<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" media="screen" href="/~d/styles/rss2enclosuresfull.xsl"?><?xml-stylesheet type="text/css" media="screen" href="http://feeds.feedburner.com/~d/styles/itemcontent.css"?><rss xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" xmlns:itunes="http://www.itunes.com/dtds/podcast-1.0.dtd" version="2.0"><channel><title>BIÊN CƯƠNG'BLOG</title><link>http://saolove.blogspot.com/</link><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="self" type="application/rss+xml" href="http://feeds.feedburner.com/saolove" /><description>♥—««»»—♥THẾ GIỚI CỦA BẠN!♥—««»»—♥</description><language>en</language><managingEditor>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</managingEditor><lastBuildDate>Thu, 11 Mar 2010 07:18:56 PST</lastBuildDate><generator>Blogger http://www.blogger.com</generator><openSearch:totalResults xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearch/1.1/">127</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearch/1.1/">1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearch/1.1/">25</openSearch:itemsPerPage><feedburner:info xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" uri="saolove" /><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com/" /><itunes:owner><itunes:email>biencuong87@gmail.com</itunes:email></itunes:owner><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle>♥—««»»—♥THẾ GIỚI CỦA BẠN!♥—««»»—♥</itunes:subtitle><feedburner:emailServiceId xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0">saolove</feedburner:emailServiceId><feedburner:feedburnerHostname xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0">http://feedburner.google.com</feedburner:feedburnerHostname><item><title>Lá thư tình của chàng trai</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/la-thu-tinh-cua-chang-trai.html</link><category>Những câu chuyện về Tình yêu</category><author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sun, 17 Jan 2010 05:31:21 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-6434243388093463938</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S1MQWRHyRZI/AAAAAAAADy4/EJ6IqEMccHI/s1600-h/loveletter.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 350px; height: 288px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S1MQWRHyRZI/AAAAAAAADy4/EJ6IqEMccHI/s400/loveletter.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5427699950650803602" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial; font-size: 12px; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Đây là lá thư  tình của một chàng trai. Bố của cô gái không tán thành mối quan hệ của 2 người  và ra lệnh phong tỏa nghiêm ngặt. Buồn....tuyệt vọng.....Chàng trai quyết định  gửi cho cô bạn gái lá thư chia tay này :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1.Tình yêu tuyệt vời anh dành  cho em&lt;br /&gt;2. Đã không còn nữa. Và anh thấy sự chán ngấy với em&lt;br /&gt;3. Ngày một  nhiều thêm. Khi chúng ta gặp nhau&lt;br /&gt;4. Anh thậm chí chẳng quan tâm tới khuôn  mặt em đâu.&lt;br /&gt;5. Điều duy nhất anh muốn là&lt;br /&gt;6. Ngắm nhìn những cô gái khác.  Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ&lt;br /&gt;7. Kết hôn với em. Buổi trò chuyện cuối cùng của  chúng ta&lt;br /&gt;8. Thật tẻ nhạt và nó chẳng hề&lt;br /&gt;9. Làm anh chờ đợi gặp em nhiều  hơn nữa&lt;br /&gt;10. Em chỉ biết nghĩ cho mình em thôi.&lt;br /&gt;11. Nếu chúng ta kết hôn,  anh cảm nhận được&lt;br /&gt;12. Cuộc sống sẽ trở nên đầy bất ổn. Và anh sẽ không tìm  thấy&lt;br /&gt;13. Niềm đam mê khi ta chung sống. Anh có một trái tim&lt;br /&gt;14. Nhưng  chắc chắn không phải&lt;br /&gt;15. Để dâng hiến cho em. Chỉ mình em trên thế gian này  mới&lt;br /&gt;16. Thât ích kỉ và ngốc nghếch, vậy nên em chẳng&lt;br /&gt;17. Có khả năng ôm  trọn trái tim anh&lt;br /&gt;18. Anh thật sự muốn em hiểu rằng&lt;br /&gt;19. Những điều anh  nói là sự thật. Em sẽ giúp anh rất nhiều nếu em&lt;br /&gt;20. Hiểu được tình yêu của  chúng ta đã kết thúc. Đừng cố gắng&lt;br /&gt;21. Trả lời anh. Lá thư này toàn những  điều&lt;br /&gt;22. Anh không hề mong muốn. Em đừng nghĩ viển vông&lt;br /&gt;23. Về tình yêu  thật sự với anh. Thôi chào em. Hãy tin lời anh nói.&lt;br /&gt;24. Anh không thể quan  tâm tới em nhiều hơn đâu. Và xin em đừng nghĩ rằng :&lt;br /&gt;25. Anh vẫn sẽ mãi là  người yêu em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật là một bức thư quá tồi phải không? Tuy vậy, cuối thư  chàng trai chỉ yêu cầu cô gái đọc những dòng thư lẻ. Bạn thử đọc lại một lần nữa  xem, bảo đảm sẽ rất thú vị đấy! Và bạn cũng đoán được thái độ của người bạn gái  kia chứ?&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4623347224473749396-6434243388093463938?l=saolove.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/saolove/~4/6Cav0Xiq9wI" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-01-17T05:31:21.070-08:00</app:edited><media:thumbnail url="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S1MQWRHyRZI/AAAAAAAADy4/EJ6IqEMccHI/s72-c/loveletter.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Ký ức tình yêu</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/ky-uc-tinh-yeu.html</link><category>Những câu chuyện về Tình yêu</category><author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sun, 17 Jan 2010 05:26:25 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-6684651413486214600</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S1MPyD6hSKI/AAAAAAAADyw/JHGekUQ1TGM/s1600-h/5Banhso.net5D_1027571_to99718.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S1MPyD6hSKI/AAAAAAAADyw/JHGekUQ1TGM/s400/5Banhso.net5D_1027571_to99718.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5427699328630212770" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial; font-size: 12px; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;"Anh có yêu em không?” “Có”. “Yêu như thế nào?” Duy tròn mắt nhìn Vân một  thoáng, hơi bối rối: “Thì... cũng như mọi người YÊU NHAU”. VÂN ĐỎNG ĐẢNH: “Ứ, Ứ  CẦN ANH NÓI thế. Phải cụ thể hơn cơ”. Duy dụi tắt điếu thuốc lá, cố nén tiếng  thở dài, giọng nói đã có phần khang khác: “Em vẫn bảo tình yêu là một khái niệm  trừu tượng cơ mà”. Cũng may Vân đã chịu ngồi im, đầu tựa vai anh, mắt lơ mơ nhìn  cả vạt đồi thoai thoải tím ngắt sim mua. Một nơi nghỉ ngơi thật tuyệt - Duy  nghĩ, nếu như chỉ có một mình anh, anh sẽ nằm xoài ra thoải mái, nhìn trời qua  những kẽ lá và nghĩ mông lung. Duy chợt thấy buồn cười, có ai như anh không, ước  có một mình trong lúc ngồi cạnh người yêu. Duy thấy vai mình nặng trĩu, dường  như Vân đã ngủ. Anh đỡ mái đầu Vân ngả lên đùi mình, chăm chú ngắm từng nét mặt  cô. Phải thừa nhận là Vân giống Linh, giống như hai chị em ruột mặc dù họ chẳng  hề biết nhau ngoài đời. Nghĩ đến Linh, Duy vẫn thấy lòng mình se thắt, dù đã 6  năm rồi... Cũng rèm mi hoe hoe vàng cong vút (chứ không phải mi đen) khiến cho  đôi mắt có vẻ gì là lạ, đầy ấn tượng. Cũng nốt ruồi son ngay trên cánh môi  (nhưng nốt ruồi của Linh nằm chếch về bên trái, bướng bỉnh và tinh nghịch hơn),  cũng đôi má bầu bầu, mái tóc ngang lưng, càng nhìn càng thấy giống. Bỗng Vân cựa  quậy rồi mở mắt: “Sao nhìn em lạ vậy? Cứ như nghi ngờ điều gì ấy”. Hình ảnh Linh  vụt biến mất, chỉ còn lại là Vân. Duy lắc đầu, âu yếm vuốt vuốt mấy sợi tóc xoà  trên trán người yêu, kỳ thực để cho Vân nhắm mắt, thôi quấy rầy anh bằng những  điệp khúc câu hỏi cũ mèm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ừ NHỈ, TẠI SAO NHỮNG KỲ NGHỈ NGƠI LẠI CỨ  gắn với mùa hè. Mà tại sao bao nhiêu năm rồi anh vẫn giữ thói quen đến những  vùng đồi núi? Nó nhắc anh, bắt anh phải nghĩ về Linh nhiều hơn - cũng có nghĩa  là giày vò, hành hạ anh đến khổ sở. Ngày ấy, Linh cũng yêu hoa sim tím vô cùng.  Không, em yêu tất cả các loại hoa màu tím thì đúng hơn. Hai đứa bằng tuổi nhau,  tròn hai mươi. Trong nụ hôn đầu choáng váng và run rẩy đến nghẹt thở, Duy hỏi  nhỏ: “Gọi Duy là anh nhé?” Linh xấu hổ, cắn vào cằm anh thật đau. Yêu nhau đến  độ tưởng như chết được vì nhau, Linh vẫn không thay đổi cách xưng hô: “Duy ơi,  Linh nhớ Duy kinh khủng”. “Duy ơi! Khăn len Linh đan cho Duy này”. “Duy ơi, muốn  ốm không đấy, trời mưa thế này mà dám đi đầu trần”. Mới đầu Duy còn cự nự, cứ  đòi Linh gọi là anh, Linh chỉ cười: “Khi nào mình... cưới nhau, Linh sẽ gọi Duy  là anh, chịu không?” Duy chịu thua trước nụ cười thiên thần ấy để ôm ghì Linh  trong vòng tay cuồng nhiệt của mình...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều nắng nhạt dần và gió  lồng lộng. Vân tung tăng đi trước Duy, thỉnh thoảng lại cúi xuống ngắt vài bông  hoa dại. Tóc Vân bay xấp xoã, đáng yêu hệt như hôm anh gặp Vân lần đầu. Duy chạy  tới, bịt mắt Vân, cắt ngang tiếng cười khanh khách của người yêu bằng một nụ hôn  dài “Anh yêu em, biết không hả công chúa?” Vân buông ngay nắm hoa dại, vòng tay  qua cổ anh, đắm đuối: “Ðừng làm em phát điên lên vì anh nữa”... Duy dìu người  yêu đi chầm chậm. Lạ thay, bên Vân, anh vẫn không thôi nghĩ về Linh, dù anh yêu  Vân thực sự, dù Linh đã thuộc về quá khứ xót xa...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;...Linh chưa kịp  bước sang tuổi 21, chưa kịp cùng anh thổi nến trong ngày sinh. Duy vẫn nhớ, ngày  ấy anh đã hỏi Linh thích quà tặng gì nhất cho ngày sang tuổi mới. Linh áp đầu  vào ngực Duy, thầm thì: “Linh chỉ thích có Duy thôi, thật đấy”. Vậy mà Linh...  Ðó là một ngày chủ nhật đường phố đông nghẹt đã cướp đi Linh của anh. Trong giỏ  xe vẫn còn lăn lóc một gói quà nho nhỏ. Cô bạn chơi thân với Linh thổn thức: “Nó  bảo... nó bảo sáng nay đi chọn mua tặng anh một chiếc cavat thật đẹp”. Duy không  tin vào tai mình nữa, anh điên cuồng chạy khắp bệnh viện như một gã tâm thần.  Người ta ngăn không cho anh vào nhà xác, không cho anh vào với Linh khi Linh  không còn biết cười, biết nói, biết nhìn anh... Anh đã gào lên nguyền rủa hết  thảy, gào lên trong nỗi tuyệt vọng tột cùng...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Anh xem em mặc áo  dài màu này có hợp không?” Duy nhìn Vân đang xoay người trước gương, gật gù “Ðẹp  lắm cưng ạ! Mà với anh, em mặc màu gì cũng đẹp”. Vân quay lại, âu yếm sửa cổ áo  cho Duy rồi la lên: “Sao anh không đeo cavat vào. Trời ạ! Mặc complê đi dự đám  cưới mà thiếu cavat”. Duy thành thật: “Anh chẳng có cái nào đâu”. Vân ấn anh  ngồi xuống ghế, với tay lấy chìa khoá xe “Ðể em đi mua cho anh”. Mặt Duy thoắt  tái nhợt, tim anh nhói lên như có vật nhọn nào vừa đâm trúng “Vân, đừng, kệ  anh”. Vân hốt hoảng nhào đến. Lát sau, Duy trở lại bình thường, lúng túng giải  thích: “Anh hơi đau đầu. Nhưng anh không dùng cavat đâu”. Vân dằn dỗi “Nhưng mà  tại sao mới được chứ. Sao ANH GÀN THẾ? HAY ANH KHÔNG KHIẾN EM THÌ TỰ ANH ĐI MUA  CŨNG ĐƯỢC. Ừ, MÀ CHƯA BAO GIỜ EM THẤY ANH DÙNG CAVAT”. ĐƠN GIẢN THẾ MÀ cũng giận  nhau. Vân đùng đùng bỏ về, không đi đám cưới sau một điệp khúc câu hỏi “Tại sao”  mà Duy chẳng thể trả lời. Từ ngày Linh mất, Duy không bao giờ dùng cavat. Anh cứ  có cảm tưởng cổ mình bị thít chặt lại khi nghĩ đến nguyên nhân cướp mất Linh của  anh. Chiếc cavat Linh mua ngày ấy giờ nằm yên trong ngăn tủ với hàng bao kỷ vật  khác: Khăn len, cuốn sổ, một mảnh mùisoa thêu...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong suốt thời  gian yêu nhau, Linh chưa bao giờ giận Duy, kể cả những lần anh lỡ hẹn (vì có  việc đột xuất) hay những lần anh đến trễ giờ. Nếu thấy lâu lâu anh không tới,  Linh lại cuống quýt đến tìm: “Duy hư lắm đấy nhé. Linh cứ tưởng là Duy bị ốm,  Linh lo cuống cả lên...”. Có một đôi lần Linh dỗi, nhưng Linh có cách trừng phạt  riêng, không ngúng nguẩy quay đi hay bỏ về mà sẽ mím chặt đôi môi hồng xinh xắn,  ngăn cản nụ hôn của Duy. Nhưng chỉ được vài phút. Duy chưa bao giờ phải khổ sở  chạy theo năn nỉ, dỗ dành Linh. Cũng chính vì thế, anh yêu Linh hơn tình yêu của  tất cả thế gian này cộng lại...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không phải Vân không biết trước cô,  Duy đã yêu một người con gái khác. Giá như Vân chỉ bằng lòng biết đến đấy thôi,  mặc kệ Duy với những gì thuộc về quá khứ, mặc kệ Duy với những kỷ niệm của riêng  mình thì có lẽ Duy sẽ bớt đi những lúc đi về giữa quá khứ và hiện tại, sẽ gạt bỏ  được những so sánh ngoài ý muốn. Và biết đâu anh lại tìm thấy tình yêu cuồng  nhiệt, đắm đuối hệt thuở xưa ở Vân. Nhưng mọi chuyện lại không như thế. Vân đòi  biết quá nhiều. Thoạt đầu chỉ là “Tên của chị ấy là gì hả anh?” và Vân xuýt xoa:  “Em thích cái tên Thuỳ Linh lắm. Anh tin không, ngày nhỏ em có con bạn thân là  Thuỳ Linh, bao nhiêu lần em khóc đòi bố mẹ đổi tên cho mình”. Vân bảo: “Ai chẳng  có những kỷ niệm. Em không hờn ghen với kỷ niệm của anh. Nhưng có điều, đừng  sống mãi với kỷ niệm anh nhé”. Lúc ấy nhìn Vân thật buồn và tội nghiệp. Duy cồn  cào, anh thấy yêu và thương Vân thành thật, yêu một dáng hình, một tâm hồn, một  tấm lòng biết cảm thông, chia sẻ. Vân đã khóc khi anh kể cho cô nghe vì sao anh  mất Linh... Thế nhưng tại sao anh càng cố gắng không khơi dậy kỷ niệm thì Vân  càng dồn ép, đòi anh phải kể về Linh nhiều hơn. Và càng biết về Linh thì Vân  càng hay giận dỗi, so bì, trách móc. Anh không thể chịu nổi điệp khúc căn vặn  “Anh có yêu em không?” và những câu hờn mát đến độc địa của Vân “Em chỉ vụng về  thế thôi. Em biết, anh chẳng yêu em nhiều”. Duy không biết thanh minh nhiều, anh  lại tìm đến với Linh trong kỷ niệm như một sự cứu rỗi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;... Linh bảo:  “Một ngày nào đó không còn thấy yêu Linh, Duy cứ đi yêu người khác mà Duy thích.  Chỉ có điều phải thành thật mà nói lời chia tay. Ðừng lừa dối Linh”. Duy véo mũi  Linh, mắng: “Chỉ vớ vẩn thôi. Mình sẽ là của nhau đến trọn kiếp”. Mắt Linh  thoáng buồn “Linh muốn thế nhưng cuộc đời thì nhiều biến động...”. Duy át đi:  “Giả sử Duy yêu người khác, Linh chấp nhận chia tay, thế hoá ra Linh không yêu  Duy”. Linh bảo: “Linh sẽ buồn, sẽ đau lắm chứ nhưng nếu Duy hạnh phúc bên người  khác hơn bên Linh thì...”. Tại sao Linh lại có linh cảm chẳng lành về số phận,  về tình yêu như thế? Ðể rồi chỉ ít lâu sau, anh phải gục đầu khóc trước những  vòng hoa trắng, khóc giữa những đêm ngồi nghe bản nhạc quen thuộc một mình lẫn  với tiếng mưa gõ nhịp đều đều, đều đều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Duy lại đến tìm Vân như sau  hàng bao lần giận dỗi trước đó. Thủ tục làm lành khó khăn hơn nhưng rồi cũng  xong xuôi. Hai đứa lại đi dạo trong công viên. Mùa thu, hoa sữa thơm dịu dàng và  quyến rũ. Những bông hoa nhỏ xíu rớt xuống nền gạch đỏ như sao sa. Tóc Vân thấp  thoáng hoa sữa trắng ngà. Duy vòng tay qua thành ghế đá, mơ màng nhìn lên vòm  lá. Hình như có một tiếng chim chiếp chiếp tội nghiệp đâu đây. Dường như Vân hỏi  anh câu gì đó nhưng Duy vẫn mải tìm kiếm xem tiếng chim kêu ấy ở chỗ nào. Chắc  chắn đó phải là chú chim sâu nhỏ thật dễ thương. Thế mà ngày bé, bao nhiêu lần  anh mang súng caosu lêu lổng khắp các khu vườn... Chợt Vân giật tay lại, ngoắt  người đi, giận dỗi. Duy giật mình, ngắt khỏi những suy nghĩ lan man: “Gì thế  em?” Vân quay lại, nét mặt trở nên cau có: “Em biết mà, anh không thể nào khác  đi. Anh lại nghĩ, lại nhớ, lại tiếc tình-yêu-cũ-của-anh rồi phải không?” Duy  thất vọng, cúi đầu không nói. Vân vẫn không tha: “Hèn gì em hỏi anh đến ba lần  mà anh không trả lời”. “Em hỏi anh gì vậy? Anh im lặng cũng là một cách trả lời  đấy chứ”. Vân nhìn sững Duy, nghẹn ngào: “Anh không yêu em phải không. Ngồi với  em mà anh chỉ nghĩ ĐẾN CHỊ LINH...”. DUY CẮN MÔI ĐỘT NGỘT “Ừ! ANH YÊU Linh và  yêu Linh mãi mãi”. Vân bật khóc, cầm túi xắc rồi bước đi như chạy. Duy không  đuổi theo như bao lần trước đó. Anh nhìn theo cô rồi buồn buồn nghĩ: Chắc là  chẳng khi nào mình gặp lại Vân để làm lành nữa... Ôi! Ngày xưa, Linh thường mặc  áo xanh, Linh thường đi thong thả... &lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4623347224473749396-6684651413486214600?l=saolove.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/saolove/~4/VZad64Um9o0" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-01-17T05:26:25.156-08:00</app:edited><media:thumbnail url="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S1MPyD6hSKI/AAAAAAAADyw/JHGekUQ1TGM/s72-c/5Banhso.net5D_1027571_to99718.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Hoa hồng tặng Rose</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/hoa-hong-tang-rose.html</link><category>Những câu chuyện về Tình yêu</category><author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sun, 17 Jan 2010 05:21:12 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-8272769135185534317</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S1MOmKsSjMI/AAAAAAAADyo/EUeTTjXhxxM/s1600-h/rose132.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 350px; height: 263px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S1MOmKsSjMI/AAAAAAAADyo/EUeTTjXhxxM/s400/rose132.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5427698024779517122" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial; font-size: 12px; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Hoa hồng đỏ là loại hoa cô thích nhất, tên cô cũng là Rose, nghĩa là hoa hồng.  Mỗi năm chồng cô thường gởi một bó hoa hồng đỏ buộc bằng những chiếc nơ xinh xắn  vào ngày Valentine. Vào năm anh mất, một bó hoa hồng lại được gởi đến cho cô.  Trên tấm thiệp ghi: “Valentine của anh” như mọi năm về trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi năm  anh gởi hoa hồng cho cô và những lời chúc luôn là: “Ngày hôm nay anh yêu em  nhiều hơn ngày này năm trước. Tình yêu của anh dành cho em luôn tăng lên qua mỗi  năm”. Cô biết rằng đó là lần cuối cùng hoa hồng xuất hiện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô nghĩ anh  đã đặt trước hoa hồng cho ngày này. Người chồng yêu dấu của cô không biết rằng  anh sẽ ra đi. Anh luôn thích làm sớm mọi việc trước khi nó xảy ra. Để rồi nếu  anh quá bận rộn thì mọi việc vẫn xảy ra tốt đẹp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô cầm những cành hoa  và cắm chúng vào cái lọ đẹp nhất. Cô ngồi đó hàng giờ đồng hồ, trên cái ghế  chồng cô yêu thích nhất. Những cành hoa hồng được đặt trước bức hình của anh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một năm trôi qua, thật khó khăn khi sống mà không có anh. Sự hiu quạnh  và cô đơn đã trở thành số phận của cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào ngày Valentine, chuông vang  lên, và kìa những bông hồng đặt trước cửa. Cô cầm những bông hồng lên và sửng  sốt nhìn. Cô chạy đến điện thoại để gọi cho cửa hàng bán hoa. Ông chủ cửa hàng  bắt máy và cô muốn ông giải thích tại sao họ làm điều đó với cô, làm cho cô đau  khổ. “Tôi biết chồng tôi đã qua đời hơn một năm trước”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông chủ đáp:  “Tôi biết cô sẽ gọi và cô muốn biết điều gì. Những bông hoa cô nhận được hôm  nay, đã được đặt hàng trước. Chồng cô luôn sắp đặt trước, ông ta đã ra đi nhưng  không có điều gì thay đổi. Ông đã đặt hàng với chúng tôi và cô sẽ nhận được hoa  hồng mỗi năm. Còn một điều khác tôi nghĩ cô muốn biết đó là ông ta đã viết một  tấm thiệp đặc biệt và ông ta đã làm điều đó vào năm trước. Mãi đến bây giờ tôi  mới biết ông ta không còn nữa”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô cảm ơn ông chủ và gác máy, nước mắt  cô trào ra. Những ngón tay cô rung lên khi cô từ từ cầm lấy tấm thiệp. Bên trong  tấm thiệp, cô thấy anh đã viết cô. Rồi cô đọc trong im lặng những điều anh viết: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Chào người yêu của anh, anh biết rằng đã một năm kể từ ngày anh ra đi,  anh hy vọng sẽ không quá khó khăn để em vượt qua. Anh biết em đã trải qua sự cô  đơn và đau khổ thật sự. Tình yêu chúng ta dành cho nhau làm cho mọi điều trong  cuộc sống tươi đẹp hơn. Anh yêu em nhiều hơn những lời có thể nói, em là một  người vợ tuyệt vời. Em là bạn và là người yêu của anh, em đã làm tròn mọi điều  anh cần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh biết chỉ mới một năm thôi, nhưng em hãy cố gắng đừng đau  lòng. Anh muốn em được hạnh phúc kể cả khi em rơi lệ. Vì sao hoa hồng sẽ được  gởi đến cho em ư? Đó là vì khi em nhìn thấy những cành hoa ấy, hãy nghĩ tất cả  về hạnh phúc. Khi đó chúng ta ở bên nhau và cả hai chúng cho được chúc phúc. Anh  luôn yêu em và anh biết rằng sẽ mãi như thế. Em hãy vui lòng… đi tìm hạnh phúc  khi chưa rời khỏi cuộc đời này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh biết rằng điều ấy không dễ dàng  nhưng anh hy vọng em sẽ tìm thấy hạnh phúc. Hoa hồng sẽ được gởi mỗi năm và họ  chỉ dừng lại khi tiếng gõ cửa không được trả lời. Vào ngày mà người bán hoa đã  đến năm lần mà em không có ở nhà, sau lần đến cuối cùng đó ông ta sẽ không nghi  ngờ mà cầm những bông hoa hồng đến một nơi mà anh đã chỉ cho ông ta và đặt chúng  lên chỗ mà chúng ta sẽ ở bên nhau một lần nữa.”&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4623347224473749396-8272769135185534317?l=saolove.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/saolove/~4/_2LcEOWDJDE" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-01-17T05:21:12.792-08:00</app:edited><media:thumbnail url="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S1MOmKsSjMI/AAAAAAAADyo/EUeTTjXhxxM/s72-c/rose132.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Hãy buộc một rải băng lên cây sồi già</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/hay-buoc-mot-rai-bang-len-cay-soi-gia.html</link><category>Những câu chuyện về Tình yêu</category><author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sun, 17 Jan 2010 05:19:24 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-3501047386184012425</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S1MORPDinGI/AAAAAAAADyg/D7gcZSym8V4/s1600-h/oak3.gif"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 300px; height: 253px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S1MORPDinGI/AAAAAAAADyg/D7gcZSym8V4/s400/oak3.gif" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5427697665173527650" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="postcolor"&gt;&lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial; font-size: 12px; line-height: normal; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Nước Mỹ, năm 1972. Tại một tỉnh vùng  núi xa xôi, trong một thị trấn nhỏ vô danh, có một chàng trai bị kết án tù. Cảnh  sát đã chứng minh được rằng anh phạm tội và 3 năm tù là thời gian vừa đủ để anh  sửa chữa lại mọi chuyện. Nhưng Mary - người vợ sắp cưới của chàng trai- thì  không thể tin đều đó. Ngày mở phiên tòa, mặc cho chàng trai không ngừng quay về  phía sau tìm kiếm thì cô vẫn vắng mặt.&lt;br /&gt;Trước khi lên chiếc xe dành riêng cho  các tù nhân, chàng trai nhờ chuyển cho Mary một lá thư rồi bước đi ngay. Anh  không kịp nhìn thấy Mary đang đứng khuất phía sau vừa khóc vừa nắm chặt tờ giấy  với những dòng ngắn ngủi: "Anh biết rằng anh không xứng đáng với tình yêu của  em. Anh cũng không dám hy vọng em còn yêu anh sau những chuyện này. Nhưng nếu em  tha thứ cho anh , hãy buộc một dải ruy băng vàng lên cây sồi già duy nhất ở  quảng trường của thị trấn ngày anh trở về. Và nếu không nhìn thấy dải ruy băng,  anh sẽ ra đi mãi mãi và không bao giờ quấy rầy em nữa."&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Trong suốt 3 năm ngồi tù, dù chàng  trai có mong mỏi tin tức của Mary đến đâu thì cô vẫn bặt tin. Năm đầu tiên, anh  tự nhủ rằng có lẽ cô vẫn chưa thể quen được với việc chồng sắp cưới là người  phạm tội. Năm thứ 2, chàng trai nhờ người hỏi han tin tức và chỉ nghe phong  phanh rằng cô ấy đã đi xa , xa lắm và không biết khi nào mới quay trở về. Đến  những tháng cuối cùng trong tù, anh đã không còn nghĩ đến những dải ruy băng  vàng nữa, nhớ về cô gái anh yêu lại càng không thể. Đến ngày ra tù, chàng trai  quyết định nhảy lên chuyến xe bus đi thẳng ra thành phố chứ không trở về đi  ngang qua quảng trường như anh đã hẹn.&lt;br /&gt;Nhưng rồi một chuyến xe, hai chuyến xe  đã dừng lại rồi chạy tiếp mà chàng trai vẫn chần chừ không leo lên. Mãi tới khi  chuyến cuối cùng đã chạy qua, anh mới lầm lũi đi bộ tới quảng trường. Lý trí bảo  anh hãy đi theo hướng ngược lại, nhưng tình yêu trong anh thì vẫn bắt anh hướng  về phía trước.&lt;br /&gt;Rồi 30 phút sau, người trong thị trấn ngạc nhiên thấy một  chàng trai khóc nức nở dưới tán sồi vàng rực bởi hàng trăm dải ruy băng được  buộc vào những nhánh sồi như lá vào mùa thu.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4623347224473749396-3501047386184012425?l=saolove.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/saolove/~4/KHPT9S7G2DM" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-01-17T05:19:24.394-08:00</app:edited><media:thumbnail url="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S1MORPDinGI/AAAAAAAADyg/D7gcZSym8V4/s72-c/oak3.gif" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Hãy bế em ra khỏi cuộc đời anh !</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/hay-be-em-ra-khoi-cuoc-oi-anh.html</link><category>Những câu chuyện về Tình yêu</category><author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sun, 17 Jan 2010 05:16:30 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-176447586960501474</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S1MNU9gcKPI/AAAAAAAADyY/Hed0g2TAIo4/s1600-h/roman42452.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 253px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S1MNU9gcKPI/AAAAAAAADyY/Hed0g2TAIo4/s400/roman42452.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5427696629670750450" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="alignjustify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial; font-size: 12px; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Vào ngày cưới của tôi, tôi đã ôm vợ trên đôi tay của  mình. Xe đưa dâu dừng tại trước tổ uyên ương của chúng tôi. Đám bạn thân của tôi  nhất quyết bắt tôi phải đưa nàng ra khỏi xe trên đôi tay của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do  vậy, tôi đã bế nàng vào nhà. Lúc đó, nàng là một cô dâu tròn trĩnh và e thẹn,  còn tôi là một chú rể rất sung sức và tràn trề hạnh phúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng đó là  cảnh của mười năm trước. Những chuỗi ngày sau đó cũng giản dị như một cốc nước  tinh khiết: chúng tôi có con, tôi bước vào thương trường và cố gắng kiếm thật  nhiều tiền. Khi của cải trong gia đình chúng tôi mỗi lúc một nhiều hơn cũng là  lúc tình cảm giữa hai chúng tôi suy giảm dần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vợ tôi là một công chức  nhà nước. Mỗi sáng chúng tôi cùng ra khỏi nhà với nhau và hầu như về nhà cùng  một lúc. Con chúng tôi thì học tại một trường nội trú. Cuộc sống hôn nhân của  chúng tôi nhìn bề ngoài hạnh phúc đến nỗi nhiều người phải ganh tị. Nhưng thật  ra cuộc sống yên ấm đó gần như bị xáo trộn bởi những đổi thay không ngờ... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dew đã bước vào cuộc đời tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là một ngày đầy nắng. Tôi đứng  trước một ban công rộng lớn. Dew ôm vòng sau lưng tôi. Con tim tôi, một lần nữa,  lại đắm chìm trong dòng suối yêu đương cùng nàng. Đây là căn hộ tôi mua cho cô  ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dew nói: “Anh là mẫu đàn ông có sức cuốn hút với đàn bà nhiều nhất”.  Câu nói của Dew đột nhiên nhắc tôi nhớ đến vợ mình. Hồi chúng tôi mới cưới, nàng  nói: "Mẫu đàn ông như anh, khi thành đạt sẽ rất quyến rũ với phụ nữ". Nghĩ đến  lời nói đó của vợ mình, tôi thoáng do dự. Tôi hiểu mình đang phản bội lại nàng.  Nhưng tôi đã không thể cưỡng lại chính mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kéo tay Dew sang một bên,  tôi nói: “Em đi mua mấy món đồ nội thất nhé? Anh có vài việc phải làm ở công  ty”. Hiển nhiên là nàng thất vọng rồi bởi vì tôi đã hứa sẽ cùng đi với nàng.  