<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" media="screen" href="/~d/styles/rss2full.xsl"?><?xml-stylesheet type="text/css" media="screen" href="http://feeds.feedburner.com/~d/styles/itemcontent.css"?><rss xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" xmlns:itunes="http://www.itunes.com/dtds/podcast-1.0.dtd" version="2.0"><channel><title>AiEi / Little Family</title><link>http://www.aiei.us/</link><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="self" type="application/rss+xml" href="http://feeds.feedburner.com/aiei" /><description>AiEi Little Family is a personal website, where we write down what we think, how we feel, and share our cool stuffs. Welcome to AiEi.us</description><language>en</language><managingEditor>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</managingEditor><lastBuildDate>Sun, 27 Jun 2010 21:35:36 PDT</lastBuildDate><generator>Blogger http://www.blogger.com</generator><openSearch:totalResults xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearch/1.1/">633</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearch/1.1/">1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearch/1.1/">25</openSearch:itemsPerPage><feedburner:info xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" uri="aiei" /><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com/" /><itunes:owner><itunes:email>noreply@blogger.com</itunes:email></itunes:owner><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle>AiEi Little Family is a personal website, where we write down what we think, how we feel, and share our cool stuffs. Welcome to AiEi.us</itunes:subtitle><feedburner:emailServiceId xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0">aiei</feedburner:emailServiceId><feedburner:feedburnerHostname xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0">http://feedburner.google.com</feedburner:feedburnerHostname><item><title>Cỏ hoa mùa hạ</title><link>http://www.aiei.us/2010/06/co-hoa-mua-ha.html</link><category>kỷ niệm</category><category>cho thiên thần nhỏ</category><author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</author><pubDate>Sun, 27 Jun 2010 21:15:03 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3914622894539798787.post-1237590902144647299</guid><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TCggSJykc0I/AAAAAAAAE18/QQSV3ofXsn0/s1600/DSC_0361.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="265" src="http://3.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TCggSJykc0I/AAAAAAAAE18/QQSV3ofXsn0/s400/DSC_0361.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TCggTaUt9rI/AAAAAAAAE2E/KZ_IbD4CWas/s1600/DSC_0383.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="265" src="http://1.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TCggTaUt9rI/AAAAAAAAE2E/KZ_IbD4CWas/s400/DSC_0383.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TCggUIu39GI/AAAAAAAAE2I/FC4mYRJGlck/s1600/DSC_0443.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="265" src="http://1.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TCggUIu39GI/AAAAAAAAE2I/FC4mYRJGlck/s400/DSC_0443.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TCgg23AKUmI/AAAAAAAAE2U/xR2alvFSJYI/s1600/DSC_0451.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="265" src="http://1.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TCgg23AKUmI/AAAAAAAAE2U/xR2alvFSJYI/s400/DSC_0451.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TCggRjsVl3I/AAAAAAAAE14/rw48kqW5p5w/s1600/DSC_0352.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="265" src="http://3.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TCggRjsVl3I/AAAAAAAAE14/rw48kqW5p5w/s400/DSC_0352.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3914622894539798787-1237590902144647299?l=www.aiei.us' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/vWHClEROhFfcNAlKh5DbrX07J50/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/vWHClEROhFfcNAlKh5DbrX07J50/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/vWHClEROhFfcNAlKh5DbrX07J50/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/vWHClEROhFfcNAlKh5DbrX07J50/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?a=z_9D5SAZudU:wTcS-Ul-I8M:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-06-28T11:15:03.666+07:00</app:edited><media:thumbnail url="http://3.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TCggSJykc0I/AAAAAAAAE18/QQSV3ofXsn0/s72-c/DSC_0361.JPG" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>The crazy bird, so funny</title><link>http://www.aiei.us/2010/06/crazy-bird-so-funny.html</link><category>films and clips</category><category>góc giải trí</category><author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</author><pubDate>Thu, 17 Jun 2010 08:39:49 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3914622894539798787.post-6283321570056176479</guid><description>Bữa nay lại tiếp tục rảnh, chia sẻ mấy đoạn clip tìm được trên YouTube cho vui vẻ nhà cửa nè.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Still Loving You&lt;br /&gt;
&lt;object style="background-image:url(http://i2.ytimg.com/vi/YAKX0ZzUtA8/hqdefault.jpg)"  width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/YAKX0ZzUtA8&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/YAKX0ZzUtA8&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1" width="425" height="344" allowScriptAccess="never" allowFullScreen="true" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
She Gone&lt;br /&gt;
&lt;object style="background-image:url(http://i4.ytimg.com/vi/obSzaVJmulM/hqdefault.jpg)"  width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/obSzaVJmulM&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/obSzaVJmulM&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1" width="425" height="344" allowScriptAccess="never" allowFullScreen="true" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Last Christmas&lt;br /&gt;
&lt;object style="background-image:url(http://i1.ytimg.com/vi/HHAPNg6dey4/hqdefault.jpg)"  width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/HHAPNg6dey4&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/HHAPNg6dey4&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1" width="425" height="344" allowScriptAccess="never" allowFullScreen="true" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Billie Jean&lt;br /&gt;
&lt;object style="background-image:url(http://i1.ytimg.com/vi/4pN2xsO68ww/hqdefault.jpg)"  width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/4pN2xsO68ww&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/4pN2xsO68ww&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1" width="425" height="344" allowScriptAccess="never" allowFullScreen="true" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Canon Rock Performance of Funtwo&lt;br /&gt;
&lt;object style="background-image:url(http://i1.ytimg.com/vi/dUuBgESLX98/hqdefault.jpg)"  width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/dUuBgESLX98&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/dUuBgESLX98&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1" width="425" height="344" allowScriptAccess="never" allowFullScreen="true" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Happy Birthday to You&lt;br /&gt;
&lt;object style="background-image:url(http://i2.ytimg.com/vi/epL666MXHrE/hqdefault.jpg)"  width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/epL666MXHrE&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/epL666MXHrE&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1" width="425" height="344" allowScriptAccess="never" allowFullScreen="true" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
We Wish Your Merry Christmas&lt;br /&gt;
&lt;object style="background-image:url(http://i3.ytimg.com/vi/B6yQfY8I_tg/hqdefault.jpg)"  width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/B6yQfY8I_tg&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/B6yQfY8I_tg&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1" width="425" height="344" allowScriptAccess="never" allowFullScreen="true" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi người vui vẻ nhé :D&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3914622894539798787-6283321570056176479?l=www.aiei.us' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/o1JSxFl-xb3xwQMiaIfmnLbYji0/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/o1JSxFl-xb3xwQMiaIfmnLbYji0/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/o1JSxFl-xb3xwQMiaIfmnLbYji0/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/o1JSxFl-xb3xwQMiaIfmnLbYji0/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?a=3qnFH7VUGdI:4cbHoJsnseU:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-06-17T22:39:49.179+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><enclosure url="http://www.youtube.com/v/YAKX0ZzUtA8&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1" length="1053" type="application/x-shockwave-flash" /><media:content url="http://www.youtube.com/v/YAKX0ZzUtA8&amp;amp;hl=en_US&amp;amp;fs=1" fileSize="1053" type="application/x-shockwave-flash" /><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle>Bữa nay lại tiếp tục rảnh, chia sẻ mấy đoạn clip tìm được trên YouTube cho vui vẻ nhà cửa nè. Still Loving You She Gone Last Christmas Billie Jean Canon Rock Performance of Funtwo Happy Birthday to You We Wish Your Merry Christmas Mọi người vui vẻ nhé :D</itunes:subtitle><itunes:author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</itunes:author><itunes:summary>Bữa nay lại tiếp tục rảnh, chia sẻ mấy đoạn clip tìm được trên YouTube cho vui vẻ nhà cửa nè. Still Loving You She Gone Last Christmas Billie Jean Canon Rock Performance of Funtwo Happy Birthday to You We Wish Your Merry Christmas Mọi người vui vẻ nhé :D</itunes:summary><itunes:keywords>films and clips, góc giải trí</itunes:keywords></item><item><title>Một chút vụn vặt</title><link>http://www.aiei.us/2010/06/mot-chut-vun-vat.html</link><category>kỷ niệm</category><author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</author><pubDate>Wed, 16 Jun 2010 10:15:01 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3914622894539798787.post-520289491094737962</guid><description>Vậy là từ nay không còn ngồi online trông ngóng cái nick Gmail nó sáng lên nữa rồi, mà thay vào đó là lu bu, mỗi người một việc, vừa học vừa làm, mọi thứ quay quay theo quỹ đạo công nghiệp mất rồi... Mong là anh và em, sẽ biết cân đối và dành thời gian cho AiEi, cho góc riêng nhỏ nhỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm qua lang thang trong vạt rừng nhỏ, đạp phải cái gì lạ lạ, ố ồ, trái thông! (tạm gọi là vậy đi.) Nhặt lên, thấy tiếc tiếc, dường như tạo hóa làm ra cái gì cũng hoàn hảo, thế mà nó cứ nằm lăn lóc ven đường như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ước gì có cái kho to đùng, mình sẽ chứa hết mấy thứ con con như thế này. Đem về mấy trái, chưng lên trang trí cho cái bàn ở phòng khách...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình dần dần giống dân hippi rồi...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TBkF6lJuhgI/AAAAAAAAE0o/TWYgCfWI1Eg/s1600/DSC_0231.JPG" imageanchor="1"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TBkF6lJuhgI/AAAAAAAAE0o/TWYgCfWI1Eg/s1600/DSC_0231.JPG" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TBkF_SAHsGI/AAAAAAAAE0w/8ZxR2RyNbtQ/s1600/DSC_0244.JPG" imageanchor="1"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TBkF_SAHsGI/AAAAAAAAE0w/8ZxR2RyNbtQ/s1600/DSC_0244.JPG" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TBkF8afiu8I/AAAAAAAAE0s/UroZiBdUjTY/s1600/DSC_0232.JPG" imageanchor="1"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TBkF8afiu8I/AAAAAAAAE0s/UroZiBdUjTY/s1600/DSC_0232.JPG" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3914622894539798787-520289491094737962?l=www.aiei.us' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/GGJbnbjQaXtv7SsJ4Fgf22e3R_k/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/GGJbnbjQaXtv7SsJ4Fgf22e3R_k/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/GGJbnbjQaXtv7SsJ4Fgf22e3R_k/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/GGJbnbjQaXtv7SsJ4Fgf22e3R_k/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?a=GrZeLUrhBJk:BpFo9VDjzLA:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-06-17T00:15:01.594+07:00</app:edited><media:thumbnail url="http://1.