<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" media="screen" href="/~d/styles/rss2enclosuresfull.xsl"?><?xml-stylesheet type="text/css" media="screen" href="http://feeds.feedburner.com/~d/styles/itemcontent.css"?><rss xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/" xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/" xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" xmlns:itunes="http://www.itunes.com/dtds/podcast-1.0.dtd" xmlns:creativeCommons="http://backend.userland.com/creativeCommonsRssModule" xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" version="2.0"><channel><title>Bình Minh Mưa</title> <link>http://www.binhminhmua.info</link> <description>Open your heart to feel the love of this life .</description> <lastBuildDate>Thu, 29 Jul 2010 17:11:01 +0000</lastBuildDate> <language>en</language> <sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod> <sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency> <generator>http://wordpress.org/?v=3.0</generator>  <atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="self" type="application/rss+xml" href="http://feeds.feedburner.com/binhminhmua" /><feedburner:info uri="binhminhmua" /><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com/" /><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="hub" href="http://www.binhminhmua.info/?pushpress=hub" /><media:copyright>copyright @ 2008 by Bình Minh M?a</media:copyright><media:thumbnail url="http://binhminhmua.info/logo.png" /><media:keywords>Binh,Minh,M?a,truy?n,ng?n,Phan,Hon,Nhien,Phan,H?n,Nhiên,Duong,Binh,Nguyen,D??ng,Bình,Nguyên,Khi?t,Lam,khiet,lam,Duong,Thuy,Duong,Thuy</media:keywords><media:category scheme="http://www.itunes.com/dtds/podcast-1.0.dtd">Music</media:category><itunes:owner><itunes:email>rockkimloai@gmail.com</itunes:email><itunes:name>Sil</itunes:name></itunes:owner><itunes:author>Sil</itunes:author><itunes:explicit>yes</itunes:explicit><itunes:image href="http://binhminhmua.info/logo.png" /><itunes:keywords>Binh,Minh,M?a,truy?n,ng?n,Phan,Hon,Nhien,Phan,H?n,Nhiên,Duong,Binh,Nguyen,D??ng,Bình,Nguyên,Khi?t,Lam,khiet,lam,Duong,Thuy,Duong,Thuy</itunes:keywords><itunes:subtitle>Bình Minh M?a</itunes:subtitle><itunes:summary>Open your heart to feel the love of this life</itunes:summary><itunes:category text="Music" /><creativeCommons:license>http://creativecommons.org/licenses/by/2.0/</creativeCommons:license><image><link>http://www.binhminhmua.info</link><url>http://binhminhmua.info/logo.jpg</url><title>Open your heart to feel the love of this life .</title></image><feedburner:emailServiceId>binhminhmua</feedburner:emailServiceId><feedburner:feedburnerHostname>http://feedburner.google.com</feedburner:feedburnerHostname><feedburner:feedFlare href="http://add.my.yahoo.com/rss?url=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fbinhminhmua" src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/us/my/addtomyyahoo4.gif">Subscribe with My Yahoo!</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare href="http://www.newsgator.com/ngs/subscriber/subext.aspx?url=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fbinhminhmua" src="http://www.newsgator.com/images/ngsub1.gif">Subscribe with NewsGator</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare href="http://www.bloglines.com/sub/http://feeds.feedburner.com/binhminhmua" src="http://www.bloglines.com/images/sub_modern11.gif">Subscribe with Bloglines</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare href="http://www.netvibes.com/subscribe.php?url=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fbinhminhmua" src="http://www.netvibes.com/img/add2netvibes.gif">Subscribe with Netvibes</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare href="http://fusion.google.com/add?feedurl=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fbinhminhmua" src="http://buttons.googlesyndication.com/fusion/add.gif">Subscribe with Google</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare href="http://www.pageflakes.com/subscribe.aspx?url=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fbinhminhmua" src="http://www.pageflakes.com/ImageFile.ashx?instanceId=Static_4&amp;fileName=ATP_blu_91x17.gif">Subscribe with Pageflakes</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare