<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" media="screen" href="/~d/styles/rss2full.xsl"?><?xml-stylesheet type="text/css" media="screen" href="http://feeds.feedburner.com/~d/styles/itemcontent.css"?><rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" version="2.0"><channel><title>KienPham.com Feed</title><link>http://kienpham.com/</link><url><controller>posts</controller><action>index</action><ext>rss</ext></url><description>Home of Kien Pham Photography</description><language>en-us</language><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="self" type="application/rss+xml" href="http://feeds.feedburner.com/kpstudio" /><feedburner:info uri="kpstudio" /><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com/" /><item><title>Nhớ</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/kpstudio/~3/d8uZoRa3JXw/nho</link><guid isPermaLink="false">http://kienpham.com/posts/view/nho</guid><description>&lt;img src = "http://farm8.staticflickr.com/7005/6816175637_a6657d0dac_b.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;iframe width="640" height="480" src="http://www.youtube.com/embed/5Y_TKR5Cf-k" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
Hôm nay đã về lại Cali bình an nhưng mà lại rất buồn vì nhớ quá. Nhớ mọi người ở VN, nhớ những buổi mưa phùn, nhớ những con phố cổ của Hà Nội, nhớ đến con đường Nợ Nần, nhớ đến cafe bệt và nhớ đến những con đường mà mình đã đi qua, nhớ đến những địa điểm ăn uống mà bạn bè đã nhiệt tình dẫn đi. Ở đâu cũng cho mình những ấn tượng đẹp và biết là những kỷ niệm đẹp này sẽ không phai tàn theo năm tháng. Có những lúc chở nhau đi chơi, nó đều cho mình những cái hạnh phúc nhỏ nhoi thật là khó tả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu như duyên số đưa đẩy để cho mình ở lại VN lâu hơn chút nữa, thì mình nghĩ sẽ toại nguyện được cái cảm giác được bạn ấy ôm thật chặt vào lưng, rồi 2 đứa sẽ vi vu qua các con đường có nhiều đèn thật đẹp. Chỉ tiếc là thời gian quá ngẳn ngủi để mà có thời gian tìm hiểu và vững vàng bước tiếp. Thôi thì cũng là đã có duyên mới gặp được nhau, đi chơi như vậy là mình đã mãn nguyện lắm rồi. Vẫn tiếc là 0 có sắp xếp thời gian cho hợp lý để gặp được những bạn cũ. Nếu đợt sau có về 1 mình thì đi lại sẽ thuận tiện hơn nhiều, đi với bố mẹ vẫn bị gọi về sớm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đợt này ở hiền gặp lành hay sao ấy mà toại nguyện được bao nhiêu áo dài đẹp. Thích cái vẻ đẹp quyến rũ của áo dài VN. Thích được tô điểm cho sắc đẹp duyên dáng ấy. Mỗi lần đi chụp hình với người mẫu đều rất vui vẻ mặc dù chụp ở VN mình chưa quen với khung cảnh, thời tiết, địa điểm lắm nhưng hầu hết mỗi lần chụp cũng có vài tấm coi được. Nếu có thêm thời gian thì đi đến những địa điểm vắng người thì người mẫu sẽ tự nhiên hơn vì chụp hình mà có nhiều người dòm ngó thì rất bị mất tập trung và mắc cỡ, muốn pose những tấm gợi cảm 1 tí cũng sẽ rất ngại. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giờ cũng biết là mình cũng đa tình ghê và dễ bị sắc đẹp hớp hồn. Cứ mỗi lần hẹn hò, thêm 1 đời lận đận quả 0 sai chút nào. Mỗi lần chụp hình áo dài về, ngắm lên ngắm xuống để tìm hình đẹp và sửa cho đẹp hơn. Có thể trong quá trình đó, mình thự sự mê tác phẩm của mình và từ đó tương tư lây luôn đến người mặc áo dài luôn. Cũng may hầu hết những mẫu áo dài mà mình đã chụp qua hình như chưa chồng con gì, nếu không thì mình thật là sai rồi đó :-p. Cũng 1 phần là nhờ mình đã vấp ngã trong chuyện tình cảm nên những suy tư, tương tư, suy nghĩ vu vơ cũng tan biến nhanh thôi và mình lại sớm làm chủ được mình, biết là mọi thứ phải đến từ từ và cần thời gian tìm hiểu. Vẫn khoe với mọi người là nếu mình đã thương ai, mình muốn lâu dài chứ 0 bao giờ nghĩ đến chia tay vì mỗi lần chia tay chia chân thấy tổn thọ lắm. Nên để 0 phải chia ly, thì quá trình tìm hiểu sẽ mất nhiều thời gian hơn. Nghĩ lại khi mình mua máy móc hoặc lens giá cũng khá đắt nên phải đắn đo lên xuống, đọc hết review này kia, coi hình chụp mẫu, hỏi người này người kia kinh nghiệm. Thế mà đợt trước đã không áp dụng được việc này vào chuyện tình cảm nên mới xảy ra đổ vỡ là vậy. Đợt này coi như là đã gặp được rất nhiều bạn tốt rồi, nhưng sẽ cần thêm rất nhiều thời gian để suy nghĩ và tìm hiểu, hy vọng đừng có quá lâu, mình nghĩ 1 năm là đủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
"làm sao bắt được tình phải chết đi...làm sao sống trong cuộc đời thiếu vắng em...?"&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- Kiên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://ens.utulsa.edu/Array"&gt;Click here to view original post.&lt;/a&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/kpstudio/~4/d8uZoRa3JXw" height="1" width="1"/&gt;</description><dc:creator>Kien Pham</dc:creator><pubDate>Sat, 04 Feb 2012 03:56:10 -0700</pubDate><feedburner:origLink>http://kienpham.com/posts/view/nho</feedburner:origLink></item><item><title>Hạnh Phúc Mang Theo</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/kpstudio/~3/BIwir3PMNCw/hanh-phuc-mang-theo</link><guid isPermaLink="false">http://kienpham.com/posts/view/hanh-phuc-mang-theo</guid><description>&lt;img src = "http://farm8.staticflickr.com/7161/6776092203_9d36e2e19b_b.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;iframe width="640" height="480" src="http://www.youtube.com/embed/xjLuwXHK6IE" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là cuối cùng cũng toại nguyện được ước mơ được ăn được cái tết lành lạnh ở ngoài bắc. Cũng hơn 10 năm rồi còn gì từ ngày xa VN. Cái cảm giác trời lành lạnh đứng nói chuyện mà hơi thở ra khói thật thích. Tiếc là không có hình chụp gói bánh chưng và luộc bánh chưng. Hôm giao thừa cũng ngủ qua luôn nên cũng thiếu một phần của không khí tết. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Số phận đưa đẩy để con tim lại phải làm việc nhiều hơn nữa. Thường thì mỗi lần đi chụp hình áo dài về thì đều tương tư hết, nhưng lần này có vẻ dài lâu hơn vì có nhiều kỷ niệm. Mối tình đầu cũng là do yêu áo dài tím quá. Đợt này 2 đứa chạy khắp các đường phố của Hà Nội. Nhân dịp Tết nên thành phố như bỏ hoang, đường xá rất vắng vẻ để có thể thảnh thơi đi ngắm nghía cảnh thành phố. Hôm ấy trời vẫn còn lạnh và có 1 ít mưa phùn. Ăn trưa rồi uống rượu cũng khá nhiều nên hơn tê tê rồi, chỉ muốn lăn ra ngủ thôi nhưng vẫn ham vui đi dạo phố phường Phố Cổ. Chạy được 1 lúc thì thấy người lạnh toát nên đành đổi tài xế. Hôm ấy hầu như là nằm ngủ trên lưng em. Vì trời khá lanh nên ôm em thật chặt cho ấm. Tay đã đeo gang tay len ấm vào rồi mà vẫn cảm thấy lạnh. Nhớ là ngày xưa ex khoe là chạy trời lạnh bỏ tay vào túi áo thích lắm. Quả đúng như vậy, em chạy 1 tay rồi 2 đứa cùng bỏ tay vào túi áo, cái cảm giác thật hạnh phúc khó tả lắm. Và cứ như vậy 2 đứa lướt qua các phố xá vắng vẻ. Một lúc lâu 