<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:blogger='http://schemas.google.com/blogger/2008' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd="http://schemas.google.com/g/2005" xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-3847552639521550347</id><updated>2024-10-24T00:32:01.404-07:00</updated><category term="Bitexco"/><category term="Cảm nhận của tôi về Sài Gòn"/><category term="Nhà thờ đức bà"/><title type='text'>PBM Blog</title><subtitle type='html'></subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='https://baominhblognew.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='https://www.blogger.com/feeds/3847552639521550347/posts/default'/><link rel='alternate' type='text/html' href='https://baominhblognew.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><author><name>Bảo Minh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03731262723820986214</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjZ6Q887hlPHxdwDMSTcmpIpu3lZ_X3RAHRbLoqrmfzwbyRc_OUgcJFaUSSt123w-vb_hKPOnbBSFOjQeTp6Vt0b0OhP5vfom0fHSSIerfoCJ-4ePSYATDjyRhBvFZfpA/s220/baominh.jpg'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>4</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>25</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3847552639521550347.post-4694862865312193032</id><published>2020-05-27T07:52:00.001-07:00</published><updated>2020-05-27T08:14:32.666-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Bitexco"/><title type='text'></title><content type='html'>&lt;br /&gt;
&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;
&lt;a href=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhejrWAjoWzBuVqk8QbQsvreohhs_5x-cFGuoy5m1tpKh5We4zp5jM3o1eI2QowdDqcgQXMy5AdzExCqRxkfIvoaMVaZRyeROSKMjqexx7mtSzTSc0D96xice1Y6LUD3-BgmgxuZyKt8UE/&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; data-original-height=&quot;400&quot; data-original-width=&quot;640&quot; src=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhejrWAjoWzBuVqk8QbQsvreohhs_5x-cFGuoy5m1tpKh5We4zp5jM3o1eI2QowdDqcgQXMy5AdzExCqRxkfIvoaMVaZRyeROSKMjqexx7mtSzTSc0D96xice1Y6LUD3-BgmgxuZyKt8UE/s320/bitexco.jpg&quot; width=&quot;320&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: justify;&quot;&gt;
&lt;b&gt;Sài Gòn xô bồ, ồn ào và tấp nập. &lt;/b&gt;Sài Gòn nắng nóng bốn mùa mà mùa mưa đến thì ngập đường, ngập chợ ,... Nhưng khi gắn bó với nơi này một thời gian vào mỗi lần tôi từ Vĩnh Long lên, tôi chợt nhận ra mình đã yêu và quý cái mảnh đất Sài Gòn lúc nào cũng không hay.&lt;/div&gt;
&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: justify;&quot;&gt;
Sài Gòn đón nhận vào lòng những đứa con từ khắp phương xa, từ các nước về đây học tập , làm việc, sinh sống . Sự ồn ào,cảnh xe tấp nập, cảnh xuyên tắc đường thường làm những người mới đến cảm thấy, ngột ngạt,bức bôi như tôi lúc mới đầu đến Sài Gòn vậy. Khi dần quen với nơi này, người ta sẽ thoải mái đi trên những con đường đông đúc người và xe, theo từng dòng xe qua những ngã ba, ngã tư, ngã 7, rồi rẽ vào đâu đó trong những hẻm nhỏ. Đường Sài Gòn nhiều ngã rẻ như chính ngã rẻ của cuộc đời, của duyên số đã đưa tôi đến nơi đây. Cũng tự bao giờ ai đó xa lạ trở nên suy mê nơi này, thân quen như chính tâm hồn của mình, yêu Sài Gòn mỗi sớm mai được đi dạo cùng người thân, vui vẻ cùng bạn bè coffee , trà sữa, đơn