<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" media="screen" href="/~d/styles/rss2enclosuresfull.xsl"?><?xml-stylesheet type="text/css" media="screen" href="http://feeds.feedburner.com/~d/styles/itemcontent.css"?><rss xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" xmlns:itunes="http://www.itunes.com/dtds/podcast-1.0.dtd" xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" version="2.0"><channel><description>

 Visit old blog






  var _gaq = _gaq || [];
  _gaq.push(['_setAccount', 'UA-10720235-1']);
  _gaq.push(['_trackPageview']);

  (function() {
    var ga = document.createElement('script'); ga.type = 'text/javascript'; ga.async = true;
    ga.src = ('https:' == document.location.protocol ? 'https://ssl' : 'http://www') + '.google-analytics.com/ga.js';
    var s = document.getElementsByTagName('script')[0]; s.parentNode.insertBefore(ga, s);
  })();

♪♫♪Happy  Valentines

  





rm_f1st('0','210','true','false','3c627e','1ataghyf9ou','true','ff0000');</description><title>PhapSu</title><generator>Tumblr (3.0; @phapsu)</generator><link>http://phapsu.com/</link><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="self" type="application/rss+xml" href="http://feeds.feedburner.com/phapsu" /><feedburner:info uri="phapsu" /><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com/" /><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="hub" href="http://tumblr.superfeedr.com/" /><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle>Visit old blog var _gaq = _gaq || []; _gaq.push(['_setAccount', 'UA-10720235-1']); _gaq.push(['_trackPageview']); (function() { var ga = document.createElement('script'); ga.type = 'text/javascript'; ga.async = true; ga.src = ('https:' == document.locatio</itunes:subtitle><itunes:summary>Visit old blog var _gaq = _gaq || []; _gaq.push(['_setAccount', 'UA-10720235-1']); _gaq.push(['_trackPageview']); (function() { var ga = document.createElement('script'); ga.type = 'text/javascript'; ga.async = true; ga.src = ('https:' == document.location.protocol ? 'https://ssl' : 'http://www') + '.google-analytics.com/ga.js'; var s = document.getElementsByTagName('script')[0]; s.parentNode.insertBefore(ga, s); })(); ♪♫♪Happy Valentines rm_f1st('0','210','true','false','3c627e','1ataghyf9ou','true','ff0000');</itunes:summary><feedburner:emailServiceId>phapsu</feedburner:emailServiceId><feedburner:feedburnerHostname>http://feedburner.google.com</feedburner:feedburnerHostname><item><title>"Đóng cửa 1 tuần đi “hành xác”. 
Đầu tháng mở cửa nhé các bác."</title><description>“Đóng cửa 1 tuần đi “hành xác”. &lt;br/&gt;
Đầu tháng mở cửa nhé các bác.”&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=SfOcgByY-ts:1tJXkOvOsY0:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=SfOcgByY-ts:1tJXkOvOsY0:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=SfOcgByY-ts:1tJXkOvOsY0:-BTjWOF_DHI"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=SfOcgByY-ts:1tJXkOvOsY0:-BTjWOF_DHI" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=SfOcgByY-ts:1tJXkOvOsY0:tu4ucXyO51k"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=SfOcgByY-ts:1tJXkOvOsY0:tu4ucXyO51k" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/phapsu/~4/SfOcgByY-ts" height="1" width="1"/&gt;</description><link>http://feedproxy.google.com/~r/phapsu/~3/SfOcgByY-ts/18064452519</link><guid isPermaLink="false">http://phapsu.com/post/18064452519</guid><pubDate>Wed, 22 Feb 2012 16:58:37 +0700</pubDate><feedburner:origLink>http://phapsu.com/post/18064452519</feedburner:origLink></item><item><title>5 điều hối tiếc nhất trước lúc lìa trần</title><description>&lt;p&gt;Một nữ y tá người Úc tên Bronnie Ware đã có nhiều năm chuyên chăm sóc người bệnh ở thời kỳ 12 tuần cuối của cuộc đời họ. Qua đó cô đã có cơ hội ghi lại những điều mà người bệnh còn hối tiếc trước khi nhắm mắt. Cô nhận ra rằng khi người sắp qua đời được hỏi có điều gì trong cuộc đời mà họ hối hận vì đã không làm khác đi, đã có một số câu trả lời rất phổ biến trong tâm lý chung của  con người ở giai đoạn này mà cô có thể tổng kết lại thành năm điều và viết thành cuốn sách cùng tên: “5 điều hối tiếc nhấ lúc sắp lìa trần”. Đã không có câu trả lời nào đề cập đến sự ham muốn về tình dục hay những cú nhảy bungee mạo hiểm.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Dưới đây là năm điều hối tiếc phổ biến nhất của những người sắp chết, mà Ware đã ghi lại:&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;strong&gt;1. Giá mà tôi có đủ can đảm để sống một cuộc sống đúng với bản thân mình, chứ không phải là cuộc sống mà những người khác mong đợi ở tôi.  &lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;“Đây là niềm hối tiếc phổ biến nhất. Khi con người ta nhận ra rằng cuộc đời của họ đang gần đến điểm kết thúc, ngoảnh nhìn lại, thật dễ dàng để nhận ra có bao nhiêu giấc mơ đã trôi đi mà chưa thành hiện thực. Hầu hết mọi người đã không tôn trọng thậm chí chỉ một nửa giấc mơ của mình và giờ đây họ phải ra đi trong suy nghĩ rằng điều này hoàn toàn do những gì họ đã lựa chọn, hoặc không lựa chọn. Sức khỏe mang lại một sự tự do mà rất ít người nhận ra, cho đến khi họ không còn có nó được nữa”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;strong&gt;2. Giá mà tôi đã không làm việc một cách cật lực. &lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;“Điều hối tiếc này này đến từ tất cả các bệnh nhân nam mà tôi chăm sóc. Họ đã bỏ lỡ tuổi trẻ của con cái họ cũng như sự đồng hành của người bạn đời. Phụ nữ cũng có nhắc đến điều hối tiếc này, nhưng vì hầu hết họ đến từ thế hệ cũ, họ đã không cần phải là trụ cột gia đình. Tất cả những người đàn ông mà tôi đã chăm sóc đều hối hận một cách sâu sắc rằng họ đã chi tiêu quá nhiều cuộc sống của họ để chạy đua với công việc”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;strong&gt;3. Giá mà tôi có đủ can đảm để bộc lộ cảm xúc của mình. &lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;“Nhiều người phải ức chế cảm xúc của mình để giữ hòa khí với những người xung quanh. Kết quả là, họ phải tự nén mình xuống sống một cuộc sống tầm thường và không bao giờ trở thành người mà họ đã thực sự có khả năng trở thành. Nhiều căn bệnh phát triển liên quan đến sự cay đắng và oán giận mà họ đã phải ôm trong người”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;strong&gt;4. Giá mà tôi giữ liên lạc với bạn bè của tôi. &lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;“Thường thì họ sẽ không thực sự nhận ra những lợi ích đầy đủ của những người bạn cũ cho đến những tuần cuối cùng của cuộc đời, và không phải lúc nào cũng có thể tìm lại được bạn bè. Nhiều người đã bị kẹt trong cuộc sống riêng của họ đến nỗi đã để những tình bạn vàng trôi đi theo năm tháng. Đến cuối đời họ cảm thấy rất ân hận bởi đã không dành đủ thời gian và nỗ lực để chăm chút cho tình bạn của mình. Tất cả họ đều nhớ đến những người bạn của mình khi họ đang hấp hối”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;strong&gt;5. Giá mà tôi để cho bản thân mình được hạnh phúc hơn. &lt;/strong&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;“Đây là một niềm hối hận phổ biến đến mức ngạc nhiên. Nhiều người cho đến phút cuối cùng mới nhận ra hạnh phúc chính là một sự lựa chọn cho cuộc sống. Họ bị kẹt trong những mô hình và thói quen cũ. Cái gọi là “sự dễ chịu” của sự quen thuộc đã lấn át đời sống tinh thần cũng như thể chất của họ. Sự sợ phải thay đổi đã khiến họ phải giả vờ với mọi người xung quanh và với chính bản thân họ, rằng họ đang rất mãn nguyện, nhưng thực ra, ở sâu bên trong, họ thèm được cười hết mình và có được lại sự khờ dại”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;Ánh Trăng dịch từ bản tiếng Anh: &lt;a href="http://www.guardian.co.uk/lifeandstyle/2012/feb/01/top-five-regrets-of-the-dying" target="_self"&gt;Top five regrets of the dying&lt;/a&gt; tại trang theguardian&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=xPjzFry4D8o:equSfPcLJF4:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=xPjzFry4D8o:equSfPcLJF4:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=xPjzFry4D8o:equSfPcLJF4:-BTjWOF_DHI"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=xPjzFry4D8o:equSfPcLJF4:-BTjWOF_DHI" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=xPjzFry4D8o:equSfPcLJF4:tu4ucXyO51k"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=xPjzFry4D8o:equSfPcLJF4:tu4ucXyO51k" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/phapsu/~4/xPjzFry4D8o" height="1" width="1"/&gt;</description><link>http://feedproxy.google.com/~r/phapsu/~3/xPjzFry4D8o/18046226589</link><guid isPermaLink="false">http://phapsu.com/post/18046226589</guid><pubDate>Wed, 22 Feb 2012 09:13:14 +0700</pubDate><category>lifestyle</category><feedburner:origLink>http://phapsu.com/post/18046226589</feedburner:origLink></item><item><title>Maddi Jane - Price Tag</title><description>&lt;iframe width="400" height="225" src="http://www.youtube.com/embed/7oBQnIumBRY?wmode=transparent&amp;autohide=1&amp;egm=0&amp;hd=1&amp;iv_load_policy=3&amp;modestbranding=1&amp;rel=0&amp;showinfo=0&amp;showsearch=0" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;Maddi Jane - Price Tag&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=MCumuPjMeeQ:4huM2cW_N8Q:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=MCumuPjMeeQ:4huM2cW_N8Q:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=MCumuPjMeeQ:4huM2cW_N8Q:-BTjWOF_DHI"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=MCumuPjMeeQ:4huM2cW_N8Q:-BTjWOF_DHI" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=MCumuPjMeeQ:4huM2cW_N8Q:tu4ucXyO51k"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=MCumuPjMeeQ:4huM2cW_N8Q:tu4ucXyO51k" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/phapsu/~4/MCumuPjMeeQ" height="1" width="1"/&gt;</description><link>http://feedproxy.google.com/~r/phapsu/~3/MCumuPjMeeQ/18045431106</link><guid isPermaLink="false">http://phapsu.com/post/18045431106</guid><pubDate>Wed, 22 Feb 2012 09:01:44 +0700</pubDate><category>music</category><category>submission</category><feedburner:origLink>http://phapsu.com/post/18045431106</feedburner:origLink></item><item><title>Hẹn nhau ngày 28</title><description>&lt;p&gt;Hẹn nhau ngày 28.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; ( “Em muốn sinh con”, Khương ngái ngủ: “Bao giờ?”.&lt;br/&gt; Ngay bây giờ, em muốn làm tình không dùng bcs”. Khương giật mình, tỉnh cả ngủ…)&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; * * *&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Lần đầu gặp mặt, Hân ngỡ ngàng khi “đối tượng” là một thanh niên mặt  búng ra sữa. Thế nhưng, hắn luôn mồm xưng anh và gọi cô là em.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;br/&gt; Hân quen Khương trên một trang web hò hẹn online. Tất cả khởi đầu từ một  đoạn giới thiệu mang đầy tính khiêu khích: “Trần Lê Ngọc Hân, viết lách  tự do, sinh năm 1974, tuổi Dần. Ai không sợ bị thịt thì cứ nhào vô”.&lt;br/&gt;&lt;!-- more --&gt;&lt;br/&gt; Ba ngày sau khi đăng hai câu giới thiệu ấy. Hân nhận được rất nhiều thư  nhưng cô khá ấn tượng trước một lá thư khiêu khích không kém trong hộp  mail: “Nguyễn Đăng Khương, thiết kế nội thất, tuổi Mèo. Mèo là chú của  cọp nên không sợ bị thịt, sẵn sàng nhào vô”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Đọc e-mail, Hân khinh khỉnh: “Nhỏ hơn một tuổi à? Cũng không đến nỗi”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Thế nhưng, Khương chỉ mới 20 xuân xanh, thua Hân 13 tuổi, vẫn đang học  đại học. Cũng là Mèo nhưng đi sau Hân hơn một con giáp. Buổi hẹn hò  offline đầu tiên ở Hands, quán cà phê yêu thích của Hân nhìn khuôn mặt  búng ra sữa của Khương, Hân suýt té ghế. “Em trêu tôi đấy à?”, Hân gằn  giọng.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Khương tỉnh queo: “Ban đầu định là vậy nhưng bây giờ thì  không. Chị đẹp hơn em nghĩ”, Hân xô ghế đứng dậy, quay đi không thèm  ngó lại.