<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" media="screen" href="/~d/styles/atom10full.xsl"?><?xml-stylesheet type="text/css" media="screen" href="http://feeds.feedburner.com/~d/styles/itemcontent.css"?><feed xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom" xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearch/1.1/" xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:gd="http://schemas.google.com/g/2005" xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0" xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" gd:etag="W/&quot;CEICQ3k6fyp7ImA9WhRUGU4.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-6572218424878072722</id><updated>2012-01-30T21:09:22.717+07:00</updated><category term="lan man" /><category term="yêu" /><category term="tôi" /><category term="đọc" /><category term="Hanoi" /><category term="em" /><category term="thơ" /><category term="review" /><category term="phim" /><category term="sách" /><category term="tuổi trẻ" /><title>Đại lộ tháng Tư</title><subtitle type="html" /><link rel="http://schemas.google.com/g/2005#feed" type="application/atom+xml" href="http://aprilavenue.blogspot.com/feeds/posts/default" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://aprilavenue.blogspot.com/" /><author><name>Son Mai</name><uri>https://profiles.google.com/117471437045052440447</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="32" src="//lh3.googleusercontent.com/-R6myjc427ek/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAGU/-u7e2uI-qCo/s512-c/photo.jpg" /></author><generator version="7.00" uri="http://www.blogger.com">Blogger</generator><openSearch:totalResults>18</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>25</openSearch:itemsPerPage><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="self" type="application/atom+xml" href="http://feeds.feedburner.com/dailo" /><feedburner:info uri="dailo" /><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com/" /><entry gd:etag="W/&quot;A0AHQX0-eip7ImA9WhRUF0k.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-6572218424878072722.post-4819728850324769420</id><published>2011-08-29T20:54:00.003+07:00</published><updated>2012-01-28T18:22:10.352+07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2012-01-28T18:22:10.352+07:00</app:edited><title>Như cánh chim trời</title><content type="html">&lt;center&gt;&lt;iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="315" src="http://www.youtube.com/embed/MvC77iWO648" width="420"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/center&gt;&lt;br /&gt;
Buổi chiều ngồi nói chuyện với anh làm cùng công ty. Về những chuyện công việc, những bước thăng tiến, hướng đi để trong sự nghiệp và việc lựa chọn công ty. Có chút chạnh lòng với vị trí hiện tại của mình. Mọi việc rồi cũng sẽ tốt đẹp nếu có hướng đi khác, cụ thể hơn. Không an phận với những gì đang có. Bắt đầu một con đường mà mình biết là nó sẽ mang lại cho mình những thành quả mong muốn. Chẳng biết vì sao mình vẫn cứ có những lo lắng và bất an cho hiện tại. Những khó khăn ngày hôm nay sẽ qua đi sớm thôi. Chỉ một năm thôi cho những dự định, những công việc phải hoàn thành. Mình sẽ có nhiều tự do hơn để làm những việc mình thích. Cần cố gắng và kiên trì với hiện tại, tương lai chắc chắn sẽ tốt đẹp như mình mong đợi. Tự nhắc mình thế và vẫn tin là vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tin nhắn buổi chiều định nhắn lại, nói nhiều hơn nhưng rồi lại lặng im. Biết có nói nhiều hơn cũng lại làm em buồn. Có những lúc chẳng hiểu nổi chính mình. Đã từng có lúc gần nhau đến thế mà khoảng cách vẫn cứ như vời vợi xa. Tự chúng ta tránh gặp nhau như đã từng tự gây sóng gió để đẩy thật xa những yêu dấu từng có bên mình. Chưa buông xuôi, chưa nói lời từ biệt, nhưng để trở lại cùng nhau vào thời điểm hiện tại lại chưa phải là lúc thích hợp. Vẫn biết thời gian sẽ trôi đi, những gì còn có thể làm ngày hôm nay thì ngày mai chắc gì đã còn cơ hội. Nhưng nếu như thật sự thuộc về nhau, cần có nhau trong đời, sẽ có ngày trở lại. Nếu có một ngày như tấm gương đã vỡ thì cũng chúc cho người một hạnh phúc ấm êm như người hằng mong ước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ về những năm tháng mình đã sống và những lời Di viết chiều nay mà thấy mình đã sống quả thực như một cánh chim trời. Vẫn ràng buộc với một nơi chốn nhưng tâm hồn như đã lộng gió của bốn phương. Những cơ hội đến rồi đi, những nhân duyên sao cứ thế vô tình để cuốn trôi theo gió. Mình không phải là Ryan Bingham nhưng cuộc đời cũng "Up in the air" theo một cách từa tựa như cách mà anh sống. Người đàn ông ấy cứ bay đi bay lại suốt những dặm dài trên những tầng trời nước Mỹ. Mình tin rằng cuộc đời một người đàn ông không nên là một cánh chim mà hãy là một cánh diều. Có mải miết chao liệng trên không trung thì cũng cần một sợi dây kết nối nó với mặt đất. Với một tình yêu, một người phụ nữ, một nơi chốn mà anh có thể gọi là nhà. Sợi dây kết nối ấy không chỉ tượng trưng cho một gia đình mà còn là những điều khác cũng quan trọng như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình không chơi vơi như Ryan nhưng cũng cần, rất cần một sợi dây kết nối như vậy.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6572218424878072722-4819728850324769420?l=aprilavenue.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/dailo/~4/b-dbQ5VmMgU" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/4819728850324769420?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/4819728850324769420?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/dailo/~3/b-dbQ5VmMgU/nhu-canh-chim-troi.html" title="Như cánh chim trời" /><author><name>Son Mai</name><uri>https://profiles.google.com/117471437045052440447</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="32" src="//lh3.googleusercontent.com/-R6myjc427ek/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAGU/-u7e2uI-qCo/s512-c/photo.jpg" /></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://img.youtube.com/vi/MvC77iWO648/default.jpg" height="72" width="72" /><feedburner:origLink>http://aprilavenue.blogspot.com/2011/08/nhu-canh-chim-troi.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;D04ARn87eyp7ImA9WhdQGUU.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-6572218424878072722.post-2135824255503402347</id><published>2011-08-22T06:33:00.001+07:00</published><updated>2011-08-22T11:05:47.103+07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-08-22T11:05:47.103+07:00</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="yêu" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="em" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="tuổi trẻ" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="tôi" /><title>Trước bình minh</title><content type="html">Có phải tôi đã để người đi quá xa khỏi cuộc đời tôi hay không? Khoảng cách giữa hai con người giờ đây khiến những yêu thương và hy vọng trở nên mong manh đến thế. "Muốn đem cả trái tim ra mà yêu một người nhưng không thể tìm thấy con đường". Người đã từng nói vậy những ngày cuối ở nơi đây. Tôi biết giờ chẳng phải là lúc để đổ lỗi cho ai. Người muốn để mọi chuyện trôi vào lãng quên. Nhưng nếu tôi lại cũng là kẻ hờ hững như những tháng năm xưa và để tất cả những yêu thương, đam mê của tuổi trẻ mình trôi xuôi dòng thì cuộc đời tôi đã chẳng còn ý nghĩa, đã chẳng xứng với tình yêu và hy vọng mà người từng trao gửi. Yêu và thương - tôi có tất cả những điều đó bằng trọn trái tim mình dành cho người. Nhưng những nỗi hoài nghi về chính mình trước cuộc sống hiện tại khiến tôi để &amp;nbsp;buông trôi đi tình yêu theo cách mà tôi không thể ngờ được mình lại tầm thường đến thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không muốn cuộc đời con người lúc nào cũng chỉ đổ lỗi cho những thất bại của mình bằng hai chữ duyên phận. Chữ duyên cho con người cơ hội quý giá được gặp nhau giữa chốn nhân gian bèo nước này. Chữ phận là những gì hai con người ấy sẵn sàng làm vì nhau. Khi người ta không dành trọn tâm sức, khát vọng cho một mối quan hệ lâu bền, họ xa nhau và đổ lỗi rằng mình có duyên mà không có phận. Chữ phận là do hai con người ấy tự vun đắp tự dựng xây chứ đâu phải cầu mong ở điều siêu nhiên không có thực nào. Phải thế chăng mà tình yêu khi kết thúc lại nhiều những tiếc nuối đến vậy. Tiếc vì chưa trọn tình trọn nghĩa vì nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nơi tôi ở thành phố như những cơn mê đi qua những tháng ngày hoang hoải. Vẫn là nó đây mà nghe cô quạnh những giây phút vắng bóng một con người. Đâu còn ủy mị và ngờ nghệch đến nỗi còn tin và nói ra những câu từ mùi mẫn như không thể sống thiếu một ai đó. Tôi có thể sống thiếu người, có thể đi qua cuộc đời và những tháng ngày bình lặng sắp tới mà không có người, nhưng đó sẽ là những tháng ngày trống rỗng và tự biến mình cuộc đời mình thành "sự tồn tại" chứ không còn là sống một cuộc đời với trọn vẹn ý nghĩa của sự SỐNG.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6572218424878072722-2135824255503402347?l=aprilavenue.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/dailo/~4/rvrJZJG6Uhg" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/2135824255503402347?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/2135824255503402347?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/dailo/~3/rvrJZJG6Uhg/truoc-binh-minh.html" title="Trước bình minh" /><author><name>Son Mai</name><uri>https://profiles.google.com/117471437045052440447</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="32" src="//lh3.googleusercontent.com/-R6myjc427ek/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAGU/-u7e2uI-qCo/s512-c/photo.jpg" /></author><feedburner:origLink>http://aprilavenue.blogspot.com/2011/08/truoc-binh-minh.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;CEANQns8eCp7ImA9WhdQFk0.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-6572218424878072722.post-4230551408673585683</id><published>2011-08-18T00:27:00.004+07:00</published><updated>2011-08-18T00:39:53.570+07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-08-18T00:39:53.570+07:00</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="đọc" /><title>Đọc Khi lấy chàng</title><content type="html">Mới mang về từ hiệu sách về có hai ngày mà mình đễ đọc hết vèo cuốn sách ấy. Khi lấy chàng của Nguyễn Thị Thu Hiền. Cảm giác thật là thích khi được đọc từng trang từng dòng những trải nghiệm thú vị, bất ngờ, lạ lẫm của một người thuộc giới tính bên kia trong cuộc hôn nhân. Mới là tác phẩm đầu tay thôi mà chị ấy viết thật khéo. Văn phong sống động, linh hoạt thể hiện đầu óc hài hước và đáo để. Đọc những gi chị viết mà thấy giật mình nhớ câu: đàn bà dễ có mấy tay.&lt;br /&gt;
