<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" media="screen" href="/~d/styles/atom10full.xsl"?><?xml-stylesheet type="text/css" media="screen" href="http://feeds.feedburner.com/~d/styles/itemcontent.css"?><feed xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom" xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0" xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" xml:lang="en" xml:base="http://blog.thoaionline.com/wp-atom.php">
	<title type="text">Life journey</title>
	<subtitle type="text">ThoaiOnline's Inspiration</subtitle>

	<updated>2009-07-01T15:19:32Z</updated>
	

	<link rel="alternate" type="text/html" href="http://blog.thoaionline.com" />
	<id>http://blog.thoaionline.com/feed/atom/</id>
	

			<logo>http://creativecommons.org/images/public/somerights20.gif</logo><link rel="self" href="http://feeds.feedburner.com/nguyenvanthoai" type="application/atom+xml" /><feedburner:emailServiceId>nguyenvanthoai</feedburner:emailServiceId><feedburner:feedburnerHostname>http://feedburner.google.com</feedburner:feedburnerHostname><feedburner:feedFlare href="http://add.my.yahoo.com/rss?url=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fnguyenvanthoai" src="http://us.i1.yimg.com/us.yimg.com/i/us/my/addtomyyahoo4.gif">Subscribe with My Yahoo!</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare href="http://www.newsgator.com/ngs/subscriber/subext.aspx?url=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fnguyenvanthoai" src="http://www.newsgator.com/images/ngsub1.gif">Subscribe with NewsGator</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare href="http://feeds.my.aol.com/add.jsp?url=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fnguyenvanthoai" src="http://o.aolcdn.com/favorites.my.aol.com/webmaster/ffclient/webroot/locale/en-US/images/myAOLButtonSmall.gif">Subscribe with My AOL</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare href="http://www.bloglines.com/sub/http://feeds.feedburner.com/nguyenvanthoai" src="http://www.bloglines.com/images/sub_modern11.gif">Subscribe with Bloglines</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare href="http://www.netvibes.com/subscribe.php?url=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fnguyenvanthoai" src="http://www.netvibes.com/img/add2netvibes.gif">Subscribe with Netvibes</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare href="http://fusion.google.com/add?feedurl=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fnguyenvanthoai" src="http://buttons.googlesyndication.com/fusion/add.gif">Subscribe with Google</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare href="http://www.pageflakes.com/subscribe.aspx?url=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fnguyenvanthoai" src="http://www.pageflakes.com/ImageFile.ashx?instanceId=Static_4&amp;fileName=ATP_blu_91x17.gif">Subscribe with Pageflakes</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare href="http://www.plusmo.com/add?url=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fnguyenvanthoai" src="http://plusmo.com/res/graphics/fbplusmo.gif">Subscribe with Plusmo</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare href="http://my.feedlounge.com/external/subscribe?url=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fnguyenvanthoai" src="http://static.feedlounge.com/buttons/subscribe_0.gif">Subscribe with FeedLounge</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare href="http://www.thefreedictionary.com/_/hp/AddRSS.aspx?http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fnguyenvanthoai" src="http://img.tfd.com/hp/addToTheFreeDictionary.gif">Subscribe with The Free Dictionary</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare href="http://www.inclue.com/client/1?feed=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fnguyenvanthoai" src="http://www.inclue.com/friends/chicklet.gif">Subscribe with inclue!</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare href="http://www.bitty.com/manual/?contenttype=rssfeed&amp;contentvalue=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fnguyenvanthoai" src="http://www.bitty.com/img/bittychicklet_91x17.gif">Subscribe with Bitty Browser</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare href="http://www.newsalloy.com/?rss=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fnguyenvanthoai" src="http://www.newsalloy.com/subrss3.gif">Subscribe with NewsAlloy</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare href="http://www.live.com/?add=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fnguyenvanthoai" src="http://tkfiles.storage.msn.com/x1piYkpqHC_35nIp1gLE68-wvzLZO8iXl_JMledmJQXP-XTBOLfmQv4zhj4MhcWEJh_GtoBIiAl1Mjh-ndp9k47If7hTaFno0mxW9_i3p_5qQw">Subscribe with Live.com</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare href="http://odeo.com/listen/subscribe?feed=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fnguyenvanthoai" src="http://odeo.com/img/badge-channel-black.gif">Subscribe with ODEO</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare href="http://www.podnova.com/add.srf?url=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fnguyenvanthoai" src="http://www.podnova.com/img_chicklet_podnova.gif">Subscribe with Podnova</feedburner:feedFlare><feedburner:feedFlare href="http://mix.excite.eu/add?feedurl=http%3A%2F%2Ffeeds.feedburner.com%2Fnguyenvanthoai" src="http://image.excite.co.uk/mix/addtomix.gif">Subscribe with Excite MIX</feedburner:feedFlare><feedburner:browserFriendly>Ban dang xem nhung bai viet moi nhat tu http://blog.thoaionline.com</feedburner:browserFriendly><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com" /><entry>
		<author>
			<name>ThoaiOnline</name>
						<uri>http://blog.thoaionline.com</uri>
					</author>
		<title type="html"><![CDATA[untitled]]></title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~3/-ZW7O7R9kNQ/" />
		<id>http://blog.thoaionline.com/?p=739</id>
		<updated>2009-07-01T15:19:32Z</updated>
		<published>2009-07-01T15:19:32Z</published>
		<category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Chưa phân loại" />		<summary type="html"><![CDATA[Chuyển nhà…
Chỗ mới rộng và cô đơn. Một mình trong căn nhà 72 mét vuông là một cảm giác không hề dễ chịu.
Tôi bắt đầu tự nấu ăn và từ bỏ các quán cơm. Cùng lắm là một bữa trưa ở trường những hôm học trễ. Tôi muốn tiết kiệm chút ít để trang trải [...]]]></summary>
		<content type="html" xml:base="http://blog.thoaionline.com/2009/07/01/739/">&lt;p&gt;Chuyển nhà…&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Chỗ mới rộng và cô đơn. Một mình trong căn nhà 72 mét vuông là một cảm giác không hề dễ chịu.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Tôi bắt đầu tự nấu ăn và từ bỏ các quán cơm. Cùng lắm là một bữa trưa ở trường những hôm học trễ. Tôi muốn tiết kiệm chút ít để trang trải cho tiền thuê nhà và điện nước.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Và phát hiện ra mình nấu ăn không tệ.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Bất chợt nhớ một vài người. Và thèm một cái ôm…&lt;/p&gt;
&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?a=-ZW7O7R9kNQ:w1uQ8HaiXq0:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?a=-ZW7O7R9kNQ:w1uQ8HaiXq0:F7zBnMyn0Lo"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?i=-ZW7O7R9kNQ:w1uQ8HaiXq0:F7zBnMyn0Lo" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/nguyenvanthoai/~4/-ZW7O7R9kNQ" height="1" width="1"/&gt;</content>
		<link rel="replies" type="text/html" href="http://blog.thoaionline.com/2009/07/01/739/#comments" thr:count="2" />
		<link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://blog.thoaionline.com/2009/07/01/739/feed/atom/" thr:count="2" />
		<thr:total>2</thr:total>
	<link rel="license" type="text/html" href="http://creativecommons.org/licenses/by-nc-sa/2.0/" /><feedburner:origLink>http://blog.thoaionline.com/2009/07/01/739/</feedburner:origLink></entry>
		<entry>
		<author>
			<name>ThoaiOnline</name>
						<uri>http://blog.thoaionline.com</uri>
					</author>
		<title type="html"><![CDATA[Khoảng trời của gió]]></title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~3/mUJjxw8E880/" />
		<id>http://blog.thoaionline.com/?p=717</id>
		<updated>2009-05-06T11:16:22Z</updated>
		<published>2009-05-06T11:10:35Z</published>
		<category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Chưa phân loại" />		<summary type="html"><![CDATA[
Tôi tìm thấy mình ngồi lặng rất lâu trước khi có thể bắt đầu những dòng này. Có lẽ tôi đã trở nên khác xa những ngày tháng cũ. Lâu lắm không viết bởi mỗi lần mở blog lên để viết là một lần cảm thấy mình trống rỗng. Những cảm xúc ngày xưa trở [...]]]></summary>
		<content type="html" xml:base="http://blog.thoaionline.com/2009/05/06/717/">&lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;img class="aligncenter size-medium wp-image-723" title="Peace by Mr. Y" src="http://blog.thoaionline.com/wp-content/uploads/2009/05/peace_by_mister_y-300x225.jpg" alt="Peace by Mr. Y" width="300" height="225" /&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Tôi tìm thấy mình ngồi lặng rất lâu trước khi có thể bắt đầu những dòng này. Có lẽ tôi đã trở nên khác xa những ngày tháng cũ. Lâu lắm không viết bởi mỗi lần mở blog lên để viết là một lần cảm thấy mình trống rỗng. Những cảm xúc ngày xưa trở nên nhạt nhòa đến mức không còn có thể nhận ra.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nếu tôi có thể yêu một người với tất cả cuộc sống của mình thì hay biết mấy?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Dòng thời gian là một thứ đáng sợ. Người ta không thể từ bỏ nó, bất chấp khi trái tim và tâm hồn của họ bị hủy hoại.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nếu có ai đó gặp tôi cách đây vài năm và đánh cắp trái tim tôi đi, biết đâu lúc này tôi đã tìm thấy bình-yên.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nhưng tất cả chỉ là giả tưởng.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ba năm qua, những điều đạt được và mất đi liệu có xứng đáng? Tôi biết mình đã làm tổn thương một số người và bản thân tôi chưa bao giờ có thể tự tha thứ cho mình vì điều đó. Nhưng tôi không thể quay lại bởi đó sẽ trở nên một điều còn tệ hơn. Tôi chưa thể nghĩ ra làm thế nào để thoát khỏi những điều này. Nếu được làm lại tất cả, có lẽ tôi sẽ sống một cuộc sống như cũ. May mắn thay, thời gian không thể quay lùi và tôi sẽ không thể làm họ đau hơn nữa.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Tôi đang một mình trong phòng vắng, rất lạnh và cô đơn.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nếu ai đó có thể tìm thấy tôi ở đây, ngay lúc này, và đặt bàn tay họ lên vai gầy, có lẽ tôi sẽ ôm lấy họ thật chặt, rồi khóc.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Tôi lại vừa mất đi thêm một người nữa&amp;#8230;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Có một điều chưa ai hiểu về tôi, hoặc họ không tin khi tôi nói &amp;#8216;người có thể tìm thấy hạnh phúc bên tôi là người đã từng bị tôi làm tổn thương mà vẫn còn đủ niềm tin để tha thứ&amp;#8217;.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Khi họ không đủ dũng khí để đối mặt, họ chạy trốn. Nhưng làm sao có thể chạy trốn khi kẻ thù tồn tại từ bên trong?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Tôi cố kiếm cho mình một-người-bạn-gái để chia sẻ cuộc sống này. Nhưng cho đến bây giờ, những người tôi gặp, hoặc vô tư quá, hoặc cảm xúc quá. Raine là một ngoại lệ, nhưng chúng tôi đã trở nên quá-gần-và-quá-xa để có thể bước đi cạnh nhau. Nhiều nhất cũng chỉ có thể thỉnh thoảng lại quay sang để biết con đường của người kia đã đến đâu mà thôi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Chiều nay, tôi để cho tâm hồn mình ngập tràn nỗi buồn và sự cô đơn. Bài tập chưa xong, nhưng ít ra tôi đã cho mình một cơ hội để bày tỏ điều đã cắm sâu suốt những tháng ngày qua.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Và rồi, tôi vẫn chỉ là một kẻ đơn độc trong cuộc sống này.&lt;/p&gt;
&lt;p style="text-align: right;"&gt;N.Khanh&lt;/p&gt;
&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?a=mUJjxw8E880:r31lwtJeDqA:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?a=mUJjxw8E880:r31lwtJeDqA:F7zBnMyn0Lo"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?i=mUJjxw8E880:r31lwtJeDqA:F7zBnMyn0Lo" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/nguyenvanthoai/~4/mUJjxw8E880" height="1" width="1"/&gt;</content>
		<link rel="replies" type="text/html" href="http://blog.thoaionline.com/2009/05/06/717/#comments" thr:count="2" />
		<link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://blog.thoaionline.com/2009/05/06/717/feed/atom/" thr:count="2" />
		<thr:total>2</thr:total>
	<link rel="license" type="text/html" href="http://creativecommons.org/licenses/by-nc-sa/2.0/" /><feedburner:origLink>http://blog.thoaionline.com/2009/05/06/717/</feedburner:origLink></entry>
		<entry>
		<author>
			<name>ThoaiOnline</name>
						<uri>http://blog.thoaionline.com</uri>
					</author>
		<title type="html"><![CDATA[Chuyến bay của t&#236;nh nh&#226;n]]></title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~3/tLNRfMOTmJk/" />
		<id>http://blog.thoaionline.com/2009/04/26/619/</id>
		<updated>2009-04-25T21:05:54Z</updated>
		<published>2009-04-25T21:03:01Z</published>
		<category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Khu vườn bí mật" /><category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Nhật kí" />		<summary type="html"><![CDATA[[Không phải bao giờ những gì ta muốn cũng đều có thể thực hiện được. dẫu mỗi bước đều đã nắm chắc và rất khó để phạm sai lầm. – ThoaiOnline]
1.
