<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" version="2.0" xml:base="http://thanhlinh.net/vi">
  <channel>
    <title>ThánhLinh.Net - Mạng lưới cầu nguyện</title>
    <link>http://thanhlinh.net/vi</link>
    <description/>
    <language>vi</language>
    
    <item>
  <title>Sống, mà chưa sống</title>
  <link>http://thanhlinh.net/vi/song-ma-chua-song</link>
  <description>&lt;span class="field field--name-title field--type-string field--label-hidden"&gt;Sống, mà chưa sống&lt;/span&gt;

            &lt;div class="clearfix text-formatted field field--name-body field--type-text-with-summary field--label-hidden field__item"&gt;&lt;h2&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;Sống, mà chưa sống&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;p&gt;"Tôi ban cho chúng sự sống đời đời”.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;“Thiên Chúa đã làm người để con người được trở nên như Thiên Chúa!” - Athanasiô.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Kính thưa Anh Chị em,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Sự sống Mục Tử Nhân Lành ban thật dồi dào, nhưng không phải chiên nào cũng sống; Lời Chúa hôm nay mở ra một sự sống đòi được lớn lên đến tầm mức của Thiên Chúa. Và chính ở đó, lộ ra một nghịch lý: ‘sống, mà chưa sống’.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Điều đáng ngạc nhiên không phải là việc sự sống được ban, nhưng là việc sự sống đó có thể bị bỏ qua. Không ai thiếu sự sống đến từ Mục Tử, nhưng không phải ai cũng nhận ra mình đang sống nhờ sự sống ấy. Khi không được nhận ra, sự sống không mất đi, nhưng trở nên câm lặng; nó vẫn ở đó, nhưng không còn làm cho con người thực sự sống, dù vẫn đang sống.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trong Gioan, sự sống không phải là &lt;em&gt;bios&lt;/em&gt; sinh học, nhưng là &lt;em&gt;zōē&lt;/em&gt;: một sự sống đến từ Thiên Chúa, mang lấy chiều kích thần linh của Ngài. Vì thế, vấn đề không nằm ở việc còn sống hay không; nhưng ở chỗ nó có được nhận ra và được vận hành. Khi không được nhận ra, sự sống không biến mất, nhưng bị nén lại trong một đời sống quen thuộc, tầm thường; chính ở đó, con người có thể sống, nhưng chỉ sống lây lất. “Vinh quang Thiên Chúa là con người sống!” - Irênê.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ở đây, câu hỏi đặt ra: nếu sự sống đã được ban, tại sao nó vẫn có thể bị bỏ qua? Vấn đề không nằm ở sự sống; nhưng ở khả năng nhận ra và đáp lại. Một sự sống không được đón nhận sẽ không biến mất, nhưng cũng không tự lớn lên; nó cần được đánh thức; cần được gọi tên để được nhận ra. Chính trong khoảng cách giữa có và không ấy; giữa đã được ban và chưa được sống, sự sống chờ một cú hích từ bên ngoài, một tác động đủ nhẹ để nó bắt đầu cử động.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chính ở điểm này, vai trò của Barnaba trở nên rõ nét. Ông không mang đến một sự sống mới, nhưng nhận ra sự sống đã có và làm cho nó trỗi dậy. Thấy “ơn Thiên Chúa” nơi cộng đoàn Antiôkia, ông không chỉ ghi nhận, nhưng khích lệ; không áp đặt, nhưng khơi mở; không thay thế, nhưng làm họ sống từ chính nguồn họ đã nhận - bài đọc một. Khi đó, khích lệ không còn là những lời nói dễ chịu, nhưng là một hành vi vivificare: làm cho sống; để sự sống được vận hành. Được đánh thức, sự sống không còn khép kín, nhưng toả lan thành lời chúc tụng: “Muôn nước hỡi, nào ca ngợi Chúa!” - Thánh Vịnh đáp ca.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Anh Chị em,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức Kitô không chỉ khơi dậy sự sống, Ngài là chính sự sống; vì thế, điều Ngài ban không thể bị cướp mất; chỉ có thể bị bỏ qua. Ở đó, việc sống không còn là nỗ lực tự thân, nhưng là trở lại một tương quan; và chỉ khi ở lại, con người mới thực sự sống. Phần chúng ta, nhiều khi không thiếu sự sống, chỉ thiếu sự ở lại; vẫn chuyển động mà không thực sự sống; có thể đi rất xa, nhưng không ở trong. Chính ở đó, lộ ra một nghịch lý: ‘sống, mà chưa sống’. “Đời chỉ hiểu được khi nhìn lại; nhưng phải sống khi bước tới!” - Søren Kierkegaard.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúng ta có thể cầu nguyện,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;“Lạy Chúa, con không thiếu sự sống; chỉ thiếu sự ở lại. Xin đừng để con sống lây lất; sống như chưa từng sống!”, Amen.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;
      &lt;span class="field field--name-uid field--type-entity-reference field--label-hidden"&gt;&lt;span&gt;editor&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span class="field field--name-created field--type-created field--label-hidden"&gt;&lt;time datetime="2026-04-28T08:48:00-07:00" title="Thứ ba, Tháng 4 28, 2026 - 08:48" class="datetime"&gt;T3, 04/28/2026 - 08:48&lt;/time&gt;
&lt;/span&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-category field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Danh mục:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/phung-vu/mua-phuc-sinh" hreflang="vi"&gt;Mùa Phục Sinh&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-external-author field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Tác giả:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/tac-gia/lm-minh-anh" hreflang="vi"&gt;Lm Minh Anh&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;


</description>
  <pubDate>Tue, 28 Apr 2026 15:48:00 +0000</pubDate>
    <dc:creator>editor</dc:creator>
    <guid isPermaLink="false">119423 at http://thanhlinh.net</guid>
    </item>
<item>
  <title>Đức Giêsu : Hạnh phúc thật của chúng ta </title>
  <link>http://thanhlinh.net/vi/duc-giesu-hanh-phuc-cua-chung-ta</link>
  <description>&lt;span class="field field--name-title field--type-string field--label-hidden"&gt;Đức Giêsu : Hạnh phúc thật của chúng ta &lt;/span&gt;

            &lt;div class="clearfix text-formatted field field--name-body field--type-text-with-summary field--label-hidden field__item"&gt;&lt;p&gt;&lt;br&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;h3&gt;&lt;a href="https://tinmungduongpho.com/category/suy-niem-loi-chua/mua-phuc-sinh/"&gt;Mùa Phục Sinh&lt;/a&gt;&lt;/h3&gt;&lt;h2&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;Đức Giêsu : Hạnh phúc thật của chúng ta&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;h2&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;&amp;nbsp;Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật V, Phục Sinh, Năm A&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;div&gt;
  
  
  &lt;div class="field field--name-field-media-oembed-video field--type-string field--label-visually_hidden"&gt;
    &lt;div class="field__label visually-hidden"&gt;Remote video URL&lt;/div&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;iframe src="https://thanhlinh.net/vi/media/oembed?url=https%3A//youtu.be/82WZiLmGCSw&amp;amp;max_width=768&amp;amp;max_height=480&amp;amp;hash=OsP-OT2L2eoqAg9wh53w_DD-bJK-wOD2W3rh1f_s0JM" width="768" height="432" class="media-oembed-content" loading="lazy" title="✝️ ĐỨC GIÊ-SU - 🌞HẠNH PHÚC 💐💐THẬT CỦA CHÚNG TA || Suy niệm Tin Mừng CN V Mùa Phục sinh "&gt;&lt;/iframe&gt;
&lt;/div&gt;
          &lt;/div&gt;

&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;TMĐP- Ngài đích thực là Đường dẫn chúng ta đến với Chúa Cha là nguồn mọi sự thánh thiện, là Sự Thật giải thoát, cứu độ, là Sự Sống&amp;nbsp; viên mãn, tròn đầy.&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Hầu hết chúng ta giống nhau ở một điểm, đó là trước khi tuyển chọn một người, hay quyết định một việc, chúng ta không tránh khỏi&amp;nbsp; tâm trạng&amp;nbsp; ưu tư, phân vân, do dự, lo lắng, và nếu không may, khi &amp;nbsp;kết qủa của quyết định, chọn lựa ấy không đem lại kết quả như ý, thì tâm trạng trên sẽ được thay bằng nỗi&amp;nbsp; xót xa, tiếc nuối, và đau khổ, dằn vặt khôn nguôi.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nhưng tại sao ta lo lắng trước khi quyết định một điều gì, hay chọn lựa một người nào?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thưa vì ta không chắc lộ trình ta chọn là con đường đúng và tốt nhất, điều ta quyết định sẽ &amp;nbsp;không sai, không lầm, và kết quả sẽ không là nguyên nhân đưa ta vào chết chóc, diệt vong, đường cùng. Tắt một lời, ta sẽ không chỉ lo lắng vì tự mình không biết chắc điều mình quyết, người mình chọn sẽ đúng, sẽ thật hay không, mà ta còn lo sợ vì biết&amp;nbsp; không ai có quyền năng, và thần thế để bảo đảm cho những điều ta quyết, những người ta chọn sẽ không trở thành &amp;nbsp;tổn thất, tai họa, bất hạnh sau này cho ta.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Sở dĩ ta lo lắng bị lầm đường, lạc lối, lo sợ bị ma mị, lừa gạt, vì ta không muốn đời mình vô phúc, bất hạnh, không chấp nhận để đời mình bị trôi giạt giữa giòng đời vô nghĩa, nhưng muốn đời mình &amp;nbsp;hạnh phúc, vì hạnh phúc là khát vọng nền tảng của con người, bởi con người được sinh ra để sống hạnh phúc, mà hạnh phúc vĩ đại, quý báu, tuyệt vời nhất của con người đang sống và biết mình sẽ phải chết, chính là hạnh phúc không phải chết nhưng được sống đời đời.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức Giêsu biết chúng ta khao khát hạnh phúc, nhưng không phải đường nào cũng dẫn đến hanh phúc đích thực; biết chúng ta hối hả&amp;nbsp; đi tìm người nắm giữ sự thật&amp;nbsp; của vùng trời hạnh phúc, nhưng không ai biết vùng trời hạnh phúc ấy ở đâu; biết chúng ta mệt mỏi vì những người hướng đạo mù lòa trên đường đi tìm hạnh phúc; và biết chúng ta nhiều phen thất vọng vì những gian dối của người đời làm bế tắc đường hạnh phúc của chúng ta&amp;nbsp; và biến con đường này&amp;nbsp; thành “đường đi không bao giờ đến”.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Khi nói với các môn đệ: “Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy”, Ngài trấn an các ông đừng lo lắng, cũng đừng thất vọng vì hạnh phúc ở đâu không thấy, mà chỉ thấy sợ hãi, khổ đau, bất hạnh hàng hàng lớp lớp bủa vây. Không chỉ trấn an xuông bằng những lời bâng quơ, xáo rỗng,&amp;nbsp; nhưng Ngài&amp;nbsp; cho các ông biết chính&amp;nbsp; xác địa chỉ của hạnh phúc thật, nơi ở của hạnh phúc trường tồn, vĩnh cửu là Nhà Thiên Chúa, nơi Thiên Chúa ngự, nơi mà Ngài đi trước để chuẩn bi, và đích thân sẽ trở lại để đón mọi người vào sống mãi với Ngài, vì ước mơ của Ngài là “Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó với Thầy” (Ga 14,3).&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Như chúng ta hôm nay đang lo lắng không biết đâu là bến bờ hạnh phúc, đường nào dẫn đến hạnh phúc thật, và đi theo ai để không lầm đường lạc lối trên hành trình đi tìm hạnh phúc, tông đồ Tôma năm xưa cũng đã rất lo âu trước&amp;nbsp; vấn nạn này, khi hỏi Đức Giêsu : “Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao biết được đường?” (Ga 14,5).&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Và Đức Giêsu đã trả lời ông, như đang nói với mỗi người chúng ta, trên từng bước chân đồng hành ở đây và lúc này: “Thầy ở với chúng con mọi ngày cho đến tận thế”. Và &amp;nbsp;“chính Thầy là con đường, là sự thật, là sự sống” (Mt 28,20; Ga 14,6).&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ngài đích thực là Đường dẫn chúng ta đến với Chúa Cha là nguồn mọi sự thánh thiện, là Sự Thật giải thoát, cứu độ, là Sự Sống viên mãn, tròn đầy. Tất cả làm nên Hạnh Phúc tuyệt vời &amp;nbsp;trong Thiên Chúa là Cha nhân hậu, Đấng &amp;nbsp;đã tác tạo con người để con người được &amp;nbsp;hưởng Hạnh Phúc &amp;nbsp;là chính Ngài: một Thiên Chúa là Tình Yêu đời đời, và nguồn Hạnh Phúc vô cùng, vô tận.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Jorathe Nắng Tím&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;
      &lt;span class="field field--name-uid field--type-entity-reference field--label-hidden"&gt;&lt;span&gt;editor&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span class="field field--name-created field--type-created field--label-hidden"&gt;&lt;time datetime="2026-04-28T08:45:40-07:00" title="Thứ ba, Tháng 4 28, 2026 - 08:45" class="datetime"&gt;T3, 04/28/2026 - 08:45&lt;/time&gt;
&lt;/span&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-category field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Danh mục:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/phung-vu/mua-phuc-sinh" hreflang="vi"&gt;Mùa Phục Sinh&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-external-author field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Tác giả:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/tac-gia/jorathe-nang-tim-0" hreflang="vi"&gt;Jorathe Nắng Tím&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;


</description>
  <pubDate>Tue, 28 Apr 2026 15:45:40 +0000</pubDate>
    <dc:creator>editor</dc:creator>
    <guid isPermaLink="false">119422 at http://thanhlinh.net</guid>
    </item>
<item>
  <title>Khi Tin Mừng Trở Thành Một Đời Người</title>
  <link>http://thanhlinh.net/vi/khi-tin-mung-tro-thanh-mot-doi-nguoi-0</link>
  <description>&lt;span class="field field--name-title field--type-string field--label-hidden"&gt;Khi Tin Mừng Trở Thành Một Đời Người&lt;/span&gt;

            &lt;div class="clearfix text-formatted field field--name-body field--type-text-with-summary field--label-hidden field__item"&gt;&lt;h2&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;Khi Tin Mừng Trở Thành Một Đời Người&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;p&gt;&lt;br&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Âm thầm một bóng giữa đời,&lt;br&gt;Không lời sấm sét, không lời huyên vang.&lt;br&gt;Mác-cô lặng lẽ ghi trang,&lt;br&gt;Dung nhan Đức Chúa rạng ngàn thế gian.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Không cần lời lẽ miên man,&lt;br&gt;Không phô thần học, không màn vinh danh.&lt;br&gt;Chỉ gom ký ức chân thành,&lt;br&gt;Viết nên Tin Mừng sống xanh muôn đời.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Hôm nay nhắc mỗi con người:&lt;br&gt;Tin Mừng có thật thành đời ta chưa?&lt;br&gt;Hay còn nằm mãi trong bìa,&lt;br&gt;Chưa thành máu thịt, chưa thừa lửa yêu?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Bao năm giữ đạo sớm chiều,&lt;br&gt;Môi quen lời nguyện, tim liều lạnh khô.&lt;br&gt;Bước chân đi lễ hững hờ,&lt;br&gt;Mà lòng vẫn nặng những giờ tự kiêu.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nói năng chưa biết nâng niu,&lt;br&gt;Ánh nhìn còn đượm bao điều xét đoán.&lt;br&gt;Vết thương giữ chặt như vàng,&lt;br&gt;Không buông tha thứ, không tan u hoài.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nếu Lời chỉ ghé ngang tai,&lt;br&gt;Thì đời vẫn cũ, hình hài sơn phai.&lt;br&gt;Tin Mừng chưa cháy trong ai,&lt;br&gt;Chỉ là lớp áo phủ ngoài mà thôi.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Phêrô gọi tiếng “con tôi”,&lt;br&gt;Ấm như lửa sưởi một trời sơ khai.&lt;br&gt;Đức tin chẳng tự riêng ai,&lt;br&gt;Mà nhờ trao nhận qua bao tấm lòng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có bàn tay mẹ âm thầm,&lt;br&gt;Dạy con làm dấu, ươm mầm cậy tin.&lt;br&gt;Có cha dẫn bước bình yên,&lt;br&gt;Đưa con đến cửa thánh thiêng mỗi ngày.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có người nâng đỡ đêm dài,&lt;br&gt;Có lời đúng lúc cứu ai lạc đường.&lt;br&gt;Đức tin chẳng phải ý tưởng,&lt;br&gt;Mà là khuôn mặt yêu thương dẫn vào.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nhưng không dừng lại ơn trao,&lt;br&gt;Tin Mừng đòi phải dấn sâu cuộc đời.&lt;br&gt;“Anh em hãy đến khắp nơi,”&lt;br&gt;Là lời thúc giục không lời trang trí.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Không riêng kẻ giảng lý thuyết,&lt;br&gt;Không riêng mục tử đứng trên lễ đài.&lt;br&gt;Mà trong đời sống mỗi ngày,&lt;br&gt;Ai yêu chân thật, người này truyền loan.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Người mẹ nhẫn nại gian nan,&lt;br&gt;Là trang Tin Mừng dịu dàng tỏa lan.&lt;br&gt;Người cha trung tín vững vàng,&lt;br&gt;Là câu rao giảng âm vang không lời.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Người trẻ giữa chốn chơi vơi,&lt;br&gt;Giữ lòng trong sạch—sáng ngời chứng nhân.&lt;br&gt;Người đau vẫn sống tín chân,&lt;br&gt;Là bài giảng sống, ân cần gọi mời.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nhưng rồi tự hỏi lòng tôi:&lt;br&gt;Đời tôi là sáng hay nơi tối mù?&lt;br&gt;Có làm ai đến gần Chúa,&lt;br&gt;Hay làm họ sợ vì tôi giả hình?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có khi lời nói của mình,&lt;br&gt;Khiến người khác mất niềm tin ban đầu.&lt;br&gt;Có khi nóng nảy một câu,&lt;br&gt;Làm người vấp ngã giữa cầu đức tin.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đời ta là cuốn sách in,&lt;br&gt;Bao người âm thầm đọc từng trang kia.&lt;br&gt;Họ không cần mở Kinh Thánh,&lt;br&gt;Mà nhìn đời sống—hiểu Người nơi ta.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Viết Tin Mừng chẳng là xa,&lt;br&gt;Không là ký ức, không là chuyện xưa.&lt;br&gt;Mà là để Chúa từng giờ,&lt;br&gt;Chạm vào, bẻ gãy, thanh tẩy lòng ta.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ta thường chọn chỗ thiết tha,&lt;br&gt;Nghe lời an ủi, lánh xa đòi hỏi.&lt;br&gt;Thích nghe bình an mời gọi,&lt;br&gt;Ngại nghe thập giá đòi hỏi hy sinh.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Muốn ơn thương xót dịu tình,&lt;br&gt;Mà không muốn thứ người khinh dể mình.&lt;br&gt;Đọc Lời mà chỉ chọn phần,&lt;br&gt;Hợp theo ý thích—chưa gần Chúa đâu.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Khiêm nhường—gốc rễ nhiệm mầu,&lt;br&gt;Không thì tất cả chỉ hầu cái tôi.&lt;br&gt;Người kiêu dùng Chúa tô đời,&lt;br&gt;Kẻ khiêm để Chúa đổi dời chính tâm.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Mác-cô ẩn khuất âm thầm,&lt;br&gt;Để cho Đức Chúa tỏ lâm sáng ngời.&lt;br&gt;Không tìm danh vọng cho đời,&lt;br&gt;Chỉ mong Thiên Chúa rạng ngời nơi nhân.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Bao âu lo chất nặng thân,&lt;br&gt;Người môn đệ biết đem dâng Chúa mình.&lt;br&gt;Không gồng gánh giữa lặng thinh,&lt;br&gt;Mà tìm an nghỉ nơi tình yêu Ngài.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Loan Tin không phải sức dài,&lt;br&gt;Nhưng là để Chúa chữa hoài vết thương.&lt;br&gt;Người từng đổ lệ đêm trường,&lt;br&gt;Mới hay nói được yêu thương thật lòng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;“Chúa cùng hoạt động” trong công,&lt;br&gt;Là nguồn an ủi giữa dòng sứ sai.&lt;br&gt;Ta không đơn độc đường dài,&lt;br&gt;Ơn Ngài âm thầm đổi thay cõi lòng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Không cần việc lớn mênh mông,&lt;br&gt;Chỉ cần trung tín trong vòng nhỏ thôi.&lt;br&gt;Một lời xin lỗi đúng nơi,&lt;br&gt;Một lần tha thứ—sáng ngời Tin Mừng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Một đời giản dị không ngừng,&lt;br&gt;Một lòng chân thật giữa từng ngày qua.&lt;br&gt;Thế gian đang mỏi, xót xa,&lt;br&gt;Cần người sống thật chan hòa yêu thương.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Xin cho mỗi bước trên đường,&lt;br&gt;Đời con thành sách tỏa hương Tin Mừng.&lt;br&gt;Dẫu con bé nhỏ vô cùng,&lt;br&gt;Vẫn là trang viết Chúa dùng hôm nay.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Để ai đọc thấy nơi này,&lt;br&gt;Một Đức Kitô sống ngay giữa đời.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Phạm Hùng Son&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;a&gt;++++++++++++++++&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Nguồn Sáng Cứu Thế&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Thứ tư 29/04/2026&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Thứ tư Tuần IV Mùa phục sinh Năm chẵn&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Thánh Catarina Siêna, trinh nữ, tiến sĩ Hội Thánh&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;PHS Suy niệm&amp;nbsp; Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh&amp;nbsp;Gioan.&amp;nbsp;&amp;nbsp; Ga 12, 44-50&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Nguồn Sáng Cứu Thế&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Giữa đời Chúa cất tiếng cao&lt;/p&gt;&lt;p&gt;"Ai tin vào Chúa, tin vào Cha Ta&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thấy Ta là thấy Ngôi Cha&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đấng sai Ta đến, bao la tình nồng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ta là Ánh Sáng mênh mông&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Rạng soi thế giới, đêm đông lụi tàn&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ai tin chẳng ở tối tăm&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lòng không vướng lụy, dặm đường bình an.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nếu ai nghe tiếng dịu dàng&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Mà không tuân giữ, Ta đâu xét xử&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đến không để phạt tội hư&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nhưng mang cứu độ, nhân từ xót thương.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Kẻ nào khinh dể lạc đường&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chẳng thu nhận lời, vấn vương bụi trần&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lời Ta nói sẽ cầm cân&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Phán xét người ấy, lúc gần ngày sau.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ta không tự nói lấy đâu&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nhưng Cha là Đấng nhiệm mầu sai Ta&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lệnh Người là sự sống xa&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đời đời vĩnh cửu, nở hoa tâm hồn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lời Cha dạy bảo vuông tròn&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ta công bố trọn, sắt son chẳng rời."&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;==&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;In French:&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;La Lumière du Monde&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Au milieu de la foule, Jésus s'est écrié :&lt;/p&gt;&lt;p&gt;« Celui qui croit en moi, en mon cœur convié,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ce n'est pas seulement en moi qu'il met sa foi,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Mais en Celui, le Père, qui a tracé ma voie.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Quiconque me contemple et voit ma vérité,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Voit Celui qui m'envoie dans Sa pleine clarté.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Je suis venu au monde, Lumière d'orient,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Pour que nul ne demeure en l'ombre, s'en allant.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Si quelqu'un entend l'offre et ne la garde pas,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ce n'est pas moi, ici, qui jugerai ses pas.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Je ne suis pas venu pour condamner la terre,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Mais pour sauver le monde et briser sa misère.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Celui qui me rejette et méprise ma voix,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trouvera son juge au terme de ses choix :&lt;/p&gt;&lt;p&gt;La parole donnée, que j'ai semée en lui,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Sera son seul témoin quand viendra la nuit.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Car je n'ai point parlé de mon propre dessein,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Le Père m'a dicté ce qui est souverain.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Il m'a prescrit de dire et d'offrir en partage,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ce qu'il faut annoncer d'âge en âge.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Je sais que Son précepte est la vie éternelle,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Une source d'espoir, une sainte étincelle.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ainsi, tout ce que j'offre au monde aujourd'hui,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Je le dis tel que le Père me l'a appris. »&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;==&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;In English:&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;The Light of the World&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;In a voice that echoed loud and clear,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Jesus spoke for all to hear:&lt;/p&gt;&lt;p&gt;"Whoever believes in Me today,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Believes in the One who showed the Way.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;To look on Me is to behold,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;The Father’s face, as was foretold.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;I am the Light that came to earth,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;To give the soul a second birth.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;No one who trusts in Me shall stay,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Where darkness hides the narrow way.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;And if My words you hear but slight,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;I do not judge you in the night.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;For I came not to bring a doom,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;But to save the world from hollow gloom.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Yet he who scorns the truth I’ve said,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Will find a judge when life has fled.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;The very words I spoke in grace,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Will meet him in that final place.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;I do not speak on My own whim,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;But share the truth I received from Him.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;The Father told Me what to say,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;To lead My children to the day.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;His broad command is life eternal,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;A love divine and ever-vernal.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;So every word that I proclaim,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;I speak in His most holy Name;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Just as the Father taught His Son,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Until My earthly work is done."&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;===&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Tin Mừng ngày hôm nay&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;"Ta là sự sáng đã đến thế gian".&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh&amp;nbsp;Gioan.&amp;nbsp;&amp;nbsp; Ga 12, 44-50&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Khi ấy, Chúa Giêsu lớn tiếng nói rằng: "Ai tin vào Ta thì không phải là tin vào Ta, nhưng là tin vào Ðấng đã sai Ta. Và ai thấy Ta là thấy Ðấng đã sai Ta. Ta là sự sáng đã đến thế gian, để bất cứ ai tin Ta, người ấy sẽ không ở trong sự tối tăm. Nếu ai nghe lời Ta mà không tuân giữ, thì không phải chính Ta xét xử người ấy, vì Ta đã đến không phải để xét xử thế gian, nhưng là để cứu độ thế gian. Ai khinh dể Ta, và không chấp nhận lời Ta, thì đã có người xét xử: lời Ta đã nói sẽ xét xử người ấy trong ngày sau hết. Bởi vì Ta đã không tự mình nói ra, nhưng Cha là Ðấng sai Ta, chính Người đã ra lệnh cho Ta phải nói gì và phải công bố gì. Và Ta biết rằng lệnh của Người là sự sống đời đời. Những điều Ta nói, thì Ta nói theo như Cha đã dạy".&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;
      &lt;span class="field field--name-uid field--type-entity-reference field--label-hidden"&gt;&lt;span&gt;editor&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span class="field field--name-created field--type-created field--label-hidden"&gt;&lt;time datetime="2026-04-28T08:45:01-07:00" title="Thứ ba, Tháng 4 28, 2026 - 08:45" class="datetime"&gt;T3, 04/28/2026 - 08:45&lt;/time&gt;
&lt;/span&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-category field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Danh mục:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/phung-vu/mua-phuc-sinh" hreflang="vi"&gt;Mùa Phục Sinh&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-external-author field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Tác giả:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/tac-gia/pham-hung-son" hreflang="vi"&gt;Phạm Hùng Sơn&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;


