được. Ngày Rằm tháng bảy là ngày thích hợp để cung thỉnh chư tăng, hãy sắm
sửa lễ cúng vào ngày đó". &lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;img alt="Vu Lan ăn chay..." src="http://dantri4.vcmedia.vn/I3KdHJtU0B3ELPKGaTLe/Image/2012/vulan3-8aa23.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Vu Lan ăn chay...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;img alt="... và làm từ thiện. (ảnh: " src="http://dantri4.vcmedia.vn/I3KdHJtU0B3ELPKGaTLe/Image/2012/vulan1-8aa23.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;... và làm từ thiện. (ảnh:&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;trao quà cho trẻ em mồ côi ở huyện Đại Lộc
- Quảng Nam&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
Làm theo lời Phật, Mục Kiền Liên đã giải thoát được mẹ. Phật
cũng dạy rằng chúng sinh ai muốn báo hiếu cho cha mẹ cũng theo cách này (Vu Lan
Bồn Pháp). Từ đó ngày lễ Vu Lan ra đời.&lt;br /&gt;




&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Bông hồng cài áo&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;




Tháng Bảy, mùa Vu Lan về cùng với ngày Rằm xá tội vong nhân.
Ngày nay trong lễ này, người Việt ta có một "quy ước": nếu ai đó còn
mẹ sẽ được cài một bông hoa màu hồng lên áo. Ai đã mất mẹ thì cài hoa trắng.
Người cài hoa trắng sẽ thấy như một sự nhắc nhở, sẻ chia, không bao giờ quên ơn
cha mẹ. Người được hoa hồng sẽ sung sướng vì biết rằng mình còn có mẹ.&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;img alt="Hoa hồng đỏ cho những ai còn có mẹ trên đời" src="http://dantri4.vcmedia.vn/I3KdHJtU0B3ELPKGaTLe/Image/2012/vulan-8aa23.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Hoa hồng đỏ cho những ai còn có mẹ trên đời&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;img alt="Hồng trắng ngậm ngùi cho những ai không còn mẹ" src="http://dantri4.vcmedia.vn/I3KdHJtU0B3ELPKGaTLe/Image/2012/vulan6-8aa23.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Hồng trắng ngậm ngùi cho những ai không còn mẹ&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
Bông hồng cài áo thực ra là tên một đoạn văn viết về Mẹ của
Thiền sư Thích Nhất Hạnh và cũng là tên một ca khúc do nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ sáng
tác trong thập niên 1960, lấy ý từ bài viết trên.&lt;br /&gt;




Theo Hòa thượng Thích Nhất Hạnh, bông hoa hồng trong cách
nhìn của người Việt là loài hoa thông dụng và dễ thương, được nhiều người yêu
thích nhất. Loài hoa này còn mang quy ước biểu hiện của tình yêu thương của
loài người. Chính vì thế Hòa thượng đã chọn bông hoa hồng làm biểu tượng cho lễ
Vu Lan báo hiếu của nhà Phật và viết ấn phẩm “Bông Hồng Cài Áo” vào tháng 8 năm
1962.&lt;br /&gt;




Để làm mọi người hiểu hơn về điều này, chính bản thân Hòa
thượng đã làm lễ cài Bông hồng đầu tiên cho tăng ni và phật tử ở chùa Pháp Hội,
Sài Gòn. Từ đó các chùa và các tổ chức gia đình phật tử đã nhân rộng thành lễ
cài Bông hồng trong dịp lễ Vu Lan báo hiếu như hiện nay.&lt;br /&gt;




&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ý nghĩa nhân văn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;




&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;img alt="Không kìm được nước mắt trong ngày Vu Lan" src="http://dantri4.vcmedia.vn/I3KdHJtU0B3ELPKGaTLe/Image/2012/vulan4-8aa23.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;img alt="Không kìm được nước mắt trong ngày Vu Lan" src="http://dantri4.vcmedia.vn/I3KdHJtU0B3ELPKGaTLe/Image/2012/vulan5-8aa23.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size: 10pt;"&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;Không kìm được nước mắt trong ngày Vu Lan&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
Ngày lễ Vu Lan là dịp “nhắc nhở” các thế hệ con cháu chúng
ta nhớ tới công ơn dưỡng dục sinh thành của cha mẹ, ông bà, tổ tiên cũng như
những đóng góp to lớn của các anh hùng dân tộc, những người có công với đất
nước. Ðồng thời giúp chúng ta tiếp cận được những ý nghĩa giáo dục đầy nhân bản
của văn hoá Phật giáo đó là “Từ, bi, hỷ, xả”, “vô ngã, vị tha”, “uống nước nhớ nguồn”,
“ăn quả nhớ người trồng cây”.&lt;br /&gt;




