<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" media="screen" href="/~d/styles/rss2enclosuresfull.xsl"?><?xml-stylesheet type="text/css" media="screen" href="http://feeds.feedburner.com/~d/styles/itemcontent.css"?><rss xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/" xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/" xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/" xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/" xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" xmlns:itunes="http://www.itunes.com/dtds/podcast-1.0.dtd" xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" version="2.0">

<channel>
	<title>Blog Nguyễn Hữu Thành</title>
	
	<link>http://huuthanhdtd.com</link>
	<description>Blog Nguyễn Hữu Thành - Vũ Thị Thùy Trang</description>
	<lastBuildDate>Sun, 06 Nov 2011 14:10:14 +0000</lastBuildDate>
	<language>en</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	
	
		<atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="self" type="application/rss+xml" href="http://feeds.feedburner.com/huuthanhdtd" /><feedburner:info uri="huuthanhdtd" /><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com/" /><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="hub" href="http://huuthanhdtd.com/?pushpress=hub" /><media:copyright>Blog Nguyễn Hữu Thành</media:copyright><media:thumbnail url="http://huuthanhdtd.com/wp-content/uploads/logonht.png" /><media:keywords>Blog,Nguyễn,Hữu,Thành,và,Vũ,Thị,Thùy,Trang,một,chút,lưu,lại</media:keywords><itunes:owner><itunes:email>nht@huuthanhdtd.com</itunes:email><itunes:name>HuuThanhDTD</itunes:name></itunes:owner><itunes:author>HuuThanhDTD</itunes:author><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:image href="http://huuthanhdtd.com/wp-content/uploads/logonht.png" /><itunes:keywords>Blog,Nguyễn,Hữu,Thành,và,Vũ,Thị,Thùy,Trang,một,chút,lưu,lại</itunes:keywords><itunes:subtitle>Blog Nguyễn Hữu Thành</itunes:subtitle><itunes:summary>Blog Nguyễn Hữu Thành và Vũ Thị Thùy Trang - một chút lưu lại</itunes:summary><item>
		<title>Đọc bài: Bởi vì… Em rất yêu anh</title>
		<link>http://feedproxy.google.com/~r/huuthanhdtd/~3/MuG70XLs1y0/</link>
		<comments>http://huuthanhdtd.com/2011/11/06/doc-bai-boi-vi-em-rat-yeu-anh/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 06 Nov 2011 13:55:47 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nht@huuthanhdtd.com (HuuThanhDTD)</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tự viết]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://huuthanhdtd.com/?p=2709</guid>
		<description><![CDATA[Hôm nay tình cờ đọc được bài viết &#8220;Bởi vì&#8230; em rất yêu anh&#8221; (vuphuongthanh) tôi lại nghĩ tới người yêu của mình. Em cũng đang phải chờ đợi và có lẽ là cũng đang có tâm trạng như người con gái này. Tôi đi xa, để lại em với sự cô đơn trống vắng, [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Hôm nay tình cờ đọc được bài viết &#8220;<strong>Bởi vì&#8230; em rất yêu anh</strong>&#8221; (vuphuongthanh) tôi lại nghĩ tới người yêu của mình. Em cũng đang phải chờ đợi và có lẽ là cũng đang có tâm trạng như người con gái này. <span id="more-2709"></span>Tôi đi xa, để lại em với sự cô đơn trống vắng, không bạn bè mà tôi thấy day dứt khôn nguôi. Tự hứa với lòng sẽ không bao giờ làm cho em buồn nhưng mà tôi đã không làm được điều đó. Đã bao lần tôi để nàng hụt hẫng đợi chờ, hụt hẫng khi đang nói chuyện mà tôi ngủ quên hoặc mạng internet có vấn đề. Gần đây công việc cũng khá bận rộn, tôi cảm thấy mệt mỏi nên ít điện thoại, quan tâm, hỏi han em. Nhưng xin em hãy tin tưởng một điều là tình yêu dành cho em không bao giờ ít đi, chỉ có ngày càng nhiều hơn và nhiều hơn nữa. Thêm một điều nữa là em hãy tin tưởng vào sự tin tưởng của em dành cho tôi.</p>
<p><img class="alignright" title="Anh yêu em" src="http://images.easyart.com/i/prints/rw/lg/7/2/Mini-Posters-White-tiger-cubs-72893.jpg" alt="" width="240" height="192" />Những lúc em cô đơn, muốn có người để bầu bạn, tâm sự, chia sẻ những vui buồn trong công việc mà tôi lại không có bên. Những lúc như thế, nghĩ đến hình ảnh em đang ngồi một mình lướt net, đếm ngày tôi về hoặc chờ đến giờ tôi nghỉ giải lao để điện thoại, để nghe giọng tôi nói mà sao tôi cảm thấy có lỗi với em quá. Em hãy cố gắng để vượt qua thời gian này em nhé.</p>
<p>Xin trích dẫn nguyên văn bài viết từ blog của bạn vuphuongthanh.wordpress.com</p>
<blockquote><p>Hôm nay, có một người hỏi em rằng, làm thế nào em có thể giữ vững mối quan hệ của chúng mình khi anh ở xa em.? Em không có câu trả lời cho câu hỏi quá khó đó. Bởi vì thực sự, em không hề giữ nó – mối quan hệ của chúng ta. Em chỉ đợi chờ anh trở về, bằng tình yêu của em không hề lay chuyển, theo thời gian và trong khoảng cách xa xôi ấy. Với một niềm tin thấp thỏm rằng, bởi vì em yêu anh, rất yêu anh, nhất định, anh sẽ trở về bên em.</p>
<p>Em thực sự đã chẳng thể làm gì, để giữ tình yêu ngọt ngào như những ngày đầu mới trao  nhau nồng ấm. Em đã sai nhiều, rất nhiều… nhất là khi em nóng giận. Để rồi vô vàn lần, em hối hận vì đã cư xử thật tức cười. Em cũng giống như bao người, thậm chí đôi khi còn thái quá hơn người bình thường nữa. Nên em biết rằng, anh cũng đã phải chịu đựng em rất nhiều. Vì thế, vì yêu anh, sự đợi chờ này, em cam tâm tình nguyện.</p>
