<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" media="screen" href="/~d/styles/rss2enclosuresfull.xsl"?><?xml-stylesheet type="text/css" media="screen" href="http://feeds.feedburner.com/~d/styles/itemcontent.css"?><rss xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" xmlns:itunes="http://www.itunes.com/dtds/podcast-1.0.dtd" xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" version="2.0"><channel><title>Cuộc đời đó.... có bao lâu mà hững hờ ....</title><link>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/</link><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="self" type="application/rss+xml" href="http://feeds.feedburner.com/cuocdoivandep" /><description></description><language>en</language><managingEditor>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</managingEditor><lastBuildDate>Fri, 08 Jan 2010 05:13:24 PST</lastBuildDate><generator>Blogger http://www.blogger.com</generator><openSearch:totalResults xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearch/1.1/">54</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearch/1.1/">1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearch/1.1/">25</openSearch:itemsPerPage><feedburner:info uri="cuocdoivandep" /><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com/" /><itunes:owner><itunes:email>noreply@blogger.com</itunes:email></itunes:owner><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle></itunes:subtitle><item><title>MẸ ....</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~3/5EHPZihQ6m8/me.html</link><category>THƠ</category><author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</author><pubDate>Thu, 26 Feb 2009 18:09:31 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5410274531825995952.post-6572475562039457325</guid><description>&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Mẹ,&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Nghĩa là cả quê hương&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Là vầng trăng, là cánh cò trong câu hát&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Mẹ,&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Nghĩa là dòng suối mát&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Là cơn gió giữa trưa hè, bếp lửa giữa đêm đông…&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Mẹ,&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Nghĩa là cả dòng sông&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Chảy suốt tuổi thơ con, êm đềm và sâu lắng&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Mẹ,&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Nghĩa là ngàn tia nắng&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Sưởi ấm cả một đời dù con ở nơi đâu&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Từ lúc con chào đời, cất tiếng khóc đầu tiên&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Con đã biết không ai thương con nhiều bằng mẹ&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Chuyện cổ tích tuổi thơ có bà tiên, ông bụt&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Con có mẹ trong đời,&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;diễm phúc hơn cả chuyện thần tiên!&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;May mắn cho ai còn được gọi tiếng mẹ thiêng liêng&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Khi trên ngực còn cài đóa hồng đỏ thắm&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Còn được mẹ la rầy nghĩa là còn hạnh phúc&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Bởi mẹ chẳng thể nào… sống mãi cùng con!&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Rồi sẽ đến cái ngày, vào mùa lễ vu lan&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;strong&gt;Tay&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt; con run run cầm cánh hoa màu trắng&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Con mất mẹ rồi,&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;bình minh không còn bóng nắng&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Đó là lần đầu trong đời,&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;mẹ không thể khóc cùng con…&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="color: rgb(0, 0, 102);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;&lt;em&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;span style="color:#bf00bf;"&gt;Cà Mau 25 – 02 – 2009 &lt;span&gt;&lt;/span&gt;TÔ VÂN KHÁNH&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410274531825995952-6572475562039457325?l=cuocdoivandep.blogspotvn.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-02-26T18:09:31.669-08:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/2009/02/me.html</feedburner:origLink></item><item><title>CHUYỆN CỦA TYGÔN  ......</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~3/7fWb-vweg3c/chuyen-cua-tygon.html</link><category>NHẠC</category><author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</author><pubDate>Tue, 24 Feb 2009 01:21:28 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5410274531825995952.post-9206106242036723977</guid><description>&lt;object width="446" height="384"&gt;&lt;param name="allowScriptAccess" value="always"&gt;&lt;param name="flashVars" value="rk=989750&amp;sk=13091&amp;rm=Out&amp;im=Record"&gt;&lt;param name="movie" value="http://beat.sannhac.com/player2/playerfms2.swf"&gt;&lt;param name="allowFullscreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://beat.sannhac.com/player2/playerfms2.swf" flashVars="rk=989750&amp;sk=13091&amp;rm=Out&amp;im=Record&amp;www=&amp;rallow=-1" type="application/x-shockwave-flash" allowFullscreen="true" allowScriptAccess="always" width="446" height="384"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410274531825995952-9206106242036723977?l=cuocdoivandep.blogspotvn.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-02-24T01:21:28.867-08:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><media:content url="http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~5/P-EEzykjdH0/playerfms2.swf" fileSize="131444" type="application/x-shockwave-flash" /><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</itunes:author><itunes:keywords>NHẠC</itunes:keywords><feedburner:origLink>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/2009/02/chuyen-cua-tygon.html</feedburner:origLink><enclosure url="http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~5/P-EEzykjdH0/playerfms2.swf" length="131444" type="application/x-shockwave-flash" /><feedburner:origEnclosureLink>http://beat.sannhac.com/player2/playerfms2.swf</feedburner:origEnclosureLink></item><item><title>EM VẪN KHÔNG ĐỔI THAY</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~3/SwytM-pCj-A/em-van-khong-oi-thay.html</link><category>NHẠC</category><author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</author><pubDate>Tue, 24 Feb 2009 01:20:48 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5410274531825995952.post-8107257188590599515</guid><description>&lt;object width="446" height="384"&gt;&lt;param name="allowScriptAccess" value="always"&gt;&lt;param name="flashVars" value="rk=1237713&amp;sk=34904&amp;rm=Out&amp;im=Record"&gt;&lt;param name="movie" value="http://beat.sannhac.com/player2/playerfms2.swf"&gt;&lt;param name="allowFullscreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://beat.sannhac.com/player2/playerfms2.swf" flashVars="rk=1237713&amp;sk=34904&amp;rm=Out&amp;im=Record&amp;www=&amp;rallow=-1" type="application/x-shockwave-flash" allowFullscreen="true" allowScriptAccess="always" width="446" height="384"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410274531825995952-8107257188590599515?l=cuocdoivandep.blogspotvn.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-02-24T01:20:48.361-08:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><media:content url="http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~5/P-EEzykjdH0/playerfms2.swf" fileSize="131444" type="application/x-shockwave-flash" /><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</itunes:author><itunes:keywords>NHẠC</itunes:keywords><feedburner:origLink>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/2009/02/em-van-khong-oi-thay.html</feedburner:origLink><enclosure url="http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~5/P-EEzykjdH0/playerfms2.swf" length="131444" type="application/x-shockwave-flash" /><feedburner:origEnclosureLink>http://beat.sannhac.com/player2/playerfms2.swf</feedburner:origEnclosureLink></item><item><title>TÌNH NỒNG CHÁY</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~3/3Chyu7-7yeM/tinh-nong-chay.html</link><category>NHẠC</category><author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</author><pubDate>Wed, 18 Feb 2009 18:01:23 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5410274531825995952.post-5611601734971640662</guid><description>&lt;object width="446" height="384"&gt;&lt;param name="allowScriptAccess" value="always"&gt;&lt;param name="flashVars" value="rk=1253200&amp;amp;sk=35570&amp;amp;rm=Out&amp;amp;im=Record"&gt;&lt;param name="movie" value="http://beat.sannhac.com/player2/playerfms1.swf"&gt;&lt;param name="allowFullscreen" value="true"&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src="http://beat.sannhac.com/player2/playerfms1.swf" flashvars="rk=1253200&amp;amp;sk=35570&amp;amp;rm=Out&amp;amp;im=Record&amp;amp;www=&amp;amp;rallow=-1" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" allowscriptaccess="always" width="446" height="384"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410274531825995952-5611601734971640662?l=cuocdoivandep.blogspotvn.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-02-18T18:01:23.646-08:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><media:content url="http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~5/d3gHcygbdFw/playerfms1.swf" fileSize="133568" type="application/x-shockwave-flash" /><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</itunes:author><itunes:keywords>NHẠC</itunes:keywords><feedburner:origLink>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/2009/02/tinh-nong-chay.html</feedburner:origLink><enclosure url="http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~5/d3gHcygbdFw/playerfms1.swf" length="133568" type="application/x-shockwave-flash" /><feedburner:origEnclosureLink>http://beat.sannhac.com/player2/playerfms1.swf</feedburner:origEnclosureLink></item><item><title>Đừng Trách Sáo Sang Sông</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~3/-3pC9__ggZg/ung-trach-sao-sang-song.html</link><category>NHẠC</category><author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</author><pubDate>Tue, 17 Feb 2009 18:22:18 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5410274531825995952.post-2743360423182047328</guid><description>&lt;object width="300" height="270"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/bfA1oq7eix"&gt;&lt;param name="quality" value="high"&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent"&gt;&lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/bfA1oq7eix" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="270"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Sáng tác : Hồng Xương Long&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Trình bày: Hà Phương&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div align="center"&gt;&lt;span style="color:DarkOrchid;"&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Thôi xin đừng trách sáo sang sông nghe đau lòng nhau quá người ơi.&lt;br /&gt;Gió buồn gió thổi ngoài sông, mưa đêm tái tê trong lòng.&lt;br /&gt;Bao mơ ước ngày bên nhau, tan theo nắng mưa bể dâu.&lt;br /&gt;Anh ơi! Em còn gì đâu?!?&lt;br /&gt;Khi ân tình đã rẽ hai nơi như tim mình ai xé làm đôi.&lt;br /&gt;Mắt buồn ướt mặn bờ môi, nghe như bão giông trong lòng.&lt;br /&gt;Sông sâu bến đời đục trong, bay qua gió mưa mùa đông.&lt;br /&gt;Anh ơi! Thôi đứng chờ mong.&lt;br /&gt;Kể lại chuyện xưa bên mái tranh làng quê xóm nghèo.&lt;br /&gt;Có anh hẹn hò lòng ngây thơ bối rối đêm thâu.&lt;br /&gt;Kể lại chuyện xưa nghe nao nao cái thưở ban đầu.&lt;br /&gt;Yêu anh biết bao, thầm mơ ước mãi không rời nhau.&lt;br /&gt;Để rồi mùa lên con nước dâng tràn qua xóm nghèo.&lt;br /&gt;Lúa khoai trên đồng buồn trôi theo nước mắt xót xa.&lt;br /&gt;Thương đời mẹ cha bao năm qua lắm cảnh cơ hàn.&lt;br /&gt;Ôm bao nổi buồn, chiều mưa ấy sáo sang sông rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều chiều ra đứng trông trời mưa... qua màn mưa.&lt;br /&gt;Thấy ai... ai người xưa cũ.&lt;br /&gt;Đứng thương nhớ ai bên cầu.&lt;br /&gt;Chim sáo sang sông rồi, câu thề em đành mang theo.&lt;br /&gt;Đêm đêm tuổi thân một mình...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáo bay, sáo bay, sang sng một chiều mưa buồn mênh mông.&lt;br /&gt;Có ai đứng trông như người tình cũ ngơ ngác bờ sông.&lt;br /&gt;Sáo ơi, sáo ơi, bay xa ruộng đồng bỏ bài ca xưa.&lt;br /&gt;Để trong gió mưa, tiếng lòng ai hát... như tiếng người xưa...&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;      &lt;!-- / message --&gt;                  &lt;!-- sig --&gt;      &lt;br /&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410274531825995952-2743360423182047328?l=cuocdoivandep.blogspotvn.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-02-17T18:22:18.712-08:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><media:content url="http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~5/dXnUWSSDLU0/bfA1oq7eix" fileSize="51772" type="application/x-shockwave-flash" /><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle> Sáng tác : Hồng Xương Long Trình bày: Hà Phương Thôi xin đừng trách sáo sang sông nghe đau lòng nhau quá người ơi. Gió buồn gió thổi ngoài sông, mưa đêm tái tê trong lòng. Bao mơ ước ngày bên nhau, tan theo nắng mưa bể dâu. Anh ơi! Em còn gì đâu?!?</itunes:subtitle><itunes:author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</itunes:author><itunes:summary> Sáng tác : Hồng Xương Long Trình bày: Hà Phương Thôi xin đừng trách sáo sang sông nghe đau lòng nhau quá người ơi. Gió buồn gió thổi ngoài sông, mưa đêm tái tê trong lòng. Bao mơ ước ngày bên nhau, tan theo nắng mưa bể dâu. Anh ơi! Em còn gì đâu?!? Khi ân tình đã rẽ hai nơi như tim mình ai xé làm đôi. Mắt buồn ướt mặn bờ môi, nghe như bão giông trong lòng. Sông sâu bến đời đục trong, bay qua gió mưa mùa đông. Anh ơi! Thôi đứng chờ mong. Kể lại chuyện xưa bên mái tranh làng quê xóm nghèo. Có anh hẹn hò lòng ngây thơ bối rối đêm thâu. Kể lại chuyện xưa nghe nao nao cái thưở ban đầu. Yêu anh biết bao, thầm mơ ước mãi không rời nhau. Để rồi mùa lên con nước dâng tràn qua xóm nghèo. Lúa khoai trên đồng buồn trôi theo nước mắt xót xa. Thương đời mẹ cha bao năm qua lắm cảnh cơ hàn. Ôm bao nổi buồn, chiều mưa ấy sáo sang sông rồi. Chiều chiều ra đứng trông trời mưa... qua màn mưa. Thấy ai... ai người xưa cũ. Đứng thương nhớ ai bên cầu. Chim sáo sang sông rồi, câu thề em đành mang theo. Đêm đêm tuổi thân một mình... Sáo bay, sáo bay, sang sng một chiều mưa buồn mênh mông. Có ai đứng trông như người tình cũ ngơ ngác bờ sông. Sáo ơi, sáo ơi, bay xa ruộng đồng bỏ bài ca xưa. Để trong gió mưa, tiếng lòng ai hát... như tiếng người xưa... </itunes:summary><itunes:keywords>NHẠC</itunes:keywords><feedburner:origLink>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/2009/02/ung-trach-sao-sang-song.html</feedburner:origLink><enclosure url="http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~5/dXnUWSSDLU0/bfA1oq7eix" length="51772" type="application/x-shockwave-flash" /><feedburner:origEnclosureLink>http://www.nhaccuatui.com/m/bfA1oq7eix</feedburner:origEnclosureLink></item><item><title>HAPPY NEW YEAR 2009</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~3/z6hWWpErwP8/happy-new-year-2009.html</link><category>HÌNH ẢNH</category><author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</author><pubDate>Mon, 05 Jan 2009 00:00:05 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5410274531825995952.post-6000742515809650684</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://sanooaung.files.wordpress.com/2008/01/happy-new-year.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 1024px; height: 768px;" src="http://sanooaung.files.wordpress.com/2008/01/happy-new-year.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(255, 0, 0);"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;Mến chúc tất cả mọi người,năm mới có nhiều niềm vui mới và nhiều thành công mới&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410274531825995952-6000742515809650684?l=cuocdoivandep.blogspotvn.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-01-05T00:00:05.942-08:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/2009/01/happy-new-year-2009.html</feedburner:origLink></item><item><title>XIN LỔI !!!</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~3/8N4clqemQu4/xin-li.html</link><category>THƠ</category><author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</author><pubDate>Sat, 13 Dec 2008 17:46:23 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5410274531825995952.post-6924623775196029040</guid><description>( Viết cho tất cả những người bị xã hội chối từ )&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cho con được một lần xin lổi mẹ, cha&lt;br /&gt;Lời xin lổi mà cả đời con phải nói&lt;br /&gt;Dẫu từ lúc sinh ra cho đến khi khôn lớn&lt;br /&gt;Con chưa một lần được sống vì con!