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TBkF6lJuhgI/AAAAAAAAE0o/TWYgCfWI1Eg/s72-c/DSC_0231.JPG" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Dặn dò</title><link>http://www.aiei.us/2010/06/dan-do.html</link><category>viết cho người thương</category><author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</author><pubDate>Tue, 15 Jun 2010 05:13:57 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3914622894539798787.post-4556320431881156027</guid><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TBduOUMbUWI/AAAAAAAAE0k/ODMqQfhu-G8/s1600/DSC_0225.JPG" imageanchor="1"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TBduOUMbUWI/AAAAAAAAE0k/ODMqQfhu-G8/s400/DSC_0225.JPG" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Sáng sớm ngủ dậy thì thấy cái này dán ở tủ lạnh, thương vợ quá đi thôiiii ...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3914622894539798787-4556320431881156027?l=www.aiei.us' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/HbFAZHmqTqcvqWcZRqJS-BM-w3s/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/HbFAZHmqTqcvqWcZRqJS-BM-w3s/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/HbFAZHmqTqcvqWcZRqJS-BM-w3s/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/HbFAZHmqTqcvqWcZRqJS-BM-w3s/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?a=LlyVVOGCIac:ZqZhLvCEcbo:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-06-15T19:13:57.527+07:00</app:edited><media:thumbnail url="http://1.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TBduOUMbUWI/AAAAAAAAE0k/ODMqQfhu-G8/s72-c/DSC_0225.JPG" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">3</thr:total></item><item><title>Bình thường và đặc biệt</title><link>http://www.aiei.us/2010/06/binh-thuong-va-ac-biet.html</link><category>chuyện đời thường</category><author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</author><pubDate>Sun, 13 Jun 2010 01:41:01 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3914622894539798787.post-6281788107359014171</guid><description>&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TBSYzPnyCyI/AAAAAAAAE0g/3q6ITaZ12fc/s1600/DSC_0186.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TBSYzPnyCyI/AAAAAAAAE0g/3q6ITaZ12fc/s640/DSC_0186.JPG" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;"&lt;i&gt;Simple&lt;/i&gt;" © sangdth 2010&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;
Tôi đi cũng đã được hai tuần. Bạn bè xa có, gần có, hễ gặp trên Yahoo! thì trách trên Yahoo!, hễ gặp trên Facebook thì trách trên Facebook, nói chung là hầu như ai cũng trách móc. Ấy là vì tôi hầu như không nói với ai chuyện tôi đi cả. Tôi có nhiều lý do để làm vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn bè, rõ ràng ai cũng có nhiều loại bạn bè. Có người rất thân, có người chỉ mới quen. Vì thế, với mỗi loại bạn, chúng ta nên có một thái độ khác nhau, để dễ vừa lòng người ta.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với tôi thì lại khác. Tôi không quan trọng người đó mới quen hay quen lâu, thân hay không thân. Tôi chỉ quan tâm tới tính tình, và thái độ sống của họ thôi. Với những ai sống tốt, tích cực, và quan tâm tới người khác, tôi coi trọng và quý mến họ. Với những ai ngược lại, tôi không dám tiến đến quá gần với họ, sợ cách sống của tôi làm họ khó chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện tôi đi cũng không gì to tát, nhất là trong thời điểm "phong trào" như hiện nay, tôi nói ra, sợ mang tiếng theo "phong trào", nên thấy không nên nói. Lại nữa, tôi đi, biết có thành công hay thất bại sau này, quá nhiều người biết, quá nhiều lời đàm tiếu, ba mẹ tôi bên ấy không biết phải ăn nói thế nào, thôi thì cứ bình thường, đừng để lời ra tiếng vào là được, ấy cũng là một lý do tôi thấy không nên nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lại nữa, tôi có vài người bạn thân, tôi rất quý, thì hầu như, tôi đều gọi điện mời họ, người thì ra uống nước, uống bia, hay đơn giản là ăn vặt ở quán cóc ven đường, tùy theo sở thích từng người. Nhưng tuyệt nhiên, tôi cũng không nói là tôi sắp đi. Tôi muốn nhìn thấy tình cảm bạn bè một cách bình thường, và đơn giản. Không cầu kỳ, không huê dạng, không kiểu cách như những lời chúc sáo rỗng mà mọi người vẫn thường nói mỗi khi chia tay. Tôi muốn nhìn họ như những ngày bình thường họ gặp tôi. Tình cảm đó tôi luôn rất quý.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng có vài người cáo bận. Trong một ngày bình thường, với một người có tình cảm bình thường, thì họ cáo bận cũng có nhiều lý do. Có khi họ bận thật. Cũng có khi họ không muốn gặp mình. Dù là gì, thì cũng không nên ép họ. Biết đâu, cái bận đó đem lại cho họ nhiều lợi ích hơn là gặp mình rồi nói vài câu sáo rỗng? Tôi rất ghét kiểu dùng những trường hợp "cuối cùng", "hiếm hoi" để ép người ta phải dừng việc của mình lại, để rồi tới nơi cũng chỉ đôi ba câu chúc tụng, mà bên trong thì rỗng tuếch, có khi còn trù ẻo nữa, "tiên sư cha mày, cái hợp đồng 500 triệu của tao mà bị hủy là tao trù mày rớt máy bay" v...v... Vậy thì ép họ làm gì. Công việc và sự tự do thoải mái của họ, tôi rất coi trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy rốt cục lại, chuyện của tôi là bình thường, hay đặc biệt?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3914622894539798787-6281788107359014171?l=www.aiei.us' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/VUG8duSms8gAoRadzhiWNTiimHA/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/VUG8duSms8gAoRadzhiWNTiimHA/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/VUG8duSms8gAoRadzhiWNTiimHA/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/VUG8duSms8gAoRadzhiWNTiimHA/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?a=2JeGn2NYwOw:i3GOFFI2lYs:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-06-13T15:41:01.702+07:00</app:edited><media:thumbnail url="http://2.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TBSYzPnyCyI/AAAAAAAAE0g/3q6ITaZ12fc/s72-c/DSC_0186.JPG" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Khởi đầu mới</title><link>http://www.aiei.us/2010/06/khoi-au-moi.html</link><category>kỷ niệm</category><author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</author><pubDate>Sun, 06 Jun 2010 00:50:46 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3914622894539798787.post-1885214534363223755</guid><description>&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TAtR2OlLKSI/AAAAAAAAEw8/CFToRreWza0/s1600/DSC_0225.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" src="http://4.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TAtR2OlLKSI/AAAAAAAAEw8/CFToRreWza0/s400/DSC_0225.JPG" width="500" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;tr&gt;&lt;div class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;&lt;i&gt;"Hello Helsinki"&lt;/i&gt; © sangdth 2010&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy là mình qua tới đây được 4 ngày rồi, tạm thời thấy thoải mái. Với một người 'cực đoan' như mình, thì một khu phố yên tĩnh và đầy cây xanh như thế này có thể nói là thiên đường.&lt;br /&gt;
Hiện tại còn nhiều thứ phải học, phải lo lắng. Một mình bé Quyên lo đủ thứ chuyện, mình không thể nhẩn nha được.&lt;br /&gt;
Mọi người thứ lỗi là Sang chưa thể làm gì trong lúc này cho mọi người được, vì mọi chuyện còn bừa bộn quá, khi mọi thứ đi vào khuôn khổ, Sang sẽ nhanh chóng quay lại với mọi người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chào tạm biệt.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3914622894539798787-1885214534363223755?l=www.aiei.us' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/K25xPFLyvHe3xsnqyR5-UQnUYPg/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/K25xPFLyvHe3xsnqyR5-UQnUYPg/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/K25xPFLyvHe3xsnqyR5-UQnUYPg/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/K25xPFLyvHe3xsnqyR5-UQnUYPg/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?a=7OysjCwrJLE:Oec7WjShy4c:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-06-06T14:50:46.117+07:00</app:edited><media:thumbnail url="http://4.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/TAtR2OlLKSI/AAAAAAAAEw8/CFToRreWza0/s72-c/DSC_0225.JPG" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">3</thr:total></item><item><title>Tham DANH</title><link>http://www.aiei.us/2010/04/tham-danh.html</link><category>chuyện đời thường</category><author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</author><pubDate>Sat, 24 Apr 2010 04:52:31 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3914622894539798787.post-7174642376963908532</guid><description>Sẵn tiện bữa nay nghỉ ngơi, rảnh rỗi viết một bài để gọi là ghi nhớ lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có người nói với mình là không nên ghi những gì mình nghĩ lên trên blog như vầy, sẽ làm người ta đoán ra tính cách của mình, chỗ mạnh chỗ yếu người ta nắm hết. Tại người ta nghĩ như vậy là không nên, chứ riêng tui thì thấy là nên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì, ừ thì đã biết, biết trước tính tình tui như vậy, để sau này khỏi thất vọng, chứ đừng có mơ mộng về tui dữ quá, rồi lại thấy tui không được như những gì tui phô bày ra. Nhắc đến chuyện phô bày, tui sực nhớ đến chữ &lt;i&gt;&lt;b&gt;"tham"&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;, bữa nay bàn về chữ tham.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra, trong một bài viết ngắn ngủi trên blog mà viết về chữ &lt;i&gt;&lt;b&gt;"tham"&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; thì chắc không đủ, ít ra phải cỡ một quyển đại từ điển, dày cỡ ngàn trang trở lên may ra bàn được chút chút. Tui nói vậy để thấy rằng tui đánh giá cao chữ tham lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ ngàn xưa, cũng vì cái tham mà xã hội tiến lên văn minh được. Nhưng thử hỏi, tình hình hiện tại là kết-quả hay là hậu-quả? Khi mà môi trường xã hội làm cho người ta tham lam những thứ vô ích quá nhiều, chạy vòng vòng theo nó, đến khi kiệt sức mới ú ớ ... Tui không phủ nhận những mặt tích cực của lòng tham, nó khiến con người trở nên mạnh mẽ, có động cơ để tiến lên, nhưng một khi lạm dụng nó, nó sẽ sai khiến ngược lại chúng ta, làm cho chúng ta trở nên quay cuồng vì nó. Tui không bàn lan man, những bài sau hy vọng sẽ nói nhiều hơn được, ở đây tui nói về tham &lt;b&gt;DANH&lt;/b&gt; trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tạm hiểu vắn tắt, danh là tên. Ngày nay người ta thường hiểu danh như là danh hiệu, là chức tước, là một vị trí nào đó trong xã hội, mà tất nhiên, là được mọi người nể nang, quý trọng. Cái danh nó có sức mạnh rất ghê gớm, đôi khi khiến người ta mất mạng vì nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhắc đến đây, tui nhớ tới ngày xưa, khi nghe thầy cô giảng về những tấm gương các em thiếu nhi trong thời kỳ hợp tác xã, trong một trận cháy kho thóc, đã dũng cảm chạy vào kho cứu thóc, đến nỗi phải chết cháy. Lúc đó tui cũng dâng trào xúc động, và cảm thấy ngưỡng mộ. Nhưng sau này, nhiều khi ngồi điềm tĩnh lại, tui lại thấy không phải. Thực ra, đây là do người ta ban cho các em thiếu nhi cái danh đó. Và thay vì giáo dục rằng sinh mạng con người là quý giá hơn tất cả mọi thứ, thì dường như ở đây, thóc có giá hơn. Tui tin rằng nếu em thiếu nhi đó còn sống, em có thể, rất có thể lao động và đem lại cả  tấn thóc, nếu may ra, dù là nhỏ nhoi, em thành nhà khoa học, thì có khi những thành quả khoa học lại đáng giá hơn cả ngàn tấn thóc kia chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng có những bài học về những hiệp sĩ đạo, những danh sĩ vì trọng danh dự đã phải bỏ mình, tui tự thấy mình chưa hiểu rõ, nên không dám lạm bàn. Tui chỉ bàn đến hạng tham danh hão, sĩ diện hão.