<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" media="screen" href="/~d/styles/rss2enclosuresfull.xsl"?><?xml-stylesheet type="text/css" media="screen" href="http://feeds.feedburner.com/~d/styles/itemcontent.css"?><rss xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" xmlns:itunes="http://www.itunes.com/dtds/podcast-1.0.dtd" xmlns:creativeCommons="http://backend.userland.com/creativeCommonsRssModule" xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" version="2.0"><channel><title>Class9x</title><link>http://www.class9x.co.cc/</link><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="self" type="application/rss+xml" href="http://feeds.feedburner.com/class9x" /><description></description><language>en</language><managingEditor>noreply@blogger.com (Nguyễn Ngọc Phú)</managingEditor><lastBuildDate>Sun, 09 Oct 2011 07:08:37 PDT</lastBuildDate><generator>Blogger http://www.blogger.com</generator><openSearch:totalResults xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearch/1.1/">31</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearch/1.1/">1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearch/1.1/">25</openSearch:itemsPerPage><feedburner:info uri="class9x" /><thespringbox:skin xmlns:thespringbox="http://www.thespringbox.com/dtds/thespringbox-1.0.dtd">http://feeds.feedburner.com/class9x?format=skin</thespringbox:skin><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com/" /><itunes:owner><itunes:email>noreply@blogger.com</itunes:email></itunes:owner><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle></itunes:subtitle><creativeCommons:license>http://creativecommons.org/licenses/by/2.0/</creativeCommons:license><xhtml:meta xmlns:xhtml="http://www.w3.org/1999/xhtml" name="robots" content="noindex" /><feedburner:emailServiceId>class9x</feedburner:emailServiceId><feedburner:feedburnerHostname>http://feedburner.google.com</feedburner:feedburnerHostname><item><title>Những biện pháp chống lại cơn buồn ngủ trong lớp</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~3/yS7S5s0V52k/nhung-bien-phap-chong-lai-con-buon-ngu.html</link><category>Bí quyết học tập</category><author>noreply@blogger.com (Nguyễn Ngọc Phú)</author><pubDate>Thu, 05 Nov 2009 02:54:56 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8778240756625480069.post-5247215087923186483</guid><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://images.timnhanh.com/tintuc/20090903/Image/562149702_3909HDngu.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="160" src="http://images.timnhanh.com/tintuc/20090903/Image/562149702_3909HDngu.jpg" width="200" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
- Sắp xếp thời gian biểu một cách hợp lý để tránh tình trạng không cân bằng giữa việc học và nghỉ ngơi&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Không nên thức quá khuya mà thay vào đó là nên dậy sớm học bài. Cách này tuy đơn giản những rất có hiệu quả&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Không nên ăn uống thất thường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Có thể tranh thủ ngủ khoảng 30’ trước khi đi học như thế sẽ đỡ buồn ngủ trong các tiết học đầu&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Tập trung nghe giảng bài và xung phong phát biểu để tránh tình trạng buồn chán. Hăng hái một chút có thể làm bạn vui hơn đó &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Thảo luận nhóm, bàn bạc vừa giúp bạn hiểu bài hơn và không buồn ngủ nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: right;"&gt;Theo Kênh 14&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8778240756625480069-5247215087923186483?l=www.class9x.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/class9x/~4/yS7S5s0V52k" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-11-05T17:54:56.010+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total><feedburner:origLink>http://www.class9x.co.cc/2009/10/nhung-bien-phap-chong-lai-con-buon-ngu.html</feedburner:origLink></item><item><title>7 kỹ năng chúng ta cần để “sống sót” sau khi ra trường</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~3/rX2wSDsZYCM/7-ky-nang-chung-ta-can-e-song-sot-sau.html</link><category>Nghệ thuật sống</category><category>Bí quyết học tập</category><author>noreply@blogger.com (Nguyễn Ngọc Phú)</author><pubDate>Mon, 05 Oct 2009 23:40:03 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8778240756625480069.post-6230881808883923829</guid><description>&lt;b&gt;&lt;br /&gt;Sinh viên hiện đại có thể “chết chìm” trong cuộc sống, vì các trường học chỉ dạy họ cách  làm các bài thi. &lt;/b&gt;&lt;b&gt;Tony Wagner&lt;/b&gt; làm việc tại Khoa Giáo dục thuộc Đại học Harvard. Ông cho rằng dạy-học-để-thi không chỉ khiến sinh viên nản học, mà còn cản trở việc truyền dạy &lt;b&gt;7 “kỹ năng sống còn”&lt;/b&gt; mà sinh viên nào cũng cần có trước khi tốt nghiệp.&lt;br /&gt;Wagner thường xuyên nghe hai điều, được lặp đi lặp lại từ các nhà tuyển dụng: &lt;i&gt;“Chúng tôi cần những người có thể đặt những câu hỏi hay, và chúng tôi cần những người có thể lôi kéo người khác vào những cuộc trò chuyện sâu sắc”&lt;/i&gt;.&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Ông kể: &lt;i&gt;“Khi tôi hỏi các nhà tuyển dụng là họ có cần những sinh viên thông thạo phiên bản phần mềm mới nhất không, họ nói KHÔNG. Công nghệ phát triển quá nhanh, nên từ thời điểm sinh viên tốt nghiệp cho đến khi kiếm được việc làm thì công nghệ đã thay đổi rồi. Họ không ngại phải đào tạo nhân viên về công nghệ mới – nhưng chẳng ai có thể dạy người khác cách suy nghĩ cả”&lt;/i&gt;.&lt;br /&gt;Và ông kể một &lt;b&gt;“chuyện vui có thật”&lt;/b&gt;: &lt;i&gt;“Tôi đến thăm một phòng thí nghiệm khoa học. Một nhóm học viên gặp trục trặc: thiết bị đốt khí bị bốc khói. Nhưng họ chẳng làm gì cả, chỉ ngồi chờ giáo viên đến sửa. Tôi lại gần họ và hỏi: “Có chuyện gì thế?”&lt;/i&gt;.&lt;br /&gt;Một em đáp: &lt;i&gt;“Em không biết, nó không hoạt động”&lt;/i&gt;. Tôi nhìn cả nhóm và hỏi:&lt;i&gt; “Vậy giả thiết của các em là gì?”&lt;/i&gt;. Tất cả đều ngây ra. Cuối cùng, một em đáp: &lt;i&gt;“À, giả thiết, đó là một trong những từ bọn em học trong phần từ vựng hồi trước, nhưng em chẳng hiểu nó nghĩa là gì”&lt;/i&gt;.&lt;br /&gt;Đúng là bạn có thể có tất cả những thiết bị và công nghệ mà bạn muốn. Nhưng nếu chỉ-học-để-thi thì bạn có thể qua được bậc trung học, thậm chí qua được bậc đại học, nhưng lại &lt;b&gt;KHÔNG THỂ THAM GIA VÀO LỰC LƯỢNG LAO ĐỘNG CHẤT LƯỢNG CAO&lt;/b&gt;.&lt;br /&gt;Wagner đưa ra một danh sách 7 “kỹ năng sống còn” mà sinh viên cần để thành công trong thế giới thông tin ngày nay, và theo ông, các trường đại học cần đảm bảo sinh viên có được những kỹ năng này trước khi tốt nghiệp:&lt;blockquote&gt; 1. Giải quyết vấn đề và suy nghĩ theo kiểu phân tích – đánh giá.&lt;br /&gt;2. Hợp tác trong các mạng lưới và lãnh đạo bằng ảnh hưởng của mình.&lt;br /&gt;3. Nhanh nhẹn và thích nghi.&lt;br /&gt;4. Chủ động hành động.&lt;br /&gt;5. Viết và giao tiếp bằng lời hiệu quả.&lt;br /&gt;6. Tiếp cận và phân tích thông tin.&lt;br /&gt;7. Tò mò và có khả năng tưởng tượng, sáng tạo.&lt;br /&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;i&gt;“Chúng ta không nên chỉ lo đảm bảo các bài thi hằng năm bất chấp cái giá phải trả là sinh viên của chúng ta không thể thành công trong cuộc sống. Có những điều nhất định cần thay đổi”&lt;/i&gt; – Wagner kết luận.&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(153, 51, 102);"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt; &lt;b&gt;Nguồn: Mỹ Dung&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;- Báo Sinh viên.&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8778240756625480069-6230881808883923829?l=www.class9x.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/class9x/~4/rX2wSDsZYCM" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-10-06T13:40:03.813+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://www.class9x.co.cc/2009/10/7-ky-nang-chung-ta-can-e-song-sot-sau.html</feedburner:origLink></item><item><title>Cách học cho từng loại tính cách</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~3/IieKxhceD4w/cach-hoc-cho-tung-loai-tinh-cach.html</link><category>Bí quyết học tập</category><author>noreply@blogger.com (Nguyễn Ngọc Phú)</author><pubDate>Sat, 19 Sep 2009 20:57:52 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8778240756625480069.post-8494608074105264894</guid><description>&lt;img src="http://www.webtrangsuc.com/ControlPanel/Photos/hoc_theo_tinh_cach.jpg" border="0" /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;Tính cách tự ý thức&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;- Phương pháp giao tiếp gợi mở:&lt;/em&gt; Bạn nên tận dụng phương pháp “Hỏi - Đáp”, tránh sử dụng phương pháp “Đúng - Sai”, Ví dụ: “Bạn cho rằng đây là đáp án hay nhất phải không?”, không nên nói: “Đáp án của bạn sai rồi”...Làm theo phương pháp này sẽ thấy việc dẫn dụ người khác làm theo ý mình không quá khó.&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;- Phương pháp làm việc có mục tiêu - động cơ:&lt;/em&gt; Cần xác định rõ lí do xây dựng mục tiêu phấn đấu của mình để trên cơ sở đó có động cơ, có sức mạnh kiên trì thực hiện đến cùng những mục tiêu đã đề ra bằng các phương pháp linh hoạt theo hoàn cảnh. Bên cạnh việc xây dựng mục tiêu gần, bạn cũng cần rèn luyện khả năng xây dựng mục tiêu xa để tránh tham bát bỏ mâm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;em&gt;Phương pháp làm việc có tình có lý:&lt;/em&gt; Tình =&gt;Lý =&gt;Pháp, nên thực hiện theo từng bước, nếu không theo tuần tự thì có thể càng làm càng gặp nhiều khó khăn. Nên luôn đặt mình vào địa vị của người khác để suy nghĩ, tính toán và cảm nhận. Mọi người xung quanh mình được may mắn thì mình cũng có thể may mắn. Chăm lo cho mọi người tức là chăm lo cho chính mình. Ví dụ: Trong gia đình có một người nằm viện thì mọi người đều vất vả.&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;- Phương pháp khích lệ:&lt;/em&gt; Cần có tinh thần đứng lên sau khi ngã, thất bại là mẹ thành công, càng khó khăn tinh thần càng phải mạnh mẽ. Nên luôn tự động viên: ‘’Mình không thể thua, mình nhất định sẽ làm được’’&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Tính cách mô phỏng&lt;span class="c2"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt; &lt;em&gt;- Học mô phỏng:&lt;/em&gt; Bạn nên sử dụng băng hình, phương pháp đóng vai... Bạn nên quan sát hành vi, động tác của người khác để nắm được cung cách làm rồi tiến hành bắt chước cho tới khi đạt được thành quả. Về sau hành vi đó sẽ trở thành hành vi tiêu chuẩn của bản thân bạn.&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;- Học bằng phương pháp noi gương:&lt;/em&gt; Bạn nên lựa chọn đọc các câu chuyện về những người thành danh, có công đức hoặc các vĩ nhân, người tài giỏi để làm gương giúp mình học cách nghĩ, cách làm của họ. Bạn nên lấy việc làm mẫu và lặp đi lặp lại để tạo thành kỹ năng. Sự giáo dục trong quá trình trưởng thành là mấu chốt của thành công, nếu không có những tấm gương để bạn noi theo thì học tập và làm việc khó có chiều sâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;- Học theo hoàn cảnh:&lt;/em&gt; Bạn nên tận dụng phương pháp học tập bằng các giác quan: thị giác- thính giác và xúc giác. Bạn hãy luôn đặt mình vào thực tế hoặc tưởng tượng, tự mình đang có mặt trong hoàn cảnh đó để học tập, tăng cường cơ sở của nhận thức. Ngoài ra, bạn cũng nên năng tham gia các chương trình thực nghiệm, hoạt động đoàn thể...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;- Phương pháp học tập theo trình tự:&lt;/em&gt; Trước khi làm một việc gì bạn nên xây dựng kế hoạch. Bạn cần không ngừng tự kiểm tra và đánh giá, rút kinh nghiệm từng giai đoạn theo kế hoạch đã đề ra. Bạn nên tự khích lệ đồng thời tạo áp lực thích hợp cho bản thân khi thực hiện một công việc nào đó.&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;- Phương pháp tự học:&lt;/em&gt; Dựa vào hoàn cảnh thực tế của mình, bạn nên có kế hoạch học tập chủ động từ những đồng nghiệp có kinh nghiệm và năng lực hơn mình, đồng thời cố gắng đọc thêm các tài liệu từ các nguồn khác nhau như: Sách vở, mạng…hoặc theo học các lớp bổ túc chuyên môn ngắn hạn do đơn vị hay các hiệp hội tổ chức.&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;Tính cách tư duy ngược&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt; &lt;em&gt;- Phương pháp hành động ngược:&lt;/em&gt; Khích lệ mình năng dùng tư duy ngược để từ kết quả lật ngược lại vấn đề xem xét, vì như vậy thì sẽ biết được một cách rõ ràng cả quá trình và trình tự học tập, giúp bạn có thể tìm hiểu được toàn diện và tìm ra đáp án mình muốn.&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;- Khen thưởng kịp thời:&lt;/em&gt; Bạn sẽ vui mừng và càng cố gắng hơn vì được khẳng định. Ngược lại cũng có thể dùng phương pháp thưởng phạt để qui định các hành vi, phương pháp học tập của chính mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;- Tự mình quản lý:&lt;/em&gt; Bạn nên làm đi làm lại nhiều lần những việc quan trọng, dần dần thành tiêu chuẩn hành động và có thể đạt tới sự tự ràng buộc và quản lý bản thân. Bạn nên lập ra bảng quản lý. Ví dụ: những việc gì có thể quản lý, khi hoàn thành tốt có thể được điểm. Qui định đổi điểm thành phần thưởng. Nên tăng cường bồi dưỡng EQ, hiệu quả học tập của bạn sẽ càng tốt.&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;Tính cách cở mở&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;- Kiềm chế phản ứng:&lt;/em&gt; Bạn nên dùng nhiều yếu tố khác nhau tác động đến mình để xem cách phản ứng của mình như thế nào, trên cơ sở đó lựa chọn phản ứng tích cực phân tích và xây dựng mẫu phản ứng hoặc mẫu hành vi phù hợp nhất để sử dụng nếu có tình huống tương tự xẩy ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- &lt;em&gt;Khống chế hình tượng:&lt;/em&gt; Bạn nên tập tưởng tượng, thông qua các cảnh đó để học tập, thể nghiệm, sáng tạo nhằm tăng cường sự vận động toàn não của thị giác và khống chế kiểu ghi nhớ của người học. Ví dụ: Khi học văn thì dùng hình vẽ để diễn đạt thay chữ viết, trong não sẽ hiện ra một bức tranh toàn cảnh. Khi học lịch sử, tưởng tượng ra các nhân vật, sự vật và sự kiện lịch sử thời đó để trong não hình thành ra bức tranh lịch sử trong bài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;- Khống chế ngữ âm:&lt;/em&gt; Trong quá trình học, bạn cần chú ý các ngữ điệu vui, buồn, giận...trong bài. Tận dụng nét âm nhạc, ngôn ngữ cố định đó để hình thành hiệu quả khống chế trí nhớ. Sau này chỉ cần nghe thấy nét âm nhạc đó, ngôn ngữ đó thì sẽ đánh thức trí nhớ .&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;- Khống chế động tác:&lt;/em&gt; Bạn nên xây dựng phương pháp học tập ở trạng thái động. Bằng các động tác tay chân mô tả bài học sẽ làm tăng thêm hứng thú, tăng cường trí nhớ cho mình. Đây là một biện pháp tốt để nâng cao kết quả học tập cũng như làm việc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;- Khống chế tình cảm:&lt;/em&gt; Bạn cần tạo ra niềm vui, hứng thú để tăng cường ý nguyện và hiệu quả học tập, làm việc. Tránh để mình có tâm lý căng thẳng hay không vui khi bắt tay vào làm việc mà làm cho kết quả kém đi. Nên tự mình qui định hoặc đề ra các nguyên tắc làm việc hàng ngày và cố gắng thực hiện bằng được thì sẽ đảm bảo sự thuận lợi trong công việc. - Học tập và làm việc theo truyền thống: Cần làm việc theo nhóm hoặc có quân sư bên cạnh thì làm việc sẽ đạt hiệu quả cao hơn.&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="c4"&gt;&lt;em&gt;Sưu tầm&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8778240756625480069-8494608074105264894?l=www.class9x.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/class9x/~4/IieKxhceD4w" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-09-20T10:57:52.107+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://www.class9x.co.cc/2009/09/cach-hoc-cho-tung-loai-tinh-cach.html</feedburner:origLink></item><item><title>Mẹo học để hiểu và nhớ bài.</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~3/IhxDmTgq0UI/meo-hoc-e-hieu-va-nho-bai.html</link><category>Bí quyết học tập</category><author>noreply@blogger.com (Nguyễn Ngọc Phú)</author><pubDate>Sat, 19 Sep 2009 21:00:51 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8778240756625480069.post-3349673429889035051</guid><description>&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Chúng ta thường thấy rất nhiều bạn bị mệt mõi trong việc học: Do cố nhồi nhét nội dung những bài học đã trở nên “quá tải” vì chưa hiểu bài, vì muốn gom toàn bộ các bài học, dồn lại để ôn một lượt khi gần đến ngày thi. Để rồi cảm thấy chán nản vì có quá nhiều bài để học, không biết được bài nào, phần nào là mình chưa nắm kỹ cần phải học nhiều hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đây là chia sẽ kinh nghiệm học tập của một bạn đọc, hiện là sinh viên trường FPT.Aptech. Tp.HCM .&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Làm sao để tự kiểm tra xem mình có hiểu bài chưa, làm sao để hiểu bài hơn, làm sao có thể ghi nhớ tốt hơn, và nhất là để có thể tìm lại, khôi phục được những thông tin mà ta đã học, một cách nhanh chóng và dễ dàng khi cần thiết.&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="c1"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span&gt;Giải pháp cho nó chỉ là một mẹo nhỏ, mẹo nhỏ nhưng cũng rất hiệu quả, các bạn hãy áp dụng thử nha! &lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;" class="c2"&gt;&lt;img src="http://www.webtrangsuc.com/ControlPanel/Photos/nhobaibia%281%29.jpg" border="0" width="250" height="250" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div class="c3"&gt;&lt;strong&gt;Nguyên tắc chung: Hiểu bài để ghi nhớ&lt;/strong&gt;.&lt;/div&gt; &lt;div class="c3"&gt; &lt;/div&gt; &lt;p class="c1"&gt;&lt;span&gt;Cách ghi nhớ tùy thuộc vào thói quen hoặc cá tính của mỗi người, có bạn nhớ tốt nhờ dựa vào: hình ảnh, sơ đồ hoặc nghe đọc, ghi chép v.v… Nhưng dù ghi nhớ theo phương pháp nào, vai trò quan trọng nhất vẫn là sự “hiểu”. Không hiểu và hiểu không rõ là hai điều cản trở trí nhớ hoạt động hiệu quả. Bạn cố gắng “nhồi” thật nhiều, nhưng nếu chỉ ở mức độ “gần như hiểu”, “có vẻ hiểu” thì bạn có thể tạm nhớ nhưng chỉ được một thời gian rồi bạn sẽ quên mất. Ngược lại, nếu bạn hiểu sâu một điều gì, thì bạn không còn bận tâm về việc ghi nhớ điều đó, trí nhớ tự nó vận hành. Bạn chỉ cần nhận biết những ý chính của bài và thật sự hiểu, hiểu càng nhiều, hiểu càng kỹ thì độ ghi nhớ sẽ càng sâu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="c1"&gt;&lt;span&gt;Vấn đề là làm sao biết được mức độ hiểu của mình, liệu mình có thấu triệt được vấn đề mới học chưa? Cần bổ sung và chỉnh sửa thêm điều gì để sự tiếp thu đó tương ứng với sự mong muốn của bạn? Giải pháp cho nó chỉ là một mẹo nhỏ, mẹo nhỏ nhưng cũng rất hiệu quả, các bạn hãy thử áp dụng nha!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div class="c3"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div class="c3"&gt;&lt;strong&gt;Bí quyết để học tốt hơn: Dạy người khác&lt;/strong&gt;.&lt;/div&gt; &lt;div class="c3"&gt; &lt;/div&gt; &lt;p class="c1"&gt;&lt;span&gt;Các bạn đừng giật mình, bạn không bắt buộc phải trở thành nhà sư phạm thật sự đâu. Chỉ là vì, khi bạn học một cái gì đó mà bạn muốn&lt;strong&gt;: bạn có thể dạy nó lại cho một ai khác&lt;/strong&gt; thì bạn sẽ học nó một cách hoàn hảo hơn và tập trung hơn mà thôi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="c1"&gt;&lt;span&gt;Thông thường theo thói quen, chúng ta có khuynh hướng lược bỏ đi những gì chúng ta cho rằng mình đã hiểu khi chúng ta tự vấn chính mình. Cảm thấy mình đã hiểu rồi hoặc dường như đã hiểu, bạn cho rằng thế là đủ!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="c1"&gt;&lt;span&gt;Nhưng nếu bạn định dạy điều này cho người khác, bạn phải chú ý hơn, đào sâu hơn, có nghĩa là bạn phải diễn giải vấn đề này một cách đầy đủ và rõ ràng. Lúc này, lổ hổng kiến thức hoặc thiếu sót (nếu có) sẽ được phát hiện.