<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><rss xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/" xmlns:blogger="http://schemas.google.com/blogger/2008" xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:gd="http://schemas.google.com/g/2005" xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0" version="2.0"><channel><atom:id>tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993</atom:id><lastBuildDate>Fri, 05 Jun 2015 03:01:21 +0000</lastBuildDate><category>tình yêu</category><category>suy ngẫm</category><category>tản mạn</category><category>Truyện ngắn</category><category>yêu thương</category><category>tự sự</category><category>mẹ</category><category>Cha</category><category>cười vỡ bụng</category><category>sound blog</category><category>Cuộc sống</category><category>blog radio</category><category>bình yên</category><category>sonrobby</category><category>truyencuoi</category><category>tình bạn</category><category>vnesport</category><category>hoa loa ken</category><category>hoa thang tu</category><category>hạnh phúc</category><category>nụ cười</category><category>tâm sự</category><category>Con gái</category><category>Phật</category><category>sự tích</category><category>thơ</category><category>Cảm xúc âm nhạc</category><category>Tin tức</category><category>cô đơn</category><category>hoa loa kèn trắng</category><category>quê tôi</category><title>Hoa Tháng Tư</title><description>Chia sẻ cảm xúc - Lắng đọng ý nghĩa</description><link>http://www.hoathangtu.net/</link><managingEditor>noreply@blogger.com (Thanh Sơn Nguyễn)</managingEditor><generator>Blogger</generator><openSearch:totalResults>324</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>25</openSearch:itemsPerPage><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993.post-3849183820964293051</guid><pubDate>Thu, 26 Mar 2015 09:14:00 +0000</pubDate><atom:updated>2015-03-26T16:14:29.273+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tâm sự</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tình yêu</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tản mạn</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">yêu thương</category><title>Những bàn tay đã nắm</title><description>&lt;h2 class=&quot;fon33 mt1 sapo&quot;&gt;Mấy ai đi qua cuộc đời này mà kịp nhớ mình từng nắm bao nhiêu bàn tay?&lt;/h2&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://2.bp.blogspot.com/-_Hqfq2XcCf8/VRPNvPNhPkI/AAAAAAAABcI/tLX3OMhhvgw/s1600/namtay-b71c5.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://2.bp.blogspot.com/-_Hqfq2XcCf8/VRPNvPNhPkI/AAAAAAAABcI/tLX3OMhhvgw/s1600/namtay-b71c5.jpg&quot; height=&quot;224&quot; width=&quot;400&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bàn tay mẹ là bàn tay đầu tiên em nắm, nói đúng ra mẹ nắm tay em  vừa lúc lọt lòng. Mẹ mò mẫm từng ngón tay nhỏ xíu, rưng rưng mừng vui vì  con mình chào đời mạnh khỏe.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Khi em chập chững  những bước đầu tiên, mẹ ở cạnh bên, đưa tay nắm hờ sợ con yêu vấp ngã.  Rồi từ từ người dần buông để em chập chững những bước đầu tiên trong  đời. Tay mẹ nhăn nheo vì năm tháng, trơ gầy vì vất vả lao động nhưng vẫn  là bàn tay đẹp đẽ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nắm tay mẹ, em biết hơn hết là cảm giác bình yên vô ngần, chẳng còn hình dung gì đến những nỗi sợ hãi ngoài kia.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bàn  tay ba là bàn tay vững chãi nhất. Tay ba to bè, vuông vức, đầy vết  chai, vết xước. Ba chẳng nề hà bất cứ việc gì lớn nhỏ để chăm lo cho gia  đình nên bàn tay ấy bất chấp bao nặng nhọc từ ngày nắng đến hôm mưa.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ngày  nhỏ, ba cầm tay em để nắn nót những nét chữ tròn trịa đầu tiên. Tay ba  chần chừ cầm roi đe nạt em những khi mắc lỗi. Tay ba dắt em qua đường  mỗi khi em đứng bên kia đường phân vân giữa dòng xe cộ. Tay ba nắm chặt  dặn dò em tự lập trong những ngày tháng xa nhà.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tay  nội là bàn tay ấm nhất. Nhiều đêm nằm ngủ, em quay qua nắm chặt tay bà  và nghe người rề rà kể những chuyện xưa. Giây phút nắm lấy bàn tay lúc  người đang yếu, nghe nội thì thào những lời yêu mà rưng rưng. Bàn tay  nhăn nheo đồi mồi ấy vẫn thoảng mùi trầu dễ chịu. Em đâu biết rằng cái  nắm tay đó là lần cuối…&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cái nắm tay đầu tiên  đúng nghĩa của tình yêu là cái nắm tay run rẩy, ngại ngần. Anh giả vờ  mượn bàn tay em để xem đồng hồ rồi bất chợt cầm tay khắng khít. Và những  lúc giận hờn, người này cố vẫy vùng buông tay, người kia càng cố nắm  chặt.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Không phải những người yêu nhau đều thích  nắm tay nhau nhưng những người thích nắm tay nhau hẳn là những người  yêu nhau lắm. Thật tình, em trân trọng cái nắm tay siết chặt hơn cả cái  ôm dịu dàng. Là bàn tay đan khít trong những ngày đông giá. Là cái nắm  tay nhẹ nhàng những lúc đi dạo bên bờ biển. Chừng ấy thôi đã thấy yêu  thương luôn đủ đầy. Chúng ta cảm nhận được hơi ấm của người kia qua một  bàn tay nắm, quen thuộc từng vết chai, từng vết mấp mô và bắt đầu hồ  nghi người ta còn thương mình không qua một phút buông lỏng hững hờ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mỗi  bàn tay ta nắm hẳn có ý nghĩa riêng trong từng khoảnh khắc của cuộc  đời. Mỗi ngày, có nhiều đôi tình nhân nắm tay nhau bước lên lễ đường thề  nguyền hẹn ước và cũng lắm những đôi vợ chồng kiên quyết buông tay để  thành người xa lạ. Suy cho cùng, cái nắm tay không là tất cả nhưng là  một phần để đong đếm những cảm xúc yêu đương.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Em  nhớ mãi tấm ảnh cưới đen trắng của ba mẹ ngày xưa. Quê nội ở bên sông  nên hồi đó đưa dâu trên chiếc đò nhỏ. Tấm ảnh ghi lại khoảnh khắc ba đưa  tay ra đỡ tay mẹ bước xuống bờ, ánh nhìn ba hướng về đôi chân mẹ vì sợ  mẹ vấp, phía sau sông nước êm đềm. Thời gian như trôi rất khẽ trong phút  giây rất đỗi bình thường ấy. Hạnh phúc đôi khi bắt đầu bằng một cái nắm  tay như vậy.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Có lần, bắt gặp sự hờ hững trước  một bàn tay chới với cầu cứu giữa ngược xuôi người qua lại. Người ta  cũng dần dò xét có nên chìa tay ra trước cuộc đời lắm nhiễu nhương giăng  mắc dối trá này. Có chi buồn hơn bằng việc ta buộc phải phân vân chần  chừ khi chìa tay ra với người khác.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một bàn tay  đẹp là một bàn tay không ngần ngại nắm lấy một bàn tay khác lúc họ đang  cần những cái siết chặt thay vì lời nói suông vô nghĩa. Dù đó là bàn  tay người lạ, bàn tay lem luốc của bác sửa xe, bàn tay chẳng mấy sạch sẽ  của cô lao công, bàn tay gầy yếu của em bé bị bệnh. Nắng mưa cuộc đời  lúc ấy chẳng là gì nữa đâu…&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thế nên, hãy thấy vui khi ta không đếm xuể những bàn tay đã nắm, bởi nghĩa là xung quanh này vẫn còn lắm yêu thương, rất thường.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: right;&quot;&gt;&lt;b&gt;Diệu Ái&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: right;&quot;&gt;&lt;b&gt;Nguồn: Dantri &lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;h2 class=&quot;fon33 mt1 sapo&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/h2&gt;</description><link>http://www.hoathangtu.net/2015/03/nhung-ban-tay-da-nam.html</link><author>noreply@blogger.com (Thanh Sơn Nguyễn)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://2.bp.blogspot.com/-_Hqfq2XcCf8/VRPNvPNhPkI/AAAAAAAABcI/tLX3OMhhvgw/s72-c/namtay-b71c5.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total><gd:extendedProperty name="commentSource" value="1"/><gd:extendedProperty name="commentModerationMode" value="FILTERED_POSTMOD"/></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993.post-4123002507420102551</guid><pubDate>Tue, 15 Apr 2014 07:29:00 +0000</pubDate><atom:updated>2014-04-15T14:29:23.351+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tâm sự</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tình yêu</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">yêu thương</category><title>Em sẽ dặn lòng quên anh! </title><description>&lt;h4 class=&quot;sapo&quot;&gt;Em nhớ anh nhiều đến thế, mà vẫn chưa chạm được vào chữ “thương” anh à… &lt;/h4&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Em là đứa vô cùng mâu thuẫn, ngập dần  trong những định kiến của bản thân. Em nhận biết rõ một điều, rằng hiện  tại, em yêu anh. Nhưng rồi sao? Chữ “yêu” không đủ mạnh để đánh bật  những lằn ranh suy nghĩ. Anh có biết rằng con gái vốn nghĩ nhiều lắm  không?&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Em có thể thấy nhói trong lồng ngực,  thứ âm thanh rên rỉ khao khát yêu thương ấy vọng ra kề bên tai em ngày  một gần. Rằng em nhớ anh, mong anh biết bao nhiêu! Để rồi em khóc lóc  vụng trộm, như một đứa con nít làm trò sai chỉ sợ bị người lớn bắt quả  tang và quở mắng. Em chạy trốn hết thực tại đến giấc mơ, ám ảnh đến muôn  ngàn vạn lần, vẫn không thể nào thôi ám ảnh.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Em nhớ anh nhiều đến thế, mà vẫn chưa chạm được vào chữ “thương” anh à…&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Người ta nói, yêu một người thôi chưa đủ, phải cả thương nữa mới tròn vẹn đúng không?&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://4.bp.blogspot.com/-NFGG0x947C4/U0zfmOWmp5I/AAAAAAAAAKY/mP772JYnCtY/s1600/dan_long_quen_anh.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://4.bp.blogspot.com/-NFGG0x947C4/U0zfmOWmp5I/AAAAAAAAAKY/mP772JYnCtY/s1600/dan_long_quen_anh.jpg&quot; height=&quot;426&quot; width=&quot;640&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Em đã thôi ngây ngốc và không còn tự  dồn mình vào chân tường. Cũng không tự hỏi những câu vớ vẩn. Rằng vì sao  anh lại xuất hiện trong giấc mơ đêm qua của em? Rằng vì sao em lại dành  cảm tình thiêng liêng trọn vẹn của một thời xuân con gái cho riêng  anh?… Em không giải đáp cặn kẽ từng câu trả lời, cũng quên mất việc phải  tìm kiếm thêm thông tin cho con tim thỏa mãn. Em chỉ làm một việc duy  nhất, là gật đầu thừa nhận.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Đúng rồi, yêu anh đấy thì đã sao?&lt;br /&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Em đã nói mà, em đi lạc trong một mớ  bòng bong. Cuối cùng, không thể nào gạt hết tất cả mọi suy nghĩ để bất  chấp yêu anh. Thứ tình yêu ấy em vun tay nuôi dưỡng như một mầm cây còi  cọc bị giữ lâu ngày trong bóng tối. Lớn được chút nào, hay chút ấy. Chỉ  cần nhìn thấy mầm cây xanh lá nghĩa là tình yêu kia chưa chết yểu. Em  chỉ cần có vậy mà thôi. Ai đó nói họ khao khát được thấy tình cảm của  mình vươn lớn thành cây đại thụ cao lớn và vững chãi. Em thiết nghĩ,  điều ấy với em đã quá xa xôi rồi…&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Em thật buồn vì không làm chủ được  trái tim mình, để nó rong chơi mê mải và gắn kết tình cảm với anh. Nhưng  rồi em sẽ cố, cố để tình yêu đầu đời non nớt này được kết thúc sớm  thôi. Em biết mình cần phải quên anh, quên đi những giấc mơ trẻ dại. Hẳn  là anh cũng đã quên em rồi, đã quên từ rất lâu rồi, có đúng không?&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hoathangtu.net/2014/04/em-se-dan-long-quen-anh.html</link><author>noreply@blogger.com (Hoa Tháng Tư)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://4.bp.blogspot.com/-NFGG0x947C4/U0zfmOWmp5I/AAAAAAAAAKY/mP772JYnCtY/s72-c/dan_long_quen_anh.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total><gd:extendedProperty name="commentSource" value="1"/><gd:extendedProperty name="commentModerationMode" value="FILTERED_POSTMOD"/></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993.post-1606179981886587144</guid><pubDate>Mon, 14 Apr 2014 09:49:00 +0000</pubDate><atom:updated>2014-04-14T16:51:18.082+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tản mạn</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tự sự</category><title>Hoa loa kèn nhuộm nỗi nhớ tháng Tư</title><description>&lt;h4 class=&quot;sapo&quot;&gt;Màu trắng tinh khôi, tươi mới của loài hoa dịu nhẹ, êm ái này khiến lòng người thấy bồn chồn đến khó tả... &lt;/h4&gt;&lt;div class=&quot;content&quot;&gt;&lt;div align=&quot;center&quot; style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;Những cơn mưa bất chợt ùa  về trên phố, tiếng sấm rền vang như báo hiệu một mùa mới sắp về. Phải  chăng hạ đang chạm vào từng ngóc ngách, len lỏi vào dòng người tấp nập  ngược xuôi. Mùa mới về, mang theo những xúc cảm vẹn nguyên chưa vẩn đục.  Và tháng Tư về, gói trọn nỗi nhớ, niềm thương trong màu trắng tinh khôi  của hoa loa kèn…&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sáng sớm tinh mơ, vội vàng lao ra đường hòa vào dòng người đang vội  vã chạy xe, ai đó bỏ quên những chiếc xe đạp chở đầy hoa loa kèn còn  ướt hơi sương. Tháng tư về, dường như mọi thứ đều tất bật, hối hả hơn,  có phải vì hạ sắp tới? Những tia nắng đầu tiên khẽ khàng len lỏi nương  mình qua vô vàn tán lá, rồi chợt ghé thăm những nụ hoa chưa kịp nở ven  đường. Màu trắng tinh khôi, tươi mới của loài hoa dịu nhẹ, êm ái này  khiến lòng người thấy bồn chồn đến khó tả.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://1.bp.blogspot.com/-yND8OeEQdB8/U0uu-SDtKKI/AAAAAAAAAJ4/rGz59O12tms/s1600/hoa_loa_ken.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://1.bp.blogspot.com/-yND8OeEQdB8/U0uu-SDtKKI/AAAAAAAAAJ4/rGz59O12tms/s1600/hoa_loa_ken.jpg&quot; height=&quot;266&quot; width=&quot;400&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hoa loa kèn, cũng giống như người thiếu nữ đôi mươi đang e ấp, khép  mình sau những tán lá. Nụ hoa uốn cong mình xuống phố, bẽn lẽn rồi ngơ  ngác nhìn dòng người lại qua. Một cảm giác nôn nao khi giữa đường phố  tất bật, chợt nhìn thấy những gánh hàng rong nhuộm trắng hoa loa kèn.  Hình như người bán hoa mang theo những gì tươi mới nhất trải dài trên  từng con phố Hà Nội.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://1.bp.blogspot.com/-Vaoe633_ZiY/U0uvc3476JI/AAAAAAAAAKA/RAT_fgKqKGA/s1600/thang-tu-ve-co-mot-loai-hoa-cho-rieng-em-__.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://1.bp.blogspot.com/-Vaoe633_ZiY/U0uvc3476JI/AAAAAAAAAKA/RAT_fgKqKGA/s1600/thang-tu-ve-co-mot-loai-hoa-cho-rieng-em-__.jpg&quot; height=&quot;266&quot; width=&quot;400&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Màu hoa ấy, không kiêu sa, không rực rỡ, nhưng lại khiến lòng người  bâng khuâng, nhớ về điều gì đó xa xăm. Có chăng sự trắng trong đến nao  lòng này đang len lỏi sâu vào từng nhịp tim đang thao thức về một mùa  hoa giữa lòng thủ đô.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Dòng người hối thúc, lòng người bận rộn lo toan, muốn dừng chân ôm  vào lòng những nhành loa kèn đang khép nụ chờ ngày đơm bông. Có lẽ ai đó  sẽ thấy thanh thản, nhẹ nhàng, chậm rãi hơn bởi sự bình an, tĩnh lặng  vẫn luôn tồn tại ngay trong chính cuộc sống này.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Và nhìn người lạ nào đó nhẹ nhàng ôm những nhành hoa loa kèn trong  tay&amp;nbsp; rồi vội bước nhanh về nhà, một nỗi nhớ không tên cứ chấp chới ùa  về, nhuộm cả một vùng trời yêu thương.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hình như hoa loa kèn đang nhuộm nỗi nhớ tháng Tư về…&lt;br /&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://1.bp.blogspot.com/-kZx8MNJR218/U0uvc_StZXI/AAAAAAAAAKM/6T-4KklH0ec/s1600/thang-tu-ve-co-mot-loai-hoa-cho-rieng-em-.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://1.bp.blogspot.com/-kZx8MNJR218/U0uvc_StZXI/AAAAAAAAAKM/6T-4KklH0ec/s1600/thang-tu-ve-co-mot-loai-hoa-cho-rieng-em-.jpg&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hoathangtu.net/2014/04/hoa-loa-ken-nhuom-noi-nho-thang-tu.html</link><author>noreply@blogger.com (Hoa Tháng Tư)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://1.bp.blogspot.com/-yND8OeEQdB8/U0uu-SDtKKI/AAAAAAAAAJ4/rGz59O12tms/s72-c/hoa_loa_ken.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total><gd:extendedProperty name="commentSource" value="1"/><gd:extendedProperty name="commentModerationMode" value="FILTERED_POSTMOD"/></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993.post-4076572008247432112</guid><pubDate>Thu, 10 Apr 2014 11:12:00 +0000</pubDate><atom:updated>2014-04-11T09:04:37.381+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tản mạn</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">yêu thương</category><title>Hẹn với dịu dàng</title><description>&lt;br /&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Cậu về Hà Nội. Cô ở lại Sài Gòn. Họ vẫn trao đổi cùng nhau về cuộc sống, về tất tần tật những gì xảy ra chung quanh. Đôi khi, cô nhắn tin cho cậu, vu vơ thôi, nói rằng cô rất nhớ cậu. Rất nhớ cái gã đã xáo tung lên cuộc sống của cô, nhưng lại khiến cô cảm động phát khóc. Cậu cười, hiểu hết. Vì cậu sẽ không bao giờ nói cho cô biết,đêm ấy, cậu không ngủ. Thỉnh thoảng nhớ cô, cậu khẽ áp tay lên má, dịu dàng. Như để nhớ nụ hôn vụng về trong một đêm tháng Sáu...&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; ---*******----&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Tháng sáu, cậu cùng gia đình đi du lịch vào Miền Nam. Cậu hình dung sẽ được trải nghiệm hết những phong cảnh tuyệt mỹ của đất nước từ Bắc vào Nam. Sẽ được hứng cái hắt nóng rát rạt của nhưng cơn gió lào, nhưng rồi mạt lạnh khi trầm mình xuống khu nước xanh mát của Sunspa Resort. Sẽ dạo hết Cung đình Huế đến từng ngõ nhỏ trên phố cổ Hội An. Sẽ ngắm cầu Sông Hàn trong đêm lộng gió, thăm thú tiên cảnh trên Bà Nà Hill. Lượn ngắm những cung đường quanh co dễ sợ khi lên Đà Lạt hay rung rinh trên sông nước ở những miệt chợ Tiền Giang…..Nhưng mà cậu háo hức hơn cả là đến Sài Gòn. Đô thị sầm uất, hào hoa lớn nhất cả nước, một hòn ngọc Viễn Đông thưở nào.&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://3.bp.blogspot.com/-VLOGyQUC5dQ/U0Z7IdH6uwI/AAAAAAAAAJo/xvcur7vdetc/s1600/hen-voi-diu-dang.jpg&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;https://images-blogger-opensocial.googleusercontent.com/gadgets/proxy?url=http%3A%2F%2F3.bp.blogspot.com%2F-VLOGyQUC5dQ%2FU0Z7IdH6uwI%2FAAAAAAAAAJo%2Fxvcur7vdetc%2Fs1600%2Fhen-voi-diu-dang.jpg&amp;amp;container=blogger&amp;amp;gadget=a&amp;amp;rewriteMime=image%2F*&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Hôm đó, lúc bố mẹ đi thăm người bà con. Câu được phép lang thang một mình khám phá phố xá Sài Gòn. Cậu bắt đầu đi từ phố này qua phố khác, chụp đủ kiểu ảnh với tháp đồng hồ, cổng khu mua sắm này, cửa biệt thự nọ….&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Đến lúc chân tay đã mệt rã, cậu ngồi xuống một ghế đá ven công viên. Tự nhủ tý về phải ăn thật nhiều mới được. Bỗng có bàn tay đập mạnh lên vai:&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;- Ê, cậu kia, trả chỗ cho tôi. Mà sao cậu lại có thể ngồi lên sách của tớ được chứ! &lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Cậu giật mình quay lại, hình dung cái giọng chanh chua đó phải phát ra từ khuôn mặt đanh đá, cáu gắt nào đó. Bỗng như bị hút hồn bới một cặp mắt tròn ngây thơ, trên khuôn mặt trái xoan trắng hồng, đôi môi chúm chím tỏ ra khó hiểu hơn thì đúng….&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Phải mất mấy giây cậu mới định thần, mới nhớ là dưới mông mình cồm cộm.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;- Xin lỗi, chỗ này tớ đang ngồi, tớ vừa rơi bút ra sau ghế, nên tớ ra sau nhạt, cậu trả lại tớ chỗ được không? &lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Giọng cô bé ngọt ngào đến lạ, không như sét đáng ngang tai như lúc trước nữa. Có lẽ tại lần này cô đã lấy lại bình tĩnh hơn, còn cậu thì chắc đã không còn mệt.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Cậu vội đứng dậy: &lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;- Xin lỗi cậu nhé, mình vừa đi bộ một đoạn dài, mỏi chân quá, ngồi đại lên mà không để ý đến chỗ của cậu và sách của cậu. Mình xin lỗi nhé. &lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Cô bé không nói gì, thu sách lại, ngồi xuống và chỉ vào một bên.-Vậy cậu ngồi đi cho đỡ mệt.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Cậu hơi bất ngờ, cái gióng nói dễ thương, cái khuôn mặt, đôi môi chúm chím, và cả thái độ quan tâm lúc đó, thực sự đã in mãi trong tâm trí cậu sau này…………&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Cậu khẽ ngồi cạnh bên.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Cô bé khẽ nói:&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;- Cậu không phải người ở đâu phải hôn? &lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;- Uh, mình đi du lịch cùng gia đình vào đây. Chắc nhà cậu gần đây hả? &lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;- Nhà mình bên Quận 3, nhưng tớ hay ra chỗ này học. Chỗ này, tớ thích, và cũng có một số kỉ niệm… &lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Cậu im lặng, chưa nghĩ ra nói tiếp thế nào.