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hão theo ý tui là không có thật, vì không có thật nên nó vô dụng. Ví dụ như &lt;i&gt;&lt;b&gt;"tui từng đi ăn kem với Lý Hải nè"&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;, hay &lt;i&gt;&lt;b&gt;"tui biết ông Trịnh Công Sơn nè"&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;, hoặc thô bỉ hơn là &lt;i&gt;&lt;b&gt;"bố tui quen biết rất nhiều văn nghệ sĩ có tiếng nè" &lt;/b&gt;&lt;/i&gt;(&lt;i&gt;bố tui&lt;/i&gt; chứ không phải tui nhe- chữ tui mang nghĩa ngôi thứ nhứt, không phải là tui-Sang), theo tui, là cực kỳ kệch cỡm và lố bịch. Bởi vì, nó chả đem lại một chút lợi ích nào khác, ngoài mục đích duy nhất là khoe lấy danh hão.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng so sánh cái danh này với danh dự các vị kiếm sĩ, danh sĩ nhé, tội nghiệp vong linh họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tui đồng ý rằng ngay cả trong lòng nước Mỹ, sự quen biết, và cái danh vẫn giúp ích rất nhiều cho người ta. Đến độ, nghề lobby bên đó còn được coi là hợp pháp nữa. Đó cũng là một dạng của việc sống bằng danh. Nhưng đó là cái danh có giá trị, dù người ta dùng vào mục đích tốt xấu ra sao, nó vẫn có giá trị để dùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Danh hão thì không dùng được. Nó chỉ dùng để tán dóc, để hù con nít. Nhưng có tán dóc hay hù cũng chỉ ở một chừng mực nào đó thôi, nhiều quá lại bắt đầu thấy phản tác dụng. Danh thì thường đi kèm với LỢI, có danh thì ngay tức thì tiền tài, lợi lộc kéo đến. Danh hão thì không. Vì nó không có thật, nó hão huyền và mộng mị, thì lấy gì cho người ta tin, mà người ta đem tiền, đem lợi đến cho. Nhưng đôi khi, vì tham cái danh hão đó, chúng ta lại phí quá nhiều thời gian, tỷ dụ như lân la gần các bàn cafe mà Lý Hải hay ngồi, may ra có ai đó chụp hình, quăng lên báo, mình có cơ hội &lt;i&gt;&lt;b&gt;"thấy chưa, tui đang uống cafe với Lý Hải"&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;. Vậy là mất cả ngày, có khi cả tuần, cả tháng, tốn bao tiền của, chỉ vì một tấm ảnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tui viết cái này, một phần cũng do tui từng thất vọng về một người. Chẳng thà họ đừng nhận họ không-tham-danh đi, tui đỡ buồn. Đàng này luôn vỗ ngực là mình liêm khiết, mình hiểu biết, mình trong sáng, nhưng thực ra, lại cực tham cái danh hão, đến độ mất ăn mất ngủ vì nó. Tui viết có phần nóng giận, lời văn không súc tích và gọn gàng. Nhưng thà vậy còn hơn, mang trong lòng ấm ức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;P/S: đừng có gặp tui rồi hỏi "phải mày nói tao hông?", bởi vì ai hỏi tui cũng ừ hết đó. Buồn ráng chịu. Và sẵn tiện, xin lỗi anh Lý Hải vì đã dùng anh làm ví dụ minh họa. Tui hỏng quen và cũng hỏng biết ảnh ngoài đời ra sao đâu nha, nên tạm hiểu "Lý Hải" tương đương với "ngôi sao" đi heng. Tạm vậy đi.&lt;/i&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3914622894539798787-7174642376963908532?l=www.aiei.us' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/IOkLD1oPTDhSJdH2AWS0aHL02oU/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/IOkLD1oPTDhSJdH2AWS0aHL02oU/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/IOkLD1oPTDhSJdH2AWS0aHL02oU/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/IOkLD1oPTDhSJdH2AWS0aHL02oU/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?a=106sAUux1do:hVsFjg4sKMo:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-04-24T18:52:31.962+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">4</thr:total></item><item><title>Ngày xưa</title><link>http://www.aiei.us/2010/04/ngay-xua.html</link><category>kỷ niệm</category><category>linh tinh khác</category><author>noreply@blogger.com (AiEi | Bé Quyên)</author><pubDate>Fri, 02 Apr 2010 20:25:09 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3914622894539798787.post-2879543679291838717</guid><description>&lt;a href="http://nguyenquanghuy.files.wordpress.com/2009/12/01120903_dong_ho_cat.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img alt="" border="0" src="http://nguyenquanghuy.files.wordpress.com/2009/12/01120903_dong_ho_cat.jpg" style="cursor: hand; cursor: pointer; display: block; height: 327px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 500px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div&gt;Tối nay ngồi xem lại những kỹ niệm ngày xưa mà nhớ quá chừng luôn. Thời gian trôi qua nhanh, nhưng chờ đợi cái gì đó nó chậm ì ạch luôn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tối nay lên google tìm vài thông tin cũ, tìm ra vài bài hát của Dunkare ngày xưa trên trang soundclick.com, thấy còn có bài nhạc của anh Sang làm hồi đó " hong biết tặng cho ai ta". Bài " giấc mơ hoàng hôn tím"  nghe đi nghe lại mấy lần mà cảm xúc quá chừng luôn, thương nhớ gì đâu á.  Nhớ lại cái thời mới quen nhau, nó nhí nhố gì đâu á, cũng lâu lắm rồi tính ra cũng gần 5 năm rồi chứ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nghe thêm mấy bài rap của Dunkare mà tiếc dùm cho nhóm, gặp nhiều trục trặc mà hong có tiếp tục phát triển được, dù gì cũng nhờ quen biết đến rap đến Dunkare mà mới quen được chồng bây giờ. Ước mong của mình là một ngày nào đó được xem Dunkare biểu diễn một lần... Thèm quá.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tìm kiếm một lát lại lồi ra cái hình đi "phượt" hồi năm 2008, xem lại mấy cái "hành trình cam ranh" của anh viết mà vui vui nhớ nhớ quá à, cuộc đi chơi từ SG tới NT bằng hai con chiến mã Nouvo và Attila mà khâm phục 4 đứa ghê luôn, hồi đó chỉ lo chơi mà hong lo sợ nguy hiểm gì hết à.  Giờ ngồi ngẫm lại hồi đó đi chơi vui có buồn có giận dỗi cũng có, rồi cuộc chơi cũng tàn, bây giờ muốn đi chơi giống vậy nữa quá à, mà hong biết được đi hong nữa nè. Có còn vui như trước nữa không. Chồng ơi!!! Thèm được đi chơi với chồng quá nè.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Lần sau về hai mình phải tranh thủ đi chơi nhiều đó nha, hong biết đâu đó. Ở bên này hong có chổ đi gì hết à. &lt;/div&gt;&lt;div&gt;Lúc này anh bận bịu đi làm sáng làm tối về nhà cũng làm ghét gì đâu á, bé Q thì học còn 2 tháng nữa là học xong rồi nè, đang xin nghề khác học tiếp nè mà không biết có được nhận học không nữa.  Ở bên này ngày nào cũng chờ anh qua hết mà giấy tờ nó cứ chần chừ hoài lâu lắc quá đi, không biết khi nào mới có kết quả nữa. Sao mà ghét quá.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3914622894539798787-2879543679291838717?l=www.aiei.us' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/tga-fdHrXWfvBWdpP4OSB_hCOJs/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/tga-fdHrXWfvBWdpP4OSB_hCOJs/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/tga-fdHrXWfvBWdpP4OSB_hCOJs/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/tga-fdHrXWfvBWdpP4OSB_hCOJs/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?a=LiIYWUwd7rc:aK5UPfOH23o:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-04-03T10:25:09.175+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Nhìn vào cái gì?</title><link>http://www.aiei.us/2010/03/nhin-vao-cai-gi.html</link><category>cảm nhận và suy nghĩ</category><author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</author><pubDate>Sun, 28 Mar 2010 08:50:18 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3914622894539798787.post-7219602452735170456</guid><description>Hôm nọ có qua anh Nam Mèo chơi. Dạo này ảnh không còn phong độ như xưa, có một số việc khiến anh hơi hờn giận một chút, mình cảm nhận điều đó qua cách nhìn sự việc của anh. Mình chỉ biết khuyên ảnh đừng giận nữa, vì mang cục tức trong bụng thì khổ mình, chứ chả khổ ai hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/S6wgCaeep-I/AAAAAAAAEqE/ig5JapFM2zw/s400/Columbia+River+Gorge,+Oregon.jpg" width="500" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Hôm nay lang thang tiếp trên Facebook thì lại thấy một cái comment làm mình tức nữa. Nhưng đã lỡ tự hứa là không xỉa xói, không chỉ trích, không tức giận, nên mình phải làm theo, cố điều tâm lại, xóa bỏ những suy nghĩ xấu xa đó ra khỏi óc. Mình viết theo cái cách bình thường hơn, giống như một lời khuyên nhủ hơn.&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://www.aiei.us/2010/03/nhin-vao-cai-gi.html"&gt;Read more... &lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
Các bạn, hơn 12 năm học trong ghế nhà trường, được nhào nặn trong môi trường giáo dục như vầy, hầu hết chúng ta được giáo dục bằng sách vở, kể cả bằng miệng của những người được-coi-là cao cả, là hiểu biết, là uyên bác, rằng: đánh giá một công việc, ta đánh giá nó qua kết quả. Điều này có đúng không, và bao nhiêu người tán đồng nó? Tôi không biết, riêng ý kiến cá nhân của tôi là không tán đồng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì, việc gì, hễ có nguyên nhân, thì sau khi xảy ra, tất nó có kết quả. Nó là một điều tất yếu. Ví dụ như nước, hễ đặt trên cao, thì nó chảy xuống. Đó là một chân lý đơn giản, vậy hà cớ gì ta đánh giá nó chảy xuống đúng chỗ hay sai chỗ, chỗ nó chảy xuống đẹp hay xấu, hãy đơn giản thừa nhận sự-chảy và vui vẻ với nó. Mọi việc xung quanh ta cũng tương tự như nước chảy thôi, ta làm thế nào, kết quả sẽ tương ứng như thế ấy, một sự thật hiển nhiên, ấy vậy mà ta lại để tâm suy xét đúng sai, tốt xấu cho nó, bằng cách gán cho nó những danh từ như "đạp xích lô", "giáo sư", "tiến sĩ", "móc bọc" v...v...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong nghệ thuật, tôi như con cá lòng tong, đang loắng ngoắng bơi trên mặt nước, chắc chẳng dễ dàng gì mà biết nó nông sâu thế nào. Nhưng, trong con mắt tôi, thì nó cũng như nước chảy thôi, tôi nhìn như một sự-nhìn, đơn giản và như-thế. Tôi thấy nét vẽ của anh Quang thẳng đuột, tôi nói thẳng đuột. Tôi biết tính tình ông ta thẳng đuột, tôi nói ông ta thẳng đuột. Tôi thấy màu đẹp, tôi nói đẹp. Vì ở đó, không có đúng sai hay "xích lô" - "giáo sư" ở đó. Tôi chỉ thấy cái-tôi-thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đâu đó, vẫn còn rất, rất nhiều bạn trẻ đang loanh quanh tìm kiếm một kết-quả cho chính mình, mà không biết rằng, chính cái sự chảy, mới là cái cần quan tâm. Chính qúa trình chảy đi của dòng nước, mới mang phù sa bồi đắp chỗ này, mới tưới mát khu rừng nọ, mới nuôi sống đàn cá, tạo ra hình hài hùng vỹ của thiên nhiên. Ao tù tồn đọng không làm được điều đó. Nếu nước tù đọng, đứng yên, nó sẽ thúi, sẽ cạn đi, sẽ khô cằn và đầy chết chóc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đừng tìm kiếm kết quả, hãy nhìn nhận sự việc như nó đang chảy, và chảy theo cách mà mình cho là đúng, đừng chảy tới nơi mà mình cho là đúng.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3914622894539798787-7219602452735170456?l=www.aiei.us' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/d30ra3BC_jEJU_PcxhX-APMdYs4/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/d30ra3BC_jEJU_PcxhX-APMdYs4/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/d30ra3BC_jEJU_PcxhX-APMdYs4/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/d30ra3BC_jEJU_PcxhX-APMdYs4/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?a=JD5KYNoqmQ8:WU7X9dgHsLo:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-03-28T22:50:18.768+07:00</app:edited><media:thumbnail url="http://2.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/S6wgCaeep-I/AAAAAAAAEqE/ig5JapFM2zw/s72-c/Columbia+River+Gorge,+Oregon.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Tui xin hứa</title><link>http://www.aiei.us/2010/03/tui-xin-hua.html</link><category>cho thiên thần nhỏ</category><author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</author><pubDate>Mon, 22 Mar 2010 11:44:04 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3914622894539798787.post-1097523224399648703</guid><description>Tui là Sang, từ nay tui xin hứa:&lt;br /&gt;
- Không chỉ trích người khác, dù là chỉ trích chung chung. Tui sẽ làm gì đó để khắc phục thay vì nói. Tui sẽ làm những gì trong khả năng tui, không than van.&lt;br /&gt;
- Không tức giận, thù dai. Tui sẽ đi mua quả lê về ăn để chứng minh điều đó. (tại vì tui thù trái lê, và cả hoàn cảnh khiến tui thù trái lê nữa, bỏ hết.)&lt;br /&gt;