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="c1"&gt;&lt;span&gt;Một khi bài học được hiểu sâu, hiểu kỹ càng thì việc ghi nhớ và ứng dụng nó không còn là chuyện quá khó.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div class="c3"&gt; &lt;/div&gt; &lt;p class="c1"&gt;&lt;span&gt;Để có thể dạy người khác, có thể giảng lại bài mà bạn vừa học cho một ai đó, không nhất thiết là phải có người học thật sự. Bạn có thể sử dụng mẹo này bằng 3 cách như sau:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="c1"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;-&lt;span&gt;      &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;strong&gt;Giảng lại bài bằng cách nhẩm trong đầu:&lt;/strong&gt; &lt;span&gt;Trí nhớ của bạn hoạt động theo cách trở đi trở lại, tự đặt ra những câu hỏi cho chính mình hoặc lập lại những lập luận để loại bỏ dần những mối nghi ngờ cho đến khi thông suốt. Bạn có thể tận dụng mọi lúc, mọi nơi, mọi cơ hội rảnh rổi để “ghi nhớ” theo cách này. Ngoài ra, nó còn giúp bạn  học thêm và nâng cao “kỹ năng vận dụng vào thực tế” nữa.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div style="text-align: center;" class="c4"&gt; &lt;img src="http://www.webtrangsuc.com/ControlPanel/Photos/nhobaithay.jpg" border="0" width="300" height="200" /&gt;&lt;/div&gt; &lt;p class="c1"&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;-&lt;span&gt;      &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt; &lt;strong&gt;Dạy người khác, giảng bài như một thầy/cô giáo:&lt;/strong&gt; &lt;span&gt;Nếu như bạn có thể làm cho vấn đề trở nên rõ ràng với người khác có nghĩa là vấn đề đó đã rõ ràng đối với bạn. Bạn đã hiểu, bạn có thể ghi nhớ và bạn sẽ dễ dàng sử dụng kiến thức này khi cần thiết.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="c1"&gt;&lt;span&gt;Trường hợp bạn không có người cần bạn giúp đỡ để giải thích hoặc bạn không có nhóm học tập, bạn vẫn có thể học theo cách đứng để ôn bài, “giảng bài” như một giáo viên vậy. Bạn phải lập luận và giải thích cho người khác hiểu (dù người khác chỉ là tưởng tượng). Học theo lối chủ động này, bài học chắc chắn sẽ được bạn ghi nhớ tốt hơn. Ngoài ra, việc nói to và cố gắng truyền đi một thông điệp như vậy sẽ giúp bạn phát triển thêm “kỹ năng thuyết trình”, khả năng giao tiếp của bạn sẽ tốt hơn.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="c1"&gt;&lt;span&gt; -    &lt;strong&gt;Giảng dạy để học với cây bút:&lt;/strong&gt; Bạn hãy ghi lại chính xác những ý mà bạn vừa mới học đươc, tiếp tục điền vào cho đầy đủ như là một dạng tóm tắt, một dàn bài chi tiết càng tốt. Sau đó, tiếp tục với một tờ giấy khác cho đến khi điều đó đúng với diễn tiến của buổi hoc, như là một giáo án. Đây là cách ghi nhớ bằng tay, rút ra tất cả những ý chính của bài học. Ngoài ra, học theo cách này, bạn có cơ hội rèn luyện “kỹ năng viết báo cáo và tham luận” của mình.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div class="c3"&gt; &lt;/div&gt; &lt;p class="c1"&gt;&lt;span&gt;Các bạn có thể vận dụng mẹo này để áp dụng chung với các phương pháp giúp trí nhớ và những phương pháp khác đã giúp bạn học từ trước đến nay. Bạn có thể dùng mẹo "Học để dạy người khác" này đối với tất cả các môn bạn đang học.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="c5"&gt;&lt;span&gt;Chúc bạn thành công.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div class="c3"&gt; &lt;/div&gt; &lt;p class="c5"&gt;&lt;span&gt;Trương Chí Thông. &lt;em&gt;(Sinh viên FPT.Aptech. Tp.HCM.).&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8778240756625480069-3349673429889035051?l=www.class9x.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/class9x/~4/IhxDmTgq0UI" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-09-20T11:00:51.923+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total><feedburner:origLink>http://www.class9x.co.cc/2009/09/meo-hoc-e-hieu-va-nho-bai.html</feedburner:origLink></item><item><title>Tổng kết 2008 - 2009</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~3/IcsUV_v0zIE/tong-ket-2008-2009.html</link><category>Hình ảnh</category><author>noreply@blogger.com (Nguyễn Ngọc Phú)</author><pubDate>Sat, 19 Sep 2009 06:16:35 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8778240756625480069.post-2474055841515292251</guid><description>Sau một năm tích cực "lao động" cả lớp cũng đạt được những thành tích đáng khen (vd: hok có học sinh TB nè...). Mọi người đều háo hức đến dự buổi tổng kết năm học 2008 - 2009 (tại vì ai cũng được khen thưởng cả mà :). Sau đây là một vài hình ảnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SrTMxWgjYzI/AAAAAAAAAZw/dWMADyx5tGo/s1600-h/PICT0021.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SrTMxWgjYzI/AAAAAAAAAZw/dWMADyx5tGo/s400/PICT0021.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5383152602842358578" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Toàn cảnh lớp&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SrTMw3sLSOI/AAAAAAAAAZo/l3_QpQUkDc8/s1600-h/PICT0001.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SrTMw3sLSOI/AAAAAAAAAZo/l3_QpQUkDc8/s400/PICT0001.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5383152594569611490" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SrTPdad21sI/AAAAAAAAAaQ/J3yBEdaLf7k/s1600-h/PICT0009.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SrTPdad21sI/AAAAAAAAAaQ/J3yBEdaLf7k/s400/PICT0009.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5383155558842291906" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Cảnh khen thưởng đây&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SrTMwVqhydI/AAAAAAAAAZg/yJvt5pginW4/s1600-h/PICT0013.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SrTMwVqhydI/AAAAAAAAAZg/yJvt5pginW4/s400/PICT0013.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5383152585435892178" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SrTMv0Kn06I/AAAAAAAAAZY/OTcCEj9Al7w/s1600-h/PICT0014.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SrTMv0Kn06I/AAAAAAAAAZY/OTcCEj9Al7w/s400/PICT0014.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5383152576443700130" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SrTMvQd8GvI/AAAAAAAAAZQ/ITzjnu7cqPM/s1600-h/PICT0017.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SrTMvQd8GvI/AAAAAAAAAZQ/ITzjnu7cqPM/s400/PICT0017.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5383152566861044466" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Từ trái qua: Lớp trưởng (Thắng) - Thầy Hữu - Thủ quỹ (My) -&lt;br /&gt;Lớp phó (Giao) - Bí thư chi đoàn (Diệp)&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SrTO6VPlWZI/AAAAAAAAAaA/o_Pb4pL-ONs/s1600-h/PICT0022.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SrTO6VPlWZI/AAAAAAAAAaA/o_Pb4pL-ONs/s400/PICT0022.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5383154956144826770" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8778240756625480069-2474055841515292251?l=www.class9x.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/class9x/~4/IcsUV_v0zIE" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-09-19T20:16:35.530+07:00</app:edited><media:thumbnail url="http://3.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SrTMxWgjYzI/AAAAAAAAAZw/dWMADyx5tGo/s72-c/PICT0021.JPG" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://www.class9x.co.cc/2009/09/tong-ket-2008-2009.html</feedburner:origLink></item><item><title>Vượt qua sự cô đơn - Câu chuyện về gió</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~3/S9qzOGewHvg/vt-qua-s-c-n-cu-chuyn-v-gi.html</link><category>Nghệ thuật sống</category><author>noreply@blogger.com (Nguyễn Ngọc Phú)</author><pubDate>Sat, 19 Sep 2009 03:15:40 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8778240756625480069.post-9014038995007722021</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://i247.photobucket.com/albums/gg137/nhokxixon/dandelion_blowing_in_wind_1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 228px; height: 151px;" src="http://i247.photobucket.com/albums/gg137/nhokxixon/dandelion_blowing_in_wind_1.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Gió lang thang, lang thang qua từng con phố, từng ngôi nhà. Gió tự do, có thể làm mọi việc mà mình thích, có thể hét to, có thể dịu dàng, cũng có khi dữ dội. Người ta yêu Gió đấy, mà cũng sợ Gió đấy. Gió xa cách quá, hoặc người ta sợ gần Gió quá...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cứ thế và đến một ngày, Gió thấy mình cô đơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Tia nắng là của Mặt trời. Ánh trăng là của Mặt trăng. Còn Lá cây. Lá cây dù có đi theo Gió đến đâu đi nữa, thì Lá cây cũng đâu phải của Gió. Trái tim của Lá đã luôn hướng về Cây rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và Gió cô đơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Gió hỏi ông trời: "Ông trời ơi, sao ông bất công đến thế? Tại sao ai cũng có đôi có cặp, ai cũng có một chốn bình yêu cho riêng mình, còn tôi thì không? Tại sao lại như vậy?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Chẳng phải ngươi thích tự do hay sao? Ngươi muốn đi lang thang khắp nơi. Ngươi muốn được nhiều người biết đến. Ngươi muốn mọi người vừa yêu mến, vừa nể sợ ngươi. Chẳng phải ngươi đang có tất cả những điều đó hay sao ? - Ông trời trả lời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Vậy chẳng nhẽ không có một ai muốn làm tất cả những điều đó cùng tôi ư? Tôi muốn có ai đó đi cùng tôi tới mọi vùng đất, ở bên tôi những lúc tôi vui vẻ, cũng như những lúc giận dữ, hay khó khăn. Tôi phải làm gì để tìm được một người như thế?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Người đó có thể không có màu sắc, nhưng không hề vô hình, có thể dịu dàng nhưng không yên lặng, có thể quá nhẹ nhàng, nhưng không phải là không cảm thấy được. Nếu ngươi biết để ý, biết cảm thông, biết chia xẻ, biết lắng nghe, biết quý trọng những điều mình đang có, ngươi sẽ nhìn thấy người mà mình cần tìm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và Gió làm theo lời Ông trời nói. Gió để ý, Gió lắng nghe, Gió học cách cảm thông, cả chia xẻ với mọi người nữa. Gió cố gắng, Gió đã làm thật nhiều. Cuối cùng, Gió cũng thấy được người mình cần tìm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật bất ngờ, người đó đã luôn ở bên cạnh Gió, những khi khó khăn, cũng như khi hạnh phúc, những lúc Gió vui vẻ hát ca, cũng như khi Gió lạnh lùng, giận dữ. Người đó đã luôn đi cùng Gió, đến những thảo nguyên bao la, lên núi cao, hay xuống biển rộng... Dù Gió có đi đến đâu thì người đó vẫn bên Gió. Vậy mà bao lâu nay Gió đã không nhận ra điều đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và cuối cùng thì bạn có biết người đã luôn ở bên Gió là ai không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lẽ ra tôi muốn &lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(255, 0, 0);"&gt;bạn hãy học cách cảm thông, học cách chia xẻ với mọi người, hãy nhìn ra xung quanh, biết yêu thương và quý trọng những gì mình đang có, hãy lắng nghe và suy nghĩ....&lt;/span&gt; bạn làm tất cả những điều đó rồi tôi mới nói cho bạn biết người đó là ai cơ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng bạn sẽ biết ngay thôi, vì... những Đám mây không muốn người khác phải bận lòng nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;(s.t)&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8778240756625480069-9014038995007722021?l=www.class9x.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/class9x/~4/S9qzOGewHvg" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-09-19T17:15:40.829+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">3</thr:total><feedburner:origLink>http://www.class9x.co.cc/2008/12/vt-qua-s-c-n-cu-chuyn-v-gi.html</feedburner:origLink></item><item><title>Triết lý cà phê</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~3/p9finEMt4D8/trit-l-c-ph.html</link><category>Nghệ thuật sống</category><author>noreply@blogger.com (Nguyễn Ngọc Phú)</author><pubDate>Wed, 17 Dec 2008 18:23:29 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8778240756625480069.post-5033679889519292330</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_FML_-sNtFzQ/SLU38eDyzPI/AAAAAAAAAXM/CWbFnAsw4u8/s320/Coffee+Cup.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 264px; height: 198px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_FML_-sNtFzQ/SLU38eDyzPI/AAAAAAAAAXM/CWbFnAsw4u8/s320/Coffee+Cup.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Một người thầy già mời đám học trò cũ là những người thành đạt tới nhà uống cà phê. Ông bày ra những cái tách đủ loại: sang trọng, bình thường, đẹp, xấu và cả đồ nhựa. Khách chọn toàn những cái tách sang trọng, bỏ lại những cái tách tầm thường. Người thầy bèn nói:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="fullpost"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;“Các bạn thấy không? Ai nấy đều chọn những cái tách tốt nhất, để lại những cái xấu. Giành những điều tốt đẹp nhất cho mình là chuyện bình thường, nhưng đó là nguồn gốc của những vấn đề trong cuộc sống và làm tăng stress. Thực chất các bạn chỉ cần cà phê, nhưng một cách ý thức các bạn chọn những cái tách đẹp nhất. Các bạn còn để ý xem ai có cái tách đẹp nữa. Cái tách không làm tăng chất lượng của cà phê, có khi nó còn che giấu giá trị thật của thức uống, đôi khi nó khiến bạn phải trả tiền nhiều hơn...&lt;br /&gt;Cuộc sống là cà phê. Việc làm, vị trí xã hội là những cái tách. Chúng chỉ là những công cụ chứa đựng cuộc sống. Chúng không xác định hay thay đổi được chất lượng cuộc đời mà ta đang sống. “Quá tập trung vào cái tách, ta quên thưởng thức cà phê. Hãy tận hưởng cuộc sống và nhớ rằng những &lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(255, 0, 0);"&gt;người hạnh phúc nhất không có những điều tốt nhất nhưng họ biết làm ra những điều tốt nhất từ những gì họ có&lt;/span&gt;".&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Sưu tầm&lt;/span&gt; &lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8778240756625480069-5033679889519292330?l=www.class9x.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/class9x/~4/p9finEMt4D8" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2008-12-18T09:23:29.781+07:00</app:edited><media:thumbnail url="http://3.bp.blogspot.com/_FML_-sNtFzQ/SLU38eDyzPI/AAAAAAAAAXM/CWbFnAsw4u8/s72-c/Coffee+Cup.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://www.class9x.co.cc/2008/12/trit-l-c-ph.html</feedburner:origLink></item><item><title>Lòng vị tha - cho người và cho ta</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~3/ZRDXH4vy9fQ/lng-v-tha-cho-ngi-v-cho-ta.html</link><category>Nghệ thuật sống</category><author>noreply@blogger.com (Nguyễn Ngọc Phú)</author><pubDate>Sat, 19 Sep 2009 03:17:21 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8778240756625480069.post-3354938877831852998</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://images.travel.channelvn.net/images/uploaded/hongnv/hoa-ban-2.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 188px; height: 193px;" src="http://images.travel.channelvn.net/images/uploaded/hongnv/hoa-ban-2.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Trong cuộc sống luôn có những điều mà ta chẳng bao giờ hài lòng, có những lời nói khiến ta bị tổn thương, có những cách đối xử làm mình buồn rười rượi… nhưng bạn đừng nên giữ những điều không vui ấy mãi trong lòng, biết tha thứ để vui sống là điều đáng để chúng ta quan tâm.&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Ngạn ngữ có câu: “Hãy tha thứ và hãy quên!”, nhưng phần lớn chúng ta thường cảm thấy quên dễ hơn nhiều so với việc tha thứ cho một người nào đó đã làm ta đau lòng, thất vọng não nề. Tuy nhiên, dù khó khăn thế nào đi nữa, ta cũng nên học cách tha thứ. Fred Luskin – giáo sư tâm lý đại học Stanford, tác giả quyển sách “Hãy tha thứ vì sự tốt đẹp” – đã khuyên: “Nếu cứ gặm nhấm những nỗi đau và âm ỉ sự phục thù, bạn sẽ bị hao mòn cả về thể xác lẫn tinh thần. Tha thứ sẽ là một liều thuốc giải độc mạnh mẽ.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong một nghiên cứu, Charlotte van Oyen – giáo sư tâm lý học Đại học Hope ở Hà Lan – đã yêu cầu hơn 70 đối tượng tình nguyện nhớ lại một nỗi đau trong quá khứ. Qua kiểm tra đồ đạc, người ta thấy có những đột biến đáng kể trong huyết áp, nhịp tim đập và sự tăng cơ - những phản ứng tương tự xảy ra khi bạn đang nổi cơn giận dữ. Các nghiên cứu đã kết nối giữa sự tức giận và bệnh tim. Nhưng khi các đối tượng được yêu cầu tưởng tượng ra sự thông cảm và tha thứ cho những người đã làm họ đau khổ, thì kiểm tra cho thấy nhịp tim và huyết áp đều bình ổn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo Luskin, điều quan trọng hơn nữa là ai trong chúng ta cũng có thể học được cách tha thứ. “Chúng tôi hướng dẫn cho các đối tượng viết lại câu chuyện trong đầu, biến đổi nạn nhân thành người anh hùng. Nếu họ đau lòng vì bị người bạn đời phản bội, chúng tôi động viên họ hãy tự nghĩ về mình không phải như là người bị “cắm sừng” mà là người đang hy sinh và nổ lực để duy trì hạnh phúc trong hôn nhân”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những dấu hiệu đầu tiên cho thấy sự tha thứ có thể cải thiện sức khoẻ tổng trạng thật đáng khích lệ: một cuộc khảo sát trên 1.423 đối tượng do Viện nghiên cứu Xã hội thuộc Đại học Michigan tiến hành gần đây đã khám phá ra rằng: những ai đã từng tha thứ cho một người nào đó trong quá khứ đều cảm thấy khoẻ khoắn, nhẹ nhàng, thư thái hơn những ai cứ chôn sâu mối hận trong tim.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy nhiên, vẫn còn một điều đáng suy nghĩ ; trong khi 75% người tin rằng Chúa đã tha thứ cho những lỗi lầm của họ thì chỉ có 52% người có đủ nghị lực và lòng vị tha để tha thứ cho lỗi lầm của người khác. Như vậy, tha thứ vẫn là một hành động cao cả mà chúng ta phải học hỏi suốt đời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tha thứ không chỉ gói gọn trong việc bỏ qua những lỗi lầm của người khác mà còn mở rộng đối với chính bản thân mình. Bạn có đồng ý rằng, chúng ta rất hay phạm phải sai lầm không? Nếu ta có thể tha thứ cho người khác thì tại sao ta không thể tha thứ cho bản thân mình. Có không ít người dễ dàng thông cảm xí xoá những điều không hay mà người khác gây nên cho mình: vui vẻ nở một nụ cười với người vô tình quẹt vào xe mình; cũng chẳng chấp nhặt một đồng nghiệp hay mượn đồ của bạn vì tính của người đó là như thế… nhưng bạn lại thật khó khăn với bản thân mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu bạn lỡ không hoàn thành đúng tiến độ công việc, bạn cảm thấy có lỗi, điều đó là đương nhiên nhưng bạn đừng mang trách nhiệm ấy để tạo áp lực triền miên cho mình, rằng mình là người bất tài… Hãy biết dừng lại đúng lúc những điều làm mình không vui, hãy biết cách để tha thứ cho chính mình để có thể tiếp tục những bước đi kế tiếp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn hiểu lầm và trách oan một đồng nghiệp, khi bạn nhận ra sai lầm ấy bạn đã tự trách mình sao quá hồ đồ, bạn ngượng ngùng tránh gặp người bạn ấy, cảm giác xấu hổ vì tính hẹp hòi, thiển cận của mình không thể xua đi trong thâm tâm bạn… Sao bạn không sớm quên những cảm giác tiêu cực ấy đi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tha thứ cho người và quan trọng là tha thứ cho chính bản thân sẽ giúp chúng ta cân bằng trong cuộc sống. Tha thứ và rút ra những bài học cho mình là cách tạo nên sự thanh thản thông minh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;(theo Baihocthanhcong.com)&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8778240756625480069-3354938877831852998?l=www.class9x.