0 cảm thấy lạnh nữa mà thấy ấm áp và gió thổi thật mát. Tóc em cứ bay đập nhè nhẹ vào mặt đầy hương thơm và thật thích. Ước sao cái cảm giác ấy được lâu hơn chút nữa…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc đi chụp hình với em thì thấy em nhiều lúc rất giống ex, từ tính cách, nói chuyện, suy nghĩ và nhiều lúc cái mặt vênh vênh nhìn rất giống. Nói thẳng với em là em làm anh nhớ lại người xưa. Lúc đó em cũng chỉ cười thôi, tối về nói chuyện em giảng cho 1 khoá vỡ lòng làm cách nào để nói chuyện không để người khác điên lên. Thấy cũng lạ, 2 đứa cũng mới quen nhau thôi mà như là hiểu nhau lâu lắm rồi đấy. Càng nói chuyện nhiều với em thì càng mến em hơn. Để mà so sánh thì em hơn hẳn ex về mọi mặt, thế mà ngày xưa mình nghĩ ex như vậy là tuyệt vời lắm rồi, càng quen biết nhiều thì mới gặp được nhiều người tốt hơn. Em vừa trẻ, vừa duyên dáng mà lại còn chăm chỉ. Nhiều lần về quê vẫn xuống ruộng giúp mẹ cày cấy. Nói mình xuống ruộng chắc tát nước được 5 phút là đau lưng rồi. Nghĩ lại thấy em tiểu thư kiêu sa đài cát thế kìa mà vẫn làm ruộng được, thật là giỏi. Mình rất thích những đức tính đó. Nhiều người khi khá hơn tí, thì rất khinh thường cái quá khứ của mình. Nhà mình ngày xưa cũng rất nghèo, vào rừng cao su nhặt củi về đun suốt. Ngày xưa cũng biết nuôi gà, giúp mẹ nuôi heo, tắm rửa cho heo và khi nghe heo ho cũng lo lắng mất ngủ. Bây giờ về mọi người cứ sợ vào chuồng heo không chịu được mùi hôi. Đúng là có hôi thật nhưng có gì mà phải sợ, vì mình tự hào nhờ có ngày xưa nghèo khó giờ mới quý trọng những gì đang có. Cho nên về VN chả ai nói mình là từ nơi khác về vì ăn mặc rất là bình thường. Chỉ mỗi tội cái máy ảnh hơi to mọi người chắc nghĩ là phóng viên vì hay chụp người, cảnh này nọ, tránh chụp mấy kiểu khách du lịch vì mình không thích chụp mấy hình mà khách đi du lịch thường chụp, mọi người đứng trước 1 biểu tượng nào đó, dơ 2 ngón tay lên, cười, thật không thích chút nào. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi thì cũng là duyên số để 2 đứa được gặp nhau nhưng tự 2 đứa đều biết sẽ 0 thể nào tiến xa hơn được vì rất nhiều lý do. Vẫn chưa hứa với em nếu em lấy chồng thì có về VN chụp hình cưới cho em không. Vì biết chắc rằng lần sau gặp lại nhau, em không có con thì cũng có chồng hết rồi. Vẫn đang khuyên em nếu có cơ hội và khả năng, nên đi du học tiếp vì em rất nhanh nhẹn, sẽ hội nhâp nhanh thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
"ngày nào em đến bên anh...tim anh ngẩn ngơ chợt buồn vu vơ"...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Kiên&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://ens.utulsa.edu/Array"&gt;Click here to view original post.&lt;/a&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/kpstudio/~4/BIwir3PMNCw" height="1" width="1"/&gt;</description><dc:creator>Kien Pham</dc:creator><pubDate>Sun, 29 Jan 2012 22:29:45 -0700</pubDate><feedburner:origLink>http://kienpham.com/posts/view/hanh-phuc-mang-theo</feedburner:origLink></item><item><title>Khi Tôi Về...</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/kpstudio/~3/9utpsdMFzWc/khi-toi-ve</link><guid isPermaLink="false">http://kienpham.com/posts/view/khi-toi-ve</guid><description>&lt;img src = "https://fbcdn-sphotos-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/402264_631207857495_26401751_32743150_478781603_n.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;iframe width="640" height="480" src="http://www.youtube.com/embed/XhkwWUBzyM0" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quê hương vẫn điêu tàn...tuổi thơ vẫn nghèo nàn :(. Khi một nước đang phát triển như VN, thì sự khác biệt giàu nghèo lại càng rõ ràng hơn. Mấy hôm ra quán internet upload ảnh lên fb chia sẻ với bạn bè, em ở quán nói anh vào fb làm gì, chỉ có bọn phản động nó hay vào đó ăn nói lung tung. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lần ngồi ăn 1 mình coi TV ở bên Cali, thấy phỏng vấn nhạc sĩ Nhật Ngân, bác ấy nói là để có lửa thì phải thấu hiểu nỗi đau đó. Đúng thật là vậy, khi về tận mắt chứng kiến mọi thứ thì mới thật sự thấy...đau. Có lẽ cũng vì xã hội làm con người thay đổi hẳn. Khi về quê thì mọi người vẫn mộ mà chất phát, mỗi tội thủ tục hơi rườm rà một tí nhưng thật lòng. Còn ra ngoài thành phố thì có những tính toán, lo chạy nơi này nơi khác. Nhất là vào dịp tết này, bác nào làm lớn thì được đi thăm hỏi thật nhiều...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tưởng về đợt này mọi người vẫn nhắc nhở đừng có để ý em nào đó. Thấy cũng có nhiều bạn xinh xắn lắm, nhưng tiền bạc đã dốc hết vào đồ ăn :). Về thích nhiều món ngon quá, hy vọng lượng msg thấp thôi. Đến hôm nay vẫn chưa bị ốm hay đau bụng gì nên cứ quán vỉa hè mà rẻ thì cứ ăn. Mà đồ ăn VN làm ít hơn nên mỗi lần ăn chưa đủ no nên ăn được nhiều món. Mấy đứa em đi theo chở đi ăn uống nói không ăn được nữa rồi  mà trong khi đó mình vẫn còn đói. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
"Khi tôi về, tình quê hương ngạt ngào...lòng yêu thương dạt dào...kỷ niệm xưa năm nào, đầy vơi trong tim đau"...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Kiên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://ens.utulsa.edu/Array"&gt;Click here to view original post.&lt;/a&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/kpstudio/~4/9utpsdMFzWc" height="1" width="1"/&gt;</description><dc:creator>Kien Pham</dc:creator><pubDate>Wed, 18 Jan 2012 17:21:10 -0700</pubDate><feedburner:origLink>http://kienpham.com/posts/view/khi-toi-ve</feedburner:origLink></item><item><title>Ngày Mai Em Đi...</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/kpstudio/~3/nldZ6XIfCoc/ngay-mai-em-di</link><guid isPermaLink="false">http://kienpham.com/posts/view/ngay-mai-em-di</guid><description>&lt;img src = "http://farm8.staticflickr.com/7009/6682890775_31c30e658f_b.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;iframe width="640" height="480" src="http://www.youtube.com/embed/G7_cHUCkgqQ" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là mai bay về VN rồi đó, chưa đi mà đã nhớ bạn bè ở đây rồi. Tự nhiên trước ngày đi nhìn mặt ai cũng buồn buồn tự nhiên mất hết hứng thú về VN. Ngày xưa hứa với 1 người là nếu có về VN, 2 đứa sẽ về chung với nhau. E rằng bây giờ lời hứa đó muốn cũng không thực hiện được nữa rồi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đi chơi với bố mẹ vui vẻ mà nhiều lúc bố mẹ vẫn hỏi đến chuyện tình cảm nghĩ lại thoáng buồn. Từ đâu bao nhiêu chuyện cũ ập về trong khoảnh khắc đó, cũng may nó cũng tan biến mau vì chẳng còn gì để mà buồn phiền nữa. Giờ mới hiểu cái cảm giác khi ta muốn quên đi 1 chuyện mà không bao giờ muốn nhắc tới nữa, mà người khác cứ muốn lôi ra tra hỏi cho rõ ràng, thì thật là buồn. Mình đã làm điều này với 1 bạn nên giờ mới hiểu. Có thể ngày đó cũng vì thương quá mà không để ý đến người khác có bị tổn thương không. Giờ ở 1 mình thấy trong chuyện tình cảm, nhiều khi cứ yêu người mình thương bằng 1 mắt là mọi thứ sẽ em xuôi. Nhiều chuyện cứ thoáng qua cho qua ngày qua tháng hy vọng tình cảm sẽ đằm thắm  hơn. Vẫn nhớ có 1 lần đọc được thư của 1 người mà có dặn về sau quen ai, phải coi người ấy sống có lấy cái tâm, cái đức làm đầu không. Để mà biết rõ điều này chắc chắn sẽ cần phải có thời gian để tiếp súc, tìm hiểu.   &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mấy hôm ay đi chơi với bố mẹ, thấy mẹ có những cử chỉ cho biết mẹ sẽ rất thương con dâu. Từ khi gia đình qua đây, bố mẹ có 2 đứa đều luôn đi xa hết. Đi học cũng xa, bây giờ đi làm lại càng xa hơn. Nếu bằng cách nào đó được sống chung với bố mẹ thì bố mẹ sẽ vui lắm. Cũng muốn đưa bố mẹ đi đây đi đó để biết CA rồi so sánh cuộc sống ở bên TX như thế nào. Cũng bàn về chuyện mua nhà cửa bên này nhưng mọi thứ vẫn còn chưa rõ ràng nên chưa có quyết định gì hết. Chỉ mong có dịp đưa bố mẹ đi chơi được nhiều hơn nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mục đính chính của chuyến đi này là về thăm ông bà và họ hàng. Mọi người ai cũng lớn tuổi hết rồi, không biết bao giờ có dịp gặp lại nữa. Không đi thì bố mẹ cũng chẳng bao giờ tự đi. Tuy không sống gần gũi với ông bà và mọi người ở VN từ nhỏ, nhưng biết mọi người gia đình sống rất là tình cảm, lo lắng cho nhau. Về đợt này chọn ngay vào tết nên sẽ rất vui khi được đón cái tết lành lạnh ở ngoài bắc, cũng hơn 10 năm rồi từ ngày qua chưa bao giờ được ăn tết ở VN. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
Thôi đi ngủ sớm, tháng sau về cày trả nợ credit cards, hy vọng không bị ăn phải bùa phép gì mà 0 còn hồn về :-p...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- Kiên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://ens.utulsa.edu/Array"&gt;Click here to view original post.&lt;/a&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/kpstudio/~4/nldZ6XIfCoc" height="1" width="1"/&gt;</description><dc:creator>Kien Pham</dc:creator><pubDate>Wed, 11 Jan 2012 23:20:52 -0700</pubDate><feedburner:origLink>http://kienpham.com/posts/view/ngay-mai-em-di</feedburner:origLink></item><item><title>Ru Đời Đi...Nhé</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/kpstudio/~3/ihO06GL48yE/ru-doi-di-nhe</link><guid isPermaLink="false">http://kienpham.com/posts/view/ru-doi-di-nhe</guid><description>&lt;iframe width="640" height="480" src="http://www.youtube.com/embed/89dDR6FxKyI" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;img src = "http://farm8.staticflickr.com/7142/6668725097_161ea7f5bb_z.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thật là vui khi tự tay nấu được cho bố mẹ bữa tối. Được mẹ khen là ngon nên rất vui. Bố dạo này tóc cũng bạc đi nhiều, mẹ thì cũng không còn trẻ nữa. Vẫn nói bố mẹ còn sức khoẻ nên đi đây đi đó cho biết. Mà đi chơi cũng tốn kém thật. Đợt đi này đã lo liệu cho bố mẹ thật là đầy đủ, mọi người vui vẻ. Thiết nghĩ có khi 5-10 năm nữa bố mẹ mới quay lại đây, có cơ hội thì nên đi hết cho biết. Khách sạn thì cũng thuê phòng xịn rồi ăn uống cũng tìm chỗ nào ngon. Cũng công nhận dạo này mình khoẻ hơn, lái xe liên tục 3-4 tiếng mà vẫn thấy ok. Nếu ai có dịp ghé qua Vegas nên coi show KA nó hay lắm, bay lượn đẹp lắm.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn chơi nhảy múa quá tiền mặt đã cạn sạch rồi, đến ngày 15 công ty mới trả lương, mà 13 đã đi VN rồi...chắc phải về VN rút tiền vậy. Đang tính mua thêm 1 em wide angle lens nữa đi chụp cảnh cho đẹp, giờ vẫn chưa mua thì không kịp rồi những chắc chắn sẽ có nhiều hình người mẫu đẹp, hẹn hò nhiều quá không biết có gặp được ai không nữa. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Kiên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://ens.utulsa.edu/Array"&gt;Click here to view original post.&lt;/a&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/kpstudio/~4/ihO06GL48yE" height="1" width="1"/&gt;</description><dc:creator>Kien Pham</dc:creator><pubDate>Mon, 09 Jan 2012 13:37:28 -0700</pubDate><feedburner:origLink>http://kienpham.com/posts/view/ru-doi-di-nhe</feedburner:origLink></item><item><title>Tuổi 26</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/kpstudio/~3/TJsENLBfCbk/tuoi-26</link><guid isPermaLink="false">http://kienpham.com/posts/view/tuoi-26</guid><description>&lt;img src = "http://farm8.staticflickr.com/7035/6655893355_d9b27763c6_b.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;iframe width="640" height="480" src="http://www.youtube.com/embed/SL9RN1bmpik" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là đã 26 tuổi đời mênh mông rồi đó. Ở tuổi này bằng cấp cũng ok, công việc tốt, sức khỏe tốt vậy là mãn nguyện rồi. Chắc cũng chỉ còn được 1, 2 năm nữa cố gắng đi chơi trước khi nhắm mắt trao thân gửi phận. Hôm nay mang đàn vào chỗ làm, các bạn rất là nhiệt tình chỉ giáo. Tập được khoảng 5 phút mà đau ngón tay quá, thật không dễ chút nào. Các bạn động viên cố gắng 1 tuần sau ngón tay nó chai lại là ok, không còn đau nữa. Nhìn mấy bạn chơi đàn mà thấy mê, hy vọng miệt mài cuối năm nay đánh được 1 số bài yêu thích. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mai làm một chuyện khá lớn mà đã suy nghĩ rất nhiều và cũng rất lâu. Tự nghĩ cũng đã đủ lớn khôn để quyết định mọi chuyện cho bản thân và tương lai. Sợ nhất là sau này phải sống trong nuối tiếc ân hận...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Kiên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://ens.utulsa.edu/Array"&gt;Click here to view original post.&lt;/a&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/kpstudio/~4/TJsENLBfCbk" height="1" width="1"/&gt;</description><dc:creator>Kien Pham</dc:creator><pubDate>Tue, 03 Jan 2012 23:37:34 -0700</pubDate><feedburner:origLink>http://kienpham.com/posts/view/tuoi-26</feedburner:origLink></item><item><title>Vì Mặt Trời Không Thể Chia Đôi</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/kpstudio/~3/Ixy0KkyRHrU/vi-mat-troi-khong-the-chia-doi</link><guid isPermaLink="false">http://kienpham.com/posts/view/vi-mat-troi-khong-the-chia-doi</guid><description>&lt;img src = "http://farm8.staticflickr.com/7156/6630576103_12916be494_z.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;iframe width="640" height="480" src="http://www.youtube.com/embed/g3DR_E5dZXs" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu không còn mặt trời thì làm sao chụp được hình nữa :-p. Đêm qua hình như nằm mơ bạn nào rủ đi bắt đom đóm. Chụp được hình đom đóm bay chắc là đẹp lắm, rồi về sửa màu cho từng con một. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