href="http://odeo.com/listen/subscribe?feed=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fbinhminhmua" src="http://odeo.com/img/badge-channel-black.gif">Subscribe with ODEO</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare href="http://www.podnova.com/add.srf?url=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fbinhminhmua" src="http://www.podnova.com/img_chicklet_podnova.gif">Subscribe with Podnova</feedburner:feedFlare><item><title>Chia tay vào mùa hạ</title><link>http://www.binhminhmua.info/2010/07/chia-tay-vao-mua-h/</link> <comments>http://www.binhminhmua.info/2010/07/chia-tay-vao-mua-h/#comments</comments> <pubDate>Thu, 29 Jul 2010 17:11:01 +0000</pubDate> <dc:creator>rockkimloai@gmail.com (Sil)</dc:creator> <category><![CDATA[Blog]]></category> <category><![CDATA[Truyện ngắn]]></category><guid isPermaLink="false">http://www.binhminhmua.info/?p=7361</guid> <description><![CDATA[Tôi và Miên Tôi đôi lúc có cảm tưởng mình đã bám chặt ai đó bên cạnh nhưng bỗng ngờ đâu họ buông tay rồi hoá thành hơi sương mờ ảo vội bay đi, kết cục chỉ là một câu chào tạm biệt hay một lời chia tay, hoặc sự im lặng vĩnh viễn, cũng [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p></p><p><strong>Tôi và Miên</strong></p><p>Tôi đôi lúc có cảm tưởng mình đã bám chặt ai đó bên cạnh nhưng bỗng ngờ đâu họ buông tay rồi hoá thành hơi sương mờ ảo vội bay đi, kết cục chỉ là một câu chào tạm biệt hay một lời chia tay, hoặc sự im lặng vĩnh viễn, cũng chính giây phút ấy tôi trở nên lẫn thẫn, gục ngã dưới cái bóng của một kẻ cô đơn mang theo những mong manh hi vọng.</p><p>Giật mình tỉnh khi kim đồng hồ đã điểm quá nửa đêm, giấc mơ về người tình như dòng nước lạnh dội vào sống lưng tôi nhói buốt, tất cả những vết cắt nằm sâu trong lồng ngực bỗng đâu giờ đây lại nhô lên va vào nhau nhức nhối. Tất cả mọi thứ đã đi qua, thời gian, những điều còn lại có thể nó đã được lưu giữ dưới vùng ký ức mong manh bao quanh bởi màu trắng, tựa cho sự trinh nguyên? hay màu của tang tóc u buồn? đôi khi tôi tự hỏi tình yêu trong tôi còn vẹn nguyên? Không, kỳ lạ thay, sự chờ đợi mòn mỏi ấy đã giết chết hi vọng trong tôi, và tình yêu ấy đã trở thành kỷ niệm cũ như một sự tiếc nuối của một thời nông nổi đáng buồn. Những câu chuyện dở dang đã lùi lại nơi u tối hay vùng đất xa lạ nào đó, đôi khi lôi ra xem lại như những thước phim trắng đen ngày xưa đã hoen ố.</p><p>Tôi đi ra phía tủ rót cốc nước lạnh rồi lẩn vào một góc tối bên ban công. Căn nhà có năm tầng, tôi đứng ở tầng bốn, xung quanh không có một ai, sự vắng lặng của bóng đêm khiến tôi nhận ra bên trong mình đã trở nên rỗng tuếch, lúc ấy tôi như nhìn thấy linh hồn mình đang trôi bồng bềnh giữa những tầng mây đen, mắt cứ mãi dõi xuống con đường phía dưới nhìn những chiếc đèn pha xe sáng lóe lướt qua, sự ẩm ướt của màn sương chạm vào khiến tôi run lập cập muốn rơi xuống, cánh tay nổi da gà thành từng mảng lốm đốm, dù rằng đang là mùa hạ. Tôi nhìn qua giàn hoa giấy, những bông hoa đỏ và những bông hoa trắng xen lẫn nhau từng chùm nhỏ, bức tường màu tím bị nhạt màu bởi ánh sáng đèn cao áp rọi vào, cửa sổ phòng Miên đóng im lìm, “có lẽ giờ này nó đã ngủ” tôi nghĩ vậy. Tiếng gió, tiếng mèo hoang, tiếng thạch sùng kêu dồn dập, pha lẫn vào âm thanh vờn đuổi trên cao của gió mùa và lá cây, tôi nghe thấy tiếng sụt sịt đứt quãng đang rít lên từ phòng Miên vọng ra, một rõ dần, tưởng chừng như trong sự tinh khiết vọng lên tiếng rên rỉ của những linh hồn đau thương.</p><p>Cuộc sống với tôi giống như dòng sông, cái tên của tôi cũng mang tên một dòng sông, bồng bềnh từng đợt sóng, đôi lúc cảm nhận cuộc sống với sự trôi nổi không đều đặn, lúc sóng to, lúc sóng bé, lúc phẳng lặng yên bình, chẳng có gì biết trước, vị nước của dòng sông thì ngọt, vị của dòng đời thì đắng, trôi nổi dập dờn, uốn mình cuốn theo từng đợt sóng vỗ, tôi phải đưa mình xuôi theo dòng mà không có lựa chọn nào hết xảy. Còn với một đứa con gái như Miên, hai mươi tư tuổi, da sẫm màu, mắt sáng, to tròn, mũi cao, cuộc sống lại tựa hồ bão táp, như thể sóng trào trên biển. Bình thường nó lướt sóng với đầy sự liều lĩnh. Vì thế nên có lúc bị sóng chồi lên nuốt chửng, ngụp lặn dưới nước, vật vã cố gắng để vùng lên bằng mọi cách.</p><p>Tôi đi về phía cửa đẩy nhẹ nhàng, căn phòng của Miên vẫn để đèn ngủ mờ mờ màu xanh lục nơi giá sách. Miên cuộn mình trong những lớp chăn mỏng chùm kín từ đầu tới chân, bật quạt số to nhất, chiếc chăn động đậy theo từng nhịp rung từ cơ thể. <br
