<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" media="screen" href="/~d/styles/atom10full.xsl"?><?xml-stylesheet type="text/css" media="screen" href="http://feeds.feedburner.com/~d/styles/itemcontent.css"?><feed xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom" xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearch/1.1/" xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:gd="http://schemas.google.com/g/2005" xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0" xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" gd:etag="W/&quot;C0YAQn89cSp7ImA9WhRVE0Q.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587</id><updated>2012-01-12T09:59:03.169-08:00</updated><category term="Tuyển dịch" /><category term="Sách hay" /><category term="iPhone" /><category term="Kĩ thuật" /><category term="Suy nghĩ" /><category term="Framework" /><category term="Giải trí" /><category term="Sáng tác" /><category term="Kinh nghiệm" /><category term="Mã nguồn mở" /><category term="Sự kiện" /><category term="Chia sẻ" /><category term="Cuộc sống" /><title>Ubuntu - chia sẻ để kết nối thế giới</title><subtitle type="html" /><link rel="http://schemas.google.com/g/2005#feed" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/posts/default" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/" /><link rel="next" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default?start-index=26&amp;max-results=25&amp;redirect=false&amp;v=2" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><generator version="7.00" uri="http://www.blogger.com">Blogger</generator><openSearch:totalResults>82</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>25</openSearch:itemsPerPage><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="self" type="application/atom+xml" href="http://feeds.feedburner.com/chia-se-de-ket-noi-the-gioi" /><feedburner:info uri="chia-se-de-ket-noi-the-gioi" /><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com/" /><entry gd:etag="W/&quot;C0YAQn8zeCp7ImA9WhRVE0Q.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587.post-3063671631422518762</id><published>2012-01-12T09:56:00.000-08:00</published><updated>2012-01-12T09:59:03.180-08:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2012-01-12T09:59:03.180-08:00</app:edited><title>Trẻ và già</title><content type="html">Cuối năm, nhìn lại 7 năm trước của đời mình để so sánh giữa "trẻ" và "già":&lt;br /&gt;
&lt;ul&gt;
&lt;li&gt;Trẻ: cứ nghĩ rằng thể hiện bản thân mình là tốt. Già - mới hiểu rằng làm cho những người xung quanh thể hiện được bản thân mình thì tốt hơn.&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;Trẻ: nghĩ rằng nhanh là tốt. Già - ngộ ra rằng hiệu quả quan trọng hơn nhiều.&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;Trẻ: cứ thao thao bất tuyệt để thể hiện cái mình biết. Già: lắng nghe và chia sẻ để biết nhiều hơn.&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;Trẻ: sống hết mình. Già: sống đúng với mình vì biết mình ... gần hết sống.&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;Trẻ: nghĩ rằng mình biết nhiều hơn người khác là giỏi. Già: giỏi là phải biết cách kết hợp những người biết nhiều và làm cho những người biết nhiều biết nhiều hơn nữa.&lt;/li&gt;
&lt;/ul&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/547117244248872587-3063671631422518762?l=trandangkhoa-vn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~4/fnpgYzWj5lM" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/3063671631422518762/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=547117244248872587&amp;postID=3063671631422518762&amp;isPopup=true" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/3063671631422518762?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/3063671631422518762?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~3/fnpgYzWj5lM/tre-va-gia.html" title="Trẻ và già" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/2012/01/tre-va-gia.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;A08BRHoyeyp7ImA9WhRVE0U.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587.post-2505937030816436251</id><published>2011-10-31T09:41:00.000-07:00</published><updated>2012-01-12T09:37:35.493-08:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2012-01-12T09:37:35.493-08:00</app:edited><title>Bí quyết có tên gọi "Ám ảnh"</title><content type="html">Chiều, team gặp vấn đề với việc gọi Ajax bằng JQuery đến web service để lấy data trên PhoneGap. Nhóm bị vướng mấy ngày mới raise vấn đề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lên lầu 10, test ... google ... test ... google gần nửa tiếng. Mớ lý thuyết về security model của mình trên browser bị lủng vì đụng phải một số trường hợp không giải thích được. Lúc chạy, lúc không chạy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu nói cuối cùng cho Cường (HTML Lead): khi bế tắc một vấn đề, hãy biến nó thành nỗi ám ảnh và đừng bao giờ bỏ cuộc=&amp;gt; chắc chắn sẽ giải được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về nhà không chịu nổi, test lại thử "chân lý" của mình một lần nữa. Thành công và có thể hiểu được bản chất của bài toán.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lặp lại, lặp lại, lặp lại một lần nữa: mọi bài toán đều có lời giải, chỉ cần biến nó thành một nỗi ám ảnh và đừng bao giờ bỏ cuộc!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/547117244248872587-2505937030816436251?l=trandangkhoa-vn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~4/-MZxRb-PE4o" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/2505937030816436251/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=547117244248872587&amp;postID=2505937030816436251&amp;isPopup=true" title="1 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/2505937030816436251?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/2505937030816436251?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~3/-MZxRb-PE4o/bi-quyet-co-ten-goi-am-anh.html" title="Bí quyết có tên gọi &quot;Ám ảnh&quot;" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><thr:total>1</thr:total><feedburner:origLink>http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/2011/10/bi-quyet-co-ten-goi-am-anh.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;AkACQnY8fip7ImA9WhdaFEs.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587.post-5022640606903837571</id><published>2011-10-24T08:06:00.000-07:00</published><updated>2011-10-24T08:06:03.876-07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-10-24T08:06:03.876-07:00</app:edited><title>SHL</title><content type="html">SHL - châm ngôn tôi áp dụng vào cuộc sống thường nhật có đôi lúc không chạy ra kết quả tôi mong đợi. Cũng đơn giản, cuộc sống hiện đại là một cuộc đấu tranh.&amp;nbsp;Giờ càng hiểu ra rằng: càng mở lòng thì càng dễ bị tổn thương và chịu sự tấn công từ nhiều phía.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hóa ra sống hết lòng vì ai đó, sống hết lòng vì một lý tưởng nào đó không đơn giản. Ai dám bảo: tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến! Hài!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/547117244248872587-5022640606903837571?l=trandangkhoa-vn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~4/VN-UKpkTvCk" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/5022640606903837571/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=547117244248872587&amp;postID=5022640606903837571&amp;isPopup=true" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/5022640606903837571?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/5022640606903837571?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~3/VN-UKpkTvCk/shl.html" title="SHL" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/2011/10/shl.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;CUcNSH8-eyp7ImA9WhdbEUo.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587.post-5536590559539339376</id><published>2011-10-09T08:11:00.000-07:00</published><updated>2011-10-09T08:11:39.153-07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-10-09T08:11:39.153-07:00</app:edited><title>Ăn cắp</title><content type="html">Cách đây hơn 1 năm, tôi chuyển qua sử dụng Ubuntu vì yêu cái triết lý chia sẻ trong thế giới nguồn mở. Tôi đã từng tự hào rằng: trong danh sách những người Việt Nam ăn cắp phần mềm, tên tôi đã mờ đi một ít.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gọi là "mờ" chứ không phải biến mất - vì đôi lúc tôi cũng cần dùng một số phần mềm đã hack cho một số công việc nhất định mà thế giới nguồn mở còn chưa cho tôi thỏa mãn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lần, có một sự cố nhỏ xảy ra trong dự án tôi đang hỗ trợ. a Martin - CTO của công ty - hỏi xem có cách nào để sync 2 database giữa 2 môi trường khác nhau để giải quyết cho khách hàng hay không. Tôi đáp: có thể dùng SQLYog để tạo ra bảng so sánh và script để fix. Chức năng này chỉ có từ bản Pro. Tôi share cho anh version của SQLYog đã hack trên máy cá nhân của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
5 phút sau, anh bảo "Đã mua xong SQL Yog - nhưng chỉ 1 bản. Nếu sau này cần dùng thì lên máy anh sử dụng". Bỗng dưng tôi cảm thấy mình hổ thẹn. Cái thói quen sử dụng phần mềm "lậu" của người Việt làm tôi thấy mình thấp hơn trong những nền văn hóa khác. Ít nhất ở thời đỉểm này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một số nhóm đang chuyển sang Ubuntu. Tôi mừng vì một số bạn khá hứng thú và cũng đang dần thích nghi với môi trường HĐH mới. Dù có nhiều khó khăn - tuy nhiên nếu cố gắng, tôi nghĩ không có gì là không vượt qua được. Chí duy nhất có một điều khó khăn duy nhất ngăn trở bạn thay đổi tập quán sử dụng phần mềm: thói quen ăn cắp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chiều nay, cô bạn đăng ký học tin học A gọi điện hỏi xem mình có tài liệu nào không? Mình hỏi: Tin học A bây giờ họ dạy gì? Bạn đáp: M$ Word, M$ Excel.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cười thầm: ai trả tiền cho những bản MS Office kia thế nhỉ? Nền giáo dục Việt Nam chăng?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/547117244248872587-5536590559539339376?l=trandangkhoa-vn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~4/aYxY3fcftNg" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/5536590559539339376/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=547117244248872587&amp;postID=5536590559539339376&amp;isPopup=true" title="1 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/5536590559539339376?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/5536590559539339376?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~3/aYxY3fcftNg/cap.html" title="Ăn cắp" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><thr:total>1</thr:total><feedburner:origLink>http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/2011/10/cap.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;C0QBR3Y6eip7ImA9WhdbEUo.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587.post-7772203215897744386</id><published>2011-10-09T07:42:00.000-07:00</published><updated>2011-10-09T07:42:36.812-07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-10-09T07:42:36.812-07:00</app:edited><title>Biết là gì?</title><content type="html">Biết có nghĩa là:&lt;br /&gt;