Khi nghe câu dù vẫn biết anh không thật lòng yêu em, lại nói đến tình cảm. Ngày xưa khi bạn bè chi sẻ về những cuộc tình của họ. Mình cứ nghĩ nếu 2 người không hợp nhau thì nghỉ chơi với nhau đi, sao cứ phải lôi thôi kéo dài ướt át làm gì. Sau này mình bước qua cuộc tình rồi mới hiểu. Chả biết từ lúc nào tim nó đánh thắng lý trí. Cứ nghĩ sao thì nghĩ, một phút mủi lòng lại quay lại với nhau. Nếu nói về khoa học thì hội chị em hay bị khổ trong tình yêu là vậy vì có thể họ yếu đuối hơn với tiếng gọi của con tim. Nhiều khi cứ sống với hy vọng là người mình thương sẽ thương mình hơn, sẽ thay đổi, sẽ thế này thế kia. Nhưng rốt cuộc thì cũng chẳng gặt hái được gì, dệt mộng dưới hoa. Mình vẫn muốn biết những bạn mình quen giờ có con cái rồi, không biết họ có hạnh phúc không? Tại vì thấy những cuộc tình về sau của họ đến rất nhanh, nhiều khi thấy quen ai đó mới có 1 năm, cưới rồi có con luôn. Có thể qua bao nhiêu cuộc tình rồi cuối cùng họ cũng gặp được tình yêu thực sự? Hay là khi có con cái rồi họ thương nhau thắm thiết hơn? Dù sao đi nữa, mình vẫn luôn luôn mong bạn bè mình được hạnh phúc, sau này gặp lại còn có dịp chụp hình cho mấy nhóc nữa chứ.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- Kiên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://ens.utulsa.edu/Array"&gt;Click here to view original post.&lt;/a&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/kpstudio/~4/Ixy0KkyRHrU" height="1" width="1"/&gt;</description><dc:creator>Kien Pham</dc:creator><pubDate>Tue, 03 Jan 2012 15:00:26 -0700</pubDate><feedburner:origLink>http://kienpham.com/posts/view/vi-mat-troi-khong-the-chia-doi</feedburner:origLink></item><item><title>Ngại Đường Xa Ướt Mưa</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/kpstudio/~3/2zhQDntq6-s/ngai-duong-xa-uot-mua</link><guid isPermaLink="false">http://kienpham.com/posts/view/ngai-duong-xa-uot-mua</guid><description>&lt;img src = "http://farm8.staticflickr.com/7169/6622739395_74639ea1c8_b.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;iframe width="640" height="360" src="http://www.youtube.com/embed/dE99xg_7Ack" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghe bài này lại muốn chụp hình trong mưa. Cali ít mưa quá nên không có dịp rồi. Hôm nay đi làm lại buồn ngủ quá. Thôi cố gắng làm cho thật tốt để lại được đi chơi vui vẻ :).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
Ngại đường xa ướt mưa...đừng bắt anh đưa em về ! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Kiên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://ens.utulsa.edu/Array"&gt;Click here to view original post.&lt;/a&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/kpstudio/~4/2zhQDntq6-s" height="1" width="1"/&gt;</description><dc:creator>Kien Pham</dc:creator><pubDate>Tue, 03 Jan 2012 14:28:27 -0700</pubDate><feedburner:origLink>http://kienpham.com/posts/view/ngai-duong-xa-uot-mua</feedburner:origLink></item><item><title>Em Là Tất Cả</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/kpstudio/~3/-h-dKMejzS8/em-la-tat-ca</link><guid isPermaLink="false">http://kienpham.com/posts/view/em-la-tat-ca</guid><description>&lt;img src = "http://farm8.staticflickr.com/7168/6626020177_e2bb1f05ee_z.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;iframe width="640" height="480" src="http://www.youtube.com/embed/WdcndUcSrdI" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
Đi mấy đợt hiking rồi hôm nay thấy Chino Hill có vẻ là cảnh đẹp nhất và cái hike cũng dễ đi, nhiều dốc nhưng mà slope không có steep lắm. Cảnh tượng sunset thì quá là tuyệt vời, lại ao ước có ngày nào đó được ôm người mình thương yêu đứng ngắm cảnh chiều tàn. Tối hơn một chút thì có thể ngắm trăng sao. Ngày đó cũng không còn xa lắm cho những ai biết kiên nhẫn chờ đợi.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm nay khoe với mẹ là đã mua máy quay film cho bố. Bố mẹ đi chơi đâu cũng thích quay film chụp hình để rồi rảnh mang ra coi lại. Lúc mình đi chơi thì lại rất ít chụp hình, hầu hết không ghi lại môt tí gì luôn. Vì mình nghĩ những giây phút hạnh phúc nên được cảm nhận bằng những gì thật tại mình đang có, loay hoay chụp hình quay film lại bỏ lỡ cơ hội ngắm nhìn, để ý đến những giây phút hạnh phúc ấy. Sau này mình cũng ghét thơ văn từ đó. Thiết nghĩ sao lại cứ phải sống trong cái thế giới ngớ ngẩn buồn thiu của mấy lão thất tình chán đời đó, sống là sống theo cuộc sống hiện tại của mình và toại nguyện với gì mình đang có. Cũng vì thế mình cũng chẳng thần tượng ai, họ cũng như mình thôi, mỗi người có 1 tài khác nhau, tài của họ trội hơn người khác 1 tí. Bạn cũng có tài đó, đừng sống cho người khác !&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- Kiên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://ens.utulsa.edu/Array"&gt;Click here to view original post.&lt;/a&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/kpstudio/~4/-h-dKMejzS8" height="1" width="1"/&gt;</description><dc:creator>Kien Pham</dc:creator><pubDate>Mon, 02 Jan 2012 23:09:39 -0700</pubDate><feedburner:origLink>http://kienpham.com/posts/view/em-la-tat-ca</feedburner:origLink></item><item><title>Đừng Ngủ Mơ</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/kpstudio/~3/Ba2OfTZZ48w/dung-ngu-mo</link><guid isPermaLink="false">http://kienpham.com/posts/view/dung-ngu-mo</guid><description>&lt;img src = "http://farm8.staticflickr.com/7009/6615962711_f32676e3f8_z.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;iframe width="640" height="480" src="http://www.youtube.com/embed/NhGAcoUsfQs" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
Nắng hạ rộn ràng... Hôm nay nhìn lịch thấy thứ 6 tuần này là bố mẹ qua rồi, mau quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- Kiên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://ens.utulsa.edu/Array"&gt;Click here to view original post.&lt;/a&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/kpstudio/~4/Ba2OfTZZ48w" height="1" width="1"/&gt;</description><dc:creator>Kien Pham</dc:creator><pubDate>Sun, 01 Jan 2012 17:11:35 -0700</pubDate><feedburner:origLink>http://kienpham.com/posts/view/dung-ngu-mo</feedburner:origLink></item><item><title>Go To Places</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/kpstudio/~3/XFP30VTqHEk/go-to-places</link><guid isPermaLink="false">http://kienpham.com/posts/view/go-to-places</guid><description>&lt;img src = "http://farm8.staticflickr.com/7145/6614354403_7f30347ef9_z.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;iframe width="640" height="360" src="http://www.youtube.com/embed/08DjMT-qR9g" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Will go to lot of places this year and chase my dream :)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- Kiên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://ens.utulsa.edu/Array"&gt;Click here to view original post.