/> Miên khóc&#8230;<br
/> Tôi lại gần nó hơn, ngồi nép một phía góc giường, khẽ kéo bỏ cái lớp chăn mỏng đang che đậy cái thân thể yếu mềm đang giật lên từng nhịp cùng với tiếng nức nở đều đặn.  Miên cựa người, ngước lên mở mắt nhìn tôi. Dưới ánh sáng mờ và làn nước mắt tràn trề đẫm má, tóc nó bung bám vào gối, rối xoắn lại với nhau vì nước mắt, tựa những nỗi đau vừa òa vỡ. Miên nhìn tôi một lúc rồi bỗng ôm chầm lấy, xiết chặt, nó bắt đầu khóc to hơn, to hơn rất nhiều, giọng của nó lạc đi trong tiếng khóc:</p><p><em>- Tại sao hả mày? Tao thấy mình đau đến mức có thể chết đi được. </em></p><p><em>- Mày có thể gào thét thật to cũng được, đừng cố gắng tỏ ra mạnh mẽ và chịu đựng.</em></p><p>Lúc này, bị kích động tột cùng, dường như nỗi đau của nó đã vượt ra ngoài ranh giới, hết thổn thức. Tất cả đều thoái trào chảy theo những dòng nước mang vị nước biển nhàn nhạt ấy, trôi khắp nơi, luồn lách vào trong tóc, tai, xuống cổ, đi sâu vào trong, thấm dần sang áo tôi những giọt đau thương. Nó đang đau, rất đau là đằng khác.Nhưng tôi nào có thể san bớt được nỗi đau ấy. <br
/> <em>- Chúng mày chia tay rồi sao?</em> – Tôi hỏi.  <br
/> Miên gật đầu, tiếng nấc, tiếng rên rỉ hòa lẫn vào nhau tạo nên thứ âm thanh hỗn độn&#8230;xộc vào lòng tôi cảm giác ngột ngạt gần như tê liệt.<br
/> &#8211; <em>Mày định hành hạ bản thân mình tới khi nào?</em> &#8211; Tôi hỏi thêm lần nữa</p><p>Nó không trả lời, có lẽ nó cũng không biết câu trả lời. Chúng tôi cùng im lặng. Nó cũng không còn khóc nữa, chỉ đôi khi bật lên tiếng nấc đứt quãng. Tôi nhìn về phía cửa sổ, nơi duy nhất có ánh sáng từ đèn đường rọi vào. Đêm nay không có trăng, cũng không có sao, tôi nghĩ rằng mây đen đã che hết những mơ mộng yêu đương của Miên rồi.</p><p>Tiếng chuông điện thoại của Miên từ trên bàn vang lên bản tình ca trong bộ phim Hoa bất tử, cái tên hiện trên màn hình màu trắng xanh chỉ một chữ “Anh”. Tôi đưa cho Miên, nó nhìn một cách hờ hững rồi vung tay ném vào góc tường, chiếc điện thoại vỡ tan thành hai văng ra mỗi nơi mỗi mảnh, vậy là hết. Tình yêu của nó đã tan vỡ, nhưng màn bi kịch đau thương đó có lẽ vẫn còn ẩn chứa ở nơi sâu lắm&#8230; tận trong lồng ngực.<br
/> Căn phòng buổi đêm vốn đã tĩnh mịch giờ lại càng trở nên ảm đạm và u buồn. Tôi đưa tay quẹt những giọt nước mắt cuối cùng còn vương lại nơi khóe mắt của Miên và vỗ về đôi vai gầy, được một lúc nó mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, đôi mày cau lại, môi mím chặt, thi thoảng trong cổ họng lại bật lên tiếng nấc. Nếu như nó mơ thì trong giấc mơ đó chỉ còn lại nỗi đau và nỗi nhớ.</p><p>Tôi bước ra ngoài, một cơn gió vô tình ùa tới, bỗng đâu một nỗi buồn là lạ xâm chiếm.</p><p><strong>Cuộc hẹn</strong></p><p>Tôi gọi cho gã nói rằng mình đang ngồi trên gác hai, nhưng gã đang bận công việc còn dang dở nên khéo léo nói tôi hãy chờ, trong lúc đợi tôi gọi cho mình một ly cafe đen, ít đường, bật máy tính check mail, lẽ ra tôi đã tự hỏi tại sao mình đi tìm hiểu nguyên nhân về mối quan hệ của Miên và Hùng, tôi không muốn chui đầu vào những rắc rối, nhưng chẳng có câu hỏi nào được đặt ra.</p><p>Cuối cùng thì gã cũng xuất hiện, Hùng – người yêu Miên, nhìn tôi bằng ánh mắt thản nhiên qua cái gọng kính đã lỗi thời, gã cười với tôi rất tươi, nhưng cái nụ cười giả tạo ấy không che đậy nổi sự bất ổn trong lòng. Con người ấy ngồi cách tôi một mét, nét mặt không đều của gã cho phép tôi nhận ra một sự xuống dốc tinh thần, con mắt mệt mỏi, bọng mắt to ụ với hai quầng đen mờ mờ, hàng ria mép chồi lên ngổn ngang như lâu ngày bị bỏ quên. Hùng nhìn tôi như đã đoán được ý định của tôi khi muốn gặp gã, có lẽ vì thế nên gã trở nên lúng túng hơn.</p><p><em>- Em không nên uống cà phê đen, một ly cam vắt sẽ tốt cho sức khỏe hơn</em> – Hùng nói nhẹ nhàng</p><p>Tôi không trả lời, tay cầm chiếc thìa kim loại khẽ quấy đều cốc cà phê rồi đưa lên nhấp môi và   quay ra phía cửa sổ, nhìn phía những con mắt lá đang đung đưa theo gió, bên ngoài tấm cửa kính con chuồn chuồn ớt bay qua bay lại không đổi hướng giống như máy móc được lập trình sẵn, mắt nó to ụ, người ta bảo chuồn chuồn có đến hàng trăm mắt, vậy tại sao nó vẫn không tìm được hướng đi khác. Ở dưới dòng xe cộ vẫn mải lướt qua nhau. Hùng lại nói :</p><p><em>- Anh biết em đến đây vì nguyên nhân gì. Không đơn thuần là chúng ta gặp nhau, uống nước thôi đúng không? Em muốn hỏi gì anh sẽ trả lời? </em></p><p><em> &#8211; Muốn thì có thể được sao? Miên luôn khóc, nó bỏ bê tất cả mọi thứ, rồi rơi trạng thái tuyệt vọng, đau khổ. Tại sao chứ? &#8211; </em>Tôi cau mày.