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;- Cậu uống nước của tớ đi, cho đỡ khác nè. Cô bé hươ hươ chai nước đưa cho cậu.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Nhưng cậu cũng giơ chai nước lên bảo tớ cũng có. Hì. &lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;- Cậu có nước, nhưng chắc là hok có cơm đúng hok? Rồi cô bé nheo mắt tinh nghịch. &lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Cậu cười trừ, như gặp đối thủ vậy mà chưa biết trả đũa.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Giọng nói dễ thương lại vang lên. &lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;- Cũng muộn rồi, tớ thấy đói, chắc cậu cũng vậy, mình gọi cơm ăn nhá. &lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Cậu nghĩ, mình cũng thấy đói. Hà, lại được dịp ăn cùng zậy, rồi còn được trò chuyện nữa. Sao không đồng ý cái rụp chứ. Cậu gật đầu, nhưng nói: - Nhưng tớ không rành gọi đồ ăn, tớ  mới đến đây có mấy hôm à.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;- Cậu yên tâm, để tớ gọi cho. Tớ thường xuyên học ở đây mà, tớ hay gọi qua hệ thống  &lt;a href=&quot;http://www.foodpanda.vn/&quot;&gt;FoodPanda&lt;/a&gt; đó. Mà điện thoại tớ còn cài cả &lt;a href=&quot;http://www.foodpanda.vn/contents/apps&quot;&gt;ứng dụng&lt;/a&gt; của họ luôn. Ngồi ở đâu cũng gọi món được hết, hoàn toàn miễn phí mà gọi được từ rất nhiều nhà hàng nữa. Nhanh lắm, thi thoảng tớ thèm ăn gà rán là vào mục &lt;a href=&quot;http://kfc.foodpanda.vn/&quot;&gt;KFC&lt;/a&gt; của họ gọi phát được lun nè, nhanh - gọn- rẻ. Gọi xong chỉ việc an tâm chờ thôi. &lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;- Ồ, vậy cậu gọi cho tớ nữa với. &lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;- Vậy cậu cùng vào chọn món với tớ đi, rùi tớ gọi. &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;……Còn nữa…..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Có ngày bỗng dưng thấy lòng thật quạnh hiu. Một nỗi cô đơn nào đó khôn tả xâm chiếm tâm hồn. Đi hoài, lang thang vô định trên những con đường xanh xao ánh đèn vàng, bất chợt lòng vang lên giai điệu quen thuộc một ca khúc nào đó. Tự hát cho riêng lòng mình và thấy nỗi buồn vơi đi, lòng cơ hồ bằng an và niềm vui trở lại.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Chúng ta đều như vậy, lướt qua cuộc sống của nhau. Chỉ như một bản nhạc bỗng được chơi trong một ngày đầy gió.&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0cm;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;background-color: #edf6dc; border: 1px solid #94BA2E; height: 220px; margin: 10px 20px; padding: 10px; width: 400px;&quot;&gt;Gọi món online từ hơn 1000 nhà hàng. Miễn phí tại &lt;a href=&quot;http://www.foodpanda.vn/&quot;&gt;FoodPanda&lt;/a&gt;    Gọi các món ăn:     &lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Nhật&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Hàn&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Pháp&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Ý&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Cơm văn phòng&lt;/li&gt;&lt;li&gt;Món ăn ngon&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;Nhanh - Gọn - Rẻ - Chất lượng đảm bảo.    &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=&quot;text-align: right;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://hoathangtu.net/&quot; target=&quot;_blank&quot;&gt;Hoa Tháng Tư &lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hoathangtu.net/2014/04/hen-voi-diu-dang.html</link><author>noreply@blogger.com (Hoa Tháng Tư)</author><thr:total>0</thr:total><gd:extendedProperty name="commentSource" value="1"/><gd:extendedProperty name="commentModerationMode" value="FILTERED_POSTMOD"/></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993.post-6260803786263053704</guid><pubDate>Thu, 03 Apr 2014 09:45:00 +0000</pubDate><atom:updated>2014-04-03T16:45:59.960+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">quê tôi</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tản mạn</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tự sự</category><title>Nắng tháng Tư về</title><description>&lt;div class=&quot;short_intro txt_666&quot;&gt;Tháng Tư quê tôi, trời nắng chói chang  như đổ lửa, nắng như muốn nung sôi những bãi cát trắng mịn, dụi đôi bàn  chân vào như rát bỏng. Nhưng điều đó không làm cho con người quê khó  chịu bởi họ đã thân quen với thời tiết này.&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;fck_detail width_common&quot;&gt;                        &lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://4.bp.blogspot.com/-KbUtiyGg-qM/Uz0tpaDfKUI/AAAAAAAAAJU/I5zCIoDyJGs/s1600/mun-moc--ava-a5add.png&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://4.bp.blogspot.com/-KbUtiyGg-qM/Uz0tpaDfKUI/AAAAAAAAAJU/I5zCIoDyJGs/s1600/mun-moc--ava-a5add.png&quot; height=&quot;398&quot; width=&quot;640&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;Normal&quot;&gt; Những ngày cuối tháng ba, cây bàng trước nhà đã xanh thẳm một màu lá,  tán bàng rộng đủ che mát một khoảng sân, một vài quả non rụng xuống đất  sau cơn gió mạnh những ngày đầu hạ. Gọi tháng Tư về mong mang theo một  trận mưa rào cho đất trời bớt hanh khô bởi bao ngày nắng nóng đến cháy  da người. Chợt nhớ quê da diết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Tháng Tư quê tôi, trời nắng chói chang như đổ lửa, nắng như muốn nung  sôi những bãi cát trắng mịn, dụi đôi bàn chân vào như rát bỏng nhưng  không làm cho con người quê khó chịu bởi họ đã thân quen với thời tiết  này. Con nít chẳng bao giờ biết sợ nắng, vẫn cứ đầu trần đội trời, chân  không đạp đất mà đi, mà chơi, mà phá phách, tung tăng trên đám mì đám  sắn, giẫm nát những bờ cỏ dại. Rồi chúng lại hồ hởi kéo cả một đám &quot;tập  trận” quanh giếng nước làng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Nước giếng bao giờ cũng mát lạnh, tắm mát lũ trẻ những ngày oi nồng nên  chúng khoái chí lắm, đợi mẹ cầm roi mới chạy tồng ngồng không quần  không áo một mạch về nhà, mẹ chỉ sợ các con tắm lâu mà nhiễm nước đổ  bệnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt; Tháng Tư quê người, vẫn chưa có dấu hiệu của cơn mưa nào hết, bầu trời  vẫn quang mây và xanh biếc, những đám mây trắng ngần nằm im ỉm, gió  chẳng buồn thổi mây bay đi. Chiều đến, trời lộng gió hơn, hàng chục con  diều no gió trên không trung, tự nhiên lại thấy nhớ cánh diều giấy học  trò của những ngày còn nhỏ, không sặc sỡ màu sắc, không nhiều hình thù  kiểu cách, diều vẫn căng tràn sức sống, bay lượn chắp cánh những giấc mơ  ngoan. Cánh diều ngày hôm nay có chở tôi về với miền cổ tích của ngày  xưa? Chở ký ức tuổi thơ hồn nhiên quay về với thực tại, chạm tay một  chút vào miền nhớ, để rồi giật mình nghe nắng tháng Tư sang.&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;Normal&quot; style=&quot;text-align: right;&quot;&gt; &lt;strong&gt;Trân&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hoathangtu.net/2014/04/nang-thang-tu-ve.html</link><author>noreply@blogger.com (Hoa Tháng Tư)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://4.bp.blogspot.com/-KbUtiyGg-qM/Uz0tpaDfKUI/AAAAAAAAAJU/I5zCIoDyJGs/s72-c/mun-moc--ava-a5add.png" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total><gd:extendedProperty name="commentSource" value="1"/><gd:extendedProperty name="commentModerationMode" value="FILTERED_POSTMOD"/></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993.post-5204491753768425991</guid><pubDate>Tue, 01 Apr 2014 01:00:00 +0000</pubDate><atom:updated>2014-04-01T08:00:01.908+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Cha</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">mẹ</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tự sự</category><title>Mùa cá cóng</title><description>&lt;h4 class=&quot;fon33 mt1&quot;&gt;Bé út viết thư kể chuyện 2 tuần liền ăn cơm với cá  đồng, tự nhiên lại thấy rưng rưng nhớ mùa cá cóng. Những con cá suýt  chết rét có khi hiện diện trên mâm cơm nhà tôi suốt cả chục ngày liền.&lt;/h4&gt;&lt;div class=&quot;fon34 mt3 mr2 fon43&quot;&gt;        &lt;div align=&quot;left&quot;&gt;Hơn chục năm trước, quê tôi nghèo lắm, người  dân chỉ biết bám ruộng, bám đồng mưu sinh. Ngày ấy, gần như mọi thực  phẩm nuôi sống gia đình đều do tự tay người dân nuôi trồng, chăm bẵm.  Cái thủa nghèo khó ấy, con gà nuôi được cũng không dám làm thịt ăn mà  chỉ dám mang ra chợ bán, lấy tiền mua mắm, mua cá hay sang hơn thì mua  ít lạng thịt ba chỉ nấu với bầu khô.&lt;/div&gt;Mùa hè, chủ lực trong mỗi bữa ăn vẫn là rau muống và cà pháo muối  dòn. Sau này khi lớn lên, được đi nhiều nơi nhưng tôi vẫn không thấy ở  đâu món cà muối lại đậm đà, trắng muốt và dòn như cà muối xứ Nghệ quê  mình. &lt;br /&gt;  Nhưng vào những ngày mưa dầm gió bấc hay rét mướt, khi vạt rau muống  tàn lụi, khi vại cà của mẹ vơi dần thì tiếng thở dài của cha lại vang  lên trong từng bữa cơm. Lũ chúng tôi, trệu trạo ngồi ăn cơm với nước  mắm. Bữa nào sang hơn, mẹ phi hành mỡ thơm lừng lên rồi đổ nước mắm vào,  mấy chị em hít hà ăn cơm như tằm ăn rỗi. &lt;br /&gt;  Trời rét, cả nhà ngồi co ro quanh bếp lửa. Mẹ rầu rĩ xúc mấy bơ gạo  nấu cơm. Rét quá, rau cũng chẳng mọc được hoặc lụi dần đi rồi chết hẳn  thành ra bữa cơm lại chỉ có nước mắm hay gộc chuối muối. Rét đến nỗi chị  em tôi ngồi nghịch, cứ há miệng ra thở để… xem khói. &lt;br /&gt;  Những bàn tay tê cóng hơ hơ trước bếp lửa. Cha vụt đứng dậy, xách cái  giỏ tre ra đi. Đi bắt cá cóng! Trời rét, nước buốt, những con cá rô, cá  diếc cũng lạnh cóng, lờ đờ trôi trong nước. Những chú cá tinh ranh hơn  biết bám vào các hang cua, những bụi cỏ để tránh rét nhưng rồi cũng chịu  chung số phận như đồng loại của chúng.&lt;br /&gt;  Cha đi dọc bờ mương, thò bàn tay to bè chai sạn vào từng vũng nước để  vớt cá. Khi bàn tay bắt đầu lạnh cóng như tảng đá, chuyển sang màu thâm  xì thi giỏ cũng đã lưng lưng cá. Không gian chật hẹp, những con cá  “sưởi ấm” cho nhau, chẳng mấy chúc chúng hồi sinh, giãy tanh tách.&lt;br /&gt;   Cha về, đổ cái giỏ vào chậu. Đôi môi thâm xì vì rét nở một nụ cười.  Mẹ nhặt nhạnh những con cá to để nướng, chị em tôi được một bữa “tươi”.  Số còn lại mẹ kho khế, để dành ăn dần trong mấy ngày mưa rét. Hôm nào  cha bắt được nhiều cá cóng, mẹ lại luộc lên rồi bỏ vào mâm, hong trên  bếp củi làm “lương khô” ăn dần.&lt;br /&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://1.bp.blogspot.com/-nucyblgOD7M/UzjotTwLBpI/AAAAAAAAAJE/ZVkS03SMnV4/s1600/trendongsongquehuong.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://1.bp.blogspot.com/-nucyblgOD7M/UzjotTwLBpI/AAAAAAAAAJE/ZVkS03SMnV4/s1600/trendongsongquehuong.jpg&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;  Cá rô đồng là giống cá tinh khôn, mùa cày vỡ, từng đàn rủ nhau ẩn  dưới những vai cày. Cha chỉ việc lật tảng đất lên, có khi hốt cả nắm cá.  Giống cá quả tinh khôn không kém. Nó ẩn mình sâu trong những hang hốc,  nhiều khi phải thò cả cánh tay vào. Hôm nào may mắn, cha bắt được vài  con cá quả to bằng cán liềm, cả nhà sẽ có một nồi cá kho tộ cực ngon  dưới bàn tay khéo léo của mẹ. &lt;br /&gt;  Cứ như thế, những con cá cóng nuôi chị em tôi đi qua mùa rét mướt. &lt;br /&gt;  Có những đợt mưa rét kéo dài, cá cóng cha bắt về nhiều đến nỗi cứ tới  bữa cơm nhìn thấy cá là chúng tôi chết khiếp. Ngày đó, cá dưới đồng  nhiều đến nỗi bắt mang ra chợ bán chẳng ai mua. Thành ra, bữa cơm ngày  cuối đông hết cá nướng đến cá kho khế, cá nấu canh chua ăn đến xót cả  ruột.&lt;br /&gt;  Chị em tôi đi học xa, thi thoảng gọi điện về nhắc cha giữ ấm ngày rét  lại nghe giọng con út buồn buồn “Mấy ngày ni toàn ăn cơm cá”. Tôi lại  mường tượng ra cái dáng còng còng của cha đang mò mẫm dưới dòng nước  buốt. Bàn tay gầy guộc thâm xì vục xuống nước, vớt những con cá đã cứng  đơ vì rét…&lt;br /&gt; &lt;div style=&quot;text-align: right;&quot;&gt;&lt;b&gt;Hoàng Lam&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hoathangtu.net/2014/04/mua-ca-cong.html</link><author>noreply@blogger.com (Hoa Tháng Tư)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://1.bp.blogspot.com/-nucyblgOD7M/UzjotTwLBpI/AAAAAAAAAJE/ZVkS03SMnV4/s72-c/trendongsongquehuong.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total><gd:extendedProperty name="commentSource" value="1"/><gd:extendedProperty name="commentModerationMode" value="FILTERED_POSTMOD"/></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993.post-9147761585840616889</guid><pubDate>Mon, 31 Mar 2014 03:56:00 +0000</pubDate><atom:updated>2014-03-31T10:57:09.203+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tản mạn</category><title>Tháng ba, tạm biệt nhé....</title><description>&lt;h3 class=&quot;sapo&quot;&gt;Tháng Ba, tạm biệt nhé những con phố vẫn mải miết đi tìm chút nắng trong vô vàn hạt mưa cứ tí tách rơi. &lt;br /&gt;&lt;/h3&gt;&lt;div&gt;Tháng Ba, tạm biệt nhé&amp;nbsp; một loài hoa mỏng manh vẫn nở trong tiết  trời mưa phùn lâm thâm. Sự tinh khiết, nhẹ nhàng, khiêm nhường của từng  cánh hoa trắng vội vàng buông thõng xuống lòng đường khiến con người  thấy man mác, da diết.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hoa sưa, có lẽ đó là loài hoa hiếm hoi ở Hà Nội, nó vẫn âm thầm kết  thành từng chùm hoa nhẹ tênh, phả hương dìu dịu nhưng dường như lại  quấn chặt lấy khứu giác của những ai vô tình đi qua nó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hoa sưa – bỏ lại sau lưng người nhiều khoảng trống chới với, cả nỗi  buồn không tên, rồi bỗng chốc gửi theo gió bay đi xa rất xa, hẹn gặp  lại ở tháng Ba không tên. Ai đó vẫn tiếc nuối, lưu luyến một cái tên  chưa kịp gọi trong nỗi nhớ…Ngoái đầu nhìn lại, hoa sưa bỏ nỗi nhớ trên  cây…&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;Tháng Ba, tạm biệt nhé những con phố vẫn mải miết đi tìm chút nắng trong vô vàn hạt mưa cứ tí tách rơi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tháng Ba, gió vẫn hun hút lùa vào từng cành liễu rủ xuống mắt hồ,  nhưng chẳng phải là gió heo may…Phố buồn thiu, có phải phố nhớ điều gì  chăng? Nhớ mùa xuân chẳng kịp níu giữ lại, nhớ khúc tình ca ai khẽ hát  đâu đó nghe da diết…&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://1.bp.blogspot.com/-de1nX-1N2Bw/UzjnNPxnZYI/AAAAAAAAAI4/aEsfHruAT7U/s1600/img_20140303115431895.JPG&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://1.bp.blogspot.com/-de1nX-1N2Bw/UzjnNPxnZYI/AAAAAAAAAI4/aEsfHruAT7U/s1600/img_20140303115431895.JPG&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tháng tư đang lấp ló, hạt nắng vàng tươi mới rải khắp mái phố xưa.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tháng Ba, tạm biệt nhé những nỗi nhớ không tên vẫn đôi lần làm trái  tim thổn thức…Chỉ là những nỗi nhớ vụn vặt, những quan tâm rồi hững hờ,  những cái chạm tay nhẹ rồi vội vàng quay mặt đi, những lần lỡ hẹn…rồi  thưa dần tin nhắn…Khi xuân đang hoảng hốt sắp phải đi xa…rất xa, lòng  người cũng chóng vánh để tình trôi đi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tháng Ba, tạm biệt nhé… những điều cũ sắp đi qua. Ngoái đầu nhìn  lại, một chút tiếc nuối, một chút hững hờ, một chút chạnh lòng…rồi vội  vàng bước nhanh. Một mùa Hạ sắp tới…&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hoathangtu.net/2014/03/thang-ba-tam-biet-nhe.html</link><author>noreply@blogger.com (Hoa Tháng Tư)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://1.bp.blogspot.com/-de1nX-1N2Bw/UzjnNPxnZYI/AAAAAAAAAI4/aEsfHruAT7U/s72-c/img_20140303115431895.JPG" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total><gd:extendedProperty name="commentSource" value="1"/><gd:extendedProperty name="commentModerationMode" value="FILTERED_POSTMOD"/></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993.post-6574431506894228741</guid><pubDate>Mon, 04 Nov 2013 04:05:00 +0000</pubDate><atom:updated>2013-11-04T11:05:02.195+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tâm sự</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tình yêu</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tản mạn</category><title>Một mình với mùa thu</title><description>&lt;h2 class=&quot;fon33 mt1&quot; style=&quot;background-color: white; color: #5f5f5f; font-size: 16px; line-height: 18px; margin: 5px 0px 0px; padding: 0px;&quot;&gt;Đêm rớt xuống nhanh khi cơn mưa tầm tã vừa dứt. Thoảng trong mùi mưa có hương hoa sữa quyện vào gió. Thu đã sang hơn độ nửa chừng, vẫn nồng nàn, da diết như bấy lâu.&lt;/h2&gt;&lt;div class=&quot;fon34 mt3 mr2 fon43&quot; style=&quot;background-color: white; font-size: 12pt; line-height: 20px !important; margin: 15px 10px 9.390625px 0px; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;div class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;margin: 0in 0in 0pt; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;o:p style=&quot;margin: 0px; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;/o:p&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://3.bp.blogspot.com/-XrDhtJRbtMk/Uncckj1DbiI/AAAAAAAAAIM/TAewfQRx4zw/s1600/18913-thu-6a016.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://3.bp.blogspot.com/-XrDhtJRbtMk/Uncckj1DbiI/AAAAAAAAAIM/TAewfQRx4zw/s1600/18913-thu-6a016.jpg&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;center&quot; class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;margin: 0in 0in 0pt; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;o:p style=&quot;margin: 0px; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;br style=&quot;margin: 0px; padding: 0px;&quot; /&gt;&amp;nbsp;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;font-size: 12pt; margin: 0in 0in 0pt; padding: 0px;&quot;&gt;Hai cây hoa sữa trước cổng nhà chỉ thua mình vài tuổi. Ít bữa mở rộng đường quốc lộ thêm nữa, có khi cây sẽ bị chặt mất. Chợt chưng hửng như ngỡ, ngày đó, có lẽ mùa thu cũng rớt xuống trên tay.&lt;o:p style=&quot;margin: 0px; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;font-size: 12pt; margin: 0in 0in 0pt; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;font-size: 12pt; margin: 0in 0in 0pt; padding: 0px;&quot;&gt;Ở cái tuổi này, con người ta hay chênh vênh và nghiêng ngả khi nhìn lên, nhìn xuống. Khi soi lại bản thân mình, thấy những cái đã qua và chưa tới vẫn còn mông lung vời vợi. Mình hay lẩn thẩn nên càng quay cuồng với mớ câu hỏi vì sao, bao giờ… vẫn chưa hay đáp án.&lt;o:p style=&quot;margin: 0px; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;font-size: 12pt; margin: 0in 0in 0pt; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;font-size: 12pt; margin: 0in 0in 0pt; padding: 0px;&quot;&gt;Mùa đã sang từ lâu nhưng mình vẫn cứ thơ thẩn đâu đâu với nỗi buồn đã cũ. Những điều ta nói khác lắm với việc ta có thể làm. Ngỡ đã hết vu vơ với mớ ký ức tạp nham màu xám xít ấy, hóa ra, nó vẫn vất vưởng ở góc nào đó trong cõi lòng mênh mang này. Để đôi chừng bật dậy, trơ trơ nhìn mình không chút cảm xúc.&lt;o:p style=&quot;margin: 0px; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;font-size: 12pt; margin: 0in 0in 0pt; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;font-size: 12pt; margin: 0in 0in 0pt; padding: 0px;&quot;&gt;Nghe mùa gọi lao xao trong chiếc lá vàng vọt đang cố gắng bám trụ trên cành cây yếu ớt. Vì là thu, là mùa lá rụng, nó chỉ có thể phải rớt xuống, chết khô tàn úa, sau rồi cũng ủ ấm cho thớ đất kia. Mọi thứ tồn tại ở đời đều có một lý do và trách nhiệm, rũ bỏ thế nào cũng chẳng thể thay đổi điều đã thành quy luật ấy đâu.&lt;o:p style=&quot;margin: 0px; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;font-size: 12pt; margin: 0in 0in 0pt; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;font-size: 12pt; margin: 0in 0in 0pt; padding: 0px;&quot;&gt;Bạn vừa bỏ một cuộc tình sâu đậm và khi đống kỷ niệm kia vẫn còn bồi hồi, đã vội vắt lên vai mình một cuộc tình khác. Mình nhìn nụ cười của người yêu tiếp theo mà bạn bảo là sau cuối ấy, lại cứ liên tưởng đến giọt nước mắt của người trước, người mà bạn cũng từng nói là cuối cùng. Mới hay, một cuộc tình này vẫn có thể được vá víu bằng vô vàn cuộc tình khác, người cuối cùng rồi sẽ có người sau chót. Tình yêu vốn bất tận như chính người ta hay ngụy biện cho những thương yêu chóng nở chóng tàn.&lt;o:p style=&quot;margin: 0px; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;font-size: 12pt; margin: 0in 0in 0pt; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;font-size: 12pt; margin: 0in 0in 0pt; padding: 0px;&quot;&gt;Thu xênh xang, ươm nỗi buồn vào ô cửa sổ ít nắng. Ngày thu, thấy thời gian như dài thêm ra, bao lo âu vất vưởng trên vầng trán tội nghiệp. Cái tật nằm ngủ đưa tay gác trán vẫn chẳng thể đổi. Nhớ ngày xưa, nằm bên nội, người cứ hất tay, giữ xuôi thẳng thắn để ngủ cho an lành, được dăm ba phút tay lại về nằm trên trán. Thì con người ta vốn là nô lệ của thói quen, có những thói quen lâu năm, chẳng thể nào bỏ dẫu đã cố gắng vô cùng.&lt;o:p style=&quot;margin: 0px; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;font-size: 12pt; margin: 0in 0in 0pt; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;font-size: 12pt; margin: 0in 0in 0pt; padding: 0px;&quot;&gt;Bên ly cà phê đen đậm, mình lại ngắm mưa, nhấm nháp hơi thở của đời. Trời độ này, chiều nào cũng mưa vội, đủ ướt chiếc xích đu nằm chơ vơ nơi góc quán quen. Bạn lại thở dài thay cho nỗi niềm muốn nói.