</description>
  <pubDate>Tue, 28 Apr 2026 15:45:01 +0000</pubDate>
    <dc:creator>editor</dc:creator>
    <guid isPermaLink="false">119421 at http://thanhlinh.net</guid>
    </item>
<item>
  <title>Tin vào ánh sáng để không ở lại trong bóng tối </title>
  <link>http://thanhlinh.net/vi/tin-vao-anh-sang-de-khong-o-lai-trong-bong-toi</link>
  <description>&lt;span class="field field--name-title field--type-string field--label-hidden"&gt;Tin vào ánh sáng để không ở lại trong bóng tối &lt;/span&gt;

            &lt;div class="clearfix text-formatted field field--name-body field--type-text-with-summary field--label-hidden field__item"&gt;&lt;h2&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;Thứ Tư Tuần IV - Mùa Phục Sinh&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;h2&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;Tin vào ánh sáng để không ở lại trong bóng tối&lt;/span&gt;&amp;nbsp;&lt;/h2&gt;&lt;div&gt;
  
  
  &lt;div class="field field--name-field-media-oembed-video field--type-string field--label-visually_hidden"&gt;
    &lt;div class="field__label visually-hidden"&gt;Remote video URL&lt;/div&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;iframe src="https://thanhlinh.net/vi/media/oembed?url=https%3A//youtu.be/Ea7mV3baMvM&amp;amp;max_width=768&amp;amp;max_height=480&amp;amp;hash=bPQqT7uUJykD9Ea1ABWhDJa5SzYmS_0rpnN679CzM88" width="640" height="480" class="media-oembed-content" loading="lazy" title="Thứ Tư Tuần IV - Mùa Phục SinhTIN VÀO ÁNH SÁNG ĐỂ KHÔNG Ở LẠI TRONG BÓNG TỐI – Lm. Anmai, CSsR"&gt;&lt;/iframe&gt;
&lt;/div&gt;
          &lt;/div&gt;