 Ai cũng cố gắng thể hiện mình, cố gắng để người khác hiểu mình, nhưng rồi không phải ai cũng làm được.
“Nếu mình có [...]]]></summary>
		<content type="html" xml:base="http://blog.thoaionline.com/2009/04/26/619/">&lt;p&gt;&lt;em&gt;[Không phải bao giờ những gì ta muốn cũng đều có thể thực hiện được. dẫu mỗi bước đều đã nắm chắc và rất khó để phạm sai lầm. – ThoaiOnline]&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;h1&gt;1.&lt;/h1&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt; Ai cũng cố gắng thể hiện mình, cố gắng để người khác hiểu mình, nhưng rồi không phải ai cũng làm được.&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;“Nếu mình có thể là bạn thì tốt biết bao. Nhưng mình ít gặp nhau quá. Mình ít dịp tiếp xúc. Giữa tụi mình chẳng có gì nhiều hơn một mớ cảm xúc hỗn độn, khó có thể giải thích một cách tường minh.”&lt;/p&gt;
&lt;h1&gt;2.&lt;/h1&gt;
&lt;p&gt; Hy vọng là một thứ đáng sợ. Bởi nó mang đến và lấy đi nhiều thứ. Nó cũng có thể làm cho người ta đánh mất những cơ hội trong lúc chờ đợi một phép màu. Nhưng chẳng ai dám sống mà lại chối bỏ hy vọng bởi những hứa hẹn đầy mê hoặc. Tôi chỉ không muốn mang lại quá nhiều hy vọng. Tình yêu đã chết từ lâu lắm. Cũng không ai rõ liệu tình bạn có đủ sức mạnh để hồi sinh tình yêu hay không. Nhưng có một điều chắc chắn, người ta có bạn đời, và không phải là người-yêu-suốt-đời.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Tôi mong những dòng này sẽ không làm những hy vọng của bạn quay lại. Tôi đã cố rất nhiều để bạn thôi ảo tưởng, kể cả với những tảng băng sắc nhọn của lý trí.&lt;/p&gt;
&lt;h1&gt;3.&lt;/h1&gt;
&lt;p&gt;Đừng bao giờ nói lời xin lỗi khi bạn không tìm được một lí do thích đáng. Không ai có quyền cao hơn bạn trong cuộc sống này (Có thể họ là cấp trên của bạn trong một công việc nào đấy thôi.). Bạn phải là CEO của chính cuộc đời mình.&lt;/p&gt;
&lt;p align="right"&gt;Nguyễn Văn Thoại – 26/04-2009&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;PS: Còn chưa đầy một ngày nữa là vòng chung kết sự kiện “Cặp đôi của năm” sẽ chính thức diễn ra. Ước gì một cái ôm không bao giờ phải đi kèm với bất kì ràng buộc nào.&lt;/p&gt;
&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?a=tLNRfMOTmJk:9anz8WBfBLU:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?a=tLNRfMOTmJk:9anz8WBfBLU:F7zBnMyn0Lo"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?i=tLNRfMOTmJk:9anz8WBfBLU:F7zBnMyn0Lo" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/nguyenvanthoai/~4/tLNRfMOTmJk" height="1" width="1"/&gt;</content>
		<link rel="replies" type="text/html" href="http://blog.thoaionline.com/2009/04/26/619/#comments" thr:count="2" />
		<link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://blog.thoaionline.com/2009/04/26/619/feed/atom/" thr:count="2" />
		<thr:total>2</thr:total>
	<link rel="license" type="text/html" href="http://creativecommons.org/licenses/by-nc-sa/2.0/" /><feedburner:origLink>http://blog.thoaionline.com/2009/04/26/619/</feedburner:origLink></entry>
		<entry>
		<author>
			<name>ThoaiOnline</name>
						<uri>http://blog.thoaionline.com</uri>
					</author>
		<title type="html"><![CDATA[&#8230;]]></title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~3/xUuv-RaHTo0/" />
		<id>http://blog.thoaionline.com/?p=611</id>
		<updated>2009-04-19T08:03:55Z</updated>
		<published>2009-04-07T16:07:50Z</published>
		<category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Chưa phân loại" />		<summary type="html"><![CDATA[Nếu cuộc sống bây giờ có thể đơn giản ở mức bắt đầu một ngày bằng chút bánh ngọt, một cốc sữa trước khi đạp xe đến trường, kết thúc vào lúc mười giờ đêm với những bài về nhà dang dở&#8230;
&#8230; và không phải lo về bất cứ một điều gì khác ngoài chuyện [...]]]></summary>
		<content type="html" xml:base="http://blog.thoaionline.com/2009/04/07/611/">&lt;p&gt;Nếu cuộc sống bây giờ có thể đơn giản ở mức bắt đầu một ngày bằng chút bánh ngọt, một cốc sữa trước khi đạp xe đến trường, kết thúc vào lúc mười giờ đêm với những bài về nhà dang dở&amp;#8230;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&amp;#8230; và không phải lo về bất cứ một điều gì khác ngoài chuyện học.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Thực ra, đã có một giai đoạn sống đơn giản như vậy.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nhưng bây giờ thì không, đang gặp một số vấn đề, nhỏ và lớn, hầu hết đều gây ảnh hưởng không tốt lên cái cuộc sống đơn giản đang theo đuổi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Tuần rồi, gặp một người lạ.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Một ngày, nhận assignment đầu tiên điểm 79, và gặp một người có thể làm tiêu tan niềm tự hào của mình dẫu chỉ với GPA ở mức CR.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Một số vấn đề trong khi làm bài tập nhóm. Một vài góp ý chân thành.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Sáng nay lại đi trễ, đêm qua thức khuya làm bài tập và quên đặt báo thức. Cảm thấy có lỗi với sự nhiệt tình của cô Young.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Mâu thuẫn cá nhân với một vài người, chưa đến nỗi nghiêm trọng nhưng cần tìm hiểu.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Rối&amp;#8230;&lt;/p&gt;
&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?a=xUuv-RaHTo0:XLW1Y_ClVVE:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?a=xUuv-RaHTo0:XLW1Y_ClVVE:F7zBnMyn0Lo"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?i=xUuv-RaHTo0:XLW1Y_ClVVE:F7zBnMyn0Lo" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/nguyenvanthoai/~4/xUuv-RaHTo0" height="1" width="1"/&gt;</content>
		<link rel="replies" type="text/html" href="http://blog.thoaionline.com/2009/04/07/611/#comments" thr:count="1" />
		<link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://blog.thoaionline.com/2009/04/07/611/feed/atom/" thr:count="1" />
		<thr:total>1</thr:total>
	<link rel="license" type="text/html" href="http://creativecommons.org/licenses/by-nc-sa/2.0/" /><feedburner:origLink>http://blog.thoaionline.com/2009/04/07/611/</feedburner:origLink></entry>
		<entry>
		<author>
			<name>ThoaiOnline</name>
						<uri>http://blog.thoaionline.com</uri>
					</author>
		<title type="html"><![CDATA[Trở lại]]></title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~3/8oWDxpexyfQ/" />
		<id>http://blog.thoaionline.com/?p=602</id>
		<updated>2009-03-21T17:38:31Z</updated>
		<published>2009-03-21T15:32:26Z</published>
		<category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Ghi chép" /><category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Nhật kí" />		<summary type="html"><![CDATA[[dành cho chính tôi trong những ngày xưa cũ]
Có lẽ cuối cùng tôi không nên cố tình quên đi một chút cảm giác hiếm hoi trong cuộc đời này, cảm giác khi kể một câu chuyện và dò đường đi đến kết thúc của nó&#8230;
Nếu bạn từng đọc blog của tôi cách đây khoảng một [...]]]></summary>
		<content type="html" xml:base="http://blog.thoaionline.com/2009/03/21/602/">&lt;p&gt;[dành cho chính tôi trong những ngày xưa cũ]&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Có lẽ cuối cùng tôi không nên cố tình quên đi một chút cảm giác hiếm hoi trong cuộc đời này, cảm giác khi kể một câu chuyện và dò đường đi đến kết thúc của nó&amp;#8230;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nếu bạn từng đọc blog của tôi cách đây khoảng một năm, và bạn thấy tôi mất tăm không một dấu vết, hy vọng là bạn nhận ra lúc tôi không kể thêm một câu chuyện nào nữa. Ít ra thì tôi cũng nhận ra mình không nên để tất cả vào một chiếc hộp và cố tình đóng kín. Bởi sau cùng, có lẽ được viết là một điều tốt. Và luật vẫn như cũ, không bao giờ có một trăm phần trăm sự thật.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Tôi thử tìm lại chính mình trên Google nhưng màn hình ngập tràn những số 404 &amp;#8211; File not found. Tôi biết mình đã rời bỏ không gian này đủ lâu để Google có thể quên tôi. Tôi đoán có thể bạn cũng đã quên tôi. Và tất cả những suy đoán nói trên cũng chỉ bởi tôi nhận ra chính tôi cũng đã bỏ quên bản thân mình.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Tôi cảm thấy mình không nên cứ cố giữ lấy một chút an toàn mà bỏ qua tất cả những trải nghiệm. Điều đó chưa hẳn có nghĩa tôi muốn đem tất cả mọi thứ ra một nơi đông người. Bởi xét cho cùng thì chẳng phải chính những bí mật đã tạo nên một phần con người đó sao?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Tôi muốn tìm lại một chút mới mẻ. Hơn 2 năm qua, tôi đã có những khoảnh khắc tuyệt vời trong căn nhà ảo này. Bạn cứ xem như tôi vừa trở về từ một chuyến đi xa và căn nhà cũ vừa được gỡ ra, đóng lại để cất đi. Những mảnh kí ức xưa tôi vẫn để lại cho riêng mình dẫu đã được đóng kín. Tôi muốn bắt đầu lại từ những điều đơn giản nhất.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Và đừng hỏi tại sao lại là lúc này. Cứ xem như đấy là một bí mật nhỏ của riêng tôi đi.&lt;/p&gt;
&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?a=8oWDxpexyfQ:pZxOiT2k5b0:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?a=8oWDxpexyfQ:pZxOiT2k5b0:F7zBnMyn0Lo"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?i=8oWDxpexyfQ:pZxOiT2k5b0:F7zBnMyn0Lo" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/nguyenvanthoai/~4/8oWDxpexyfQ" height="1" width="1"/&gt;</content>
		<link rel="replies" type="text/html" href="http://blog.thoaionline.com/2009/03/21/602/#comments" thr:count="2" />
		<link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://blog.thoaionline.com/2009/03/21/602/feed/atom/" thr:count="2" />
		<thr:total>2</thr:total>
	<link rel="license" type="text/html" href="http://creativecommons.org/licenses/by-nc-sa/2.0/" /><feedburner:origLink>http://blog.thoaionline.com/2009/03/21/602/</feedburner:origLink></entry>
		<entry>
		<author>
			<name>ThoaiOnline</name>
						<uri>http://blog.thoaionline.com</uri>
					</author>
		<title type="html"><![CDATA[log]]></title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~3/uVk8O0b3wig/" />
		<id>http://blog.thoaionline.com/?p=598</id>
		<updated>2009-04-27T15:02:19Z</updated>
		<published>2009-02-27T18:18:24Z</published>
		<category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Chưa phân loại" />		<summary type="html"><![CDATA[[Những ngày này tôi bất chợt cảm thấy mình muốn nghỉ ngơi trong một vài thứ, bắt đầu một vài thứ. Có điều gì đó không ổn trong những mối quan hệ, dẫu chỉ là những biểu hiện mơ hồ.]