+ Biết rằng cái mình biết chỉ là một phần trong vô vàn điều chưa biết.&lt;br /&gt;
+ Biết rằng trong chính cái mình đã biết vẫn có cái mình chưa biết&lt;br /&gt;
+ Biết giải thích cho người chưa biết về cái mình đã biết&lt;br /&gt;
+ Biết thừa nhận chỗ mình đang không biết để biết nhiều hơn&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/547117244248872587-7772203215897744386?l=trandangkhoa-vn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~4/VVSfH7YuSVo" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/7772203215897744386/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=547117244248872587&amp;postID=7772203215897744386&amp;isPopup=true" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/7772203215897744386?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/7772203215897744386?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~3/VVSfH7YuSVo/biet-la-gi.html" title="Biết là gì?" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/2011/10/biet-la-gi.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;D0cGQXg8cSp7ImA9WhdUEk8.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587.post-7992732537142290514</id><published>2011-09-28T08:50:00.000-07:00</published><updated>2011-09-28T08:50:20.679-07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-09-28T08:50:20.679-07:00</app:edited><title>Nếu A=&gt;B, !B=?</title><content type="html">Tôi thích những tư tưởng cách mạng. Một bài tóan không chỉ nên dựa trên những yếu tố tiền đề đã có để tìm ra cách giải cho dù nó đã trở thành quy luật. Tôi đưa đáp án: X. Nếu B sai, vậy tại sao không nghĩ đến cái tốt hơn?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ai muốn cùng theo cách giải này?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/547117244248872587-7992732537142290514?l=trandangkhoa-vn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~4/_V1wx1NnWa4" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/7992732537142290514/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=547117244248872587&amp;postID=7992732537142290514&amp;isPopup=true" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/7992732537142290514?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/7992732537142290514?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~3/_V1wx1NnWa4/neu-ab-b.html" title="Nếu A=&gt;B, !B=?" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/2011/09/neu-ab-b.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;AkIARH4_eSp7ImA9WxFREk0.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587.post-7379037494660239643</id><published>2010-04-25T08:15:00.000-07:00</published><updated>2010-04-25T08:15:45.041-07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-04-25T08:15:45.041-07:00</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Suy nghĩ" /><title>Niềm tin</title><content type="html">Trên chuyến xe lên TP, một cô gái trẻ khoảng 25 - 27 tuổi ngồi cạnh một lão sếp béo phệ. Suốt một quãng đường dài, tôi cứ ngỡ cô hẳn là con gái của ông. Đang buồn ngủ, mà cứ nghe hai "cha con" rì rầm bên tai hoài. Cô gái thì cứ oang oang cái giọng miền Tây, nửa quê, nửa Tp mà cứ "anh anh, em em" ngọt xớt. Một lúc mới vỡ lẽ cô này là thư ký riêng của sếp trong một chuyến "vi hành".&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu chuyện sẽ chỉ dừng lại ở đó và không có gì đáng để kể nếu không có một sự kiện làm cho tôi sốc. Ngồi nhõng nhẽo một lúc, cô gái móc điện thoại ra và bảo ông sếp: để em gọi điện cho bồ em, chọc nó chơi. Thế rồi, cô huyên thuyên nói chuyện với gã người yêu (chắc cũng ở xứ khỉ ho cò gáy nào đó), hẹn hò đi chơi, trách móc sao không gọi điện cho ả. Bi kịch hơn nữa là bên cạnh đấy lão sếp cũng lấy điện thoại book khách sạn - và tất nhiên chỉ book một phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đợi cô gái kết thúc những lời thề non hẹn biển của mình với người yêu, lão sếp buông một câu gọn lỏn: "tuổi trẻ tụi em cứ tưởng cuộc đời cái gì cũng là mãi mãi. Cuộc đời thiệt ra không phải vậy, hề hề".&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ừ, có lẽ lão nói đúng. Cứ ngỡ nhiều thứ trong cuộc đời là mãi mãi. Hóa ra không phải.&lt;br /&gt;
Cứ ngỡ trong cuộc đời còn có điều gì đó để gọi là niềm tin, nhưng thật ra niềm tin ở cái thời a-còng này hóa ra còn hiếm hoi hơn đá quý nhiều lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhớ lại một câu nói của Trịnh lúc còn sống: tôi yêu cuộc đời bằng nỗi lòng của một tên tuyệt vọng. Ừ, khi thế gian không còn gì đáng tin nữa, thì ta chỉ đành tin vào niềm tuyệt vọng, tức là tin vào chính mình - không thể khác.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/547117244248872587-7379037494660239643?l=trandangkhoa-vn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~4/SkrXF2INeGM" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/7379037494660239643/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=547117244248872587&amp;postID=7379037494660239643&amp;isPopup=true" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/7379037494660239643?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/7379037494660239643?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~3/SkrXF2INeGM/niem-tin.html" title="Niềm tin" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/2010/04/niem-tin.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;C0MCQXY8eyp7ImA9WxFTEUk.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587.post-259158516857711649</id><published>2010-04-01T10:04:00.000-07:00</published><updated>2010-04-01T10:04:20.873-07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-04-01T10:04:20.873-07:00</app:edited><title>Định hướng</title><content type="html">Có một bạn được công ty sắp xếp để tham gia vào nhóm. Được 1 ngày thì quyết định chuyển sang nhóm khác. Em nói rằng mình không thích kĩ thuật và chưa có định hướng rõ mình sẽ làm gì. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mời em đi uống cafe. Tôi muốn nghe em cởi mở tất cả tấm lòng và nói về sở thích, cũng như hoài bão của mình. Một buổi cafe để giúp em định hướng nghề nghiệp, và có một cái nhìn rõ ràng hơn về tương lai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, tôi dành cho em một câu nói, mà mỗi ngày tôi cũng lặp đi lặp lại để nhắc nhở chính mình: hãy biết mình muốn gì và làm hết sức để đạt được mục tiêu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con người là quý giá trong sản xuất phần mềm - một nguyên lý mà tôi đã từng được  một người anh, một người bạn chia sẻ từ bản dịch XP-Explained của KentBeck. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ước gì tôi có thể thổi được thêm lửa cho em. Chúc may mắn!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/547117244248872587-259158516857711649?l=trandangkhoa-vn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~4/EH6gZTxO_Us" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/259158516857711649/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=547117244248872587&amp;postID=259158516857711649&amp;isPopup=true" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/259158516857711649?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/259158516857711649?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~3/EH6gZTxO_Us/inh-huong.html" title="Định hướng" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/2010/04/inh-huong.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;DUEAR3c9fip7ImA9WxFTEEk.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587.post-7559243852609731206</id><published>2010-03-31T08:00:00.001-07:00</published><updated>2010-03-31T08:00:46.966-07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-03-31T08:00:46.966-07:00</app:edited><title>Nguyên lý suy ngẫm</title><content type="html">Một nhóm giỏi không chỉ làm xong việc, họ còn nghĩ về câu hỏi làm như thế nào &lt;br /&gt;
và tại sao lại làm như thế. Họ phân tích lý do họ thành công hay thất bại. Họ &lt;br /&gt;
không cố gắng che giấu sai lầm, họ công khai chúng và rút ra bài học từ chúng. &lt;br /&gt;
Không ai sinh ra là hoàn hảo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(XP-Explained)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/547117244248872587-7559243852609731206?l=trandangkhoa-vn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~4/4oK4AWkDnWM" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/7559243852609731206/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=547117244248872587&amp;postID=7559243852609731206&amp;isPopup=true" title="2 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/7559243852609731206?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/7559243852609731206?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~3/4oK4AWkDnWM/nguyen-ly-suy-ngam.html" title="Nguyên lý suy ngẫm" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><thr:total>2</thr:total><feedburner:origLink>http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/2010/03/nguyen-ly-suy-ngam.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;DkQBSH48eyp7ImA9WxFTEEk.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587.post-954875920630885929</id><published>2010-03-31T07:05:00.001-07:00</published><updated>2010-03-31T07:05:59.073-07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-03-31T07:05:59.073-07:00</app:edited><title>Quen</title><content type="html">Quen một quán ngon, ăn hoài không biết ngán&lt;br /&gt;