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lổi lầm này con không muốn gây ra&lt;br /&gt;Và càng không muốn cho mẹ, cha buồn tủi&lt;br /&gt;Nhưng con vẫn mãi mê lao vào bóng tối&lt;br /&gt;Nơi không có ánh mặt trời, không có cả... tương lai!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con dốc trượt dài theo năm tháng dần trôi&lt;br /&gt;Tuổi thơ đi qua để con một mình đối diện&lt;br /&gt;Và con bàng hoàng trước điều con phát hiện&lt;br /&gt;Mình không bình thường&lt;br /&gt;như người ta!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con biết mẹ khóc nhiều, cha cay đắng xót xa&lt;br /&gt;Và con sẽ đứng bơ vơ giữa dòng đời hờ hửng&lt;br /&gt;Với những ánh mắt rẻ khinh hay cái nhìn thương hại&lt;br /&gt;Xã hội nào có mĩm cười với... điều trái tự nhiên!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con chỉ có thể trách ông trời và số phận trớ trêu&lt;br /&gt;Vì khi ra đời, con không thể chọn cho mình giới tính&lt;br /&gt;Để giờ lớn khôn, con... chơ vơ lạc lỏng&lt;br /&gt;Không dám ngước nhìn mặt trời những buổi sớm mai...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con nhớ rất nhiều điều ước trẻ thơ&lt;br /&gt;Rằng thời gian hãy qua mau để trở thành người lớn!&lt;br /&gt;Nhưng lúc này, điều đó lại là ác mộng&lt;br /&gt;Vì đời con là mảnh ghép trái màu cần phải xóa đi!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con căm hận chính mình, thù ghét bản thân con&lt;br /&gt;Một nửa của con ở đâu ? Sao tìm hoài không thấy!&lt;br /&gt;Nhìn bạn tay trong tay&lt;br /&gt;nhìn từng cặp tình nhân trên phố...&lt;br /&gt;Con thấy cuộc đời mình như một... vết nhơ!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có cơn mưa nào xóa sạch cuộc đời con&lt;br /&gt;Để cha, mẹ quên đi rằng đã từng sinh ra... "nó"&lt;br /&gt;Để nổi tủi nhục hôm nay một mình con gánh chịu&lt;br /&gt;Để lời xin lổi lúc này con không phải thốt ra!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cà Mau 2008 TÔ VÂN KHÁNH&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410274531825995952-6924623775196029040?l=cuocdoivandep.blogspotvn.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2008-12-13T17:46:23.858-08:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/2008/12/xin-li.html</feedburner:origLink></item><item><title>Cũng Là Yêu!</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~3/sshpHlYAfC0/cng-l-yu.html</link><category>THƠ</category><author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</author><pubDate>Sat, 13 Dec 2008 17:42:51 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5410274531825995952.post-3770445415781541442</guid><description>( Viết cho những chiếc bóng đang yêu!)&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.................................................................&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình yêu của mình cũng từ máu con tim&lt;br /&gt;Cũng có những khát khao, dù... phải đè, phải nén&lt;br /&gt;Cũng có những phút giây... nhớ nhau... ngồi ngơ ngẩn&lt;br /&gt;Cũng biết nhói lòng&lt;br /&gt;khi nghĩ đến ngày phải xa nhau!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình yêu của mình có màu sắc gì không?&lt;br /&gt;Màu trắng của tương lai không dệt bằng hiện thực&lt;br /&gt;Màu đen của những đêm... giật mình... trong bóng tối&lt;br /&gt;Màu tím của những lúc cắn rứt lòng mình&lt;br /&gt;buộc mình phải xa nhau!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh chưa khóc bao giờ vì anh hiểu tình em&lt;br /&gt;Vì anh biết suốt đời này, mình chẳng thể nào... sống thực!&lt;br /&gt;Chông chênh đi giữa cuộc đời, bàng hoàng thấy mình... bất lực&lt;br /&gt;Không thể điều khiển trái tim mình, để... hết nhớ, hết yêu...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình yêu của đôi mình không thể hóa giấc mơ&lt;br /&gt;Không có một ngôi nhà với những đứa con bé nhỏ&lt;br /&gt;Không có tiếng gọi mẹ cha&lt;br /&gt;không có đóa hoa ngày valentine hạnh phúc&lt;br /&gt;Không có những buổi hẹn hò... âu yếm giữa phố đông...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình yêu của đôi mình không có buổi lễ thành hôn&lt;br /&gt;Không có ly rượu hồng dâng mẹ,cha ngày cưới&lt;br /&gt;Không thể nắm tay em bước lên xe hoa hạnh phúc&lt;br /&gt;Không có cả một đêm yên lành để ôm ấp... ước mơ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em đừng buồn nhiều, đừng trách số phận trớ trêu&lt;br /&gt;Khi mình đã không thể nào... bơi ngược dòng đạo lí&lt;br /&gt;Gom hết nước mắt một đời... giấu vào trong ký ức&lt;br /&gt;Chiếc bóng dù không có linh hồn...&lt;br /&gt;nhưng... cũng_là_yêu!!!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cà Mau, 7/1/2008 TÔ VÂN KHÁNH&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410274531825995952-3770445415781541442?l=cuocdoivandep.blogspotvn.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2008-12-13T17:42:51.051-08:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/2008/12/cng-l-yu.html</feedburner:origLink></item><item><title>Nổi nhớ về BÀ</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~3/KTL1A2gTb3s/ni-nh-v-b.html</link><category>TÂM SỰ</category><author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</author><pubDate>Sat, 22 Nov 2008 01:21:42 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5410274531825995952.post-1615092635043112096</guid><description>Vậy là đã tròn đúng một năm BÀ mất,vậy mà nổi thương nhớ về BÀ vẫn không nguôi ............&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410274531825995952-1615092635043112096?l=cuocdoivandep.blogspotvn.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2008-11-22T01:21:42.494-08:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/2008/11/ni-nh-v-b.html</feedburner:origLink></item><item><title>Không sao cả.</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~3/-mro5hwz0h8/khng-sao-c.html</link><category>TÂM SỰ</category><author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</author><pubDate>Sat, 22 Nov 2008 01:22:26 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5410274531825995952.post-3879839040283526780</guid><description>&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 153);font-size:180%;" &gt;Trong thế giới thứ ba này,người ta đến với tui vội vàng,nhanh chóng rồi cũng ra đi vội vàng và nhanh chóng.Tui không còn cảm thấy buồn hay thất vọng gì nữa vì tui cũng chẳng còn gì để mà hy vọng.Hy vọng làm gì ở một thế giới mà tất cả mọi người đến với nhau bằng tính toán, bằng sự lừa dối lẫn nhau.Bây giờ việc gì đến sẽ đến,tui không cần gì nữa,bạn bè để hiểu mình ư?không cần,vì có ai chịu lắng nghe và chia sẽ cùng mình đâu,người yêu ư?không cần,vì mọi người đến với tui không phải bằng tấm lòng chân thật.Bản chất của cái thế giới này là như vậy,nên buồn để làm gì,thất vọng để làm gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu nói rằng tui quá cực đoan,nhìn vấn đề một cách chủ quan thì cũng đúng một phần nhưng tất cả những điều đó là sự thật hiển nhiên đang tồn tại ở cái thế giới thứ ba này.Có mấy ai làm quen mà không đòi xem hình,gặp mặt,họ rêu rao rằng "tôi không quan trọng hình thức,tôi chỉ cần một người bạn để tâm sự mà thôi",tất cả chỉ là lời nói dối,có mấy ai không đòi "make love" khi vừa quen nhau được vài tháng,thậm chí vài ngày,vài giờ.Ôi thật vô nghĩa làm sao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui cược với các bạn rằng,những người đó sẽ chẳng bao giờ tìm được một người bạn chân thành,một người yêu đích thực.Có chăng là họ sẽ nhận được sự thoả mãn về nhu cầu sinh lý hay tiền bạc,chỉ có thế và chỉ có thế mà thôi.Một biểu tượng đẹp trong tình yêu đồng tính được tui tưởng tưởng ra - hai người đến với nhau bằng tấm lòng của mình, h&lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 153);font-size:180%;" &gt;oàn toàn không &lt;/span&gt;&lt;span style="font-weight: bold; color: rgb(0, 0, 153);font-size:180%;" &gt;có thực,bây giờ nghĩ lại cảm thấy mình buồn cười làm sao!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410274531825995952-3879839040283526780?l=cuocdoivandep.blogspotvn.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2008-11-22T01:22:26.810-08:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/2008/11/khng-sao-c.html</feedburner:origLink></item><item><title>Ngôi sao hiểu lòng tôi</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~3/SFMX1wkm19E/ngi-sao-hiu-long-ti.html</link><category>NHẠC</category><author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</author><pubDate>Thu, 06 Nov 2008 16:40:30 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5410274531825995952.post-5670838474527229217</guid><description>&lt;object width="300" height="270"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/AHS-kQ9t63" /&gt;&lt;param name="quality" value="high" /&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;&lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/AHS-kQ9t63" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="300" height="270"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;object width='463' height='269'&gt;&lt;param name='movie' value ='http://static.timnhanh.com/yumemusic/flashplayer/flsongblog.swf?xmlPath=http://amnhac.timnhanh.com/getxml/0/35A522EC/495902678704792b2969d1dc9ec3e85e/783125/2930591.xml&amp;getLyric=http://amnhac.timnhanh.com/player/getLyric/&amp;amp;colorAux=0x9B9B9B&amp;amp;colorMain=0xffffff'&gt;&lt;/param&gt;&lt;param name='wmode' value='transparent'&gt;&lt;param name='allowscriptaccess' value='always'&gt;&lt;/param&gt;&lt;embed src='http://static.timnhanh.com/yumemusic/flashplayer/flsongblog.swf?xmlPath=http://amnhac.timnhanh.com/getxml/0/35A522EC/495902678704792b2969d1dc9ec3e85e/783125/2930591.xml&amp;getLyric=http://amnhac.timnhanh.com/player/getLyric/&amp;amp;colorAux=0x9B9B9B&amp;amp;colorMain=0xffffff' type='application/x-shockwave-flash' width='463' height='269' wmode='transparent' allowscriptaccess='always'&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410274531825995952-5670838474527229217?l=cuocdoivandep.blogspotvn.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2008-11-06T16:40:30.781-08:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><media:content url="http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~5/WNupHjByYVM/AHS-kQ9t63" fileSize="51772" type="application/x-shockwave-flash" /><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle> </itunes:subtitle><itunes:author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</itunes:author><itunes:summary> </itunes:summary><itunes:keywords>NHẠC</itunes:keywords><feedburner:origLink>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/2008/11/ngi-sao-hiu-long-ti.html</feedburner:origLink><enclosure url="http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~5/WNupHjByYVM/AHS-kQ9t63" length="51772" type="application/x-shockwave-flash" /><feedburner:origEnclosureLink>http://www.nhaccuatui.com/m/AHS-kQ9t63</feedburner:origEnclosureLink></item><item><title>“GAY” – KHỦNG HOẢNG NHÂN DẠNG NAM HAY HÀNH TRÌNH ĐI TÌM BẢN SẮC?</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~3/u85Mly11-rg/gay-khng-hong-nhn-dng-nam-hay-hnh-trnh.html</link><category>SƯU TẦM</category><author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</author><pubDate>Sun, 02 Nov 2008 22:52:14 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5410274531825995952.post-4216759079965344932</guid><description>&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;Những người đàn ông đồng tính xuất hiện ngày càng nhiều và công khai hơn trước, dẫn tới những tranh luận gay gắt về tính nam và sự tha hóa của tính nam. Nhưng “gay” có phải là cái gì đó đáng sợ không? Thay vì áp đặt sự kỳ thị một cách thiển cận, chúng ta nên đi tìm nguyên nhân.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;“Gay” là thuật ngữ chung để chỉ những người đàn ông có quan hệ tình dục đồng giới hoặc có những xúc cảm tình dục đồng giới. Nhưng ở xã hội chúng ta, t? “gay” đã bị lạm dụng để gọi tất cả những người đàn ông không giống với người đàn ông điển hình và truyền thống. Số lượng những chàng thực sự là “gay” do những phát triển khác biệt về sinh lý không nhiều lắm, phần còn lại là do lối sống mà bị xem là những kẻ đồng giới. Với trường hợp thứ nhất, khoa học còn đang nghiên cứu những biện pháp để giúp họ khắc phục những rối loạn để họ trở lại cuộc sống tình cảm và tình dục như mọi người đàn ông khác nếu họ mong muốn. Trường hợp thứ hai, những anh chàng “gay” trong thể hiện lối sống và tạo dựng phong cách thì thực sự đang phải đối diện với nhiều khó khăn và áp lực xã hội. Có thể khẳng định, họ không phải là “những phế phẩm của xã hội hiện đại” như một số người kết luận, mà đơn giản chỉ là một dạng thức con người mới. Sự giao thoa giữa tính nam và tính nữ trong họ diễn biến phức tạp và phản ánh một thời kỳ cực đoan trong quan niệm về giới tính. Họ là một tầng lớp bị đẩy đi quá đà trước khi&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;xã hội có những điều chỉnh tự thân để hình thành nên một mẫu người đàn ông mới.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;Gọi họ là “gay” vì họ khác biệt – đó là điều mà xã hội đang nhìn nhận. Nhưng thực ra, họ là kết quả tất yếu của quan niệm máy móc về giới tính đã tồn tại hàng chục thế kỷ qua. Xã hội truyền thống đã gán ghép những giá trị cho hai giới và chỉ chấp nhận những hình mẫu nghèo nàn cho hai giới. Nam giới được hiểu một cách cường điệu là cứng rắn, thô bạo, nóng nảy, thích đòi hỏi và chiếm đoạt…Vô hình trung, xã hội đã đẩy ra rìa những nhân cách vốn không điển hình cho nhân cách nam.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;Xã hội phát triển hơn, quá trình khám phá giá trị bản thân của con người trở nên phức tạp hơn bao giờ hết. Người ta thấy sự khác biệt có ý nghĩa và giá trị riêng. Nhân cách nam không còn khuôn mẫu, đơn điệu và thống nhất như trước. Nó phát triển đa dạng hơn, và tạo ra những nhiều hình ảnh nam giới khác nhau. Những người đàn ông không có một mẫu số chung về tính cách như trước đây. Họ có thể khác nhau, rất khác nhau hoặc hoàn toàn đối lập, nhưng họ không phải là giới nữ. Họ có những giá trị đặc trưng riêng. Mẫu đàn ông truyền thống vẫn tiếp tục được tôn vinh, nhưng những người đàn ông mới không còn là kẻ ngoài cuộc. Họ không bị giới nữ đồng hóa, họ là một hình mẫu mới mẻ và độc đáo theo một ý nghĩa khác.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;Cho dù những người cực đoan và thiển cận cho họ là một giới thứ 3 thấp kém, thì họ vẫn khẳng định những giá trị tốt đẹp và đầy nam tính rất mới so với một anh chàng truyền thống điển hình. Những kẻ vô tình bị xếp vào nhóm “gay” này có khi nổi loạn, có khi quá đà, nhưng đó làphản ứng dễ hiểu khi bị những quan niệm lạc hậu và độc đoán về giá trị chà đạp. Thời kỳ quá đà của họ thực ra là một bước đệm chuẩn bị cho việc xây dựng thành công hoàn toàn chân dung một người đàn ông khác truyền thống.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;Họ không làm cho thế giới bị nữ hóa như chúng ta tưởng. Họ chỉ có vai trò điều hòa những căng thẳng trong cách nhìn nhận về tính nam. Họ có rất nhiều ưu điểm mà người đàn ông truyền thống coi nhẹ và bỏ qua. Họ có sự nhạy cảm tốt, họ chu đáo, không bạo lực, không hút thuốc, sống có trách nhiệm, biết cách cân đối các mối quan hệ, nâng niu những giá trị hình thể, biết chăm sóc bản thân, yêu thương nhiệt thành và lãng mạn. Nhưng họ không hòa đồng vào giới nữ. Một bản sắc mới được nảy nở. Một mái tóc nhuộm vàng, một bộ cánh chẳng giống ai có thể làm gai mắt nhiều người bảo thủ, nhưng nó cho thấy một xã hội văn minh hơn trước, đã biết tôn trọng sự khác biệt giữa các cá nhân, đã dân chủ hơn khi thừa nhận quyền mưu cầu hạnh phúc của mỗi con người. Sự tìm tòi và khám phá bản thân là một con đường cam go, và ai cũng phải trải qua những lúc bốc đồng, nôn nóng khi khẳng định một cá tính. Những người bị xem là “gay” không phải ai cũng nổi loạn vì giới tính của mình, ai cũng tha hóa, bệnh hoạn. Rất nhiều người trong số họ nghiêm túc đi tìm những giá trị cá nhân, kể cả những giá trị còn mới mẻ với cộng đồng. Một vài cử chỉ như đeo bông tai, ăn mặc chải chuốt không đáng bị coi là băng hoại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;Trong xã hội hiện đại với những bước phát triển mạnh mẽ như hiện nay, một chàng trai đứng trước nhiều lựa chọn. Các chàng được sinh ra với những tố chất khác nhau, nên sẽ đi tìm và xây dựng những giá trị khác biệt. Rồi chúng ta sẽ có một xã hội bao gồm nhiều mẫu đàn ông khác nhau: sôi nổi có, trầm tĩnh có, nóng nảy có, hiền hòa có. Và họ đều ngự trị ở những vị trí riêng và đều có thể sống hạnh phúc. Không thể xếp những người đàn ông ôn hòa vào nhóm “gay” và coi họ là bệnh nhân của sự phát triển giới tính lệch lạc. Rất nhiều nghề nghiệp mới hình thành, và đòi hỏi những tố chất mà một chàng trai theo hình dung cổ điển không hề có. Những chàng trai mới, nếu họ sinh hoạt tình dục đồng giới và làm tổn hại những giá trị đạo đức thì họ phải chấp nhận sự kỳ thị, sự phản đối, bởi lúc này chưa phải là thời điểm để công khai công nhận hôn nhân đồng giới ở nước ta vì những hậu quả khôn lường của nó. Còn nếu họ nghiêm túc&lt;span&gt;  &lt;/span&gt;theo đuổi những giá trị mới phù hợp với bản thân thì sự phân biệt đối xử hay chỉ trích là vô lý.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;font-size:130%;"&gt;Hiểu biết về “gay” đã sai lầm và thiển cận với đại đa số công chúng, do việc xác định sai đối tượng. Những người “gay” sẽ còn một chặng đường dài để phấn đấu và thuyết phục xã hội, nhưng hiện tại, sự đòi hỏi xã hội chấp nhận quan hệ đồng tính là không tưởng. Có thể một ngày nào đó, trên giấy khai sinh của một con người không chỉ khai giới tính là nam hoặc nữ, nhưng nhất thiết chưa phải là bây giờ. Những người đồng tính nam thực sự thì cần được giúp đỡ về mặt y học, còn những người bị nhầm lẫn là “gay” thì cần được nhìn nhận công bằng hơn là một dạng nhân cách mới của nam giới bên cạnh mẫu đàn ông cổ điển.