</p><p>Tôi nhìn thấy sự ngập ngừng ẩn chứa trong đôi mắt Hùng, gã nhìn qua vai tôi, bên phía ấy là một khung trời khác, phía mặt trời đang lặn, gã đốt thuốc rít từng hơi rất dài, chậm rãi từng lời  rõ ràng để tôi không thể đánh rơi được từ nào khỏi tai:</p><p><em>- Có những chuyện anh không thể làm khác được. Miên, em hay ai khác có thể nghĩ tất cả lỗi đều do anh gây ra. Sẽ có lúc nào đó em nhận ra, tình yêu không phải là tất cả.</em></p><p>Tôi nín thing, những suy nghĩ bồng bềnh như đám mây màu xám bay mông lung trong đầu khiến tôi ngày càng trở nên hoang mang. Có lẽ tôi đã hi vọng Miên không có một kết cục như tôi nên đành cố chấp tự dối lừa bản thân để làm những điều mình không thích.</p><p>Tôi thấy mình bị bao quanh bởi những bức tường trắng xóa, tìm mãi không ra lối và giật mình khi có tiếng nói của gã vang bên tai đưa tôi quay về thực tại:</p><p>-<em> Em chuyển lời tới Miên giúp anh. Anh xin lỗi vì đã không làm được điều gì tốt đẹp cho cô ấy,  chỉ luôn mong cô ấy vui và hạnh phúc. </em><br
/> <em>- Anh là một kẻ hèn. Thứ tình yêu của anh dành cho nó chỉ vẻn vẹn thế thôi sao?</em></p><p><em>- Cuộc sống em ạ, đôi khi nó vẫn không đẹp và không có nhiều sự lựa chọn</em></p><p><em>- Hừ! Nếu tôi là nó, tôi sẽ chẳng bao giờ dành thứ tình cảm đẹp đẽ đó cho một người như anh.</em></p><p><em>- Anh không giải thích, Miên cũng không hiểu anh thì làm sao ai khác có thể hiểu được. Nếu đặt vào địa vị của anh, chắc em cũng sẽ làm thế.</em></p><p><em>- Bây giờ tôi chẳng cần biết và cũng không cần hiểu anh nữa</em></p><p><em>- Em cũng cố chấp như Miên</em></p><p>Đúng, tôi là một kẻ cố chấp. Gã vừa nhắc cho tôi nhớ lại những sai lầm của mình, sự cố chấp khiến tôi đánh mất tình yêu, nước mắt của tôi bắt đầu dâng lên như triều cường, trực tuôn trào. Tôi quay đi, cố giấu giếm sự yếu đuối trước gã. Ở tuổi này, nhiều những đứa bạn khác của tôi tình yêu này tới lại xóa tình yêu kia, cứ bùng lên lại tắt đi, chẳng có gì là vĩnh cửu, lúc bắt đầu cứ như mới và tới khi kết thúc lại thành cũ kỹ. Có lẽ nó đã trở thành tấm gương phản chiếu, nhắc nhở những kẻ như tôi hay như Miên đừng nên mãi nghĩ tới và đau khổ vì một mối tình đã kết thúc.</p><p>Gió ngoài trời không ngừng thổi lách qua ô cửa lao vào làm đầu tóc tôi rối bời, những cơn giông buồn bã bắt đầu xuất hiện trong thành phố. Trời bắt đầu đổ mưa, mưa không nổi bong bóng,  từng hạt rơi xuống rất nhanh, xuyên chéo, ầm ĩ và dữ dội, đập xuống vỡ tan, trôi vô định trên khắp phố. Mưa Sài Gòn, dễ đến và dễ đi, bóng tối bắt đầu buông xuống. Tôi cầm ly cà phê uống một hơi dài, hình như vị đắng đã nhạt rồi, tâm tư của tôi giờ đây đã trở nên lạnh ngắt như những viên đá tròn rỗng ở giữa đang bồng bềnh trong cốc, còn lại gì? &#8211; ngoài cặn đen nằm dưới đáy cốc.</p><p><strong>Trở lại</strong><strong> </strong></p><p>Một ngày, không rõ nữa, tựa như thời gian cũng trở thành vô nghĩa,  điểm nhấn cho cái đích sau cùng của một sự trốn chạy hiện thực là phải đối diện nó để tìm lại những điều đã mất hoặc để nó đi qua và không còn hối tiếc.</p><p>Miên tỉnh táo hơn, không còn ủ rũ, không khóc, nó bắt đầu bước ra khỏi cái thế giới riêng mỉm cười với tôi rất nhẹ nhàng. Có lẽ nó đã tìm được cách giải phóng khỏi nỗi ám ảnh vô hình ấy.</p><p>Đúng vậy, người như Miên thường không có gì đau khổ bám được quá lâu vào nó, một khi điều gì đã qua đi. Mọi thứ đều phải&#8230; vượt qua được. Khuôn mặt nó rạng rỡ hơn dưới lớp phấn son nhàn nhạt, có lẽ điều đó đã khiến nó trở nên đẹp đẽ hơn bao ngày vừa qua.</p><p>Đôi lúc tôi đã nghĩ:” Phải chăng tình yêu chỉ tồn tại trong tư tưởng của mỗi tâm hồn”<br
/> Miên của tôi sau ngày thức tỉnh ấy đã cười nhiều hơn, buổi sáng chúng tôi cùng được đánh thức dậy sớm bằng một bản tình ca Bleeding Love của Leona Lewis, tập thể dục và cùng nhau đứng trên ban công ngắm con đường phía dưới, đối diện là hồ hoa sen, tháng sáu hoa nở bung từng bông trắng và hồng thơm ngát.  <br
/> Sau đó có một lần vào buổi tối chúng tôi nằm bên cạnh nhau Miên đã nói:” Chính tao đã bỏ hắn trước, hắn nói sẽ cưới vợ, vợ tương lai là con gái của sếp, nhưng chỉ yêu mình tao, hắn muốn tao là ả nhân tình, thật nực cười”. Tôi gằn giọng:” Vậy thì lẽ ra mày không nên khóc, không đáng để khóc”. Miên nhìn tôi:” Tao khóc, vì tao đã yêu”</p> <div class="feedflare">