Dạo này ít dịp trò chuyện với mọi người. Hết tết rồi. Bạn bè đứa nào [...]]]></summary>
		<content type="html" xml:base="http://blog.thoaionline.com/2009/02/28/598/">&lt;p&gt;[Những ngày này tôi bất chợt cảm thấy mình muốn nghỉ ngơi trong một vài thứ, bắt đầu một vài thứ. Có điều gì đó không ổn trong những mối quan hệ, dẫu chỉ là những biểu hiện mơ hồ.]&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Dạo này ít dịp trò chuyện với mọi người. Hết tết rồi. Bạn bè đứa nào có việc ấy. Có nán lại Đà Nẵng thêm chút nữa cũng không làm được gì nhiều. Thôi thì cũng xem như không bỏ lỡ một chuyến đi vì đã tìm được những điều nhỏ-nhặt-nhưng-quan-trọng.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Đến giờ phút này có lẽ nên tự hỏi bản thân xem nơi nào mới là quê nhà thật sự. Sao có những thứ tưởng chừng gắn chặt nhưng lại mơ hồ quá. Ngày mới vào Sài Gòn, mình không một chút cảm giác nhớ nhà. Quen nhanh thôi. Hay bởi bản thân mình là một đứa dễ thay đổi và/hoặc nhanh thích nghi. Đằng nào thì mình cũng bắt đầu xem đây như quê hương thứ hai mất rồi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Chưa bao giờ mình có cảm giác mọi việc có thể trở nên dễ dàng như vậy. Mình đã mất rất lâu để tìm ra một người có thể chạm vào mình một cách sâu sắc. Có những thứ chỉ khi không còn hiện hữu mới có thể nhận ra. Biết đâu những giây phút vừa rồi ở Đà Nẵng là một bài học. Mình đã tìm được một cảm giác mong-manh-nhưng-bền-vững. Ngay khi chỉ có thể là bạn thì những điều ấy cũng đủ giữ mình ở lại.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Tôi ơi, hãy gìn giữ và trân trọng những tình cảm ấy, ngay cả khi họ có lẽ sẽ không bao giờ nhận lời. Đã đến lúc dừng lại và kết thúc tất cả những thứ không liên quan, ngay cả khi sau cuối của những sự kiện ấy là một kết thúc chưa chắc đi về đâu. Cánh cửa đã khép nhưng ta sẽ đợi. Bởi việc tìm một người yêu mình nhiều khi không quan trọng bằng cảm giác yêu một người với tất cả những niềm trong sáng và thuần khiết nhất.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Và tôi nhận ra rằng tình yêu không nên và nhất thiết không thể là sự thương hại. Tháng ba đang về. Liệu kết thúc của những ngày dài này có thể là một vết thương nhẹ hay sẽ là một vết sẹo dài. Nhưng thà là vết sẹo còn hơn hủy hoại nhau đến tận cùng của sự sống.&lt;/p&gt;
&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?a=uVk8O0b3wig:gM6-R0FhEiE:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?a=uVk8O0b3wig:gM6-R0FhEiE:F7zBnMyn0Lo"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?i=uVk8O0b3wig:gM6-R0FhEiE:F7zBnMyn0Lo" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/nguyenvanthoai/~4/uVk8O0b3wig" height="1" width="1"/&gt;</content>
		<link rel="replies" type="text/html" href="http://blog.thoaionline.com/2009/02/28/598/#comments" thr:count="0" />
		<link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://blog.thoaionline.com/2009/02/28/598/feed/atom/" thr:count="0" />
		<thr:total>0</thr:total>
	<link rel="license" type="text/html" href="http://creativecommons.org/licenses/by-nc-sa/2.0/" /><feedburner:origLink>http://blog.thoaionline.com/2009/02/28/598/</feedburner:origLink></entry>
		<entry>
		<author>
			<name>ThoaiOnline</name>
						<uri>http://blog.thoaionline.com</uri>
					</author>
		<title type="html"><![CDATA[Hai mươi]]></title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~3/gSk3x-DzFfg/" />
		<id>http://blog.thoaionline.com/?p=433</id>
		<updated>2009-04-25T21:11:37Z</updated>
		<published>2009-01-27T17:31:59Z</published>
		<category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Chưa phân loại" />		<summary type="html"><![CDATA[Và đây đã là năm thứ hai mươi tròn trịa trong cuộc đời nhiều biến cố của tôi, cũng chỉ ít tháng nữa thôi, tôi 19.
Và tôi muốn để dành lại cho thời khắc ấy một trong những quyết định trọng đại nhất.
&#8230;
Năm tháng cứ trôi.
Tôi nhận ra một vài sự thật nghiệt ngã và [...]]]></summary>
		<content type="html" xml:base="http://blog.thoaionline.com/2009/01/28/433/">&lt;p&gt;Và đây đã là năm thứ hai mươi tròn trịa trong cuộc đời nhiều biến cố của tôi, cũng chỉ ít tháng nữa thôi, tôi 19.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Và tôi muốn để dành lại cho thời khắc ấy một trong những quyết định trọng đại nhất.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&amp;#8230;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Năm tháng cứ trôi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Tôi nhận ra một vài sự thật nghiệt ngã và đang khiến tôi đau đớn. Tôi đang trở thành một điều gì rất khác với tôi của hôm qua. Ngày ấy, tôi đơn giản và luôn tìm kiếm mọi thứ từ những giấc mơ. Hôm nay, tôi, một kẻ tham vọng và cầu toàn, đang ngẫm nghĩ xem liệu con đường mình đã chọn là đúng hay sai.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nhưng sau tất cả những điều ấy, tôi nghiệm ra một thứ, có thể biết nhưng không dễ hiểu: rằng nếu được chọn lại tất cả, hay được sống lại trong những ngày tháng ấy, tôi vẫn sẽ làm như vậy, bởi định mệnh không thể khác và những lựa chọn, nói cho cùng, cũng chỉ là một thể hiện của bản ngã.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Và tôi vẫn là tôi, không thay đổi, chỉ là trở nên rõ ràng hơn mà thôi.&lt;/p&gt;
&lt;blockquote&gt;&lt;p&gt;Time does not change us. It just unfolds us. (Max Frisch)&lt;/p&gt;&lt;/blockquote&gt;
&lt;p&gt;Và đó chẳng phải tình yêu…&lt;/p&gt;
&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?a=xxgP0f3V"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?d=41" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?a=P7rcUoWR"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?i=P7rcUoWR" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/nguyenvanthoai/~4/gSk3x-DzFfg" height="1" width="1"/&gt;</content>
		<link rel="replies" type="text/html" href="http://blog.thoaionline.com/2009/01/28/433/#comments" thr:count="0" />
		<link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://blog.thoaionline.com/2009/01/28/433/feed/atom/" thr:count="0" />
		<thr:total>0</thr:total>
	<link rel="license" type="text/html" href="http://creativecommons.org/licenses/by-nc-sa/2.0/" /><feedburner:origLink>http://blog.thoaionline.com/2009/01/28/433/</feedburner:origLink></entry>
		<entry>
		<author>
			<name>ThoaiOnline</name>
						<uri>http://blog.thoaionline.com</uri>
					</author>
		<title type="html"><![CDATA[Giáng sinh trắng]]></title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~3/eYBGHcZwc3c/" />
		<id>http://blog.thoaionline.com/?p=422</id>
		<updated>2009-04-25T21:13:39Z</updated>
		<published>2008-12-23T10:26:03Z</published>
		<category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Khu vườn bí mật" />		<summary type="html"><![CDATA[1.
Thoáng chốc tôi cảm thấy mệt mỏi và phiền muộn trong nhiều thứ. Nhiệt độ ở đây đang xuống rất thấp, nếu ở lại trong căn phòng này quá lâu, có lẽ ngày mai tôi sẽ chẳng thể nhấc mình lên khỏi sàn nhà để bắt đầu một ngày mới. Nhưng ngay lúc này, tôi [...]]]></summary>
		<content type="html" xml:base="http://blog.thoaionline.com/2008/12/23/422/">&lt;p&gt;1.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Thoáng chốc tôi cảm thấy mệt mỏi và phiền muộn trong nhiều thứ. Nhiệt độ ở đây đang xuống rất thấp, nếu ở lại trong căn phòng này quá lâu, có lẽ ngày mai tôi sẽ chẳng thể nhấc mình lên khỏi sàn nhà để bắt đầu một ngày mới. Nhưng ngay lúc này, tôi đang rối rắm nhiều thứ, trong những cảm xúc khó hiểu của mình. Tôi không muốn đứng lên mà ngồi đợi cho đến khi tất cả bùng nổ. Hoặc tôi sẽ chạy trốn. Hoặc tôi sẽ phải đối đầu.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;2.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Chưa bao giờ ghét những cảm xúc của mình nhiều như vậy. Mà biết đâu đấy chỉ là những cảm giác không căn cứ mà thôi. Chỉ là tôi thấy mình không nên đứng bên cạnh cô ấy, bởi tôi không có đủ tình yêu để giữ cho trái tim thủy tinh ấy khỏi tổn thương. Tôi đã mang đến quá nhiều rắc rối cho cả hai.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;3.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Và tôi nhận ra nước mắt của chính mình ở một góc sâu nào đó giữa những lặng thinh của đêm tối. Chẳng thể hiểu điều đó là gì. Có chăng, tôi chưa bao giờ hiểu được tình yêu của một cô gái. Điều đó quá mong manh? Nếu có ai hỏi tôi một nghìn lần về điều quan trọng nhất thì câu trả lời vẫn sẽ không bao giờ là một tình yêu lãng mạn. Tôi đã mất đi niềm tin vào thứ đồ chơi ấy từ lâu. Hay theo một cách khác, đối với tôi, tình bạn mới là điều xứng đáng để bỏ ra một cuộc đời tìm kiếm và gìn giữ.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;4.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Và có những người vẫn không hiểu được tôi, ở điều giản đơn và nhỏ nhặt ấy. Có thể họ cho tôi đang lôi họ vào một trò chơi, hoặc họ nghĩ tôi đang xem họ nhưng một đứa trẻ để dễ dàng trêu chọc. Tôi đã cố rất nhiều để cô ấy có thể hiểu được mình. Nhưng tôi chưa bao giờ biết tại sao chúng tôi lại khác nhau đến vậy.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;5.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Một ngày giữa tháng mười hai, chúng tôi tựa vai nhau như một cái bắt đầu. Và bây giờ, khi giáng sinh đang đến gần, tôi bỗng dưng muốn từ bỏ. Có lẽ tôi không quen với những điều mang quá nhiều cảm xúc. Tôi muốn chúng tôi trở thành bạn như trước kia. Nhưng có lẽ cô ấy sẽ không bao giờ hiểu. Tất cả con gái đều như vậy sao?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;6.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Có thể tôi ích kỉ khi không muốn để cô ấy đi sâu hơn vào thế giới bí mật của mình. Có thể tôi sợ đến một lúc nào đó tôi sẽ yêu và không thể dừng lại. Tôi cảm nhận được tình cảm cô ấy dành cho mình không thể nào là giả dối, nhưng tôi không đủ tự tin để giữ cô ấy lại. Tôi không bao giờ có thể dành tất cả tình yêu trong cuộc đời này cho một người. Nói một cách chính xác hơn, tôi còn có quá nhiều những mối bận tâm khác. Tôi sợ đến một lúc nào đó sẽ vô tình quên cô ấy lại trong một góc của quá khứ hay lỡ đánh rơi khỏi trái tim chật hẹp của mình. Và tôi sẽ làm cho cô ấy vỡ tan.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;7.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Tôi đã từng bước qua ranh giới đó không chỉ một lần. Và có lẽ trong bất kì giai đoạn nào của cuộc sống, người ta đều phải đi trên đường lằn mong manh ấy. Bởi không, họ trở thành một dạng thánh nhân ảo tưởng, hoặc một kẻ bị căm ghét. Và có lẽ cuộc sống chỉ nên đơn giản là làm được những gì thực sự có ý nghĩa.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;8.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Và băn khoăn, liệu tôi có đủ can đảm và tự tin để đối mặt với bản thân mình. Tôi cảm thấy mình thiếu đi sức mạnh để giữ và chở che cho một tâm hồn.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;[...]&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Điều cuối cùng cốt yếu, tôi tự hỏi liệu mình có thực sự yêu cô ấy hay không? Hay tất cả những ngày vừa qua chỉ là một trò đùa của cảm xúc. Bởi ngay chính vào thời khắc quyết định này, tôi muốn buông tay&amp;#8230;&lt;/p&gt;
&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?a=iwt4dPYE"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?d=41" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?a=TwkWWBlu"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?i=TwkWWBlu" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/nguyenvanthoai/~4/eYBGHcZwc3c" height="1" width="1"/&gt;</content>
		<link rel="replies" type="text/html" href="http://blog.thoaionline.com/2008/12/23/422/#comments" thr:count="2" />
		<link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://blog.thoaionline.com/2008/12/23/422/feed/atom/" thr:count="2" />
		<thr:total>2</thr:total>
	<link rel="license" type="text/html" href="http://creativecommons.org/licenses/by-nc-sa/2.0/" /><feedburner:origLink>http://blog.thoaionline.com/2008/12/23/422/</feedburner:origLink></entry>
		<entry>
		<author>
			<name>ThoaiOnline</name>
						<uri>http://blog.thoaionline.com</uri>
					</author>
		<title type="html"><![CDATA[Con người và thời gian]]></title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~3/Eu8FIXYuuE4/" />
		<id>http://blog.thoaionline.com/?p=354</id>
		<updated>2009-04-25T21:13:39Z</updated>
		<published>2008-10-29T09:16:32Z</published>
		<category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Chưa phân loại" />		<summary type="html"><![CDATA[Tôi thường tự hỏi: Liệu có điều gì tồn tại mãi không?