giản là cái tụ tập cùng nhau tro chuyện, chụp hình các kiểu để up facebook , zalo ... để có gì đó gọi là khoảnh khắc. Là cảm giác thích thú ngắm nhìn thành phố nhộn nhịp khi thức dậy, vươn mình trong ánh nắng ban may đầy kiêu hãnh, là rôm rạ của những câu chuyện đầy màu sắc. Sài Gòn ấm lòng những người phương xa bằng những cách gọi gần gũi, người Sài Gòn có cái chân tình dễ thương, họ luôn sẵn sàng giúp đỡ những người xa lạ, chỉ cần đáp lại bằng một nụ cười thân thiện. Ở Sài Gòn, hiếm khi được ngắm những ngôi sao đêm, vì dường như chính thành phố đã trở thành ngôi sao rực sáng mỗi khi về đêm. Tôi nghe người ta bảo rằng &quot;Sài Gòn không biết buồn&quot; và không biết ngủ, vì Sài Gòn luôn rộn ràng từ sáng tới đêm, ban ngày tấp nập với cuộc sống công việc, với những con đường tấp nập xe cộ. Đêm về lại càng rực rỡ, đầy quyến rũ, thay cho mình chiếc áo gợi cảm dưới những ánh đèn muôn màu hòa với những cuộc vui cùng bạn bè, những cuộc hẹn hò đầy tình tứ. Nhưng Sài Gòn một góc nhỏ trong mỗi người lại mang dư vị của sự cô đơn,&amp;nbsp; không biết thành phố trong ca khúc “Khi người lớn cô đơn” có&amp;nbsp; phải là Sài Gòn không, nhưng lời ca khúc làm người ta liên tưởng tới Sài Gòn, ca khúc như những lời tâm sự đầy day dứt của những người đang trưởng thành, đang cô đơn giữa thành phố quen thuộc, “thành phố bé thế đến thế thôi, mà tìm hoài không thấy chút ấm áp, chút yêu thương riêng mình”. Thật đấy, Sài Gòn rộn ràng là vậy, nhưng đôi khi giữa dòng người tấp nập ta vẫn cảm thấy lạc lõng, cô đơn, và cảm thấy dường như mong manh lắm&amp;nbsp; vì lỡ buông tay ai giữa dòng đời đó, quay đi sẽ lạc mất “thành phố bé thế thôi mà tìm hoài chẳng gặp, tìm hoài sao chẳng thấy nhau giữa phố đông người” Sài Gòn làm người ta nhớ nhất là những cơn mưa những cơn mưa bất chợt, không chuyển trời, mây mù, không mưa rả rích ngày đêm, dai dẳng. Mà chỉ vội đến, vội đi, nhanh chóng, như tưới mát cho thành&amp;nbsp; phố oi ả, như điểm xuyến thêm sự tươi mới trên những tán cây già trong thành phố. Những cơn mưa ngang qua bất ngờ, mọi người hối hả chạy đến núp dưới mái hiên nào đó, hay dầm mưa để cảm nhận chút mát mẻ. Mưa Sài Gòn làm dịu đi những lo toan, những muộn phiền, mang đến một chút thi vị rồi mau tạnh để tất cả lại quay lại với nhịp sống nhanh.&lt;/div&gt;
&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: justify;&quot;&gt;
&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; Sài Gòn là vậy đó, ồn ã, nóng nực, bận rộn, hối hả, làm người ta bực bội, giận vì không tìm được một chút yên tĩnh. Nhưng cũng buồn lắm nếu như người ta trở nên thảnh thơi, lại cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó như đã thân quen, cái sự náo nhiệt đã không thể thay đổi của nơi đây. Cứ như vậy, giữa những phố phường Sài Gòn ai đó đã yêu nhau, ai đó đã chia tay, ai đó đã rời xa thành phố. Nhưng tình yêu Sài Gòn đâu đó trong tim cứ thế lớn dần, không hiểu vì yêu ai hay yêu một thành phố.&lt;/div&gt;