Quen một nụ cười, cứ ngơ ngẩn không thôi&lt;br /&gt;
Quen một con đường, cứ đi đến mòn gót&lt;br /&gt;
Quen một vết thương nên đau trọn cuộc đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
31-03-2010&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/547117244248872587-954875920630885929?l=trandangkhoa-vn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~4/cS16FSsmd5k" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/954875920630885929/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=547117244248872587&amp;postID=954875920630885929&amp;isPopup=true" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/954875920630885929?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/954875920630885929?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~3/cS16FSsmd5k/quen.html" title="Quen" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/2010/03/quen.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;AkAHRHs9fSp7ImA9WxBaEko.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587.post-1545562356103515291</id><published>2010-03-22T10:25:00.000-07:00</published><updated>2010-03-22T10:25:35.565-07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-03-22T10:25:35.565-07:00</app:edited><title>Sinh viên</title><content type="html">Hôm nay gặp lại một cô em gái thời sinh viên trên YM - làm chuyên gia tư vấn tâm lý để giúp em gỡ rối "tơ vò".  Dạo gần đây có nhiều người nhờ mình làm chuyên gia tư vấn, mặc dù trong lĩnh vực này mình toàn thất bại. :))&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Em gợi mình nhớ lại những ngày còn sinh viên với nhiều kỉ niệm vui buồn khó phai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sinh viên - đêm thao thức nỗi nhớ nhà quay quắt. Xót giọt mồ hôi của mẹ,  của cha lo cho mình ăn học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sinh viên - hết tiền nhẵn túi. Mượn bạn tiền để mua mì gói ăn suốt tuần cuối tháng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sinh viên - những ngày làm luận văn tối mặt, ngày ngủ ko tròn 3 tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sinh viên - túc trực phòng Selab của khoa. Lòng vui như bắt được vàng, khi có "ai đó" rủ đi ăn cơm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sinh viên - tối đói meo, thấp thỏm vào nhà bếp lục cơm nguội ai đó ăn đỡ lòng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sinh viên - tiếng đàn guitar khắc khoải câu hát lúc vui buồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sinh viên - kỉ niệm mối tình đầu. Ai đó dắt tay nhau đi dọc con đường ra công viên Trần Phú.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sinh viên - chiếc xe đạp cọc cạch làm bạn suốt 4 năm trời đi học.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sinh viên ... một thời, đừng quên nhé, tôi ơi!&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/547117244248872587-1545562356103515291?l=trandangkhoa-vn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~4/mZjcTswOgF4" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/1545562356103515291/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=547117244248872587&amp;postID=1545562356103515291&amp;isPopup=true" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/1545562356103515291?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/1545562356103515291?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~3/mZjcTswOgF4/sinh-vien.html" title="Sinh viên" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/2010/03/sinh-vien.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;A0cFSH0zeip7ImA9WxBaEUg.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587.post-6023830129757566376</id><published>2010-03-21T01:10:00.000-07:00</published><updated>2010-03-21T01:10:19.382-07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-03-21T01:10:19.382-07:00</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Cuộc sống" /><title>Lang thang</title><content type="html">Những cú bấm máy đầu tiên từ chiếc máy ảnh mới mua. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;embed type="application/x-shockwave-flash" src="http://picasaweb.google.com/s/c/bin/slideshow.swf" width="400" height="267" flashvars="host=picasaweb.google.com&amp;hl=en_US&amp;feat=flashalbum&amp;RGB=0x000000&amp;feed=http%3A%2F%2Fpicasaweb.google.com%2Fdata%2Ffeed%2Fapi%2Fuser%2Ftran.dang.khoa.khtn%2Falbumid%2F5450993638533335633%3Falt%3Drss%26kind%3Dphoto%26hl%3Den_US" pluginspage="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/547117244248872587-6023830129757566376?l=trandangkhoa-vn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~4/Ko59vvMKems" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/6023830129757566376/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=547117244248872587&amp;postID=6023830129757566376&amp;isPopup=true" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/6023830129757566376?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/6023830129757566376?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~3/Ko59vvMKems/lang-thang.html" title="Lang thang" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/2010/03/lang-thang.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;DkYHRXg6fCp7ImA9WxBbGE4.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587.post-5948683170954406322</id><published>2010-03-17T06:55:00.000-07:00</published><updated>2010-03-17T06:55:34.614-07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-03-17T06:55:34.614-07:00</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Cuộc sống" /><title>Bức tranh</title><content type="html">Chiều, thấy Hòa - thằng em đồng nghiệp vẽ tranh trên giấy,  tôi chợt nhớ đến kỉ niệm về bức tranh đầu tiên được “người khác giới” tặng. :)&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_3g86ZbTqTxs/S6DfQG77bYI/AAAAAAAAGa4/Xojf4sF5zhg/s1600-h/tranh.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="468" src="http://4.bp.blogspot.com/_3g86ZbTqTxs/S6DfQG77bYI/AAAAAAAAGa4/Xojf4sF5zhg/s640/tranh.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Những ngày còn sinh viên, buổi chiều tôi hay leo sân thượng nhà trọ hóng mát,  có khi chỉ để mượn cây đàn guitar của một anh bạn rồi hát hò í ới. Một ngày, tôi thấy bên lan can nhà kế bên có một cô bé rất dễ thương (chỉ độ 7-8 tuổi) đang khóc bù lu bù loa. Tính thích con nít, nên tôi gợi chuyện chọc nó: bị mẹ oánh phải hông con? Chắc phá quá hả?&lt;br /&gt;
Con bé không trả lời, nó giơ nắm đấm dứ dứ vào mặt tôi rồi bỏ chạy vào trong nhà. Tưởng thế là xong, ai dè một hồi nó quay trở ra và bắt đầu hỏi tôi đủ các câu hỏi trên đời. Nào là: Chú tên gì? Chú ở đâu? Nhà chú có mấy anh em? … Một hồi mệt quá định trèo xuống, nhưng nó cứ khư khư giữ tôi lại, rồi khoe đồ chơi, tranh vẽ, … và gần như tất cả các tài sản quý giá nhất trong tuổi thơ nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không có anh em nên rất quý trẻ con. Riết rồi thành lệ, chiều nào tôi cũng lên chơi với cô bé. Có hôm em khoe được 10 điểm ở lớp, hôm thì mẹ mới mua cho một hộp bút vẽ, có hôm lại được ba mua cho con gấu bông. Có lần nó than thở như người lớn: ở nhà con buồn lắm, hổng có ai chơi với con hết. Con thích nhất là được qua nhà em Mina chơi (em họ nó). À ra vậy, thì ra chỉ có chú là chịu ngồi chơi với con hàng giờ đồng hồ thế á?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ra trường, tôi chuyển chỗ ở. Những ngày cuối cùng tôi bảo nó: chú sắp chuyển chỗ rồi, chú ở đây chơi với con được vài ngày nữa thôi. Mai mốt rảnh chú ghé qua thăm con. &lt;br /&gt;
Mặt con bé buồn xo trông đến tội nghiệp. Suy nghĩ một hồi, nó nói: chú xuống dưới nhà đi, con cho chú cái này.&lt;br /&gt;
Nó chạy xuống nhà rồi đưa cho tôi một bức tranh tô bằng chì màu, rồi giảng giải: &lt;br /&gt;
Trong tranh này con vẽ chú đang chơi thả diều với con.  Đây là ông mặt trời. Đây là con chó nhà con nè. Đây là con nè. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những hình vẽ ngô nghê nhưng làm tôi cảm động lắm. Ừ, rồi sau này chú sẽ đến thăm con, chú sẽ mua cho con nhiều đồ chơi đẹp, bé à.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời gian qua đi. Tôi không quay lại ngôi nhà trọ xưa nữa. Một lời hứa đã bay theo gió. Nhưng chắc vài ngày sau đó em sẽ quên tôi ngay ấy mà. Con nít chắc chắn là thế. Tôi tự an ủi lòng để không thấy mình mắc nợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau này, tôi dời nhà mấy lần nên đánh mất bức tranh em tặng. Nhưng không sao, điều quý giá nhất em đã tặng tôi là những giây phút hồn nhiên như trẻ con mà sau này không bao giờ tôi tìm lại được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảm ơn em, cô bé nhà bên.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/547117244248872587-5948683170954406322?l=trandangkhoa-vn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~4/Z8T38_xb2Q0" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/5948683170954406322/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=547117244248872587&amp;postID=5948683170954406322&amp;isPopup=true" title="1 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/5948683170954406322?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/5948683170954406322?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~3/Z8T38_xb2Q0/buc-tranh.html" title="Bức tranh" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://4.bp.blogspot.com/_3g86ZbTqTxs/S6DfQG77bYI/AAAAAAAAGa4/Xojf4sF5zhg/s72-c/tranh.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>1</thr:total><feedburner:origLink>http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/2010/03/buc-tranh.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;AkINQ3g9eip7ImA9WxBbEUg.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587.post-2279788999699875535</id><published>2010-03-09T08:49:00.000-08:00</published><updated>2010-03-09T10:16:32.662-08:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-03-09T10:16:32.662-08:00</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Sáng tác" /><title>Cổ tích về chiếc mặt nạ</title><content type="html">Ngày xửa, ngày xưa, có một anh hề nổi tiếng. Mỗi ngày, anh khoác cho  mình một chiếc mặt nạ để mua vui cho mọi người. Anh hả hê vì mình đã  diễn rất đạt vai hề của mình trong cuộc đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_3g86ZbTqTxs/S5Z714mgU_I/AAAAAAAAGaw/uuCHQeAX0jc/s1600-h/mask.