Mà hình như, những gì đã qua luôn là duy nhất, mỗi khoảnh khắc đều gói trong định nghĩa của số 1.
Ta có bao nhiêu ngày để sống?
]]></summary>
		<content type="html" xml:base="http://blog.thoaionline.com/2008/10/29/354/">&lt;p&gt;Tôi thường tự hỏi: Liệu có điều gì tồn tại mãi không?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Mà hình như, những gì đã qua luôn là duy nhất, mỗi khoảnh khắc đều gói trong định nghĩa của số 1.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ta có bao nhiêu ngày để sống?&lt;/p&gt;
&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?a=Eu8FIXYuuE4:fr3HNLWb6o8:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?a=Eu8FIXYuuE4:fr3HNLWb6o8:F7zBnMyn0Lo"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?i=Eu8FIXYuuE4:fr3HNLWb6o8:F7zBnMyn0Lo" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/nguyenvanthoai/~4/Eu8FIXYuuE4" height="1" width="1"/&gt;</content>
		<link rel="replies" type="text/html" href="http://blog.thoaionline.com/2008/10/29/354/#comments" thr:count="0" />
		<link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://blog.thoaionline.com/2008/10/29/354/feed/atom/" thr:count="0" />
		<thr:total>0</thr:total>
	<link rel="license" type="text/html" href="http://creativecommons.org/licenses/by-nc-sa/2.0/" /><feedburner:origLink>http://blog.thoaionline.com/2008/10/29/354/</feedburner:origLink></entry>
		<entry>
		<author>
			<name>ThoaiOnline</name>
						<uri>http://blog.thoaionline.com</uri>
					</author>
		<title type="html"><![CDATA[Xa nh&#224; th&#225;ng mười]]></title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~3/xuCzbWQSCUg/" />
		<id>http://blog.thoaionline.com/2008/10/10/345/</id>
		<updated>2009-04-25T21:13:39Z</updated>
		<published>2008-10-10T16:20:00Z</published>
		<category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Cuộc sống" /><category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Khu vườn bí mật" /><category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Nhận thức" /><category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Nhật kí" /><category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Những người bạn" /><category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Suy nghĩ bất chợt" />		<summary type="html"><![CDATA[0…
Đã vào SG được hơn một tuần nay. Chưa kịp đi hết những nơi đáng chú ý nhất. Thành phố chứa đựng một sự lạ lùng đến huyền hoặc. Hơi thở của đất khiến cho cả những người muốn trải nghiệm hay thể nghiệm đều không nỡ bỏ qua.
1. Xe
Khúc dạo đầu chưa kịp quen [...]]]></summary>
		<content type="html" xml:base="http://blog.thoaionline.com/2008/10/10/345/">&lt;h2&gt;0…&lt;/h2&gt;
&lt;p&gt;Đã vào SG được hơn một tuần nay. Chưa kịp đi hết những nơi đáng chú ý nhất. Thành phố chứa đựng một sự lạ lùng đến huyền hoặc. Hơi thở của đất khiến cho cả những người muốn trải nghiệm hay thể nghiệm đều không nỡ bỏ qua.&lt;/p&gt;
&lt;h2&gt;1. Xe&lt;/h2&gt;
&lt;p&gt;Khúc dạo đầu chưa kịp quen với những chuyến xe buýt. Suốt ba hôm mới đến chỉ loanh quanh trên những đoạn ngắn mà chiếc xe đạp có thể mang đi. Hai lần lạc đường và đội mưa trong những buổi chiều chưa kịp hiểu về thời tiết. Một tấm bản đồ đã rách do lỗi của mưa. Tấm thứ hai đang ở chỗ một đứa bạn vừa sang chơi. Ngày mai có lẽ sẽ dành cho một chuyến xe duy nhất – 34; dù hôm nay đã chuẩn bị sẵn cả một tập vé cho những ngày tháng sắp tới.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Đường đến trường đại học không xa – Chỉ cách chỗ ở chừng vài phút đạp xe. Thích xe đạp hơn xe buýt và không muốn đi xe máy. Có những con đường, những khoảnh khắc dễ dàng bỏ bị qua trong một phút giây phải mải miết nhìn về phía trước. Đạp xe mang lại một cảm giác của sự chiến thắng – cái cảm giác thích thú khi biết phía sau lưng mình là cả một quãng đường dài đã qua.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Dĩ nhiên, cũng không nên phủ nhận cái cảm giác thư giãn khi ngả mình trên một chiếc ghế nệm và ngắm nhìn cuộc sống qua khung cửa xe buýt. Nhưng thường khi ở trên xe buýt, người ta dễ rơi vào trạng thái thờ ơ với khung cảnh vì quá bận tâm về đích đến. Cuộc sống cũng có những bất ngờ mà chỉ những ai chú tâm mới nhận ra…&lt;/p&gt;
&lt;h2&gt;2. Dang dở&lt;/h2&gt;
&lt;p&gt;Năm cái hẹn đã xong được ba. Hai cái còn lại treo vô kì hạn. Hôm trước có đứa bảo sao mình may mắn. Cũng có thể mình may mắn thật. Nhưng cái đó còn tùy vào định nghĩa “may mắn” của mỗi người nữa.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Có những cái trễ hẹn và những việc chưa và có lẽ mãi không bao giờ hoàn thành. Chẳng biết khi nào có dịp trở lại với TekH để giải thích. Có những câu chuyện không phải lúc nào cũng có thể kết thúc theo cách mọi người muốn. Có những lý lẽ không hề thuyết phục; nhưng một khi đã biết vì sao nó tồn tại, họ sẽ chẳng bao giờ thắc mắc thêm nữa.&lt;/p&gt;
&lt;h2&gt;3. Tình yêu&lt;/h2&gt;
&lt;p&gt;Vừa gọi về cho một đứa bạn ở Đà Nẵng. Đã cảm thấy trống trải và hụt hẫng lắm khi mấy hôm trước ngỡ sẽ không còn dịp nhìn lại những vì sao may mắn ấy. Chuyến đi lần này, ngoài những gì thiết yếu nhất, chỉ mang theo chiếc chuông gió – quà sinh nhật từ T. Anh, 153 ngôi sao (thực ra chưa bao giờ đếm vì sợ nhỡ thiếu mất) – quà sinh nhật của H. Yến. Chợt nghĩ về Nhiên Dao – cô bé với những câu chuyện không bao giờ chán. Và bởi tình yêu nên được định nghĩa như một yếu tố trong tình bạn, những con người ấy đang ở thật gần trái tim.&lt;/p&gt;
&lt;h2&gt;4. Yên bình&lt;/h2&gt;
&lt;p&gt;Xa nhà để yêu gia đình hơn nhưng không phải là nỗi nhớ. Vì tất cả những thân thuộc ấy đang được nối với nhau chặt hơn bao giờ hết. Chẳng bao giờ có thể quên những đêm đã đánh thức cuộc sống và trách nhiệm. Sẽ là thiếu sót khi chưa kịp hiểu hết về những người thân yêu nhất. Hy vọng ba sớm bỏ thuốc. Mong bé Bê học thật chăm để mẹ đỡ vất vả. Có những điều rất muốn thể hiện ra nhưng ngôn từ chưa và không bao giờ đủ. Thế nên, cách tốt nhất là cứ sống đúng với những gì tốt nhất mà ta có thể. Hạnh phúc không chỉ để dành cho riêng mỗi người khi họ đạt đến. Hạnh phúc còn là món quà cho những người đang dành trọn sự quan tâm.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ba chặng đường đã vượt qua một. Những gì tiếp theo vẫn còn là bí ẩn. Duy có một điều chắc chắn: rằng hễ còn dám học hỏi và sẵn sàng dấn thân thì những gì sắp đến luôn có giá trị. Hãy cứ mãi như thế nhé! Luôn hướng về phía trước và không bao giờ được quên phía sau luôn là những ủng hộ nhiệt thành nhất.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Nguyễn Văn Thoại – TP Hồ Chí Minh– 10/10/2008&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;TB: Vẫn chưa tìm ra được một đại từ nhân xưng ngôi thứ nhất thích hợp. Thôi thì hãy cứ để những câu chữ lại đâu đó giữa thế giới của người lớn và trẻ con. Một lúc nào đó bạn cũng sẽ tìm ra một cách để dung hòa được cái muốn kể và cái nên nói. Còn bây giờ mới chỉ là lúc giấc mơ bắt đầu.&lt;/p&gt;
&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?a=bQ9Rbpdx"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?d=41" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?a=js4fQBvg"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?i=js4fQBvg" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/nguyenvanthoai/~4/xuCzbWQSCUg" height="1" width="1"/&gt;</content>
		<link rel="replies" type="text/html" href="http://blog.thoaionline.com/2008/10/10/345/#comments" thr:count="1" />
		<link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://blog.thoaionline.com/2008/10/10/345/feed/atom/" thr:count="1" />
		<thr:total>1</thr:total>
	<link rel="license" type="text/html" href="http://creativecommons.org/licenses/by-nc-sa/2.0/" /><feedburner:origLink>http://blog.thoaionline.com/2008/10/10/345/</feedburner:origLink></entry>
		<entry>
		<author>
			<name>ThoaiOnline</name>
						<uri>http://blog.thoaionline.com</uri>
					</author>
		<title type="html"><![CDATA[I did it!]]></title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~3/PrrHvxCewiY/" />
		<id>http://blog.thoaionline.com/?p=342</id>
		<updated>2009-04-25T21:13:39Z</updated>
		<published>2008-10-01T04:22:57Z</published>
		<category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Ghi chép" /><category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Sự kiện và tôi" />		<summary type="html"><![CDATA[
 
This letter means more than a thousand words. I have just begun and it&#8217;s time to move the world.
]]></summary>
		<content type="html" xml:base="http://blog.thoaionline.com/2008/10/01/342/">&lt;p&gt;&lt;a href="http://blog.thoaionline.com/wp-content/uploads/2008/10/kn9rdkx1meazhvlzymrmo1mro1_500.jpg"&gt;&lt;img class="alignnone size-full wp-image-343" title="RMIT Scholar" src="http://blog.thoaionline.com/wp-content/uploads/2008/10/kn9rdkx1meazhvlzymrmo1mro1_500.jpg" alt="" width="500" height="384" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt; &lt;/p&gt;
&lt;p&gt;This letter means more than a thousand words. I have just begun and it&amp;#8217;s time to move the world.&lt;/p&gt;
&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?a=cAkjLI5I"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?d=41" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?a=Ef2HXSIX"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?i=Ef2HXSIX" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/nguyenvanthoai/~4/PrrHvxCewiY" height="1" width="1"/&gt;</content>
		<link rel="replies" type="text/html" href="http://blog.thoaionline.com/2008/10/01/342/#comments" thr:count="1" />
		<link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://blog.thoaionline.com/2008/10/01/342/feed/atom/" thr:count="1" />
		<thr:total>1</thr:total>
	<link rel="license" type="text/html" href="http://creativecommons.org/licenses/by-nc-sa/2.0/" /><feedburner:origLink>http://blog.thoaionline.com/2008/10/01/342/</feedburner:origLink></entry>
		<entry>
		<author>
			<name>ThoaiOnline</name>
						<uri>http://blog.thoaionline.com</uri>
					</author>
		<title type="html"><![CDATA[Những chuyện kể]]></title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~3/Ub-_6ysJqVg/" />
		<id>http://blog.thoaionline.com/?p=324</id>
		<updated>2009-04-25T21:13:39Z</updated>
		<published>2008-09-22T17:56:27Z</published>
		<category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Cuộc sống" /><category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Khu vườn bí mật" /><category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Suy nghĩ bất chợt" />		<summary type="html"><![CDATA[0.
