<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" standalone="no"?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><rss xmlns:itunes="http://www.itunes.com/dtds/podcast-1.0.dtd" version="2.0"><channel><title>Livin'</title><description>Just...</description><managingEditor>noreply@blogger.com (Unknown)</managingEditor><pubDate>Fri, 8 Nov 2024 08:27:16 -0800</pubDate><generator>Blogger http://www.blogger.com</generator><openSearch:totalResults xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/">40</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/">1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/">25</openSearch:itemsPerPage><link>http://votienphat.blogspot.com/</link><language>en-us</language><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle>Just...</itunes:subtitle><itunes:owner><itunes:email>noreply@blogger.com</itunes:email></itunes:owner><item><title>Mưa</title><link>http://votienphat.blogspot.com/2012/03/mua.html</link><author>noreply@blogger.com (Unknown)</author><pubDate>Tue, 20 Mar 2012 23:16:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4389658331990440901.post-4108580168232385639</guid><description>&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEijW-wuT9Z2GfOwbZIq3TMeKcuYKYvGAdK3iIYJEZdS9-hD2baQbBqyqJBHGZUtV8CRTjt0jKlr6vpX7YgZU1Jb7mPeYO6vvUW3uDYn1oSq4RzHe2EpCQf2Uq4F7U-zp5Y_y_LjzNzDyenb/s1600/1305918136_tam+mua.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEijW-wuT9Z2GfOwbZIq3TMeKcuYKYvGAdK3iIYJEZdS9-hD2baQbBqyqJBHGZUtV8CRTjt0jKlr6vpX7YgZU1Jb7mPeYO6vvUW3uDYn1oSq4RzHe2EpCQf2Uq4F7U-zp5Y_y_LjzNzDyenb/s400/1305918136_tam+mua.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5722230796731283218" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Mưa to thật!&lt;br /&gt;Lâu rồi ko vào đây.&lt;br /&gt;Trong khoảng thời gian đo nhiều thứ xảy ra quá!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ ngồi trong phòng nhìn ra cửa sổ ngắm mưa, nghe tiếng mưa đập vào, thích thật!&lt;br /&gt;Ngoài kia là cả một thế giới thị phi, hư hư thật thật.&lt;br /&gt;Chỉ là muốn được chạy dưới mưa...</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEijW-wuT9Z2GfOwbZIq3TMeKcuYKYvGAdK3iIYJEZdS9-hD2baQbBqyqJBHGZUtV8CRTjt0jKlr6vpX7YgZU1Jb7mPeYO6vvUW3uDYn1oSq4RzHe2EpCQf2Uq4F7U-zp5Y_y_LjzNzDyenb/s72-c/1305918136_tam+mua.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Review: Ngọn gió về đâu?</title><link>http://votienphat.blogspot.com/2011/11/review-ngon-gio-ve-au.html</link><category>Movie</category><category>Review</category><author>noreply@blogger.com (Unknown)</author><pubDate>Wed, 9 Nov 2011 06:57:00 -0800</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4389658331990440901.post-5620085996882175489</guid><description>&lt;a href="https://lh4.googleusercontent.com/-FE7JcaPX_Uo/TrUlScCt8OI/AAAAAAAADtg/CWi1x8bYqos/s800/NgonGioVeDau-2011-08.png"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 500px; height: 281px;" src="https://lh4.googleusercontent.com/-FE7JcaPX_Uo/TrUlScCt8OI/AAAAAAAADtg/CWi1x8bYqos/s800/NgonGioVeDau-2011-08.png" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;1. Trong số những cuốn sách mà tôi có được cho đến nay thì bộ "Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi" được xem là "anh cả". Tôi rất thích bộ sách đó. Nó nói về việc thay đổi thái độ, cách suy nghĩ... của mình đối với tất cả sự vật, sự việc trong cuộc sống. Một câu chuyện mà tôi cũng rất thích để minh họa cho việc này. Câu chuyện như sau: [truyện được kể theo trí nhớ của tôi]&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(51, 102, 255);"&gt;Có một vị tu sĩ già vừa đi xa trở về. Sức khỏe của ông đã rất yếu nên có nhiều người đến thăm ông. Một vị tu sĩ trẻ tiến lại và hỏi ông: "Thưa Cha, Cha đã đi đâu vậy? Con nghe mọi người nói cha đi từ rất lâu rồi."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic; color: rgb(51, 102, 255);"&gt;Vị tu sĩ già trả lời: "Khi ta còn trẻ như con, ta có một ước mơ là thay đổi thế giới. Thế là ta lên đường để làm việc đó. Sau một thời gian, ta nhận ra rằng điều đó là không thể nên ta quay về nhà để thay đổi cộng đồng trong làng ta. Nhưng việc đó cũng hoàn toàn không khả thi. Rồi ta quyết định thay đổi những người trong gia đình, nhưng vẫn vô phương. Đến bây giờ ta mới nhận ra rằng, ta cần phải thay đổi chính mình nhưng đã quá muộn."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Tôi thì may mắn hơn, tôi biết điều đó khi mình 21 tuổi. Nhưng biết là một chuyện, làm được hay ko lại là chuyện khác. Vì thế, tôi luôn cố gắng từng ngày, "ko có tốt nhất, chỉ có tốt hơn".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://lh6.googleusercontent.com/-_P2gVKhPMA8/TrUlPDrUrxI/AAAAAAAADtg/fK8OABHiS9s/s800/NgonGioVeDau-2011-06.png"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 500px; height: 281px;" src="https://lh6.googleusercontent.com/-_P2gVKhPMA8/TrUlPDrUrxI/AAAAAAAADtg/fK8OABHiS9s/s800/NgonGioVeDau-2011-06.png" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;2. Lần này tôi có cái mở đề dài dòng khiếp ^^!&lt;br /&gt;Tôi nói đến việc thay đổi suy nghĩ của chính mình vì nhờ nó mà tôi đã xem được bộ film này: "Ngọn gió về đâu?" Nếu như ngày hôm đó, tôi ko vô tình Google ra trang của anh Phanxine thì tôi vẫn còn ác cảm với film Việt. Nhờ đọc những bài viết của anh mà tôi đã dần thay đổi quan điểm về film Việt. Từ chỗ nhìn film Việt đâu là chửi ở đó, thì bây giờ tôi chịu khó ngồi xem. Đã là film thì sẽ có film hay, film dở, ở nước ngoài cũng thế thôi nên việc mà xem được 1 film hay thì đúng là hên xui. Dạo gần đây tui gặp hên nhiều hơn xui, xem film nào là film đó đều có cái hay, đặc biệt là các film ở Yxineff. Từ "Long Ruồi" đến "Khiêu vũ trong công viên", "The man who was there", "Năm điều phạt", "Dưới bóng cây", "Trái tim xanh"... mới đây là "Hotboy nổi loại và cái tựa dài khủng khiếp" [hehe], gần nhất [trưa này] là "Ngọn gió về đâu?"&lt;br /&gt;Khi con người thay đổi thì cả thế giới [xung quanh] cũng thay đổi theo.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://lh5.googleusercontent.com/-biGUieOG4Z4/TrUlONaTBLI/AAAAAAAADtg/ffw8cCEVcAY/s800/NgonGioVeDau-2011-04.png"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 500px; height: 281px;" src="https://lh5.googleusercontent.com/-biGUieOG4Z4/TrUlONaTBLI/AAAAAAAADtg/ffw8cCEVcAY/s800/NgonGioVeDau-2011-04.png" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;3. "Ngọn gió về đâu?" là một film tài liệu về một "ca sĩ có tuổi mà chưa có tên" [nguyên văn từ lời giới thiệu]. Nhờ bộ film này mà tôi có cái nhìn khác về những nghệ sĩ mà trước đó tui rất là khinh. Ai đời ca sĩ nam gì mà ăn mặt như đồng bóng lên sân khấu, đánh mặt nhìn thấy ghê... đủ thứ lý do để chê. Xem film xong, tôi thấy điều đó cũng có lý, họ phải làm như thế thôi, vì niềm đam mê hay vì kiếm tiền, điều gì cũng được, ít ra thì họ cũng còn mục tiêu để mà phấn đấu. Điều đáng sợ nhất đối với tôi là sống mà ko mục đích.&lt;br /&gt;Có những cảnh trong film khiến tôi bật cười, buồn cười theo đúng nghĩa đen của nó. Một ca sĩ chẳng danh tiếng gì ở đất Sài Gòn này phải theo đoàn đi về những vùng hẻo lánh để hát. Ở nơi đó, học được in ảnh to thật to với chữ "siêu sao ca nhạc" và được treo ngoài rạp. Dân tình thì chẳng biết "siêu sao" đến cỡ nào chứ họ thì chả biết ca sĩ này, nhưng chắc họ cũng nghĩ là ca sĩ này nổi tiếng ở Sài Gòn lắm đây!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://lh4.googleusercontent.com/-XGnGb_pPpD0/TrUlM5kb3yI/AAAAAAAADtg/vjWbQgGheG8/s720/NgonGioVeDau-2011-01.png"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 500px; height: 281px;" src="https://lh4.googleusercontent.com/-XGnGb_pPpD0/TrUlM5kb3yI/AAAAAAAADtg/vjWbQgGheG8/s720/NgonGioVeDau-2011-01.png" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Tôi thật sự ko biết diễn tả cảm xúc của mình thế nào khi xem đến cảnh, anh ca sĩ này lên sân khấu, trước khi hát là màn giới thiệu bán bộ lịch của mình và tặng kèm một đĩa VCD các ca khúc "hot" nhất hiện nay. Tổng trị giá là 189k nhưng anh ta bán với giá 20k (?!) rồi sau đó vì ko có ai mua mà hạ xuống còn 10k (?!). Tôi thật sự ko biết nói gì. Cười ư? Tôi cười ko nổi. Khóc à? Ko phải dạng film mà làm tôi khóc được. Tôi chỉ thấy một sự trớ trêu, nghiệt ngã đã, đang và vẫn xảy ra ở VN.&lt;br /&gt;Vào cuối buổi diễn, anh ca sĩ ngồi nói chuyện với một người dân. Chị ta nói: "Anh như thế này chắc nhiều cô theo lắm đây", "Anh đừng đi tu, đẹp trai có duyên như anh mà đi tu thì uổng lắm"... Tôi thì chả thấy muốn cười khi nghe những câu nói này. Tôi nghĩ chắc anh ca sĩ này buồn lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://lh5.googleusercontent.com/-vXfQGAsQ8aI/TrUlMr6BogI/AAAAAAAADtg/eFBezkdAaTA/s800/NgonGioVeDau-2011-02.png"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 500px; height: 281px;" src="https://lh5.googleusercontent.com/-vXfQGAsQ8aI/TrUlMr6BogI/AAAAAAAADtg/eFBezkdAaTA/s800/NgonGioVeDau-2011-02.png" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;4. Film thể hiện một niềm tin vào Thiên Chúa một cách sùng kính của anh ca sĩ. Theo phán đoán của tôi thì anh này có lẽ ko phải là người có đạo, hoặc nếu có thì cũng có thời anh ta bỏ bê việc đạo. Nhưng bây giờ anh ta đã quay lại nhà thờ, anh đã tìm được sự bình yên khi vào nhà thờ. Tôi cũng tin vào điều mà anh ta tin nên ít nhiều tôi hiểu được.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://lh6.googleusercontent.com/-6YL9ykUiLPM/TrUlMxpBlaI/AAAAAAAADtg/FBt4pg3lCg0/s800/NgonGioVeDau-2011-03.png"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 500px; height: 281px;" src="https://lh6.googleusercontent.com/-6YL9ykUiLPM/TrUlMxpBlaI/AAAAAAAADtg/FBt4pg3lCg0/s800/NgonGioVeDau-2011-03.png" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;5. Tự dưng giờ hết cảm hứng viết nên tôi xin dừng ở đây, càng viết càng dở :)&lt;br /&gt;Xem film tại &lt;a href="http://www.yxineff.com/film/ngon-gio-ve-dau-2011/"&gt;http://www.yxineff.com/film/ngon-gio-ve-dau-2011/&lt;/a&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://lh4.googleusercontent.com/-FE7JcaPX_Uo/TrUlScCt8OI/AAAAAAAADtg/CWi1x8bYqos/s72-c/NgonGioVeDau-2011-08.png" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Rồi sẽ quen</title><link>http://votienphat.blogspot.com/2011/09/roi-se-quen.html</link><category>Livin'</category><author>noreply@blogger.com (Unknown)</author><pubDate>Tue, 6 Sep 2011 07:43:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4389658331990440901.post-960874025674628909</guid><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thật sự thì việc ở chỗ mới có vẻ khá nhiều nhưng hiện tại thì tôi thấy nhàn quá đến phát chán. Tôi thèm [mà có lẽ là tôi nhớ] cái cảm giác bận rộn. Cái cảm giác mà miệt mài ngồi research, code để hoàn thành task của mình, để khi ngẩn đầu lên hoặc có ai đó gọi thì tôi mới giật mình: "Oái, đến giờ cơm trưa rồi à?!" hay "Ơ, hết giờ rồi, nhanh nhỉ!" Nó cũng là cái cảm giác ngồi code đến khuya, quên hết mọi sự trên đời, để rồi đến lúc mệt quá thì nằm lăn ra ngủ thật ngon. Tôi muốn có lại cái cuộc sống đó, nó sẽ giữ đầu óc tôi luôn bận rộn, để tôi ko phải nghĩ nhiều về những điều khác, mà đa phần là những điều làm tôi buồn phiền và làm tôi chán ngán cái cuộc đời này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sáng nay tự dưng nổi hứng đi cầu Bình Triệu để rồi gặp kẹt xe. Vụ kẹt xe trên đường Kha Vạn Cân làm tôi phải chạy đường trong, nhưng vẫn ko thoát khỏi việc kẹt xe vì người ta đi đường đó cũng đông quá. Thoát khỏi cái đám kẹt xe đó thì tôi lại tiếp tục bị kẹt ở cầu Đinh Bộ Lĩnh. Tôi rẽ vào "con đường ấy" và tiếp tục gặp kẹt xe trong này. Cuối cùng tôi cũng thoát khỏi những rắc rối đó và đến công ty... trễ 30 phút. Bắt đầu một ngày bằng cái vụ kẹt xe là ko tốt tí nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi nói ko tốt vì cũng có lý do. Trưa nay, lúc đi ăn cơm trưa, tôi phát hiện mình mất chìa khóa xe. Ăn cơm xong, tôi lật đật chạy ra bãi xe cách công ty khá xa nhưng ko thấy chìa khóa trên xe. Tôi nghĩ chắc mình bỏ chìa khóa vào balo nên quay lại công ty kiếm. Cũng ko có. Tôi quyết định quay lại bãi xe và may mắn thật, tôi thấy ng giữ xe đang cầm chìa khóa của tôi. Cuối cùng tôi cũng tìm lại được chìa khóa xe nhưng trả giá bằng một giấc ngủ trưa. Thôi thì cái giá đó cũng quá hời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngồi online từ tối đến giờ, nhìn cái list chat đông đảo nhưng chẳng có ai nhảy vào chat với tôi như khi xưa. Ngay cả người tôi tin tưởng nhất cũng xem như tôi ko tồn tại, tôi nghĩ thế. Có lẽ tôi đã thay đổi quá nhiều đến nỗi chẳng còn gây cảm giác thú vị với người khác. Có lẽ tôi đã quá nhu nhược và đánh mất cái cá tính yêu thích của mình. Tôi đã bị gạt sang một bên trên những con đường của người khác, nơi mà tôi từng có một vị trí [dù ko quan trọng lắm] ở đó. Thôi thì, tôi sẽ cố tìm lại thói quen nhìn người khác sống, quen với sự một mình, quen với cái background mà tôi từng là bấy lâu nay. Miễn sao, tôi vẫn là nhân vật chính trong cuộc đời của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi vẫn đi giữa hoàng hôn...&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Chuyện vụn vặt</title><link>http://votienphat.blogspot.com/2011/09/chuyen-vun-vat.html</link><category>Livin'</category><author>noreply@blogger.com (Unknown)</author><pubDate>Mon, 5 Sep 2011 08:16:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4389658331990440901.post-4086125324407848460</guid><description>&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 450px; height: 300px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjHxgxIPJR4sIiLoYKTgmlb-jAm4OpnOnsZYICo4-TfPMp1F0foZrlj-n6Mtx3z4eL-Qk_0tjYQmSHmNBcUZqXphlYxHNRHNI_kqbCxFSzPdMsL0wRUW1Z6CEXDoydsd6gIPzhQyJsG-9sa/s720/IMG_2748.JPG" alt="" border="0" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhiều lúc tôi tự hỏi mình viết để làm gì?!&lt;br /&gt;Tôi viết cho bạn, cho em, cho người khác hay cho chính tôi?&lt;br /&gt;Câu hỏi đó ko tồn tại lâu vì tôi đã có câu trả lời. Tôi viết cho chính mình. Tôi viết để mai này tôi đọc lại, những dòng này sẽ giúp tôi nhớ có một thời tôi như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm nay, tự nhiên hứng chí ngồi nói về "cái tôi" cho một cô em đồng nghiệp. Ko biết cô bé có nghĩ là tui bị "bịnh" ko nữa. Mà tui cũng thấy tui hơi bịnh, có lẽ do tui nghe nhạc Trịnh [haha]. Tôi có nói một câu với cô bé: "Một người trải qua nhiều cái tôi thì đến một lúc nào đó anh ta sẽ ko biết mình là ai", chắc chắn rằng tôi sẽ ko bao giờ quên câu nói này của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tối nay thử ngồi nhắm mắt lại, tự nhiên thấy có cái gì đó khó chịu. Dường như tôi đang chạy trên một tấm vải căng nhưng vô cùng mỏng, và tấm vải đó có thể rách toạc bất cứ lúc nào và tôi sẽ rơi. Hình như có cái gì đó đang phai nhạt dần. Có lẽ tui ko còn đủ can đảm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều lúc tôi muốn mình là nhân vật chính trong câu chuyện [nằm mơ] do tôi nghĩ ra. Anh ta bị người khác tấn công và hậu quả là anh ta ko thể nào tỉnh dậy được. Anh ta nằm đó, biết được mọi thứ xung quanh, nghe từng giọng nói, cảm giác từng hành động của người khác. Anh ta muốn nói nhưng giọng nói của anh ta đã rơi vào hư ko. Anh ta muốn nhấc tay nhưng cánh tay có vẻ ko còn là của anh ta nữa. Anh ta chỉ nằm đó, nhớ về những gì đã trải qua, và vẫn nằm đó, mãi mãi nằm đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi đã cố gắng suy nghĩ đơn giản hơn nhưng cuộc sống lại quá phức tạp. Có thể nói cuộc sống phức tạp đến vô tận. Tôi sẽ lại cố đơn giản hơn, chỉ để mình cảm thấy dễ chịu hơn và dù cuộc đời này sẽ đưa tôi đi đến đâu, gặp ai, chống chọi khó khăn gì, mất mát những gì thì tôi luôn muốn chắc chắn rằng, đó là sự lựa chọn của tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một đêm mưa...&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjHxgxIPJR4sIiLoYKTgmlb-jAm4OpnOnsZYICo4-TfPMp1F0foZrlj-n6Mtx3z4eL-Qk_0tjYQmSHmNBcUZqXphlYxHNRHNI_kqbCxFSzPdMsL0wRUW1Z6CEXDoydsd6gIPzhQyJsG-9sa/s72-c/IMG_2748.JPG" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Nếu một ngày kia tôi chợt biến mất...</title><link>http://votienphat.blogspot.com/2011/09/neu-mot-ngay-kia-toi-chot-bien-mat.html</link><author>noreply@blogger.com (Unknown)</author><pubDate>Thu, 1 Sep 2011 09:39:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4389658331990440901.post-6108620415045651415</guid><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Gần một năm trôi qua kể từ ngày tôi viết entry "Nếu một ngày kia tui chợt biến mất...", năm nay tôi lại viết một entry như thế nữa để xem có gì xảy ra.
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;... tôi ko còn réo gọi lũ bạn đi LK nữa vì cái hội đó giờ đã tan rã, nó tan rã một cách thầm lặng ko giống như khi nó bắt đầu vô cùng ồn ào. Mỗi đứa giờ mỗi ngả thật rồi. Tôi chỉ việc biến mất mà ko cần lời chào tạm biệt.
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;... tôi ko còn đón xe bus số 6 hay 56 nữa vì giờ tôi đã có xe máy và tôi có thể đi tung hoành khắp mọi nơi theo ý muốn.
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;... tôi cũng ko vào công viên để ngồi uống một ly cafe đá vì tôi có đang gặp một số vấn đề.
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;... tôi sẽ ko vào Gloria nữa vì đã từ lâu rôi ko còn đặt chân đến đó nữa.
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;... tôi sẽ ko gọi cho bạn vì tôi ko muốn làm phiền một người bạn tốt như bạn, và ko muốn bạn phải lo lắng cho tôi.
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;... tôi sẽ nói với mẹ rằng tôi phải đi công tác xa một thời gian.
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;... tôi sẽ nhắn cho em "Anh sẽ nhớ em nhiều lắm" rồi tắt máy.
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;Và rồi, tôi biến mất...
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Kỷ niệm</title><link>http://votienphat.blogspot.com/2011/09/ky-niem.html</link><category>Livin'</category><author>noreply@blogger.com (Unknown)</author><pubDate>Thu, 1 Sep 2011 09:08:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4389658331990440901.post-7013303933793689315</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg0xaO_MZeeSj3xE57ME5Vwh-zggS2Hpm8G-md3ZqqX4iqSZQhlgeihcE7_GrcxpY2ZbZDaXVc4rsIqeupkaIfbqHZ84ZVX6gUw1MFJDSsiClspPqPPIdG2G2vDPneRYNOMDmKw-f4kpGsx/s1600/DSC06188.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 282px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg0xaO_MZeeSj3xE57ME5Vwh-zggS2Hpm8G-md3ZqqX4iqSZQhlgeihcE7_GrcxpY2ZbZDaXVc4rsIqeupkaIfbqHZ84ZVX6gUw1MFJDSsiClspPqPPIdG2G2vDPneRYNOMDmKw-f4kpGsx/s400/DSC06188.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5647425019780017650" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;
&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tôi vẫn còn nhớ ngày đầu tiên tôi đặt chân vào công ty, ngày hôm đó trời nắng đẹp. Nắng rọi  xuyên qua cửa sổ làm cho công ty trông có vẻ vui tươi hơn. Đó  là  sự khởi đầu mới của tôi sau những ngày tháng ảm đạm, và khi đó, tôi ko biết điều gì sẽ xảy ra với mình vào những ngày tháng làm việc tại đó.
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;Gần 1 năm sau, công ty đã chuyển văn phòng. Văn phòng mới to hơn, đẹp hơn, đông người hơn nhưng tôi vẫn thích cái văn phòng cũ với cái bề bộn, lộn xộn nhưng đầy những con người tôi quen biết. Hôm rồi tôi đi xem "Smurf", tôi nhớ có đoạn mấy con xì trum nói với cái anh chàng nọ rằng đổi nhà to hơn thì khoảng cách giữa hai người sẽ lớn hơn. Ở cái văn phòng mới này tôi cũng cảm thấy thế, đã có nhiều thứ thay đổi...
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;Tôi ko còn đi một vòng xa để đưa T sách hay ổ cứng
&lt;br /&gt;Tôi ko còn nói "Ohayou gozaimasu" lúc sáng và "Osaki ni sitsurei shimasu" vào lúc về
&lt;br /&gt;Tôi ko còn đi lấy nước để từ vị trí đó, tôi mới nhìn thấy em
&lt;br /&gt;Tôi ko còn những phút xem film vào giờ nghỉ trưa
&lt;br /&gt;Tôi ko còn cảm giác ngồi nói chuyện với 2 đồng sự kế bên
&lt;br /&gt;...
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;Tôi nghĩ ngày mình chia tay công ty này sẽ diễn ra một cách bình thường như mọi ngày, như cái cách mà tôi cố gắng bình thường hóa mọi thứ xung quanh. Đã từ lâu tôi ko còn nghĩ mình là người đặc biệt như cái bản chất vốn phải có của mình.
