<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><rss xmlns:atom='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearch/1.1/' xmlns:blogger='http://schemas.google.com/blogger/2008' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd='http://schemas.google.com/g/2005' xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0' version='2.0'><channel><atom:id>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031</atom:id><lastBuildDate>Wed, 26 Sep 2012 05:05:28 +0000</lastBuildDate><category>Modernism</category><category>William Faulkner</category><category>A DAY’S WAIT</category><category>wedding</category><category>catholics</category><category>làm bố</category><category>topics</category><category>8/3</category><category>The Furnished Room</category><category>cogaihayconho</category><category>periods</category><category>Abraham Lincoln</category><category>CONTINUED</category><category>du học</category><category>Hearts and Hands</category><category>Martin Luther King</category><category>authors</category><category>Baby</category><category>The Blind Man</category><category>THE SHORT</category><category>trenmotquocgiakhac</category><category>traffic accidents</category><category>PhD</category><category>video</category><category>picnic</category><category>Democratic Origins and Revolutionary Writers</category><category>The Velveteen Rabbit</category><category>O. Henry</category><category>mother</category><category>work</category><category>how to write a good paragraph</category><category>Hướng dẫn tạo blog</category><category>In Another Country</category><category>cayxuongrong</category><category>TO KILL A MOCKINGBIRD</category><category>Shel Silverstein</category><category>nhungtraitimvanhungbantay</category><category>Horoscope</category><category>Christmas</category><category>Mammon and the Archer</category><category>CAT IN THE RAIN</category><category>process paragraphs</category><category>Gossipings</category><category>The Wizard of Oz</category><category>luck</category><category>bình an</category><category>nvcl</category><category>letter</category><category>The Romantic Period</category><category>To Build a Fire</category><category>pollution</category><category>summary</category><category>E.B.WHITE</category><category>Margery Williams Bianco</category><category>cha hưng</category><category>Jack London</category><category>thesis</category><category>Glossary</category><category>a perfect parent</category><category>THE TRUMPET OF THE SWAN</category><category>Early American and Colonial Period to 1776</category><category>ninhchu</category><category>paragraph</category><category>bonghongchoemily</category><category>The Giving Tree</category><category>Mike Krath</category><category>A retrieved reformation</category><category>hope</category><category>ideal husband</category><category>Ernest Hemmingway</category><category>Cause-effect Essay</category><category>bài giảng</category><category>Oscar Wilde</category><category>canhsatvathanhca</category><category>learning</category><category>Health</category><category>Cám ơn vợ</category><category>teaching</category><category>The Rise of Realism</category><category>Whatever the old man does is right</category><category>american poetry</category><category>Outline of American Literature</category><category>Harper Lee</category><category>The most dangerous game</category><category>Descriptive Paragraphs</category><category>Flannery O'Connor</category><category>Shirley Jackson</category><category>Tentromhoanluong</category><category>Argumentative Essay</category><category>life in US</category><category>Cause-effect Paragraph</category><category>classification essays</category><category>writing</category><category>management</category><category>university</category><category>transportation</category><category>The Happy Prince</category><category>pictures</category><category>Modernism and Experimentation</category><category>JON SCIESZKA</category><category>Essayists and Poets</category><category>gia đình</category><category>Economics</category><category>VOA</category><category>The story of an hour</category><category>narrative essays</category><category>marriage life</category><category>THE LOTTERY</category><category>The Ransom of Red Chief</category><category>THE LAST LEAF</category><category>process essays</category><category>graduate</category><category>The sound and the fury</category><category>I have a dream</category><category>A kidnapped Santa Claus</category><category>Richard Connell</category><category>phone</category><category>John Steinbeck</category><category>library</category><category>Kate Chopin</category><category>presentation</category><category>diary</category><category>The Grapes of Grath</category><category>essays</category><category>Washington Irving</category><category>test</category><category>THE PRINCESS AND THE PUMA</category><category>HIGH AND LIFTED UP</category><category>hoangtuhanhphuc</category><category>Higher Education</category><category>monquacuacacnhathongthai</category><category>Fiction</category><category>News</category><category>Realism and Experimentation</category><category>narrative</category><category>story</category><category>how to write a good essay</category><category>The Lady or the tiger</category><category>reviews</category><category>RIP VAN WINKLE</category><category>Grace Paley</category><category>Chuyện</category><category>THE REVENGE OF THE BLACK CAT</category><category>college</category><category>English songs</category><category>Edgar Allan Poe</category><category>THE CACTUS</category><category>Frank L. Baum</category><category>Andersen</category><category>The Cop and the Anthem</category><category>A CHAPARRAL CHRISTMAS GIFT</category><category>Movies of American Literature</category><category>a clean well-lighted place</category><category>opinion paragraphs</category><category>comparison paragraph</category><category>comparison essay</category><category>Education</category><category>The Green Door</category><category>American Literature</category><category>The mamon anh the Archer</category><category>examplification paragraph</category><category>outline</category><category>Charlotte and Wilbur</category><category>A SERVICE OF LOVE SUMMARY</category><category>thư viện</category><category>conference</category><category>MA</category><category>USA</category><category>A Good Man Is Hard To Find</category><category>tuần thánh</category><category>student love</category><category>bubu</category><category>cao học</category><category>quản lý</category><category>Desiree’s Baby</category><category>the storm</category><category>comparison</category><category>Phục Sinh</category><category>THE TELL-TALE HEART</category><category>The Anti-Tradition</category><category>THE GIFT OF THE MAGI</category><category>A Rose for Emily</category><category>powerpoint</category><category>The old man and the sea</category><category>Time for dreams</category><category>benefits of living in a big city</category><category>Frank Stockton</category><category>classification paragraphs</category><category>Quảng cáo</category><category>translation</category><category>California</category><category>learning English</category><category>Kịch</category><category>experience</category><category>History of American Literature</category><category>blog</category><category>Game online</category><category>hạnh phúc</category><category>life</category><category>Mark Twain</category><category>Kathryn VanSpanckeren</category><category>Texas</category><category>THE MAN THAT WAS USED UP</category><category>HAPPY LIFE OF FRANCIS MACOMBER</category><category>food</category><category>WITCHES’ LOAVES</category><category>play</category><category>20-11</category><category>AsiaCALL</category><category>THE FROG-PRINCE</category><category>the kiss</category><title>American Literature - Literature for Children</title><description>Pham Vu Phi Ho, PhD - phamvuphiho@yahoo.com</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/</link><managingEditor>noreply@blogger.com (Phamho)</managingEditor><generator>Blogger</generator><openSearch:totalResults>488</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>25</openSearch:itemsPerPage><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031.post-4216807079507285013</guid><pubDate>Tue, 25 Sep 2012 02:49:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-09-26T12:05:28.058+07:00</atom:updated><title>Tại Sao các Môn đệ CGS tranh cãi về việc ai là người cao nhất trong nhóm?</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
Hôm CN vừa rồi tham dự thánh lễ, nghe bài Tin Mừng thánh Macô 9: 30 - 37, asb có 2 câu hỏi cho mình như sau:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
1. Tại sao các Môn đệ CGS lại tranh cãi với nhau về việc ai là người giữ chức vụ lớn nhất trong nhóm?&lt;br /&gt;
2. Tại sao CGS lại trả lời, "Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người thấp hèn nhất, và phải làm người phục vụ mọi người?"&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực ra, 2 sự việc trên đã được các Linh mục giải thích rất nhiều trong các thánh lễ cũng như trong các bài giảng Kinh Thánh. Asb chỉ diễn giải theo suy nghĩ của riêng mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Để trả lời cho câu hỏi thứ nhất, asb nhìn vào khía cạnh của con người. Là con người, mỗi khi chúng ta tham gia vào tổ chức nào, hoạc làm bất cứ công việc gì, thì mình cũng muốn mình là người đứng đầu, lãnh đạo mọi người, giữ chức vụ cao để tỏ vẻ oai phong, có quyền hành trên người khác, và thậm chí còn muốn có quyền sát sinh... Đi làm ở công ty thì mình muốn trở thành 1 manager, 1 director..., đi làm ở trường học thì mình lại muốn trở thành, trưởng khoa, phó hiệu trưởng, hay hiệu trưởng v.v. Rất ít ai trong chúng ta nói ngược lại với những điều này trừ khi ai đó trong chúng ta đã nghiệm ra một nguyên tắc thiêng liêng, một nguyên tắc mà không phải chỉ biết, hiểu, mà còn phải cảm nghiệm được. Điều này asb sẽ nói ra trong phần trả lời câu hỏi số 2. Như vậy, chúng ta cũng rất thông cảm với thái độ và những phản ứng của các Môn đệ khi họ tranh cãi về việc ai sẽ là người giữ chức vụ lớn nhất trong nhóm. Họ tranh cãi về điều này là vì họ chưa hiểu hết được sứ vụ mà CGS mang đến cho con người. Sự thật không phải là những gì họ đang suy nghĩ.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Đối với câu hỏi số 2, "&lt;span style="text-align: left;"&gt;Tại sao CGS lại trả lời, "Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người thấp hèn nhất, và phải làm người phục vụ mọi người?" Vậy có phải thực sự CGS muốn tất cả chúng ta phục vụ mọi người để trở thành người lớn nhất không? Chắc chắn là không vì nếu ai cũng là người lớn nhất thì sẽ ra sao? Đối với TC, chúc vụ lớn nhất hay nhỏ nhất đều không quan trọng mà là sự sắp xếp hoàn hảo cho sự vận hành của sự việc. Có nghĩa là, mỗi người đều được sắp xếp một công việc phù hợp để tổ chức có thể vận hành trôi chảy, lưu loát. Theo tiếng Anh có thể "run well", chạy tốt. Nhìn lại lịch sử của Giáo Hội thì cuối cùng trong nhóm 12 tông đồ (Môn đệ), thánh Phêrô vẫn được chọn làm người đứng đầu (Giáo Hoàng đầu tiên của GH). Nhưng Tin Mừng không hề hay hiếm nhắc tới (nếu có) là thánh Phêrô đã hầu hạ anh em, trở thành người thấp nhất v.v. để làm người đứng đầu.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="text-align: left;"&gt;Vậy việc tại sao các môn đệ tranh cãi về việc ai là người lớn nhất, CGS trả lời, "&lt;/span&gt;&lt;span style="text-align: left;"&gt;Ai muốn làm người đứng đầu, thì phải làm người thấp hèn nhất, và phải làm người phục vụ mọi người?" đến từ cốt lõi của vấn đề là các môn đệ lúc đó chưa hiểu hết được sứ mạng CGS mang xuống trần thế cho con người, chưa hiểu được rằng "đường lối và cách suy nghĩ của con người hoàn toàn khác xa với, hay có thể nói là đi ngược lại với thông điệp của nước trời. Việc thánh Phê rô được chọn làm người đứng đầu không có nghĩa là các môn đệ khác trở nên vô ý nghĩa. Nếu nghĩ vậy thì làm sao ngày nay chúng ta có được quyển sách Tin Mừng tuyệt vời ghi lại cuộc đời của CGS từ bốn tác giả Gioan, Má-cô, Mát Thiêu, và Luca? Làm sao chúng ta có được một Tông đồ dân ngoại là thánh Phao lô? v.v.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="text-align: left;"&gt;Mỗi người đều đã được Ngài sắp xếp vào một chức vụ, một vị trí phù hợp nhất. Đồng thời Ngài cũng giao phó cho họ những trách nhiệm kèm theo với những vị trí ấy. Asb còn nhớ việc CGS bị đưa ra xét xử trước tòa án Philatô, quan Philatô nói với Ngài rằng, "... Ông không biết rằng tôi có quyền tha và cũng có quyền đóng đinh ông vào thập giá sao?" CGS đáp lại, "Ông không có quyền gì đối với tôi nếu Trời (TC) chẳng ban cho ông"&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span style="line-height: 16px; text-align: start;"&gt;&lt;span style="font-family: Georgia, Times New Roman, serif;"&gt;(Gioan 19: 10-11).&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: start;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span style="text-align: left;"&gt;Vậy chúng ta có thể thấy rằng tất cả mọi cấp bậc, chức vụ, quyền hành đều do từ Trời ban cho con người. Việc họ thi hành chức vụ quyền hành đó ra sao tùy thuộc vào trách nhiệm mà họ phải gánh lấy. Chức vụ càng cao, trắch nhiệm càng nặng nề. Đừng chỉ nhìn vào bề ngoài mà đánh giá sai lệch.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="text-align: left;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="text-align: left;"&gt;Do vậy asb đã rút ra được bài học cho mình là mỗi người đã được sắp xếp ở một vị trí, một cấp bậc để thực hiện Thánh Ý và chương trình của Ngài. Những gì mình suy nghĩ chưa chắc đã giống với Ý Ngài. Những gì mình nhìn thấy chưa chắc đã thấy những gì như Ngài thấy. Dù đang ở bất cứ nơi đâu, dù đang làm trong bất cứ vị trí nào, công việc nào thì phục vụ mọi người mới là những gì TC muốn chúng ta làm. Và chỉ phục vụ mọi người mới đi đúng với con đường, với sứ vụ và Ngài mang đến cho chúng ta.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-7045809461943371";
//468x60, created 12/6/07
google_ad_slot = "6625689197";
google_ad_width = 468;
google_ad_height = 60;
//--&gt;&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/2012/09/tai-sao-cac-mon-e-cgs-tranh-cai-ve-viec.html</link><author>noreply@blogger.com (Sao Biển)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031.post-1192525862466773415</guid><pubDate>Wed, 04 Jul 2012 13:14:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-07-04T20:59:42.259+07:00</atom:updated><title>Victoria or USQ?</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
Chào các bạn Dip10b và dip10a,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các bạn đang quan tâm bàn luận về việc chọn lựa USQ hay Victoria, nên tsb muốn share với các bạn 1 chút suy nghĩ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
1. Nếu ai muốn học xứng đáng với giá tiền của mình và xứng đáng chất lượng thì USQ vẫn là lựa chọn tốt hơn.&lt;br /&gt;
2. Còn nếu ai muốn học hành nhẹ nhàng hơn, học ít hơn thì Victoria chính là sự lựa chọn của họ.&lt;br /&gt;
3. Giá tiền chênh lệch là do 3 môn (Victoria) và 4 môn (USQ).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy là bằng Thạc sỹ như nhau, nhưng tên trường và chất lượng đào tạo sẽ có ảnh hưởng đáng kể.
 
Các bạn muốn lựa chọn trường nào tốt hơn cho mình thì nên hỏi những người đi trước, những người đã và đang học tại 2 nơi này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chất &lt;span style="font-family: inherit;"&gt;lượng đào tạo&lt;/span&gt; của USQ cho tới nay nổi bật hơn nhiều so với Victoria vì được hỗ trợ rất tốt trong hệ thống online sau những ngày intensives. Điều này thì Victoria không có.&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: x-small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Georgia, 'Times New Roman', serif;"&gt;&lt;span style="line-height: 16px; text-align: -webkit-auto;"&gt;Vì USQ học 4 môn nên giá tiền cao hơn. Tuy nhiên, để tốt cho các bạn, HOU đã chia ra làm 3 đợt học để chia số tiền của các bạn đóng làm 3 lần trong năm. Như vậy các bạn cũng từ từ có thể xoay sở được.&lt;/span&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về service thì khi học ở HOU các bạn sẽ đc phục vụ tốt hơn (như các bạn đã biết) so với Hanu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nói ở đây không phải muốn tất cả các bạn chọn USQ hay Victoria, nhưng là muốn các bạn so sánh theo chất lượng, điều kiện và khả năng hiện thời của mình. Các bạn đã được đào tạo khá tốt trong giai đoạn Diploma tại HOU (nếu ko nói là the best), nếu các bạn rẽ qua một hướng nhẹ nhàng hơn thì hơi tiếc cho 1/2 đoạn đường mà các bạn đã đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chọn một ngã rẽ là thay đổi cả một đoạn đường còn lại của cuộc đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúc các bạn có được lựa chọn sáng suốt cho tương lai của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;nbsp;All the best&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-7045809461943371";
//468x60, created 12/6/07
google_ad_slot = "6625689197";
google_ad_width = 468;
google_ad_height = 60;
//--&gt;&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/2012/07/victoria-or-usq.html</link><author>noreply@blogger.com (Sao Biển)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031.post-8644012602088807991</guid><pubDate>Thu, 21 Jun 2012 16:36:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-06-21T23:36:12.121+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>translation</category><title>Thành quả lớp luyện dịch 7</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
Hồng Lam, Phương An, Nhật Minh, và Thanh tuyền
&lt;iframe width="560" height="415" src="http://www.youtube.com/embed/FkpXnkrNpJo" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-7045809461943371";
//468x60, created 12/6/07
google_ad_slot = "6625689197";
google_ad_width = 468;
google_ad_height = 60;
//--&gt;&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/2012/06/thanh-qua-lop-luyen-dich-7.html</link><author>noreply@blogger.com (Sao Biển)</author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/FkpXnkrNpJo/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031.post-1874402772705659248</guid><pubDate>Thu, 21 Jun 2012 16:33:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-06-21T23:33:49.094+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>translation</category><title>Thành quả lớp luyện dịch 6</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
A Tron, Linh, và Nhung
&lt;iframe width="560" height="415" src="http://www.youtube.com/embed/XTPmh7TErdk" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;

Nhật Thu, Thủy Tiên, Ưng Thy, Ánh Hằng, và Thái Sơn
&lt;iframe width="560" height="415" src="http://www.youtube.com/embed/mBMnF1H4Gjc" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-7045809461943371";
//468x60, created 12/6/07
google_ad_slot = "6625689197";
google_ad_width = 468;
google_ad_height = 60;
//--&gt;&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/2012/06/thanh-qua-lop-luyen-dich-6.html</link><author>noreply@blogger.com (Sao Biển)</author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/XTPmh7TErdk/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031.post-1072311570980004133</guid><pubDate>Thu, 21 Jun 2012 16:31:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-06-21T23:31:18.285+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>translation</category><title>Thành quả lớp luyện dịch 5</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
Đoàn Phương Hạnh, Hồ Danh Nghiệp, Giang Khiết Mẫn, Trần Lê Tuyết Vân
&lt;iframe width="560" height="415" src="http://www.youtube.com/embed/c4txjMIDJpk" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;

Tú Trinh, Thanh Hương, Thanh Huy, Huỳnh Giao, và Thu Vân
&lt;iframe width="560" height="415" src="http://www.youtube.com/embed/GIPgw1jLPd4" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-7045809461943371";
//468x60, created 12/6/07
google_ad_slot = "6625689197";
google_ad_width = 468;
google_ad_height = 60;
//--&gt;&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/2012/06/thanh-qua-lop-luyen-dich-5.html</link><author>noreply@blogger.com (Sao Biển)</author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/c4txjMIDJpk/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031.post-681953341239178725</guid><pubDate>Thu, 21 Jun 2012 16:27:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-06-21T23:27:01.556+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>translation</category><title>Thành quả lớp luyện dịch 4</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
Phan Trần Trà My, Trần Thị Thảo Chi, và Phan Thị Mai Thảo
&lt;iframe width="560" height="415" src="http://www.youtube.com/embed/Ktb6YBq1AoY" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;

&lt;iframe width="560" height="415" src="http://www.youtube.com/embed/xsHdAZSUri4" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-7045809461943371";
//468x60, created 12/6/07
google_ad_slot = "6625689197";
google_ad_width = 468;
google_ad_height = 60;
//--&gt;&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/2012/06/thanh-qua-lop-luyen-dich-4.html</link><author>noreply@blogger.com (Sao Biển)</author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/Ktb6YBq1AoY/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031.post-7857573323943752234</guid><pubDate>Thu, 21 Jun 2012 16:22:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-06-21T23:22:55.928+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>translation</category><title>Thành quả lớp luyện dịch 3</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
Lan, Trang, và Trâm
&lt;iframe width="560" height=415" src="http://www.youtube.com/embed/0_UA6U62NF0" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;

Hà, Huệ, Thiện, và Nhi
&lt;iframe width="560" height="415" src="http://www.youtube.com/embed/ctlv-NSKH6Q" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-7045809461943371";
//468x60, created 12/6/07
google_ad_slot = "6625689197";
google_ad_width = 468;
google_ad_height = 60;
//--&gt;&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/2012/06/thanh-qua-lop-luyen-dich-3.html</link><author>noreply@blogger.com (Sao Biển)</author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/0_UA6U62NF0/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031.post-2178720550068470785</guid><pubDate>Thu, 21 Jun 2012 16:15:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-06-21T23:15:09.537+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>translation</category><title>Thành quả lớp luyện dịch 2</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
Tú Trinh, Thanh Huy, Thanh Hương, Huỳnh Giáo, và Thu Vân
&lt;iframe width="560" height="415" src="http://www.youtube.com/embed/wgJeZHowD0Y" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;

A Tron, Linh, và Nhung
&lt;iframe width="560" height="415" src="http://www.youtube.com/embed/IyPfBU45SZA" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-7045809461943371";
//468x60, created 12/6/07
google_ad_slot = "6625689197";
google_ad_width = 468;
google_ad_height = 60;
//--&gt;&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/2012/06/thanh-qua-lop-luyen-dich-2.html</link><author>noreply@blogger.com (Sao Biển)</author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/wgJeZHowD0Y/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031.post-4947232485881279520</guid><pubDate>Thu, 21 Jun 2012 15:57:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-06-21T23:08:39.722+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>translation</category><title>Thành quả lớp luyện dịch 1</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
Nhóm Khánh Nhi, Minh Châu, và Minh Anh&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;

&lt;iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="415" src="http://www.youtube.com/embed/29lDY6onSSI" width="520"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;

Nhật Thu, Thủy Tiên, Ưng Thy, Ánh Hằng, và Thái Sơn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="415" src="http://www.youtube.com/embed/mhZOdrBNpBo" width="520"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-7045809461943371";
//468x60, created 12/6/07
google_ad_slot = "6625689197";
google_ad_width = 468;
google_ad_height = 60;
//--&gt;&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/2012/06/lop-luyen-dich-1.html</link><author>noreply@blogger.com (Sao Biển)</author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://img.youtube.com/vi/29lDY6onSSI/default.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031.post-5647181753380177401</guid><pubDate>Wed, 30 May 2012 01:26:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-05-30T15:06:28.790+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>opinion paragraphs</category><title>Best age for getting married - An opinion paragraph</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; font-size: 16pt;"&gt;In my opinion, people who are at the age of 25 are
old enough to get married. First of all, people who are 25 years old often have
stable jobs to take care of their families. After leaving colleges or
universities young people often try to work at different companies to get more
experiences for their jobs. When they reach the age of 25, they find enough
knowledge and experiences to settle their career; hence; this is the best time
for them to move to marriage life. Second the age of 25 is mature enough to
solve problems in families. Different from younger people, those husbands and
wives who are 25 years old or above are somehow stable in mind. They do not
spend much time for friends or activities outside their families. Instead, they
know how important their families are, and they help each other to overcome
problems when they face with. This easily brings them happiness in their daily
life. Finally, especially to women, 25 is the best age to bear babies.
Physically, their organisms develop totally at this age, so the babies can fully
benefit what the mothers bring to them. Psychologically,
women at this age are well aware of taking care of children. They know how to
feed and educate their children from early childhood. Then the age of 25 is
good for marriage life. In short, having stable jobs, being mature, and knowing
how to take care of babies are good qualifications for people to get married.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: right;"&gt;
&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; font-size: 16pt;"&gt;Written by Pham Vu Phi Ho&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-7045809461943371";
//468x60, created 12/6/07
google_ad_slot = "6625689197";
google_ad_width = 468;
google_ad_height = 60;
//--&gt;&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/2012/05/best-age-for-getting-married.html</link><author>noreply@blogger.com (Sao Biển)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031.post-7378861940176666800</guid><pubDate>Wed, 30 May 2012 01:24:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-05-30T08:31:27.650+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>process paragraphs</category><title>THE GIFT FOR MOM - A Process Paragraph</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-indent: 31.0pt;"&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;The Mother’s Day is coming, and you want to give your mom a special gift.
