<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" standalone="no"?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><rss xmlns:itunes="http://www.itunes.com/dtds/podcast-1.0.dtd" version="2.0"><channel><title>Masuto's Weblog</title><description>Tôn vinh giá trị cuộc sống.</description><managingEditor>noreply@blogger.com (Anonymous)</managingEditor><pubDate>Wed, 6 Nov 2024 10:01:47 +0700</pubDate><generator>Blogger http://www.blogger.com</generator><openSearch:totalResults xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/">10</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/">1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/">25</openSearch:itemsPerPage><link>http://masuto.blogspot.com/</link><language>en-us</language><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle>Tôn vinh giá trị cuộc sống.</itunes:subtitle><itunes:owner><itunes:email>noreply@blogger.com</itunes:email></itunes:owner><item><title>Cô gái Harvard tìm cội nguồn trong Tiếng Việt (st)</title><link>http://masuto.blogspot.com/2009/08/co-gai-harvard-tim-coi-nguon-trong.html</link><category>Vietnammese</category><category>Woman</category><author>noreply@blogger.com (Anonymous)</author><pubDate>Wed, 26 Aug 2009 15:00:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1252291145735279511.post-6086859863584300706</guid><description>&lt;table border="0" cellpadding="0" cellspacing="0" width="100%"&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td valign="top"&gt;&lt;div style="text-align: justify;" class="newsDes"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://vnway.vn/app/webroot/files/image/co%20gai%20harvard.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0pt 10px 10px 0pt; float: left; cursor: pointer; width: 201px; height: 162px;" src="http://vnway.vn/app/webroot/files/image/co%20gai%20harvard.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;strong&gt;Trong một ngày lễ VN tại trường Tiếng Việt Sài Gòn, “một cô gái Harvard” đã để lại ấn tượng cho nhiều người về hai lúm đồng tiền rất duyên cùng giọng hát cao vút, trong trẻo trong một bài hát tiếng Việt, dù hồi đó cô phát âm chưa chuẩn lắm. &lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;     &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;     &lt;tr&gt;&lt;td align="center"&gt;     &lt;hr /&gt;     &lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;     &lt;tr&gt;&lt;td valign="top"&gt;&lt;div align="justify"&gt;     &lt;p style="text-align: justify;"&gt;Đó là Võ Thị Thiên Nga, cô gái Việt Kiều Mỹ, 20 tuổi, sang VN học tiếng Việt. Ban đầu học tiếng Việt chỉ đơn thuần vì muốn biết thêm một thứ tiếng, nhưng sau đó cô gái trẻ lại khám phá ra: điều này đang giúp cô lần lần tìm lại con người Việt của mình, mà bao năm qua cô mơ hồ và băn khoăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;14 tuổi và 40.000 USD&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;14 tuổi, Thiên Nga trở thành thành viên điều hành Quỹ Hỗ trợ ý tưởng trẻ (Youth Funding Youth Ideas – YFYI).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Công việc của cô là “xét duyệt” các ý tưởng hay ho của các anh chị thanh thiếu thiên, giúp họ lên kế hoạch, xây dựng dự án và tìm nguồn vốn để thực hiện hóa ý tưởng.Mỗi dự án khi ấy lên đến cả 40.000 USD.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;16 tuổi, Thiên Nga trở thành điều phối viên phát triển trong ban thành viên cao cấp của YFYI.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;18 tuổi, với số điểm trung bình 3.87/4, Nga vượt qua hàng ngàn bạn đồng trang lứa khác trên thế giới, giành được một xuất học bổng vào ĐH Harvard (Cử nhân Xã hội học, khóa 2007-2011). Một trong những lý do Nga được chọn vì “tính độc lập của cô làm cô nổi bật so với những bạn khác”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nga quan niệm: “phải tự hỏi, tự tìm câu trả lời thì bản thân mới lớn lên được!”. Có lẽ vì vậy, cô thường hay… cãi lý và xung đột với cha mình. Khi đó, cô thường nói với cha: “con hiểu ý cha, nhưng con phải có kinh nghiệm thực tế cho riêng con, con mới hiểu được ý nghĩa đằng sau điều đó”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tính độc lập của Nga đã bộc lộ ngay từ năm cô bé 9 tuổi, khi tự mình chủ động liên hệ các nơi để kiếm chương trình học hè. “Hồi đó, mình rất muốn đi học hè nhưng thầy cô nói chương trình trường chỉ phụ đạo cho các bạn học chưa tốt” - Nga giải thích. Do hoàn cảnh gia đình, chuyện làm giấy tờ, thủ tục đi học và các việc khác trong giao tiếp bên ngoài cuộc sống, cô bé đều tự tay lo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Học xong phổ thông, Nga quyết định một mình đeo ba lô chu du khắp châu Âu, vì “cảm thấy con người mình đang thiêu thiếu điều gì đó”. Thuyết phục cha mẹ xong, cô đi thật. Cứ hết tiền, cô gái trẻ lại kiếm việc làm để có tiền tiếp tục hành trình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nga mỉm cười: “Mình may mắn là cha mẹ không buộc phải làm này làm kia. Cha mẹ thường dạy  nên học tốt để sau này không phải phụ thuộc vào ai”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào Harvard, Nga nói với cha mẹ không nhận tiền từ gia đình nữa, mà tự đi làm để tự chi trả cho cuộc sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;strong&gt;Cội nguồn trong Tiếng Việt &lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Học được 1 năm rưỡi tại Harvard, Nga lại cảm thấy cần thêm môi trường mới để làm mới mình. Vậy là hè, quyết định về VN, tranh thủ học tiếng Việt theo chương trình học bổng CET. Cô không ngờ rằng, 6 tháng về VN học tiếng Việt đã lần lần giúp bản thân khám phá ra "con người Việt" của mình, mà bao năm qua cô mơ hồ và băn khoăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lý do về VN học tiếng Việt, như lời Nga thú nhận, thì “không sâu sắc gì”. Chỉ là trong một lần nói chuyện, bạn bè cô đã tỏ rất ngạc khi biết Nga không biết tiếng Việt. Mỗi SV Harvard đều có một tài năng, đặc biệt đều biết nhiều ngôn ngữ, trong đó, có ngôn ngữ mẹ đẻ của mình. Điều này làm cô gái trẻ… so sánh. Vậy là quyết định học tiếng Việt, do học tiếng Việt dễ hơn ngôn ngữ khác, vì nghe đã quen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tiếp xúc với Thiên Nga, điều khiến người đối diện "lạ lùng" nhất là khả năng ngôn ngữ của cô rất tốt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nga chia sẻ: cô được cha dạy tiếng Việt từ lúc 3 tuổi. Cô bé đã có thể đọc sách những năm sau đó, cho đến khi sang Mỹ, vào năm 6 tuổi, thì không dùng tiếng Việt nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ bé ở với cô ruột, ba chị em gái Nga được khuyến khích chỉ nói tiếng Anh. Vì vậy, hai em gái Nga không biết nói tiếng Việt. Còn Nga, mỗi năm chỉ sử dụng bập bõm tiếng Việt 5, 6 lần khi về nhà nói chuyện với cha mẹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lần đầu tiên gặp Nga tại một ngày lễ, thấy cô phát âm còn chưa chuẩn. Nhưng sau 6 tháng gặp lại Nga, tôi hoàn toàn bất ngờ về khả năng nói chuyện trôi chảy, phát âm khá chuẩn, với cách dùng từ đôi khi thật "cảm xúc" của cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nga bảo, sau thời gian được hướng dẫn, cô tự học là chính (mà môi trường thực tế xung quanh đã giúp cô phát triển ngôn ngữ rất nhiều).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Có một phần tinh thần mình gần với VN qua một cách mà bản thân không bao giờ cảm thấy như vậy khi ở bên Mỹ” - Nga chia sẻ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Bên Mỹ mình không quen nhiều người Việt, khi về thì thấy nhiều thói quen của mình hợp hơn với VN nên thấy dễ chịu hơn và cảm thấy mình được chấp nhận nhiều hơn” - Nga bối rối diễn đạt cảm xúc của mình bằng một giọng nói miền Nam nhỏ nhẹ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Câu hỏi khó trả lời nhất với cô là “bạn là người Việt hay người nước ngoài?”. Sau rất nhiều năm “va vấp”, Nga chọn cách trả lời… phức: “Tôi sinh ra ở VN, sang Mỹ lúc 6 tuổi và sống ở đó 14 năm rồi”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô gái trẻ ưu tư, bản thân luôn thấy bị kẹt ở giữa, người nước ngoài thì không tin tưởng một người được sinh ra ở Việt Nam thì không thể nói chuyện bằng tiếng Anh hoàn hảo, còn người Việt thì cũng không coi cô thực sự là người Việt như họ.