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Thế nhưng Khương không dễ bảo như Hân nghĩ. Một tháng  sau buổi hẹn hò thất bại ấy, Khương xuất hiện trước mặt Hân, cũng tại  Hands, với dáng vẻ hoàn toàn khác. Tóc húi cua, hàm râu quai nón gọn  gàng, vóc dáng cao ráo, săn chắc nổi bật trong chiếc áo pull màu đỏ vang  và quần bò bạc thếch. Trước ánh mắt sững sờ của Hân, Hương nhe răng:  “Sao? Bây giờ tôi xưng anh với Hân được chưa?”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Hân tự rủa sả  mình sao lại tiết lộ quán cà phê Hands và cả thói quen ngồi đồng ở đây  để Khương biết đường mò đến. Cô đốp chát ngay: “Trừ khi em tẩy được cả  giấy khai sinh”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; “Giấy tờ không quan trọng, một người làm việc  tự do, chẳng bao giờ ký hợp đồng như em hẳn phải hiểu điều đấy chứ”,  Khương đốp chát lại.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; “Nhưng như vậy không có nghĩa em có thể lớn lên bằng tôi”, Hân phản bác.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Khương gân cổ cãi: “Cũng không có nghĩa là anh nhỏ hơn em, phải không?  Thôi thì em cứ xem anh như là một con mèo, còn em là một con cọp, bỏ qua  chuyện tuổi tác, được không?”. “Chị không rảnh để chơi với em, nhóc  à!”. “Vậy có rảnh để yêu không?”. “Không, chỉ rảnh để cưới thôi”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Khương im lặng. Hân vẫn giữ gương mặt điềm tĩnh nhưng trong bụng hò reo  chiến thắng . Đàn ông nào cũng vậy, nghe đám cưới là rụt vòi, huống chi  Khương chỉ mới 20 tuổi, còn thích bay nhảy. Thật tình, Hân cũng thấy  tiếc cậu chàng đẹp trai này nhưng giá 20 nhân thêm cho hai thì còn có cơ  may…&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Đột ngột, Khương lên tiếng: “Em hứa đấy nhé, rảnh để cưới, ghi cho anh địa chỉ nhà em, mai anh sang nhà hỏi cưới”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Hân sa sầm nét mặt: “Đùa đủ rồi đấy, cậu làm tôi bực rồi đấy!”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Khương vẫn kiên nhẫn: “Người ta bảo con gái tuổi Dần thường muộn chồng.  Nếu lấy chồng sớm thế nào cũng goá bụa. Em bây giờ lấy chồng được rồi,  anh cũng không sợ bị em khắc chết”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Hân bật cười, không thể nghĩ ra thêm lý do để xua đuổi con mèo si tình từ trên trời rơi xuống này. Vậy là yêu nhau!&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Một ngày mưa, Hân nằm cuộn tròn tấm chăn mỏng, gối đầu lên ngực Khương,  thì thầm: “Em muốn sinh con”, Khương ngái ngủ: “Bao giờ?”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Ngay bây giờ, em muốn làm tình không dùng bao cao su”. Khương giật mình, tỉnh cả ngủ, mắt mở to: “Em đùa à?”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; “Không, em nói thật. Em đã hơn 30 tuổi rồi, cũng đã đến lúc sinh con”.  Khương im lặng. Hân lại tiếp: “Anh không cần lo. Em tôn thờ chủ nghĩa  độc thân nên chỉ muốn sinh con chứ chẳng ràng buộc trách nhiệm gì ở anh  cả. Nếu thích, anh có thể đến thăm con, không thì thôi, em chẳng mang  con đến mè nheo hay làm phiền anh đâu”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Khương vẫn im lặng.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; “Chắc lại sắp vùng ra khỏi chăn và bỏ chạy. Rồng hay mèo hay ngựa thì  cũng nhát như nhau cả, ôi đàn ông”. Hân nghĩ một cách ca thán. Trải qua  vài ba mối tình, Hân không còn ngạc nhiên hay đau lòng trước phản ứng  hiện giờ của Khương. Những người tình trước của cô có say đắm đến mấy  cũng bỏ chạy khi nghe đến chuyện sinh con.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Khương bước ra khỏi chăn thật nhưng không khoác áo và rời khỏi phòng như những anh chàng khác.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Anh lặng lẽ rít thuốc hồi lâu rồi bảo: “Mình cưới nhé!”. Hân tưởng mình  nghe lầm: “Sao?”. Khương quay lại nhìn cô, cười dịu dàng: “Đám cưới,  anh nói là mình làm đám cưới”. Đến lượt Hân im lặng, cô chưa lường trước  tình huống này.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Nhìn vẻ mặt của Khương, Hân biết anh không  đùa. Hân khinh khỉnh: “Anh không cần vì đứa con mà cưới cả con vợ già  đâu. Em nói rồi, em tôn thờ chủ nghĩa độc thân”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Khương bật  cười, dụi đầu vào ngực Hân: “Anh không vì đứa con mà cưới em. Anh muốn  dùng đám cưới để hợp thức hoá mong ước sinh con của em, không được sao?  Bỏ quách cái chủ nghĩa độc thân của em đi, cũng đã đến lúc em cần một  gia đình đúng nghĩa rồi đấy cưng” và anh hôn cô thật nồng nàn.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Khương nói là làm nên ngay tuần sau, anh đưa cô về ra mắt mẹ và xin  cưới. Bố Khương mất từ khi anh còn nhỏ, nhà chỉ có hai mẹ con. Mẹ Khương  đón Hân bằng ánh mắt sắc sảo pha chút lạnh lùng.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Khương chỉ  mới hơn 21 tuổi, chưa đến lúc lập gia đình, bà tự hỏi ở cô gái này có  điều gì khiến con trai mình say mê đến vậy. Hân rợn người khi mẹ Khương  đưa mắt “chiếu tướng” cô từ đầu đến chân mình.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Cô chưa từng  biết sợ ai hay điều gì nhưng giờ đây, tim cô đang đập mạnh. Rõ ràng, mẹ  Khương không như những trở ngại mà Hân từng đối đầu.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Sau mấy  phút căng thẳng, bà tằng hắng hỏi: “Cháu là người ở đâu?”. “Dạ, cháu  sinh ra ở Sài Gòn nhưng cả nhà cháu đã qua Mỹ định cư, chỉ còn mình cháu  ở đây thôi ạ”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; “Sao cháu không đi theo họ?”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; “Dạ, tại  vì cháu thích ở Việt Nam”, Hân đáp hơi khiên cưỡng, không lý nào lại  nói với mẹ chồng tương lai rằng mình ở lại Việt Nam lúc ấy chẳng qua vì  mối tình đầu với một anh chàng kiến trúc sư.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; “Cháu bao tuổi rồi?”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Hân lúng túng. Yêu Khương đã hơn năm nhưng cô vẫn ngại khi thú nhận với  ai đó cô hơn anh 13 tuổi, dù sau khi Khương nỗ lực thay đổi ngoại hình,  trông cô chẳng đến nỗi già hơn anh.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Ngay lập tức, Khương đỡ lời cho người yêu: “Dạ, cô ấy tuổi Dần ạ”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Gương mặt mẹ Khương bỗng biến sắc, bà gằn giọng: “Tuổi Dần thì không  được, không cưới xin gì cả”. Khương thảng thốt: “Sao vậy mẹ?”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Sao trăng gì? Con gái tuổi Dần lấy chồng sớm có số sát phu, con thừa biết mà”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Trời ơi, đó chỉ là chuyện vớ vẩn. Sao mẹ tin được”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Không vớ vẩn, nếu muốn, hai đứa chờ mười năm sau, bước qua tuổi 30 rồi  cưới”. Mẹ Khương nói với giọng đắc thắng, bà thừa biết chẳng đứa con gái  nào chịu điều kiện vô lý này.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Khương cũng đắc thắng đáp ngay  mà quên mất điều mình đang cố giấu: “Cô ấy đã qua ba mươi rồi mẹ ơi”.  Nhìn đôi mắt mở to của mẹ Khương lúc ấy, Hân rên thầm trong bụng: “Thôi  rồi”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Sau ngày hôm ấy, sóng gió phủ chụp lên mối tình của họ.  Mẹ Khương kiên quyết phản đối, thậm chí lấy cái chết để doạ con. Khương  cố gắng thuyết phục mẹ nhưng vô ích. Sợ Hân buồn, anh khuyên cô kiên  nhẫn cho anh thêm thời gian.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Trước mặt Khương, Hân luôn tỏ ra  điềm tĩnh nhưng đêm về, cô ôm gối khóc. Đã lâu lắm rồi từ sau mối tình  đầu tan vỡ cũng bởi định kiến tuổi Dần, Hân mới khóc vì một người đàn  ông.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Nửa năm sau, mẹ Khương tìm gặp Hân. Cô hẹn bà ở Hands vào  ngày 28 Tết, ngày làm việc cuối cùng trước Tết Nguyên Đán của Hands. Năm  nào cũng vậy, Hands luôn đóng cửa vào 28 Tết và khai trương lại vào  mùng Bốn. Hân vẫn còn nhớ ngày đầu tiên mình lồng tay vào tay Khương  cũng là 28 Tết.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Hands nằm cuối một con hẻm nhỏ yên tĩnh giữa  trung tâm thành phố sầm uất. Người không biết khó có thể tìm ra Hands  giữa những con đường ngoằn ngoèo và chi chít như bàn cờ. Hands nhỏ, có  chưa đến năm cái bàn nhưng nhờ vậy mà tuyệt đối yên tĩnh. Hân vẫn thường  một mình đến Hands với chiếc laptop, ngồi vào chiếc bàn kê sát ô cửa sổ  trắng và gõ lóc cóc viết bài. Và giờ đây, cô cũng đang ngồi ở chiếc bàn  ấy, đối diện với mẹ Khương.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Mẹ Khương mở đầu chuyện một cách nhẹ nhàng: “Cháu có thật sự muốn làm con dâu của bác không?”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Hân im lặng, cân nhắc hồi lâu và khẽ đáp: “Cháu thật sự muốn làm vợ Khương và cháu mong bác đồng ý”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Vẫn giữ vẻ tự nhiên, bà hỏi: “Cháu nghĩ Khương muốn cưới cháu vì điều  gì?”. Hân im lặng, cô muốn trả lời vì tình yêu nhưng không hiểu sao  không thể thốt nên lời. Mẹ Khương mỉm cười ý nhị: “Cháu không đủ can đảm  để trả lời vì tình yêu, đúng không?”. Hân mím chặt môi: “Bác muốn nói  gì?”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Mẹ Khương vẫn điềm tĩnh: “Bác muốn cháu chủ động rời xa  Khương trong một năm, không liên lạc và không giải thích bất kỳ điều gì  cả. Nếu nó thật sự yêu cháu, nó sẽ vượt qua khoảng thời gian ấy và sẵn  lòng chờ cháu quay về. Khi ấy, bác sẽ không phản đối chuyện đám cưới  nữa. còn ngược lại, tình cảm hiện giờ nó dành cho cháu chỉ là đam mê  nhất thời và hai đứa nên kết thúc. Bác cũng đang thắc mắc liệu cháu có  thật sự tin là Khương yêu mình không hay chỉ đang say mê một phụ nữ từng  trải và có chút nhan sắc. Sao? Cháu có tự tin để thử không?”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Bằng những nhận xét tinh tế của mình, bà thừa hiểu Hân là cô gái ngang  tàng và có lòng tự tôn rất cao. Bà biết mình đã đánh trúng đòn và chắc  chắn Hân sẽ đồng ý. Một cách chậm chạp, Hân khẳng định lại điều bà đang  nghĩ: “Quyết định như vậy, bác nhé!”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Một năm trôi qua, Hân  đang ngồi trên taxi đến Hands. Cây kim giờ trên tay của cô đang nhích  dần đến số 11. Đêm đã khuya nhưng Sài Gòn vẫn chưa muốn ngủ. Hôm nay là  28 Tết. “Lại là ngày 28, không biết nên yêu thương hay nguyền rủa nó  đây?”, Hân vừa nghĩ vừa nhìn mông lung.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Không khí hội hè phủ khắp nơi nhưng lòng Hân trống rỗng. Cô vừa mong gặp lại Khương vừa sợ mình sẽ thất vọng.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Một năm qua, giữ đúng lời hứa vời mẹ Khương, Hân bẻ sim điện thoại,  thay đổi chỗ ở, đóng cửa Facebook, không đến Hands và bất cứ nơi nào  khác mà Khương có thể tìm đến. Cô vác ba lô đi khắp nơi, từ Đà Lạt, Nha  Trang đến Hà Nội, Sa Pa… Cô đi vừa để viết bài vừa để quên đi nỗi cô  đơn đang giày vò mình.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Hân biết ở Sài Gòn, Khương đang điên  cuồng tìm cô. Hân đau lòng khi nghĩ đến gương mặt hốc hác và đôi mắt  trũng sâu của anh. Ngày nào, Khương cũng gửi e-mail cho Hân và giăng  trên Facebook lời van xin tha thiết: “Hân, em đang ở đâu? Đừng tránh mặt  anh nữa!”. Hân đọc hết, biết hết nhưng im lặng. Cô chỉ biết động viên  chính mình và đánh dấu chéo vào quyển lịch cầm tay khi mỗi ngày trôi  qua.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Đã có lúc Hân tưởng mình bỏ cuộc khi những lá e-mail của  Khương thưa dần rồi mất hẳn. Dòng chữ tha thiết trên Facebook đã được  thay bằng những câu cập nhật cuộc sống thường ngày của anh.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Thỉnh thoảng, Khương lại khoe những tấm ảnh anh chụp khi đi du lịch đâu  đó, vây quanh anh luôn có những cô gái xinh đẹp và trẻ trung. Hình ảnh  đó làm Hân vừa ghen vừa có cảm tưởng mình như bị xóa sổ khỏi cuộc đời  của Khương.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Những lúc ấy, Hân ngồi lặng câm trước laptop và  nhếch mép: “Đàn ông…” nhưng nước mắt lại rơi trên má cô nóng hổi. Hân  quệt đi ngay, dù gì, đây cũng không phải lần đầu tiên cô không được lựa  chọn.