<a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/binhminhmua?a=JwjYn3ysi4k:1EGS5FDZCWs:yIl2AUoC8zA"><img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/binhminhmua?d=yIl2AUoC8zA" border="0"></img></a>
</div><img src="http://feeds.feedburner.com/~r/binhminhmua/~4/JwjYn3ysi4k" height="1" width="1"/>]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.binhminhmua.info/2010/07/chia-tay-vao-mua-h/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Vầng trăng khuyết</title><link>http://www.binhminhmua.info/2010/07/vang-trang-khuyet/</link> <comments>http://www.binhminhmua.info/2010/07/vang-trang-khuyet/#comments</comments> <pubDate>Thu, 29 Jul 2010 17:06:55 +0000</pubDate> <dc:creator>rockkimloai@gmail.com (Sil)</dc:creator> <category><![CDATA[Blog]]></category> <category><![CDATA[Cho cảm xúc riêng]]></category><guid isPermaLink="false">http://www.binhminhmua.info/?p=7372</guid> <description><![CDATA[Ngô Hoàng Vinh Đêm hè ngửa mặt nhìn bầu trời lấm tấm những vì sao như những giọt mồ hôi lạnh lẽo, thấy một mảnh trăng lưỡi liềm gầy yếu nhô qua nóc một toà nhà cao tầng. Mảnh trăng khuyết quá và rực sáng xanh xao làm tôi trăn trở với bao ý nghĩ [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p></p><p
style="text-align: right;"><em><strong>Ngô Hoàng Vinh</strong></em><br
class="spacer_" /></p><p>Đêm hè ngửa mặt nhìn bầu trời lấm tấm những vì sao như những giọt mồ hôi  lạnh lẽo, thấy một mảnh trăng lưỡi liềm gầy yếu nhô qua nóc một toà nhà  cao tầng. Mảnh trăng khuyết quá và rực sáng xanh xao làm tôi trăn trở  với bao ý nghĩ mông lung về sự đầy vơi ở đời.<br
/> Tôi từng rất yên tâm về  tương lai của nghề kiểm toán mà đứa con đầu của tôi đang theo học ở một  trường đại học. Bỗng một hôm sau bữa cơm nó nói với tôi trong nước mắt:  “Con thấy không đủ nghị lực để theo nốt hai năm còn lại. Con muốn vào  Nhạc viện Hà Nội như mơ ước của con ba năm về trước&#8230;”<br
/> Nhìn mái tóc  dài quá vai phủ lấy đôi mắt cận nặng cùng thân hình gầy còm của con, tôi  thương nó lắm, trong lòng thấy thật hoang mang và xót xa.<br
/> Đêm về vợ tôi khóc thầm lặng lẽ. Tôi lật mình như xoay trở để thích nghi trong chớp mắt một sự không toàn vẹn nữa của cuộc đời. <br
/> Tôi  bỗng nhớ đến một Hoa hậu tài sắc vẹn toàn trong đêm đăng quang với  vương miện lấp lánh trên đầu. Tôi thấy em duyên dáng thấm những giọt  nước mắt hạnh phúc chảy xuống nụ cười đang hé nở…. Và những năm dài sau  đó một mình nuôi con chờ chồng mãn hạn ra tù. <br
/> Rồi hình ảnh một người  cha già đã 34 năm tập luyện cùng đứa con trai tật nguyền, chỉ mong nó  đứng được trên đôi chân của mình trước khi ông qua đời.<br
/> Tiếng động cơ  xe máy trở về trong đêm, dừng lại đếm từng tiếng một trước cửa nhà tôi,  nghe không hẳn đã là mệt nhọc. Đấy là đứa con đầu-vầng trăng khuyết của  tôi-trở về nhà sau một đêm đánh đàn ở các quán cà-phê.<br
/> Còn gì để nói về một vầng trăng đã tròn ? Nói gì đây về một vầng trăng đang khuyết ?<br
/> Có thể nào khuyết mãi được không? Và tròn đến bao giờ ?<br
/> Một  mình tôi với đất trời sâu thẳm cùng vầng trăng khuyết cứ thơ ngây mà  sáng. Thấy mình đã đầy rồi mà vẫn còn khuyết một điều gì đó với mảnh  trăng kia. <br
/> Một tàu cau rụng xuống trong đêm. Xao xác vườn nhà bên. Hương cau tỏa ra dịu mát,ru đời trong một giấc mộng bình thường.<br
/> “Mồng một lưỡi trai,<br
/> Mồng hai lá lúa.<br
/> Mồng ba câu liêm,<br
/> Mồng bốn lưỡi liềm…”<br
/> Có tiếng gầu buông xuống giếng. Nước chảy, tóc mềm đầu ai gội với sương rơi.<br
/> “…Mười rằm trăng náu,<br
/> Mười sáu trăng treo.<br
/> Mười bảy sảy giường chiếu…”<br
/> Chậm dần đêm lững thững vào khuya. Mắt, my tìm nhau khép lại. <br
/> Ngủ đi, thế gian muộn phiền của tôi. Ngủ đi, những người yêu dấu của tôi.<br
/> Trăng ơi, trăng rất tệ… Mày đi… Nhớ chóng về !</p> <div class="feedflare">
<a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/binhminhmua?a=gphfMKYHZIw:HD5sQabbxEo:yIl2AUoC8zA"><img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/binhminhmua?d=yIl2AUoC8zA" border="0"></img></a>