- Không ba hoa, không nổ, không nói phóng đại, không làm màu. Vì nó làm tui khó chịu. Thậm chí không được nghe hoặc xem người khác ba hoa, nổ, làm màu.  &lt;br /&gt;
- Không cố chấp, không cực đoạn, không gay gắt. Cái gì cũng có lý do của nó, cứ từ từ... Cái gì cũng có hậu quả của nó, cứ từ từ...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, những ai lỡ bị tui chửi, vui lòng bỏ qua, cười hì hì một cái nè. Những ai mà tui thù, tui cũng xóa hết, tui không thù thằng Bảo nữa (22 năm rồi), tui cũng không thù trái lê nữa (hơn 20 năm), chấm dứt nhé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những ai lỡ nghe tui ba hoa, nổ, làm màu, sau này mà nghe tui nói ngược lại thì đừng có ngạc nhiên. Xin lỗi vì những hiểu nhầm mà tui cố ý gây ra. Hihi. Ngại quá. Còn ai mắc bịnh ba hoa, bịnh nổ, bịnh làm màu, vui lòng tránh xa tui ra giùm, cám ơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những ai, những sự việc gì nằm trong sự cố chấp, cực đoạn và gay gắt của tui, những hậu quả do nó gây ra, xin được giải tỏa hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhẹ lòng...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3914622894539798787-1097523224399648703?l=www.aiei.us' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/nKK_pYf432N4ogbVPYJ1SQLtWO8/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/nKK_pYf432N4ogbVPYJ1SQLtWO8/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/nKK_pYf432N4ogbVPYJ1SQLtWO8/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/nKK_pYf432N4ogbVPYJ1SQLtWO8/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?a=YizimRgo_Nk:DaHT1XjNfpA:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-03-23T01:44:04.606+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">4</thr:total></item><item><title>Một chút suy nghĩ cá nhân, coi rồi cười trừ nha, ha ha</title><link>http://www.aiei.us/2010/03/mot-chut-suy-nghi-ca-nhan-coi-roi-cuoi.html</link><category>cười chút chơi</category><author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</author><pubDate>Thu, 18 Mar 2010 09:55:20 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3914622894539798787.post-6788835301407420499</guid><description>Mình viết trên Facebook có vẻ không có đủ sức mạnh, nên viết lên đây cho nó lưu trữ được lâu. Bài viết này chỉ viết ngắn gọn thôi. Đại loại là vầy:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;Thằng nào viết tiếng Việt không dấu trong văn bản tiếng Anh, tiếng Mỹ hay bất kỳ tiếng nước ngoài nào khác, mà nghĩ rằng viết như vậy mới đúng, thì thằng đó là một thằng ngu. Ngu như một con bò.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và xin thưa quý vị và các bạn, ai phản bác câu nói này, xin cứ tự nhiên. Ở đây, tôi bỏ qua những người ngu-hoàn-cảnh, nghĩa là họ không biết dùng bộ gõ tiếng Việt, nhưng nếu họ biết, thì họ sẽ dùng tiếng Việt có dấu, những người này đáng thương, không chửi được. Tôi cũng bỏ qua yếu tố làm màu nhé, nghĩa là làm vậy cho người ta thấy mình Tây Tây, làm vậy cho người ta tưởng mình biết tiếng nước ngoài nhé. Tôi chỉ bàn việc đúng sai thôi, ai làm màu thì bản thân nó đã ngu sẵn rồi, khỏi bàn, khỏi cãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Suy nghĩ thật kỹ nhé, tội nghiệp con bò lắm đấy. (cười cười ^^)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;P/S: Quý vị ơi, khi tôi nói "ngu như bò" nghĩa là tôi đang sỉ nhục con bò đó, chứ không phải sỉ nhục quý vị đâu, đừng trách oan tôi tội nghiệp. Xin cảm ơn đã thông cảm cho tôi.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3914622894539798787-6788835301407420499?l=www.aiei.us' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/2mxrc6S74_Xg0hNWOF57pKFQbbo/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/2mxrc6S74_Xg0hNWOF57pKFQbbo/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/2mxrc6S74_Xg0hNWOF57pKFQbbo/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/2mxrc6S74_Xg0hNWOF57pKFQbbo/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?a=5FiELRAioVk:hm2EvUlBnsw:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-03-18T23:55:20.479+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">3</thr:total></item><item><title>Nô lệ của thời đại</title><link>http://www.aiei.us/2010/03/no-le-cua-thoi-ai.html</link><category>cảm nhận và suy nghĩ</category><author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</author><pubDate>Wed, 17 Mar 2010 09:26:32 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3914622894539798787.post-55768103519853900</guid><description>Bữa nay có chút thời giờ, tôi tranh thủ liếc qua một số trang blog của bạn bè như anh demi fantasy, chị nồi niêu, để gọi là thăm hỏi, mặc dù tôi rất ít khi để lại lời nhắn. Dù sao thì, có chào hỏi thì cũng chỉ là những câu nói bâng quơ và sáo rỗng, thôi cứ im lặng thì hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dạo gần đây, tôi vướng vào hai cảm giác. &lt;i&gt;Một là&lt;/i&gt;, cảm giác nhẹ nhàng và có phần thụ động, là bình thản trước những biến động của cuộc đời, ví dụ như chuyện một ca sĩ, diễn viên nào đó đang nổi như cồn, mà nếu là tôi của năm trước, tôi sẽ sôi nổi mà lùng tìm phim ảnh của họ về xem, giờ thì thấy có vẻ bình thường đi một chút. &lt;i&gt;Cảm giác thứ hai&lt;/i&gt;, là cảm giác có lỗi khi không thể giúp mọi người giải tỏa được những cái bức bối, những cảm giác khó chịu quanh mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lần tôi gửi email hỏi thăm một người anh về vấn đề này, thì được trả lời là hãy chấp nhận đó như là một sự thực. Mà cũng đúng, sự thực là mình không thể giúp hết tất cả mọi người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi có hai người bạn, đã quen biết nhau gần tám năm trời. Tôi biết họ rất yêu thương nhau. Nhưng một người, thì ngang ngạnh, còn một người thì hay càu nhàu. Tôi nói họ bớt chạm vào nhau, và bớt quan tâm nhau một chút, thì tình cảnh sẽ khá hơn. Chuyện của họ không khó hòa giải, nhưng vấn đề nằm ở chỗ, họ không chịu hòa giải, chứ không phải là họ không biết chỗ hòa giải. Tôi tin là như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người trong thời đại bây giờ, chạy theo những thứ mà thời đại quy định, chứ không phải do họ quy định. Tôi nói bây giờ là vì tôi không biết thời khác nó ra sao. Tôi từng gặp rất nhiều người than vãn với tôi về cuộc sống của họ, sao mà nặng nề và u tối. Tôi hỏi: &lt;i&gt;"Sao không dừng lại?"&lt;/i&gt; thì họ trả lời: &lt;i&gt;"Sao dừng được, bao nhiêu chuyện quan trọng, phải thi lấy bằng tốt nghiệp, phải xin vào làm chỗ công ty danh giá ..."&lt;/i&gt; Họ nói mà không bao giờ chịu suy nghĩ lại, dù chỉ một lần, rằng có thực sự nó quan trọng hay không. Cái bằng cấp, hay vị trí tốt trong công ty, thực ra cũng chỉ là do thời đại nó quy định, không phải do chính mình suy nghĩ mà ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi lại có người, phụ thuộc vào người kia quá nhiều, để rồi họ quyết định hết tất cả giờ đi, giờ về, giờ ăn giờ ngủ, hệt như một người phụ huynh quản lý con cái. Như vậy thì không còn hạnh phúc nữa rồi, mà là sự phục tùng. Ở đây, họ chỉ ở bên nhau vì cái quy định của thời đại, tức là vợ chồng thì phải ở chung nhà, nhưng thực ra họ không còn là vợ chồng nữa rồi, ngay từ lúc họ chấp nhận sống theo thời đại, là họ đã tự biến họ thành nô lệ, nô lệ của những quy định của thời đại như nhà cao, cửa rộng, xe tay ga và đôi mắt kính hiệu Police.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi ta cố thoát ra, những người bên trong sẽ nhìn chúng ta như những sinh vật lạ. Điều này là tất yếu. Vì nếu họ không làm như thế, họ sẽ bị đào thải. Họ bắt buộc phải có cùng cảm xúc và nhận định của thời đại, đó là điều kinh khủng nhất. Ví dụ bạn bị bắt đi tù, đi làm nô lệ, tôi nghĩ bạn vẫn giữ được cảm xúc vui buồn của bạn. Dù sao thì nô lệ cho một người, một cá nhân vẫn dễ chịu hơn làm nô lệ của thời đại. Khi bạn là nô lệ của thời đại, ngay cả cảm xúc, cũng phải đi theo thời đại. Nghĩa là thời đại chê ai, bạn cũng phải chê theo; thời đại khen ai, bạn cũng phải khen theo. Thật là khủng khiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nói với những người kia rằng, hãy là chính mình, hãy tin vào khả năng và chịu trách nhiệm cho chính quyết định của mình. Họ nói rằng chỉ có AQ mới làm được điều đó. Vậy là họ chưa hiểu, ngay cả cái "chính mình" mà họ còn không hiểu nỗi, thì làm sao họ hiểu được những thứ khác. Tôi nói hoài, nói liên tục, nhưng hầu như chưa có ai đồng ý với tôi. Bạn thấy đó, cái quyền lực kinh khủng của thời đại nó ép người ta quên mất chính họ. Chỉ vì một cái chân giò béo ngậy của con heo mà họ quên mất cả con người quý giá của họ đang bị nghiền nát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nhìn họ đáng thương, hay họ nhìn tôi một cách đáng thương?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3914622894539798787-55768103519853900?l=www.aiei.us' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/ihTSGZhe6z7vT_VtCihmZEJVEFY/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/ihTSGZhe6z7vT_VtCihmZEJVEFY/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/ihTSGZhe6z7vT_VtCihmZEJVEFY/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/ihTSGZhe6z7vT_VtCihmZEJVEFY/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?a=5YDy6BQuaLs:8nB9CCfCsek:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-03-17T23:26:32.838+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Một bài viết mị dân trơ trẽn</title><link>http://www.aiei.us/2010/03/mot-bai-viet-mi-dan-tro-tren.html</link><category>cảm nhận và suy nghĩ</category><category>chuyện người ta</category><author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</author><pubDate>Wed, 10 Mar 2010 10:07:57 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3914622894539798787.post-7691992386256413320</guid><description>&lt;blockquote&gt;Luôn đặt công ty lên đầu, sự nỗ lực của bạn sẽ không bao giờ là dư thừa. Mang lại lợi ích cho công ty chính là mang lại lợi ích cho bản thân và nâng cao giá trị của mình. Hãy nhớ rằng bạn lo cho công ty, &lt;span style="color: red;"&gt;sếp sẽ lo cho bạn&lt;/span&gt;. &lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;
Hãy chú ý đoạn màu đỏ. Các bạn có thể xem bài viết gốc ở cuối bài. Nhưng có lẽ, chỉ cần tập trung ở đoạn cuối như tôi trích dẫn. Nếu mọi người tinh ý, có thể thấy điều 1, 2, 3 chỉ đơn giản nói những giáo điều huề vốn, nghĩa là những thứ đúng với mọi hoàn cảnh, mọi nghề nghiệp, mọi tình huống, dạng như thầy bói nói : "số cô có mẹ có cha" vậy đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi nói những câu 'lúc-nào-cũng-đúng' như thế, lòng tin người xem sẽ càng tin những điều bên dưới hơn. Sự dụ dỗ tăng cao đến điều thứ 9, thì mới bộc lộ ra ở điều thứ 10. Và nếu như đây là cái ý muốn của người viết, thì xin thưa, nó thật là lộ liễu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên quan điểm cá nhân, tôi đề cao tính chất cá nhân, và khả năng tự đứng vững trên đôi chân của mình, thay vì đợi "sếp sẽ lo cho bạn". &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bài viết này thực sự không đáng xem, vì nó thể hiện cái tinh thần của thời trung cổ. Thời đó, người ta dạy cho mọi người lòng trung thành và sự phục tùng giai cấp, những thứ cần thiết cho các cuộc chiến triền miên tranh giành lãnh địa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đi làm nhân viên cho người khác là chuyện rất bình thường, tôi tán thành. Đi làm giúp người ta có thêm kinh nghiệm, thêm nhiều mối quan hệ, tăng kỹ năng nghề nghiệp v...v... Điều đó là tốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng công ty và sếp không có nghĩa là một tôn giáo và giáo chủ mà chúng ta phải tôn thờ và mong chờ được người ta ban ân huệ cho mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hãy làm việc một cách nghiêm túc, thực hiện đúng quyền và nghĩa vụ đã thỏa thuận, và nhận đồng lương xứng đáng. Rồi tự lo cho tương lai của mình. Chẳng cần thiết phải "&lt;i&gt;phục tùng&lt;/i&gt;" hay đợi người ta "&lt;i&gt;sẽ lo&lt;/i&gt;".