If you do not know how to get a present, I will share you some easy steps.
First, you need to find out her hobbies. You should make a list of things she
likes. If you are not sure, ask her either directly or indirectly. Next, look
for a present suitable for your budget. You do not have to buy her an expensive
one; most importantly, it is meaningful to her. After that, go to the shop and
buy it. While you are shopping, take your friend, better girlfriend, with you
because she can help you choose easier. After choosing, you have it wrapped up
with paper, ribbons and attach the card with the wish on it. Finally, give it
to your mom and make her surprise. On that day, before she comes home after
work, you should prepare some dishes. And to make the atmosphere cozier, you
can sing so as to make her happy. Do not forget that the present is your
expression of love for your mother and connect you with her emotionally. It
does not have to be expensive or luxurious. If you follow these steps, I am
sure you will make it.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: justify; text-indent: 31.0pt;"&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 150%; text-align: right;"&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; Written by Ton Bao Nam (1157010148)&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; font-size: large;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: right;"&gt;
&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; font-size: large;"&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp;Class:
ĐH11AV05&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: 'Times New Roman', serif; font-size: 13pt;"&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-7045809461943371";
//468x60, created 12/6/07
google_ad_slot = "6625689197";
google_ad_width = 468;
google_ad_height = 60;
//--&gt;&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/2012/05/gift-for-mom.html</link><author>noreply@blogger.com (Sao Biển)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031.post-3097247594102809262</guid><pubDate>Thu, 19 Apr 2012 01:49:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-04-19T08:49:39.288+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>cha hưng</category><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>bài giảng</category><title>TÌNH YÊU KHÔNG BAO GIỜ MẤT ĐI</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-i2xvzqJSWHA/T49u_Oh6tMI/AAAAAAAAC1c/Z-UNov5gbI8/s1600/love-you-language.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://3.bp.blogspot.com/-i2xvzqJSWHA/T49u_Oh6tMI/AAAAAAAAC1c/Z-UNov5gbI8/s320/love-you-language.jpg" width="317" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center" class="MsoNormal" style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: 17px;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 2.0pt; margin-left: 0in; margin-right: 0in; margin-top: 2.0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt;"&gt;“Love never fails” (1Cr 13,8), nghĩa là tình yêu không bao giờ mất đi, trích từ thư thứ nhất của thánh Phaolô gửi tín hữu Côrintô, được khắc vào cây thánh giá trên ngôi mộ của của cha Damien, một tông đồ người cùi. Tình yêu ở đâu mà không mất đi? Thánh Gioan đã trả lời tình yêu bắt nguồn từ Thiên Chúa vì “Thiên Chúa là tình yêu”. “Love never fails” (1Cr 13,8) tóm tắt tất cả cuộc đời của cha Damien thế nào thì “Thiên Chúa là tình yêu” cũng tóm tắt tất cả hành động của Thiên Chúa qua con người Đức Giêsu. Trong những ngày của Tuần Thánh ta hãy suy nghĩ về tình yêu Thiên Chúa. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 2.0pt; margin-left: 0in; margin-right: 0in; margin-top: 2.0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 2.0pt; margin-left: 0in; margin-right: 0in; margin-top: 2.0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt;"&gt;TÌNH YÊU CHÚA TRÀN NGẬP KHẮP ĐỊA CẦU&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt;"&gt; &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 2.0pt; margin-left: 0in; margin-right: 0in; margin-top: 2.0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt;"&gt;Tình yêu là một thuộc tính của Thiên Chúa, và thuộc tính này không thể mất đi. Một Thiên Chúa có thể đánh phạt nhưng không khép kín lòng từ tâm, một “Thiên Chúa là Đấng từ bi nhân hậu, Người chậm giận và giàu tình thương” (Tv 103, 8), và một Thiên Chúa chỉ “Nổi giận trong giây lát, nhưng yêu thương, thương suốt cả đời” (Tv 30, 6). Bởi vậy, nếu ta không thể bắt người mẹ ngừng yêu con mình sinh ra, đôi khi tình yêu đó có vẻ mù quáng, thì ta cũng không nên bắt Thiên Chúa ngừng yêu, và bắt Thiên Chúa ghét người này hay trả oán người kia. Nếu Thiên Chúa không còn tình yêu thì đó không phải là Thiên Chúa của Kitô giáo mà là Thiên Chúa của một thứ chủ nghĩa nào đó. &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 2.0pt; margin-left: 0in; margin-right: 0in; margin-top: 2.0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt;"&gt;Tất cả những gì Thiên Chúa làm đều xuất phát từ tình yêu. Ngay trong công trình sáng tạo vũ trụ này vẫn mang nét độc đáo của tình yêu. Hành động sáng tạo của Thiên Chúa không chóng qua theo thời gian như những tác phẩm hay công trình của của loài người. Vũ trụ này tồn tại là vì “Lời” của Thiên Chúa, và vũ trụ này sẽ trở về hư vô nếu Thiên Chúa rút “Lời” ra khỏi nó và không quan phòng nó. Ta thử xem quy luật của sự cân bằng sinh thái trong thiên nhiên để thấy sự kỳ diệu của bàn tay Thiên Chúa: một cây trong rừng chết đi thì con mối (termite&lt;i&gt;s&lt;/i&gt; hay white ant&lt;i&gt;s&lt;/i&gt;) chẳng hạn, về phương diện nào đó bị coi là có hại cho con người khi tàn phá những công trình bằng gỗ, ăn những cây chết và trả lại chất dinh dưỡng cho đất. Điều này làm cho đất màu mỡ và giàu chất dinh dưỡng. Từ đó, cây cối có thể dễ dàng được trồng cấy và cho trái. Người ta gọi đó là sự cân bằng sinh thái. Cũng có nhiều động vật và thực vật giúp nhau cùng tồn tại. Thí dụ, có nhiều muỗi thì ếch ăn muỗi càng nhiều, ăn càng nhiều thì ếch càng khỏe hơn, càng khỏe thì ếch sinh sản càng đông. Càng nhiều ếch thì những con khác ăn thịt ếch càng nhiều. Và những con khác như rắn sẽ ăn thịt ếch….Và như vậy các động vật giúp nhau cùng tồn tại cho đến khi đạt sự cân bằng sinh thái. Từ đây, ta mới thấy Thiên Chúa đã rút ra từ trong đám hỗn độn hư không những điều tốt đẹp nhất và ban tặng cho con người. Đúng là “Tình thương Chúa tràn ngập khắp địa cầu” và “Đến muôn ngàn đời, Chúa vẫn trọn tình thương" (Tv 118,1).&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 2.0pt; margin-left: 0in; margin-right: 0in; margin-top: 2.0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 2.0pt; margin-left: 0in; margin-right: 0in; margin-top: 2.0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt;"&gt;TÌNH YÊU THIÊN CHÚA QUA VIỆC CHẠM TAY&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 2.0pt; margin-left: 0in; margin-right: 0in; margin-top: 2.0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt;"&gt;Theo truyền thống của các Tư tế, Thiên Chúa sáng tạo bằng cách “phán” một lời liền có mọi sự theo ý của Ngài. Truyền thống Gia-vit lại cho thấy Thiên Chúa chạm đến&lt;i&gt; &lt;/i&gt;và cầm đất sét trong tay để nắn nên hình dạng&lt;i&gt; &lt;/i&gt;con người giống hình ảnh của Ngài. Thiên Chúa lại chạm đến những thứ ô uế như đất cát ư?&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 2.0pt; margin-left: 0in; margin-right: 0in; margin-top: 2.0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.1pt;"&gt;Có một câu nói: “Tình yêu không tự sinh ra và cũng không tự mất đi. Nó chuyển từ người này sang người khác…”. Tình yêu của Thiên Chúa được chuyển từ Chúa Giêsu sang những người cùi và người bệnh ở xứ Palestine bằng những “cú chạm tay” hay đặt tay trên họ. Chúa Giêsu thừa biết rằng khi chạm vào người cùi thì Ngài sẽ trở nên ô uế, sẽ không được tham dự phụng vụ trong Đền thờ, nhưng Ngài chấp nhận bị ô uế để cho người cùi nên sạch, Ngài chấp nhận bị dơ để cho người cùi được sạch. Như Isaia nói: “Người đã mang lấy những bệnh tật của chúng ta, đã gánh chịu những đau khổ của chúng ta” (Is 53,4). Ngài đã chấp nhận “chết cho toàn dân được nhờ”. Đó là những cú chạm của tình yêu làm thay đổi cuộc đời của con người.&lt;b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 2.0pt; margin-left: 0in; margin-right: 0in; margin-top: 2.0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt;"&gt;Vào năm 1850, Molokai, một hòn đảo ngoài khơi nằm trong quần đảo Hawaiian, được chính quyền Hawaiian giành riêng để giam giữ và cô lập những người cùi. Những người cùi được tìm thấy trên hòn đảo chính Hawaii đều bị nhốt vào cũi, chất xuống tàu đem đến Molokai. Không thuốc, không bác sĩ, không túp lều che thân. Họ phải đối diện với cái nóng ban ngày và cái lạnh ban đêm.&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 2.0pt; margin-left: 0in; margin-right: 0in; margin-top: 2.0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt;"&gt;Đức Giám mục ở quần đảo Hawaiian biết rằng có khoảng 10 người Công giáo trong số hai trăm hay ba trăm người cùi ở Molokai. Ngài đã sai cha Damien de Veuster, một Linh mục trẻ từng và là một thợ mộc trước khi làm Linh mục, đến Molokai để lắp ráp một nhà nguyện đúc sẵn. Cha Fr. Damien được dặn dò không tiếp xúc với người cùi, không xức dầu, không giải tội, không chôn cất vì Đức Giám mục không có nhiều linh mục và không muốn mất một linh mục nhiệt thành như cha Damien.&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 2.0pt; margin-left: 0in; margin-right: 0in; margin-top: 2.0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt;"&gt;Phải đấu tranh với sợ hãi, cha Damien mới trở thành người không cùi đầu tiên ở qua đêm trên hòn đảo này. Ngài bắt tay vào việc xây nơi trú ẩn, nhà thờ, và dâng lễ cho những người cùi này. Ngài ngạc nhiên có khoảng 100 người muốn cầu nguyện với mình, vì trong đó chỉ có khoảng 10 người là Công giáo. Ngài là người đầu tiên chỉ cho họ tình yêu của Đức Kitô bằng hành động hơn là bằng lời nói suông. &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 2.0pt; margin-left: 0in; margin-right: 0in; margin-top: 2.0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt;"&gt;Sau 30 ngày làm xong nhiệm vụ, một chiếc thuyền được lệnh đón cha Damien về nhưng Cha từ chối. Ngài ở lại Molokai và bắt đầu xây hệ thống nước, trồng hàng ngàn cây để bảo vệ những người cùi khỏi bị nắng thiêu đốt và dâng thánh lễ hằng ngày. Người cùi Công giáo cũng như không Công giáo cũng đến dự thánh lễ. Họ nói: “Ông ấy cầm lấy tay chúng tôi khi chúng tôi chết”. Cuối cùng, cha Damien cũng bị cùi. Cho đến cuối đời thì có Mẹ Marianne và một nhóm nữ tu tiếp tục công việc của ngài. Một vòng xoay chuyển của tình yêu, từ Thiên Chúa đến cha Damien và từ cha Damien đến những người cùi.&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 2.0pt; margin-left: 0in; margin-right: 0in; margin-top: 2.0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt;"&gt;Biểu hiện lớn nhất của tình yêu Thiên Chúa được trao cho chúng ta là “Vì Thiên Chúa yêu thương thế gian đến nỗi đã ban con một của Ngài hầu cho hễ ai tin người Con ấy sẽ không bị hư mất mà được sự sống đời đời” (Ga 3,16), và Thiên Chúa còn chứng tỏ tình yêu của Ngài cho chúng ta “Trong khi chúng ta còn là tội nhân, Chúa Giêsu đã chết cho chúng ta” (Rm 5,8). &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 2.0pt; margin-left: 0in; margin-right: 0in; margin-top: 2.0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 2.0pt; margin-left: 0in; margin-right: 0in; margin-top: 2.0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt;"&gt;TÌNH YÊU THIÊN CHÚA QUA VIỆC GIANG TAY&lt;span style="color: #323232;"&gt; &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; margin-bottom: 2.0pt; margin-left: 0in; margin-right: 0in; margin-top: 2.0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;Tình yêu của Thiên Chúa không dừng lại ở những việc chạm tay hay đặt tay chữa lành mà còn qua cái chết giang tay trên thập giá của &lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt;"&gt;Chúa Giêsu, con Thiên Chúa nữa. Giang tay để nói rằng “Không có tình yêu nào cao quý cho bằng mối tình của người hiến mạng sống vì người mình yêu” (Ga 15,13) và rằng tình yêu Thiên Chúa không bao giờ kết thúc. &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; margin-bottom: 2.0pt; margin-left: 0in; margin-right: 0in; margin-top: 2.0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;Giang tay để nói rằng mọi ân sủng từ trời được ban xuống qua đôi tay giang ra trên thập giá của Đức Giêsu.&lt;i&gt; &lt;/i&gt;Trong Tông Thư “Khổ đau cứu độ” (Salvifici doloris), Đức cố Giáo hoàng Gioan Phao lô II nói rằng: “Đau khổ là một cái máng qua đó năng lực cứu độ của thập giá Chúa Kitô được chuyển cho nhân loại”. “Chúa Giêsu đã hạ mình vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết và chết trên cây Thập giá” (Pl 2,8). Như vậy, Chúa Giêsu đã ném lửa tình yêu vào trần gian và Ngài những ao ước cho ngọn lửa ấy được bừng cháy lên (Lc 12,49). Ngài đã gieo hạt hạt mầm của tình yêu vào thế gian. &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; margin-bottom: 2.0pt; margin-left: 0in; margin-right: 0in; margin-top: 2.0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;Và Phaolô, trong thư gửi giáo đoàn Galata, đã nói: “Chớ gì tôi không bao giờ tự hào về bất cứ điều gì ngoài thập giá của Chúa chúng ta là Đức Giêsu Kitô” (Gal 6,14). Nhiều lần Phaolô đã nói về thành quả là những gì mà Thiên Chúa đã làm trong cuộc đời ông: “Ôi sâu thẳm thay sự khôn ngoan của Thiên Chúa!” (Gal 6,14).&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; margin-bottom: 2.0pt; margin-left: 0in; margin-right: 0in; margin-top: 2.0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; margin-bottom: 2.0pt; margin-left: 0in; margin-right: 0in; margin-top: 2.0pt;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;KẾT&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; margin-bottom: 2.0pt; margin-left: 0in; margin-right: 0in; margin-top: 2.0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13pt;"&gt;Khi thế giới đang đối đầu với “thùng thuốc súng Trung Đông” có thể nổ bất cứ lúc nào, khi chủ nghĩa khủng bố ngày càng được ưa chuộng, thì hơn lúc&amp;nbsp; nào hết loài người cần đến tình yêu. “Hãy ở lại trong tình yêu của Thầy…” đó là một mệnh lệnh của Thầy Giêsu. Hãy dành thời gian ngắn ngủi của Tuần Thánh để suy nghĩ về tình yêu của Thiên Chúa và sự kỳ diệu của tình yêu.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: white; background-image: initial; background-origin: initial; background-position: initial initial; background-repeat: initial initial; margin-bottom: 2pt; margin-left: 0in; margin-right: 0in; margin-top: 2pt; text-align: right;"&gt;&lt;b style="background-color: rgba(255, 255, 255, 0.917969); color: #222222; font-family: 'times new roman', 'new york', times, serif; font-size: 19px; text-align: -webkit-auto;"&gt;Rev.Daminh DANG QUOC&amp;nbsp;&lt;span class="il" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: #ffffcc; background-image: initial; background-origin: initial;"&gt;HUNG&lt;/span&gt;&lt;/b&gt; &lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-7045809461943371";
//468x60, created 12/6/07
google_ad_slot = "6625689197";
google_ad_width = 468;
google_ad_height = 60;
//--&gt;&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/2012/04/tinh-yeu-khong-bao-gio-mat-i.html</link><author>noreply@blogger.com (Sao Biển)</author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-i2xvzqJSWHA/T49u_Oh6tMI/AAAAAAAAC1c/Z-UNov5gbI8/s72-c/love-you-language.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031.post-8588540354411333</guid><pubDate>Thu, 19 Apr 2012 01:38:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-04-19T08:38:08.154+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>cha hưng</category><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>bài giảng</category><title>BỆNH VÔ CẢM TRONG XÃ  HỘI</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-N58ovAq4PTs/T49rnpwNouI/AAAAAAAAC1Q/P51tJnnuj_8/s1600/Pray.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://2.bp.blogspot.com/-N58ovAq4PTs/T49rnpwNouI/AAAAAAAAC1Q/P51tJnnuj_8/s1600/Pray.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align="center" class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: 17px;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;Sau vụ án thảm sát cướp tiệm vàng Ngọc Bích ở Bắc Giang xảy ra ngày 24.08.2011 đến nay thì Lê Văn Luyện nổi lên như một “gương sát thủ máu lạnh” điển hình. Hễ có một đối tượng khác giết người lạnh lùng thì báo chí lại gọi đó là “Lê Văn Luyện thứ hai”. Phải nhìn nhận rằng không chỉ có một Lê Văn Luyện mà có cả hàng ngàn Lê Văn Luyện và sự biến tấu của Lê Văn Luyện cũng tràn lan trong xã hội, mà những Lê Văn Luyện này nếu có cơ hội thì cái ác trong họ sẽ bùng lên. Còn chúng ta Phải chăng cứ dửng dưng và lạnh lùng trước sự ác đó. Phải chăng đó là căn bệnh vô cảm của xã hội?&amp;nbsp; &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;I. TRIỆU CHỨNG LÂM SÀNG CỦA CĂN BỆNH VÔ CẢM&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;Tại&amp;nbsp; một bệnh Viện Bưu Điện Hà Nội, chị Hoa kể rằng: “Chồng tôi đã bồi dưỡng bác sĩ An một triệu đồng, nhờ cứu cho mẹ tròn con vuông rồi gia đình sẽ “hậu tạ” sau. Thế nhưng, bác sĩ An không mổ ngay cho tôi mà đi vào phòng riêng ngồi xem vô tuyến đến tận 23h40, còn 2&amp;nbsp; hộ sinh nữ ngồi ở một góc phòng ăn bánh kẹo, nói chuyện, làm việc riêng để mặc cho tôi đau đớn trên bàn sinh. Tôi đau đớn khi biết con mình trong bụng đang chết dần chết mòn mà không thể cứu được. Tuyệt vọng, tôi cầu cứu các y tá đang ở gần đó nói giúp với bất cứ bác sĩ nào cũng được, mổ giúp tôi lấy con ra mà không ai đứng dậy đi tìm bác sĩ. Họ vẫn cứ thờ ơ, thản nhiên ăn uống, cười đùa với nhau như không có chuyện gì xảy ra cả”&lt;a href="file:///C:/Users/phamho/Downloads/BENH%20VO%20CAM%20TRONG%20XA%20HOI%20(1).doc#_ftn1" name="_ftnref1" title=""&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;b&gt;&lt;!--[if !supportFootnotes]--&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,&amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-bidi-language: AR-SA; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: EN-US; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;[1]&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;!--[endif]--&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;Những vụ tai nạn giao thông cướp đi sinh mạng của rất nhiều người cũng chỉ vì tài xế “phóng nhanh giành đường vượt ẩu”, “xe dù, cơm tù”…coi sinh mạng của hành khách như cỏ rác. Nếu cán chết người thì giá đền bù cũng quá rẻ. Và cũng chẳng ai đi xưng thứ tội lái xe ẩu gây tai nạn cả, điều này cũng được Công Đồng Vatican II nhắc đến trong Hiến chế Vui Mừng và Hy Vọng: “…có người lại coi nhẹ một số luật lệ trong đời sống xã hội, chẳng hạn những luật liên quan tới việc bảo vệ sức khỏe, hoặc việc lưu thông xe cộ, bởi vì họ không nhận thức rằng do bất cẩn như thế sẽ gây nguy hiểm cho tính mạng của họ và của những người khác”&lt;a href="file:///C:/Users/phamho/Downloads/BENH%20VO%20CAM%20TRONG%20XA%20HOI%20(1).doc#_ftn2" name="_ftnref2" title=""&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;b&gt;&lt;!--[if !supportFootnotes]--&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,&amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-bidi-language: AR-SA; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: EN-US; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;[2]&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;!--[endif]--&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; (số 30)&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;Không chỉ những trường hợp “chỉ tận tay day tận trán” ở trên&lt;b&gt;&lt;i&gt; &lt;/i&gt;&lt;/b&gt;mà còn cả những người thấy người khác gặp nạn không dám ra tay cứu giúp; thấy người nghèo khó, ngoảnh mặt đi; thấy người làm việc nghĩa cũng không tán dương ca ngợi… đây chính là triệu chứng lâm sàng của căn “bệnh vô cảm”. Nếu đúng là “bệnh vô cảm” thì vấn đề đạo đức xã hội phải&amp;nbsp; nâng lên “báo động đỏ” cấp ba.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;II.&amp;nbsp; NGUYÊN NHÂN GÂY BỆNH &lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;Có nhiều nguyên nhân dẫn đến căn bệnh vô cảm trong xã hội hiện nay:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;NGUYÊN NHÂN KHÁCH QUAN &lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;Phải thừa nhận rằng một xã hội có quá nhiều lừa lọc gian dối tràn làn, bằng giả, sư giả, cha giả, ăn xin giả, bác sĩ giả, thuốc giả, đau ốm giả, tai nạn giả…làm cho ta bị lừa một lần, hai lần rồi sau đó hoang mang nghi ngờ và sau đó làm ngơ không dám giúp đỡ, để “mạnh ai nấy sống”, “phải ai tai nấy”, từ từ dẫn đến “vô cảm” lúc nào không hay. &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;Tuy nhiên, cũng phải xét lại vì không phải tự nhiên mà người ta sống “vô cảm” với đồng loại của mình. Thí dụ, một người ra tay nghĩa hiệp để đưa một người bị tai nạn đến bệnh viện thì bị hạch sách đủ điều thì ai dám ra tay cứu giúp nữa? Bởi vậy, có trường hợp em sinh viên tên Hiến chứng kiến hàng chục xe tải, xe khách, container cứ vô tư đi ngang qua, không ai thèm đoái hoài đến cô gái trên người bê bết máu ở bên đường&lt;a href="file:///C:/Users/phamho/Downloads/BENH%20VO%20CAM%20TRONG%20XA%20HOI%20(1).doc#_ftn3" name="_ftnref3" title=""&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;!