</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='https://baominhblognew.blogspot.com/feeds/4694862865312193032/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://baominhblognew.blogspot.com/2020/05/blog-post_86.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='https://www.blogger.com/feeds/3847552639521550347/posts/default/4694862865312193032'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='https://www.blogger.com/feeds/3847552639521550347/posts/default/4694862865312193032'/><link rel='alternate' type='text/html' href='https://baominhblognew.blogspot.com/2020/05/blog-post_86.html' title=''/><author><name>Bảo Minh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03731262723820986214</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjZ6Q887hlPHxdwDMSTcmpIpu3lZ_X3RAHRbLoqrmfzwbyRc_OUgcJFaUSSt123w-vb_hKPOnbBSFOjQeTp6Vt0b0OhP5vfom0fHSSIerfoCJ-4ePSYATDjyRhBvFZfpA/s220/baominh.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhejrWAjoWzBuVqk8QbQsvreohhs_5x-cFGuoy5m1tpKh5We4zp5jM3o1eI2QowdDqcgQXMy5AdzExCqRxkfIvoaMVaZRyeROSKMjqexx7mtSzTSc0D96xice1Y6LUD3-BgmgxuZyKt8UE/s72-c/bitexco.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3847552639521550347.post-9203426200875830915</id><published>2020-05-27T07:51:00.002-07:00</published><updated>2020-05-27T08:21:23.459-07:00</updated><title type='text'></title><content type='html'>&lt;br /&gt;
&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;
&lt;a href=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgiD6TyjQcljgFtC5RgvQsV_DaEEZVkTFW6cEei6XzS7q-wBL_9QxkZQwGTt9PffLYCfijuA-zosjJwPcDxuVieO2CJRxffzrwdLz0uo1aL3_RtQxl2-ltMg1p_4878GG1uYWYJtVWMCUI/&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; data-original-height=&quot;340&quot; data-original-width=&quot;550&quot; src=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgiD6TyjQcljgFtC5RgvQsV_DaEEZVkTFW6cEei6XzS7q-wBL_9QxkZQwGTt9PffLYCfijuA-zosjJwPcDxuVieO2CJRxffzrwdLz0uo1aL3_RtQxl2-ltMg1p_4878GG1uYWYJtVWMCUI/s320/buivien.jpg&quot; width=&quot;320&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;
&lt;b style=&quot;color: #333333; font-family: &amp;quot;alegreya sans&amp;quot;, sans-serif; text-align: justify;&quot;&gt;Bùi Viện đã trở thành một điểm hẹn náo nhiệt&lt;/b&gt;&lt;span style=&quot;background-color: white; color: #333333; font-family: &amp;quot;alegreya sans&amp;quot; , sans-serif; text-align: justify;&quot;&gt;. Nếu Bùi Viện có “đặc sản” là “đông đúc” thì “thức muộn” và “dậy trễ” đã trở thành “đặc trưng” của Bùi Viện! Một con đường chẳng bao giờ ngủ ở Sài Thành!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style=&quot;text-align: justify;&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;background-color: white; color: #333333; font-family: &amp;quot;alegreya sans&amp;quot; , sans-serif; text-align: justify;&quot;&gt;Phố Tây Bùi Viện giờ đây là địa chỉ quen thuộc của giới trẻ Sài Gòn mỗi tối cuối tuần. Cứ đêm đến, Bùi Viện bỗng nhiên ồn ào náo nhiệt hơn hẳn với đủ màu da, mái tóc và ngôn ngữ! Ngoài các bar, club, thì bia vỉa hè Bùi Viện cũng nhộn nhịp không kém. Thêm vào đó, một trong những lí do người người “đổ về” đây mỗi tối là vì đồ ăn ngập tràn đường phố. Từ đầu đường đến cuối đường, bạn sẽ không bao giờ thử hết các món tủ ở phố đi bộ nếu chỉ ở đó 1 đêm!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style=&quot;background-color: white; color: #333333; font-family: &amp;quot;alegreya sans&amp;quot; , sans-serif; font-size: 20px; text-align: justify;&quot;&gt;