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/class9x/~4/ZRDXH4vy9fQ" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-09-19T17:17:21.783+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://www.class9x.co.cc/2008/12/lng-v-tha-cho-ngi-v-cho-ta.html</feedburner:origLink></item><item><title>Một buổi tiệc ăn mừng của Myclass</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~3/7TsZhlpB0kU/mt-bui-tic-n-mng-ca-myclass.html</link><category>Hoạt động - Vui chơi</category><author>noreply@blogger.com (Nguyễn Ngọc Phú)</author><pubDate>Sat, 19 Sep 2009 03:22:22 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8778240756625480069.post-4583056122117200814</guid><description>30/11/2008 tại "Huỳnh Giao sơn trang" đã diễn ra một buổi tiệc ăn mừng của Myclass sau khi đã hoàn thành hơn hai 3 tuần miệt mài chiến "học". Buổi tiệc diễn ra hết sức sôi nổi và "quyết liệt" từ việc chuẩn bị cho tới việc "xực". Sau đây là một số hình ảnh về buổi tiệc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:130%;" &gt;Mọi người đến rồi đây&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/STfZBBekUgI/AAAAAAAAAXM/86fhX9NLBbE/s1600-h/PICT0096.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/STfZBBekUgI/AAAAAAAAAXM/86fhX9NLBbE/s400/PICT0096.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5275924100087566850" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/STfZA0SA4xI/AAAAAAAAAXE/gux7tKmTW6Q/s1600-h/PICT0095.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/STfZA0SA4xI/AAAAAAAAAXE/gux7tKmTW6Q/s400/PICT0095.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5275924096545252114" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/STfZAgRZZdI/AAAAAAAAAW8/hh5xiqaoLwE/s1600-h/PICT0094.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/STfZAgRZZdI/AAAAAAAAAW8/hh5xiqaoLwE/s400/PICT0094.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5275924091173955026" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/STfZAf2fgGI/AAAAAAAAAW0/B0U7aAdMGoU/s1600-h/PICT0093.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/STfZAf2fgGI/AAAAAAAAAW0/B0U7aAdMGoU/s400/PICT0093.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5275924091061108834" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/STk52r1PGeI/AAAAAAAAAXs/JQFD0w3x7qU/s1600-h/PICT0255.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/STk52r1PGeI/AAAAAAAAAXs/JQFD0w3x7qU/s400/PICT0255.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5276312050082978274" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;     &lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/31405014@N02/3083817955/" title="PICT0172"&gt;&lt;img style="width: 328px; height: 247px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3037/3083817955_569ea65e9e_m.jpg" alt="PICT0172" class="pc_img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Một vụ bài bạc ăn tiền (giống đấy chứ)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;p class="Photo"&gt;     &lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/31405014@N02/3083805625/" title="PICT0113"&gt;&lt;img style="width: 343px; height: 259px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3061/3083805625_996d934f03_m.jpg" alt="PICT0113" class="pc_img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="Photo"&gt;     &lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/31405014@N02/3083806893/" title="PICT0114"&gt;&lt;img style="width: 385px; height: 272px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3232/3083806893_4ec86cf16e_m.jpg" alt="PICT0114" class="pc_img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="Photo"&gt;     &lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/31405014@N02/3084646750/" title="PICT0115"&gt;&lt;img style="width: 366px; height: 240px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3236/3084646750_2c789cb78d_m.jpg" alt="PICT0115" class="pc_img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Ra sông hóng gió tý nào&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;p class="Photo"&gt;     &lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/31405014@N02/3083819295/" title="PICT0244"&gt;&lt;img style="width: 386px; height: 291px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3136/3083819295_651b4a6ecd_m.jpg" alt="PICT0244" class="pc_img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Để tui trổ tài "chèo xuồng" cho coi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;&lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/31405014@N02/3083820655/" title="PICT0245"&gt;&lt;img style="width: 349px; height: 263px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3114/3083820655_06dafe5591_m.jpg" alt="PICT0245" class="pc_img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/STk52aX6-GI/AAAAAAAAAXk/DozeHfEMNCk/s1600-h/PICT0248.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/STk52aX6-GI/AAAAAAAAAXk/DozeHfEMNCk/s400/PICT0248.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5276312045396621410" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;Trời ơi ! Té xuồng rồi :)&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/STk5YoMq5oI/AAAAAAAAAXc/iXvU3-QgT6g/s1600-h/PICT0203.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/STk5YoMq5oI/AAAAAAAAAXc/iXvU3-QgT6g/s400/PICT0203.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5276311533711451778" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;    &lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Vào bếp xem các bạn nữ nấu ăn thế nào rồi (đó bụng quá)&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;/span&gt;    &lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;     &lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/31405014@N02/3084623892/" title="PICT0055"&gt;&lt;img style="width: 261px; height: 346px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3181/3084623892_2da1e23556_m.jpg" alt="PICT0055" class="pc_img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="Photo"&gt;     &lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/31405014@N02/3084625378/" title="PICT0057"&gt;&lt;img style="width: 325px; height: 245px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3284/3084625378_514f605ddc_m.jpg" alt="PICT0057" class="pc_img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;     &lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/31405014@N02/3083802669/" title="PICT0108"&gt;&lt;img style="width: 314px; height: 236px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3126/3083802669_135629191c_m.jpg" alt="PICT0108" class="pc_img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;     &lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/31405014@N02/3083811517/" title="PICT0121"&gt;&lt;img style="width: 365px; height: 275px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3261/3083811517_d627690f4a_m.jpg" alt="PICT0121" class="pc_img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;     &lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/31405014@N02/3084651636/" title="PICT0122"&gt;&lt;img style="width: 285px; height: 214px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3152/3084651636_fecf6eaea8_m.jpg" alt="PICT0122" class="pc_img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;     &lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/31405014@N02/3084652844/" title="PICT0124"&gt;&lt;img style="width: 287px; height: 216px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3232/3084652844_ab9401f539_m.jpg" alt="PICT0124" class="pc_img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;     &lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/31405014@N02/3083815285/" title="PICT0130"&gt;&lt;img style="width: 283px; height: 213px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3128/3083815285_e199b4348d_m.jpg" alt="PICT0130" class="pc_img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/STk4ks_k5KI/AAAAAAAAAXU/OT7sAUGe62E/s1600-h/PICT0112.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/STk4ks_k5KI/AAAAAAAAAXU/OT7sAUGe62E/s400/PICT0112.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5276310641645511842" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Ái chà ! Tôm ở đâu là "bự" zậy&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/STk7DcKtWcI/AAAAAAAAAYE/b-xicsDWoiY/s1600-h/PICT0088.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/STk7DcKtWcI/AAAAAAAAAYE/b-xicsDWoiY/s400/PICT0088.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5276313368728000962" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/STk7DMiPp6I/AAAAAAAAAX8/ddVecO3gSgY/s1600-h/PICT0086.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/STk7DMiPp6I/AAAAAAAAAX8/ddVecO3gSgY/s400/PICT0086.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5276313364531750818" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Các bạn nam cũng tham gia nữa à.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="Photo"&gt;&lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/31405014@N02/3083799817/" title="PICT0088"&gt;&lt;img style="width: 315px; height: 237px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3242/3083799817_41a9b28d05_m.jpg" alt="PICT0088" class="pc_img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="Photo"&gt;     &lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/31405014@N02/3084639836/" title="PICT0105"&gt;&lt;img style="width: 296px; height: 223px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3095/3084639836_d4d59ed5a9_m.jpg" alt="PICT0105" class="pc_img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;     &lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/31405014@N02/3084642786/" title="PICT0109"&gt;&lt;img style="width: 292px; height: 220px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3078/3084642786_0abc9aa8c2_m.jpg" alt="PICT0109" class="pc_img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;     &lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/31405014@N02/3084655558/" title="PICT0137"&gt;&lt;img style="width: 298px; height: 224px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3077/3084655558_66e251a742_m.jpg" alt="PICT0137" class="pc_img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;Rau câu đổ xong rồi kìa (mum..mum..)&lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/STk6jrOv-wI/AAAAAAAAAX0/zkykzHgZ06I/s1600-h/PICT0079.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/STk6jrOv-wI/AAAAAAAAAX0/zkykzHgZ06I/s400/PICT0079.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5276312823015668482" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="Photo"&gt;     &lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/31405014@N02/3084626644/" title="PICT0084"&gt;&lt;img style="width: 346px; height: 261px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3184/3084626644_bcf964bb1a_m.jpg" alt="PICT0084" class="pc_img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;Đến giờ rồi, dọn chén thôi&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="Photo"&gt;     &lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/31405014@N02/3083790817/" title="PICT0101"&gt;&lt;img style="width: 291px; height: 219px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3186/3083790817_12ba0a23b0_m.jpg" alt="PICT0101" class="pc_img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;Trước khi ăn thầy phát giấy khen cái đã&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;   &lt;p class="Photo"&gt;     &lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/31405014@N02/3083796191/" title="PICT0115"&gt;&lt;img style="width: 308px; height: 232px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3268/3083796191_575d0a528a_m.jpg" alt="PICT0115" class="pc_img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="Photo"&gt;     &lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/31405014@N02/3084635874/" title="PICT0116"&gt;&lt;img style="width: 297px; height: 223px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3100/3084635874_f3415c4175_m.jpg" alt="PICT0116" class="pc_img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;Ngon quá (chẹp..chẹp...)&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;     &lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/31405014@N02/3083793461/" title="PICT0111"&gt;&lt;img style="width: 306px; height: 230px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3097/3083793461_18ca87be3a_m.jpg" alt="PICT0111" class="pc_img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;Ê! Hok được ăn vụng......&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="Photo"&gt;     &lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/31405014@N02/3083792045/" title="PICT0110"&gt;&lt;img style="width: 300px; height: 226px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3110/3083792045_f9c07664e1_m.jpg" alt="PICT0110" class="pc_img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;Nhập tiệc thôi&lt;br /&gt;&lt;p class="Photo"&gt;     &lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/31405014@N02/3083798521/" title="PICT0117"&gt;&lt;img style="width: 249px; height: 330px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3101/3083798521_7dd107560a_m.jpg" alt="PICT0117" class="pc_img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;&lt;span class="photo_container pc_m"&gt;"Baby" của thầy cũng tham gia nữa&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Photo"&gt;    &lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: center;" class="Photo"&gt;     &lt;span class="photo_container pc_m"&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/31405014@N02/3084633230/" title="PICT0113"&gt;&lt;img style="width: 339px; height: 255px;" src="http://farm4.static.flickr.com/3068/3084633230_8a45227c94_m.jpg" alt="PICT0113" class="pc_img" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt;&lt;p class="Photo"&gt;    &lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8778240756625480069-4583056122117200814?l=www.class9x.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/class9x/~4/7TsZhlpB0kU" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-09-19T17:22:22.066+07:00</app:edited><media:thumbnail url="http://2.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/STfZBBekUgI/AAAAAAAAAXM/86fhX9NLBbE/s72-c/PICT0096.JPG" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://www.class9x.co.cc/2008/12/mt-bui-tic-n-mng-ca-myclass.html</feedburner:origLink></item><item><title>Học Sai</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~3/tUSPNq0Jiuc/hc-sai.html</link><category>Thành viên viết</category><author>noreply@blogger.com (Nguyễn Ngọc Phú)</author><pubDate>Sat, 19 Sep 2009 03:21:10 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8778240756625480069.post-4020141599963060975</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img alt="http://www.vtv.vn/HTML/Data/resources/Original/Image/2008/4/7/200847105759_074thi.jpg" src="http://www.vtv.vn/HTML/Data/resources/Original/Image/2008/4/7/200847105759_074thi.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;Sự học luôn là điều cần thiết và là quan trọng nhất đối với con người, đặc biệt là với thanh niên học sinh hiện nay. Ví như rằng, nếu Hồ Chí Minh không từng đi ra nước ngoài để học tập thì chúng ta có được ngồi ở đây hay không? nếu nhà khoa học vĩ đại An-be Anh-xtanh không đam mê học tập, nghiên cứu thì làm sao thế giới có được nền văn minh như ngày nay?&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="fullpost"  style="font-size:100%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="indexhometext" align="justify"&gt; &lt;/p&gt;&lt;p  style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-indent: 36pt; text-align: justify;font-family:georgia;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=""&gt;Học không có nghĩa là phải ngồi ở trường, ở lớp để học kiến thức, cầm quyển sách trên tay mà học thuộc mọi thứ trong trời đất, vũ trụ . Học ở đây ở đây là trau dồi kiến thức, kinh nghiệm. Mà kiến thức ở đây không chỉ là chữ nghĩa, văn chương mà có thể chỉ là công việc nhỏ hằng ngày như cách ứng xử, cách nấu cơm hoặc chỉ đơn giản là cách buộc dây giày mà thôi. Thế đấy, kiến thức có ở mọi nơi, mọi lúc vậy mà có người dốc hết trí lực, thể lực của mình để làm sao cho phải biết hết mọi thứ, nào là: thiên văn, địa lý, văn học, toán học… rồi sau này có được một công việc lương cao ngất trời, lúc ấy họ nhìn lại mới thấy mọi thứ xung quanh mình sao lạ quá, lúc đó họ giống như những đứa trẻ lên ba bắt đầu đi khám phá thế giới của mình. Đó là cái &lt;em&gt;&lt;strong&gt;sai thứ nhất&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt; của việc học.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p  style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-indent: 36pt; text-align: justify;font-family:georgia;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-indent: 36pt; text-align: justify;font-family:georgia;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=""&gt;Cái &lt;em&gt;&lt;strong&gt;sai thứ hai&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt; là “không học”. Điều này có lẽ thường thấy hơn. Lấy một ví dụ vui như sau: cũng cùng một công việc là thu nhặt phế liệu nhưng có người thì lòn cúi như ăn trộm, ăn xin phía sau nhà người ta để mà nhặt, mà lượm, bị người ta xỉ vả, mắng nhiếc mà không dám lên tiếng. Ngược lại, có những người chỉ ngồi một chỗ, chẳng động tay chân, công việc nhàn hạ hơn mà thu nhập lại cao gấp mấy chục lần ( ấy là tôi muốn nói tới công ty thu mua phế liệu). Sự chênh lệch to lớn mà ta thấy chính là sự chênh lệch kiến thức mà ta ít khi để ý.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p  style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-indent: 36pt; text-align: justify;font-family:georgia;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-indent: 36pt; text-align: justify;font-family:georgia;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=""&gt;Sự học quan trọng như thế đấy, vậy mà thế hệ thanh niên hiện nay có không ít người đang giẫm từng bước chân lên cuộc đời của mình để hướng tới những ý tưởng, mục đích vô thực. H -một học sinh THPT- ngồi suốt ngày để chơi game online nhằm có được một chức danh hay thứ hạng gì đó trong "thế giới võ lâm" kia. Khi được hỏi H. trả lời : “Chơi game để bớt căng thẳng, giảm stress. Với lại, chơi có hạng bán cũng được tiền”. Các bạn nghĩ sao về câu trả lời này?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p  style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-indent: 36pt; text-align: justify;font-family:georgia;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p  style="margin: 0cm 0cm 0pt; text-indent: 36pt; text-align: justify;font-family:georgia;" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style=""&gt;Trong khi mọi người đang ra sức vì người, vì mình thì các bạn đã làm được những gì? Tôi không có quyền bắt các bạn học, ngăn cản các bạn làm những việc các bạn đang đeo đuổi nhưng tôi có quyền góp một phần tiếng nói của mình vào tiếng nói chung của xã hội: “&lt;b&gt;các bạn hãy làm cho cuộc sống của mình&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;và mọi thứ xung quanh mình thêm tươi đẹp&lt;/b&gt;”.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: rgb(204, 0, 0);"&gt;Ngọc Phú&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8778240756625480069-4020141599963060975?l=www.class9x.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/class9x/~4/tUSPNq0Jiuc" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-09-19T17:21:10.940+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://www.class9x.co.cc/2008/11/hc-sai.html</feedburner:origLink></item><item><title>Vẻ đẹp hình tượng người nông dân trong bài Văn Tế Nghĩa Sĩ Cần Giuộc</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~3/5rQc3-IjG18/v-p-hnh-tng-ngi-nng-dn-trong-bi-vn-t.html</link><category>Thành viên viết</category><author>noreply@blogger.com (Nguyễn Ngọc Phú)</author><pubDate>Sat, 19 Sep 2009 03:20:30 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8778240756625480069.post-3348561827303758287</guid><description>&lt;p class="MsoNormal" style="text-indent: 0.5in; text-align: center;"&gt;&lt;img style="width: 215px; height: 162px;" alt="http://smg.photobucket.com/albums/v291/hoai_nam/d18m05y2007/5_rungsoipetegop.jpg" src="http://smg.photobucket.com/albums/v291/hoai_nam/d18m05y2007/5_rungsoipetegop.jpg" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;Thế kỷ XV, thi hào Nguyễn Trãi từng viết: “Đẩy lật thuyền dân như là nước”, cho thấy nhận thức về tầm quan trọng đặc biệt của nhân dân trong cả thời bình lẫn thời chiến. Tuy nhiên, bởi sự ràng buộc của ý thức hệ phong kiến khắt khe, chưa ai dám đề cập nhân dân như những nhân vật chính trong tác phẩm của mình chỉ dám chỉ là vai phụ, là cái bong mờ nhạt cho người anh hung – người lãnh đạo, tức giai cấp thống trị. Chỉ đến Nguyễn Đình Chiểu, đến “Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc”, những cái bong mờ ấy đã bước ra, tâm hồn họ tỏa sáng ngọn lửa yêu nước. Lần đầu tiên, một bức tượng đài hoành tráng được dựng lên về người nông dân nghĩa sĩ.