&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thử hỏi sau tuổi nghỉ hưu, ai sẽ lo cho bạn? Chỉ giùm tui thằng sếp nào lo cho nhân viên nghỉ hưu. Tui sẽ gỡ bài này xuống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Read more...&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;blockquote&gt;&lt;b&gt;Bạn luôn tự hỏi không hiểu trong mắt sếp “nhân viên tiềm  năng” là người như thế nào? Làm thế nào để trở thành nhân viên tiềm  năng?. Đó là những nhân viên thường có 10 đặc điểm sau:&lt;/b&gt;   &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Có  mục tiêu rõ ràng&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Sếp đặc biệt ưu tiên cho những nhân  viên có mục tiêu rõ ràng và phù hợp với hướng phát triển của công ty.  Tình trạng này tồn tại trong 98/100 nhân viên, khi không hài lòng với  hiện tại nhưng không có cách để thay đổi tình hình, lí do chính là họ  không có một mục tiêu rõ ràng. Vài trò chính của thiết lập mục tiêu  chính là giúp họ nói lên sự bất mãn, ươm mầm lực lượng và khuyến khích  họ làm việc&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Vui lòng giúp đỡ đồng nghiệp&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Trong  công việc cũng như cuộc sống hằng ngày, chúng ta không tránh khỏi lúc  khó khăn, hãy nhớ rằng: giúp đỡ đồng nghiệp chính là mở đường cho riêng  mình. Bất kì sự giúp đỡ nào cũng đáng quý. Trợ giúp đồng nghiệp không  chỉ giành được sự tôn trọng của họ, mà còn thể hiện được khả năng của  mình với sếp.&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Dám thử thách và sáng tạo&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Sức  mạnh của công ty chính là sự sáng tạo và đổi mới, hầu hết các tập đoàn  đa quốc gia đều đặt sự “sáng tạo” là tiêu chí quan trọng quá trình tuyển  dụng nhân viên. Ý tưởng mới và sự sáng tạo của nhân viên mang lại ích  lợi to lớn cho công ty, đồng thời nhận được sự trọng dụng và trở thành  nhân viên tiềm năng trong mắt sếp.&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Sự hợp tác và làm  việc theo nhóm&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Sếp quý trọng những người biết phân công  công việc rõ ràng và hợp tác chặt chẽ. Phân công rõ ràng giúp người làm  ra thành tích vượt trôi và nâng cao hiệu quả công việc; hợp tác tốt  mang lại quyền lực lớn để thực hiện nhiệm vụ dễ dàng hơn. Vì thế sếp  thường mong muốn công ty làm việc với sự hợp tác. Thường xuyên làm việc  theo nhóm và hợp tác với các đồng nghiệp giúp theo đuổi thành tích cao  hơn, thành công hơn và sẽ được sếp đánh giá cao.&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Thích  ứng với môi trường cạnh tranh&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Trong sự cạnh tranh khốc  liệt tại doanh nghiệp, “ công bằng ” chỉ có hiệu quả trong tình huống  không bị vi phạm, như vậy mới trở thành nguyên tắc của doanh nghiệp, rất  nhiều doanh nghiệp đều thành lập cơ chế loại bỏ thích hợp trong chính  nội bộ. Mặc dù loại bỏ là rất khốc liệt, nhưng cần thiết và buộc nhân  viên phải thích ứng. Nếu bạn than phiền vì bị giáng chức hay tiêu cực  thì sếp sẽ đánh giá thế nào? Ngược lại, những nhân viên cho dù thành  tích kém hay phát triển không thuận lợi nhưng vẫn làm việc nỗ lực thì  chắc chắn sếp sẽ cho bạn cơ hội thăng tiến.&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Vui vẻ phục  tùng&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Trong công ty, sếp và nhân viên luôn ở vị trí mất  cân bằng. Bill Gates từng nói: cuộc sống là không công bằng, hãy học  cách chấp nhận nó. Những vị trí khác nhau trong công ty chính là một  biểu hiện của sự không công bằng. Sếp có quyền thưởng, phạt; nhân viên  ngoài bỏ việc thì không còn quyền gì khác. Là một nhân viên, bạn phải  học cách phục tùng, chấp hành chính sách mà sếp đưa ra, cho dù bạn có  năng lực cũng cần nhớ rằng phục tùng luôn là điều cần có và sếp thường  thích những nhân viên như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Làm việc hết sức&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Sếp luôn là người sáng suốt và thông minh, họ muốn nhân viên có  năng lực, làm việc hiệu quả. Thái độ làm việc là một máy nhân bản, làm  việc chăm chỉ, sớm muộn bạn sẽ được thăng tiến. Không nên cho rằng sự cố  gắng của mình sẽ bị người khác coi nhẹ; khi bạn làm việc nghiêm túc  chắc chắn sếp sẽ biết.&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Phát hiện và khai thác ý nghĩa  công việc&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Giá trị công việc quyết định khả năng làm  việc của bạn. Khi biết được ý nghĩa của công việc bạn sẽ khai thác được  giá trị bản thân, giá trị của bạn chính là động lực để sếp tiếp tục sử  dụng bạn.&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Chủ động nâng cao giá trị công việc&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Sếp quyết định tiền lương, còn giá trị công việc quyền quyết định  nằm trong tay bạn, không có tốt nhất chỉ có tốt hơn, nôi dung công việc  là có hạn nhưng khám phá công việc là vô hạn, hoàn thành công việc một  cách tốt nhất bạn sẽ thể hiện được giá trị khác người của chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Đặt công ty lên hàng đầu&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Luôn đặt công ty  lên đầu, sự nỗ lực của bạn sẽ không bao giờ là dư thừa. Mang lại lợi ích  cho công ty chính là mang lại lợi ích cho bản thân và nâng cao giá trị  của mình. Hãy nhớ rằng bạn lo cho công ty, sếp sẽ lo cho bạn.&lt;br /&gt;
&lt;div align="right"&gt;theo bài viết của Hạnh Phúc – nguồn Xinhuanet đăng trên dantri&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://www.vnpressnet.com/2010/03/nhung-viec-can-thuc-hien-e-tro-thanh.html?utm_source=feedburner&amp;amp;utm_medium=feed&amp;amp;utm_campaign=Feed%3A+vnpressnet%2FwpoQ+%28VnPressNet%29" target="_blank"&gt;http://www.vnpressnet.com/2010/03/nhung-viec-can-thuc-hien-e-tro-thanh.html?utm_source=feedburner&amp;amp;utm_medium=feed&amp;amp;utm_campaign=Feed%3A+vnpressnet%2FwpoQ+%28VnPressNet%29&lt;/a&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3914622894539798787-7691992386256413320?l=www.aiei.us' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/Oefa4x-SxcY7wpwByaagZDPPjLY/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/Oefa4x-SxcY7wpwByaagZDPPjLY/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/Oefa4x-SxcY7wpwByaagZDPPjLY/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/Oefa4x-SxcY7wpwByaagZDPPjLY/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?a=VpvBT6C94bs:kAm6J8nOj6U:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-03-11T01:07:57.666+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Đồ Án Tốt Nghiệp - Khởi đầu hay kết thúc ?</title><link>http://www.aiei.us/2010/02/o-tot-nghiep-khoi-au-hay-ket-thuc.html</link><category>thông tin</category><category>design</category><author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</author><pubDate>Tue, 16 Mar 2010 11:11:32 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3914622894539798787.post-8064083621393376776</guid><description>&lt;b&gt;&lt;a href="http://blog.upstudio.vn/" target="_blank"&gt;Studio mình đang làm&lt;/a&gt;&lt;/b&gt; kết hợp với &lt;strike&gt;trường &lt;b&gt;&lt;a href="http://leandfriends.edu.vn/" target="_blank"&gt;Le&amp;amp;Friends&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;/strike&gt; (dời về HUBcafe) tổ chức buổi nói chuyện chuyên đề này, với mong muốn chia sẻ, trao đổi cùng nhau những vướng mắc, kinh nghiệm trong vấn đề đang rất bức xúc vào cuối năm học, đó là việc làm đồ án tốt nghiệp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc này bắt nguồn từ lúc cả studio đi xem buổi bảo vệ đồ án tốt nghiệp của các bạn trường STU. Vì Sang không được đi học, nên không hiểu, Sang mới đặt một số câu hỏi với anh Trãi về hiện tượng bất cập, và nhất là thường không đưa vào thực tế được của một số bài đồ án. Thì anh Trãi trả lời, đại ý là tùy quan niệm, khi người ta coi đồ án tốt nghiệp như là một bài tập cuối cùng phải làm, thì thái độ người ta sẽ nhìn nó như một đoạn kết. Còn khi người ta coi nó như một thử thách thực sự, một cơ hội thực sự, thì nó là bước khởi đầu để bạn bước ra đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sang không dám chắc câu trả lời đó có đúng hay không, chỉ cảm thấy cần phải suy nghĩ kỹ hơn, và thảo luận sâu hơn, và thế là anh Trãi gấp rút vận động thầy cô, kể cả bạn bè của anh hiện đang làm trong các agency lớn nhất nhì Việt Nam, tạm gác công việc lại, để cùng tham gia vào buổi nói chuyện này, ngõ hầu, đào sâu hơn, có nhiều góc nhìn hơn về cái gọi là Đồ Án Tốt Nghiệp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/S5_JxC6elaI/AAAAAAAAEoU/opfV-NZs-1Y/s1600-h/debatMT2-01b.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="348" src="http://4.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/S5_JxC6elaI/AAAAAAAAEoU/opfV-NZs-1Y/s400/debatMT2-01b.png" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&amp;nbsp;Chương trình được tham gia miễn phí. Tuy nhiên, vì chỗ ngồi có giới hạn, chỉ khoảng từ 80 - 90 chỗ, cho nên sắp tới sẽ phải yêu cầu mọi người register, hy vọng những ai yêu thích ngành design, nhất là các bạn sinh viên, sẽ có một chỗ ngồi thích hợp để cùng thảo luận vấn đề này. Rất mong mọi người thông cảm vì hiện tại, khả năng của UPstudio vẫn còn có giới hạn.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3914622894539798787-8064083621393376776?l=www.aiei.us' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/-UabEkV3eOVLocOVuYawJ-rXsMg/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/-UabEkV3eOVLocOVuYawJ-rXsMg/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/-UabEkV3eOVLocOVuYawJ-rXsMg/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/-UabEkV3eOVLocOVuYawJ-rXsMg/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?a=wwdRlQicJDo:0YtUzyGl26I:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-03-17T01:11:32.750+07:00</app:edited><media:thumbnail url="http://4.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/S5_JxC6elaI/AAAAAAAAEoU/opfV-NZs-1Y/s72-c/debatMT2-01b.png" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Củi và lửa</title><link>http://www.aiei.us/2010/02/cui-va-lua.html</link><category>cảm nhận và suy nghĩ</category><author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</author><pubDate>Tue, 23 Feb 2010 07:31:57 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3914622894539798787.post-5743896339097110590</guid><description>Có dịp ngồi bên đống lửa, nghe sóng biển Phan Thiết rì rào, tôi với mấy anh em bạn thân cảm thấy sảng khoái lắm. Hôm nay giữa Sài Gòn ồn ào, ngồi nói chuyện nhàn nhã, thấy có nhiều thứ để nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước khi đốt lửa, tất nhiên bạn phải tìm củi, chất thành đống, và tìm một mồi lửa. Chuyện gì cũng thế. Vậy mà trước nay, tôi thường thấy người ta đòi hỏi phải có lửa trước rồi mới đi tìm củi. Không tin à? Người ta đòi hỏi họ phải thành công, thì mới bỏ tiền ra đầu tư cái này, làm cái việc kia. Người ta đòi hỏi phải có lợi ích cho họ trước, rồi họ mới làm việc cho nó. Không ai đi tìm củi trước cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi lại nói về mồi lửa. Mỗi người chúng ta, hẳn ai ai cũng có một mồi lửa nhiệt huyết. Nhưng nếu chúng ta không chia lửa ra, không quẳng vào đống củi, mà cứ khư khư giữ trong người, thì trước sau gì, cái mồi lửa ấy cũng tắt ngúm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sắp tới ông anh sếp của tôi sẽ tổ chức một buổi nói chuyện, mà chuyên đề sẽ là cái đề án tốt nghiệp của các bạn sinh viên, chuyên ngành đồ họa. Câu hỏi mà ông anh trăn trở đó là "đồ án tốt nghiệp, đó là sự mở đầu, hay là kết thúc?", và nó mở đầu cho cái gì, và nếu kết thúc, thì nó kết thúc cái gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ước muốn của anh, là đem về luồng sinh khí mới cho đồ họa Việt Nam, cho sinh viên trẻ Việt Nam. Giúp họ thoát ra khỏi gông cùm, và tìm về được với bản chất con người vốn có của họ. Họ phải sống và làm ra thứ như chính họ muốn, chứ không phải như xã hội muốn. Tuy nhiên, cũng như đã nói ở trên, tôi và anh cũng phải lang thang đi kiếm củi. Cũng có gốc củi to, cũng có những bó rơm, cháy dữ nhưng chóng tàn, cũng có những hòn than...