&lt;/span&gt;</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='https://baominhblognew.blogspot.com/feeds/9203426200875830915/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://baominhblognew.blogspot.com/2020/05/blog-post_55.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='https://www.blogger.com/feeds/3847552639521550347/posts/default/9203426200875830915'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='https://www.blogger.com/feeds/3847552639521550347/posts/default/9203426200875830915'/><link rel='alternate' type='text/html' href='https://baominhblognew.blogspot.com/2020/05/blog-post_55.html' title=''/><author><name>Bảo Minh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03731262723820986214</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjZ6Q887hlPHxdwDMSTcmpIpu3lZ_X3RAHRbLoqrmfzwbyRc_OUgcJFaUSSt123w-vb_hKPOnbBSFOjQeTp6Vt0b0OhP5vfom0fHSSIerfoCJ-4ePSYATDjyRhBvFZfpA/s220/baominh.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgiD6TyjQcljgFtC5RgvQsV_DaEEZVkTFW6cEei6XzS7q-wBL_9QxkZQwGTt9PffLYCfijuA-zosjJwPcDxuVieO2CJRxffzrwdLz0uo1aL3_RtQxl2-ltMg1p_4878GG1uYWYJtVWMCUI/s72-c/buivien.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3847552639521550347.post-7180044996176917755</id><published>2020-05-27T07:47:00.000-07:00</published><updated>2020-05-27T08:20:02.508-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Nhà thờ đức bà"/><title type='text'></title><content type='html'>&lt;br /&gt;
&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;
&lt;a href=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhTcBEfIZXJNL5Ipc99Y6U_2or02o6acNTrv9pMk3wsdpu6EfHEOw-FJfyLkyXaSCMpgy2fSnm2i6pMCBPdervH8lNjCa7EdzTkmD7pKO4yNnT3KVTiN15Mc3WbGecYLTcBi8IWDb7j5MA/&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; data-original-height=&quot;419&quot; data-original-width=&quot;630&quot; src=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhTcBEfIZXJNL5Ipc99Y6U_2or02o6acNTrv9pMk3wsdpu6EfHEOw-FJfyLkyXaSCMpgy2fSnm2i6pMCBPdervH8lNjCa7EdzTkmD7pKO4yNnT3KVTiN15Mc3WbGecYLTcBi8IWDb7j5MA/s320/nhathoducba.jpg&quot; width=&quot;320&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: justify;&quot;&gt;
&lt;span style=&quot;background-color: white; color: #4a4a4a; font-family: Arial, Tahoma, &amp;quot;Bitstream Vera Sans&amp;quot;, sans-serif; font-size: 14px; text-align: start;&quot;&gt;Cảm nhận của tôi về nhà thờ Đức Bà. Khi tôi đến đây vào ngày đầu tiên ở SG, tôi đã xuýt xoá về kiến trúc cổ kính của nó. Đi vòng quanh nhà thờ, tôi gặp những bác thợ ảnh lớn tuổi và rất thiên thiện, nhiệt tình. Trước sảnh nhà thờ, dưới chân tượng Đức mẹ là đàn bồ câu được nuôi ở ngay gần đấy. Bồ câu ở nhà thờ Đức Bà dạn người, chúng cứ bay vòng quanh và ăn những hạt gạo gần khu vực tôi ngồi, khiến cho tôi cảm thấy yên bình khó tả..&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='https://baominhblognew.blogspot.com/feeds/7180044996176917755/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://baominhblognew.blogspot.com/2020/05/blog-post_27.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='https://www.blogger.com/feeds/3847552639521550347/posts/default/7180044996176917755'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='https://www.blogger.com/feeds/3847552639521550347/posts/default/7180044996176917755'/><link rel='alternate' type='text/html' href='https://baominhblognew.blogspot.com/2020/05/blog-post_27.html' title=''/><author><name>Bảo Minh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03731262723820986214</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjZ6Q887hlPHxdwDMSTcmpIpu3lZ_X3RAHRbLoqrmfzwbyRc_OUgcJFaUSSt123w-vb_hKPOnbBSFOjQeTp6Vt0b0OhP5vfom0fHSSIerfoCJ-4ePSYATDjyRhBvFZfpA/s220/baominh.