--[if !supportFootnotes]--&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,&amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-bidi-language: AR-SA; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: EN-US; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;[3]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;!--[endif]--&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;. Cũng&amp;nbsp; may cho cô gái này được em Hiến và bạn của em đưa đến bệnh viện cứu sống.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;Cũng có những người thấy cảnh cướp giật nhưng không dám ra tay tố giác không phải vì họ “vô cảm” nhưng vì sợ trả thù và đã có những trường hợp người tố giác bị trả thù. Trong khi hệ thống pháp luật không thể bảo vệ cho những người ra tay nghĩa hiệp này, thành thử ra chẳng ai dại gì “Ach ngoài đàng quàng vào cổ mình”, “không biết, không thấy, không nghe”, “Đèn nhà ai nấy sáng”, “Cháy nhà hàng xóm bình chân như vại” là thượng sách. &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;Đôi khi dư luận đàm tiếu chê bai là “Ăn cơm nhà, đi vác tù và hàng tổng”, “muốn lấy điểm”, “muốn giấy khen”, “muốn lăng-xê mình”…mà làm nhụt chí anh hùng của những người muốn ra tay làm việc thiện. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;Một yếu tố không thể không đề cập đến là môi trường giáo dục đã bị “thương mại hóa” quá nhiều từ Mầm non cho đến Đại học và sau đó nữa, tình cảm thiêng liêng thầy trò được thay bằng trao đổi buôn bán. Thầy ém kiến thức để lôi học trò đến các lớp học thêm, thầy “đổi tình lấy điểm”. Những tâm hồn thơ trẻ được nuôi dưỡng bằng những tấm gương “người thật việc thật” từ thầy cô giáo thì con đường dẫn đến con người “vô cảm” không bao xa. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;Bên cạnh những nguyên nhân khách quan dẫn chúng ta đến căn bệnh vô cảm thì cũng phải đề cập đến những nguyên nhân chủ quan nữa.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;NGUYÊN NHÂN CHỦ QUAN&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;Hằng ngày chứng kiến quá nhiều tai nạn, quá nhiều sự dối trá, lừa đảo, quá nhiều bất công…nên lòng người đã ra chai đá và vô cảm trước nỗi đau của người khác, vì biết rằng mọi việc đều “vũ như cẩn”. &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;Hơn nữa, người ta “vô cảm” vì tình cảm và lòng nhân ái đã bị tổn thương và bị&lt;i&gt; &lt;/i&gt;khống chế bởi “thủ tục đầu tiên”.&amp;nbsp; Nếu không vì thế mà nhiều người chứng kiến người thân chết vì không có tiền đóng viện phí, nhiều tài năng bị chết yểu vì không có tiền đóng học phí. Đành phải “lực bất tòng tâm”, chứng kiến những cảnh tượng&lt;i&gt; &lt;/i&gt;như vậy cũng làm cho lòng người ra “chai đá” chứ đừng nói là “vô cảm”. Một nhà văn Nga đã đúng khi nói: “Nơi lạnh nhất không phải là Bắc cực mà là nơi không có tình thương”. &lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;XÃ HỘI KHÔNG CÓ&amp;nbsp; THIÊN CHÚA&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;Một môi trường bị ô nhiễm không khí quá nặng sẽ dẫn đến nhiều căn bệnh về đường hô hấp. Một môi trường mà nguồn nước bị ô nhiễm bởi nước thải từ các nhà máy hóa chất thì dẫn đến nhiều căn bệnh ung thư và di chứng khác là điều dễ hiểu. Ngày xưa bà mẹ Chương Thi của thầy Mạnh Tử đã 3 lần chuyển nhà để con của bà khỏi bị ô nhiễm bởi môi trường xấu mà lo học hành. &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;Và đây một môi trường người ta không có sự chọn lựa như bà Chương Thị, buộc phải sống trong một môi trường bị ô nhiễm tâm linh quá nhiều, và trong môi trường ấy Thiên Chúa bị đẩy ra ngoài cuộc sống con người, bị buộc phải vắng bóng, hay nói cách khác là không có Thiên Chúa hay vô thần. Từ ngàn xưa, để dạy cho “thiên hạ” biết sống “Đạo làm người” thì các Tôn giáo đã dạy cho thiên hạ biết về Đấng Tạo Hóa: “Tiên thiên địa sinh, khả vi thiên hạ mẫu. Ngộ bất tri kỳ danh, tự chi viết đạo.” Có nghĩa là sinh ra trời đất trước, có thể làm mẹ người đời. Ta không biết danh xưng lạ lùng, gọi được là Đạo. Lão Tử đi xa hơn “Đạo khả Đạo phi thường Đạo. Danh khả Danh phi thường Danh”. &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;Đạo là con đường để dẫn con người đến với Thiên Chúa, nhưng tiếc rằng chính sự “vô thần”, sự vắng bóng Thiên Chúa dễ dàng dẫn con người đến “vô cảm” hơn với đồng loại. Tại sao? Vì con người mang trong mình hình ảnh của Thiên Chúa sáng tạo nhưng cũng mang bản ngã của một con người sa ngã. Bởi vậy, nếu con người không thể hướng thượng thì bản năng người sẽ trỗi dậy thật mãnh liệt và khai thác triệt để tính “con” trong con người vốn sa ngã của ta. Điều đó có nghĩa là người ta vô cảm với những giá trị hướng thượng, nhưng lại nhạy cảm với những tiêu cực. Thí dụ, ngày nay trẻ em và một số người lớn rất chán hay “vô cảm” với những phim truyện mang tính giáo dục, những bộ phim chuyển tải các giá trị cao đẹp của tâm hồn, nhưng lại rất “nhạy cảm”, rất thích những bộ phim mang tính bạo lực; nói chuyện về những giá trị cao thượng thì nhàm chán và bị coi là lên lớp, dạy đời; còn nói chuyện “bù cú” thì không chán. Từ đó, dẫn đến độ “nhạy cảm” ngược, thay vì nhạy cảm với những giá trị cao đẹp thì lại “vô cảm”, thay vì “vô cảm” trị tiêu cực thì lại nhạy cảm quá độ. Từ đó dẫn đến những hành vi ứng xử mất nhân tính nơi con người. Đức Giáo Hoàng Benedictine XVI đã nói: “Không bao giờ được quên rằng ‘sự phát triển đích thực của con người liên hệ tới con người toàn diện trong một chiều kích’, kể cả chiều kích siêu việt, và không thể hy sinh con người để đạt tới một lợi ích nào đó, dù là kinh tế hay xã hội, cá nhân hoặc tập thể”&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;b&gt;&lt;!--[if !supportFootnotes]--&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;,&amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-bidi-language: AR-SA; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: EN-US; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;&lt;a href="file:///C:/Users/phamho/Downloads/BENH%20VO%20CAM%20TRONG%20XA%20HOI%20(1).doc#_ftn4" name="_ftnref4" title=""&gt;[4]&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="file:///C:/Users/phamho/Downloads/BENH%20VO%20CAM%20TRONG%20XA%20HOI%20(1).doc#_ftn4" name="_ftnref4" title=""&gt;&lt;!--[endif]--&gt;&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;III. PHƯƠNG PHÁP TRỊ LIỆU BỆNH VÔ CẢM&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;Muốn chữa trị căn bệnh vô cảm của con người và xã hội thì thật cần thiết phải khôi phục lại và tôn trọng các giá trị luân lý của tôn giáo và lương tâm của con người, bởi vì chỉ có Thiên Chúa mới kiểm soát được phần “nội tâm” con người. Trong cuộc đối đầu với Tổng thống Obama về pháp lệnh cưỡng chế ngừa thai, Đức Hồng Y Dolan, Chủ tịch HĐGM Hoa Kỳ, tuyên bố: “Người Amish không mua bảo&amp;nbsp; hiểm y tế. Chính&amp;nbsp; quyền tôn trọng nguyên tắc của họ. Những người theo phái khoa học Kitô giáo muốn chữa lành bằng cầu nguyện mà thôi, thì Bộ Luật Cải Tổ Y Tế cũng tôn trọng họ. Người Quakers chống việc giết người, kể cả lúc chiến tranh, và chính quyền cũng tôn trọng nguyên tắc đạo lý ấy. Nhưng chính phủ này, qua quyết định vừa rồi, đã không tôn trọng thỏa đáng vấn đề lương tâm của người Công giáo và của nhiều người khác là không coi việc mang thai là một căn bệnh.” &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;Đức Hồng Y Dolan nói rất cứng rắn rằng “Tổng thống Obama cần phải bỏ pháp lệnh&amp;nbsp; phá thai…Và chúng tôi sẽ không ngừng cho đến khi tự do tôn giáo được phục&amp;nbsp; hồi.” Và 180 Giám mục Hoa Kỳ đồng loạt ký tên vào bản kiến nghị này. Tổng thống Obama lý lẽ: “Sống trong xã hội, mọi người đều phải thỏa hiệp chứ!”, nhưng câu trả lời của Đức Hồng Y Dolan là: “Chúng tôi không được chính phủ tham khảo!”, vì “thỏa hiệp” mà không có sự tham khảo với nhau thì đó không phải là thỏa hiệp. Từ đó, Tổng thống Obama hoàn toàn im tiếng. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;Về giáo dục, ở mức độ quốc gia, chúng ta cần một nền giáo dục mang tính nhân bản toàn diện, khơi lên nơi con người những giá trị yêu thương, sống quảng đại với tha nhân. Ở mức độ nhỏ hơn là cấp gia đình, giáo dục gia đình góp phần định hình nhân cách cũng như ảnh hưởng rất lớn đến việc hình thành nhân cách của mỗi người. Con người sẽ bớt vô cảm đi nếu ngay trong gia đình và trong những mối tương quan đời thường ta biết tôn trọng tinh thần và&amp;nbsp; thể xác con người hơn các giá trị vật chất khác. &lt;b&gt;&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;KẾT&lt;i&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;Ngày 07.02.2012, tại Rôma, Đức Hồng Y Marc Ouellet, Tổng trưởng Bộ Giám Mục, đã chủ lễ trong một nghi thức sám hối gồm 100 Giám Mục đang tham dự hội thảo về đấu tranh chống lạm dụng tính dục trong Giáo Hội. Ngài đã nhân danh Giáo Hội xin lỗi sau khi mọi người đã được lắng nghe những lời chứng rúng động của chính các nạn nhân.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;Đức Hồng Y Marc Ouellet và các Giám Mục đã đứng lên đồng thanh: “Bằng nỗi hãi hùng và hổ thẹn, chúng tôi đã&amp;nbsp; nhận thấy rằng sự dữ đang ở trong chúng tôi. Chúng tôi, đã tưởng cứu giúp những người nhỏ bé nhất trong chúng tôi, nhưng chúng tôi đã trở thành một dụng cụ của sự dữ ám hại họ.” Sau những lời này, là lời thú tội do một giám mục người Đức đọc lên: “Chúng con đã phạm tội. Chúng con đã không biết lắng nghe nỗi đau đớn của những người vô tội này. Chúng con đã sợ và đã bị làm cho khiếp sợ bởi tội lỗi”. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; letter-spacing: -.45pt; mso-font-kerning: 18.0pt;"&gt;Xin Chúa cho chúng ta một trái tim bằng thịt để&amp;nbsp; biết rung động, để biết yêu thương và biết đồng cảm.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 13.95pt; mso-outline-level: 1; text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: 5.0pt; margin-left: 0in; margin-right: 0in; margin-top: 5.0pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt;"&gt;(Bài viết này tham khảo từ “cuộc hội thảo về căn bệnh vô cảm trong xã hội hiện nay”, tại DCCT ngày 19.02.2012, và nhận định riêng của tác giả)&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div style="text-align: right;"&gt;&lt;b style="background-color: rgba(255, 255, 255, 0.917969); color: #222222; font-family: 'times new roman', 'new york', times, serif; font-size: 19px; text-align: -webkit-auto;"&gt;Rev. Daminh DANG QUOC&amp;nbsp;&lt;span class="il" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: #ffffcc; background-image: initial; background-origin: initial;"&gt;HUNG&lt;/span&gt;&lt;/b&gt; &lt;/div&gt;&lt;!--[if !supportFootnotes]--&gt;  &lt;hr align="left" size="1" width="33%" /&gt;  &lt;!--[endif]--&gt;  &lt;div id="ftn1"&gt;  &lt;div class="MsoFootnoteText"&gt;&lt;a href="file:///C:/Users/phamho/Downloads/BENH%20VO%20CAM%20TRONG%20XA%20HOI%20(1).doc#_ftnref1" name="_ftn1" title=""&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;!--[if !supportFootnotes]--&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 10.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-bidi-language: AR-SA; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: EN-US;"&gt;[1]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;!--[endif]--&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; http://baodatviet.vn/Home/chinhtrixahoi/XH-BanDocViet/San-phu-to-bac-si-nhan-boi-duong-van-lam-chet-tre-so-sinh/201111/178327.datviet&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="ftn2"&gt;  &lt;div class="MsoFootnoteText"&gt;&lt;a href="file:///C:/Users/phamho/Downloads/BENH%20VO%20CAM%20TRONG%20XA%20HOI%20(1).doc#_ftnref2" name="_ftn2" title=""&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;!--[if !supportFootnotes]--&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 10.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-bidi-language: AR-SA; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: EN-US;"&gt;[2]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;!--[endif]--&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; Lm Nguyễn Hồng Giáo, Tội và Xưng Tội&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="ftn3"&gt;  &lt;div class="MsoFootnoteText"&gt;&lt;a href="file:///C:/Users/phamho/Downloads/BENH%20VO%20CAM%20TRONG%20XA%20HOI%20(1).doc#_ftnref3" name="_ftn3" title=""&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;!--[if !supportFootnotes]--&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 10.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-bidi-language: AR-SA; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: EN-US;"&gt;[3]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;!--[endif]--&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; http://cosy.vicongdong.vn/news/view.aspx?newsId=48655140&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="ftn4"&gt;  &lt;div class="MsoFootnoteText"&gt;&lt;a href="file:///C:/Users/phamho/Downloads/BENH%20VO%20CAM%20TRONG%20XA%20HOI%20(1).doc#_ftnref4" name="_ftn4" title=""&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;!--[if !supportFootnotes]--&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,&amp;quot;sans-serif&amp;quot;; font-size: 10.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-bidi-language: AR-SA; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: EN-US;"&gt;[4]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;!--[endif]--&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; ĐGH Benedictine XVI, Sứ điệp hòa bình 2012&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-7045809461943371";
//468x60, created 12/6/07
google_ad_slot = "6625689197";
google_ad_width = 468;
google_ad_height = 60;
//--&gt;&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/2012/04/benh-vo-cam-trong-xa-hoi.html</link><author>noreply@blogger.com (Sao Biển)</author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://2.bp.blogspot.com/-N58ovAq4PTs/T49rnpwNouI/AAAAAAAAC1Q/P51tJnnuj_8/s72-c/Pray.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031.post-3488363028279939440</guid><pubDate>Sat, 07 Apr 2012 03:51:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-04-10T10:33:59.907+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>hạnh phúc</category><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>marriage life</category><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Chuyện</category><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>experience</category><title>Ba hy sinh chết để con được sống, hãy cố gắng sống thật tốt con nhé!</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;object class="BLOGGER-youtube-video" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0" data-thumbnail-src="http://3.gvt0.com/vi/0MyBrwjlhjM/0.jpg" height="400" width="540"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/0MyBrwjlhjM&amp;fs=1&amp;source=uds" /&gt;&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF" /&gt;&lt;embed width="540" height="400"  src="http://www.youtube.com/v/0MyBrwjlhjM&amp;fs=1&amp;source=uds" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Bạn đã bao giờ chứng kiến một cảnh tượng một người hy sinh chịu chết để cứu sống một ai đó chưa? Có thể chúng ta đã xem trong một bộ phim nào đó. Cũng có thể chúng ta đã nghe ai đó kể một câu chuyện nào đó về sự việc này. Khi chúng ta nghe được từ người khác kể thì chúng ta đã cảm thấy rất cảm động; nhưng nếu chúng ta được chứng kiến về cảnh tượng này bằng chính đôi mắt của mình, thì lại còn cảm động hơn biết bao nhiêu. Tuy nhiên, nếu chúng ta chính là người trong vụ tai nạn mà được ai đó hy sinh cứu sống thì chúng ta sẽ cảm kích biết chừng nào.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Có một gia đình gồm hai vợ chồng và một đứa con mới hơn 3 tháng tuổi. Hai vợ chồng rất yêu thương đứa con đầu lòng mới sinh của mình. Lúc nào cũng ôm ấp, đùm bọc thật kỹ. Thường xuyên hôn con của mình mỗi khi có thể. Ngoài ra, đây cũng có thể nói là một gia đình hạnh phúc khi vợ chồng rất mực yêu thương nhau. Họ thường biết thông cảm và chia sẻ cho nhau những công việc nặng nhẹ, giúp nhau gìn giữ sức khỏe cho công việc tại công sở. Người vợ luôn hy sinh giành nhiều thời gian chăm sóc con vào ban đêm để người chồng có một giấc ngủ ngon chuẩn bị cho một ngày mới làm việc. Người vợ làm thế vì biết chồng mình luôn rất nhiều việc phải làm và giải quyết. Cũng vậy, người chồng luôn hiểu được những mệt mỏi của người vợ khi phải mệt mỏi chăm sóc đứa con, nên anh thường động viên, an ủi và luôn chiều theo những gì người vợ muốn. Tình cảm của họ có thể được xem là mẫu mực cho các gia đình khác noi theo. Tuy nhiên sự việc không phải dừng ở đó.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Một ngày kia hai vợ chồng bế con đi trên đường bằng một chiếc xem máy.&amp;nbsp;Đoạn đường khá dài và trên đường xe rất đông. Bỗng một tai nạn xẩy ra. Một chiếc xe máy do một anh chàng thanh niên độ tuổi sinh viên phóng rất nhanh quẹt vào tay lái, khiến người chồng không điều khiển nổi chiếc xe và bị té xuống. Liền sau đó đang phóng lên một chiếc xe tải. Thấy tình trạng rất nguy hiểm, người bố chỉ biết nghĩ đến đứa con thân thương tội nghiệp của mình đang bị bánh xe tải từ từ lăn tới, người chồng vội vàng nhào tới cứu lấy con đẩy sang một bên. Con thì được cứu sống, bố thì bị chiếc xe cán lên... Rất đau đớn, nhưng tâm trạng còn rất tỉnh. Hình như trước khi tắt thở ai cũng đều có được đặc ân này, "tỉnh táo và đầu óc minh mẫn trước khi lìa trần." Nhìn cố với đứa con thân thương của mình. Mắt của con vẫn lanh lợi như không hế có chuyện gì xẩy ra. Mặt của con vẫn ngây thơ như mình không hề bị rơi vào bất cứ môt nguy hiểm đến tính mạng nào. Còn khuôn mặt của bố sau 10 giây tỉnh táo nhìn con thì từ từ lạnh nhạt. Bố nói lời cuối với con:&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;"Con ơi, ba yêu con lắm. Ba hy sinh chết để con được sống, con hãy cố gắng sống thật tốt con nhé!"&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Người vợ và cũng là người mẹ của em bé khóc ngất lên vì sự ra đi của người chồng. Cô không biết làm gì chỉ còn biết ôm con thật chặt và khóc lóc thảm thiết trước thân xác lạnh lẽo của người chồng.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thế là do sự bất cẩn phóng xe nhanh của 1 chàng thanh niên,&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thế là do sự bất cẩn trước bánh lái của tài xế xe tải,&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Niềm hạnh phúc xứng đáng của một gia đình đã bị họ cướp mất.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hạnh phúc của đứa con vô tội &amp;nbsp;cũng tan biến khi&amp;nbsp;bị mất cha.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hạnh phúc ngọn ngào của người vợ với người chồng nay cũng không còn.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hạnh phúc ấm áp của gia đình vào những buổi tối quây quần bên nhau cũng tàn theo mây khói.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hạnh phúc của người cha khi được ở bên con và chơi đùa bên con đã bị tan biến.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hạnh phúc của người chồng mỗi khi ấm áp ôm ấp người vợ nay đã vào thế giới bên kia.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đứa con khi chứng kiến người bố hy sinh chết để cứu mạng mình khi mới hơn ba tháng tuổi dần dần lớn lên theo năm tháng. Liệu đứa con có còn nhớ đến cảnh ấy khi thấy bố mình hy sinh chết để cứu mình? Nếu hiểu rõ, chắc người con sẽ cố gắng sống tốt biết mấy. Người mẹ luôn nhắc nhở con về câu nói của người bố trước khi nhắm mắt,&amp;nbsp;"Con ơi, ba yêu con lắm. Ba hy sinh chết để con được sống, con hãy cố gắng sống thật tốt con nhé!"&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hôm nay nhân dịp Lễ Tử Nạn của Chúa Jesus, Ngài đã chịu đánh đòn, vác thập giá và chết treo trên thập giá. Trước lúc chút hơi thở cuối cùng, Ngài đã nhìn chằm chằm vào đôi mắt ngây ngô của chúng ta, vào chính trái tim của chúng ta và nói rằng,&amp;nbsp;"Con ơi, ba yêu con lắm. Ba hy sinh chết để con được sống, con hãy cố gắng sống thật tốt con nhé!"&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;object class="BLOGGER-youtube-video" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0" data-thumbnail-src="http://2.gvt0.com/vi/Lqk1Da9BvvY/0.jpg" height="400" width="540"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/Lqk1Da9BvvY&amp;fs=1&amp;source=uds" /&gt;&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF" /&gt;&lt;embed width="540" height="400"  src="http://www.youtube.com/v/Lqk1Da9BvvY&amp;fs=1&amp;source=uds" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-7045809461943371";
//468x60, created 12/6/07
google_ad_slot = "6625689197";
google_ad_width = 468;
google_ad_height = 60;
