<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" media="screen" href="/~d/styles/atom10full.xsl"?><?xml-stylesheet type="text/css" media="screen" href="http://feeds.feedburner.com/~d/styles/itemcontent.css"?><feed xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom" xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearch/1.1/" xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:gd="http://schemas.google.com/g/2005" xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0" xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" gd:etag="W/&quot;DkYCQH0yfSp7ImA9WhRUFUg.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399</id><updated>2012-01-26T15:32:41.395+10:30</updated><category term="l" /><category term="Nhật Ký Tình Yêu" /><category term="For me" /><category term="Lưu trữ" /><category term="Tưởng ký" /><category term="Ý tưởng cho không" /><category term="Photos" /><category term="Phật ơi" /><category term="LCB" /><category term="thư viện" /><category term="Ngày xửa ngày xưa" /><category term="Kinh Phật - Nhạc Phật" /><category term="test" /><category term="tôi đọc sách" /><category term="Travel" /><category term="tips" /><category term="internet" /><category term="giới thiệu blog" /><category term="Hình ảnh" /><category term="ẨmThực" /><category term="tổng kết ngày" /><category term="For you" /><category term="Nhảm nhí" /><category term="Chuyện xứ Úc" /><category term="mắt thấy tai nghe" /><category term="vui vui thôi nha" /><category term="thinking" /><title>blog ngẫu hứng</title><subtitle type="html">...và viết tùy ý</subtitle><link rel="http://schemas.google.com/g/2005#feed" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/posts/default" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/" /><link rel="next" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default?start-index=26&amp;max-results=25&amp;redirect=false&amp;v=2" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><generator version="7.00" uri="http://www.blogger.com">Blogger</generator><openSearch:totalResults>248</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>25</openSearch:itemsPerPage><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="self" type="application/atom+xml" href="http://feeds.feedburner.com/hanhnguyen" /><feedburner:info uri="hanhnguyen" /><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com/" /><entry gd:etag="W/&quot;C0EBRH4-fSp7ImA9WhRRGUQ.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399.post-596866196552083444</id><published>2011-12-04T19:39:00.001+10:30</published><updated>2011-12-04T20:10:55.055+10:30</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-12-04T20:10:55.055+10:30</app:edited><title>Một ngày rất buồn</title><content type="html">Hôm nay là một ngày rất buồn và rất xui xẻo...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình buồn đến độ không thiết làm gì nữa, chỉ muốn hét toáng lên cho thỏa lòng. Nhưng...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình phải kềm nén lại, mình không thể la làng trên Facebook cho thiên hạ nghe, nên mình đành dấm dúi ở đây. Ừh.... mình rất xui.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bài vẫn chưa làm xong, mình đành xin nghỉ bệnh, điều đó có nghĩa là, tuần này mình không đủ sỡ hụi đóng tiền nhà chứ nói chi đến chuyện ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều đau buồn nhất là mình vừa mới phát hiện bị mất cái kính Rayban mình mới đặt mua trên ebay ngày 30/9. Trông đứng trông ngồi gần 3 tuần mới được cầm trong tay. Vậy mà... em nó không cánh mà bay. Ừh, thôi thì đành tự quán với bản thân, "vật chất ngoài thân, của đi thay người". Lý do rất là lãng xẹt, mình để quên trong toilet của trường :-(&amp;nbsp; Bị vì hôm nay tự nhiên bị chột bụng khi trên đường đến Uni, mình phải ráng kềm nén múôn phát điên. Đến khi xong chuyện thì tự nhiên quên mất tiêu cái kính. Cuối cùng lúc nhớ ra thì đã hơn cả nữa ngày trời, vô vọng tìm kiếm, kể cả hỏi thăm security.. nhưng đành chịu. Mình đau lòng quá. Thôi đành tự quán rằng, có lẽ mình cũng từng tham lam ham của rơi, nên giờ phải chịu. Và tự hứa với lòng, sau này nhặt được bất cứ thứ gì, cũng tìm cách trả lại cho người ta. Mình hiểu cảm giác mất mát này, nên nguyện với lòng sẽ bằng mọi cách thực hiện điều đó. Và không tham lam bất cứ một thứ gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lý do không la làng trên FB vì mình biết dân tình sẽ xĩ vã mình xài hàng hiệu. Mà mình cũng không muốn bạn bè&amp;nbsp;biết mình xài hàng&amp;nbsp;"hiệu", dù Rayban là&amp;nbsp;cái hiệu rẻ nhất trong mấy cái hiệu, và model mình mua cũng rẽ nhất luôn. Classic mà!!! Ừh, thì đó là cái hiệu đầu tiên trong đời mình. Mình thích aviator rất lâu rồi và mặt mình chỉ hợp với loại small frame này. Đó giờ có bao giờ đủ tiền mua những cái xa xỉ đó. Năm nay thảnh thơi, đi làm có tiền chút đỉnh, thì định rằng sẽ mua cái nào đáng cái đó và mình sẽ mang nó rất lâu. Vậy mà... &lt;br /&gt;
Cuối năm thật xui xẻo, mất cái này, hư cái kia, tiền bạc không có nhiều :( Sao mà ...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình thì không tin vào phép lạ hay ông già Noel gì đó, thôi, tuần sau học xong, mình ráng xin làm thiệt nhiều giờ, rồi lên ebay mua cặp khác. Vẫn là cái cặp đó :-( Giờ còn cái hộp... chắc mình cũng để trong toilet luôn kèm với mảnh giấy, "tao mất mắt kiếng rồi, giờ để luôn cái hộp này ở đây, cho đứa nào lụm mà không trả thì lấy luôn cái hộp cho có cặp" :khóc thút thít:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thiệt .. chẳng còn tâm trạng nào để làm bài, nhưng vẫn phải ráng tự quán mà quên nó đi, đặng làm bài cho xong. Buồn ơi là sầu!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4260448355026618399-596866196552083444?l=hienhanhnguyen.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/596866196552083444/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4260448355026618399&amp;postID=596866196552083444" title="2 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/596866196552083444?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/596866196552083444?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/hanhnguyen/~3/KeKOQmZLolM/mot-ngay-rat-buon.html" title="Một ngày rất buồn" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><thr:total>2</thr:total><feedburner:origLink>http://hienhanhnguyen.blogspot.com/2011/12/mot-ngay-rat-buon.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;C0QGQXc6eip7ImA9WhRTFE8.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399.post-4547439926486830786</id><published>2011-11-05T02:12:00.000+10:30</published><updated>2011-11-05T02:12:00.912+10:30</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-11-05T02:12:00.912+10:30</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Phật ơi" /><title /><content type="html">&lt;br /&gt;
&lt;h2 class="contentheading" style="background-color: white; color: #5d0402; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 18px; margin-bottom: 10px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 10px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
Sức mạnh của nội tâm (Inner Strength Necessary)&lt;/h2&gt;
&lt;div class="article-toolswrap" style="background-color: white; color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 10px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; position: relative;"&gt;
&lt;div class="article-tools clearfix" style="padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 10px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;div class="article-meta" style="float: left; font-size: 11px; width: 413px;"&gt;
&lt;span class="createdate" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: initial; background-image: url(http://drukpavietnam.org/templates/ja_topaz/images/vline.gif); background-origin: initial; background-position: 100% 50%; background-repeat: no-repeat no-repeat; margin-right: 5px; padding-right: 6px;"&gt;06:24 29/12/2010 &lt;/span&gt;&lt;span class="createby"&gt;Xem : 1872&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="buttonheading" style="position: absolute; right: 10px; top: 4px;"&gt;
&lt;a href="http://drukpavietnam.org/index.php?option=com_mailto&amp;amp;tmpl=component&amp;amp;link=aHR0cDovL2RydWtwYXZpZXRuYW0ub3JnL2luZGV4LnBocD9vcHRpb249Y29tX2NvbnRlbnQmdmlldz1hcnRpY2xlJmlkPTYyNCUzQXNjLW1uaC1jYS1uaS10YW0mY2F0aWQ9ODklM0FraW5oLXNhY2gtdHUtdHAmSXRlbWlkPTg5Jmxhbmc9dmk%3D&amp;amp;lang=vi" style="color: #5d0402; text-decoration: none;" title="Email"&gt;&lt;img alt="Email" src="http://drukpavietnam.org/images/M_images/emailButton.png" style="border-bottom-style: none; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-color: initial; border-left-style: none; border-left-width: 0px; border-right-style: none; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-style: none; border-top-width: 0px; border-width: initial; float: right; margin-bottom: 0px; margin-left: 5px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://drukpavietnam.org/index.php?view=article&amp;amp;catid=89%3Akinh-sach-tu-tp&amp;amp;id=624%3Asc-mnh-ca-ni-tam&amp;amp;tmpl=component&amp;amp;print=1&amp;amp;layout=default&amp;amp;page=&amp;amp;option=com_content&amp;amp;Itemid=89&amp;amp;lang=vi" rel="nofollow" style="color: #5d0402; text-decoration: none;" title="In"&gt;&lt;img alt="In" src="http://drukpavietnam.org/images/M_images/printButton.png" style="border-bottom-style: none; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-color: initial; border-left-style: none; border-left-width: 0px; border-right-style: none; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-style: none; border-top-width: 0px; border-width: initial; float: right; margin-bottom: 0px; margin-left: 5px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://drukpavietnam.org/index.php?view=article&amp;amp;catid=89%3Akinh-sach-tu-tp&amp;amp;id=624%3Asc-mnh-ca-ni-tam&amp;amp;format=pdf&amp;amp;option=com_content&amp;amp;Itemid=89&amp;amp;lang=vi" rel="nofollow" style="color: #5d0402; text-decoration: none;" title="PDF."&gt;&lt;img alt="PDF." src="http://drukpavietnam.org/templates/ja_topaz/images/pdf_button.png" style="border-bottom-style: none; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-color: initial; border-left-style: none; border-left-width: 0px; border-right-style: none; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-style: none; border-top-width: 0px; border-width: initial; float: right; margin-bottom: 0px; margin-left: 5px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="article-content" style="background-color: white; color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;
&lt;h3 style="font-size: 18px; line-height: normal; margin-bottom: 1em; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;img alt="alt" height="251" src="http://drukpavietnam.org/images/stories/he_2011_2.jpg" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-color: rgb(221, 221, 221); border-bottom-style: solid; border-bottom-width: 1px; border-left-color: rgb(221, 221, 221); border-left-style: solid; border-left-width: 1px; border-right-color: rgb(221, 221, 221); border-right-style: solid; border-right-width: 1px; border-top-color: rgb(221, 221, 221); border-top-style: solid; border-top-width: 1px; float: left; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 8px; margin-top: 0px; padding-bottom: 3px; padding-left: 3px; padding-right: 3px; padding-top: 3px;" width="377" /&gt;&lt;/h3&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;em&gt;(&lt;/em&gt;&lt;em&gt;For original English article, please&lt;span style="text-decoration: underline;"&gt;&lt;a href="http://www.drukpa.com/pressroom/23-print-media/162-inner-strength-necessary-says-his-holiness-gyalwang-drukpa" style="color: #5d0402; text-decoration: none;"&gt;click here&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;)&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;em&gt;Đức Pháp Vương Gyalwang Drukpa đời thứ XII khai thị&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;em&gt;Cách chúng ta ứng xử trước một hoàn cảnh nhất định có thể chuyển hóa cái nhìn của chúng ta đối với hoàn cảnh ấy cũng như đối với cả thế giới&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
'Biết trân trọng và tri ân' là chìa khóa duy trì sự cân bằng trong cuộc sống. Khi con người ta may mắn có được thành công, ta không nên để cho sự thành công hay sự kiêu mạn xâm chiếm tri giác của mình, mà ngược lại hãy biết trân trọng và tận hưởng những điều ích lợi từ sự thành công ấy. Tương tự như vậy, khi gặp thất bại, hãy đừng để cảm giác buồn đau chi phối tri giác của mình, mà cũng lại phải biết trân quý những trải nghiệm và bài học rút ra được từ những thử thách ấy. Hãy nên tự nhủ rằng vì vạn sự vô thường nên những điều tồi tệ rồi cũng sẽ chuyển hóa trở thành tốt đẹp nếu chúng ta ứng xử tích cực trước mỗi khó khăn. Lý do chính khiến mọi người bị những thăng trầm chi phối là bởi vì chúng ta thiếu trí tuệ biết trân trọng và tri ân cuộc sống. Không có trí tuệ hiểu biết, chúng ta không thể biết trân quý và tri ân.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
Tôi không cho rằng thế giới này là một nơi xấu xa tồi tệ mặc dù vào những thời điểm khó khăn nhất định nhiều người có thể không đồng tình với ý kiến này. Sở dĩ tại sao tôi lại tin như vậy vì cách thức chúng ta ứng xử trước một hoàn cảnh có thể chuyển hóa cái nhìn của ta đối với hoàn cảnh ấy cũng như đối với cả thế giới này. Chẳng hạn như khi nền kinh tế ở trong giai đoạn phát triển thịnh vượng, chúng ta nên biết trân trọng niềm hạnh phúc mà mình đang được tận hưởng nhờ thặng dư tài chính. Điều căn bản mà chúng ta cần phải hiểu rằng niềm hạnh phúc đích thực đến từ việc chúng ta biết sẻ chia niềm vui, và nếu có thể là biết sẻ chia những gì mình có, và mang hạnh phúc đến với mọi người. Như thế, bằng cách khai triển nguyên nhân của hạnh phúc và trân trọng niềm hạnh phúc ấy, chính là chúng ta đang đầu tư vào hạnh phúc để càng them nhiều niềm vui và hạnh phúc nảy nở hơn. Ngược lại, nếu chúng ta không biết học cách tri ân thì điều đó lại trở thành cần phần nghèo nàn nhất trong cuộc đời và hạnh phúc mà con người ta có được từ sự thành đạt thế gian sẽ hoàn toàn bị uổng phí. Tôi tin tưởng rằng sự đầu tư cho một tương lai tốt đẹp hơn có thể được thực hiện một cách giản đơn thông qua trí tuệ biết trân trọng và tri ân.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
Một điều tối quan trọng là mọi người cần biết học cách trân trọng và tri ân; nếu không họ sẽ vẫn mãi khổ đau và tự gây áp lực và căng thẳng cho chính bản thân mình. Stress hay sự căng thẳng là hệ quả của sự thiếu linh hoạt và không biết chấp nhận thực tại. Nói cách khác, stress gây ra bởi bám chấp và tham cầu mạnh mẽ. Khi hy vọng và mong cầu có mặt, thì đồng thời sẽ xuất hiện sự sợ hãi cái điều mình mong cầu ấy sẽ không trở thành hiện thực hoặc sẽ hiện khởi cảm giác bất an khiến cho con người ta lo sợ sẽ đánh mất những gì họ đang có, nghĩa là bất kỳ những gì họ mong đợi có thể sẽ không xảy ra như mong muốn. Vì thế stress không chỉ là tác nhân khởi đầu mà còn có sức ảnh hưởng rất lớn. Cũng có thể nói rằng do không biết trân trọng và tri ân, chúng ta không vững vàng trong cuộc sống và do đó chỉ toàn đánh cược với hạnh phúc của mình và cố gắng với trò chơi may rủi. Biết trân trọng và tri ân sẽ mang lại sự hài lòng biết đủ và nhờ vậy là niềm hạnh phúc. Rốt cuộc thì tất cả chúng ta đang sống trên thế giới này đều mưu cầu hạnh phúc, chẳng phải vậy sao?&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
Mọi việc chúng ta làm đều tạo quả, và tôi tin rằng con người ta không nên hành động tùy tiện hay thiển cận chỉ nhắm tới những kết quả tạm thời chóng vánh mà thiếu đi trí tuệ hiểu biết nền tảng căn bản là biết trân trọng và tri ân; điều đó sẽ dẫn tới rất nhiều vấn đề rắc rối trong cuộc sống. Chẳng hạn như nếu chúng ta biết tri ân mẹ trái đất của mình, biết trân trọng chính chúng ta, tất cả mọi người và vạn vật, chúng ta sẽ không khi nào muốn hủy diệt phá hoại trái đất, làm hại bản thân mình, mọi người và vạn vật, mà ngược lại chúng ta sẽ trân quý bản thân, thế giới và mọi sinh linh trên trái đất này.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
Không có gì là không thể, vậy tại sao chúng ta không dồn tâm sức vào việc chuyển hóa những tiêu cực thành tích cực? Khi chúng ta có thể học được cách trân trọng và sống với yêu thương, thì món quà tặng sẽ che chở bảo vệ ta khỏi những thất bại và chắc chắn thành công và hạnh phúc sẽ đến với ta ở bất cứ nơi đâu và với bất cứ điều gì mình làm. Cho dù thế giới này có sụp đổ hay không cũng không phải là vấn đề vì sức mạnh nội tâm được tích lũy dồi dào nhờ trí tuệ hiểu biết cảm thông và trân trọng tri ân sẽ nâng đỡ chúng ta bình an vô sự, không mảy may thương tổn trước những thăng trầm thịnh suy trong cuộc đời.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
nguồn:&amp;nbsp;http://drukpavietnam.org/index.php?option=com_content&amp;amp;view=article&amp;amp;id=624%3Asc-mnh-ca-ni-tam&amp;amp;catid=89%3Akinh-sach-tu-tp&amp;amp;Itemid=89&amp;amp;lang=vi&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
------&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;h2 class="contentheading clearfix" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; color: #333333; font-family: Tahoma, Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 24px; line-height: 1.2; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
Inner strength necessary, says His Holiness Gyalwang Drukpa&lt;/h2&gt;
&lt;div class="article-tools clearfix" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; clear: both; color: #757575; font-family: Arial, 'Segoe UI', Helvetica, sans-serif; line-height: normal; margin-bottom: 5px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; position: relative;"&gt;
&lt;div class="article-meta" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; float: left; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; width: 430px;"&gt;
&lt;span class="createdate" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: initial; background-image: url(http://www.drukpa.com/templates/ja_seleni/images/icon-date.gif); background-origin: initial; background-position: 0px 2px; background-repeat: no-repeat no-repeat; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; font-size: 11px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 3px; padding-left: 20px; padding-right: 10px; padding-top: 3px;"&gt;Monday, 04 January 2010 22:41 &lt;/span&gt;&lt;span class="article-section" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: initial; background-image: url(http://www.drukpa.com/templates/ja_seleni/images/icons/icon-folder.gif); background-origin: initial; background-position: 0% 50%; background-repeat: no-repeat no-repeat; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 18px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;Press&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="buttonheading" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; float: right; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;&lt;a href="http://www.drukpa.com/component/mailto/?tmpl=component&amp;amp;link=aHR0cDovL3d3dy5kcnVrcGEuY29tL3ByZXNzcm9vbS8yMy1wcmludC1tZWRpYS8xNjItaW5uZXItc3RyZW5ndGgtbmVjZXNzYXJ5LXNheXMtaGlzLWhvbGluZXNzLWd5YWx3YW5nLWRydWtwYQ%3D%3D" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; color: #15334d; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-decoration: none;" title="E-mail"&gt;&lt;img alt="E-mail" src="http://www.drukpa.com/templates/ja_seleni/images/emailButton.png" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-style: initial; border-top-width: 0px; float: right; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 5px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;&lt;a href="http://www.drukpa.com/pressroom/23-print-media/162-inner-strength-necessary-says-his-holiness-gyalwang-drukpa?tmpl=component&amp;amp;print=1&amp;amp;page=" rel="nofollow" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; color: #15334d; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-decoration: none;" title="Print"&gt;&lt;img alt="Print" src="http://www.drukpa.com/templates/ja_seleni/images/printButton.png" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-style: initial; border-top-width: 0px; float: right; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 5px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;&lt;a href="http://www.drukpa.com/pressroom/23-print-media/162-inner-strength-necessary-says-his-holiness-gyalwang-drukpa?format=pdf" rel="nofollow" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; color: #15334d; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-decoration: none;" title="PDF"&gt;&lt;img alt="PDF" src="http://www.drukpa.com/templates/ja_seleni/images/pdf_button.png" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-style: initial; border-top-width: 0px; float: right; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 5px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="article-content" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; color: #333333; font-family: Arial, 'Segoe UI', Helvetica, sans-serif; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;div style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;a href="http://www.drukpa.com/images/stories/web_images/press/100104-economic/corporatedossier.jpg" rel="lytebox" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; color: #15334d; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-decoration: none;" title="Corporate Dossier, The Economic Times, Special New Year Edition - "&gt;&lt;img align="left" border="0" src="http://www.drukpa.com/images/stories/web_images/press/100104-economic/corporatedossier_small.jpg" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 5px; margin-left: 5px; margin-right: 5px; margin-top: 5px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/a&gt;This is an excellent coverage that has appeared in Corporate Dossier, a special New Year edition called "CD Conversation" with articles authored by nine super-achievers from a range of professions. Corporate Dossier, a weekly supplement of The Economic Times, is the most read financial daily in India.&amp;nbsp;&lt;a href="http://www.drukpa.com/images/stories/web_images/press/100104-economic/economictimes.pdf" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; color: #15334d; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;Click here to download article in PDF format&lt;/a&gt;.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
The overall sentiment of the supplement is very encouraging, with forward looking messages, in fact the tagline also reads "&lt;strong style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;On the cusp of the Year of the Tiger, trailblazers from diverse fields reveal life-altering lessons they learnt from adversity. It's not about how hard you fall but how fast you get up&lt;/strong&gt;"&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
The other eight personalities featured alongside His Holiness are:&lt;/div&gt;
&lt;ul style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; list-style-image: initial; list-style-position: initial; list-style-type: none; margin-bottom: 15px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 15px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;li style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: initial; background-image: url(http://www.drukpa.com/templates/ja_seleni/images/bullet.gif); background-origin: initial; background-position: 20px 7px; background-repeat: no-repeat no-repeat; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; line-height: 19px; margin-bottom: 5px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; overflow-x: hidden; overflow-y: hidden; padding-bottom: 0px; padding-left: 30px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;Dr Kiran Bedi ,Indian social activist and a retired Indian Police Service (IPS) officer&lt;/li&gt;
&lt;li style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: initial; background-image: url(http://www.drukpa.com/templates/ja_seleni/images/bullet.gif); background-origin: initial; background-position: 20px 7px; background-repeat: no-repeat no-repeat; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; line-height: 19px; margin-bottom: 5px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; overflow-x: hidden; overflow-y: hidden; padding-bottom: 0px; padding-left: 30px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;Anoushka Shankar, Sitar player &amp;amp; Composer&lt;/li&gt;
&lt;li style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: initial; background-image: url(http://www.drukpa.com/templates/ja_seleni/images/bullet.gif); background-origin: initial; background-position: 20px 7px; background-repeat: no-repeat no-repeat; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; line-height: 19px; margin-bottom: 5px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; overflow-x: hidden; overflow-y: hidden; padding-bottom: 0px; padding-left: 30px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;Vishwanathan Anand, Indian chess Grandmaster &amp;amp; the current World Chess Champion&lt;/li&gt;
&lt;li style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: initial; background-image: url(http://www.drukpa.com/templates/ja_seleni/images/bullet.gif); background-origin: initial; background-position: 20px 7px; background-repeat: no-repeat no-repeat; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; line-height: 19px; margin-bottom: 5px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; overflow-x: hidden; overflow-y: hidden; padding-bottom: 0px; padding-left: 30px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;Chetan Bhagat, Indian author&lt;/li&gt;
&lt;li style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: initial; background-image: url(http://www.drukpa.com/templates/ja_seleni/images/bullet.gif); background-origin: initial; background-position: 20px 7px; background-repeat: no-repeat no-repeat; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; line-height: 19px; margin-bottom: 5px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; overflow-x: hidden; overflow-y: hidden; padding-bottom: 0px; padding-left: 30px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;Priyanka Chopra, Bollywood Actress&lt;/li&gt;
&lt;li style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: initial; background-image: url(http://www.drukpa.com/templates/ja_seleni/images/bullet.gif); background-origin: initial; background-position: 20px 7px; background-repeat: no-repeat no-repeat; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; line-height: 19px; margin-bottom: 5px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; overflow-x: hidden; overflow-y: hidden; padding-bottom: 0px; padding-left: 30px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;Robin Sharma, Indo-Canadian author on leadership &amp;amp; personality development&lt;/li&gt;
&lt;li style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: initial; background-image: url(http://www.drukpa.com/templates/ja_seleni/images/bullet.gif); background-origin: initial; background-position: 20px 7px; background-repeat: no-repeat no-repeat; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; line-height: 19px; margin-bottom: 5px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; overflow-x: hidden; overflow-y: hidden; padding-bottom: 0px; padding-left: 30px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;Dr. Kiran Muzumdar Shaw , Chairman &amp;amp; MD, Biocon Ltd.&lt;/li&gt;
&lt;li style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: initial; background-image: url(http://www.drukpa.com/templates/ja_seleni/images/bullet.gif); background-origin: initial; background-position: 20px 7px; background-repeat: no-repeat no-repeat; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; line-height: 19px; margin-bottom: 5px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; overflow-x: hidden; overflow-y: hidden; padding-bottom: 0px; padding-left: 30px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;Abhinav Bindra, Indian shooter &amp;amp; World and Olympic champion&lt;/li&gt;
&lt;/ul&gt;
&lt;h3 style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; font-family: Tahoma, Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 15px; line-height: 1.2; margin-bottom: 15px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 15px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
The way we respond to a situation can transform our outlook of the situation and the world&lt;/h3&gt;
&lt;div style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
'Appreciation' is the key to maintaining the equilibrium in life. When people are blessed with success, they should not let success or pride overwhelm their sensibilities, but appreciate and enjoy the benefits that have come with the success. Similarly, when down under, they should not let the feeling of depression overpower their sensibilities, but again appreciate the experiences and lessons that they have gained from their challenges. They should tell themselves that since everything is impermanent , bad too shall become good. The main reason why people get carried away by the ups and downs is because they lack the understanding to appreciate. Without understanding; it is not possible to appreciate.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
I do not think that the world is a bad place, though in rough times some people may not agree with this. The reason why I believe so is because the way we respond to a situation can transform our outlook of the situation and the world. For example, when the economy was in better health, we should have focussed on appreciating the happiness that we were enjoying due to financial surplus. And basically we need to understand that genuine happiness comes from the ability to share the joy, if possible, one's own resources, and to bring happiness to others. So by developing the cause of happiness and by appreciating the happiness , people are investing in happiness so that more happiness will follow. But then again if people do not learn to appreciate, this becomes the poorest part of their lives and the happiness that they get from mundane success will be totally wasted. I believe that investment for a better future can be simply done through appreciation.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
It is of the utmost importance that people learn to appreciate; else they will remain unhappy and create stress for themselves. Stress is a result of inflexibility and non-acceptance . In other words, it is caused by strong attachment and expectations. When there is hope or expectation, there is fear that this expectation will not come true or there is a sense of insecurity that makes people worry about losing what they have, that is to say whatever they expect may not happen as they wish. So stress not just makes an entrance but also a big impact. It can also be said that due to a lack of appreciation, people are not grounded and therefore are gambling with their happiness and trying to get lucky. Appreciation will bring the satisfaction and therefore, happiness . After all, we are all living in this world, looking for happiness , aren't we?&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
Everything we do has a consequence, and I believe that people should not act randomly or be short-sighted for quick and temporary results without understanding the basis of appreciation; this will lead to a lot of hurdles or troubles in their path. For instance if we appreciate our mother earth, ourselves, everyone and everything, we would not want to destroy them and we would value and treasure ourselves, our world and every being on this earth.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
Nothing is impossible, so why not put our energies into transforming the negativity into positivity? When people are able to appreciate and learn to live to love, this gift will guard them from failures and guarantee them success and happiness, wherever they go and in whatever they do. Whether the physical world will collapse or not, it does not matter, people's strength garnered through the wisdom from understanding and appreciation will take them through the ups and downs, unscathed and unwounded.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
Nguồn:&amp;nbsp;http://www.drukpa.com/pressroom/23-print-media/162-inner-strength-necessary-says-his-holiness-gyalwang-drukpa&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4260448355026618399-4547439926486830786?l=hienhanhnguyen.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/4547439926486830786/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4260448355026618399&amp;postID=4547439926486830786" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/4547439926486830786?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/4547439926486830786?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/hanhnguyen/~3/8oB41kA0CQk/suc-manh-cua-noi-tam-inner-strength.html" title="" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://hienhanhnguyen.blogspot.com/2011/11/suc-manh-cua-noi-tam-inner-strength.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;DkIEQXY-eyp7ImA9WhRTE04.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399.post-8490399400015148416</id><published>2011-11-04T02:05:00.000+10:30</published><updated>2011-11-04T02:05:00.853+10:30</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-11-04T02:05:00.853+10:30</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Phật ơi" /><title /><content type="html">&lt;br /&gt;
&lt;h2 class="contentheading" style="background-color: white; color: #5d0402; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 18px; margin-bottom: 10px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 10px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;

Chìa khóa dẫn đến Giác ngộ (the Key to Enlightenment)&lt;/h2&gt;
&lt;div class="article-toolswrap" style="background-color: white; color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 10px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; position: relative;"&gt;
&lt;div class="article-tools clearfix" style="padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 10px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;div class="article-meta" style="float: left; font-size: 11px; width: 413px;"&gt;
