<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" media="screen" href="/~d/styles/rss2full.xsl"?><?xml-stylesheet type="text/css" media="screen" href="http://feeds.feedburner.com/~d/styles/itemcontent.css"?><rss xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearch/1.1/" xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:gd="http://schemas.google.com/g/2005" xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0" version="2.0"><channel><atom:id>tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118</atom:id><lastBuildDate>Tue, 14 Feb 2012 08:10:27 +0000</lastBuildDate><category>Audio - Vườn Nhạc</category><category>ct</category><category>Phạm Ngọc Lân</category><category>Âu Dương Thệ</category><category>Hình Ảnh</category><category>Truyện ngắn</category><category>Hà Mai Kim</category><category>Nghiêu Minh</category><category>Đỗ Quang Khánh</category><category>Hùynh Ngọc Nga</category><category>Thế giới muôn màu</category><category>slide Show</category><category>Vũ Thiện</category><category>Lê Bá Diễm-Chi</category><category>Miên Thụy</category><category>họa vận</category><category>Gia chánh</category><category>Ẩm thực</category><category>Khoa học-Kỹ thuật</category><category>Nguyễn Anh Điện</category><category>Vũ Văn Thượng</category><category>Video</category><category>Song Chi</category><category>Nam Giao</category><category>Linh Đắc</category><category>Sức khỏe</category><category>Thái Quang Đáng</category><category>Nguyễn Hòang Nam Kha</category><category>Võ Văn Rân</category><category>Nguyễn Đức Trọng-Thanh Đan</category><category>Lê Đình Thông</category><category>Du Lịch</category><category>Đòan Thị Tâm</category><category>Thơ Văn</category><category>Thích Tánh Tuệ</category><category>Ai Cơ</category><category>Tin học</category><category>Tiêu Sa</category><category>Đặc San</category><category>Ký sự - Truyện</category><category>Cô Ánh Nguyệt</category><category>Le Thanh</category><category>Huỳnh Văn Của</category><category>Nghệ thuật</category><category>Lê Tấn Dương</category><category>Giao Lưu - Thông Tin</category><category>Thiên Hương</category><category>Bảo Trân</category><category>Lê Phú</category><category>John Thụy</category><category>Pensee Dalat</category><category>an trinh</category><category>Bình Luận</category><category>computer - internet</category><category>Ai Cơ Hòang Thịnh</category><category>DHTN 2010</category><category>Linh Chi</category><category>smc</category><category>Hòai Tường Phong</category><category>Ác</category><category>Vi Khải Đức</category><category>Lê Thị Công Nhân</category><category>Trần Mộng Tú</category><category>Hiệp Nguyên</category><category>World Cup 2010</category><category>Chính trị</category><category>Mai Kim Đỉnh</category><category>Trần Bá Lộc</category><category>Trọng Thùy Sơn</category><category>Phiếm luận</category><category>Mẹ Nấm</category><category>Đan Thanh</category><category>Giang Mỹ Nga</category><category>TNB</category><category>Thời sự</category><category>Ý Lan</category><category>Nguyễn Đức Quang (Du ca)</category><category>Xã hội</category><category>Nông Bích Định</category><category>Phước Tuyền</category><category>Hà Lệ Thủy</category><category>TNT</category><category>Văn Quảng</category><category>Trần Văn Lương</category><category>Nguyễn Đức Quang(Hà Nội)</category><category>Bích Thủy</category><category>Huỳnh Trung Trực</category><category>Hà Lê Bích Thủy</category><category>Hòang Ngọc Nguyên</category><category>Huy Văn</category><category>thy lan thảo</category><category>Thể thao</category><category>Nguyễn Văn Huy</category><category>Kinh tế</category><category>GSTrần Long</category><category>Nhân vật</category><category>Văn hóa-Xã hội</category><category>Nhữ Văn Trí</category><category>Biên khảo</category><category>Vô Danh Thị</category><category>Phỏng vấn</category><title>Làng Thông-Reo</title><description /><link>http://thongreo.blogspot.com/</link><managingEditor>noreply@blogger.com (Thông Reo)</managingEditor><generator>Blogger</generator><openSearch:totalResults>1666</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>25</openSearch:itemsPerPage><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="self" type="application/rss+xml" href="http://feeds.feedburner.com/LangThongReo" /><feedburner:info xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" uri="langthongreo" /><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com/" /><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118.post-2369134035196564591</guid><pubDate>Sat, 18 Feb 2012 12:11:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-01-18T04:13:57.037-08:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Hình Ảnh</category><title>Cung Chúc Tân Xuân</title><description>&lt;p&gt;&lt;a href="http://lh3.ggpht.com/-uIWCAop7TDw/Txa3JQt7PzI/AAAAAAAADVk/zINexmw8IvY/s1600-h/13255781771382919713_574_574%25255B4%25255D.jpg"&gt;&lt;img style="background-image: none; border-right-width: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="13255781771382919713_574_574" border="0" alt="13255781771382919713_574_574" src="http://lh5.ggpht.com/-PV_-AM5RFhM/Txa3KFdGYRI/AAAAAAAADVo/bd9xhGQZJGU/13255781771382919713_574_574_thumb%25255B2%25255D.jpg?imgmax=800" width="462" height="262" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8609044181031884118-2369134035196564591?l=thongreo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://thongreo.blogspot.com/2012/01/cung-chuc-tan-xuan.html</link><author>noreply@blogger.com (Thông Reo)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://lh5.ggpht.com/-PV_-AM5RFhM/Txa3KFdGYRI/AAAAAAAADVo/bd9xhGQZJGU/s72-c/13255781771382919713_574_574_thumb%25255B2%25255D.jpg?imgmax=800" height="72" width="72" /><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118.post-3606424950112502438</guid><pubDate>Tue, 14 Feb 2012 08:10:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-14T00:10:28.001-08:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Khoa học-Kỹ thuật</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Biên khảo</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Phiếm luận</category><title>10 loài cá "sống dai dẳng" từ thời tiền sử</title><description>&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Chúng xuất hiện cách đây hàng trăm triệu năm nhưng vẫn còn sống đến ngày nay.      &lt;br /&gt;1. Cá mút đá Myxini&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2012/02/09/120209kpca01.jpg"&gt;&lt;img border="0" alt="" src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2012/02/09/120209kpca01.jpg" width="340" height="226" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;  &lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;  &lt;p&gt;Theo các ghi chép hóa thạch, cá mút đá Myxini đã tồn tại hơn 300 triệu năm, có nghĩa là chúng đã già khi loài khủng long biến mất trên thế giới. Một số nhà khoa học cho biết chúng được tìm thấy ở vùng biển tương đối sâu. Theo họ, chúng không phải là cá nhưng cũng không thực sự là lươn, đôi khi còn được gọi là lươn chất nhờn. Chúng là loài động vật rất kỳ lạ, có một hộp sọ, hai não và có nhiều hơn một cái cột sống. Chúng bị mù và thường ăn vào ban đêm; thức ăn chủ yếu của chúng là xác các loài động vật lớn (cá, loài thú biển). Chúng sở hữu biệt danh “lươn chất nhờn” là bởi chúng sản xuất chất nhầy để phá hủy mang của các loài cá săn mồi khác. Kết quả là chúng hầu như không có kẻ thù tự nhiên.    &lt;br /&gt;&lt;b&gt;2. Cá buồm&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2012/02/09/120209kpca02.jpg"&gt;&lt;img border="0" alt="" src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2012/02/09/120209kpca02.jpg" width="304" height="204" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Cá buồm mang diện mạo “thời tiền sử” với bộ dạng dữ tợn, hàm răng sắc nhọn và một chiếc vây lưng hình “cánh buồm” gợi nhớ đến hình dáng của một số loài khủng long. Ngay cả tên khoa học của nó cũng mang dấu ấn khủng long (Alepisaurus ferox). Với chiều dài 2 mét, động vật ăn thịt này xuất hiện trong tất cả các đại dương. Chúng rất phàm ăn, thức ăn chủ yếu là những loài cá và mực ống nhỏ, đôi khi chúng ăn cả đồng loại của mình.    &lt;br /&gt;&lt;b&gt;3. Cá rồng&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2012/02/09/120209kpca03.jpg"&gt;&lt;img border="0" alt="" src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2012/02/09/120209kpca03.jpg" width="335" height="208" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Thuộc nhóm cá cổ xưa Osteoglossids, loài cá này đã tồn tại từ kỷ Jura. Ngày nay, chúng được tìm thấy ở Amazon, một vài nơi ở châu Phi, châu Á và Úc. Đôi khi chúng được nuôi như là vật nuôi kỳ lạ. Cá rồng là loài săn mồi phàm ăn, có thể ăn bất kỳ động vật nhỏ nào mà chúng bắt được bao gồm cả chim và dơi trong những lần nhảy lên khỏi mặt nước (chúng có thể nhảy lên đến 2 mét trong không khí) . Ở Trung Quốc, loài cá này được biết đến với tên gọi &amp;quot;cá rồng&amp;quot; và được cho là tín hiệu của sự may mắn.    &lt;br /&gt;&lt;b&gt;4. Cá mập nhăn&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2012/02/09/120209kpca04.jpg"&gt;&lt;img border="0" alt="" src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2012/02/09/120209kpca04.jpg" width="375" height="271" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Đây thực sự là một con quái vật của biển cả, một trong những loài cá mập nguyên thủy nhất còn sống tới tận ngày nay. Cá mập nhăn là một “di tích” có từ kỷ Phấn Trắng, khi khủng long thống trị hành tinh xanh.    &lt;br /&gt;Một con cá mập nhăn cái có thể phát triển tới 2 mét, con đực có thể lớn hơn. Chúng sống ở vùng nước rất sâu và thức ăn chủ yếu là loài mực. Loài cá mập nhăn hầu như không tấn công người (có thể là chúng “chẳng thèm” để ý đến những động vật trên cạn). Nó đã từng được phát hiện tại bờ biển của nước Nhật vào năm 2007 và được xem là một trong những khám phá sinh học quan trọng.     &lt;br /&gt;&lt;b&gt;5. Cá tầm&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2012/02/09/120209kpca05.jpg"&gt;&lt;img border="0" alt="" src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2012/02/09/120209kpca05.jpg" width="414" height="272" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Một đại diện còn sống sót từ thời đại khủng long cho đến ngày nay, đó là cá tầm, loài cá sống ở khoảng đầu kỷ Jura. Loài cá này bị đánh bắt quá mức khiến chúng rơi vào nguy cơ tuyệt chủng lớn. Con cá tầm lớn nhất có thể dài tới 6 mét, to lớn như cá mập trắng lớn. Cá tầm ăn các loại động vật nhỏ dưới đáy biển, đặc biệt chúng lại không gây nguy hiểm (trừ khi bị khiêu khích thì chúng cũng rất đáng sợ).    &lt;br /&gt;&lt;b&gt;6. Cá hải tượng&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2012/02/09/120209kpca06.jpg"&gt;&lt;img border="0" alt="" src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2012/02/09/120209kpca06.jpg" width="434" height="282" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Một loài cá họ hàng gần với cá rồng là cá hải tượng Amazon, đôi khi được coi là loài cá nước ngọt lớn nhất trên thế giới. Theo mô tả ban đầu, nó có thể phát triển lên đến 4,5 mét, nhưng hầu hết chiều dài trung bình là 2 mét. Loài động vật ăn thịt di chuyển chậm này thường ăn các loại cá nhỏ, động vật giáp xác hay bất kỳ loài động vật nhỏ nào có thể vừa với miệng nó. Một đặc điểm thú vị của loài cá này là nó cần phải thở oxy từ không khí, giống như cá voi để tồn tại. Cá hải tượng không gây nguy hiểm cho con người và thường bị săn bắt để lấy thịt. Thật không may, hiện nay loài cá này rất khan hiếm.    &lt;br /&gt;&lt;b&gt;7. Cá đao&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2012/02/09/120209kpca07.jpg"&gt;&lt;img border="0" alt="" src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2012/02/09/120209kpca07.jpg" width="367" height="490" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Động vật đang ở trong tình trạng nguy cấp này là loài cá sống sót từ kỷ Phấn trắng và chúng có thể được tìm thấy trong các vùng nước mặn hay ở các con sông, kênh, rạch. Với chiều dài 7 mét, cá đao trông giống như cá mập nhưng thực sự lại có liên quan chặt chẽ đến loài cá đuối. Những chiếc “cưa” của chúng chính là vũ khí và là cơ quan cảm giác, bao phủ lên trên những lỗ chân lông nhạy cảm giúp chúng cảm nhận được con mồi. Mặc dù chúng ôn hòa nhưng cá đao có thể trở nên cực kỳ nguy hiểm nếu bị khiêu khích. Dựa vào một hóa thạch khác thường, chúng ta biết rằng cá đao khổng lồ tiền sử có thể là một thực phẩm chủ yếu cho loài khủng long ăn thịt lớn nhất - Spinosaurus, bởi một đốt xương sống của loài cá này được tìm thấy bị mắc kẹt giữa các răng của khủng long.    &lt;br /&gt;&lt;b&gt;8. Cá sấu mõm dài&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2012/02/09/120209kpca08.jpg"&gt;&lt;img border="0" alt="" src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2012/02/09/120209kpca08.jpg" width="408" height="264" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Con vật ghê gớm này được tìm thấy ở vùng Nam nước Mỹ, phía Bắc và Đông Mexico và được mệnh danh là loài cá nước ngọt lớn nhất Bắc Mỹ (cho dù cũng có lúc chúng “lang thang” ra biển). Cá sấu mõm dài có thể phát triển dài 4 mét và nặng 200kg. Như đúng tên gọi, cá sấu có cái mõm rất dài với hàm răng cực kì sắc nhọn này rất giỏi phục kích con mồi và đã từng cắn người. Đây là loài cá cổ nhất còn sống tới ngày nay và được cho rằng tồn tại từ kỷ Phấn trắng.    &lt;br /&gt;&lt;b&gt;9. Polypterus Senegalus&lt;/b&gt;     &lt;br /&gt;Loài cá Châu Phi còn được gọi là “Cá chình khủng long” bởi vây lưng có răng cưa và ngoại hình giống loài bò sát. Nó gợi nhớ đến một số loài khủng long.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2012/02/09/120209kpca09.jpg"&gt;&lt;img border="0" alt="" src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2012/02/09/120209kpca09.jpg" width="389" height="226" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Chúng không thực sự là cá chình nhưng là thành viên của gia đình cá khủng long vàng. Nếu bạn định nuôi Polypterus Senegalus thì hãy canh chừng cẩn thận bởi chúng rất dễ nhảy ra khỏi bể. Một điểm thú vị là Polypterus Senegalus có khả năng sống không cần nước trong một thời gian cho đến khi vảy của chúng không còn ẩm nữa, điều này giúp chúng sau khi thoát ra khỏi bể có cơ hội tìm tới vùng nước tự do.    &lt;br /&gt;&lt;b&gt;10. Cá vây tay&lt;/b&gt;     &lt;br /&gt;Đây là &amp;quot;ngôi sao&amp;quot; nổi tiếng nhất trong số các hóa thạch sống. Cá vây tay được cho là tuyệt chủng từ rất lâu rồi và giới khoa học hoàn toàn bất ngờ khi tìm thấy con cá vây tay bằng da bằng thịt và… có thể thở. Người ta nói rằng, cá vây tay tuyệt chủng trong kỷ Phấn trắng cùng với khủng long, nhưng năm 1938, một mẫu vật tìm thấy tại Nam Phi đã chứng minh điều đó là hoàn toàn sai lầm. Kể từ sau đó, người ta cũng tìm thấy cá vây tay tại Indonexia vào năm 1999.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2012/02/09/120209kpca10.jpg"&gt;&lt;img border="0" alt="" src="http://k14.vcmedia.vn/Images/Uploaded/Share/2012/02/09/120209kpca10.jpg" width="388" height="550" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Loài này là động vật ăn thịt lớn, có thể dài tới 2 mét, ăn các loài nhỏ hơn như cá mập nhỏ. Chúng thường sinh sống ở những vùng nước sâu và tối. Mặc dù chúng hiếm khi bị săn bắt do có mùi khủng khiếp nhưng cá vây tay vẫn được liệt trong danh sách cần bảo tồn.&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8609044181031884118-3606424950112502438?l=thongreo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://thongreo.blogspot.com/2012/02/10-loai-ca-dai-dang-tu-thoi-tien-su.html</link><author>noreply@blogger.com (Thông Reo)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118.post-7788984559616331324</guid><pubDate>Fri, 10 Feb 2012 20:55:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-10T12:55:48.476-08:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Hình Ảnh</category><title>Giải nhất “Ảnh Báo chí Thế giới năm 2012”</title><description>&lt;p&gt;&lt;a href="http://lh4.ggpht.com/-Wu6mGLHchNI/TzWET6xnQUI/AAAAAAAADXk/ZoFrJXehQxw/s1600-h/Unbenannt%25255B4%25255D.gif"&gt;&lt;img style="background-image: none; border-right-width: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="Unbenannt" border="0" alt="Unbenannt" src="http://lh5.ggpht.com/-EsPdYXCrkrs/TzWEUo_FToI/AAAAAAAADXs/enkeZF1vLuo/Unbenannt_thumb%25255B2%25255D.gif?imgmax=800" width="541" height="451" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8609044181031884118-7788984559616331324?l=thongreo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://thongreo.blogspot.com/2012/02/giai-nhat-anh-bao-chi-gioi-nam-2012.html</link><author>noreply@blogger.com (Thông Reo)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://lh5.ggpht.com/-EsPdYXCrkrs/TzWEUo_FToI/AAAAAAAADXs/enkeZF1vLuo/s72-c/Unbenannt_thumb%25255B2%25255D.gif?imgmax=800" height="72" width="72" /><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118.post-8162382302619636144</guid><pubDate>Fri, 10 Feb 2012 20:33:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-10T12:33:39.034-08:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Truyện ngắn</category><title>Quán "Không"</title><description>&lt;p&gt;Một vị thương gia lập nghiệp từ tay trắng, sau kiếm được rất nhiều tiền nhưng vì buôn bán trong thời kinh tế không ổn định, khiến anh ta trở nên phá sản, nợ nần chồng chất. Nghĩ mãi không tìm ra cách giải quyết, anh ta bèn ra bờ sông tự tử. &lt;/p&gt;  &lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;  &lt;p&gt;Vào lúc canh ba một đêm nọ, anh ta đến trước bờ sông, bỗng nhiên nhìn thấy một thiếu nữ đang ngồi khóc thảm thiết, anh bèn đến hỏi cô gái: &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;- Có chuyện gì mà đêm hôm khuya khoắt cô ngồi khóc một mình ở đây? &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Cô gái buồn bã nói: &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;- Tôi bị người yêu ruồng bỏ, tôi không muốn sống nữa, bởi vì không có anh ấy tôi không sống nỗi. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Vị thương gia vừa nghe xong lập tức nói: &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;- Ồ! Lạ nhĩ, sao lúc chưa có bạn trai, cô có thể tự sống được. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Cô gái vừa nghe xong liền bừng tỉnh và bỏ ngay ý định tự tử. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Ngay lúc đó vị thương gia nọ cũng chợt nhận ra rằng: Khi chưa giàu có ta vẫn sống bình thường, ta cũng tay trắng làm nên mà! &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Lúc đó cô gái quay sang hỏi vị thương gia: &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;- Đêm hôm lạnh lẽo như vậy, anh ra đây để làm gì? &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Vị thương gia ậm ừ trả lời: &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;- Ừ… đâu có làm gì, chỉ là tản bộ chút vậy thôi”. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Thì ra, dù đã mất tất cả nhưng thực sự cũng chỉ bằng lúc ta chưa có mà thôi. Đây là một tuệ giác lớn! Phần lớn thế hệ chúng ta từng sinh ra trong chiến tranh, lớn lên trong giai đoạn đất nước đói nghèo, gia sản chỉ gói gọn trong một chiếc ba lô nhưng vẫn yêu đời, tin tưởng vào tương lai tươi sáng thì giờ đây rủi thời dẫu có thất thế sa cơ đến tay trắng cũng chẳng đến nỗi nào, vì trước đây ta có cái gì đâu! Ai thấy được điều này là có trí tuệ. Vì khổ đau, vật vả, thù hận thậm chí quyên sinh khi mất mát xảy ra, xét cho cùng cũng chỉ thiệt cho mình. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Nhờ quán không nên người con gái trong câu chuyện trên khi mất người yêu nghĩ rằng không có người yêu thì không sống nỗi, chợt thấy rõ rằng trước khi chưa gặp “kẻ phản bội” kia thì ta vẫn sống vui, liền lập tức đổi ý không trầm mình xuống sông nữa. Người thương gia trắng tay cũng đổi ý khi ngộ ra rằng trước đây ta cũng từ tay trắng mà lên. Bây giờ trắng tay nhưng cũng chỉ bằng ngày xưa chứ chưa mất mát tí gì. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Con người sinh ra đời với hai bàn tay trắng và dù thành công hay thất bại thì cũng trở về cát bụi với hai bàn tay không, vậy thì sá gì với được mất, có không, vì vô thường thay đổi vốn là bản chất của cuộc đời này. Chúng ta hãy quán chiếu thật sâu sắc vào sự chuyển biến vô thường của cuộc đời để sống bình thường trước mọi biến động có thể xảy đến với ta bất cứ lúc nào. &lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8609044181031884118-8162382302619636144?l=thongreo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://thongreo.blogspot.com/2012/02/quan.html</link><author>noreply@blogger.com (Thông Reo)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118.post-4059085598094330980</guid><pubDate>Fri, 10 Feb 2012 20:26:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-10T12:26:04.551-08:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Huy Văn</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Thơ Văn</category><title>HẸN MỘT MÙA XUÂN</title><description>&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Huy Văn&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Bên này mùa Đông, bên kia nắng ấm&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Lạnh buốt da mà Trời, Đất nồng nàn&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Vòng trái đất chia đôi bờ xa thẳm&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Mà vẫn xanh một dải lụa thời gian.&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Đêm viễn xứ đông phong lùa giá rét&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Cho thẫn thờ sương tuyết chập chờn bay&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Ngày mở hội cho tầm xuân khép nép&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Dịu dàng khoe hương sắc với tình đầy.&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Bồi hồi nhớ xuân đời qua thời đại&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Ngậm ngùi thương hoa mộng đã viễn vông&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Nghe dư âm vụn vỡ giữa hư không&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Thầm tiếc mãi những trang xuân dấu ái.&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Bướm đã xa vườn nên Xuân chờ mãi&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Một mùa hoa tràn hương sắc yêu kiều&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Nửa vòng quay chia hai bến cô liêu&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Hãy đợi nhé, Xuân ơi...ngày trở lại!&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;HUY VĂN&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8609044181031884118-4059085598094330980?l=thongreo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://thongreo.blogspot.com/2012/02/hen-mot-mua-xuan.html</link><author>noreply@blogger.com (Thông Reo)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118.post-5418840243597334622</guid><pubDate>Fri, 10 Feb 2012 20:08:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-10T12:08:02.046-08:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Bình Luận</category><title>Lòng hào hiệp và Thói tiểu nhân</title><description>&lt;p&gt;Có một câu chuyện xảy ra trong giai đoạn gần cuối Đệ Nhị Thế Chiến liên quan đến lòng hào hiệp của Trung úy phi công Franz Stiegler của Luftwaffe (Không Quân Đức) đã tha mạng cho do Trung úy phi công Charles Brown cùng phi hành đoàn 10 người trên một oanh tạc cơ Hoa Kỳ đang khốn đốn trên bầu trời. Điều đáng khâm phục là câu chuyện đó do chính Trung úy Brown kể lại. Tại sao lòng hào hiệp của viên phi công Đức đó khiến cho người Mỹ tôn vinh? Vì mặc dù vẫn biết Brown đang đi dội bom nước Đức, vẫn biết tha cho địch là mất cơ hội được trao tặng huy chương cao quý và có thể bị đưa ra trước tòa án quân sự để lãnh án tử hình, nhưng Trung úy Franz Stiegler vẫn chấp nhận do lòng hào hiệp.&lt;/p&gt;  &lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;  &lt;p&gt;Trong tác phẩm Tâm Hồn Cao Thượng thuộc loại sách chuyện dành cho trẻ em do Hà Mai Anh dịch từ nguyên tác Les grands coeurs của văn hào Edmond De Amicis người Ý, Chương Sáu với tựa đề Lòng Hào Hiệp kể về Crotsi, một cậu học sinh nghèo tàn tật vì bị chọc ghẹo chế giễu nên đã không dằn được sự nóng giận và đã ném lọ mực văng trúng thầy. Người bạn tốt của Crosti là Garoné đứng ra nhận tội thế nhưng vị thầy không tin. Thế rồi Crotsi thú nhận tội. Thầy mắng mấy đứa học trò quỉ quái đã chọc giận và ăn hiếp kẻ yếu như sau: “Các anh đã vô cớ lăng mạ một người bạn không trêu chọc các anh. Các anh đã chế giễu một người tàn tật. Các anh đã xúc phạm một đứa trẻ yếu đuối không tự vệ được. Các anh đã làm một điều hèn hạ đáng xấu hổ, một điều có thể làm nhơ nhuốc đến phẩm giá của con người, các anh là những đồ đê tiện!” Nghe vậy, Garoné xin thầy tha thứ cho mấy đứa học trò quỉ đầu gấu hay bắt nạt. Đó là một tấm gương của lòng hào hiệp, là lối cư xử của người quân tử.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Khái niệm quân tử và tiểu nhân đều có mặt trong mọi nền văn hóa Đông phương hay Tây phương.&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Nho giáo Trung Hoa phân chia con người trong xã hội ra làm hai tầng lớp quân tử và tiểu nhân. Sự phân định này có thể do Khổng Tử đề ra hoặc đã xuất hiện từ giữa đời Chu trước Khổng Tử. Từ đời Chu cho đến thời Chiến quốc, hai chữ “quân tử” (Jūnzǐ 君子) được dùng để chỉ lớp đại trượng phu và quý tộc có ý nghĩa tương đương với “gentleman” của Anh ngữ. Những tầng lớp khác trong xã hội đều là Tiểu nhân. Quân tử và Tiểu nhân chỉ là phép định danh theo địa vị xã hội cổ xưa; ý nghĩa của chúng đã biến đổi theo thời gian. Ngày nay, quân tử mang ý nghĩa hào hiệp cao thượng trong khi tiểu nhân ngày nay đồng nghĩa với tâm tính hèn hạ.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Luận về bậc đại trượng phu, quân sư của Tào Tháo là Trình Dục cho rằng đại trượng phu là người hội đủ ba đức tính: 1) Không nỡ hiếp đáp kẻ dưới, không lấn át kẻ yếu. 2) Ân oán phân minh. 3) Tín nghĩa rõ rệt. Đem nguyên tắc này áp dụng trong binh thư quân ngũ, Trình Dục qui định rằng tướng soái đại trượng phu không giết đối phương đã ngã ngựa (kẻ dưới) và buông khí giới đầu hàng (kẻ yếu).&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Do đó, chúng ta thấy lòng hào hiệp và tinh thần mã thượng là một phẩm chất của con người do hun đúc mà có chứ không phải một thứ tước vị được ban cho.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Chức tước và địa vị xã hội chưa hẳn là yếu tố duy nhất biến một nhà quí tộc thành hiệp sĩ đại trượng phu. Trước sự cầu khẩn của một bà mẹ xin vua ban cho con trai của bà chức tước hiệp sĩ, vua James II của Anh quốc (1633-1701) từng nói: &amp;quot;Tôi có thể biến con bà thành một nhà quí tộc nhưng ngay cả Đấng Vạn Năng cũng không thể biến cậu ta thành một bậc đại trượng phu. (I could make him a nobleman, but God Almighty could not make him a gentleman.)&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Lòng hào hiệp mã thượng thường đi liền với danh dự. Tại các nước châu Âu thời thế kỷ thứ 17, đàn ông thuộc giới quí tộc thường giải quyết những tranh chấp cá nhân bằng thách thức so kiếm để bảo vệ danh dự đã bị xúc phạm trước đám đông; đến khi súng được phát minh thì trở thành các cuộc đọ súng. Nhưng một người có lòng hào hiệm mã thượng không bao giờ đưa ra lời thách thức giao đấu trước với một kẻ thua kém tài sức hơn. (Không nỡ hiếp đáp kẻ dưới, không lấn át kẻ yếu).&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;img src="https://lh3.googleusercontent.com/-o-q_X8xp5_g/TyyNWYNBhoI/AAAAAAAAKDk/4pJkceObt0s/s280/11.jpg" width="210" height="280" /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Tượng đài vua Lê Lợi ở Thanh Hóa&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Trong lịch sử nước nhà, vị tướng soái nổi tiếng không giết kẻ đầu hàng chính là Lê Lợi (1385-1433), vị thủ lãnh cuộc khởi nghĩa Lam Sơn đã chiến thắng quân Minh và trở thành vị vua đầu tiên của vương triều nhà Hậu Lê, triều đại lâu dài nhất trong lịch sử Việt Nam. Tháng Chạp năm Đinh Mùi (1427), soái tướng nhà Minh là Vương Thông cùng hàng vạn quân binh thua trận quy hàng. Các phó tướng và nghĩa quân muốn giết họ để trả thù tội ác đối với người Việt trong suốt thời gian Việt Nam dưới ách đô hộ của triều Minh. Lê Lợi nói “Bản tâm của người nhân đức là không muốn giết người. Không nên vì muốn trả thù mà mang tiếng xấu muôn đời là đã giết kẻ đầu hàng.” Vì muốn giữ hòa khí giữa hai nước nên Lê Lợi đã truyền lịnh cấp đầy đủ phương tiện cho hàng binh Tàu hồi hương.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Lòng hào hiệp trong truyền thống Hoa Kỳ&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;&lt;img src="https://lh3.googleusercontent.com/-RKihR1o9WqM/TyyNWanpkxI/AAAAAAAAKDc/6Itu7O_8f6A/s300/12.jpg" width="300" height="194" /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Lễ ký văn bản đầu hàng, tướng Grant bắt tay tướng Lee (áo xám, râu trắng)&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Sự kiện này không khỏi bắt chúng ta liên tưởng đến sự kết thúc của cuộc nội chiến Hoa Kỳ xảy ra trong buổi lễ ký kết đầu hàng giữa tướng Robert E. Lee (Hợp Bang, Confederate, phe miền Nam thua trận) và tướng Ulysses S. Grant (Liên Bang, Union, phe miền Bắc thắng trận) đầy lòng hào hiệp và tinh thần mã thượng tại thị trấn Appamatox, thuộc tiểu bang Virginia ngày 9 tháng 4 năm 1864. Sau khi tướng Lee đặt bút ký tên vào văn bản đầu hàng, để xoa dịu nỗi đau buồn tủi nhục của người bại trận, tướng Grant bắt tay cựu đối phương và nói: “Trong cuộc chiến này, chỉ có nước Mỹ chiến thắng chớ không có ai thắng ai thua.”&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Thật vậy, tướng Grant ra lệnh cho quân sĩ dưới quyền không được reo hò chiến thắng và phải đối xử kính trọng với chiến binh bại trận. Các sĩ quan và binh sĩ miền Bắc đang có mặt đều đưa tay kính cẩn tiễn chào tướng Lee ra về. Thể theo lời yêu cầu của tướng Lee, tướng Grant cho phép binh sĩ phe miền Nam được mang lừa ngựa về quê quán để sử dụng trong nông trại vì đó là tài sản của riêng họ mang theo khi gia nhập quân đội. Ngay cả cờ của phe miền Nam không hề bị cấm, vẫn tự do tung bay bất cứ nơi nào. Ngày nay, khi viếng thăm Nghĩa Trang Quốc Gia Arlington ở thủ đô Washington DC, chúng ta sẽ thấy mồ mả binh sĩ Miền Bắc và Miền Nam đều giống nhau không phân biệt ai là “liệt sĩ anh hùng” ai là “lính ngụy”. Trong sách giáo khoa hay tất cả các bảo tàng viện khắp nước Mỹ, tài liệu lịch sử, di tích, hình ảnh quân đội hai bên đều được trung thực ghi lại và gìn giữ trân trọng như nhau không thiên vị bóp méo. Phải chăng đó là do truyền thống tốt đẹp với tinh thần mã thượng hào hiệp.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Tinh thần mã thượng hào hiệp đại trượng phu của người Mỹ được thể hiện đối cả kẻ thù khác chủng tộc. Cuộc tấn công gây hấn bất ngờ của quân đội đế quốc Nhật vào căn cứ hải quân Trân Châu Cảng ở Hạ Uy Di sáng ngày 7 tháng 12 năm 1941đã giết chết 2,402 quân nhân Hoa Kỳ và gây thiệt hại nặng nề cho lực lượng hải quân Mỹ ở Thái Bình Dương gây bàng hoàng. Hoa Kỳ bắt buộc phải tuyên chiến với Nhật. Không đầy bốn năm sau, Hoa Kỳ đã khiến Nhật phải khuất phục. Ngày 2 tháng 9 năm 1945, trên chiến hạm Missouri, đại diện của các nước Đồng Minh và chính phủ Nhật Bản chính thức ký văn kiện đầu hàng.