&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;Trước hết, họ - những người nông dân chân lấm tay bùn bị đặt vào một hoàn cảnh hết sức căng thẳng và khẩn trương: “Súng giặc đất rên, lòng dân trời tỏ”. Súng gắn với giặc bạo tàn, bạo tàn đến cực độ, đến rung chuyển cả một quốc gia, một dân tộc. Lòng dân lúc này, ngọn lửa yêu nước bấy lâu âm ỉ, nay bùng cháy sáng cả đất trời, như thiêu đốt bọn giặc xâm lược. Họ thức tỉnh! Không còn bệ nào vững chãi hơn cho bức tượng đài được chạm phía sau!&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;Những nét đầu tiên, tác giả dành cho cuộc sống của người nông dân trước cuộc chiến:&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;i style=""&gt;Nhớ linh xưa,&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;i style=""&gt;Cui cút làm ăn, toan lo nghèo khó&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;Tám chữ thôi, bao nhiêu vất vả, cực nhọc quần quật làm ăn suốt một đời không ngơi nghỉ.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;Tám chữ thôi, bao nhiêu trân trọng, xót thương cho những kiếp người cui cút không nơi nương tựa, vất vả một mình.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;Cuộc sống của họ gắn với bình yên, với cuộc sống cày bừa thường nhật, bình dị giản đơn, nào biết đến thao trường. Đôi mắt họ ánh lên sự xa lạ với những &lt;i style=""&gt;“tập khiên, tập sung, tập mác, tập cờ”.&lt;/i&gt; Vậy mà, tiếng súng xâm lăng nổ ra.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;Họ, như cái vươn vai Phù Đổng, trỗi dậy mạnh mẽ lòng yêu nước và lòng căm thù giặc sâu sắc. Trước sự thờ ơ hèn nhát của triều đình, họ đã không thể dằn lòng đợi chờ hơn nữa &lt;i style=""&gt;“Mùi tinh chiên vấy vá đã ba năm”&lt;/i&gt;, căm thù mỗi lúc một sục sôi, cho đến khi: &lt;i style=""&gt;“Bữa thấy bòng bong che trắng lốp, muốn tới ăn gan; ngày xem ống khói chạy đen sì, muốn ra cắn cổ”&lt;/i&gt;, tâm trạng ấy là đến cực độ.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;Câu văn gợi nhớ đến “Hịch tướng sĩ”: &lt;i style=""&gt;“Ta thường tới bữa quên ăn, nửa đêm vỗ gối,..”&lt;/i&gt; hay Lê Lợi trong “Bình Ngô Đại Cáo”: &lt;i style=""&gt;“Ngậm thù lớn há đội trời chung…”&lt;/i&gt;. Cùng chung nỗi lòng như vậy, người nông dân chính nghĩa &lt;i style=""&gt;“Hai vầng nhật nguyệt chói lòa”&lt;/i&gt; quyết tâm ra tay diệt giặc.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;i style=""&gt;“Nào đợi ai đòi ai bắt, phen này xin ra sức đoạn kình, chẳng thèm trốn ngược trốn xuôi, chuyến này dốc rat ay bộ hổ”&lt;/i&gt;.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;Người lính thú ngày xưa &lt;i style=""&gt;“chân bước xuống thuyền nước mắt như mưa”&lt;/i&gt;, bởi họ buộc phải lên đường &lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;bước vào cuộc chiến tranh của giai cấp thống trị vì quyền lợi của giai cấp thống trị. Còn nay, người nông dân &lt;i style=""&gt;“mến nghĩa làm quân chiêu mộ”&lt;/i&gt;, bởi họ biết họ đang chiến đấu vì nơi chôn rau cắt rốn, vì tất đất ngọn rau của quê hương. Dẫu không được huấn luyện bài bản như &lt;i style=""&gt;“quân cơ, quân vệ”&lt;/i&gt; – những người lẽ ra đang trên tuyến đầu lửa đạn -&lt;span style=""&gt;  &lt;/span&gt;họ vẫn không nề gì. Dẫu trong tay một ngọn tầm vông, hỏa mai rơm con cúi, gươm đeo bằng lưỡi dao phay, ngoài cật một manh áo vải thì cho thì họ vẫn xông vào cuộc chiến. Vũ khí lớn nhất mạnh mẽ nhất của họ chắc chắn không phải súng gươm bao tấu bao ngòi, mà đơn giản và quý giá, chính là lòng yêu nước.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;Trận công đồn Cần Giuộc năm Tân Dậu, tất yếu phải xảy ra và đã xảy ra hết sức quyết liệt, hào hùng nữa. Bằng những từ ngữ mạnh: xô, đạp, xông, lướt, hè, ó với biện pháp đối lập, liệt kê đã ngắt tơi tả những câu văn, mang đến không khí ác liệt, gấp gáp, đầy hào khí anh hùng.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;Nhiều tác phẩm văn học trước đó như Tụng giá hoàng kinh sư, Bạch Đằng giang phú, Bình ngô đại cáo đều đã mô tả những cuộc chiến không kém phần hoành tráng. Thế nhưng, tất cả đều ước lệ tượng trưng, đều dựng lên một thời gian, không gian mang tầm vóc vũ trụ. Nguyễn Đình Chiểu thì không, nhiều chỗ ông phá bỏ mọi ràng buộc “Trượng phu vốn tính ngang tang”, ông sử dụng hình ảnh chi tiết hết sức chân thực, sống động, như một sáng tạo mới mẻ, độc đáo trong nền văn học trung đại Việt Nam.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;Sa trường nhất khứ bất phục hoàn. Dẫu &lt;i style=""&gt;“đốt xong nhà dạy đạo”, “chém rớt đầu quan hau họ”&lt;/i&gt;, người anh hùng nghĩa sĩ của chúng ta không thể tránh khỏi hy sinh. Ngòi bút Đồ Chiểu khóc cho những &lt;i style=""&gt;“phận bạc trôi theo dòng nước đổ”&lt;/i&gt;, Tuy nhiên tiếng khóc ây bi mà không lụy. Người nông dân nghĩa sĩ của ông&lt;i style=""&gt; “tuy là mất tiếng vang như mõ”, &lt;/i&gt;hơn nữa, họ vẫn mãi đồng hành cùng dân tộc&lt;i style=""&gt; “sống đánh giặc, thác cũng đánh giặc”&lt;/i&gt;. Tiếng khóc ấy mang đậm chất bi tráng, là nước mắt anh hùng lau chẳng ráo, là tiếng khóc đau thương cho một &lt;i style=""&gt;“thời kỳ khổ nhục nhưng vĩ đại của dân tộc”&lt;/i&gt;.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;Trước Đồ Chiểu, Nguyễn Trãi đã viết khúc khải hoàn ca của người anh hùng thắng trận, sau Đồ Chiểu, Quang Dũng cũng từng dựng lên bức tượng đài tập thể của toàn quân Tây Tiến: &lt;i style=""&gt;“Tây tiến đoàn quân không mọc tóc, quân xanh màu lá dữ oai hùm”&lt;/i&gt;. Hoàn toàn giống nhau? Không! Đoàn quân Tây Tiến ấy còn: &lt;i style=""&gt;“Mắt trừng gửi mộng qua biên giới; Đêm mơ Hà Nội dáng kiều thơm”&lt;/i&gt; bi tráng trong lãng mạng chứ không trong sự kết hợp hài hòa hiện thực – lãng mạn của Đồ Chiểu.&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;  &lt;/div&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;Nói tóm lại, tiếng khóc mang tính lịch sử, thời đại của “Văn tế nghĩa sĩ Cần Giuộc” đã dựng nên bức tượng đại uy nghi hoành tráng của người nông dân nghĩa sĩ dẫu thất trận vẫn hiên ngang tự hào. Gió mưa bão táp, tượng đá cũng phải mòn, duy bức tượng đài nghệ thuật này mãi trường tồn cùng đất nước.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="text-indent: 0.5in; text-align: right;"&gt;( Huỳnh Giao  2008 - 2009) &lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8778240756625480069-3348561827303758287?l=www.class9x.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/class9x/~4/5rQc3-IjG18" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-09-19T17:20:30.168+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">7</thr:total><feedburner:origLink>http://www.class9x.co.cc/2008/11/v-p-hnh-tng-ngi-nng-dn-trong-bi-vn-t.html</feedburner:origLink></item><item><title>Thắng và thua</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~3/UbItWou1W-A/thng-v-thua_22.html</link><category>Nghệ thuật sống</category><author>noreply@blogger.com (Nguyễn Ngọc Phú)</author><pubDate>Sat, 19 Sep 2009 05:11:45 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8778240756625480069.post-1658754594928103132</guid><description>&lt;p style="font-family: georgia; text-align: center;"&gt;&lt;img style="width: 230px; height: 171px;" alt="http://image0.etsy.com/il_430xN.10469860.jpg" src="http://image0.etsy.com/il_430xN.10469860.jpg" /&gt;&lt;/p&gt;Người chiến thắng luôn tìm cách giải quyết vấn đề còn kẻ thua cuộc thường dễ nản lòng mỗi khi gặp phải khó khăn.Người chiến thắng luôn chịu trách nhiệm cho hành động của mình còn kẻ thua cuộc lúc nào cũng tìm được lời bào chữa cho những hành động của mình. &lt;p&gt;Người chiến thắng nói:”Để tôi giúp bạn làm điều đó” còn kẻ thua cuộc thường né tránh:”đó không phải là công việc của tôi”.&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Người chiến thắng nói: “Có lẽ khó nhưng tôi tin là minh làm được” còn kẻ thua cuộc lãi bảo rằng”Tôi làm được nhưng nó khó quá”.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Người chiến thắng luôn quyết tâm thực hiện lời cam kết của chính mình còn kẻ thua cuộcchỉ biết hứa hẹn.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Người chiến thắng cho mình là một thành viên trong tập thể còn kẻ thua cuộc thường tự tách mình khỏi tập thể.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ngưới chiến thắng luôn biết tìm kiếm cơ hội trong mọi trở ngại còn kẻ thua cuộc chỉ nhìn thấy toàn trở ngại trong mỗi cơ hội.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Người chiến thắng mong muốn tất cả mọi người cùng thắng còn kẻ thua cuộc lại tin rằng họ sẽ là người duy nh6át chiến thắng.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Người chiến thắng thường trình bày những lí lẽ vững chắc bằng ngôn từ mềm mại còn kẻ thua cuộc luôn sử dụng những lí lẽ yếu ớt bằng ngôn từ cứng rắn.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Người chiến thắng kiên định với những giá trị cao đẹp và bỏ qua những điều nhỏ nhặt còn kẻ thua cuộc hơn thua nhau bằng những điều nhỏ nhặt mà lại bỏ qua những giá trị cao đẹp của cuộc sống.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Người chiến thắng sống theo quan điểm”Đừng làm những điều mà bạn không muốn người khác làm cho mình” còn kẻ thua cuộc lại sống theo phương châm:”phải quan tâm đến bản thân mình trước tiên”.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Các bạn đang là người chiến thắng hay kẻ thua cuộc, các bạn hãy phấn đấu để trở thành người chiến thắng nhé, chúc các bạn thành công&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: right;"&gt;(nguồn huynhcong.wordpress.com)&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8778240756625480069-1658754594928103132?l=www.class9x.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/class9x/~4/UbItWou1W-A" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-09-19T19:11:45.056+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://www.class9x.co.cc/2008/11/thng-v-thua_22.html</feedburner:origLink></item><item><title>Đừng lăn quá....nhanh</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~3/4G0mHQ2yFaQ/ng-ln-qunhanh.html</link><category>Nghệ thuật sống</category><author>noreply@blogger.com (Nguyễn Ngọc Phú)</author><pubDate>Sat, 22 Nov 2008 01:51:46 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8778240756625480069.post-7498832268841129524</guid><description>&lt;div style="color: rgb(0, 0, 0);" class="snap_preview"&gt;&lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;img style="width: 318px; height: 218px;" alt="http://i248.photobucket.com/albums/gg184/phanngocto/whisper-1.png" src="http://i248.photobucket.com/albums/gg184/phanngocto/whisper-1.png" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;Truyện kể rằng, ngày đó trên một con đường làng, người ta bắt gặp một chiếc vòng bằng đá đang lăn đi một cách chậm rãi và mệt nhọc bởi chiếc vòng bị mẻ mất một miếng nhỏ. Nó bị bỏ quên nên quyết định đi tìm mảnh vở của mình để ghép nên hoàn thiện. Thế là nó lăn đi khắp nơi chậm rãi, được gặp cỏ cây , hoa lá, nghe những câu chuyện của các con bọ cánh cứng, và nó được tất cả yêu quí.&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Rồi một hôm nó tìm được mảnh vỡ của mình, “thật là vừa vặn”, nó thầm nghĩ. Và từ ngày đó nó trở nên hoàn thiện, nó lăn đi rất nhanh, qua những con đường thân quen nhưng nó lăn nhanh đến nỗi nó không kịp nhìn thấy bất cứ thứ gì, không còn được nghe những câu chuyện quen thuộc và nó cảm thấy thật chán và buồn. Nó dừng lại, quyết định bỏ mảnh vỡ vừa tìm thấy, nó lại trở nên không hoàn thiện.&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(255, 0, 0); font-style: italic;"&gt;&lt;strong&gt;Cuộc sống cũng như vậy bạn ạ ! Người hoàn thiện không chắc là người hạnh phúc. Bạn chưa bao giờ hoàn thiện cả? đúng nhưng có như thế bạn mới có những người bạn, bạn mới thấy cuộc sống thật ý nghĩa biết bao. Đừng lăn đi quá nhanh bạn nhé!!&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8778240756625480069-7498832268841129524?l=www.class9x.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/class9x/~4/4G0mHQ2yFaQ" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2008-11-22T16:51:46.171+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total><feedburner:origLink>http://www.class9x.co.cc/2008/11/ng-ln-qunhanh.html</feedburner:origLink></item><item><title>Bài học từ câu chuyện về con rùa</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~3/JroQ-tUdoOI/cu-chuyn-v-con-ra.html</link><category>Nghệ thuật sống</category><author>noreply@blogger.com (Nguyễn Ngọc Phú)</author><pubDate>Sat, 22 Nov 2008 03:23:22 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8778240756625480069.post-3963097723145907856</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img style="cursor: -moz-zoom-in; width: 125px; height: 159px;" alt="http://15m.thunglunghoahong.com/Uploads/HotNews/18042008/News/2041881612.jpg" src="http://15m.thunglunghoahong.com/Uploads/HotNews/18042008/News/2041881612.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Một  gia đình rùa quyết định picnic. Rùa - với bản chất tự nhiên chậm chạp, đã ra  bảy năm để chuẩn bị cho cuộc pinic của họ. Cuối cùng gia đình rùa rời nhà để kiếm một nơi phù hợp. Trải qua thời gian hai năm họ tìm thấy một nơi lý tưởng để cắm trại!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong sáu tháng họ đã làm sạch khu vực, mở giỏ picnic, và hoàn thành việc sắp xếp. Sau đó, họ phát hiện họ đã quên muối. Tất cả đều đồng ý rằng: một cuộc picnic mà không có muối sẽ là một thiên tai. Sau một cuộc thảo luận dài dòng, con rùa trẻ nhất - Litu đã được chọn để quay lại nhà lấy muối vì anh ta là người đi nhanh nhất trong đám. Mặc dù vậy Litu vẫn than van, khóc lóc. Cuối cùng Litu đồng ý đi với một điều kiện: không ai được ăn cho đến khi anh ta trở về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi người đồng ý và chú rùa ra đi. Đã ba năm trôi qua mà Litu vẫn chưa trở về. Năm năm ... sáu năm ... sau đó vào năm thứ bảy vắng mặt của Litu, Con rùa già nhất không còn chịu nổi cơn đói. Ông thông báo rằng tôi phải ăn uống và bắt đầu lấy một cái sandwich để ăn. Lúc này Litu đột ngột nhảy ra từ phía sau một cái cây la lên:&lt;br /&gt;"Xem! Tôi biết mọi người sẽ không đợi tôi mà. Bây giờ tôi sẽ không đi muối nữa. "&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0); font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;... ... Một số người trong chúng ta lãng phí thời gian chờ đợi một người . Chúng ta nên quan tâm  những gì cho chính mình. Nên nhớ, không ai có thể nói thay cho bạn, không ai có thể sống cho bạn và không ai có thể nghĩ cho bạn. Cuộc sống của bạn là trong tay của bạn, không lãng phí nó ... ... .... "Lãng phí thời gian là lãng phí cuộc sống".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span style="color: rgb(255, 0, 0); font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 0, 0);"&gt;(sưu tầm)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8778240756625480069-3963097723145907856?l=www.class9x.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/class9x/~4/JroQ-tUdoOI" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2008-11-22T18:23:22.094+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://www.class9x.co.cc/2008/11/cu-chuyn-v-con-ra.html</feedburner:origLink></item><item><title>Một điều nhịn, chín điều lành</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~3/j-cOJxaS4rw/mt-iu-nhn-chn-iu-lnh.html</link><category>Nghệ thuật sống</category><author>noreply@blogger.com (Nguyễn Ngọc Phú)</author><pubDate>Sat, 19 Sep 2009 03:31:05 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8778240756625480069.post-2961702887390995982</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img style="width: 435px; height: 263px;" alt="http://songdep.xitrum.net/images/chicken/wallcoobitred012vh0.jpg" src="http://songdep.xitrum.net/images/chicken/wallcoobitred012vh0.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;"Họ đã cưới nhau được một thời gian. Cũng như mọi đôi vợ chồng khác, họ cũng có lúc vui, lúc buồn, lúc hòa hợp, và cả khi 2 vợ chồng có chuyện lục đục. Có một lần họ cãi nhau rất lâu và dữ dội, mọi thứ dường như sắp nổ tung. Jack rất thất vọng còn Rose vô cùng tức giận.&lt;br /&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;Sau một tuần hai vợ chồng không nói chuyện, Jack nói với vợ: “Bây giờ cả hai ta bình tĩnh ngồi xuống. Anh có hai tờ giấy, anh và em sẽ cùng viết tất cả những gì khó chịu về nhau vào đây. Sau đó chúng ta sẽ trao đổi tờ giấy và nói chuyện tiếp sau”.&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Và Rose bắt đầu viết, cô viết mải miết và say sưa đến nỗi không thèm ngẩng đầu lên nữa. Cô có quá nhiều thứ cần chê trách. Còn Jack, sau khi nhìn vợ rất lâu, anh cũng bắt đầu viết. Sau 15 phút, họ đổi giấy cho nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Jack nhìn vào trang giấy kín những lời phàn nàn trách móc. Rose thực sự đã rất giận dữ. Khi Rose nhìn vào tờ giấy của chồng, cô thấy mình bối rối. Rose khóc. Ở tờ giấy của mình, Jack cũng viết kín nhưng chỉ là 1 dòng chữ:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh yêu em, em yêu ạ.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu chuyện trên đây chứng minh một cách cụ thể cho câu tục ngữ "Một điều nhịn chín điều lành". Đây là một tình huống chúng ta rất hay gặp trên thực tế. Nhưng cũng thật ngạc nhiên và đau lòng là trong rất nhiều trường hợp mọi người cứ khư khư mình đúng còn người kia là sai để rồi những cuộc chiến tranh, những cuộc tranh luận cứ tiếp tục mãi mà không có hồi kết thúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ta thử tưởng tưởng nếu trong câu chuyện trên, nếu Jack cũng viết vào tờ giấy của mình những lỗi của Rose (điều mà mọi người hay thường làm trên thực tế) thì điều gì sẽ xảy ra? Rose sẽ chứng minh mình đúng Jack sai, Jack sẽ chứng minh mình đúng Rose sai. Rose sẽ đưa ra 1000 lý do để chứng minh lỗi của Jack nhiều hơn lỗi của Rose. Ngược lại, Jack cũng sẽ đưa ra 1001 lý đo để chứng minh Rose có nhiều điều đáng trách hơn Jack.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc chiến tranh cứ tiếp diễn liên miên bất tận như vậy và sẽ chẳng có ai chịu nhường ai, ai cũng tưởng mình là người thắng cuộc nhưng rút cục cả 2 đều thua cuộc. Vì sao? Vì chắc chắn 2 bên đều phải hứng chịu những tổn thất và mất mát rất lớn trong cuộc chiến tranh này! Rõ ràng việc chứng minh ai đúng ai sai sẽ làm tốn thời gian và sức lực của cả hai bên và ít nhiều cũng làm cho tình cảm của họ bị rạn nứt. Và không biết chừng họ còn lôi kéo cả bố mẹ, bạn bè, anh em, hàng xóm vào cuộc tranh luận bất tận này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng bây mọi chuyện sẽ diễn biến theo một chiều hướng hoàn toàn khác nếu một trong hai bên nắm được "bảo bối" “Một điều nhịn chín điều lành”. Giả sử hoặc là Rose hoặc là Jack thay vì trách móc người kia thì bây giờ nhìn thẳng vào mắt người kia và nói bằng sự chân thành và yêu thương: "Anh (hay em) có lỗi, anh biết lỗi của mình, anh hứa sẽ sửa và em hãy tha thứ cho anh!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ta thử tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra, ồ một điều kỳ diệu sẽ xảy ra, ngay lập tức (tôi khảng định là ngay lập tức) người kia sẽ giật mình và chắc chắn sẽ ngồi lặng đi để nghĩ lại về mình, nghĩ lại về mọi chuyện. Và rất có thể người đó sẽ nói: "Không! Chính em cũng có lỗi! Em cũng mong anh tha thứ cho em!