<p>Em chờ anh không phải bởi vì em sẽ chết nếu không có anh. Chỉ đơn giản bởi vì em rất yêu anh, nên mọi thứ đều là hiển nhiên như thế.</p>
<p>Cho dù nhiều ngày trôi đi, chúng ta ít khi chuyện trò, cho dù bao tháng ngày qua, nước mắt em rớt rơi chẳng thể lấp đầy nỗi nhớ vô bờ. Cho dù em vẫn tự trách mình và trách cả anh nữa… nhưng làm thế nào bây giờ… bởi vì em vẫn rất yêu anh.</p>
<p>Một mối quan hệ cần rất nhiều sự kiên trì, nhẫn nại, hy sinh và nước mắt. Chẳng bao giờ có điều gì mãi mãi hoàn hảo từ đầu đến cuối được đâu. Khi yêu nhau chỉ có toàn niềm vui, thì tình yêu ấy sẽ bị chôn vùi trong ảo tưởng. Những nỗi buồn khiến chúng ta thực tế hơn, để biết rằng mình có thể gắn bó với người đó trong mọi gian khó, ngay cả khi họ hắt hủi mình đi. Vấn đề là khi ở trong những khó khăn đó, chúng ta có còn nhớ những thời gian hạnh phúc mà mình từng có bên nhau, để vì nó mà vượt qua tất cả những rào cản phía trước hay không? Muốn người đàn ông của mình vững vàng, thì người phụ nữ cũng không được loạng choạng trước những gian nan…Nếu có ai đó kéo được em ra khỏi anh, thì đó là lỗi tại em đã yêu anh chưa đủ. Nhưng em tin thế gian này không ai làm được việc đó, vì em đã yêu anh hơn cả đủ nữa kìa…. quá nhiều đến nỗi, còn cần phải ít bớt đi <img src="http://s0.wp.com/wp-includes/images/smilies/icon_smile.gif?m=1308177822g" alt=":)" /></p>
<p>Em đang cố gắng để được ở gần bên anh… Bởi vì em rất yêu anh! Anh ạ!</p></blockquote>
<img src="http://feeds.feedburner.com/~r/huuthanhdtd/~4/MuG70XLs1y0" height="1" width="1"/>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://huuthanhdtd.com/2011/11/06/doc-bai-boi-vi-em-rat-yeu-anh/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>1</slash:comments>
		<feedburner:origLink>http://huuthanhdtd.com/2011/11/06/doc-bai-boi-vi-em-rat-yeu-anh/</feedburner:origLink></item>
		<item>
		<title>Từ bài văn nhìn nhận về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống</title>
		<link>http://feedproxy.google.com/~r/huuthanhdtd/~3/mKhgO_pmOwQ/</link>
		<comments>http://huuthanhdtd.com/2011/11/06/tu-bai-van-nhin-nhan-ve-vai-tro-cua-dong-tien-trong-cuoc-song/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 06 Nov 2011 05:11:02 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nht@huuthanhdtd.com (HuuThanhDTD)</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tự viết]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://huuthanhdtd.com/?p=2707</guid>
		<description><![CDATA[Đọc xong bài viết của Nguyễn  Trung Hiếu về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống mình thật sự rất xúc động. Bởi lẽ mình cũng đã từng suy nghĩ rất nhiều về đồng tiền, cũng từng nhịn ăn sáng như thế. Bây giờ qua giai đoạn túng thiếu đó rồi nhưng kỷ niệm về [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Đọc xong bài viết của Nguyễn  Trung Hiếu về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống mình thật sự rất xúc động. Bởi lẽ mình cũng đã từng suy nghĩ rất nhiều về đồng tiền, cũng từng nhịn ăn sáng như thế. <span id="more-2707"></span>Bây giờ qua giai đoạn túng thiếu đó rồi nhưng kỷ niệm về những lúc thiếu tiền luôn nhắc nhở mình phải tiêu tiền một cách tiết kiệm&#8230; Xin dành lời tri ân đến Ba Má mình đã trải qua những năm tháng cực khổ để cho mình và các em có được ngày hôm nay. Con xin cảm ơn Ba Má</p>
<p>Cũng nhân tiện xin chúc cho gia đình em Hiếu vượt qua được khó khăn. Chúc em học hành tiến bộ. Xin được đăng lại bài văn của em ở đây.</p>
<blockquote><p>Thư gửi mẹ.</p>
<p>Mẹ thân yêu của con !</p>
<p>“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .</p>
<p>Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.</p>
<p>Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.</p>
<p>Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.</p>
<p>Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.</p>
<p>Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.</p>
<p>Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …</p>
<p>Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …</p>
<p>Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …</p>
<p>Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.</p>
<p>Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.</p>
<p>Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.</p>
<p>Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.</p>
<p align="right">Đứa con ngốc nghếch của mẹ</p>
<p align="right">Nguyễn Trung Hiếu</p>
</blockquote>
<img src="http://feeds.feedburner.com/~r/huuthanhdtd/~4/mKhgO_pmOwQ" height="1" width="1"/>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://huuthanhdtd.com/2011/11/06/tu-bai-van-nhin-nhan-ve-vai-tro-cua-dong-tien-trong-cuoc-song/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>3</slash:comments>
		<feedburner:origLink>http://huuthanhdtd.com/2011/11/06/tu-bai-van-nhin-nhan-ve-vai-tro-cua-dong-tien-trong-cuoc-song/</feedburner:origLink></item>
		<item>
		<title>“Thư gửi con”</title>
		<link>http://feedproxy.google.com/~r/huuthanhdtd/~3/79xM-viEXgw/</link>