&lt;/a&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/kpstudio/~4/XFP30VTqHEk" height="1" width="1"/&gt;</description><dc:creator>Kien Pham</dc:creator><pubDate>Sun, 01 Jan 2012 16:19:36 -0700</pubDate><feedburner:origLink>http://kienpham.com/posts/view/go-to-places</feedburner:origLink></item><item><title>Nếu Như Ngày Đó</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/kpstudio/~3/AqUniyxT2CA/neu-nhu-ngay-do</link><guid isPermaLink="false">http://kienpham.com/posts/view/neu-nhu-ngay-do</guid><description>&lt;img src = "http://farm8.staticflickr.com/7012/6611249041_f2cd302b8e_b.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;iframe width="640" height="480" src="http://www.youtube.com/embed/HrXeV1uMk3E" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tối nay tự nhiên Cali sương mù mịt quá. Tối đêm giao thừa chạy ra sân bay đón cặp đôi hoàn hảo về thật là vui. Mọi người ghé qua tiệm ăn phở đón giao thừa luôn. Mẹ gọi khoe là năm nay nhà bạn mễ và nhà bạn ấn thay nhau bắn pháo bông. Bạn phi bên cạnh cũng ra coi. Bắn đâu cũng gần 30 phút, các bạn ăn chơi quá. Bố vui, coi pháo bông xong vào karaoke chào mừng năm mới. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tội nghiệp 2 đứa, mọi người về hết tụi nó khóc quá. Khi đến thì có quà, đồ chơi, búp bê nên tụi nó thích lắm, lúc về thì nhà lại vắng tanh buồn thiu. Khóc nhiều quá chắc mệt nên phải đi ngủ. Bé bồ câu mới có 3 tuổi mà trí nhớ khá tốt. Bé hỏi quà của chị đâu mà còn nhắc tên nữa. Ngày xưa bé chỉ biết gọi anh chị thôi chứ không biết gọi tên. Nghe kể bé bồ câu được tặng búp bê, bé lột quần búp bê ra coi. Mọi người hỏi lột ra làm gì đó. Bé nói coi búp bê có chân hay không :D. Chuyện là mỗi lần bố in hình trên mạng về để bé tô màu thì hình búp bê không có chân, bé cứ thắc mắc mãi. Mới đó mà nhà mấy đứa dọn đi cũng mấy tháng rồi, nhanh quá. Nhớ ngày nào vẫn còn chơi đủ trò với 2 đứa, đùa giỡn, chơi game, dạy bé tập hát, tập đếm. Hy vọng hè này mấy đứa về lại được Cali thì vui lắm, không thì mọi người sẽ đi thăm thôi. Lúc về đến nhà mình còn có quà nữa vui quá. Được tặng áo khoác của lính nên mình rất thích. Nghĩ lại cả năm vừa rồi cũng chả mua quần áo gì, có vài cái áo khoác đi khoác lại đi làm mà đều là màu đỏ nữa. Các bạn cứ trêu sao nghèo thế, có mỗi cái áo mặc hoài, oan quá, có nhiều nhưng cùng màu thôi. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc ra sân bay gặp được một bạn khá là xinh. Bạn ấy chứ chằm chằm nhìn vào mình, tưởng mình đẹp trai hoá ra hình như mình đội mũ len ngược. Lúc đi ra ngoài vội vã không để ý, quần cũng không thay, mặc luôn cái pj mới khiếp chứ. Ấn tượng nhất vẫn là đôi guốc bạn mang. Chả biết từ bao giờ mình bắt đầu để ý guốc nào đẹp. Cái đôi đó màu sữa nhìn xinh xắn. Đang tính đến tiếp chuyện với bạn rủ hôm nào đi chụp hình nhưng nghĩ lại thôi, bao nhiêu việc chưa làm xong ham hố làm gì. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Kiên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://ens.utulsa.edu/Array"&gt;Click here to view original post.&lt;/a&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/kpstudio/~4/AqUniyxT2CA" height="1" width="1"/&gt;</description><dc:creator>Kien Pham</dc:creator><pubDate>Sun, 01 Jan 2012 01:54:17 -0700</pubDate><feedburner:origLink>http://kienpham.com/posts/view/neu-nhu-ngay-do</feedburner:origLink></item><item><title>Để Gió Cuốn Đi</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/kpstudio/~3/uv1vbQGD41c/de-gio-cuon-di</link><guid isPermaLink="false">http://kienpham.com/posts/view/de-gio-cuon-di</guid><description>&lt;img src = "http://farm8.staticflickr.com/7150/6604342425_3f5a630e49_z.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;iframe width="640" height="480" src="http://www.youtube.com/embed/09WiZzmbcRY" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
Hôm nay được nghỉ nên cả buổi sáng chạy lên Simi Valley. Đi trễ nên kẹt xe hơn 2 tiếng lại còn buồn ngủ nữa. Đường lên núi đón 2 chị Happy và Shadow cũng gian nan. Cái gps chỉ đường chạy đường sau nên khá nguy hiểm. Nhiều đoạn đường chỉ có đá thôi mà nhiều đoạn đường hẹp chỉ có vừa 1 xe đi lọt, bên kia dốc cheo leo, không cẫn thận lái máy bay như chơi. Cũng may cái xe đó là 4wd nên cũng khoẻ. Khi mở cổng ra đón 2 chị, 2 chị nhảy lên ôm mình vui lắm. Biết có xe đến đón, 2 chị ấy vui lắm, mở cửa ra là 2 chị nhảy lên luôn, cứ thở hồng hộc trong xe. Nói 2 đứa ngồi xuống cài seat belt vào cho :-p, nhầm, 0 cài được. Hai đứa nó hớn hở lắm, cứ chúi cái mũi vào đằng sau ghế tài xế, mỗi đứa một bên. Tự nhiên đang chạy trên xa lộ bỗng bị điện giật ngay bên tai phải. Thì ra là bị static shock từ cái râu của chị Shadow chạm vài tai mình. Giật mình nên đạp phanh gấp, 2 chị đang đứng chúi mũi về phía trước, nghĩ lại buồn cười lắm. Sau đó 2 chị mới sợ nên mới chịu nằm xuống im thin thít. Về đến nhà cũng gần chiều luôn, nên thả 2 chị ấy đằng sau vườn rồi ra công việc đi dạo cho đỡ mệt.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm nay nổi hứng thế nào mà đi hết 1 vòng cái mile square park, nghĩa là đi bộ hết 4 miles. Chụp được một số hình cây cối đẹp nên cũng vui. Nhưng vì ham vui khi trời tối nhiệt độ xuống không mặc đủ đồ ấm nên giờ nước mắt nước mũi đua nhau tuôn rơi. Thực ra sáng cũng bị mất ngủ vì năm mơ gì đó không nhớ lắm, sáng dậy ho quá. Biết là ho bắt nguồn từ 1 bạn ở chỗ làm. Bác boss đã khuyên bạn nào bị ốm yếu đề nghị ở nhà cho khoẻ vì vào làm sẽ bị lây cho nhiều người khác. Mình kiêng cũng kỹ thế mà cũng bị lây. Mà bị rồi thì cũng nằm nhà thôi, không muốn gặp ai vì sẽ lây cho người khác. Lại lỡ hẹn quay film rồi. Thôi thì đằng nào cũng phải đợi có tripod của bố mẹ mang qua và stablizer thì mới bắt đầu quay được. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
Xem nào, cũng nhân dịp năm hết tết đến, kiểm điểm xem năm nay làm được những gì và năm sau làm được những gì. Công việc thì rất tốt, được tăng lương khá nhiều so với năm trước, có thêm bạn làm chung nên đông vui, đang hỏi boss xin thêm 1 bạn nữa lỡ có đi chơi VN còn đi được lâu hơn. Nếu nói lên chức thì cũng không đúng nhưng được đứng vào vị trí khá quan trọng của công ty, chăm lo tiền bạc :D. Làm về hệ thống billing khá phức tạp và tỉ mỉ, sai một chút là bị audit thì khốn. Gần đây làm thêm về Salesforce integration cho nhóm quản lý nên rất thích. Mọi người vẫn trêu là nếu bị đuổi thì mình sẽ là người cuối cùng ra đi, thật là vinh hạnh. Tình duyên thì quá là lận đận. Phải nói đến bây giờ mình đã bình phục hoàn toàn và cho mọi thứ vào dĩ vãng và move on. Nghĩ lại mọi thứ như cơn mê chứ không phải mơ nữa. Tiền bạc thì cũng không có dư dả gì nhiều vì vẫn trả nợ tiền học, tiền xe nhưng mấy cái đó bình thường, từ từ rồi cũng trả hết thôi. Nói chung không có bị ngập tràn trong nợ nần. Bạn bè thì đã liên lạc lại được với nhiều bạn, còn một số bạn bè vẫn còn chưa liên lạc hoặc mình không muốn liên lạc vì nhiều lý do nào đó. Hy vọng có duyên thì sẽ gặp lại ở đâu đó. Sức khoẻ gần đây khá tốt vì công ty rủ đi tập tạ chung. Gia đình thì mọi thứ vẫn tốt đẹp, bố mẹ cũng chăm lo tập thể dục để đi chơi VN cho vui. Nói chung trừ chuyện tình duyên ra thì mọi thứ diễn ra khá tốt đẹp cho mình trong năm 2011.    &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