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Là con gái tuổi Dần, Hân đã khá quen với điều này. Người  tình đầu của Hân cũng đã không thể vượt qua định kiến của gia đình và bỏ  rơi cô chỉ vì hai chữ “tuổi Dần”. Với những người tình sau, Hân chẳng  bao giờ đặt quá nhiều hy vọng vào họ. Rồi cũng như nhau cả thôi!&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Thế nhưng lần này khác, Hân biết mình yêu Khương, yêu thật sự kể từ sau  mối tình đầu nên cô không thể dễ dàng bỏ cuộc. Máy bay bà già thì đã  sao? Tuổi Dần thì đã sao? Chẳng lẽ cô không được quyền yêu như bao người  phụ nữ khác? Và Hân vẫn ôm ấp một hy vọng nhỏ nhoi, vẫn đánh dấu chéo  vào quyển lịch cầm tay khi mỗi ngày trôi qua. Cô chờ ngày được gặp lại  Khương.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Chiếc taxi đỗ xịch trước con hẻm nhỏ cắt ngang những  dòng suy nghĩ của Hân. Cô thanh toán cước phí rồi lặng lẽ gõ chân trên  con đường lồi lõm quen thuộc. Bây giờ là 11 giờ rưỡi đêm 28 Tết và cô  đang đến Hands. Nếu thật sự yêu và còn nhớ Hân, Khương chắc chắn đang  đợi cô ở Hands, ít nhất là qua 12 giờ đêm nay.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Hands không khác  một năm trước là mấy. Vẫn một mảng tường trắng in đầy những dấu tay  bằng sơn đủ màu của các vị khách, vẫn những chiếc bàn gỗ mộc mạc được  lau chùi sạch sẽ đến bóng loáng, vân những cây mai giả nhỏ xíu đặt trên  bàn và những phong bao lì xì đỏ đính lục lạc đong đưa reo vui bên ô cửa  sổ…&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Hân đưa mắt tìm kiếm chiếc bàn kê sát ô cửa sổ trắng. Tim  cô như rơi tõm xuống. Chiếc bàn trống không. Hân đưa mắt nhìn quanh.  Hands vẫn còn lác đác dăm vị khách nhưng tuyệt nhiên không có người cô  muốn tìm.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Hân tưởng như mình không đứng vững. Một cơn khó thở  dâng lên khiến tim Hân đau thắt. Cô ôm lấy lồng ngực, lê chân khó nhọc  về phía chiếc bàn quen thuộc và gọi một ly cappuchino. Mọi vật trước mắt  cô nhoè đi. Hân biết mình đang khóc. Cô quệt nước mắt và cố gượng cười  với cô phục vụ, nhưng nụ cười của cô phản chiếu xuống vệt nước trên mặt  bàn trông méo mó và thảm hại như nụ cười của anh hề vào ngày rạp xiếc  vắng khách.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Cô phục vụ ái ngại hỏi: “Chị không sao chứ?”. Hân  lắc đầu, cố pha trò: “Không, chỉ là tôi có hẹn một người quan trọng  nhưng lại bị cho leo cây”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Cô phục vụ cợt vỗ tay lên trán: “à,  thì ra là chị” rồi quày quả đi về phía quầy bar. Cô gái trở lại với một  chiếc máy MP3 và bảo: “Sáng nay, có một anh chàng cũng nói câu tương tự  như chị vậy. Anh ấy nhờ tôi trao lại thứ này cho cô gái nào ngồi ở chiếc  bàn kê sát cửa sổ và cũng bị người ta cho leo cây”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Hân đón  chiếc máy từ tay cô phục vụ, tim cô đập mạnh liên hồi. Tay run run, cô  gắn tai nghe và nhấn nút play. Giọng Khương vang lên trầm ấm như đang ở  thật gần: “Em đang khóc vì anh đã không đến, có phải không? Anh đã chờ  em suốt một năm qua ở Hands và lần nào, anh cũng thất vọng ra về. Anh  liên lạc với em bằng mọi cách nhưng vô ích. Anh biết em vẫn quan sát anh  từng ngày, anh van xin em rồi khiêu khích em trên Facebook để em xuất  hiện nhưng tất cả đều công cốc”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Anh tự hỏi mình đã làm gì sai  để em phải xa lánh anh như vậy? Sáng nay, anh đến Hands từ rất sớm và  chờ em đến tận trưa. Em vẫn mất hút. Anh thật sự không đủ kiên nhẫn nữa.  Khi em nghe được những lời này, anh đã ngồi trên máy bay sang Pháp. Anh  sẽ làm việc ở đó trong ba năm và có thể lâu hơn. Có lẽ chúng ta không  còn gặp lại nhau. Chúc em mạnh khoẻ và hạnh phúc”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Những lời cuối của Khương như nhoè đi. Hai tai Hân lùng bùng, cô ngồi phỗng như tượng rồi đột ngột đứng bật dậy.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Không thể như thế! Mình phải ra sân bay”, Hân hốt hoảng vùng chạy. Cô  va mạnh vào chiếc bàn và đánh đổ ly cappuchino. Dòng cà phê nóng rẫy đổ  trên tay cô nhức buốt nhưng Hân không quan tâm.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Cô luýnh quýnh  chạy đi nhưng vấp phải chiếc ghế và ngã sõng soài. “Mình và Khương không  thể kết thúc như vậy, không thể”, Hân bật khóc ngon lành như một đứa  trẻ.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Chợt một đôi tay mạnh mẽ nâng cô dậy và ôm siết cô vào  lòng. Mùi da thịt quen thuộc khiến Hân như bừng tỉnh. Trước khi Hân kịp  nhận biết điều gì đang xảy ra, một nụ hôn nồng nàn gắn chặt lên môi cô  và giọng Khương thầm thì: “Em là cọp mà sao mít ướt thế? Anh mới trêu  một tí đã khóc, vậy mà nỡ bỏ anh đi suốt một năm trời?”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Hân  lắp bắp:”Anh… anh… không phải là anh…”. Khương mỉm cười dịu dàng:  “Anh chẳng đi đâu cả, có đi cũng phải tha con cọp này cùng đi. Anh chờ  em ở đây suốt một năm qua. Em ác lắm, thoả thuận với mẹ mà chẳng nói với  anh câu nào”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Anh biết hết rồi sao?”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Sáng nay, mẹ đã  kể hết cho anh nghe và dặn anh phải đến đây đón em. Mẹ biết chúng ta  yêu thương nhau thật lòng nên không phản đối nữa. Về nhà thôi em, mẹ đã  làm thức ăn khuya, chờ con dâu tương lai về đó”.&lt;br/&gt;&lt;br/&gt; Hân cứ tưởng  như mình đang mơ. Cô khẽ dụi đầu vào ngực Khương, miệng cười mà mắt đỏ  hoe. Những bao lì xì đỏ đính lục lạc đang đong đưa reo vui như chia sẻ  niềm hạnh phúc cùng họ. Mùa xuân đã ở khắp mọi nơi.&lt;br/&gt; ST.&lt;span class="fcg"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=4rKluVYrZ_8:RjMVVaco9GU:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=4rKluVYrZ_8:RjMVVaco9GU:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=4rKluVYrZ_8:RjMVVaco9GU:-BTjWOF_DHI"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=4rKluVYrZ_8:RjMVVaco9GU:-BTjWOF_DHI" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=4rKluVYrZ_8:RjMVVaco9GU:tu4ucXyO51k"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=4rKluVYrZ_8:RjMVVaco9GU:tu4ucXyO51k" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/phapsu/~4/4rKluVYrZ_8" height="1" width="1"/&gt;</description><link>http://feedproxy.google.com/~r/phapsu/~3/4rKluVYrZ_8/18045277708</link><guid isPermaLink="false">http://phapsu.com/post/18045277708</guid><pubDate>Wed, 22 Feb 2012 08:59:00 +0700</pubDate><feedburner:origLink>http://phapsu.com/post/18045277708</feedburner:origLink></item><item><title>hay gần bằng VN got latent :D</title><description>&lt;object width="400" height="256"&gt;  &lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/O2nPHR1oBf" /&gt;&lt;param name="quality" value="high" /&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always" /&gt;&lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/O2nPHR1oBf" flashvars="target=blank" allowscriptaccess="always" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="400" height="256"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;hay gần bằng VN got latent :D&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=VbdBuQydp5E:2C-wmW858HA:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=VbdBuQydp5E:2C-wmW858HA:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=VbdBuQydp5E:2C-wmW858HA:-BTjWOF_DHI"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=VbdBuQydp5E:2C-wmW858HA:-BTjWOF_DHI" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=VbdBuQydp5E:2C-wmW858HA:tu4ucXyO51k"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=VbdBuQydp5E:2C-wmW858HA:tu4ucXyO51k" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/phapsu/~4/VbdBuQydp5E" height="1" width="1"/&gt;</description><link>http://feedproxy.google.com/~r/phapsu/~3/VbdBuQydp5E/18045170365</link><guid isPermaLink="false">http://phapsu.com/post/18045170365</guid><pubDate>Wed, 22 Feb 2012 08:57:54 +0700</pubDate><enclosure url="http://www.nhaccuatui.com/m/O2nPHR1oBf" length="50738" type="application/x-shockwave-flash" /><media:content url="http://www.nhaccuatui.com/m/O2nPHR1oBf" fileSize="50738" type="application/x-shockwave-flash" /><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle> hay gần bằng VN got latent :D</itunes:subtitle><itunes:summary> hay gần bằng VN got latent :D</itunes:summary><feedburner:origLink>http://phapsu.com/post/18045170365</feedburner:origLink></item><item><title>Bố</title><description>&lt;a href="http://ken.chieumua.com/post/18007899097/bo"&gt;Bố&lt;/a&gt;: &lt;p&gt;&lt;br/&gt;‎4 tuổi: Bố biết tất cả mọi thứ&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;10 tuổi: Không phải cái gì bố cũng biết&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;14 tuổi: Mọi thứ bây giờ đã khác so với thời của bố&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;18 tuổi: Bố thật là lạc hậu&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;21 tuổi: Ông già chả biết cái quái gì cả&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;25 tuổi: Có lẽ ông ấy biết 1 chút về vấn đề này, đó cũng là điều bình  thường&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;30 tuổi: Có lẽ mình nên tham khảo ý kiến của bố về vấn đề này&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;35 tuổi: Mình nên tham khảo ý kiến của bố trước tất cả mọi vấn đề&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;50 tuổi: Bố sẽ làm gì trong trường hợp này?&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;60 tuổi: Giá như bố vẫn còn ở đây để con luôn có 1 người vĩ đại để dựa vào..&lt;/p&gt;

&lt;p&gt;&lt;img height="512" src="https://lh6.googleusercontent.com/-xSeLd03UGFQ/T0OZgp5QiWI/AAAAAAAAPxM/xqiZg-7AMrA/Picgon.com--dad.gif" width="385"/&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=-SBZaEuNEoI:OC56r9cFT5I:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=-SBZaEuNEoI:OC56r9cFT5I:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=-SBZaEuNEoI:OC56r9cFT5I:-BTjWOF_DHI"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=-SBZaEuNEoI:OC56r9cFT5I:-BTjWOF_DHI" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=-SBZaEuNEoI:OC56r9cFT5I:tu4ucXyO51k"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=-SBZaEuNEoI:OC56r9cFT5I:tu4ucXyO51k" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/phapsu/~4/-SBZaEuNEoI" height="1" width="1"/&gt;</description><link>http://feedproxy.google.com/~r/phapsu/~3/-SBZaEuNEoI/18044963387</link><guid isPermaLink="false">http://phapsu.com/post/18044963387</guid><pubDate>Wed, 22 Feb 2012 08:54:50 +0700</pubDate><category>life</category><feedburner:origLink>http://phapsu.com/post/18044963387</feedburner:origLink></item><item><title>[Health] - Khi nào các bộ phận trong cơ thể của chúng ta bắt đầu thoái hóa? </title><description>&lt;br /&gt;&#xD;
Giàlà một điều không ai tránh khỏi. Hiện nay các viện nghiên cứu y khoa đãcho biết một cách chính xác các bộ phận trong cơ thể của con người bắt đầu thoái hóa từ lúc nào. Các bác sĩ người Pháp đã tìm thấy chất lượngtinh trùng bắt đầu suy thoái từ tuổi 35, bởi thế khi người đàn ông 45tuổi thì một phần ba số lần mang thai sẽ dẫn đến sảy thai. AngelaEpstein đã viết trong Daily Mail,  tuổi của các bộ phận trong cơ thểbắt đầu suy thoái như sau ;&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
1./ Não bắt đầu suy thoái lúc 20 tuổi .&lt;br /&gt;&#xD;
Khichúng ta trưởng thành, các tế bào não  bị giảm dần. Và não cũng teo nhỏlại. Khởi đầu con người có 100 tỉ tế bào não, nhưng đến tuổi 20 con sốnầy giảm dần, và đến tuổi 40 con người mất mỗi ngày 10.000 tế bào ảnhhưởng rất nhiều đến trí nhớ và có tác dụng rất lớn đến tâm sinh lýngười già...&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
2./ Ruột bắt đầu suy giảm từ tuổi 55.&lt;br /&gt;&#xD;