&lt;span class="createdate" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: initial; background-image: url(http://drukpavietnam.org/templates/ja_topaz/images/vline.gif); background-origin: initial; background-position: 100% 50%; background-repeat: no-repeat no-repeat; margin-right: 5px; padding-right: 6px;"&gt;12:11 05/01/2011 &lt;/span&gt;&lt;span class="createby"&gt;Xem : 1925&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="buttonheading" style="position: absolute; right: 10px; top: 4px;"&gt;
&lt;a href="http://drukpavietnam.org/index.php?option=com_mailto&amp;amp;tmpl=component&amp;amp;link=aHR0cDovL2RydWtwYXZpZXRuYW0ub3JnL2luZGV4LnBocD9vcHRpb249Y29tX2NvbnRlbnQmdmlldz1hcnRpY2xlJmlkPTYyNyUzQXRoZS1rZXktdG8tZW5saWdodGVubWVudCZjYXRpZD04OSUzQWtpbmgtc2FjaC10dS10cCZJdGVtaWQ9ODkmbGFuZz12aQ%3D%3D&amp;amp;lang=vi" style="color: #5d0402; text-decoration: none;" title="Email"&gt;&lt;img alt="Email" src="http://drukpavietnam.org/images/M_images/emailButton.png" style="border-bottom-style: none; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-color: initial; border-left-style: none; border-left-width: 0px; border-right-style: none; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-style: none; border-top-width: 0px; border-width: initial; float: right; margin-bottom: 0px; margin-left: 5px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://drukpavietnam.org/index.php?view=article&amp;amp;catid=89%3Akinh-sach-tu-tp&amp;amp;id=627%3Athe-key-to-enlightenment&amp;amp;tmpl=component&amp;amp;print=1&amp;amp;layout=default&amp;amp;page=&amp;amp;option=com_content&amp;amp;Itemid=89&amp;amp;lang=vi" rel="nofollow" style="color: #5d0402; text-decoration: none;" title="In"&gt;&lt;img alt="In" src="http://drukpavietnam.org/images/M_images/printButton.png" style="border-bottom-style: none; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-color: initial; border-left-style: none; border-left-width: 0px; border-right-style: none; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-style: none; border-top-width: 0px; border-width: initial; float: right; margin-bottom: 0px; margin-left: 5px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://drukpavietnam.org/index.php?view=article&amp;amp;catid=89%3Akinh-sach-tu-tp&amp;amp;id=627%3Athe-key-to-enlightenment&amp;amp;format=pdf&amp;amp;option=com_content&amp;amp;Itemid=89&amp;amp;lang=vi" rel="nofollow" style="color: #5d0402; text-decoration: none;" title="PDF."&gt;&lt;img alt="PDF." src="http://drukpavietnam.org/templates/ja_topaz/images/pdf_button.png" style="border-bottom-style: none; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-color: initial; border-left-style: none; border-left-width: 0px; border-right-style: none; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-style: none; border-top-width: 0px; border-width: initial; float: right; margin-bottom: 0px; margin-left: 5px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="article-content" style="background-color: white;"&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;img alt="alt" src="http://drukpavietnam.org/images/stories/bantrontructuyen2.jpg" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-color: rgb(221, 221, 221); border-bottom-style: solid; border-bottom-width: 1px; border-left-color: rgb(221, 221, 221); border-left-style: solid; border-left-width: 1px; border-right-color: rgb(221, 221, 221); border-right-style: solid; border-right-width: 1px; border-top-color: rgb(221, 221, 221); border-top-style: solid; border-top-width: 1px; float: left; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 8px; margin-top: 0px; padding-bottom: 3px; padding-left: 3px; padding-right: 3px; padding-top: 3px;" /&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;(For original English article, please&lt;em&gt;&amp;nbsp;&lt;a href="http://drukpa.com/index.php/teachings/by-our-dragon-masters/38-gdrukpa/13-key-enlightenment" style="color: #5d0402; font-size: 12px; text-decoration: none;"&gt;&lt;span style="text-decoration: underline;"&gt;click here&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;)&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Sự hiểu biết về sự vật hiện tượng thông thường đơn thuần chỉ là trí tuệ thế gian. Liệu loại trí tuệ này có thực sự giúp ta tiến bước trên con đường giác ngộ hay không là điều không thể chắc chắn. Tích cực khai triển trí tuệ thế gian trước khi ta bước trên con đường đạo của sự trải nghiệm thực chứng là việc làm thực tiễn, hữu ích và quan trọng, tuy nhiên chỉ với điều kiện ta đủ sắc bén để không bị 'lạc đường' mà điều này thì dĩ nhiên phụ thuộc nơi sức mạnh của nội tâm. Ở đây, tôi dùng từ ‘lạc đường’ để hàm chỉ rằng thông qua trí tuệ thế gian tầm thường ta có thể làm đánh mất Đại Trí Tuệ.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;img alt="alt" src="http://drukpavietnam.org/images/stories/Tonghop/t1-2011/hhdrukpa_genkhyentse.jpg" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-color: rgb(221, 221, 221); border-bottom-style: solid; border-bottom-width: 1px; border-left-color: rgb(221, 221, 221); border-left-style: solid; border-left-width: 1px; border-right-color: rgb(221, 221, 221); border-right-style: solid; border-right-width: 1px; border-top-color: rgb(221, 221, 221); border-top-style: solid; border-top-width: 1px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 8px; margin-top: 0px; padding-bottom: 3px; padding-left: 3px; padding-right: 3px; padding-top: 3px;" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
Đức Pháp Vương và Thượng sư của ngài - đại hành giả Yogi Gen Khyentse&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Thực tế là tất cả chúng ta đều biết rất nhiều điều về thế giới sự vật hiện tượng và điều đó không hề giúp ích gì cho chúng ta tìm ra con đường chân thật tới giác ngộ. Mà trái lại, nó gây chướng ngại cho trí tuệ chân thực và vì thế, chúng ta lừa dối chính bản thân mình. Những gì mà rất nhiều người trong chúng ta cho là rất có ý nghĩa thì thực tế chúng lại chẳng có ý nghĩa gì, và chúng ta cứ mãi hành động một cách si mê tất cả chỉ vì chúng ta không có chiếc chìa khóa vàng Đại Trí Tuệ.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Có hai loại si mê - si mê về mặt tâm linh và si mê thế gian. Si mê trong tâm linh đơn giản là một sự bám chấp vào cuộc sống, đặc biệt là bám chấm vào những nghi lễ mà không một chút hiểu biết chân thực về ý nghĩa sâu xa của nó. Loại si mê này sẽ tan biến khi bạn khai triển được Đại Trí Tuệ chân thật về những gì mà bạn gắn kết trong quá trình tu tập như bản tôn, các nghi thức, thiền định và cầu nguyện, v.v…&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Sự gắn kết này cũng có thể được gọi là tín tâm chí thành hay đức tin (hay chính tín chứ không phải mê tín, niềm tin mù quáng). Là một hành giả thực hành chính đạo, bạn cần phải có sự hiểu biết tư duy logic và chân thực. Sẽ rất đáng kinh ngạc nếu một ai đó có thể đặt chân bước đi trên con đường đạo pháp với một niềm tin mù quáng. Cho dù không có gì là không thể xảy ra trên thế giới này, điều này là hầu như không thể.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Về tín tâm chí thành dâng hiến, một hành giả cần phải biết phân biệt giữa tín tâm chí thành và ái chấp hay sự bám chấp thường tình. Hầu hết, chúng ta đều thủ nhiễm ái chấp một cách rất tự nhiên mà không một chút trí tuệ hiểu biết. Nếu con đường giác ngộ chỉ yêu cầu thứ ái chấp này thì tại sao chúng ta đến giờ vẫn chưa giác ngộ? Như đã bàn đến trước đó, tín tâm chí thành dâng hiến là trí tuệ hiểu biết sâu xa không điều kiện. Ví dụ như, nếu một người nào đó hiểu biết về cây tre rằng thân tre rỗng ở bên trong thì dù người khác có cố thuyết phục họ rằng một thân tre nào đó là đặc, không rỗng đâu thì cũng không thể thuyết phục nổi họ.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Vì thế, bạn cần phải thực sự hiểu được sự khác biệt giữa tín tâm dâng hiến và thủ chấp. Để làm được điều này, như đã đề cập tới ở trên, bạn phải có được trí tuệ đúng đắn. Trong tiếng Tạng, trí tuệ này được gọi là ‘sherab’, nghĩa là "đại trí"&amp;nbsp;. Trí tuệ ấy siêu việt hơn mọi thứ trí tuệ hiểu biết thông thường khác. Gọi là "đại"&amp;nbsp;vì nó thù thắng hơn sự hiểu biết thế gian của phàm nhân, bởi vì nó có năng lực giúp ta tái sinh vào những cõi giới cao hơn và cuối cùng là vì nó mang lại sự giải thoát tối thượng. Ngoài ra, trí tuệ ấy "vĩ đại" vì nó có năng lực ban mọi điều tốt đẹp của thế gian và xuất thế gian.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Nếu bạn thực hành tiệm tu hoặc bằng cách sử dụng thứ trí tuệ siêu việt này như là nền tảng căn bản, hoặc bằng cách xem nó như phần tinh túy bên trong bất khả phân của tín tâm dâng hiến, thì bạn sẽ nuôi dưỡng được tín tâm đúng đắn chân thật dựa trên một nền tảng vững chãi. Thông qua sức mạnh năng lực trưởng dưỡng tín tâm chân thật ấy, một cách tự nhiên vô tác, bạn sẽ khai phát tâm nguyện muốn giải phóng khỏi cỗ máy của luân hồi sinh tử và mong muốn đạt đến sự an lạc thù thắng siêu vượt luân hồi tử sinh. Quan kiến vô biên về thực tại sẽ bừng sáng trong tâm bạn thông qua trưởng dưỡng tín tâm chân thành ấy. Bạn sẽ thực chứng rõ ràng minh xác Đức Thượng Sư, Phật, Pháp, Tăng của chính mình, lý nhân quả, ý nghĩa của kiếp sống quá khứ và vị lai cũng như trực nhận được rằng vạn pháp đều là thân giác ngộ. Tất cả những âm thanh bạn nghe thấy đều là khẩu giác ngộ và bạn sẽ biết được tâm của người khác như tâm của chính mình vậy. Được truyền cảm hứng từ niềm tin xác quyết rằng trí tuệ bí mật này hiện hữu trong tất cả mọi chúng sinh phàm tình, bạn sẽ phát khởi tâm nguyện thành tựu đại giác ngộ. Đây được gọi là tâm chí thành tín nguyện.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Thủ chấp hoàn toàn đối lập với tâm chí thành tín nguyện. Bạn cần phải quán chiếu tầm quan trọng để không bị lẫn lộn mịt mờ.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Bạn cũng cần phải soi xét tìm hiểu xem mục đích đến với đạo pháp của mình là gì. Thực hành đạo vì mục đích mưu cầu hạnh phúc cho đời này và để được tái sinh vào cảnh giới cao hơn được gọi là sơ tín tâm. Tuy nhiên, một số Phật tử trong xã hội hiện đại ngày nay xem đây là tín tâm chân thành vì tín tâm khởi phát nơi mỗi người có thể là ngụy tạo và duy ý chí.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Nếu bạn thực hành Phật Pháp với tâm nguyện muốn giải thoát mình khỏi luôn hồi thì đó gọi là trung tín tâm.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Nếu phát tâm thực hành đạo pháp không chỉ vì lợi ích giải thoát khỏi luân hồi của riêng mình mà còn thành tâm mong muốn giải thoát hết thảy chúng sinh khỏi luân hồi và thiết lập họ trong đại giải thoát vô thượng thì đây gọi là thượng tín tâm. Sự tín tâm này được thực hành chủ yếu dựa trên tâm từ bi. Sẽ khá là khó khăn nếu trưởng dưỡng lòng tín tâm thượng đẳng này mà không có sự hỗ trợ của tình yêu thương và lòng bi mẫn, cho dù thậm chí nếu nó có thể được dựa trên nền tảng trí tuệ đã được khai triển ở một mức độ nhất định.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Bàn về tín tâm dâng hiến, tôi cho rằng những hành động như ‘ngước mắt sùng bái’ hay chảy nước mắt xúc động trước một bài pháp là rất không phù hợp bởi lẽ đó đơn thuần chỉ là những cảm xúc bột phát của một sự xả ly giả tạo. Phản ứng này giống như bông hoa khô héo vào buổi cuối thu vậy. Tín tâm dâng hiến chân thật là thứ trí tuệ tôn quý hợp nhất của tín tâm, tinh tiến, trí tuệ và hạnh xả ly.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Đặc biệt là trong mối liên kết thượng sư và đệ tử, tôi chẳng thấy ở đó bất kỳ một ý nghĩa nào trừ phi mối quan hệ ấy được truyền cảm hứng từ tâm xả ly mạnh mẽ của đại trí tuệ trân quý. Mọi người theo đuổi nó rất nghiêm chỉnh nhưng thực sự giống như họ đang chơi trò xây lâu đài bằng cát của trẻ con vậy. Những người thày và đệ tử như thế thật đáng chê cười. Mối quan hệ của họ được gắn kết với nhau bằng một sự dính chấp mạnh mẽ ngụy trang dưới vỏ bọc của tín tâm nhưng lại không có sự xả ly trong đó.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Một hành giả phải có ít nhất là sơ tín tâm như giảng giải ở trên. Dường như những người đệ tử thời nay không chịu trưởng dưỡng sơ tín tâm cũng như chẳng tìm thấy lý do gì để dự phần vào mối liên kết thày trò ngoại trừ họ tự mắc bẫy chính mình với tâm bám chấp và ái nhiễm, giống như loài thú đói khát hau háu tìm miếng mồi ngon vậy, và họ sẽ chỉ chuốc lấy khổ đau và lừa dối lẫn nhau mà thôi.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Tựu chung, một cảm giác an lạc trong sáng tự nhiên hiện khởi khi bạn hiểu được những nguyên nhân căn bản dẫn bạn đến với đạo pháp, rồi sau đó lắng nghe, tìm hiểu và ghi nhớ những phẩm tính giác ngộ. Đây được gọi là tín tâm chí thành minh quang (đức tin chân thật).&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Sự khác biệt giữa chính tín tâm này với dục lạc đến từ thủ chấp rất vi tế cho nên rất khó phân biệt chúng. Câu kệ dưới đây trích từ một trong những bài ca của Đức Jetsun Milarepa vô song có lẽ sẽ giúp ta phân biệt được sự khác biệt:&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: center;"&gt;
&lt;em&gt;Ngươi, giống như loài cá,&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: center;"&gt;
&lt;em&gt;Tín tâm càng nhiều&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: center;"&gt;
&lt;em&gt;Con nước càng sâu hơn,&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: center;"&gt;
&lt;em&gt;Còn ta, hành giả yogi&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: center;"&gt;
&lt;em&gt;Mang lòng sùng kính trong tâm&lt;/em&gt;.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Tín tâm của một hành giả yogi sẽ bất động không đổi thay trước những khó khăn dù là khắc nghiệt nhất. Nó không phụ thuộc vào hoàn cảnh thuận hay nghịch. Cho nên tôi thiết nghĩ các bạn cũng có thể phân biệt được theo cách này.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: center;"&gt;
&lt;em&gt;Ha! Ha! Hãy kiểm chứng xem điều này đúng hay không!&lt;br /&gt;Hi! Hi! Như Đức Phật Thích Ca đã dạy:&lt;br /&gt;Tựa như vàng phải dùng lừa để thử,&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: center;"&gt;
&lt;em&gt;Cắt, mài và dũa,&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: center;"&gt;
&lt;em&gt;Hãy kiểm chứng chân lý&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: center;"&gt;
&lt;em&gt;Đừng vội chấp nhận chỉ vì lòng tôn kính.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Vì thế, bạn có quyền được kiểm chứng chiêm nghiệm.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Người thày ít nhất phải là người có sự trải nghiệm thực chứng trong tu tập thực hành, có những phẩm hạnh hoàn hảo rõ ràng không lầm lẫn như tín tâm chí thành và những phẩm chất khác mà tôi đã đề đề cập đến ở trên về những tiêu chí yêu cầu đối với người đệ tử. Chắc chắn không phải là người thày không cần tuân theo những quy tắc còn người đệ tử thì bị buộc phải kinh qua những thử thách gam go. Vai trò trách nhiệm của người thày phải là nhấn mạnh được tầm quan trọng của sự gắn kết với Phật đạo (chứ không phải là với tích cách của người thày). Trong khi nhất tâm hướng về Phật đạo một cách đúng pháp vì lợi ích tha nhân, người thày cũng đồng thời bảo hộ chăm lo cho những người đệ tử bắt đầu bước trên con đường đạo. Dẫn dắt đệ tử trên con đường tu Phật và nhiêu ích tha nhân là mục đích chính yếu của thực hành Phật đạo. Nếu không làm lợi ích cho hữu tình thì toàn bộ sự nghiệp tu hành Phật Pháp mất đi mục đích đích thực của nó.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Đức Jetsun Milarepa đã hát rằng:&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
‘&lt;em&gt;Là điên đảo nếu một người dẫn dắt những người khác ra khỏi luân hồi trong khi bản thân họ còn chưa đáo bỉ ngạn. Cũng giống như một người đuối nước mà lại cố sức giải cứu mình bằng cách túm lấy một kẻ chết đuối khác vậy’&lt;/em&gt;.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Theo cách này, mọi nỗ lực chắc chắn đều tan thành mây khói. Mục đích ý nghĩa chân thực của đời này và các kiếp vị lai đều là uổng phí, bản thân mình và tha nhân đều chuốc lấy khổ đau mà thôi.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;em&gt;Tôi, Drukpa đời thứ XII, tên thường gọi đơn giản là ‘Padma’, vì không thể khước từ lời cầu pháp chân thành của bạn hữu nên viết bài pháp này với mong nguyện nhỏ nhiệm thôi là có thể đem lại lợi ích cho tha nhân.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;em&gt;Nguồn:&amp;nbsp;http://drukpavietnam.org/index.php?option=com_content&amp;amp;view=article&amp;amp;id=627%3Athe-key-to-enlightenment&amp;amp;catid=89%3Akinh-sach-tu-tp&amp;amp;Itemid=89&amp;amp;lang=vi&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;em&gt;---------&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;h2 class="contentheading clearfix" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; color: #333333; font-family: Tahoma, Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 24px; line-height: 1.2; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 7px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: -webkit-auto;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/h2&gt;
&lt;div class="article-content" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: -webkit-auto;"&gt;
&lt;div style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #333333; font-family: Arial, 'Segoe UI', Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4260448355026618399-8490399400015148416?l=hienhanhnguyen.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/8490399400015148416/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4260448355026618399&amp;postID=8490399400015148416" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/8490399400015148416?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/8490399400015148416?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/hanhnguyen/~3/kqjLjbhK1GE/chia-khoa-dan-en-giac-ngo-key-to.html" title="" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://hienhanhnguyen.blogspot.com/2011/11/chia-khoa-dan-en-giac-ngo-key-to.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;DEQEQX0-cSp7ImA9WhRTEkk.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399.post-8477324082475063404</id><published>2011-11-03T01:35:00.000+10:30</published><updated>2011-11-03T01:35:00.359+10:30</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-11-03T01:35:00.359+10:30</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Phật ơi" /><title>Sodpa – Nhẫn Nhục Ba La Mật</title><content type="html">&lt;br /&gt;
Sodpa – Nhẫn Nhục Ba La Mật&lt;br /&gt;
15:43 26/07/2011 Xem : 1301&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://drukpavietnam.org/index.php?option=com_mailto&amp;amp;tmpl=component&amp;amp;link=aHR0cDovL2RydWtwYXZpZXRuYW0ub3JnL2luZGV4LnBocD9vcHRpb249Y29tX2NvbnRlbnQmdmlldz1hcnRpY2xlJmlkPTY2NyUzQXNvZHBhLW5oYW4tbmh1Yy1iYS1sYS1tYXQmY2F0aWQ9ODklM0FraW5oLXNhY2gtdHUtdHAmSXRlbWlkPTg5Jmxhbmc9dmk%3D&amp;amp;lang=vi"&gt;&lt;img src="http://drukpavietnam.org/images/M_images/emailButton.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://drukpavietnam.org/index.php?view=article&amp;amp;catid=89%3Akinh-sach-tu-tp&amp;amp;id=667%3Asodpa-nhan-nhuc-ba-la-mat&amp;amp;tmpl=component&amp;amp;print=1&amp;amp;layout=default&amp;amp;page=&amp;amp;option=com_content&amp;amp;Itemid=89&amp;amp;lang=vi"&gt;&lt;img src="http://drukpavietnam.org/images/M_images/printButton.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://drukpavietnam.org/index.php?view=article&amp;amp;catid=89%3Akinh-sach-tu-tp&amp;amp;id=667%3Asodpa-nhan-nhuc-ba-la-mat&amp;amp;format=pdf&amp;amp;option=com_content&amp;amp;Itemid=89&amp;amp;lang=vi"&gt;&lt;img src="http://drukpavietnam.org/templates/ja_topaz/images/pdf_button.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;img src="http://drukpavietnam.org/images/stories/hh_2011%2007%2023.jpg" /&gt;(For original English article, please &lt;a href="https://www.facebook.com/notes/drukpa/teaching-on-the-practice-of-sodpa-patience/10150322826959343"&gt;click here&lt;/a&gt;)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày 23 tháng 7 tại Nyoma, Đức Pháp Vương Gyalwang Drukpa đã khai thị hoàn toàn bằng tiếng Ladakh về chủ đề Sodpa tức “Nhẫn nhục ba la mật”. Sau đây là phần trình bày tóm tắt nội dung bài giảng pháp của Ngài:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sodpa hay Nhẫn nhục ba la mật là một trong những pháp thực hành quan trọng nhất trong Bồ tát đạo. Có những hoàn cảnh đặc biệt bạn cần phải thực hành hạnh Sodpa. Trước hết, khi bạn đang đau khổ tột cùng, đừng bao giờ buông xuôi và nản chí. Bạn cần lạc quan và tiếp tục thực hành thiện hạnh. Bạn cần phải kiên trì thực hành Phật Pháp. Chúng ta đã thực hành và nghe thuyết pháp rất nhiều, vậy mà dường như chúng ta chẳng hề tinh tấn và tiến bộ. Đó chính là vì chúng ta thiếu mất Sodpa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bất cứ khi nào cảm thấy vui sướng hạnh phúc, bạn đều dễ bị trôi lăn lạc bước. Bạn không biết tự thỏa mãn, bằng lòng, và tâm bạn luôn tràn đầy kiêu mạn tự hào. Chẳng hạn, nếu bạn là người giàu có nhất trong làng, bạn cảm thấy rất tự hào về mình và coi thường người khác. Có được sự giàu có và sức khỏe là điều rất tốt, bởi lẽ ai cũng cần có tài bảo và sức khỏe, nhưng đừng nên ngã mạn. Nếu bạn giàu có, hãy biết cảm ơn những nghiệp thiện mình đã tích lũy thay vì coi thường người khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là người mạnh mẽ, đẹp đẽ, khỏe mạnh hay giàu có không nên là lý do khiến bạn trở nên ngã mạn, vì ngã mạn sẽ mang lại kết quả không tốt đẹp. Thí dụ, nếu bạn xinh đẹp và hãnh diện về vẻ đẹp của mình, bạn sẽ phải chịu nhiều đau khổ khi nhìn thấy chỉ một vết nhăn hay một cái mụn nhỏ nổi trên mặt. Lúc này đây, trước mặt tôi, tất cả chúng ta đều có làn da cháy nắng, đen đủi và nhăn nheo. Thật đáng tri ân vì chúng ta xấu xí, như vậy chúng ta sẽ không có cơ hội để ngã mạn và vì thế chúng ta sẽ không phải gánh chịu khổ đau. Ha! Ha! Ha!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu bạn đang hạnh phúc, bạn không nên để mình lạc bước hay vui mừng quá độ. Bạn cần biết vì sao mình có được hạnh phúc và không nên kiêu mạn vì những gì mình đang có. Mỗi khi có được quyền lực và sự giàu sang, bạn phải hiểu rằng những điều đó rất vô thường và sẽ không trường tồn bền lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sodpa có nghĩa là bạn không nên kiêu mạn về bản thân khi mọi điều suôn sẻ thuận lợi đến với mình, và bạn không nên buồn rầu khi những người khác làm tốt hơn bạn, thay vì thế bạn cần phải hoan hỷ giống như chính mình đang thành công như họ vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời xa xưa, vua chúa là những người có quyền lực. Họ dùng quyền lực để xây dựng nên rất nhiều thành lũy, cung điện, người dân chẳng có lựa chọn nào khác và buộc phải tuân theo. Giờ đây, tất cả những gì còn lại từ những công trình vĩ đại ấy chỉ còn là đất đá và đổ nát. Những vị vua đó đều đã qua đời từ lâu và bạn chỉ có thể biết tới những thành tựu lớn lao của họ qua những trang sử sách còn lưu lại. Điều này cho chúng ta thấy mọi thứ đều vô thường. Vì vậy, chúng ta cần thực hành Sodpa mỗi khi cảm thấy hạnh phúc hay bất hạnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng ta luôn nghĩ và tin tưởng rằng tiền bạc là tất cả. Nếu có được tiền bạc, chúng ta sẽ có thể xoay chuyển được cả thế giới. Và để có được tiền, người ta sẵn sàng làm mọi điều xấu xa. Rất nhiều người trong chúng ta tin rằng nếu giàu có, chúng ta sẽ hạnh phúc. Nhưng sự thực lại không phải như vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sodpa thực chất chính là sự thực hành Bồ tát đạo. Nếu không có Sodpa thì sự thực hành Bồ tát đạo sẽ không thể nào viên mãn. Cho dù chúng ta có thực hành bất cứ pháp nào, như Lục độ Ba La mật hay bất cứ một công hạnh nào khác, chúng ta đều cần thực hành Bồ tát đạo với tình yêu thương và lòng bi mẫn. Nếu không có tình yêu thương và lòng bi mẫn, chúng ta sẽ không thể thực hành Lục Độ Ba La Mật cũng như mọi thiện hạnh khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vạn Pháp đều không nằm ngoài từ bi và tính không. Từ bi là phạm trù vô cùng rộng lớn và tính không vô cùng sâu xa. Từ và bi giống như những đội quân đóng ở biên phòng để canh giữ biên giới cho tổ quốc, chống lại mọi thế lực thù địch. Chẳng hạn như đội quân biên phòng có nhiệm vụ bảo vệ tổ quốc ở biên cương, nếu chỉ đi người không thì quả thật là điều vô cùng ngu ngốc và vô nghĩa. Họ cần phải được trang bị vũ khí. Tương tự như vậy, bạn cần phải được trang bị tâm từ và tâm bi để có thể chống lại những xúc tình tiêu cực hiện tướng của ngũ độc, tức là sân giận, tật đố, chấp thủ, vô minh và ngã mạn. Vì vậy, nếu bạn tìm kiếm giác ngộ, bạn cần phải thực hành vì lợi ích của hữu tình chúng sinh. Nếu không có sức mạnh của tình yêu thương và lòng bi mẫn, bạn sẽ không thể đạt tới giác ngộ. Khi bạn thực hành tâm từ và tâm bi với động cơ chân chính, sự thực hành sẽ thực sự che chở và giúp đỡ cho bạn có thể chinh phục mọi xúc tình tiêu cực và vượt qua mọi chướng ngại. Thí dụ, có một lần Đức Phật, với tâm đại từ đại bi đã thành thục viên mãn, bị người em họ Ngài là Devadatta (Đề Bà Đạt Đa) đem tâm đố kỵ âm mưu ám hại. Devadatta định hãm hại Đức Phật bằng một hòn đá tảng, nhưng hòn đá lại lăn xa khỏi người Đức Phật rồi quay vòng trở lại. Một thí dụ khác, Đức Phật đã gặp một đàn voi say điên cuồng giết hại mọi người và phá hoại nhà cửa. Khi tới gần Đức Phật, chúng bỗng trở nên hiền lành, bình tâm trở lại, và quỳ lạy dưới chân Đức Phật. Không ai có thể kiểm soát được đàn voi ấy, nhưng với lòng từ bi, Đức Phật đã có thể chế ngự được chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;img src="http://drukpavietnam.org/images/stories/hh_choegon%20rinpoche_2011%2007%2023.jpg" /&gt;Nhờ thực hành trưởng dưỡng tâm từ bi, Đức Phật đã hoàn toàn chuyển hóa sân giận, vô minh, bám chấp cũng như mọi xúc tình tiêu cực khác trong tâm mình. Nếu bạn không thể phá bỏ được những xúc tình tiêu cực ấy, không thể kiểm soát được tâm sân giận của mình, có thể rốt cuộc bạn sẽ giết hại kẻ thù của mình. Gia đình họ hàng quyến thuộc của kẻ thù sẽ truy đuổi bạn và kết quả là bạn có thêm nhiều kẻ thù hơn. Nếu giết hại 100 kẻ thù, bạn sẽ có thêm 5,000 kẻ thù khác. Bạn sẽ chỉ làm tăng thêm chứ không làm giảm đi những quả báo bất thiện. Vì vậy, nên bạn đừng nghĩ tới chuyện loại bỏ kẻ thù bên ngoài của bạn, thay vì thế, bạn cần phá hủy tâm sân giận bởi đó chính là kẻ thù bên trong của bạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như vậy, số lượng kẻ thù sẽ tăng lên hay giảm đi chỉ hoàn toàn phụ thuộc vào mình bạn. Tam độc hay ngũ độc được coi là kẻ thù bên trong của bạn, còn mọi người, chúng sinh hay hoàn cảnh đều được coi là kẻ thù bên ngoài. Chúng ta vẫn thường cố gắng hết sức để phá hủy những kẻ thù bên ngoài mà không hề biết rằng chỉ cần phá hủy được kẻ thù bên trong, mọi kẻ thù bên ngoài sẽ hoàn toàn biến mất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi sân hận, bạn chiến đấu và giết hại kẻ thù, rồi sau đó bạn cảm thấy rất tự hào về mình. Nhưng đối với một con người, đây là điều tệ hại và xấu xa nhất không được phạm phải. Xét từ góc độ từ bi nhân ái, từ góc độ tâm linh hay thậm chí từ góc độ xã hội, sân giận là một điều vô cùng xấu xa. Mọi người có thể sẽ không chê bai trước mặt bạn, nhưng khi vắng mặt họ sẽ nói với nhau “Không nên gần gũi người đó”. Vì vậy chúng ta cần phải kiểm soát được tâm mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu nói về tài bảo thế gian thì có bao nhiêu cũng không bao giờ đủ. Hôm nay bạn có thể có 10 đô la nhưng bạn vẫn ước ngày mai có 20 đô la, và mỗi ngày ước muốn đó càng tăng lên. Bạn không bao giờ mãn nguyện. Điều này giống như uống nước muối khi bạn đang khát. Càng uống bạn càng thấy khát. Đó chính là hậu quả của lòng tham muốn hay dục vọng. Cách đối trị là mỗi ngày bạn cần kiểm soát sự tham muốn trong nội tâm. Chẳng hạn khi thấy một thứ gì đẹp đẽ, tâm tham muốn bên trong của bạn lập tức muốn có được thứ đó. Nhưng bạn cần kiểm soát tâm mình bằng cách từ bỏ ham muốn đó. Mỗi ngày, từng ngày một, từng chút một, bạn làm như vậy, rồi sẽ tới một ngày bạn kiểm soát được tâm mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng hạn, nếu bạn nghiện thuốc hay nghiện rượu, bạn sẽ không thể bỏ được ngay một lúc. Cho dù bạn có phát nguyện, rồi cuối cùng bạn cũng sẽ không làm được. Vì thế, hãy cố đừng giữ bất cứ điếu thuốc nào trong túi, đừng đi chơi với những người bạn thích uống rượu. Hãy đề nghị bạn bè đừng uống rượu hay hút thuốc trước mặt bạn. Nếu bạn có thể thực hiện điều này từng chút một, có khi bạn chưa kịp nhận thấy thì bạn đã từ bỏ được thói quen xấu đó rồi. Nếu không, khi gặp gỡ bạn bè, có thể vì lịch sự, bạn sẽ uống một chút rượu hay hút một điếu thuốc. Và bạn tự nhủ rằng chỉ một lần này thôi thì cũng chẳng hại gì. Cứ như vậy cuối cùng mỗi lần bạn sẽ dùng thêm một chút, cho tới khi bạn sẽ chẳng thể ngừng thói quen xấu đó lại được nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tất cả những thói quen xấu như hút thuốc hay uống rượu đều rất tổn hại đối với con đường dẫn tới giác ngộ xét từ khía cạnh thực hành tâm linh và cả từ góc độ thế tục. Những thói quen này đều rất có hại tới sức khỏe. Hút thuốc rồi sẽ dẫn tới căn bệnh ung thư, thế nhưng mọi người vẫn cứ tiếp tục hút cho tới khi bị mắc bệnh thật sự. Khi họ mắc bệnh thì đã quá muộn rồi. Vì thế, nếu bạn có thể đấu tranh để loại bỏ chúng, từng chút một, từng ngày một bạn sẽ có thể đạt được tiến bộ. Đó cũng chính là thực hành Bồ tát đạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bất cứ điều gì bạn nhìn thấy, nghe được hay cảm giác đều là do tâm tạo tác. Tâm chính là yếu tố mang lại cảm giác mãnh liệt về điều gì tốt, điều gì xấu. Chẳng hạn như ngọn đồi ngoài kia, tâm nói với chúng ta rằng ngọn đồi đó cao hay thấp. Ngọn đồi không phải do tâm tạo ra, nhưng tâm tạo ra những hoàn cảnh hay điều kiện về ngọn đồi. Chẳng hạn tâm nói với chúng ta món ăn này ngon hay dở, nói với chúng ta thứ này ngắn hay dài. Nhưng tất cả mọi thứ đều chỉ là vọng tưởng, ngay cả tâm cũng không phải là thật. Nếu bạn thử tìm kiếm xem tâm ở đâu; tâm có màu gì; tâm có kích thước như thế nào; bạn sẽ không thể nào tìm thấy câu trả lời. Đó chính là bản chất của tâm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có và không, xấu và tốt, cao và thấp, tất cả đều chỉ mang tính tương đối. Tự tính của vạn pháp là chân không. Do tâm là hư vọng nên mọi thứ do tâm tạo ra cũng đều là hư vọng, và chúng ta không nên đuổi theo hư vọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng ta thường có khuynh hướng tham chấp ái luyến những con người, những hoàn cảnh, những sự vật hiện tượng tốt đẹp. Chẳng ai muốn chịu đựng đau khổ. Ai cũng muốn được hạnh phúc. Nhưng chúng ta cần phải hiểu được rằng hạnh phúc hay khổ đau cũng đều là hư vọng. Giống như cầu vồng vậy. Tất cả những thứ tốt đẹp cũng giống như cầu vồng, đều không có thật. Thực hành xả chấp cũng là thực hành Bồ tát đạo. Bám chấp sẽ dẫn tới khổ đau vô lượng. Thế nhưng cũng đừng nên tuyệt vọng khi gặp đau khổ, vì đau khổ cũng chỉ là hư vọng mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;img src="http://drukpavietnam.org/images/stories/hh_choegon%20rinpoche_apho%20rinpoche_2011%2007%2023.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khổ đau muôn hình vạn trạng, trong đó có bốn nhóm chính. Thứ nhất là bạn đau khổ khi không có được điều mình mong muốn. Thứ hai là ngay cả khi đã có được thứ mình mong muốn rồi, bạn vẫn đau khổ vì lo sợ sẽ đánh mất nó. Loại khổ thứ ba là bạn gặp gỡ những người hoặc những hoàn cảnh mà bạn không mong muốn song lại chẳng có cách nào để trốn tránh. Loại khổ thứ tư là bạn buộc phải xa lìa những người, những đồ vật hay những hoàn cảnh mà bạn yêu mến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đây là bốn loại khổ thông thường vẫn gặp. Có những người khổ vì ốm đau, có những người khổ vì mất người thân yêu v.v. Có rất nhiều nguyên nhân gây ra đau khổ. Nếu như bạn gặp phải bất cứ cảnh ngộ nào như vậy, bạn đừng nên tuyệt vọng. Bạn cần phải hiểu rằng đau khổ là bản chất của luân hồi. Hãy nghĩ về điều đó và tự nhủ, “Mình đang đau khổ bởi những nghiệp quả bất thiện trong quá khứ đang chín muồi”. Thay vì cảm thấy tuyệt vọng hay hoảng loạn, bạn hãy bình tâm và cầu nguyện. Hãy thử suy nghĩ và hành động tích cực, thiện lành, để trong tương lai và những đời sống sau nữa bạn sẽ không phải trải qua cảnh khổ tương tự. Trong khi đau khổ, bạn cũng cần nghĩ tới những người đang chịu đau khổ giống như bạn, hãy cầu nguyện cả cho họ và nguyện rằng họ sẽ không phải chịu đau khổ giống như bạn đang phải chịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đau khổ là vọng tưởng và vọng tưởng giống như một giấc mơ. Thí dụ như khi bạn nằm mơ thấy con mình tử nạn, trong mơ bạn cảm thấy đau đớn tột cùng, cho dù đó chỉ là giấc mơ. Ngay khi thức dậy, bạn nhận ra rằng con bạn vẫn còn sống và đó chỉ là một cơn ác mộng. Điều này cho thấy những đau khổ chúng ta đang trải qua cũng chỉ là ảo vọng. Hiểu được rằng đau khổ là ảo vọng cũng là thực hành Bồ tát đạo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguồn: http://drukpavietnam.org/index.php?option=com_content&amp;amp;view=article&amp;amp;id=667%3Asodpa-nhan-nhuc-ba-la-mat&amp;amp;catid=89%3Akinh-sach-tu-tp&amp;amp;Itemid=89&amp;amp;lang=vi&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
---------&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