&lt;/p&gt;&lt;br /&gt;&lt;p style="text-align: left;"&gt;Chia sẻ nhiều cái nhìn của bản thân về vai trò người phụ nữ VN trong gia đình ở quê hiện nay, những tư duy dạy và học ở VN còn nhiều hạn chế, hay những suy nghĩ còn hơi mơ hồ về những hiện tượng văn hóa Việt…, Nga bảo mình vẫn muốn tìm cơ hội quay trở lại VN, không chỉ dừng ở góc độ tìm cội nguồn.                                                                                                                                                                                        &lt;strong&gt;Lê Quỳnh &lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;.....................................&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;"Không thể nói con không phải là người Mỹ, nhưng cũng không thể nói con không là người Việt"&lt;/strong&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;Khi mới sang VN, Nga nói tiếng Việt một câu còn chưa hoàn chỉnh, vậy mà chúng tôi đã thật xúc động khi đọc được lá thư Nga viết cho cha, khi cô vừa học tiếng Việt được 1 tháng rưỡi. Xin chia sẻ cùng bạn đọc:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Cha thân yêu,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mấy tuần nay ở Việt Nam con học tiếng Việt nhiều và bây giờ sẽ cố gắng viết thư cho cha bằng tiếng Việt. Cha ơi! Con yêu Việt Nam quá! Nếu được thì con muốn sống ở đây mấy tháng nữa, nhưng vì việc học cho nên con nghĩ mình phải về. Nhưng con đã thay đổi chuyến bay về Mỹ và sẽ ở Việt Nam đến ngày 4-9. Như vậy con có thêm thì giờ ở đây.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi còn sống ở nhà mình ở San Francisco, con không quan tâm đến Việt Nam gì cả. Nhưng sau khi đi học ở Harvard, con đã bắt đầu quan tâm đến truyền thống và văn hóa Việt Nam, cái gốc của mình. &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;H&lt;/em&gt;&lt;em&gt;ồi đó mặc dù con&lt;/em&gt;&lt;em&gt; muốn biết và hiểu nhiều hơn về Việt Nam nhưng trong lòng con nghĩ con không phải là người Việt. &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Con định về Việt Nam hè này để học tiếng Việt vì nhiều lý do, mà đã không nghĩ rằng có thể tìm thấy con người Việt trong mình. Con biết đây là một điều quan trọng với cha. Đó là con biết, hiểu và yêu mến Việt Nam. &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;T&lt;/em&gt;&lt;em&gt;uy không thể nói con không phải là người Mỹ nhưng cũng không thể nói con không là người Việt. Thực ra con thấy nhiều phong tục Việt Nam hợp với tính của con hơn. &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Cha ơi, con sẽ cố gắng học thêm để làm cha tự hào về con. Trải nghiệm này đã làm con trở thành một người khác. Bây giờ con không phải là một con gái nữa, mà là một người phụ nữ trưởng thành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để biết hơn về gia đình mình, con mong cha viết cho con câu chuyện về cuộc đời của cha bằng tiếng Việt. Hiện tại điều con sợ nhất là cha sẽ mất và con cũng sẽ mất cơ hội để được hiểu cha và biết lịch sử của gia đình mình. &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Cha ơi, hãy viết trải nghiệm từ hồi nhỏ đến bây giờ cho con đi! Con đã nói chuyện sơ sơ với cha về những điều này, mà chưa bao giờ bằng tiếng Việt. Lần này thì khác. Nếu mất cha đi và con chưa biết được câu chuyện của cha, con sẽ không bao giờ tha thứ cho mình. Con đã quyết định làm một cây phả hệ vừa cho bà con bên ngoại vừa cho bà con bên nội. Cha có thể giúp đỡ với bất cứ điều gì cũng được. &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Điều quan trọng nhất với con là cha biết được suy nghĩ và ý định của con. Con yêu và tôn trọng cha lắm, mặc dù cha con chúng ta không luôn luôn hiểu nhau. Cho nên con viết lá thư này bằng tiếng Việt để thể hiện tình cảm của con theo cách dễ nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con biết là việc nuôi ba người con gái không dễ, đặc biệt là người con gái tự do và nổi loạn như con. Nhiều khi con làm cha tức hoặc khó chịu, xin cha hiểu: tuy tính tình của con như vậy, nhưng con luôn luôn thương yêu cha. Đang ngồi trên giường trong phòng con và suy nghĩ lại, con cảm thấy rất may mắn vì đã có một người cha tốt như cha. Khi học xong, con bảo chắc chắn cha không còn lo lắng gì nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con của cha &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt; ----&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cha Thiên Nga viết:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Con gái “cưng” của cha,&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cha thật bùi ngùi xúc động khi đọc bức thư con gửi cho cha trong ngày sinh nhựt lần thứ 69 của mình. Cha muốn nhấn mạnh lần thứ 69 là vì chỉ đến ngần tuổi này cha mới nhận nơi con tình cảm mà cha coi là trưởng thành, mà cha đã từng mòn mỏi chờ đợi hầu như gần hết cuộc đời mình! &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Còn gì thích thú cho bằng được đọc thư của con bằng một ngôn ngữ Việt thuần khiết và trôi chảy. Cha mừng đến rơi lệ khi con đã về cội nguồn của gia đình mình, của dân tộc mình và cũng là đã trở về với chính bản thân con: một người con gái Việt. Từ nhìn nhận này, con sẽ sống và hành động theo đạo lý của người Việt mình. &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Cha rất mừng về sự tiến bộ vượt bực về ngôn ngữ Việt mà con đã đạt được trong thời gian phải nói là kỉ lục. Cũng xin được gửi lời cảm ơn đến tất cả những ai đã từng giúp con trong nỗ lực này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con của cha ơi! Cha cho con biết lá thư con gửi cho cha lần này là món quà lớn nhứt và giá trị nhứt từ trước đến giờ cho ngày sinh nhựt. Cha muốn mọi người được biết và cùng cha chia sẻ sự hãnh diện của cha đối với người con gái tên Thiên Nga của cha. &lt;/em&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;em&gt;Cha sẽ thành toàn ý nguyện của con muốn cha viết lại cội nguồn của dòng họ mình. Việc này cần phải có thời gian mà cha hi vọng mình có thể hoàn thành trong thời gian sắp tới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cha của con.&lt;/em&gt; &lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Bạn đang đọc bài viết tại &lt;a href='http://masuto.blogspot.com' target='_blank'&gt;Masuto's Weblog&lt;/a&gt;. Chúc bạn vui vẻ và enjoy cuộc sống. &lt;br/&gt;Để đọc được bài viết đầy đủ, bạn lick vào &lt;b&gt;View Original Post&lt;/b&gt; ở ngay bên dưới. &lt;br/&gt;Để đọc được bài viết đầy đủ, bạn lick vào &lt;b&gt;View Original Post&lt;/b&gt; ở ngay bên dưới.&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Làm sao xóa hình bóng em trong tim?</title><link>http://masuto.blogspot.com/2009/08/lam-sao-xoa-hinh-bong-em-trong-tim.html</link><category>Love Story</category><author>noreply@blogger.com (Anonymous)</author><pubDate>Thu, 20 Aug 2009 23:37:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1252291145735279511.post-8534396677782412217</guid><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Có lẽ đã lâu lắm rồi tôi không có được cái cảm giác thực sự yêu và được yêu. Cuộc tình giữa tôi và em đã biến trái tim tôi trở nên băng giá...  &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;" align="center"&gt;&lt;img src="http://dantri.vcmedia.vn/Uploaded/2009/08/14/30eem-16809.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;Cái ngày ấy, ngày em ngồi bên tôi, gục đầu vào vai tôi để khóc và nói lời chia tay. Sáu năm rồi, tất cả đã qua đi nhưng dường như với tôi, mọi chuyện mới xảy ra ngày hôm qua vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;Ngày ấy, tôi với em là sinh viên cùng khóa nhưng khác lớp. Em dịu dàng và xinh xắn với mái tóc dài tết hai bên, còn tôi là một anh chàng nhà quê lần đầu lên thành phố, dáng dấp thư sinh quanh năm chẳng biết làm gì khác ngoài việc học.