&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;44&amp;nbsp;Khi ấy, Đức Giê-su lớn tiếng nói rằng : “Ai tin vào tôi, thì không phải là tin vào tôi, nhưng là tin vào Đấng đã sai tôi ;&amp;nbsp;45&amp;nbsp;ai thấy tôi là thấy Đấng đã sai tôi.&amp;nbsp;46&amp;nbsp;Tôi là ánh sáng, tôi đã đến thế gian, để bất cứ ai tin vào tôi, thì không ở lại trong bóng tối.&amp;nbsp;47&amp;nbsp;Ai nghe những lời tôi nói mà không tuân giữ, thì không phải chính tôi xét xử người ấy, vì tôi đến không phải để xét xử thế gian, nhưng để cứu thế gian.&amp;nbsp;48&amp;nbsp;Ai từ chối tôi và không đón nhận lời tôi, thì có quan toà xét xử người ấy : chính lời tôi đã nói sẽ xét xử người ấy trong ngày sau hết.&amp;nbsp;49&amp;nbsp;Thật vậy, không phải tôi tự mình nói ra, nhưng là chính Chúa Cha, Đấng đã sai tôi, truyền lệnh cho tôi phải nói gì, tuyên bố gì.&amp;nbsp;50&amp;nbsp;Và tôi biết : mệnh lệnh của Người là sự sống đời đời. Vậy, những gì tôi nói, thì tôi nói đúng như Chúa Cha đã nói với tôi.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;TIN VÀO ÁNH SÁNG ĐỂ KHÔNG Ở LẠI TRONG BÓNG TỐI – Lm. Anmai, CSsR&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thứ Tư tuần IV Phục Sinh, Hội Thánh đặt trước mắt chúng ta một đoạn Tin Mừng rất sâu trong Tin Mừng Gioan. Đây không phải là một câu chuyện có nhiều nhân vật, không có một phép lạ được kể lại, không có một cuộc đối thoại dài giữa Chúa Giêsu với một người bệnh, một người tội lỗi, một người môn đệ hay một người biệt phái. Đây là một lời công bố. Chúa Giêsu “lớn tiếng nói”. Chi tiết ấy rất đáng để chúng ta dừng lại. Người không nói nhỏ. Người không nói thoáng qua. Người không nói như một lời phụ bên lề. Người lớn tiếng, bởi vì đây là một lời hệ trọng. Đây là một lời liên quan đến vận mệnh đời đời của con người. Đây là một lời mời gọi cuối cùng, một lời soi sáng, một lời cứu độ, nhưng cũng là một lời đặt con người trước trách nhiệm nghiêm túc nhất của đời mình: tin hay không tin, đón nhận hay từ chối, bước vào ánh sáng hay ở lại trong bóng tối.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúa Giêsu nói: “Ai tin vào tôi, thì không phải là tin vào tôi, nhưng là tin vào Đấng đã sai tôi.” Lời ấy đưa chúng ta vào tận trung tâm mầu nhiệm đức tin Kitô giáo. Tin vào Chúa Giêsu không phải chỉ là kính trọng một bậc thầy đạo đức. Tin vào Chúa Giêsu không phải chỉ là ngưỡng mộ một con người nhân hậu. Tin vào Chúa Giêsu không phải chỉ là chấp nhận một hệ thống luân lý tốt đẹp. Tin vào Chúa Giêsu là gặp chính Thiên Chúa. Đón nhận Chúa Giêsu là đón nhận Chúa Cha. Nhìn thấy Chúa Giêsu là nhìn thấy Đấng đã sai Người. Nơi Chúa Giêsu, Thiên Chúa không còn là một ý niệm xa xôi. Nơi Chúa Giêsu, Thiên Chúa không còn là một quyền lực mơ hồ ở trên cao. Nơi Chúa Giêsu, Thiên Chúa có khuôn mặt. Khuôn mặt ấy là khuôn mặt của Đấng yêu thương, tha thứ, chữa lành, tìm kiếm kẻ lạc mất, cúi xuống trên người đau khổ, chạm vào người phong hủi, khóc bên mộ Lazarô, tha thứ cho người phụ nữ tội lỗi, ngồi ăn với người thu thuế, và sau cùng hiến mạng sống trên thập giá.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức tin Kitô giáo bắt đầu từ một cuộc gặp gỡ như thế. Không phải trước hết là gặp một giáo thuyết, nhưng là gặp một Đấng. Không phải trước hết là giữ một tập luật, nhưng là để cho một tình yêu chạm tới đời mình. Không phải trước hết là gia nhập một tổ chức, nhưng là bước vào tương quan sống động với Chúa Giêsu Kitô, Đấng được Chúa Cha sai đến để cứu độ thế gian. Khi một người thật sự tin vào Chúa Giêsu, người ấy không chỉ thêm một niềm tin vào danh sách các niềm tin của đời mình. Người ấy được đưa vào trong mầu nhiệm của Thiên Chúa. Người ấy bắt đầu nhìn đời bằng ánh sáng của Chúa. Người ấy bắt đầu hiểu mình không phải là một hữu thể bị ném vào đời một cách vô nghĩa, nhưng là một người con được yêu thương, được gọi tên, được cứu chuộc và được mời gọi sống đời đời.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúa Giêsu nói tiếp: “Ai thấy tôi là thấy Đấng đã sai tôi.” Đây là một lời vừa an ủi vừa đòi hỏi. An ủi, vì chúng ta không phải mò mẫm đi tìm một Thiên Chúa xa lạ trong bóng đêm. Thiên Chúa đã tự tỏ mình nơi Đức Giêsu. Muốn biết Thiên Chúa là ai, hãy nhìn Chúa Giêsu. Muốn biết Thiên Chúa nghĩ gì về tội nhân, hãy nhìn Chúa Giêsu cúi xuống bên người phụ nữ bị bắt quả tang phạm tội ngoại tình và nói: “Tôi không kết án chị đâu.” Muốn biết Thiên Chúa nghĩ gì về người nghèo, hãy nhìn Chúa Giêsu công bố Tin Mừng cho người nghèo khó. Muốn biết Thiên Chúa nghĩ gì về kẻ bị loại trừ, hãy nhìn Chúa Giêsu đi vào nhà ông Giakêu. Muốn biết Thiên Chúa yêu nhân loại đến mức nào, hãy nhìn Chúa Giêsu trên thập giá. Ở đó, Thiên Chúa không yêu bằng lời nói suông. Thiên Chúa yêu bằng máu. Thiên Chúa yêu bằng sự tự hiến. Thiên Chúa yêu đến cùng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nhưng lời ấy cũng đòi hỏi chúng ta. Bởi vì nếu nơi Chúa Giêsu, chúng ta thấy Chúa Cha, thì chúng ta không được phép tạo ra một hình ảnh Thiên Chúa theo sở thích riêng của mình. Có người muốn một Thiên Chúa chỉ để ban ơn nhưng không được đòi hỏi hoán cải. Có người muốn một Thiên Chúa chỉ để bảo vệ phe mình nhưng không được yêu thương kẻ thù. Có người muốn một Thiên Chúa chỉ để chúc lành cho thành công của mình nhưng không được đụng tới lòng ích kỷ của mình. Có người muốn một Thiên Chúa nghiêm khắc với người khác nhưng dễ dãi với mình. Có người muốn một Thiên Chúa vừa đủ tôn giáo để mình an tâm, nhưng không đủ sống động để làm đảo lộn đời mình. Nhưng Tin Mừng hôm nay nói với chúng ta: muốn biết Thiên Chúa thật, hãy nhìn Chúa Giêsu. Không phải Thiên Chúa do ta tưởng tượng. Không phải Thiên Chúa do ta uốn nắn theo tâm trạng mình. Không phải Thiên Chúa do ta dùng để biện minh cho thành kiến của mình. Thiên Chúa thật là Thiên Chúa tỏ mình nơi Đức Giêsu Kitô.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Rồi Chúa Giêsu công bố: “Tôi là ánh sáng, tôi đã đến thế gian, để bất cứ ai tin vào tôi, thì không ở lại trong bóng tối.” Đây là một trong những lời đẹp nhất và cũng mạnh nhất của Tin Mừng Gioan. Chúa Giêsu không chỉ đem ánh sáng. Người là ánh sáng. Người không chỉ chỉ đường. Người là đường. Người không chỉ nói sự thật. Người là sự thật. Người không chỉ hứa ban sự sống. Người là sự sống. Khi Người nói “Tôi là ánh sáng”, Người chạm tới một khát vọng rất sâu của con người: khát vọng được thấy rõ, được hiểu đúng, được thoát khỏi lầm lạc, được ra khỏi bóng tối của tội lỗi, sợ hãi, dối trá, tuyệt vọng và sự chết.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Bóng tối không chỉ là đêm bên ngoài. Có những bóng tối rất sâu trong lòng người. Bóng tối của một lương tâm đã quen thỏa hiệp với điều sai. Bóng tối của một tâm hồn không còn phân biệt được đâu là thật, đâu là giả. Bóng tối của một gia đình sống chung nhưng không còn ánh sáng yêu thương. Bóng tối của một cộng đoàn có nhiều sinh hoạt nhưng thiếu bác ái. Bóng tối của một người đi lễ đều đặn nhưng trái tim lạnh lùng với anh em. Bóng tối của một người phục vụ nhiều nhưng âm thầm tìm vinh quang cho mình. Bóng tối của người biết nhiều về đạo nhưng không để đạo biến đổi đời sống. Bóng tối của người nói về Thiên Chúa nhưng trong cách cư xử lại làm người khác xa Thiên Chúa hơn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có khi bóng tối không đến bằng những tội lớn ngay từ đầu. Nó đến rất nhẹ. Một chút tự ái được nuôi dưỡng. Một chút ghen tị được che giấu. Một chút nói xấu được xem là chuyện bình thường. Một chút gian dối được gọi là khôn ngoan. Một chút ích kỷ được biện minh là biết lo cho mình. Một chút nguội lạnh được gọi là bận rộn. Một chút xa Chúa được xem là không sao. Rồi dần dần, tâm hồn mất ánh sáng. Người ta vẫn sống, vẫn làm việc, vẫn nói cười, vẫn đi lễ, nhưng bên trong thiếu bình an, thiếu sự thật, thiếu lòng mến. Chúa Giêsu đến không phải để chúng ta ở mãi trong tình trạng ấy. Người đến để ai tin vào Người thì không ở lại trong bóng tối.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Điều đáng chú ý là Chúa không nói: ai tin vào tôi thì sẽ không bao giờ gặp bóng tối. Người nói: “không ở lại trong bóng tối.” Người môn đệ vẫn có thể đi qua đêm tối. Có đêm tối của thử thách, đêm tối của bệnh tật, đêm tối của hiểu lầm, đêm tối của mất mát, đêm tối của khô khan thiêng liêng, đêm tối của những câu hỏi không có lời đáp ngay. Nhưng tin vào Chúa Giêsu là không để bóng tối trở thành nơi cư trú cuối cùng của mình. Người tin có thể khóc, nhưng không tuyệt vọng. Người tin có thể ngã, nhưng không nằm mãi. Người tin có thể yếu đuối, nhưng không buông mình cho tội lỗi. Người tin có thể chưa hiểu hết đường Chúa dẫn, nhưng vẫn nắm lấy ánh sáng của Lời Chúa mà bước tiếp.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đây là điều rất quan trọng cho đời sống chúng ta. Nhiều khi chúng ta không thể thay đổi ngay hoàn cảnh bên ngoài. Ta không thể làm cho mọi người hiểu mình. Ta không thể làm cho mọi đau khổ biến mất lập tức. Ta không thể làm cho những vết thương quá khứ được chữa lành trong một ngày. Nhưng ta có thể chọn không ở lại trong bóng tối. Ta có thể chọn đến với Chúa. Ta có thể chọn cầu nguyện thay vì oán trách. Ta có thể chọn tha thứ thay vì nuôi hận. Ta có thể chọn sự thật thay vì dối trá. Ta có thể chọn khiêm nhường thay vì kiêu căng. Ta có thể chọn bắt đầu lại thay vì thất vọng. Tin vào Chúa Giêsu không làm cho đời ta không còn thập giá, nhưng làm cho thập giá không còn là ngõ cụt. Vì trong ánh sáng Phục Sinh, thập giá trở thành con đường dẫn tới sự sống.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúa Giêsu nói tiếp một lời làm lộ rõ trái tim cứu độ của Người: “Ai nghe những lời tôi nói mà không tuân giữ, thì không phải chính tôi xét xử người ấy, vì tôi đến không phải để xét xử thế gian, nhưng để cứu thế gian.” Chúng ta hãy nghe thật kỹ: Chúa Giêsu đến không phải để xét xử thế gian, nhưng để cứu thế gian. Đó là Tin Mừng. Đó là niềm hy vọng. Đó là lý do Hội Thánh không bao giờ được phép rao giảng Đức Kitô như một Đấng chỉ đứng chờ con người sai lỗi để trừng phạt. Chúa Giêsu là Đấng Cứu Độ. Người đến vì thế gian đang lạc. Người đến vì con người đang ở trong bóng tối. Người đến vì chúng ta không tự cứu mình được. Người đến không phải để đè bẹp cây lau bị giập, không phải để dập tắt tim đèn còn khói, nhưng để nâng dậy, chữa lành, giải thoát và ban sự sống.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tuy nhiên, lòng thương xót của Chúa không phải là sự dễ dãi. Chúa đến để cứu, nhưng con người có thể từ chối ơn cứu độ. Chúa là ánh sáng, nhưng con người có thể nhắm mắt. Chúa là lời sự sống, nhưng con người có thể bịt tai. Chúa gõ cửa, nhưng con người có thể khóa lòng. Đây là thảm kịch lớn nhất của tự do con người: Thiên Chúa muốn cứu, nhưng con người có thể không muốn được cứu theo cách của Thiên Chúa. Con người có thể muốn được an ủi mà không muốn hoán cải. Muốn được tha thứ mà không muốn từ bỏ tội. Muốn được bình an mà không muốn buông bỏ hận thù. Muốn được Chúa đồng hành mà không muốn để Chúa dẫn đường. Muốn được ánh sáng chiếu soi mà vẫn giữ lại những góc tối riêng tư.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Vì thế Chúa nói: “Ai từ chối tôi và không đón nhận lời tôi, thì có quan tòa xét xử người ấy: chính lời tôi đã nói sẽ xét xử người ấy trong ngày sau hết.” Lời Chúa hôm nay rất nghiêm túc. Chúa Giêsu không cần phải thêm một bản án từ bên ngoài. Chính lời Người đã nói sẽ trở thành ánh sáng phơi bày sự thật của đời ta. Khi chúng ta đứng trước mặt Chúa, điều xét xử chúng ta không phải là những lý do đẹp đẽ chúng ta tự biện minh cho mình, nhưng là tương quan thật của chúng ta với Lời Chúa. Ta đã nghe Lời Chúa thế nào? Ta đã để Lời Chúa đi vào đời ta chưa? Ta đã biết Chúa dạy phải tha thứ, vậy ta đã làm gì với những hận thù của mình? Ta đã biết Chúa dạy phải yêu thương, vậy ta đã làm gì với những người gần ta nhất? Ta đã biết Chúa dạy phải sống sự thật, vậy ta đã làm gì với những gian dối nhỏ và lớn? Ta đã biết Chúa dạy phải thương xót người nghèo, vậy ta đã sống thế nào trước nỗi đau của anh em? Ta đã biết Chúa dạy phải làm ánh sáng, vậy đời ta đã làm sáng lên hay làm tối đi khuôn mặt của Tin Mừng?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đây là điều đáng sợ nhưng cũng rất cần thiết. Đáng sợ, vì không ai trong chúng ta có thể nói mình đã sống trọn vẹn Lời Chúa. Nhưng cần thiết, vì nếu không có ngày sau hết, nếu không có ánh sáng xét xử của Lời Chúa, thì cuộc đời này dễ bị biến thành một sân khấu của giả dối. Người ta có thể qua mặt nhau, có thể che giấu nhau, có thể dùng lời đạo đức để phủ lên những động cơ không trong sạch, có thể được khen bên ngoài mà nghèo nàn bên trong. Nhưng Lời Chúa không bị lừa. Lời Chúa đi thẳng vào nơi sâu nhất của lòng người. Lời Chúa phân định điều thật và điều giả. Lời Chúa không chỉ hỏi ta đã nói gì, nhưng hỏi ta đã sống gì. Không chỉ hỏi ta đã thuộc kinh nào, nhưng hỏi ta đã trở thành người thế nào. Không chỉ hỏi ta đã tham dự bao nhiêu nghi lễ, nhưng hỏi ta có để mầu nhiệm mình cử hành biến đổi cách mình yêu thương, tha thứ, phục vụ và sống công bình không.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Vì thế, nghe Lời Chúa mà không tuân giữ là một nguy hiểm lớn. Người Kitô hữu chúng ta có thể quen nghe Lời Chúa. Quen đến mức Lời Chúa không còn làm ta rung động. Quen đến mức bài Tin Mừng vừa đọc xong, ta đã quên. Quen đến mức ta nghe để biết, nhưng không nghe để đổi đời. Quen đến mức ta dùng Lời Chúa cho người khác, nhưng không để Lời Chúa đụng tới mình. Một người giảng có thể giảng về ánh sáng mà lòng mình còn nhiều bóng tối. Một người phục vụ có thể nói về yêu thương mà trong cách sống còn nhiều cay nghiệt. Một người đạo đức có thể đọc nhiều kinh mà vẫn làm tổn thương người khác bằng lời nói, thái độ, cái nhìn và sự vô cảm. Bởi thế, Tin Mừng hôm nay không cho phép chúng ta nghe một cách hời hợt. Chúa không chỉ hỏi: con có nghe lời Ta không? Chúa còn hỏi: con có giữ lời Ta không? Con có sống lời Ta không? Con có để lời Ta trở thành tiêu chuẩn cho quyết định của con không?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trong mùa Phục Sinh, câu hỏi ấy càng mạnh hơn. Bởi vì Chúa Giêsu Phục Sinh không phải chỉ là một chân lý để tuyên xưng trong Kinh Tin Kính. Người là ánh sáng đang sống. Người là Đấng đang gọi chúng ta ra khỏi mồ tối của đời mình. Phục Sinh nghĩa là bóng tối không có tiếng nói cuối cùng. Tội lỗi không có tiếng nói cuối cùng. Sự chết không có tiếng nói cuối cùng. Nhưng Phục Sinh cũng đòi ta phải bước ra. Lazarô được Chúa gọi ra khỏi mồ, nhưng ông phải bước ra. Người phụ nữ tội lỗi được Chúa tha thứ, nhưng chị được mời gọi từ nay đừng phạm tội nữa. Phêrô được Chúa nhìn bằng ánh mắt thương xót sau khi chối Thầy, nhưng ông phải để tình yêu ấy biến đổi mình thành người mục tử. Phaolô được ánh sáng trên đường Đamas đánh động, nhưng ông phải đứng dậy, đi vào thành, để Chúa dẫn mình vào một sứ mạng mới.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúng ta cũng vậy. Mùa Phục Sinh không chỉ để hát Alleluia trong nhà thờ. Mùa Phục Sinh là mùa để đời mình bớt tối hơn. Bớt tối trong cách nghĩ. Bớt tối trong cách nói. Bớt tối trong cách cư xử. Bớt tối trong gia đình. Bớt tối nơi cộng đoàn. Bớt tối trong công việc. Bớt tối trong những lựa chọn âm thầm mà chỉ Chúa biết. Nếu sau nhiều mùa Phục Sinh, chúng ta vẫn sống trong những bóng tối cũ mà không hề muốn thay đổi, thì lời Alleluia có nguy cơ chỉ còn là âm thanh bên ngoài. Chúa Phục Sinh muốn làm cho chúng ta trở thành con cái ánh sáng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ánh sáng ấy trước hết phải chiếu vào lòng ta. Người ta thường thích dùng ánh sáng để soi lỗi người khác. Nhưng Lời Chúa trước hết là ngọn đèn soi chính lòng mình. Trước khi hỏi người khác có sống Tin Mừng không, ta hãy hỏi mình có sống Tin Mừng không. Trước khi than phiền gia đình thiếu yêu thương, ta hãy hỏi mình đã yêu thương thế nào. Trước khi trách cộng đoàn thiếu hiệp nhất, ta hãy hỏi mình đã góp phần xây dựng hay phá vỡ hiệp nhất. Trước khi nói xã hội nhiều gian dối, ta hãy hỏi trong công việc, trong lời nói, trong những tính toán nhỏ, ta có thật không. Trước khi kết án người khác nguội lạnh, ta hãy hỏi ngọn lửa trong lòng mình còn cháy không.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nhưng ánh sáng của Chúa không soi để làm ta tuyệt vọng. Ánh sáng của Chúa soi để chữa lành. Bác sĩ phải thấy vết thương mới chữa được. Người đi đường phải thấy vực sâu mới tránh được. Người lạc lối phải thấy mình lạc mới tìm đường về. Khi Lời Chúa làm ta đau, đó có thể là một ơn lớn. Đau vì nhận ra mình sai. Đau vì thấy mình đã sống hời hợt. Đau vì biết mình đã làm tổn thương người khác. Đau vì nhận ra có những năm tháng mình giữ đạo bên ngoài nhưng xa Chúa bên trong. Nhưng nếu cái đau ấy dẫn ta đến hoán cải, thì đó là cái đau cứu độ. Đáng sợ hơn không phải là bị Lời Chúa làm đau, mà là không còn cảm thấy gì trước Lời Chúa. Một trái tim chai cứng mới là bóng tối đáng sợ nhất.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúa Giêsu nói: “Không phải tôi tự mình nói ra, nhưng là chính Chúa Cha, Đấng đã sai tôi, truyền lệnh cho tôi phải nói gì, tuyên bố gì.” Lời Chúa Giêsu là Lời của Chúa Cha. Vì thế, chúng ta không thể xem Tin Mừng như một ý kiến trong nhiều ý kiến. Không thể đặt Lời Chúa ngang hàng với sở thích, dư luận, thói quen, áp lực xã hội hay tính toán ích kỷ của mình. Đối với người môn đệ, Lời Chúa phải là chuẩn mực. Có thể chúng ta chưa sống được ngay tất cả. Có thể chúng ta còn yếu đuối. Có thể chúng ta còn phải chiến đấu mỗi ngày. Nhưng ít nhất trong lòng ta phải nhìn nhận: Lời Chúa đúng. Lời Chúa là ánh sáng. Lời Chúa là sự sống. Khi đời ta khác Lời Chúa, không phải Lời Chúa cần được sửa theo đời ta, nhưng đời ta cần được hoán cải theo Lời Chúa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thời đại hôm nay có rất nhiều tiếng nói. Tiếng nói của mạng xã hội. Tiếng nói của quảng cáo. Tiếng nói của dư luận. Tiếng nói của tham vọng. Tiếng nói của sợ hãi. Tiếng nói của đám đông. Tiếng nói của cái tôi bị tổn thương. Tiếng nói của thế gian bảo rằng cứ sống cho mình, cứ hưởng thụ, cứ hơn thua, cứ trả đũa, cứ tích lũy, cứ nổi tiếng, cứ chứng tỏ mình. Giữa rất nhiều tiếng nói ấy, Chúa Giêsu nói: “Những gì tôi nói, thì tôi nói đúng như Chúa Cha đã nói với tôi.” Người Kitô hữu phải học lại nghệ thuật lắng nghe tiếng Chúa. Không lắng nghe, ta sẽ bị cuốn đi. Không lắng nghe, ta sẽ tưởng bóng tối là ánh sáng. Không lắng nghe, ta sẽ gọi ích kỷ là tự do, gọi kiêu ngạo là bản lĩnh, gọi thù hận là công lý, gọi dửng dưng là bình an, gọi thỏa hiệp là khôn ngoan.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lắng nghe Lời Chúa không chỉ là mở tai, nhưng là mở lòng. Có người nghe Lời Chúa để tìm ý hay. Có người nghe Lời Chúa để có chất liệu nói với người khác. Có người nghe Lời Chúa như nghe một nghi thức quen thuộc. Nhưng người môn đệ nghe Lời Chúa để được biến đổi. Khi nghe Chúa nói “Tôi là ánh sáng”, ta phải hỏi: Lạy Chúa, vùng tối nào trong con cần được chiếu sáng? Khi nghe Chúa nói “Ai tin vào tôi”, ta phải hỏi: đức tin của con có thật là tín thác, hay chỉ là thói quen tôn giáo? Khi nghe Chúa nói “Tôi đến để cứu thế gian”, ta phải hỏi: con có để Chúa cứu con không, hay con vẫn tự cứu mình bằng kiêu ngạo, tiền bạc, quyền lực, danh dự và những bảo đảm mong manh? Khi nghe Chúa nói “Lời tôi sẽ xét xử”, ta phải hỏi: nếu hôm nay con đứng trước Lời Chúa, đời con sẽ được thấy là ánh sáng hay bóng tối?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tin Mừng hôm nay cũng mời chúng ta nhìn lại trách nhiệm làm chứng. Nếu Chúa Giêsu là ánh sáng, người tin vào Người không thể sống như người thuộc về bóng tối. Ánh sáng không cần ồn ào, nhưng phải sáng. Một cây nến nhỏ trong đêm vẫn có ý nghĩa. Một lời tử tế giữa bầu khí căng thẳng vẫn có sức mạnh. Một hành động tha thứ trong gia đình có thể mở ra con đường mới. Một người làm việc lương thiện giữa môi trường nhiều gian dối là một lời giảng âm thầm. Một người biết nhận lỗi thay vì đổ lỗi là một ánh sáng. Một người không nói xấu khi người khác nói xấu là một ánh sáng. Một người âm thầm cầu nguyện cho người làm mình đau là một ánh sáng. Một người biết phục vụ mà không cần được ca tụng là một ánh sáng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúng ta không cần chờ làm những việc phi thường mới trở thành chứng nhân. Ánh sáng của Tin Mừng thường bắt đầu từ những điều rất nhỏ nhưng rất thật. Một người chồng bớt nóng nảy. Một người vợ bớt cay nghiệt. Một người cha biết lắng nghe con. Một người mẹ biết tha thứ. Một người con biết hiếu thảo. Một người giáo dân biết đi lễ không chỉ bằng thân xác mà bằng trái tim. Một người phục vụ trong giáo xứ biết đặt Chúa lên trên cái tôi. Một người buôn bán bớt gian dối. Một người làm việc biết công bằng. Một người trẻ biết giữ tâm hồn trong sạch giữa nhiều cám dỗ. Một người lớn tuổi biết sống hiền hòa thay vì than trách. Tất cả những điều ấy làm cho ánh sáng của Chúa Giêsu đi vào đời.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có khi chúng ta than rằng thế giới tối quá. Nhưng Chúa không bảo ta ngồi đó than bóng tối. Chúa bảo ta tin vào ánh sáng và trở thành ánh sáng. Một căn phòng tối không cần một bài diễn văn dài về bóng tối; nó cần một ngọn đèn được thắp lên. Một gia đình lạnh lẽo không cần thêm những lời trách móc; nó cần một người bắt đầu yêu thương thật. Một cộng đoàn chia rẽ không cần thêm những phe nhóm nhân danh công lý; nó cần những người biết khiêm nhường nối lại tình huynh đệ. Một xã hội nhiều gian dối không cần thêm những khẩu hiệu đạo đức; nó cần những lương tâm ngay thẳng. Một Giáo Hội đang cần chứng nhân không cần những Kitô hữu chỉ biết nói về Chúa; Giáo Hội cần những người làm cho người khác cảm được Chúa qua đời sống mình.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tuy nhiên, để trở thành ánh sáng, trước hết ta phải để mình được Chúa chiếu sáng. Không ai tự mình là ánh sáng. Chúng ta chỉ phản chiếu ánh sáng của Chúa Kitô. Nếu xa Chúa, ánh sáng trong ta sẽ mờ dần. Nếu không cầu nguyện, ta dễ phục vụ bằng sức riêng rồi mệt mỏi, cay đắng. Nếu không nghe Lời Chúa, ta dễ lấy ý mình làm ý Chúa. Nếu không lãnh nhận các bí tích với lòng tin, ta dễ trở thành người hoạt động tôn giáo nhưng thiếu sức sống thiêng liêng. Nếu không xét mình, ta dễ quen với bóng tối của mình. Nếu không hoán cải mỗi ngày, ta dễ biến đức tin thành một chiếc áo bên ngoài.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Bởi đó, bài Tin Mừng hôm nay mời chúng ta trở về với những điều căn bản nhất: tin vào Chúa Giêsu, nhìn Chúa Cha nơi Chúa Giêsu, bước theo ánh sáng Chúa Giêsu, nghe và tuân giữ Lời Chúa Giêsu, để Lời ấy trở thành sự sống đời đời cho chúng ta. Đừng phức tạp hóa đời sống đức tin đến mức quên điều cốt lõi. Cốt lõi là Chúa Giêsu. Người là ánh sáng. Người là Đấng Cứu Độ. Người là Lời của Chúa Cha. Người đến để chúng ta không ở lại trong bóng tối. Người không muốn mất một ai. Người không muốn chúng ta sống nửa sáng nửa tối, nửa tin nửa ngờ, nửa theo Chúa nửa theo thế gian. Người muốn chúng ta sống thật sự như con cái ánh sáng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có lẽ hôm nay mỗi người chúng ta nên tự hỏi: tôi đang ở trong vùng tối nào? Vùng tối của một tội quen thuộc? Vùng tối của một mối hận lâu năm? Vùng tối của sự nguội lạnh? Vùng tối của tính kiêu căng? Vùng tối của thói xét đoán? Vùng tối của sự lười biếng thiêng liêng? Vùng tối của một tương quan cần được chữa lành? Vùng tối của một lương tâm đã quá quen thỏa hiệp? Đừng sợ đem vùng tối ấy đến với Chúa. Chúa là ánh sáng, nhưng ánh sáng của Người là ánh sáng cứu độ. Người không đến để nghiền nát ta. Người đến để cứu ta. Người không đến để sỉ nhục ta. Người đến để gọi ta ra khỏi bóng tối. Người không đến để đóng lại tương lai của ta. Người đến để mở ra con đường sự sống.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúng ta cũng hãy hỏi: tôi đang nghe Lời Chúa thế nào? Lời Chúa có còn quyền trên đời tôi không? Khi phải chọn giữa Tin Mừng và lợi ích riêng, tôi chọn gì? Khi phải chọn giữa tha thứ và trả đũa, tôi chọn gì? Khi phải chọn giữa sự thật và an toàn giả tạo, tôi chọn gì? Khi phải chọn giữa khiêm nhường và tự ái, tôi chọn gì? Khi phải chọn giữa yêu thương và dửng dưng, tôi chọn gì? Đức tin không chỉ được đo bằng những lời tuyên xưng đẹp, mà bằng những lựa chọn cụ thể trong ngày sống.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thứ Tư tuần IV Phục Sinh nhắc chúng ta rằng Chúa Phục Sinh vẫn đang lớn tiếng nói với Hội Thánh, với thế giới, với từng tâm hồn: “Tôi là ánh sáng.” Tiếng nói ấy không cũ. Tiếng nói ấy vẫn cần cho hôm nay. Vì hôm nay còn nhiều bóng tối. Bóng tối trong xã hội, trong gia đình, trong cộng đoàn, và trong chính lòng ta. Nhưng ánh sáng đã đến. Ánh sáng không phải là một ý tưởng. Ánh sáng là Đức Kitô. Ai tin vào Người thì không ở lại trong bóng tối.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Xin Chúa cho chúng ta đừng chỉ nghe Tin Mừng như nghe một đoạn văn quen thuộc. Xin cho Lời Chúa hôm nay đi vào tận đáy lòng ta, đánh thức những gì đang ngủ mê, soi sáng những gì đang mờ tối, chữa lành những gì đang bị thương, thanh luyện những gì chưa trong sạch, nâng dậy những gì đang suy sụp. Xin cho chúng ta biết tin vào Chúa Giêsu bằng một đức tin sống động, biết nhìn thấy Chúa Cha nơi khuôn mặt hiền lành và khiêm nhường của Chúa Giêsu, biết để ánh sáng Chúa dẫn mình ra khỏi những bóng tối của tội lỗi và ích kỷ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Xin cho mỗi gia đình Kitô hữu trở thành một căn nhà có ánh sáng của Chúa. Xin cho mỗi cộng đoàn trở thành nơi người ta cảm được tình yêu cứu độ chứ không phải sự xét đoán lạnh lùng. Xin cho mỗi người chúng ta trở thành một ngọn đèn nhỏ, không tự khoe mình, không tìm vinh quang cho mình, nhưng âm thầm làm cho đời bớt tối, làm cho người khác dễ tin rằng Chúa vẫn hiện diện, Chúa vẫn yêu thương, Chúa vẫn cứu độ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Và sau cùng, xin cho chúng ta luôn nhớ: ngày sau hết, điều còn lại không phải là những gì ta đã tự hào, nhưng là ta đã sống thế nào trước Lời Chúa. Lời ấy hôm nay cứu ta nếu ta đón nhận. Lời ấy ngày sau hết xét xử ta nếu ta khước từ. Vậy ngay hôm nay, khi còn thời gian, khi ánh sáng còn đang gọi, khi lòng thương xót còn đang mở rộng, chúng ta hãy trở về. Hãy tin. Hãy bước ra. Hãy để Chúa Giêsu là ánh sáng thật của đời mình. Bởi chỉ trong ánh sáng của Người, ta mới biết mình là ai, biết Thiên Chúa yêu ta thế nào, biết phải sống ra sao, và biết con đường nào dẫn tới sự sống đời đời.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lm. Anmai, CSsR&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;
      &lt;span class="field field--name-uid field--type-entity-reference field--label-hidden"&gt;&lt;span&gt;editor&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span class="field field--name-created field--type-created field--label-hidden"&gt;&lt;time datetime="2026-04-28T08:43:30-07:00" title="Thứ ba, Tháng 4 28, 2026 - 08:43" class="datetime"&gt;T3, 04/28/2026 - 08:43&lt;/time&gt;
&lt;/span&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-category field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Danh mục:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/phung-vu/mua-phuc-sinh" hreflang="vi"&gt;Mùa Phục Sinh&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-external-author field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Tác giả:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/tac-gia/lm-anmai-cssr" hreflang="vi"&gt;Lm Anmai, CSsR&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;


</description>
  <pubDate>Tue, 28 Apr 2026 15:43:30 +0000</pubDate>
    <dc:creator>editor</dc:creator>
    <guid isPermaLink="false">119420 at http://thanhlinh.net</guid>
    </item>
<item>
  <title>Khi Thiên Chúa Trở Nên Lương Thực</title>
  <link>http://thanhlinh.net/vi/khi-thien-chua-tro-nen-luong-thuc</link>
  <description>&lt;span class="field field--name-title field--type-string field--label-hidden"&gt;Khi Thiên Chúa Trở Nên Lương Thực&lt;/span&gt;