&lt;div&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
Cuốn sách viết về cuộc sống gia đình được thể hiện dưới dạng một cuốn nhật ký. Những cảm xúc ghi chép mang tính tự sự, chân thật như một cuốn nhật ký ghi lại những diễn biến, những cảm xúc thường ngày của một cô dâu trẻ từ lúc còn là sinh viên đến khi về nhà chồng. Chị ấy kể lại câu chuyện của mình bằng cách kể khéo léo. Biết chọn lọc và đan cài các chi tiết và cảm xúc có trọng tâm và đắt giá. Thực sự là đã cầm lên thì mình chỉ muốn đọc cho bằng hết chứ không muốn bỏ dở nó một tí nào. Hiếm có cuốn sách nào mà mình đọc với sự hào hứng và tập trung đến thế. Câu chuyện được kể lại sống động đến không ngờ.&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
Không chỉ hấp dẫn bởi sự hài hước, đáo để, khéo léo trong cách dẫn dắt người đọc mà chị còn thể hiện trong đó đủ cả những cung bậc cảm xúc của người phụ nữ trong đời sống gia đình. Đọc để hiểu thêm về nửa thế giới, về người con gái mình yêu. Suốt từ đầu đến cuối sách là những mạch cảm xúc khi trầm khi bổng, khi đùa cợt khi ngậm ngùi. Những màu sắc của đời sống hôn nhân và gia đình được tác giả khéo léo phác họa lại trong một bức tranh nhỏ nhắn mà sinh động lạ thường.&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
P.S: Đề tạm vài dòng cho một đêm ngủ muộn. Sẽ nói thêm về nó trong những ghi chép sau này của mình.&lt;/div&gt;
&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6572218424878072722-4230551408673585683?l=aprilavenue.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/dailo/~4/3CBJOTrzf6o" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/4230551408673585683?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/4230551408673585683?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/dailo/~3/3CBJOTrzf6o/oc-khi-lay-chang.html" title="Đọc Khi lấy chàng" /><author><name>Son Mai</name><uri>https://profiles.google.com/117471437045052440447</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="32" src="//lh3.googleusercontent.com/-R6myjc427ek/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAGU/-u7e2uI-qCo/s512-c/photo.jpg" /></author><feedburner:origLink>http://aprilavenue.blogspot.com/2011/08/oc-khi-lay-chang.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;A0ICQ385fyp7ImA9WhdQFUU.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-6572218424878072722.post-8654024947282679899</id><published>2011-08-16T05:17:00.007+07:00</published><updated>2011-08-17T20:59:22.127+07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-08-17T20:59:22.127+07:00</app:edited><title>Đêm sâu quá có đêm nào biết ngủ</title><content type="html">"Tâm hồn anh dằn vặt cuộc đời anh&lt;br /&gt;
Thắp một ngọn đèn hồng như ánh lửa&lt;br /&gt;
Ðêm sâu quá đêm nào biết ngủ&lt;br /&gt;
Chỉ con người đến ngủ giữa đêm thôi&lt;br /&gt;
Mà có ngủ đâu, người ta đợi mặt trời&lt;br /&gt;
Ðợi lâu quá nên để cơn mơ chờ đợi vậy"&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những ngày dài. Hôm nào cũng tỉnh dậy lúc nửa đêm gần sáng. Những đợt sóng lòng không yên. Tưởng như có thể chết đi trong nỗi tịch liêu này. Cái im lặng mà mình không thể biện minh, không thể giải thích. Như đã hóa thành kẻ lặng câm giữa thế giới ồn ào này. Đành chấp nhận và chịu đựng nó như là cái giá phải trả cho tất cả những gì đã làm. Thực tế cuộc sống dù phũ phàng nhưng nó luôn đặt mọi thứ vào đúng vị trí của nó, về nơi mà nó thuộc về. Mình chấp nhận tất cả những điều đó. Cắn răng mà chịu đựng. Sự thật là sự thật, không bao giờ được che dâu, lấp liếm hay chối từ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếp tục chặng đường hoang liêu này và bỏ lại những gì mình thiết tha nhất, những gì đẹp đẽ nhất mà mình từng có. Ký ức ấy và tình yêu ấy mình sẽ mãi mang theo. Tất cả những gì đang có, những gi sẽ đến dù biết rằng sẽ chẳng còn đẹp đẽ được như vậy nữa nhưng mình chấp nhận nó là cuộc đời mình. Không thể lấy cắp những trong trẻo tinh khôi của cuộc đời người khác để điểm trang lên những bức tường màu xám khô khan kia. Dù xấu hay đẹp, dù vui hay buồn thì đó cũng là cuộc đời mình. Không tự huyễn hoặc mình bằng cách mơ mộng những gì ngoài tầm với.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những tháng ngày tới còn quá nhiều việc phải làm. Không nhìn xa xôi về phía những chân trời xa ngút ngàn ấy nữa. Nhìn ngay xuống chân mình. Nơi tất cả những vấn đề đang tồn tại trước mắt và cần phải được giải quyết ngay tức khắc. Không bao giờ được phếp trì hoãn. Hoặc là mình sẽ bị đào thải hoặc là đứng dậy và tiếp tục.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có khó khăn nào, có nỗi buồn nào, có cay đắng nào thì cứ đến nữa đi. Ta chẳng còn sợ mi nữa.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6572218424878072722-8654024947282679899?l=aprilavenue.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/dailo/~4/jG3zBXVnQu8" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/8654024947282679899?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/8654024947282679899?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/dailo/~3/jG3zBXVnQu8/em-sau-qua-co-em-nao-ngu-uoc.html" title="Đêm sâu quá có đêm nào biết ngủ" /><author><name>Son Mai</name><uri>https://profiles.google.com/117471437045052440447</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="32" src="//lh3.googleusercontent.com/-R6myjc427ek/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAGU/-u7e2uI-qCo/s512-c/photo.jpg" /></author><feedburner:origLink>http://aprilavenue.blogspot.com/2011/08/em-sau-qua-co-em-nao-ngu-uoc.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;DUYARHw8eyp7ImA9Wx9VFEk.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-6572218424878072722.post-5967007647642883779</id><published>2010-12-27T14:12:00.007+07:00</published><updated>2011-01-31T11:12:25.273+07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-01-31T11:12:25.273+07:00</app:edited><title>Câu chuyện nhỏ về con Nhân Mã của tôi</title><content type="html">Và thế là hắn đã đi qua tuổi 24 của mình. Giữ ước mơ về những con đường và những tìm tòi không ngơi nghỉ. Hắn tìm gì ư? Nhiều khi điều bạn tìm kiếm trong cuộc đời mình lại là những là những thứ không thể sờ thấy, không thể nhìn thấy, thậm chí là không thể gọi tên. Nhưng điều mà hắn chắc chắn nhất đó là mục đích kiếm tìm một cái tôi khác. Một cái tôi mà hắn muốn trở thành. Cái mà hắn có trong bản thể của hắn bây giờ chỉ là một mớ những thứ hỗn độn chông chênh, chưa định hình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người ta luôn bảo nhân mã luôn đầy sức mạnh và khát khao chinh phục bằng tất cả lòng kiêu hãnh của giống loài này. Nhưng biết làm sao khi trời sinh hắn là một con nhân mã lạc loài. Đêm nguyên sơ của buổi ban đầu được cất tiếng khóc của hắn là một ngày giữa mùa đông giá lạnh. Tôi dám cá với bạn là điều hắn thèm khát đầu tiên trong đời không phải là dòng sữa mẹ mà là hơi ấm. Cái buổi đêm ấy đã cất dấu điều gì trong tâm hồn hắn để suốt những năm tháng đầu đời hắn luôn là “đứa trẻ cô đơn giữa lớp học ồn ào”. Tôi cũng không rõ nhưng chắc chắn giá lạnh là thứ mà hắn đã quen thuộc như cô đơn hay nỗi buồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuổi 24 của hắn ghi dấu bằng những yêu thương không trọn vẹn. Đi qua một cái na ná tình yêu và hắn may mắn tìm thấy được tình yêu đúng nghĩa của mình. Cái na ná tình yêu dù chỉ phù phiếm, ngắn ngủi những cũng đã dạy cho hắn được nhiều điều. Về những gì mà một người kỳ vọng ở người mình yêu thương. Về chính bản thân hắn và những gì hắn có thể cho đi. Hắn luôn tin rằng những con người mà hắn gặp trong cuộc đời mình đều để lại dấu ấn trong hắn theo một cách nào đó. Có những người đến rồi đi, có những người ở lại. Có những con người dạy cho hắn những điều nhỏ nhặt, lại có những con người dạy cho hắn những bài học lớn làm thay đổi cuộc đời hắn. Có khi là thoáng chốc mà mãi mãi không quên, có khi luôn ở bên mà chẳng có gì ấn tượng. Cuộc sống có phải là một chuổi kết hợp thú vị của những điều ngẫu nhiên?!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
