<?xml version="1.0" encoding="utf-8"?>
<rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" version="2.0" xml:base="http://thanhlinh.net/vi">
  <channel>
    <title>ThánhLinh.Net - Mạng lưới cầu nguyện</title>
    <link>http://thanhlinh.net/vi</link>
    <description/>
    <language>vi</language>
    
    <item>
  <title>Hai giai đoạn thử thách trong đời Kitô hữu</title>
  <link>http://thanhlinh.net/vi/hai-giai-doan-thu-thach-trong-doi-kito-huu</link>
  <description>&lt;span class="field field--name-title field--type-string field--label-hidden"&gt;Hai giai đoạn thử thách trong đời Kitô hữu&lt;/span&gt;

            &lt;div class="clearfix text-formatted field field--name-body field--type-text-with-summary field--label-hidden field__item"&gt;&lt;p&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;&lt;strong&gt;HAI GIAI ĐOẠN THỬ THÁCH TRONG ĐỜI KITÔ HỮU&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;(Vũ Thắng &amp;amp; Lumi Hồng Nhung)&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trong hành trình đức tin, thử thách không phải là điều ngẫu nhiên, cũng không đơn thuần là những biến cố xảy đến rồi qua đi.&lt;br&gt;Thử thách là một phần trong cách Thiên Chúa thanh luyện con người — như lửa thử vàng — để bộc lộ điều gì là thật, điều gì chỉ là lớp vỏ bên ngoài.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có những người tưởng mình vững vàng, nhưng chỉ là “rơm rác” trước gió.&lt;br&gt;Cũng có những tâm hồn âm thầm, lại là “vàng ròng” trong mắt Thiên Chúa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Từ kinh nghiệm sống và chiêm niệm, có thể nhận ra rằng:&lt;br&gt;&lt;strong&gt;người bước đi trong Chúa thường trải qua hai giai đoạn thử thách căn bản.&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;hr&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;1. Thử thách về lòng kính sợ Thiên Chúa&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trước khi ban một ân huệ lớn lao, Thiên Chúa thường nhìn vào chiều sâu nội tâm con người:&lt;br&gt;họ có thật sự tin kính Ngài hay không — hay chỉ dừng lại nơi môi miệng và hình thức bên ngoài.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Kính sợ Thiên Chúa&lt;/strong&gt; ở đây không phải là nỗi sợ hãi,&lt;br&gt;mà là một sự tôn kính thánh thiện —&lt;br&gt;một tình yêu đủ tinh tế để biết e dè,&lt;br&gt;sợ làm buồn lòng Đấng mình yêu,&lt;br&gt;ngay cả trong những điều rất nhỏ bé và kín ẩn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đó là dấu chỉ của một đức tin trưởng thành:&lt;br&gt;khi con người không còn chỉ “tránh tội vì sợ phạt”,&lt;br&gt;mà sống đẹp lòng Chúa vì &lt;strong&gt;yêu mến thật lòng&lt;/strong&gt;.&lt;/p&gt;&lt;hr&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;2. Thử thách về ơn huệ đã nhận&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thiên Chúa không chỉ thử lòng tin,&lt;br&gt;mà còn thử cách con người sống với những gì họ đã được trao ban.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Mỗi người nhận những ân huệ khác nhau:&lt;br&gt;khả năng, cơ hội, hoàn cảnh, ân sủng…&lt;br&gt;Và chính những điều ấy trở thành “nén bạc” trong dụ ngôn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Điều quan trọng không phải là &lt;strong&gt;nhận được bao nhiêu&lt;/strong&gt;,&lt;br&gt;mà là &lt;strong&gt;đã làm gì với điều mình nhận được&lt;/strong&gt;.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có người sinh hoa trái,&lt;br&gt;có người giữ lại vì sợ hãi,&lt;br&gt;có người lãng phí vì thờ ơ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thiên Chúa không đợi đến cuối đời mới “tính sổ”,&lt;br&gt;nhưng Ngài vẫn âm thầm nhìn vào hoa trái ngay trong hiện tại:&lt;/p&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Khi con người trung tín, họ được lớn lên trong ánh sáng và bình an.&amp;nbsp;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Khi con người khép kín và dửng dưng, họ tự đánh mất chính ân huệ đã nhận.&amp;nbsp;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Sự “phân định” của Thiên Chúa nhiều khi không phải là hình phạt,&lt;/strong&gt;&lt;br&gt;&lt;strong&gt;mà là một tiến trình thanh luyện và đánh thức.&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;hr&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;3. Những nhân đức thường được thử thách&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trong hành trình ấy, có những nhân đức gần như luôn được đặt vào thử thách:&lt;/p&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;strong&gt;Đức vâng lời&lt;/strong&gt;&lt;br&gt;Con người có dám bước theo thánh ý Chúa,&lt;br&gt;ngay cả khi không hiểu hết con đường phía trước?&amp;nbsp;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;strong&gt;Đức bác ái&lt;/strong&gt;&lt;br&gt;Tình yêu có đủ rộng để vượt qua cái tôi,&lt;br&gt;để chạm tới Thiên Chúa và tha nhân cách chân thành?&amp;nbsp;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;strong&gt;Đức khiêm nhường&lt;/strong&gt;&lt;br&gt;Có nhận ra mọi điều mình có là ân ban,&lt;br&gt;hay vẫn âm thầm tự tôn mình lên trên người khác?&amp;nbsp;&lt;/li&gt;&lt;li&gt;&lt;strong&gt;Đức trong sạch&lt;/strong&gt;&lt;br&gt;Những việc làm có phát xuất từ lòng yêu mến vô điều kiện,&lt;br&gt;hay vẫn còn ẩn chứa tính toán và động cơ riêng?&amp;nbsp;&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;p&gt;Khi những nhân đức này dần được thanh luyện và chín muồi,&lt;br&gt;đức tin không còn là lời nói — mà trở thành &lt;strong&gt;một sự sống&lt;/strong&gt;.&lt;/p&gt;&lt;hr&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;✨ Kết&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nước Trời không chỉ là một thực tại ở cuối hành trình,&lt;br&gt;mà là sự sống bắt đầu nảy mầm ngay từ hôm nay —&lt;br&gt;khi con người sống trọn vẹn trong thánh ý Thiên Chúa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có những người phải đợi đến đời sau mới nhận ra điều ấy,&lt;br&gt;nhưng cũng có những tâm hồn,&lt;br&gt;ngay giữa trần thế,&lt;br&gt;đã bắt đầu nếm được bình an và ánh sáng của Nước Trời.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Vì khi lòng người trở nên trung tín và tinh tuyền,&lt;/strong&gt;&lt;br&gt;&lt;strong&gt;cánh cửa Nước Trời không còn ở xa —&lt;/strong&gt;&lt;br&gt;&lt;strong&gt;mà âm thầm mở ra từ bên trong.&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;
      &lt;span class="field field--name-uid field--type-entity-reference field--label-hidden"&gt;&lt;span&gt;admin1&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span class="field field--name-created field--type-created field--label-hidden"&gt;&lt;time datetime="2026-06-15T20:37:01-07:00" title="Thứ hai, Tháng 6 15, 2026 - 20:37" class="datetime"&gt;T2, 06/15/2026 - 20:37&lt;/time&gt;
&lt;/span&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-category field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Danh mục:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/tong-hop/suy-tu-chia-se" hreflang="vi"&gt;Suy Tư - Chia sẻ&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-external-author field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Tác giả:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/tac-gia/vu-thang" hreflang="vi"&gt;Vũ Thắng&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;


</description>
  <pubDate>Tue, 16 Jun 2026 03:37:01 +0000</pubDate>
    <dc:creator>admin1</dc:creator>
    <guid isPermaLink="false">120218 at http://thanhlinh.net</guid>
    </item>
<item>
  <title>3 phút Thánh Vịnh Chúa Nhật 12A TN</title>
  <link>http://thanhlinh.net/vi/3-phut-thanh-vinh-chua-nhat-12a-tn</link>
  <description>&lt;span class="field field--name-title field--type-string field--label-hidden"&gt;3 phút Thánh Vịnh Chúa Nhật 12A TN&lt;/span&gt;

            &lt;div class="clearfix text-formatted field field--name-body field--type-text-with-summary field--label-hidden field__item"&gt;&lt;p&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;&lt;strong&gt;Thánh Vịnh Chúa Nhật 12A Mùa Thường Niên&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div&gt;
  
  
  &lt;div class="field field--name-field-media-oembed-video field--type-string field--label-visually_hidden"&gt;
    &lt;div class="field__label visually-hidden"&gt;Remote video URL&lt;/div&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;iframe src="https://thanhlinh.net/vi/media/oembed?url=https%3A//youtu.be/2qxuLHztolg&amp;amp;max_width=768&amp;amp;max_height=480&amp;amp;hash=-XaFwyN_6q9p76SHSDSNHU0WOhs4DZu6Yj3kUSyHrqA" width="768" height="432" class="media-oembed-content" loading="lazy" title="Chúa Nhật 12A Mùa Thường Niên-TV 68"&gt;&lt;/iframe&gt;
&lt;/div&gt;
          &lt;/div&gt;

&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
      &lt;span class="field field--name-uid field--type-entity-reference field--label-hidden"&gt;&lt;span&gt;admin1&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span class="field field--name-created field--type-created field--label-hidden"&gt;&lt;time datetime="2026-06-15T20:20:48-07:00" title="Thứ hai, Tháng 6 15, 2026 - 20:20" class="datetime"&gt;T2, 06/15/2026 - 20:20&lt;/time&gt;
&lt;/span&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-category field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Danh mục:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/video/video-dap-ca-va-alleluia" hreflang="vi"&gt;Video Đáp Ca và Alleluia&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-external-author field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Tác giả:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/tac-gia/nhom-thanh-vinh-nauy" hreflang="vi"&gt;Nhóm Thánh Vịnh Nauy&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;


</description>
  <pubDate>Tue, 16 Jun 2026 03:20:48 +0000</pubDate>
    <dc:creator>admin1</dc:creator>
    <guid isPermaLink="false">120217 at http://thanhlinh.net</guid>
    </item>
<item>
  <title>Bài hát: Đừng xao xuyến sợ hãi</title>
  <link>http://thanhlinh.net/vi/bai-hat-dung-xao-xuyen-so-hai</link>
  <description>&lt;span class="field field--name-title field--type-string field--label-hidden"&gt;Bài hát: Đừng xao xuyến sợ hãi&lt;/span&gt;

            &lt;div class="clearfix text-formatted field field--name-body field--type-text-with-summary field--label-hidden field__item"&gt;&lt;p&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;&lt;strong&gt;Bài hát: Đừng xao xuyến sợ hãi&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;CHÚA NHẬT 12 THƯỜNG NIÊN - Năm A&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div&gt;
  
  
  &lt;div class="field field--name-field-media-oembed-video field--type-string field--label-visually_hidden"&gt;
    &lt;div class="field__label visually-hidden"&gt;Remote video URL&lt;/div&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;iframe src="https://thanhlinh.net/vi/media/oembed?url=https%3A//youtu.be/apcza7imxmk%3Fsi%3DihAEkGa6E5K-bj5T&amp;amp;max_width=768&amp;amp;max_height=480&amp;amp;hash=OXLD-TEKbBZTCUawnQtl-m_hSCgCgV347YZ8B_e9buo" width="768" height="432" class="media-oembed-content" loading="lazy" title="BÀI HÁT : ĐỪNG XAO XUYẾN SỢ HÃI/ CHÚA NHẬT 12 THƯỜNG NIÊN - Năm A/ Lm. Hoài Bắc.OP"&gt;&lt;/iframe&gt;
&lt;/div&gt;
          &lt;/div&gt;

&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
      &lt;span class="field field--name-uid field--type-entity-reference field--label-hidden"&gt;&lt;span&gt;admin1&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span class="field field--name-created field--type-created field--label-hidden"&gt;&lt;time datetime="2026-06-15T20:19:03-07:00" title="Thứ hai, Tháng 6 15, 2026 - 20:19" class="datetime"&gt;T2, 06/15/2026 - 20:19&lt;/time&gt;
&lt;/span&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-category field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Danh mục:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/video/video-thanh-ca" hreflang="vi"&gt;Video Thánh Ca&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-external-author field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Tác giả:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/tac-gia/lm-hoai-bac" hreflang="vi"&gt;Lm Hoài Bắc&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;


</description>
  <pubDate>Tue, 16 Jun 2026 03:19:03 +0000</pubDate>
    <dc:creator>admin1</dc:creator>
    <guid isPermaLink="false">120216 at http://thanhlinh.net</guid>
    </item>
<item>
  <title>Tiếng gọi về với trái tim yêu thương và hy vọng</title>
  <link>http://thanhlinh.net/vi/tieng-goi-ve-voi-trai-tim-yeu-thuong-va-hy-vong</link>
  <description>&lt;span class="field field--name-title field--type-string field--label-hidden"&gt;Tiếng gọi về với trái tim yêu thương và hy vọng&lt;/span&gt;

            &lt;div class="clearfix text-formatted field field--name-body field--type-text-with-summary field--label-hidden field__item"&gt;&lt;h2&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;Đức Tổng Giuse đã nghẹn ngào - Tiếng gọi về với trái tim yêu thương và hy vọng&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;p&gt;Mấy mươi năm làm linh mục, tôi biết, không phải mọi bài giảng đều có thể mang lại hiệu quả thấy được. Một số bài giảng được nhớ bởi những câu nói hay. Vài bài giảng được nhớ bởi những ý tưởng sâu sắc. Nhưng tôi biết, rất hiếm hoi trong số những bài giảng ấy, khi người ta đã quên mọi lời đã nghe, thì lại có thể còn nhớ một giọt nước mắt.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trong Thánh lễ truyền chức linh mục ngày lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu vừa qua (thứ sáu 12.6.2026), tại Nhà thờ Đức Bà Sài Gòn, nhiều người đã nhìn thấy Đức Tổng Giuse Nguyễn Năng nghẹn ngào.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Giữa một thế giới quen với những lời bình luận, những nhận định, những tranh luận và những phán xét, giọt nước mắt ấy bỗng trở nên mạnh mẽ hơn mọi diễn từ. Nó không lên án ai. Nó không quy trách cho ai. Nó không đứng về phía nào. Nhưng nó &lt;strong&gt;chạm vào lương tâm của mọi người.&lt;/strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Bởi đó không phải là giọt nước mắt của một nhà lãnh đạo. Đó là giọt nước mắt của một người cha.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;I. GIỌT NƯỚC MẮT CỦA NGƯỜI CHA.&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tôi đoan chắc, Đức Tổng không khóc vì tội lỗi. Hội Thánh xưa nay chưa bao giờ là cộng đoàn của những con người hoàn hảo. Ngay từ thuở ban đầu đã có Giuđa bán đứng Thầy mình. Đã có Phêrô chối Thầy. Đã có những tranh chấp, những yếu đuối, những sa ngã...&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Hai ngàn năm lịch sử Hội Thánh là hai ngàn năm Thiên Chúa kiên nhẫn đồng hành với những con người mong manh.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Cho nên điều làm người ta đau không hẳn là sự hiện diện của tội lỗi. Điều làm người ta đau là khi người với người không còn biết yêu thương nhau trong những yếu đuối ấy. Ai cũng có thể yếu đuối. Ai cũng có thể đổ gục. Nhưng lạ thay, ai cũng có thể vạch mặt nhau. Hơn thế, ai cũng có thể giương giương tự đắt vạch mặt nhau công khai.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đó là nỗi đau. Đau không phải vì có người ngã xuống. Đau vì có quá ít người cúi xuống đỡ họ đứng lên; Đau không phải vì có lỗi lầm. Đau vì có quá nhiều người hả hê trước lỗi lầm ấy; Đau không phải vì có vết thương. Đau vì người ta cứ chạm vào vết thương ấy mãi, thay vì băng bó nó.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Người mục tử nhìn thấy điều mà nhiều người không nhìn thấy. Ngài nhìn thấy phía sau những bản tin là những con người. Phía sau những lời đồn là những tâm hồn. Phía sau những câu chuyện đang được bàn tán là những cuộc đời đang quá sức đau đớn, quá sức cô đơn, quá sức mệt mỏi, quá sức lầm lũi, quá sức tủi phận.&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Phía sau một sai lầm là biết bao nước mắt. Phía sau một biến cố là biết bao đêm không ngủ. Và phía sau một người đang bị phán xét là một người con của Thiên Chúa đang cần được cứu chữa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Vì thế, tôi thấy giọt nước mắt ấy vừa là giọt nước mắt của yêu thương: Yêu nên đau. Yêu nên thao thức. Yêu nên không thể dửng dưng.&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nhưng đó cũng là giọt nước mắt của trách nhiệm: Trách nhiệm của người cha khi nhìn thấy các con mình làm tổn thương nhau. Trách nhiệm của người mục tử khi nhìn thấy đoàn chiên chưa biết sống như anh em.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Và biết đâu, đó còn là giọt nước mắt của một sự bất lực rất con người: Bất lực khi thấy có những nỗi đau mà mình không thể mang thay. Bất lực khi thấy có những vết thương vẫn đang tiếp tục bị khoét sâu thêm mỗi ngày. Bất lực khi thấy người ta sử dụng phương tiện Chúa ban, không để ca tụng Chúa, mà để chống lại nhau.&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Bất lực vì không biết làm sao. Bất lực vì thấy mình đành "bó tay" trước những thứ không lành. Bất lực vì tự nhận ra mình quá bé nhỏ, lời mình quá bé nhỏ, khả năng mình quá bé nhỏ, tiếng kêu của mình quá bé nhỏ..., trước vô vàn những mảng tối, những tiêu cực không có dấu hiệu giảm hay dừng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Và một điều chắc chắn là rất thật, rất hiện thực. Đó là bất lực vì hiểu rằng, thái độ của mình, lời nói của mình, thậm chí nước mắt của mình... có thể bị đem ra để soi, để tranh luận, để làm thành một thứ dư luận mà mình không mong...&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Và mạnh hơn: bất lực khi thấy người ta rất nhanh để kết án, nhưng lại quá chậm để cầu nguyện. Rất nhanh để chia sẻ. Rất nhanh để bình luận. Rất nhanh để nhấn nút "Enter". Nhưng lại rất chậm để chắp hai tay trước mặt Chúa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lời Thánh Vịnh năm nào vẫn như còn vang vọng: "Ngay cả người bạn thân thiết của con, người cùng đồng bàn với con, cũng giơ gót đạp con". Lời đó trước hết là lời thân phận dành cho Chúa Giêsu. Nhưng cũng là nỗi đau muôn thuở của con người.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Những vết thương sâu nhất thường không đến từ người xa lạ. Mà đến từ những người từng rất gần: Cùng một bàn ăn. Cùng một niềm tin. Cùng một Hội Thánh. Cùng một bàn tiệc Thánh Thể.&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Bởi đó, giọt nước mắt của vị mục tử hôm ấy trở thành một bài giảng không cần lời. Một lời kêu gọi không cần khẩu hiệu. Một tiếng nấc nghẹn thay cho biết bao điều muốn nói: &lt;strong&gt;Xin đừng làm đau nhau nữa.&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;II. SAU GIỌT NƯỚC MẮT ẤY, CÒN LẠI GÌ?&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Điều đáng sợ nhất không phải là một giọt nước mắt rơi xuống, mà là một giọt nước mắt rơi xuống rồi biến mất. Biến mất giữa những dòng tin mới. Những câu chuyện mới. Những cuộc tranh cãi mới. Những phán xét mới.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Và rồi mọi sự lại tiếp tục như cũ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Người cha đã khóc. Nhưng đàn con vẫn tiếp tục làm đau nhau. Người mục tử đã nghẹn lời. Nhưng đoàn chiên vẫn tiếp tục dùng những lời sắc nhọn dành cho nhau.&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nếu điều đó xảy ra, giọt nước mắt ấy sẽ trở nên vô nghĩa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Vậy nên câu hỏi quan trọng nhất hôm nay không phải: "Tại sao Đức Tổng đã khóc?". Nhưng là: "Sau khi nhìn thấy giọt nước mắt ấy, tôi sẽ sống khác đi điều gì?"&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Bởi vì rất dễ xúc động. Nhưng rất khó hoán cải; Rất dễ cảm thương. Nhưng rất khó thay đổi; Rất dễ cúi đầu một lúc. Nhưng rất khó quỳ gối lâu dài.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Điều Hội Thánh cần hôm nay không phải là thêm những người biết rơi nước mắt. Mà là thêm những người biết dừng tay. Dừng lại trước khi viết một điều có thể làm ai đó đau lòng. Dừng lại trước khi chia sẻ một điều chưa biết rõ thực hư. Dừng lại trước khi biến vết thương của người khác thành đề tài bàn luận. Dừng lại trước khi lấy sự thất bại của một người làm niềm vui cho nhiều người.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có những điều không cần phải nói. Có những điều biết rồi cũng không cần phải kể. Có những điều đúng nhưng không nhất thiết phải công khai. Bởi không phải mọi sự thật đều được nói ra bằng tình yêu.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ngày hôm nay, biết ơn người mục tử không phải là viết những lời ca ngợi thật đẹp. Biết ơn ngài là để giọt nước mắt ấy ở lại. Ở lại trong lương tâm. Ở lại trong suy nghĩ. Ở lại trong cách chúng ta sử dụng bàn phím. Ở lại trong cách chúng ta nói về nhau. Ở lại trong cách chúng ta đối xử với những người đang yếu đuối.&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tất cả chúng ta hãy bớt nhìn vào màn hình. Nhưng nhìn lên bàn thờ nhiều hơn; Bớt đưa tay quẹt điện thoại. Nhưng đưa tay làm dấu thánh giá nhiều hơn; Bớt trỏ ngón tay lên các ứng dụng. Nhưng trỏ ngón tay vào từng hạt của tràn chuỗi nhiều hơn; Bớt tìm hiểu và học thuộc cách sử dụng AI. Nhưng tìm hiểu và học thuộc những lời kinh, những lời Kinh Thánh nhiều hơn; Bớt "thao thức" với những cái gọi là "chữa lành" từ những chuyến đi biển, đi rừng, đi núi. Nhưng quan tâm nhiều hơn cho những lần bước vào nhà thờ, bước vào thánh lễ...&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Và nếu phải sử dụng máy móc, thì trước khi ngồi đối diện với màn hình, hãy đọc một kinh Lạy Cha. Trước khi nhấn nút "Enter", hãy xin Chúa Thánh Thần hướng dẫn. Trước khi bình luận về một ai đó, hãy cầu nguyện cho họ bằng một kinh Kính Mừng. Trước khi kể câu chuyện về một lỗi lầm, hãy nhớ đến tòa giải tội là nơi mình vẫn thường đến để nhận ân huệ và tình thương của Chúa. Trước khi phán xét hay cùng đồng thuận với ai đó về một thiếu sót, một vết nhơ, một tội lỗi của một người, xin đừng tự đấm vào ngực một lần, nhưng là ba lần cùng với lời thú nhận: "Lỗi tại tôi... Lỗi tại tôi... Lỗi tại tôi..."...&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trước khi xét đoán, hãy nhớ mình cũng đang cần lòng thương xót.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Và trước khi hỏi người khác đã làm gì cho Hội Thánh, hãy tự hỏi: &lt;strong&gt;"Tôi đã làm gì để Hội Thánh bớt đau?".&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;III. TRỞ VỀ VỚI TRÁI TIM YÊU THƯƠNG VÀ HY VỌNG.&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Giọt nước mắt ấy rơi trong thánh lễ "hai trong một" - lễ truyền chức và lễ Thánh Tâm. Từ đó, tôi cũng nhận ra: Điều đẹp nhất mà giọt nước mắt ấy muốn dẫn chúng ta đến chính là Thánh Tâm Chúa Giêsu. Trong Trái Tim ấy luôn có chỗ cho người thánh thiện. &lt;strong&gt;Nhưng cũng không bao giờ thiếu chỗ cho những người tội lỗi.&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trong Trái Tim ấy có Phêrô yếu đuối.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có người trộm lành phút cuối đời.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có Maria Mađalêna của những ngày lầm lỡ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có những môn đệ bỏ chạy.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Và có cả những người đang tập tễnh trở về.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Không ai tội lỗi đến mức phải bị vứt bỏ.&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Nhưng cũng không ai thánh thiện đến mức có thể tự mãn về sự thánh thiện của mình.&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có khi chúng ta tưởng mình đang bảo vệ sự thật. Nhưng lại làm tổn thương tình yêu; Có khi chúng ta tưởng mình đang bênh vực Hội Thánh. Nhưng lại làm Hội Thánh đau thêm.&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đặc biệt, chúng ta nghĩ mình đứng về phía điều thiện. Nhưng chỉ một lời cay nghiệt, một bình luận thiếu bác ái, một dòng trạng thái đầy phán xét, một lần hả hê trước lỗi lầm của anh em... cũng đủ cho thấy chúng ta &lt;strong&gt;đang rời xa sự thánh thiện mà mình tưởng đang sở hữu.&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Sự thánh thiện đích thực không lớn lên từ việc vạch trần người khác.&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Sự thánh thiện lớn lên từ lòng thương xót. Từ sự khiêm nhường. Từ nước mắt. Từ cầu nguyện. Từ khả năng đỡ một người đứng dậy thay vì đẩy họ ngã sâu hơn.&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Sau cùng, không phải sự hoàn hảo cứu độ con người. Chỉ có tình yêu cứu độ con người; Không phải những bản án chữa lành con người. Chỉ có lòng thương xót chữa lành con người; Không phải chúng ta sửa chữa được Hội Thánh. Chỉ có Trái Tim yêu thương và hy vọng của Chúa Giêsu mới có thể sửa chữa tất cả.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trái Tim ấy sửa chữa người thánh. Và sửa chữa cả người tội lỗi; Sửa chữa người đang đứng vững. Và sửa chữa cả người đang ngã xuống.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Bởi tất cả chúng ta đều đang cần được cứu. Tất cả... Không trừ một ai...&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;IV. XIN ANH CHỊ EM HÃY CÙNG TÔI CẦU NGUYỆN.&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lạy Thánh Tâm Chúa Giêsu,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Xin cho chúng con biết trân quý những giọt nước mắt đã rơi xuống vì yêu thương Hội Thánh.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Xin đừng để những giọt nước mắt ấy khô đi vô ích.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Xin đừng để chúng con chỉ xúc động rồi quên.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Xin cho chúng con biết sống khác đi.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Biết cầu nguyện nhiều hơn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Biết kết án ít hơn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Biết nâng đỡ nhiều hơn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Biết phơi bày ít hơn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Biết nắm lấy tay nhau thay vì chỉ tay vào nhau.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Xin cho chúng con biết ở lại bên nhau.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ở lại khi mạnh khỏe.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ở lại khi yếu đuối.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ở lại khi thành công.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ở lại cả khi thất bại.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Xin dìu dắt người lành và người còn kém cỏi.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Người đang tiến bước và người đang lạc đường.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Người đang vững vàng và người đang mang thương tích.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Vì tất cả chúng con đều là con cái của Chúa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tất cả chúng con đều đang cần lòng thương xót.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Và tất cả chúng con, dù đang rất vững, rất thánh thiện, đều có thể dễ dàng gảy đổ trong chớp mắt như như cây tươi trước bão.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Xin cho chúng con biết trở về với Trái Tim yêu thương và hy vọng của Chúa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nơi không ai bị loại trừ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nơi không ai bị bỏ quên.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nơi mọi vết thương đều có thể được chữa lành.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Và nơi mọi người đều có thể bắt đầu lại. Amen.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;
      &lt;span class="field field--name-uid field--type-entity-reference field--label-hidden"&gt;&lt;span&gt;adminLine&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span class="field field--name-created field--type-created field--label-hidden"&gt;&lt;time datetime="2026-06-15T18:17:02-07:00" title="Thứ hai, Tháng 6 15, 2026 - 18:17" class="datetime"&gt;T2, 06/15/2026 - 18:17&lt;/time&gt;
&lt;/span&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-category field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Danh mục:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/phung-vu/mua-thuong-nien" hreflang="vi"&gt;Mùa Thường Niên&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-external-author field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Tác giả:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/tac-gia/lm-nguyen-minh-hung" hreflang="vi"&gt;Lm Nguyễn Minh Hùng&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;