His Holiness the Gyalwang Drukpa taught in pure Ladakhi on the subject of Sodpa or “Patience” in Nyoma yesterday.  The following is a brief translation of what he said:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sodpa/ Patience is one of the most important Bodhisattva practices.  There are different circumstances when Sodpa is needed to be practiced.  Firstly, when you are suffering a lot, never give up and never be discouraged.  You should be positive and continue to do good things.  You should persevere in following the Dharma.  We are practicing and listening to many Dharma talks, yet, we do not seem to be progressing and improving.  This is because of the lack of Sodpa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Whenever you are happy, you always get carried away.  You are not satisfied and you are always full of pride.  For example, if you are the richest in the village, you feel very proud of yourself and look down on others.  Being wealthy and healthy is very good because everyone needs money and good health, but pride should not be there.  If you are wealthy, thank your good karma.  Don’t look down on others.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Being strong, beautiful, healthy or wealthy should not provoke pride because pride will bring bad results.  For example, if you are beautiful and proud of your own beauty, you will suffer a lot whenever you find a pimple or wrinkle on your face.  Right now, as I can see, all of us here are sun-burnt, dark and have lots of wrinkles.  Thank goodness that we are ugly, so we do not have chance to be proud and we do not need to suffer. Ha! Ha! Ha!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If you are happy, you should not be carried away or overjoyed.  You should know why you are happy and should not be proud of what you have.  Whether you are powerful or rich, you should understand that this is impermanent and this is not long lasting. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sodpa means that you should not be proud of yourself when you are doing well and you should not be unhappy when others are doing better than you, instead you should rejoice as you are the one doing well. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
In ancient times, the kings were very powerful.  They built many fortresses and palaces with their power, people had no choice but to follow.  Now, whatever left from these grand structures are just rocks and ruins.  The kings had already died and you can only read about their grand achievements in history books.  This tells us that everything is impermanent.  Therefore, we need to practice Sodpa whenever in happiness or unhappiness.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
We always think and believe that money is everything.  If we have money, we will be able to move the world.  And for money, people are doing all sorts of bad things.  Many of us believe that if we are rich, we will be happy.  But the reality is not there.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sodpa is very much a Bodhisattva practice.  Bodhisattva practice cannot be completed without Sodpa.   Whatever we practice or do, such as the Six Paramitas or any good and meritorious activities, we have to have Bodhisattva practice that is related to compassion and loving-kindness.  Without compassion and loving-kindness, we cannot practice the Six Paramitas and all the positive things.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
All the Dharmas are included in compassion and emptiness.  Compassion is very broad and emptiness is very deep.  Loving-kindness and compassion are like the armies at the post guarding their countries, who are against all the negative forces.  For example, the army has to protect the country at the border, going alone is very stupid and meaningless.  They need to be armed.  Similarly, you have to be armed with compassion and loving-kindness to combat the negative forces in the form of five poisons, such as anger, jealousy, attachment, ignorance and pride.  Therefore, when you seek for enlightenment, it should be for the sake of all sentient beings.  Without the force of compassion and loving-kindness, one cannot attain enlightenment.  When you genuinely practice compassion and loving-kindness, this can really protect you and help you to conquer all the negative emotions and rid of the obscurations.  For example, one time Lord Buddha who already perfected the practice of compassion and loving-kindness was attacked by his jealous cousin, Devadatta.  Devadatta tried to harm Buddha with a rock, the rock turned away from the Buddha and made around and reverse.  There is another example, Lord Buddha met a group of wild elephant who had been killing people and destroying houses.  When they came near the Buddha, they were so relaxed that they calmed down and bowed down at the Buddha’s feet.  These elephants could not be controlled by anyone, but with love and compassion, the Buddha was able to subdue them.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Through practicing compassion and loving-kindness, the Buddha destroyed the anger, ignorance, attachment and all the negatives emotions within him.  If you cannot destroy these negative emotions; if you cannot control your anger, you will end up in killing your enemy.  Your enemies’ relatives will come after you and you end up having more enemies.  By killing 100 enemies, you will end up having 5,000 enemies.  You will only increase the negative results, they will not be reduced.  That is why you should not think about destroying your external enemies, instead, you should be destroying your anger which is your inner enemy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Therefore, whether the number of enemies will increase or decrease depends solely on you.  The 3 poisons or 5 poisons are considered to be your inner enemies, and other humans, beings, conditions are considered to be your external enemies.  We always try to destroy the outer or external enemies without realizing that as soon as we destroy the inner enemies, our external enemies are gone completely.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
If you are angry, you fight and kill your enemy, and after that you feel very proud of yourself.  But as a human being, this is the worst and most shameful thing to do.  From compassion point of view, from spiritual point of view and even from society point of view, being angry is very bad.  People will not criticize you in front of you, but they will at the back say “Don’t go near this person”.  That is why we should control our mind.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Talking about worldly wealth, it is never enough.  You can have 10 dollars today, but still wishing to have 20 dollars tomorrow, and more and more by the day.  You are never satisfied. It is like drinking salt water when you are thirsty.  The more you drink, the thirstier you become.  This is the result of greed or desire.  So, the way to deal with this is to control this inner desire day by day.  For example, if you see something beautiful, your inner desire would crave for it.  But, you should control your mind by giving up this desire.  Everyday, day by day, you do this little by little, and you will be able to control your mind one day.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
For example, if you are addicted to alcohol or smoking, it is impossible for you to give it up immediately.  Even if you take a vow, you will end up lying.  So, try not to keep any cigarette in your pocket and hang out with friends who like alcohol.  Request your friends not to consume alcohol or smoke in front of you.  If you are able to practice it little by little, before you notice, you would have given up this bad habit.  Otherwise, when you meet your friends, out of politeness, you may take one drink or smoke a cigarette.  And you tell yourself it’s only one time, it doesn’t matter.  That is how you will end up taking one more every time, until these bad habits cannot be stopped.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
All the negative habits, such as smoking and taking alcohol are very bad for the paths to enlightenment in the spiritual sense and in the mundane sense.  They are also very bad for health.  Smoking will lead to having cancer, but still people continue to smoke until they have health problem.  When the problem appears, it is already too late.  This kind of bad habit is bad not only for this life but also for the next life.  Therefore, if you are able to go against this, little by little, day by day, you will be able to improve.  This is also a Bodhisattva practice.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Whatever you see, hear, and feel are all created by our mind.  Mind is the one that feels strongly about what is good and what is bad.  For example, there is a hill over there, the mind will tell us the hill is low or high.  The hill is not created by the mind, but the mind creates the conditions or circumstances of the hill.  For example, the mind tells us the food is tasty or bad taste, or tells us that is short or long.  But, everything is illusion, even mind is also not real.  If you try to find where is your mind; what is the color of your mind; what is the size of your mind; you will not be able to find an answer.  This is the nature of the mind.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Yes and no, good and bad, high and low, are all relatives phenomenon.  The nature of everything is emptiness.  Since mind is illusion, all things created by our mind are also illusions, so we should not follow.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
We have the tendency to be attached to beautiful and good people, things, and circumstances.  No one wants to have sufferings.  Everyone wants to be happy.  But we have to realize that happiness and sufferings are also illusions.  It is like rainbow.  All the beautiful things are like rainbow.  They are not real.  To practice non-attachment is also a Bodhisattva practice.  Attachment will lead to a lot of sufferings.  However, do not distress when you suffer, because suffering is also an illusion.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
There are many types of sufferings, out of them; there are the four basic types.  The first type is that you are suffering because you don’t get what you want or desire.  The second type is that even after you get what you desire, you are suffering because of the fear of losing them.  The third type of suffering is to meet with people or circumstances that you don’t like and you have no choice of avoiding.  The fourth type of suffering is being forced to separate from the people, things, and circumstances that you like.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
These are the four general types of sufferings.  Some suffer from health problems, some suffer from losing their beloved ones, etc.  There are many reasons to suffer.  If you happen to be in any of these situations, do not distress.  You should understand that suffering is the nature of samsara.  Think about that and tell yourself, “I am suffering because of the ripening of my past accumulated bad karma.”  Instead of feeling depressed and panic, just relax and pray.  Try to think and do positive things, so that in the future and next lives, you don’t have to go through the same suffering.  While you are suffering, you should also think of those who are suffering as you do, include them in your prayers and pray that they will not have to suffer like you do.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Suffering is an illusion and illusion is like a dream.  For example, when you dream that your son had passed away, you feel immense pain in your dream, even though it’s just a dream.  When you wake up, you realize that your son is still alive and it was just a nightmare.  This tells us that what we are suffering is an illusion.  By understanding that suffering is an illusion, it is a practice of Bodhisattvas.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;img src="https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/281651_10150322827324343_243762574342_9163948_5334669_n.jpg" /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4260448355026618399-8477324082475063404?l=hienhanhnguyen.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/8477324082475063404/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4260448355026618399&amp;postID=8477324082475063404" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/8477324082475063404?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/8477324082475063404?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/hanhnguyen/~3/61lc7narTRI/sodpa-nhan-nhuc-ba-la-mat.html" title="Sodpa – Nhẫn Nhục Ba La Mật" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://hienhanhnguyen.blogspot.com/2011/11/sodpa-nhan-nhuc-ba-la-mat.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;CEMGQXc6cCp7ImA9WhRTEEo.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399.post-6501496093652853117</id><published>2011-11-01T01:17:00.000+10:30</published><updated>2011-11-01T01:17:00.918+10:30</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-11-01T01:17:00.918+10:30</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Phật ơi" /><title>Phật trong chính mỗi chúng ta</title><content type="html">&lt;br /&gt;
&lt;h2 class="contentheading" style="background-color: white; color: #5d0402; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 18px; margin-bottom: 10px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 10px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;



Phật ở trong chính mỗi chúng ta&lt;/h2&gt;
&lt;div class="article-toolswrap" style="background-color: white; color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 10px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; position: relative;"&gt;
&lt;div class="article-tools clearfix" style="padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 10px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;div class="article-meta" style="float: left; font-size: 11px; width: 413px;"&gt;
&lt;span class="createdate" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: initial; background-image: url(http://drukpavietnam.org/templates/ja_topaz/images/vline.gif); background-origin: initial; background-position: 100% 50%; background-repeat: no-repeat no-repeat; margin-right: 5px; padding-right: 6px;"&gt;09:17 28/07/2011 &lt;/span&gt;&lt;span class="createby"&gt;Xem : 1140&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="buttonheading" style="position: absolute; right: 10px; top: 4px;"&gt;
&lt;a href="http://drukpavietnam.org/index.php?option=com_mailto&amp;amp;tmpl=component&amp;amp;link=aHR0cDovL2RydWtwYXZpZXRuYW0ub3JnL2luZGV4LnBocD9vcHRpb249Y29tX2NvbnRlbnQmdmlldz1hcnRpY2xlJmlkPTY2OCUzQXBoYXQtdHJvbmctY2hpbmgtbW9pLWNodW5nLXRhJmNhdGlkPTg5JTNBa2luaC1zYWNoLXR1LXRwJkl0ZW1pZD04OSZsYW5nPXZp&amp;amp;lang=vi" style="color: #5d0402; text-decoration: none;" title="Email"&gt;&lt;img alt="Email" src="http://drukpavietnam.org/images/M_images/emailButton.png" style="border-bottom-style: none; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-color: initial; border-left-style: none; border-left-width: 0px; border-right-style: none; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-style: none; border-top-width: 0px; border-width: initial; float: right; margin-bottom: 0px; margin-left: 5px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://drukpavietnam.org/index.php?view=article&amp;amp;catid=89%3Akinh-sach-tu-tp&amp;amp;id=668%3Aphat-trong-chinh-moi-chung-ta&amp;amp;tmpl=component&amp;amp;print=1&amp;amp;layout=default&amp;amp;page=&amp;amp;option=com_content&amp;amp;Itemid=89&amp;amp;lang=vi" rel="nofollow" style="color: #5d0402; text-decoration: none;" title="In"&gt;&lt;img alt="In" src="http://drukpavietnam.org/images/M_images/printButton.png" style="border-bottom-style: none; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-color: initial; border-left-style: none; border-left-width: 0px; border-right-style: none; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-style: none; border-top-width: 0px; border-width: initial; float: right; margin-bottom: 0px; margin-left: 5px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://drukpavietnam.org/index.php?view=article&amp;amp;catid=89%3Akinh-sach-tu-tp&amp;amp;id=668%3Aphat-trong-chinh-moi-chung-ta&amp;amp;format=pdf&amp;amp;option=com_content&amp;amp;Itemid=89&amp;amp;lang=vi" rel="nofollow" style="color: #5d0402; text-decoration: none;" title="PDF."&gt;&lt;img alt="PDF." src="http://drukpavietnam.org/templates/ja_topaz/images/pdf_button.png" style="border-bottom-style: none; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-color: initial; border-left-style: none; border-left-width: 0px; border-right-style: none; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-style: none; border-top-width: 0px; border-width: initial; float: right; margin-bottom: 0px; margin-left: 5px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="article-content" style="background-color: white; color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: tahoma, arial, helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;&lt;em&gt;&lt;em&gt;&lt;em&gt;&lt;em&gt;&lt;img alt="Cùng Kyabje Choegon Rinpoche tại Ladakh" height="347" src="http://drukpavietnam.org/images/stories/hh_choegon%20rinpoche%202_2011%2007%2023.jpg" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-color: rgb(221, 221, 221); border-bottom-style: solid; border-bottom-width: 1px; border-left-color: rgb(221, 221, 221); border-left-style: solid; border-left-width: 1px; border-right-color: rgb(221, 221, 221); border-right-style: solid; border-right-width: 1px; border-top-color: rgb(221, 221, 221); border-top-style: solid; border-top-width: 1px; float: left; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 8px; margin-top: 0px; padding-bottom: 3px; padding-left: 3px; padding-right: 3px; padding-top: 3px;" title="Cùng Kyabje Choegon Rinpoche tại Ladakh" width="231" /&gt;(For original English article, please&amp;nbsp;&lt;a href="https://www.facebook.com/notes/drukpa/a-short-teaching-during-shithro-initiation/10150323451759343" style="color: #5d0402; font-size: 12px; text-decoration: none;"&gt;&lt;span style="text-decoration: underline;"&gt;click here&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;)&lt;/em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Bài giảng pháp của Pháp Vương Gyalwang Drukpa đời thứ XII trong lễ quán đỉnh Shithro 100 bản tôn hiền hòa và phẫn nộ&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;em&gt;Đức Pháp Vương Gyalwang Drukpa ban quán đỉnh cộng đồng pháp tu Shithro hay quán đỉnh 100 Bản tôn hiền hòa và phẫn nộ vào hai ngày 23 và ngày 24/7/2011 tại Nyoma. Ngày đầu tiên, ngài bắt đầu lễ quán đỉnh bằng khóa lễ cầu nguyện giúp tịnh hóa cho những người thọ nhận quán đỉnh trước khi thực sự đón nhận quán đỉnh vào ngày hôm sau. Nếu một chiếc bình dùng để chứa đựng nước cam lồ giáo Pháp không thanh tịnh, nước trong bình sẽ bị nhiễm ô, bởi thế, khóa lễ cầu nguyện chuẩn bị trước mỗi đàn lễ quán đỉnh rất quan trọng.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;em&gt;Như thường lệ, Đức Pháp Vương đã có một bài giảng pháp ngắn trong khoảng giữa các thời khóa cầu nguyện để chúng ta có thể hiểu được ý nghĩa của giáo Pháp, giúp tâm chúng ta chín muồi và sẵn sàng đón nhận quán đỉnh. Dưới đây là phần trình bày tóm lược những huấn từ của đức Pháp Vương trên vùng đất Ladakh thuần tịnh:&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
“Phật” không phải là một bức tượng. “Phật” có nghĩa là “giác ngộ”. Chư Phật và chư Bồ tát có thể hiện thân trên thế gian trong hình tướng nam hay nữ với các trạng thái hiền hòa hay phẫn nộ khác nhau. Thông thường hình ảnh của chư Phật và chư Bồ tát có hình thái hiền hòa và rất hiếm khi chúng ta gặp chư Phật và chư Bồ tát hiện tướng phẫn nộ. Tuy nhiên, dù hiền hòa hay phẫn nộ, các ngài đều giác ngộ như nhau.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Chư Phật dù hiện thân trong hình tướng hiền hòa hay phẫn nộ đều không phải ở ngoài mà ở trong chính bạn. Hầu như tất cả mọi lúc, chúng ta đều tìm kiếm Phật hay sự giác ngộ ở bên ngoài nhưng thực sự thì chúng ta nên quay về tìm kiếm trong chính chúng ta.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Ngay khi tam độc hay ngũ độc (tham, sân, si, ganh tỵ, kiêu mạn) được tịnh hóa và bản chất tự nhiên của chúng được nhận ra, chúng thực ra chính là những phẩm tính giác ngộ. Có một sự khác biệt nhỏ giữa giác ngộ và luân hồi, giống như 2 mặt của một đồng xu. Nếu bạn nhận ra và thấu rõ ngũ độc, bạn đạt tới giác ngộ. Nếu không, chẳng hạn, nếu bạn vẫn còn coi trọng những cảm xúc tiêu cực phát khởi trong tâm mình như sân giận, bạn sẽ vẫn còn trầm chìm trong luân hồi.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Có rất nhiều kinh văn, luận giảng, cách giải thích khác nhau của các bậc thầy; một số bài pháp thì ngắn hơn, một số bài pháp khác lại dài hơn, nhưng rốt ráo thì Shithro đều giống nhau. Phật ở trong chính bạn.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Việc Phật hay sự giác ngộ ở gần hay xa bạn, tất cả đều phụ thuộc vào bạn. Nếu bạn không nhận ra thì Phật tính sẽ ở rất xa, còn nếu bạn nhận ra thì nó ở rất gần.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Hôm nay chúng ta bắt đầu lễ quán đỉnh Shithro. “Quán đỉnh” hay “wang” trong tiếng Tạng mang ý nghĩa là sự cho phép được thực hành. Bởi vậy, ngay khi bạn nhận được sự cho phép, bạn nên thực hành Pháp ngay lập tức. Đôi khi, ngay cả khi bạn hiểu rằng “wang” nghĩa là sự cho phép được thực hành, nhưng hàng tháng hay hàng năm sau khi nhận quán đỉnh, bạn vẫn không thực hành Pháp. Bạn thấy rằng bạn có thể đợi tới khi mình già hơn để thực hành Pháp. Đó là kế hoạch của bạn. Điều đó có nghĩa rằng bạn tự tin rằng mình sẽ sống lâu tới mức đó. Sự thật là, bạn có thể chỉ sống thêm được 1 hay 2 ngày nữa. Bởi vậy, thời điểm sau khi bạn thọ nhận quán đỉnh, bạn nên thực hành ngay lập tức. Nếu bạn thực hành pháp khi đã về già, sẽ khó có cơ hội để bạn thay đổi và cải thiện.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Sau khi thọ nhận giáo Pháp, một vài người luôn nghĩ rằng “Tôi sẽ cố gắng thực hành”. Họ nghĩ như vậy trong vòng 20 năm mà không thực hành gì cả và 20 năm tiếp theo, họ vẫn tiếp tục không thực hành Pháp. Cuối cùng thì, vào thời điểm cuối của 20 năm tiếp theo, với 60 năm chờ đợi, họ đã quá già để thực hành Pháp. Bởi vậy, bạn thậm chí không nên chờ thậm chí là một giây để &amp;nbsp;thực hành tâm linh hay thực hành Phật pháp.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Chúng ta nghĩ rằng chúng ta có thể nhìn thấy tương lai: Trong 5 năm, con của tôi sẽ lớn và tôi sẽ có thời gian để thực hành Pháp. Đó là kế hoạch của chúng ta. Nhưng hầu như các kế hoạch của chúng ta không bao giờ đúng như những gì ta mong đợi cả. Tốt hơn là không nên tin vào những kế hoạch mà bạn đang vạch ra vì hầu hết cuộc sống của chúng ta đều không bao giờ diễn ra như chúng ta dự định.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Khi bạn 60, 70 hay 80 tuổi, lúc đó thì đã quá muộn cho bạn để nhận ra rằng mình cần thực hành Pháp. Thậm chí nếu bạn thử, bạn cũng không thể làm được. Bạn chỉ có thể hối hận rằng mình đã không tận dụng cơ hội để thực hành khi bạn có. Và sau đó, với sự hối hận ấy, dù bạn có thích hay không, bạn vẫn phải chết. Vào thời điểm bạn chết, tất cả của cải, danh vọng, tài sản, gia đình, họ hàng và những người bạn yêu thương sẽ thoảng qua tâm trí bạn như một ánh chớp nhưng sẽ chả có ích gì, thứ duy nhất hữu ích mà bạn có thể mang theo mình là Pháp, thứ mà bạn đã không thực hành khi mình đang còn sống. Như vậy, bạn sẽ rời bỏ cuộc sống này với bàn tay trắng.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Đó là lý do chúng ta cần phải thực hành Pháp. Ngay khi bạn hiểu được điều gì đó, bạn nên thực hành ngay. Việc những hiểu biết của bạn dựa trên nền tảng của Mật giáo hay Hiển giáo không quan trọng, điều quan trọng là bạn phải đưa hiểu biết về Pháp của mình vào thực hành. Việc thực hành chính trong Phật pháp là thay đổi và điều phục những tư tưởng hoang dã và không ngừng nghỉ của chính bạn. Tất cả những lời dạy khác nhau trong Tiểu thừa, Đại thừa và Kim cương thừa đều chỉ cho chúng ta những phương pháp khác nhau để phát triển, chuyển hóa và cải thiện tâm bạn.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;img alt="Cùng Kyabje Apho Rinpoche trong động của Đức Gyalwa Gotsangpa" height="501" src="http://drukpavietnam.org/images/stories/hh_apho%20rinpoche_2011%2007%2023.jpg" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-color: rgb(221, 221, 221); border-bottom-style: solid; border-bottom-width: 1px; border-left-color: rgb(221, 221, 221); border-left-style: solid; border-left-width: 1px; border-right-color: rgb(221, 221, 221); border-right-style: solid; border-right-width: 1px; border-top-color: rgb(221, 221, 221); border-top-style: solid; border-top-width: 1px; float: right; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 8px; margin-top: 0px; padding-bottom: 3px; padding-left: 3px; padding-right: 3px; padding-top: 3px;" title="Cùng Kyabje Apho Rinpoche trong động của Đức Gyalwa Gotsangpa" width="376" /&gt;Trong tiếng Tạng, Pháp được được hiểu là Chos, tu có nghĩa là “sửa”. Trong tiếng Tây Tạng cổ, người ta thường ám chỉ Chos với hàm ý “sửa” được áp dụng thậm chí cho cả những điều trong cuộc sống thế tục. Ngày nay, Chos là từ thông dụng để chỉ cho Pháp, với ý nghĩa là tu sửa hay rèn luyện tâm.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Ví dụ như, nếu bạn có một chiếc ô tô hay một ngôi nhà rất đẹp và mới khi bạn mua nó, nhưng nếu bạn tiếp tục sử dụng chiếc xe mà không bảo dưỡng, nó sẽ càng ngày càng yếu đi. Để nó hoạt động tốt, bạn cần thỉnh thoảng cần kiểm tra phanh, dầu và máy của xe. Tâm chúng ta cũng vậy. Chúng ta cần soi chiếu tâm mình hàng ngày.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Thông thường, chúng ta quan tâm rất nhiều tới thân thể vật lý của chúng ta. Chúng ta cho nó mặc nhiều loại quần áo mỗi ngày,&amp;nbsp;dù là ban ngày hay ban đêm. Nhưng chúng ta lại không quan tâm gì đến tâm chúng ta cả.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Chắc bạn hẳn biết về “xưởng sửa chữa”. Rất nhiều người trong số các bạn có xe ô tô. Tất nhiên là bạn biết xưởng sửa chữa của mình ở đâu, vì khi xe của bạn hỏng, bạn cần biết chỗ sửa chữa để đưa xe mình đến sửa chữa và bảo dưỡng. Tương tự vậy, để sửa chữa hay bảo dưỡng tâm mình, bạn cần tiếp tục thực hành Pháp. Nếu bạn không nỗ lực để bảo dưỡng xe, thì kể cả khi nhìn nó có vẻ đẹp đẽ và đắt tiền, nó cũng sẽ không hoạt động được. Điều này cũng như tâm thức chúng ta. Nếu chúng ta không sửa chữa hay soi chiếu tâm mình liên tục, nó sẽ trở nên ngày càng tệ hơn cho tới khi chúng ta không thể kiểm soát nổi nó nữa.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Việc thực hành pháp cũng giống như xưởng sửa chữa, nó giúp chúng ta giảm thiểu tam độc hay ngũ độc. Thực hành Pháp không chỉ là đến chùa và tụng niệm. Đó chỉ là một phần của thực hành Phật pháp.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Thông thường, khi chúng ta cầu nguyện, chúng ta quy y Tam bảo (Phật, Pháp,Tăng) và nguyện cầu cho chúng ta thoát khỏi khổ đau. Chúng ta có thể đến các chùa khác nhau và tham gia vào các nghi thức khác nhau. Nhưng điều cốt yếu vẫn là quán sát tâm mình.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Đức Phật dạy rằng: “Không làm những điều ác, làm hết những việc lành” (Chư ác mạc tác, chúng thiện phụng hành). Thực hiện hai điều này sẽ giúp bạn điều phục được tâm. Dần dần, bạn sẽ thấy tâm mình được cải thiện. Điều này có nghĩa là việc thực hành Pháp đang mang lại kết quả tích cực.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Quán đỉnh Shithro là pháp tu của Đại thừa. Có rất nhiều thừa khác nhau như Tiểu thừa, Đại thừa và Kim cương thừa, nhưng thông thường chúng ta chia làm hai thừa chính là Tiểu thừa và Đại thừa. ‘Yana’ tiếng Phạn hay ‘thedpa’ trong tiếng Tạng có nghĩa là “thừa”, phương tiện hay cỗ xe chuyên chở. Một số cỗ xe to hơn, một số khác thì nhỏ hơn. Nhưng điều đó không liên quan đến kích thước vật lý của nó, mà liên quan đến tâm của chúng ta lớn như thế nào. Một số người có thể đưa tất cả chúng sinh hữu tình trong cả vũ trụ vào trong sự thực hành của mình; khi đó, họ đang thực hành Đại thừa. Maha - Đại có nghĩa là lớn và yana có nghĩa là “cỗ xe”. Một số người khác chỉ có thể thực hành cho bản thân mình, có nghĩa là họ đang thực hành Tiểu thừa hay đi trên cỗ xe nhỏ hơn.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Ví dụ, có một người rất giàu nhưng anh ta lại rất keo kiệt. Anh ta chỉ muốn ăn 2 bữa một ngày, điều này không có nghĩa là anh ta đang theo lời dạy của Đức Phật không ăn phi thời (ăn quá trưa), anh ta chỉ đơn giản là quá keo kiệt và hay tính toán. Trong nhà của mình, anh ta có đủ các loại đĩa vàng, các đồ trang hoàng bằng vàng, mọi thứ đều bằng vàng, nhưng chiếc tủ lạnh của anh ta thì lại rỗng không. Nếu chiếc tủ lạnh trống không thì giàu có mang lại lợi ích gì. Tài bảo cần được dùng để làm những việc tốt và tích lũy các thiện nghiệp.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Hôm nay là sự chuẩn bị cho ngày mai. Sau buổi thực hành tịnh hóa ngày hôm nay, bạn sẽ sẵn sàng để đón nhận giáo Pháp và quán đỉnh vào ngày mai.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Nguồn:&amp;nbsp;http://drukpavietnam.org/index.php?option=com_content&amp;amp;view=article&amp;amp;id=668%3Aphat-trong-chinh-moi-chung-ta&amp;amp;catid=89%3Akinh-sach-tu-tp&amp;amp;Itemid=89&amp;amp;lang=vi&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-----------&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;h2 class="uiHeaderTitle" style="color: #1c2a47; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 16px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: left;"&gt;


A Short Teaching during Shithro Initiation&lt;/h2&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
His Holiness the Gyalwang Drukpa bestowed upon the public in Nyoma the Shithro or Hundred-Deity Initiation today (23rd July 2011) and tomorrow. Today he started with the preparatory prayers so that the recipients would be purified before receiving the actual initiation tomorrow. If a vessel that will be used to contain the Dharma nectar is not clean, the nectar will be contaminated, therefore it is important to have the preparatory prayers before the actual initiation.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
As usual, His Holiness gave a short teaching in between prayers so that we could understand the meaning of Dharma and that we could prepare our mind for receiving the initiation. Below is a brief translation of His Holiness's teaching that he gave in pure Ladakhi:&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
"Buddha" is not a statue. "Buddha" means "enlightenment". Buddha and Bodhisattvas can come in male and female forms and has peaceful and wrathful emanations. Normally the images of the Buddhas and Bodhisattvas come in peaceful form and very rarely, we come across wrathful Buddhas and Bodhisattvas. But peaceful and wrathful forms are equally enlightened.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
These peaceful and wrathful Buddhas are not out there away from us, while we are sitting here. All these peaceful and wwrathful Buddhas and Bodhisattvas are within yourself. Most of the time we are looking outside for Buddha and enlightenment, in fact we should look for them within ourselves.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
As soon as the 3 or 5 poisons (attachment, anger, ignorance, pride and jealousy) are purified and their nature is recognized, they are actually the qualities of enlightenment. There is a small difference between enlightenment and samsara, like 2 sides of a coin. If you recognize or realize the 5 poisons, you'd become enlightened. If not, for example, if you take anger, etc. seriously, then you will remain in samsara.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
There are many different texts, different teachings and different expressions by different masters, some are short and some are long, but finally Shithro is the same. They are within yourself.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
Whether Buddha or enlightenment is near or far away from you, it all depends on you. If you do not recognize, then Buddhahood is very far, if you recognize, it is very near.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
Today we start with the initiation of Shithro. "Initiation" or&amp;nbsp;&lt;em&gt;wang&lt;/em&gt;&amp;nbsp;in Tibetan means the permission to practice. So as soon as you receive the permission, you should immediately engage in Dharma practice. Sometimes, even when you understand that&amp;nbsp;&lt;em&gt;wang&lt;/em&gt;&amp;nbsp;is the permission to practice, months or years after receiving an initiation, you don't practice. You feel that you can wait until you are older to do the practice. This is how you plan it. That means that you are confident that you will live that long. In actual fact, you may only have 1 to 2 days of life. Therefore, the minute after you receive the initiation, you should practice immediately. If you practice when you are old, there is no chance for you to change and improve.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
After listening to the Dharma, some people keep thinking that "I will try to practice". They think for 20 years without doing anything, and then another 20 years, again without doing anything. Finally at the end of another 20 years, that is 60 years of waiting altogether, they are already too old to practice. Therefore you should not even wait for one second when it comes to spiritual practice or Dharma practice.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
We think that we can see our future: In 5 years, I will be this, my children will grow up, and then I will have the time to practice. This is our plan. But most of the time, our plan never happens to our wishes. It's better not to believe in your planning, because most part of our life never happens according to our plans.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
When you are 60, 70 or 80 years old, then it's too late for you to realize that you need to practice. Even if you try, you cannot do it. You can only regret that you did not take the chance when you had it. Then with regret, whether you like it or not, you have to die. At the time of death, all the wealth, fame, possessions, family, relatives and beloved ones will come flashing in your memory, but they are not useful, the only useful thing that you can bring with you to the next life is the Dharma. You cannot even take your beloved ones with you, even though they may be crying at your death bed. The only thing that you can take with you is the Dharma, which you didn't practice while you were alive. So you will leave this life empty handed.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