Ngay lúc ấy, ý nghĩ phải ly hôn xuất hiện trong tâm trí tôi mặc dù trước đây ly  hôn là một điều tưởng chừng không thể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng tôi nhận ra khó mà mở lời  với vợ về chuyện này. Cho dù tôi có đề cập nó một cách nhẹ nhàng đến đâu chăng  nữa, cô ấy chắc chắn sẽ bị tổn thương sâu sắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Công bằng mà nói, cô ấy  là một người vợ tốt. Tối nào, cô ấy cũng bận rộn chuẩn bị bữa ăn tối, trong khi  tôi ngồi phía trước màn ảnh TV. Bữa ăn tối thường xong sớm. Sau đó, chúng tôi  cùng xem TV. Không thì, tôi lại thơ thẩn bên máy tính, mường tượng thân thể của  Dew. Đó là cách tôi thư giãn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày nọ, tôi nửa đùa nửa thật nói với  vợ tôi, “Giả dụ chúng ta phải ly hôn, em sẽ làm gì?”. Cô ấy nhìn chằm chặp tôi  phải đến vài giây mà không nói lời nào. Hiển nhiên cô ấy tin rằng ly hôn là một  cái gì rất xa vời với cô ấy. Tôi không hình dung được vợ tôi sẽ phản ứng thế nào  một khi biết rằng tôi đang nói nghiêm túc về chuyện đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc vợ tôi bước  vào phòng làm việc của tôi ở công ty thì Dew cũng vừa bước ra. Hầu như tất cả  nhân viên ở văn phòng tôi đều nhìn vợ tôi với ánh mắt ra chiều thông cảm và cố  giấu giếm chút gì đó khi nói chuyện với nàng. Vợ tôi dường như có nghe phong  phanh vài lời bóng gió. Cô ấy chỉ mỉm cười dịu dàng với đám nhân viên, nhưng tôi  đọc được nỗi đau trong đôi mắt ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lần nữa, Dew lại nói với tôi:  "Ninh, anh ly dị cô ấy đi? Rồi chúng mình sẽ cùng chung sống với nhau”. Tôi gật  đầu. Tôi biết mình không thể chần chừ thêm được nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi vợ tôi dọn ra  bàn chiếc dĩa cuối cùng, tôi nắm lấy tay cô áy. “Anh có điều này muốn nói với  em”, tôi nói. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi lại nhìn thấy nỗi đau  trong đôi mắt nàng. Đột nhiên, tôi không biết phải mở miệng như thế nào. Nhưng  tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đang suy nghĩ thôi. “Anh muốn ly hôn”.  Cuối cùng thì tôi cũng đặt vấn đề hết sức nặng nề này một cách thật nhẹ nhàng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô ấy tỏ ra không khó chịu lắm với lời tôi nói mà chỉ hỏi nhỏ “Tại  sao?”. “Anh nói thật đấy”, tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Cái gọi là câu  trả lời của tôi đã khiến cô ta giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi  “Anh không phải là đàn ông!”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm đó, chúng tôi không nói chuyện với  nhau. Cô ấy khóc lóc. Tôi hiểu cô ấy muốn biết chuyện gì đã xảy ra với cuộc hôn  nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó đưa ra được câu trả lời thỏa đáng bởi vì trái  tim tôi đã nghiêng về Dew.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong tâm trạng tội lỗi tột cùng, tôi thảo  đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần trong  công ty tôi. Nhìn lướt qua tờ đơn, cô ấy xé nó ra từng mảnh. Tôi cảm thấy tim  mình đau nhói. Người phụ nữ chung sống với tôi suốt mười năm nay bỗng trở nên xa  lạ chỉ trong một ngày. Nhưng, tôi không thể rút lại những lời đã nói. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng, điều tôi mong đợi đã đến. Cô ấy òa khóc trước mặt tôi. Tiếng  khóc của cô ấy thực sự là liều thuốc an thần cho tôi. Ý định ly hôn dằn vặt tôi  suốt nhiều tuần qua giờ đây dường như càng trở nên rõ rệt và mạnh mẽ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời khuya, tôi về nhà sau tiệc chiêu đãi khách hàng. Tôi nhìn thấy vợ  tôi đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nửa  đêm, tỉnh giấc, tôi thấy cô ấy vẫn ngồi viết. Tôi trở mình và ngủ tiếp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vợ tôi đưa ra điều kiện ly hôn: Cô ấy không cần bất cứ thứ gì của tôi,  nhưng tôi phải cho cô ấy thời gian một tháng trước khi chính thức ly hôn; và  trong thời gian một tháng đó, chúng tôi phải sống với nhau một cuộc sống bình  thường. Lý do chỉ đơn giản vì: tháng sau con trai của chúng tôi sẽ kết thúc kỳ  nghỉ hè và cô ấy không muốn nó phải chứng kiến cuộc hôn nhân của chúng tôi đổ  vỡ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô ấy đưa cho tôi thư thỏa thuận cô ấy soạn sẵn và hỏi: “Anh còn nhớ  em đã vào phòng cô dâu trong ngày cưới như thế nào không?”. Câu hỏi này chợt làm  sống tại trong tôi tất cả những kỷ niệm tuyệt vời ngày ấy. Tôi gật đầu và nói:  “Anh còn nhớ”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Lúc đó, anh đã bế em trên đôi tay của anh”, cô ấy tiếp  tục, “do vậy, em có một yêu cầu là anh phải bế em ra vào ngày chúng ta ly hôn.  Từ giờ đến hết tháng này, anh phải bế em từ giường ngủ đến cửa nhà mình vào mỗi  sáng”. Tôi mỉm cười đồng ý. Tôi biết cô ấy đang nhớ lại những chuỗi ngày ngọt  ngào hạnh phúc và muốn cuộc hôn nhân của mình kết thúc lãng mạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi kể  cho Dew nghe về điều kiện ly hôn của vợ mình. Cô ấy cười to và cho rằng đó là  một yêu cầu ngu xuẩn. “Cho dù cô ta có đưa ra mánh khóe gì chăng nữa, thì vẫn  phải đối mặt với kết cục ly hôn mà thôi”, cô ấy nói một cách khinh bỉ. Lời nói  đó của Dew ít nhiều khiến tôi cảm thấy khó chịu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vợ tôi và tôi đã không  đụng chạm gì về thể xác kể từ khi tôi có ý định ly hôn. Chúng tôi đối xử với  nhau như hai người xa lạ. Vì vậy ngày đầu tiên tôi bế cô ấy, cả hai chúng tôi tỏ  ra khá lóng ngóng, vụng về. Đứa con trai vỗ tay theo sau chúng tôi: “Cha đang ôm  mẹ trên tay”. Lời nói của con trẻ làm tim tôi đau nhói. Từ phòng ngủ đến phòng  khách, sau đó mới đến cửa ra vào, tôi đã đi bộ trên mười mét với cô ấy trên tay.  Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, "Chúng ta sẽ bắt đầu từ hôm nay đừng nói gì cho  con hay”. Tôi gật đầu và cảm thấy chút gì đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra  vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt, còn tôi lái xe đến công ty.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào ngày thứ  hai, chúng tôi “diễn” dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Chúng tôi quá gần  nhau đến nỗi tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của nàng. Tôi nhận ra  rằng đã lâu lắm rồi tôi không nhìn kỹ người phụ nữ thân yêu của mình. Tôi nhận  ra vợ tôi không còn trẻ nữa. Đã xuất hiện một vài nếp nhăn trên gương mặt của  nàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày thứ ba, cô ấy thì thầm vào tai tôi: "Vườn ngoài kia đang bị  xói mòn đấy. Anh cẩn thận khi đi qua đó nghe". Ngày thứ tư khi tôi nâng cô ấy  lên, tôi có cảm giác chúng tôi vẫn còn là một đôi uyên ương khăng khít và tôi  đang ôm người yêu trong vòng tay âu yếm của mình. Những tơ tưởng về Dew trở nên  mờ nhạt dần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến ngày thứ năm và thứ sáu, cô ấy tiếp tục dặn dò tôi vài  thứ, nào là cô ấy để chiếc áo sơ mi vừa ủi ở đâu, nào là tôi phải cẩn thận hơn  trong lúc nấu nướng. Tôi đã gật đầu. Cảm giác thân thiết, gần gũi lại trở nên  mạnh mẽ nhiều hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng tôi không nói với Dew về điều này. Tôi cảm thấy  bế cô ấy dễ dàng hơn. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi mạnh mẽ  hơn. Tôi nói với cô ấy: “Có vẻ bế em không còn khó nữa”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vợ tôi đang  chọn váy đi làm. Tôi thì đứng đợi để bế cô ấy. Cô ấy loay hoay một lúc nhưng vẫn  không tìm ra chiếc váy nào vừa vặn cả. Rồi, cô ấy thở dài, “Mấy cái váy của em  đều bị rộng ra cả rồi”. Tôi mỉm cười. Nhưng đột nhiên tôi hiểu rằng thì ra cô ấy  đã ốm đi nên tôi mới bế cô ấy dễ dàng, chứ không phải vì tôi mạnh khỏe hơn  trước. Tôi biết vợ mình đã chôn giấu tất cả niềm cay đắng trong tim. Tôi lại cảm  thấy đau đớn. Theo phản xạ tự nhiên, tôi đưa tay chạm vào đầu cô ấy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đúng lúc đó, thằng con chúng tôi chạy đến "Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi"  - nó nói. Đối với nó, hình như nhìn thấy cha bế mẹ ra đã là một phần tất yếu  trong cuộc sống của nó rồi. Vợ tôi ra hiệu cho nó lại gần và ôm nó thật chặt.  Tôi quay mặt đi vì sợ rằng mình sẽ thay đổi quyết định vào phút chót. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi ôm cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ qua phòng khách, qua hành  lang. Tay cô ấy vòng qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy  thật chặt, tưởng tượng như chúng tôi đang trở về ngày tân hôn. Nhưng tôi thật sự  buồn vì vợ tôi đã gầy hơn xưa rất nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào ngày cuối cùng, tôi thấy  khó có thể cất bước khi ôm cô ấy trong vòng tay. Con trai chúng tôi đã lên  trường. Vợ tôi bảo: “Thực ra, em mong anh sẽ ôm em trong tay đến khi nào chúng  ta già". Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói: "Cả em và anh đã không nhận ra rằng cuộc  sống của chúng mình từ lâu đã thiếu vắng quá nhiều những thân mật, gần gũi". &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi phóng ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất  cứ sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi ý. Tôi bước lên tàu. Dew ra mở cửa.  Tôi nói với cô ấy: “Xin lỗi, Dew, anh không thể ly hôn. Anh nói thật đấy”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô ấy kinh ngạc nhìn tôi. Sau đó, Dew sờ trán tôi. “Anh không bị sốt  chứ”, cô ấy hỏi. Tôi gỡ tay cô ấy ra. “Dew, anh xin lỗi”, tôi nói. “Anh chỉ có  thể xin lỗi em. Anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ tẻ nhạt vì  cô ấy và anh không nhận ra giá trị của những điều bé nhỏ trong cuộc sống lứa  đôi, chứ không phải bởi vì anh và cô ấy không còn yêu nhau nữa. Bây giờ, anh  hiểu rằng bởi anh đưa cô ấy về nhà, bởi cô ấy đã sinh cho anh một đứa con, nên  anh phải giữ cô ấy đến suốt đời. Vì vậy anh phải nói xin lỗi với em”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dew như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng  sầm cửa lại và khóc nức nở. Tôi xuống cầu thang và lái xe đến thẳng công ty. Khi  đi ngang tiệm hoa bên đường, tôi đặt một lẵng hoa mà vợ tôi yêu thích. Cô bán  hàng hỏi tôi muốn viết lời chúc gì vào tấm thiệp. Tôi mỉm cười và viết “&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Anh  sẽ bế em ra, vào mỗi sáng cho đến khi chúng ta già&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;”.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4623347224473749396-176447586960501474?l=saolove.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/saolove/~4/6DJFzZQbvJg" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-01-17T05:16:30.696-08:00</app:edited><media:thumbnail url="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S1MNU9gcKPI/AAAAAAAADyY/Hed0g2TAIo4/s72-c/roman42452.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Giả vờ thôi anh nhé!</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/gia-vo-thoi-anh-nhe.html</link><category>Những câu chuyện về Tình yêu</category><author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sun, 17 Jan 2010 05:08:46 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-4013862408167180942</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S1MLpr3TUeI/AAAAAAAADyQ/12fD8MOhf_s/s1600-h/giavo.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S1MLpr3TUeI/AAAAAAAADyQ/12fD8MOhf_s/s400/giavo.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5427694786688799202" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;p&gt;&lt;b&gt;&lt;span id="lbTeaser" class="story_teaser"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial; font-size: 12px; font-weight: normal; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Giả vờ đụng khẽ tay anh. Nhưng anh  phải giữ tay em lại, thật lòng đấy nhé. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;span id="lbBody" class="story_body"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 12pt"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Em sẽ làm như vô tình ngồi  sát bên anh. Nhưng anh cứ ôm em-giả vờ sợ mất em, anh nhé. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 12pt"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Em sẽ cố tình im lặng. Để  anh cuống hỏi “Em đâu…”, thật lòng được không? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 12pt"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Em sẽ giả vờ đau chân để  tụt lại phía sau. Nhưng anh phải đợi, đợi em nghiêm túc ấy. Và rụt rè đề nghị:  "Thôi, hay là anh cõng…".&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 12pt"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Lên xe, em làm như buồn  ngủ. Biết em giả vờ rồi nhưng đừng nhích bờ vai khỏi mái đầu em.  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 12pt"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Giả vờ mình yêu nhau anh  nhé. Để em được ghen tuông, ghen tuông “hợp pháp” mấy phút thôi. Em sẽ hỏi về  một người con gái nào nào đó, rằng ai nhắn tin cho anh như thế, giả vờ đi anh,  và cái nhói đau trong em rất thật… &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 12pt"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Anh cứ giả vờ đặt môi lên  gò má em thôi nhé, cho hơi thở ấy khiến em bối rối biết bao nhiêu.  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 12pt"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Giả vờ anh giơ cao lên một  món quà bắt em cố với! Để em thấy mình còn một cái gì cần hướng đến bằng tất cả  niềm háo hức của đứa trẻ con. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 12pt"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Anh hãy giả vờ nói yêu em.  Vì có ai đánh thuế một câu nói đâu anh? Và em cũng chỉ định giả vờ là mình đang  được yêu nhiều lắm… &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 12pt"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Giả vờ níu kéo em khi em  nói: Có lẽ đã tới lúc em đi! Nhưng anh phải hứa cái siết tay giả vờ của anh đủ  mạnh. Đủ mạnh... &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 12pt"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Tất cả chỉ giả vờ thôi. Em  tuyên thệ em sẽ không tin là thật. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 12pt"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Nước mắt em rơi cũng đâu là  thật. Tại con gì bay vào mắt em thôi… &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="FONT-SIZE: 12pt"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Và cuối cùng em đã giả vờ  anh là em không yêu anh.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="MARGIN: 0in 0in 0pt" class="MsoNormal"&gt;&lt;span style="FONT-STYLE: italic; FONT-SIZE: 12pt; FONT-WEIGHT: 700"&gt;&lt;span style="font-family:Times New Roman;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Sự thật là em yêu anh biết bao, anh biết không?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4623347224473749396-4013862408167180942?l=saolove.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/saolove/~4/OITgsIBwb64" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-01-17T05:08:46.279-08:00</app:edited><media:thumbnail url="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S1MLpr3TUeI/AAAAAAAADyQ/12fD8MOhf_s/s72-c/giavo.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total></item><item><title>Friendship - Tình bạn</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/friendship-tinh-ban.html</link><category>Những câu chuyện về Tình yêu</category><author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sat, 09 Jan 2010 02:54:28 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-7752701424342965486</guid><description>&lt;div&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;p style="text-align: left;"&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;    &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style=" ;font-size:12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; A Friend ...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;p style="text-align: left;line-height: 26px; "&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;A&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;ccepts you as you are.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: left;line-height: 26px; "&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;B&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;elieves in you.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: left;line-height: 26px; "&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;C&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;alls you just to say "hi."&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: left;line-height: 26px; "&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;D&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;oesn't give up on you.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: left;line-height: 26px; "&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;E&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;nvisions the whole of you &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;(even the unfinished parts).&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;img src="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0afIQK8YfI/AAAAAAAADyA/2GsKDSUDbAo/s400/5Banhso.net5D_1044339_to35744.jpg"  style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424197765342978546" /&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;p style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style=" ;font-size:x-large;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;F&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;orgives your mistakes.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;G&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;ives unconditionally.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;H&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;elps you.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;I&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;nvites you over.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;J&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;ust likes being with you.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;K&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;eeps you close at heart.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;img src="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0afI46iy-I/AAAAAAAADyI/iH5m0J6mXiA/s400/81996976LvoSPz_fs.jpg" style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424197776280046562" /&gt;&lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;L&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;oves you for who you are.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;M&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;akes a difference in your life.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;N&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;ever judges you.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;O&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;ffers support.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;P&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;icks you up.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Q&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;uiets your fears.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;R&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;aises your spirits.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;S&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;ays nice things about you.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;T&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;ells you the truth when you need to hear  it.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;U&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;nderstands you.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;V&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;alues you.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;W&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;alks beside you.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;X&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;-plains things you don't understand.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Y&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;ells when you won't listen.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size:180%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Z&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size:100%;"&gt;&lt;span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;aps you back to reality.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;blockquote&gt;&lt;p&gt;&lt;span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;(Author Unknown)&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span style="font-family:Arial;font-size:85%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="newspaper"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;First Alphabet&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4623347224473749396-7752701424342965486?l=saolove.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/saolove/~4/c4b9Tqc2Ii0" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-01-09T02:54:28.582-08:00</app:edited><media:thumbnail url="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0afIQK8YfI/AAAAAAAADyA/2GsKDSUDbAo/s72-c/5Banhso.net5D_1044339_to35744.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">3</thr:total></item><item><title>Em yêu anh - phẩy</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/em-yeu-anh-phay.html</link><category>Những câu chuyện về Tình yêu</category><author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Thu, 07 Jan 2010 18:55:47 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-3760425127376610743</guid><description>&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial; font-size: 12px; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Cần phải tin vào quyền lực của những chữ cái a, b, c, d, e... Vâng, chỉ cần một  chữ cái cũng có thể thay đổi cả một số phận. Bằng chứng ư? Chính là câu chuyện  này...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi ông bà Point (trong tiếng Pháp có nghĩa là dấu chấm) có một  cậu con trai và họ quyết định đặt cho cậu một cái tên vĩ đại. Sau khi lưỡng lự  giữa Rambo, Charlemagne, Ramses và Catona, cuối cùng họ lại chọn Virgile bởi đó  là tên một trong những nhà thơ cổ đại lớn nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aeFjfU9II/AAAAAAAADx4/MrLrzbwD-pE/s1600-h/0111_800.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aeFjfU9II/AAAAAAAADx4/MrLrzbwD-pE/s400/0111_800.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424196619477513346" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Chỉ có điều là ông Point đã quá xúc động khi ghi tên con vào sổ đăng kí, ông đánh vần nhầm ra "V-I-R-G-U-L-E" và thế là Virgile trở thành Virgule (nghĩa là dấu phẩy).&lt;br /&gt;Khi biết điều này, dù rằng rất giận nhưng vợ ông vẫn nhìn cậu con trai rồi cười:&lt;br /&gt;- Nhìn con thật xinh xắn lại nhỏ bé. Virgule! Thế cũng tốt.&lt;br /&gt;Và cái tên được giữ lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng như cái tên của mình, Virgule trông khẳng khiu và buồn cười. Ở trường, mỗi khi điểm danh, thầy giáo gọi:&lt;br /&gt;- Point Virgule!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và Virgule đứng bật dậy, như một dấu chấm than và đáp:&lt;br /&gt;- Dạ, có mặt!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó, Virgule lớn lên và đem lòng yêu cô bạn hàng xóm của anh, Séraphine. Khi người ta yêu, sẽ có hai loại người: những người dám thổ lộ và những người không dám. Virgule là loại thứ hai. Và bất hạnh hơn nữa khi mỗi lần Séraphine xuất hiện là Virgule trở nên xanh lét, mồ hôi đầm đìa, bước trượt cầu thang. Anh co rúm người lại đến nỗi trông anh như một dấu chấm, một dầu chấm nhỏ xíu... khi đó có thể gọi anh là Point Point. Và Séraphine chẳng bao giờ nhìn thấy anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ấy vậy mà... chính chữ ''u'' đã làm mọi thứ trở nên thay đổi. Các bạn có biết như thế nào không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Séraphine đem lòng yêu một chàng trai không yêu cô. Cô luôn cười nói, cố gắng bắt chuyện với anh ta, gọi điện cho anh ta, viết thư cho anh ta.... nhưng chẳng được gì cả. Thật đáng thương cho Séraphine.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một này nọ, cô quyết định gửi bức điện thứ mười cho tình yêu của cô. Và chính hôm đó, Séraphine gặp Virgule ở bưu điện vì Virgule chính là nhân viên ở đó.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aeFIwVIVI/AAAAAAAADxw/c-QtAJpFNAI/s1600-h/200501050775_888001.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aeFIwVIVI/AAAAAAAADxw/c-QtAJpFNAI/s400/200501050775_888001.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424196612301070674" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Khi Virgule thấy Séraphine đến gần, anh cảm thấy mình sắp ngất đi. Cô thì không  nhìn anh:&lt;br /&gt;- Tôi muốn gửi một bức điện- cô nói với một giọng buồn bã.&lt;br /&gt;- Xin  cô vui lòng đọc nội dung... Virgule cầm bút và lắp bắp nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô đọc với  giọng run:&lt;br /&gt;- Je t'aime -virgule - Je t'adore- virgule- Je voudrais tant que  tu me dises que tu m'aimes aussi- point.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Em yêu anh- ''phẩy''- em thương  anh- ''phẩy''- em rất muốn anh cũng nói với em rằng anh cũng yêu em-  "chấm").&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuyệt vời làm sao khi nghe một câu như vậy và Virgule yêu cầu  Séraphine nhắc lại. Cô đọc:&lt;br /&gt;- Je t'aime- Je t'adore....&lt;br /&gt;- Không, không!-  Virgule nói- Hãy đọc lại đầy đủ cơ!&lt;br /&gt;Séraphine làm theo:&lt;br /&gt;- Je t'aime-  virgule- Je t'adore- virgule...&lt;br /&gt;- Lần nữa nhé cô... - Virgule rụt  rè.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi lần nghe câu đó, đôi mắt anh lại sáng lên. Và đột nhiên,  Séraphine nhận ra Virgule là một chàng trai thật đáng yêu với đôi mắt ấy và hàng  mi dài... nụ cười của anh thì dịu dàng như mật ngọt. Như có một phép lạ, anh thì  thầm với cô:&lt;br /&gt;- Anh cũng yêu em, Séraphine.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ một chữ đôi khi thay  đổi cả câu, và một câu có thể thay đổi cả một số phận. Nếu Virgule tên là  Virgile, một nhà thơ cổ đại lớn nhất, thì có lẽ bây giờ anh vẫn cô  đơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ Virgule và Séraphine đang rất hạnh phúc bên nhau và họ đã có  ba dấu chấm nhỏ... &lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4623347224473749396-3760425127376610743?l=saolove.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/saolove/~4/6NVsz-YCoOs" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-01-07T18:55:47.079-08:00</app:edited><media:thumbnail url="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aeFjfU9II/AAAAAAAADx4/MrLrzbwD-pE/s72-c/0111_800.JPG" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Cô gái ở cửa hàng bán đĩa CD</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/co-gai-o-cua-hang-ban-ia-cd.html</link><category>Những câu chuyện về Tình yêu</category><author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Thu, 07 Jan 2010 18:50:46 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-6291913047167027628</guid><description>&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial; font-size: 12px; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19  tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng  trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do  đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai đi dọc con  phố - con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng này sang cửa hàng khác.  Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô  gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành - và chàng trai biết đó là  'tình yêu từ ánh mắt đầu tiên'.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái  bàn. nơi cô gái đang ngồi.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0adP7w-ZyI/AAAAAAAADxo/e1Fy7h5Y6y8/s1600-h/200501050735_887960.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0adP7w-ZyI/AAAAAAAADxo/e1Fy7h5Y6y8/s400/200501050735_887960.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424195698281047842" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Cô gái ngẩng lên hỏi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi có thể giúp gì được anh? - Cô gái mỉm cười  và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ơ.. - Chàng  trai lúng túng - Tôi muốn mua một CD...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng trai chỉ bừa một cái CD  trên giá rồi trả tiền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Anh có cần tôi gói lại không - Cô gái hỏi, và  lại mỉm cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần  ngần cầm lấy và đi về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cửa hàng,  mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh. Những chiếc CD đó, chàng  trai đều đem về nhà và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm  quen với cô gái. Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên  anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày hôm sau, lấy hết can  đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong  để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn. Rồi  anh cầm chiếc CD đã được gói như tất cả mọi ngày - đem về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vài ngày  sau...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;‘Reeeeng!...'&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0adPeYphPI/AAAAAAAADxg/lNXNx4_akH4/s1600-h/0108_800.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0adPeYphPI/AAAAAAAADxg/lNXNx4_akH4/s400/0108_800.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424195690394387698" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Alô?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đầu dây bên kia là cô  gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ oà lên khóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi...hôm qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Im lặng một lúc. Cô gái  xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con  trai. Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đã mở cửa tủ. Bà sững người khi  nhìn thây hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở ra. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bên trong  hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi ' Chào anh, anh dễ  thương lắm- Jacelyn.'&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh  giấy ghi:' Chào anh, anh khỏe không? Mình làm bạn nhé? - Jacelyn.'&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một  chiếc CD nữa, một chiếc nữa... Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong  mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở  những món quà mà cuộc sống đem lại.&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4623347224473749396-6291913047167027628?l=saolove.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/saolove/~4/hv26JJUmA-8" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-01-07T18:50:46.138-08:00</app:edited><media:thumbnail url="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0adP7w-ZyI/AAAAAAAADxo/e1Fy7h5Y6y8/s72-c/200501050735_887960.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Cây, Lá và Gió</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/cay-la-va-gio.html</link><category>Những câu chuyện về Tình yêu</category><author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Thu, 07 Jan 2010 18:47:22 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-8104682769928189038</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Cây&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial; font-size: 12px; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Lý do tôi được gọi là cây là vì  tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức  tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với năm cô gái khi tôi còn học dự bị đại học,  trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen  cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài,  không có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.&lt;br /&gt;Tôi  thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch,  thích sự dễ thương , thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với  cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi  cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy  cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ  rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và  tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở  bên cạnh tôi suốt 3 năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và.. tôi đã  làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó…&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0acDN7DrAI/AAAAAAAADxQ/yMskOA4qeq0/s400/200501050810_888042.jpg" style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 323px; height: 400px;" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424194380305247234" /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt  khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối  nhưng cũng chỉ cười và nói “cứ tự nhiên” trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô  ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc  cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong  lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ …và tôi đã ngồi nhìn cô ấy  khóc hơn một tiếng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một  lần hai người đã cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy , cô ấy chắc chắn  không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng  cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự shock, tôi đã không quan tâm  đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày hôm sau, cô ấy  vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn  thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi  tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi  được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nhìn tôi  và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc  tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác.  Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một  người con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô  ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và  chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững  nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi, Tôi không thở nổi, muốn  hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc.Đã bao  nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho  cảm giác của cô ấy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi  10 ngày sau đó  “lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá  lại”&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0acDVoa_zI/AAAAAAAADxY/aU_CkV2zyF4/s400/kagaya_20%5B1%5D.jpg" style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424194382374567730" /&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Lá&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại  sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như  vậy cần phải rất can đảm.Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người  con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người  bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không  thể có – Sự ghanh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là  cực đỉnh của đau khổ vậy. nhưng sau đó 2 tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui  mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác&lt;br /&gt;Tôi thích anh ấy và tôi  biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện?  Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn  gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà  tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của  mình tôi mà thôi.Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với  tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà  khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng  tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể  nào mở lời được.&lt;br /&gt;Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan  tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh  ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn anh  ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ  dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. 3 năm thật khó mà  trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thỏang, tôi tự hỏi  liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh  đã theo tôi suốt 3 năm.&lt;br /&gt;Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ  hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình  cảm với tôi,anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó  dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một  góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm  tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn…cho nên cuối cùng  tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở  lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Lá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở  lại??&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0acC2jYVeI/AAAAAAAADxI/GjRjDZtEQks/s1600-h/200501050715_887937.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0acC2jYVeI/AAAAAAAADxI/GjRjDZtEQks/s400/200501050715_887937.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424194374031922658" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Gió&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá  dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể  cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng một tháng sau khi tôi chuyển  trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi  chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó , một mình hoặc với những  người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác,  tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ  cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy  thích nhìn anh ấy vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy  như có gì đó trống vằng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc  đó , cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới , tôi  tới lớp của 2 người, đứng ở ngòai và nhìn thấyanh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô  ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình  thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một  lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi , cuời rồi nhận  mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;“Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu”&lt;br /&gt;“Không  phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời  khỏi cây”&lt;br /&gt;Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp  nhận những món quà và điện thọai của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phài là  tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích  tôi. Trong vòng 4 tháng , tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20  lần . Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi  đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không  thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh  nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn  gái của tôi.&lt;br /&gt;Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. tôi  hỏi cô ấy “em đang làm gì vậy, sao em không nói gì hết vậy”, cô ấy nói “ Đầu của  em đau lắm” “hả?” “đầu em đau lắm” cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng  đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng….và  từ hôm đó…chúng tôi là một cặp&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì  cây đã không giữ lá lại?&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;-------------&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4623347224473749396-8104682769928189038?l=saolove.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/saolove/~4/dJAejW-wHQ0" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-01-07T18:47:22.167-08:00</app:edited><media:thumbnail url="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0acDN7DrAI/AAAAAAAADxQ/yMskOA4qeq0/s72-c/200501050810_888042.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Câu chuyện Tình yêu</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/cau-chuyen-tinh-yeu.html</link><category>Những câu chuyện về Tình yêu</category><author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Thu, 07 Jan 2010 18:40:22 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-5711068592340570845</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="MARGIN-TOP: 20px" id="eLead" class="Detail-Lead"&gt;&lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial; font-size: 12px; line-height: normal; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Cynthia và Alvin chơi với nhau từ  nhỏ, và khi lớn lên một chút, tình bạn của họ chuyển thành tình yêu, nhưng bố mẹ  hai bên không chấp thuận. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Detail-Body"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Rồi Alvin nhận được một học bổng du  lịch. Sợ tình yêu sẽ ảnh hưởng đến việc học của Alvin, bố mẹ cậu tìm đến  Cynthia, yêu cầu cô tránh mặt Alvin. Nghĩ đến sự nghiệp của Alvin nên Cynthia  đồng ý. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Alvin cực kỳ suy sụp. Vài ngày sau,  Cynthia nghe chị Alvin nói rằng cậu đã tới London. Nhiều tháng trôi qua, Cynthia  không nhận được tin gì từ Alvin. Đôi khi, không chịu nổi nữa, cô gọi điện cho  chị gái Alvin để hỏi thăm. Chị Alvin nói rằng cậu vẫn khỏe mạnh, học giỏi và đã  có bạn gái mới. Cynthia cảm thấy mọi thứ như đều đảo lộn, dù biết đó là điều tốt  nhất của Alvin. Cô cố quên Alvin nhưng không thể. Cynthia trở nên tuyệt vọng,  mệt mỏi và hay khóc.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family:Arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Một đêm, khi Cynthia đang khóc, thì  có tiếng chuông điện thoại. Đầu dây bên kia là tiếng của Alvin : &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;- Cynthia, đừng khóc. Anh sắp về nhà  rồi, chờ anh nhé! &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Chỉ được có thế, rồi Alvin vội vã gác  điện thoại. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Đêm hôm đó, Cynthia nằm mơ thấy  Alvin. Họ gặp nhau ở khu công viên trước đây hai người thường đến chơi. Alvin  nói rằng cậu rất vui được gặp lại Cynthia, rằng cậu không hề có bạn gái mới.  Nhưng trước khi Cynthia kịp hỏi gì thì Alvin đã biến mất.&lt;br /&gt;Sáng hôm sau,  Cynthia vội vã gọi điện cho chị của Alvin, kể lại mọi chuyện và hỏi có phải  Alvin sắp về không.Chị gái Alvin chợt òa khóc: &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;- Cynthia, xin lỗi em, tất cả là do  chị nói dối đấy. Alvin đã mất cách đây 6 tháng, nó bị tai nạn ô tô ... Alvin  từng nói là nó không chịu được khi thấy em buồn ... Chị đã nghĩ là có thể nói  dối để em quên Alvin đi... &lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aasT0LTBI/AAAAAAAADw4/B_hvCDClsj8/s400/200501050725_887947.jpg" style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424192887238380562" /&gt;&lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Cho dù Cynthia khẳng định một ngàn  lần rằng đêm hôm trước, Alvin đã thật sự gọi điện về cho cô, thì chị gái Alvin  vẫn khăng khăng rằng đó chỉ là do cô tưởng tượng và sự thật là Alvin đã mất rồi.  &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Nhưng Cynthia không tin. Cô tin rằng  Alvin sẽ gọi điện lần nữa. Và đúng như thế, khoảng bằng giờ đêm trước, điện  thoại reo. Cynthia nhấc máy ngay lập tức. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Lần này, Alvin nói nhiều hơn, rằng  cậu chưa bao giờ quên Cynthia, rằng cậu không ở cạnh Cynthia được, nhưng họ vẫn  có thể nói chuyện qua điện thoại như vậy. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;- Anh đã sửa điện thoại rồi à? - Mẹ  Cynthia hỏi bố cô như vậy khi ông vừa bước vào nhà - Em thấy Cynthia nói chuyện  điện thoại với ai đó suốt đêm hôm qua. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;- Em làm sao thế ? - Bố Cynthia lắc  đầu khó hiểu - Anh đã sửa điện thoại đâu, máy vẫn hỏng mà!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" align="center"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;***&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aas9RdfaI/AAAAAAAADxA/sNC5DaBdiik/s1600-h/200501050732_887957.jpg"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aas9RdfaI/AAAAAAAADxA/sNC5DaBdiik/s1600-h/200501050732_887957.jpg" style="text-decoration: none;"&gt;&lt;img style="text-align: left;display: block; margin-top: 0px; margin-right: auto; margin-bottom: 10px; margin-left: auto; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px; " src="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aas9RdfaI/AAAAAAAADxA/sNC5DaBdiik/s400/200501050732_887957.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424192898367061410" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Detail-Body"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Bạn có thể gửi câu chuyện này cho những người mà bạn  quan tâm và nói với họ những gì bạn cảm thấy và nói với họ rằng bạn yêu quý họ  đến mức nào. Câu chuyện thật buồn, nó nhắc chúng ta nếu chúng ta yêu thương một  người, hãy biết trân trọng khi bạn còn có thể. Bởi không ai nói trước được tương  lai, đừng bao giờ để mình phải hối hận vì mình đã không đủ quan tâm, không đủ  yêu thương, hoặc không đủ can đảm để vượt qua những khó khăn, để giữ những gì  mình yêu quý ... &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4623347224473749396-5711068592340570845?l=saolove.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/saolove/~4/vFYK5UJBPuc" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-01-07T18:40:22.933-08:00</app:edited><media:thumbnail url="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aasT0LTBI/AAAAAAAADw4/B_hvCDClsj8/s72-c/200501050725_887947.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Café sữa vs café đen</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/cafe-sua-vs-cafe-en.html</link><category>Những câu chuyện về Tình yêu</category><author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Thu, 07 Jan 2010 18:35:58 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-4872330980111285210</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aZqiUE_zI/AAAAAAAADww/C3YveLOhi9c/s1600-h/cafe3"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aZqiUE_zI/AAAAAAAADww/C3YveLOhi9c/s400/cafe3" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424191757258915634" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial; font-size: 12px; line-height: normal; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; quán uống nước, em luôn gọi café đen. Anh luôn gọi  café sữa. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Người ta mang nước ra, luôn luôn nhầm lẫn. Anh café đen.  Em café sữa.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Em nhanh tay đổi 2 món. Người bồi bàn đứng ngẩn ra, mặt  đầy vẻ thắc mắc. Anh cười trừ. Đợi người ta đi, anh trách: “Sao không để người  ta đi rồi em hãy đổi? Làm mất mặt anh quá!!!” Em cười phá lên: “Đằng nào cũng  vậy. Đâu có gì mắc cỡ!”. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Em con gái mà lại thích café đen.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Anh con trai nhưng rất thích café sữa.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Em bảo café đen nguyên chất, tuy đắng nhưng uống rồi sẽ  mang lại dư vị, mà nếu pha thêm sữa thì sẽ chẳng còn cảm giác café  nữa.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Anh bảo café cho thêm tí sữa sẽ đậm mùi café hơn, lại còn  cảm giác ngọt ngào của sữa…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Anh và em luôn thế. Khác nhau hoàn toàn.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Anh và em không yêu nhau. Đơn giản chỉ là bạn bè. Mà  không, trên bạn bè 1 chút. Gần giống như tình anh em.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Nhưng em không chịu làm em gái anh. Em bảo, em gái có vẻ  phụ thuộc vào anh trai, có vẻ yếu đuối, có vẻ… hàng trăm cái “có vẻ” và em không  đồng tình.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Anh cũng không muốn anh là anh trai của em. Anh trai suốt  ngày phải lo cho em gái, bị nhõng nhẽo, vòi vĩnh đủ thứ. Anh không thể kiên  nhẫn.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;      Lâu lâu em hẹn anh ra ngoài đi uống café. Em café  đen, anh café sữa.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Thỉnh thoảng buồn buồn anh lôi em đi vòng vòng, rốt cuộc  cũng đến quán nước. Anh café sữa. Em café đen.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;      Anh có bạn gái. Bạn gái anh xinh xắn, rất dịu dàng,  nữ tính. Đi với anh giống như 1 con thỏ non yếu ớt. Anh tự hào bảo, cô ấy không  “ba gai”, bướng bỉnh như em.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;      Em có bạn trai. Bạn trai em đẹp trai, galant, luôn  chiều chuộng em. Đi với em, anh ấy không bao giờ khiến em tức chết. Em kiêu hãnh  khoe, anh ấy thực sự là chỗ dựa vững chắc.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; 2 cặp thỉnh thoảng gặp nhau. Em vẫn café đen. Anh luôn  café sữa.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Bạn trai em nói, anh đổi ly cho em. Em không chịu, café  đen là sở thích của em.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Bạn gái anh thắc mắc, anh không uống café đen như những  người con trai khác. Anh nhún vai, café sữa hợp khẩu vị với anh.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aZEl3zPwI/AAAAAAAADwo/AZN8udNo_yI/s1600-h/91017527hgXBve_fs.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aZEl3zPwI/AAAAAAAADwo/AZN8udNo_yI/s400/91017527hgXBve_fs.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424191105379024642" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Trong lúc nói chuyện, thường thường anh và em vẫn cãi nhau. Bạn trai em luôn là  người hòa giải. Bạn gái anh dịu dàng nói anh phải biết nhường nhịn con  gái.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Cuối cùng anh là anh. Em vẫn là em.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Anh chia tay bạn gái. Cũng có thời gian chông chênh. Nhưng  anh không hối tiếc. Anh và cô căn bản không hợp nhau. Dù cô ra sức chiều chuộng  anh, nhưng anh vẫn thấy thiếu thiếu cá tính gì đó. Mà cá tính thiếu ấy mới thật  sự hấp dẫn anh.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;      Em chia tay bạn trai. Có một lúc cảm thấy trống  vắng. Nhưng em không hối hận. Em và bạn trai không tìm được tiếng nói chung. Dù  anh ấy không khiến em bực mình, ít khi gây sự với em. Nhưng em vẫn thấy thiếu  thiếu. Mà “thiếu thiếu” ấy làm em chán nản.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;      Anh và em không hẹn mà gặp nhau ở quán café cũ.  &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;      Em gọi café đen.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;      Anh gọi café sữa.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;      Người bồi đã quen với 2 người. Anh ta không để nhầm  chỗ nữa.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Anh yên lặng. Em cũng không nói. Đợi người bồi đi, anh kéo  ly café đen về phía mình, đẩy ly café sữa về phía em. &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;      Hôm đó 2 người uống thử “khẩu vị” của người  kia.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;      Đêm ấy, anh nhắn tin cho em “Café đen hay thật! Anh  bắt đầu thấy thích nó!”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;      Em nhắn tin lại cho anh “Café thêm sữa cũng rất  tuyệt vời. Em sẽ uống café sữa…”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;      Sau đó em và anh luôn đi cùng nhau, bất luận ở đâu,  em cũng luôn gọi café sữa cho em và không quên gọi café đen cho anh…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aZENIE5ZI/AAAAAAAADwg/cD4zVVXq028/s1600-h/nat_72%5B1%5D.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aZENIE5ZI/AAAAAAAADwg/cD4zVVXq028/s400/nat_72%5B1%5D.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424191098736403858" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Café đen hay café sữa đều là café, phải không?&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%; MARGIN-TOP: 0px; MARGIN-BOTTOM: 0px"&gt;&lt;span style="font-weight: 700; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;      Tình yêu đắng hay tình yêu ngọt  đều là tình yêu… chẳng phải sao???&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;div align="center" style="text-align: auto;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: medium; -webkit-border-horizontal-spacing: 10px; -webkit-border-vertical-spacing: 10px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4623347224473749396-4872330980111285210?l=saolove.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/saolove/~4/_uxucyd5538" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-01-07T18:35:58.168-08:00</app:edited><media:thumbnail url="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aZqiUE_zI/AAAAAAAADww/C3YveLOhi9c/s72-c/cafe3" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Bông hồng cho Tình đầu</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/bong-hong-cho-tinh-au.html</link><category>Những câu chuyện về Tình yêu</category><author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Thu, 07 Jan 2010 18:28:32 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-6703182959845901861</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="MARGIN-TOP: 20px" id="eLead" class="Detail-Lead"&gt;&lt;h2 align="left"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial; font-size: 12px; font-weight: normal; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Lời Cuối Cho...&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Gia sư – Trò, vậy là cuối cùng em  cũng phải tự mình dứt bỏ tiếng gọi thân thương đó. Tình yêu Gia sư – Trò rồi đây  sẽ chỉ là dĩ vãng – một dĩ vãng buồn, không bình yên. Em không đủ can đảm hay em  quá yếu đuối để đối mặt với ngăn cản của gia đình?! Dù sao đi nữa em vẫn phải  mất anh – mất đi tình yêu của mình.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aXxTs6kyI/AAAAAAAADwQ/JEEXc_C9iVQ/s400/Nhu+Tam+End.jpg" style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 306px; height: 400px;" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424189674572387106" /&gt;&lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Tình yêu ơi! Em biết mình quá yếu đuối và ngu ngơ nên không thể bảo vệ được tình  yêu này. Em đã từng bất chấp tất cả để đi theo tiếng gọi trái tim, em đã từng  dứt bỏ lời thề với người anh trai yêu quí để có được những giây phút hạnh phúc,  bình yên bên tình yêu của anh. Em đã từng yêu, từng tin và hy vọng rồi một ngày  mọi người sẽ hiểu cho Tình Yêu chúng ta. Nhưng người lớn có lý lẽ riêng của họ  và em không cam lòng chối bỏ tất cả những gì gần gũi, quí trọng bên em. Đó là  cuộc sống của em cũng như anh không thể thiếu trong trái tim em. Hãy cố hiểu em  một lần thôi, Tình Yêu nhé! Em đang đứng trước sự lựa chọn và em không thể quên  đi những tức giận, những ánh mắt buồn bã của gia đình để bên anh. Em không muốn  mọi người phải buồn lòng vì em, càng không thể một lần nữa phải đứng trước bàn  thờ tổ tiên để thề rằng sẽ quên anh dù lòng biết rất rõ rằng không dễ như  vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sự dứt khoát của em đã không còn ý nghĩa, nước mắt cũng không thể  giúp được gì cho chúng ta. Em chỉ còn biết ngậm ngùi nhủ lòng hãy cố quên anh.  