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc bàn về vấn đề này, tôi và anh nói nhiều đến lửa. Lửa nhiệt tình, lửa của khát vọng, lửa của tuổi trẻ, chúng tôi đang cần thứ lửa gì, và chúng tôi sẽ chia sẻ ngọn lửa này cho ai, khi ngoài kia bão tố đang vần vũ...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3914622894539798787-5743896339097110590?l=www.aiei.us' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/ApCbeUSjaKlBmucatzqsrY5_ZuU/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/ApCbeUSjaKlBmucatzqsrY5_ZuU/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/ApCbeUSjaKlBmucatzqsrY5_ZuU/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/ApCbeUSjaKlBmucatzqsrY5_ZuU/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?a=e0dS_I3zDew:hfreRUDzLN4:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-02-23T22:31:57.705+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Repair Blogger Template</title><link>http://www.aiei.us/2010/02/repair-blogspot-template.html</link><category>design</category><category>css</category><author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</author><pubDate>Tue, 23 Feb 2010 06:58:57 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3914622894539798787.post-8669600312652508771</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="color: #bf9000; font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;FIRST FREE SERVICE &lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;AiEi provide this service for free. We want to help everyone feel easy and happy with Blogger. So, if you have trouble with Blogger template, like: layout is broken, or the text is not display as you want, etc... Just email your request for me.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="color: red;"&gt;Important!&lt;/span&gt; Please tell me detail, about what are you doing, and how the template look like. I need to know the last step you do with your template.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
And, the best important thing is, please &lt;b style="color: red;"&gt;&lt;i&gt;attach&lt;/i&gt;&lt;/b&gt; the blogger template include the request email.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
This is &lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/S4LBHUIgClI/AAAAAAAAElY/VySw9gWq-rE/s1600-h/howtodowntemplate.jpg" imageanchor="1"&gt;how to get your template.&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
These are some Blogspot template I did before:&lt;br /&gt;
&lt;ul&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.namdieubachoday.com/"&gt;Năm điều Bác Hồ dạy.&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;&lt;a href="http://blog.upstudio.vn/"&gt;UPstudio blog&lt;/a&gt;.&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;&lt;a href="http://www.aieifamily.com/"&gt;AiEi Family wedding page.&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;Sugartype site.&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;And this site, AiEi.us&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;...&lt;/li&gt;
&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;THIS IS FREE SERVICE, SO:&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Just repair layout in CSS. I'm not repair your widget, or your add-ons functions.&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;I'm not a CSS guru. So, I need time. Please wait. I will send it to you.&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;It's free. It's not guarantee.&lt;br /&gt;
&lt;/li&gt;
&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;YOUR REQUEST SHOULD HAVE:&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Your site URL, your blog address.&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;Your descriptions about the trouble(s).&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;Your email / chat to contact.&lt;/li&gt;
&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="color: #38761d;"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;SEND YOUR REQUEST TO:&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Email address &lt;span style="color: red;"&gt;mail@aiei.us&lt;/span&gt; with title: &lt;i&gt;"Request to Repair Blogspot Template".&lt;/i&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;Remember to attach your &lt;span style="color: red;"&gt;.xml&lt;/span&gt; template file. Click here &lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/S4LBHUIgClI/AAAAAAAAElY/VySw9gWq-rE/s1600-h/howtodowntemplate.jpg" imageanchor="1"&gt;how to get your template.&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;Please wait for &lt;span style="color: red;"&gt;at least 24h&lt;/span&gt;, AiEi will contact to you soon.&lt;/li&gt;
&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;If you like this service, please donate us to keep it live longer.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;form action="https://www.paypal.com/cgi-bin/webscr" method="post"&gt;&lt;input name="cmd" type="hidden" value="_s-xclick" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;input name="encrypted" type="hidden" value="-----BEGIN PKCS7-----MIIHJwYJKoZIhvcNAQcEoIIHGDCCBxQCAQExggEwMIIBLAIBADCBlDCBjjELMAkGA1UEBhMCVVMxCzAJBgNVBAgTAkNBMRYwFAYDVQQHEw1Nb3VudGFpbiBWaWV3MRQwEgYDVQQKEwtQYXlQYWwgSW5jLjETMBEGA1UECxQKbGl2ZV9jZXJ0czERMA8GA1UEAxQIbGl2ZV9hcGkxHDAaBgkqhkiG9w0BCQEWDXJlQHBheXBhbC5jb20CAQAwDQYJKoZIhvcNAQEBBQAEgYAMjG5+daZ9CgFWLc1xeKNPAyJDIIXUUe4mYopzSXKYlrA6gMEq//hSabPOBPI0sTGPA0f40okBKLvVhhhkne8bPU3gnHYjv5JMBAlqjJWRPhTPMMh52PsxtEI0DMU4bpa7GFTWWO8i67afKdkxhDnjb0udyRG9g9J942jT3/ItAzELMAkGBSsOAwIaBQAwgaQGCSqGSIb3DQEHATAUBggqhkiG9w0DBwQIAZ8p0zIFE8qAgYD+tPgfFaY+4mfXYBBrwnPcqjYYsyiy6ztfLTqOTrDh7hgpaRkliSuipxLoWDHKmmC+8PanhEFBVbNB6ERocKbeJP4Lg0CY4TzQaV9XAZIYqtsSdjwPjUbYUizqx2iU9khzH8EqjBBIF1FAqXELXqo55zEL9TPPeDgWN13VB4ILDqCCA4cwggODMIIC7KADAgECAgEAMA0GCSqGSIb3DQEBBQUAMIGOMQswCQYDVQQGEwJVUzELMAkGA1UECBMCQ0ExFjAUBgNVBAcTDU1vdW50YWluIFZpZXcxFDASBgNVBAoTC1BheVBhbCBJbmMuMRMwEQYDVQQLFApsaXZlX2NlcnRzMREwDwYDVQQDFAhsaXZlX2FwaTEcMBoGCSqGSIb3DQEJARYNcmVAcGF5cGFsLmNvbTAeFw0wNDAyMTMxMDEzMTVaFw0zNTAyMTMxMDEzMTVaMIGOMQswCQYDVQQGEwJVUzELMAkGA1UECBMCQ0ExFjAUBgNVBAcTDU1vdW50YWluIFZpZXcxFDASBgNVBAoTC1BheVBhbCBJbmMuMRMwEQYDVQQLFApsaXZlX2NlcnRzMREwDwYDVQQDFAhsaXZlX2FwaTEcMBoGCSqGSIb3DQEJARYNcmVAcGF5cGFsLmNvbTCBnzANBgkqhkiG9w0BAQEFAAOBjQAwgYkCgYEAwUdO3fxEzEtcnI7ZKZL412XvZPugoni7i7D7prCe0AtaHTc97CYgm7NsAtJyxNLixmhLV8pyIEaiHXWAh8fPKW+R017+EmXrr9EaquPmsVvTywAAE1PMNOKqo2kl4Gxiz9zZqIajOm1fZGWcGS0f5JQ2kBqNbvbg2/Za+GJ/qwUCAwEAAaOB7jCB6zAdBgNVHQ4EFgQUlp98u8ZvF71ZP1LXChvsENZklGswgbsGA1UdIwSBszCBsIAUlp98u8ZvF71ZP1LXChvsENZklGuhgZSkgZEwgY4xCzAJBgNVBAYTAlVTMQswCQYDVQQIEwJDQTEWMBQGA1UEBxMNTW91bnRhaW4gVmlldzEUMBIGA1UEChMLUGF5UGFsIEluYy4xEzARBgNVBAsUCmxpdmVfY2VydHMxETAPBgNVBAMUCGxpdmVfYXBpMRwwGgYJKoZIhvcNAQkBFg1yZUBwYXlwYWwuY29tggEAMAwGA1UdEwQFMAMBAf8wDQYJKoZIhvcNAQEFBQADgYEAgV86VpqAWuXvX6Oro4qJ1tYVIT5DgWpE692Ag422H7yRIr/9j/iKG4Thia/Oflx4TdL+IFJBAyPK9v6zZNZtBgPBynXb048hsP16l2vi0k5Q2JKiPDsEfBhGI+HnxLXEaUWAcVfCsQFvd2A1sxRr67ip5y2wwBelUecP3AjJ+YcxggGaMIIBlgIBATCBlDCBjjELMAkGA1UEBhMCVVMxCzAJBgNVBAgTAkNBMRYwFAYDVQQHEw1Nb3VudGFpbiBWaWV3MRQwEgYDVQQKEwtQYXlQYWwgSW5jLjETMBEGA1UECxQKbGl2ZV9jZXJ0czERMA8GA1UEAxQIbGl2ZV9hcGkxHDAaBgkqhkiG9w0BCQEWDXJlQHBheXBhbC5jb20CAQAwCQYFKw4DAhoFAKBdMBgGCSqGSIb3DQEJAzELBgkqhkiG9w0BBwEwHAYJKoZIhvcNAQkFMQ8XDTEwMDIyMjE3NTkwNlowIwYJKoZIhvcNAQkEMRYEFKsr3yTQsCgHHJGR61DndnvZNWBBMA0GCSqGSIb3DQEBAQUABIGAAk/HBud6sdUMIp821Da+VnwlmodZ98anbQmBAnxzuQT4oBEMaz+kq8z/jb7Qzisn/a5bSkTsUqs3sIt87d7l9dQpfvA+euhjNWjdS1Hu9GpTZI8uTA2Tz9F7OYli0lG5fcFnstCPZQWCSKyQjKgNLT8HC9yIok+DYCzSfsz4Ako=-----END PKCS7-----" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;input alt="PayPal - The safer, easier way to pay online." border="0" name="submit" src="https://www.paypal.com/en_US/i/btn/btn_donateCC_LG_global.gif" type="image" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;img alt="" border="0" height="1" src="https://www.paypal.com/en_US/i/scr/pixel.gif" width="1" /&gt;&lt;/form&gt;Thank you.&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3914622894539798787-8669600312652508771?l=www.aiei.us' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/AKGP2rI4NOVDb1GyvlziHD1JNxs/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/AKGP2rI4NOVDb1GyvlziHD1JNxs/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/AKGP2rI4NOVDb1GyvlziHD1JNxs/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/AKGP2rI4NOVDb1GyvlziHD1JNxs/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?a=5UbaDwTUuMM:PTUlHYVYNq0:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-02-23T21:58:57.675+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">4</thr:total></item><item><title>500+ Sans serif fonts for designer</title><link>http://www.aiei.us/2010/02/500-sans-serif-fonts-for-designer.html</link><category>font</category><category>design</category><author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</author><pubDate>Mon, 22 Feb 2010 08:36:22 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3914622894539798787.post-5453206750594507120</guid><description>&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;img border="0" src="http://3.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/S4KxKeIUiLI/AAAAAAAAElU/LdDZBT9k5Dk/s400/Screen-shot-2010-02-22-at-11.27.14-PM.jpg" width="450" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;More than 500 sans serif fonts...&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;Download link: &lt;a href="http://rapidshare.com/files/354166614/Sans_serif.zip" target="_blank"&gt;&lt;b&gt;Rapidshare&lt;/b&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3914622894539798787-5453206750594507120?l=www.aiei.us' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/r3vwgIOidTshYYL-iM_yLRnkfAQ/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/r3vwgIOidTshYYL-iM_yLRnkfAQ/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/r3vwgIOidTshYYL-iM_yLRnkfAQ/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/r3vwgIOidTshYYL-iM_yLRnkfAQ/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?a=Akv9y4eoPvE:jUQ2S_xkoKU:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-02-22T23:36:22.996+07:00</app:edited><media:thumbnail url="http://3.bp.blogspot.com/_VO46ANzS4OU/S4KxKeIUiLI/AAAAAAAAElU/LdDZBT9k5Dk/s72-c/Screen-shot-2010-02-22-at-11.27.14-PM.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><enclosure url="http://rapidshare.com/files/354166614/Sans_serif.zip" length="46336098" type="application/octet-stream" /><media:content url="http://rapidshare.com/files/354166614/Sans_serif.zip" fileSize="46336098" type="application/octet-stream" /><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle> More than 500 sans serif fonts... Download link: Rapidshare</itunes:subtitle><itunes:author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</itunes:author><itunes:summary> More than 500 sans serif fonts... Download link: Rapidshare</itunes:summary><itunes:keywords>font, design</itunes:keywords></item><item><title>Rảnh rỗi nói chuyện kết hôn</title><link>http://www.aiei.us/2010/02/ranh-roi-noi-chuyen-ket-hon.html</link><category>trên trời dưới đất</category><category>cảm nhận và suy nghĩ</category><category>chuyện đời thường</category><author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</author><pubDate>Sun, 21 Feb 2010 04:00:19 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3914622894539798787.post-6513184388978643289</guid><description>Nói tới chuyện kết hôn, là nói tới chuyện nam nữ thành vợ chồng. Ở đây không nói tới những trường hợp kết hôn đồng tính và luật tục lạ lùng, chỉ nói những chuyện thường xảy ra. Cách đây vài hôm, trên blog một người bạn có bài viết về chuyện bị cưỡng hôn. Thực ra cũng không thúc ép bằng bạo lực, bằng hành động, đó chỉ là việc "khuyến khích" người trong cuộc làm khác đi cái ý muốn thôi. Ngoài ra, còn bằng các biện pháp phối hợp khác như cho phép người kia tự do đến nhà, cho phép tặng quà, cho phép hầu như tất cả chỉ nhằm lấy tình cảm, hoặc giả không có tình cảm, mà người kia cảm thấy bực mình, chịu không nổi cảnh bị quấy rầy mà ừ đại cho xong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Coi xong thì thấy hai vấn đề đáng suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở đây tôi nói về cưỡng ép hôn nhân theo hai dạng luôn, tức là cưỡng ép phải kết hôn với một ai đó, và cưỡng ép không cho kết hôn với một ai đó. Tất cả đều là cưỡng ép.