Có một bận, tôi rất thích kể chuyện. Tôi từng bắt đầu gần mười bài viết với những câu đại loại như &#8220;Hôm nay là một ngày tuyệt vời và mình sẽ viết về…&#8221;. Dĩ nhiên, những bài viết ây được đăng ở chế độ riêng tư, và tôi là người duy nhất đọc chúng.
1.
Những [...]]]></summary>
		<content type="html" xml:base="http://blog.thoaionline.com/2008/09/23/324/">&lt;h1&gt;0.&lt;/h1&gt;
&lt;p&gt;Có một bận, tôi rất thích kể chuyện. Tôi từng bắt đầu gần mười bài viết với những câu đại loại như &amp;#8220;Hôm nay là một ngày tuyệt vời và mình sẽ viết về…&amp;#8221;. Dĩ nhiên, những bài viết ây được đăng ở chế độ riêng tư, và tôi là người duy nhất đọc chúng.&lt;/p&gt;
&lt;h1&gt;1.&lt;/h1&gt;
&lt;p&gt;Những câu chuyện kể của tôi chẳng mấy khi thật một trăm phần trăm. Có một dạo, tôi bị hiểu lầm về việc tại sao lại có nhiều nhân vật như vậy. Rõ ràng là không bình thường khi một anh chàng viết về nhiều hơn hai cô gái trong một tháng. Ít ai hiểu đó chỉ là những mảnh ghép của trí tưởng tượng, được viết ra và dành lại cho một tác phẩm chưa bao giờ hẹn. Phần mình, tôi đã không dành ra một sự giải thích nào. Ai cũng có quyền nghĩ ra những nhân vật của riêng mình và không ai có thể bắt một blogger kể hết về cuộc sống thực.&lt;/p&gt;
&lt;h1&gt;2.&lt;/h1&gt;
&lt;p&gt;Vậy nên, hãy để tôi được viết với tất cả tự do…&lt;br /&gt;
&lt;span id="more-324"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;h1&gt;3.&lt;/h1&gt;
&lt;p&gt;Tôi gặp Nhiên Dao trong một ngày nắng giữa tháng tư. Cô ấy rất tuyệt. Bản thân tôi ghét những tính từ chung chung như thế. Nhưng tôi không thể phủ nhận một điều hiển nhiên rằng số mệnh chứa trong nó những liên kết mà lắm khi rất khó tin. Chúng tôi đã gặp lại nhau trong phòng hẹn của định mệnh. Lần đầu tiên, tôi đã rơi vào ánh mắt. Lần thứ hai, tôi đã không cưỡng lại được ngôn từ. Và nếu còn những lần sau nữa, có lẽ tôi sẽ tìm thấy mình được an toàn tuyệt đối trong một tình bạn xưa nay hiếm.&lt;/p&gt;
&lt;h1&gt;4.&lt;/h1&gt;
&lt;p&gt;Nhưng tôi đã làm Nhiên Dao khóc, một ngày xấu trời ở miền Nam. Tôi đã chẳng thể ở bên cạnh cô ấy. Có những khoảnh khắc tôi muốn là cơn gió để được gần bên cô ấy. Tôi đã yêu và chưa bao giờ cho phép mình thừa nhận. Tôi biết mình ích kỉ lắm. Cuối cùng, tôi nhận ra mình giống như một chú nhím trong câu chuyện đã đọc ở đâu đó.&lt;/p&gt;
&lt;h1&gt;5.&lt;/h1&gt;
&lt;p&gt;Tôi có hai chiếc điện thoại, cùng hãng Nokia. Một cái tôi vẫn dùng nhắn tin cho cô ấy khi đã lên giường và chưa chợp mắt. Cái thứ hai được sắm sau khi đậu đại học &amp;#8211; quà của mẹ. Oái ăm là tôi không thể gởi tin nhắn cho cô ấy với chiếc điện thoại thứ hai &amp;#8211; một lỗi ngớ ngẩn của nhà sản xuất. Có những hôm tôi mang điện thoại lên giường và chờ đợi chỉ để biết rằng cả năm tin nhắn đều không thể tới.&lt;/p&gt;
&lt;h1&gt;6.&lt;/h1&gt;
&lt;p&gt;Thỉnh thoảng, tôi gọi điện cho Nhiên Dao. Câu chuyện của tôi thường là những trêu chọc. Có lần tôi mắng cô ấy vì đã đưa tôi ra một góc không mấy liên quan và xem tình bạn của tôi như một thứ mong manh. Còn đằng sau những giây kéo dài của tiếng tút tút đến tận tín hiệu không có trả lời lại thường chỉ chưa trọn một nỗi nhớ mong. Tôi đã muốn nghe giọng nói của cô ấy. Với tôi, đó là bình yên. Và tôi cảm thấy an toàn, được che chở.&lt;/p&gt;
&lt;h1&gt;7.&lt;/h1&gt;
&lt;p&gt;Số 7, tôi đã tìm ra số 7 ở đâu đó trong những câu chuyện của bạn. Tôi gặp bạn lần thứ nhất. Tôi gặp lại bạn một dịp thứ hai. Và tôi nhận ra rằng mỗi người trong chúng ta là một tiểu tinh cầu mà nếu đơn độc sẽ không bao giờ hiểu được điều gọi là sự sống. Nếu cho tôi một điều ước và thật ít thời gian suy nghĩ, tôi sẽ dành cho mình một cái ôm. Có một lần bạn đã đánh đố tôi tìm ra bạn trong một quán coffee. Còn bây giờ, có lẽ tôi nên mang theo trong ba lô của mình một chút coffee và nước nóng để có thể mở quán ở bất kì đâu. Đổi lại, tôi muốn một cái ôm cho vị đắng tuyệt vời ấy.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;.&lt;br /&gt;
.&lt;br /&gt;
.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Cuối cùng, bạn có thể gọi tôi là Thoại, ThoaiOnline, Nhật Khanh hay bất cứ cái tên ngộ nghĩnh nào bạn nghĩ ra mà tôi có thể nhớ. Và đừng quên rằng tôi yêu bạn nhiều lắm, nhiều đến mức nếu đem tất cả yêu thương ấy cho vào một chiếc túi thì sẽ cần đến hai người rất hợp ý nhau mới mang nổi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nhớ và nghĩ về bạn!&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Nguyễn Văn Thoại 0:56 sáng 23/09/2008&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?a=aNOQarVq"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?d=41" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?a=nLjPHhMb"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?i=nLjPHhMb" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/nguyenvanthoai/~4/Ub-_6ysJqVg" height="1" width="1"/&gt;</content>
		<link rel="replies" type="text/html" href="http://blog.thoaionline.com/2008/09/23/324/#comments" thr:count="1" />
		<link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://blog.thoaionline.com/2008/09/23/324/feed/atom/" thr:count="1" />
		<thr:total>1</thr:total>
	<link rel="license" type="text/html" href="http://creativecommons.org/licenses/by-nc-sa/2.0/" /><feedburner:origLink>http://blog.thoaionline.com/2008/09/23/324/</feedburner:origLink></entry>
		<entry>
		<author>
			<name>ThoaiOnline</name>
						<uri>http://blog.thoaionline.com</uri>
					</author>
		<title type="html"><![CDATA[Sinh nhật Chipro]]></title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~3/z2zM3bqpzeA/" />
		<id>http://blog.thoaionline.com/?p=308</id>
		<updated>2009-04-25T21:13:39Z</updated>
		<published>2008-09-19T17:30:08Z</published>
		<category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Những người bạn" />		<summary type="html"><![CDATA[Chậc, hôm nay chỉ có thể nói một cách chân thành và ngắn gọn rằng mình ngưỡng mộ bạn Chipro lắm lắm.
Hóa ra cái bạn mà lâu nay mình &#8220;thương ngầm nhớ trật&#8221; lại cùng tuổi (Thực ra là sau mình mấy tháng). Chao ôi, quý hóa quá. Thế là giờ đây mình lại có [...]]]></summary>
		<content type="html" xml:base="http://blog.thoaionline.com/2008/09/20/308/">&lt;p&gt;Chậc, hôm nay chỉ có thể nói một cách chân thành và ngắn gọn rằng mình ngưỡng mộ bạn Chipro lắm lắm.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Hóa ra cái bạn mà lâu nay mình &amp;#8220;thương ngầm nhớ trật&amp;#8221; lại cùng tuổi (Thực ra là sau mình mấy tháng). Chao ôi, quý hóa quá. Thế là giờ đây mình lại có thêm một &amp;#8220;hình mẫu&amp;#8221; để vươn tới. Bạn này rất ư là xì tin, cũng thuộc vào hàng sắp-nổi-tiếng trên mạng ấy chứ chẳng chơi. Xem xong cái bài viết kỉ niệm ngày lớn-giấy-tờ của bạn chipro mà mình thấy tụi mình có rất là nhiều điểm tương đồng nhé.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Đầu tiên là cái khoản ăn chơi phong trào. Cái gì chứ cái này mình phải nghiêng mình trước bạn Huyền. Bạn ấy ham vui sớm thế còn mình phải đợi đến tận năm 12 mới bung ra. Sau đợt làm MC với tình nguyện của Peace Boat chưa đầy 1 tuần mà mình gần xìu rồi, phải gọi là nể bạn Chipro quá đi, quậy phá mấy năm trời mà vẫn còn sung sức.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Chả biết sao giờ mong gặp + thấy mặt bạn ni quá đi. Haizzz, đời có thể làm người ta thay đổi. Bạn Chip đã ở liều gặp lành như thế thì cớ gì mình lại không chơi cho hết mình vào nhỉ (Lưu ý: chơi có cái, có nơi, có chỗ. Chơi bậy chết ráng chịu)?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Viết nhảm tí xíu để thỏa mãn cơn hâm mộ cuồng nhiệt đối với bạn Chip. Nhân đây xin chúc bạn Chip tiếp tục gặt hái nhiều thành công trong cuộc sống. Một lần nữa chúc sinh nhật vui vẻ và…&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Mang tiếng vì một chút hứng mà phá hỏng phong cách blog. Thôi thì mọi người đã quen kiểu viết cũ cứ xem như đây là một chút gió mới đi. Vậy há.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Nguyễn Văn Thoại (aka ThoaiOnline)&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;PS1: Mình có nên noi gương bạn Chip viết blog tiếng Anh không nhỉ. Dù gì cũng 6.5 IELTS cơ mà.&lt;br /&gt;
PS2: Blog của bạn Chipro xem phía bên phải trang này (chỗ Blogroll ấy)&lt;/p&gt;
&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?a=0XhCGlT4"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?d=41" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?a=DfJ4Iyxf"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?i=DfJ4Iyxf" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/nguyenvanthoai/~4/z2zM3bqpzeA" height="1" width="1"/&gt;</content>
		<link rel="replies" type="text/html" href="http://blog.thoaionline.com/2008/09/20/308/#comments" thr:count="5" />
		<link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://blog.thoaionline.com/2008/09/20/308/feed/atom/" thr:count="5" />
		<thr:total>5</thr:total>
	<link rel="license" type="text/html" href="http://creativecommons.org/licenses/by-nc-sa/2.0/" /><feedburner:origLink>http://blog.thoaionline.com/2008/09/20/308/</feedburner:origLink></entry>
		<entry>
		<author>
			<name>ThoaiOnline</name>
						<uri>http://blog.thoaionline.com</uri>
					</author>
		<title type="html"><![CDATA[Lời nói]]></title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~3/MVubOxJsgT0/" />
		<id>http://blog.thoaionline.com/?p=284</id>
		<updated>2009-04-25T21:13:39Z</updated>
		<published>2008-09-08T15:28:49Z</published>
		<category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Chưa phân loại" />		<summary type="html"><![CDATA[Gởi GT,
Lời nói giống như mũi tên, đã bắn đi thì đừng mong lấy lại được.
Nói một cách ngắn gọn, ta chán cho cái chỉ số EQ của mi lắm. Chẳng phải mỗi mình ta nghĩ về mi như vậy. Nhưng thôi, ta không định trích dẫn lời người khác khi chưa được phép.