            &lt;div class="clearfix text-formatted field field--name-body field--type-text-with-summary field--label-hidden field__item"&gt;&lt;h2&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;Khi Thiên Chúa Trở Nên Lương Thực&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;p&gt;&lt;br&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có lời chạm đáy tim sâu,&lt;br&gt;Nghe như sóng vỗ bạc đầu hư không.&lt;br&gt;“Thịt Ta của ăn thật nồng,&lt;br&gt;Máu Ta của uống”—mênh mông nhiệm mầu.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Người nghe bối rối cúi đầu,&lt;br&gt;Kẻ đành quay bước, kẻ sầu mà tin.&lt;br&gt;Tình yêu đi quá vô biên,&lt;br&gt;Phàm nhân lại sợ cúi nhìn chiều cao.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ngài không chỉ dạy lời nào,&lt;br&gt;Không vì sửa đổi nông sâu thói đời.&lt;br&gt;Ngài ban chính sự sống Trời,&lt;br&gt;Trao luôn chính Mình—nguồn vơi chẳng tàn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Giữa đời đói khát miên man,&lt;br&gt;Hồn người trống vắng giữa ngàn phù hoa.&lt;br&gt;Giàu sang, danh vọng, cửa nhà,&lt;br&gt;Đêm về vẫn thấy xót xa cõi lòng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Cười vui mà dạ mênh mông,&lt;br&gt;Bận rộn mà vẫn long đong nghĩa đời.&lt;br&gt;Vì hồn khắc khoải không nguôi,&lt;br&gt;Chỉ trong Thiên Chúa mới thôi khát thèm.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ngài là Bánh sống êm đềm,&lt;br&gt;Cho hồn lữ thứ tìm miền nghỉ ngơi.&lt;br&gt;Trong Ngài, sự chết rã rời,&lt;br&gt;Sự sống vĩnh cửu sáng ngời nở hoa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;“Thật là của uống, của ăn”—&lt;br&gt;Lời không ẩn dụ, không ngăn lối về.&lt;br&gt;Bánh kia nhỏ bé ê chề,&lt;br&gt;Mà là chính Chúa đang kề cận ta.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ôi tình yêu quá khiêm hòa,&lt;br&gt;Không dùng uy lực, chẳng phô vinh quang.&lt;br&gt;Sinh nơi máng cỏ nghèo nàn,&lt;br&gt;Chết trên thập giá, hiến thân âm thầm.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Sa mạc xưa có manna,&lt;br&gt;Nuôi dân một thuở, rồi là qua đi.&lt;br&gt;Còn đây Bánh bởi thiên tri,&lt;br&gt;Cho ai lãnh nhận trường kỳ sống muôn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;“Ai ăn, ở lại trong Con,”&lt;br&gt;Lời mời kết hiệp vuông tròn thẳm sâu.&lt;br&gt;Không còn xa cách nhiệm mầu,&lt;br&gt;Mà là hiện diện nhiệm sâu trong lòng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Quen rồi nghi thức thong dong,&lt;br&gt;Nhiều khi lòng lại lạnh không biết gì.&lt;br&gt;Rước Ngài mà dạ vô tri,&lt;br&gt;Khác nào khách lạ bước đi qua nhà.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nếu Ngài thực sự ở ta,&lt;br&gt;Sao còn cay nghiệt, sao còn hững hờ?&lt;br&gt;Sao còn khép kín, thờ ơ,&lt;br&gt;Sao còn quên mất ơn chờ yêu thương?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Bánh này ban sức thiên đường,&lt;br&gt;Cho đời hôm nay đã vương ánh Trời.&lt;br&gt;Dẫu còn thử thách tơi bời,&lt;br&gt;Vẫn mang hy vọng sáng ngời bên trong.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thế gian no đủ mà không,&lt;br&gt;Tâm hồn vẫn thấy mênh mông lạc loài.&lt;br&gt;Ngàn điều thỏa mãn chóng phai,&lt;br&gt;Không thay Thiên Chúa lấp đầy tim ai.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Quỳ đây trước Bánh hình hài,&lt;br&gt;Nhỏ như hạt bụi, chứa hoài trời cao.&lt;br&gt;Mắt phàm thấy chỉ bánh nào,&lt;br&gt;Đức tin nhận biết dạt dào Chúa đây.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lý trí dừng bước nơi này,&lt;br&gt;Tình yêu lại dám đắm say bước vào.&lt;br&gt;Không cần hiểu hết vì sao,&lt;br&gt;Chỉ cần thờ lạy, dâng trao cõi lòng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ở gần chưa chắc cậy trông,&lt;br&gt;Nghe nhiều chưa hẳn đã thông đức tin.&lt;br&gt;Có khi bên lễ đài linh,&lt;br&gt;Mà lòng xa cách hành trình của Ngài.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Phêrô thưa giữa miệt mài:&lt;br&gt;“Bỏ Thầy, biết đến cùng ai bây giờ?”&lt;br&gt;Lời đơn sơ, dạ xác sơ,&lt;br&gt;Mà là đức tín không bờ cậy trông.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Rước Ngài—học sống cho không,&lt;br&gt;Bẻ mình trao tặng, mở lòng yêu thương.&lt;br&gt;Một lời dịu nhẹ bên đường,&lt;br&gt;Một lần tha thứ—thiên đường nở hoa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Bao người đói khát quanh ta,&lt;br&gt;Đói lời cảm thông, đậm đà nhân tâm.&lt;br&gt;Nếu ta mang Chúa âm thầm,&lt;br&gt;Hãy đem sự sống gieo mầm khắp nơi.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúa ẩn trong bánh đơn côi,&lt;br&gt;Ta lại tìm kiếm tiếng lời tán dương.&lt;br&gt;Ngài thinh lặng ở thiên đường,&lt;br&gt;Nhà tạm nhỏ bé vấn vương đợi chờ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Dẫu ta hờ hững, ngu ngơ,&lt;br&gt;Ngài không rút lại tình thơ hiến mình.&lt;br&gt;Một tình yêu mãi hy sinh,&lt;br&gt;Không hề mệt mỏi, không rinh xa rời.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Xin cho mỗi lễ trong đời,&lt;br&gt;Không còn quen thuộc, mà ngời kính tin.&lt;br&gt;Mỗi lần rước Chúa vào mình,&lt;br&gt;Là lần đổi mới hành trình yêu thương.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nhìn lên Mình Thánh khiêm nhường,&lt;br&gt;Lòng con rung động vấn vương ơn Ngài.&lt;br&gt;Cho con sống khác hôm nay,&lt;br&gt;Hiền lành, tha thứ, đổi thay mỗi ngày.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Kỳ diệu thay chính nơi đây:&lt;br&gt;Chúa thành lương thực, đong đầy phận con.&lt;br&gt;Từ nguồn Bánh sống vẹn tròn,&lt;br&gt;Con nên sự sống—vĩnh tồn muôn năm.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Phạm Hùng Son&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;a&gt;&lt;strong&gt;++++++++++++++&lt;/strong&gt;&lt;/a&gt;&lt;br&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br&gt;&lt;br&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Hiệp Nhất Một Tình Yêu&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Thứ ba 28/04/2026&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Thứ Ba IV&amp;nbsp;Mùa Chay Năm A&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Thánh Phêrô Chanel, linh mục, tử đạo (Đ). Thánh Luy Grignion Montfort, linh mục (Tr)&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;PHS Suy niệm&amp;nbsp; Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gioan.&amp;nbsp;&amp;nbsp; Ga 10, 22-30&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;h2&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;Hiệp Nhất Một Tình Yêu&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;p&gt;Đông về lễ hội hiến dâng,&lt;br&gt;Hiên xưa lặng gió, bước chân dịu dàng.&lt;br&gt;Người vây quanh hỏi ngỡ ngàng:&lt;br&gt;“Ngài là Đấng Thánh, xin ban tỏ tường.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúa rằng: “Ta nói tỏ tường,&lt;br&gt;Mà sao lòng dạ còn vương nghi ngờ?&lt;br&gt;Việc Ta giữa cõi trần mơ,&lt;br&gt;Nhân danh Cha Thánh, chứng cơ rành rành.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Các ngươi chẳng giữ lòng thành,&lt;br&gt;Nên không thuộc về đàn chiên của Ta.&lt;br&gt;Chiên Ta nghe tiếng thiết tha,&lt;br&gt;Ta hằng biết chúng, dẫu xa vẫn gần.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúng theo chẳng chút ngại ngần,&lt;br&gt;Ta ban sự sống muôn phần quang vinh.&lt;br&gt;Đời đời chẳng mất ân tình,&lt;br&gt;Không ai cướp khỏi tay gìn của Ta.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Cha là nguồn mạch bao la,&lt;br&gt;Đã ban cho Tử chan hòa ân sâu.&lt;br&gt;Tay Cha gìn giữ nhiệm mầu,&lt;br&gt;Muôn loài chẳng thể đổi thay ý Trời.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ta cùng Cha vốn một Ngôi,&lt;br&gt;Hiệp trong tình ái muôn đời chẳng tan.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&amp;nbsp;==&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;In French:&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Unis dans un seul Amour&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;L’hiver revient, offrande et louange,&lt;br&gt;Sous les portiques, le pas devient ange.&lt;br&gt;La foule entoure et, dans l’émoi :&lt;br&gt;« Es-tu le Saint ? Dis-nous, qui es-Tu, dis-moi. »&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Jésus répond d’une voix sûre :&lt;br&gt;« Je vous ai dit, mais le doute demeure.&lt;br&gt;Les œuvres faites au nom du Père&lt;br&gt;Témoignent bien de la vraie lumière.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Mais vous n’êtes pas de mes brebis,&lt;br&gt;Car votre cœur refuse la vie.&lt;br&gt;Mes brebis, elles, écoutent ma voix,&lt;br&gt;Je les connais, elles marchent avec moi.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Elles me suivent sans hésiter,&lt;br&gt;Je leur donne vie d’éternité.&lt;br&gt;Jamais aucune ne périra,&lt;br&gt;Nul ne peut les ravir de mes bras.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Le Père, source de tout amour,&lt;br&gt;M’a tout remis pour toujours.&lt;br&gt;Sa main les garde en sûreté,&lt;br&gt;Rien ne peut rompre sa volonté.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Le Père et moi, dans l’unité,&lt;br&gt;Nous ne faisons qu’un, en vérité.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;==&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;In English:&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;United in One Love&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Winter returns with offering and praise,&lt;br&gt;Soft steps echo through silent colonnades.&lt;br&gt;The crowd surrounds Him, wondering still:&lt;br&gt;“Are You the Holy One? Speak Your will.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Jesus replies with voice serene:&lt;br&gt;“I have spoken—yet doubt remains.&lt;br&gt;The works I do in my Father’s name&lt;br&gt;Bear witness clear to who I am.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;But you are not among my sheep,&lt;br&gt;For faith in you does not run deep.&lt;br&gt;My sheep will hear my gentle voice,&lt;br&gt;They know me well and make their choice.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;They follow me without delay,&lt;br&gt;I give them life that will not decay.&lt;br&gt;No one can snatch them from my hand,&lt;br&gt;Secure they rest where I command.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;The Father, source of all that is,&lt;br&gt;Has given them in love to me.&lt;br&gt;His mighty hand will guard them all,&lt;br&gt;No power can make them slip or fall.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;The Father and I are truly one,&lt;br&gt;In perfect love forever bound.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;===&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Tin Mừng ngày hôm nay&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;Tôi và Cha Tôi là một".&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh&amp;nbsp;Gioan.&amp;nbsp;&amp;nbsp; Ga 10, 22-30&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Khi ấy, người ta mừng lễ Cung Hiến tại Giêrusalem. Bấy giờ là mùa đông. Chúa Giêsu đi bách bộ tại đền thờ, dưới cửa Salômôn. Người Do-thái vây quanh Người và nói: "Ông còn để chúng tôi thắc mắc cho đến bao giờ? Nếu ông là Ðức Kitô, thì xin ông nói rõ cho chúng tôi biết". Chúa Giêsu đáp: "Tôi đã nói với các ông mà các ông không tin. Những việc Tôi làm nhân danh Cha Tôi, làm chứng về Tôi. Nhưng các ông không tin, vì các ông không thuộc về đàn chiên tôi. Chiên Tôi thì nghe tiếng Tôi, Tôi biết chúng và chúng theo Tôi. Tôi cho chúng được sống đời đời, chúng sẽ không bao giờ hư mất, và không ai có thể cướp được chúng khỏi tay Tôi. Ðiều mà Cha Tôi ban cho Tôi, thì cao trọng hơn tất cả, và không ai có thể cướp được khỏi tay Cha Tôi. Tôi và Cha Tôi là một".&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;
      &lt;span class="field field--name-uid field--type-entity-reference field--label-hidden"&gt;&lt;span&gt;editor&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span class="field field--name-created field--type-created field--label-hidden"&gt;&lt;time datetime="2026-04-28T08:39:45-07:00" title="Thứ ba, Tháng 4 28, 2026 - 08:39" class="datetime"&gt;T3, 04/28/2026 - 08:39&lt;/time&gt;
&lt;/span&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-external-author field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Tác giả:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/tac-gia/pham-hung-son" hreflang="vi"&gt;Phạm Hùng Sơn&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;


</description>
  <pubDate>Tue, 28 Apr 2026 15:39:45 +0000</pubDate>
    <dc:creator>editor</dc:creator>
    <guid isPermaLink="false">119419 at http://thanhlinh.net</guid>
    </item>
<item>
  <title>Bác Thợ thầm lặng - Học nơi Thánh Giuse</title>
  <link>http://thanhlinh.net/vi/bac-tho-tham-lang-hoc-noi-thanh-giuse</link>
  <description>&lt;span class="field field--name-title field--type-string field--label-hidden"&gt;Bác Thợ thầm lặng - Học nơi Thánh Giuse&lt;/span&gt;

            &lt;div class="clearfix text-formatted field field--name-body field--type-text-with-summary field--label-hidden field__item"&gt;&lt;h2&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;Bác Thợ thầm lặng&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;p&gt;Làng quê nghèo Nagiarét thuở ấy&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có bác thợ cưa búa những miệt mài&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chẳng ngại nắng mưa gian khó đường dài&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Kìa Giuse đã nên ngời gương sáng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tiếng đục bào vẫn nhịp nhàng khua động&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Gỗ thành vật dụng bởi đôi tay gầy&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Mồ hôi đổ xuống nuôi sống từ đây&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức Vua Trời với tháng ngày nương ẩn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ngài chẳng phô trương, cứ âm thầm sâu lắng&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chỉ biết "xin vâng" Thiên ý nhiệm mầu&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Niềm tín thác chẳng quản nỗi lo âu&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Cùng Đức Maria hiệp hành bên Con Chúa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Mỗi nhịp cưa tựa lời kinh chan chứa&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Mỗi việc nhỏ bé thành lễ dâng Trời&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lao động mở ra ân nghĩa chẳng vơi&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tâm hướng về Chúa rạng ngời tin mến.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Kiên trung nhẫn nại, trọn đời dâng hiến&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trải thương yêu phục vụ trong khiêm nhường&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Dù nghèo khó mà đời vẫn đơm hương&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Bởi sống trong Chúa, trong ngần ơn phúc.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chẳng màng lợi danh, chẳng cần rạo rực&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thanh tịnh đơn sơ, ẩn dật thôn cùng&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chăm lo Gia Thánh trọn đạo thủy chung&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Xứng danh công chính, tinh khôi huệ trắng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đôi tay phong trần, nâng niu mầm sống&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức nhân hiền dọi chiếu khắp ngàn xa&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Dạy con sống nên nghĩa ân chan hoà&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lao động hợp cùng công trình Đấng dựng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lạy Thánh Giuse, bác thợ kiên vững&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Xin giúp con đang nhọc lao trần đời&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Biết hăng say phục vụ mãi khôn ngơi&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Sống gương sáng như xưa Ngài đã sống.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;******&lt;/p&gt;&lt;h2&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;Học nơi Thánh Giuse&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;p&gt;Làng quê nghèo Nagiarét&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Giuse vẫn đứng đây&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Vẫn cưa bào tháng ngày&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chẳng quản ngại mưa nắng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Sống khiêm cung trầm lắng&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đường tin yêu ngọt ngào&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đầy ân nghĩa dâng trao&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức công chính ngời sáng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đấng gia trưởng toả rạng&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Bạn Trinh Nữ Maria&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Làm nên một Thánh Gia&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Dưỡng nuôi Đức Con Chúa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Con học nơi Thánh Cả&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đời cần lao chuyên cần&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tin cậy mến trong ngần&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chẳng phô chương hình thức.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Học Ngài đức khâm phục&lt;/p&gt;&lt;p&gt;"Xin vâng" trọn lòng thành&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thiên ý mau thi hành&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chẳng đem lời than vãn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Học Ngài sự thầm lặng&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Làm với cả trái tim&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nên thanh cao an bình&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trong Chúa hằng xác tín.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Học Ngài lòng trung tín&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chung xây đẹp mái nhà&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Sống đạo nghĩa chan hoà&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Dù nghèo mà thắm nở.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Mọi công việc tuy nhỏ&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Dâng Chúa cả mến yêu&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nên biến đổi bao điều&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thành đong đầy hy lễ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nguyện xin Cha thương đến&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Dẫn dắt bước con thôi&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Vững tin yêu một đời&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Học theo gương Thánh Cả&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Giuse Trần Thế Tiến&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;
      &lt;span class="field field--name-uid field--type-entity-reference field--label-hidden"&gt;&lt;span&gt;editor&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span class="field field--name-created field--type-created field--label-hidden"&gt;&lt;time datetime="2026-04-28T08:38:43-07:00" title="Thứ ba, Tháng 4 28, 2026 - 08:38" class="datetime"&gt;T3, 04/28/2026 - 08:38&lt;/time&gt;
&lt;/span&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-category field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Danh mục:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/phung-vu/mua-phuc-sinh" hreflang="vi"&gt;Mùa Phục Sinh&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-external-author field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Tác giả:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/tac-gia/tran-tien" hreflang="vi"&gt;Trần Thế Tiến&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;


</description>
  <pubDate>Tue, 28 Apr 2026 15:38:43 +0000</pubDate>
    <dc:creator>editor</dc:creator>
    <guid isPermaLink="false">119418 at http://thanhlinh.net</guid>
    </item>
<item>
  <title>Lạy Chúa tôi, vầng trăng cao giá lắm</title>
  <link>http://thanhlinh.net/vi/lay-chua-toi-vang-trang-cao-gia-lam-0</link>
  <description>&lt;span class="field field--name-title field--type-string field--label-hidden"&gt;Lạy Chúa tôi, vầng trăng cao giá lắm&lt;/span&gt;