		<comments>http://huuthanhdtd.com/2011/10/10/%e2%80%9cthu-gui-con%e2%80%9d/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 10 Oct 2011 05:10:02 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nht@huuthanhdtd.com (HuuThanhDTD)</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tổng hợp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://huuthanhdtd.com/?p=2704</guid>
		<description><![CDATA[“Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi&#8230; Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc&#8230; Xin con hãy bao dung! Con hãy nhớ những ngày, giờ mà bố mẹ đã trải [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>“Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ. Nếu như bố mẹ ăn uống rớt vung vãi&#8230; Nếu như bố mẹ gặp khó khăn ngay cả đến cái ăn cái mặc&#8230; Xin con hãy bao dung!<span id="more-2704"></span></p>
<p>Con hãy nhớ những ngày, giờ mà bố mẹ đã trải qua với con, để dạy cho con bao điều lúc thuở bé.</p>
<p>Nếu như bố mẹ cứ lập đi lập lại hàng trăm lần mãi một chuyện, thì đừng bao giờ cắt đứt lời bố mẹ&#8230; mà hãy lắng nghe!</p>
<p>Khi con còn ấu thơ, con hay muốn bố mẹ đọc đi đọc lại mãi một câu truyện hằng đêm cho đến khi con đi vào trong giấc ngủ&#8230; và bố mẹ đã làm vì con.</p>
<p>Nếu như bố mẹ không tự tắm rửa được thường xuyên, thì đừng quở trách bố mẹ và đừng nên cho đó là điều xấu hổ.</p>
<p>Con hãy nhớ&#8230; lúc con còn nhỏ, bố mẹ đã phải viện cớ bao lần để vỗ về con trước khi tắm.</p>
<p>Khi con thấy sự ít hiểu biết của bố mẹ trong đời sống văn minh hiện đại ngày hôm nay, đừng thất vọng mà hãy để bố mẹ thời gian để tìm hiểu.</p>
<p>Bố mẹ đã dạy dỗ con bao điều&#8230; từ cái ăn, cái mặc cho đến bản thân và phải biết đương đầu với bao thử thách trong cuộc sống.</p>
<p style="text-align: center;"><img class="aligncenter" src="http://dantri4.vcmedia.vn/y0V2Vnsx49nhQPv7HdH/Image/2011/10/tinhdau2508113_a240d.jpg" alt="" width="248" height="333" /><br />
&#8220;Ngày bố mẹ già đi, con hãy cố gắng kiên nhẫn và hiểu cho bố mẹ.&#8221;</p>
<p>Nếu như bố mẹ có đãng trí hay không nhớ hết những gì con nói&#8230; hãy để bố mẹ đôi chút thời gian để suy ngẫm lại và nhỡ như bố mẹ không tài nào nhớ nổi, đừng vì thế mà con bực mình mà tức giận&#8230; vì điều quan trọng nhất đối với bố mẹ là được nhìn con, đưọc gần bên con và được nghe con nói, thế thôi!</p>
<p>Nếu như bố mẹ không muốn ăn, đừng ép bố mẹ!&#8230; vì bố mẹ biết khi nào bố mẹ đói hay không.</p>
<p>Khi đôi chân của bố mẹ không còn đứng vững như xưa nữa&#8230; hãy giúp bố mẹ, nắm lấy tay bố mẹ như thể ngày nào bố mẹ đã tập tềnh con trẻ những bước đi đầu đời.</p>
<p>Và một ngày như một ngày sẽ đến, bố mẹ sẽ nói với con rằng&#8230; bố mẹ không muốn sống, bố mẹ muốn từ biệt ra đi.</p>
<p>Con đừng oán giận và buồn khổ&#8230; vì con sẽ hiểu và thông cảm cho bố mẹ khi thời gian sẽ tới với con.</p>
<p>Hãy cố hiểu và chấp nhận, đến khi về già, sống mà không còn hữu ích cho xã hội mà chỉ là gánh nặng cho gia đình!&#8230; và sống chỉ là vỏn vẹn hai chữ &#8220;sinh tồn&#8221;.</p>
<p>Một ngày con lớn khôn, con sẽ hiểu rằng, với bao sai lầm ai chẳng vướng phải, bố mẹ vẫn bỏ công xây dựng cho con một con đường đi đầy an lành.</p>
<p>Con đừng nên cảm thấy xót xa buồn đau, đừng cho rằng con bất lực trước sự già nua của bố mẹ.</p>
<p>Con chỉ cần hiện diện bên bố mẹ để chia sẻ những gì bố mẹ đang sống và cảm thông cho bố mẹ, như bố mẹ đã làm cho con tự khi lúc con chào đời.</p>
<p>Hãy giúp bố mẹ trong từng bước đi vào chiều&#8230;</p>
<p>Hãy giúp bố mẹ trong phút sống còn lại trong yêu thương và nhẫn nại&#8230;</p>
<p>Cách duy nhất còn lại mà bố mẹ muốn cảm ơn con là nụ cười và cả tình thương để lại trong con.</p>
<p>Thương con thật nhiều&#8230;</p>
<p>Bố mẹ&#8230;&#8221;</p>
<p><em>Tác giả: Pierre Antoine (Việt kiều Pháp)</em></p>
<p>Theo Khởi Nguyên<br />
VTC</p>
<img src="http://feeds.feedburner.com/~r/huuthanhdtd/~4/79xM-viEXgw" height="1" width="1"/>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://huuthanhdtd.com/2011/10/10/%e2%80%9cthu-gui-con%e2%80%9d/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		<feedburner:origLink>http://huuthanhdtd.com/2011/10/10/%e2%80%9cthu-gui-con%e2%80%9d/</feedburner:origLink></item>
		<item>
		<title>Đời này ta còn được gặp Ba mẹ mấy lần?</title>
		<link>http://feedproxy.google.com/~r/huuthanhdtd/~3/EWA7QUyoG7s/</link>
		<comments>http://huuthanhdtd.com/2011/09/30/doi-nay-ta-con-duoc-gap-ba-me-may-lan/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 30 Sep 2011 13:49:31 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nht@huuthanhdtd.com (HuuThanhDTD)</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tổng hợp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://huuthanhdtd.com/?p=2702</guid>
		<description><![CDATA[Có người mỗi năm chỉ về thăm Ba mẹ được một lần. Nếu Ba mẹ còn sống được 20 năm nữa thì họ cũng chỉ được gặp 20 lần. Nhưng với nhiều người, Ba mẹ có thể còn sống trên đời này khoảng 10 năm nữa thôi, vậy là chỉ còn 10 lần gặp mặt [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Có người mỗi năm chỉ về thăm Ba mẹ được một lần. Nếu Ba mẹ còn sống được 20 năm nữa thì họ cũng chỉ được gặp 20 lần. Nhưng với nhiều người, Ba mẹ có thể còn sống trên đời này khoảng 10 năm nữa thôi, vậy là chỉ còn 10 lần gặp mặt Ba mẹ. <span id="more-2702"></span>Khoảng thời gian Ba mẹ còn trên đời này của mỗi người có thể ngắn hơn nữa; chắc có người trong chúng ta không dám nghĩ tiếp!</p>