Ruộttốt có sự cân bằng giữa các vi khuẩn có ích và có hại. Vi khuẩn có íchsẽ giảm đi đáng kể sau tuổi 55, đặc biệt ở phần ruột già. Sau 55 tuổibộ tiêu hóa bắt đầu xấu đi và sẽ gây hại cho các bệnh đường ruột. Táobón là một bệnh thông thường của tuổi già, cũng như dịch vị từ bao tử,gan, tuyến tuỵ, ruột non bị suy giảm .&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
4./ Bọng đái bắt đầu suy thoái từ tuổi 65 .&lt;br /&gt;&#xD;
Ngườigià thường mất kiểm soát bọng đái Nó bắt đầu co lại đột ngột, ngay cảkhi không đầy. Phụ nữ dễ gặp trục trặc này hơn khi chấm dứt kinhnguyệt. Khả năng chứa nước tiểu của bọng đái một người già chỉ bằng nửaso với người trẻ tuổi, khoảng 2 c ốc ở tuổi 30 và 1 c ốc ở tuổi 70.Điều này khiến người già phải đi tiểu nhiều hơn, và dễ nhiễm trùngđường tiểu. &lt;br /&gt;&#xD;
5./ Vú bắt đầu thoái hóa từ năm 35 tuổi .&lt;br /&gt;&#xD;
Khingười đàn bà đến 30 tuổi thì vú mất dần các mô và mở, sự đầy đặn vàkích cở của bộ vú bị suy giảm. Khi 40 tuổi núm vú bị teo lại và vúthòng xuống.&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
6./ Phổi lão hóa từ tuổi 20.&lt;br /&gt;&#xD;
Sụnsườn vôi hóa, lồng ngực biến dạng, khớp cứng ảnh hưởng tới thở, nhu môphổi giảm đàn hồi, giãm phế nang. Dung tích của phổi bắt đầu giảm  dầntừ tuổi 20. Ðến tuổi 40 có nhiều người đã bắt đầu khó thở vì các cơ bắpvà xương sườn buồng phổi bắt đầu xơ cứng .&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
7./ Giọng nói bắt đầu yếu và khàn kể từ tuổi 65. &lt;br /&gt;&#xD;
Phụ nữ có giọng khàn và nhỏ trong khi đàn ông giọng cao và nhẹ&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
8./ Mắt lão hóa từ năm 40&lt;br /&gt;&#xD;
và phần lớn phải mang kiếng, không còn nhìn rõ một vật ở xa. Khả năng tập trung của mắt kém hơn do cơ mắt yếu hơn.&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
9./ Tim lão hóa từ tuổi 40.&lt;br /&gt;&#xD;
Khốilượng cơ tim giảm. Tuần hoàn nuôi cơ tim cũng giảm,  suy tim tiềm tàng,huyết áp tăng dần...Sức bơm của tim giảm dần vì các mạch máu giảm sựđàn hồi. Các động mạch cứng dần và bị mở đóng vào các thành mạch. Máucung cấp cho tim cũng bị giảm bớt. Ðàn ông 45 tuổi và đàn bà 55 dễ bịđau tim .&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
10./ Gan lão hóa từ năm 70.&lt;br /&gt;&#xD;
Chứcnăng chuyển hóa và giải độc giảm.Tuy nhiên gan là  một bộ phận gần nhưkhông chịu khuất phục tuổi tác . Người ta có thể ghép gan của một ônggià 70 tuổi cho một người 20 tuổi.&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
11./ Thận lão hóa năm 50.&lt;br /&gt;&#xD;
Số đơn vị lọc chất thải khỏi máu bắt đầu giảm xuống ở tuổi trung niên.&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
12./ Tuyến tiền liệt lão hóa vào năm 50.&lt;br /&gt;&#xD;
Hệthống sinh dục nam gồm có; tinh hoàn và bộ phận sinh dục phụ như đườngdẫn tinh, tuyến tiền liệt, tuyến hành niệu đạo, túi tinh và dươngvật.Tuyến tiền liệt thường lớn dần theo tuổi tác.  Khi tuyến tiền liệttăng kích thước sẽ ép vào niệu đạo và bàng quang, gây khó khăn cho tiểutiện. Nó gây nên triệu chứng tiểu ngập ngừng, tiểu nhiều lần, tăng nguycơ nhiễm trùng tiết niệu và tiểu khó.&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
13./ Xương lão hóa hóa vào tuổi 35.&lt;br /&gt;&#xD;
Chođến giữa những năm 20 tuổi, mật độ xương vẫn còn tăng. Trẻ em xương lớnrất nhanh, cứ mỗi 2 năm lại thay đổi toàn bộ xương củ, nhưng đến tuổi35 thì xương đã lão,  hiện tượng mất xương bắt đầu như một quá trìnhgià cả tự nhiên.&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
14./ Răng suy từ tuổi 40. &lt;br /&gt;&#xD;
Răng bị hao mòn. Dễ bị bệnh nha chu. Niêm mạc bị teo dần &lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
15./ Bắp thịt lão hóa từ năm 30 .&lt;br /&gt;&#xD;
Thôngthường bắp thịt khi bị lão hoá thì được tái tạo ngay, nhưng đến tuổi 30thì tái tạo it hơn là  lão hóa. Ðến tuổi 40, mỗi năm bắp thịt bị sútgiảm từ 0.5 đến 2 %. Vì thế người già khó giữ thăng bằng, trở thànhchậm chạp, dễ bị ngã và gẫy xương.&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
16./ Nghe giảm đi kể từ giữa năm 50.&lt;br /&gt;&#xD;
Rất nhiều người bị lãng tai kể từ năm 60&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
17./ Da suy giảm kể từ năm 20.&lt;br /&gt;&#xD;
Chúng ta đã giảm dần việc sản xuất chất keo dính của da từ giữa tuổi 20. Việc thay thế các tế bào chết cũng chậm dần.&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
18./ Vị giác và khứu giác giảm từ năm 60.&lt;br /&gt;&#xD;
Thôngthưuờng chúng ta có thể nếm được 100.000 vị trên lưởi. Các vị này chúngta chỉ nếm được phân nửa khi già và đến tuổi 60 thì không còn ngửi vànếm một cách chính xác được nữa&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
19./ Sinh sản mất khả năng từ năm 35.&lt;br /&gt;&#xD;
Khả năng sinh nở của phụ nữ bắt đầu giảm sau tuổi 35, vì số lượng và chất lượng trứng trong tử cung giảm xuống.&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
20./ Tóc lão hóa từ tuổi 30.&lt;br /&gt;&#xD;
Thôngthường cứ 3 năm thì tóc cũ sẽ được thay thế toàn bộ tóc mới. Và đến năm35 tuổi thì tóc không còn đen nhánh nữa mà ngã màu đen xám và rụng dầnđi .&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
Làm thế nào để làm chậm sự lão hóa ?&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
Già không phải là một bệnh nhưng già tạo điều kiện cho bệnh phát sinh và phát triển; cần chú ý một số đặc điểm sau;&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
- Người già thường mắc nhiều bệnh cùng một lúc, có bệnh dễ phát hiện, nhưng cũng có bệnh rất kín đáo, tiềm tàng, nguy hiểm.&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
- Triệu chứng ít khi điển hình, không ồ ạt, không rõ rệt, nên khó chẩn đoán, dễ sai lạc nếu ít kinh nghiệm.&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
- Khả năng phục hồi sức khỏe sau các trận ốm thường chậm hơn so với người  trẻ, nên sau điều trị phải có thời gian an dưỡng.&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
Một số biện pháp làm giảm tốc độ lão hóa;&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
Họcthuyết âm dương của y học cổ truyền chứng minh con người là một chỉnhthể giữa âm dương, giữa khí và huyết. Luôn luôn thăng bằng với nhau từtrên xuống dưới, từ dưới lên trên, từ trong ra ngoài, từ ngoài vàotrong theo một quy luật nhất định, để duy trì sự sống của con ngườiđược bền vững dài lâu. Vì thế muốn giảm tốc độ lão hóa cần phải;&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
Về tư tưởng luôn luôn lạc quan yêu đời, chủ động gạt bỏ những cái làm ảnhhưởng đến bộ não, hạn chế tối đa nỗi cô đơn, giải quyết tốt nhất mốiquan hệ xã hội và gia đình, có triết lý sống đúng phải chú ý cả 3 vấn đề ; lẽ sống, lối sống và hành động sao cho khoa học văn minh để loạitrừ 7 nguyên nhân gây bệnh của Đông y là ; hỷ, nộ, ưu, tư, bi, kinh,khủng. Muốn được thảnh thơi phải có kiến thức, phải có hiểu biết đểnhìn nhận vấn đề sao cho đúng đắn qua báo chí, đài phát thanh, truyềnhình để làm chủ được mình và giáo dục cho gia đình, con cháu giảm cácnỗi bực dọc và tự chăm lo cho mình.&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
Thườngxuyên luyện tập đều đặn về trí tuệ và thể lực như đọc sách báo, ngheđài, xem TV... đồng thời tập thể dục thể thao, đi bộ, tập thở, tĩnh tâmthư giãn, v.v... phù hợp với hoàn cảnh và sức khỏe từng người.&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
Sinhhoạt điều độ, không làm gì quá sức bình thường, giữ gìn trạng thái cânbằng giữa ngủ và nghỉ, giữa ăn và làm, giữa trí óc và chân tay, giữatrong nhà và ngoài trời, giữa lười và chăm, v.v... cũng rất quan trọng.&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
Ănuống đúng và đủ theo khả năng của mình, không nên nghiện bất cứ thứ gì,hạn chế thịt nhất là mỡ, ăn nhiều rau quả tươi, giảm chất bột, giảmbánh kẹo, bảo đảm cân bằng thức ăn âm và dương, giữ người không béo và cũng không gầy. Nên nhớ con người là giống ăn  ngũ cốc, nên thức ăn chongười phải 80% là ngũ cốc còn 20% là rau quả và các thứ khác, không nênăn quá no, người già rất cần đạm ở đậu tương, vừng lạc, tôm cua, ốchến...&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
Cầncó môi trường sống tự nhiên tốt, phần lớn các cụ sống 100 tuổi trở lênđều ở vùng núi, ở nông thôn còn ở thành phố thì rất ít và gốc cũngkhông phải thành thị. Hiện nay môi trường sống đang bị tàn phá nghiêmtrọng đó là tự hủy hoại mình (chặt cây, phá rừng, chất thải, phân hóahọc, thuốc trừ sâu...) đã làm mất đi cảnh thanh bình của thiên nhiên,là điều cũng nên hết sức tránh.&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
Kiên trì áp dụng 10 bài học về sức khỏe của Nhật Bản, đất nước được mệnhdanh là “vương quốc của tuổi thọ” vì có tuổi thọ cao nhất thế giới hiệnnay. 10 bài học đó là;&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
- Bớt ăn thịt, ăn nhiều rau&lt;br /&gt;&#xD;
- Bớt ăn mặn, ăn nhiều chất chua&lt;br /&gt;&#xD;
- Bớt ăn đường, ăn nhiều hoa quả&lt;br /&gt;&#xD;
- Bớt ăn chất bột, ăn nhiều sữa&lt;br /&gt;&#xD;
- Bớt mặc nhiều quần áo, tắm nhiều lần&lt;br /&gt;&#xD;
- Bớt đi xe, năng đi bộ&lt;br /&gt;&#xD;
- Bớt phiền muộn, ngủ nhiều hơn&lt;br /&gt;&#xD;
- Bớt nóng giận, cười nhiều hơn&lt;br /&gt;&#xD;
- Bớt nói, làm nhiều hơn&lt;br /&gt;&#xD;
- Bớt ham muốn, chia sẻ nhiều hơn&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
Những bài học trên có tác dụng rất lớn đối với những người bị tăng huyết áp, bệnh tim mạch, ung thư dạ dày, viêm gan...&lt;br /&gt;&#xD;
 &lt;br /&gt;&#xD;
Biết cách sống, ta có thể làm chậm được quá trình lão hóa, kéo dài được tuổi thọ, có thể điều chỉnh được chiếc đồng hồ sinh học trong con ngườichúng ta chạy chậm lại, ta cũng có thể giữ bộ máy cực kỳ tinh vi của ta được bền vững lâu dài hơn.&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=I2KB-HGFElU:xCm-p77DBCM:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=I2KB-HGFElU:xCm-p77DBCM:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=I2KB-HGFElU:xCm-p77DBCM:-BTjWOF_DHI"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=I2KB-HGFElU:xCm-p77DBCM:-BTjWOF_DHI" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=I2KB-HGFElU:xCm-p77DBCM:tu4ucXyO51k"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=I2KB-HGFElU:xCm-p77DBCM:tu4ucXyO51k" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/phapsu/~4/I2KB-HGFElU" height="1" width="1"/&gt;</description><link>http://feedproxy.google.com/~r/phapsu/~3/I2KB-HGFElU/18044787975</link><guid isPermaLink="false">http://phapsu.com/post/18044787975</guid><pubDate>Wed, 22 Feb 2012 08:52:19 +0700</pubDate><category>life</category><category>health</category><feedburner:origLink>http://phapsu.com/post/18044787975</feedburner:origLink></item><item><title>Amazing !!!</title><description>&lt;iframe width="400" height="299" src="http://www.youtube.com/embed/1JbK3YqYbzQ?wmode=transparent&amp;autohide=1&amp;egm=0&amp;hd=1&amp;iv_load_policy=3&amp;modestbranding=1&amp;rel=0&amp;showinfo=0&amp;showsearch=0" frameborder="0" allowfullscreen&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;Amazing !!!&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=Buk7YfJfSR0:lSeT7xRTydk:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=Buk7YfJfSR0:lSeT7xRTydk:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=Buk7YfJfSR0:lSeT7xRTydk:-BTjWOF_DHI"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=Buk7YfJfSR0:lSeT7xRTydk:-BTjWOF_DHI" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=Buk7YfJfSR0:lSeT7xRTydk:tu4ucXyO51k"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=Buk7YfJfSR0:lSeT7xRTydk:tu4ucXyO51k" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/phapsu/~4/Buk7YfJfSR0" height="1" width="1"/&gt;</description><link>http://feedproxy.google.com/~r/phapsu/~3/Buk7YfJfSR0/18044503019</link><guid isPermaLink="false">http://phapsu.com/post/18044503019</guid><pubDate>Wed, 22 Feb 2012 08:48:05 +0700</pubDate><category>creative</category><feedburner:origLink>http://phapsu.com/post/18044503019</feedburner:origLink></item><item><title>♥..."em mở cửa được ko em?"</title><description>.&lt;br /&gt;&#xD;
Điện thoại di động kêu, có một tin nhắn &lt;br /&gt;&#xD;
