<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:blogger='http://schemas.google.com/blogger/2008' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd="http://schemas.google.com/g/2005" xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-7000232577551763889</id><updated>2024-11-05T18:59:33.536-08:00</updated><title type='text'>Miền Mơ</title><subtitle type='html'>Nơi tâm sự vẩn vơ của trái tim em gái 20 ạ.</subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='https://momomongmong.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='https://www.blogger.com/feeds/7000232577551763889/posts/default'/><link rel='alternate' type='text/html' href='https://momomongmong.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>Huyền Nhu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11056614100469854442</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>1</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>25</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-7000232577551763889.post-8318078960812170674</id><published>2020-04-03T04:23:00.000-07:00</published><updated>2020-04-03T04:36:07.398-07:00</updated><title type='text'>Hà Nội có mình...</title><content type='html'>&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;
&lt;a href=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiSGaRMy_Nf6MfKQIEzIAypmIFgcyN14PwArp-H2n9RXt72_4gJqDSgyWRdFJsuUQxGpSX4HnQG1kEcZVZCxT9RdV9g6JQvAw0qcF18Fnss9x2hBmfa3FbGb5-4_IViFdd3tqaBGlMYQwI/s1600/51339847_1262453943904767_5504983866751844352_o.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; data-original-height=&quot;960&quot; data-original-width=&quot;637&quot; height=&quot;320&quot; src=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiSGaRMy_Nf6MfKQIEzIAypmIFgcyN14PwArp-H2n9RXt72_4gJqDSgyWRdFJsuUQxGpSX4HnQG1kEcZVZCxT9RdV9g6JQvAw0qcF18Fnss9x2hBmfa3FbGb5-4_IViFdd3tqaBGlMYQwI/s320/51339847_1262453943904767_5504983866751844352_o.jpg&quot; width=&quot;212&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&amp;nbsp; &lt;br /&gt;
&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;
&lt;i&gt;(Tớ không biết chụp ảnh đẹp, nên mượn tạm bố chiếc ảnh bố đi chụp&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;
&lt;i&gt;cầu Long Biên&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;i&gt;ngay trước thềm năm mới)&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;
&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;
&lt;br /&gt;
❤❤❤❤❤❤❤❤&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&amp;nbsp;&amp;nbsp;Thực ra, tớ còn nhiều bài tập lắm lắm luôn. Trong kì nghỉ Tết COVID vô tận, tớ có quá nhiều thời gian cho việc suy nghĩ linh tinh. Đắm đuối với mấy chuyện&amp;nbsp; mơ mộng. Hí hí. Lên mạng mày mò để mở một chiếc blog viết zui zui. Tớ cũng đã lập một page trên Facebook để giải quyết nhu cầu tâm sự của bạn nhỏ HN. Nhưng mà cứ thấy sao sao đó. Tìm cách lập một chiếc blog làm mới bản thân hehe. Và viết lại những dòng chữ của tuổi hâm hâm chứ nhỉ hehe.&lt;br /&gt;
&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;Uhmmm, hôm nay đột nhiên rơi xuống đầu tớ một câu hỏi: &quot;&lt;b&gt;&lt;i&gt;Nếu một ngày tớ được lựa chọn việc sinh sống ở Hà Nội hay Sài Gòn, vậy tớ sẽ chọn gì?&lt;/i&gt;&lt;/b&gt;&quot;&lt;br /&gt;
&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;Tớ đã phân vân đó, phân vân một chút, tớ sẽ chọn gì nhỉ? Hà Nội hay Sài Gòn? Chọn bánh tráng trộn hay bánh tráng nướng? Chọn hương hoa sữa hay sắc vàng rực của quỳnh liên? Chọn cái rét se se hoặc buốt đến thấu tâm can hay cái nắng đốt da cháy thịt? Khó ghê. Vì mình cái gì cũng thích hết ý. Thích vì tớ muốn được cảm nhận hết tất cả mọi thứ của cuộc đời. Và dù sao, tớ đã nghiêng mình về phía trái tim Hà Nội mất rồi. Chắc là theo cảm tính chứ tớ cũng chẳng suy nghĩ gì nữa đâu. Hì hì. Vì cảm nhận được, Hà Nội giống tớ (?) hay tớ giống Hà Nội (?). &lt;br /&gt;