</description>
  <pubDate>Tue, 16 Jun 2026 01:17:02 +0000</pubDate>
    <dc:creator>adminLine</dc:creator>
    <guid isPermaLink="false">120215 at http://thanhlinh.net</guid>
    </item>
<item>
  <title>Đừng Để Muối Nhạt, Đừng Để Đèn Tắt -  Nên Trọn Hảo Như Cha</title>
  <link>http://thanhlinh.net/vi/dung-de-muoi-nhat-dung-de-den-tat-nen-tron-hao-nhu-cha</link>
  <description>&lt;span class="field field--name-title field--type-string field--label-hidden"&gt;Đừng Để Muối Nhạt, Đừng Để Đèn Tắt&amp;nbsp;-&amp;nbsp; Nên Trọn Hảo Như Cha&lt;/span&gt;

            &lt;div class="clearfix text-formatted field field--name-body field--type-text-with-summary field--label-hidden field__item"&gt;&lt;h2&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;Đừng để muối nhạt, đừng để đèn tắt&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lời Người vang vọng ngàn thu,&lt;br&gt;Soi căn tính giữa sương mù thế gian:&lt;br&gt;“Các con là muối thế gian,&lt;br&gt;Là nguồn ánh sáng Chúa ban cho đời.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chẳng là danh vọng cao vời,&lt;br&gt;Mà là sứ mạng Chúa mời gọi ta.&lt;br&gt;Để cho nhân thế bớt sa,&lt;br&gt;Bớt cơn tuyệt vọng, bớt đà lạc hướng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Muối kia bé nhỏ khiêm nhường,&lt;br&gt;Âm thầm tan chảy thơm hương cho đời.&lt;br&gt;Không cần chiếm lấy ngôi ngời,&lt;br&gt;Chỉ mong giữ trọn vị trời Chúa trao.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Giữa nơi giả trá ngọt ngào,&lt;br&gt;Vẫn gìn chân thật trước bao nhiêu chiều.&lt;br&gt;Giữa cơn ích kỷ cô liêu,&lt;br&gt;Gieo lòng nhân ái, sớm chiều thứ tha.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Điều làm khiếp sợ nhất là,&lt;br&gt;Muối không còn mặn, đậm đà như xưa.&lt;br&gt;Vẫn kinh nguyện sớm nguyện trưa,&lt;br&gt;Nhưng tim nguội lạnh, tình chưa bén mầm.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Quen dần thỏa hiệp âm thầm,&lt;br&gt;Lấy điều gian dối làm phần khôn ngoan.&lt;br&gt;Lương tâm phủ lớp bụi màn,&lt;br&gt;Là khi chất mặn đã tan mất rồi.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đèn kia thắp sáng cho đời,&lt;br&gt;Nào ai đem giấu giữa nơi tối tăm?&lt;br&gt;Đặt lên giá đỡ âm thầm,&lt;br&gt;Để soi nhân thế, để nâng niềm người.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chẳng cần rực rỡ giữa trời,&lt;br&gt;Chẳng mong thiên hạ khen lời ngợi ca.&lt;br&gt;Một đời chính trực thiết tha,&lt;br&gt;Sáng hơn muôn vạn lời hoa mỹ nhiều.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Một nụ cười, một cánh dìu,&lt;br&gt;Một câu an ủi những chiều thương đau.&lt;br&gt;Một bàn tay đỡ nhịp cầu,&lt;br&gt;Cũng là ánh sáng nhiệm mầu Chúa trao.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Bàn thờ đâu chỉ nơi cao,&lt;br&gt;Mà còn trải rộng biết bao nẻo đường.&lt;br&gt;Giữa nơi phố chợ, học đường,&lt;br&gt;Văn phòng, bệnh viện, yêu thương hằng ngày.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nếu trong thánh lễ sốt say,&lt;br&gt;Ra đời lại sống đổi thay ngược lòng;&lt;br&gt;Tay nâng Thánh Thể chí công,&lt;br&gt;Tay còn gian dối, bất công với người,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thì đèn đã tắt mất rồi,&lt;br&gt;Muối kia cũng nhạt giữa đời từ lâu.&lt;br&gt;Muốn cho ánh sáng nhiệm mầu,&lt;br&gt;Phải chấp nhận cháy, dãi dầu hy sinh.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Muốn gìn vị mặn đức tin,&lt;br&gt;Phải biết từ bỏ lợi danh tạm thời.&lt;br&gt;Ngắm nhìn Thập Giá Chúa Trời,&lt;br&gt;Tình yêu tự hiến rạng ngời thiên thu.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Từ nguồn Thánh Thể nhiệm mầu,&lt;br&gt;Từ lời Kinh Thánh thấm sâu tâm hồn,&lt;br&gt;Ta tìm sức mạnh trường tồn,&lt;br&gt;Giữ cho muối mặn, giữ hồn sáng trong.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đời không cần tiếng trống đồng,&lt;br&gt;Hay lời phô diễn chất chồng hư vinh.&lt;br&gt;Đời cần chứng tá đức tin,&lt;br&gt;Tâm hồn ngay thẳng, nghĩa tình trước sau.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ước gì sau mỗi kinh cầu,&lt;br&gt;Bước chân khỏi cửa nhà thờ hôm nay,&lt;br&gt;Lời nói nhân hậu đổi thay,&lt;br&gt;Cử chỉ tha thứ đắp xây nghĩa tình.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Sống cho danh Chúa hiển vinh,&lt;br&gt;Muối luôn đượm mặn, đèn xinh rạng ngời.&lt;br&gt;Để người nhận biết Chúa Trời,&lt;br&gt;Qua đời chứng tá sáng ngời nơi ta.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Phạm Hùng Son&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;(John Pham)&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;NÊN TRỌN HẢO NHƯ CHA&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Thứ ba 16/06/2026&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Thứ Ba&amp;nbsp;Tuần&amp;nbsp;XI thường niên&amp;nbsp;Năm A&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;PHS Suy niệm&amp;nbsp; Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Mát-thêu.&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;/strong&gt;.&amp;nbsp;&lt;strong&gt;Mt 5, 43-48&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;h2&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;Nên trọn hảo như Cha&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Luật xưa từng dạy người ta:&lt;br&gt;“Yêu người thân cận, tránh xa địch thù.”&lt;br&gt;Nhưng Thầy nhân ái từ nhu&lt;br&gt;Dạy rằng: “Hãy biết thứ tha kẻ mình.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Hãy yêu cả kẻ bất bình,&lt;br&gt;Nguyện cầu cho kẻ hại mình, ghét cay.&lt;br&gt;Chúc lành người rủa xưa nay,&lt;br&gt;Lấy tình đáp lại những ai oán hờn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Để nên con Chúa cao sơn,&lt;br&gt;Của Cha nhân hậu ngự nguồn trời cao.&lt;br&gt;Ngài cho ánh nắng thanh tao&lt;br&gt;Soi người công chính lẫn bao kẻ tà.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Mưa sa chan chứa hải hà,&lt;br&gt;Tưới người lương thiện cùng là ác nhân.&lt;br&gt;Tình Cha rộng lớn vô ngần,&lt;br&gt;Không hề thiên vị, chẳng phân sang hèn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nếu yêu kẻ mến mình riêng,&lt;br&gt;Thì nào có đáng thưởng công cao vời?&lt;br&gt;Ngay người thu thuế giữa đời&lt;br&gt;Cũng còn đối đãi với người như nhau.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nếu chỉ chào hỏi trước sau&lt;br&gt;Những người quen biết, chung màu thân thương,&lt;br&gt;Thì người ngoại giáo bên đường&lt;br&gt;Cũng đâu khác mấy lẽ thường thế gian.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Vậy nên hãy sống vẹn toàn,&lt;br&gt;Đem lòng bác ái trải tràn muôn nơi.&lt;br&gt;Nên như Cha ở trên trời:&lt;br&gt;Trọn lành, thánh thiện, rạng ngời yêu thương.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&amp;nbsp;==&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;In French:&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;SOYEZ PARFAITS COMME LE PÈRE&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Autrefois l’on disait selon l’antique loi :&lt;br&gt;« Aime ton proche ami, hais ton ennemi, toi. »&lt;br&gt;Mais Moi, Je vous le dis : que votre amour rayonne,&lt;br&gt;Même envers l’adversaire qui vous blesse et vous condamne.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Bénissez ceux qui lancent l’injure et le mépris,&lt;br&gt;Priez pour ceux qui veulent obscurcir votre vie ;&lt;br&gt;Rendez le bien au mal, la douceur à l’offense,&lt;br&gt;Et semez la lumière au cœur de la violence.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ainsi vous deviendrez les enfants du Très-Haut,&lt;br&gt;De votre Père saint qui règne dans les cieux.&lt;br&gt;Car Il fait resplendir la clarté du soleil&lt;br&gt;Sur le juste et l’impie sous un même réveil.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Sa pluie descend du ciel, paisible et généreuse,&lt;br&gt;Sur la terre du pauvre et celle de l’orgueilleux.&lt;br&gt;Son amour ne connaît ni frontière ni mesure ;&lt;br&gt;Il embrasse les cœurs malgré leurs blessures.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Si vous aimez seulement ceux qui vous aiment bien,&lt;br&gt;Quel mérite aurez-vous devant le Dieu divin ?&lt;br&gt;Les publicains eux-mêmes, au milieu de leurs voies,&lt;br&gt;N’agissent-ils pas ainsi selon l’usage et la loi ?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Et si vous saluez vos frères seulement,&lt;br&gt;Que faites-vous de plus que les peuples ignorants ?&lt;br&gt;Les païens eux aussi savent offrir un sourire ;&lt;br&gt;Mais l’amour véritable apprend même à bénir.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Élevez donc vos cœurs vers la grâce éternelle,&lt;br&gt;Là où le saint pardon rend toute âme plus belle.&lt;br&gt;Soyez parfaits enfin comme le Père des cieux,&lt;br&gt;Lui dont l’amour sans fin fait resplendir les cœurs.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;==&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;In English:&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;BE PERFECT AS THE FATHER&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;You heard the ancient teaching long proclaimed:&lt;br&gt;“Love those who love you; let your foes be blamed.”&lt;br&gt;But now I say: let every hatred cease—&lt;br&gt;Love even those who rob your soul of peace.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Bless those who curse you with a hardened heart,&lt;br&gt;Do good to those who choose the darker part;&lt;br&gt;And pray for all who wound you through the years,&lt;br&gt;Returning wrath with mercy, not with spears.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;So shall you truly be the children bright&lt;br&gt;Of your dear Father reigning high in light.&lt;br&gt;For He commands the sun to rise each day&lt;br&gt;On good and evil walking earth’s broad way.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;His rain descends in tenderness the same&lt;br&gt;On just and unjust, free from pride or blame.&lt;br&gt;No soul is cast outside His boundless care;&lt;br&gt;His love pours out on all, both foul and fair.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;If you love only those who love you too,&lt;br&gt;What greater grace is shining forth in you?&lt;br&gt;Do not the tax collectors act the same,&lt;br&gt;Still bound within self-interest and acclaim?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;And if your greetings reach but friends alone,&lt;br&gt;What higher path has through your spirit shone?&lt;br&gt;Do not the nations, strangers to God’s call,&lt;br&gt;Practice such common courtesies to all?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Therefore let Heaven shape your hearts above,&lt;br&gt;And make your lives a living song of love.&lt;br&gt;Be perfect, then, as God your Father is—&lt;br&gt;Whose heart is mercy, and whose reign is peace.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;===&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Tin Mừng ngày hôm nay&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;&amp;nbsp;✠Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;Thánh Matthêu.&amp;nbsp;&lt;strong&gt;Mt 5, 43-48&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;em&gt;"Các ngươi hãy yêu thương thù địch".&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.&amp;nbsp;&lt;strong&gt;Mt 5, 43-48&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Khi ấy, Chúa phán cùng các môn đệ rằng: "Các con đã nghe dạy: "Ngươi hãy yêu thân nhân, và hãy thù ghét địch thù". Còn Ta, Ta bảo các con: Hãy yêu thương thù địch và làm ơn cho những kẻ ghét các con, hãy cầu nguyện cho những ai bắt bớ và nguyền rủa các con: để như vậy các con nên con cái Cha các con, Ðấng ngự trên trời: Người khiến mặt trời mọc lên cho người lành kẻ dữ, và cho mưa xuống trên người liêm khiết và kẻ bất lương. Vì nếu các con yêu thương những ai mến trọng các con, thì các con được công phúc gì? Các người thu thuế không làm thế ư? Nếu các con chỉ chào hỏi anh em các con thôi, thì các con đâu có làm chi hơn? Những người ngoại giáo không làm như thế ư? Vậy các con hãy nên hoàn hảo như Cha các con trên trời là Ðấng hoàn hảo".&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;
      &lt;span class="field field--name-uid field--type-entity-reference field--label-hidden"&gt;&lt;span&gt;adminLine&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span class="field field--name-created field--type-created field--label-hidden"&gt;&lt;time datetime="2026-06-15T18:14:19-07:00" title="Thứ hai, Tháng 6 15, 2026 - 18:14" class="datetime"&gt;T2, 06/15/2026 - 18:14&lt;/time&gt;
&lt;/span&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-category field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Danh mục:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/phung-vu/mua-thuong-nien" hreflang="vi"&gt;Mùa Thường Niên&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-external-author field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Tác giả:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/tac-gia/pham-hung-son-2" hreflang="vi"&gt;Phạm Hùng Sơn&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;


</description>
  <pubDate>Tue, 16 Jun 2026 01:14:19 +0000</pubDate>
    <dc:creator>adminLine</dc:creator>
    <guid isPermaLink="false">120214 at http://thanhlinh.net</guid>
    </item>
<item>
  <title>Quyền không còn đúng - Không yêu một nửa</title>
  <link>http://thanhlinh.net/vi/quyen-khong-con-dung-khong-yeu-mot-nua</link>
  <description>&lt;span class="field field--name-title field--type-string field--label-hidden"&gt;Quyền không còn đúng - Không yêu một nửa&lt;/span&gt;