&lt;o:p style=&quot;margin: 0px; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;font-size: 12pt; margin: 0in 0in 0pt; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;font-size: 12pt; margin: 0in 0in 0pt; padding: 0px;&quot;&gt;Tiếng ghita nhà bên vừa dứt, lại nhớ một cung đàn hôm nào du dương bản tình ca bất tận. Nếu yêu thương đã là số phận thì có nhất thiết phải kiếm tìm! Thế nên mỗi khi nghe ai đó thúc giục, chỉ biết im lặng cho những bỏ ngỏ về sau.&lt;o:p style=&quot;margin: 0px; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;font-size: 12pt; margin: 0in 0in 0pt; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;font-size: 12pt; margin: 0in 0in 0pt; padding: 0px;&quot;&gt;Bước thong dong trên con đường quê đang mùa gặt cuối, cơn mưa hôm trước làm cong rạp những bông lúa chưa kịp cắt. Nước ứ lại trên đồng, đám con nít cởi quần, lăng xăng bắt cá. Những cơn mưa dỗi hờn của mùa hạ đã qua, mưa bây giờ không chừng còn mang theo lũ. Người lớn lo toan đến bạc đầu, chỉ có trẻ nít là vô tư chừng ấy.&lt;o:p style=&quot;margin: 0px; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;font-size: 12pt; margin: 0in 0in 0pt; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;font-size: 12pt; margin: 0in 0in 0pt; padding: 0px;&quot;&gt;Đi cùng thời gian, điều nhìn thấy, nghe thấy càng nhiều, chỉ thêm nặng gánh cho những trầm tư. Một mình với mùa thu, nhận ra mình đang già đi theo năm tháng, chứ không chỉ lớn thêm từng ngày.&lt;o:p style=&quot;margin: 0px; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;font-size: 12pt; margin: 0in 0in 0pt; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;right&quot; class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;font-size: 12pt; margin: 0in 0in 0pt; padding: 0px; text-align: right;&quot;&gt;&lt;b style=&quot;margin: 0px; padding: 0px;&quot;&gt;Diệu Ái&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;right&quot; class=&quot;MsoNormal&quot; style=&quot;font-size: 12pt; margin: 0in 0in 0pt; padding: 0px; text-align: right;&quot;&gt;&lt;b&gt;Nguồn: &lt;a href=&quot;http://dantri.com.vn/tinh-yeu-gioi-tinh/mot-minh-voi-mua-thu-780336.htm&quot; rel=&quot;nofollow&quot; target=&quot;_blank&quot;&gt;đây&lt;/a&gt;&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hoathangtu.net/2013/11/mot-minh-voi-mua-thu.html</link><author>noreply@blogger.com (Hoa Tháng Tư)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://3.bp.blogspot.com/-XrDhtJRbtMk/Uncckj1DbiI/AAAAAAAAAIM/TAewfQRx4zw/s72-c/18913-thu-6a016.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total><gd:extendedProperty name="commentSource" value="1"/><gd:extendedProperty name="commentModerationMode" value="FILTERED_POSTMOD"/></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993.post-1082654007010331530</guid><pubDate>Fri, 01 Nov 2013 09:08:00 +0000</pubDate><atom:updated>2013-11-01T16:08:42.634+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">hạnh phúc</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tản mạn</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">yêu thương</category><title>Tháng 10, đành lỗi hẹn với mùa thu!</title><description>&lt;h2 class=&quot;sapo&quot; style=&quot;background-color: white; border: 0px; color: #333333; font-size: 14px !important; line-height: 22px; margin: 15px 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;Tháng 10 gà gật như người thiếu ngủ. Tháng 10 gập ghềnh như tàu hỏa. Tháng 10 hơi xỉn màu như trời thu phải gió. Tháng 10 nghiêng ngả chơi vơi một nỗi xao lòng.&lt;/h2&gt;&lt;div class=&quot;content&quot; style=&quot;background-color: white; border: 0px; color: #333333; font-size: 16px; line-height: 22px; margin: 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;div style=&quot;border: 0px; margin: 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;Tháng 10 ra đường rất dễ tủi thân. Khi mà thời tiết đủ để người ta thấy mình cô đơn vì quên mặc thêm áo. Khi mà giao mùa chỉ mỗi một mình lãng đãng bước đi trong lúc xung quanh người ta ai cũng có một người bên cạnh. Thì thôi, đành tự ủi an một tí chút chạnh lòng...&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border: 0px; margin: 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border: 0px; margin: 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;Và cũng nén buồn, đành lỗi hẹn với mùa thu!&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border: 0px; margin: 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border: 0px; margin: 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;Khi tháng 10 qua đi mà chưa kịp hít hà thỏa thê hương hoa sữa dịu dàng tan trong gió. Khi mà chưa kịp đi hết những con phố nhỏ để giang tay ôm lấy cái se lạnh chớm đến vào lòng. Khi mà nắng đã bớt giòn, cơn mưa cũng đa thôi ngột ngạt, thì ta vẫn ngồi đây, trơ trọi giữa góc ban công quen, xoay ly cafe nguội dần để nhớ về những điều đã thôi còn xao xuyến.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border: 0px; margin: 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border: 0px; margin: 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;Khi mà có người cứ thế bước đi chẳng thèm buông một câu xin lỗi. Khi mà ta biết, từ nay sẽ phải đi qua những mùa thu kia một mình...&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border: 0px; margin: 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border: 0px; margin: 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;Khi mà mùa thu đang chậm rãi sắp bỏ đi, thì người vẫn dùng dằng không nỡ quên những chiều buồn đáng ra nên khép lại. Có lẽ tháng 10 là thế, đủ ấm để người ta tạm hài lòng với yêu thương, nhưng cũng đủ heo may để người ta nặng lòng với vấn vương của một thời đem trái tim mình đi yêu một người lạ...&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border: 0px; margin: 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border: 0px; margin: 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;Có lẽ tháng Mười là thế, đủ âu sầu để dặn lòng mình mạnh mẽ bước vào cái hun hút lạnh của mùa đông, nhưng cũng đủ dịu dàng để người ta &amp;nbsp;phải ôm luyến tiếc những mùa yêu đã về trên phố. Tháng Mười, cũng đã vừa đủ một nỗi cô đơn...&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border: 0px; margin: 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://2.bp.blogspot.com/-2iX636g9qds/UnNvOP_YjdI/AAAAAAAAAH8/6xZAFkoCqT4/s1600/cananh-a5ebf.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://2.bp.blogspot.com/-2iX636g9qds/UnNvOP_YjdI/AAAAAAAAAH8/6xZAFkoCqT4/s1600/cananh-a5ebf.jpg&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border: 0px; margin: 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border: 0px; margin: 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border: 0px; margin: 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;Nhủ lòng sẽ chỉ lỗi hẹn với mùa thu một lần này thôi, để rồi một sáng tỉnh dậy sẽ thấy mình đủ can đảm để lãng quên những điều không cần phải gồng mình để từng đêm thao thức. Rồi một sáng vươn mình trên ban công sẽ thấy ngày hôm qua thôi không còn day dứt, lòng nhẹ bẫng buông lơi mà không phải tự trách mình.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border: 0px; margin: 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border: 0px; margin: 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;Rồi sẽ thấy yêu mình như chưa bao giờ được yêu, sẽ thấy yêu những ngày tháng Mười dẫu thơ thẩn một mình nhưng không thành người cô độc. Sẽ trân quý hơn nữa trái tim để được bình yên, những yêu thương ủ gió mùa thu sẽ không còn buồn nữa. Những thứ qua đi, sẽ chỉ là những thứ qua đi...&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border: 0px; margin: 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border: 0px; margin: 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;Tháng Mười khép lại, dẫu vẫn nhớ một người không dám chắc có nghĩ tới mình nữa không, dẫu vẫn thấy chênh chao một nỗi buồn xám xịt giữa ngày tháng ủ ê vơ vẩn. Dẫu vẫn chưa thanh thản, vẫn chưa dũng cảm để không còn nắm những thứ nên để nó rơi đi...&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border: 0px; margin: 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border: 0px; margin: 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;Nhưng mùa thu từ nay xin không cần trễ hẹn, bởi lòng người rồi cũng sẽ hóa thu, rồi cũng sẽ nồng nàn mà da diết, để rồi lại yêu!&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border: 0px; margin: 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border: 0px; margin: 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;border: 0px; margin: 0px; outline: none; padding: 0px;&quot;&gt;Theo: kenh14.vn&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hoathangtu.net/2013/11/thang-10-danh-loi-hen-voi-mua-thu.html</link><author>noreply@blogger.com (Hoa Tháng Tư)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://2.bp.blogspot.com/-2iX636g9qds/UnNvOP_YjdI/AAAAAAAAAH8/6xZAFkoCqT4/s72-c/cananh-a5ebf.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total><gd:extendedProperty name="commentSource" value="1"/><gd:extendedProperty name="commentModerationMode" value="FILTERED_POSTMOD"/></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993.post-3108122877184025600</guid><pubDate>Fri, 30 Aug 2013 08:17:00 +0000</pubDate><atom:updated>2013-08-30T15:17:32.776+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tản mạn</category><title>Nắng trong thơ và trong những bản tình ca</title><description>&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Không phải ngẫu nhiên mà tôi  nghĩ đến nắng, không có gì trong cuộc đời này mà không duyên không cớ  lại làm cho con người ta hoài nhớ miên man , day dứt vì nó…Có chút gì  của tâm linh con người lại không vương màu nắng, có nắng… &lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Có ai đó đã từ giã cõi nhân gian trong  một chiều nhạt nắng, lại có ai đó chào đời trong một ngày nắng trong  veo, có ai đó chia tay nhau đớn đau để “giọt &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; cuối ngày rơi xuống tóc mà lời từ biệt chẳng lên môi…” (Chia tay hoàng hôn-Thuụân Yến).”Một ngày &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; mới –ngàn tia &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; lung linh” Tràn ngập nắng trong một ngày mới, tràn ngập nắng trong các bản tình ca, trong thơ và trong lòng ta…&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Biết bao cung bậc nắng , sắc màu nắng,  hình thái nắng…trong các bản tình ca, trong những áng thơ… làm rung động  trái tim ta, làm ta thổn thức, làm ta say mê, làm ta yêu ,ghét thế gian  này.Một năm mới bắt đầu từ mùa xuân, chúng ta hãy bắt đầu từ chút nắng  ấm dịu dàng&amp;nbsp;của nàng xuân khi nàng nhẹ bước xuống cõi nhân gian&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;“Pháo đã nổ đưa xuân về vang động&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;Vườn đầy hoa ríu rít tiếng chim trong&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt; Cỏ non biếc, giật mình rụng chờ &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; rụng” (Chế lan Viên)&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Còn Nguyễn Hữu Quý thì lại cảm nhận được ở mùa xuân cái nắng thật lạ , thật nhẹ nhàng, thanh kiết như mùa xuân vậy&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;“Tháng giêng tôi nhớ dịu dàng&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;Sầu đông chưa tím, &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; còn đang non”&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://2.bp.blogspot.com/-qL2wQTAOjDo/UiBUqGH9xRI/AAAAAAAAAHs/0D9SN3QWDNY/s1600/images319559__IGP3432rs.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://2.bp.blogspot.com/-qL2wQTAOjDo/UiBUqGH9xRI/AAAAAAAAAHs/0D9SN3QWDNY/s1600/images319559__IGP3432rs.jpg&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;“Tháng giêng rét mướt vẫn còn&lt;/em&gt;&amp;nbsp;Cái nắng tháng giêng , cái nắng của mùa  xuân còn mang theo cái giá rét, cái lạnh còn sót lại ví như có gì đó dù  đau đớn , dù buồn khổ dễ gì ta vất bỏ ngay những gì đã là của ta, đã đi  qua&amp;nbsp;quãng đời ta trong chốc lát để có thể đón ngay niềm vui, niềm hạnh  phúc mới. Phảng phất trong cái nắng tháng giêng , cái nắng đầu xuân một  nỗi nhớ khó giải thích bằng lời, bởi:&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;Có ai đan áo mắt mòn chân mây’ (Nguyễn hữu Quý)&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;“Cái rét chưa qua chim én đã bay về&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;Tia &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; ấm như là nỗi nhớ”&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Cũng như Nguyễn hữu Quý,có nhà thơ khác đã nhận thấy ở mùa xuân :&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;“Tháng xuân rét lộc mưa phai&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;em&gt;Nắng non nũng nịu núi ngoài ngọn tre” ( Nguyễn ngọc Chung)&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;Nếu Hàn Mặc Tử nhẹ nhàng gọi mời:&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;“Sao anh không về chơi Thôn vĩ&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;Nhìn &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; hàng cau , &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; mới lên”&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;“Trong làn &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; ửng khói mơ tan”&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;“một ít &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; , vài ba sương mỏng thắm” thì Xuân Diệu lại hỏi: “ Ngoài ấy vui không, anh của em? Trong này đã có &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; vàng êm/ Mỗi ngày &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; dọi , em ra cửa’ (Đơn sơ –Xuân Diệu)&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Từ cái nắng mùa xuân còn vương vấn chút  lạnh lẽo, chút rét mướt ta rộn ràng đến với cái nắng ‘hết mình’ của mùa  hè . Nắng hè mới thực sự là nắng. Giờ đây cái nắng không còn dịu dàng, e  ngại nữa mà bùng lên dữ dội như thể đã bị kìm nén ,tù túng bao ngày. Và  đây cái nắng mà Nguyễn xuân Thâm đã nhận ra:&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;“Tháng năm lửa đỏ&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;Phượng một trời rưng rưng&quot;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Còn nhà thơ Anh Thơ thì miêu tả thật đầy đủ:&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;“Hoa lựu nở đầy một vườn đỏ &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;Lũ buớm vàng lơ đãng lướt bay qua”&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Cùng với sự cảm nhận tinh tế, tài tình  mà Nguyễn Đức Mậu đã làm cho cái nắng gắt của mùa hè cũng trở nên quến  rũ , nhẹ nhàng hơn:&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;“Chuồn chuồn ớt chấm đỏ vào đám lá &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt; Mắt hạt cườm bắt sợi &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; vàng rơi”&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Tố Hữu, nhà thơ cách mạng nổi tiếng cũng  mượn hình ảnh “nắng” hạ để thể hiện niềm vui, niềm hạnh phúc khi gặp  được cách mạng, gặp Đảng, tư tưởng Mác-Lênin vĩ đại:&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;“Từ ấy trong tôi bừng &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; hạ &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;Mặt trời chân lí chói qua tim…”&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Ngay cả nhà thơ Thâm Tâm trong khi miêu  tả một cuộc chia tay đầy cảm động ở thời điểm mùa hè cùng với sự có mặt  của sen thì vẫn không quên “nắng”, làm cho chúng ta cảm nhận được , hình  dung được cái nắng của buổi hoàng hôn một mùa hè thấm đậm không gian:&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;“Đưa người ta không đưa qua sông &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;Mà sao thấy &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; ở trong lòng&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;&lt;b&gt;Nắng&lt;/b&gt; chiều không thẳm , không vàng vọt&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;Sao hoàng hôn đầy trong mắt trong”&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;table align=&quot;center&quot; cellpadding=&quot;3&quot; cellspacing=&quot;0&quot; class=&quot;image center&quot; fck_template=&quot;imagecontener&quot; style=&quot;width: 500px;&quot;&gt;    &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;            &lt;td&gt;&lt;a href=&quot;http://gdtd.vn/dataimages/201002/original/images319557_14.jpg&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; height=&quot;344&quot; src=&quot;http://www.gdtd.vn/dataimages/201002/original/images319557_14.jpg&quot; width=&quot;500&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;        &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Cái nắng rực rỡ của mùa hè thật náo  nức,chói chang đến nỗi Nguyễn Đức Mậu bật lên :” Mùa hạ hát ra lời” .Còn  trong các bản tình ca của nhạc sĩ tài danh Trịnh Công Sơn ta có: “ &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; thuỷ tinh” như màu mắt của nàng thiếu nữ, có “nắng hồng” tựa màu môi  “em”, có&amp;nbsp;“hạ trắng”…, có các cung bậc thăng trầm của nắng :nắng lung  linh huyền ảo, nắng chói chang ,nắng nhạt màu ,nắng cũng mang tâm trạng  của những sắc thái tình cảm như con người.Nắng đã có từ thưở hồng hoang  của đất trời khi nàng Âu cơ đẻ ra cái bọc trăm trứng để có con Rồng ,  cháu Tiên ngày nay : “Âu cơ địu &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; theo chồng&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;Bế trăm tiếng khóc qua sông sóng cồn” (Nguyễn Ngọc Bích). &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Nắng cũng reo vang bản hùng ca chiến  thắng trong thời khắc linh thiêng của dân tộc, nắng cũng là chứng nhân  của lịch sử :”Phút kỳ diệu bay lên, ta ngất ngây như Tổ quốc /&lt;b&gt;Nắng&lt;/b&gt; bên kia cuồn cuộn nước sông Đà” (Vũ Quần Phương).&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Nắng cũng vui cùng con người, cùng con người đón chào một ngày mới với : “Nhẹ nhàng tia &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; hồng / Em hân hoan chào đón”. (Huy Tuấn)&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Nắng cũng biết xẻ chia niềm vui nỗi buồn  như con người vậy, để Bùi văn Duy bày tỏ nỗi lòng mình : “Anh ở trong  này chưa thấy mùa đông&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;b&gt;Nắng&lt;/b&gt; vẫn đỏ mận hồng đào cuối  vụ”, để muốn “gửi nắng cho em, gửi nắng về sưởi ấm những bàn tay”.Trong  bài “Hương nắng” , nhà thơ Lê huy Quang đã có một cái nhìn thật ngộ  nghĩng “Hương &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; tròn vo con mắt” Ước gì trong cuộc đời này ta  có nhiều nắng để gửi gắm cho nhau qua mọi chông gai của kiếp người, để  sưởi ấm trái tim nhau qua giá lạnh cuộc đời.&amp;nbsp;Với nắng nhà thơ Phạm Trọng  Thanh lại ưu tư về hình ảnh người Thầy, đồng cảm với cuộc sống của  người thầy đã đón đưa bao khách qua sông, có ai trong số họ còn nhớ về  người chở đò năm xưa nay mái tóc đã phai màu sương gió :&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;em&gt;&amp;nbsp; “Chữ thầy trong cõi người ta&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;Dặm dài hoa &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; trời xa biển đầy&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Tóc thầy lẫn với màu mây&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;Cho con nương tựa tuổi thơ ngây tìm về” &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Những khivui buồn con người ta lại níu kéo, dựa vào nắng để mong chút tình người, vì vậy mà Xuân Diêu mới ước ao: “Tôi muốn tắt &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; đi/ Cho màu đừng nhạt mất” . Có người lại mượn nắng để thở than :&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;em&gt; “&lt;b&gt;Nắng&lt;/b&gt; nhạt màu và hạnh phúc trôi mau &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Tôi là kẻ hưởng sầu trong đoạn kết”.&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Với nhạc sĩ Thanh Tùng thì nắng cũng là  hoài niệm, là những gì mà nhạc sĩ vẫn nhớ về miền ký ức xa xưa để trong  “Lối cũ ta về” tác giả diễn tả đầy cảm xúc: “Lối cũ ta về. Chiều nghiêng  mắt &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt;…” và hương hoa Ngọc Lan thoảng về trong gió, trong lòng người nghệ sĩ sâu lắng, chơi vơi..&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;em&gt;&amp;nbsp;“Bây giờ ngoài ấy lạnh chưa?