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu như có một "bảo bối" trong cách cư xử thì tôi có thể khảng định câu "Một điều nhịn, chín điều lành" là một trong những bảo bối đó. Nhưng tất nhiên việc áp dụng "bảo bối" này không hề dễ dàng chút nào trên thực tế!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8778240756625480069-2961702887390995982?l=www.class9x.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/class9x/~4/j-cOJxaS4rw" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-09-19T17:31:05.048+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://www.class9x.co.cc/2008/11/mt-iu-nhn-chn-iu-lnh.html</feedburner:origLink></item><item><title>Kỷ niệm 30 năm thành lập trường</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~3/6O0sgx8Q0lU/ky-niem-30-nam-thanh-lap-truong.html</link><category>Hình ảnh</category><author>noreply@blogger.com (Nguyễn Ngọc Phú)</author><pubDate>Sat, 19 Sep 2009 05:06:25 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8778240756625480069.post-7487181429691182263</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SrTInEhHMsI/AAAAAAAAAY4/nk24CoIdRAQ/s1600-h/IMG_1001.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 200px; height: 150px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SrTInEhHMsI/AAAAAAAAAY4/nk24CoIdRAQ/s200/IMG_1001.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5383148028167664322" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SrTIn09OG7I/AAAAAAAAAZI/HcXi2LEU8SY/s1600-h/IMG_1003.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 200px; height: 150px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SrTIn09OG7I/AAAAAAAAAZI/HcXi2LEU8SY/s200/IMG_1003.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5383148041170459570" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SrTInTpoVaI/AAAAAAAAAZA/6WRe-3dJ55A/s1600-h/IMG_1002.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 200px; height: 150px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SrTInTpoVaI/AAAAAAAAAZA/6WRe-3dJ55A/s200/IMG_1002.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5383148032229922210" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8778240756625480069-7487181429691182263?l=www.class9x.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/class9x/~4/6O0sgx8Q0lU" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-09-19T19:06:25.616+07:00</app:edited><media:thumbnail url="http://2.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SrTInEhHMsI/AAAAAAAAAY4/nk24CoIdRAQ/s72-c/IMG_1001.JPG" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://www.class9x.co.cc/2008/11/ky-niem-30-nam-thanh-lap-truong.html</feedburner:origLink></item><item><title>Ngày mai tươi đẹp</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~3/avOdSYf1V6w/ngy-mai-ti-p.html</link><category>Nghệ thuật sống</category><author>noreply@blogger.com (Nguyễn Ngọc Phú)</author><pubDate>Sat, 19 Sep 2009 03:31:48 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8778240756625480069.post-3914655862047819891</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img style="width: 453px; height: 219px;" alt="http://img356.imageshack.us/img356/2528/29475028ti3.png" src="http://img356.imageshack.us/img356/2528/29475028ti3.png" /&gt;&lt;/div&gt;Lá cây xanh rồi lại vàng, hoa nở rồi lại tàn. Nhìn những chiếc lá khô, hoa tàn đó lần lượt rời bỏ cành cây, thở dài một tiếng trở về với cát bụi, chắc bạn sẽ nghĩ : chúng đi rồi không bao giờ trở lại.&lt;br /&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;Nhưng xuân đi rồi xuân đến, hoa tàn rồi hoa lại nở, cành cây trơ trụi lại mọc ra những lá xanh tươi. Con đường nhỏ vắng vẻ, trống trải lại tràn đầy những bông hoa rực rỡ. Cái mất đi ngày hôm qua lại hoàn toàn khôi phục trở lại. Nhìn thấy những điều này, bạn còn cảm thấy thế giới này thiếu gì nữa ?&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính vì hoa tàn lá rụng mới khiến cho đất cát màu mỡ, ẩn chứa sức mạnh. Chính vì có sự mục nát điêu tàn của chúng thì mới có mùa xuân năm sau sáng lạng. Trong hàng triệu mầm non tươi mới đó, trong những nụ hoa rực rỡ đó, trong những nụ cười trẻ thơ đó chẳng phải đang viết ra tên tuổi của những người đã khuất hay sao?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không có cái cũ ra đi thì làm sao có cái mới đến? Sinh ra vốn là đi tới cái chết, chết là để thúc đẩy sinh ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong cái vũ trụ muôn đời bất biến, luân chuyển không ngừng, thay nhau sinh diệt này, chúng ta sẽ không sống mãi, nhưng chúng ta có thể "tồn tại" vĩnh hằng!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bất luận ngày hôm nay đáng lưu luyến thế nào thì ngày mai cũng sẽ không chần chừ đến để thay thế, bất luận chúng ta chống chọi hay bình thản, sinh tồn hay tử vong thì ngày mai cũng sẽ bước tới không dừng chân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày mai bình thường mà vô hình, nó mau chóng biến thành ngày hôm nay, hóa thành ngày hôm qua, trở thành những ngày đã qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày mai là không thể biết được, là một chuỗi những dấu chấm hỏi, kéo chúng ta bước tới trước thêm một ngày, lớn thêm một ngày tuổi nhưng vẫn không biết sẽ tăng thêm được cái gì, giảm bớt đi cái gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày mai là gian nan, phải làm việc, phải suy nghĩ, phải chiến đấu.&lt;br /&gt;Ngày mai là mong manh, giống như hạnh phúc của con người vậy, có thể có bệnh tật, đau khổ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày mai giống như một tờ giấy trắng! Chúng ta có thể tiếp nhận rồi để nó trở thành một bài thi bỏ trống, cũng có thể nguệch ngoạc vài nét lên nó, nhưng cũng có thể biến nó thành một kiệt tác có màu sắc tuyệt mỹ, có tâm tư tình ý diệu vợi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì vậy ngày mai phụ thuộc vào sự sáng tạo của chúng ta. Đối với những người yêu nhau, ngày mai có thể là giai đoạn đẹp đẽ của họ. Đối với người nông dân cực khổ, ngày mai có thể là một vụ thu hoạch lớn... Cho dù có một vĩ nhân nào đó mất đi vào ngày mai thì hoàn toàn không phải là ngày mai chiến thắng người đó, mà là người đó làm cho ngày mai trở nên vĩ đại, khiến ngày mai trở thành một ngày vĩnh viễn được ghi nhớ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đừng đợi ngày mai bước đi tới chúng ta mà hãy bước tới ngày mai! Không chờ đợi mà là xây đắp, chúng ta mới có thể có được một ngày mai thực sự tươi đẹp của chính mình.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8778240756625480069-3914655862047819891?l=www.class9x.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/class9x/~4/avOdSYf1V6w" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-09-19T17:31:48.198+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://www.class9x.co.cc/2008/11/ngy-mai-ti-p.html</feedburner:origLink></item><item><title>Học cách để gặp may mắn</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~3/hr4TGchxfn8/hc-cch-gp-may-mn_10.html</link><category>Nghệ thuật sống</category><author>noreply@blogger.com (Nguyễn Ngọc Phú)</author><pubDate>Sat, 19 Sep 2009 03:32:35 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8778240756625480069.post-6656649809316169672</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img style="width: 275px; height: 183px;" alt="http://www.look.yeah1.com/albums/userpics/12849/132978904_dc7695d329.jpg" src="http://www.look.yeah1.com/albums/userpics/12849/132978904_dc7695d329.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Trên thế giới có 3 loại người: người may mắn, người xui xẻo và bình thường. Ai cũng muốn là người may mắn, nhưng không phải ai cũng được như thế. Nhưng nếu biết cách, bạn sẽ là người may mắn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;GS Richard Wiseman, ĐH Hertfordshire (Anh) đã làm một cuộc nghiên cứu cực kì công phu trên 400 người từ 18-84 tuổi trong suốt hơn 10 năm, để tìm hiểu về quy luật may mắn của con người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Qua nghiên cứu này, ông đã rút ra được khá nhiều điều lý thú và hữu ích cho tất cả mọi người muốn mình trở nên may mắn hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuộc sống là một trò chơi tìm kiếm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong một cuộc thí nghiệm, GS Wiseman đưa cho người may mắn và xui xẻo 2 tờ báo và hỏi họ: “Hãy tìm cho tôi có bao nhiêu tấm hình trong tờ báo này?” Người xui xẻo mất 2 phút, trong khi người may mắn chỉ mất có vài giây. Tại sao lại như vậy?&lt;br /&gt;Vì ở ngay trang 2 của tờ báo có một dòng chú thích: “Đừng tìm nữa, tờ báo này có 43 tấm hình”. Cuộc thí nghiệm được làm lại nhiều lần và người xui xẻo chẳng bao giờ nhìn ra dòng chữ ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bài học rút ra là: người xui xẻo đã bỏ lỡ cơ hội vì họ quá bận rộn, quá tập trung vào những gì đang làm. Trong khi đó, người may mắn luôn biết nhận ra những gì khác biệt hơn là những gì họ tìm kiếm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;May mắn thường gõ cửa những người luôn sáng tạo và luôn biết cách làm mới mình, làm mới môi trường xung quanh mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu ví sự may mắn là trái táo và môi trường quanh bạn là một vườn táo. Hàng ngày, bạn chỉ cứ hái mãi ở một vườn, càng ngày bạn sẽ càng khó tìm thấy, vì táo ít đi từng ngày.&lt;br /&gt;Nhưng nếu bạn sang một vườn táo mới, xác suất hái được táo của bạn sẽ tăng lên đột ngột. Đó chính là sự may mắn!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biết là mình may mắn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sở dĩ GS Wiseman chia ra làm hai loại người: may mắn và không may mắn vì… chính họ đã tự nhận mình là như vậy. Cùng một sự việc, người may mắn và xui xẻo có thể nhìn dưới 2 khía cạnh khác hẳn nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng như một đội tuyển tham dự Olympic vậy, năm nay họ thi đấu chỉ đoạt huy chương đồng, sang năm, họ tập luyện chăm chỉ hơn và rồi đạt huy chương bạc. Nhưng bạn hãy thử đoán xem, lúc nào họ vui hơn?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi đoạt huy chương bạc, họ cảm thấy xui xẻo vì chỉ còn một chút nữa thôi là họ có thể làm được điều tốt nhất. Còn khi chỉ đoạt huy chương đồng, họ lại thấy may mắn, vì nếu họ không cố gắng dù chỉ là một chút nữa thôi thì họ đã không có gì cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các nhà nghiên cứu gọi đây là hiện tượng suy nghĩ “phản thực” (counter-factual). Những người may mắn là người biết biến sự xui xẻo thành cảm giác may mắn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong một thí nghiệm khác, GS Wiseman đặt ra trường hợp rằng: một ngày bạn vào nhà băng, thế rồi bất chợt bọn cướp xuất hiện, chúng bắn bừa một viên đạn thế nào lại trúng vào vai bạn. Quan điểm của người xui xẻo là: “Ôi trời, sao tôi xui xẻo đến thế. Đến nhà băng ngày nào không đến, lại đến đúng ngày có cướp viếng, đã thế lại bị tai bay đạn lạc”.&lt;br /&gt;Trong khi đó, quan điểm của người may mắn là: “Ôi may quá! Đạn chỉ trúng vào vai mà không vào đầu mình”!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính quan điểm ấy giúp họ có một cuộc sống tràn đầy tự tin và hy vọng. Họ luôn lạc quan ngay cả khi khó khăn nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Luyện để trở thành người may mắn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mục đích của nghiên cứu này là rút ra những kinh nghiệm và thói quen có thể giúp chúng ta tìm thấy nhiều sự may mắn hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;GS Wiseman tổ chức một cuộc trao đổi giữa hai nhóm người. Những người may mắn sẽ nói về cách họ suy nghĩ, cảm nhận về cuộc sống, cách họ tìm kiếm may mắn, phá vỡ các thói quen và giải quyết những xui xẻo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những người xui xẻo được giao nhiệm vụ là hãy thay đổi một số thói quen, lối sống. Sau đó chỉ một tháng, những kết quả báo lại thật bất ngờ: 80% số người xui xẻo đã cảm thấy sống tốt hơn, vui vẻ hơn và may mắn hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Piper, một người thuộc nhóm xui xẻo nói: “Tôi đã tự lập ra một số sở thích và thói quen bất chấp những hạn chế của mình. Ví dụ như vào các sáng thứ 7, tôi rất muốn đi câu, vì vướng chuyện học lại thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng lúc đó, tôi vẫn cứ đi câu bất chấp vẫn còn một đống bài ở nhà. Trong khi câu cá, chúng tôi đã trao đổi cùng nhau về bài luận, tôi đã nhận ra khá nhiều điều lý thú và tôi đã có một bài luận điểm A”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Alesadra nói: “Tuần trước, tôi thấy có một cái váy rất đẹp, nhưng không mua. Hôm sau tôi quay lại để mua thì người ta đã bán mất. Nếu là trước đây, tôi sẽ thất vọng, buồn rầu mà đi về. Nhưng sau khi đi một vòng, tôi lại tìm được một cái khác đẹp hơn và còn rẻ hơn thế. Thật là may mắn”!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ, may mắn hay xui xẻo cũng chỉ là một khái niệm trìu tượng và do quan điểm của mỗi chúng ta. Vậy là bài học rút ra ở đây thật sự chẳng có gì cao siêu cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu bạn muốn là người may mắn, hãy tự xếp hạng mình là người “số đỏ”. Hãy luôn suy nghĩ tích cực, rằng những may mắn đến với bạn là do bạn xứng đáng được hưởng, còn những xui xẻo chẳng qua là những thử thách giúp chúng ta cứng cỏi hơn mà thôi.&lt;br /&gt;Hãy nhớ rằng: “Khi một cánh cửa sập lại với bạn, chắc chắn sẽ có 5, 7 cánh cửa khác trải thảm đỏ đón bạn”!&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;( Nguồn Bài học thành công)&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8778240756625480069-6656649809316169672?l=www.class9x.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/class9x/~4/hr4TGchxfn8" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-09-19T17:32:35.408+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://www.class9x.co.cc/2008/11/hc-cch-gp-may-mn_10.html</feedburner:origLink></item><item><title>Người thầy</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~3/cAGm9CEORFY/ngi-thy.html</link><category>Tâm sự</category><author>noreply@blogger.com (Bui Phu Huu)</author><pubDate>Sat, 19 Sep 2009 03:33:10 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8778240756625480069.post-1708138487339326145</guid><description>&lt;div style="text-align: center; font-style: italic;"&gt;&lt;img style="width: 201px; height: 152px;" alt="http://smg.photobucket.com/albums/v291/hoai_nam/anhminhhoa_ty/295228583_b704b665cb.jpg" src="http://smg.photobucket.com/albums/v291/hoai_nam/anhminhhoa_ty/295228583_b704b665cb.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;Sân trường vắng bóng Thầy vĩnh viễn.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;Bục giảng còn in dấu chân Người. &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Tôi là một người thầy.&lt;br /&gt;Khi đứa trẻ lần đầu tiên đặt câu hỏi cho tôi, tôi được gọi là thầy.&lt;br /&gt;Tôi hoá thành nhiều người khác nhau ở những nơi khác nhau.&lt;br /&gt;Tôi là Socrates, khuyến khích lớp trẻ tìm ra những điều mới mẻ qua những câu hỏi.&lt;br /&gt;Tôi là Anne Sillivian, đưa bí mật của vũ trụ vào cánh tay đang dang rộng của Helen Keller.&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;Tôi là Aesop và Hans Christian Andersen, tiết lộ sự thật của vạn vật qua vô số câu chuyện kể.&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Tôi là Marva Collins, luôn đấu tranh cho quyền được đến trường của trẻ em.&lt;br /&gt;Tôi là… tôi là…&lt;br /&gt;Tôi còn là những người mà tên tuổi và gương mặt của họ đã bị lãng quên nhưng những bài học và nhân cách của họ không bao giờ thiếu trong sự thành đạt của những học trò.&lt;br /&gt;Tôi khóc vì hạnh phúc trong ngày đăng quang của học trò cũ, cười hân hoan khi chúng có một thành tựu trong đời, sắt se lòng cho những học trò gãy thang lỡ bước…&lt;br /&gt;Hàng ngày học trò xem tôi là một diễn viên, một người bạn, một y tá, một bác sỹ, một tài xế, một nhà tâm lý, một người cha, một người mẹ, một nhà tổ chức sự kiện…&lt;br /&gt;Dù có nhiều bản đồ, bảng biểu, công thức, truyện, sách và …những thứ khác nữa nhưng thật sự tôi không có gì để dạy, vì những học trò của tôi đã có chúng để học rồi, và tôi biết có thể mất cả cuộc đời để biết bạn là ai.&lt;br /&gt;Tôi là một người đầy mâu thuẫn. món quà quí báu nhất đối với tôi là những gì tôi sẵn sàng nhận được từ học trò của mình.&lt;br /&gt;Của cải vật chất không phải là một trong  những mục đích của cuộc đời tôi. Tôi sở hữu được những kho báu qua việc giúp học trò nhìn thấy những  cơ hội để chúng sử dụng tài năng của mình, và không ngừng giúp chúng tìm kiếm những tài năng còn ẩn khuất đâu đó.&lt;br /&gt;Tôi là người may mắn nhất trong những người lao động trong xã hội.&lt;br /&gt;Một bác sỹ mở ra một cuộc đời mới cho thế giới kỳ diệu này, còn tôi là người làm cho cuộc đời hồi sinh mỗi ngày với những câu hỏi mới, những kiến thức và ý tưởng mới…và cả những mối quan hệ mới.&lt;br /&gt;Một kiến trúc sư biết rằng nếu anh ta làm việc với sự cẩn trọng, công trình của anh ta sẽ tồn tại hàng thế kỷ. Còn tôi biết rằng nếu mình làm việc bằng tình thương yêu và sự tận tuỵ thì thành quả mình tạo ra sẽ còn mãi với thời gian.&lt;br /&gt;Tôi là một chiến binh, hàng ngày phải chống trả với những căng thẳng, sự sợ hãi, bất đồng, thành kiến, sự ngu dốt, lãnh đạm. May mắn thay, tôi có được những đồng minh lớn, đó là: sự thông minh, tính tò mò, sự sáng tạo, niềm tin, lòng yêu thương, tiếng cười, và quyết tâm của những học trò yêu dấu.&lt;br /&gt;Tôi muốn cảm ơn những bậc phụ huynh đã cho tôi có được cuộc đời tuyệt vời này, những người đã tin tưởng và trân trọng giao những đứa con thân yêu của mình cho tôi.&lt;br /&gt;Tôi có một quá khứ với nhiều kỷ niệm. Tôi có một hiện tại đầy thử thách, mạo hiểm và tiếng cười vì tôi được phép sử dụng thời gian của mình để xây dựng tương lai.&lt;br /&gt;Tôi là một người thầy… và tôi biết ơn về điều đó mỗi ngày.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;( Bất Bần - 2008)&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8778240756625480069-1708138487339326145?l=www.class9x.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/class9x/~4/cAGm9CEORFY" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-09-19T17:33:10.270+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://www.class9x.co.cc/2008/10/ngi-thy.html</feedburner:origLink></item><item><title>Bộ sưu tập truyện cười trên mạng</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~3/NitILB3LEzY/b-su-tp-truyn-ci-trn-mng.html</link><category>Truyện cười</category><author>noreply@blogger.com (Myclass-9x)</author><pubDate>Sat, 19 Sep 2009 03:33:56 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8778240756625480069.post-4079198037839936801</guid><description>&lt;p style="text-align: center;" class="MsoNormal"&gt;&lt;a href="http://images.google.com.vn/imgres?imgurl=http://www.images-photography-pictures.net/funny-picture-cat-picture-ehpien-cat.jpg&amp;amp;imgrefurl=http://www.images-photography-pictures.net/&amp;amp;h=333&amp;amp;w=500&amp;amp;sz=116&amp;amp;hl=vi&amp;amp;start=33&amp;amp;um=1&amp;amp;usg=__A-GMoYfWKaiTmjt9vxR8nxD-NWc=&amp;amp;tbnid=px_pJ6I4RKGpoM:&amp;amp;tbnh=87&amp;amp;tbnw=130&amp;amp;prev=/images%3Fq%3DFunny%26start%3D20%26ndsp%3D20%26um%3D1%26hl%3Dvi%26lr%3Dlang_vi%26sa%3DN"&gt;&lt;img style="border: 1px solid ; width: 196px; height: 132px;" src="http://tbn0.google.com/images?q=tbn:px_pJ6I4RKGpoM:http://www.images-photography-pictures.net/funny-picture-cat-picture-ehpien-cat.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;" class="MsoNormal"&gt;Cả lớp đang ngồi học thì tuyết bỗng dưng rơi, thầy xuất khẩu thành thơ : "Tuyết đang rơi, mà không mưa, tuyết rơi rồi cũng tan thành nước, rắc rối, sao không làm mưa ngay từ đầu", "Em nào đối được câu này thầy cho 10đ", 1 em đứng lên dõng dạc "Thầy ăn cơm, không ăn phân, cơm ăn xong rồi cũng thành phân, lôi thôi, sao không ăn phân ngay từ đầu??? Học sinh khác:"Mẹ thầy đẻ ra thầy, kô đẻ ra con thầy, thầy lấy vợ đẻ ra con thầy, lằng nhằng, sao mẹ thầy kô đẻ luôn ra con thầy cho thầy đỡ đứng đây nói lung tung=&gt;&gt;send hjt' list nhe &lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Một cô gái ngồi sau xe ôm vừa đi đường vừa ngắm cảnh rồi nói với anh xe ôm: Mới có 15 năm mà Sài Gòn thay đổi nhiều quá ha anh. Anh xe ôm tưởng vớ được Việt kiều khách sộp liền hỏi: Ủa, cô ở Mỹ về hay là đâu?