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="278" src="http://3.bp.blogspot.com/_3g86ZbTqTxs/S5Z714mgU_I/AAAAAAAAGaw/uuCHQeAX0jc/s320/mask.JPG" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Màn đêm buông  xuống, anh trở về nhà và cởi bỏ chiếc mặt nạ. Cơn mệt mỏi đưa anh chìm  vào giấc ngủ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời gian cứ thế trôi đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một  ngày, anh nhìn vào gương. Anh không còn nhận ra mình trong gương nữa.  Anh cũng quên mất ngày xưa mình đã từng trông như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày  hôm sau, anh mua cho mình một chiếc mặt nạ mới, và chấp nhận chiếc mặt  nạ hiện tại là gương mặt thật của chính mình. Từ đó, anh xem mặt nạ là  một phần của cơ thể.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cứ mỗi lần không thể nhận ra mình  trong gương, anh lại khoác thêm một  lớp mặt nạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một  ngày, trong cơn say, anh đánh rơi chiếc mặt nạ. Chẳng ai nhận ra anh là  ai. Anh lầm lủi trở về nhà, và càng trở nên sợ hãi với bộ mặt thật của  chính mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đôi lần, anh phát hiện ra mình thích một nụ  cười của ai đó. Nhưng mỗi khi nhìn vào nụ cười ấy, anh có cảm giác  chiếc mặt nạ lại sắp rơi khỏi mặt. Anh lại cố lảng tránh điều làm anh  cảm thấy sợ hãi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một ngày, người ta tìm thấy  xác một gã với khuôn mặt dị dạng, đầy máu trong căn phòng anh.&amp;nbsp; Tay hắn  bám chặt một chiếc mặt nạ rất dầy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có người bảo: anh  hề đã cố gắng gỡ bỏ những chiếc mặt nạ ra khỏi mặt mình, nhưng chúng đã  bám quá sâu vào cơ thể anh. Anh chết vì mất quá nhiều máu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có người  lại kháo: mơ ước cuối cùng của anh hề có lẽ là được sống với chính  gương mặt thật của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng sao cả. Dù sao, anh hề  cũng đã chết, mà người chết thì không biết người ta bàn tán thế nào về  chiếc mặt nạ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Truyện viết khi điên)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/547117244248872587-2279788999699875535?l=trandangkhoa-vn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~4/MSx6d9KX6_Y" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/2279788999699875535/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=547117244248872587&amp;postID=2279788999699875535&amp;isPopup=true" title="3 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/2279788999699875535?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/2279788999699875535?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~3/MSx6d9KX6_Y/co-tich-ve-chiec-mat-na.html" title="Cổ tích về chiếc mặt nạ" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://3.bp.blogspot.com/_3g86ZbTqTxs/S5Z714mgU_I/AAAAAAAAGaw/uuCHQeAX0jc/s72-c/mask.JPG" height="72" width="72" /><thr:total>3</thr:total><feedburner:origLink>http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/2010/03/co-tich-ve-chiec-mat-na.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;Dk8GRHo8eip7ImA9WxBbEEs.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587.post-5239302222018943091</id><published>2010-03-08T06:12:00.000-08:00</published><updated>2010-03-08T08:13:45.472-08:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-03-08T08:13:45.472-08:00</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Cuộc sống" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Suy nghĩ" /><title>Ngày 8-3 và mẹ</title><content type="html">&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_3g86ZbTqTxs/S5UFsul8zTI/AAAAAAAAGak/Tv99qn1ZUM0/s1600-h/hoa%20hong%20do.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://2.bp.blogspot.com/_3g86ZbTqTxs/S5UFsul8zTI/AAAAAAAAGak/Tv99qn1ZUM0/s320/hoa%20hong%20do.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Có một người phụ nữ mà ta thường quên gửi hoa và những lời chúc trong ngày 8-3: mẹ. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Năm tôi học năm 2 ĐH, ba lên TP thăm tôi đúng dịp ngày QTPN. Ông thấy người ta bán hoa đầy đường. Ba mua cho tôi một nhánh hoa để tôi tặng cô chủ nhà lấy lòng. Ông bảo: ở đâu cũng thế, được lòng người ta thì mới sống được con à. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi sững người đi trong giây lát. Từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ tặng mẹ đóa hoa nào ngày 8-3 cả. Cuộc đời mẹ cứ lam lũ tất bật lo cho cha con tôi. Ít khi nào mẹ nhận được những lời chúc, món quà. Mà có lẽ mẹ cũng không quan tâm ngày ấy là ngày dành cho mẹ hay không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cầm bó hoa đặt vào tay ba tôi: con muốn gửi bó hoa này cho mẹ, người phải được hưởng niềm vui này hôm nay là mẹ. Ngày mai, con sẽ tặng hoa cho cô chủ nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng thật ra tôi nói dối: chẳng bao giờ tôi tặng hoa cho cô chủ nhà sau đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Năm nay, tôi gọi về chúc mẹ, rồi hỏi: hôm nay ba có chở mẹ đi đâu chơi không?&lt;br /&gt;
Mẹ vẫn trả lời một câu trả lời bình dị: nhà cửa lu bu mà đi đâu con ơi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/547117244248872587-5239302222018943091?l=trandangkhoa-vn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~4/ohcRlZDmC5Y" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/5239302222018943091/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=547117244248872587&amp;postID=5239302222018943091&amp;isPopup=true" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/5239302222018943091?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/5239302222018943091?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~3/ohcRlZDmC5Y/ngay-8-3-va-me.html" title="Ngày 8-3 và mẹ" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://2.bp.blogspot.com/_3g86ZbTqTxs/S5UFsul8zTI/AAAAAAAAGak/Tv99qn1ZUM0/s72-c/hoa%20hong%20do.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/2010/03/ngay-8-3-va-me.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;AkIFQXk5fyp7ImA9WxBUGUg.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587.post-4621758444762685858</id><published>2010-03-07T02:01:00.000-08:00</published><updated>2010-03-07T02:41:50.727-08:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-03-07T02:41:50.727-08:00</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Suy nghĩ" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Kĩ thuật" /><title>Thế giới sẽ xem phim như thế nào 10  năm nữa</title><content type="html">Đã từ lâu rồi, công việc và những suy nghĩ mệt mỏi làm cho trí tưởng tượng của tôi không còn hoạt động tốt. Cuối tuần, dành vài giờ ra công viên ở q7 để thư giãn. Chạy về ngang qua rạp chiếu phim ở Cao Thắng, trong tôi bỗng lóe lên một câu hỏi: trong 5 đến 10 năm nữa nhân loại sẽ xem phim như thế nào? Tôi cứ đắm chìm trong  những suy nghĩ điên rồ và mơ mộng ấy mãi cho đến lúc về đến nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi vẽ lại viễn cảnh ấy trong tương lai để chia sẻ cho bạn – người đang đọc bài viết này. Mục đích của tôi rất đơn giản: những ý tưởng khó thực hiện cần được chia sẻ và truyền tải cảm hứng đến cho nhiều người để xác suất hiện thực của nó tăng lên. Bạn cũng có thể cho rằng tôi là một kẻ điên rồ. Tuy nhiên, tôi vẫn kì vọng những ý tưởng điên rồ có thể làm nên những cuộc cách mạng.&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/vi/5/51/Bo_gia_phan_III.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/vi/5/51/Bo_gia_phan_III.jpg" width="428" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;h2&gt;Ý tưởng 1: K-Film&lt;/h2&gt;K-Film là khái niệm do tôi tạm nghĩ ra để mô tả về một thể loại phim có cốt truyện được phát triển theo nhiều nhánh. Nếu bạn đi từ nút gốc đến nhánh lá cuối cùng, bạn sẽ có một câu chuyện với nội dung hoàn chỉnh. (Khôi hài một chút: K là chữ cái bắt đầu tên tôi, nhưng nhìn kĩ lại bạn sẽ thấy nó giống một cành cây có 2 nhánh chỉa ra ngoài)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong giấc mơ của tôi vào 10 năm nữa, bạn sẽ thấy câu chuyện sau đây:&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;Hôm nay, rạp sẽ khởi chiếu bộ phim "Bạch Tuyết và 7 chú lùn". Có một chàng trai dẫn bạn gái mình vào rạp xem phim. Hai người sẽ được phát cho một thiết bị gắn vào trán để xem phim cùng nhau. Thiết bị này hiện nay gọi là Head mounted display (HMS) - đã được phát triển từ rất lâu trong công nghệ thực tế ảo. Tuy nhiên, tôi cố tình thêm chức năng cho nó. :)&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/b/bd/EmaginZ800.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/b/bd/EmaginZ800.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;Đến đoạn mụ phù thủy đem chiếc lược đến để bán cho công chúa, màn hình trước mắt họ sẽ hiện ra câu hỏi: &lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;Bạn muốn xem tiếp nhánh phim nào?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;a. Công chúa ngỏm vì chiếc lược nhưng được 7 chú lùn cứu sống.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;b. Công chúa thấy mụ có vẻ gian quá, nên không cho mụ vào nhà và đuổi đi.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;Anh chàng bảo cô gái: cốt truyện theo (a) đọc trong chuyện cổ tích thì ai cũng biết hết rồi. Anh với em xem nhánh (b) nghen?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;Cô gái trả lời: uhm, được á.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;...&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