Rồi đây em sẽ phải vui, sẽ phải cười, phải xem như không có chuyện gì xảy ra. Em  sẽ phải phớt lờ khi đi qua anh, dù trong lòng muốn lắm một câu nói, một nụ cười  anh dành cho em. Rồi sẽ phải nói thế nào đây khi bạn bè hỏi về anh? Sẽ chối bỏ  hay lảng tránh đây khi nhìn những kỷ niệm, những con đường đã qua? Ai đó nói:”Kỷ  niệm không là gì khi thời gian mờ xoá”. Liệu rồi thời gian có đủ làm em quên đi  vết thương lòng đâu tiên?!…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Chiều nay, trước dòng sông lặng gió,  trước con nước lững lờ thì thầm lời yêu thương, em xin được lần cuối khóc cho  một Tình Yêu, một lần cuối thôi để rồi em phải tự mình đặt dấu chấm kết thúc cho  Tình Yêu đầu tiên – niềm đau đầu tiên của đời em. Em biết chúng ta đã trả giá  qúa nhiều để có được nhau, để có đượ chạnh phúc ngắn ngủi. Nhưng đó là những  ngày tháng bình yên nhất trong cuộc đời em, từng đó đủ để em vững bước đi tiếp  dù từ đây trên con đường em đi sẽ không có bước chân anh. Tất cả rồi sẽ qua,  nước mắt rồi sẽ khô đi. Chúng ta cần phải đi, rồi ngày mai sẽ trả lại cho ta  những gì ta đã mất. Dù thế nào đi chăng nữa em vẫn rất biết ơn anh đã cho em  hiểu thế nào là Tình Yêu, là khổ đau, hạnh phúc. Đối diện với đáy sâu lòng mình  em vẫn muốn nói một lời cuối: Em mãi yêu anh.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Thôi, bình yên nhé Tình đầu!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Nguyễn Mai&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aXxqGeT4I/AAAAAAAADwY/l2r6owb-sHA/s1600-h/200501050707_887926.jpg"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aXxqGeT4I/AAAAAAAADwY/l2r6owb-sHA/s1600-h/200501050707_887926.jpg" style="text-decoration: none;"&gt;&lt;img style="text-align: left;display: block; margin-top: 0px; margin-right: auto; margin-bottom: 10px; margin-left: auto; cursor: pointer; width: 400px; height: 300px; " src="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aXxqGeT4I/AAAAAAAADwY/l2r6owb-sHA/s400/200501050707_887926.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424189680585166722" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;h2 align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Tìm Lại Bình Yên&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Mùa đông xa nhà, thị xã như lạnh hơn.  Mọi người chỉ muốn nằm trong chăn hay ngồi bên chậu than hồng để xua đi cái rét.  Nó thì khác. Nó muốn được ngồi sau xe để người ấy đưa đi lang thang trên nhữg  con đường đã quá đỗi thân thương. Để rồi khi hai tay đã lạnh cóng thì nó thích  thú áp vào lưng người ấy để nghe tay mình ấm dần lên. Người ấy cười và bảo nó  khôn ghê. Vậy mà trên lớp dù đã đóng kín cửa nó vẫn rên rỉ kêu cóng tay quá.  Người ấy cười cười rồi đưa nó đôi găng. Nó chỉ lấy một chiếc mà sao vẫn ấm cả  hai tay. Đôi găng tay bạn tặng nó cất kín trong hòm. Người ấy có biết… Mùa đông  nó không hề lạnh!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hơn nó một tuổi nhưng người ấy lớn hơn nó nhiều. Ít  nói. Trầm lặng với vẻ ngoài… khó gần. Ban đầu nó chỉ tò mò không biết bên trong  cái “vỏ khô cứng, lạnh lùng” ấy là một con người như thế nào? Rồi hai đứa thân  nhau lúc nào cũng chẳng hay. Và con bé vô tâm trong nó giờ đã biết quan tâm đến  người khác. Người ấy dường như bớt lạnh lùng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thời gian trôi đi, kỷ niệm  thật nhiều và tình cảm nó dành cho người ấy cũng một ngày nhiều hơn. Nó vần chờ  đợi…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một buổi chiều khi nó chào ra về, người ấy đã nhẹ nhàng áp vào tai  nó chiếc headphone. Thời gian như dừng lại. Mọi vật như nín thở. Nó chỉ nghe  thấy câu hát trong bài “That’s why”:… “I don’t want to say good bye to you”… Một  cảm giác ngọt ngào đang mơn man trái tim yếu đuối của nó. Nó sung sướng đến  nghẹt thở và chẳng thể nói lên lời dù nó có biết bao điều muốn nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nó  tin và mơ ước thật nhiều. Thế mà tất cả lại vỡ tan, đúng vào lúc ước mơ được gặp  biển của nó thành hiện thực. Nó đã nghĩ biển sẽ đưa nó và người ấy lại gần nhau  hơn. Vậy mà chính tại nơi này nó đã phải tin rằng người ấy đã mãi mãi rời xa nó.  Đêm về, biển vẫn hát mà nó không thấy bình yên. Bởi trong tim nó biển đang thét  gào như hỏi tại sao? Nó không thể trả lời. Nó nghe mằn mặn trên môi. Xa xa bóng  hai người đang nhòa đi…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ đó nó khoác cho mình vẻ ngoài bình thản dù  trong tim những con sóng chẳng hề lặng im. Nó khổ sở, đau đớn cả trong những  giấc mơ. Để rồi khi thức dậy lại trách mình sao chẳng thể căm ghét người ấy và  chôn vùi kỷ niệm. Những kỷ niệm ngày ấy đẹp như một nụ hồng pha lê. Nhưng người  ta vẫn nói” những gì quá đẹp đều mong manh yểu mệnh”. Nụ hồng đã vỡ tan mà sao  nó vẫn nâng niu từng mảnh vụn để làm mình thêm đớn đau. Phải chăng bởi đó là  bông hồng tình đầu?!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa đông năm nay nó sẽ gửi lại chiếc găng tay ngày  ấy để chúng có đôi. Nó tin một ngày kia khi gặp lai biển nó sẽ thấy bình  yên!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Khánh Vân&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;h2 style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Tím Xoan&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Em lớn lên đã thấy hàng xoan ngự bên  bờ giậu tự bao giờ. Hàng xoan ấy là ranh giới giữa nhà hàng xóm và nhà  em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và rồi dưới tán những cây xoan đào ấy là nơi học bài lý tưởng cho em.  Hoa xoan nở rộ, những chùm hoa trắng tím đu đưa như làm duyên với chàng gió. Làn  gió nhẹ thoáng qua, từng cánh xoan li ti nghiêng nghiêng rơi như luyến tiếc  không muốn rời cành. Hương hoa xoan không ngọt ngào như hoa bưởi, không “ngan  ngát” như hương cau mà đậm đà đến khó tả. Học bài xong, em tựa người vào gốc  xoan thả hồn cùng mây trời, nghe lòng mình trải rộng. Em nghe như có tiếng hát  ru của cô Tấm vọng về từ câu chuyện cổ tích năm xưa bà kể. Bất chợt ánh mắt lạ  nhìn em trước cổng trường nửa như đợi chờ, nửa muốn lẩn tránh từ chiều qua len  trong tim rất khẽ. Ánh mắt ấy sao mà lạ thế (?) Nó cũng lạ và thi vị như lần đầu  em phát hiện ra vẻ đẹp tuyệt diệu của hoa xoan vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày thi tốt nghiệp  phổ thông trung học đã gần kề. Buổi chia tay cuối năm tổ chức tại lớp… Ánh mắt  lạ ấy hát tặng tập thể bài “Hoa Xoan đêm hội” – Đặng Nguyễn và “tặng riêng  cho…”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em không dám nhìn thẳng vào ánh mắt ấy bởi em rất sợ phút giây  hạnh phúc nhất sẽ mau tan biến. “Hoa xoan cánh màu trắng tím, là tình yêu mình  trao nhau”. Lời hát ấy sao mà truyền cảm, sao mà ngọt ngào đến vậy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Em  bỗng thấy yêu bờ giậu trước vườn nhà mình hơn. Thương làm sao cái xóm nhỏ bé lẫn  con đường mòn quen thuộc ngày ngày dẫn em đến lớp. Cảm ơn những cái rất bình dị,  gần gũi ấy đã cho em biết cảm nhận thết nào là tình cảm vượt lên trên tình yêu  thương bảo bọc của mẹ cha. Một thứ tình cảm chỉ cảm nhận bằng ánh mắt, bằng môi  cười, bằng từng lời nói dịu dàng chăm lo săn sóc cho nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều nay, em  lang thang dưới hàng xoan. Đâu đây hơi thu đã luồn trong gió. Từng ngọn gió thu  tiễn lá vàng về với cội. Những mầm sống khẽ cự mình trên thân cây …&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày  mai, em sẽ xa quê, không biết đến bao giờ em mới được gặp lại hoa xoan. Cảm giác  xốn xang, rạo rực lại ùa về tựa mùa bang khuâng nở “hoa xoan khi xưa nở đầy, mà  anh hay nói là hoa thương nhớ – để nhớ tới – mình nhớ mối tình đầu” –(Hoa xoan  đêm hội). Vâng! Kỷ niệm của tìnhd dầu sẽ theo em mãi, cũng như hoa xoan – hình  bóng thân thương của quê nhà sẽ bên em suốt quãng đường còn lại.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Vũ Cẩm Chướng&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;h2 style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Trong Mưa Có Nắng&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Em biết giải thích  thế nào cho sự ra đi của cuộc tình này đây? Tại anh? Tại em hay tại sự ngu ngơ  khờ khạo để đến bây giờ em không cắt nghĩa cho mảnh vỡ tình đầu này.  Ngày hôm  qua, khi anh đánh đàn bản tình ca “I say that I love you” anh bảo rằng em là tất  cả, rằng nếu có một ngày em bỏ xa anh, anh sẽ hận em và hận cả cuộc đời này.   Vậy mà hôm nay anh nói tiếng chia tay nhẹ nhàng như một lời mời em đi ăn kem. Và  phải chăng còn dễ dàng hơn vì đâu phải em luôn đồng ý với tất cả lời mời của  anh. Em nhìn anh ngỡ ngàng và khó hiểu.  Anh đùa? Không! Anh đã ra đi sau câu  nói ấy với một lời giải thích vẻn vẹn “gia đình em quá xa để gia đình anh với  tới”. Chấm hết!&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Khuất bóng anh rồi,  mặt đất dưới chân em rạn nứt, em thấy mình từ từ rơi vào trũng lõm của miền đau  – một cảm giác chao chát, vỡ òa. Em cũng không hiểu sao mình không thể khóc lúc  đấy, người con gái đa cảm, yếu đuối trong em trở nên xơ cứng và lãnh đạm.  Còn  bây giờ khi nghe từng nỗi đau đang ngậm nhấm, em lại không còn nước mắt để mà  khóc.  Những lần gặp anh, em gặng hỏi nguyên nhân, anh vẫn điệp khúc “Hãy tha  lỗi cho anh” rồi lại ra đi, không giải thích, không cho em giải bày.  Đơn giản  vậy sao anh?  Không phải vì em muốn níu giữ một cái gì đang rơi khỏi tầm tay –  cái hạnh phúc mong manh dễ vỡ, là là như sương khói – mà vì em muốn mình thanh  thản.  &lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Anh à ! Thôi mình  không yêu nhau nữa nhưng sao lại lấy đi của em niềm tin vào anh, vào cuộc sống?   Anh biết là em yếu cả về thể chất lẫn tinh thần mà, sao lại phủ nhận tình em  bằng lý do vô lý như vậy?  Em không trách anh, cũng không hận anh đâu vì tình  yêu có thể đến trong nhau bằng những phút giây không thật phải không anh?  Chiếc  cầu hạnh phúc anh và em vừa xây chưa ráo hồ đã vội tách đôi về hai ngả, quăng em  về phía dòng xoáy cuộc đời.  Mất anh rồi, niềm tin cũng chỉ là ảnh ảo.  Có lẽ  nào trái đắng tình đầu lại quá đậm vị vậy sao anh?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Anh!  Có lẽ lòng anh  cũng không sung sướng gì đâu đúng không? Anh vốn dĩ được mọi người yêu mến mà  giờ đây tất cả đều nhìn anh bằng con mắt khác.  Anh tìm đến rượu để quên đi tất  cả nhưng men say ấy chỉ là chất xúc tác nhấn chìm anh mà thôi.  Hãy chấm dứt bi  kịch này đi anh. Nếu tình yêu hai ta không đủ sức mạnh để tồn tại nữa thì hãy để  nó ra đi nhưng anh không thể đánh mất cuộc đời mình.  Đừng lo em sẽ hờn trách  anh, chúng mình không có duyên nên mới vậy, đúng không anh? Anh đã giúp em hiểu  được dư ba của cuộc đời – không hề giản đơn chút nào.  Em dẫu buồn, dẫu thất  vọng và đau đớn cũng sẽ chấp nhận sự thật. Vết đau này với em thật khó để xoa  dịu nhưng em biết mình cần phải làm gì bởi một điều thật giản dị “ cơn mưa nào  cũng chứa nắng bên trong”.  Phải không anh?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Thanh Nga&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt; &lt;h2 style="LINE-HEIGHT: 150%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Mùa Ðông Ðã Xa&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;“ Khi còn là của mình  thì thấy bình thường quá, để khi mất đi rồi lại thấy nuối tiếc, phải  không?”.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Giọng buồn buồn và  cái nhìn xa xăm của nhỏ bạn kéo em trở về miền ký ức đã chớm phủ bụi mờ.  “Ngày  xưa tao với L. cũng giống như mày với H…” Ngày xưa ư, nếu kể về câu chuyện của  em ngày ấy, em đã có thể bắt đầu bằng hai chữa “ngày xưa” rồi sao?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Sài Gòn sáng nay trời  chợt trở lạnh. Những làn gió vô tình lùa qua mái tóc trên đường đi học làm em  nhớ quá cái không khí se se của những ngày đầu đông ở miền cao nguyên.  Khoảng  thời gian này năm ngoái em còn đang là một cô nữ sinh cấp ba. Những sớm mai đến  trường, co ro trong áo ấm…  Em yêu biết bao không gian man mác của mùa đông, bầu  trời xanh ngắt không gợn chút mây, những cây phượng trong sân trường chỉ còn  những cành khẳng khiu in bóng trên nền trời.  Em đã để hồn mình lang thang ra  khỏi bốn bức tường lớp học, khỏi những bài vở chất chồng của năm cuối cấp, mơ  màng theo tiếng chim ríu rít ngoài sân trường, đùa theo từng cơn gió lạnh thổi  bay những chiếc lá cuối cùng còn sót lại của mùa thu.  Và em đã bắt đầu câu  chuyện của mình với tất cả sự ngây ngô, vụng dại khi em viết vào trang nhật ký:  “Ngày …tháng… năm…  Mình và H quen nhau …Thật tình cờ…  Ngay từ cái nhìn đầu  tiên …”&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Từ lần gặp gỡ tình cờ  đó, trên đường đi học của em có H, có tiếng cười trong veo và ánh mắt H nhìn em  rất lạ, không hiểu mùa đông hay lòng em trở nên ấm áp hơn. Dẫu biết rằng năm này  là năm cuối cấp, và cả hai vẫn thường xuyên nhắc nhở nhau cố gắng học cho tốt  nhé, nhưng đôi khi em đã để hình ảnh H chập chờn trên những trang vở chằng chịt  chữ.  Biết làm sao được khi bỗng dưng hôm nay soi gương em thấy mình lớn hơn hôm  qua một chút… Em vẫn còn nhớ rất rõ khoảnh khắc ấy, giây phút ấy, thời gian như  ngừng lặng, muôn vì sao lấp lánh như đang nhảy múa xung quanh em trong một thứ  ánh sáng diệu kỳ, và lòng em trào dân những cảm xúc khó tả, những cảm xúc chưa  bao giờ có trước đây.  Có vẻ như em đã chờ đợi điều ấy và đến lúc em nghĩ rằng  nó chẳng thể xảy ra thì H xuất hiện, với nụ cười thật tươi và ánh mắt ấm áp.  “Chúc mừng Giáng Sinh” vừa nói H vừa đưa em tấm thiệp Giáng Sinh và khẽ mở nó  ra, bài “Đêm Thánh vô Cùng” cất lên rộn rã, hân hoan…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Nhưng rồi mùa đông đi  qua, khi những tia nắng ấm áp đầu tiên của mùa xuân vừa ló dạng, khi những chồi  non vừa vươn vai thức giấc, H đã rời xa em, rời xa những kỷ niệm vu vơ ngày cũ.   Không một câu giã biệt, không một lời giải thích… Trước đây em vô tư đón nhận sự  chăm sóc, che chở của H, giờ chợt cảm thấy chông chênh. Và em cũng nhận ra rằng  mình đã nhận quá nhiều mà cho chẳng bao nhiêu, đó có phải là lý do khiến H ra  đi? Câu chuyện của em không có lời nói bắt đầu, không có lời kết thúc, mà chỉ  nhẹ nhàng trôi qua như một áng mây hiếm hoi trên bầu trời xanh trong mùa đông.  Có thể gọi tên được chăng, đó là mối tình đầu của em?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 150%" class="MsoNormal" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Một mùa đông nữa lại  về.  Những kỷ niệm ngày xưa vẫn còn làm tâm hồn em xao xuyến. Ở môi trường mới,  cũng có nhiều người đến với em, nhưng em không muốn bắt đầu một câu chuyện khác,  vì em nghĩ rằng có lẽ mình chưa đủ lớn để bước vào thế giới kỳ diệu của tình  yêu.  Còn nuối tiếc ư, em chưa bao giờ nuối tiếc, nhưng câu chuyện của ngày xưa  ấy êm đềm quá, những rung động đầu đời ấy ngây ngô quá, và em biết chắc rằng mãi  mãi sẽ không thể quên được dấu ấn của một thời thơ dại…&lt;/span&gt;&lt;/p&gt; &lt;p class="MsoNormal" align="center"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Thái Ân&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4623347224473749396-6703182959845901861?l=saolove.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/saolove/~4/SdgsFD1v1vM" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-01-07T18:28:32.190-08:00</app:edited><media:thumbnail url="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aXxTs6kyI/AAAAAAAADwQ/JEEXc_C9iVQ/s72-c/Nhu+Tam+End.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Bài toán Tình yêu</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/bai-toan-tinh-yeu.html</link><category>Những câu chuyện về Tình yêu</category><author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Thu, 07 Jan 2010 18:21:05 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-2185432419079499979</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial; font-size: 12px; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Ngày …tháng …năm…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhỏ ! Nhỏ thường cằn nhằn anh giống cây xương rồng khô  khan và đầy gai, nhưng nhỏ nè, mỗi khi xương rồng nở hoa thì quí lắm đấy. Anh  chẳng biết viết thơ hay làm văn để tặng nhỏ. Anh chỉ thích Toán, Anh Văn, Vi  Tính…thôi. Không biết từ trước đến nay, nhỏ nhận được bao nhiêu “tác phẩm” của  mấy gã trồng si theo nhỏ nhỉ ? Có lẽ anh thiếu lãng mạn thật, anh chỉ thích  những thứ rõ ràng, logic và có thể chứng minh một cách chắc chắn. Viết thơ, phổ  nhạc thì anh mù tịt, anh chẳng biết nói sao cho nhỏ hiểu lòng anh bây giờ. Thôi  thì, để anh làm một bài toán chứng minh cho nhỏ rõ tình cảm của anh nhé!&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aWBeasLkI/AAAAAAAADwA/P2ESwxpbLyY/s400/0107_1024.jpg" style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424187753303387714" /&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Bài toán tình yêu&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Đề bài&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; : Anh là X, nhỏ là Y, với phép  tính Yêu và Không Yêu, hãy chứng minh định lí sau : X yêu Y và Y yêu X là đúng  và chỉ có thể tồn tại một cách duy nhất.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;Giả thiết 1 : X yêu Y &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chứng minh: Để chứng minh là anh yêu nhỏ thì anh có vô khối bằng chứng  lẫn ví dụ.&lt;br /&gt;Này nhé, từ thuở mới biết nhỏ thôi, anh đã phải đợi không biết  bao nhiêu ngày và mất không biết bao nhiêu đêm để nghĩ ra một lá đơn xin làm  quen gửi nhỏ. Nếu anh chỉ giỡn chơi cho vui thì anh đã làm quen nhỏ ngay từ lúc  đầu rồi. Nếu anh chẳng “có gì” với nhỏ thì anh đâu phải hồi hộp ngóng thư thư  nhỏ trả lời đến như vậy. Nhỏ thấy chưa, chỉ bước ban đầu thôi mà làm kẻ lạnh  lùng với trái tim bằng đá như anh phải nao núng không ít. Cái ngày nhỏ cười cười  chấp nhận, mắt nhỏ long lanh đến lạ kì, may mà anh còn “nhớ lối đi về”, nếu  không chắc gia đình phải đăng báo “Tìm người lạc”. Nhỏ thấy chưa, như vậy cũng  đủ thấy tấm thịnh tình của anh dành cho nhỏ rồi . Nếu anh không yêu nhỏ, anh  chẳng thể nào đứng trước trường chờ nhỏ tan học về. Thuở ấy, anh chúa ghét mấy  đứa con trai đứng đực mặt ra mong ngóng, trông thật chẳng khác gì mấy thằng ngố.  Anh vẫn cười thầm: “Đàn ông đàn ang thì phải khí thế lên, ai đời chỉ vì một  người phụ nữ.” Nhưng ôi chao, anh hùng không qua ải mĩ nhân, bây giờ anh lại cam  tâm tình nguyện làm một thằng dở hơi như thế. Dù biết chưa đến giờ, anh vẫn nôn  nóng tới sớm rồi đứng đợi, chỉ sợ ra trễ, nhỏ theo lũ bạn đi mất. Mong là nhỏ sẽ  không cho anh là thằng ngốc, nhỏ nhé.Có khi nhỏ giận không thèm nói chuyện với  chuyện với anh, mới vài ngày thôi mà anh đã thấy thời gian sao dài dằng dặc, vào  sở làm mà lòng như lửa đốt, đến nỗi mấy đồng nghiệp cứ phải thì thào: “Mày làm  sao thế ?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biện luận:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Tình yêu là mù quáng”. Không, anh chẳng  thích làm gã thầy bói mù đoán già đoán non tình yêu của chúng mình. Mắt anh còn  tốt lắm, và để thấy rõ nhỏ hơn, anh còn gắn thêm hai miếng kính dày cộm, to  chảng. Anh không dám thề non hẹn biển như một kẻ khoác lác, anh cũng không muốn  nói vòng vo quanh co đầy ẩn dụ ngụ ý để nhỏ rối tinh rối mù lạc vào mê hồn trận  thì tội nghiệp. Anh chỉ có thể rõ ràng, ngắn gọn và súc tích y như một bài toán  logic : Anh yêu nhỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giả thiết 2 : Y yêu X&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chứng minh: Đặt mình  vào chỗ ngồi của người khác để suy ra người ta nghĩ gì quả thật là một điều  không đơn giản. Nhưng vì nhỏ, anh sẽ cố gắng làm mọi thứ trở nên dễ hiểu nhất mà  anh có thể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhỏ có thể đang cong môi, lừ mắt bảo rằng, làm quen thì nhỏ  cũng có cả khối người, nhỏ cũng đồng ý cả chục mạng, chứ đâu có riêng gì anh. Ừ,  cho là vậy đi, thế tại sao nhỏ không trả lời ngay, mà để đến cả tuần sau, anh  năn nỉ mãi mới cho gặp mặt. Định cho anh đau tim chắc ? Vậy là nhỏ cũng coi anh  “đặc biệt” hơn người khác một chút rồi. Nhỏ sắp kêu: “Con gái phải làm giá chứ  sao!” Ừ, cho là vậy đi, sao khi anh nắm tay nhỏ hỏi: “Chịu không?”, mặt nhỏ đỏ  hồng lên, chỉ cười cười mà không nói gì? Nhỏ lại sắp bảo: “Thì con gái phải mắc  cỡ chứ sao?” Ừ, cho là vậy đi, sao mấy thằng “ôn con” ở trường xếp hàng chờ đón  nhỏ về, nhỏ ngúng nguẩy lắc đầu mà chỉ bẽn lẽn lên xe anh ngồi? Nhỏ chắc đang  bặm môi la: “ Tại anh lớn hơn, chững chạc hơn nên đáng tin hơn.” Ừ, cứ cho là  vậy đi, sao nhỏ cứ chịu khó viết thư, chép thơ, gửi nhạc cho anh làm gì nhỉ? Mà  toàn thơ tình không mới…ác chứ ! Nhỏ biết anh khô queo, cứng như đá, chì như  thép, vậy mà còn đưa toàn mấy thứ “ướt nhẹp”. Sao nhỏ không làm thế với mấy “ôn  con” trong lớp nhỉ ? Chết thật, lần này anh không suy ra nữa đâu, để tự nhỏ nghĩ  đi nhé !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 8-3, ngày Valentine, nhỏ hí hửng khoe anh nào hoa, nào  quà, nào thiệp, cùng “những lá thư tình hay nhất thế giới”. Quen nhau gần một  năm trời rồi, vậy mà anh vẫn tay không, tỉnh bơ ngồi uống nước mía cạnh nhỏ, chả  phản ứng gì sất. Không biết ai tự dưng hờn mát thế nhỉ? Úi dào, anh đâu có dễ  sập bẫy nhỏ như vậy? Cái kế “khích tướng” này xưa còn hơn ….Trái Đất. Ai bảo con  trai không được làm giá? Nôn nóng quá nhỏ chạy mất tiêu thì sao ? Nhỏ định chọc  cho anh ghen chết đấy à? Đừng hòng nhé. Ôi nhỏ ơi, anh là “người lớn”, chơi với  nhỏ anh thành “con nít” một chút. Còn lũ “ôn con” trong trường chỉ là đám con  nít tập làm người lớn. Người lớn đã từng làm trẻ con, cho nên trường hợp anh  chấp nhận được, còn đám con nít mới nứt mắt hỉ mũi chưa sạch mà học đòi, thế là  hỏng ! Khi nào rảnh, anh sẽ viết thêm cho nhỏ một bài chứng minh lí luận đầy đủ  về lũ ranh ấy cho chúng biết thế nào là lễ độ !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biện luận:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những  gì nhỏ dành cho anh, chậc, anh “cảm kích” lắm lắm. Từng ấy ví dụ thôi anh cũng  đủ hiểu lòng của nhỏ rồi. Úi dào, nhỏ mắc cỡ không dám nói ra, thôi thì để anh  nói giùm nhỏ nhé. Chà, không được, nói lớn quá người ta biết thì nhỏ đỏ mặt, vậy  anh nói khe khẽ vừa đủ chúng mình nghe thôi nhỏ nhé: “…” Ui da, đừng có ngắt  anh, đau lắm, tội nghiệp!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ (1) và (2) =&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giả thiết 3 : X  yêu Y và Y yêu X. Chúng ta yêu nhau&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chứng minh: Nếu giả thiết này thành  sự thật thì … ôi chao, còn gì hạnh phúc bằng .Nhỏ còn bé lắm, nhỏ còn đi học,  hồn hiên và ngây thơ. Thỉnh thoảng, nhỏ bỗng thành người nhớn, nghiêm nghị và  sâu sắc khiến anh phải ngạc nhiên. Dù sao đi nữa, trong anh, nhỏ luôn là nhỏ bé  bỏng và đáng yêu. Anh yêu mái tóc nhỏ nên anh đã phải đi lùng cái kẹp tặng nhỏ  dù một thằng đàn ông như anh chẳng ưa gì chuyện sắm đồ con gái. Anh yêu đôi mắt  tinh nghịch, lí lắc. Anh yêu cả cái nhìn mơ màng dù với cặp kính mà nhỏ ghét.  Anh yêu cái mặt nhăn nhăn như… con khỉ khi nhỏ giận. Anh yêu luôn cả tính xấu  của nhỏ vì tình yêu phải bao dung và độ lượng. Còn nhỏ, khi vui nhỏ tìm đến anh  chia xẻ, nụ cười lúng liếng của nhỏ làm đời anh thấy tươi đẹp hơn. Lúc buồn, nhỏ  cũng thỏ thẻ tâm sự rồi hỏi anh gỡ mối tơ lòng. Bên nhỏ, anh thấy mình cũng quan  trọng hẳn lên, và anh cố làm tốt mọi thứ hơn để xứng với tình cảm của nhỏ. Nhiều  lúc nhỏ giận lẫy bảo anh vô tình, chẳng quan tâm khi mấy ngày im bặt, chẳng hỏi  thăm. Không có đâu, anh luôn nhớ nhỏ, anh chỉ bận đi làm thôi. Nhỏ thấy đó, anh  phải làm tốt công việc của mình thì mới ra oai với nhỏ được chứ. Anh còn phải  kiếm tiền để có dịp mua quà, dẫn nhỏ đi chơi, đi coi xi nê… Nhỏ thấy chưa, anh  cũng có trách nhiệm lắm chứ, anh chả thích ăn không ngồi rồi, đi tán gái cho  vui. Anh có nghĩa vụ lo lắng cho tương lai và chuyện học của nhỏ nữa, anh chả  muốn vì mải vui nhỏ quên mất học bài. Nếu thế thì anh quả thật đáng trách lắm. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biện luận:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có thể anh yêu nhỏ nhiều hơn là nhỏ yêu anh. Thế cũng  được, quan trọng là Chúng ta yêu nhau. Yêu anh, nhỏ vừa được yêu nè, vừa được  chiều nè, vừa có vệ sĩ, tài xế và cả thầy giáo nữa. Thấy không, nhỏ “lời to” đấy  nhé. Còn anh, chỉ cần được nhỏ yêu, vậy là quá đủ rồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giả thiết 4: X  không yêu Y và Y không yêu X&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chứng minh: không tìm ra&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Biện luận: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một giả thiết cực kì vô lí . Anh đã gặp qua khá nhiều bài toán hóc búa  trong đời, nhưng đây là một câu đố lạ lùng nhất anh từng gặp. Mọi lần, nếu không  tìm được một đáp số khả thi, anh sẽ ghi vào phần lời giải rất ngắn gọn: CTMB  =&gt; Có Trời Mà Biết. Nhưng nhỏ à, giả thiết này có lẽ trời cũng không trả lời  nổi, vì nó sai ngay từ giả thiết, vậy thì còn chứng minh cái quái gì nữa.Chắc  nhỏ đang nhắc chừng anh, hình như thiêu thiếu cái gì phải không? Anh biết rồi,  nhỏ đang bảo còn hai giả thiết nữa mà anh quên. Anh chẳng quên đâu, anh chỉ thấy  chúng không cần thiết thôi. Nhưng để chiều lòng nhỏ, anh nói nhỏ nghe nhé. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giả thiết 5: Y yêu X và X không yêu Y&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật không căn cứ, không  nguyên do, hoàn toàn vô lí ! Nếu nhỏ yêu anh thì lí nào anh lại không yêu nhỏ  được cơ chứ ? Giả thiết này cũng sai lầm ngay từ đầu rồi, chẳng cần chứng minh  nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giả thiết 6: X yêu Y và Y không yêu X&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhỏ ơi, nếu quả thật  có một giả thiết như vậy tồn tại, anh không đủ can đảm lẫn tâm trí để chứng minh  nữa. Anh tìm mãi không ra một bằng chứng nào để nói nó là sự thật. Trời sinh ra  mỗi người đàn ông và lấy cái xương sườn của họ để làm nên người phụ nữ. Nhỏ  chính là cái xương sườn huyết thống ấy. Nếu nhỏ từ chối mà phụ lòng chúa trời,  có lẽ anh sẽ chết vì một cái xương sườn ngoại đạo. Chắc chắn nhỏ không nỡ nhìn  một kẻ yêu mình phải chết thảm thương như thế chứ? Vậy thì, chúng ta hãy dẹp  luôn cái giả thiết “mắc toi” này đi, nhỏ nhé !&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aWBkGTXnI/AAAAAAAADwI/Qz2CnnnbpAU/s1600-h/48a0c7c2_alonely1_resize.jpg"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aWBkGTXnI/AAAAAAAADwI/Qz2CnnnbpAU/s1600-h/48a0c7c2_alonely1_resize.jpg" style="text-decoration: none;"&gt;&lt;img style="text-align: left;display: block; margin-top: 0px; margin-right: auto; margin-bottom: 10px; margin-left: auto; cursor: pointer; width: 375px; height: 400px; " src="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aWBkGTXnI/AAAAAAAADwI/Qz2CnnnbpAU/s400/48a0c7c2_alonely1_resize.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424187754828488306" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Kết luận: Nhỏ ơi, chứng minh nhỏ nghe vậy là đủ rồi, thôi tụi mình cứ tự kết  luận với nhau đi, nghen nhỏ !&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4623347224473749396-2185432419079499979?l=saolove.