Một số kế hoạch để đón năm 2012 cho vui vẻ nào. Đầu tiên là cuộc sống cần có hạnh phúc, hạnh phúc bắt đầu từ những gì mình cho là vui vẻ, toại nguyện, yêu quý. Cần có sức khoẻ để cho tận hưởng hạnh phúc được lâu hơn. Sẽ cố gắng 1 tuần 3 buổi đi tập crossfit đều, không tập vào buổi trưa với công ty thì chiều cố gắng tập. Một ao ước nhỏ nhoi lâu lắm rồi là làm sao cho cái bụng nó thon, được em 6-packs thì quá đẹp, mặc quần size 30-31 thôi, 32 thì hơi to rồi. Cố tập làm sao để cái bụng không bị đau nữa. Hôm gì đi khám chụp ultrasound vẫn chưa thấy kết quả gì, hy vọng không có gì xấu. Lỡ có chuyện gì mà phải ra đi sớm thì hơi tiếc, bao nhiêu việc chưa kịp làm :(. Thôi tiếp nào, từ hồi đi đại học suốt bao nhiêu năm ấy rồi giờ đi làm, chưa có dịp đưa bố mẹ đi đây đi đó. Năm sau nhất định sẽ đưa bố mẹ đi chơi nhiều hơn. Đợt này qua đây thì có thể đi những vùng miền nam Cali. Sau đó đi Vegas thì có thể ghé qua Grand Canyon. Hè có thể cả nhà lại qua Nhật thăm lính hoặc là qua Florida. Có dịp cũng muốn đi qua lại Hong Kong nơi mà mình đã lớn lên ở đó. Năm tới sẽ cố gắng đi chụp hình nhiều hơn để có nhiều hình đẹp. Hy vọng sẽ cho ra được 2 tới 3 cái đoạn film ngắn làm cho vui để lấy kinh nghiệm. Đi hiking / camping nhiều hơn, gẫn gũi với thiên nhiên mình cảm thấy rất thoải mái. Đi làm volunteer nhiều hơn nữa để biết mình may mắn hơn bao nhiêu người khác như thế nào. Sắp xếp thế nào để có dịp đi thăm những người bạn mà mấy năm nay không có dịp gặp mặt rồi, có rất nhiều chuyện để chia sẻ. Sao chưa gì mình thấy mình già quá, chưa gì đã sống với quá khứ rồi.   &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
Liệt kê ra để dễ làm todo list rồi trong năm 2012 quay lại cái post ngớ ngẩn này update từng em một khi đã thực hiện được nó: &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- tập thể dục đều đặn, cố được six packs, lên khoảng 147-150 lbs, bụng cỡ 30-31 &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- đi chơi với bố mẹ, road trip, thăm lính &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- giành dụm mua được em Canon 24mm L wide angle cho nó đủ bộ &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- phải mua bằng được em Apple 27" Cinema display, không có là hình ảnh không có đúng màu, chỗ làm có, nhà chưa có &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- làm được 2-3 film ngắn &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- đi gặp lại những bạn cũ mà mấy năm nay chưa gặp &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- đi hiking / camping nhiều hơn &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- đi làm volunteer work nhiều hơn &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- hy vọng có thời gian đi tập taekwondo, lấy được vài đai đen cũng lợi :D &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- tập đọc music sheet để sau này lỡ có ai chỉ cho học piano hay guitar thì còn biết chơi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- sửa cái website khốn khổ này, design này mấy năm rồi chưa thay, mặc dù chả ai vào đây coi, mà vào có hiểu đâu, toàn chữ Việt :D &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- nếu được lên lương chắc đổi lấy em Prius cho đỡ tốn xăng hơn nữa. Mê em Prius từ mấy năm nay rồi &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- tập đan tất, biết đan khăn và mũ rồi nhưng tất có vẻ khó, mua hết đồ nghề rồi mà vẫn chưa chịu coi video &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- ngày nào cũng có đồ ăn mang đi làm !!! Nấu ăn có gì khó đâu, chỉ vì lười thôi. Đi ăn ngoài vừa không tập được tạ, vừa tốn tiền &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- cười nhiều hơn :) &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- lên ranking của StarCraft, chắc lên Silver 1v1 và Diamond 4v4 là hợp lý. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- đi dự conferences và api hack days ! Mấy cái này rất bổ ích cho công việc mà năm nay đi được có vài lần :( &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
Giờ mệt quá chả nghĩ ra được những gì cần làm thêm, update sau vậy. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- Kiên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://ens.utulsa.edu/Array"&gt;Click here to view original post.&lt;/a&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/kpstudio/~4/uv1vbQGD41c" height="1" width="1"/&gt;</description><dc:creator>Kien Pham</dc:creator><pubDate>Fri, 30 Dec 2011 21:37:00 -0700</pubDate><feedburner:origLink>http://kienpham.com/posts/view/de-gio-cuon-di</feedburner:origLink></item><item><title>Lời Hẹn Đầu Ai Nhớ Dài Lâu</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/kpstudio/~3/wlS75hDkqGs/loi-hen-dau-ai-nho-dai-lau</link><guid isPermaLink="false">http://kienpham.com/posts/view/loi-hen-dau-ai-nho-dai-lau</guid><description>&lt;img src = "http://farm8.staticflickr.com/7163/6598673167_7552f063a9_b.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;iframe width="640" height="480" src="http://www.youtube.com/embed/u_ZMb83F68c" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
Nghe bài này lại nhớ đến lần đi nhà thờ với bạn ở Houston. Nhớ hôm đó đến nhà bạn mua tặng cho bộ quần áo. Nhớ cái áo dress shirt đó là màu vàng nhìn nổi lắm. Hai đứa chen lấn thế nào mà ngồi ngay ở hàng đầu. Sau cái lần đi nhờ thờ đó bạn nói bị tai tiếng ghê, ai cũng tưởng hai đứa hẹn hò gì với nhau. Từ hồi qua đây vì lo cho hạnh phúc riêng nên cũng không liên lạc với nhau nữa. Tự nhiên nghe bài này lại nhớ tới những ước mơ nhỏ nhoi mà ngày xưa bạn hay chia sẻ. Là ước sao sau này có người cùng đi nhà thờ với bạn, cùng nấu ăn chung ở nhà vừa sạch sẽ vừa rẻ. Và mình biết bạn đã thực hiện được ước mơ đó, thật là mừng cho bạn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
Hôm nay là ngày làm cuối cùng được nghỉ đến năm sau luôn :D. Nói nghe có vẻ nhiều chứ được nghỉ 4 ngày weekend để đón chào năm mới lẻ loi một mình. Hôm nay cả ngày tập chung làm được nhiều việc, rồi chiều boss rủ cả lũ chơi game. Chơi đâu cũng 3,4 games nên lúc về mệt đừ. Về nhà làm luôn 1 giấc dài, nằm coi film. Chắc tối nay lại trằn trọc mất ngủ đây cái tội ngủ không đúng giấc. Mai chạy đi đón 2 chị Happy và Shadow kia về đây cho đỡ buồn. Hai chị ấy rất thích đi chơi nhưng mà nó to quá, mỗi lần dắt chỉ dắt được 1 đứa thôi. Vướng 2 chị này nên bị hoãn quay film rồi. Mấy hôm rồi cũng đi tìm coi cái stablizer nào hợp lý nhất mà vẫn chưa biết mua cài nào tốt. Quay film đẹp quan trọng vẫn là phải làm sao hình ảnh nó smooth chứ không có đồ nghề thích hợp coi chóng mặt lắm.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