Đoạn kế tiếp ko cần kể. :) Tuy nhiên, tôi kì vọng khái niệm K-Film này sẽ đem đến cho khán giả một trải nghiệm hoàn toàn mới. Có thể có hàng trăm, hàng ngàn người xem phim, nhưng mỗi người sẽ được thưởng thức một câu chuyện hoàn toàn khác biệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ý tưởng này không có gì thách thức về kĩ thuật, mà chỉ là thách thức về yếu tố kinh tế (chi phí làm phim sẽ rất cao). Để hiện thực nó, có lẽ cần một nhà làm phim nào đó đi tiên phong để tạo thành một phong trào. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;h2&gt;Ý tưởng 2: Y-Film&lt;/h2&gt;Y - Film (You - film): là thể loại phim trong đó người xem sẽ khám phá và trải nghiệm chính bản thân họ trong bộ phim. Có nhiều mức để hiện thực hóa khái niệm này:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mức 1: người xem sẽ được quét hình ảnh khuôn mặt họ trước khi xem. Hình ảnh này sẽ được gắn vào nhân vật họ đã chọn. Điều này giúp họ hòa mình vào chính bộ phim đang thưởng thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mức 2: người xem sẽ được đưa vào một căn phòng rộng, và khám giá một thế giới 3D thực tế ảo trong bối cảnh phim (tất nhiên là chỉ ngồi một chỗ). Họ có thể xem, nghe, nếm, ngửi để trải nghiệm mạnh mẽ hơn bối cảnh trong phim.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mức 3: người xem sẽ được tham gia vào một bối cảnh hành động của phim. Ví dụ: có thể tham gia một trận đấu kiếm, cưỡi ngựa bắn súng, ... Cách thức tham gia vẫn sử dụng công nghệ thực tế ảo, bằng cách đeo thiết bị HMS như ý tưởng (1) nhưng có thể cần thiết bị phụ trợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật sự, 3 mức ý tưởng này đã được hiện thực và đưa vào cuộc sống rải rác trên thế giới. &lt;br /&gt;
+ Bạn có thể đã từng xem phim 4-D ở Đầm Sen, Suối Tiên, ... (mức 2). &lt;br /&gt;
+ Ở Disney Land, cách đây 10 năm đã từng có những trò chơi thực tế ảo - cho phép bạn tham gia hành động thật - chứ không thao tác trên máy tính hay máy playstation (mức 3).&lt;br /&gt;
+ Tôi đã từng tham gia vào một dự án kĩ thuật cho phép hiện thực hóa mức 1 của ý tưởng này.&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, chưa từng có một bộ phim nào đình đám trong làng giải trí áp dụng chúng để tạo nên một cuộc cách mạng trong nghệ thuật thứ 7 (có thể yếu tố kinh phí đã tác động khá lớn).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Leonardo Da Vinci đã từng ôm ấp những giấc mơ đến tận cuối đời. Ông có rất nhiều phát kiến, nhưng không đủ khả năng để hiện thực. Trong những bản thảo của ông tìm thấy sau này, người ta thấy ông vẽ gương mặt mình và những đường nguệch ngoạc khi bế tắc cách hiện thực. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không kì vọng được vĩ đại như ông, nhưng tôi có cái may mắn hơn là được sinh ra vào thời có Internet. Thay vì vẽ gương mặt mình và những nét loằng ngoằng bế tắc, tôi truyền cảm hứng của tôi cho những người có khả năng qua bài viết này trên blog ... &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Biết đâu nhỉ, chờ 10 năm nữa nào.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/547117244248872587-4621758444762685858?l=trandangkhoa-vn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~4/YlCqlCweVtM" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/4621758444762685858/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=547117244248872587&amp;postID=4621758444762685858&amp;isPopup=true" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/4621758444762685858?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/4621758444762685858?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~3/YlCqlCweVtM/gioi-se-xem-phim-nhu-nao-10-nam-nua.html" title="Thế giới sẽ xem phim như thế nào 10  năm nữa" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/2010/03/gioi-se-xem-phim-nhu-nao-10-nam-nua.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;C0MDRXs8eCp7ImA9WxBUF0s.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587.post-3295450577862091223</id><published>2010-03-04T19:57:00.000-08:00</published><updated>2010-03-04T19:57:54.570-08:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-03-04T19:57:54.570-08:00</app:edited><title>I am an autobot</title><content type="html">An Augmented Reality demo from Total Immersion.&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://www.weareautobots.com/ww/index.php"&gt;http://www.weareautobots.com/ww/index.php&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
You need a webcam and install their plugin to play :)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_3g86ZbTqTxs/S5CAqIC44iI/AAAAAAAAGag/5yRo_WQvQUg/s1600-h/Autobot.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="284" src="http://2.bp.blogspot.com/_3g86ZbTqTxs/S5CAqIC44iI/AAAAAAAAGag/5yRo_WQvQUg/s640/Autobot.png" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/547117244248872587-3295450577862091223?l=trandangkhoa-vn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~4/nqdsOeXjmeE" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/3295450577862091223/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=547117244248872587&amp;postID=3295450577862091223&amp;isPopup=true" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/3295450577862091223?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/3295450577862091223?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~3/nqdsOeXjmeE/i-am-autobot.html" title="I am an autobot" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://2.bp.blogspot.com/_3g86ZbTqTxs/S5CAqIC44iI/AAAAAAAAGag/5yRo_WQvQUg/s72-c/Autobot.png" height="72" width="72" /><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/2010/03/i-am-autobot.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;Dk8HRns9cSp7ImA9WxBUFUg.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587.post-1311954718626316460</id><published>2010-03-02T05:32:00.000-08:00</published><updated>2010-03-02T10:33:57.569-08:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-03-02T10:33:57.569-08:00</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Sáng tác" /><title>Ước gì ta hóa thành con nít</title><content type="html">Ước gì ta hóa thành con nít. &lt;br /&gt;
Ai khóc, ai buồn ta cứ vui. &lt;br /&gt;
Cơm áo, tình, tiền không vướng bận&lt;br /&gt;
Quá khứ, tương lai … mặc kệ đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ước gì ta hóa thành con nít&lt;br /&gt;
Thả hồn mơ mộng ... tuổi rong chơi&lt;br /&gt;
Thiên hạ từ nay không ai bảo&lt;br /&gt;
Có gã sắp “băm” vẫn "dở người"&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ước gì ta hóa thành con nít&lt;br /&gt;
Ngày ngày không nghĩ chuyện xa xôi&lt;br /&gt;
Đêm đêm không biết mình cô quạnh&lt;br /&gt;
Trọn vẹn trẻ thơ - một nụ cười&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ước gì … sao cứ ước gì mãi&lt;br /&gt;
Tỉnh mộng đi nào, gã dở hơi&lt;br /&gt;
Ngày mai còn phải lo cơm áo&lt;br /&gt;
Hơi đâu mà nghĩ chuyện trên trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(02-03-2010 - thơ viết khi điên)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/547117244248872587-1311954718626316460?l=trandangkhoa-vn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~4/sK3oNdClLcM" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/1311954718626316460/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=547117244248872587&amp;postID=1311954718626316460&amp;isPopup=true" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/1311954718626316460?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/1311954718626316460?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~3/sK3oNdClLcM/uoc-gi-ta-hoa-thanh-con-nit.html" title="Ước gì ta hóa thành con nít" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/2010/03/uoc-gi-ta-hoa-thanh-con-nit.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;DUQHRHc-fSp7ImA9WxBVF08.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587.post-6974869062275631027</id><published>2010-02-19T11:01:00.000-08:00</published><updated>2010-02-20T20:42:15.955-08:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-02-20T20:42:15.955-08:00</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Sách hay" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Suy nghĩ" /><title>5 câu hỏi tại sao</title><content type="html">Ono Taichi, thường chỉ đạo nhân viên cần phải đến hiện trường và lặp đi lặp lại 5 lần câu hỏi "tại sao" để tìm ra bản chất của vấn đề. &lt;br /&gt;
Chẳng hạn cấp dưới của bạn là anh A hôm nay nghỉ việc không xin phép.&lt;br /&gt;
1. Tại sao anh ta lại nghỉ không xin phép?&lt;br /&gt;
Vì hôm qua bạn đã nổi cơn thịnh nộ với anh ta.&lt;br /&gt;
2. Tại sao bạn nổi cơn thịnh nộ?&lt;br /&gt;
Vì thái độ làm việc của anh ta không tốt.&lt;br /&gt;
3. Tại sao thái độ làm việc của anh ta không tốt?&lt;br /&gt;
Vì hôm trước anh ta uống rượu đến tận khuya.&lt;br /&gt;
4. Tại sao anh ta uống rượu đến tận khuya?&lt;br /&gt;
Vì anh ta không có một mơ ước nào cho cuộc đời mình.&lt;br /&gt;
5. Tại sao anh ta không mơ ước?&lt;br /&gt;
Vì bầu không khí xơ cứng trong công ty làm mọi người không thể mơ ước về tương lai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rốt cuộc bản chất của vấn đề không phải ở chỗ nghỉ việc không xin phép mà là ở chỗ công ty bạn đang xơ cứng trong cơ chế hoạt động và không kích thích được nhân viên nuôi lớn những mơ ước của chính họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