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-indent: 0.5in; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;BÙI TỐ THUYẾN&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410274531825995952-4216759079965344932?l=cuocdoivandep.blogspotvn.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2008-11-02T22:52:14.358-08:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/2008/11/gay-khng-hong-nhn-dng-nam-hay-hnh-trnh.html</feedburner:origLink></item><item><title>Xin lỗi em</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~3/jIQQAeIgWx4/xin-li-em.html</link><category>SƯU TẦM</category><author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</author><pubDate>Sat, 18 Oct 2008 18:12:41 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5410274531825995952.post-6339832609661163731</guid><description>&lt;p style="font-family: webdings;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span style="color:#000099;"&gt;&lt;strong&gt;Đây là lá thư của một người chồng viết cho vợ mình, lá thư không bao giờ gửi đi nhưng các bạn có thể chia sẻ.&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt; &lt;table align="center" border="0" cellpadding="2" cellspacing="0"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td align="middle"&gt;&lt;img src="http://www.danong.com/data/2007/06/14/00105346_Sad_Man.gif?ID=6/14/2007%2012:10:53%20AM" border="0" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;Em thương yêu!&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Anh viết là thư này chỉ vì anh không đủ can đảm để nói lên điều mà anh muốn nói với em: Anh xin lỗi em, vì anh là gay.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;8 năm chung sống, chẳng bao giờ em nghi ngờ anh, dù bất cứ chuyện gì. Em cũng không trách anh bất cứ điều gì. Chính vì vậy, anh luôn cảm giác mình là người có lỗi với em. Có lỗi nhiều lắm!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Anh là gay. Anh biết mình như thế khi bước chân vào đại học. Từ lần đầu tiên tình cờ khám phá ra bí mật của bản thân mình, anh hoảng sợ. Nhưng đan xen với nỗi hoảng sợ đó là một cảm giác thích thú. Lý trí của một thanh niên mới lớn không thể thắng nỗi bản năng của con người. Anh lao vào những cuộc tình với những thằng bạn học, với những người đàn ông. Lúc đó anh chỉ nghĩ đơn giản: không thể yêu được các cô gái thì yêu các chàng trai, điều đó cũng…bình thường. Bởi xung quanh anh cũng có nhiều người giống như mình.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Thế rồi anh gặp em. Đúng hơn là ba anh và ba em đã đưa chúng ta đến với nhau. Em không đẹp nhưng có một sức hút đặc biệt. Với anh, em như một cơn gió mát thổi vào cuộc đời. Tuy nhiên, tình cảm mà anh dành cho em không phải thứ tình yêu nam nữ thường thấy. Trong khi đó, anh cảm nhận được tình yêu của em dành cho anh ngay sau lần gặp mặt đầu tiên.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Khi hai gia đình bàn chuyện cưới hỏi, anh giật mình. Anh và em chỉ đi chơi riêng với nhau đúng hai lần. Quan trọng hơn là anh không hề yêu em, dù hiểu rằng tình cảm của em đối với anh càng ngày càng sâu nặng. Thế nhưng anh lại không có lý do gì để phản đối ý định của ba mẹ hai bên. Anh là con trai trưởng, là cháu đích tôn của dòng họ nên anh không thể làm trái lời gia đình. Đó là sai lầm của anh. Anh biết như thế khi đồng ý tổ chức đám cưới với em nhưng chẳng hiểu sao anh vẫn cứ làm.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;Em thương yêu!&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Ngoài chuyện đã tạo thành thói quen không bao giờ làm trái ý ba mẹ nếu cảm thấy họ đúng, còn một lý do khiến anh quyết định lấy em là lúc ấy, anh vừa chia tay với…bạn trai. Anh muốn thoát khỏi cuộc sống của người đồng tính mà càng lúc anh càng hiểu rõ bản chất của nó. Đó là sự đam mê, vội vã của một thứ tình cảm luôn tồn tại sức nặng của tình dục. Anh ích kỷ quá phải không em?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Anh cứ nghĩ mọi việc sẽ nhẹ nhàng nhưng càng đến gần ngày cưới, anh càng thấy lo lắng, mệt mỏi và chán chường. Hôm đám cưới, anh cố cười thật tươi cho mọi người thấy anh đang rất hạnh phúc. Chắc em còn nhớ, đêm tân hôn, anh đã say bí tỉ đến nỗi phải có người cõng vào phòng. Anh uống thật nhiều, không phải vì vui, mà cố tình như thế để không phải đối diện với em.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Thật không thể tin được, suốt một tuần sau ngày cưới, dù ngủ chung giường nhưng anh và em không làm gì cả. Anh tin là em vẫn còn nhớ những đêm dài đó, vì anh cố tình về thật khuya, rồi lăn ra ngủ. Thật ra, anh không ngủ. Anh suy nghĩ nhiều và thật nhiều, đề rồi hiểu rằng anh không thể nào chạy trốn.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Nếu anh đã từng mượn bia rượu làm lý do để không chạm vào người em, thì anh cũng phải mượn nó để làm cái việc mà anh không muốn. Anh cảm nhận được niềm hạnh phúc của em. Vòng tay siết chặt của em khiến anh hiểu rằng anh không thể nào vượt qua được bản năng. Anh không có một chút hạnh phúc nào khi ôm em trong vòng tay. Và dường như đó là nguyên do khiến anh lén lút đi tìm hạnh phúc trong vòng tay những người đàn ông.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Tuy không thích, không muốn nhưng anh vẫn phải cố gắng làm tròn trách nhiệm của người chồng. Thế nhưng, càng ngày cái việc tưởng chừng như đơn giản đối với người đàn ông lại trở nên khó khăn với anh. May mắn, em có thai. Rồi bé Vy Vy chào đời. Sự hiện diện của đứa con khiến anh như được giải phóng. Anh tự do hơn và không phải cố hoàn thành trách nhiệm làm chồng. Anh đi nhiều hơn, về khuya hơn. Thậm chí, anh không về nhà ngủ. Vậy mà em chẳng có một lời trách móc nào.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Anh hiểu, không phải vì bé Vy Vy mà em không quan tâm đến anh, hoặc không cần sự quan tâm của anh. Điều quan trọng là em mơ hồ nhận ra một điều gì đó không bình thường nơi anh. Đúng không em? Em không nói gì nhưng ánh mắt của em nói nhiều điều mà anh đọc thấy. Song, có một chuyện mà em chẳng bao giờ nghĩ đến: chồng em không yêu phụ nữ. Nói chính xác là không thể yêu em.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;8 năm trôi qua. Nhìn bên ngoài, ai cũng tưởng rằng chúng ta là một cặp vợ chồng hạnh phúc. Tất cả là nhờ em. Em là một người phụ nữ tốt, khoang dung và luôn nghĩ cho chồng mình. Anh biết, nỗi khát khao của một người phụ nữ bao giờ cũng mãnh liệt nhưng em đã dìm nó xuống.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;Em thương yêu!&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Anh thương em nhiều lắm vì em luôn tốt với anh. Nhưng với em, anh không có tình yêu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="font-family: webdings;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;(Bức thư kô gửi của ai đó)&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410274531825995952-6339832609661163731?l=cuocdoivandep.blogspotvn.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2008-10-18T18:12:41.546-07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/2008/10/xin-li-em.html</feedburner:origLink></item><item><title>TÔI LÀ GAY</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~3/zJ7g4AiPeWs/ti-l-gay.html</link><category>SƯU TẦM</category><author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</author><pubDate>Sat, 18 Oct 2008 18:06:04 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5410274531825995952.post-5640491292633759683</guid><description>&lt;span style="font-size:130%;"&gt;Mãi đi tìm một tình yêu chân tình, tìm đâu đây bạn, tôi tìm mãi mà toàn đắng cay, tìm hoài đến bây giờ tôi bắt đầu cảm giác sợ tình yêu. bây giờ ai nói yêu tôi, dù thật tình tôi cũng cảm giác nghi ngờ, sợ hãi, ám ảnh đó làm từng đêm cô đơn lạc loài, tôi cần yêu, rất cần bạn ơi, tôi sợ cô đơn lắm bạn ơi, cô đơn kinh khủng lắm, sự cô đơn lạnh giá của một đêm dài giết chết đời tôi từng phút giây,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn ơi, ai có cảm giác như tôi không, không phân biệt tình thật hay giả, lòng muốn yêu nhưng lại sợ, đêm cô đơn khao khát tình yêu, lòng muốn yêu, nhưng sáng dậy lại sợ mình bị lừa gạt, cả hơn hai năm, chưa hể lên mạng, hôm nay lai vào tâm sự với các bạn cho vơi đi nỗi cô đơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đời người như một giắc mơ&lt;br /&gt;Tỉnh cơn mơ, tưởng mình vẫn còn trong mơ&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã phát hiện ra mình thuộc thế giới thứ 3 khi còn là cậu bé 15 tuổi,những bỡ ngỡ,những bất thường,và cũng những lo sợ ban đầu cứ làm tôi suy nghĩ mãi.Câu hỏi lớn nhất trong đời tôi là :"Tại sao mình lại như thế?".Tôi cố tìm câu trả lời sao cho cố ép đó chỉ là sự nhất thời và mình có thể hoàn toàn thay đổi được.Nhưng tôi đã lầm,mọi cố gắn ép mình vào suy nghĩ về sự bình thường,những hành động trái ngược với bản chất con người đều chỉ là hình thức và đã không mang lại kết quả như tôi đã nghĩ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó chỉ là những hành động ban đầu của một người đàn ông khi nhận thấy mình thuộc thế giới này mà thôi.Tôi cũng nhận thấy điều đó,và tôi cũng dần dần chấp nhận chính bản thân mình như thế đó.Bởi lẽ tôi nghĩ Gay không phải là tội mà Gay cũng giống như một thứ được xếp đặt ngang hàng với tình yêu nam và nữ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi bắt đầu sống khoáng hơn. Cái sống khoáng ở đây mang lại cho tôi cảm giác như một người bình thường.Và cũng như những nam và nữ khác,tôi bắt đầu đi tìm tình yêu đích thực cho mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi tìm tình yêu qua chat.Đây có lẽ là cách nhanh nhất,dể nhất.Một cái nickname rất đơn giãn BOYgay.Tôi đã làm quen được rất nhiều người.Và hơn thế nữa tôi đã biết thêm những điều vô cùng lạ lẫm và cũng thật là đau khổ...&lt;br /&gt;Tôi quen một người tên NH... chat với nhau nhiều lần,và tối hôm đó Nh noi Nh buồn lắm và muốn gặp tôi để uống nước,tôi nhận lời và hai người đã gặp nhau tại quán nước nằm trên đường Lê Văn Sỉ.sau khi uốn nước Nh rũ tôi về nhà chơi.Tôi đồng ý với suy nghĩ uh thôi về cho biết nhà với lại tôi thật sự rất có cảm tình với Nh và tôi hy vọng sau cuộc gặp gỡ này sẽ có tiển triên hơn.Và điều gì đến cũng đến,tôi đã quan hệ với Nh.Tôi không cảm thấy sợ sau lần đầu quan hệ,ngược lại tôi còn cảm thấy hạnh phúc hơn với suy nghĩ:Nh đã chấp nhận tôi và Nh sẽ yêu thương tôi thật nhiều sau ngày hôm nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mọi chuyện đã đi ngược hoàn toàn với suy nghĩ non nớt đó.Sau ngày hôm đó không một tin nhắn,không một cuộc điện thoại của Nh gọi cho tôi.tôi nhắn tin cho Nh hỏi tại sao thì Nh đã nhắn lại một tin nhắn lạnh lùng:"A đã biết hết của em rồi,vậy là đủ rồi,chào e"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi khóc thật nhiều,chưa bao giờ tôi khóc như vậy,và tôi tự nhũ sẽ không bao giờ khóc lần thứ 2.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và từ lần đó tôi đã hiểu hơn về giới gay,không tình dục thì tiền bạc.Tôi cảm thấy chán chường và đau khổ.Những cuộc tình của tôi sau này đều rất nhanh,nhưng tôi đã rút kinh nghiệm là không đi đến tình dục khi chưa có tinh yêu...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ước mơ có một tình yêu đẹp trong giới Gay thật là khó.Đa số là lợi dụng nhau mà thôi.Chắc mọi người trong giới khi di chat đã quá quen với những câu hỏi:"lam tinh khong?""Ban cao bao nhieu?""Ban nang bao nhieu?""cua ban to ko?""Sex cam khong?"...Tôi xin nói những người mà đi chat như vậy sẽ không bao giờ tìm được tình yêu đích thực...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;và hơn nữa là những câu chuyên đáng buồn trong giới,gần đay xuất hiện những vụ lừa tình để cướp của,bao nhiêu nạn nhân đã bị mất xe,điện thoại di động,tiền bạc...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hình ảnh Anh đứng dưới trời mưa thật lâu để chờ em tha thứ,hình ảnh anh và em ngội tựa vai nhau ngắm hoàng hôn...trong giới Gay chỉ có trong mơ mà thôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hạnh phúc là cái mà mọi người đều có quyền hưởng. Là người đồng tính luyến ái, bạn cũng có hạnh phúc của bạn. LHS&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình cứ tự hỏi tại sao… Có lẽ nào… cuộc sống… tình bạn… tình yêu… Những chuỗi ngày tha thương và day dứt, một cuộc sống đầy phức tạp, đầy nước mắt, đầy nỗi khổ đau, buồn tủi. Không lẽ hạnh phúc là những nỗi đắng cay…?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;… Sao đêm nay… trời không trăng sao và đầy mưa gió… hay những vì sao kia cũng biết nỗi đau thương đang xâm chiếm trong lòng mình mà từ giã bầu trời để làm dịu nỗi lòng mình thất vọng. Không, mình vẫn đang hy vọng và tin tưởng vào những điều tốt đẹp sẽ đến với mình, với những người như chúng mình. Hạnh phúc chân chính sẽ đến với những người như chúng mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ai cũng biết muốn có được hạnh phúc thì rất khó, và muốn tìm cho mình hạnh phúc trong thế giới thứ 3 thì lại càng khó hơn nữa. Yêu 1 người thì chắc ai cũng đã từng yêu qua nhưng tình yêu đồng tính thì lại khác. Tôi đã yêu một người, tôi đã ngậm ngùi yêu đơn phương và đối với tôi thì đó chính là những khoảng thời gian buồn chán và cô đơn khi không có người mình yêu bên cạnh, trong thời gian đó tôi đã sống với những giọt nước mắt cùng những cơn đau tuyệt vọng. Khi biết người tôi yêu đã có người yêu thì tôi rất đau đớn, mỗi lần thấy người ấy đi cùng người yêu là lòng tôi lại xuất hiện những cơn đau mà dường như ko ai có thể xoa dịu được. Mỗi lần đối mặt với họ là tôi chỉ mong sao cho người ấy được hạnh phúc bên người mình yêu cho dù người đó ko phải là tôi, còn trong lòng thì lại khóc thầm và phải một mình chịu những cơn đau kinh khủng lắm. Đã nhiều lần tôi tư hỏi tại sao mình ko dám thổ lộ với người mình yêu chứ ? Tại sao lại phải một mình mà khóc chứ ... Nhưng điều đó ko thể xảy ra được, bởi vì nếu tôi nói ra thì tôi sẽ mất đi người bạn mà tôi yêu thương nhất, và còn biết bao nhiêu con mắt sẽ nhìn tôi ra sao. Sao mà cái xã hội này lại ảm đạm và buồn bã đến thế, tại sao phải miệt thị những người như tôi chứ. Chúng tôi cũng là người mà ... Tôi hận ông trời tại sao lại sinh ra tôi mà ko cho tôi là chính mình chứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy nhìn chúng tôi đi chúng tôi có bệnh hoạn như mọi người nghĩ ko? Tình cảm mà tôi dành cho người ấy là một sự quan tâm, yêu thương, dù có khó khăn đến mấy tôi cũng mặc, miễn sao được ở cùng người ấy mà thôi. Đó chính là một tình yêu thuần khiết và trong sáng. Lúc nào tôi cũng cầu mong cho người ấy những điều tốt đẹp nhất. Nhưng mà người ấy đâu hiểu cho tôi, nếu có hiểu được thì tình cảm mà người ấy dành cho tôi ko thể lớn hơn tình bạn được ... hix hix. Tôi có thể làm gì khi thấy họ đang hạnh phúc với nhau, chẳng lẽ vì tôi mà họ chia tay hay vì tôi mà họ phải đau khổ chứ. Nếu làm như thế thì tôi thật ích kỉ và bỉ ổi mà thôi, nên đành 1 mình chịu đau khổ. Mỗi khi nhìn thấy người ấy là lòng tôi lại vui sướng và tôi lại lo sợ. Trong giấc mơ tôi đã ước rằng có một ngày người đó sẽ hiểu và chấp nhận tôi cùng tôi sống thật hạnh phúc nhưng giấc mơ chỉ là giấc mơ. Cô đơn và buồn tủi lắm. Đêm nào tôi cũng ko ngủ được vì vừa chợp mắt là gương mặt của người ấy lại hiện ra. Chưa bao giờ tôi yêu ai mà si đến thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ tôi chỉ mong sao người ấy ghét tôi vô cùng, ghét cay ghét đắng tôi bởi vì chỉ có như thế thì tôi mới nghĩ rằng người ta không thích mình thì tội gì mà phải thich người ta nhưng tôi không dám nói cho người ấy biết. Tôi đã biết yêu người ấy là không có kết quả nhưng vẫn yêu bởi vì ở anh ấy toát ra một thứ gì đó làm tôi không thể không yêu anh ấy được. Giờ tôi mong sao tôi mất hết trí nhớ để  trong đầu lúc nào cũng chỉ có 1 màu trắng ... tôi mong rằng khi tôi nhắm mắt lại thì sẽ quên đi hết những quá khứ đau buồn để có được một cuộc sống vui vẻ và thanh thản hơn. Chỉ có như vậy tôi mới quên được người ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi thật là thất vọng khi mà sinh ra trên cõi đời này, tôi lại càng đau khổ hơn khi những con mắt người đời dòm tôi với ánh mắt rất kì lạ, tôi chán khi phải sống trong 1 thế giới bị xã hội chê cười lắm rồi. Tôi chỉ muốn đến 1 nơi thật xa để sống một cuộc sống thoải mái hơn vì ở đó ko ai biết được mình là ai và ko còn sợ mọi người  nhìn mình với ánh mắt khác thường nữa.