//--&gt;&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/2012/04/ta-hy-sinh-chet-vi-con-con-hay-song.html</link><author>noreply@blogger.com (Sao Biển)</author><thr:total>2</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031.post-2172982989889660902</guid><pubDate>Sat, 24 Mar 2012 06:00:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-03-24T14:32:01.060+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>university</category><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>life</category><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>learning</category><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>experience</category><title>Academic theo truyền thống hay nên đưa Academic vào đời thường?</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Trong việc giáo dục HSSV, chúng ta nên duy trì theo cách Academic, academic theo nghĩa truyền thống, có nghĩa là cái gì cũng phải perfect, cái gì cũng phải theo trường lớp, thầy cô nói gì thì học trò phải làm theo, hay chúng ta nên đưa Academic vào đời thường để giáo dục HSSV?&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Có nhiều người bảo thủ vẫn cứ muốn giữ lại truyền thống, phương pháp cũ trong giáo dục.&amp;nbsp;Đối với họ, người thầy/ cô phải luôn là tấm gương trong phương pháp giáo dục, luôn lôn phải chính thống. Nếu sử dụng trang blog để nói chuyện hoạc liên lạc với hssv thì phải rất Academic, không đc viết tắt, không đc viết khác với chữ viết truyền thống, không được pha trộn giữa tiếng Anh và tiếng Việt, không được pha trộn bài viết giữa academic và đời sống riêng tư... Theo một khía cạnh nào đó thì họ cũng có nhiều lý do khá thuyết phục.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Vấn đề chính là dù chúng ta có làm gì đi nữa thì sự việc vẫn vậy. Khi người ta nhắn tin trong điện thoại thì hầu hết ai cũng viết tắt, viết ko đúng chính tả lắm. Vậy thì mình phải thay đổi như thế nào đây? đưa chuyện này vào chương trình giảng dạy? it doesn't work. Khi các bạn hssv viết blog hoặc thảo luận trong các forum, họ cũng dùng những từ ngữ hơi khác với chữ viết trong học đường. Vậy có phải họ viết sai chính tả hay họ cố ý viết như vậy? Nói vậy có nghĩa các bạn đa có câu trả lời trong đầu rồi đúng không? Họ viết khác một chút để tạo ra sự hài hước, thoải mái, thoat ra khỏi khuôn khổ.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thực ra câu hỏi này có tranh cãi đến tân thế cũng chẳng giải quyết được, vì có nhiều người theo suy nghĩ cổ truyền, cổ hủ và bảo thủ nên không muốn thay đổi theo chiều hướng phát triển của xã hội. Dĩ nhiên họ sẽ không đồng ý với quan điểm ngược lại. Còn những người có cái nhìn cấp tiến, thích ứng với chiều hướng phát triển của xã hội, thì họ cũng chẳng bao giờ bị thuyết phục với những người bảo thủ.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Mỗi nơi có một văn phong khác nhau. Nhắn tin diện thoại có một loại viết khác, viết blog hay thảo luận trong forum có một loại viết khác. Theo asb thì mình có thể gọi là "ngôn ngữ" của text messeges, hoặc ngôn ngữ của thời @. Vấn đề này đã có nhiều nhà nghiên cứu khoa học thực hiện và họ phải chấp nhận sự thay đổi và tiến triển của xã hội. Dù mình có khó chịu, chuyện nó vẫn xẩy ra như vậy. Những ai khó chịu thì chỉ gây khổ sở cho mình chứ có thay đổi gì đc đâu? Là nhà giáo dục thì chúng ta nên suy nghĩ như sau:&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Vấn đề chính đặt ra là hãy nhìn vào hiệu quả của công việc giáo dục và giảng dạy hơn là chú trọng vào hình thức. Theo lý thuyết học và dạy của Thorndike, khi người ta thực sự sẵn sàng đón nhận việc học thì kết quả sẽ có. Ngược lại, khi người ta không muốn học thì dù các bạn có ép cũng chẳng đc gì. Hay nói đúng hơn, mức độ của nhận thức còn tùy thuộc vào mức độ của việc sẵn sàng tiếp nhận thông tin. Khi người ta càng sẵn sàng cho việc học thì người ta học càng giỏi.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đó là lý do tại sao ngày nay giáo viên chúng ta phải cố gắng tìm những games cho việc giảng dạy để giúp hssv hứng thú trong việc học. Nhưng hãy nhớ rằng sử dùng games không phải để dạy games mà là để dạy ngôn ngữ hoăc kiến thức. Đôi khi trong một lớp học ngôn ngữ, chúng ta dạy học trò cách nấu ăn, nhưng vấn đề chính không phải là dạy học trò cách nấu ăn, nhưng là dạy ngôn ngữ, dạy những từ vựng mà học trò có thể học liên quan đến Cuisine. Nói cách khác, chúng ta sử dụng hình thức để nhắm đến mục đích cuối, đó là target của buổi học.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Khi viết blog, các giáo viên có thể viết về cả những gì liên quan đến academic, nhưng phần nhiều là viết về những kinh nghiệm đời thường. Họ viết về đời thường không có nghĩa là đó là chuyện riêng tư không nên cho người khác biết. Mà thực ra chúng ta hãy nhìn vào mục đích đàng sau của những kinh nghiệm riêng tư của họ. Messege mà họ muốn nhắm đến đó là truyền những kinh nghiệm quý báu của người đi trước, cho những người đi sau. Thật quý giá đúng không các bạn? Đặc biệt các bạn trẻ. Thực ra, trong lớp học có bao nhiêu thời gian giáo viên có thể trò chuyện về những kinh nghiệm đời thường, giúp các bạn có những bài học thiết thực trong cuộc sống? Như vậy, blog là một công cụ tuyệt vời để kết nối giữa người dạy và người học.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hơn nữa, theo nghĩa của phong cách viết, đối với asb thì phong cách viết nên thân thiện với người đọc hơn là quá trịnh trọng. Trịnh trọng hãy để cho trường lớp, giờ lên lớp. Thực ra, dù lên lớp mà giáo viên có trịnh trọng quá thì ai mà chịu nổi hehehe. Còn Viết blog thì nên thư dãn, nhẹ nhàng và thân thiện. Như vậy, khi người đọc cảm thấy lối viết thân thiện, gần gũi thì họ dễ tiếp nhận thông tin hơn là quá trịnh trọng.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Như vậy quay lại ý bạn đầu asb đề nghị. Trọng giáo dục, hãy chú trọng đến hiệu quả (nội dung) hơn là hình thức. Khi chúng ta chú ý tới thình thức, thì chưa chắc đã có hiệu quả. Nhưng khi chúng ta chú trọng vào hiệu quả thì chắc chắn sẽ có hiệu quả vì việc chúng ta nhắm đến là hiệu quả chứ không phải điều gì khác. Điều này của asb cũng phù hợp với những nhà lý thuyết học giáo dục Thorndike và Skinner người đánh giá cao vào reinforcement.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Chúc các bạn trở thành những người giáo dục tốt, ít nhất cho con cái của các bạn và những đàn em đi sau.&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-7045809461943371";
//468x60, created 12/6/07
google_ad_slot = "6625689197";
google_ad_width = 468;
google_ad_height = 60;
//--&gt;&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/2012/03/academic-theo-truyen-thong-hay-nen-ua.html</link><author>noreply@blogger.com (Sao Biển)</author><thr:total>1</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031.post-901828242343285762</guid><pubDate>Sat, 24 Mar 2012 04:19:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-03-24T11:24:12.405+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>conference</category><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>university</category><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>AsiaCALL</category><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>learning</category><title>AsiaCALL2012 International Conference held in HOU</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;AsiaCALL&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
We are delighted to announce that AsiaCALL2012, the 11th International Conference of the Asia Association of Computer-Assisted Language-Learning will be held in Ho Chi Minh City, Vietnam on 16-18 November, 2012.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Congratulations to Dr Pham Vu Phi Ho who will be the President of the AsiaCALL2012 International Conference.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
AsiaCALL2012 will be hosted by the Ho Chi Minh City Open University.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Home | AsiaCALL&lt;br /&gt;
asiacall.org&lt;br /&gt;
For the latest information always look below the introductory message and in the right-hand columnas well as in the Facebook feed&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-7045809461943371";
//468x60, created 12/6/07
google_ad_slot = "6625689197";
google_ad_width = 468;
google_ad_height = 60;
//--&gt;&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/2012/03/asiacall2012-international-conference.html</link><author>noreply@blogger.com (Sao Biển)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031.post-4677190810227273730</guid><pubDate>Tue, 14 Feb 2012 07:09:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-02-16T20:18:38.663+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>conference</category><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Time for dreams</category><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>learning</category><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>graduate</category><title>Những gì asb nhận đc từ sau Hội Nghị Châu Á</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-2dgYtpswV9A/TzoNV33KWzI/AAAAAAAACnM/CSmAFoS_m4M/s1600/penal.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="298" src="http://1.bp.blogspot.com/-2dgYtpswV9A/TzoNV33KWzI/AAAAAAAACnM/CSmAFoS_m4M/s400/penal.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Sau chuyến đi thuyết trình ở Hội Thảo Quốc tế Châu Á (International AsiaCALL 2011 Conference), asb nhận được nhiều điều thú vị, đặc biệt là những gì asb sẽ viết dưới đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ nhất, asb đã làm được việc là lần đầu tiên asb sẽ đưa một Hội Nghị Quốc tế &lt;a href="http://asiacall.org/network/" target="_blank"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Châu Á về Việt Nam, tổ chức tại Đại Học Mở Tp. HCM&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;. Hội Nghị này đã từng đi rất nhiều nước ở Châu Á. Có gần 20 quốc gia tham dự thường niên. Lần này trong cuộc họp để đăng hosting gồm có 3 nơi đề nghị: Thai Lan, Mã Lai, và Việt Nam. Mặc dù tham gia Hội nghị thì có nhiều thành viên từ Thái Lan và Mã Lai, nhưng khi nói đến VN thì hầu hết đều giơ tay ủng hộ. Thế là asb được vinh dự mời phát biểu vài lời về việc hosting. In my mind, I just say, "Wow!"&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ hai, Asb đã liên lạc với giáo sư người Mỹ, giáo sư cũ của asb, từng làm việc ở các trường ở Úc (ĐH Canberra) và Mỹ, hiện đang dạy học ở Thái Lan, tổ chức workshop Online cho sinh viên cao học của ĐH Mở Tp. HCM. Điều này có thể nói là quốc tế hóa chương trình giảng dạy và học tại khoa Cao Học của ĐH Mở Tp. HCM. Thực ra, để mời một Full professor người Mỹ về VN để làm workshop thì quá expensive, nào là vé máy bay, nào là khách sạn, nào lạ thù lao v.v. Tuy nhiên, asb đã thuyết phục và nhận đc sự đồng ý của GS người Mỹ này. Tuyệt!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ ba, trong Hội Nghị này, ngòai việc thuyết trình về bài nghiên cứu khoa học của mình, asb còn được chọn ngồi vào ban hội đồng (penalists) trong phần &lt;a href="http://www.wiziq.com/courses/courseware.aspx?cInfo=MP7Z4Xew36%2bcW%2bmu3QrXSbim8cwoWizTz6BkzBb%2fyFpI%2b75iJcTjYVcRDuKljcE2XpdXKev6%2bctCP1VQCnyPA%2fWsSuZJ%2bM%2fdCBdEXqTek%2bSO499YYDEMlA%3d%3d" target="_blank"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Symposium&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; để trình bày về &lt;span style="color: red;"&gt;&lt;a href="http://www.wiziq.com/tutorial/201297-Ho" target="_blank"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Việc khuyến khích sử dụng CNTT vào việc giảng dạy của MOET và những khó khăn hiện tại tại Việt nam&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;.&lt;/span&gt; Ngồi trên ấy zun mún chít hehehe. những asb cũng làm một good job. Nói ngắn ngọn, rõ ràng và vào thẳng vấn đề, hổng đi lòng dzòng hehehe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ tư, asb đã được chọn vào &lt;a href="http://asiacall.org/network/?q=page/executive-committee" target="_blank"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;ban biên tập của tạp chí khoa học&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;, vào ban điều hành của tổ chức AsiaCALL Châu Á. Thật là tuyệt vời. Điều này asb đã mơ từ lâu lắm rồi, nhưng mỗi lần nghĩ đến cũng chẳng dám mơ hihihi. Vậy là mình đã có tên tuổi trong lĩnh vực khoa học quốc tế. Vậy là mình cũng có thể đóng góp phần nào vào sự phát triển kiến thức khoa học. It's so cool! This is just the beginning, not an end. Then I have to work harder.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, asb học được nhiều kiến thức và kinh nghiệm từ những người thuyết trình khác trong hội nghị. Mặc dù mỗi lần tham gia hội nghị, thuyết trình... mình phải paid, nhưng điều mình học được còn nhiều hơn những gì mình phải tốn kém.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hội Nghị Châu Á International AsiaCALL2012 sẽ được tổ chức khỏang cuối tháng muời một năm nay tại một khách sạn sang trọng nào đó ở Tp. HCM. Ai muốn tham gia học hỏi hay thuyết trình thì liên lạc với asb nhé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tạ ơn Ngài về tất cả!&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-sbnNhQCyodI/Tzz0huKl31I/AAAAAAAACnU/IL93dJqH_4U/s1600/penal1.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://2.bp.blogspot.com/-sbnNhQCyodI/Tzz0huKl31I/AAAAAAAACnU/IL93dJqH_4U/s640/penal1.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-CH2w_rYAWAU/Tzz0t9dr-TI/AAAAAAAACnc/xVtUcFL-GfM/s1600/p2.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://1.bp.blogspot.com/-CH2w_rYAWAU/Tzz0t9dr-TI/AAAAAAAACnc/xVtUcFL-GfM/s640/p2.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-OiHArUmW7ZU/Tzz07mwqFrI/AAAAAAAACnk/TKyOiXo9h-M/s1600/p3.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://3.bp.blogspot.com/-OiHArUmW7ZU/Tzz07mwqFrI/AAAAAAAACnk/TKyOiXo9h-M/s640/p3.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-UmbO0fMha1Y/Tzz0853fYHI/AAAAAAAACns/sqh7F3vbMfw/s1600/p4.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://2.bp.blogspot.com/-UmbO0fMha1Y/Tzz0853fYHI/AAAAAAAACns/sqh7F3vbMfw/s640/p4.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-7045809461943371";
//468x60, created 12/6/07
google_ad_slot = "6625689197";
google_ad_width = 468;
google_ad_height = 60;
//--&gt;&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/2012/02/nhung-gi-asb-nhan-c-tu-sau-hoi-nghi.html</link><author>noreply@blogger.com (Sao Biển)</author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-2dgYtpswV9A/TzoNV33KWzI/AAAAAAAACnM/CSmAFoS_m4M/s72-c/penal.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031.post-7080171019061538479</guid><pubDate>Mon, 30 Jan 2012 05:58:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-01-30T12:58:59.599+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>cha hưng</category><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>bài giảng</category><title>CHUỔI HẠT MÂN CÔI -  ĐIỂM TỰA CỦA ĐỜI SỐNG ĐỨC TIN</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;span style="font-size: large;"&gt;Thời gian gần đây, ngoài những vật trang sức đắt tiền ngoài dây chuyền vàng, nhẫn kim cương… ta còn thấy xuất hiện những chuỗi hạt đeo tay theo kiểu chuỗi nhà Phật theo xâu chuỗi Mân Côi của Công giáo. Chuỗi hạt này được làm bằng rất nhiều chất liệu từ gỗ, đá quý… rất nhiều màu sắc. Chuỗi hạt loại này cũng có thể là lễ vật trong ngày cưới hỏi của một số bạn trẻ. Tuy nhiên đằng sau những hình thức được coi là đồ trang sức “lên đời” hay “mô – đen” ấy vẫn ẩn chứa một yếu tố tâm linh nào đó mà những người đeo chuỗi hạt ấy, cả Phật lẫn Công giáo muốn gửi gắm vào?&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;I. SỐ HẠT TRÊN CÁC CHUỖI HẠT&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;Xâu chuỗi nhà Phật và chuỗi hạt Mân Côi của Kitô giáo tuy khác nhau về nội dung thần học và giáo lý nhưng lại có những hình thức giống nhau thầt thú vị.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;CHUỖI HẠT CỦA NHÀ PHẬT&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;Chuỗi hạt hay tràng hạt theo tiếng Hán có nghĩa là “sổ châu” hay “niệm châu” được dùng để niệm danh hiệu Phật. với chức năng niệm danh hiệu Phật, chuỗi hạt Phật giáo cũng mang ý nghĩa về mặt hình thức như số hạt, màu sắc, chất liệu. Chuỗi hạt Phật giáo đặc biệt có quy định về số hạt trong mỗi chuỗi. Mỗi hạt biểu thị một ý nghĩa nhất định. Trong mỗi chuỗi có một hạt gọi là “mẫu châu” để làm mốc trong khi lần hạt. Ví dụ:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;_Chuỗi 108 hạt tượng trưng 108 tam muội dứ trừ 108 phiền não&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;_Chuỗi 54 hạt biểu thị 54 giai vị trong quá trình tu hành của Bồ Tát là: Thập tín, Thập trụ, Thập hành, Thập hồi hướng, Thập địa, Tứ thiện căn nhân địa&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;_Chuỗi 42 hạt tượng trưng 42 giai vị tu hành của Bồ Tát: Thập trụ, Thập hành, Thập hồi hướng, Thập địa, Đẳng giác và Diẹu giác&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;_Chuỗi 27 hạt tượng trưng 27 hiền vị thuộc 4 hướng, 4 quả của Tiểu thừa tức Chuỗi 18 vị Hữu học của 4 hướng 3 quả trước và 9 vị Vô học của A la hán&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;_Chuỗi 21 hạt biểu thị 21 vị: Thập địa, Thập ba la mật và quả vị Phật&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;_Chuỗi 14 hạt biểu thị 14 thứ vô úy của Quan âm&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;_Chuỗi 1080 hạt biểu thị 10 cõi, mỗi cõi có đủ 108 hạt nên công lại là 1080 hạt.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;CHUỖI HẠT  MÂN CÔI CỦA KITÔ GIÁO&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;Cho dẫu chuỗi hạt Mân Côi 150 hạt, 50 hạt hay 10 hạt được dùng để đếm số kinh Kính Mừng, thì kinh Kính Mừng theo Đức cố Gíao Hoàng Gioan Phaolô VI, không gì khác hơn là “… lời ca tụng Chúa Kitô không ngừng. Đức Kitô được nhắc đến trong mỗi kinh Kính Mừng, cũng là đấng được trình bày trong chuỗi các mầu nhiệm: Người là Con Thiên Chúa và là con đức Trinh Nữ…” . Chuỗi Mân Côi lần lượt diễn tả:&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;_Mầu nhiệm vui: nhắc đến mầu nhiệm nhập thể và đời sống ẩn dật của Đức Kitô&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;_Mầu nhiệm thương: nhắc đến những đau khổ của cuộc khổ nạn của Đức Kitô&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;_ Mầu nhiệm mừng: nhắc đến vinh quang phục sinh của Đức Kitô&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;_ Mầu nhiệm sáng: nhắc đến vài thời đoạn đặc biệt có ý nghĩa trong cuộc đời công khai của Đức Kitô&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;Nếu như trong mỗi chuỗi hạt của nhà Phật có một hạt “Mẫu châu” để làm mốc trong khi lần hạt thì bất kì chuỗi Mân Côi nào cũng có một hạt để làm mốc trước khi bước sang chục kinh khác mà hạt dùng làm mốc này “theo đúng định hướng mọi việc đạo đức Kitô giáo, Vinh Tụng Ca Sáng Danh kết thúc kinh nguyện bằng việc tôn vinh Thiên Chúa, độc nhất và Ba Ngôi; chính nhờ Thiên Chúa, bởi Thiên Chúa và do Thiên Chúa mà vạn vật đã được tạo thành (Rm 11, 36) .&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;YẾU TỐ TÂM LINH ĐẰNG SAU CHỖI HẠT MÂN CÔI&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;Đối với anh em Phật giáo, như một niềm tin vậy, một chuỗi hạt mới mua về phải đem tới chùa nhờ quý Thầy “chú nguyện” thì đeo mới linh. Có người đeo luôn chuỗi hạt ở tay như “bùa hộ mênh” để cầu bình an.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;Tương tự như vậy, đàng sau những chuỗi hạt Mân Côi được ai đó tặng cho, hay mới chuộc (thỉnh) về, phải được đưa đến cho các Linh Mục “làm phép”, rồi đeo ở tay hoặc lần hạt là “vũ khí” rất hữu hiệu chống lại ma quỷ , là cả một ước vọng, một giao kèo thầm kín về mối liên hệ tâm linh nào đó mà chỉ đương sự - người đeo chuỗi Mân Côi – với Đức Mẹ biết. có những người thấy bình an khi có xâu chuỗi đeo ở tay nhất là trong những noi thanh vắng. Trong những lúc nguy hiểm và sợ hãi, có gì bình an và tự tin cho bằng cầm chuỗi Mân Côi trong tay đọc thầm vài ba kinh Kính Mừng? Một hành khác đi xe tốc hành sợ tai nạn bất ngờ xảy đến cũng có thể lần hạt Mân Côi để xin ơn bình an với Đức Mẹ. Một người lính Công Gíao khi ra trận ngoài cây súng chiến đấu thì con già khác hơn là cầm chuỗi Mân Côi và ngầm chứa trong đó là sự cầu mong bình an của Đức “Nữ Vương ban sự bình an”. Chắc hẳn biến cố ngày 07.10.1571 cũng không ra ngoài yếu tố tâm linh này, trong khi các huynh đoàn với chuỗi Mân Côi trên tay và tha thiết đọc kinh Kính Mừng, thì Đức Mẹ mân Côi đã giúp cho chiến thuuyền Công Gíao dưới sự chỉ huy của Don Juan nước Áo chiến thắng vẻ vang hải quân Thỗ Nhĩ Kì tai Lepante . &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;Có những người cảm thấy như được phù hộ đặc biệt khi đeo chuỗi Mân côi bên mình, có người cảm thấy như mình được nhắc nhở làm điều thiện nhiều hơn và sống với tâm đạo hơn khi đeo xâu chuỗi Mân Côi bên mình. Nữ tu Ma-tin-đê Hác-ken-bon dòng Xi-tô (1240 – 1298), trung thành mỗi ngày đọc ba kinh Kính Mừng, kính Chúa Ba Ngôi, vì theo bà, Đức Mẹ đã hứa rằng nếu ai trung thành làm đúng như vậy thì Đức Mẹ sẽ đến bên giường giúp đỡ xua đuổi các chước cám dỗ. Thánh Anton Padova, thế kỉ XIII vẫn quen đọc ba kinh Kính Mừng để xin Đức Maria ơn được thanh khiết trong tư tưởng, trong tâm hồn và thân xác,… và còn nhiều những cảm nghiêm tâm linh khác khi đeo xâu chuỗi Mân Côi trên tay.