“Mình quyết định đi tỏ tình!”&lt;br /&gt;&#xD;
Cô và anh là 2 người bạn tốt, nhưng cô vẫn thầm yêu anh...&lt;br /&gt;&#xD;
“Ah… Vậy cậu phải cố gắng lên. “&lt;br /&gt;&#xD;
” Mình đang ở ngoài nhà cô ấy, nhưng không dám gõ cửa”&lt;br /&gt;&#xD;
” Lấy hết dũng khí mà gõ cửa, mình cổ vũ cậu “&lt;br /&gt;&#xD;
” Cậu nói cô ấy có đáp ứng không? “&lt;br /&gt;&#xD;
” Mình không biết”&lt;br /&gt;&#xD;
Cô để điện thoại xuống, bất giác nước mắt rơi. Điện thoại lại kêu, nhưng là cuộc gọi, cô nhấc máy lên nghe&lt;br /&gt;&#xD;
“Em mở của được không, Anh không dám gõ.”&lt;br /&gt;&#xD;
.&lt;br /&gt;&#xD;
.&lt;br /&gt;&#xD;
.&lt;br /&gt;&#xD;
Tumblr haphuong1991&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=toP_dyTUZ7A:96Let30_nTQ:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=toP_dyTUZ7A:96Let30_nTQ:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=toP_dyTUZ7A:96Let30_nTQ:-BTjWOF_DHI"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=toP_dyTUZ7A:96Let30_nTQ:-BTjWOF_DHI" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=toP_dyTUZ7A:96Let30_nTQ:tu4ucXyO51k"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=toP_dyTUZ7A:96Let30_nTQ:tu4ucXyO51k" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/phapsu/~4/toP_dyTUZ7A" height="1" width="1"/&gt;</description><link>http://feedproxy.google.com/~r/phapsu/~3/toP_dyTUZ7A/18044284753</link><guid isPermaLink="false">http://phapsu.com/post/18044284753</guid><pubDate>Wed, 22 Feb 2012 08:44:50 +0700</pubDate><category>love</category><feedburner:origLink>http://phapsu.com/post/18044284753</feedburner:origLink></item><item><title>Photo</title><description>&lt;img src="http://27.media.tumblr.com/tumblr_lz6u2bgnL81qb0o5co7_r5_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;&lt;img src="http://24.media.tumblr.com/tumblr_lz6u2bgnL81qb0o5co1_400.gif"/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;&lt;img src="http://29.media.tumblr.com/tumblr_lz6u2bgnL81qb0o5co2_400.gif"/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;&lt;img src="http://28.media.tumblr.com/tumblr_lz6u2bgnL81qb0o5co3_400.gif"/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;&lt;img src="http://25.media.tumblr.com/tumblr_lz6u2bgnL81qb0o5co4_400.gif"/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;&lt;img src="http://27.media.tumblr.com/tumblr_lz6u2bgnL81qb0o5co5_r1_400.gif"/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;&lt;img src="http://26.media.tumblr.com/tumblr_lz6u2bgnL81qb0o5co6_400.gif"/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=hsPyR6fJrHk:RfbWd1sbPvQ:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=hsPyR6fJrHk:RfbWd1sbPvQ:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=hsPyR6fJrHk:RfbWd1sbPvQ:-BTjWOF_DHI"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=hsPyR6fJrHk:RfbWd1sbPvQ:-BTjWOF_DHI" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=hsPyR6fJrHk:RfbWd1sbPvQ:tu4ucXyO51k"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=hsPyR6fJrHk:RfbWd1sbPvQ:tu4ucXyO51k" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/phapsu/~4/hsPyR6fJrHk" height="1" width="1"/&gt;</description><link>http://feedproxy.google.com/~r/phapsu/~3/hsPyR6fJrHk/18002700126</link><guid isPermaLink="false">http://phapsu.com/post/18002700126</guid><pubDate>Tue, 21 Feb 2012 15:26:40 +0700</pubDate><category>funny</category><category>gif</category><category>animal</category><feedburner:origLink>http://phapsu.com/post/18002700126</feedburner:origLink></item><item><title>‎2 vợ chồng cãi nhau, không ai nói với ai 1 câu. Trước khi đi ngủ, chồng viết 1 mảnh giấy cho vợ dặn</title><description>.&lt;br /&gt;&#xD;
"Sáng mai 7h nhớ đánh thức tôi!"&lt;br /&gt;&#xD;
.&lt;br /&gt;&#xD;
..Sáng hôm sau, chồng tỉnh dậy đã 9h rưỡi &amp; thấy trên đầu giường có mảnh giấy ghi;&lt;br /&gt;&#xD;
.&lt;br /&gt;&#xD;
.&lt;br /&gt;&#xD;
.&lt;br /&gt;&#xD;
"7h rồi, dậy đi...."=))&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=Um29_JEej-Y:9OClaCPWrj4:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=Um29_JEej-Y:9OClaCPWrj4:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=Um29_JEej-Y:9OClaCPWrj4:-BTjWOF_DHI"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=Um29_JEej-Y:9OClaCPWrj4:-BTjWOF_DHI" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=Um29_JEej-Y:9OClaCPWrj4:tu4ucXyO51k"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=Um29_JEej-Y:9OClaCPWrj4:tu4ucXyO51k" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/phapsu/~4/Um29_JEej-Y" height="1" width="1"/&gt;</description><link>http://feedproxy.google.com/~r/phapsu/~3/Um29_JEej-Y/18002670780</link><guid isPermaLink="false">http://phapsu.com/post/18002670780</guid><pubDate>Tue, 21 Feb 2012 15:25:13 +0700</pubDate><category>funny-text</category><feedburner:origLink>http://phapsu.com/post/18002670780</feedburner:origLink></item><item><title>Xin lỗi...vì anh nghèo...</title><description>&lt;p&gt;Cô – 1 cô tiểu thư nhà giàu đúng nghĩa. Cô có bao nhiêu chàng trai theo đuổi. Nhưng cô quen họ chỉ như 1 trò chơi. Chưa bao giờ trái tim cô rung động :D&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Hôm ấy, sau khi chia tay 1 chàng người yêu khác, cô ghé vào 1 quán nước ngồi. Bỗng, trái tim cô loạn nhịp khi nhìn thấy anh ấy – 1 người phục vụ trong quán ăn. Đôi mắt lạnh lùng cùng sự chững chạc ở cách anh đi đứng và nói chuyện. Ko hiểu sao cô lại có thể thích anh ta ở cái nhìn đầu tiên. Gọi nước xong cô chả thèm uống mà cứ dõi mắt theo anh. Dường như cảm nhận đc, lâu lâu anh lại nhìn cô, mỗi lần như thế cô lại đỏ mặt rồi lại cuối xuống giả vờ bấm đt. Lúc tính tiền, cô kẹp thêm vào trong đó 1 tờ giấy rồi ngượng ngùng chạy ra ngoài. Trong tờ giấy đó cô ghi: “Đây là sđt của em: 0905xxxxxx. Nhắn tin cho em nhé ^^”. Cô chờ mãi nhưng k có lấy 1 tin nhắn. Cô khó chịu. Đây là lần đầu tiên cô chủ động làm quen nhưng lại bị như thế này.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img alt="9bSx0 Xin lỗi ... vì anh nghèo ..." class="aligncenter" height="456" src="http://i.imgur.com/9bSx0.jpg" title="Xin lỗi ... vì anh nghèo ..." width="640"/&gt;&lt;!-- more --&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Hôm sau, cô lại đến quán. Lúc tính tiền, cô gọi anh ta tới. Và nói: “Chỗ này là tiền nước, còn tờ giấy này là cho anh”. Nói xong cô ngượng ngùng bước ra khỏi quán. 1 ngày, 2 ngày, Vẫn có những tin nhắn xin làm quen nhưng cô đều ko reply vì cô biết, đó k phải là tin nhắn của chàng trai nọ. “Hay anh ấy có người yêu rồi nhỷ?? Hay là… kiêu?&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Cô tiếp tục quay lại quán cà phê cũ, vẫn giữ trong lòng quyết tâm làm quen vs chàng trai nọ. Bước vào quán, trái tim cô lại rung rinh, vẫn khuôn mặt ít cười nọ. Vẫn như mọi lần, cô ngồi dõi theo từng hành động của chàng trai.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Kết thúc ca làm việc, chàng trai dắt xe ra khỏi quán toan đạp xe về nhà thì…&lt;br/&gt;Khoan đã&lt;br/&gt;– Ơ, chào cô, có chuyện gì ko vậy?&lt;br/&gt;– Em muốn mời anh đi uống nước đc ko?&lt;br/&gt;– Có chuyện gì vậy cô? – Chàng trai gãi đầu&lt;br/&gt;– Em nhỏ hơn anh mà, cứ gọi em thôi, gọi cô già lắm. Anh rảnh ko? Đi uống nước với em nhé?&lt;br/&gt;– Ừ, thế cũng đc – Chàng trai gật đầu rồi leo lên xe đạp trước. Trong khi cô gái nổ máy chiếc xe ga đắt tiền đi theo&lt;br/&gt;Chàng trai dừng xe ở một quán nước mía ven đường và hỏi cô gái:&lt;br/&gt;– Mình uống nước ở đây nhé?&lt;br/&gt;Cô gái lưỡng lự rồi cũng bước vào quán. Đây là lần đầu tiên một tiểu thư như cô đến những nơi như thế này&lt;br/&gt;– Lúc nãy cô có điều gì muốn nói phải ko?&lt;br/&gt;– Đấy, lại cô, đã bảo cứ gọi là em mà. Em định hỏi là mấy mẩu giấy em để lại anh có đọc chưa?&lt;br/&gt;– À à, có, tôi.. à quên, anh có đọc đc.&lt;br/&gt;– Thế à…..mà sao a ko nhắn tin cho em…em chỉ muốn làm quen thôi mà..không có ý gì đâu..nếu sợ người iêu anh giận thì thôi ko sao đâu&lt;br/&gt;– Ko..ko phải vậy…tại anh không quen được những người sang trọng xinh đẹp như em làm quen mà chứ anh ko có ý gì đâu&lt;br/&gt;– Làm quen thôi mà… đâu có gì quan trọng đâu anh… vậy anh đọc số đi em lưu được không?”&lt;br/&gt;– Chàng trai tỏ vẻ luống cuống..anh ấp úng mãi ko nói lên được lời&lt;br/&gt;– Sao vậy anh? Ko thể cho e số được à??&lt;br/&gt;– Ko phải vậy..tại…a..n..h…&lt;br/&gt;– Sao vậy? A cứ nói đừng ngại&lt;br/&gt;– À ..anh không dùng điện thoại…&lt;br/&gt;Cô gái tỏ vẻ ngạc nhiên… bởi thời đại như này… thì có điện thoại để sử dụng đâu phải là khó&lt;br/&gt;Chàng trai ko nói gì… lẳng lặng đứng dậy… ra thanh toán… tiền nước … Rồi quay lại nói với cô gái&lt;br/&gt;– Anh có việc bận nên anh về trước nhé..&lt;br/&gt;Dứt lời chàng trai lên xe đạp đạp đi lao nhanh vào khoảng tối trên đường…&lt;br/&gt;Hôm sau tan ca chàng trai lại bắt gặp cô gái đứng trước cửa quán, và lại là lời mời đi uống nước. Anh cảm thấy rất ngạc nhiên bởi địa điểm mà cô rủ anh tới lại là những quán nước ven đường. Những cuộc nói chuyện ban đầu rất bỡ ngỡ lạc lõng, bởi anh ko biết bắt đầu những câu chuyện như nào để kể cho một người như cô nghe. Người bắt đầu mọi chuyện luôn là cô, anh chỉ là người ngồi đó và tiếp những câu chuyện của cô. Kết thúc buổi nói chuyện, cô gái chìa ra trước mặt anh 1 chiếc điện thoại và nói:&lt;br/&gt;– Anh nhận nhé :D. Coi như là món quà làm quen&lt;br/&gt;Chàng trai chưa kịp làm gì thì cô gái đi vội ra xe và ngoái lại nói với anh:&lt;br/&gt;-Em lưu số em trong đấy rồi nhé. Có gì gọi điện nt cho em nhé ;)&lt;br/&gt;Về đến nhà, cô lấy máy bấm gọi vào số của anh nhưng không có ai nhấc máy. 2 cuộc rồi 10 cuộc liền không thấy có tín hiệu trả lời, cô bắt đầu nt và đợi nhưng cũng khá lâu ko thấy có tín hiệu. Cô nghĩ ngợi những điều lan man vu vơ. Rồi cô ngủ thiếp đi lúc nào ko hay. Chỉ đến khi bị đánh thức bằng tn từ chàng trai, tin nhắn anh gửi đến cách tin nhắn cô gửi cũng khá lâu. Với nội dung hết sức ngố:&lt;br/&gt;“Xin lỗi em nhé…tại a ko quen dùng đt nên thao tác chậm. Gửi tin cho em hơi lâu”&lt;br/&gt;Cô chỉ biết cười thầm và bắt đầu những dòng tin phản hồi cho anh ♥&lt;br/&gt;Những ngày sau đó tiếp tục là những cuộc đi chơi. Việc chọn địa điểm được giao cho các chàng trai. Cô yêu cầu anh đưa cô đi các quán ven đường mà anh hay lui tới. Cứ mỗi lần đi chơi như thế..họ thêm hiểu nhau hơn và có những tình cảm đặc biệt dành cho nhau, mỗi cuộc đi chơi đấy cô đều chuẩn bị một món quà cho anh, anh cảm thấy rất ngại và tỏ vẻ không thích, anh không muốn bị hiểu nhầm là kẻ lợi dụng người khác. Tuy nghèo nhưng anh có lòng tự trọng của mình. Nhưng lần nào cũng vậy, sau mỗi lần đi chơi cô toàn ra trước và để lại món quà trên bàn, làm anh ko biết xử lý thế nào.&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Mai là sinh nhật cô. Đương nhiên người mà trong danh sách mời được nghĩ tới đầu tiên là chàng trai. Cô tổ chức bữa tiệc tại một nhà hàng sang trọng ven hồ..vơi rất đông bạn bè và người thân của cô. Sau lời mời của cô anh cảm thấy rất băn khoăn, anh ko dám, mà cũng có thể là không đủ tự tin để đi đến những nơi như vậy. Từ chối thì ko được, anh không còn cách nào khác. Anh ko biết chuẩn bị món quà nào cho phù hợp với cô và phù hợp với điều kiện của anh. Món quà cuối cùng anh quyết định chọn là một chú gấu bông màu hồng xinh xắn được bọc gọn gàng trong một chiếc hộp giấy&lt;br/&gt;Tối hôm đấy anh xin được nghỉ ở quán nửa ca. Anh chỉ đinh đến tặng quà rùi về thôi. những người như anh ở những nơi sang trọng đó không hợp.&lt;br/&gt;“Mặc gì bây giờ???”