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/saolove/~4/xE517-UvSsE" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-01-07T18:21:05.978-08:00</app:edited><media:thumbnail url="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aWBeasLkI/AAAAAAAADwA/P2ESwxpbLyY/s72-c/0107_1024.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>1000 con hạc giấy</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/1000-con-hac-giay.html</link><category>Những câu chuyện về Tình yêu</category><author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Thu, 07 Jan 2010 18:14:51 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-7026358288844920038</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;img src="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aUkZWLZqI/AAAAAAAADvw/NcqlMzZFmUA/s400/canhcu1.gif" style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 128px; height: 128px;" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424186154214450850" /&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%" align="justify"&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial; font-size: 12px; font-style: normal; line-height: normal; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; hiểu lầm có thể làm cho con  người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì  đã quá muộn... &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/p&gt; &lt;p style="LINE-HEIGHT: 200%" align="justify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Có một chàng trai đã gấp 1.000 con  hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong  công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên  nhau.&lt;br /&gt;Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ  không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và  an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó  ngủ yên trong ký ức của mỗi người.&lt;br /&gt;Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát.  Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty  của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu  nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một  điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.&lt;br /&gt;Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái  xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc  ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai  nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho  họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận  ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã  có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi  sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm  được điều đó.&lt;br /&gt;Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang.  Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa  của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu  dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những  con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi  Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin  rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên  bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai  của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một  ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng  về bầu bạn.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="newspaper"&gt;&lt;img src="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aUp55tywI/AAAAAAAADv4/AhdMEzGZgic/s400/1000hacgiay.jpg" style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 300px; height: 397px;" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424186248852785922" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Chàng trai bật khóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận  ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc  sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta  nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này  không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những  gì họ có.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí  bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4623347224473749396-7026358288844920038?l=saolove.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/saolove/~4/LZNaLeoOKuE" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-01-07T18:14:51.799-08:00</app:edited><media:thumbnail url="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/S0aUkZWLZqI/AAAAAAAADvw/NcqlMzZFmUA/s72-c/canhcu1.gif" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Nguồn gốc tết Dương Lịch</title><link>http://saolove.blogspot.com/2009/12/nguon-goc-tet-duong-lich.html</link><category>Khám Phá Ngày Tết Dân Tộc</category><author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sat, 23 Jan 2010 09:53:20 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-2329417643454204341</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: small; font-weight: bold;"&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) Sau 12 tháng thì chúng ta lại chuẩn bị đón năm mới, ở các nước Tây Phương thì gọi là New Year người Việt gọi là Tết Dương Lịch. Tết Dương Lịch ở Hoa Kỳ nhằm ngày 01 tháng Giêng. Mọi người nô nức đón năm mới với những lời chúc tụng hạnh phúc, vui vẻ và may mắn. Với các nước Tây Phương, đêm giao thừa là đêm vui nhất, mọi người nô nức vui chơi ở nơi công cộng để chờ đón giây phút giao thừa. Những quả bóng được thả rơi trong giây đầu tiên bắt đầu cho năm mới, pháo bông được bắn lên sáng rực đất trời, mọi người cùng nâng ly chúc tụng nhau trong niềm vui mới. Tết Dương Lịch hiện nay chưa được tất cả các quốc gia trên thế giới chấp nhận ngày 01 tháng Giêng là ngày New Year. Tuy nhiên Tết Dương Lịch vẫn là thời điểm đánh dấu một năm trôi qua và năm mới bắt đầu. Có nhiều người trong chúng ta thắc mắc là không biết Tết Dương Lịch đã có từ bao giờ. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5421468481853803026" src="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/Szzs3C3fShI/AAAAAAAADvY/nj9Q6GwSzDw/s400/ist2_9577442-happy-new-year-2010.jpg" style="cursor: hand; cursor: pointer; display: block; height: 261px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 380px;" /&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;Tết Dương Lịch đã có từ lâu đời, biến đổi qua nhiều thiên kỷ trong lịch sử tiến hóa của loài người và hôm nay vẫn còn tồn tại. Tết Dương Lịch bắt đầu từ thời đại xưa cỗ, mang dấu ấn lịch sử văn minh của con người. Ngày và Giờ được thành lập khác nhau trên từng quốc gia và từng lục địa ảnh hưởng với tiết khí, múi giờ.v.v. đồng thời còn tùy thuộc vào sự khác biệt đa dạng của chủng tộc và nền văn hóa của từng Quốc Gia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hiện nay thế giới đón Tết Dương Lịch “New Year” vào ngày 01 tháng Giêng, ngày Tết hôm nay không giống như vài trăm năm trước đây. Sự phổ biến rộng rãi để chấp nhận ngày 01 tháng 01 là ngày Tết Dương Lịch đã liên tục trong bốn trăm năm qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đế Quốc La Mã là Quốc Gia đầu tiên chọn ngày 01 tháng Giêng làm ngày New Year trong năm đầu tiên 153 trước công nguyên. Trước đó ngày 25 tháng 03 là ngày xuân phân (vernal equinox) được chọn là ngày đầu năm Dương Lịch (New Year). Ngày năm mới này đã được đa số những quốc gia Cơ Đốc Giáo ở Âu Châu chấp nhận ( khoảng thời trung cổ 1,100 - 1,400 trước Công Nguyên) Medieval.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày New Year đã trải qua một thời gian khá lâu mới chấp nhận sự thay đổi ngày tháng cho New Year bởi vì có nhiều thành phần quá khó khăn và đầu óc cố hữu của họ. Với ngày tháng tính toán cho New Year không được phổ thông như những phong tục đang được bảo giữ, nó cũng không phải là thời điểm hoa màu hay những vụ mùa đặc biệt gắn liền với ngày tháng đó. Cho nên người ta nghĩ đây chỉ là một ngày bình thường sau mùa bầu cử, sau thời gian các đại biểu trúng cử bắt đầu nhận nhiệm vụ mới trong chính quyền Đế Quốc La Mã mà thôi. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/Szzs3kK8GzI/AAAAAAAADvo/JiURfEkkJy0/s1600-h/boso_happynewyearcopy.gif" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/Szzs3kK8GzI/AAAAAAAADvo/JiURfEkkJy0/s1600-h/boso_happynewyearcopy.gif" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" style="text-decoration: none;"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5421468490793753394" src="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/Szzs3kK8GzI/AAAAAAAADvo/JiURfEkkJy0/s400/boso_happynewyearcopy.gif" style="cursor: pointer; display: block; height: 400px; margin-bottom: 10px; margin-left: auto; margin-right: auto; margin-top: 0px; text-align: left; width: 400px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;Muốn thay đổi ngày tháng New Year đã có từ trước, là một việc làm to lớn đầy khó khăn cho việc tính toán làm Lịch.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời Đế Quốc La Mã, sự thay đổi ngày tháng cho năm mới của họ đã tính ngược lại ba tháng tới tháng giêng (tháng 3- 2- và tháng1 ) tức là tháng Ba trở thành tháng Giêng. Chúng ta không có qui tắc nào của Lịch, trước đây nguyên gốc tháng 09, 10, 11 và tháng 12 đã đổi thành tháng thứ 7,8,9 và thứ 10 rồi xếp theo tuần tự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời gian sau này các vị Hoàng Đế La Mã của mỗi chính thể đã đặt tên mới cho những tháng, ví dụ như: tháng Chín (September) gọi là “Germanucus”, “Antonius” và “Tacitus” tháng 11 (November) có tên khác là “Domitianus”, “Faustinus” và “Romanus”.&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/Szzs3YIzeAI/AAAAAAAADvg/GPUjvxut2ys/s1600-h/ist2_10583870-3d-guy-happy-2010.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5421468487563573250" src="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/Szzs3YIzeAI/AAAAAAAADvg/GPUjvxut2ys/s400/ist2_10583870-3d-guy-happy-2010.jpg" style="cursor: hand; cursor: pointer; display: block; height: 264px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 380px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="font-family: arial;"&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;Vì những sự bất tiện đó đã thúc đẩy vua Julius Caesar thiết lập nên một bộ Lịch mới. Lịch này được phát minh bởi nhà Thiên Văn Học người Hy Lạp Alexandria (tính hệ thống thời gian cho Lịch theo mặt trời). Caesar muốn thay đổi ngày đầu năm từ ngày 01 tháng Giêng mà ông cho là hợp lý nhất, sẽ phù hợp với một trong những điểm chí(Solstices) hay điểm phân (Equinoxes) và tiết khí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, điều đó đã được xảy ra vào ngày 01 tháng Giêng 45 năm trước Công Nguyên trùng với ngày tháng của trăng non (new moon). Đây là điều không may và có nhiều dân chúng đặc biệt quan tâm muốn thay đổi nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong bộ Lịch được canh tân của ông đã được Thượng Nghị Viện thăng thưởng cho ông một vinh dự là dùng tháng sinh nhật của ông (Quintilis) đổi tên là tháng Bảy (July) để tưởng nhớ tới ông. Đến đời cháu của vua Caesar là Hoàng Đế Augustus cũng có một tưởng thưởng danh dự tương tự để trao tặng cho ông được đổi tên Sextilis thành tháng 8 “August” , vì ông có công sửa sai trong sự tính toán của năm nhuần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lịch này không có những sửa đồi quan trọng nào cho đến năm 1582 khi Giáo Hoàng Gregory XII nhậm chức ông đã hợp nhất phương pháp tính Lịch hiện đại để phân chia tháng năm. Giáo Hoàng sửa đổi và xác nhận ngày của năm mới là ngày 01 tháng Giêng bất chấp mọi chống đối của các hiệp hội tín đồ Cơ Đốc Giáo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong bản sửa đổi của Gregorian đã hủy bỏ 10 ngày trong tháng 10. Ngày thứ năm là ngày 04/10/1582. và tiếp theo là ngày thứ sáu 15/10/1582. Sự khác biệt trong lối tính Lịch trước đây đã cung cấp những ngày của năm nhuần trong một thế kỷ chia theo tỷ lệ 400. Như vậy những năm 1700,1800 và 1900 đều là không phải năm nhuần mà năm 2000 sẽ là năm nhuần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự tiếp nhận toàn cầu: Với những quốc gia Công Giáo thì tiếp nhận ngày “New Year” sớm nhất, sau đó đến những quốc gia theo đạo Tin Lành, cuối cùng là Đức Quốc chấp nhận ngày “New Year” năm 1700, Anh Quốc năm 1752 và Thụy Điển năm 1753. Đó là sự cần thiết để xóa bỏ 11 ngày trong Lịch của năm nhuần 1700.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những nước Phương Đông ảnh hưởng của nhiều nhóm tôn giáo như Hindus, đạo Lão, Phật Giáo, Hồi Giáo nhưng họ cũng dùng giống như Lịch của tín đồ Cơ Đốc Giáo. Nhật Bản chấp nhận ngày “New Year” Dương Lịch vào năm 1873 và Trung Quốc 1912.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những tôn giáo dòng chính thống của Đông Phương cũng nhận ngày Tết Dương Lịch muộn hơn vào năm 1924 và 1927, Nga Sô chấp nhận nó trong hai lần, lần đầu tiên năm 1918 và lần thứ hai 1924.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày 01 tháng Giêng chính thức là ngày Tết Dương Lịch (New Year) căn cứ theo Lịch “Gregorian Calendar” được hầu hết các Quốc Gia sử dụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các nhà thờ chính thống Đông Phương thì ngày Tết truyền thống rơi vào ngày 14 tháng Giêng (tức là ngày 01 tháng Giêng với lịch Julian Calendar). Thông thường họ dùng cả hai Lịch “Gregorian Calendar” và “Julian Calendar”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các Quốc Gia như: Bulgaria, Cyprus, Egypt, Greece, Poland, Romania, Syria và Turkey đều ăn Tết vào ngày 01 tháng Giêng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những nhà thờ dòng chính thống ở Georgia, Jerusalem, Russia và Serbia thì dùng Lịch “Julian Calender”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người Trung Hoa tính theo hệ thống quay của mặt trăng cho nên ngày New Year đều rơi vào tháng bắt đầu có trăng khoảng trước bốn hay tám tuần khi mùa xuân đến. Ngày chính xác có thể vào khoảng giữa ngày 21th tháng Giêng hay ngày 21 tháng Hai của lịch “Gregorian Calendar”. Lịch Trung Hoa thiết lập không giống như lịch “Gregorian Calendar”, bởi vì phạm vi của mùa thay đổi. Và mỗi năm có một ký hiệu tượng trưng với 12 con Giáp theo qui tắc Ngũ Hành với chu kỳ 60 năm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tết Nguyên Đán Việt Nam từ xưa theo Lịch Trung Hoa nên thường giống nhau. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4623347224473749396-2329417643454204341?l=saolove.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/saolove/~4/H8IpHT8rxQE" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2010-01-23T09:53:20.310-08:00</app:edited><media:thumbnail url="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/Szzs3C3fShI/AAAAAAAADvY/nj9Q6GwSzDw/s72-c/ist2_9577442-happy-new-year-2010.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total></item><item><title>Tuyết rơi trên Desktop mừng giáng sinh sắp đến</title><link>http://saolove.blogspot.com/2009/12/tuyet-roi-tren-desktop-mung-giang-sinh.html</link><category>Nguồn Gốc Ngày Lễ Noel</category><author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Thu, 17 Dec 2009 23:47:49 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-3414142273863985120</guid><description>&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="  -webkit-border-horizontal-spacing: 1px; -webkit-border-vertical-spacing: 1px; font-family:tahoma, geneva, lucida, 'lucida grande', arial, helvetica, sans-serif;font-size:13px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) Giáng sinh sắp đến, bạn sẽ trang hoàng nhà cửa, cây thông thật lộng lẫy... thế nhưng bạn lại quên mất chiếc máy tính của mình cũng cần được trang trí để đón Giáng sinh. Phần mềm Snow for Windows 1.6 sẽ đem lại cho Windows của bạn một không khí giáng sinh thật sự với cảnh tuyết rơi, ông già Noel cưỡi xe tuần lộc đi phát quà cho trẻ em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không giống như một chương trình screen saver - chỉ hoạt động khi bạn không dùng đến máy tính - chương trình này hoạt động trên desktop ngay cả khi bạn đang sử dụng máy tính. Chương trình có nhiều kiểu bông tuyết rất đẹp, rất thật cho bạn lựa chọn. Mỗi khi có một cơn gió thổi qua, những bông tuyết này sẽ tung bay theo gió, trông thật đẹp và sống động.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chương trình cho phép bạn quy định thời gian giữa những lần gió thổi, tốc độ thổi, tốc độ di chuyển của ông già Noel... Ðặc biệt kèm theo chương trình là một trình bảo vệ màn hình ( screen saver ) với cảnh tuyết rơi trắng xóa trên núi trông rất hùng vĩ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?jjjnmm3jnd1"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#33CCFF;"&gt;Download &lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/Sysyt1pTIVI/AAAAAAAADuw/abfwl4NpsJ8/s1600-h/126lb8.png"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 285px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/Sysyt1pTIVI/AAAAAAAADuw/abfwl4NpsJ8/s400/126lb8.png" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5416478739918954834" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4623347224473749396-3414142273863985120?l=saolove.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/saolove/~4/7U-HYU6OaNE" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-12-17T23:47:49.501-08:00</app:edited><media:thumbnail url="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/Sysyt1pTIVI/AAAAAAAADuw/abfwl4NpsJ8/s72-c/126lb8.png" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Đưa không khí Noel vào màn hình chờ của Windows</title><link>http://saolove.blogspot.com/2009/12/ua-khong-khi-noel-vao-man-hinh-cho-cua.html</link><category>Nguồn Gốc Ngày Lễ Noel</category><author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Thu, 17 Dec 2009 23:35:59 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-9160028010282522664</guid><description>&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Times New Roman'; "&gt;&lt;p class="Lead" style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 11pt; font-weight: bold; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Với ứng dụng 3D White Chrismas, bạn đưa một thềm tuyết và các bông tuyết đang rơi rơi, cây thông Noel lấp lánh ánh đèn, ngôi nhà của ông già Noel với âm thanh du dương quen thuộc Giáng sinh... vào màn hình đợi.&lt;br /&gt;&gt; &lt;/span&gt;&lt;a href="http://saolove.blogspot.com/2009/12/man-hinh-desktop-cho-mua-noel.html"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#33CCFF;"&gt;Cây thông Noel lấp lánh trên Desktop&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Normal" style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 11.8pt; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;3D White Christmas là sản phẩm có phí. Tuy nhiên, bạn có thể dùng thử trong vài ngày để tận hưởng cảm giác Noel mà không có giới hạn gì. Tải&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#33CCFF;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://www.3drelax.com/NewInstalls/Free/3D_White_Christmas_Trial.exe"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#33CCFF;"&gt;tại đây.&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Normal" style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 11.8pt; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Sau khi tải về và cài đặt, trên màn hình desktop sẽ xuất hiện hai biểu tượng mới là Lunch 3D White Christmas Trail và 3D White Christmas Settings. Trước hết, bạn hãy kích hoạt 3D White Christmas Settings để thiết đặt vài thông số cho ứng dụng khi chạy, như sau:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/Sysv8mXr7SI/AAAAAAAADuo/4ZgsxNi7uy4/s1600-h/BC_5.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 376px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/Sysv8mXr7SI/AAAAAAAADuo/4ZgsxNi7uy4/s400/BC_5.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5416475694981704994" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Times New Roman'; "&gt;&lt;p class="Normal" style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 11.8pt; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Mở &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;3D White Christmas Settings&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; &gt; chọn thẻ &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Settings&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; &gt; đánh dấu vào các đối tượng muốn hiển thị trên màn hình, gồm: &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Snow&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; (tuyết rơi), &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Clock&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; (đồng hồ đếm ngược đến ngày Noel), &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Fireworks&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;, &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Sounds&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; và &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Garland&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;; chọn độ phân giải phù hợp với màn hình và thiết bị phần cứng đang dùng ở ô &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Resolulation&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; và &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Color depth&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; để đạt kết quả trình chiếu hiệu quả nhất.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Normal" style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 11.8pt; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Ứng dụng cung cấp cho bạn ba không gian mùa Noel năm nay. Bạn chọn cảnh muốn hiển thị, rồi nhấn &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;OK&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Normal" style="font-family: 'Times New Roman'; font-size: 11.8pt; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Bây giờ quay lại màn hình Desktop, bạn đã có thể tận hưởng hình ảnh đêm Giáng Sinh thông qua màn hình hiện ra sau đó.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/Sysv8FDhncI/AAAAAAAADug/uq6CW29mydc/s1600-h/BC_4.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/Sysv8FDhncI/AAAAAAAADug/uq6CW29mydc/s400/BC_4.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5416475686038773186" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: 'Times New Roman'; "&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Sau đây là hình ảnh ba không gian đêm Noel mà chương trình cung cấp:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/Sysv78QE2jI/AAAAAAAADuY/Lisuz89w9Rs/s1600-h/BC_3.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/Sysv78QE2jI/AAAAAAAADuY/Lisuz89w9Rs/s400/BC_3.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5416475683675494962" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial; font-size: 11px; "&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Ảnh 1 (màn hình).&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/Sysv7Ul31yI/AAAAAAAADuQ/G3SooYe8Tko/s1600-h/BC_2.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/Sysv7Ul31yI/AAAAAAAADuQ/G3SooYe8Tko/s400/BC_2.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5416475673029498658" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial; font-size: 11px; "&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Ảnh 2 (màn hình).&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/Sysv7NJLkhI/AAAAAAAADuI/kk5M1MePwLU/s1600-h/BC_1.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/Sysv7NJLkhI/AAAAAAAADuI/kk5M1MePwLU/s400/BC_1.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5416475671030108690" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial; font-size: 11px; "&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Ảnh 3 (màn hình).&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4623347224473749396-9160028010282522664?l=saolove.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/saolove/~4/W4EK5rQNHc8" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-12-17T23:35:59.314-08:00</app:edited><media:thumbnail url="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/Sysv8mXr7SI/AAAAAAAADuo/4ZgsxNi7uy4/s72-c/BC_5.JPG" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><enclosure url="http://www.3drelax.com/NewInstalls/Free/3D_White_Christmas_Trial.exe" length="6371352" type="application/octet-stream" /><media:content url="http://www.3drelax.com/NewInstalls/Free/3D_White_Christmas_Trial.exe" fileSize="6371352" type="application/octet-stream" /><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle>Với ứng dụng 3D White Chrismas, bạn đưa một thềm tuyết và các bông tuyết đang rơi rơi, cây thông Noel lấp lánh ánh đèn, ngôi nhà của ông già Noel với âm thanh du dương quen thuộc Giáng sinh... vào màn hình đợi. Cây thông Noel lấp lánh trên Desktop3D White</itunes:subtitle><itunes:author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</itunes:author><itunes:summary>Với ứng dụng 3D White Chrismas, bạn đưa một thềm tuyết và các bông tuyết đang rơi rơi, cây thông Noel lấp lánh ánh đèn, ngôi nhà của ông già Noel với âm thanh du dương quen thuộc Giáng sinh... vào màn hình đợi. Cây thông Noel lấp lánh trên Desktop3D White Christmas là sản phẩm có phí. Tuy nhiên, bạn có thể dùng thử trong vài ngày để tận hưởng cảm giác Noel mà không có giới hạn gì. Tải tại đây.Sau khi tải về và cài đặt, trên màn hình desktop sẽ xuất hiện hai biểu tượng mới là Lunch 3D White Christmas Trail và 3D White Christmas Settings. Trước hết, bạn hãy kích hoạt 3D White Christmas Settings để thiết đặt vài thông số cho ứng dụng khi chạy, như sau:Mở 3D White Christmas Settings chọn thẻ Settings đánh dấu vào các đối tượng muốn hiển thị trên màn hình, gồm: Snow (tuyết rơi), Clock (đồng hồ đếm ngược đến ngày Noel), Fireworks, Sounds và Garland; chọn độ phân giải phù hợp với màn hình và thiết bị phần cứng đang dùng ở ô Resolulation và Color depth để đạt kết quả trình chiếu hiệu quả nhất.Ứng dụng cung cấp cho bạn ba không gian mùa Noel năm nay. Bạn chọn cảnh muốn hiển thị, rồi nhấn OK.Bây giờ quay lại màn hình Desktop, bạn đã có thể tận hưởng hình ảnh đêm Giáng Sinh thông qua màn hình hiện ra sau đó.Sau đây là hình ảnh ba không gian đêm Noel mà chương trình cung cấp:Ảnh 1 (màn hình).Ảnh 2 (màn hình).Ảnh 3 (màn hình).