&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Đây heo may mấy cho vừa nhớ thương&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Cho tê tái mọi nẻo đường&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;Cho hương &lt;b&gt;nắng &lt;/b&gt;cũng giá sương quê nhà”. (Trần Ninh Hồ)&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Đó chính là nỗi lòng xa xứ , xa quê  hương của Trần Ninh Hồ, đến nhìn nắng cũng cảm nhận được cái giá rét của  quê nhà, cũng cảm nhận được hương quê quanh mình.Chứng tỏ tác giả đã  yêu quê hương, nhớ thương quê hương mình đến nhường nào…Còn Trần bá  Chung thì nhận ra được “&lt;b&gt;Nắng&lt;/b&gt; miền Trung -nghiệt ngã”&lt;/div&gt;&lt;table align=&quot;center&quot; cellpadding=&quot;3&quot; cellspacing=&quot;0&quot; class=&quot;image center&quot; fck_template=&quot;imagecontener&quot; style=&quot;width: 450px;&quot;&gt;    &lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;            &lt;td&gt;&lt;a href=&quot;http://gdtd.vn/dataimages/201002/original/images319558_trendongsongquehuong_342.jpg&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; height=&quot;403&quot; src=&quot;http://www.gdtd.vn/dataimages/201002/original/images319558_trendongsongquehuong_342.jpg&quot; width=&quot;450&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;        &lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Tạm biệt cái nắng đong đầy những cung  bậc nhớ thương, đầy tình người, tình quê , tạm biệt “giọt nắng bên thềm”  ngất ngây của Thanh Tùng, ta đến với cái nắng của mùa thu chứa chan  hoài niệm, nhẹ vương chút heo may se lạnh mà nhà thơ Lương Hữu đã thể  hiện:&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;em&gt;“Kinh kỳ nay mới hồn thu ấy&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;Xác lá rơi hơn mọi giã bày&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Thu ở nghìn thu tà áo trắng&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Em ngồi chia &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; với heo may”. &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Còn Xuân Diệu thì lại thấy: “Hoa thu không &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; cũng phai màu” trong “hoa nở để mà tàn”để miêu tả sự chia tan xót xa. Và cũng chính nhà thơ cảm được “&lt;b&gt;nắng &lt;/b&gt;nhỏ bâng khuâng chiều lỡ thì’ trong một chiều thu “mơ hồ… một tiếng chim qua”, và “từng nhà mở cửa tương tư &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt;”trong “ngẩn ngơ”…&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Chúng ta ai chẳng nhớ đến một ngày thu đầy lá vàng mà “người ra đi đầu không ngoảng lại/ sau lưng thềm &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; lá rơi đầy” của Nguyễn Đình Thi trong thời điểm tạm biệt Hà thành…&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;“Mùa lại thu rồi em thấy không&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;Trời xanh như lọc &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; giữa dòng…&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt; &lt;b&gt;Nắng &lt;/b&gt;cứ bạc đầu trên tóc mẹ&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;Gió trở mùa thoảng như lời nói khẽ&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;Mùa lại thu rồi… &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; hằn trán mẹ&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Thời gian” &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Đó là những lời tâm sự của Hoàng thị  Hằng về mùa thu có bóng dáng người mẹ già bạc tóc trong nắng thu gợi bao  niềm thương nhớ, bao ưu tư…&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Cũng là nắng của mùa thu, Phạm phương Lan lại diễn tả: “Ngập ngừng &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; dậy lưu luyến- Ngập ngừng lá rơi phân vân…”để ta nhận ra những chiếc lá  vàng đã rơi như thế nào trong một ngày thu đầy nắng nhuốm chút buâng  khuâng, tiếc nuối…&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Bốn mùa của đất trời, mùa nào chẳng có  nắng. Vậy cái nắng của mùa đông giá lạnh thì sao? Chắc hẳn nó cũng nhuốm  lạnh, lạnh đến nỗi Phong Lan đã thầm nhớ, nhớ đến nao lòng:&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; &lt;em&gt;“Những ngày đông Hà nội rét se lòng &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Em bỗng nhớ &lt;b&gt;nắng &lt;/b&gt;Nha trang biết mấy &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Sắc &lt;b&gt;nắng &lt;/b&gt;vàng êm, sắc trời xanh tận đáy &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&amp;nbsp; Vương trên môi thơm mắt ướt vai hiền”&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Ở tận phương trời nam ấm áp ,Phú Quang  vẫn có “ nỗi nhớ mùa đông”, không hẳn chỉ nhớ về những cơn gió mùa đông  rét mướt mà còn nhớ nhiều về những sợi nắng&amp;nbsp;vàng sau những đợt gió mùa,  sưỏi ấm những bàn tay, làm ửng hồng gò má người thiếu nữ…Nhắc đến nhạc  sĩ Phú Quang,nhạc sĩ tài danh của đất Hà thành ta lại chợt nhớ đến giai  điệu sầu lắng của “Một dại khờ, một tôi” mà trong đó là “trời chang  chang &lt;b&gt;nắng&lt;/b&gt; tôi về héo khô” như trút bỏ nỗi lòng của những nhà thơ, những hồn thơ…&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&amp;nbsp;Còn nhiều lắm “nắng’ trong thơ và trong  các bản tình ca ngọt ngào sâu lắng.Nắng không chỉ là hiện tượng của tự  nhiên mà còn là bao cung bậc thẳm sâu của lòng người với bao sắc thái  chứa chan, vang lên , trầm xuống, huyền ảo, lung linh , chói sáng, nhạt  màu, mông lung, sáng trắng…Tất cả những cung bậc đó, những sắc thái đó  khi được các thi nhân ,các nhạc sĩ, các hồn thơ chạm đến thì “&lt;b&gt;nắng”&lt;/b&gt; thành một cõi tâm linh của tâm hồn con người. Nắng cũng rạo rực, nắng  cũng vàng lay, nắng cũng buồn cũng vui,cũng suy tư, nắng cũng thăng hoa,  cũng day dứt khổ đau…&amp;nbsp;và nắng cũng chứa chan hương thơm của tinh tú đất  trời&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;“Ai bảo nắng không có mùi hương&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;Nắng chỉ vàng tươi lấp lánh&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;Ai bảo nắng đẹp là nhờ màu sắc &lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;em&gt;Nắng còn đẹp vì &lt;b&gt;nắng có hương thơm&lt;/b&gt;” (Lê thanh Tuyền)&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Thật ngây ngất khi trong một ngày chớm  xuân ta được ngồi nhặt những giọt nắng, gom bao sắc nắng, cảm nhận được  hương nắng trong cõi lòng ta…Dường như nắng xuân đang đến cùng ta./.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;strong&gt;Nguyễn Thị Ngọc Lan&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Nguồn: GDTD&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hoathangtu.net/2013/08/nang-trong-tho-va-trong-nhung-ban-tinh-ca.html</link><author>noreply@blogger.com (Hoa Tháng Tư)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://2.bp.blogspot.com/-qL2wQTAOjDo/UiBUqGH9xRI/AAAAAAAAAHs/0D9SN3QWDNY/s72-c/images319559__IGP3432rs.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total><gd:extendedProperty name="commentSource" value="1"/><gd:extendedProperty name="commentModerationMode" value="FILTERED_POSTMOD"/></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993.post-1052672225395010882</guid><pubDate>Fri, 12 Jul 2013 03:31:00 +0000</pubDate><atom:updated>2013-07-12T10:31:03.191+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">suy ngẫm</category><title>Lắng nghe hay nhận một viên đá</title><description>&lt;div class=&quot;summary&quot; itemprop=&quot;description&quot;&gt;Một ông nhà giàu ngồi trong  chiếc xe hơi đắt tiền chạy khá nhanh trên đường phố. Từ phía trước, ông  thấy một đứa trẻ chạy ra từ những chiếc xe đang đậu bên lề.&lt;/div&gt;Ông giảm tốc độ nhưng khi xe chạy ngang chỗ đó thì  chẳng có ai cả. Đột nhiên, ông nghe có tiếng đá ném vào cửa xe mình. Ông  đạp thắng, cho xe vòng trở lại chỗ viên đá được ném ra. Quả là có một  đứa trẻ đang đứng giữa những chiếc xe ở bên lề. Nhảy ra khỏi xe, không  kịp quan sát xung quanh, ông tóm lấy đứa trẻ, đè nó vào một chiếc xe gần  đó và hét lên: “Mày làm cái quỷ gì thế hả?”. Cơn nóng giận bốc ngược  lên đỉnh đầu, ông tiếp: “Chiếc xe này mới toanh, mày sẽ phải trả cả đống  tiền vì viên đá của mày đấy”.&lt;br /&gt;“Làm ơn, thưa ông. Con xin lỗi. Con  không biết làm cách gì khác hơn”, cậu bé van nài. “Con ném viên đá vì  con đã vẫy nhưng không một người nào dừng xe lại”. Nước mắt lăn dài trên  má cậu bé khi nó chỉ tay về phía vỉa hè. “Đó là em con”, cậu bé nói  “chiếc xe lăn từ trên lề đường xuống, nó bị ngã ra khỏi xe lăn, nhưng  con không thể nâng nó dậy nổi”. Vừa thổn thức, cậu bé vừa năn nỉ: “Ông  làm ơn giúp con đặt nó vào xe lăn. Nó bị đau và nó quá nặng đối với  con”.&lt;br /&gt;Tiến lại chỗ đứa bé bị ngã, người đàn ông cố gắng nuốt cái  gì đó đang chẹn ngang cổ họng mình. Ông ta nâng đứa bé lên đặt vào chiếc  xe lăn rồi rút khăn ra cố lau sạch các vết bẩn và kiểm tra mọi thứ một  cách ngượng nghịu.&lt;br /&gt;“Con cám ơn ông rất nhiều, ông thật tốt bụng”.  Đứa trẻ nói với ông cùng ánh nhìn biết ơn rồi đẩy xe lăn đi. Người đàn  ông đứng nhìn mãi, sau cùng cũng đi về phía xe của mình. Đoạn đường  dường như quá dài.&lt;br /&gt;Về sau, dù đã nhiều lần đưa xe đi sơn, sửa lại,  nhưng ông vẫn giữ lại vết lõm ngày nào như một lời nhắc nhở bản thân  suốt cả cuộc đời.&lt;br /&gt;Đôi khi, bạn không có thời gian để lắng nghe cho  đến khi có một “viên đá” ném vào mình. Bạn sẽ chọn điều gì: Lắng nghe  hay là chờ một viên đá?&lt;br /&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://3.bp.blogspot.com/-9Zg4OjSoe-U/Ud94VvgLSmI/AAAAAAAABQk/5712TP2dI0s/s1600/lang-nghe.png&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://3.bp.blogspot.com/-9Zg4OjSoe-U/Ud94VvgLSmI/AAAAAAAABQk/5712TP2dI0s/s1600/lang-nghe.png&quot; height=&quot;275&quot; width=&quot;400&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&amp;nbsp;ST - Những mẩu chuyện cuộc sống</description><link>http://www.hoathangtu.net/2013/07/lang-nghe-hay-nhan-mot-vien-da.html</link><author>noreply@blogger.com (Thanh Sơn Nguyễn)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://3.bp.blogspot.com/-9Zg4OjSoe-U/Ud94VvgLSmI/AAAAAAAABQk/5712TP2dI0s/s72-c/lang-nghe.png" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total><gd:extendedProperty name="commentSource" value="1"/><gd:extendedProperty name="commentModerationMode" value="FILTERED_POSTMOD"/></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993.post-8289892485578604713</guid><pubDate>Tue, 02 Jul 2013 03:38:00 +0000</pubDate><atom:updated>2013-07-12T09:29:02.217+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tản mạn</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tự sự</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">yêu thương</category><title>Tự tình tháng bảy - tháng của nắng mưa thất thường</title><description>&lt;span class=&quot;fbPhotosPhotoCaption&quot; data-ft=&quot;{&amp;quot;type&amp;quot;:45}&quot; id=&quot;fbPhotoPageCaption&quot; tabindex=&quot;0&quot;&gt;&lt;span class=&quot;hasCaption&quot;&gt;Viết  cho những ngày tháng 7, cho những chuyến đi xa lạc lõng để rồi trở về  với những nỗi nhớ tràn đầy...Viết để kịp hòa mình với tháng 7 nắng - mưa  thất thường, đôi khi mình cũng thất thườ&lt;span class=&quot;text_exposed_show&quot;&gt;ng như thế. Vì mình chưa &quot;lương thiện&quot;, để rồi đôi lúc hững hờ, nói những điều gây đau khổ cho người....&lt;br /&gt; Tháng 7, chiều tan ca, nhớ về sớm nhé em, mặc áo mưa - khi cơn mưa bất  chợt, đừng dầm mưa kẻo ốm. Em biết là em dễ ốm lắm mà. Đêm nằm nghe  tiếng mưa lộp bộp, ngỡ như là đang đi vào tháng 10 quê mình vậy - tháng  mà tiếng mưa rơi trên tàu lá chuối sau nhà.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Tháng 7, tháng của  nhiều kỉ niệm, tháng của lang thang công viên hay trên những cung đường  hóng gió. Anh trước - em sau, tiếng cười em dòn tan vô tư và tràn đầy  sức sống. Cũng đôi khi đi chậm lại, lặng yên nghe tiếng hòa nhịp hai con  tim.&lt;br /&gt; Đêm vẫn thấy em đi vào giấc mơ, có khi nào em mỏi chân không? Rồi em sẽ thoát khỏi giấc mơ anh mãi mãi? &lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Tháng 7 về, dáng mẹ thêm hao gầy. Những cơn gió Lào hanh rát, mùi khét  khét cứ thổi, thổi mãi vào dáng mẹ giữa đồng nắng cháy da. Da mẹ đen sạm  lắm, chừng như nắng và gió nào cũng không thể làm mẹ đen thêm được nữa.&lt;br /&gt; Mùa nắng gió thổi tan chảy cả những tấm thân cùng cực miền quê hẻo  lánh, quê nghèo, thêm xơ xác hơn. Bùi ngùi nhớ lại câu mẹ nói: &quot;Có chăng  khi mô đổi đất đổi gió thì mới hết cực, hết khổ&quot;. Nghĩ tới mẹ, lại thấy  sống mũi cay cay.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Tháng 7 về, năm nay không còn ở cái phòng  nóng như thiêu như đốt của năm trước. Đi làm về, thấy đứa em, cởi trần  trục trục, mồ hôi nhễ nhại, nào là nước tưới đầy nhà, khoát nước đầy bốn  bức tường, quạt hết công suất. Ấy vậy mà trời không rủ lòng thương cho  vơi bớt nóng. Cũng chỉ biết cười, thương nó, nhưng mình cũng như sắp tan  chảy theo từng giọt mồ hôi rơi. Khẽ nhìn sang phòng hàng xóm, nhe răng  cười một nụ cười đồng cảm cùng cảnh ngộ. Năm nay, không biết dưới đó còn  nóng như mọi năm không?&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Tháng 7, mùa thi, lại nhớ năm nào một  mình lóc cóc tự đi thi Đại Học(vẫn thế, lúc nào cũng một mình - cứ như  là trên suốt chặng đường, lúc nào cũng lũi thũi một mình vậy). Học hành  vất vơ, ấy vậy mà cũng đậu, hôm nhận giấy báo, mẹ không dấu được niềm  vui sung sướng, ở vùng quê nghèo vất vả, con đậu được đại học là cả một  niềm hân hoan rồi. Mẹ lại gửi gắm cho con bao nhiêu niềm hi vọng. Như  vậy cũng ít hôm nữa thi rồi. Chúc các sĩ tử thi tốt, làm bài tốt, đại  khái như anh là được rồi =)).&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Tháng 7, ta sẽ tìm về một phần  tuổi thơ, cái thời mà bọn trẻ con, được nghỉ hè, ai cũng thích. Những  buổi trưa hè, không ngủ, trốn mẹ đi mò cua bắt ốc, rồi tập tành học bơi.  Đủ các trò xô chậu, bình can các kiểu, rồi cả chuồn chuồn cắn rốn. Ây  vậy mà mãi có bơi được đâu. Tặc lưỡi, số mình chả được làm anh hùng,  biết đâu lại được &quot;cô hùng&quot; nào đó cứu. Cái duyên cái số ấy mà, nó vồ  lấy nhau.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Tháng 7 này, ta sẽ tốt hơn tháng trước, chắc chắn  vậy, vì rằng, nắng mưa thất thường, thiên nhiên khắc nghiệt. Ấy vậy mà  nụ cười của ta luôn nở trên môi, tươi hơn, sáng hơn, cho dù da có đen  sạm, tóc có hoe vàng nhưng ta thấy vui là đủ. He he, thi thoảng đi trên  con đường quen thuộc, thả cho ai đó một nụ cười bí ẩn, mời một ai đó  uống cafe để trả nợ ân tình.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Tháng 7, tháng của nhiều cảm xúc  lẫn lộn,không biết còn được bao lần tháng 7 như này nữa, tháng mà mình  vẫn còn vô tư như vậy. Chợt nghe tiếng thơ ai văng vẳng xa xa...&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Ngập ngừng tháng Bảy cơn giông&lt;br /&gt; Hỏi ra mới biết cầu vồng đợi mưa&lt;br /&gt; Em bên có Em bên chưa&lt;br /&gt; Dùng dằng Tháng Bảy dây dưa anh chờ&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Anh chờ… Mưa vẫn bơ vơ&lt;br /&gt; Đợi hoài… Nắng vẫn ngẩn ngơ ngóng hoài&lt;br /&gt; Thương thương nhớ nhớ Đông Đoài&lt;br /&gt; Ngập ngừng chẳng biết đúng sai phía nào&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Hỏi rằng em ở nơi nao&lt;br /&gt; Nhớ em mưa nắng cồn cào Đoài Đông.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://2.bp.blogspot.com/-hLsWJpWWOGg/UdJKxZNx6sI/AAAAAAAABQQ/0xSQtfIUfug/s720/Tu_tinh_thang_7.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://2.bp.blogspot.com/-hLsWJpWWOGg/UdJKxZNx6sI/AAAAAAAABQQ/0xSQtfIUfug/s720/Tu_tinh_thang_7.jpg&quot; height=&quot;458&quot; width=&quot;640&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: right;&quot;&gt;&lt;span class=&quot;fbPhotosPhotoCaption&quot; data-ft=&quot;{&amp;quot;type&amp;quot;:45}&quot; id=&quot;fbPhotoPageCaption&quot; tabindex=&quot;0&quot;&gt;&lt;span class=&quot;hasCaption&quot;&gt;&lt;span class=&quot;text_exposed_show&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;b&gt;Sonrobby&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hoathangtu.net/2013/07/tu-tinh-thang-bay.html</link><author>noreply@blogger.com (Thanh Sơn Nguyễn)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://2.bp.blogspot.com/-hLsWJpWWOGg/UdJKxZNx6sI/AAAAAAAABQQ/0xSQtfIUfug/s72-c/Tu_tinh_thang_7.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total><gd:extendedProperty name="commentSource" value="1"/><gd:extendedProperty name="commentModerationMode" value="FILTERED_POSTMOD"/></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993.post-7164572169014923348</guid><pubDate>Thu, 27 Jun 2013 02:33:00 +0000</pubDate><atom:updated>2013-06-27T09:33:00.298+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">suy ngẫm</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tản mạn</category><title>Chiếc cổng trong tâm hồn</title><description>&lt;div class=&quot;fon33 mt1&quot;&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=&quot;font-weight: normal;&quot;&gt;Lần đầu tiên ra Bắc, chợt ngơ ngác nhìn những ngôi  nhà ở nông thôn chẳng có gì bề thế mà chiếc cổng nhà thì như to tướng,  nguy nga như ngôi biệt thự. Hỏi ra mới hay dạo này kẻ trộm như rươi,  chiếc cổng cao, an toàn làm cho giấc ngủ của nhà nông được ngon.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;fon34 mt3 mr2 fon43&quot;&gt;      &lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://3.bp.blogspot.com/-ar8Mlr7Tw50/UcpSztgr9BI/AAAAAAAABPg/Uct2icWRKiI/s1600/cong-6613-c612d.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://3.bp.blogspot.com/-ar8Mlr7Tw50/UcpSztgr9BI/AAAAAAAABPg/Uct2icWRKiI/s1600/cong-6613-c612d.jpg&quot; height=&quot;277&quot; width=&quot;400&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;center&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Có người nói chiếc cổng bề thế cũng là một hình thức khuếch trương, một điểm nhấn ấn tượng cho một ngôi nhà. Và trong muôn hình vạn trạng của những chiếc cổng, tôi lại nhớ về hình ảnh chiếc cổng đơn sơ ở quê tôi, xa tít tận miền Trung. &lt;br /&gt;    Từ cổng nhà nối vào sân là hai hàng chè tàu, trúc hoặc dâm bụt thẳng tắp được cắt xén rất chân phương. Đằng trước là chiếc cổng đơn giản: Hai cái cột được trồng hai bên, một cây tre gác ngang mỗi lúc cần khóa cổng, cốt để trâu bò không thể vào ăn rau cỏ trong vườn. Đó là chiếc cổng mở. Dù có cây tre chắn ngang thì nó cũng là chiếc cổng mở, ai muốn vào nhà thì cứ nhẹ nhàng bước qua cây tre mà chẳng cần sự đồng ý của chủ nhà hay không. &lt;br /&gt;    Những chiếc cổng như thế làm nên nét văn hóa giao tiếp, cởi mở của người nhà nông. Bởi ngoài chiếc cổng đó ra vào dễ dàng, người nhà nông có thể qua lại thăm nhau bằng những con đường tắt mà ở quê gọi là đi băng. Họ chẳng sợ trộm cắp bởi nhà chỉ toàn khoai sắn và lúa. Lúa thì bỏ trong sập, mỗi lần ngủ là ngả lưng ở đấy, chẳng ai dám mò tới vì ai cũng biết chẳng ai giàu có dư giả hơn ai.&lt;br /&gt;    Chiếc cổng như một cột mốc cuối cùng để xác định chủ sở hữu đất đai hay nhà cửa. Mỗi lần giận dỗi ai, thậm chí chửi rủa ai thì người ta ra nơi đầu ngõ mà rủa. Quát tháo, chửi rủa như để tống khứ cái oan sai, khổ cực hay mất mát ấy ra khỏi chiếc cổng ngôi nhà. Cùng với hàng rào, chiếc cổng là nơi bảo vệ tài sản thiêng liêng, quý nhất của mỗi con người đó là đất đai. Nếu đem chuyện chiếc cổng của từng ngôi nhà nói rộng hơn thì mỗi làng cũng có một chiếc cổng, hai bên hai câu đối, giản đơn thì hai cột trụ hay hai cây cổ thụ, hoành tráng, bề thế thì cổng tam quan... Những chiếc cổng mang dáng dấp của làng cổ nay không còn nhiều. Những chiếc cổng bêtông cốt thép cùng với màu sơn xanh đỏ mọc đầy ở đầu làng. Nó như một minh chứng cho kiểu nông thôn mới. Có phải những chiếc cổng, bộ mặt của nông thôn cũng cần phải mới?&lt;br /&gt;    Rất khó để đem chuyện chiếc cổng ở làng mà nói ở phố. Thành phố nhà bao diêm, người nhiều như kiến. Những ngôi nhà san sát, sâu hun hút mà không có cổng kiên cố, cao vời vợi không khéo thiên hạ sẽ nhầm nhà nhau?&lt;br /&gt;    Họ vượt đèn đỏ, không đủ kiên nhẫn chờ đèn xanh. Họ háo hức về nhà, cố vượt lên trên vỉa hè, chen lấn để thoát khỏi nơi ách tắc cốt để về nhà sớm hơn sau một ngày mệt nhọc. Dắt xe vào nhà, quay lại đóng cánh cửa sắt nặng nề, kêu kèo kẹt. Ngoài kia, phố lên đèn, người như nước. Mắc kệ. Họ thở phào vì “Thâm nghiêm kín cổng cao tường, cạn dòng lá thắm dứt đường chim xanh”...&lt;br /&gt;    Không thể đem chiếc cổng ở nhà nông mà so với nhà phố. Càng không thể lấy cái kết quả của sự so sánh ấy mà vin vào lòng dạ của nhau. Nhưng sao tôi yêu cái cổng ngôi nhà ở quê lắm lắm. Ở đó, mỗi lần đi học về, chạy ù vào bếp tìm cơm nguội mà chẳng cần “vừng ơi, mở ra” như ở phố.&lt;br /&gt;    Mỗi tâm hồn cũng như thế. Chỉ cần một chiếc cổng đơn sơ để đi hết lòng mình và lòng người rồi chợt thấy nhẹ tênh, yên ả giữa chốn quê nhà.