(Trích "Tư duy đột phá - tập quán tư duy của Toyota" - Hibino Shozo)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/547117244248872587-6974869062275631027?l=trandangkhoa-vn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~4/uDWtCcDL4Mk" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/6974869062275631027/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=547117244248872587&amp;postID=6974869062275631027&amp;isPopup=true" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/6974869062275631027?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/6974869062275631027?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~3/uDWtCcDL4Mk/5-cau-hoi-tai-sao.html" title="5 câu hỏi tại sao" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/2010/02/5-cau-hoi-tai-sao.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;DUQAR3g7fyp7ImA9WxBVF08.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587.post-6772486507580234888</id><published>2010-02-18T10:46:00.000-08:00</published><updated>2010-02-20T20:42:26.607-08:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-02-20T20:42:26.607-08:00</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Cuộc sống" /><title>Quê nhà tôi ơi</title><content type="html">Ảnh chụp nhà Tết 2010&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;embed type="application/x-shockwave-flash" src="http://picasaweb.google.com/s/c/bin/slideshow.swf" width="400" height="267" flashvars="host=picasaweb.google.com&amp;captions=1&amp;hl=en_US&amp;feat=flashalbum&amp;RGB=0x000000&amp;feed=http%3A%2F%2Fpicasaweb.google.com%2Fdata%2Ffeed%2Fapi%2Fuser%2Ftran.dang.khoa.khtn%2Falbumid%2F5439651698529984001%3Falt%3Drss%26kind%3Dphoto%26hl%3Den_US" pluginspage="http://www.macromedia.com/go/getflashplayer"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/547117244248872587-6772486507580234888?l=trandangkhoa-vn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~4/xL3l875GHJg" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/6772486507580234888/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=547117244248872587&amp;postID=6772486507580234888&amp;isPopup=true" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/6772486507580234888?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/6772486507580234888?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~3/xL3l875GHJg/que-nha-toi-oi.html" title="Quê nhà tôi ơi" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/2010/02/que-nha-toi-oi.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;DUQBR30zeyp7ImA9WxBVF08.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587.post-7173046439784712880</id><published>2010-02-18T09:12:00.000-08:00</published><updated>2010-02-20T20:42:36.383-08:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-02-20T20:42:36.383-08:00</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Cuộc sống" /><title>Xem bói đầu năm</title><content type="html">(Sưu tầm)&lt;br /&gt;
Bạn có thể tính toán ra một con số của bạn có tên là "số mạng đạo" dựa vào ngày tháng năm sinh. Số này sẽ giúp bạn hiểu rõ về bản thân, về những mối quan hệ tình cảm và về tương lai của mình .&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ví dụ : Bạn sinh ngày 28-11-1970&lt;br /&gt;
2+8+1+1+1+9+7+0&lt;br /&gt;
=29 =2+9 =11 =1+1 =2&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;h2&gt;SỐ 1&lt;/h2&gt;&lt;br /&gt;
Cá tính:&lt;br /&gt;
Bạn là một con người độc lập: Là người có óc lãnh đạo bẩm sinh nên bạn luôn đi tiên phong trong mọi quan điểm, luôn đưa ra nhiều sáng kiến và gây ảnh hưởng nhất định đến những người xung quanh. Với một ý chí mạnh mẽ và thẳng thắn, bạn không bao giờ chùn bước trước mọi khó khăn, trở ngại mà sẵn sàng chấp nhận đương đầu với phiêu lưu và thử thách . Bạn là người có tướng "làm quan", bởi vì bạn có những khả năng truyền cảm hứng đến người khác bằng sự nhiệt tình của mình . Nhưng hãy coi chừng, sự kiêu ngạo có thể là tính tiêu cực của bạn . Hãy nghĩ đến kẻ khác trước khi nghĩ đến bản thân mình .&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đời sống tình cảm:&lt;br /&gt;
Bạn là người thích phiêu lưu, luôn tìm kiếm những cảm xúc nồng nàn và mãnh liệt nhất: Khi có 1 cảm xúc nảy sinh, bạn ít khi làm chủ được lý trí . Nếu đi đâu mà không có người yêu bên cạnh, bạn cũng chẳng lấy gì làm buồn phiền, hay nhung nhớ vì bạn rất ham vui và bạn có số đào hoa. Bạn muốn có sự độc lập và tự do trong các mối quan hệ . Bạn rất ghét cảm giác bị trói buộc, lệ thuộc và bị người yêu lúc nào cũng đeo theo sát gót . Bạn thích được trong thế tự chủ . Người yêu lý tưởng của bạn là người mang số 3, 5, 7, 9&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đường đời:&lt;br /&gt;
----Năm hên: 2003, 2010&lt;br /&gt;
----Năm hạp: 2005, 2007&lt;br /&gt;
----Năm kỵ : 2008, 2004&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;h2&gt;SỐ 2&lt;/h2&gt;&lt;br /&gt;
Cá tính:&lt;br /&gt;
Bạn là người biết cảm thông và mang hạnh phúc đến cho mọi người: Hiểu người và khiêm tốn, bạn luôn đi tìm những giá trị đích thực hơn là để được chú ý và nổi tiếng . Tài sản quý giá nhất của bạn là khả năng xoa dịu nỗi đau của người khác và hóa giải hoàn cảnh . Bạn có thể trở thành một người cố vấn hay một chính trị gia tuyệt vời . Bởi vì bạn có tinh thần hợp tác nên nếu bạn làm việc theo nhóm sẽ có hiệu quả hơn khi bạn làm 1 mình . Tuy nhiên, sự do dự, thiếu quyết đoán đôi khi là điểm yếu của bạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đời sống tình cảm:&lt;br /&gt;
Sinh ra là để chỉ yêu 1 người, bạn là người chung thủy và bao dung: Dịu dàng và nhạy cảm, bạn cần tìm "1 nửa" thật cứng cỏi, chân thực, người mà bạn tôn thờ và xem trọng hơn bản thân mình . Người đó phải bảo đảm tương lai của bạn và yêu bạn thật lòng, không phô trương, không màu mè hoa lá . Nhưng bạn phải đề phòng: thần tượng hóa trong tình yêu và luôn nghĩ tốt về người khác sẽ mang đến cho bạn nhiều thử thách . Người yêu lý tưởng của bạn là người mang số 4, 6, 8.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đường đời:&lt;br /&gt;
----Năm hên: 2002, 2004&lt;br /&gt;
----Năm hạp: 2006, 2009&lt;br /&gt;
----Năm kỵ : 2005, 2008&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;h2&gt;SỐ 3&lt;/h2&gt;&lt;br /&gt;
Cá tính:&lt;br /&gt;
Bạn là người dễ gần gũi, hoạt bát, vui vẻ và thoải mái: Bạn là linh hồn của đám đông. Cuộc sống của bạn ít khi nào gặp khổ đau mà luôn tràn đầy niềm vui . Đời sống cá nhân, nghề nghiệp, sự giao thiệp rộng là chìa khóa mang đến sự thành công cho bạn . Bạn rất có trí tưởng tượng và óc sáng tạo , vì thế bạn có khuynh hướng nghiêng về các lãnh vực nghệ thuật và truyền thông . Bạn sinh ra là 1 ngôi sao may mắn và kiếm được nhiều tiền và của cải . Tuy nhiên, do tính nhẹ dạ và cả tin, bạn sẽ chuốc lấy nhiều rủi ro và 1 số thất bại .&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đời sống tình cảm:&lt;br /&gt;
Bạn luôn trông đợi những cơ hội thuận tiện để thể hiện tình cảm của mình: Bạn có sức quyến rũ ghê gớm và bạn biết tận dụng khả năng mê hoặc người khác của mình . Bạn lúc nào cũng sẵn sàng tán tỉnh đối tượng ra mặt . Bởi vì bạn thích được người khác ca ngợi và tâng bốc về khả năng chinh phục của mình . Nếu muốn tìm người bạn của mình, bạn phải tìm 1 người khôn ngoan và thẳng thắn, nhưng phải biết tôn trọng bạn, ân cần và quan tâm đến bạn để bạn trao gửi tình yêu nồng nàn của mình . Người yêu lý tưởng của bạn mang số 1, 5, 9.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đường đời&lt;br /&gt;
----Năm hên: 2003, 2008&lt;br /&gt;
----Năm hạp: 2007, 2010&lt;br /&gt;
----Năm kỵ : 2002, 2005&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;h2&gt;SỐ 4&lt;/h2&gt;&lt;br /&gt;
Cá tính:&lt;br /&gt;
Cứng rắn và vững chải, bạn có 1 cuộc sống hết sức nghiêm túc và đứng đắn: Bạn là người chân thật có trách nhiệm và thực tế . Công việc khó khăn không làm bạn nản lòng . Bạn để mắt đến từng chi tiết . Nhưng cái bạn thiếu, là sự sáng tạo chứ không phảI là nguyên tắc . Trên bước đường danh vọng, bạn sẽ đạt được 1 số thành công nhất định . Nhưng bạn coi chừng sẽ gặp thất bại nếu cứ giữ nguyên lập trường của mình mà bỏ ngoài tai những ý kiến đóng góp của người khác .&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đời sống tình cảm:&lt;br /&gt;
Bạn là mẫu người đầy mâu thuẫn trong tình yêu: Số bạn lận đận trong đường tình duyên . Bạn là người yêu chân thành, đề cao niềm tin và sự ổn định nhưng đôi khi bạn cảm thấy bị dao động, ko phải do người nào khác mà do chính bạn . Bạn bị thu hút bởi cá tính mạnh mẽ của người mình yêu nhưng lại không thích bị điều khiển ảnh hưởng bởi ai nên điều này có thể gây ra đổ vỡ . Người yêu lý tưởng của bạn là người vui vẻ, hóm hỉnh, có thể chọc bạn cười . Đó là những người mang số 2, 6, 8.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đường đời:&lt;br /&gt;
----Năm hên: 2004, 2006&lt;br /&gt;
----Năm hạp: 2005, 2009&lt;br /&gt;
----Năm kỵ : 2003, 2005&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;h2&gt;SỐ 5&lt;/h2&gt;&lt;br /&gt;
Cá tính:&lt;br /&gt;
Bạn là người biết nắm thời cơ: Nhạy bén, nhanh trí, bạn có thể học hỏi nhiều điều trong nháy mắt . Sự nhạy bén luôn giúp bạn dẫn đầu trong mọi cuộc đua nhưng sẽ làm bạn mệt mỏi vì phải suy nghĩ nhiều . Song song với sự nhanh nhẹn của trí óc, bạn sống nhiều mặt như chú tắc kè hoa và dễ thích nghi với hoàn cảnh . Theo bạn, đó là điều cần thiết trong một xã hội phức tạp như hiện nay . Số bạn hay gặp rủi ro nhưng thần may mắn kịp thời mỉm cười với bạn .&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đời sống tình cảm:&lt;br /&gt;
Bạn là người luôn đắm mình vào những khoái cảm: Không điều gì có thể làm bạn rung động hồi hộp ngoại trừ những cảm giác phiêu lưu và phấn khích của tình yêu trắc trở hoặc 1 chuyện tình tay ba . Bạn hay bốc đồng, xốc nổi, nhất là khi bạn còn trẻ . Bạn muốn thể hiện mình 1 cách táo bạo và liều lĩnh . Bạn sẽ thay đổi nếu có 1 người thật đặc biệt bước chân vào cuộc đời bạn, có thể cảm hóa và điều khiển bạn . Người đó thuộc tuýp người mang số 1, 3, 9.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đường đời:&lt;br /&gt;
----Năm hên: 2007, 2010&lt;br /&gt;
----Năm hạp: 2002, 2008&lt;br /&gt;
----Năm kỵ : 2003, 2009 &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;h2&gt;SỐ 6&lt;/h2&gt;&lt;br /&gt;
Cá tính:&lt;br /&gt;
Bạn là người có trách nhiệm, chân thành, đáng tin cậy: 1 người có những đức tính tốt như bạn sẽ khiến cho mọi người kính nể . Bạn là 1 người chung thủy, 1 người bạn tốt . Bạn dồi dào khả năng sáng tạo, làm cho cuộc sống của mình thêm thoải mái và thú vị . Thêm vào đó, bạn là người rất chu đáo . Bạn quan tâm, lo lắng từng chút 1, khi làm việc gì phải làm đến nơi đến chốn . Nhưng có đôi lúc bạn sẽ gặp nhiều áp lực nặng nề trong công việc và đời sống .&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đời sống tình cảm:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn là người cảm thấy hạnh phúc với tình yêu của mình: Khi yêu, bạn quan niệm về tình yêu rất khắc khe, yêu phải thế này, thế nọ, bạn mong muốn người đó phải có 1 tâm hồn đồng điệu, chân thành có những đức tính tốt để xây dựng tổ ấm sau này . Bạn coi người mình yêu là tất cả . Nhưng điều này sẽ khiến bạn đau khổ vì bạn hay ghen tuông . Đó chính là điểm yếu duy nhất của bạn , Bạn nên giảm bớt những đòi hỏi của mình để tình yêu của bạn tươi đẹp và nồng thắm hơn .&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đường đời:&lt;br /&gt;
----Năm hên: 2002, 2006&lt;br /&gt;
----Năm hạp: 2004, 2009&lt;br /&gt;
----Năm kỵ : 2002, 2005&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;h2&gt;SỐ 7&lt;/h2&gt;&lt;br /&gt;