</div><img src="http://feeds.feedburner.com/~r/binhminhmua/~4/gphfMKYHZIw" height="1" width="1"/>]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.binhminhmua.info/2010/07/vang-trang-khuyet/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Đã từng…</title><link>http://www.binhminhmua.info/2010/07/da-tung-2/</link> <comments>http://www.binhminhmua.info/2010/07/da-tung-2/#comments</comments> <pubDate>Thu, 29 Jul 2010 17:03:53 +0000</pubDate> <dc:creator>rockkimloai@gmail.com (Sil)</dc:creator> <category><![CDATA[Blog]]></category><guid isPermaLink="false">http://www.binhminhmua.info/?p=7241</guid> <description><![CDATA[Những con đường dài ngoằn ngèo, những ngôi nhà san sát, những bước chân vô định nối tiếp nhau như vô tình đưa em đến trước một ngôi nhà, lặng người nhìn cánh cổng cao đóng im lìm, mái ngói đã ngã màu rêu, giàn tigôn bạc màu vì chờ đợi, nước mắt lại ùa ra. Ừ! [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p></p><div><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">Những con đường dài ngoằn  ngèo, những ngôi nhà san sát, những bước chân vô định nối tiếp nhau như  vô tình đưa em đến trước một ngôi nhà, lặng người nhìn cánh cổng cao  đóng im lìm, mái ngói đã ngã màu rêu, giàn tigôn bạc màu vì chờ đợi,  nước mắt lại ùa ra. Ừ! Thôi thì hôm nay em cho phép bản thân lang thang  cùng gió về miền quá khứ, chỉ hôm nay thôi, rồi sau đó em sẽ chôn chặt  nó vào sâu thẵm lòng mình.<br
/> </span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"><br
/> </span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- Cha ơi! Cha đâu rồi?</span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- Ở ngoài này nè con gái.</span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- Cha đang làm gì đó?</span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- Con lại gần đây nè, con  có thấy nó ko?</span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- Có ạ. Một cái cây. Nhưng  sao lại đầy gai nhọn thế kia hã cha?</span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- Bé m ơi! Con đâu rồi?</span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- Con ở ngoài này nè mẹ ơi.</span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- Hai cha con đều ở đây à,  làm mẹ tìm nãy giờ mà ko thấy. </span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- Mẹ! Mẹ lại đây coi nè,  cha trồng cây gì ngộ lắm, toàn gai thôi.</span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- Đâu? Để mẹ coi. À! Cha  trồng cây yêu thương đó con gái, sau này lớn lên con sẽ hiểu. Còn bây  giờ thì hai cha con đi vào rửa tay rồi còn ăn cơm.</span></p><p><br
class="spacer_" /></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- Mẹ ơi! Cây yêu thương có  ra trái ko?</span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- Ko con ạ. Cây chỉ có hoa  thôi nhưng hoa rất thơm và rất đẹp.</span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- Vậy chừng nào cây mới ra  hoa hã mẹ?</span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- Nếu con chăm sóc cây mỗi  ngày để cây khỏe mạnh rồi nhanh lớn thì cây sẽ có hoa.</span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- A! Con hiểu rồi. Giống  như việc mẹ cha chăm sóc con mỗi ngày đúng ko? </span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- Đúng đó con. </span></p><p><br
class="spacer_" /></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- Cha ơi! Mẹ ơi! </span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- Có chuyện gì vậy công  chúa của cha?</span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- Cây yêu thương nở hoa  rồi, một nụ nhỏ màu đỏ, dễ thương lắm.</span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- Từ từ nào, coi chừng té  đó con gái.</span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- Đó! Cha và mẹ thấy chưa?</span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- Rồi, thưa công chúa.  Nhưng ngày mai hoa sẽ đẹp hơn của hôm nay.</span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- Tại sao ạ?</span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- Vì ngày mai những cánh  hoa sẽ nở bung hết ra, sẽ rất đẹp.</span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- Vậy có đẹp hơn con ko?</span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">- Haha. Đương nhiên là ko  rồi vì với cha mẹ con là bông hoa đẹp nhất.</span></p><p><br
class="spacer_" /></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">Những hình ảnh nhòe dần,  những âm thanh nhỏ dần, dụi dụi mắt, khoảng ko trước mặt vẫn ko có gì  thay đổi, cánh cổng cao vẫn đóng im lìm, ngơ ngác nhìn&#8230;đến lúc phải về  thôi. </span></p><p><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;">Ở đâu đó trong thành phố  này có những khóm hồng xác xơ, héo rũ, úa tàn theo thời gian.</span></p><p><br