            &lt;div class="clearfix text-formatted field field--name-body field--type-text-with-summary field--label-hidden field__item"&gt;&lt;p&gt;&lt;u&gt;Suy Niệm Tin Mừng Chúa Nhật Thứ Năm Phục Sinh Năm A&lt;/u&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trước nhất, một Tin Mừng:&lt;/p&gt;&lt;p&gt;“&lt;em&gt;Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy.2 Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em.3 Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó.4 Và Thầy đi đâu, thì anh em biết đường rồi."&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;5 Ông Tô-ma nói với Đức Giê-su: "Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết được đường? "6 Đức Giê-su đáp: "Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy.7 Nếu anh em biết Thầy, anh em cũng biết Cha Thầy. Ngay từ bây giờ, anh em biết Người và đã thấy Người."&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;8 Ông Phi-líp-phê nói: "Thưa Thầy, xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha, như thế là chúng con mãn nguyện."9 Đức Giê-su trả lời: "Thầy ở với anh em bấy lâu, thế mà anh Phi-líp-phê, anh chưa biết Thầy ư? Ai thấy Thầy là thấy Chúa Cha. Sao anh lại nói: "Xin tỏ cho chúng con thấy Chúa Cha"?10 Anh không tin rằng Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy sao? Các lời Thầy nói với anh em, Thầy không tự mình nói ra. Nhưng Chúa Cha, Đấng luôn ở trong Thầy, chính Người làm những việc của mình.11 Anh em hãy tin Thầy: Thầy ở trong Chúa Cha và Chúa Cha ở trong Thầy; bằng không thì hãy tin vì công việc Thầy làm.12 Thật, Thầy bảo thật anh em, ai tin vào Thầy, thì người đó cũng sẽ làm được những việc Thầy làm. Người đó còn làm những việc lớn hơn nữa, bởi vì Thầy đến cùng Chúa Cha.” &lt;/em&gt;&lt;strong&gt;(Ga 14: 1-12)&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tiếp đến, là bình luận của bậc thày dạy ở Úc có thơ văn như sau:&lt;/p&gt;&lt;h2&gt;&lt;a href="http://www.suyniemloingai.blogspot.com.au/2011/05/lay-chua-toi-vang-trang-cao-gia-lam.html"&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;&lt;strong&gt;“Lạy Chúa tôi, vầng trăng cao giá lắm,”&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/h2&gt;&lt;p&gt;“xin ban ơn, bằng cách sáng thêm lên!”(thơ Hàn Mặc Tử)&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trăng cao giá, vẫn rất cần sáng thêm lên. Sáng thêm lên, để người người được soi tỏ mà hiểu rõ nỗi niềm huyền nhiệm Đức Chúa là Sự Sáng đích thực, rất hơn trăng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trình thuật hôm nay, thánh Gioan viết lên vần thơ/văn nói về “Vầng Trăng Giêsu, Đức-Chúa-của-Sự-Sáng Phục Sinh sáng láng, hơn sao trời. Sở dĩ thánh Gioan viết Tin Mừng theo cung cách rất khác biệt, vì thấy Tin Mừng Nhất Lãm đã diễn tả nhưng chưa làm nổi bật đủ đặc tính thánh thiêng rất Thiên Chúa của Đức Giêsu. Nói cách khác, theo thánh Gioan, Tin Mừng Nhầt Lãm ta đọc vẫn chưa hiện rõ đặc trưng cao giá sáng láng rất Thiên Chúa nơi Đức Giêsu. Với Tin Mừng thánh Gioan viết, Đức Giêsu là Đức Chúa rất “sáng thêm lên”, là bởi: nơi Ngài, vẫn đầy tràn Thánh Thần Chúa với sức sống Phục Sinh.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Qua Phục Sinh, Chúa trở về với Cha, để rồi Ngài sẽ gửi Thánh Thần Ngài đến thực hiện những gì Ngài vẫn làm cho ta, xưa nay. Thánh Thần Chúa, bên tiếng Hy Lạp gọi là “Paraclete”, Đấng Ủi An. Là, Ngôi Ba uy hùng dũng mạnh, luôn cận kề để thánh hoá, khích lệ và tạo nguồn hứng khởi cho mọi người. Paraclete, là Đấng Phù Trợ Ủi An -tác động như vị luật sư biện hộ cho ta ở trước toà- là Đấng luôn gần gũi ở cạnh bên hầu sáng soi mọi bị cáo. Ngài là vị Cố Vấn luôn trợ giúp trấn an những ai đau buồn sầu khổ, hoặc bối rối vì mất đi bạn bè/người thân, cần nhủ khuyên.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thật ra, mọi Kitô-hữu ít nhiều đều đã trải nghiệm có Đức Kitô là Đức Chúa Hộ Phù rất Ủi An nơi Tiệc Thánh. Khi cử hành Tiệc Thánh, tất cả đều đã cảm nghiệm rằng Ngài đang thực sự ở với chính mình. Nhờ sự hiện diện hiệp thông của Ngài, người người được Thánh Thần Chúa sáng soi, ban ơn. Thật ra, khi lĩnh nhận Mình Máu Chúa vào lòng, mọi Kitô-hữu đều cảm nhận là chính Thánh Thần Ngài đến với họ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Hãy liên tưởng trường hợp của chú bé lớp 1 nọ, tung tăng chạy về nhà những tưởng rằng ngày đầu đi học về, thế nào mẹ hiền cũng hân hoan đón tận cửa. Nào ngờ, vào nhà chào hỏi mãi, chẳng thấy mẹ ở đâu. Chẳng ai lên tiếng trả lời bé. Chẳng ai hiện có mặt ở nhà, để bé khoe nhiều điều. Rõ ràng, bé nhận ra là nhà mình nay vắng bóng, hết mọi người. Nhà của bé trống trải cách lạ thường. Trống đến độ, lẽ ra bé chẳng nên về nhà, cứ ở lại trường chắc vui hơn. Hãy tưởng tượng một trường hợp khác, bé ở trường về đã thấy mẹ ở nhà, nhưng mẹ hiền chỉ hỏi han đôi câu cho xong chuyện rồi còn làm việc khác. Đấy, cũng là trường hợp nhà của bé có mẹ hiền luôn hiện diện, nhưng chưa tạo được hiệp thông. Cảm kích.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Hãy tưởng tượng thêm tình huống khác, qua đó cho thấy bé em học ở trường về đã thấy mẹ đang chờ đón chạy ra đưa bé vào nhà. Và, mẹ hiền đã buông bỏ mọi thứ để ngồi xuống, ở với bé. Nghe bé kể chuyện trường, chuyện của bạn, khen bé ngoan hiền, học giỏi. Rồi lấy nước cho bé uống và cười vui với bé, rất khôn nguôi. Đó mới là hiện diện thật sự. Cứ thế, mẹ và con trao đổi với nhau về nhiều thứ. Về, những chuyện khiến cả hai thích thú, thấy rằng đời mình đã có hiệp thông. Trao đổi. Một hiệp thông linh thánh. Từ đó, ngày nào bé cũng thấy vui. Thấy đẹp trời. Đời bé quả là có ý nghĩa. Thế đó, là ân huệ từ Đức Chúa rất Ủi An đến với bé. Mẹ hiền của bé bỗng nhiên trở nên ân huệ của Thần Khí.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Là, dân con đi Đạo, tín hữu Đức Kitô cũng trải nghiệm tình thân thương đón nhận Thánh Thần Chúa Đấng Ủi An, giống như thế. Chí ít, cũng đã cảm nhận mình được Chúa ban Thần Khí của Ngài từ Đức Giêsu, khi lĩnh nhận Mình và Máu Chúa, qua hiệp thông. Lĩnh và nhận, như hiểu biết theo cung cách tự nhiên đầy năng-tính về những gì xảy ra giữa mình và Chúa. Những gì khiến mình thấy cuộc sống thật đáng sống.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lĩnh nhận Thánh Thần Chúa Đấng Ủi An, còn có nghĩa như một thực thể đầy khích lệ. Như danh hoạ Van Gogh có lần đã diễn tả về một hiệp thông an ủi trên bản vẽ có bé em chập chững tập biết đi. Đi chưa vững, nên bé cứ lần chần, do dự. Chẳng dám bước mạnh, làm liều. Bước được vài bước, đã thấy cha mình ở không xa, đang mở rộng đôi tay chào đón bé vào lòng. Ảnh hình về tình thân thương của người cha trong tranh vẽ của Van Gogh khác gì tâm tình đầy Ủi An do Thánh Thần Chúa vẫn đón chào đàn con của Chúa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lm Gerard Manly Hopkins, một nhà thơ Dòng Tên người Anh, có lần cũng chia sẻ giải thích về Đấng Ủi An rất Paraclete trong thánh lễ. Ông san sẻ bằng ngôn từ thể thao rất “bóng chày cricket kiểu Anh, như sau:&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;“Thông thường nhiều người vẫn dịch cụm từ “Paraclete” thành Đấng Dỗ dành, ủi an, nhưng Paraclete đượm ý nghĩa còn hơn cả dỗ dành an ủi nữa. Cụm từ này xuất từ tiếng Hy Lạp. Bên tiếng Anh, chẳng có có ngữ từ nào thích hợp để dịch như thế. Cả bên tiếng La tinh cũng vậy, không từ ngữ nào mang một ý nghĩa tương tự. Dịch là Đấng Dỗ dành/nhủ khuyên, vẫn chưa đủ. “Paraclete” thật ra còn là người dỗ dành, mừng chúc, rất khích lệ. Ngài là Đấng chuyên thuyết phục, cổ võ, khuấy động và cũng thúc giục, gọi mời hết mọi người. Ngài còn như cú thúc mạnh vào hông ta để ra lệnh cho ta vượt về phía trước. Là, tiếng vỗ ra hiệu cho diễn giả bắt đầu hoặc kết thúc. Là, tiếng loa kèn xuất quân trổi giọng với quân binh. “Paraclete”, là tâm tình gửi đến với tâm linh quyết gọi mời người người đến. Là, động thái của Đấng nhủ khuyên ta nên sống tử tế. Là, nhận thức xảy đến với tâm tư của chính tôi, như một sẻ chia, đạt tới đích, hệt như vận động viên cầm cây chày gỗ trong môn “cricket” trước các thanh chắn ngăn bóng trúng đích điểm khiến người cầm chày/gậy đã bắt đầu chạy hai đầu để ghi số lần chạy, trong khi đó mấy người khác cứ đứng đực ra đó hòng đối phó bằng dáng vẻ nghi ngờ, vẫn kêu lên: Ráng lên, Ráng lên! Paraclete vẫn là như thế. Là, như ai đó vẫn chúc mừng tinh thần thể tháo có ra dấu, có kêu lên, người người trong trận đấu đều phấn chấn làm mọi chuyện quyết đạt tới đích, vẫn vừa chạy vừa la lớn: Ráng lên, Ráng lên, chạy phía này!”&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Khi đón nhận Mình Máu Chúa, ta như người cầm chày/gậy cùng nhắm bóng với Đức Giêsu. Ngài ban cho ta Thần Khí rất đích thực để làm được việc cần làm và còn hơn nữa. Ngài làm sống lên nơi ta, bằng năng lực của chính Ngài.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trước mắt, Phụng vụ Hội thánh sẽ mừng kính Chúa Thăng thiên về với Cha, vào tuần tới. Về với Cha, nhưng Ngài vẫn để lại nơi ta Thánh Thần của Ngài, làm Đấng Ủi An vỗ về, ở với ta.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Cũng nên nhớ, là Thánh Thần Chúa không thể đơn phương làm một mình. Ngài sẽ khích lệ ta làm như thế trong quan hệ với mỗi người. Ta đươc giao trọng trách phụ giúp Thánh Thần Ngài bằng cách trở nên một thứ Paraclete với mỗi người.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đôi lúc, ta cũng nên tự hỏi, là: đời mình, đã có ai được kể là kẻ ủi an, vỗ về và tăng năng lượng cho mình, không? Trong cuộc đời, hỏi rằng: chính mình có từng ủi an vỗ về và tăng năng lượng cho ai khác? Bởi, đây mới là cuộc sống đích thực của tín hữu Đức Kitô. Đây, mới đích thực là hiện thực giới răng mới của Đức Chúa: “Hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu anh em.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tìm cách vỗ về và ủi an nhau. Trao cho nhau Thần Khí Chúa và năng lượng của Đức Kitô, việc đó mới quan trọng. Dù, mình đang chơi bóng chày cricket với bất cứ ai, cũng đừng nên nói với họ tiếng “Không”, “Hãy ngưng lại”, hoặc “Chờ đấy!” Nhưng hãy bảo: “Ráng lên, Ráng lên! Cứ thế mà chạy vụt về phía trước, sẽ vui luôn.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trong tinh thần cổ võ lẫn nhau, cũng nên ngâm tiếp câu thơ còn bỏ dở của thi sĩ họ Hàn, rằng:&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;“Lạy Chúa tôi, vầng trăng cao giá lắm,&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;Xin ban ơn, bằng cách sáng thêm lên.&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;Ánh thêm lên, cho không gian rất đẫm,&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;Linh hồn thơ mát rợn với hương nguyền.”&amp;nbsp; &lt;/em&gt;(Hàn Mặc Tử - Vầng Trăng)&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Vầng trăng kia. Ánh sao nọ. Vẫn cứ sáng thêm lên. Sáng, bằng năng lượng Thánh Thần Chúa Phục Sinh vẫn cứ an ủi. Vỗ về. Để, người người được Chúa khuyến khích, sẽ còn sáng mãi, suốt đời mình. Ở muôn nơi.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;Lm Frank Doyle, sj &lt;/em&gt;biên soạn –&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Mai Tá lược dịch__________&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;
      &lt;span class="field field--name-uid field--type-entity-reference field--label-hidden"&gt;&lt;span&gt;editor&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span class="field field--name-created field--type-created field--label-hidden"&gt;&lt;time datetime="2026-04-28T08:37:20-07:00" title="Thứ ba, Tháng 4 28, 2026 - 08:37" class="datetime"&gt;T3, 04/28/2026 - 08:37&lt;/time&gt;
&lt;/span&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-category field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Danh mục:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/phung-vu/mua-phuc-sinh" hreflang="vi"&gt;Mùa Phục Sinh&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-external-author field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Tác giả:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/tac-gia/mai-ta" hreflang="vi"&gt;Mai Tá&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;


</description>
  <pubDate>Tue, 28 Apr 2026 15:37:20 +0000</pubDate>
    <dc:creator>editor</dc:creator>
    <guid isPermaLink="false">119417 at http://thanhlinh.net</guid>
    </item>
<item>
  <title>Khi mùa đông lòng người gặp được tiếng chiên nhân lành </title>
  <link>http://thanhlinh.net/vi/khi-mua-dong-long-nguoi-gap-duoc-tieng-chien-nhan-lanh</link>
  <description>&lt;span class="field field--name-title field--type-string field--label-hidden"&gt;Khi mùa đông lòng người gặp được tiếng chiên nhân lành &lt;/span&gt;

            &lt;div class="clearfix text-formatted field field--name-body field--type-text-with-summary field--label-hidden field__item"&gt;&lt;h2&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;Thứ 3 tuần 4 PS&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;h2&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;Khi mùa đông lòng người gặp được tiếng chiên nhân lành&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;div&gt;
  
  
  &lt;div class="field field--name-field-media-oembed-video field--type-string field--label-visually_hidden"&gt;
    &lt;div class="field__label visually-hidden"&gt;Remote video URL&lt;/div&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;iframe src="https://thanhlinh.net/vi/media/oembed?url=https%3A//youtu.be/3SXOUfvhgGE&amp;amp;max_width=768&amp;amp;max_height=480&amp;amp;hash=F2Yjiw9JwQaAUXYI9mqGPztv2vNKxHng4nnNNoZBLmw" width="640" height="480" class="media-oembed-content" loading="lazy" title="Thứ 3 tuần 4 PS  KHI MÙA ĐÔNG LÒNG NGƯỜI GẶP ĐƯỢC TIẾNG CHIÊN NHÂN LÀNH – Lm. Anmai, CSsR"&gt;&lt;/iframe&gt;
&lt;/div&gt;
          &lt;/div&gt;

&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;22&amp;nbsp;Khi ấy, ở Giê-ru-sa-lem, người ta đang mừng lễ Cung Hiến Đền Thờ. Bấy giờ là mùa đông.&amp;nbsp;23&amp;nbsp;Đức Giê-su đi đi lại lại trong Đền Thờ, tại hành lang Sa-lô-môn.&amp;nbsp;24&amp;nbsp;Người Do-thái vây quanh Đức Giê-su và nói : “Ông còn để lòng trí chúng tôi phải thắc mắc cho đến bao giờ ? Nếu ông là Đấng Ki-tô, thì xin nói công khai cho chúng tôi biết.”&amp;nbsp;25&amp;nbsp;Đức Giê-su đáp : “Tôi đã nói với các ông rồi mà các ông không tin. Những việc tôi làm nhân danh Cha tôi, những việc đó làm chứng cho tôi.&amp;nbsp;26&amp;nbsp;Nhưng các ông không tin, vì các ông không thuộc về đoàn chiên của tôi.&amp;nbsp;27&amp;nbsp;Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi ; tôi biết chúng và chúng theo tôi.&amp;nbsp;28&amp;nbsp;Tôi ban cho chúng sự sống đời đời ; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi.&amp;nbsp;29&amp;nbsp;Cha tôi, Đấng đã ban chúng cho tôi, thì lớn hơn tất cả, và không ai cướp được chúng khỏi tay Chúa Cha.&amp;nbsp;30&amp;nbsp;Tôi và Chúa Cha là một.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;KHI MÙA ĐÔNG LÒNG NGƯỜI GẶP ĐƯỢC TIẾNG CHIÊN NHÂN LÀNH&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Kính thưa cộng đoàn,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tin Mừng hôm nay mở ra bằng một khung cảnh rất đặc biệt: “Ở Giê-ru-sa-lem, người ta đang mừng lễ Cung Hiến Đền Thờ. Bấy giờ là mùa đông.” Thánh Gio-an không bao giờ viết dư. Ngài không chỉ nói cho ta biết thời tiết hôm đó lạnh. Ngài đang nói cho ta biết một cái lạnh sâu hơn: cái lạnh trong lòng người. Đền Thờ đang sáng đèn mừng lễ, nhưng lòng người lại tối. Người ta đang kỷ niệm việc cung hiến Đền Thờ cho Thiên Chúa, nhưng lại đứng trước chính Con Thiên Chúa mà không nhận ra. Người ta đang ở nơi thánh, nhưng lòng không mở ra cho Đấng Thánh. Người ta đang hỏi Đức Giê-su: “Nếu ông là Đấng Ki-tô, thì xin nói công khai cho chúng tôi biết.” Nghe qua tưởng như họ đang tìm sự thật. Nhưng thật ra, nhiều khi con người không hỏi để tin, mà hỏi để bắt bẻ. Không hỏi để bước theo, mà hỏi để giữ nguyên thành kiến của mình. Không hỏi vì khát khao ánh sáng, mà hỏi để có thêm lý do từ chối ánh sáng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức Giê-su trả lời rất buồn: “Tôi đã nói với các ông rồi mà các ông không tin.” Câu ấy không chỉ dành cho người Do-thái ngày xưa. Câu ấy nhiều khi cũng vang lên trong chính đời ta. Chúa đã nói với ta nhiều lần rồi. Nói qua Lời Chúa. Nói qua Thánh Lễ. Nói qua lương tâm. Nói qua những biến cố. Nói qua một người nghèo ta gặp. Nói qua một lần thất bại. Nói qua một cơn bệnh. Nói qua một mất mát. Nói qua một đổ vỡ. Nói qua một lần ta tưởng như không còn gì để bám víu ngoài Chúa. Nhưng ta vẫn không tin. Không phải vì Chúa im lặng, mà vì lòng ta ồn quá. Không phải vì Chúa không tỏ mình, mà vì mắt ta đã quen nhìn theo ý riêng. Không phải vì Chúa không đến, mà vì ta chỉ muốn một Thiên Chúa đến theo cách ta đã định sẵn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có những người nói: “Lạy Chúa, xin cho con thấy Chúa, con sẽ tin.” Nhưng thực ra, nhiều khi Chúa đã cho thấy rồi mà ta vẫn không tin. Ta thấy Chúa trong sự tha thứ của người bị tổn thương. Ta thấy Chúa trong sự hy sinh âm thầm của cha mẹ. Ta thấy Chúa trong một người vẫn chọn sống tử tế giữa cuộc đời đầy gian dối. Ta thấy Chúa trong một bàn tay nâng ta dậy lúc ta rơi xuống. Ta thấy Chúa trong những lần ta được cứu khỏi điều tưởng như không qua nổi. Nhưng rồi ta vẫn nói: “Chúa ở đâu?” Có khi vấn đề không phải là Chúa vắng mặt, mà là lòng ta chưa thuộc về Ngài.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức Giê-su nói: “Những việc tôi làm nhân danh Cha tôi, những việc đó làm chứng cho tôi.” Chúa không chỉ chứng minh bằng lời. Chúa chứng minh bằng việc làm. Ngài chữa lành kẻ bệnh, mở mắt người mù, tha thứ cho người tội lỗi, chạm đến người phong cùi, đứng về phía những tâm hồn bị bỏ rơi, gọi người thu thuế trở về, nâng người phụ nữ ngoại tình khỏi đống đá kết án, khóc trước mồ La-da-rô, cúi xuống rửa chân cho môn đệ, và cuối cùng giang tay trên thập giá. Cả cuộc đời Đức Giê-su là một lời công khai. Một lời lớn hơn mọi diễn văn. Một lời được viết bằng lòng thương xót. Một lời được đóng dấu bằng máu.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Vậy mà người ta vẫn không tin. Vì sao? Đức Giê-su nói thẳng: “Các ông không tin, vì các ông không thuộc về đoàn chiên của tôi.” Câu này nghe rất mạnh. Nhưng không phải Chúa loại trừ ai. Chúa không bao giờ đóng cửa trước người thành tâm. Vấn đề là có những người không muốn thuộc về Chúa. Họ muốn Chúa thuộc về họ. Họ muốn Chúa phải hợp với chương trình của họ, phe nhóm của họ, định kiến của họ, quyền lợi của họ. Họ không muốn nghe tiếng Chúa; họ chỉ muốn Chúa xác nhận tiếng nói của họ. Họ không muốn được hoán cải; họ chỉ muốn được khen là đúng. Họ không muốn để Chúa dẫn đi; họ chỉ muốn kéo Chúa về phía mình.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đây là cám dỗ rất tinh vi của đời sống đạo. Ta vẫn đi lễ, vẫn đọc kinh, vẫn nói về Chúa, vẫn tham gia việc đạo, nhưng trong sâu thẳm, ta chưa chắc đã thuộc về Chúa. Thuộc về Chúa không chỉ là có tên trong sổ rửa tội. Thuộc về Chúa không chỉ là mang một danh xưng Công giáo. Thuộc về Chúa không chỉ là biết nhiều giáo lý, thuộc nhiều kinh, làm nhiều việc đạo đức. Thuộc về Chúa là để tiếng Chúa có quyền trên đời mình. Thuộc về Chúa là khi Lời Chúa đụng đến chỗ đau, ta không né. Khi Lời Chúa sửa điều sai, ta không chống. Khi Lời Chúa mời tha thứ, ta không viện cớ. Khi Lời Chúa gọi sống thật, ta không chọn gian dối. Khi Lời Chúa bảo buông, ta không cố giữ. Khi Lời Chúa dẫn vào con đường hẹp, ta không quay lại chỉ vì đường rộng dễ đi hơn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;“Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi.” Đây là một trong những câu Tin Mừng đẹp nhất, dịu nhất, và cũng sâu nhất. Chúa không nói: chiên của tôi thì hoàn hảo. Chúa không nói: chiên của tôi thì không bao giờ yếu đuối. Chúa không nói: chiên của tôi thì không bao giờ lạc. Chúa nói: “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi.” Điểm nhận diện người thuộc về Chúa là biết nghe tiếng Chúa. Có thể còn yếu, nhưng vẫn nghe. Có thể còn vấp, nhưng vẫn nghe. Có thể có lúc lạc, nhưng khi nghe tiếng Mục Tử thì biết đường quay về. Có thể khóc, có thể mệt, có thể bị thương, nhưng không để tiếng đời lấn át hoàn toàn tiếng Chúa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Giữa cuộc đời này có quá nhiều tiếng gọi. Tiếng tiền bạc gọi ta phải hơn người khác bằng mọi giá. Tiếng danh vọng gọi ta phải được nhìn nhận. Tiếng tự ái gọi ta phải thắng. Tiếng hận thù gọi ta phải trả đũa. Tiếng đám đông gọi ta phải giống họ. Tiếng mạng xã hội gọi ta phải phô bày. Tiếng dục vọng gọi ta phải hưởng thụ. Tiếng sợ hãi gọi ta phải thu mình. Tiếng thất vọng gọi ta bỏ cuộc. Tiếng ma quỷ không phải lúc nào cũng ầm ĩ; nhiều khi nó thì thầm rất ngọt: “Cứ sống cho mình đi. Tha thứ làm gì. Cầu nguyện làm gì. Trung thành làm gì. Hy sinh làm gì. Ai biết đâu. Ai hiểu đâu. Ai đền đáp đâu.” Và giữa bao nhiêu tiếng ấy, chiên của Chúa phải học nhận ra tiếng của Mục Tử.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tiếng Chúa không luôn làm ta dễ chịu, nhưng luôn cứu ta. Tiếng Chúa có khi làm ta đau, vì nó chạm vào sự thật. Nhưng đó là cái đau của thuốc chữa lành, không phải cái đau của vết thương bị bỏ mặc. Tiếng Chúa có khi bảo ta dừng lại, khi ta đang chạy theo điều sai. Có khi bảo ta im lặng, khi ta muốn nói cho hả giận. Có khi bảo ta cúi xuống, khi ta muốn đứng trên người khác. Có khi bảo ta tha thứ, khi lòng ta còn đầy vết cắt. Có khi bảo ta trở về, khi ta đang giả vờ rằng mình vẫn ổn. Nhưng tiếng ấy luôn mang mùi của tình yêu. Tiếng ấy không sỉ nhục ta. Không xô ta vào tuyệt vọng. Không đóng đinh ta trong quá khứ. Tiếng ấy gọi tên ta, như Chúa gọi Ma-ri-a Ma-đa-lê-na bên mồ: “Ma-ri-a!” Tiếng ấy gọi Phê-rô sau ba lần chối Thầy: “Con có yêu mến Thầy không?” Tiếng ấy gọi người tội lỗi không phải để nghiền nát họ, nhưng để đưa họ trở về sự sống.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúa nói tiếp: “Tôi biết chúng.” Chỉ ba chữ thôi, nhưng đủ để một linh hồn được an ủi. Chúa biết tôi. Chúa biết con. Chúa biết từng người chúng ta. Không phải biết kiểu kiểm soát lạnh lùng, nhưng biết bằng tình yêu. Chúa biết những điều người khác không biết. Chúa biết nỗi mệt phía sau nụ cười. Chúa biết vết thương phía sau sự im lặng. Chúa biết những lần con cố gắng mà không ai thấy. Chúa biết những điều con muốn nói mà không nói được. Chúa biết những giọt nước mắt rơi trong đêm. Chúa biết cả những yếu đuối làm con xấu hổ. Chúa biết cả những thiện chí nhỏ bé còn sót lại trong lòng con. Chúa biết con không chỉ qua lỗi lầm của con. Chúa biết con sâu hơn điều người đời đánh giá. Chúa biết con không phải để kết án, nhưng để yêu thương, chữa lành và dẫn về.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Được Chúa biết là một hồng ân lớn. Vì con người nhiều khi chỉ biết nhau qua bề mặt. Người ta thấy một lần ta sai, rồi gắn nhãn ta mãi. Người ta nghe một câu chuyện chưa đầy đủ, rồi kết luận cả đời ta. Người ta nhìn một khoảnh khắc yếu đuối, rồi quên hết những cố gắng âm thầm. Người ta có thể hiểu lầm, có thể bỏ rơi, có thể quay lưng. Nhưng Chúa biết hết. Biết cả ánh sáng lẫn bóng tối trong ta. Biết cả điều tốt đang bị chôn dưới lớp bụi tội lỗi. Biết cả khát vọng thánh thiện đang run rẩy trong một tâm hồn nhiều lần thất bại. Và vì Chúa biết, nên ta không cần tuyệt vọng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;“Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi.” Nghe thôi chưa đủ. Phải theo. Có nhiều người nghe Lời Chúa rồi xúc động, nhưng không theo. Nghe bài giảng rồi thấy hay, nhưng không đổi. Nghe Tin Mừng rồi gật đầu, nhưng đời sống vẫn như cũ. Nghe Chúa nói tha thứ, nhưng vẫn giữ hận. Nghe Chúa nói yêu thương, nhưng vẫn lạnh lùng. Nghe Chúa nói sống thật, nhưng vẫn chọn giả dối. Nghe Chúa nói từ bỏ mình, nhưng vẫn tôn thờ cái tôi. Đức tin không dừng ở cảm xúc. Đức tin là bước chân. Theo Chúa nghĩa là để Lời Chúa đi vào quyết định hằng ngày. Theo Chúa là chọn Chúa trong cách ăn nói, cách làm việc, cách sử dụng tiền bạc, cách đối xử với người yếu thế, cách sống trong gia đình, cách phản ứng khi bị xúc phạm, cách đứng lên sau khi sa ngã.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Và rồi, sau lời mời gọi nghe và theo, Chúa trao cho ta một lời hứa làm ấm cả mùa đông cuộc đời: “Tôi ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi.” Đây là lời của Mục Tử Nhân Lành. Đây là lời của Đấng không nói cho vui. Đây là lời của Đấng sẽ chứng minh bằng thập giá. Không ai cướp được chúng khỏi tay tôi. Đời có thể cướp của ta nhiều thứ. Cướp sức khỏe. Cướp tuổi trẻ. Cướp danh dự. Cướp sự bình an. Cướp người thân. Cướp cơ hội. Cướp những giấc mơ. Cướp cả niềm tin nơi một số con người. Nhưng nếu ta ở trong tay Chúa, không ai cướp được linh hồn ta khỏi tình yêu của Ngài.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có những lúc ta tưởng mình rơi khỏi tay Chúa. Khi bệnh tật đến. Khi gia đình đổ vỡ. Khi bị phản bội. Khi cầu nguyện mãi không thấy Chúa trả lời. Khi người tốt chịu thiệt, người gian lại thành công. Khi một người thân ra đi quá sớm. Khi chính ta sa ngã và thấy mình không xứng đáng. Nhưng Tin Mừng hôm nay nói với ta: con có thể run rẩy, nhưng tay Chúa không run. Con có thể yếu, nhưng tay Chúa mạnh. Con có thể lạc, nhưng Mục Tử vẫn đi tìm. Con có thể buông Chúa, nhưng Chúa chưa bao giờ muốn buông con. Điều quan trọng là hãy trở lại nghe tiếng Ngài. Hãy để Ngài nắm lấy con một lần nữa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;“Không ai cướp được chúng khỏi tay tôi.” Câu này phải được khắc vào lòng những ai đang sợ hãi. Người mẹ lo cho con cái đang xa Chúa, hãy bám vào câu này mà cầu nguyện. Người cha đang mệt mỏi vì gánh nặng gia đình, hãy bám vào câu này mà đứng lên. Người trẻ đang bị bao tiếng gọi kéo đi, hãy bám vào câu này mà chọn lại. Người già đang cô đơn, hãy bám vào câu này mà bình an. Người tội lỗi đang mặc cảm, hãy bám vào câu này mà quay về. Người đang bị hiểu lầm, hãy bám vào câu này mà không để cay đắng giết chết lòng mình. Người đang trong mùa đông tâm hồn, hãy bám vào câu này mà tin: trong tay Chúa, mùa đông không phải là kết thúc. Mùa đông chỉ là nơi hạt giống âm thầm chờ ngày nảy mầm.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức Giê-su còn nói: “Cha tôi, Đấng đã ban chúng cho tôi, thì lớn hơn tất cả, và không ai cướp được chúng khỏi tay Chúa Cha.” Ta không chỉ ở trong tay Đức Giê-su. Ta còn ở trong tay Chúa Cha. Nghĩa là đời ta được ôm bằng hai bàn tay thần linh: bàn tay của Người Con đã chịu đóng đinh và bàn tay của Chúa Cha quyền năng. Một bàn tay mang dấu đinh để chứng minh tình yêu. Một bàn tay quyền năng để gìn giữ sự sống. Còn gì an ủi hơn? Ta không thuộc về sự ngẫu nhiên. Ta không bị ném vào đời như một số phận vô nghĩa. Ta là quà tặng Chúa Cha trao cho Chúa Con. Ta là người được yêu. Ta là chiên được gọi tên. Ta là linh hồn được mua bằng máu. Ta là người được hứa ban sự sống đời đời.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Và cao điểm của Tin Mừng hôm nay là lời Đức Giê-su tuyên bố: “Tôi và Chúa Cha là một.” Đây không phải chỉ là một câu giáo lý cao siêu về mầu nhiệm Ba Ngôi. Đây còn là nguồn bình an của đời ta. Vì nếu Đức Giê-su và Chúa Cha là một, thì khi ta nghe tiếng Đức Giê-su, ta đang nghe chính tiếng Thiên Chúa. Khi ta thấy Đức Giê-su thương xót, ta thấy trái tim của Chúa Cha. Khi ta thấy Đức Giê-su tha thứ, ta biết Chúa Cha không phải là Đấng xa lạ đáng sợ, nhưng là Cha đang chờ con trở về. Khi ta thấy Đức Giê-su hy sinh mạng sống cho đoàn chiên, ta hiểu Thiên Chúa không cứu ta bằng lời nói xa xa, nhưng bằng chính thân mình trao hiến.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Kính thưa cộng đoàn, có lẽ mỗi người chúng ta hôm nay cần tự hỏi: tôi đang nghe tiếng ai nhiều nhất? Tiếng Chúa hay tiếng đời? Tiếng Tin Mừng hay tiếng tự ái? Tiếng Mục Tử hay tiếng kẻ làm thuê? Tiếng yêu thương hay tiếng oán giận? Tiếng hy vọng hay tiếng tuyệt vọng? Tiếng sự thật hay tiếng thỏa hiệp? Đời sống đức tin bắt đầu mục nát không phải khi ta phạm một lỗi lớn, mà khi ta dần dần không còn nghe được tiếng Chúa nữa. Khi Lời Chúa trở thành quen tai nhưng không còn chạm tim. Khi Thánh Lễ trở thành thói quen nhưng không còn biến đổi đời sống. Khi cầu nguyện trở thành công thức nhưng không còn là gặp gỡ. Khi tội lỗi không còn làm ta đau. Khi sự nguội lạnh được ta gọi là bình thường. Khi xa Chúa mà ta vẫn thấy ổn. Đó mới là mùa đông đáng sợ nhất.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nhưng Tin Mừng không để ta ở lại trong mùa đông. Đức Giê-su vẫn đi đi lại lại trong Đền Thờ, tại hành lang Sa-lô-môn. Hình ảnh ấy đẹp lắm. Ngài vẫn đi trong nơi thánh. Ngài vẫn hiện diện giữa một dân nhiều nghi ngờ. Ngài vẫn ở đó dù người ta vây quanh để chất vấn. Ngài vẫn nói dù họ không tin. Ngài vẫn làm chứng bằng việc của Cha. Ngài vẫn gọi chiên của mình. Chúa vẫn đi trong đời ta như thế. Đi qua những hành lang lạnh của tâm hồn ta. Đi qua những góc tối ta khóa kín. Đi qua những ngày ta không còn sốt sắng. Đi qua những vết thương ta không muốn ai chạm vào. Đi qua những nghi ngờ, những giằng co, những mệt mỏi. Và Ngài vẫn gọi.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Hôm nay, chỉ cần ta khiêm tốn thưa: “Lạy Chúa, xin cho con nghe lại tiếng Chúa.” Có khi ta không cần xin gì lớn hơn. Vì khi nghe được tiếng Chúa, ta sẽ tìm lại đường. Khi nghe được tiếng Chúa, ta sẽ biết điều gì phải giữ, điều gì phải buông. Khi nghe được tiếng Chúa, ta sẽ không để đời kéo mình đi như một chiếc lá. Khi nghe được tiếng Chúa, ta sẽ biết mình không cô đơn. Khi nghe được tiếng Chúa, ta sẽ hiểu rằng mình không bị bỏ rơi, dù có khi bị con người bỏ rơi. Khi nghe được tiếng Chúa, ta sẽ có can đảm theo Ngài, dù theo Ngài không phải lúc nào cũng dễ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Xin Chúa cho mỗi người chúng ta biết thuộc về đoàn chiên của Chúa không chỉ bằng danh xưng, mà bằng đời sống. Biết nghe tiếng Chúa giữa bao tiếng ồn. Biết để Chúa biết mình, chạm vào mình, chữa lành mình. Biết theo Chúa bằng những chọn lựa cụ thể mỗi ngày. Và khi mùa đông cuộc đời kéo đến, xin cho ta nhớ lời hứa không bao giờ cũ: “Không ai cướp được chúng khỏi tay tôi.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lạy Chúa Giê-su, Mục Tử Nhân Lành, xin giữ con trong tay Chúa. Khi con yếu đuối, xin đừng để con tuyệt vọng. Khi con lạc đường, xin gọi con trở về. Khi con bị tiếng đời làm cho rối trí, xin cho con nhận ra tiếng Chúa. Khi con lạnh nhạt, xin sưởi ấm lòng con. Khi con sợ hãi, xin nhắc con rằng con đang ở trong tay Chúa và trong tay Chúa Cha. Xin cho con sống như một con chiên biết nghe, biết tin, biết theo, để đời con không bị cướp khỏi tình yêu Chúa, nhưng được dẫn vào sự sống đời đời. Amen.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;
      &lt;span class="field field--name-uid field--type-entity-reference field--label-hidden"&gt;&lt;span&gt;editor&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span class="field field--name-created field--type-created field--label-hidden"&gt;&lt;time datetime="2026-04-28T08:31:08-07:00" title="Thứ ba, Tháng 4 28, 2026 - 08:31" class="datetime"&gt;T3, 04/28/2026 - 08:31&lt;/time&gt;
&lt;/span&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-category field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Danh mục:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/phung-vu/mua-phuc-sinh" hreflang="vi"&gt;Mùa Phục Sinh&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-external-author field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Tác giả:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/tac-gia/lm-anmai-cssr" hreflang="vi"&gt;Lm Anmai, CSsR&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;