Cá tính:&lt;br /&gt;
Sâu sắc, phức tạp, thông minh bạn là 1 người sống nội tâm: Bạn thích khám phá, tìm hiểu mọi thứ bằng cách phân tích, suy xét, phán đoán . 1 lời nói vô tình cũng có thể khiến bạn bận tâm hàng giờ liền . Mọi người đều cho rằng bạn là người cầu toàn . Bạn nhìn nhận mọi vấn đề rất kỹ càng, bạn luôn đòi hỏi mọi thứ phải được hoàn hảo và đề cao yếu tố chất lượng hay số lượng . Tuy nhiên, tính cầu toàn sẽ biến bạn thành 1 con người cực kỳ khó tính, bạn cần thêm tính bao dung .&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đời sống tình cảm:&lt;br /&gt;
Thỉnh thoảng, bạn cảm thấy rất khó giãi bày những tình cảm của mình: Bạn là người rất thú vị, tinh tế, nhạy cảm . Nhưng bạn hay che đậy, không muốn ai thấu hiểu cái tôi của mình, tỏ ra xa cách nên khó để hiểu được bạn . Nhiều khi bạn yêu say đắm 1 người nhưng ngoài mặt bạn làm như không có gì, không rung động bởi ai . Bạn yêu cầu rất cao về "người ấy" nên bạn thường kén cá chọn canh (coi chừng, nếu chọn lựa quá kỹ bạn có nguy cơ bị ế) . Khi tìm được đúng "1 nửa" của mình, bạn sẽ không bao giờ thay đổi, đời sống tình cảm của bạn sẽ rất phong phú .&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đường đời:&lt;br /&gt;
----Năm hên: 2003, 2005&lt;br /&gt;
----Năm hạp: 2008, 2010&lt;br /&gt;
----Năm kỵ : 2006, 2009&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;h2&gt;SỐ 8&lt;/h2&gt;&lt;br /&gt;
Cá tính:&lt;br /&gt;
Bạn là 1 người rất thực tế, đôi khi trở nên tàn nhẫn và lạnh lùng: Bạn là người có đầu óc tổ chức, làm việc có hiệu quả, tự tin và rất có tướng làm quan . Số bạn gắn liền với danh vọng và tiền bạc . Bạn là ngừơi có số luôn gặp vận may trong tất cả các số . Theo bạn, hạnh phúc là khi điều kiện vật chất được thoải mái, bảo đảm, có 1 tương lai xán lạn . Và bạn làm việc cật lực, cả ngày lẫn đêm để đạt được mức sống và những tham vọng mà mình mong đợi . Có lúc bạn bất chất tất cả để thủ lợi cho mình .&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đời sống tình yêu:&lt;br /&gt;
Bạn không phải là mẫu người đa cảm, lãng mạn: Trong tình yêu bạn cũng là con người thực tế . Bạn cho rằng mô hình 1 túp liều tranh hai quả tim vàng là 1 tai hoạ, tình yêu phải gắn liền với sự đầy đủ vật chất mới mong có sự bền vững . Bạn thường có xu hướng tìm 1 bạn đời có thể củng cố quyền lực và tham vọng của mình . Bạn không có được 1 tình yêu đích thực . Thường, người mang số 8 kết hôn rất trễ hoặc lấy 1 người già hơn mình . Kết hợp tốt nhất với người mang số 2, 4, 6.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đường đời:&lt;br /&gt;
----Năm hên: 2002, 2004&lt;br /&gt;
----Năm hạp: 2006, 2009&lt;br /&gt;
----Năm kỵ : 2003, 2005&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;h2&gt;SỐ 9&lt;/h2&gt;&lt;br /&gt;
Cá tính:&lt;br /&gt;
Nhiệt tình, lạc quan và giàu trí tưởng tượng, bạn là người rất lôi cuốn ngừơi khác bởi cá tính của mình: Bạn rất khát khao tìm những kinh nghiệm sống cho bản thân và muốn được làm việc hết mình . Thêm vào đó, bạn là người biết chia sẻ những kinh nghiệm quý báu của mình cho người khác . Dù làm bất cứ chuyện gì, bạn muốn được người khác tôn trọng mình trong vai trò 1 người cố vấn . Tuy nhiên, bạn có khuynh hướng ôm đồm quá nhiều việc và hay hứa cuội .&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đời sống tình cảm:&lt;br /&gt;
Yêu say đắm và biết tha thứ, bạn là 1 mẫu người lãng mạn thật sự: Bạn quan niệm rằng khi được chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn với người mình yêu, đó là hạnh phúc . Người yêu lý tưởng của bạn là người khoan dung, khoáng đạt như bạn, biết lắng nghe và chia sẻ mọi xúc cảm với bạn . Nhưng 1 người muốn làm hài lòng bạn bằng cách lúc nào cũng chìu chuộng bạn, lúc nào cũng cho rằng bạn đúng thì sẽ làm bạn mau chán . Người lý tưởng của bạn là người mang số: 1, 3, 5, 6.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đường đời:&lt;br /&gt;
----Năm hên: 2008, 2010&lt;br /&gt;
----Năm hạp: 2004, 2007&lt;br /&gt;
----Năm kỵ : 2005, 2009&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Số của mình: 1 + 1 + 0 + 4 + 1 + 9 + 8 + 2&amp;nbsp; =&amp;nbsp; 8 nút.&lt;br /&gt;
Cá tính: đúng 90%.&lt;br /&gt;
Tình yêu: sai 60%. Ớn nhất là câu: Thường, người mang số 8 kết hôn rất trễ hoặc lấy 1 người già hơn mình. Không lẽ số mình phải lái máy bay bà già ta?&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/547117244248872587-7173046439784712880?l=trandangkhoa-vn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~4/0v1g-Cm4y-Y" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/7173046439784712880/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=547117244248872587&amp;postID=7173046439784712880&amp;isPopup=true" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/7173046439784712880?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/7173046439784712880?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~3/0v1g-Cm4y-Y/xem-boi-au-nam.html" title="Xem bói đầu năm" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/2010/02/xem-boi-au-nam.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;DUQMQnY-eip7ImA9WxBVF08.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587.post-98307103214007304</id><published>2010-02-02T09:42:00.000-08:00</published><updated>2010-02-20T20:43:03.852-08:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-02-20T20:43:03.852-08:00</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Sách hay" /><title>Code complete - Steve Mc Connell và Cổ Long</title><content type="html">Sau khi đọc Giang Hồ Tứ Quái của Cổ Long rồi chuyển qua Code complete của Steve McConnell mới phát hiện ra văn phong gần gầngiống nhau. Nói chung, đọc "Code complete" và "Giang hồ tứ quái" đều cho cùng cảm giác tương tự. Triết lý/ ẩn dụ luôn xuất hiện trong từng câu chữ và làm cho ta bất ngờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
"Có một số người rất thích mùa đông. Bởi vì những ngày vào đông có thể ngắm tuyết, vịnh mai và uống những chung rượu ấm. Bởi những cái thích thú ấy, những mùa khác đều không có được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhất là sau khi uống vài ba chung rượu ấm rồi là đánh một giấc thì quả thật trừ những ngày đông ra thì không có vào những mùa nào khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người thích mùa đông tự nhiên không thể là những người nghèo. Vì mùa đông là cái mùa khốn khổ nhất cho những người nghèo khó.&lt;br /&gt;
Tất cả những người nghèo, ai cũng đều mong cho mùa đông đến thật muộn và qua thật nhanh, nếu có thể thì đừng bao giờ có mùa đông cũng được."&lt;br /&gt;
(Giang Hồ Tứ Quái - hồi 2)&lt;br /&gt;
----------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;
Building a software system is like any other project that takes people and money. If you're building a house, you make architectural drawings and blueprints before you begin pounding nails. You'll have the blueprints reviewed and approved before you pour any concrete. Having a technical plan counts just as much in software.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
You don't start decorating the Christmas tree until you've put it in the stand. You don't start a fire until you've opened the flue. You don't go on a long trip with an empty tank of gas. You don't get dressed before you take a shower, and you don't put your shoes on before your socks. You have to do things in the right order in software, too.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Code complete - Steve McConnell&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/547117244248872587-98307103214007304?l=trandangkhoa-vn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~4/Sa7nhKgYlXk" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/98307103214007304/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=547117244248872587&amp;postID=98307103214007304&amp;isPopup=true" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/98307103214007304?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/98307103214007304?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~3/Sa7nhKgYlXk/code-complete-steve-mc-connell-va-co.html" title="Code complete - Steve Mc Connell và Cổ Long" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/2010/02/code-complete-steve-mc-connell-va-co.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;Dk8BRHk_cSp7ImA9WxBXGUs.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587.post-2755236256515747413</id><published>2010-01-31T06:04:00.000-08:00</published><updated>2010-01-31T11:07:35.749-08:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-01-31T11:07:35.749-08:00</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Sáng tác" /><title>Đêm - sáng tác guitar đầu tay</title><content type="html">Cuối tuần bị sốt nằm vật vạ ở nhà. Trong cơn mê sảng, tôi thấy mình lênh đênh đến một phương trời vô định, chỉ có ánh trăng bàng bạc và khoảng không im lặng đến rợn người. Tôi cố vùng vẫy, trốn chạy ... Có một thứ bóng đêm cố nuốt lấy tôi vào khoảng không mênh mông ấy. Đó chính là lúc tôi cảm thấy mình khao khát sống, khao khát tồn tại hơn bao giờ hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bàng hoàng tỉnh giấc, tôi lại đối diện với chính mình và ... vẫn là bóng tối mênh mông. Trong cuộc sống vô thường này, người ta chỉ có thể thành thật với bóng đêm và cái chết. Tôi muốn ghi lại cảm xúc thật lòng của mình bằng một giai điệu của đêm, ... và của cõi lòng mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;object width="425" height="344"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/rF0Zz91JPq4&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://www.youtube.com/v/rF0Zz91JPq4&amp;hl=en_US&amp;fs=1&amp;" type="application/x-shockwave-flash" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true" width="425" height="344"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đêm dài, lặng nhìn mây trôi&lt;br /&gt;
Mình ta với bóng, lòng chơi vơi sầu&lt;br /&gt;
Đêm dài, buồn như mây khói&lt;br /&gt;
Thầm mong cơn gió xua tan nỗi buồn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc đời cuốn ta vào vòng cơm áo&lt;br /&gt;
Có bao giờ nghe lại tiếng lòng ta&lt;br /&gt;
Thân cô viễn, xuân về nơi xứ lạ&lt;br /&gt;