&lt;br/&gt;Chàng trai vắt óc suy nghĩ. Bới tung đống quần áo cũ kĩ của mình, mong sao có một bộ nào hợp với anh và hợp với buổi tiệc. Thật khó bởi bộ nào cũng đã cũ và ngả màu. Cuối cùng anh quyết đinh mặc chiếc áo sơ mi với chiếc quần âu và leo lên chiếc xe đạp của mình đạp tới bữa tiệc. Anh do dự ko biết có lên vào hay ko. Đang do dự thì điện thoại rung lên, là cuộc gọi của cô. Cô hỏi xem anh đến chưa sao vẫn chưa thấy vào. Cuối cùng anh cũng quyết định sẽ vào. Chỉ vào tặng quà rồi về luôn thôi. Anh đứng ngó nghiêng không gian xung quanh để tìm một chỗ để xe. Anh bắt gặp những lời nói tỏ vẻ xem thường của đám bảo vệ gửi xe:&lt;br/&gt;– Ở đây không có chỗ để xe đạp đâu, kiếm mấy quán ven đường mà để đi&lt;br/&gt;Không nói câu nào anh lặng lẽ dắt xe đi kiếm 1 quán nước nhỏ ven đường để gửi. Chàng cảm thấy rùng mình trước cái cánh cửa của nhà hàng. Những nới xa xỉ như này anh chưa từng đặt chân tới. Bước vào, không gian quả nhiên đẹp đến một cách lạ lùng, sang trọng!!! Anh bắt đầu bắt gặp những ánh mắt nhòm ngó, những tiếng bàn tán của đám bạn của cô gái. Những cô gái, chàng trai trông lịch thiệp đầu tóc chải chuốt, cùng với những bộ cánh sang trọng. Những câu nói đó khiến anh cảm thấy rất bức xúc tức tối. Nhưng một người như anh sao có thể nói gì ở những nơi như này được.&lt;br/&gt;– Thằng nhà quê kia mà cũng lọt được vào mắt con bạn mình được à? Nhìn thô thế cơ mà. Chắc thằng này nó lại cho con bé bùa mê thuốc lú gì rồi, thằng này chắc toan đào mỏ đây.&lt;br/&gt;Trong đầu anh bắt đầu nghĩ đến phương án quay về rùi sẽ gửi qua cho cô sau. Nhưng cô đã tới và xuất hiện trước mặt anh, bước đến gần anh thì những câu nói châm biếm xem thường mới giảm bớt.&lt;br/&gt;– Sao bây giờ anh mới đến? Anh vào đi bữa tiệc sắp bắt đầu rồi đấy ^^&lt;br/&gt;Đưa món quà tặng cô gái, anh cảm thấy rất ngại ngùng bởi anh nhìn quanh những món quà của cô rất đắt tiền. Toàn những món đồ hiêu có khi phải bằng mấy tháng lương của anh làm thêm ko đủ để mua. Nhận món quà anh tặng cô gái vui lắm. Cô bắt đầu tuyên bố buổi tiệc cũng đồng nghĩa với những lời xỉa xói kinh thường rộ lên. Một cô gái bạn của cô gái châm chọc:&lt;br/&gt;– Có ai ngửi thấy mùi gì ko???&lt;br/&gt;Một thằng con trai đầu tóc dựng ngược nói xen vào:&lt;br/&gt;– Có thế mà cũng phải hỏi =]], mùi của người nghèo chứ còn mùi gì nữa :-j&lt;br/&gt;Lòng tự trọng như bị tổn thương. Anh cảm thấy khó chịu :&lt;br/&gt;-Tôi nghèo tôi có cách sống của tôi đừng tưởng giàu mà có thể nói này nói nọ. Hãy xem lại mình trước khi bắt đầu nói người khác đi. Các người giàu do tiền của các người hay là tiền ba mẹ các người?&lt;br/&gt;Không gian khán phòng đang ồn ã bỗng im bặt bỡi câu nói của anh. Không nói gì thêm anh đi vội ra cửa về rất đường hoàng thoải mái. Anh cảm thấy dễ chịu khi nói ra được những lời như thế. Cô gái không kịp nói gì, chạy theo anh, nhưng ra tới cửa thì đã ko thấy bóng anh đâu. Buổi tiệc trở nên trầm lắng bởi 1 lẽ: Người chủ của buổi tiệc giờ như người vô hồn ko còn hứng thú vui vẻ như lúc đầu…&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Những ngày sau đó cô không liên lạc được với anh..điện thoại luôn trong tình trạng tắt máy. Tìm đến nơi anh làm thì quản lý nói anh đã xin nghỉ từ tối hôm anh xin nghỉ nữa buổi. Và chỉ quay lại vào hôm sau gửi 1 chiếc hộp cho cô với một mẩu giấy nhỏ:&lt;br/&gt;-Những gì không thuộc về anh thì nó sẽ không dành cho anh &lt;br/&gt;Cô khẽ mở nắp chiếc hộp giấy và cảm thấy buồn…muốn khóc…Những món quà cô tặng anh trước đây a chưa từng bóc chúng ra…những món quà nhìn vẫn mới nguyên như khi cô tặng…trong đó còn kèm theo chiếc điện thoại món quà cô tặng anh trong buổi đầu làm quen….&lt;br/&gt;Mở máy, mắt cô dưng dưng…rồi cô khóc…trong điện thoại..chỉ có duy nhất những dòng tin nhắn của cô và anh gửi cho nhau…danh bạ cũng chỉ có đúng số của cô……những tin nhắn nháp anh chưa kịp xóa…&lt;br/&gt;“Tại sao em lại làm quen với một người như anh nhỉ? Được nói chuyện với em anh vui lắm. Quãng thời gian vừa qua đối với anh là những kỉ niệm ko bao giờ quên. Có lẽ anh đã có tình cảm với em rồi. Không biết có phải là thích ko. Chắc ko phải đâu… Anh nghĩ là anh đã &lt;a href="http://chimcanhcut.info/tag/love/" target="_blank"&gt;yêu&lt;/a&gt;”&lt;br/&gt;Đó là tin nhắn..được soạn 1 ngày trước sinh nhật của cô. Nhưng có lẽ tin nhắn cuối cùng đó không bao giờ gửi được đi. Bởi 1 lẽ…. anh nghèo …&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;img alt="nPl6t Xin lỗi ... vì anh nghèo ..." class="aligncenter" height="457" src="http://i.imgur.com/nPl6t.jpg" title="Xin lỗi ... vì anh nghèo ..." width="720"/&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=PTMwgPxcupY:diMN7v6SJrY:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=PTMwgPxcupY:diMN7v6SJrY:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=PTMwgPxcupY:diMN7v6SJrY:-BTjWOF_DHI"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=PTMwgPxcupY:diMN7v6SJrY:-BTjWOF_DHI" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=PTMwgPxcupY:diMN7v6SJrY:tu4ucXyO51k"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=PTMwgPxcupY:diMN7v6SJrY:tu4ucXyO51k" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/phapsu/~4/PTMwgPxcupY" height="1" width="1"/&gt;</description><link>http://feedproxy.google.com/~r/phapsu/~3/PTMwgPxcupY/17998766997</link><guid isPermaLink="false">http://phapsu.com/post/17998766997</guid><pubDate>Tue, 21 Feb 2012 13:06:00 +0700</pubDate><feedburner:origLink>http://phapsu.com/post/17998766997</feedburner:origLink></item><item><title>Bạch tuộc sashimi ;)</title><description>&lt;img src="http://30.media.tumblr.com/tumblr_lx6s5ivXK41qbmtjno1_500.gif"/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;&lt;img src="http://27.media.tumblr.com/tumblr_lx6s5ivXK41qbmtjno2_500.gif"/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;&lt;img src="http://30.media.tumblr.com/tumblr_lx6s5ivXK41qbmtjno3_500.gif"/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;&lt;img src="http://25.media.tumblr.com/tumblr_lx6s5ivXK41qbmtjno4_500.gif"/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;&lt;img src="http://27.media.tumblr.com/tumblr_lx6s5ivXK41qbmtjno5_500.gif"/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;&lt;p&gt;Bạch tuộc sashimi ;)&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=Z2Hmsi6zkuU:Oruf39uBz6A:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=Z2Hmsi6zkuU:Oruf39uBz6A:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=Z2Hmsi6zkuU:Oruf39uBz6A:-BTjWOF_DHI"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=Z2Hmsi6zkuU:Oruf39uBz6A:-BTjWOF_DHI" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=Z2Hmsi6zkuU:Oruf39uBz6A:tu4ucXyO51k"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=Z2Hmsi6zkuU:Oruf39uBz6A:tu4ucXyO51k" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/phapsu/~4/Z2Hmsi6zkuU" height="1" width="1"/&gt;</description><link>http://feedproxy.google.com/~r/phapsu/~3/Z2Hmsi6zkuU/17984934370</link><guid isPermaLink="false">http://phapsu.com/post/17984934370</guid><pubDate>Tue, 21 Feb 2012 08:58:12 +0700</pubDate><category>gif</category><feedburner:origLink>http://phapsu.com/post/17984934370</feedburner:origLink></item><item><title>Mình thích chữ "oki" nhất ! ☺</title><description>&lt;br /&gt;&#xD;
.&lt;br /&gt;&#xD;
O.K., OK và okay &lt;br /&gt;&#xD;
.&lt;br /&gt;&#xD;
O.K. là  một từ thuần Mỹ có đóng góp quan trọng vào không chỉ kho tàng tiếng Anh, mà có thể nói là cả ngôn ngữ thế giới. O.K. là từ “đa năng” nhất xét về phương diện ngữ pháp. Nó có thể là tính từ (Lunch was O.K.), động từ (Can you O.K. this for me?), danh từ (I need your O.K. on this.), thán từ (O.K., I hear you.), và trạng từ (We did O.K.). Sắc thái ngữ nghĩa của O.K. cũng đa dạng; từ kiểu tán thành hững hờ (“Shall we go swimming? “O.K.”) cho đến kiểu hưởng ứng đầy hào hứng (“O.K.!”), từ lối khẳng định hời hợt cho có (“The party was O.K.”) đến lối nói gần như vô nghĩa mà thực ra chỉ là tiếng đệm (“O.K., can I have your attention please?”).&lt;br /&gt;&#xD;
.&lt;br /&gt;&#xD;
O.K. là từ tiếng Anh thành công nhất trong “sự nghiệp bành trướng”, thâm nhập vào gần như mọi ngôn ngữ trên thế giới. Nhưng kỳ lạ thay, từ này chẳng có được một lối chính tả đúng được tất cả mọi người đồng ý; có thể là O.K., OK, hoặc okay. Và nguồn gốc của nó cũng là vấn đề tranh cãi kịch liệt kể từ khi nó lần đầu tiên xuất hiện. Những giả thuyết về xuất xứ của từ này có thể được chia thành ba nhóm chính như sau.&lt;br /&gt;&#xD;
.&lt;br /&gt;&#xD;
Từ này xuất phát từ cụm chữ viết tắt tên ai đó hoặc vật gì đó – có thể là Old Keokuk (tên của một tù trưởng bộ lạc da đỏ Sac), Obadiah Kelly (tên một đại lý hàng hải), Orrins-Kendall (tên loại bánh quy giòn phổ biến hồi thế kỷ 19), hoặc là Otto Kaiser (1882-1967, nhà tư bản công nghiệp đã góp phần xây dựng nhiều xa lộ, cầu và đập nước). Trong mỗi giả thuyết thuộc nhóm này, lối viết tắt những chữ cái đầu tiên được đóng dấu hay viết trên văn bản hay bao bì, và dần dần trở nên đồng nghĩa với chất lượng hay tính đáng tin cậy.&lt;br /&gt;&#xD;
.&lt;br /&gt;&#xD;
Từ này phỏng theo một từ nước ngoài hay phương ngữ tiếng Anh, hoặc một địa danh. Có thể là oikea của tiếng Phần Lan; aux Cayes của tiếng Pháp (có nghĩa là từ Cayes, một hải cảng ở Haiti nổi tiếng với loại rượu rum thượng hạng); aux quais của tiếng Pháp (in trên loại rượu rum Puerto Rico dành để xuất khẩu); ordnungsgemaess kontrolliert (= properly checked) của tiếng Đức; omnia correcta (= all correct) của tiếng La tinh; o ke (= that’s it, all right“) của tiếng Mandingo ở Tây Phi; och aye (= oh yes) của tiếng Tô Cách Lan; ola kala (= it is good) của tiếng Hy Lạp; hoặc từ okeh (= it is so) của bộ lạc da đỏ Choctaw. Tổng thống Mỹ thứ 28 Woodrow Wilson (1856-1924) hình như thích giả thuyết về Choctaw đến nỗi ông nhất quyết chỉ dùng lối chính tả okeh.&lt;br /&gt;&#xD;
.&lt;br /&gt;&#xD;
Trong giới nghiên cứu lịch sử của từ O.K., giáo sư Allen Walker Read thuộc Đại học Columbia là người hăng hái nhất, dành hàng năm trời truy lai lịch và đã phát hiện rằng việc sử dụng O.K. xuất phát từ mốt viết tắt của giới trẻ có đầu óc dí dỏm ở Boston và New York vào khoảng năm 1838 theo kiểu cố tình “dốt chữ”. Họ thường đùa bằng cách viết tắt kiểu như O.W. cho oll wright (= all right), O.K. cho oll korrect (= all correct), K.Y. cho know yuse (= know you), vân vân. O.K. lần đầu tiên xuất hiện trong ấn phẩm vào ngày 23.3.1839, trên tờ Boston Morning Post. Nếu quả đúng như thế, quả là cụm từ này đã bị “chết yểu”, nhưng lại trùng hợp với một sự kiện diễn ra sau đó ít lâu. Năm 1840, tổng thống đương nhiệm Martin Van Buren là ứng cử viên của Đảng Dân chủ tái tranh cử vào Nhà trắng. Ông được gọi đùa bằng cái tên Old Kinderhook, do ông sinh ra ở Kinderhook, một vùng ở bắc tiểu bang New York. Một tổ chức được thành lập  để hỗ trợ cho chiến dịch tranh cử của ông, và được gọi bằng cái tên Democratic O.K. Club. Từ O.K. đã trở thành khẩu hiệu được sử dụng thường xuyên trong suốt thời gian vận động tranh cử, và nhanh chóng phổ biến khắp nước Mỹ. Năm đó, Van Buren thất cử trước William Henry Harrison (1773-1841), nhưng O.K. đã kịp chiếm một vị trí đặc biệt trong tiếng Anh. Tuy nhiên, mãi đến đầu thế kỷ 20, O.K. mới được dùng phổ biến ở Anh.&lt;br /&gt;&#xD;
.&lt;br /&gt;&#xD;
Bài đã đăng trên Sài Gòn Tiếp Thị khoảng năm 1999 , | Phạm Vũ Lửa Hạ&lt;br /&gt;&#xD;
.&lt;br /&gt;&#xD;
.&lt;br /&gt;&#xD;