Nếu mi [...]]]></summary>
		<content type="html" xml:base="http://blog.thoaionline.com/2008/09/08/284/">&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Gởi GT,&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Lời nói giống như mũi tên, đã bắn đi thì đừng mong lấy lại được.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nói một cách ngắn gọn, ta chán cho cái chỉ số EQ của mi lắm. Chẳng phải mỗi mình ta nghĩ về mi như vậy. Nhưng thôi, ta không định trích dẫn lời người khác khi chưa được phép.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nếu mi vẫn nghĩ mình đúng, ta không cản. Ta cũng chẳng đòi mi phải sai, mi có cái lí của mi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nhưng ở trong vị trí của mi, ta sẽ không làm vậy.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ngay cả khi một số người không làm theo ý mi, đó cũng chẳng phải lý do để mi cư xử khiếm nhã. Mi nên nhớ mi chỉ có quyền chọn số mệnh cho bản thân mi thôi, chấm hết. Mi đừng quên hôm nay mi và ta ở chung trong một căn phòng chẳng vì ta phải theo lệnh của mi. Đơn giản là vì một mục đích chung mà mỗi người thấy phần của mình trong đó.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Mi thử đặt mi vào vị trí của ta xem. Rồi mi sẽ cảm thấy thế nào?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ta đã định hét vào mặt mi lúc ban tối, nhưng ta đã không làm, không đáng và cũng chẳng để làm gì.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;À không, nếu mi là một đứa khác, cũng có thể sẽ như vậy lắm, hoặc ta sẽ để ngoài tai, không quan tâm, sẽ chẳng là gì hết. Ta biết phải làm gì và như thế nào với cảm xúc của ta.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Mi cũng nên nhớ nhu cầu cơ bản nhất của một người là được tôn trọng. Mà mi với ta đâu phải thứ quan hệ có thể xem như người dưng: nói để rồi quên.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Từng câu của mi ta còn nhớ. Nếu mỗi tuần (không cần mỗi ngày) ba hay mẹ mi chỉ cần chĩa vào mặt mi và bảo mi là một đứa vô dụng thì ta giám chắc giờ này mi là một đứa vô dụng thật và chẳng ở trước mặt ta để nói những lời đó đâu.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Mi có bao giờ nghĩ vì sao tụi trẻ ở nhà tình thương không dám nghĩ tới xếp loại khá ở phổ thông không? Những người gần chúng nhất không tin chúng đặc biệt và kéo tất cả theo suy nghĩ chủ quan của họ. Công trình khoa học hẳn hoi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Như trong tin nhắn, ta không cần hai từ đó. Chúng vô nghĩa và trống rỗng. Ta nghe những câu đại loại thế nhiều rồi và quá nhiều người cứ lặp lại lỗi cũ. Mi cũng chẳng thật tâm nghe những nhắn nhủ từ một đứa xem-mi-như-bạn. Ta nói rồi, ta chỉ mong mi biết &amp;#8220;cẩn trọng với lời nói&amp;#8221;.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Mi cũng chẳng còn nhỏ, ít ra cũng biết chuyện. Còn nhiều nữa, nhưng mi nên tự ngẫm lấy.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Entry này kết thúc tất cả những gì ta cần nói hôm nay. Mai ta sẽ quên cả (từ quên hiểu theo nghĩa của con trai). &lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ta mong mi sau này không phải như hôm nay ta gặp.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Bạn-của-mi&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nguyễn Văn Thoại&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?a=iphoGqlS"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?d=41" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?a=nWewxLjF"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?i=nWewxLjF" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/nguyenvanthoai/~4/MVubOxJsgT0" height="1" width="1"/&gt;</content>
		<link rel="replies" type="text/html" href="http://blog.thoaionline.com/2008/09/08/284/#comments" thr:count="1" />
		<link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://blog.thoaionline.com/2008/09/08/284/feed/atom/" thr:count="1" />
		<thr:total>1</thr:total>
	<link rel="license" type="text/html" href="http://creativecommons.org/licenses/by-nc-sa/2.0/" /><feedburner:origLink>http://blog.thoaionline.com/2008/09/08/284/</feedburner:origLink></entry>
		<entry>
		<author>
			<name>ThoaiOnline</name>
						<uri>http://blog.thoaionline.com</uri>
					</author>
		<title type="html"><![CDATA[Cười lên bạn nhé]]></title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~3/nydLnRfv6ns/" />
		<id>http://blog.thoaionline.com/?p=231</id>
		<updated>2009-04-25T21:15:44Z</updated>
		<published>2008-08-18T06:42:14Z</published>
		<category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Cuộc sống" /><category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Những người bạn" />		<summary type="html"><![CDATA[(Viết cho T.Anh, T.Lý, A.Thi và Xíu)
Có lẽ lúc này bạn đã trở lại mức tâm trạng bình thường. Hay chí ít, bạn đã không còn buồn nhiều như cách đây vài tuần. Tôi muốn dành bài viết này như một cuộc trò chuyện thứ hai và cuối cùng về kì thi vừa rồi.
Trước tiên, [...]]]></summary>
		<content type="html" xml:base="http://blog.thoaionline.com/2008/08/18/231/">&lt;p&gt;&lt;strong&gt;(Viết cho T.Anh, T.Lý, A.Thi và Xíu)&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Có lẽ lúc này bạn đã trở lại mức tâm trạng bình thường. Hay chí ít, bạn đã không còn buồn nhiều như cách đây vài tuần. Tôi muốn dành bài viết này như một cuộc trò chuyện thứ hai và cuối cùng về kì thi vừa rồi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Trước tiên, tôi muốn chúc mừng bạn, chúc mừng cho một trong những thất bại lớn đầu tiên.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nói như vậy không có nghĩa là tôi mong bạn vấp ngã nữa. Tôi chúc mừng vì bạn vẫn còn cơ hội để thử lại thêm rất nhiều lần. Bạn có quyền thách thức sự nghiệt ngã của cuộc đời, bạn có một sự lựa chọn để vượt qua. Vì bạn có tuổi trẻ, một thứ quyền lực để thay đổi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Một đứa bé không sợ thất bại, nhóc ấy đã ngã rất nhiều trước khi biết bò, rồi biết đi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Tất cả chúng ta đều đã từng như vậy. Nhưng có khi những suy nghĩ phức tạp khiến bạn quên đi bản năng đó &amp;#8211; bản năng đấu tranh và tự hoàn thiện.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nếu bạn gặp một thất bại như thế này lúc trung niên, mọi thứ sẽ khó khăn hơn rất nhiều; những cơ hội lúc ấy không còn nhiều nữa. Còn lúc này, bạn có cả một cuộc đời phía trước, tất cả thế giới rộng lớn ngoài kia vẫn đang đợi bạn khám phá.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Tôi cũng đang ở đây dõi theo bạn, quan sát và chờ ngày bạn đặt dấu chân mình đến nơi góc bể chân trời.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Phụ tất cả những trông đợi ấy, chẳng phải là một điều lãng phí sao?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Dù ta không trở thành vĩ nhân thì cũng hãy một lần trở thành người bình thường. Cứ làm tốt nhất những gì bạn có thể để không bao giờ phải hối tiếc.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Có một câu nói tôi rất thích thế này:&lt;br /&gt;
Defeat is temporary, giving up makes it permanent&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Bạn có quyền thay đổi, bạn có quyền lựa chọn và bạn sẽ làm được điều bạn thực sự muốn.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Những ngày vừa qua đã đủ cho những nỗi buồn. Bây giờ đã đến lúc bạn cho bản thân mình một khởi đầu mới. Những gì vừa rồi cứ xem như là một chặng nghỉ chân và nhìn lại. Bây giờ là lúc tiến lên.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Hôm nay là ngày để bạn mỉm cười và tiếp tục. Bạn chưa đạt được những gì mình muốn trong lần thử đầu tiên không có nghĩa là bạn thất bại, bạn chỉ chưa chạm đến thành công mong đợi. Một ngày gần đây, khi chúng ta gặp nhau,  tôi mong bạn sẽ khoe với tôi những điều mới. Tôi biết bạn của tôi mạnh mẽ lắm, sẽ chẳng có nỗi buồn nào dám ở lại lâu trong bạn đâu.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Lúc này, tôi dành cho bạn một nụ cười. Bạn nhớ nhận lấy và dán nó lên khuôn mặt đáng yêu của mình. Bạn sẽ làm được những gì mình muốn, chỉ cần biết cố gắng, chỉ cần đừng bao giờ từ bỏ.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Chúc bạn may mắn trên con đường bạn sắp đi. Tôi chờ tin vui của bạn.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Cười lên bạn nhé!&lt;/p&gt;
&lt;p style="text-align: right;"&gt;&lt;strong&gt;Nguyễn Văn Thoại&lt;br /&gt;
Đà Nẵng ngày 18 tháng 8 năm 2008&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?a=b2p7ugdK"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?d=41" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?a=JHeoKqdk"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?i=JHeoKqdk" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/nguyenvanthoai/~4/nydLnRfv6ns" height="1" width="1"/&gt;</content>
		<link rel="replies" type="text/html" href="http://blog.thoaionline.com/2008/08/18/231/#comments" thr:count="0" />
		<link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://blog.thoaionline.com/2008/08/18/231/feed/atom/" thr:count="0" />
		<thr:total>0</thr:total>
	<link rel="license" type="text/html" href="http://creativecommons.org/licenses/by-nc-sa/2.0/" /><feedburner:origLink>http://blog.thoaionline.com/2008/08/18/231/</feedburner:origLink></entry>
		<entry>
		<author>
			<name>ThoaiOnline</name>
						<uri>http://blog.thoaionline.com</uri>
					</author>
		<title type="html"><![CDATA[Đừng bỏ cuộc]]></title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~3/m5bN0t6e0kg/" />
		<id>http://blog.thoaionline.com/2008/08/03/197/</id>
		<updated>2009-04-25T21:15:44Z</updated>
		<published>2008-08-03T14:54:02Z</published>
		<category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Cuộc sống" /><category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Nhận thức" /><category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Suy nghĩ bất chợt" /><category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Sự kiện và tôi" />		<summary type="html"><![CDATA[Thấy bất lực khi muốn an ủi một vài đứa bạn. Giả dụ rằng bạn ở trong hoàn cảnh đó, bạn cũng sẽ rất khó nhận một lời an ủi nào. Trở về thực tại, bạn không cùng trong tâm trạng đó, bạn chưa thể hiểu hết được.
Mà không, có chăng là bạn chưa tìm [...]]]></summary>
		<content type="html" xml:base="http://blog.thoaionline.com/2008/08/03/197/">&lt;p&gt;Thấy bất lực khi muốn an ủi một vài đứa bạn. Giả dụ rằng bạn ở trong hoàn cảnh đó, bạn cũng sẽ rất khó nhận một lời an ủi nào. Trở về thực tại, bạn không cùng trong tâm trạng đó, bạn chưa thể hiểu hết được.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Mà không, có chăng là bạn chưa tìm ra cách để chạm vào những mảnh vỡ ấy…&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;18 tuổi, người ta đủ lớn để hiểu thất bại không có nghĩa là chấm hết. Một thời phổ thông qua đi và kết quả cuối cùng không được như mong muốn, đâu phải đã là kết thúc.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Đời người còn phải qua nhiều giông tố lắm. Tất cả chỉ mới bắt đầu thôi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Nếu buồn, cứ khóc. Khóc cho những khúc mắc. Khóc để thấy nhẹ lòng. Khi nào thấy chán chê với cảm giác đó rồi thì đứng dậy mà đi tiếp. Người ta không có đủ nước mắt cho một dòng sông đâu.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Đời mà. Lúc này. Lúc khác.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Người mà. Phải thất bại rồi mới thành công.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Thế nên. Đừng bỏ cuộc.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Nguyễn Văn Thoại – Đà Nẵng tháng 8&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?a=uyaGEGM8"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?d=41" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?a=1MymFsyL"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?i=1MymFsyL" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/nguyenvanthoai/~4/m5bN0t6e0kg" height="1" width="1"/&gt;</content>
		<link rel="replies" type="text/html" href="http://blog.thoaionline.com/2008/08/03/197/#comments" thr:count="6" />
		<link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://blog.thoaionline.com/2008/08/03/197/feed/atom/" thr:count="6" />
		<thr:total>6</thr:total>
	<link rel="license" type="text/html" href="http://creativecommons.org/licenses/by-nc-sa/2.0/" /><feedburner:origLink>http://blog.thoaionline.com/2008/08/03/197/</feedburner:origLink></entry>
		<entry>
		<author>
			<name>ThoaiOnline</name>
						<uri>http://blog.thoaionline.com</uri>
					</author>
		<title type="html"><![CDATA[Trắng]]></title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~3/-4GkR6y2PhE/" />
		<id>http://blog.thoaionline.com/2008/07/23/183/</id>
		<updated>2009-04-25T21:15:44Z</updated>
		<published>2008-07-23T15:37:37Z</published>
		<category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Khu vườn bí mật" />		<summary type="html"><![CDATA[2 S
Cứ quên đi em, bởi ta sẽ chẳng bao giờ được một lần nữa chạm vào nhau. Cứ ngủ yên đi, những giấc mơ hão huyền. Cứ tìm lại mà xem, rồi em sẽ thấy mình trong khung gỗ của hôm qua…
Chợt, tôi thấy lòng mình dao động.