</description>
  <pubDate>Tue, 28 Apr 2026 15:31:08 +0000</pubDate>
    <dc:creator>editor</dc:creator>
    <guid isPermaLink="false">119416 at http://thanhlinh.net</guid>
    </item>
<item>
  <title>Suy niệm và Lời nguyện sáng Thứ Ba Tuần 4 Phục Sinh</title>
  <link>http://thanhlinh.net/vi/suy-niem-va-loi-nguyen-sang-thu-ba-tuan-4-phuc-sinh</link>
  <description>&lt;span class="field field--name-title field--type-string field--label-hidden"&gt;Suy niệm và Lời nguyện sáng Thứ Ba Tuần 4 Phục Sinh&lt;/span&gt;

            &lt;div class="clearfix text-formatted field field--name-body field--type-text-with-summary field--label-hidden field__item"&gt;&lt;p&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;&lt;strong&gt;LỜI NGUYỆN SÁNG THỨ BA – NGHE TIẾNG CHÚA GIỮA MUÔN TIẾNG ỒN&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lạy Chúa Giê-su, trong cái se lạnh của một buổi sáng mới, con thức dậy và trở về với chính mình, mang theo bao suy nghĩ còn dang dở, bao lo toan chưa gọi thành tên. Tin Mừng hôm nay đưa con bước vào khung cảnh Đền Thờ năm xưa, nơi người ta vây quanh Chúa, chất vấn, đòi một câu trả lời rõ ràng. Nhưng con chợt nhận ra, họ không thiếu câu trả lời – họ thiếu một trái tim biết tin. Chúa đã nói, đã làm, đã tỏ mình qua từng dấu lạ, từng hành động yêu thương, nhưng lòng họ vẫn khép lại. Và rồi con giật mình… vì nhiều khi chính con cũng như thế: con tìm kiếm Chúa bằng câu hỏi, nhưng lại khước từ Ngài bằng thái độ sống.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lạy Chúa, giữa thế giới hôm nay, con bị bao phủ bởi vô vàn tiếng nói: tiếng của công việc, của mạng xã hội, của những kỳ vọng, của những sợ hãi… và đôi khi, tiếng của Chúa trở nên nhỏ bé trong lòng con. Không phải vì Chúa không nói, nhưng vì con không lắng nghe. Không phải vì Chúa vắng mặt, nhưng vì con để lòng mình đi xa. Xin tha thứ cho con vì những lần con nghi ngờ, những lần con đòi Chúa phải “nói rõ hơn”, trong khi chính đời sống con lại không sẵn sàng bước theo điều Chúa đã nói.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;“Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi.” Lạy Chúa, câu nói ấy như một lời mời gọi dịu dàng mà mạnh mẽ. Xin dạy con biết dừng lại giữa nhịp sống vội vã, để nhận ra tiếng Chúa đang vang lên trong thinh lặng, trong Lời Kinh Thánh, trong những biến cố đời thường, và cả trong tiếng lương tâm sâu kín. Xin cho con không chỉ nghe bằng tai, mà còn nghe bằng cả trái tim, để rồi dám bước theo, dám tin tưởng, dẫu con không hiểu hết con đường phía trước.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lạy Chúa Giê-su, Chúa nói rằng không ai có thể cướp con khỏi tay Chúa. Một lời hứa thật mạnh mẽ, nhưng cũng thật ấm áp. Trong một thế giới đầy bất an, nơi mọi thứ có thể thay đổi, nơi các mối tương quan có thể đổ vỡ, nơi con người có thể rời bỏ nhau, thì tình yêu của Chúa vẫn là nơi con được giữ gìn, được chở che, được thuộc về. Xin cho con xác tín rằng: dù con yếu đuối, dù con có lạc hướng, nếu con quay về, Chúa vẫn nắm lấy con, vẫn không buông bỏ con.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;“Cha tôi và tôi là một.” Lạy Chúa, nơi Chúa, con thấy một sự hiệp nhất trọn vẹn trong tình yêu. Xin cho đời con cũng học được sự hiệp nhất ấy: hiệp nhất giữa lời con nói và việc con làm, giữa đức tin con tuyên xưng và đời sống con sống mỗi ngày. Đừng để con sống hai mặt, đừng để con chia cắt chính mình giữa những điều con tin và những điều con chọn lựa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Con dâng lên Chúa ngày thứ Ba này, với tất cả những điều đang chờ đợi con phía trước. Xin Chúa đi vào từng công việc, từng cuộc gặp gỡ, từng suy nghĩ của con. Khi con bị kéo về phía ồn ào, xin kéo con về thinh lặng. Khi con muốn chạy theo ý riêng, xin nhắc con nhớ tiếng Chúa. Khi con mỏi mệt, xin cho con tựa đầu vào bàn tay không bao giờ buông bỏ con.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lạy Chúa Giê-su, xin cho con hôm nay biết lắng nghe – và can đảm bước theo. Amen.&lt;br&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;CHÂN LÝ KHÔNG CHỈ ĐỂ HIỂU MÀ ĐỂ SỐNG, KHÔNG CHỈ ĐỂ TIN MÀ ĐỂ ĐƯỢC CỨU&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có một điều rất lạ trong đời sống con người: chúng ta luôn muốn biết sự thật, nhưng lại không phải lúc nào cũng sẵn sàng đón nhận sự thật. Người ta có thể đặt câu hỏi, có thể tranh luận, có thể tìm kiếm, nhưng khi sự thật xuất hiện – đặc biệt là sự thật đòi ta phải thay đổi – thì người ta lại chần chừ, nghi ngờ, thậm chí từ chối. Đó cũng chính là bầu khí của đoạn Tin Mừng hôm nay: những người Do Thái không thiếu câu hỏi, nhưng họ thiếu một điều căn bản hơn – đó là lòng tin.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Họ hỏi Chúa Giêsu: “Nếu ông là Đấng Kitô, thì hãy nói thẳng ra đi.” Một câu hỏi nghe có vẻ rất ngay thẳng, rất chính đáng. Nhưng thực ra, đằng sau câu hỏi ấy không phải là khát khao tìm kiếm chân lý, mà là một sự thử thách, một sự đòi buộc Thiên Chúa phải trả lời theo cách của con người. Họ muốn một câu trả lời rõ ràng theo kiểu lý luận, theo kiểu định nghĩa, theo kiểu trắng đen phân minh. Nhưng Thiên Chúa không mặc khải theo cách đó. Ngài không đưa ra một định nghĩa – Ngài trao ban chính mình.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúa Giêsu đã trả lời rồi – không phải bằng lời nói suông, mà bằng cả cuộc đời. Ngài chữa lành kẻ bệnh tật, cho người mù thấy, cho kẻ què đi được, tha thứ cho tội nhân, và nhất là mở ra con đường dẫn đến sự sống đời đời. Nhưng vấn đề là: họ không tin. Không phải vì thiếu bằng chứng, mà vì họ không muốn tin. Và đó là bi kịch lớn nhất của con người mọi thời: không phải không gặp Chúa, mà là gặp rồi mà không nhận ra.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúa Giêsu không dừng lại ở việc trách móc. Ngài đi xa hơn, Ngài dẫn họ vào một chiều sâu mầu nhiệm: mối tương quan giữa Ngài và Chúa Cha. Ngài nói: “Ta và Cha Ta là một.” Đây không phải là một câu nói đơn giản. Đây là đỉnh cao của mạc khải. Đây là sự thật nền tảng của đức tin Kitô giáo. Đức Giêsu không chỉ là một vị ngôn sứ, không chỉ là một người được Thiên Chúa sai đến – Ngài là Con Thiên Chúa, và chính Ngài là Thiên Chúa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Khi nói như thế, Chúa Giêsu không chỉ muốn người ta hiểu Ngài là ai. Ngài muốn họ bước vào một tương quan. Bởi vì đức tin không phải là chấp nhận một chân lý trừu tượng, mà là bước vào một mối tương quan sống động với Thiên Chúa. Ai tin vào Ngài, người đó không chỉ “biết” Ngài, mà được “ở trong” Ngài. Và đó là lý do Ngài nói: “Ta ban cho họ sự sống đời đời. Họ sẽ không chết bao giờ, và không ai có thể cướp họ khỏi tay Ta.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Một lời hứa thật mạnh mẽ. Một lời bảo đảm tuyệt đối. Nhưng điều kiện là gì? Là phải tin. Không phải tin như một công thức, mà là tin bằng cả cuộc đời. Tin đến mức dám trao phó chính mình. Tin đến mức dám đi theo, dù không hiểu hết. Tin đến mức dám để Chúa dẫn dắt, ngay cả khi con đường ấy đi qua thập giá.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúng ta hôm nay cũng giống như những người Do Thái năm xưa. Chúng ta cũng hỏi: “Chúa là ai đối với tôi?” Nhưng có lẽ câu hỏi sâu xa hơn phải là: “Tôi có thật sự muốn biết Chúa không?” Bởi vì nếu thật sự muốn biết, thì chúng ta phải sẵn sàng thay đổi. Sự thật của Thiên Chúa không bao giờ để ta đứng yên. Nó luôn đòi ta hoán cải.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có những người sống đạo rất lâu, đi lễ đều đặn, đọc kinh mỗi ngày, nhưng vẫn sống như thể Chúa không hiện diện. Họ biết nhiều về Chúa, nhưng không sống với Chúa. Họ nghe Lời Chúa, nhưng không để Lời Chúa biến đổi. Và như thế, sự thật vẫn ở đó – nhưng không cứu họ, vì họ không để cho sự thật ấy đi vào cuộc đời mình.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Sự thật cứu rỗi không phải là một ý tưởng. Sự thật cứu rỗi là một con người – Đức Giêsu Kitô. Và chỉ khi nào chúng ta gặp Ngài, gắn bó với Ngài, sống với Ngài, thì chúng ta mới thực sự được cứu.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Hôm nay, Chúa vẫn nói với mỗi người chúng ta: “Không ai có thể cướp con khỏi tay Ta.” Nhưng câu hỏi là: chúng ta có ở trong tay Ngài không? Hay chúng ta vẫn tự mình chạy theo những tiếng gọi khác – tiền bạc, danh vọng, khoái lạc, cái tôi? Những thứ đó có thể cho ta cảm giác an toàn tạm thời, nhưng không thể ban cho ta sự sống đời đời.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chỉ có một nơi thật sự an toàn – đó là ở trong tay Chúa. Chỉ có một sự thật thật sự giải thoát – đó là sự thật về Đức Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ước gì hôm nay, mỗi người chúng ta không chỉ dừng lại ở việc hỏi Chúa là ai, mà dám bước thêm một bước: tuyên xưng đức tin của mình. Không phải bằng lời nói, mà bằng chính đời sống. Một đời sống gắn bó với Chúa, trung thành với Chúa, và để cho Chúa dẫn dắt từng ngày.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lạy Chúa Giêsu, Chúa là Sự Thật cứu rỗi. Xin cho con không chỉ tìm kiếm Chúa bằng lý trí, nhưng biết đón nhận Chúa bằng cả con tim. Xin cho con đủ can đảm để tin, đủ khiêm tốn để lắng nghe, và đủ trung thành để bước theo Chúa đến cùng. Xin đừng để con lìa xa Chúa, vì ngoài Chúa, con không có sự sống đời đời.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Lm. Anmai, CSsR&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;THẮC MẮC ĐẾN BAO GIỜ, NẾU TRÁI TIM VẪN CHƯA DÁM TRAO MÌNH CHO ĐẤNG ĐÃ BIẾT TA, ĐÃ GIỮ TA TRONG TAY, ĐÃ BAN CHO TA SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI VÀ ĐÃ TRUNG TÍN VỚI TA ĐẾN TẬN CÙNG THẬP GIÁ?&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có những câu hỏi trong đời sống đức tin không phải vì trí khôn chưa đủ sáng, mà vì trái tim chưa đủ yêu. Có những thắc mắc không phải để tìm sự thật, mà để trì hoãn việc phải chọn lựa sự thật. Có những lần ta hỏi Chúa: “Ngài là ai?”, không phải vì ta chưa nghe Tin Mừng, chưa biết giáo lý, chưa thấy những dấu chỉ yêu thương của Ngài, nhưng vì ta sợ nếu thật sự nhận ra Ngài, ta sẽ không còn quyền sống theo ý riêng mình nữa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta vào một bầu khí rất thật của đời sống đức tin. Người Do Thái vây quanh Đức Giêsu và hỏi: “Ông còn để lòng trí chúng tôi phải thắc mắc đến bao giờ? Nếu ông là Đấng Kitô, xin nói công khai cho chúng tôi biết.” Câu hỏi ấy nghe có vẻ chân thành, nhưng đàng sau đó lại là một tâm hồn chưa muốn tin. Bởi Đức Giêsu đã nói, đã làm, đã chữa lành, đã tha thứ, đã mở mắt người mù, đã cho kẻ què đi được, đã mạc khải dung nhan nhân hậu của Chúa Cha. Vấn đề không phải là Chúa chưa nói đủ. Vấn đề là con người chưa muốn mở lòng đủ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức tin không phải là một bản hợp đồng trong đó mọi điều khoản đều được giải thích rõ ràng rồi ta mới ký tên. Đức tin cũng không phải là một chiếc ghế êm để ta ngồi xuống nghỉ ngơi không còn băn khoăn. Đức tin là một cuộc phó thác. Là bước đi trong đêm nhưng biết có bàn tay Chúa nắm lấy mình. Là chưa hiểu hết nhưng vẫn tin rằng Ngài không lừa dối. Là còn đau mà vẫn tin Ngài yêu. Là còn nước mắt mà vẫn tin Ngài đang dẫn. Là còn nhiều câu hỏi mà vẫn không buông tay Đấng đã chết và sống lại vì ta.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúng ta thường muốn Chúa trả lời thật rõ: “Lạy Chúa, xin nói cho con biết điều này. Xin giải thích cho con chuyện kia. Xin chứng minh cho con rằng Chúa đang hiện diện. Xin cho con một dấu chỉ. Xin cho con biết tương lai. Xin cho con hiểu tại sao con đau khổ. Xin cho con biết vì sao con cầu nguyện mãi mà Chúa vẫn im lặng.” Nhưng Đức Giêsu không luôn trả lời theo cách ta muốn. Ngài trả lời bằng chính con người của Ngài. Ngài nói: “Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi. Tôi biết chúng và chúng theo tôi. Tôi ban cho chúng sự sống đời đời. Không bao giờ chúng phải diệt vong. Không ai cướp được chúng khỏi tay tôi.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đó là câu trả lời lớn nhất. Chúa không hứa rằng người tin sẽ không còn thắc mắc. Chúa không hứa rằng người theo Ngài sẽ không còn đau khổ. Chúa không hứa rằng đời ta sẽ luôn bằng phẳng. Nhưng Chúa hứa một điều lớn hơn: “Ta biết con. Ta giữ con. Ta ban sự sống cho con. Không ai cướp con khỏi tay Ta.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Kính thưa cộng đoàn,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Được Chúa biết không phải là một điều nhỏ. Người đời có thể biết tên ta, biết chức vụ ta, biết địa chỉ ta, biết quá khứ ta, biết những lỗi lầm ta; nhưng chỉ Thiên Chúa mới biết ta bằng tình yêu cứu độ. Ngài biết cả những vết thương ta giấu kín. Ngài biết những nỗi sợ không ai nghe thấy. Ngài biết những lần ta mệt mỏi đến mức không muốn cầu nguyện nữa. Ngài biết những lần ta cười bên ngoài nhưng tan nát bên trong. Ngài biết ta yếu đuối, bất toàn, hay thay đổi, dễ nản, dễ nghi ngờ. Vậy mà Ngài vẫn yêu. Vậy mà Ngài vẫn gọi ta là chiên của Ngài.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức tin bắt đầu từ chỗ để mình được Chúa biết. Không trốn chạy. Không giả hình. Không trang điểm linh hồn bằng những lớp đạo đức bên ngoài. Không sống như thể Chúa chỉ thấy những gì ta trình diễn. Ta đến với Chúa bằng chính sự thật của mình. Ta nói: “Lạy Chúa, con đây. Con còn nhiều thắc mắc. Con còn nhiều yếu đuối. Con còn nhiều bất trung. Nhưng con không muốn rời khỏi tay Chúa.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Và khi ta đã ở trong tay Chúa, ta phải học sống trung thành. Chúa trung thành với ta không phải để ta sống tùy tiện. Chúa giữ ta không phải để ta vô trách nhiệm. Chúa yêu ta không phải để ta chỉ hưởng sự an ủi cho riêng mình. Ai thuộc về Đức Kitô thì phải mang lấy tâm tình của Đức Kitô. Ai được Mục Tử nhân lành chăm sóc thì cũng phải học chăm sóc anh chị em mình. Ai được Chúa tha thứ thì phải biết tha thứ. Ai được Chúa nâng đỡ thì phải biết nâng đỡ. Ai được Chúa tìm kiếm thì cũng phải đi tìm người đang lạc mất.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Vì thế, câu hỏi quan trọng hôm nay không chỉ là: “Đức Giêsu có phải là Đấng Kitô không?” Câu hỏi quan trọng hơn là: “Tôi có thật sự sống như người thuộc về Đức Kitô không?” Tôi có nghe tiếng Ngài không? Tôi có theo Ngài không? Tôi có trung thành với Ngài không? Tôi có nhận ra Ngài nơi những người nghèo, người bị bỏ rơi, người đau khổ, người cô đơn, người bị tổn thương đang sống quanh tôi không?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nếu tôi nói mình tin Chúa mà lại sống vô cảm trước nỗi đau của anh em, đức tin ấy còn thiếu. Nếu tôi nói mình thuộc về Chúa mà không thể trung thành với gia đình, cộng đoàn, bổn phận, lời hứa, đức tin ấy còn yếu. Nếu tôi nói mình yêu Đức Kitô mà lại dễ dàng loại trừ, kết án, chia rẽ, làm tổn thương người khác, thì tôi vẫn chưa hiểu trái tim của Mục Tử nhân lành.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúa trung tín. Còn ta thì sao? Chúa không bỏ giao ước. Còn ta có bỏ Chúa vì một chút lợi lộc, một chút tự ái, một chút đam mê, một chút danh dự không? Chúa giữ ta trong tay Ngài. Còn ta có nắm tay anh em mình khi họ yếu đuối không? Chúa biết ta tận cùng và vẫn yêu ta. Còn ta có biết người khác bằng lòng thương xót hay chỉ biết họ qua lỗi lầm?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Kính thưa cộng đoàn,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có lẽ nhiều khi chúng ta vẫn thắc mắc đến bao giờ, vì ta chưa chịu đi từ câu hỏi sang phó thác. Ta cứ muốn hiểu hết rồi mới tin, trong khi Chúa mời ta tin để dần dần hiểu. Ta cứ muốn chắc chắn theo kiểu con người, trong khi Chúa ban cho ta sự chắc chắn của tình yêu. Người yêu thật không cần mỗi ngày phải bắt người mình yêu chứng minh lại tình yêu từ đầu. Người tin thật không bắt Chúa phải làm phép lạ liên tục để mình mới trung thành.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức tin trưởng thành không phải là hết mọi câu hỏi, nhưng là vẫn trung thành giữa những câu hỏi. Không phải là không còn bóng tối, nhưng là vẫn bước đi vì nghe tiếng Mục Tử. Không phải là không còn thử thách, nhưng là vẫn tin rằng mình không rơi khỏi bàn tay Chúa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Xin Chúa cho chúng ta đừng mãi đứng ngoài mà hỏi: “Ngài là ai?” nhưng biết bước vào tương quan sống động với Ngài và thưa: “Lạy Chúa, Chúa là Mục Tử của con. Chúa biết con. Chúa giữ con. Con xin nghe tiếng Chúa và theo Chúa.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Xin cho mỗi người chúng ta, giữa những thắc mắc chưa có lời giải, vẫn biết bám vào lời hứa của Đức Giêsu: “Không ai cướp được chúng khỏi tay tôi.” Và xin cho chúng ta, vì được Chúa trung tín yêu thương, cũng trở nên những con người trung tín trong gia đình, trong cộng đoàn, trong Hội Thánh và giữa cuộc đời.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Lm. Anmai, CSsR&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;NGHE TIẾNG VỊ MỤC TỬ GIỮA MUÔN TIẾNG GỌI CỦA THỜI ĐẠI – Ở LẠI TRONG ĐÀN CHIÊN HỘI THÁNH ĐỂ KHÔNG LẠC MẤT ĐỒNG CỎ SỰ SỐNG MÀ CHÚA GIÊSU ĐÃ DẪN ĐƯA BẰNG CHÍNH TÌNH YÊU HIẾN MẠNG CỦA NGƯỜI&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lời Chúa hôm nay vang lên thật ngắn, nhưng lại sâu như một vực thẳm của tình yêu: “Chiên tôi thì nghe tiếng tôi, tôi biết chúng và chúng theo tôi.” Chỉ một câu thôi, nhưng trong đó có cả căn tính của người Kitô hữu, có cả dung mạo của Chúa Giêsu, có cả hành trình của Hội Thánh, và có cả câu hỏi rất lớn dành cho mỗi người chúng ta: tôi có thật là chiên của Chúa không? Tôi có thật sự nghe tiếng Người không? Tôi có để Người biết tôi, gọi tên tôi, dẫn tôi đi không? Và nhất là tôi có theo Người trong đàn chiên Hội Thánh, hay tôi đang âm thầm tách mình ra khỏi đàn để đi theo một tiếng gọi khác, tưởng là tự do, nhưng thật ra là con đường dẫn đến lạc mất?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúa Giêsu không nói: “Chiên tôi thì thỉnh thoảng nghe tiếng tôi.” Người cũng không nói: “Chiên tôi thì nghe tiếng tôi nhưng thích đi đâu thì đi.” Người nói rõ: nghe tiếng tôi, tôi biết chúng, và chúng theo tôi. Ba điều ấy không tách rời nhau. Nghe mà không theo thì chưa phải là nghe. Theo mà không lắng nghe thì chỉ là đi theo thói quen. Và được Chúa biết mà lại không sống trong tương quan với Người thì đó là một bi kịch: Chúa biết ta, còn ta lại không nhận ra Chúa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trong đời sống đức tin, điều nguy hiểm nhất không phải luôn luôn là không nghe thấy gì. Đôi khi nguy hiểm hơn là nghe quá nhiều tiếng. Tiếng của thế gian, tiếng của mạng xã hội, tiếng của tham vọng, tiếng của tự ái, tiếng của những lời khen, tiếng của những lời chê, tiếng của phe nhóm, tiếng của sợ hãi, tiếng của dục vọng, tiếng của ích kỷ, tiếng của một thứ “đạo” rất riêng do mình tự dựng lên. Giữa muôn tiếng ấy, người Kitô hữu phải học lại nghệ thuật phân định: đâu là tiếng Chúa, đâu là tiếng người chăn thuê, đâu là tiếng của kẻ trộm, đâu là tiếng của sói dữ giả làm tiếng thân quen.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tiếng Chúa không bao giờ kéo ta ra khỏi tình yêu. Tiếng Chúa không bao giờ đẩy ta vào kiêu căng. Tiếng Chúa không bao giờ làm ta khinh thường Hội Thánh, khinh thường anh chị em, khinh thường cộng đoàn. Tiếng Chúa có thể sửa dạy ta, làm ta đau vì nhận ra tội mình, nhưng tiếng ấy luôn dẫn ta về sự sống, về hiệp thông, về khiêm nhường, về hoán cải. Còn tiếng của sói dữ thường rất hấp dẫn. Nó không gầm lên ngay đâu. Nó có thể thì thầm rất ngọt: “Con đặc biệt hơn người khác. Con hiểu hơn cả cộng đoàn. Con sáng suốt hơn Hội Thánh. Con không cần ai. Con cứ đi riêng đi. Con cứ tách ra đi. Con cứ tự chọn đồng cỏ cho mình đi.” Và khi chiên đã tách khỏi đàn, sói mới dễ dàng tấn công.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Kính thưa cộng đoàn,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nghe tiếng Chủ Chiên là nghe để hiểu, hiểu để tin, tin để đáp trả, và đáp trả bằng chính bước chân đi theo Người. Đức tin không chỉ là một cảm xúc đạo đức thoáng qua. Đức tin không chỉ là một giờ lễ Chúa Nhật. Đức tin không chỉ là một vài kinh đọc trong ngày. Đức tin là một thái độ đáp trả liên lỉ. Mỗi ngày Chúa gọi ta bằng nhiều cách: qua Lời Chúa, qua lương tâm, qua các bí tích, qua Hội Thánh, qua người nghèo, qua biến cố vui buồn, qua những thất bại khiến ta khiêm tốn, qua những vết thương khiến ta cần đến lòng thương xót, qua những người sống bên cạnh mà đôi khi ta thấy khó thương nhưng lại chính là nơi Chúa muốn ta học yêu thương.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Và đáp trả không phải lúc nào cũng là làm một điều lớn lao. Có khi đáp trả là trở về sau một lần sa ngã. Có khi đáp trả là im lặng thay vì nói một lời làm tổn thương. Có khi đáp trả là xin lỗi. Có khi đáp trả là tha thứ. Có khi đáp trả là trung thành với gia đình, với ơn gọi, với cộng đoàn, với bổn phận nhỏ bé hằng ngày. Có khi đáp trả là tiếp tục ở lại với Hội Thánh, dù trong Hội Thánh vẫn còn những yếu đuối của con người. Bởi Hội Thánh không phải là đàn chiên của những con chiên hoàn hảo, nhưng là đàn chiên được quy tụ bởi một Vị Mục Tử hoàn hảo, Đấng đã hiến mạng vì những con chiên yếu đuối.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúng ta đừng quên: Chúa Giêsu không cứu từng con chiên để chúng sống cô độc. Người quy tụ thành đàn. Người dẫn cả đàn đến đồng cỏ. Đồng cỏ xanh tươi không phải là một phần thưởng riêng tư cho những ai thích tách mình khỏi Hội Thánh. Ơn cứu độ có chiều kích cá nhân, nhưng không bao giờ là chủ nghĩa cá nhân. Tôi được Chúa gọi tên, nhưng tôi được gọi tên trong một dân, trong một Hội Thánh, trong một thân thể. Cắt mình khỏi thân thể, chi thể sẽ khô héo. Tách khỏi đàn, chiên sẽ mất hướng. Rời khỏi Chủ Chiên, linh hồn sẽ lạc vào những đồng cỏ giả.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lịch sử Hội Thánh hơn hai ngàn năm là một bằng chứng kỳ diệu. Bao nhiêu đế quốc đã qua đi, bao nhiêu quyền lực đã sụp đổ, bao nhiêu học thuyết từng tưởng như bất bại đã tàn phai, bao nhiêu cuộc bách hại đã muốn xóa tên Hội Thánh khỏi mặt đất, nhưng Hội Thánh vẫn còn đó. Không phải vì con người trong Hội Thánh luôn mạnh mẽ. Không phải vì các mục tử nhân loại không bao giờ yếu đuối. Không phải vì đoàn chiên không có thương tích. Hội Thánh vẫn còn vì Chúa Kitô là Chủ Chiên hằng sống. Người biết chiên của Người. Người không bỏ đàn chiên. Người vẫn dẫn dắt, thanh luyện, sửa dạy, nâng đỡ và bảo vệ Hội Thánh bằng quyền năng phục sinh của Người.