Chẳng biết nên gọi đó là may mắn hay là bất hạnh khi hắn tìm thấy được tình yêu đích thực của mình. Là may mắn vì có ai trong đời không mơ ước được tìm thấy một con người mà mình có thể yêu bằng tất cả trái tim và tâm hồn. Một con người đẹp đẽ như thế đã đến trong đời hắn. Một cô gái như là hiện thân của pha lê thanh khiết vô ngần, sáng trong và dịu dàng như dòng suối mùa xuân. Hắn thấy người ta thật đúng khi bảo rằng cái đẹp cứu rỗi thế giới. Vẻ đẹp của nàng có thể chẳng cứu rỗi được cả thế giới nhưng ít nhất cũng cứu rỗi được một người, đó là hắn (con nhân mã cô đơn đến tội nghiệp của tôi). Cả cuộc đời hắn thèm khát được nhận về hơi ấm và hắn luôn tìm kiếm điều đó. Nhưng chính cuộc đời lại dạy hắn một điều ngược lại: hãy cho đi trước khi bạn xứng đáng để nhận được điều gì. Thế đấy, tên nhân mã của tôi đã yêu như thế đấy. Là cho đi, là buông tay, là thôi không nắm giữ. Bởi hắn yêu nàng nên hắn biết rằng nàng xứng đáng nhận được nhiều hơn những thứ mà hắn có thể cho đi vảo thời điểm hiện tại. Hắn biết hắn vẫn chỉ là một cái tôi bất toàn, đầu xứng đáng với những gì đẹp đẽ đến thế. Hắn yêu nàng bằng một tinh yêu lặng câm. Lạ kỳ làm sao khi hắn sợ để mất nàng khi nàng thậm chí còn chưa từng thuộc về hắn. Hắn muốn biết nàng có yêu hắn không? Và nếu có thì nàng có sẵn sàng chờ đợi hắn, con nhân mã đang trên cuộc hành trình đi tìm cái tôi của mình hay không? Hắn hiểu rõ hơn ai hết là hắn không có quyền để hỏi những điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yêu thương bằng một tình yêu đúng nghĩa là bài học giá trị nhất mà hắn học được trong tuổi 24 của mình. Dù rằng cái giá phải trả cho bài học đó không hề rẻ chút nào. Cái giá hắn phải trả là nỗi nhớ cồn cào, là những đêm không ngủ, là những khi ngồi lặng lẽ nghe có điều gì đang chết đi trong mình. Và hắn nghĩ thế là đủ cho một tình yêu. Chỉ cần được nhìn thấy nụ cười của nàng, điều gì đó trong hắn chết đi để tái sinh trong nụ cười ấm áp và dịu hiền ấy. Người ta có thể yêu thương bằng nhiều cách thức và sắc thái khác nhau. Tình yêu đối với hắn là cho đi. Và trong khi cho đi hắn tìm được sự thanh thản trong tâm hồn khi đã biết bao dung và rộng mở hơn. Có lẽ ta cũng chẳng cần gì nhiều hơn thế. Bởi hắn đã biết yêu một người hơn chính bản thân hắn. Con nhân mã ấy đang lớn lên và trưởng thành hơn sau những mất mát của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lần một nhân mã khác hỏi hắn về những trải nghiệm của một người nhân mã. Có khó không khi sinh ra đời là một nhân mã? Hắn không phải là một con nhân mã điển hình để có thể đại diện cho cả bầy đàn trả lời câu hỏi này. Nhưng với tư cách cá nhân thì câu trả lời của hắn là điều đó thực sự không hề dễ dàng. Cái danh của một nhân mã khiến người khác luôn kỳ vòng rất nhiều vào hắn. Người ta luôn chờ đợi ở hắn một sự đột phá xuất sắc, luôn phải là người vững chãi mạnh mẽ để dẫn đầu. Mà nãy giờ hắn bạn cũng như tôi đã biết rõ về con nhân mã lạc loài của chúng ta rồi đấy. Hắn đâu có thiếu những hoài bão và khát vọng, nhưng cái mà hắn muốn trở thành lại không phải là cái mà người khác kỳ vọng ở hắn. Và những xung đột, đổ vỡ cũng bắt nguồn từ đây. Những mất mát là một phần của đời sống. So sánh này có thể hơi buồn cười nhưng hắn coi những mất mát trong cuộc đời giống như là những lỗ khuyết của một miếng pho-mát. Đó là một phần không thể tách riêng tạo nên hình hài của miếng pho-mát đó. Chính những lỗ khuyết tạo nên nét đặc trưng cho loại pho-mát và chính những những mất mát định hình cho một cuộc đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi tin con nhân mã ấy dù là một kẻ lạc loài sẽ biết cách để sống cuộc đời trọn vẹn và kiêu hãnh. Niềm tin chưa phải là tất cả nhưng là khởi đầu tốt cho bất cứ khát vọng hay ước mơ nào. Tôi tò mò muốn biết trong hộp sô-cô-la cuộc đời của con nhân mã ấy có gì. Đắng hay ngọt, cứng hay mềm, nhân lạc hay rượu vang. Không ai biết được cho đến khi bạn lấy nó ra khỏi hộp. Tất cả vẫn còn ở phía trước.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6572218424878072722-5967007647642883779?l=aprilavenue.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/dailo/~4/DFqSin2JUZ0" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/5967007647642883779?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/5967007647642883779?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/dailo/~3/DFqSin2JUZ0/cau-chuyen-nho-ve-con-nhan-ma-cua-toi.html" title="Câu chuyện nhỏ về con Nhân Mã của tôi" /><author><name>Son Mai</name><uri>https://profiles.google.com/117471437045052440447</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="32" src="//lh3.googleusercontent.com/-R6myjc427ek/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAGU/-u7e2uI-qCo/s512-c/photo.jpg" /></author><feedburner:origLink>http://aprilavenue.blogspot.com/2010/12/cau-chuyen-nho-ve-con-nhan-ma-cua-toi.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;D0YHQXgzeCp7ImA9Wx5QF0k.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-6572218424878072722.post-8888060269911248646</id><published>2010-09-03T02:18:00.007+07:00</published><updated>2010-09-06T10:52:10.680+07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-09-06T10:52:10.680+07:00</app:edited><title>Cho những gì tan vỡ trong đêm</title><content type="html">Lại một đêm khó ngủ. Muốn viết gì đó cho khuây. Những câu chữ chẳng  bao giờ đến nữa. Ta bao lần lỡ hẹn với mùa thu. Còn gì đâu để trả lại  cho người. Những vụn vỡ nát tan chiều hoang hoải gió. Mùa thu trắng và  đêm không màu. Những cơn mơ chập chờn hình bóng. Mùa cũ xa rồi. Lời ca ấy ta chẳng viết nữa đâu. Rồi cũng  lãng quên, rồi cũng qua đi. Chẳng nhớ chả tiếc một điều gì. Chỉ là đôi khi  thấy đêm hoang vắng quá. Chuyến xe về bến cuối cùng chỉ một mình ta.&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;May  mắn cho ta gặp nàng giữa cuộc đời này, Dịu Dàng của ta ạ. Nàng như dòng  suối mát trong hiền hòa yên ả chảy trong ta làm lắng đi những ưu phiền.  Nếu một ngày nào đó phải cách xa, ta sẽ nhớ lắm mái tóc mây bồng và  chiều sông Hồng tỏa khói. Bao nhiêu nước đã qua cầu rồi nàng nhỉ? Ta tìm  kiếm điều gì trong cuộc đời này ta cũng chẳng biết nữa. Chỉ là một nụ  cười của nàng và  những người ta yêu dấu. Hạnh phúc chỉ giản dị vậy  thôi. Chưa xa mà đã nhớ cả những bãi bể nương dâu. Nhớ đôi chân như bước  ra từ giấc mơ thưở ấu thơ đi thả những cánh diều. Nhớ dáng hình trong  bóng hoàng hôn chợt nghe mong manh sương khói. Con đường ấy vẫn còn in  những cánh hoa rơi. Ta mong nàng một ngày kia tìm thấy bến bờ của mình.  Chảy đi nhé dòng sông yên ả. Hãy giữ lấy màu xanh thanh khiết sáng  trong. Luôn có một đại dương chờ đợi cuối chân trời.&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Ta  biết rằng ta chẳng cô đơn đâu. Những đêm không ngủ có bác Vũ thức cùng  ta. Những chiều thu lãng đãng ta có nàng cho những điều lan man bất tận.  Chỉ viết để cho qua đi một-ngày-không-như-mọi-ngày.&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p&gt;Xin tạ ơn người đã dạy ta những điều mà trước đây ta không tin rằng có thực. Cho một đức tin lại được hồi sinh.&lt;/p&gt;&lt;p&gt; &lt;/p&gt;&lt;p style="font-weight: bold; text-align: right;"&gt;Thư gửi người tình cuối cùng&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: right;"&gt; &lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;Mùa vải thiều đã hết&lt;br /&gt;Mùa nhãn còn chưa sang&lt;br /&gt;Tôi đi những vùng nắng hạn chang chang&lt;br /&gt;Những ngả đường nhiều mưa tháng Bảy&lt;br /&gt;Bùn lầy bóng tối&lt;br /&gt;Đêm nay&lt;br /&gt;Thị xã ướt đầm cỏ lạ&lt;br /&gt;Những trái dâu da trên thềm không ai nhặt&lt;br /&gt;Như những trẻ con bị bỏ rơi lăn lóc&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Đêm nay tôi chẳng biết lối về&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Phía nào cũng hàng rào trước mặt&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thế giới có bao nhiêu tường vách&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Ngăn cản con người đến với nhau&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sao tôi lại muốn em tin&lt;br /&gt;Khi chính tôi cũng chẳng tin ai cả&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Tôi là đứa con cô đơn ngay khi ngồi cạnh mẹ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thằng bé lẻ loi giữa lớp học ồn ào&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Bàn chân hồ nghi giữa đường phố xôn xao&lt;br /&gt;Giữa sự thông minh của đông vui bè bạn&lt;br /&gt;Vứt sách xuống gầm bàn đi ra mặt trận&lt;br /&gt;Tôi là người lính cô đơn ở giữa trung đoàn&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Bao lâu rồi vẫn chỉ có thế thôi&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Nỗi cô đơn hoàn toàn nỗi cô đơn khủng khiếp&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Trước và sau trong và ngoài cuộc đời và trang sách&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi gục xuống tay em&lt;br /&gt;Trong cái đêm lặng lẽ này&lt;br /&gt;Giữa run rẩy những hàng cây&lt;br /&gt;Giữa bóng tối và gập ghềnh bãi đá&lt;br /&gt;Em mang gì cho tôi&lt;br /&gt;Một bao thuốc lá một bài thơ về nước Arập bại trận&lt;br /&gt;Một bức tranh cổ xưa trong viện bảo tàng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu bây giờ đang mùa hè&lt;br /&gt;Tôi sẽ vào rừng đan cho em chiếc mũ mềm bằng cói&lt;br /&gt;Nếu quên mình không còn ít tuổi&lt;br /&gt;Tôi sẽ hái cho em chùm hoa xoan tây&lt;br /&gt;Nhưng em ơi đây chỉ có gió may&lt;br /&gt;Lòng tôi trắng mà mùa thu gió độc&lt;br /&gt;Em sập cửa lại rồi&lt;br /&gt;Tôi đã nhận bao cái tát&lt;br /&gt;Của đời của bạn thân&lt;br /&gt;Em sập cửa lại rồi&lt;br /&gt;Tôi còn gì mà đau khổ nữa&lt;br /&gt;Chỉ biết tự mỉm cười&lt;br /&gt;“Chuyện như trong tiểu thuyết”&lt;br /&gt;Nhưng giờ đây một mình&lt;br /&gt;Như kẻ yếu hèn tôi bỗng khóc&lt;br /&gt;Ngoài kia sông Hồng mênh mông nước xiết&lt;br /&gt;Những cánh đồng nằm trong lũ lụt&lt;br /&gt;Những xóm làng tan hoang&lt;br /&gt;Những người chết đuối&lt;br /&gt;Những đê cao tưởng không gì phá nổi&lt;br /&gt;Bây giờ tan vỡ trong đêm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi còn gì mà đau khổ nữa em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-LQV-&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6572218424878072722-8888060269911248646?l=aprilavenue.