class="spacer_" /></p><p
style="text-align: center;"><span
style="font-family: Times New Roman,Times,serif;"><strong>Mây</strong><br
/> </span></p><p><br
class="spacer_" /></p></div> <div class="feedflare">
<a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/binhminhmua?a=qBiislX2slE:DOvklisvNt8:yIl2AUoC8zA"><img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/binhminhmua?d=yIl2AUoC8zA" border="0"></img></a>
</div><img src="http://feeds.feedburner.com/~r/binhminhmua/~4/qBiislX2slE" height="1" width="1"/>]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.binhminhmua.info/2010/07/da-tung-2/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Cho anh</title><link>http://www.binhminhmua.info/2010/07/cho-anh/</link> <comments>http://www.binhminhmua.info/2010/07/cho-anh/#comments</comments> <pubDate>Wed, 28 Jul 2010 16:12:43 +0000</pubDate> <dc:creator>rockkimloai@gmail.com (Sil)</dc:creator> <category><![CDATA[Blog]]></category> <category><![CDATA[Cho cảm xúc riêng]]></category><guid isPermaLink="false">http://www.binhminhmua.info/?p=7392</guid> <description><![CDATA[Em đã nói với anh về em chưa nhỉ? Em-  đứa con gái luôn tự nhận mình là đáo để, ngoa ngoắt. Đã đôi ba lần, em thử học cái nết dịu dàng, nhưng bản tính vốn chẳng đẹp đẽ gì nên đã không thể nào hấp thu nổi cái gọi là “dịu dàng” ấy. [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p></p><p>Em đã nói với anh về em chưa nhỉ? Em-  đứa con gái luôn tự nhận mình là đáo để, ngoa ngoắt. Đã đôi ba lần, em thử học cái nết dịu dàng, nhưng bản tính vốn chẳng đẹp đẽ gì nên đã không thể nào hấp thu nổi cái gọi là “dịu dàng” ấy.  Đứa con gái em đây, có nhiều tính xấu kinh khủng. Và hẳn là nhiều người đã bực mình vì những tính xấu đấy của em lắm, em chỉ mong rằng, anh sẽ là một người đủ kiên nhẫn, để khám phá ra sau những tính xấu đó là những gì đẹp đẽ, tốt lành.</p><p>Em, là cái phức tạp ẩn đằng sau sự giản đơn. Đôi khi, chỉ một điều nhỏ bé vô cùng cũng làm em phải nghĩ. Thói quen ấy có được từ những ngày học chuyên Văn, từ hồi chập chững cầm bút viết những bài báo đầu tiên, cho tới bây giờ thì ko phải là cầm bút nữa mà làm gõ phím và xách máy ảnh đi khắp nơi để viết. Thật buồn cười là những cái mà mình nghĩ rằng sẽ chẳng bao giờ gắn bó thì rốt cuộc, lại có thời gian gắn bó những năm, sáu năm trời. Có khi nhìn lại, chợt giật mình vì cái mà em thích và em có kinh nghiệm nhất, lại không phải là cái em đang theo học. Để rồi, chính cái giật mình đó lại đẩy em vào một chuỗi hoang mang và tự trách mình. Sau đó, bằng tất cả sự tự tin có thừa, em đã tự an ủi mình rằng, mình học cũng ổn mà, có đến nỗi  nào đâu, mình rất chăm chỉ tự rèn luyện cả những kĩ năng đấy chứ, làm sao mà thất nghiệp được nhỉ? Chỉ là, em có thật sự quyết tâm, có thực sự đam mê công việc đó ko thôi. Nhưng em hi vọng rằng, em sẽ có một công việc đường được, đúng với chuyên môn của mình. Có khó lắm không anh?</p><p>Kể thêm vài tính xấu của em nữa nhé! Em hay ghen tị, dễ tủi thân, trước mặt mọi người luôn tỏ ra mạnh mẽ và cứng cỏi, còn khi chỉ có một mình thì hay buồn vu vơ, hay chán nản và hụt hẫng. Đấy, em là thế đấy. Làm sao mà anh có thể hiểu thấu em nhỉ? Em sợ lắm, nếu như một ngày nào đấy, giữa em và anh ( cái người mà em đang tưởng tượng ra đây) có một khoảng lặng. Với ai đó, thì khoảng lặng ấy có nghĩa là bình yên. Còn với em, chưa hẳn đã là vậy. Nếu cứ bên nhau, mà không hiểu rõ về nhau, cứ lặng lẽ hoài thì đâu có gì là hay ho. Lúc ấy, bên nhau sẽ không là bình yên, không là hạnh phúc. Và, như một cánh chim, em sẽ bay đi, tìm đến một vùng trời nào đó. Chỉ cần vùng trời ấy, có một người biết đón đợi em, biết cùng em ngắm những tấm ảnh ngồ ngộ, biết cùng em lượn lờ phố xá, tìm những cái quán nhỏ nhỏ, yêu yêu của đất Hà thành, biết vì em mà san sẻ vui buồn và những dự định tương lai&#8230; Chỉ thế thôi. Em sẽ tự chăm sóc mình, không khiến anh phải lo lắng. Em sẽ tự làm tất cả những gì em có thể làm được mà không cần nhờ vả đến anh. Vì em hiểu, thêm gánh nặng cho một người là một điều rất đáng để áy náy. Đấy, anh thấy em có trách nhiệm không cơ chứ?