.&lt;br /&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=S-ZLaZUK_g4:86umWxpgCsc:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=S-ZLaZUK_g4:86umWxpgCsc:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=S-ZLaZUK_g4:86umWxpgCsc:-BTjWOF_DHI"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=S-ZLaZUK_g4:86umWxpgCsc:-BTjWOF_DHI" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=S-ZLaZUK_g4:86umWxpgCsc:tu4ucXyO51k"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=S-ZLaZUK_g4:86umWxpgCsc:tu4ucXyO51k" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/phapsu/~4/S-ZLaZUK_g4" height="1" width="1"/&gt;</description><link>http://feedproxy.google.com/~r/phapsu/~3/S-ZLaZUK_g4/17984777939</link><guid isPermaLink="false">http://phapsu.com/post/17984777939</guid><pubDate>Tue, 21 Feb 2012 08:55:41 +0700</pubDate><category>co the ban chua biet</category><feedburner:origLink>http://phapsu.com/post/17984777939</feedburner:origLink></item><item><description>&lt;img src="http://24.media.tumblr.com/tumblr_lzaewzX1lZ1qgfaido1_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;&lt;img src="http://24.media.tumblr.com/tumblr_lzaewzX1lZ1qgfaido2_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;&lt;img src="http://30.media.tumblr.com/tumblr_lzaewzX1lZ1qgfaido3_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;&lt;img src="http://30.media.tumblr.com/tumblr_lzaewzX1lZ1qgfaido4_400.jpg"/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;&lt;img src="http://26.media.tumblr.com/tumblr_lzaewzX1lZ1qgfaido5_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;&lt;img src="http://26.media.tumblr.com/tumblr_lzaewzX1lZ1qgfaido6_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;&lt;img src="http://24.media.tumblr.com/tumblr_lzaewzX1lZ1qgfaido7_400.jpg"/&gt;&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=OEp7CGRsaFA:kqxfl96XTK0:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=OEp7CGRsaFA:kqxfl96XTK0:-BTjWOF_DHI"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=OEp7CGRsaFA:kqxfl96XTK0:-BTjWOF_DHI" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=OEp7CGRsaFA:kqxfl96XTK0:tu4ucXyO51k"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=OEp7CGRsaFA:kqxfl96XTK0:tu4ucXyO51k" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/phapsu/~4/OEp7CGRsaFA" height="1" width="1"/&gt;</description><link>http://feedproxy.google.com/~r/phapsu/~3/OEp7CGRsaFA/17984630300</link><guid isPermaLink="false">http://phapsu.com/post/17984630300</guid><pubDate>Tue, 21 Feb 2012 08:53:15 +0700</pubDate><category>photo</category><feedburner:origLink>http://phapsu.com/post/17984630300</feedburner:origLink></item><item><title>case-study : lương 20 triệu đồng / tháng, được hưởng bảo hiểm thất nghiệp 60%, tức sẽ nhận 12 triệu đồng mỗi tháng. Đúng hay sai?</title><description>.&lt;br /&gt;&#xD;
  Không đúng!&lt;br /&gt;&#xD;
.&lt;br /&gt;&#xD;
 Luật bảo hiểm xã hội quy định mức đóng tối đa là 20 lần tháng lương tối thiểu (830.000 đồng). Như vậy dù thu nhập 50 triệu đi nữa thì mức thu nhập để đóng bảo hiểm thất nghiệp chỉ dừng lại ở 16,6 triệu đồng. Do đó, mức đóng bảo hiểm thất nghiệp kịch trần hàng tháng dừng lại ở 166.000 đồng. Kể cả thu nhập cao tới đâu, bảo hiểm thất nghiệp chỉ trả cao nhất là 9,96 triệu đồng.&lt;br /&gt;&#xD;
.&lt;br /&gt;&#xD;
“Từ tháng 11 năm ngoái tới nay, đã có một số trường hợp hưởng trợ cấp thất nghiệp với mức kịch trần 9,96 triệu đồng một tháng”, ông Thắng cho biết. Người lao động được hưởng trợ cấp trong 3 tháng (nếu đã đóng bảo hiểm thất nghiệp từ đủ 12 tháng đến dưới 36 tháng), được hưởng 6 tháng (nếu có đủ 36 tháng đến dưới 72 tháng) và 12 tháng trong trường hợp đóng bảo hiểm từ 144 tháng trở lên.&lt;br /&gt;&#xD;
.&lt;br /&gt;&#xD;
Anh chị em chú ý nhé. Bài viết này có 2 điểm chú ý;&lt;br /&gt;&#xD;
.&lt;br /&gt;&#xD;
1. Mức đóng bảo hiểm thất nghiệp kịch trần hàng tháng dừng lại ở 166.000 đồng. &gt;&gt; Nếu như công ty trích tiền đóng bảo hiểm thất nghiệp &gt; 166.000 đồng tức là HR không biết luật hoặc AE đang bị ăn chặn.&lt;br /&gt;&#xD;
.&lt;br /&gt;&#xD;
2. Trợ cấp thất nghiệp với mức kịch trần 9,96 triệu đồng một tháng &gt;&gt; Các HR cần tư vấn cho AE biết trước đỡ phải thắc mắc mất công.&lt;br /&gt;&#xD;
.&lt;br /&gt;&#xD;
.&lt;br /&gt;&#xD;
.&lt;br /&gt;&#xD;
KINH CAN BLOG&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=lK7VjKXt22g:XffmMBQ5GOc:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=lK7VjKXt22g:XffmMBQ5GOc:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=lK7VjKXt22g:XffmMBQ5GOc:-BTjWOF_DHI"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=lK7VjKXt22g:XffmMBQ5GOc:-BTjWOF_DHI" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=lK7VjKXt22g:XffmMBQ5GOc:tu4ucXyO51k"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=lK7VjKXt22g:XffmMBQ5GOc:tu4ucXyO51k" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/phapsu/~4/lK7VjKXt22g" height="1" width="1"/&gt;</description><link>http://feedproxy.google.com/~r/phapsu/~3/lK7VjKXt22g/17984460467</link><guid isPermaLink="false">http://phapsu.com/post/17984460467</guid><pubDate>Tue, 21 Feb 2012 08:50:08 +0700</pubDate><category>Vietnam</category><feedburner:origLink>http://phapsu.com/post/17984460467</feedburner:origLink></item><item><title>Xin tự giới thiệu mình tên là Hiếu BonMình 20 tuộiHồi 15 tuổi...</title><description>&lt;object width="400" height="40"&gt;  &lt;param name="movie" value="http://www.nhaccuatui.com/m/ASGMxr7kC3" /&gt;&lt;param name="quality" value="high" /&gt;&lt;param name="wmode" value="transparent" /&gt;&lt;param name="allowscriptaccess" value="always" /&gt;&lt;embed src="http://www.nhaccuatui.com/m/ASGMxr7kC3" flashvars="target=blank" allowscriptaccess="always" quality="high" wmode="transparent" type="application/x-shockwave-flash" width="400" height="40"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;p&gt;&lt;span&gt;Xin tự giới thiệu mình tên là Hiếu Bon&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Mình 20 tuội&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Hồi 15 tuổi mình đã được giải nhất tiếng hát chim sơn ca cấp quốc gia&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Hôm nay mình xin thể hiện ca khúc Tình Mẹ&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Mình có thể hát được 6 thứ tiếng như:&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Tiếng việt, tiếng ý, tiếng hàn, tiếng trung, tiếng thái, tiếng đức…&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Nhưng mình nói được là làm được. Các bạn dể im cho mình nói&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Yeah… Listen !&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Khẽ ngắt nụ hồng cài lên mái tóc xanh mẹ yêu&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Tóc rối một đời vì năm tháng chở che đời con&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Khi thơ ấu con nào đâu có biết&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Mẹ lặng lẽ trong ngàn nỗi muộn phiền&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Dù bao gió mưa tình mẹ vẫn thiết tha êm đềm&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Thái Lan Yeah:&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;เธอเป็นเพลงกล่อมเด็กร้องเพลงอบอุ่นเมื่อแช่แข็งใน&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;เธอเป็นแสงแดดประกายอยู่บนท้องถนนพาฉันกลับบ้าน&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;สำหรับเด็กโตขึ้นไหล่กว้าง&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;จากนั้นขั้นตอนในแต่ละคืนที่ขา&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;แม่ของฉันนำฉันจะยกโทษความผิดพลาดไม่ว่ากี่ยังไม่มี&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Trung Quốc Yeah:&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;我曾天真的笑容，眼泪分钟大关&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;有时，我有许多无眠的夜婴儿睡眠&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;关于提高未来提供了美丽的花朵&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;她的母亲站在门廊单雨全&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;每一步，为母亲永远铭刻海上巨大的天空。&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Hàn Quốc Yeah:&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;그녀는 녹색 머리카락을 사랑&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;내 인생의 하나의 삶 메시보다&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Ý Yeah:&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Da bambino non sapevo che cosa&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Madre tranquillamente in mille dolori&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Anche se la maternità non è mai comprare calma passione&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Đức Yeah:&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Sie ist die warme singende Schlaflieder, wenn auf dem zugefrorenen&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Sie ist das Sonnenlicht funkeln auf der Straße bring mich nach Hause&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Für Kinder aufwachsen schulterbreit&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Dann auf jedem Bein Nächte fort.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Meine Mutter brachte mich zu, egal wie viele Fehler verzeihen&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Mẹ đã có phút dấu nước mắt cho con thơ ngây nụ cười&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Mẹ đã có những lúc thức trắng cho con bao đêm ngủ say&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Ngày con nâng bó hoa xinh chào tương lai&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Mẹ cô đơn đứng bên hiên đầy mưa bay&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Trên mỗi bước đi, xin mãi khắc ghi tình mẹ bao la biển trời.&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Phần trình diễn của mình đến đây là kết thúc&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;Sau đây là phần nhận xét của BGK:&lt;/span&gt;&lt;br/&gt;&lt;span&gt;…….&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=_oIRU7PucQE:93QjzvnAeTY:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=_oIRU7PucQE:93QjzvnAeTY:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=_oIRU7PucQE:93QjzvnAeTY:-BTjWOF_DHI"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=_oIRU7PucQE:93QjzvnAeTY:-BTjWOF_DHI" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=_oIRU7PucQE:93QjzvnAeTY:tu4ucXyO51k"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=_oIRU7PucQE:93QjzvnAeTY:tu4ucXyO51k" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/phapsu/~4/_oIRU7PucQE" height="1" width="1"/&gt;</description><link>http://feedproxy.google.com/~r/phapsu/~3/_oIRU7PucQE/17920906285</link><guid isPermaLink="false">http://phapsu.com/post/17920906285</guid><pubDate>Mon, 20 Feb 2012 09:16:00 +0700</pubDate><enclosure url="http://www.nhaccuatui.com/m/ASGMxr7kC3" length="51834" type="application/x-shockwave-flash" /><media:content url="http://www.nhaccuatui.com/m/ASGMxr7kC3" fileSize="51834" type="application/x-shockwave-flash" /><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle> Xin tự giới thiệu mình tên là Hiếu Bon Mình 20 tuội Hồi 15 tuổi mình đã được giải nhất tiếng hát chim sơn ca cấp quốc gia Hôm nay mình xin thể hiện ca khúc Tình Mẹ Mình có thể hát được 6 thứ tiếng như: Tiếng việt, tiếng ý, tiếng hàn, tiếng trung, tiếng t</itunes:subtitle><itunes:summary> Xin tự giới thiệu mình tên là Hiếu Bon Mình 20 tuội Hồi 15 tuổi mình đã được giải nhất tiếng hát chim sơn ca cấp quốc gia Hôm nay mình xin thể hiện ca khúc Tình Mẹ Mình có thể hát được 6 thứ tiếng như: Tiếng việt, tiếng ý, tiếng hàn, tiếng trung, tiếng thái, tiếng đức… Nhưng mình nói được là làm được. Các bạn dể im cho mình nói Yeah… Listen ! Khẽ ngắt nụ hồng cài lên mái tóc xanh mẹ yêu Tóc rối một đời vì năm tháng chở che đời con Khi thơ ấu con nào đâu có biết Mẹ lặng lẽ trong ngàn nỗi muộn phiền Dù bao gió mưa tình mẹ vẫn thiết tha êm đềm Thái Lan Yeah: เธอเป็นเพลงกล่อมเด็กร้องเพลงอบอุ่นเมื่อแช่แข็งใน เธอเป็นแสงแดดประกายอยู่บนท้องถนนพาฉันกลับบ้าน สำหรับเด็กโตขึ้นไหล่กว้าง จากนั้นขั้นตอนในแต่ละคืนที่ขา แม่ของฉันนำฉันจะยกโทษความผิดพลาดไม่ว่ากี่ยังไม่มี Trung Quốc Yeah: 我曾天真的笑容，眼泪分钟大关 有时，我有许多无眠的夜婴儿睡眠 关于提高未来提供了美丽的花朵 她的母亲站在门廊单雨全 每一步，为母亲永远铭刻海上巨大的天空。 Hàn Quốc Yeah: 그녀는 녹색 머리카락을 사랑 내 인생의 하나의 삶 메시보다 Ý Yeah: Da bambino non sapevo che cosa Madre tranquillamente in mille dolori Anche se la maternità non è mai comprare calma passione Đức Yeah: Sie ist die warme singende Schlaflieder, wenn auf dem zugefrorenen Sie ist das Sonnenlicht funkeln auf der Straße bring mich nach Hause Für Kinder aufwachsen schulterbreit Dann auf jedem Bein Nächte fort. Meine Mutter brachte mich zu, egal wie viele Fehler verzeihen Mẹ đã có phút dấu nước mắt cho con thơ ngây nụ cười Mẹ đã có những lúc thức trắng cho con bao đêm ngủ say Ngày con nâng bó hoa xinh chào tương lai Mẹ cô đơn đứng bên hiên đầy mưa bay Trên mỗi bước đi, xin mãi khắc ghi tình mẹ bao la biển trời. Phần trình diễn của mình đến đây là kết thúc Sau đây là phần nhận xét của BGK: …….</itunes:summary><feedburner:origLink>http://phapsu.com/post/17920906285</feedburner:origLink></item><item><title>
Em phải làm sao?