            &lt;div class="clearfix text-formatted field field--name-body field--type-text-with-summary field--label-hidden field__item"&gt;&lt;h2&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;Quyền không còn đúng&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;p&gt;“Đừng chống cự người ác!”.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Sau 27 năm tù, khi trở thành Tổng thống Nam Phi, Nelson Mandela có đủ quyền lực để trả thù những người từng giam cầm mình. Nhưng ông đã chọn một con đường khác: mời chính viên cai ngục của ông đến dự lễ nhậm chức. Cả thế giới sững sờ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Kính thưa Anh Chị em,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Người ta thường đồng hoá quyền lực với chân lý; nói cách khác, với điều đúng. Lời Chúa hôm nay đặt ra một nghịch lý: có những lúc quyền vẫn còn đó, nhưng điều đúng lại nằm ở việc không sử dụng nó. Đó là lúc ‘quyền không còn đúng’.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Khi nói “Đừng chống cự người ác!”, Chúa Giêsu không cổ võ sự hèn nhát, cũng không chấp nhận sự bất công. Động từ Hy Lạp ở đây, &lt;em&gt;mē antistēnai&lt;/em&gt;, hàm ý: đừng đáp trả sự dữ bằng chính logic của sự dữ. Người môn đệ vẫn đứng về phía điều đúng, nhưng không để điều ác quyết định cách mình hành động. Bởi lẽ, đáp trả điều ác bằng cùng một thứ vũ khí chỉ làm điều ác nhân đôi. Nói cách khác, người môn đệ không để mình xuống cùng một cấp độ với kẻ tấn công mình.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Điều khó nhất không phải là chiến thắng một cuộc xung đột, nhưng là giữ cho tâm hồn mình không bị biến dạng bởi nó. Đó là một chiến thắng khó hơn nhiều so với việc đánh bại đối phương. “Lấy hận thù đáp trả hận thù chỉ làm hận thù gia tăng, thêm bóng tối vào một đêm vốn đã không còn sao!” - Martin Luther King Jr..&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Vậy điều gì xảy ra khi con người đồng hoá quyền lực với điều đúng? Akháp muốn vườn nho của Navốt; hoàng hậu dùng quyền lực để đạt điều ấy - bài đọc một. Một người vô tội bị giết, và điều sai được khoác lên dáng vẻ của công lý. Điều đáng sợ không phải là có quyền, nhưng là tin rằng mình đúng chỉ vì mình có quyền. Thế nhưng, không phải mọi điều tôi có quyền làm đều là điều tôi nên làm. Đó là lúc ‘quyền không còn đúng’.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Vậy mà câu chuyện vườn nho không hề là một câu chuyện xa xưa. Nó vẫn xuất hiện trong những phản ứng rất thường ngày của chúng ta. Khi bị tổn thương, chúng ta nghĩ mình có quyền trả miếng; khi bị hiểu lầm, chúng ta nghĩ mình có quyền làm tổn thương lại; khi nắm phần đúng, chúng ta nghĩ mình có quyền chiến thắng bằng mọi giá. Không! Chính ở đó, Tin Mừng đặt ra một câu hỏi khó hơn nhiều: điều tôi sắp làm có chữa lành vết thương này, hay chỉ làm nó sâu thêm? “Điều đúng không trở nên đúng hơn vì nhiều người tin; điều sai không trở nên đúng hơn vì nhiều người làm!” - G. K. Chesterton.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Anh Chị em,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúa Giêsu đã sống điều Ngài dạy. Khi bị vả mặt trong dinh thượng tế, Ngài hỏi: “Nếu tôi nói sai, hãy chứng minh xem sai ở chỗ nào; còn nếu tôi nói phải, tại sao anh lại đánh tôi?”. Ngài không trả đũa, cũng không thoả hiệp với điều sai. Ngài vẫn đứng về phía chân lý mà không dùng phương thế của sự dữ. Trên thập giá, điều thế gian gọi là thua lại trở thành chiến thắng của tình yêu. Có những lúc, chiến thắng thật sự bắt đầu khi chúng ta từ bỏ quyền trả đũa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúng ta có thể cầu nguyện,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;“Lạy Chúa, cho con biết chọn điều đúng theo cách của Chúa; giữ tâm hồn con khỏi bị biến dạng bởi điều ác; và xin hiểu thấu điều con thầm thĩ nguyện xin!”, Amen.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)&lt;/p&gt;&lt;p&gt;+++++++++++&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;&lt;strong&gt;KHÔNG YÊU MỘT NỬA&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;“Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính”.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;“Thiên Chúa không yêu chúng ta vì chúng ta tốt lành; chúng ta trở nên tốt lành vì Thiên Chúa yêu chúng ta!” - C. S. Lewis.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Kính thưa Anh Chị em,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúng ta thường nghĩ người tốt đáng được yêu hơn người xấu. Lời Chúa hôm nay cho thấy một logic khác. Mặt trời không chọn chỗ chiếu; mưa không chọn chỗ rơi; Thiên Chúa không chọn người để yêu. Ngài ‘không yêu một nửa’.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúa Giêsu nói, “Hãy nên hoàn thiện!”. Từ Hy Lạp Ngài dùng ở đây là &lt;em&gt;teleios&lt;/em&gt; - hoàn thiện, viên mãn. Điều đáng chú ý là Ngài không nói điều đó sau khi dạy về cầu nguyện, ăn chay hay giữ luật; nhưng sau khi dạy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho kẻ ngược đãi mình. Vì thế, ‘hoàn thiện’ ở đây không phải là không sai lỗi, nhưng là yêu trọn vẹn như Cha trên trời. Mặt trời của Ngài không chỉ chiếu trên người tốt; mưa của Ngài không chỉ rơi trên người công chính. “Chỉ lòng thương xót mới có thể làm nghiêng cán cân của thế giới từ xấu sang tốt!” - Bênêđictô XVI.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đọc lại câu chuyện cướp vườn nho của Akháp; công lý đòi một bản án nhân danh Thiên Chúa. Vậy mà khi vua hạ mình thống hối, Thiên Chúa lại hoãn tai ương - bài đọc một. Không phải vì Akháp bỗng trở nên tốt lành, nhưng vì Thiên Chúa luôn là Đấng nhân lành. Ngài không yêu con người vì họ đáng yêu; con người trở nên đáng yêu vì được Ngài yêu. Đó là điều mà người công chính thường không thể chấp nhận: lòng thương xót của Thiên Chúa luôn đi xa hơn những tính toán công bằng của con người.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;“Lạy Chúa, xin dủ lòng xót thương, vì chúng con đắc tội với Ngài!” - Thánh Vịnh đáp ca - vì thế, không phải là lời cầu của riêng Akháp, nhưng là lời cầu của bất cứ ai đủ khiêm tốn để nhận mình cần được tha thứ. Thật ra, điều làm chúng ta khó yêu người khác - ngay cả kẻ thù - không phải vì họ quá xấu, nhưng vì chúng ta quá yêu cái tôi của mình. Chúng ta muốn công lý; nhưng nhiều khi điều chúng ta tìm kiếm lại chỉ là sự báo trả khoác áo chính nghĩa. Chúng ta muốn sự thật được bảo vệ; nhưng đôi khi lại dùng sự thật như một vũ khí. Chính ở đó, Chúa Giêsu mời gọi người môn đệ bước thêm một bước: không để bóng tối của người khác trở thành bóng tối của mình.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Anh Chị em,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trên thập giá, Chúa Giêsu đã sống điều Ngài dạy. Ngài không yêu những người đáng được yêu, nhưng yêu chính những kẻ đóng đinh mình. “Lạy Cha, xin tha cho họ!” - lời ấy mặc khải khuôn mặt của Cha trên trời và ý nghĩa của &lt;em&gt;teleios&lt;/em&gt; - hoàn thiện. Không phải là không tì vết, nhưng là ‘không yêu một nửa’. Khi tha thứ, chúng ta không đánh mất công lý; chúng ta để lòng thương xót hoàn tất điều công lý không thể hoàn tất. Và đó là con đường nên thánh của người môn đệ Giêsu. Tha thứ không phải là sự yếu đuối, đó là lúc con người chạm đến giới hạn cao nhất của sự ‘hoàn thiện’. “Tha thứ là phẩm chất của người mạnh!” - Mahatma Gandhi.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúng ta có thể cầu nguyện,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;“Lạy Chúa, xin dủ lòng xót thương con; dạy con yêu như Chúa yêu, tha như Chúa tha; đừng để con yêu nửa vời khi Chúa hằng yêu con trọn vẹn!”, Amen.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lm. Minh Anh (Tgp. Huế)&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;
      &lt;span class="field field--name-uid field--type-entity-reference field--label-hidden"&gt;&lt;span&gt;adminLine&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span class="field field--name-created field--type-created field--label-hidden"&gt;&lt;time datetime="2026-06-15T18:12:09-07:00" title="Thứ hai, Tháng 6 15, 2026 - 18:12" class="datetime"&gt;T2, 06/15/2026 - 18:12&lt;/time&gt;
&lt;/span&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-category field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Danh mục:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/phung-vu/mua-thuong-nien" hreflang="vi"&gt;Mùa Thường Niên&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-external-author field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Tác giả:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/tac-gia/lm-minh-anh-0" hreflang="vi"&gt;Lm Minh Anh  &lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;


</description>
  <pubDate>Tue, 16 Jun 2026 01:12:09 +0000</pubDate>
    <dc:creator>adminLine</dc:creator>
    <guid isPermaLink="false">120213 at http://thanhlinh.net</guid>
    </item>
<item>
  <title>Các bài suy niệm 16.6 - Thứ Ba tuần XI TN</title>
  <link>http://thanhlinh.net/vi/cac-bai-suy-niem-166-thu-ba-tuan-xi-tn</link>
  <description>&lt;span class="field field--name-title field--type-string field--label-hidden"&gt;Các bài suy niệm 16.6 - Thứ Ba tuần XI TN&lt;/span&gt;

            &lt;div class="clearfix text-formatted field field--name-body field--type-text-with-summary field--label-hidden field__item"&gt;&lt;h2&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;16.6 - Thứ Ba tuần XI TN&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;div&gt;
  
  
  &lt;div class="field field--name-field-media-oembed-video field--type-string field--label-visually_hidden"&gt;
    &lt;div class="field__label visually-hidden"&gt;Remote video URL&lt;/div&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;iframe src="https://thanhlinh.net/vi/media/oembed?url=https%3A//youtu.be/P7q6ZqZOCHs%3Fsi%3DqJfetUZGNMWHulsM&amp;amp;max_width=768&amp;amp;max_height=480&amp;amp;hash=B8Ay4eiFqxZGV16rzYLrDGp0IHSPZAv4nL4W6eQS0Q4" width="768" height="432" class="media-oembed-content" loading="lazy" title="16.6 - Thứ Ba tuần XI TN - Lm. Anmai, CSsR"&gt;&lt;/iframe&gt;
&lt;/div&gt;
          &lt;/div&gt;

&lt;/div&gt;
&lt;h2&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;Thứ Ba tuần 11 TN Yêu Kẻ Thù: Con Đường Khó Nhất Để Trở Nên Con Cái Cha Trên Trời&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;div&gt;
  
  
  &lt;div class="field field--name-field-media-oembed-video field--type-string field--label-visually_hidden"&gt;
    &lt;div class="field__label visually-hidden"&gt;Remote video URL&lt;/div&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;iframe src="https://thanhlinh.net/vi/media/oembed?url=https%3A//youtu.be/b4-bTn1YuVU%3Fsi%3DDTfJYdxxsdibBT4A&amp;amp;max_width=768&amp;amp;max_height=480&amp;amp;hash=BFg5dN4E1Nj5EF3G9W0eh8h2ZJ1uJmRvPWbxJAfI9co" width="768" height="432" class="media-oembed-content" loading="lazy" title="Thứ Ba tuần 11 TN YÊU KẺ THÙ: CON ĐƯỜNG KHÓ NHẤT ĐỂ TRỞ NÊN CON CÁI CHA TRÊN TRỜI - Lm. Anmai, CSsR"&gt;&lt;/iframe&gt;
&lt;/div&gt;
          &lt;/div&gt;