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/dailo/~4/XfjUxMp9xFI" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/8888060269911248646?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/8888060269911248646?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/dailo/~3/XfjUxMp9xFI/cho-nhung-gi-tan-vo-trong-em.html" title="Cho những gì tan vỡ trong đêm" /><author><name>Son Mai</name><uri>https://profiles.google.com/117471437045052440447</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="32" src="//lh3.googleusercontent.com/-R6myjc427ek/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAGU/-u7e2uI-qCo/s512-c/photo.jpg" /></author><feedburner:origLink>http://aprilavenue.blogspot.com/2010/09/cho-nhung-gi-tan-vo-trong-em.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;DkQFSHs_eyp7ImA9Wx5SGE0.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-6572218424878072722.post-6325197844525873325</id><published>2010-08-14T22:45:00.003+07:00</published><updated>2010-08-14T23:45:19.543+07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-08-14T23:45:19.543+07:00</app:edited><title>Đôi khi</title><content type="html">Có đôi khi thấy mình nhỏ bé trước thế giới rộng lớn và những khát vọng của chính mình. Lại có đôi khi tôi tự tin đến nỗi dường như mọi điều tôi muốn đều có thể đạt được. Đâu là giới hạn của một cá nhân? Những gì anh ta có thể làm được và những gì không thể? Có nên mơ ước những gì cao xa vượt quá tầm với của mình không? Và khả năng của chính mình được đến bao lăm? Đó là cái mà tôi cần phải nhận thức cho mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có đôi khi tôi nhìn vào cuộc sống và phân vân tại sao có những con người đạt được thành công một cách dễ dàng. Tất nhiên là tôi biết không có thành công nào mà không phải trả một cái giá xứng đáng để có được nó. Cuộc sống có thể đúng như những gì Bill Gates nói, nó vốn dĩ không công bằng. Để đạt được những thành quả lớn lao đôi khi (có người nói là luôn luôn) cần một chút dù nhỏ thôi của cái gọi là may mắn. Luôn có sự công bằng trong những cơ hội nhưng sự mẫn cảm và kiên trì để đi hết con đường ấy lại không giống nhau ở mỗi con người. Những ước mơ vươn tới bầu trời có thể không thành công nhưng ít ra nó cũng làm cho tay bạn dài hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có đôi khi tôi thấy mình như kiệt sức trong cuộc tranh đấu với những khó khăn hiện tại. Chẳng còn muốn thấy con đường phía trước sẽ ra sao. Nhưng niềm tin về những điều tốt đẹp sẽ đến như ngọn lửa vẫn cháy mãi dù có lúc chỉ là le lói những cũng đủ sức chỉ ra con đường mà tôi phải đi. Những khó khăn chỉ là thử thách, là thứ tôi tích lũy năng lượng cho những cú bật xa hơn và cao hơn sau này. Những năm tháng nhỏ hẹp và chật chội này rồi sẽ đến ngày bung mở cho một bầu trời tương lai không xa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có đôi khi tôi tự hỏi tại sao trong nhiều sự việc về cách hành động và cách nhìn nhận vấn đề. Tôi sai trong khi nhiều người khác lại đúng. Cái tuổi trẻ mà tôi đang có đây đã phải đi qua quá nhiều sai lầm và mất mát để nhiều lúc tôi cay đắng nhận ra mình đã phí hoài đời sống của mình cho quá nhiều điều phù phiếm. Và vẫn còn nhiều bài học phía trước mà tôi phải học. Cái học phí mà chúng ta phải trả sẽ không hề rẻ nếu chúng ta không tự học bằng cách chiêm nghiệm từ những bài học của những người đi trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có đôi khi tôi tự hỏi chính mình tôi là ai? Vì sao tôi đến trong cuộc đời này? Đâu là ý nghĩa của đời tôi? Cái gì quyết định hướng đi, cách sống và kỳ vọng của mỗi con người vào đời sống? Nếu cuộc đời này chẳng có ý nghĩa gì cả thì tôi cũng không muốn sự tồn tại của tôi trở thành vô nghĩa. Không ai sinh ra để làm một hạt cát vô danh. Cái tôi cần là một cách hiểu đúng và nhận thức rõ ràng về chính bản thể của mình. Đâu là giá trị của tôi và đâu là giá trị của mỗi ngày tôi sống?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có đôi khi tôi tự hỏi mình có thể làm được gì cho gia đình, bè bạn và cho cả những người đã đến và đi trong cuộc đời tôi. Tôi không thể tồn tại chỉ như một ốc đảo mà cần những con người đang sống quanh tôi để nhận thức về ý nghĩa của mình. Cái ý nghĩa không quyết định bởi sự thỏa mãn lòng tự tôn mà là ở những gì tôi có thể cho đi. Và những thứ mà tôi có thể cho đi ấy có phải là cái mà họ cần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có đôi khi tôi không biết phải ứng xử ra sao trước một con người. Cái mối giây ràng buộc về mặt xã hội giữa chúng ta có phải là một niềm tin. Nhưng khi niềm tin không còn được đảm bảo bởi lòng thành thực, cái gì kết nối bạn và tôi? Sao không từ bỏ những niềm tin tôn giáo mù quáng kia để giữ lấy một đức tin ở chính con người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có đôi khi một mình trên con đường và tôi thậm chí không biết mình đang đi về đâu. Có một chốn gọi là nhà mà ai cũng nghĩ rằng ta thuộc về nó. Nếu là một giọt nước giữa đại dương kia tôi có hạnh phúc hơn cái tôi bây giờ chăng. Khi con người sinh đã là một cá thể, dường như cô đơn là cái mà anh phải chịu đựng trong suốt cuộc đời mình. Khi chúng ta vẫn chỉ là những hòn đá đặt cạnh nhau chứ không phải là những giọt nước có thể hòa tan vào nhau để chia sẻ cùng một mạch nguồn cùng một sự tương thông cho sự thấu hiểu đến tận cùng. Cái hiện thực cái mà tôi đang có chỉ là tận cùng của nỗi cô đơn.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6572218424878072722-6325197844525873325?l=aprilavenue.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/dailo/~4/XYM4Y36Cbwg" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/6325197844525873325?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/6325197844525873325?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/dailo/~3/XYM4Y36Cbwg/oi-khi.html" title="Đôi khi" /><author><name>Son Mai</name><uri>https://profiles.google.com/117471437045052440447</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="32" src="//lh3.googleusercontent.com/-R6myjc427ek/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAGU/-u7e2uI-qCo/s512-c/photo.jpg" /></author><feedburner:origLink>http://aprilavenue.blogspot.com/2010/08/oi-khi.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;A0UERH46fSp7ImA9Wx9QFU0.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-6572218424878072722.post-6976235855671771521</id><published>2010-04-30T23:39:00.009+07:00</published><updated>2010-12-28T11:06:45.015+07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-12-28T11:06:45.015+07:00</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="em" /><title>Đại lộ tháng Tư</title><content type="html">Vậy là đã đi hết một chặng đường tháng Tư đầy biến động. Khép lại những hẹn hò với một người con gái. Ta trở về với thành phố và những con đường ghi dấu em qua. Tuổi 24 là những vết thương chưa được hàn gắn và những khát vọng đang tìm tự do. Những con phố vẫn dài và lời ca vẫn cũ. Chỉ có ta là đã khác xưa.&lt;br /&gt;Ta ở nơi đây như một góc trời với những riêng mang đã thành quá vãng. Không thể quên những ngày tươi đẹp. Chỉ có chăn gối đêm đêm biết ta mong mỏi một lần được khóc. Hai đường thẳng đã từng gặp gỡ để rồi lại chia ly. Ta đã chẳng thể nói với em về những phôi pha nào ta đã đi qua, vùng đất nào ta muốn đến. Chẳng một lần nhìn vào mắt nhau để thấy những điều mà ngôn từ không thể biểu đạt. Cớ sao em lại lặng im lúc ta cần nghe em nói nhất?&lt;br /&gt;Ta trở về với nỗi cô đơn. Những thứ trước đây tưởng chừng là hiển nhiên thì nay cũng phải tập làm quen lại một cách khó nhọc. Ta tập thở lại từ đầu và cố để làm cho nó thật tự nhiên như trước đây ta chẳng mấy khi để ý là mình đang thở. Có những điều khi đã đánh mất rồi ta mới biết giá trị của nó. Thế giới này có điều gì là hiển nhiên?&lt;br /&gt;Tất cả tình yêu dành cho người ta gom góp lại như những mảnh vụn của một chiếc gương vỡ nát. Soi lại bóng mình xem có còn vẹn nguyên. Đôi mắt trong gương sao xa xôi thế. Chợt gần chợt xa, chợt hiện chợt tan. Cơn mơ chập chờn trong giấc ngủ vội ban trưa. Người trong gương có phải là ta không? Ta bỗng trở nên xa lạ với chính mình.&lt;br /&gt;Ta tự đi tìm câu trả lời cho những câu hỏi. Ta biết rằng nó ở đâu đó quanh đây thôi. Quanh những câu chuyện bạn bè là niềm vui rất thật. Hạnh phúc không phải điều bịa đặt và tình yêu đó cũng chân thật như vòng tay ấm ngày nào của em.&lt;br /&gt;Chỉ có thành phố là vẫn thế. Những hàng cây, những vỉa hè, những góc phố vẫn theo bước chân ta đi về. Quán cà phê cũ vẫn nghiêng nghiêng trong chút nắng ban chiều. Nghe thời gian nhỏ giọt trong chiếc phin chất chứa những băn khoăn. Cảm ơn người vì đã giữ cho ta một Hà Nội vẹn nguyên như thế. Để hồn phố là nơi ta tìm bình yên qua những ngày xác xơ.&lt;br /&gt;Đại lộ tháng Tư không phải tên một con đường, đó là tên một tuổi trẻ.&lt;br /&gt;"24 phím cầm chiều&lt;br /&gt;24 nhành sương mím&lt;br /&gt;24 tiếng ve sầu đại lộ tháng tư  "&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6572218424878072722-6976235855671771521?l=aprilavenue.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/dailo/~4/f5-Hu9WGZgY" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/6976235855671771521?