</itunes:summary><itunes:keywords>Nguồn Gốc Ngày Lễ Noel</itunes:keywords></item><item><title>Phần mềm tạo tuyết rơi trên Desktop</title><link>http://saolove.blogspot.com/2009/12/phan-mem-tao-tuyet-roi-tren-desktop.html</link><category>Nguồn Gốc Ngày Lễ Noel</category><author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Thu, 17 Dec 2009 22:58:35 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-8330498893201728787</guid><description>&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: verdana, geneva, lucida, 'lucida grande', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) Để tạp thêm không khí Giáng sinh cho các bạn mình gửi cho các bạn phần mềm tạo tuyết rơi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: verdana, geneva, lucida, 'lucida grande', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Download: &lt;/span&gt;&lt;a href="http://www.megaupload.com/?d=CPNQL3ZL"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#33CCFF;"&gt;http://www.megaupload.com/?d=CPNQL3ZL&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="font-family:verdana, geneva, lucida, 'lucida grande', arial, helvetica, sans-serif;font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 13px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;File này 144KB thôi, chưa kịp nháy mắt đã down xong rồi &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: verdana, geneva, lucida, 'lucida grande', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysmGCZUp9I/AAAAAAAADuA/_m5VdQAI3tw/s1600-h/BC_3.png"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 250px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysmGCZUp9I/AAAAAAAADuA/_m5VdQAI3tw/s400/BC_3.png" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5416464862007306194" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: verdana, geneva, lucida, 'lucida grande', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; "&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Các chữ trong Wall cũng được chương trình này nhận dạng và cho tuyết phủ lên trên&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysmFe34wSI/AAAAAAAADt4/2NZKo1iHMzQ/s1600-h/BC_2.png"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 347px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysmFe34wSI/AAAAAAAADt4/2NZKo1iHMzQ/s400/BC_2.png" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5416464852471824674" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Tương tự với cây thông trên Wall&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysmEzpXvVI/AAAAAAAADtw/n5mJanIU920/s1600-h/BC_1.png"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 250px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysmEzpXvVI/AAAAAAAADtw/n5mJanIU920/s400/BC_1.png" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5416464840868216146" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: verdana, geneva, lucida, 'lucida grande', arial, helvetica, sans-serif; font-size: 13px; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Rơi vào cành cây thông trên wall rất chuẩn nhé, ngoài ra còn đóng băng vào màn hình nữa&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="font-family:verdana, geneva, lucida, 'lucida grande', arial, helvetica, sans-serif;font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 13px;"&gt;&lt;div style="margin-right: 20px; margin-bottom: 20px; margin-left: 20px; margin-top: 5px; "&gt;&lt;div class="smallfont" style="font: normal normal normal 11px/normal verdana, geneva, lucida, 'lucida grande', arial, helvetica, sans-serif; margin-bottom: 2px; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Trích dẫn:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: medium;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 13px; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;1. Chọn wall cho máy, tốt nhất là chọn wall tối màu và có 1 cái cây thông ở góc ít icon nhất (xem ảnh số 3)&lt;br /&gt;2. Chạy chương trình&lt;br /&gt;3. Ẩn hết các cửa sổ có trên màn hình (Bấm nút cửa số + M)&lt;br /&gt;4. Chờ 1 phút và xem bạn có cái gì nhé&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Chú ý: Bấm F5 để xoá hết tuyết đóng băng trên màn hình.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4623347224473749396-8330498893201728787?l=saolove.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/saolove/~4/DhB23A5q91A" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-12-17T22:58:35.687-08:00</app:edited><media:thumbnail url="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysmGCZUp9I/AAAAAAAADuA/_m5VdQAI3tw/s72-c/BC_3.png" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Đón Giáng sinh cùng ông già Noel và tuần lộc trên Desktop</title><link>http://saolove.blogspot.com/2009/12/on-giang-sinh-cung-ong-gia-noel-va-tuan.html</link><category>Nguồn Gốc Ngày Lễ Noel</category><author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Thu, 17 Dec 2009 22:39:20 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-8507219365395528004</guid><description>&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style=" ;font-family:'Times New Roman';"&gt;&lt;p class="Lead"   style="  font-weight: bold; font-family:'Times New Roman';font-size:11pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Để tạo thêm không khí cho mùa Giáng sinh, bạn có thể đưa cả ông già Noel cùng những chú tuần lộc đáng yêu vào màn hình nền desktop.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Normal"   style="  ;font-family:'Times New Roman';font-size:11.8pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Không đơn thuần là dùng những hình nền tĩnh, bạn có thể làm một màn hình nền động, tha hồ chọc phá ông già Noel và bầy tuần lộc.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Normal"   style="  ;font-family:'Times New Roman';font-size:11.8pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Trước hết, tải về bộ công cụ cần thiết &lt;/span&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?wggmyz2rjwi"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#33CCFF;"&gt;tại đây&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; (dung lượng 915 KB). Sau khi tải về và giải nén, bạn sẽ thu được 2 tập tin: cài đặt phần mềm Flash Desktop bằng tập tin&lt;/span&gt;&lt;i designtimesp="4356"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Flash Desktop.exe&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;, còn tập tin &lt;/span&gt;&lt;i designtimesp="4357"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Merry Christmas.swf&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; thì khoan sử dụng.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Normal"   style="  ;font-family:'Times New Roman';font-size:11.8pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Cài đặt Flash Desktop xong, bạn kích hoạt phần mềm, rồi vào &lt;/span&gt;&lt;i designtimesp="4359"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Edit&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; &gt; &lt;/span&gt;&lt;i designtimesp="4360"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Flash File&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; &gt;&lt;/span&gt;&lt;i designtimesp="4361"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Load Flash File…&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;, rồi chỉ đường dẫn đến tập tin &lt;/span&gt;&lt;i designtimesp="4362"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Merry Christmas.swf&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; đã tải về được khi nãy.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysiVQ3JbfI/AAAAAAAADto/gnUCKP_6sLA/s1600-h/BC_2.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 341px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysiVQ3JbfI/AAAAAAAADto/gnUCKP_6sLA/s400/BC_2.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5416460725542022642" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;p class="Normal"   style="  ;font-family:'Times New Roman';font-size:11.8pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Ngay lập tức, đoạn Flash sẽ xuất hiện trên màn hình. Nhấn chuột vào ông già Noel, cũng như những chú tuần lộc xung quanh để xem các hành động và âm thanh vui nhộn phát ra. Để thêm hoa hòe cho thành phẩm, nhấn vào các biểu tượng &lt;/span&gt;&lt;i designtimesp="4365"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Text&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;,&lt;/span&gt;&lt;i designtimesp="4366"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Text font&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; hiện những dòng chữ lên đoạn flash.&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:'Times New Roman';"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysiU3qHUuI/AAAAAAAADtg/romymn99GeQ/s1600-h/BC_1.JPG"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysiU3qHUuI/AAAAAAAADtg/romymn99GeQ/s400/BC_1.JPG" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5416460718776472290" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style=" ;font-family:'Times New Roman';"&gt;&lt;p class="Normal"   style="  ;font-family:'Times New Roman';font-size:11.8pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Cuối cùng, vào &lt;/span&gt;&lt;i designtimesp="4369"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Export &lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&gt; chọn &lt;/span&gt;&lt;i designtimesp="4370"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Activate Wallpaper&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; để làm phông nền, hay&lt;/span&gt;&lt;i designtimesp="4371"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Activate Screensaver&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt; để làm màn hình chờ. Khi đó, bạn vẫn có thể thao tác với ông già Noel và tuần lộc như bình thường ngay trên màn hình desktop, các hiệu ứng vẫn đầy đủ.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="SubTitle"   style="  font-weight: bold; font-family:'Times New Roman';font-size:12pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Lưu ý:&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Normal"   style="  ;font-family:'Times New Roman';font-size:11.8pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;- Khi sử dụng đoạn flash này làm phông nền cho desktop, bạn sẽ không thể truy xuất menu chuột phải ở mọi nơi trên desktop, mà phải rê chuột lên cùng trên màn hình thì mới nhấn chuột phải để truy xuất thanh thực đơn được.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p class="Normal"   style="  ;font-family:'Times New Roman';font-size:11.8pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;- Phần mềm Flash Desktop được dùng trong bài là sản phẩm có phí nên khi sử dụng bạn sẽ gặp vài giới hạn không mong muốn.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4623347224473749396-8507219365395528004?l=saolove.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/saolove/~4/jH-xJDYZhpc" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-12-17T22:39:20.226-08:00</app:edited><media:thumbnail url="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysiVQ3JbfI/AAAAAAAADto/gnUCKP_6sLA/s72-c/BC_2.JPG" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Màn hình desktop cho mùa Noel</title><link>http://saolove.blogspot.com/2009/12/man-hinh-desktop-cho-mua-noel.html</link><category>Nguồn Gốc Ngày Lễ Noel</category><author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Thu, 17 Dec 2009 22:30:37 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-7717973638612070501</guid><description>&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="  line-height: 16px; "&gt;&lt;span style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; "&gt;&lt;strong style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; "&gt;&lt;span style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px;   "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) Năm mới, Noel và mùa lễ hội đang đến gần. Không khí ngày cuối năm đang tràn ngập. Nếu muốn không khí lễ hội và màu sắc Noel hiện hữu ngay trên desktop của mình thì bài viết sau đây sẽ giúp bạn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px;   "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Hình nền Noel:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px;   "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Có thể nói, không gì có thể thay đổi được phong cách và màu sắc của desktop hơn chính hình nền (wallpaper) của nó. Do vậy, thay đổi hình nền sẽ là cách hữu hiệu nhất để mang không khí của Noel đến với màn hình desktop.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style=" line-height: 16px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysfX2dmt-I/AAAAAAAADtY/kwCusr88q3A/s1600-h/BC_5.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysfX2dmt-I/AAAAAAAADtY/kwCusr88q3A/s400/BC_5.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5416457471460292578" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="  line-height: 16px; "&gt;&lt;span style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px;   "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Bạn có thể download các wallpaper mang màu sắc lung linh của đêm Noel, với đủ các kích cỡ phù hợp với các chuẩn màn hình khác nhau tại&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#33CCFF;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://wallpaperstock.net/christmas-wallpapers_149s.html%20ho%C4%83%CC%A3c%20ta%CC%A3i%20http://www.vladstudio.com/home_christmas/"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#33CCFF;"&gt;đây.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;strong style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px;   "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Cây thông Noel lấp lánh trên desktop:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px;   "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Cây thông là biểu tượng quen thuộc của đêm Noel. Với tiện ích Animated Christmas Tree, màn hình của bạn sẽ xuất hiện những cây thông Noel với ánh đèn lấp lánh rất đẹp mắt.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysfXeEcPtI/AAAAAAAADtQ/l1zlF8AIQIY/s1600-h/BC_4.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 339px; height: 400px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysfXeEcPtI/AAAAAAAADtQ/l1zlF8AIQIY/s400/BC_4.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5416457464912297682" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="  line-height: 16px; "&gt;&lt;span style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px;   "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Phần mềm cung cấp 7 mẫu cây thông khác nhau. Bạn có thể sử dụng chuột để kéo và di chuyển các cây thông đến vị trí thích hợp trên desktop. Bạn cũng có thể kích chuột phải lên biểu tượng cây thông và chọn độ trong suốt của chúng để không bị ảnh hưởng đến các phần mềm khác.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px;   "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Download tại&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#33CCFF;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://softbuzz.net/Windows/Desktop/Other/Animated-Christmas-Tree-for_114.html"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#33CCFF;"&gt;đây.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt; (Sau khi download, bạn giải nén kích hoạt và sử dụng ngay mà không cần cài đặt)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;strong style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; "&gt;&lt;span style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px;   "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Screensaver Noel:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysfXVBjvRI/AAAAAAAADtI/XjThqDa-8-I/s1600-h/BC_3.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 250px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysfXVBjvRI/AAAAAAAADtI/XjThqDa-8-I/s400/BC_3.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5416457462484286738" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="  line-height: 16px; "&gt;&lt;span style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px;   "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Desktop sẽ lung linh hơn với màn hình chờ mang những hình ảnh và màu sắc Noel. Lò sưởi với ngọn lửa lung linh, những chiếc bít tất, cây thông, âm thanh của những tiếng chuông… Đó là những gì mà phần mềm Fireside Christmas 3D Screensaver mang đến cho bạn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px;   "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Download tại &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://wdtech.net/Windows/Desktop/Screen-Savers/Fireside-Christmas-3D-Screensaver.html"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#33CCFF;"&gt;đây.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;strong style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px;   "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Đèn trang trí đêm Noel:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px;   "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Nếu ở trên, bạn đã có những cây thông trang trí cho đêm Noel, thì giờ đây bạn không nên bỏ qua những chùm đèn lấp lánh trang trí cho desktop.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysfW5wJzLI/AAAAAAAADtA/baYh87J0c2c/s1600-h/BC_2.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 187px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysfW5wJzLI/AAAAAAAADtA/baYh87J0c2c/s400/BC_2.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5416457455163526322" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="  line-height: 16px; "&gt;&lt;span style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px;   "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Với Christmas Light, bạn có thể tạo ra những chuỗi đèn lấp lánh đẹp mắt. Bạn cũng có thể thay đổi màu sắc của chùm đèn sao cho đẹp mắt hoặc tạo ra nhiều chùm đèn khác nhau để sắp xếp chúng trên desktop…&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;span style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px;   "&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px;   "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Download Christmas Light miễn phí tại&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#33CCFF;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://softbuzz.net/Windows/Desktop/Other/Christmas-Lights_115.html"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#33CCFF;"&gt;đây.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;strong style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; "&gt;&lt;span style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px;   "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Đồng hò đếm ngược:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysfWsk4lhI/AAAAAAAADs4/dV03Iqm6WF8/s1600-h/BC_1.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 170px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysfWsk4lhI/AAAAAAAADs4/dV03Iqm6WF8/s400/BC_1.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5416457451626599954" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="  line-height: 16px; "&gt;&lt;span style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px;   "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Phần mềm Christmas Countdown sẽ làm xuất hiện tren màn hình desktop ông già Noel, cùng 2 chú tuần luận, kèm theo đó là đồng hồ đếm ngược đến thời điểm đêm Giáng sinh. Kèm theo đó, mũi của chú tuần lộc cũng sẽ nhấp nháy rất ngộ nghĩnh.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px;   "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Download Christmas Countdown miễn phí tại&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://wdtech.net/Windows/Desktop/Screen-Savers/Christmas-Countdown-Gadget-for-Your-Windows-Desktop.html" style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; text-decoration: none; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#33CCFF;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://wdtech.net/Windows/Desktop/Screen-Savers/Christmas-Countdown-Gadget-for-Your-Windows-Desktop.html"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#33CCFF;"&gt;đây&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://wdtech.net/Windows/Desktop/Screen-Savers/Christmas-Countdown-Gadget-for-Your-Windows-Desktop.html"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#33CCFF;"&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;em style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; "&gt;&lt;span style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 0px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px;   "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="font-family:arial;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: small;"&gt;Trên đây là các tiện ích miễn phí, giúp trang hoàng cho desktop của bạn để đón đêm Noel. Kết hợp các tiện ích trên với nhau một cách hợp lý sẽ giúp cho máy tính của bạn tràn ngập không khí và màu sắc của đêm Giáng sinh.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4623347224473749396-7717973638612070501?l=saolove.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/saolove/~4/YrPivI6JXQI" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-12-17T22:30:37.403-08:00</app:edited><media:thumbnail url="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysfX2dmt-I/AAAAAAAADtY/kwCusr88q3A/s72-c/BC_5.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Nguồn gốc của Giáng sinh, Cây thông và ông già No-en</title><link>http://saolove.blogspot.com/2009/12/nguon-goc-cua-giang-sinh-cay-thong-va.html</link><category>Nguồn Gốc Ngày Lễ Noel</category><author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Thu, 17 Dec 2009 21:52:49 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-5891391441069617566</guid><description>&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="  line-height: 18px; font-family:Verdana, Arial;font-size:12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) Lễ Giáng-Sinh là lễ kỷ-niệm ngày sinh-nhật của Chúa Jesus. Tuy lễ Giáng-Sinh là ngày lễ của những người theo đạo Thiên-Chúa, nhưng cứ đến ngày lễ này thì mọi người, bất cứ theo đạo nào, cũng được hưởng niềm vui tự-nhiên do không khí Giáng-Sinh mang lại.&lt;br /&gt;Không phải chỉ những người tin theo đạo Thiên-Chúa mới đi lễ nhà thờ, chăng đèn kết hoa trước nhà, và trưng-bầy cây Nô-En (Noel) trong phòng khách mà mọi người dù theo bất-cứ đạo nào cũng tổ-chức ăn-mừng lễ Giáng-Sinh. Người người đều vui, cảm-thông, và hưởng trọn niềm ấm-cúng thanh-bình cùng yêu thương trong mùa Giáng-Sinh đầy hy-vọng vì Mùa Giáng-Sinh đã tạo cơ-hội giúp mọi người bỏ hết những hận-thù và ích-kỷ nhỏ-nhen nếu có mà họ không thể thực-hiện trước đó được.&lt;br /&gt;Có rất nhiều người cảm-thông ý-nghĩa của mùa Giáng-Sinh một cách tự-nhiên mà không thắc-mắc hay băn-khoăn gì. Nhưng nếu tìm-hiểu thêm ý-nghĩa của Lễ Giáng-Sinh, Cây Nô-En, và Ông Già Nô-En, chúng ta sẽ thấy thú-vị vô cùng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysWPxUwQJI/AAAAAAAADsw/lym20LLZvYA/s1600-h/BC_5.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysWPxUwQJI/AAAAAAAADsw/lym20LLZvYA/s400/BC_5.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5416447437037387922" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="  line-height: 18px; font-family:Verdana, Arial;font-size:12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;I. Lễ Giáng-Sinh &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="font-family:Verdana, Arial;font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style=" line-height: 18px;font-size:12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysWPhp6POI/AAAAAAAADso/d3AaAwO7p98/s1600-h/BC_4.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysWPhp6POI/AAAAAAAADso/d3AaAwO7p98/s400/BC_4.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5416447432831155426" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="  line-height: 18px; font-family:Verdana, Arial;font-size:12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Tiếng Anh gọi Lễ Giáng-Sinh là Christmas, tiếng Anh cổ thời xưa gọi Lễ Giáng-Sinh là Cristes Maesse. Từ Cristes Maesse có nghĩa ngày lễ của Chúa (Christ’s Mass). Ngày Lễ Giáng-Sinh được tổ-chức vào 25 Tháng 12 dương-lịch để kỷ-niệm ngày sinh của Chúa Jesus Christ và được coi là ngày nghỉ lễ chính-thức của các nước có người theo đạo Thiên-Chúa.&lt;br /&gt;Câu truyện về ngày sinh của Chúa Jesus có tên bằng tiếng Anh là Nativity. Chúa Jesus do Đức Mẹ Đồng-Trinh tự-nhiên mang thai mà sinh ra. Sự thụ-thai này do quyền-lực thần-diệu của Thượng-Đế tạo ra trong khi bà Mary còn đồng-trinh. Chúa Jesus được sinh ra trong một chuồng ngựa (stable) tại Bethlehem và được đặt trong máng cỏ (manger) vì lúc đó trong nhà trọ (inn) không còn một phòng trống nào. Sau đó, Chúa Jesus được Đức Mẹ Mary và chồng của bà là Joseph nuôi-nấng tại Nazareth, một thành phố ở phía bắc Israel. Khi được 12 tuổi, Chúa Jesus đến giáo-đường ở Jerusalem và đã làm kinh-ngạc các giáo-sư về môn Mosaic Law với sự hiểu biết của ngài.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;span id="more-1738"&gt;&lt;/span&gt;Khi lớn lên, Chúa Jesus chọn được 12 người Tông-Đồ cùng ngài đi khắp nơi ở Palistine để giảng đạo, chữa bệnh, và thực-hiện các phép-lạ. Một trong những phép-lạ đó là phép “Loaves and Fishes”(những ổ bánh mì và những con cá). Chuyện phép-lạ này được người ta truyền lại là khi Chúa Jesus thuyết-giảng ở một đám đông trong lúc họ rất đói, người ta chỉ tìm thấy 5 ổ bánh mì và 2 con cá. Thế mà nhờ Chúa Jesus làm phép trên 5 ổ bánh mì và 2 con cá này rồi ra-lệnh cho các đệ-tử của ngài phân-phát đồ ăn cho tất cả mọi người. Sau khi mọi người được phát đầy-đủ đồ ăn và ăn một cách no- nê, người ta thấy 12 chậu đồ ăn vẫn còn đầy.&lt;br /&gt;Nhờ việc đi rao giảng lời của Thượng-Đế, ngài đã có rất nhiều tín-đồ và đồng-thời cũng có nhiều kẻ thù. Cuối cùng, Chúa Jesus bị tên Judas Iscariot phản-bội, bị Pontius Pilate – người lãnh-đạo dân Do-Thái lúc bấy giờ kết-án, và bị chính-quyền La-Mã đóng đinh trên thập-tự giá. Những người Thiên-Chúa giáo tin là ngài đã cải-tử hoàn-sinh và sự phục-sinh này đã cứu-vớt được bao linh-hồn.&lt;br /&gt;Theo những tài-liệu liên-quan tới ngày sinh-nhật của Chúa Jesus, người ta thấy Chúa Jesus không phải sinh vào ngày 25 tháng 12 mà có thể vào tháng 4 hay tháng 5 và có lẽ trước đó 3 năm, tức là cách đây (2007) là 2010 năm. Tây-lịch được tính theo năm đầu-tiên sau khi Chúa sinh ra đời. Theo niên-giám La-Mã, Lễ Giáng-Sinh đầu-tiên được tổ-chức ở La-Mã vào năm 336 Tây-Lịch Kỷ-Nguyên. Tuy-nhiên, ở miền đông đế-quốc La-Mã, một buổi lễ được tổ-chức vào ngày 6 tháng giêng để kỷ-niệm chung cho ngày sinh-nhật và ngày rửa-tội của Chúa Jesus. Cũng vào ngày 6 tháng giêng này ở Jerusalem thuộc Do-Thái (Israel) người ta chỉ tổ-chức lễ kỷ-niệm ngày sinh-nhật của Chúa mà thôi.&lt;br /&gt;Mãi vào thế kỷ thứ IV, hầu-hết các nhà thờ ở miền đông đế-quốc La-Mã mới chấp-nhận tổ- chức sinh-nhật Chúa Jesus Christ vào ngày 25 tháng 12. Trong lúc ấy ở Jerusalem, người ta vẫn chống-đối việc tổ-chức Lễ Giáng-Sinh. Nhưng về sau này, Lễ Giáng-Sinh lại được chấp-nhận ở Jerusalem. Các nhà thờ ở nước Armenia, một nước ở Tây-Á, đã không chấp-nhận Lễ Giáng-Sinh. Họ tổ-chức ngày sinh-nhật của Chúa vào 6 tháng giêng. Sau khi Lễ Giáng-Sinh, 25 tháng 12, được thiết- lập ở miền đông đế-quốc La-Mã, ngày kỷ-niệm lễ rửa-tội của Chúa được tổ-chức vào 6 tháng giêng, ngày mà ba vị thông-thái (Magus) từ miền đông đế-quốc La-Mã đến Bethlehem để chiêm-ngưỡng Chúa Hài-Đồng.&lt;br /&gt;Những tục-lệ cổ-truyền về Lễ Giáng-Sinh bắt nguồn từ sự trùng-hợp ngày sinh của Chúa với những ngày lễ kỷ-niệm về nông-tang và mặt trời vào mùa đông (Winter Solstice) của những người không theo đạo Thiên-Chúa.&lt;br /&gt;Ở La-Mã, ngày 17 tháng 12 là ngày lễ Saturnalia để kỷ-niệm thần Saturn. Đây là thời-gian ăn chơi tưng-bừng nhất và là dịp để mọi người trao-đổi quà kỷ-niệm. Ngày 25 tháng 12 cũng được coi là ngày sinh-nhật của Thần Mithra, Thần Toàn-Chân Thái-Dương, thuộc xứ Ba-Tư. Năm mới của người La-Mã là ngày 1 tháng giêng dương-lịch. Vào những dịp này người ta trang-hoàng nhà cửa bằng cây lá xanh tươi và hoa đèn rực-rỡ. Trẻ con và người nghèo được trao quà tặng.&lt;br /&gt;Lửa, đèn, và nến là vật tượng-trưng của sự ấm-cúng và sự sống, nó luôn-luôn liên-hệ với các lễ-lạc vào mùa đông của cả những người theo đạo Thiên-Chúa và các đạo khác. Từ thời trung-cổ, cây thông, một loại cây vạn-niên-thanh, là biểu-hiệu cho sự sống và luôn-luôn liên-hệ với Lễ Giáng-Sinh.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="font-family:Verdana, Arial;font-size:100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style=" line-height: 18px;font-size:12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="  line-height: 18px; font-family:Verdana, Arial;font-size:12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;II. Cây Thông Nô-En&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysWPTt0nxI/AAAAAAAADsg/lIJhFF1FgWU/s1600-h/BC_3.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysWPTt0nxI/AAAAAAAADsg/lIJhFF1FgWU/s400/BC_3.