&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;LỜI NGUYỆN SÁNG THỨ BA TUẦN XI MÙA THƯỜNG NIÊN&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lạy Chúa Giê-su rất hiền lành và khiêm nhường trong lòng, con bước vào buổi sáng hôm nay với Lời Chúa vang lên thật sâu trong tâm hồn: “Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em.” Lời ấy không dễ nghe, không dễ sống, cũng không dễ đem vào đời thường của con. Con có thể cầu nguyện cho người con thương, có thể mỉm cười với người tử tế với con, có thể mở lòng với những ai đã từng nâng đỡ con, nhưng để yêu người làm con đau, cầu nguyện cho người nói xấu con, chúc lành cho người gây tổn thương cho con, thì lạy Chúa, con thấy lòng mình quá nhỏ bé, quá yếu đuối và quá nhiều giới hạn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lạy Chúa, trong thinh lặng của buổi sớm mai, con xin đặt trước mặt Chúa tất cả những khuôn mặt mà con còn khó yêu, những cái tên mà chỉ cần nhớ tới đã làm lòng con nặng xuống, những câu nói đã từng làm con mất ngủ, những ánh mắt đã từng làm con đau, những hiểu lầm chưa được tháo gỡ, những bất công chưa được giải thích, những vết thương chưa kịp lành. Con không muốn giả vờ rằng con không đau. Con cũng không muốn che giấu trước mặt Chúa những phản ứng rất người trong lòng con: giận, buồn, thất vọng, muốn tránh xa, muốn im lặng, muốn đáp trả, muốn chứng minh mình đúng. Nhưng chính trong sự thật ấy, con xin Chúa bước vào. Xin Chúa đừng để con bị điều xấu của người khác biến con thành một người cay đắng. Xin đừng để vết thương hôm qua trở thành lối sống hôm nay. Xin đừng để những gì người khác làm cho con đau lại có quyền làm cho trái tim con khô cứng, lạnh lùng và xa Chúa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lạy Chúa Giê-su, Chúa không dạy con yêu kẻ thù bằng một lý thuyết đẹp, nhưng Chúa đã sống điều ấy trước con. Trên thập giá, khi bị đóng đinh, bị nhạo cười, bị bỏ rơi, Chúa vẫn thưa với Chúa Cha: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm.” Lời tha thứ ấy không làm cây đinh bớt đau, không làm mão gai bớt nhức, không làm thập giá nhẹ hơn, nhưng lời ấy cho thấy trái tim Chúa tự do hơn mọi hận thù. Chúa không để sự dữ quyết định cách Chúa yêu. Chúa không để tội lỗi của con người làm tắt đi lòng thương xót của Thiên Chúa. Chúa đã thắng sự dữ không bằng trả đũa, nhưng bằng tình yêu lớn hơn sự dữ. Xin cho con hôm nay biết nhìn lên Chúa chịu đóng đinh, để học một tình yêu không yếu đuối nhưng mạnh mẽ, không nhu nhược nhưng đầy tự do, không bỏ qua sự thật nhưng không để sự thật trở thành cớ để con nuôi dưỡng oán hờn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lạy Cha trên trời, Chúa Giê-su nói rằng Cha cho mặt trời mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính. Mỗi buổi sáng là một bài giảng âm thầm của lòng Cha. Mặt trời hôm nay không chỉ chiếu trên những người đạo đức, không chỉ chiếu trên những người biết ơn, không chỉ chiếu trên những ai sống tốt lành, nhưng cũng chiếu trên những người còn lầm lạc, còn ích kỷ, còn vô tâm, còn làm tổn thương người khác. Cơn mưa của Cha không phân biệt ruộng của người công chính hay người bất chính. Tình thương của Cha đi trước sự hoán cải của con người. Lòng nhân hậu của Cha không phải là phần thưởng dành riêng cho kẻ hoàn hảo, nhưng là cơ hội để mọi người được sống, được tỉnh thức, được trở về. Xin cho con hôm nay có một trái tim giống Cha hơn một chút: bớt tính toán, bớt phân biệt, bớt khép cửa, bớt muốn chỉ yêu người xứng đáng với tình yêu của con.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lạy Chúa, xin dạy con hiểu rằng yêu kẻ thù không có nghĩa là để mình bị chà đạp mãi, không có nghĩa là dung túng cho sự ác, không có nghĩa là phủ nhận công lý, cũng không có nghĩa là bắt con phải quên ngay mọi vết thương. Yêu kẻ thù là không để lòng mình bị hận thù điều khiển. Cầu nguyện cho kẻ ngược đãi là trao họ cho Chúa, thay vì giữ họ trong ngục tối của sự oán trách trong lòng con. Tha thứ là một hành trình, và có những vết thương cần thời gian để được chữa lành; nhưng lạy Chúa, xin cho con bắt đầu hành trình ấy hôm nay bằng một lời nguyện nhỏ, bằng một ý muốn thiện lành, bằng một quyết định không trả thù, bằng một sự im lặng không độc ác, bằng một thái độ bình an hơn, bằng một ước mong rằng người đã làm con đau cũng có ngày được Chúa chữa lành và biến đổi.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lạy Chúa Giê-su, hôm nay khi con gặp những người dễ thương, xin cho con biết yêu thương cách chân thành. Khi con gặp những người khó chịu, xin cho con biết kiên nhẫn. Khi con nghe một lời trái ý, xin cho con biết chậm lại trước khi phản ứng. Khi con bị hiểu lầm, xin cho con biết bình tĩnh sống ngay lành trước mặt Chúa. Khi con bị xúc phạm, xin cho con biết giữ phẩm giá của người môn đệ Chúa. Khi con có cơ hội nói xấu lại người đã nói xấu con, xin giữ miệng lưỡi con khỏi trở thành dụng cụ làm tổn thương. Khi con muốn kể lại lỗi của người khác để tự bênh vực mình, xin giúp con phân định đâu là sự thật cần nói trong bác ái, đâu là sự tức giận đang tìm đường thoát ra bằng những lời cay nghiệt.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lạy Chúa, xin thanh luyện trí nhớ của con. Có những ký ức con cứ lặp đi lặp lại trong đầu như một vết dao cứa thêm vào lòng. Có những câu chuyện đã qua từ lâu mà con vẫn kể lại với cùng một cơn giận như ngày đầu. Có những người đã bước ra khỏi đời con nhưng vẫn còn chiếm quá nhiều chỗ trong tâm trí con. Xin Chúa đặt tay trên trí nhớ của con, để quá khứ không còn giam giữ hiện tại. Xin Chúa chữa lành trái tim con, để con không còn nhìn mọi người mới qua lăng kính của những người cũ đã làm con đau. Xin Chúa ban cho con sự khôn ngoan để biết đặt ranh giới cần thiết, nhưng cũng ban cho con lòng nhân hậu để không biến ranh giới thành bức tường hận thù.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lạy Chúa, xin cho con hôm nay làm được một điều “lạ thường” như Chúa mời gọi. Nếu chỉ yêu người yêu mình, con chẳng khác gì mọi người. Nếu chỉ chào hỏi người chào hỏi mình, con chưa bước vào con đường Tin Mừng. Nếu chỉ tử tế với người tử tế, con mới sống theo phản xạ tự nhiên, chứ chưa sống theo ân sủng. Xin cho con hôm nay biết làm một điều nhỏ vượt lên chính mình: một lời chào trước, một nụ cười không giả tạo, một lời cầu nguyện cho người con không thích, một sự nhịn nhục vì bình an chung, một hành động tử tế không cần người khác biết, một quyết định không đào sâu thêm chia rẽ. Xin cho con không tìm những việc đạo đức lớn lao mà quên mất phép lạ nhỏ bé của tình yêu trong đời thường.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lạy Cha, Chúa mời gọi con: “Hãy nên hoàn thiện như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện.” Con biết sự hoàn thiện ấy không phải là không bao giờ yếu đuối, không bao giờ bị tổn thương, không bao giờ giận buồn. Sự hoàn thiện của Cha là tình yêu không bị giới hạn bởi sự xứng đáng của con người. Sự hoàn thiện của Cha là lòng thương xót luôn lớn hơn tội lỗi. Sự hoàn thiện của Cha là ánh sáng vẫn mọc lên, mưa vẫn rơi xuống, ân sủng vẫn âm thầm kiên nhẫn. Xin cho con đừng sợ nên thánh trong những điều rất nhỏ. Xin cho con hiểu rằng mỗi lần con từ chối trả đũa, mỗi lần con cầu nguyện cho người làm con đau, mỗi lần con chọn hiền lành thay vì cay nghiệt, mỗi lần con giữ trái tim mình khỏi hận thù, là mỗi lần con được trở nên giống Cha hơn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lạy Chúa, xin chúc lành cho ngày sống hôm nay của con. Xin chúc lành cho gia đình con, cộng đoàn con, giáo xứ con, những người con sẽ gặp, những công việc con sẽ làm, những lời con sẽ nói, những quyết định con sẽ chọn. Xin chúc lành đặc biệt cho những người đang làm con buồn, những người con còn khó tha thứ, những người con chưa thể gần gũi. Con xin trao họ cho lòng thương xót của Chúa. Xin Chúa chữa lành họ, chữa lành con, chữa lành những gì đã đổ vỡ giữa chúng con. Và nếu hôm nay con chưa thể yêu họ bằng cảm xúc, xin cho con ít là biết yêu họ bằng lời cầu nguyện. Nếu con chưa thể đến gần họ, xin cho con ít là đừng nguyền rủa họ. Nếu con chưa thể quên điều họ đã làm, xin cho con đừng để điều ấy biến con thành người xa lạ với Tin Mừng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lạy Chúa Giê-su, xin ở lại với con trong ngày hôm nay. Xin cho trái tim con mềm lại dưới ánh sáng của Chúa. Xin cho lời nói của con mang bình an, ánh mắt của con bớt xét đoán, thái độ của con bớt cứng cỏi, và tâm hồn con được tự do hơn. Xin cho con sống ngày mới này như một người con của Cha trên trời: được yêu trước, được tha thứ trước, được chúc lành trước, để rồi con cũng biết yêu, biết tha thứ và biết chúc lành cho anh chị em con.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Amen.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br&gt;&lt;br&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;h2&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;Yêu Đến Mức Không Còn Kẻ Thù&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;p&gt;Kính thưa cộng đoàn,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có những lời Tin Mừng khi nghe qua, ta thấy đẹp. Có những lời Tin Mừng khi suy niệm, ta thấy sâu. Nhưng cũng có những lời Tin Mừng khi đem áp dụng vào đời sống, ta thấy mình gần như bất lực. Lời Chúa hôm nay thuộc về loại thứ ba. Đức Giêsu không chỉ dạy ta sống tốt với người tốt, không chỉ dạy ta tử tế với người tử tế, không chỉ dạy ta yêu người yêu mình, nhưng Người đi thẳng vào nơi khó nhất của trái tim con người: “Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em.” Đây không phải là một lời khuyên nhẹ nhàng để trang trí đời sống đạo. Đây là đỉnh cao của Tin Mừng. Đây là dấu chỉ phân biệt người môn đệ Đức Kitô với lối sống tự nhiên của người đời. Đây là con đường dẫn ta vào chính trái tim của Thiên Chúa Cha.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thật vậy, con người tự nhiên của chúng ta thường vận hành theo nguyên tắc rất đơn giản: ai thương tôi, tôi thương lại; ai ghét tôi, tôi tránh xa; ai làm ơn cho tôi, tôi biết ơn; ai làm hại tôi, tôi muốn họ phải trả giá. Tự nhiên, ai cũng muốn bảo vệ danh dự, quyền lợi, cảm xúc và sự an toàn của mình. Khi bị xúc phạm, ta muốn đáp trả. Khi bị hiểu lầm, ta muốn giải thích cho bằng được. Khi bị phản bội, ta muốn người kia phải đau như mình đã đau. Khi bị loại trừ, ta dễ âm thầm loại trừ lại. Khi bị nói xấu, ta muốn tìm cơ hội nói lại cho hả lòng. Vì thế, yêu kẻ thù không bao giờ là chuyện dễ. Cầu nguyện cho người làm khổ mình càng không phải là phản ứng tự nhiên. Nó đòi ta phải vượt qua bản năng, vượt qua cái tôi bị tổn thương, vượt qua sự tự ái, vượt qua cơn nóng giận, để bước vào một không gian khác: không gian của ân sủng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức Giêsu không nói: hãy có cảm tình với kẻ thù. Người cũng không nói: hãy xem như điều xấu họ làm là không có gì. Người càng không dạy ta dung túng sự ác, để mặc cho bạo lực, bất công và gian dối hoành hành. Yêu kẻ thù không có nghĩa là xóa bỏ công lý. Tha thứ không có nghĩa là phủ nhận sự thật. Cầu nguyện cho kẻ ngược đãi không có nghĩa là đồng lõa với điều sai. Nhưng Đức Giêsu mời gọi ta đừng để sự ác của người khác biến trái tim ta thành nơi ở của hận thù. Người muốn ta chiến thắng sự ác bằng một sức mạnh lớn hơn sự ác, đó là tình yêu. Người muốn ta đối diện với người làm tổn thương mình không bằng độc ác đáp lại độc ác, nhưng bằng một trái tim tự do, một trái tim không bị giam cầm trong oán hờn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Bí tích Thánh Tẩy đã làm cho chúng ta trở nên con cái Thiên Chúa. Nhưng Bí tích Thánh Tẩy không chỉ là một biến cố đã xảy ra trong quá khứ, không chỉ là một ngày được ghi vào sổ Rửa tội, không chỉ là một kỷ niệm đạo đức của gia đình. Bí tích Thánh Tẩy là một căn tính phải được sống mỗi ngày. Ta đã được làm con Thiên Chúa, nhưng ta còn phải học sống như con Thiên Chúa. Ta đã được sinh ra trong ân sủng, nhưng ta còn phải lớn lên trong ân sủng. Ta đã được gọi Thiên Chúa là Cha, nhưng ta còn phải tập mang lấy tâm tình của Cha. Nếu chỉ mang danh Kitô hữu mà không sống tinh thần của Đức Kitô, nếu chỉ thuộc về Giáo Hội trên giấy tờ mà không thuộc về Tin Mừng trong đời sống, thì đức tin của ta sẽ trở thành một danh xưng rỗng. Người Kitô hữu không chỉ được nhận biết qua việc đi lễ, đọc kinh, làm dấu Thánh Giá, nhưng còn qua cách họ yêu thương, tha thứ, cư xử và cầu nguyện cho cả những người không dễ thương.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức Giêsu đưa ra một lý do rất đẹp và rất mạnh: “Như vậy, anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em, Đấng ngự trên trời, vì Người cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính.” Thiên Chúa không phân phát nắng mưa theo tiêu chuẩn yêu ghét của con người. Mặt trời của Ngài vẫn mọc trên mái nhà người tốt và người xấu. Cơn mưa của Ngài vẫn rơi trên ruộng đồng người công chính và kẻ bất chính. Thiên Chúa ghét tội lỗi, nhưng Ngài không ngừng yêu thương tội nhân. Ngài không chấp nhận sự dữ, nhưng Ngài vẫn kiên nhẫn với con người lầm lạc. Ngài không đồng lõa với bất công, nhưng Ngài vẫn mở đường cho người bất công trở về. Trái tim Thiên Chúa rộng hơn trái tim chúng ta vô cùng. Nếu Thiên Chúa chỉ yêu người xứng đáng, ai trong chúng ta còn hy vọng được yêu? Nếu Thiên Chúa chỉ ban ơn cho người hoàn hảo, ai trong chúng ta còn có thể sống? Nếu Thiên Chúa chỉ tha thứ cho người chưa từng lỗi phạm, ai trong chúng ta còn được cứu độ?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chính vì đã được Thiên Chúa yêu thương khi mình còn yếu đuối, ta mới có thể học yêu người yếu đuối. Chính vì đã được Thiên Chúa tha thứ khi mình còn tội lỗi, ta mới có thể tập tha thứ cho người có lỗi với mình. Chính vì đã nhiều lần được Chúa kiên nhẫn chờ đợi, ta mới có thể kiên nhẫn hơn với những người làm ta đau khổ. Người không cảm nhận mình được Chúa xót thương sẽ rất khó xót thương người khác. Người không thấy mình là kẻ được tha thứ sẽ dễ trở nên khắt khe, xét đoán và lạnh lùng. Nhưng ai đã thật sự chạm đến lòng thương xót của Thiên Chúa, người ấy sẽ hiểu rằng không ai chỉ là tội lỗi của họ, không ai chỉ là lỗi lầm của họ, không ai chỉ là vết thương họ gây ra cho ta. Mỗi người, kể cả người làm ta đau, vẫn là một con người được Thiên Chúa dựng nên, được Chúa yêu thương, được Chúa mời gọi trở về.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Kính thưa cộng đoàn,&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức Giêsu nói: “Nếu anh em yêu thương kẻ yêu thương mình, thì anh em nào có công chi? Ngay cả những người thu thuế cũng chẳng làm như thế sao? Nếu anh em chỉ chào hỏi anh em mình thôi, thì anh em có làm gì lạ thường đâu?” Đây là câu hỏi làm chúng ta phải giật mình. Đời sống đạo của chúng ta có gì khác với người không biết Chúa? Tình yêu của chúng ta có gì hơn tình yêu tự nhiên? Cách cư xử của chúng ta có gì vượt lên trên lẽ thường? Nếu ta chỉ tử tế với người tử tế với mình, nếu ta chỉ chào người chào mình, nếu ta chỉ giúp người có thể giúp lại mình, nếu ta chỉ cầu nguyện cho người thân thiết với mình, thì ta vẫn đang sống trong vòng tròn tự nhiên của trao đổi và đáp trả. Tin Mừng mời ta bước ra khỏi vòng tròn ấy. Đức tin không làm ta ít người hơn, nhưng làm ta người hơn. Đức tin không làm ta yếu đuối hơn, nhưng cho ta sức mạnh để không bị hận thù điều khiển. Đức tin không khiến ta thua cuộc trước sự ác, nhưng giúp ta chiến thắng sự ác ngay từ trong lòng mình.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có khi kẻ thù của ta không phải là người cầm gươm giáo hay công khai bách hại ta. Kẻ thù có thể là người sống ngay bên cạnh ta, người trong gia đình, người trong cộng đoàn, người cùng làm việc, người cùng phục vụ, người từng rất thân nhưng nay trở nên xa lạ. Kẻ thù có thể là người đã nói một câu làm ta đau nhiều năm, người đã hiểu lầm ta, người đã lấy mất uy tín của ta, người đã phản bội lòng tin của ta. Có khi kẻ thù không ở ngoài ta, nhưng ở trong ký ức của ta: một vết thương chưa lành, một câu chuyện chưa được hóa giải, một nỗi cay đắng lâu ngày thành chai cứng. Và đôi khi, kẻ thù nguy hiểm nhất lại chính là cái tôi kiêu căng trong ta, cái tôi luôn muốn mình đúng, luôn muốn mình được nhìn nhận, luôn muốn người khác phải xin lỗi trước, luôn muốn giữ lại chút oán hờn như một bằng chứng rằng mình là nạn nhân.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúa không bảo ta phải tha thứ trong một phút, quên hết trong một ngày, hay xem mọi tổn thương như chưa từng xảy ra. Có những vết thương cần thời gian để lành. Có những đổ vỡ cần sự thật, công lý và hoán cải. Có những tương quan cần khoảng cách lành mạnh để không tiếp tục gây hại. Nhưng Chúa mời gọi ta bắt đầu bằng một bước rất cụ thể: cầu nguyện cho người làm khổ mình. Cầu nguyện không phải là cảm thấy yêu ngay. Cầu nguyện là đặt người ấy trước mặt Chúa. Cầu nguyện là xin Chúa giải thoát mình khỏi độc dược của hận thù. Cầu nguyện là xin Chúa chữa lành cả người gây thương tích lẫn người bị thương tích. Cầu nguyện là thưa với Chúa: “Lạy Chúa, con chưa yêu được người ấy, nhưng con không muốn ghét họ nữa. Con chưa tha thứ trọn vẹn được, nhưng con xin Chúa đừng để lòng con thành bóng tối. Con chưa đủ sức chúc lành, nhưng xin Chúa đừng để môi miệng con nguyền rủa.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Khi ta cầu nguyện cho kẻ thù, điều đầu tiên thay đổi không hẳn là họ, mà là chính ta. Lời cầu nguyện làm mềm lại trái tim đã cứng. Lời cầu nguyện mở một lối nhỏ cho ánh sáng đi vào vùng tối của ký ức. Lời cầu nguyện giúp ta nhìn người kia không chỉ qua điều họ đã làm, nhưng qua ánh mắt của Thiên Chúa. Lời cầu nguyện làm ta bớt bị quá khứ giam giữ. Lời cầu nguyện không xóa ngay vết thương, nhưng biến vết thương thành nơi ân sủng có thể chạm tới. Người biết cầu nguyện cho kẻ thù là người đang được giải thoát. Vì còn ghét ai, ta còn bị người ấy cột chặt. Còn nuôi hận thù, ta còn để người ấy tiếp tục làm chủ trái tim mình. Nhưng khi ta bắt đầu cầu nguyện, ta trao quyền phán xét lại cho Thiên Chúa, và lấy lại tự do cho linh hồn mình.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức Giêsu kết thúc bằng lời mời gọi: “Hãy nên hoàn thiện như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện.” Sự hoàn thiện ở đây không phải là không bao giờ sai lỗi, không phải là một đời sống không có yếu đuối, không phải là hình ảnh đạo đức bên ngoài không tì vết. Sự hoàn thiện của người con Thiên Chúa là nên giống Cha trong tình yêu. Mà tình yêu của Cha là tình yêu không hẹp hòi, không phe nhóm, không chỉ dành cho người dễ thương, không chỉ ban cho người xứng đáng. Nên hoàn thiện là để trái tim mình được mở rộng dần theo trái tim Thiên Chúa. Nên hoàn thiện là mỗi ngày bớt ích kỷ hơn, bớt nóng giận hơn, bớt xét đoán hơn, bớt trả đũa hơn, bớt loại trừ hơn. Nên hoàn thiện là tập yêu thêm một chút nơi ta từng muốn ghét, tập cầu nguyện thêm một chút nơi ta từng muốn nguyền rủa, tập im lặng thêm một chút nơi ta từng muốn đáp trả cay độc, tập chào hỏi thêm một chút nơi ta từng muốn quay mặt đi.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúng ta không thể tự mình sống được lời Tin Mừng hôm nay nếu không có ơn Chúa. Yêu kẻ thù không phải là sản phẩm của ý chí con người đơn thuần. Đó là hoa trái của Thánh Thần. Vì thế, ta phải xin. Xin Chúa cho ta trái tim của Chúa. Xin Chúa đặt vào lòng ta một chút hiền lành của Đức Kitô. Xin Chúa cho ta đủ khiêm nhường để nhận ra chính mình cũng cần được tha thứ. Xin Chúa cho ta đủ tự do để không bị hận thù kéo xuống. Xin Chúa cho ta đủ mạnh mẽ để không đáp lại sự ác bằng sự ác. Xin Chúa cho ta đủ đức tin để tin rằng tình yêu luôn mạnh hơn oán thù, ánh sáng luôn mạnh hơn bóng tối, lòng thương xót luôn lớn hơn tội lỗi.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trong Thánh Lễ này, chúng ta hãy nhìn lên Đức Giêsu chịu đóng đinh. Trên thập giá, Người không chỉ giảng về yêu kẻ thù, Người đã sống điều ấy đến tận cùng. Bị kết án oan, Người không nguyền rủa. Bị nhạo báng, Người không đáp trả bằng thù hận. Bị đóng đinh, Người vẫn cầu xin: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm.” Chính trên thập giá, tình yêu kẻ thù không còn là một lý thuyết, nhưng trở thành máu, thành nước mắt, thành ơn cứu độ. Mỗi khi rước lễ, chúng ta đón nhận chính Đấng đã yêu đến cùng. Xin cho Mình và Máu Thánh Chúa biến đổi trái tim chúng ta, để ta không chỉ là người đã chịu phép Rửa, nhưng là người thật sự sống như con cái Cha trên trời.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ước gì sau Thánh Lễ hôm nay, mỗi người chúng ta can đảm gọi tên một người mình đang khó yêu, khó tha thứ, khó chào hỏi, khó cầu nguyện cho. Đừng bắt đầu bằng những việc quá lớn. Hãy bắt đầu bằng một lời cầu nguyện nhỏ. Hãy thưa với Chúa tên của người ấy. Hãy xin Chúa chúc lành cho họ. Hãy xin Chúa chữa lành điều dữ trong họ và điều đau trong ta. Hãy xin Chúa làm cho trái tim ta không còn bị oán hờn chiếm giữ. Và biết đâu, chính từ lời cầu nguyện âm thầm ấy, một phép lạ sẽ bắt đầu: phép lạ không phải là người kia thay đổi ngay, nhưng là ta được tự do hơn, bình an hơn, giống Chúa hơn.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;“Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em.” Đó là con đường khó, nhưng là con đường của Tin Mừng. Đó là đỉnh cao, nhưng cũng là dấu chỉ đẹp nhất của người môn đệ. Đó là điều vượt sức người, nhưng không vượt sức của ân sủng. Vì Thiên Chúa không chỉ truyền cho ta yêu như Ngài; Ngài còn ban cho ta chính trái tim của Ngài, để trong Đức Kitô, nhờ Thánh Thần, ta có thể yêu như con cái của Cha trên trời.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lm. Anmai, CSsR&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;h2&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;Yêu Đến Mức Không Còn Kẻ Thù&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;p&gt;Có những lời Tin Mừng khi nghe qua, ta thấy đẹp. Có những lời Tin Mừng khi suy nghĩ kỹ, ta thấy khó. Và có những lời Tin Mừng khi đem áp dụng vào đời sống, ta thấy gần như vượt quá sức mình. Lời Chúa hôm nay thuộc về loại ấy. Đức Giêsu không chỉ dạy ta yêu thương. Người không chỉ dạy ta sống hiền lành. Người không chỉ dạy ta tha thứ cho người làm ta buồn. Người đi thẳng vào nơi sâu nhất, đau nhất, khó nhất của trái tim con người và nói: “Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em.” Chỉ một câu thôi, nhưng đủ làm đảo lộn mọi tính toán tự nhiên của con người. Chỉ một câu thôi, nhưng đủ phân biệt đâu là tình yêu theo kiểu thế gian và đâu là tình yêu phát xuất từ Thiên Chúa. Chỉ một câu thôi, nhưng đủ cho thấy người môn đệ Đức Kitô không được phép sống tầm thường, không được phép chỉ yêu theo bản năng, không được phép để trái tim mình bị điều khiển bởi sự dễ thương hay khó thương của người khác.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thật vậy, yêu người yêu mình thì quá dễ. Quý người quý mình thì quá thường. Tử tế với người tử tế với mình thì chẳng có gì lạ. Chào hỏi người thân quen, giúp đỡ người đã từng giúp mình, mỉm cười với người làm ta vui, cảm thông với người luôn đứng về phía ta, những điều ấy người không tin Chúa cũng có thể làm. Những người thu thuế thời Đức Giêsu cũng làm như thế. Những người ngoại cũng làm như thế. Vì đó là thứ tình yêu có qua có lại, tình yêu dựa trên lợi ích, tình yêu được điều khiển bởi phản ứng tự nhiên. Người tốt với tôi, tôi tốt lại. Người thương tôi, tôi thương lại. Người kính trọng tôi, tôi kính trọng lại. Người làm tổn thương tôi, tôi xa lánh. Người xúc phạm tôi, tôi loại trừ. Người hại tôi, tôi muốn họ phải trả giá. Nếu sống như vậy, ta không xấu hơn người đời, nhưng cũng chưa khác gì người đời. Mà Đức Giêsu không gọi ta chỉ để sống như mọi người. Người gọi ta sống như con cái Cha trên trời.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Điều làm người Kitô hữu khác với thế gian không phải là họ không bị tổn thương. Người Kitô hữu cũng đau khi bị phản bội. Người Kitô hữu cũng buồn khi bị hiểu lầm. Người Kitô hữu cũng chảy nước mắt khi bị xúc phạm. Người Kitô hữu cũng có những vết thương trong gia đình, trong cộng đoàn, nơi giáo xứ, nơi công việc, trong các mối tương quan. Tin Mừng không biến trái tim ta thành đá. Tin Mừng cũng không bảo ta giả vờ rằng mình không đau. Nhưng Tin Mừng mời gọi ta đừng để nỗi đau biến mình thành người cay đắng. Đừng để vết thương biến mình thành kẻ trả thù. Đừng để sự dữ của người khác quyết định phẩm chất tâm hồn mình. Đừng để thái độ của kẻ thù điều khiển trái tim mình. Vì khi ta ghét lại người ghét mình, ta tưởng mình đang thắng, nhưng thật ra ta đã để họ lôi mình xuống ngang hàng với bóng tối của họ. Khi ta trả thù người làm ta đau, ta tưởng mình lấy lại công bằng, nhưng thật ra ta để sự dữ sinh thêm sự dữ trong chính linh hồn mình.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức Giêsu nói: “Hãy yêu kẻ thù.” Yêu kẻ thù không có nghĩa là đồng ý với cái ác. Yêu kẻ thù không có nghĩa là để cho người khác tiếp tục làm hại mình. Yêu kẻ thù không có nghĩa là xóa bỏ sự thật, bỏ qua công lý, hay nhắm mắt trước bất công. Không. Đức Giêsu không bao giờ dung túng sự ác. Người đã lên án sự giả hình. Người đã quở trách tội lỗi. Người đã bênh vực người yếu thế. Người đã lật đổ những bàn đổi tiền trong Đền Thờ khi nơi thánh bị biến thành chợ búa. Nhưng trong tất cả những điều ấy, trái tim Người không bao giờ bị nhiễm độc bởi hận thù. Người chống lại sự dữ, nhưng không ghét con người. Người vạch trần tội lỗi, nhưng vẫn muốn cứu tội nhân. Người đòi hoán cải, nhưng không đóng cửa lòng thương xót. Đỉnh cao là trên thập giá, khi bị đóng đinh bởi chính những người Người đến để cứu, Người không nguyền rủa, không kết án, không xin lửa trời xuống thiêu hủy họ, nhưng cầu nguyện: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đó là tình yêu của Thiên Chúa. Một tình yêu không bị điều kiện hóa bởi đối tượng. Một tình yêu không thay đổi vì người khác thay đổi. Một tình yêu không ngừng lại vì con người bất xứng. Đức Giêsu đã dùng hình ảnh rất đơn sơ mà vô cùng sâu sắc: Cha trên trời “cho mặt trời của Người mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính.” Mặt trời không hỏi ai xứng đáng rồi mới chiếu sáng. Cơn mưa không chọn mái nhà người đạo đức mới rơi xuống. Thiên Chúa ban sự sống không phải vì con người đáng yêu, nhưng vì Người là Tình Yêu. Trong Thiên Chúa không có hận thù. Trong Thiên Chúa không có trả đũa mù quáng. Trong Thiên Chúa không có thứ tình yêu nhỏ nhen, tính toán, hơn thua. Thiên Chúa yêu vì bản chất của Người là yêu. Người yêu không phải vì ta tốt trước, nhưng chính tình yêu của Người làm cho ta có khả năng trở nên tốt. Người tha thứ không phải vì tội lỗi là chuyện nhỏ, nhưng vì lòng thương xót của Người lớn hơn tội lỗi của ta.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chính vì thế, yêu kẻ thù không khởi đi từ kẻ thù, mà khởi đi từ Thiên Chúa. Nếu ta nhìn kẻ thù bằng sức riêng, ta không thể yêu. Nếu ta chỉ dựa vào cảm xúc tự nhiên, ta không thể tha thứ. Nếu ta chỉ nhớ những lời họ nói, những việc họ làm, những vết thương họ gây ra, ta chỉ có thể oán giận. Nhưng nếu ta đặt trái tim mình trong trái tim Thiên Chúa, ta sẽ bắt đầu nhìn khác. Ta sẽ thấy người làm ta đau cũng là một con người đang bị thương. Người gây tổn thương có khi cũng là người mang những đổ vỡ sâu kín. Người ác với ta có khi cũng là người chưa từng được yêu thương đúng nghĩa. Người ngược đãi ta có khi cũng là nạn nhân của bóng tối, của tội lỗi, của ích kỷ, của sợ hãi, của những vết thương chưa được chữa lành. Nhìn như thế không phải để biện minh cho sự ác, nhưng để trái tim ta không bị khép lại trong hận thù. Nhìn như thế để ta có thể cầu nguyện. Và cầu nguyện là bước đầu tiên của tình yêu đối với kẻ thù.