Lòng man mác nhớ, buồn đau đáu buồn&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/547117244248872587-2755236256515747413?l=trandangkhoa-vn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~4/Bnt5iwVLv24" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/2755236256515747413/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=547117244248872587&amp;postID=2755236256515747413&amp;isPopup=true" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/2755236256515747413?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/2755236256515747413?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~3/Bnt5iwVLv24/em-sang-tac-guitar-au-tay.html" title="Đêm - sáng tác guitar đầu tay" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/2010/01/em-sang-tac-guitar-au-tay.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;AkEERX4-eCp7ImA9WxBXGUk.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587.post-2882086760250154904</id><published>2010-01-26T10:13:00.000-08:00</published><updated>2010-01-31T06:36:44.050-08:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-01-31T06:36:44.050-08:00</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Mã nguồn mở" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Chia sẻ" /><title>Robot chat thông minh</title><content type="html">Có những ý tưởng ra đời từ sự điên rồ pha lẫn chút lãng mạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có đôi lúc, tôi tự hỏi mình: khi buồn, vui mình sẽ nói với ai. Dù là người bạn thân nhất cũng không thể hiểu được hết chính mình. Tôi muốn tạo cho mình một người bạn - có thể giúp tôi trong công việc, cũng như có thể cho tôi những điều thú vị những lúc tôi cần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày cuối tuần lang thang, tôi nhớ lại những năm tháng sinh viên. Ngày đó, một người bạn gợi cho tôi cảm hứng viết một chú robot chat từ học kì thứ 3 ĐH. Chúng tôi loay hoay gần 3h đồng hồ để release một sản phẩm robot chat biết học và trả lời những câu hỏi - viết bằng C++. Cả phòng kí túc xá đông nghẹt những khán giả muốn thử "trí thông minh" của con robot này. Chương trình chỉ dựa trên sự so khớp độ chính xác giữa câu hỏi input và những dữ liệu có sẵn rồi đưa ra câu trả lời tương ứng. Sau đó, chúng tôi bỏ đi uống cafe và để lại con robot cho mọi người tha hồ thử nghiệm. Khi trở về, tôi thử chat lại với con robot thì ... than ôi, mỗi câu hỏi của tôi đều bị nó trả lời bằng những câu chửi hết sức bậy bạ (vì đã được train sau gần 2 tiếng đồng hồ). Chúng tôi bật cười và xem như đây là 1 thử nghiệm thất bại. Sau đó vì bận học, nên chúng tôi cũng dần quên đi ý tưởng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đêm cuối tuần, tôi research một số lý thuyết về xử lý ngôn ngữ và những hướng tiếp cận của robot chat. AIML (ngôn ngữ đặc tả trí thông minh nhân tạo) là hướng tiếp cận phổ biến nhất hiện tại trên TG. Có một số hướng khác để hỗ trợ phân tích ngữ nghĩa cuộc thoại, máy học được bổ trợ  để làm cho robot chat thông minh hơn. Tuy nhiên các cách tiếp cận này vẫn còn đang được nghiên cứu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi download được một bộ AIML parser viết trên C# và bắt tay vào những dòng code đầu tiên. Tôi release version 0.1 của robotchat với các tính năng để xử lý một cuộc thoại cơ bản chỉ có chào hỏi. Robot có thể nói với người về những đặc điểm riêng của chủ nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày thứ hai, tôi phát hiện AIML vẫn thiếu những syntax mà tôi cần để phát triển ý tưởng. Tôi bắt tay customize AIML parser và hỗ trợ thêm một số tag cần thiết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
...&lt;br /&gt;
Dưới đây là các version tôi đã release internal sau 2 ngày coding:&lt;br /&gt;
v0.2: robot có thể tìm kiến thức trên wiki/google để trả lời cho người hỏi về những lĩnh vực nó không biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_3g86ZbTqTxs/S18v3TAIMaI/AAAAAAAAGR0/Zq-a54TJMGQ/s1600-h/botchat.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="241" src="http://4.bp.blogspot.com/_3g86ZbTqTxs/S18v3TAIMaI/AAAAAAAAGR0/Zq-a54TJMGQ/s400/botchat.png" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_3g86ZbTqTxs/S18wBahvlNI/AAAAAAAAGR4/5b921mmvcA0/s1600-h/AskMeKamasutra.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="237" src="http://3.bp.blogspot.com/_3g86ZbTqTxs/S18wBahvlNI/AAAAAAAAGR4/5b921mmvcA0/s400/AskMeKamasutra.png" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
v0.3: nếu chủ nó buồn, hoặc vui (tùy theo tâm trạng lúc chat), robot có thể tìm ngẫu nhiên các bài hát, video vui nhộn để play giúp chủ nó relax.&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_3g86ZbTqTxs/S18wKQva5WI/AAAAAAAAGR8/dxAuWJPau5s/s1600-h/ShowMeSomeCrazyVideo.PNG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="242" src="http://3.bp.blogspot.com/_3g86ZbTqTxs/S18wKQva5WI/AAAAAAAAGR8/dxAuWJPau5s/s400/ShowMeSomeCrazyVideo.PNG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Sản phẩm này sẽ open source vì tôi tin rằng còn có nhiều người điên rồ hơn có thể giúp tôi phát triển thành công sản phẩm này. Và hơn tất cả, tôi luôn tin rằng sự chia sẻ có thể đem lại những giá trị hữu ích cho con người.&lt;br /&gt;
Thời điểm công bố bản public release sẽ được thông báo sau. :)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/547117244248872587-2882086760250154904?l=trandangkhoa-vn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~4/3MSXzhA_ipA" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/2882086760250154904/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=547117244248872587&amp;postID=2882086760250154904&amp;isPopup=true" title="3 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/2882086760250154904?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/2882086760250154904?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~3/3MSXzhA_ipA/robot-chat-thong-minh.html" title="Robot chat thông minh" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://4.bp.blogspot.com/_3g86ZbTqTxs/S18v3TAIMaI/AAAAAAAAGR0/Zq-a54TJMGQ/s72-c/botchat.png" height="72" width="72" /><thr:total>3</thr:total><feedburner:origLink>http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/2010/01/robot-chat-thong-minh.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;DUQNR308fip7ImA9WxBVF08.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-547117244248872587.post-8440107071421563098</id><published>2010-01-25T07:15:00.000-08:00</published><updated>2010-02-20T20:43:16.376-08:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-02-20T20:43:16.376-08:00</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Cuộc sống" /><title>Mẹ</title><content type="html">"Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái&lt;br /&gt;
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?"&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mẹ&lt;br /&gt;
Đỗ Trung Quân&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con sẽ không đợi một ngày kia&lt;br /&gt;
khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc&lt;br /&gt;
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?&lt;br /&gt;
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt&lt;br /&gt;
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ&lt;br /&gt;
Ai níu nổi thời gian?&lt;br /&gt;
Ai níu nổi?&lt;br /&gt;
Con mỗi ngày một lớn lên&lt;br /&gt;
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi&lt;br /&gt;
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.&lt;br /&gt;
Con sẽ không đợi một ngày kia&lt;br /&gt;
       có người cài cho con lên áo một bông hồng&lt;br /&gt;
mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ&lt;br /&gt;
Mỗi ngày đi qua đang cài cho con một bông hồng&lt;br /&gt;
Hoa đẹp đấy - cớ sao lòng hoảng sợ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ&lt;br /&gt;
Sống tự do như một cánh chim bằng&lt;br /&gt;
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái&lt;br /&gt;
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?&lt;br /&gt;
Những bài thơ chất ngập tâm hồn&lt;br /&gt;
           đau khổ - chia lìa - buồn vui - hạnh phúc&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có những bàn chân đã giẫm xuống trái tim ta độc ác&lt;br /&gt;
mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ&lt;br /&gt;
ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ&lt;br /&gt;
giọt nước mắt già nua không ứa nổi&lt;br /&gt;
ta mê mải trên bàn chân rong ruổi&lt;br /&gt;
mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân&lt;br /&gt;
mấy kẻ đi qua&lt;br /&gt;
mấy người dừng lại?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy&lt;br /&gt;
trái tim âu lo đã giục giã đi tìm&lt;br /&gt;
ta vẫn vô tình&lt;br /&gt;
ta vẫn thản nhiên?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm nay...&lt;br /&gt;
anh đã bao lần dừng lại trên phố quen&lt;br /&gt;
ngã nón đứng chào xe tang qua phố&lt;br /&gt;
ai mất mẹ?&lt;br /&gt;
sao lòng anh hoảng sợ&lt;br /&gt;
tiếng khóc kia bao lâu nữa&lt;br /&gt;
của mình?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bài thơ này xin thắp một bình minh&lt;br /&gt;
trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối&lt;br /&gt;
bài thơ như một nụ hồng&lt;br /&gt;
Con cài sẵn cho tháng ngày&lt;br /&gt;
                 sẽ tới !&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/547117244248872587-8440107071421563098?l=trandangkhoa-vn.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~4/D78mpYXjARU" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/feeds/8440107071421563098/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=547117244248872587&amp;postID=8440107071421563098&amp;isPopup=true" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/8440107071421563098?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/547117244248872587/posts/default/8440107071421563098?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/chia-se-de-ket-noi-the-gioi/~3/D78mpYXjARU/me.html" title="Mẹ" /><author><name>Tran Dang Khoa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/04439791527236235576</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="16" height="16" src="http://img2.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://trandangkhoa-vn.blogspot.com/2010/01/me.html</feedburner:origLink></entry></feed>