Hôm qua lại được mentor nhắc nhở đến cách sống và nhìn nhận vào mọi việc. Đúng là khi quen biết ai, phải nhìn vào người ấy đối xử với người khác như thế nào, chứ không phải đối xử với mình như thế nào. Vào đó, ta sẽ nhìn nhận ra một con người dễ hơn, hy vọng mình sẽ không quên điều này. Đúng là nhan sắc, ăn nói nhỏ nhẹ ngon ngọt dễ làm con tim giao động, nhưng đằng sau đó có thể khác hẳn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- Kiên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://ens.utulsa.edu/Array"&gt;Click here to view original post.&lt;/a&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/kpstudio/~4/wlS75hDkqGs" height="1" width="1"/&gt;</description><dc:creator>Kien Pham</dc:creator><pubDate>Thu, 29 Dec 2011 23:26:35 -0700</pubDate><feedburner:origLink>http://kienpham.com/posts/view/loi-hen-dau-ai-nho-dai-lau</feedburner:origLink></item><item><title>Dấu Chân Người Cũng Bụi Mờ</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/kpstudio/~3/OgLz-Bd-ZdI/dau-chan-nguoi-cung-bui-mo</link><guid isPermaLink="false">http://kienpham.com/posts/view/dau-chan-nguoi-cung-bui-mo</guid><description>&lt;img src = "http://farm8.staticflickr.com/7150/6592116029_36e103b234_z.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;iframe width="640" height="480" src="http://www.youtube.com/embed/P7yC2wn5pZc" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
Bé này tuổi trẻ tài cao quá, chơi đàn hay ghê, lại còn xinh nữa. Hôm nay vào làm bạn nhìn thấy cái đầu mới trêu là mới đi lính về hả. Rồi nhìn thấy tóc có sợi bạc, bạn mang luôn cái nhíp nhổ cho. Dạo này suy nghĩ gì mà đầu lại có tóc bạc thế này. Nói với bạn là đợt này về VN sẽ mua quà ở VN mang qua cho. Mới nói vậy thôi mà không ngờ bạn đã có quà trước cho mình. Nhiều lần đi chơi bạn hay để ý thấy mình hay loay hoay với cái phone khi xài gps nên đã mua cho cái bộ để giữ phone trong xe. Thật là ý nghĩa vì mình cũng đang tính đi mua. Mình cũng gặp gỡ và quen nhiều bạn khác phái, ít tuổi hơn cũng có, cùng tuổi cũng có và thậm chí nhiều tuổi hơn cũng có. Nói chung hầu hết những ai mình quen biết đều biết quan tâm để ý đến người khác. Có lẽ vì vậy nên mình thích gần gũi với họ hơn. Còn những bạn thích màu mè phấn son, nhảy nhót mua sắm này nọ thì mình gặp thoáng qua rồi cũng không liên lạc nữa vì thấy không hợp. Vì nếu sống loè loẹt quá làm sao lo được cho gia đình con cái.  &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm nay gọi về cho mẹ câp nhật tình hình Houston. Mới biết là nhà 2 nhóc mới bị mấy bạn da màu dí súng cướp xe ngay trước cửa nhà :(. May là cướp cái xe cũ chứ xe mới chắc buồn lắm. Quan trọng hơn hết vẫn là của đi thay người. Cái khu ấy lộn xộn quá. Mấy năm trước nhà cũng bị đập cửa sau vào lục lọi đồ đạc mà nhà có gì quý báu đâu. Tiền bạc thì để nhà bank chứ ai để ở nhà đâu. Có thể người VN mình hay làm cái trò xin trợ cấp xã hội nên không dám gửi tiền vào nhà bank. Nhiều khi nhiều gia đình còn giữ vàng trong nhà nữa. Bao nhiêu hình ảnh từ nhiều năm nay mình để hết ở Houston, nếu bị khênh mất chắc khóc luôn quá. Đợt tới này bố mẹ qua thì lại 0 mang được những thứ đó qua vì nặng quá. Hy vọng hè này có dịp rủ bạn bè lái xe về Houston đi roadtrip cho vui rồi mang đồ nghề qua đây. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm nay mẹ nhắc cũng chỉ còn vài tuần nữa thôi là bố mẹ qua rồi. Đang cố gắng đan cho xong cái khăn choàng cổ để tặng bố mẹ mà đang đan thì hết len. Vẫn chưa có dịp ghé qua Jo-ann mua len nữa. Hy vọng cuối tuần này rảnh làm cho xong không thì lại quên vì mải mê đi chụp hình. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Kiên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://ens.utulsa.edu/Array"&gt;Click here to view original post.&lt;/a&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/kpstudio/~4/OgLz-Bd-ZdI" height="1" width="1"/&gt;</description><dc:creator>Kien Pham</dc:creator><pubDate>Wed, 28 Dec 2011 21:56:22 -0700</pubDate><feedburner:origLink>http://kienpham.com/posts/view/dau-chan-nguoi-cung-bui-mo</feedburner:origLink></item><item><title>Yêu Nhau Đi</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/kpstudio/~3/uS32nJkEGsg/yeu-nhau-di</link><guid isPermaLink="false">http://kienpham.com/posts/view/yeu-nhau-di</guid><description>&lt;img src = "http://farm8.staticflickr.com/7031/6590219593_39b62e3e44_b.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;iframe width="640" height="480" src="http://www.youtube.com/embed/sUeFdQFyNB0" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lâu lắm rồi mới nghe lại cái bài này. Nhớ hồi đó là năm 2003 khi mới bước vào đại học. Cũng lần đầu tiên xa nhà nên cảm thấy trống trải. Ngày đó Tulsa mưa tuyết nhiều nên cũng lạnh lắm. Tình cờ quen biết được gia đình cô chú rồi từ đó để ý bạn ấy luôn. Nhớ lại vẫn thấy vui ghê, rung động của tuổi mới lớn. Có những cái rụt rè, những khi gặp được bạn ở nhà thờ thì tim cứ như nín thở. Những rung động và tương tư này kéo dài cũng gần 4 năm undergrad luôn. Nghĩ lại cũng hay, nhờ vậy mà mình mới tiếp tục học tiếp được. Lâu quá rồi cũng không liên lạc với gia đình cô chú nữa. Từ ngày qua Cali để theo đuổi 1 nguyện vọng mà mình đã bỏ quên tất cả...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
...yêu nhi đi để rồi mai chia ly...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Kiên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://ens.utulsa.edu/Array"&gt;Click here to view original post.&lt;/a&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/kpstudio/~4/uS32nJkEGsg" height="1" width="1"/&gt;</description><dc:creator>Kien Pham</dc:creator><pubDate>Wed, 28 Dec 2011 15:05:19 -0700</pubDate><feedburner:origLink>http://kienpham.com/posts/view/yeu-nhau-di</feedburner:origLink></item><item><title>Lùa Nắng Cho Buồn Vào Tóc Em</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/kpstudio/~3/Zr_5-e7xrqw/lua-nang-cho-buon-vao-toc-em</link><guid isPermaLink="false">http://kienpham.com/posts/view/lua-nang-cho-buon-vao-toc-em</guid><description>&lt;img src = "http://farm8.staticflickr.com/7156/6583837973_bfcb9300c0_z.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;iframe width="640" height="480" src="http://www.youtube.com/embed/zXQdLj9pxKc" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm qua đang mải chiên chả giò của chị kia cho thì mẹ gọi. Mải nói chuyện nên chiên hơi bị vàng 1 mặt nhưng ăn vẫn ngon lắm. Mẹ thấy thật là tình cờ vì lính cũng vừa gọi về cho mẹ nói là cũng đang chiên chả giò. Nghe kể đâu lính ở bên Nhật đi chợ VN xa xôi nên mua hơn 1 lb thịt về làm nhân. Lúc cuốn ra thì cũng được vài chục em. Thế phải cho vào freezer chiên dần. Mẹ cũng nói vui vì 2 đứa con trai giờ tự nấu ăn. Chắc mấy hôm nữa bố mẹ qua trổ tài món nào đó để múa rìu qua mắt thợ xem sao :).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối tuần này lại được nghỉ tiếp, lại chuẩn bị lên kế hoạch đi chụp hình và hiking vào thứ 2. Đợt này tính quay 1 đoạn film ngắn khoảng 1-2 phút gì đó, hy vọng có cảnh đẹp. Kịch bản thì vẫn chưa có vì thiếu diễn viên nhưng không sao, sẽ nghĩ ra cách. Hy vọng đừng có bị mất ngủ nữa nên mới có thể đi lâu được. Thực ra đi chụp hình cũng rất mệt vì cầm cái máy nặng lâu cũng mỏi tay mỏi chân, rồi còn chạy đi đây đi đó nữa. Nhưng vì vui nên không biết mệt. Nhất là những lúc bỏ hình vào máy rồi thấy hình đẹp quá thì mặt tươi lên hẳn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