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Vì thế, trung thành với đàn chiên Hội Thánh không có nghĩa là nhắm mắt trước những yếu đuối trong Hội Thánh. Trung thành không phải là bao che tội lỗi. Trung thành là ở lại để yêu mến, để cầu nguyện, để xây dựng, để hoán cải chính mình và góp phần làm cho Hội Thánh nên thánh hơn. Người con yêu mẹ không bỏ mẹ khi thấy mẹ mang thương tích; người con yêu mẹ càng chăm sóc mẹ hơn. Người Kitô hữu yêu Hội Thánh cũng vậy. Ta đau khi Hội Thánh bị tổn thương, nhưng ta không lấy nỗi đau ấy làm cớ để tách mình khỏi Thân Thể Chúa Kitô. Ta cầu nguyện, ta sám hối, ta sống thánh thiện hơn, vì sự thánh thiện âm thầm của một người cũng là ánh sáng cho cả cộng đoàn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Kính thưa cộng đoàn,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có một câu hỏi rất cần đặt ra: làm sao để nhận ra tiếng Chúa? Trước hết, phải quen với tiếng Chúa. Chiên nhận ra tiếng mục tử vì đã ở với mục tử, đã nghe mỗi ngày, đã sống trong tương quan thân mật. Một người không bao giờ đọc Lời Chúa, không bao giờ cầu nguyện, không bao giờ xét mình, không bao giờ thinh lặng, thì rất dễ nhầm tiếng Chúa với tiếng của chính mình. Muốn nghe tiếng Chúa, phải có giờ cho Chúa. Muốn theo Chúa, phải bước đi với Chúa. Muốn phân định, phải để Tin Mừng uốn nắn tâm trí mình.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tiếng Chúa thường không ồn ào. Tiếng Chúa không cần quảng cáo. Tiếng Chúa không thao túng. Tiếng Chúa không đẩy ta vào cuồng nhiệt nhất thời rồi bỏ ta trống rỗng. Tiếng Chúa âm thầm nhưng bền bỉ, nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ, khiêm tốn nhưng đầy uy quyền. Tiếng ấy có thể chỉ là một lời rất nhỏ trong lòng: “Con hãy trở về.” “Con hãy tha thứ.” “Con đừng sợ.” “Con hãy sống thật.” “Con hãy trung tín.” “Con hãy yêu thêm một chút nữa.” Nhưng nếu ta nghe và đáp lại, lời nhỏ ấy có thể mở ra cả một con đường cứu độ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đáp trả của chiên không chỉ là nghe cho cảm động, nhưng là đi theo. Theo Chúa là chấp nhận để Người đi trước. Chiên không dẫn mục tử; mục tử dẫn chiên. Bi kịch của chúng ta là nhiều khi miệng nói theo Chúa, nhưng lòng lại muốn Chúa theo ý mình. Ta muốn Chúa chúc lành cho kế hoạch của ta, hơn là để Người thay đổi kế hoạch ấy. Ta muốn Chúa xác nhận chọn lựa của ta, hơn là để Người thanh luyện chọn lựa ấy. Ta muốn Chúa dẫn đến đồng cỏ, nhưng lại muốn tự chọn con đường. Nhưng Chúa Giêsu không chỉ là người ban ơn; Người là Đường. Không đi trong Người, ta không thể đến sự sống.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Và con đường của Người là con đường thập giá dẫn đến phục sinh. Vì thế, theo tiếng Chúa không phải lúc nào cũng dễ. Có khi Chúa dẫn ta qua thung lũng tối. Có khi Người đưa ta ra khỏi vùng an toàn. Có khi Người mời ta bỏ một thói quen xấu, cắt một tương quan độc hại, buông một tham vọng không trong sạch, từ bỏ một kiểu sống hai mặt. Có khi Người bảo ta ở lại nơi ta muốn bỏ đi, hoặc ra đi khỏi nơi ta đang bám víu. Nhưng điều làm ta an tâm là: Người đi trước. Người không đứng xa xa ra lệnh. Người đi trước bằng chính vết chân của Đấng đã yêu cho đến cùng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ước gì hôm nay, mỗi người chúng ta khi nghe lời Tin Mừng này, đừng chỉ nghe như một câu nói đẹp về Chúa Chiên Lành, nhưng nghe như một lời xét mình. Tôi đang nghe tiếng nào nhiều nhất? Tiếng Chúa hay tiếng đời? Tiếng Tin Mừng hay tiếng tự ái? Tiếng Hội Thánh hay tiếng phe nhóm? Tiếng lương tâm hay tiếng lợi ích? Tôi đang đi theo ai? Theo Chúa hay theo cái tôi của mình? Tôi còn ở trong đàn chiên không, hay đã bắt đầu lạc xa bằng thái độ xét đoán, kiêu căng, nguội lạnh, bất tuân, dửng dưng?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Xin Chúa cho chúng ta có một đôi tai biết lắng nghe, một trái tim biết nhận ra, một ý chí biết đáp trả, và một đôi chân biết bước theo. Xin cho các gia đình trở thành nơi con cái được nghe tiếng Chúa qua lời cầu nguyện và gương sáng của cha mẹ. Xin cho các cộng đoàn giáo xứ trở thành đàn chiên hiệp nhất, nơi không ai bị bỏ rơi, không ai bị khinh thường, không ai bị đẩy ra bên lề. Xin cho các mục tử trong Hội Thánh mang lấy trái tim của Chúa Giêsu, biết gọi tên từng con chiên, biết đi tìm chiên lạc, biết bảo vệ đoàn chiên khỏi sói dữ, và nhất là biết hiến mình trong âm thầm phục vụ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Và xin cho mỗi người chúng ta luôn nhớ rằng: đồng cỏ xanh tươi và suối nước trong không nằm ở con đường riêng lẻ của kiêu căng, nhưng ở nơi Chúa Kitô dẫn đoàn chiên Người đi. Ai nghe tiếng Người và theo Người sẽ không bị cướp khỏi tay Người. Ai ở lại trong đàn chiên của Người sẽ được Người biết, Người giữ, Người dẫn, Người nuôi, Người cứu. Bởi vì Vị Mục Tử của chúng ta không phải là người làm thuê, nhưng là Đấng đã chết và sống lại vì đoàn chiên. Người không chỉ chỉ đường cho ta đến sự sống; chính Người là sự sống đời đời của ta.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Lm. Anmai, CSsR&lt;/strong&gt;&lt;br&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;XIN CHO CON ĐỪNG CHỈ ĐỨNG NGOÀI RÀN CHIÊN ĐỂ HỎI CHÚA LÀ AI, NHƯNG BIẾT KHIÊM TỐN BƯỚC VÀO TRONG ĐÀN CHIÊN, LẮNG NGHE TIẾNG MỤC TỬ, ĐỂ ĐƯỢC CHÚA BIẾT, CHÚA GIỮ GÌN VÀ DẪN CON ĐẾN SỰ SỐNG ĐỜI ĐỜI&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tin Mừng hôm nay đưa chúng ta đến một khung cảnh rất đặc biệt: Đức Giêsu đang đi trong Đền Thờ, tại hành lang Salômôn, giữa dịp lễ Cung Hiến Đền Thờ. Người Do Thái vây quanh Người và hỏi: “Ông còn để lòng trí chúng tôi phải thắc mắc cho đến bao giờ? Nếu ông là Đấng Kitô, thì xin nói công khai cho chúng tôi biết.” Nghe qua, câu hỏi ấy có vẻ chân thành. Họ muốn biết sự thật. Họ muốn Đức Giêsu xác nhận căn tính của Người. Nhưng nếu nhìn sâu hơn, ta nhận ra rằng vấn đề của họ không phải là thiếu thông tin, mà là thiếu lòng tin; không phải là Đức Giêsu chưa nói đủ, mà là họ chưa muốn nghe; không phải là ánh sáng chưa chiếu tới, mà là đôi mắt họ còn bị khép lại bởi kiêu căng, định kiến và cứng lòng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Cùng một lời Chúa được công bố, có người nghe và hoán cải, có người nghe rồi bỏ đi; có người nghe để sống, có người nghe để bắt bẻ; có người nghe bằng trái tim của người con, có người nghe bằng thái độ của quan tòa. Lời Chúa không bao giờ thiếu sức mạnh, nhưng lòng người có thể thiếu sự khiêm nhường để đón nhận. Ánh sáng mặt trời vẫn chiếu, nhưng nếu ta đóng kín cửa, căn phòng vẫn tối. Tiếng mục tử vẫn vang lên, nhưng nếu con chiên không còn muốn thuộc về đàn, tiếng ấy trở thành xa lạ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức Giêsu trả lời rất thẳng: “Tôi đã nói với các ông rồi mà các ông không tin.” Người không né tránh. Người không tranh luận dài dòng. Người chỉ cho họ thấy căn bệnh sâu xa: họ không thuộc về đàn chiên của Người. Đây là một lời rất mạnh. Không thuộc về đàn chiên của Chúa không phải vì Chúa loại trừ họ, nhưng vì họ tự đặt mình bên ngoài tương quan với Chúa. Họ nhìn thấy phép lạ, nhưng không nhận ra tình yêu. Họ nghe giáo huấn, nhưng không nhận ra chân lý. Họ đứng rất gần Đức Giêsu về mặt không gian, nhưng lại rất xa Người trong lòng tin.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Và rồi Đức Giêsu nói một câu thật dịu dàng mà cũng thật sâu xa: “Chiên tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi.” Đây là chân dung người môn đệ đích thực. Người thuộc về Chúa không phải trước hết là người nói nhiều về Chúa, tranh luận giỏi về Chúa, hay mang danh nghĩa đạo đức bên ngoài. Người thuộc về Chúa là người nghe tiếng Chúa. Nghe ở đây không phải là nghe thoáng qua, nghe cho biết, nghe rồi để đó. Nghe tiếng Chúa là để cho Lời Chúa đi vào lương tâm, đánh thức trái tim, soi sáng chọn lựa, sửa lại nếp sống, dẫn mình ra khỏi bóng tối và đưa mình vào con đường sự sống.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chiên của Chúa nghe tiếng Chúa, vì giữa chiên và mục tử có một mối tương quan thân tình. Đức Giêsu không nói: “Chiên tôi biết nhiều điều về tôi”, nhưng Người nói: “Tôi biết chúng.” Cái biết của Chúa không phải là cái biết lạnh lùng của người kiểm tra hồ sơ. Chúa biết ta bằng tình yêu. Chúa biết những vết thương ta giấu kín, những sợ hãi ta không dám nói ra, những lần ta yếu đuối, những lần ta ngã quỵ, những giọt nước mắt âm thầm không ai thấy. Chúa biết ta không phải để kết án, nhưng để chữa lành. Chúa biết ta không phải để loại trừ, nhưng để gọi tên. Chúa biết ta không phải như đám đông vô danh, nhưng như từng con chiên được Người yêu thương bằng một tình yêu riêng biệt.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Và chiên của Chúa thì theo Chúa. Nghe mà không theo thì chưa phải là nghe thật. Tin mà không bước đi thì đức tin còn nằm trên môi miệng. Yêu Chúa mà không sống theo Lời Chúa thì tình yêu ấy còn mơ hồ. Theo Chúa là để Chúa đi trước và mình bước sau. Theo Chúa là chấp nhận không tự làm mục tử cho đời mình. Theo Chúa là từ bỏ những tiếng gọi lạ: tiếng gọi của ích kỷ, danh vọng, khoái lạc, hận thù, kiêu ngạo, chia rẽ. Theo Chúa là chọn ở lại trong đàn chiên, dù đôi khi đàn chiên ấy còn nhiều yếu đuối, nhiều bất toàn, nhiều vết thương. Vì Giáo Hội không phải là đàn chiên của những người hoàn hảo, nhưng là đàn chiên của những người được Chúa thương xót, được Chúa dẫn dắt, được Chúa gìn giữ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức Giêsu còn hứa: “Tôi ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong, và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi.” Đây là lời an ủi lớn lao cho chúng ta. Đời sống người Kitô hữu không thiếu thử thách. Có khi sói dữ xuất hiện dưới hình thức cám dỗ. Có khi sói dữ là sự nản lòng, khô khan, mất niềm tin. Có khi sói dữ là những vết thương trong gia đình, cộng đoàn, xã hội. Có khi sói dữ là chính cái tôi kiêu căng muốn tách khỏi đàn, muốn tự đi con đường riêng, muốn sống đạo theo ý mình chứ không theo ý Chúa. Nhưng Chúa nói: “Không ai cướp được chúng khỏi tay tôi.” Bàn tay Chúa mạnh hơn mọi sự dữ. Tình yêu Chúa bền hơn mọi phản bội. Lòng thương xót Chúa sâu hơn mọi vực thẳm tội lỗi.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tuy nhiên, lời hứa ấy không làm ta sống buông thả. Được ở trong tay Chúa không có nghĩa là ta có quyền cố tình rời xa Chúa. Được Chúa giữ gìn không có nghĩa là ta không cần tỉnh thức. Chiên ngoan không phải là con chiên không bao giờ yếu đuối, nhưng là con chiên biết trở về khi nghe tiếng mục tử. Người môn đệ không phải là người chưa từng lầm lỗi, nhưng là người không để lầm lỗi trở thành lối sống. Người thuộc về Chúa không phải là người không bao giờ bị cám dỗ, nhưng là người biết bám vào Chúa khi cám dỗ kéo mình đi xa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Kính thưa cộng đoàn,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Hôm nay, chúng ta hãy xin Chúa cho mình một ơn rất căn bản: xin được ở trong đàn chiên của Chúa. Đừng chỉ ở gần nhà thờ mà lòng xa Chúa. Đừng chỉ nghe Lời Chúa bằng tai mà không để Lời ấy đổi mới đời mình. Đừng chỉ nhận mình là Kitô hữu trên giấy tờ mà không sống như người thuộc về Đức Kitô. Xin Chúa cho ta biết yêu mến Giáo Hội, biết cầu nguyện cho Giáo Hội, biết xây dựng cộng đoàn, biết khiêm nhường lắng nghe, biết trung thành bước theo Mục Tử Nhân Lành.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Xin cho mỗi gia đình trở thành một ràn chiên nhỏ, nơi cha mẹ và con cái cùng nghe tiếng Chúa. Xin cho mỗi cộng đoàn trở thành nơi người ta nhận ra tiếng Chúa qua sự hiền lành, bác ái, tha thứ và nâng đỡ nhau. Xin cho mỗi người chúng ta, giữa bao tiếng ồn ào của thế gian, vẫn nhận ra tiếng Chúa rất nhẹ, rất thật, rất sâu trong lương tâm mình.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lạy Chúa Giêsu Mục Tử Nhân Lành, xin đừng để chúng con chỉ hỏi Chúa là ai mà không dám tin; chỉ nghe Lời Chúa mà không dám theo; chỉ đứng gần đàn chiên mà không thật sự thuộc về đàn chiên. Xin hãy gọi tên chúng con mỗi ngày. Xin hãy dẫn chúng con bằng cây gậy Lời Chúa. Xin hãy giữ chúng con trong bàn tay yêu thương của Chúa. Và khi chúng con lạc xa, xin đừng bỏ mặc chúng con, nhưng hãy tìm kiếm, vác chúng con trên vai, đưa chúng con trở về, để đời chúng con được ở trong đàn chiên của Chúa hôm nay và mãi mãi. Amen.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Lm. Anmai, CSsR&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;KHÔNG AI CƯỚP ĐƯỢC CHÚNG KHỎI BÀN TAY ĐẤNG ĐÃ YÊU ĐẾN CÙNG: KHI NGƯỜI KITÔ HỮU ĐI QUA BÃO TỐ, SÓI DỮ, THỬ THÁCH VÀ ĐÊM TỐI, VẪN CÓ MỘT VÒNG TAY MỤC TỬ GIỮ LẤY ĐỜI MÌNH&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Kính thưa cộng đoàn phụng vụ,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có lẽ trong đời sống đức tin, nhiều khi chúng ta âm thầm mang một ảo tưởng rất dễ thương nhưng cũng rất nguy hiểm: theo Chúa là để đời mình bớt khổ; có đạo là để gia đình bình an hơn; đi lễ, đọc kinh, cầu nguyện là để tránh được tai ương, bệnh tật, thất bại, phản bội, hiểu lầm, sóng gió. Và rồi khi bão tố thật sự ập đến, khi bệnh tật gõ cửa, khi gia đình rạn nứt, khi công việc đổ vỡ, khi người thân đổi lòng, khi lời cầu xin chưa được đáp lại, ta bắt đầu hoang mang: “Tại sao con theo Chúa mà con vẫn khổ? Tại sao con tin Chúa mà con vẫn gặp bão? Tại sao con ở trong đàn chiên của Chúa mà sói dữ vẫn rình rập quanh con?”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tin Mừng hôm nay không nói với chúng ta rằng ai theo Chúa thì không còn bão. Tin Mừng cũng không hứa rằng ai thuộc về Chúa thì không còn nước mắt. Chúa Giêsu không bao giờ lừa chúng ta bằng một thứ bình an rẻ tiền, thứ bình an chỉ có nghĩa là không có vấn đề, không có thập giá, không có chiến đấu. Trái lại, chính Chúa đã từng ở trên con thuyền gặp bão với các môn đệ. Chính Chúa đã từng thấy sóng gió, thấy nước tràn vào thuyền, thấy các môn đệ sợ hãi đến mức kêu lên: “Thầy ơi, chúng ta chết mất!” Điều lạ lùng không phải là con thuyền có Chúa thì không gặp bão, nhưng là con thuyền có Chúa thì bão không có tiếng nói cuối cùng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Theo Chúa không phải để trốn khỏi bão, mà để có Đấng cùng ta vượt bão. Theo Chúa không phải để khỏi bị cám dỗ, mà để có sức thắng cám dỗ. Theo Chúa không phải để đời mình không còn thập giá, mà để thập giá không biến đời mình thành tuyệt vọng. Theo Chúa không phải để không bị sói dữ rình rập, mà để biết rằng bên cạnh ta có một Mục Tử không bỏ chạy.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúa Giêsu nói: “Chiên tôi thì nghe tiếng tôi. Tôi biết chúng và chúng theo tôi. Tôi ban cho chúng sự sống đời đời. Không bao giờ chúng phải diệt vong, và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi.” Lời ấy không phải là lời ru ngủ. Đó là lời tuyên chiến. Tuyên chiến với sự dữ. Tuyên chiến với tuyệt vọng. Tuyên chiến với ma quỷ. Tuyên chiến với mọi quyền lực muốn giật chúng ta ra khỏi tình yêu Thiên Chúa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;“Không ai cướp được chúng.” Câu nói ấy thật mạnh. Chúa không nói: không ai làm chúng đau. Chúa không nói: không ai làm chúng khóc. Chúa không nói: không ai chống đối chúng. Chúa không nói: không ai gây bão trong đời chúng. Nhưng Chúa nói: “Không ai cướp được chúng khỏi tay tôi.” Nghĩa là có thể con bị thương, nhưng con không bị bỏ rơi. Có thể con bị thử thách, nhưng con không bị đánh mất. Có thể con bị tấn công, nhưng con không thuộc về kẻ tấn công. Có thể con yếu đuối, sa ngã, run rẩy, nhưng nếu con vẫn nghe tiếng Mục Tử, vẫn quay về với Mục Tử, vẫn để Mục Tử nắm lấy đời con, thì không quyền lực nào có thể tuyên bố con là của nó.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đàn chiên của Chúa không phải là một đoàn người sống trong nhung lụa. Đó là một đoàn người bước đi giữa thế gian có nhiều tiếng gọi lạ. Có tiếng gọi của tiền bạc bảo ta rằng: “Cứ gian dối một chút đi, miễn là có lợi.” Có tiếng gọi của danh vọng bảo ta rằng: “Cứ đạp lên người khác đi, miễn là mình được nổi bật.” Có tiếng gọi của dục vọng bảo ta rằng: “Cứ buông thả đi, đời có bao lâu.” Có tiếng gọi của hận thù bảo ta rằng: “Đừng tha thứ, trả lại cho đau.” Có tiếng gọi của thất vọng bảo ta rằng: “Cầu nguyện làm gì nữa, Chúa đâu có nghe.” Có tiếng gọi của thế gian bảo ta rằng: “Sống đạo vừa vừa thôi, đừng nghiêm túc quá, đừng khác người quá.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Giữa vô vàn tiếng gọi ấy, người môn đệ Chúa Giêsu phải học một nghệ thuật căn bản: nhận ra tiếng Chúa. Chiên của Chúa không mạnh vì chúng thông minh hơn sói. Chiên của Chúa không thắng vì chúng có nanh vuốt. Chiên của Chúa sống được vì chúng biết tiếng Mục Tử. Một linh hồn mất khả năng nghe tiếng Chúa là một linh hồn rất dễ bị lừa. Và nhiều khi sự dữ không cướp ta bằng bạo lực, nhưng bằng sự ngọt ngào. Nó không kéo ta ra khỏi Chúa trong một ngày, nhưng làm ta xa Chúa từng chút một. Hôm nay bỏ cầu nguyện một chút. Ngày mai bỏ lễ một chút. Rồi bớt xét mình. Rồi quen với tội. Rồi lạnh với Lời Chúa. Rồi ngại xưng tội. Rồi thấy Chúa xa dần. Và đến một lúc, ta không còn nghe được tiếng Mục Tử nữa, chỉ còn nghe tiếng của cái tôi, của đám đông, của mạng xã hội, của những lời khen chê chóng qua.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Vì vậy, câu hỏi hôm nay không chỉ là: Chúa có giữ tôi không? Chắc chắn Chúa giữ. Câu hỏi còn là: tôi có để Chúa giữ tôi không? Chúa nắm tay tôi, nhưng tôi có cứ giật tay mình ra không? Chúa gọi tôi, nhưng tôi có cố tình bịt tai không? Chúa dẫn tôi, nhưng tôi có cứ chạy theo lối khác không? Chúa bảo vệ tôi, nhưng tôi có cứ mở cửa tâm hồn cho sói dữ vào không?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức Giêsu là Mục Tử nhân lành, nhưng Ngài không bảo vệ chúng ta như người ta cất một món đồ quý trong tủ khóa kín. Ngài bảo vệ chúng ta bằng cách đi trước chúng ta. Ngài đi trước vào con đường thập giá. Ngài đi trước vào sự cô đơn. Ngài đi trước vào bị hiểu lầm, bị phản bội, bị kết án, bị đóng đinh. Ngài đi trước vào cái chết, rồi từ cái chết, Ngài mở ra sự sống. Vì thế, khi chúng ta đau khổ, chúng ta không bước vào một nơi Chúa chưa từng biết. Khi chúng ta bị bỏ rơi, Chúa đã từng nếm. Khi chúng ta bị hiểu lầm, Chúa đã từng chịu. Khi chúng ta thấy mình như mất hết, Chúa đã từng trần trụi trên thập giá. Nhưng chính nơi tưởng như thất bại nhất ấy, tình yêu của Mục Tử lại sáng nhất: “Tôi hy sinh mạng sống mình cho đoàn chiên.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Một người làm thuê thấy sói đến thì chạy, vì chiên không thuộc về anh. Nhưng Chúa Giêsu không chạy, vì chúng ta thuộc về Ngài. Và còn hơn thế nữa, Ngài không chỉ nói: “Chiên là của tôi”, mà còn nói: “Chiên là của Cha tôi, Đấng đã ban chúng cho tôi.” Đời ta không phải là món đồ vô chủ giữa chợ đời. Linh hồn ta không phải là thứ để ma quỷ, thế gian, tội lỗi muốn giành sao thì giành. Ta thuộc về Thiên Chúa. Ta được đặt trong bàn tay của Con, và bàn tay của Con ở trong bàn tay của Cha. Đó là thành trì sâu nhất của đời Kitô hữu: không phải tiền bạc, không phải sức khỏe, không phải địa vị, không phải sự ổn định bên ngoài, mà là được ở trong tay Thiên Chúa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Kính thưa cộng đoàn,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có những lúc ta yếu đến mức chỉ còn biết thưa: “Lạy Chúa, xin giữ con, vì con không tự giữ nổi mình.” Và lời cầu nguyện ấy rất đẹp. Đừng tưởng mình mạnh. Đừng tưởng mình đạo đức đủ. Đừng tưởng mình kinh nghiệm đủ. Sói dữ rất tinh ranh. Cám dỗ rất khôn khéo. Ma quỷ không luôn đến bằng khuôn mặt đáng sợ; nhiều khi nó đến bằng những điều ta thích, những lý do nghe rất hợp lý, những thỏa hiệp nhỏ, những lời biện minh có vẻ vô hại. Chỉ khi khiêm nhường, ta mới để Chúa giữ. Chỉ khi biết mình mong manh, ta mới bám chặt vào tay Mục Tử.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Hôm nay, Chúa mời ta làm ba điều.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trước hết, hãy nghe tiếng Chúa mỗi ngày. Không nghe tiếng Chúa thì sẽ nghe tiếng khác. Không để Lời Chúa soi sáng thì bóng tối sẽ giải thích đời ta thay cho Chúa. Một câu Tin Mừng mỗi ngày, một phút thinh lặng thật lòng, một lời cầu nguyện đơn sơ, một lần xét mình trước khi ngủ, có thể là sợi dây giữ ta khỏi lạc đàn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thứ hai, hãy theo Chúa cả khi không hiểu hết. Chiên không thấy hết con đường, nhưng chiên nhận ra tiếng mục tử. Đức tin không phải là nắm trong tay mọi câu trả lời, nhưng là nắm lấy Đấng đáng tin. Có những khúc quanh trong đời ta chưa hiểu hôm nay, nhưng nếu vẫn đi theo Chúa, một ngày nào đó ta sẽ thấy: Ngài đã dẫn ta qua đồng cỏ, qua thung lũng, qua bão tố, qua nước mắt, để đưa ta đến sự sống.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thứ ba, hãy tin rằng không ai cướp được ta khỏi tay Chúa, trừ khi chính ta cố tình rời khỏi bàn tay ấy. Đừng tuyệt vọng vì quá khứ. Đừng nghĩ tội mình lớn hơn lòng thương xót Chúa. Đừng nghĩ vết thương mình sâu hơn quyền năng Chúa. Đừng nghĩ sói dữ mạnh hơn Mục Tử. Nếu hôm nay ta còn nghe được tiếng Chúa gọi, còn muốn quay về, còn thấy lòng mình đau vì xa Chúa, thì đó đã là dấu Chúa vẫn đang tìm ta, vẫn đang giữ ta, vẫn đang gọi tên ta.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Xin Chúa Giêsu, Mục Tử nhân lành, giữ chúng ta trong bàn tay của Ngài. Xin cho những ai đang gặp bão không mất lòng tin. Xin cho những ai đang bị cám dỗ không buông xuôi. Xin cho những ai đã lạc đàn biết quay về. Xin cho những ai đang mệt mỏi nghe lại tiếng Chúa dịu dàng: “Con là của Thầy. Không ai cướp được con khỏi tay Thầy.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Và xin cho mỗi chúng ta, giữa một thế giới có quá nhiều tiếng ồn, vẫn biết cúi đầu, lắng nghe, bước theo, phó thác, để cuối cùng không chỉ được Chúa dẫn qua cơn bão đời này, mà còn được Ngài đưa vào đồng cỏ vĩnh cửu của sự sống đời đời.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lm. Anmai, CSsR&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;
      &lt;span class="field field--name-uid field--type-entity-reference field--label-hidden"&gt;&lt;span&gt;admin1&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span class="field field--name-created field--type-created field--label-hidden"&gt;&lt;time datetime="2026-04-27T20:13:40-07:00" title="Thứ hai, Tháng 4 27, 2026 - 20:13" class="datetime"&gt;T2, 04/27/2026 - 20:13&lt;/time&gt;
&lt;/span&gt;