</title><description>&lt;img src="http://30.media.tumblr.com/tumblr_lzmbzwtS0q1qadv0oo1_500.jpg"/&gt;&lt;br/&gt;&lt;br/&gt;&lt;blockquote&gt;
&lt;p&gt;&lt;br/&gt;Em phải làm sao?&lt;/p&gt;
&lt;/blockquote&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=B5exBYpqmxY:jwFpegkIdOQ:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=B5exBYpqmxY:jwFpegkIdOQ:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=B5exBYpqmxY:jwFpegkIdOQ:-BTjWOF_DHI"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=B5exBYpqmxY:jwFpegkIdOQ:-BTjWOF_DHI" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=B5exBYpqmxY:jwFpegkIdOQ:tu4ucXyO51k"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=B5exBYpqmxY:jwFpegkIdOQ:tu4ucXyO51k" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/phapsu/~4/B5exBYpqmxY" height="1" width="1"/&gt;</description><link>http://feedproxy.google.com/~r/phapsu/~3/B5exBYpqmxY/17884512672</link><guid isPermaLink="false">http://phapsu.com/post/17884512672</guid><pubDate>Sun, 19 Feb 2012 22:27:51 +0700</pubDate><feedburner:origLink>http://phapsu.com/post/17884512672</feedburner:origLink></item><item><title>Tôi làm người tàng hình</title><description>&lt;p&gt;&lt;div class="blogsapo"&gt;Đã từ lâu tôi phát hiện ra mình có khả năng tàng hình. Các bạn cứ nghĩ thế là thích quá chứ gì? Không hề! Phiền toái cực kỳ. Chung quy chỉ tại những thói quen vô bổ vớ vẩn tôi trót nhiễm sau suốt thời sinh viên 5 năm ở nước ngoài.&lt;/div&gt;
&lt;div class="blgd-content fon34 mt3 mr2 fon43"&gt;&lt;span class="bodyContent" id="ctl00_IDContent_BlogDetail1_ltrContent"&gt;
&lt;div align="center"&gt;&lt;span&gt;
&lt;div&gt;&lt;img src="http://dantri4.vcmedia.vn/X7jRMnh7kzDsXCfFuGw/Image/2012/01/mhtanghinhchuan_52880.gif" width="450"/&gt;&lt;!-- more --&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="justify"&gt;Tôi rời Việt Nam năm 17 tuổi, tới 22 tuổi quay về thì mới phát hiện ra mình đã trở thành người tàng hình. Lần đầu tiên tôi khám phá chuyện này là khi đi làm cái bằng lái xe. May sao hôm đó vắng, tôi cầm tập hồ sơ, đứng huýt sáo chờ một bác đang nộp và làm thủ tục phía trước. Bác ấy vừa xong thì một chị từ phía sau lướt qua tôi, phi lên đặt oạch giấy tờ vào ô cửa, nói oang oang: “Anh ơi cho em nộp hồ sơ”. Tôi gãi đầu gãi tai, không hiểu gì, đứng chờ tiếp. Chị ấy xong, tôi vừa dợm bước lên thì lại từ đâu một anh khác phóng tới, chen vào ngay. Cứ như thế mấy lượt, tôi nghĩ mãi mà không hiểu sao, sau tôi chỉ còn cách giải thích: “À, chắc mình tàng hình, nên không ai nhìn thấy mình đang xếp hàng, nên xảy ra chuyện đó là phải rồi!”&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;Giả thuyết của tôi nhanh chóng được kiểm chứng. Lần lượt, hộ chiếu hết hạn, chứng minh thư bị mất, đi khám sức khỏe, nộp hồ sơ xin việc, đi công chứng, đi nộp thuế, đi mua vé, mua hàng siêu thị, vân vân và vân vân, việc gì cũng xảy ra y hệt, khiến tôi đoan chắc rằng mình thực sự là một người tàng hình. Và lần nào tôi cũng phải “vận hết công lực” để cho mình hiện nguyên hình, để trải qua được mọi việc một cách vất vả.&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;Nhưng không chỉ có những việc đó là phiền toái đâu nhé. Làm người tàng hình còn nhiều cái khổ nữa. Ví dụ như có hôm tôi mở cánh cửa kính bước vào một cửa hàng lớn. Theo thói quen, tôi quan sát phía sau thấy có một anh ăn mặc rất bảnh đang bước tới gần. Tôi liền lấy tay giữ cửa kính lại, thậm chí còn mỉm cười. Nhưng, anh ấy điềm nhiên bước thẳng vào, không hề giơ tay đỡ lấy cửa kính như tôi vốn đã quen, không thèm nhìn tôi tới nửa cái, chứ đừng nói tới mỉm cười hay cảm ơn. Lúc đó tôi mới sực nhớ rằng mình tàng hình. Vâng, tôi đã làm một người gác cửa tàng hình, phục vụ tận tụy cho vị khách may mắn nọ.&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;Ngoài ra thì những phiền toái nho nhỏ đối với một kẻ tàng hình là không đếm xuể. Đang đi bộ bị hắt nước vào người, vào mặt là chuyện cơm bữa. Rồi đang đi xe máy bị nước bọt, tàn thuốc lá, rác rưởi, bã kẹo cao su… từ bốn phương tám hướng văng vào người, vào mặt cũng là chuyện dính mãi thành quen. Người tàng hình khi đi bộ qua đường thì không bao giờ có chuyện xe cộ dừng lại nhường đường, mà họ cứ phóng vèo vèo luồn lách đằng trước, đằng sau, bên phải, bên trái, đến phát khiếp vì đau tim. Vào thang máy rồi, nếu cửa đang đóng mà thấy ai đang vội vã bước tới phía ngoài, tôi bấm nút mở lại cửa cho họ vào, nhưng vì tôi tàng hình nên đối với họ, cửa tự mở một cách thần kỳ. Trót đứng ở chỗ nào vướng đường người khác, thay vì được nghe “cho tôi đi nhờ”, thì kẻ tàng hình như tôi cứ thế bị huých bật ra, hoặc nhẹ hơn là lấy tay gạt ra, để lấy chỗ cho họ đi. Ngồi quán ăn hoặc quán café, kẻ tàng hình dù không chịu được khói thuốc nhưng vẫn cứ bị phả khói mù mịt vào mặt vào mũi.&lt;br/&gt; &lt;br/&gt;Ấy thế mà có lần ở bể bơi, tôi chẳng may lơ đễnh vào nhầm buồng tắm nữ,  mấy bà mấy chị ở trong đó lại vẫn hét ầm lên mới lạ chứ, khiến tôi phải xin lỗi rối rít! Vậy là sao nhỉ?&lt;/div&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=9JD9NqGP5qo:7Tbm5nf5KKI:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=9JD9NqGP5qo:7Tbm5nf5KKI:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=9JD9NqGP5qo:7Tbm5nf5KKI:-BTjWOF_DHI"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=9JD9NqGP5qo:7Tbm5nf5KKI:-BTjWOF_DHI" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=9JD9NqGP5qo:7Tbm5nf5KKI:tu4ucXyO51k"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=9JD9NqGP5qo:7Tbm5nf5KKI:tu4ucXyO51k" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/phapsu/~4/9JD9NqGP5qo" height="1" width="1"/&gt;</description><link>http://feedproxy.google.com/~r/phapsu/~3/9JD9NqGP5qo/17884392861</link><guid isPermaLink="false">http://phapsu.com/post/17884392861</guid><pubDate>Sun, 19 Feb 2012 22:24:50 +0700</pubDate><feedburner:origLink>http://phapsu.com/post/17884392861</feedburner:origLink></item><item><title>Phép thử so sánh tình bạn của phụ nữ và tình bạn của đàn ông.
Tình bạn giữa những người phụ nữ:
Cô...</title><description>&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Phép thử so sánh tình bạn của phụ nữ và tình bạn của đàn ông.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;Tình bạn giữa những người phụ nữ:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Cô vợ không về nhà một đêm. Sáng hôm sau, cô nói với chồng rằng mình đã qua đêm tại nhà cô bạn gái.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Anh chồng kiểm tra 10 cô bạn gái thân nhất của vợ, nhưng chẳng cô nào biết về chuyện ấy cả.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;Tình bạn giữa những người đàn ông:&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Anh chàng không về nhà một đêm. Sáng hôm sau, anh nói với vợ rằng mình đã qua đêm tại nhà một ông bạn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;Cô vợ lập tức cầm điện thoại hỏi 10 ông bạn thân của chồng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;span&gt;8 người trong số đó xác nhận rằng anh ta đã ở đó đêm qua, 2 người còn lại nói rằng anh ta vẫn đang ngủ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="feedflare"&gt;
&lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=8m7BGotg0Kk:q_ojTuqWXGI:yIl2AUoC8zA"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=yIl2AUoC8zA" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=8m7BGotg0Kk:q_ojTuqWXGI:qj6IDK7rITs"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?d=qj6IDK7rITs" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=8m7BGotg0Kk:q_ojTuqWXGI:-BTjWOF_DHI"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=8m7BGotg0Kk:q_ojTuqWXGI:-BTjWOF_DHI" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt; &lt;a href="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?a=8m7BGotg0Kk:q_ojTuqWXGI:tu4ucXyO51k"&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~ff/phapsu?i=8m7BGotg0Kk:q_ojTuqWXGI:tu4ucXyO51k" border="0"&gt;&lt;/img&gt;&lt;/a&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/phapsu/~4/8m7BGotg0Kk" height="1" width="1"/&gt;</description><link>http://feedproxy.google.com/~r/phapsu/~3/8m7BGotg0Kk/17879594448</link><guid isPermaLink="false">http://phapsu.com/post/17879594448</guid><pubDate>Sun, 19 Feb 2012 19:44:00 +0700</pubDate><feedburner:origLink>http://phapsu.com/post/17879594448</feedburner:origLink></item><language>en-us</language><media:rating>nonadult</media:rating></channel></rss>