That's why Dharma practice is needed. The minute you get some understanding, you should jump into it. It doesn't matter if the understanding in based on Tantrayana or Sutrayana, the most important thing is to put your understanding of Dharma into practice. The main practice in the Dharma is to change and subdue your wild and restless mind. All the different teachings in Hinayana, Mahayana and Vajrayana teach the different methods to develop, change and improve your mind.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
In our language, Dharma is known as&amp;nbsp;&lt;em&gt;Chos&lt;/em&gt;. It means "repair". In old Tibetan language, people refer&amp;nbsp;&lt;em&gt;Chos&lt;/em&gt;&amp;nbsp;as "repair" even for mundane things.&amp;nbsp;&lt;em&gt;Chos&lt;/em&gt;&amp;nbsp;is now a common name for "Dharma", which means to repair or work on your mind.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
For example, if you have a car or a house that looks very nice and new in the beginning when you bought it, but if you continue to use it without maintenance, its conditions will deteriorate day by day. You need to check the brake, the oil, and the engine from time to time. This is the same as our mind. We have to check our mind from time to time, every day.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
Normally, we put a lot of attention on our physical body. We offer different clothes for day, night and different occasions. But we don't care about our mind.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
You must have heard of "workshop". Most of you are car owners. You definitely know where your mechanic shops are, because when your car breaks down, you need to know where to take it for repair and for maintenance. To repair or perform maintenance on your mind, you have to keep practicing Dharma. If you don't put an effort to maintain your car, even if externally it looks very nice and expensive, it will not work. This is the same as our mind. If we don't repair and watch our mind constantly, it would become worse and worse by the day, until it becomes uncontrollable.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
Dharma practice is like a workshop, helping us not to be dragged down by the 3 or 5 poisons. Dharma practice is not only about going to the monasteries and chanting. That is only a part of Dharma practice.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
Generally, when we pray, we take refuge in the Buddha, Dharma and Sangha and wish not to have suffering. We also go to the different monasteries to join in the different pujas. But the main thing is to watch our mind.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
The Buddha said, "Not to commit negative actions and try to engage in the positive actions." These 2 will help you control your mind. Gradually, you will find your mind improving. This means that the Dharma practice is working.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
The Shithro initiation is a kind of Mahayana practice. There are many different yanas, such as Theravada, Mahayana and Vajrayana, but more commonly we classify them as 2 main yanas, i.e. Mahayana and Vajrayana. We call it thedpa, which means vehicle or carriage. Some vehicles are big and some are small. It is not about their physical size, it's about how big is the mind. Some people can include all the sentient beings in the entire universe in their practice, so they are practicing Mahayana, Maha means "big" and yana means "vehicle". Some people can only practice for themselves, so they are practicing Theravada or lesser vehicle.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
For example, there is a very rich person but he is very stingy. He only wants to have 2 meals in a day, it's not that he is following the Buddha's teaching by not having any meal after noon time, he is just being stingy and calculative. In his house, he has gold plate, gold decoration, everything is in gold, but his fridge is empty. If your fridge is empty, what is the use of being wealthy. Wealth has to be used for doing good things and performing positive deeds.&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
Today is the preparation for tomorrow. After the purification practice today, you will be ready to receive the teaching and initiation tomorrow.&lt;/div&gt;
&lt;span class="photo_left" style="clear: left; color: #333333; float: left; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; max-width: 180px; padding-bottom: 5px; padding-left: 0px; padding-right: 10px; padding-top: 2px; text-align: left;"&gt;&lt;img alt="" class="photo_img img" src="https://fbcdn-photos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-snc6/229775_10150323452209343_243762574342_9171228_7130333_a.jpg" style="border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; max-width: 493px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;span class="caption"&gt;His Holiness giving initiation in Nyoma&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4260448355026618399-6501496093652853117?l=hienhanhnguyen.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/6501496093652853117/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4260448355026618399&amp;postID=6501496093652853117" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/6501496093652853117?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/6501496093652853117?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/hanhnguyen/~3/Ef2XgVIuX_8/phat-trong-chinh-moi-chung-ta.html" title="Phật trong chính mỗi chúng ta" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://hienhanhnguyen.blogspot.com/2011/11/phat-trong-chinh-moi-chung-ta.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;CkAHR3c9cCp7ImA9WhdaGUQ.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399.post-6363140453516871388</id><published>2011-10-31T02:35:00.003+10:30</published><updated>2011-10-31T02:35:36.968+10:30</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-10-31T02:35:36.968+10:30</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Phật ơi" /><title>Nghiệp, hóa thân và quy y</title><content type="html">&lt;br /&gt;
&lt;h2 class="contentheading" style="background-color: white; color: #5d0402; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 18px; margin-bottom: 10px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 10px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
Nghiệp, hóa thân và quy y&lt;/h2&gt;
&lt;div class="article-toolswrap" style="background-color: white; color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin-bottom: 10px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; position: relative;"&gt;
&lt;div class="article-tools clearfix" style="padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 10px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;div class="article-meta" style="float: left; font-size: 11px; width: 413px;"&gt;
&lt;span class="createdate" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: initial; background-image: url(http://drukpavietnam.org/templates/ja_topaz/images/vline.gif); background-origin: initial; background-position: 100% 50%; background-repeat: no-repeat no-repeat; margin-right: 5px; padding-right: 6px;"&gt;08:13 02/08/2010 &lt;/span&gt;&lt;span class="createby"&gt;Xem : 2788&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="buttonheading" style="position: absolute; right: 10px; top: 4px;"&gt;
&lt;a href="http://drukpavietnam.org/index.php?option=com_mailto&amp;amp;tmpl=component&amp;amp;link=aHR0cDovL2RydWtwYXZpZXRuYW0ub3JnL2luZGV4LnBocD9vcHRpb249Y29tX2NvbnRlbnQmdmlldz1hcnRpY2xlJmlkPTU4NyUzQW5naGllcCZjYXRpZD04OSUzQWtpbmgtc2FjaC10dS10cCZJdGVtaWQ9ODkmbGFuZz12aQ%3D%3D&amp;amp;lang=vi" style="color: #5d0402; text-decoration: none;" title="Email"&gt;&lt;img alt="Email" src="http://drukpavietnam.org/images/M_images/emailButton.png" style="border-bottom-style: none; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-color: initial; border-left-style: none; border-left-width: 0px; border-right-style: none; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-style: none; border-top-width: 0px; border-width: initial; float: right; margin-bottom: 0px; margin-left: 5px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://drukpavietnam.org/index.php?view=article&amp;amp;catid=89%3Akinh-sach-tu-tp&amp;amp;id=587%3Anghiep&amp;amp;tmpl=component&amp;amp;print=1&amp;amp;layout=default&amp;amp;page=&amp;amp;option=com_content&amp;amp;Itemid=89&amp;amp;lang=vi" rel="nofollow" style="color: #5d0402; text-decoration: none;" title="In"&gt;&lt;img alt="In" src="http://drukpavietnam.org/images/M_images/printButton.png" style="border-bottom-style: none; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-color: initial; border-left-style: none; border-left-width: 0px; border-right-style: none; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-style: none; border-top-width: 0px; border-width: initial; float: right; margin-bottom: 0px; margin-left: 5px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://drukpavietnam.org/index.php?view=article&amp;amp;catid=89%3Akinh-sach-tu-tp&amp;amp;id=587%3Anghiep&amp;amp;format=pdf&amp;amp;option=com_content&amp;amp;Itemid=89&amp;amp;lang=vi" rel="nofollow" style="color: #5d0402; text-decoration: none;" title="PDF."&gt;&lt;img alt="PDF." src="http://drukpavietnam.org/templates/ja_topaz/images/pdf_button.png" style="border-bottom-style: none; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-color: initial; border-left-style: none; border-left-width: 0px; border-right-style: none; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-style: none; border-top-width: 0px; border-width: initial; float: right; margin-bottom: 0px; margin-left: 5px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="article-content" style="background-color: white; color: #8d0603; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;&lt;img alt="alt" height="197" src="http://drukpavietnam.org/images/stories/taythien19031.jpg" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-color: rgb(221, 221, 221); border-bottom-style: solid; border-bottom-width: 1px; border-left-color: rgb(221, 221, 221); border-left-style: solid; border-left-width: 1px; border-right-color: rgb(221, 221, 221); border-right-style: solid; border-right-width: 1px; border-top-color: rgb(221, 221, 221); border-top-style: solid; border-top-width: 1px; float: left; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 8px; margin-top: 0px; padding-bottom: 3px; padding-left: 3px; padding-right: 3px; padding-top: 3px;" width="296" /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Đức Pháp Vương Gyalwang Drukpa đời thứ XII khai thị&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Ngã chấp là nguyên nhân tạo ra thế giới khổ đau mà chúng ta đang sống. Chính vì thế khi bắt đầu tái sinh vào một cuộc sống mới chúng ta hoàn toàn không tự chủ, không tỉnh thức, do năng lực của vô minh chi phối. Cũng như vậy trong suốt cuộc sống của mình, chúng ta vẫn không có chút trí tuệ nào nên bị sức mạnh của nghiệp lôi cuốn.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;NGHIỆP&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Nghiệp một phần được biểu hiện qua quy luật nhân quả. Những gì chúng ta đang trải qua là kết quả của các nghiệp nhân do chính ta đã tạo trước kia. Mặc dù không hề muốn nhưng những người tàn tật mù lòa đau ốm đang phải trải qua một cuộc sống vô cùng đau khổ, không có chút quyền lựa chọn, bởi vì họ đang nhận được nghiệp quả do chính họ đã gieo nhân (nghiệp nhân). Tuy nhiên các nghiệp nhân này có thể được chuyển hóa hoặc tiêu hủy trước khi trổ quả nhờ vào sự thực hành pháp. Vì thế bạn không nên hiểu lệch lạc rằng “nghiệp là cố định” để rồi nhắm mắt buông xuôi, bi quan yếm thế, buông đời mình cho dòng nghiệp cuốn lôi. Trên thực tế, nghiệp có thể được chuyển hóa, chỉ cần chúng ta khéo sử dụng trí tuệ của mình hướng đạo cho các hành động của thân, khẩu, ý một cách đúng đắn, thì mọi khổ đau sẽ được chấm dứt.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;Có rất nhiều giải pháp để tiêu trừ nghiệp xấu&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Có rất nhiều cách để chuyển hóa và tiêu hủy các nghiệp nhân, trước khi chúng kết thành nghiệp quả. Một điều quan trọng bạn cần biết: tuy hiện đời chúng ta đang thụ nhận nghiệp quả đã chín, là những khổ đau hay hạnh phúc từ những nghiệp nhân của các đời trước, song cũng chưa hẳn là quá muộn, vẫn còn có rất nhiều cách để chuyển hóa chúng. Giống như khi mắc một căn bệnh, sẽ dễ dàng điều trị hơn nếu bạn phát hiện ra từ sớm.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Nếu chúng ta phát hiện ra căn bệnh quá muộn thì sẽ không còn hy vọng gì. Nghiệp cũng tương tự như vậy. Vì thế bạn phải quán sát và chuyển hóa nghiệp ngay từ hôm nay trở đi, thay vì chờ đợi đến ngày mai. Tôi nói như vậy bởi vì cuộc sống của chúng ta rất vô thường, không ai trong chúng ta có thể biết được chuyện gì sẽ xảy ra ngày mai. Cho nên, chúng ta cần bắt đầu thực hành pháp chuyển hóa những bất thiện nghiệp ngay từ giờ phút này.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Rất đáng tiếc, từ bao nhiêu kiếp rồi, do màn vô minh che phủ, chúng ta đã gieo trồng vô số nghiệp nhân bất thiện, vì vậy chúng ta đang phải gánh chịu những nghiệp quả bất thiện. Bởi thế, chúng ta cần phải tu tập để thực sự chuyển hóa và tiêu trừ chúng. Thực hành giáo pháp trong cuộc sống thường nhật chính là cách chuyển hóa và tiêu trừ ác nghiệp hữu hiệu nhất.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;Tại sao chúng ta cần đến sự hướng đạo tâm linh&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Bạn không nên chờ đến khi các nghiệp xấu trổ quả. Có rất nhiều cách để chuyển hóa bất thiện nghiệp nên bạn không nhất thiết phải ngồi bất lực để gánh chịu những quả khổ. Bởi vậy, có được giáo pháp và sự hướng đạo tâm linh là vô cùng cần thiết. Ý nghĩa chính của con đường tâm linh là chuyển hóa và loại bỏ những nghiệp nhân bất thiện mà ta đã gieo trồng, để có thể chấm dứt khổ đau. Sự thực hành tâm linh sẽ không thể trợ giúp bất kỳ khía cạnh thế tục nào khác ngoài việc này. Trong cuộc sống, chúng ta nên biết vừa lòng với những vật chất thế tục. Hiện tại, chúng ta vẫn có thực phẩm để ăn, quần áo để mặc, nhà để ở, bởi thế chúng ta không nên tìm cầu những thứ thế tục từ sự thực hành tâm linh bởi con đường tâm linh chỉ nhằm vào việc chấm dứt khổ đau. Nếu có ai trong chúng ta muốn được khổ đau, người đó không cần thiết phải tìm kiếm và thực hành tâm linh. Họ chỉ cần ngồi yên, không cần làm gì cả và chắc chắn họ sẽ có khổ đau. Nhưng trên thực tế, không ai trong chúng ta lại thích đau khổ, nên chúng ta phải thực sự bắt tay vào việc thực hành tâm linh để tiêu trừ tất cả những bất thiện nghiệp mà chúng ta đã tích lũy. Để làm được việc này chúng ta cần phải trưởng dưỡng tuệ giác. Bạn không nhất thiết phải chịu khổ đau phiền não, vì vẫn còn các giải pháp để tiêu trừ nghiệp xấu. Vì thế, chúng ta cần biết tìm cầu giáo pháp và sự hướng đạo, và cũng vì thế mà tâm linh có vai trò vô cùng quan trọng. Trên thực tế tâm linh không có mục đích tối hậu nào khác ngoài điều này. Chúng ta, theo cách nào đó, đều tự hài lòng vì số phận mình khá may mắn. Ta thấy mình có thực phẩm để ăn, quần áo để mặc, nhà cửa để ở, v.v... tức là từ góc độ thế tục mà nói, chúng ta chẳng thấy tâm linh có gì đáng giá. Mục tiêu chính yếu của tâm linh là giúp bạn tiêu trừ những nghiệp xấu mà bạn đã gieo trồng. Con đường tu tập tâm linh chủ yếu tập trung vào điều này vì chẳng ai muốn rước lấy khổ đau phiền não. Nếu có ai trong số chúng ta thích đau khổ thì chúng ta không cần tu tập trưởng dưỡng tâm linh làm gì. Chúng ta có thể cứ việc ngồi lỳ một chỗ mà không cần phải làm gì. Song như thế, chắc chắn chúng ta sẽ chịu nhiều đau khổ. Do chúng ta không muốn đau khổ, chúng ta cần tu tập, thực hành để tiêu trừ các nghiệp tiêu cực mà mình đã và đang tích tụ. Và để tiêu trừ được chúng, chúng ta cần phải trưởng dưỡng trí tuệ của mình.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;Tâm của bạn nắm giữ toàn bộ trí tuệ của chân lý vũ trụ&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Vậy nghiệp đến từ đâu? Nó tồn tại như thế nào? Cái gì đã tạo nên nghiệp? Đây là những điều mà bạn cần hiểu biết với trí tuệ chân thật. Nhờ đó, bạn có thể tiêu trừ tất cả nghiệp bất thiện. Bởi vậy, tất cả điều bạn cần là phát triển trí tuệ. Trí tuệ không phải là thứ mà tôi có thể chỉ cho bạn, tuy thế tôi có thể chỉ cho bạn chỗ để tìm kiếm trí tuệ, trí tuệ nằm ở chính trong tâm của bạn. Trí tuệ không phải là thứ bạn có thể mua hay lấy trộm từ bên ngoài, nó chỉ có thể được tìm thấy ở bên trong chính bạn, bên trong tâm bạn, bên trong tim bạn. Tâm của bạn nắm giữ toàn bộ trí tuệ của chân lý vũ trụ. Khi bạn có thể thực chứng được trí tuệ này, bạn sẽ thấu suốt được bản chất của vạn pháp.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Sự sáng tạo là một khía cạnh của tâm, ngã chấp là một khía cạnh của tâm, và trí tuệ cũng là một khía cạnh của tâm. Tâm chúng ta nắm giữ mọi thứ, bao gồm cả trí tuệ và vô minh. Chúng ta sống trong mê muội, bởi vì chúng ta đã không nhận ra bất kỳ thứ gì trên phương diện tâm linh. Theo phương diện này mà nói, chúng ta rất vô minh. Bởi chúng ta vô minh và lầm lẫn, nên chúng ta thấy tâm chúng ta có hai mặt: một mặt của trí tuệ và một mặt của vô minh. Nhưng về mặt tuyệt đối, bản chất chân thật của tâm chúng ta là thuần khiết thanh tịnh, không có vô minh trong đó, chỉ cần chúng ta đừng cho rằng tâm của chúng ta có hai mặt. Từ vô thủy cho đến nay chúng ta đã sống và tạo nghiệp dưới sự chi phối của ngã chấp. Vậy ngã chấp là gì? Nó thực sự là tâm mê lầm của bạn. Từ tâm vô minh này khởi sinh ái dục, từ ái dục phát sinh tất cả các loại cảm xúc, những cảm xúc này tác động toàn bộ đến hoạt động của thân và khẩu của bạn.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;Trí tuệ là Thượng sư bên trong của bạn&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Trí tuệ thực sự là bậc thầy “bên trong”, chỉ cho bạn thấy rõ tâm vô minh đang diễn tiến như thế nào. Bậc thầy bên ngoài là người giảng dạy giáo pháp và hướng đạo cho bạn trên con đường tâm linh, còn trí tuệ chính là bậc thầy bên trong của bạn, giúp cho bạn thấy rõ được chức năng của bản ngã. Khi nhận ra được điều này, bạn có thể hiểu được phương pháp về cắt bỏ ngã chấp hiệu quả hơn hàng trăm lần so với việc nương theo giáo pháp từ bậc thầy bên ngoài. Bởi vậy, chúng ta nói có bậc thầy bên trong, bậc thầy bên ngoài&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
và bậc thầy bí mật. Một người khi đã nhận ra được toàn bộ sự thật về ngoại cảnh một cách đúng đắn, họ sẽ nhận thấy tâm của họ tràn đầy trí tuệ. Sau đó mọi khổ đau sẽ chấm dứt. Lúc này ngã chấp hay ái dục không còn ảnh hưởng chi phối, khiến họ tạo nên lầm lỗi nữa. Người này sẽ giải thoát khỏi mọi sự trói buộc. Bất kì những gì họ làm sau đó, họ sẽ làm với trí tuệ và tự do. Nếu bạn không muốn tái sinh, sự ra đi của bạn cũng là một sự giải thoát. Còn nếu bạn muốn tái sinh, sự tái sinh đó sẽ là một tái sinh tự chủ với tuệ giác. Bạn sẽ chứng ngộ được trí tuệ vĩ đại hay còn gọi là sự giác ngộ. Sự giải thoát này còn gọi là đại hỷ lạc hay Phật quả.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;Tâm là chủ thể tạo tác của vạn pháp&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Tuy nhiên, do vô minh, chúng ta thường không hiểu điều này. Khi chúng ta nghe đến từ “Thượng Đế”, “Phật” hay “Khodah”, chúng ta nghĩ rằng các Ngài đang tồn tại ở một nơi nào đó “bên ngoài”. Quan điểm, thói quen tìm kiếm mọi thứ bên ngoài sẽ khiến chúng ta rơi vào sự lầm lạc vô phương hướng. Nếu bạn nghĩ rằng Phật hay Thượng đế ở bên ngoài, bạn sẽ bơ vơ không nhận được sự trợ giúp nào. Bạn sẽ mong chờ một vị cứu tinh đến giải thoát cho bạn, nhưng rốt cuộc chẳng ai đến cả. Rồi bạn nhận ra mình đang ở trong tình trạng tuyệt vọng, khi bạn nhận ra điều này thì đã quá muộn. Bạn đã trở nên quá già hoặc sắp chấm dứt cuộc đời. Vì thế, đây không phải là cách tiếp cận đúng đắn với con đường tâm linh. Cách đúng đắn là nhận ra mọi thứ ở bên trong chính bạn. Nếu bạn nhận ra rằng tâm là chủ thể tạo tác của vạn pháp, thì cho dù bạn không giải thoát ngay bây giờ, về mặt tâm lý bạn cũng cảm thấy mọi thứ ở trong tầm tay của bạn. Điều này có nghĩa là một bầu không khí hỷ lạc của sự giải thoát đã sẵn có ở đó. Cho dù có thể bạn chưa thành tựu được trong sự thực hành nhưng bạn vẫn cảm nhận được một trạng thái tự do giải thoát. Đây là kinh nghiệm của tôi, tôi hy vọng bạn hiểu được.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;HỎI VÀ ĐÁP&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Câu hỏi:&lt;/em&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;Kính bạch Pháp Vương, xin cho con hỏi làm sao chúng con có thể đảm bảo chắc chắn rằng chúng con đang trải nghiệm trực tiếp với Thượng sư bên trong chứ không phải chỉ là sự phóng chiếu của tâm?&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Trả lời:&lt;/em&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;Tất nhiên, đó là một sự phóng chiếu của tâm. Chúng ta vẫn sẽ tiếp tục có những sự phóng chiếu cho tới khi đạt được giác ngộ, tuy nhiên Thượng sư bên trong là một cách phóng chiếu hoàn toàn khác. Ví dụ về mặt kinh nghiệm mà nói, bạn sẽ có một sự hiểu biết thấu suốt về sự hình thành của thế giới này, trước hết bạn sẽ biết điều đó. Tất nhiên, bạn cần phải thực hành theo sự hướng dẫn của Thượng sư bên ngoài. Nhưng nếu một sự hướng dẫn bạn có được từ trí tuệ của chính bạn lại đối lập với sự hướng dẫn của bậc thầy bên ngoài, thì điều này đáng nghi ngờ, bạn phải cẩn thận xem xét lại.. Còn nếu trí tuệ bên trong của bạn hướng dẫn những điều chính xác như bậc thầy bên ngoài đã dạy thì hãy yên tâm rằng bạn đang đi trên con đường đúng đắn.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Câu hỏi:&lt;/em&gt;&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;Kính bạch Pháp Vương, nếu không có trí tuệ đúng đắn thì sự mâu thuẫn giữa bậc Thầy bên trong và Ngã chấp sẽ phát sinh. Nếu bản Ngã có xu hướng sai khiến chúng ta làm môt điều gì đó trái ngược với bậc Thầy bên trong, dường như phần trí tuệ đó của tâm vượt ra khỏi cả bậc Thầy bên trong và Ngã chấp. Con hiểu như vậy đúng không?&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Trả lời&lt;/em&gt;:&lt;/strong&gt;&amp;nbsp;Tôi nghĩ rằng cách hiểu này cũng đúng, hay ít nhất cũng không hoàn toàn sai. Nhưng nó chẳng liên quan gì đến những điều tôi nói. Mặc dù nghe có vẻ đúng nhưng bạn đã quá xa rời sự thực hành. Đây là lý do tại sao chúng ta phải thiền định và đi tới những nơi thâm sơn để nhập thất. Chúng ta muốn suy nghĩ và quán chiếu điều này một cách kỹ lưỡng. Sự quán chiếu vô cùng quan trọng để phát sinh trí tuệ. Ví dụ, khi chúng ta đang nói về đề mục này, có thể chúng ta đạt được một phần trí tuệ, cũng có thể không đạt được gì. Bạn không thể cố gắng đẩy trí tuệ này vào tim của bạn, nó chỉ có thể thấm vào tâm của bạn thông qua sự thực hành. Đây là cách thức đúng đắn để trưởng dưỡng chính mình.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Câu hỏi&lt;/em&gt;:&amp;nbsp;&lt;/strong&gt;Kính bạch Pháp Vương, có phải không có mối liên hệ nào giữa đời trước và đời này của Ngài?&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Trả lời&lt;/em&gt;:&lt;/strong&gt;&amp;nbsp;Không, bạn không thể nói rằng không có mối liên hệ giữa đời trước và đời nay của tôi. Sự liên hệ vẫn rõ ràng ở đó bởi vì bạn vẫn là bạn, vẫn chỉ là một mà thôi. Sự khác biệt duy nhất chỉ là thân tướng thay đổi. Giống như trong một vở kịch, bạn thay trang phục và đeo một chiếc mặt nạ. Sau đó bạn lại đổi trang phục khác và đeo một chiếc mặt nạ khác. Sự liên hệ giữa đời trước và đời sau cũng tương tự như vậy. Trong những đời trước, có thể bạn đã từng là một con chó hay một con chim, nhưng đời này sắc tướng đã thay đổi, bạn trở thành một con người. Đương nhiên, bạn không thể nhớ được do khoảng cách về thời gian, do vô minh và do nhiều thứ khác. Nhưng đối với những người có trí tuệ và sự tỉnh thức, họ có thể nhớ được rất nhiều chuyện. Có rất nhiều những người như vậy, thậm chí họ là những người bình thường, không hẳn là những bậc hóa thân tôn kính hay những vị thánh nhân, họ vẫn nhớ về các đời trước của mình rất rõ ràng. Có một số người có thể kể lại những sự việc về đời trước của họ dưới sự chứng thực của người khác. Như vậy đây chỉ là một câu hỏi về việc bạn có nhớ hay không mà thôi.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Ví dụ trong trường hợp của tôi, tôi cũng chẳng nhớ sáng nay mình đã ăn gì, thì làm sao tôi nhớ chuyện đời trước? Nếu có sự tỉnh thức, thì ít nhất tôi cũng nhớ mình đã ăn gì sáng nay. Có rất nhiều người đã nói những điều tương tự như vậy nhưng với một thái độ bất cần. Họ nói: “Có sao đâu! Có thể tôi sẽ khổ đau trong đời sau nhưng điều đó chẳng hề hấn gì. Tôi sẽ không nhớ mà cũng chẳng thấy hối hận gì và bây giờ tôi đang thụ hưởng mọi thứ.” Nhưng đây không phải là một thái độ đúng đắn vì khi quả khổ chín, lúc đó sẽ trở nên quá muộn. Như những người tàn tật, mù lòa đang chịu đau khổ trong hiện tại. Đã quá muộn, họ không thể làm bất cứ điều gì để thay đổi tình trạng hiện tại bởi quả khổ của họ đã chín mùi. Họ không thể nói “Có sao đâu!” khi họ đang thực sự đau khổ. Người đang chịu khổ đau trong đời này chỉ là một với người gieo nhân của đời trước, đó chỉ là sự liên tục của cùng một dòng tâm thức.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;QUY Y&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
“Quy y” và “Bồ đề tâm” là những thuật ngữ đặc trưng của đạo Phật. Sự thực hành đặc biệt về Quy y và Bồ đề tâm của Phật giáo là một điểm khởi đầu của con đường tâm linh. Bồ đề tâm là động lực cho con đường tâm linh của bạn.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Để bắt đầu Quy y, chúng ta nên có một thái độ đúng đắn (chính kiến). Để Quy y chúng ta cần phải có trí tuệ xả ly từ bên trong. Trí tuệ hiểu biết về bản chất của luân hồi, của khổ đau, của hạnh phúc và của đời sống thường nhật là vô cùng quan trọng. Nếu bạn không hiểu gì về những điều này, thì cho dù bạn có thọ Tam Quy và Giới nguyện hay tự gọi mình là hành giả tâm linh, thiền giả hay Phật tử, điều đó cũng chẳng có ý nghĩa gì, bởi vì bạn không làm gì cả. Trí tuệ (chính kiến) rất quan trọng cho tất cả mọi việc, và đặc biệt quan trọng hơn nếu bạn muốn bước vào con đường tâm linh, bởi vì một người phải hiểu rõ toàn bộ những gì đang xảy ra trong cuộc đời của mình. Nếu bạn hiểu rõ về cuộc sống của mình, thì bạn sẽ nhậm vận hướng theo con đường tâm linh. Không có vấn đề gì dù bạn hiểu hay không hiểu về sự khác biệt giữa các tôn giáo như Đạo Phật, Thiên Chúa giáo, v.v.., bạn sẽ thực sự cảm thấy những sự thay đổi bên trong tâm của bạn. Nếu bạn đã biết một vài điều về một con đường tâm linh cụ thể, thì tất nhiên bạn sẽ cảm thấy một sự hấp dẫn đặc biệt hướng về con đường tâm linh đó. Thậm chí nếu bạn chẳng có khái niệm nào về con đường tâm linh thì bạn vẫn có những cảm nhận đặc biệt bên trong. Chúng ta có thể gọi những cảm thọ này là “sự xả ly”. Đây là sự xả ly bên trong. Bạn đang bắt đầu xả ly và đó là điều cần phải có. Sự xả ly này chính là điều chúng ta đang thiếu.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;Cảm thọ về sự xả ly sẽ thúc đẩy bạn quy y&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Nói một cách ngắn gọn, hiểu biết về toàn bộ cuộc sống sẽ làm nảy sinh một vài cảm nhận đặc biệt bên trong bạn, đó là sự xả ly. Bước kế tiếp là Quy y. Cảm nhận rõ ràng về sự xả ly sẽ thúc đẩy bạn thọ giới nguyện Quy y với một bậc thầy giác ngộ. Điều này sẽ xảy ra một cách tự nhiên bởi bạn sẽ nhận ra rằng mọi thứ trong cuộc đời của bạn và thế giới bên ngoài đều không phải là nơi nương tựa. Do đó, bạn sẽ cảm thấy rằng bạn cần một nơi trú ẩn, một nơi nương tựa. Đây là bước kế tiếp hay sự cảm nhận tiếp theo trong dòng tâm của bạn.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Nếu bạn không hiểu biết về những gì đang xảy ra trong cuộc sống thì toàn bộ bầu không khí hay mỗi ngày trong cuộc đời của bạn sẽ bị xô đẩy và trôi trượt trong dòng đời đau khổ. Và bạn sẽ bị chìm trong biển luân hồi, càng ngày càng đắm sâu hơn mà không hề nhận ra được tình cảnh của mình. Đây là đặc điểm của khổ đau. Khi bạn có trí tuệ nhận ra điều này thì chính là lúc bạn muốn thoát khỏi biển khổ luân hồi, bạn sẽ tìm nơi nương tựa Quy y. Có thể bạn không biết gì về sự khác biệt giữa các con đường tâm linh hay sự khác biệt giữa các trường phái tôn giáo nhưng bạn chắc chắn sẽ biết rằng bạn cần phải tìm kiếm một nơi nương tựa đáng tin cậy. Đó là cảm thọ chân thật về sự xả ly.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;Xả ly không có nghĩa là bạn chạy trốn khỏi gia đình, xã hội&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Xả ly là một thuật ngữ phổ thông được sử dụng trong mọi tôn giáo, tất cả các bậc thánh nhân đều đã đi qua con đường xả ly và nhờ thế các Ngài đã đạt được giác ngộ. Họ nhận ra được toàn bộ cuộc sống của mình không có nơi nương tựa đáng tin cậy trong kiếp luân hồi, bởi vậy họ tìm kiếm môt con đường tâm linh, một chỗ nương tựa vững chãi. Đây là tiến trình mà chúng ta gọi là sự xả ly. Tất cả các hành giả Yogi, các bậc Thầy, các vị Thánh và các vị tu sĩ đều đạt được giác ngộ sau khi đã xả ly. Tuy nhiên, sự xả ly không có nghĩa là chạy trốn khỏi gia đình và xã hội bởi nếu đó là sự xả ly thì tất cả chúng ta đều có thể làm được; tất cả chúng ta đều giải thoát và sẽ chẳng còn ai sót lại trong cõi luân hồi.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Giác ngộ là điều duy nhất chúng ta có thể nương tựa. Bạn có thể suy xét kỹ lưỡng xem điều này có đúng hay không, có gì đáng tin cậy hơn sự giác ngộ hay không. Chúng ta có đủ trí tuệ để tự suy xét về những gì chúng ta được nghe. Bây giờ chúng ta nghĩ rằng bạn bè hay cha mẹ có thể là chỗ dựa. Cha mẹ thì nghĩ rằng con cái có thể là nơi nương tựa hoặc bạn có thể nghĩ rằng: “Ít nhất tôi có thể nương tựa vào chính mình”. Song nếu chúng ta tư duy, suy xét sâu xa hơn, theo kinh nghiệm cá nhân tôi, chúng ta không thể tìm thấy bất cứ thứ gì hay một ai để hoàn toàn nương tựa trên thế gian này. Thậm chí bạn cũng không thể nương tựa vào chính bạn ngay lúc này. Ví dụ, sáng nay tôi đã nói rằng sáng mai tôi sẽ đi Zurich nhưng bây giờ tôi lại nghĩ tôi phải đi lúc 10 giờ. Vì thế, tôi cũng thể tin vào quyết định của chính mình. Quyết định này lẽ ra phải là điều tôi có thể tin, nhưng bây giờ nó không còn đáng tin nữa.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Tất cả những gì xuất hiện trong tâm bạn như phiền não, yêu thương, tâm chí thành, lòng quyết tâm v.v... đều không đáng tin. Đây là những đặc điểm của cuộc sống. Chẳng hạn như sáng nay tôi rất vui nhưng giờ thì tôi không vui. Điều này có nghĩa là gì? Như vậy nghĩa là niềm vui của sáng nay cũng hoàn toàn không đáng tin. Tôi có thể nghĩ tôi hạnh phúc nhưng cảm nhận về hạnh phúc sẽ không kéo dài mãi mãi; nhưng chỉ vài giờ sau đó tôi có thể rơi vào tình cảnh vô cùng đau khổ. Bởi thế không có gì đáng tin cậy trên thế giới này. Đây là bản chất thật hay đặc tính của khổ đau, tuy nhiên chẳng có gì phải lo lắng về điều này. Nếu bạn lo lắng về điều này sẽ chỉ thêm đau khổ mà thôi. Thay vì ngồi lo lắng bạn nên tìm một giải pháp để thoát khỏi khổ đau. Giải pháp đó, theo kinh nghiệm của cá nhân tôi và cũng dựa vào các học thuyết và giáo pháp của các bậc giác ngộ.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;Giác ngộ ở trong tâm của bạn và tiến trình này được gọi là “Quy y”&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Giác ngộ là điều thực sự bạn có thể đạt được, bởi đó là bản chất tự nhiên của bạn. Giác ngộ là nét đẹp tự nhiên, tuyệt hảo, bền vững và có thể nương tựa. Nhưng hiện tại chúng ta đang ngụy tạo rất nhiều. Do quá nhiều sự phóng chiếu ngụy tạo, bản chất tâm của chúng ta không còn hiện diện một cách tự nhiên nữa, bởi vậy chúng ta không còn định tĩnh và an bình. Vẻ đẹp tự nhiên của chính bạn không còn ở đó, nó bị che lấp dưới bao nhiêu tầng lớp của sự ngụy tạo. Vì thế chúng ta không nên ngụy tạo. Sau khi dứt trừ và thanh lọc sự phóng chiếu ngụy tạo, bạn sẽ nhận ra sự giác ngộ ở bên trong tâm của bạn, và tiến trình này được gọi là “Quy y”. Quy y trong đạo Phật gồm: Quy y Phật, Quy y Pháp, Quy y Tăng (Quy y Tam Bảo). Thực chất ý nghĩa của việc Quy y là nương tựa vào giác ngộ, bởi vì bạn đang tìm kiếm thứ gì đó đáng tin cậy, và đó chính là giác ngộ.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Khi bạn hiểu rằng giác ngộ là thứ đáng tin cậy duy nhất, bạn hoàn toàn mong mỏi đạt được nó, bạn sẽ có một bức tranh về cái gọi là giác ngộ. Đây là thời điểm bạn cần thận trọng. Một số người có thể nghĩ rằng sự giác ngộ giống như pha lê hay một luồng ánh sáng lớn có thể chiếu khắp toàn bộ thế giới. Điều này không đúng. Một số người, đặc biệt là những Phật tử, họ tưởng ra hình ảnh của Đức Phật khi họ nghĩ về giác ngộ. Một số khác lại tưởng ra một người với bộ râu tóc dài và ngồi bất động. Mỗi loại hình ảnh phóng tưởng khác nhau và họ bám chấp vào những gì họ tưởng tượng ra. Đây không phải là một cách tiếp cận đúng đắn. Khi bạn ở giai đoạn này, bạn phải thực sự thận trọng, vì đây chính là giai đoạn quyết định. Bởi vì trong giai đoạn này, bạn có thể bước vào con đường giác ngộ, nhưng nếu trong giai đoạn này bạn lại có một hình ảnh sai lệch về giác ngộ thì bạn có thể bị lạc lối. Bởi vậy bạn phải thực sự thấy rõ giác ngộ là đại trí tuệ. Sự giác ngộ không có hình tướng, ánh sáng, mùi vị hay màu sắc. Nó không là gì cả và chính bản thân sự thấy biết là giác ngộ.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;Quy y Phật, bạn nên hiểu Phật chính là giác ngộ&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Trong thuật ngữ của Đạo Phật chúng ta nói về Phật, Pháp, Tăng. Phật là đối tượng Quy y đầu tiên. Khi bạn thọ giới nguyện Quy y Phật, bạn nên hiểu rằng Phật chính là Giác ngộ. Khi nói về Đức Phật, hầu hết mọi người đều có hiểu sai lệch. Họ chỉ nghĩ rằng danh từ Phật là nói đến Đức Phật Thích Ca Mâu Ni, người đã chuyển bánh xe Pháp, giảng dạy triết lí Phật Pháp ở Ấn Độ. Thực ra, chúng ta không chỉ Quy y Đức Phật Thích Ca mà chúng ta còn Quy y tâm giác ngộ của mình. Đây là tinh túy của mười phương chư Phật, tinh túy của tất cả Bồ tát thánh hiền, tinh túy của vạn pháp và tinh túy của chính bạn. Và chúng ta gọi đó là Phật, đây là thuật ngữ của Phật Pháp. Toàn bộ giáo pháp được giảng dạy từ Đức Phật Thích Ca, người đã thực sự đạt được giác ngộ từ hơn 2.500 năm về trước. Bởi thế hồng danh của Đức Phật rất đặc biệt trong thuật ngữ của chúng ta, và đó lí do tại sao chúng ta sử dụng thuật ngữ này.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;Giáo Pháp thực sự là tiến trình hiểu biết của giác ngộ&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Khi nói về việc Quy y Pháp, bạn không nên chỉ nghĩ về các học thuyết, kinh điển hay giáo lý. Khi mọi người nghe thuật ngữ “Dharma” (Pháp Bảo), họ luôn luôn tưởng đến hình ảnh của sự tụng niệm ngồi nhắm mắt trước một bàn thờ. Nhưng điều này không hoàn toàn như vậy, mặc dù nó có thể là một phần của Pháp Bảo. Khi tôi còn nhỏ, mỗi khi nhắc đến thuật ngữ Dharma (Pháp Bảo) tôi luôn luôn tưởng đến hình ảnh một cuốn kinh ở trong tâm. Nhưng sau đó, khi nhận ra được ý nghĩa chân thật, tôi tự cười mình. Hình ảnh Pháp Bảo như một quyển kinh không mang đến ý nghĩa gì. Dĩ nhiên đọc kinh sách cũng có thể giúp cho bạn hiểu biết thêm nhiều điều, cho nên chúng ta cũng cần phải tôn kính kinh điển và giáo pháp. Nhưng tất cả kinh điển đều được in bằng giấy mực nên không thể giúp đỡ và bảo vệ bạn. Đây chỉ là một phần của đối tượng Pháp Bảo mà chúng ta Quy y. Pháp Bảo chân thật nhất là toàn bộ tiến trình của trí tuệ giác ngộ. Chúng ta Quy y nương tựa vào tiến trình hay con đường này.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;Tăng Bảo có nghĩa là tâm của bạn tập trung hoàn toàn vào con đường tâm linh&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Đối tượng thứ ba của Quy y là Tăng Bảo. Khi tâm chúng ta tràn đầy ước nguyện chân thành tha thiết được thực hành con đường tâm linh để chứng ngộ bản chất tâm chân thật của chính mình (sự giác ngộ), ước nguyện đó được gọi là Tăng. Nói một cách khác, thời điểm này bạn có thể bạn nói chính mình là Tăng (khoảng khắc tâm hành giả tha thiết chân thành muốn thực hành Pháp là thời điểm tâm hoàn toàn thanh tịnh và hòa hợp nên mới được gọi là Tăng - chú ý đây chỉ là phần lý, không giống với phần sự: Tăng phải là người xuất gia, thọ giới, đắp y, sống đời phạm hạnh). Về lý mà nói, Tăng có nghĩa là tâm của hành giả tập trung trọn vẹn vào con đường tâm linh, nên lúc đó hành giả là Tăng, không quan trọng việc hành giả đang thực hành theo pháp môn nào.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Việc hiểu kỹ về ý nghĩa cả hai phần sự và lý của Quy y Tam Bảo trong giáo pháp của Đạo Phật là vô cùng quan trọng trước khi Quy y. Tôi luôn luôn nói rằng danh hiệu của Tam Bảo là của Đạo Phật, nhưng ý nghĩa về sự và lý của ba ngôi này có thể được thực hành và được thấu hiểu ngay cả với những người không phải là Phật tử. Bởi vì ý nghĩa căn bản của Tam Bảo là “sự giác ngộ”: tịnh quang phải được tìm thấy ở trong chính bạn. Đây là điều mà mọi người nên trân trọng, bởi đó là bản chất của vũ trụ. Cũng là cái mà tất cả mọi người đều có. Ngay cả mọi loài, cho đến muỗi mòng, cũng có. Đây là lý do tại sao tôi gọi đó là chân lý của vũ trụ, không quan trọng gì nếu bạn tin hay không tin. Hầu hết chúng ta chưa đạt được giác ngộ bởi vì do vô minh, chúng ta đã không cảm nhận và không hiểu được điều này. Tất nhiên, loài muỗi hoàn toàn vô minh, còn chúng ta (loài người dường như rất thông minh và sáng suốt) nhưng cũng rất vô minh trong phương diện này. Thậm chí nếu bạn không tin vào bất cứ điều gì, thì đó cũng vẫn là một quy luật thiên nhiên muôn đời như vậy. Không có con đường nào ra ngoài quy luật đó. Điều này không có nghĩa là chúng ta ép buộc những người không tin phải tin theo. Không, tôi không muốn nói như thế. Chúng ta không thể ép buộc bất kỳ ai.&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;Quy y là bước đầu hướng tới giác ngộ&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