<p><img class="aligncenter" title="Đời này ta còn gặp bố mẹ bao nhiêu lần" src="http://i390.photobucket.com/albums/oo349/huuthanhdtd/33546_159239314102120_147315928627792_479950_7869193_n.jpg" alt="" width="420" height="315" />Chủ đề mà chương trình phát thanh đưa ra trò chuyện cùng thính giả xoay quanh câu chuyện của một chàng trai từ miền quê tới thành phố xa xôi lập nghiệp. Sau khi học xong, anh ở lại thành phố và bắt đầu đi làm. Rồi thời gian trôi đi; 5 năm liền anh không về quê thăm Ba mẹ được một lần.</p>
<p>Mới đây, anh đón được Ba mẹ mình đến sống cùng mình ở thành phố thì không lâu sau, người mẹ được phát hiện là bị ung thư giai đoạn cuối. Theo lời bác sĩ, thời gian cho mẹ anh chỉ còn khoảng 1 năm, và khoảng thời gian đó đang từ từ ngắn lại khi mỗi ngày trôi qua&#8230;<br />
Giờ đây, ngoài lúc đi làm, anh dành tất cả thời gian còn lại để ở bên mẹ mình. Anh nhớ lại tất cả những gì mà Ba mẹ đã dành cho anh từ thuở ấu thơ và nhận ra rằng mình thật có lỗi với Ba mẹ. Lúc này, anh mới thấy được sự quý giá của những khoảnh khắc được ở bên Ba mẹ mình.<br />
Trên đất bạn (Trung Quốc) mà sao nghe câu chuyện lại thấy giống với cuộc sống đang diễn ra trên quê hương mình đến vậy! Đời này ta sẽ còn được gặp Ba mẹ mình bao nhiêu lần? Chàng trai kia cũng sẽ giống như đa số chúng ta. Nếu như mẹ anh không lâm bệnh nặng, cuộc sống cứ đều đều trôi qua thì anh cũng chẳng thể nào nhận ra được những gì quý giá đang dần rời bỏ mình.</p>
<p>Xã hội không ngừng phát triển, cuộc sống ngày càng nhiều áp lực. Mỗi người đều mải lo cho sự nghiệp và cuộc sống bề bộn của mình: Bàn chuyện làm ăn, tìm kiếm cơ hội, quan hệ xã hội, thù tiếp khách khứa bạn bè, rồi học thêm cái này cái kia&#8230; Nhiều người ở xa quê, mỗi năm chỉ về thăm Ba mẹ được một vài lần. Nhưng cũng có người sống gần Ba mẹ ngay trong cùng một thành phố mà cũng chẳng có thời gian tới thăm Ba mẹ được vài lần trong năm.</p>
<p>Chúng ta có thực sự là bận đến mức không còn thời gian để giành cho Ba mẹ mình không? Có phải như thế thật không nhỉ?</p>
<p>Nhớ có lần bạn tôi cũng đã hỏi: &#8220;Mỗi năm anh về thăm Ba mẹ được mấy lần?&#8221;. Nhưng lúc đó tôi cũng không để tâm, chỉ trả lời là &#8220;hai, ba lần gì đó&#8221; rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa. Mới đây thôi, ngồi trò chuyện cùng anh giám đốc công ty, anh ấy bảo &#8220;các cụ cứ thích tất cả các con ở loanh quanh đâu đấy không xa nhà mình để khi muốn là gặp được ngay mới thoả&#8221;. Tôi nghe xong cũng cười đồng ý rồi chẳng nghĩ ngợi gì nữa.</p>
<p>Lúc trước tôi chẳng hiểu sao cứ mỗi dịp có một trong 3 anh em về thăm nhà là y như rằng, mẹ tôi lại hỏi sao cả mấy đứa không cùng về, hay là &#8220;chúng nó bận việc không về được à?&#8221;. Tôi chỉ cười mẹ tôi sao hay &#8220;thắc mắc&#8221; vậy, rồi cũng chẳng nghĩ ngợi gì nữa&#8230;<br />
Còn bây giờ thì tôi cũng đang nghĩ: Đời này mình còn được gặp Ba mẹ bao nhiêu lần?</p>
<p>(St)</p>
<img src="http://feeds.feedburner.com/~r/huuthanhdtd/~4/EWA7QUyoG7s" height="1" width="1"/>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://huuthanhdtd.com/2011/09/30/doi-nay-ta-con-duoc-gap-ba-me-may-lan/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		<feedburner:origLink>http://huuthanhdtd.com/2011/09/30/doi-nay-ta-con-duoc-gap-ba-me-may-lan/</feedburner:origLink></item>
		<item>
		<title>Đã transfer tên miền huuthanhdtd.com về Việt Nam</title>
		<link>http://feedproxy.google.com/~r/huuthanhdtd/~3/xbBv7uw4qhc/</link>
		<comments>http://huuthanhdtd.com/2011/09/11/da-transfer-ten-mien-huuthanhdtd-com-ve-viet-nam/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 11 Sep 2011 14:17:30 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nht@huuthanhdtd.com (HuuThanhDTD)</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tự viết]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://huuthanhdtd.com/?p=2699</guid>
		<description><![CDATA[Sau khi dịch vụ dns trung gian everydns đóng cửa, tên miền của mình đã mất một khoảng thời gian không thể thay đổi dns nên blog đã không thể truy cập được kể từ ngày Suy đi tính lại đã quyết định chuyển tên miền về VN cho dễ quản lý và tránh sự [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Sau khi dịch vụ dns trung gian everydns đóng cửa, tên miền của mình đã mất một khoảng thời gian không thể thay đổi dns nên blog đã không thể truy cập được kể từ ngày</p>
<p>Suy đi tính lại đã quyết định chuyển tên miền về VN cho dễ quản lý và tránh sự phiền phức. Lý do vì tên miền này đã được người bạn đăng ký bằng CC chùa nên khá nguy hiểm. <img src='http://huuthanhdtd.com/wp-includes/images/smilies/icon_lol.gif' alt=':D' class='wp-smiley' />  <span id="more-2699"></span></p>
<p>Vấn đề nảy sinh là không có Authorization Code. Trình tiếng Anh của mình chỉ đủ sài chào hỏi mà cũng thử contact với nhà cung cấp. Kết quả là thật dễ dàng để có được Authorization Code. Công nhận tiếng Anh của mình cũng khá <img src='http://huuthanhdtd.com/wp-includes/images/smilies/icon_lol.gif' alt=':D' class='wp-smiley' /> </p>
<p>Bây giờ tên miền đã chính thức được quản lý ở VN nhưng mà thứ hạng website bị mất hết và buộc phải restart lại.</p>