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;Đối với nhà Phật thì chỗi hạt là một “Pháp Khí”, là một phương tiện để “cột tâm”, để trói buộc những người bước chân vào con đường tu hành. Còn đối với Kitô giáo, xâu chuỗi Mân Côi không chỉ là pháp khí mà còn là “sợi dây nối kết chúng ta với Thiên Chúa. Một sời dây dịu dàng, luôn mở cho chúng ta đi vào liên hệ với Thiên Chúa là Cha chúng ta. Đó là sợi dây đầy tình con thảo, giúp chúng ta hòa nhịp với Đức Maria, ngườn “nữ tì của Chúa” (Lc 1,38) và cuối cùng liên kết chúng ta với Chúa Kitô, D9ấng tâhn phận là Thiên Chúa, nhưng vì yêu chúng ta tự nguyện trở thành “nô lệ” (x. Pl 2,7) .&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;Chân phước Bartolo Longo còn đi xa hơn nữa là lần hạt thì ta trở nên giống Đức Mẹ hơn “Như hai người bạn thường thăm viếng nhau, dần dần sẽ có những cách sống giống nhau, chúng ta cũng vậy, khi trao đổi thân tình với đực Kitô và Đức Trinh Nữ qua việc suy niệm mầu nhiện chuỗi Mân Côi và khi tạo được một lối sống chung qua việc hiệp lễ, trong mức độ thấp hèn của mình,  chúng ta có thể trở nên giống các Ngài và nhờ gương cao vời của các Ngài chúng ta có thể học được cách sống khiêm tốn, khó nghèo, ẩn kín, kiên nhẫn và toàn hảo” .&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;III. ĐIỂM TỰA TÂM LINH ĐẰNG SAU CHUỖI HẠT MÂN CÔI&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;Đằng sau những hình thức được coi là đồ trang sức “lên đời” hay “mô – đen” ấy vẫn ẩn chứa một yếu tố tâm linh nào đó mà những người đeo chuỗi hạt ấy, cả Phật lẫn Công giáo muốn gửi gắm vào: Điểm tựa tâm linh. Điểm tựa tâm linh cho người mang chỗi hạt Mân Côi không chỉ lúc còn sống mà ngay cã khi qua đời. Một người mới qua đời thì người thân không quên đặt vào tay người chết một chuỗi Mân Côi như một điểm tựa của phần rỗi linh hồn khi người ấy ra trước tòa Chúa. Và còn có gì lợi cho phần rỗi của người đã qua đời bằng việc cầm chuỗi hạt và đọc kinh Mân Côi như chính Đức Mẹ đã cho thánh Đaminh biết rằng, “Một trong những hiệu quả của Kinh Mân Côi là cưới rỗi các linh hồn trong Luyện Ngục”.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;Điều dễ hiểu là “Chuỗi Mân Côi là lời chuyển cầu. Việc kiên trì kêu lên Mẹ Thiên Chúa, dựa trên sự tin tưởng, lời chuyển cầu đầy tình mẫu tử của Mẹ sẽ có ảnh hưởng mạnh mẽ lên trái tim của con mình như chân phước Bartolo Logon đúc kết một câu đây ý nghĩa trong lời van xin Đức Trinh Nữ “Mẹ rất quyền năng trong việc trao ban ân sủng”. Dây là một điều chắc chắn, có nền tảng từ Phúc Âm và ngày càng được củng cố trong kinh nghiệm của các tín hữu trong mọi thời đại. Đại thi sĩ Đante dựa theo thánh Bênađô đã diễn tả cách tuyệt diẹu qua câu thơ: “Hỡi Bà, Bà vĩ đại và giá trị của Bà cao vời đến độ ai khát vọng một ân sủng mà không đến với Bà thì bay lên thật vô ích vì không có đôi cánh”. Khi chúng ta đọc Kinh Mân Côi thì Đức Maria…sẽ đứng trước mặt Thiên Chúa…cầu bầu cho chúng ta và cùng cầu nguyện với chúng ta” .&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;Những điều được đúc kết trong tông huấn Rosamrum Virginis Mariae không nằm ngoài 15 điều Đức Mẹ đã hứa với Thánh Đaminh và chân phước Alain de la Roche: “Chuỗi Mân Côi là một lá chắn vững bền chống lại hỏa ngục”; “Ai ký thác mình cho Mẹ qua Kinh Mân Côi người ấy sẽ không hề hư mất”; “Ai thật sự tôn sùng chuỗi Mân Côi sẽ được trợ giúp trong giờ lâm tử bằng ân sủng từ trời cao”; “Sùng kính chuỗi Mân Côi của Mẹ là dấu chỉ rõ rệt cho sự sống mai sau”.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;Điều trước tiên là xâu chuỗi hướng về cây Thánh Gía, khai mở và kết thúc con đường cầu nguyện. Cuộc sống và kinh nguyện của người Kitô hữu tìm được trọng tâm nơi Đức Kitô. Tất cả xuất phát từ Người, tất cả đều quy hướng về Người; và nhờ người tất cả được đến với Chúa Cha trong Chúa Thánh Thần…” &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;KẾT&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: large;"&gt;Cho dẫu chuỗi Mân Côi đang phải đối mặt với nhiều chống đối, đang gặp nguy hiểm và bị đánh giá tháp một cách bất công, và khó mà trao lại cho các thế hệ sắp tới… thì chuỗi Mân Côi vẫn là điểnm hỗ trợ cho con người , là điểm tựa tâm linh thật cần thiết cho người tín hữu. Có thể nói như đức Cố Gíao Hoàng Gioan Phaolô II: “Chuỗi Mân Côi là lời kinh tuyệt diệu, tuyệt diệu trong đơn sơ và trong sâu thẳm của nó…” . Ước mong sao, trong tháng Mân Côi mỗi người Kitô hữu hãy tự mình khám phá sự tuyệt diệu của Kinh Mân Côi mà Mẹ Giáo Hội mong muốn.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: right;"&gt;LM. Đa Minh Đặng Quốc Hưng&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-7045809461943371";
//468x60, created 12/6/07
google_ad_slot = "6625689197";
google_ad_width = 468;
google_ad_height = 60;
//--&gt;&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/2012/01/chuoi-hat-man-coi-iem-tua-cua-oi-song.html</link><author>noreply@blogger.com (Sao Biển)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031.post-3966538135708357209</guid><pubDate>Mon, 30 Jan 2012 05:53:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-01-30T12:55:18.159+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>cha hưng</category><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>bài giảng</category><title>Năm Rồng - Gồng mình để hoàn thiện</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Moãi daân toäc thöôøng coù moät truyeàn thuyeát hay moät huyeàn thoaïi ñeå chæ “thuûy toå” cuûa mình. Ngöôøi Ñöùc laáy bieåu hieäu chim Ñaïi baøng töôïng tröng cho Vua chuùa, söùc maïnh, to lôùn, huøng duõng uy quyeàn. Ngöôøi Nhaät cho raèng hoï laø con chaùu cuûa Thaùi Döông Thaàn Nöõ. Ngöôøi Vieät Nam luoân töï haøo mình laø Con Roàng Chaùu Tieân. Khaùc vôùi Trung Quoác, hoï choïn con Roàng ñoû coøn Vieät Nam choïn Roàng vaøng. Tuy nhieân, chính söï khaùc bieät giöõa 2 neàn vaên hoùa Ñoâng phöông vaø Taây phöông ñaõ taïo ra hình aûnh roàng vaø öùng xöû vôùi roàng cuõng khaùc nhau. Ñoâng phöông thì ñeà cao vaø coi troïng Roàng, coøn Taây phöông thì caêm gheùt vaø coi ñoù laø muïc tieâu caàn phaûi tieâu dieät.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;I. NAÊM ROÀNG – GOÀNG MÌNH CHIEÁN THAÉNG SÖÏ AÙC &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Trong 12 con giaùp thì 11 con laø thöïc, chæ coù Roàng laø aûo, do con ngöôøi töôûng töôïng maø coù. Con vaät ñöôïc xeáp thöù naêm trong möôøi hai con giaùp, theo tieáng Vieät laø “Roàng” vaø tieáng Haùn-Vieät laø “Long”, taát caû ñeàu baét nguoàn töø krong, kroâng, klong trong tieáng Ñoâng Nam AÙ coå coù nghóa laø “soâng nöôùc”. Con Roàng laø keát hôïp cuûa caù saáu vaø raén, sinh ra töø nöôùc vaø bay leân trôøi, bay leân trôøi maø khoâng caàn coù caùnh, mieäng vöøa phun nöôùc vöøa phun löûa. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Drakon (G) &lt;draconem (e),="" (l)="" 13,="" 18.="" &lt;="" &lt;o:p="" anh,="" anh="" baát="" bieån="" caù="" caùc="" caùch="" cho="" chæ="" chöù="" con="" coù="" cöù="" daønh="" draconem,="" dragon,="" dragon="" drakon="" duïng="" goác="" goïi="" hieän="" hy="" khoâng="" khoång="" kyû="" la="" latinh="" laïi="" laïp,="" laïp="" laø="" loà="" loà”.="" naøo="" naøy="" nghóa="" nguoàn="" ngöõ="" nhö="" phaûi="" raén,="" raén="" rieâng="" roàng,="" roàng="" sinh="" söû="" taïi="" theá="" thuaät="" thuyeát,="" tieáng="" tinh="" toàn="" trong="" truyeàn="" töø="" vaät="" vaäy,="" vaø="" vaøo="" voán="" vó="" vöïng="" xuaát="" ñaïi”.="" ñaõ="" ñeàu="" ñeán="" ñeå="" ñoù="" “con="" “moät=""&gt;&lt;/draconem&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Khi tôùi Vieät Nam, ngöôøi Haùn laàn ñaàu tieân thaáy caù saáu hung döõ, hình dung noù nhö moät loaïi roàng ñaõ bieát qua töôûng töôïng, neân goïi caù saáu laø Giao long töùc Roàng cuûa xöù Giao Chæ. Caùc truyeän veà roàng cuûa Taây phöông ñeàu noùi veà roàng chuyeân gieo raéc tai hoïa, sau ñoù moät anh huøng ñöùng leân gieát roàng cöùu daân laønh hay cöùu coâng chuùa…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Theo saùch Khaûi Huyeàn, con Roàng laø hieän dieän cuûa söï AÙc, ñaây laø kieåu noùi aùm chæ Satan, aùm chæ con raén ñaõ caùm doã baø Eva ôû vöôøn Ñòa ñaøng. Roàng ñöôïc nhaân caùch hoùa thaønh quyû Satan, loaïi ngöôøi hung aùc gian tham giaû doái, aên noùi loäng haønh phaïm ñeán thaùnh danh Thieân Chuùa, phaïm ñeán nôi thôø phöôïng vaø xuùc phaïm ñeán nhöõng thaùnh treân trôøi (Kh 13,6). Saùch Khaûi Huyeàn con moâ taû con Roàng raát hình töôïng “Noù to lôùn, ñoû nhö löûa. Noù coù baûy ñaàu vaø möôøi söøng vaø treân baûy ñaàu ñeàu coù vöôïng mieän. Ñuoâi noù queùt heát gaàn moät phaàn ba tinh tuù treân trôøi vaø neùm xuoáng ñaát. Roài con Roàng ñöùng chöïc saün tröôùc ngöôøi phuï nöõ saép sinh con, ñeå khi baø sinh xong laø noù nuoát ngay con baø” (Kh 12,3-4). Con Roàng naøy “ñaàu noù coù baûy söøng laø baûy vua. Naêm vua ñaõ ñoå, moät vua hieän coøn, moät vua khaùc chöa ñeán, vaø khi vua naøy ñeán thì phaûi ôû laïi ít thôøi gian thoâi. Con Roàng ñoû laø vua thöù taùm. Noù cuõng thuoäc soá baûy vua vaø ñang daãn tôùi choã dieät vong. Möôøi söøng laø möôøi vua chöa nhaän ñöôïc vöông quyeàn.” (Kh 17,10-12) vaø “Chuùng seõ giao chieán vôùi Con Chieân vaø Con Chieân seõ thaéng chuùng, vì Con Chieân laø Chuùa caùc Chuùa, Vua caùc vua. Nhöõng keû ñi theo Ngöôøi, töùc laø nhöõng keû ñöôïc keâu goïi, ñöôïc tuyeån choïn, laø luoân trung thaønh, cuõng seõ thaéng” (Kh 17,14). &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Traän chieán giöõa thaùnh Georges&lt;a href="file:///C:/Users/phamvuphiho/Downloads/NAM%20RONG%20GONG%20MINH%20DE%20NEN%20HOAN%20THIEN.docx#_ftn1" name="_ftnref1" title=""&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;[1]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt; vaø con Roàng laø bieåu töôïng cuûa cuoäc chieán cuûa söï thieän chieán thaéng söï aùc. Thaùnh Georges duøng dao ñaâm cheát con Roàng. Caâu chuyeän veà thaùnh Georges ñöôïc löu truyeàn: “Vaøo moät ngaøy kia, thaùnh Georg ñeán thaønh Selem. Gaàn ñaáy coù con Roàng raát hung döõ nguy hieåm. Con Roàng ñoùi aên naøy phaûi moãi ngaøy aên moät maïng ngöôøi. Neáu khoâng ai hieán maïng cho noù, noù seõ phaù phaùch vaø gieát theâm nhieàu ngöôøi hôn. Vaán ñeà laø ai seõ hieán maïng cho noù aên vaø hieán tôùi bao giôø? Thaät heát söùc khoù xöû.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Vaøo moät ngaøy kia, thaùnh Georges ñi ngang qua thaønh vaø chöùng kieán caûnh töôïng ngöôøi daân ñang ruùt thaêm, ai seõ laø vaät teá thaàn cho con Roàng ñoùi naøy. Hoâm ñoù, coâng chuùa Cleoline laïi ruùt ngay phaûi soá laø ngöôøi thí maïng. Vua cuøng quan quaân trong trieàu vaø taát caû daân thaønh ñeàu buoàn cho soá phaän cuûa Coâng Chuùa. Nhöng khoâng ai coù theå thay ñoåi soá phaän cuûa Coâng Chuùa. Thaùnh Georges thaáy vaäy lieàn höùa seõ giuùp nhaø vua vaø daân thaønh Selem. Ngaøi lieàn caáp toác leân ñöôøng ñeán vuøng sình laày nôi Roàng ñoùi aån nuùp ñeå chieán ñaáu vôùi noù. Sau moät traän quyeát chieán, Thaùnh nhaân ñaõ haï guïc ñöôïc con Roàng khaùt maùu naøy. Thaùnh Nhaân ñaõ khoâng nhöõng giuùp nhaø vua cöùu Coâng Chuùa khoûi thí maïng, maø coøn giuùp cho heát thaûy&amp;nbsp; moïi ngöôøi daân trong thaønh heát söï sôï haõi, ñöôïc soáng laïi trong caûnh thanh bình. Töø ñoù, haèng naêm, vaøo moãi ngaøy 23 thaùng 4, moïi ngöôøi trong thaønh ñeàu toå chöùc leã aên uoáng lôùn ñeå kính nhôù thaùnh Georges. Taïi Ñöùc quoác coù khoaûng 60 vaø taïi Anh quoác coù 160 nhaø thôø mang teân thaùnh Georges. Ngöôøi giaùo daân baøy toû nieàm tin vaø ao öôùc ñöôïc thaùnh Georges che chôû tröôùc söï aùc. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Cuoäc chieán giöõa söï thieän vaø söï aùc vaãn coøn tieáp dieãn trong xaõ hoäi hieän taïi, nhaát laø khi maø caùi aùc, caùi xaáu, söï khoâng töû teá trôû neân quaù bình thöôøng, phaùt taùn nhanh nhö coû daïi, coøn caùi thieän, caùi ñeïp, söï töû teá thì “quyù hieám” nhö “laù muøa thu”. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Cha meï baïo haønh con caùi, thaày coâ baïo haønh hoïc sinh keå caû vôùi tuoåi maàm non, hoïc sinh baïo löïc vôùi hoïc sinh quay thaønh clip vaø tung leân maïng ñeå moïi ngöôøi cuøng chieâm ngöôõng. Baø chuû baét ngöôøi laøm phaûi xaêm hình con reát leân maët vaø ngöïc hay moät baø chuû khaùc baïo haønh ngöôøi giuùp vieäc ñaõ gaàn 60 tuoåi nhö thôøi Trung Coå: ñaùnh ñaäp, baét aên ôùt, aên phaân, xoái nöôùc noùng vaøo choã kín&lt;a href="file:///C:/Users/phamvuphiho/Downloads/NAM%20RONG%20GONG%20MINH%20DE%20NEN%20HOAN%20THIEN.docx#_ftn2" name="_ftnref2" title=""&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;[2]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;…Nhöõng caâu chuyeän veà caùi aùc ôû möùc ñoä khaùc nhau nhöng voâ cuøng ña daïng, maø naëng neà nhaát maø ai cuõng phaûi nhaän thaáy laø söï tha hoùa, xuoáng caáp veà maët ñaïo ñöùc xaõ hoäi, vaø nhaân caùch con ngöôøi bò baøo moøn. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;II. NAÊM ROÀNG – GOÀNG MÌNH ÑEÅ ÑOÅI MÔÙI&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Trong khi hoï haøng nhaø roàng ôû Taây phöông bò xua ñuoåi, khinh reû bôûi loøng tham voâ ñaùy, quyû quyeät, ñoäc aùc, khaùt maùu vaø caàn phaûi tieâu dieät, thì ôû Ñoâng phöông, roàng raát ñöôïc yeâu meán ñaëc bieät laø ngöôøi Vieät Nam. Roàng ñöôïc töôïng tröng cho quyeàn löïc voâ song, ñieàm laønh, söï cao quyù vaø coøn laø thuûy toå cuûa ngöôøi daân Vieät Nam. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense; letter-spacing: -0.1pt;"&gt;Theo truyeàn thuyeát coäi nguoàn cuûa daân toäc Vieät Nam laø “con Roàng chaùu Tieân”. Theo ñoù, Laïc Long Quaân, laø con cuûa Kinh Döông Vöông (vua&amp;nbsp; nöôùc Xích Quyû- töùc laø Quyû Ñoû) vaø baø Long Nöõ, laø gioáng roàng. Oâng laáy baø AÂu Cô (gioáng tieân) sinh ra 100 caùi tröùng, nôû ra 100 ngöôøi con. Sau vì soáng vôùi nhau khoâng hôïp, hai oâng baø ñoàng yù chia hai soá ngöôøi con; 50 ngöôøi con theo meï leân nuùi, soá coøn laïi theo cha xuoáng bieån. Sau ñoù, nöôùc Xích Quyû chia thaønh nhieàu nöôùc goïi laø Baùch Vieät. Moät trong caùc nöôùc nhoû naøy laø nöôùc Vaên Lang. Laïc Long Quaân veà sau phong cho ngöôøi con tröôûng laøm vua nöôùc Vaên Lang, laáy hieäu laø Huøng Vöông. Vua Huøng ñöôïc lòch söû Vieät Nam xem laø vua ñaàu tieàn cuûa ñaát nöôùc. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Roàng ñöôïc öa chuoäng nôi ngöôøi Vieät Nam. Ngöôøi ta phaân bieät “haï taàng” cuûa giai caáp xaõ hoäi loaøi vaät coù caùc con vaät nhö Traâu, Gaø, Ngöïa, Meøo, Deâ, Choù v.v…laø gia suùc, coøn “thöôïng taàng” cuûa giai caáp xaõ hoäi loaøi vaät coù boán con vaät ñöôïc goïi laø Töù Linh, coù nghóa laø ñöôïc xeáp vaøo loaïi “Linh” thieâng. Boán con vaät Töù Linh ñöôïc saép xeáp theo Long, Ly, Quy, Phuïng. Long laø con Roàng, Ly hay Laân laø con Kyø Laân, Quy laø con Ruøa, vaø Phuïng laø moät loaïi Chim quyù. Vì vaäy, trong caùc ñeàn thôø chæ coù töôïng Töù Linh maø khoâng heà coù Choù, Meøo, Deâ, Gaø, Raén, Chuoät…vì laø haøng caáp thaáp. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Trong Töù Linh thì Roàng ñöôïc xeáp haøng thöù nhaát. Ngöôøi AÙ Ñoâng tin raèng Roàng laø moät linh vaät traán giöõ caùc kho taøng kín vaø caùc laâu ñaøi treân trôøi, coù khaû naêng ñieàu khieån möa gioù, vaø ban phöôùc laønh cho keû laøm laønh. Trong Phaät giaùo, Roàng laø linh vaät Hoä Phaùp, töùc laø baûo veä giaùo lyù Phaät giaùo. Roàng, moãi khi xuaát hieàn, thöôøng mang ñeán ñieàm laønh cho haï giôùi neân hay ñöôïc duøng ñaët teân cho con caùi hay nhöõng ñòa danh. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Neáu ngöôøi bình daân Vieät Nam hay duøng nhöõng teân xaáu nhö Teøo, Tí, Heán…ñeå ñaët cho con, thì nhöõng nhöõng gia ñình thuoäc lôùp thöôïng löu laïi ñaët teân ñeïp cho con nhö: Thanh Long, Hoàng Long, Hoaøng Long, Baïch Long…hay dieãn vieân raát noåi tieáng Lyù Tieåu Long raát noåi tieáng vôùi nhöõng boä phim “Kung Fu”. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Taïi Vieät Nam, nhöõng ñòa danh mang teân Long raát nhieàu: Haøm Roàng, Beán Nhaø Roàng, Thaêng Long, Vònh Haï Long&lt;a href="file:///C:/Users/phamvuphiho/Downloads/NAM%20RONG%20GONG%20MINH%20DE%20NEN%20HOAN%20THIEN.docx#_ftn3" name="_ftnref3" title=""&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;[3]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;, Baïch Long Vó (ñuoâi cuûa con roàng traéng), Kim Long ôû Hueá, Cöûu Long&lt;a href="file:///C:/Users/phamvuphiho/Downloads/NAM%20RONG%20GONG%20MINH%20DE%20NEN%20HOAN%20THIEN.docx#_ftn4" name="_ftnref4" title=""&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;[4]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;, Long Ñieàn, Long Ñaát, Long Kieân, Long An, Vónh Long, Long Xuyeân…Ngöôøi daân ôû vuøng Nam Boä (vuøng naøy cho ñeán ñaàu theá kyû XX vaãn coøn raát nhieàu caù saáu) tin raèng caù saáu tu laâu naêm (naèm im moät choã cho ñaát caùt phuû leân thaønh cuø lao) tôùi ngaøy ñaéc quaû seõ hoùa thaønh roàng bay leân trôøi (hieän töôïng ñoù ñöôïc goïi laø Cuø daäy)&lt;a href="file:///C:/Users/phamvuphiho/Downloads/NAM%20RONG%20GONG%20MINH%20DE%20NEN%20HOAN%20THIEN.docx#_ftn5" name="_ftnref5" title=""&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;[5]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;. Nhö vaäy, nöôùc Vieät Nam töø AÛi Nam Quan ñeán muõi Caø Mau, töùc laø töø ñaàu, ñuoâi, vaø giöõa ñeàu coù Roàng. Theo ñòa lyù thì mieàn Baéc laø ñaàu Roàng, ôû giöõa coá ñoâ Hueá cuõng coù beä Roàng (trieàu nhaø Nguyeãn) laø mình Roàng, vaø trong mieàn Nam laø chaân Roàng, ñaâu ñaâu cuõng coù Roàng. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Do tö töôûng suøng baùi Roàng cuûa vaên hoùa AÙ Ñoâng neân Roàng laø con vaät thöôøng ñöôïc ta öa chuoäng nhaát trong khi choïn bieåu töôïng. Hôn nöõa, Roàng töôïng tröng cho uy quyeàn toät ñænh nhö Vua chuùa neân caùc caùc trieàu ñaïi phong kieán cuûa Vieät Nam khoâng bao giôø e deø trong vieäc laïm duïng Roàng (Long). Nhöõng gì thuoäc veà Thieân Töû cuõng ñeàu ñöôïc coi laø Roàng. Thí duï, saéc dieän beân ngoaøi cuûa vua ñöôïc goïi laø “Long nhan”, thaân hình cuûa vua ñöôïc goïi laø “Long Theå”, giöôøng ñeå vua naèm ñöôïc goïi laø “Long Saøn” (Long Theå baát an vì Long Saøn coù reäp), Aùo vua maëc thì goïi laø “Long Baøo”, Boä raâu cuûa vua cuõng ñöôïc goïi laø “Long Tu”, maét cuûa vua ñöôïc goïi laø “Long Nhaõn”, xe vua ñi ñöôïc goïi laø “Long Xa”, Thuyeàn ñeå vua ñi höùng gioù goïi laø “Long Thuyeàn” (thuyeàn roàng), saân ñieän cuûa vua laø “Long Ñình”. Caùi gì thuoäc veà vua ñeàu laø Long. Khi vua cheát cuõng goïi laø “Long ngöï thöôïng taân” (vua côõi roàng veà chaàu trôøi).&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Trong daân gian, duø laø moät con vaät töôûng töôïng, con Roàng vaãn coù moät tình caûm ñaëc bieät cuûa ngöôøi laøm ngheà noâng nhö Vieät Nam. Bôûi theá, vôùi moät neáp soáng tình caûm, hieáu hoøa cuûa ngöôøi noâng nghieäp, Roàng ñaõ ñöôïc bieán ñoåi töø moät con caù saáu hung aùc thaønh con roàng hieàn laønh, con vaät phuø hoä cho ngöôøi daân noâng nghieäp. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Daãu sao, theo Kinh Thaùnh, neáu Roàng coù thaät, thì noù cuõng chæ laø taïo vaät ñöôïc Thieân Chuùa “phaùn moät lôøi” lieàn coù. Trong Kinh Thaùnh, Thieân Chuùa khoâng chæ “bieán caù saáu thaønh roàng”, maø Ngaøi ñaõ bieán “toäi nhaân thaønh oâng Thaùnh”: Abram thaønh thaønh Abraham, moät anh troäm cuøng ñoùng ñinh treân thaäp thaäp giaù vôùi Chuùa Gieâsu boãng döng “hoâm nay ôû thieân ñaøng - töùc laø moät oâng thaùnh”, Simon thaønh Pheâroâ, Leâvi thaønh Mattheâu, Giakeâu, moät ngöôøi thu thueá, boãng döng “hoâm nhaø naøy ñöôïc ôn cöùu ñoä”, Saoleâ chæ say meâ gieát haïi ñaïo Chuùa thaønh Phaoloâ cheát cho ñaïo Chuùa…nhöõng con ngöôøi naøy ñaõ trôû neân hieàn laønh vaø giuùp ích cho Giaùo Hoäi vaø Nöôùc Trôøi. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Khi laõnh Bí tích Röûa Toäi ta cuõng ñöôïc ñaët teân theo Kitoâ töùc laø moät Kitoâ höõu khaùc (Alter Christus). Töø moät con ngöôøi cuõ ta trôû neân moät con ngöôøi môùi trong Ñöùc Kitoâ, moät con ngöôøi ñöôïc dìm vaøo trong nöôùc röûa toäi ñeå cheát ñi cho con ngöôøi cuõ, soáng cho con ngöôøi môùi theo hình aûnh cuûa Thieân Chuùa, vaø soáng ñuùng vôùi phaåm giaù cuûa ngöôøi con Thieân Chuùa saùng taïo.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;III. NAÊM ROÀNG – GOÀNG MÌNH VAØO NÖÔÙC TRÔØI BAÈNG CÖÛA HEÏP&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Khoâng phaûi ngaãu nhieân maø Tin möøng trong ngaøy ñaàu naêm môùi giôùi thieäu 8 moái phuùc thaät. 8 moái phuùc giôùi thieäu vôùi caùc tín höõu con ñöôøng heïp ñeå vaøo Nöôùc Trôøi vì cuøng ñích cuûa cuoäc ñôøi con ngöôøi laø Nöôùc Trôøi. Vaø Nöôùc Trôøi phaûi duøng “söùc maïnh” môùi chieám höõu, môùi ñaït ñöôïc, vaø môùi ñöôïc ghi teân vaøo “soå tröôøng sinh”. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Trong kho taøng truyeän coå tích cuûa Vieät Nam ghi laïi raèng: “Vaøo moät naêm, trôøi haïn haùn vì soá Roàng quaù ít. Trôøi môùi ñaët ra moät kyø thi keùn caùc vaät leân laøm Roàng goïi laø “Thi Roàng”. Cuoäc thi cuï theå nhö sau: con vaät naøo ñuû söùc, ñuû taøi, vöôït ñöôïc caû ba ñôït soùng thì môùi ñöôïc hoùa Roàng. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Taát caû ñaïi dieän cuûa bao loaøi thuûy toäc ñeàu bò loaïi vì khoâng con naøo vöôït ñöôïc caû ba ñôït soùng. Ñeán löôït con Toâm nhaûy qua ñöôïc hai ñôït soùng, ruoät, gan, vaây, vaåy, raâu, ñuoâi, ñaõ gaàn hoùa Roàng, nhöng ñeán löôït thöù ba ñuoái söùc ngaõ boå xuoáng maø löng coøng laïi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Ñeán löôït con caù Cheùp vaøo thi thì gioù thoåi aøo aøo, maây keùo aàm trôøi. Caù cheùp laàn löôït vöôït moät hoài qua ba ñôït soùng, vaø loït vaøo cöûa Vuõ moân. Caù cheùp thaéng cuoäc. Vaåy, ñuoâi, raâu, söøng moïc ñuû, voùc daùng thaät oai linh, thaät ñuùng laø thaàn Roàng. Caù cheùp hoùa Roàng phun nöôùc laøm gioù taùp, möa sa, muoân loaøi sung söôùng. Söï soáng hoài sinh.”&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense; letter-spacing: -0.1pt;"&gt;Noäi dung cuûa caâu chuyeän tuy ngaén goïn nhöng laïi haøm chöùa nhöõng yù nghóa saâu saéc. Con ñöôøng chinh phuïc Nöôùc Trôøi cuûa taát caû chuùng ta cuõng vaäy, phaûi vöôït qua raát nhieàu khoù khaên ñeå böôùc chaân vaøo cöûa “Thieân Ñaøng” nhö vaøo cöûa “Vuõ moân” vaäy. Keát quaû ai seõ “hoùa Roàng” tuøy vaøo noã löïc cuûa baûn thaân mình.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense; letter-spacing: -0.1pt;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;KEÁT &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Naêm Nhaâm Thìn – naêm Roàng caàm tinh- ñeán vaø ñem laïi cho ta söï laïc quan tin töôûng hôn vaøo moät naêm môùi toát laønh. Chaéc haún ta ñeàu chuùc nhau gaëp nhieàu ñieàu may laønh nhö “Caù gaëp nöôùc, nhö roàng gaëp maây”. Roàng bieåu töôïng cuûa söï bay leân, ñeà cao tính trí tueä vaø thoâng thaùi, seõ cuøng ñoàng haønh vôùi nhaân gian trong moät naêm môùi vôùi nhöõng vaän hoäi môùi. Naêm con Roàng, cho duø ta coù phaûi goàng mình chieán thaéng söï aùc, goàng mình ñeå ñoåi môùi, vaø goàng mình ñi vaøo con ñöôøng heïp, thì cuoái cuøng vaãn laø neân hoaøn thieän nhö Cha treân trôøi laø Ñaáng Hoaøn Thieän. Ñoù laø cuøng ñích cuûa cuoäc ñôøi ngöôøi Kitoâ höõu.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div align="right" class="MsoNormal" style="margin-bottom: .0001pt; margin: 0in; text-align: right;"&gt;&lt;span style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Lm. Ñaminh ÑAËNG QUOÁC HÖNG&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;hr align="left" size="1" width="33%" /&gt;&lt;div id="ftn1"&gt;&lt;div class="MsoFootnoteText"&gt;&lt;a href="file:///C:/Users/phamvuphiho/Downloads/NAM%20RONG%20GONG%20MINH%20DE%20NEN%20HOAN%20THIEN.docx#_ftnref1" name="_ftn1" title=""&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span lang="VI" style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;[1]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span lang="VI" style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt; http://haivannews.com/chng-cng-nh-n-cha-thnh-thn-qua-gng-thnh-georg-p6791-144.htm&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="ftn2"&gt;&lt;div class="MsoFootnoteText"&gt;&lt;a href="file:///C:/Users/phamvuphiho/Downloads/NAM%20RONG%20GONG%20MINH%20DE%20NEN%20HOAN%20THIEN.docx#_ftnref2" name="_ftn2" title=""&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span lang="VI" style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;[2]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span lang="VI" style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt; http://nld.com.vn/20120107090047721p0c1002/khoi-to-bat-tam-giam-chu-nha-bao-hanh-da-man-nguoi-giup-viec.htm&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="ftn3"&gt;&lt;div class="MsoFootnoteText"&gt;&lt;a href="file:///C:/Users/phamvuphiho/Downloads/NAM%20RONG%20GONG%20MINH%20DE%20NEN%20HOAN%20THIEN.docx#_ftnref3" name="_ftn3" title=""&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span lang="VI" style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;[3]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span lang="VI" style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt; Ñôøi Lyù coù vua Lyù Coâng uaån, con nuoâi Thieàn sö Lyù Khaùnh Vaân, ñöôïc söï daïy doã vaø giuùp ñôõ cuûa Thieàn sö Vaïn Haïnh, laø hai vò Thieàn sö ñaàu ñôøi Lyù raát noåi tieáng veà ñaïo haïnh vaø trí tueä.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoFootnoteText"&gt;&lt;span lang="VI" style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Luùc vua Leâ Ngoïa Trieàu, cuoái ñôøi Tieàn Leâ, laø moät vò hoân quaân, sa ñoïa vaø taøn baïo. Vua Leâ Ngoïa Trieàu aên chôi traùc taùng neân sinh beänh khoâng theå ngoài daäy thieát trieàu ñöôïc, moãi khi thieát trieàu chæ naèm. Tröôùc tình hình nhö vaäy, Thieàn sö Vaïn Haïnh cuøng Ñaøo Cam Moäc, moät vò ñaïi thaàn trong trieàu ñaõ saép ñaët ñöa Lyù Coâng Uaån leân laøm vua, laäp neân trieàu ñaïi nhaø Lyù cai trò treân 200 naêm raát vöõng chaéc.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoFootnoteText"&gt;&lt;span lang="VI" style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Khi leân ngoâi, vua tö xöng laø Lyù Thaùi Toå. Töø ñaát Hoa Lö, vua Lyù Thaùi Toå&amp;nbsp; nghó raèng, ñaát nöôùc ñaõ ñoäc laäp, khoâng theå ôû moät nôi ñaát ñai chaät heïp, giao thoâng khoâng thuaän tieän cho vieäc trieàu chính, ñoái noäi laãn ñoái ngoaïi. Töø ñoù, vua môùi ra chieáu chæ ñôøi ñoâ veà ñaát Haø Noäi baây giôø. Trong khi veà ñeán Haø Noäi thaáy moät con Roàng vaøng bay leân, neân vua môùi laáy ñoù ñeå ñaët cho Kinh ñoâ nöôùc ta laø Thaêng Long. Thaêng Long, luùc baáy giôø, laø thuû ñoâ cuûa nöôùc Vieät Nam. Thaêng Long töùc laø Roàng bay leân, Roàng bay leân thì cuõng coù theå haï xuoáng, choã haï xuoáng laø ôû tænh Baéc Ninh, neân môùi coù Vònh Haï Long, töùc Vònh Roàng haï xuoáng. Roàng bay leân töø Haø Noäi laáy thuû ñoâ laø Thaêng Long vaø haï xuoáng ôû vònh Haï Long (tænh Baéc Ninh). &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoFootnoteText"&gt;&lt;span lang="VI" style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;Cuõng coù truyeàn thuyeát cho raèng vaøo thôøi khai thieân laäp ñòa coù moät ñaøn roàng treân trôøi khi bay qua vuøng ñaát Laïc Vieät, thaáy moät vònh nöôùc trong, caùt traéng raát ñeïp neân xuoáng taém. Sau naøy thaáy caûnh trí huøng vó, raát ñeïp neân ñaøn roàng ñaõ choïn nôi ñaây laøm nôi truù nguï. Truyeàn thuyeát cho raèng caùc haûi ñaûo ngaøy nay troïng vònh Haï Long laø nhöõng khuùc löng cuûa ñaøn Roàng noåi leân treân maët nöôùc. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="ftn4"&gt;&lt;div class="MsoFootnoteText"&gt;&lt;a href="file:///C:/Users/phamvuphiho/Downloads/NAM%20RONG%20GONG%20MINH%20DE%20NEN%20HOAN%20THIEN.docx#_ftnref4" name="_ftn4" title=""&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span lang="VI" style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;[4]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span lang="VI" style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt; Cöûu Long töùc laø soâng coù 9 con Roàng (töùc 9 luoàng nöôùc hôïp laïi nhö 9 con Roàng giao nhau).&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div id="ftn5"&gt;&lt;div class="MsoFootnoteText"&gt;&lt;a href="file:///C:/Users/phamvuphiho/Downloads/NAM%20RONG%20GONG%20MINH%20DE%20NEN%20HOAN%20THIEN.docx#_ftnref5" name="_ftn5" title=""&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span lang="VI" style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt;&lt;span class="MsoFootnoteReference"&gt;&lt;span lang="VI"&gt;[5]&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span lang="VI" style="font-family: VNI-Helve-Condense;"&gt; Sñd, Traàn Ngoïc Theâm, Tìm veà baûn saéc vaên hoùa Vieät Nam, trang 277.&amp;nbsp;&lt;span style="font-size: 9pt;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoFootnoteText" style="text-align: right;"&gt;&lt;span lang="VI" style="font-family: VNI-Helve-Condense; font-size: 9pt;"&gt;LM. Đa Minh Hưng&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-7045809461943371";
//468x60, created 12/6/07
google_ad_slot = "6625689197";
google_ad_width = 468;
google_ad_height = 60;
//--&gt;&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/2012/01/nam-rong-gong-minh-e-hoan-thien.html</link><author>noreply@blogger.com (Sao Biển)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031.post-5692615823920924803</guid><pubDate>Mon, 30 Jan 2012 05:49:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-01-30T12:49:09.567+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>cha hưng</category><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>bài giảng</category><title>TÔI TIN SỰ SỐNG VĨNH CỬU</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;Trong cuộc đời này, ta không thể chọn sinh ra nhưng ta có thể chọn cái chết cho riêng mình. Có cái chết bị coi là “đáng đời” nhưng “cũng có cái chết hóa thành bất tử”. Tuy khác nhau lúc sinh, song mọi người đều gặp nhau ở cùng một điểm: sự chết. Tuy thân phận con người có thể khác nhau ở địa vị, giàu sang, ghèo hèn, … nhưng tất cả cũng sẽ “trở về bụi tro”. Chính trong sự tận cùng của sự chết ấy lại bừng lên sự sống mãnh liệt: Sự Sống Vĩnh Cửu.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;SỰ CHẾT THEO Y HỌC &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Theo khoa học thì chết là não bộ không còn hoạt động nữa. một người mà gan, thận, phổi,… hư hết không còn làm việc được nữa, nhưng tim vẫn còn đập, còn đưa máu lên não và tế bào não vẫn còn nhận được máu từ tim bơm lên thì bộ não vẫn còn sống. Y học không gọi bệnh nhân này đã chết, dù người đó sống trong tình trạng đời sống thực vật.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Trái lại, một người mà tim, gan, phổi, thận,… vẫn còn tốt không bị thương tổn nhưng vì một lý do nào đó não không còn hoạt động. Tế bào não không còn khả năng nhận máu từ tim bơm lên để nuôi tế bào não nữa thì não sẽ chết. Lúc này y học gọi đó là chết. Trong trường hợp người chết mà tim, gan, thận, vẫn còn tốt các bác sĩ khuyên cho những bộ phận này.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Có trường hợp một người khỏe mạnh nhưng vì một lý do nào đó ví dụ như bị tai nạn giao thông mất quá nhiều máu. Lúc này tim muốn bơm máu lên não nhưng không đủ máu để bơm lên, và xảy ra tình trạng tế bào não bị sốc. khi ấy bệnh nhân phải qua cơn co giật mạnh, đầu óc choáng váng, trương cơ lực căng lên để bơm máu lên não nhưng không thể được và chỉ cần một thời gian ngắn không có máu là bệnh nhân có thể chết.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Tất cả mọi người đều phải đi qua cánh cửa của “sự chết” bằng sự việc tế bào não không tiếp nhận máu hoặc không đủ máu để nuôi tế bào não. Bởi vậy cho dù là cái chết “lành” theo cách goi của Kitô giáo thì cái chết là điều kinh khủng mà không ai muốn đối diện với đó.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Khi chết ta không còn giao tiếp với người thân bằng thân xác nữa mà giao tiếp bằng tâm linh. Ta biết người thân đang khóc, đang chôn cất… nhưng ta không có khả năng làm gì nữa. Cả người sống và người chết cùng đau khổ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Về mặt pháp luật, thông thường việc xác định một người đã chết do bởi một bác sĩ. Cách thứ hai là xác định bời một nhân viên điều tra hay chuyên viên khám nghiệm y khoa của nhà nước. Cách thứ ba là tuyên bố chết bởi toàn án. Giấy chứng tử là một văn bản nêu ra thời điểm, tính chất của cái chết cũng như tên và chức năng người chứng nhận cái chết đó.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;SỰ CHẾT THEO KITÔ GIÁO&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Tất cả mọi người đều mang một tâm lí sợ chết. có người đánh đổi cả gia tài để dành lại sự sống, dân gian vẫn tin rằng “của đi thay người”. Tại sao ta lại sợ chết? Vì ba lý do: thứ nhất là khi chết là ta mất tấ cả tài sản mà cả đời gầy dựng, địa vị trong xã hội, gia đình vợ con; thứ hai ta không biết đằng sau cái chết là gì. Chính vì không bhiết nên ta mới sợ; thứ ba theo Công đồng viết: “…Trước cái chết, bí ẩn về thân phận con người lên tới tột độ. Con người bị dày vò bởi nỗi lo sợ bị tiêu diệt đời đời… mọi cố gắng của kĩ thuật, dù rất hữu ích, cũng không thể làm nguôi được nỗi lo âu của con người: bởi vì đời sống sinh vật, dù có được kéo dài thêm đi nữa cũng không thể thõa mãn được khát vọng một cuộc sống mai hậu đã được in sâu trong lòng người. Trước cái chế, óc tưởng tượng của con người đành bất lực…” (GS 18).&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Giáo lý nhà Phật cho rằng chết chưa phải là hết và đau khổ không chấn dứt sau khi chết nhưng vẫn còn tiếp tục cho đến khi nào giải được tất cả ác nghiệp. Luân hồi trả nghiệp là quan điểm không những của Phật giáo mà còn là quan điểm của các tôn giáo Ấn Độ khác trước khi đạo Phật ra đời. Chết không phải là hết mà là sự thay đổi cảnh giới từ người sang cảnh giới khác như Thiên đàng, địa ngục, A tu la, người, quỷ,súc sinh gọi chung là Lục đạo.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Ai cũng sợ chết, nhưng đối với Kitô giáo sự chết mang một khuôn mặt khác hơn “…chết là một mối lợi” (Pl 1,21), bởi vì “Qua cái chết, Thiên Chúa gọi chúng ta về với người. Vì thế đối với cái chết Kitô hữu có thể mong ước như Thánh Phao lô: “Ao ước của tôi là ra đi để được ở với Đức Kitô” (PL); theo gương Đức Kitô, họ có thể biến cái chết của mình thành một hành vi vâng phục và yêu mến đối với Chúa Cha: Tôi không chết, nhưng đang bước vào cõi sống” (GLTC số 1011).&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Như vậy, sự chết nhờ Đức Kitô đã mang một ý nghĩa tích cực hơn “Chết là kết thúc cuộc lữ hành trần thế. Kết thúc thời gian Thiên Chúa gia ân và thương xót để con người sống cuộc đời trần thế theo ý ý Chúa và quyết định tối hậu của mình. Khi chấm dứt ‘cuộc đời trần thế duy nhất này’, chúng ta sẽ không trở lại những cuộc sống trần thế khác. “Con người chỉ chết một lần (Dt 9,29), không đầu thai sau khi chết”. (GLTC số 1013)&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;“Cái nhìn của Kitô giáo về sự chết được diễn tả đặc biệt trong phụng vụ: Lạy Chúa! Đối với chúng con là những tín hữu, sự sống thay đổi chứ không mất đi; và khi nơi trú ngụ dưới trần bị hủy diệt, chúng con sẽ được về hưởng hạnh phúc trên quê trời” (Sách lễ Rôma, kinh Tiền tụnh cho kẻ qua đời (GLTC số 1012))&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; “Trăm năm có nghĩa gì đâu&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Chẳng qua một đám cỏ khâu xanh rì”&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Trăm năm có nghĩa gì đâu mà hơn thua nhau, thương yêu nhau chưa đủ chứ ghét nhau làm gì. Người vô trí thì cứ nghĩa rằng cái chết còn ở rất xa vời nên cứ ăn chơi cho thỏa thích, còn người có trí thì dù cái chết còn rất xa nhưng vẫn thấy ở trước mặt mình và cố gắng sống cho thật tốt ngày hôm nay “việc hôm nay không để ngày mai”, làm cái gì cũng như là làm lần cuối cùng nên cố gắng làm tốt bao nhiêu có thể.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Đối với nhà Phật, làm việc thiện được nhắc đến rất nhiều trong Phật pháp. Một người khi còn sống mà không bố thí cho ai, cứ ki cóp cho nhiều không chia sẻ cho ai, không làm phúc bố thí, không cúng cơm cho ai (không cho người chết ăn) thì khi chết cũng không ai cho ta ăn. Và lúc đó ta thành “con ma đói”. Khi còn sống ta không rộng tay làm phúc, ta không cho ai ăn thì khi chết ta sẽ rơi vào tình trạng bi ma cũ bắt nạt”… Nếu ta rộng tay làm phúc, thì theo luật nhân quả, những “ma cũ” sẽ bênh vực cho ta khỏi bị bắt nạt.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Đối với Kitô giáo khi chết ta bỏ lại tát cả những gì ta sở hữu và chỉ mang theo công đức ta đã làm cho đời, từ “một đồng xu của bà góa” hay “một chén nước lã” cho đi cũng là những công phúc, là những “việc làm cho Chúa”. Những công phúc này sẽ theo ta đến bất cứ nơi đâu ta đi và đứng ra để bênh vực cho ta trước tòa án của Thiên Chúa. Những người siêng năng tận tụy với công việc làm ích cho người khác thì ra đi với sự thanh tảhn trong lòng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;TIN CÓ SỰ SỐNG VĨNH CỬU&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Ta không chọn để được sinh ra nhưng ta có thể chọn cái chết cho riêng mình. Có cái chết bị coi là “đáng đời” nhưng “cũng có cái chết hóa thành bất tử”. Tuy khác nhau lúc sinh, nhưng mọi người đều cùng gặp nhau ở lúc chết, có khác chăng là người đi trước kẻ đi sau. Tuy thân phận con người có thể khác nhau ở điịa vị, giàu sang, nghèo hèn,…nhưng tất cả cũng sẽ “trở về tro bụi” vì con người từ tro bụi mà ra.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Trờ về “tro bụi” là một chân lý của cuộc đời, cho dù là tro bụi nhưng ta tin rằng: “Trong một giây lát, trong một nháy mắt, khi tiếng kèn cuối cùng vang lên, những kẻ chết sẽ trỗi dậy mà không còn hư nát; còn chúng ta, chúng ta sẽ được biến đổi (1Cr 15,52). Và như thế trong sự tận cùng của tro bụi của sự chết lại bừng lên sự sống mãnh liệt: sự sống vĩnh cửu.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Để giài thoát ta khỏi quyền lực của sự chết thì trước tiên Đức Kitô, qua sự chết và phục sinh, đã trở nên thũ lãnh củ amột nhân loại mới (1Cr 15,45) và đã mang tất cả chúng ta đi vào sự chết và phục sinh của Ngài. Bởi vệ “Đây là lời đánh tin cậy: Nếu chúng ta cùng chết với người, chúng ta sẽ cùng sống với người (2 TM 2,11). Kitô giáo đem lại ý nghĩa mới cho cái chết: nhờ bí tích Thánh Tẩy. Kitô hữu đã ‘cùng chết với Đức Kitô’ cách bí nhiệp để sống một đời sống mới. Nếuchúng ta chết trong ân sủng Đức Kitô, cái thể xác phải kết thúc việc ‘cùng chết với Đức Kiô’ mỗi ngày để hoàn tất việc táp nhập chúng ta vĩnh viễn nhờ Người nhờ công trình cứu độ của Người…” (GLTC số 1010)&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Không chỉ có bản thân ta trải qua cơn đau đớn “khi linh hồn lìa khỏi xác” để sống lại, mà các tạo vật cũng đang rên xiết để chờ ngày được cứu độ (Rm 8,22). Tuy nhiên những ău khổ ở đời này chẳng là gì so với vinh quanh sẽ dành cho ta trong cõi vĩnh hằng (Rm 8,18) và đó là một quá trình dẫn lối vào sự sống. Bởi vậy đ1n nhận cái chết như một quy luật “hạt lúa mì rơi xuống đất chết đi mới sinh nhiều bông hạt” thì cuộc đời của ta cũng phải chết đi để nảy sinh sự sống vĩnh cửu. Dưới cái nhìn này người Kitô hhữu sống “tận tình với sự chết, nhiệt tình với sự sống” (Pierre Talec).&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;ĐỂ KẾT&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Tháng các linh hồn là cơ hội tốt để ta suy ngẫm đến sự chết của người thân và của chính bản thân ta. suy nghĩ về sự chết không phải để sợ hãi và trốn tránh mà là để chuẩn bị kỹ hơn cho giờ chết của mình.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;Thánh Phanxico Assisi khuyên con cái của mình: “Trong mọi hành động, trong mọi suy tư của con, phải xử sự như hôm nay con phải chết. nếu lương tâm thanh thản, con sẽ không quá sợ hãi cái chết. Thà giữ mình không phạm tội, hơn là trốn tránh cái chết. Nếu hôm nay con chưa sẵn sàng chết, thì làm sao ngày mai con sẵn sàng được?”&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal"&gt;“Lạy Chúa! Chúc tụng Chúa, vì chị chết mà không ai thoát được; vô phúc cho người chết trong tội trọng, và diễm phúc cho người được chết trong ân nghĩa Chúa, vì cái chết lần thứ hai sẽ không làm cho họ đau khổ (GLTC số 1014).&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: right;"&gt;&lt;o:p&gt;&amp;nbsp;LM. Đa Minh Hưng (Bạn asb)&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-7045809461943371";
//468x60, created 12/6/07
google_ad_slot = "6625689197";
google_ad_width = 468;
google_ad_height = 60;