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;Thái độ tôi xoay chuyển, ko phải là 180 độ, mà xoay chuyển theo những đường ngoằn ngoèo mà tôi ko lường trước được. Tôi cười nói với bạn như chưa bao giờ có gì xảy ra, dù đã có lúc tôi ko muốn nhìn thấy mặt bạn nữa.
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;Rồi.....
&lt;br /&gt;Bỗng nhiên... tôi nhớ về quá khứ...
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;Đôi khi, tôi lại thốt lên "giá mà..." để rồi tự mình dẹp bỏ những suy nghĩ hoài niệm đó. Tôi ko còn muốn sống trong quá khứ nữa, dẫu sao thì trái đất vẫn quay. Có khi, một ngày kia, tôi đứng giữa cuộc đời, rồi khung cảnh xung quanh bắt đầu trắng toát, tôi nghe một tiếng gì đó từ xa tít mù, rồi tôi nhìn xung quanh, hoàn toàn trắng toát, tôi ko biết mình đang đi đâu và nên đi đâu. Tôi vô định...
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;"Có những nỗi buồn vẩn vơ và suy tư..."
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;Một ngày đầy tâm trạng...
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg0xaO_MZeeSj3xE57ME5Vwh-zggS2Hpm8G-md3ZqqX4iqSZQhlgeihcE7_GrcxpY2ZbZDaXVc4rsIqeupkaIfbqHZ84ZVX6gUw1MFJDSsiClspPqPPIdG2G2vDPneRYNOMDmKw-f4kpGsx/s72-c/DSC06188.JPG" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Đời vẫn thế :)</title><link>http://votienphat.blogspot.com/2011/08/oi-van.html</link><category>Livin'</category><author>noreply@blogger.com (Unknown)</author><pubDate>Fri, 19 Aug 2011 09:22:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4389658331990440901.post-4046433371861811014</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj8KFiCbNpug_7ck57NxaTilCQFOhGrr_b7G_tI4BSACl-YuIqUWoZuinbam7-J-YrfzJ8eMzaGC0rYvhcGPDc8tEcHMtSe_7833Hxw_SxuwfNkvr7G98BG2XKxLuTukYzU7iOkM6gzxPVj/s1600/IMG_1766.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 266px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj8KFiCbNpug_7ck57NxaTilCQFOhGrr_b7G_tI4BSACl-YuIqUWoZuinbam7-J-YrfzJ8eMzaGC0rYvhcGPDc8tEcHMtSe_7833Hxw_SxuwfNkvr7G98BG2XKxLuTukYzU7iOkM6gzxPVj/s400/IMG_1766.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5642603837985622594" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;
&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cuộc đời nó vốn thế, chỉ khác là tôi có nhận ra được nó như thế hay ko.
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;1. Tối qua, được một người bạn giới thiệu, tôi đến cafe Lười.
&lt;br /&gt;Đã lâu rồi tôi mới đi nghe nhạc như thế. Ngồi trong căn phòng nhỏ xíu, chen chúc giữa bao người, tôi lắng nghe tiếng guitar của mấy tay ko chuyên, dù ko phải là tuyệt đỉnh nhưng tôi rất khâm phục những người thế này.
&lt;br /&gt;Mặc dù buổi nghe nhạc có bị chút hạt sạn do mấy cái đám kia nói chuyện to quá nhưng nhìn chung là khá tốt. Tôi ngồi lẩm nhẩm theo những ca khúc quen thuộc như "Forever", "Forever and one", "Cô gái đến từ hôm qua"... và tận hưởng cái cảm giác yên bình, ko bị vướng bận bởi những lo lắng trong cuộc sống hiện tại.
&lt;br /&gt;Một tối gặp lại người bạn cũ, trông bạn chững chạc hơn xưa, và đối với tôi tốt hơn xưa. Tôi chẳng còn chút tiếc nuối nào vì nếu có tiếc nuối thì chẳng thay đổi được những điều đã diễn ra. Tôi chỉ muốn sống cho tốt hơn, chỉ thế thôi.
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;2. Tối qua thức khuya quá! Mọi việc vẫn diễn ra như cái vốn có của nó. Tôi chỉ còn biết là mình phải tiếp cố gắng và hy vọng thôi. Tôi từng nghĩ rằng hy vọng làm chi để thất vọng, nhưng bây giờ tôi lại nghĩ khác, nếu ko có hy vọng và mục tiêu thì cuộc sống chẳng đáng mà sống.
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;3. Sáng nay có chuyện làm tôi lo lắng quá đi mất! Mong là nó sẽ ổn và ko có gì nghiêm trọng xảy ra.
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;4. Và rồi thì tôi cũng có một buổi sáng thật thoải mái ở quán Tuấn Ngọc. Ngồi giữa khung cảnh khá thiên nhiên, nghe văng vẳng tiếng nhạc tiền chiến, rồi nói chuyện với mấy đứa bạn vô cùng thoải mái... tôi thấy rằng mọi căng thẳng có thể được giải thoát khi tôi ở trong hoàn cảnh thế này. Tuyệt vời!
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;Hôm nay tôi ko có cảm hứng để viết nên chỉ viết sơ xài thế thôi. Tôi sẽ cố gắng quay lại việc viết blog để có thể thêm công cụ xả stress hehe.
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;Mưa...
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj8KFiCbNpug_7ck57NxaTilCQFOhGrr_b7G_tI4BSACl-YuIqUWoZuinbam7-J-YrfzJ8eMzaGC0rYvhcGPDc8tEcHMtSe_7833Hxw_SxuwfNkvr7G98BG2XKxLuTukYzU7iOkM6gzxPVj/s72-c/IMG_1766.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Thinking...</title><link>http://votienphat.blogspot.com/2011/07/thinking.html</link><author>noreply@blogger.com (Unknown)</author><pubDate>Tue, 19 Jul 2011 09:24:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4389658331990440901.post-6729581676691594973</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiwlCP4SCCr5F2EmeYDtboRYbw9Jcy_Q-GyNnpKDEu_4y32EFtVgN0c8mjsnO_QZ74x1L45tWAwE1wyTyAbGqxBRyt2EIjlEDP0cJ0v4bepNG0O6-7OO-K0wS6QujpMrHWwu_aJM_sLHZyv/s1600/IMG_1883.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 266px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiwlCP4SCCr5F2EmeYDtboRYbw9Jcy_Q-GyNnpKDEu_4y32EFtVgN0c8mjsnO_QZ74x1L45tWAwE1wyTyAbGqxBRyt2EIjlEDP0cJ0v4bepNG0O6-7OO-K0wS6QujpMrHWwu_aJM_sLHZyv/s400/IMG_1883.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5631100560857909858" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Hình chụp đẹp :))&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Đôi khi ngồi ngẫm lại tôi thấy mình cũng liều thật!&lt;br /&gt;Nhưng phần lớn thời gian thì tôi lại thấy sự liều lĩnh đó là cần thiết.&lt;br /&gt;Có thể nói bây giờ tôi suy nghĩ nhiều hơn lúc trước mà cũng có thể nói ngược lại. Cả 2 đều đúng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi suy nghĩ về những việc thực tế nhiều hơn, và những suy nghĩ đó lại luôn cần những quyết định quan trọng. Tôi ít nghĩ đến những điều vô ích hơn. Tôi đang thay đổi, thay đổi cả một khối suy nghĩ mà tôi cứ đinh ninh rằng nó hoàn toàn phù hợp với tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm rồi có nghe một vài câu nói làm mình băn khoăn, nhưng tôi đã quyết tâm rất rất cao rồi, đây là lần mà tôi sẽ theo đuổi đến cùng. Ko nửa vời, ko nghĩ ngợi những thứ nhảm nhí, ko trẻ con, ko nổi hứng bất chợt... Just follow. Nếu lỡ bị giáng một cú đau, thì cuối cùng tôi cũng ko hối tiếc vì ít ra tôi cũng đã làm hết sức mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng tôi tin rằng tôi sẽ thành công... con đường vẫn còn dài và vẫn còn lắm chông gai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trust in me&lt;br /&gt;and&lt;br /&gt;trust in GOWU :)&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiwlCP4SCCr5F2EmeYDtboRYbw9Jcy_Q-GyNnpKDEu_4y32EFtVgN0c8mjsnO_QZ74x1L45tWAwE1wyTyAbGqxBRyt2EIjlEDP0cJ0v4bepNG0O6-7OO-K0wS6QujpMrHWwu_aJM_sLHZyv/s72-c/IMG_1883.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Những chuyến đi</title><link>http://votienphat.blogspot.com/2011/04/nhung-chuyen-i.html</link><category>Diễn kịch</category><category>Livin'</category><category>Rabboni</category><author>noreply@blogger.com (Unknown)</author><pubDate>Fri, 22 Apr 2011 10:24:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4389658331990440901.post-7662832493245216230</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://i702.photobucket.com/albums/ww23/thanh_uyen_2004/GX%20Phu%20Dong%20Nguoi%20con%20hoang%20dang/ff48dd80.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 640px; height: 480px;" src="http://i702.photobucket.com/albums/ww23/thanh_uyen_2004/GX%20Phu%20Dong%20Nguoi%20con%20hoang%20dang/ff48dd80.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Vậy là kết thúc mùa Chay. Đúng ngay hôm nay, lễ Chúa chịu chết, tôi cũng vừa hoàn thành việc của mình. Tối nay có vẻ là một tối khó ngủ, chắc là vì những hôm thức khuya trước. Vì thế mà tôi ngồi viết vài thứ để nhận ra rằng mình đã được gì và mất gì trong thời gian qua.&lt;br /&gt;Nhưng trước đó, tôi phải tổng kết lại những gì mình đã cùng ACE làm cho cộng đoàn: Diễn nguyện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;1. Vở đầu tiên trong mùa Chay là "Đâu có tình yêu thương", sáng T5 24/02/2011, diễn ở Đan viện Biển Đức [Dòng nữ]. Hóa ra tôi diễn ở "sân nhà", có thể cho là vậy vì nơi này cách nhà tôi khoảng 10 phút đi bộ. Lần diễn này không thành công lắm, ít nhất là đối với tôi. Giọng thì vẫn bị đớt như ngày nào, đã thế còn nói nhỏ, diễn xuất chưa tự nhiên... Tôi chỉ ngừng tham gia nhóm khoảng 1 năm thôi mà khả năng diễn kém đi hẳn. Nhưng ko sao, tôi đã quen với việc làm lại từ đầu rồi nên thêm một lần nữa cũng ko hề gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Vở thứ hai, diễn ở trung tâm khuyết tật Bình Triệu, chiều tối T7 19/03/2011, cũng coi như là "sân nhà" vì vẫn ở Thủ Đức. Nhờ dịp này mà tôi trở lại nhà thờ Fatima sau nhiều năm ko đến đó. Lần này, mặc dù đã cố gắng hơn nhưng theo tôi thì vẫn còn kém với vai Gioan, và vẫn trong "Đâu có tình yêu thương". Tối hôm đó có sự kiện đáng nhớ nhất là xe của một anh trong nhóm bị trộm nhưng may mà lấy lại được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. GX Tân Đông, vở "Người con hoang đàng", chiều T3 22/03/2011. Vì bận đi làm nên tôi ko tham gia được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Nhà thờ Phan Rang, vở "Đâu có tình yêu thương", tối T7 26/03/2011. Đây là chuyến đi xa nhất của nhóm trong mùa Chay năm nay. Sau 2 lần diễn trước, tôi đã rút được nhiều kinh nghiệm và bắt đầu "nóng máy", nên lần này diễn có phần khá hơn. Đáng tiếc là ko có quay film để về nhà xem lại rút kinh nghiệm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5. Cũng trong tối hôm đó, sau khi diễn "Đâu có tình yêu thương", chúng tôi di chuyển sang GX Tấn Tài và diễn "Người con hoang đàng". Đây là lần đầu tiên tôi diễn vở này nên lúc mới vào bị mất tập trung. Cũng may là mọi việc sau đó tốt hơn. Sau khi diễn còn được Cha Xứ mời ăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;6. Sáng hôm sau, CN 27/03/2011, chúng tôi lại diễn vở "Người con hoang đàng" ở nhà thờ Phan Rang. Đây là phát sinh ngoài ý muốn. Nhưng cũng nhờ thế mà hôm đó, lần đầu tiên tôi thấy thiếu nhi tranh nhau đứng phát biểu đến như thế. Và đặc biệt hơn là có một cô bé gọi tôi lại sau vở diễn và khóc nức nở vì nội dung vở kịch khá giống với hoàn cảnh của cô bé. Nói thật ra thì tôi có vui khi gặp tình huống như thế vì ít ra, nhóm chúng tôi đã truyền tải được cái gì đó đến người khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;7. Chiều T4 30/03/2011, lại diễn "Người con hoang đàng" ở GX Tân Thành. Tôi, tiếp tục vì công việc, nên ko tham gia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;8. Sáng CN 03/04/2011, nhóm tôi diễn vở "Phúc Âm Thứ Năm" duy nhất trong mùa Chay và cử tọa toàn "thứ dữ", là các doanh nhân Công giáo. Sau đó, Đức Hồng Y đến làm lễ nữa. Buổi diễn hôm đó thành công ngoài mong đợi. Bố Lộc cho mỗi người 9đ. Lúc đó tôi cũng ko tin vào những gì mình đã chứng kiến vì ngay tối hôm trước, nhóm còn chưa tập ổn vở này. Thế mà lần này diễn khá hay, đúng là diễn bằng Đức Tin.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;9. Chiều T7 09/04/2011, diễn "Người con hoang đàng" ở Bình Phước qua sự "mai mối" của Sơ Ngọ. Tôi ko đi diễn, đây là điều khá đáng tiếc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;10. Chiều T4 13/04/2011, lại vở "Người con hoang đàng" nhưng ở Phương Lâm. Lại một lần nữa tôi ko tham gia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;11. Chiều T7 16/04/2011, tiếp tục là vở "Người con hoang đàng" ở Phú Dòng, GX Chúa Cứu Thế. Lần này tôi tham gia và vào vai người em. Lần đầu diễn vai người em tôi bị "khớp" nên ko được tốt. Nhưng cũng may là mọi người ở đó rất thích. Và tôi vô cùng cám ơn Cha Quang vì đã "dám" tin tưởng giao cho nhóm tôi nhiệm vụ này vì Cha chưa bao giờ xem nhóm tôi diễn trước đó. Chắc là Cha cũng lấy Đức Tin mà đi. Tôi nói điều này vì một chuyện nhỏ xảy ra ở lần diễn cuối cùng trong mùa Chay năm nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;12. Lần diễn cuối, vẫn là "Người con hoang đàng" và diễn ở Tiên Chu. Theo sắp xếp thì tôi sẽ vào vai người anh nhưng đến phút cuối, Sơ mà "mai mối" cho chúng tôi ko đồng ý tôi diễn và bắt một anh mà Sơ biết trong nhóm diễn. Lúc đó tôi tức lắm chứ, và còn quyết định là "nghỉ chơi" với Sơ. Chắc là Sơ chưa xem tôi diễn và cũng ko dám "lấy Đức Tin mà đi". Dù sao thì cơn uất ức cũng đã qua nên giờ tôi lại thấy chuyện đó bình thường. Xem như đó là một kết thúc đáng nhớ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vậy là tôi đã diễn 7 lần, 4 vai, 3 vở ở 6 nơi khác nhau. Một con số ko hề ít. Hy vọng là mùa Vọng năm nay cũng sẽ đắt show như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn chuyện được gì và mất gì đành để kỳ sau vì bây giờ tôi buồn ngủ rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="http://i702.photobucket.com/albums/ww23/thanh_uyen_2004/GX%20Phu%20Dong%20Nguoi%20con%20hoang%20dang/th_ff48dd80.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Cái ôm</title><link>http://votienphat.blogspot.com/2011/03/cai-om.html</link><author>noreply@blogger.com (Unknown)</author><pubDate>Wed, 30 Mar 2011 07:46:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4389658331990440901.post-6933569348659638038</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhqe6aSLRwwyY_8q8T3AF445hR2wPt-472QFDrBMizRLpGq9gyMrFx4SuixWDcyumKS68qM1enxKO9XElfK6X3Z05UdeUBQbEWLHMob5jt5IPudzb7f14Ke5dqS9TiXWx19QF9DJzE7o707/s1600/hug-salt-pepper-shakers-alberto-mantilla.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 308px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhqe6aSLRwwyY_8q8T3AF445hR2wPt-472QFDrBMizRLpGq9gyMrFx4SuixWDcyumKS68qM1enxKO9XElfK6X3Z05UdeUBQbEWLHMob5jt5IPudzb7f14Ke5dqS9TiXWx19QF9DJzE7o707/s400/hug-salt-pepper-shakers-alberto-mantilla.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5589887781270583378" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Dạo gần đây tui nhận ra rằng cái ôm có ý nghĩ rất lớn trong cuộc sống hằng ngày. Khi tui cảm thấy mệt mỏi, trống rỗng thì tui thường ngồi đó, thả hồn vẩn vơ. Lúc đó, tui đang hết năng lượng và cần một nguồn năng lượng khác để giúp mình khởi động lại. Và cái ôm là nguồn năng lượng đó.&lt;br /&gt;Rất tiếc là trong môi trường sống ở VN, việc ôm một người khác lại có ý nghĩa khác. Chính điều đó đã cắm sâu vào suy nghĩ của một số người, tui cũng từng như thế, và có lẽ ít người hiểu rằng lúc đó tui cần 1 cái ôm thế nào. Nếu ôm 1 người con trai thị thế nào cũng bị nói là bị khùng, còn ôm 1 người phụ nữ thì bị nói là lợi dụng.&lt;br /&gt;Tui đã nói điều này với 1 người và bị thẳng thừng từ chối mặc dù tui ko có đề nghị ôm người đó, lúc đó tui cần 1 người chia sẻ suy nghĩ nhưng có lẽ tui bị hiểu là có dụng ý xấu. Thôi, đời tui cũng muốn đóng vai ác mà! Có 1 người khác đồng ý cho tui ôm 1 cái nhưng sau đó tui giả lơ vì tui cảm thấy ko nên.&lt;br /&gt;Dù sao thì tui cũng khởi động được tinh thần của mình, mặc dù có chậm hơn ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày hôm đó, nhóm tui lại đứng trên bậc nhà thờ hát "Và con tim đã vui trở lại".&lt;br /&gt;Ngày hôm đó, tui đã hiểu tại sao những người nước ngoài lại hay chào nhau bằng 1 cái ôm.&lt;br /&gt;Ngày hôm đó, tui bắt tay [hình như là nắm luôn] thật lâu với một cô bé mới gặp lần đầu.&lt;br /&gt;Tui đã được restart như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Love all people around me.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhqe6aSLRwwyY_8q8T3AF445hR2wPt-472QFDrBMizRLpGq9gyMrFx4SuixWDcyumKS68qM1enxKO9XElfK6X3Z05UdeUBQbEWLHMob5jt5IPudzb7f14Ke5dqS9TiXWx19QF9DJzE7o707/s72-c/hug-salt-pepper-shakers-alberto-mantilla.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total></item><item><title>Chúc mừng sinh nhật muộn cho 2 người</title><link>http://votienphat.blogspot.com/2011/03/chuc-mung-sinh-nhat-muon-cho-2-nguoi.html</link><category>Livin'</category><author>noreply@blogger.com (Unknown)</author><pubDate>Mon, 28 Mar 2011 06:52:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4389658331990440901.post-4388711128430401764</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjwYYUSNRlCfWRq3OOZ3nU3UBW82W36HSrFoVhZK9GqTZn-BZLmYm7BLwbqfAJq-YSmHx0g8yg1JiUKP_EofP6j2twpCyiCFA-N8H2MM1NbG1wFWNzR8wE-UT2HY4wXQQTTKqvFGP77Slgs/s1600/happy-birthday.gif"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 350px; height: 370px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjwYYUSNRlCfWRq3OOZ3nU3UBW82W36HSrFoVhZK9GqTZn-BZLmYm7BLwbqfAJq-YSmHx0g8yg1JiUKP_EofP6j2twpCyiCFA-N8H2MM1NbG1wFWNzR8wE-UT2HY4wXQQTTKqvFGP77Slgs/s400/happy-birthday.gif" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5589131733642533394" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Vì lý do mấy ngày cuối tuần đi Phan Rang nên ko viết được, nên hôm nay tui làm 1 cái entry nho nhỏ tặng cho 2 người mà tui vô cùng quý. Cả 2 người đều có 1 điểm chung, đó là tui chưa gặp mặt ai cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. TTTT [thường gọi là H.]&lt;br /&gt;Tui quen em lúc nào, ở đâu tui cũng ko nhớ rõ, hình như là trên website học tiếng Anh. Lúc đó em ở SL, bây giờ đã chuyển xuống HN. Mặc dù thỉnh thoảng mới nói chuyện với nhau, nhưng 2 đứa có rất nhiều điểm chung. Em thích đọc sách, tui cũng thích [mặc dù giờ ít đọc hẳn]. Em thích xem film, tui cũng thích, nhưng mà em xem film ở rạp nhiều hơn tui, hầu hết film nào ra là em đều đi xem, tui thì ít khi ra rạp. Em tự học tiếng Nhật, tui cũng đang học tiếng Nhật [mặc dù ko thích lắm], nên 2 anh em có thể chỉ nhau. Em thường mở đầu câu nói khi nói chuyện với tui là "Dạ", "Vâng ạ", nghĩ lại thời buổi này còn mấy ai nói chuyện như thế?!&lt;br /&gt;Nhớ nhất cái thời gian em chuẩn bị thi ĐH. Suốt ngày để avatar FTU, rồi "Cho tôi xin một vé đi fờ tu" :x và cuối cùng em cũng là "fờ tu ơ" :)&lt;br /&gt;Chúc mừng SN cô bé dễ thương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. T [Shuu] - Ha, người phụ nữ số 1 thế giới của tui [tất nhiên ko tính mẹ tui]&lt;br /&gt;Cái hồi mới quen Shuu, tui và Shuu còn chơi trò vợ chồng :]] tới giờ tui vẫn ko bỏ được cái tật thỉnh thoảng gọi Shuu là vợ, làm cô nàng nhiều phen mắng té tát.&lt;br /&gt;Shuu đã giúp tui nhiều thứ, và tất nhiên là về tinh thần. Bù lại, tui cũng giúp Shuu nhiều thứ [đó là lời Shuu nói]. Nói cho đơn giản thì 2 đứa hỗ trợ nhau.&lt;br /&gt;Shuu là người duy nhất ko phản đối khi tui đùa kiểu "xinh nhất thế giới", "người phụ nữ số một"... cũng chính vì sự thoải mái đó mà dù ở xa nửa vòng trái đất nhưng tui với mắm Shuu như là đôi bạn ngày nào cũng gặp nhau.&lt;br /&gt;Nhớ cái hồi "đó đó". Tui thức khuya, Shuu mới ngủ dậy vào sáng sớm, 2 đứa chat voice và hát song ca. Hát hay khủng khiếp, đúng là một cặp trời sinh.&lt;br /&gt;Chúc mừng SN người phụ nữ số 1 thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui viết thì chả hay [với lại tui ko muốn nói sâu về chuyện riêng] nhưng mà tui muốn để H và S biết là họ quan trọng thế nào với tui.