&lt;br /&gt;Trong mỗi chúng ta và bất kì người nào khi đã là người thì phải có rơi lệ ... khi tôi viết bài này tôi đã ko còn kiềm chế được nước mắt của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế là mùa hè đã lẳng lặng ra đi, và mùa thu đã về. Hết hè sang thu, thì có gì là lạ đâu vì đó là quy luật của thiên nhiên và năm nào cũng thế. Biết là vậy, mà hôm nay trong lòng lại buồn một cách kỳ lạ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ này ngoài khung của sổ nhũng hạt mua đang lất phất bay, kèm theo nhũng cơn gió hung hãn đang cố cướp đi nhũng chiếc lá úa vàng để cho những hàng cây hai bên đường mỗi lúc một trơ cành thêm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ mình buồn nên nhìn cảnh vật như thế còn cảm thấy buồn thêm, và cũng không ngờ mình lại một mình ngồi đây vói những dòng tâm sự này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật tình thì mình cũng không phải vì thế mà buồn, vì mình nghĩ bất cứ chuyện gì cũng đều có duyên phận hết. Nhưng nhiều khi, cũng thấy lạc lỏng vô cùng, ước gì có một ai đó để mà trò chuyện và tâm sự những buồn vui trong cuộc sống hàng ngày, đối với nhiều người đều này đến với họ quá dễ dàng, còn đối với mình  sao thấy quá khó khăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Từng giọt nước mắt , giờ đây anh khóc , có làm được gì ? đến cuối cùng rồi thì chúng ta cũng chia tay thật rồi ..." của ca sĩ Phương Thanh trình bày bây giờ tôi mới cảm nhận được nỗi buồn của ở lại , chỉ cầu mong người ra đi hạnh phúc ... khóc làm gì nữa khi tình không còn luyến lưu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con người nghĩ cũng thật lạ vui đó rồi buồn đó…rồi chốc lát lại cười như chưa hề có chuyện gì…..cuộc sống này muôn vàn màu sắc….mình sống trong nó…tưởng có lúc mình như 1 hòn sỏi, lạnh tanh, chẳng bao giờ thấy buồn. Và nghĩ có lẽ không có gì làm mình sẽ buồn và sẽ khóc như dạo trước…cái lúc mà ngây ngô dễ xúc động…dễ khóc truớc một cuộc tình…còn bây giờ đôi khi chỉ là 1 cái nhếch mép cười….rồi hiểu ra thêm 1 kinh nghiệm….mình nhớ mang máng một hình dung, một bóng hình chôn chặt và đã lặng im từ lâu trong lòng…bất chợt khuôn mặt ấy vút qua đôi mắt mình….cảm giác xa xôi gần gũi, ngay tầm tay trước mặt đó mà dường như không dành cho mình nữa….vui mừng mà cũng có chút xót xa….rồi dường như mình hiểu mình chẳng thể giấu được mình…mình sao nhỉ…yêu và nhớ người đó chăng, chắc vậy...tình cảm ấy ngỡ rằng đã chết rồi bỗng trỗi dậy khó mà hiễu được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều lúc mình cũng không biết là mình đang làm gì nữa. Đôi lúc giống như là vô vọng. Tìm mãi cho mình cái gì đó để lắp vào khỏang trống trong tâm hồn.&lt;br /&gt;Đôi lúc mình cảm thấy cô đơn, trống trải, muốn tìm cho mình một người bạn để có thể cùng chia sẻ nhưng quả thật khó quá. Vì trong thế giới thứ ba này hiếm có ai dám nói thật (vì nhiều lý do) về mình, ngay cả bản thân mình cũng vậy. Ai cũng mong tìm được cho mình một nguời vừa ý. Nhưng rất khó bạn ạ. Đa số đến với nhau bằng sự hồ nghi (không biết những gì người đó nói qua chat/e-mail có thật không ....) và thời gian để tìm hiểu nhau cũng không nhiều, không đủ để tình cảm nảy sinh một cách tự nhiên hơn là gượng ép. Hầu như chúng ta đến với nhau qua cái vẻ bên ngoài thì làm sao ta có thể thấy được cái đẹp bên trong tâm hồn của người bạn đó?! Trong khi vẻ đẹp và sự tương thích cần có thời gian để tìm hiểu và chấp nhận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thú thật là sau 3 năm kể từ khi lên mạng, mình đã gặp và quen rất nhiều người nhưng người mà mình có thể coi là bạn thì chỉ chưa đếm được hơn 5 đầu ngón tay. và những người bạn này cũng chỉ có thể gọi là bạn bình thường thôi chứ chưa hẳn đã có thể là bạn thân để có thể thật sự cùng mình san sẻ những vui buồn trong cuộc sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính vì vậy mà đôi lúc mình đã khóc, Khóc nhưng nước mắt chảy vào bên trong mà không ai biết được vì dù gì mình cũng là đàn ông con trai (cho dù là Gay) nên không ai có thể biết được. Mình khóc cho chính bản thân mình, cho vơi đi nổi lòng của một người sống mà vẫn phải luôn cố giấu về con người thật của mình trong khi mình lại hoàn toàn không có lỗi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình chỉ dám thổ lộ về con người thật của mình trong thế giới ảo này thôi. Vì chính nơi đây mình có thể bắt gặp đâu đó con người thật có hoàn cảnh giống mình để rồi tự an ủi mình, tự nhủ với lòng mình rằng còn có rất rất nhiều những mảnh đời giống mình mà mọi nguời vẫn phải sống và vươn lên với ước vọng một ngày nào đó mình lại có thể sống trong cuộc đời thật bằng chính con người của mình khi mà xã hội đã bắt đầu có cái nhình thóang hơn cho chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình không nói là trong thế giới này hoàn toàn không có sự chân thật mà chỉ nói rằng người ta không dám sống thật trong cuộc đời thật ngoại trừ một số ít dám nhìn nhận và công khai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình cảm thấy đau, niềm đau của một người đang yêu nhưng vì nhiều lý do nên không thể đến với nhau và sống thật trong cuộc sống đời thường. Mình buồn là vì yêu mà lại không thể hay không dám bày tỏ tình yêu một cách công khai trước dư luận vì định kiến xã hội, vì văn hóa đông phương vẫn chưa thể chấp nhận...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn trong thế giới của Net thì có mấy ai dám công khai nói sự thật về bản thân?! Không phải là người ta có ý lừa dối nhưng chắc bạn cũng biết thông tin trên mạng là thông tin mở nên ở một khía cạnh nào đó nó tiềm ẩn sự rủi ro mà những người như chúng ta buộc phải giấu đi thân thế thật cũng như thông tin thật về cá nhân. Mình hiểu và mình nói lên đây không để trách ai nhưng quả thật là để tìm được thì con số đó quá nhỏ nên mình nói khó là vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuy vậy mình vẫn tin và mong chờ ở ngày mai.&lt;br /&gt;(GAY 'S BLOG)&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410274531825995952-5640491292633759683?l=cuocdoivandep.blogspotvn.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2008-10-18T18:06:04.972-07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/2008/10/ti-l-gay.html</feedburner:origLink></item><item><title>Thầm Ước....</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~3/n3mAF-emzAI/thm-c.html</link><category>NHẠC</category><author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</author><pubDate>Tue, 14 Oct 2008 23:53:37 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5410274531825995952.post-3341228698984643547</guid><description>&lt;embed src="http://static.timnhanh.com/yumevideo/flash_player/simplePlayer.swf" width="430" height="357" type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" flashvars="width=430&amp;height=357&amp;xmlPath=http://video.timnhanh.com/playlist/NzgyOTQ2LTM1MjIyOA==.xml"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410274531825995952-3341228698984643547?l=cuocdoivandep.blogspotvn.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2008-10-14T23:53:37.306-07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><media:content url="http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~5/xPqQeRUbVdQ/simplePlayer.swf" fileSize="34346" type="application/x-shockwave-flash" /><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</itunes:author><itunes:keywords>NHẠC</itunes:keywords><feedburner:origLink>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/2008/10/thm-c.html</feedburner:origLink><enclosure url="http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~5/xPqQeRUbVdQ/simplePlayer.swf" length="34346" type="application/x-shockwave-flash" /><feedburner:origEnclosureLink>http://static.timnhanh.com/yumevideo/flash_player/simplePlayer.swf</feedburner:origEnclosureLink></item><item><title>Đồng tính - Cuộc sống không dễ dàng</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~3/VlxImRfV0gw/ng-tnh-cuc-sng-khng-d-dng.html</link><category>BÁO CHÍ</category><author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</author><pubDate>Tue, 14 Oct 2008 23:34:44 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5410274531825995952.post-5545468655044097656</guid><description>&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;strong&gt;Nhìn bề ngoài chẳng ai biết T. đồng tính. Sinh ra và lớn lên ở miền quê Thanh Hoá, T. lên Hà Nội học rồi lập nghiệp. Từ hồi sinh viên, T. được khá nhiều bạn bè trong lớp quý mến bởi tính nhiệt tình, năng nổ và học giỏi. Nhiều cô gái trong lớp yêu thầm.&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Nhưng những người con gái đến với T. đều lần lượt ra đi. Biết trái tim mình không thể rung động trước một người bạn khác giới, T. cố chôn vùi sự thật đau lòng bằng cách lao vào học. Cậu ra trường với tấm bằng xuất sắc, được nhận ngay vào làm ở một công ty có tầm. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Rồi T. quen H., cuộc sống có nhiều đảo lộn. Lúc biết yêu một người đàn ông cũng là lúc T. gặp nhiều đau khổ nhất. Vì yêu, T. đã hy sinh rất nhiều. H. chỉ là kẻ đào mỏ, lợi dụng T. mượn đủ thứ để cầm cố. Có hôm, T. không còn gì, H. sinh sự đánh nhau. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt; &lt;table id="table101" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" width="1"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td align="middle"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;img style="" onclick="return openNewImage(this.src)" alt="dongtinh.jpg" src="http://tintuconline.com.vn/Library/myImages/4/2007/12/ngay10/dongtinh.jpg" align="absmiddle" border="1" vspace="3" width="350" height="253" hspace="3" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td align="middle" height="12"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#000080;"&gt;(Ảnh minh họa)&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Chung sống hơn hai tháng, T. hết lòng trong khi H. chỉ vui đùa, nhiều lần hẹn gặp người khác trước mặt T. Biết T. luôn che giấu sự thật về bản thân với gia đình, đồng nghiệp, H. năm lần bảy lượt dọa sẽ nói cho mọi người biết về “con người thật” của T., còn mang những bức ảnh hai đứa chụp với nhau ra để đe dọa, tống tiền. T. sống trong khủng hoảng, mỗi lần gia đình gọi điện lên là một lần T. giật mình lo sợ. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Không chịu được ức chế, T. tự tìm đến cái chết để giải thoát. Bố mẹ khi biết sự thật thì đã quá muộn. Bạn bè, hàng xóm ai cũng bán tín bán nghi xung quanh cái chết đau lòng của T. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Thật đáng buồn là nhiều người trong xã hội hiện nay vẫn có cái nhìn kỳ thị với&lt;span style="text-decoration: underline;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://tintuconline.com.vn/vn/song/157983/"&gt;&lt;/a&gt; người đồng tính,  phần lớn do chưa hiểu nhiều về thế giới thứ ba.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;M. đang làm công nhân cho một phân xưởng may khu công nghiệp Hòa Xá (Nam Định). Ngay khi M. xin thi tuyển, người ta đã ngạc nhiên vì một cậu con trai lại chọn cái nghề “của chị em”. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Song M. luôn hoàn thành suất sắc nhiệm vụ không thua kém bất kỳ cô gái nào. Làm việc chưa được bao lâu, M. nhận quyết định nghỉ việc. Chẳng nói trắng ra nhưng ai cũng biết nguyên nhân vì trong công ty có người xì xào “thằng M. b&lt;span style="text-decoration: underline;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://tintuconline.com.vn/vn/song/151861/"&gt;&lt;/a&gt;ị đồng tính ” . Cả phân xưởng may nhìn M với con mắt khác lạ. Có kẻ còn mạnh mồm: “Chị M. ơi, chị M. à…”.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Đau khổ trước thái độ giễu cợt và sự ghẻ lạnh của mọi người, từ hồi bỏ công ty, M. lao vào rượu chè, bán rẻ cuộc đời để sống. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Còn G., một sinh viên trường ĐHXD buồn rầu kể lại: “Đứa bạn cùng phòng tình cờ đọc được nhật ký của em. Biết em là gay, nó bỏ đi luôn, không những thế, còn rêu rao cho hàng xóm biết. Em phải chịu nhiều lời trêu ghẹo, thậm chí ánh nhìn kì thị của mọi người”.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Ngọc An (sinh viên ĐH năm thứ 4) không giấu nổi bức xúc khi nói về những người đồng tính: “Giờ ra đường, người đồng tính nhan nhản. Cứ thấy hai đứa con trai hay con gái ôm nhau biết ngay là có vấn đề. Trong lớp mình có một thằng ẻo lả, suốt ngày hát hò, chắc nó cũng pê đê. Bọn lớp chẳng ai dại gì chơi với nó”. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Hoàng Tùng (ĐHBK): “Hôm nọ đi chơi tối về, thấy hai đứa con trai ôm nhau, ghê quá!”.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Lời kể của các bạn trẻ phần nào phản ánh thái độ của họ đối với người đồng tính. Rõ ràng đó là cái nhìn thiên lệch, thiếu hiểu biết, là sự nhìn nhận sai lầm về mối liên quan giữa ngoại hình với giới tính,&lt;span style="text-decoration: underline;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://tintuconline.com.vn/vn/song/103107/"&gt;&lt;/a&gt; xu hướng tình dục, giữa tính cách với xu hướng tình dục. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Các chuyên gia tâm lý đã chỉ ra rằng, một thiếu niên nam càng phát hiện sớm hiện tượng đồng tính của mình, cậu ta càng cảm thấy khác biệt với những bé trai khác, càng tự cô lập, càng sợ bị đàm tiếu, hắt hủi, và càng dễ trở thành nạn nhân của những lời chế giễu, thậm chí là nạn nhân của bạo lực thể xác.  &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Trước tình cảnh phải nghe nhiều lời công kích, không bao giờ nhận được ý kiến tích cực về vấn đề đồng tính, lại không thể bộc bạch được nỗi niềm với bất kỳ ai, những người đồng tính thường tự ghét bản thân. Nhiều bạn trẻ vì bế tắc trước sự miệt thị của xã hội đã tự tử. Như trường hợp T. đã nêu quả thật không hiếm trong thế giới thứ ba.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Hiện chưa có ý kiến thống nhất về nguyên nhân của tình dục đồng giới. Xã hội vẫn thiếu thông tin, các tổ chức hoạt động về người đồng tính còn thiếu và còn yếu. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Phía trước là cả một quãng đường dài để tiến tới cái nhìn tiến bộ hơn về người đồng tính. Trên con đường đó, chính những người thuộc thế giới thứ ba cần phải sống có ích và chủ động thể hiện mình. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;i&gt;Theo &lt;/i&gt;&lt;b&gt;TD&lt;br /&gt;Dân Trí&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410274531825995952-5545468655044097656?l=cuocdoivandep.blogspotvn.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2008-10-14T23:34:44.695-07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/2008/10/ng-tnh-cuc-sng-khng-d-dng.html</feedburner:origLink></item><item><title>Đồng tính không phải là bệnh!</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~3/V9buoQpWdtk/ng-tnh-khng-phi-l-bnh.html</link><author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</author><pubDate>Tue, 14 Oct 2008 23:26:02 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5410274531825995952.post-5705031512885921655</guid><description>&lt;table align="left" border="0" cellpadding="3" cellspacing="0" width="1"&gt;            &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;             &lt;td align="left"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;img id="StoryAvatar" src="http://images7.dantri.com.vn/Uploaded/phuongtt/thang8.07/gay-18807.jpg" style="border-width: 0px; height: 190px; width: 160px;" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;            &lt;/tr&gt;            &lt;tr&gt;             &lt;td&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span id="AvatarDesc" class="image_desc"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;            &lt;/tr&gt;           &lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;           &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span id="lbTeaser" class="story_teaser"&gt;Hằng ngày chúng ta vẫn nghe nói đến những từ như "đồng tính", "gay", "giới tính thứ 3"... nhưng đồng tính có phải là một thứ bệnh và nguyên nhân của nó là do đâu? &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;           &lt;p&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span id="lbBody" class="story_body"&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Đồng tính là gì?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Một người bị cho là đồng tính khi anh hoặc cô ta thích một người cùng giới tính với mình. Tuy nhiên, không phải tất cả những người đồng tính đều thích những người đồng giới giống như nam nữ bình thường thích nhau. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Cụ thể, trong tiếng Anh người ta chia đồng tính làm ba loại: "gay" để chỉ những người đồng tính nam, "lesbian - đồng dục nữ" để chỉ những người đồng tính nữ và "bisexual - ái nam ái nữ" để chỉ những người đồng tính thích cả nam lẫn nữ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Nguyên nhân gây ra đồng tính?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Có lẽ đây là một trong những câu hỏi khó trả lời cho bất kỳ nhà nghiên cứu tình dục học nào. Có nhà nghiên cứu cho rằng đó là do gen di truyền, có người lại cho rằng đó là do sự tác động của cá nhân hoặc xã hội, hoặc là cả hai. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Có một nhận thức khá lệch lạc về vấn đề này cho rằng những trục trặc trong cuộc sống gia đình thường khiến người ta bị đồng tính. Không có một nhà nghiên cứu nào đồng tình với kết luận trên.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Đồng tính có phải là bệnh?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Không, đồng tính không phải là bệnh. Tất cả các tổ chức y tế trong đó có cả APA, Hiệp hội tâm lý học nổi tiếng của Mỹ đều cho rằng đồng tính không phải là bệnh. Tuy nhiên, chính cái cảm giác không chắc chắn hoặc không thoải mái với những cảm xúc của mình khiến cho người đồng tính hay mắc những căn bệnh như: mất ngủ, buồn nôn hay đau đầu. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Hãy chia sẽ cảm xúc của bạn với những người thân nhất, có thể là cha mẹ, anh em hoặc bạn bè để tránh những căng thẳng không cần thiết.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Có nên bắt hoặc thuyết phục người đồng tính thay đổi không?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Không nên, một số người sẽ cảm thấy sức ép phải thay đổi, nhưng khi cố gắng làm cái điều mà mình không thể thường dẫn đến trạng thái bị stress hay tuyệt vọng.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Homophobia nghĩ là gì?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Là thái độ kỳ thị người bị đồng tính quá mức bình thường.