//--&gt;&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/2012/01/toi-tin-su-song-vinh-cuu.html</link><author>noreply@blogger.com (Sao Biển)</author><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031.post-3143407212765333189</guid><pubDate>Fri, 27 Jan 2012 06:32:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-01-27T14:08:07.397+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>bubu</category><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>hạnh phúc</category><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>gia đình</category><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>làm bố</category><title>Lần đầu tiên làm bố</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tết năm nay, cả thế giới của asb xoay quanh một vũ trụ "bubu". Sáng bubu, chiều bubu, tối bubu, và... đêm cũng bubu. Bubu đên giao thừa, bubu cả ngày mồng 1, bubu mồng 2, 3, 4 và 5... Bubu hấp dẫn đến độ ba mẹ bubu chẳng muốn đi đâu, chẳng muốn làm gì ngoại trừ làm việc cho bubu hehehe. Sao bubu lại hấp dẫn đến thế nhỉ? Có rất nhiều ý kiến về việc xung đột trong gia đình khi họ có baby.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhiều người nói rằng "tình yêu chỉ đẹp khi còn giang dở", nhưng đối với gia đình asb lại khác. Từ ngày có bubu, gia đình lại càng ấm áp hơn. asb thương pé mập vì bé mập đã mang đến cho asb bubu tuyệt vời. Càng ngày, asb càng cảm thấy thun pé mập nhiều hơn. Anh iu pé mập như iu trong những ngày đầu mình quen nhau. Asb có thể nói với pé mập bằng tên của bài hát tiếng Anh mà anh đã tập hát từ ngày còn nhỏ rằng, "I love you more than I can say." Quả thật, giờ này asb mới hiểu hết ý nghĩa của câu nói trên bằng tiếng Anh. In addition, Asb thương bubu vì bubu đã làm cho asb và pé mập có tên gọi là "gia đình". Nếu chưa có bubu, asb và pé mập hợp lại thì có thể chỉ đc gọi là "cặp vợ chồng", hay "đôi vợ chồng" gì đó. Nhưng từ ngày có bubu thì cái từ "cặp vợ chồng" ko còn phù hợp nữa, vì nếu gọi như vậy thì thiếu bubu. Nếu bỏ bubu ra ngoài thì "vợ chồng" còn có ý nghĩa gì nữa đâu?&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhiều cặp vợ chồng không muốn có con vì sợ rằng nuôi và chăm sóc cho con cái là quá khổ. Đúng là khổ thiệt, nhưng hạnh phúc mà con cái mang lại cho gia đình còn nhiều hơn những nỗi khổ mà gia đình gặp phải. Asb công nhận là khổ vì khi nhớ lại ngày và giây phút mà pé mập cảm thấy đau đớn, ngày mà pé mập bơ phờ vì chuẩn bị sinh bubu, những điều ấy cho asb nhận ra rằng tất cả các bà mẹ thiệt tuyệt vời. Tạ Ơn Chúa đã tạo dựng nên các bà mẹ. Các bà mẹ đã phải đau đớn trải qua những kinh nghiệm sinh tử để mang niềm hạnh phúc đến cho các ông bố, còn các ông bố thì chỉ biết enjoy, thật là bất công. Trên thực tế đã có nhiều bà mẹ phải lìa bỏ cuộc đời này để mang một sự sống mới bước vào cuộc đời... Các bà mẹ thiệt là vĩ đại đúng ko các bạn? Tuy khổ, nhưng khi đôi vợ chồng nhìn ngắm em bé đang hồn nhiên, thơ ngây, và bình an trong giấc ngủ thì hạnh phúc ngất ngây tràn ngập trong trái tim của ba và mẹ. Hạnh phúc càng gia tăng khi em bé dang tay lên cho ba mẹ ẵm (bế) và ôm chặt vào lòng. Những niềm hạnh phúc vô biên này chẳng ai có được khi chưa phải là cha mẹ.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Asb nhớ lại ngày đầu tiên làm bố trong bệnh viện: kinh nghiệm thiệt tức cười. Lúc mẹ bubu đang còn nằm trong phòng hồi sức, khi thấy bubu khóc, asb ẵm bubu lên vì tưởng bubu đòi ẵm. Khi ẵm bubu thì bubu lại dẫy dụa. Lần đầu tiên bế con mà hehehe. Khi thấy bubu dẫy dụa thì asb lại nghĩ rằng vì mình ko biết cách ẵm bé, nên xin lỗi bubu và lại thả bubu xuống giường... bubu lại khóc. "Oh men, ba xin lỗi bubu vì ba chưa biết ẵm con". Và cứ thế, ẵm lên thả xuống mấy lần mà cũng chẳng biết phải làm sao. Sau một hồi, asb đưa bình sữa vào miệng bubu, thế là bubu "bú lấy bú để" hehehe. Thì ra là bubu bị đói kakakaka.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tới hôm nay thì asb đã khá hơn rất nhiều. nào là bế bubu rất pro nè, nào là dặt tã mỗi ngày nè, nào là pha sữa cho bubu rất chính xác nè, nào là (đôi khi ko có pé mập) thay tã cho bubu nữa nè, nào là ẵm bubu đi phơi nắng nữa nè... Trước đây khi chưa lập gia đình, nhìn thấy những công việc này thiệt là... tệ. Nhưng nay, điều tệ hại mà ngày xưa mình quan điểm đã trở thành những công việc thiệt là ý nghĩa. Làm mà cảm thấy rất vui. làm với tất cả tình iu dành cho bubu và mẹ bubu. Đó không phải là những hạnh phúc tuyệt vời sao? Chỉ có bubu mới làm cho ba sb thay đổi đến thế.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Sáng ngày 18 tháng 2 này sẽ là ngày rửa tội cho bubu. Các cha và các thầy bạn asb sẽ tổ chức thánh lễ long trọng để rửa tội cho bubu. Cha Thắng sẽ chủ tế thánh lễ. Thánh lễ rửa tội cho bubu sẽ được tổ chức tại một cộng đoàn của Dòng Tên. Tên Thánh của bubu được cha Lạc bạn asb đặt là Emmanuel, nghĩa là TC ở cùng chúng ta. Nghĩa là, có bubu là có TC ở cùng gia đình asb.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tạ Ơn Chúa về những Đặc ân mà Ngài ban cho chúng con.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các bạn tham khảo thêm:&lt;br /&gt;
&lt;ol&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://literatureessays.blogspot.com/2011/09/quyet-inh-lam-am-cuoi.html?utm_source=feedburner&amp;amp;utm_medium=feed&amp;amp;utm_campaign=Feed%3A+essay+%28I+Have+a+Dream%29" target="_blank"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Quyết Định làm Đám Cưới&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;&lt;a href="http://literatureessays.blogspot.com/2011/12/bubu-thai-tu-chao-oi.html?utm_source=feedburner&amp;amp;utm_medium=feed&amp;amp;utm_campaign=Feed%3A+essay+%28I+Have+a+Dream%29" target="_blank"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Bubu Thái Tử Chào Đời&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;&lt;a href="http://literatureessays.blogspot.com/2009/03/hanh-phuc-ko-phai-en-tu-1-am-cuoi-linh.html" target="_blank"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Hạnh phúc ko phải đến từ một đám cưới linh đình&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;&lt;a href="http://literatureessays.blogspot.com/2009/04/con-gi-e-nho-o-san-jose.html" target="_blank"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Hạnh phúc gia đình&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;&lt;a href="http://literatureessays.blogspot.com/2011/09/different-customs.html" target="_blank"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Đám cưới khác biệt truyền thống&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;/ol&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-7045809461943371";
//468x60, created 12/6/07
google_ad_slot = "6625689197";
google_ad_width = 468;
google_ad_height = 60;
//--&gt;&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/2012/01/lan-au-tien-lam-bo.html</link><author>noreply@blogger.com (Sao Biển)</author><thr:total>1</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031.post-5189268190184693337</guid><pubDate>Fri, 23 Dec 2011 12:36:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-12-23T19:37:54.211+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>bubu</category><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>hạnh phúc</category><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>marriage life</category><title>Bubu Thái Tử chào đời</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-3HTQJ34iJPs/TvR0qeZo_7I/AAAAAAAACmo/JOQc4i1REqo/s1600/IMG_0106.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://1.bp.blogspot.com/-3HTQJ34iJPs/TvR0qeZo_7I/AAAAAAAACmo/JOQc4i1REqo/s400/IMG_0106.JPG" width="300" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Sau bao nhiêu ngày mong đợi, sau bao nhiêu cảm giác hồi hộp, sau bao nhiêu sự lo lắng... Nay Thái Tử Bubu đã chào đời trong Hồng Ân của TC.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hạnh phúc đầu tiên asb muốn nói đến là 'Pé mập'. Từ 12 giờ đêm ngày 22/12/11, pé mập bị đau từng cơn, cứ 5 phút một lần, đầu tiên đau nhè nhẹ, rồi càng lúc càng đau nhiều. Đau đến nỗi ai nhìn thấy cũng phải thất thương. Nhưng cũng nhiều người cảm thấy ngưỡng mộ về sự chịu đựng của pé. Pé mập đã phải chịu những những cơn đau liên tục từ lúc đó cho đến tận 8, 9 giờ tối. Mỗi lần đau pé mập chỉ biết chịu đựng và bám vào asb. Dù asb đôi khi nói, em cứ 'oánh anh đi, nhéo, hoặc cắn...' cũng đc. Nhưng pé mập ko hề. Pé chỉ cố gắng chịu đựng và ôm ghì chặt lấy asb... Pé mập, em tuyệt vời làm sao. Tạ Ơn Chúa đã ban em cho anh.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đã từ lâu lắm rồi, từ ngày em mới 2, 3 tháng, em không có cơ hội đc gọi một tiếng mẹ trong đời. Nay, TC đã thưởng cho em món quà Giáng Sinh thật ý nghĩa. Ngài ban có em đc làm Mẹ. Ngài cho em đc nghe tiếng gọi "Mẹ" từ một người, đó là Bubu yêu dấu của chúng ta.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hạnh phúc kế đến là Thái tử Bubu. Bubu Thái tử được kết thành là do tình yêu bất tử của asb và pé mập đáng iu, nên tên của Bubu sẽ được đặt như sau: Ký tự đầu của tên asb sẽ kết hợp với ký tự sau của pé mập: Hổ =&amp;gt; H; Vy =&amp;gt; Y ==&amp;gt; H + Y = Hy. Họ Phạm. Vây Thái tự Bubu sẽ có tên là "Phạm Hy". Bubu thái tử chào đời vào mùa Giáng Sinh, ngày mừng Chúa ra đời nên tên thánh của Bubu Thái tử sẽ là Emmanuel. Vậy Bubu Thái tử sẽ được gọi là Emmanuel Phạm Hy.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hạnh phúc cuối cùng là asb. Cám ơn pé mập, vợ iu của anh. Em đã mang hạnh phúc đến cho anh. Hạnh phúc anh đang cảm nhận là một hạnh phúc thiêng liêng mà anh chưa từng có trước đây. Từ đêm qua đến 10 giờ sáng nay, lúc nào anh cũng mong chờ để đc gặp hạnh phúc thứ nhất "pé mập". Cả ngày và đêm anh rất thích nhìn ngắm hạnh phúc thứ hai "Bubu". Nhìn thấy Bubu anh mới hiểu ra rằng trên đời này chẳng còn gì hạnh phúc và ý nghĩa hơn Bubu. Bubu là tất cả.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Ba niềm hạnh phúc là một gia đình. Gia đình chỉ hạnh phúc trọng vẹn khi có được "kết quả" của tình yêu. Chưa có Bubu, gia đình vẫn chưa thể hoàn toàn hạnh phúc. Khi chưa có Bubu, hạnh phúc &amp;nbsp;mới chỉ một nửa. Từ nay, hạnh phúc trọn hảo đã đến vời gia đình chúng ta.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tạ Ơn Chúa Phục Sinh đã ban sự sống cho chúng con. Tạ Ơn Chúa Hài Đồng đã mang Bubu mạnh khỏe lại cho chúng con. Từ nay, Emmanuel Phạm Hy sẽ là của Ngài.&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-R8c9Sx1uTQA/TvR00MPIkBI/AAAAAAAACm0/Ygc7HBtO_Wg/s1600/IMG_0105.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://2.bp.blogspot.com/-R8c9Sx1uTQA/TvR00MPIkBI/AAAAAAAACm0/Ygc7HBtO_Wg/s400/IMG_0105.JPG" width="300" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-7045809461943371";
//468x60, created 12/6/07
google_ad_slot = "6625689197";
google_ad_width = 468;
google_ad_height = 60;
//--&gt;&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/2011/12/bubu-thai-tu-chao-oi.html</link><author>noreply@blogger.com (Sao Biển)</author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://1.bp.blogspot.com/-3HTQJ34iJPs/TvR0qeZo_7I/AAAAAAAACmo/JOQc4i1REqo/s72-c/IMG_0106.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031.post-5655494474833785558</guid><pubDate>Sun, 18 Dec 2011 05:29:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-12-18T12:56:28.351+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>university</category><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Time for dreams</category><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>PhD</category><title>Time for Dreams 9 - Writing up thesis</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; Việc học Cao học luôn là ước mơ của nhiều người. Ở Việt Nam hiện nay ít trong nhiều trường Đại Học có thể đào tạo chương trình Sau Đại Học trong nước, trong đó có những trường như ĐH Khoa Học Xã Hội Nhân Văn, ĐH Nông Lâm, Đại Học Mở Tp. HCM, ĐH KHXHNV Hà Nội v.v. Không phải trường nào cũng đc Bộ Giáo Dục và Đào Tạo cấp phép để đào tạo sau đại học, không phải khoa nào cũng đc mở chương trình sau đại học. Lý do chính đáng nhất vẫn là do thiếu các Tiến Sĩ để đào tạo. Do đó, nhu cầu học Cao học ngày càng gia tăng. Chương trình đào tạo trong nước vẫn chưa thể đáp ứng được hết tiềm năng hiện tại. Và như vậy, các trường nước ngoài đã gia nhập vào VN, giúp giải quyết được rất nhiều nhu cầu hiện thời. Trong entry này, asb không đề cập đến việc đào tạo, nhưng là việc học của các sinh viên cao học, đặc biệt là các bạn đang theo học ở trường ĐH Mở Tp. HCM.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; Điểm chính yếu, đích cuối cùng của việc học sau đại học của các Thạc Sỹ tương lai là phải thực hiện thành công một luận văn, hay nói cách khác là làm một bài nghiên cứu khoa học 'có khoa học'. Trước khi làm luận văn thì hầu hết các ứng cử viên phải viết đề cương (proposal) để phản biện trước hội đồng của trường. Thường thì sau một năm học coursework, các bạn luôn cảm thấy thích thú vì đã thoát ra khỏi sự kiểm soát của các giảng viên, thoát ra khỏi việc phải đọc bài, chuẩn bị bài để thuyết trình, thoát ra khỏi cái cách phải viết assignment khoảng 2000 từ (in English) cho từng môn, và thoát ra khỏi nỗi lo về điểm của mỗi môn either pass or fail v.v. Rồi sau đó các bạn liền rời trường và trở về nhà, về nơi làm việc của mình để quay lại cuộc sống cũ, cuộc sống phải kiếm tiền, cuộc sống phải lo cho gia đình, cuộc sống phải giành hầu hết thời gian cho việc giảng dạy và chấm bài cho học viên... Và vì thế sách vở sau khi học cũng... đưa vào kệ sách. Nơi làm việc của các bạn cũng chưa chắc có đủ sách liên quan để các bạn tham khảo. Do đó, việc viết một đề cương (proposal) trở nên xa lạ, khó khăn... và nếu có làm cũng chỉ là những bài viết nghèo nàn về thông tin.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;Thực ra để viết một proposal không phải là dễ như các bạn nghĩ. Các bạn không nên viết cho qua loa rồi sau này khi đã thu thập đủ dự liệu rồi các bạn mới viết. Lúc đó đã quá trễ. Actually, proposal liên quan nhiều đến phần lý thuyết, mà lý thuyết thì liên quan đến thư viện, thư viên liên quan đến việc các bạn phải đọc sách, đọc sách liên quan đến... tốn rất nhiều thời gian. Thời gian tốt nhất để viết proposal là trong khi và ngay sau khi các bạn học xong coursework. Lúc đó, kiến thức các bạn còn nhiều, thói quen đọc sách của các bạn còn liên tục và có thể là còn đam mê vì các bạn đã làm quen trong cả năm trời về việc đọc sách để thuyết trình và viết bài assignment cho từng môn.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; Nói đến điều này asb nhớ lại những ngày 'vàng son' của mình khi còn đi học. Thư viện luôn là ngôi nhà thứ 2 của nhóm bạn asb. Một ngày chỉ ở trong phòng của mình khoảng 9 - 10 giờ để ăn và ngủ, còn những giờ còn lại là &lt;a href="http://literatureessays.blogspot.com/2009/03/comfortable-library.html" target="_blank"&gt;"&lt;span style="color: red;"&gt;thư viện" dấu yêu&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;. Asb nhớ, mỗi sáng khoảng 9:30' đến thư viện, đọc sách liên tục đến 12 giờ trưa, ăn cơm xong, asb không nghỉ trưa, các bạn khác thì đi tìm chỗ ngủ trong thư viện, còn asb lại đọc liên tục đến 5 giờ chiều. sau đó về nhà chơi thể thao, ăn tối... rồi lại vào thư viện của Khoa NN để đọc cho đến 12 giờ đêm. Càng đọc càng đã, đọc là một sự đam mê. Càng đọc về kiến thức đang học các bạn càng cảm thấy thích thú (believe me). &amp;nbsp;Biết bao nhiêu kiến thức chất chứa trong sách vở mà chẳng một giáo sư nào có thể nói cho mình nghe hết đc. Sau một năm học coursework, asb đã ở lại trường thêm 3 tháng để viết proposal và phản biện. Proposal của asb dài 150 trang. Trong đó asb làm rất nhiều, nhiều hơn cả những gì mà hội đồng phản biện mong đợi. Có nhiều phần mà nhưng người khác chờ đến sau này khi làm luận văn mới từ từ làm, còn lúc đó asb đã làm xong và sau này không cần phải làm lại nữa.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;Asb muốn nói cho các bạn biết về tầm quan trọng của proposal. Nó là một cái khung chuẩn cho các bạn đi theo. Khi các bạn hoàn thành tốt proposal thì sau này các bạn không cần phải lo về Literature review, lo về research gaps, lo về research methodology v.v. Thậm chí proposal của asb còn viết tất cả phương pháp phân tích dữ liệu (Methods of analysis - SPSS). Việc làm của asb sau đó là chỉ cần thực hiện experiment và thu thập dự liệu, nhập dữ liệu và phân tích. Quá tuyệt vời đúng ko các bạn.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; Seminar vừa rồi, asb đã hướng dẫn khá rõ và kỹ càng cho các bạn về cách viết chapter 1,2, và 3. Điều này có nghĩa là asb đã hướng dẫn cho các bạn cách viết trọn một proposal chuyên nghiệp. Asb còn tốt bụng với các bạn là gửi cho các bạn các powerpoint thuyết trình do asb cực khổ chuẩn bị qua email. Mục đích của asb là muốn các bạn làm cho bằng được, làm cho thiệt tốt, và làm cho thiệt hay.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; Asb rất muốn các bạn giành thời gian viết thật tốt proposal cho ngày phản biện. Việc học của các bạn nằm trong tay của cách bạn. Các bạn phải có trách nhiệm với việc học của mình, không đổ thừa ai, không chờ đợi ai. Các bạn là những người phải 'chiến đấu để survive'. Và việc survival đó là chính các bạn. Keep in mind, chẳng có ai phải chết khi các bạn ko thể survive.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; Bằng cấp khi nhận có thể ngang nhau, nhưng giá trị kiến thức của từng người là không bao giờ như nhau. Ai giỏi hơn ai còn tùy thuộc vào số lượng bao nhiêu cuốn sách mà các bạn đọc qua. Hãy lấy cơ hội trong thời gian đi học để đọc sách nhiều. các bạn nhớ là khi đã học xong và đi làm, không biết bao nhiêu giáo viên có thời gian để đọc sách... vì kiến thức. Nên giờ này là giờ quyết định của các bạn.&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; Chúc các bạn có những quyết định đúng đắn.&lt;br /&gt;
&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; This Entry is as a Christmas gift for Graduate students of HOU&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;
&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp;Merry Christmas to all of you.&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="background-color: white; text-align: left;"&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="background-color: white; font-size: 14px; line-height: 25px; text-align: left;"&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; Các bạn thao khảo thêm các entries sau bằng cách click vào link dưới đây:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div dir="ltr" style="background-color: white; font-size: 14px; line-height: 25px; text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;ol style="text-align: left;"&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://literatureessays.blogspot.com/2010/07/time-for-dreams-ngay-cua-nhung-uoc-mo-1.html" style="text-decoration: none;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Time for Dream 1&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;&lt;a href="http://literatureessays.blogspot.com/2010/07/time-for-dreams-ngay-cua-nhung-uoc-mo-2.html" style="text-decoration: none;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Time for Dream 2&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;&lt;a href="http://literatureessays.blogspot.com/2010/07/times-for-dreams-3.html" style="text-decoration: none;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Time for Dream 3&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;&lt;a href="http://literatureessays.blogspot.com/2010/07/time-for-dreams-4-viva.html" style="text-decoration: none;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Time for Dream 4&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;&lt;a href="http://literatureessays.blogspot.com/2010/08/time-for-dreams-5-revision.html" style="text-decoration: none;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Time for Dream 5&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;&lt;a href="http://literatureessays.blogspot.com/2010/08/time-for-dreams-6-amazing-library.html" style="text-decoration: none;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Time for Dream 6&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;&lt;a href="http://literatureessays.blogspot.com/2010/08/time-for-dreams-7-learning-plan.html" style="text-decoration: none;"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Time for Dream 7&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;&lt;a href="http://literatureessays.blogspot.com/2011/11/time-for-dreams-8-le-tot-nghiep-o.html" target="_blank"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Time for dream 8&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;&lt;a href="http://literatureessays.blogspot.com/2009/03/comfortable-library.html" target="_blank"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Một thư viện tốt&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;&lt;a href="http://literatureessays.blogspot.com/2009/04/moi-truong-hoc-tap-o-thai-lan.html" target="_blank"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Môi trường học tập ở Thái Lan&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;&lt;a href="http://literatureessays.blogspot.com/2009/03/asb-thay-oi-cai-nhin-ve-phuong-phap-hoc.html" target="_blank"&gt;&lt;span style="color: red;"&gt;Asb thay đổi cái nhìn về Phương pháp học&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;/ol&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-7045809461943371";
//468x60, created 12/6/07
google_ad_slot = "6625689197";
google_ad_width = 468;
google_ad_height = 60;