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhTcBEfIZXJNL5Ipc99Y6U_2or02o6acNTrv9pMk3wsdpu6EfHEOw-FJfyLkyXaSCMpgy2fSnm2i6pMCBPdervH8lNjCa7EdzTkmD7pKO4yNnT3KVTiN15Mc3WbGecYLTcBi8IWDb7j5MA/s72-c/nhathoducba.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-3847552639521550347.post-330763918023844393</id><published>2020-05-27T07:44:00.002-07:00</published><updated>2020-05-27T08:26:48.870-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Cảm nhận của tôi về Sài Gòn"/><title type='text'></title><content type='html'>&lt;br /&gt;
&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;
&lt;a href=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhmlpuayLeUyGpJTKwMKz7dPzi0qbjM-9XD3CkxBQCiFQqLiYmSrJ7P73T-sZc-WtuYJg99eUMFMvAS59hlJayovZLpEpm4hXDirkOTTgMV8GMOX4J99rENpJYQccmgW0LB8ee5GRjbaC4/&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: 1em; margin-right: 1em;&quot;&gt;&lt;img border=&quot;0&quot; data-original-height=&quot;720&quot; data-original-width=&quot;960&quot; src=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhmlpuayLeUyGpJTKwMKz7dPzi0qbjM-9XD3CkxBQCiFQqLiYmSrJ7P73T-sZc-WtuYJg99eUMFMvAS59hlJayovZLpEpm4hXDirkOTTgMV8GMOX4J99rENpJYQccmgW0LB8ee5GRjbaC4/s320/saigon.jpg&quot; width=&quot;320&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: justify;&quot;&gt;
Tôi cứ nghĩ Sài Gòn sẽ khó sống, phức tạp lắm nhưng khi gắn bó ở đây một thời gian , tôi nhận ra rằng Sài Gòn không như những điều mình nghĩ , và tôi cũng không biết mình đã yêu nơi đây từ lúc nào cũng không hay biết.Lần đầu tiên , tôi bước chân lên Sài Gòn , từ bến xe Kim Mã đi đến chỗ ở của họ hàng tôi , đường phố đông đúc, dòng xe hối hả ngược xuôi, tiếng bốp kèn xe &quot;Ting Ting&quot; , tiếng nhạc từ các cửa hàng vang vọng , tạo nên sự nhộn nhịp, vui tươi như chào mừng người mới đến . Những tòa nhà cao ốc bé bé nằm sát nhau trên các nẻo đường khiến tôi phải ngước nhìn và tỏ thái đồ ngạc nhiên , trầm trồ . Thế mà tôi đã phấn khích, thích thú nơi đây . Thích một cách lạ lùng.&lt;/div&gt;
&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: justify;&quot;&gt;
&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; Nói đến người Sài Gòn, họ rất hiếu khách, dễ thương dễ mến đặc trưng của người Miên Tây mình mà . Người Sài Gòn có vài món ăn quen thuộc , món đặc biệt là Cơm tấm, sáng cơm , chiều cơm , đôi khi nhậu về khuya là thèm một dĩa cơm sườn bì chả. Hình ảnh của cậu tôi đấy ! Họ không phân biệt vùng miền mà luôn thân thiện với tất cả, họ luôn chào đón một cách tự nhiên và thân thiết nhất. Họ nhiệt tình giúp đỡ người khác, kể cả đó là người không quen biết, mà chẳng đòi hỏi câu cảm ơn hay một sự đền đáp nảo cả .&lt;/div&gt;
&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: justify;&quot;&gt;
&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;
&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: justify;&quot;&gt;