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/6976235855671771521?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/dailo/~3/f5-Hu9WGZgY/ai-lo-thang-tu.html" title="Đại lộ tháng Tư" /><author><name>Son Mai</name><uri>https://profiles.google.com/117471437045052440447</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="32" src="//lh3.googleusercontent.com/-R6myjc427ek/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAGU/-u7e2uI-qCo/s512-c/photo.jpg" /></author><feedburner:origLink>http://aprilavenue.blogspot.com/2010/04/ai-lo-thang-tu.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;C0AARHgyfSp7ImA9WxFRE0k.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-6572218424878072722.post-9029558292051966641</id><published>2010-04-26T11:51:00.007+07:00</published><updated>2010-04-27T11:15:45.695+07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-04-27T11:15:45.695+07:00</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="tuổi trẻ" /><title>26/04/2010</title><content type="html">Nhìn vào tờ lịch ghi ngày ghi ngày 26 tháng 4 năm 2010 bạn nghĩ gì? Và bạn nghĩ gì khi nhìn vào những tờ lịch khác ghi dấu những ngày tháng khác? Chỉ là một ngày như mọi ngày. Nhưng vấn đề ở đây là tôi đã lâu lắm rồi không nhìn vào block lịch treo tường. Có phải bởi vì tôi không thích nhìn những con số khô khan ấy hay là tôi không muốn thấy cuốn lịch dần mỏng đi mỗi ngày trôi qua? Có lẽ.&lt;br /&gt;Và cũng đã lâu rồi tôi không còn đặt dấu ba chấm sau những câu viết của mình nữa. Nếu là trước đây thì tôi đã đặt ba cái dấu tượng trưng cho sự lửng lơ chưa rõ ràng sau câu trả lời "Có lẽ" ở trên. Cái mà ngày hôm nay tôi khác trước là tôi đang tập để dần tránh xa những gì vô định. Cuộc sống là một con đường. Cái chúng ta cần là một phương hướng rõ ràng để đi. Không được phép mông lung, vô định hay do dự.&lt;br /&gt;Và cũng đã tự biến mình thành một kẻ cực đoan đòi hỏi những gì toàn vẹn. Cái chân lí rõ ràng nhất và duy nhất của cuộc sống là mọi điều đều chỉ là tương đối. Không có gì tuyệt đối hoàn toàn ngoại trừ chính sự tương đối. Tôi vẫn đi tìm sự tuyệt đối hay nói đúng hơn cái ít khiếm khuyết nhất như một hướng đi cho cuộc đời mình.&lt;br /&gt;Khi chẳng ai sống được bằng kí ức thì xin đừng nhắc với tôi về những năm tháng đã qua. Hãy để một lúc nào đó, khi ta đã đi qua tuổi trẻ của mình và nhìn lại. Ta tựa vào vai nhau và nói: "Ngày xưa ta đã...". Ngày hôm nay tôi chẳng có gì hơn là một cái tôi dại khờ và một cái đầu đầy những ước mơ. Hãy chỉ cho tôi con đường đúng để đi. Nhưng hãy để tôi tự đứng dậy và học hỏi từ những lần vấp ngã.&lt;br /&gt;Nếu tôi yêu ai đó hãy cứ để tôi yêu như con thiêu thân lao vào ngọn lửa. Tình yêu cho đi dù không được nhận lại dạy cho tôi cách để bao dung. Với chính mình và với những người khác. Và nếu thiếu tình yêu thì tuổi trẻ có gì. Chẳng gì ngoài những tham vọng không lối thoát.&lt;br /&gt;Khi 20 tuổi người ta có quyền để được phép sai lầm. Có quyền để được theo đuổi những ước mơ viễn vông nhất. Hãy đi qua mùa xuân của đời mình để được trải nghiệm sức sống nảy mầm qua những năm tháng ấy. Để một lúc nào đó ta nhìn vào những tờ lịch kia, thay vì nuối tiếc ta hài lòng với những gì đã có. Đừng sợ thời gian trôi quá nhanh, điều đáng sợ nhất là khi ta sống quá chậm.&lt;br /&gt;"Stay hungry. Stay foolish."&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6572218424878072722-9029558292051966641?l=aprilavenue.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/dailo/~4/hKRd7qtYjCs" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/9029558292051966641?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/9029558292051966641?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/dailo/~3/hKRd7qtYjCs/26042010.html" title="26/04/2010" /><author><name>Son Mai</name><uri>https://profiles.google.com/117471437045052440447</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="32" src="//lh3.googleusercontent.com/-R6myjc427ek/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAGU/-u7e2uI-qCo/s512-c/photo.jpg" /></author><feedburner:origLink>http://aprilavenue.blogspot.com/2010/04/26042010.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;DE4ASH46fip7ImA9WxFSFks.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-6572218424878072722.post-24715011568053700</id><published>2010-04-18T16:54:00.010+07:00</published><updated>2010-04-19T15:49:09.016+07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-04-19T15:49:09.016+07:00</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="yêu" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="em" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="tôi" /><title>Tôi lại là tôi</title><content type="html">&lt;embed type="application/x-shockwave-flash" src="http://www.google.com/reader/ui/3247397568-audio-player.swf?audioUrl=http://files.myopera.com/echxanh/files/dem.mp3" allowscriptaccess="never" quality="best" bgcolor="#ffffff" wmode="window" flashvars="playerMode=embedded" width="400" height="27"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;br /&gt;Và lại một lần nữa đi qua tình yêu. Người đã đến và người đã đi. Cái ta còn lại là nỗi cô đơn của mình. Cô đơn gần như đã là một phần của tuổi trẻ ta. Sống với quá nhiều những kỳ vọng và đôi khi ta hụt hẫng vì những điều đã qua. Biết rằng sẽ lại bình yên và thời gian luôn là phương thuốc tốt để chữa lành những vết thương. Ta buồn không phải bởi vì ta yếu đuối. Ta buồn để biết rằng mình còn có một trái tim. Để em biết rằng ta trân trọng những gì đã qua.&lt;br /&gt;Thơ như một người bạn vẫn chờ ta nơi chốn cũ. Lâu ngày ta bỏ quên bạn để mải miết vui thú với những phù du. Rồi đến lúc ta chợt nhận ra rằng những gì mình đang có không phải vĩnh viễn mai sau. Chẳng gì là mãi mãi và con tim rồi có lúc đổi thay. Ta lại trở về với thơ, về với người bạn cũ chờ đợi ta bao ngày.&lt;br /&gt;Này nhé ta sẽ lại là ta. Cái ta an nhiên ngày em chưa đến. Xin đưa em một quãng đường dù ngắn thôi trên đường đời dài rộng. Lúc nào đó ta gặp lại nhau và mỉm cười: Chúng ta đã từng rất yêu nhau. Và sẽ có một thiên thần thay anh yêu em. Anh tin là thế.&lt;br /&gt;Khi "mưa-tôi-cũ" đi về lận đận với những đa đoan. Ta trả lại nhân gian niềm vui hời hợt để lại nhận về nỗi buồn sâu sắc. Ta học cách để quen với cô đơn. Ta lại là ta như ngày em chưa đến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;"Từ ngày quen em&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Tôi thật là vui&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Tôi vui  như…thể&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Tôi chẳng là tôi&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Từ ngày xa em…tôi thật là buồn&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Tôi  buồn như thể tôi chính là tôi&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ngồi đếm lá rơi bên sân&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Đếm xem bao  lần em qua&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Ngồi đếm tháng năm nhạt nhòa&lt;/span&gt; &lt;span style="font-style: italic;"&gt;Xem bao nhiêu là nỗi nhớ" - Đếm lá ngoài sân - Lê Cát Trọng Lý&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6572218424878072722-24715011568053700?l=aprilavenue.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/dailo/~4/T0w3xae3VSQ" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/24715011568053700?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/24715011568053700?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/dailo/~3/T0w3xae3VSQ/va-lai-mot-lan-nua-i-qua-tinh-yeu.html" title="Tôi lại là tôi" /><author><name>Son Mai</name><uri>https://profiles.google.com/117471437045052440447</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="32" src="//lh3.googleusercontent.com/-R6myjc427ek/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAGU/-u7e2uI-qCo/s512-c/photo.jpg" /></author><feedburner:origLink>http://aprilavenue.blogspot.com/2010/04/va-lai-mot-lan-nua-i-qua-tinh-yeu.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;Dk8ARns8cSp7ImA9WxFTFEQ.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-6572218424878072722.post-7739475180630701820</id><published>2010-04-06T02:12:00.001+07:00</published><updated>2010-04-06T02:14:07.579+07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-04-06T02:14:07.579+07:00</app:edited><title>Không ở nơi đâu</title><content type="html">&lt;span class="text_exposed_show"&gt;một quê hương khác ở trong tâm tưởng. nó  không phải là một vùng đất cụ thể nào đó mà là quãng thời gian tươi đẹp  đã qua đi. ấu thơ thì đã xa xôi quá đến mức giờ đây chỉ còn như những  thước phim đen trắng xước xát bồng bềnh trôi trong ký ức. tuổi trẻ là  hiện tại của ta. nó ở ngay đây thôi nhưng những ước vọng của nó khiến ta  cứ mãi miết trên những con đường. đôi khi nhận ra mình lạc lối.&lt;br /&gt;ta  đi tìm Hà Nội như một chỉ dấu cho những năm tháng thanh xuân bị thất lạc  đó. người ta chỉ cho ta một cái mảnh chắp vá nham nhở, vội vàng cũng có  tên là Hà Nội.ta ra đi từ một quê hương đã đánh mất và tìm đến một cái  đích đã không còn ở cái chỗ mà nó đáng lẽ đã phải ở đó. ta lại phân vân:  Hà Nội thực sự là gì? cái tên của một thành phố? hay là tuổi trẻ của  ta?&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6572218424878072722-7739475180630701820?l=aprilavenue.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/dailo/~4/mFJFO81eNsA" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/7739475180630701820?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/7739475180630701820?