- Dạ không anh, em mới ở tù ra mấy hôm, hồi đó đi cướp xe ôm xém bị chung thân anh à &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;p class="MsoNormal"&gt;Lúc này đây..........anh chỉ muốn.............mở cửa .............vào phòng em.................đóng cửa..............tắt đèn.......... bật quạt..............đè em xuống giường........... đắp chăn lại............ để........khoe với em cái đồng hồ dạ quang mẹ mới mua cho anh! ( hú hồn ) Chúa hãy xoá tội cho đứa nào có đầu óc đen tối †Amen† ™ ( ai mà ko gữi tin nhắn này cho cả list,CA tuần gặp hạn ) ---- bị ép buộc thôi mà!!!&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Thời cơ đã đến, toàn thể học sinh 12 đứng lên đấu tranh, mở cuộc tổng khởi nghĩa trên toàn quốc. Ngày 28/5, ta tiêu diệt môn Văn-Lý. Sáng 29/5, ta dứt điểm môn Sử, phong trào đốt sách diễn ra khắp nơi, mở ra 1 bước tiến mới cho cuộc tổng tiến công. Chiều 29/5, quân dân 12 anh dũng chiến đấu, lật đổ nền cai trị môn Sinh, siết chặt vòng vây hai môn Toán-Anh. Ý nghĩa: 1)-Giáng 1 đòn mạnh vào nền thống trị của các môn thi TN, phá tan xiềng xích 12 năm học. 2)-Tạo điều kiện thuận lợi cho cuộc khởi nghĩa vào Đại Học &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Thư gửi Bx !!!!!!! bx àh ..... anh yêu em nhiều lắm! -Nếu có 1 người trong 2 chúng ta phải chết , anh xin nguyện người đó sẽ là em...và khi thăm mộ em , anh chỉ nguyện mãi mãi yêu..bạn em mà thôi -Nếu có 1 ai phải chết vì em , thì anh cũng xin thề : thắng ngu đó ko phải là anh... -Anh nguyện dâng cả tấm thân trong trắng như tờ giấy than này cho em... -Anh nguyện nhảy vào nước sôi để nguội...vì em . -Em đừng bao giờ rời xa anh nhé...bởi vì ko có em , anh chẳng thể ngồi nhà chơi . Đợi em bán vé số về kiếm cơm được....... &lt;--- coi chịu nổi hem trời &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;2+3=5 , 5 giác quan của tôi nhớ bạn , 4+3=7, 7 ngày tôi nghĩ đến bạn , 5+7=12, 12 tháng tôi mơ về bạn nhưng... 99+1=100, 100 năm tôi cần 1 người bạn ngọt ngào như bạn…Ko có từ nào đẹp đẽ như từ người bạn, và ko người bạn nào tuyệt vời như bạn …Nhân ngày lễ tình bạn trên toàn thế giới, hãy gửi nó đến tất cả những người bạn khác của bạn thậm chí người đó là tôi và thử xem có bao nhiêu người sẽ gửi lại những dòng này cho bạn . &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Thông điệp hôm nay là "Tôi yêu bạn". Nếu bạn gửi tin nhắn này cho 10 người ở list trong 43 phút tới, ngày mai sẽ là ngày may mắn nhất&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Đừng để nhìn thấy 1 nụ cười rồi mới cười lại.Đừng để đến khi dc yêu thương mới yêu thương lại. Đừng đợi đến khi cô đơn rồi mới nhận thấy giá trị của tin nhắn, Đừng đợi có 1 công việc thật vừa ý rồi mới bắt đầu làm.Đừng để có thật nhìu rồi mới chia sẽ đôi chút Đừng để đến khi làm người khác buồn rồi mới xin lỗi Hãy gửi thông điệp này đến những người mà bạn yêu quý nhé!!!!!!! Và đừng quên gửi lại cho tôi, 1 ngày may mắn sẽ đến với bạn !!!!!!! &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Hồi 12h ngày hôm qua trên địa bàn TP đã xảy ra 1 một vụ cướp đặc biệt nghiêm trọng.Nạn nhân là 1 người ăn xin bị giật mất sợi dây chuyền 2 lượng vàng SJC...bởi 1 tên cụt tay ngồi trên 1 chiếc xe đạp do 1 tên cụt chân đạp khá nhanh. Bên kia đường có 1 ông mù đang ngồi đọc báo nhìn thấy liền kể cho người bạn bị điếc đang nghe Ipod biết, ông điếc quay sang bảo ông bị câm lấy Iphone gọi điện thoại báo Công An 113, đến giờ vẫn chưa bắt được thủ phạm. Vết thương nơi cổ nạn nhân khá nặng đến 8h sáng nay đã tử vong vì bị tiêu chảy cấp ^^!!! &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Đằng sau nước mắt là niềm đau... Đằng sau tình đầu là tan vỡ.... Đằng sau nỗi nhớ là tình yêu... Đằng sau lời yêu là dối trá..... Đằng sau lạnh giá là khát khao.... Đằng sau chiêm bao là vỡ mộng.... Đằng sau biển rộng là bão giông... Đằng sau cảm thông là thương hại..... Đằng sau khép lại là mở ra... Đằng sau ta là quá khứ.... Đằng sau quá khứ là tương lai...... Đằng sau tương lai là... ==&gt; Nếu ko gưj lại cho ng` khác thì bạn sẽ bị mất 1 aj đó đối zí bạn là cả thế giới này &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;*..... ♥.: Không Thương :.♥.: Không Nhớ :.♥.: Không Mơ Mộng :.♥.: :.♥.: Không Buồn :.♥.: Không Chán :.♥.: Lệ Không Rơi :.♥.: :.♥.: Không Yêu Ai Cả :.♥.: Lòng Băng Giá :.♥.: :.♥.: Không Nhớ Ai Cả :.♥.: Hồn Tự Do :.♥.: LOVE YOU SO MUCH !!! &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;◘"..::&lt;span style="font-family:Sylfaen;"&gt;ღ&lt;/span&gt;♥-khi cẢm thẤy rẰng mÌnh kO thỂ-♥&lt;span style="font-family:Sylfaen;"&gt;ღ&lt;/span&gt;::.. ..::&lt;span style="font-family:Sylfaen;"&gt;ღ&lt;/span&gt;♥-hÃy quAy đẦu đỂ chỈ mỘt ngưỜi đAu-♥&lt;span style="font-family:Sylfaen;"&gt;ღ&lt;/span&gt;::.. ..::&lt;span style="font-family:Sylfaen;"&gt;ღ&lt;/span&gt;♥-khi cẢm thẤy rẰng kO thỂ cÓ nhAu-♥&lt;span style="font-family:Sylfaen;"&gt;ღ&lt;/span&gt;::.. ..::&lt;span style="font-family:Sylfaen;"&gt;ღ&lt;/span&gt;♥-xin nhẮm mẮt đỂ khÓe mi đỪng ưỚt-♥&lt;span style="font-family:Sylfaen;"&gt;ღ&lt;/span&gt;::.."◘ &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;sỐng trÊn đỜi mỚi cHỉ lÀ 1 nửA...biẾt bAo giỜ mỚi tÌm đưỢc nỬa thỨ 2...TrỜi sInh rA 1 + 1 =2...sAo lẠi cÓ 2 : 2=1&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Ghen vì em yêu anh, giận vì em quan tâm anh, phát điên vì em quá nhớ anh, đau lòng chỉ vì em kô muốn mất đi anh! Gửi cho 20 người, nếu bạn không gửi cho mọi người trong list bạn, thì bạn sẽ mãi mãi cô đơn! Là bạn với nhau thì hãy gửi lại cho mình nha! Tối nay sẽ có người nói với bạn rằng.........I LOVE YOU........Nếu bạn không gửi thì bạn sẽ bị mất đi người mà bạn iu.......ốy....e bỵ &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Đừng chọn vẻ bề ngoài, vì nó là giả dối ; đừng chọn vật chất vì nó có thể mất đi; hãy chọn nụ cười, vì chỉ có nụ cười mới hàn gắn con người, kết nối tình bạn - tình iu, là sự hạnh phúc cho cả một cuộc đời....Gửi bạn lời chúc an lành cho thứ 2, may mắn cho thứ 3, nụ cười cho thứ 4, vạn sự tốt lành cho thứ 5, thành công cho thứ 6, ấm áp tình yêu cho thứ 7, cho ngày Chủ Nhật hạnh phúc nhan voy thanhxuan: cam on nhieu&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Học trò ngày nay không chỉ yêu sớm, mà còn yêu... rất sớm. Năm đó mình học lớp 9, mình có thương một cô nàng học lớp 7. Mình chấp nhận ở lại lớp 2 năm để có thể cùng nàng chung bước đến trường... Nhưng có ngờ đâu... sau 2 năm ở lại lớp... nàng vẫn là học sinh lớp 7. Bực mình hỏi nàng tại sao, nàng trả lời: "Em xin lỗi, em đã thương một anh học lớp 5"..mô phật&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Hôm qua,tại công viên Hoàng Văn Thụ đã xảy ra một vụ cướp nghiêm trọng,nạn nhân là một bé gái 4 tuổi đang dạo chơi trong công viên cùng bạn trai.nạn nhân đã bị một người đi xe đạp... phân khối lớn giựt mất một cây kẹo mút và 500 lẻ,theo điều tra ban đầu của công an quận tân bình thì tổng giá trị thiệt hại ban đầu lên đến... 1 ngàn đồng&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;lKính vợ đắc thọ , Sợ vợ sống lâu , Nể vợ bớt ưu sầu , Để vợ lên đầu , Là trường sinh bất tử ... Đánh vợ nhừ tử , Là đại nghịch bất đạo . Vợ hỏi mà nói xạo, Là trời đất bất dung . Chê vợ lung tung , Là ngậm máu phun người . Gặp vợ mà không cười, Là có mắt không tròng . Để vợ phiền lòng , Là chu di tam tộc Vợ sai mà hằn hộc , Là trời đánh thánh dam!&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Trước ngày cưới: -Chàng: Thật tuyệt vời!Cuối cùng thì giờ phút anh mong đợi nhất cũng đã tới! -Nàng: Em phải ra đi à? -Chàng: Không. Thậm chí em đừng bao giờ nghĩ tới điều đó! -Nàng: Anh có yêu em không? -Chàng: Tất nhiên rồi! -Nàng: Anh có phản bội em không? -Chàng: Không! Sao em lại có ý nghĩ đó cơ chứ? -Nàng: Anh sẽ hôn em chứ? -Chàng: Đương nhiên. -Nàng: Anh sẽ đánh em chứ? -Chàng: Không bao giờ! -Nàng: Em có thể tin anh được không? Sau ngày cưới: Hãy đọc từ dưới lên&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Lòng anh thật sự thích Vân. Oái ăm ở chỗ lại thân với Hiền. Vậy nhưng Hà mới có tiền. Em Thư mới đẹp ôi phiền quá đi. Ý anh cũng định chọn Ly. Oài nhưng bố bảo con Vy ngọt ngào. U thì bắt cưới bé Đào. 4 hôm anh nghĩ, lẽ nào chọn Ngân. Em Linh cũng chẳng dưới phân. Vợ anh nhìn phải giống Hân mới đành. Eo ơi em Thủy ngon lành. Rốt cuộc tình cảm biết dành trao ai?&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Hai vợ chồng cãi nhau - chồng: Sao cô cứ cãi lại tôi nhỉ, thế cô là vợ tôi hay là mẹ tôi? - Vợ: Chẳng biết được đâu, thằng nào vẫn bú tôi thì thằng đó là con tôi - Anh chồng tức lắm nhưng chưa biết nói j, thằng con đế thêm: mẹ nói đúng rồi bố ạ - anh chồng quát: lại cả mày nữa à, mày coi tao là bố mày hay là em mày hả? - thằng con: Chẳng biết được đâu, thằng nào cai sữa trước thì thằng đó làm anh!!&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Co 1 co gai ko may bi mu`, quen biet 1chang trai, 2 nguoi cung yeu nhau, den 1ngay co gai noi voi chang trai: Khi nao E nhin thay dc the gioi, E se lay A lam chong, roi den 1ngay kia co gai dc phau thuat mat &amp;amp; co ay nhin thay dc a'nh sang, luc nay chang trai moi hoi co gai: Bay gio E nhin dc roi, E se lay A chu?, Co gai shock vi thay chang trai cung bi mu` nhu minh, co ta da tu choi A, chang trai ra di voi nuoc mat &amp;amp; noi rang: "Hay giu gin can than doi mat cua minh E nhe!" Doi mat cua co gai luc nay chinh la cua chang trai da tang cho co... Cuoc song la nhu the do, doi khi nguoi ta chap nhan cho di dieu quy gia nhat, nhung roi ho chang nhan lai dc nhung gi mong muon .Đó là Tình iu ko vụ lợi.bạn hãy trân trọng nó nhé.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Ngày xưa, rất lâu rồi, chó con hỏi chó mẹ, mẹ ơi hạnh phúc là gì? Chó mẹ bảo hạnh phúc là cái đuôi con đấy! Và thế là chó con quay lại tóm cái đuôi của mình, nhưng không tài nào tóm được, chú ngồi xuống oà khóc, và lại hỏi mẹ: - Tại sao con không thể nào bắt được hạnh phúc hả mẹ? Chó mẹ mỉm cười và nói rằng: "Con trai, tại sao con không tiến về phía trước và hạnh phúc sẽ theo sau con". Vậy chúng ta tại sao cứ phải đi tìm cho mình hạnh phúc nhỉ khi mà hạnh phúc luôn đi theo mình, hãy sống, hãy cảm nhận hạnh phúc mà cha mẹ đã cho ta. Hạnh phúc vì được sông bên nhỀ&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Thầy giáo hỏi : Số điện thoại nhà con là bao nhiêu? Trò trả lời: 19001772 - nhấn phím 1 để gặp bố con, nhấn phím 2 để gặp mẹ con, nhấn phím 3 để gặp con. Khi gặp bố mẹ con tiếp tục nhấn phím # để thông báo tình hình học tập và bấm số người có cùng kết quả học tập như con. Gặp bất cứ vấn đề gì thầy có thể liên hệ với tổng đài bằng phím 4 để dự đoán xem có bị đuổi học hay không! Bao nhiêu người có cùng dự đoán giống thầy!!!! Chúc Thầy may mắn&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Cho các hàm sau: Đẹp trai = 1, Xấu trai = (-1), Chung tình = 2, Đa tình = (-2), Nghèo = 3, Giàu = (-3), Đã có vợ = 0. Ta chứng minh được: Đẹp trai + Chung tình = Nghèo, Chung tình + Giàu = Xấu trai, Nghèo + Xấu trai = Chung tình, Đẹp trai + Giàu = Đa tình, và chắc chắn là: Đẹp trai + Giàu + Chung tình = Đã có vợ hihi, xem xong bà con đừng có...chửi ^ ^ &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Níu girl mặc đồ của boy thì là girl cá tính, níu boy mặc đồ của girl thì 2 fai. Níu girl chơi thể thao thì girl năng động, níu boy chới búp bê thì boy gay. Níu girl đánh boy thì girl tự vệ, níu boy đánh girl thì boy vũ phu.níu girl hun boy gọi là bày tỏ tình củm con boy hun girl goi la dê, lúc nèo cũng là các boy chịu thiệt ... Tội wé! bỡi zậy mấy girl phải thương mấy boy nhé&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Thích dê là một. Thèm game là hai. Chây lười là ba. Ba hoa là bốn. Láo nháo là năm.Hâm hâm là sáu. Trơ tráo là bảy.Hư hỏng là tám. Hám danh là chín. Bủn xỉn là mười:10 đức tính tốt của con gai :Thủy chung là một. Dịu ngọt là hai. Vui tươi là ba. Toan lo là bốn. Từ tốn là năm. Đoan trang là sáu. &lt;st1:place st="on"&gt;Chu&lt;/st1:place&gt; đáo là bảy. Giỏi làm là tám. Tình cảm là chín. Thầm kín là mười &lt;==Ai mà nhận đc tin nhắn này mà ko gửi đi cho cả list thì sẽ bị xui xẻo kã nem.Hem~ gui~ hem~ dc. &gt;"&lt;&gt; bj ep' &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Vợ tốt: Phải đẹp gái - Không kiêu sa -Thích ở nhà - Lo nội trợ - Không cắc cớ- chửi chồng con -Không phấn son - Không nhiều chuyện -Không hà tiện - Không càm ràm -Phải siêng năng - Không lười biếng -Nói nhỏ tiếng - Biết chiều chồng -Giỏi nữ công - Và gia chánh. -Biết làm bánh - Nấu ăn ngon -Biết dạy con - Ứng xử tốt -Không quá dốt - Không quá khôn- Không ôm đồm - Không ủy mị -Không thiên vị - Không cầu kỳ - Không quá phì - Không quá ốm -Không dị hợm - Không chanh chua- Không se sua - Không bẻm mép -Không bép xép - Không phàn nàn. --&gt; Không CÓ đâu --&gt; Đừng có&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Đố các pạn, trong lớp mình khoảng cách nào là dễ pắt fao nhất? h0k fải là từ pạn này sang pạn kia, h0k fải là từ pàn này sang pàn kia, cũng h0k fải là khoảng cách từ dãy này sang dãy kia.... Mời các pạn cùng lắng nghe ca khúc: "Một vòng quank lớp".... giáo viên cứ lặng lẽ đj, "anh em" cứ lặng lẽ quay, quay fao h0k fải vj` muốn quay, quay fao vj` h0k học pai`..."Em quay h0k?" "Em h0k quay!" "Cô tin h0k?" "tôi h0k tin!" lời nói đó vẫn in sâu vào tâm trí kủa em... Một vòng quank lớp...em ngồi đêy...cô ngồi kia...ngay gần nhau ngỡ như thật xa...h0k dám nhjn`...h0k pắt đc, dường như chúng em chưa từng quay !!&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Đố_aI_ĐịNh_nGhĨa_ĐưỢc_tÌnH_yÊu....... .............. cÓ_KhÓ_gÌ_ĐâU_mỘt_BuỔi_cHiỀu........... ..... Em_kỀ_Da0_hỎi_yÊu_HaY_cHếT................ sỢ_QuÁ_gẬt_ĐầU_tHế_Là_yÊu.............&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Heo con hỏi heo mẹ: Sao mẹ không mang hài cốt của cha về thờ cúng hả mẹ?? Heo mẹ buồn bã: Biết hài cốt cha con nằm trong gói hạt nêm nào mà tìm hả con!!! --&gt; tội quá =&gt; xúc động.........wa'!!!&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Tin moi cap nhat o &lt;st1:place st="on"&gt;&lt;st1:country-region st="on"&gt;IRAQ&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt;: كأننا عشرون مستحيل في اللّد ، والرملة ، والجليل هنا .. على صدوركم ، باقون كالجدار وفي حلوقكم ، كقطعة الزجاج ، كالصبّار وفي عيونكم ، زوبعة من نار.. هنا .. على صدوركم ، باقون كالجدار نجوع .. نعرى .. نتحدى .. ننشد الأشعار ونملأ الشوار ....Thật ko thể tin điều đó lại xảy ra, thật quá bất ngờ, thật quá shock, thật là gê, thật là... hiểu chết liền&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Câu hỏi đặt ra cho giải Nobel năm 2007 là: "Nếu bạn có 1 chiếc máy bay và 1 trái bom bạn sẽ làm gì?". Mỹ:Bỏ trái bom lên máy bay ném sang các nước hồi giáo. Binladen: Đổ đầy nhiên liệu, lái máy bay cùng bom + hành khách đâm vào nước Mỹ. Việt Nam:Bom đem cưa lấy thuốc nổ, lấy sắt,máy bay đem cưa lấy nhôm......bán ve chai cái nào cũng kiếm đc tiền....Cuối cùng Việt Nam đc trao 2 giài Nobel về Kinh Tế và Hòa Bình&gt; khà! Việt &lt;st1:place st="on"&gt;&lt;st1:country-region st="on"&gt;Nam&lt;/st1:country-region&gt;&lt;/st1:place&gt; number one... &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Bò có biết hút thuốc không? Hai ông hàng xóm nói chuyện với nhau: - Con bò nhà bác có biết hút thuốc không? - Cậu điên à? Bò làm sao hút thuốc được? - Thế thì có lẽ chuồng bò nhà bác cháy rồi đấy &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Phụ nữ nên biết ơn loài vật Ở một trường nữ sinh, các cô gái đang nghe một giáo sư già giảng bài. Giáo sư nói: - Nói chung, phụ nữ cần phải luôn tỏ lòng biết ơn các loài vật. - Thưa giáo sư, vì sao ạ? - Một cô đứng lên hỏi. - Bởi vì, như các cô biết, các loài thú cho các cô bộ lông để làm áo khoác. Những con ốc, con sò ở biển trở thành đồ trang sức của các cô. Loài cá sấu cho các cô bộ da để làm túi xách. - Thôi, thôi, chúng em rõ rồi ạ! - Một cô kêu lên. - Chưa đủ - Giáo sư nói tiếp - Còn điều này quan trọng nhất: Có một lũ lừa luôn làm ra tiền để các cô thoả thê mua sắm&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Chuyện tình hai giọt sữa Hai giọt sữa phải lòng nhau. Một giọt nói: - Chúng mình lấy nhau và sinh con đẻ cái đi anh! Giọt kia trả lời: - Không được đâu em ơi, anh đã tiệt trùng rồi.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Định nghĩa "tình yêu" Bác sĩ: Tình yêu là căn bệnh, cần chữa trị bệnh nhân bằng chế độ nằm giường. Nhà Vật lý: Sao lại gọi tình yêu là căn bệnh được khi mà nó tiêu hao năng lượng nhiều như thế. Phải gọi tình yêu là hoạt động. Nhà Cơ học: Sao lại gọi tình yêu là hoạt động được, khi mà tổ hợp máy chính vẫn đứng yên? Phải gọi tình yêu là nghệ thuật. Nhà nghiên cứu nghệ thuật: Sao lại gọi tình yêu là nghệ thuật khi mà ai cũng e ngại phô ra cho người khác xem? Phải nói tình yêu là trò gian lận. Luật gia: Sao gọi tình yêu là trò gian lận khi mà hai phía đều thỏa mãn. Phải nói tình yêu là hợp đồng sản xuất. Nhà doanh nghiệp: Sao lại gọi tình yêu là hợp đồng sản xuất được khi mà chi phí tốn kém nhiều hơn&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Bất lực Một cô gái vào phòng khám của bác sĩ. - Thưa bác sĩ, em bị bất lực. - Triệu chứng cụ thể thế nào? - Thưa bác sĩ, em không thể từ chối bất kỳ người đàn ông nào.&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;"Vọc, vọc nữa, vọc mãi".................................................. ("Vọc" máy tính nghĩa là tìm hiểu và cài các ứng dụng, lắp đặt phần cứng... theo ý thích)&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Một gia đình đang lái xe trên đường thì con cóc nhay ngangqua. Ông chồng thắng xe kip thời, bước xuống, mang con cóc đặt qua vệ đường.Con cóc bỗng nói: "Cám ơn ông. Tôi sẽ cho ông một điều ước". Ngườiđàn ông nói: "Vậy hãy làm cho con chó của tôi thắng cuộc đua hômnay". Ông ta gọi con chó ra, và khi thấy nó chỉ có ba chân, con cóc nói:"Khó lắm. Ông xin điều khác đi". Người đàn ông trả lời: "Vậy hãylàm cho vợ tôi thắng cuộc thi hoa hậu năm nay". Khi bà vợ bước ra khỏi xe,con cóc nói: "Ông cho tôi xem lại con chó, tui &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Nếu ngày mai tớ trở thành người nổi tiếng. Gặp tớ giữa đường bạn đừng ngại tớ nghe. Cứ nhìn tớ như ngày xưa bạn thấy. Đừng nên nghĩ tớ quá xa vời. Nếu một ngày tớ là kẻ ăn xin. Thì bố thí cho tớ vài kỷ niệm. Dù rất nhỏ nhưng đừng nên khinh tớ. Vì tớ vẫn là tớ của ngày xưa. Nếu ngày mai tớ chẳng biết đường về. Hãy chỉ giùm tớ con đường đi đúng đắn. Đừng để tớ sa chân nơi bùn nhớp. Lúc rút chân lên thì đã bẩn mất rồi. Nếu ngày mai tớ gặp bạn giữa đường. Thì ta sẽ gặp nhau và cười nhé. Đừng nên trách và đừng nên đánh mất. Cả một thời làm bạn với nhau&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Cả thế giới đều phải kiêng nể người Mỹ vì người Mỹ đã nói là làm. Nhưng người Mỹ lại sợ người Nhật vì người Nhật làm trước nói sau. Người Nhật lại sợ Trung Quốc vì Trung Quốc ko nói mà làm. Người Trung Quốc lại sợ ai??? Xin thưa Trung Quốc sợ nhất Việt Nam vì Việt Nam nói 1 đằng làm 1 nẻo... hôm qua bảo thứ trưởng bộ công thương nói không tăng giá xăng hôm nay đùng một cái tăng 31%&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Cám ơn Đảng, cám ơn Chính phủ đã hết lòng vì dân. Tăng giá xăng góp phần đưa nhân dân về thời kì xe đạp, luyện tập thể thao, nâng cao sức khỏe mới là quan trọng...hehehe &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Trái đất cứ lặng lẽ quay. Xăng vẫn cứ lặng lẽ tăng. Xăng vẫn tăng đến muôn đời sau. Hứa yêu nhau có xe và xăng. [Em:] Trái đất cứ lặng lẽ quay. Xăng vẫn cứ lặng lẽ tăng. Xa nhau không phải không đủ xe. Xa nhau vì bao anh hết tiền. Em mua xăng ? [Anh:] Anh mua xăng, yêu anh không ? [Em:] Thật em yêu xăng. [Anh:] Lời nói đó vẫn in sâu vào tâm trí của anh. [Em:] Một vòng trái đất, em cần xăng. [Anh:] Anh cần xăng. [Em:] Ôi trạm xăng ngỡ như thật xa. Không dám nhìn, không nói gì. Dường như chúng ta&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Bước tới trạm xăng bỗng thấy rầu, Nỡ sao lên giá, giết em đi. Loay hoay vót vét vài đồng chót, sắp tới đem xe đổi lấy tiền. Thấy giá xăng lòng như kiến cắn, Đi học chẳng buồn lấy xe ra, Dừng chân đứng cạnh thằng xe buýt, Một mảnh trời riêng xăng với ta!!! &gt;&gt;&gt; bài thơ mang tính thời sự&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Trong giờ sinh học, thầy giáo đang giảng bài thì có hứng và ra 1 vế đối : ?Con bò cạp cạp con bò cạp, cạp đúng chỗ bò mà bò đúng chỗ cạp?. Một học sinh ấp úng, thầy mời đứng dậy, cậu học trò đối : ?Thầy sinh vật vật cô sinh vật, vật đúng chỗ sinh mà sinh đúng chỗ vật?. Thầy đỏ mặt tía tai, một học trò khác : ?Anh tiểu thương thương chị tiểu thương, thương đúng chỗ tiểu mà tiểu đúng chỗ thương&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;hơ ...xăng 19k/1lit : Tôi lại đạp xe đèo em đến lớp. Xích lô đi về trong lễ đón dâu. Chị tôi chạy bộ ra siêu thị mua rau. Và công an nghỉ hưu vì ko ai vượt đèn đỏ. Mũ bảo hiểm bỗng nhiên vứt xó. Chó chạy tung tăng trên phố với ông già. Mẹ tôi rồ xe đạp điện ra ga Cu hàng xóm patanh đi mua kẹo. Ôi cuộc sống thời tiết kiệm nhiên liệu. Mới bình dị và thơ mộng biết bao. &lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p class="MsoNormal"&gt;Ba là con cá mập , mẹ là con cá voi , con là con cá kình , ba con cá hung hăng , la là lá la la ... quốc hết 1 con bò.Ba là xúc xích bò, Mẹ là xúc xích heo, Con là xúc xích gà, 3 xúc xích ngon ngon la là lá la la Nấu với mì ăn liền. Ba là tên cướp vàng, Mẹ là tên cướp đô, Con là tên cướp tiền, 3 tên cướp lưu manh la la` la' la la..... Cướp hết 1 ngân hàng. Lung lay lung lay tình Mẹ, tình Cha, Lung lay lung lay tội một mái nhà. Lung lay lung lay tình Mẹ tình cha, Lung lay lung lay hai tiếng...ra toà..........po' taj&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8778240756625480069-4079198037839936801?l=www.class9x.