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức Giêsu không chỉ nói: hãy yêu kẻ thù. Người còn nói: “hãy cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em.” Vì có những lúc ta chưa thể cảm thấy yêu, nhưng ta vẫn có thể bắt đầu bằng cầu nguyện. Có những lúc ta chưa thể gặp lại người làm ta đau, nhưng ta có thể đặt họ trước mặt Chúa. Có những lúc miệng ta chưa thể nói lời tha thứ trực tiếp, nhưng ta có thể thưa với Chúa: “Lạy Chúa, con đau lắm. Con chưa thể quên. Con chưa thể bình an. Nhưng con xin trao người ấy cho Chúa. Xin Chúa đừng để con trở thành người cay đắng. Xin Chúa chữa lành con. Xin Chúa cũng chạm đến họ. Xin Chúa giải thoát họ khỏi sự dữ. Xin Chúa đừng để hận thù tiếp tục lớn lên trong con.” Khi ta cầu nguyện như thế, không phải mọi vết thương sẽ biến mất ngay. Nhưng có một điều bắt đầu thay đổi: kẻ thù không còn chiếm chỗ trung tâm trong trái tim ta nữa. Thiên Chúa mới là trung tâm. Vết thương không còn là tiếng nói cuối cùng. Lòng thương xót mới là tiếng nói cuối cùng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Điều đáng sợ nhất không phải là có kẻ thù bên ngoài. Điều đáng sợ nhất là để kẻ thù đi vào bên trong tâm hồn mình và dựng nhà ở đó. Có những người đã làm ta đau chỉ một lần, nhưng ta để họ làm ta đau suốt nhiều năm vì ta cứ nhắc lại, cứ nuôi hận, cứ tưởng tượng cách trả đũa, cứ kể đi kể lại trong lòng. Họ đã đi xa rồi, nhưng vết thương vẫn ở lại. Họ có khi đã quên rồi, nhưng ta vẫn bị trói. Họ có khi không còn quan tâm, nhưng ta vẫn mất bình an. Khi đó, hận thù trở thành nhà tù. Tha thứ không phải trước hết là món quà ta trao cho người khác, nhưng là ơn giải thoát Chúa ban cho chính ta. Tha thứ là tháo xiềng cho linh hồn mình. Tha thứ là không để người đã làm ta đau tiếp tục điều khiển cuộc đời ta. Tha thứ là trả lại quyền xét xử cho Thiên Chúa và xin Người làm cho trái tim ta được tự do.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tuy nhiên, tha thứ không phải là một cảm xúc dễ dàng. Tha thứ là một hành trình. Có những vết thương nhỏ, một lời xin lỗi là đủ. Nhưng có những vết thương sâu, cần nhiều thời gian, nhiều nước mắt, nhiều cầu nguyện, nhiều ơn Chúa. Ta không nên ép mình nói “tôi tha thứ rồi” khi trong lòng vẫn đầy máu chảy. Nhưng ta có thể bắt đầu bằng việc không trả thù. Ta có thể bắt đầu bằng việc không nguyền rủa. Ta có thể bắt đầu bằng việc không loan truyền thêm sự xấu. Ta có thể bắt đầu bằng việc xin Chúa giữ môi miệng mình khỏi những lời độc địa. Ta có thể bắt đầu bằng việc cầu nguyện một câu rất ngắn: “Lạy Chúa, xin thương xót con và xin thương xót người ấy.” Mỗi ngày một chút. Mỗi ngày một bước. Cho đến khi lòng ta nhẹ hơn. Cho đến khi ta không còn bị thiêu đốt bởi ý muốn trả thù. Cho đến khi ta có thể nhìn lại quá khứ mà không bị nó nuốt chửng. Cho đến khi ta có thể để Chúa biến vết thương thành nơi ân sủng chảy vào.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trong bài đọc được gợi lên hôm nay, hình ảnh vua A-kháp cho ta thấy một điều thật lạ lùng về Thiên Chúa. A-kháp là một vị vua phạm tội nặng nề. Ông đã để lòng tham, quyền lực và bất công dẫn mình đi xa đường lối Chúa. Thế nhưng khi nghe lời cảnh cáo và hạ mình ăn năn, xé áo, mặc áo vải bố, ăn chay, bước đi thiểu não, Thiên Chúa đã nhìn thấy sự hạ mình ấy. Và Chúa nói với ngôn sứ Êlia rằng vì A-kháp đã hạ mình trước mặt Người, nên tai họa sẽ không giáng xuống trong thời của ông. Ta có thể ngạc nhiên. Ta có thể nghĩ: một người như A-kháp mà Chúa cũng tha sao? Một người tội lỗi như thế mà Chúa cũng chạnh lòng sao? Chính ở đó ta thấy sự khác biệt giữa lòng người và lòng Chúa. Lòng người thường muốn kẻ ác phải bị trừng phạt ngay. Lòng người thường thấy người khác sa ngã thì muốn họ tiêu đời. Nhưng Thiên Chúa không vui khi kẻ gian ác phải chết. Người muốn họ trở lại và được sống. Chỉ một cử chỉ hạ mình thật lòng cũng đủ làm lòng thương xót của Chúa mở ra. Vì Thiên Chúa không bị điều khiển bởi oán hận. Thiên Chúa luôn là tình yêu nguyên tuyền.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nếu Thiên Chúa đã đối xử với ta theo công bằng lạnh lùng, ai trong chúng ta đứng vững được? Nếu Chúa nhớ mãi từng lỗi lầm của ta, ai trong chúng ta còn hy vọng? Nếu Chúa chỉ yêu ta khi ta tốt lành, ai trong chúng ta được yêu? Sự thật là ta đang sống nhờ một tình yêu nhưng không. Ta được mặt trời của Chúa chiếu sáng dù ta nhiều lần bất xứng. Ta được cơn mưa ân sủng tưới gội dù lòng ta nhiều khi khô cằn. Ta được tha thứ không phải một lần mà vô số lần. Ta được Chúa kiên nhẫn chờ đợi qua bao mùa đời. Ta đã từng là người làm Chúa buồn, nhưng Chúa không loại trừ ta. Ta đã từng là người bất trung, nhưng Chúa vẫn gọi ta trở về. Ta đã từng là người yếu đuối, nóng nảy, ích kỷ, thiếu bác ái, nhưng Chúa vẫn cho ta cơ hội. Vậy nếu ta đã nhận được lòng thương xót lớn lao như thế, tại sao ta lại đóng cửa lòng thương xót đối với người khác?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức Giêsu kết thúc bằng một lời mời gọi cao vời: “Anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện.” Sự hoàn thiện mà Chúa nói ở đây không phải là hoàn thiện theo kiểu không bao giờ sai sót, không bao giờ yếu đuối, không bao giờ có vết thương. Sự hoàn thiện của Kitô giáo là nên giống Cha trong tình yêu. Hoàn thiện là yêu rộng hơn bản năng. Hoàn thiện là tha thứ sâu hơn tự ái. Hoàn thiện là cầu nguyện cho cả người không cầu nguyện cho mình. Hoàn thiện là không để lòng mình nhỏ lại vì sự nhỏ nhen của người khác. Hoàn thiện là không để sự ác quyết định cách ta sống. Hoàn thiện là mang trong mình trái tim của Cha, một trái tim cho nắng mọc trên kẻ xấu cũng như người tốt, cho mưa rơi trên người công chính cũng như kẻ bất chính.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trong đời sống gia đình, lời Chúa hôm nay rất cụ thể. Có khi kẻ thù không ở đâu xa. Có khi kẻ làm ta đau là người sống chung một mái nhà. Một lời nói của vợ, của chồng, của cha mẹ, của con cái, của anh chị em ruột thịt có thể làm ta đau hơn lời người ngoài. Có những gia đình nhiều năm không nhìn mặt nhau chỉ vì một chuyện đất đai, một lời xúc phạm, một hiểu lầm, một sự thiên vị, một món nợ tình cảm không được trả. Tin Mừng hôm nay không bảo ta xóa hết mọi vấn đề trong một ngày. Nhưng Tin Mừng hỏi ta: con có dám ngưng nuôi hận không? Con có dám cầu nguyện cho người làm con đau không? Con có dám xin Chúa cho con một trái tim rộng hơn không? Con có dám chủ động làm một điều nhỏ để phá vỡ vòng luẩn quẩn của lạnh nhạt không? Một lời hỏi thăm. Một tin nhắn bình an. Một lời cầu nguyện âm thầm. Một thái độ bớt gay gắt. Một lần không nhắc lại chuyện cũ. Những điều nhỏ ấy có thể là hạt giống của ơn chữa lành.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trong cộng đoàn và giáo xứ cũng vậy. Nơi nào có con người, nơi đó có khác biệt. Nơi nào có phục vụ, nơi đó có va chạm. Có khi chỉ vì một cách góp ý, một lần phân công, một câu nói trong hội đoàn, một sự hiểu lầm trong ca đoàn, một chuyện nhỏ trong ban hành giáo, mà người ta xa nhau, giận nhau, nói xấu nhau, loại trừ nhau. Khi đó, cộng đoàn của Chúa bị thương không phải vì thiếu sinh hoạt, nhưng vì thiếu lòng thương xót. Một giáo xứ có thể đông người nhưng lạnh lẽo nếu người ta chỉ chào người cùng phe. Một hội đoàn có thể nhiều chương trình nhưng mất Tin Mừng nếu người ta chỉ yêu người hợp ý mình. Một người có thể đi lễ mỗi ngày nhưng vẫn chưa để Tin Mừng chạm vào trái tim nếu trong lòng còn giữ danh sách những người mình không muốn tha thứ. Chúa hỏi ta hôm nay: “Nếu anh em chỉ chào hỏi anh em mình thôi, thì anh em có làm gì lạ thường đâu?” Người môn đệ phải làm điều lạ thường, không phải bằng những việc phô trương, nhưng bằng một trái tim biết yêu vượt qua ranh giới của tự ái.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trong xã hội hôm nay, lời Chúa càng cần thiết. Chúng ta đang sống trong một thời đại rất dễ chia phe, dễ kết án, dễ công kích, dễ hạ nhục nhau, nhất là trên mạng xã hội. Một lời không vừa ý có thể kéo theo hàng trăm lời cay nghiệt. Một lỗi lầm của ai đó có thể bị biến thành trò tiêu khiển cho đám đông. Người ta nhân danh công lý nhưng nhiều khi lại nuôi dưỡng sự tàn nhẫn. Người ta nhân danh sự thật nhưng lại thiếu lòng thương xót. Người môn đệ Đức Kitô không được phép góp thêm độc tố vào thế giới. Ta có thể nói sự thật, nhưng phải nói trong tình yêu. Ta có thể phản đối điều sai, nhưng không được đánh mất nhân phẩm của người sai. Ta có thể bảo vệ công lý, nhưng không được biến mình thành người hả hê trước sự sụp đổ của kẻ khác. Vì Cha trên trời vẫn cho mặt trời mọc lên trên tất cả. Nếu Thiên Chúa còn để ánh sáng chiếu trên người ta không thích, ta là ai mà muốn dập tắt hoàn toàn hy vọng của họ?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Yêu kẻ thù là đỉnh cao của đời sống Kitô hữu, nhưng cũng là con đường làm cho ta giống Chúa nhất. Khi ta cho người nghèo một món quà, ta làm một việc tốt. Khi ta cầu nguyện sốt sắng, ta sống đạo đức. Khi ta phục vụ cộng đoàn, ta góp phần xây dựng Hội Thánh. Nhưng khi ta tha thứ cho người làm ta đau, khi ta cầu nguyện cho người chống đối mình, khi ta không trả đũa dù có cơ hội trả đũa, khi ta vẫn giữ lòng nhân hậu trước một người khó thương, lúc ấy khuôn mặt Đức Kitô hiện lên rõ ràng nơi ta. Vì không có nơi nào tình yêu Đức Kitô sáng hơn nơi thập giá. Và không có lúc nào người môn đệ giống Thầy hơn lúc họ biết yêu giữa đau thương.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Dĩ nhiên, ta không thể tự mình sống được lời này. Nếu chỉ dựa vào ý chí, ta sẽ mệt mỏi. Nếu chỉ dựa vào đạo đức cá nhân, ta sẽ thất bại. Ta cần ở lại trong Chúa. Ta cần để Thánh Thể nuôi trái tim mình. Ta cần đặt những vết thương dưới chân thập giá. Ta cần xin Chúa Thánh Thần đổ tình yêu của Thiên Chúa vào lòng ta. Mỗi lần tham dự Thánh Lễ, ta nhìn thấy một tình yêu đi đến cùng: “Này là Mình Thầy, sẽ bị nộp vì anh em.” Chúa không chỉ yêu người trung thành. Người trao Mình cho cả những kẻ yếu đuối, phản bội, bỏ chạy, chối Thầy. Nếu ta được rước lấy Đấng yêu đến cùng ấy, ta cũng được mời gọi để cho tình yêu của Người chảy qua đời ta. Không phải tình yêu của ta, nhưng tình yêu của Chúa trong ta. Không phải sức riêng của ta, nhưng ân sủng của Chúa nâng ta lên.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Hôm nay, mỗi người hãy thành thật đặt trước mặt Chúa một khuôn mặt. Khuôn mặt của người ta đang giận. Khuôn mặt của người làm ta đau. Khuôn mặt của người ta không muốn nhắc tới. Khuôn mặt của người ta vẫn âm thầm tránh né. Đừng vội nói những lời cao siêu. Chỉ cần thưa với Chúa: “Lạy Chúa, con chưa yêu nổi người ấy. Con chưa tha thứ trọn vẹn được. Nhưng con muốn được tự do. Con muốn trái tim con thuộc về Chúa, chứ không thuộc về hận thù. Xin Chúa yêu người ấy trong con. Xin Chúa chữa lành con. Xin Chúa dạy con nên giống Cha trên trời.” Một lời cầu nguyện như thế có thể là khởi đầu của phép lạ. Phép lạ không nhất thiết là người kia thay đổi ngay. Phép lạ trước hết là lòng ta không còn bị bóng tối cai trị. Phép lạ là ta có thể đau mà không ác. Bị tổn thương mà không trả thù. Nhớ lại mà không nguyền rủa. Gặp lại mà không đánh mất bình an. Đó là tự do của con cái Thiên Chúa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;“Anh em hãy nên hoàn thiện, như Cha anh em trên trời là Đấng hoàn thiện.” Lời ấy không phải là một gánh nặng đè lên vai ta, nhưng là một chân trời mở ra trước mặt ta. Chúa không bảo ta phải trở thành Thiên Chúa, nhưng mời ta để tình yêu Thiên Chúa biến đổi mình. Mỗi ngày bớt một chút hận thù. Mỗi ngày bớt một chút cay nghiệt. Mỗi ngày thêm một lời cầu nguyện cho người khó thương. Mỗi ngày thêm một cử chỉ nhân hậu. Mỗi ngày thêm một bước ra khỏi cái tôi bị thương. Như thế, ta đang đi trên con đường hoàn thiện. Không phải hoàn thiện vì không còn yếu đuối, nhưng hoàn thiện vì đang học yêu như Cha. Không phải hoàn thiện vì chưa từng bị đau, nhưng hoàn thiện vì không để nỗi đau giết chết tình yêu. Không phải hoàn thiện vì không có kẻ thù, nhưng hoàn thiện vì trong trái tim ta, kẻ thù đang dần được trao vào lòng thương xót của Thiên Chúa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Xin Chúa Giêsu, Đấng đã yêu ta khi ta còn là tội nhân, ban cho ta trái tim của Người. Xin Người dạy ta đừng để đối tượng quyết định tình yêu của mình, nhưng để tình yêu của Thiên Chúa trở thành nền tảng trong lòng ta. Xin Người giúp ta biết yêu không phải vì người khác đáng yêu, nhưng vì ta là con của Cha trên trời. Xin Người làm cho gia đình ta, cộng đoàn ta, giáo xứ ta bớt đi những lạnh nhạt, bớt đi những hơn thua, bớt đi những mối thù âm thầm, và thêm vào đó ánh sáng của tha thứ, cơn mưa của lòng thương xót, hơi ấm của Tin Mừng. Và xin cho mỗi chúng ta, khi ra về sau Thánh Lễ này, có thể bắt đầu sống một điều lạ thường: cầu nguyện cho người làm ta đau, chúc lành cho người ta không thích, và để tình yêu của Chúa lớn hơn mọi oán hờn trong trái tim mình.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lm. Anmai, CSsR&lt;/p&gt;&lt;p&gt;YÊU ĐẾN MỨC KHÔNG CÒN KẺ THÙ&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có những lời của Tin Mừng nghe qua thì đẹp, nhưng khi đem vào đời sống thật lại làm ta chùng lòng. Có những lời của Chúa Giêsu ta dễ đọc trong nhà thờ, dễ nghe trong thánh lễ, dễ gật đầu khi suy niệm, nhưng khi bị xúc phạm, bị hiểu lầm, bị vu khống, bị phản bội, bị làm tổn thương, ta mới thấy những lời ấy không hề dễ sống. Tin Mừng hôm nay là một trong những đỉnh cao khó nhất của đời Kitô hữu: “Hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em.” Đây không phải là một lời khuyên đạo đức để trang trí đời sống thiêng liêng. Đây là căn tính của người môn đệ Chúa Giêsu. Đây là dấu chỉ cho thấy ta có thật sự thuộc về Cha trên trời hay không.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Câu chuyện về nhà truyền giáo sau hơn năm mươi ngày bị bắt làm con tin, bị thiếu thốn, bị hành hạ, bị sụt gần hai mươi ký, nhưng khi được hỏi về những người đã bắt giữ mình, ngài vẫn bình tĩnh nói: “Tôi đã tha thứ cho họ. Tôi không thù ghét họ. Tôi vẫn yêu mến đất nước và dân tộc ấy. Tôi sẵn sàng trở lại đó để làm việc mục vụ.” Nghe những lời ấy, ta có thể cảm phục. Nhưng nếu đi sâu hơn, ta thấy đó không chỉ là một thái độ cao thượng của một con người tốt bụng. Đó là Tin Mừng đã đi vào máu thịt. Đó là lời Chúa không còn nằm trên trang sách, nhưng đã trở thành hơi thở, trở thành phản ứng, trở thành chọn lựa của một tâm hồn đã được Đức Kitô biến đổi.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thường tình, con người yêu ai yêu mình, quý ai quý mình, gần ai gần mình, thương ai thương mình. Tình yêu tự nhiên của chúng ta thường có biên giới. Biên giới ấy có thể là gia đình, dòng họ, phe nhóm, giáo xứ, dân tộc, quan điểm, cảm tình, lợi ích, hay ký ức. Ai thuộc về “phía mình” thì dễ được yêu. Ai không cùng phía, không cùng ý, không cùng lợi ích, không cùng cảm tình, thì dễ bị loại ra. Có khi chỉ một câu nói làm ta mất mặt, một thái độ khiến ta khó chịu, một lần bị bỏ quên, một sự hiểu lầm chưa được giải thích, ta đã dựng lên trong lòng một bức tường. Từ đó, người kia không còn là anh em nữa, mà trở thành đối thủ, thành người xa lạ, thành kẻ thù âm thầm trong trí nhớ của ta.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúa Giêsu biết rất rõ tâm lý ấy. Vì thế, Người nhắc lại điều Luật xưa dạy: “Hãy yêu đồng loại và hãy ghét kẻ thù.” Mệnh lệnh yêu đồng loại được ghi trong sách Lêvi: “Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình.” Nhưng trong tâm thức hạn hẹp của con người, “người thân cận” thường chỉ được hiểu là người cùng dân, cùng đạo, cùng nhóm, cùng huyết thống, cùng phía với mình. Còn kẻ xa lạ, kẻ chống đối, kẻ gây hại thì bị đẩy ra ngoài vòng yêu thương. Tuy Kinh Thánh không dạy rõ câu “hãy ghét kẻ thù”, nhưng tâm lý con người lại dễ tự thêm câu ấy vào đời sống. Khi tình yêu bị thu hẹp, hận thù sẽ tự động được hợp thức hóa. Khi ta chỉ yêu người thuộc về ta, ta sẽ dễ nghĩ rằng mình có quyền lạnh lùng, khinh miệt, loại trừ những người không thuộc về ta.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Và chính tại đó, Chúa Giêsu cất lên tiếng nói mới mẻ và quyết liệt: “Còn Thầy, Thầy bảo anh em: hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em.” Hai chữ “Còn Thầy” mở ra một chân trời mới. Chúa Giêsu không chỉ sửa một điều luật. Người đưa con người bước vào một nền công chính mới, một tình yêu mới, một cung cách sống mới. Từ nay, người môn đệ không được phép yêu theo bản năng tự nhiên mà thôi. Người môn đệ được mời gọi yêu theo trái tim của Thiên Chúa. Tình yêu Kitô giáo không còn dừng lại ở chỗ “ai tốt với tôi thì tôi tốt lại”, “ai thương tôi thì tôi thương lại”, “ai chào tôi thì tôi chào lại”. Nếu chỉ như thế, Chúa Giêsu hỏi: “Anh em nào có công chi? Ngay cả những người thu thuế cũng chẳng làm như thế sao?”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Câu hỏi ấy đánh thức chúng ta. Bởi vì có khi đời sống đạo của ta vẫn dừng lại ở mức rất tự nhiên. Ta đi lễ, đọc kinh, làm việc lành, nhưng trong lòng vẫn giữ một danh sách những người không thể tha thứ. Ta rước lễ, nhưng vẫn nuôi một sự cay đắng âm thầm. Ta đọc kinh Lạy Cha: “Xin tha nợ chúng con như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con”, nhưng khi ra khỏi nhà thờ, ta lại tiếp tục kể tội người khác, tiếp tục nhớ mãi điều họ đã làm mình đau, tiếp tục cầu mong họ phải trả giá. Ta có thể rất đạo đức bên ngoài, nhưng nếu lòng ta bị điều khiển bởi hận thù, thì ta vẫn chưa để Tin Mừng chạm đến nơi sâu nhất của mình.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Yêu kẻ thù không có nghĩa là coi sự dữ là điều tốt. Tha thứ không có nghĩa là bảo rằng vết thương không đau. Cầu nguyện cho người ngược đãi mình không có nghĩa là đồng lõa với bất công. Chúa Giêsu không dạy ta sống nhu nhược, cũng không bảo ta phủ nhận sự thật. Sự ác vẫn là sự ác. Bất công vẫn phải được gọi đúng tên là bất công. Tội lỗi vẫn cần được hoán cải. Nhưng Chúa không cho phép ta để sự ác của người khác biến mình thành người ác. Chúa không cho phép vết thương trong ta trở thành nguồn phát sinh độc tố. Chúa không cho phép ta nhân danh công lý để nuôi hận thù. Người môn đệ Chúa có thể chống lại sự dữ, nhưng không được để lòng mình bị sự dữ chiếm hữu. Có thể tìm kiếm công lý, nhưng không được biến công lý thành báo thù. Có thể giữ khoảng cách cần thiết với người gây tổn thương, nhưng không được cầu mong họ hư mất.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúa Giêsu dạy ta yêu kẻ thù bằng một hành động rất cụ thể: cầu nguyện cho họ. Cầu nguyện là bước đầu tiên để trái tim được giải thoát. Khi ta chưa thể nói chuyện với người làm ta đau, hãy bắt đầu bằng cách thưa chuyện với Chúa về họ. Khi ta chưa thể nhìn họ bằng ánh mắt bình an, hãy đặt họ dưới ánh mắt của Chúa. Khi ta chưa thể nói lời tha thứ trọn vẹn, hãy xin Chúa giữ lòng ta khỏi rơi vào căm ghét. Cầu nguyện cho kẻ thù không phải là một việc dễ. Ban đầu, lời cầu ấy có thể rất khô khan, rất gượng gạo, rất đau. Nhưng cứ cầu nguyện, ta sẽ thấy điều kỳ diệu xảy ra: có thể người kia chưa thay đổi, nhưng lòng ta bắt đầu được giải thoát. Có thể quá khứ chưa được xóa, nhưng nọc độc của quá khứ không còn làm chủ hiện tại của ta nữa.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lý do sâu xa khiến ta phải yêu như thế không phải vì người kia đáng yêu, nhưng vì Thiên Chúa là Cha của ta. Chúa Giêsu nói: “Như vậy, anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em, Đấng ngự trên trời.” Đây là trung tâm của Tin Mừng hôm nay. Người Kitô hữu yêu kẻ thù không phải vì kẻ thù dễ thương, nhưng vì mình là con của một Thiên Chúa yêu thương. Cha trên trời “cho mặt trời mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa xuống trên người công chính cũng như người bất chính.” Thiên Chúa không rút ánh nắng khỏi người tội lỗi. Thiên Chúa không khóa mưa lại trước ruộng vườn của kẻ bất chính. Thiên Chúa vẫn ban sự sống, vẫn chờ đợi, vẫn kiên nhẫn, vẫn mở cửa cho con người hoán cải. Nếu ta là con của Cha ấy, ta cũng phải mang lấy một chút nét giống Cha trong cách yêu thương.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Bí tích Thánh Tẩy làm ta trở nên con cái Thiên Chúa. Nhưng làm con Thiên Chúa không chỉ là một danh xưng. Đó là một hành trình. Người con không chỉ mang tên cha, mà còn phải học lấy trái tim của cha. Kitô hữu không chỉ là người có tên trong sổ Rửa tội, nhưng là người mỗi ngày tập sống giống Cha trên trời. Mà giống Cha trên trời là gì? Là biết yêu vượt qua ranh giới. Là biết thương cả người không thương mình. Là biết cầu nguyện cho người chống đối mình. Là biết không để sự lạnh lùng của thế gian làm tắt đi ngọn lửa yêu thương trong lòng mình.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có lẽ trong mỗi người chúng ta đều có một “kẻ thù” nào đó. Không nhất thiết là kẻ cầm gươm giáo chống lại ta. Đó có thể là người thân từng làm ta tổn thương. Một người trong gia đình khiến ta đau lòng. Một người hàng xóm gây phiền phức. Một người trong cộng đoàn làm ta mất danh dự. Một người bạn từng phản bội. Một người đồng nghiệp làm ta thiệt thòi. Một người đã nói xấu ta, hiểu lầm ta, bỏ rơi ta, hoặc làm ta phải khóc trong âm thầm. Tin Mừng hôm nay không nói chung chung. Tin Mừng mời ta gọi tên người ấy trước mặt Chúa, không phải để kết án, nhưng để xin ơn được tự do. Tự do khỏi hận thù. Tự do khỏi cay đắng. Tự do khỏi nhu cầu phải trả đũa. Tự do để yêu như Chúa yêu.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thật ra, khi ta không tha thứ, người bị giam giữ trước hết không phải là người kia, mà là chính ta. Hận thù giống như một căn phòng tối. Ta tưởng mình nhốt người khác trong đó, nhưng cuối cùng chính ta cũng ở trong bóng tối ấy. Tha thứ là mở cửa cho chính mình bước ra. Yêu kẻ thù là không cho người đã làm ta đau tiếp tục điều khiển linh hồn ta. Cầu nguyện cho người ngược đãi mình là tuyên bố rằng trái tim tôi thuộc về Chúa, chứ không thuộc về vết thương, không thuộc về quá khứ, không thuộc về lòng căm giận.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nhưng phải thành thật mà nói: tự sức mình, ta không thể yêu như thế. Không ai có thể tự nhiên yêu kẻ thù. Không ai có thể dễ dàng cầu nguyện cho người làm mình đau. Không ai có thể chỉ bằng ý chí mà xóa sạch những vết thương sâu. Vì thế, điều Chúa đòi hỏi cũng chính là điều Chúa muốn ban ơn. Chúa không chỉ đứng đó ra lệnh: “Hãy yêu kẻ thù.” Người đã yêu trước. Trên thập giá, khi bị đóng đinh, bị sỉ nhục, bị loại trừ, Chúa Giêsu đã cầu nguyện: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm.” Người đã sống điều Người dạy. Người đã yêu đến tận cùng. Người đã biến thập giá, dụng cụ của bạo lực và hận thù, thành dấu chỉ của tha thứ và cứu độ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Vì thế, mỗi lần nhìn lên thập giá, ta hiểu rằng yêu kẻ thù không phải là một lý tưởng xa vời. Đó là con đường Chúa đã đi. Đó là sự sống Chúa muốn thông ban cho ta. Khi rước Mình Thánh Chúa, ta đón nhận Đấng đã tha thứ cho kẻ đóng đinh mình. Khi nghe Lời Chúa, ta nghe tiếng Đấng không mỏi mệt kêu gọi ta ra khỏi vòng xoáy hận thù. Khi cầu nguyện, ta đặt trái tim nhỏ bé, thương tích và giới hạn của mình vào Trái Tim rộng lớn của Chúa, để Người dạy ta yêu bằng chính tình yêu của Người.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Hôm nay, Chúa không đòi chúng ta ngay lập tức có những cảm xúc dịu dàng với người làm ta đau. Nhưng Chúa mời ta bắt đầu bằng một bước nhỏ: đừng nuôi thêm hận thù. Đừng kể đi kể lại vết thương chỉ để làm nó sâu hơn. Đừng cầu mong điều xấu cho người khác. Đừng biến ký ức đau buồn thành bàn thờ cho sự cay đắng. Hãy bắt đầu bằng một lời cầu nguyện rất đơn sơ: “Lạy Chúa, con chưa yêu được người ấy, nhưng xin Chúa đừng để con ghét họ. Con chưa tha thứ trọn vẹn được, nhưng xin Chúa dẫn con đi trên con đường chữa lành. Con còn đau, nhưng xin đừng để nỗi đau làm con xa Chúa.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nếu mỗi người chúng ta dám cầu nguyện như thế, gia đình sẽ bớt đi những cuộc chiến lạnh. Cộng đoàn sẽ bớt đi những chia rẽ âm thầm. Giáo xứ sẽ bớt đi những phe nhóm. Xã hội sẽ bớt đi những lời độc ác. Và thế giới này, dù vẫn còn nhiều bóng tối, sẽ có thêm những tia sáng của Tin Mừng. Bởi vì nơi nào có một người Kitô hữu biết tha thứ, nơi đó thập giá của Chúa vẫn đang sinh hoa trái. Nơi nào có một người môn đệ biết cầu nguyện cho kẻ làm hại mình, nơi đó tình yêu của Cha trên trời vẫn đang được phản chiếu. Nơi nào có một trái tim không chịu đầu hàng hận thù, nơi đó Nước Thiên Chúa đang âm thầm lớn lên.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Xin Chúa đổ tràn tình yêu của Người vào lòng chúng ta. Xin Chúa giải thoát chúng ta khỏi thứ tình yêu hẹp hòi, tính toán, chỉ yêu người yêu mình và chỉ tốt với người tốt với mình. Xin Chúa chữa lành những vết thương làm chúng ta khép lòng. Xin Chúa ban cho chúng ta can đảm cầu nguyện cho những người chúng ta không muốn nhớ đến. Xin Chúa dạy chúng ta biết yêu như Cha trên trời: cho nắng mọc lên trên cả người tốt lẫn kẻ xấu, cho mưa rơi xuống trên cả người công chính lẫn kẻ bất chính. Và xin cho đời sống chúng ta trở thành một chứng tá âm thầm nhưng mạnh mẽ rằng: người thuộc về Đức Kitô không còn để hận thù quyết định trái tim mình, nhưng để tình yêu của Thiên Chúa dẫn dắt mọi chọn lựa, mọi lời nói và mọi tương quan.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lm. Anmai, CSsR&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;h2&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;Yêu Đến Mức Trở Nên Con Của Cha&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;p&gt;“Anh em đã nghe Luật dạy rằng: Hãy yêu đồng loại và hãy ghét kẻ thù. Còn Thầy, Thầy bảo anh em: hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em.” Lời Chúa hôm nay vang lên như một đỉnh cao chói sáng của Tin Mừng, nhưng cũng như một đòi hỏi khiến lòng người phải rùng mình. Vì yêu người thân đã khó, yêu người làm ơn cho ta còn có khi chưa trọn, yêu người hợp ý ta cũng vẫn lắm lúc mệt mỏi; huống chi Chúa lại bảo: hãy yêu kẻ thù, hãy cầu nguyện cho những người ngược đãi mình. Đây không còn là thứ đạo đức dễ chịu, không còn là một lời khuyên trang trí cho đời sống, nhưng là một cuộc hoán cải tận căn, một lối sống hoàn toàn đi ngược lại phản ứng tự nhiên của con người.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Phản ứng tự nhiên của ta là yêu người yêu mình, quý người quý mình, nhớ ơn người làm ơn cho mình, và xa tránh người làm mình đau. Khi bị xúc phạm, ta muốn tự vệ. Khi bị hiểu lầm, ta muốn thanh minh. Khi bị phản bội, ta muốn người kia phải nếm đau khổ như ta đã nếm. Khi bị loại trừ, ta muốn đóng cửa lòng lại, không cho người ấy bước vào vùng thương nhớ hay cầu nguyện của mình nữa. Có khi ta không nói ra, nhưng trong lòng âm thầm giữ lại một góc tối: góc của hờn giận, của cay đắng, của ký ức chưa lành. Ta có thể vẫn đi lễ, vẫn đọc kinh, vẫn làm việc đạo đức, nhưng chỉ cần nhắc đến một người nào đó, lòng ta bỗng thắt lại, mặt ta lạnh đi, lời ta trở nên nặng nề. Chính ở đó, Tin Mừng hôm nay chạm vào vết thương sâu nhất của ta.