&lt;br /&gt;Love both of you :x&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjwYYUSNRlCfWRq3OOZ3nU3UBW82W36HSrFoVhZK9GqTZn-BZLmYm7BLwbqfAJq-YSmHx0g8yg1JiUKP_EofP6j2twpCyiCFA-N8H2MM1NbG1wFWNzR8wE-UT2HY4wXQQTTKqvFGP77Slgs/s72-c/happy-birthday.gif" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Sẽ như tuổi 20</title><link>http://votienphat.blogspot.com/2011/03/se-nhu-tuoi-20.html</link><category>Livin'</category><author>noreply@blogger.com (Unknown)</author><pubDate>Sun, 20 Mar 2011 04:32:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4389658331990440901.post-7215947041589861562</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjDEELpsnzyiWeDnVCIeM8p0kJjy3OvsRTDa2ahGXK81M5y2dq8mStjhHBftuzGZCKoWlE0_Gk9b5iEC5A8qVbDkGOPRdyNvfLdz8AV2zAgwKp8GQBFxMJ8K6ExKM6gkjxmFkuwxw9oVP04/s1600/DSC07608.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjDEELpsnzyiWeDnVCIeM8p0kJjy3OvsRTDa2ahGXK81M5y2dq8mStjhHBftuzGZCKoWlE0_Gk9b5iEC5A8qVbDkGOPRdyNvfLdz8AV2zAgwKp8GQBFxMJ8K6ExKM6gkjxmFkuwxw9oVP04/s400/DSC07608.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5586131101343529394" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;1. Tui thích một câu nói trong film "Inception", khi Cobb nói với Saito ở cuối film: "Hãy trở lại, để chúng ta có thể lại trẻ trung cùng nhau". Tui ko biết ở cái tuổi của tui hiện tại thì đã gọi là già chưa, nhưng sáng nay, trong lúc chạy xe lên công viên Hoàng Văn Thụ, tui chợt nhận ra một điều cũ rích là người ta ko xét sự già trẻ theo độ tuổi.&lt;br /&gt;Tui nhớ năm tui 20 tuổi, tui là một người đầy nhiệt huyết với cuộc sống. Đối với tui, lúc đó, cuộc sống là một màu xanh, màu xanh của hy vọng, của sự chứng tỏ khả năng của tuổi trẻ. Tui hoàn toàn tin tưởng vào điều đó một cách chắc chắn và có thể nói là quá ngây thơ. Rồi tui bị "tát" vào mặt một cái rõ đau, cái "tát" ấy [tất nhiên là ẩn dụ] như muốn nói với tui rằng "Tỉnh lại đi! Nhìn kỹ cuộc đời đi! Nó là một mớ bòng bong dối trá, giả tạo!" Thế là tui bắt đầu ko tin vào cuộc sống xung quanh, và gần đúng như thế, đa phần những gì tui gặp phải là những thứ vô cùng giả tạo. Chẳng trách mà tui từ một thằng rất nhát, trở thành một tên chửi đời chả ngán ai. Ngay cả những entry tui viết trước đây, ít nhiều gì tui cũng "gửi gấm" một giọng điệu mỉa mai cuộc đời hay một đối tượng nào đó. Tui tưởng điều đó cũng khá là thú vị, nhưng... chính trong đoạn đường từ nhà đến công viên sáng nay, tui thấy rằng tui hoàn toàn sai lầm.&lt;br /&gt;Để so sánh, tui lấy blog của một người mà tui hay đọc để so với những gì tui viết. Rõ ràng anh này cũng có cái nhìn khắc khoải về cuộc sống, nhưng anh ta chỉ nói về mình. Còn tui, tui dùng mình để chửi đời. Rất là tiêu cực!&lt;br /&gt;Cũng nhờ vậy mà tui nhận ra là mình đã bỏ đi cái sự nhiệt huyết của mình từ lâu và dường như nó chẳng còn tồn tại trong suy nghĩ của tui. Làm gì tui cũng chỉ làm thế thôi, ko có chút nhiệt tình nào trong những việc đó. Điều này giống như câu nói của mẹ Teresa được trích dẫn trong cuốn "Thư Gửi Em" của thầy Nhiên "Vấn đề không phải là chúng ta làm được bao nhiêu việc, mà là chúng ta đặt bao nhiêu tình yêu vào việc mình làm".&lt;br /&gt;Tui viết đoạn này ko phải vì khoe khoang gì, với lại chả có ai đọc blog tui cả, tui viết ra điều này để lỡ sau này tui có quên thì khi đọc lại những dòng này, nó sẽ nhắc cho tui nhớ là tui đã quyết tâm như thế nào để tìm lại sự nhiệt huyết của chính mình. Chắc chắn nó sẽ có những cái khác nhưng thời gian ko thể quay lại, tui chỉ cần lấy lại được tinh thần tuổi 20 của mình, và tui sẽ như tuổi 20 một lần nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Có thể hôm nay sẽ là một ngày CN như những ngày CN trước của tui. Tức là sau khi đi lễ sáng, tui sẽ về nhà mở máy để chơi game hoặc xem film, xong rồi nằm ngủ, rồi lại xem film hoặc chơi game và thế là hết ngày cuối tuần. Tui nhớ một bà chị từng hỏi tui rằng một cuộc sống như thế có thú vị ko? Chắc chắn là ko! Đặc biệt là với tui, một đứa rất ham vui và ko thể ở yên một chỗ. Thế là, sau khi đi lễ về, tui làm 1 ổ bánh mì cá hộp bỏ vào túi xách và công viên Hoàng Văn Thụ thẳng tiến. Nếu lúc đó, tui quyết định mở film lên xem thì tui sẽ ko gặp được những sự việc thú vị, trong đó có chuyện tui đã nói ở trên.&lt;br /&gt;Mọi sự đều là tình cờ, hoặc như những người Công Giáo nói: Đó là ý Chúa!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Tui đến công viên HVT lúc gần 9h30. Đã lâu rồi ko tới đây vào sáng CN, tính ra cũng gần 3 năm. Bây giờ công viên trông đẹp hơn hồi trước nhiều, và tất nhiên là đông vui hơn nhiều. Khác hẳn với công viên 30-04, nơi mà mọi người có thể đến để cafe bệt, tán gẫu xí xô xí xào, công viên HVT vẫn mang vẻ đặc trưng mà tui từng biết. Vẫn những nhóm HĐ ngồi sinh hoạt thành vòng tròn, thêm vào đó là những nhóm của Đoàn Thanh Niên vô cùng sôi nổi. Tui đã từng ở trong số đó và bây giờ sẽ lại nằm trong số đó.&lt;br /&gt;Tui được những người bạn chào đón vì sự trở lại của mình. Ko máy tính, ko điện thoại, ko có những cái thường ngày tui hay tiếp xúc, và nói cho sến sến một tí thì tui cảm thấy thật bình yên. Trở lại với những bài nhạc, những giọng hát tập thể là một điều tuyệt vời. Tui mượn cây Harmonica của một người trong nhóm, thử bài "Cánh bướm vườn Xuân": "Tèn ten ten tén tén ten tèn tén..." Tui chỉ thổi được đoạn đầu, rồi trả lại cây Harmonica kèm thêm câu nói "Anh ko chơi lâu rồi, chả nhớ nốt". Mặc dù tui chỉ biết chơi mấy bài tông C và Am, và toàn là bài dễ, nhưng mà đúng là tui đã quên mất cảm giác buổi sáng sớm cầm cây Harmonica để thổi cho thỏa cái máu văn nghệ văn gừng và tất nhiên là ko văng tục.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Sáng nay, với một sự trùng hợp đến kỳ lạ, bọn tui đã ít nhiều thấm được từ "Thinh lặng" từ những câu chuyện của các anh chị trong nhóm.&lt;br /&gt;Chuyện là tối hôm qua, tức T7, là lễ bổn mạng Thánh Giuse [Joseph], những ai có tên Thánh Giuse đều được nhóm tặng cho cuốn "Thư Gửi Em" của thầy Nhiên. Vì tối qua anh T. ko có tham dự nên sáng nay anh mới nhận được cuốn sách. Trong quá trình sinh hoạt, anh hay mở cuốn sách ra theo quán tính của tay, và nhiều lần trong số đó mở đúng bài "Thinh Lặng". Đến cuối buổi, anh mới nói ra điều này và anh đọc một đoạn trong đó&lt;br /&gt;&lt;span style="font-style: italic;"&gt;"Mỗi tuần hãy dành ra ít nhất là một giờ để xét lại những biến cố xảy ra và phản ứng của mình. Trong dòng đời thác lũ, nếu em không ngồi lại suy nghĩ về bản thân thì chẳng bao lâu em sẽ đánh mất chính mình. Mất mát lớn nhất của một con người là đánh mất chính mình. Hãy tìm cho em những thời gian thinh lặng"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Một điều vô cùng trùng hợp ở đây chính là bản tính của Thánh cả Giuse chính là thinh lặng và suy nghĩ.&lt;br /&gt;Một chi trong nhóm có nói thế này, nếu mà mình chỉ nói với người khác là "đừng sống nhanh quá, hãy sống chậm lại" thì điều đó ko có tác dụng. Đúng như vậy thật, vì đó chỉ là lời nói suông, nếu mà có những việc thực tế thì sẽ dễ dàng cảm nhận hơn. Thế là chị kể về chuyện của chị. Chi lôi bọc thuốc trong túi xách ra và nói, đây chính là hậu quả của việc "nhanh" đây. Trước Tết, chị bỗng cảm thấy ngực bị đau mỗi lần cúi xuống. Chị đi bác sĩ. Sau khi khám, kết quả cho thấy là chị ko bị gì cả. Bác sĩ cho chị một mớ thuốc và rõ ràng đó chỉ là cách điều trị tâm lý. Cả bạn của chị, một bác sĩ, cũng nói là chị ko bị gì hết. Nhưng sự việc như thế là ko bình thường. Đó là điều khó mà lý giải. Và có một người khuyên chị làm mọi việc thì cứ từ từ. Tính chị thì chạy xe khác nhanh, nhưng có một hôm, trong lúc chạy xe, chị tự hỏi mình rằng mình chạy nhanh làm gì, mình hoàn toàn ko có việc gì gấp. Thế rồi chị chạy chậm lại. Tất nhiên, bệnh của chị có hết hay ko là chuyện khác, còn việc chị chạy xe chậm lại đã giúp chị cảm thấy tốt hơn.&lt;br /&gt;Tui cũng là người chạy xe nhanh mặc dù chẳng có gì phải vội vã. Trên đường về, tui đã thử chạy chậm lại, mặc dù nhiều lúc tui cũng muốn kéo ga để phóng một cái "vèo" nhưng tui đã kìm lại được. Điều đương nhiên là thời gian về đến nhà của tui dài hơn mọi khi, và mặc dù tui chưa cảm thấy khác biệt gì nhiều nhưng tui sẽ cố ko vội vã khi không cần thiết, vì điều đó có thể gây ảnh hưởng xấu về lâu dài cho mình.&lt;br /&gt;Như trong một câu chuyện có đoạn &lt;span style="font-style: italic;"&gt;"... anh có cái cảm giác kỳ quặc rằng mình đang đi xuyên qua cuộc sống trên một chiếc xe lửa cao tốc không dừng bất cứ nơi nào và sẽ tông mạnh vào bức tường của cái chết mà không có thì giờ ngắm nhìn phong cảnh..."&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Cỏ thể tui cũng đang đi trên chiếc tàu cao tốc như thế và tui sẽ quyết định kéo thắng cho nó, nếu ko thì tui có thể nhảy ra khỏi nó và kiếm một chiếc xe đạp để đi tiếp... Luôn có nhiều sự lựa chọn, nếu ko có thì tui có thể tự tạo ra cho chính mình. Vấn đề ko phải là ko có lựa chọn, vấn đề là mình có dám lựa chọn và làm theo quyết định của mình hay ko.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày cuối tuần bình thường...&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjDEELpsnzyiWeDnVCIeM8p0kJjy3OvsRTDa2ahGXK81M5y2dq8mStjhHBftuzGZCKoWlE0_Gk9b5iEC5A8qVbDkGOPRdyNvfLdz8AV2zAgwKp8GQBFxMJ8K6ExKM6gkjxmFkuwxw9oVP04/s72-c/DSC07608.JPG" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Sau trận động đất</title><link>http://votienphat.blogspot.com/2011/03/sau-tran-ong-at.html</link><category>Livin'</category><author>noreply@blogger.com (Unknown)</author><pubDate>Wed, 16 Mar 2011 23:13:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4389658331990440901.post-5609245242966284217</guid><description>Hôm nay tui sẽ làm một việc mà cả tháng này ko làm, đó là viết blog.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thực ra, nếu để viết blog thì tui có khối chuyện để nói nhưng vì dạo này tui cũng bớt nói nhảm rồi nên cả tháng trời chẳng có một entry nào. Đến hôm nay, nhân sự kiện động đất ở Nhật, tui lại muốn nói một số chuyện mắt thấy, tai nghe, đầu suy nghĩ...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh1NEwyWJ8tqJc-qo935NPxE8Q6N4sDZH60tPEIrZFv6WLLcVO7hAlIr5sbBray2FDlu0LaHLslU7enw4wfTKXata874ddcRceVWoJT2eC8z5L3oy2EBFbUABDXNXtL7aVsxKpXLwQsvRA8/s1600/images58004_images1458978_earthquake.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh1NEwyWJ8tqJc-qo935NPxE8Q6N4sDZH60tPEIrZFv6WLLcVO7hAlIr5sbBray2FDlu0LaHLslU7enw4wfTKXata874ddcRceVWoJT2eC8z5L3oy2EBFbUABDXNXtL7aVsxKpXLwQsvRA8/s400/images58004_images1458978_earthquake.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5584928630318302962" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;1. Điều gì tạo nên sự khác biệt giữa một tên tuổi lớn và một kẻ vô danh? Một tên tuổi lớn không phải là Thánh, họ nổi tiếng, nhiều người yêu thích họ vì họ làm những sự khác biệt. M. Jackson và John Lennon là hai trong số đó. Tui thích những bài hát vì cộng đồng của hai ca sĩ này: Heal The World, Imagine, Happy Christmas (War Is Over)... Họ là những người có quan điểm (mong muốn) rằng cả thể giới này là một. Trong khi đó, một người bình thường thì lúc nào cũng nghĩ trong đầu từ "đất khách quê người".&lt;br /&gt;Một người ở dưới quê lên thành phố kiếm sống thì bảo là họ sống ở "đất khách quê người". Vậy thì nói cả dân tộc chúng ta đều là con cháu Âu Cơ - Lạc Long Quân làm gì?! Một học sinh du học ở nước ngoài cũng nói là mình phải sống ở nơi "đất khách quê người"... Tức là trong đầu họ đã có sự phân biệt đối xử rồi. Tui nhớ bộ film "Invictus" có một cảnh các nhà thể thao của Nam Phi họp để giải tán đội Springbok, sau khi Nelson Mandela lên làm tổng thống. Những người này nói là họ đã chịu sự phân biệt chủng tộc của người da trắng, nên đội bóng bầu dục của nước họ toàn là dân da trắng, vì thế họ muốn giải tán Springbok. Vậy đặt câu hỏi ngược lại, có phải chính họ đang phân biệt chủng tộc ko?!&lt;br /&gt;Tui giống như là đang vơ đũa cả nắm vậy hehe.&lt;br /&gt;Hôm thứ Sáu rồi, nghe tin động đất bên Nhật, tui thấy cũng thường, tại vì bên đó vẫn hay bị động đất mà. Sau khi đọc báo thì mới biết động đất tới 8,9 độ Richter. Nếu tôi nhớ ko lầm thì mỗi độ Richter cách nhau 12 lần. Như thế thì rất mạnh và người Nhật cũng nói như thế. Vậy là sau trận động đất, bây giờ người ta rủ nhau quyên góp giúp đỡ Nhật, trong đó có VN. Nghe có vẻ buồn cười, nhưng mà tui thấy hợp lý thôi. Nhật đã giúp VN bao nhiêu thì bây giờ chính là thời điểm để VN có thể làm điều gì đó. Có thể VN ko bằng các nước khác nhưng mà tui vừa đọc một bài tính đơn giản ở trên mạng, VN có hơn 80tr dân, mỗi người chỉ cần góp 1$ [Tây hóa ghê!] thì 1tr người sẽ góp được 1tr $. Trong khi đó, 1$ thì cũng cỡ bằng 1 bữa cơm trưa của dân văn phòng.&lt;br /&gt;Tui vẫn còn nhớ chuyện người đi nhặt sao biển. Thế mới gọi là "... all the people, sharing all the world..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgiH14zACdwFgMqyx2MaSVGjmOWufM35e6pzMOZuJN4IYxLdXP-9FdVwqu7vCniNhYR8P8ufHss-Cl761iTyK0qwSSXgiYawswDn0EMYhfapoIkR01PKkIWD4nXBY5-HrYLdHXMN5Ow1R_7/s1600/1292525733xephang2.gif"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgiH14zACdwFgMqyx2MaSVGjmOWufM35e6pzMOZuJN4IYxLdXP-9FdVwqu7vCniNhYR8P8ufHss-Cl761iTyK0qwSSXgiYawswDn0EMYhfapoIkR01PKkIWD4nXBY5-HrYLdHXMN5Ow1R_7/s400/1292525733xephang2.gif" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5584928960995502482" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;2. Vẫn chuyện động đất ở Nhật.&lt;br /&gt;Cũng như mọi người, cái tui khâm phục nhất ở người Nhật là sự kỷ luật của họ. Đúng như mấy tờ báo nước ngoài đã nói, tình trạng sau động đất ở Nhật là một điều thần kỳ và có lẽ trong đầu óc của người Nhật không có khái niệm "hôi của". Nhưng mà cũng vì lý do đó mà ở VN bắt đầu có cái kiểu "giá như nền giáo dục ở nước ta..." blah blah blah. Tui ko còn làm trong ngành giáo dục nhưng mà dù có còn làm đi chăng nữa thì tui cũng ko dám nói như thế. Vì đó ko phải trách nhiệm của tui, nếu tui có nói hay ko thì cũng chả ảnh hưởng gì. Tui thấy cái đó giống như ra vẻ ta đây cũng biết quan tâm đến xã hội. Whatever!&lt;br /&gt;Ở đây, điều tui rút ra được là phải thay đổi bản thân [cái này làm tui nhớ đến câu chuyện về người muốn thay đổi thế giới] và nếu có thể thì thay đổi được ít nhiều suy nghĩ của một người nào đó. Có thể tui sẽ ko mua được [có được] một cái gì đó khi đứng xếp hàng trong khi những con [xin lỗi] đười ươi giành giựt nhau, nhưng ko sao, ít ra thì tui cũng hài lòng với bản thân mình và ko nguyền rủa người khác [ngay trong entry này tui cũng chưa bỏ được cái tật chửi bới người khác].&lt;br /&gt;Không có tốt nhất, chỉ có tốt hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEi0g0Vs2EryeUWW97vyzxmy3fKMyUqYCVmBFQxBivGZQE3JrhxaM4rQXubbv5TR27Sm5N02BYCrCc5SoIlPMXfd5a-jGO417u2FI9J1OqBcvknde2__w43cHGL0PMUJ4A08DTPqbNiXiZPS/s1600/tsunami-dust-wave.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 264px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEi0g0Vs2EryeUWW97vyzxmy3fKMyUqYCVmBFQxBivGZQE3JrhxaM4rQXubbv5TR27Sm5N02BYCrCc5SoIlPMXfd5a-jGO417u2FI9J1OqBcvknde2__w43cHGL0PMUJ4A08DTPqbNiXiZPS/s400/tsunami-dust-wave.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5584928965154646802" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;3. Sau vụ động đất lần này có rộ lên tin đồn về "Siêu mặt trăng" và "Mưa acid". Tui thì ko quan tâm lắm đến mấy vụ đó, tui chỉ tăng phần trăm tin tưởng về vụ "Sóng thần" vào năm 2012 lên 70%. Nghe có vẻ tui muốn chơi trội nhưng mà ko phải vậy đâu, tui muốn chờ xem nếu điều đó có thật thì thế giới này sẽ thế nào. Đâu phải ai cũng được sống tới ngày tận thế. Ngay cả George Lucas cũng tin vào điều này mà. Có người hỏi tui là nếu sự kiện đó có thật thì từ giờ tới đó nên làm gì. Đơn giản thôi, hãy sống tốt hơn!</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh1NEwyWJ8tqJc-qo935NPxE8Q6N4sDZH60tPEIrZFv6WLLcVO7hAlIr5sbBray2FDlu0LaHLslU7enw4wfTKXata874ddcRceVWoJT2eC8z5L3oy2EBFbUABDXNXtL7aVsxKpXLwQsvRA8/s72-c/images58004_images1458978_earthquake.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Đây ko phải câu chuyện tình yêu... [not review]</title><link>http://votienphat.blogspot.com/2011/02/ay-ko-phai-cau-chuyen-tinh-yeu-not.html</link><category>Movie</category><category>Review</category><author>noreply@blogger.com (Unknown)</author><pubDate>Sat, 12 Feb 2011 19:07:00 -0800</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4389658331990440901.post-2120682401568259659</guid><description>... đây là câu chuyện về một chàng trai gặp một cô gái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;500 Days of Summer&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEikM_t1Av6B6ufmO5LOIquq1187zuGpKrEW-g0oxQlv9e2XQi_rg7Y5YZTAeZ0RwrW6Ay_zQht6L1YyPOwuT5in2MnyTKh5M2XIwDcTI4togTGEmflbRlkflPxzdOUSEl5Wfn5k4ZFzVwGo/s1600/500_days_of_summer01.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 320px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEikM_t1Av6B6ufmO5LOIquq1187zuGpKrEW-g0oxQlv9e2XQi_rg7Y5YZTAeZ0RwrW6Ay_zQht6L1YyPOwuT5in2MnyTKh5M2XIwDcTI4togTGEmflbRlkflPxzdOUSEl5Wfn5k4ZFzVwGo/s400/500_days_of_summer01.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5573015815349006114" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;1. Tui thấy tui cũng có duyên với film này thật, nó cứ như là định mệnh [fate – xem fim sẽ hiểu].&lt;br /&gt;Ban đầu tui cũng lên list xem, nhưng vì cảm thấy chắc nó cũng là film yêu đương nhăng nhít nên tui đã remove nó. Cho đến khi tui đọc được một đoạn ngắn gọn giới thiệu về bộ film: Ai thất tình thì nên xem film này. Thế là tui phải ráng ngồi xem tại sao lại như thế [tui ko hề thất tình]. Và đúng là nó như thế thật.&lt;br /&gt;I like it!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Như đã nói, đây ko phải câu chuyện về tình yêu, đây là câu chuyện kể về một chàng trai gặp một cô gái.&lt;br /&gt;- Chàng: Tom, một kiến trúc sư nhưng lại làm ở công ty thiết kế thiệp.&lt;br /&gt;- Nàng: Summer, trợ lý mới của giám đốc [hay trưởng phòng gì đó]&lt;br /&gt;Cả 2 đều có 1 điểm chung: Họ ko tin vào tin yêu [đại khái thế]. Đến một ngày kia, một người đã thay đổi suy nghĩ của mình, đó là ngày đầu tiên, khi chàng gặp nàng trong công ty…&lt;br /&gt;Chàng đã tin vào số phận [fate], khi chàng gặp nàng nhưng nàng thì ko. Nàng chỉ xem chàng là bạn, chỉ là bạn, mặc dù đứng ở góc độ người ngoài cuộc thì đó rõ ràng là một cặp. Chàng đã cố gắng để nàng đồng ý là girlfriend nhưng nàng nhất quyết ko chịu, nàng xem điều đó ko có gì quan trọng. Và câu chuyện về một chàng trai gặp một cô gái kéo dài hơn 400 ngày và kết thúc khi nàng… đi lấy chồng.&lt;br /&gt;Ngày thứ 488, 2 người gặp nhau ở chiếc ghế trong công viên, nơi chàng đã dẫn nàng đến ngày trước. Chàng đã nghỉ việc và đang kiếm một công việc dành cho kiến trúc sư, nàng thì vẫn làm những gì mình thích. Chàng nói với nàng rằng chàng ko thể tin được bạn gái của mình bây giờ lại là vợ của một người nào đó. Chàng hỏi nàng tại sao lại như vậy. Nàng trả lời rằng, vào một buổi sáng nàng thức dậy, nàng cảm thấy ko chắc chắn bất cứ điều gì về chàng, và thế là…&lt;br /&gt;Chàng, ở ngày thứ 488, đã xem tình yêu là một thứ vớ vẩn, nó ko có gì là quan trọng.