Chưa bao giờ tôi thấy mình thiếu [...]]]></summary>
		<content type="html" xml:base="http://blog.thoaionline.com/2008/07/23/183/">&lt;p&gt;2 S&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Cứ quên đi em, bởi ta sẽ chẳng bao giờ được một lần nữa chạm vào nhau. Cứ ngủ yên đi, những giấc mơ hão huyền. Cứ tìm lại mà xem, rồi em sẽ thấy mình trong khung gỗ của hôm qua…&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Chợt, tôi thấy lòng mình dao động.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Chưa bao giờ tôi thấy mình thiếu tự tin đến như vậy. Chưa bao giờ tôi cảm giác bị tước hết sức mạnh và cũng chưa bao giờ tôi nhận ra em trong một buổi chiều mưa.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ai biết được, ngày mai ta sẽ ở đâu? Ngày mai có đưa ta lại gần hơn không?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Em và tôi, chúng ta đang ở rất xa. Chúng ta chưa thuộc về nhau.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Chấm hết.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Em chỉ là một màu trắng. Em chỉ là một điều ước hoang đường của thực tại.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Có lẽ, chỉ nên là như thế thôi…&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Nguyễn Văn Thoại – 23/07/2008&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?a=-4GkR6y2PhE:kitPWou4vGE:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?a=-4GkR6y2PhE:kitPWou4vGE:F7zBnMyn0Lo"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/nguyenvanthoai?i=-4GkR6y2PhE:kitPWou4vGE:F7zBnMyn0Lo" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/nguyenvanthoai/~4/-4GkR6y2PhE" height="1" width="1"/&gt;</content>
		<link rel="replies" type="text/html" href="http://blog.thoaionline.com/2008/07/23/183/#comments" thr:count="3" />
		<link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://blog.thoaionline.com/2008/07/23/183/feed/atom/" thr:count="3" />
		<thr:total>3</thr:total>
	<link rel="license" type="text/html" href="http://creativecommons.org/licenses/by-nc-sa/2.0/" /><feedburner:origLink>http://blog.thoaionline.com/2008/07/23/183/</feedburner:origLink></entry>
		<entry>
		<author>
			<name>ThoaiOnline</name>
						<uri>http://blog.thoaionline.com</uri>
					</author>
		<title type="html"><![CDATA[Đi khắp muôn nơi]]></title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~3/TFqR8Xeu-Wk/" />
		<id>http://blog.thoaionline.com/?p=152</id>
		<updated>2009-04-25T21:15:44Z</updated>
		<published>2008-07-15T16:21:40Z</published>
		<category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Cuộc sống" /><category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Nhận thức" /><category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Nhật kí" /><category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Suy nghĩ bất chợt" />		<summary type="html"><![CDATA[Thuở nhỏ, tôi ước mình được chu du khắp chốn, được gặp những con người mới và làm những việc chưa từng. Vậy đó, một thời mộng mơ của trẻ con. Hay it ra tôi từng là một đứa trẻ và trong tôi ít nhiều phảng phất dư âm của một thời bé dại.
Tôi nghĩ [...]]]></summary>
		<content type="html" xml:base="http://blog.thoaionline.com/2008/07/15/152/">&lt;p&gt;Thuở nhỏ, tôi ước mình được chu du khắp chốn, được gặp những con người mới và làm những việc chưa từng. Vậy đó, một thời mộng mơ của trẻ con. Hay it ra tôi từng là một đứa trẻ và trong tôi ít nhiều phảng phất dư âm của một thời bé dại.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Tôi nghĩ về những câu chuyện cổ tích. Cổ tích Việt Nam thường kết thúc có hậu. Nhưng thành thật mà nói, tôi không thích cái bình yên ấy. Tôi thích những chuyện  của Anh và Đan Mạch. Có cái gì đó thật hơn, gần gũi hơn với đời sống. Tôi vẫn tin vào cổ tích, nhưng không phải một thứ cổ tích đầy ánh sáng và hương thơm. Người ta có thể tin vào ảo ảnh để rồi hụt hẫng. Tôi đã được sinh ra trong nhung lụa của tình cảm nhưng không phải giữa những ưu ái tột cùng của vật chất. Tôi có đủ niềm tin vào những điều tốt đẹp nhưng không có quyền ảo tưởng.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Lớn hơn, tôi đặt bước chân mình ra xa hơn những hẻm đất của xóm chùa nhỏ hẹp. Biết đâu là một ngày để sống hay là 24 giờ tồn tại? Thời gian đưa đến cho tôi những món quà. Có khi tôi chấp nhận những thua thiệt và bất công chỉ để giữ lại cho mình một giá trị duy nhất về sự trung thực. Tôi vẫn tin vào công bằng. Có thể tôi quá ngây thơ, cũng có khi đó chỉ là ảo tưởng, một giấc mơ mà đến lúc thích hợp, đời sẽ lôi tôi dậy.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Thời phổ thông, tôi ghét nhất là gian dối và có lẽ sau này vẫn vậy. Thà bị điểm không, tôi nhất quyết không mặc cả với quỷ. Trên cuộc đời này, có hai điều mà tôi sợ nhất: lãng quên và sống giả. Tôi đã trải qua hơn 18 năm đầu trên bước đường định mệnh. Quãng đường đi được chưa nhiều; trải nghiệm chưa đủ làm nên một-người-lớn.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Càng đi nhiều, thấy nhiều, gặp nhiều, tôi càng thấy mình nhỏ bé. Tôi dần hiểu mình là ai, đang đến đâu và phải bước đi như thế nào. Vì sợ bị lãng quên, tôi cố trở thành một người bình thường. Bình thường chứ không phải tầm thường. Bình thường nghĩa là làm tốt nhất những gì mình có thể, là sống một cuộc sống theo nghĩa của người. Còn sự tầm thường chỉ bó mình trong những no đủ vật chất mà thôi.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Tôi đang và sẽ đi xa hơn nữa. Nếu không, dòng sông sẽ dìm tôi xuống những tầng sâu quá khứ, đến khi tôi không còn đủ sức kháng cự. Tôi sẽ đặt chân đến những chân trời mới, nơi gặp gỡ của ước mơ. Có lẽ, những sâu sắc của trưởng thành sẽ dần tìm đến với tôi, đổi lấy một con người cầu an và ngại khó. Nhưng đó là chuyện của một ngày khác. Lúc này, trong tôi là tuổi trẻ, với lửa pha lẫn ngông cuồng của nó. Tôi đang sống cho trọn cuộc đời mình và những người thân yêu. Sẽ gần thôi cái ngày tôi ghi tên mình vào tâm trí của họ.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Hẹn gặp tại &lt;strong&gt;Việt Nam vào năm 2030&lt;/strong&gt;…&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Bạn đã sẵn sàng chưa?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;strong&gt;Nguyễn Văn Thoại&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Tái bút: &lt;a title="Cuộc thi viết Việt Nam năm 2030" rel="nofollow" href="http://www.hanoimoi.com.vn/vn/47/145012/" target="_blank"&gt;&lt;strong&gt;Việt Nam năm 2030&lt;/strong&gt;&lt;/a&gt; là một bài viết dài khoảng hơn 2000 từ về ước mơ của đất nước và những những mục tiêu của mình cũng như cách thực hiện chúng. Những gì nêu lên trong bài viết là lời hứa của mình, với bản thân, với cô, cũng là những mục tiêu gần. Khi có dịp mình sẽ trích đăng bài viết đó.&lt;/p&gt;
&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?a=JfE79ffS"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?d=41" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?a=mP18tpSF"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?i=mP18tpSF" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/nguyenvanthoai/~4/TFqR8Xeu-Wk" height="1" width="1"/&gt;</content>
		<link rel="replies" type="text/html" href="http://blog.thoaionline.com/2008/07/15/152/#comments" thr:count="2" />
		<link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://blog.thoaionline.com/2008/07/15/152/feed/atom/" thr:count="2" />
		<thr:total>2</thr:total>
	<link rel="license" type="text/html" href="http://creativecommons.org/licenses/by-nc-sa/2.0/" /><feedburner:origLink>http://blog.thoaionline.com/2008/07/15/152/</feedburner:origLink></entry>
		<entry>
		<author>
			<name>ThoaiOnline</name>
						<uri>http://blog.thoaionline.com</uri>
					</author>
		<title type="html"><![CDATA[Nhớ tuổi thơ]]></title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~3/vZvthSX77qs/" />
		<id>http://blog.thoaionline.com/?p=138</id>
		<updated>2009-04-25T21:18:46Z</updated>
		<published>2008-06-30T02:37:57Z</published>
		<category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Cuộc sống" /><category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Ghi chép" /><category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Khu vườn bí mật" /><category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Thơ" />		<summary type="html"><![CDATA[Nhớ nhớ lại quên
Bóng hình bé nhỏ
Lạc mất đâu rồi
Mắt của em thơ
Ai về ai qua
Đường xa vạn dặm
Biết mình là đâu
Đi đến bao giờ?
Có tiếc không em
Một thời thơ bé?