//--&gt;&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/2011/12/time-for-dreams-9-writing-up-thesis.html</link><author>noreply@blogger.com (Sao Biển)</author><thr:total>5</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031.post-9016564624579760340</guid><pubDate>Thu, 24 Nov 2011 08:04:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-12-14T12:12:10.155+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>MA</category><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Higher Education</category><title>Seminar on Dec. 10, 2011 (Writing-up Thesis)</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-1wN4kH5hr_k/Tugup3AHKmI/AAAAAAAAClo/i4ZZDLC0Odw/s1600/P1010178.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://3.bp.blogspot.com/-1wN4kH5hr_k/Tugup3AHKmI/AAAAAAAAClo/i4ZZDLC0Odw/s400/P1010178.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif;"&gt;Dear MA candidates of HOU,&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif;"&gt;This is an official announcement for the Seminar on How to write up&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif; text-align: -webkit-auto;"&gt;your thesis as recommended on our websites of HOU (Guidelines for&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif; text-align: -webkit-auto;"&gt;Thesis).&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif; text-align: -webkit-auto;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif; text-align: -webkit-auto;"&gt;In this seminar, I will help you to write chapter 1, 2, and 3; what&amp;nbsp;you should include in each part of each chapter, including how to&amp;nbsp;write your literature review, research gaps (Chapter 2) and research&amp;nbsp;design (chapter 3).&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif;"&gt;TESOL 3 and 4 students should come to see if you are going on the&amp;nbsp;right track of your thesis.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif; text-align: -webkit-auto;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif; text-align: -webkit-auto;"&gt;To TESOL 5 students, this is the best chance for you to begin your&amp;nbsp;thesis with Topic selection, Review of related literature, and review&amp;nbsp;what you have just learned about research designs.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif;"&gt;TESOL 6 students are also welcome if you have no classes then. In case&amp;nbsp;you cannot come because of your classes, don't worry, this seminar&amp;nbsp;&lt;span class="Apple-style-span" style="text-align: -webkit-auto;"&gt;will be conducted again next year when you completed your course-work.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="text-align: -webkit-auto;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif; text-align: -webkit-auto;"&gt;Dip 10 and USQ candidates are also welcome if you would like to&amp;nbsp;enhance your knowledge in terms of Research Methodology. Chapter 1 and&amp;nbsp;2 will help you know the ways to do your course-work assignments. In&amp;nbsp;addition, those who plan to take PhD degrees after your graduation&amp;nbsp;should come for essential knowledge of how to conduct your thesis.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif; text-align: -webkit-auto;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif; text-align: -webkit-auto;"&gt;Other people who are conducting research at your schools or for other degrees are also welcome. However, you need to inform me to book seats.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif; text-align: -webkit-auto;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif;"&gt;Time: Dec. 10, 2011 from 8:30' - 11:45' &amp;amp; 13:00 - 16:30'&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif; text-align: -webkit-auto;"&gt;Location: at HOU campus, 97 Vo Van Tan, Dist. 3.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif; text-align: -webkit-auto;"&gt;Room: 505&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif; text-align: -webkit-auto;"&gt;Presenter: Dr. Pham Vu Phi Ho&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif; text-align: -webkit-auto;"&gt;Note: The next seminar will help you to write up chapter 4 and 5,&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif; text-align: -webkit-auto;"&gt;including Data Analysis, Statistics, Discussion, and Conclusion.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif; text-align: -webkit-auto;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-l6ZvnCq02jA/TugvUBG2ZJI/AAAAAAAAClw/SJ-CTy1q3KI/s1600/P1010165.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://4.bp.blogspot.com/-l6ZvnCq02jA/TugvUBG2ZJI/AAAAAAAAClw/SJ-CTy1q3KI/s400/P1010165.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-2lFd6zVrnpc/TugvcLvgaKI/AAAAAAAACl4/wLCZpuVaKZU/s1600/P1010170.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://2.bp.blogspot.com/-2lFd6zVrnpc/TugvcLvgaKI/AAAAAAAACl4/wLCZpuVaKZU/s400/P1010170.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-zON_TmOhlmk/Tugvjaxax-I/AAAAAAAACmA/E42tqL_GHAo/s1600/P1010172.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://3.bp.blogspot.com/-zON_TmOhlmk/Tugvjaxax-I/AAAAAAAACmA/E42tqL_GHAo/s400/P1010172.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-DkqSYb5hweo/TugvqejLpmI/AAAAAAAACmI/s4FGNZ7rqxg/s1600/P1010173.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://4.bp.blogspot.com/-DkqSYb5hweo/TugvqejLpmI/AAAAAAAACmI/s4FGNZ7rqxg/s400/P1010173.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-grAElOqnd4Q/Tugvw5g84CI/AAAAAAAACmQ/38mDyaMLOEo/s1600/P1010177.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://1.bp.blogspot.com/-grAElOqnd4Q/Tugvw5g84CI/AAAAAAAACmQ/38mDyaMLOEo/s400/P1010177.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-MCb-7jddAWc/Tugv3x3Gm0I/AAAAAAAACmY/ciBYh69zwyI/s1600/P1010182.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://3.bp.blogspot.com/-MCb-7jddAWc/Tugv3x3Gm0I/AAAAAAAACmY/ciBYh69zwyI/s400/P1010182.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif; text-align: -webkit-auto;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-7045809461943371";
//468x60, created 12/6/07
google_ad_slot = "6625689197";
google_ad_width = 468;
google_ad_height = 60;
//--&gt;&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/2011/11/seminar-on-dec-10-2011-writing-up.html</link><author>noreply@blogger.com (Sao Biển)</author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-1wN4kH5hr_k/Tugup3AHKmI/AAAAAAAAClo/i4ZZDLC0Odw/s72-c/P1010178.JPG' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink='false'>tag:blogger.com,1999:blog-8752993697163674031.post-4225544633281215520</guid><pubDate>Sat, 05 Nov 2011 09:17:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-11-05T16:21:46.945+07:00</atom:updated><category domain='http://www.blogger.com/atom/ns#'>Time for dreams</category><title>Time for Dreams 8 - Lễ tốt nghiệp ở Thailand</title><description>&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-cfqhk5ErsVg/TrT0Ca6US-I/AAAAAAAACgU/Iqv5FcFYq5c/s1600/5.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://3.bp.blogspot.com/-cfqhk5ErsVg/TrT0Ca6US-I/AAAAAAAACgU/Iqv5FcFYq5c/s400/5.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Lâu lắm rồi chưa có thời gian viết tiếp cho series Time for Dreams - Ngày của những ước mơ. Khi về VN làm việc là luôn 'no time for blogging' hehehe. Nào &amp;nbsp;là thời gian đi dạy, soạn bài, chấm bài, làm những công việc quản lý v.v. Nhưng cũng không thể kết thúc series Time for Dreams mà không có ngày lễ tốt nghiệp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù tin và hình ảnh không còn nóng hổi, mặc dù tâm trang cũng không còn 'hí hửng' nhưng những ngày đi dự lễ nhận bằng, nhưng asb cũng sẽ viết vài chữ chia sẻ với các bạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khác với những ngày lễ tốt nghiệp ở VN, các trường học ở Thailand tổ chức ngày lễ cực kỳ lớn. Những SV tốt nghiệp Cử nhân, Thạc Sỹ, hoặc Tiến Sỹ đều được làm lễ chung một lần của trường trong năm. Ngày trọng đại ấy được thành viên của gia đình Hoàng gia đến phát bằng. Trường asb luôn mời công chúa được ưa chộng nhất Thailand hiện nay về phát bằng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ở Thailand, người dân rất kính trọng gia đình Hoàng gia. Asb có cảm giác giống hệt như một tôn giáo vậy. Họ quỳ phục, họ cúi chào biết bao nhiêu lần trong một buổi lễ mặc dù công chúa vẫn còn đang ờ bên ngoài tòa nhà. Họ không giám ngước nhìn công chúa khi bước lên nhận bằng...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ có khoảng 3 - 5 dây bước lên nhận bằng từ công chúa, cả mấy ngàn sinh viên phải thực tập đến 3 ngày trước ngày lễ chính thức. Ngày thứ nhất, mọi người phải tập từ 8 giờ sáng đến 6 giờ tối. Ngày thứ 2, mọi người phải tập từ 8 giờ sáng đến 6:30 tối. Ngày thứ 3 thì chỉ tập nửa ngày, nhưng từ 6 giờ sáng đến 12 giờ trưa. Tất cả chỉ tập một vài bước đi trên khán đài (stage), cách cúi chào, và cách đưa tay ra nhận bằng tốt nghiệp. Wow, chỉ có 3 -5 giây mà phải mất bấy nhiêu ngày mệt mỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện rất lạ là trong một hô5i trương lớn như vậy, mấy ngàn người ngồi chờ đợi đến phiên mình, mỗi lần đến lượt của mình thì phải ngồi chờ đến 2 tiếng đồng hồ. Vậy mà sinh viên Thái vẫn kiên nhẫn ngồi trong thinh lặng, ko ồn ào. Nếu ở VN mà như thế chắc bà con bỏ về hết hehehe. Nhưng họ điểm danh rất kỹ. Nếu vắng buổi tập thì sẽ không được tham gia ngày lễ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài việc mệt mỏi trong luyện tập và chờ đợi, các ăn mặc trong trang phục cũng rất tỉ mỉ. Đồng phục phải màu xám của trường. Đối với nam, áo sơ mi trắng, Vest và quần tây màu xám. Giày đen, cà vạt xám của trường. Asb mang bộ vest màu đen rất đẹp wa đó, nhưng cũng không được chấp nhận, phải thuê mua của trường. Bên nữ cũng vậy, cùng màu đồng phục và mặc váy, ngoại trừ sinh viên người Hồi Giáo. Mặc dù sau khi chằng áo tốt nghiệp (gown) vào thì chẳng thấy rõ đồng phục bên trong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân dịp này, asb tậu lun cho mình một chiếc áo tốt nghiệp (gown) của trường. Tuy hơi mắc nhưng sau này có thể sẽ dùng dùng đến nó. Đồng phục tốt nghiệp của trường asb Suranaree University of Technology không có Mũ (cap). Như vậy cũng hay, đơn giản, và có thể cho mọi người show up hair styles hehehe, đặc biệt là phái đẹp. Nên các nữ sinh tốt nghiệp phải thức dạy từ 3 giờ sáng để đi làm tóc kakaka.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-LwbibHKGqDE/TrT5_gtcHqI/AAAAAAAACgc/eyW1pqdrR5s/s1600/1.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://4.bp.blogspot.com/-LwbibHKGqDE/TrT5_gtcHqI/AAAAAAAACgc/eyW1pqdrR5s/s640/1.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-Ng6C2OehkZA/TrT6AJOS-II/AAAAAAAACgg/i7ZUuyyb4-k/s1600/2.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://2.bp.blogspot.com/-Ng6C2OehkZA/TrT6AJOS-II/AAAAAAAACgg/i7ZUuyyb4-k/s640/2.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-PCV0SLEhVXI/TrT6AuS_hUI/AAAAAAAACgs/mV-C4haZxlY/s1600/4.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://4.bp.blogspot.com/-PCV0SLEhVXI/TrT6AuS_hUI/AAAAAAAACgs/mV-C4haZxlY/s640/4.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-fhstNJQ1gnE/TrT6BzD7JEI/AAAAAAAACg0/zI55wATHgHk/s1600/PA290170.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://2.bp.blogspot.com/-fhstNJQ1gnE/TrT6BzD7JEI/AAAAAAAACg0/zI55wATHgHk/s640/PA290170.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-E9tM9Y2Ug2Q/TrT6Cm2ZXHI/AAAAAAAACg8/Yf8TSpNt-p4/s1600/PA290174.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://4.bp.blogspot.com/-E9tM9Y2Ug2Q/TrT6Cm2ZXHI/AAAAAAAACg8/Yf8TSpNt-p4/s640/PA290174.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-agq85XlS8qY/TrT6DgGPxJI/AAAAAAAAChE/Fd-ObLQRjLg/s1600/PA290181.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://2.bp.blogspot.com/-agq85XlS8qY/TrT6DgGPxJI/AAAAAAAAChE/Fd-ObLQRjLg/s640/PA290181.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-bdRR0qH8_zU/TrT6FyCVyFI/AAAAAAAAChU/zOgI2bWj0iM/s1600/PA290183.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://2.bp.blogspot.com/-bdRR0qH8_zU/TrT6FyCVyFI/AAAAAAAAChU/zOgI2bWj0iM/s640/PA290183.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-Z0O9KZBKRtE/TrT6G2bXzWI/AAAAAAAAChc/48WgpbX49LU/s1600/PA290185.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://1.bp.blogspot.com/-Z0O9KZBKRtE/TrT6G2bXzWI/AAAAAAAAChc/48WgpbX49LU/s640/PA290185.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-jXVcg0e-Ca8/TrT6IDMmVbI/AAAAAAAAChk/ST3JhgozBYI/s1600/PA290187.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://1.bp.blogspot.com/-jXVcg0e-Ca8/TrT6IDMmVbI/AAAAAAAAChk/ST3JhgozBYI/s640/PA290187.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-rWuu3Hrf-uM/TrT6KmJ6C-I/AAAAAAAACh0/dpl71JKh6Bk/s1600/PA290190.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-rWuu3Hrf-uM/TrT6KmJ6C-I/AAAAAAAACh0/dpl71JKh6Bk/s640/PA290190.JPG" width="480" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-p3kej7Q3xUk/TrT6L1oZwDI/AAAAAAAACh8/_95eHwIXkdw/s1600/PA290191.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://3.bp.blogspot.com/-p3kej7Q3xUk/TrT6L1oZwDI/AAAAAAAACh8/_95eHwIXkdw/s640/PA290191.JPG" width="480" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-7VF_NDc6Tvg/TrT6NemPbnI/AAAAAAAACiE/84x_yMhE12I/s1600/PA290193.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://2.bp.blogspot.com/-7VF_NDc6Tvg/TrT6NemPbnI/AAAAAAAACiE/84x_yMhE12I/s640/PA290193.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-88swZfWaVfU/TrT6ObppNYI/AAAAAAAACiM/EeChVy-6Jps/s1600/PA290194.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://2.bp.blogspot.com/-88swZfWaVfU/TrT6ObppNYI/AAAAAAAACiM/EeChVy-6Jps/s640/PA290194.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-R-zhydwf6E8/TrT6Q03RbgI/AAAAAAAACic/1olkbtLUOb4/s1600/PA290196.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://1.bp.blogspot.com/-R-zhydwf6E8/TrT6Q03RbgI/AAAAAAAACic/1olkbtLUOb4/s640/PA290196.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-DU8TkVXojX8/TrT6Sr8bORI/AAAAAAAACik/lRm2pG-WuhQ/s1600/PA290200.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://1.bp.blogspot.com/-DU8TkVXojX8/TrT6Sr8bORI/AAAAAAAACik/lRm2pG-WuhQ/s640/PA290200.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-oy6d-q2eu5s/TrT6TmjYWrI/AAAAAAAACis/xYgYdaUIE04/s1600/PA290201.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://2.bp.blogspot.com/-oy6d-q2eu5s/TrT6TmjYWrI/AAAAAAAACis/xYgYdaUIE04/s640/PA290201.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-3PcDf81pxOc/TrT8fW1SelI/AAAAAAAACi0/Qihc1iPbO90/s1600/P1010162.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://2.bp.blogspot.com/-3PcDf81pxOc/TrT8fW1SelI/AAAAAAAACi0/Qihc1iPbO90/s640/P1010162.JPG" width="480" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-Ol5MJyT3Pyw/TrT8gTkklTI/AAAAAAAACi8/TtUIENhovIc/s1600/P1010163.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://3.bp.blogspot.com/-Ol5MJyT3Pyw/TrT8gTkklTI/AAAAAAAACi8/TtUIENhovIc/s640/P1010163.JPG" width="480" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-THQoGcoG1I4/TrT8hpywcfI/AAAAAAAACjE/0C5eBvrnpAg/s1600/P1010164.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://3.bp.blogspot.com/-THQoGcoG1I4/TrT8hpywcfI/AAAAAAAACjE/0C5eBvrnpAg/s640/P1010164.JPG" width="480" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/--6HnTn81agM/TrT8iVLw-DI/AAAAAAAACjI/QwpXLtyCseU/s1600/P1010165.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://2.bp.blogspot.com/--6HnTn81agM/TrT8iVLw-DI/AAAAAAAACjI/QwpXLtyCseU/s640/P1010165.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-iQEI-PhrYSg/TrT8jefcndI/AAAAAAAACjU/fvO6c9xpgXE/s1600/P1010166.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://3.bp.blogspot.com/-iQEI-PhrYSg/TrT8jefcndI/AAAAAAAACjU/fvO6c9xpgXE/s640/P1010166.JPG" width="480" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-qrCNFOr8PS0/TrT8kjTiKxI/AAAAAAAACjY/2NhmucdBXPI/s1600/P1010168.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://4.bp.blogspot.com/-qrCNFOr8PS0/TrT8kjTiKxI/AAAAAAAACjY/2NhmucdBXPI/s640/P1010168.JPG" width="480" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-Is97elvaPGs/TrT8ll_EvGI/AAAAAAAACjg/K0T-nsFn0rc/s1600/P1010169.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://1.bp.blogspot.com/-Is97elvaPGs/TrT8ll_EvGI/AAAAAAAACjg/K0T-nsFn0rc/s640/P1010169.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-yFSUOTcmrEc/TrT8mQAvB2I/AAAAAAAACjo/rvgOzHE8ByA/s1600/P1010171.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://1.bp.blogspot.com/-yFSUOTcmrEc/TrT8mQAvB2I/AAAAAAAACjo/rvgOzHE8ByA/s640/P1010171.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-xAVdE6b1ZlY/TrT8nOo7z7I/AAAAAAAACjw/1i1n3ynhurc/s1600/P1010174.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://2.bp.blogspot.com/-xAVdE6b1ZlY/TrT8nOo7z7I/AAAAAAAACjw/1i1n3ynhurc/s640/P1010174.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-LJZwA5VnLyE/TrT8n1xrbVI/AAAAAAAACj4/ef7zPEfy0Ls/s1600/P1010177.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://3.bp.blogspot.com/-LJZwA5VnLyE/TrT8n1xrbVI/AAAAAAAACj4/ef7zPEfy0Ls/s640/P1010177.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-aY3f1hDNKWM/TrT8pC7EuoI/AAAAAAAACkE/VkKnadBW2LQ/s1600/P1010190.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://2.bp.blogspot.com/-aY3f1hDNKWM/TrT8pC7EuoI/AAAAAAAACkE/VkKnadBW2LQ/s640/P1010190.JPG" width="480" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-frylOJYYx98/TrT8qH5e_iI/AAAAAAAACkM/HnWNwzxyGIE/s1600/P1010193.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://2.bp.blogspot.com/-frylOJYYx98/TrT8qH5e_iI/AAAAAAAACkM/HnWNwzxyGIE/s400/P1010193.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-JcJCHgvzxoA/TrT8rU_rctI/AAAAAAAACkU/OANR9HHzdpo/s1600/P1010198.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://1.bp.blogspot.com/-JcJCHgvzxoA/TrT8rU_rctI/AAAAAAAACkU/OANR9HHzdpo/s640/P1010198.JPG" width="480" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-S0OeG8wwLhA/TrT8so8xkrI/AAAAAAAACkc/9nu4uRn6JBA/s1600/P1010199.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://3.bp.blogspot.com/-S0OeG8wwLhA/TrT8so8xkrI/AAAAAAAACkc/9nu4uRn6JBA/s640/P1010199.JPG" width="480" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-NLfOadYc5kk/TrT8uCdUihI/AAAAAAAACkk/5wGpL8SIFsA/s1600/P1010200.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://1.bp.blogspot.com/-NLfOadYc5kk/TrT8uCdUihI/AAAAAAAACkk/5wGpL8SIFsA/s640/P1010200.JPG" width="480" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-Wceq17aDRG4/TrT8vYjYd1I/AAAAAAAACks/EC5GS4hNVHo/s1600/P1010214.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://2.bp.blogspot.com/-Wceq17aDRG4/TrT8vYjYd1I/AAAAAAAACks/EC5GS4hNVHo/s640/P1010214.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-Smaviwfj77Q/TrT8w6_RyZI/AAAAAAAACk0/4sAmNtO6Aho/s1600/P1010215.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://1.bp.blogspot.com/-Smaviwfj77Q/TrT8w6_RyZI/AAAAAAAACk0/4sAmNtO6Aho/s640/P1010215.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-TD6XJMfBoMU/TrT8x92gTzI/AAAAAAAACk8/oh78_SUgYdE/s1600/P1010216.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://2.bp.blogspot.com/-TD6XJMfBoMU/TrT8x92gTzI/AAAAAAAACk8/oh78_SUgYdE/s640/P1010216.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-Nc2tZL_SBdM/TrT8zMTAzOI/AAAAAAAAClE/5z3ktJUHMNA/s1600/P1010217.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://1.bp.blogspot.com/-Nc2tZL_SBdM/TrT8zMTAzOI/AAAAAAAAClE/5z3ktJUHMNA/s640/P1010217.JPG" width="480" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-jgpekQV9zUs/TrT80KY1dSI/AAAAAAAAClM/YLiFtUq7lmY/s1600/P1010218.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://2.bp.blogspot.com/-jgpekQV9zUs/TrT80KY1dSI/AAAAAAAAClM/YLiFtUq7lmY/s640/P1010218.JPG" width="480" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-kx2UfjVtyLc/TrT81prOQZI/AAAAAAAAClU/SBDhJRzJZO0/s1600/P1010219.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="640" src="http://1.bp.blogspot.com/-kx2UfjVtyLc/TrT81prOQZI/AAAAAAAAClU/SBDhJRzJZO0/s640/P1010219.JPG" width="480" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-DRk9ALXUgoM/TrT89bfki9I/AAAAAAAAClc/Ps_TTeXdnUk/s1600/P1010211.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="480" src="http://3.bp.blogspot.com/-DRk9ALXUgoM/TrT89bfki9I/AAAAAAAAClc/Ps_TTeXdnUk/s640/P1010211.JPG" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Tạ Ơn Thiên Chúa về tất cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các bạn thao khảo thêm các entries sau:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;ol style="text-align: left;"&gt;&lt;li&gt;&lt;a href="http://literatureessays.blogspot.com/2010/07/time-for-dreams-ngay-cua-nhung-uoc-mo-1.html"&gt;Time for Dream 1&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;&lt;a href="http://literatureessays.blogspot.com/2010/07/time-for-dreams-ngay-cua-nhung-uoc-mo-2.html"&gt;Time for Dream 2&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;&lt;a href="http://literatureessays.blogspot.com/2010/07/times-for-dreams-3.html"&gt;Time for Dream 3&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;&lt;a href="http://literatureessays.blogspot.com/2010/07/time-for-dreams-4-viva.html"&gt;Time for Dream 4&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;&lt;a href="http://literatureessays.blogspot.com/2010/08/time-for-dreams-5-revision.html"&gt;Time for Dream 5&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;&lt;a href="http://literatureessays.blogspot.com/2010/08/time-for-dreams-6-amazing-library.html"&gt;Time for Dream 6&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;&lt;a href="http://literatureessays.blogspot.com/2010/08/time-for-dreams-7-learning-plan.html"&gt;Time for Dream 7&lt;/a&gt;&lt;/li&gt;
&lt;/ol&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;script type="text/javascript"&gt;&lt;!--
google_ad_client = "pub-7045809461943371";
//468x60, created 12/6/07
google_ad_slot = "6625689197";
google_ad_width = 468;
google_ad_height = 60;
//--&gt;&lt;/script&gt;
&lt;script type="text/javascript"
src="http://pagead2.googlesyndication.com/pagead/show_ads.js"&gt;
&lt;/script&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://literatureessays.blogspot.com/2011/11/time-for-dreams-8-le-tot-nghiep-o.html</link><author>noreply@blogger.com (Sao Biển)</author><media:thumbnail xmlns:media='http://search.yahoo.com/mrss/' url='http://3.bp.blogspot.com/-cfqhk5ErsVg/TrT0Ca6US-I/AAAAAAAACgU/Iqv5FcFYq5c/s72-c/5.jpg' height='72' width='72'/><thr:total>0</thr:total></item></channel></rss>