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/dailo/~3/mFJFO81eNsA/khong-o-noi-au.html" title="Không ở nơi đâu" /><author><name>Son Mai</name><uri>https://profiles.google.com/117471437045052440447</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="32" src="//lh3.googleusercontent.com/-R6myjc427ek/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAGU/-u7e2uI-qCo/s512-c/photo.jpg" /></author><feedburner:origLink>http://aprilavenue.blogspot.com/2010/04/khong-o-noi-au.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;A04ERXg-fCp7ImA9WxFREkg.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-6572218424878072722.post-8616409215084576378</id><published>2009-10-29T17:50:00.007+07:00</published><updated>2010-04-26T12:31:44.654+07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-04-26T12:31:44.654+07:00</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="đọc" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="sách" /><title>Đọc “Miếng ngon Hà Nội”</title><content type="html">"Anh đi anh nhớ quê nhà&lt;br /&gt;Nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nỗi nhớ quê hương của một người viễn du thiên lý cũng chỉ giản dị vậy thôi. Tình yêu bắt đầu từ những điều nhỏ bé. Và tình yêu quê hương cũng bắt đầu từ những điều thân thuộc như những món chúng ta ăn hàng ngày. Những món ăn được tạo nên từ bàn tay của những người mẹ người chị dãi nắng dầm sương nơi quê nhà. Những điều đó tạo nên hượng vị cho quê hương để khi đi xa ai cũng nhớ. Và đó cũng là nguồn cảm hứng để Vũ Bằng viết nên tập tùy bút miếng ngon Hà Nội của ông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Đi trong gió lạnh lùng, tôi nhớ đến những buổi sum họp êm đềm, tôi nhớ đến những bữa cơn thân mật, tôi nhớ đến những miếng ngon gia dụng và đêm đêm tôi đã ghi những nhận xét và cảm xúc đó lên mặt giấy”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vũ Bằng đã đem đến cho ta một cuốn sách mà bất cứ người yêu Hà Nội nào cũng nên đọc. Nét đẹp của một vùng văn hóa được hình thành nên từ rất nhiều yếu tố trong đó ẩm thực là một yếu tố quan trọng. Bắt chước một câu danh ngôn có thể nói không ngoa rằng: “Hãy cho tôi biết bạn ăn gì, tôi sẽ cho bạn biết bạn là người như thế nào”. Ăn uống không chỉ là việc để duy trì sự sống mà còn là một nghệ thuật, một phần quan trọng của văn hóa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Nhiều người viết về ảnh hưởng huyền diệu của văn chương đã nhận rằng đọc một quyển sách hay còn như sống hẳn một kiếp khác vì được làm bạn với thánh hiền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người sành ăn, người biết ăn ngon cũng thế, ăn một miếng ngon của đất nước thấy bừng lên ở trong lòng một mối hạnh phúc, vì đã được ăn vào trong mình một chút gì của đất nước, một tinh túy truyền từ năm, tháng nọ sang tháng, năm kia.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vũ Bằng đã nhận định như thế về ẩm thực trong chương đầu của tập tùy bút. Bằng một lối văn quyến rũ, sự cảm nhận tinh tế của ông đã cho ta được thưởng lãm qua ngôn ngữ những món ngon của Hà Nội ba mươi sáu phố phường. Trên phương diện là một vùng văn hóa đặc sắc, trung tâm của đất nước, Hà Nội là nơi tụ hội cũng là rất nhiều những nét tinh túy của đất nước mà đóng góp trong đó một phần không nhỏ là ẩm thực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chậm rãi lật giở từng trang sách trong tập tùy bút ta như được sống lại một thời của Hà Nội qua những món quà truyền thống. Mười lăm chương sách là mười lăm món ăn. Mỗi chương tác giả lần lượt “phân tách và giải thích “miếng ngon Hà Nội”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(to be continued)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6572218424878072722-8616409215084576378?l=aprilavenue.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/dailo/~4/k71vLbfNr7c" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/8616409215084576378?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/8616409215084576378?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/dailo/~3/k71vLbfNr7c/oc-mieng-ngon-ha-noi.html" title="Đọc “Miếng ngon Hà Nội”" /><author><name>Son Mai</name><uri>https://profiles.google.com/117471437045052440447</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="32" src="//lh3.googleusercontent.com/-R6myjc427ek/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAGU/-u7e2uI-qCo/s512-c/photo.jpg" /></author><feedburner:origLink>http://aprilavenue.blogspot.com/2009/10/oc-mieng-ngon-ha-noi.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;C0UDRX06eCp7ImA9WxNTEUg.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-6572218424878072722.post-4393797814570235180</id><published>2009-07-30T14:33:00.004+07:00</published><updated>2009-08-13T15:14:34.310+07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-08-13T15:14:34.310+07:00</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="phim" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="review" /><title>Babel và Murakami</title><content type="html">&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 250px; height: 369px;" src="http://phimanh.vnexpress.net/News/Tin-tuc/2007/01/3B9ADF65/babel2.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;Ở thời buổi mà người ta đang thao thao bất tuyệt về những vấn đề của toàn cầu hóa và rằng thế giới đang ngày càng phẳng, bộ phim Babel của đạo diễn Alejandro Gonzalez Inarritu cho ta thấy một cái nhìn trái chiều với những quan niệm thông thường đang được giới truyền thông rao giảng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bộ phim là bốn mạch truyện song song với nhau được kết nối một cách khéo léo. Cách kể chuyện này khá giống với Kafka bên bờ biển của Murakami. Có lẽ người biên kịch chịu ảnh hưởng phần nào từ nhà văn người Nhật này. Bộ phim có nhiều điều gợi nhắc ta nhớ đến Murakami. Đầu tiên là nhân vật cô gái câm điếc người Nhật. Cô đơn trong xã hội Nhật Bản hiện đại với nhịp độ phát triển cao nhưng càng ngày càng thiếu đi sự gắn kết giữa những con người. Nhân vật cô gái trong phim khá giống với những nhân vật thanh niên Nhật điển hình trong cuốn Rừng Nauy. Tái hiện một cách sống động nhân vật này là thành công lớn của diễn viên người Nhật Rinko Kikuchi. Cô nắm bắt trạng thái tâm lý nhân vật một cách tinh tế và thể hiện được nó với từng động thái, biến đổi mong manh nhất trong tâm hồn nhân vật. Có thể nói cô hoàn toàn xứng đáng nhận được giải dành cho diễn viên phụ xuất sắc nhất của giải quả cầu vàng. Và không có gì bất ngờ khi đạo diễn Trần Anh Hùng đã chọn cô vào vai Naoko trong bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết Rừng Nauy của Murakami. Chắc chắn Rinko sẽ thể hiện thành công vai đó giống như những gì cô đã làm trong Babel.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mặc dù có tầm bao quát rộng hơn về các vấn đề thời sự chính trị và quá trình toàn cầu hóa diễn ra trên thế giới nhưng có thể thấy rằng bộ phim và tiểu thuyết của Murakami có chung một góc nhìn về nỗi cô đơn và thân phận con người trong thế giới hiện đại. Chúng ta thấy được một xã hội với nhịp sống công nghiệp cuồn cuộn trôi chảy nhưng cũng dần bị phân mảnh. Con người ngày càng xa cách nhau hơn. Sự phân cách giữa nhưng con người xảy ra không chỉ vì khác biệt về văn hóa, ngôn ngữ, sắc tộc, giai cấp, tôn giáo hay địa lý mà nó còn nằm ở bản thân mỗi cá thể. Toàn cầu hóa không làm thế giới phẳng hơn hay kết nối con người với nhau mà nó đang dần làm cho chúng ta càng ngày càng xa cách nhau hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chi tiết khẩu súng là một chi tiết nhỏ nhưng lại không thể thiếu được để tạo nên sự kết nối giữa các câu chuyện trong phim. Một hình ảnh mang tính ẩn dụ về sự mối liên kết giữa những con người trên thế giới. Dù ở cách xa nhau nửa vòng trái đất nhưng chúng ta không biết rằng chúng ta có ảnh hưởng đến cuộc sống của những người khác theo một cách nào đó mà chúng ta không hề biết đến. Đó dường như cũng là một hệ quả của toàn cầu hóa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lấy cảm hứng từ một câu chuyện trong kinh thánh về ước mơ của con người mong muốn chinh phục thế giới khi chúng ta có được sự thấu hiểu lẫn nhau. Chúa đã đánh đổ tháp Babel và từ đó thế giới bị phân mảnh, trở nên hỗn độn, con người từ đó trở nên hoang mang và hiểu nhầm lẫn nhau. Kết thúc của bộ phim là hình ảnh cô gái câm điếc khỏa thân đứng trên balcon của một tòa nhà cao tầng giữa lòng thành phố Tokyo với nhịp sống ào ào cuộn chảy bên dưới. Đây cũng là một ẩn dụ nữa về thân phận nhỏ bé, yếu đuối và mong manh giữa thế giới rộng lớn này. Lại thêm một lần nữa chúng ta thấy thủ pháp nghệ thuật đã được Murakami sử dụng một cách tài tình trong tiểu thuyết của ông được tái hiện bằng ngôn ngữ điện ảnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Babel và Murakami  đều có thể nói tóm gọn lại trong vấn đề thân phận con người trong xã hội công nghiệp hiện đại. Với những thủ pháp nghệ thuật giống nhau và những đề tài giống nhau nhưng không hoàn toàn trùng lặp. Cả hai đã tạo nên những tác phẩm tuyệt vời về cả một thế hệ nói riêng và thế giới hiện đại nói chung.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6572218424878072722-4393797814570235180?l=aprilavenue.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/dailo/~4/N-T7L387rmQ" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/4393797814570235180?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/4393797814570235180?