&lt;br /&gt;Nàng, đã chịu tin vào cái định mệnh mà chàng từng nói.&lt;br /&gt;Ngày thứ 500 [of Summer], chàng đi phỏng vấn và gặp một cô gái tên Autumn. Chàng mỉm cười, rồi mời nàng Autumn đi “làm 1 tách café” và chàng lại tin vào định mệnh. Giống như câu nói trong film: Ngoài kia còn cả một biển cá lớn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Tóm tắt ngắn gọn thì film là thế. Tui thích những câu trích dẫn trong film: Đơn giản, nhẹ nhàng. Film có nhiều tình tiết thú vị nhưng vì tui lười quá nên ko review, chỉ kể lại câu chuyện thế thôi. Spoil cho vui cửa vui nhà.&lt;br /&gt;Tui thì ko tin vào định mệnh đâu.&lt;br /&gt;Nhưng dù sao thì... vẫn còn một biển cá lớn ngoài kia.</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEikM_t1Av6B6ufmO5LOIquq1187zuGpKrEW-g0oxQlv9e2XQi_rg7Y5YZTAeZ0RwrW6Ay_zQht6L1YyPOwuT5in2MnyTKh5M2XIwDcTI4togTGEmflbRlkflPxzdOUSEl5Wfn5k4ZFzVwGo/s72-c/500_days_of_summer01.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Dran, see you next year</title><link>http://votienphat.blogspot.com/2011/02/dran-see-you-next-year.html</link><category>Livin'</category><author>noreply@blogger.com (Unknown)</author><pubDate>Sat, 5 Feb 2011 07:57:00 -0800</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4389658331990440901.post-3810323892332995614</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiSrwosP6d-UHcJU_HHcDvjqwTGc9MVJwH81dcMWl73RrblWHPxJJyQCyS7iyja4HMFIEXQ2GucQhwJgvNL6JKEMZQED52-L-I-yR51gC9YqQOqzDJX5VittSuZZgOiJClh1M9edCmhp1bl/s1600/IMG_5784.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiSrwosP6d-UHcJU_HHcDvjqwTGc9MVJwH81dcMWl73RrblWHPxJJyQCyS7iyja4HMFIEXQ2GucQhwJgvNL6JKEMZQED52-L-I-yR51gC9YqQOqzDJX5VittSuZZgOiJClh1M9edCmhp1bl/s400/IMG_5784.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5570237581530002850" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Vậy là hôm nay là mùng 3 Tết, khuya mùng 3 Tết, điều này bất giác khiến tui có một chút gì đó buồn buồn mặc dù tui đã cố quên đi. Có lẽ giờ này họ đang ngồi ăn cháo ở ngã 3 Dầu Giây, có lẽ tui lại được là 1 trong số họ, những "tên điên" giữa cuộc sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều khi tui hối tiếc về quyết định nghỉ việc ở chỗ cũ, ko phải vì chỗ đó có công việc nhàn hạ hơn, mà vì ở nơi đó nghỉ Tết nhiều hơn. Chính điều này đã khiến tui ko thể tham gia vào chuyến hành trình Tết năm nay. Tui chỉ được nghỉ đến hết mùng 5, trong khi đó, đến mùng 9 thì hành trình mới kết thúc. Thế là tui đành bấm bụng hẹn năm sau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều này cũng ko thể khiến tui ko nghĩ lại chuyến hành trình năm ngoái. Tui vẫn còn nhớ như in cảm giác khi đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ rõ cảm giác lái xe máy trong cái tiết trời bắt đầu se lạnh khi lên vùng cao, phía trên là bầu trời đầy sao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ cảm giác hồi hộp khi lái xe trên con đèo Bảo Lộc đầy ổ voi mà chỉ cần một tí mất tập trung là có thể xong đời dưới vực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ cả đám phải hì hục bơm bánh xe trong đêm thế nào trong khi xung quanh chó sủa vang trời, cũng may là ko ai ra mắng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhq7JmpiKV-yZfyRtpdp8z6l808xOebDdbG2DTOAXUQLJkJEQd-QIxloK7xIApKkEZdt4G9Q_tMqN4LQ14_GFpkSl-k1KHHMP77nxiDKC6EXhkrkGKmzL4VEKdDO_gkkMsf0SURIcs945yF/s1600/IMG_5805.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhq7JmpiKV-yZfyRtpdp8z6l808xOebDdbG2DTOAXUQLJkJEQd-QIxloK7xIApKkEZdt4G9Q_tMqN4LQ14_GFpkSl-k1KHHMP77nxiDKC6EXhkrkGKmzL4VEKdDO_gkkMsf0SURIcs945yF/s400/IMG_5805.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5570237576348403426" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tui nhớ ánh nắng chói chang của vùng cao nhưng vẫn ko ngớt cái lạnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ cảm giác nổi da gà khi một chiếc xe tải lao xuống đèo với tốc độ cao rồi thắng gấp, bẻ tay lái và tiếp tục lao xuống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ chiếc xe Dream già cỗi phải oằn mình leo lên những con dốc cao làm nhiều khi tui muốn đá nó một phát.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjUgBFzUnf1UR0Ca5for9i041__z__2GgJXzQeLdqbeBtJ8m-5vakreZu_MdszW5ENrLHQ31ac1xMtCA5RTbPoRgQ109pmI6bUCgBrAo_7auMlMZcZ6IzkZBKGrtWQ8trYNOWJs1LpScWVU/s1600/IMG_5823.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjUgBFzUnf1UR0Ca5for9i041__z__2GgJXzQeLdqbeBtJ8m-5vakreZu_MdszW5ENrLHQ31ac1xMtCA5RTbPoRgQ109pmI6bUCgBrAo_7auMlMZcZ6IzkZBKGrtWQ8trYNOWJs1LpScWVU/s400/IMG_5823.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5570237572563725154" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tui nhớ cái cảnh Đông cầm đàn guitar và cả đám con trai ngồi hát "Hey Jude" rồi "Let It Be".&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ cái đường nhỏ quanh co đi vào thác mà từ chỗ có tráng xi măng nó chuyển sang thành đường mòn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ hình ảnh những thân cây bị cháy đen mà thỉnh thoảng tui lại trông ra mặt người.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgz9Wy4jnpg5xkB1TJ9mOnx-wCb8_cII7YIJDrAJQYQpeRGsY8Kd3HivyCLVm-efrlpRLseROJSUhNS6sgOmuIKOOqMHJhu3p4R5-ZT9LOSOaetDwGhsx_cfdZwJhWVDBKPhsEcb-VDfDrd/s1600/IMG_5889.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgz9Wy4jnpg5xkB1TJ9mOnx-wCb8_cII7YIJDrAJQYQpeRGsY8Kd3HivyCLVm-efrlpRLseROJSUhNS6sgOmuIKOOqMHJhu3p4R5-ZT9LOSOaetDwGhsx_cfdZwJhWVDBKPhsEcb-VDfDrd/s400/IMG_5889.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5570237570318380754" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tui nhớ quan cảnh kỳ vĩ của rừng núi đã khiến tui phải đứng lại một lúc lâu để tận hưởng nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ cái dốc núi bọn tui phải leo xuống mà ko có 1 dụng cụ nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ cái đêm trong rừng với những bài hát xuân mà tui và 1 tên nhóc cùng ngồi hát&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEifsKBsbWgoW-boadQe3oCb825XoAef7QP7iI3iL5XJCdzuj6Vc-RL5rdQOX9Xu0T2XnSSEggBxRnE42DedLVlq0EaCPwG6uuZzZSqv0PGcPZU1e6hGwUZVT7OGmODr0Dui8dQmYqZhiBQJ/s1600/IMG_5922.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEifsKBsbWgoW-boadQe3oCb825XoAef7QP7iI3iL5XJCdzuj6Vc-RL5rdQOX9Xu0T2XnSSEggBxRnE42DedLVlq0EaCPwG6uuZzZSqv0PGcPZU1e6hGwUZVT7OGmODr0Dui8dQmYqZhiBQJ/s400/IMG_5922.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5570237443966484402" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tui cũng nhớ cái lạnh cắt da khiến tui ko tài nào ngủ được trong đêm đó và có lúc tui đã tự trách mình tham gia vào cái vụ này làm gì ko biết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ sự phân chia mong manh giữa nóng và lạnh khi ngồi trước đống lửa, nó gây cho tui cảm giác khó chịu và tui ước gì lúc đó có thêm 1 cái chăn&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjzx2yVdJsKdUQZmj2KGeAUVZKabEbDN52VlGPURhv1J-Hhm-xlpqpKJ65t_57SExL0Ibn-aDCv0Y-g_i6x6DpimfX6mgA7ngVL1dX7srrs6sTtBCYy6505gaEAzEBhUIJqjhKj8cf6LaEP/s1600/IMG_5952.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjzx2yVdJsKdUQZmj2KGeAUVZKabEbDN52VlGPURhv1J-Hhm-xlpqpKJ65t_57SExL0Ibn-aDCv0Y-g_i6x6DpimfX6mgA7ngVL1dX7srrs6sTtBCYy6505gaEAzEBhUIJqjhKj8cf6LaEP/s400/IMG_5952.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5570237434537549522" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tui nhớ cảm giác khoan khoái khi nhìn vào ánh nắng buổi sớm, trời trong xanh, thỉnh thoảng lại có vài đám mây bay ngang và, tất nhiên, tiếng chim hót trong rừng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ cái lạnh của dòng suối khi tui thử ngụp mình trong nó để rồi phải chạy lên ngay cạnh đống lửa để sưởi ấm&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgNOskea8hueLLAo_HOybnPc79HaQ_SkLzlQEVfLNZMJcQ2vGtCeDRhAEubhVj-yH4zgQ1tyF-raUd7J4ig3UmJAGnSmdsXQkbzSpYrJvko-nJkXLMLgVEexrltE05qWePamiZB87zDV_Hr/s1600/IMG_5986.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgNOskea8hueLLAo_HOybnPc79HaQ_SkLzlQEVfLNZMJcQ2vGtCeDRhAEubhVj-yH4zgQ1tyF-raUd7J4ig3UmJAGnSmdsXQkbzSpYrJvko-nJkXLMLgVEexrltE05qWePamiZB87zDV_Hr/s400/IMG_5986.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5570237429745999506" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tui nhớ khoảng thời gian ngồi tám chuyện với Thắm, nhóc Đạt trên những tảng đá dọc con suối, một cảm giác rất yên bình của thiên nhiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ dòng nước mát lạnh khi tui thả chân xuống và thực sự là có lúc [1 khoảng rất ngắn] tui muốn ở lại đó.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEius3Zhbzk2qC_RqZ24D4bZ8LdoZZfsM3NmULz-ueHd-MstccqBN-PJaxTa1_yVkjYX9KsS0q5kf7U6laG-YqceSxAcj2_y1KDh7YR04ESZuqzqKnQvV0f6wXQls0YhJodT2D1xAuBQgD-O/s1600/IMG_6020.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEius3Zhbzk2qC_RqZ24D4bZ8LdoZZfsM3NmULz-ueHd-MstccqBN-PJaxTa1_yVkjYX9KsS0q5kf7U6laG-YqceSxAcj2_y1KDh7YR04ESZuqzqKnQvV0f6wXQls0YhJodT2D1xAuBQgD-O/s400/IMG_6020.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5570237431118802466" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tui nhớ cái "tủ lạnh" [ngôi nhà bọn tui tá túc] khi đêm xuống thì nó đúng như là cái tủ lạnh dù có quấn chăn dầy đến cỡ nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ chợ đêm Đà Lạt với những câu trả giá cho cái mũ len và găng tay của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ cảnh cả đám tụ tập trước đống lửa lớn cạnh "tủ lạnh"như những người du mục thật sự&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj76qJO5jsKr7yr0wqDwnoM9h-iSc2K81GTsqhSFHuXI4kYpyVsehvHGCIK6YHRRyACFzV9CuMhXUNRrkaYngtXR0msmNijpRHv1mZU8fTiEkyx0ppjwkiXGkPlXZ7WyYYZtXtieNuP3B_9/s1600/IMG_6105.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj76qJO5jsKr7yr0wqDwnoM9h-iSc2K81GTsqhSFHuXI4kYpyVsehvHGCIK6YHRRyACFzV9CuMhXUNRrkaYngtXR0msmNijpRHv1mZU8fTiEkyx0ppjwkiXGkPlXZ7WyYYZtXtieNuP3B_9/s400/IMG_6105.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5570237421872878914" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ hồ Than Thở với cảnh đẹp đã bị tàn phá bởi những đoàn du lịch, những bãi rác được tạo ra bởi những con người vô ý thức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ hồ Xuân Hương cạn nước trông xấu òm cứ như là diễn viên đóng film mà ko trang điểm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ cảnh sương mù che phủ khi ở trên đỉnh đèo trên đường xuống Nha Trang.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhAx7670wTfpa81-uwYTgR3jq0tXxIet7c1TEW4R7ux1jNom7J9F3d5u3NShV6gUBtjByhhrJPSujNNohlT4lGAgsDZV0yiyHRrO0Y8DBYWXPY5eO5TwCN9EHhKukMYFlmBzAZHtFUcpjK5/s1600/IMG_6175.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhAx7670wTfpa81-uwYTgR3jq0tXxIet7c1TEW4R7ux1jNom7J9F3d5u3NShV6gUBtjByhhrJPSujNNohlT4lGAgsDZV0yiyHRrO0Y8DBYWXPY5eO5TwCN9EHhKukMYFlmBzAZHtFUcpjK5/s400/IMG_6175.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5570237255711956610" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tui nhớ con đường bụi mù mịt mà sau khi ra khỏi đó, đứa nào cũng như từ địa ngục trở về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ Bãi Dài một chiều yên ả vắng khách, còn bọn tui thì tự tạo 1 chút lửa nho nhỏ để sưởi sau khi tắm biển.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiuCOglbp3WHVGbewRF90hteV1WJ45DmhVBlSK7WoObssQB4_SySRSTDBoMvOuVhwE3tc4WVq64a7QPL1QYaZyMXX5Xhv5h1qy4JX02CCQhRBVTOTTTyPblgM9QEEVYdO8EoVdXUjO573Ht/s1600/IMG_6202.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiuCOglbp3WHVGbewRF90hteV1WJ45DmhVBlSK7WoObssQB4_SySRSTDBoMvOuVhwE3tc4WVq64a7QPL1QYaZyMXX5Xhv5h1qy4JX02CCQhRBVTOTTTyPblgM9QEEVYdO8EoVdXUjO573Ht/s400/IMG_6202.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5570237249239586386" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tui nhớ bài hát "Tìm lại" mà bọn tui cất lên mỗi khi chạy lạc đường trong đêm tối.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ bãi ngô mà tui đứng đợi nhóm sau chạy đến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ khung cảnh thanh bình của một miền quê vùng biển nơi bọn tui ở nhờ 1 đêm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ cảnh vài người ngồi chơi ô ăn quan khiến tui hồi tưởng về những ngày còn bé.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEga4l-3r0Fn0Z_4kEVV0LXqfeT33a7Z2ZFkjOlLtj-htqeRl7u9aRXOWlSHSr5yw_ubYxg4k9-ax-U9cbpZWVcDfomD1Ai5jKXKyXP5NKcdK0xL3XQKAjzSql7dvcJn1h7_C33D9BF7talS/s1600/IMG_6214.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEga4l-3r0Fn0Z_4kEVV0LXqfeT33a7Z2ZFkjOlLtj-htqeRl7u9aRXOWlSHSr5yw_ubYxg4k9-ax-U9cbpZWVcDfomD1Ai5jKXKyXP5NKcdK0xL3XQKAjzSql7dvcJn1h7_C33D9BF7talS/s400/IMG_6214.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5570237247668946850" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tui nhớ cảnh núi non hùng vĩ và bầu trời trong xanh cứ như là trên đời này chỉ có chúng là đẹp nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ những con người thân thiện đã cho bọn tui ở nhờ và cái bàn chải đánh răng mà tui để quên ở nhà họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ Thắm, cái người mà mượn iPod của tui rồi nghe đến hết pin, và mặc dù tui vẫn hay chat với T. nhưng vẫn chưa có dịp gặp lần thứ 2 dù 2 đứa có ít nhất 6 lần hẹn đi cafe bệt.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhUCcZZam3P5vdLvaCo-VxwV32i91843C6xc91f9WBrQBWF1tBb7cGTbWIaHjN7dEJ0f4z4NCBo8jXbU99ow6YvgL2Jgzha03us5r2pxEUUlt-r7A7vyUC103i3bkb3fxFmGjruD4pNt87g/s1600/IMG_6239.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhUCcZZam3P5vdLvaCo-VxwV32i91843C6xc91f9WBrQBWF1tBb7cGTbWIaHjN7dEJ0f4z4NCBo8jXbU99ow6YvgL2Jgzha03us5r2pxEUUlt-r7A7vyUC103i3bkb3fxFmGjruD4pNt87g/s400/IMG_6239.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5570237248344518338" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tui nhớ cái nóng khủng khiếp khi chạy từ Phan Rang về Phan Thiết khiến cho những bộ đồ trên Dran trở nên vô dụng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ bãi biển trong xanh ở Cà Ná khiến tui cũng phải "tự sướng" 1 tấm ảnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ cái đêm ở Phan Thiết với trò ảo thuật bài của nhóc Đạt và được dạy xem chòm sao Orion.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiDv-v1c6SJz7vMOEyKviFn11yzI233bS0bcWBlg88EoAJI7phpOOoM8PQ9N5pj6GVHugxm1czvduhDeBTkqHsHJJocj6_8NaOLEZUPHbji9TrXfLLOXNIPxvk9Vhdtmn5kIFPEzv9rK0Qa/s1600/IMG_6250.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 300px; height: 400px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiDv-v1c6SJz7vMOEyKviFn11yzI233bS0bcWBlg88EoAJI7phpOOoM8PQ9N5pj6GVHugxm1czvduhDeBTkqHsHJJocj6_8NaOLEZUPHbji9TrXfLLOXNIPxvk9Vhdtmn5kIFPEzv9rK0Qa/s400/IMG_6250.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5570237242422669554" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Tui nhớ cái cảm giác vừa chạy vừa lo cho chiếc Dream của mình trên đường về nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui nhớ cảm giác sung sướng thế nào khi thắng xe bên hông cái cửa sổ quen thuộc và tui chợi lẩm bẩm "home" [đúng là Tây hóa]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế là xong 1 chuyến hành trình dài và cũ. Bây giờ chỉ mong là họ lên đường và trở về an toàn. Hẹn Dran năm tới, hẹn những "tên điên" vào năm tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúc mừng năm mới&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiSrwosP6d-UHcJU_HHcDvjqwTGc9MVJwH81dcMWl73RrblWHPxJJyQCyS7iyja4HMFIEXQ2GucQhwJgvNL6JKEMZQED52-L-I-yR51gC9YqQOqzDJX5VittSuZZgOiJClh1M9edCmhp1bl/s72-c/IMG_5784.JPG" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Những ngày cuối năm [quick review film]</title><link>http://votienphat.blogspot.com/2011/01/nhung-ngay-cuoi-nam-review-film.html</link><category>Livin'</category><category>Movie</category><category>Review</category><author>noreply@blogger.com (Unknown)</author><pubDate>Mon, 31 Jan 2011 19:56:00 -0800</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4389658331990440901.post-2322439942035858716</guid><description>&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg8hMXMtqPKYo05GWjbayxa0nX9p7p0rbjR7Zr92eonZrfC7GZ02ca1wO8okOpy6uOQyNv3FSHz1FB37P3GckmO00N6JY3xYaohK6Oh1Rm7rQxbjckDcvctaczNaEBGxcVjY5IX5WtX-kfi/s1600/00.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg8hMXMtqPKYo05GWjbayxa0nX9p7p0rbjR7Zr92eonZrfC7GZ02ca1wO8okOpy6uOQyNv3FSHz1FB37P3GckmO00N6JY3xYaohK6Oh1Rm7rQxbjckDcvctaczNaEBGxcVjY5IX5WtX-kfi/s400/00.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5568575922061177746" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Khác với mọi năm, mà thực ra thì tui chả nhớ mấy năm trước tui làm gì trước Tết, nhưng chắc chắn là hoàn toàn khác, năm nay tui dành mấy ngày trước Tết để ngồi luyện film. Bao nhiêu bộ film trong năm rồi mà tui chưa có dịp để xem thì bây giờ tui lôi ra xem hết. Nhưng trước khi nói chuyện film, tui start bằng cái vụ kỷ lục tui vừa thiết lập cho mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEivVOO5sotmsDgNW3wbMRG02aTVvlPQycCLIv7jxHenM2wVhbBCUVNWGu1OBUWglb9t0RmFAq1wJ7qhrwPCAtIyzanTb3ILBYItBHXG4SUhSLwMhxYWWzeuXGmbjpvtjpGHy1XQedM8Mif-/s1600/01.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 292px; height: 400px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEivVOO5sotmsDgNW3wbMRG02aTVvlPQycCLIv7jxHenM2wVhbBCUVNWGu1OBUWglb9t0RmFAq1wJ7qhrwPCAtIyzanTb3ILBYItBHXG4SUhSLwMhxYWWzeuXGmbjpvtjpGHy1XQedM8Mif-/s400/01.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5568575925660395570" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;1. Thứ Sáu tuần rồi là ngày đi làm cuối cùng trong năm nhưng tui chắc chắn là ngày hôm đó sẽ rất ư là đau đầu với tui, absolutely! Vì project có một số trục trặc nhỏ, nhưng mà ảnh hưởng hơi bị lớn, nên ngày hôm đó tui phải làm đến 10h tối. Nếu tính ra thì hôm đó, tui rời khỏi nhà lúc 6h30 sáng và về nhà lúc 10h30 tối, tức là 16 tiếng. Nếu chiều hôm đó, công ty ko mua đồ ăn về ăn tất niên thì chắc là đuối luôn. Nhưng dù sao thì tui cũng về tới nhà và thở phào 1 cái: Thế là nghỉ Tết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjdXyq7db2Utiy6TXq9gipOR0HHFMDE5GMyDaGbA-7yFyLoZDnq7Op64xbDSrigJLD0JNSAmV-i618WdbrK32Vv3jUhvw4FeXQU5CeLlWtd_5U-Ckf2ufE8WrwMik6xM6iM5ZgfxWZ8JHN6/s1600/02.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 293px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjdXyq7db2Utiy6TXq9gipOR0HHFMDE5GMyDaGbA-7yFyLoZDnq7Op64xbDSrigJLD0JNSAmV-i618WdbrK32Vv3jUhvw4FeXQU5CeLlWtd_5U-Ckf2ufE8WrwMik6xM6iM5ZgfxWZ8JHN6/s400/02.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5568575933634347538" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;2. Buried&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Cái từ này cũng làm tui hơi bị điên đầu và bị 1 con bé chỉ pronoun là "beri" chứ ko phải "buri" hay "buyri". Tui cũng cố mà cãi và cá 1 con cá. Về nhà tra từ điển thì đúng là "beri" thật. Thế là thua con cá, nhưng mà chắc con bé đó ko đòi đâu.