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;img src="https://lh3.googleusercontent.com/-hhh4HVDOucc/TyyNWWjJUII/AAAAAAAAKDg/UNWDua4249Y/s576/13.jpg" width="406" height="338" /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Hình: Tướng Yoshijiro Umezu, Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội Nhật, ký tên vào văn bản đầu hàng trên chiến hạm USS Missouri (BB-63), ngày 2 tháng Chín 1945.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Sau khi ký xong, đại diện của Đồng Minh là tướng MacArthur đọc bài diễn văn ngắn gọn nhưng chứa đựng tất cả tinh thần cao thượng của người Mỹ có đoạn như sau: “Đây là hy vọng thiết tha nhất của tôi, và thật sự cũng là hy vọng của toàn thể nhân lọai, rằng từ sự kiện trang nghiêm này một thế giới tốt đẹp hơn sẽ hiện ra từ máu và sự chém giết nhau trong quá khứ - một thế giới sẽ phục sự cho nhân phẩm con người và để hoàn thành ước nguyện cao cả nhất cho tự do, lòng bao dung và sự công bằng.” Ngay sau khi đặt chân đến Tokyo, MacArthur ra lệnh cho các binh sĩ dưới quyền ông không được trả thù người Nhật vì bất cứ lý do gì và ưu tiên hàng đầu của ông phải lo cho người dân Nhật qua khỏi cơn đói rách do các hậu quả của chiến tranh.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Nói về tinh thần hào hiệp mã thượng của người Mỹ, cựu thủ tướng Tony Blair của Anh đã viết như sau trong quyển hồi ký The Journey: “Trong phẩm cách của người Mỹ có tinh thần mã thượng hào hiệp, được hun đúc qua nhiều thế kỷ, phát xuất từ tinh thần khai phá biên cương để lập nghiệp, và nhiều đợt di cư của các sắc dân khắp thế giới đổ về đây, từ cuộc chiến đấu để dành độc lập, đến cuộc nội chiến, từ nhiều biến cố lịch sử, cũng như những sự kiện tình cờ. Tất cả đã làm thành một nước Mỹ vĩ đại.”&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Còn Việt Nam thì sao?&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Tinh thần hào hiệp mã thượng hầu như vắng bóng. Suốt chiều dài lịch sử, Việt Nam có được bao nhiên tấm gương của tinh thần này hay chúng ta chỉ có lập rồi phá chớ không có tiếp nối. Và sau mỗi lần lật đổ một triều đại hay một chế độ là những cuộc giết hại công thần, thanh trừng đẫm máu, những sự trả thù tàn bạo theo kiểu diệt trừ hậu hoạn, nhổ cỏ phải nhổ tận gốc đưa đến tru di tam tộc, đào mồ cuốc mả. Sự việc đó cứ tiếp tục như thế từ đời này sang đời khác. Phương cách trả thù có khác đi nhưng độ khốc liệt không hề giảm mà còn bao trùm rộng lớn hơn.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Tiểu nhân từ sự bắt buộc một tổng thống đầu hàng&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Sáng ngày định mệnh 30-4-1975 tại Dinh Độc Lập, trong lúc chính phủ VNCH do tổng thống Dương Văn Minh cầm đầu đã chỉnh tề sẵn sàng chờ đợi đại diện của phe CSBV dưới danh hiệu MTGPMN đến để bàn giao, Đại úy Phạm Xuân Thệ là một trong những người đầu tiên mà họ gặp sau khi toán xe tăng T54 thuộc Trung đoàn 66 của Thệ ủi sập cổng Dinh Độc Lập để tiến vào. Về sau này lên đến chức Trung tướng, Phạm Xuân Thệ kể lại: “Sau đó Dương Văn Minh lại bước thêm một bước nữa về phía chúng tôi nói “Báo cáo cấp chỉ huy, chúng tôi đã biết Quân giải phóng tiến công vào nội đô, chúng tôi đang chờ Quân giải phóng vào để bàn giao”. Nghe thấy vậy, tôi liền tuyên bố dứt khoát: “Các ông đã bị bắt làm tù binh, các ông phải tuyên bố đầu hàng vô điều kiện, không có bàn giao gì cả”. Thấy tôi nói vậy, cả phòng im lặng. Dương Văn Minh và Vũ Văn Mẫu cùng số người trong phòng lùi về ngồi vào ghế. Dương Văn Minh có lẽ bị hẫng vì định giữ thế chủ động ra vẻ thiện chí bàn giao lại chính quyền, thành ra bị động, lúng túng đành cúi đầu chờ đợi.”&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Sau đó Tổng Thống Dương Văn Minh bị bắt buộc đưa đến đài phát thanh để đọc lệnh đầu hàng do Thệ viết trước và được Trung tá Bùi Xuân Tùng, Chính ủy Lữ đoàn 203 chấp thuận.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;img src="https://lh5.googleusercontent.com/-RfOwddrYTPc/TyyNXN2Ur7I/AAAAAAAAKDw/bBRC_4PbHT4/s495/14.jpg" width="392" height="256" /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Tổng thống Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng trên đài phát thanh Sài Gòn. Phạm Xuân Thệ đội nón cối đứng bên mặt trong bức ảnh.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Hai tuần lễ sau khi VNCH đầu hàng, trong buổi lễ ăn mừng chiến thắng được tổ chức rầm rộ ngày 15/5/1975, tướng Trần Văn Trà đã nói trước mặt mọi người: “Trong cuộc chiến này, cả Miền Bắc và Miền Nam đều chiến thắng, chỉ có người Mỹ bại trận”. Có đúng vậy không hay chỉ là một câu nói mị dân nằm trong mục đích tuyên truyền của chế độ để lừa gạt tất cả những quân dân cán chính VNCH. Mười ngày “học tập” do chính sách “khoan hồng của Đảng” hứa hẹn 10 trở thành năm, mười năm hay lâu hơn thế nữa. Cựu chiến binh, thương phế binh và tử sĩ của QLVNCH bị nhà cầm quyền CSVN đối xử ra sao suốt từ ngày ấy?&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Cuối năm 2004, khi nhắc đến cuộc chiến tranh đã lùi xa gần ba mươi năm, cựu Thủ tướng Võ Văn Kiệt phát biểu: “Nhiều sự kiện khi nhắc lại, có hàng triệu người vui mà cũng có hàng triệu người buồn”. Không buồn sao được khi phe chiến thắng đã “giải phóng”, đã “thống nhất”, đã thâu tóm hết tài sản của phe thua trận, thế mà vẫn còn tiếp tục sỉ nhục và tìm cách xóa bỏ mọi vết tích của đối phương mà họ từng gọi là đồng bào ruột thịt. Mãi đến gần cuối đời (mất năm 2008), ông Võ Văn Kiệt mới nhìn nhận “Yêu nước có thể bằng nhiều con đường. Tổ quốc là của mình, dân tộc là của mình, Việt Nam là của mình, chứ không phải là của riêng bất cứ tôn giáo hay phe phái nào cả”. Ông nỗ lực giúp đỡ việc tìm lại hài cốt của những tù nhân nguyên là sĩ quan của QLVNCH chết trong các trại tù cộng sản, gặp gỡ giới chức có thẩm quyền tỉnh Bình Dương để bàn về vấn đề việc phục hồi Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa hầu mong xoa dịu nỗi buồn của hàng triệu người miền Nam. Nhưng như chúng ta thấy, vòng oan khiên vẫn còn tròng trên cổ người sống và trên những nấm mồ của người chết chỉ vì người cộng sản Việt Nam chẳng những thiếu một tinh thần hào hiệp mã thượng mà còn trả thù người ngã ngựa một cách tiểu nhân. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Tiểu nhân với tù hàng binh&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Chuyện người cộng sản trả thù tiểu nhân như thế nào hầu như chúng ta ai cũng biết, nếu không từ kinh nghiệm bản thân, không chứng kiến tận mắt thì cũng nghe từ bạn bè thân quyến kể lại. Khi viết hồi ký Tháng Ba Gãy Súng kể lại kinh nghiệm bị Việt Cộng bắt trong lúc tìm phương tiện di tản, cựu trung úy Cao Xuân Huy thuộc Tiểu đoàn 4 TQLC không lồng vào đấy bất cứ một hư cấu nhỏ nào. Không nhằm ca tụng ai, không lên án ai, ông chỉ muốn nói lên hoàn toàn sự thật. Chúng ta hãy đọc một đoạn ông kể về sự trả thù như sau:&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;“Ðoàn tù chúng tôi đi thất thểu trên đường, đoành một tiếng, một xác người ngã xuống bờ ruộng, đoành một tiếng, một xác người nữa ngã xuống bờ ruộng. Một người đi ngay bên cạnh tôi bị bắn vào đầu, máu và óc văng dính cả vào người tôi.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Trò bắn giết rất kỳ cục và khó hiểu. Những người bị bắn chết và những người không bị bắn -hay chưa bị bắn- đều không hiểu tại sao bọn Việt Cộng lại bắn người này mà không bắn người kia. Tại sao thằng Việt Cộng này không bắn người này mà bắn người nọ? Chúng tôi rất hoang mang nhưng lúc này không ai có phản ứng gì, mọi người vẫn cứ lầm lũi, thất thểu đi. Ðói, khát, mệt mỏi và luộm thuộm lếch thếch, chúng tôi đi, hoang mang không hiểu bao giờ đến lượt mình bị bắn.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Số người bị bắn mỗi lúc dĩ nhiên mỗi nhiều hơn. Tất cả lon lá đã được gỡ ra từ sáng, khi chúng tôi mới nhận được quần áo mang từ bờ biển vào. Râu ria trên mặt biểu hiệu cho chức cấp hiểu theo nghĩa Việt Cộng cũng không phải, vì nhiều người để râu, trong đó có cả tôi, không hay chưa bị bắn, nhiều người râu ria nhẵn nhụi đã bị bắn.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Mãi về sau, khi nghe được bọn Việt Cộng cầm súng đi tìm người để bắn nói chuyện với nhau chúng tôi mới vỡ lẽ ra. Những tên Việt Cộng nào đã từng bị tiểu đoàn Thủy Quân Lục Chiến nào đánh cho xất bất xang bang lúc trước, lúc này cứ đi tìm huy hiệu và bảng tên của tiểu đoàn đó mà bắn.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Người mặc áo có gắn phù hiệu của tiểu đoàn 5 không bị thằng Việt Cộng này bắn nhưng bị thằng Việt Cộng khác bắn. Người mặc áo có gắn phù hiệu tiểu đoàn 3 bị bắn bởi thằng Việt Cộng không bắn người mặc áo của tiểu đoàn 4.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Chúng tôi lột hết bảng tên và phù hiệu tiểu đoàn.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Cuộc bắn giết thưa dần rồi chấm dứt.”&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Giết tù hàng binh, chỉ có những người Cộng Sản vì theo một chủ nghĩa bạo lực cách mạng sắt máu mới nuôi lòng hận thù như vậy. Họ là những con người sinh ra, được huấn luyện để sống với hận thù và chỉ tồn tại khi còn hận thù.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Qua bài viết Mùa Xuân Nào Tôi Mất Cha, tác giả Võ Trang viết: “Nhiều người nói với tôi rằng Cộng Sản thắng được là nhờ họ dám tàn nhẫn. Với tôi, họ không những chỉ tàn nhẫn trong những thủ đoạn tra tấn, đàn áp và giết chóc mà còn tàn nhẫn bóp méo cả lịch sử, tình quê hương, lòng nhân đạo, những giá trị nhân bản, những tổn thương văn hoá của dân tộc.”&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Theo lời kể của nhiều nhân chứng, ngày 1 tháng Năm 1975, sau khi bắt được Đại tá tỉnh trưởng Chương Thiện Hồ Ngọc Cẩn, Việt Cộng đánh đập ông tàn nhẫn, biệt giam, đưa ra tòa án nhân dân xét xử. Tuyên án tử hình và lập pháp trường cát bắn chết ông xong, Việt Cộng đem xác ông bỏ tại chợ Vị Thanh, Chương Thiện cho công chúng qua lại xem và bêu xấu ông, cho ruồi bọ đục khoét thi thể ông. Sau đó chúng cột chân ông vào xe Jeep kéo lê trên đường phố. Thật dã man vô cùng.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Một sĩ quan cấp Tá khác bị VC trả thù dã man là Th/Tá Trần Đình Tự, Tiểu đoàn trưởng TĐ 38 BĐQ. Mũ Nâu Thiên Lôi kể rằng sáng ngày 30/4/1975, sau khi nghe Trung Tá Liên Đoàn Trưởng Lê Bảo Toàn họp và thông báo lại lệnh đầu hàng, Thiếu tá Trần Đình Tự, Tiểu Đoàn Trưởng TĐ 38 BĐQ nói với binh sĩ của ông rằng họ có toàn quyền lựa chọn trở về với gia đình, còn ông sẽ ở lại tiếp tục chiến đấu. Có gần 40 tay súng tình nguyện ở lại. Ông dẫn những người hùng quyết tử tiến vào khu vực vườn khoai mì để tiếp tục ăn thua với địch đến viên đạn cuối cùng. Chín người sống sót bị giải về sân trường Tiểu Học gần đấy.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Thủ trưởng Việt Cộng đến trước mặt Th/T Tự lớn tiếng lăng nhục QLVNCH và chỉ ngay mặt ông thoá mạ thậm tệ, bắt cởi bỏ quân phục với cấp hiệu may dính trên cổ áo. Th/T Tự phản đối để tiếp tục nghe VC nhục mạ mắng chửi. Ông chửi lại nên bị tên VC dùng dao găm đâm và rạch bụng ruột đổ ra ngoài rồi dần dần gục xuống trên vũng máu. Tám quân nhân còn lại cũng đều bị xử bắn và quăng xác xuống vũng nước. VC còn tiếp tục gây khó khăn cho gia đình Th/T Tự trong việc xin lại xác và thờ cúng. Mũ Nâu Thiên Lôi viết:&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;“Câu chuyện về sự trả thù đê hèn và dã man của bè lũ Cộng Sản Việt Nam là hoàn toàn sự thật. Và dĩ nhiên sự trả thù, cung cách đối xử của Cộng Sản dành cho Quân nhân QLVNCH và gia đình hoàn toàn do chính sách, kế hoạch đã được chỉ thị từ Trung Ương xuống, nhưng nếu có ai hỏi đến chúng nó lại bỏ mép đổ vấy cho địa phương, cho nhân dân, cho cá nhân nào đó nóng giận gây ra.”&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Tiểu nhân với cả người đã chết&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Chúng ta đều biết ngoài việc Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hòa (NTQĐBH) bị tìm cách xóa dấu vết bằng việc trồng cây muồng như blogger Lê Tùng Châu đã nêu lên trong bài viết “Tiếng Kêu Khẩn Thiết Từ Ngôi Đền Thiêng” , sự phân biệt đối xử với thương phế binh VNCH cũ, nhà cầm quyền CSVN còn từ chối cả sự tìm kiếm hài cốt tử sĩ mất tích của VNCH, cho dù với ngân khoản do chính phủ Hoa Kỳ trợ cấp. Lê Tùng Châu cho rằng việc trồng cây muồng trong NTQĐBH là một âm mưu thâm độc của CS. Anh giải thích:&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;img src="https://lh5.googleusercontent.com/-oFNXLPXAeRI/TyyNXRRHX3I/AAAAAAAAKD8/duxE5hzyRgE/s640/15.jpg" width="472" height="118" /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;img src="https://lh5.googleusercontent.com/-7X61LJp8ppw/TyyNXmsO-aI/AAAAAAAAKEE/o22K3l1SWZQ/s640/16.jpg" width="471" height="118" /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Hình các bia mộ hoặc bị đập bể sứt hoặc bị hoặc bị đục thẳng bằng búa vào mắt, mặt, đầu trên di ảnh người quá cố.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;“Năm 2002 khi Trung đoàn Gia Định tới cắt cụt ngọn Nghĩa Dũng Đài làm vọng gác và xây nhà nhỏ ở dưới chân rồi dùng phần đất trống trong Nghĩa Trang để làm nơi tập luyện thì cũng tự đây, không rõ theo lệnh ai, họ đã bắt đầu một việc độc ác có chủ mưu là trồng cây khắp Nghĩa Trang và kín khắp Đền Tử Sĩ. Nên biết rằng, về thổ nhưỡng, khu đất được các Tướng lãnh VNCH khi xưa chọn làm Nghĩa Trang là một ngọn đồi đất đỏ với đá non, nhỏ. Cho nên về mặt dinh dưỡng, là loại đất chẳng phù hợp để trồng cây.”&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;“Vả lại, nếu ta so sánh với các “nghĩa trang liệt sĩ” của VC rải rác khắp nước từ bắc chí nam, thì trong nghĩa trang chẳng có trồng cây bao giờ. Các khu mộ, dù là dân sự hay quân độ trên khắp thế giới, cũng không hề có nơi đâu lại trồng cây trong nghĩa trang! Vì lẽ đây là không phải là đất trống, mà bên dưới mỗi diện tích kim tĩnh nhỏ bé 1m,2 x 2m,4 là di cốt của người quá cố. Các loại cây trồng, nhất là cây lấy gỗ hay cây rừng sẽ có lớp rễ ăn sâu và rộng nếu đó là loại đất nghèo dinh dưỡng, do đó, theo thời gian, chúng sẽ xâm phạm tàn phá biến dạng hoàn toàn các mộ phần. Thêm nữa, với tập tục Á Đông, người Việt mình tối kỵ mồ mả cha ông bị rễ cây đâm vào bởi tin rằng sẽ làm “đau đớn, khó chịu” linh hồn người chết và con cháu sẽ không thể sống yên hay làm ăn yên ổn được.”&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Ngày 06-10-2011, do Hà Nội nhất định không chịu tìm hài cốt quân nhân VNCH trong công tác tìm kiếm chung cho tất cả hài cốt tử sĩ hai bên, Hoa Kỳ đã ngưng tài trợ chương trình này. Trước đó, Nghị Sĩ Jim Webb, chủ tịch Tiểu Ban Ðông Á và Thái Bình Dương, cho hay chính phủ Mỹ đã đình chỉ số tiền viện trợ 1 triệu đô la cho Việt Nam cho đến khi Hà Nội cam kết sẽ tìm cả hài cốt quân nhân VNCH mất tích. Tuy nhiên, Hà Nội lại nói là họ không được chính thức thông báo điều này. Theo sự ước tính, hàng ngàn hài cốt quân cán chính VNCH mất tích trong cuộc chiến Việt Nam cùng với hàng ngàn hài cốt tù cải tạo chết trong các nhà tù cộng sản sau khi VNCH sụp đổ, vùi lấp trong các khu rừng.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Thượng Nghị Sĩ Webb, cũng là một cựu quân nhân từng tham chiến ở Việt Nam và từng đi thăm NTQĐBH năm 2008, nói không có ngân khoản nào được sử dụng “cho đến khi chúng ta được bảo đảm chắc chắn rằng chương trình viện trợ áp dụng đồng đều cho tất cả những ai chiến đấu ở tất cả các bên.” Nhà cầm quyền CSVN thì nói các cuộc thương thuyết của chương trình này không có đề cập tới những tử sĩ của QLVNCH. TNS Webb khuyên Hà Nội nên tìm cách hòa giải với cựu quân nhân VNCH nhưng xem ra không kết quả vì dường như CSVN chưa hề biết hào hiệp mã thượng là gì. Nếu biết thì họ đã không trả thù một cách tiểu nhân đối với những nấm mồ trong NTQĐBH. Rất nhiều hình tử sĩ trên bia mộ bị bắn bằng súng với dấu đạn lỗ chỗ, bia mộ bị đập phá, mộ phần bị phóng uế và bị sơn vẽ những lời nguyền rủa.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Phan Hạnh.&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8609044181031884118-5418840243597334622?l=thongreo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://thongreo.blogspot.com/2012/02/long-hao-hiep-va-thoi-tieu-nhan.html</link><author>noreply@blogger.com (Thông Reo)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="https://lh3.googleusercontent.com/-o-q_X8xp5_g/TyyNWYNBhoI/AAAAAAAAKDk/4pJkceObt0s/s72-c/11.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118.post-9036048136452333739</guid><pubDate>Thu, 09 Feb 2012 08:08:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-09T00:08:33.354-08:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Biên khảo</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Phiếm luận</category><title>" Cuộc đời và cái chết rất buồn của một người chính trực "</title><description>&lt;p&gt;by &lt;a href="http://www.facebook.com/Kevind325"&gt;Kevind Yang&lt;/a&gt; on Wednesday, February 1, 2012 at 7:53pm&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;img src="http://a8.sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-ash4/419759_314380738614024_100001263003977_1051788_717145373_n.jpg" width="223" height="248" /&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Cố bác sĩ Dương Quỳnh Hoa &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Bà Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa (DQH) vừa nằm xuống ngày thứ bảy 25–2–2006 tại Sài Gòn, và cũng vừa được hỏa táng vào ngày thứ ba 28/2. Báo chí trong nước cho đến hôm nay, không hề loan tải tin tức trên. Đài BBC có phỏng vấn Ông Võ Nhơn Trí ở Pháp về tin nầy và phát đi ngày 28/2.&lt;/p&gt;  &lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;  &lt;p&gt;Sự im lặng của Việt Nam khiến cho người viết thấy có nhu cầu trang trãi và chia xẻ một số suy nghĩ về cái chết của BS DQH để từ đó rút ra thêm một kinh nghiệm sống về tính chất &amp;quot;chuyên chính vô sản&amp;quot; của những người cầm quyền tại Việt Nam hiện tại.    &lt;br /&gt;&lt;b&gt;     &lt;br /&gt;Ô. Bà DQH và Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam&lt;/b&gt;     &lt;br /&gt;BS DQH là một người sống trong một gia đình theo Tây học, có uy tín và thế lực trong giới giàu có ở Sài Gòn từ thập niên 40. Cha là GS Dương Minh Thới và anh là LS Dương Trung Tín; gia đình sống trong một biệt thự tại đường Bà Huyện Thanh Quan xéo góc Bộ Y tế (VNCH) nằm trên đường Hồng Thập Tự. LS Tín đã bị ám sát tại Đà Lạt trong đó cái chết của ông cũng không được soi sáng, nhưng đa phần có nhiều nghi vấn là do lý do chính trị vì ông có khuynh hướng thân Pháp thời bấy giờ.     &lt;br /&gt;Về phần Bà Hoa, được đi du học tại Pháp vào cuối thập niên 40, đã đỗ bằng Bác sĩ Y khoa tại Paris và về lại Việt Nam vào khoảng 1957 (?). Bà có quan niệm cấp tiến và xã hội, do đó Bà đã gia nhập vào Đảng CS Pháp năm 1956 trước khi về nước.     &lt;br /&gt;Từ những suy nghĩ trên, Bà hoạt động trong lãnh vực y tế và lần lần được móc nối và gia nhập vào Đảng CSVN. Tháng 12/1960, Bà trở thành một thành viên sáng lập của Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam VN dưới bí danh Thùy Dương, nhưng còn giữ bí mật cho đến khi Bà chạy vô &amp;quot;bưng&amp;quot; qua ngõ Ba Thu –Mõ Vẹt xuyên qua Đồng Chó Ngáp. Ngay sau biến cố Tết Mậu Thân, tin tức trên mới được loan tải qua đài phát thanh của Mặt Trận.     &lt;br /&gt;Khi vào trong bưng, Bà gặp GS Huỳnh Văn Nghị (HVN) và kết hôn với GS. Trở qua GS Huỳnh Văn Nghị, Ông cũng là một sinh viên du học tại Pháp, đỗ bằng Cao học (DES) Toán. Về VN năm 1957, ông dạy học tại trường Petrus Ký trong hai năm, sau đó qua làm ở Nha Ngân sách và Tài chánh. Ông cũng có tinh thần thân Cộng, chạy vô &amp;quot;bưng&amp;quot; năm 1968 và được kết nạp vào đảng sau đó.     &lt;br /&gt;Do &amp;quot;uy tín&amp;quot; chính trị quốc tế của Bà Hoa thời bấy giờ rất cao, Mặt Trận, một lá bài của CS Bắc Việt, muốn tận dụng uy tín nầy để tạo sự đồng thuận với chính phủ Pháp hầu gây rối về mặt ngoại giao cho VNCH và đồng minh Hoa Kỳ. Từ những lý do trên, Bà Hoa là một người rất được lòng Bắc Việt, cũng như Ông Chồng là GS HVN cũng được nâng đở theo. Vào đầu thập niên 70, Ông được chuyển ra Bắc và được huấn luyện trong trường đảng. Tại đây, với một tinh thần thông thoáng dân tộc, cộng thêm nhiều lý luận toán học, Ông đã phân tích và chứng minh những lý thuyết giảng dạy ở trường đảng đều không có căn bản lý luận vững chắc và Ông tự quyết định rời bõ không tiếp tục theo học trường nầy nữa.     &lt;br /&gt;Nhưng chính nhờ uy tín của Bà DQH trong thời gian nầy cho nên ông không bị trở ngại về an ninh. Cũng cần nên nói thêm là ông đã từng được đề cử vào chức vụ Bộ trưởng Kinh tế nhưng ông từ chối.     &lt;br /&gt;&lt;b&gt;Ô.B DQH và Đảng Cộng sản VN&lt;/b&gt;     &lt;br /&gt;Chỉ một thời gian ngắn sau khi CS Bắc Việt giải tán Chính phủ Cách mạng Lâm thời miền Nam, Ô Bà lúc đó mới vở lẽ ra. Về phần Ô HVN, ông hoàn toàn không hợp tác với chế độ. Năm 1976, trong một buổi ăn tối với 5 người bạn thân thiết, có tinh thần &amp;quot;tiến bộ&amp;quot;, Ông đã công khai tuyên bố với các bạn như sau:&amp;quot;Các &amp;quot;toi&amp;quot; muốn trốn thì trốn đi trong lúc nầy. Đừng chần chờ mà đi không kịp. Nếu ở lại, đừng nghĩ rằng mình đã có công với &amp;quot;cách mạng&amp;quot; mà &amp;quot;góp ý&amp;quot; với đảng&amp;quot;. Ngay sau đó, một trong người bạn thân là Nguyễn Bá Nhẫn vượt biên và hiện cư ngụ tại Pháp. Còn 4 người còn lại là Lý Chánh Trung (giáo sư văn khoa Sài Gòn), Trần Quang Diệu (TTKý Viện Đại học Đà Lạt), Nguyễn Đình Long (Nha Hàn..g không Dân sự), và một người nữa người viết không nhớ tên không đi. Ông Trung và Long hiện còn ở Việt Nam, còn ông Diệu đang cư ngụ ở Canada.     &lt;br /&gt;Trở lại BS DQH, sau khi CS chiếm đóng miền Nam tháng 4/1975, Bà Hoa được &amp;quot;đặt để&amp;quot; vào chức vụ Tổng trưởng Y tế, Xã hội, và Thương binh trong nội các chính phủ. Vào tháng 7/75, Hà Nội chính thức giải thể chính phủ Lâm thời và nắm quyền điều hành toàn quốc, chuyển Bà xuống hàng Thứ trưởng và làm bù nhìn như Nguyễn Hữu Thọ, Nguyễn Thị Bình, Nguyễn Thị Định… Chính trong thời gian nầy Bà lần lần thấy được bộ mặt thật của đảng CS và mục tiêu của họ không phải là phục vụ đất nước Việt Nam mà chính là làm nhiệm vụ của CS quốc tế là âm mưu nhuộm đỏ vùng Đông Nam Á.     &lt;br /&gt;Vào khoảng cuối thập niên 70, Bà đã trao đổi cùng Ô Nguyễn Hữu Thọ:&amp;quot;Anh và tôi chỉ đóng vai trò bù nhìn và chỉ là món đồ trang sức rẻ tiền cho chế độ. Chúng ta không thể phục vụ cho một chế độ thiếu dân chủ và không luật lệ. Vì vậy tôi thông báo cho anh biết là tôi sẽ trả lại thẻ Đảng và không nhận bất cứ nhiệm vụ nào trong chính phủ cả&amp;quot;. Đến năm 1979, Bà chính thức từ bỏ tư cách đảng viên và chức vụ Thứ trưởng. Dĩ nhiên là Đảng không hài lòng với quyết định nầy; nhưng vì để tránh những chuyện từ nhiệm tập thể của các đảng viên gốc miền Nam, họ đề nghị Bà sang Pháp. Nhưng sau cùng, họ đã lấy lại quyết định trên và yêu cầu Bà im lặng trong vòng 10 năm.     &lt;br /&gt;Mười năm sau đó, sau khi được &amp;quot;phép&amp;quot; nói, Bà nhận định rằng Đảng CS Việt Nam tiếp tục xuất cảng gạo trong khi dân chúng cả nước đang đi dần đến nạn đói. Và nghịch lý thay, họ lại yêu cầu thế giới giúp đỡ để giải quyết nạn nghèo đói trong nước. Trong thời gian nầy Bà tuyên bố :&amp;quot; Trong hiện trạng của Đất Nước hiện tại (thời bấy giờ), xuất cảng gạo tức là xuất cảng sức khỏe của người dân&amp;quot; Và Bà cũng là một trong những người đầu tiên lên tiếng báo động vào năm 1989 cho thế giới biết tệ trạng bán trẻ em Việt Nam ngay từ 9,10 tuổi cho các dịch vụ tình dục trong khách sạn và các khu giải trí dành cho người ngoại quốc do các cơ quan chính phủ và quân đội điều hành.     &lt;br /&gt;Sau khi rời nhiệm vụ trong chính phủ, Bà trở về vị trí của một BS nhi khoa. Qua sự quen biết với giới trí thức và y khoa Pháp, Bà đã vận động được sự giúp đở của hai giới trên để thành lập Trung Tâm Nhi Khoa chuyên khám và chữa trị     &lt;br /&gt;trẻ em không lấy tiền và Bà cũng được viện trợ thuốc men cho trẻ em Việt Nam suy dinh dưỡng nhất là acid folic và các lọai vitamin. Nhưng tiếc thay, số thuốc trên khi về Việt Nam đã không đến tay Bà mà tất cả được chuyển về Bắc. Bà xin chấm dứt viện trợ, nhưng lại được &amp;quot;yêu cầu&amp;quot; phải xin lại viện trợ vì…nhân dân (của Đảng!). Về tình trạng trẻ con suy dinh dưỡng, với tính cách thông tin, chúng tôi xin đưa ra đây báo cáo của Bà Anneke Maarse, chuyên gia tư vấn của UNICEF trong hội nghị ngày 1/12/03 tại Hà Nội :&amp;quot; Hiện Việt Nam có 5,1 triệu người khuyết tật chiếm 6,3% trên tổng số 81 triệu dân. Qua khảo sát tại 648 gia đình tại ba vùng Phú Thọ, Quảng Nam và Tp HCM cho thấy có tới 24% trẻ em tàn tật dạng vận động, 92,3% khuyết tật trí tuệ, và 19% khuyết tật thị giác lẫn ngôn ngữ. Trong số đó tỷ lệ trẻ em khuyết tật bẩm sinh chiếm tới 72%.     &lt;br /&gt;Vào năm 1989, Bà đã được ký giả Morley Safer, phóng viên của đài truyền hình CBS phỏng vấn. Những lời phỏng vấn đã được ghi lại trong cuốn sách của ông dưới tựa đề Flashbacks on Returning to Việt Nam do Random House, Inc. NY, 1990 xuất bản. Qua đó, một sự thật càng sáng tỏ là con của Bà, Huỳng Trung Sơn bị bịnh viêm màng não mà Bà không có thuốc để chữa trị khi còn ở trong bưng và đây cũng là một sự kiện đau buồn nhất trong đời Bà. Cũng trong cuốn sách vưà kể trên, Bà cũng đã tự thú là đã sai lầm ở một khoảng thời gian nào đó. Nhưng Bà không luyến tiếc vì Bà đã đạt được mục đích là làm cho những người ngoại quốc ra khỏi đất nước Việt Nam.     &lt;br /&gt;Sau cùng, chúng tôi xin liệt kê ra đây hai trong những nhận định bất hủ của BS DQH là :&amp;quot;Trong chiến tranh, chúng tôi sống gần nhân dân, sống trong lòng nhân dân. Ngày nay, khi quyền lực nằm an toàn trong tay rồi, đảng đã xem nhân dân như là một kẽ thù tiềm ẩn&amp;quot;. Và khi nhận định về bức tường Bá Linh, Bà nói:&amp;quot; Đây là ngày tàn của một ảo tưởng vĩ đại&amp;quot;.     &lt;br /&gt;&lt;b&gt;BS DQH và Vụ kiện Da Cam&lt;/b&gt;     &lt;br /&gt;Theo nhiều nguồn dư luận hải ngoại, trước khi ký kết Thương ước Mỹ-Việt dưới nhiệm kỳ của Tổng thống Clinton, hai chính phủ đã đồng ý trong một cam kết riêng không phổ biến là Việt Nam sẽ không đưa vụ Chất độc màu Da cam để kiện Hoa Kỳ, và đối lại, Mỹ sẽ ký thương ước với Việt Nam và sẽ không phủ quyết để Việt Nam có thể gia nhập vào Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) trong tương lai.     &lt;br /&gt;Có lẽ vì &amp;quot;mật ước&amp;quot; Mỹ-Việt vừa nêu trên, nên Việt Nam cho thành lập Hội Nạn nhân chất Độc Da cam/Dioxin Việt Nam ngày 10/1/2004 ngay sau khi có quyết định chấp thuận của Bộ Nội vụ ngày 17/12/2003. Đây là một Hội dưới danh nghĩa thiện nguyện nhưng do Nhà Nước trợ cấp tài chính và kiểm soát. Ban chấp hành tạm thời của Hội lúc ban đầu gồm:     &lt;br /&gt;- Bà Nguyễn Thị Bình, nguyên Phó chủ tịch nước làm Chủ tịch danh dự;     &lt;br /&gt;- Thượng tướng Đặng Vũ Hiệp, nguyên Phó chủ nhiệm Tổng cục chính trị QĐND làm Chủ tịch;     &lt;br /&gt;- GS,BS Nguyễn Trọng Nhân, nguyên Bộ trưởng Y tế, Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ Việt Nam làm Phó Chủ tịch;     &lt;br /&gt;- Ô Trần Văn Thụ làm Thư ký.     &lt;br /&gt;Trong buổi lễ ra mắt, Bà Bình đã khẳng định rõ ràng rằng:&amp;quot;Chính phủ Mỹ và các công ty sản xuất chất độc hoá học da cam phải thừa nhận trách nhiệm tinh thần, đạo đức và pháp lý. Những người phục vụ chính thể Việt NamCộng Hòa cũ ở miền Nam không được đưa vào danh sách trợ cấp&amp;quot;. Theo một bản tin của Thông tấn xã Việt Nam thì đây là một tổ chức của những nạn nhân chất Da cam, cũng như các cá nhân, tập thể tự nguyện đóng góp để giúp các nạn nhân khắc phục hậu quả chất độc hoá học và là đại diện pháp lý của các nạn nhân Việt Nam trong các quan hệ với các tổ chức và cơ quan trong cũng như ngoài nước. Thế nhưng, trong danh sách nạn nhân chất da cam trong cả nước được Việt Nam ước tính trên 3 triệu mà chính phủ đã thiết lập năm 2003 để cung cấp tiền trợ cấp hàng tháng, những nạn nhân đã từng phục vụ cho VNCH trước đây thì không được đưa vào danh sách nầy (Được biết năm 2001, trong Hội nghị Quốc tế tại Hà Nội, số nạn nhân được Việt Nam nêu ra là 2 triệu!). Do đó có thể nói rằng, việc thành lập Hội chỉ có mục đích duy nhất là hỗ trợ cho việc kiện tụng mà thôi.     &lt;br /&gt;Vào ngày 30/1/2004, Hội đã nộp đơn kiện 37 công ty hóa chất ở Hoa Kỳ tại tòa án liên bang Brooklyn, New York do luật sư đại diện cho phía Việt Nam là Constantine P. Kokkoris. (Được biết LS Kokkoris là một người Mỹ gốc Nga, đã từng phục vụ cho tòa Đại sứ Việt ở Nga Sô và có vợ là người Việt Nam họ Bùi). Hồ sơ thụ lý gồm 49 trang trong đó có 240 điều khoảng. Danh sách nguyên đơn liệt kê như sau:     &lt;br /&gt;- Hội Nạn nhân Chất Da cam/Dioxin Việt Nam;     &lt;br /&gt;- Bà Phan Thị Phi Phi, giáo sư Đại học Hà Nội;     &lt;br /&gt;- Ông Nguyễn Văn Quý, cựu chiến binh tham chiến ở miền Nam trước 1975, cùng với hai người con là Nguyễn Quang Trung (1988) và Nguyễn Thị Thu Nga (1989);     &lt;br /&gt;- Bà Dương Quỳnh Hoa, Bác sĩ, nguyên Bộ trưởng Y tế Chính phủ Cách mạng Lâm thời miền Nam, và con là Huỳnh Trung Sơn; và     &lt;br /&gt;- Những người cùng cảnh ngộ.     &lt;br /&gt;Đây là một vụ kiện tập thể (class action) và yêu cầu được xét xử có bồi thẩm đoàn. Các đương đơn tố các công ty Hoa Kỳ đã vi phạm luật pháp quốc tế và tội ác chiến tranh, vi phạm luật an toàn sản phẩm, cẩu thả và cố ý đả thương, âm mưu phạm pháp, quấy nhiễu nơi công cộng và làm giàu bất chánh để (1) &lt;i&gt;đòi bồi thường bằng tiền do thương tật cá nhân, tử vong, và dị thai và (2) yêu cầu tòa bắt buộc làm giảm ô nhiễm môi trường, và (3) để hoàn trả lại lợi nhuận mà các công ty đã kiếm được qua việc sản xuất thuốc khai quang.&lt;/i&gt;     &lt;br /&gt;Không có một bằng chứng nào được đính kèm theo để biện hộ cho các cáo buộc, mà chỉ dựa vào tin tức và niềm tin (nguyên văn là upon information and belief). Tuy nhiên, đơn kiện có nêu đích danh một số nghiên cứu mới nhất về dioxin của Viện Y khoa thuộc Viện Hàn lâm Khoa học Hoa Kỳ, công ty cố vấn Hatfield Consultants của Canada, Bác sĩ Arnold Schecter của trường Y tế Công cộng Houston thuộc trường Đại học Texas, và Tiến sĩ Jeanne Mager Stellman của trường Đại học Columbia, New York.     &lt;br /&gt;Chúng tôi đặc biệt quan tâm đến trường hợp của BS Dương Quỳnh Hoa cũng như quá trình hoạt động của Bà từ những năm 50 cho đến hiện tại. Tên Bà nằm trong danh sách nguyên đơn cũng là một nghi vấn cần phải nghiên cứu cặn kẽ.     &lt;br /&gt;&lt;i&gt;Theo nội dung của hồ sơ kiện tụng, từ năm 1964 trở đi, Bà thường xuyên đi đến thành phố Biên Hòa và Sông Bé (?) là những nơi đã bị phun xịt thuốc khai quang nặng nề. Từ năm 1968 đến 1976, nguyên đơn BS Hoa là Tổng trưởng Y tế của Chính phủ Lâm thời Cộng hòa miền Nam và ngụ tại Tây Ninh. Trong thời gian nầy Bà phải che phủ trên đầu bằng bao nylon và đã đi ngang qua một thùng chứa thuốc khai quang mà máy bay Mỹ đã đánh rơi. (Cũng xin nói ở đây là chất da cam được chứa trong những thùng phuy 200L và có sơn màu da cam. Chất nầy được pha trộn với nước hay dầu theo tỷ lệ 1/20 hay hơn nữa và được bơm vào bồn chứa cố định trên máy bay trước khi được phun xịt. Như vậy làm gì có cảnh thùng phuy rơi rớt!?).&lt;/i&gt;     &lt;br /&gt;&lt;i&gt;Năm 1970, Bà hạ sinh đứa con trai tên Huỳnh Trung Sơn (cũng có tên trong đơn kiện như một nguyên đơn, tuy đã mất) bị phát triển không bình thường và hay bị chứng co giật cơ thể. Sơn chết vào lúc 8 tháng tuổi.