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúa Giêsu không nói: hãy yêu kẻ thù vì họ đáng yêu. Người cũng không nói: hãy yêu kẻ thù vì họ đã thay đổi, đã xin lỗi, đã đền bù, đã trở nên dễ thương. Người nói: hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em, “như vậy anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em, Đấng ngự trên trời.” Nền tảng của tình yêu Kitô giáo không nằm ở sự xứng đáng của người kia, mà nằm ở căn tính của ta: ta là con của Cha trên trời. Ta không yêu như một cuộc trao đổi, không yêu vì người kia đáp lại, không yêu vì người kia làm ta hài lòng, nhưng yêu vì Cha của ta là Đấng yêu thương cả người tốt lẫn người xấu, cho mặt trời mọc lên soi sáng kẻ dữ cũng như người lành, cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đây là điều rất sâu: Chúa Giêsu không chỉ dạy ta một cách cư xử, mà mời ta mang lấy trái tim của Thiên Chúa. Nếu ta chỉ yêu người yêu mình, Chúa hỏi: “Anh em nào có công chi?” Nếu ta chỉ chào hỏi anh em mình thôi, Chúa hỏi: “Anh em có làm gì lạ thường đâu?” Nghĩa là người môn đệ Chúa không được gọi để sống tầm thường trong tình yêu. Người môn đệ không thể chỉ yêu theo phản xạ của bản năng, theo tiêu chuẩn của xã hội, theo lối công bằng lạnh lùng: ai tốt với tôi, tôi tốt lại; ai làm tôi đau, tôi loại họ khỏi lòng tôi. Nếu chỉ như thế, đời sống Kitô hữu không còn là ánh sáng, không còn là muối men, không còn là dấu chỉ của Nước Trời. Chúa muốn nơi con cái Người phải có một điều gì “lạ thường”, không phải lạ thường bằng quyền lực, tiền bạc, địa vị, tiếng tăm, nhưng lạ thường bằng khả năng yêu thương vượt quá lẽ thường.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tuy nhiên, phải nói thật: yêu kẻ thù không phải là chuyện dễ. Có những vết thương rất sâu. Có những lời nói đã làm bầm dập cả một đời. Có những phản bội khiến người ta mất niềm tin vào con người. Có những bất công không chỉ làm đau một cá nhân, mà còn làm tan vỡ gia đình, cộng đoàn, ơn gọi, tương lai. Vì thế, khi nghe Chúa bảo yêu kẻ thù, có người cảm thấy như Chúa đòi quá nhiều. Ta có thể nói: “Lạy Chúa, con cố gắng không trả thù đã là khó lắm rồi. Con cố gắng không nói xấu họ đã là khó lắm rồi. Con cố gắng không mong điều dữ xảy đến cho họ đã là khó lắm rồi. Còn yêu họ nữa, con làm sao làm nổi?” Và có lẽ Chúa hiểu tiếng thở dài ấy hơn ai hết, vì chính Người đã bị phản bội, bị bỏ rơi, bị vu khống, bị kết án bất công, bị đóng đinh giữa những lời nhạo báng. Chúa không đứng ngoài đau khổ để dạy ta yêu thương. Chúa dạy ta từ thập giá.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trên thập giá, Chúa Giêsu không nói: “Lạy Cha, xin phạt họ.” Người nói: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm.” Đó là tình yêu của Con Một Thiên Chúa. Tình yêu ấy không phủ nhận tội ác, không gọi bất công là công bằng, không nói rằng đau khổ là không đau. Nhưng tình yêu ấy không để hận thù trở thành tiếng nói cuối cùng. Chúa bị đóng đinh, nhưng lòng Người không bị đóng lại. Thân xác Người bị treo lên, nhưng trái tim Người vẫn mở ra. Người bị con người loại trừ, nhưng Người không loại trừ con người khỏi lời cầu nguyện của mình. Chính nơi thập giá, ta hiểu yêu kẻ thù không phải là cảm thấy dễ chịu với kẻ làm mình đau, nhưng là quyết định không để sự dữ trong họ sinh ra sự dữ trong ta.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đôi khi ta hiểu lầm yêu kẻ thù là phải lập tức có cảm xúc trìu mến đối với người đã làm mình đau. Không phải vậy. Tình yêu trong Tin Mừng trước hết là một chọn lựa trong tự do và ân sủng. Có thể cảm xúc của ta vẫn còn đau, ký ức của ta vẫn còn nhức nhối, nước mắt của ta vẫn còn rơi. Nhưng nếu ta bắt đầu không nuôi ý trả thù, không mong họ bị hủy diệt, không muốn đời họ tan nát; nếu ta bắt đầu xin Chúa chữa lành lòng ta và cũng soi sáng lòng họ; nếu ta có thể thưa với Chúa: “Lạy Chúa, con chưa yêu được, nhưng con không muốn ghét nữa; con chưa ôm được họ trong lòng, nhưng con không muốn nguyền rủa họ; con chưa quên được, nhưng con xin đặt họ vào tay Chúa” – thì đó đã là bước đầu rất lớn trên con đường nên giống Cha.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tha thứ không có nghĩa là chối bỏ sự thật. Tha thứ không có nghĩa là để cho sự ác tiếp tục hoành hành. Tha thứ không có nghĩa là quay lại một tương quan độc hại, nguy hiểm, gây tổn thương triền miên. Có những trường hợp người ta cần giữ khoảng cách, cần bảo vệ bản thân, cần nhờ đến sự can thiệp chính đáng, cần đặt ranh giới rõ ràng. Nhưng ngay cả khi phải giữ khoảng cách, người Kitô hữu vẫn được mời gọi giữ lòng mình khỏi bị hận thù thống trị. Có những tình bạn không thể trở lại như xưa. Có những tương quan sau phản bội không còn có thể tiếp tục như trước. Có những cánh cửa phải khép lại để bảo vệ sự bình an. Nhưng khép cửa tương quan không nhất thiết phải đóng cửa lòng trước Thiên Chúa. Ta vẫn có thể trao người ấy cho lòng thương xót của Chúa, để họ cũng được biến đổi, và để ta cũng được giải thoát.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thật ra, hận thù là một nhà tù rất kín. Người làm ta đau có khi đã đi xa, đã quên chuyện cũ, đã sống đời họ; còn ta thì ngày ngày vẫn tự giam mình trong ký ức đau buồn. Mỗi lần nhắc lại là một lần vết thương rỉ máu. Mỗi lần nuôi tức giận là một lần lòng mình bị đốt cháy. Mỗi lần tưởng tượng trả thù là một lần bình an bị cướp mất. Hận thù làm ta giống người đã làm ta đau. Còn tha thứ làm ta giống Cha trên trời. Hận thù kéo ta xuống ngang mức của sự ác. Còn yêu thương nâng ta lên tầm vóc của con cái Thiên Chúa. Vì vậy, khi Chúa dạy yêu kẻ thù, Người không chỉ cứu người kia khỏi oán hận của ta; Người còn cứu chính ta khỏi bị hận thù phá hủy.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúa bảo ta cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi mình. Đây là một chi tiết rất quan trọng. Chúa biết ta không thể tự mình yêu kẻ thù bằng sức riêng. Vì thế, Người chỉ cho ta con đường cầu nguyện. Khi ta cầu nguyện cho một người làm ta đau, có thể ban đầu lời cầu nguyện rất khô khan, rất gượng gạo, thậm chí rất nghẹn ngào. Nhưng cứ mỗi lần đưa người ấy vào lời cầu nguyện, ta đang từ từ lấy họ ra khỏi vùng bóng tối của oán hờn và đặt họ dưới ánh sáng của Thiên Chúa. Ta không còn nhìn họ chỉ qua vết thương của mình, nhưng bắt đầu nhìn họ như một con người cũng cần được Chúa cứu. Cầu nguyện không làm quá khứ biến mất, nhưng làm cho quá khứ không còn quyền tuyệt đối trên trái tim ta. Cầu nguyện không lập tức thay đổi người kia, nhưng chắc chắn bắt đầu thay đổi ta.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có lẽ trong mỗi Thánh lễ, khi đọc Kinh Lạy Cha, ta cần dừng lại thật sâu ở câu: “Xin tha nợ chúng con, như chúng con cũng tha kẻ có nợ chúng con.” Câu ấy không phải là một công thức đọc cho quen miệng. Đó là một lời cam kết nguy hiểm, vì ta đang xin Thiên Chúa đối xử với ta theo cách ta đối xử với người mắc nợ ta. Nếu ta đóng cửa lòng trước anh em, ta làm sao dám xin Chúa mở cửa lòng thương xót cho ta? Nếu ta giữ mãi món nợ của người khác, ta làm sao có thể vui mừng vì món nợ của ta được Chúa xóa? Người được tha nhiều phải học yêu nhiều. Người đã từng được Chúa kiên nhẫn với mình phải học kiên nhẫn với người khác. Người đã từng được Chúa nâng dậy sau bao lần yếu đuối phải học đừng vội kết án anh em như thể mình chưa bao giờ cần đến lòng thương xót.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Chúng ta thường thấy lỗi người khác rất rõ, nhưng lại quên những bóng tối trong lòng mình. Ta nhớ người khác đã làm ta đau thế nào, nhưng quên rằng có khi ta cũng đã làm ai đó đau. Ta trách người khác vô tâm, nhưng chính ta cũng đã nhiều lần vô tâm. Ta muốn người khác hiểu mình, nhưng lại ít khi chịu hiểu họ. Ta mong được tha thứ, nhưng lại dè sẻn khi phải tha thứ. Tin Mừng hôm nay đặt ta trước tấm gương của Cha trên trời: Cha cho nắng mưa xuống trên mọi người. Cha không yêu theo kiểu phân loại hẹp hòi của ta. Cha không rút lại mặt trời chỉ vì có những người xấu đang sống dưới mặt trời ấy. Cha không giữ lại cơn mưa chỉ vì có những kẻ bất chính đang đứng dưới trời mưa. Tình yêu của Cha đi trước, bao phủ, chờ đợi, kiên nhẫn, mở lối cho con người trở về.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Vì thế, nên hoàn thiện như Cha trên trời không có nghĩa là ta không còn yếu đuối, không còn đau, không còn phải chiến đấu. Nên hoàn thiện là để tình yêu của Cha dần dần thắng trong ta. Mỗi lần ta chọn im lặng thay vì buông lời cay độc, tình yêu của Cha thắng một chút. Mỗi lần ta cầu nguyện cho người làm ta tổn thương, tình yêu của Cha thắng một chút. Mỗi lần ta không kể lại lỗi người khác để hạ nhục họ, tình yêu của Cha thắng một chút. Mỗi lần ta từ bỏ ý muốn trả thù, tình yêu của Cha thắng một chút. Mỗi lần ta dám xin Chúa chúc lành cho người mình không thích, dù lòng còn run rẩy, tình yêu của Cha thắng một chút. Con đường nên thánh nhiều khi không bắt đầu bằng những việc lớn lao, mà bằng những chiến thắng rất âm thầm trong lòng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Hôm nay, Chúa không đòi ta phải giả vờ rằng mình không đau. Người cũng không đòi ta phải vội vàng nói những lời tha thứ khi lòng chưa thật sự sẵn sàng. Nhưng Chúa mời ta mở một khe cửa nhỏ cho ân sủng đi vào. Hãy bắt đầu bằng một lời cầu nguyện đơn sơ: “Lạy Chúa, con không muốn sống trong hận thù nữa.” Rồi thêm một bước: “Lạy Chúa, xin chữa lành con.” Rồi thêm một bước nữa: “Lạy Chúa, xin cũng chạm đến người đã làm con đau.” Có thể hôm nay ta chỉ đi được một bước rất nhỏ. Nhưng trong đời sống thiêng liêng, một bước nhỏ đi về phía tình yêu vẫn quý hơn ngàn lời đạo đức mà lòng vẫn đóng kín.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thánh lễ là nơi ta học yêu kẻ thù cách cụ thể nhất. Vì nơi bàn thờ, Chúa Giêsu tiếp tục hiến mình cho những người bất xứng, trong đó có chúng ta. Không ai trong chúng ta xứng đáng hoàn toàn với Mình và Máu Thánh Chúa. Ta đến với bao thiếu sót, bao lỗi lầm, bao lần bất trung, bao lần làm Chúa buồn. Thế mà Chúa vẫn trao chính mình cho ta. Người không chờ ta hoàn hảo rồi mới yêu. Người yêu để ta được biến đổi. Người không chờ ta sạch sẽ rồi mới đến. Người đến để thanh tẩy ta. Nếu mỗi Thánh lễ là một lần ta được Chúa yêu khi còn bất xứng, thì sau Thánh lễ, ta cũng được sai đi để yêu người khác bằng một chút lòng thương xót mà mình đã nhận.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Anh chị em thân mến, thế giới hôm nay không thiếu người thông minh, không thiếu người thành công, không thiếu người biết tranh luận, biết thắng thua, biết bảo vệ quyền lợi của mình. Nhưng thế giới thiếu những con người có trái tim giống Cha trên trời: những trái tim không để oán thù quyết định đời mình, những trái tim dám cầu nguyện cho người làm mình đau, những trái tim biết dừng vòng xoáy trả đũa, những trái tim đủ mạnh để hiền lành, đủ tự do để tha thứ, đủ khiêm nhường để nhận mình cũng cần được thương xót. Khi một gia đình có một người biết tha thứ, gia đình ấy có hy vọng. Khi một cộng đoàn có người biết cầu nguyện cho kẻ chống đối mình, cộng đoàn ấy có ánh sáng. Khi một xã hội có những Kitô hữu dám yêu vượt qua hận thù, xã hội ấy được gieo vào một mầm Tin Mừng.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Xin Chúa Giêsu, Đấng đã yêu đến cùng trên thập giá, dạy chúng ta biết yêu như Người. Xin cho chúng ta đừng chỉ yêu những người dễ thương, đừng chỉ chào hỏi những người thuộc phe mình, đừng chỉ làm điều tốt cho những ai có thể đáp lại. Xin cho ta biết đặt vào lời cầu nguyện hôm nay một người mà ta còn khó tha thứ, một khuôn mặt mà ta còn tránh né, một ký ức mà ta còn đau đớn. Xin Chúa đừng để lòng ta hóa đá vì hận thù, nhưng làm cho lòng ta mềm lại trong ánh sáng của Cha. Và xin cho mỗi người chúng ta, dù còn yếu đuối, vẫn can đảm bước từng bước trên con đường lạ thường của Tin Mừng: yêu kẻ thù, cầu nguyện cho người ngược đãi, để thật sự trở nên con cái của Cha trên trời.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lm. Anmai, CSsR&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;h2&gt;&lt;span class="text-danger"&gt;Yêu Kẻ Thù: Con Đường Khó Nhất Để Trở Nên Con Cái Cha Trên Trời&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;&lt;p&gt;Thứ Ba Tuần XI – Mùa Thường Niên, Lời Chúa hôm nay đặt chúng ta trước một đỉnh cao rất khó leo của Tin Mừng. Đức Giêsu không chỉ mời gọi chúng ta sống tốt hơn một chút, hiền hơn một chút, rộng lượng hơn một chút; Người đưa chúng ta vào tận trung tâm của trái tim Thiên Chúa: “Anh em đã nghe Luật dạy rằng: Hãy yêu đồng loại và hãy ghét kẻ thù. Còn Thầy, Thầy bảo anh em: hãy yêu kẻ thù và cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em.” Đây không phải là một lời khuyên nhẹ nhàng để trang trí đời sống đạo. Đây là một lệnh truyền làm cho con tim con người phải giật mình, vì nó đi ngược lại phản xạ tự nhiên nhất của chúng ta. Bị thương thì muốn tránh xa. Bị phản bội thì muốn cắt đứt. Bị xúc phạm thì muốn đáp trả. Bị làm nhục thì muốn chứng minh mình không thua. Bị đối xử bất công thì muốn người kia phải trả giá. Thế mà Chúa Giêsu lại nói: hãy yêu, hãy cầu nguyện, hãy nên hoàn thiện như Cha trên trời là Đấng hoàn thiện.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có lẽ không có câu nào trong Tin Mừng làm chúng ta cảm thấy mình còn xa Chúa cho bằng câu này. Bởi vì yêu người thương mình thì dễ. Chào hỏi người vui vẻ với mình thì dễ. Làm ơn cho người biết ơn mình thì dễ. Tha thứ cho người biết xin lỗi mình thì còn có thể. Nhưng yêu người làm khổ mình, cầu nguyện cho người ngược đãi mình, muốn điều tốt cho người từng khiến lòng mình bầm dập, đó là chuyện vượt quá sức tự nhiên của con người. Chính vì thế, Lời Chúa hôm nay không thể được nghe bằng đôi tai của thói quen đạo đức. Ta phải nghe bằng một con tim đang run lên trước đòi hỏi của Chúa, nhưng cũng bằng một con tim tin rằng: nếu Chúa truyền dạy điều ấy, thì Chúa cũng ban ơn để ta có thể bước đi trên con đường ấy.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thời Chúa Giêsu, người ta thường hiểu “kẻ thù” là những người đối nghịch với dân thánh, những người ngoại bang, những kẻ bắt bớ, những người không thuộc về cộng đoàn được tuyển chọn. Còn chữ “ghét” trong nhiều trường hợp không nhất thiết luôn mang nghĩa căm thù dữ dội như ta hiểu hôm nay, nhưng có thể mang nghĩa xa lánh, loại trừ, cắt đứt liên hệ, không muốn chung đụng. Như vậy, não trạng tôn giáo thời ấy dễ phân chia thế giới thành hai phía: phía của ta và phía không phải của ta; người đáng được yêu và người có thể bị loại trừ; người trong vòng tay và người ở ngoài ranh giới. Chúa Giêsu đến để phá vỡ ranh giới ấy. Người không cho phép tình yêu của người môn đệ bị giam trong biên giới của huyết thống, phe nhóm, cảm tình, lợi ích, hay tôn giáo hiểu theo nghĩa khép kín. Người mời gọi chúng ta yêu bằng chính trái tim của Cha trên trời, Đấng cho mặt trời mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, cho mưa xuống trên người công chính cũng như kẻ bất chính.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đây là điểm rất quan trọng. Chúa Giêsu không nói: hãy yêu kẻ thù vì họ dễ thương. Người cũng không nói: hãy yêu kẻ thù vì họ không có lỗi. Người càng không nói: hãy yêu kẻ thù vì điều họ làm là đúng. Không. Sự ác vẫn là sự ác. Bất công vẫn là bất công. Tổn thương vẫn là tổn thương. Tha thứ không có nghĩa là phủ nhận vết thương. Yêu kẻ thù không có nghĩa là gọi điều sai thành điều đúng, gọi bạo lực thành yêu thương, gọi phản bội thành trung tín, gọi xúc phạm thành chuyện nhỏ. Kitô giáo không dạy ta sống nhu nhược, cũng không dạy ta để mặc cho sự dữ tung hoành. Nhưng Chúa Giêsu dạy ta một điều sâu hơn: đừng để sự dữ của người khác biến trái tim mình thành nơi cư ngụ của hận thù. Đừng để vết thương người khác gây ra trở thành bản sắc của mình. Đừng để kẻ làm khổ ta có quyền quyết định ta sẽ trở thành người cay đắng, độc ác, khép kín hay thù hằn. Người môn đệ Chúa Kitô có thể bị thương, nhưng không được để lòng mình hóa thành khí cụ của bóng tối.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Yêu kẻ thù trước hết là không trả thù. Đó đã là một chiến thắng lớn. Có những lúc ta không nói lời nào, nhưng trong lòng đã dựng lên biết bao phiên tòa. Ta kết án, ta nguyền rủa, ta mong họ gặp chuyện chẳng lành, ta âm thầm vui khi họ thất bại. Có khi miệng ta vẫn đọc kinh, nhưng lòng ta vẫn muốn người kia phải đau như ta đã đau. Có khi ta không làm hại họ bằng tay, nhưng ta làm hại họ bằng lời nói, bằng cách kể chuyện một nửa sự thật, bằng cách gieo nghi ngờ, bằng cách làm cho họ mất danh dự, mất chỗ đứng, mất bình an. Chúa Giêsu biết rõ tất cả những cuộc trả thù tinh vi ấy. Vì thế, Người đi thẳng vào tâm hồn: hãy cầu nguyện cho những kẻ ngược đãi anh em. Cầu nguyện cho họ không phải là dễ dàng bỏ qua mọi chuyện. Cầu nguyện cho họ là đặt họ trước mặt Chúa, thay vì đặt họ trên bàn xử án của lòng mình. Cầu nguyện cho họ là xin Chúa đừng để họ tiếp tục sống trong bóng tối. Cầu nguyện cho họ là xin Chúa chữa lành cả họ lẫn mình. Cầu nguyện cho họ là nhìn nhận rằng họ cũng cần ơn cứu độ, như chính ta cần ơn cứu độ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Khi Chúa Giêsu nói: “Như vậy, anh em mới được trở nên con cái của Cha anh em, Đấng ngự trên trời”, Người cho ta thấy căn tính sâu xa của đời Kitô hữu. Bí tích Thánh Tẩy làm ta trở nên con cái Thiên Chúa, nhưng đời sống hằng ngày phải làm cho căn tính ấy được tỏ hiện. Một người có thể mang danh là Kitô hữu, có thể đọc kinh, dự lễ, làm việc đạo đức, nhưng nếu lòng họ vẫn bị điều khiển bởi thù hận, nếu họ chỉ yêu người cùng phe, chỉ tử tế với người có lợi cho mình, chỉ chào hỏi người hợp ý mình, thì đời sống ấy chưa phản chiếu dung mạo của Cha. Chúa Giêsu hỏi rất mạnh: “Nếu anh em yêu thương kẻ yêu thương mình, thì anh em nào có công chi? Ngay cả những người thu thuế cũng chẳng làm như thế sao?” Nói cách khác, nếu tình yêu của ta không vượt lên trên tình yêu tự nhiên, thì đức tin của ta khác gì lối sống bình thường của thế gian? Nếu ta chỉ tốt với người tốt với ta, chỉ rộng lượng với người sẽ trả ơn ta, chỉ tha thứ cho người biết cúi đầu trước ta, thì Tin Mừng đã biến đổi ta ở chỗ nào?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thưa cộng đoàn, yêu kẻ thù là đỉnh cao của Tin Mừng, vì chính Chúa Giêsu đã sống điều ấy trên Thập Giá. Trên đồi Canvê, Người bị kết án bất công, bị nhạo báng, bị đánh đòn, bị đóng đinh, bị lột trần, bị bỏ rơi. Con người đã dùng tất cả sự ác để đối xử với Con Thiên Chúa. Nhưng từ trên Thập Giá, Chúa Giêsu không nguyền rủa. Người không xin lửa từ trời xuống thiêu hủy những kẻ đóng đinh mình. Người không nói: “Lạy Cha, hãy phạt chúng.” Người nói: “Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm.” Đó là lời yêu thương phát ra từ tận cùng đau khổ. Đó là lời cầu nguyện cho kẻ thù ngay lúc kẻ thù đang thắng thế. Đó là ánh sáng rực rỡ nhất của tình yêu Thiên Chúa giữa bóng tối dày đặc nhất của tội lỗi nhân loại.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Vì thế, mỗi khi ta bị tổn thương, bị hiểu lầm, bị xúc phạm, bị phản bội, ta không chỉ đứng trước một chuyện buồn của đời sống; ta còn đứng trước một lời mời gọi tham dự vào Thập Giá Chúa Kitô. Điều này không có nghĩa là ta đi tìm đau khổ. Càng không có nghĩa là ta để người khác lạm dụng mình. Nhưng khi đau khổ đã đến, khi vết thương đã có, khi hiềm khích đã xảy ra, người môn đệ Chúa được mời gọi đặt đau khổ ấy vào trong Thập Giá. Nếu đau khổ không được đặt vào Thập Giá, nó dễ trở thành oán hận. Nếu vết thương không được đặt vào Trái Tim Chúa, nó dễ trở thành cay đắng. Nếu ký ức đau buồn không được đặt vào lòng thương xót, nó dễ trở thành nhà tù giam hãm tâm hồn. Nhưng khi ta kết hợp đau khổ của mình với Chúa Giêsu chịu đóng đinh, đau khổ ấy có thể trở thành lời cầu nguyện, trở thành của lễ, trở thành nguồn ơn cứu độ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Câu hỏi cuối cùng rất đáng để mỗi người đem vào thinh lặng: “Tôi đã dùng sự đau khổ của tôi cho kẻ nào làm khổ tôi chưa?” Đây là một câu hỏi rất sâu. Thường khi bị đau khổ vì ai đó, ta dùng đau khổ ấy để kết án họ, để kể tội họ, để xa lánh họ, để nuôi giận họ, để chứng minh mình là nạn nhân và họ là người có lỗi. Nhưng Chúa Giêsu mời ta đi xa hơn: hãy dùng chính đau khổ ấy để cầu nguyện cho họ. Hãy nói với Chúa: “Lạy Chúa, người ấy đã làm con đau. Con chưa thể quên. Con chưa thể gần. Con chưa thể nói chuyện bình thường. Nhưng con xin dâng vết thương này cho Chúa. Xin đừng để con ghét họ. Xin cứu họ khỏi bóng tối của họ. Xin cứu con khỏi bóng tối của con. Xin biến đau khổ này thành một lời cầu nguyện.” Chỉ cần bắt đầu như thế, ơn Chúa đã có thể mở một con đường trong lòng ta.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Có những người chúng ta không thể gặp lại. Có những mối tương quan không thể trở lại như xưa. Có những vết thương cần thời gian dài để lành. Có những hoàn cảnh đòi ta phải giữ khoảng cách khôn ngoan để bảo vệ sự thật, phẩm giá và bình an. Nhưng ngay cả khi không thể nối lại một tương quan, người Kitô hữu vẫn được mời gọi không nuôi hận thù. Tha thứ không luôn luôn đồng nghĩa với hòa giải ngay lập tức. Hòa giải cần sự thật, cần hoán cải, cần trách nhiệm, cần hai phía. Nhưng tha thứ bắt đầu từ trong lòng một người đứng trước mặt Chúa và thưa: “Lạy Chúa, con không muốn hận thù nữa. Con không muốn người ấy tiếp tục cai trị tâm hồn con. Con xin trao người ấy cho lòng thương xót của Chúa.” Đó là bước đầu của tự do.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thật ra, khi Chúa dạy ta yêu kẻ thù, Chúa không chỉ cứu người thù của ta; Chúa còn cứu chính ta. Hận thù làm ta mệt mỏi. Oán hờn đốt cháy tâm hồn ta trước khi nó chạm tới người khác. Có những người làm ta đau một lần, nhưng ký ức về họ làm ta đau thêm hàng ngàn lần. Có những câu nói đã qua nhiều năm, nhưng mỗi lần nhớ lại, ta lại tự làm mình chảy máu. Có những người không còn hiện diện trong đời ta, nhưng họ vẫn sống trong tâm trí ta như một bóng đen. Chúa Giêsu biết điều đó. Vì thế, Người không muốn ta bị giam trong nhà tù của hận thù. Người muốn ta được tự do. Và con đường đi tới tự do không phải là trả thù, nhưng là tha thứ; không phải là nuôi cay đắng, nhưng là cầu nguyện; không phải là để sự dữ thắng mình, nhưng là lấy tình yêu mà thắng sự dữ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Tuy nhiên, chúng ta phải khiêm tốn nhìn nhận: tự sức mình, chúng ta không làm nổi. Nghị lực con người có giới hạn. Ý chí con người có lúc rất yếu. Trái tim con người có khi quá mệt. Có những vết thương chỉ cần chạm nhẹ đã đau. Có những ký ức chỉ cần ai nhắc lại đã làm nước mắt trào ra. Vì thế, yêu kẻ thù không phải là bài tập của sự cố gắng thuần túy, mà là hoa trái của ân sủng. Ta phải đến với Chúa Giêsu thật nhiều. Ta phải nhìn lên Thập Giá thật lâu. Ta phải để lời “Lạy Cha, xin tha cho họ” thấm vào máu thịt mình. Ta phải xin Chúa cho mình có được trái tim của Chúa, vì trái tim tự nhiên của ta quá nhỏ, quá dễ bị tổn thương, quá dễ tự vệ. Chỉ khi trái tim ta được chạm bởi lòng thương xót, ta mới có thể thương xót. Chỉ khi ta ý thức mình đã được Chúa tha thứ rất nhiều, ta mới có thể tha thứ cho người khác một chút. Chỉ khi ta biết mình cũng từng là kẻ bất trung, yếu đuối, lỗi lầm, ta mới bớt cứng lòng trước lỗi lầm của anh chị em.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trong đời sống gia đình, Lời Chúa hôm nay rất cụ thể. Có khi “kẻ thù” không ở đâu xa, mà là người sống cùng mái nhà, người từng rất thân, người từng được ta yêu, nhưng nay làm ta đau. Một người vợ bị chồng vô tâm. Một người chồng bị vợ khinh thường. Cha mẹ bị con cái lạnh nhạt. Con cái bị cha mẹ áp đặt. Anh chị em ruột vì tài sản mà nhìn nhau như người xa lạ. Trong cộng đoàn, “kẻ thù” có khi là người nói xấu ta, người không cộng tác với ta, người làm ta mất mặt, người hiểu lầm thiện chí của ta. Trong xã hội, “kẻ thù” có khi là người khác quan điểm, khác lối sống, khác niềm tin, khác phe nhóm. Tin Mừng hôm nay không cho phép ta biến bất cứ ai thành đối tượng của hận thù. Chúa không bảo ta phải đồng ý với mọi người. Chúa không bảo ta phải im lặng trước sai trái. Nhưng Chúa bảo ta: đừng đánh mất tình yêu. Hãy giữ trong lòng một chỗ cho lòng thương xót. Hãy cầu nguyện cho người làm mình đau, vì biết đâu chính họ cũng đang bị thương, cũng đang mù tối, cũng đang cần được cứu.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Và chúng ta hãy nhớ: yêu kẻ thù không phải là cảm xúc dễ chịu. Có khi ta cầu nguyện cho người làm khổ mình mà lòng vẫn còn đau. Có khi ta tha thứ bằng ý chí trước, còn cảm xúc phải đi sau rất lâu. Có khi hôm nay ta dâng họ cho Chúa, ngày mai vết thương lại trỗi dậy, ta phải dâng lại. Tha thứ là một hành trình, không phải lúc nào cũng là một khoảnh khắc. Nhưng mỗi lần ta chọn không trả thù, mỗi lần ta chọn không nói thêm một lời độc địa, mỗi lần ta chọn cầu nguyện thay vì nguyền rủa, mỗi lần ta chọn xin Chúa chúc lành thay vì mong người kia bị phạt, là mỗi lần ta bước gần hơn tới trái tim của Cha trên trời.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Thánh lễ là nơi chúng ta học yêu như Chúa yêu. Trên bàn thờ, Đức Kitô lại trao ban chính mình cho cả người tốt lẫn kẻ xấu, cho người công chính lẫn người tội lỗi, cho người trung thành lẫn người bất trung. Không ai trong chúng ta xứng đáng hoàn toàn trước tình yêu ấy. Tất cả chúng ta đều sống nhờ lòng thương xót. Khi lên rước lễ, ta đón nhận Đấng đã tha thứ cho kẻ đóng đinh mình. Ta đón nhận Đấng đã yêu đến cùng. Ta đón nhận Đấng không loại trừ ta dù ta đã nhiều lần làm Người đau lòng. Vậy làm sao ta có thể giữ mãi trong lòng một danh sách những người không đáng được thương xót? Làm sao ta có thể xin Chúa tha nợ cho mình, mà lại nhất quyết bóp nghẹt người mắc nợ mình? Làm sao ta có thể thưa “Lạy Cha chúng con” mà không muốn người khác cũng là con của Cha?&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Hôm nay, Chúa không đòi ta phải làm một điều lớn lao ngay lập tức. Có thể Chúa chỉ mời ta bắt đầu bằng một lời cầu nguyện rất nhỏ cho người mình không ưa. Có thể Chúa chỉ mời ta ngừng nói xấu một người. Có thể Chúa chỉ mời ta thôi mong điều dữ xảy đến cho ai đó. Có thể Chúa chỉ mời ta dâng một vết thương cũ lên Thập Giá. Có thể Chúa chỉ mời ta nhìn người làm mình đau không chỉ như kẻ có lỗi, nhưng như một linh hồn cũng cần được Chúa cứu. Những bước nhỏ ấy, nếu được thực hiện trong ân sủng, sẽ mở ra một cuộc hoán cải lớn lao.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Xin Chúa Giêsu, Đấng đã yêu chúng ta ngay khi chúng ta còn là tội nhân, ban cho chúng ta một trái tim mới. Xin Người giải thoát chúng ta khỏi những hận thù âm thầm, những cay đắng lâu ngày, những vết thương chưa được chữa lành, những ký ức còn rỉ máu. Xin Người dạy chúng ta biết cầu nguyện cho người làm khổ mình, không phải bằng môi miệng giả tạo, nhưng bằng lòng tin khiêm tốn. Xin Người cho chúng ta biết dùng chính đau khổ của mình như một của lễ kết hợp với Thập Giá, để cầu xin ơn hoán cải, ơn chữa lành, ơn cứu độ cho cả người làm ta đau và cho chính ta. Và xin cho mỗi người chúng ta, giữa một thế giới còn đầy chia rẽ, thù hằn và trả đũa, biết sống như con cái của Cha trên trời: yêu thương không biên giới, tha thứ không tính toán, cầu nguyện không loại trừ, và phản chiếu khuôn mặt nhân hậu của Thiên Chúa cho mọi người.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Lm. Anmai, CSsR&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;
      &lt;span class="field field--name-uid field--type-entity-reference field--label-hidden"&gt;&lt;span&gt;adminLine&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span class="field field--name-created field--type-created field--label-hidden"&gt;&lt;time datetime="2026-06-15T18:04:34-07:00" title="Thứ hai, Tháng 6 15, 2026 - 18:04" class="datetime"&gt;T2, 06/15/2026 - 18:04&lt;/time&gt;
&lt;/span&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-category field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Danh mục:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/phung-vu/mua-thuong-nien" hreflang="vi"&gt;Mùa Thường Niên&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;