&lt;br /&gt;    &lt;div align=&quot;right&quot;&gt;&lt;b&gt;Yên Mã Sơn&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;right&quot;&gt;&lt;b&gt;Nguồn: &lt;a href=&quot;http://adurl.vn/8gYrfb&quot; rel=&quot;nofollow&quot; target=&quot;_blank&quot;&gt;Dân Trí&lt;/a&gt; &lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hoathangtu.net/2013/06/chiec-cong-trong-tam-hon.html</link><author>noreply@blogger.com (Thanh Sơn Nguyễn)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://3.bp.blogspot.com/-ar8Mlr7Tw50/UcpSztgr9BI/AAAAAAAABPg/Uct2icWRKiI/s72-c/cong-6613-c612d.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>1</thr:total><gd:extendedProperty name="commentSource" value="1"/><gd:extendedProperty name="commentModerationMode" value="FILTERED_POSTMOD"/></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993.post-2352589429027448427</guid><pubDate>Wed, 26 Jun 2013 09:00:00 +0000</pubDate><atom:updated>2013-06-26T16:00:00.462+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tản mạn</category><title>Tự tình tháng sáu</title><description>Hôm nọ, tình cờ gặp lại người quen, người ta vô tình gợi nhắc bao chuyện cũ, một vài bận tâm, một vài hồi ức chạy loáng thoáng qua như thước phim bị bỏ quên. Mọi thứ đã nhạt màu nhưng nhiều khi con người ta vẫn hay gợi nhắc, nhắc để biết nó từng tồn tại.  &lt;br /&gt;  Nên chăng buồn hay vui vì tháng Năm đã qua, tháng Sáu vừa chạm tới. Mỗi ngày vừa qua, mình lại lơ đãng, bước điềm nhiên qua những vụng về cũ kỹ. Nghe ngoại thì thào, lại hết Xuân đến Hè, thời gian mỗi ngày một nhanh, kéo theo những nôn nao vất vả, tuổi tác chất chồng, lo toan lớn dần theo năm tháng. Qua rồi, cái thuở thấy mình còn trẻ trung, cao ngạo, tự tin buông lơi những gì không cần thiết.&lt;br /&gt;    Không dưng mà nhận thấy dòng đời lắm chênh vênh, cuộc sống nhiều nghiệt ngã, hèn chi càng về già, người ta lại càng hay chiêm nghiệm. &lt;br /&gt;    Tháng trước, vừa cắt phăng bộ tóc dài rồi nhuộm chút màu mè, xoăn tít cho hợp thời và up lên Facebook. Lắm người khen, lắm người ngạc nhiên, cái đồ cổ bao năm giờ đã chịu tân tiến đổi mới. Thế mà, hôm qua, gặp thầy chủ nhiệm chưa già, thầy nói chưng hửng “thích em để tóc dài hơn, để cái avatar bụi bụi đơn giản kia nhìn cá tính, tự nhiên cắt rồi uốn, thầy buồn…”. Thầy nói xong mình cũng buồn theo, buồn chẳng rõ lý do là tiếc cái mái tóc bao năm hay tiếc vì không làm vừa lòng thầy. Dẫu biết, sống vừa lòng tất thảy dễ gì, khi vừa lòng mình cũng còn đang khó.&lt;br /&gt;    Lâu lắm rồi, chẳng thể thanh thản để nghĩ về phía trước. Lâu lắm rồi, cũng chẳng rung động hay xao nhãng trước bất kỳ ai. Nghe cô bạn nói mà sợ, có khi nào mình lãnh cảm với yêu thương hay đúng ra là thận trọng, chẳng dám đặt niềm tin vào một ai khác? Đã từng chắc chắn bao nhiêu, tin tưởng rất nhiều mà vẫn thế đó thôi. Một cái kết chẳng hề khác lạ cho bao cuộc tình không đủ đầy dư vị với những kẻ tham lam.&lt;br /&gt;    Ra trường, bạn bè mỗi người mỗi khác. Có nên tin lời màu nhiệm nào đó, rằng kiếp trước, ai cũng đã được đặt vừa vặn một số phận như thế? Ngược xuôi thế nào, đáp án cuối cùng cũng vậy thôi. Cô bạn học giỏi, chăm ngoan, xuất sắc vẫn đang loay hoay công việc thời vụ để qua những ngày thất nghiệp. Vài cô bạn khác, chẳng có gì ngoài ba mẹ chức quyền, bây giờ công việc an nhàn, chồng con đàng hoàng, chỉ việc ngồi đếm tiền, giữ chồng và chăm con.&lt;br /&gt;    Đầu năm, một vài đứa hoang hoải như mình, túm nhau đi xem bói. Nào là người cõi âm theo, nào là phải giải hạn. Nếu là lúc trước, mình sẽ cười khẩy bỏ đi chẳng hẹn ngày gặp lại. Vậy mà lúc ấy, chả hiểu sao, dang tay cúng nạp khoản “ngân” không nhỏ để làm bùa chúa. Cái lúc họ đốt những tờ xanh đỏ, bắt mình lầm rầm những gì chẳng nhớ, tự nhiên nước mắt trào ra, thấy thương mình quá đỗi, thương sao đến nỗi phải bất lực cứ như đường cùng thế này, để ép buộc mình tin những thứ đang diễn ra ở kia.&lt;br /&gt;    Suy cho cùng, khi con người ta đa mang quá nhiều thứ, sẽ tự mình thấy mệt mỏi, tự hại mình bằng những áp lực không cần thiết. Biết vậy, nên lâu lâu lại thở than, nói cho hay là tự tình, để thấy lòng mình chưa rỗng.&lt;br /&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://4.bp.blogspot.com/-VEJomz9KG3s/UcpPbiA2aQI/AAAAAAAABPQ/dAyFmxiwaeE/s1600/tu-tinh-6613-8a087.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://4.bp.blogspot.com/-VEJomz9KG3s/UcpPbiA2aQI/AAAAAAAABPQ/dAyFmxiwaeE/s1600/tu-tinh-6613-8a087.jpg&quot; height=&quot;266&quot; width=&quot;400&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&amp;nbsp;Chỉ viết ra thôi, cũng thấy mình bớt cô đơn, phải không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguồn: &lt;a href=&quot;http://adurl.vn/dBP9CO&quot; rel=&quot;nofollow&quot; target=&quot;_blank&quot;&gt;Dân Trí&lt;/a&gt;</description><link>http://www.hoathangtu.net/2013/06/tu-tinh-thang-sau.html</link><author>noreply@blogger.com (Thanh Sơn Nguyễn)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://4.bp.blogspot.com/-VEJomz9KG3s/UcpPbiA2aQI/AAAAAAAABPQ/dAyFmxiwaeE/s72-c/tu-tinh-6613-8a087.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total><gd:extendedProperty name="commentSource" value="1"/><gd:extendedProperty name="commentModerationMode" value="FILTERED_POSTMOD"/></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993.post-7820415678021678125</guid><pubDate>Wed, 26 Jun 2013 02:10:00 +0000</pubDate><atom:updated>2013-06-26T09:10:47.456+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">suy ngẫm</category><title>Đời như ý</title><description>1. Không giống như người ta, hễ thích cải lương thì đặt tên con là  Ngọc Huyền, Lệ Thủy, mê phim Việt Nam thì đặt tên Diễm Hương, Việt  Trinh, chú Đời đặt tên cho hai đứa con gái mình là con Như, con Ý.&lt;br /&gt; Ai cũng hỏi, “Làm gì có chuyện đời như ý?”. Chú Đời cười, hàng ria mép xoăn tít xồm xoàm quớt lên, tự hào, sao mà không?&lt;br /&gt; Nhìn vẻ mặt này không ai nghĩ chú mù, thấy sao mà tự tin, thanh thản  quá chừng. Không ai biết chú khổ còn hơn… cô Lựu. Chú Đời dẫn cả nhà rời  Chợ Cũ, Cầu Nhum lang thang lúc con Ý mới bồng nách. Gồng gánh như một  gánh hát, chú ca cải lương, bán vé số kiến thiết. Vợ chú nửa điên nửa  tỉnh, không biết có phải vui trong bụng lắm không mà suốt ngày cười ngẩn  ngơ. Hai đứa con gái đứa mười, đứa tám tuổi phụ cha đem vé số tới mời  từng sạp chợ. Đứa nào mặt mày cũng xấu xí, lem luốc, đen đúa, nên nghe  cha tụi nó kêu con Như con Ý ai cũng cười.&lt;br /&gt; Một ngày của gia đình chú Đời bắt đầu từ sáng sớm, chú buộc vô mình  sợi dây điện nối giữa cây đờn với cái loa con Như đang cầm, nó ghịt dây  thì chú bước tới, chùng dây thì đứng lại. Con Ý nhỏ con chạy lăng xăng  đằng trước, đứng coi búp bê người ta chưng tủ kiếng. Vợ chú vừa đi vừa  ca hát đằng sau, nhặt hoa phượng để lên đầu. Cũng giống như những người  hát rong khác, nhà chú có cả thảy bốn người nhưng trên con đường tấp  nập, trông họ nhỏ nhoi, cô độc làm sao.&lt;br /&gt; Ở thành phố này có chừng đến ba bốn người hát rong, họ dìu dắt từng  đôi, ở tận đằng xa, người ta nghe tiếng ca là biết gánh của ai rồi. Có  đôi vợ chồng già ca mùi như Thanh Sang, Thanh Nga; có một đôi trẻ hơn,  ông chồng đưa hơi như Trọng Hữu. Chú Đời ca dở, giọng hơi giòn, chói,  thuộc lòng chỉ mấy bài “Chiếc áo người vợ hiền”, “Con gái của mẹ”… nghe  mắc chán. Nhưng chú đi đằng đầu phố, gió đàn lại cuối phố nghe tiếng  được tiếng mất nhưng người ta biết ông “Đời Như Ý” sắp đi qua. Cái miệng  của ông này sao mà lanh dữ vậy, luôn miệng gọi Ý con, con đừng có đi  xa, con Như đi chậm một chút, ba theo muốn đứt hơi rồi, coi má con đâu.  Mình ơi, mình à, mình lại gần tui nè. Rồi oang oang bảo vé độc đắc chiều  nay nằm ngay đây, ngay trân chỗ này nè. Có hai ngàn một vé, ăn gói xôi  chưa kịp mắc răng đã hết, mua giúp tờ vé số đặng giúp tui xóa đói giảm  nghèo. Mua đi, để tui đi xin bà con cũng mắc… cho hà. Mấy ông chạy xe ôm  nói chú rao làm sao mà láu cá quá, không biết mù thiệt hay mù giả mà  sao cái miệng leo lẻo vậy. Chú gỡ mắt kiếng đen ra, cười với đôi mắt  lạnh lẽo, sâu hút, “Mấy anh nghĩ vậy riết quen, em đui tối thiệt thòi,  rên rỉ, than vãn cũng đâu hết thảm. Mà, em đang sung sướng quá chừng  đây, kể lể nỗi gì”.&lt;br /&gt; Theo chú nói thì chú sung sướng thật. Vợ chú đẹp, vui vẻ (vì cười  hoài), có đi nhậu vợ chú cũng không chù ụ như vợ người ta. Không ngã  lòng trước sự hào nhoáng xa hoa, chồng người ta sao mà đẹp trai, sao mà  giàu hơn chồng mình. Chỉ cần mỗi bữa sáng, chú mua cho vợ hai ngàn đồng  cà phê sữa là vợ mừng rưng rưng nước mắt. Chú sung sướng vì còn có hai  chị em con Như con Ý, nhỏ xíu mà giỏi, dễ dạy, đẹp đẽ. Nghĩ vậy nên chú  Đời phải vui, vui vì vừa lòng với những gì mình đang có.&lt;br /&gt; Những trưa nắng gia đình chú tạt vào hiên chợ Bách Hóa, nghỉ chân.  Con Như lãnh tiền, chạy đi mua cơm về ăn. Họ ngồi giữa ngọn gió mát lồng  lộng. Chú Đời lúc nào cũng ngồi ăn chậm rãi, nghe ngóng chung quanh như  canh chừng, như bảo vệ bữa ăn thiêng liêng của nhà mình. Chú nghe tiếng  đũa khua tinh tang, cuống quít lên miệng chén là biết đứa nào đói đứa  nào không. Rồi cằn nhằn vợ, “Mình ăn chậm thôi, nghẹn bây giờ, đó, nghe  ặc ặc rồi đó. Con Như lấy nước mà uống. Coi gỡ xương cho em Ý với, con”.  Bữa nào ăn cơm xong, chú cũng ngồi chải đầu cho ba mẹ con họ, ai đi  ngang khen chơi, cha, bữa nay hai đứa nhỏ đẹp gái dữ, chú sướng quá cười  hích hác. “Nó giống mẹ. Giống vợ em mới đẹp, giống em xấu hì. Mà, ngộ  quá, con của mình, xấu mấy cũng thấy đẹp thấy thương”.&lt;br /&gt; 2. Quẩn quanh mấy chợ, mấy khu phố quen hoài bán không chạy như  trước, chú Đời phải ráng đi tới tối mịt mới về. Giọng chú ngày càng  khàn, nghe khen khét như nồi cơm quá lửa. Đi qua mấy quán nhậu, có người  kêu vô, đưa ly rượu, chú trịnh trọng nâng ngang mày đa tạ, chỉ hít tới  hít lui khen “Rượu ngon. Mùi đã thiệt” nhưng không uống, chú bảo lúc này  giọng dở quá, hình như nghe không khỏe trong mình.&lt;br /&gt; Nên có lúc giọng ca của chú lật bật như hai hàm răng đánh vào nhau,  chú biểu con Như đi mua Anagin về cho chú uống. Mấy cô tiểu thương trong  chợ cằn nhằn, thằng cha mầy lúc này ca gì như là sốt rét, “Chiếc áo  người vợ hiền” hay vậy mà ca lụm cụm như “chiếc áo bà già”. Một bữa đi  ngang qua trạm y tế phường, con Như dụ, nó nói trong trạm có khám bệnh  miễn phí, nên nó dẫn chú vào. Lát sau, lúc từ phòng siêu âm bước ra, chú  Đời giận quá, mặt xanh, tay chân run rẩy, “Ba đã nói có bịnh hoạn gì,  làm tốn hết mười lăm ngàn đồng bạc”.&lt;br /&gt; Chú Đời mau giận mà cũng mau quên. Bữa sau chú còn sắm đồ cho hai chị  em con Như. Diện quần áo mới, tắm rửa kỳ cọ sạch sẽ, ai cũng bật ngửa,  “vậy ra ông này mù mà tinh, ổng đâu có xạo, mấy đứa cũng ngộ gái quá  chớ”. Dì Liễu cũng khen.&lt;br /&gt; Dì Liễu bán xoong chảo ở trong chợ Bách Hóa, không có con nên thích  con nít, hay rờ rờ đầu chị em Như, Ý, nói với mấy bà bạn, “tui khoái chị  em con nhỏ này, nghèo vậy mà đàng hoàng, không đá cá lăn dưa”. Con Như  nghe thích lắm, về nói với ba, chú Đời hỏi, dì Liễu thích con hay thích  con Ý. Như bảo thích bằng chang nhau. Cho con cục kẹo thì cũng cho con Ý  một cục. Chú Đời thở dài, “Ba già rồi, hát ca hết ra hơi rồi, chắc là  nuôi mấy má con con không nổi, hay là ba cho bả một đứa, nghen”.&lt;br /&gt; Dì Liễu tính đâu chú nói chơi, con người quý con như mạng mình, nói  cho là cho sao. Ai dè chú làm thiệt. Dì Liễu mừng lắm, những bữa chợ  vắng có một đứa hủ hỉ, trông đồ cho mình ngủ cũng vui. Dì chọn con Ý vì  khuôn mặt nó đẹp, sáng sủa chứ không buồn bã như con Như. Dì còn đi coi  thầy, chọn ngày tốt để rước con Ý về.&lt;br /&gt; Hôm con Ý về với dì Liễu là rằm tháng Hai, chú Đời biểu con Ý mặc đồ  mới, kéo nó ngồi vô lòng mình, chú chải tóc cho nó, chú chải lâu vì nó  cứ tức tưởi liên hồi. Chú hỏi bữa nay con mặc áo màu gì, nó bảo màu  xanh. Chú dặn lòng, mình sẽ nhớ hoài, lúc xa chú, con Ý mặc đồ xanh, mặc  dù chú không biết màu xanh ra sao. Chú kêu vợ lại, biểu, “Mình hôn nó  một cái đi, mai mốt nó không ở với nhà mình nữa. Mình đẻ ra nó mà tui  không nuôi, mình đừng có giận”. Vợ chú đâu có giận. Chỉ có con Như giận,  nó nức nở, “con thương con Ý nhất nhà mà, ba”. Chú không thương à?  Thương, nhưng chú chắc dạ lắm, bước đi là đi một nước. Vợ chú rên ti tỉ,  ngoái lại nhìn phía chợ hoài. Con Như vẫn khóc. Chú hỏi nó, “Con Ý có  nhìn theo không, con”. “Có, ba à, tội nghiệp nó quá”. Dường như con  đường có nhiều ổ gà sao nghe chông chênh quá. Chú Đời cắn môi bước tới.&lt;br /&gt; Nhưng đến chạng vạng, lúc quay về nhà trọ đã thấy con Ý ngồi lù ở  cửa. Từ đó không cách gì bứt nó ra được. Chú năn nỉ nó quay lại với dì  Liễu, nó không nghe. Chú lấy gậy đánh, nó cắn răng chịu. Chú đưa vợ với  con Như trốn khỏi thị xã nó cũng biết cách lần theo. Bảy tuổi, con Ý  cũng đã bảy năm lưu lạc giang hồ chớ giỡn. Cuối cùng, một đêm, chú bắt  nó ngồi trước mặt mình, ôm lấy đôi vai xương xẩu của nó, chú nói cho con  Ý nghe một câu chuyện đau lòng, chú nói nó không phải là con ruột của  chú, chú lượm nó ở ngoài đống rác bệnh viện. Chú nuôi nó tới chừng này  là để kiếm người bán lại. Dì Liễu cũng trả cho chú hai triệu chớ đâu có  ít. Con Ý nhìn tệp tiền chú rút ra từ túi áo, mặt nó lạnh băng. Sáng  sau, chú Đời đưa con Ý trở lại với dì Liễu. Lúc quay đi chú hỏi con Như,  “Nó có nhìn theo không, con”. Con Như nói không. Chú ừ, nấc khan một  tiếng rồi cất tiếng ca, “Nuôi con khôn lớn không mong gì con nuôi lại  mẹ…”, sao mà nghe nghẹn ngào như đang khóc.&lt;br /&gt; Con Như sợ rồi sẽ tới phiên mình. Nó cuống quýt sống, cuống quýt yêu  thương chú Đời. Nó ăn ít, lấy đồ cũ ra mặc như thể chứng minh rằng nuôi  nó cũng không tốn kém gì mấy. Chú Đời hiểu lòng nó, hay hôn lên mái đầu  khét nắng của nó, lặng lẽ thở dài. Lấy số tiền dì Liễu cho, chú Đời đưa  vợ vào bệnh viện. Bác sĩ nói vợ chú bệnh đã quá lâu, không có hy vọng  chữa lành, nhưng cứ ở lại điều trị một thời gian xem sao. Chú Đời ôm vợ  vào lòng, ngồi ngay chỗ băng đá đằng trước, chú nắn đôi tay, rờ rẫm mãi  lên mặt vợ, biểu: “Mình ở đây nghen, ráng mau hết bệnh về nấu cơm cho  tôi ăn, nói chuyện với tôi chơi. Hồi cưới mình tới giờ, chưa khi nào  mình nói câu nào tử tế với tôi, tôi cũng buồn lắm”. Vợ chú cười.&lt;br /&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://2.bp.blogspot.com/-zaqgCHz9GeY/UBVzQur0uzI/AAAAAAAAAek/jfscxBmUlPE/s1600/tumblr_m7q5uoIElk1rqidmko1_500.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://2.bp.blogspot.com/-zaqgCHz9GeY/UBVzQur0uzI/AAAAAAAAAek/jfscxBmUlPE/s1600/tumblr_m7q5uoIElk1rqidmko1_500.jpg&quot; height=&quot;266&quot; width=&quot;400&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt; 3. Cả gia đình lang thang đó giờ chỉ còn hai người. Đêm khuya trở  giấc, chú Đời kéo mền đắp cho con Như, vô tình đôi tay chú quệt trúng  hai hàng nước mắt. Chú biết nó thức, chú hỏi “Sao vậy, con đau bụng  hả?”. Nó tức tưởi, “Bây giờ chỉ còn có mình con, ba đừng bắt con đi đâu  hết, để con dẫn đường cho ba, mua thuốc cho ba uống, phụ bán vé số,  nghen ba”. Chú ừ, bỏ con đi đâu bây giờ.&lt;br /&gt; Chú thường vòng qua chợ Bách Hóa, chú không hát, không dừng lại bán,  chỉ kêu con Như tỏ mắt nhìn con Ý coi bữa nay nó mặc áo màu gì, mập ốm  ra làm sao, tóc dài bao nhiêu rồi. Đứa con gái lớn buồn bã bảo, “em con  mập lắm, trắng hơn hồi nó còn ở nhà mình. Nó cắt tóc tém, coi giống con  trai lắm, nó nhìn thấy con mà giả đò như không thấy vậy, ba”. Không mặc  đồ xanh ba mua à? Không, lâu rồi nó không mặc nữa. Chú nghe vừa mừng vừa  đau. Vậy là nó quên chú rồi, nó yên lòng bên người mẹ mới. Vậy là từ  nay chú đã xa mãi đứa con này. Lụi hụi hết mùa nắng, giọng chú tắt khèn  khẹt trong cổ họng, thậm chí không thể cất lời rao. Chú đờn cho con Như  ca, tiếng ca ngọng ngịu và non nớt lắm, vô vọng cổ luôn bị đứt giữa  chừng. Tội nghiệp, con nhỏ không có tài, ngáy còn lạc giọng mà ca nỗi  gì. Những lúc ngồi bên con, nghe nó ăn giá sống cho họng bớt khan, chú  Đời muốn khóc, thấy mình bất lực trước bệnh tật. Chú bảo, “Thôi, bỏ  nghề, con”.&lt;br /&gt; Đã thấu gần hết cái khổ của kẻ hát rong, đã mỏi đôi chân ròng rã, chú  Đời bán cây đờn, cái loa với bộ bình ắc quy. Chú xin cho con Như đi  chạy bàn, rửa chén ở quán hủ tiếu Nam Vang. Mới đầu nó không chịu, nó  nói ba ở nhà một mình không được. Hồi đó ba buồn còn đờn lửng tửng chơi,  bây giờ đờn cũng không còn. Nhưng rồi đến bữa cơm, nó đổi ý, nó không  thể để chú Đời quẹt kho quẹt vầy hoài. Một bữa trưa, nó bưng tô nước  thịt có nhúng nắm rau chạy về, chú Đời rầy nó làm vậy chi, ông bà chủ  chắc không thích, nó cười, chú thím Sảnh biểu con đem về cho ba đó.  Người ta thương con lắm. Chú Đời bảo, cuộc đời này, thiệt nhiều người  tốt.&lt;br /&gt; Một bữa trưa, chú Đời bắt nó ngồi lâu với chú thêm một chút nữa. Chú  lấy lược ra chải đầu cho nó, tóc nó đã dài chấm thắt lưng. Chú nói,  không biết chừng nó mười tám hai mươi tuổi tóc dài cỡ nào hen. Con Như  cười, chừng đó cho ba chải đầu, thắt bím cho con mệt luôn. Chú Đời bảo,  từ đây tới đó còn lâu. Rồi chú than, sao mà chú nhớ vợ với con Ý quá  chừng. Con Như bần thần, “Hồi đó, nhà mình vui biết bao nhiêu hén, ba”.&lt;br /&gt; Ừ, vui. Trưa vầy, nếu không ở bên hông chợ thì cả nhà chú cũng tụm  lại bên một gốc cây nào đó có bóng mát, nghỉ chân, ăn cơm. Hai đứa con  nhỏ của chú bữa nào cũng không chịu ngủ lấy sức mà mải mê búng thun. Mở  miệng ra rầy, con Ý nịnh, “để con nhổ tóc bạc cho ba”. Nó nói đầu ba bạc  nhiều lắm, rồi đặt sợi tóc lên bàn tay chú, trời ơi, sợi tóc mỏng tanh,  nhẹ te vầy mà nó cũng thấy, con mắt nó sáng ghê. Rồi chú nhớ tới người  vợ hay tựa đầu vào vai chú ngủ khì, trong trẻo, vô tư như trẻ con. Tự  dưng chú Đời thèm được sống lại những buổi trưa ấy, những buổi trưa đã  xa rồi, đã xa mất rồi. Chú biểu, “Mai con chạy ra chợ Bách Hóa, hỏi dì  Liễu cho con Ý về, ba gặp một chút, sao… ba nhớ nó quá hà”. Nhưng con Ý  đâu còn ở chỗ dì Liễu nữa, dì nói nó đi rồi. Con Như tưởng dì giấu, cứ  theo năn nỉ hoài, “tội nghiệp ba con mà, dì, cho nó về một chút thôi rồi  mai mốt con không lại xin dì nữa”. Dì Liễu vốn là người nhân hậu, dì  chỉ biết nắm tay nó mà khóc ròng.&lt;br /&gt; Là thật. Con Ý đã bỏ nhà đi bụi đời là thật. Nó đi vì lâu rồi mà  không được nhìn thấy người cha tội nghiệp ấy dắt chị nó lặng lẽ qua chợ.  Nghĩa là ba nó đã không còn thương nhớ nữa. Vậy thì ở lại làm gì? Con  Như quay về, nó phải dừng lại rất lâu, nó không biết phải nói thế nào  cho chú Đời đừng đau xót. Nó ngập ngừng đứng chỗ cái hàng ba đầy rêu  ướt, chợt nó nghe tiếng hát, trời ơi, là tiếng hát của má nó. “Ầu ơ.  Đường dài ngựa chạy biệt tăm. Ơ… Phải duyên chồng vợ ngàn năm cũng chờ”.  Con Như mừng rỡ xô cửa bước vào, má nó đưa tay lên miệng ra hiệu im  lặng, rồi thì thào:&lt;br /&gt; - Đừng la lớn. Mệt rồi. Ngủ đi.&lt;br /&gt; Con Như chạy lại ôm má nó, nó nghĩ chắc chú Đời giả bộ đây, trông con  Ý thấy mồ mà không chịu dậy. Nó chọc lét vô mấy cái xương sườn của chú,  nhưng chọc mãi, chọc mãi, chú không bao giờ thức nữa.&lt;br /&gt; 4. Làm gì có chuyện đời như ý?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nguyễn Ngọc Tư&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;nguồn: &lt;a href=&quot;http://adurl.vn/M11ojf&quot; rel=&quot;nofollow&quot; target=&quot;_blank&quot;&gt;Góc Suy Ngẫm&lt;/a&gt; </description><link>http://www.hoathangtu.net/2013/06/doi-nhu-y.html</link><author>noreply@blogger.com (Thanh Sơn Nguyễn)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://2.bp.blogspot.com/-zaqgCHz9GeY/UBVzQur0uzI/AAAAAAAAAek/jfscxBmUlPE/s72-c/tumblr_m7q5uoIElk1rqidmko1_500.