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;Ngay từ đầu tôi không có ấn tượng gì nhiều lắm với em. Em cũng chỉ giống như những người con gái khác. Nhưng tính hiếu thắng đã đưa cuộc đời tôi theo một ngã rẽ mới. Cũng chỉ do một lần, đứa bạn cùng phòng lên tiếng thách đố tôi làm thế nào “cưa” đổ được em…&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;Tôi bắt đầu lên kế hoạch tiếp cận và chinh phục. Sao bao tháng ngày khó khăn vất vả, cuối cùng tôi cũng hẹn được em đi chơi vào một buổi tối cuối thu. Tôi đưa em đi khắp các con phố ngập tràn mùi hoa sữa, cho đến giờ tôi vẫn bị ám ảnh bởi cái mùi hăng hắc đó. Chúng tôi đã đi suốt cả một buổi tối mà không thấy mỏi. Tôi đã nói trong suốt thời gian đó, không biết là đã nói những gì. Còn em thì chỉ cười, và điều tôi cảm nhận được rất rõ là tôi đã làm cho em vui.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;Lúc này dường như tôi đã quên lời thách đố ngày trước của đứa bạn. Tôi chỉ làm mọi thứ theo bản năng, và tôi đang nhận thấy một cảm giác rất lạ khi đi bên em.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;Mọi chuyện cứ thế diễn ra. Nhhững buổi hẹn đi chơi, những lần uống cà phê dưới trời mưa, những bài hát mà cho đến giờ này vẫn còn là nỗi ám ảnh với tôi… Tôi nhận ra rằng mình đã thực sự yêu em. Tôi nhớ em mỗi buổi sáng thức dậy, dù mới hôm trước còn ngồi với em cả tối.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;Tình cờ tôi đọc được một bài báo có “chiêu” tỏ tình rất độc đáo và quyết định đem ra áp dụng cho mình. Tôi chủ động hẹn em và bịa ra một cuộc chia tay, nói là tôi phải theo gia đình vào &lt;st1:country-region st="on"&gt;&lt;st1:place st="on"&gt;Nam&lt;/st1:place&gt;&lt;/st1:country-region&gt; sinh sống, không biết bao giờ mới có thể quay về.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;Em khóc rất nhiều, em nói với tôi từ trước tới giờ em không có nhiều bạn, em đã coi tôi là một người để em có thể tâm sự và bày tỏ mọi chuyện những lúc vui buồn, nhưng bây giờ em lại mất đi điều tốt đẹp duy nhất mà em đang có.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;Tôi nói có một món quà tặng em trước khi chia tay và muốn em nhắm mắt lại thì mới trao cho em. Em nhắm mắt, tôi bất ngờ hôn em, nụ hôn đầu đời của tôi, cho đến bây giờ tôi vẫn chưa quên cái cảm giác đó, vừa ngượng ngùng, e dè ,vừa lãng mạn và pha chút sợ sệt. Em cúi mặt không nói. Tôi ôm em thì thầm: “Anh yêu em”.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;Tôi trao cho em một lá thư và dặn sáng hôm sau, khi tôi đi rồi em mới được mở. Tôi đã không biết rằng suốt đêm đó em khóc và đợi đến sáng để mở lá thư. Và khi em mở, thư tôi chỉ mấy dòng ngắn ngủi: “Sẽ không hề có cuộc chia tay nào hết, cũng chẳng có ai phải ra đi, tất cả chỉ là tưởng tượng. Nhưng có một thứ không bao giờ là tưởng tượng, anh yêu em”.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;Em giận tôi đến cả một tuần, không gặp, không nói chuyện, tìm mọi cách tránh mặt. Tôi phải tìm mọi cách mới có thể thuyết phục em ngồi nói chuyện với tôi. Em nói tôi lừa dối tình cảm của em, tôi trả lời là chỉ có như thế tôi mới có thể nói được với em tình cảm của mình. Chúng tôi tranh cãi nhau một hồi và kết thúc bằng việc tôi lấy xe đạp đèo em đi khắp thành phố để ngửi mùi hoa sữa.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;Khi ấy chúng tôi như người sống trong huyền thoại, dành cho nhau tất cả những gì có thể, ngoài thời gian học hành. Em đã bàn với tôi sau này ra trường cưới nhau rồi sinh hai đứa, một trai một gái, con trai sẽ đặt tên là Mạnh Dũng, con gái sẽ đặt là Phương Thanh. Cả hai cùng mơ ước một cuộc sống sau này, không cần giàu có, chỉ cần vui vẻ và hạnh phúc.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;Giông tố xảy ra khi tôi và em bước vào năm cuối. Bố mẹ em biết chuyện ra sức ngăn cấm vì chúng tôi không cùng tôn giáo. Song lý do thực sự chỉ vì tôi là một thằng sinh viên nghèo, chưa sự nghiệp, chưa tiền đồ, không phải là sự lựa chọn của gia đình em.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;Dù rất yêu tôi nhưng em không thể làm khác. Em đã khóc suốt mấy tháng trời, xin lỗi tôi mà không mong tôi tha thứ. Em bảo tôi hãy coi em như một kẻ phản bội, hãy thù ghét em, như thế em sẽ nhẹ lòng hơn.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;Em lên xe hoa hai năm sau khi chúng tôi tốt nghiệp ra trường. Ngày đó tôi đã về mặc dù em không gửi thiệp mời cho tôi. Tôi không muốn em buồn vì sự xuất hiện của tôi, chỉ ngồi từ xa, đợi suốt cả một buổi để nhìn thấy em bước lên xe hoa và có lẽ từ đây về sau tôi sẽ không bao giờ gặp lại em nữa.&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;Tôi gửi cho em một gói quà không đề tên người tặng, trong đó có quyển album trống em tặng tôi ngày xưa, bên trong là một nhánh hoa sữa.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;Giờ có lẽ em đang hạnh phúc bên gia đình nhỏ, riêng tôi vẫn trống vắng một mình. Tôi vẫn thường thấy em trong mơ, thấy tôi và em đi bên nhau dưới con đường ngập hương hoa sữa, rồi thấy em ngồi bên khóc lóc xin tôi tha thứ…&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;Đã có nhiều người con gái đến với tôi sau em. Họ rất tốt với tôi, cũng có người yêu tôi mãnh liệt nhưng tất cả tôi đều đem sánh với em để rồi thấy họ thật nhạt nhẽo, không thể nào lấp được khoảng trống em để lại trong tôi. Tôi đành xin lỗi vì không thể lừa dối họ cũng như lừa dối chính bản thân mình.&lt;/p&gt;&lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style=""&gt; &lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: right;" align="right"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Nguyenmanhcuong…@gmail.com&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Bạn đang đọc bài viết tại &lt;a href='http://masuto.blogspot.com' target='_blank'&gt;Masuto's Weblog&lt;/a&gt;. Chúc bạn vui vẻ và enjoy cuộc sống. &lt;br/&gt;Để đọc được bài viết đầy đủ, bạn lick vào &lt;b&gt;View Original Post&lt;/b&gt; ở ngay bên dưới. &lt;br/&gt;Để đọc được bài viết đầy đủ, bạn lick vào &lt;b&gt;View Original Post&lt;/b&gt; ở ngay bên dưới.&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>23 ý tưởng hẹn hò lãng mạn mùa Hè</title><link>http://masuto.blogspot.com/2009/08/23-y-tuong-hen-ho-lang-man-mua-he.html</link><category>Relax</category><category>Travel</category><author>noreply@blogger.com (Anonymous)</author><pubDate>Thu, 20 Aug 2009 23:17:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1252291145735279511.post-8957335296438061900</guid><description>&lt;div class="introtext" style="padding: 6px 6px 6px 0pt; text-align: justify; font-weight: bold; font-style: italic;"&gt; Đừng để những phút giây đôi lứa bên nhau qua đi một cách nhàm chán. Hãy biết tận hưởng ngày tháng vui mùa Hè, để mỗi khoảnh khắc đều đem lại nụ cười, những kỷ niệm khó quên.&lt;/div&gt;  &lt;span id="ctl14_ltrContent" class="bodyContent"&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt; &lt;/div&gt; &lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;" align="center"&gt;&lt;img src="http://dantri.vcmedia.vn/Uploaded/2009/08/20/ddalangman-20809.jpg" /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;1. Tới thung lũng tình yêu cùng thong dong cưỡi ngựa.&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;2. Sắp xếp một buổi picnic lãng mạn chỉ dành cho hai người&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;3. Thân mật bên nhau, cùng chuyện trò, tâm sự vào một buổi tối trong chuyến đi cắm trại&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;4. Đi du thuyền trên hồ&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;5. Cùng nhau dùng bữa tối lãng mạn bên bờ biển&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;6. Đi dạo dưới ánh trăng&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;7. Cả ngày bên nhau trong khu vui chơi giải trí&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;8. Cùng lái xe về ngoại ô&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;9. Trò chuyện với nhau bên ly cà phê đá trong quán nước cả hai cùng thích.&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;10. Cả ngày đi “shopping… ngó” cùng nhau &lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;11. Bơi dưới thác nước&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;12. Cùng ăn tối lúc hoàng hôn ở bất cứ đâu&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;13. Ghé thăm làng gốm và cùng làm nên những sản phẩm gốm ngộ nghĩnh&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;14. Dành cả ngày nghỉ vui chơi trong công viên&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;15. Cùng tận hưởng cảm giác sảng khoái khi ngồi trong bồn sục Jacuzzi bên ánh nến&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;16. Cùng vui đùa trong bể bơi&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;17. Chơi golf&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;18. Lên kế hoạch picnic đầy bất ngờ đến phút chót&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;19. Cùng nghe nhạc trong vườn.