...lung linh nắng thuỷ tinh vàng, chợt hồn buồn dâng mênh mang...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- Kiên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://ens.utulsa.edu/Array"&gt;Click here to view original post.&lt;/a&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/kpstudio/~4/Zr_5-e7xrqw" height="1" width="1"/&gt;</description><dc:creator>Kien Pham</dc:creator><pubDate>Tue, 27 Dec 2011 15:43:10 -0700</pubDate><feedburner:origLink>http://kienpham.com/posts/view/lua-nang-cho-buon-vao-toc-em</feedburner:origLink></item><item><title>Đừng Cởi Áo Cho Ai</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/kpstudio/~3/AX7G38jEglg/dung-coi-ao-cho-ai</link><guid isPermaLink="false">http://kienpham.com/posts/view/dung-coi-ao-cho-ai</guid><description>&lt;img src = "http://farm8.staticflickr.com/7142/6579823887_3b1c05b706_z.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;iframe width="640" height="480" src="http://www.youtube.com/embed/Hf0-iM0CdKM" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái hình ảnh người phụ nữ Việt Nam mặc áo dài trắng thướt tha lụa là cứ làm mình ấn tượng mãi từ nhỏ. Ngày đó học cấp 2 thấy mấy chị cấp 3 chiều tan trường về trên những chiếc xe đạp với tà áo trắng tung bay, nhìn thấy thích lắm. Ngày ấy mà còn ở VN được học cấp 3 chắc cũng có nhiều chuyện tình ướt át đây.   &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bài hát này thích nhất câu 'thương nhau rồi, đừng cởi áo cho ai'. Nếu như ai cũng thuỷ chung thì hay biết mấy nhỉ? &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm nay sửa nhiều hình áo trắng quá, chắc tí đi ngủ nằm mơ thấy áo trắng luôn quá. Dạo này lại bắt đầu khó ngủ lại, chắc lại do suy nghĩ nhiều quá nhưng cuối cùng cũng phải chấm dứt mọi thứ thôi, quyết định vậy đi cho  nó thanh thản. Vẫn nhớ lời bác TCS dạy, sống cần có 1 tấm lòng, để gió cuốn đi...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Kiên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://ens.utulsa.edu/Array"&gt;Click here to view original post.&lt;/a&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/kpstudio/~4/AX7G38jEglg" height="1" width="1"/&gt;</description><dc:creator>Kien Pham</dc:creator><pubDate>Mon, 26 Dec 2011 23:22:35 -0700</pubDate><feedburner:origLink>http://kienpham.com/posts/view/dung-coi-ao-cho-ai</feedburner:origLink></item><item><title>Nhìn Tháng Năm Tàn Phai</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/kpstudio/~3/uPazo0ajGrw/nhin-thang-nam-tan-phai</link><guid isPermaLink="false">http://kienpham.com/posts/view/nhin-thang-nam-tan-phai</guid><description>&lt;img src = "http://farm8.staticflickr.com/7145/6579351065_0a5fc7648b_b.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;iframe width="640" height="480" src="http://www.youtube.com/embed/ogs6gSmD5U8" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
Áo dài màu trắng chắc sửa thành trắng đen là hợp nhất. Hôm nay đi làm mà ai cũng ở nhà hết nên ngồi sửa hình là chính, làm việc được một ít mà không tập trung được. Lớn rồi mà như một đứa trẻ có gì mới lạ là háo hức. Thật ra háo hức cũng phải vì mình thích chụp hình áo dài lâu rồi, giờ có hình đẹp phải tỉ mỉ sửa cho nó đẹp. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
Hôm nay nói chuyện với mẹ ở nhà học sinh bố đến hát karaoke vui lắm. Mình có mặt ở nhà là tham gia vài bản của bác Lam Phương rồi. Tuy hát không được hay cho lắm nhưng góp vui là chính. Dạo này hầu hết ngày nào cũng nói chuyện với mẹ nên vui lắm. Đợi vài tuần nữa bố mẹ qua đây đi Las Veggas chơi. Tuy tiền bạc cuối năm cũng hơi hạn hẹp vì đầu tư vào máy móc hết rồi, nhưng sẽ cố gắng tiết kiệm để cho bố mẹ qua Cali chuyến này thật vui. Thấy lớn rồi mà vẫn chưa lo gì được cho bố mẹ hết nên cũng buồn. Mẹ vẫn hay nhắc sau này lấy được ai đó yêu thương, vợ chồng vàng son, có gì để mẹ chăm lo cho đàn con :). Nghĩ lại ở gần với bố mẹ cũng là ý kiến hay. Vài năm nữa khi mình khá hơn chút, sẽ tìm cách ở gần với bố mẹ hơn, hy vọng trời thương đừng cho gặp rắc rối cản trở gì. Còn trong lúc này mình vẫn muốn sống một mình để tự lo liệu, cố gắng sống tự lập để sau này còn có thể tự lo được cho gia đình tương lai của mình. Nói chuyện với những người đã có con cái rồi thì thấy một khi có con cái, mọi thứ thay đổi hẳn. Lúc đó không những mình phải tự biết lo liệu, mà còn phải lo cho nhiều người khác nữa, quả là một gánh nặng lớn. Nghĩ lại sắp 26 tuổi rồi, cũng chưa già lắm để phải có gia đình con cái nhưng cũng không còn trẻ nữa... &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- Kiên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://ens.utulsa.edu/Array"&gt;Click here to view original post.&lt;/a&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/kpstudio/~4/uPazo0ajGrw" height="1" width="1"/&gt;</description><dc:creator>Kien Pham</dc:creator><pubDate>Mon, 26 Dec 2011 21:47:43 -0700</pubDate><feedburner:origLink>http://kienpham.com/posts/view/nhin-thang-nam-tan-phai</feedburner:origLink></item><item><title>Bờ Vai Ơi</title><link>http://feedproxy.google.com/~r/kpstudio/~3/6gVYg89PdaI/bo-vai-oi</link><guid isPermaLink="false">http://kienpham.com/posts/view/bo-vai-oi</guid><description>&lt;img src = "http://farm8.staticflickr.com/7014/6577058109_2336dc3eeb_b.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;iframe width="640" height="480" src="http://www.youtube.com/embed/XFo4igqwDHE" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
xin âu lo không về qua đây...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
- Kiên&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a href="http://ens.utulsa.edu/Array"&gt;Click here to view original post.&lt;/a&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/kpstudio/~4/6gVYg89PdaI" height="1" width="1"/&gt;</description><dc:creator>Kien Pham</dc:creator><pubDate>Mon, 26 Dec 2011 13:52:20 -0700</pubDate><feedburner:origLink>http://kienpham.com/posts/view/bo-vai-oi</feedburner:origLink></item></channel></rss>