<p>Đã chơi blog được nhiều năm nhưng không để ý đến thứ hạng này lắm kể từ khi theo đuổi dự án WP-GiaPha (<a href="http://huuthanhdtd.com/2011/03/19/ma-nguon-gia-pha-cho-moi-nguoi/">Gia Phả</a>).</p>
<p>Chuyển tên miền về VN hi vọng thứ hạng sẽ lên để có thể phát triển dự án này. Mong mọi người giúp đỡ <img src='http://huuthanhdtd.com/wp-includes/images/smilies/icon_lol.gif' alt=':D' class='wp-smiley' /> </p>
<p><img class="aligncenter" title="Tết Trung Thu" src="http://nhungdieuthuvi.com/wp-content/uploads/2011/08/tet-trung-thu.jpg" alt="" width="373" height="279" /></p>
<p>Chúc Trung Thu vui vẻ!</p>
<img src="http://feeds.feedburner.com/~r/huuthanhdtd/~4/xbBv7uw4qhc" height="1" width="1"/>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://huuthanhdtd.com/2011/09/11/da-transfer-ten-mien-huuthanhdtd-com-ve-viet-nam/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>2</slash:comments>
		<feedburner:origLink>http://huuthanhdtd.com/2011/09/11/da-transfer-ten-mien-huuthanhdtd-com-ve-viet-nam/</feedburner:origLink></item>
		<item>
		<title>Một ly sữa</title>
		<link>http://feedproxy.google.com/~r/huuthanhdtd/~3/yMb5manf4NM/</link>
		<comments>http://huuthanhdtd.com/2011/06/27/mot-ly-sua/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 26 Jun 2011 17:54:50 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nht@huuthanhdtd.com (HuuThanhDTD)</dc:creator>
				<category><![CDATA[Sống đẹp]]></category>
		<category><![CDATA[Quà Tặng Cuộc Sống]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://huuthanhdtd.com/?p=2697</guid>
		<description><![CDATA[Hôm nay tình cờ xem được những video này. Mình có ý định sẽ lưu và đăng lại tất cả trong blog của mình. Những khoảnh khắc kỳ diệu từ quà tặng cuộc sống. Xin cảm ơn! KHOẢNH KHẮC KỲ DIỆU như những bản nhạc du duơng của tình người, giúp bạn vừa thư giãn [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Hôm nay tình cờ xem được những video này. Mình có ý định sẽ lưu và đăng lại tất cả trong blog của mình. Những khoảnh khắc kỳ diệu từ quà tặng cuộc sống. Xin cảm ơn!</p>
<blockquote><p>KHOẢNH KHẮC KỲ DIỆU như những bản nhạc du duơng của tình người, giúp bạn vừa thư giãn sau một ngày làm việc mệt mỏi, vừa có dịp nhìn lại chính mình. Những bộ phim ngắn vừa giống như một lời tâm tình thủ thỉ, vừa như một bài học triết lý nhẹ nhàng sâu sắc, thấm đấm xúc cảm nhân văn. Sau mỗi một bộ phim, bạn có thể sẽ bật cười, có thể sẽ lặng đi suy ngẫm; và cũng có thể bạn sẽ khóc&#8230;.Nhưng dù ở trạng thái cảm xúc nào, thì mỗi bộ phim sẽ luôn là khoảng lặng cần thiết và quý giá với mỗi con người trong dòng chảy vồn vã của cuộc sống&#8230;</p></blockquote>
<p><object width="425" height="349"><param name="movie" value="http://www.youtube-nocookie.com/v/sJOP0CF4KG0?version=3&amp;hl=en_GB" /><param name="allowFullScreen" value="true" /><param name="allowscriptaccess" value="always" /><embed type="application/x-shockwave-flash" width="425" height="349" src="http://www.youtube-nocookie.com/v/sJOP0CF4KG0?version=3&amp;hl=en_GB" allowscriptaccess="always" allowfullscreen="true"></embed></object></p>
<img src="http://feeds.feedburner.com/~r/huuthanhdtd/~4/yMb5manf4NM" height="1" width="1"/>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://huuthanhdtd.com/2011/06/27/mot-ly-sua/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		<enclosure url="http://www.youtube-nocookie.com/v/sJOP0CF4KG0?version=3&amp;amp;hl=en_GB" length="2936" type="application/x-shockwave-flash" /><media:content url="http://www.youtube-nocookie.com/v/sJOP0CF4KG0?version=3&amp;amp;hl=en_GB" fileSize="2936" type="application/x-shockwave-flash" /><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle>Hôm nay tình cờ xem được những video này. Mình có ý định sẽ lưu và đăng lại tất cả trong blog của mình. Những khoảnh khắc kỳ diệu từ quà tặng cuộc sống. Xin cảm ơn! KHOẢNH KHẮC KỲ DIỆU như những bản nhạc du duơng của tình người, giúp bạn vừa thư giãn [...</itunes:subtitle><itunes:author>HuuThanhDTD</itunes:author><itunes:summary>Hôm nay tình cờ xem được những video này. Mình có ý định sẽ lưu và đăng lại tất cả trong blog của mình. Những khoảnh khắc kỳ diệu từ quà tặng cuộc sống. Xin cảm ơn! KHOẢNH KHẮC KỲ DIỆU như những bản nhạc du duơng của tình người, giúp bạn vừa thư giãn [...]</itunes:summary><itunes:keywords>Blog,Nguyễn,Hữu,Thành,và,Vũ,Thị,Thùy,Trang,một,chút,lưu,lại</itunes:keywords><feedburner:origLink>http://huuthanhdtd.com/2011/06/27/mot-ly-sua/</feedburner:origLink></item>
		<item>
		<title>5 “chướng ngại” khiến bạn không muốn thăng chức</title>
		<link>http://feedproxy.google.com/~r/huuthanhdtd/~3/4mz_l65EwqM/</link>
		<comments>http://huuthanhdtd.com/2011/06/26/5-%e2%80%9cchuong-ngai%e2%80%9d-khien-ban-khong-muon-thang-chuc/#comments</comments>
		<pubDate>Sun, 26 Jun 2011 11:19:47 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nht@huuthanhdtd.com (HuuThanhDTD)</dc:creator>
				<category><![CDATA[Việc làm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://huuthanhdtd.com/?p=2696</guid>