&lt;/i&gt;     &lt;br /&gt;&lt;i&gt;Trong thời gian chấm dứt chiến tranh, BS Hoa bắt đần bị chứng ngứa ngáy ngoài da. Năm 1971, Bà có mang và bị sẩy thai sau 8 tuần lễ. Năm 1972, Bà lại bị sẩy thai một lần nữa, lúc 6 tuần mang thai. Năm 1985, BS Hoa đã được chẩn bịnh tiểu đường. Và sau cùng năm 1998 Bà bị ung thư vú và đã được giải phẩu. Năm 1999, Bà được thử nghiệm máu và BS Schecter (Hoa Kỳ) cho biết là lượng Dioxin trong máu của Bà có nồng độ là 20 ppt (phần ức).&lt;/i&gt;     &lt;br /&gt;&lt;i&gt;Và sau cùng, kết luận trong hồ sơ kiện tụng là: Bà BS Hoa và con là nạn nhân của chất độc Da cam.&lt;/i&gt;     &lt;br /&gt;Qua những sự kiện trên chúng ta thấy có nhiều điều nghịch lý và mâu thuẫn về sự hiện diện của tên Bà trong vụ kiện ở Brooklyn?     &lt;br /&gt;Để tìm giải đáp cho những điều nghịch lý trên, chúng tôi xin trích dẫn những phát biểu của Bà trong một cuộc tiếp xúc thân hữu tại Paris trung tuần tháng 5/2004. Theo lời Bà (từ miệng Bà nói, lời của một người bạn tên VNT có mặt trong buổi tiếp xúc trên) thì &amp;quot;người ta đã đặt tôi vào một sự đã rồi (fait accompli).     &lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tên tôi đã được ghi vào hồ sơ kiện không có sự đồng ý của tôi cũng như hoàn toàn không thông báo cho tôi biết. Người ta chỉ đến mời tôi hợp tác khi có một ký giả người Úc thấy tên tôi trong vụ kiện yêu cầu được phỏng vấn tôi. Tôi chấp nhận cuộc gặp gỡ với một điều kiện duy nhất là tôi có quyền nói sự thật, nghĩa là tôi không là người khởi xướng vụ kiện cũng như không có ý muốn kiện Hoa Kỳ trong vấn đề chất độc da cam.&amp;quot;&lt;/b&gt;Dĩ nhiên cuộc gặp gỡ giữa Bà Hoa và phóng viên người Úc không bao giờ xảy ra.     &lt;br /&gt;Bà còn thêm rằng:&amp;quot; Trong thời gian mà tất cả mọi người nhất là đảng CS bị ám ảnh về việc nhiễm độc dioxin, tôi cũng đã nhờ một BS Hoa Kỳ khám nghiệm (khoảng 1971) tại Pháp và kết quả cho thấy là lượng dioxin trong máu của tôi dưới mức trung bình (2ppt).&amp;quot;     &lt;br /&gt;Đến đây, chúng ta có thể hình dung được kết quả của vụ kiện.Và ngày 10 tháng 3 năm 2005, Ông chánh án Jack Weinstein đã tuyên bố hủy bõ hoàn toàn vụ kiện tại tòa án Brooklyn, New York.     &lt;br /&gt;&lt;b&gt;Bài học được rút ra từ cái chết của BS DQH&lt;/b&gt;     &lt;br /&gt;Từ những tin tức về đời sống qua nhiều giai đoạn của Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa, hôm nay Bà đã đi trọn quãng đường của cuộc đời Bà. Những bước đầu đời của Bà bắt đầu với bầu nhiệt huyết của tuổi thanh niên, lý tưởng phục vụ cho tổ quốc trong sáng. Nhưng chính vì sự trong sáng đó Bà đã không phân biệt và bị mê hoặc bởi những lý thuyết không tưởng của hệ thống cộng sản thế giới. Do đó Bà đã bị lôi cuốn vào cơn gió lốc của cuộc chiến VN. Và Bà đã đứng về phía người Cộng sản.     &lt;br /&gt;Khi đã nhận diện được chân tướng của họ, Bà bị vỡ mộng và có phản ứng ngược lại. Nhưng vì thế cô, Bà không thể nào đi ngược lại hay &amp;quot;cải sửa&amp;quot; chế độ. Rất may cho Bà là Bà chưa bị chế độ nghiền nát. Không phải vì họ sợ hay thương tình một người đã từng đóng góp cho chế độ (trong xã hội CS, loại tình cảm tiểu tư sản như thế không thể nào hiện hữu được), nhưng chính vì họ nghĩ còn có thể lợi dụng được Bà trong những mặc cả kinh tế – chính trị giữa các đối cực như Pháp và Hoa Kỳ, trong đó họ chiếm vị thế ngư ông đắc lợi. Vì vậy, họ không triệt tiêu Bà.     &lt;br /&gt;Hôm nay, chúng ta có thể tiếc cho Bà, một người Việt Nam có tấm lòng yêu nước nhưng không đặt đúng chỗ và đúng thời điểm; do đó, khi đã phản tỉnh lại bị chế độ đối xử tệ bạc. Tuy nhiên, với một cái chết trong im lặng, không kèn không trống, không một thông tin trên truyền thông về một người đã từng có công đóng góp một phần cho sự thành tựu của chế độ như Bà đã khiến cho chúng ta phải suy nghĩ, suy nghĩ về tính vô cảm của người cộng sản, cũng như suy nghĩ về tính chuyên chính vô sản của hệ thống xã hội chủ nghĩa. Đối với chế độ hiện hành, sẽ không bao giờ có được sự đối thoại bình đẳng, trong đó tinh thần tôn trọng dân chủ dứt khoát không hề hiện hữu như các sinh hoạt chính trị của những quốc gia tôn trọng nhân quyền trên thế giới. Vì vậy, với cơ chế trên, hệ thống XHCN sẽ không bao giờ biết lắng nghe những tiếng nói &amp;quot;đóng góp&amp;quot; đích thực cho công cuộc xây dựng Đất và Nước cả.     &lt;br /&gt;Bài học DQH là một bài học lớn cho những ai còn hy vọng rằng cơ hội ngày hôm nay đã đến cho những người còn tâm huyết ở hải ngoại ngõ hầu mang hết khả năng và kỹ năng về xây dựng quê hương. Hãy hình dung một đóng góp nhỏ nhặt như việc cung cấp những thông tin về nguồn nước ở các sông ngòi ở Việt Nam đã bị kết án là vi phạm &amp;quot;bí mật quốc gia&amp;quot; theo Quyết định của Thủ tướng Việt Nam số 212/203/QĐ-TTg ký ngày 21/10/2003. Như vậy, dù là &amp;quot;cùng là máu đỏ Việt Nam&amp;quot; nhưng phải là máu đã &amp;quot;cưu mang&amp;quot; một chủ thuyết ngoại lai mới có thể được xem là chính danh để xây dựng quê hương Việt Nam xã hội chủ nghĩa.     &lt;br /&gt;Chúng ta, những người Việt trong và ngòai nước, còn nặng lòng với đất nước, tưởng cũng cần suy gẫm trường hợp Bác sĩ Dương Quỳnh Hoa ngõ hầu phục vụ tổ quốc và dân tộc trong sự thức tỉnh, đừng để bị mê hoặc bởi chủ thuyết cưỡng quyền.     &lt;br /&gt;Tổ quốc là đất nước chung - Dân tộc là tất cả thành tố cần phải được bảo vệ và thừa hưởng phúc họa bình đẳng với nhau. Rất tiếc điều này không xảy ra cho Việt Nam hiện tại     &lt;br /&gt;Ghi chú: Ngày 3/3/2006, trên báo SGGP, GS Trần Cửu Kiếm, nguyên ủy viên Ban Quân y miền Nam, một người bạn chiến đầu của Bà trong MTDTGPMN, có viết một bài ngắn để kỷ niệm về BS DQH. Chỉ một bài duy nhứt từ đó đến nay.     &lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Mong tất cả trí thức Việt Nam đặc biệt là trí thức miền Nam học và thấm thía bài học nầy qua trường hợp của BS Dương Quỳnh Hoa.&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;     &lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;* Mai Thanh Truyết *&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8609044181031884118-9036048136452333739?l=thongreo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://thongreo.blogspot.com/2012/02/cuoc-oi-va-cai-chet-rat-buon-cua-mot.html</link><author>noreply@blogger.com (Thông Reo)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118.post-2005092514448845597</guid><pubDate>Thu, 09 Feb 2012 07:40:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-08T23:40:12.735-08:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Phiếm luận</category><title>Cầu sập, phó chủ tịch huyện bảo 'cầu cong'</title><description>&lt;p&gt;Tác Giả: Người Việt &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;“cầu tạo thành chữ V chứ không sập”&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;GIA LAI (NV) - Một chiếc cầu ở huyện Chư Pảh, tỉnh Gia Lai bị sập nhưng ông phó chủ tịch của huyện này lại nói với báo Pháp Luật Việt Nam rằng, “cầu tạo thành chữ V chứ không sập.”&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;img border="0" src="http://saigonecho.com/main/images/articles/2012_February/gia%20lai_causap.jpg" /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;Ông Nguyễn Ngọc Quang, phó chủ tịch huyện Chư Pảh: “Cầu tạo hình chữ V chứ không sập”! (Hình: Báo PLVN)&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Báo Pháp Luật Việt Nam (PLVN) kể rằng: “...để tìm hiểu rõ hơn về nguyên nhân sập cầu và trách nhiệm của các cấp chính quyền, chúng tôi đã có cuộc trao đổi với ông Nguyễn Ngọc Quang, phó chủ tịch UBND huyện Chư Pảh.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Ông Quang cho biết: 'Theo nhận định khách quan, cầu sập là do mưa lũ tạo dòng lớn làm trống chân trụ giữa của cầu làm cầu tạo thành chữ V chứ không sập. Với lại cả hai cây cầu đều là vốn của tỉnh và trung ương nên huyện không quản lý.'”    &lt;br /&gt;Vẫn theo báo PLVN, “Khi được hỏi về nạn khai thác cát bừa bãi cách cầu chỉ chừng trăm mét có phải do huyện không quan tâm hay không, ông Quang cũng khẳng định là không có chuyện đó và cho rằng tất cả các cơ sở đó đều đã được tỉnh cấp giấy phép khai thác.”     &lt;br /&gt;Báo này nói rằng, “Như vậy, nạn khai thác cát bừa bãi và xe chở cát quá tải ở đây đã không được nhắc tới mặc dù đến lúc này những đống cát to đùng vẫn còn nằm bên bờ sông, một vài máy hút cát vẫn đang còn hoạt động không biết các cấp chính quyền nơi đây có biết?”     &lt;br /&gt;Trước lời phát biểu của ông phó chủ tịch huyện Chư Pảh, tỉnh Gia Lai, một độc giả của báo PLVN bình luận rằng:&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;“Cây cầu bê tông sập như thế mà nói là 'cầu tạo hình chữ V.' Theo cách nói của ông phó chủ tịch huyện này thì dân có chết đói, hay bị lũ cuốn trôi chết đuối dưới suối, ông cũng lại bảo rằng: 'Dân có chết đâu, họ chỉ có không thở nữa thôi mà!'” (KN)&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8609044181031884118-2005092514448845597?l=thongreo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://thongreo.blogspot.com/2012/02/cau-sap-pho-chu-tich-huyen-bao-cong.html</link><author>noreply@blogger.com (Thông Reo)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118.post-6973639449126998069</guid><pubDate>Thu, 09 Feb 2012 07:30:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-08T23:30:18.575-08:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Biên khảo</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Sức khỏe</category><title>SĂN LÙNG ĐÔNG TRÙNG HẠ THẢO TRÊN HY MÃ LẠP SƠN</title><description>&lt;p&gt;Loài nấm mang tên Cordyceps, một trong những loài nấm danh tiếng nhất thế giới mà dân gian thường quen gọi bằng cái tên là &amp;quot;Đông trùng hạ thảo&amp;quot;. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;img src="http://www.inhs.illinois.edu/research/biocontrol/pathogens/graphics/fungi/1Cordyceps-Hodge.jpg" /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Người Tây Tạng (Trung Quốc) gọi loài nấm này là Yartsa Gunbu hay Yatsa Gunbu. &lt;/p&gt;  &lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;  &lt;p&gt;&lt;img src="http://sobralske.files.wordpress.com/2010/03/yarchagumbu.jpg" width="412" height="321" /&gt; Đông trùng hạ thảo hay &amp;quot;sâu nấm&amp;quot; là kết quả hình thành từ một loài nấm và một ấu trùng của loài bướm ma có tên khoa học là Thitarodes, một vài loài sâu bướm này     &lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.funet.fi/pub/sci/bio/life/insecta/lepidoptera/exoporia/hepialoidea/hepialidae/hepialus/humuli-3mb.jpg" width="238" height="298" /&gt;     &lt;br /&gt;hiện đang sinh sống tại cao nguyên Tây Tạng gồm Tây Tạng, Thanh Hải, Tây - Phúc Kiến, Tây Nam tỉnh Cam Túc và Tây Bắc tỉnh Vân Nam, ngoài ra là ở khắp nơi ở Trung Quốc, Ấn Độ, Nê-pan, và Bhutan. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;img src="http://i631.photobucket.com/albums/uu40/Limontselo/Eidhseis/cordyceps_sinensis_clip_image001.jpg" /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Loài nấm này bắt đầu nảy mầm trong các cơ thể sống của một số loài ấu trùng, tiêu diệt các loài ấu trùng này làm thức ăn của nấm, khiến cho các ấu trùng trở thành một xác ướp khô tự nhiên. Đông trùng hạ thảo được xem là nấm thuốc và được sử dụng làm vị thuốc chữa bệnh từ hàng ngàn năm ở Trung Quốc. Đông trùng hạ thảo thường sinh sống dưới lòng, đất tại các vùng đồi cỏ ở miền núi cao và các vùng đất nhiều cây bụi trên cao nguyên Tây Tạng và dãy núi Himalaya ở độ cao từ 3.000m đến 5.000m. Loài nấm này sống âm ỉ trong lòng đất hơn 5 năm trước khi trồi lên khỏi mặt đất.    &lt;br /&gt;    &lt;br /&gt;Phần &amp;quot;trái nấm&amp;quot; hay tai nấm thường trồi lên mặt đất vào mùa xuân hoặc đầu mùa hè, luôn luôn lộ ra đầu của nấm. Tai nấm cao từ 5 - 15 cm bên trên bề mặt đất và phóng ra các bào tử nấm. Ở Nê-pan, Đông trùng hạ thảo thường được tìm thấy tại các vùng đồng cỏ gần các ngọn núi cao ở Dolpo thuộc vùng Karnali.     &lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.fungi.ca/webimages/Cordyceps%20on%20Tarantula%20B%20Kendrick.JPG" width="424" height="291" /&gt;     &lt;br /&gt;Loài nấm Cordyceps sinensis hay &amp;quot;Đông trùng hạ thảo&amp;quot; được ghi nhận lần đầu tiên trong văn hóa y học cổ truyền của Trung Quốc trong bản Trích yếu về y dược của Wang Ang vào năm 1694. Vào thế kỷ XVIII, nấm Đông trùng hạ thảo được ghi nhận trong tài liệu y học mới của Wu Yiluo. Toàn bộ cây nấm này đều được sử dụng làm thuốc. Trong văn hóa y học cổ truyền Tây Tạng thì Đông trùng hạ thảo là một vị thuốc được đánh giá rất cao, y học Trung Quốc gọi nó là vị thuốc kích thích tình ái và có công dụng trong việc điều trị nhiều chứng bệnh khác nhau từ suy nhược đến ung thư. Đông trùng hạ thảo còn được xem là có tác dụng cân bằng Âm - Dương. Ngoài ra, chất độc của Đông trùng hạ thảo là nguyên nhân gây nên chứng táo bón, trướng bụng và làm giảm nhu động.     &lt;br /&gt;Ở Tây Tạng, Yartsa gunbu trở thành một trong những nguồn tài nguyên thu nhiều lợi nhuận nhất tại các vùng nông thôn nghèo khổ. Giá trị của Đông trùng hạ thảo tăng chóng mặt, đặc biệt là kể từ cuối thập niên 90, thế kỷ XX. Vào năm 2008, 1kg Đông trùng hạ thảo đã có giá tới 3.000USD ( phẩm chất thấp nhất) đến hơn 18.000 USD/1kg (loại có phẩm chất hảo hạng nhất).     &lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.nybg.org/bsci/res/hall/melolon.jpg" /&gt;     &lt;br /&gt;Sản lượng thu hoạch hàng năm tại vùng cao nguyên Tây Tạng ước tính từ 100-200 tấn. Mùa cao điểm khai thác Đông trùng hạ thảo tại đây là từ tháng 6 đến tháng 7. Ngày nay nhu cầu tăng cao tại các quốc gia như Trung Quốc, Thái Lan, Hàn Quốc và Nhật Bản. Việc săn tìm Đông trùng hạ thảo còn gây tác hại không nhỏ đến môi trường tại khu vực cao nguyên Tây Tạng nơi mà loài nấm này đang sinh trưởng. Y học cổ truyền Tây Tạng ghi nhận nó là biệt dược có khả năng chữa lành căn bệnh ung thư. Nó còn được xưng tụng là &amp;quot;Thần dược viagra của dãy Himalaya&amp;quot;, một phần cũng do bởi những công dụng kích thích tình dục của nó. Những cuộc nghiên cứu khoa học ở phương Tây lên tiếng công nhận rằng, Đông trùng hạ thảo có tính năng bảo vệ gan. Nhưng ở châu Á, loài nấm này là một vị thuốc cực phẩm, trọng lượng của nó được tính bằng vàng nguyên chất. Nhờ sự mở rộng cánh cửa thương mại mà giá trị của Yartsa Gunbu tăng gấp 9 lần kể từ năm 1997, khiến nhà nấm học Daniel Winkler phải thốt lên rằng &lt;b&gt;&amp;quot;Đông trùng hạ thảo là một hiện tượng kinh tế nông thôn mang tính toàn cầu&amp;quot; trên cao nguyên Tây Tạng.      &lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;img src="http://www.nemf.org/files/lincoff/fieldkey/Cordyceps_militaris.jpg" width="428" height="280" /&gt;     &lt;br /&gt;Trong những năm gần đây, Yushu, địa phương nằm gần kề với biên giới Tây Tạng, là trung tâm của mỏ vàng Đông trùng hạ thảo, biến nơi đây thành đầu tàu phát triển kinh tế thịnh vượng nhất tại tỉnh Thanh Hải (Trung Quốc). Tại trung tâm của Yushu có rất nhiều các cửa hàng bày bán Đông trùng hạ thảo. Để thúc đẩy việc bán buôn, một số thương nhân đã thuê khoán thành phần cư dân địa phương, làm công việc lau sạch cặn bẩn bám trên Đông trùng hạ thảo. Họ (công nhân) có thể kiếm được khoảng 100 tệ/ngày, một nguồn thu nhập khá hơn nhiều so với làm việc tại các nhà máy ở Trung Quốc. Các công nhân này quây thành vòng tròn trên vỉa hè, vừa tán gẫu vừa cầm bàn chải chà sạch cặn dơ bám trên thân cây nấm. Những nhà buôn nấm Đông trùng hạ thảo đã hình thành trong những năm gần đây. Tùy theo kích cỡ và phẩm chất , mỗi cây nấm được đem bán với giá từ 25 tệ đến 35 tệ, hoặc tương đương 40.000NDT/1kg. Những sản phẩm nấm Đông trùng hạ thảo loại hảo hạng nhất sẽ có giá lên tới 360.000NDT, hơn cả giá vàng.     &lt;br /&gt;&lt;img src="http://www.nemf.org/files/lincoff/fieldkey/Cordyceps.jpg" /&gt;     &lt;br /&gt;Ông Tsirem Pingcuo, một trong những nhà buôn Đông trùng hạ thảo ở Yushu bộc bạch: &amp;quot;Lúc tôi còn nhỏ, tôi nhìn thấy loài nấm này mọc khắp nơi gần nhà mình, nhưng bây giờ có khi tôi phải tìm đỏ mắt suốt một ngày ròng rã trên các sườn đồi và nếu may mắn lắm thì có thể tìm thấy 10 cây&amp;quot;. Một cư dân khác cho biết: &amp;quot;Bây giờ có quá nhiều người đổ xô vào cuộc săn tìm Đông trùng hạ thảo. Hàng năm, số người gia nhập không ngừng tăng lên&amp;quot;. Độ cao của các ngọn đồi cũng là một thử thách lớn đòi hỏi sự bền chí. Những người săn tìm Đông trùng hạ thảo phải trải qua 12 giờ/ngày, quần thảo các sườn đồi để tìm các cây nấm mảnh khảnh, cao cỡ 2cm trên nền đất. Lúc cao điểm, đã từng có những cuộc “nói chuyện” bằng súng và dao trong quá trình săn tìm Đông trùng hạ thảo.     &lt;br /&gt;&lt;img src="http://top-10-list.org/wp-content/uploads/2009/09/Cordyceps-Sinensis.jpg" /&gt;     &lt;br /&gt;Vào tháng 7/2007, 8 người đã bị bắn chết và 50 người khác bị thương trong một vụ xung đột. Một người săn tìm nấm tên là Tsamba Chunpin cho biết: &amp;quot;Đánh nhau là thường xuyên và chuyện có người tử vong vì tranh giành nấm không phải là chuyện hiếm&amp;quot;     &lt;br /&gt;Luom lat by     &lt;br /&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Phung Dang&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8609044181031884118-6973639449126998069?l=thongreo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://thongreo.blogspot.com/2012/02/san-lung-ong-trung-ha-thao-tren-hy-ma.html</link><author>noreply@blogger.com (Thông Reo)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://i631.photobucket.com/albums/uu40/Limontselo/Eidhseis/th_cordyceps_sinensis_clip_image001.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118.post-2428066809649131099</guid><pubDate>Wed, 08 Feb 2012 13:00:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-08T05:00:36.371-08:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Chính trị</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Bình Luận</category><title>Tranh chấp biển Đông qua nhận định của hai chuyên gia Mĩ và Trung quốc</title><description>&lt;p&gt;&lt;b&gt;&lt;u&gt;DC&amp;amp;PT - Thời Sự 2012&lt;a name="_GoBack"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/u&gt;&lt;/b&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;b&gt;&lt;i&gt;Âu Dương Thệ&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;   &lt;p&gt;Từ 2-5. 2. 2012 Hội nghị về An ninh lần thứ 48 vừa diễn ra ở München, Đức. Đây là một diễn đàn thường niên về an ninh và đối ngoại quan trọng, tập hợp sự tham dự của các đại diện cấp cao của chính quyền nhiều nước, các chuyên gia quốc tế hàng đầu và tổ chức quốc tế. Lần này ngoài các bộ trưởng ngoại giao, quốc phòng của nước chủ nhà còn có sự tham dự của nguyên thủ một số nước và bộ trưởng ngoại giao, quốc phòng của Mĩ, Nga, Pháp, Úc, Tổng thư kí NATO...&lt;/p&gt;  &lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;  &lt;p&gt;Riêng Trung quốc cử Thứ trưởng Ngoại giao Trương Chí Quân. Không thấy đại diện của Hà nội. Một trọng tâm trong kì Hội thảo này là biến động ở Trung đông nên nhiều bộ trưởng các nước Ả rập cũng đã tham dự. Ngoài những cuộc hội thảo khoa học, các hoạt động hành lang đa chiều trong Hội nghị được lưu ý đặc biệt, trong đó có những cuộc trao đổi không chính thức về các vấn đề các bên quan tâm.&lt;/p&gt;  &lt;br clear="all" /&gt;  &lt;p&gt;Điều cần để ý là, mặc dầu vấn đề tranh chấp biển Đông không là đề tài thảo luận chính thức, nhưng bên trong và ngoài hội nghị vấn đề này trở thành một điểm nóng tranh cãi, đặc biệt từ khi TT Mĩ Obama đưa ra Chủ thuyết châu Á-Thái bình dương trong thời gần đây, theo đó Mĩ sẽ đặt ưu tiên cho chính sách đối ngoại an ninh ở châu Á. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Cũng đúng vào dịp Hội nghị về An ninh này tờ Süddeutsche Zeitung, một nhật báo lớn và có uy tín hàng đầu ở Đức, đã phổ biến hai bài của hai chuyên gia hàng đầu về đối ngoại và an ninh của Mĩ và Trung quốc (xem phần sau). Một sự tình cờ mang nhiều ý nghĩa nhưng không ngạc nhiên là, cả hai chuyên gia này đi từ quyền lợi quốc gia của mỗi nước, &lt;b&gt;nhưng đều đi tới một nhận định chung là, vấn đề tranh chấp biển Đông đang trở thành điểm cực nóng trong bang giao Trung-Mĩ và châu Á-Thái bình dương và nó còn có thể kéo dài trong vài thập kỉ.&lt;/b&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;VN đang nằm lọt vào trung tâm tranh giành của Trung-Mĩ. Làm sao bảo vệ hữu hiệu quyền lợi chính đáng của VN? VN đứng ở đâu? Chọn lập trường nào? Đứng về phía nào? Đứng chung với ai? Những câu hỏi nóng bỏng và rất bức xúc này về phía đại đa số nhân dân đã có thái độ rất dứt khoát, nhưng trong khi ấy vẫn chưa thấy câu trả lời rõ ràng và dứt khoát từ phía đảng cầm quyền. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Để trả lời các câu hỏi trên thì phải biết rõ: &lt;b&gt;Giữa Trung quốc và Hoa kì nước nào đang chiếm đóng nhiều đảo trên biển Đông của VN, ngăn cản VN thăm dò đầu khí và cấm đoán cũng như đối xử tàn ác với hàng ngàn ngư dân VN trong các năm qua?&lt;/b&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Trong các cuộc thăm viếng của lãnh đạo hai nước, phía Trung quốc thường khuyên VN phải nghĩ đến &lt;b&gt;&lt;i&gt;“đại cục”,&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; tức quyền lợi chung, để từ đó đánh lạc hướng đấu tranh và ngăn cản những đòi hỏi chính đáng của VN, đồng thời đe doạ VN không được chọn đồng minh thích hợp để có thể bảo vệ hữu hiệu quyền lợi đất nước. Nội hàm &lt;i&gt;“đại cục”&lt;/i&gt; mà Bắc kinh muốn nói tới chính là hai nước cùng theo chế độ Cộng sản. &lt;b&gt;Bắc kinh tìm cách thuyết phục và răn đe Hà nội là, hãy để họ “mượn” biển Đông để mở đường tiến xuống phía Nam và Hà nội sẽ được “trả lãi”!&lt;/b&gt; Nhưng thực ra đây chỉ là bề ngoài, vì từ lâu các chủ trương và chính sách của Bắc kinh chỉ nhắm mục đích duy nhất là quyền lợi quốc gia ích kỉ và cực đoan để thực hiện giấc mộng sớm trở thành siêu cường tân đế quốc trong Thế kỉ 21. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Cho nên ngôn ngữ đường mật của nhóm cầm đầu Bắc kinh hiện nay cũng giống như cách du thuyết của nhiều triều đại phong kiến Trung quốc trước đây. Dưới đời nhà Nguyên, chính Thoát Hoan năm 1283 đem 50 vạn quân sang đánh VN, nhưng lại giả vờ mượn đường qua VN để chiếm Chiêm thành. Nhưng khi ấy vua Trần Nhân Tông thông minh đã thấy ý đồ đen tối này nên dứt khoát từ chối và quyết dựa vào dân đánh thắng đoàn quân xâm lược. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Nhưng cho tới nay những người đứng đầu CSVN vẫn chưa dám có thái độ dứt khoát rõ ràng với Bắc kinh. Ngay cả chuyến thăm Trung quốc của Nguyễn Phú Trọng vào tháng 10 và chuyến đi Hà nội của Tập Cận Bình tháng 12. 2011 ngôn ngữ &lt;i&gt;“đại cục”&lt;/i&gt; vẫn được Bắc kinh thuyết giảng và đe doạ! Chính vì thế, Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh đã ra tuyên bố bốn không, trong đó không muốn quốc tế hoá biển Đông mà chỉ giải quyết song phương với Trung quốc. Còn Thứ trưởng Quốc phòng Nguyễn Chí Vịnh đã cúi đầu tại Bắc kinh nhận chỉ thị cấm nhân dân VN, đi đầu là thanh niên và Trí thức, biểu tình chống các hành động xâm lấn ngang ngược của Trung quốc. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Trong khi ấy, những người có quyền lực ở Hà nội lại không đứng về phía nhân dân, mà lại đang chống lại nhân dân. Nhiều phụ nữ, thanh niên, trí thức yêu nước và cả những đảng viên tiến bộ biết tự trọng đứng lên tố cáo các hành động xâm lấn ngang ngược của Bắc kinh đều bị đàn áp, thậm chí còn bị giam cầm! &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Dưới đây là bản lược dịch hai bài của hai chuyên gia Mĩ và Trung quốc liên quan tới viễn tượng cuộc tranh chấp biển Đông trên tờ Süddeutsche Zeitung ngày 5.2.2012. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://www.sueddeutsche.de/thema/M%C3%BCnchner_Sicherheitskonferenz"&gt;http://www.sueddeutsche.de/thema/M%C3%BCnchner_Sicherheitskonferenz&lt;/a&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://www.americanacademy.de/sites/default/files/upload/MSC%202012.pdf"&gt;http://www.americanacademy.de/sites/default/files/upload/MSC%202012.pdf&lt;/a&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Ghi chú: Các phần trong [….] là bổ túc của người dịch&lt;/b&gt;&lt;b&gt;.&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;/b&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;________________________________ &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Trở về lại sân sau&lt;/b&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Mĩ có liên hệ lâu đời với châu Á. Nay Trung quốc (TQ) đang trỗi dậy, cho nên Mĩ tăng cường hoạt động ở đây và được nhiều nước trong khu vực hưởng ứng.&lt;/b&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;David Shambaugh&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Nhiều bài bình luận trong thời gian gần đây đã chú tâm tới chiến lược của Mĩ ở Á châu, đặc biệt sau khi TT Obama đã thăm khu vực này vào tháng 11.2011 và công bố chiến lược quân sự mới và lâu dài [ở Á châu]&lt;b&gt;. &lt;/b&gt;Đáng chú ý là,&lt;b&gt; &lt;/b&gt;TQ đã không yên tâm và phản ứng lo ngại rằng, sự chiếu cố mới của Mĩ tới Á châu có thể nhằm mục tiêu ngăn cản sự trỗi dậy của TQ. Cùng lúc đó có một số đồng minh ở Âu châu trong Nato [Khối phòng thủ Bắc đại Tây dương] lo lắng cho rằng, sự chọn lựa ưu tiên mới của Mĩ là trên lưng của họ. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Đúng là Hoa kì đang tập trung ngoại giao, thương mại và an ninh ở Á châu và đang gia tăng phương tiện vào mục tiêu này. Chính phủ Obama là chính phủ đầu tiên đã xếp Á châu vào ưu tiên hàng đầu trong chính sách ngoại giao và an ninh toàn cầu [của Mĩ]. Đây là điều mới đối với Mĩ, vì từ trước tới nay Mĩ chỉ đặt trọng tâm lớn nhất vào quan hệ liên Đại tây dương [ý nói giữa Mĩ và Tây Âu] và Trung đông. Cũng đúng nữa là, chiến lược mới [ở Á châu] là cách trả lời cho việc tối tân hoá quân sự của TQ cũng như cách &lt;i&gt;“ngoại giao kẻ cả”&lt;/i&gt; của Bắc kinh. Nhiều đồng minh của Mĩ và nhiều nước khác đang lo ngại về những yêu sách lãnh thổ rất vô lý của TQ ở biển phía Đông và biển Nam TQ [biển Đông] cũng như việc tăng cường tuần tra trên biển của TQ. Cho nên các quốc gia này chào đón các cố gắng của Wahington và cũng đòi hỏi một chính sách như vậy để quân bình chống lại thái độ tự cao của Bắc kinh. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Nhưng một sự thực là, chúng ta [Mĩ] đang chỉ chuyển dịch một phần chứ không toàn diện. Mĩ đã can dự sâu vào Á châu từ lâu –từ nhiều thập kỉ qua, hay đúng ra là từ nhiều thế kỉ. Ít nhất là từ thế kỉ 19 Mĩ đã là một cường quốc Thái bình dương và do yếu tố địa lí, chủng tộc và thương mại nên Hoa kì vẫn là quốc gia châu Á-Thái bình dương. Điều này được minh chứng qua ba lãnh vực chính về vai trò của Mĩ trong khu vực là kinh tế, ngoại giao và an ninh. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Từ lâu Á châu đã trở thành đối tác kinh tế quan trọng nhất của Mĩ. Từ 1977 Á châu đã vượt qua Âu châu để trở thành bạn hàng thương mại quan trọng nhất của Mĩ. Hiện nay Mĩ đang giao thương với Á châu nhiều hơn gấp hai lần với Âu châu. TQ và Nhật là đối tác thương mại thứ hai và ba của Mĩ. Á châu cũng là thị trường xuất cảng lớn nhất của Mĩ, 10 trong số 20 nước tiêu thụ hàng Mĩ lớn nhất cũng nằm ở đây. Khoảng 1/3 ngoại thương của Mĩ là với Á châu. Năm 2010 tổng số xuất cảng của Mĩ trong khu vực Thái bình dương lên tới 320 tỉ USD. Riêng mức xuất cảng của TQ vào Mĩ trong 10 năm qua đã gia tăng 468%. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Mặt trái của việc này dĩ nhiên là việc thâm thủng mậu dịch rất lớn của Mĩ với khu vực –nhất là với TQ (273 tỉ USD trong năm 2010). Nhưng các quan hệ kinh tế và thương mại của Mĩ trong khu vực châu Á –Thái bình dương vẫn tiếp diễn sâu hơn. Các hiệp định tự do thương mại song phương và viễn tượng của Hiệp định đối tác xuyên Thái bình dương (TPP) sẽ ràng buộc Mĩ chặt chẽ hơn với các đối tác kinh tế trong khu vực. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Về vấn đề ngoại giao, như đã nói, chính phủ Obama đã đặt Á châu là ưu tiên hàng đầu trong chính sách đối ngoại. Từ khi cầm quyền chính phủ này đã tìm cách cải thiện liên hệ song phương với hầu hết các nước trong khu vực. Đại diện cấp cao của chính phủ Mĩ đã đi thăm nhiều nước mà từ lâu Mĩ đã sao nhãng, như Tân tây lan, Nam dương và Phi luật tân, trong đó kể cả Myanmar (Birma). Tại đây chính phủ Obama đã chuyển từ chính sách cô lập sang tiếp cận. Các cường quốc khu vực như Ấn độ và TQ cũng được chú ý ngoại giao nhiều hơn của Mĩ. Không có nước nào được chính phủ và xã hội Mĩ quan tâm như Cộng hoà Nhân dân TQ. Điều này phản ánh là Mĩ và TQ mỗi năm có trên 60 cuộc đối thoại chính thức. Quan hệ toàn diện và sâu sắc cũng diễn ra ưu tiên với Ấn độ. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Chúng ta cũng còn thấy, Mĩ tăng cường liên hệ ngoại giao đa phương trong khu vực. Qua việc kí kết và tham gia các hiệp định thân hữu và hợp tác với Asean, nên nay Mĩ trở thành thành viên toàn vẹn trong các Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á của Asean. Các liên hệ cấp chính phủ và các cấp không chính thức của Washington với khu vực cũng gia tăng. Từ khi cầm quyền, TT Obama tới thăm khu vực này ít nhất mỗi năm một lần. Trong đó bao gồm chuyến tham dự Hội nghị Thượng đỉnh Đông Á lần đầu tiên của một TT Mĩ, cũng như cuôc gặp các thủ lãnh Asean, việc tổ chức Hội nghị Thượng đỉnh Apec lần thứ 17 và các cuộc thăm cấp nhà nước tại Nhật, Nam Hàn, TQ, Úc, Nam dương, Singapor và Ấn độ. Bà ngoại trưởng H. Clinton đã chọn Á châu là nơi đi thăm nước ngoài đầu tiên cũng có nhiều ý nghĩa. Và từ 3 năm qua bà đã đi thăm cả chục lần các nước trong khu vực. Bà cũng tham dự hàng năm các Hội nghị Diễn đàn Khu vực-Asean. Các toà đại sứ Mĩ và các hoạt động ngoại giao trong khu vực cũng được tăng cường. Liên hệ tới việc đưa quân đội tới những nơi gần trung tâm nóng, Ngoại trưởng Clinton đã nói, sự gia tăng ngoại giao mới này bao gồm 6 yếu tố: &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;. Mở rộng bang giao song phương &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;. Đi sâu hơn trong hoạt động với các nước đang trội lên, kể cả TQ &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;. Gia tăng hợp tác trong các tổ chức khu vực và đa phương &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;. Tăng cường thương mại và đầu tư &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;. Xây dựng sự hiện diện quân sự rộng rãi &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;. Thúc đẩy dân chủ và nhân quyền &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Lãnh vực an ninh là yếu tố then chốt thứ ba của việc Mĩ tham gia. Gìn giữ an ninh và ổn định ở khu vực là cơ sở nền tảng cho việc bảo vệ quyền lợi toàn diện của Mĩ tại khu vực trong kinh tế, văn hoá và chính trị. Đúng như Joseph Nye đã nhận xét thông minh: Sự đóng góp của Mĩ cho lợi ích chung về an ninh khu vực là &lt;i&gt;“không khí”,&lt;/i&gt; nó giúp khu vực thở và phồn vinh. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Để thích ứng với những thách đố của khu vực và nắm bắt được một chuỗi các nhiệm vụ an ninh phức tạp cả quân sự lẫn phi quân sự đòi hỏi phải có phương tiện và cố gắng lớn. Mặc dầu ngân sách quốc phòng của Mĩ sẽ giảm đi trong các năm tới, nhưng chính phủ Washington đã cho biết, ngân sách dành cho khu vực châu Á-Thái bình dương sẽ không bị cắt giảm. Chính TT Obama đã nói rõ việc này trước Quốc hội Úc tháng 11 vừa qua. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Giữa khi đa số các nước trong khu vực chào đón việc mới hình thành một chính sách đối ngoại và chiến lược an ninh của Mĩ ở Á châu thì TQ tỏ vẻ nghi ngại và Bắc Hàn lẽ dĩ nhiên chống đối. Lào, Kampuchia, Myanmar và Bagladesch tỏ vẻ không quan tâm. Các nước khác ở Á châu bằng những cách diễn tả khác nhau đều tỏ vẻ đồng ý. Các nước nhỏ hơn cũng có thể hưởng lợi trong quyết định ưu tiên mới của Mĩ. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Sự quan ngại của Bắc Hàn phản ánh sự bất an của chính nước này. Bình nhưỡng vẫn được để ngỏ việc bình thường hoá quan hệ với Mĩ và các nước trong khu vực, khi nào nó từ bỏ kế hoạch võ khí nguyên tử. Bắc Kinh không nên lo sợ sự điều chỉnh mới của Washington. Bắc Kinh nên chấp nhận sự mong muốn rộng rãi của khu vực muốn có sự hiện diện mạnh mẽ của Mĩ. Vì điều này xuất phát một phần chính từ sự quan ngại đối với TQ. TQ –chứ không phải Mĩ- phải thay đổi thái độ đối với khu vực bằng cách hướng tới hợp tác nhiều hơn. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;David Shambaugh là Giáo sư về Bang giao Quốc tế &lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;và Giám đốc Chương trình chính trị của TQ tại Đại hoc George Washington&lt;/b&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;_________________________&lt;/b&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Cổng mở ra thế giới của Trung Quốc&lt;/b&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;TQ vươn lên vì các trung tâm kinh tế ở ven biển mọc lên. Thái bình dương đột nhiên trở thành quan trọng về chiến lược. TQ chuyển từ một cường quốc đại lục thành cường quốc đại dương. Trong cuộc tranh chấp chung quan Nam hải [biển Đông] sẽ quyết định liệu TQ và Mĩ có tìm được quân bình chính trị để bảo đảm hoà bình và ổn định trong khu vực.&lt;/b&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Wang Yiwei&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Cho tới khi mở cửa kinh tế trước đây 30 năm TQ là một nước nông nghiệp. Các vùng cạnh biển trở thành động lực làm tăng trưởng và thay đổi cho một nền kinh tế hướng tới xuất khẩu. Trong toàn cảnh địa lí lịch sử này Thái bình dương đột nhiện trở thành cái cổng trước mới của TQ ra thế giới. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;TQ từ một nước lục địa truyền thống trở thành một thành viên mới trong khu vực Thái bình dương. Mặc dầu các chuyến đi khám phá lớn của nhà hàng hải Zheng He (Trịnh Hòa) vào thế kỉ 15 ở Tây Thái bình dương và Ấn độ dương, nhưng TQ không tạo được chuyển biến từ một cường quốc lục địa sang cường quốc đại dương. Khi đó Zheng He đã không thể thuyết phục những người đồng hương: &lt;i&gt;“Nếu TQ muốn vươn lên thì không được thờ ơ với biển. Sự giầu có xuất xứ từ biển, cũng như sự hiểm nguy. Nếu các nước khác kiểm soát biển thì TQ sẽ rơi vào hiểm nguy.” &lt;/i&gt;Nhưng lời di chúc của Zhen He đã làm TQ hôm nay can đảm bắt đầu con đường trường kì đi vào thế giới. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Trong các năm qua một trật tự thương mại lấy TQ làm trung tâm đã thành hình ở khu vực châu Á-Thái bình dương, nhất là từ năm 2010 phương thức 10+1 bắt đầu có hiệu lực (Hiệp ước Tự do Thương mại giữa TQ và 10 nước Asean). Từ đó Mĩ tìm cách xuyên qua chiến lược mới về Á châu đẩy lùi ảnh hưởng của TQ. Mĩ muốn trở lại trật tự truyền thống đã có từ cuối Thế chiến Thứ 20 ở Thái bình dương: lấy Mĩ làm trung tâm. Hậu quả là: Tranh chấp ở Nam hải [biển Đông] gây hệ luỵ tới bang giao Trung-Mĩ. Cho tới nay mới chỉ thấy phần nổi của tảng băng, nhưng cuộc tranh cãi cũng đã trở thành trung tâm khủng hoảng thứ ba trong vùng Thái bình dương, bên cạnh các căng thẳng về Đài loan và bán đảo Triều tiên. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Lịch sử đã chỉ cho chúng ta biết, bang giao Trung-Mĩ là chìa khoá cho hoà bình ở Á châu-Thái bình dương. Việc này đòi hỏi điều kiện tín nhiệm lẫn nhau, nhưng việc này hiện chưa xuất hiện. Vì thế vấn đề hàng đầu là, siêu cường hiện nay và siêu cường tương lai [ý nói Mĩ và TQ] cần xuyên qua đối thoại để tạo sự tín cậy lẫn nhau hay cả đến đồng thuận chiến lược. Trong thời gian qua Apec (Asia-Pacific Economic Coorperation được thành lập năm 1989), CSCAP (Council of Security Coorperation in Asia Pacific được thành lập 1993), ARF (Asean Regional Forum được thành lập 1994) và các tổ chức khác đã đóng vai trò quan trọng trong việc xây dựng tín nhiệm giữa Mĩ và TQ. Tuy nhiên việc đối thoại song phương, trực tiếp về chiến lược giữa TQ và Mĩ để tìm cách giải quyết tất cả các vấn đề -trong đó kể cả vấn đề Nam hải [biển Đông ] thật cần thiết hơn lúc nào hết. Trong chiều hướng này, một khuôn khổ 10+2 (Asean+ TQ + Mĩ) hay phương hướng mở rộng Tổ chức Hợp tác Thượng hải (Shanghai Coorperation Organisation –SCO) cũng có thể giúp ích. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Vì TQ có nhiều khả năng trở thành cường quốc thế giới, cho nên Nam hải [biển Đông] về dài hạn có thể là ngòi nổ cho xung đột và tranh chấp địa lí chính trị giữa Mĩ và TQ. Nhưng khi còn là cường quốc khu vực, TQ cũng từng trải qua tranh chấp và cạnh tranh với Mĩ từ hơn nửa thế kỉ qua (nhất là vấn đề Đài loan). Để tránh rơi vào tương tự như trường hợp Đài loan, cuộc tranh chấp về Nam hải [biển Đông] cần phải sớm giải quyết. Trong đó điều cần thiết là phải tìm ra sự cân bằng giữa vị thế của TQ có nhu cầu là một nước mới nổi và luật hàng hải quốc tế; trong đó xác định quyền lợi của cộng đồng quốc tế, đặc biệt có lợi cho Mĩ. Chúng ta cần đạt tới một giải pháp lâu dài cho quan hệ Trung-Mĩ. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Nếu Mĩ bảo vệ cho tự do hàng hải trong khu vực thì trước hết là phục vụ cho chính quyền lợi của Mĩ. Như vậy TQ nên từ bỏ chiến lược không rõ ràng và thay vào đó nên xác định rõ quyền lợi và đòi hỏi của mình và bảo vệ nó. Để giải quyết cuộc tranh chấp thì các yếu tố lịch sử đối với Nam hải [biển Đông] cần được lưu ý đầy đủ và một sự cân bằng giữa lịch sử và thực tế là cần thiết. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Để giải quyết vấn nạn cho eo biển Malakka (một phần quan trọng nhiên liệu nhập khẩu của TQ được chuyển bằng đường biển Malakka) TQ sẽ xây dựng một lực lượng hàng hải thích hợp để tăng cường an ninh trên đường biển chiến lược này. Như vậy Mĩ chắc chắn sẽ coi việc tăng cường hạm đội [của TQ] là một thách đố về sự thống trị của Mĩ trong khu vực châu Á-Thái bình dương. Đúng vậy, với việc gia tăng sức mạnh hàng hải như thế thì TQ sẽ từ một cường quốc khu vực trở thành một cường quốc thế giới. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Mĩ và TQ từ nhiều năm qua đã tạo được cân bằng quyền lực trong vấn đề Đài loan, việc này cũng đang diễn ra trong cuộc tranh chấp tìm một quân bình liên quan tới vấn đề Nam hải [biển Đông]. Chuyên gia Mĩ về TQ Harry Harding đã từng nói, Mĩ không nên coi TQ là đồng minh hoặc đối thủ, nhưng nên coi TQ là &lt;i&gt;“một đối trọng độc lập trong một quân bình quyền lực phức tạp.”&lt;/i&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Trong tương lai, vào các thời điểm khác nhau và trong các vấn đề khác nhau TQ sẽ có những quyền lợi, trong đó có thể tương đồng với Mĩ nhưng cũng có thể đối lập với Mĩ. Cách giải quyết quyền lợi như thế nào sẽ ảnh hưởng lớn tới sự ổn định chiến lược trên thế giới kể từ giữa Thế kỉ 21. Vì thế, cuộc tranh chấp về Nam hải [biển Đông] sẽ là một thử thách cho việc phát triển chiến lược giữa Mĩ và TQ. TQ đã đưa ra những dấu hiệu rõ ràng về cách giải quyết trong việc này : Với việc kí kết &lt;i&gt;“Tuyên bố về ứng xử của các bên về Nam hải [biển Đông]” &lt;/i&gt;giữa TQ và Asean vào tháng 11.2002, TQ đã đặt vấn đề Đài loan trở nên ít ưu tiên hơn. [Tuy nhiên, trong một hội nghị giữa Asean và TQ mới đây Bắc kinh đã vẫn từ chối thảo luận cách thức thực hiện thoả thuận năm 2002 vào thực tế như thế nào!] &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Nhìn lại chúng ta có thể khẳng định rằng, vần đề Đài loan mới chỉ tạm lắng dịu từ khi TQ đạt ngang ngửa với Mĩ trong khả năng võ khí nguyên tử chiến lược. Từ một tranh chấp quân sự trước đây nay trở thành tranh chấp chính trị. Cuộc tranh chấp tiềm tàng đã trong vòng kiểm soát nhờ một số thoả thuận căn bản đã đạt được. Tương tự như vậy, cuộc tranh chấp ở Nam hải [biển Đông] sẽ chỉ được chuyển thành vấn đề chính trị, nếu tạo được sự quân bình quyền lực giữa TQ và Mĩ ở khu vực châu Á-Thái bình dương và có thể cả trên bình diện thế giới. Cho tới khi đó cuộc tranh chấp ở Nam hải [biển Đông] vẫn là một trung tâm nóng. Ở một mặt khác, các khó khăn trong vấn đề này có thể làm tăng cường thay vì phá huỷ quan hệ Trung-Mĩ. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Đằng sau vấn đề Nam hải [biển Đông], Trung quốc theo đuổi 4 quyền lợi chiến lược căn bản trong khu vực Thái bình dương: &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;1. Khu vực này là tập hợp điểm chiến lược của TQ để từ một nước lục địa tiến lên một nước đại dương, từ một văn minh lục địa tiến sang văn minh đại dương. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;2. Khu vực này giúp chuyển đổi chính sách đối ngoại của TQ từ tập trung vào các nước lân bang sang mở rộng tham gia với tất cả các cường quốc. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;3. Khu vực này trở thành một diễn đàn của TQ để nó cải thiện ngoại giao đa phương. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;4. Khu vực này sẽ giúp TQ thiết lập nhận thức về Á châu và thế giới.&lt;i&gt;&lt;/i&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Với việc thay đổi bộ diện của TQ từ&lt;i&gt; “TQ truyền thống” sang “TQ tân thời”&lt;/i&gt; rồi tới &lt;i&gt;“TQ toàn cầu”, &lt;/i&gt;Cuộc tranh chấp&lt;i&gt; &lt;/i&gt;Thái bình dương&lt;i&gt; &lt;/i&gt;giữ 3 khả năng ảnh hưởng tới chính sách đối ngoại của TQ: &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;1. Lịch sử sống động và sự ý thức thay đổi thường xuyên. Tính chính đáng của chính sách đối ngoại của TQ cần được hướng về tương lai, không hướng vào dĩ vãng. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;2. Vấn đề an ninh rất quan trọng, nhưng các tranh chấp và tranh đua đóng một vai trò thứ yếu. Vì một cơ chế an ninh tập thể ở khu vực Thái bình dương khó thành lập được, cho nên TQ theo đuổi chính sách an ninh hỗ tương và qua đó tìm cách bảo đảm hoà bình và an ninh cho tất cả các nước đối tác. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;3. Hỗ tương liên đới và các giao ước tự do thương mại thay thế cho ổn định và an ninh là quan tâm hàng đầu của chính sách đối ngoại của TQ nói chung và đặc biệt trong chính sách Thái bình dương. Nhưng trật tự hàng hải và chủ trương lập đối tác xuyên Thái bình dương của Mĩ là một thách đố đối với tâm lí an ninh của TQ và nó thúc đẩy TQ theo đuổi một chiến lược đối lại. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Wang Yiwei là Giám đốc Viện các Vấn đề &lt;/b&gt;&lt;b&gt;Quan hệ Quốc tế tại Đại học Tongji, Thượng hải&lt;/b&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Mục Thời sự Tạp chí Dân chủ &amp;amp; Phát triển điện tử:&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://www.dcpt.org/"&gt;www.dcpt.org&lt;/a&gt; hay &lt;a href="http://www.dcvapt.net/"&gt;www.dcvapt.net&lt;/a&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Hiệp Hội Dân Chủ và Phát Triển Việt Nam&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8609044181031884118-2428066809649131099?l=thongreo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://thongreo.blogspot.com/2012/02/tranh-chap-bien-ong-qua-nhan-inh-cua.html</link><author>noreply@blogger.com (Thông Reo)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118.post-5744890649569447719</guid><pubDate>Wed, 08 Feb 2012 11:40:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-08T03:40:24.767-08:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Sức khỏe</category><title>Nẻo Hồi Xuân Bằng Ăn Uống</title><description>Bác Sĩ NGUYỄN LÂN ĐÍNH   &lt;br /&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;1. Đu đủ &lt;/b&gt;Là loại quả có ít calo nhưng nhiều carotenoids sản sinh ra vitamin A giúp da chống lại sự ôxy hóa. Mỗi ngày bạn chỉ cần ăn khoảng 100-300 gam đu đủ là vừa. &lt;/p&gt;  &lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;2. Cá: &lt;/b&gt;không chỉ là nguồn thực phẩm giàu acid béo omega-3, cá còn là nguồn giàu chất glutamin giúp tăng cường hệ miễn dịch. Cá sống trong môi trường tự nhiên cung cấp lượng omega-3 nhiều hơn cá nuôi 30 lần. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;3. Đậu nành: &lt;/b&gt;Chất isoflavones trong đậu nành giúp cân bằng lượng estrogen tự nhiên trong cơ thể, lập lại sự cân bằng khi lượng hormon này giảm do tuổi tác. Vì thế, phụ nữ tuổi mãn kinh ăn đậu nành có thể tìm lại cảm giác thoải mái sung sức của thời thanh xuân. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;4. Cam: &lt;/b&gt;Vitamin C trong cam giúp bảo vệ da khỏi sự tấn công của tia cực tím. Nó còn giúp ngăn ngừa nếp nhăn bằng cách sản sinh dellaeen. Để tăng hiệu quả, bạn hãy ăn một quả cam mỗi ngày thay vì uống nước cam. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;5. Chất sụn: &lt;/b&gt;Chất tạo sụn có nhiều trong sụn động vật như: đầu cá hồi, vây cá, da gà... giúp da giữ được độ mịn màng, mềm mại, làm giảm hoặc biến mất các nếp nhăn khiến khuôn mặt tươi trẻ. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;6. Sữa: &lt;/b&gt;Đây là sản phẩm rất giàu canxi, giàu đạm quý (đầy đủ các axit amin thiết yếu với tỷ lệ cân đối) và chứa nhiều vitamin cần thiết cho cơ thể như A, D, vitamin nhóm B nên đây là thực phẩm bổ dưỡng cần thiết cho tất cả mọi người, kể cả người cao tuổi. Để phòng tránh loãng xương, người cao tuổi nên uống sữa thường xuyên mỗi ngày 1-2 ly. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;7. Sôcôla: &lt;/b&gt;Đây là một nguồn thực phẩm chứa nhiều axit amin (một thành phần của hầu hết các protein) rất quan trọng trong việc tăng khả năng miễn dịch của cơ thể. Bên cạnh đó, nó cũng có vai trò quan trọng trong việc kiểm soát cân nặng và có ích cho gan. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;8. Giá đỗ: &lt;/b&gt;Giá đỗ không chỉ hữu ích trong việc “yêu”. Ăn nhiều giá còn bảo vệ được tế bào của cơ thể, chống lão hóa, kéo dài tuổi thọ. Ăn giá đỗ xanh hằng ngày có khả năng làm da mặt bớt khô, ngăn ngừa nếp nhăn. Vitamin E trong giá có tác dụng hấp thụ tia tử ngoại, tẩy sạch các chấm đen trên da mặt. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;9. Hạt hướng dương: &lt;/b&gt;Đây là “nữ hoàng” dành cho sắc đẹp. Vitamin E tự nhiên trong hạt hướng dương chống lại sự ôxy hóa, sự lão hóa cực kỳ hiệu quả. Các axit béo quan trọng trong hạt hướng dương sản sinh ra lượng dầu tự nhiên giúp da không bị mất nước và luôn mềm mại, đồng thời làm giảm sự phát sinh của mụn đầu đen. Bạn có thể dùng dầu hướng dương để ăn. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;10. Nước trắng: &lt;/b&gt;Mỗi sáng khi thức dậy bạn hãy uống một cốc nước. Một ngày, bạn nên uống tối thiểu khoảng 1,5-2 lít nước. Bởi lẽ, nước là yếu tố quan trọng để tạo nên một làn da mềm mại. Cơ thể thiếu nước thì da sẽ mất đi độ đàn hồi và xuất hiện những vết rạn chân chim và nếp nhăn. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;11. Nước nho: &lt;/b&gt;Có tác dụng duy trì dự đàn hồi và dẻo dai của da, do trong nước nho chứa chất chống ôxy hóa polyphenol. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;12. Nước trà xanh: &lt;/b&gt;Chứa nhiều thành phần chống ôxy hóa và flavon, giúp bảo vệ da khỏi tác hại của tia UV và các chất bức xạ tự nhiên trong bầu khí quyển, ngăn ngừa sự hình thành nếp nhăn và loại bỏ nám, tàn nhang. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;13. Nước cà rốt: &lt;/b&gt;Cà rốt là loại thực phẩm giàu beta carotene giúp tái tạo tế bào da, ngăn ngừa tác hại của tia tử ngoại. Nước cà rốt cũng rất giàu vitamin nhóm B, kali, calci và khoáng chất. Để tăng khả năng hấp thụ tối đa các vi chất có trong cà rốt, bạn nên ăn thực phẩm giàu chất béo trước khi uống cà rốt. Tuy nhiên, bạn cũng không nên uống quá 500 ml mỗi ngày. Việc dư thừa beta carotene sẽ gây quá tải cho da và gan, biểu hiện da có màu vàng.(Theo &lt;i&gt;Sống Khỏe) &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8609044181031884118-5744890649569447719?l=thongreo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://thongreo.blogspot.com/2012/02/neo-hoi-xuan-bang-uong.html</link><author>noreply@blogger.com (Thông Reo)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118.post-880381453251441181</guid><pubDate>Sun, 05 Feb 2012 20:28:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-05T12:28:37.832-08:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Huy Văn</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Thơ Văn</category><title>TÌNH CỜ</title><description>&lt;p&gt;Huy Văn&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Ta: lính chiến vừa xa rừng, về phố&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Phố ấm hương xuân, nắng ấm tình người&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Chân bước loanh quanh, lòng như pháo nổ&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Tạm quên nhọc nhằn, vui đón Xuân tươi.&lt;/p&gt;  &lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;    &lt;p&gt;&amp;#160;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Lòng bỗng rộn ràng nhìn Em nhẹ bước&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Áo trắng vờn bay trong nắng cuối ngày&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Làm bóng theo hình, phố chiều xuôi ngược&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Thương sao tóc mềm ôm xỏa bờ vai!&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&amp;#160;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Bước ngắn, bước dài giữa lòng phố thị&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Em trước, Ta sau, dạo những đường hoa&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Đà Nẵng, Xuân, Em: một trời hạnh phúc!&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Man mác hồn ta: Lính trẻ xa nhà.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&amp;#160;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Em như hoa nở mùa hạnh ngộ&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Ta phong trần ngay chốn hậu phương&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Chỉ tình cờ thấy Em trên phố&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Nhịp giày Saut đã lạc trên đường!&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&amp;#160;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Khi lâm trận run ...mà không sợ!&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Lúc này sao...chẳng dám ngỏ lời&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Mà thôi! Hoa lòng vừa chớm nở&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Có Em, đời đẹp quá...Xuân ơi!&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&amp;#160;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;HUY VĂN&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;( Đà Nẵng, Xuân Gíap Dần 1974 )&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8609044181031884118-880381453251441181?l=thongreo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://thongreo.blogspot.com/2012/02/tinh-co.html</link><author>noreply@blogger.com (Thông Reo)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118.post-5439822337470361151</guid><pubDate>Sun, 05 Feb 2012 16:06:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-05T08:06:51.738-08:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Kinh tế</category><title>Gọng kềm của Bắc Kinh về đất hiếm sắp bị phá vỡ ?</title><description>&lt;h3&gt;&amp;#160;&lt;/h3&gt;  &lt;p&gt;&lt;img title="" alt="" src="http://www.viet.rfi.fr/sites/viet.filesrfi/imagecache/rfi_43_large/sites/images.rfi.fr/files/aef_image/lynas_bis.jpg" width="344" height="257" /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;h4&gt;   &lt;p&gt;&lt;a href="http://www.viet.rfi.fr/auteur/trong-nghia"&gt;Trọng Nghĩa&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p&gt;Phải chăng tình trạng gần như độc quyền của Trung Quốc về đất hiếm sắp không còn nữa ? Câu hỏi này đang được giới quan sát đặt ra sau khi một tập đoàn Úc vừa được chính quyền Kuala Lumpur cấp phép cho mở một nhà máy sản xuất đất hiếm tại Malaysia, bất chấp phản đối của giới bảo vệ môi trường.&lt;/p&gt; &lt;/h4&gt;  &lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;  &lt;h4&gt;&lt;/h4&gt;  &lt;p&gt;Hôm thứ Tư 01/02/2012 vừa qua, tập đoàn quặng mở Úc Lynas đã được giấy phép để bắt đầu xử lý đất hiếm nhập khẩu từ Úc tại nhà máy của họ – mà công việc xây dựng gần như đã hoàn thành – mang tên Nhà máy Vật liệu Tiên tiến Lynas (LAMP) đặt tại bang Pahang, miền đông Malaysia.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Theo các nhà phân tích được hãng tin Pháp AFP hôm nay trích dẫn, nhà máy này sẽ đi đầu trong việc thúc đẩy nguồn cung cấp đất hiếm trên thế giới tăng vọt. Hệ quả tất yếu sẽ là phá vỡ thế độc quyền mặc nhiên hiện nay của Trung Quốc đối với những nguyên liệu tối quan trọng cho các ngành công nghệ hiện đại, từ máy nghe nhạc &lt;a href="http://www.amazon.de/s/ref=nb_sb_noss?__mk_de_DE=%C5M%C5Z%D5%D1&amp;amp;url=search-alias%3Daps&amp;amp;field-keywords=ipod"&gt;iPod&lt;/a&gt; cho đến tên lửa.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Chính nhờ thế độc quyền đó mà trong thời gian qua, Bắc Kinh đã làm mưa làm gió trên thị trường đất hiếm, dễ dàng hạ thấp mức cung để đẩy giá đất hiếm lên cao, hay dùng đất hiếm để gây sức ép trên những nước dám đối đầu với họ như Nhật Bản cách nay không lâu.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Thật vậy, sau khi đi vào hoạt động từ nay đến giữa năm, thoạt đầu nhà máy của tập đoàn Úc tại Malaysia có khả năng sản xuất khoảng 11.000 tấn đất hiếm mỗi năm, tương đương với 1/3 nhu cầu của cả thế giới, không tính Trung Quốc. Sau đó, khi vận hành một cách toàn diện, công suất thường niên của nhà máy này sẽ được nhân đôi thành 22.000 tấn. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Theo ông Dudley Kingsnorth, một chuyên gia Úc về đất hiếm, sản lượng của nhà máy ở Malaysia, cộng thêm với xu thế hiện nay là ngày càng có thêm nhiều nước quan tâm đến việc sản xuất đất hiếm, trong lúc các nhà sản xuất hiện thời nỗ lực gia tăng sản lượng, vào năm 2016, sản lượng đất hiếm làm ra ở bên ngoài Trung Quốc có thể lên đến 60.000 tấn mỗi năm.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Kết quả, theo ông Kingsnorth, là thế giới sẽ lâm vào tình trạng dư thừa đất hiếm vào năm 2016, vì lẽ nhu cầu về loại vật liệu đó ở bên ngoài Trung Quốc chỉ khoảng 55.000 tấn mà thôi. Đối với chuyên gia này – xin trích : « &lt;em&gt;Một đà tăng lên gấp 10 lần về sản lượng đất hiếm trong vỏn vẹn 5 năm là một điều vô cùng lớn&lt;/em&gt; ».&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Theo ghi nhận của giới quan sát, nhà máy của tập đoàn Lynas tại Malaysia là cơ sở xử lý đất hiếm quy mô đầu tiên được xây dựng ngoài Trung Quốc từ một phần tư thế kỷ nay. Sở dĩ tình trạng này tồn tại, đó là vì việc sản xuất đất hiếm rất nguy hiểm đối với môi trường và sức khỏe con người, vì vậy đã khiến cho các nước dần dần lơ là hẳn việc tự làm ra loại nguyên liệu này, để cho Trung Quốc một mình gánh vác.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Với nguồn dự trữ rất dồi dào, lại sẵn sàng dẹp bỏ mọi phản ứng của công luận trước các nguy cơ phá hoại môi trường, trong thời gian qua, Trung Quốc đã mặc nhiên trở thành nước thống trị lĩnh vực khai thác đất hiếm và cung cấp nguyên liệu cho 95% nhu cầu của thế giới.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Thế nhưng, Trung Quốc gần đây như đã có những quyết định quá đáng, lợi dụng thế độc quyền của mình để áp đặt quotas xuất khẩu mặt hàng này, làm cho giá đất hiếm tăng vọt trên thị trường quốc tế.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Không chỉ thế, Bắc Kinh còn đề ra những hạn chế sản xuất khác nhằm thắt chặt quyền kiểm soát của họ trên các nguồn tài nguyên quý giá này, dùng đất hiếm làm võ khí chính trị và ngoại giao. Chính các điều này đã khiến các nước khác thức tỉnh và chuyển hướng tìm nguồn cung cấp khác.&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8609044181031884118-5439822337470361151?l=thongreo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://thongreo.blogspot.com/2012/02/gong-kem-cua-bac-kinh-ve-at-hiem-sap-bi.html</link><author>noreply@blogger.com (Thông Reo)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118.post-2277343040743336291</guid><pubDate>Sun, 05 Feb 2012 11:18:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-05T03:18:23.320-08:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Ký sự - Truyện</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Phiếm luận</category><title>Tàn nhẫn</title><description>&lt;p&gt;   &lt;br /&gt;Tác Giả: BS Ngọc &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Bài viết của một bác sĩ trong nước. Mời các bạn xem. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;img border="0" src="http://saigonecho.com/main/images/articles/2012_February/tannhan1.jpg" /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Tôi không có dịp đi nước ngoài nhiều, nên không biết ở ngoài người ta có hệ thống chăm sóc sức khỏe cho lãnh đạo hay không. Nhưng nhìn từ góc độ y đức tôi thấy chuyện dành ra một tài khoản và ban bệ chỉ để lo chuyện sức khỏe cho lãnh đạo thật là vô minh.&lt;/p&gt;  &lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;  &lt;p&gt;Thời còn làm trong bệnh viện nhà nước tôi chứng kiến nhiều cảnh đau lòng. Thường dân không có thuốc phải nằm chờ chết. Cán bộ cao cấp thì được lệnh mua thuốc ngoại, giá bao nhiêu cũng được duyệt. Thường dân nằm la liệt hành lang bệnh viện. Cán bộ nằm phòng có máy lạnh. Đó là thời 79-85. Nhưng thời nay cũng chẳng có gì khác. Cũng như giữa giàu và nghèo, khoảng cách giữa dân và quan càng ngày càng lớn. Quan thì giàu, dân thì nghèo.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Người ta nói một chuyện làm một chuyện khác. Nói xóa bỏ giai cấp, nhưng lại tạo nên một giai cấp ăn trên ngồi trước. Nói là đầy tờ nhân dân, nhưng trong thực tế là cha mẹ nhân dân. Ngôn ngữ dưới thời XHCNVN không còn ý nghĩa thật của nó nữa.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Sài Gòn có bệnh viện Thống Nhất dành cho lãnh đạo. Nhưng ít ai biết rằng bất cứ tỉnh nào cũng có một khu trong bệnh viện chỉ dành cho lãnh đạo. Phải bao nhiêu tuổi đảng mới được nằm ở các khu đặc trị đó. Tôi không có vinh dự điều trị cho các vị lãnh đạo vì tôi đoán lý lịch của mình không “sạch” mấy (do học y thời trước 75). Nhưng tôi được biết đồng nghiệp điều trị cho các lãnh đạo than trời lắm. Họ nói các vị lãnh đạo coi bác sĩ chẳng ra gì, đối xử với bác sĩ như là cấp trên và cấp dưới. Chán lắm. Bực tức lắm. Nhưng nhiệm vụ và y đức thì phải làm, chứ chẳng ai ham làm trong các khu đặc trị cho lãnh đạo cả.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Thật ra, mấy khu đặc trị là những khu nguy hiểm trong bệnh viện. Dù trang bị tốt hơn các khu khác, nhưng tử vong vẫn cao trong mấy khu đặc trị. Lý do đơn giản là bác sĩ chẳng dám quyết định gì cả. Cái gì cũng hỏi cấp trên. Có lẽ nhiều người không biết, nhưng có ca phải hỏi ý kiến … cấp ủy. Không có hệ thống y khoa nước nào quái đản như nước ta, bác sĩ xin ý kiến cấp ủy để điều trị! Có cụ bị để nằm cho đến chết vì chẳng ai dám quyết định, ai cũng sợ trách nhiệm.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Có lần tôi tham dự hội chẩn về một trường hợp và bị ám ảnh lâu dài về hệ thống y tế dưới thời XHCN. Ông cụ không phải là cán bộ cao cấp, nhưng là bố của một ông thứ trưởng, nên cũng được nằm khu dành cho lãnh đạo. Ông cụ bị cao huyết áp và tiểu đường, bệnh rất hay gặp. Người ta hội chẩn mãi, xin ý kiến mãi, thậm chí ông thứ trưởng bay vào Sài Gòn thăm bố. Chẳng ai dám làm gì! Ba tuần sau, ông cụ qua đời. Chính cái hệ thống phân biệt đối xử và giai cấp làm cho ông cụ chết.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Chính cái hệ thống đó đang giết người dân nữa. Đọc blog thấy có tin Thanh Hóa “đầu tư xây dựng trụ sở Ban Bảo vệ – Chăm sóc sức khỏe cán bộ tỉnh Thanh Hóa“. Có cái gì ghê tởm ở đây. Chúng ta biết rằng người dân Thanh Hóa đang đói. Gần 250.000 người đói. Vậy mà người ta thản nhiên xây tập trung tiền bạc vào việc chăm sóc sức khỏe cán bộ!    &lt;br /&gt;Thử nhìn qua hai hình dưới đây để thấy bản chất của chế độ:&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;img border="0" src="http://saigonecho.com/main/images/articles/2012_February/tannhan2.jpg" width="383" height="287" /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;img border="0" src="http://saigonecho.com/main/images/articles/2012_February/tannhan3.jpg" width="379" height="260" /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Đâu chỉ Thanh Hóa mới lo chăm sóc sức khỏe cán bộ. Trung ương cũng thế. Chẳng những huy động, mà còn huy động toàn hệ thống. Thử đọc bản tin Huy động sức mạnh của toàn hệ thống trong công tác bảo vệ, chăm sóc sức khỏe cán bộ thì biết người ta muốn gì. Đọc bản tin đó gần chục lần tôi vẫn không giải thích được tại sao người ta lại vô cảm, ngạo mạn, ngang nhiên, trắng trợn như thế.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;img border="0" src="http://saigonecho.com/main/images/articles/2012_February/tannhan4.jpg" /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Trong khi bệnh viện các cấp quá tải, trong khi hai ba bệnh nhân phải nằm chung giường, trong khi bệnh nhân nằm ghế bố la liệt ngoài hành lang, mà có một giai cấp ngang nhiên huy động toàn hệ thống để chăm sóc cho một nhúm cán bộ đảng viên. Họ xem bệnh viện, bác sĩ, y tá, chuyên gia như là tài sản của riêng họ, muốn làm gì thì làm. Không hiểu trong lịch sử nước nhà, đã có một giai cấp thống trị nào chẳng những bất tài mà còn tàn nhẫn với người dân như hiện nay. Tìm hoài trong cổ sử mà chưa thấy. Tạm thời có thể nói đảng viên là giai cấp tàn nhẫn nhất với người dân trong lịch sử Việt Nam?&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8609044181031884118-2277343040743336291?l=thongreo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://thongreo.blogspot.com/2012/02/tan-nhan.html</link><author>noreply@blogger.com (Thông Reo)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118.post-5626048289206571081</guid><pubDate>Sun, 05 Feb 2012 11:15:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-05T03:15:18.990-08:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Truyện ngắn</category><title>Bốn Ngón Tay</title><description>&lt;p&gt;   &lt;br /&gt;Tác Giả: Văn tuyển ,Net. (Theo bản dịch của L.T.P.A) &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Lúc mới sinh ra , George Campbell đã bị mù . &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;img style="display: inline; float: left" border="0" align="left" src="http://saigonecho.com/main/images/articles/2012_February/bantay1.jpg" width="252" height="189" /&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;img border="0" src="http://saigonecho.com/main/images/articles/2012_February/blind-boy1.jpg" width="172" height="193" /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Khi George lên 6 , một việc xảy ra làm em không tự giải thích được . Buổi chiều nọ , George đang chơi đùa cùng các bạn , một cậu bé khác đã ném trái banh về phía George . Chợt nhớ ra cậu bé la lên :&amp;quot; Coi chừng ! quả banh sắp văng trúng đấy&amp;quot;.