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/class9x/~4/NitILB3LEzY" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-09-19T17:33:56.278+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total><feedburner:origLink>http://www.class9x.co.cc/2008/10/b-su-tp-truyn-ci-trn-mng.html</feedburner:origLink></item><item><title>Văn nghệ 8-3</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~3/BnWDZUQe3q0/vn-ngh-8-3.html</link><category>Hoạt động - Vui chơi</category><category>Hình ảnh</category><author>noreply@blogger.com (Myclass-9x)</author><pubDate>Sat, 19 Sep 2009 03:23:47 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8778240756625480069.post-4409918164604650915</guid><description>&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;a onblur="try href=" com="" _nfgimjfwzlo="" sqmlfqe2d0i="" aaaaaaaaaec="" c="" h="" jpg=""&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 201px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMLfqe2D0I/AAAAAAAAAEc/En52e2uEB-c/s320/489.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261061428306382658" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Chắc mọi người, ai cũng biết ngày 8-3, ngày quốc tế phụ nữ, ngày mà cánh đàn ông thể hiện sự galăng của mình. Và các chàng trai của lớp A1 cũng không chịu thua ai. Nhân ngày "trọng đại" này, các bạn nam ta đã dốc sức lực cùng trí lực của mình để tổ chức một buổi văn nghệ "hoành tráng" tặng cho các bạn nữ. Sau đây là một số hình ảnh:&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMSDPLue5I/AAAAAAAAAIU/P1331cn_aeI/s1600-h/446.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMSDPLue5I/AAAAAAAAAIU/P1331cn_aeI/s320/446.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261068636523494290" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Trang trí đẹp chưa&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMSCahB_rI/AAAAAAAAAIM/bZvpg28q1yo/s1600-h/447.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMSCahB_rI/AAAAAAAAAIM/bZvpg28q1yo/s320/447.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261068622385774258" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Chơi trò chơi bị phạt nè, gần hết lớp lun&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMRu4dl4EI/AAAAAAAAAIE/bfu4dmQHpgQ/s1600-h/450.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMRu4dl4EI/AAAAAAAAAIE/bfu4dmQHpgQ/s320/450.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261068286827028546" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Ca sĩ Tiến nhập tâm quá&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMRuj4cNsI/AAAAAAAAAH8/J3MWWHIPp24/s1600-h/451.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMRuj4cNsI/AAAAAAAAAH8/J3MWWHIPp24/s320/451.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261068281302496962" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Lại đây nói nhỏ nè&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMRt_qvL8I/AAAAAAAAAH0/hwN1_LmUy7c/s1600-h/452.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMRt_qvL8I/AAAAAAAAAH0/hwN1_LmUy7c/s320/452.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261068271581343682" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;"Hãy nhìn vào đôi mắt anh đây"&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMRt772-pI/AAAAAAAAAHs/4UDkRWD7m1s/s1600-h/453.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMRt772-pI/AAAAAAAAAHs/4UDkRWD7m1s/s320/453.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261068270579415698" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Tam ca con "bìm bịp"&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMRtaOXwxI/AAAAAAAAAHk/H1mwNzioD2g/s1600-h/454.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMRtaOXwxI/AAAAAAAAAHk/H1mwNzioD2g/s320/454.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261068261530256146" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMPXIhD6tI/AAAAAAAAAHc/wZ99zsgNCR0/s1600-h/455.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMPXIhD6tI/AAAAAAAAAHc/wZ99zsgNCR0/s320/455.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261065679796431570" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Các bạn nam hát hay quá&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMPW5Dq_RI/AAAAAAAAAHU/HPhDczhfD5c/s1600-h/457.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMPW5Dq_RI/AAAAAAAAAHU/HPhDczhfD5c/s320/457.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261065675646631186" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Tới đâu rùi mậy&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMPWs8ERaI/AAAAAAAAAHM/53ZUN3d5ptQ/s1600-h/458.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMPWs8ERaI/AAAAAAAAAHM/53ZUN3d5ptQ/s320/458.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261065672393508258" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Nhiếp ảnh gia đại tài nè&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMPWiTaanI/AAAAAAAAAHE/abiZ9_7-wkM/s1600-h/459.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMPWiTaanI/AAAAAAAAAHE/abiZ9_7-wkM/s320/459.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261065669538638450" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Song ca " hai con bồ câu"&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMPWf-821I/AAAAAAAAAG8/WTpbqBCXkoQ/s1600-h/460.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMPWf-821I/AAAAAAAAAG8/WTpbqBCXkoQ/s320/460.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261065668915944274" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;"hi"&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMOy-ykl5I/AAAAAAAAAG0/2lcL9w-VKLk/s1600-h/461.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMOy-ykl5I/AAAAAAAAAG0/2lcL9w-VKLk/s320/461.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261065058710230930" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;"Sao lâu quá chưa thấy hát zậy"&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMOynRIOpI/AAAAAAAAAGs/gxshAFeIBQU/s1600-h/463.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMOynRIOpI/AAAAAAAAAGs/gxshAFeIBQU/s320/463.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261065052395944594" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Nhóm tổ chức chương trình&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMOyQNqFxI/AAAAAAAAAGk/7yy0rGuiKKs/s1600-h/464.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMOyQNqFxI/AAAAAAAAAGk/7yy0rGuiKKs/s320/464.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261065046207371026" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;"Úm ba la xì bùa"&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMOySOi3AI/AAAAAAAAAGc/m3wBGbxaa7o/s1600-h/470.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMOySOi3AI/AAAAAAAAAGc/m3wBGbxaa7o/s320/470.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261065046747962370" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;" Tao trúng thưởng rùi"&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMOxyTON2I/AAAAAAAAAGU/eZG_cmlv2YY/s1600-h/472.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMOxyTON2I/AAAAAAAAAGU/eZG_cmlv2YY/s320/472.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261065038177646434" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Chuyện gì zậy ta......&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMNNOdR54I/AAAAAAAAAGM/zUyqbDHHjaM/s1600-h/473.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMNNOdR54I/AAAAAAAAAGM/zUyqbDHHjaM/s320/473.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261063310569236354" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Lớp trưởng (phải) - lớp phó song ca đây&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMNMcG2sfI/AAAAAAAAAGE/jrDyYtEki4c/s1600-h/474.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMNMcG2sfI/AAAAAAAAAGE/jrDyYtEki4c/s320/474.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261063297053405682" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMNMKf2LwI/AAAAAAAAAF8/nn6OkWg9nnE/s1600-h/475.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMNMKf2LwI/AAAAAAAAAF8/nn6OkWg9nnE/s320/475.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261063292326391554" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMNLmiJ3yI/AAAAAAAAAF0/rrrpZ70XhzU/s1600-h/476.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMNLmiJ3yI/AAAAAAAAAF0/rrrpZ70XhzU/s320/476.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261063282672394018" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt; Đưa tay theo điệu nhạc&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMNLqP9gLI/AAAAAAAAAFs/3rMF_XOkNyE/s1600-h/477.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMNLqP9gLI/AAAAAAAAAFs/3rMF_XOkNyE/s320/477.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261063283669827762" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Hoa hồng đẹp chưa&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và sau đây là ảnh của tập thể trong ngày 8-3&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMMdquXY3I/AAAAAAAAAFk/zpxLvkqTfUo/s1600-h/480.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMMdquXY3I/AAAAAAAAAFk/zpxLvkqTfUo/s320/480.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261062493523370866" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMMdIo0roI/AAAAAAAAAFc/mxbsdPMvNCo/s1600-h/481.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMMdIo0roI/AAAAAAAAAFc/mxbsdPMvNCo/s320/481.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261062484373319298" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMMcoCqS9I/AAAAAAAAAFU/BTNGURZnwGw/s1600-h/482.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMMcoCqS9I/AAAAAAAAAFU/BTNGURZnwGw/s320/482.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261062475623320530" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMMcf1x9CI/AAAAAAAAAFM/wNzdosvYhPM/s1600-h/483.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMMcf1x9CI/AAAAAAAAAFM/wNzdosvYhPM/s320/483.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261062473421812770" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMMZwXV03I/AAAAAAAAAFE/pDksudcU_UQ/s1600-h/484.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMMZwXV03I/AAAAAAAAAFE/pDksudcU_UQ/s320/484.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261062426317935474" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMLgRPJT-I/AAAAAAAAAE8/OLG8YytbIXA/s1600-h/485.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMLgRPJT-I/AAAAAAAAAE8/OLG8YytbIXA/s320/485.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261061438709518306" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMLgURJEDI/AAAAAAAAAE0/EiPShqsN7Rk/s1600-h/486.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMLgURJEDI/AAAAAAAAAE0/EiPShqsN7Rk/s320/486.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261061439523196978" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMLgJ_jTQI/AAAAAAAAAEs/IgddRWo6u1c/s1600-h/487.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMLgJ_jTQI/AAAAAAAAAEs/IgddRWo6u1c/s320/487.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261061436765064450" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMLfzZYTMI/AAAAAAAAAEk/Z3h2VDkjTyE/s1600-h/488.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMLfzZYTMI/AAAAAAAAAEk/Z3h2VDkjTyE/s320/488.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261061430699379906" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMLfqe2D0I/AAAAAAAAAEc/En52e2uEB-c/s1600-h/489.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMLfqe2D0I/AAAAAAAAAEc/En52e2uEB-c/s320/489.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5261061428306382658" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;( Thời gian: 8 - 3 - 2008 )&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8778240756625480069-4409918164604650915?l=www.class9x.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/class9x/~4/BnWDZUQe3q0" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-09-19T17:23:47.764+07:00</app:edited><media:thumbnail url="http://2.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQMLfqe2D0I/AAAAAAAAAEc/En52e2uEB-c/s72-c/489.JPG" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total><feedburner:origLink>http://www.class9x.co.cc/2008/10/vn-ngh-8-3.html</feedburner:origLink></item><item><title>Ảnh tập thể năm học 2007-2008</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~3/ZJnqVxphYZ8/nh-tp-th.html</link><category>Hình ảnh</category><author>noreply@blogger.com (Myclass-9x)</author><pubDate>Sat, 19 Sep 2009 03:26:47 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8778240756625480069.post-558694005565082129</guid><description>&lt;a onblur="try" href="http://2.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKLd7TW9EI/AAAAAAAAADc/xzk4mQV2IyA/s1600-h/586.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 167px; height: 126px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKLd7TW9EI/AAAAAAAAADc/xzk4mQV2IyA/s320/586.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5260920660973515842" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Những tấm ảnh kỷ niệm của các thànhh viên năm học 2007-2008, những tấm ảnh tuy nhỏ bé nhưng đã mang lại những cảm xúc thật mới mẻ, mỗi khi nhìn ngắm lại thấy trí nhớ của mình thật quá....tệ.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKLem4STnI/AAAAAAAAADs/8peGUxRI8c8/s1600-h/580.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKLem4STnI/AAAAAAAAADs/8peGUxRI8c8/s320/580.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5260920672671125106" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKLedG1cHI/AAAAAAAAADk/UhZ2HUlw-u4/s1600-h/585.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKLedG1cHI/AAAAAAAAADk/UhZ2HUlw-u4/s320/585.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5260920670047793266" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKLd7TW9EI/AAAAAAAAADc/xzk4mQV2IyA/s1600-h/586.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKLd7TW9EI/AAAAAAAAADc/xzk4mQV2IyA/s320/586.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5260920660973515842" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKKmqpSE7I/AAAAAAAAADU/OgyNY0cCeFo/s1600-h/579.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKKmqpSE7I/AAAAAAAAADU/OgyNY0cCeFo/s320/579.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5260919711609263026" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKKmT79iLI/AAAAAAAAADM/7Lvo0GEZB3A/s1600-h/578.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKKmT79iLI/AAAAAAAAADM/7Lvo0GEZB3A/s320/578.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5260919705513593010" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKKmFwrhJI/AAAAAAAAADE/xJcRcV47lmU/s1600-h/577.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKKmFwrhJI/AAAAAAAAADE/xJcRcV47lmU/s320/577.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5260919701708178578" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKKl1ebZqI/AAAAAAAAAC8/4hbVZCDXp_0/s1600-h/576.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKKl1ebZqI/AAAAAAAAAC8/4hbVZCDXp_0/s320/576.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5260919697336657570" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKKlQBRDgI/AAAAAAAAAC0/dVZbR2qP2Hk/s1600-h/575.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKKlQBRDgI/AAAAAAAAAC0/dVZbR2qP2Hk/s320/575.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5260919687282232834" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKJ2bpQAAI/AAAAAAAAACs/4JXFuy11kKY/s1600-h/574.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKJ2bpQAAI/AAAAAAAAACs/4JXFuy11kKY/s320/574.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5260918882948874242" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKJ2BI7jsI/AAAAAAAAACk/wGroTfWblxA/s1600-h/492.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKJ2BI7jsI/AAAAAAAAACk/wGroTfWblxA/s320/492.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5260918875833994946" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKJ17wpstI/AAAAAAAAACc/z4unT4xHlHs/s1600-h/489.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKJ17wpstI/AAAAAAAAACc/z4unT4xHlHs/s320/489.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5260918874389983954" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKJ1lkb7uI/AAAAAAAAACU/GZ1bXWP5QqU/s1600-h/488.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKJ1lkb7uI/AAAAAAAAACU/GZ1bXWP5QqU/s320/488.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5260918868433170146" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKJ1fDj80I/AAAAAAAAACM/PBNm4tgHB5U/s1600-h/487.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 240px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKJ1fDj80I/AAAAAAAAACM/PBNm4tgHB5U/s320/487.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5260918866684670786" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8778240756625480069-558694005565082129?l=www.class9x.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/class9x/~4/ZJnqVxphYZ8" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-09-19T17:26:47.136+07:00</app:edited><media:thumbnail url="http://2.bp.blogspot.com/_NfGimJFWZlo/SQKLd7TW9EI/AAAAAAAAADc/xzk4mQV2IyA/s72-c/586.JPG" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://www.class9x.co.cc/2008/10/nh-tp-th.html</feedburner:origLink></item><item><title>Tâm sự người làm blog</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~3/Li21X_repnQ/tm-s-ngi-lm-blog.html</link><category>Tâm sự</category><author>noreply@blogger.com (Myclass-9x)</author><pubDate>Mon, 27 Oct 2008 19:34:06 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8778240756625480069.post-4652354098416443253</guid><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://images.google.com.vn/imgres?imgurl=http://i173.photobucket.com/albums/w69/vuongthanhnghi/070904024169681.jpg&amp;amp;imgrefurl=http://hiphop.hihihehe.com/f/showthread.php%3Ft%3D78808&amp;amp;h=291&amp;amp;w=420&amp;amp;sz=65&amp;amp;hl=vi&amp;amp;start=1&amp;amp;um=1&amp;amp;usg=__l8VlnvPVQJmu-gNq2nMF3hK2yu4=&amp;amp;tbnid=y1tNH46N36zWZM:&amp;amp;tbnh=87&amp;amp;tbnw=125&amp;amp;prev=/images%3Fq%3Dt%25C3%25A2m%2Bs%25E1%25BB%25B1%26imgsz%3Dsmall%257Cmedium%257Clarge%257Cxlarge%26um%3D1%26hl%3Dvi%26lr%3Dlang_vi%26sa%3DG"&gt;&lt;img style="border: 1px solid ; width: 217px; height: 128px;" src="http://tbn0.google.com/images?q=tbn:y1tNH46N36zWZM:http://i173.photobucket.com/albums/w69/vuongthanhnghi/070904024169681.