Giả sử thần kinh tôi có vấn đề bất ổn và tôi không thể phân biệt được mình đang đứng ngoài trời hay trong nhà, mặc dù chúng ta đang ở bên trong. Song tôi lại thấy như mình đang ở bên ngoài. Và rồi tôi cố thuyết phục rằng chúng ta đang ở ngoài. Có thể bạn rất tốt bụng nên đã không tranh cãi với tôi. Bạn có thể nói, “Ồ không sao, Ngài nói chúng ta đang ở bên ngoài, không có vấn đề gì cả, hãy để Ngài như vậy.” Rõ ràng chúng ta đang ở bên trong, song các tri kiến của tôi cứ cho rằng tôi đang ở bên ngoài. Cho dù tôi có cố sức tranh cãi mình đang ở bên ngoài thì sự thật tôi vẫn đang ở trong nhà. Đây chỉ là một ví dụ. Khi nào bạn vẫn còn đang ở trong thế giới này, chân lý vũ trụ vẫn trải khắp như hư không và bạn không thể từ chối nó. Nó vẫn ở đó. Đó là ý nghĩa điều tôi nói. Cho nên Quy y là bước đầu tiên hướng đến giác ngộ.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4260448355026618399-6363140453516871388?l=hienhanhnguyen.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/6363140453516871388/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4260448355026618399&amp;postID=6363140453516871388" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/6363140453516871388?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/6363140453516871388?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/hanhnguyen/~3/nAAtxAxjvlQ/nghiep-hoa-than-va-quy-y.html" title="Nghiệp, hóa thân và quy y" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://hienhanhnguyen.blogspot.com/2011/10/nghiep-hoa-than-va-quy-y.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;DUUEQ3k8fSp7ImA9WhdaGUU.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399.post-3061942680848614516</id><published>2011-10-31T01:36:00.000+10:30</published><updated>2011-10-31T01:36:42.775+10:30</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-10-31T01:36:42.775+10:30</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Phật ơi" /><title /><content type="html">&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;h2 class="contentheading" style="font-weight: bolder; margin-bottom: 5px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;



&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace; font-size: small;"&gt;By Causing Suffering, We Suffer&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;
&lt;div class="article-toolswrap" style="line-height: 18px; margin-bottom: 10px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; position: relative;"&gt;
&lt;div class="article-tools clearfix" style="padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 10px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;div class="article-meta" style="width: 537px;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;&lt;span class="createdate" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-image: url(http://www.drukpa.org/templates/ja_lead/images/vline.gif); background-origin: initial; background-position: 100% 50%; background-repeat: no-repeat no-repeat; margin-right: 5px; padding-right: 6px;"&gt;Wednesday, 05 October 2011 &lt;/span&gt;&lt;span class="article-category"&gt;News in 2011&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="buttonheading" style="position: absolute; right: 10px; top: 0px;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;&lt;a href="http://www.drukpa.org/index.php/component/option,com_mailto/link,aHR0cDovL3d3dy5kcnVrcGEub3JnL2luZGV4LnBocC9OZXdzLWluLTIwMTEvYnktY2F1c2luZy1zdWZmZXJpbmctd2Utc3VmZmVy/tmpl,component/" style="text-decoration: none;" title="E-mail"&gt;&lt;img alt="E-mail" src="http://www.drukpa.org/images/M_images/emailButton.png" style="border-bottom-style: none; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-color: initial; border-left-style: none; border-left-width: 0px; border-right-style: none; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-style: none; border-top-width: 0px; border-width: initial; float: right; margin-bottom: 0px; margin-left: 5px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://www.drukpa.org/index.php/News-in-2011/by-causing-suffering-we-suffer/Print" rel="nofollow" style="text-decoration: none;" title="Print"&gt;&lt;img alt="Print" src="http://www.drukpa.org/images/M_images/printButton.png" style="border-bottom-style: none; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-color: initial; border-left-style: none; border-left-width: 0px; border-right-style: none; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-style: none; border-top-width: 0px; border-width: initial; float: right; margin-bottom: 0px; margin-left: 5px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://www.drukpa.org/index.php/pdf/News-in-2011/by-causing-suffering-we-suffer.pdf" rel="nofollow" style="text-decoration: none;" title="PDF"&gt;&lt;img alt="PDF" src="http://www.drukpa.org/templates/ja_lead/images/pdf_button.png" style="border-bottom-style: none; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-color: initial; border-left-style: none; border-left-width: 0px; border-right-style: none; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-style: none; border-top-width: 0px; border-width: initial; float: right; margin-bottom: 0px; margin-left: 5px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="article-content" style="line-height: 18px;"&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;a href="http://www.drukpa.org/images/stories/news/2011/111005-suffering/main.jpg" rel="lytebox[gallery]" style="text-decoration: none;" title="The buffaloes waiting to be slaughtered"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;&lt;img align="left" border="0" src="http://www.drukpa.org/images/stories/news/2011/111005-suffering/main_small.jpg" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-image: url(http://www.drukpa.org/templates/ja_lead/images/img-bg.gif); background-origin: initial; background-position: 100% 100%; background-repeat: no-repeat no-repeat; border-bottom-style: none; border-color: initial; border-left-style: none; border-right-style: none; border-top-style: none; border-width: initial; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 10px; margin-top: 0px; padding-bottom: 10px; padding-left: 0px; padding-right: 10px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="dropcap" style="display: block; float: left; font: normal normal normal 60px/58px Georgia, Times, serif; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 10px; padding-top: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace; font-size: small;"&gt;I&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;t was the 8th day of Lunar Calendar yesterday, a holy day related to Medicine Buddha. If you killed one animal or caused the death of one animal, the negative effect would be multiplied by 100,000 times. Yet unfortunately the day fell in the period of the Hindu festival of Dashain, the most important festival of the Nepalese Hindu calendar,&amp;nbsp;commemorating the great victory of the evil demons known as the Battle of Ramayan, won by Lord Ram through the intervention of the goddess Durga. It is often depicted as slaying the terrible demon Mahisasura, that terrorized the earth in the guise of a buffalo. According to tradition, during the 15 days of Dashain hundreds of animals are sacrificed at every temple to pay homage to the goddess, but also to prevent further destructive wrath. The blood of buffaloes, oxen, sheep, goats, birds is poured down the stairs of the religious buildings. The sacrifices will last for the duration of the festival, and transform the pavement around the temples in huge pools of blood.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;Yesterday was such a horrible day to do such a cruel thing. It was such a great opportunity to perform good deeds, but in the name of religion, for thousands of years, this had become the specific time to kill. How can we be happy if we bring such great suffering to others? Not only me, many of the people like me who have a bit of heart and love towards animals and other living beings are trying our best to use yesterday to do something beneficial. To kill in the name of true spirituality is the worst thing that one can do to others and oneself. I hope this kind of cruel deeds can be terminated by the genuine understanding of cruelty, pain and suffering.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;&lt;img border="0" src="http://www.drukpa.org/images/stories/news/2011/111005-suffering/01.jpg" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-image: url(http://www.drukpa.org/templates/ja_lead/images/img-bg.gif); background-origin: initial; background-position: 100% 100%; background-repeat: no-repeat no-repeat; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 10px; margin-top: 0px; padding-bottom: 10px; padding-left: 0px; padding-right: 10px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;Personally, I have been praying for many decades. Although I think there is a movement going against this unreasonable cruelty, these people are very weak and those people who are encouraging the slaughtering of animals in the name of religion are very strong and powerful. In Europe, hunters have formed many strong unions that even government has no power over them. It is similar over here. The slaughterers are very strong and powerful, we cannot do anything. I have to wait for my prayers to be answered.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;table align="center" border="0" style="width: 620px;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="width: 200px;"&gt;&lt;a href="http://www.drukpa.org/images/stories/news/2011/111005-suffering/02.jpg" rel="lytebox[gallery]" style="text-decoration: none;" title="Cruelty in the name of religion"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;&lt;img border="0" src="http://www.drukpa.org/images/stories/news/2011/111005-suffering/02_small.jpg" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-image: url(http://www.drukpa.org/templates/ja_lead/images/img-bg.gif); background-origin: initial; background-position: 100% 100%; background-repeat: no-repeat no-repeat; border-bottom-style: none; border-color: initial; border-left-style: none; border-right-style: none; border-top-style: none; border-width: initial; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 10px; margin-top: 0px; padding-bottom: 10px; padding-left: 0px; padding-right: 10px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="width: 200px;"&gt;&lt;a href="http://www.drukpa.org/images/stories/news/2011/111005-suffering/03.jpg" rel="lytebox[gallery]" style="text-decoration: none;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;&lt;img border="0" src="http://www.drukpa.org/images/stories/news/2011/111005-suffering/03_small.jpg" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-image: url(http://www.drukpa.org/templates/ja_lead/images/img-bg.gif); background-origin: initial; background-position: 100% 100%; background-repeat: no-repeat no-repeat; border-bottom-style: none; border-color: initial; border-left-style: none; border-right-style: none; border-top-style: none; border-width: initial; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 10px; margin-top: 0px; padding-bottom: 10px; padding-left: 0px; padding-right: 10px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;td style="width: 200px;"&gt;&lt;a href="http://www.drukpa.org/images/stories/news/2011/111005-suffering/04.jpg" rel="lytebox[gallery]" style="text-decoration: none;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;&lt;img border="0" src="http://www.drukpa.org/images/stories/news/2011/111005-suffering/04_small.jpg" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-image: url(http://www.drukpa.org/templates/ja_lead/images/img-bg.gif); background-origin: initial; background-position: 100% 100%; background-repeat: no-repeat no-repeat; border-bottom-style: none; border-color: initial; border-left-style: none; border-right-style: none; border-top-style: none; border-width: initial; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 10px; margin-top: 0px; padding-bottom: 10px; padding-left: 0px; padding-right: 10px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;When I was giving a talk yesterday, I bursted into tears, I couldn't continue teaching even though I tried my best. I could not talk any more. The talk was terminated prematurely. Anyway, I had to stop and just sadly and helplessly pray for the poor beings, the poor slaughterers and everyone who has been involved in this cruel activity. What rights do we have to take away the lives of others? Everytime I visit foreign countries, whenever I see those animals in the water tanks waiting to be slaughtered, whenever I see people enjoying fresh lobsters, crabs, fish, raw meat, and whenever I try to buy these animals from the cold hearted restaurant owners who often reject my offer because of knowing I am going to release these poor things, I really feel very helpless. For thousands and thousands of years, we have been coming back to share our love and understanding, yet people are so blinded by temporary enjoyment of making others suffer, taking away others' lives, eating their meat and doing all sorts of nonsense in the name of love, in the name of religion, in the name of delicacies and even in the name of offering to Gurus and deities. Sometimes when&amp;nbsp;I think very deeply,&amp;nbsp;I&amp;nbsp;feel that there is almost no point to waste our time here, if people don't change, especially if my students and friends do not improve. What's the point?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;We have to understand and keep reminding ourselves that if you bring suffering to others through taking their lives, through talking nonsense, through doing everything with only concerns of your own ego and your own emotions, there will not be any positive results. Causing suffering and pain to others will only bring you suffering and pain. If you want happiness, you have to bring happiness to others and you have to have an open heart. Otherwise, you are really not practising spirituality, you are indulging in the play of your own ego and your own drama. Ask yourself, are you practising Dharma or playing drama? If you are playing drama, stop now and immediately!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;I tried my best to take my mind out of it, laughing and smiling to the people, so that I can look better, rather than crying and looking horrible on the throne. My ego doesn't like me to look bad. I was wiping the tears from my eyes, many sticky things were coming out of my nose, as if i was having a&amp;nbsp;flu. Thousands and millions of animals are being sacrificed every year in Nepal, and millions and billions of animals are killed every day to feed our stomachs as though we cannot survive without eating meat. But no one has the guts to even show a little sad face. The saddest thing for me&amp;nbsp;is many of the cruelty are done in the name of religion. If it is for enjoyment or for something else, we can blame on ignorance or ego. In the name of wisdom and spiritual religion, why can't we expect anything other than cruelty? No, we cannot. I hope you guys are not thinking that I am pessimistic, I have no choice.&amp;nbsp;Since one of the greatest religions is doing this sort of things, it really makes the future look hopeless. Whenever I think of it, tears come out of my eyes. This did not happen only yesterday, I have been suffering since childhood, with no solution whatsoever, except crying and praying. I have been trying my best to buy the goats and animals&amp;nbsp;to be taken&amp;nbsp;slaughterhouse, but I can only do so much. I have very limited resources, I have only so much money to save them and so much land to keep them. What can I do? I can only cry and pray.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;Since yesterday we have been doing big poojas, today again we are doing big poojas. Now that we have completed poojas for my beloved guru, we started prayers for these tragic killings. I know no one can ever say that this is a disaster, but try to think one day if some bigger and more powerful beings from other planets come and because their religions say that human sacrifices is a great way to accumulate merit and remove obstacles, how would we feel? If one day, they say that human flesh is delicious and that they should make human sushi, how would we feel? What if they say that deep fried human flesh or fresh human flesh is very delicious, how would we feel? We as Bodhisattvayana followers and practitioners&amp;nbsp;have to pray, make aspirations and push for the full abandoning of slaughtering lives of other beings, we have to pray and act for lives and lives to come. Until Great Liberation, we promise that we will never reverse our aspirations!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;Source:&amp;nbsp;http://www.drukpa.org/index.php/News-in-2011/by-causing-suffering-we-suffer&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;-----------&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;h2 class="contentheading" style="line-height: normal; margin-bottom: 10px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 10px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;



&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace; font-size: small;"&gt;Gieo đau khổ sẽ gặt hái khổ đau (By Causing Suffering, We Suffer)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;
&lt;div class="article-toolswrap" style="margin-bottom: 10px; margin-left: 0px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; position: relative;"&gt;
&lt;div class="article-tools clearfix" style="padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 10px; padding-top: 0px;"&gt;
&lt;div class="article-meta" style="float: left; width: 413px;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;&lt;span class="createdate" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-image: url(http://drukpavietnam.org/templates/ja_topaz/images/vline.gif); background-origin: initial; background-position: 100% 50%; background-repeat: no-repeat no-repeat; margin-right: 5px; padding-right: 6px;"&gt;15:11 09/10/2011 &lt;/span&gt;&lt;span class="createby"&gt;Xem : 710&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="buttonheading" style="position: absolute; right: 10px; top: 4px;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;&lt;a href="http://drukpavietnam.org/index.php?option=com_mailto&amp;amp;tmpl=component&amp;amp;link=aHR0cDovL2RydWtwYXZpZXRuYW0ub3JnL2luZGV4LnBocD9vcHRpb249Y29tX2NvbnRlbnQmdmlldz1hcnRpY2xlJmlkPTY3OCUzQWdka3NnaGtkJmNhdGlkPTc3JTNBdGluLXRyYW5nLXdlYi1jLXBoYXAtdm5nJkl0ZW1pZD01MyZsYW5nPXZp&amp;amp;lang=vi" style="text-decoration: none;" title="Email"&gt;&lt;img alt="Email" src="http://drukpavietnam.org/images/M_images/emailButton.png" style="border-bottom-style: none; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-color: initial; border-left-style: none; border-left-width: 0px; border-right-style: none; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-style: none; border-top-width: 0px; border-width: initial; float: right; margin-bottom: 0px; margin-left: 5px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://drukpavietnam.org/index.php?view=article&amp;amp;catid=77%3Atin-trang-web-c-phap-vng&amp;amp;id=678%3Agdksghkd&amp;amp;tmpl=component&amp;amp;print=1&amp;amp;layout=default&amp;amp;page=&amp;amp;option=com_content&amp;amp;Itemid=53&amp;amp;lang=vi" rel="nofollow" style="text-decoration: none;" title="In"&gt;&lt;img alt="In" src="http://drukpavietnam.org/images/M_images/printButton.png" style="border-bottom-style: none; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-color: initial; border-left-style: none; border-left-width: 0px; border-right-style: none; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-style: none; border-top-width: 0px; border-width: initial; float: right; margin-bottom: 0px; margin-left: 5px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://drukpavietnam.org/index.php?view=article&amp;amp;catid=77%3Atin-trang-web-c-phap-vng&amp;amp;id=678%3Agdksghkd&amp;amp;format=pdf&amp;amp;option=com_content&amp;amp;Itemid=53&amp;amp;lang=vi" rel="nofollow" style="text-decoration: none;" title="PDF."&gt;&lt;img alt="PDF." src="http://drukpavietnam.org/templates/ja_topaz/images/pdf_button.png" style="border-bottom-style: none; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-color: initial; border-left-style: none; border-left-width: 0px; border-right-style: none; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-style: none; border-top-width: 0px; border-width: initial; float: right; margin-bottom: 0px; margin-left: 5px; margin-right: 0px; margin-top: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="article-content"&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;img alt="Đàn trâu cho cuộc sát sinh" height="211" src="http://www.drukpa.org/images/stories/news/2011/111005-suffering/main.jpg" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-color: rgb(221, 221, 221); border-bottom-style: solid; border-bottom-width: 1px; border-left-color: rgb(221, 221, 221); border-left-style: solid; border-left-width: 1px; border-right-color: rgb(221, 221, 221); border-right-style: solid; border-right-width: 1px; border-top-color: rgb(221, 221, 221); border-top-style: solid; border-top-width: 1px; float: left; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 8px; margin-top: 0px; padding-bottom: 3px; padding-left: 3px; padding-right: 3px; padding-top: 3px;" title="Đàn trâu cho cuộc sát sinh" width="286" /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;(For original English article, please&amp;nbsp;&lt;a href="http://www.drukpa.org/index.php/News-in-2011/by-causing-suffering-we-suffer" style="text-decoration: none;" target="_blank"&gt;&lt;span style="text-decoration: underline;"&gt;click here&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;Hôm qua là ngày mùng 8 Lịch Kim cương thừa, ngày vía của Đức Phật Dược sư. Nếu bạn sát sinh hoặc gây ra cái chết cho một con vật, hậu quả nghiệp báo sẽ bị nhân lên gấp một trăm ngàn lần. Không may thay, ngày này lại rơi vào đúng dịp lễ hội Dashain của , lễ hội quan trọng nhất trong năm của những người Hindu tại Nepal. Trong lễ hội này, người ta tưởng niệm tới chiến công vĩ đại của Thần Ram, với sự trợ giúp của nữ thần Durga, đã chinh phục Ác quỷ trong trận chiến Ramayan. Người ta thường tái hiện lại cảnh giết chết ác quỷ Mahisasura đội lốt trâu đã từng khiến muôn loài khiếp hãi. Theo truyền thống, trong suốt 15 ngày diễn ra lễ hội Dashain, hàng trăm con vật bị giết hại trong tất cả các ngôi đền để cúng tế lên nữ thần và ngăn trừ những cơn thịnh nộ. Máu trâu bò, dê cừu và chim chóc chảy ngập các bậc thềm tại những khu đền đài miếu mạo. Cảnh hiến tế sẽ kéo dài trong suốt thời gian lễ hội, biến toàn bộ mặt thềm xung quanh các ngôi đền trở thành bể máu khổng lồ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;Hôm qua quả là một ngày khủng khiếp với những cuộc tàn sát ghê rợn. Lẽ ra đó là một ngày rất cát tường để tích lũy công đức, song nhân danh tôn giáo, từ hàng ngàn năm nay, ngày này đã trở thành một ngày đặc biệt để sát sinh. Làm sao chúng ta có thể hạnh phúc khi mang lại những đau khổ tột cùng như vậy cho những chúng sinh khác? Không chỉ riêng tôi mà còn rất nhiều người khác như tôi, có tấm lòng và tình yêu đối với loài vật cũng như mọi loài hữu tình khác, đang nỗ lực hết sức để làm được điều có lợi ích trong ngày hôm qua. Giết chóc nhân danh tâm linh quả thực là điều tồi tệ nhất mà một người có thể làm, cho bản thân mình và cho chúng sinh khác. Tôi hy vọng rằng những ác nghiệp ghê rợn như vậy có thể được chấm dứt nhờ hiểu biết chân thật về tội ác, nỗi đau đớn và sự thống khổ chính nơi mình và muôn loài.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.drukpa.org/images/stories/news/2011/111005-suffering/01.jpg" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-color: rgb(221, 221, 221); border-bottom-style: solid; border-bottom-width: 1px; border-left-color: rgb(221, 221, 221); border-left-style: solid; border-left-width: 1px; border-right-color: rgb(221, 221, 221); border-right-style: solid; border-right-width: 1px; border-top-color: rgb(221, 221, 221); border-top-style: solid; border-top-width: 1px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 8px; margin-top: 0px; padding-bottom: 3px; padding-left: 3px; padding-right: 3px; padding-top: 3px;" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;Bản thân tôi đã cầu nguyện từ hàng nhiều thập kỷ. Mặc dù tôi biết đã có hẳn một phong trào phản đối sự tàn bạo vô lý này song tếng nói vẫn chưa thật lớn, trong khi những người ủng hộ việc tàn sát loài vật nhân danh tôn giáo lại vô cùng mạnh mẽ và quyền lực. Ở châu Âu, những người thích săn bắn đã lập nên rất nhiều hiệp hội lớn mạnh đến mức ngay cả chính phủ cũng chẳng thể tìm ra biện pháp ngăn chặn họ. Ở đây cũng như vậy, những đồ tể này vô cùng mạnh mẽ và quyền lực, chúng ta chẳng thể làm được gì. Tôi đành phải chờ cho những lời cầu nguyện của mình được ứng nghiệm.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.drukpa.org/images/stories/news/2011/111005-suffering/02_small.jpg" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-color: rgb(221, 221, 221); border-bottom-style: solid; border-bottom-width: 1px; border-left-color: rgb(221, 221, 221); border-left-style: solid; border-left-width: 1px; border-right-color: rgb(221, 221, 221); border-right-style: solid; border-right-width: 1px; border-top-color: rgb(221, 221, 221); border-top-style: solid; border-top-width: 1px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 8px; margin-top: 0px; padding-bottom: 3px; padding-left: 3px; padding-right: 3px; padding-top: 3px;" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;&lt;img alt="" src="http://www.drukpa.org/images/stories/news/2011/111005-suffering/04_small.jpg" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-color: rgb(221, 221, 221); border-bottom-style: solid; border-bottom-width: 1px; border-left-color: rgb(221, 221, 221); border-left-style: solid; border-left-width: 1px; border-right-color: rgb(221, 221, 221); border-right-style: solid; border-right-width: 1px; border-top-color: rgb(221, 221, 221); border-top-style: solid; border-top-width: 1px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; margin-right: 8px; margin-top: 0px; padding-bottom: 3px; padding-left: 3px; padding-right: 3px; padding-top: 3px;" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;Ngày hôm qua trong buổi chia sẻ giáo pháp, tôi đã không ngăn nổi nước mắt tuôn trào, tôi chẳng thể nào tiếp tục giảng pháp cho dù đã cố gắng hết mức. Buổi pháp thoại vì thế đã phải kết thúc sớm hơn dự kiến. Tôi chỉ còn biết cầu nguyện trong nỗi buồn và sự tuyệt vọng cho những chúng sinh bất hạnh, cho những kẻ đồ tể bất hạnh và cho tất cả những người mắc vào sát nghiệp tàn bạo này. Chúng ta có quyền gì mà tước bỏ sinh mạng của những chúng sinh khác? Mỗi lần tới thăm một đất nước xa lạ, mỗi khi nhìn thấy những con vật trong bể nước chờ tới lượt bị sát sinh, mỗi lần nhìn thấy người ta say sưa thưởng thức những món tôm hùm, cua bể, cá tươi hay thịt sống, và mỗi lần này tôi tìm cách mua lại những con vật tội nghiệp từ tay những chủ nhà hàng máu lạnh vô cảm để rồi bị họ phũ phàng từ chối, tôi thực sự cảm thấy mình bất lực. Đã hàng ngàn năm nay, chúng tôi luôn trở lại cõi này để cùng chia sẻ tình yêu thương và trí tuệ, thế nhưng con người lại bị vô minh che mắt, mải mê vui thú với việc gây đau khổ và tước bỏ sinh mạng của chúng sinh khác, ăn thịt chúng sinh hay làm đủ những điều vô nghĩa khác nhân danh tình yêu, nhân danh tôn giáo, bao biện rằng đó là những thức ăn ngon, hoặc thậm chí lạm dụng cả việc cúng dường lên bậc Thầy hoặc các bản tôn. Nhiều lúc tôi nghĩ rất nhiều và cảm thấy gần như chẳng còn việc gì phải lãng phí thời gian ở cõi này nếu như con người không thay đổi, nhất là nếu như các học trò và bạn hữu của tôi không tinh tiến hơn. Lý do nào để tiếp tục ở lại?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;Chúng ta cần hiểu và luôn tự nhắc nhở rằng nếu như mang lại đau khổ cho chúng sinh bằng cách tước bỏ mạng sống của họ, hoặc chỉ là nói những lời vô nghĩa, hay làm bất cứ điều gì bắt nguồn từ bản ngã và từ những xúc tình của mình, thì sẽ chẳng thể có được nghiệp quả nào tốt đẹp. Gây ra đau khổ cho chúng sinh khác sẽ chỉ mang lại cho bạn đau đớn và nỗi thống khổ. Nếu muốn được hạnh phúc, bạn cần phải mang lại hạnh phúc cho chúng sinh và cần phải có một trái tim quảng đại. Nếu không thì sự thực hành của bạn sẽ không phải là tâm linh, bạn chỉ đang diễn một vở kịch của bản ngã. Hãy tự chất vấn xem bạn đang thực hành Pháp hay đang diễn kịch? Nếu bạn đang diễn kịch, hãy dừng lại ngay lập tức!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;Tôi cố hết sức để kéo tâm trí mình ra khỏi sự việc này, để cười và tươi tỉnh hơn với mọi người, ít nhất để trông tôi đỡ hơn, thay vì cứ ngồi khóc trên pháp tòa một cách thảm hại. Bản ngã của tôi không muốn tôi trông tệ đến thế. Lúc đó tôi vừa lau nước mắt trên mặt, vừa sụt sịt như thể bị cảm cúm. Hàng ngàn và hàng triệu con vật bị đem hiến tế mỗi năm tại Nepal, rồi hàng triệu và hàng tỷ con vật đang bị giết hại mỗi ngày để lấp đầy dạ dày của chúng ta, cứ như thể chúng ta sẽ không thể nào sống nổi nếu như không ăn thịt. Thế nhưng chẳng ai buồn lòng bận tâm, không cả một nét mặt buồn rầu. Mà điều đáng buồn nhất là có quá nhiều tội ác đang được thực hiện nhân danh tôn giáo. Nếu là vì lí do thỏa mãn hay vì một cái gì khác thì chúng ta vẫn có thể đổ tại vô minh và bản ngã. Nếu là vì trí tuệ và tâm linh tôn giáo, tại sao chúng ta lại không thể trông đợi một điều gì khác ngoài sự tàn bạo? Không, chúng ta không thể. Tôi hy vọng các bạn sẽ không nghĩ rằng tôi là người bi quan, tôi thực sự không có lựa chọn. Nếu như ngay cả một trong những tôn giáo vĩ đại nhất cũng đang làm những điều như thế này, quả thực tương lai trông rất mịt mờ và vô vọng. Mỗi khi nghĩ tới điều đó là nước mắt tôi lại trào dâng. Điều này không phải chỉ xảy ra mỗi hôm qua, từ khi còn nhỏ tôi đã phải chịu đựng sự đau khổ này mà chẳng có biện pháp nào ngoài khóc than và cầu nguyện. Tôi đã cố gắng mua những con dê và những con vật khác đang bị đưa đến lò mổ, nhưng tôi không làm được nhiều. Với nguồn tài chính giới hạn, tôi chỉ có chút tiền để cứu chúng và cũng chỉ có chút đất để nuôi chúng. Tôi có thể làm gì được đây ngoại trừ rơi nước mắt và cầu nguyện thiết tha.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;Từ hôm qua chúng tôi đã bắt đầu cử hành những khóa lễ cầu nguyện lớn. Hôm nay, sau khi đã hoàn thành xong khóa lễ cúng dường lên bậc Thượng sư tôn quý, chúng tôi sẽ bắt đầu những khóa lễ cầu nguyện cho những cuộc thảm sát này. Tôi biết sẽ chẳng ai gọi đây là một thảm họa, nhưng bạn thử nghĩ xem, nếu một ngày nào đó có một loài từ một hành tinh khác đến và nhân danh tôn giáo, họ nói rằng hiến tế con người là cách tích lũy công đức và tiêu trừ chướng ngại rất tốt, chúng ta sẽ cảm thấy ra sao? Nếu một ngày, họ bảo rằng thịt người ngon tuyệt và họ muốn làm món sushi thịt người, chúng ta sẽ làm gì? Nếu họ nói rằng món thịt người tẩm bột rán hay thịt người tươi sống rất ngon, ta sẽ nghĩ thế nào? Chúng ta, những người đang bước đi trên con đường Bồ tát đạo, cần phải cầu nguyện, phát nguyện và cố gắng, mọi hành giả đều phải từ bỏ hoàn toàn ác nghiệp sát sinh, chúng ta cần phải cầu nguyện và hành động trong nhiều kiếp sống tới cho tới khi đạt được thành tựu đại giác ngộ. Chúng ta không bao giờ được đi ngược lại lời phát nguyện của mình!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: black; color: #999999; font-family: 'Courier New', Courier, monospace;"&gt;nguồn:&amp;nbsp;http://drukpavietnam.org/index.php?option=com_content&amp;amp;view=article&amp;amp;id=678%3Agdksghkd&amp;amp;catid=77%3Atin-trang-web-c-phap-vng&amp;amp;Itemid=53&amp;amp;lang=vi&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4260448355026618399-3061942680848614516?l=hienhanhnguyen.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/3061942680848614516/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4260448355026618399&amp;postID=3061942680848614516" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/3061942680848614516?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/3061942680848614516?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/hanhnguyen/~3/4QxslNJ9vlE/by-causing-suffering-we-suffer.html" title="" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://hienhanhnguyen.blogspot.com/2011/10/by-causing-suffering-we-suffer.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;CkYCR34zcSp7ImA9WhdaF0U.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399.post-4938346159353055994</id><published>2011-10-28T16:05:00.001+10:30</published><updated>2011-10-28T16:06:06.089+10:30</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-10-28T16:06:06.089+10:30</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Kinh Phật - Nhạc Phật" /><title>Chú Đại Bi tiếng Phạn</title><content type="html">Mình ráng học thuộc bài này :D&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;object class="BLOGGER-youtube-video" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0" data-thumbnail-src="http://2.gvt0.com/vi/0kR3bzZHbhY/0.jpg" height="266" width="320"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/0kR3bzZHbhY&amp;fs=1&amp;source=uds" /&gt;