&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;20. Ăn tối cùng nhau trên du thuyền, hãy ăn mặc trang trọng và lịch sự như những vị khách hạng sang bậc nhất.&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;21. Cùng xem đội bóng yêu thích thi đấu trực tiếp&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;22. Cùng nhảy trong tiếng “nhạc sống” sôi động&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;23. Sánh vai nhau đi chợ quê, thậm chí là về thăm nông trại.&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;o:p&gt; &lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: right;" align="right"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Huyền Anh&lt;/span&gt; &lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt; text-align: right;" align="right"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Bạn đang đọc bài viết tại &lt;a href='http://masuto.blogspot.com' target='_blank'&gt;Masuto's Weblog&lt;/a&gt;. Chúc bạn vui vẻ và enjoy cuộc sống. &lt;br/&gt;Để đọc được bài viết đầy đủ, bạn lick vào &lt;b&gt;View Original Post&lt;/b&gt; ở ngay bên dưới. &lt;br/&gt;Để đọc được bài viết đầy đủ, bạn lick vào &lt;b&gt;View Original Post&lt;/b&gt; ở ngay bên dưới.&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>10 điều phụ nữ làm tốt hơn đàn ông</title><link>http://masuto.blogspot.com/2009/08/10-ieu-phu-nu-lam-tot-hon-ong.html</link><category>Life</category><category>Woman</category><author>noreply@blogger.com (Anonymous)</author><pubDate>Fri, 14 Aug 2009 15:30:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1252291145735279511.post-6662065800265448471</guid><description>&lt;p style="text-align: justify; font-weight: bold; font-style: italic;" class="Lead"&gt;Trong khi phụ nữ ngày một đẹp lên theo thời gian, thì đàn ông vẫn "giậm chân tại chỗ" về mặt ngoại hình qua nhiều thế hệ. Chưa hết, phụ nữ còn là những nhà đầu tư thông minh hơn.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify; font-weight: bold; font-style: italic;" class="Lead"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify; font-weight: bold;" class="SubTitle"&gt;1. Tiến hóa tốt hơn về ngoại hình&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;" class="Normal"&gt;Một nghiên cứu gần đây chứng tỏ phụ nữ đang ngày càng đẹp lên qua tiến hóa, trong khi đàn ông vẫn hầu như không đổi. Điều tra hơn 2.000 người qua 4 thập kỷ sống, nghiên cứu tìm thấy những phụ nữ xinh đẹp thì có con nhiều hơn 16% so với những phụ nữ có ngoại hình trung bình, và rằng phụ nữ đẹp cũng có khả năng sinh con gái trong lần đầu cao hơn 36%. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc ngày càng có nhiều cô gái đẹp so với những thế hệ trước.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;" class="Normal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify; font-weight: bold;" class="SubTitle"&gt;2. Sống sót nhiều hơn trong các vụ tai nạn xe hơi&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;" class="Normal"&gt;Điều này nghe buồn, nhưng là sự thật: Đàn ông dễ chết trong một vụ tai nạn xe hơn cao hơn 77% so với phụ nữ, nghiên cứu do Đại học Carnegie Mellon thực hiện cho biết. Các chàng trai nên cám ơn bạn gái mình khi được nàng nhắc nhở "đeo dây an toàn vào".&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;" class="Normal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify; font-weight: bold;" class="SubTitle"&gt;3. Tìm kiếm nguồn an ủi tốt hơn&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;" class="Normal"&gt;Một khảo sát tâm lý trên 2.000 người cho thấy phụ nữ vượt trội giới mày râu trong việc giải tỏa các khúc mắc của mình. 53% phụ nữ kể với bạn về những điều khiến họ stress, so với chỉ 29% ở đàn ông.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;" class="Normal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify; font-weight: bold;" class="SubTitle"&gt;4. Thử thách tốt hơn trước khủng hoảng kinh tế&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;" class="Normal"&gt;Theo Bureau of Labor Statistics (Số liệu của Văn phòng lao động Mỹ), 80% những người mất việc kể từ tháng 12 năm 2007 là đàn ông. Điều này có thể do những lĩnh vực mà đàn ông thống trị bị ảnh hưởng nặng nhất bởi khủng hoảng kinh tế, như chế tạo và tài chính.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;" class="Normal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify; font-weight: bold;" class="SubTitle"&gt;5 Tỷ lệ tốt nghiệp đại học cao hơn&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;" class="Normal"&gt;Ủy ban số liệu giáo dục Mỹ tiết lộ tỷ lệ nam giới tốt nghiệp đại học ít hơn phụ nữ. Họ cũng mất nhiều thời gian hơn mức thông thường để có được bằng cấp của mình.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;" class="Normal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify; font-weight: bold;" class="SubTitle"&gt;6. Ăn uống hợp lý hơn&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;" class="Normal"&gt;Khảo sát trên hơn 14.000 người, được thực hiện bởi Đại học Minnesota, cho thấy phụ nữ chọn thực phẩm lành mạnh hơn nhiều so với đàn ông. Trong khi phái mạnh thích ăn thịt, bánh kẹp, thì phụ nữ lại thích hoa quả và rau củ.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;" class="Normal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify; font-weight: bold;" class="SubTitle"&gt;7. Có hệ miễn dịch khỏe hơn&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;" class="Normal"&gt;Vũ khí bí mật của các nàng là estrogen. Một nghiên cứu của Đại học McGill chỉ ra rằng estrogen cho phụ nữ một công cụ để đối phó với các bệnh nhiễm trùng.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;" class="Normal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify; font-weight: bold;" class="SubTitle"&gt;8. Sống lâu hơn&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;" class="Normal"&gt;Trong số những người thọ trên 100 tuổi khắp thế giới, 85% là phụ nữ, theo số liệu của nghiên cứu New England Centenarian. Nhìn chung, phụ nữ sống lâu hơn đàn ông từ 5 đến 10 năm.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;" class="Normal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify; font-weight: bold;" class="SubTitle"&gt;9. Là những nhà quản lý tốt hơn, đặc biệt trong kinh tế&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;" class="Normal"&gt;Điều này còn gây tranh cãi, nhưng một số lớn các chuyên gia tin rằng phụ nữ là những vị sếp tốt hơn bởi họ biết lắng nghe hơn, là những người thày giàu kinh nghiệm, là nhà cố vấn và đa di năng hơn các đồng nghiệp nam giới. Phụ nữ cũng là những cầu nối tốt hơn cho cộng sự của mình, và sắc sảo hơn trong việc hiểu rõ làm thế nào để thúc đẩy động lực trong nhân viên.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;" class="Normal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify; font-weight: bold;" class="SubTitle"&gt;10. Là những nhà đầu tư tốt hơn&lt;/p&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;p style="text-align: justify;" class="Normal"&gt;Một nghiên cứu trên 100.000 danh mục vốn đầu tư cho thấy sự đầu tư của phụ nữ mang lại nhiều tiền hơn so với đàn ông, 18% so với 11%. Điều này có thể là do phụ nữ thận trọng hơn với quyết định đầu tư của mình và suy nghĩ dài hạn hơn.&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify;" class="Normal"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Bạn đang đọc bài viết tại &lt;a href='http://masuto.blogspot.com' target='_blank'&gt;Masuto's Weblog&lt;/a&gt;. Chúc bạn vui vẻ và enjoy cuộc sống. &lt;br/&gt;Để đọc được bài viết đầy đủ, bạn lick vào &lt;b&gt;View Original Post&lt;/b&gt; ở ngay bên dưới. &lt;br/&gt;Để đọc được bài viết đầy đủ, bạn lick vào &lt;b&gt;View Original Post&lt;/b&gt; ở ngay bên dưới.