&lt;br /&gt;Theo tui nghĩ cái film này sẽ khó mà thu hút được ai có tính tình phóng khoáng. Lý do là hơn 90 phút của bộ film chỉ có 1 nhân vật, nằm trong chiếc hòm và những cuộc gọi điện thoại. Tui nhớ là có khoảng 2 hoặc 3 lần tui muốn tắt cái bộ film này đi, việc đó chỉ diễn ra ở đoạn đầu film. Ko phải vì đoạn đầu dở mà vì tui hơi sợ khi xem 1 bộ film mà chỉ có 1 cảnh, mà cái cảnh đó lại nằm trong chiếc hòm, vốn là 1 thứ hơi bị kinh. Thế rồi tui cũng cố kiên nhẫn để xem tiếp bộ film và đúng là ko uổng phí khi xem.&lt;br /&gt;Phải nói là cảm xúc của nhân vật trong film khá hợp lý, ít nhất là với tôi. Ban đầu, khi anh ta tỉnh dậy, phát hiện xung quanh mình là 1 màn đêm và ko gian có vẻ tù túng, anh ta vô cùng hoảng hốt. Nhưng rồi cảm xúc dần lắng xuống và anh ta tìm mọi cách để thoát. Trong hoàn cảnh này, ai cũng muốn có ánh sáng để nhìn thấy một cái gì đó nhưng rồi có lúc anh ta buông xui, tắt zippo và nằm thinh lặng trong bóng tối.&lt;br /&gt;Thường thì một bộ film thế này chỉ có kết cục: Hoặc là anh ta được cứu sống, hoặc là anh ta chết. Nếu theo những mô-típ cũ thì anh ta sẽ được cứu sống, còn kiểu mới thì anh ta sẽ chết. Điều đó ko quan trọng. Điều quan trọng chính là những cảm xúc mà bộ film mang đến cho người xem. Giống như "127 Hours", chắc chắn người xem biết là cái anh chàng đó sẽ thoát nhưng họ vẫn xem, xem để biết con người ta khi đối mặt với cái chết, với những quyết định sẽ như thế nào.&lt;br /&gt;Và ko phải ai trên đời này cũng dám quyết định...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhzNRAkC2_Ez10T_1HNOm8-Pm6j4Bgr9xNh3JEHiwu0AG6uZoJi4yXcDbG0EyOPcFonrMvrwGHhpMRHzVtu9aLaTx8n3MPFMBNsNhoLb5h7Q600EF__Je-dfu75EnimD_AkQsXwGUsphcuZ/s1600/03.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 211px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhzNRAkC2_Ez10T_1HNOm8-Pm6j4Bgr9xNh3JEHiwu0AG6uZoJi4yXcDbG0EyOPcFonrMvrwGHhpMRHzVtu9aLaTx8n3MPFMBNsNhoLb5h7Q600EF__Je-dfu75EnimD_AkQsXwGUsphcuZ/s400/03.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5568575936673288818" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;3. Tangled&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Tui ko thích những cái tên film nước ngoài do Việt Nam dịch, đơn giản là vì nó dở và hơi bị nhảm. Tất nhiên là trừ trường hợp cái tựa film đó quá đơn giản để dịch, đại loại như "Thiên Thần và Ác Quỷ". Và đây là một ví dụ điển hình "Tangled" ~&gt; "Công Chúa Tóc Mây" :]]&lt;br /&gt;Tui nhớ một đoạn giới thiệu "Kafka bên bờ biển" và Haruki Murakami như thế này: HM có thể xuất bản ẩn danh tác phẩm này mà người đọc vẫn có thể nhận ra ông. Ở đây tui có thể sửa lại một chút thành thế này về "Tangled" và Disney: Disney có thể phát hành ẩn danh bộ film này mà người xem vẫn biết chắc chắn đó là Disney.&lt;br /&gt;Tại sao à? Vì chỉ cần xem film là tui có thể thấy cái mác Disney to đùng gắn trong film. Giống như một đám người đeo mặt nạ cầm súng vào ngân hàng thì tui biết chắc đó là cướp ngân hàng vậy. Bộ film đầy những cảnh hát hò theo phong cách Disney. Nhưng ko phải vì thế mà film nhàm chán, ngược lại, nó rất là vui và tất nhiên nó cũng dừng lại ở đó. Những bộ film kiểu thế này ít tạo cảm xúc xem cho tui, chỉ xem để giải trí thì được. Sau này có ai hỏi tui về bộ film này thì tui sẽ trả lời thế này: Là bộ film có công chúa nhưng ko có hoàng tử và kết thúc là công chúa cứu hoàng tử [cứ cho là thằng ăn trộm đó là hoàng tử]&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhXxaOEo-5nKdJ0VXJaiZ9VmIkLfnGSYGgH37EUkVudoZTpL1OqawX30kQG6ENCg9q0uYt39kI505WIKMCMaHR51MApSna6X6TxdWZ_hagigBaK9FpepVm2djlbdkxbLPtYgUiqqAm-XK5T/s1600/04.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 212px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhXxaOEo-5nKdJ0VXJaiZ9VmIkLfnGSYGgH37EUkVudoZTpL1OqawX30kQG6ENCg9q0uYt39kI505WIKMCMaHR51MApSna6X6TxdWZ_hagigBaK9FpepVm2djlbdkxbLPtYgUiqqAm-XK5T/s400/04.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5568575939171135986" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;4. Despicable Me&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Cái film này, theo tui đánh giá, thì coi vui hơn Tangled, đặc biệt là mấy con robot màu vàng và con bé út vỗ vỗ vào cái miệng [cái này là do người phụ nữ số 1 thế giới của tui nói]. Nhưng cũng như cái film Tangled ở trên, film này tui coi vui là chính chứ cũng chả có cảm xúc gì vì nó vẫn là mô-típ cũ.&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjdXyq7db2Utiy6TXq9gipOR0HHFMDE5GMyDaGbA-7yFyLoZDnq7Op64xbDSrigJLD0JNSAmV-i618WdbrK32Vv3jUhvw4FeXQU5CeLlWtd_5U-Ckf2ufE8WrwMik6xM6iM5ZgfxWZ8JHN6/s1600/02.jpg"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjRPfF9bxk8bjKjU_VTMCO5qtaX1ZDpTmnijCikRXgFfyJq0pGC6BsaLOu4rPY1EV2w9Bo9ScquS7kX-rZ3P3Ri0ACTvuhmo0HFiwiebC2fAC0rFPhi8n0WD1EhyN-U0k13S7NONykEtG_h/s1600/05.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjRPfF9bxk8bjKjU_VTMCO5qtaX1ZDpTmnijCikRXgFfyJq0pGC6BsaLOu4rPY1EV2w9Bo9ScquS7kX-rZ3P3Ri0ACTvuhmo0HFiwiebC2fAC0rFPhi8n0WD1EhyN-U0k13S7NONykEtG_h/s400/05.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5568588253153439410" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;5. The Town&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Đúng như lời nhận định của một số người về Ben Affleck, cái anh chàng này diễn mà mặt cứ đơ đơ ra nên tới giờ vẫn ko nổi bằng Matt Damon [phần sau có 1 bộ film rất hay do Matt đóng]. Thế nhưng anh Ben này lại có khả năng làm đạo diễn khá tốt [cái này là tui chỉ thuật lại] và film "The Town" là ví dụ điển hình...&lt;br /&gt;Nói thế thôi chứ tui ko có đủ trình độ để phân tích khả năng đạo diễn của người ta, tui chỉ xem film thôi. Nói trắng ra thì tui ko khoái bộ film này cho lắm mặc dù cái đề tài của nó rất là hấp dẫn: Cướp ngân hàng. Nhiều người cứ nghĩ cướp ngân hàng thì phải thì chỉ có 1 kiểu nhưng mà tui thấy có nhiều góc độ để khai thác đề tài này và cái góc độ trong "The Town", theo tui, là bình thường. Tức là 1 anh chàng thủ lĩnh băng cướp, vào "xử" 1 cái ngân hàng xong rồi mê cô nàng trong nhà băng, rồi anh chàng quyết cải tà quy chính sau khi làm cái "show" cuối cùng. Hết film.&lt;br /&gt;Theo tui thấy thì cái cấu trúc film khá đơn giản nên tui xem cũng có cảm giác đều đều. Tóm lại, đây là một film xem được, ko nên bỏ qua. Thích nhất cái kết của bộ film vì nó khá lãng mạn: I will see you again in this side or the other.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjJssVT08GchWERz1H0NfX27wpuDbTlJ9ZktoQtIOHzHnKKBIXT5_gmAV_66YG4tfwKnvnEBRonTI2L6YT_Px4rw6Vc9cVayDfvTpzsCJ_GESsdpykzWvVIxmJ_4n-mAM9zKUx0dt0l_e6J/s1600/06.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 262px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjJssVT08GchWERz1H0NfX27wpuDbTlJ9ZktoQtIOHzHnKKBIXT5_gmAV_66YG4tfwKnvnEBRonTI2L6YT_Px4rw6Vc9cVayDfvTpzsCJ_GESsdpykzWvVIxmJ_4n-mAM9zKUx0dt0l_e6J/s400/06.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5569798914563701522" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;6. The Other Guys&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Tui thích film này.&lt;br /&gt;Thứ nhất là toàn diễn viên tui thích: Samuel L. Jackson, Dwayne "The Rock" Johnson, Mark Walberg và Will Ferrell. Mấy thằng cha này mà gom vô 1 cục với nhau thì đúng là có khối chuyện để cười, và điều đó được chứng minh khi 2 siêu cảnh sát của thành phố [Samuel và The Rock] bị chết cực nhảm. Tui thấy cái chết của 2 người này giống như muốn nói: Tụi này chán đóng vai hài lắm rồi, chán làm siêu cớm rồi, chết đi cho xong.&lt;br /&gt;Thứ hai là bộ film nói về 2 "background" trong sở cảnh sát. 1 tên thì yên phận với công việc văn phòng và chỉ giải quyết mấy vụ vi phạm xây dựng [Will], tên còn lại thì ko bằng lòng với vị trí của mình [Mark]. Sau khi 2 siêu cớm kia chết thì 2 tên này bị lôi vào 1 vụ "kinh tế" khá là khủng.&lt;br /&gt;Nội dung film chỉ có nhiêu đó và cũng bình thường, và chắc chắn là dở hơn "The Town" nhưng tui lại thích. Thế mới đau!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgXJ91lvJByY2IKvBDv8NtwmX7ya-vsix_3j2oKQuhHHj2f3Ch6q48aG4orV0eRMH6RitBFotby2ctOFyyAWr9XLkcoyLX3duVVosmU0FxCLtzKlXAI04VEy7LEkr7KBD2djojKZaU6u3qM/s1600/07.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 310px; height: 400px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgXJ91lvJByY2IKvBDv8NtwmX7ya-vsix_3j2oKQuhHHj2f3Ch6q48aG4orV0eRMH6RitBFotby2ctOFyyAWr9XLkcoyLX3duVVosmU0FxCLtzKlXAI04VEy7LEkr7KBD2djojKZaU6u3qM/s400/07.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5569802276796116418" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;7. Equillibrium&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Tựa film này tui tra từ điển ra là "Sự cân bằng" nhưng mà xem film tui vẫn chưa hiểu tại sao nó lại có cái tựa như vậy, có lẽ ý nó muốn nói cần có sự cân bằng trong cảm xúc của con người. Chắc là thế!&lt;br /&gt;Tui biết bộ film này một cách tình cờ khi tui vô Wonder Buy với thằng bạn. Thấy người ta bu đông ở cái màn hình, tui cũng dừng lại xem, bộ film đang ở đoạn cuối khi Christian Bale đang qua từng cửa để diệt trùm cuối [nếu nói như chơi game phiêu lưu là thế]. Lúc đó, tui chưa biết tựa film, chỉ nhận ra mỗi Bale và tui cũng bị lối đánh trong film thu hút. Bộ film này đánh rất đẹp, nó làm tui nhớ ngay đến "Matrix", chắc người chỉ đạo võ thuật của 2 film này là 1 hay sao đó. Chỉ với thông tin ít ỏi là tên diễn viên, tui đã tìm ra tựa và, tất nhiên, tui đã thưởng thức bộ film.&lt;br /&gt;Tui thích film này hơn "The Other Guys" luôn vì nó nói về một thế giới ko có cảm xúc [giống cái mặt đơ đơ của tui], nếu ai mà có cảm xúc thì người đó phạm tội rất nặng và sẽ bị hỏa thiêu. Để thực hiện đạo luật của mình, tên trùm cần có những người thực hiện và "Mục sư" [phụ đề nó dịch vậy] là nhóm người trùm nhứt. Bale là một trong nhóm đó và là người xuất sắc nhất [tui ko nhớ tên nhân vật chính]. Thế nhưng, anh chàng này vô tình bị dính vào thế giới cảm xúc và quay ngược lại quất tơi tả cái "bộ máy thống trị" đó.&lt;br /&gt;Film thuộc kiểu "hậu chiến" [tui quên cái cách gọi rất hay mất rồi], tức là thế giới sau khi bị tàn phá bởi 1 cái gì đó như động đất, sóng thần, chiến tranh... và film này là sau World War 3. Ít ra thì cái thể loại thế này cũng thu hút tui.&lt;br /&gt;Nếu mà tui sống trong cái thế giới này chắc chắn tui chịu ko nổi dù cái mặt tui vẫn đơ đơ :]]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgJ5u5YlQKMqc7_Bo6AkzWtqPvgg-1Uo0KUd934W190LbTx4lXMIkbjwdzNLlNZOU5WiNUex2wK3w9O7MnJR2z6IuBOjssnxu6aebzBGiB_1Qe2EkyC4BPhQoa7bVDmUGvAwFia9bhfi8k0/s1600/08.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 240px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgJ5u5YlQKMqc7_Bo6AkzWtqPvgg-1Uo0KUd934W190LbTx4lXMIkbjwdzNLlNZOU5WiNUex2wK3w9O7MnJR2z6IuBOjssnxu6aebzBGiB_1Qe2EkyC4BPhQoa7bVDmUGvAwFia9bhfi8k0/s400/08.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5569806252675392850" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;8. Invictus&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Invictus là tên bài thơ trong film và tui thật sự là thất vọng về mình khi mà tui chỉ nắm được khoảng 50% ý nghĩa bộ film [tui đoán thế] hoặc thấp hơn.&lt;br /&gt;Tui thích xem những film có Morgan Freeman vì diễn xuất của ông rất tự nhiên, giản dị và có chút gì đó khiến người xem thoải mái mặc dù gương mặt của ông xấu và đen. Cái này ko phải tui phân biệt chủng tộc gì cả, chẳng qua là có nhiều người hỏi tui tại sao lại lấy nick là Freeman thì tui đưa hình Morgan cho những người đó xem, và đa phần phản ứng về 3 đặc điểm sau của ông: già, xấu và đen. Đúng là đầu to mà óc như trái nho.&lt;br /&gt;Tui biết Morgan qua những vai phụ trong các film như "Batman Begins", "The Dark Knight", "Million Dollar Baby", "Bruce Almighty"... nhưng vai diễn ấn tượng nhất của ông đối với tui là vai chính trong 1 bộ film chính kịch [Drama] dựa vào 1 sự việc có thật, film "Lean On Me". Tui vẫn còn nhớ giai điệu và lời bài hát trong film đó: "Lean on me when you're not strong, and I'll be your friend, I'll help you carry on..." Bộ film đó đã đem cái gọi là cảm xúc và cảm hứng cuộc sống cho tui và "Invictus" lại làm điều đó một lần nữa.&lt;br /&gt;Cũng như "Lean On Me", "Invictus" dựa vào một sự kiện có thật nhưng lần này là một sự kiện nổi tiếng hơn nhiều: Nelson Mandela.&lt;br /&gt;Như những ai đã từng biết, Mandela là vị tổng thống rất nổi tiếng của Nam Phi vì ông chống chế độ phân biệt chủng tộc. Nhưng ít người biết, trong đó có tui, ông đã từng làm gì với môn bóng bầu dục của Nam Phi. Bộ film kể về những nỗ lực của Mandela trong công cuộc khôi phục đất nước sau khi ông đắc cử tổng thống, một trong những việc đó là môn bóng bầu dục [rugby]. Đội Springbok [tên gọi của đội Nam Phi] vốn là của giai cấp cũ [da trắng] và thi đấu thảm hại trong các trận giao hữu. Chính vì thế mà họ có thể bị giải thể [tất nhiên là vì lý do chủng tộc nhiều hơn] bởi những người mới lên cầm quyền. Mandela đã nhất quyết bác bỏ hành động đó của bộ thể thao vì như thế chẳng khác nào họ cũng là những người phân biệt chủng tộc.&lt;br /&gt;Vì dựa trên sự kiện có thật nên tui biết chắc là Nam Phi sẽ vô địch World Cup Rugby năm 1995 [vì tra trên Wikipedia] nhưng thật sự là khi Nam Phi vô địch, tui cũng thấy phấn khích [1 tí]. Lúc đó tui nghĩ sao ko ai làm một bộ film như thế cho đội VN năm 2008 nhỉ. Năm đó, đội VN thi đấu giao hữu ở đâu thì thảm ở đó, thắng ko nổi, bị chửi te tua. Thế mà cuối cùng vô địch!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEi3QPNyHCg1fmctbUEXXLkBFofpSDS_XwAg3o5hhkcKdbwHZ24-m_cc3bHP05PMFhNVX0jwUlZekU3pWkbgfMKX1TSMHZ1yrZ7gPgH9hhASEiGEsUCAUma3lxNqpr0VKkMhqW7mB8zXnXUa/s1600/09.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 277px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEi3QPNyHCg1fmctbUEXXLkBFofpSDS_XwAg3o5hhkcKdbwHZ24-m_cc3bHP05PMFhNVX0jwUlZekU3pWkbgfMKX1TSMHZ1yrZ7gPgH9hhASEiGEsUCAUma3lxNqpr0VKkMhqW7mB8zXnXUa/s400/09.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5569811876989972290" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;9. Kick-Ass&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;Tui thích mấy film nhảm nhảm vậy nè. Cái film này nói về 1 thằng nhóc muốn làm superhero mà ko có khả năng gì hết, uýnh nhau cũng dở luôn. Cũng vì thế mà ở lần đầu hành hiệp trượng nghĩa, thằng nhóc này bị lụi cho 1 dao và bị xe tông đến nỗi phải thay toàn bộ khung xương bằng kim loại. Mặc dù nó nhảm như thế nhưng đáng để xem.&lt;br /&gt;Có 1 điều ko tui ko ngờ trong 1 bộ film như thế này là việc giết chóc nó diễn ra quá đỗi bình thường, bình thường như khi khát thì uống nước vậy. Do đó, film này vô cùng bạo lực. Từng phan cảnh đánh nhau, máu me văng từa lưa, đứt chân, nát đầu... Xem film này mà tui nhớ tới Quentin Tarantino. Cả việc bạo lực lẫn cách dùng nhạc nền trong film.&lt;br /&gt;Ko nên bỏ lỡ 1 bộ film thế này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgO3QXtpojEiRJu548vs8DfBDi1w78fOpYsUZXIQq-RbcTunnuOeMxgtfpaSBxQZ8qKChnvHIP_b9T0tbBNgyXDkIMhZLFEgECy_q-S3pLJYa2EgcfWZ_G6Z7fmtFe9lOGQNpdcZPJV1YUS/s1600/10.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 217px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgO3QXtpojEiRJu548vs8DfBDi1w78fOpYsUZXIQq-RbcTunnuOeMxgtfpaSBxQZ8qKChnvHIP_b9T0tbBNgyXDkIMhZLFEgECy_q-S3pLJYa2EgcfWZ_G6Z7fmtFe9lOGQNpdcZPJV1YUS/s400/10.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5569814031420931890" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Đó là những ngày cuối năm, khá nhàm chán nhưng mà còn đỡ hơn ko có gì để làm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;P/S: Có 1 việc làm tui rất vui trong những ngày cuối cùng của năm, chính vì thế tui muốn cám ơn người phụ nữ số 1 thế giới của tui trong entry này mặc dù cô ấy ko biết tui có cái blog này. Thank U very much, my .x-.i.. :x&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg8hMXMtqPKYo05GWjbayxa0nX9p7p0rbjR7Zr92eonZrfC7GZ02ca1wO8okOpy6uOQyNv3FSHz1FB37P3GckmO00N6JY3xYaohK6Oh1Rm7rQxbjckDcvctaczNaEBGxcVjY5IX5WtX-kfi/s72-c/00.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Closed</title><link>http://votienphat.blogspot.com/2011/01/closed.html</link><author>noreply@blogger.com (Unknown)</author><pubDate>Tue, 25 Jan 2011 06:09:00 -0800</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4389658331990440901.post-6629230328334344541</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhi3xCVV8uE9pwBjyg1AKHIsLIJgPBJyAW37X0NHbfKIIeS3DvIveD4Vm9PCq-giYRNGeCiJ0aoPGfYV1ZyoQf3JWPgi3WEy-7QqE8yVgugfQ8dI3SX265fnIaLwS3FSOPudkSk_pMxF9sp/s1600/dorayaki.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 450px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhi3xCVV8uE9pwBjyg1AKHIsLIJgPBJyAW37X0NHbfKIIeS3DvIveD4Vm9PCq-giYRNGeCiJ0aoPGfYV1ZyoQf3JWPgi3WEy-7QqE8yVgugfQ8dI3SX265fnIaLwS3FSOPudkSk_pMxF9sp/s400/dorayaki.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5566131676496215778" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nói chính xác thì ko phải đi mua đồ cho tui, mà tui nhận lời đi để phụ xách đồ. Giờ tui cũng thắc mắc là sao hôm nay tui lại tốt với người khác thế ko biết. Chắc là do tui cũng muốn kiếm tí ko khí những ngày cận Tết. Mà hình như trời thương, tui được người rủ đi mua bánh cho ăn, cái bánh paraputramanaraman gì gì đó của Malaysia. Tui thì ko nhớ nổi cái tên dài ngoằn đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui cũng muốn online Yahoo và la lên: Haha, hôm nay mình được người khác mua bánh cho. Nhưng mà thấy con nít thiệt, với lại mấy đứa bạn sẽ nhảy vào và nói những lời lẽ ko được "sáng sủa" cho lắm, một số thì vào nói kiểu mỉa mai. Nghe riết tui cũng chán, nhưng mà chả làm gì được vì đó là phong trào trong thời buổi bây giờ, cái kiểu mà làm cho mình nổi nổi ý. Rõ chán!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trưa nay,  vừa nói chuyện với một người là dạo này thấy gì cũng thường thường, cho dù nó đặc biệt cũng thấy thường thường. Thế mà vừa nãy ngồi lề đường ăn bánh, thấy vui vui. Chả hiểu tại sao nữa. Dù sao thì hôm nay cũng làm được một việc tốt.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhi3xCVV8uE9pwBjyg1AKHIsLIJgPBJyAW37X0NHbfKIIeS3DvIveD4Vm9PCq-giYRNGeCiJ0aoPGfYV1ZyoQf3JWPgi3WEy-7QqE8yVgugfQ8dI3SX265fnIaLwS3FSOPudkSk_pMxF9sp/s72-c/dorayaki.JPG" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>A little more</title><link>http://votienphat.blogspot.com/2011/01/little-more.html</link><category>Livin'</category><author>noreply@blogger.com (Unknown)</author><pubDate>Sun, 9 Jan 2011 06:44:00 -0800</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4389658331990440901.post-1931884409208319366</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj7gafBjmK2d89yoCoayU6-EnatYf8C1iQN1jBFEJjMIhvFl_M9Gg84q05zlwdrPZ44KRWD_QqAmorMdqPdwh_1M0h7AVu4V4NhLYL5aqu86wLYUOEHTHKcvfKIN4nPhcl-PzETATGY2UeL/s1600/broken-glass.jpeg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj7gafBjmK2d89yoCoayU6-EnatYf8C1iQN1jBFEJjMIhvFl_M9Gg84q05zlwdrPZ44KRWD_QqAmorMdqPdwh_1M0h7AVu4V4NhLYL5aqu86wLYUOEHTHKcvfKIN4nPhcl-PzETATGY2UeL/s400/broken-glass.jpeg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5560216569372182978" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Dạo này, à không, nói chính xác là cả năm nay tính tình tui thay đổi hơi nhiều. Man man hơn trước, thực dụng hơn trước, thấy mọi thứ đều thuộc dạng thường thường, quan tâm cũng được, ko quan tâm cũng được. Tức là tui đang ở trạng thái "bão hòa". Từ lúc viết ở cái blog này toàn nói chuyện nhảm nhí nên hôm nay, một tối đẹp trời, có thể có trăng, có thể có sao, tui thử kiếm cái gì đó bình thường một tí để viết, để take lại cái cảm giác viết lách hồi mấy tỷ năm về trước.