&lt;/p&gt;  &lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;  &lt;p&gt;Quả banh đã đập trúng người George - và cuộc sống của George không như trước đây nữa . George không bị đau , nhưng cậu bé thật sự băn khoăn . Cậu quyết định hỏi mẹ :&amp;quot; Làm sao Bill biết điều gì sắp xảy ra cho con trước khi chính con nhận biết được điều đó ?&amp;quot;.    &lt;br /&gt;Mẹ George thở dài , bởi cái giây phút bà e ngại đã đến ! Đã đến cái thời khắc đầu tiên mà bà cần nói rõ cho con trai mình biết &amp;quot; Con bị mù!&amp;quot;. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Rất dịu dàng bà cầm bàn tay của con , vừa nắm từng ngón tay và đếm :&amp;quot; Một - hai - ba - bốn - năm . Các ngón tay này tựa như năm giác quan của con vậy .Ngón tay bé nhỏ này là nghe , ngón tay xinh xắn này là sờ chạm , ngón tay tí hon này là ngửi , còn ngón bé tí này là nếm ...&amp;quot;.    &lt;br /&gt;Ngần ngừ một lúc , bà tiếp: &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&amp;quot; ..Còn ngón tay tí xíu này là nhìn . Mỗi giác quan của con như mỗi ngón tay , chúng chuyên chở bức thông điệp lên bộ não con .&amp;quot;    &lt;br /&gt;Rồi bà gập ngón tay bà đặt tên &amp;quot; nhìn &amp;quot; , khép chặt nó vào lòng bàn tay của con ,bà nói :&amp;quot; Con ạ! con là một đứa trẻ khác với những đứa khác , vì con chỉ có bốn giác quan , như là chỉ có bốn ngón tay vậy : một - nghe , hai - sờ , ba - ngửi , bốn - nếm . Con không thể sử dụng giác quan nhìn . Bây giờ mẹ muốn chỉ cho con điều này . Hãy đứng lên con nhé &amp;quot;. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;George đứng lên . Bà mẹ nhặt trái banh lên bảo :&amp;quot; Bây giờ con hãy đặt bàn tay của con trong tư thế bắt trái banh&amp;quot;.    &lt;br /&gt;George mở lòng bàn tay và trong khoảnh khắc cậu cảm nhận được quả banh cứng chạm vào các ngón tay của mình . Cậu bấu chặt quả banh và giơ lên cao .     &lt;br /&gt;&amp;quot; Giỏi ! giỏi ! ..&amp;quot; Bà mẹ nói : &amp;quot; Mẹ muốn con không bao giờ quên điều con vừa làm . Con cũng có thể giơ cao quả banh bằng bốn ngón tay thay vì năm ngón . Con cũng có thể có và giữ được một cuộc sống trọn vẹn và hạnh phúc với chỉ bốn giác quan thay vì năm nếu con bước vào cuộc sống bằng sự nỗ lực thường xuyên !&amp;quot;. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;George không bao giờ quên hình ảnh &amp;quot; bốn ngón tay thay vì năm &amp;quot; . Đối với George đó là biểu tượng của niềm hy vọng . Và hễ cứ mỗi khi nhụt chí vì sự khiếm khuyết của mình . George lại nhớ đến biểu tượng này để động viên mình .    &lt;br /&gt;George hiểu ra rằng mẹ cậu đã nói rất đúng . George vẫn có thể tạo được một cuộc sống trọn vẹn và giữ lấy nó chỉ với bốn giác quan mà cậu có được. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;img border="0" src="http://saigonecho.com/main/images/articles/2012_February/haibantay.jpg" width="450" /&gt;     &lt;br /&gt;&lt;strong&gt;     &lt;br /&gt;Hope for Tomorrow.&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8609044181031884118-5626048289206571081?l=thongreo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://thongreo.blogspot.com/2012/02/bon-ngon-tay.html</link><author>noreply@blogger.com (Thông Reo)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118.post-8561428644913222231</guid><pubDate>Sat, 04 Feb 2012 14:53:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-04T06:53:01.274-08:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Khoa học-Kỹ thuật</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Hình Ảnh</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Văn hóa-Xã hội</category><title>CHIÊM NGƯỠNG NGÔI NHÀ ĐẮC NHẤT HÀNH TINH :</title><description>&lt;p&gt;Được xây dựng từ năm 1999 đến năm 2004, tòa nhà mang tên Đài Bắc 101 hiện là tòa nhà đắt nhất thế giới với chi phí xây dựng lên đến gần 1,8 tỷ USD. Dưới đây là những hình ảnh về tòa nhà có chi phí xây dựng đắt nhất hành tinh này. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat11120121_43bdb.jpg"&gt;&lt;img border="0" src="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat11120121_43bdb.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Tòa tháp mang tên Đài Bắc 101 cao tới 101 tầng và có khoảng cách từ mặt đất lên đến đỉnh cao nhất của tòa nhà là gần 500m. &lt;/p&gt;  &lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat11120122_5e34b.jpg"&gt;&lt;img border="0" src="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat11120122_5e34b.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Một bức tượng rất độc đáo đặt ở ngay trước cửa tòa nhà &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat11120123_41db9.jpg"&gt;&lt;img border="0" src="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat11120123_41db9.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Đây là tòa nhà đầu tiên trên thế giới có độ cao tới nửa km. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat11120124_999c7.jpg"&gt;&lt;img border="0" src="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat11120124_999c7.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Ngoài kỷ lục về chiều cao, tòa tháp Đài Bắc 101 còn lập kỷ về số lượng xi măng được dùng trong suốt quá trình xây dựng &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat11120125_9c897.jpg"&gt;&lt;img border="0" src="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat11120125_9c897.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Tận dụng chiều cao vượt bậc, tòa tháp còn có 2 chòi quan sát nằm ở tầng 89 và 91. Riêng tại tầng 91, chòi quan sát này được thiết kế hoàn toàn mở. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat11120127_618f3.jpg"&gt;&lt;img border="0" src="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat11120127_618f3.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Tòa nhà sở hữu tầm nhìn đẹp bao quát khắp thành phố Đài Bắc &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat11120128_5c92e.jpg"&gt;&lt;img border="0" src="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat11120128_5c92e.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Thiết kế tổng thể của tòa tháp dựa trên kiến trúc của những ngôi chùa truyền thống của Trung Quốc, với dáng một cây tre &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat11120129_160b0.jpg"&gt;&lt;img border="0" src="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat11120129_160b0.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Mọi chi tiết của tòa tháp từ hướng đặt cửa cho đến nội thất đều được xem xét cân nhắc rất kỹ về mặt phong thủy &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat111201210_c73b1.jpg"&gt;&lt;img border="0" src="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat111201210_c73b1.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Tổng số tiền xây dựng tòa nhà lên đến con số 1.760 tỷ USD. Tòa nhà còn được thiết kế bộ phận làm giảm tiếng ồn &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat111201212_08443.jpg"&gt;&lt;img border="0" src="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat111201212_08443.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Hệ thống thang máy sử dụng trong tòa tháp hiện là loại nhanh nhất thế giới &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat111201211_8473b.jpg"&gt;&lt;img border="0" src="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat111201211_8473b.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Trung tâm mua sắm tuyệt đẹp trong tòa tháp &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat111201213_ef890.jpg"&gt;&lt;img border="0" src="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat111201213_ef890.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Sàn giao dịch chứng khoán Đài Loan đặt ở tầng 7 ở tòa tháp này &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat111201214_b98dd.jpg"&gt;&lt;img border="0" src="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat111201214_b98dd.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Tòa tháp được bố trí hàng loạt các máy phát điện công suất lớn để phòng khi mất điện. Ngoài ra, toàn bộ hệ thống mạng được sử dụng bằng dây cáp quang &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat111201215_72672.jpg"&gt;&lt;img border="0" src="http://dantri4.vcmedia.vn/L6citQa4PR6kuP9vPSuL/Image/2012/01/toanhadatnhat111201215_72672.jpg" /&gt;&lt;/a&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Mỗi tối trong tuần, tòa tháp lại rực sáng bằng những màu sắc khác nhau. Điển hình là vào thứ 2 sẽ là màu đỏ, còn chủ nhật là màu tím Tuy nhiên, vị trí số 1 của Đài Bắc 101 đang có nguy cơ bị “hạ gục” bởi những cái tên khác như Freedom Tower đang được xây dựng ở New York hay Yongsan Landmark Tower. Lan Trinh Theo BusinessInsider &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Mobil2Buy New&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8609044181031884118-8561428644913222231?l=thongreo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://thongreo.blogspot.com/2012/02/chiem-nguong-ngoi-nha-ac-nhat-hanh-tinh.html</link><author>noreply@blogger.com (Thông Reo)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118.post-2384483145150150852</guid><pubDate>Fri, 03 Feb 2012 10:51:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-03T02:51:08.841-08:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Nhân vật</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Phiếm luận</category><title>Tổng thống Philippines thú nhận chuyện hẹn hò</title><description>&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Tổng thống độc thân của Philippines Benigno Aquino hôm 1/2 xác nhận, cuộc sống tình yêu của ông có chút thay đổi và ông đang hẹn hò với một nhân vật truyền thông người Hàn kém 20 tuổi. &lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://vietnamnet.vn/vn/quoc-te/58705/tong-thong-syria-va-giao-phai-day-bi-an.html"&gt;Tổng thống Syria và giáo phái đầy bí ẩn&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;b&gt;      &lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://vietnamnet.vn/vn/quoc-te/58693/choang-vang-vi-duoc-thuong-qua-nhieu-tien.html"&gt;Choáng váng vì được thưởng quá nhiều tiền&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;       &lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;a href="http://vietnamnet.vn/vn/quoc-te/58676/an-do-lo-se-xung-dot-bien-gioi-voi-trung-quoc.html"&gt;Ấn Độ lo sẽ xung đột biên giới với Trung Quốc&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/b&gt;&lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;u&gt;&lt;/u&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://lh6.ggpht.com/-ktzLQZFKCzw/Tyu8GctBgCI/AAAAAAAADXU/F0CwMDSH2JA/s1600-h/image001%25255B3%25255D.jpg"&gt;&lt;img style="background-image: none; border-right-width: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="image001" border="0" alt="image001" src="http://lh6.ggpht.com/-Jy45Q4QRCq0/Tyu8Gw9fyLI/AAAAAAAADXY/xXOWYmZAHes/image001_thumb%25255B1%25255D.jpg?imgmax=800" width="433" height="283" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;u&gt;&lt;/u&gt; &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&amp;quot;Đúng, chúng tôi đang gặp gỡ nhau, thế là được chứ gì?&amp;quot;, người đứng đầu Philippines, sẽ bước sang tuổi 52 vào tuần tới đã trả lời các phóng viên như vậy khi được hỏi về tin đồn đang nổi lên trên các báo rằng ông Aquino đang hẹn hò với Grace Lee. &lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Lee, 29 tuổi, chuyển tới sống ở Philippines khi còn là một đứa trẻ, hiện là phát thanh viên của một chương trình âm nhạc được ưa chuộng ở Manila cũng như trên một số chương trình truyền hình. Lee có gần 60.000 đăng ký theo dõi thông tin trên Twitter. &lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Lee cũng được tạp chí đàn ông FHM bản địa phương liệt vào danh sách &amp;quot;100 phụ nữ sexy nhất thế giới&amp;quot; trong năm 2010. &lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Xác nhận việc vị Tổng thống hẹn hò được đưa ra sau khi hồi năm ngoái ông Aquino nói, đời sống tình yêu của ông không còn những tiếng xì xèo, như kiểu &amp;quot;coke bình thường&amp;quot; thành &amp;quot;coke cho người ăn kiêng&amp;quot;. Ông Aquino từng tuyên bố, sẽ sống độc thân suốt thời gian làm Tổng thống - kết thúc nhiệm kỳ vào giữa năm 2016, vì những đòi hỏi công việc quá khổng lồ. &lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Tuy nhiên, một trong những chị em gái của nhà lãnh đạo này lại nói với giới truyền thông vào cuối năm 2010 rằng Aquino đã hẹn hò với ít nhất 3 phụ nữ trẻ khác, gồm cả người tạo phong cách riêng, sau khi ông đắc cử Tổng thống vào tháng 5/2010. &lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Ông Aquino, đã nổi giận vì bị giới truyền thông soi đời tư quá kỹ, đã từ chối thông tin chi tiết về cuộc tình của mình với Lee. &lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;/p&gt;  &lt;ul&gt;   &lt;li&gt;&lt;strong&gt;Hoài Linh&lt;/strong&gt; &lt;em&gt;(Theo Asia1)&lt;/em&gt; &lt;/li&gt; &lt;/ul&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8609044181031884118-2384483145150150852?l=thongreo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://thongreo.blogspot.com/2012/02/tong-thong-philippines-thu-nhan-chuyen.html</link><author>noreply@blogger.com (Thông Reo)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://lh6.ggpht.com/-Jy45Q4QRCq0/Tyu8Gw9fyLI/AAAAAAAADXY/xXOWYmZAHes/s72-c/image001_thumb%25255B1%25255D.jpg?imgmax=800" height="72" width="72" /><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118.post-4991487315555482992</guid><pubDate>Fri, 03 Feb 2012 10:44:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-03T02:45:15.557-08:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Văn hóa-Xã hội</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Phiếm luận</category><title>Câu nói bất hủ của bộ trưởng y tế nước CHXHCN Vietnam:</title><description>&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;b&gt;“……Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến &lt;/b&gt;&lt;/strong&gt;cho biết chẳng có BV (bệnh viện) nào khác ở các nước Đông Nam Á và Châu Á quá tải giống như ở nước ta. Đồng thời người đứng đầu Bộ Y tế cho rằng: “Cả xă hội bức xúc về tình trạng quá tải BV nhưng cuộc sống phải cân bằng giữa cho và nhận. Có cho &lt;em&gt;&lt;i&gt;(ngành y tế)&lt;/i&gt;&lt;/em&gt; cái gì đâu mà đ̣òi nhận nhiều. Không đầu tư, xây dựng BV mà đòi hỏi dịch vụ tốt thì vô lý, bất công vô cùng”……“&lt;/p&gt;  &lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;b&gt;Người&lt;/b&gt;&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;b&gt; dân đề nghị bà bộ trưởng nên đặt thẳng vấn đề bức xúc CHO và NHẬN này với chính phủ nước CHXHCNVN. Bà bộ trưởng không thể nào bắt người dân phải CHO chính phủ gì cả. Người dân đòi hỏi dịch vụ tốt, vì „dân là chủ, đảng và nhà nước là đầy tớ“ phải cung cấp dịch vụ tốt cho chủ (nhân dân).&lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;b&gt;&lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://lh4.ggpht.com/-wzk-ORvS8nc/Tyu6bIvI8mI/AAAAAAAADWU/6GoyhQzefH4/s1600-h/image001%25255B3%25255D.jpg"&gt;&lt;img style="background-image: none; border-right-width: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="image001" border="0" alt="image001" src="http://lh4.ggpht.com/-d5qp9pOV7QE/Tyu6biEiYVI/AAAAAAAADWY/u1uoy2x2g2Y/image001_thumb%25255B1%25255D.jpg?imgmax=800" width="158" height="203" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;strong&gt;&lt;b&gt; &lt;/b&gt;&lt;/strong&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://lh5.ggpht.com/-a3GKUACd8JU/Tyu6cI4ZRII/AAAAAAAADWg/ZwFIerWvwp8/s1600-h/image002%25255B4%25255D.jpg"&gt;&lt;img style="background-image: none; border-right-width: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="image002" border="0" alt="image002" src="http://lh4.ggpht.com/-fzP92b9iM_U/Tyu6c1shioI/AAAAAAAADWk/SZNmLsED7Lc/image002_thumb%25255B2%25255D.jpg?imgmax=800" width="281" height="204" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;strong&gt;&lt;b&gt; &lt;/b&gt;&lt;/strong&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://lh6.ggpht.com/-kVRM3eaY_5A/Tyu6deRVz0I/AAAAAAAADW0/bjnqrXFYou4/s1600-h/image003%25255B4%25255D.jpg"&gt;&lt;img style="background-image: none; border-right-width: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="image003" border="0" alt="image003" src="http://lh3.ggpht.com/-WanjDh0wSgU/Tyu6eOwLICI/AAAAAAAADW4/gJijjcOvhs0/image003_thumb%25255B2%25255D.jpg?imgmax=800" width="227" height="168" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;strong&gt;&lt;b&gt; &lt;/b&gt;&lt;/strong&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://lh4.ggpht.com/-npeO2nAayFQ/Tyu6e4-9sEI/AAAAAAAADXE/eLYmx8JYQQY/s1600-h/image004%25255B4%25255D.jpg"&gt;&lt;img style="background-image: none; border-right-width: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; display: inline; border-top-width: 0px; border-bottom-width: 0px; border-left-width: 0px; padding-top: 0px" title="image004" border="0" alt="image004" src="http://lh3.ggpht.com/-7C4cXzAUpdY/Tyu6fQWip_I/AAAAAAAADXI/_HXltiDWelw/image004_thumb%25255B2%25255D.jpg?imgmax=800" width="217" height="164" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;strong&gt;&lt;b&gt;&lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;b&gt;&lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;b&gt;&lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;b&gt;&lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;u&gt;&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;b&gt;Lượng&lt;/b&gt;&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;b&gt; bệnh nhân gấp 2-3 lần quy mô điều trị của BV&lt;/b&gt;&lt;/strong&gt; &lt;strong&gt;&lt;b&gt;Bác&lt;/b&gt;&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;b&gt; sĩ Lê Hoàng Minh, Giám đốc BV Ung bướu (TP.HCM)&lt;/b&gt;&lt;/strong&gt;: Trung b́nh mỗi ngày BV tiếp nhận 1.619 lượt bệnh nhân đến khám chữa bệnh. BV phải khám bệnh từ 6 giờ sáng và cả giờ nghỉ trưa. Với 631 giường bệnh nhưng BV Ung bướu “gánh” điều trị nội trú cho 1.807 bệnh nhân và đến 9.510 lượt điều trị ngoại trú nên chuyện nằm ghép 3 người 1 giường hay thậm chí bệnh nhân phải trải chiếu nằm sàn đất là chuyện bình thường. &lt;strong&gt;&lt;b&gt;Bác&lt;/b&gt;&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;b&gt; sĩ Trần Thanh Mỹ, Giám đốc BV Chấn thương Chỉnh hình (TP.HCM):&lt;/b&gt;&lt;/strong&gt; Trong vòng 26 năm (1985 đến nay) số lượng bệnh nhân đến khám chữa bệnh tại BV Chấn thương Chỉnh hình đă tăng hơn 4 lần (8.310 bệnh nhân vào năm 1985 và năm 2011 là 33.882 bệnh nhân, tính đến tháng 11.2011) nhưng quy mô BV vẫn chỉ có thế.&lt;strong&gt;&lt;b&gt; Bác sĩ Tăng Chí Thượng, Giám đốc BV Nhi đồng 1 (TP.HCM): &lt;/b&gt;&lt;/strong&gt;Điều đánh lo ngại hơn là tình trạng quá tải bệnh nhân nặng điều trị nội trú tại BV đang gia tăng. Các pḥòng cấp cứu, hồi sức tích cực tại bệnh viện đă không đủ chỗ cho bệnh nhân nằm trong thời gian qua. Trong khi đối tượng bệnh nhân này cần được điều trị kỹ thuật cao, điều kiện vô trùng, theo dõi sát sao nên không thể nằm ghép giường hay ghép máy điều trị được. Đặc biệt hiện nay, BV Nhi Đồng 1 đang theo dõi và điều trị cho hơn 10.000 trẻ bị tim bẩm sinh chờ phẫu thuật. Còn tại các khoa hô hấp, nhiễm, tiêu hóa, sơ sinh của BV Nhi Đồng 1 thì quanh năm luôn “gánh” số lượng bệnh nhân gấp đôi so với quy mô điều trị của BV. BV đă xoay đủ cách như kê thêm dãy giường đôi ở giữa ở tất cả các phòng, thay giường to thành giường nhỏ (thay vì kê 3 giường to thì kê 6 giường nhỏ) để tăng chỗ nằm cho bệnh nhân nhưng giờ thì không thể tăng được nữa. Lănh đạo các BV cho rằng sự quá tải ảnh hưởng xấu đến chất lượng điều trị, thái độ phục vụ và y đức của cán bộ y tế; đồng thời làm cho công tác quản lý BV và dịch vụ ngày càng kém và nhếch nhác. &lt;strong&gt;&lt;b&gt;Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến &lt;/b&gt;&lt;/strong&gt;cho biết chẳng có BV nào khác ở các nước Đông Nam Á và Châu Á quá tải giống như ở nước ta. Đồng thời người đứng đầu Bộ Y tế cho rằng: “Cả xă hội bức xúc về tình trạng quá tải BV nhưng cuộc sống phải cân bằng giữa cho và nhận. Có cho &lt;em&gt;&lt;i&gt;(ngành y tế)&lt;/i&gt;&lt;/em&gt; cái gì đâu mà đ̣òi nhận nhiều. Không đầu tư, xây dựng BV mà đòi hỏi dịch vụ tốt thì vô lý, bất công vô cùng”.&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8609044181031884118-4991487315555482992?l=thongreo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://thongreo.blogspot.com/2012/02/cau-noi-bat-hu-cua-bo-truong-y-te-nuoc.html</link><author>noreply@blogger.com (Thông Reo)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://lh4.ggpht.com/-d5qp9pOV7QE/Tyu6biEiYVI/AAAAAAAADWY/u1uoy2x2g2Y/s72-c/image001_thumb%25255B1%25255D.jpg?imgmax=800" height="72" width="72" /><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118.post-7579801234013989332</guid><pubDate>Fri, 03 Feb 2012 10:11:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-03T02:30:37.481-08:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">họa vận</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Trần Văn Lương</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Trần Bá Lộc</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Thơ Văn</category><title>Cố Quận Hàn Lư</title><description>&lt;p&gt;&lt;b&gt;Dạo&lt;/b&gt;:     &lt;br /&gt;
&lt;i&gt;Mẹ già thiên cổ đăng trình,&lt;/i&gt;     &lt;br /&gt;
&lt;i&gt;Nhà tranh trống vắng một mình ngóng Xuân&lt;/i&gt;.     &lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Cóc cuối tuần&lt;/b&gt;:     &lt;br /&gt;
&lt;i&gt;(Kính dâng hương linh Má, đánh dấu cái Tết đầu tiên Má không còn &lt;/i&gt;    &lt;br /&gt;
&lt;i&gt;còm cõi một mình ở quê nhà để mòn mỏi nhớ thương &lt;/i&gt;    &lt;br /&gt;
&lt;i&gt;đợi chờ thằng con bất hiếu của Má)&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;故 郡 寒 廬&lt;/strong&gt;     &lt;br /&gt;
日 短 風 淒 黑 夜 長,     &lt;br /&gt;
寒 廬 慈 母 待 春 香.     &lt;br /&gt;
家 亡 國 破 心 如 火,     &lt;br /&gt;
子 散 孫 離 髮 若 霜.     &lt;br /&gt;
異 獸 狂 奔 吞 越 土,     &lt;br /&gt;
癡 狐 怯 伏 獻 南 疆.     &lt;br /&gt;
冬 遲 老 母 歸 西 路,     &lt;br /&gt;
春 夜 空 廬 獨 望 暘.     &lt;br /&gt;
陳 文 良&lt;/p&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Âm Hán Việt&lt;/b&gt;:     &lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;Cố Quận Hàn Lư      &lt;br /&gt;
&lt;/strong&gt;Nhật đoản, phong thê, hắc dạ trường,     &lt;br /&gt;
Hàn lư, từ mẫu đãi xuân hương.     &lt;br /&gt;
Gia vong, quốc phá, tâm như hỏa,     &lt;br /&gt;
Tử tán, tôn ly, phát nhược sương.     &lt;br /&gt;
Dị thú cuồng bôn, thôn Việt thổ,     &lt;br /&gt;
Si hồ khiếp phục, hiến Nam cương.     &lt;br /&gt;
Đông trì, lão mẫu quy Tây lộ,     &lt;br /&gt;
Xuân dạ không lư độc vọng dương.     &lt;br /&gt;
&lt;em&gt;Trần Văn Lương&lt;/em&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;b&gt;Dịch nghĩa&lt;/b&gt;:     &lt;br /&gt;
Nhà Tranh Lạnh Nơi Chốn Cũ     &lt;br /&gt;
Ngày ngắn, gió lạnh lẽo, đêm đen dài,     &lt;br /&gt;
(Trong) nhà tranh lạnh, mẹ hiền ngóng đợi hương mùa Xuân.     &lt;br /&gt;
Nhà mất, nước tan, lòng (mẹ) như lửa,     &lt;br /&gt;
Con phân tán, cháu lìa xa, tóc (mẹ) tựa sương.     &lt;br /&gt;
Thú lạ điên cuồng chạy, nuốt đất đai Việt,     &lt;br /&gt;
Cáo ngu hèn nhát phục xuống, dâng hiến bờ cõi Nam.     &lt;br /&gt;
Mùa Đông trôi chậm, mẹ già về Tây phương,     &lt;br /&gt;
(Cho nên khi)đêm Xuân (tới thì) chỉ còn có căn nhà tranh trống vắng đợi mặt trời mọc. &lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;b&gt;Phỏng dịch thơ&lt;/b&gt;:     &lt;br /&gt;
Nhà Tranh Chốn Cũ     &lt;br /&gt;
Đêm lấn chân ngày, gió khóc than,     &lt;br /&gt;
Nhà tranh, mẹ gắng đợi Đông tàn.     &lt;br /&gt;
Cháu con lạc lõng, sương dầm tóc,     &lt;br /&gt;
Làng xóm tan hoang, lửa đốt gan.     &lt;br /&gt;
Thú lạ cuồng điên vày đất nước,     &lt;br /&gt;
Chồn ngu khiếp nhược hiến giang san.     &lt;br /&gt;
Xuân chưa tới, mẹ về thiên cổ,     &lt;br /&gt;
Trống vắng nhà tranh vọng nắng ngàn. &amp;lt;     &lt;br /&gt;
&lt;i&gt;Trần Văn Lương&lt;/i&gt;     &lt;br /&gt;
&lt;i&gt;Cali, Xuân Nhâm Thìn, 1/2012&lt;/i&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;i&gt;&lt;u&gt;Lời bàn của Phi Dã Thiền Sư &lt;/u&gt;&lt;/i&gt;: &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Bao nhiêu đời mẹ sẽ phải qua đi trước khi nước nhà thấy lại được nắng Xuân?    &lt;br /&gt;
Hỡi ơi!&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;
Anh Lương mến,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lần nữa, xin chia buồn với anh và xin phép được họa bài thơ anh, nói lên lòng kính mến Bác,&lt;br /&gt;
và nói lên tâm sự một Người đã qua đời trong Bình An, tràn đầy Ân Nghĩa Chúa, bỏ hết mọi phiền sầu trong đời&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ra đi trong Bình An&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ giã cõi đời Mẹ chẳng than&lt;br /&gt;
Thà rằng không hưởng cảnh Xuân tàn&lt;br /&gt;
Trông cờ bọn cộng gian gai mắt&lt;br /&gt;
Thấy ảnh tên hồ ác tím gan&lt;br /&gt;
Thuyền lạ chiếm lần vùng biển cả&lt;br /&gt;
Bóng mờ ăn vạ chốn quan san&lt;br /&gt;
Ta tìm an nghỉ trong tay Chúa&lt;br /&gt;
Hẹn gặp ngày sau chốn Suối Ngàn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trần Bá Lộc&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8609044181031884118-7579801234013989332?l=thongreo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://thongreo.blogspot.com/2012/02/co-quan-han-lu.html</link><author>noreply@blogger.com (Thông Reo)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118.post-6941283506762368978</guid><pubDate>Wed, 01 Feb 2012 20:59:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-01T12:59:16.514-08:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Bình Luận</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Phiếm luận</category><title>Chúng tôi, Việt Kiều vẫn còn rất... lấn cấn</title><description>&lt;p&gt;&lt;a href="http://danlambaovn.blogspot.com/"&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Nguyên Dung (danlambao)&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/a&gt; - Mấy hôm trước tình cờ đọc qua lời phát biểu của ông Dương Trung Quốc: &lt;i&gt;&amp;quot;Tôi không nghĩ kiều bào còn lấn cấn nhiều về chế độ chính trị...&amp;quot;&lt;/i&gt;, trong bối cảnh nhà nước đang ra rả kêu gọi “hòa hợp dân tộc”.     &lt;br /&gt;Đọc xong câu phát biểu quả quyết ấy, lòng tôi vẫn có gì rất lấn cấn…&lt;/p&gt;  &lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;  &lt;p&gt;Tôi không thuộc &amp;quot;tàn dư chế độ cũ&amp;quot;, trái lại gia đình thuộc tầng lớp trí thức được hưởng nhiều ưu đãi của nhà nước. Bản thân tôi lớn lên dưới mái trường XHCN, đã được nhồi nhét kỹ lưỡng đạo đức XHCN, đạo đức người CS, lịch sử chói lòa của dân tộc, cuộc chiến hào hùng chống Pháp, chống Mỹ cứu nước… Tôi cũng bị học thuộc nằm lòng những nhân vật anh hùng có thật và cả không có thật trong lịch sử VN.    &lt;br /&gt;Chỉ có điều khi trí não của tôi bắt đầu biết tư duy độc lập thì cũng là lúc tôi bắt đầu tự hỏi mình: Sao một đất nước tươi đẹp với lịch sử hào hùng, những nhà lãnh đạo tuyệt vời gần như thần thánh lại có hàng vạn, hàng trăm ngàn người dân ào ạt sống chết bỏ quê hương mà đi như vậy? Thế rồi tôi bắt đầu ngờ ngợ nhìn lại chung quanh mình… Thật khủng hoảng khi mỗi ngày vào lớp, những chiếc bàn, ghế trống rỗng, bạn bè cứ thưa thớt dần, thầy cô giáo cũng từ từ biến mất!… Chúng tôi thì thầm với nhau, chúng tôi buồn ngơ ngẩn vì không được nói lời chia tay. Làm sao cắt nghĩa được những đứa bạn học hàng ngày túm tụm chơi đùa, học hành cùng nhau, rồi bỗng dưng biến mất không một lời báo trước? Những cuộc chạy trốn thầm lặng mà quyết liệt những năm tháng đó vẫn ám ảnh tôi tới tận bây giờ.     &lt;br /&gt;Trí óc non nớt của tôi không ngừng đặt những dấu hỏi. Có đôi lúc về nhà hỏi bố mẹ thì chỉ nhận được những cái lắc đầu chán ngán của mẹ, tiếng thở dài và lời đáp bâng quơ của bố: - Đất nước thế này thì không bỏ đi mới là lạ!     &lt;br /&gt;Chẳng hiểu gì hơn, tôi bèn mở báo chí ra đọc thì chỉ thấy toàn những tin tức đại loại như: Toàn dân toàn quân quyết tâm thi đua lập chiến công mừng đại hội Đảng, mừng sinh nhật Bác, mừng kỷ niệm chiến thắng v…v…     &lt;br /&gt;Hoặc Bộ A, bộ B đã đạt chỉ tiêu, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao…     &lt;br /&gt;Toàn những tin tức tốt đẹp, rặt một luận điệu như nhau!     &lt;br /&gt;Không một tờ báo nào, không một ai giải thích cho tôi tại sao người VN từ Sài Gòn, Hà Nội tới tận những vùng đèo heo hút gió bấy giờ đều rùng rùng bỏ cha bỏ mẹ, bỏ nhà bỏ cửa, bỏ ruộng vườn để chạy trốn đất nước của mình. Có lần tò mò không chịu nổi, tôi bèn hỏi cô giáo chủ nhiệm lớp. Cô dạy văn, tôi nhớ mãi giọng cô đều đều khi giảng cho chúng tôi những bài thơ của Tố Hữu, và những bài thơ sặc mùi máu lửa cách mạng khác. Khi tôi hỏi cô tại sao ai cũng đi vượt biên hoặc tìm cách đi bảo lãnh, có phải người ta sợ CS phải không cô? Thì cô tái mặt lấm lét nhìn quanh, rồi bảo nhỏ với tôi: &lt;i&gt;&amp;quot;Em không được hỏi thế nữa nghe chưa? Hỏi như vậy là vi phạm kỷ luật.”&lt;/i&gt;     &lt;br /&gt;Sau đó chừng vài tháng, cô cũng biến mất, chúng tôi tới tìm thì hàng xóm bảo cô đi vượt biên rồi, nhà đã bị tịch thu. Một lần nữa chúng tôi lại ngơ ngác!     &lt;br /&gt;Chúng tôi, những đứa còn lại tiếp tục đi học với hàng ngàn hàng vạn câu hỏi trong đầu, với nỗi thắc thỏm không biết bao giờ đứa bạn ngồi bên cạnh lại biến mất. Rồi tôi cũng hiểu ra rằng học sinh chúng tôi không có quyền hỏi, không có quyền thắc mắc. Chúng tôi chỉ được quyền học những gì ghi trong chương trình giáo khoa. Dù là những điều vô lý nhất, những điều không có thật…. Các thầy cô giáo vẫn lên lớp, giờ Pháp văn cô bắt chúng tôi dịch ra tiếng Việt những bài văn ca tụng mái trường XHCN, sự độc ác, đời sống nghèo khổ, bất công ở XH tư bản, nơi đó trẻ em nghèo không được đi học. Cô giáo dạy Pháp văn (một nữ tu, và cũng đã từng du học ở Châu Âu) lúc giảng tới đoạn này, đã cau mày, và im lặng vài giây, có lẽ cô áy náy biết mình đang bắt học sinh học những điều bịa đặt!     &lt;br /&gt;Thế rồi cũng đến lúc tôi bỏ xứ mà đi, vì thuộc vào diện được ưu đãi nên tôi dễ dàng xin qua Châu Âu du học.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-_lL9V4aD-io/TyaW9TALGKI/AAAAAAAADcY/wcT1p3cw7Vo/s1600/20120117164248_photo%285%29.JPG"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/-_lL9V4aD-io/TyaW9TALGKI/AAAAAAAADcY/wcT1p3cw7Vo/s400/20120117164248_photo%285%29.JPG" width="400" height="225" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Nhà sử học Dương Trung Quốc : &amp;quot;Tôi không nghĩ kiều bào còn lấn cấn nhiều về chế độ chính trị, có lẽ chỉ còn ở một thế hệ nào đó do hoàn cảnh lịch sử. Nói đến Việt kiều luôn có hai mặt, nhưng mặt tích cực là cơ bản, ta cần có chính sách ứng xử thích hợp, khai thác mặt tích cực, hạn chế mặt tiêu cực&amp;quot;&lt;/i&gt;     &lt;br /&gt;Năm đầu bên trời Âu, tôi vẫn mang trong người một tấm lòng đầy nhiệt huyết, một niềm kiêu hãnh vời vợi của dòng máu VN, dân tộc đã từng đánh thắng Tàu, Nhật, Pháp, Mỹ. Nhưng rồi ngoài cái niềm kiêu hãnh suông ấy, tôi nhận ra rằng mình chẳng có một tí vốn tri thức nào. Tất cả chỉ là những giáo điều học vẹt. Ngay cả lịch sử VN, tôi cũng rất mù mờ. Thế hệ chúng tôi chỉ được học một thứ lịch sử đã bị bóp méo, bẻ cong nhằm ca tụng và thần thánh hóa Đảng và những lãnh đạo Đảng. Qua sách vở, báo chí nước ngoài tôi mới biết tới vết nhơ lịch sử như Cải Cách ruộng đất, Mậu Thân, những góc nhìn đa khía cạnh của cuộc chiến hai miền Nam Bắc, ai thật sự vi phạm hiệp định Paris v..v….     &lt;br /&gt;Câu hỏi cay đắng nhất của tôi là tại sao tôi phải học lịch sử của nước mình qua những thông tin lượm lặt ở nước ngoài? Tại sao và tại sao?     &lt;br /&gt;Tại sao những chính sách sai lầm như: Cải Cách ruộng đất, đày đi cải tạo hàng trăm ngàn người lính chế độ cũ, đánh tư sản, đuổi dân đi kinh tế mới, đổi tiền, lại không bao giờ được chính quyền CS công khai đem ra mổ xẻ rút kinh nghiệm? Tại sao lại ỉm đi và thay vào đó là những khẩu hiệu được gào lên từ năm này qua tháng nọ: Đảng CSVN vinh quang dẫn dắt toàn dân đi từ thằng lợi này tới thắng lợi khác? Tại sao và tại sao?     &lt;br /&gt;Tôi đi tìm gặp lại những người bạn, những thầy cô năm xưa. Từ khắp các nơi chúng tôi tìm về họp mặt. Giờ đây chúng tôi không phải e dè sợ sệt, nghi kỵ nhau nữa. Chúng tôi có thể nói với nhau tất cả những điều muốn nói.     &lt;br /&gt;Cô lớp trưởng năm xưa bây giờ đã thành một doanh nhân thành đạt cười bảo chúng tôi: &lt;i&gt;Nếu năm xưa, không đi vượt biên thì giờ chắc đang quét rác!&lt;/i&gt;     &lt;br /&gt;Họ lần lượt kể cho tôi nghe lí do chạy trốn CS của họ. Thời gian đã làm mờ nhạt những ký ức đau đớn. Nhưng phải sống trong hoàn cảnh lúc ấy mới biết cái chết cận kề như thế nào, nguy hiểm rình rập từng người thế nào, nỗi đau kẻ ở người đi to lớn thế nào. Tất cả đều có một câu kết luận chung: Họ bỏ đi ngày ấy chỉ vì không còn sự lựa chọn nào khác! Qua những câu chuyện kể, lúc ấy tôi mới hiểu ra người ta bỏ chạy, sẵn sàng liều mạng, một sống hai chết, tự do hay là tù tội, kẻ liều mình đi trước phó mặc cho biển cả, cho sự run rủi của trời đất, để có cơ hội bảo lãnh kẻ đi sau. Những gia đình tan tác, những cuộc chia lìa bi thảm, chỉ vì chế độ CS quá hà khắc, quá nghèo đói. Vâng người ta sợ! Phải nói là sợ CS còn hơn sợ cái chết mất xác ngoài khơi. Tôi cũng gặp lại rất nhiều thầy cô, hơn hai mươi năm sau tôi lại hỏi cô giáo cũ của mình câu hỏi đã từng nung nấu tôi những ngày niên thiếu: Cô ơi ngày ấy cô dạy chúng em về cuộc sống tươi đẹp trong đất nước XHCN, thế cô có tin không ? Cô trả lời rằng cô không tin, cô chưa bao giờ tin vào những điều cô dạy chúng tôi dưới mái trường XHCN.     &lt;br /&gt;Đau lòng thay cho thế hệ chúng tôi đã buộc phải học những điều mà cả thầy lẫn trò đều biết là dối trá!     &lt;br /&gt;Ông Dương Trung Quốc lập luận rằng kiều bào không còn lấn cấn nữa về chính trị!     &lt;br /&gt;Thưa ông chúng tôi vẫn còn lấn cấn, rất lấn cấn là khác. Ở hải ngoại hiện giờ có hai nhóm: một nhóm chống cộng cực đoan, dị ứng tất cả cái gì liên quan tới hai chữ CS và HCM. Tôi không muốn bàn nhiều về họ, tuy hiểu và thông cảm cho mối hận thù sâu sắc dẫn tới sự quá khích của họ. Phần lớn đó là những người bị lừa mang quần áo đi học tập một tuần, sau đó bị bắt đi đày hàng năm dài trong những vùng rừng thiêng nước độc, sinh hoạt ăn uống còn kham khổ hơn cả một con chó, ngay cả chữ tù đày cũng bị bẻ cong để gọi là Học Tập. Đó là những gia đình bị chính quyền một ngày nọ tới xúc đi kinh tế mới, tịch biên nhà cửa của họ để chia chác cho cán bộ. Đó là hàng vạn con người miền Nam, một sáng đẹp trời bị liệt vào thành phần tư sản và công an ngang nhiên đến tận nhà vơ vét tất cả của cải, vàng bạc. Họ căm thù Chính Quyền Cộng Sản vô cùng! Họ càng phẫn hận hơn khi thấy những kẻ khi xưa không ngừng rêu rao chửi bới họ là ăn bơ thừa sữa cặn đế quốc Mỹ nay lại tìm mọi cách lũng đoạn, ăn bớt ăn xén công quỹ quốc gia, để có tiền cho con cái, dòng họ qua Mỹ, cái xứ tư bản xấu xa mà sách giáo khoa VN năm nào đã nói là trẻ em nghèo không được đi học. Những kẻ khi xưa liệt họ vào thành phần tư sản để có cớ cướp bóc tài sản của họ, nay lại giàu có hơn họ hàng ngàn lần, mà sự giàu có lại tới từ tham nhũng, đám người năm xưa đánh tư sản nay nghiễm nhiên trở thành tư sản đỏ mà không sợ ai trừng trị.     &lt;br /&gt;Nếu nhà nước thật lòng muốn xóa bỏ hận thù, muốn hàn gắn những vết thương sâu hoắm thì hãy ngừng ngay việc kêu gào hòa hợp bằng miệng. Việc giảm bớt thủ tục nhiêu khê cho Việt Kiều về thăm nhà, những cởi mở cỏn con làm sao hàn gắn được hết những vết thương lỡ loét, những tội lỗi tày đình của quá khứ. Muốn xóa bỏ hận thù với tầng lớp Việt Kiều chống cộng này, chính quyền còn phải nỗ lực nhiều hơn nữa. Hãy nói thẳng và nhìn lại lịch sử. Hãy thẳng thắn nhận lỗi đã giam tù không xét xử hàng trăm ngàn người chế độ cũ, phân biệt đối xử con cái họ. Hãy cho du nhập báo chí, sách vở nói về cuộc chiến Nam Bắc với những cái nhìn đa chiều, những quan điểm của anh lính Bộ Đội và cả anh lính Cộng Hòa. Chính quyền Cộng Sản không thể chỉ kêu gào hòa hợp trong khi chỉ áp đạt lý luận của mình lên quá khứ, vẫn bóp méo lịch sử. Tất cả những ý kiến trái chiều đều bị chụp mũ là phản cách mạng. Hòa hợp không có nghĩa là kẻ chiến bại phải im mồm, kẻ chiến thắng mới được quyền độc diễn và độc thoại.     &lt;br /&gt;Hãy cùng nhau nhìn nhận những sai sót hôm qua để chữa lành những vết thương thù hận hôm nay.     &lt;br /&gt;Ở đây tôi chỉ muốn đề cập một cách sơ xài về những Việt Kiều chống cộng cực đoan, những con người còn mang nặng nỗi hận thù rất là chính đáng. Tầng lớp mà tôi muốn nói tới là những người Việt Kiều lúc nào cũng hướng về quê hương, yêu nước và muốn cống hiến rất nhiều cho quê mẹ. Họ rất đông đảo, ở khắp năm châu, bốn bể, có tri thức cao, có tấm lòng, rất nhiều trong số ấy đã được đào tạo tại những môi trường tốt nhất. Thử nghĩ nếu thu hút được sự đóng góp của họ thì cơ hội cho VN vươn ra thế giới sẽ nằm trong tầm tay. Nhưng... cũng nên tự hỏi tại sao hòa bình hơn 35 năm rồi, mà lực lượng bà con về giúp đỡ quê nhà lại èo uột thế? Lèo tèo vài ba tổ chức giúp VN về khoa học kỹ thuật, có thấm tháp gì so với hàng triệu kiều bào tại nước ngoài?     &lt;br /&gt;Tại sao tới giờ đóng góp của họ chỉ giới hạn trong việc gởi tiền cho thân nhân, thành lập các hội nhóm đoàn thể riêng lẽ làm từ thiện?     &lt;br /&gt;Ông Dương Trung Quốc và các ông lãnh đạo có hiểu vì sao không? Tôi nghĩ các ông hiểu, cũng như mọi người đều hiểu tại sao, chỉ có điều phía các ông không ai nhìn thẳng vào vấn đề, mà thay vào đó chỉ biết kêu gào và kêu gào.     &lt;br /&gt;Thưa là vì nhóm Kiệt Kiều này tuy họ không mang lòng hận thù sâu sắc với chính quyền cộng sản, nhưng &lt;b&gt;họ chán và khinh bỉ (xin lỗi vì dùng từ xác đáng) chế độ chính trị tham nhũng, quan liêu, và ngu dốt đang thống trị tại VN.&lt;/b&gt;     &lt;br /&gt;Xin thưa họ hoàn toàn không có lòng tin vào bộ máy chính quyền hiện nay tại VN.     &lt;br /&gt;Đối với họ, chính quyền cộng sản đồng nghĩa với tráo trở, khôn vặt, độc tài và tham lam vô tận.     &lt;br /&gt;Khi nói về VN, hiện tình đất nước, họ thường thở dài và lắc đầu nguây nguẩy, buông những câu đại loại: Ai mà tin nổi tụi nó?     &lt;br /&gt;Hay: Dại gì mà đầu tư ở VN! Tụi nó muốn cướp là cướp! Toàn là luật rừng!     &lt;br /&gt;Hoặc: Thôi, làm ăn ở VN nhức đầu lắm, không đút lót không làm gì được đâu !     &lt;br /&gt;Đó là những gì chúng tôi vẫn nói với nhau khi bàn về chế độ chính trị và môi trường làm việc tại VN.     &lt;br /&gt;Ông chú tôi, Việt Kiều Pháp, từng được huân chương kháng chiến, đã từng đưa đón các ông lớn CSVN qua Paris ký kết các hiệp định tại Pháp, lúc về hưu ky ca ky cóp được ít tiền tiết kiệm, cộng thêm đám sinh viên Pháp cũng hùn lại trao cho ông một món tiền. Ông hồ hởi, phấn khởi đem về VN, tính thực hiện giấc mơ cuối đời của mình: xây một ngôi trường tình nghĩa tại cái làng nơi ông sinh ra. Ba tháng sau ông trở qua, mặt mày tiu nghỉu, tôi hỏi và được ông trả lời rằng CQ địa phương đòi ông xùy tiền thì mới cho xây. Cuối cùng ông quyết định mang tiền về trả lại cho sinh viên Pháp, vì thật lòng không biết cắt nghĩa làm sao với họ về khoản tiền bôi trơn ấy! Tôi vừa thương hại lại vừa buồn cười ông là CS lão thành mà còn ngây thơ: Ở VN không bôi trơn thì làm gì cỗ máy chạy?     &lt;br /&gt;Chúng tôi luôn nhìn về nước nhà để rồi càng nhìn càng… chán ngán, càng bàng hoàng!     &lt;br /&gt;Sống và được giáo dục tại những nước mà luật pháp nghiêm minh, bình đẳng, tự do ngôn luận, tự do phản biện, đại đa số VK không chấp nhận và bất mãn về thể chế chính trị trong nước. Những ý kiến đóng góp của chúng tôi về sự cải tổ xã hội, giáo dục đều như nước đổ đầu vịt. Ngay cả các lãnh tụ thế giới qua VN hội họp, thì những phần phát biểu nhạy cảm đều bị báo Đảng cắt xén thảm thương huống chi những góp ý của chúng tôi?     &lt;br /&gt;Các Việt Kiều về nước đầu tư, thử hỏi có ai không bị thuế má hoạch họe để phải xì tiền ra? Thử hỏi có ai không chung chi mà yển ổn làm việc? Thử hỏi ai không bị guồng máy hành chính vật cho tơi tả?     &lt;br /&gt;Nền giáo dục băng hoại, trộm cướp tràn lan, nạn tham nhũng hoành hành từ làng quê heo hút tới bản doanh trung ương. Nạn bằng cấp giả, nạn chạy chức chạy quyền. Càng làm chức cao càng vô liêm sĩ, không biết từ chức. Không tự do báo chí, văn học. Tiền cứu trợ dân nghèo cũng bị xà xẻo, hệ thống giao thông bát nháo, dự án công cộng nào cũng bị cắt xén, các quan lớn nhỏ thi nhau ăn vô tội vạ trên quê hương kiệt quệ, nợ nần ngập đầu. Những trí thức phản biện đều bị nhốt giam, quy chụp cái mũ phản động. Vài năm gần đây để đánh lừa dư luận lại dùng quái chiêu: “Quần chúng tự phát ức chế” để thẳng tay đàn áp, đánh đập nhân dân bất mãn. Những vấn nạn đó làm Việt Kiều yêu nước đau xót và làm kiệt quệ lòng tin của họ, dẫn tới việc bất hơp tác, thờ ơ với lời kêu gọi của chính quyền. Thử hỏi nếu Việt kiều ồ ạt kéo về nước làm việc, rồi lập hội lập nhóm, biểu tình họ có bị khép vào tội phản động không? Trong khi điều đó lại hết sức bình thường tại nước ngoài? Hay chính quyền chỉ muốn Việt Kiều cũng ngoan ngoan và dễ dạy như người dân trong nước, lâu lâu cho ăn cái bánh vẽ là hài lòng trùm chăn, bịt tai bịt mắt trước mọi bất công của xã hội?     &lt;br /&gt;Ngay bản thân tôi, nhớ lại hơn hai mươi năm trước, tôi đau đớn khi khám phá ra mình chỉ học những điều dối trá ở nhà trường. Hai mươi năm sau quay lại vẫn không có gì thay đổi! Cả một xã hội nói dối để sống, để làm việc, để được yên thân, để kiếm chác!     &lt;br /&gt;Ngoài đường vẫn giăng đầy những khẩu hiệu sáo rỗng. Càng nhiều khẩu hiệu đạo đức càng suy đồi, người ta càng chán ghét.     &lt;br /&gt;Tóm lại qua kinh nghiệm bản thân tôi nghĩ con đường hòa hợp dân tộc là con đường rất nhiều chướng ngại vật. Việc ra sức kêu gọi bằng mồm các Việt Kiều đóng góp xây dựng cho nước nhà là một điều khó thành hiện thực lúc này.     &lt;br /&gt;Chừng nào cơ chế chính trị trong nước thay đổi thì họa may. Chừng nào hai chữ hòa hợp không mang tính áp chế của phe chiến thắng thì mới nói tới chuyện cởi bỏ hận thù, hàn gắn dân tộc. Chừng nào những sai lầm chết người trong lịch sử không còn bị ém nhẹm, bóp méo, mà được công khai đem ra mổ xẻ trước bàn dân thiên hạ thì mọi người mới sẵn lòng ngồi lại với nhau, hàn gắn trên những đổ nát. Chừng nào?     &lt;br /&gt;30/01/2012&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://danlambaovn.blogspot.com/"&gt;Nguyên Dung&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;     &lt;br /&gt;&lt;a href="http://danlambaovn.blogspot.com/"&gt;danlambaovn.blogspot.com&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8609044181031884118-6941283506762368978?l=thongreo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://thongreo.blogspot.com/2012/02/chung-toi-viet-kieu-van-con-rat-lan-can.html</link><author>noreply@blogger.com (Thông Reo)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://3.bp.blogspot.com/-_lL9V4aD-io/TyaW9TALGKI/AAAAAAAADcY/wcT1p3cw7Vo/s72-c/20120117164248_photo%285%29.JPG" height="72" width="72" /><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118.post-6035073473771291399</guid><pubDate>Wed, 01 Feb 2012 20:40:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-01T12:40:34.170-08:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Bình Luận</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Phiếm luận</category><title>Một người tình Trung Quốc khác của Hồ Chí Minh 胡志明的另一个中国爱人</title><description>&lt;p&gt;&amp;#160; &lt;br /&gt;&lt;a href="http://big5.ifeng.com/gate/big5/news.ifeng.com/history/gundong/detail_2011_11/12/10612856_0.shtml"&gt;&lt;i&gt;Dương Thành Vãn Báo &lt;/i&gt;(Báo Vãn Thành buổi chiều) &lt;/a&gt;&lt;i&gt;&lt;a href="http://big5.ifeng.com/gate/big5/news.ifeng.com/history/gundong/detail_2011_11/12/10612856_0.shtml"&gt;羊城晚報&lt;/a&gt;, 12-11-2011&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Tác giả: &lt;b&gt;Đinh Đông Văn&lt;/b&gt;     &lt;br /&gt;Trần Hiểu Nông ghi lại lời của cha là Trần Bá Đạt&lt;a href="http://vietsuky.wordpress.com/2012/01/31/63-mot-nguoi-vo-trung-quoc-khac-cua-ho-chi-minh/#_ftn1"&gt;[1]&lt;/a&gt;: “Thời trẻ Hồ Chí Minh đã từng kết hôn. Vợ ông ta là một người Hạ Môn, nhưng đã mất rất sớm. Sau đó ông ta sống độc thân một thời gian rất dài. Sau khi cách mạng Việt Nam thắng lợi, ông muốn cưới một người Phúc Kiến làm vợ, nhưng Trung ương Đảng Việt Nam không đồng ý, ông không thể không phục tùng quyết định của Trung ương Đảng Việt Nam, vì vậy ông không bao giờ tái hôn nữa”. &lt;/p&gt;  &lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;  &lt;p&gt;   &lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thực ra, người phụ nữ thứ nhất phải là Tăng Tuyết Minh. Người phụ nữ thứ hai là Lâm Y Lan.&lt;/b&gt;     &lt;br /&gt;Năm 1930, Hồ Chí Minh bị truy bắt ở Việt Nam, không chốn dung thân, thông qua liên lạc viên cầu sự trợ giúp từ Tỉnh ủy Quảng Đông Đảng Cộng sản Trung Quốc đang còn trong vòng bí mật. Đào Chú&lt;a href="http://vietsuky.wordpress.com/2012/01/31/63-mot-nguoi-vo-trung-quoc-khac-cua-ho-chi-minh/#_ftn2"&gt;[2]&lt;/a&gt; bố trí cho nữ đảng viên Đảng cộng sản (Trung Quốc) Lâm Y Lan giả làm vợ Hồ Chí Minh, đồng thời dặn dò nhất hiết phải đảm bảo an toàn cho Hồ Chí Minh.     &lt;br /&gt;Lúc đó Hồ Chí Minh 40 tuổi, ông cảm thấy Lâm Y Lan đặc biệt giống người yêu Nguyễn Thanh Linh đã hi sinh, ông viết trong nhật ký: “Cô ta giống hệt Nguyễn Thanh Linh cả về lời nói cử chỉ lẫn tính cách sở thích. Ánh mắt vừa chạm nhau, tôi đã tự thấy mình sẽ không còn là một kẻ vô thần thuần túy nữa. Tôi cho đây tất cả đều là ý trời”.     &lt;br /&gt;Không lâu sau, Hồ Chí Minh bị bắt, trước lúc chia tay, ông lấy cuốn nhật ký của mình giao cho Lâm Y Lan và nói: “Anh để trái tim mình lại bên em, hãy nhận lấy đi!” Ba hôm sau, Hồ Chí Minh được giải cứu. Ông hỏi Lâm Y Lan: “Đọc xong nhật ký của anh rồi chứ gì! Anh tin rằng đóa hoa lan trong trái tim anh sẽ không bao giờ khô héo”. Lâm Y Lan không ngăn được tình cảm nhào vào lòng Hồ Chí Minh.     &lt;br /&gt;Vào những năm 50 của thế kỷ trước, Lâm Y Lan đã là cán bộ cao cấp, nhưng vẫn ở một mình. Khi Đào Chú quan tâm đến chuyện hôn nhân của bà, bà mới nói vẫn còn yêu Hồ Chí Minh. Đào Chú hỏi: “Ông ta có yêu bà không?” Đáp: “Ông ấy bảo tôi đợi ông”.     &lt;br /&gt;Hồ Chí Minh sang thăm Trung Quốc vào những năm 50, yêu cầu gặp lại người bạn cũ Lâm Y Lan. Mao Trạch Đông lập tức cho gọi Đào Chú và Lâm Y Lan lên Bắc Kinh. Đúng lúc Hồ Chí Minh chuẩn bị lên máy bay về nước, Lâm Y Lan chạy đến bên ông, hai đôi bàn tay nắm chặt lấy nhau. Trước khi máy bay cất cánh, Lâm Y Lan lấy cuốn nhật ký trả lại cho Hồ Chí Minh, nhưng Hồ Chí Minh nhẹ nhàng đẩy lại và nói: “Bên mình anh không có em, rất lâu rồi anh không còn viết nhật ký nữa, cứ để nó lưu lại nơi em làm kỷ niệm!”.     &lt;br /&gt;Năm 1958, Hồ Chí Minh 68 tuổi, có mời Đào Chú sang thăm cùng đi câu. Ông nói: “Tôi và Lâm Y Lan yêu nhau đã hơn 20 năm, vì sự nghiệp cách mạng mà đã lỡ tuổi thanh xuân. Bây giờ tuổi đã cao, muốn nhanh chóng được đoàn tụ với Y Lan. Mong anh khi về nước thử thăm dò thái độ của Chủ Tịch Mao Trạch Đông và Thủ tướng Chu Ân Lai xem sao, nếu họ tán thành, tôi muốn đưa Y Lan đến Hà Nội cử hành hôn lễ bí mật để thỏa nỗi mong muốn đã ấp ủ từ nhiều năm”.     &lt;br /&gt;Mao Trạch Đông nói: “Chúng ta khuyến khích tự do yêu đương, tự chủ hôn nhân. Thế nhưng việc này lại liên quan đến mối quan hệ giữa hai Đảng và hai nước Trung-Việt, không thể khinh suất được”. Còn khi Bộ chính trị Đảng cộng sản Việt Nam họp để thảo luận về việc này, số ý kiến phản đối đã vượt quá số ý kiến tán thành.     &lt;br /&gt;Hồ Chí Minh không biết làm thế nào đành viết thư cho Lâm Y Lan: “Y Lan thân yêu, chúng ta không có duyên tái hợp. Em đã nghe kể về tình yêu tinh thần của Plato chưa? Hãy để cho tâm hồn của hai chúng mình mãi mãi hòa làm một!”     &lt;br /&gt;Lâm Y Lan trả lời: Nếu là trên trời xin làm đôi chim liền cánh, nếu là dưới đất xin làm đôi cây giao cành. Trời dài đất rộng có lúc tận, còn mối tình này không bao giờ cạn. Năm 1968, Lâm Y Lan lâm bệnh mất. Trước lúc lâm chung, bà nhờ người gửi trả cuốn nhật ký cho Hồ Chí Minh. Một năm sau, Hồ Chí Minh cũng qua đời, trong lúc hấp hối vẫn còn gọi tên Lâm Y Lan.     &lt;br /&gt;(Trích từ “Tham khố văn sử” số 17 năm 2011)     &lt;br /&gt;&lt;a href="http://vietsuky.wordpress.com/2012/01/31/63-mot-nguoi-vo-trung-quoc-khac-cua-ho-chi-minh/#_ftnref1"&gt;[1]&lt;/a&gt; Trần Bá Đạt &lt;a href="tel:%281904%20%E2%80%93%2020.9.1989"&gt;(1904 – 20.9.1989&lt;/a&gt;,     &lt;br /&gt;&lt;a href="http://vietsuky.wordpress.com/2012/01/31/63-mot-nguoi-vo-trung-quoc-khac-cua-ho-chi-minh/#_ftnref2"&gt;[2]&lt;/a&gt; Đào Chú     &lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;a href="http://vietsuky.files.wordpress.com/2012/01/logo.gif"&gt;&lt;img border="0" alt="" src="http://vietsuky.files.wordpress.com/2012/01/logo.gif" /&gt;&lt;/a&gt;胡志明的另一个中国爱人&lt;/b&gt;     &lt;br /&gt;2011年11月12日 14:53 丁东文 &lt;a href="http://www.ycwb.com/ePaper/ycwb/html/2011-11/12/content_1254324.htm"&gt;来源：羊城晚报&lt;/a&gt; &lt;a href="http://www.people.com.cn/h/hotwords/"&gt;热点专题 &lt;/a&gt;&lt;a href="http://mms.people.com.cn/GB/"&gt;手机看新闻&lt;/a&gt;     &lt;br /&gt;□丁东文     &lt;br /&gt;陈晓农记录了其父陈伯达的说法：“&lt;a href="http://search.people.com.cn/rmw/GB/rmwsearch/gj_search_lj.jsp?keyword=%E8%83%A1%E5%BF%97%E6%98%8E"&gt;胡志明&lt;/a&gt;年轻的时候是结过婚的。他的爱人是一个厦门人，但是很早就去世了。后来他很长时间是单身。越南革命胜利以后 ，他想再娶一个福建籍的女人为妻，但是越南的党中央不同意，他不能不服从越南党中央的决定，所以他就一直没 有再结婚。”     &lt;br /&gt;其实，第一位女性应当是曾雪明。第二位女性是&lt;a href="http://search.people.com.cn/rmw/GB/rmwsearch/gj_search_lj.jsp?keyword=%E6%9E%97%E4%BE%9D%E5%85%B0"&gt;林依兰&lt;/a&gt;。     &lt;br /&gt;1930年，胡志明在越南遭到追捕，无处容身，通过联络员向处于地下的中共广东省委求助。陶铸安排女共产党 员林依兰和胡志明假扮夫妻，并叮嘱一定要保证胡志明的安全。     &lt;br /&gt;胡志明时年40岁，感觉林依兰特别像已经牺牲的恋人阮清玲，他在日记中写道：“她的言谈举止、性格爱好和清 玲完全相同。在那目光相撞的瞬间，我发觉自己已不再是个纯粹的无神论者。我认为这一切都是天意 。”     &lt;br /&gt;不久胡志明被捕了，临别时，他取出日记本交林依兰说：“我把我的心留下来陪你，收下吧!”三天后，胡志明被 营救出来。他问林依兰：“看过我的日记了吧!我相信心中的兰花永远不会枯萎。”林依兰情不自禁地扑到胡志明 的怀里。     &lt;br /&gt;上世纪50年代，林依兰已是&lt;a href="http://search.people.com.cn/rmw/GB/rmwsearch/gj_search_lj.jsp?keyword=%E9%AB%98%E7%BA%A7%E5%B9%B2%E9%83%A8"&gt;高级干部&lt;/a&gt;，仍然孤身一人。陶铸关心她的婚姻时，她才说，还爱着胡志明。陶铸问：“他爱你吗?”答：“他 让我等他。”     &lt;br /&gt;胡志明50年代访问中国，要求和老友林依兰见面。毛泽东立即让陶铸、林依兰来北京。就在胡志明即将登机回国 时，林依兰向他走来，两双手紧紧地握在一起。起飞前，林依兰取出日记还给胡志明，他轻轻挡回去：“身边没有 你，我很久没写日记了，还是留给你作个纪念吧!”     &lt;br /&gt;1958年，68岁的胡志明邀来访的陶铸一起&lt;a href="http://search.people.com.cn/rmw/GB/rmwsearch/gj_search_lj.jsp?keyword=%E5%9E%82%E9%92%93"&gt;垂钓&lt;/a&gt;。他说：“我和依兰相恋20余载，因为革命事业耽搁了青春年华。如今年事已高，想尽快和依兰团聚。请你回去 后询问一下毛泽东主席和周恩来总理的看法，倘若他们赞成，我想把依兰接到河内秘密举行婚礼，了却多年的夙愿 。”     &lt;br /&gt;毛泽东说：“我们提倡恋爱自由、婚姻自主。不过事关中越两党两国的关系，不能掉以轻心。”而越共中央政治局 为此开会讨论，反对意见超过了赞成意见。     &lt;br /&gt;胡志明无奈，只好给林依兰去信：“亲爱的依兰，咱们无缘再会。你听说过柏拉图的精神恋吗?就让我们彼此心灵 永远融为一体吧!”     &lt;br /&gt;林依兰回信：在天愿为比翼鸟，在地愿为连理枝。&lt;a href="http://search.people.com.cn/rmw/GB/rmwsearch/gj_search_lj.jsp?keyword=%E5%A4%A9%E9%95%BF%E5%9C%B0%E4%B9%85%E6%9C%89%E6%97%B6%E5%B0%BD"&gt;天长地久有时尽&lt;/a&gt;，此情绵绵无绝期。1968年，林依兰病逝，临终前，托人将日记还给胡志明。一年后，胡志明去世，弥留之际 还念叨着林依兰的名字。     &lt;br /&gt;(摘自《&lt;a href="http://search.people.com.cn/rmw/GB/rmwsearch/gj_search_lj.jsp?keyword=%E6%96%87%E5%8F%B2%E5%8F%82%E8%80%83"&gt;文史参考&lt;/a&gt;》2011年第17期)     &lt;br /&gt;丁东文&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8609044181031884118-6035073473771291399?l=thongreo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://thongreo.blogspot.com/2012/02/mot-nguoi-tinh-trung-quoc-khac-cua-ho.html</link><author>noreply@blogger.com (Thông Reo)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118.post-4843440947055959695</guid><pubDate>Wed, 01 Feb 2012 20:17:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-01T12:17:50.420-08:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Chính trị</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Bình Luận</category><title>Trung Quốc: lần đầu tiên dân làng Ô Khảm được bầu trực tiếp lãnh đạo</title><description>&lt;h3&gt;&amp;#160;&lt;/h3&gt;  &lt;p&gt;&lt;img title="Dân làng Ô Khảm, Quảng Đông biểu tình ngày 21/12/2011 (REUTERS)" alt="Dân làng Ô Khảm, Quảng Đông biểu tình ngày 21/12/2011 (REUTERS)" src="http://www.viet.rfi.fr/sites/viet.filesrfi/imagecache/rfi_43_large/sites/images.rfi.fr/files/aef_image/2011-12-15T140635Z_123883363_GM1E7CF1PHF01_RTRMADP_3_CHINA-UNREST_1.JPG" width="344" height="257" /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Dân làng Ô Khảm, Quảng Đông biểu tình ngày 21/12/2011 (REUTERS)&lt;/p&gt;  &lt;h4&gt;   &lt;p&gt;&lt;a href="http://www.viet.rfi.fr/auteur/trong-nghia"&gt;Trọng Nghĩa&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;    &lt;p&gt;Vào tháng 12 vừa qua, dân làng Ô Khảm, tỉnh Quảng Đông đã khuất phục được chính quyền sau nhiều ngày biểu tình chống lại giàn lãnh đạo địa phương tham nhũng và cướp đất của dân. Hôm nay 01/02/2012, họ đã khởi động một bước quan trọng, mở đường cho việc lần đầu tiên họ được quyền tham gia một cuộc bầu cử thực sự tự do và dân chủ. &lt;/p&gt; &lt;/h4&gt;  &lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;  &lt;h4&gt;&lt;/h4&gt;  &lt;p&gt;Theo hãng tin Pháp AFP, theo dự kiến, ngày hôm nay cư dân Ô Khảm sẽ công khai chọn ra một ủy ban bầu cử độc lập, bao gồm 11 người. Ủy ban này có nhiệm vụ giám sát cuộc bầu cử các lãnh đạo của làng một cách dân chủ, dự trù mở ra vào tháng Ba sắp tới. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Đấy sẽ là lần đầu tiên mà cư dân Ô Khảm được phép trực tiếp bầu lãnh đạo làng của mình, cho dù đây là một quyền dân chủ hiếm hoi mà Đảng Cộng sản độc quyền lãnh đạo tại Trung Quốc dành cho cư dân các thôn trên toàn quốc. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Theo chế độ gọi là “dân chủ ở cơ sở” này (bắt đầu áp dụng từ năm 1988), trên nguyên tắc Ủy ban lãnh đạo các thôn làng do chính dân đề cử và bầu ra, chứ không phải là được Đảng và cấp trên chỉ định như trước đây. Chế độ bầu cử trực tiếp này tuy nhiên chỉ giới hạn ở cấp thôn, không hề được áp dụng ở cấp cao hơn, và lại càng không được chấp nhận ở cấp trung ương. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Thế nhưng, theo cư dân Ô Khảm, giới lãnh đạo địa phương chưa hề cho phép những cuộc bầu cử dân chủ như vậy, mà luôn luôn áp đặt giàn lãnh đạo thôn trong các cuộc họp nội bộ. Quyền trực tiếp bầu lãnh đạo là một trong số những nhượng bộ hiếm hoi mà dân làng Ô Khảm đã giành được từ phía chính quyền sau phong trào đấu tranh chống tham quan ô lại cuối năm ngoái. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Xin nhắc lại là vào mùa thu năm ngoái, trong nhiều tháng trời, dân Ô Khảm đã liên tục phản đối giới các lãnh đạo làng của họ, bị cáo buộc tham nhũng và lạm dụng quyền lực để cướp đất đai của cư dân. Khiếu kiện của dân làng Ô Khảm thoạt đầu không được ai lắng nghe, và những người phản đối bị thẳng tay đàn áp. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Phải chờ đến khi lãnh đạo phong trào phản đối bị chết trong tù vào tháng Mười Hai, và chính quyền bị nghi là đã cho đánh đập người này đến chết, thì nỗi phẫn uất của người dân mới bùng nổ, và liên tục trong nhiều ngày, bất chấp đàn áp, dân làng Ô Khảm đã đứng lên đòi hỏi công lý, đối mặt với cả công an lẫn các quan chức của tỉnh. &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Báo chí sau đó đã nhập cuộc, nêu bật các sai sót của lãnh đạo địa phương, khiến chính quyền tỉnh Quảng Đông không còn có thể che đậy vụ việc và phải chấp nhận can thiệp bênh vực dân làng. Dựa theo kết quả các cuộc điều tra về tình trạng tham nhũng, chính quyền phải công nhận là nỗi bất bình của dân làng có cơ sở hợp lý và cuộc bầu cử lãnh đạo thôn phi dân chủ vào năm ngoái không hợp lệ.&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8609044181031884118-4843440947055959695?l=thongreo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://thongreo.blogspot.com/2012/02/trung-quoc-lan-au-tien-dan-lang-o-kham.html</link><author>noreply@blogger.com (Thông Reo)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118.post-2355589011748956703</guid><pubDate>Wed, 01 Feb 2012 20:09:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-01T12:09:30.905-08:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Văn hóa-Xã hội</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Bình Luận</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Phiếm luận</category><title>Báo chí lề phải VC tung tin “động trời”</title><description>&lt;p&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Nên đọc để biết sự thật. Không dễ gì lừa bịp thế giới khoa học !!!&amp;#160; Chỉ tội nghiệp cho người dân luôn bị những trò lừa đảo, suốt mấy chục năm không ngóc đầu lên được mà càng bị chà đạp, có đâu dân chủ tự do !!!!!!!!!!!!!!!!!!&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Báo chí lề phải VC tun&lt;/b&gt;&lt;b&gt;g &lt;/b&gt;&lt;b&gt;tin “động trời”&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Khương Tử Dân&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;h5&gt;&lt;i&gt;Trước sinh hoạt ngày Tết, giá cả thực phẩm nhảy vọt còn hơn ngựa đá. Dĩ nhiên là sẽ lôi kéo nạn lạm phát như loại đạn đạo tầm xa trên 6000 cây số. &lt;/i&gt;&lt;/h5&gt;  &lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;  &lt;h5&gt;&lt;i&gt;Song song với tin động trời này, tiến sĩ ủy viên MTTQ Nguỹên Chánh Khê đánh trống rùm ben, bung xung về vụ máy phát điện chạy bằng nước do chính ông ta phát minh. Lại thêm một cái phát minh thứ hai liên quan về Nanotec, “carbon&amp;#160; nani- tubes”. Vấn đề phát minh carbon nanotubes này đã được báo chí lề phải làm bung xung một dạo sau khi tiến sĩ Nguỹên Chánh Khê về nước từ năm&lt;/i&gt;&lt;i&gt; 2002, va&lt;/i&gt;&lt;i&gt;̀ đã được báo đảng, báo lề phải làm bung xung một dạo. Dĩ nhiên là các ký giả đã dựa trên tờ khai của ts. Nguỹên Chánh Khê, đã viết là ông ta có &lt;/i&gt;&lt;i&gt;30 patent qua c&lt;/i&gt;&lt;i&gt;ô&lt;/i&gt;&lt;i&gt;ng tri&lt;/i&gt;&lt;i&gt;̀&lt;/i&gt;&lt;i&gt;nh nghi&lt;/i&gt;&lt;i&gt;ê&lt;/i&gt;&lt;i&gt;n c&lt;/i&gt;&lt;i&gt;ứ&lt;/i&gt;&lt;i&gt;u&lt;/i&gt;&lt;i&gt; ở nhật và &lt;/i&gt;&lt;i&gt;37 patent qua &lt;/i&gt;&lt;i&gt;công trình nghiên cứu ở Mỹ.&lt;/i&gt;&lt;i&gt; &lt;/i&gt;&lt;i&gt;Đúng là trí thức Xã Hội Chủ Nghiã, cũng còn có nghĩa là trí thức &lt;/i&gt;&lt;i&gt;X&lt;/i&gt;&lt;i&gt;ạo &lt;/i&gt;&lt;i&gt;H&lt;/i&gt;&lt;i&gt;ết &lt;/i&gt;&lt;i&gt;C&lt;/i&gt;&lt;i&gt;hỗ &lt;/i&gt;&lt;i&gt;N&lt;/i&gt;&lt;i&gt;ói, và hiểu theo sách ngụ ngôn LaFontaine là ếch riêu XHCN muốn bằng con bò Waguy bull, gọi là bò Kobé.&lt;/i&gt;&lt;/h5&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Vấn đề nghiên cứu thật hư ra sao, thiết tưởng ai đã có trãi nghiệm qua các công trình nghiên cứu ở các công ty, xí nghiệp Mỹ, Nhật đều hiểu rõ. Trên thực tế ông Nguỹên Chánh Khê qua Nhật năm &lt;/i&gt;&lt;i&gt;1972. D&lt;/i&gt;&lt;i&gt;ưới hệ thống giáo dục đại học Nhật. Nếu ông ta là một sinh viên xuất sắc cũng phải đến năm &lt;/i&gt;&lt;i&gt;1982, &lt;/i&gt;&lt;i&gt;đương sự mới hoàn tất học vị tiến sĩ. Hệ thống giáo dục của Nhật gần như hoàn toàn theo hệ thống giáo dục của Mỹ, nhưng không có các lớp hè, lớp mùa đông như ở Mỹ, và Đại học Tokyo Kyogo daigaku, gọi tắc là Tokodai, tức đại học Tokyo Institute of Technology, TIT, hoàn toàn không có chế độ học tiến sĩ 7 năm như ở một số đại học của Mỹ. Ông Nguỹên Chánh Khể phải qua ít nhất một năm học Nhật ngữ, 4 năm ở học bộ BS; &lt;/i&gt;&lt;i&gt;2 &lt;/i&gt;&lt;i&gt;năm&lt;/i&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;i&gt;MS và&lt;/i&gt;&lt;i&gt; 3&lt;/i&gt;&lt;i&gt; năm Doctorate, tổng cộng &lt;/i&gt;&lt;i&gt;10 n&lt;/i&gt;&lt;i&gt;ăm.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Làm việc ở các công ty, xí nghiệp Nhật, công ty càng lớn chừng nào kỹ luật, qui luật càng khắc khe chặc chẽ chừng đó. Bất cứ nhân viên mới nào cũng phải qua thời gian học nghề/ tiếp cận ít nhất là sáu tháng, hay một năm để có thời gian làm quen với các ban ngành ở nhiều nhà máy, cơ sở nghiên cứu khác nhau trên toàn quốc. Sau thời gian tiếp cận đó, người nhân viên mới có quyền chọn lựa ban ngành, cơ sở nào thích hợp để làm việc. Thời gian kế tiếp, anh/ chị nhân viên mới được một người đồng sở, đồng viện thâm niên hơn, gọi là sempai, hay tiền bối trách nhiệm huấn luyện, hướng dẫn trong các công việc nghiên cứu hay cộng tác trong các dự án khảo sát. Cũng có thể được giao cho một vài đề án nhỏ để đánh giá về khả năng, thái độ, cách thức tổ chức, phối hợp, hòa đồng, cư xử, đối phóvới nan đề. Không có một nhân viên mới được tuyển dụng nào không qua giai đọan đào tạo đó. Người nhân viên mới, dù là có học vị tiến sĩ cũng không thể không qua giai đoạn đào tạo của công ty để họ đánh giá, giám sát tường tận, chỉ khác nhau ở chiều sâu, được tiếp cận với các cấp cao hơn.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Điều quan trọng hơn cả là phương thức làm việc tại các công ty, xí nghiệp của Nhật là làm việc theo “team work”, theo từng tổ, từng nhóm, không có dự án nào được giao cho cá nhân, thông thường người có thâm niên làm việc làm tổ trưởng. Ở mỗi xí nghiệp, công ty lớn, các nghiên cứu dù có kết quả tốt, bao giờ cũng phải trãi qua một giai đoạn thử nghiệm tại các xưởng, hay “pilot plant” để chứng nghiệm xem sản phẩm hình thành trong mô hình nhỏ có những đặc tính như thế nào. Thời gian thử nghiệm này cũng mất khá nhiều tháng. Trên thực tế không có dự án, công trình nghiên cứu nào dưới một năm, có khi hai ba năm. Điều quan trọng hơn nữa là các thành quả nghiên cứu do nhân viên đều thuộc sở hữu của công ty. Nhân Viên có quyền đăng phổ biến trên các tạp chí khoa học chuyên ngành, nhưng phải có sự đồng thuận của người chủ nhiệm, của giám đốc viện nghiên cứu. Các đề tài nghiên cứu ở các xí nghiệp, công ty lớn của Nhật, cũng như của Mỹ đều tập trung theo sự chỉ đạo của công ty, nhằm nhu cầu của thị trường, lợi nhuận. Chỉ có một số ít được chỉ định nghiên cứu các công trình dài hạn thì lại khác.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Qua lý lịch, tiểu sư của ông Nguỹên Chánh Khê, thì ông đã làm cho công ty chuyên về mực in, có tên là Dainippon Inki Kagaku Kogyo. Trong các công ty, xí nghiệp Nhật bản có truyền thống bảo mật rất chặt chẽ. Chuyên viên Nhật không có truyền thống tự làm patented như ở một thiểu số công ty nhỏ ở Mỹ. Ông Nguỹên Chánh Khê, theo lý lịch, tiểu sử, ông đã quy mã từ năm &lt;/i&gt;&lt;i&gt;1985, va&lt;/i&gt;&lt;i&gt;̀&lt;/i&gt;&lt;i&gt; la&lt;/i&gt;&lt;i&gt;̀&lt;/i&gt;&lt;i&gt;m cho &lt;a href="http://store.kodak.com"&gt;Kodak&lt;/a&gt;&lt;/i&gt;&lt;i&gt; ở Rochester, NY. Thật khó tưởng tượng nỗi là chỉ trong vòng không tới ba năm, tiến sĩ Nguỹên Chánh Khê đã đẻ ra &lt;/i&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;30 c&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;ông trình nghiên cứu có giá trị&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;i&gt;. Báo đảng đưa ông Khê lên tận mây xanh, gọi ông Khê là con gà đẻ trứng vàng cho tư bản ngoại quốc, thật cũng không sai một cây số nào cả, nhưng thật tế chỉ là trứng vàng high polymer theo kiểu Trung cộng đã nhập vào CSVN.