</p><p>Em, là sự mâu thuẫn trong bề ngoài thống nhất. Có lúc chăm chỉ lắm, ngày nào cũng mò lên thư viện, đi thật nhiều và khi trở về nhà thì chẳng còn chút nhuệ khí nào. Ngược lại, có những ngày, em muốn mình lười biếng, muốn nằm ườn  trên giường, đọc quyển sách hay giữa một ngày mưa nhiều. có lúc, em nghĩ mình nên tts ( tức là tiểu tư sản) một chút. Em muốn ăn những món ăn ngon ( tất nhiên là không mắc tiền quá), muốn đi dạo phố loăng quăng, ngắm dòng người lại qua, muốn đi du lịch đây đó, muốn cà phê cà pháo cuối tuần… Song, có khi dừng chân trước cửa một quán hàng nào đó, chợt chùng lòng, nghĩ linh tinh, lại quay về. Buồn cười nhỉ ?</p><p>Một ngày nào đó, anh sẽ đến. Em biết điều đó là tất nhiên. Em sẽ đón nhận anh (hẳn vậy rồi). Sẽ thôi tô vẽ và kì vọng vào một tình yêu hoàn hảo như những ngày xưa, sẽ thôi đặt lên tình yêu mình những áp lực mà lẽ ra nó không đáng có. Sẽ thôi rất nhiều thứ để tình yêu chỉ đơn giản là tình yêu thôi. Em thích có một tình yêu trên mặt đất. Yêu anh, em yêu cả những điều bé nhỏ, lo cho anh những gì thân thương và thiết thực nhất. Anh cũng vậy nhé! Em cần một người , vì yêu em mà biết thương khóe mắt em khi có hạt bụi bay vào, biết yêu bàn tay em cóng trong ngày đông gió lạnh, biết xót xa cho đôi bàn chân em bị phồng rộp vì đi bộ quá nhiều. Lúc nào em cũng thấy chênh vênh, bất an, lo lắng quá nhiều cho tương lai vì bản thân chưa chuẩn bị được gì nhiều. Anh sẽ ở bên em nhé. Ở bên và lấp đầy giùm em những khoảng trống không lời. Đó sẽ là những ngày bình yên và hạnh phúc biết mấy.</p><p>Chỉ cần ngày đó, anh sẽ tới.</p><p>Và, em sẽ đợi.</p><p>Chân thành.</p><p><br
class="spacer_" /></p><p><br
class="spacer_" /></p> <div class="feedflare">
<a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/binhminhmua?a=NzAFbpauZvs:LpKwcBtQjB4:yIl2AUoC8zA"><img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/binhminhmua?d=yIl2AUoC8zA" border="0"></img></a>
</div><img src="http://feeds.feedburner.com/~r/binhminhmua/~4/NzAFbpauZvs" height="1" width="1"/>]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.binhminhmua.info/2010/07/cho-anh/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <item><title>Gió và chong chóng</title><link>http://www.binhminhmua.info/2010/07/gio-va-chong-chong/</link> <comments>http://www.binhminhmua.info/2010/07/gio-va-chong-chong/#comments</comments> <pubDate>Wed, 28 Jul 2010 16:08:36 +0000</pubDate> <dc:creator>rockkimloai@gmail.com (Sil)</dc:creator> <category><![CDATA[Blog]]></category> <category><![CDATA[Thơ]]></category> <category><![CDATA[Cho cảm xúc riêng]]></category><guid isPermaLink="false">http://www.binhminhmua.info/?p=7393</guid> <description><![CDATA[Khi yêu anh em biết mình yêu một ngọn gió Gió thật gần,thoáng chốc đã xa xôi Gió ở bên, mà lại như không có Giống như anh, mới đó đã đi rồi. Em chỉ là một chiếc chong chóng nhỏ Chơ vơ trên đồi cao, chờ cơn gió quen về Những cánh nhẹ, nhưng [...]]]></description> <content:encoded><![CDATA[<p></p><p><br
class="spacer_" /></p><p><br
class="spacer_" /></p><p>Khi yêu anh em biết mình yêu một ngọn gió</p><p>Gió thật gần,thoáng chốc đã xa xôi</p><p>Gió ở bên, mà lại như không có</p><p>Giống như anh, mới đó đã đi rồi.</p><p><br
class="spacer_" /></p><p>Em chỉ là một chiếc chong chóng nhỏ</p><p>Chơ vơ trên đồi cao, chờ cơn gió quen về</p><p>Những cánh nhẹ, nhưng không sao quay nổi</p><p>Nếu một ngày, không có ngọn gió kia.</p><p><br
class="spacer_" /></p><p>Người ta thấy hình hài của gió</p><p>Khi nhìn vào cánh chong chóng đang quay</p><p>Nhưng không ai thấy nghẹn ngào nước mắt</p><p>Rỏ  thật sâu vào trái tim này.</p><p><br
class="spacer_" /></p><p>Gió đi mãi và không trở lại</p><p>Để chong chóng buồn, đứng khóc giữa đồi cao</p><p>Gió vô tâm, gió vô tình.Em biết</p><p>Nhưng chong chóng sao quay khi chẳng có ngọn gió nào?</p><p><br
class="spacer_" /></p> <div class="feedflare">
<a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/binhminhmua?a=8i_wBxljmvc:2WbOxvn1Gmg:yIl2AUoC8zA"><img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/binhminhmua?d=yIl2AUoC8zA" border="0"></img></a>
</div><img src="http://feeds.feedburner.com/~r/binhminhmua/~4/8i_wBxljmvc" height="1" width="1"/>]]></content:encoded> <wfw:commentRss>http://www.binhminhmua.info/2010/07/gio-va-chong-chong/feed/</wfw:commentRss> <slash:comments>0</slash:comments> </item> <copyright>copyright @ 2008 by Bình Minh M?a</copyright><media:credit role="author">Sil</media:credit><media:rating>adult</media:rating><media:description type="plain">Bình Minh M?a</media:description></channel> </rss><!-- Served from: www.binhminhmua.info @ 2010-07-29 18:29:33 by W3 Total Cache -->