Một mùa Vu Lan nữa lại về, nhắc nhở mỗi con người chúng ta
bài học sâu sắc về chữ Hiếu thiêng liêng, đừng để đến khi cài hoa trắng lên
ngực mới hối hận vì chưa tròn chữ Hiếu. &lt;br /&gt;




&lt;div align="right"&gt;
&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Nguyễn Hùng (&lt;/span&gt;&lt;a href="http://dantri.com.vn/c728/s728-635085/doc-lai-nguon-goc-ngay-le-vu-lan.htm" rel="nofollow" target="_blank"&gt;&lt;i&gt;Dan Tri&lt;/i&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://lh3.googleusercontent.com/-Cd9APzbx6Hc/UFrj8GPkkjI/AAAAAAAAAb8/lMJgtxceyPk/s72-c/vulan2-8aa23.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total></item><item><title>Việt Nam qua những bức ảnh</title><link>http://kechuyen.blogspot.com/2012/08/viet-nam-qua-nhung-buc-anh.html</link><category>Cuộc Sống</category><category>Việt Nam</category><author>noreply@blogger.com (Lovevn)</author><pubDate>Thu, 23 Aug 2012 15:49:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4641774284839582351.post-8503992205646283405</guid><description>&lt;b&gt;Hãy cùng ngắm Việt Nam qua những góc nhìn khác 
nhau, qua cách cảm nhận khác nhau... từ những tác phẩm ảnh từng đoạt 
giải cao tại các liên hoan nhiếp ảnh quốc tế.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="fon34 mt3 mr2 fon43"&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;img alt="Việt Nam qua những tác phẩm ảnh đoạt giải quốc tế" src="https://lh3.googleusercontent.com/-OFP12C0XFTU/UFrkowh97QI/AAAAAAAAAcI/rsDKw8KAXMc/s450/1-127c9.jpg" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;Bé 
gái và khỉ (Little girl and monkey) của nhiếp ảnh gia Lê Hồng Minh - bức
 ảnh đoạt huy chương vàng (Best of show) tại cuộc thi ảnh nghệ thuật của
 Mỹ năm 2008 được tổ chức bởi Hội Nhiếp ảnh gia Mỹ (Photographic Society
 of America).&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
Năm 2009, cái tên Lê Hồng Minh cũng xuất hiện trong danh sách những 
nghệ sĩ nhiếp ảnh hàng đầu thế giới trong thể loại ảnh đen trắng khổ nhỏ
 với 67 lượt tác phẩm được chọn triển lãm và đoạt giải tại các cuộc thi 
quốc tế do hiệp hội này tổ chức và bảo trợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;img alt="Ảnh trắng đen của Lê Hồng Linh đoạt huy chương vàng ở cuộc thi ảnh quốc tế Aqueducte." src="http://dantri4.vcmedia.vn/a3HWDOlTcvMNT73KRccc/Image/2012/08/2-127c9.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;Ảnh trắng đen của Lê Hồng Linh đoạt huy chương vàng ở cuộc thi ảnh quốc tế Aqueducte.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt; margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img alt="Ảnh trắng đen của Lê Hồng Linh đoạt huy chương vàng ở cuộc thi ảnh quốc tế Aqueducte." src="http://dantri4.vcmedia.vn/a3HWDOlTcvMNT73KRccc/Image/2012/08/3-127c9.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma;"&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;Tác
 phẩm "Ngóng mẹ" của Lê Hồng Linh đoạt giải Tượng vàng nghệ thuật tại 
cuộc thi ảnh nghệ thuật quốc tế năm 2009 do Hội Nhiếp ảnh người Hoa tại 
Hong Kong (YMCAPS) tổ chức dưới sự bảo trợ của Hội Nhiếp ảnh Hoa Kỳ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;img alt="Thời gian" src="http://dantri4.vcmedia.vn/a3HWDOlTcvMNT73KRccc/Image/2012/08/4-127c9.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;Thời gian&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;img alt="Thích thú với nước" src="http://dantri4.vcmedia.vn/a3HWDOlTcvMNT73KRccc/Image/2012/08/5-127c9.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thích thú với nước &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;img alt="Bú tay" src="http://dantri4.vcmedia.vn/a3HWDOlTcvMNT73KRccc/Image/2012/08/bu%20tay%20-%20le%20hong%20minh-f7e7a.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bú tay&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
Cũng theo đánh giá của Hiệp hội nhiếp ảnh gia Mỹ trong năm đó, Đào 
Tiến Đạt đứng ở hạng 7. Trong năm 2010, anh đạt 81 giải thưởng quốc tế 
tại 17 quốc gia và duy trì phong độ đỉnh cao với 4 năm liên tục được Hội
 Nhiếp ảnh Hoa Kỳ bầu chọn vào hàng những nhiếp ảnh gia xuất sắc nhất 
thế giới về thể loại ảnh trắng đen.&lt;br /&gt;