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ nhất là câu hỏi nảy ra trong đầu tôi, là vì sao họ, tức là bậc cha mẹ ấy, lại làm như thế? Có nhiều lý do để giải thích, mà theo tôi, thì có lẽ mỗi gia đình sẽ có mỗi lý do khác nhau. Nhưng tôi ngẫm kỹ, thì thấy chỉ có vài lý do chính. Một là vì lỡ miệng nói ba hoa huyên thuyên trong lúc trà dư tửu hậu, đại để như &lt;i&gt;"tui mà có con gái tui sẽ gả cho con anh nhé"&lt;/i&gt;, giờ lỡ sinh con gái thật, không làm thì bị chê cười, nên đành cứng rắn mà làm. Hai là vì những suy tính, những nước cờ cần thiết để lập nên một thế trận mà ông bố hay bà mẹ, cảm thấy cần thiết cho tương lai của họ, mà thường là ngụy biện là tương lai con cái. Một số khác là do cảm thấy, đơn giản là vì họ cảm thấy thích hay không thích đứa nào đó, và họ tin rằng, con cái họ cũng sẽ phải có cảm giác đó như họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên đây là vài lý do mà tôi thường thấy nhất, và mọi người cũng dễ dàng nhìn thấy điểm chung, là các ông bố, hay bà mẹ, hay cả hai, khi cưỡng ép con mình, đều vì bản thân họ, vì danh dự, vì uy tín, vì sự nghiệp của chính họ mà thôi, mà trớ trêu, là thường đem cái lý do lo lắng cho tương lai con em ra làm bình phong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điểm nữa là, các "nạn nhân", thường phản kháng theo hai cách, một là buông xuôi và chịu đầu hàng. Hai là nổi loạn. Cả hai cách đều không có lối thoát, đều đưa tới đau khổ triền miên. Đó là do thiếu kiến thức về nội tâm. Tất cả, chúng ta đều được học nhiều về toán, về lý, về văn học lịch sử, nhưng lại ít được học về chính tâm hồn chúng ta. Chúng ta, những người trẻ tuổi, không được học rằng chúng ta cần gì cho tâm hồn, và làm thế nào để có điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy nên, cấm đoán vẫn cứ xảy ra, cưỡng ép vẫn cứ xảy ra. Và cảnh đau khổ khóc lóc, từ người già tới trẻ con, tất cả vẫn còn xảy ra.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3914622894539798787-6513184388978643289?l=www.aiei.us' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/U5t7o7O7ncpUYrGuIo-T8_jElKA/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/U5t7o7O7ncpUYrGuIo-T8_jElKA/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/U5t7o7O7ncpUYrGuIo-T8_jElKA/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/U5t7o7O7ncpUYrGuIo-T8_jElKA/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?a=VSbMD-P426s:SBhkFPzlizM:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-02-21T19:00:19.609+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Sự tàn ác trong design</title><link>http://www.aiei.us/2010/02/su-tan-ac-trong-design.html</link><category>cảm nhận và suy nghĩ</category><category>chuyện người ta</category><author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</author><pubDate>Tue, 16 Feb 2010 11:53:12 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3914622894539798787.post-2651210866035264837</guid><description>Mình viết bài này, chỉ nhằm nhắn nhủ thôi, chứ không có ý đả kích ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Số là mình có cơ hội "tiếp quản" một thành quả lao động từ một anh chàng trong công ty. Anh này tốt nghiệp loại ưu của một trường đại học chính quy. Tất nhiên là chuyên ngành design. Khả năng, không phải là anh ta không có. Có thể nói, trong giao tiếp hằng ngày, anh ta là một người rất có duyên, và có nhiều mối quan hệ tốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc anh ta để lại một file design cực kỳ cẩu thả làm tôi giật mình. Phải chăng, trong công việc, hễ mình đã qua cái thời bị thầy cô soi mói, qua cái thời bị anh chị em, cha mẹ dòm ngó, là mình có quyền ẩu? Tôi thấy, căn bệnh này không trừ một ai. Họ quan niệm, hễ ra trường, tức là họ đã lớn, tức là không ai có quyền soi mói, canh chừng họ nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật là sai lầm. Càng lớn, càng thoát khỏi tầm mắt của thầy cô, cha mẹ, ta càng phải tự sửa mình, càng phải giữ gìn sự cẩn thận ở một tầm mức cao hơn, tự nguyện hơn, và nghiêm túc hơn rất nhiều lần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi rất ngại khi thấy sếp tôi in trong namecard của tôi là "Designer", vì tôi quan niệm designer là một cái gì cao lắm, thiêng liêng lắm. Họ là người kiến tạo, là người làm ra một tác phẩm, chứ không đơn thuần là một anh làm thuê, ngồi cặm cụi một cách buồn tẻ như tôi. Vậy nên, tôi cực kỳ khó chịu với những thứ được làm ra một cách cẩu thả trong nghề design.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vì, khi bạn thiếu kiến thức về design, bạn chỉ làm ra một tác phẩm chưa đẹp, và người ta chỉ đánh giá thấp chính bạn. Còn khi bạn cẩu thả, bạn làm nên một con người cẩu thả, và người ta nhìn vào và đánh giá cái nghề design như một cái nghề của sự cẩu thả (mà tiền thì ăn rất mắc!)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó là một tội ác.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3914622894539798787-2651210866035264837?l=www.aiei.us' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/U2EDR22AsfQUz5jEr37H4oe8HPQ/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/U2EDR22AsfQUz5jEr37H4oe8HPQ/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/U2EDR22AsfQUz5jEr37H4oe8HPQ/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/U2EDR22AsfQUz5jEr37H4oe8HPQ/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?a=kjxN42luNKM:bBwkEvQaKSM:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-02-17T02:53:12.990+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">3</thr:total></item><item><title>Sửa sang, dọn dẹp để đón Tết</title><link>http://www.aiei.us/2010/02/sua-sang-don-dep-e-on-tet.html</link><category>trên trời dưới đất</category><author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</author><pubDate>Tue, 16 Feb 2010 13:23:22 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3914622894539798787.post-2130494633848850041</guid><description>Vậy là sắp qua một năm nữa, nhiều chuyện thay đổi một cách chóng mặt.&lt;br /&gt;
Trước tiên là công việc. Sang hiện đã chọn ngành design như là một nghề nghiêm túc để học và phát triển, vậy cho nên sắp tới, chắc sẽ nói nhiều về nghề của mình hơn.&lt;br /&gt;
Kế nữa là cảm giác chán nản thực tại. Một phần là vì mối nguy hiểm có thể xảy ra do sự chụp mũ, điều mà một người bình thường như mình rất sợ. Phần nữa, là vì dân trí thấp kém, khó lòng mà thay đổi. Nên sắp tới, mình sẽ không nói về những việc như trước đây mình hay bức xúc, mà thay vào đó, mình sẽ viết những thứ có ích hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn bè, người thân giờ cũng thưa thớt dần. Chủ trương của mình là không dùng mối quan hệ, nên bạn bè mình cũng chỉ những người bạn tâm giao, không có bạn làm ăn. Có thể như thế mình không thăng tiến tốt, nhưng mình sẽ đỡ mệt hơn. Mọi người thông cảm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn chuyện gia đình, sắp tới hy vọng sẽ có nhiều tiến triển. Lúc đó sẽ báo cho mọi người vui cùng. Hiện tại vẫn đang tích cực gom góp tiền bạc để ổn định cuộc sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sang năm con cọp, chúc mọi người ngày càng mần ăn dữ dằn như cọp nha. Ra vô nhà nhỏ nhớ để comments cho vui.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3914622894539798787-2130494633848850041?l=www.aiei.us' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/24DwuQCYhReURAOMXhIJaiAzOW4/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/24DwuQCYhReURAOMXhIJaiAzOW4/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/24DwuQCYhReURAOMXhIJaiAzOW4/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/24DwuQCYhReURAOMXhIJaiAzOW4/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?a=kJFEL5OuHjE:_-bCQz80Cds:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-02-17T04:23:22.150+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Một chút suy nghĩ khi đi Đà Lạt</title><link>http://www.aiei.us/2009/07/mot-chut-suy-nghi-ve-lat.html</link><category>cảm nhận và suy nghĩ</category><author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</author><pubDate>Tue, 16 Feb 2010 11:53:13 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3914622894539798787.post-4535605642252527799</guid><description>Bỏ qua những khó chịu vụn vặt, bỏ qua những cảm giác thương ghét rất cá nhân, tui viết cái này cho Đà Lạt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vợ chồng tui mới cưới, tranh thủ xài cái gift voucher của khách sạn Ngọc Lan ở Đà Lạt. Lần này đi chơi hoàn toàn chứ không phải tranh thủ như hồi đó đi làm festival Hoa. Nhờ vậy mà thấy được những thứ mà 3, 4 năm trước tui chưa thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên là cái dơ. Đường sá Đà Lạt lúc nào cũng nhớp nhớp nước mưa, nếu bạn vào con đường dành cho khách đi bộ gần chợ Âm Phủ, thì quả là ác mộng. Nó dơ bẩn một cách khủng khiếp. Ra ngoài ngoại thành thì đỡ hơn. Nhưng vẫn dơ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kế đến là chém. Bán hàng ở chợ Đà Lạt hầu như hàng quán nào cũng chém. Nặng nhẹ có đủ. Dù có một số nơi bán giá rất mềm, có khi còn rẻ hơn cả dưới Sài Gòn, nhưng số đông vẫn thắng. Đến nỗi, sau khi ăn xong, về nhà hàng Tulip trong khách sạn 4 sao Ngọc Lan mà thấy còn rẻ. Quái vậy đó. Lần sau bạn nên chịu khó chi ra thêm chút tiền, ăn uống trong nhà hàng. Tuy họ tính bằng USD, nhưng mà cũng chỉ 6 - 10$ thôi, bằng ấy tiền mà ra ngoài ăn, cũng chả no, cũng chả ngon. Chỉ rước cái bụng quặn đau lúc đêm về thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau cùng là văn hóa. Cái này không phải của Đà Lạt, nhưng thấy tiện, ghi chung luôn. Trong lần đi tham quan biệt điện Trần Lệ Xuân, vợ chồng tui đi chung hai cặp vợ chồng người Bắc. Họ đi cùng một trẻ em, và họ khá trẻ, độ tầm 30 - 35 tuổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Suốt buổi tham quan, họ cực kỳ vô văn hóa. Thực sự mà nói, tui không đủ kiến thức để bình luận nhiều về những gì mà chị hướng dẫn viên giới thiệu. Nhưng họ thì dư. Họ hỏi "phiên bản này là thật hay giả", "phiên bản" thì sao là thật được nhỉ? Rồi họ nhìn hình chân dung các vị lãnh đạo ngành Văn thư - Lưu trữ mà bình luận "mắt lác", "xấu hoắc", rồi "hô quá, móm quá"... Tuyệt nhiên không có bất kỳ một nhận xét nào cho thấy họ có đi học cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điểm đặc biệt nhất, là tài nói leo. Cái này tui gặp suốt thời đi học. Hầu như tất cả những đứa bạn học người Bắc đều có tính này. Giờ tui lại gặp một ông bố trẻ, mà tính tình chả khác gì một đứa nhóc vô học. Ông ta nói leo tất cả mọi đề tài, mọi câu nói mà chị hướng dẫn viên đang nói. Cực kỳ vô văn hóa, tui không còn từ gì để nói về ông ta nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếc là tui không biết tên ông ta. Vì lúc khai báo tên ở phòng bảo vệ, ông ta khai là "Chim Đang Sun", người Hàn Quốc. Khỏi phải nói, các bạn cũng biết bác bảo vệ phản ứng ra sao rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật tiếc cho một thế hệ trẻ thơ. À không, nhiều thế hệ chứ. Sau con ông ta, chắc tới cháu, chắt chít, cũng sẽ được dạy như thế thôi...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chả trách sao người miền Nam không thích họ.