		<description><![CDATA[Được lên chức, tăng lương là ước muốn “muôn thuở” của dân công sở. Tuy nhiên, có những “chướng ngại” quan trọng bạn không nên bỏ qua mà cần cân nhắc thận trọng khi nhận được quyết định cất nhắc của cấp trên. 1) Thêm “kho” stress Bạn tiến thêm một bậc trong công ty, [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Được lên chức, tăng lương là ước muốn “muôn thuở” của dân công sở. Tuy nhiên, có những “chướng ngại” quan trọng bạn không nên bỏ qua mà cần cân nhắc thận trọng khi nhận được quyết định cất nhắc của cấp trên.<span id="more-2696"></span></p>
<p><strong>1) Thêm “kho” stress</strong></p>
<p>Bạn tiến thêm một bậc trong công ty, tức là bạn có tiếng nói hơn trong các quyết định của công ty. Công việc của bạn vì thế cần chú trọng nhiều hơn đến chi tiết và cần cái nhìn toàn diện vì sẽ không ai “kèm cặp” và chỉnh sửa cho bạn. Điều này khiến bạn lúc nào cũng “căng như dây đàn” vì đứng trước áp lực hoàn thành công việc mà không được mắc sai sót. Theo nhà tâm lý học từng đoạt giải Nobel Daniel Kahneman, “Mức lương cao hơn là dấu hiệu cho thấy người ta có ít thời gian hơn để làm những điều mình thích, phải dành nhiều thời giờ để hoàn thành những việc bắt buộc phải làm và tăng lên cả ‘kho’ stress.”</p>
<p><strong>2) Thiếu thời gian rảnh</strong></p>
<p>Suốt ngày cứ bị “quay” bởi hạn chót, kế hoạch, nên những người ở vị trí quản lý luôn phải làm việc nhiều giờ hơn. Với những ai làm việc liên quan nhiều đến mảng khách hàng thì họ thậm chí còn không có thời gian làm việc cố định vì phải xuôi theo các yêu cầu và lịch họp với khách hàng. Theo nhà kinh tế học Dalton Conley, “Một trong những yếu tố chính khiến những người thành công làm việc cật lực là chi phí cơ hội khi không làm việc”. Ví dụ, nếu bạn kiếm được 15 đôla mỗi giờ, bạn không ngại một vài tiếng đồng hồ thoải mái xem tivi, nhưng nếu số tiền đó lên đến 75 đôla mỗi giờ thì đối với bạn, thời gian bỏ ra cho tivi là xa xỉ.</p>
<p><strong>3) Tiền bạc không đi đôi với hạnh phúc</strong></p>
<p>Tiền lương cao hơn giúp bạn sắm nhà tậu xe, đi chơi ở các khu nghỉ dưỡng cao cấp nhưng điều đó không đảm bảo rằng bạn hạnh phúc. Thiếu thời gian cho bản thân và áp lực tăng cao buộc con người tự phân định “ranh giới” với bạn bè, người thân. Càng kiếm đuợc nhiều tiền, chúng ta càng muốn giàu hơn và giàu hơn. Theo số liệu thống kê của Fidelity Investment khi khảo sát các triệu phú trên thế giới, 2 triệu đôla là mốc khiến người ta cảm thấy mình giàu có, còn 7,5 triệu đôla là mức mà những người này còn muốn nhắm tới.</p>
<p><strong>4) Việc “trái tay”</strong></p>
<p><img class="alignright" title="Suy nghĩ Thăng chức" src="http://business.vnmic.com/uploads/news/2011_04/thang-tien.jpg" alt="" width="170" height="155" />Thăng chức đồng nghĩa với việc bạn phải chấp nhận những thay đổi đáng kể trong công việc thường ngày vốn đòi hỏi thêm nhiều kỹ năng mới, trong đó có thể có những việc “trái tay” không thuộc sở trường của bạn hoặc bạn không thích đảm nhiệm. Chẳng hạn, nếu là chuyên viên đầu tư, bạn chỉ phụ trách phân tích các cơ hội đầu tư và xây dựng danh mục đầu tư. Tuy nhiên, nếu ở cương vị quản lý, bạn phải gặp khách hàng và chịu trách nhiệm về quyết định đầu tư. Do đó, trước khi nhận nhiệm vụ mới bạn cần cân nhắc xem mình có thể thực hiện tốt vai trò mới hay không.</p>
<p><strong>5) Kiếm ít tiền hơn</strong></p>
<p>Ở vị trí cao, bạn dành nhiều thời gian cho công việc hơn trong khi mức lương tăng có hạn. Nếu không có sự tương xứng giữa phần trăm lương tăng và công việc thì có nghĩa là thời gian bạn bỏ ra nhiều hơn, stress nhiều hơn “cả núi” nhưng thù lao kiếm đựơc trên mỗi giờ tính ra là ít hơn. Hãy cân nhắc những cơ hội thăng chức “nằm ngang” tức thêm công việc phụ trách và mức lương nhích lên một tỷ lệ phần trăm nào đó hay là “thẳng đứng”, tức thêm quyền quyết định và đãi ngộ tương xứng.</p>
<p>Thăng quan, tiến chức là “chuẩn” cần đạt được trong đời sống công sở. Tuy nhiên, khi được cất nhắc, bạn cần suy xét các ảnh hưởng nếu có nếu bạn tiếp nhận vị trí mới và điều này có phù hợp với tính cách, mục tiêu, và kỹ năng của bạn hay không.</p>
<p>Ngọc Vân</p>
<p>(TheoFE)</p>
<img src="http://feeds.feedburner.com/~r/huuthanhdtd/~4/4mz_l65EwqM" height="1" width="1"/>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://huuthanhdtd.com/2011/06/26/5-%e2%80%9cchuong-ngai%e2%80%9d-khien-ban-khong-muon-thang-chuc/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		<feedburner:origLink>http://huuthanhdtd.com/2011/06/26/5-%e2%80%9cchuong-ngai%e2%80%9d-khien-ban-khong-muon-thang-chuc/</feedburner:origLink></item>
		<item>
		<title>Thế gian cái gì quý giá nhất?</title>
		<link>http://feedproxy.google.com/~r/huuthanhdtd/~3/x5Y0CPV2r08/</link>
		<comments>http://huuthanhdtd.com/2011/05/12/the-gian-cai-gi-quy-gia-nhat/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 11 May 2011 20:17:34 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nht@huuthanhdtd.com (HuuThanhDTD)</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tổng hợp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://huuthanhdtd.com/?p=2693</guid>
		<description><![CDATA[Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh. [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.<span id="more-2693"></span></p>
<p>Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.</p>
<p>Phật dừng lại, hỏi nhện: “Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?”</p>
<p>Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: “Thế gian cái gì quý giá nhất?”</p>