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Làm thế nào để biết mình đồng tính?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Hãy lắng nghe cảm xúc của mình, xem mình cảm thấy hạnh phúc và thoải mái với những thứ gì. Có thể sẽ mất một khoảng thời gian dài, và bản thân bạn cũng như những người xung quanh khó chấp nhận sự thật ấy. Nhưng đổi lại, bạn sẽ biết được mình thực sự là ai.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;b style=""&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Có nên nói ra mình đồng tính và khi nào thì hợp lý?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style=""&gt;&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Cái này hoàn toàn phụ thuộc vào quyết định của bạn. Nhưng nhất thiết bạn nên chia sẻ cảm xúc của mình với người mà bạn tin cậy. Nếu bạn không muốn nói với cha mẹ thì có thể nói với một người bạn thân nào đó. Hãy tin rằng những người thân luôn ủng hộ bạn và luôn sắn sàng nghe bạn chia sẻ cảm xúc của mình.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Qua nhiều năm nghiên cứu, các nhà chuyên môn đã đi đến kết luận: có ít nhất 5% nhân loại phải chịu thiệt thòi vì không giống với 95% đa số kia. Và 5% nhân loại đó không phải ai xa lạ mà chính là bạn bè, anh em, con cháu của chúng ta. Vì vậy, họ cần nhận được sự đồng cảm hơn là sự dè bỉu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: right;" align="right"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;Theo &lt;b style=""&gt;Xuân Thắng&lt;/b&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: right;" align="right"&gt;&lt;i style=""&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;VTC&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410274531825995952-5705031512885921655?l=cuocdoivandep.blogspotvn.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2008-10-14T23:26:02.421-07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/2008/10/ng-tnh-khng-phi-l-bnh.html</feedburner:origLink></item><item><title>Vào thế giới đồng tính</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~3/HSsHJv6DQXk/vo-th-gii-ng-tnh.html</link><category>BÁO CHÍ</category><author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</author><pubDate>Tue, 14 Oct 2008 23:15:35 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5410274531825995952.post-5754411650299313779</guid><description>&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;Khác với những người bạn đồng trang lứa, Pi(*). Chàng trai người Hà Nội thường luôn bị hành hạ bởi "một điều bí mật", mà anh ta sợ rằng điều đó nếu bị "bại lộ" sẽ khiến anh phải trả giá, trước nhất là đối với gia đình, bạn bè, sau đó là ảnh hưởng đến cả tương lai của bản thân. Pi nói, anh lo sợ là do xã hội chúng ta chưa chấp nhận và chưa có thái độ chia sẻ, cảm thông với những người đồng tính.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Câu chuyện của Pi đã khiến chúng tôi tự hỏi: Sống bình thường với người đồng tính, tại sao không?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;"Điều bí mật" của 1 chàng trai&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Pi kể, anh rất sợ một ngày nào đó, khi đi qua đường bị đám trẻ con chế nhạo: "Ê, đồng cô..." vì Pi vẫn giữ được "điều bí mật" bấy lâu nay với mọi người thân xung quanh mình. Lớn lên, khi nhận ra mình là một "đồng cô bóng cậu", một thời gian dài, Pi sống trong tâm trạng mặc cảm, xấu hổ, và chán nản, thậm trí còn có lúc anh có ý nghĩ không còn thiết cuộc sống.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;img style="" onclick="return openNewImage(this.src)" alt="dongtinh.jpg" src="http://tintuconline.com.vn/Library/myImages/15/2006/10/xahoi04/dongtinh.jpg" border="1" width="250" height="375" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Gương mặt điển trai, dáng cao ráo, nhưng chính Pi lại thường xốn sang khi mỗi lần đi ngang qua đường gặp những anh chàng nào cao to, đẹp trai. Có lần đang dạo xe trên đường Bà Triệu - Hà Nội, tình cờ gặp nam người mẫu H.A, Pi liền bám theo cho đến khi anh ta rẽ vào một ngõ ở phố Thụy Khuê. Quay xe trở về, Pi mang theo một nỗi buồn man mác và tủi thân. Anh chàng chứng minh được mình đã yêu người cùng giới. Và Pi tự hiểu, tình yêu đồng giới khó mà có một tình yêu đích thực đến với mình.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Tôi hỏi, Pi quan hệ đồng tính từ năm bao nhiêu tuổi? Anh kể, vừa học xong lớp 8, đang kỳ nghỉ hè, được chị gái đón vào TP.HCM chơi. Chị gái Pi sống trong khu tập thể cùng với một chị bạn cùng cơ quan. Pi được gửi sang ở nhờ phòng anh V - người cùng cơ quan với chị gái. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;V sống một mình trong căn phòng 16m&lt;sup&gt;2&lt;/sup&gt;. Pi nhớ, ngày đó đang còn là cậu bé nhưng anh đã cao trên 1m60 và nặng chừng 52kg. Những ngày đầu vào Sài Gòn mọi thứ đều lạ lẫm đối với Pi. Đêm ngủ cạnh V, được anh ấy ôm ấp chẳng hiểu sao Pi không tài nào chợp mắt được. Và rồi chuyện gì đã đến, hai người một thanh niên chưa vợ, một cậu bé đang ở độ tuổi dậy thì, chẳng ai nói với ai điều gì, cứ mỗi lúc một ôm chặt lấy nhau... &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Những ngày sau đó, đêm nào Pi và  V cũng "quan hệ" ... Ngày phải về Hà Nội đi học là ngày mà Pi cảm thấy chán chường nhất, bởi nghĩ đến không biết bao giờ mới gặp lại anh V. Pi kể, đó là "mối tình đầu" và nó thực sự mang lại cho anh nhiều hạnh phúc và ấn tượng khó quên. Pi cảm nhận V cũng rất yêu mình. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Ra Bắc, Pi và V thường xuyên gửi thư liên lạc cho nhau. Pi gọi, đó là những lá thư "lén lút", vì trong đó chứa đầy những lời yêu thương, đọc xong phải liền xé bỏ hoặc đốt đi do sợ người khác phát hiện. Sau này Pi có hai mùa hè "để yêu thương", sống bên cạnh V, đó là hè năm hết lớp 10 và lớp 11. Giờ thì V đã lập gia đình.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Sau "cuộc tình" đó, mãi đến sau này khi vào đại học, Pi mới phải lòng một chàng trai khác cùng lớp. Đó là T, người Sầm Sơn. Theo Pi kể, T cao 1m76, da bánh mật, dáng khỏe, gương mặt đẹp như... ca sĩ Quang Dũng. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Pi đã ngất ngây trước vẻ đẹp của T, khi lần đầu tiên nhìn thấy anh ta trong lớp học. Dần dà, Pi tìm cách để ngồi cạnh anh chàng T. Và sau những ngày quen nhau ở lớp, Pi biết T thuê phòng trọ ở một mình ở khu Xã Đàn, đang tìm bạn thuê chung để đỡ một phần tiền phòng. Pi liền nghĩ tới việc xin bố mẹ cho ở trọ để gần trường. Nhà tận Gia Lâm nghĩ con đi học xa xôi, vất vả bố mẹ Pi liền đồng ý.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Được sống cùng với T trong căn phòng 11m&lt;sup&gt;2&lt;/sup&gt;, đêm đêm bên nhau trên chiếc giường chật hẹp, Pi cứ nghĩ như là một giấc mơ. Sau một đêm giả vờ nằm mơ "yêu bạn gái", Pi đã được mãn nguyện trong "chuyện ấy" cùng T... &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Liền những ngày sau đó, Pi đều được T "chiều"... Nghĩ T cũng đem lòng yêu mình, Pi sống hết mình bộc bạch hết tình cảm của mình với T... Ngày lại như mọi ngày hai chàng trai cứ quấn quýt lấy nhau. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Không ngờ cuối học kỳ năm đó T đã đề đạt nguyện vọng chuyển chỗ trọ và không sống cùng Pi nữa: "Không hiểu sao mình lại làm chuyện đó. Nhưng mình không thể sống thế mãi được...", T nói. Pi bị sốc mạnh, anh hiểu T không hề giống mình, anh ta chỉ thương Pi và "hứng" nhất thời mà "chiều" thôi.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Mặc cảm tội lỗi bắt đầu đeo bám Pi. Những ngày lên lớp anh tránh gặp mặt T. Một tâm trạng nặng nề luôn thường trực trong Pi. Anh rất sợ những người bạn trong lớp biết được "thân phận" của mình. Anh thường có cảm giác "giật mình" khi mỗi lần nghe ai đó nhắc tới những cái tên đầy kỳ thị về giới đồng tính luyến ái như: "xăng đê"... &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Việc học của Pi trượt dốc trông thấy. Dường như cảm nhận được nỗi khổ của Pi, một lần đang ngồi ở lớp T đến bên cạnh hỏi: "Chiều nay bạn về Gia Lâm không? Cho mình về nhà với?"... Đạp xe qua cầu Long Biên T bảo dừng lại cho  nghỉ cho đỡ mệt. Hai đứa đứng dựa thành cầu ngắm sông Hồng. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Màn đêm bắt đầu buông xuống, hạt mưa lất phất bay, người qua lại thưa vắng dần. Pi kể, bất chợt T vòng tay ghì ôm chặt lấy người Pi, rồi hôn lên mái tóc anh, du dương, Pi hoàn toàn bất ngờ, người nóng hừng hực, thân mình run rẩy. Và lúc này Pi đã bật khóc nức nở: "mình không thể sống khác được nữa"... Cũng sau cái hôm ở cầu Long Biên đáng nhớ đấy hai người không còn "ngủ" với nhau lần nào nữa. T trở thành người bạn tinh thần lớn nhất của Pi từ đó.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Pi tâm sự, cho đến giờ anh vẫn thèm khát được "quan hệ" với người cùng giới, nên anh càng thấy khổ tâm mỗi khi nghĩ đến việc bố mẹ và chị gái "nhắc nhở" chuyện tìm cô gái nào đó phù hợp để cưới vợ. Vì Pi là con trai duy nhất trong gia đình và năm nay anh cũng 28 tuổi. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Pi kể, ngày đang học đại học, lớp Pi có cô gái tên H mê anh như điếu đổ. Thi thoảng, Pi vẫn mời cô gái đi ăn chè hoặc uống nước sấu ở chợ Thanh Xuân. Nhưng đó hoàn toàn là tình cảm bạn bè. Pi không có một chút tình cảm riêng tư nào dành cho cô gái. Khi hỏi tại sao vây? Pi trả lời: "Em không hiểu nổi mình, cứ mỗi lần bạn ấy ngồi gần hay đưa tay đặt lên đùi em là em lại đứng dậy bảo về thôi. Sau này em mới biết H rất yêu em. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Ra trường, H về Phủ Lý công tác, độ hai tuần cô ấy lại lên Hà Nội một lần. Chúng em lại đi chơi với nhau, hết dạo Hồ Gươm lại vòng qua đường Thanh niên... Những cuộc gặp thưa dần vì có mấy lần, H lên Hà Nội nhưng em lại bận nên không đưa cô ấy đi chơi được. Rồi cô ấy lấy chồng, một đồng nghiệp cùng cơ quan. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Mới đây gặp lại H, cô ấy cứ khuyên em tìm một người phù hợp lấy làm vợ đi, kẻo già mất. Em chỉ cười. Và lúc đó, H mới thú nhận là cô rất yêu em, những ngày lên Hà Nội trước đây không công tác gì hết mà chỉ để tìm gặp em, nhưng không thấy em ngỏ lời nên cô ấy đi lấy chồng. H chê em, nói con trai gì mà cứ để con gái phải gợi ý trươc, mà gợi ý mãi vẫn không chịu hiểu thì khó lấy vợ lắm...."&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Hồi học phổ thông Pi cũng có một cô gái tên D để ý, thường xuyên tìm đến nhà anh chơi, nhưng cái nắm tay cũng chưa có với cô ấy. Với H cũng vậy, một nụ hôn trai gái với Pi chưa hề xảy ra. Giọng Pi rất buồn: "Em bị giời đày. Em không thích con gái. Mối tình đầu của em là anh V...&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Ngày đó nói thật, kể chuyện anh có thể hiểu anh V là người đưa em vào đời, nhưng thực sự đêm đó, tuy em đang còn bé, nhưng là người chủ động trước vì em thích anh ấy. Tới giờ em vẫn không thể quên được cảm giác hạnh phúc biết dường nào của lần đầu tiên ấy", Pi buồn bã nói. "Em lấy nickname là "piyeuhanoi" cũng là vì muốn thể hiện với anh V. thấy em cũng chưa thể quên được anh ấy. Vì anh V cũng là người Hà Nội như em mà. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Một năm anh ấy ra Hà Nội một lần vào dịp tết. Vợ con bận bịu nên mỗi lần anh ấy ra đây bọn em cũng chỉ lén lút gặp nhau được một hai lần cùng đi nhà nghỉ... Anh ấy nói vẫn yêu em, nhưng vì cuôc sống mà phải xa dần chuyện này, nhưng em không tin lắm. Em nghĩ anh ấy không thích em nữa. Giới gay có thói nhanh thèm chóng chán anh ạ, chẳng thủy chung gì đâu...". &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Tôi hỏi Pi đã "quan hệ" với một cô gái nào chưa? Pi không giấu giếm: "Nói thật có thể anh lại không tin, nhưng em chưa hề... Duy nhất chỉ có một lần, nhóm bạn cùng lớp cấp 3 rủ đi cà phê vườn, chiều chúng nó và cũng để bạn bè khỏi chê là không biết gì về gái gú em mới đi, nhưng em chẳng có cảm giác thích thú gì cả. Và hôm đó cũng chỉ dừng lại ở mức độ... nói tóm lại là không tới Z".&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Tôi cũng quen Pi qua mạng, nói đúng hơn là khi tôi vào một trang&lt;span class="VietAdTextLink" id="link314" style="text-decoration: underline; border-bottom-style: solid; border-bottom-width: 1px;"&gt;&lt;/span&gt; web dành cho người đồng tính. Mấy lần hẹn nhau uống cà phê ở phố Hàng Hành, ngồi đối diện tôi vẫn ngờ ngợ tự hỏi, không biết Pi có bị đồng tính luyến ái thật không?. Pi cao lớn tới 1m74, nặng 66kg, dáng khỏe, người săn chắc. Anh đi lại mạnh mẽ. Nhưng nếu có "lộ" thì chính là ở giọng nói. Pi giọng kim, nói năng nhẹ nhàng như con gái. Và để ý đôi lúc tôi nhận thấy anh luôn cố làm duyên mỗi lúc nở nụ cười. Tôi mạnh dạn hỏi, có phải do đua đòi hoặc "ấn tượng về đêm đầu tiên khó quên với anh V" mà giờ bị nhiễm, Pi mỉm cười rồi ngúng nguẩy lắc đầu. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Từ bé, anh đã không thích chơi với đám con gái. Nhưng thật mâu thuẫn, anh lại thích ăn những món ăn con gái thích như cóc, sấu, bún ốc ở vỉa hè... Với nghệ thuật, Pi thích nhất là múa. Hồi học cấp hai, đã có lần Pi tham gia đội múa của trường. Bạn bè cùng trường anh giờ vẫn nhớ, mỗi lần gặp lại nhắc: "Thằng ấy múa dẻo như con gái". &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Giờ đây, Pi thường đến câu lạc bộ thể hình mỗi buổi chiều để tập. Pi nói, để giữ vẻ đẹp hình thể, vì giới gay rất để ý hình thức bên ngoài, và đến đó cũng là để... tìm bạn, chứ hoàn toàn đó không phải là bộ môn thể thao mà anh yêu thích. Nếu thích thể thao, anh chỉ thích mỗi môn đánh cầu lông. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Ở câu lạc bộ thể hình, theo Pi, có nhiều chàng trai đẹp, rất đàn ông, nếu không tìm được người yêu thì mỗi ngày đến đó cũng mang lại cho anh những niềm vui, mãn nguyện theo mong muốn của cá nhân, khi luôn được ... sướng đuôi con mắt. Anh cũng thường đi biển mỗi mùa hè hoặc đến bể bơi S.M mỗi chiều những ngày nghỉ cuối tuần nhưng cũng chỉ là mong muốn được gặp người... trong mộng và thỏa chí tò mò khám phá giới đàn ông giống mình... &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Pi có thói quen, là thường nhớ tên các ngôi sao bóng đá, những ca sĩ nam, hay nam diễn viên điện ảnh trong nước hoặc ngoài nước, còn giới nữ các lĩnh vực này thì hầu như rất ít khi anh quan tâm.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Trong một lần gặp, Pi đã tâm sự rất thật lòng: "Nhiều đêm, khi phải đối diện với bản thân mình, em vẫn khóc bởi nghĩ đến điều mà em luôn phải giữ kín đã trở thành một nỗi đau. Em không thể thú nhận: Con là một kẻ đồng tính luyến ái. Em luôn nghĩ, nếu bố mẹ bạn bè ai cũng biết em là gay thì cuộc đời em coi như mất hết. &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Chính vì vậy mà em luôn phải sống trong sự giả dối". &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Ám ảnh, lo sợ người khác sẽ phát hiện ra "điều bí mật" của mình, khiến chàng trai cao lớn như Pi đôi lúc trở nên nhút nhát và rụt rè. Pi thường ít quan hệ với các đồng nghiệp trong cơ quan, nơi anh đang làm việc. Thay vào đó anh tự giải khuây bằng việc lên mạng tìm bạn. Ở đó, anh có thể gặp và trò chuyện một cách thoải mái với những người đồng cảnh ngộ như mình, mà không sợ bị lộ tung tích.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Nhưng niềm hy vọng tìm được những người bạn có thể giúp anh được an ủi, chia sẻ và khuây khỏa cũng không đơn giản, vì những người bạn quen nhau trên mạng thường tỏ ra dè chừng và cảnh giác lẫn nhau. Pi nói trong nỗi dằn vặt: "Ai sẽ đồng cảm, làm bạn với những người đồng tính như em?".&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;(*) Tên nhân vật đã được thay đổi&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="right"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;em&gt;Theo&lt;/em&gt; &lt;strong&gt;Nam Hoàng&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Tri thức trẻ&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410274531825995952-5754411650299313779?l=cuocdoivandep.blogspotvn.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2008-10-14T23:15:35.513-07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/2008/10/vo-th-gii-ng-tnh.html</feedburner:origLink></item><item><title>Nỗi đau của "bóng"</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~3/uFFviiJPS-I/ni-au-ca-bng.html</link><category>BÁO CHÍ</category><author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</author><pubDate>Tue, 14 Oct 2008 23:05:48 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5410274531825995952.post-5249230522658823014</guid><description>&lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;Cho dù một người đàn ông bình thường chỉ si mê phụ nữ, còn người đồng tính nam có đặc điểm ngược đời là yêu đàn ông, thì dưới góc nhìn khoa học, tất cả chúng ta đều bình đẳng như nhau. &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Tuy vậy thái độ kỳ thị nặng nề và sự quan tâm chưa đầy đủ của xã hội khiến những người đồng tính nam trở thành đối tượng rất dễ bị tổn thương trong cuộc mưu cầu hạnh phúc cá nhân và quyền tiếp cận với các dịch vụ phòng chống các bệnh lây truyền qua đường tình dục viết tắt là STIs và HIV/AIDS.