&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;Tớ chưa từng được bước chân đến chốn nhộn nhịp Sài Gòn, có biết bao nhiêu là quận, quận nào cũng là con số, Quận 1, Quận 2 chứ không như Quận Long Biên, Quận Hoàn Kiếm. Sài Gòn trong tớ là một nơi nào đó quá ồn ào, quá nhộn nhịp, cuộc sống luôn tất bật, mọi thứ đều chạy theo guồng quay của chính mình. Con người Sài Gòn ai cũng mang trong mình sức trẻ dồi dào mãnh liệt, cuộc đua không ngừng với thời gian và muốn mình nhất định phải là người chiến thắng. Xung quanh tớ cũng có một vài người anh chị vốn sinh sống và lớn lên tại Hà Nội, nhưng lại muốn dành hết tuổi trẻ của mình cho Sài Gòn. Đó đều là những người tài giỏi, năng động, sôi nổi, nhiệt tình, đúng như là &quot;&lt;i&gt;phong cách Sài Gòn&quot;. &lt;/i&gt;Sài Gòn được các anh chị ưu ái hơn, gửi hết năng lượng, trái tim trẻ nhiệt huyết của mình nên tớ cũng hơi bị ghen tị một xíu. Không hề ghét Sài Gòn nha, chỉ nghĩ Sài Gòn có điều gì cuốn hút đến vậy, nói là như con thiêu thân lao đến thì có lẽ hơi quá nhưng chắc cũng gần như vậy đó.( Do tớ cảm nhận nha). Các anh chị tan chảy mê đắm với &quot;trái tim Sài Gòn&quot; rồi huhu. Anh chị bận như vậy đó, và cũng không có ai đủ thời gian hay tâm trạng mộng mơ để ngồi tâm sự với tớ chút về Sài Gòn đâu huhu. Nên có lẽ những điều tớ thắc mắc lại phải tự tìm tòi rồi, nhất định sẽ tìm raaaa.&lt;br /&gt;
&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;À, còn Hà Nội à. Đó, nhắc đến Hà Nội mà trái tim này đã rung rinh, nước mắt đã hơi rưng rưng, cảm xúc đó. Xin phép được gọi là &quot;&lt;i&gt;Hà Nội của tớ&quot;&lt;/i&gt;&amp;nbsp;nhé, xin phép giữ Hà Nội cho riêng mình trong bài viết này hì hì. Tớ yêu Hà Nội, yêu tất cả mọi thứ thuộc về Hà Nội, yêu một cách mù quáng, và cũng tin một cách mù quáng, tin dù chuyện gì xảy ra, cứ &quot;ngả&quot; vào lòng Hà Nội là được ấy mà. Tớ yêu đến từng góc nhỏ, từng mái nhà, từng gợn mây, từng làn nước, gì cũng yêu hết đó. Hà Nội với tớ yên bình, nhẹ nhàng, đầm ấm. (Giống tớ đó hí hí). Hà Nội có 4 mùa đẹp tuyệt, Xuân sang Hạ đến Thu đi rồi Đông lại qua, thời tiết có đôi lúc dở hơi hay còn gọi là trở trời mưa mưa nắng nắng làm tớ xụt xịt, nhưng không sao, tớ vẫn yêu. Có chiếc gió se se, có mùa đông lạnh tê tái thì mới có thể cảm nhận rõ hơn hơi ấm tình người của Hà Nội. Tớ khen con người Sài Gòn năng động, nhiệt huyết thì không có nghĩa là những nhân tình của Hà Nội không như vậy nha. Cũng vậy, cũng luôn mang trong mình sức trẻ Thủ đô, cũng mang trong mình cái niềm nở, thân thiết, cười hiền ơi là hiền. Chỉ là dù có như thế nào, nhịp sống ở Hà Nội vẫn chậm rãi hơn Sài Gòn. Chậm rãi như cụ Rùa bơi quanh Hồ Hoàn Kiếm đó. Chính cái sự chậm rãi đó đã níu tớ lại để dành nhiều tình cảm hơn. Tớ chậm rề rề à. hahaha. Thứ níu giữ trái tim một người ở lại nhất vẫn là trái tim của một hay nhiều người khác. Ở đây có tất cả điều tớ cần, có những người tớ yêu (chưa biết sau này ra sao nha), có nhiều hơn một trái tim dành cho tớ, đó hẳn là lí do lớn nhất để níu chân người ta mà nhỉ.&lt;br /&gt;
&amp;nbsp; &amp;nbsp;Nói đến đó, lại thấy ngưỡng mộ các anh chị vào Sài Gòn để lập nghiệp, vào đó một mình, tự mình xoay sở với nhịp sống hối hả. Tớ có nghe nói, đồ ăn Sài Gòn có chút ngọt hơn ngoài Hà Nội. Nhưng dần mọi chuyện rồi cũng ổn mà. Mong rằng Sài Gòn sẽ che chở cho các anh chị mình như cách Hà Nội đã yêu thương và nuôi lớn. Dẫu sao, Hà Nội vẫn luôn là nơi có thể trở về, nơi mà có thể &quot;ngả&quot; vào lòng bất kì lúc nào. Tớ yêu Hà Nội, vì &lt;b&gt;HÀ NỘI CÓ TỚ. &lt;/b&gt;hehe, tớ mong rồi cũng sẽ có người, yêu Hà Nội như cách tớ yêu, và càng yêu Hà Nội hơn vì nơi này có tớ. hihi.&lt;br /&gt;
Quay trở về với chiếc máy tính và bài tập thôi nào :). Được hôm cho tâm hồn đi chơi nên thoải mái quá là hạnh phúc!</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='https://momomongmong.blogspot.com/feeds/8318078960812170674/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://momomongmong.blogspot.com/2020/04/ha-noi-co-minh.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='https://www.blogger.com/feeds/7000232577551763889/posts/default/8318078960812170674'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='https://www.blogger.com/feeds/7000232577551763889/posts/default/8318078960812170674'/><link rel='alternate' type='text/html' href='https://momomongmong.blogspot.com/2020/04/ha-noi-co-minh.html' title='Hà Nội có mình...'/><author><name>Huyền Nhu</name><uri>http://www.blogger.com/profile/11056614100469854442</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='16' height='16' src='https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif'/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiSGaRMy_Nf6MfKQIEzIAypmIFgcyN14PwArp-H2n9RXt72_4gJqDSgyWRdFJsuUQxGpSX4HnQG1kEcZVZCxT9RdV9g6JQvAw0qcF18Fnss9x2hBmfa3FbGb5-4_IViFdd3tqaBGlMYQwI/s72-c/51339847_1262453943904767_5504983866751844352_o.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total><georss:featurename>Ngọc Lâm, Long Biên, Hà Nội, Việt Nam</georss:featurename><georss:point>21.0448412 105.8686635</georss:point><georss:box>21.0300217 105.8484935 21.059660700000002 105.88883349999999</georss:box></entry></feed>