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/dailo/~3/N-T7L387rmQ/babel-va-murakami.html" title="Babel và Murakami" /><author><name>Son Mai</name><uri>https://profiles.google.com/117471437045052440447</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="32" src="//lh3.googleusercontent.com/-R6myjc427ek/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAGU/-u7e2uI-qCo/s512-c/photo.jpg" /></author><feedburner:origLink>http://aprilavenue.blogspot.com/2009/07/babel-va-murakami.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;Ak4HQXY4fyp7ImA9WxJWFkU.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-6572218424878072722.post-6888017620981791564</id><published>2009-06-22T23:32:00.001+07:00</published><updated>2009-06-22T23:42:10.837+07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-06-22T23:42:10.837+07:00</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="lan man" /><title>Dù đến rồi đi</title><content type="html">&lt;span id="fullpost"&gt;Có những năm tháng đã đi qua đời ta. Trong những năm tháng ấy có những con người đã đến. Có những con người đã đến và ở lại và có cả những con người đến rồi đi…&lt;br /&gt;Khi hạnh phúc trong cuộc đời này chỉ là những điều rất đỗi mong manh, ta không thể giữ lại tất cả những điều tốt đẹp mà ta từng có. Có những khi nhìn thời gian trôi đi như cát trôi qua những kẽ ngón tay và ta giật mình thảng thốt trước những bước đi quá vô tình ấy. “Không ai tắm ai lần trên một dòng sông” và trôi chảy mãi sẽ là những miên man hoài niệm.&lt;br /&gt;Hạnh phúc nhiều khi chỉ như một chiếc chăn nhỏ. Ấm người này thì lạnh người kia. Ta không thể mong vẹn toàn cho tất cả. Và dù có ước muốn thì thời gian cũng chẳng bao giờ trở lại. Quá khứ là những gì đã qua, tương lai là những gì chưa tới. Bạn chỉ sống ở hiện tại mà thôi. Vì vậy phải biết trân quý từng giây phút của hiện tại.&lt;br /&gt;Nếu cuộc đời mỗi con người là một cuốn sách thì có thể coi mỗi ngày qua đi là một trang. Một cuốn sách không quan trọng ở việc nó dày hay mỏng, cái quan trọng là nội dung của nó. Bạn đã viết nên cuộc đời mình như thế nào? Chúng ta không tẩy xóa được những trang đã viết. Có thể đó là những trang viết nghuệch ngoạc đầy vết tẩy xóa và thậm chí cả những lỗi chính tả. Hãy để mỗi một trang mới sẽ là những dòng chữ tròn trịa và đầy đặn hơn. Giữ cho mình niềm tin yêu đời trong sang, bạn sẽ có một cái kết có hậu cho cuộc đời mình. Tôi tin là như thế.&lt;br /&gt;“Dù đến rồi đi tôi cũng xin tạ ơn người…”. Dù được hay mất thì tất cả đều là những điều mà cuộc sống đã mang lại cho bạn. Dù đến rồi đi, bạn cũng đã yêu và được yêu. Mỗi khó khăn là một thử thách, mỗi may mắn là một món quà. Và tất cả những gì bạn cần nói cho đến giây phút cuối của cuộc đời mình là lời tạ ơn. Xin cảm ơn cuộc đời!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6572218424878072722-6888017620981791564?l=aprilavenue.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/dailo/~4/X8scqHHAZjc" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://aprilavenue.blogspot.com/feeds/6888017620981791564/comments/default" title="Đăng Nhận xét" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://aprilavenue.blogspot.com/2009/06/du-en-roi-i.html#comment-form" title="12 Nhận xét" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/6888017620981791564?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/6888017620981791564?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/dailo/~3/X8scqHHAZjc/du-en-roi-i.html" title="Dù đến rồi đi" /><author><name>Son Mai</name><uri>https://profiles.google.com/117471437045052440447</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="32" src="//lh3.googleusercontent.com/-R6myjc427ek/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAGU/-u7e2uI-qCo/s512-c/photo.jpg" /></author><thr:total>12</thr:total><feedburner:origLink>http://aprilavenue.blogspot.com/2009/06/du-en-roi-i.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;C0QHSHczfCp7ImA9WxNTEUg.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-6572218424878072722.post-6257045203448054515</id><published>2009-05-17T20:28:00.010+07:00</published><updated>2009-08-13T15:15:39.984+07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-08-13T15:15:39.984+07:00</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Hanoi" /><title>Cho những gì đã qua</title><content type="html">&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 320px; height: 210px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_TUt_KzmKV5A/ShA_lMyGtPI/AAAAAAAAACI/B4z5ltbA2y0/s320/bgoneimage.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5336835466753127666" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;Quốc Bảo đã từng viết trong bài hát của mình: "Sài Gòn chưa xa đã nhớ". Nhưng đó có phải là đặc trưng riêng về cảm xúc mà người ta dành cho Sài Gòn hay không? Tôi không dám chắc. Bởi vì có một Hà Nội trong tôi, một "Hà Nội chưa xa đã nhớ".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thành phố này dường như ẩn chứa trong trong nó một tâm hồn. Một nét rất riêng khiến những con người đã đến và đi đều có một cảm giác rằng nó như là một sinh thể thật sự. Những góc phố rêu phong, những con đường rợp bóng cây cổ thụ, những quán cóc liêu xiêu trong chiều lộng gió, hương cốm thơm nồng ươm nắng mùa thu. Tất cả những điều đó tạo nên nét đặc trưng rất riêng của Hà Nội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nhớ về Hà Nội ngay cả khi đang lang thang đâu đó trên những con phố cổ. Nhớ những chiều ngồi cafe cùng bạn bè và ngắm dòng người qua lại. Nhớ một tà áo dài trên con đường Thanh Niên đi giữa hồ Tây và hồ Trúc Bạch. Nhớ màu trắng muốt hoa sưa miên man những hoài niệm về một tình yêu không trọn vẹn. Hà Nội không chỉ là cái tên của một thành phố mà đó còn là một tình yêu nồng nàn và đắm thắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có một chút lơ đãng nào khiến bạn một lần chợt nhìn lên những mái phố cũ xưa kia để thấy một chú chim sẻ tóc xù hồn nhiên trong nét nhạc của Trần Tiến. Bạn ắt hẳn đã từng nhìn thấy một Hà Nội bé nhỏ và nên thơ trong tranh Bùi Xuân Phái. Dù không sinh ra và lớn lên ở Hà Nội nhưng nếu bạn có một thời gian đủ lâu để gắn bó với thành phố này, bạn sẽ nhận ra mình ít nhiều đã hấp thụ được một chút gì đó chất Hà Nội. Một chút nồng nàn, một chút thanh tao hay còn những gì nhiều hơn thế mà tôi chưa thể gọi tên đã tạo nên một Hà Nội rất riêng&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6572218424878072722-6257045203448054515?l=aprilavenue.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/dailo/~4/cYWJYPh86cw" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://aprilavenue.blogspot.com/feeds/6257045203448054515/comments/default" title="Đăng Nhận xét" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://aprilavenue.blogspot.com/2009/05/cho-nhung-gi-qua.html#comment-form" title="5 Nhận xét" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/6257045203448054515?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/6257045203448054515?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/dailo/~3/cYWJYPh86cw/cho-nhung-gi-qua.html" title="Cho những gì đã qua" /><author><name>Son Mai</name><uri>https://profiles.google.com/117471437045052440447</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="32" src="//lh3.googleusercontent.com/-R6myjc427ek/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAGU/-u7e2uI-qCo/s512-c/photo.jpg" /></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://1.bp.blogspot.com/_TUt_KzmKV5A/ShA_lMyGtPI/AAAAAAAAACI/B4z5ltbA2y0/s72-c/bgoneimage.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>5</thr:total><feedburner:origLink>http://aprilavenue.blogspot.com/2009/05/cho-nhung-gi-qua.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;D0QNRXY9cSp7ImA9WxJbGE4.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-6572218424878072722.post-5257338065210989463</id><published>2009-04-27T00:39:00.015+07:00</published><updated>2009-07-29T09:43:14.869+07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-07-29T09:43:14.869+07:00</app:edited><title>Giữ lại cho ấu thơ</title><content type="html">&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_TUt_KzmKV5A/Sm-3OMkuNsI/AAAAAAAAACY/FjvZ9LodOPU/s1600-h/fresh0la_songoku_9814.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 278px; height: 320px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_TUt_KzmKV5A/Sm-3OMkuNsI/AAAAAAAAACY/FjvZ9LodOPU/s320/fresh0la_songoku_9814.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5363707135742850754" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Thấy lại hình bóng mình những ngày thơ ấu qua hình ảnh đáng yêu này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi đứa trẻ lớn lên đều từng được nghe kể những câu chuyện cổ tích. Những câu chuyện vẽ lên những ước mơ về một thế giới tươi đẹp hơn. Nơi đó cái thiện luôn chiếng thắng cái ác. Những cô công chúa đẹp người đẹp nết và những bà phù thủy xấu xí độc ác. Thế giới đó có phần giản đơn và phản ánh một cái nhìn hồn nhiên, những ước mơ con trẻ. Vì thế mà truyện cổ tích sinh ra là để dành cho trẻ em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Truyện cổ tích với mục đích trên hết là tính giáo dục cho trẻ em. Nó hư cấu nên một thế giới thần tiên huyền ảo những sắc màu. Cốt truyện thường là những cuộc phiêu lưu ly kỳ với những khó khăn mà một con người cần vượt qua để đạt được một cái kết có hậu. Thế giới của truyện cổ tích là thế giới tràn đầy cái Đẹp, lung linh những biểu tượng đượm màu sắc thần thoại. Mỗi câu chuyện là một góc nhìn trong trẻo mang đậm tính nhân bản về phẩm chất tình người. Đến với cổ tích chính là cơ hội cho trẻ nuôi dưỡng, phát triển cảm xúc thẩm mĩ và phát huy trí tưởng tượng. Như thế chính là trẻ đã được phát triển về mặt tâm hồn. Từ những chiến thắng của cái thiện trước cái ác chuyện cổ tích có tác dụng định hướng đạo đức cho trẻ nhỏ. V.A Xukhomlinxki-nhà giáo dục nổi tiếng người Nga đã cho rằng: "Truyện cổ tích là môi trường nuôi dưỡng tâm hồn trẻ, là ngọn gió tươi mát thổi bùng ngọn lửa tư duy và ngôn ngữ của trẻ".