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;Dưới góc nhìn khoa học&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Từ lâu, người ta vẫn rỉ tai nhau tin đồn về những du học sinh, khi mới sang Nga, sang Hungari còn là đàn ông xịn, nhưng sau đó học theo lối sống tự do của phương Tây và bị dính "gay"; hay những công tử con nhà giàu đua đòi thử tìm cảm giác lạ với dân pê đê, lâu dần thành quen... &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="center"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt; &lt;table id="table101" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" width="1"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td align="middle"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;img style="" onclick="return openNewImage(this.src)" alt="gay.jpg" src="http://tintuconline.com.vn/Library/myImages/4/2008/05/ngay16/gay.jpg" align="absmiddle" border="1" vspace="3" width="250" height="386" hspace="3" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td align="middle" height="12"&gt;&lt;span style="font-family:Verdana;color:#000080;"&gt;Mỗi người đồng tính đều là một số phận bất hạnh&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Nhiều người cho rằng,đồng tính luyến ái (ĐTLA) là lối sống thác loạn, bệnh hoạn, bị lây, dễ sinh nghiện như ma tuý... Nhưng trong thế giới của người đồng tính nam lại lưu truyền những câu chuyện gần như ngược lại. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Đó là không ít người đồng tính nam sẵn sàng dành cho bạn trai của mình tất cả những gì mà một người tình mang đến cho người tình: tiền bạc, quà tặng, áo quần, xe cộ, thậm chí cả nhà cửa, những lời có cánh, sự chăm sóc ân cần khi trái gió trở trời, chiếc tủ lạnh luôn đầy ắp thức ăn và cả cơn ghen cuồng nộ của kẻ đang yêu...; nhưng rồi chỉ sau một thời gian chóng vánh, người bạn trai ấy lại bỏ anh để theo... bạn gái. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Đó là người vợ rất yêu và cảm phục người chồng có tài, chị sẵn sàng hy sinh, đánh đổi và chấp nhận tất cả để giữ một gia đình hạnh phúc; nhưng rồi không gì có thể ngăn người chồng quay về với đời sống thật trong thế giới thứ ba &lt;span style="text-decoration: underline;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://tintuconline.com.vn/vn/song/107139/"&gt;&lt;/a&gt; của anh và cuộc chia tay tất yếu đã xảy ra. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt; Người đồng tính không thể dễ dàng bị lây bệnh đồng tính từ ai đó và một người bình thường dù có chấp nhận quan hệ, chung sống với người đồng tính vì mưu cầu vật chất, vì hoàn cảnh, thì đến một ngày nào đó, họ cũng sẽ quay trở về với bản chất của mình. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Khoa học đã chỉ ra rằng, khuynh hướng tình dục (KHTD) (bao gồm dị giới, đồng giới và lưỡng giới) có thể được xác định từ trong bào thai hoặc có thể do các yếu tố xã hội ảnh hưởng, nó là cảm nhận sâu xa và rất khó thay đổi. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;KHTD là cái làm cho một người muốn quan hệ và bị hấp dẫn thực sự bởi một đối tượng nào đó, nhưng do những định kiến nặng nề của xã hội, nhiều người chưa dám sống thật với chính mình, tức là học có hành vi tình dục (HVTD) không logic với KHTD. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Người có KHTD đồng giới hoặc lưỡng giới nhưng chưa bao giờ có HVTD với người đồng giới vì họ sợ bị lên án, sợ sự lệch lạc. Trái lại, người có KHTD dị giới có thể có HVTD đồng giới vì sinh tồn, tiền bạc hay quyền lực. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Bằng những gì nhìn thấy, S - một người đồng tính nam tâm sự rằng, ở tuổi dưới 40, người đồng tính có thể vẫn có gia đình, có HVTD với cả hai giới vì sức ép dư luận, nhưng ở tuổi trên 40, họ có xu hướng chỉ sống đúng với KHTD của mình. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Khi còn trẻ, nhu cầu tình dục ở mức cao, lại bị gia đình thúc ép lấy vợ, nên KHTD thực sự của người đồng tính có thể bị lấp liếm. Thực tế đã có người phải qua tuổi tứ tuần mới nhận ra mình là người đồng tính.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Vì sao người bình thường cảm thấy hoảng sợ nếu phải ôm hôn, động chạm với người cùng giới, còn người đồng tính nam lại si mê đàn ông, ra đường chỉ thích ngắm nhìn trai đẹp, rất hờ hững với phụ nữ và luôn ấp ủ hình bóng một người hùng trong mộng? &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Đem điều này đến hỏi người đồng tính chỉ nhận được những cái lắc đầu, chính họ cũng không lý giải cặn kẽ được cảm giác của mình. Có người cho rằng, điều ấy cũng đơn giản như bạn thích ăn chè, còn tôi thích ăn kem. Không hiểu vì sao lại thích ăn, chỉ biết rằng ăn thì thấy ngon hơn các món khác?! &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Cho đến nay, khoa học chỉ có thể lý giải rằng, có hiện tượng ĐTLA (hai cá thể đồng giới tìm thấy tình yêu tinh thần và thể xác) là vì KHTD của con người do bẩm sinh, xảy ra và tiến triển theo sự kết hợp di truyền và ảnh hưởng từ cha mẹ. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;ĐTLA không phải là sự lựa chọn, không thể thay đổi được và cũng phát triển phức tạp như dị tính luyến ái. Tổ chức Y tế thế giới chỉ ra rằng, ĐTLA không phải là bệnh, không có phác đồ điều trị và cách khắc phục tốt nhất là thái độ đúng mực của xã hội. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Đặc biệt, khoa học coi ĐTLA là hoàn toàn bình thường như  mọi người về thể xác, cái rắc rối thường nằm ở trong đầu, trong quan niệm của xã hội và cả chính người đồng tính. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Tại một câu lạc bộ sức khoẻ dành cho người đồng tính nam, có khá nhiều bậc cha mẹ gọi điện tới hỏi cách "điều trị" cho đứa con trai chỉ mê đàn ông và không chịu lấy vợ, một số người đã tốn tiền mua đủ thứ thuốc Đông y, Tây y ép con uống, nhưng cuối cùng, họ nhận được câu trả lời, đây không phải là bệnh thì đương nhiên không có thuốc, không cần chữa và lời khuyên khoa học nhất là "cứ để cháu nó phát triển tự nhiên".&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;Hạnh phúc chớp nhoáng và cơn trầm cảm triền miên&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Anh H năm nay đã gần 50 tuổi và sống một mình trong căn nhà khá rộng. Cha mẹ anh đã mất, các chị ruột đều đã có con lớn, có cháu bế. Anh rất sợ những ngày lễ Tết, khi không phải đi làm, anh buồn mà không dám tới nhà anh em họ hàng chơi, vì đến nhà nào người ta cũng sẽ hỏi: Sao anh chưa lấy vợ? &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Với vẻ ngoài khá hiền lành, chừng mực, đã từng đi bộ đội rồi đi làm giống như rất nhiều người đàn ông bình thường cùng thế hệ, anh không biết phải giải thích thế nào về thân phận "bóng kín" của mình. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Khi còn nhỏ, H đã thích lân la chơi những trò nhảy dây, đánh chuyền của con gái, anh ghét đá bóng, đá cầu như bọn con trai. Lúc 17, 18 tuổi, anh chỉ mơ mộng tới bạn trai. Đến tuổi lấy vợ, có nhiều cô gái cảm mến anh, cộng thêm gia đình thúc giục và giới thiệu bạn gái cho anh, nhưng anh không muốn lấy ai. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Cho tới mãi sau này, khi cha mẹ anh mất, các anh chị đã biết và thông cảm cho hoàn cảnh khác người của anh, nhưng họ vẫn giục anh lấy vợ, vì họ rất thương anh. Họ muốn anh có con cái, có người ở bên cạnh lúc ốm đau. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Anh biết có nhiều người đồng tính nam vẫn lấy vợ vì gia đình thúc ép hoặc vì họ cũng muốn có con như tất cả những người bình thường khác. Nhưng H lại thuộc tip người đồng tính nam chỉ có quan hệ yêu đương với bạn trai, với phụ nữ, dù có đẹp đến đâu anh cũng... chịu. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;H luôn mơ ước có một người bạn chung thủy, gắn bó lâu dài với anh. Những người như anh có thể chấp nhận bạn trai có cuộc sống riêng và giấu kín thân phận của mình, chỉ gắn bó với nhau về tình cảm. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Nhưng trong thế giới thứ ba, hạnh phúc lâu dài có lẽ là điều không tưởng. Những người tình đến với H rồi mau chóng bỏ anh ra đi vì vô vàn lý do: lấy vợ, chuyển công tác... hoặc chẳng có lý do nào. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Số cặp đôi hạnh phúc của người đồng tính luôn tỷ lệ nghịch với thời gian. Những đôi gắn bó với nhau 5-10 năm được xem là kỷ lục cực kỳ hiếm hoi, những đôi gắn bó tính bằng năm là rất ít, bằng tháng, tuần không nhiều, hạnh phúc của họ gần như chỉ tính bằng ngày, thậm chí bằng giờ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Khó có người đồng tính nào có thể nói một cách thanh thản, mình là người hạnh phúc. Ngay cả S - một người tương đối hài hòa được cuộc sống "nửa kín nửa hở" của mình (người trong giới biết anh, còn gia đình, con cái được giữ bí mật) cũng nói rằng, anh không hoàn toàn hạnh phúc, anh chỉ học cách chấp nhận và tự bằng lòng với số phận. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;S rất tâm đắc với một câu nói mà anh đã đọc ở đâu đó rằng, cuộc sống của người đồng tính chỉ có những hạnh phúc chớp nhoáng, sau đó là cơn trầm cảm kéo dài triền miên. Họ gặp nhau trong chốc lát để rồi hôm sau, mỗi người lại quay về với cuộc sống của mình. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Mỗi người đồng tính đều là một số phận bất hạnh, họ thường xuyên phải tự đối mặt với mâu thuẫn lớn giữa nguyện vọng đích thực của bản thân và những chuẩn mực xã hội, gia đình đặt ra. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Ở tuổi gần ngũ tuần, những người bạn của anh H đã yên ấm bên gia đình, còn anh chấp nhận cuộc sống không con cái, không gia đình, khi cô đơn, anh đi tìm bạn trai ở ghế đá, vườn hoa, quán cà phê. Có người thông cảm, chia sẻ với anh, có người mỉm cười bỏ đi, có người quay ra chửi, đánh anh. Không ai muốn một cuộc sống bất ổn như vậy, nhưng anh chẳng còn cách nào khác. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Tại một trong những cuộc hội thảo đầu tiên dành cho những người đồng tính nam tổ chức ở Hà Nội cách đây 3 năm, sau khi một vị đại diện chính quyền địa phương lên phát biểu rất đanh thép rằng, phải loại bỏ lối sống của người Pê đê vì đó là sự đua đòi, bệnh hoạn, một "cô" "bóng lộ" đã đứng lên nói trong nước mắt: Vì sao 4 tuổi "cô" đã tự trèo lên bàn thờ lấy chân hương quyệt vào môi cho đỏ, vì sao sau bao nhiêu trận đòn roi, bao nhiêu lời sỉ mắng của cha mẹ, "cô" vẫn nhất quyết muốn làm con gái, vì sao "cô" đã ngoài 40 tuổi rồi mà vẫn tự chịu đựng cuộc sống không người thân, không gia đình và không giống ai? Không ai dạy "cô" làm như vậy cả, "cô" cũng không đua đòi theo ai, có chăng chỉ là giời bắt tội "cô" phải thế. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Tuy vậy, sự kỳ thị của xã hội có lẽ bắt nguồn từ việc họ không có cơ hội để hiểu biết người đồng tính, khi đã không hiểu thì chúng ta sẽ dễ có đánh giá sai lệch từ những sự việc "con sâu làm rầu nồi canh".&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Nhiều người nghĩ rằng, "bóng lộ" (người nam ăn mặc và thể hiện ra ngoài như nữ giới, một số đã phẫu thuật chuyển giới và dùng hormon) là người pêđê nặng hơn "bóng kín" (người nam ăn mặc và có vẻ bề ngoài như nam giới, có quan hệ tình dục dị giới và không thể xác định họ là đồng tính). &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Nhưng trên thực tế, cách thể hiện hai phân nhóm chính này liên quan tới rất nhiều yếu tố tính cách, trình độ học vấn, hoàn cảnh cá nhân... "Bóng kín" muốn được sống, làm việc bình thường như tất cả mọi người trong xã hội, còn "bóng lộ" muốn vượt lên dư luận để sống thật. Cách thể hiện nào cũng có sự bất ổn riêng. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;H nói rằng, "bóng kín" thường được mọi người tôn trọng, có cuộc sống yên ấm hơn, nhưng lại khó khăn trong việc tìm bạn, ngược lại,  ''bóng lộ" dễ bị trêu chọc, mỉa mai, nhưng cuộc sống riêng của họ lại dễ dàng hơn.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Có lẽ ngọn nguồn nỗi bất hạnh của người đồng tính là bởi họ khác thường, nhưng họ lại khó tìm thấy hạnh phúc trong cuộc sống riêng của mình. Trời không sinh ra họ là nữ, nhưng họ lại luôn đi tìm một người đàn ông đích thực. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Không hẳn cùng cảnh là "bóng kín" thì dễ thông cảm, dễ yêu thương nhau, hầu hết "bóng kín" không muốn kết bạn với "bóng lộ", "bóng lộ" với "bóng lộ" thì cảm thấy mình là chị - em nên không có quan hệ yêu đương. Cả "bóng kín" và "bóng lộ" đều muốn yêu những người đàn ông đích thực, mà đàn ông "xịn" thì thật khó chấp nhận gắn bó với họ lâu dài. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Chưa hẳn những cuộc phẫu thuật chuyển giới tốn kém đã mang lại hạnh phúc thực sự cho người đồng tính, bởi họ phải chịu đau đớn, dùng thuốc suốt đời, suy giảm tuổi thọ và khó tìm được người đàn ông yêu thương mình. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p align="justify"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;Tuy vậy, có một thứ dễ dàng hơn nhiều mà tất cả người đồng tính đều cần thái độ cảm thông của xã hội. Nếu các nhà khoa học đã chỉ ra rằng, ĐTLA là hiện tượng bình thường của tự nhiên, không cần thiết và không thể tìm cách điều chỉnh, thì hà cớ gì chúng ta không thể bớt cái nhìn hà khắc để mang lại  hạnh phúc cho những người khác.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;span style="font-family:Arial;font-size:130%;"&gt;&lt;i&gt;Theo &lt;/i&gt;&lt;b&gt;Thanh Loan&lt;br /&gt;(An ninh thế giới)&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410274531825995952-5249230522658823014?l=cuocdoivandep.blogspotvn.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2008-10-14T23:05:48.950-07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/2008/10/ni-au-ca-bng.html</feedburner:origLink></item><item><title>Sinh viên và chuyện "bóng kín", "bóng lộ"...</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~3/lXtAom87Iyw/sinh-vin-v-chuyn-bng-kn-bng-l.html</link><category>BÁO CHÍ</category><author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</author><pubDate>Tue, 14 Oct 2008 23:00:17 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5410274531825995952.post-263911128467510342</guid><description>&lt;table align="center" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" width="100%"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="padding-bottom: 6px; height: 20px;" align="center"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;              &lt;/tr&gt;              &lt;tr&gt;               &lt;td class="home_subtitle" style="height: 7px;" align="center"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;              &lt;/tr&gt;              &lt;tr&gt;               &lt;td style="height: 328px;" align="center" valign="top"&gt;                &lt;table id="Table12" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" width="580" height="19"&gt;                 &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;                  &lt;td style="padding-right: 6px;" align="center" valign="top" width="580"&gt;                   &lt;div align="left"&gt;                    &lt;table align="left" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt;                     &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;                      &lt;td style="height: 1px;"&gt;                       &lt;table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt;                        &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;                         &lt;td&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;img id="StoryAvatar" src="http://www.cand.com.vn/Uploaded_CANDONLINE/anhtu/bongkin1175_180.jpg" style="border-width: 0px; width: 180px;" hspace="4" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;                        &lt;/tr&gt;                        &lt;tr&gt;                         &lt;td class="pic_explain"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span id="AvatarDesc" style="display: inline-block; width: 180px;"&gt;SV đồng tính tìm kiếm thông tin về giới của mình trên mạng Internet. Ảnh: VNN.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;                        &lt;/tr&gt;                       &lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;                      &lt;/td&gt;                     &lt;/tr&gt;                     &lt;tr&gt;                      &lt;td style="height: 10px;"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;                     &lt;/tr&gt;                     &lt;tr&gt;                      &lt;td&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;                     &lt;/tr&gt;                    &lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;                                        &lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span class="main_abstract"&gt;Trong khi những người đồng tính rất khó khăn khi tìm kiếm địa điểm và “đối tác” thì với sinh viên, chuyện này lại đơn giản hơn nhiều. Ở KTX hay thuê nhà trọ là điều kiện lí tưởng giúp SV nam đồng tính tìm kiếm đối tác và sự cảm thông, vừa tiện lợi lại vừa không tốn tiền. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;                    &lt;div align="left"&gt;                                                              &lt;/div&gt;                   &lt;/div&gt;                                      &lt;div align="left"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span id="lbContinue" class="time_zone"&gt;&lt;/span&gt;&lt;span id="lbBody" class="main_content"&gt;&lt;p&gt;Ban ngày, họ là đàn ông như ai nhưng khi màn đêm buông xuống, giới tính bất thường của họ mới bộc lộ. Những nam sinh viên đồng tính thẳng thắn chia sẻ về cuộc sống, học tập, những khát vọng và mơ ước của mình.  &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;strong&gt;Ngày “bóng kín”, đêm “bóng lộ”! &lt;/strong&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Nhìn bề ngoài, không ai nói Nguyễn Thành Trung, SV trường ĐH Sư phạm Nhạc Họa Trung Ương không phải một X-men chính hiệu: Cao to, cơ thể vạm vỡ, săn chắc, cơ bắp cuồn cuộn. Nhưng thực ra, Trung là một người đồng tính. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Trung nói giản dị: Học đến lớp 12, tôi phát hiện ra mình chỉ thích các bạn trai. Bố mẹ, anh em tôi hoàn toàn không biết gì. Chỉ có một số rất ít bạn bè thật thân thiết mới biết. Lúc đó, tôi cũng không biết gọi nó là gì. Tôi cũng cảm thấy hết sức bình thường vì không biết là cái đó bị xã hội và cộng đồng kì thị. Mãi đến về sau này, tôi mới hiểu và thấy mặc cảm vì tôi nghĩ mình không bình thường như những bạn khác. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Người đồng tính như Trung, dân trong giới gọi là “bóng kín”: luôn giữ cho mình vẻ bề ngoài hệt như những người đàn ông bình thường.  &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cùng sinh hoạt trong CLB “Khát vọng sống” với Trung là Đinh Văn Tùng, quê Ân Thi - Hưng Yên. Phát hiện ra mình cực thích các bạn nam từ năm 14 tuổi, nhưng khi học hết cấp 3, thi đỗ vào trường CĐ Công nghiệp, Tùng mới dám nói với mấy người bạn thân: “Tôi cũng không biết thực chất nó là cái gì, vì chưa bao giờ được tiếp xúc, bộc lộ với ai”. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tùng mặc áo màu tím khá điệu, da trắng mịn, nói năng nhỏ nhẹ. Nhìn cách dắt xe của Tùng, mấy người bạn trêu: “Mệt lắm à?”, Tùng cười đon đả: “Con gái mà, dắt xe nặng thế này mệt là phải”.  &lt;/p&gt; &lt;p&gt;“Khát vọng sống” là CLB dành riêng cho những người đồng tính nam. Hiện nay, cả CLB có 11 thành viên, trong đó có đến 10 người còn đang là SV, đến từ một số trường ĐH, CĐ trên địa bàn Hà Nội. Một trong những người đầu tiên sáng lập CLB là Vi Quang Lĩnh, SV ĐH Ngoại thương Hà Nội. Lĩnh học năm thứ 2, quê gốc Thanh Hóa. Trong lớp, Lĩnh chơi với tất cả các bạn trai, nhưng đặc biệt là không thích chơi với bất kì một cô gái nào. Càng những bạn trai cao to vạm vỡ, Lĩnh càng bị thu hút. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Lịch thuộc nhóm “bóng kín”: Ban ngày vẫn lên lóp học tập bình thường, chỉ có đến tối, khi đi chơi, “sinh hoạt” với “người yêu” là một bạn nam hơn Lĩnh 10 tuổi, Lĩnh mới biểu hiện đúng sự thật về giới tính của mình. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;&lt;b&gt;Yêu nhau như thế lâu rồi...&lt;/b&gt;&lt;b&gt; &lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cùng là người đồng tính, nhưng nếu là SV, sẽ có những điểm khác hẳn! &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Trong khi những người đồng tính rất khó khăn khi tìm kiếm địa điểm và “đối tác” thì với sinh viên, chuyện này lại đơn giản hơn nhiều. Ở KTX hay thuê nhà trọ là điều kiện lí tưởng giúp SV nam đồng tính tìm kiếm đối tác và sự cảm thông, vừa tiện lợi lại vừa không tốn tiền. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tùng đã yêu một bạn trai hơn mình 5 tuổi được 5 năm nay. Hiện, Tùng và người yêu thuê nhà trọ trên khu Khâm Thiên sống chung với nhau. Về hình thức, người ngoài nhìn vào không ai bảo họ không phải là bạn bè. Nhưng thực tế, chỉ 2 người mới biết họ “sinh hoạt” với nhau ra sao. Chuyện “bí mật” này, cha mẹ hai bên cũng như bạn bè bình thường không bao giờ biết được, bởi hai thằng con trai ở với nhau là chuyện không có gì phải bàn.  &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Tùng kể về người yêu với ánh mắt rạng ngời và toại nguyện: “Yêu nhau lâu như thế rồi, nhưng lãng mạn chẳng kém gì những đôi tình nhân thông thường. Dù có bận bịu gì thì tối thứ 7 nào chúng tôi cũng đưa nhau đi chơi đến tận đêm khuya mới về”. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Không may mắn như Tùng, Trung và người yêu thường xuyên “bị” bố mẹ hỏi han nên chuyện ở chung với nhau là rất khó. Người yêu Trung bị đồng tính, bố mẹ biết chuyện và ngăn cấm không cho con đi theo xu hướng này vì anh chàng là con một. Bố mẹ Tùng thường xuyên lên “chăm nom” con, tách đôi “uyên ương” xa nhau ra. Nhưng “càng cấm càng cứ”, sau mỗi lần bố mẹ về, Trung cùng người yêu vẫn lại gặp gỡ, yêu đương, quấn quít nhau như thường. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Ông Đặng Văn Khoát, GĐ Trung tâm cộng đồng VN phòng chống HIV/AIDS  cho biết: “Quan trọng nhất của những người đồng tính không phải ở vấn đề họ có phải là SV hay không mà là chuyện họ nhận thức về điều đó như thế nào". Để có được những nhận thức đúng đắn về xu hướng tình dục bất thường này, hầu hết các nam SV đều sử dụng mạng Internet. Ông Khoát cho biết: “10 SV nam đồng tính ở đây đều là dân ngoại tỉnh, vì nếu ở Hà Nội, việc che giấu người thân rất khó nên họ không công khai”. &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cũng như những SV khác, SV đồng tính cũng có những ước mơ, hoài bão riêng: Tùng muốn ngày càng nâng cao trình độ trong ngành cắt may của mình, Trung muốn hoàn tất việc lấy bằng liên thông ĐH, Lĩnh muốn có một công việc ổn định sau khi ra trường, ... &lt;/p&gt; &lt;p&gt;Cả 3 SV trong số 11 thành viên của CLB này hiện nay đều đã tìm được “một nửa” của mình. Ngoài những mong muốn giản dị như trên, khát vọng lớn nhất của những nam SV này là được cưới người đàn ông họ yêu – những người đồng tính giống họ! &lt;img src="http://www.cand.com.vn/Images/reddot.gif" /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;                  &lt;/td&gt;                 &lt;/tr&gt;                &lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;                &lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;               &lt;/td&gt;              &lt;/tr&gt;              &lt;tr&gt;               &lt;td style="height: 40px;" align="center"&gt;                &lt;p align="center"&gt;                 &lt;table id="Table10" border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" width="580" height="19"&gt;                  &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;                   &lt;td align="center" width="580"&gt;                    &lt;div align="right"&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span id="lbAuthor2" class="source"&gt;Theo Cẩm Quyên (VietNamNet)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/p&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410274531825995952-263911128467510342?l=cuocdoivandep.blogspotvn.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2008-10-14T23:00:17.872-07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/2008/10/sinh-vin-v-chuyn-bng-kn-bng-l.html</feedburner:origLink></item><item><title>HẠNH PHÚC???</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~3/1JkkgGUDb_Q/hnh-phc.html</link><category>TÂM SỰ</category><author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</author><pubDate>Mon, 13 Oct 2008 01:56:41 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5410274531825995952.post-8045706419958636399</guid><description>CÓ MỘT CÂU NÓI RẤT HAY:"HẠNH PHÚC NHƯ CON CHIM NHỎ ĐẬU TRÊN VAI BẠN,NÓ CÓ THỂ ĐẾN VÀ NÓ CŨNG CÓ THỂ RA ĐI DỄ DÀNG,VÀ NÓ CÓ THỂ SẼ QUAY LẠI.NHƯNG TRONG ĐỜI NGƯỜI DẪU CHO MỘT LẦN CÓ ĐƯỢC HẠNH PHÚC ĐẾN VỚI MÌNH THÌ CŨNG LÀ QUÁ ĐỦ RỒI".CÒN TÔI, HẠNH PHÚC CỦA TÔI TRONG CUỘC ĐỜI NÀY LÀ GÌ?TÔI CŨNG KHÔNG BIẾT NỮA,NÓ RẤT MƠ HỒ,XA XĂM.ĐÔI KHI MÌNH NGỠ MÌNH ĐÃ CÓ HẠNH PHÚC TRONG TAY NHƯNG THÌ RA ĐÓ CHỈ LÀ MỘNG ẢO.BUỒN............&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410274531825995952-8045706419958636399?l=cuocdoivandep.blogspotvn.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2008-10-13T01:56:41.946-07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/2008/10/hnh-phc.html</feedburner:origLink></item><item><title>TUYET VONG</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~3/spofLnXwUYc/tuyet-vong.html</link><category>TÂM SỰ</category><author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</author><pubDate>Thu, 09 Oct 2008 23:34:51 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5410274531825995952.post-900491412790349906</guid><description>KHI TÔI CHẾT HÃY ĐỂ TÔI NẰM TRÊN MỘT CHIẾC THUYỀN RỒI THẢ TRÔI RA BIỂN,ĐỂ BAO NHIÊU NỔI BUỒN VUI CỦA CUỘC ĐỜI CÙNG TÔI TRÔI XA MÃI MÃI,KHÔNG VƯỚNG BẬN CHUYỆN ĐỜI,KHÔNG DẰN DẶT KHỔ ĐAU............&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410274531825995952-900491412790349906?l=cuocdoivandep.blogspotvn.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2008-10-09T23:34:51.259-07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/2008/10/tuyet-vong.html</feedburner:origLink></item><item><title>TÌNH MẪU TỬ - nghe để suy ngẫm.</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~3/o3SlonmdoiE/tnh-mu-t-nghe-suy-ngm.html</link><category>NHẠC</category><author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</author><pubDate>Thu, 21 Aug 2008 20:07:34 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5410274531825995952.post-5895801697371862153</guid><description>&lt;a style="left: 0px ! important; top: 0px ! important;" title="Click here to block this object with Adblock Plus" class="abp-objtab-08957150010978637 visible" href="http://amnhac.timnhanh.com/uploads/music/skins/sources/player_simple.swf?xmlPath=http://amnhac.timnhanh.com/getxml/1/35A7A307/334a9b82168f03b99142fb0b0d3a0802/863455/214371615.xml&amp;amp;getLyric=http://amnhac.timnhanh.com/player/getLyric/"&gt;&lt;/a&gt;&lt;object width="463" height="269"&gt;&lt;param name="movie" value="http://amnhac.timnhanh.com/uploads/music/skins/sources/player_simple.swf?xmlPath=http://amnhac.timnhanh.com/getxml/1/35A7A307/334a9b82168f03b99142fb0b0d3a0802/863455/214371615.xml&amp;amp;getLyric=http://amnhac.timnhanh.com/player/getLyric/"&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent"&gt;&lt;embed src="http://amnhac.timnhanh.com/uploads/music/skins/sources/player_simple.swf?xmlPath=http://amnhac.timnhanh.com/getxml/1/35A7A307/334a9b82168f03b99142fb0b0d3a0802/863455/214371615.xml&amp;amp;getLyric=http://amnhac.timnhanh.com/player/getLyric/" type="application/x-shockwave-flash" wmode="transparent" width="463" height="269"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ luôn theo con gốc biển chân trời,nghèo thì lời nói,giàu thì chia xớt,chẳng tính thiệt hơn,chẳng bì trai gái,&lt;br /&gt;hằng mong cho con vượt bao chướng ngại trong đời,đức phật dạy rằng: ”Quả đất nặng ai khiêng,tình mẹ lại nặng hơn vạn lần như thế“&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cây có cội,nước có nguồn&lt;br /&gt;Lá vàng rụng đem thân bồi cho gốc rễ&lt;br /&gt;Nước chảy trăm phương trở về nguồn&lt;br /&gt;Làm người cũng có tổ tông&lt;br /&gt;Tỏ lòng hiếu thảo, thân đáp đền&lt;br /&gt;Hiếu thảo là gốc, trổ sanh bao cành tốt&lt;br /&gt;Bất hiếu khác nào, tạo bất ổn trần gian&lt;br /&gt;Ai ơi dù bận bịu trăm công ngàn việc&lt;br /&gt;giữa đời thường vì chén cơm manh áo&lt;br /&gt;Hoặc đang mãi mê với tiền tài danh vọng&lt;br /&gt;xin chớ lãng quên tình mẫu tử thiêng liêng cao nhất…. trên… đời.&lt;br /&gt;Người thương mình nhất, nên đã hy sinh trọn hết đời mình&lt;br /&gt;Đó là mẹ hiền ,người  duy nhất đời ta có một&lt;br /&gt;Từ ngày xuất giá tòng phu, hôm sớm đã gian nan&lt;br /&gt;Biết bao điều ràng buột, lẫn phiền luỵ đắng cay&lt;br /&gt;Đến chín tháng cưu mang cõi trần ai sinh dưỡng&lt;br /&gt;Dẫu là gái hay trai cũng cơ cực trăm đường&lt;br /&gt;Khi tuổi chưa già đã tàn phai hương sắc...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biển rộng trời cao ,thanh cao hay vĩ đại&lt;br /&gt;Tất cả không nói thay đức độ sâu dài&lt;br /&gt;Trong cảnh khó khăn hay khắc nghiệt phủ phàng&lt;br /&gt;Dù thiếu thốn gian nan cũng cam lòng chịu đựng&lt;br /&gt;Miễn con no lòng từng manh áo chén cơm&lt;br /&gt;Trái gió trở trời, con ấm đầu,con đau yếu&lt;br /&gt;Mẹ đã sầu lòng dạ không an&lt;br /&gt;Con té mẹ đau ,gan ruột rối bời&lt;br /&gt;Không có tình nào hơn tình mẹ thương con….&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ hạng vua quan đến thứ dân nghèo khó&lt;br /&gt;Có được thân người là do đức mẹ công cha&lt;br /&gt;Không một ai trên đời ,tự chốc bổng hoá thân&lt;br /&gt;Không có bàn tay mẹ xoè ra ta bước tới&lt;br /&gt;Theo dõi chăm lo từ trong trứng nước&lt;br /&gt;Âm thầm mong ước bao điều tốt cho con&lt;br /&gt;Tập tễnh bước đi mẹ hồi hộp bồn chồn,&lt;br /&gt;Miệng đã bặp bẹ ,gọi ba kêu má&lt;br /&gt;Lòng mẹ càng thêm rộn rã hân hoan&lt;br /&gt;Quên hết sầu tư nhọc nhằn khổ cực&lt;br /&gt;Đời mẹ là đây một mực vì con&lt;br /&gt;Ngày tháng chờ trông con chóng nên người&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"Ầu ơi…ơ… gió mùa thu mẹ ru con ngủ&lt;br /&gt;Năm canh dài thức đủ năm canh&lt;br /&gt;Nuôi con thân chẳng quản thân&lt;br /&gt;Chổ ướt mẹ nằm, khô ráo phần con"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ôi lời mẹ ru như vàng châu nhỏ giọt&lt;br /&gt;Đến ngàn năm sau cũng không thể phai nhoà&lt;br /&gt;Sông sâu khi cạn,núi lúc phải mòn&lt;br /&gt;Nhưng công ơn từ mẫu vẫn không hề mòn cạn.&lt;br /&gt;Mà càng thêm mặn nồng ,lai láng trời mây&lt;br /&gt;Ơn giáo dưỡng có dời vợi công cha&lt;br /&gt;Ơn xẻ thịt banh da ,là máu tim của người mẹ&lt;br /&gt;Sinh đức đạo đồng che đức nhân lớn dậy&lt;br /&gt;Bằng cả đôi chân đứng thẳng trên đời.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410274531825995952-5895801697371862153?l=cuocdoivandep.blogspotvn.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2008-08-21T20:07:34.819-07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><media:content url="http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~5/7GFxCAwzxGs/player_simple.swf" fileSize="25105" type="application/x-shockwave-flash" /><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle> Mẹ luôn theo con gốc biển chân trời,nghèo thì lời nói,giàu thì chia xớt,chẳng tính thiệt hơn,chẳng bì trai gái, hằng mong cho con vượt bao chướng ngại trong đời,đức phật dạy rằng: ”Quả đất nặng ai khiêng,tình mẹ lại nặng hơn vạn lần như thế“ Cây có cội,n</itunes:subtitle><itunes:author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</itunes:author><itunes:summary> Mẹ luôn theo con gốc biển chân trời,nghèo thì lời nói,giàu thì chia xớt,chẳng tính thiệt hơn,chẳng bì trai gái, hằng mong cho con vượt bao chướng ngại trong đời,đức phật dạy rằng: ”Quả đất nặng ai khiêng,tình mẹ lại nặng hơn vạn lần như thế“ Cây có cội,nước có nguồn Lá vàng rụng đem thân bồi cho gốc rễ Nước chảy trăm phương trở về nguồn Làm người cũng có tổ tông Tỏ lòng hiếu thảo, thân đáp đền Hiếu thảo là gốc, trổ sanh bao cành tốt Bất hiếu khác nào, tạo bất ổn trần gian Ai ơi dù bận bịu trăm công ngàn việc giữa đời thường vì chén cơm manh áo Hoặc đang mãi mê với tiền tài danh vọng xin chớ lãng quên tình mẫu tử thiêng liêng cao nhất…. trên… đời. Người thương mình nhất, nên đã hy sinh trọn hết đời mình Đó là mẹ hiền ,người duy nhất đời ta có một Từ ngày xuất giá tòng phu, hôm sớm đã gian nan Biết bao điều ràng buột, lẫn phiền luỵ đắng cay Đến chín tháng cưu mang cõi trần ai sinh dưỡng Dẫu là gái hay trai cũng cơ cực trăm đường Khi tuổi chưa già đã tàn phai hương sắc... Biển rộng trời cao ,thanh cao hay vĩ đại Tất cả không nói thay đức độ sâu dài Trong cảnh khó khăn hay khắc nghiệt phủ phàng Dù thiếu thốn gian nan cũng cam lòng chịu đựng Miễn con no lòng từng manh áo chén cơm Trái gió trở trời, con ấm đầu,con đau yếu Mẹ đã sầu lòng dạ không an Con té mẹ đau ,gan ruột rối bời Không có tình nào hơn tình mẹ thương con…. Từ hạng vua quan đến thứ dân nghèo khó Có được thân người là do đức mẹ công cha Không một ai trên đời ,tự chốc bổng hoá thân Không có bàn tay mẹ xoè ra ta bước tới Theo dõi chăm lo từ trong trứng nước Âm thầm mong ước bao điều tốt cho con Tập tễnh bước đi mẹ hồi hộp bồn chồn, Miệng đã bặp bẹ ,gọi ba kêu má Lòng mẹ càng thêm rộn rã hân hoan Quên hết sầu tư nhọc nhằn khổ cực Đời mẹ là đây một mực vì con Ngày tháng chờ trông con chóng nên người "Ầu ơi…ơ… gió mùa thu mẹ ru con ngủ Năm canh dài thức đủ năm canh Nuôi con thân chẳng quản thân Chổ ướt mẹ nằm, khô ráo phần con" Ôi lời mẹ ru như vàng châu nhỏ giọt Đến ngàn năm sau cũng không thể phai nhoà Sông sâu khi cạn,núi lúc phải mòn Nhưng công ơn từ mẫu vẫn không hề mòn cạn. Mà càng thêm mặn nồng ,lai láng trời mây Ơn giáo dưỡng có dời vợi công cha Ơn xẻ thịt banh da ,là máu tim của người mẹ Sinh đức đạo đồng che đức nhân lớn dậy Bằng cả đôi chân đứng thẳng trên đời.</itunes:summary><itunes:keywords>NHẠC</itunes:keywords><feedburner:origLink>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/2008/08/tnh-mu-t-nghe-suy-ngm.html</feedburner:origLink><enclosure url="http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~5/7GFxCAwzxGs/player_simple.swf" length="25105" type="application/x-shockwave-flash" /><feedburner:origEnclosureLink>http://amnhac.timnhanh.com/uploads/music/skins/sources/player_simple.swf?xmlPath=http://amnhac.timnhanh.com/getxml/1/35A7A307/334a9b82168f03b99142fb0b0d3a0802/863455/214371615.xml&amp;amp;getLyric=http://amnhac.timnhanh.com/player/getLyric/</feedburner:origEnclosureLink></item><item><title>Ý nghĩa Vu Lan báo hiếu</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~3/AC1jnz6ZsmQ/ngha-vu-lan-bo-hiu.html</link><category>KHÁC</category><author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</author><pubDate>Thu, 21 Aug 2008 20:00:05 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5410274531825995952.post-2432915497980649357</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_LWJ-pM9VxHk/SK4qnvdgQ5I/AAAAAAAAAIg/epwK5Ebg5bE/s1600-h/45163538sqxy36hnlotus20xb0.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer;" src="http://3.bp.blogspot.com/_LWJ-pM9VxHk/SK4qnvdgQ5I/AAAAAAAAAIg/epwK5Ebg5bE/s400/45163538sqxy36hnlotus20xb0.