&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF" /&gt;

&lt;embed width="320" height="266"  src="http://www.youtube.com/v/0kR3bzZHbhY&amp;fs=1&amp;source=uds" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ráng nhớ đặng hát mỗi ngày :D&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4260448355026618399-4938346159353055994?l=hienhanhnguyen.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/4938346159353055994/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4260448355026618399&amp;postID=4938346159353055994" title="1 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/4938346159353055994?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/4938346159353055994?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/hanhnguyen/~3/Ei49CZH31kQ/chu-ai-bi-tieng-phan.html" title="Chú Đại Bi tiếng Phạn" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><thr:total>1</thr:total><feedburner:origLink>http://hienhanhnguyen.blogspot.com/2011/10/chu-ai-bi-tieng-phan.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;AkMAQH8zeSp7ImA9WhdaFk4.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399.post-8991208332066469530</id><published>2011-10-27T00:02:00.004+10:30</published><updated>2011-10-27T00:44:01.181+10:30</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-10-27T00:44:01.181+10:30</app:edited><title>Vui</title><content type="html">Hai hôm nay tự nhiên vui lắm nha, không hiểu sao mà thấy trong lòng nhẹ tênh, hớn hở. Có thể vài lý do&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước nhất mình đã học được cách "Quán", mình không câu nệ chuyện ai đúng ai sai, chén ai rửa ai không rửa, nhà ai dọn hay ai không dọn nữa. Người ta không làm thì mình làm. Mình dọn cái bếp gọn gàng, sạch sẽ, mình nấu nướng thoải mái, tươm tất. Tự nhiên thấy vui, không mệt nhọc gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình vui vẻ với bạn đồng nghiệp, không phân biệt chuyện nặng nhọc, không hơn thua, bạn đồng nghiệp thích mình, chia sẽ công việc với mình, mình cười nhiều, quên cả mệt nhọc. Bạn quan tâm mình, ngỏ ý cho mình mượn sách. Đó là điều thắng lợi của việc hỉ xả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng nay thấy ebay chào giá cái máy quay phim nhỏ của Sony giá khá tốt, giảm tới 38% giá gốc mà chỉ offer 200 cái thôi. Mẹ ơi, không đầy 1 tiếng đồng hồ, bán sạch bách 200 cái. May mà mình quyết định mua. Vì sẽ là món quà dành cho ba khi về VN. Từ lúc sinh ra lớn lên tới từng tuổi này, chưa hề tự tay trả tiền ăn tiệm cho Ba, chưa hề mua một món quà tặng Ba. Bởi vậy, đây là món quà đầu tiên, mình thật sự vui mừng vì hy vọng nó sẽ là nỗi bận rộn cho ba học hỏi và sáng tác khi Ba về hưu. Sáng tác và học thêm cái mới sẽ giúp Ba minh mẫn và trẻ trung hơn. Mình hy vọng Ba sẽ thích món quà này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình thấy bản thân thật may mắn và có phước khi sinh ra trong một gia đình tuy chỉ đủ ăn nhưng được ba mẹ dạy dỗ chu đáo, biết đúng biết sai và có trách nhiệm. Mình thật có Phước bởi vì nhờ ba mẹ yêu thương và dạy dỗ, mình trở thành đứa con không ngổ nghịch, không ích kỷ và biết hiếu thảo nhờ vào tấm gương của Ba mẹ. Chứ nếu không, tội bất hiếu ngổ nghịch sẽ rất nặng nếu như mình phạm phải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối với mình, tiền bạc vật chất không quá quan trọng, đó chỉ là phương tiện để mình làm việc thiện, việc lành, đem đến niềm vui, điều tốt đẹp cho những người xung quanh. Ừh thì mình sẽ phải tiếp tục làm việc chăm chỉ hơn để bù vào khoản mua đồ bất ngờ này, nhưng mình rất vui, nhờ ơn trời Phật mà mình không bệnh bây để có thể làm việc trả nợ đời. Tiền hết, rồi có lại, không mất đi đâu mà sợ. Cứ dùng tiền đó, cúng dường, làm từ thiện, làm cho ai đó vui, mình thấy vui, mình yêu đời, tự nhiên không bệnh tật. Vậy thì thật là đáng quý quá chứ sao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình vui lắm. Nam Mô A Di Đà Phật. __()__&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4260448355026618399-8991208332066469530?l=hienhanhnguyen.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/8991208332066469530/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4260448355026618399&amp;postID=8991208332066469530" title="3 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/8991208332066469530?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/8991208332066469530?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/hanhnguyen/~3/Dw0NsY4ezb4/vui.html" title="Vui" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><thr:total>3</thr:total><feedburner:origLink>http://hienhanhnguyen.blogspot.com/2011/10/vui.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;DkcAR386eip7ImA9WhdaFk4.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399.post-4672316250762461291</id><published>2011-10-26T00:28:00.003+10:30</published><updated>2011-10-26T23:30:46.112+10:30</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-10-26T23:30:46.112+10:30</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Lưu trữ" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="ẨmThực" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="giới thiệu blog" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="internet" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Hình ảnh" /><title>Loquat - tì bà diệp - sơn trà</title><content type="html">Loquat có tên gọi rất là mỹ miều Tì Bà Diệp. Hèn chi mà mình in love với nàng kể từ lần đầu tiên ở Úc nhìn thấy một tán cây xanh rật rịt với chi chít quả. Lúc đó mình đang học anh văn, qua nhà ông thầy chơi, thấy cái cây đáng yêu dễ sợ dù quả còn rất xanh. Lần thứ 2 gặp nàng là sau đó 2.5 năm ở Úc, mình lên Melbourne thực tập, qua nhà người bạn, ngó ra cửa sổ, thấy nàng mảnh khảnh (chắc mới trồng đầy năm), mà cho trái trĩu trịt. Lúc đó cũng mùa đông chuyển sang thu, nàng cho trái vàng từng chùm rực rỡ. Mình với không tới, chỉ tóm được vài em dưới thấp... nhấp thử, thấy chua lè. Tưởng rằng mình thôi mộng mị tới nàng. Nhưng mình vẫn yêu cái vẻ duyên dáng lá xanh điểm xuyến chi chít quả vàng ấy. &amp;nbsp;Rồi thì về lại Adelaide, dạo quanh cái "xóm" nhà giàu ở khu mình ở, thấy người ta cũng trồng quá chừng. Mình được thấy nàng, từ lúc trổ hoa đến lúc ra quả vàng mọng nước. May quá, hôm rồi vô tình nhón thử một quả bắt gặp trên đường đi. Tình yêu dành cho nàng lại trỗi dậy thêm lần nữa. Nàng ...ngon quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://www.sarasotafruitandnutsociety.org/information/TropicalFruit/images/LoquatFruitCloseUp-1L.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://www.sarasotafruitandnutsociety.org/information/TropicalFruit/images/LoquatFruitCloseUp-1L.jpg" width="272" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
Ước chi mình có thể trồng được nàng ở VN nhỉ?&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://www.sarasotafruitandnutsociety.org/information/TropicalFruit/images/loquatnewgrowth.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://www.sarasotafruitandnutsociety.org/information/TropicalFruit/images/loquatnewgrowth.jpg" width="240" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://www.sarasotafruitandnutsociety.org/information/TropicalFruit/images/loquatblossomsandfruit.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://www.sarasotafruitandnutsociety.org/information/TropicalFruit/images/loquatblossomsandfruit.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://www.sarasotafruitandnutsociety.org/information/TropicalFruit/images/loquatbunch.jpg" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="239" src="http://www.sarasotafruitandnutsociety.org/information/TropicalFruit/images/loquatbunch.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;a href="http://www.sarasotafruitandnutsociety.org/information/TropicalFruit/images/loquatopen.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="384" src="http://www.sarasotafruitandnutsociety.org/information/TropicalFruit/images/loquatopen.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
Hình mượn ở đây:&amp;nbsp;http://www.sarasotafruitandnutsociety.org/information/TropicalFruit/loquat.htm&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình cũng tra hỏi Google dữ lắm mới biết là ở VN cũng có giống mọc hoang ở phía Bắc. Cây này phổ biến nhất ở Nhật và Ấn Độ, nhưng lại xuất xứ tận miền Nam Trung Quốc. Cây và trái có dược tính trị bệnh.&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://tvvn.org/forum/showthread.php?66-S%C6%A1n-Tr%C3%A0-(Loquat)"&gt;Bài viết của Dược Sĩ Trần Việt Hưng&amp;nbsp;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://www.yhoccotruyen.htmedsoft.com/baocheduoc/htmdocs/TyBaDiep.htm"&gt;Bài viết ở trang Y học cổ truyền Việt Nam&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://notjustboilwater-vn.blogspot.com/2011/05/ty-ba-diep-giam-chua-ngot.html"&gt;Entry blog bằng tiếng việt duy nhất về trái Loquat mà mình tìm được trên mạng của một chủ blog tên Ngô Thanh Thủy&amp;nbsp;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://vtc16.vn/news/34/4371/Tac-dung-cua-cay-ty-ba"&gt;Trên trang VTC &amp;nbsp;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4260448355026618399-4672316250762461291?l=hienhanhnguyen.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/4672316250762461291/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4260448355026618399&amp;postID=4672316250762461291" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/4672316250762461291?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/4672316250762461291?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/hanhnguyen/~3/OWmgmULEC6o/loquat-ti-ba-diep.html" title="Loquat - tì bà diệp - sơn trà" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://hienhanhnguyen.blogspot.com/2011/10/loquat-ti-ba-diep.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;AkEHQXozeip7ImA9WhdaFE0.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399.post-1383068920155912500</id><published>2011-10-24T08:53:00.005+10:30</published><updated>2011-10-24T08:53:50.482+10:30</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-10-24T08:53:50.482+10:30</app:edited><title>Viết vội</title><content type="html">Dậy sớm, tinh thần thật thoải mái.&lt;div&gt;
&amp;nbsp;Em ước chi cuộc sống mình nhẹ nhàng và bình an. Em ước được đi chân trần trên thảm có nhung, em ước có cuộc sống của một cô gái đồng quê!&amp;nbsp;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
Lắm lúc em chỉ ước có một cuộc sống thật giản dị, không bon chen, không xoe xua, em ước ngày ngày túc tắc đi chợ làng, xong về may vá, làm những cái bánh thật ngon, chăm sóc những luống hoa xinh đẹp, và chơi đùa cùng bầy thú cưng.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
Em ước cuộc sống không phải bon chen, buông bắt chức vị. &amp;nbsp;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
Em ước mình chỉ cần là một cô gái quê!&amp;nbsp;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
......&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4260448355026618399-1383068920155912500?l=hienhanhnguyen.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/1383068920155912500/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4260448355026618399&amp;postID=1383068920155912500" title="4 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/1383068920155912500?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/1383068920155912500?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/hanhnguyen/~3/erIe2S_hQw4/viet-voi.html" title="Viết vội" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><thr:total>4</thr:total><feedburner:origLink>http://hienhanhnguyen.blogspot.com/2011/10/viet-voi.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;Dk8CQHc5eSp7ImA9WhdaEkQ.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399.post-213592712207488928</id><published>2011-10-23T00:33:00.001+10:30</published><updated>2011-10-23T01:17:41.921+10:30</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-10-23T01:17:41.921+10:30</app:edited><title>Nói vu vơ</title><content type="html">&lt;span class="Apple-style-span"&gt;Dạo quanh Youtube, tự nhiên khóc quá trời khi xem mấy cái clip tình cảm của mấy chú chó trung thành với chủ, thậm chí mình còn xem cả cái clip từ&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; font-family: arial, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 18px;"&gt;surveillance&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&amp;nbsp;camera trên Highway, quay lại cảnh chú chó vượt qua bao nhiêu làn xe cộ để lôi chú chó khác bị thương do xe tông trên đường, thật là trái ngược hoàn toàn với cái clip ở TQ, hành động cứu bạn trên highway mới đáng gọi là anh hùng. Còn việc cứu Yue Yue chỉ là việc phải làm thôi, chỉ cần động một ngón tay, gọi cảnh sát và xe cứu thương và phong tỏa hiện trường thì coi như cũng đã cứu được người rồi. Đó là việc làm của một người có não. Còn bọn Tung Cửa thì có xu hướng lấy não con người ta đi. Một đất nước ngu nói chung và bọn gian thần lãnh đạo ranh mãnh Tung Cửa nói riêng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;object class="BLOGGER-youtube-video" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0" data-thumbnail-src="http://0.gvt0.com/vi/DgjyhKN_35g/0.jpg" height="266" width="320"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/DgjyhKN_35g&amp;fs=1&amp;source=uds" /&gt;

&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF" /&gt;

&lt;embed width="320" height="266"  src="http://www.youtube.com/v/DgjyhKN_35g&amp;fs=1&amp;source=uds" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
Xem cái đoạn video clip này mà tự nhiên khóc à, vì thương cả 2 đứa nó.&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
còn đây nữa... một chú chó bảo vệ mẹ của mình bị thương trên đường cao tốc&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;object width="320" height="266" class="BLOGGER-youtube-video" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0" data-thumbnail-src="http://2.gvt0.com/vi/Dc0CYMTH-aI/0.jpg"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/Dc0CYMTH-aI&amp;fs=1&amp;source=uds" /&gt;
&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF" /&gt;
&lt;embed width="320" height="266"  src="http://www.youtube.com/v/Dc0CYMTH-aI&amp;fs=1&amp;source=uds" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Kết luận: loài vật cũng có Phật tánh.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4260448355026618399-213592712207488928?l=hienhanhnguyen.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/213592712207488928/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4260448355026618399&amp;postID=213592712207488928" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/213592712207488928?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/213592712207488928?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/hanhnguyen/~3/hwXzbr_HfSA/noi-vu-vo.html" title="Nói vu vơ" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://hienhanhnguyen.blogspot.com/2011/10/noi-vu-vo.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;C0YGR3c7fCp7ImA9WhdaEUw.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399.post-1387481223841022636</id><published>2011-10-20T21:48:00.001+10:30</published><updated>2011-10-20T22:15:26.904+10:30</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-10-20T22:15:26.904+10:30</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Nhảm nhí" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="thinking" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="internet" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="vui vui thôi nha" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="tổng kết ngày" /><title>Thông tấn ... tám tám tám đây</title><content type="html">Dạo này mức độ nhiều chiện của mình lên cao quá tầm kiểm soát rồi nghen. Hông biết mắc cái dzuyên nợ gì mà mấy ngày nay tự nhiên đọc báo quá trời... mà toàn tin "báo công an nhân dân" hông à. Tức là mấy cái tin vụ án, hình sự, thiên tai, chết chóc, gì đó. T_T chơi ngu ghê!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm qua có check mấy báo &amp;nbsp;mạng trong nước chỉ để coi hình Thái Lan bị lụt ra sao :(, xong cái vô tình thấy cái bài nói về một anh Đức đi du thuyền vòng quanh thế giới sao mà lạc vô cái đảo Nuku Hiva trên biển Thái Bình Dương rồi bị dân ăn thịt người xử. Nghe ghê hen!&amp;nbsp;&lt;a href="http://baodatviet.vn/Home/doisong/Mot-nguoi-Duc-bi-an-thit-khi-di-du-lich/201110/173293.datviet"&gt;Đọc báo tiếng việt&lt;/a&gt;. Còn đây là tin tiếng anh từ &lt;a href="http://www.thesun.co.uk/sol/homepage/news/3875350/Man-feared-eaten-by-cannibals.html"&gt;báo của UK&amp;nbsp;&lt;/a&gt;, đọc thấy nổi da gà, hix... kế bên có mấy bài liên quan về vụ án đó, thì người ta chụp hình cái thằng cha làm tour guide bị nghi ngờ là kẻ ăn thịt người. Nhìn ổng giống người Maori dễ sợ, hix... &amp;nbsp;Cái tin khác thì cho biết một nhà nghiên cứu "chủ nghĩa ăn thịt người" học :D &lt;a href="http://www.thesun.co.uk/sol/homepage/news/3882319/Cannibal-suspect-Henri-Haiti-sports-tattoo-of-man-eating-tribe.html"&gt;khẳng định hình xăm trên người cha đó là biểu tượng của tộc ăn thịt người&lt;/a&gt;. Arhhhhhhhhhh&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giả thiết tin vịt của mình, qua những thông tin tổng hợp từ báo này, báo kia và báo nọ. Báo gia Vyvynguyen cho rằng, tiên đoán ngày tận thế của nhà tiên đoán học nọ sẽ xảy ra vào tối thứ sáu tuần này trong ... lặng lẽ, và cộng với tình hình đạo đức suy đồi đặc biệt là của chế độ cầm-mu ở nước Tung Cửa. Qua tình hình đó, bộ tộc ăn thịt người trên đảo Thái Bình Dương bấy lâu gác búa tu tâm, nhận ra cần phải tiêu trừ cái xấu, nên đã động búa trở lại nghề xưa. Ngày tận thế đến trong yên ắng, nghĩa là bộ tộc ăn thịt người này sẽ lặng lẽ tấn công và ăn ... từng người từng người một. Arhhhhhhhhhhhh&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
À, còn chuyện này nữa. Chuyện ngược đời là giờ cái người phụ nữ cứu bé Yue Yue phải ôm đồ trốn khỏi sự làm phiền của giới truyền thông Trung Quốc. Thậm chí mấy người hàng xóm tò mò muốn biết xem bà được người ta cho bao nhiêu tiền. Còn mấy thằng thúi miệng thì lại nói xấu bà là bà cứu bé Yue Yue vì tiền hoặc vì danh tiếng. Chòi ơi, cái cái bọn cầm-mu thiệt là giỏi, nó quản lý đất nước sao mà giờ một nữa dân thì bị thúi óc, thúi miệng, còn một nữa thì hèn nhát. Những người như bà Chen là bình thường thì lại bị cho là bất bình thường, được xem như một người hùng, một siêu nhân. Bà đã gửi hết số tiền mà cộng đồng ngưỡng mộ tặng cho bà, bà tặng lại cho gia đình Yue Yue. Bà chỉ giữ lại 50,000 tệ vì bà không muốn người ta nói bà là tiếp tục làm màu :D :thở dài: cái đất nước gì mà kỳ cục... cứt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm nay có một cái comment trên Facebook nói rằng, ngay cả đồng tiền cũng nói lên tất cả... "NHÂN DÂN .....TỆ" :vỗ đùi cái đét: "hay hay !!"&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chòi ơi, tối qua mình chơi ngu lắm nha... lượn lờ trên facebook, thấy mấy cái clip "2 girls 1 cup reaction" &amp;nbsp;làm mình tò mò kiếm cái clip "2 girls 1 cup" là cái quỷ gì mà dân tình coi xong cái đứa thì ói, người thì ghê tởm... Vất vả lảm mới tìm được. Mẹ ơi, ta nói coi xong.... hết muốn ăn kem. Ai tò mò thì vô đây coi nè. &lt;a href="http://www.2girls1cup.ws/"&gt;Coi xong đừng có chửi tui nhe.&amp;nbsp;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4260448355026618399-1387481223841022636?l=hienhanhnguyen.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/1387481223841022636/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4260448355026618399&amp;postID=1387481223841022636" title="2 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/1387481223841022636?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/1387481223841022636?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/hanhnguyen/~3/W8BIGMtIB3c/thong-tan-tam-tam-tam-ay.html" title="Thông tấn ... tám tám tám đây" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><thr:total>2</thr:total><feedburner:origLink>http://hienhanhnguyen.blogspot.com/2011/10/thong-tan-tam-tam-tam-ay.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;CEUEQ305fCp7ImA9WhdaEE4.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399.post-3085082420393693616</id><published>2011-10-19T23:50:00.004+10:30</published><updated>2011-10-20T00:20:02.324+10:30</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-10-20T00:20:02.324+10:30</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="thinking" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="internet" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="tổng kết ngày" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="mắt thấy tai nghe" /><title>những sự kiện trong tuần</title><content type="html">Thật đáng ngạc nhiên là tuần này mình có quá nhiều sự kiện xảy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;Chuyện thứ 1: Động đất ở Adelaide&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
Xảy ra lúc 2:20am sáng nay ở Adelaide (19/10/2011). Mình dạo này hay có thói quen thức khuya, không hẳn là không ngủ được, cứ lọ mọ lọ mọ làm gì đấy mà không chịu ngủ. Lúc quyết định đi ngủ là đã 2 giờ sáng, đang thiu thiu ngủ, bất thình lình mình nghe một tiếng động rất lớn, và ngôi nhà thì rung chuyển trong vòng vài giây. Tiếng động cứ ngỡ như tiếng xe lửa, hoặc tiếng một vật nặng ...hạ cánh. Mình vội vã bật dậy, quáng quàng mặc đồ vô (o_0!) và tiếp tục check facebook coi có ai cảm giác động đất giống mình hay không. Rốt cuộc là không thấy gì, chắc là người ta bận ngủ nên không có update status :D. Mãi đến gần sáng 4 hoặc 5 giờ gì đó mới thiếp đi, nhưng cứ chập chờn và lắm lúc lại cảm giác mặt đất run chuyển lần nữa, nhưng nhẹ thôi.&lt;br /&gt;
---&amp;gt; Cảm giác lúc đó: run lẫy bẫy vì sợ mình sẽ bị tệ hơn (thiệt là bi quan, bao giờ cũng thấy mặt xấu trước)&lt;br /&gt;
---&amp;gt; Lúc đó làm gì: mặc quần áo vô, sợ rủi có chiện gì thì không kịp mặc đồ, lập tức đọc Chú Đại Bi cầu xin mẹ Quan Âm phù hộ, update facebook (o_0), nhắn tin hỏi đứa bạn ở phòng kế bên có thấy vậy hay không, check &lt;a href="http://www.ga.gov.au/earthquakes/getQuakeDetails.do?quakeId=3117389&amp;amp;orid=511183&amp;amp;sta=HTT"&gt;website về động đất của chính phủ Úc&amp;nbsp;&lt;/a&gt;&amp;nbsp;nhưng lúc đó chưa có ai cập nhật gì hết.&lt;br /&gt;
---&amp;gt; Nghĩ gì : Nghĩ mình không có sợ chết, chỉ sợ phải sống trong cảnh rối ren thảm khốc, sợ phải đối diện với những điều ghê gớm chẳng hạn như chiến tranh (giống phim "Tomorrow, when the war began"), người ngoài hành tinh (War of the world), thiên tai lớn như ở Nhật mới xảy ra mấy tháng trước, ngày tận thế vì có ông nội nào đó mới tiên đoán là &lt;a href="http://www.theage.com.au/world/the-world-will-end-again-on-friday-night-20111017-1ls7w.html"&gt;ngày tận thế sẽ xảy ra vào tối thứ sáu tuần này. &lt;/a&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp;Thiệt là, mình suy diễn quá nhiều và rất là chết nhát :D&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tóm lại, mình là đứa chết nhát và hay bi quan. Thay vì cái đứa bạn phòng kế bên thì hí hửng lái xe ra McDonald ăn &amp;nbsp;khuya và tám với lũ bạn của nó về trải nghiệm động đất đầu tiên. Mình lo lắng và chực chực chờ đối phó với điều tệ nhất sẽ xảy ra quên cả giấc ngủ ngon. Nếu điều tệ nhất có thể xảy ra, thì thật là đáng tiếc khi mình không thể enjoy cái giây phút cuối cùng của cuộc sống. --&amp;gt; &lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;Rút kinh nghiệm, take it easy!&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;Chuyện thứ 2: Một comment&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
Trước đó mình check facebook và những tin liên quan, có bạn kia bị lạc mất bà ngoại hay nội gì đó, bạn này mình không quen, bạn đi học ở Sydney, chỉ cố gắng tạo cái Facebook page và gửi đi trong friend list với hy vọng mọi người sẽ giúp nhân rộng mạng lưới để có thể hỗ trợ tìm bà cho bạn. Mình thì mình không thể đem post lên từng cái wall trong friend list của mình. Nên chỉ hy vọng post lên wall của những người mình nghĩ là "có khá nhiều mối quan hệ" ở VN để giúp đỡ. Không biết việc làm của mình có kết quả bao nhiêu, nhưng có một cái comment làm mình hơi bất ngờ và... thất vọng. Người ta từ chối giúp đỡ với lý do cái &lt;span class="Apple-style-span" style="color: #7f6000;"&gt;page name bằng tiếng Anh&lt;/span&gt;. À, giờ thì mình mới ngớ ra và quên mất. Nhưng thôi, việc giúp đỡ hay không giúp đỡ là lựa chọn của mỗi người. Mình không phán xét hành động đó là tốt hay là xấu, nhưng mình sẽ &lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;ghi nhớ rằng&lt;/span&gt;, &lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;mỗi &amp;nbsp;người có nguyên tắc riêng và họ có quyền hành xử theo nguyên tắc đó&lt;/span&gt;. Còn mình, tập cho đi và không mong đợi sự đáp trả. Tập không phán xét người khác, tập sống lạc quan và đơn giản. Còn bạn, nếu bạn đọc blog này và có chút thời gian, &lt;a href="http://www.facebook.com/pages/Please-help-me-to-find-my-grandmother/188470677896613"&gt;hy vọng bạn giúp người ta tìm lại bà cho bạn ấy&lt;/a&gt;&amp;nbsp;bằng cách gửi thông tin này đi trong Facebook của bạn nếu có.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;Chuyện thứ 3: Tai nạn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
Ngày 15/10/2011 có một đoạn video trên Youtube gây phẫn nộ trong cộng đồng mạng toàn cầu. Đoạn video từ một cái camera bảo an trong một khu phố thương mại ở Trung Quốc, đoạn phim ghi lại &lt;a href="http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&amp;amp;v=gVvmT9SKgrQ"&gt;vụ tai nạn đâm xe vào một bé gái 2 tuổi và tẩu thoát&lt;/a&gt;. Thực tế, những vụ tai nạn như vậy xảy ra khá nhiều, dân tình phẫn nộ không phải vì bé gái quá nhỏ tuổi hoặc vì tài xế bỏ chạy luôn. Điều người ta phẫn nộ ở đây là sự thờ ơ của người xung quanh (bystanders), khi mà họ quyết định bỏ mặc đứa bé nằm chơ vơ giữa đường với chấn thương nghiêm trọng, và tệ hơn nữa là em bị một xe khác cán lên lần 2. Thật đáng thương và đáng giận cho những con người bị người ta chửi là cầm thú, là đủ thứ tên gọi trên đời. Nguyên nhân đưa đến hành vi của 17 người giả vờ như không thấy em xuất hiện trong ống kính camera kia được giải thích là do họ sợ bị vạ lây, dính líu đến tòa án và thậm chí họ sợ rằng sẽ bị mang tội và phải bồi thường cho nạn nhân nếu nhúng tay vào giúp đỡ. Nghe thì có vẻ nghịch lý và không thuyết phục. Nhưng mình có thể hiểu được.&lt;br /&gt;
Mình chỉ dám xem đoạn video một lần duy nhất. Sau đó thì tìm hết báo này đến báo khác để cập nhật tình hình tin tức của bé, nói chung thì bé đã thoát khỏi cái chết và đang trong tình trạng chăm sóc đặc biệt, tuy nhiên &lt;a href="http://usa.chinadaily.com.cn/china/2011-10/19/content_13929024.htm"&gt;tình hình dường như không mấy sáng sủa&lt;/a&gt;. Điều mình thấy tức cười nhất là có một bài báo nọ mở một cái poll đại khái như là "Chen là một người hùng khi cứu YueYue" hoặc "Chen cứu Yue Yeu chỉ là một hành động mà người bình thường phải làm". Đáng tiếc là lá phiếu bầu chọn Chen là người hùng cao hơn lá phiếu số 2. Tức cười, việc lôi một đứa bé vào vệ đường và chạy loanh quanh tìm mẹ cho bé được cho là anh hùng. Tụi Tung Cửa gặp vấn đề nghiêm trọng về hành vi con người :D Sau vụ này thì cả bà Chen và gia đình Yue Yue được rất nhiều tiền. Gia đình bé thì chỉ mong con sống lại, bà Chen thì cầu xin giới truyền thông hãy để cho bà yên. Qủa thật, thời thế đảo điên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình giải thích chuyện vì sao 18 con người ấy đã thấy Yue Yue nằm đó mà vẫn giả lơ như không, thậm chí không buồn nhấc điện thoại gọi cấp cứu hoặc cảnh sát. Quả thật, "Người cầm mu" (communist) đã thành công trong việc thống trị một đất nước zombies. Mình thấy những con người trong đoạn clip đó như những xác chết biết đi, học không có não, hoặc giả như có não cho giống người bình thường, nhưng họ không biết sữ dụng hoặc đã bị thối rữa do bị tẩy não quá lâu rồi. Thật đáng sợ, nếu như biết được vì sao họ lại hành động như thế. Năm 2006, có một phiên toàn gọi là "&lt;a href="http://www.chinasmack.com/2009/stories/bystanders-only-help-after-old-man-says-he-fell-by-himself.html"&gt;Nanjin Judge&lt;/a&gt;", đại khái một người đàn ông, giúp một bà lão bị người ta xô ngã trên đường. Anh đưa bà vào bệnh viện, cuối cùng bị bà cụ kiện ngược trở lại và phải bị bồi thường.&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-hJL2zLdH1ew/Tp7VNPxaXiI/AAAAAAAAJCs/1KjPNXXAugg/s1600/cartoon-peng-yu-case-satire-560x857.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://4.bp.blogspot.com/-hJL2zLdH1ew/Tp7VNPxaXiI/AAAAAAAAJCs/1KjPNXXAugg/s400/cartoon-peng-yu-case-satire-560x857.png" width="261" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; color: #333333; font-family: Verdana, Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; font-size: 12px; list-style-image: initial; list-style-position: initial; list-style-type: none; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
From the cartoon above:&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; font-size: 12px; list-style-image: initial; list-style-position: initial; list-style-type: none; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 30px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
Man In Water: “Save Me!” &lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;&lt;i&gt;/cứu tôi với/&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; font-size: 12px; list-style-image: initial; list-style-position: initial; list-style-type: none; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 30px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
Judge: “Verdict: From common sense analysis, the probability that you pushed him into the water is more likely. If it was not you who pushed him into the water, you completely did not have to go rescue him.”&lt;i&gt;&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;/theo thông lệ (không biết dịch common sense ra sao nữa :"&amp;gt;) rõ ràng là anh đã xô anh ta xuống nước, nếu như anh không có đẩy anh ta xuống nước thì anh không cần phải cứu anh ta làm gì?/&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; font-size: 12px; list-style-image: initial; list-style-position: initial; list-style-type: none; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 30px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
Judge: “Verdict: From common sense analysis, the probability that you knocked over the old grandpa is more likely. If it was not you who knocked him over, you completely did not have to go help him up.”&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;&lt;i&gt;/&lt;/i&gt;&lt;i&gt;theo thông lệ,&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;i&gt;rõ ràng là anh đã xô ngã ông già, nếu như anh không có làm thì anh đã hông có phải giúp ổng/&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: transparent; background-image: initial; background-origin: initial; border-bottom-width: 0px; border-color: initial; border-left-width: 0px; border-right-width: 0px; border-style: initial; border-top-width: 0px; font-size: 12px; list-style-image: initial; list-style-position: initial; list-style-type: none; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; outline-color: initial; outline-style: initial; outline-width: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 30px; padding-right: 0px; padding-top: 0px;"&gt;
Judge: “Verdict: From common sense analysis, the probability that you accidentally injured the woman is more likely. If it was not you who did it, you completely did not have to go save her and send her to the hospital.”&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;&lt;i&gt;/&lt;/i&gt;&lt;i&gt;theo thông lệ,&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;i&gt;rõ ràng là anh đã vô tình gây ra thương tích cho cổ, nếu không phải anh thì ai vô đây, nói cho cùng nếu anh không làm thì anh không phải giúp cổ đưa vô bịnh viện/&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