&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Hết rồi tình yêu đơn độc (st)</title><link>http://masuto.blogspot.com/2009/08/het-roi-tinh-yeu-on-oc-st.html</link><category>Life</category><category>Love Story</category><author>noreply@blogger.com (Anonymous)</author><pubDate>Thu, 13 Aug 2009 21:53:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1252291145735279511.post-5972157269062998702</guid><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Người ta thường nói tình đầu thường hay tan vỡ. Trước đây em luôn sợ điều đó, nhưng bây giờ thì không. Em còn mong điều đó hơn bao giờ hết. Bởi vì lúc này đây, khi nghĩ về anh em không còn cảm xúc gì nữa hết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi em ngồi đây viết những dòng này chắc là anh đang ngủ ngon phải không anh? Đêm nay em lại không ngủ được, lại trằn trọc như bao đêm đã qua. Em cứ suy nghĩ hoài về anh, về em, về cái gọi là tình yêu giữa em và anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh là mối tình đầu của em. Người ta thường nói tình đầu thường hay tan vỡ. Trước đây em luôn sợ điều đó, nhưng bây giờ thì không. Em còn mong điều đó hơn bao giờ hết. Bởi vì lúc này đây, khi nghĩ về anh em không còn cảm xúc gì nữa hết. Em không thấy yêu, ghét, giận, hờn gì anh nữa rồi. Gọi là tan vỡ thì chắc là người ta còn yêu nhau nhiều lắm. Còn giữa anh và em thì không. Ngồi bên nhau trong một quán càfe lãng mạn vậy mà mình cũng chẳng biết nói gì với nhau, ngồi cách xa mà không hề nắm nay hay là một hành động, một cử chỉ yêu thương dành cho nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật lạ, từ khi quen anh em lại thấy mình đơn độc hơn bao giờ hết. Ngày xưa em có rất nhiều bạn bè, chỉ là bạn bè bình thường thôi nhưng họ cho em niềm vui, niềm hạnh phúc là mình được mọi người quan tâm và yêu mến, sẽ có bạn bè khi em gặp điều gì đó khó khăn trong cuộc sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn anh? Anh cho em cảm giác tự lập, lúc nào anh cũng cho em cảm giác chỉ có mình mới có thể giúp mình. Như vậy cũng tốt anh nhỉ, vì em có thể tự đứng vững trên đôi chân của mình. Nhưng hình như là cách làm của anh đã phản tác dụng rồi. Vì cái duy nhất giờ đây em cảm nhận được là anh không ở bên em, không hiện diện trong cuộc sống của em nữa rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc này em cần một người ở bên cạnh lắm anh có biết không? Có nhiều sự thay đổi trong suy nghĩ, về cuộc sống, về sự nghiệp, về con đường sắp tới em sẽ đi, về công việc sắp tới em sẽ làm. Em cần, cần lắm những sẻ chia, những lời khuyên nhủ, và cần lắm một bàn tay, một bờ vai khi em mệt mỏi. Vậy mà những lúc đó anh đã không ở bên em. Mà có ở ngay bên cạnh em đi nữa thì anh cũng sẽ nói những cái gì đó rất chi là tầm phào, những điều vớ vẩn mà em không cần nghe trong lúc này. Anh có hiểu được em không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ba năm! Cũng không phải là ngắn. Vậy mà chưa bao giờ em cảm thấy hạnh phúc ngập tràn ngay cả lúc mới quen anh. Vào những dịp đặc biệt như sinh nhật, 14/2 hay 8/3 là lúc để mọi người chờ mong điều gì đó bất ngờ mà người yêu sẽ mang đến cho họ. Còn đối với em thì không, những điều đó dường như là quá xa xỉ đối với em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em cũng không mong cái gì quá to tát lớn lao đâu anh, anh biết mà. Chỉ cần một cành hồng hay cái nơ cột tóc là em đã vui đến mấy ngày rồi, vậy mà anh cũng không làm được. Năm đầu tiên em thấy hụt hẫng, nhưng rồi thì em cũng quen dần vì em nghĩ anh yêu em chân thành thì cũng không cần màu mè hoa lá cành làm gì cho tốn kém. Nhưng thật là em thấy tủi thân lắm lắm. Vì mình có người yêu mà cũng như không. Có phải chăng là tình cảm mà anh dành cho em chưa phải là tình yêu? Còn em? Suy nghĩ, trằn trọc bao đêm em quyết định gởi thư này cho anh, em có điều này muốn nói với anh:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh! Em muốn xa anh. Em không nói lời chia tay với anh đâu, bởi vì lời chia tay có vẻ quá thừa thãi cho 2 đứa mình. Không cần thiết nữa phải không anh? Nhớ lần trước nói lời chia tay anh mà em khóc hết nước mắt luôn, vì lần đó là em còn yêu, còn trách móc, giận hờn. Bây giờ thì em vô cảm khi nghĩ về anh. Em viết thư này cho anh để có một kết thúc mà anh và em điều không can đảm nói ra, thế thôi. Em chúc anh sẽ tìm được một người khác tốt hơn em gấp nhiều lần, nhưng anh nhớ chăm sóc cho người ấy, đừng để người ấy phải một mình và tủi thân như em nhen anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em biết khi anh đọc những dòng này chắc anh sẽ bất ngờ lắm và có lẽ anh sẽ bị sốc, vì lúc nào anh cũng nghĩ là em cần anh, em bên anh là một điều tất yếu. Nhưng điểm lại trong trí nhớ xem, đã bao lâu rồi mình không gặp nhau nhỉ, đã bao lâu rồi trong điện thoại em không hề có một tin nhắn của anh. Đã qua mấy cái thứ 7, chủ nhật mà mình không hề có những phút giây riêng tư giành cho nhau hả anh?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có lẽ trước đây em cần anh, nhưng bây giờ đã hết rồi. Em đã quen với cái cảm giác một mình, ăn cũng một mình, đi nhà sách một mình, làm gì cũng một mình. Vậy nên không có anh cũng chẳng có gì xáo trộn cuộc sống của em cả. Có lẽ sẽ có chút trống trải vì thiếu vắng đi một người đã 3 năm gắn bó, nhưng không sao cả, rồi sẽ qua nhanh thôi vì em đã quen với điều đó rồi mà, anh đừng lo cho em. Cảm ơn anh vì những gì trong thời gian qua!&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Bạn đang đọc bài viết tại &lt;a href='http://masuto.blogspot.com' target='_blank'&gt;Masuto's Weblog&lt;/a&gt;. Chúc bạn vui vẻ và enjoy cuộc sống. &lt;br/&gt;Để đọc được bài viết đầy đủ, bạn lick vào &lt;b&gt;View Original Post&lt;/b&gt; ở ngay bên dưới. &lt;br/&gt;Để đọc được bài viết đầy đủ, bạn lick vào &lt;b&gt;View Original Post&lt;/b&gt; ở ngay bên dưới.&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Câu chuyện cuộc đời (st)</title><link>http://masuto.blogspot.com/2009/07/cau-chuyen-cuoc-oi-st.html</link><category>Family</category><category>Life</category><category>Love Story</category><category>Weekend</category><author>noreply@blogger.com (Anonymous)</author><pubDate>Fri, 31 Jul 2009 19:05:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1252291145735279511.post-6970161241987448190</guid><description>&lt;p style="text-align: center;" align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:100%;"  &gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;Chào &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;các bạn,&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;" align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:100%;"  &gt;&lt;span  lang="EN" style="font-size:12pt;"&gt;Tình yêu đóng vai trò quan trong trong cuôc sống của mỗi người.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;" align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:100%;"  &gt;&lt;span  lang="EN" style="font-size:12pt;"&gt;Tình yêu, ít hay nhiều, trực tiếp hay gián tiếp, ảnh hưởng đến hạnh phúc và sự thành công của mỗi người. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;    &lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:100%;"  &gt;&lt;span  lang="EN" style="font-size:12pt;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;p style="text-align: center; color: rgb(0, 0, 153);" align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:6px;"  &gt;&lt;span style=";font-size:26pt;" &gt;&lt;a href="http://www.baihocthanhcong.com/index.php?option=com_content&amp;amp;task=view&amp;amp;id=334&amp;amp;Itemid=71" target="_blank"&gt;Em ơi đừng suy đoán&lt;/a&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;" align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:100%;"  &gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;Một cái chau mày, cử động hơi nặng tay của anh cũng bị em suy đoán ra đủ chuyện.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;" align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:100%;"  &gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;Anh vẫn thường nói với em, vợ chồng mình sống với nhau đã lâu, em có cần biết, hay chưa hiểu hết, em cứ hỏi thẳng anh, đừng “đoán già, đoán non, đoán mò” như thế.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vợ chồng mình lấy nhau đã được 8 năm.