Hay cứ hiểu rằng
Ta chỉ lớn thôi
Rồi một mai,
Khi em bước lên,
những nấc thang cuộc đời dài rộng
Sẽ ngoái lại nhìn
những phút tuổi thơ qua
Cũng [...]]]></summary>
		<content type="html" xml:base="http://blog.thoaionline.com/2008/06/30/138/">&lt;p style="text-align: center;"&gt;Nhớ nhớ lại quên&lt;br /&gt;
Bóng hình bé nhỏ&lt;br /&gt;
Lạc mất đâu rồi&lt;br /&gt;
Mắt của em thơ&lt;/p&gt;
&lt;p style="text-align: center;"&gt;Ai về ai qua&lt;br /&gt;
Đường xa vạn dặm&lt;br /&gt;
Biết mình là đâu&lt;br /&gt;
Đi đến bao giờ?&lt;/p&gt;
&lt;p style="text-align: center;"&gt;Có tiếc không em&lt;br /&gt;
Một thời thơ bé?&lt;br /&gt;
Hay cứ hiểu rằng&lt;br /&gt;
Ta chỉ lớn thôi&lt;/p&gt;
&lt;p style="text-align: center;"&gt;Rồi một mai,&lt;/p&gt;
&lt;p style="text-align: center;"&gt;Khi em bước lên,&lt;br /&gt;
những nấc thang cuộc đời dài rộng&lt;br /&gt;
Sẽ ngoái lại nhìn&lt;br /&gt;
những phút tuổi thơ qua&lt;br /&gt;
Cũng chẳng rõ tự khi nào ta muốn&lt;br /&gt;
một vé về bến đợi tuổi thơ xưa?&lt;/p&gt;
&lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;strong&gt;Nguyễn Văn Thoại &amp;#8211; 30/06/2008&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Thoại dành tặng bài thơ nhỏ này cho những ai tìm thấy mình trong đó.&lt;/p&gt;
&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?a=n4StWN6g"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?d=41" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?a=JF1LgW2O"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?i=JF1LgW2O" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/nguyenvanthoai/~4/vZvthSX77qs" height="1" width="1"/&gt;</content>
		<link rel="replies" type="text/html" href="http://blog.thoaionline.com/2008/06/30/138/#comments" thr:count="0" />
		<link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://blog.thoaionline.com/2008/06/30/138/feed/atom/" thr:count="0" />
		<thr:total>0</thr:total>
	<link rel="license" type="text/html" href="http://creativecommons.org/licenses/by-nc-sa/2.0/" /><feedburner:origLink>http://blog.thoaionline.com/2008/06/30/138/</feedburner:origLink></entry>
		<entry>
		<author>
			<name>ThoaiOnline</name>
						<uri>http://blog.thoaionline.com</uri>
					</author>
		<title type="html"><![CDATA[M]]></title>
		<link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~3/-aFJ3DcReYk/" />
		<id>http://blog.thoaionline.com/2008/05/28/118/</id>
		<updated>2009-04-25T21:18:46Z</updated>
		<published>2008-06-08T17:21:15Z</published>
		<category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Cuộc sống" /><category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Nhận thức" /><category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="Nhật kí" /><category scheme="http://blog.thoaionline.com" term="trò chuyện" />		<summary type="html"><![CDATA[M bắt đầu với những giới hạn và thiếu niềm tin cũng như hy vọng. Tôi đã bắt gặp nhiều người như M. Họ có một cuộc đời không bình yên, và nhiều người trong số họ không có dịp để nghĩ về tương lai. Dường như cuộc sống trong mắt những số phận ấy [...]]]></summary>
		<content type="html" xml:base="http://blog.thoaionline.com/2008/06/08/118/">&lt;p&gt;&lt;strong&gt;M bắt đầu với những giới hạn và thiếu niềm tin cũng như hy vọng. Tôi đã bắt gặp nhiều người như M. Họ có một cuộc đời không bình yên, và nhiều người trong số họ không có dịp để nghĩ về tương lai. Dường như cuộc sống trong mắt những số phận ấy lại lưng chừng giữa sự thiếu thốn tột cùng để đỏi hỏi phải vượt lên và cái đủ đầy để có một tầm nhìn xa.&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Các em đến từ những gia đình khác nhau, có những quá khứ khác nhau và hầu hết những điều ấy đã thấm sẵn đau buồn. Xã hội muốn giúp các em (Tôi không khẳng định tất cả mọi người đều có thiện chí nhưng ít ra cũng có những người quan tâm đến các em). Chúng tôi muốn các em có một cuộc sống tốt hơn. Các em được đưa vào dưới một mái nhà chung, nơi mà chúng tôi &amp;#8211; những người lớn &amp;#8211; hy vọng từ đó các em sẽ tìm thấy một sự chia sẻ. Các em có được những thứ mà trước đó giống như một giấc mơ. Vậy mà, càng tiếp xúc nhiều hơn với các em, tôi nhận ra hình như chúng tôi, bằng cách này hay cách khác, đang làm hư các em.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Hè này, tôi có dịp trở lại với công việc yêu thích của mình: tình nguyện viên. Nhưng tuổi 18 khiến tôi nghĩ khác. Tại nhà tình thương mà tôi đang làm việc, hầu hết các em (từ lớp 1 đến 11) đều xếp loại trung bình ở trường phổ thông (chỉ có một em lớp 3 loại giỏi và đó là niềm tự hào). Điều ấy khiến tôi ngạc nhiên (Ngày tôi học tiểu học, xếp loại khá đã là một điều lạ còn loại trung bình lại càng hiếm). Tôi tự hỏi về tương lai của các em. Phải chăng những nỗ lực của chúng tôi đang vô tình lấy đi tương lai của các em? Dòng chữ “trả lại tuổi thơ” đối với tôi hình như không còn ý nghĩa nữa. Tôi lo sợ một lúc nào đó, các em sẽ quên đi mình phải làm gì, hoặc trầm trọng hơn, không hiểu mục đích cuộc sống của mình.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Ở căn nhà ấy, tôi thấy hai người lớn chăm sóc cho tất cả các em &amp;#8211; gần hai mươi số phận. Điều đó liệu có đáp ứng được những nhu cầu của nhiều em đang bước vào tuổi lớn, nhiều biến động và cần lời khuyên. Tôi thấy họ nhắc đến học lực của các em không chút bận lòng. Các em ngủ mê mất thôi! &lt;strong&gt;Có khi nào các em tự hỏi mình sẽ là ai khi bước ra đời chưa?&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Các em đâu kém chúng tôi về sự thông minh. Mà có khi các em còn may mắn hơn một số người trong chúng tôi về vật chất. Nhưng qua những lần tiếp xúc gần đây, tôi nhận thấy ở nhiều người trong số các em đã không còn định hướng. Các em vô tư vui chơi khi tôi cùng bạn bè đang vùi đầu vào sách vở. Khi chúng tôi đang phải từng ngày đấu tranh với chính mình để vươn lên mỗi nấc thang trong cuộc sống thì các em đang rất thảnh thơi. Tôi không tin thứ bình yên ấy là bền vững. Một mai này, các em cũng phải lao vào vòng xoáy khốc liệt của đời. Tôi e các em sẽ sớm thất bại, hoặc sẽ thiếu đi những chuẩn bị cần thiết để có thể tiến xa. Chúng tôi đã nuông chiều và khiến các em ngủ quên trong tuổi thơ vốn không còn phù hợp nữa.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Người lớn không sai khi muốn mang lại cho các em một cuộc sống đầy đủ. Họ đã sai khi quên trao cho các em chiếc cần câu và dạy các em cách câu. Tôi biết, chỉ khi nào các em không còn nghĩ về mình với những giới hạn của quá khứ và thân phận, các em mới có thể làm nên những điều lớn. Các em có một quá khứ không vui. Điều ấy cũng tốt. Tôi nhiều lúc mong mình đi ra từ bóng tối. Bởi chính những thách thức sẽ khơi lên nguồn sống tiềm tàng của mỗi người. Tôi mong các em được đánh thức. Điều ấy không đơn giản, nhưng chắc chắn làm được và sẽ làm được. Còn tôi, tôi bắt đầu cuộc cách mạng của mình từ &lt;strong&gt;M&lt;/strong&gt;.&lt;/p&gt;
&lt;p style="text-align: right"&gt;&lt;strong&gt;ThoaiOnline &amp;#8211; ngày tháng Sáu&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;
&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?a=dMHCRfkW"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?d=41" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?a=gFs7Is6v"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~f/nguyenvanthoai?i=gFs7Is6v" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/nguyenvanthoai/~4/-aFJ3DcReYk" height="1" width="1"/&gt;</content>
		<link rel="replies" type="text/html" href="http://blog.thoaionline.com/2008/06/08/118/#comments" thr:count="2" />
		<link rel="replies" type="application/atom+xml" href="http://blog.thoaionline.com/2008/06/08/118/feed/atom/" thr:count="2" />
		<thr:total>2</thr:total>
	<link rel="license" type="text/html" href="http://creativecommons.org/licenses/by-nc-sa/2.0/" /><feedburner:origLink>http://blog.thoaionline.com/2008/06/08/118/</feedburner:origLink></entry>
	<entry><title type="text">Cổ động viên [Flickr]</title><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~3/IHc16X7jEo0/" /><author><name>thoaionline</name><uri>http://www.flickr.com/people/thoaionline/</uri></author><updated>2008-07-26T09:46:52-07:00</updated><id>tag:flickr.com,2005:/photo/2704296392</id><content type="html">&lt;p&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/people/thoaionline/"&gt;thoaionline&lt;/a&gt; posted a photo:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/thoaionline/2704296392/" title="Cổ động viên"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3168/2704296392_e1f82740a5_m.jpg" width="180" height="240" alt="Cổ động viên" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;

&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/nguyenvanthoai/~4/IHc16X7jEo0" height="1" width="1"/&gt;</content><dc:date.Taken xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/">2008-05-04T03:47:11-08:00</dc:date.Taken><feedburner:origLink>http://www.flickr.com/photos/thoaionline/2704296392/</feedburner:origLink><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="enclosure" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~5/-8ZPklQZs4k/2704296392_022f89088e_o.jpg" length="0" type="image/jpeg" /><feedburner:origEnclosureLink>http://farm4.static.flickr.com/3168/2704296392_022f89088e_o.jpg</feedburner:origEnclosureLink></entry><entry><title type="text">Em bị.... [Flickr]</title><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~3/OPwgXuZ9eg8/" /><author><name>thoaionline</name><uri>http://www.flickr.com/people/thoaionline/</uri></author><updated>2008-07-26T09:46:48-07:00</updated><id>tag:flickr.com,2005:/photo/2704296242</id><content type="html">&lt;p&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/people/thoaionline/"&gt;thoaionline&lt;/a&gt; posted a photo:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/thoaionline/2704296242/" title="Em bị...."&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3111/2704296242_56fdaa0cec_m.jpg" width="240" height="180" alt="Em bị...." /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;

&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/nguyenvanthoai/~4/OPwgXuZ9eg8" height="1" width="1"/&gt;</content><dc:date.Taken xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/">2008-05-04T03:40:52-08:00</dc:date.Taken><feedburner:origLink>http://www.flickr.com/photos/thoaionline/2704296242/</feedburner:origLink><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="enclosure" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~5/96qTHZvfLxI/2704296242_831d7f122d_o.jpg" length="0" type="image/jpeg" /><feedburner:origEnclosureLink>http://farm4.static.flickr.com/3111/2704296242_831d7f122d_o.jpg</feedburner:origEnclosureLink></entry><entry><title type="text">Bớ anh iu [Flickr]</title><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~3/HUsN3OWvu8o/" /><author><name>thoaionline</name><uri>http://www.flickr.com/people/thoaionline/</uri></author><updated>2008-07-26T09:46:44-07:00</updated><id>tag:flickr.com,2005:/photo/2703473257</id><content type="html">&lt;p&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/people/thoaionline/"&gt;thoaionline&lt;/a&gt; posted a photo:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/thoaionline/2703473257/" title="Bớ anh iu"&gt;&lt;img src="http://farm3.static.flickr.com/2105/2703473257_467e2b7017_m.jpg" width="180" height="240" alt="Bớ anh iu" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;

&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/nguyenvanthoai/~4/HUsN3OWvu8o" height="1" width="1"/&gt;</content><dc:date.Taken xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/">2008-05-04T03:39:03-08:00</dc:date.Taken><feedburner:origLink>http://www.flickr.com/photos/thoaionline/2703473257/</feedburner:origLink><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="enclosure" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~5/gawYgYTD8hg/2703473257_0985038cd9_o.jpg" length="0" type="image/jpeg" /><feedburner:origEnclosureLink>http://farm3.static.flickr.com/2105/2703473257_0985038cd9_o.jpg</feedburner:origEnclosureLink></entry><entry><title type="text">hí hí [Flickr]</title><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~3/V6u1d-0N0nU/" /><author><name>thoaionline</name><uri>http://www.flickr.com/people/thoaionline/</uri></author><updated>2008-07-26T09:46:39-07:00</updated><id>tag:flickr.com,2005:/photo/2704295876</id><content type="html">&lt;p&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/people/thoaionline/"&gt;thoaionline&lt;/a&gt; posted a photo:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/thoaionline/2704295876/" title="hí hí"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3120/2704295876_a618cdc5a1_m.jpg" width="180" height="240" alt="hí hí" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;

&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/nguyenvanthoai/~4/V6u1d-0N0nU" height="1" width="1"/&gt;</content><dc:date.Taken xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/">2008-05-04T03:36:40-08:00</dc:date.Taken><feedburner:origLink>http://www.flickr.com/photos/thoaionline/2704295876/</feedburner:origLink><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="enclosure" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~5/Wk1gd1UT4WQ/2704295876_bb1c3f350e_o.jpg" length="0" type="image/jpeg" /><feedburner:origEnclosureLink>http://farm4.static.flickr.com/3120/2704295876_bb1c3f350e_o.jpg</feedburner:origEnclosureLink></entry><entry><title type="text">ố ồ [Flickr]</title><link rel="alternate" type="text/html" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~3/jtpOVqLmS5s/" /><author><name>thoaionline</name><uri>http://www.flickr.com/people/thoaionline/</uri></author><updated>2008-07-26T09:46:34-07:00</updated><id>tag:flickr.com,2005:/photo/2703472851</id><content type="html">&lt;p&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/people/thoaionline/"&gt;thoaionline&lt;/a&gt; posted a photo:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;a href="http://www.flickr.com/photos/thoaionline/2703472851/" title="ố ồ"&gt;&lt;img src="http://farm4.static.flickr.com/3123/2703472851_ebdd1523bc_m.jpg" width="180" height="240" alt="ố ồ" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;

&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/nguyenvanthoai/~4/jtpOVqLmS5s" height="1" width="1"/&gt;</content><dc:date.Taken xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/">2008-05-04T03:36:34-08:00</dc:date.Taken><feedburner:origLink>http://www.flickr.com/photos/thoaionline/2703472851/</feedburner:origLink><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="enclosure" href="http://feedproxy.google.com/~r/nguyenvanthoai/~5/MXNWY7roVFc/2703472851_b8cf834af3_o.jpg" length="0" type="image/jpeg" /><feedburner:origEnclosureLink>http://farm4.static.flickr.com/3123/2703472851_b8cf834af3_o.jpg</feedburner:origEnclosureLink></entry></feed><!-- Dynamic page generated in 0.402 seconds. --><!-- Cached page generated by WP-Super-Cache on 2009-07-13 02:05:16 -->