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5237170278921946002" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;" Mỗi độ thu sang nhớ bóng người&lt;br /&gt;Đây mùa hiếu hạnh mãi xanh tươi&lt;br /&gt;Bao tâm hồn trẻ nương theo dấu&lt;br /&gt;Của bước người đi tỏa sáng người. "&lt;/div&gt;&lt;div id="post_subcontent"&gt; &lt;p&gt;&lt;br /&gt;Lễ hội Vu Lan Báo hiếu không biết từ bao giờ, đã trở thành truyền thống đạo lý “Uống Nước Nhớ Nguồn” của dân tộc ta, của mọi người con Phật khắp nơi trên thế giới.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;•    Vu Lan Rằm Tháng Bảy là lễ hội tình người, nhằm nhắc nhở tinh thần hiếu đạo, tinh thần nhớ ơn và báo ơn đối với tiền nhân, ông bà cha mẹ, với tất cả những người đã đem lại cho chúng ta cuộc sống an lành hạnh phúc hôm nay.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;•    Vu Lan Rằm Tháng Bảy là dịp để mọi người ý thức sâu sắc hơn nữa bổn phận làm con đối với hai vị thần cao cả trong đời là cha và mẹ, những người đã gầy dựng và bảo hộ chúng ta suốt chiều dài của không gian và thời gian của một đời người. Không có cha mẹ thì không có con cháu, không có sự nghiệp hôm nay của chúng ta. Cha mẹ đã đồng hành với chúng ta qua các giá tri tốt đẹp từ thế hệ này sang thế hệ khác. Dù có khôn lớn có thành công tới đâu thì chúng ta vẫn thấy nhỏ bé khờ dại trước giá trị hiện hữu của cha mẹ.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;•    Vu Lan Rằm Tháng Bảy, còn là lễ hội truyền thống văn hóa của dân tộc, mang đậm tính nhân văn, nhằm tôn vinh những giá trị tinh thần cao đẹp của một dân tộc có hơn bốn ngàn năm văn hiến, nhằm giáo dục lòng tôn kính tiền nhân tổn tiên ông bà cha mẹ, để tiếp tục xây dựng một xã hội có hiếu nghĩa thủy chung thương yêu gắn bó, mọi người cùng chia bùi xẻ ngọt, nhường cơm xẻ áo trong những lúc gian nan cực khổ. Chim có tổ người có tông là đạo lý làm người, là truyền thống văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc, để từ trên nền tảng nhân văn này, mà xây dựng một cuộc sống không có người vong ân bội nghĩa, mất gốc quên nguồn, phản dân hại nước .&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;•    Vu Lan Rằm Tháng Bảy, cũng là lễ hội của sự cầu nguyện tưởng niệm anh hùng liệt sĩ, các thánh tử đạo, vì đạo quên thân vì dân quên mình. Dòng máu của họ đã thấm sâu vào lòng đất mẹ để xanh tốt cây tự do, thắm tươi hoa dân chủ. Họ đã nằm xuống cho tổ quốc trường tồn, đạo pháp mãi mãi xương minh.&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;•    Rằm Tháng Bảy xá tội vong nhân còn thể hiện một triết lý sống vị tha nhân ái, không những chỉ cho người còn sống trên cõi đời này biết quay về nẻo thiện mà còn giúp cho người chết ở cõi âm giác ngộ đươc cảnh vô thường đau khổ, luân hồi thọ báo trong chốn u đồ ác đạo, mà phát bồ đề tâm hướng về Tam Bảo nương nhờ thần lực của chư Phật, thánh tăng để được siêu sanh thoát khổ.&lt;br /&gt;Trong bài Văn Tế Thập Loại Chúng Sanh, cụ Nguyễn Du có diễn tả nội dung này như sau:&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;“Tiết đầu thu lập đàn giải thoát&lt;br /&gt;Nước tịnh bình rưới hạt dương chi&lt;br /&gt;Muôn nhờ Đức Phật từ bi&lt;br /&gt;Giải oan cứu khổ, hồn về tây phương”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;•    Sâu sắc và ý nghĩa hơn cả, là mùa Vu Lan Báo Hiếu Rằm Tháng Bảy, còn nói lên tinh thần cảm thông chia xẻ với những ai đã thiếu may mắn không còn cha mẹ ở đời, để mỗi độ Vu lan về, nhìn người khác có diễm phúc  được cài hoa hồng trên ngực áo, mà lòng bỗng lạnh đau tê tái khi ngực mình đón nhận đóa hồng trắng, trắng lạnh cả tâm hồn, bởi vì;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;“Tôi thấy tôi mất mẹ&lt;br /&gt;Là mất cả bầu trời…”&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;Cũng xin chúc mừng đến những ai đang có diễm phúc được cài đóa hồng đỏ hạnh phúc trên ngực áo vì may mắn còn cha mẹ ở đời, bởi vì “ còn cha mẹ là còn tất cả” và ta hãy trân trọng đều hạnh phúc mà ta đang có được.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt; &lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410274531825995952-2432915497980649357?l=cuocdoivandep.blogspotvn.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2008-08-21T20:00:05.693-07:00</app:edited><media:thumbnail url="http://3.bp.blogspot.com/_LWJ-pM9VxHk/SK4qnvdgQ5I/AAAAAAAAAIg/epwK5Ebg5bE/s72-c/45163538sqxy36hnlotus20xb0.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/2008/08/ngha-vu-lan-bo-hiu.html</feedburner:origLink></item><item><title>“Bóng” - Tự truyện của một người đồng tính - kỳ 5</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/cuocdoivandep/~3/3xxJ0ZlrJwc/bng-t-truyn-ca-mt-ngi-ng-tnh-k-5.html</link><category>TRUYỆN NGẮN</category><author>noreply@blogger.com (Cuộc Đời Vẫn Đẹp)</author><pubDate>Thu, 07 Aug 2008 04:52:19 PDT</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-5410274531825995952.post-997054447902706007</guid><description>&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Kỳ 5: HƯƠNG&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;p class="pHead"&gt;TP - Thời gian trong quân ngũ là quãng thời gian mà cảm xúc về giới tính của tôi đã rõ ràng hơn nhưng vẫn còn hơi mơ hồ. Tôi chỉ thích đàn ông (mà bóng hình cụ thể là thủ trưởng Ngọc) nhưng phần nào vẫn tò mò, muốn thử cặp đôi với một cô gái xem thế nào. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt; &lt;table style="border-collapse: separate;" align="center" border="1" cellpadding="0" cellspacing="3" width="40"&gt; &lt;tbody&gt; &lt;tr&gt; &lt;td&gt;&lt;img src="http://www.tienphongonline.com/Tianyon/ImageView.aspx?ThumbnailID=165081" hyperlink="" border="1" height="300" hspace="0" width="400" /&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt; &lt;tr&gt; &lt;td class="tLegend"&gt;Yêu và được yêu là khát vọng của con người (ảnh chỉ có tính minh họa)&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Có một cô tôi không thích lắm nhưng cũng rủ đi xem phim, buông lời tán tỉnh bâng quơ. Nhưng có lẽ hai người vô duyên với nhau, tôi cứ nói đến chuyện nhớ nhung với cô gái đó là bị trêu: “Hâm à, dở hơi à?”. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Có lần rủ cô ta đi xem phim, chợt nhớ lời thằng bạn cùng đơn vị nói “yêu là phải có cử chỉ động chạm”, tôi bèn cầm tay cô một cái, lập tức bị phát nhẹ vào tay. Tôi tức điên lên, vừa tức vừa ngượng, nghĩ thầm trong đầu: “Thôi, chẳng phim phiếc gì nữa. Làm như xinh lắm không bằng, đầu thì to như quả bóng ấy”. Thế là giải tán. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Cách nơi đơn vị tôi đóng quân một quả đồi có vài căn nhà dân, ở đó có một cô gái tên Hoa, to cao, làn da rám nắng. Cô người Tuyên Quang, lên Tam Đảo sống với bà bác. “Chè Thái gái Tuyên”, Hoa mặt xinh, dáng người “đâu ra đấy”. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Tôi hay đi qua mấy căn nhà bên đó và thỉnh thoảng lại gặp, lại trêu chọc cô rồi nói chuyện. Qua cách ăn nói, cư xử, tôi biết Hoa cũng dễ dãi. Có tiền, tôi thường mua bánh kẹo đem đến cho cô. Tam Đảo cách Vĩnh Yên 24 kiô-mét, ngày đó đường núi khó đi hơn bây giờ nên vài mẩu bánh, cái kẹo cũng rất đáng quý. Lại thêm thiện cảm với tôi- trai Hà Nội - nên Hoa rất cởi mở. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Một buổi tối, thủ trưởng Ngọc đi vắng, tôi mò sang nhà Hoa ở bên kia quả đồi. Đêm đó, bà bác Hoa lại xuống lấy hàng dưới xuôi. Chúng tôi ngồi bên bếp lửa, chẳng mất công tán tỉnh nhiều, tôi hỏi:&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;- Đêm nay, anh ngủ lại nhà em nhé?&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Cũng chẳng mất công suy nghĩ lâu, Hoa gật đầu đồng ý. Đêm đó, lần đầu tiên trong đời, tôi biết đến cơ thể phụ nữ. Tôi vẫn nhớ cảm giác của mình lúc đó cảm xúc không trọn vẹn, càng về sau tôi mới càng nhận ra rằng sự tò mò nhiều hơn sự ham muốn. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Lần ấy đối với tôi thực chỉ là một cách để tôi sĩ diện đem “chiến công” về khoe với những thằng con trai khác, cũng là cách để tôi che giấu cảm giác thèm muốn nam giới của mình. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Bởi thế, đó là lần “thử”, lần đầu tiên và cũng là cuối cùng của tôi với một phụ nữ. Năm ấy, tôi hai mươi tuổi.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Hết nghĩa vụ, tôi ra quân, lại trở về nhà làm nghề buôn bán với gia đình. Bạn bè tôi - những đứa bạn học cũ và cánh cùng đơn vị bộ đội bắt đầu cặp kè, có đôi có lứa. Riêng tôi hăm mốt tuổi vẫn chưa gì cả. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Một thằng thương tình làm mối cho tôi với bạn của người yêu nó, cô bé tên Hương, mới mười chín. Ngay lần gặp đầu tiên, tôi đã ấn tượng với Hương: Cô quá xinh. Hương có mái tóc dài óng ả, đôi mắt đen láy, gương mặt đẹp. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Buổi đầu trò chuyện diễn ra sôi nổi, tôi ưng Hương và Hương dường như cũng có cảm tình với tôi ngay. Phải công nhận là hồi còn “trai trẻ”, tôi khá cao to, tính tình lại mơ mộng vì đọc văn đọc thơ nhiều, nên nói chuyện cũng có duyên, ít nhất là với những người con gái tôi từng gặp và có ý định cưa cẩm. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Chúng tôi bập vào nhau quá nhanh, hai đứa rủ nhau đi chơi xa mấy lần. Tôi thật sự thích ngắm nhìn đôi mắt đen của Hương, thích lùa tay vào mái tóc dài mượt của cô. Nhưng… một điều khủng khiếp dần dần diễn ra trong đầu tôi: Càng ngày tôi càng nhận ra rằng tôi không yêu Hương, tình cảm của tôi đối với cô vô cùng nhợt nhạt. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Điều gì làm nên sự khác biệt giữa tình bạn và tình yêu? Phải là sau này, khi đã nếm đủ mùi yêu thương và đổ vỡ, tôi mới hiểu: Tình yêu là tình bạn cộng với ham muốn sở hữu, mà biểu hiện của ham muốn sở hữu là sự ghen tuông. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Ấy vậy mà hồi đó, tôi chẳng mảy may ghen tuông khi nghe Hương nói về một người con trai nào khác. Tôi thích vuốt tóc cô như vuốt tóc em gái. Tôi cũng nghĩ nhiều đến chuyện gần gũi Hương, nhưng theo kiểu “có thì tốt”. Thế nghĩa là không cũng chẳng sao. Dù vậy, có vẫn hơn không, bởi thâm tâm tôi muốn sở hữu Hương để tự khẳng định mình trước lũ bạn. Như một cách tự khẳng định rằng dứt khoát tôi là một thằng đàn ông. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Nếu là tình yêu đích thực thì khi không có nhau người ta sẽ cảm thấy nhớ nhung đến mức không chịu nổi. Nhưng tôi lại thấy rất bình thường nếu không có Hương ở bên. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Có buổi tối thứ bảy, trời chỉ hơi mưa xuân lất phất nhưng tôi cũng ngại, chẳng muốn tới đèo Hương đi chơi, chỉ thích nằm dài ở nhà xem cải lương trên tivi. Hồi đó không có điện thoại, Hương chờ tôi ở nhà mãi không thấy, cô buồn và giận lắm. Tối hôm sau tôi vác mặt đến, hai người cãi vã. Tôi cố làm lành cho phải phép, rủ Hương đi chơi. Cô tần ngần rồi bảo: “Lạnh lắm, hay thôi ở nhà đi anh?”. Tôi dỗi: &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;- Thôi, không đi chơi thì để anh về luôn cho rồi. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Hương có vẻ bất ngờ - cô không tưởng tượng nổi là một người đàn ông cao to, mặt mày vuông vức, trông nam tính đầy mình như tôi mà lại hay hờn dỗi thế. Cô cũng dỗi: “Thế thì anh về đi”. Lập tức, tôi bỏ về luôn, không đoái hoài gì nữa. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Những cuộc cãi vã ngày một thường xuyên, và người chủ động làm lành thường là Hương. Có thể cô cũng chạnh lòng nghĩ tôi hãy còn trẻ con, hiếu thắng, mà bỏ qua. Nhiều lúc tính hững hờ của tôi làm Hương buồn, ghen; cô nghi tôi không yêu cô hết mình mà còn san sẻ tình cảm cho một (hoặc những) người con gái khác.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt; Than ôi, Hương sẽ sốc đến mức nào nếu biết rằng: Đúng, thời gian đó quả thật tôi đang yêu người khác, nhưng là một người đàn ông. Tôi yêu chàng “Lý Tiểu Long” của tôi - Lâm. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Những ngày đầu yêu nhau, tôi cũng đã cuốn hút được Hương bởi vẻ bề ngoài mạnh mẽ và cách nói chuyện hài hước, tôi hay kể những chuyện vui trong bộ đội mà chắc một cô gái Hà Nội như Hương chưa bao giờ được nghe. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Nhưng càng về sau, ngay chính Hương cũng phát hiện ra rằng tôi nhạt nhẽo với cô, rằng tôi không thật sự nam tính, rằng tôi yêu chính bản thân mình hơn là yêu cô. Phụ nữ thường rất nhạy cảm trong việc nắm bắt tình cảm của người yêu cho dù có thể họ không nói hết ra, tôi tin như vậy bởi vì 50% con người tôi là tâm lý phụ nữ. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Ngồi bên Hương, tôi chỉ nhớ đến Lâm: Giờ này Lâm đang làm gì, ở đâu, có đang nghĩ tới tôi không? Tôi nhớ ánh mắt, nụ cười của Lâm, những lời nói, những câu trêu đùa của Lâm với chúng bạn. Đèo Hương đi chơi nhưng ma dẫn lối quỷ đưa đường thế nào, tôi lại đưa cô tới nhà Lâm. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Tôi đến để giới thiệu cho cậu ta biết rằng tôi có cô người yêu “xinh nhất Hà Nội”. Và không chỉ có thế, hay nói đúng hơn, không phải vì thế, tôi đến để được ngắm gương mặt rất đỗi thân thương của Lâm. Điên rồ hơn, tôi đến với một ảo tưởng ngu ngốc chỉ có trong một cái đầu mơ mộng: được thấy Lâm... ghen với Hương! &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Tình yêu với Hương chỉ kéo dài được quãng bốn, năm tháng gì đó. Ý nghĩ chiếm đoạt Hương để khẳng định bản lĩnh đàn ông tiếp tục lởn vởn trong đầu. Tôi nhiều lần đòi hỏi được gần gũi Hương nhưng cô luôn chống trả quyết liệt. Mấy lần tôi đưa Hương về nhà. Đến nơi, tôi rủ cô lên gác chơi nhưng Hương rất tỉnh táo, nhất quyết không lên. Chúng tôi cãi nhau. Tôi dỗ dành:&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;- Nếu không lấy được em thì anh không muốn lấy ai nữa. Anh muốn có một đứa con gái thật giống em.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Nhưng cái mẹo quen thuộc ấy không lừa được ai. Kể cũng dễ hiểu, từ trong đáy lòng, tôi không thật sự tin vào điều mình vừa  nói. Tôi chỉ muốn chiếm đoạt Hương về mặt thể xác nhiều hơn là có một sự cam kết lâu dài. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Rồi cũng tới ngày tôi và Hương chia tay nhau. Hương nói rất khéo:&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;- Em với anh không hợp nhau đâu. Tính anh rất hay, nhưng quả thật mình nên chia tay để làm bạn bè anh Dũng ạ.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Không hiểu sao lúc đó bao nhiêu tự kiêu, sĩ diện của tôi đi đâu cả. Tôi tìm mọi cách xuống nước, van nài như một gã si tình thật sự:&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;- Hương đừng bỏ anh. Anh biết làm thế nào bây giờ? Anh không thể hình dung sẽ như thế nào khi không có em.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Tôi nói mà tôi không nghe tiếng mình, thật ra tôi chẳng hiểu mình đang nhại từ bộ phim hay vở cải lương nào nữa. Tôi không muốn mất Hương, tôi không thể để mất cô ấy. Chỉ có điều chính bản thân tôi cũng chẳng thấy tin tưởng gì vào lời nói của mình.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Lần cuối cùng, tôi tới nhà Hương cùng một người bạn. Tôi ở ngoài, cậu ta vào nói chuyện với Hương. Được một lát, bạn tôi ra ngoài và lắc đầu. Hương không hề suy chuyển. Cô nói rằng tính tôi quá trẻ con, ích kỷ và không có tương lai để một cô gái như cô dựa vào. Rồi Hương xin phép chấm dứt câu chuyện vì phải đi có việc.&lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Tần ngần hồi lâu, tôi bảo bạn về trước rồi đứng bên kia đường nhìn sang nhà Hương. Tôi ngẫm nghĩ về cái sự “lừng khừng” của mình trong quan hệ với Hương. Hình như bị Hương bỏ, tôi cũng chẳng lấy thế làm buồn, chỉ chạnh lòng vì như vậy là từ nay, tôi không còn gì để tự hào với chúng bạn nữa. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Đang nghĩ thì thấy một thanh niên đi xe máy tới cổng nhà Hương. Rồi Hương ra mở cửa, hai người ríu ra ríu rít, dĩ nhiên là không ai nhìn thấy tôi đứng xa xa dưới lùm cây hoa giấy đỏ hồng. Ngày đó mới xóa bỏ bao cấp, có một chiếc xe đạp để đi đã là hạnh phúc lắm rồi. Nhìn chiếc Cub 81 “kim vàng giọt lệ” của anh chàng kia, tôi tủi thân vô cùng. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Lầm lũi ra về, tới đoạn đường có gốc cây nơi tôi đã tỏ tình với Hương, tôi dừng lại và ôm mặt khóc nức nở, cảm giác như mình là một đứa trẻ bị bỏ rơi. Bây giờ, tôi mới nhận ra rằng cảm giác đó có lẽ là của phái yếu, mấy ai đàn ông bị phụ tình lại khóc nức lên như thế. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Chẳng bao lâu sau, tôi được biết rằng cậu trai đã tới nhà đèo Hương đi hôm đó chính là người yêu cũ của cô. Hai người đã chia tay nhưng rồi quay lại. Tôi chỉ đến trong khoảng thời gian giận dỗi của họ và lấp vào khoảng trống anh ta để lại. &lt;/p&gt; &lt;p class="pBody"&gt;Anh ta kém Hương hai tuổi nhưng là con trai bà chủ của Hương nên rất giàu có, và điều quan trọng là anh ta yêu Hương như cô xứng đáng được yêu. Hương đã nghĩ đến tương lai khi chọn anh ta. Còn tôi có thể mang lại gì cho cô?&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Kỳ cuối: Lộ diện&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;p class="pBody"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="pBody"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/5410274531825995952-997054447902706007?l=cuocdoivandep.blogspotvn.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2008-08-07T04:52:19.846-07:00</app:edited><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><feedburner:origLink>http://cuocdoivandep.blogspotvn.com/2008/08/bng-t-truyn-ca-mt-ngi-ng-tnh-k-5.html</feedburner:origLink></item><media:rating>nonadult</media:rating></channel></rss>