<p>Nhện suy ngẫm, rồi đáp: “Thế gian quý nhất là những gì ta không bao giờ có được và những gì đã mất đi vĩnh viễn!”. Phật chỉ gật đầu, rồi Ngài đi khỏi.</p>
<p>Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.</p>
<p>Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: “Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?”</p>
<p>Nhện nói: “Con vẫn tin rằng trong nhân gian quý nhất vẫn là “không có được” và “đã mất đi” ạ!”</p>
<p>Phật nói: “Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi.”</p>
<p><img class="alignright" title="Thế gian cái gì quý giá nhất?" src="http://c0379288.cdn2.cloudfiles.rackspacecloud.com/web/wp-content/uploads/2009/08/tinhyeu.jpg" alt="" width="240" height="180" />Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.</p>
<p>Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: “Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?”</p>
<p>Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: “Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không bao giờ ta có được và cái đã mất đi vĩnh viễn.”</p>
<p>Phật nói: “Nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người!”</p>
<p>Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.</p>
<p>Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng nghĩ rằng, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.</p>
<p>Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo</p>
<p>Châu Nhi nói với Cam Lộc: “Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, người gặp con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?”</p>
<p>Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: “Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?”. Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.</p>
<p>Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.</p>
<p>Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.</p>
<p>Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: “Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi.” Nói đoạn rút gươm tự sát.</p>
<p>Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: “Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.</p>
<p>Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?”</p>
<p>Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: “<strong>Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!</strong>”</p>
<p>Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm…</p>
<p>Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?</p>
<p>“<strong>Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!</strong>”</p>
<p>Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.</p>
<p><span style="color: #008000;"><strong>Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” là đủ.</strong></span></p>
<p><span style="color: #ff0000;"><strong>Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.</strong></span></p>
<p>Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.</p>
<p>Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.</p>
<p>Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.</p>
<p>Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?</p>
<p>Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá?</p>
<p><em>Sưu tầm</em></p>
<img src="http://feeds.feedburner.com/~r/huuthanhdtd/~4/x5Y0CPV2r08" height="1" width="1"/>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://huuthanhdtd.com/2011/05/12/the-gian-cai-gi-quy-gia-nhat/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>6</slash:comments>
		<feedburner:origLink>http://huuthanhdtd.com/2011/05/12/the-gian-cai-gi-quy-gia-nhat/</feedburner:origLink></item>
		<item>
		<title>Cô dâu tuổi dần</title>
		<link>http://feedproxy.google.com/~r/huuthanhdtd/~3/WZ59sc7BPtU/</link>
		<comments>http://huuthanhdtd.com/2011/05/11/co-dau-tuoi-dan/#comments</comments>
		<pubDate>Tue, 10 May 2011 16:59:26 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nht@huuthanhdtd.com (HuuThanhDTD)</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tổng hợp]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://huuthanhdtd.com/?p=2692</guid>
		<description><![CDATA[Khi mới sinh ra mẹ cha lo rằng Tuổi Dần con ơi làm sao mà lấy chồng Anh đã yêu em thì ngại chi mà tuổi Dần Tính tình thì dễ thương người thì nết na Anh biết đào đâu ra Yêu em mấy núi anh cũng trèo Mấy sông anh cũng lội Tuổi Dần [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Khi mới sinh ra mẹ cha lo rằng<br />
Tuổi Dần con ơi làm sao mà lấy chồng<br />
Anh đã yêu em thì ngại chi mà tuổi Dần<br />
Tính tình thì dễ thương người thì nết na<br />
Anh biết đào đâu ra<span id="more-2692"></span></p>
<p><object width="300" height="61"><param name="movie" value="http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?MjAxMS8wMS8yNy9kLzmUsICvInagaMEZDdkNGUzYzA2NzFlNjUzZDI2MDE0ZWMwYzBiYmQ3OWEdUngWeBXAzfEPDcUIbaBCBEw6J1IFR14WeBdUngVaSBE4WeBqnWeBnxU4WeBdUngRWeBmmUsICgSOG6oW8gTmhpw6pdUngfHwy" /><param name="quality" value="high" /><param name="wmode" value="transparent" /><embed width="300" height="61" src="http://static.mp3.zing.vn/skins/mp3_main/flash/player/mp3Player_skin8.swf?xmlurl=http://mp3.zing.vn/blog?MjAxMS8wMS8yNy9kLzmUsICvInagaMEZDdkNGUzYzA2NzFlNjUzZDI2MDE0ZWMwYzBiYmQ3OWEdUngWeBXAzfEPDcUIbaBCBEw6J1IFR14WeBdUngVaSBE4WeBqnWeBnxU4WeBdUngRWeBmmUsICgSOG6oW8gTmhpw6pdUngfHwy" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash"></embed></object></p>