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Ông Nguỹên Chánh Khê quy mã làm việc cho &lt;a href="http://store.kodak.com"&gt;Kodak&lt;/a&gt; một thời gian, rồi nhảy sang làm cho HP qua hai kỹ thuật in hình khác nhau. Chắc chắn là Kokak không thích hợp cho căn bản nghiên cứu của ông Khê xuất thân từ đại học TIT. Có thể do đó ông ta phải nhảy sang làm cho HP, có liên hệ tới căn bản về kỹ thuật mực in ở Nhật. Ở mỗi công ty mới, tiến sĩ Nguỹên Chánh Khê vẫn phải trãi qua giai đoạn tiếp cận, lầm quen với ban quản lý, ban điều hành mới, khó mà lấy được nguồn quỹ nghiên cứu lớn để nghiên cứu, vì vấn đề politics ở các công ty lớn của Mỹ cũng có nhiều rắc rối, lắc léo lắm, không dễ dàng lắm đâu. Các chuyên viên, khoa học gia chẳng những phải đấu đá với các ban ngành khác, nhất là phía thương mại của công ty. Mỗi dự án của các chuyên gia, đều phải có lợi ích thương mại, có lợi cho công ty một cách thiết thực. Nghiên cứu ở các công ty, xí nghiệp có thành phẩm ngoài thị trường, cần phải qua nhiều giai đoạn, mặt dù thành phẩm không có hại đến sinh mạng con người, nhưng ít nhất phải có giá trị cạnh tranh, khả thi, đầy tính thuyết phục. Các nghiên cứu ở các công ty hoàn toàn khác với các công trình nghiên cứu ở đại học. Chỉ có thời gian không đầy &lt;/i&gt;&lt;i&gt;15&lt;/i&gt;&lt;i&gt; năm, làm việc cho hai công ty có hai loại sản phẩm khác biệt mà ông Nguỹên Chánh Khê đẻ ra được &lt;/i&gt;&lt;i&gt;37&lt;/i&gt;&lt;i&gt;công trình nghiên cứu có patented là một điều vượt ngoài sự tưởng tưởng của các khoa học gia chân chính, thực tài khác.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Nếu nhìn lại quá trình phát hiện kỹ thuật, hình thành sản phẩm carbon nanotechnology, carbon nanomaterials và carbon nanotubes, CNT, cũng chỉ mới phát hiện trong vòng hai thập niên gần đây thôi. Các nghiên cứu, thành tựu, được áp dụng carbon nanotubes chỉ bắt đầu đáng kể từ năm &lt;/i&gt;&lt;i&gt;1991 do nhà nghi&lt;/i&gt;&lt;i&gt;ê&lt;/i&gt;&lt;i&gt;n &lt;/i&gt;&lt;i&gt;cứ&lt;/i&gt;&lt;i&gt;u Sumio Iijima, cu&lt;/i&gt;&lt;i&gt;̉&lt;/i&gt;&lt;i&gt;a c&lt;/i&gt;&lt;i&gt;ô&lt;/i&gt;&lt;i&gt;ng ty NE&lt;/i&gt;&lt;i&gt;C phát minh, tiếp theo các công trình nghiên cứu đáng kể của đại học MIT và NEC. Đại học MIT trước đây hai năm cũng đã nghiên cứu, và phát hiện là carbon nanotubes có từ tính và phát xin nhiệt, phát điện.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Sự ứng dụng của carbon nanomaterials, nanotubes, nanofibers rất sâu rộng trong các lãnh vực hóa công nghiệp, điện, dược, y khoa, cơ khí, máy phát điện, ngành tơ sợi... Có thể nói sự ứng dụng của carbon nanomaterials, nanotubes... chỉ thua silicon thôi. Nhưng dù sao carbon nanomaterials, carbon nanotubes giá vẫn còn quá cao, nên khó có khả năng cạnh tranh với kỹ thuật công nghiệp silicon. Tương lai của carbon nanotechnology có thể đóng góp nhiều cho nhu cầu năng lượng khi được áp dụng cho công nghiệp̣ xe auto, và các máy phát điện có công xuất nhỏ trung bình. Ngành carbon nanotechnology sẽ làm giảm bớt căng thẳng trong sự tranh giành chủ quyền ở các đảo, vịnh để khai thác dầu hỏa và sẽ làm cho môi trường sống sạch hơn. Vấn đề khai thác dầu khỏa và chuyển vận dầu hỏa cũng có thể là nguyên nhân chính để đưa nhiều nước đến chiến tranh.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Trên thực tế, khám phá của MIT đã được biết trước đó, và đã được áp dụng để sản xuất máy phát điện chạy bằng nước, qua sự áp dụng của carbon nanotubes. Rất nhiều nhà ở vùng xa, đồi núi ở Colorado đã sử dụng máy phát điện không chạy bằng nhiên liệu mà bằng nước, có công xuất 5,5 kw, có khả năng đốt sáng cả nhà, và sử dụng cho máy bơm nước từ các dòng suối gần nhà tiện lợi hơn là đóng giếng nước, lại tốn kém nhiều hơn. Hơn hai năm trước tôi đã có cơ hội thăm viếng bạn hữu ở Colorado và chứng nghiệm các dân cư địa phương đã sử dụng máy phát điện chạy bằng nước, có đủ năng xuất để chạy cả các máy bơm nước.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Hình chụp và biểu đồ đơn giản của một máy phát điện chạy bằng nước đã có trên thị trường, qua sự áp dụng carbon nanotubes.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;img border="0" src="http://pesn.com/2009/12/22/9501597_Watercar_electric_generators_on_hydroxy_water/5-5-kw_genset_300.jpg" width="300" height="221" /&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;A 5.5-kW Genset be run on water&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;img border="0" src="http://pesn.com/2009/12/22/9501597_Watercar_electric_generators_on_hydroxy_water/hydroxy-generator-system_rough_outline_300.jpg" width="300" height="171" /&gt;     &lt;br /&gt;Diagram from a section titled &amp;quot;Running an Electrical Generator5.5 kw without Fossil Fuel&amp;quot;.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Đấy chỉ là tiến trình địên hóa giải để biến nước thành hydroxy để tạo ra điện năng theo kết quả nghiên cứu của đại học MIT, NEC, và Honda...&lt;/i&gt;&lt;i&gt; gần đây nhất. Honda có thể sẽ cho ra đời một loại auto sạch với hổn hợp hydroy gas trong tương lai.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Ở thiên đàng mù VGCS Hà nội, rất dễ bịp nhau vô cùng. Trước đây bốn (4) năm, tiến sĩ Nguỹên Chánh Khê cũng đã tung tin là trung tâm NASA của Mỹ thương lượng mua carbon nanotubes của CSVN để làm vỏ phi thuyền không gian, qua hình chụp của Nguỹên Chánh Khê với chuyên viên Mỹ trong kỳ hội thảo Carbon natotech ở Santa Clara, Cenvention Center, California, năm 2007. Trên thực tế, các phi thuyền không gian của Mỹ chỉ cần &amp;quot;coat&amp;quot; một lớp silicon high temperature là đủ, nếu họ muốn, hoặc giả dùng silicon/ high temp.composite materials dán phía trong phi thuyền là quá đủ. Trong cả hai trường hợp chọn lựa, silicon coating và composite materials, ít tổn phí hơn nhiều so với dán carbon nanotubes bên ngoài. Như chúng ta biết rõ, CSVN đã có quan hệ mật thiết với Tầu cộng, do đó không dễ gì có hợp tác khoa học kỹ thuật tối mật của NASA với Việt cộng, nhất là với loại lò gạch thẻ Đồng nai để sản xuất carbon theo sự mô tả của ts. Nguỹên Chánh Khê. Hơn nữa còn vấn đề tự do, dân chủ, nhân quyền dưới cơ chế VGCS Hà nội vẫn còn quá tàn bạo, dã man, các chuyên gia trong cộng đồng người Việt tỵ nạn VGCS Hà nội còn chưa dám về, nói chi đến việc Mỹ gửi chuyên gia đến CSVN. Bốn nghị sĩ Mỹ vừa viếng thăm CSVN đã xác nhận điều này. VC chỉ muốn mua vũ khí của Mỹ mà còn chưa được thay. Vấn nạn nhân quyền, tự do, dân chủ ở thiên đàng mù hoàn toàn là một ngục tù đen tối. Trong hai sự việc ts. Nguỹên Chánh Khê tung tin ra là bán thành phẩm carbon nanotubes, CNT, cho NASA và&amp;#160; sự việc NASA cộng tác với VC để nghiên cứu và sản xuất carbon nanotubes để làm vỏ phi thuyền không gian của Mỹ. Cả hai vấn đề, sau hơn bốn năm đã được bỏ lại đàng sau một khoảng trống không to lớn.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Sự việc tiến sĩ NC. Khê làm bung xung, thật sự chỉ đánh lừa đựợc nhà nước và chuyên viên XHCN, tiến sĩ VC thôi. Đối với NASA, Sandia Lab, Air Force Lab của Mỹ được bảo mật tuyệt đối, các chuyên gia, khoa học gia, chẳng có quyền để tiếp súc, bàn chuyện họp tác, và thương lượng mua bán vật liệu, nghiên cứu. Mọi sự việc mua bán vật liệu, máy móc giao tế, tiếp xúc, thương lượng đã có cơ quan tiếp liệu, lo chuyện đặt hàng theo yêu cầu của chuyên viên, khoa học gia. Mọi sự vi phạm coi như bị chấm dứt khế ước, bị sa thải lập tức, không có bồi thường theo qui luật thông thường. Có thể tiến sĩ Nguỹên Chánh Khê không biết điều này, nên tung tin tức “động trời” để bao che cho chức vụ và nghiệp vụ của ông ta đang bị áp lực đè nặng. Để xem chiếc máy phát điện “đầu tiên” trên thế giới này có tạo cho CSVN thu lợi hàng tỉ bạc hay không? Chỉ tiếc là tuổi thọ của cái carbon nanotubes quá ngắn, chỉ có 5-6 năm. Đó cũng là vấn đề cho người sử dụng ở VN. Tiến sĩ Nguỹên Chánh Khê cũng đã sáu bò rồi, đã đến ngưởng cửa về hưu. Cái tin “động trời” này cũng có thể là tin “động trời” cuối cùng trong sự nghiệp carbon nani... tubes cho chế độ VGCS bán nước buôn dân. Tiến sĩ Nguyễn Chánh Khê thật xứng danh là một ủy viên MTTQ, độc thân trong cái tuổi sáu bó. Thủ thuật “phét minh” của ts. NC. Khê không có khả năng làm lu mờ những thủ đoạn đánh cướp đất đai, ruộng vườn của người dân. Nhà ảo thuật NC. Khê trước đây mấy lần đã dở thủ thuật, tung tin “động trời” theo kiểu mượn đầu heo nấu cháo để làm bung xung về “phét minh” đầu tiên, nhất thế giới. Thời cơ bóc phét khi đảng và nhà nước gặp tang gia bối rối về các vụ cờ Tàu cộng sáu sao, đảng đánh cướp, giết dân ở Tiên Lãng, lãnh đạo VGCS Hà nội ôm đít Tập Cận Bình ngửi.... Có bóc phét thì cũng vừa phải thôi, bóc phét theo đảng mafia kiểu mấy ếch riêu tiến sĩ vinh danh, ủy viên MTTQ thì dễ phát xin mùi trí thức mà Mao Trạch Đông đã khẳng định xác tín: “Trí thức-XHCN- không bằng cục phân.”&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Thành thật mà nói, ts. NC. Khê cũng đã có cố gắng theo giỏi những diễn tiến của kỹ thuật carbon nanotech để chụp thời cơ, quyền biến, sử dụng mọi thủ thuật để tự dàn dựng ra một cái máy phát điện 50 w để đưa lên các báo lề phải của VC. Nhưng tiến sĩ NC. Khê cần phải biết rõ đây không phải là cái máy phát điện đầu tiên trên thế giới như lời ts. NC. Khê đã tuyên bố, mặc dù chỉ đang tượng hình, thai nghén thôi; trong khi đó máy phát điện thật sự chạy bằng nước qua sự áp dụng carbon nanotubes đã có trên thị trường. Sự cố gắng của ts. Ủy viên MTTQ NC. Khê cũng đáng khen ngợi, nhưng bản tính bóc phét, tự đề cao đó là máy phát điện đầu tiên trên thế giới do chính ông NC. Khê phát minh là tự thổi phồng bóc phét, tự làm giảm giá trị đạo đức của một người trí thức, dù là trí thức XHCN.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;&lt;i&gt;Cầu xin Thượng Đế ban phước lành cho ông Khê, để ông ta có đủ sáng suốt, có đủ đạo đức, lương tri biết rõ những gì ông đang làm so với thế giới bên ngoài CSVN. Một người thợ, một kỹ sư biến chế lấp ráp được cái máy phát điện vẫn được mọi người kính trọng hơn là một tiến sĩ có học vị bóc phét về sự phát minh không phải do chính mình đề xuất, thực nghiệm có kết quả đầu tiên. Phải hiểu rõ là chế biến, khác với phát minh, nếu không nó sẽ trở thành “phét minh”, hay bất minh. Cái tội ăn cắp, đạo văn, đánh cướp giữa ban ngày ở thiên đàng VGCS Hà nội ngày nay đã quá trắng trợn, lộ liễu, chẳng khác nào bọn hải tặc Somalia. Nhưng đừng để ảnh hưởng đó tác động, xâm nhập vào tư duy giới trí thức, làm suy vong căn bản đạo đức, làm băng hoại xã hội, và nhất là tự làm ô nhục danh xưng của kẻ sĩ, của đại học Tokodai, TIT ở Nhật, nơi đã đào tạo ông Khê thành người. Đại học Tokodai, TIT, đã có truryền thống tốt đẹp là chỉ đào tạo học sĩ chân chính, khí khái quan minh chính đại để xây dựng xã hội công bằng, có tự do, dân chủ. Đại học Tokodai, TIT không đào tạo kẻ ăn cắp công sức, trí tuệ của tha nhân, người đồng nghiệp.&lt;/i&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;DTK&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;****************************&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;b&gt;Phát minh của Việt Nam: Máy phát điện chạy bằng nước&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;TT - Sáng 14-1, tại phòng thí nghiệm của Trung tâm nghiên cứu và triển khai (Khu công nghệ cao TP.HCM), một chiếc máy nhỏ gọn sau khi được đổ nước, chất xúc tác vào bình chứa và thực hiện một vài thao tác đã tạo ra nguồn điện làm bóng đèn sáng rõ, quạt chạy mạnh.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;TS Khê (trái) giới thiệu máy phát điện chạy bằng nước sáng 14-1 - Ảnh: Đức Thiện&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Chiếc máy này khá nhỏ gọn, có thể cung cấp điện cho một hộ gia đình sử dụng nhưng lại chạy bằng nước và hoạt động rất êm ái, không gây ồn, thân thiện môi trường. Đó là sáng chế của TS Nguyễn Chánh Khê, phó giám đốc Trung tâm nghiên cứu và triển khai (Khu công nghệ cao TP.HCM), và các cộng sự.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Ứng dụng nano&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;TS Khê có nhà ở khu Thảo Điền, Q.2, TP.HCM. Mỗi lần bị cúp điện, ông và nhiều người cùng khu vực phải sử dụng máy phát điện chạy bằng xăng không những tạo tiếng ồn rất lớn mà còn gây ô nhiễm môi trường do khí thải từ máy phát điện. Từ đó ông nảy sinh ý tưởng tạo một chiếc máy phát điện không gây ồn, không gây ô nhiễm môi trường. Sau bốn năm từ ý tưởng, nghiên cứu công nghệ, chế tạo thiết bị, giờ TS Khê và các cộng sự đã tạo được chiếc máy phát điện hoàn chỉnh đầu tiên.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Tại phòng thí nghiệm, TS Khê đã giới thiệu chiếc máy có kích thước chỉ khoảng 80cm x 60cm x 40cm. Sau khi đổ nước và chất xúc tác vào bình chứa, bật công tắc kích hoạt hệ thống và kết nối cổng xuất điện với máy quạt và bóng đèn, bật tiếp công tắc điện, bóng đèn sáng rõ, quạt chạy mạnh. Máy chạy êm ru, gần như không phát ra tiếng ồn nào.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;TS Khê giải thích: điều quan trọng nhất của chiếc máy này là ứng dụng công nghệ nano để “đốt” nước thành điện. Cụ thể các vật liệu nano được pha chế như một chất xúc tác phụ gia. Chất này khi phản ứng với nước sẽ tách lấy khí hydro (H2) và tiếp tục tách H2 thành điện tử proton H+, từ đó tạo ra dòng điện. Dòng điện sẽ được tích vào tụ điện đến khi đạt được công suất mong muốn. “Mặc dù nguyên tắc này đã được biết đến trên thế giới nhưng không có nhiều nhà khoa học thành công trong việc chế tạo chất xúc tác nano một cách hữu hiệu và có độ ổn định điện hóa thật cao” - TS Khê chia sẻ.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Theo ông Khê, công nghệ được ứng dụng trong máy phát điện này không phải công nghệ điện phân, do đó không dùng năng lượng từ bên ngoài vào. Đây cũng không phải là công nghệ dùng bình ăcquy sử dụng những chất độc hại như chì hay acid sulfuric đậm đặc. Nó khác với pin năng lượng ở nhiều quốc gia trên thế giới đang sử dụng nhiệt độ rất cao để hoạt động. Chiếc máy của TS Khê chỉ cần nhiên liệu chính là nước, kể cả nước muối, nước sông...&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Hiện chiếc máy của TS Khê có thể phát công suất 2kW, đủ sử dụng cho các thiết bị gia dụng phổ biến trong gia đình: điện thắp sáng, quạt, nồi cơm điện, tivi... Ông cho biết trong năm 2012 ông và các cộng sự sẽ nghiên cứu để hoàn thiện công nghệ và thiết bị sử dụng trong máy. Cụ thể công suất phát trên mỗi pin sẽ được nâng cao hơn, từ đó tiến đến sản xuất hệ thống phát điện 600kW phục vụ hoạt động công nghiệp.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Tạo ra nước sạch&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Theo TS Khê, máy phát điện chạy bằng nước khi tạo ra điện năng không phóng thích những chất gây ô nhiễm môi trường như khí cacbonic (CO2, CO) như các phản ứng nổ từ động cơ xăng dầu sinh ra. Đó là chưa kể khả năng sản xuất nước sạch của máy phát điện. Cụ thể sau khi nước bị “đốt” sẽ bốc hơi và ngưng tụ thành nước tinh khiết.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;TS Khê cho biết dù nước có dơ bẩn đến bao nhiêu, khi đưa vào trong thiết bị này và sau chuỗi phản ứng sẽ tạo thành nước sạch. Sau khi chuyển qua khử khuẩn có thể dùng để uống, sinh hoạt... Khi đó máy phát điện sẽ rất hữu ích cho những vùng vừa thiếu điện vừa thiếu nước ngọt như vùng sâu vùng xa, biển đảo. Chẳng hạn như ở Trường Sa, người dùng chỉ cần múc nước biển đổ vào là vừa có điện vừa có nước để sử dụng.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Theo TS Khê, việc sử dụng máy phát điện chạy bằng nước kinh tế hơn vì chất xúc tác trong máy có thể tái sinh và tuổi thọ cao, có thể lên đến 5-6 năm. Song song đó, vật liệu làm ra máy có giá rẻ hơn nhiều lần so với pin mặt trời vì không phải sử dụng vật liệu bán dẫn và đắt tiền. Trước mắt, ông và các cộng sự sẽ nhắm đến sản xuất những máy phát điện thông thường, các bộ phận gắn vào ôtô, xe máy và các máy móc sử dụng điện. Về lâu dài sẽ có những máy phát điện bằng nước dùng trong công nghiệp, giúp giải quyết bài toán năng lượng ngày càng thiếu thốn trong tương lai.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Không gây tiếng ồn &lt;/p&gt;  &lt;p&gt;Đặc biệt suốt quá trình hoạt động, máy phát điện bằng nước hoàn toàn không gây ra tiếng động ồn ào như các động cơ nổ đốt cháy xăng dầu thường thấy: động cơ xe máy, máy phát điện... Do đó máy phát điện bằng nước rất thân thiện với môi trường và ưu thế vượt trội so với các máy phát điện phổ dụng hiện nay trên thị trường. Về mặt giá thành, TS Khê cho biết sẽ thấp hơn rất nhiều so với các máy phát điện trên thị trường hiện nay. Cụ thể máy có công suất 300W sẽ có giá 6-8 triệu đồng, máy 2kW khoảng 32 triệu đồng.&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;ĐỨC THIỆN&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;__.&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8609044181031884118-2355589011748956703?l=thongreo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://thongreo.blogspot.com/2012/02/bao-chi-le-phai-vc-tung-tin-ong-troi.html</link><author>noreply@blogger.com (Thông Reo)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118.post-2450630267861895809</guid><pubDate>Tue, 31 Jan 2012 17:02:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-01-31T09:02:58.887-08:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Ký sự - Truyện</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Truyện ngắn</category><title>Chiếc Xích Lô Chở Mùa Xuân</title><description>&lt;p&gt;&lt;i&gt;&lt;strong&gt;Thanh Thương Hoàng&lt;/strong&gt;       &lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;i&gt;Tân ngồi vắt vẻo trên chiếc xích lô ngước nhìn những tảng mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh thẫm, lòng bâng khuâng nhớ tới những ngày tháng cũ. Lúc ấy vào khoảng mười giờ sáng. Từ khi đạp xe ra khỏi nhà sáng sớm tới giờ anh vẫn chưa kiếm được một “cuốc” nào.&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Nếu đến trưa vẫn không có khách thì coi như mất toi nửa ngày tiền thuê xe và tất nhiên phải nhịn ăn luôn bữa trưa. Chỗ Tân đậu xe góc đường Lê Lợi ố Tự Do, anh cho là rất “địa lợi”, vì phía chéo bên kia đường là khách sạn Đại Lục (Continental), nơi có nhiều khách ngoại quốc tới ở. Họ thường bao luôn cả xe ngày để đi “tham quan” khắp Sài Gòn Chợ Lớn. Đồng thời nơi này cũng là nơi có nhiều kỷ niệm với Tân - những ngày tháng cũ trước 1975 - anh đã gặp “người yêu lý tưởng” của mình và sau đó cưới làm vợ. Cuộc sống lứa đôi tràn ngập hạnh phúc cho tới ngày 30/04 đen tối sầu thảm. Tân móc túi lấy gói thuốc Rê vấn một điếu. Vừa phập phèo mấy hơi để dĩ vãng tan theo khói thuốc, thì anh nghe tiếng gọi xích lô bên kia đường. Tân vội quay nhìn. Một người đàn bà đưa tay vẫy gọi. Tân vứt vội mẩu thuốc hút dở, rời khỏi nệm xe, nhẩy phóc lên yên xích lô đạp nhanh tới bên kia vệ đường (vì chỗ này thuộc phạm vi “lãnh thổ” của khách sạn nên nên họ cấm xích lô đậu. Anh em xích lô chỉ có thể “đột kích” đón khách rồi phóng đi ngay).      &lt;br /&gt;- “Cô muốn đi đâu ?”.       &lt;br /&gt;Tân hỏi bằng tiếng Anh giọng rất chuẩn, rất Mỹ làm cô khách ngạc nhiên. Cô đặt mình lên xe thong thả nói :       &lt;br /&gt;- ”Anh muốn chở tôi đi đâu cũng được. Chạy chậm chậm thôi nhé !”.       &lt;br /&gt;Tân hỏi lại :       &lt;br /&gt;- “Nghĩa là cô muốn mở một cuộc du lịch bỏ túi trong thành phố ?”.       &lt;br /&gt;- “Đúng !”.       &lt;br /&gt;Trước khi cho xe chuyển bánh, Tân nòi :       &lt;br /&gt;- “Cô chưa cho biết sẽ trả tôi bao nhiêu tiền. Chúng ta nên sòng phẳng dứt khoát trước khi bắt đầu”.       &lt;br /&gt;Cô khách đáp :       &lt;br /&gt;- ”Tôi sẽ trả anh như đã trả cho những người trước anh”.       &lt;br /&gt;- “Nghĩa là ... ?”.       &lt;br /&gt;- “Nghĩa là mỗi giờ tôi trả anh 2 đô la”.       &lt;br /&gt;- “Cô trả vậy hơi nhiều đấy !”.       &lt;br /&gt;Cô khách nhắc lại câu hỏi của tôi khi nãy :       &lt;br /&gt;- “Nghĩa là ... ?”.       &lt;br /&gt;- “Tôi tính cô một đô la một giờ thôi”.       &lt;br /&gt;Cô khách một lần nữa tỏ ra ngạc nhiên nhưng không nói gì. Hôm qua cô trả cho anh xích lô đúng như giá anh ta đòi, thế mà khi trả tiền còn nằn nì xin thêm. Còn anh xích lô này thì lại xin bớt. Con người xứ sở này có vẻ phức tạp, khó hiểu thật. Tân từ từ đạp xe về phía chợ Bến Thành. Tới nơi, anh hỏi khách :       &lt;br /&gt;- ”Cô đã biết chợ Bến Thành này chưa ?”.       &lt;br /&gt;Và không chờ khách khách trả lời, anh nói tiếp :       &lt;br /&gt;- “Đây là ngôi chợ lớn nhất của thành phố Sài Gòn và có một bề dầy lịch sử”.       &lt;br /&gt;Cô khách mỉm cười. Từ lúc lên xe tới giờ. Tân mới thấy khách cười :       &lt;br /&gt;- “Tôi biết. Hôm trước một người bạn Việt-Nam đã dẫn tôi vào trong chợ ăn món bún thịt nướng, lạ miệng và ngon lắm ! Nhất là cái món nước “sốt” mặn mặn với ngọt ngọt và hơi cay.       &lt;br /&gt;- “Cô ăn được cả nước mắm ?”.       &lt;br /&gt;- “Cũng hơi ... khó chịu một chút lúc đầu”.       &lt;br /&gt;Thấy sự trao đổi nói năng có vẻ thân mật cởi mở, Tân hỏi :       &lt;br /&gt;- “Tôi hơi tò mò, xin lỗi trước. Cô tới Sài Gòn du lịch hay làm việc ?”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Tôi tới Sài Gòn có chút việc riêng, tiện thể làm chuyến du lịch luôn”.      &lt;br /&gt;- “Cô tới đây lần đầu ?”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;     &lt;br /&gt;Khách khẽ gật và đôi mắt xanh biếc của cô chớp chớp. Bây giờ Tân mới có dịp quan sát người đẹp. Cô khoảng dưới 30 tuổi, thân hình thon thả dong dỏng cao bó gọn trong chiếc áo pull trắng và chiếc quần gin mầu xanh đậm. Mớ tóc vàng óng ả của cô chẩy dài buông xoã xuống cái lưng ong. Nước da cô trắng hồng mịn màng. Những sợi lông tơ trên hai cánh tay trần tròn lẳn gợi cảm. Tân cũng đã có dịp vuốt ve những cánh tay như thế, nhưng xa xôi lắm rồi. Theo sự nhận xét sơ khởi của Tân thì nhan sắc cô nàng ở mức trung bình nhưng khá quyến rũ, hình như cô có cái duyên ngầm của các cô gái phương Đông. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;     &lt;br /&gt;- “Cô mới từ Mỹ tới ?” Tân hỏi. Khách khẽ gật. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Tôi đoán cô là người miền Đông nước Mỹ, Nếu không ở Washington DC, thì cũng tiểu bang nào vùng đó”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;     &lt;br /&gt;Lần này cô nàng ngoái hẳn mình về phía sau nhìn Tân : &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Anh căn cứ vào đâu mà đoán tôi là người miền Đông ?”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;     &lt;br /&gt;Tân hóm hỉnh cười : &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Giọng nói của cô và nhất là nước da của cô. Chỉ có những người sinh sống ở xứ lạnh mới có nước da trắng hồng như cô”. Tân nói nịnh thêm. “Đúng là nước da lý tưởng các cô gái mơ ước”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;     &lt;br /&gt;Cô khách càng thêm ngạc nhiên. Một anh đạp xích lô, tức thuộc giới lao động bình dân thất học, mà lại có vẻ hiểu biết những sự việc ngoài tấm mắt của anh ta. Rồi còn biết cả nịnh đầm, món “võ” của bọn đàn ông có học. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;     &lt;br /&gt;Cô cười nhẹ trả lời Tân : &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Anh đoán giỏi đấy ! Tôi sinh ra ở thành phố Charlotte bang North Carolina. Lớn lên đi học đi học và sống ở Washington DC”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;     &lt;br /&gt;Tới chợ bến Thành cô bảo anh ngừng xe để cô vào chợ mua một món gì đó. Cô hỏi anh có đợi được không. Anh gật đầu. Mươi phút sau cô trở ra trên tay cầm một cái gói bọc giấy nhỏ. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;     &lt;br /&gt;- “Bây giờ cô muốn tôi chở cô đi đâu ?”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Tuỳ anh”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;     &lt;br /&gt;Tân suy nghĩ một chút : &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Cô đã vào Chợ Lớn chưa ?”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Hay đấy ! Tôi nghe bạn bè nói Chợ Lớn là thành phố của người Hoa như ở Hồng Kông vậy. Nên đi coi cho biết”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Cô đã đến Hồng Kông ?”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Tôi đến đó hồi còn là con nhóc đi với bố mẹ”.      &lt;br /&gt;Tân có vẻ ngập ngừng trước khi nói : &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Xin lỗi, cô đã lập gia đình ?”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Phải, tôi đã lập gia đình gần 10 năm. Vợ chồng tôi có một con gái”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;     &lt;br /&gt;Nói xong, cô khẽ thở dài, mặt thoáng buồn, đôi mắt xanh biếc đăm đăm như nhìn vào cõi xa xăm mơ hồ nào đó. Tân thấy vậy không hỏi nữa. Anh lặng lẽ đạp xe trên đường Trần Hưng Đạo rộng dài, dưới trời nắng bắt đầu gay gắt. Những chiếc xe gắn máy của bọn trẻ gầm rú phóng vùn vụt, đôi lúc cô khách sợ hãi kêu lên vì tưởng nó đâm nhào vào mình. Từ đường Đồng Khánh, cô bảo Tân ngừng xe trước một tiệm tạp hoá. Lúc trở ra cô khoe với Tân một vật nhỏ :       &lt;br /&gt;- ”Anh thấy đẹp đấy chứ ?”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;     &lt;br /&gt;Tân thốt lên : &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Tưởng gì, cái này bên Mỹ đâu thiếu”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Phải, bên Mỹ không thiếu, nhưng đây là thứ tôi mua ở Chợ Lớn Việt Nam làm kỷ niệm, đồng thời làm quà tặng con gái tôi”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;     &lt;br /&gt;Dứt lời cô khách lên xe ngồi, Tân đạp tiếp. Chợt cô quay lại hỏi Tân : &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “À, tôi quên hỏi anh. Sao anh biết thứ tôi vừa mua bên Mỹ có nhiều ?”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Vì tôi đã ở bên đó và có mua nước tặng người yêu. Cái cô vừa mua là do người Tàu Chợ Lớn làm nhái theo đồ của Mỹ”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Ồ, anh đã ở bên Mỹ ?”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Đi du lịch hay du học ?”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Tôi đi học”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;     &lt;br /&gt;Cô lại thốt lên tiếng kêu ngạc nhiên và nhắc lại :       &lt;br /&gt;- “Đi học ? Thì ra anh sang Mỹ du học !”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Không phải ! Tôi đi lính được tuyển sang Mỹ học lái máy bay. Tôi sang Mỹ với tư cách sinh viên sĩ quan Không Quân !”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;     &lt;br /&gt;Cô khách người Mỹ đi từ ngạc nhiên này tới ngạc nhiên khác. Cô có vẻ thích thú nghe những điều Tân nói. Cái con người lam lũ nghèo khổ đạp xích lô này đã từng là sĩ quan Không Quân và đã sang Mỹ học ? Cô nửa tin nửa ngờ, dò đường : &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Anh sống ở Mỹ lâu không ? Tiểu bang nào nhỉ ?”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;     &lt;br /&gt;Tân đưa tay quệt mồ hôi trên trán. Chiếc áo cũ mỏng mầu đen nhiều miếng vá anh mặc ướt đẫm mồ hôi. Tân cảm thấy bắt đầu mệt và khát nước. Chén xôi bắp nhỏ ăn từ sáng sớm, giờ đã tiêu hết. Anh trả lời khách không mấy hào hứng sốt sắng như lúc đầu : &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Tôi học lái máy bay tại Pensacola bang Louisiana vào năm 1967. Thời gian huấn luyện khoảng năm rưỡi. Tới năm 1972 tôi lại có dịp đi tu nghiệp ở Texas hơn 8 tháng”.      &lt;br /&gt;- “Anh còn nhớ tên khoá huấn luyện ?”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Khoá 67A. Khoá này tôi được huấn luyện cùng với bọn Pilot Hải Quân Mỹ”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Sau khi thảng thốt kêu lên tiếng “ô”, cô ngưng hỏi và im lặng một lúc lâu. Tân cũng chẳng quan tâm đến sự im lặng của cô khách. Anh đang mải lo đối phó với những xe cộ chạy hỗn độn, vô trật tự trên đường phố. Chỉ cần sơ ý một chút, có thể gây ra tai nạn thương tích cho người ngồi trên xe. Hai bên lề đường Đồng Khánh, người người đi lại tấp nập. Hàng hoá của các tiệm bầy tràn ra cả lề đường. Rồi những gánh hàng quà rong, những xe bán nước ngọt, trái cây, tạo nên một cảnh hoạt náo vui mắt. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;     &lt;br /&gt;Cô khách có lẽ vui lây với không khí nhộn nhịp này, nhất là nhìn những người đàn bà Hoa mặc những bộ quần áo mỏng, giản dị. Cô hỏi Tân :       &lt;br /&gt;- “Họ chắc không phải là người Việt ?”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Vâng, họ là người Hoa. Thành phố này là thành phố của người Hoa dù dưới thời Việt Nam Cộng Hoà hay thời Cộng sản cai trị cũng vẫn thế. Khó mà thay đổi được họ !”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Không phải riêng nước anh. Ở bên Mỹ cũng vậy. Một thời gian nào đó, người Hoa sẽ cai trị thế giới”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;     &lt;br /&gt;Ngưng chút cô nói tiếp : &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Cả về chính trị và kinh tế. Vì thời đại chúng ta, kinh tế đang chi phối thống lĩnh toàn cầu !”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;     &lt;br /&gt;Tân cãi : &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Tôi không đồng ý với cô. Người ta đã dùng kinh tế để làm cái roi cai trị, nhưng theo tôi nhất định Cộng sản sẽ thất bại cả về chính trị lẫn kinh tế”.      &lt;br /&gt;- “Tôi nghĩ với Cộng sản thì chỉ có thể dùng vũ lực”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Dùng vũ lực, Mỹ đã thất bại ở Cuba trước đây. Chỉ có Cộng sản mới triệt được Cộng sản thôi. Sức tác động bên ngoài không đủ mạnh bằng sự tự huỷ hoại từ bên trong”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;     &lt;br /&gt;Cả buổi trưa hôm đó, cô khách người Mỹ và anh xích lô đạp mải mê tranh luận về nhiều vấn đề thời sự, chính trị, học thuyết, triết lý, chiến tranh, hoà bình, cộng sản, tư bản ... quên cả đường phố chật chội xe cộ chen lấn bừa bãi. Năm đó là năm 1985, thành phố Sài Gòn còn nhiều xe đạp, xe gắn máy, ít xe hơi. Riêng anh đạp xích lô quên cả mệt và đói. Anh đang hào hứng. Đã lâu lắm anh không hề dám nói năng thảo luận với bất cứ ai những vấn đề huý kỵ trên. Nói với cô khác lạ này không sợ báo cáo, không sợ xuyên tạc, chụp mũ. Tân yên tâm tự nhủ mình như vậy nên anh “phát ngôn mạnh bạo xả ga”. Gần xế chiều, Tân đạp xích lô chở cô khách Mỹ về khách sạn Đại Lục. Bước xuống khỏi xe khách mới hỏi : &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Nãy giờ tôi cứ thắc mắc mãi. Anh là sĩ quan Không Quân từng sang Mỹ học lái máy bay, sao lại ... lại đi đạp xích lô ?”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;     &lt;br /&gt;Tân phì cười trước câu hỏi này. Đúng là một người Mỹ ngây ngô, chẳng biết gì về làn sóng đỏ đang tràn ngập tràn phá huỷ hoại khốc liệt cả miền Nam. Anh trả lời : &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Vì tôi bị Cộng sản bắt đi tù”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “À, ra thế !”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Anh bị tù có lâu không ?”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Gần mười năm”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Trời ! Anh được tha lâu chưa ?”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Mới sáu tháng”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Ô là ! Ở tù Cộng sản chắc là khổ lắm ?”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Tất nhiên. Chúng tôi đã trải qua những năm tháng sống thời Trung Cổ”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Tại sao các anh không vùng lên phản kháng, chống đối ? Dân tộc anh là một dân tộc có cả một lịch sử oai hùng về ý chí quật cường, về truyền thống tranh đấu ...”