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3914622894539798787-4535605642252527799?l=www.aiei.us' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/vRarNc5th4VMxcAtxLOCJob-jMY/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/vRarNc5th4VMxcAtxLOCJob-jMY/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/vRarNc5th4VMxcAtxLOCJob-jMY/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/vRarNc5th4VMxcAtxLOCJob-jMY/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?a=NVlh505UwL0:PQjA1qptdls:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-02-17T02:53:13.003+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">4</thr:total></item><item><title>Cảm ơn mọi người</title><link>http://www.aiei.us/2009/07/cam-on-moi-nguoi.html</link><category>cảm nhận và suy nghĩ</category><category>kỷ niệm</category><author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</author><pubDate>Tue, 16 Feb 2010 12:23:39 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3914622894539798787.post-7037980061806618225</guid><description>Vậy là mọi việc diễn ra ổn thỏa, thành công hơn cả mình mong đợi. Hôm đó có chuẩn bị một phần quà nhỏ nhỏ để tặng mọi người, vậy mà lại quên béng đi mất. Để tới hôm nay về lại Sài Gòn mới nhận ra nó nằm gọn trong vali. Thiệt tình...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đầu tiên, Sang và Quyên gửi lời cảm ơn chân thành tới anh Trãi, chị Trang, đã không ngại đường xa, cũng như tạm gác công việc qua một bên (Sang biết là bận bịu lắm, vì Sang nghỉ làm mà, hihi) để đến, và giúp Sang có được một không khí tiệc hết sức vui vẻ, ấm cúng, lịch sự. Cảm ơn anh Trãi vì lời phát biểu hết sức chân thành và có ý nghĩa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau, cảm ơn vợ chồng chị Phụng, chị Thanh, chị Phương đã tới và chung vui cùng tụi em. Hôm đó tụi em lu bu nhiều thứ quá, mà lại ít người, nên có điều gì làm anh chị phật ý, hy vọng anh chị bỏ quá cho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kế đến, cám ơn tất cả bạn bè, anh em đã thông cảm, và hưởng ứng hết mình, vui đùa hết cỡ và quậy phá hết ga bữa hôm đó. Tất cả anh em bạn bè hôm đó, là yếu tố quan trọng để buổi tiệc thành công như vậy. Cám ơn Long kaka, Sogin, anh em rappers đã quậy tưng bừng bên đống lửa tối hôm đó. Cám ơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảm ơn những người bạn chưa quen, cảm ơn những người bạn cũ, cảm ơn hết thảy mọi người, vì tất cả tình cảm nồng ấm mà các bạn dành cho Sang và Quyên. Chúc các bạn có một tương lai tươi sáng và hạnh phúc gấp ngàn lần cái tươi sáng và hạnh phúc mà các bạn đã chúc phúc cho chúng tôi. Vì các bạn xứng đáng với điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảm ơn.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3914622894539798787-7037980061806618225?l=www.aiei.us' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/n3IBDytODP2f71x8XFxyHQi4XjE/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/n3IBDytODP2f71x8XFxyHQi4XjE/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/n3IBDytODP2f71x8XFxyHQi4XjE/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/n3IBDytODP2f71x8XFxyHQi4XjE/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?a=gdcZ0i9-TuU:9tHf8CsfviY:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-02-17T03:23:39.513+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Một chút vui, một chút buồn...</title><link>http://www.aiei.us/2009/07/mot-chut-vui-mot-chut-buon.html</link><category>cảm nhận và suy nghĩ</category><category>kỷ niệm</category><author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</author><pubDate>Tue, 16 Feb 2010 12:23:39 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3914622894539798787.post-1476809239570076930</guid><description>Vậy là ngày mai, Sang và Quyên sẽ tổ chức cái ngày mà ai cũng gọi là ngày vui nhất đời. Sang cũng thấy vui vui. Ờ, mình cũng tất bật chuẩn bị, cũng ra dáng lắm chứ. Diện bộ đồ vào cũng đẹp ra phết. Nhưng đằng sau, chất chứa bao điều khó nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn bè cũng sẽ có lúc hỏi vì sao lại làm như vậy. Lý do chính, lý do phụ đầy dẫy ra. Khó mà nói cho hết được. Nói thiệt, ít người đi như vậy, trong lòng cũng có vui tẹo nào đâu. Mà biết làm sao bây giờ... Anh chị em,bạn bè có người khen kẻ chê, đủ cả. Có người hờn trách sao thiếu họ, có người vội vàng cáo bận xin lui. Cũng có đứa em nhất quyết phải lôi hơn chục mạng ra chơi. Thấy vui vui trong bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mấy ngày nay, một tay Quyên lo chuyện trong chuyện ngoài. Anh Sang nhìn mà xót xa. Anh Sang thiệt là vô dụng phải không? Thời gian thì ít, mà việc thì nhiều, lại nóng nực, lại cáu...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh em bạn bè nào không có thiệp mời, cũng đừng vội cho là Sang và Quyên quên họ. Cũng đừng vội trách Sang và Quyên so đo tính toán thiệt hơn. Đèn mỗi nhà mỗi sáng theo một cách khác nhau. Anh em bạn bè thông cảm giùm Sang, mà đừng trách tội nghiệp.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3914622894539798787-1476809239570076930?l=www.aiei.us' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/Q5bn_p1TyFHR_d638fVcjpFauZM/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/Q5bn_p1TyFHR_d638fVcjpFauZM/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/Q5bn_p1TyFHR_d638fVcjpFauZM/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/Q5bn_p1TyFHR_d638fVcjpFauZM/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?a=gn5gUnqN1dI:Co-OXSOpwsQ:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-02-17T03:23:39.527+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total></item><item><title>Những món quà Sang và Quyên đang thích :D</title><link>http://www.aiei.us/2009/07/nhung-mon-qua-sang-va-quyen-ang-thich-d.html</link><category>kỷ niệm</category><author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</author><pubDate>Sun, 13 Jun 2010 01:11:44 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3914622894539798787.post-5998676772160504628</guid><description>Hihi, thiệt là không biết bắt đầu ra sao, Sang và Quyên đang đắn đo không biết viết thế nào. Người Việt Nam hay có thói quen tặng &lt;i&gt;những thứ mà người ta thường tặng&lt;/i&gt;, chứ không phải những thứ người ta thích, cần. Vậy nên, cảnh bóc hộp quà xong đem cất (mà chắc chắn là dzục luôn) là thường tình. Sao mà uổng thế nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bởi vậy, giờ mình nói trước, để Anh chị em / Bạn bè khỏi phải lo nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Một kệ đựng CD-ROM, loại nào dễ thương chút xíu á.&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;Một khung hình nhỏ nhỏ, để chưng hình hai đứa.&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;Một chai Adidas Fresh action 3. Sang thích mùi chai này, he he he.&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;Một con hình nhân bằng gỗ, để tập vẽ đó, mua ở Art Friend gần Ngã 6 có tượng Thánh Gióng đó.&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;Một hộp phấn nền trang điểm. Bé Quyên hong còn hộp nào xài cho ra hồn hết.&lt;br /&gt;
&lt;/li&gt;
&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;
Đây tạm thời là những món mà Sang và Quyên đang thích. Nếu ai có thể tặng được thì tặng, Sang và Quyên thiệt là cám ơn, còn không, đừng thay thế bằng món khác, vì vừa tốn kém cho bạn, vừa không có chỗ cất vì nhà Sang và Quyên nhỏ xíu à, không có kho, không có tủ để chưng luôn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi người thông cảm nhe. Mọi ý kiến đóng góp theo &lt;i&gt;chiều bên phải&lt;/i&gt; được hoan nghênh. Ý kiến nào đi trái chiều, sẽ có thông tư hướng dẫn, và có văn bản điều chỉnh. Nặng hơn nữa, có thể bị xóa. He he he.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
---&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: red;"&gt;Note&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: red;"&gt;: Đã xong, đã nhận được một cái khung hình. Cám ơn mọi người.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3914622894539798787-5998676772160504628?l=www.aiei.us' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/4rae29Auc1awbaO9tHTjQKDg-io/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/4rae29Auc1awbaO9tHTjQKDg-io/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/4rae29Auc1awbaO9tHTjQKDg-io/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/4rae29Auc1awbaO9tHTjQKDg-io/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?a=mMb5-eHPqes:avjn032-Gx0:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-06-13T15:11:44.995+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">2</thr:total></item><item><title>Tỉ lệ vàng</title><link>http://www.aiei.us/2009/07/ti-le-vang.html</link><category>chuyện đời thường</category><category>chuyện người ta</category><author>noreply@blogger.com (AiEi | Anh Sang)</author><pubDate>Tue, 16 Feb 2010 11:48:51 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-3914622894539798787.post-7744415149849086525</guid><description>Làm design, hầu như ai cũng từng nghe qua cụm từ "tỉ lệ vàng" (*). Vậy mà bữa nay, tui nghe được một định nghĩa nữa, hoàn toàn khác với định nghĩa mà tui từng biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tỉ lệ vàng ở đây, có nghĩa là &lt;i&gt;khoảng cách từ mép giấy tới bố cục của hình vẽ được trình bày trong tờ giấy thi&lt;/i&gt;, được dùng để xác định, học trò đó là của ông thầy (bà cô) nào. Tất nhiên, là để chấm điểm thi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tỉ lệ này chỉ được cung cấp tại các lò luyện thi, thời gian là trước kỳ thi đại học vài ngày, có khi vài tuần. Lúc này, các lò chính quy đã đóng cửa, thí sinh chỉ nghỉ ngơi chờ ngày thi thố tài năng của mình mà thôi. Những tưởng đây là lúc nghỉ xả hơi, để tinh thần thoải mái hơn, làm bài hiệu quả hơn, thì thời gian này lại là thời gian cực kỳ quý báu để đi tìm "tỉ lệ vàng".&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
"Chỉ cần nghe lóm vài ông thầy, bà cô luyện thi tại lò của họ, là có thể biết năm nay ai chấm thi, chấm theo tỉ lệ của thầy nào, cô nào rồi" - P., một học sinh từ Cần Thơ trao đổi với tui như thế. Theo em, việc hàng chục, thậm chí hai, ba chục học sinh tập trung tại nhà thầy cô luyện thi trong một buổi không phải là hiếm. Nhà chật đến nỗi, có bạn ngồi cách tượng mẫu vừa đúng một sải tay!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với vẻ mặt hớn hở, P. nói đã chuẩn bị từ rất lâu cho kỳ thi này. Em nói ở quê em, các công ty, tổ chức khi nhận người, chỉ toàn "nhìn mặt, xem bằng, coi nhà cửa" ra sao mà thôi. Chả ai quan tâm đến thực tài cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
"Ba em nói, sau này phải nhậu nhiều với giảng viên, để có kết quả học tập tốt" P. nháy mắt với tui trong khi tui còn mãi ngẩn ngơ..&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
---------------&lt;br /&gt;
Ghi chú:&lt;br /&gt;
(*) Tỉ lệ vàng: Khi chia một đoạn thẳng &lt;b&gt;x&lt;/b&gt; thành hai phần rời nhau &lt;b&gt;a&lt;/b&gt; và &lt;b&gt;b&lt;/b&gt; sao cho &lt;i&gt;tỉ số của chiều dài của cả đoạn &lt;b&gt;x&lt;/b&gt; với chiều dài của phần lớn &lt;b&gt;a&lt;/b&gt;&lt;/i&gt; bằng &lt;i&gt;tỉ số của chiều dài của phần lớn &lt;b&gt;a&lt;/b&gt; với chiều dài của phần nhỏ &lt;b&gt;b&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;, thì tỉ số đó được gọi là&amp;nbsp;tỉ lệ vàng, kí hiệu là &lt;img alt="\varphi" class="tex" src="http://upload.wikimedia.org/math/3/5/3/3538eb9c84efdcbd130c4c953781cfdb.png" /&gt;. Xem thêm &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Golden_ratio"&gt;&lt;b&gt;Golden ratio tại wikipedia&lt;/b&gt;&lt;/a&gt;.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/3914622894539798787-7744415149849086525?l=www.aiei.us' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/lNNEXiJ6K-GfoIv98uPSE-cu2fs/0/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/lNNEXiJ6K-GfoIv98uPSE-cu2fs/0/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;br/&gt;
&lt;a href="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/lNNEXiJ6K-GfoIv98uPSE-cu2fs/1/da"&gt;&lt;img src="http://feedads.g.doubleclick.net/~a/lNNEXiJ6K-GfoIv98uPSE-cu2fs/1/di" border="0" ismap="true"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?a=8gng3OhZIH8:XzP__QwpASQ:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/aiei?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-02-17T02:48:51.153+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><media:rating>nonadult</media:rating></channel></rss>