<p>Yêu em mấy núi anh cũng trèo<br />
Mấy sông anh cũng lội<br />
Tuổi Dần anh lấy luôn<br />
Thưa cha xá chi cái tuổi dần<br />
Vợ hiền dâu ngoan cưới về cả nhà thêm vui<br />
<img class="aligncenter" title="Cô dâu tuổi dần" src="http://socola.vn/photos/Image/2010/Tinhyeu/Thang10/27/tuoidan.jpg" alt="" width="500" height="378" /></p>
<img src="http://feeds.feedburner.com/~r/huuthanhdtd/~4/WZ59sc7BPtU" height="1" width="1"/>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://huuthanhdtd.com/2011/05/11/co-dau-tuoi-dan/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>4</slash:comments>
		<feedburner:origLink>http://huuthanhdtd.com/2011/05/11/co-dau-tuoi-dan/</feedburner:origLink></item>
		<item>
		<title>3 yếu tố phi ngôn ngữ khi thương lượng</title>
		<link>http://feedproxy.google.com/~r/huuthanhdtd/~3/vpzKMPcqakk/</link>
		<comments>http://huuthanhdtd.com/2011/05/07/3-yeu-to-phi-ngon-ngu-khi-thuong-luong/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 07 May 2011 07:44:47 +0000</pubDate>
		<dc:creator>nht@huuthanhdtd.com (HuuThanhDTD)</dc:creator>
				<category><![CDATA[Việc làm]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://huuthanhdtd.com/?p=2691</guid>
		<description><![CDATA[Dù kí kết hợp đồng hay cân nhắc mức lương, người thương lượng thành công sẽ tận dụng các kĩ thuật phi ngôn ngữ để gia tăng cơ hội thành công của mình. Dưới đây là 3 yếu tố quan trọng giúp bạn xây dựng khả năng thương lượng: 1. Ngôn ngữ cử chỉ Sử [...]]]></description>
			<content:encoded><![CDATA[<p>Dù kí kết hợp đồng hay cân nhắc mức lương, người thương lượng thành công sẽ tận dụng các kĩ thuật phi ngôn ngữ để gia tăng cơ hội thành công của mình. Dưới đây là 3 yếu tố quan trọng giúp bạn xây dựng khả năng thương lượng:<span id="more-2691"></span></p>
<p><strong>1. Ngôn ngữ cử chỉ</strong></p>
<p>Sử dụng ngôn ngữ cử chỉ phải đi đôi với đọc và hiểu được nó. Hãy luyện tập thành thục hướng dẫn sau:</p>
<p><img class="aligncenter" title="3 yếu tố phi ngôn ngữ khi thương lượng" src="http://2.bp.blogspot.com/-qUve8dgM1aw/TZKMJcDYugI/AAAAAAAACjY/vILL7ZvBOqA/s1600/1250492675-nv-1.jpg" alt="3 yếu tố phi ngôn ngữ khi thương lượng" width="448" height="336" />-         Đứng hoặc ngồi thẳng. Không tựa người hay ngả nghiêng</p>
<p>-         Khi ngồi, để 2 chân chạm sàn nhà, không vắt chéo chân hay thu vào dưới ghế</p>
<p>-         Hơi hướng người về phía trước để thể hiện năng lượng dồi dào của bạn hoặc hơi ngả về phía sau để thể hiện sự thoải mái</p>
<p>-         Không khoanh tay trước ngực bởi nó được coi là hành động có tính chống đối</p>
<p>-         Không chạm tay lên mặt hay che môi</p>
<p>-         Không chạm tay vào người đối phương, ngoại trừ khi bắt tay</p>
<p>-         Để tăng niềm tin cho đối tác, hãy để cả 2 tay ra ngoài, không cho tay vào túi quần hay dưới bàn</p>
<p>-         Không đi quá nhanh hoặc quá chậm</p>
<p><strong>2. Mắt</strong></p>
<p>Hầu hết mọi người thể hiện cảm xúc thật sự của mình thông qua ánh mắt. Để tạo dựng sự tự tin, bạn:</p>
<p><em><strong>Nên:</strong></em></p>
<p>-         Liên lạc qua ánh mắt với người đối diện</p>
<p>-         Mỉm cười thoải mái qua cả miệng và mắt</p>
<p>-         Nếu có thể, hãy quan sát con ngươi của người đối diện. Đồng tử sẽ giãn ra khi người ta cảm thấy thích điều gì đó</p>
<p><em><strong>Không nên:</strong></em></p>
<p>-         Nhìn chằm chằm vào đối phương</p>
<p>-         Nhìn ra chỗ khác khi có người nói chuyện với bạn</p>
<p>-         Không đảo mắt liên tục</p>
<p>-         Nháy mắt thường xuyên. Càng nháy mắt nhiều, bạn càng trông thiếu tin cậy</p>
<p><strong>3. Sức mạnh của nội lực và ngoại lực</strong></p>
<p>Sức mạnh ngoại lực chính là vẻ ngoài mạnh mẽ, chuyên nghiệp. Còn sức mạnh bên trong là sự tự tin, khả năng của bản thân.</p>
<p>Để tăng <em><strong>ngoại lực</strong></em>, hãy:</p>
<p>-         Làm cho hoàn cảnh thương lượng thích hợp với tình huống</p>
<p>-         Ăn mặc phù hợp</p>
<p>-         Nói chậm và rõ ràng, nhấn mạnh bằng giọng đanh thép</p>
<p>-         Lịch sự và nhã nhặn</p>
<p>Để tăng <em><strong>nội lực</strong></em>, hãy:</p>
<p>-         Luyện tập cách thương lượng vài lần. Luyện tập chính là bí quyết tốt nhất của những người thương lượng xuất sắc</p>
<p>-         Chuẩn bị kĩ lưỡng. Nắm rõ điều bạn muốn và điều bạn sẽ đưa ra. Dự đoán những điều tương tự của đối phương</p>
<p>-         Chuẩn bị tất cả những gì cần thiết để tránh sự bối rối</p>
<p>-         Tin tưởng vào bản thân mình</p>
<p>Vũ Vũ<br />
<em>Theo Dân Trí</em></p>
<img src="http://feeds.feedburner.com/~r/huuthanhdtd/~4/vpzKMPcqakk" height="1" width="1"/>]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://huuthanhdtd.com/2011/05/07/3-yeu-to-phi-ngon-ngu-khi-thuong-luong/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
		<feedburner:origLink>http://huuthanhdtd.com/2011/05/07/3-yeu-to-phi-ngon-ngu-khi-thuong-luong/</feedburner:origLink></item>
	<copyright>Blog Nguyễn Hữu Thành</copyright><media:credit role="author">HuuThanhDTD</media:credit><media:rating>nonadult</media:rating><media:description type="plain">Blog Nguyễn Hữu Thành</media:description></channel>
</rss>