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total><gd:extendedProperty name="commentSource" value="1"/><gd:extendedProperty name="commentModerationMode" value="FILTERED_POSTMOD"/></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993.post-7345059509845652496</guid><pubDate>Tue, 30 Apr 2013 02:40:00 +0000</pubDate><atom:updated>2013-04-30T09:40:00.382+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tình yêu</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">yêu thương</category><title>TA SẼ YÊU NHAU VỪA ĐỦ THÔI ANH NHÉ</title><description>Ta yêu nhau vừa đủ thôi để đến khi ta không còn là hai kẻ trẻ tuổi yêu  nhau nữa mà là hai người già cả gắn kết với nhau bằng hai chữ &quot;tình  thân&quot;, thì ta vẫn trân trọng lẫn nhau mà không cảm thấy hụt hẫng…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em  không yêu cầu, không mộng ước cao xa. Em cũng chẳng đặt lên vai anh hai  chữ gánh nặng. Em càng không muốn đem tình cảm làm cho anh ngộp thở,  càng chẳng muốn tình yêu trở thành sợi xích trói buộc, đè nặng lên vai  nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em tin nhưng không hy vọng nhiều về một tình yêu hoàn hảo,  một tình yêu mà đôi bên đều sống chết để yêu nhau bằng tất cả những gì  mình có… Vì những thứ ấy hiếm hoi quá anh ạ! Hiếm đến nỗi em chẳng mơ  mình là kẻ trúng được cái giải độc đắc ngàn vạn người mơ ước vậy đâu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì thế, mình cứ yêu nhau trong khả năng mình có thể. Yêu nhau vừa đủ thôi nhé anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ta sẽ yêu nhau vừa đủ thôi anh nhé ♥&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yêu  nhau vừa đủ thôi để đôi bàn tay em nắm lấy tay anh thật nhẹ. Để hơi ấm  truyền từ tay anh chỉ vừa đủ sưởi ấm bàn tay, trái tim em trong những  ngày đông lạnh giá, trong những lúc em không còn chịu nổi sự vô tình của  gió rét. Có như thế em mới trân trọng những cái nắm tay khi mình bên  nhau, mới thấy hết được sự quý giá mà hơi ấm ấy đem lại. Để rồi khi xa  nhau, em có lẽ sẽ nhớ nó quay quắt nhưng vẫn sẽ sống được thôi… Vì cái  lạnh, em cũng đã quen được rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yêu nhau vừa đủ để em biết anh là  của em nhưng ngoài em ra anh vẫn còn nhiều mối quan tâm khác cần phải  chú ý đến. Và em cũng vậy. Gia đình, công việc, bạn bè… Những thứ ấy  cũng như tình yêu, chúng xoay tròn trong cuộc sống của hai ta để tạo nên  màu sắc cho cuộc sống. Nên vì thế, ta giữ cho nó cân bằng để không  khiến chiếc đĩa quay cuộc sống bị lệch đi. Để rồi khi có xa nhau, em và  anh vẫn còn chút vốn liếng giữ lại chứ không mất đi tất cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yêu  nhau vừa đủ để tạo cho nhau một chút gần, một chút xa, một chút ấm áp  nhưng thỉnh thoảng cũng để chừa khoảng không cho những cơn gió mát. Để  khiến nhau thấy được yêu không phải là lặn ngụp trong vô vàn cảm xúc  ngọt ngào, mơ mộng mà yêu là ta hạnh phúc khi lúc khó khăn, mệt mỏi...  ta có nhau làm chỗ dựa. Yêu không phải là quan tâm nhau từng li từng  chút, từng giờ từng phút phải ở cạnh nhau nhất nhất không rời. Mà là sau  bao ngày xa cách, chỉ cần nhìn nhau bằng ánh mắt yêu thương là đủ lắm  rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yêu vừa đủ thôi để đừng biến yêu thương trở thành trách  nhiệm. Đừng để tình cảm trở thành gánh nặng đè chặt lên vai. Yêu không  phải là anh cho em bao nhiêu, em dành cho anh bao nhiêu thời gian, tình  cảm thì nhận về được bấy nhiêu. Như vậy liệu ta có thật sự yêu thương  hay chỉ là một cuộc trao đổi ích kỉ tầm thường.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yêu vừa đủ thôi  để ta giữ cho tình yêu kéo dài một chút. Như ngọn lửa cháy âm ỉ sẽ lâu  tắt hơn một ngọn lửa cháy bùng. Để ta không thấy quay cuồng, mệt mỏi khi  yêu thương và để cho ta một không gian lặng yên suy nghĩ về chuyện của  chúng mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ta sẽ yêu nhau vừa đủ thôi anh nhé ♥&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yêu vừa  đủ thôi để ta không bị lệ thuộc vào nhau quá nhiều. Để em có thể bước đi  bằng chính đôi chân của mình, có thể sống tốt dù không có anh bên cạnh.  Và anh cũng thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu như ta có thể nắm tay nhau đi hết chặng  đường dài của cuộc đời, thì yêu vừa đủ thôi để ta biết trân trọng lấy  nó. Và vì những thứ gì càng khan hiếm thì con người mới biết giữ gìn quý  trọng. Thế nên ta yêu nhau vừa đủ thôi để đến khi ta không còn là hai  kẻ trẻ tuổi yêu nhau nữa mà là hai người già cả gắn kết với nhau bằng  hai chữ ‘tình thân’, thì ta vẫn trân trọng lẫn nhau mà không cảm thấy  hụt hẫng…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu như ta không thể đi được một chặng đường dài như ta  vẫn nghĩ, thì ta yêu nhau vừa đủ thôi để khi chia lìa, thứ ta mất đi là  một chút tình cảm yêu thương chứ không phải là toàn bộ cuộc sống. Để ta  không thấy mình chao đảo mất đi chỗ dựa khi không có nhau, để ta biết  rằng bên cạnh ta vẫn còn nhiều sợi dây khác níu chặt ta với cuộc sống.  Chẳng qua, ta chưa phải là của nhau, chẳng qua cuộc sống của ta gặp nhau  một lần rồi tách mà thôi. Trong hàng vạn con người, một nửa của ta đang  ở đâu đó, em và anh không phải là một nửa của nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Yêu vừa đủ để ta mạnh mẽ đón nhận sự thật và tiếp tục bước đi tìm kiếm hạnh phúc thật sự bởi vì tình cảm là không thể trói buộc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhiều  người từng bảo suy nghĩ của em thật ngớ ngẩn, thật ấu trĩ… Một suy nghĩ  chẳng giống ai. Nhưng anh à, vì em sợ. Em sợ ta sẽ không còn là bản  thân mình nữa khi gói ghém tất cả gởi hết đến đối phương.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì thế,  cứ xem như mình tích lũy dần dần anh nhé! Để cuộc sống hai ta vừa đủ  ấm, vừa đủ lạnh, vừa đủ ngọt ngào, vừa đủ đắng cay. Để ta có thể thích  nghi dần với nó. Để ta có thể mãi vẫn là ta, cứ vậy thôi…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì thế nếu yêu nhau… Ta sẽ chỉ yêu nhau vừa đủ thôi nhé ♥&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://2.bp.blogspot.com/-zV_EJHcrZDg/UXnpaC5ImxI/AAAAAAAABN4/fUJdaV8p6p4/s1600/mua_yeu.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://2.bp.blogspot.com/-zV_EJHcrZDg/UXnpaC5ImxI/AAAAAAAABN4/fUJdaV8p6p4/s1600/mua_yeu.jpg&quot; height=&quot;426&quot; width=&quot;640&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hoathangtu.net/2013/04/ta-se-yeu-nhau-vua-du-thoi-anh-nhe.html</link><author>noreply@blogger.com (Thanh Sơn Nguyễn)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://2.bp.blogspot.com/-zV_EJHcrZDg/UXnpaC5ImxI/AAAAAAAABN4/fUJdaV8p6p4/s72-c/mua_yeu.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total><gd:extendedProperty name="commentSource" value="1"/><gd:extendedProperty name="commentModerationMode" value="FILTERED_POSTMOD"/></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993.post-5170945648885178470</guid><pubDate>Mon, 29 Apr 2013 02:36:00 +0000</pubDate><atom:updated>2013-04-29T09:36:00.158+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Cuộc sống</category><title>Lớn rồi, hình như mọi thứ cũng lớn theo...</title><description>&lt;i&gt;Lớn rồi, phải biết kiềm chế những cảm xúc của mình lại. Kiềm chế đến  mức tối đa, kiềm chế đến hết mức có thể. Giống như là giảm béo vậy, em  cứ mặc để cho những cảm xúc chi phối mình, bảo là chỉ ăn 1 miếng thịt  cho đỡ thèm, nhưng càng ăn thì lại càng thèm.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Nỗi nhớ cũng  như vậy, chỉ bảo gặp 1 chút thôi sẽ hết nhớ, nói chuyện 1 câu sẽ thấy  đỡ hơn nhiều, nhưng càng gặp thì càng nhớ, càng nói chuyện thì càng  buồn. Tuyệt đối không được cho phép mình yếu lòng.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Lớn  rồi, phải biết không được bỏ cuộc khi mới gặp khó khăn nhưng cũng phải  biết dừng cuộc chơi đúng lúc. Giống như là chơi casino vậy, phải biết  điểm dừng. Không thì càng chơi càng thua thôi.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Cảm xúc  cũng vậy, phải biết dừng lại đúng lúc, không được để nó quá lớn, đến khi  lớn quá, giống như 1 con nợ, sẽ thấy mình mất tất cả.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Lớn  rồi, em phải biết giấu nỗi buồn vào trong, để nụ cười ở bên ngoài. Dành  thời gian cho những cái quan trọng hơn trong cuộc sống. Tuyệt đối không  được để nỗi buồn làm mình trở nên nhàm chán, kéo theo tất cả mọi việc  cũng chả ra gì.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Lớn rồi, em phải biết trong cuộc sống nên  ưu tiên điều gì, điều gì nên để lại. Phải biết chạy theo cái thực tế,  chứ đừng đuổi theo cái mơ hồ. Ngay bản thân em còn không nghĩ là sẽ có  kết quả thì sao lại cứ bắt mình phải đuổi theo&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Lớn rồi,  cần phải mạnh mẽ, mạnh mẽ từ chính trong tâm hồn mình, trong lời nói và  hành động của mình. Tình cảm là thứ rất dễ làm cho con người ta trở nên  yếu đuối. Nếu gạt bỏ được cảm xúc của mình sang 1 bên và hành động theo  lý trí là em đã chiến thắng bản thân mình rồi.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Lớn rồi,  nên biết tha thứ và nhẫn nhịn. Bỏ qua được thì cứ bỏ qua, có những điều  đâu đáng để cứ giận hờn mãi ? Và nhẫn nhịn đc thì chứng tỏ em đã trưởng  thành rồi. Nhịn lúc này để với cái cao hơn lúc khác.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Lớn  rồi, làm cái gì cũng phải rõ ràng. Đừng để mọi thứ mơ hồ rồi cứ thế suy  đoán. Em là người chứ có phải thánh mà đoán cái gì là trúng cái đó.  Trong chuyện gì cũng vậy, kể cả chuyện tình cảm, lại càng phải rõ ràng.  Bởi có những cái ở ngay trước mắt, em nhìn thấy nó như thế, nhưng chưa  chắc đã là như thế, nữa là mơ hồ rồi em ngồi đoán. Phi thực tế dễ sợ.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Lớn  rồi, nhiều lúc, sẽ thấy con người mình bị phân ra làm 2 nửa. Trái tim  và lý trí, để thấy nhiều lúc lý trí ko thể, ko thể, rõ ràng là ko thể  lấn át được con tim mình...&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://1.bp.blogspot.com/-U01wt7XrJ3Q/UCB9TVFdxnI/AAAAAAAAAjo/etSRtuPjL5g/s1600/Be_banh_ran.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://1.bp.blogspot.com/-U01wt7XrJ3Q/UCB9TVFdxnI/AAAAAAAAAjo/etSRtuPjL5g/s1600/Be_banh_ran.jpg&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hoathangtu.net/2013/04/lon-roi-hinh-nhu-moi-thu-cung-lon-theo.html</link><author>noreply@blogger.com (Thanh Sơn Nguyễn)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://1.bp.blogspot.com/-U01wt7XrJ3Q/UCB9TVFdxnI/AAAAAAAAAjo/etSRtuPjL5g/s72-c/Be_banh_ran.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total><gd:extendedProperty name="commentSource" value="1"/><gd:extendedProperty name="commentModerationMode" value="FILTERED_POSTMOD"/></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993.post-6443500230608085497</guid><pubDate>Sat, 27 Apr 2013 02:31:00 +0000</pubDate><atom:updated>2013-04-27T09:31:00.023+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Cuộc sống</category><title>Sắc màu cuộc sống</title><description>&lt;b&gt;Ghen&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Người ta có thể làm cho người khác ghen chỉ vì sự thiếu  kiên quyết của chính mình trong ứng xử... Nhưng cũng có thể người khác  ghen vì mình quá ích kỷ và thiếu tự tin...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Cớ sao&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Đừng  hỏi vì sao người ta hết yêu mình trước mà hãy tự hỏi rằng mình đã làm gì  để người ta tin tưởng và yêu mình bền chặt, mãnh liệt đầu tiên...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Đúng hay sai&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Trong  ứng xử, đôi lúc không hẳn là đúng hay sai mà vấn đề là có lý hay có  tình và thực sự có làm cho mối quan hệ bị rơi vào thế bi kịch hay không  thực sự là điều cần thiết...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Lựa chọn&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Nếu trả lời được câu hỏi vì sao ta chọn nhau thì tình yêu đã mất đi tính lãng mạn, thi vị và bí ẩn của nó...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Làm chủ&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Sếp không hẳn là chủ. Hãy làm chủ bạn thay vì để một người khác hay tình yêu làm chủ bạn...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Tưởng&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Người ta tưởng rằng mình đã hết lòng khi yêu nhưng thực sự rất nhiều người chủ quan về nhận định ấy...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Chuyện ngày mai sẽ kể...&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Bạn không quý trọng những gì quan trọng nhất của đời mình. Nhưng khi mất đi thì bạn mới đau lòng, hối hận, dằn vặt khôn nguôi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Cuộc sống&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Quan trọng nhất trong cuộc đời là bạn cần thích ứng với những điều hài lòng và những điều không giống sự mong đợi của bạn&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Ước&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Chúng  ta có thói quen ước gì quay lại tuổi thơ... Nhưng sao không ước và sống  vui vẻ nhất, thanh thản nhất và tốt nhất với độ tuổi mà ta đang sở  hữu...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Sáng&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Sau khi khóc, người ta thường tỉnh táo và sáng suốt vì lúc ấy đã &quot;sáng mắt&quot; hơn..&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Hồi...&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Hãy nhìn trẻ em để nhớ rằng bạn từng vui như thế... Hãy nhìn người lớn để bạn thấy mình sẽ như thế...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Chen&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Người  ta có thể chen nhau khi biết mình có thể nhẹ nhàng tiến lên phía  trước... Nhưng nếu ai cũng biết kiểm soát mình để hành vi có văn hóa thì  mọi sự sẽ ổn ngay... Nhưng cuộc đời vẫn có người thích phá rào... Vậy  thì cũng cần có người mạnh mẽ nhắc nhở hay can thiệp...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Nhẹ nhõm&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Có  những lúc bạn nặng trĩu một lo âu... Nhưng đến một lúc nào đó, bạn cũng  sẽ nhận ra rằng mình cần thực hiện một hành động nào đó để giải tỏa...  Từ thiện, quan tâm đến người thân, tự vấn chính mình... cũng có thể là  những cách hữu hiệu&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Cấm...&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Sự toan tính không có chổ đứng trong tình yêu chân thật&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Hãy  luôn kết thúc một ngày với suy nghĩ tích cực. Dù mọi việc có tồi tệ thế  nào thì ngày mai vẫn là một cơ hội mới để khiến nó tốt đẹp hơn.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Bạn là tác giả viết nên chính Quyển sách về cuộc đời mình.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Vì thế đừng lúc nào nhường &quot;cây bút&quot; đó cho người khác nhé&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://4.bp.blogspot.com/-WMsGgz--_ic/UXnm32W6eUI/AAAAAAAABNo/dlbdIMpAdso/s1600/Sunrise-1-bcb70.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://4.bp.blogspot.com/-WMsGgz--_ic/UXnm32W6eUI/AAAAAAAABNo/dlbdIMpAdso/s1600/Sunrise-1-bcb70.jpg&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hoathangtu.net/2013/04/sac-mau-cuoc-song.html</link><author>noreply@blogger.com (Thanh Sơn Nguyễn)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://4.bp.blogspot.com/-WMsGgz--_ic/UXnm32W6eUI/AAAAAAAABNo/dlbdIMpAdso/s72-c/Sunrise-1-bcb70.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total><gd:extendedProperty name="commentSource" value="1"/><gd:extendedProperty name="commentModerationMode" value="FILTERED_POSTMOD"/></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993.post-4860983020305453981</guid><pubDate>Fri, 26 Apr 2013 02:23:00 +0000</pubDate><atom:updated>2013-04-26T09:23:10.230+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Cuộc sống</category><title>Khóc và cười</title><description>&lt;b&gt;Sẽ thế nào nếu một con người chỉ biết cười mà không biết khóc? Vì người ấy đã chịu quá nhiều nỗi đau...&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Có khi khóc là lúc ta cảm thấy buồn khổ, khóc để giải toả cảm xúc&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Có khi khóc là lúc ta quá hạnh phúc, hạnh phúc không diễn tả được bằng lời, chỉ có thể diễn tả bằng nước mắt&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Có khi khóc là đôi khi ta nhận ra những điều nhỏ nhen, bất công, tầm thường của cuộc sống. Ta không khóc cho ta&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Có  khi khóc đơn giản chỉ vì những lý do đáng yêu vì hơi cay của hành. Mắt  ta khóc mà miệng ta mỉm cười và tự trách mình sao quá ngốc nghếch&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Có khi cười là khi ta thấy yêu đời, muốn cười lên để thông báo cho cuộc đời rằng ta rất lạc quan&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Có khi cười là khóc thầm, ta ngậm nỗi buồn và bật nó thành tiếng cười.Chua chát. Gượng gạo&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Có khi cười là để ta vượt qua nỗi đau mà sống tiếp, ta cười nhưng liệu lòng ta có cười ?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Có khi cười là để giải thoát, quên hết phiền muộn và đón chào sự tươi mới.Nụ cười của ngày mai&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Có khi cười vì ta thấy được những điều giản dị mà đẹp đẽ: sự quan tâm, sẻ chia, sự yêu thương... Trái tim đang cười phải không?&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Khóc không phải lúc nào cũng buồn, cười không phải lúc nào cũng vui&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Sẽ  thế nào nếu một con người chỉ biết cười mà không biết khóc? Vì người ấy  đã chịu quá nhiều nỗi đau, hoặc người ấy luôn lạc quan, người ấy có  mạnh mẽ&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;i&gt;Sẽ thế nào nếu một con người chỉ biết khóc mà  không biết cười? Vì người ấy yếu đuối, vì người đa cảm, vì người ấy  không biết thế nào là cười&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Thực ra, cả hai kiểu &amp;nbsp;đều không tốt chút nào. Cuộc sống cần cả nụ cười và nước mắt, vì nó là biểu hiện của cảm xúc&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Chỉ là, sẽ nên cười lúc nào, và nên khóc lúc nào đây ?&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Phật đã từng dạy đời người là bể khổ, mỗi chúng ta đều khó thoát khỏi. Muốn đời không khổ, trừ phi loại bỏ được ham muốn thế tục, nhưng mấy ai làm được điều đó. Chúng ta chỉ là tiếp nhận dưới góc độ này, xử lí ra sao, và dù thế nào, cũng cần cười và khóc cho phải lý.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://2.bp.blogspot.com/-aOcY9K2EaVg/UXnk9XM8jYI/AAAAAAAABNY/Id_EIGGvrzw/s1600/khoccuoi1-49b53.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://2.bp.blogspot.com/-aOcY9K2EaVg/UXnk9XM8jYI/AAAAAAAABNY/Id_EIGGvrzw/s1600/khoccuoi1-49b53.jpg&quot; height=&quot;424&quot; width=&quot;640&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;b&gt;&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;</description><link>http://www.hoathangtu.net/2013/04/khoc-va-cuoi.html</link><author>noreply@blogger.com (Thanh Sơn Nguyễn)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://2.bp.blogspot.com/-aOcY9K2EaVg/UXnk9XM8jYI/AAAAAAAABNY/Id_EIGGvrzw/s72-c/khoccuoi1-49b53.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total><gd:extendedProperty name="commentSource" value="1"/><gd:extendedProperty name="commentModerationMode" value="FILTERED_POSTMOD"/></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993.post-2329505309569742957</guid><pubDate>Mon, 22 Apr 2013 07:10:00 +0000</pubDate><atom:updated>2013-04-22T14:10:03.625+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Cha</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">yêu thương</category><title>Ký ức về cha</title><description>Trong cuộc sống hàng ngày, có biết bao nhiêu người đáng để chúng ta thương yêu và             dành nhiều tình cảm. Nhưng đã bao giờ bạn nghĩ rằng, người thân yêu nhất của bạn là             ai chưa?&lt;br /&gt;Với mọi người câu trả lời ấy có thể là ông bà, là mẹ, là anh chị hoặc cũng có thể             là bạn bè chẳng hạn. Còn riêng tôi, hình ảnh người bố sẽ mãi mãi là ngọn lửa thiêng             liêng, sưởi ấm tâm hồn tôi mãi tận sau này.&lt;br /&gt;Bố tôi không may mắn như những người đàn ông khác. Trong suốt cuộc đời bố có lẽ             không bao giờ được sống trong sự sung sướng, vui vẻ.&lt;br /&gt;Bốn mươi tuổi khi chưa đi được nửa chặng đời người, bố đã phải sống chung với bao             nhiêu bệnh tật: Đầu tiên đó chỉ là những cơn đau dạ dày, rồi tiếp đến lại xuất hiện             thêm nhiều biến chứng. Trước đây, khi còn khỏe mạnh, bao giờ bố cũng rất phong độ.&lt;br /&gt;Thế nhưng bây giờ, vẻ đẹp ấy dường như đã dần đổi thay: Thay vì những cánh tay             cuồn cuộn bắp, giờ đây chỉ còn là một dáng người gầy gầy, teo teo. Đôi mắt sâu dưới             hàng lông mày rậm, hai gò má cao cao lại dần nổi lên trên khuôn mặt sạm đen vì sương             gió.&lt;br /&gt;Tuy vậy, bệnh tật không thể làm mất đi tính cách bên trong của bố, bố luôn là một             người đầy nghị lực, giàu tự tin và hết lòng thương yêu gia đình. Gia đình tôi không             khá giả, mọi chi tiêu trong gia đình đều phụ thuộc vào đồng tiền bố mẹ kiếm được hàng             ngày. &lt;br /&gt;Dù bệnh tật, ốm đau nhưng bố chưa bao giờ chịu đầu hàng số mệnh. Bố cố gắng vượt             lên những cơn đau quằn quại để làm yên lòng mọi người trong gia đình, cố gắng kiếm             tiền bằng sức lao động của mình từ nghề xe lai.&lt;br /&gt;Hàng ngày, bố phải đi làm từ khi sáng sớm cho tới lúc mặt trời đã ngã bóng từ lâu.             Mái tóc bố đã dần bạc đi trong sương sớm. Công việc ấy rất dễ dàng với những người             bình thường nhưng với bố nó rất khó khăn và gian khổ. Bây giờ có những lúc phải chở             khách đi đường xa, đường sốc thì những cơn đau dạ dạy của bố lại tái phát.&lt;br /&gt;Và cả những ngày thời tiết thay đổi, có những trưa hè nắng to nhiệt độ tới 38-48             độ C, hay những ngày mưa ngâu rả rích cả tháng 7, tháng 8, rồi cả những tối mùa đông             lạnh giá, bố vẫn cố gắng đứng dưới những bóng cây kia mong khách qua đường.&lt;br /&gt;Tôi luôn tự hào và hãnh diện với mọi người khi có được một người bố giàu đức hy             sinh, chịu thương, chịu khó như vậy.