&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; Sài Gòn là nơi hội tụ tinh hoa ẩm thực của mọi vùng miền, từ những món mặn như phở Hà Nội, bún bò Huế,... đến những món ăn vặt như bánh tráng trộn, trà chanh ,... đều có ở nơi đây, muốn ăn gì cũng có hết cả. Với người Sài Gòn , ngày nào cũng như ngày nghĩ , bởi vì họ, buổi tối là thời gian để thư giản , đi dạo , đi chơi cùng bạn bè, cùng gia đình để giảm bớt căn thẳng sau những giờ làm mệt mỏi, Sài Gòn tấp nập cả ngày lẫn đêm,nếu như ở các thành phố khác chẳng hạn như Vĩnh Long thì tầm 10 tối nhà nhà tắt đèn đi ngủ, còn ở Sài Gòn có thể đi chơi đến tận sáng mà vẫn đông vui. Nhất là ở Quận 1, có những đường như Bùi Viện , Phạm&amp;nbsp; Ngũ Lão, ta nói nhộn nhịp như đi trẩy hội vậy, khách du lịch nước ngoài, trong nước và dân bản xư tụ tập giao lưu thâu đêm suốt sáng . Đó là những con phố luôn sáng đèn.&lt;/div&gt;
&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: justify;&quot;&gt;
&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;&lt;/div&gt;
&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: justify;&quot;&gt;
&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; Những quản bar, quán club, quản bia tươi lề đường hay những quán cà phê trang trí đẹp mà giá cả phải chăng, thỏa mãn nhu cầu tám chuyện và chụp ảnh check in của giới trẻ để lưu giữ khoảnh khắc( không ngoại trừ tui đâu nhé ). Ngoài ra, còn có nhiều quán ăn đêm, những cửa hàng 24h có thể phục vụ bất kể lúc nào với mọi mặt hàng, đồ ăn, thức uống, ... Nhiều người nói người Sài Gòn vô tâm lắm, mạnh ai nấy lo, mạnh ai nấy sống nhưng khi tôi ở đây chỉ được 2 tháng tôi lại thấy nhận xét như vậy không đúng . Họ quan tâm vừa phải , có chuyện thì giúp chứ không soi mói can thiệp vào đời tư của bất cứ ai.&lt;/div&gt;
&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: justify;&quot;&gt;
&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; Tuy nhiên, theo cảm nhận của tôi theo khía cạnh lạc quan, tôi vẫn nhìn ra được những đièu tuyệt vời nhất khi ở Sài Gòn . Đừng vì con sâu mà rầu nồi canh vì đó là chỉ là một số ít . Sài Gòn vẫn tuyệt vời theo cách riêng của họ và theo cảm nhận của tôi !&lt;/div&gt;
&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;
&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;
</content><link rel='replies' type='application/atom+xml' href='https://baominhblognew.blogspot.com/feeds/330763918023844393/comments/default' title='Đăng Nhận xét'/><link rel='replies' type='text/html' href='https://baominhblognew.blogspot.com/2020/05/blog-post.html#comment-form' title='0 Nhận xét'/><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='https://www.blogger.com/feeds/3847552639521550347/posts/default/330763918023844393'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='https://www.blogger.com/feeds/3847552639521550347/posts/default/330763918023844393'/><link rel='alternate' type='text/html' href='https://baominhblognew.blogspot.com/2020/05/blog-post.html' title=''/><author><name>Bảo Minh</name><uri>http://www.blogger.com/profile/03731262723820986214</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='24' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjZ6Q887hlPHxdwDMSTcmpIpu3lZ_X3RAHRbLoqrmfzwbyRc_OUgcJFaUSSt123w-vb_hKPOnbBSFOjQeTp6Vt0b0OhP5vfom0fHSSIerfoCJ-4ePSYATDjyRhBvFZfpA/s220/baominh.jpg'/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhmlpuayLeUyGpJTKwMKz7dPzi0qbjM-9XD3CkxBQCiFQqLiYmSrJ7P73T-sZc-WtuYJg99eUMFMvAS59hlJayovZLpEpm4hXDirkOTTgMV8GMOX4J99rENpJYQccmgW0LB8ee5GRjbaC4/s72-c/saigon.jpg" height="72" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry></feed>