----&amp;gt; Judge nói chiện ngu thấy sợ! &amp;gt;"&amp;lt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật ngạc nhiên là họ không thể phân biệt được đâu là một hành động cần cấp cứu và đâu là hành động bị tội lây? Là một người bình thường thì việc thấy một đứa bé bị thương nghiêm trọng như vậy thì cần phải quyết đình giúp người liền chớ. Giả dụ như họ thấy một người lớn bị thương trên đường, thì lý do giải thích sợ tội lây thì còn miễn cưỡng chấp nhận, đằng này đó là một đứa trẻ 2 tuổi thôi... arhhhh thiệt đáng khinh. Nói chung thì ai họ cũng có nguyên tắc riêng để sống, nhưng với cái nguyên tắc bảo thủ như vậy thì quả là đầu ... đất! Họ không thể xác định được những trường hợp cần và không cần. Mình là đứa sợ tai nạn và máu me, nên hễ thấy tai nạn là lẹ lẹ tránh đi chỗ khác, hơn nữa, dân mình cứ thấy tai nạn là bu bu vô, có người lăng xăng giúp, có người vì tò mò. Ừh mình thì đi cho lẹ, tránh đường cho xe cấp cứu và thông thoáng lưu thông. Nhưng giả như trong trường hợp không có một ai dừng lại, mình sẽ là người dừng lại để giúp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Làm mình nhớ lại câu chuyện hồi năm ngoái, lúc đó mình đang làm việc tại Melbourne. Có lần về Adelaide thăm cô Grace, xui xẻo sao mà một lần đi chơi, cô tông phải một người đi xe đạp ngược chiều. Thật ra lúc đó có thể nói lỗi ở cả 2, người đi xe đạp ỷ y đi quá nhanh ở ngã 3. Cô Grace đang ở giữa đường và xin đường. Khi được dấu hiệu của xe ngược chiều, cô mới nhấn ga để đi vào, bất thình lình người đi xe đạp lao đến và ... Đùng! Người đó bay lên va vào kiếng chắn gió, kiếng nứt, xe đạp vẹo bánh, người đi xe đạp bị trầy sơ sơ. Hên ghê nơi! Cô run lẫy bẫy, như mình run hôm qua vì động đất vậy đó. Nhưng bảo mình ngồi yên trong xe, cô xuống hỏi người ta ra sao, lập tức giúp người ta vô vệ đường. Mấy người đi đường hôm đó, có 2 xe ở gần hiện trường nhất, lập tứng dừng lại, gọi xe cấp cứu, và giúp đỡ sau đó để lại số điện thoại liên lạc nói rằng phòng hờ trường hợp cần phải ra làm chứng (người ta hay vậy đó, sau này có bất cứ chuyện gì xảy ra, phải tìm người làm chứng trước nữa) . Tuy bị trầy sơ sơ, nhưng vẫn phải kiểm tra kỹ càng đề phòng trường hợp biến chứng (hahaha... ổng là cảnh sát nữa mới ghê).. nói chung, &lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;xứ sở văn mình, người ta giải quyết tai nạn cũng văn minh, có trình tự, khoa học và hòa bình, nhưng luôn luôn có trách nhiệm&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;Chuyện thứ 4: Ngày tận thế&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://www.theage.com.au/world/the-world-will-end-again-on-friday-night-20111017-1ls7w.html"&gt;Tối thứ sáu tuần này được tiên đoán là ngày tận thế&lt;/a&gt;. Mọi người chế nhạo, tất nhiên mình cũng không tin và hy vọng bất cứ những tiên đoán ngày tận thế gì đó là sai. Mình chưa bao giờ nghe Phật nói đến ngày tận thế cả :D Mình tin Phật! A di đà Phật!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4260448355026618399-3085082420393693616?l=hienhanhnguyen.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/3085082420393693616/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4260448355026618399&amp;postID=3085082420393693616" title="2 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/3085082420393693616?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/3085082420393693616?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/hanhnguyen/~3/xYAVCnNaIlI/nhung-su-kien-trong-tuan.html" title="những sự kiện trong tuần" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://4.bp.blogspot.com/-hJL2zLdH1ew/Tp7VNPxaXiI/AAAAAAAAJCs/1KjPNXXAugg/s72-c/cartoon-peng-yu-case-satire-560x857.png" height="72" width="72" /><thr:total>2</thr:total><feedburner:origLink>http://hienhanhnguyen.blogspot.com/2011/10/nhung-su-kien-trong-tuan.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;CkEARX47fyp7ImA9WhdaEE4.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399.post-8591234925352226238</id><published>2011-10-14T11:29:00.001+10:30</published><updated>2011-10-19T23:54:04.007+10:30</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-10-19T23:54:04.007+10:30</app:edited><title /><content type="html">Ừh, tự nhiên dạo này siêng viết blog ghê bay =)).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm qua tưởng là sẽ ăn cà tím xào, vậy cuối cùng tốn tiền cho bữa ăn tối ở ngoài. Mà thôi kệ, cũng lâu rồi không có đi ăn ngoài. Hôm qua sẵn gặp cô Grace rồi đi ăn tối với cổ luôn. Lâu rồi mới được một bữa no nê như vậy. Sáng dậy thấy tinh thần khỏe khoắn hơn, không có lăn qua lộn lại xoay mấy vòng tới tận 2 giờ chiều như mấy bữa trước. Ghê thiệt, mình bị con ma ngủ nó ám thấy thương luôn. Mà có lẽ là do không chịu vận động và tập thể dục đây. Mình lười ghê vậy đó, nói là chạy lòng vòng park mà có làm được đâu (gái hư à). Dạo này già rồi, cơ thể lỏng le. À, hôm qua phát hiện đối diện trước cửa nhà là cái cây loquat. Chời ơi, ta nói nhìn nó trái nhóc hết hết trơn. Nhón thử một trái chín, hihihi.. hột bự chà bá, lớp cơm mỏng te ăn chua chua ngọt ngọt. Khoái gì đâu. :D&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái trái nó là đây, hôm nay mưa quá, không có chạy qua chụp hình được. Chủ nhật đẹp trời, mình sẽ chụp hình, biết trái này 2 năm về trước, chưa có ăn thử, không biết tên. Hồi đó có hỏi, nghe người ta gọi tên là /lô kớt/ hay /lô cốt/ gì đó... ta nói tìm trên google khùng lun, nào là locus, locust .. tè le hết . Hôm nay mới mò ra được. May sao nhờ thông minh, search cái nursery center mới tìm được cái tên đúng của nó. Loại này là cây nhiệt đới :D Hông biết có dễ trồng hôn, nếu dễ trồng thì kiếm giống ở Vn trồng hen. Hông hiểu sao ở Vn trồng cây ăn trái khó quá, trồng hoài mà chẳng ra trái :( Mà kiếm lòi con mắt luôn không thấy nhà nào trồng cây ăn trái được hết. Ngộ thiệt ngộ à.&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://www.daleysfruit.com.au/i/b/Loquat.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://www.daleysfruit.com.au/i/b/Loquat.jpg" width="218" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
Hỏi thăm bạn google thì ra đúng y chóc. Đọc thêm&lt;a href="http://www.chinatownconnection.com/loquat.htm"&gt;&amp;nbsp;Loquat history&amp;nbsp;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
Sáng nay trở mình mấy lần, thấy giông gió lớn quá mạng. Tính nằm nướng mà gió lớn quá sợ bay cái nóc nhà (tự nhiên nghĩ đến bão, sợ bị thiên tai :"&amp;gt; &amp;nbsp;(chời ơi, ta nói làm chuyện ác nên toàn sợ chuyện xấu xảy ra). Lật đật ngồi dậy tròng bộ đồ vô, chứ lỡ có chiện gì, ... chết trần truồng ai chịu thấu ('__'), nhờ vậy mà hôm nay dậy sớm được chút. Pha ly coffee cho tỉnh táo, dọn dẹp cái phòng, thấy dậy sớm có ích ghê. Mà phải có động lực mới dậy được. Luộc 2 cái trứng đặng ăn sáng, tới giờ cũng còn y nguyên. Lười ăn ghê cơ.&lt;br /&gt;
Thích nhìn trời mưa thế này, thiệt là dễ chịu. Nhưng nghĩ đến mấy người không có nhà.. thì thấy mình ích kỷ dze. Thôi thì lâu lâu cũng phải mưa cho mát đất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4260448355026618399-8591234925352226238?l=hienhanhnguyen.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/8591234925352226238/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4260448355026618399&amp;postID=8591234925352226238" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/8591234925352226238?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/8591234925352226238?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/hanhnguyen/~3/ei6HMAUpO8Y/uh-tu-nhien-dao-nay-sieng-viet-blog-ghe.html" title="" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://hienhanhnguyen.blogspot.com/2011/10/uh-tu-nhien-dao-nay-sieng-viet-blog-ghe.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;AkEDRnszfip7ImA9WhdbFEo.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399.post-7457314249795273576</id><published>2011-10-13T14:32:00.002+10:30</published><updated>2011-10-13T14:34:37.586+10:30</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-10-13T14:34:37.586+10:30</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="ẨmThực" /><title>Stir-Fried Eggplant with Homemade Chilli Sauce</title><content type="html">Dạo này mình ăn uống thất thường ghê rợn. Không thấy cái gì ngon hết, nấu ăn riết cũng tệ nữa. Hôm nay &lt;a href="http://www.masterchef.com.au/stir-fried-eggplant-with-homemade-chilli-sauce.htm"&gt;coi cái clip&lt;/a&gt; này tự nhiên thèm ghê. Nhà đã có sẵn ginger và egg plant rồi. Lát nữa sẽ đi mua coriander về xào mới được. Mà spring onion với coriander 2 thằng cộng lại hết $5. mắc như quỷ. Hông lẽ mình phải vì 2 đứa này mà chạy ra china town, cũng tốn $2.4 ticket + $2 tiền hành ngò chứ bộ. &amp;nbsp;:D Thôi, mất thời gian quá &amp;gt;"&amp;lt; &lt;br /&gt;
Úc cái gì cũng mắc, vậy mà có đứa cứ bu bu vô.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4260448355026618399-7457314249795273576?l=hienhanhnguyen.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/7457314249795273576/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4260448355026618399&amp;postID=7457314249795273576" title="2 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/7457314249795273576?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/7457314249795273576?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/hanhnguyen/~3/xlxqaio8hWE/uong.html" title="Stir-Fried Eggplant with Homemade Chilli Sauce" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><thr:total>2</thr:total><feedburner:origLink>http://hienhanhnguyen.blogspot.com/2011/10/uong.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;DE4DSX0_fCp7ImA9WhdbFUg.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399.post-2004241117411018446</id><published>2011-10-12T18:35:00.000+10:30</published><updated>2011-10-14T12:19:38.344+10:30</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-10-14T12:19:38.344+10:30</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="thinking" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="tổng kết ngày" /><title>Linh tinh: chuyện học, chuyện đời</title><content type="html">&lt;ol&gt;
&lt;li&gt;Càng ngày càng thích học cái môn Entrepreneur Small Business Marketing nha. Có điều duy nhất mình hông thích là ông thầy. Hình như ổng không thích mình luôn, hoặc mình với ổng có ân oán từ kiếp trứơc. Ngay ngày đầu tiên, từ ánh mắt, cái nhìn đầu tiên (nói không có quá đâu) là cả hai thầy trò đã gườm guờm rồi. Và sau khi tan học, mình khẳng định câu. Không thích cha thầy này, dù ổng giảng bài rất hay. Và ổng cũng khẳng định lại với mình luôn (không có nói, chỉ cách biểu hiện và tui cảm đuợc thôi), bằng cách mỗi lần mình thảo luậncái gì , ổng nghe cho có chứ chẳng có tập trung, thậm chí nhìn cái mặt của ổng giống như là "nói lẹ lên đi, hết giờ rồi", trong khi mấy đứa khác thì nghe chăm chú lắm. Không lẽ kỹ năng nói của mình có vấn đề, mình không chắc, đã hỏi mấy đứa bạn xung quanh là khi mình discuss, tụi nó có hiểu không? (hix...thiệt là &amp;nbsp;năm cuối rồi mà chứ có như năm nhất&amp;nbsp;đâu mà nói chuyện&amp;nbsp;nguời ta không hiểu chứ ('_') &amp;lt;&amp;lt;&amp;lt; mặt ngu luôn nè. Thiệt không thể hiểu được tại sao mình lại có cảm giác như vậy với cha thầy này. Thôi, nói túm lại, ổng dạy hay là được, ý kiến của mình hông được người ta lắng nghe một cách nghiêm túc thì ráng tìm cách khác nói cho tốt hơn. Bởi vì, ở ngoài đời, hoặc trong kinh doanh, khi mà khác nhau về vị thế, thì hẳn nhiên có những lúc mình sẽ bị ignore, thậm chí bị bác bỏ ý kiến không thương tiếc như đoạn clip này đây&lt;/li&gt;
&lt;/ol&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;object class="BLOGGER-youtube-video" classid="clsid:D27CDB6E-AE6D-11cf-96B8-444553540000" codebase="http://download.macromedia.com/pub/shockwave/cabs/flash/swflash.cab#version=6,0,40,0" data-thumbnail-src="http://2.gvt0.com/vi/2G6edX-xQG4/0.jpg" height="266" width="320"&gt;&lt;param name="movie" value="http://www.youtube.com/v/2G6edX-xQG4&amp;fs=1&amp;source=uds" /&gt;








&lt;param name="bgcolor" value="#FFFFFF" /&gt;








&lt;embed width="320" height="266"  src="http://www.youtube.com/v/2G6edX-xQG4&amp;fs=1&amp;source=uds" type="application/x-shockwave-flash"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
Lúc coi cái này, mình thiệt bị shock và tội nghiệp ông áo xanh :D Nhưng mà thực ra ổng đã đầu tư 80 ngàn vô cái business idea này (sản xuất pizza box có thể tái sử dụng lại) mà nó không có khả thi thì ít ra đây cũng là dịp cho ổng thấy đuợc kế họach "bất khả thi" thì ổng rút chân ra càng sớm càng tốt. Đành rằng mục đích vì cộng đồng của ổng là tốt, nhưng mà sản xuất một cái hộp đựng pizza với giá thành cao thì... hơi bị khiên cưỡng. Có điều, mấy ổng phản đối hơi quá tay... (chắc tại mình chưa quen) và có thể đây là cách họ deal với nhau chăng? Mình hơi lười để thuật lại hết nội dung trong clip, nhưng hy vọng nếu bạn xem xong và hiểu thì tốt. Cái chính ở đây chỉ là nhấn mạnh cái feeling của mình khi bị ignore thôi :D &lt;br /&gt;
Và mình cũng copy một trong những comment, hy vọng bạn sẽ hiểu hơn mục đích của đoạn clip&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;em&gt;They're right to rip his idea apart. Just picture the practicality of his idea with no mention of production cost..&lt;/em&gt;&lt;/blockquote&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;em&gt;1) Customer receives delivery&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;2) Customer is told to not throw away the box or is charged some kind of deposit?&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;3) Assuming customer does not toss it, they keep it until they decide to order again&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;4) Customer needs A SECOND clean﻿ box delivered IF they decide to buy again and return the first box&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;5) Customer holds the new box until.... I think I see a problem here...&lt;/em&gt;&lt;/blockquote&gt;
&lt;br /&gt;
--------------&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái clip ở trên là do ông thầy tui giới thiệu đó. Công nhận là học môn Entrepreneur Small Business Management thích quá đi thôi, học hỏi đuợc vô số điều, không biết ở VN mình có trường nào dạy môn này hay không. Rất bỏ ích cho những nguời có vốn và múôn làm chủ, hoặc những ngừơi có ý tưởng và muốn kiinh doanh.&lt;br /&gt;
-------------------&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
2. Sau khi tan học, mình lại nghe một cô bạn người Đài Loan giảng về món nước uống tăng lực Vemma. Nào là công ty ở Mỹ, sản phẩm rất tốt, chữa hết bệnh ung thư ... bla bla. Xong bạn nói là bạn đang làm promotion cho công ty đó bằng cách mua hàng của họ và apply trở thành promoter cho công ty để kiếm tiền. Nào là trainer của bạn kiếm đuợc $3000 mỗi tháng. Nếu bạn lôi kéo đuợc người dùng sản phẩm và đăng ký theo bạn thì bạn kiếm đựơc thu nhập. Haizzzz (thở dài ngao ngán), biết ngay đây là mô hình pyramid&amp;nbsp;marketing mà. Và phương thức kinh doanh này bị cấm ở Úc. Bạn nói là công ty này hợp pháp ở Úc. Ờ thì hợp pháp sản phẩm thôi, nhưng phương thức họat động thì chắc chắn là illegal rồi. Mình cũng tính search coi công ty này thực sự có tồn tại văn phòng KD ở Úc không và nó hoạt động ra sao.. Nhưng cuối cùng thì lười nên thôi. Vì sau khi search ra một số thông tin thú vị về Pyramid Scheme System hay còn gọi là Multi-level-Marketing, thì sau đó mình nghĩ không cần phải xem thêm làm gì nữa. Cái chính mình rút ra đựợc nữa là, nhờ nói chuyện vậy mà mình lại đọc thêm thông tin về mô hình marketing này. Và phát hiện ra mấy cái trò chơi trong FB cũng dựa trên mô hình pyramid scheme system :high five:. Thằng &lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Pyramid_scheme"&gt;wiki &lt;/a&gt;méc mình chứ ai:&lt;br /&gt;
&lt;blockquote&gt;
"&lt;em&gt;Many &lt;/em&gt;&lt;a href="http://en.wikipedia.org/wiki/Facebook" title="Facebook"&gt;&lt;em&gt;Facebook&lt;/em&gt;&lt;/a&gt;&lt;em&gt; games operate on a pyramid scheme system where you are greatly hindered in the game play unless you recruit your friends and family to play the game too. The more people you recruit, the more likely you will be to be successful in the game"&lt;/em&gt;&lt;/blockquote&gt;
3. Mình vẫn còn lo lắng chuyện VISA, vì thực ra chưa đi tới đâu. Packing là chuyện mình ngán nhất, giờ thì phải đóng mấy cuốn sách gửi về VN. Mình không thích bán sách, nhất là sách học. Mà mấy quyển sách của mình học rất hay, và cứng cáp (có thể kê đầu giường đuợc) nên tận dụng :cười ngu ngu: Sau khi lo được mấy cuốn sách là tới chuyện tống tiễn mấy bộ quần áo, và vật dụng cá nhân theo mình từ 3 năm nay ở Úc. Để cuối cùng đi về chỉ còn đúng một cái vali thôi đó. Thiệt là ngán ngán qúa mà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
4. Dạo này mình ngộ ra được nhiều thứ lắm nha.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;ul&gt;
&lt;li&gt;Có comment của bạn Quế Phương trên FB làm mình rất thích : " &lt;span style="color: #bf9000;"&gt;Enjoy life to the fullest, give more &amp;amp; expect less, accept whatever comes to me as part of my journey through life &amp;amp; do whatever I feel like doing"&lt;/span&gt;. Mình nghĩ sẽ lấy câu này làm kim chỉ nam cho mình tu tập. &lt;/li&gt;
&lt;li&gt;Xong nói chuyện với bạn Trúc Dương trên FB, mình nói mình muốn đi tu vì mình thấy cuộc sống này quá khổ. Bạn nhắn tin lại,&amp;nbsp; làm mình tỉnh cả người. &lt;span style="color: #bf9000;"&gt;"Chán thì chán vậy... nhưng đừng có suy nghĩ chạy trốn nó nhé. Cuộc sống là đương đầu mà". &lt;/span&gt;&lt;span style="color: black;"&gt;Quả thật là mình rất dở là không thích đương đầu với khó khăn, và ngại thử thách. Chẳng hạn như xem phim kinh dị máu me, hồi hộp quá là tay chân run lẫy bẫy, tự nhiên tắt cái bụp... đứng lên đi lòng vòng vậy á. Nếu đi 3 vòng mà không hết run là nghỉ coi phim luôn. (ngu vãi đạn, làm vậy thì chả bao giờ coi hết phim). Chẳng hạn như cái phim Saw, Resident Evil hoặc Final Destination , toàn coi đứt khúc, với coi hí hí không à, nghe la á á á là tui tắt, mở lên tua nhanh, nghe á á á lại tắt... haizzzz mà phim đó có khúc nào không á đâu chứ. Còn chơi starcraft, nhớm nhớm bị tấn công là thôi, tui chỉ có thoát ra thôi chứ hông có kiểu còn nước còn tát. Tính cách như vậy thì làm sao mạo hiểm kinh doanh hông biết nữa. &lt;/span&gt;&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;Kira gợi nhớ lại mình cách đây 2 năm ở Broom, nàng nhắc lại mình chính là người đầu tiên dạy nàng phải biết sống "possitive và kind to others". Ừ, tự nhiên mình làm rơi đâu mất cái suy nghĩ đó. Nhớ lại hồi trứơc gượng dậy được sau một cơn mê dài, mình đã quyết tâm cho đi mà không nhận lại. Vậy mà từ khi về lại phố thị, mình quên hẳn đi. Bởi vậy cái câu "gần mực thì đen, gần đèn thì sáng" rất là đúng. Thực sự bản thân mình muốn làm người tốt, nhưng khi sống chung với ngừơi có thói quen xấu, lâu dần mình sẽ trở nên xấu xa thôi. Không nói đến chuyện bị ngừơi xấu lôi kéo, dụ dỗ vào con đường xấu. Mà mình phân tích hoàn cảnh của mình như thế này. Mình sống ngăn nắp và cố gắng tạo sự ngăn nắp và sạch sẽ gọn gàng cho khu vực chung (kitchen), nhưng mà những người sống chung trong nhà không được như vậy, không bao giờ đổ rác, không bao giờ úp chén, không bao giờ lau bếp.... v.v... mình phải dọn hoài, lâu dần đâm ra cau có và khó chịu vì cho rằng mình làm công không, dù mình có bỏ công sức ra dọn dẹp, ngùơi ta cũng không công nhận. Cái so đo, sân hận trong con người mình mỗi lúc một lớn, nếu như mình ở chung với ngừơi ngăn nắp, thì cái sân hận trong lòng sẽ không được nuôi dưỡng, mình vẫn là ngừơi tốt vì mình happy. Nhưng cuộc đời không như&amp;nbsp; ý, do vậy mình cứ lấy tâm sân si mà đong đếm, thì lâu dần mình trở nên cau có, ích kỷ và nhỏ mọn. Lâu dần mình không thèm dọn dẹp bếp núc, mình sống trong môi trường dơ dáy, mình sẽ trở nên giống họ, những người ở dơ, những người xấu. Bởi vậy, cứ làm đi, cứ cho đi và đừng trông đợi gì hết, rồi thì mình sẽ thấy vui vẻ hơn (vì mình không so đo cau đó) và rồi mình thấy vui vẻ hơn vì cuộc sống mình tươi đẹp và khỏe mạnh. Ừh, mình sẽ ráng tâm niệm như vậy. Dù mỗi lần về nhà, cái cục tức vẫn rất bự, nhưng mình sẽ cố khống chế nó, và ráng luyện tâm.&lt;/li&gt;
&lt;li&gt;Mình là đứa không thích TV show lắm, thỉnh thoảng còn xem master chef, nhưng hôgn đến nỗi ghiền điên ghiền đảo như mấy đứa bạn trong lớp. vậy mà tối nay ngồi xem, một lèo cả mấy tiếng đồng hồ trên Youtube cái TV show của Canada. Hay thiệt hay. Không ngờ là có rất nhiều interetesting ideas and phát minh. Bạn search Dragon's Den. Thiệt là cám ơn ông Thầy :D&amp;nbsp;&lt;/li&gt;
&lt;/ul&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4260448355026618399-2004241117411018446?l=hienhanhnguyen.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/2004241117411018446/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4260448355026618399&amp;postID=2004241117411018446" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/2004241117411018446?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/2004241117411018446?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/hanhnguyen/~3/pwjZSSR1FOs/cang-ngay-cang-thich-hoc-cai-mon.html" title="Linh tinh: chuyện học, chuyện đời" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://hienhanhnguyen.blogspot.com/2011/10/cang-ngay-cang-thich-hoc-cai-mon.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;CE8AQXc9fyp7ImA9WhdbEkk.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399.post-6427508607630029763</id><published>2011-10-10T21:04:00.000+10:30</published><updated>2011-10-10T21:04:00.967+10:30</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-10-10T21:04:00.967+10:30</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Ngày xửa ngày xưa" /><title>Ngày xửa ngày xưa: Lớp bốn sanh tật</title><content type="html">Lớp 4/8 - Thủ Khoa Huân&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hết hè lớp 3, trường tui chuyển qua địa điểm mới. Cũng không đâu xa, nằm ngay phía sau lưng trường cấp 1 Xuân Diệu của tui thôi. Lúc đó tui cũng không biết lại chuyển trường, nhưng mà nguyên đám con nít của tui cũng bị bê nguyên xi qua luôn. Tưởng rằng tui sẽ được học chung với bạn Ngọc Thương, Thanh Trúc, Trung Hiếu, Dạ Lan ...v.v nói chung là với nhiều bạn nữa. Lần này, tui từ lớp 3/4 bị văng ra lớp 4/8. Đa số các bạn cũ học chung với nhau, và được học mấy cô nổi tiếng ở trường (nổi tiếng dạy giỏi .. và dữ), chẳng hiểu sao tui lọt sàng xuống nia và neo lại lớp 4/8 này. Toàn là bạn mới không thôi. Nhưng cũng còn nhớ là có bạn Hoài Thương, Ngọc Sang, Thanh Nhàn...Tui ngày xưa cũng dễ chịu lắm, con nhà nghèo mà, đâu có đòi hỏi gì. Không có bạn cũ thì quen bạn mới thôi. Với lại ba mẹ tui lo đi làm, chăm lo đứa em nhỏ, hơi đâu mà quan tâm lớp cũ với lớp mới. Tui hông có bị ăn hiếp là được rồi. Chả biết là có nghi án chạy trường ở trong này hong, nhưng thôi, ai nhớ đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô giáo chủ nhiệm têm Tuyết, rất hiền, tiếng nói nhỏ xíu. Cô có nghề tay trái là bán chè sương sa hột lựu ở chợ Thạnh Trị. Năm tui học cô là năm êm đềm, dễ chịu và.. mờ nhạt,&amp;nbsp;tui hầu nhu chẳng nhớ chi nhiều. Chỉ nhớ rằng tui có chơi rất thân với một cô bạn tên là Lê Thị Hoài Thương, nhà&amp;nbsp;mở tiệm may Nhã Ca trên&amp;nbsp;đường Lê Thị Hồng Gấm. &amp;nbsp;Bạn hiền ơi là hiền, hai đứa quấn quýt như 2 chị em. Hè, tui hay qua nhà bạn chơi, vì nhà bạn gần cơ quan của ba, và hè thì không ai giữ tui hết, nên ổng chở tui đi làm chung, cho tui đi lanh quanh. Nhờ vậy mà tui lang thang khắp nơi, từ nhà Ngọc Thương, rồi tới nhà Hoài Thương, rồi Ngọc Loan cũng gần đó. Toàn là đi bộ hông đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài chơi với mấy bạn nhỏ, tui cũng hay la cà tám với mấy chú bộ đội đứng gác. Tui có quen với chú kia tên Thành, không biết vì sao quen, nhưng vì cái tánh nhiều chuyện tui đã nổ với chú là tui đứng hạng 1 trong lớp. (Tui chưa bao giờ được đứng nhất lớp hết đó, nên đó chính là niềm khao khát kinh khủng của tui, nhưng cứ học hoài mà cũng không biết làm sao được đứng nhất lớp luôn :( ) Thánh thần thiên địa ơi, xui sao mà hôm đó ba tui đi ngang qua. Chú đứng phắt dậy, giơ tay chào và nói, "báo cáo anh, con bé con của anh đứng nhất lớp nè". Hix... tui chỉ muốn chui xuống đất thôi, khi ba hoan hỉ dẫn tui về đặng xem bằng chứng. Thực chất là tui chỉ đứng hạng thứ 11. (Thiệt là nhục!)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ừh, năm lớp 4 tui sanh nhiều tật xấu lắm. Điển hình là nói dối, sau đó là lấy đồ bạn (ăn cắp), kế đó chôm tiền ba mẹ mua kẹo nữa. Nói chung là cái năm này thiệt hông có gì vẻ vang hết trơn hết trọi. Điểm qua một số "thành tích":&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Tui vẫn còn nhớ vị ngọt và thơm của trái táo tây lần đầu tiên được ăn trong đời (nhờ chôm tiền ba mẹ mua :"(, .&lt;br /&gt;
- Tui đã thấy một cặp đầy ắp tiền của bạn Đức (nghe nói con chủ tiệm thuốc tây giàu lắm) , và tui enjoy cây viết máy của bạn ấy rất nhiều. Nhưng sau đó ba bắt gặp, tra hỏi và cuối cùng bắt tui phải trả tận tay bạn và xin lỗi (nhục tập 2).&lt;br /&gt;
- Tui làm trực ban quản lý thiết bị trường học (chủ yếu là xếp chổi T_T), cái chức quản lý thư viện thì tui khao khát hoài mà hổng được (tui thích đọc sách lắm, nên ước được làm trong thư viện đó chứ).&lt;br /&gt;
- Năm lớp 4 tui đọc khá là nhiều sách thiếu nhi các thể loại và dường như vẫn không đủ với tui, thậm chí nghìn lẻ một đêm tui cũng làm láng luôn. Đọc không hiểu hết, nhưng enjoy mấy cái cuộc phiêu lưu và biến ảo thần kỳ của mấy vị hoàng tử, công chúa.&lt;br /&gt;
- Tui bắt đầu nói dối khá nhiều, chủ yếu là để chạy tội cho hai cái tật xấu ở trên.&lt;br /&gt;
- Tui biết làm từ thiện, chôm cái áo trắng của ba đem tặng cho một bạn nghèo trong lớp. (mà chắc áo đó ba hông thích hay sao mà chẳng nghe ông nhắc gì đến nó). Nhưng tội chôm đồ nhà vẫn là một việc xấu xa.&lt;br /&gt;
- Tui biết hát :"&amp;gt; và được đi thi, nhưng .. không có giải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4260448355026618399-6427508607630029763?l=hienhanhnguyen.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/6427508607630029763/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4260448355026618399&amp;postID=6427508607630029763" title="2 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/6427508607630029763?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/6427508607630029763?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/hanhnguyen/~3/5tQtM0vqIbw/ngay-xua-ngay-xua-lop-bon-sanh-tat.html" title="Ngày xửa ngày xưa: Lớp bốn sanh tật" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><thr:total>2</thr:total><feedburner:origLink>http://hienhanhnguyen.blogspot.com/2011/10/ngay-xua-ngay-xua-lop-bon-sanh-tat.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;CEUDQXY9cSp7ImA9WhdbEkw.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399.post-96393493720154386</id><published>2011-10-09T19:08:00.000+10:30</published><updated>2011-10-10T12:34:30.869+10:30</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-10-10T12:34:30.869+10:30</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Nhảm nhí" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="thinking" /><title>Vài dòng nhảm</title><content type="html">Đúng 3 tháng nữa mình sẽ về VN. Kết thúc đời du học sinh, và bắt đầu cuộc đời... du mục :) Làm biếng ghê nơi. Sức khỏe dạo này cũng bê bối hết sức. Ngày ăn có một bữa thôi, chẳng biết rồi sẽ giống con gì :(&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
À, mới check facebook, thấy có người kia comment mấy cái câu linh tinh nhảm nhí không ý nghĩa gì hết, dùng từ đao to búa lớn mà sáo rỗng, câu từ chẳng thể hiểu được. Lạ thật. Có người tự phán mình là tinh hoa của trời đất nữa mới sợ.. thấy nó bịnh bịnh sao á. Nhảm còn hơn cả mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dạo một vòng mấy follower trong blog của mình, mình cũng không ngờ có tận 40 người quan tâm. Nhưng thật ra khi vào xem thì chỉ có 1 là vẫn còn blogging là &lt;a href="http://damhaphu.blogspot.com/"&gt;Mr. Đàm Hà Phú&lt;/a&gt;, còn lại thì blog nào cũng nham nhở như của mình :"&amp;gt;. Mà thật ra thì blog mình chẳng có mang thông tin bổ ích gì đến cho người đọc cả, chỉ là ba cái tùy hứng linh tinh. Nên ít người follow cũng không là gì lạ. Lúc đầu thì háo hức viết, viết rất hăng vì có nhiều thời gian và khả năng viết lúc đó thì vô hạn. Lâu dần, kỹ năng viết tỉ lệ nghịch với tuổi tác,... tuổi già của mình ăn mòn mấy bàn phiếm nên cũng khó khăn lắm với viết được cho tươm tất. Tiếng Việt cũng cùn, và cũng lười chăm chút thêm hình bọng. Lâu dần cái page của mình như một thùng rác tầm xàm bá láp gì đâu không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nấu cơm xong rồi mà mình không ăn nỗi. Dạo này mắc chứng gì mà cứ ăn chỉ một ngày một bữa cơm. Ăn không thấy ngon, và cũng chẳng muốn ăn nhiều. Ăn cho có, ăn để không bị chết đói. Nhưng mà ăn kiểu này lại không có sức đi làm và học. Ahhhhhhhh, làm sao đây?????&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4260448355026618399-96393493720154386?l=hienhanhnguyen.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/96393493720154386/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4260448355026618399&amp;postID=96393493720154386" title="4 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/96393493720154386?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/96393493720154386?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/hanhnguyen/~3/LARY5EPEnnM/vai-dong-nham.html" title="Vài dòng nhảm" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><thr:total>4</thr:total><feedburner:origLink>http://hienhanhnguyen.blogspot.com/2011/10/vai-dong-nham.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;C0INQng8eCp7ImA9WhdbEk8.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399.post-5618252614296938930</id><published>2011-10-08T17:05:00.000+10:30</published><updated>2011-10-10T15:09:53.670+10:30</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-10-10T15:09:53.670+10:30</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Ý tưởng cho không" /><title>Nhân đọc bài viết này ta có một ý tưởng kinh doanh</title><content type="html">&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân đọc bài&amp;nbsp;&lt;a href="http://hanhfuclangthang.multiply.com/journal/item/977/977"&gt;"Phen này ông quyết đi bán bánh mì"&lt;/a&gt;&amp;nbsp;của anh nhà báo Lê Minh Hạ, và vì dạo này mình bị tẩu hỏa nhập ma môn&amp;nbsp;Entrepreneur Small Business Management, mình thử áp dụng coi sao. Và ráng đặt bản thân mình vào vai một entrepreneur hơn là một small business owner.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có ba yếu tố để một entrepreneur có thể phát triển cơ hội kiếm tiền của mình đó là &lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;"&lt;b&gt;thời vận, cơ hội, và ý tưởng để khai thác cơ hội đó"&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;. Sau khi đọc bài ở trên, thời vận đưa đẩy anh từ một người làm công bị thất vọng vì chủ gạt, đã trở thành một người chủ buôn bán nhỏ có lợi nhuận khá. Cơ hội của anh là hiện nay tình hình phượt và ham thích du lịch với thiên nhiên của giới trẻ đang tăng, mà khu vực hiện anh đang bán thì đang thiếu thốn ngành dịch vụ ăn uống. Do vậy, có thể là tình cờ (vì bán bánh mì dạo là phương thức dễ nhất và cần ít vốn nhất) mà anh vô tình đã xoáy đúng vào nhu cầu của khách hàng. Do vậy thu nhập 10 triệu một tháng nhờ bán bánh mì dạo thì là điều tất nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng cứ việc trụ lại ở vị trí đó, bán bánh mì dạo, và hài lòng với mức thu nhập 10 triệu một tháng, và cố để không bị lỗ và sống sót được vào mùa thấp điểm thì đây là cách suy nghĩ đơn giản của đại đa số đông những người buôn bán nhỏ lẻ khác. Đứng trên phương diện một&amp;nbsp;entrepreneur, anh ta phải động não để tìm thêm cơ hội lớn hơn để phát triển, và nếu anh ta không hài lòng với mức thu nhập và hình thái hiện tại. Thì có lẽ một anh&amp;nbsp;entrepreneur sẽ chấp nhận một phương án có thể rủi ro, nhưng nếu thắng, thì cơ hội vươn vai để trở thành một công ty cung cấp dịch vụ ăn uống lưu động, có thể là một ý tưởng tốt trong bối cảnh giao thông ùn tắc và đường xá sơ sài thiếu thốn ở một số địa điểm du lịch hiện nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;1. &lt;b&gt;Vì sao anh lại thành công trong việc bán bánh mì dạo nhưng đạt được thu nhập khá?&lt;/b&gt; &lt;/span&gt;--&amp;gt;; đắc địa&lt;br /&gt;
&amp;nbsp;Trong bài trên anh LMH có nói, "....Hồ Than Thở - Suối Trúc, dưới chân núi Cậu - Bình Dương tiếp giáp Tây Ninh, gần bãi giữ xe nơi khách đến chơi..... chẳng phải rao bán gì, dân tình lội suối leo núi mệt đừ tự khác dò tới mua"... Có lẽ vì vậy mà bánh mì của anh bán giá khá cao nhưng vẫn có người mua 10,000 đồng/ ổ "giá khá cao so với mức sống ở địa phương". Nói tóm, một doanh nghiệp là người gặp khó khăn không chùn bước, là người có thể nhìn thấy cơ hội phát triển dù hoàn cảnh thay đổi đi lên hay đi xuống. Và khi đã thấy được cơ hội đó thì phải biết cách nắm lấy. Qua phân tích trường hợp của chú cựu bộ đội thì chú có được những điểm sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;&amp;nbsp;- Địa điểm&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;- Nắm đúng nhu cầu của khách&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;- Người tiên phong (chưa có cạnh tranh?)&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;- Vốn nhỏ nhưng lời to? (high price - low cost??)&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;&lt;b&gt;2. Nếu anh muốn thu nhập của mình tăng lên cấp đôi?&lt;/b&gt; &lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #ffe599;"&gt;-&lt;/span&gt;&amp;gt;; cần đa dạng hóa sản phầm.&lt;br /&gt;
a. &amp;nbsp;Nếu thế thì mình sẽ cân nhắc mở rộng nhu cầu bằng cách bán thêm nước uống đóng chai (nước tăng lực, nước ngọt, nước khoáng ướp lạnh). Nhưng vì anh chỉ có một chiếc xe, có thể tạo thêm một công ăn việc làm cho bà con, hoặc thành viên trong gia đình ---&amp;gt; mua thêm một chiếc xe thứ 2 để bán thức uống di động, có thể bán kèm khăn giấy, snacks, thuốc lá --&amp;gt; thực hiện ăn chia, lương, hoặc khoán.&lt;br /&gt;
b. Hoặc, mua lại một chiếc xe 12 chỗ, gỡ hết băng sau, và cải biến nó thành một cái xe conventional truck (loại như xe lam hồi xưa) để có thể vừa bán bánh mì, cá viên chiên, hoặc mì gói (nhờ có bếp gas lưu động), thức uống. --&amp;gt; mình làm mình hưởng&lt;br /&gt;