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5416447429089468178" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="  line-height: 18px; font-family:Verdana, Arial;font-size:12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Tiếng Nô-En mà người Việt ta thường dùng bắt nguồn từ chữ Pháp là “Noel” và có nghĩa là Giáng-Sinh. Cây Nô-En có tên bằng tiếng Anh là Christmas Tree. Cây Nô-En thường là cây thông nhân-tạo làm bằng ni-lông (nylon) hay là cây thông thật được chặt ở rừng đem về nhà. Người ta trang- trí cây thông này bằng dây đèn đủ màu cùng với các đồ trang-hoàng khác như giấy bạch-kim để giả làm tuyết-phủ, kẹo xanh trắng đỏ có hình cây gậy ba-toong (candy canes), các gói quà giả, các quả bóng nhỏ đủ màu làm bằng thủy-tinh, hình thiên-thần, và cây thánh-giá, v.v. Cây thông sau khi được trang-hoàng như thế có tên là cây Nô-En. Dưới chân cây Nô-En người ta có các gói quà do những người trong gia-đình mua để tặng cho nhau. Cây Nô-En là một thứ không thể thiếu được trong mùa Giáng-Sinh.&lt;br /&gt;Việc dùng cành thông và vòng hoa kết bằng lá xanh (wreath) treo ở mặt ngoài cánh cửa nhà để biểu-lộ sự ước-mong vĩnh-cửu cho đời sống con người là cổ-tục của người Ai-Cập (Egyptian), Trung-Hoa, và Do-Thái. Việc tôn-thờ cây thông và vòng hoa rất được thông-dụng ở Châu-Âu đối với người không theo đạo Thiên-Chúa. Tục-lệ này vẫn còn tồn-tại sau khi họ nhập-đạo Thiên-Chúa.&lt;br /&gt;Người ở các nước Thụy-Điển, Đan-Mạch, và Na-Uy, gọi chung là người Scandinavian, thường trang-hoàng nhà-cửa và vựa lúa với các loại cây vạn-niên-thanh vào dịp năm mới để xua đuổi ma-quỉ. Họ còn dựng cây cho chim trú ngụ trong mùa Giáng-Sinh. Phong-tục này còn có ở Đức. Người ta đặt cây Nô-En ngay ở lối ra vào hay ở trong nhà vào những ngày nghỉ lễ giữa mùa đông.&lt;br /&gt;Cây Nô-En hiện-đại ngày nay có được là do phong-tục của Tây-Đức. Cái khung-cảnh chính của vở kịch nổi tiếng hồi trung-cổ về sự-tích Ông Adam và Bà Eve là một cây thông có treo những quả táo gọi là Cây Thiên-Đàng tượng-trưng cho Vườn Địa-Đàng (Garden of Eden). Người Đức dựng Cây Thiên-Đàng (Paradise Tree) trong nhà vào ngày 24 tháng 12, ngày hội tôn-giáo, để kỷ-niệm Ông Adam và Bà Eve. Người ta treo những miếng bánh bít-qui (biscuit) gọi là wafers trên Cây Thiên-Đàng tượng-trưng cho dấu-hiệu của Chúa Jesus đứng ra chuộc tội cho nhân-loại. Sau này người ta thay thế bánh Wafers bằng bánh cúc-ki (cookie) có đủ hình-dáng khác nhau. Cả những cây đèn-cầy hay nến cũng được dùng làm biểu-tượng của Chúa đứng ra chuộc tội cho nhân-loại.&lt;br /&gt;Trong cùng một phòng có trưng-bày cây Nô-En vào mùa Giáng-Sinh, người ta còn dựng một Kim-Tự-Tháp Giáng-Sinh (Christmas Pyramid). Đây là một cấu-trúc bằng gỗ hình tam-giác với các kệ để đồ (shelves). Bên trên các kệ này có bày các pho-tượng nhỏ và trang-trí bằng cây vạn-niên-thanh, đèn cầy, và một ngôi sao. Vào khoảng thế-kỷ thứ 16 thì Christmas Pyramid và Paradise Tree được kết-hợp lại thành cây Nô-En (Chistmas Tree). Phong-tục này đã được thịnh-hành trong giáo-phái Tân-Giáo của Luther ở Đức vào thế-kỷ thứ 18. Nhưng mãi tới một thế-kỷ sau đó, cây Nô-En mới ăn rễ sâu vào truyền-thống của người Đức.&lt;br /&gt;Cây Nô-En được du-nhập vào đất Anh từ đầu thế-kỷ thứ 19 và rất được thịnh-hành vào giữa thế-kỷ đó. Sở-dĩ được như vậy là nhờ công của Hoàng-Tử Albert, chồng Nữ-Hoàng Victoria. Ở Anh, vào thời đó, người ta gọi cây Nô-En là Victorian Tree. Cây Victorian Tree được trang-trí bằng đèn cầy, kẹo, cùng các thứ bánh đặc-biệt treo ở cành cây bằng dây băng (ribbon) hay dây giấy đủ màu.&lt;br /&gt;Phong-tục trưng-bầy cây Nô-En vào dịp Giáng-Sinh đã được những người di-dân gốc Đức mang vào Bắc-Mỹ từ đầu thế-kỷ thứ 17. Sau đó cây Nô-En được thịnh-hành nhất vào thế kỷ thứ 19. Cây Nô-En còn thịnh-hành ở Austria, Switzerland, Poland, và Holland trong giai-đoạn này. Ở Trung- Hoa, Nhật-Bản, và Việt-Nam, phong-tục trưng-bày cây Nô-En là do các nhà truyền-giáo Âu-Tây mang vào từ thế-kỷ thứ 19 và 20.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;III. Ông Già Nô-En &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysWOhjzykI/AAAAAAAADsQ/NS4LZ-rXsE8/s1600-h/BC_1.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 300px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysWOhjzykI/AAAAAAAADsQ/NS4LZ-rXsE8/s400/BC_1.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5416447415625697858" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="  line-height: 18px; font-family:Verdana, Arial;font-size:12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Từ thủa bắt-đầu, Ông Già Nô-En có tên là “Saint Nicholas.” Theo truyền-thuyết thì Ông Già Nô-En Nicholas có lẽ là một vị Giám-Mục người Hy-Lạp ở vào thế-kỷ thứ 4. Nicholas được nổi-tiếng về lòng tốt của ông. Tuy-nhiên các nhà sử-học không thể xác-quyết sự-kiện về đời sống cũng như sự hiện-hữu của ông. Trong tiếng Anh, Ông Già Nô-En có tên là “Santa Claus.” Tiếng “Santa Clause” được dịch từ tiếng Đức “Sinter Klaes.” Trong tiếng Pháp, Ông Già Nô-En có tên là “Le Père Noel.”&lt;br /&gt;Truyện thần-thoại về Ông Già Nô-En kể rằng Santa Claus tặng quà một cách bí-mật cho những người gặp cảnh khó-khăn. Ngoài-ra, Ông Già Nô-En còn có những tên như Nicholas of Bari và Nicholas of Myra. Theo tục-truyền, Ông Già Nô-En được sinh-ra ở hải-cảng cổ Lycia của thành-phố Patara thuộc Tiểu-Á Tế-Á (Asia Minor). Khi còn trẻ, Ông Già Nô-En đi du-lịch đến Palestine và Egypt. Ông trở thành Giám-Mục của thành phố Myra, Lycia, thuộc Tiểu-Á Tế-Á. Ông bị tù trong vụ hành-hạ những người Thiên-Chúa-Giáo thuộc triều-đại Hoàng-Đế La-Mã Diocletian. Sau đó, ông được thả ra vào triều-đại vua Constantine Đại-Đế (Thế-Kỷ Thứ 4) và tham-dự Hội-Đồng Lần Thứ Nhất của Nicaea, Council of Nicaea, vào năm 325 dương-lịch. Nicaea là một thành-phố của Bithynia thuộc Asia Minor. Hội-Đồng Council of Nicaea có mục-đích xác-nhận lòng tin vào Thiên-Chúa và kết-tội chủ-thuyết Arianism, một chủ-thuyết chối bỏ Chúa Jesus.&lt;br /&gt;Vào thế-kỷ thứ 6, lăng-tẩm của ông Già Nô-En rất nổi-tiếng ở Myra thuộc Tiểu-Á Tế-Á. Vào năm 1087, những người thủy-thủ và lái-buôn Ý đã cải-táng ngôi mộ của ông và mang di-hài ông về Bari, Ý-Đại-Lợi. Sự cải-táng này đã là một sự-kiện lịch-sử và được người ta làm lễ kỷ-niệm hằng năm vào ngày 9 tháng 5 dương-lịch. Từ đó tiếng-tăm của ông được truyền đi khắp nơi và Bari đã trở nên một trung-tâm hành-hương đông-đảo nhất. Lăng-tẩm của ông được đặt tại Đại Giáo-Đường thuộc South Nicala, Bari, Ý Đại-Lợi .&lt;br /&gt;Truyền-thuyết về Ông Già Nô-En càng ngày càng nhiều. Chuyện đầu-tiên được kể về một phép-lạ rất nổi-tiếng là khi ba vị sĩ-quan bị kết-án tử-hình rồi lại được tha sau khi Vua Constantine Đại-Đế nằm mơ thấy Nicholas. Kế đến là những chuyện người ta kể là Ông Già Nô-En đã từng cứu những trẻ em khỏi bao thảm-họa. Lòng ngưỡng-mộ đối với Ông Già Nô-En bành-trướng ra khắp thế- giới. Tên của ông được dùng để đặt tên cho rất nhiều nơi ở các nước. Tên họ của nhiều người cũng bắt nguồn từ tên Nicholas như: Nichols, Nicholson, Colson, và Collins.&lt;br /&gt;Ông Già Nô-En đã được chọn làm vị thánh hộ-mệnh của nước Nga, Hy-Lạp, các hội từ- thiện, các công-đoàn, các trẻ em cùng thủy-thủ đã được cứu vớt lên khỏi bờ biển Lycia, và các thành- phố như Fribourg, Switz, và Moscow. Đã có hàng ngàn nhà thờ ở Châu-Âu được xây lên để thờ Ông Già Nô-En, trong đó có một nhà thờ do Hoàng-Đế La-Mã Justinian Đệ-Nhất xây vào thế-kỷ thứ 6 ở đô-thị cổ Constantinople, bây giờ là Istanbul, một thành-phố lớn nhất của Turkey (Thổ-Nhĩ-Kỳ).&lt;br /&gt;Các phép-lạ của Ông Già Nô-En đã là đề-tài ưa-thích cho nhiều nghệ-sĩ thời trung-cổ. Ngày hội truyền-thống về Ông Già Nô-En trở thành cơ-hội cho các nghi-lễ của Boy Bishop, một phong-tục phổ-biến của người Âu trong đó một cậu con trai được chọn làm vị Giám-Mục và ở tại chức cho tới ngày Holy Innocents’ Day, tức ngày 28 tháng 12 dương-lịch.&lt;br /&gt;Sự biến-đổi Nicholas thành Đức Cha của Lễ Giáng-Sinh (Father Christmas) hay Đức Cha của tháng giêng (Father January) đã xảy-ra lần đầu-tiên ở Đức, rồi đến các quốc-gia trong đó có Reformed Churches chiếm đa-số. Tiếp đến là ở Pháp, ngày hội Ông Già Nô-En được tổ-chức vào dịp Giáng-Sinh và Năm Mới. Những di-dân người Hòa-Lan theo đạo Tin-Lành ở thành-phố New Amsterdam, bây giờ là thành-phố New York City, đã gọi Nicholas là Nhà Ảo-Thuật Nhân-Đạo và sau trở thành Ông Già Nô-En, tức Santa Claus.&lt;br /&gt;Ở Hoa-Kỳ và Anh-Quốc, Nicholas là thánh hộ-mệnh của mùa Giáng-Sinh. Theo truyền- thống, Giáng-Sinh là ngày hội của gia-đình và của trẻ con. Người ta trao-đổi quà tặng với nhau trong dịp này. Từ năm 1969, ngày hội Ông Già Nô-En không còn được ghi lên lịch, nhưng việc tổ-chức kỷ- niệm Ông Già Nô-En thì được tùy-nghi tổ-chức theo mỗi nơi.&lt;br /&gt;Ngày nay tục-lệ rước Ông Già Nô-En rất thịnh-hành. Tùy theo từng địa-phương, người ta tổ- chức cuộc rước Ông Già Nô-En (Santa Claus Parade) theo các ngày khác nhau ở mỗi thành-phố, thường là vào từ trung-tuần tháng 11 trở đi cho đến giữa tháng 12 dương-lịch. Trong cuộc diễn-hành Ông Già Nô-En này, người ta làm những xe hoa thể-hiện đặc-tính của từng hội-đoàn hay các cơ-sở thương-mại và cũng thể-hiện ý-nghĩa của mùa Giáng-Sinh. Ngoài ra, người ta còn có các ban nhạc diễn-hành đi theo đám rước này để tấu lên các bài hát Giáng-Sinh. Mặc dầu thời-tiết lạnh và tuyết phủ đầy khắp không-gian mà mọi người vẫn tham-dự cuộc vui một cách tưng-bừng và náo-nhiệt.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysWPCO9pmI/AAAAAAAADsY/KMDNFiFlgyE/s1600-h/BC_2.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 266px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysWPCO9pmI/AAAAAAAADsY/KMDNFiFlgyE/s400/BC_2.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5416447424396633698" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="  line-height: 18px; font-family:Verdana, Arial;font-size:12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Ở mỗi nhà vào dịp Giáng-Sinh người ta còn mua những đôi vớ hay tất (pair of socks) đỏ treo bên cạnh lò sưởi ngay chỗ ống khói. Họ tin là vào đêm Nô-En, Ông Già Nô-En sẽ cưỡi xe trượt tuyết do bầy hươu có cánh kéo từ trên trời xuống trần-gian để cho ông đem túi quà vào thăm mỗi nhà qua lỗ ống khói và bí-mật bỏ quà vào mỗi chiếc vớ cho trẻ con. Người ta tưởng-tượng ra Ông Già Nô-En với hình-dáng của một ông già béo mập, vui-vẻ, có râu bạc trắng, mặc quần áo màu đỏ, và mang túi quà phát cho trẻ con vào đêm trước ngày Lễ Giáng-Sinh (Christmas Eve).&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4623347224473749396-5891391441069617566?l=saolove.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/saolove/~4/cfzZI0_UugQ" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-12-17T21:52:49.052-08:00</app:edited><media:thumbnail url="http://1.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SysWPxUwQJI/AAAAAAAADsw/lym20LLZvYA/s72-c/BC_5.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Ngày tận thế của Trái Đất</title><link>http://saolove.blogspot.com/2009/12/ngay-tan-cua-trai-at.html</link><category>Bí Mật Thế Kỷ</category><author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Thu, 10 Dec 2009 21:51:00 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-3210148615108653830</guid><description>&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial; font-size: 12px; "&gt;&lt;p style="text-align: justify; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; padding-top: 5px; padding-right: 0px; padding-bottom: 5px; padding-left: 0px; font-weight: bold; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;( BIÊN CƯƠNG 'BLOG ) Liệu ’ngày tận thế’ của Trái Đất là 21/12/2012 theo cột lịch của người Maya hay là vào năm 3797 theo lời tiên đoán của nhà tiên tri Vanga?&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; padding-top: 5px; padding-right: 0px; padding-bottom: 5px; padding-left: 0px; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Có nhiều người hiện nay tin rằng, ngày tận thế của nhân loại trên Trái Đất chúng ta sẽ là ngày 21/12/2012. Niềm tin của họ dựa trên dấu tích lịch cổ của người Maya - một dân tộc từng sống ở Mexico thời cổ đại. Nhưng theo lời tiên đoán của nhà tiên tri vĩ đại Vanga, đến năm 3797 mới là thời kỳ kết thúc sự sống trên Trái Đất, loài người sẽ bắt đầu một cuộc sống mới trên một hệ Mặt Trời khác. Liệu đâu là sự thật?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người Maya vốn nổi tiếng về sự thông thái trong các lĩnh vực toán học và thiên văn học. Dựa theo chiếc cột vốn là lịch của người Maya, được các nhà khảo cổ tìm thấy tại Mexico, thì người Maya đã tính toán và xây dựng lịch cho tổng cộng 5126 năm. Điều đặc biệt ở chỗ: ngày cuối cùng của bộ lịch cổ này chính là ngày 21/12/2012. Theo tài liệu cổ nhất được giữ lại của nền văn minh Maya viết lại rằng, điểm kết thúc của lịch Maya được đánh dấu là 13.0.0.0.0 tương ứng với lúc 10h sáng ngày 21/12/2012 theo lịch chúng ta đang sử dụng. Vào thời điểm đó, quỷ địa ngục sẽ xuất hiện và đó là ngày cuối cùng của nhân loại chúng ta.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Theo đó, vào đúng ngày này thì phần trung tâm của dải Ngân Hà chứa Trái Đất của chúng ta sẽ tạo với Mặt Trời một đường thẳng lần đầu tiên trong 26 nghìn năm. Điều này sẽ làm xáo trộn nguồn năng lượng từ Mặt Trời chuyển đến Trái Đất. Nói cụ thể hơn, nguồn nhiệt của Mặt Trời vào thời điểm như vậy sẽ phóng ra cao hơn bình thường, có thể ảnh hưởng mạnh đến môi trường sống trên Trái Đất.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SyHdM2XIjxI/AAAAAAAADsI/SEFdBOlNZe4/s1600-h/images79959_suco.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 267px;" src="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SyHdM2XIjxI/AAAAAAAADsI/SEFdBOlNZe4/s400/images79959_suco.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5413851439896760082" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial; font-size: 12px; "&gt;&lt;table class="image center" width="400" align="center" style="font-size: inherit; margin-top: 5px; margin-bottom: 5px; "&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Vào ngày 21/12/2012, xảy ra một vụ nổ lớn trên Mặt Trời&lt;br /&gt;sẽ va chạm tới Trái Đất?&lt;/span&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;p style="text-align: justify; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; padding-top: 5px; padding-right: 0px; padding-bottom: 5px; padding-left: 0px; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;NASA dự đoán rằng, một trận bão Mặt Trời vào năm 2012 sẽ gây ra những chấn động lên Trái Đất lớn hơn 30 đến 50 phần trăm so với bất cứ sự tác động nào trước đây đã biết. Stephen Yulish, một nhà nghiên cứu thiên văn học và vật thể lạ UFO tin rằng, việc này sẽ làm cho hành tinh của chúng ta nóng lên và nó có liên quan trực tiếp đến sự xuất hiện các vết đen Mặt Trời. Khi đó Mặt Trời sẽ nóng hơn và sẽ ảnh hưởng trực tiếp tới Trái Đất. Một vụ nổ bất chợt trên Mặt Trời vào thời điểm 2012 có thể phóng ra một khối lượng lớn dẫn đến va chạm với Trái Đất, giống như việc Trái Đất va chạm với một tiểu hành tinh hay sao chổi. Khi sự kiện đó xảy ra, có thể một lần nữa trục của Trái Đất sẽ thay đổi và hiển nhiên sẽ ảnh hưởng đến sự quay của nó. Nếu như điều này xảy ra vào ngày 21/12/2012 sắp tới, thì đó sẽ là một ngày đen tối đối với tất cả chúng ta.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="text-align: justify; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 0px; margin-left: 0px; padding-top: 5px; padding-right: 0px; padding-bottom: 5px; padding-left: 0px; "&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Tuy nhiên, nhà tiên tri của mọi thời đại- Vanga tiên đoán rằng, phải đến năm 3797 mới là thời kỳ kết thúc sự sống trên Trái Đất. Không có nhiều người tin vào tiên đoán của những nhà tiên tri. Tuy nhiên, người ta không thể làm ngơ khi những tiên đoán đó thành hiện thực. Độ chính xác của những lời tiên tri này khiến loài người giật mình.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4623347224473749396-3210148615108653830?l=saolove.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/saolove/~4/suxUbUV9cvw" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-12-10T21:51:00.056-08:00</app:edited><media:thumbnail url="http://3.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SyHdM2XIjxI/AAAAAAAADsI/SEFdBOlNZe4/s72-c/images79959_suco.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">20</thr:total></item><item><title>Bí Mật Thế Kỷ -- Lời Tiên Tri Của VanGa</title><link>http://saolove.blogspot.com/2009/12/bi-mat-ky-loi-tien-tri-cua-vanga.html</link><category>Bí Mật Thế Kỷ</category><author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sat, 12 Dec 2009 01:29:53 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-2478628173719892936</guid><description>&lt;div&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="  -webkit-border-horizontal-spacing: 1px; -webkit-border-vertical-spacing: 1px; font-family:verdana, geneva, lucida, 'lucida grande', arial, helvetica, sans-serif;font-size:13px;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;( BIÊN CƯƠNG 'BLOG ) Hôm nay lướt web mình đọc được những thông tin này, mình thấy hay nên muốn cùng các bạn bình luận thử xem có đúng hay không.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiến tranh Thế giới thứ III sẽ nổ ra vào năm 2010 theo tiên tri của Vanga?&lt;br /&gt;Nhân loại liệu có đứng trước một thảm họa nữa không khi nhà tiên tri lừng danh thế giới - Baba Vanga dự đoán Chiến tranh Thế giới Thứ 3 sẽ nổ ra vào năm 2010. Nếu như trước kia ít ai để ý thì trong bối cảnh suy thoái kinh tế như hiện nay, ai cũng hiểu một cuộc chiến tranh thế giới nổ ra có thể thiết lập lại một trật tự thế giới mới một cách toàn diện và triệt để. Vậy phải chăng tiên đoán của Vanga sẽ trở thành hiện thực?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SyGuEk7u9EI/AAAAAAAADsA/E7F8jPTwVmE/s1600-h/Vanga_03.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 297px; height: 400px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SyGuEk7u9EI/AAAAAAAADsA/E7F8jPTwVmE/s400/Vanga_03.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5413799620732974146" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="  -webkit-border-horizontal-spacing: 1px; -webkit-border-vertical-spacing: 1px; font-family:verdana, geneva, lucida, 'lucida grande', arial, helvetica, sans-serif;font-size:13px;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Hồi sinh ra từ cát bụi&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vanga sinh ngày 31/1/1911, mất ngày 11/8/1996. Vanga - tên đầy đủ là Vangelia Pandeva Dimitrova . Bà sống ẩn dật cả đời ở vùng hẻo lánh Kozhuth thuộc Petrich, Bungary. Vanga mất thị lực năm 12 tuổi sau khi bị cuốn đi bởi một cơn lốc lớn. Người ta tìm thấy cô gái nhỏ vẫn còn thoi thóp hơi thở nằm vùi lấp giữa bụi và đá, hai hốc mắt chứa đầy cát. Vanga làm bạn với bóng tối từ đó. Lời tiên tri đầu tiên của Vanga được ghi nhận là vào năm bà 16 tuổi. Bà giúp cha mình tìm lại bầy cừu bị mất trộm bằng cách mô tả chính xác về cái sân nơi bọn trộm cất giấu đàn gia súc. Tuy nhiên, khả năng tiên tri của Vanga chỉ thực sự đạt đến độ chín năm 30 tuổi. Nhiều người tìm đến bà để xin những lời tiên tri. Trong đó có cả “kẻ hủy diệt” Adolf Hitler. Hitler từng ghé thăm nhà Vanga và rời đi với gương mặt nặng trĩu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không có nhiều người tin vào tiên đoán của những nhà tiên tri. Tuy nhiên, người ta không thể làm ngơ khi những tiên đoán đó thành hiện thực. Vanga trở nên nổi tiếng vì những tiên đoán “thần thánh” của bà về những thảm họa toàn cầu. Độ chính xác của những lời tiên tri này khiến loài người giật mình hoài nghi: Liệu có thực sự tồn tại một thế lực siêu nhiên? Biết bao giấy mực đã cất công nghiên cứu để giải đáp về “bí ẩn Vanga”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ví dụ, Vanga từng tiên đoán về vụ tấn công khủng bố ngày 11/9 ở Mỹ, khi bà nói rằng “người Mỹ sẽ ngã xuống dưới sự tấn công của những con chim sắt”. Nhà tiên tri cũng dự đoán chính xác sự bùng nổ Đại chiến thế giới thứ 2, cải tổ kinh tế chính trị ở Liên bang Xô Viết cũ, cái chết của công nương Diana và thậm chí vụ chìm tàu ngầm nguyên tử Kursk.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 1980, nhà tiên tri mù nói rằng: “Vào thời điểm chuyển giao thế kỷ, tháng 8 năm 1999 hoặc năm 2000, Krusk sẽ ngập chìm trong nước, cả thế giới sẽ đau buồn về điều này”. Ở thời điểm đó, người ta không mấy bận tâm đến lời tiên liệu trên. Tuy nhiên, 20 năm sau, loài người đã phải sững sờ kinh ngạc. Một tàu ngầm nguyên tử của Nga gặp nạn tháng 8/2000. Toàn bộ thủy thủ đoàn bỏ mạng dưới đáy đại dương. Và kỳ lạ thay, con tàu xấu số được đặt theo chính tên thành phố Krusk.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Lời tiên đoán và sự thật kinh hoàng&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Đáng sợ! Đáng sợ! Những anh em sinh đôi của Mỹ sẽ ngã xuống sau khi bị những con chim sắt tấn công. Những con sói sẽ gầm rú trong lùm cây và máu của những người vô tội sẽ chảy” (1989).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và điều đó đã xảy ra như dự đoán. Tòa Tháp đôi của Trung tâm Thương mại Thế giới (New York) đã đổ sập bởi vụ tấn công khủng bố ngày 11/9/2001.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tháp đôi cũng có nghĩa khác là “sinh đôi” (Twins) hay còn gọi là anh em. Những kẻ khủng bố đã khống chế toàn bộ hành khách trên máy bay - “những con chim sắt” - và lao vào tòa tháp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lùm cây trong tiếng Anh có nghĩa là “bush” nên ở đây có thể cũng ám chỉ đến tên của vị Tổng thống đương nhiệm của G. Bush.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Vô số thiên tai và thảm họa sẽ xảy ra với loài người. Tâm lý con người sẽ bị thay đổi và họ sẽ bị chia rẽ bởi chính niềm tin của họ…”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lời tiên đoán đó có vẻ cũng đã ứng nghiệm. Những thời điểm tồi tệ theo tiên đoán đã đến. Một điều gì đó đang xảy ra ảnh hưởng mạnh mẽ đến tâm lý chung của chúng ta khi thảm họa sóng thần cuối năm 2004 cướp đi hàng chục nghìn sinh mạng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Giờ đây chúng ta đang phải chứng kiến hàng loạt các cuộc tấn công khủng bố, xung đột sắc tộc đẫm máu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Chúng ta đang chứng kiến những sự kiện trọng đại đáng mừng. Hai nhà lãnh đạo vĩ đại đã bắt tay”. Hai nhà lãnh đạo ở đây đã được ám chỉ là Gorbachev và Reagan. Thế nhưng chúng ta vẫn còn phải đợi khá lâu mới đến Tám Một, khi đó hòa bình trên trái đất mới được xác lập” (tháng 1/1988).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nếu lời tiên đoán đó ứng nghiệm thì phải chăng Tám Một ở đây được ám chỉ việc Nga gia nhập nhóm G7 và bây giờ là nhóm G8, khi 8 là 1 rất có thể những bước tiếp theo là những nỗ lực cho hòa bình trên thế giới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Mọi thứ sẽ tan chảy như đá trước ánh hào quang của Vladimir. Nga không chỉ sống sót mà còn chi phối thế giới”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Điều này dường như cũng đang ứng nghiệm với một nước Nga đang trỗi dậy dưới thời của Tổng thống Vladimir Putin.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Các chuyên gia thấy rằng nhà tiên tri huyền thoại này đã đưa ra những cảnh báo chính xác về các sự kiện liên quan đến căng thẳng vũ trang ở Nam Ossetia. Vanga nói chiến tranh thế giới thứ ba là hệ quả tất yếu của sự đấu tranh sinh tồn giữa bốn người đứng đầu các chính phủ và sự xung đột của những người theo đạo Hindu. Nhân loại liệu có đứng trước một thảm họa nữa không khi Vanga dự đoán chiến tranh thế giới thứ 3 sẽ nổ ra vào năm 2010.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Cuộc đời là những thước phim&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vanga không biết chữ, bà cũng chưa từng viết một cuốn sách nào. Giọng nói của bà rất khó nghe và nặng thổ ngữ. Những gì Vanga nói hoặc được cho là do bà tiên đoán chủ yếu được ghi chép lại bởi những người xung quanh bà. Sau này, vô số những quyển sách bí truyền về cuộc đời và những tiên đoán của Vanga đã được viết ra.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SyGuEU6539I/AAAAAAAADr4/wK2euCunFyA/s1600-h/Vanga_01.jpg"&gt;&lt;img style="display:block; margin:0px auto 10px; text-align:center;cursor:pointer; cursor:hand;width: 400px; height: 348px;" src="http://2.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SyGuEU6539I/AAAAAAAADr4/wK2euCunFyA/s400/Vanga_01.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5413799616434528210" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style="  -webkit-border-horizontal-spacing: 1px; -webkit-border-vertical-spacing: 1px; font-family:verdana, geneva, lucida, 'lucida grande', arial, helvetica, sans-serif;font-size:13px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Theo Vanga thì khả năng phi thường của bà liên quan đến sự hiện diện của những sinh vật vô hình, dù bà không thể giải thích rõ ràng nguồn gốc của chúng. Những sinh vật đó cho bà thông tin về con người. Cuộc sống của tất cả mọi người đứng trước bà hiển hiện giống như những thước phim từ lúc sinh ra đến khi nằm xuống. Tuy nhiên bà không có quyền năng thay đổi số phận.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vanga từng dự đoán về những đứa trẻ mới chào đời và cả những sinh linh chưa ra đời. Bà cũng tuyên bố rằng bà đang “nhìn thấy” và “nói chuyện” với những người đã chết cách đây hàng trăm năm. Vanga thậm chí bảo rằng những người ngoài hành tinh đã đang sống trên trái đất từ rất lâu rồi. Họ đến từ những hành tinh mà ở đó dùng thứ ngôn ngữ Vamfirm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những người theo Vanga tin rằng bà biết chính xác ngày chết của mình. Và chỉ không lâu trước ngày đó, bà nói có một cô bé tóc vàng 10 tuổi sống ở Pháp sẽ thừa hưởng những khả năng trời phú của bà, và rằng loài người sẽ sớm tìm ra cô bé đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Những lời tiên đoán kinh hoàng về tương lai&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;Theo lời của Vanga, trong tương lai không xa sẽ xảy ra các vụ mưu sát 4 nhà lãnh đạo chính phủ. Những cuộc xung đột ở Indostan (phần đất ở Nam Á bao gồm Ấn Độ, Afghanistan, Pakistan, Trung Quốc, Tây Tạng) sẽ là một trong những nguyên nhân chính mở màn cho cuộc chiến tranh thế giới thứ 3.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2010 - Năm bắt đầu cuộc chiến tranh thế giới thứ 3. Cuộc chiến tranh này sẽ bắt đầu vào tháng 11/2010 và kết thúc vào tháng 10/2014. Ban đầu, cuộc chiến tranh diễn ra bình thường, tiếp đó sẽ xuất hiện hàng loạt vũ khí hạt nhân và cuối cùng là vũ khí hóa học.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2011 - Không một loài động vật, thực vật nào ở Bắc bán cầu có thể sống được do kết quả của quá trình lắng cặn chất phóng xạ. Tiếp đó, những người Hồi giáo (người theo Đạo Hồi) sẽ bắt đầu một cuộc chiến tranh hóa học chống lại người Châu Âu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2014 - Phần lớn loài người sẽ bị mắc chứng bệnh mưng mủ, ung thư da và các loại bệnh khác về da do hậu quả cuộc chiến tranh hóa học.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2016 - Châu Âu gần như không có người sinh sống.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2018 - Trung Quốc sẽ trở thành cường quốc thế giới mới. Những nước phát triển sẽ trở thành kẻ bóc lột các nước khác từ việc khai thác các nguồn tài nguyên khoáng sản.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2023 - Quỹ đạo Trái đất thay đổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2025 - Xuất hiện một bộ phận nhỏ người di cư đến Châu Âu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2028 - Loài người sẽ tạo ra một nguồn năng lượng mới, kiểm soát được các phản ứng nhiệt hạch và nạn đói dần dần được khắc phục. Cũng trong thời gian này, con tàu vũ trụ có người lái lần đầu tiên sẽ đổ bộ lên sao Kim.