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;br /&gt;1. Nói về chuyện tình cảm cái. Hồi học cấp 3 nếu tui nói tui ko thích nhỏ nào thì tui xạo là cái chắc, ko những thế, theo trí nhớ của tui là cái số lượng tui thích cũng chục người, nằm rải rác ở các lớp. Mà đúng là chuyện tình cảm học sinh, mau thích mau quên, nhưng mà có điều là mỗi lần thích nhỏ nào là mỗi lần buồn một tí, mà buồn thật luôn. Tui nói ra cái này ko phải khoe khoang cái chiến tích chả có gì lẫy lừng, lý do là hồi đó nhìn cái mặt tui là bọn con gái bỏ chạy mất dép, tui nói ra là để so sánh sự khác biệt của tui hồi đó và bây giờ. Bây giờ, nếu tui thích nhỏ nào thì tui cũng mặc xác, nói vui cũng đúng, ko vui cũng đúng, nói thế nào cũng đúng. Nói thiệt là đến ngay thời điểm này, tui hết tin tưởng nổi phụ nữ. Ko phải vì họ đối xử với tui thế này, thế kia [thực ra thì ai cũng tốt hết] mà vì tui có cảm giác như thế là an toàn cho tui [cái này là về chuyện tình cảm].&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Tui có nhỏ bạn mà mỗi lần nghĩ tới cái nhỏ này là tui liên tưởng đến xe bus số 56, và ngược lại. Lý do là ngoài hồi cùng học chung 2 năm cấp 3 thì phần lớn, tui gặp nhỏ này trên xe bus 56. Hồi còn là sinh viên cao đẳng cũng thế, đến khi đi làm  rồi thành sinh viên đại học cũng chẳng khác gì. Kể từ lúc tui vào công ty mới, tui hết đi xe bus nên tui nghĩ chắc chẳng gặp lại nhỏ này đâu. Đùng một cái, sáng 01/01/2011, vừa ăn sáng xong thì có điện thoại. Tui nhìn thấy số lạ, bắt máy lên thì có giọng phụ nữ:&lt;br /&gt;- Phát hả, đang ở đâu vậy?&lt;br /&gt;- Ừ, đang ở nhà. Mà cho hỏi ai vậy?&lt;br /&gt;- H. nè, đi uống cafe ko? Có cả T. nữa.&lt;br /&gt;Tui nói thiệt chứ có nằm mơ tui cũng ko ngờ là "cô nàng số 56" lại gọi cho tui, mà lại đi cả với thằng mập bạn chí cốt của tui hồi đó nữa. Thế là tui có một cái Tết Tây khá thú vị. Tui ko tin dị đoan nhưng mà cũng hy vọng đây là điềm may cho một năm sắp tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Lâu lắm rồi mới lại có cảm giác chán học như thế này. Lần gần đây, và là duy nhất, tui chán học là cách đây 6 năm, lúc học lớp 12. Lúc đó, với khả năng "trời phú" cho thì tui chắc chắn ko bị rớt tốt nghiệp [mà kết quả là lớp tui có đứa nào bị rớt đâu], nên tui cũng chả muốn học cho lắm. Đi thi đại học là cái sự ép buộc của mẹ tui, mặc dù tui biết chắc là tui ko đậu. Dù sao thì số phận cũng đưa đẩy tui đi con đường cao đẳng và có được vài cái để mà khoe với thiên hạ.&lt;br /&gt;6 năm sau, tức là hiện tại, tui cũng mong mau tốt nghiệp cho rồi. Rồi xả hơi một thời gian. Buổi tối thay vì tới lớp thì về nhà ngâm cứu mấy cuốn sách, rồi mấy cái khác nữa. Cuối tuần ko phải đi học mà có thể nằm ngủ nướng. Sáng thứ Bảy thì vô Tuấn Ngọc feel chút nhạc, rủ ai đó vào 8 chuyện đời. Sáng CN thì đi lễ sớm hơn mọi khi, về trễ hơn mọi khi để ngắm cái nhà thờ được sửa sang ngày càng đẹp. Để có thể muốn chơi game thì chơi chứ ko phải lo cho cái seminar như bây giờ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Nói một tí về chuyện "đứng núi này trông núi nọ"&lt;br /&gt;Càng nghĩ càng thấy thấm. Tui thấy cái gì mà mình nói là hiểu, chưa chắc là đã hiểu, và hiểu là một chuyện, còn thấm hay ko lại là chuyện khác. Người ta chỉ "thấm" được 1 cái gì đó khi mình ở trong đúng hoàn cảnh như thế. Cái bản chất của con người ta là cứng đầu, ko muốn bị người khác điều khiển, nên nếu mà bị góp ý thì có thể họ ko thích. Thế là tui ko dám góp ý, tui chỉ cố gắng tự lo cho mình, tránh lặp lại một số sai lầm đáng tiếc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hiện giờ tui đang trong tâm trạng rất là bực bội với phụ nữ nói chung, và một số người phụ nữ [hơn 1] nói riêng nên giọng điệu có phần hơi cay cú. Nhưng mà tui đảm bảo chỉ đến sáng mai là mặt tui lại thành :| như mọi khi và, tất nhiên, tui lại càng "bão hòa" hơn nữa. Một con người ko thể tạo ra bản tính của mình mà chính những điều xung quanh đã tạo nên anh ta, và ở một mặt nào đó, anh ta [tức là tui] chính là chiếc gương phản chiếu hệ quả của những sự việc đó. Tui đang trốn tránh trách nhiệm, bởi vì tui vẫn còn đang bực.&lt;br /&gt;Lấy cái câu chia tay FB để kết cho cái bài lăng nhăng này:&lt;br /&gt;Rút đao chém xuống nước, nước càng chảy mạnh&lt;br /&gt;Nâng chén tiêu sầu, càng sầu thêm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;======= Good bye and good night =======&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj7gafBjmK2d89yoCoayU6-EnatYf8C1iQN1jBFEJjMIhvFl_M9Gg84q05zlwdrPZ44KRWD_QqAmorMdqPdwh_1M0h7AVu4V4NhLYL5aqu86wLYUOEHTHKcvfKIN4nPhcl-PzETATGY2UeL/s72-c/broken-glass.jpeg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>My December</title><link>http://votienphat.blogspot.com/2011/01/my-december.html</link><author>noreply@blogger.com (Unknown)</author><pubDate>Sat, 1 Jan 2011 09:01:00 -0800</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4389658331990440901.post-3394260586125840796</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh3zOZZwgiH3fSUssUwm4MrTIBz9BffbXr3Hcfh75m6NgVO67uAsOW6auGoCOqaiqO3FmXcEMuJ6SzygAmtH7nGIqSLRMt2n-rPsUD0ND_bfMy4JUuJvPwGj4Nkg-gfTHhNiG1-UdyP1vF9/s1600/12787951239934553.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 333px; height: 333px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh3zOZZwgiH3fSUssUwm4MrTIBz9BffbXr3Hcfh75m6NgVO67uAsOW6auGoCOqaiqO3FmXcEMuJ6SzygAmtH7nGIqSLRMt2n-rPsUD0ND_bfMy4JUuJvPwGj4Nkg-gfTHhNiG1-UdyP1vF9/s400/12787951239934553.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5557264184479992946" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Thiệt ra thì tui nghe mãi vẫn chả thấy bài "My December" hay chỗ nào. Tiết tấu nghe được, lời nhạc cũng được nhưng cũng chỉ dừng ở mức độ đó mà thôi, ko thể cảm thấy hay hơn. Ít ra thì cái tên bài hát cũng phù hợp với entry của tui: My December.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Tháng 12. Đến giờ tui chả nhớ rõ tháng 12 của tui trôi qua thế nào. Đầu tháng thì làm cái chia tay nho nhỏ với 2 cái anh trong team rồi sau đó chuyển sang project khác, và cứ thế là hết tháng.&lt;br /&gt;Thực ra thì cũng có nhiều thứ xảy ra nhưng mà tui thấy nó cứ như là những đợt sóng, cứ cao lên đánh vào bờ và... tất nhiên... tan biến! Vì thế tui chẳng muốn nhắc lại mấy cái chuyện đó làm gì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Tháng 12 của tui được đánh dấu bằng một câu nói, xảy ra vào gần cuối tháng, cái câu nói mà tui ko tin vào mắt mình và trong một thoáng, tui nghĩ là có một cái gì đó sai lầm đang diễn ra và thế giới đang đảo ngược. Tui đọc được đại khái thế này: Nè, Tết này về VT tui dẫn đi chơi, lần này tui chụp hình cho.&lt;br /&gt;Nghe thì có vẻ bình thường nhưng điều đó thật là kỳ lạ. Cái lạ ko phải là tui được người khác chụp hình [cười], cái lạ là tui nhận ra là tui đã đánh giá sai một người khác và từ đó dẫn đến sai lầm khủng khiếp của tui trong cách cư xử với người đó trong thời gian dài. Mặc dù ban đầu là do người đó cố tình nhưng mà nghĩ lại thì tui lại thấy tui hồ đồ kinh khủng. Haizzzzz what a mess!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Nhìn chung thì tui cũng thiệt là chán mình quá đi! Hôm trước mà ngồi viết cái entry này thì chắc dài cả mấy trang giấy, để tới bây giờ toản nói nhảm. Đi ngủ là vừa.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh3zOZZwgiH3fSUssUwm4MrTIBz9BffbXr3Hcfh75m6NgVO67uAsOW6auGoCOqaiqO3FmXcEMuJ6SzygAmtH7nGIqSLRMt2n-rPsUD0ND_bfMy4JUuJvPwGj4Nkg-gfTHhNiG1-UdyP1vF9/s72-c/12787951239934553.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Tàn cuộc</title><link>http://votienphat.blogspot.com/2010/12/tan-cuoc.html</link><author>noreply@blogger.com (Unknown)</author><pubDate>Fri, 3 Dec 2010 08:15:00 -0800</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4389658331990440901.post-5342967807395083345</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiz0-0U9AVhZ3BgViTcEbe2II4A9cFAv3-C_SxACXbxuMx4PM1lj43_xlNr69ccRQRDuq_Lc_-GPrAPQ_OFHSSVqcxOhy7V2Ap_f0q9XuJhQum7oy7wJwhkMYeHwjX4J3oRDiA8OeqmGLdy/s1600/Beautiful+hand+%25283%2529.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 335px; height: 400px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiz0-0U9AVhZ3BgViTcEbe2II4A9cFAv3-C_SxACXbxuMx4PM1lj43_xlNr69ccRQRDuq_Lc_-GPrAPQ_OFHSSVqcxOhy7V2Ap_f0q9XuJhQum7oy7wJwhkMYeHwjX4J3oRDiA8OeqmGLdy/s400/Beautiful+hand+%25283%2529.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5546492361141749954" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Xin mở đầu entry bằng một câu nói nghe đến nhàm cả tai: Dẫu biết rằng cuộc vui nào cũng sẽ tàn nhưng...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bọn tui quen nhau cũng chưa hẳn là lâu, nói chính xác là làm việc cùng nhau, chỉ mới 2 tháng nhưng mà ít nhiều gì cũng hợp tính nhau về cái khoản 8 và nói nhảm. Có lần, một anh ở team khác hỏi team của tui meeting gì mà lúc nào cũng cười vui dữ vậy. Nhìn là thế nhưng mà PL của team tui hơi bị khó chịu, chắc cũng vì vậy mà mấy anh trong team hay chọc cười nhau. Vậy mà 2 tháng trôi qua một cái vèo, release project xong là tui và 1 người nữa sang team khác. Team này trừ PL ra thì có đúng 3 người và tất nhiên là ko vui bằng team cũ, có đến 7 người, mà team này chả có ai ngồi nói nhảm với nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hết hôm nay là hết tuần và cũng là ngày làm việc cuối cùng của 2 ông trong team nên 2 ổng rủ đi nhậu. Tui thì phải chạy sang lớp học, điểm danh 1 cái là phóng qua liền. Tưởng chỉ có mấy người trong team, hóa ra có thêm mấy anh chị khác nữa. Càng vui! Xong tập 1, cả đám rủ nhau đi uống cafe ở công viên 30/04. Lâu rồi tui ko trở lại chỗ này nên tui cũng tham gia để lấy lại chút ko khí ngày xưa nhưng... tui hơi bị thất vọng. Quá đông người! Có lẽ là do cuối tuần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bọn tui chưa kịp ổn định chổ ngồi thì nghe: Bắt xe! Thế là cả đám nhảy lên xe và chạy đi kiếm chỗ gửi, như vậy chắc ăn hơn. Như một buổi hàn huyên, bọn tui ngồi 8 khí thế đến nỗi ko để ý có cặp Tây đang chụp hình chúng tui. Lúc phát hiện ra thì cả đám vẫy tay chào và nghe ông đó nói với lại là ổng sẽ gửi lên internet. Trời, biết ai mà gửi, chắc là gửi cho BBC hoặc Wikileaks ko chừng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2 ông ra đi, để lại cho 2 người maintenance 2 cái giỏ để đựng bug. Theo thông tin hồi chiều tui hỏi thì số bug từ customer gửi qua đã lên tới 20, vậy là đạt chặn dưới của PL, hy vọng là nó ko vượt quá chặn trên là 40. Mà nếu vượt quá thì... maintenance sẽ khổ và có thể liên lụy tới PG tui. Nhưng dù sao thì project cũng thành công tốt đẹp. Lấy 1 câu nói mà team tui hay nói: Chúng ta QUẢ LÀ THIÊN TÀI!&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEji0VOJm-pjHfVCYlCXrG7LNy8ka9b3tWu9JPlxZEN-5pDGLsmKj9RgeGVJN2ZMumXtVGiUoKgv1TrNTdgB4g1IEbSqUUzb4xzaVu7k80cgOplsE6S6Qy0zJ4j6nrX57ylY9mf_JDOwEuFV/s1600/People+Hands1.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 266px; height: 400px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEji0VOJm-pjHfVCYlCXrG7LNy8ka9b3tWu9JPlxZEN-5pDGLsmKj9RgeGVJN2ZMumXtVGiUoKgv1TrNTdgB4g1IEbSqUUzb4xzaVu7k80cgOplsE6S6Qy0zJ4j6nrX57ylY9mf_JDOwEuFV/s400/People+Hands1.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5546492365373820402" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiz0-0U9AVhZ3BgViTcEbe2II4A9cFAv3-C_SxACXbxuMx4PM1lj43_xlNr69ccRQRDuq_Lc_-GPrAPQ_OFHSSVqcxOhy7V2Ap_f0q9XuJhQum7oy7wJwhkMYeHwjX4J3oRDiA8OeqmGLdy/s72-c/Beautiful+hand+%25283%2529.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Review: Harry Potter and the Deathly Hallows - Part 1</title><link>http://votienphat.blogspot.com/2010/11/review-harry-potter-and-deathly-hallows.html</link><category>Movie</category><category>Review</category><author>noreply@blogger.com (Unknown)</author><pubDate>Sat, 27 Nov 2010 17:11:00 -0800</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4389658331990440901.post-1577717910539746096</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiTc7CLppiRoh6bBaseaa1cq5qdLCYfkRRroI6EV4wvKjs5l37f_EuNGrzdObtwZTk0a2AbVJ8Hgr99FNpXExaaj1XOgspZrpkTHN96BPQqlTL3zx8_LY0ermQ03n5UpmNYdZ81hJ_AjG-E/s1600/harry-potter-and-the-deathly-hallows-part-i-680791l.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 450px; height: 588px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiTc7CLppiRoh6bBaseaa1cq5qdLCYfkRRroI6EV4wvKjs5l37f_EuNGrzdObtwZTk0a2AbVJ8Hgr99FNpXExaaj1XOgspZrpkTHN96BPQqlTL3zx8_LY0ermQ03n5UpmNYdZ81hJ_AjG-E/s400/harry-potter-and-the-deathly-hallows-part-i-680791l.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5544408142481767778" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cái thích nhất của việc viết review film Harry Potter là tui ko sợ spoil. Lý do đơn giản là đa số những ai thích xem film Harry thì đều đã đọc truyện hết rồi. Cái dở của film này cũng từ đó mà ra. Ví dụ từ tập 1 đến tập 4 thì film còn có thể hơi sát với truyện, nhưng sang phần 5 và 6 thì film đã lược bỏ khá nhiều những tình tiết trong truyện. Tui có cảm giác là nếu ko đọc truyện thì chả ai hiểu 2 tập này nói về cái gì, có vẻ thế. Nhưng sang đến tập 7, nhờ việc phân thành 2 phần nên nội dung film đi khá sát với truyện, theo tui đánh giá là 90%. Cũng có thể vì lý do này mà film trở nên hay hơn ko chừng. Tui đọc Harry tập 7 từ hồi nó mới xuất bản và chưa đọc lại lần nào nên các chi tiết tui ko nhớ rõ lắm nên tui xem film với vai trò "người mới" khoảng 60%.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEikb0MrZ5FVJLS65J4TkDyD7nrUsl4kUx7jVNcMOlM1BeT4FU4AgDtM3iLfioGgfVCV7ML48OZuGf0lpuDhNMZiimO7da94LYDCS3EjtcTw4VeSpMZRARBAHBO9NLy-dtVI7yVSenbEXa0j/s1600/harry-potter-and-the-deathly-hallows-part-i-20100816034544264_640w.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEikb0MrZ5FVJLS65J4TkDyD7nrUsl4kUx7jVNcMOlM1BeT4FU4AgDtM3iLfioGgfVCV7ML48OZuGf0lpuDhNMZiimO7da94LYDCS3EjtcTw4VeSpMZRARBAHBO9NLy-dtVI7yVSenbEXa0j/s400/harry-potter-and-the-deathly-hallows-part-i-20100816034544264_640w.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5544426931679291858" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;1. Có một điều tự hào trẻ con là tui may mắn nằm trong thế hệ của Harry Potter [HP]. Tức là 13 năm về trước, khi mà HP mới xuất hiện thì tui cũng bằng tuổi của nhân vật HP và, tất nhiên, tui chả biết HP là đứa nào. Mãi đến cách đây 5 năm, tức là 8 năm sau khi HP xuất hiện, tui mới đọc quyển đầu tiên và bị cuốn vào nội dung cuốn truyện, mặc dù lúc này tui chẳng còn trẻ như thằng HP ở tập 1. Dù chỉ 5 năm nhưng tui cũng có tình cảm với mấy nhân vật trong truyện [chuyện nói về sách sẽ "tính" trong một entry khác]. Chính vì thế mà khi bộ film vừa bắt đầu, tui có chút cảm giác phấn khích, hoàn toàn khác lúc tui đi xem tập 6.&lt;br /&gt;David Yates là một đạo diễn tài ba, ít nhất là trong tập film này. Cái cách mà ông để Hermione  đứng sau lưng cha mẹ mình  và thay đổi ký ức của họ, sau đó là hình ảnh HG dần dần biến mất trong các tấm ảnh khiến cho tui khá xúc động. Ko phải vì Emma đâu [hehe] mà vì tui nghĩ cuối cùng thì HP cũng đến lúc phải kết thúc thật sự. Phải nói là Emma [EW] diễn khá tốt trong cảnh này, mặc dù dạo này tui hơi bị thất vọng vì mái tóc cắt ngắn của Emma, nhưng dù sao thì Emma trong film là cực xinh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjgF6wyjA4kLZSqN4rkjSYjH5jCLiArOzmwSbw6D1uLkPPPZim6RL-3A-sOCTcaousOQCPgJc3j5LHpcCr-9mwv0XZt9r9StqFgkyIx-v1n3VbLJILsUkPvIrNwGMc-KNfl8Q8ZEhS_PrWo/s1600/harry-potter-and-the-deathly-hallows-part-i-20100816034541140_640w.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 266px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjgF6wyjA4kLZSqN4rkjSYjH5jCLiArOzmwSbw6D1uLkPPPZim6RL-3A-sOCTcaousOQCPgJc3j5LHpcCr-9mwv0XZt9r9StqFgkyIx-v1n3VbLJILsUkPvIrNwGMc-KNfl8Q8ZEhS_PrWo/s400/harry-potter-and-the-deathly-hallows-part-i-20100816034541140_640w.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5544426918192438226" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Và hình như có một đoạn gửi gắm dành tặng cho khán giả của ông Hagrid khi ông nói với Harry: Ta là người đã đưa cháu đến nơi này và ta sẽ là người đưa cháu ra khỏi đây [nhớ đại khái thế]. Phải chăng Hagrid muốn nói với khán giả rằng ông là người đã đưa họ đến với thế giới đầy phép thuật này và ông cũng muốn là người kết thúc? Ai mà biết được.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjsWakyd2m7Jcd-FpAs4sXYk1nOAEnnT0DxyjDWBkhiWNKP9d0pexiaxhwCS8unjBXHRS65vT4M8b8wh5VAOzmKJW2VTQgJkcbuS7eAw7tO-z70fDGUksFZE6Jt8xRiqNWcdFICH0sefSNF/s1600/harry-potter-and-the-deathly-hallows-part-i-20100816034601639_640w.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 266px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjsWakyd2m7Jcd-FpAs4sXYk1nOAEnnT0DxyjDWBkhiWNKP9d0pexiaxhwCS8unjBXHRS65vT4M8b8wh5VAOzmKJW2VTQgJkcbuS7eAw7tO-z70fDGUksFZE6Jt8xRiqNWcdFICH0sefSNF/s400/harry-potter-and-the-deathly-hallows-part-i-20100816034601639_640w.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5544426936102663714" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;2. HP7 là bộ film mà tổng hợp khá nhiều thể loại: thiếu nhi, hành động, tình cảm, hài... khiến cho bộ film tránh trở nên nhàm chán. Nói thiệt là nếu chỉ có cái việc đi kiếm mấy Trường sinh linh giá thì tui thấy là chán lắm đó. Tui thích cái cảnh Harry và Hermione nhảy với nhau khi Ron bỏ đi, nhìn chung nó rất là lãng mạn, nếu mà 2 đứa này ko phải là closed friend mà là người yêu thì càng lãng mạn hơn. Và cũng như tập 6, chuyện tình của Ron và Hermione luôn khiến khán giả cười, nhưng theo tui chủ yếu là nhờ khả năng diễn của Rupert Grint. Trong khi anh chàng này diễn rất đạt những đoạn hài hước và cái mặt hơi ngố, thì Emma lại diễn khá thành công trong việc giận hờn. Người ta nói. "ghét của nào trời trao của ấy" cũng chí lí, nếu nhìn tổng thể thì Hermione và Ron khá xung khắc với nhau. Nói chung là cặp này vui và thú vị chẳng bù như cặp Harry và Ginny, chắc vì vai Ginny ít có đất diễn nên mối quan hệ này có vẻ nhạt nhòa. Tội nghiệp cho những ai muốn là Ginny [khửa khửa]&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhshTjauWjZ3gkRtTvTtcCsMO6VBgdkmATTIqsCe1RQ8jISCnjWDbx1afxPEv2RzhCo9UJOdQqd5FNAIUgq8QqtwPDSjdeRNDblLuOmymxMKNCru26ddUF8y5ha60gK_hQe5qVweeWRxWQx/s1600/harry-potter-and-the-deathly-hallows-part-i-20100628023229430_640w.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 168px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhshTjauWjZ3gkRtTvTtcCsMO6VBgdkmATTIqsCe1RQ8jISCnjWDbx1afxPEv2RzhCo9UJOdQqd5FNAIUgq8QqtwPDSjdeRNDblLuOmymxMKNCru26ddUF8y5ha60gK_hQe5qVweeWRxWQx/s400/harry-potter-and-the-deathly-hallows-part-i-20100628023229430_640w.