&lt;br /&gt;Nhưng có phải đâu như vậy là xong. Mỗi ngày bố đứng như vậy thì khi trở về những             cơn đau quằn quại lại hành hạ bố. Nhìn khuôn mặt bố nhăn nhó lại, những cơn đau vật             vã mà bố phải chịu đựng, tôi chỉ biết òa lên mà khóc. Nhìn thấy bố như vậy, lòng tôi             như quặn đau hơn gấp trăm ngàn lần. Bố ơi, giá như con có thể mang những cơn đau đó             vào mình thay cho bố, giá như con có thể giúp bố kiếm tiền thì hay biết mấy? Nếu làm             được gì cho bố vào lúc này để bố được vui hơn, con sẽ làm tất cả, bố hãy nói cho con             được không?&lt;br /&gt;Những lúc ấy, tôi chỉ biết ôm bố, xoa dầu cho bố, tôi chỉ muốn với bố đừng đi làm             nữa, tôi có thể nghỉ học, như vậy sẽ tiết kiệm được chi tiêu cho gia đình, tôi có thể             kiếm được tiền và chữa bệnh cho bố. Nhưng nếu nhắc đến điều đó chắc chắn là bố sẽ             buồn và thất vọng ở tôi nhiều lắm.&lt;br /&gt;Bố luôn nói rằng bố sẽ luôn chiến đấu. Chiến đấu cho tới những chút sức lực cuối             cùng để có thể nuôi chúng tôi ăn học thành người. Bố rất quan tâm đến việc học của             chúng tôi. Ngày xưa bố học rất giỏi nhưng nhà nghèo bố phải nghỉ học. Vào mỗi tối,             khi còn cố gắng đi lại được, bố luôn bày dạy cho mấy chị em học bài.&lt;br /&gt;Trong những bữa cơm bố thường nhắc chúng tôi cách sống, cách làm người sao cho             phải đạo. Tôi phục bố lắm, bố thuộc hàng mấy nghìn câu Kiều, hàng trăm câu châm ngôn,             danh ngôn nổi tiếng...&lt;br /&gt;Chính vì vậy, tôi luôn cố gắng tự giác học tập. Tôi sẽ làm một bác sĩ và sẽ chữa             bệnh cho bố, sẽ kiếm tiền để phụng dưỡng bố và đi tiếp những bước đường dở dang trong             tuổi trẻ của bố. Tôi luôn biết ơn bố rất nhiều, bố đã dành cho tôi một con đường sáng             ngời, bởi đó là con đường của học vấn, chứ không phải là con đường đen tối của tiền             bạc. Tôi sẽ luôn lấy những lời bố dạy để sống, lấy bố là gương sáng để noi theo.&lt;br /&gt;Và tôi khâm phục không chỉ bởi bố là một người giỏi giang, là một người cao cả,             đứng đắn, lòng kiên trì chịu khó mà còn bởi cách sống lạc quan, vô tư của bố.&lt;br /&gt;Mặc dù những thời gian rảnh rỗi của bố còn lại rất ít nhưng bố vẫn trồng và chăm             sóc khu vườn trước nhà để cho nó bao giờ cũng xanh tươi. Những giỏ phong lan có bao             giờ bố quên cho uống nước vào mỗi buổi sáng; những cây thiết ngọc lan có bao giờ mang             trên mình một cái lá héo nào?&lt;br /&gt;Những cây hoa lan, hoa nhài có bao giờ không tỏa hương thơm ngát đâu? Bởi đằng sau             nó luôn có một bàn tay ấm áp chở che, chăm sóc, không những yêu hoa mà bố còn rất             thích nuôi động vật. Tuy nhà tôi bao giờ cũng có hai chú chó con và một chú mèo và có             lúc bố còn mang về những chiếc lồng chim đẹp nữa.&lt;br /&gt;Và hơn thế, trong suốt hơn năm năm trời chung sống với bệnh tật, tôi chưa bao giờ             nghe bố nhắc đến cái chết, nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc trốn tránh sự             thật, bố luôn đối mặt với “tử thần”, bố luôn dành thời gian để có thể làm được tất cả             mọi việc khi chưa quá muộn.&lt;br /&gt;Nhưng cuộc đời bố bao giờ cũng đầy đau khổ, khi mà cả gia đình đã dần khá lên, khi             các chị tôi đã có thể kiếm tiền, thì bố lại bỏ chị em tôi, bỏ mẹ, bỏ gia đình này để             ra đi về thế giới bên kia.&lt;br /&gt;Bố đi về một nơi rất xa mà không bao giờ được gặp lại.&lt;br /&gt;Giờ đây khi tôi vấp ngã, tôi sẽ phải tự đứng dậy và đi tiếp bằng đôi chân của             mình, bởi bố đi xa, sẽ không còn ai nâng đỡ, che chở, động viên tôi nữa. Bố có biết             chăng nơi đây con cô đơn buồn tủi một mình không? Tại sao nỡ bỏ con ở lại mà đi hả             bố?&lt;br /&gt;Nhưng con cũng cảm ơn bố, bố đã cho con thêm một bài học nữa, đó chính là trong             cuộc sống hàng ngày, chúng ta hãy trân trọng những gì đang có, hãy yêu thương những             người xung quanh mình hơn, và đặc biệt hãy quan tâm, chăm sóc cho bố của mình, tha             thứ cho bố, khi bố nóng giận và nỡ mắng mình bởi bố luôn là người yêu thương nhất của             chúng ta.&lt;br /&gt;Bố ra đi, đi đến một thế giới khác, ở nơi đó bố sẽ không còn bệnh tật, sẽ thoát             khỏi cuộc sống thương đau này. Và bố hãy yên tâm, con sẽ luôn nhớ những lời dạy của             bố, sẽ luôn thương yêu, kính trọng biết ơn bố, sẽ sống theo gương sáng mà bố đã rọi             đường cho con đi.&lt;br /&gt;Hình ảnh của bố sẽ luôn ấp ủ trong lòng con. Những kỷ niệm, những tình cảm bố dành             cho con, con sẽ ôm ấp, trân trọng, nó như chính linh hồn của mình.&lt;br /&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://1.bp.blogspot.com/-eY6PCJqLK-g/T_eGg8BW5yI/AAAAAAAAAP8/QH10HaJlwtM/s1600/540850_346397475435197_1782131769_n.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://1.bp.blogspot.com/-eY6PCJqLK-g/T_eGg8BW5yI/AAAAAAAAAP8/QH10HaJlwtM/s1600/540850_346397475435197_1782131769_n.jpg&quot; height=&quot;272&quot; width=&quot;320&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hoathangtu.net/2013/04/ky-uc-ve-cha.html</link><author>noreply@blogger.com (Thanh Sơn Nguyễn)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://1.bp.blogspot.com/-eY6PCJqLK-g/T_eGg8BW5yI/AAAAAAAAAP8/QH10HaJlwtM/s72-c/540850_346397475435197_1782131769_n.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total><gd:extendedProperty name="commentSource" value="1"/><gd:extendedProperty name="commentModerationMode" value="FILTERED_POSTMOD"/></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993.post-3174490906480771380</guid><pubDate>Fri, 15 Mar 2013 01:52:00 +0000</pubDate><atom:updated>2013-03-15T08:52:37.787+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Truyện ngắn</category><title>Chồng tốt</title><description>&lt;span class=&quot;userContent&quot;&gt;Em nói với anh: &quot;Hôm nay quét cầu thang, suýt  chút nữa thì em ngã&quot;. Cứ ngỡ rằng anh sẽ an ủi em rằng: &quot;Em yêu, phải  cẩn thận một chút chứ!&quot;. Nhưng anh lại nói: &quot;Em quét chậm thì sẽ chẳng  có chuyện gì xảy ra&quot;.&lt;br /&gt; Em &lt;span class=&quot;text_exposed_show&quot;&gt;cảm thấy bị tổn thương. Anh không yêu em, không quan tâm tới em chút nào.&lt;br /&gt; Sau này, em phát hiện ra cầu thang nhà mình luôn sạch sẽ, em không còn  phải quét nữa. Và mỗi ngày quỹ thời gian bận rộn của anh lại mất thêm 5  phút...&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Em nói với anh: &quot;Xe của em bị hỏng, em phải đi ô tô bus  nửa tiếng mới về được đến nhà&quot;. Em nghĩ, anh sẽ nói: &quot;Sao không gọi anh  đến đón? Em có mệt lắm không?&quot;. Nhưng anh lại nói: &quot;Thế cũng hay, em có  cơ hội giảm eo thêm một chút&quot;.&lt;br /&gt; Em rất giận, thấy anh không yêu em, không quan tâm tới em.&lt;br /&gt; Hôm sau em phát hiện thấy anh để lại chìa khoá xe của anh trên bàn. Anh  đã đến cơ quan bằng xe bus và để lại lời nhắn: &quot;Anh sẽ mang xe của em  đi sửa&quot;. Anh còn chuẩn bị cho em rất nhiều đồ ăn sáng.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Em nói  với anh: &quot;Em muốn đi du lịch, tới Hà Lan chẳng hạn… ngắm biển hoa rực  rỡ&quot;. Em nghĩ, anh sẽ quan tâm tới em và bảo: &quot;Chúng ta cùng lên kế hoạch  nhé!&quot;. Cho dù phô trương vài câu tốt, song rốt cuộc anh bảo: &quot;Rõ chán,  sao lại tiêu khoản tiền lớn cho một việc vô vị như thế nhỉ?&quot;.&lt;br /&gt; Em giận lắm. Rõ là anh không yêu em, không hiểu em.&lt;br /&gt; Sau này, em phát hiện một tập tranh, ảnh, bài báo viết về các loài hoa ở  trong nước cũng như trên thế giới được anh sưu tầm và để ở bàn làm việc  của em. Mỗi bức ảnh, bài báo đều có bút tích của anh ghi lại tên loài  hoa và xuất xứ của nó.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Em nói với anh: &quot;Em đi với bạn, tối sẽ  về muộn&quot;. Em cứ cho rằng anh sẽ quan tâm, hỏi xem em đi với ai, mấy giờ  em về. Nhưng anh bảo: &quot;Tuỳ em, miễn em thấy vui là được&quot;.&lt;br /&gt; Em rất buồn. Thấy rằng anh không còn yêu em, không quan tâm tới em.&lt;br /&gt; Tối đó, em giận dỗi đi đến ba giờ sáng mới về nhà. Em thấy dáng anh ngồi ngủ gật ở trên ghế phòng khách đợi em.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Em nói với anh: &quot;Ngày trong tháng của em đến rồi, em đau bụng quá!&quot;. Em  nghĩ rằng anh sẽ an ủi em: &quot;Em cố chịu đựng một chút, một ngày sẽ chóng  qua thôi&quot;. Nhưng anh bảo: &quot;Phụ nữ thật phiền phức&quot;.&lt;br /&gt; Em đau lòng, thấy anh không yêu em, không thương em.&lt;br /&gt; Sau này, trong tủ lạnh của chúng ta chứa rất nhiều sôcôla và đậu đỏ,  đều là những thứ anh mua song anh mãi không ăn. Một tháng qua đi. Một  tuần trước và sau &quot;ngày ấy&quot; của em, anh đều nầu canh đậu đỏ.&lt;br /&gt; &lt;br /&gt; Em  nói với anh: &quot;Em rất vui mừng được lấy anh, một người chồng tốt&quot;. Em  cũng nghĩ rằng anh sẽ vui mừng trả lời em: &quot;Anh cũng cảm thấy như vậy.  Em là người vợ tốt nhất&quot;. Song anh bảo: &quot;Lấy thì cũng đã lấy rồi, cố mà  cư xử tốt với nhau&quot;.&lt;br /&gt; Em giận lắm. Anh không yêu em, anh không hiểu em.&lt;br /&gt; Sau này vô tình em phát hiện, trước khi đi ngủ, anh dùng giấy ăn lau  chùi bức ảnh cưới ở đầu giường ngủ, sau đó anh ngắm nhìn và mỉm cười rất  lâu.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://3.bp.blogspot.com/-O9eEuwvyh7g/UUJ-y8HeYiI/AAAAAAAABMI/tSqPG5qnkgg/s1600/em-giua-canh-%C4%91ong.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://3.bp.blogspot.com/-O9eEuwvyh7g/UUJ-y8HeYiI/AAAAAAAABMI/tSqPG5qnkgg/s1600/em-giua-canh-%C4%91ong.jpg&quot; height=&quot;420&quot; width=&quot;640&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hoathangtu.net/2013/03/chong-tot.html</link><author>noreply@blogger.com (Thanh Sơn Nguyễn)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://3.bp.blogspot.com/-O9eEuwvyh7g/UUJ-y8HeYiI/AAAAAAAABMI/tSqPG5qnkgg/s72-c/em-giua-canh-%C4%91ong.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total><gd:extendedProperty name="commentSource" value="1"/><gd:extendedProperty name="commentModerationMode" value="FILTERED_POSTMOD"/></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993.post-938402702272246169</guid><pubDate>Thu, 14 Mar 2013 01:45:00 +0000</pubDate><atom:updated>2013-03-14T08:45:54.063+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tự sự</category><title>Thành phố ngẫu nhiên</title><description>&lt;div align=&quot;right&quot;&gt;&lt;i&gt;“Mắt biếc giữ cho mây muôn trùng.”&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;Vào một ngày thật êm, người yêu sẽ quay lưng đi bằng một câu nói, một  tin nhắn không dấu vội vàng: Mình chỉ là bạn thôi anh nhé. Tình yêu ta  chưa đủ lớn để đến gần bên nhau.&lt;br /&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://1.bp.blogspot.com/-95rthZT-W3g/UB3IUVYzTAI/AAAAAAAAAiU/XcgQJt4GizI/s1600/Cogaidixebuyt.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://1.bp.blogspot.com/-95rthZT-W3g/UB3IUVYzTAI/AAAAAAAAAiU/XcgQJt4GizI/s1600/Cogaidixebuyt.jpg&quot; height=&quot;320&quot; width=&quot;218&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt; Chia tay, người ta trượt dài trên ý nghĩ chẳng thiết tha chi những sự  hanh hao. Một người ngồi yên bên góc bàn của một quán café rất nhỏ,  nghe giọng trầm Tuấn Ngọc trong lúc ngơ ngác nhìn mây trôi lững thững  trên mái nhà của chiếc tổ chim câu. Tôi tập thả những yêu đương về trời  vào một ngày tháng ba như thế.&lt;br /&gt; Sài Gòn đi vào cơn áp thấp, mùi oải hương trong ngôi nhà gỗ không đủ  sưởi ấm một góc không gian của những ngõ đường ô vuông đi một vòng rồi  cũng trở về nơi xuất phát. Khi bạn buồn và một ai đó hát, điều đó cũng  có thể khiến bạn tổn thương. Quán café. Một người bước vào, ai đó bước  ra. Trong khoảnh khắc tôi chợt thấy em đang ngồi phía bên kia cửa sổ.&lt;br /&gt; Là ngẫu nhiên.&lt;br /&gt; &lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;walking path Thành phố ngẫu nhiên&quot; class=&quot;aligncenter size-full wp-image-3532&quot; height=&quot;460&quot; src=&quot;http://gocsuyngam.com/wp-content/uploads/2013/03/walking-path.jpg&quot; title=&quot;Thành phố ngẫu nhiên&quot; width=&quot;360&quot; /&gt;&lt;/div&gt;Thành phố này kì lạ lắm! Giấu người rất kĩ mà cũng rất sơ sài. Có  những năm tháng loay hoay mãi không nhìn được người đã gửi thư tình,  nhưng một lúc nào đó thật buồn, khi bước lại trên những dấu chân của ký  ức, thế là ta vô tình tìm ra nhau.&lt;br /&gt; Ngẫu nhiên – Khi hai con người ở hai miền khác nhau lại cùng học tại  một trường, cùng làm một công việc, và cùng kể cho nhau nghe những ấn  tượng đầu tiên về một Sài Gòn rất khác trong tâm tư, suy nghĩ. Anh yêu  Sài Gòn trong từng nhịp ồn ã của phố thị, em lại lắc đầu, chỉ có thể cảm  nhận thành phố yên ả về đêm trên ban công nhà trọ trong nỗi nhớ nhà và  nhớ bầu trời đầy sao. Anh chưa bao giờ xa nhà nhiều và lâu, nên có lẽ  cho đến giờ vẫn không thể hiểu một thành phố như thế trong em. Và chỉ  bấy nhiêu thôi cũng đủ để anh mất đi một nửa Sài Gòn, một nửa của chính  mình nay đã chìm vào đâu đó giữa nhớ và quên.&lt;br /&gt; Ngẫu nhiên – Khi trong hàng triệu người của Sài thành và hàng tỉ  người trong nhân loại, anh chỉ nhớ hoài một ánh mắt thật hiền, một chút  đanh đá rồi lại chông chênh, một chút ngây ngô khó hiểu bước qua câu  chuyện bình thường trong những lần hẹn hò rất muộn. Anh về nhà, nằm suy  nghĩ mãi những điều em nói, mang cả vào trong mơ, lại bắt gặp em ở đó.  Cuộc tình ngắn ngủi nhưng quá nhiều phức tạp, ưu tư, mệt mỏi cho những  con tim của anh và em, trước nay đều chỉ có những vách ngăn rất mỏng…&lt;br /&gt; Ngẫu nhiên – Khi những vụng về trẻ dại chỉ trong một phút cùng thổi  bùng lên ngọn lửa xa xôi. Ngẫu nhiên anh đôi lúc cảm thấy căm ghét chính  bản thân mình, cảm thấy cô đơn khi giọt nước đã tràn ly nhưng không thể  nào níu giữ được. Sài Gòn đã quá nhiều góc khuất. Anh miệt mài giấu bớt  bản thân mình trong căn phòng nhỏ, em ẩn nấp trong chiếc toa tàu rời xa  thành phố. Người trở về trong lý lẽ trái tim nhau. Anh tập yêu một ai  khác, cầu mong rằng mình vẫn chưa làm điều gì tổn thương họ và chính bản  thân anh, trong khi những vết nứt đã bắt đầu len lỏi trong tâm hồn  mình. Rồi cứ thế, câu chuyện tình buồn lại làm dày thêm cho bộ sưu tập  vốn đã quá ngổn ngang trên thế giới.&lt;br /&gt; Ngẫu nhiên – Khi ta phải đối mặt nhau vào một thời khắc  không-hẳn-là-thoải-mái thế này. Vẫn một mình, vẫn cùng một căn phòng  nhưng đã ngồi ở những góc riêng. Em cố tìm cho mình một quyển sách mới.  Anh vẫn ngồi trên hiện tại của một mình, của cảm giác thân quen nhưng lạ  lẫm. Tình yêu thì vẫn không tên. Không một câu nói, một nụ cười. Có lẽ  nào một ngày thật khác, ta sẽ cảm ơn nhau vì đã không đến gần nhau hơn?&lt;br /&gt; Em thấy không, yêu thương đôi lúc cũng chia ra làm hai ngả. Cuộc sống  không bao giờ là logic. Và trong thế giới ấy, điều không logic nhất lại  chính là tình yêu. Từ đó, ngẫu nhiên vẫn vô tư tồn tại khi người ta yêu  nhau, dẫu cho nhân loại đã hay chưa nhận ra. Tình yêu thì vẫn mang  nhiều bất trắc, chập chờn như thời tiết, như ánh chớp trong mưa. Người  ta sẽ lại đi mãi, đi hết những con đường của Sài Gòn, gặp những gương  mặt lạ lẫm lẫn thân quen. Để rồi một trong số đó sẽ bất chợt bước thẳng  vào tim, như cái cách chúng ta ngẫu nhiên gặp nhau, xa nhau rồi lại tìm  thấy nhau.&lt;br /&gt; Café đã nguội. Nước mắt đã rơi. Ngày mai vẫn sẽ như bao lần ngày mai  khác. Trên những miền đất ta qua, dẫu là thương nhớ, dẫu là khắc khoải, ừ  thì, để tìm thấy cho mình một hạnh phúc đích thực, dẫu sao loài người  vẫn mang những ngẫu nhiên của đời mình để trói buộc tim mình, cũng như  vẫn yêu như chưa bao giờ được yêu.&lt;br /&gt; Và yêu hết mình. Đơn giản chỉ có thế…&lt;br /&gt; …&lt;br /&gt; Ngẫu nhiên giữa Sài Gòn, tôi lại yêu em.&lt;br /&gt; Yêu em, tôi yêu lấy riêng mình một chút của chênh vênh, một chút buồn của những câu chuyện kể.&lt;br /&gt; Yêu em, tôi dang rộng tay chờ đón những bối rối bất chợt ùa qua mi  mắt, qua ngày nắng xanh đương thì thầm vào phố phường sôi động một bản  tình ca rất êm.&lt;br /&gt; Tháng Ba, những ngón taycủa những đứa con Hàn Thuyên còn miết dài  trên phím đàn nhớ nhung. Ừ thì, em biết đấy, con đường ở Sài Gòn sẽ  không bao giờ thẳng tắp. Biết đâu nơi một khúc quanh nào đó, hai con  người lại vô tình va vấp phải những ngẫu nhiên của đời nhau…&lt;br /&gt; Vì yêu, đôi khi vẫn là mơ hồ vậy.&lt;br /&gt; &lt;i&gt;“Kìa còn, biết bao người&lt;/i&gt;&lt;br /&gt; &lt;i&gt;Dìu dắt tới quanh đây…”&lt;/i&gt;&lt;br /&gt; &lt;i&gt;Trịnh Công Sơn&lt;/i&gt;&lt;br /&gt; &lt;div align=&quot;right&quot; style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;&lt;b&gt;Dương Hồng Phúc&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div align=&quot;right&quot; style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: right;&quot;&gt;&lt;b&gt;Theo Gocsuyngam &lt;/b&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hoathangtu.net/2013/03/thanh-pho-ngau-nhien.html</link><author>noreply@blogger.com (Thanh Sơn Nguyễn)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://1.bp.blogspot.com/-95rthZT-W3g/UB3IUVYzTAI/AAAAAAAAAiU/XcgQJt4GizI/s72-c/Cogaidixebuyt.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total><gd:extendedProperty name="commentSource" value="1"/><gd:extendedProperty name="commentModerationMode" value="FILTERED_POSTMOD"/></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993.post-6286816939188926696</guid><pubDate>Wed, 13 Mar 2013 03:58:00 +0000</pubDate><atom:updated>2013-03-13T10:58:44.835+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">suy ngẫm</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">yêu thương</category><title>Có một người yêu em như anh</title><description>&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://2.bp.blogspot.com/-jl6c2uV274A/UT_5Rz9iAVI/AAAAAAAABL4/Yrg1iA3EPl8/s1600/flowers-in-love.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;clear: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://2.bp.blogspot.com/-jl6c2uV274A/UT_5Rz9iAVI/AAAAAAAABL4/Yrg1iA3EPl8/s1600/flowers-in-love.jpg&quot; height=&quot;320&quot; width=&quot;237&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&amp;nbsp;Không ai dùng một nụ cười để làm thước đo cho một tình yêu, một hạnh  phúc. Cũng chẳng ai biết mình sẽ sống được bao lâu trên cõi đời này, để  nói thêm những ngày tháng yêu thương với người mình mong muốn, trước khi  nhận ra rằng quá muộn. &lt;br /&gt;Chẳng ai cứ đi mãi một con đường dài thật dài như thế, để rồi nhìn  vào cuộc đời mình thấy chỉ toàn là đắng cay rớt xuống bờ vai từ khi nào…&lt;br /&gt; Có những tình yêu chỉ toàn là nước mắt. Là anh yêu em nhiều mà chẳng  biết làm gì cho em, là anh cần em hơn nghĩa của một tình yêu bình thường  khác…&lt;br /&gt; …bởi có ai biết bắt đầu một đoạn đường là ngọt ngào và kết thúc là  những nỗi đau kia chứ. Bởi có ai đã từng chấp nhận làm người ngoài lề  như chỉ để yêu em vậy đấy. Mong em cười để anh cố gượng mình mà sống,  mong em đừng khóc để làm lòng anh đau hơn. Mong em một ngày kia sẽ có  một gia đình, sẽ sinh một cô con gái bé bỏng thật xinh đẹp như em. Mong  em sẽ có một người chồng luôn biết cách lo lắng, luôn biết nghe tâm hồn  của người vợ đang thuộc về mình, luôn biết cách quan tâm dịu dàng và  chia sẻ đầy sâu sắc. Sẽ là sự giả dối để nói rằng anh thực sự vui, sẽ là  những nụ cười nhẹ nhàng nhưng trong tim đầy chua chát. Bởi có ai thấy  người mình thương yêu đang hạnh phúc với ai đó mà không đau, bởi con tim  này từ bao giờ đã khóc nhiều đêm như vậy. Chọn một cuộc đời không phải  là tìm một bờ vai nào đó không yêu thương để dựa dẫm, để nương tựa và tự  ngộ nhận đó là bờ bến của thương yêu.&lt;br /&gt; Em biết không? Anh đã thử đến với một vài người, anh đã cố dùng lòng  chân thành và quan tâm họ như em. Thế nhưng anh xin lỗi họ vì anh không  thể làm gì hơn là chọn cách ra đi khỏi những nơi chốn ấy, cầu mong họ sẽ  không ghét anh, cầu mong họ sẽ cảm thông cho anh, cầu mong họ hiểu là  anh chưa làm gì cho họ tổn thương cả, cầu mong với chỉ một vài cái nắm  tay, một chiếc ôm chia ly cũng gọi là làm lòng họ cảm thấy ấm cúng lắm.  Rồi cuộc đời nhân từ sẽ biết cách dựng xây, rồi một ngày họ sẽ cảm ơn  anh vì anh đã cố không đến gần họ hơn và làm họ đau nhói. Vì hạnh phúc  đâu đó cũng một lần là vị khách qua đường nhưng có một vài thói quen  xấu. Vì hạnh phúc hay dày vò tâm trạng mới chịu hiểu rằng đâu đó có yêu  thương.&lt;br /&gt; Anh yêu em…&lt;br /&gt; Đã bao nhiêu lần anh đã nói như vậy. Có lẽ em còn buồn và hụt hẫng vì  những đoạn đường chông gai mới vừa trải qua. Anh cũng đã vất vả lắm mới  có thể mang em quay về, mệt nhọc và lo âu lắm những đêm em chẳng thể  nào chợp mắt ngủ ngon. Có những đắng cay hiểu con người hơn chính họ, có  những nghẹn ngào mới biết ở cạnh mình con ai. Em có thể nói anh dừng  lại, có thể bảo anh đừng cố đi thêm nữa, có thể bảo anh quên em đi mãi  mãi nhưng anh thì không thể nào làm được. Nhiều năm nay anh đã quen sống  với cách nhớ đến em, anh đã quen nằm mơ thấy em trong từng giấc ngủ, đã  quen với hình ảnh em trong mọi ngóc ngách của trái tim. Làm ơn đừng bắt  anh như vậy. Anh thật sự cần em.