  &lt;div class="field field--name-field-external-author field--type-entity-reference field--label-inline d-flex align-items-start"&gt;
    &lt;div class="field__label"&gt;
      &lt;i class="fa fa-file-text-o"&gt;&lt;/i&gt;Tác giả:    &lt;/div&gt;
          &lt;div class="field__items"&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;&lt;a href="http://thanhlinh.net/vi/tac-gia/lm-anmai-cssr" hreflang="vi"&gt;Lm Anmai, CSsR&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
              &lt;/div&gt;
      &lt;/div&gt;


</description>
  <pubDate>Tue, 16 Jun 2026 01:04:34 +0000</pubDate>
    <dc:creator>adminLine</dc:creator>
    <guid isPermaLink="false">120212 at http://thanhlinh.net</guid>
    </item>
<item>
  <title>ĐGH Leo cảm ơn Quốc vương Tây Ban Nha về lòng hiếu khách: “Nguyện xin Thiên Chúa luôn ban phước lành cho Tây Ban Nha!”</title>
  <link>http://thanhlinh.net/vi/dgh-leo-cam-quoc-vuong-tay-ban-nha-ve-long-hieu-khach-nguyen-xin-thien-chua-luon-ban-phuoc-lanh-cho</link>
  <description>&lt;span class="field field--name-title field--type-string field--label-hidden"&gt;ĐGH Leo cảm ơn Quốc vương Tây Ban Nha về lòng hiếu khách: “Nguyện xin Thiên Chúa luôn ban phước lành cho Tây Ban Nha!”&lt;/span&gt;