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những quan điểm và cách nhìn nhận hồn hậu đó không theo chúng ta đi đến suốt cuộc đời. Nhưng ít nhiều những câu chuyện đó đã hình thành trong mỗi con người một cái tâm trong sáng và hướng thiện. Và dường như trong tâm hồn của mỗi người lớn luôn tồn tại một đứa trẻ và những biểu hiện của đứa trẻ đó ra bên ngoài là tùy thuộc vào nghệ nghiệp cá tính và hoàn cảnh sống của mỗi người.&lt;br /&gt;Ngày nay khi mà các phương tiện truyền thông và giải trí phát triển rộng rãi, truyện cổ tích dường như cũng đang mất dần vai trò của nó đối với trẻ thơ. Những lý giải đơn giản và những thần thánh cổ xưa cũng đã ít nhiều không còn phù hợp với tâm lý của những đứa trẻ ưa khám phá những điều mới lạ trong một thế giới khoa học kỹ thuật phát triển ở tốc độ cao như ngày hôm nay. Trẻ em ngày nay quen thuộc với truyền hình, internet và Harry Potter hơn là những câu chuyện cổ của Andersen.  Thật đáng buồn khi những câu chuyện từng làm say mê bao thế hệ trước kia ngày nay không còn có được vị trí như thế trong lòng trẻ em hôm nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dẫu có bao nhiêu thế hệ qua đi và cuộc sống đổi thay thế nào, ắt hẳn mỗi chúng ta đều biết tầm quan trọng của chuyện cổ tích trong việc dung dưỡng những tâm hồn trẻ thơ. Nên chăng những người lớn cần góp phần mình vào việc duy trì tình yêu của trẻ em với chuyện cổ tích. Tôi tin rằng điều đó cũng đồng nghĩa với việc chúng ta đang chung tay xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn. Cùng với sự tiếp nối của chuyện cổ tích vào cuộc sống hiện đại, lòng tốt và tính nhân bản sẽ mãi mãi được ươm trồng trong con người những thế hệ mai sau.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6572218424878072722-5257338065210989463?l=aprilavenue.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/dailo/~4/Nwd7YIZ55ls" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://aprilavenue.blogspot.com/feeds/5257338065210989463/comments/default" title="Đăng Nhận xét" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://aprilavenue.blogspot.com/2009/04/giu-lai-cho-au-tho.html#comment-form" title="8 Nhận xét" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/5257338065210989463?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/5257338065210989463?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/dailo/~3/Nwd7YIZ55ls/giu-lai-cho-au-tho.html" title="Giữ lại cho ấu thơ" /><author><name>Son Mai</name><uri>https://profiles.google.com/117471437045052440447</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="32" src="//lh3.googleusercontent.com/-R6myjc427ek/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAGU/-u7e2uI-qCo/s512-c/photo.jpg" /></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://4.bp.blogspot.com/_TUt_KzmKV5A/Sm-3OMkuNsI/AAAAAAAAACY/FjvZ9LodOPU/s72-c/fresh0la_songoku_9814.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>8</thr:total><feedburner:origLink>http://aprilavenue.blogspot.com/2009/04/giu-lai-cho-au-tho.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;A0cNQHo4cSp7ImA9WxJUFEQ.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-6572218424878072722.post-7818463073672823177</id><published>2009-04-15T12:03:00.003+07:00</published><updated>2009-07-13T22:31:31.439+07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-07-13T22:31:31.439+07:00</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="thơ" /><title>Có những điều chẳng dám gọi là thơ</title><content type="html">Có những chiều xôn xao với gió&lt;br /&gt;Em ngồi một mình đan nắng mùa thu&lt;br /&gt;Ở một nơi nào đó xa xôi phía bên kia&lt;br /&gt;Nơi hoang hoải một chiều mưa bụi&lt;br /&gt;Có một bờ hoa hoang cỏ dại&lt;br /&gt;Con sáo ngủ vùi quên nối lại thanh âm&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở một nơi nào đó có những giấc mơ tôi&lt;br /&gt;Một chiều đông em về bên quán cũ&lt;br /&gt;Câu ca bỏ quên một đời lỡ dở&lt;br /&gt;Biết có trở về con sáo đã sang sông&lt;br /&gt;Ở nơi đó bầu trời cao diệu vợi&lt;br /&gt;Cánh đồng xanh ngút ngàn trong đáy mắt&lt;br /&gt;Ta giữ những đứa trẻ khỏi bờ vực thẳm&lt;br /&gt;Thả hồn bay theo cánh gió miên du&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở nơi đó có những giấc mơ em&lt;br /&gt;Giấc mơ xanh xao một thời con gái&lt;br /&gt;Mắt em buồn như mắt lá mùa thu&lt;br /&gt;Cánh buồm tôi trôi trên dòng ký ức&lt;br /&gt;Suốt một đời chẳng đi hết sông thương&lt;br /&gt;Bức ảnh trắng đen đã hoen màu dĩ vãng&lt;br /&gt;Kỷ niệm phai màu trong nếp gấp thời gian&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ở nơi đó có những điều ta đã bỏ quên&lt;br /&gt;Màu mắt đen giờ chỉ là hoài niệm&lt;br /&gt;Cuối con đường hạ đã hóa cơn mưa...&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6572218424878072722-7818463073672823177?l=aprilavenue.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/dailo/~4/Ujh-23yGn_A" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://aprilavenue.blogspot.com/feeds/7818463073672823177/comments/default" title="Đăng Nhận xét" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://aprilavenue.blogspot.com/2009/04/co-nhung-ieu-chang-dam-goi-la-tho.html#comment-form" title="0 Nhận xét" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/7818463073672823177?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/7818463073672823177?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/dailo/~3/Ujh-23yGn_A/co-nhung-ieu-chang-dam-goi-la-tho.html" title="Có những điều chẳng dám gọi là thơ" /><author><name>Son Mai</name><uri>https://profiles.google.com/117471437045052440447</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="32" src="//lh3.googleusercontent.com/-R6myjc427ek/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAGU/-u7e2uI-qCo/s512-c/photo.jpg" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://aprilavenue.blogspot.com/2009/04/co-nhung-ieu-chang-dam-goi-la-tho.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;CE4CQng_eSp7ImA9WxVaGUs.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-6572218424878072722.post-7013574621848666474</id><published>2009-04-15T12:01:00.001+07:00</published><updated>2009-04-17T17:09:23.641+07:00</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-04-17T17:09:23.641+07:00</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="thơ" /><title>Bài nắng mưa thứ nhất</title><content type="html">&lt;span class="Apple-style-span"   style="color: rgb(25, 104, 116);   font-family:Arial;font-size:13px;"&gt;Ngày mai lá cỏ về trời &lt;br /&gt;Em còn ngồi hát bên đời gió sương &lt;br /&gt;Nếp ngày ươm ngát thiên hương &lt;br /&gt;Có mưa nhè nhẹ vấn vương áo người &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em sang ngọc thốt hoa cười &lt;br /&gt;Còn ta khờ dại tuổi đời riêng mang &lt;br /&gt;Em về lần bước dặm băng &lt;br /&gt;Gió thu đưa bước an nhiên dáng kiều &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần đầu vừa biết dấu yêu &lt;br /&gt;Gửi tình theo gió phiêu diêu tháng ngày &lt;br /&gt;Bên trời nắng thắp chân mây &lt;br /&gt;Có người em gái hây hây má hồng &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giữa đời nhẹ bước phiêu bồng &lt;br /&gt;Tóc dài theo gió, mây lồng dáng son &lt;br /&gt;Ta về thổi sáo đầu non &lt;br /&gt;Tiêu dao một khúc chưa mòn chí trai &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hao gầy một nhánh sương mai &lt;br /&gt;Em đi lá đổ nhạt phai nắng chiều &lt;br /&gt;Thu về chiếc bóng cô liêu &lt;br /&gt;Còn nghe trong gió những điều ái ân&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="color: rgb(25, 104, 116);   font-family:Arial;font-size:13px;"&gt; &lt;br /&gt;Đường xa xưa ngỡ là gần &lt;br /&gt;Vắng em đưa đón đường gần hoá xa &lt;br /&gt;Ta lần theo bước thu qua &lt;br /&gt;Đâu là dấu vết những ngày yêu em &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/6572218424878072722-7013574621848666474?l=aprilavenue.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/dailo/~4/2G2lfuV208I" height="1" width="1"/&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://aprilavenue.blogspot.com/feeds/7013574621848666474/comments/default" title="Đăng Nhận xét" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://aprilavenue.blogspot.com/2009/04/bai-nang-mua-thu-nhat.html#comment-form" title="1 Nhận xét" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/7013574621848666474?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/6572218424878072722/posts/default/7013574621848666474?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/dailo/~3/2G2lfuV208I/bai-nang-mua-thu-nhat.html" title="Bài nắng mưa thứ nhất" /><author><name>Son Mai</name><uri>https://profiles.google.com/117471437045052440447</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="32" src="//lh3.googleusercontent.com/-R6myjc427ek/AAAAAAAAAAI/AAAAAAAAAGU/-u7e2uI-qCo/s512-c/photo.jpg" /></author><thr:total>1</thr:total><feedburner:origLink>http://aprilavenue.blogspot.com/2009/04/bai-nang-mua-thu-nhat.html</feedburner:origLink></entry></feed>