&lt;br /&gt; Hôm nay ai đó có thể rất vui, ai đó có thể rất ngọt ngào vì một thanh  kẹo nào đó. Những bàn tay nắm những bàn tay rất chặt, em có thể được ai  đó gửi tặng một bó hoa hồng, một chiếc hộp hình trái tim, một lá thư,  một vài bút tích ghi từng lời ngỏ yêu thương. Chỉ riêng anh vẫn chọn  cách ngồi một mình, và vẫn những cảm xúc một mình nhắc về em thôi em ạ.&lt;br /&gt; Không biết có thể đủ sức theo em bao nhiêu nữa đoạn đường, không biết  anh có được bao nhiêu trí nhớ nữa để khắc ghi thêm tên em vào cuộc đời.  Không biết anh còn đủ niềm tin và hi vọng không khi hai đứa mình cứ  nhìn nhau như vậy, không biết em có thương anh hơn ngày hôm qua và yêu  anh hơn một thứ tình cảm giận hờn nào đó. Mong chờ, và anh chỉ mong chờ  em thôi.&lt;br /&gt; Em không cần phải quan tâm anh sống thế nào, em không cần phải biết  đời anh rồi sẽ sao. Anh chỉ cần em sống chứa chan nụ cười, anh chỉ cần  em luôn hạnh phúc dù điều đó chẳng bao giờ có anh. Anh chỉ cần em là em  có trái tim biết rung động, anh chỉ cần em luôn hiểu rằng mình không nên  ngã quị và đau thêm một lần nào nữa. Bởi vì anh sẽ không chịu nổi khi  nhìn từng giọt nước mắt em rơi đi như thế. Anh yêu em.&lt;br /&gt; Giữa bao nhiêu con đường dù gai góc, dù mặn nồng hay đơn giản là thầm  lặng thôi. Ngày mai vẫn giống như triệu ngày mai và em yêu của anh luôn  còn đó. Anh sẽ cố gắng đi hết quãng đường một trăm năm để sống vì từng  biết có em luôn tồn tại. Sẻ thở từng hơi thở yếu ớt thay cho em, sẽ gánh  từng nợ lần cay đắng thay cho em, sẽ đau thay cho em giảm bớt cồn cào  lại, sẽ yêu cả bầu trời mà em vẫn đang giữ. Là tình yêu không biên giới,  là xúc cảm chẳng có lời, là những gì anh nói hôm nay và trước đó. Anh  yêu em.&lt;br /&gt; Ngày hôm nay không hoa hồng, không bánh kẹo, không cái nắm tay, không  chiếc ôm, không một nụ hôn nào cả. Thật lòng anh cũng buồn lắm, nhưng  anh cũng đã quen với những cảm giác ấy mất rồi em ạ. Chờ em bình yên trở  lại, chờ em xác nhận một đoạn đường có anh bên cạnh, chờ em sẽ vui hơn.  Nếu chẳng bao giờ còn ngày đó nữa anh vẫn cầu mong em có được một hạnh  phúc. Và hãy luôn nhớ rằng có một người luôn yêu em như anh…&lt;br /&gt; &lt;strong&gt;Nguyễn Thanh Hải&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Theo Gocsuyngam &lt;/strong&gt;</description><link>http://www.hoathangtu.net/2013/03/co-mot-nguoi-yeu-em-nhu-anh.html</link><author>noreply@blogger.com (Thanh Sơn Nguyễn)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://2.bp.blogspot.com/-jl6c2uV274A/UT_5Rz9iAVI/AAAAAAAABL4/Yrg1iA3EPl8/s72-c/flowers-in-love.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total><gd:extendedProperty name="commentSource" value="1"/><gd:extendedProperty name="commentModerationMode" value="FILTERED_POSTMOD"/></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993.post-2154054410793638380</guid><pubDate>Tue, 12 Mar 2013 02:06:00 +0000</pubDate><atom:updated>2013-03-12T09:06:21.581+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tình yêu</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tản mạn</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">yêu thương</category><title>Tháng Ba yêu thương</title><description>&lt;span style=&quot;-webkit-text-size-adjust: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; background-color: white; color: #454545; display: inline !important; float: none; font-family: Tahoma; font-size: 13px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: bold; letter-spacing: normal; line-height: 18px; orphans: auto; text-align: justify; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: auto; word-spacing: 0px;&quot;&gt;Tình yêu bỏ quên của em rồi cũng sẽ nở hoa rực rỡ, đơn giản vì em đang gieo trồng bằng cả niềm tin.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=&quot;-webkit-text-size-adjust: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; background-color: white; color: #454545; display: inline !important; float: none; font-family: Tahoma; font-size: 13px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: bold; letter-spacing: normal; line-height: 18px; orphans: auto; text-align: justify; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: auto; word-spacing: 0px;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div style=&quot;-webkit-text-size-adjust: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; background-color: white; color: #454545; font-family: Tahoma; font-size: 13px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: 18px; margin: 0px 0px 15px; orphans: auto; padding: 0px; text-align: justify; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: auto; word-spacing: 0px;&quot;&gt;Tháng Ba vừa chạm ngõ, cái nắng đã bắt đầu hanh hao. Chạy xe chầm chậm trên những con phố quen, nghe mùi hoa gạo nồng nồng, lướt qua những cửa hàng hoa bày bán thuỷ tiên vàng, em chợt nhớ bao nhiêu kỉ niệm về tháng Ba học trò, về anh, về&lt;strong style=&quot;margin: 0px; padding: 0px;&quot;&gt;&lt;span class=&quot;Apple-converted-space&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;mối tình đầu tiên&lt;/strong&gt;… Như một hẹn ước, tháng Ba mang về cho em cả khung trời tràn ngập nắng và đong đầy những sắc nhớ riêng tư.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;-webkit-text-size-adjust: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; background-color: white; color: #454545; font-family: Tahoma; font-size: 13px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: 18px; margin: 0px 0px 15px; orphans: auto; padding: 0px; text-align: justify; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: auto; word-spacing: 0px;&quot;&gt;Nhớ mùa hoa gạo năm nào, anh vụng về trao cho em những cử chỉ yêu thương đầu đời. Bẽn lẽn đón nhận, em mang về viết nên những giấc mơ. Thời gian thấm thoát trôi, chúng mình đã cùng bước bên nhau suốt những năm tháng học trò, cùng nắm chặt tay nhau bước qua những kì thi cuối cấp rồi đại học.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;-webkit-text-size-adjust: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; background-color: white; color: #454545; font-family: Tahoma; font-size: 13px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: 18px; margin: 0px 0px 15px; orphans: auto; padding: 0px; text-align: justify; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: auto; word-spacing: 0px;&quot;&gt;Anh tếu táo bảo rằng, nếu ngày đó không phải vì em thích ăn hoa gạo rồi nhờ anh hái hộ thì anh đâu thể quen được cô bé dễ thương như em. Em ngại ngùng quay đi, hai má đồng tiền lúng liếng, có lẽ tháng Ba đã se duyên cho chúng mình anh nhỉ?&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://1.bp.blogspot.com/-FEG_ZECa3ew/UT6NTV9fKJI/AAAAAAAABLk/J36I-5bIyoE/s1600/thang_ba.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://1.bp.blogspot.com/-FEG_ZECa3ew/UT6NTV9fKJI/AAAAAAAABLk/J36I-5bIyoE/s1600/thang_ba.jpg&quot; height=&quot;640&quot; width=&quot;491&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;-webkit-text-size-adjust: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; background-color: white; color: #454545; font-family: Tahoma; font-size: 13px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: 18px; margin: 0px 0px 15px; orphans: auto; padding: 0px; text-align: center; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: auto; word-spacing: 0px;&quot;&gt;&amp;nbsp;Tháng Ba về, miên man trong em những hoài niệm (Ảnh minh họa, nguồn: Internet)&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;-webkit-text-size-adjust: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; background-color: white; color: #454545; font-family: Tahoma; font-size: 13px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: 18px; margin: 0px 0px 15px; orphans: auto; padding: 0px; text-align: justify; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: auto; word-spacing: 0px;&quot;&gt;Một buổi chiều tháng Ba xa xăm nào đó, anh đến nhà em cùng những đoá thuỷ tiên vàng. Anh bảo rằng là hoa của tháng Ba, à thì ra, hôm ấy là 8/3… Xe đạp bon bon qua bao con phố đông, em tựa đầu thật khẽ vào lưng anh vững chãi phía trước, trời xanh ngắt và cao vợi, em chợt thấy chúng mình bé nhỏ đến lạ lùng!&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;-webkit-text-size-adjust: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; background-color: white; color: #454545; font-family: Tahoma; font-size: 13px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: 18px; margin: 0px 0px 15px; orphans: auto; padding: 0px; text-align: justify; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: auto; word-spacing: 0px;&quot;&gt;Tự hỏi lòng trong thành phố này, có bao nhiêu cặp tình nhân đang cùng nhau xuống phố, có bao nhiêu người được tựa vào vai nhau, có bao nhiêu bó qua mang sắc nhớ tháng Ba được trao như cách mà anh đã trao cho em?&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;-webkit-text-size-adjust: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; background-color: white; color: #454545; font-family: Tahoma; font-size: 13px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: 18px; margin: 0px 0px 15px; orphans: auto; padding: 0px; text-align: justify; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: auto; word-spacing: 0px;&quot;&gt;Em yêu tháng Ba như yêu những hoài niệm chưa bao giờ mờ phai trong tâm trí. Yêu sao cơn gió bất chợt ùa đến làm rối tung mái tóc huyền, để lại những chiếc lá me vàng lấm tấm trên vai, khiến anh cuống quýt phủi hộ em trông thật ngố.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;-webkit-text-size-adjust: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; background-color: white; color: #454545; font-family: Tahoma; font-size: 13px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: 18px; margin: 0px 0px 15px; orphans: auto; padding: 0px; text-align: justify; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: auto; word-spacing: 0px;&quot;&gt;Em yêu tháng Ba như yêu chính nét bút học trò anh viết vội trao em trong những bức thư tình giấu ở ngăn bàn. Nó gọn gàng và ngăn nắp như chính câu nói: Anh yêu em.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;-webkit-text-size-adjust: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; background-color: white; color: #454545; font-family: Tahoma; font-size: 13px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: 18px; margin: 0px 0px 15px; orphans: auto; padding: 0px; text-align: center; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: auto; word-spacing: 0px;&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;Tháng Ba yêu thương&quot; src=&quot;http://media.tiin.vn/media01/4e5dde84a6ea8/2013/03/01/51d2819a-e178-4d97-853d-730f0ffb4e21.jpg&quot; style=&quot;border: 1px solid rgb(221, 221, 221); margin: 0px; max-width: 585px; padding: 6px;&quot; /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;-webkit-text-size-adjust: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; background-color: white; color: #454545; font-family: Tahoma; font-size: 13px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: 18px; margin: 0px 0px 15px; orphans: auto; padding: 0px; text-align: center; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: auto; word-spacing: 0px;&quot;&gt;Em sẽ gieo trồng hạt giống yêu thương bằng cả niềm tin (Ảnh minh họa, nguồn: Internet)&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;-webkit-text-size-adjust: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; background-color: white; color: #454545; font-family: Tahoma; font-size: 13px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: 18px; margin: 0px 0px 15px; orphans: auto; padding: 0px; text-align: justify; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: auto; word-spacing: 0px;&quot;&gt;Em yêu tháng Ba vì cái nắng vàng rộp mỗi trưa đến trường đã có anh đèo đi trong cái nhìn ganh tị của chúng bạn. Để khi đến trường em vội chạy đi mua cho anh và cho em những que kem mát lạnh, ngọt ngào. Mùi vị của nó đặc biệt đến nỗi, cả cuộc đời này em không thể quên và cũng không bao giờ được nếm lại... một lần, giống như thế, cùng anh trong đời.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;-webkit-text-size-adjust: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; background-color: white; color: #454545; font-family: Tahoma; font-size: 13px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: 18px; margin: 0px 0px 15px; orphans: auto; padding: 0px; text-align: justify; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: auto; word-spacing: 0px;&quot;&gt;Người ta bảo rằng, bất cứ cái gì được gieo trồng cũng sẽ mọc lên và phát triển, nên chúng ta đã đem những hạt giống của yêu thương, hi vọng, sẻ chia gieo vào lòng nhau, cùng đợi chờ hạnh phúc. Thế nhưng, cũng giống như hạt giống, tình yêu cần có những nguyên tắc riêng trong quá trình chăm sóc và vun xới. Thật khó cho hai kẻ mới yêu lần đầu, loay hoay mãi với cách làm sao để chúng mau nẩy mầm. Để rồi trước sóng gió cuộc đời, chúng mình đã buông tay nhau lúc nào không hay khi hạt mầm yêu thương ấy hãy còn chưa kịp lớn... Năm tháng trôi đi, em đã nghĩ rằng, giá như ngày đó mình đã gieo trồng cả hạt giống của sự kiên định và chân thành, thì có lẽ yêu thương đã không bay xa...&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;-webkit-text-size-adjust: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; background-color: white; color: #454545; font-family: Tahoma; font-size: 13px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: 18px; margin: 0px 0px 15px; orphans: auto; padding: 0px; text-align: justify; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: auto; word-spacing: 0px;&quot;&gt;Tháng Ba lại về, em tự hỏi lòng không biết anh đang ở đâu? Liệu đã tìm được cách gieo hạt giống yêu thương trong lòng ai đó chưa? Riêng em, em vừa có niềm vui nho nhỏ khi mua được một chậu cây và vài hạt giống bé xíu. Trong những ngày tới, em nghĩ rằng những hạt mầm bé nhỏ sẽ mọc cao lên, em sẽ có chậu hoa rực rỡ. Tình yêu bỏ quên của em rồi cũng sẽ nở hoa rực rỡ, đơn giản vì em đang gieo trồng bằng cả niềm tin cùng với những hạt giống đầu tiên.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;-webkit-text-size-adjust: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; background-color: white; color: #454545; font-family: Tahoma; font-size: 13px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: 18px; margin: 0px 0px 15px; orphans: auto; padding: 0px; text-align: justify; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: auto; word-spacing: 0px;&quot;&gt;Em sẽ gọi loài hoa đó là hoa tháng Ba.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;-webkit-text-size-adjust: auto; -webkit-text-stroke-width: 0px; background-color: white; color: #454545; font-family: Tahoma; font-size: 13px; font-style: normal; font-variant: normal; font-weight: normal; letter-spacing: normal; line-height: 18px; margin: 0px 0px 15px; orphans: auto; padding: 0px; text-align: justify; text-indent: 0px; text-transform: none; white-space: normal; widows: auto; word-spacing: 0px;&quot;&gt;Nguồn tiin.vn &lt;/div&gt;</description><link>http://www.hoathangtu.net/2013/03/thang-ba-yeu-thuong.html</link><author>noreply@blogger.com (Thanh Sơn Nguyễn)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://1.bp.blogspot.com/-FEG_ZECa3ew/UT6NTV9fKJI/AAAAAAAABLk/J36I-5bIyoE/s72-c/thang_ba.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total><gd:extendedProperty name="commentSource" value="1"/><gd:extendedProperty name="commentModerationMode" value="FILTERED_POSTMOD"/></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4853684453962760993.post-4724735469071602062</guid><pubDate>Tue, 05 Feb 2013 02:34:00 +0000</pubDate><atom:updated>2013-02-05T09:34:54.989+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tình yêu</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">tản mạn</category><title>Tháng hai mùa yêu! </title><description>&lt;b&gt;Tháng hai mùa yêu, hay là tháng bắt đầu yêu đương của cả một năm.&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những ngày cuối tháng một, bận rộn với những công việc dang dở, với  những kế hoạch ngắn ngủi nhưng không-thể-không-làm, với những &lt;strong&gt;yêu thương&lt;/strong&gt; chẳng bao giờ có thể chối từ…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi ngoài trời, nắng bắt đầu xuất hiện, ấm áp và khoan khoái đến vô cùng...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi ôi đâu đó, làn mưa nhẹ giăng mắc trên những ô cửa kính, trên những  mái nhà, trên những lộc hoa và trên cả áo em. Ô kìa, tháng hai đến rồi,  mùa yêu tới rồi…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng hai rất nhanh mà cũng rất chậm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rất chậm bởi những yêu thương bền lâu khó phai, bởi cái đông vui nhộn  nhịp của những ngày giáp tết đi mua mứt, mua bánh, mua áo quần mới chẳng  nhanh như nhịp đi của nó, mà phảng phất mùi vị yêu trong những bức ảnh  được lồng trong khung kính.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng hai rất chậm bởi mùi khói nhang thơm nhẹ, an bình và tĩnh tâm, tay  chắp lại, lòng thành kính hướng lên bàn thờ tổ tiên, hay là hướng lên  một niềm tin ước nguyện cho một năm mới của những điều không cũ và những  điều không bao giờ cũ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng hai rất chậm bởi những dãy phố ngày thường tấp nập huyên náo, bỗng  một ngày tĩnh lặng đến lạ, vắng vẻ đến lạ, có thể nằm lên đường mà cảm  nhận vị đất, vị trời của &lt;u&gt;mùa yêu&lt;/u&gt;. Ừ vì người ta là hoa đất mà,  thơm thảo đến thế, nồng hậu đến thế, ưu ái đến thế, vẫn là trời và đất,  là bánh chưng xanh vuông vức, bánh dày dẻo tròn trịa, là câu chuyện cổ  tích xa xưa mẹ vẫn kể em nghe thời còn bé tí ti, là bếp lửa ấp iu nồng  đượm trong câu thơ em đã thuộc đến nao lòng.&lt;br /&gt; &lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;Tháng hai mùa yêu!, Bạn trẻ - Cuộc sống, Chuyen tinh yeu, mua yeu, thang hai, tinh yeu, yeu thuong, hanh phuc, mua xuan, tet den, cong viec, tinh yeu gioi tre&quot; class=&quot;news-image&quot; src=&quot;http://img-hn.24hstatic.com:8008/upload/1-2013/images/2013-02-01/1359686327-thang-2-mua-yeu-1.jpg&quot; /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&lt;br /&gt;“Để em về nghe, ngày xưa bé bỏng&lt;br /&gt;Mẹ đang ngồi đan, lặng im đêm gió”&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;Tháng hai nhanh, rất nhanh, cả nhà líu  tíu cùng nhau dọn nhà đón năm mới, đi chợ mua đồ nấu Tết, vèo cái là đến  Tết ta. Tết ta là tết rất to, có măng khô, có mâm cỗ đêm giao thừa, có  pháo hoa râm ran, có đĩa ngũ quả đủ màu sắc, có nước mùi già thơm tho  tinh khiết , có cả những yêu thương ấm dần lên theo từng tiếng tích tắc  của chiếc đồng hồ quen thuộc.&lt;br /&gt;&amp;nbsp; &lt;br /&gt;Tháng hai nhanh rất nhanh, là những tin nhắn, những cuộc điện thoại,  những lời chúc mừng năm mới trên facebook. Tháng hai nhanh rất nhanh, là  những nụ cười tươi, những cái ôm ấm cho người xa quê mới về, những cái  bắt tay chắc nịch, những ánh mắt vui vui.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng hai nhanh rất nhanh, là nụ hoa đào mới hé hôm qua, hôm nay đã chum  chím bung dần sắc đỏ, là bát thủy tiên hôm qua còn im lìm nơi góc  phòng, hôm nay đã gửi đến những bong hoa nhỏ xinh thơm dịu, là quả quất  tròn xinh hôm qua còn xanh vàng ương bướng, hôm nay đã chuyển màu cam  đậm đà thắm xuân.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bởi vì con người ta cũng thế mà thôi, nhanh rất nhanh, chậm rất chậm,  lúc nào cũng hối hả ngược xuôi mà kỳ thực cũng chỉ là để tìm đến những  điều chậm rãi. Tháng hai mùa yêu, nhắc nhở mỗi người biết yêu, biết  thương, biết an bình và rộng lượng, biết ước vọng và khát khao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháng hai mùa yêu, hay là tháng bắt đầu yêu đương của cả một năm, yêu  cuộc sống đẹp tươi này. Âu vẫn là một câu chuyện dài, một chuyến phiêu  lưu thú vị và hấp dẫn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chào em nhé, tháng hai &lt;em&gt;mùa yêu&lt;/em&gt;!&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;http://2.bp.blogspot.com/-WDqDpQR7qZ8/UAonmybTdhI/AAAAAAAAAbU/-ZbBTW_xz4s/s1600/anh+yeu+em.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; src=&quot;http://2.bp.blogspot.com/-WDqDpQR7qZ8/UAonmybTdhI/AAAAAAAAAbU/-ZbBTW_xz4s/s1600/anh+yeu+em.jpg&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;&amp;nbsp;24h.com.vn&lt;/div&gt;</description><link>http://www.hoathangtu.net/2013/02/thang-hai-mua-yeu.html</link><author>noreply@blogger.com (Thanh Sơn Nguyễn)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://2.bp.blogspot.com/-WDqDpQR7qZ8/UAonmybTdhI/AAAAAAAAAbU/-ZbBTW_xz4s/s72-c/anh+yeu+em.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total><gd:extendedProperty name="commentSource" value="1"/><gd:extendedProperty name="commentModerationMode" value="FILTERED_POSTMOD"/></item></channel></rss>