</description>
  <pubDate>Tue, 28 Apr 2026 03:13:40 +0000</pubDate>
    <dc:creator>admin1</dc:creator>
    <guid isPermaLink="false">119384 at http://thanhlinh.net</guid>
    </item>
<item>
  <title>Bài Hát: Con Đường Giêsu</title>
  <link>http://thanhlinh.net/vi/bai-hat-con-duong-giesu</link>
  <description>&lt;span class="field field--name-title field--type-string field--label-hidden"&gt;Bài Hát: Con Đường Giêsu&lt;/span&gt;

            &lt;div class="clearfix text-formatted field field--name-body field--type-text-with-summary field--label-hidden field__item"&gt;&lt;p&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;&lt;strong&gt;Bài Hát: Con Đường Giêsu&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;Chúa Nhật V Phục Sinh&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div&gt;
  
  
  &lt;div class="field field--name-field-media-oembed-video field--type-string field--label-visually_hidden"&gt;
    &lt;div class="field__label visually-hidden"&gt;Remote video URL&lt;/div&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;iframe src="https://thanhlinh.net/vi/media/oembed?url=https%3A//youtu.be/_0RGNagsBNg%3Fsi%3Dtmqy7nVCl9jn60lk&amp;amp;max_width=768&amp;amp;max_height=480&amp;amp;hash=i3sW4meT99X0Q2i0LL3HFMPrTtNRCCi4AX6WMDuqHOc" width="768" height="432" class="media-oembed-content" loading="lazy" title="BÀI HÁT: CON ĐƯỜNG GIÊSU / CHÚA NHẬT V PHỤC SINH - Năm A/ Lm. Hoài Bắc.OP"&gt;&lt;/iframe&gt;
&lt;/div&gt;
          &lt;/div&gt;

&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;
      &lt;span class="field field--name-uid field--type-entity-reference field--label-hidden"&gt;&lt;span&gt;admin1&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span class="field field--name-created field--type-created field--label-hidden"&gt;&lt;time datetime="2026-04-27T20:10:07-07:00" title="Thứ hai, Tháng 4 27, 2026 - 20:10" class="datetime"&gt;T2, 04/27/2026 - 20:10&lt;/time&gt;
&lt;/span&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-external-author field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Tác giả:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/tac-gia/lm-hoai-bac" hreflang="vi"&gt;Lm Hoài Bắc&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;


</description>
  <pubDate>Tue, 28 Apr 2026 03:10:07 +0000</pubDate>
    <dc:creator>admin1</dc:creator>
    <guid isPermaLink="false">119383 at http://thanhlinh.net</guid>
    </item>

  </channel>
</rss>