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5544426914265836514" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;3. Mới sáng nay đọc báo, thấy có cái bài viết HP7 có đoạn rượt đuổi nhau giống film con ma cà rồng gì đó [tức là Twilight đó]. Tui ko thích cái vụ so sánh này. Vì sao? Vì tui ko thích cái film nhảm nhí đó và, tất nhiên, cả truyện. Và tui vô cùng ghét sự so sánh giữa HP và cái film đó, bởi đơn giản là cái film đó ko đủ đẳng cấp để "nói chuyện" với HP. Tui là tín đồ cực đoan của HP, oh yeah!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh_AvBxnFjTrV0fRscdBMr-xKMgDQm4gwLsbJ4KdrCrpp2WCLtgB0pdXKd2iAy1ar9sJzAB8jZ0VGqU-vIA4LjXIIS_Nx5At-uHlt-IcsPvrRVOu6vrCDX8wpN8UNdj8j859MidWiAMJFQ4/s1600/FSHMyE0PWp15ps041i4eYD8vo1_500.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 290px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh_AvBxnFjTrV0fRscdBMr-xKMgDQm4gwLsbJ4KdrCrpp2WCLtgB0pdXKd2iAy1ar9sJzAB8jZ0VGqU-vIA4LjXIIS_Nx5At-uHlt-IcsPvrRVOu6vrCDX8wpN8UNdj8j859MidWiAMJFQ4/s400/FSHMyE0PWp15ps041i4eYD8vo1_500.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5544428709483419186" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;4. Lâu lắm rồi mới thấy Dobby xuất hiện, kể từ... từ hồi nào tui cũng ko nhớ. Cái con Dobby này trông có vẻ hài hước nhưng mà nó là một nhân vật vô cùng thú vị. Ko ai biết được rằng lúc Dobby xuất hiện ở đầu tập 2 [chắc cả J.K.R.] nó sẽ trở thành cứu tinh của Harry ở tập 7. Dobby xuất hiện rồi biến mất như cái "giống" người [thực ra là Elf] của nó và cái cách nó chết đi cũng khiến nhiều người phải rơi nước mắt [có lẽ có, còn tui thì gần gần vì tui thích con này lắm]. Tui thích Dobby ko phải vì nó lạ mà vì cái mẫu con người của nó, luôn vì bạn bè, biết chống lại cái fate của mình. Trên đời này có ai được như Dobby và có bao nhiêu người có được người bạn như Dobby? Chắc cũng vì thế mà David Yates đã cho Dobby chết và yên nghỉ trên một bãi biển vô cùng đẹp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5. Tui nghĩ chắc nhà sản xuất cũng tốn bộn tiền cho việc di chuyển đoàn làm film. Các cảnh quay của HP7 hầu như ko thấy trường Hogwarts mà thay vào đó là những khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp. Có một đoạn ở khu rừng Dean, Hermione nói với Harry rằng họ có thể ở đây mãi mãi, ko cần phải bận tâm đến thế giới nữa, họ sẽ già và chết đi. Vậy điều đó có phải là điều tốt nhất ko?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Entry này của tui nói chưa hết những gì tui muốn nói [vì tui quên hết rồi] như mảnh kiếng vỡ, thung lũng Gordic... thay vào đó là một số cảnh trong film tui tìm được:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiq40fRHTi8Y7pvd2Y4KwpxKY5NWdzwzF-wwzH8HD5xKpsOaUNOjF8CGa-2FqLyS_TeobxVXME-jsJwNzgDX1SEdoxmebeqe2UGG2YgCUBlL_xGVer3FWlvZ-H3epS5PO7JV4LA32Bl8foO/s1600/harry-potter-and-the-deathly-hallows-part-i-20100816034605482_640w.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 266px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiq40fRHTi8Y7pvd2Y4KwpxKY5NWdzwzF-wwzH8HD5xKpsOaUNOjF8CGa-2FqLyS_TeobxVXME-jsJwNzgDX1SEdoxmebeqe2UGG2YgCUBlL_xGVer3FWlvZ-H3epS5PO7JV4LA32Bl8foO/s400/harry-potter-and-the-deathly-hallows-part-i-20100816034605482_640w.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5544426945505094386" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhEZAVS-DD1Kh_PO-09lvRGxeBWF5D_qNMeSs_KT6RUosE3vz9NXgFDJ5nNMMOKjSGHiPOUQVruHu642DcWM9sAMd0z9k5YYf8RX0B5A_HG7RHs7ddNA26papUzMVmQX2LvQg5VhF9NXscE/s1600/harry-potter-and-the-deathly-hallows-part-i-20100922043353747_640w.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 238px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhEZAVS-DD1Kh_PO-09lvRGxeBWF5D_qNMeSs_KT6RUosE3vz9NXgFDJ5nNMMOKjSGHiPOUQVruHu642DcWM9sAMd0z9k5YYf8RX0B5A_HG7RHs7ddNA26papUzMVmQX2LvQg5VhF9NXscE/s400/harry-potter-and-the-deathly-hallows-part-i-20100922043353747_640w.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5544427526940672578" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg-xv9W01l9iMoiptH9hlyw6Ba-s6pn35r0taxQ8TupmockX-8jqrbzoOIfsOBCqFocZzpvs8-5Ld3zABRP5ihgRBqmu2iK74uxItuPQ9YLg5mT9fMp_PmB115WzsKXPTo6tjWynh7Zvspv/s1600/harry-potter-and-the-deathly-hallows-part-i-20100922043330623_640w.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 238px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg-xv9W01l9iMoiptH9hlyw6Ba-s6pn35r0taxQ8TupmockX-8jqrbzoOIfsOBCqFocZzpvs8-5Ld3zABRP5ihgRBqmu2iK74uxItuPQ9YLg5mT9fMp_PmB115WzsKXPTo6tjWynh7Zvspv/s400/harry-potter-and-the-deathly-hallows-part-i-20100922043330623_640w.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5544427516693493586" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj1OAwcHreU9RxxZl7TQuZktwLUxg8YkPCbDpHSXZ7QwmHJ1T9s6jOWNLl6IUzAwkWQGtc2yimz-wyeSXCJar5FyWbMsvW5LC9v3zGM5iEZEsqyowrTN0SvAvddjEWe_lGx8AFi99cVgUXn/s1600/harry-potter-and-the-deathly-hallows-part-i-20100903115251938_640w.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj1OAwcHreU9RxxZl7TQuZktwLUxg8YkPCbDpHSXZ7QwmHJ1T9s6jOWNLl6IUzAwkWQGtc2yimz-wyeSXCJar5FyWbMsvW5LC9v3zGM5iEZEsqyowrTN0SvAvddjEWe_lGx8AFi99cVgUXn/s400/harry-potter-and-the-deathly-hallows-part-i-20100903115251938_640w.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5544427511728982674" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgAO2cmbUOwRpHWtER5ObkNA93DPHSbg7Sw-eDxcczmh2LrZnBB7I16CYDusGfv_cv-0Kf6P0R52CQPMaZV2p7E9dCpLH5PSIZ6GBDa9bZ5Xv1-ZEdp3Zek0SEIqhEZ4aoBr2kBfgocTqoG/s1600/harry-potter-and-the-deathly-hallows-part-i-20100903115250219_640w.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 267px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgAO2cmbUOwRpHWtER5ObkNA93DPHSbg7Sw-eDxcczmh2LrZnBB7I16CYDusGfv_cv-0Kf6P0R52CQPMaZV2p7E9dCpLH5PSIZ6GBDa9bZ5Xv1-ZEdp3Zek0SEIqhEZ4aoBr2kBfgocTqoG/s400/harry-potter-and-the-deathly-hallows-part-i-20100903115250219_640w.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5544427508129067522" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiMW3jwHLilhp2SDTSq-_rTyhMzJSXQJkCGTEU6tGKiIzWJoaHDPy_7X7MZ7BqnKrOVW418yJoIbUX5_ZpJ0lpJiZdAcE5GW9xHI-1xOfxHiQfwT3hWpyWOOdXInc55v474S5bwReJBNLK_/s1600/600full-harry-potter-and-the-deathly-hallows_-part-i-screenshot2.png"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 243px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiMW3jwHLilhp2SDTSq-_rTyhMzJSXQJkCGTEU6tGKiIzWJoaHDPy_7X7MZ7BqnKrOVW418yJoIbUX5_ZpJ0lpJiZdAcE5GW9xHI-1xOfxHiQfwT3hWpyWOOdXInc55v474S5bwReJBNLK_/s400/600full-harry-potter-and-the-deathly-hallows_-part-i-screenshot2.png" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5544428705235400098" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiTc7CLppiRoh6bBaseaa1cq5qdLCYfkRRroI6EV4wvKjs5l37f_EuNGrzdObtwZTk0a2AbVJ8Hgr99FNpXExaaj1XOgspZrpkTHN96BPQqlTL3zx8_LY0ermQ03n5UpmNYdZ81hJ_AjG-E/s72-c/harry-potter-and-the-deathly-hallows-part-i-680791l.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total></item><item><title>"Hàn huyên" ký sự</title><link>http://votienphat.blogspot.com/2010/11/han-huyen-ky-su.html</link><category>Livin'</category><category>Nhảm ký sự</category><author>noreply@blogger.com (Unknown)</author><pubDate>Sun, 21 Nov 2010 07:48:00 -0800</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4389658331990440901.post-1043785566418611555</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjcC6JPIKSOmhf-INJ_Q53HTp1vUcKbIQn4bXt6WKFULYxYRQJ1h_3R8sFANjAyAUHikVRCjfQ9kp1WMDMWtHl-QBDuYR6g6Rieefhijwc6A-19wFroNr26qS4K2qhfdQEVS480jILCtOdA/s1600/DSC03182.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjcC6JPIKSOmhf-INJ_Q53HTp1vUcKbIQn4bXt6WKFULYxYRQJ1h_3R8sFANjAyAUHikVRCjfQ9kp1WMDMWtHl-QBDuYR6g6Rieefhijwc6A-19wFroNr26qS4K2qhfdQEVS480jILCtOdA/s400/DSC03182.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5542032113985778418" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Cái điều mà tui thích nhất ở ngày 20-11 là nó tạo điều kiện để mỗi người chúng ta có dịp nhớ về quá khứ. 20-11 năm nay của tui có nhiều cái vui hơn năm ngoái.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Năm ngoái, 20-11 tui đi chụp hình cho đứa bạn sau đó đi xem "2012". Kể ra cũng vui nhưng mà cái giá tui phải trả là ko thể đi thăm cô chủ nhiệm cũ được. Năm nay, 20-11 tui nằm ở nhà, nói chính xác là tui coding tại gia cả ngày, đến tối tui mới xách xe đi thăm cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui đến nhà cô mà cứ lo cô ko có ở nhà. Lúc bước đến trước cửa nhà cô, thấy cô đứng trong nhà mới thở phào nhẹ nhõm. Câu đầu tiên cô nói với tui là "Ơ Phát, còn nhớ nhà cô à?" Nhớ chứ sao mà ko nhớ, dù sao tui cũng tới nhà cô vài lần rồi. Cô nói hồi sáng này cô mới gặp mẹ tui. Cũng là chuyện bình thường vì nhà tui cách trường từ 5 đến 7 phút đi bộ, tức là rất ngắn. Nghĩ lại tui thấy mình cũng bịnh thiệt, buổi sáng ko sang trường gặp cô luôn, đợi đến tối chạy đi gần 5km đến nhà cô, đã thế phải chạy ngang cái nghĩa trang nữa chứ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tui dự định nói chuyện với cô 1 tí rồi về, ai dè mấy nhỏ bạn trong lớp xuất hiện. Ko biết bao nhiêu năm rồi tui mới gặp lại, có thể tính là 5 năm từ ngày tui ra trường nhưng cũng có thể là 6 năm vì tui chỉ học tới lớp 11 ở lớp này, đến năm 12 thì tui sang lớp khác ở tầng khác nên hầu như ko gặp ai ở lớp cũ. Bây giờ nhìn đứa nào cũng... già hơn hồi trước nhưng cái khuôn mặt thì ko lẫn vào đâu được. Nhờ sự xuất hiện của mấy đứa này mà cuộc gặp trở nên vui hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Cô rủ chúng tôi ra quán cafe ngồi cho thoải mái. Cái quán cafe cách chung cư cô ở 2 căn nhà, nó vừa xấu vừa thảm, nói chung là thuộc loại tui chỉ vào đúng 1 lần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô nói hồi đó lớp tui cũng có nhiều chuyện buồn. Đầu tiên là mỗi năm lớp lại mất đi 1 cái đầu tàu [tức là người đứng đầu lớp]. Hết năm lớp 10 là nhỏ TN đi, hết năm 11 là tui. Nghe tới đây tui có cảm giác lẫn lộn: Vui có, buồn có, lạ cũng có. Vui vì được khen, ai được khen mà chẳng vui. Buồn vì nhớ về quá khứ hào hùng hồi đó. Lạ vì ko ngờ mình cũng có lúc học giỏi. Trong cái đám nữ [chỉ có 3 đứa] thì có nhỏ Ng. là "đối thủ" của tui, phải nói là "kẻ tám lạng người nửa cân", mà đúng thật, tui và nhỏ đó đều gầy ^^&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chuyện buồn thứ hai là cô chỉ chủ nhiệm bọn tui có 2 năm 10 và 11, sang năm 12 cô bận học thạc sĩ và thường thì trường ko cho một người chủ nhiệm cả 3 năm. Thế là cả lớp buồn hiu, tui thì ít buồn hơn bởi vì sau đó tui chuyển lớp. Nói một cách nào đó thì cô là giáo viên chủ nhiệm hot trong trường. Cô nói là cô cũng ko hiểu tại sao học sinh lại thích cô đến thế, bọn tui cũng ko biết, chắc là vì cô hiền. Nhưng hiền cũng chỉ là một phần, một phần nữa là cô hát rất hay, phải nói là cực hay, hay nhất trường lúc đó. Tui nhớ cái lần trường tổ chức đi Củ Chi, trên xe, cô hát cho bọn chúng tôi nghe, hình như là một bài về Huế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cái chuyện buồn thứ hai nó dẫn đến cái thứ ba. Với sự ngốc nghếch của tuổi học trò, lúc đó tui ko ngốc vì tui ko còn ở lớp chứ nếu vẫn học trong lớp đó thì tui cũng hùa theo, bọn A10 viết một cái đơn xin chuyển giáo viên chủ nhiệm trở lại. Cả đám còn kéo nhau ký tên và kết quả là thầy D, thầy Hiệu trưởng, đến "thăm" lớp A10. May là sau đó chẳng có hậu quả đáng tiếc xảy ra. Lúc kể về chuyện này, cô nói rằng bọn học trò bây giờ ko có ngốc như bọn tui hồi đó, bọn chúng nó lên thẳng phòng Hiệu trưởng luôn. Bởi thế mới nói, học trò bây giờ có giá hơn giáo viên, đụng đến chúng nó là coi chừng. Vậy thì còn ai dám làm giáo viên?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tối hôm đó tui nghe cô than thở tập 1 về bọn học trò thời buổi bây giờ. Đại khái là chúng nó đi học mà như ko đi. Hầu như ko có khái niệm học bài vì đề kiểm tra, đề thi toàn là trắc nghiệm. Hồi trước, mỗi khi kiểm tra hay thi, bọn tui học bài khủng khiếp. Mặc dù nhìn lại thì cái đó là ko hiệu quả nhưng bây giờ già rồi [hehe] thì chẳng còn ai bắt mình học bài, khảo bài, chẳng còn cái cảm giác nơm nớp lo sợ bị gọi lên bảng khi chưa học thuộc bài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;A10, vang bóng một thời...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. 21-11. Mặc dù đã qua ngày chính thức nhưng hôm nay mới đúng là ngày đi gặp thầy cô của bọn A4 chúng tui. Nhưng vì là Chủ Nhật nên tui phải đi học, chiều tranh thủ chạy về cho kịp giờ hẹn. Về đến nhà, hóa ra tui còn cả tiếng để code.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đúng 5 giờ chiều, tui chạy ra nhà văn hóa. Toàn mấy cái mặt quen thuộc, gặp hoài nhưng vẫn chưa chán. Theo kế hoạch thì cả đám sẽ cùng cô và thầy đi ăn trước rồi mới đi hát. Đến khi cô ra [ko phải cô chủ nhiệm nhưng cô như là chủ nhiệm của tụi tui] thì cô quyết định đi hát trước để chờ thầy cô khác đến. Thế là, vẫn như mọi lần, Hạnh Duy trực chỉ. Và tiếp tục như mọi lần, vẫn là phòng số 4, cái phòng to nhất có cái LCD man man đụng vô cái bàn là tự tắt và đặc biệt là dàn loa nghe cực hay. Để hạn chế việc ưu tiên, giành hát, nhỏ cựu lớp trưởng đặt ra quy định, đứa nào hát dưới chuẩn là đóng tiền. Nhờ thế mà ko có cảnh tranh giành, đâm chém đẫm máu xảy ra. Thay vào đó, mọi người nhường nhau hát và cổ vũ cho người kia ko đủ điểm. Thầy L. vào, thầy hát 3 bài, thì cả 3 bài đều dưới điểm [hố hố]. Cuối cùng thì chả có ai đóng tiền, huề cả làng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào quán ăn, tui lại nghe 2 cô ngồi than thở học trò bây giờ tập 2. Nội dung cũng tương tự như tập 1 nên cũng chẳng có gì đáng nói. Cái mới là nói tí chuyện về Vietnam Idol. Lý do là vì có 1 thí sinh trong Idol là con của một cô trong trường, nhỏ Uyên Linh. Lúc này, sự khác biệt giữa giáo viên Văn và giáo viên Toán, Hóa xuất hiện.&lt;br /&gt;- Nói về Uyên Linh&lt;br /&gt;+ Cô Toán: Con bé đó hát hay nhưng mà xấu&lt;br /&gt;+ Cô Văn: Con bé ko được đẹp.&lt;br /&gt;- Nói về cựu lớp trưởng A4&lt;br /&gt;+ Cô Toán: Con bé này già hơn&lt;br /&gt;+ Cô Văn: Con bé này chững chạc&lt;br /&gt;- Nói về mấy thằng con trai&lt;br /&gt;+ Cô Văn: Tụi này bây giờ đứa nào cũng lớn&lt;br /&gt;+ Thầy Hóa: Mấy thằng con trai lớp này nhìn giang hồ hơn&lt;br /&gt;Nói chung là bó tay luôn đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;4. Hôm trước rảnh quá, tui lên mạng kiếm hình trường hồi tui còn học. Kết quả là ko có 1 tấm nào hết. Đa phần chỉ là từ 3 năm trở lại đây. Ngồi mà cứ tiếc hồi đó ko có máy ảnh để chụp, bây giờ chỉ còn vài tấm ảnh rửa từ film ra và lấy máy ảnh chụp lại.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhqHGv5zI9HSnVWOrIHilxbMM0kWIFNw1MdIMu9KWd6YgLH2hb6id15Bm3t9g8TWJtZVmADnLGRxVso12FJb2Ldp9Nu0Lfy4Jv3n35Wtw6iEUmHyyaz9Km7da7g5E3kNTgucI9XgEwI9ZOc/s1600/DSC03183.JPG"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhqHGv5zI9HSnVWOrIHilxbMM0kWIFNw1MdIMu9KWd6YgLH2hb6id15Bm3t9g8TWJtZVmADnLGRxVso12FJb2Ldp9Nu0Lfy4Jv3n35Wtw6iEUmHyyaz9Km7da7g5E3kNTgucI9XgEwI9ZOc/s400/DSC03183.JPG" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5542032120393409634" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;Lúc còn đi học, mẹ tui thường bảo là phải biết quý thời học sinh vì một khi nó đã qua rồi sẽ ko lấy lại được. Tui thì trả lời rằng có gì đâu mà quý với giá. Đi học chán muốn chết, chỉ muốn mau hết cấp 3 để học cái nghề gì đó đi làm. Trong con mắt của học sinh lúc đó, "sinh viên" và "đi làm" là 2 từ nhiệm màu. Trong con mắt "sinh viên" thì "đi làm" là từ nhiệm màu, còn "học sinh" là quá khứ xa vời. Còn trong con mắt một người đi làm thì những gì trong quá khứ đều là vô giá.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biết đâu một ngày nào đó, tui ngồi đọc lại entry này và cảm thấy rằng thời điểm tui ngồi viết những dòng này là một điều vô giá. Mọi chuyện đều có thể xảy ra nhưng có một điều sẽ và mãi ko bao giờ xảy ra: Thời gian quay trở lại.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjcC6JPIKSOmhf-INJ_Q53HTp1vUcKbIQn4bXt6WKFULYxYRQJ1h_3R8sFANjAyAUHikVRCjfQ9kp1WMDMWtHl-QBDuYR6g6Rieefhijwc6A-19wFroNr26qS4K2qhfdQEVS480jILCtOdA/s72-c/DSC03182.JPG" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Những ngày xưa thân ái... và chuyện đọc sách</title><link>http://votienphat.blogspot.com/2010/11/nhung-ngay-xua-than-ai-va-chuyen-oc.html</link><category>Linh Tinh</category><author>noreply@blogger.com (Unknown)</author><pubDate>Fri, 12 Nov 2010 07:45:00 -0800</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4389658331990440901.post-6729834921544580922</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiGRJke7cIVHAtyt4l887AFIvc-6AaCKQDGDCnhwaX57N2YWQUgFaXhu8pkQ7QtRi2YdsC2FYpZUpCdsOR9ugt0Kkn2okeDhH0GrCGZYUlGj4GsTXJGbBZ_zF16UZdSNdmdyj90JPqPz15z/s1600/Copy+of+Fotolia_12599460_Subscription_L.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 400px; height: 349px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiGRJke7cIVHAtyt4l887AFIvc-6AaCKQDGDCnhwaX57N2YWQUgFaXhu8pkQ7QtRi2YdsC2FYpZUpCdsOR9ugt0Kkn2okeDhH0GrCGZYUlGj4GsTXJGbBZ_zF16UZdSNdmdyj90JPqPz15z/s400/Copy+of+Fotolia_12599460_Subscription_L.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5538691304672550994" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Hôm nay mới đi đám cưới nhỏ bạn hồi lớp 12. May mắn là tiệc cưới tổ chức cách nhà tui 2 phút... đi bộ nên tui cũng không tốn nhiều sức để đi cho lắm. Gần cuối tiệc, lúc ngồi nói chuyện với thằng bạn, tui chợt nhận ra một điều rồi hỏi nó "Mày có nhớ chỗ này hồi trước ko?"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1. Hơn 5 năm trước, khi những ngày học cấp 3 vừa kết thúc là đến kỳ thi. Bọn tui, theo tui nhớ thì có khoảng 5, 6 đứa, lúc đó chơi thân với nhau hơn bây giờ nhiều, cùng nhau đi ôn thi. Tụi tui ko đến trung tâm ôn luyện nào cả mà toàn là tự học. Địa điểm tập trung chính là cái nơi mà tui ngồi cụng ly "dzô dzô" với mấy đứa bạn lúc này. Ngày trước, nơi này từng là thư viện. Tui nhớ bọn tui học thì ít, tám chuyện và đọc báo thì nhiều. Cứ ngày này qua ngày khác, cho đến khi chán thì giải tán. Sau kỳ thi đại học, chỉ 2 đứa là đậu đại học, một đứa Kinh Tế, đứa kia là SP Kỹ thuật. Số còn lại toàn học Cao đẳng. Rồi hơn 3 năm sau, số Cao đẳng lần lượt Tốt nghiệp, trong đó có người là cô dâu của ngày hôm nay, 2 đứa học đại học chỉ còn 1 và bọn tui ít chơi với nhau hơn ngày trước. Rồi lại 2 năm nữa trôi qua... chẵn 5 năm... và chắc ít ai nhớ đến những ngày đó. Có thể có người ko muốn nhớ, có thể đối với người khác là nó như chưa bao giờ tồn tại, còn đối với tui thì nó vẫn hiện hữu vì nơi đó chỉ cách nhà tui 2 phút đi bộ mà. Tui vẫn luôn luôn được nhắc nhở...&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiedC5xQJm0w1V0riDQCa6T7PtO3qC0g07vBVt6yUv9oP0IWvBNYwxOGJMeYioSmbR77RXg5sdwjxp86Grb4MGasjCj1lln9G5JvkskxIerQrX5j2hYt4aIJiA0l8TOyEXlvi-gb56a-vyi/s1600/Book+%25282%2529.jpg"&gt;&lt;img style="display: block; margin: 0px auto 10px; text-align: center; cursor: pointer; width: 400px; height: 266px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiedC5xQJm0w1V0riDQCa6T7PtO3qC0g07vBVt6yUv9oP0IWvBNYwxOGJMeYioSmbR77RXg5sdwjxp86Grb4MGasjCj1lln9G5JvkskxIerQrX5j2hYt4aIJiA0l8TOyEXlvi-gb56a-vyi/s400/Book+%25282%2529.