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Tôi tự hỏi, sau giờ gặp nhau trên lớp, các bạn, ai lại về nhà nấy. Mọi người bị ngăn cách bởi một khoảng không gian không xa cũng không gần, đủ để không thấy mặt nhau. Có thể hôm sau, mọi người lại gặp nhau nơi lớp học. Thế nhưng trong khoảng thời gian gặp mặt ngắn ngủi ấy, mọi người đã nói hết những gì mình muốn nói chưa, bạn bè có chịu ngồi cùng bạn, nghe bạn kể một câu chuyện, đọc một bài văn hay bài tỏ tâm tư, tình cảm.&lt;/span&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mọi thứ đó chỉ có thể nằm trong trí tưởng tượng của bạn, đành tự nói với mình “ hãy để yên đấy”, cuối cùng, mọi thứ chìm dần vào quên lãng, bạn cũng không còn muốn đến những điều phức tạp đó nữa, thế rồi đầu óc bạn đơn giản hơn, tình cảm của bạn cũng nhạt dần và sự quan tâm của bạn dành cho bạn bè cũng mờ đi. Đó chính là sự mất đoàn kết. Có lẽ thầy chủ nhiệm cũng thấy được điều đó nên đã đề ra việc xây dựng một blog riêng cho lớp, nơi các bạn có thể kể một câu chuyện, bày tỏ tâm sự dài bao nhiêu tùy thích để chia sẻ với các thành viên khác. Thế nhưng, đúng như người ta đã nói: “ Vạn sự khởi đầu nan”, sau khi blog xây dựng được một thời ngắn ngủi đã bị chìm sâu vào quên lãng, không biết nguyên nhân vì đâu.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Đến nay, tôi đã xây dựng lại một trang blog mới với sức sống mới cho cả blog và tôi.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Trước đây, khi chưa xây dựng trang blog này, tôi đã từng làm rất nhiều blog khác và có thể còn đẹp hơn thế này nữa. Lúc đó, tôi hăng hái lắm, bận việct thì thôi, hễ có giờ rảnh là tôi lại lên blog chăm chút từng li từng tí một giống như một con thú cưng trong nhà vậy, thậm chí còn bỏ ăn, thức khuya, dậy sớm chỉ vì một lỗi nhỏ nào đó trên blog. Thế nhưng rồi ngày qua ngày, sự hứng thú ấy không còn nữa, tôi bỏ ngoài tầm mắt mọi việc, không còn thường xuyên lên mạng nữa, không còn lang thang trên Internet để tìm cái hay này nọ thêm vào blog nữa. Nhưng từ sau khi xây dựng blog này, cơ thể tôi lại khoác lên một tâm hồn mới. Tôi cố gắng xây dựng blog thật tốt với ước mong lớp ta sẽ được mọi người biết đến, được mọi người ngưỡng mộ vì tài năng và sự đoàn kết. Cứ như trước đây, tôi viết blog một cách mu muội, vô mục đích, không biết mình đang làm gì. Bây giờ tôi mới cảm nhận ý nghĩa của việc mình làm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Dù sau này, mỗi người một nơi, tinh thần đoàn kết ngày xưa không còn nữa, chỉ còn một mình tôi với trang blog này, tôi vẫn không hối hận vì tôi đã ghi lại một thời đẹp nhất của con người – tuổi học trò mà tôi không bao giờ muốn quên.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8778240756625480069-4652354098416443253?l=www.class9x.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/class9x/~4/Li21X_repnQ" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2008-10-28T09:34:06.183+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://www.class9x.co.cc/2008/10/tm-s-ngi-lm-blog.html</feedburner:origLink></item><item><title>Múa - Thương quá Việt Nam</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~3/DZTPIZ7GViE/em-nghe-g-khng-i-em-con-chimnos-ht-vang.html</link><category>Hoạt động - Vui chơi</category><category>Hình ảnh</category><author>noreply@blogger.com (Nguyễn Ngọc Phú)</author><pubDate>Sat, 19 Sep 2009 03:25:02 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8778240756625480069.post-3275845664134016994</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://images.google.com.vn/imgres?imgurl=http://www.mofahcm.gov.vn/mofahcm/tintuc_sk/tulieu/nr060504090947/Ha%2520Long%2520bay&amp;amp;imgrefurl=http://www.mofahcm.gov.vn/vi/tintuc_sk/tulieu/nr060504090947/ns061007104525&amp;amp;h=298&amp;amp;w=450&amp;amp;sz=34&amp;amp;hl=vi&amp;amp;start=10&amp;amp;um=1&amp;amp;usg=__ZKdeDMi1aXpuBoku87g6_xGSVaI=&amp;amp;tbnid=91qiqbuZV2a4DM:&amp;amp;tbnh=84&amp;amp;tbnw=127&amp;amp;prev=/images%3Fq%3DVi%25E1%25BB%2587t%2Bnam%26imgsz%3Dsmall%257Cmedium%257Clarge%257Cxlarge%26um%3D1%26hl%3Dvi%26lr%3Dlang_vi%26sa%3DG"&gt;&lt;img style="border: 1px solid ; width: 381px; height: 147px;" src="http://tbn0.google.com/images?q=tbn:91qiqbuZV2a4DM:http://www.mofahcm.gov.vn/mofahcm/tintuc_sk/tulieu/nr060504090947/Ha%2520Long%2520bay" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;"Em nghe gì không ơi em, con chim nó hót vang đầu hè.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;  Em thấy gì không ơi em, con chim nó múa trên cành tre."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Đó là lời của một ca khúc rất quen thuộc "Thương quá Việt Nam". Bài ca thể hiện tình yêu quê hương, đất nước, con người Việt Nam. Với giai điệu du dương, mang đậm chất trữ tình, bài ca đã mang lại cảm xúc cho các thành viên trong lớp, và bằng chính tài năng, sự khéo léo và cố gắng của mình, các thành viên trong đội múa của lớp đã thể hiện thành công nội dung của bài hát.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;Mời các bạn thưởng thức ca khúc này qua giọng ca của ca sỹ Vũ Duy  và cùng nhìn ngắm những bức ảnh kỷ niệm đội múa của lớp năm học 2007-2008&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width="300" height="61"&gt;&lt;param name="movie" value="http://static.mp3.zing.vn/skins/black/flash/player/mp3Player_skin2.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?ZS83Ny9lNzmUsIC4OTkxYzI1NzkzODU2MTJkNjI3NzBmNDVkMmQ1Yi5cUIbaBmUsICDN8VGjGsMahWeBmmUsICgUmUsICO6YSBWaeG7h3QgTmFcUIbaBfFWeBFqSBEdXl8ZmFsmUsIC2U"&gt;&lt;param name="quality" value="high"&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent"&gt;&lt;embed src="http://static.mp3.zing.vn/skins/black/flash/player/mp3Player_skin2.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?ZS83Ny9lNzmUsIC4OTkxYzI1NzkzODU2MTJkNjI3NzBmNDVkMmQ1Yi5cUIbaBmUsICDN8VGjGsMahWeBmmUsICgUmUsICO6YSBWaeG7h3QgTmFcUIbaBfFWeBFqSBEdXl8ZmFsmUsIC2U" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="61"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SQHn8dN_FfI/AAAAAAAAATQ/L2bkTRE6xME/s1600-h/420.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SQHn8dN_FfI/AAAAAAAAATQ/L2bkTRE6xME/s400/420.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5260740865566905842" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SQHn8OuBZII/AAAAAAAAATI/FvzfcGaZWsA/s1600-h/419.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SQHn8OuBZII/AAAAAAAAATI/FvzfcGaZWsA/s400/419.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5260740861674742914" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SQHn70E_c0I/AAAAAAAAATA/bbvzDWsGHU8/s1600-h/418.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SQHn70E_c0I/AAAAAAAAATA/bbvzDWsGHU8/s400/418.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5260740854523327298" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SQHnXjszY8I/AAAAAAAAAS4/DfcFBPkPHps/s1600-h/417.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SQHnXjszY8I/AAAAAAAAAS4/DfcFBPkPHps/s400/417.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5260740231651615682" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SQHnWoSEJ_I/AAAAAAAAASw/7nZ3A_Lx2zM/s1600-h/416.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SQHnWoSEJ_I/AAAAAAAAASw/7nZ3A_Lx2zM/s400/416.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5260740215701776370" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SQHnWa5ujPI/AAAAAAAAASo/Lqo_NDh1yCU/s1600-h/415.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SQHnWa5ujPI/AAAAAAAAASo/Lqo_NDh1yCU/s400/415.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5260740212110036210" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SQHnWJ1oBhI/AAAAAAAAASg/K0uTYsPZo8o/s1600-h/413.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SQHnWJ1oBhI/AAAAAAAAASg/K0uTYsPZo8o/s400/413.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5260740207529428498" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SQHnVvui1dI/AAAAAAAAASY/U0at3mGVvec/s1600-h/414.JPG"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SQHnVvui1dI/AAAAAAAAASY/U0at3mGVvec/s400/414.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5260740200520406482" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8778240756625480069-3275845664134016994?l=www.class9x.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/class9x/~4/DZTPIZ7GViE" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-09-19T17:25:02.564+07:00</app:edited><media:thumbnail url="http://4.bp.blogspot.com/_c-tKQOqxZ8M/SQHn8dN_FfI/AAAAAAAAATQ/L2bkTRE6xME/s72-c/420.JPG" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total><media:content url="http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~5/Lpgyd3dPi1g/mp3Player_skin2.swf" fileSize="39285" type="application/x-shockwave-flash" /><itunes:subtitle> "Em nghe gì không ơi em, con chim nó hót vang đầu hè. Em thấy gì không ơi em, con chim nó múa trên cành tre." Đó là lời của một ca khúc rất quen thuộc "Thương quá Việt Nam". Bài ca thể hiện tình yêu quê hương, đất nước, con người Việt Nam. Với giai điệu </itunes:subtitle><itunes:author>noreply@blogger.com (Nguyễn Ngọc Phú)</itunes:author><itunes:summary> "Em nghe gì không ơi em, con chim nó hót vang đầu hè. Em thấy gì không ơi em, con chim nó múa trên cành tre." Đó là lời của một ca khúc rất quen thuộc "Thương quá Việt Nam". Bài ca thể hiện tình yêu quê hương, đất nước, con người Việt Nam. Với giai điệu du dương, mang đậm chất trữ tình, bài ca đã mang lại cảm xúc cho các thành viên trong lớp, và bằng chính tài năng, sự khéo léo và cố gắng của mình, các thành viên trong đội múa của lớp đã thể hiện thành công nội dung của bài hát. Mời các bạn thưởng thức ca khúc này qua giọng ca của ca sỹ Vũ Duy và cùng nhìn ngắm những bức ảnh kỷ niệm đội múa của lớp năm học 2007-2008 </itunes:summary><itunes:keywords>Hoạt động - Vui chơi, Hình ảnh</itunes:keywords><feedburner:origLink>http://www.class9x.co.cc/2008/10/em-nghe-g-khng-i-em-con-chimnos-ht-vang.html</feedburner:origLink><enclosure url="http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~5/Lpgyd3dPi1g/mp3Player_skin2.swf" length="39285" type="application/x-shockwave-flash" /><feedburner:origEnclosureLink>http://static.mp3.zing.vn/skins/black/flash/player/mp3Player_skin2.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog/?ZS83Ny9lNzmUsIC4OTkxYzI1NzkzODU2MTJkNjI3NzBmNDVkMmQ1Yi5cUIbaBmUsICDN8VGjGsMahWeBmmUsICgUmUsICO6YSBWaeG7h3QgTmFcUIbaBfFWeBFqSBEdXl8ZmFsmUsIC2U</feedburner:origEnclosureLink></item><item><title>Hình ảnh người phụ nữ Việt Nam</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/class9x/~3/NFyzJEbX180/hnh-nh-ngi-ph-n-vit-nam.html</link><category>Thành viên viết</category><author>noreply@blogger.com (Myclass-9x)</author><pubDate>Sat, 19 Sep 2009 03:19:45 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-8778240756625480069.post-8811800748338029365</guid><description>&lt;span style="font-family:arial;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://images.google.com.vn/imgres?imgurl=http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200803/original/images1512253_hh.jpg&amp;amp;imgrefurl=http://blog.360.yahoo.com/blog-SPZpO9oodL.ABsAb3N0GKtkei3AFWBxn%3Fp%3D1299&amp;amp;h=400&amp;amp;w=289&amp;amp;sz=28&amp;amp;hl=vi&amp;amp;start=8&amp;amp;um=1&amp;amp;usg=__BPX2q3IIm1ntAcPIBTzpSP13lmk=&amp;amp;tbnid=cpPPAKfjnmKFEM:&amp;amp;tbnh=124&amp;amp;tbnw=90&amp;amp;prev=/images%3Fq%3Dph%25E1%25BB%25A5%2Bn%25E1%25BB%25AF%2Bvi%25E1%25BB%2587t%2Bnam%26imgsz%3Dsmall%257Cmedium%257Clarge%257Cxlarge%26um%3D1%26hl%3Dvi%26lr%3Dlang_vi%26sa%3DG"&gt;&lt;img style="border: 1px solid ; width: 97px; height: 134px;" src="http://tbn0.google.com/images?q=tbn:cpPPAKfjnmKFEM:http://images.vietnamnet.vn/dataimages/200803/original/images1512253_hh.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;  Trong kho tàng văn học Việt Nam có rất nhiều bài thơ nói lên than phận của người phụ nữ phong kiến xưa. Đó là những người phụ nữ chị sự ràng buộc của lễ giáo phong kiến “Tam tong, tứ đức” ( tại gia tong phụ, xuất giá tong phu, phu tử tong tử và công dung ngôn hạnh). Họ hầu như không có quyền quyết định cuộc đời mình, chỉ biết sống cam chịu và phục tùng. Cảm thong với số phận, than phận và phẩm chất cảu người phụ nữ xưa, hai nhà thơ Hồ Xuân Hương và Trần Tế Xương đã thay họ nói lên tiếng lòng mình qua các bài thơ như: Tự tình, Bánh trôi nước, Thương vợ…..&lt;br /&gt;&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="fullpost"&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify; font-family: arial;"&gt; Thời xưa, dưới chế độ phong kiến suy tàn, mục nát, số phận người phụ nữ luôn bị vùi dập vào vũng lầy đau khổ, luôn bị trói buộc bởi xã hội bất công, nam quyền độc đoán, một xã hội “trọng nam khinh nữ”, một chế độ đa thê…. Họ gặp nhiều đau khổ, lận đận, tình duyên trắc trở, chịu cuộc đời làm lẻ, số phận hẩm hiu, éo le.&lt;br /&gt;Với bản lĩnh của mình và cũng là nạn nhân trong xã hội đó, Hồ Xuân Hương đã mạnh dạn nói lên nỗi lòng của những người phụ nữ xưa. Đó là những người phụ nữ duyên dáng, xinh xắn nhưng luôn bị phân biệt đối xử thậm tệ, không có quyền lựa chọn hạnh phúc của đời mình và luôn khát khao hạnh phúc lứa đôi. Trước một xã hội bất công, cảnh ngộ người con gái giàu sức sống và hết sức tài hoa, nhưng trớ trêu cuộc đời thật bất hạnh, số phận lận đận gian truân:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt;   “ Thân em vừa trắng lại vừa tròn&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt;   Bảy nỗi ba chìm với nước non”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Không chỉ thế nỗi đau than phận con được nhắc đến ở bài : “Tự tình II” :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt;   “Đêm khuya văng vẳng trống canh dồn&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt;   Trơ cái hồng nhan với nước non(…)&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt;   Vầng trăng bóng xế khuyết chưa tròn”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify; font-family: arial;"&gt; Một tâm trạng buồn đau, oán hận, cô độc, trong màn đêm vắng lặng. Sự bẽ bàng, tủi hổ, dầu dãi cay đắng là nỗi đau của Hồ Xuân Hương nói riêng và người. Phụ nữ Việt Nam nói chung. Duyên phận họ thật hẩm hiu, hạnh phúc ít ỏi ( tuổi xuân trôi qua mà hạnh phúc không trọn vẹn như trăng xế mà vẫn khuyết). Mang cho mình một thân phận lẻ mọn, tình yêu bị chia năm sẻ bảy chỉ còn tí con con: “Mảnh tính san sẻ tí con con”.&lt;br /&gt;Đối với Trần Tế Xương, ông đứng dưới khí cạnh một người đàn ông, cảm thông thương xót cho số phận của người phụ nữ bị đối xủ bất công, luôn chịu cơ cực gian truân nhưng không dám phản kháng. Họ luôn sống cam chịu, hi sinh cho chồng con:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt;   “Lặn lội than cò khi quãng vắng&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt;   Eo sèo mặt nước buổi đò đông”&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right; font-family: arial;"&gt;                                                            (Thương Vợ)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify; font-family: arial;"&gt; Câu thơ mang chất liệu ca dao, các hình ảnh “lặn lội”, “eo sèo”, “khi quãng vắng”, “buổi đò đông” thể hiện sự tủi than của người phụ nữ, trước sự đơn chiếc, chen chút làm ăn vật lôn với cuộc sống để mưu sinh, nuôi chồng con. Người phụ nữ xưa khi về nhà chồng phải chịu sự ràng buộc của lễ giáo phong kiến, chấp nhận không kêu ca, oán than (“Một duyên hai nợ âu đành phận – Năm nắng mười mưa dám quản công”). Mặc dù rất vất vả, khổ cực. Hình ảnh bà Tú chính là chân dung của một người phụ nữ không quản khó khăn vì chồng vì con, là một hình ảnh tiêu biểu cảu người phụ nữ Việt Nam.&lt;br /&gt;Qua đó, đã làm nổi bật những vẻ đẹp tâm hồn và phẩm chất người phụ nữ Việt Nam xưa. Đồng thời phê phán cái xã hội thối nát, giận người đời bạc bẽo vô tâm (“Sau giận vì duyên để mỏi mõm mòm” – Tự tình I của Hồ Xuân Hương), giận cuộc sống đã đưa những người phụ nữ vào chỗ lẻ loi cô dơn, hiu hút:&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt;  “Oán hận trông ra khắp mọi chòm”&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right; font-family: arial;"&gt;     (Tự tình I – Hồ Xuân Hương)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify; font-family: arial;"&gt; Họ oán hận trước nỗi đau âm ỉ, dai dẳng đốt cháy tâm can và tê tái nhất.&lt;br /&gt;Trong thơ Hồ Xuân Hương ta luôn bắt gặp những hình ảnh  người phụ nữ biết vượt lên số phận, không để nỗi đau làm mình gục ngã:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt;  “Xiên ngang mặt đất rêu từng đám&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt;  Đâm toạc chân mây đá mấy hòn”&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right; font-family: arial;"&gt;     (Tự tình II)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt; Quả thật, họ không bao giờ chịu khuất phục, luôn cựa quậy. Xuân Hương lại càng khẳng định”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt;  “Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt;  Mà en vẫn giữ tấm lòng son”&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: right; font-family: arial;"&gt;    ( Bánh trôi nước)&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify; font-family: arial;"&gt; Đúng là một phẩm chất tốt đẹp của người phụ nữ với tấm lòng thủy chung, con sắc, quyết gìn giữ không để hoàn cảnh xã hội lam hoen ố, là niềm tự hào, lòng kiêu hãnh và hãnh diện về chính mình. Và trong tâm hồn người phụ nữ luôn khao khát được hòa hợp trong một tình yêu trọn vẹn, mãnh liệt:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center; font-family: arial;"&gt;  “Chém cha cái kiếp lấy cồng chung”&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify; font-family: arial;"&gt; Nó thể hiện một niềm khao khát chính đáng cảu người phụ nữ ở mọi thời đại.&lt;br /&gt;Đến với “Thương vợ” cảu Tú Xương nhìn với góc độ đạo lý, bà Tú đang tuân theo bổn phận làm vợ nhưng nhìn ở góc độ tình cảm, ta thấy bà làm tất cả vì chồng con mà không than thở, ở bà hiện lên vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ Việt Nam. Đó là sự đảm đang, chịu thương, chịu khó và đức hi sinh âm thầm vì chồng con.&lt;br /&gt;Từ đây ta càng cảm thông sâu sắc cho số phận người phụ nữ Việt Nam xưa, phải chịu nhiều khổ cực, tủi nhục, hiu quạnh, tình duyên hẩm hiu, trắc trở…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày nay thân phận người phụ nữ đã chiếm một vị trí quan trọng trong gia đình. Bởi lẽ cái xã hội “Trọng nam khinh nữ” đã bị xóa bỏ mà thay vào đó là một xã hội “công bằng, bình đẳng, nam nữ bình quyền”. Nhưng không vì thế mà người phụ nữ Việt Nam làm mất đi vẻ thuần phong mỹ tục vốn có của mình.  Và vẫn giữ được phẩm chất, vẻ đẹp truyền thống của người phụ nữ Viêt Nam, đảm đang tháo vác. Điều đặc biệt hơn là họ có cá tính mạnh mẽ hơn, dám đấu tranh triệt để vì hạnh phúc, vì quyền lợi của chính mình và phát triển theo phương châm:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family:arial;"&gt;  “Giỏi việc nước, đảm việc nhà”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;( &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Lê Minh Thư&lt;/span&gt; - năm học 2008-2009)&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/8778240756625480069-8811800748338029365?l=www.class9x.co.cc' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/class9x/~4/NFyzJEbX180" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-09-19T17:19:45.456+07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">11</thr:total><feedburner:origLink>http://www.class9x.co.cc/2008/10/hnh-nh-ngi-ph-n-vit-nam.html</feedburner:origLink></item><media:rating>nonadult</media:rating></channel></rss>