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;" align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:100%;"  &gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;Thời gian có lẽ chẳng phải là quá nhiều so với đời người, nhưng chắc cũng đủ để chúng ta hiểu biết về nhau.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;" align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:100%;"  &gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;Em lại là một phụ nữ thông minh, nhạy bén.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;" align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:100%;"  &gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;Thế nên khi em hãnh diện tuyên bố với anh và mọi người &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;b style="color: rgb(51, 204, 0);"&gt;&lt;span style=";font-size:130%;" &gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:15pt;" &gt;“ảnh làm gì, nghĩ gì tôi biết hết"&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="color: rgb(51, 204, 0);"&gt;&lt;/span&gt;, anh cũng chẳng phiền hà gì, thậm chí còn vui khi nghĩ mình có người vợ hiểu chồng, quan tâm sâu sắc đến chồng.&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;" align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:100%;"  &gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:12pt;"&gt;Nhưng đó là lúc vui.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;" align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:100%;"  &gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:12pt;"&gt;Còn mỗi khi vợ chồng chúng mình mâu thuẫn, cãi nhau, thì cái câu cửa miệng mà em thuộc nằm lòng anh ghét nhất là &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;" align="center"&gt;&lt;b style="color: rgb(0, 153, 0);"&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:130%;"  &gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:15pt;"  lang="FR"&gt;“Anh đừng có mà chối, tôi đi guốc trong bụng anh đấy”&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="FR"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh đi làm về, bao chuyện buồn phiền ở cơ quan, ngoài đường anh đều cố giấu vì nghĩ rằng cho em biết chỉ sợ em buồn, lo mà cũng chẳng giúp gì được cho anh.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;" align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:100%;"  &gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:12pt;"&gt;Thế mà vừa bước vào nhà, em đã nhìn anh chằm chằm y như rằng anh là người có lỗi, rồi giằng mâm, đập thớt với vẻ mặt “hình sự” nặng nề.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;" align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:100%;"  &gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:12pt;"&gt;Mải suy nghĩ công việc anh ăn cơm không ngon, em lại hằm hằm &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center; color: rgb(0, 153, 0);" align="center"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:130%;"  &gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:15pt;"  lang="FR"&gt;“Thái độ đó của anh là gì?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center; color: rgb(0, 153, 0);" align="center"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:130%;"  &gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:15pt;"  lang="FR"&gt;Hay là đã ghé đâu đó ăn uống rồi mới về nhà, làm bộ ngồi vào mâm ăn. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;" align="center"&gt;&lt;b style="color: rgb(0, 153, 0);"&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:130%;"  &gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:15pt;"  lang="FR"&gt;Món đó anh vốn thích, sao hôm nay lại không đụng đũa. Tôi còn lạ gì anh nữa”.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="FR"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lâu ngày tình cờ gặp lại bạn gái cũ ngày xưa, muốn em hiểu rằng mọi chuyện minh bạch, trong sáng, anh mời về nhà chơi em lại dằn vặt: &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center; color: rgb(0, 153, 0);" align="center"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:130%;"  &gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:15pt;"  lang="FR"&gt;“Anh tung hỏa mù chứ gì, có bao giờ anh mời ai về nhà chơi đâu?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;" align="center"&gt;&lt;b style="color: rgb(0, 153, 0);"&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:130%;"  &gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:15pt;"  lang="FR"&gt;Hay là mời về để so sánh, để chứng minh với người ta điều gì? Nếu đã mời được đến đây rồi, thì mời đi đâu cũng có gì là khó "&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="FR"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 153, 0);"&gt;&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hạnh phúc gia đình đâu phải chỉ tính bằng tiền.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;" align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:100%;"  &gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:12pt;"&gt;Thế nhưng hễ anh góp ý về chuyện chi tiêu, mua sắm là em lại ầm lên:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:130%;"&gt;&lt;span  lang="FR" style="font-size:15pt;"&gt; “&lt;b style="color: rgb(0, 153, 0);"&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Anh ỷ mình làm ra tiền, coi khinh người khác, muốn kiểm soát tôi chứ gì. Đã thế thì tiền ai nấy xài, tôi cũng có lòng tự trọng của tôi”.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;" align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:100%;"  &gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;Thế là anh phải “thanh minh, thanh nga”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đồ đạc mua về, anh cũng chẳng muốn khen chê, mặc dù có thứ em đã bị “hớ hàng”, bởi chỉ cần cái chau mày, ngấm nghía kỹ là em lại &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center; color: rgb(0, 153, 0);" align="center"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:130%;"  &gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:15pt;" &gt;“Anh tiếc tiền chứ gì? Không thích thì tôi mang trả vậy”.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;" align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:100%;"  &gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;Nhớ có lần, thấy em mua máy xay sinh tố mang về cho ba mẹ dưới quê, thật tình anh góp ý, ở quê ai mà ăn đồ xay vì trái cây tươi ngoài vườn mang vào ngọt vỏ ăn liền ngon hơn. Thế mà em đã làm ầm ĩ :&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;" align="center"&gt;&lt;span style="color: rgb(0, 153, 0);font-family:Times New Roman;font-size:100%;"  &gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;“&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span style=";font-size:130%;color:purple;"  &gt;&lt;span style="font-weight: bold;font-size:15pt;color:purple;"  &gt;&lt;span style="color: rgb(0, 153, 0);"&gt;Anh sợ tốn tiền cho ba mẹ tôi chứ gì hay khinh họ là người nhà quê".&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;Khổ nhất là khi em khẳng định đã “đi guốc, đi giày” thì coi như em không còn cho anh thanh minh, bào chữa gì hết.&lt;/p&gt;  &lt;p style="text-align: center;" align="center"&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:100%;"  &gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;Muốn giành phần thắng về sự thông minh, nhạy bén của mình, em khăng khăng bắt anh phải thừa nhận những điều em nói là chính xác.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;  &lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:100%;"  &gt;&lt;span style="font-size:12pt;"&gt;Những "đôi giày" em đi, đôi nào cũng nhọn hoắt, có ngày nó đâm thủng hết tình yêu anh dành cho em, em tính sao?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:100%;"  &gt;&lt;span  lang="EN" style="font-size:12pt;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Cuối cùng hãy cùng tôi tạm gác lại những lo toan trong công việc, hãy tận hưởng những giây phút ngọt ngào, yêu thương và trìu mến bên người thân yêu, gia đình và bạn bè&lt;/span&gt;&lt;b style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;&lt;span&gt; &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;nhé~! Enjoy cuộc sống này bạn nhé!