Một số tác phẩm nổi bật của Đào Tiến Đạt: &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;img alt="Khát" src="http://dantri4.vcmedia.vn/a3HWDOlTcvMNT73KRccc/Image/2012/08/6-63016.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;Khát &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;img alt="Bước ngoặt" src="http://dantri4.vcmedia.vn/a3HWDOlTcvMNT73KRccc/Image/2012/08/7-63016.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bước ngoặt&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;img alt="Cầu phước" src="http://dantri4.vcmedia.vn/a3HWDOlTcvMNT73KRccc/Image/2012/08/8-63016.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cầu phước&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;img alt="Hoa Cát" src="http://dantri4.vcmedia.vn/a3HWDOlTcvMNT73KRccc/Image/2012/08/9-63016.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hoa Cát &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;img alt="Giấc mơ đời người" src="http://dantri4.vcmedia.vn/a3HWDOlTcvMNT73KRccc/Image/2012/08/10-63016.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giấc mơ đời người&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
Ở mảng đề tài du lịch, nhiếp ảnh gia Trần Phong đứng thứ 11 với thể 
loại ảnh màu (theo xếp hạng của Hiệp hội nhiếp ảnh gia Mỹ năm 2009).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;img alt="Đường làng tôi" src="http://dantri4.vcmedia.vn/a3HWDOlTcvMNT73KRccc/Image/2012/08/11-a0026.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;Đường làng tôi &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;img alt="Hội làng KBang" src="http://dantri4.vcmedia.vn/a3HWDOlTcvMNT73KRccc/Image/2012/08/12-a0026.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hội làng KBang&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;img alt="Biển Hồ" src="http://dantri4.vcmedia.vn/a3HWDOlTcvMNT73KRccc/Image/2012/08/13-a0026.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biển Hồ &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;img alt="Rừng chiều" src="http://dantri4.vcmedia.vn/a3HWDOlTcvMNT73KRccc/Image/2012/08/14-a0026.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rừng chiều&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
Thái Bích Thuận giữ thứ hạng 18 ở thể loại ảnh trắng đen khổ lớn 
(30x40 cm). Đây là nữ nhiếp ảnh gia đầu tiên của Việt Nam được xếp vào 
top 22 của PSA. &lt;br /&gt;
Một số tác phẩm tiêu biểu của Thái Bích Thuận: &lt;br /&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;img alt="Đợi" src="http://dantri4.vcmedia.vn/a3HWDOlTcvMNT73KRccc/Image/2012/08/15-44674.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;Đợi&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;img alt="Hội An trong mưa" src="http://dantri4.vcmedia.vn/a3HWDOlTcvMNT73KRccc/Image/2012/08/16-44674.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hội An trong mưa&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;img alt="Sáng và tối" src="http://dantri4.vcmedia.vn/a3HWDOlTcvMNT73KRccc/Image/2012/08/17-44674.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng và tối&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;img alt="Độc hành" src="http://dantri4.vcmedia.vn/a3HWDOlTcvMNT73KRccc/Image/2012/08/18-44674.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Độc hành&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;img alt="Hồn phố" src="http://dantri4.vcmedia.vn/a3HWDOlTcvMNT73KRccc/Image/2012/08/19-44674.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồn phố&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
Nhiếp ảnh gia Việt Văn là tác giả Việt Nam đầu tiên đoạt giải trong 
cuộc thi ảnh quốc tế “Bốn mùa” (Four Season) do tổ chức Giải thưởng Liên
 hoan nhiếp ảnh toàn cầu (Worldwide Photography Gala Awards) của Anh tổ 
chức với tác phẩm &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Mùa thu hoạch&lt;/span&gt;:&lt;br /&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;img alt="Mùa thu hoạch - Việt Văn" src="http://dantri4.vcmedia.vn/a3HWDOlTcvMNT73KRccc/Image/2012/08/20-f7e7a.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;Mùa thu hoạch - Việt Văn&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;img alt="Mùa thu hoạch - Việt Văn" src="http://dantri4.vcmedia.vn/a3HWDOlTcvMNT73KRccc/Image/2012/08/0-f7e7a.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;Bếp nóng (Warm Kitchen) của nhiếp ảnh gia Huỳnh Minh Trí giành giải nhất trong cuộc thi ảnh quốc thế VAPA-Nikon lần 3. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;img alt="Cô bé H’Mông vùng cao Mù Căng Chải" src="http://dantri4.vcmedia.vn/a3HWDOlTcvMNT73KRccc/Image/2012/08/21-f7e7a.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Cô bé H’Mông vùng cao Mù Căng Chải&lt;/span&gt; của tác giả Nguyễn Huỳnh Mai - Tác phẩm giành huy chương bạc của Liên đoàn Nhiếp ảnh Nghệ thuật Quốc tế FIAP năm 2011&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;img alt="Ngày hè" src="http://dantri4.vcmedia.vn/a3HWDOlTcvMNT73KRccc/Image/2012/08/22-f7e7a.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ngày hè &lt;/span&gt;của tác giả Trần Thế Phong - Tác phẩm giành huy chương đồng của Liên đoàn Nhiếp ảnh Nghệ thuật Quốc tế FIAP 2011&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;img alt="Mưa" src="http://dantri4.vcmedia.vn/a3HWDOlTcvMNT73KRccc/Image/2012/08/23-f7e7a.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Mưa &lt;/span&gt;của tác giả Bảo Hưng - Tác phẩm giành huy chương đồng của Liên đoàn Nhiếp ảnh Nghệ thuật Quốc tế FIAP 2011&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="font-family: Tahoma; font-size: 10pt;"&gt;&lt;img alt="Phố Hàng Ngang" src="http://dantri4.vcmedia.vn/a3HWDOlTcvMNT73KRccc/Image/2012/08/24-f7e7a.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Phố Hàng Ngang &lt;/span&gt;của tác giả Nguyễn Hồng Nga - Tác phẩm giành huy chương đồng của Liên đoàn Nhiếp ảnh Nghệ thuật Quốc tế FIAP 2011&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
Gần nhất, tác phẩm My Balloon của Võ Anh Kiệt ghi lại khoảnh khắc chơi bong bóng của những em bé Mông ở Mộc Châu (Việt Nam) đoạt giải nhì cuộc thi National Geographic Traveler Photo Contest 2012 (Ảnh du lịch lữ hành năm 2012).&lt;span style="font-family: Times New Roman; font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; font-size: 12pt; font-weight: bold;"&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;span style="font-family: Times New Roman; font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; font-size: 12pt; font-weight: bold;"&gt;&lt;img _fl="" align="middle" alt="Hồ Bích Ngọc" src="http://dantri4.vcmedia.vn/a4R9SzOKIZ3rZJpaVTug/Image/2012/08/11s-a704c.jpg" style="margin: 5px;" width="450" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: Times New Roman; font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-family: Times New Roman; font-size: 12pt; font-weight: bold;"&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div align="left"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="right"&gt;
Hồ Bích Ngọc (&lt;a href="http://dantri.com.vn/c730/s817-632048/viet-nam-qua-nhung-tac-pham-anh-doat-giai-quoc-te.htm" rel="nofollow" target="_blank"&gt;Dân trí&lt;/a&gt;)&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://lh3.googleusercontent.com/-OFP12C0XFTU/UFrkowh97QI/AAAAAAAAAcI/rsDKw8KAXMc/s72-c/1-127c9.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">2</thr:total></item><item><title>Đồng tiền</title><link>http://kechuyen.blogspot.com/2011/11/ong-tien.html</link><category>Cuộc Sống</category><category>Gia đình</category><category>Hà Nội</category><category>Kể Chuyện</category><category>Mảnh đời</category><author>noreply@blogger.com (Lovevn)</author><pubDate>Thu, 10 Nov 2011 13:12:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4641774284839582351.post-2539064477153366736</guid><description>Nguyễn Trung Hiếu đã thể hiện bài kiểm tra Văn bằng bức thư cho mẹ, nói lên suy nghĩ về sự hiện diện của đồng tiền trong gia đình nghèo. Khi bài viết của Hiếu được đọc trước lớp, cả cô và trò đều khóc.&lt;br /&gt;
&lt;blockquote&gt;&lt;b&gt;Thư gửi mẹ&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mẹ thân yêu của con !&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đứa con ngốc nghếch của mẹ&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyễn Trung Hiếu&lt;img src="http://lh6.ggpht.com/_3wOjbmeiiZ4/TJn_BZZvgxI/AAAAAAAACEA/1Cf8pJzeRhg/Nhat%20Ki.jpg" height="1" width="1"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/blockquote&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;KeChuyen Blog - Kể Chuyện Thời gian&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="http://lh6.ggpht.com/_3wOjbmeiiZ4/TJn_BZZvgxI/AAAAAAAACEA/1Cf8pJzeRhg/s72-c/Nhat%20Ki.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">2</thr:total></item></channel></rss>