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;     &lt;br /&gt;Tân cười nửa miệng : &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Đồng thời dân tộc tôi cũng có truyền thống nhẫn nhục chịu đựng gian khổ”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;     &lt;br /&gt;Cô khách người Mỹ mở bóp lấy 2 tờ giấy 5 đô la đưa cho Tân và hẹn sáng mai tới đón cô đi chơi tiếp. Tân cầm 2 tờ giấy bạc ngần ngừ. Anh định đưa trả lại một tờ thì cô khách Mỹ đã bước vào trong khách sạn.       &lt;br /&gt;Sáng hôm sau đúng chín giờ, Tân đạp xe tới góc đường Lê Lợi ố Tự Do đã nhìn thấy cô khách đứng chờ. Cô giơ tay vẫy chào anh rồi bước lại ngồi lên xe. - “Hôm nay cô muốn đi đâu ?”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Đi đâu cũng được. Tôi muốn có nhiều thì giờ để trò chuyện với anh”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Hôm qua cô trả tôi nhiều tiền quá. Công của tôi chỉ đáng nửa số tiền ấy thôi ! Thế là hậu hĩnh lắm rồi. Hôm nay tôi sẽ đạp để trừ vào số tiền cô trả dư hôm qua”.      &lt;br /&gt;Cô khách Mỹ chỉ cười và chớp chớp đôi mắt xanh biếc không có ý kiến gì, nhưng trong đầu cô nẩy một câu hỏi : sao lại có anh chàng gàn dở thế nhỉ ? Đã nghèo khổ mà lại còn chê tiền ? Còn Tân bây giờ mới nhìn thấy đôi mắt xanh mầu ngọc bích và trong sáng như mắt mèo đẹp tuyệt vời của cô. Trong đôi mắt ấy anh đọc thấy nhiều thứ lắm : hiền hoà, dịu dàng, nhân bản và cả nỗi đau tiềm tàng ẩn sâu. Đúng, đôi mắt là linh hồn của con người. Các cụ mình xưa nhận xét thật tài tình tinh vi.       &lt;br /&gt;Xe chạy ra bờ sông Sài Gòn trước khách sạn Majectic. Cô khách ngỏ ý muốn ngồi chơi nơi vườn hoa. Tân nói đùa :       &lt;br /&gt;- “Tuy ngồi chơi, tôi vẫn tính tiền cô theo giờ đạp xe đấy !”.       &lt;br /&gt;- “Tốt thôi, không có gì đáng phải bàn cãi !”.       &lt;br /&gt;Để an toàn, khỏi lo lắng, Tân đặt chiếc xích lô ngay cạnh chỗ ghế ngồi và khoá bánh xe lại bằng dây xích. Anh nói với cô khách Mỹ :       &lt;br /&gt;- “Cho chắc ăn !”.       &lt;br /&gt;Cô khách cười :       &lt;br /&gt;- “Xe để sát bên cạnh anh, còn kẻ nào dám cả gan lấy cắp !”.       &lt;br /&gt;- “Bần cùng sinh đạo tặc cô ạ ! Dân Việt Nam chúng tôi có câu thành ngữ này. Mà bây giờ thì cả nước đều “bần cùng” nên bất cứ việc gì cũng có thể “sinh đạo tặc”. Họ không ăn cắp nữa mà là ăn cướp. Đã tới mức ăn cướp thì họ đâu còn sợ cái gì. Lão Lê-Nin nói đúng đấy, nếu mất, họ chỉ mất cái cùm thôi !”.       &lt;br /&gt;Cả hai cùng cất tiếng cười vui vẻ. Bờ sông Sài Gòn lúc nào cũng tụ tập đông người. Thấy khách ngoại quốc, bọn trẻ nhỏ chuyên bán những đồ lặt vặt rẻ tiền cho du khách, xúm lại vây quanh hai người mời mọc, gạ gẫm, nài nỉ. Chúng nói những câu tiếng Mỹ bồi ngây ngô ngộ nghĩnh. Rồi đám bán hàng rong xúm xít như ruồi bu. Tân khó chịu lắm, luôn tay xua đuổi thì bị mắng trả tục tĩu. Còn cô khách Mỹ cứ cười cười lấy làm vui thích hoạt cảnh này. Cô mua một gói đậu phụng rang cho mình, một gói cho Tân và mỗi người một chai côca-cola. Lâu lắm Tân mới uống lại thứ nước ngọt của “đế quốc Mỹ” này. Sao mà ngon ngọt đến thế. Mười mấy năm trời khi ở trong tù và cả lúc về ngoài đời anh chưa một lần được uống lại. Tiền ăn còn lo chưa nổi lấy đâu tiền uống côca-cola. Khi bóc gói đậu phụng, anh thất vọng. Nó đã bị hư từ lâu, nhưng người ta vẫn đem bán.       &lt;br /&gt;Cô khách nói :       &lt;br /&gt;- “Nếu ở bên Mỹ, nhà sản xuất bị kiện sặc gạch đấy !”.       &lt;br /&gt;Vứt hai gói đậu phụng hư xuống sông xong, hai người ngồi nhìn trời đất. Một lúc lâu cô khách chợt hỏi :       &lt;br /&gt;- “Trong khi ở Mỹ, anh có quen thân người bạn Mỹ nào không ?”.       &lt;br /&gt;- “Có chứ ! Bạn cùng khoá thì nhiều lắm, nhưng thân thiết thì chỉ một hai người”.       &lt;br /&gt;- “Anh còn nhớ tên ?”.       &lt;br /&gt;- “Nhớ chứ. Một anh tên là Tom Hamilton Một anh tên là Edward Carter. Không biết anh chàng này có họ hàng gì với lão Tổng Thống Jimmy Carter không !”.       &lt;br /&gt;Cô khách Mỹ nói nhanh :       &lt;br /&gt;- “Edward Carter ! Anh có nhớ sai tên không ? Anh ta người ra sao ?”.       &lt;br /&gt;Tân vỗ vỗ trán như gọi những hình bóng cũ trở về :       &lt;br /&gt;- “Anh ta cao lớn hơn tôi một chút và cũng tuổi tôi, năm nay được 36 tuổi. Anh em cùng khoá thường nói đùa nếu cái mũi tôi cao một chút, dài hơn một chút, và nước da trắng thì đúng là anh em sinh đôi với Edward Carter”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Cô khách Mỹ chăm chăm nhìn thẳng vào mặt Tân như quan sát, như dò xét. Rồi cô không giấu được một cái thở dài.      &lt;br /&gt;Tân ngạc nhiên hỏi :       &lt;br /&gt;- “Sao, nếu tôi đoán không lầm thì có thể cô quen biết hoặc có họ hàng với anh chàng Edward Carter này”.       &lt;br /&gt;Cô khách không trả lời. Cô lơ đãng nhìn sang phía bên kia bờ sông. Miệng cô lầm bầm mấy tiếng gì đó, Tân nghe không rõ. Tân móc túi lấy gói thuốc Rê vấn hút. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Anh hút thuốc gì mà có mùi khét thế ?” Cô khách Mỹ hỏi.      &lt;br /&gt;- “Đây là thuốc Rê. Thứ thuốc rẻ tiền nhất của người Việt Nam. Lúc ở trong tù, đối với chúng tôi thuốc này là loại quý đấy cô ạ ! Chúng tôi còn hút cả lá chuối khô và rễ cây nữa kìa !”.       &lt;br /&gt;- “Khổ cực vậy, thiếu thốn vậy mà các anh chịu đựng được để còn giữ được mạng sống trở về đời, tài thật !”.       &lt;br /&gt;- “Không ai, kể cả chúng tôi cũng không tin là mình sống nổi. Nhưng như vừa nói với cô đấy. Dân tộc tôi có sức chịu đựng gian khổ, bền bỉ dẻo dai. Hơn trăm năm nay chưa lúc nào dân tộc sống trong thanh bình yên ổn, trong no ấm sung sướng. Chiến tranh cứ tiếp diễn liên miên, hết ngoại xâm lại tới nội chiến, rồi cả nước chịu ảnh tù đầy đói rách nhục nhã. Nếu như người Mỹ của cô thì ít ra cũng chết nửa nước”.       &lt;br /&gt;- “Sao anh không lái máy bay chạy ra ngoại quốc như một số người đã làm ?”. - “Tôi còn cha mẹ già. Cha mẹ tôi nhất định không chịu rời bỏ quê hương. Biết rằng ở lại sẽ phải chịu cảnh tù đầy và có thể bị giết chết nữa, nhưng tôi không thể bỏ mặc cha mẹ. Hơn nữa tôi còn con nhỏ mới sinh”.       &lt;br /&gt;- “Bây giờ chắc con anh đã khá lớn. Thế còn vợ anh ? Chị ấy vẫn một lòng đợi anh về ? Tôi đọc sách báo thấy họ hết lời ca ngợi người đàn bà Á-Đông lúc nào cũng giữ trọn vẹn tình nghĩa vợ chồng. Dù chồng chết, còn trẻ vẫn ở vậy thờ chồng nuôi con”.       &lt;br /&gt;Tân lắc đầu thở dài, vứt mẩu thuốc xuống đất :       &lt;br /&gt;- “Tôi không có cái diễm phúc ấy. Sau khi tôi bị tù, vợ tôi để lại con cho cha mẹ tôi nuôi, đi lấy chồng khác”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Ồ, tôi xin lỗi. Tôi không có ý khơi lại sự đau buồn của anh. Nhưng tôi hơi tò mò, thế anh có oán hận người vợ không ?”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Cô ấy còn trẻ nên phải lấy chồng khác, đó là sự thường, có gì mà oán hận. Chỉ có điều hơi buồn là cô ấy lấy kẻ thù của chúng tôi”.      &lt;br /&gt;Đôi mắt xanh biếc của cô khách Mỹ chớp chớp. Cô có vẻ xúc động về chuyện riêng tư của Tân.       &lt;br /&gt;- “Còn cha mẹ anh ?”.       &lt;br /&gt;Tới lượt Tân thở dài nuốt nước bọt như cố nén nỗi đau buồn xuống đáy lòng : - “Cha mẹ tôi đều mất khi tôi còn ở trong tù !”.       &lt;br /&gt;Cô khách Mỹ kêu lên : &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Thế còn đứa nhỏ ?”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “May mắn cho nó được ông bà ngoại thương xót đem về nuôi, mặc dù ông bà cũng rất nghèo khổ. Ít ra thì cũng còn có những đốm lửa trong đêm tối phải không ? “.      &lt;br /&gt;Và lần này chính Tân ngạc nhiên trố mắt nhìn cô khách Mỹ. Cô lấy khăn giấy chậm nước mắt. Cô khóc. Rồi cô đưa đôi mắt xanh biếc đẫm nước mắt nhìn Tân nói :       &lt;br /&gt;- “Tôi tên Jacqueline Hunter. Còn anh ?”.       &lt;br /&gt;- “Tôi là Tân, Đỗ Tân, cựu Đại Uý phi công Việt Nam Cộng Hoà. Rất hân hạnh được quen biết cô”.       &lt;br /&gt;Sau một lúc suy nghĩ đắn đo, Jacqueline nói : &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Anh có thể cho tôi địa chỉ để khi về Mỹ may ra tìm được mấy người bạn cũ của anh. Biết đâu họ chẳng hết lòng lo giúp đỡ can thiệp cho anh”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Cám ơn Jacqueline. Tôi ở số nhà ... . Hẻm ... Đường ... . Thành phố Sài Gòn”.      &lt;br /&gt;Họ còn ngồi nói chuyện với nhau rất lâu. Jacqueline co ý mới Tân đi dùng bữa trưa, nhưng anh từ chối, mặc dù bụng đang đói. Xuống xe cô móc bóp rút ra tờ giấy một trăm đô đưa Tân, nói :       &lt;br /&gt;- “Anh cầm lấy để chi dùng. Rất tiếc tôi không thể giúp anh hơn”.       &lt;br /&gt;Tân từ chối ngay :       &lt;br /&gt;- “Cám ơn Jacqueline. Tôi cũng rất tiếc không thể nhận số tiền này. Tôi không muốn nhận một sự thương hại, hay một sự bố thí”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- ”Không, đây là một tấm lòng. Anh hãy nhận lấy ở đây một tấm lòng”.      &lt;br /&gt;Dứt lời Jacqueline nhét tờ giấy bạc một trăm đô vào tay Tân và bước nhanh vào trong khách sạn. Trước khi khuất hẳn, cô quay lại nói với Tân :       &lt;br /&gt;- “Tạm biệt Tân, người bạn mới quý mến của tôi”.       &lt;br /&gt;Tân nhìn tờ giấy bạc một trăm đô nằm trong tay sững sờ. Một số tiền quá lớn và quá bất ngờ đối với anh. Chừng như định thần lại được, Tân phóng mình bước nhanh như chạy vào khách sạn, miệng gọi lớn :       &lt;br /&gt;- “Jacqueline ! Jacqueline ! Tôi không thể ! Tôi không nhận số tiền này. Tôi xin trả lại cô !”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Nhưng Jacqueline đã mất hút. Anh bảo vệ khách sạn thấy gã xích lô chạy xồng xộc vào trong khách sạn miệng la lối ầm ĩ liền chặn Tân lại, nói lớn, giọng hách dịch :      &lt;br /&gt;- “Anh kia ! Ra khỏi đây lập tức !”.       &lt;br /&gt;Tân giơ tờ giấy một trăm đô nói : &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Tôi đưa tiền trả cô khách Mỹ !”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Cái gì ?ạ Cô ta đánh rơi tiền à ?”. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;- “Không, cô ấy trả tiền cuốc xe cho tôi một trăm đô, trong khi giá chỉ có năm đô”.      &lt;br /&gt;Anh bảo vệ ngẩn người ra nói :       &lt;br /&gt;- “Lạ nhỉ ? Đi cuốc xe có năm đô mà trả một trăm đô ? Có khi là đô giả đấy ! Đưa đây tôi coi nào !”.       &lt;br /&gt;Nhưng Tân không đưa làm anh bảo vệ khách sạn nổi giận :       &lt;br /&gt;- “Thôi, cút cha anh đi. Một trăm đô mà chê à ? Anh đạp xe cả năm liệu có kiếm được nổi số tiền này không ? Gặp con mụ Mỹ điên khùng vớ món bở thì hãy chuồn mau đi, không nó đổi ý ra đòi lại, thì chỉ có nước ăn cám, anh bạn ạ !”.       &lt;br /&gt;Tân cầm tờ giấy bạc một trăm đô chậm rãi bước ra khỏi khách sạn. Một trăm đô, đúng là số tiền không nhỏ, nhưng công sức của anh bỏ ra đâu có xứng đáng để nhận sồ tiền này. Thôi sáng mai tới trả cô ta vậy. Cả đêm đó Tân không ngủ được. Anh cứ trằn trọc “đánh vật” mãi với tờ giấy bạc một trăm đô. Tại sao lại có thể như thế nhỉ ? Đi cuốc xe đáng giá năm đô, cô ta trả một trăm đô. Chẳng lẽ là bạc giả như anh chàng bảo vệ khách sạn nói ? Không ! Nhất định không phải rồi ! Cần gì cô ta phải làm cái việc lươn lẹo dối trá, Vậy tại sao cô ta trả cho mình cả một trăm đô ? Thương hại ? Bố thí ? Một tấm lòng ? Dù có là gì đi chăng nữa thì sáng mai cũng vẫn phải trả lại tiền cho cô ấy. Tân thở dài. Tắt đèn. Bật đèn. Vuốt ve ngắm nghía tờ giấy bạc một trăm đô. Tờ giấy mầu xanh lá cây như sáng rực trong đêm. Một trăm đô đâu có nhỏ. Có khác gì tiền từ trên trời rơi xuống. Nhưng nhất định ngày mai phải trả lại cô ta, cô Jacqueline quý hoá : Tôi rất trân trọng tấm lòng của cô nhưng tôi không thể nhận số tiền này. Chúng ta chỉ mới có hai ngày quen biết, đâu đã có ân tình nghĩa trọng gì. Cám ơn lòng tốt của cô. Cám ơn người đàn bà ở phương trời xa đến. Nghĩ tới những người cùng chung nòi giống sống quanh tôi, cô làm tôi thấy đau đớn tủi nhục.       &lt;br /&gt;Hôm sau mới tám giờ sáng, Tân đã đạp xe tới chỗ cũ để đợi Jacqueline, mặc cho một người khách Tây phương đang vẫy tay gọi xe bên kia đường. Anh sốt ruột chờ, đốt hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác, thỉnh thoảng thọc tay vào túi quần để yên trí tờ giấy bạc một trăm đô vẫn còn nằm trong đó. Chín giờ đã tới. Rồi chín giờ mười phút. Chín giờ mười lăm phút. Không thấy bóng dáng Jacqueline đâu cả. Chín giờ hai mươi phút. Tân thấy anh bảo vệ khách sạn hôm qua bước lại phía anh. Chẳng lẽ tên này gặp mình kiếm cớ gây sự để đoạt tờ giấy một trăm đô ? Tiền bạc làm con người mờ mắt dễ trở thành bất lương. Anh bảo vệ khách sạn tới bên Tân dừng lại và hỏi vẫn giọng hách dịch : - “Có phải anh là người hôm qua chở cô khách Mỹ ?”.       &lt;br /&gt;Tân gật. Anh ta đưa Tân một mảnh giấy :       &lt;br /&gt;- ”Này cầm lấy ! Thư của cô ta đấy !”.       &lt;br /&gt;Dứt lời anh ta bước về khách sạn. Thư là một mảnh giấy nhỏ có in tiêu đề khách sạn. Jacqueline viết bằng tiếng Anh : “Tân mến ! Hôm nay tôi có việc bất thần phải đáp máy bay đi Hà Nội. Chúc vui khoẻ. Hẹn gặp lại”. Cô ký tên một chữ tắt “J”.       &lt;br /&gt;2 &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Những ngày và cả những tháng sau đó Tân vẫn thường đậu xe góc đường Lê Lợi và Tự Do có ý chờ người đẹp Mỹ Quốc bất thần xuất hiện. Anh biết vô vọng nhưng vẫn cứ mong, cứ đợi. Rồi Tân tự an ủi đó là một giấc mơ, một giấc mơ đẹp có thật và sẽ không bao giờ hiện ra lần nữa. Anh chợt nhớ hai câu thơ của nhà văn Duyên Anh mà anh được nghe trong trại tù : “Đời rất hiếm hoi lần Bụt hiện. Cho nên đoạn kết thảm vô cùng”. Đời mình chưa đến đoạn kết, nhưng đến nước này thì đúng là “thảm vô cùng” rồi, còn chờ còn mong gì nữa “lần Bụt hiện”. Rồi anh lại lẩn thẩn nghĩ tới bốn chữ “Hồn Bướm Mơ Tiên”, tên một cuốn truyện của nhà văn Khái Hưng. Hồn Bướm Đỗ Tân đang mơ tới nàng tiên Jacqueline Hunter. Tiên đã về vùng đất Thiên đường của Hạ giới, còn bướm thì vẫn mơ màng nơi chốn địa ngục trần gian. Buổi tối, lúc ấy gần mười hai giờ đêm Tân mới về tới nhà. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Hôm nay xui xẻo chỉ chạy được 3 “cuốc” xe ngắn, vừa đủ tiền chi cho hai bữa ăn. Tới trước cửa nhà Tân thấy chị chủ nhà đứng ngay trước cửa có vẻ đợi anh. Tân hơi chột dạ. Hôm nay là ngày mùng 05 đầu tháng nhưng anh vẫn chưa có tiền trả tiền thuê buồng. Bà ta đợi mình về để đòi đây. Số tiền Jacqueline cho anh đã tiêu hết, “tiền vào nhà khó như gió vào nhà trống”. Tân định cất tiếng xin khất ít ngày thì chị chủ nhà đã tươi cười đưa anh một tờ giấy, nói :      &lt;br /&gt;- “Chú Tân có tin vui nè !”.       &lt;br /&gt;Tân cười nhạt : “Tin vui ? Tôi làm gì có tin vui. Giỡn làm chi chị Tư ?”. Chị cho tôi nợ tiền thuê buồng mấy ngày nữa nghe !”.       &lt;br /&gt;Chị chủ nhà vẫn cười cười nói :       &lt;br /&gt;- “Tôi nói thiệt mà ! Giấy gọi chú lên Tân Sơn Nhứt lãnh quà từ Mỹ gửi”.       &lt;br /&gt;Tân sửng sốt :       &lt;br /&gt;- “Quà ở Mỹ gửi ? Lạ nhỉ ?”.       &lt;br /&gt;Từ ngày ra tù về Tân chưa hề nhận được một lá thư nào từ ngoại quốc gửi về, nói chi đến việc nhận quà ! Anh có nghe tin cánh Không Quân bên Mỹ tổ chức quyên góp tiền bạc cứu trợ, nhưng chưa tới tay anh. Có lẽ vì anh chưa liên lạc được với họ. Tân khấp khởi mừng thầm yên trí đây là quà của “các bạn ta” gửi. Anh cầm tờ giấy báo tin vui bước vào nhà đến bên ngọn đèn điện vàng vọt yếu ớt.       &lt;br /&gt;Chị chủ nhà bước theo sau luôn miệng hỏi :       &lt;br /&gt;- “Sao ? Quà của ai gửi vậy ?”.       &lt;br /&gt;Bỗng Tân đưa tay trái đặt lên ngực. Tim anh đập nhanh, dồn dập. Anh coi lại tờ giấy báo tin lần nữa Thật bất ngờ ngoài cả sức tưởng tượng của Tân. Người gửi quà là Jacqueline. Số quà nặng tới hai mươi ký. Ngày hôm sau Tân phải chạy vạy mới mượn được đủ tiền dự phỏng để đóng thuế. Tất nhiên trong số tiền này có cả tiền của chị chủ nhà. Chị cứ luôn miệng lẩm bẩm :       &lt;br /&gt;- “Trời đâu có phụ kẻ hiền lành”.       &lt;br /&gt;3 &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Washington DC. ngày ... tháng ... năm ... . &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Tân thân mến, &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Khi nhận được thư này tôi hy vọng Tân đã nhận được gói quà tôi gửi. Chắc Tân ngạc nhiên lắm ? Những quần áo, vật dụng, radio, cassette không phải của mình tôi đâu mà còn là của một số bạn bè phi công cùng khoá với Tân gửi đấy ! Khi ở Hà Nội về nước, tôi liền liên lạc ngay với Trung Tâm Huấn Luyện Fort Worth ở Dallas nên có được một số địa chỉ các bạn đồng khoá với Tân. Biết tin anh họ mừng lắm. Sau khi nghe tôi kể hiện cảnh của anh, họ buồn rầu khổ sở và tức tốc hè nhau góp gửi cho anh một số tiền cũng như vật dụng quần áo. Về tiền được hơn một ngàn đô. Tôi đang tìm cách gửi sao cho sớm đến tay anh mà không bị mất. Tôi mong anh sẽ hài lòng về số quà tặng “đó là những tấm lòng của bạn bè” chứ không phải “sự thương hại hay bố thí” như một lần anh đã hiểu lầm. Sở dĩ chúng tôi gửi tiền và mua những món đồ cho anh là do một người bạn Việt Nam chỉ dẫn. Anh ta bảo những thứ này ở Việt Nam đang bán được giá cao. Bây giờ tôi xin nói một chút về tôi chắc anh sẵn lòng nghe ? Tôi đến Việt Nam không phải để du lịch. Tôi đến Việt Nam với mục đích duy nhất tìm kiếm tung tích chồng tôi. Chồng tôi chính là Đại Uý Phi Công Edward Carter thuộc Lực Lượng Hải Quân Hoa Kỳ, người học cùng khoá và là bạn thân của anh”. Coi tới đây Tân ngừng lại. Bất ngờ quá ! Anh cố hình dung lại người bạn phi công cùng khoá Edward Carter. Sau khi mãn khoá về nước, Tân có thư từ qua lại với anh ta, nhưng chỉ được hai năm sau đó mất liên lạc. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Anh nhớ mang máng là Edward Carter được thuyên chuyển tới Đệ Thất Hạm Đội ở Thái Bình Dương. Lúc học ở Mỹ, Tân và Edward Carter có nhiều kỷ niệm, nhất là những buổi cuối tuần được nghỉ đi kiếm bồ bịch, mải vui quá ngày phép, hai người bị kỷ luật. Tân thở dài. Mới đó đã mười mấy năm trôi qua. Tân coi tiếp thư : “Trong một phi vụ oanh tạc vùng Thanh Hoá, máy bay của chồng tôi bị bắn hạ. Anh được báo cáo mất tích”.      &lt;br /&gt;Tân lại ngưng coi và đặt lá thư xuống cái bàn gỗ nhỏ cũ kỹ đặt nơi đầu giường. Anh chống tay lên cằm, suy nghĩ trong xúc động. Edward bị bắt sống hay bị chết ? Nếu bị bắt sống thì nhất định Jacqueline đã biết tin, vì tất cả tù binh Mỹ đều bị nhốt trong “khách sạn Hilton” ở Hà Nội. Tân cầm thư coi tiếp : “Tôi không tin thông báo của chính phủ. Bản danh sách quân nhân Mỹ mất tích còn quá dài. Tôi phải tự đi tìm chồng tôi vì tôi tin chồng tôi chưa chết. Chúng tôi mới lập gia đình có một đứa con gái. Khi chồng tôi mất tích nó được 2 tuổi. Tôi đến Việt Nam lần vừa rồi là lần thứ hai. Lần trước tôi đến Hà Nội và đi nhiều nơi, kể cả Thanh Hoá. Mất hơn một tháng chẳng kiếm được tin tức gì. Một người bạn viết thư cho tôi biết ở Sài Gòn có một “tuy-ô” cung cấp người Mỹ mất tích rất đáng tin cậy. Thế là chẳng cần đắn đo suy nghĩ, tôi vội vã book vé bay sang Việt Nam liền. Tôi đã bị lừa nhưng được gặp anh. Đúng như người bạn Mỹ của anh nhận xét. Nếu cái mũi cao thêm một chút, dài thêm một chút, và nước da trắng thì anh đúng là bản sao của chồng tôi. Sao lại có thể có hai người giống nhau như thế và sao lại có sự tình cờ gặp gỡ giữa tôi và anh như thế nhỉ ? Hôm đầu tiên ngồi trên chiếc xích lô của anh, tôi ngoái lại nhìn anh, không khỏi giật mình sửng sốt. Suýt chút nữa thì tôi kêu tên chồng. Anh có biết không, trong lúc liên lạc với Trung Tâm Huấn Luyện Fort Worth tôi mới biết thêm anh là người đạt số điểm cao nhất ở khoá đó. Ông chỉ huy trưởng Trung Tâm Huấn Luyện già đã về hưu vẫn còn nhớ tới anh và không ngớt lời ca ngợi anh một thanh niên thông minh giầu nghị lực, một phi công đầy triển vọng tài ba. Nói để anh mừng nhé. Các bạn người Mỹ của anh đang vận động với chính phủ can thiệp cho anh sang Mỹ định cư đấy. Công việc này tất nhiên rất khó khăn và nhiều trở ngại, nhưng ai có quyền cấm người ta hy vọng nhỉ, có phải thế không ? Từ nay tôi sẽ liên lạc thường xuyên với anh qua thư từ. Anh cần những gì có thể cho tôi biết để tôi và các bạn anh cố gắng giúp. Dưới đây là một số địa chỉ các bạn cùng khoá với anh. Anh nhớ viết thư cho họ nhé. Có mấy người mang cấp bậc Đại Tá rồi đấy. Họ sẽ có thư cho anh, nếu không có gì trở ngại về phía anh. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Chúc anh vui khoẻ. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;J. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Ít ngày sau, đúng như thư Jacqueline viết, có một người lạ đem đến cho Tân hơn một ngàn đô. Tân cầm số tiền trong tay mà vẫn ngỡ như mình nằm chiêm bao. Anh không nén được xúc động, tay cầm cây bút run run khi viết mấy chữ biên nhận tiền. Rồi anh thấy đôi mắt mình cay cay ... Anh đã không cầm được nước mắt. Đêm đó Tâm nằm mơ thấy mình chở Jacqueline trên xe xích lô. Tới một quãng vắng vẻ Jacqueline bảo anh ngừng xe lại rồi nàng rời khỏi xe, bất thần ôm chầm lấy anh hôn thắm thiết. Khi Tân giật mình thức giấc anh cảm thấy như mùi nước hoa, mùi da thịt của nàng còn phảng phất đâu đây.      &lt;br /&gt;4 &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Tân đi tù khoảng hơn năm thì vợ anh đi lấy chồng khác, một cán bộ ngoài Bắc vào. Chính chị đã dẫn người này lên tận trại tù ép buộc Tân ký giấy ly dị với hứa hẹn sẽ can thiệp cho anh về sớm. Tân chẳng tin vào cái sự hứa hẹn này nhưng với một người vợ sớm thay lòng đổi dạ như vậy, anh không còn gì để lưu luyến cầm giữ. Anh chỉ lo ngại cho đứa con nhỏ mới 3 tuổi. Nhưng anh yên tâm phần nào khi biết con mình được ông bà Ngoại đem về nhà nuôi. Khi Tân từ trại tù vùng Cao Nguyên trở về Sài Gòn, anh tới ngay nhà ông bà già vợ. Con gái anh đã hơn 10 tuổi, gầy và hơi xanh. Nó ôm chầm lấy bố khóc như mưa. Tân định ở nhờ ông bà già vợ ít ngày nhưng căn phòng quá nhỏ hẹp mà lại chứa những 5 người : ông bà già vợ, vợ chồng người em vợ và con gái Tân nên không còn chỗ cho anh. Sau bữa cơm đạm bạc chỉ có rau muống muối mè (để đãi mừng chàng rể ở tù về), Tân phải kiếm cớ đi chỗ khác ngủ, mặc dù ông bà già vợ cố giữ lại “ăn hết nhiều chứ ở hết bao nhiêu”.      &lt;br /&gt;Đêm đó, đêm đầu tiên được sống tự do ngoài đời, Tân đã phải nằm ngủ trong mái hiên của một ngôi chùa nhỏ ở ngoại ô và phải chen chúc với đám ăn mày, xì ke ma tuý. Sáng dậy gói quần áo nhỏ Tân mang từ trại tù về cũng bị “chôm” mất. Tân đi kiếm nhà một người bạn tù về trước anh và được người này giới thiệu việc làm : rửa chén đĩa một tiệm phở. Làm được mấy ngày chưa kịp lãnh lương tuần Tân bị thôi việc. Anh đã làm sứt mẻ và vỡ quá nhiều chén đĩa trong khi rửa. Mãi Tân mới kiếm được một việc tương đối “độc lập tự do” và hợp với “khả năng” của đa số tù cải tạo về : đạp xích lô. Tuy “lao động” vất vả cực nhọc lại không ”vinh quang” chút nào Tân cũng kiếm được đủ ngày hai bữa ăn và thuê một cái buồng nhỏ trong xóm nhà lá để đêm về có chỗ ngủ. Hôm nào chạy được khá tiền một chút, anh mời cả gia đình bố mẹ vợ và cô con gái đi làm một chầu phở bình dân. Cuộc sống khó khăn chật vật nhưng Tân vẫn lấy làm hài lòng vì dù sao vẫn còn hơn gấp trăm lần trong trại tù cải tạo, có làm không có ăn. Tân cho rằng khi con người đã trải qua cuộc sống trong tù cải tạo của cộng sản rồi thì tất cả mọi sự trên cõi đời này đều ... nhẹ như lông hồng ! &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Có được số tiền “ngoại viện” Tân đem một nửa “phân phối” cho bố mẹ vợ, bạn bè và cả chị chủ nhà. Riêng cô con gái Tân dẫn đi may một lúc mấy bộ quần áo và mua cho chiếc xe đạp để đi học. Tân viết thư gửi Jacqueline bầy tỏ lòng biết ơn. Với các bạn bè người Mỹ cũng vậy. Và cứ thế mỗi tháng Tân nhận được một lá thư của Jaqueline cùng một số tiền hoặc hàng hoá, có lần có cả đồ hộp thức ăn, sữa. Tạm thời qua cơn bĩ cực nhưng Tân vẫn không chịu rời chiếc xích lô. Hàng ngày anh vẫn đạp xe ra phố, không phải để chở khách như trước mà là phương tiện để anh đi đó đây thăm bạn bè ăn nhậu. Thỉnh thoảng anh đạp xe tới góc phố Lê Lợi - Tự Do tưởng nhớ tới Jacqueline và những ngày đầu gặp gỡ. Đôi mắt xanh biếc và mái tóc vàng óng ả chẩy dài xuống lưng của Jacqueline hình như lúc nào cũng hiển hiện trước mắt Tân. Có lý nào cô nàng yêu mình ? Tân băn khoăn, thắc mắc, khắc khoải mãi với câu hỏi này. Và đôi lúc anh thấy nhoi nhói nơi tim khi nghĩ rằng chẳng qua cô nàng thương hại mình thôi. Trong những lá thư gửi Jacqueline, Tân đã bóng gió viết về tình cảm của mình đối với nàng, nhưng có lẽ nàng không hiểu sự tế nhị này của người Á Đông. Trong thư hồi âm, Jacqueline vẫn viết nhiều về những ngày ở Việt Nam và hỏi Tân về lịch sử, phong tục, tập quán, phong cảnh và những món ăn của người Việt. Rồi cô hỏi Tân thích nhất món ăn gì của Mỹ và nếu được sang Mỹ định cư thích sống ở đâu. Mỗi lần nhận được thư Jacqueline là buổi tối hôm đó Tân nằm mơ thấy mình sống trên đất Mỹ. Lúc thì lái máy bay, có lúc thì đi hộp đêm với bạn bè người Mỹ nhẩy đầm nhậu nhẹt say khướt. Nhưng nhiều nhất vẫn vẫn là mơ thấy sóng đôi với Jacqueline, hết đi ngắm tuyết ở vùng đồi trắng xoá miền Đông, tới shopping ở các chợ miền Nam Cali nắng ấm. Khi thức giấc Tân thấy tiếc và muốn giấc mơ cứ thế kéo dài mãi.      &lt;br /&gt;Buổi sáng hôm đó Tân sửa soạn đạp xích lô đi “tiếu ngạo giang hồ” có một anh công an tìm gặp. Anh ta trố mắt ngạc nhiên khi thấy người mình đi tìm gặp lại là một anh đạp xích lô. Anh ta hỏi đi hỏi lại mãi có đúng tên là Đỗ Tân không rồi mới cho biết lý do. Có ông Dân Biểu Mỹ muốn gặp.       &lt;br /&gt;Tân choáng người. Một dân biểu Mỹ muốn gặp anh ? Rồi trực giác bén nhậy của Tân cho biết đây là một tin lành. Tân đạp xích lô theo anh công an đến khách sạn Đại Lục nơi trước đây Jacqueline ở. Mọi người làm trong khách sạn đều nhìn Tân với cặp mắt nghi ngờ và kiêng nể. Thì ra ông dân biểu Mỹ là cựu phi công học cùng khoá với Tân. Máy bay của ông bị bắn trong một phi vụ oanh tạc miền Bắc và bị nhốt “khách sạn Hilton ” hơn 5 năm thì được thả. Về Mỹ ông ứng cử và đắc cử Dân Biểu. Jacqueline đã gặp ông trình bầy hoàn cảnh Tân và nhờ ông can thiệp với chính phủ cộng sản Việt Nam. Ông sang đây với một phái đoàn bàn thảo chương trình viện trợ nhân đạo cho Việt Nam, trong đó có “chút việc riêng tư” là can thiệp cho Tân sang Mỹ định cư. Trước khi gặp nhà chức trách, ông muốn gặp Tân để “nhận diện” người bạn đồng khoá năm xưa.       &lt;br /&gt;5 &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Anh Hoàng thân quý, &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Sau khi chia tay anh ở phi trường Tân Sơn Nhất. thấm thoát thế mà đã hơn 3 tháng trôi qua. Sở dĩ hôm nay mới viết thư cho anh vì khi đặt chân tới đất Mỹ, khỏi kể nhiều anh cũng thừa biết là tôi bận lắm. Sau khi nghỉ ngơi cho tỉnh người, đồng thời cũng là để gột sạch “bụi bậm xã hội chủ nghĩa” (còn bám chút đỉnh nơi thân thể), Jacqueline và tôi lo tổ chức lễ cưới. Rồi chúng tôi đi Washington DC tới Bức Tường Đá Đen ghi tên các chiến sĩ Hoa Kỳ hy sinh trong cuộc chiến Việt Nam. Chúng tôi dành ít phút cúi đầu tưởng niệm dưới hàng chữ ghi tên Carter.Sau đó chúng tôi đi hưởng tuần trăng mật ở Honolulu. Tiếp theo chúng tôi đi thăm chỗ tôi học lái máy bay năm xưa ở hai tiểu bang Lousiana, Texas và các bạn phi công cùng khoá. Ông bạn cựu phi công đương kim Dân Biểu đã giới thiệu cho tôi một job hợp với khả năng : lái máy bay cho một đồn điền. Còn Jacqueline vẫn tiếp tục nghề cũ y tá bệnh viện. Con gái tôi được Jacqueline và con gái cô quý mến lắm. Hai đứa ngoài giờ học cứ quấn quýt bên nhau như hai chị em ruột. Như anh biết đấy, khi ra đi tôi đã mang theo chiếc xích lô mà tôi phải mua lại với một giá mắc người chủ mới chịu bán. Cứ Chủ Nhật hoặc những ngày nghỉ lễ, tôi đạp xích lô chở Jacqueline và 2 đứa nhỏ chạy lòng vòng trên các đường nhỏ trong thành phố. Đây là một chiếc xe độc đáo duy nhất có ở thành phố này, nên đạp tới đâu cũng được người Mỹ vui vẻ ngắm nghía và trầm trồ giơ tay chào. Có nhiều người bắt tôi xuống xe để cho họ đạp thử và suýt nữa thì làm lật cả xe. Lâu dần người Mỹ quen mắt với chiếc xe xích lô của tôi. Chúng tôi đặt chiếc xích lô ngay trong phòng khách. Nhờ nó, tôi và Jacqueline thành duyên chồng vợ nên chúng tôi vô cùng quý và trân trọng giữ gìn nó. Hiện tại chúng tôi đang sống tràn trề hạnh phúc. Mùa Xuân của cuộc đời tuy đến muộn nhưng chúng tôi bằng lòng lắm với những gì mình đang có, đang sống. Thiên đường có thật anh Hoàng ạ ! Và chúng tôi đang tắm trong suối nguồn tươi mát của Thiên Đường. Xin chúc anh và gia đình mọi điều tốt đẹp. Thỉnh thoảng rảnh rỗi anh nhớ viết thư cho tôi nhé. &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Quý mến, &lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;i&gt;Đỗ Tân&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8609044181031884118-2450630267861895809?l=thongreo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://thongreo.blogspot.com/2012/01/chiec-xich-lo-cho-mua-xuan.html</link><author>noreply@blogger.com (Thông Reo)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8609044181031884118.post-4319977026892499819</guid><pubDate>Mon, 30 Jan 2012 21:27:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-01-30T13:27:49.528-08:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Huy Văn</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Thơ Văn</category><title>LẶNG LẼ XUÂN QUA</title><description>&lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;HUY VĂN&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Giấc quạnh hiu, lan man tỉnh thức &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Buồn vu vơ. Khép , mở lòng đơn &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Cứ thế ! Đêm trôi vào bóng vực &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Trầm mặc canh tàn, lạnh tay trơn. &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Thừa thãi những ngày chân lạc nhịp &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Mùa trăng mật cũ đã tàn phai &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Quanh ta gian khó và ly biệt &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Nên Xuân dù đến cũng u hoài . &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Xuân chưa đến mà lòng đã cạn &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Kỷ niệm xưa vàng võ, mênh mông &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Hồng đào khép nắng trong gió thoảng &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Tình xuân có đến cũng bằng không. &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Tan trong gió, lẫn vào mây: khói &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Đọng trên cây, ngọn cỏ, hiên: sương &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Trời đất trở mình, Xuân vẫy gọi &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Khi đáy tim sầu lắng lạ thường ! &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Lời tình tự đã lâu không nói &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Giấc mơ xuân còn lắng trong hồn &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Buồn đọng cánh, đời trôi rất vội &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Xuân về đâu? Trời đất vô ngôn ! &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;HUY VĂN&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;  &lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8609044181031884118-4319977026892499819?l=thongreo.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://thongreo.blogspot.com/2012/01/lang-le-xuan-qua.html</link><author>noreply@blogger.com (Thông Reo)</author><thr:total>0</thr:total></item></channel></rss>