            &lt;div class="clearfix text-formatted field field--name-body field--type-text-with-summary field--label-hidden field__item"&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;ĐGH Leo cảm ơn Quốc vương Tây Ban Nha về lòng hiếu khách: “Nguyện xin Thiên Chúa luôn ban phước lành cho Tây Ban Nha!”&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="align-center media-embed-resized" style="width:602px;"&gt;
  
  
  &lt;div class="field field--name-field-media-image field--type-image field--label-visually_hidden"&gt;
    &lt;div class="field__label visually-hidden"&gt;Image&lt;/div&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;  &lt;img loading="lazy" src="https://s3.us-west-1.wasabisys.com/thanhlinh.net/drupal_files/styles/cke_media_resize_large/wasabi-s3/2026-06/tintuc1_57.jpg?itok=og-5zPCG" width="800" height="448" alt class="image-style-cke-media-resize-large"&gt;


&lt;/div&gt;
          &lt;/div&gt;

&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;Trong buổi nguyện Kinh Truyền Tin Chúa Nhật đầu tiên sau chuyến thăm Tây Ban Nha, Đức Thánh Cha Leo XIV đã cảm ơn đất nước này về lòng hiếu khách tuyệt vời trong ba điểm dừng chân của ngài: Madrid, Barcelona và quần đảo Canary.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức Thánh Cha Leo XIV: “Tôi cảm ơn người dân Tây Ban Nha, những người đã chào đón tôi với lòng nhiệt thành và kính trọng. Tôi đặc biệt biết ơn Đức Vua. Tôi cũng chân thành cảm ơn các giám mục, tất cả các cộng đồng tôi đã đến thăm và toàn thể Giáo hội tại Tây Ban Nha. Nguyện xin Chúa luôn ban phước lành cho Tây Ban Nha.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Quốc vương Felipe VI đã đề nghị cung cấp máy bay riêng của mình cho Đức Thánh Cha sau khi chiếc máy phi cơ Iberia dự định đưa Đức Thánh Cha Leo trở về La Mã bị trục trặc động cơ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trong buổi nguyện Kinh Truyền Tin, Đức Thánh Cha cũng chào đón những nhóm hành hương từ nhiều vùng khác nhau của Hoa Kỳ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức Thánh Cha Leo XIV: “Tôi chào tất cả các tín hữu hành hương từ Hoa Kỳ, nhất là những tín hữu từ New Jersey và Trường Thánh Tâm Carrollton ở Miami, Florida.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức Thánh Cha Leo XIV cũng đã cầu nguyện cho các nạn nhân của trận động đất ở Phi Luật Tân, khiến hàng chục người thiệt mạng và hơn một trăm người khác bị thương.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;J.NMS&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;
      &lt;span class="field field--name-uid field--type-entity-reference field--label-hidden"&gt;&lt;span&gt;adminNMS&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span class="field field--name-created field--type-created field--label-hidden"&gt;&lt;time datetime="2026-06-15T15:47:30-07:00" title="Thứ hai, Tháng 6 15, 2026 - 15:47" class="datetime"&gt;T2, 06/15/2026 - 15:47&lt;/time&gt;
&lt;/span&gt;


</description>
  <pubDate>Mon, 15 Jun 2026 22:47:30 +0000</pubDate>
    <dc:creator>adminNMS</dc:creator>
    <guid isPermaLink="false">120211 at http://thanhlinh.net</guid>
    </item>
<item>
  <title>ĐGH Leo tiếp đón Tổng thống Cộng hòa Hàn Quốc  </title>
  <link>http://thanhlinh.net/vi/dgh-leo-tiep-don-tong-thong-cong-hoa-han-quoc</link>
  <description>&lt;span class="field field--name-title field--type-string field--label-hidden"&gt;ĐGH Leo tiếp đón Tổng thống Cộng hòa Hàn Quốc  &lt;/span&gt;

            &lt;div class="clearfix text-formatted field field--name-body field--type-text-with-summary field--label-hidden field__item"&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;ĐGH Leo tiếp đón Tổng thống Cộng hòa Hàn Quốc&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="align-center media-embed-resized" style="width:600px;"&gt;
  
  
  &lt;div class="field field--name-field-media-image field--type-image field--label-visually_hidden"&gt;
    &lt;div class="field__label visually-hidden"&gt;Image&lt;/div&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;  &lt;img loading="lazy" src="https://s3.us-west-1.wasabisys.com/thanhlinh.net/drupal_files/styles/cke_media_resize_large/wasabi-s3/2026-06/tntuc1_21.jpg?itok=08kERRuW" width="800" height="1200" alt class="image-style-cke-media-resize-large"&gt;


&lt;/div&gt;
          &lt;/div&gt;

&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;Sáng thứ Hai, tại Diện tông Vatican, Đức Thánh Cha Leo XIV đã chào đón Tổng thống Cộng hòa Hàn Quốc, Ngài Lee Jae-myung. Sau cuộc gặp với Đức Thánh Cha, Tổng thống cũng đã có buổi tiếp kiến ​​Đức Hồng y Quốc vụ khanh Pietro Parolin vàĐức Tổng Giám mục Paul Richard Gallagher, Thư ký phụ trách Quan hệ với các Quốc gia và Tổ chức Quốc tế.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trong hội kiến gặp diễn ra tại Phủ Quốc vụ khanh, hai bên đã thảo luận về mối quan hệ tốt đẹp giữa Tòa Thánh và Cộng hòa Hàn Quốc – được thiết lập cách đây 63 năm, vào năm 1963. Kể từ đó, hai nước đã duy trì mối liên hệ mật thiết, với việc Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II đã hai lần đến thăm đất nước này – vào năm 1984 và 1989 – và Đức Giáo hoàng Phanxicô vào năm 2014 nhân dịp Ngày Giới trẻ Á châu lần thứ 6.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Theo thông cáo báo chí của Văn phòng Báo chí Tòa Thánh, Đức Hồng y Quốc vụ khanh và Tổng thống Cộng hòa Hàn Quốc cũng đã ghi nhận “những đóng góp tích cực của Giáo hội Công giáo địa phương đối với xã hội Hàn Quốc, đặc biệt là trong lĩnh vực giáo dục và phúc lợi xã hội.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Hai bên cũng bàn về Ngày Giới trẻ Thế giới sắp tới vào năm 2027 và “một số khía cạnh của tình hình khu vực và quốc tế.”&lt;/p&gt;&lt;div class="align-center media-embed-resized" style="width:600px;"&gt;
  
  
  &lt;div class="field field--name-field-media-image field--type-image field--label-visually_hidden"&gt;
    &lt;div class="field__label visually-hidden"&gt;Image&lt;/div&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;  &lt;img loading="lazy" src="https://s3.us-west-1.wasabisys.com/thanhlinh.net/drupal_files/styles/cke_media_resize_large/wasabi-s3/2026-06/tintuc2_18.jpg?itok=ACWrj5tq" width="800" height="449" alt class="image-style-cke-media-resize-large"&gt;


&lt;/div&gt;
          &lt;/div&gt;

&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;J.NMS&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;
      &lt;span class="field field--name-uid field--type-entity-reference field--label-hidden"&gt;&lt;span&gt;adminNMS&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span class="field field--name-created field--type-created field--label-hidden"&gt;&lt;time datetime="2026-06-15T07:28:08-07:00" title="Thứ hai, Tháng 6 15, 2026 - 07:28" class="datetime"&gt;T2, 06/15/2026 - 07:28&lt;/time&gt;
&lt;/span&gt;


</description>
  <pubDate>Mon, 15 Jun 2026 14:28:08 +0000</pubDate>
    <dc:creator>adminNMS</dc:creator>
    <guid isPermaLink="false">120210 at http://thanhlinh.net</guid>
    </item>
<item>
  <title>Thông điệp của ĐGH Leo nhân Ngày Thế giới vì Người nghèo: Thiên Chúa là nơi nương náu của người nghèo</title>
  <link>http://thanhlinh.net/vi/thong-diep-cua-dgh-leo-nhan-ngay-gioi-vi-nguoi-ngheo-thien-chua-la-noi-nuong-nau-cua-nguoi-ngheo</link>
  <description>&lt;span class="field field--name-title field--type-string field--label-hidden"&gt;Thông điệp của ĐGH Leo nhân Ngày Thế giới vì Người nghèo: Thiên Chúa là nơi nương náu của người nghèo&lt;/span&gt;

            &lt;div class="clearfix text-formatted field field--name-body field--type-text-with-summary field--label-hidden field__item"&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Thông điệp của ĐGH Leo nhân Ngày Thế giới vì Người nghèo: Thiên Chúa là nơi nương náu của người nghèo&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="align-center media-embed-resized" style="width:600px;"&gt;
  
  
  &lt;div class="field field--name-field-media-image field--type-image field--label-visually_hidden"&gt;
    &lt;div class="field__label visually-hidden"&gt;Image&lt;/div&gt;
              &lt;div class="field__item"&gt;  &lt;img loading="lazy" src="https://s3.us-west-1.wasabisys.com/thanhlinh.net/drupal_files/styles/cke_media_resize_large/wasabi-s3/2026-06/tntuc1_20.jpg?itok=CsfEFL67" width="800" height="526" alt class="image-style-cke-media-resize-large"&gt;


&lt;/div&gt;
          &lt;/div&gt;

&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;Đức Thánh Cha Leo XIV đã công bố thông điệp của ngài nhân Ngày Thế giới vì Người nghèo lần thứ 10, được tổ chức vào ngày 15 tháng Mười Một năm 2026.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Suy niệm Thánh vịnh 14, “Chúa là nơi nương náu của người nghèo,” Đức Thánh Cha lưu ý rằng những dòng chữ này được viết trong thời kỳ đầy biến động, đánh dấu bởi sự tàn phá Đền thờ ở Jerusalem, khi người dân “cảm thấy bị tước đoạt sự hiện diện của Chúa và trải qua sự khốn khổ về vật chất và tinh thần chưa từng có.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trong thông điệp được công bố hôm Chúa Nhật, ngày 13 tháng Sáu, lễ Thánh Antôn Padua, Đức Thánh Cha nhận thấy rằng Thánh vịnh 14 vẫn tiếp tục nói với mọi thế hệ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ngài nói rằng những câu mở đầu chỉ ra sự tương phản giữa những người sống khôn ngoan và những người “sống cả đời như thể không có gì vĩ đại hơn chính họ.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;“Đáng buồn thay,” ngài viết, “chúng ta thấy rằng ngay cả ngày nay vẫn còn sự bất công xã hội lan rộng xuất phát từ sự tham nhũng kiêu ngạo, điều này vừa đáng trách vừa mang tính phân biệt đối xử.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Đừng để tiếng kêu than của người nghèo bị lịm tắt&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức Thánh Cha tiếp tục lưu ý rằng hậu quả thường đổ dồn lên người nghèo trước tiên, những người mà số lượng ngày càng tăng ở nhiều xã hội.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;“Sự vắng mặt của Thiên Chúa không còn đặt con người đứng cạnh nhau trong sự tôn trọng lẫn nhau,” ngài nói, “mà đặt người này ở trên người kia trong mối liên hệ thống trị và áp bức.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức Thánh Cha cảnh báo rằng tiếng kêu than của người nghèo thường bị dập tắt thông qua “vô số thủ đoạn ngày càng tinh vi,” trong khi thế giới kỹ thuật số có thể làm trầm trọng thêm định kiến ​​và củng cố sự thờ ơ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;“Người nghèo không có lựa chọn nào khác ngoài việc kêu cầu Thiên Chúa,” ngài viết, thêm rằng họ phó thác bản thân cho Người “chắc chắn rằng họ sẽ được lắng nghe vì Chúa trung tín và giàu lòng thương xót.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Trong thông điệp của mình, Đức Thánh Cha Leo nói rằng người nghèo thường có khả năng nhận ra điều gì là thiết yếu hơn những người khác bởi vì “họ sống bằng những thứ thiết yếu.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Vì lý do này, ngài nói, họ đặc biệt có thể nhận ra Thiên Chúa là nơi nương náu của họ và đặt hy vọng vào sự công chính của Người.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Suy ngẫm về tình trạng nghèo đói hiện nay, Đức Thánh Cha Leo nói rằng “người nghèo thời nay là những người bị lãng quên và bị gạt ra ngoài lề xã hội: không chỉ bị cướp mất của ăn, mà còn bị tước đoạt cả tiếng nói và khuôn mặt.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Với suy nghĩ đó, ngài cầu nguyện rằng họ có thể gặp gỡ Đức Kitô, đặc biệt là qua các Kitô hữu và qua Giáo hội, nơi “chính Chúa Giêsu ban bánh và tình bạn; Người mang đến ánh sáng và mở ra chân trời hy vọng; Người gọi tên từng người và phục hồi phẩm giá cho tất cả.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Đức Thánh Cha tiếp tục nhấn mạnh rằng Kitô hữu không chỉ được mời gọi tìm nơi nương náu nơi Thiên Chúa, mà còn “trở thành nơi nương náu cho người nghèo.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ngài nói rằng cộng đồng Kitô giáo “không thể thờ ơ với nhiều người đang đứng trước cửa nhà mình ngày nay nhưng lại vô hình đối với những người đang bị giam cầm trong chính bức tường của họ.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Xem xét những ưu tiên&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Nhắc lại lời bình của Thánh Augustinô về dụ ngôn người giàu và Lazarus, Đức Thánh Cha Leo mời gọi các tín hữu xem xét cuộc sống và những ưu tiên của chính mình.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ngài trích dẫn Tông huấn Dilexite của mình, khẳng định lại rằng “Thiên Chúa ưu ái người nghèo” và rằng Giáo hội “phải là một Giáo hội của những Mối Phúc, một Giáo hội dành chỗ cho những người hèn mọn và cùng sống nghèo với người nghèo.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;“Chúng ta muốn làm chứng,” Đức Thánh Cha viết, kết thúc thông điệp của mình, “rằng ngay cả ngày nay, vẫn có thể trải nghiệm niềm vui tương tự bằng cách đặt mình vào vị trí của người nghèo và lắng nghe họ thay vì chỉ nói về họ.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Cuối cùng, ngài bày tỏ hy vọng rằng Ngày Thế giới vì Người nghèo lần thứ mười sẽ giúp Kitô hữu “tái khám phá những gương mặt của rất nhiều anh chị em đang tìm kiếm nơi nương náu ở Thiên Chúa và khao khát cảm thấy như ở nhà trong cộng đồng của chúng ta.”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;J.NMS&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;
      &lt;span class="field field--name-uid field--type-entity-reference field--label-hidden"&gt;&lt;span&gt;adminNMS&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span class="field field--name-created field--type-created field--label-hidden"&gt;&lt;time datetime="2026-06-15T07:05:15-07:00" title="Thứ hai, Tháng 6 15, 2026 - 07:05" class="datetime"&gt;T2, 06/15/2026 - 07:05&lt;/time&gt;
&lt;/span&gt;


</description>
  <pubDate>Mon, 15 Jun 2026 14:05:15 +0000</pubDate>
    <dc:creator>adminNMS</dc:creator>
    <guid isPermaLink="false">120209 at http://thanhlinh.net</guid>
    </item>

  </channel>
</rss>