c. Hoặc vì không thể lái xe 4 bánh, thôi thì thuê 2 người thân tín, bán xe bánh mì và xe thức uống. Còn bản thân thì đặt vào vai trò quản lý. ---&amp;gt;; tìm địa điểm mới để mở rộng chân rết bán hàng dạo. Tính toán ngân sách, dự toán mua hàng, điều phối hàng, và công tác marketing bắt đầu từ đây. Lúc này, mình sẽ in name card, hoặc flyers phát cho khách đến chơi và offer delivery service. Thậm chí, có thể phát triển thêm một hình thức mới nữa là, nấu theo yêu cầu. Lúc này, có thể thiết kế hẳn một picnic menu package cho khách chọn lựa. Khách order trước trong khoảng thời gian nào đó, và mình &amp;nbsp;sẽ giao hàng tận nơi. Lúc này, vai trò của của mình là quản lý và điều phối order và delivery. &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;Như vậy nếu là một doanh nghiệp giỏi, anh ta phải biết bàn giao quyền hạn, không nên ôm đồm để rãnh rang mà có tầm nhìn bao quát hơn.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;3. Nếu anh muốn trở thành môt nhà doanh nghiệp?&lt;/span&gt;&lt;/b&gt; --&amp;gt; ; mình sẽ đăng ký thương hiệu và thiết lập chiến lược phát triển.&lt;br /&gt;
Nếu may mắn công việc của phát triển do nhu cầu cao. Mình có thể đăng ký thương hiệu và bản quyền kinh doanh. Lúc này, mình sẽ thuê người thực hiện việc, nhận order, bán hàng, giao hàng. Còn bản thân sẽ quản lý tài chính và tìm cách mở rộng thị trường để khuếch trương thương hiệu.&lt;br /&gt;
- Cho thuê lều trại và cung cấp dịch vụ ăn uống cho nhóm du lịch theo order&lt;br /&gt;
- Phát triển lực lượng bán dạo bằng conventional truck (hình thức tuy không mới, nhưng tạo tư tưởng đáng tin cho người tiêu dùng)&lt;br /&gt;
- Nấu tiệc gia đình&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;--&amp;gt; Một doanh nghiệp giỏi là người luôn không bao giờ hài lòng với những gì &amp;nbsp;mình đạt được, luôn đặt mình vào trạng thái năng động và thử thách. Luôn muốn là người đi tiên phong trong kinh doanh... chứ không phải trong... đua xe (ha..ha...)&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #bf9000;"&gt;4. &amp;nbsp;Có thể khuếch trương và nhân rộng mô hình kinh doanh lưu động không?&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Tất nhiên là có thể, nếu bản thân không ngừng quan sát, học hỏi và phát triển tư duy sáng tạo trong việc tạo cơ hội tiếp cận với thị trường. Có thể một ngày nào đó, mô hình bán dạo bị bảo hòa. Chính vì vậy cần phải không ngừng sáng tạo để thiết kế một cơ hội phát triển kinh doanh khác. Có thể sẽ không là một doanh nghiệp bán bánh mì dạo nữa, nhưng biết đâu mình lại trở thành một doanh nghiệp kinh doanh sản phẩm khác tùy vào nhu cầu và xu hướng của thị trường mà anh nhận thấy có tiềm năng (sexy toys hahhah... đùa thôi)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
+ Những mặt bất lợi có thể xảy ra:&lt;br /&gt;
- Lực lượng quản lý đô thị có thể gây khó dễ (bán hàng rong và bến bãi)&lt;br /&gt;
- Vấn đề an ninh (cướp, băng nhóm xin đểu)&lt;br /&gt;
- Cạnh tranh không lành mạnh (dùng bạo lực hoặc chơi xấu từ đối thủ)&lt;br /&gt;
-&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
+ Mô hình này có thể áp dụng ở những khu du lịch, phượt, điểm trekking phổ biến. Nơi mà có ít tiện nghi và dịch vụ ăn uống.&lt;br /&gt;
+ Hàng hóa: thức ăn nguội như bánh mì, sandwich, xôi, mì gói, snack, thức uống, đồ dùng cá nhân (BVS, band aid..) cho thuê dụng cụ picnic&lt;br /&gt;
+ Phương tiện: xe 4 bánh, xe 2 bánh&lt;br /&gt;
+ Communicate: bộ đàm (nếu là một team 2 người), mobile&lt;br /&gt;
....&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói tóm lại, những điều ở trên này, là sự suy đoán và đặt giả thiết của mình mà thôi. Nếu vô tình mà chú cựu bộ đội này đọc được được ý tưởng này và nó khả thi, thì đáng mừng là chú tạo thêm công ăn việc làm cho ít nhất 2 người nữa (nếu thành công ở mục 2c.) Còn nếu chú có một tầm nhìn bao quát hơn và có tham vọng phát triển trở thành một doanh nghiệp thành công ở bước 3 và không ngừng phát triển bước 4 thì quả thật, chú là một người tài :) Vì thực ra bản thân mình đây nói được chứ không biết có làm được không &amp;nbsp;:)) Hy vọng cái ý tưởng này khả thi.&lt;br /&gt;
Trở lại chuyện để trở thành một nhà doanh nghiệp, thì điều trước tiên cần có tham vọng, tính mạo hiểm, là người không ngừng cải tiến, sáng tạo phương thức tiếp cận thị trường để trở thành người đi đầu hơn là một doanh nghiệp luôn khư khư giấu diếm, giành giật bản quyền dịch vụ (đây là việc làm châu chấu đá voi). Cổ nhân có nói, "trong rủi có may", mình hiểu theo nghĩa &amp;nbsp;này là trong sự thay đổi tưởng chừng như bất lợi nhưng lại là một cơ hội để tạo mở ra một cách cửa mới của trò chơi doanh nghiệp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4260448355026618399-5618252614296938930?l=hienhanhnguyen.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/5618252614296938930/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4260448355026618399&amp;postID=5618252614296938930" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/5618252614296938930?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/5618252614296938930?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/hanhnguyen/~3/4BD_ZcSXTZA/nhan-oc-bai-viet-nay-ta-co-mot-y-tuong.html" title="Nhân đọc bài viết này ta có một ý tưởng kinh doanh" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://hienhanhnguyen.blogspot.com/2011/10/nhan-oc-bai-viet-nay-ta-co-mot-y-tuong.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;DUEHR3g_fip7ImA9WhdbEU8.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399.post-2705284763767134524</id><published>2011-10-06T16:04:00.004+10:30</published><updated>2011-10-09T13:03:56.646+10:30</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-10-09T13:03:56.646+10:30</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="thinking" /><title>Chuyện con cái</title><content type="html">Mấy hôm nay lại lò dò vào blog của &lt;a href="http://baoquangbaonhu.multiply.com/journal/item/570/570"&gt;bé Hương&amp;nbsp;&lt;/a&gt;. Đây là cô bạn vai em làm chung hồi ở ILA cách đây 7 năm. Hai đứa xài chung cái station, hay tán gẫu và đi ăn trưa chung. Lúc đó nàng mới ra trường và chưa có gia đình. Nàng dễ thương và cũng tám lắm. Tánh nhỏ này chơi được lắm, thẳng thắn, có nói có, không nói không, không có nịnh nọt và cũng không có chơi xấu ai. Làm việc đâu ra đó, ngăn nắp và giỏi giang. Rồi nàng có chồng, kể chuyện mẹ chồng rất dễ thương. Cưới đâu được 2 tháng, một ngày kia nàng nói nàng có bầu rồi &amp;nbsp;khóc ngon lành. Thiệt là... dễ thương gì đâu. Nàng mắc cỡ nữa, nói là chưa gì mà có bầu rồi... nhưng kể từ đó nàng khác lắm. Chững chạc hơn, nàng đọc hết nguyên cuốn sách dày ơi là dày cách chăm sóc trẻ từ khi trong bụng mẹ, nàng ăn cũng nhiều... mà làm việc cũng giỏi. Thiệt phục nàng ghê. (nhớ hồi xưa quá đi à). Mình nhớ nàng hay chia sẻ kinh nghiệm lúc có bầu sao, đứa nhỏ đạp trong bụng ra sao... chuyện gì nàng cũng kể tất tần tật. Mình nghe và ráng nhớ đặng rút kinh nghiệm :)) Thiệt là mình thích có con lắm chớ. Nhớ rồi nào đó có lần mình nói thôi không muốn có chồng đâu, có con thôi :)), nhưng rồi sau đó lại đổi là cần chồng thôi không cần con đâu, và cuối cùng ... thôi không chồng con gì hết! Mệt! (hahahahha)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng dù mình nói mình không muốn, thật ra mình muốn lắm. Bản năng của một người phụ nữ muốn yêu thương và chăm sóc cái hình hài bé nhỏ, muốn được ngửi cái bàn chân bé nhỏ thơm mùi sữa, muốn được nựng nịu vuốt ve đôi má bầu bình, cái đầu ít tóc mềm mềm, mà thích nhất là cái tấm thân tròn trịa thơm tho mùi sữa của hài nhi. Rồi muốn được thấy nó lớn, nói những câu nói ngô nghê, muốn được quay phim, chụp hình lại những khoảnh khắc đáng yêu, và mình cũng muốn tham gia những trò chơi con nít với bé... Nhưng muốn thì muốn nhất thời vậy thôi..... (sang trang đi)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ừh, thì có những chuyện không có như ý. Thôi thì quyết tâm dứt bỏ hết, không lưu luyến nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trở lại chuyện bé Hương, lâu rồi không vào blog, hôm nay đọc lại hết một lượt những bài update, mình thấy cô bé Hương này không còn là "cô bé" của ngày xưa nữa, nàng chững chạc hơn xưa rất nhiều (à, hơn mình rất nhiều) và giỏi. 2 đứa nhỏ lớn rất nhanh, thông minh xinh đẹp. Và cách dạy con của nàng làm mình phải ngưỡng mộ, vì nàng xem tụi nhỏ như một người lớn, nàng dạy tụi nhỏ cách tự lập cách giải quyết vấn đề. Nàng bắt đầu dạy con làm người... điều mà mình so sánh với một người bạn khác, là em dâu của mình cũng có con, mình ở nhà hằng ngày nên thấy hết. Cũng muốn góp ý nhưng ngại người ta nói mình tài lanh (hahaha). Thấy cả 2 cách dạy rất khác nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với Hương, Hương chăm lo cho con từ nhỏ, nên hiểu được tánh ý để uốn nắn. Trò chuyện và chơi đùa cùng con, mình chắc rằng khi 2 đứa con của nàng lớn lên, sẽ rất nổi bật. Còn bạn kia, thì lại khác, từ nhỏ đến lớn để bà vú nuôi và dạy luôn. Nên lắm lúc nói con không có nghe. Thằng nhỏ 4 - 5 tuổi rồi mà ăn còn phải đút, socialise cũng không được tốt, chỉ thích chơi với bà vú thôi. Haizzzz, thiệt tình là bức xúc.. nhưng giờ thì qua bên đây rồi nên cũng không biết ở nhà ra sao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ừh, thì mình thèm con đó. Nhưng ....&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4260448355026618399-2705284763767134524?l=hienhanhnguyen.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/2705284763767134524/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4260448355026618399&amp;postID=2705284763767134524" title="0 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/2705284763767134524?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/2705284763767134524?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/hanhnguyen/~3/R__W__n7nLc/chuyen-con-cai.html" title="Chuyện con cái" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><thr:total>0</thr:total><feedburner:origLink>http://hienhanhnguyen.blogspot.com/2011/10/chuyen-con-cai.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;C0QDQn84eSp7ImA9WhdUEUk.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399.post-6278786623198834689</id><published>2011-09-28T01:56:00.000+09:30</published><updated>2011-09-28T02:06:13.131+09:30</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-09-28T02:06:13.131+09:30</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Nhảm nhí" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="thinking" /><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="tổng kết ngày" /><title>Cái số con rận lận đận mấy bận mà vẫn .. bạc phận</title><content type="html">Thiệt cái số của mình làm gì cũng sau cũng thua cũng sút người ta. Haizzzz&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Số là vầy, hồi cách đây 3 năm nghe nói đi học ở Úc có cơ hội ở lại định cư. Học được nữa năm cái Úc đổi Luật, không cho định cư nữa, nên học xong phải cuốn gói về. Nhưng cũng còn may chút đỉnh là tự nhiên cái năm mình apply thì được cấp cho 18 tháng ở lại làm việc lấy kinh nghiệm. Nhưng xong 18 tháng đó cũng phải đi về :(. Mấy khóa sau mình thì hông được ở lại làm việc luôn, học xong thì cuốn gói về ngay. Còn mấy người trước thì được xét duyệt cho PR. Coi chịu nỗi hông? Mà trong khi đó có vài người bạn cũng làm hồ sơ đi một lượt với mình, nhưng người ta học khác ngành, khác cấp.. thế mà giờ người ta có PR rồi, và có nhà luôn nữa rồi, thậm chí có người có con luôn nữa rồi. Đúng là cái số mình là số bánh bao mà. Coi ngon ngon mới mới vậy đó, mở ra bên trong khai rình (không khai thì không phải bánh bao mới), còn bánh bao chiều thì nó hết khai nhưng vỏ ngoài thì nhăn nheo nguội ngắt và khô khốc, ai thèm mua bánh bao chiều mà không ế chứ hả? Còn bánh bao nhúng nước thì thôi, khỏi phải bàn tới. Bởi vậy, cái số mình là số bánh bao mà!!!!! :((&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quay lại chuyện VISA nè, mình apply xin kéo dài VISA thêm 6 tháng nữa vì hồi trước khi đi học, agent làm hồ sơ cho mình chỉ có 2.5 thay vì 3 năm. Thiệt là, giờ làm tốn hơn 1000 chỉ để extend 6 tháng đặng học cho xong. Mà cái vụ apply VISA mới lận đận, mình cẩn thận apply online, ngó nghiêng các kiểu, dịch thuật giấy tờ, nộp vô đầy đủ.. cái đúng phát Medical check có vấn đề, thử lần 1, rồi lần 2, cả 2 lần đều không thể kết luận được.. BS yêu cầu đi chỗ khác khám, lần này turn out bình thường không có bị gì hết trơn. Chời, mắc dịch hông? Tưởng là sau đó sẽ có result liền, hông biết mấy mợ ở Medibank làm ăn sao mà 2 tuần sau, mình sốt ruột gọi điện lên hỏi mấy bận sau khi đã gửi mấy cái mail, cuối cùng confirm câu gọn lỏn là, tại có đứa bịnh nghỉ, nên hồ sơ delay, giờ mới làm thủ tục nhưng phải mất 3 tuần vì hồ sơ gửi lên Sydney làm cái con bà chi đó, rồi mới trả về, thời gian cái bộ hồ sơ đó đi theo đường.. con rùa, nên mất tới 21 ngày mới quay về được Adelaide. WTF!!!!! Đành phải viết một cái mail lê thê kể khổ với DIAC nói người ta chịu khó đợi cái bộ hồ sơ quỷ đó chứ đừng có đuổi mình về tội nghiệp :( Haizzzzz.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi, tới tối hôm nay vừa bị nhốt, bị đau chân, bị rát cổ, &amp;nbsp;cửa bị hư (vì mình phá ra để lấy chìa khóa phòng đó mà), tưởng đời không còn gì thê thảm hơn thì.. nhận được cái email báo là VISA đã được accept. Haizzz coi như được giải an ủi đi. Mà thiệt cũng tức cười, từ giờ tới cuối khóa chỉ còn có 3 tháng thôi, thấy cái VISA này nó &amp;nbsp;vô dụng sao đó, mà không có không được, mà thấy mình phải apply vừa mất tiền, vừa tốn công... thiệt chẳng ra làm sao. Trong khi đó, mấy đứa cùng khóa chon học 3 năm thì cũng extend visa trong vòng 1-2 tuần là đã có VISA mới rồi. Mình phải chờ tới 2 tháng dù hồ sơ đã nộp đầy đủ và đúng thủ tục hết. Thiệt là người tính không bằng quỷ thần tính mà! (Không tin vào may rủi và số vận không được mà)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Coi như giờ nhẹ nhõm vụ VISA hết hạn, trong thời gian 6 tháng này, học 2.5 tháng, đi làm full time 1 tháng để dành tiền ăn tết, 1 tháng về VN, quay lại Úc, 1 tháng làm thủ tục apply cho VISA khác và tìm việc mới. WTF! ăn ở không xách đít đi làm VISA T_T thiệt Úc biết làm tiền ghê. Mà mình biết vậy mà vẫn đu đeo. Nhiều lúc bỏ quách cho xong không làm ăn gì hết, đi về ... chăn trâu. Chứ ở bên này thì lại phải làm trâu.. cho người ta chăn :( Hix... thiệt số mình thấy giống Trâu lắm đó. Ăn --&amp;gt; đi làm --&amp;gt; ngủ --&amp;gt; ăn --&amp;gt; đi làm ....&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà ngó tới ngó lui, cái số mình lận đận thiệt. Lận đận lắm!!!! :( Thôi không so sánh nữa, kể ra người ta lại nói mình đèo bồng ngó nghiêng. Biết lận đận vậy được rồi. Ráng tu để gỡ lại!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4260448355026618399-6278786623198834689?l=hienhanhnguyen.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/6278786623198834689/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4260448355026618399&amp;postID=6278786623198834689" title="2 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/6278786623198834689?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/6278786623198834689?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/hanhnguyen/~3/8BPQ9ZW_kgs/cai-so-con-ran-lan-may-ban-ma-van-bac.html" title="Cái số con rận lận đận mấy bận mà vẫn .. bạc phận" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><thr:total>2</thr:total><feedburner:origLink>http://hienhanhnguyen.blogspot.com/2011/09/cai-so-con-ran-lan-may-ban-ma-van-bac.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;DEEHQ346fip7ImA9WhdUEEQ.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399.post-3560870789472203985</id><published>2011-09-27T13:40:00.000+09:30</published><updated>2011-09-27T13:40:32.016+09:30</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-09-27T13:40:32.016+09:30</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="thinking" /><title>Thèm nói</title><content type="html">Lại linh tinh nữa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng nay nói chuyện với một người.. lại thấy lo lắng và rối ren. Ước chi mà trúng số, có số tiền lớn đó mình giải quyết được nhiều thứ. Mình không giữ cho mình xu teng nào, nhưng ít ra mình dùng nó để mua lấy sự thanh thản. Mình có sức khỏe làm việc mình không sợ, mình có sức khỏe mình lo lắng cho ba mẹ được. Chỉ sợ nhìn thấy cảnh khổ, &amp;nbsp;người dưng khổ mình chịu không được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không biết tự khi nào mình và bạn lại lâm vô hoàn cảnh tiến thoái lưỡng nan thế này. Bạn lớn rồi, mình có nói bạn cũng để ngoài tai. Mà lâu rồi, mình cũng hết kiên nhẫn với bạn, nhưng mình vẫn rất lo cho bạn, luôn dõi theo coi bạn làm gì, sống ra sao. Bạn an toàn, mình yên tâm, nhưng điều đó chỉ là tạm thời. Mình không thể lo lắng cho bạn cả đời. Có lẽ kiếp trước mình nợ bạn, hoặc mình làm điều gì đó ghê gớm lắm với bạn, khiến bạn phải khổ cả một kiếp rồi giờ đây mình phải trả ngược lại. Mình phải làm gì đây?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong tay mình có cả nùi nút rối, gỡ nút này rồi đến cả đống nút khác để gỡ, cứ hết nút này đến nút khác, đôi lúc mình dại dột, vô tình vừa gỡ ra rồi lại thắt vào, rồi lại gỡ. Cắt thì không nỡ, mà gỡ cũng chẳng xong. Cứ đeo mang riết mà lòng nặng nề.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sao mình không bớt đa đoan đi một tí nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mong ngóng về với mẹ. Chắc kỳ này về mình sẽ ở nhà và đi lanh quanh với mẹ thôi. À, thăm mấy con bạn thân, cafe và uống bia với nhau, chụp hình 5 đứa như cái ngày xưa ấy. Tình bạn thiệt là ngộ, xa cách như vậy rồi, lâu lắc như vậy rồi, thậm chí tin tức thế nào cũng không rõ, nhưng vẫn coi như ruột thịt (mình tử tế với tụi nó thế, nhưng chắc tụi nó xem mình như ruột thừa). Mình chắc không đi chơi xa như dự định, muốn đi xuyên việt, muốn được ngắm cảnh đồng quê xinh đẹp thanh bình như thế nào. Ý định xuyên việt tìm hiểu ẩm thực dân dã đành tạm gác lại. Nhưng mà thôi luyến tiếc làm gì, chỉ có vài tuần thì nên ở nhà với ba mẹ, dọn dẹp nhà cửa đón tết, nấu bữa ăn ngon cho cả nhà, đi chùa với mẹ, điều mà năm lần bảy lượt chẳng có thực hiện được. &amp;nbsp;Có nhiều dự định sau khi học xong, nhưng cuối cùng cái nợ đeo mang đành phải trả. Thôi ráng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình cũng ước có một ngày trả xong nợ đời trong kiếp này, để có thể xuống tóc đi tu!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4260448355026618399-3560870789472203985?l=hienhanhnguyen.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/3560870789472203985/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4260448355026618399&amp;postID=3560870789472203985" title="1 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/3560870789472203985?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/3560870789472203985?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/hanhnguyen/~3/GSewlwriahs/them-noi.html" title="Thèm nói" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><thr:total>1</thr:total><feedburner:origLink>http://hienhanhnguyen.blogspot.com/2011/09/them-noi.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;DEcDRHc7eyp7ImA9WhdVFUs.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399.post-6187616714470088351</id><published>2011-09-21T09:40:00.001+09:30</published><updated>2011-09-21T10:17:55.903+09:30</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-09-21T10:17:55.903+09:30</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="vui vui thôi nha" /><title>Bắt giò báo chí</title><content type="html">Xuất vào - hay nhập vào?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình không có đọc bài, chỉ mới ngó cái tiêu đề là thấy sai rồi. "&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bài đầu tiên:&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; color: #1c2c67; font-family: Tahoma; font-size: 18px; font-weight: bold;"&gt;&lt;br class="Apple-interchange-newline" /&gt;"6 nước được xuất hàng hóa vào Việt Nam"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
http://www.dunghangviet.vn/hv/thoi-su/trong-nuoc/2011/08/6-nuoc-duoc-xuat-hang-hoa-vao-viet-nam.html&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải nói là "6 nước được &lt;u&gt;&lt;b&gt;nhập &lt;/b&gt;&lt;/u&gt;hàng hóa &lt;u&gt;&lt;b&gt;vào&lt;/b&gt;&lt;/u&gt; Việt Nam" mới đúng. Còn nói ngược lại là "Việt Nam được &lt;b&gt;&lt;u&gt;xuất&lt;/u&gt;&lt;/b&gt; hàng hóa &lt;u&gt;&lt;b&gt;ra&lt;/b&gt;&lt;/u&gt; 6 nước". 2 câu này có 2 nghĩa khác nhau. Câu trước nói về tình hình nhập khẩu ở VN tức là tốn tiền. Còn câu sau nói rằng VN có cơ hội kiếm tiền :D&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--------------&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bài thứ 2:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; color: #1c2c67; font-family: Tahoma; font-size: 18px; font-weight: bold;"&gt;"Gỏi cuốn, phở Việt lọt 'Top 50' món ngon nhất thế giới"&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #1c2c67; font-family: Tahoma;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #1c2c67; font-family: Tahoma;"&gt;http://www.dunghangviet.vn/hv/s-viet-nam/am-thuc/2011/07/goi-cuon-pho-viet-lot-39top-5039-mon-ngon-nhat-the-gioi.html&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #1c2c67; font-family: Tahoma; font-size: medium;"&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sai tiếp. Mới đầu đọc cái tiêu đề, &amp;nbsp;mình hiểu là, gỏi cuốn và Phở Việt &lt;u&gt;&lt;b&gt;bị rớt khỏi&lt;/b&gt;&lt;/u&gt; danh sách "Top 50 món ngon nhất thế giới". Cay cú!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình đọc tiếp theo thì ra là... gỏi cuốn và phở việt được "&lt;b&gt;&lt;u&gt;lọt vào"/ "liệt vào&lt;/u&gt;&lt;/b&gt;" danh sách "Top 50 món ngon nhất thế giới".&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
------------------&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bình luận của mình: Phàm đã là người cầm viết hay type key board, phàm đã mang tiếng là nhà báo, báo mạng, báo giấy, phàm đã là người đại diện cho tờ báo với tư cách cộng tác viên một mùa, nữa mùa hay nhiều mùa đi chăng nữa, thì khi bạn đã đại diện cho tờ báo đó publish/ xuất bản hoặc phổ biến cho người đọc thì cần nhất phải cân nhắc chữ nghĩa cho thật chỉn chu và chính xác. Tránh gây ra hiểu lầm hoặc lệch lạc thông tin.&lt;br /&gt;
Cũng ví dụ ở trên: "Gỏi cuốn, phở việt lọt top 50 món ngon nhất Thế giới" thì từ "lọt" rất ư là dân dã. &amp;nbsp;Và mang tính thổ ngữ nhiều hơn. Miền Nam dùng từ "lọt" nghĩa là rớt, là sót. Miền Bắc, có hiểu từ này (mình sống trong Nam nên không rõ các bạn ở ngoài Bắc hiểu thế nào?). Thường văn dùng để viết khác văn nói và mang tính văn bản nghiêm trang. Do vậy, nếu viết cho báo thì nên cân nhắc từ ngữ chẳng hạn như "liệt vào" hoặc "đề cử"? Mình không phải chuyên gia ngôn ngữ, nên không biết từ nào khác hay hơn hay không đặng "đề nghị" :-)&lt;br /&gt;
----------&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhân tiện đây, mình cũng kể một câu chuyện vui có thật mà mình vẫn còn nhớ hoài nhớ mãi. Chuyện lâu rồi, lúc mình còn bé xíu hay hóng chuyện người lớn. Mình nghe mẹ "kể tội" của mợ Sáu. Lúc đó cậu Sáu mới cưới mợ sáu được vài tháng thôi, chưa có sanh đứa nào. Chuyện là vầy, &amp;nbsp;cậu Sáu tán gẫu chuyện gì đó về chuyện đi chày đi ghe cá. Khi đến đoạn "thuyền ra cửa biển" thì mợ Sáu hỏi một câu mà mình nhớ tới giờ.&lt;br /&gt;
&amp;nbsp;"Anh Sáu, anh Sáu, bộ biển cũng có cửa hả? Biển "minh mông" dzậy mà cũng có cửa sao?"&lt;br /&gt;
Cậu rắn mắc trả lời "Có chứ sao không em? Cửa biển bự lắm, thuyền ra cái nó mở cửa cho mình ra, thuyền về nó mở cửa cho mình vô rồi đóng lại đó" ....&lt;br /&gt;
Tiếp theo sao nữa thì không có nhớ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng....&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mợ mồ côi cha mẹ, sống với họ hàng từ nhỏ, năm 17 tuổi được gã về cho Cậu Sáu. Mợ biết ít chữ thôi (mà cũng không chắc là mợ có biết chữ không nữa). Nhưng mợ là một người con dâu ngoan hiền, hiếu nghĩa. Sinh cho cậu 3 đứa con, nhà nghèo, nhưng cũng ráng để tụi nó học hành đàng hoàng. Có điều... đôi lúc lực bất tòng tâm, tụi nhỏ học không nỗi cũng âu là số trời vậy!&lt;br /&gt;
Cậu cũng học tới cấp hai rồi nghỉ ngang đi chày đi câu phụ giúp gia đình. Có thời cậu đi ghe cá cho chủ tàu ở Tân Long - Mỹ Tho. Kiếm được nhiều tiền lắm, nhưng không có biết để dành. Mình nhớ hồi năm lớp 2 - 3 , cậu lên nhà mình ở nhờ đặng đi làm, cuối tháng lãnh lương là cho mình cả cọc tiền ăn bánh (mấy chục đồng hay mấy trăm đồng gì đó - quên mất tiêu giá trị tiền hồi xưa rồi).&lt;br /&gt;
Hai vợ chồng cũng cắng đắng nhau hoài, nhưng dù gì thì mợ vẫn lo cho cậu. Mợ khéo tay làm khỏe, hết mùa gặt thì đan lát gia công cho hãng thủ công mỹ nghệ xuất khẩu. Đâu 1000 đồng một cái giỏ bự (mất phải 2- 3 tiếng ngồi đan miệt mài). Nghe nói, nếu như mà có rãnh đan tới khuya thì được đâu mười mấy ngàn. Thấy xót!&lt;br /&gt;
Cậu già rồi nên sinh tật, chắc cũng vì thấy phận nghèo hoài không bằng anh bằng em nên đâm ra giận hờn lung tung. Thấy thương!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tự nhiên ngồi hoài cổ sáng nay. Nhớ căn nhà lá của ngoại đầy ắp con nít, nhớ mấy cây sơ-ri trên gò. Nhớ mấy cái bông vạn thọ vàng rực ngày tết, nhớ mấy bụi bông trang trổ bông chùm chùm bự bằng cái tô. Nhớ mấy con chó còm nhom đầy rận. Nhớ cả mấy đứa em đen nhẻm dơ hày bò lê bò lết dưới sân. Nghe dì Ba, chị hai (là mình đó) về ăn tết mà mừng hớn hở, vì thể nào cũng có kẹo bánh để ăn. Ôi cái đứa con nít thành thị ăn uống thừa mứa quần là áo lượt, giờ mới hiểu nỗi lo cơm áo gạo tiền khi sống một thân một mình nơi xứ người. Dù gì nó vẫn sung sướng hơn anh em họ của mình trong gia tộc. Nó may mắn lắm thay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhớ cái tết cuối cùng, trước khi đi du học, có đứa một thân một mình lái xe 58km về Gò Công thăm ngoại trước tết, mua nào bánh mứt, nước ngọt để dành cho ngoại đón tết. Lúc đó, nó đang buồn, nó đang chơi vơi, vì buồn và chơi vơi nên mới nghĩ đến gia đình ngoại nó. Nó thấy ngoại vui biết chừng nào khi nó về, mấy em thích biết chừng nào với những thứ trái cây, bánh mứt mà nó mua. Nó tự nhủ ngày nào đó sẽ giúp gia đình các dì các cậu khi có thể... vậy mà, đến giờ tay vẫn trắng! Ôi....&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4260448355026618399-6187616714470088351?l=hienhanhnguyen.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/6187616714470088351/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4260448355026618399&amp;postID=6187616714470088351" title="2 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/6187616714470088351?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/6187616714470088351?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/hanhnguyen/~3/odvGKCNMCGU/bat-gio-bao-chi.html" title="Bắt giò báo chí" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><thr:total>2</thr:total><feedburner:origLink>http://hienhanhnguyen.blogspot.com/2011/09/bat-gio-bao-chi.html</feedburner:origLink></entry><entry gd:etag="W/&quot;A0MARn4zeyp7ImA9WhdVFUs.&quot;"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4260448355026618399.post-1237294805751579008</id><published>2011-09-21T00:37:00.001+09:30</published><updated>2011-09-21T11:14:07.083+09:30</updated><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2011-09-21T11:14:07.083+09:30</app:edited><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Phật ơi" /><title>Phật ơi, làm người hiền khó quá</title><content type="html">Chuyện là vầy, mình ái mộ đạo Phật đã lâu, trước đó cũng có nhiều duyên lành căn dữ đưa đẩy mà mình tiếp cận với triết lý uyên thâm của Phật. Đã vài lần mình định viết lại những điều bản thân suy gẫm mà rồi... thấy ngại. Ngại vì u mê ngu muội, e rằng làm sai lạc và hỏng đi cái chân lý của Phật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi, nhân tiện hôm nay bị dồn nén, trăn trở, đau khổ vì cố gắng làm theo những điều răn mà Phật dạy mà có lúc thành công, có lúc không. Nhưng tựu trung, &amp;nbsp;có lúc mình thực hiện được nhưng lại miễn cưỡng và cuối cùng công đức coi như đổ sông đổ bể. Mình đành phải viết cái entry này, coi như tự răn mình, tự bêu xấu mình trước bà con thiên hạ để rồi bản thân lấy đó làm hổ thẹn, mắc cỡ mà sửa đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những bạn bè trong mạng Facebook nếu có quan tâm chắc sẽ biết mình hay than vãn, chửi bới với những lời lẽ thật ... chẳng phải của người hiền. Số là mình lúc nào cũng khó chịu với một cặp share chung nhà. Theo mình, họ rất vô tâm, bởi vì share chung nhà, nên những lúc họ sữ dụng nhà bếp thì coi như rằng kẻ kế tiếp phải cắn răng mà lau chùi hoặc dọn dẹp. Dù đã được nhắc nhở khá nhiều lần, nhưng vẫn chứng nào tật đó. Họ không bao giờ biết mang rác đi đổ, không biết lau cái bếp khi dùng xong để ố dầu hoặc thức ăn vung vãi, không bao giờ biết lau chén muỗng nĩa sau khi rữa xong mà để úp đống kế bên cái sink, mặc cho nước dơ lấp ẩm văng tung tóe lên. Đến khi mọi thứ trở nên cản trở thì họ cứ thế mà úp vô không thèm lau lại, vì thế mà cutleries (dao, muỗng, nĩa) lúc nào cũng ố bẩn trông ghê &amp;nbsp;và mất vệ sinh lắm. Thôi thì mình không nên kể xấu họ tiếp theo làm gì.... Entry ở đây là muốn chỉ ra cái dở của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Do những chuyện như vậy, nên mình là người luôn phải dọn cái bếp, luôn phải mang rác đi đổ, luôn phải giặt khăn lau chén, khăn lau bàn, luôn phải clean cái bench, luôn phải cố không nghĩ mình làm cho ai hết mà làm cho bản thân mình. Có điều, làm người tốt thiệt khó, mình rất cố gắng, nhưng do bản tính sân hận quá nặng, mình đã tự chuốc phiền não cho bản thân mà không hay. Dù mình làm hết những việc đó, nếu làm với một tâm trạng thoải mái không chất nhứt câu nệ thì đó là một công đức, đó là một viên gạch giúp mình tiến gần với Phật hơn. Tuy nhiên, mình làm những việc trên mà tâm trạng bức bối khó chịu, thì hóa ra... chỉ chuốc thêm phiền não và ... giậm chân tại chỗ. Khi nào ngộ ra được và làm được thì mới được Phật ... chứng nhận. Hỡi ôi, từ đêm nay ngồi suy nghĩ lại thì mình thấy mình ác nhiều hơn hiền, xấu nhiều hơn tốt. Tính cho đến nay chỉ có giậm chân tại chỗ mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ nhất, mình lúc nào cũng khó chịu và cau có mỗi khi dùng cái bếp, vì đó là lúc mình phải dọn dẹp đồ cho người ta. Tâm lý lúc nào cũng không vui, và xét nét. Do vậy, khi người ta dùng đồ của mình chẳng hạn như cái cây rửa chén là mình thấy không bằng lòng. Năm lần bảy lượt mình viết note và dán lên trên đấy, sau đó lại bôi đi, vì mình thấy làm như vậy quá ích kỷ. Đôi lúc quyết tâm đem ra để khơi khơi cho mọi người xài thì, những người khác xài không sao, nhưng đến cái cặp kia xài xong, quăng lăn lóc dơ hầy thì mình lại khó chịu vô cùng. Thế là .... cất vô (nhục!)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thứ hai, mình thiệt là ích kỷ, vì người ta để nhờ cái kem trong ngăn đá thôi mà mình cũng không vui vì cho rằng họ đã có tủ lạnh riêng rồi mà còn lợi dụng. Đôi ba lần lôi ra định để cho chảy re chơi, nhưng rồi lại thấy làm vậy rất không được với lời Phật dạy vì làm tổn hại đến tài sản của người khác nên đành cất vô lại. Cũng viết cái note cảnh cáo rồi lại xé đi vì thấy hổ thẹn với Phật do mình là người đọc pháp mà lại sanh tâm nhỏ mọn. Nói chung, điều đó mình đã cố để không xảy ra và cố gắng mở lòng chấp nhận thiệt thòi, nhưng những hành động mà mình nêu ở trên vô hình chung đã đổ sông đổ bể hết tất cả vì không có lòng thành tâm làm việc tốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai điều ở trên chỉ điển hình mà mình lấy ví dụ, là những việc rất nhỏ nhặt nhưng mình lại "chấp" do đó mà mình cảm thấy hổ thẹn vì chưa thật sự tiến bộ. Tại sao lại có sự thiên vị như vậy? Tại sao những người khác trong nhà mình lại không sao mà đến khi gặp hai người này mình lại có thành kiến? &amp;nbsp;Mình hằn học, đau khổ, mình mình biết chứ họ đâu có hay. Họ vẫn cười đùa lả lơi với giọng điêu làm mình càng ghét thêm và có thành kiến thêm. Đó là do bản thân cố chấp, sân hận dẫn đến mù quáng mà làm hỏng đi cái nguyện vọng được trở thành con Phật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Như hôm nay, trong thang máy lúc làm việc, mình cầu xin mẹ Quan Âm phò hộ độ trì cho mình tu tập được tốt hơn. Mình hứa với lòng sẽ không oán giận nữa, mình hứa với lòng sẽ mở rộng trái tim để đón nhận những lỗi lầm của chúng sinh mà mình gặp,.... nhưng.... lại nhưng. Khi về nhà, thấy cái bếp dơ, thấy cái muỗng dơ mà vẫn được chễm chệ nằm chung với muỗng sạch thì con quỷ trong tâm lại bộc phát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đêm nay, soi lại thì quả thiệt là công cốc, hổ &amp;nbsp;thẹn với lòng, hổ thẹn với Phật, bởi vì Phật có thể giúp dẫn đường cho mình đi đúng hướng, giúp mình tiếp cận với giáo lý của người dễ dàng hơn, nhưng người chẳng thể giúp mình gột rữa bản tánh xấu của bản thân. Tham, Sân, Si, là những tật xấu đó, mà phàm đã quyết tâm tu thì phải quyết tâm chặt bỏ hết gốc rễ của Tham, Sân, Si. Tự mình phải giúp mình, không có ai giúp mình được hết. Nếu mình không mau chặt bỏ nó thì lâu dần sẽ tự cắt đứt con đường dẫn mình đến đất Phật. Nam Mô A Di Đà Phật!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4260448355026618399-1237294805751579008?l=hienhanhnguyen.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://hienhanhnguyen.blogspot.com/feeds/1237294805751579008/comments/default" title="Post Comments" /><link rel="replies" type="text/html" href="http://www.blogger.com/comment.g?blogID=4260448355026618399&amp;postID=1237294805751579008" title="4 Comments" /><link rel="edit" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/1237294805751579008?v=2" /><link rel="self" type="application/atom+xml" href="http://www.blogger.com/feeds/4260448355026618399/posts/default/1237294805751579008?v=2" /><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/hanhnguyen/~3/pGt2jIIH9pk/phat-oi-lam-nguoi-hien-kho-qua.html" title="Phật ơi, làm người hiền khó quá" /><author><name>vyvynguyen</name><uri>http://www.blogger.com/profile/14884330982032596741</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" width="32" height="24" src="http://1.bp.blogspot.com/_HWAWr6zrgBk/SaoMobZrQmI/AAAAAAAAIuE/tRW9_E5qcx4/S220/IMG_0217.JPG" /></author><thr:total>4</thr:total><georss:featurename>Adelaide SA, Australia</georss:featurename><georss:point>-34.9286212 138.5999594</georss:point><georss:box>-35.3452302 137.9682454 -34.5120122 139.23167339999998</georss:box><feedburner:origLink>http://hienhanhnguyen.blogspot.com/2011/09/phat-oi-lam-nguoi-hien-kho-qua.html</feedburner:origLink></entry></feed>