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5538700200119952018" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;2. Tui đọc Harry Potter lần đầu, có thể xem như thế, vào những ngày đó. Lúc đó, tui chẳng có động lực nào thi đại học, mục tiêu chỉ là trung cấp, thi đại học chỉ là cho biết, để sau này nếu có con thì có thể nói với con mình rằng mình cũng từng thi đại học. Cũng vì lý do đó mà tui ko chú trọng việc học cho lắm. Lúc lên thư viện gặp mấy đứa bạn, thấy rảnh quá nên mượn thằng bạn một cuốn Harry để đọc và sau đó là thích mê bộ sách. Khởi đầu việc đọc sách của tui là như thế nhưng mãi đến 3 năm sau, tui mới bắt đầu đọc nhiều sách.&lt;br /&gt;Ban đầu, với sự trẻ trung của một con người mới vào đời, tui toàn đọc loại "dạy đời" để rồi sau đó ít khi nào đụng lại những cuốn đó vì chúng hơi bị nhàm. Tui chuyển sang đọc truyện. Năm ngoài là thời kỳ đọc sách khủng khiếp của tui. Cái tủ sách ban đầu trống trơn mà chỉ sau 1 năm nó gần như ko còn chỗ để. Tui sa vào "sự đua đọc sách".&lt;br /&gt;Thật may là đến giờ tui đã dừng hẳn việc mua sách sau cuốn "The Lost Symbol". Ko hẳn là tui ko thích đọc sách nữa, mà bây giờ tui đọc lại những cuốn chưa đọc, những cuốn đã đọc rồi mà chả nhớ gì nhiều. Ví dụ như cuốn "Phía Nam biên giới, phía Tây mặt trời", lần đầu đọc, tui chỉ cảm nhận được có một thằng cha cưới một nhỏ nhà giàu sau một thời trai trẻ phóng túng và sống ko mục đích. Chỉ thế thôi. Nhưng khi tui đọc lần thứ hai, tui nhận ra được nhiều điều hơn và có suy nghĩ khác hơn hồi trước nhiều. Để xem review cuốn sách này ở lần đọc thứ 2 của tui, nhấn vào &lt;a href="http://votienphat.blogspot.com/2010/09/review-phia-nam-bien-gioi-phia-tay-mat.html"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;đây&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Hết muốn viết rồi mặc dù còn chuyện để nói... Đi ngủ!&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiGRJke7cIVHAtyt4l887AFIvc-6AaCKQDGDCnhwaX57N2YWQUgFaXhu8pkQ7QtRi2YdsC2FYpZUpCdsOR9ugt0Kkn2okeDhH0GrCGZYUlGj4GsTXJGbBZ_zF16UZdSNdmdyj90JPqPz15z/s72-c/Copy+of+Fotolia_12599460_Subscription_L.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Chuyện sinh nhật</title><link>http://votienphat.blogspot.com/2010/11/chuyen-sinh-nhat.html</link><category>Livin'</category><category>Nhảm ký sự</category><author>noreply@blogger.com (Unknown)</author><pubDate>Sat, 6 Nov 2010 06:00:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4389658331990440901.post-1840818387206240558</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjer9GsP6xA-Q-1cBodc4QVa8MxV9y_7Fv59XNT4yFHjsaxT-4uZtpkWy49Wh3ePkAGHu9w7ia_YwmOGtBe38jduW1cExWNdtYdBSFEHQu9t0fIAzZuXw_yBtW1EZT-7zZmPWXkayWI-ihk/s1600/Happy+Birthday+%283%29.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 500px; height: 280px;" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjer9GsP6xA-Q-1cBodc4QVa8MxV9y_7Fv59XNT4yFHjsaxT-4uZtpkWy49Wh3ePkAGHu9w7ia_YwmOGtBe38jduW1cExWNdtYdBSFEHQu9t0fIAzZuXw_yBtW1EZT-7zZmPWXkayWI-ihk/s400/Happy+Birthday+%283%29.jpg" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5536420948646298770" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;1. Theo trí nhớ của tui là từ trước tới giờ tui chỉ viết đúng 1 bài về sinh nhật của mình, đó là hồi năm 2007... Lúc đó, tui sắp ra Đà Nẵng thi OLP Tin học, ngày khởi hành đúng ngày 07/11. Sự trùng hợp đó khiến cho tui rất là thích và tui đã "làm" luôn 1 entry ngắn bằng tiếng Anh. Bây giờ tui ngồi đọc lại chả hiểu mình viết cái quái gì nữa.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Nhờ xem lại mấy entry cũ, tui mới thấy mình cũng từng lãng mạn hết sức, lãng mạn đến mức... sến như con hến. Tui biết tui cũng từng có thời mộng mơ, những mộng mơ viển vông kiểu "trái đất này toàn người tốt". Bây giờ tui cũng còn mộng mơ, và tất nhiên là thực tế hơn nhiều. Tui muốn có một chiếc xe máy của riêng mình (cái này tui suýt thành công), tui muốn có một em 500D để có thể chụp hình một cách manually, tui muốn có một cái laptop để mỗi sáng thứ Bảy ra quán Tuấn Ngọc ngồi nhâm nhi một ly cafe và enjoy cảm giác yên bình.&lt;br /&gt;Mục tiêu tui chỉ có vậy, nhiều lúc thấy nó vật chất đến mức tầm thường, nhưng mà vẫn chưa đạt được một cái nào. Nếu cách đây nửa năm, tui ko bốc đồng nghỉ việc thì chắc chắn tui đã có một chiếc xe máy và nếu may mắn hơn nữa, tui có luôn em 500D. Nói như thế ko có nghĩa là tui hối hận vì quyết định nghỉ việc của mình, tui chỉ thấy hơi tiếc thôi, mà những gì nằm trong định nghĩa "tiếc" thì sẽ nhanh chóng được xóa đi nếu có cái gì đó tốt hơn. Có thể ko lâu sau, tui có thể tự tin rằng mình đã quyết định đúng. Bây giờ tui cũng tin là mình quyết định đúng, chỉ những người muốn một công việc bình lặng mới ko nghĩ thế.&lt;br /&gt;Mục tiêu vật chất của tui là thế, còn về tinh thần thì tui chỉ cần có gia đình là đủ, ko phải có vợ con mà là có bố mẹ và mấy anh em. Thế là xong mấy điều ước cho sinh nhật lần thứ 23 của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;2. Tui mới đọc được trên mạng một entry nói về sinh nhật, ngẫm cho kỹ thì thấy cũng khá là chính xác. Sinh nhật là một cái gì đó mơ hồ lắm. Tui được mấy thằng bạn tặng cho một cái áo hồi năm 2008. Sang năm 2009 thì chúng nó chẳng ừ hử gì nữa, lúc đó hơi thất vọng một tí nhưng mà ko trách chúng nó được. Đến năm nay, hình như tui chẳng muốn ai chúc mừng sinh nhật mình.&lt;br /&gt;Thứ nhất là trào lưu FB lên cao quá. Cứ như một anh viết trên blog là "nhờ" FB mà người ta chẳng cần tốn sức nhớ ngày sinh của bạn mình, cứ sắp tới ngày là FB báo ầm ỹ. Thế là đúng ngày hôm đó, một đám hùa nhau vô "Happy birthday!". Một số thấy như vậy đơn điệu quá nên viết sao cho khác người tí, ví dụ như "Hấp-pi Bớt-đây", coi như là cố gắng, gặp tui là tui cho một tràng pháo chân [Vì đọc FB trên máy nên ko nhất thiết phải vỗ tay].&lt;br /&gt;Tui cũng thuộc dạng thích khác người một tí, tui chả thèm chúc khỉ gió gì. Trừ trường hợp đó là một người tui thích [tám, triết lý...] thì tui mới nhắn một cái tin di động hoặc chat. Nói đi nói lại thì tui cũng dùng công nghệ để "Hấp-pi Bớt-đây" người khác. Đúng là mèo chê mèo dài đuôi. Cái này cũng là lý do thứ hai mà tui ko muốn nhận lời chúc mừng sinh nhật. Tại vì tui đâu có chúc người ta đâu, để người ta chúc lại thấy hổ thẹn lắm ^^&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;3. Tui đã lập schedule cho ngày sinh nhật của mình từ cách đây một tuần.&lt;br /&gt;Vì đó là Chủ Nhật nên tui sẽ đi học đến trưa. Sau khi học xong, tui sẽ phóng sang Galaxy, mua một vé xem R.E.D và một hộp bắp rang và coi đó như là quà sinh nhật cho chính mình.&lt;br /&gt;Sau khi xem film, tui sẽ phóng trở về trường và học thể dục. Tui đặt mục tiêu là sẽ lại thắng một chầu nước mía nữa.&lt;br /&gt;Đến 5h chiều, tui lại phóng sang sân cầu lông để chơi với IVS.&lt;br /&gt;8h tối tui sẽ về đến nhà, rồi sau đó thế nào cũng được.&lt;br /&gt;Kế hoạch là thế nhưng mà trước mắt tui thấy nó bị bể mất rồi. Thôi, phó mặc cho ngày mai vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Làm một entry mừng sinh nhật sớm hơn một ngày vì mai có thể tui sẽ bận.&lt;br /&gt;Happy birthday to me.&lt;/div&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjer9GsP6xA-Q-1cBodc4QVa8MxV9y_7Fv59XNT4yFHjsaxT-4uZtpkWy49Wh3ePkAGHu9w7ia_YwmOGtBe38jduW1cExWNdtYdBSFEHQu9t0fIAzZuXw_yBtW1EZT-7zZmPWXkayWI-ihk/s72-c/Happy+Birthday+%283%29.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Chủ Nhật ký sự</title><link>http://votienphat.blogspot.com/2010/10/chu-nhat-ky-su.html</link><category>Linh Tinh</category><category>Livin'</category><author>noreply@blogger.com (Unknown)</author><pubDate>Sun, 24 Oct 2010 06:55:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4389658331990440901.post-81713529312990212</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://www.maivoo.com/pictures_fullsize/65/pfcjo1266713704.jpg"&gt;&lt;img style="float: right; margin: 0pt 0pt 10px 10px; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px;" src="http://www.maivoo.com/pictures_fullsize/65/pfcjo1266713704.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;1. Vì gặp phải ông thầy hơi bị "tưng tưng" nên tui phải cố gắng dậy sớm đi học. Ngày thường tui đi làm cũng ko dậy sớm như thế, gặp tối hôm trước bị mấy thằng khùng lôi vào Sài Gòn đến gần 12g khuya mới về tới nhà. Vậy mới nói sự học phải được ưu tiên.&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Mới sáng sớm, chưa gì đã gặp cái vụ ngoài nhà nghỉ công đoàn đang đào đường, chui đầu vào đó và bị mắc kẹt, tất nhiên. Theo tui đáng lẽ tui ko bị kẹt lại ở đó đâu, tại vì có cái ông nào chạy xe ba bánh của TQ sản xuất đó, cái đường nhỏ xíu vừa đủ cho 2 đầu xe máy chạy qua chạy lại, ổng lao vô luôn, thế là kẹt! Mà tui nghĩ đáng lẽ tui cũng ko kẹt lâu thế nếu mấy người ở phía sau, từ cả hai phía, đừng có ráng chen lên làm lấp mất khoảng trống để chiều ngược lại chạy. Tóm lại là ún tắc cục bộ. Bởi thế mới thấy người Việt Nam ta thế nào. Này nhé, những người mà ăn mặc lịch sự đi xe tay ga thì đứng đó mà chửi, còn mấy người đi xe cùi bắp, đi bán rau muống,... thì nhảy xuống, xông xông đẩy hộ mấy chiếc xe bị lọt vào vùng trũng, rồi thì phân phối người chạy, xong rồi họ lên xe đi tiếp. Tui chả quy nạp sai, tui chỉ nghĩ cái áo đúng là ko làm nên được thầy tu!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://i18.photobucket.com/albums/b147/tandiane/Banh-mi-Thit_Diane1.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 450px; height: 300px;" src="http://i18.photobucket.com/albums/b147/tandiane/Banh-mi-Thit_Diane1.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;2. Sáng nay chạy ngang Bùi Thị Xuân, ghé vô mua ổ bánh mì và ly cam sữa, xong rồi phóng tới trường. Hấp tấp chạy vào, sợ lỡ ông thầy điểm danh thì chết dở, ai dè cái lớp trâu bò, tuần rồi bị ông thầy giáo huấn cả tiếng đồng hồ vậy mà ko bỏ cái tật vô lớp trễ. Tưởng sao vô trễ, chỉ là ngồi tám ở dưới sân. Đúng là chuyện tám, tám tới chết vẫn còn chuyện để tám.&lt;br /&gt;Cái điều tui lấy làm lạ là tại sao tụi này hôm nay mặc áo thể dục nhiều thế, chẳng biết có phải ngày hội gì hay ko. Mà lúc đó tui thấy có thể là định chơi "tay đôi" với đám sinh viên mới bên khoa du lịch. Nói tới đây mới nhớ, cái đám sinh viên mới bên du lịch, hay cái gì đó, mặc đồ đẹp thiệt. Trừ mấy thằng con trai ra, còn lại đám nữ mặc toàn váy, đỉnh luôn!&lt;br /&gt;Sau khi vô lớp mới biết được cái tin vô cùng nóng hổi: Từ tuần này lớp bắt đầu học thể dục. Trời pơ là trời! Học kỳ cuối còn phải học thể dục nữa! Thế là tui ngẩn ngơ vì chả biết làm sao, chẳng lẽ học xong môn này, chạy xe về nhà thay đồ, như thế mất ít nhất 1 tiếng rưỡi, chưa kể tiền xăng. Dạo này tui đang tiết kiệm mà cứ bị quỷ ám hoài, mới tối hôm qua tự dưng chạy vô SG làm đổ mất gần 50k xăng. Tui mà biết trước là tui đi uýnh cầu lông rồi đi họp lớp cho rồi.  Đành tự nhủ  ở đời, tái ông mất mã là chuyện thường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://caucaquangbinh.com/forum/attachment.php?attachmentid=952&amp;amp;stc=1&amp;amp;d=1029206331"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 428px; height: 341px;" src="http://caucaquangbinh.com/forum/attachment.php?attachmentid=952&amp;amp;stc=1&amp;amp;d=1029206331" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;3. Với sự thông minh và sáng suốt của mình, tui vẫn lấy được đồng phục thể dục mà ko phải về nhà. Số là thằng em tui, CN nào nó cũng tới Trung Tâm Mục Vụ để học giáo lý, nên tiện thể tui nói nó mang đồ vô. Lúc nó đưa đồ thì, nói thẳng ra, tui đang đi chơi với bạn [nữ] để chờ tới giờ học.&lt;br /&gt;Tui cũng hơi bị may là ban đầu tui có plan đi với Th, nhưng mà cuối cùng Th bận đột xuất, ko đi được. Tui quyết định đi Làng Hà Lan một mình. Nhưng số trời, tui rủ được N đi chung, mà có thể nói nhỏ này ham hố nên đòi theo. Tưởng chuyện cũng đơn giản có thế thôi, ai dè ra bãi giữ xe, tui mất 15 phút kiếm xe. Chả biết mấy thằng giữ xe quăng chiếc "Giấc mơ" của tui ở đâu, mà tui kiếm muốn lòi con mắt. Cuối cùng tui phát hiện ra nó nằm ở cuối cuối cuối bãi giữ xe. Chưa kịp mừng vì tìm được xe, tui lại phát hiện ra bánh xe sau bị xẹp. Yaaa, thằng khốn khiếp nào chơi mình vậy ta?! Rõ ràng lúc tui gửi xe là nó vẫn bình thường mà.&lt;br /&gt;Cũng may bên phía ĐH Sư phạm có chỗ sửa xe. Tui dắt vô, cái chú sửa xe hỏi&lt;br /&gt;"Vá xe à"&lt;br /&gt;"Con cũng ko biết. Chú bơm lên dùm con. Hồi nãy con gửi xe nó bình thường. Chắc có đứa nào xì bánh xe"&lt;br /&gt;"Tại mày ko chở gái đi đó con. Cuối tuần phải chở gái đi chơi, ko thì thế này đấy"&lt;br /&gt;Tui cũng hơi chới với nhưng mà thực ra tui cũng quen mấy cái lời này rồi, với lại thấy ông chú này thú vị, tui "quất" lun.&lt;br /&gt;"Có con nào đâu mà chở hả chú"&lt;br /&gt;"Gần nhà tao có cái con kia, nó quen hai thằng, một thằng miền Nam, một thằng miền Trung. Tối thì nó ngủ với thằng miền Nam, sáng thì nó ngủ với thằng miền Trung. Ở nhà trọ khỏi trả tiền."&lt;br /&gt;Tui nghĩ nhỏ này cũng dữ, một mình "quất" luôn được hai thằng. Ông chú nói tiếp:&lt;br /&gt;"Nhưng mà con đừng quen mấy đứa đó. Mấy đứa đó chỉ sống vì tiền thôi. Tụi nó chỉ biết có tiền. Sống nhục lắm!"&lt;br /&gt;Tới đây tui ko biết là còn chuyện "quái đản" nào xảy ra nữa ko. Hết chuyện kẹt xe, giờ tới ông chú vá xe. Đúng là chuyện chỉ có ở VN.&lt;br /&gt;"Xong rồi đó. Chạy thử đi. Chạy cỡ nửa tiếng mà nó ko xẹp thì ko có gì"&lt;br /&gt;"Bao nhiêu tiền, chú"&lt;br /&gt;"Một ngàn"&lt;br /&gt;Tự nhiên nghĩ, được dạy lại một bài học mà tốn có một ngàn. Cám ơn cái bánh xe bị xẹp. Đúng là tái ông mất mã.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs769.snc4/66938_1346491637290_1681267248_707301_7998147_n.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 450px; height: 453px;" src="http://sphotos.ak.fbcdn.net/hphotos-ak-snc4/hs769.snc4/66938_1346491637290_1681267248_707301_7998147_n.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;4. Tưởng chỉ có vài đứa điên, hóa ra có hàng tỷ tỷ tỷ người điên như mình. Trưa nắng chang chang, vậy mà cũng có khá nhiều người tới Làng Hà Lan. Mặc dù mấy cửa hàng chưa mở nhưng tui thấy đó là điều kiện thuận lợi để chụp hình. Thế là tui với nhỏ N nhảo vô "quất" luôn. Được cỡ hai hay ba chục tấm gì đó. Chụp chơi là chính nên hình chả có gì hay ho, chỉ có tấm tui ôm cánh buồm là nhìn "ngon ngon" tí. Đang chụp đã đời thì mưa. Mưa hả? Chơi luôn! Đúng là chơi liều, tại vì nhỏ N mang theo cái laptop, mưa vô là đi luôn gần 20tr hehehe. May mà mưa lâm râm rồi dứt hẳn.&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Nếu mà bình thường, ăn cơm chắc tốn cỡ 20k là cao, tự dưng ham hố đi cái này, bị con nhỏ bắt mua cá viên chiên, đi đứt mất 30k. Đã thế, ăn xong, có cảm giác khó chịu trong bụng. Tui nói thiệt là tui khoái Tào Tháo lắm, nhưng mà tui ko muốn gặp ổng tí nào. May quá! Khó chịu tạm thời... May thêm cái nữa là được mua một chai Twister. Mà con gái thiệt là khó hiểu đó nha. Rõ ràng nhỏ này đòi ăn kem, mặc dù tui gợi ý mua nước uống, vậy mà lúc ăn kem xong, tu uống cũng nửa chai cam rồi, tui cất cái chai vô, nhỏ này la&lt;br /&gt;"Ông thiệt là thiệt tình quá đi. Tui nói tui ăn kem, vậy là ông ko mời tui uống nước hả?"&lt;br /&gt;"Ơ..." ơ cái con khỉ gió [con khỉ bay trong gió rồi bị trúng gió]&lt;br /&gt;Phụ nữ đúng là phụ nữ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5. Ra bãi xe, tui phát hiện ra, xe tui bị thủng thiệt, nhưng mà thủng lỗ nhỏ nên nó xì từ từ. Láo toét thế cơ chứ! Cũng may lần nữa là bên kia công viên có chỗ sửa xe. Ông chú sửa xe, lại là ông chú, làm nhanh gọn lẹ. Ngoài ra ổng còn phát hiện ra là cái bánh sau có vấn đề. Ổng hỏi tui có muốn sửa luôn ko. Trời ạ, sắp vô học, sửa thì bao giờ mới xong. Chơi liều, tui chờ về nhà rồi sửa. Thế là hai đứa phóng đi.&lt;br /&gt;Vô trường gặp thằng Th và BA đang đăng cherry, tiện thể được mời ăn luôn. Vậy thì dại gì mà ko "quất". Cả đám ngồi tám đã đời mới có đứa ra nói là lớp học có 1 ca à. Yaaaaaa, chơi vậy mà được à. Mấy thằng tất tả chạy vô kiếm thầy. Sau khi thầy biết sự tình, ổng mới phán thế này:&lt;br /&gt;"Mấy đứa này đi qua lớp bóng đá học, lớp này tụi nó học mấy kỳ rồi, bây giờ vô ai dạy cơ bản cho"&lt;br /&gt;Mặc dù lời lẽ thế nhưng mà ông thầy hiền lắm. Mà hôm nay, tui gặp toàn chuyện lạ, tự dưng nhỏ M nói:&lt;br /&gt;"Thầy cho mấy bạn này vô đi, mấy bạn này giỏi lắm!"&lt;br /&gt;Hố hố hố, giỏi thì tụi tui tự biết rồi, vấn đề là hôm nay được một đứa trong lớp khen trước mặt. Có thể là nói shock hay gì đó, nhưng mà đúng là lạ thiệt! Mấy thằng thất thuể kéo ra ngoài sân bóng, vừa đi vừa lầm bầm:&lt;br /&gt;"Cho vô uýnh coi ai hơn ai biết liền"&lt;br /&gt;Mà tui tự tin lắm, dù sao thì dạo này tui hay đi uýnh cầu lông mà.&lt;br /&gt;Ra tới sân bóng, chả thấy thầy đâu. Mấy thằng đứng tám ngay bãi giữ xe, xong rồi mò vô trong tiếp. Rồi khỏi đợi mơi, tự cầm vợt vô quất mấy cái cho đỡ ngứa tay. Ông thầy tới nói là thầy của tụi tui đang chờ ở ngoài đó kìa. Rõ ràng là tụi tui ko thấy mà. Tự dưng thấy ông nào, tướng sport lắm, đi vô, tui đoán chắc là thầy bóng đá luôn, đúng thiệt! Thầy nói sao chả thấy đứa nào, giờ tóm được mấy đứa ở đây, ổng lôi đi hết. Lớp vừa đủ 10 đứa con trai, thêm mấy đứ vắng nữa là 14, vậy là đông rồi. Có điều là học kỳ này ko học chung với mấy nhỏ bên thư viện nữa nên hơi chán tí.&lt;br /&gt;Vì trình độ đá bóng của cả đám ko phải là ABC [a bờ cờ] nên thầy vô cho chia 2 đội đá futsal luôn. Khỏi cần suy nghĩ, nhóm CT qua một đội, nhóm SG qua đội kia. Bình thường bên CT toàn thắng, hôm nay đá thua thảm, hình như 7-5 hay 6-4 gì đó. Cái này mở màn cho ngày "toàn thua" của tui, mặc dù đã chiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://www.look.yeah1.com/albums/userpics/1129982/badminton_416_tcm146-143959.jpg"&gt;&lt;img style="float: left; margin: 0pt 10px 10px 0pt; cursor: pointer; width: 416px; height: 300px;" src="http://www.look.yeah1.com/albums/userpics/1129982/badminton_416_tcm146-143959.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;6. 5 giờ, tui có mặt ngay trước nhà ga. Tui thì chả đi đâu, tại bên IVS đánh cầu ở đó nên tui ở đó và chờ bé Th ra. Vô tưởng ai xa lạ, hóa ra có 3 tên nam [tính luôn tui]. Một là bạn chị Hậu, người còn lại là thằng cha Tuấn trong team của tui. Tổng cộng 8 người. Vô chia hai nhóm uýnh. Tui được chung đội với nhỏ nào đó, chắc là bà Huyền hay sao, chả nhớ hehehe, đánh cầu ko tốt lắm. Cái này mới là nhụt nè, đánh 5 ván thua cả 5, trong đó có 4 ván thua cặp đôi nữ. Nhục ơi là nhục!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Về tới nhà cũng 8g tối. Ôi trời! Đi ngoài đường 14 tiếng đồng hồ. Giờ còn đủ sức ngồi viết mới ác liệt.&lt;br /&gt;Mai là thứ Hai. Thứ Hai là thứ Hai, cũng là một ngày như mấy ngày khác. Lại nhào vô slogan: Code quên ngày tháng...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hai... Cuộc đời vẫn đẹp sao.</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item></channel></rss>