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style=";font-family:Times New Roman;font-size:100%;"  &gt;&lt;span  lang="EN" style="font-size:12pt;"&gt;&lt;br /&gt;Chúc &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;các bạn &lt;/span&gt;cuối tuần vui vẻ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Bạn đang đọc bài viết tại &lt;a href='http://masuto.blogspot.com' target='_blank'&gt;Masuto's Weblog&lt;/a&gt;. Chúc bạn vui vẻ và enjoy cuộc sống. &lt;br/&gt;Để đọc được bài viết đầy đủ, bạn lick vào &lt;b&gt;View Original Post&lt;/b&gt; ở ngay bên dưới. &lt;br/&gt;Để đọc được bài viết đầy đủ, bạn lick vào &lt;b&gt;View Original Post&lt;/b&gt; ở ngay bên dưới.&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Một số định luật kinh điển về vợ chồng (st)</title><link>http://masuto.blogspot.com/2009/07/mot-so-inh-luat-kinh-ien-ve-vo-chong-st.html</link><category>Family</category><category>Husband</category><category>Wife</category><author>noreply@blogger.com (Anonymous)</author><pubDate>Thu, 30 Jul 2009 00:37:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1252291145735279511.post-4636096504347441769</guid><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Trong nhà, người thường xuyên nấu ăn chắc chắn là vợ, nhưng người nấu ăn ngon chắc chắn là chồng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Về sự trung thủy&lt;/span&gt;: Vợ càng yêu chồng thì chồng càng chung thủy; chồng càng yêu vợ thì vợ càng không chung thủy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Về tiêu tiền&lt;/span&gt;: Vợ thường tiêu tiền vào việc làm đẹp (thẩm mỹ viện, giày dép, quần áo…); chồng thường tiêu tiền vào các thứ dễ gây nghiện (thuốc lá, rượu bia, cờ bạc và cả… gái).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Về đi chợ&lt;/span&gt;: Vợ thường không biết phải mua gì ngon khi đến chợ; chồng đi chợ thấy gì mua đấy.&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;&lt;br /&gt;Về sự trưởng thành&lt;/span&gt;: Chồng càng được vợ yêu càng trưởng thành, vợ càng được chồng nuông chiều càng trẻ con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Về lời nói&lt;/span&gt;:  Giữa hai vợ chồng ai là người nói nhiều hơn thì lời nói của người đó càng không có trọng lượng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2009/07/27/aFamilydinhluat.jpg"&gt;&lt;img style="margin: 0px auto 10px; display: block; text-align: center; cursor: pointer; width: 267px; height: 400px;" src="http://images1.afamily.channelvn.net/Images/Uploaded/Share/2009/07/27/aFamilydinhluat.jpg" alt="" border="0" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Về sự tổn thương&lt;/span&gt;: Bên nào bỏ ra công sức nhiều hơn sẽ càng bị tổn thương nhiều hơn khi chia tay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Về sự than phiền&lt;/span&gt;: Người thường xuyên than phiền, phàn nàn là vợ; ngược lại chồng thường xuyên bị than phiền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Về làm việc nhà&lt;/span&gt;: Trong mắt chồng, trong nhà chẳng có việc gì để làm; ngược lại vợ lại luôn thấy ở nhà lúc nào cũng làm không hết việc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Về ăn mặc&lt;/span&gt;: Đàn ông chỉ có những bộ quần áo mặc vừa người chứ không có quần áo hợp thời trang; phụ nữ chỉ có những bộ quần áo hợp thời trang chứ không vừa người.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Về việc ra khỏi nhà&lt;/span&gt;: Vợ là người vội vã ra khỏi nhà nhất cũng là người thường ra khỏi nhà sau cùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Về rửa bát&lt;/span&gt;: Vợ rửa thì bát dễ sạch, chồng rửa thì bát dễ vỡ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Về sự tán gẫu&lt;/span&gt;: Vợ càng tán gẫu càng hăng, càng có sức sống; chồng càng tán càng ít lời.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Định luật về nhà&lt;/span&gt;: Vợ vừa ra khỏi nhà đã muốn trở về nhà, chồng hễ ra khỏi nhà là không muốn về nhà; một khi vợ không muốn về nhà, chồng sẽ vội vã về nhà; một khi chồng không muốn về nhà thì sớm muộn vợ cũng đi khỏi nhà.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Về sự tranh cãi&lt;/span&gt;: Bên nào gây sự cãi nhau vô cớ thì tranh cãi càng dữ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Về sự trêu chọc&lt;/span&gt;: Vợ chồng yêu nhau thì sự trêu chọc sẽ trở thành sự hài hước; ngược lại sẽ trở thành một cuộc chiến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Bạn đang đọc bài viết tại &lt;a href='http://masuto.blogspot.com' target='_blank'&gt;Masuto's Weblog&lt;/a&gt;. Chúc bạn vui vẻ và enjoy cuộc sống. &lt;br/&gt;Để đọc được bài viết đầy đủ, bạn lick vào &lt;b&gt;View Original Post&lt;/b&gt; ở ngay bên dưới. &lt;br/&gt;Để đọc được bài viết đầy đủ, bạn lick vào &lt;b&gt;View Original Post&lt;/b&gt; ở ngay bên dưới.&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Thuốc chữa đau buồn</title><link>http://masuto.blogspot.com/2009/07/thuoc-chua-au-buon.html</link><category>Family</category><author>noreply@blogger.com (Anonymous)</author><pubDate>Wed, 29 Jul 2009 16:09:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1252291145735279511.post-4480119232789064298</guid><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Chuyện kể về một người phụ nữ vừa mất con trai.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong nỗi đau thương tột cùng, bà tìm đến một nhà hiền triết. “&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Có lời cầu nguyện nào, câu thần chú nào mà ông biết có thể làm con trai tôi sống lại không?&lt;/span&gt;” – lời của người mẹ thật sự tuyệt vọng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thay vì từ chối hoặc khuyên bà mẹ hãy nguôi ngoai, nhà hiền triết đáp: "&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Hãy tìm về đây cho ta một hạt giống cây mù tạc từ gia đình nào chưa từng biết đến đau khổ. Nó có thể dùng để xua tan đi nỗi đau của bà.”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người phụ nữ cảm tạ và lập tức lên đường tìm hạt giống thần kỳ. Đầu tiên, bà tìm đến một căn nhà lớn rất sang trọng, gõ cửa và hỏi: “&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Tôi đang tìm hạt giống cây mù tạc từ ngôi nhà không bao giờ biết đến đau khổ. Có phải nơi này không?”. &lt;/span&gt;Họ trả lời rằng bà đã nhầm chỗ. Họ kể với bà những chuyện bi thảm đã xảy ra đến với mình. Nghe chuyện, bà ngồi lại và an ủi họ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rồi bà lại tiếp tục cuộc tìm kiếm gia đình hạnh phúc nhất. Nhưng bất cứ nơi nào bà ghé vào, từ những căn nhà cao sang hay gác xép tồi tàn, bà đều được trả lời bằng những câu chuyện buồn. Bà trở nên quan tâm và muốn giúp đỡ, chia sẻ nỗi bất hạnh của người khác, đến nỗi sau cùng bà đã quên đi câu hỏi về hạt giống cây mù tạc thần kỳ. Mà tự bao giờ hạt giống thần kỳ đó cũng đã mang nỗi đau trước kia ra khỏi cuộc đời bà rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Bạn đang đọc bài viết tại &lt;a href='http://masuto.blogspot.com' target='_blank'&gt;Masuto's Weblog&lt;/a&gt;. Chúc bạn vui vẻ và enjoy cuộc sống. &lt;br/&gt;Để đọc được bài viết đầy đủ, bạn lick vào &lt;b&gt;View Original Post&lt;/b&gt; ở ngay bên dưới. &lt;br/&gt;Để đọc được bài viết đầy đủ, bạn lick vào &lt;b&gt;View Original Post&lt;/b&gt; ở ngay bên dưới.&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Nghệ thuật tha thứ</title><link>http://masuto.blogspot.com/2009/07/nghe-thuat-tha-thu.html</link><category>Art of living</category><author>noreply@blogger.com (Anonymous)</author><pubDate>Wed, 29 Jul 2009 16:00:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1252291145735279511.post-1895131361909150304</guid><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Một người cứ luôn luôn bị tỉnh dậy vào buổi đêm, vì một giấc mơ cứ lặp đi lặp lại. Anh ta thấy mình bơi trong một cái hồ, bơi giỏi như một vận động viên. Tuy nhiên, cái hồ rất rộng mà chân tay anh ta thì mỏi, anh ta khó lòng bơi tới được bờ. Bỗng nhiên, cha anh ta bơi thuyền đến gần, đưa tay ra, bảo anh ta bám lấy. Anh ta nhớ lại hồi nhỏ thường bị bố mắng mỏ, thậm chí đánh đòn, nên mỉm cười khô khan và nói : “&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Cảm ơn bố, cứ kệ con&lt;/span&gt;!”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh ta bơi tiếp, cố hết sức hướng về phía bờ. Rồi anh ta nhìn thấy một người khác bơi thuyền lại gần. Ðó là cô em gái. Cô em gái quăng một chiếc phao về phía anh ta và bảo : “&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Anh dùng phao đi&lt;/span&gt;!”. Nhưng nhớ lại rất nhiều lần cô em gái hỗn hào ương bướng cãi lời mình, anh ta lắc đầu và xua tay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau những nỗ lực lớn lao, cuối cùng anh ta cũng vào được đến bờ. Anh ta nằm vật ra trên bãi cát ướt, sự mệt mỏi làm đầu óc trở nên lơ mơ, còn chân tay thì không cử động nổi. Một đám đông người tụ tập quanh anh ta. Khuôn mặt nào anh ta cũng thấy quen. Ðó là gia đình, họ hàng, bè bạn của anh. Người thì muốn đưa anh vào bệnh viện, người thì muốn đốt lửa, người thì muốn lấy bộ quần áo khô và khăn cho anh lau… Nhưng cứ khi mỗi người định làm gì, anh ta lại nhớ lại những khi con người đó đối xử không tốt với mình. Và “&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Không, cảm ơn&lt;/span&gt;”- Anh ta lại nói – “&lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;Cứ kệ tôi&lt;/span&gt;”. Anh gượng đứng dậy, quần áo ướt sũng, dính đầy cát, chân tay rã rời, mệt mỏi đi xa đám đông.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi liên tục nằm mơ thấy giấc mơ đó trong vòng vài đêm, anh ta liền đi hỏi bà, người duy nhất chưa bao giờ làm gì không tốt với anh, và người mà anh tin tưởng sẽ không bao giờ làm gì không tốt với anh cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Bà không phải là người biết ý nghĩa của những giấc mơ – bà anh nói – Nhưng bà nghĩ cháu đang giữ trong đầu quá nhiều bực bội và hằn học.&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Bực bội ư? Hằn học ư? Không thể thế được! – Anh ta kêu lên - Nếu có thì cháu phải cảm thấy chứ!&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Bà của anh ngồi yên và bình tĩnh đáp :&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;ul&gt;&lt;li&gt;Những cố gắng của cháu và hồ nước trong giấc mơ chính là những gì cháu đang phải cố gắng trong tâm trí cháu. Cháu cần sự giúp đỡ, cháu muốn được quan tâm, nhưng cháu thấy không ai đủ tốt cho cháu tin tưởng. Cháu đã bơi được tới bờ một lần, nhưng còn những lần khác thì sao ? Sự tha thứ không phải là những điều mà chúng ta làm cho người khác, mà chúng ta làm cho chính chúng ta đấy thôi. Vì khi chúng ta không tha thứ, có phải là chúng ta đã xây dựng trong tâm trí mình những bực bội và tức giận ngày càng lớn đó không?&lt;/li&gt;&lt;/ul&gt;&lt;br /&gt;Có một câu nói: &lt;span style="font-style: italic; font-weight: bold;"&gt;“Bạn không phải là người hoàn hảo, nên bạn cũng có những sai lầm. Nếu bạn tha thứ những sai lầm của người khác đối với bạn, bạn cũng sẽ được những người khác tha thứ những sai lầm của bạn”&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Bạn đang đọc bài viết tại &lt;a href='http://masuto.blogspot.com' target='_blank'&gt;Masuto's Weblog&lt;/a&gt;. Chúc bạn vui vẻ và enjoy cuộc sống. &lt;br/&gt;Để đọc được bài viết đầy đủ, bạn lick vào &lt;b&gt;View Original Post&lt;/b&gt; ở ngay bên dưới. &lt;br/&gt;Để đọc được bài viết đầy đủ, bạn lick vào &lt;b&gt;View Original Post&lt;/b&gt; ở ngay bên dưới.&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Hiện tại là món quà của cuộc sống</title><link>http://masuto.blogspot.com/2009/07/hien-tai-la-mon-qua-cua-cuoc-song.html</link><category>Life</category><author>noreply@blogger.com (Anonymous)</author><pubDate>Wed, 29 Jul 2009 15:34:00 +0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1252291145735279511.post-899578813879728338</guid><description>&lt;div style="text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic;"&gt;Hãy tưởng tượng có một ngân hàng ghi vào tài khoản của bạn 86. 400 đô la mỗi sáng. Tuy nhiên, phần sai ngạch của ngày này không được chuyển sang ngày khác. Mỗi đêm ngân hàng sẽ xóa hết phần bạn chưa dùng hết trong ngày.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;Bạn sẽ làm gì... Dĩ nhiên là tận dụng từng đồng, đúng không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi người trong chúng ta đều có một ngân hàng như thế, đó chính là &lt;span style="font-weight: bold;"&gt;Thời Gian&lt;/span&gt;.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi sáng nó ghi vào tài khoản của bạn 86. 400 giây. Khi đêm về, nó xóa hết phần thời gian bạn chưa kịp đầu tư vào việc có ích. Ngân hàng này không chuyển bất cứ khoản sai ngạch nào còn lại trong này và cũng không cho bạn chi trội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi ngày bạn nhận được một tài khoản mới. Cứ đêm về phần dư lại trong ngày sẽ bị xóa. Nếu bạn không tận dụng được khoản gởi đó, người thiệt thòi chính là bạn. Không thể quay lại quá khứ, cũng không thể cưỡng lại “ngày mai”. Bạn phải sống trong hiện tại chỉ bằng khoản đã được gởi của chính ngày hôm nay. Vì vậy, hãy đầu tư thời gian của từng ngày một cách khôn ngoan để làm lợi nhiều nhất cho sức khỏe, hạnh phúc, và sự thành đạt của chính bản thân bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đồng hồ vẫn đều đều gõ nhịp, bạn hãy tận dụng ngày hôm nay.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để hiểu được giá trị của một năm, hãy hỏi một học sinh vừa thi rớt.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để hiểu được giá trị của một tháng, hãy hỏi một bà mẹ sinh non.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để hiểu được giá trị của một tuần, hãy hỏi tổng biên tập của một tờ tuần báo.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để hiểu được giá trị của một giờ, hãy hỏi người yêu nhau đang mong chờ được gặp mặt nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để hiểu được giá trị của một phút, hãy hỏi người vừa trễ tàu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để hiểu được giá trị của một giây, hãy hỏi một người vừa thoát hiểm trong gang tấc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Để hiểu giá trị của một nghìn giây, hãy hỏi chủ nhân của một chiếc huy chương Thế Vận Hội.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy biết trân trọng mỗi phút giây bạn đang có trong tay! Và cần phải trân trọng nó hơn nữa khi bạn sẻ chia thời gian với một ai đó đặc biệt, đặc biệt đến mức bạn phải dành thời gian của mình cho người ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy nhớ rằng thời gian thì không chờ đợi ai cả.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bạn bè thực sự là tài sản hết sức quý báu của bạn. Họ đem lại nụ cười cho bạn, động viên bạn vươn đến thành công. Họ lắng nghe lời bạn nói, cho bạn một lời khen tặng, và nhất là họ muốn thổ lộ tâm tình với bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy thể hiện cho họ thấy bạn quan tâm tới họ đến nhường nào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hãy gửi thông điệp này đến bạn mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu bạn cũng nhận được một thông điệp như thế từ người khác thì bạn biết rằng mình đã có một vòng tròn tình bạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(255, 0, 0);"&gt;Ngày hôm qua là quá khứ&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(51, 51, 255);"&gt;Ngày mai là một điều bí ẩn&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(102, 51, 102);"&gt;Còn hôm nay là một món quà&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính vì vậy mà người ta vẫn gọi&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span style="font-weight: bold; font-style: italic; color: rgb(51, 204, 0);"&gt;Hiện tại là món quà của cuộc sống!&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Bạn đang đọc bài viết tại &lt;a href='http://masuto.blogspot.com' target='_blank'&gt;Masuto's Weblog&lt;/a&gt;. Chúc bạn vui vẻ và enjoy cuộc sống. &lt;br/&gt;Để đọc được bài viết đầy đủ, bạn lick vào &lt;b&gt;View Original Post&lt;/b&gt; ở ngay bên dưới. &lt;br/&gt;Để đọc được bài viết đầy đủ, bạn lick vào &lt;b&gt;View Original Post&lt;/b&gt; ở ngay bên dưới.&lt;/div&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item></channel></rss>