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2033 - Băng ở các vùng cực sẽ tan chảy. Mực nước ở Thái Bình Dương sẽ dâng cao.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2043 - Nền kinh tế thế giới phát triển rất phồn thịnh. Người Hồi giáo sẽ cai trị toàn bộ lãnh thổ Châu Âu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2046 - Bất kỳ cơ quan nào trong cơ thể người điều có thể được tiến hành cấy ghép. Việc thay thế các cơ quan trong cơ thể sẽ trở thành một trong những phương pháp chữa bệnh hữu hiệu nhất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2066 - Trong lúc tấn công thành Roma của người hồi giáo, Mỹ sẽ lợi dụng một loại hình vũ khí mới - vũ khí thời tiết. Trong thời gian này, trời trở lạnh đột ngột.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2076 - Xã hội không giai cấp hay còn gọi là Chủ nghĩa Cộng sản hình thành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2084 - Loài người Sẽ khôi phục lại thiên nhiên.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2088 - Xuất hiện một căn bệnh lạ “lão hóa chỉ trong vài giây!!!”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2097 - Căn bệnh lão hóa khủng khiếp này sẽ lan tràn trên toàn cầu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2100 - Loài người sẽ tạo ra những mặt trời nhân tạo chiếu sáng phần tối của quả đất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2111 - Con người sẽ trở nên kiệt sức.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2123 - sẽ xảy ra các cuộc chiến tranh giữa những nước nhỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2125 - Tại Hung-ga-ri, người ta sẽ nhận được những tín hiệu lạ từ vũ trụ. Cùng thời gian này, loài người lại một lần nữa tưởng nhớ về nữ tiên tri Vanga.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2130 - Nhiều vùng đất sẽ bị ngập trong nước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2164 - Con người sẽ biến thành một loài động vật kinh dị (nửa người, nửa thú).&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2167 - Xuất hiện tôn giáo mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2170 - Xảy ra một đợt hạn hán kéo dài trên Trái đất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2187 - Hai miệng núi lửa lớn nhất thế giới sẽ ngừng quá trình phun trào nham thạch.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2195 - Những quốc gia dọc bờ biển sẽ trở nên khá giả cả về năng lượng lẫn lương thực.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2196 - Người Châu Á và Châu Âu sẽ sinh sống trà trộn nhau.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2201 - Quá trình phản ứng nhiệt hạch trên Mặt trời sẽ chấm dứt và bắt đầu thời kỳ nguội lạnh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2221 - Trong quá trình tìm kiếm sự sống ngoài Trái đất, loài người sẽ có cuộc chạm trán rùng rợn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2256 - Tàu vũ trụ mang một căn bệnh khủng khiếp về Trái đất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2262 - Quỹ đạo của các hành tinh dần bị thay đổi. Cũng thời gian này, sao Chổi sẽ đe dọa đến sự sống còn của sao Hỏa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2271 - Các hằng số vật lý lại một lần nữa bị thay đổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2273 - Xảy ra sự xáo trộn giữa các chủng tộc da màu: da vàng, da trắng và da đen. Tiếp đó sẽ xuất hiện các chủng tộc mới.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2279 - Loài người sẽ lấy năng lượng từ khoảng chân không hoặc từ những lỗ đen.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2288 - Xuất hiện những cuộc va chạm với người ngoài hành tinh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2291 - Mặt trời trở nên nguội lạnh và sau đó lại bùng cháy trở lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2296 - Mặt trời hoạt động mạnh hơn, lực hút vũ trụ bị thay đổi làm cho các trạm vũ trụ và vệ tinh rơi vào tình trạng hỗn loạn, mất phương hướng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2299 - Tại Pháp xuất hiện một Đảng mới chống lại người theo Đạo hồi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2302 - Phát hiện quy luật và bí mật mới của vũ trụ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2304 - Khám phá bí mật Mặt trăng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2341 - Xuất hiện một thiên thể vô cùng nguy hiểm tiến gần Trái đất.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2354 - Một trong những mặt trời nhân tạo bị hỏng, kết quả dẫn tới đợt hạn hán kéo dài.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2371 - Xẩy ra nạn đói lớn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2378 - Các bộ tộc mới nhanh chóng được hình thành.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 2480 - Hai mặt trời nhân tạo va vào nhau, Trái đất bị rơi vào tình trạng hỗn loạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 3005 - Xuất hiện các “cuộc chiến” mới trên sao Hỏa, quỹ đạo của các hành tinh bị rối loạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 3010 - Sao chổi sẽ va vào Mặt trăng, quanh Trái đất lúc này xuất hiện một vành đai toàn đá và bụi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Năm 3797 - Đây là thời kỳ kết thúc sự sống trên Trái đất. Thời gian này cũng là cơ sở để loài người bắt đầu cuộc sống mới trên một “hệ Mặt trời” khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Có người nói cứ mỗi lần khủng hoảng kinh tế là lại có 1 đại chiến thế giới? Liệu điều này có đúng chăng? WW III vào năm 2010? Hiện giờ Bắc Triều Tiên đang lục **c phóng tên lửa, mâu thuẫn gay gắt giữa Nhật va Mỹ, liệu là điềm báo cho một tương lai đen tối...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;Lời khuyên của Vanga&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span"  style="color:#FFFFFF;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Những thứ tưởng như rất đáng sợ và nguy hiểm lại không đáng sợ. Những thứ mà sự nguy hiểm và đáng sợ của nó không thể hiện ra bên ngoài mới đáng sợ. Nó có thể gây ra một điều gì đó nghiêm trọng làm xáo trộn cuộc sống chúng ta”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Những điều Vanga tiên đoán về tương lại có trở thành sự thật hay không? Khi bà biết được đúng ngày chết của mình, trước khi chết các Bác sĩ bắt đầu làm phẫu thuật mở khí quản cho bà, họ rạch ở họng để đưa vào thanh quản ống của thiết bị thông phổi nhân tạo. Khi phẫu thuật mới chỉ được bắt đầu, đột nhiên điện bị cúp…&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là sự trùng hợp rất lạ lùng. Bệnh viện đa khoa của chính phủ là bệnh viện lớn nhất ở Xofia, ở đó có nguồn điện dự trữ và máy phát riêng.&lt;br /&gt;Tại sao năng lượng lại bị mất vào đúng thời điểm người ta đang phẫu thuật cho Vanga? Ai đã ngắt lưới điện, đến bây giờ điều đó vẫn chưa được làm sáng tỏ. Họ hàng của bà nghi ngờ rằng, việc nhà tiên tri 86 tuổi không kịp nói những lời cuối cùng của mình, rất quan trọng đối với ai đó ?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không biết bà Vâng nói có thật hay không nữa, sắp tới năm 2010 rồi. Các bạn có ai tin hay không? nếu đúng là sự thật thì không biết lúc đó sẽ như thế nào nữa. các bạn cho ý kiến về những điều này nha.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style=" color: rgb(102, 102, 102);  line-height: 18px; font-family:Verdana, Geneva, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:11px;"&gt;&lt;h2 style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 5px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 5px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 1px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; font-weight: normal; font-style: inherit; font-size: 18px; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; vertical-align: baseline; border-bottom-style: solid; border-bottom-color: rgb(204, 204, 204); "&gt;Bí Mật Thế Kỷ -- Lời Tiên Tri của VanGa P1&lt;/h2&gt;&lt;/span&gt;&lt;object width="400" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://clip.vn/w/D1Y"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowScriptAccess" value="always"&gt;&lt;embed type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" allowscriptaccess="always" width="400" height="385" src="http://clip.vn/w/D1Y"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span"   style=" color: rgb(102, 102, 102);  line-height: 18px; font-family:Verdana, Geneva, Arial, Helvetica, sans-serif;font-size:11px;"&gt;&lt;h2 style="padding-top: 0px; padding-right: 0px; padding-bottom: 5px; padding-left: 0px; margin-top: 0px; margin-right: 0px; margin-bottom: 5px; margin-left: 0px; border-top-width: 0px; border-right-width: 0px; border-bottom-width: 1px; border-left-width: 0px; border-style: initial; border-color: initial; font-weight: normal; font-style: inherit; font-size: 18px; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; vertical-align: baseline; border-bottom-style: solid; border-bottom-color: rgb(204, 204, 204); "&gt;Bí Mật Thế Kỷ -- Lời Tiên Tri của VanGa P2&lt;/h2&gt;&lt;/span&gt;&lt;object width="400" height="385"&gt;&lt;param name="movie" value="http://clip.vn/w/D1b"&gt;&lt;param name="allowFullScreen" value="true"&gt;&lt;param name="allowScriptAccess" value="always"&gt;&lt;embed type="application/x-shockwave-flash" allowfullscreen="true" allowscriptaccess="always" width="400" height="385" src="http://clip.vn/w/D1b"&gt;&lt;/embed&gt;&lt;/object&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4623347224473749396-2478628173719892936?l=saolove.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/saolove/~4/-eknSejbmSQ" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-12-12T01:29:53.140-08:00</app:edited><media:thumbnail url="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/SyGuEk7u9EI/AAAAAAAADsA/E7F8jPTwVmE/s72-c/Vanga_03.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><enclosure url="http://clip.vn/w/D1Y" length="133892" type="application/x-shockwave-flash" /><media:content url="http://clip.vn/w/D1Y" fileSize="133892" type="application/x-shockwave-flash" /><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle>( BIÊN CƯƠNG 'BLOG ) Hôm nay lướt web mình đọc được những thông tin này, mình thấy hay nên muốn cùng các bạn bình luận thử xem có đúng hay không. Chiến tranh Thế giới thứ III sẽ nổ ra vào năm 2010 theo tiên tri của Vanga? Nhân loại liệu có đứng trước một </itunes:subtitle><itunes:author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</itunes:author><itunes:summary>( BIÊN CƯƠNG 'BLOG ) Hôm nay lướt web mình đọc được những thông tin này, mình thấy hay nên muốn cùng các bạn bình luận thử xem có đúng hay không. Chiến tranh Thế giới thứ III sẽ nổ ra vào năm 2010 theo tiên tri của Vanga? Nhân loại liệu có đứng trước một thảm họa nữa không khi nhà tiên tri lừng danh thế giới - Baba Vanga dự đoán Chiến tranh Thế giới Thứ 3 sẽ nổ ra vào năm 2010. Nếu như trước kia ít ai để ý thì trong bối cảnh suy thoái kinh tế như hiện nay, ai cũng hiểu một cuộc chiến tranh thế giới nổ ra có thể thiết lập lại một trật tự thế giới mới một cách toàn diện và triệt để. Vậy phải chăng tiên đoán của Vanga sẽ trở thành hiện thực?Hồi sinh ra từ cát bụi Vanga sinh ngày 31/1/1911, mất ngày 11/8/1996. Vanga - tên đầy đủ là Vangelia Pandeva Dimitrova . Bà sống ẩn dật cả đời ở vùng hẻo lánh Kozhuth thuộc Petrich, Bungary. Vanga mất thị lực năm 12 tuổi sau khi bị cuốn đi bởi một cơn lốc lớn. Người ta tìm thấy cô gái nhỏ vẫn còn thoi thóp hơi thở nằm vùi lấp giữa bụi và đá, hai hốc mắt chứa đầy cát. Vanga làm bạn với bóng tối từ đó. Lời tiên tri đầu tiên của Vanga được ghi nhận là vào năm bà 16 tuổi. Bà giúp cha mình tìm lại bầy cừu bị mất trộm bằng cách mô tả chính xác về cái sân nơi bọn trộm cất giấu đàn gia súc. Tuy nhiên, khả năng tiên tri của Vanga chỉ thực sự đạt đến độ chín năm 30 tuổi. Nhiều người tìm đến bà để xin những lời tiên tri. Trong đó có cả “kẻ hủy diệt” Adolf Hitler. Hitler từng ghé thăm nhà Vanga và rời đi với gương mặt nặng trĩu. Không có nhiều người tin vào tiên đoán của những nhà tiên tri. Tuy nhiên, người ta không thể làm ngơ khi những tiên đoán đó thành hiện thực. Vanga trở nên nổi tiếng vì những tiên đoán “thần thánh” của bà về những thảm họa toàn cầu. Độ chính xác của những lời tiên tri này khiến loài người giật mình hoài nghi: Liệu có thực sự tồn tại một thế lực siêu nhiên? Biết bao giấy mực đã cất công nghiên cứu để giải đáp về “bí ẩn Vanga”. Ví dụ, Vanga từng tiên đoán về vụ tấn công khủng bố ngày 11/9 ở Mỹ, khi bà nói rằng “người Mỹ sẽ ngã xuống dưới sự tấn công của những con chim sắt”. Nhà tiên tri cũng dự đoán chính xác sự bùng nổ Đại chiến thế giới thứ 2, cải tổ kinh tế chính trị ở Liên bang Xô Viết cũ, cái chết của công nương Diana và thậm chí vụ chìm tàu ngầm nguyên tử Kursk. Năm 1980, nhà tiên tri mù nói rằng: “Vào thời điểm chuyển giao thế kỷ, tháng 8 năm 1999 hoặc năm 2000, Krusk sẽ ngập chìm trong nước, cả thế giới sẽ đau buồn về điều này”. Ở thời điểm đó, người ta không mấy bận tâm đến lời tiên liệu trên. Tuy nhiên, 20 năm sau, loài người đã phải sững sờ kinh ngạc. Một tàu ngầm nguyên tử của Nga gặp nạn tháng 8/2000. Toàn bộ thủy thủ đoàn bỏ mạng dưới đáy đại dương. Và kỳ lạ thay, con tàu xấu số được đặt theo chính tên thành phố Krusk. Lời tiên đoán và sự thật kinh hoàng “Đáng sợ! Đáng sợ! Những anh em sinh đôi của Mỹ sẽ ngã xuống sau khi bị những con chim sắt tấn công. Những con sói sẽ gầm rú trong lùm cây và máu của những người vô tội sẽ chảy” (1989). Và điều đó đã xảy ra như dự đoán. Tòa Tháp đôi của Trung tâm Thương mại Thế giới (New York) đã đổ sập bởi vụ tấn công khủng bố ngày 11/9/2001. Tháp đôi cũng có nghĩa khác là “sinh đôi” (Twins) hay còn gọi là anh em. Những kẻ khủng bố đã khống chế toàn bộ hành khách trên máy bay - “những con chim sắt” - và lao vào tòa tháp. Lùm cây trong tiếng Anh có nghĩa là “bush” nên ở đây có thể cũng ám chỉ đến tên của vị Tổng thống đương nhiệm của G. Bush. “Vô số thiên tai và thảm họa sẽ xảy ra với loài người. Tâm lý con người sẽ bị thay đổi và họ sẽ bị chia rẽ bởi chính niềm tin của họ…”. Lời tiên đoán đó có vẻ cũng đã ứng nghiệm. Những thời điểm tồi tệ theo tiên đoán đã đến. Một điều gì đó đang xảy ra ảnh hưởng mạnh mẽ đến tâm lý chung của chúng ta khi thảm họa sóng thần cuối năm 2004 cướp đi hàng chục nghìn sinh mạng. Giờ đây chúng ta đang phải chứng kiến hàng loạt các cuộc tấn công khủng bố, xung đột sắc tộc đẫm máu. “Chúng ta đang chứng kiến những sự kiện trọng đại đáng mừng. Hai nhà lãnh đạo vĩ đại đã bắt tay”. Hai nhà lãnh đạo ở đây đã được ám</itunes:summary><itunes:keywords>Bí Mật Thế Kỷ</itunes:keywords></item><item><title>Mẹ Điên...Cảm Động</title><link>http://saolove.blogspot.com/2009/12/me-iencam-ong.html</link><category>Những Mẩu Chuyện Hay</category><author>biencuong87@gmail.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Mon, 07 Dec 2009 22:53:47 PST</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-4388870668220857398</guid><description>&lt;a onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" href="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/Sx33pgn2dHI/AAAAAAAADrw/yARUOCTC2Gs/s1600-h/285686705_c62228c8121.jpg"&gt;&lt;img style="float:left; margin:0 10px 10px 0;cursor:pointer; cursor:hand;width: 299px; height: 350px;" src="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/Sx33pgn2dHI/AAAAAAAADrw/yARUOCTC2Gs/s400/285686705_c62228c8121.jpg" border="0" alt="" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5412754619672982642" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: medium; color: rgb(255, 255, 255); "&gt;&lt;div class="content"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: Arial; font-size: 12px; "&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) &lt;/span&gt;Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người. Vì vậy, đàn bà trong làng đi qua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậm chân, đuổi "Cút cho xa!". Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứ cười ngây dại quanh quẩn trong làng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ. Bà nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi "đứa nối dõi" sẽ đuổi đi liền. Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi mẹ sinh tôi, bà nội ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng còn mấy cái răng vui sướng nói: "Cái con mẹ điên này, mà lại sinh cho bà cái đứa chống gậy rồi!". Có điều sinh tôi ra, bà nội ẵm mất tôi, không bao giờ cho mẹ đến gần con.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ chỉ muốn ôm tôi, bao nhiêu lần đứng trước mặt bà nội dùng hết sức gào lên: "Đưa, đưa tôi..." bà nội mặc kệ. Tôi còn trứng nước như thế, như khối thịt non, biết đâu mẹ lỡ tay vứt tôi đi đâu thì sao? Dù sao, mẹ cũng chỉ là con điên. Cứ mỗi khi mẹ khẩn cầu được bế tôi, bà nội lại trợn mắt lên chửi: "Mày đừng có hòng bế con, tao còn lâu mới đưa cho mày. Tao mà phát hiện mày bế nó, tao đánh mày chết. Có đánh chưa chết thì tao cũng sẽ đuổi mày cút!". Bà nội nói với vẻ kiên quyết và chắc chắn. Mẹ hiểu ra, mặt mẹ sợ hãi khủng khiếp, mỗi lần chỉ dám đứng ở xa xa ngó tôi. Cho dù vú mẹ sữa căng đầy cứng, nhưng tôi không được một ngụm sữa mẹ nào, bà nội đút từng thìa từng thìa nuôi cho tôi lớn. Bà nói, trong sữa mẹ có "bệnh thần kinh", nếu lây sang tôi thì phiền lắm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hồi đó nhà tôi vẫn đang giãy giụa giữa vũng bùn lầy của nghèo đói. Đặc biệt là sau khi có thêm mẹ và tôi, nhà vẫn thường phải treo niêu. Bà nội quyết định đuổi mẹ, vì mẹ không những chỉ ngồi nhà ăn hại cơm nhà, còn thỉnh thoảng làm thành tiếng thị phi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày, bà nội nấu một nồi cơm to, tự tay xúc đầy một bát cơm đưa cho mẹ, bảo: "Con dâu, nhà ta bây giờ nghèo lắm rồi, mẹ có lỗi với cô. Cô ăn hết bát cơm này đi, rồi đi tìm nhà nào giàu có hơn một tí mà ở, sau này cấm không được quay lại đây nữa, nghe chửa?". Mẹ tôi vừa và một miếng cơm to vào mồm, nghe bà nội tôi hạ "lệnh tiễn khách" liền tỏ ra kinh ngạc, ngụm cơm đờ ra lã tã trong miệng. Mẹ nhìn tôi đang nằm trong lòng bà, lắp bắp kêu ai oán: "Đừng... đừng...". Bà nội sắt mặt lại, lấy tác phong uy nghiêm của bậc gia trưởng nghiêm giọng hét: "Con dâu điên mày ngang bướng cái gì, bướng thì chả có quả tốt lành gì đâu. Mày vốn lang thang khắp nơi, tao bao dung mày hai năm rồi, mày còn đòi cái gì nữa? Ăn hết bát đấy rồi đi đi, nghe thấy chưa hả?". Nói đoạn bà nội lôi sau cửa ra cái xẻng, đập thật mạnh xuống nền đất như Dư Thái Quân nắm gậy đầu rồng, "phầm!" một tiếng. Mẹ sợ chết giấc, khiếp nhược lén nhìn bà nội, lại chậm rãi cúi đầu nhìn xuống bát cơm trước mặt, có nước mắt rưới trên những hạt cơm trắng nhệch. Dưới cái nhìn giám sát, mẹ chợt có một cử động kỳ quặc, mẹ chia cơm trong bát một phần lớn sang cái bát không khác, rồi nhìn bà một cách đáng thương hại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà nội ngồi thẫn thờ, hoá ra, mẹ muốn nói với bà rằng, mỗi bữa mẹ sẽ chỉ ăn nửa bát, chỉ mong bà đừng đuổi mẹ đi. Bà nội trong lòng như bị ai vò cho mấy nắm, bà nội cũng là đàn bà, sự cứng rắn của bà cũng chỉ là vỏ ngoài. Bà nội quay đầu đi, nuốt những nước mắt nóng đi, rồi quay lại sắt mặt nói: "Ăn mau ăn mau, ăn xong còn đi. Ở nhà này cô cũng chết đói thôi!". Mẹ tôi dường như tuyệt vọng, đến ngay cả nửa bát cơm con cũng không ăn, thập thễnh bước ra khỏi cửa, nhưng mẹ đứng ở bậc cửa rất lâu không bước ra. Bà nội dằn lòng đuổi: "Cô đi, cô đi, đừng có quay đầu lại. Dưới gầm trời này còn nhiều nhà người ta giàu!". Mẹ tôi quay lại, đưa một tay ra phía lòng bà, thì ra, mẹ muốn được ôm tôi một tí.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà nội lưỡng lự một lúc, rồi đưa tôi trong bọc tã lót cho mẹ. Lần đầu tiên mẹ được ẵm tôi vào lòng, môi nhắp nhắp cười, cười hạnh phúc rạng rỡ. Còn bà nội như gặp quân thù, hai tay đỡ sẵn dưới thân tôi, chỉ sợ mẹ lên cơn điên, quăng tôi đi như quăng rác. Mẹ ôm tôi chưa được ba phút, bà nội không đợi được giằng tôi trở lại, rồi vào nhà cài chặt then cửa lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi tôi bắt đầu lờ mờ hiểu biết một chút, tôi mới phát hiện, ngoài tôi ra, bọn trẻ chơi cùng tôi đều có mẹ. Tôi tìm cha đòi, tìm bà đòi, họ đều nói, mẹ tôi chết rồi. Nhưng bọn bạn cùng làng đều bảo tôi: "Mẹ mày là một con điên, bị bà mày đuổi đi rồi." Tôi tìm bà nội vòi vĩnh, đòi bà phải trả mẹ lại, còn chửi bà là đồ "bà lang sói", thậm chí hất tung mọi cơm rau bà bưng cho tôi. Ngày đó, tôi làm gì biết "điên" nghĩa là cái gì đâu, tôi chỉ cảm thấy nhớ mẹ tôi vô cùng, mẹ trông như thế nào nhỉ? mẹ còn sống không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không ngờ, năm tôi sáu tuổi, mẹ tôi trở về sau 5 năm lang thang.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Hôm đó, mấy đứa nhóc bạn tôi chạy như bay tới báo: "Thụ, mau đi xem, mẹ mày về rồi kìa, mẹ bị điên của mày về rồi!" Tôi mừng quá đít nhổng nhổng, co giò chạy vội ra ngoài, bà nội và cha cũng chạy theo tôi. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ, kể từ khi biết nhớ. Người đàn bà đó vẫn áo quần rách nát, tóc tai còn những vụn cỏ khô vàng khè, có trời mới biết là do ngủ đêm trong đống cỏ nào. Mẹ không dám bước vào cửa, nhưng mặt hướng về phía nhà tôi, ngồi trên một hòn đá cạnh ruộng lúa trước làng, trong tay còn cầm một quả bóng bay bẩn thỉu. Khi tôi và lũ trẻ đứng trước mặt mẹ, mẹ cuống cuồng nhìn trong đám tôi tìm con trai mẹ. Cuối cùng mẹ dán chặt mắt vào tôi, nhìn tôi chòng chọc, nhếch mép bảo: "Thụ... bóng... bóng...". Mẹ đứng lên, liên tục giơ lên quả bóng bay trong tay, dúi vào lòng tôi với vẻ nịnh nọt. Tôi thì liên tục lùi lại. Tôi thất vọng ghê gớm, không ngờ người mẹ ngày đêm tôi nhớ thương lại là cái hình người này. Một thằng cu đứng cạnh tôi kêu to: "Thụ, bây giờ mày biết con điên là thế nào chưa? Là mẹ mày như thế này đấy!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi tức tối đáp lại nó: "Nó là mẹ mày ấy! Mẹ mày mới là con điên ấy, mẹ mày mới là thế này!" Tôi quay đầu chạy trốn. Người mẹ bị điên này tôi không thèm. Bà nội và bố thì lại đưa mẹ về nhà. Năm đó, bà nội đuổi mẹ đi rồi, lương tâm bà bị chất vấn dày vò, bà càng ngày càng già, trái tim bà cũng không còn sắt thép được nữa, nên bà chủ động đưa mẹ về, còn tôi lại bực bội, bởi mẹ đã làm tôi mất thể diện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi không bao giờ tươi tỉnh với mẹ, chưa bao giờ chủ động nói với mẹ, càng không bao giờ gọi "Mẹ!", khi phải trao đổi với mẹ, tôi gào là chủ yếu, mẹ không bao giờ dám hé miệng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhà không thể nuôi không mẹ mãi, bà nội quyết định huấn luyện cho mẹ làm việc vặt. Khi đi làm đồng, bà nội dắt mẹ đi "quan sát học hỏi", bà bảo mẹ không nghe lời sẽ bị đánh đòn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau một thời gian, bà nội nghĩ mẹ đã được dạy dỗ tương đối rồi, liền để mẹ tự đi cắt cỏ lợn. Ai ngờ mẹ chỉ cắt nửa tiếng đã xong cả hai bồ "cỏ lợn". Bà nội vừa nhìn đã tá hỏa sợ hãi, cỏ mẹ cắt là lúa giống vừa làm đòng trỗ bông trong ruộng nhà người ta. Bà nội vừa sợ vừa giận phát cuồng chửi rủa: "Con mẹ điên lúa và cỏ mà không phân biệt được..." Bà nội còn đang chưa biết nên xoay xở ra sao, thì nhà có ruộng bị cắt lúa tìm tới, mắng bà cố ý dạy con dâu làm càn. Bà nội tôi lửa giận bốc phừng phừng, trước mặt người ta lấy gậy đánh vào eo lưng con dâu, chửi: "Đánh chết con điên này, mày cút ngay đi cho bà..."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ tuy điên, nhưng vẫn biết đau, mẹ nhảy nhỏm lên chạy trốn đầu gậy, miệng phát ra những tiếng lắp bắp sợ hãi: "Đừng... đừng...". Sau rồi, nhà người ta cũng cảm thấy chướng mắt, chủ động bảo: "Thôi, chúng tôi cũng chẳng bắt đền nữa. Sau này giữ cô ta chặt một tí là được...". Sau khi cơn sóng gió qua, mẹ oại người dưới đất thút thít khóc. Tôi khinh bỉ bảo: "Cỏ với lúa mà cũng chả phân biệt được, mày đúng là lợn!" Lời vừa dứt, gáy tôi bị một cái tát lật, là bà. Bà trừng mắt bảo tôi: "Thằng ngu kia, mày nói cái gì đấy? Mày còn thế này nữa? Đấy là mẹ mày đấy!" Tôi vùng vằng bĩu môi: "Cháu không có loại mẹ điên khùng thế này!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;"A, mày càng ngày càng láo. Xem bà có đánh mày không!" Bà nội lại giơ tay lên, lúc này chỉ thấy mẹ như cái lò xo bật từ dưới đất lên, che giữa bà nội và tôi, mẹ chỉ tay vào đầu mẹ, kêu thảng thốt: "Đánh tôi, đánh tôi!"&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi hiểu rồi, mẹ bảo bà nội đánh mẹ, đừng đánh tôi. Cánh tay bà trên không trung thõng xuống, miệng lẩm bẩm: "Con mẹ điên này, trong lòng nó cũng biết thương con đây!". Tôi vào lớp một, cha được một hộ chuyên nuôi cá làng bên mời đi canh hồ cá, mỗi tháng lương 50 tệ. Mẹ vẫn đi làm ruộng dưới sự chỉ bảo của bà, chủ yếu là đi cắt cỏ lợn, mẹ cũng không còn gây ra vụ rầy rà nào lớn nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhớ một ngày mùa đông đói rét năm tôi học lớp ba, trời đột ngột đổ mưa, bà nội sai mẹ mang ô cho tôi. Có lẽ trên đường đến trường tôi mẹ đã ngã ì oạch mấy lần, toàn thân trông như con khỉ lấm bùn, mẹ đứng ở ngoài cửa sổ lớp học nhìn tôi cười ngớ ngẩn, miệng còn gọi tôi: "Thụ... ô...". Có mấy đứa bạn tôi cười khúc khích, tôi như ngồi trên bàn chông, oán hận mẹ khủng khiếp, hận mẹ không biết điều, hận mẹ làm tôi xấu hổ, càng hận thằng Phạm Gia Hỷ cầm đầu trêu chọc. Trong lúc nó còn đang khoa trương bắt chước mẹ, tôi chộp cái hộp bút trước mặt, đập thật mạnh cho nó một phát, nhưng bị Phạm Gia Hỷ tránh được. Nó xông tới bóp cổ tôi, chúng tôi giằng co đánh nhau. Tôi nhỏ con, vốn không phải là đối thủ của nó, bị nó dễ dàng đè xuống đất. Lúc này, chỉ nghe một tiếng "vút" kéo dài từ bên ngoài lớp học, mẹ giống như một đại hiệp "bay" ào vào, một tay tóm cổ Phạm Gia Hỷ, đẩy ra tận ngoài cửa lớp. Ai cũng bảo người điên rất khỏe, thật sự đúng là như vậy. Mẹ dùng hai tay nhấc bổng thằng bắt nạt tôi lên trên không trung, nó kinh sợ kêu khóc gọi bố mẹ, một chân béo ị khua khoắng đạp loạn xạ trên không trung. Mẹ không thèm để ý, vứt nó vào ao nước cạnh cổng trường, rồi mặt thản nhiên, mẹ đi ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ vì tôi gây ra đại hoạ, mẹ lại làm như không có việc gì xảy ra. Trước mặt tôi, mẹ lại có vẻ khiếp nhược, nhìn tôi vẻ muốn lấy lòng. Tôi hiểu ra đây là tình yêu của mẹ, dù đầu óc mẹ không tỉnh táo, thì tình yêu của mẹ vẫn tỉnh táo, vì con trai của mẹ bị người ta bắt nạt. Lúc đó tôi không kìm được kêu lên: "Mẹ!" đây là tiếng gọi đầu tiên kể từ khi tôi biết nói. Mẹ sững sờ cả người, nhìn tôi rất lâu, rồi y hệt như một đứa trẻ con, mặt mẹ đỏ hồng lên, cười ngớ ngẩn. Hôm đó, lần đầu tiên hai mẹ con tôi cùng che một cái ô về nhà. Tôi kể sự tình cho bà nội nghe, bà nội sợ rụng rời ngã ngồi lên ghế, vội vã nhờ người đi gọi cha về. Cha vừa bước vào nhà, một đám người tráng niên vạm vỡ tay dao tay thước xông vào nhà tôi, không cần hỏi han trắng đen gì, trước tiên đập phá mọi bát đũa vò hũ trong nhà nát như tương, trong nhà như vừa có động đất cấp chín. Đây là những người do nhà Phạm Gia Hỷ nhờ tới, bố Phạm hung hãn chỉ vào cha tôi nói: "Con trai tao sợ quá đã phát điên rồi, hiện đang nằm nhà thương. Nhà mày mà không mang 1000 tệ trả tiền thuốc thang, mẹ mày tao cho một mồi lửa đốt tan cái nhà mày ra."&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một nghìn tệ? Cha đi làm một tháng chỉ 50 tệ! Nhìn những người sát khí đằng đằng nhà họ Phạm, cha tôi mắt đỏ lên dần, cha nhìn mẹ với ánh mắt cực kỳ khủng khiếp, một tay nhanh như cắt dỡ thắt lưng da, đánh tới tấp khắp đầu mặt mẹ. Một trận lại một trận, mẹ chỉ còn như một con chuột khiếp hãi run rẩy, lại như một con thú săn đã bị dồn vào đường chết, nhảy lên hãi hùng, chạy trốn, cả đời tôi không thể quên tiếng thắt lưng da vụt lạnh lùng lên thân mẹ và những tiếng thê thiết mẹ kêu. Sau đó phải trưởng đồn cảnh sát đến ngănbàn tay bạo lực của cha. Kết quả hoà giải của đồn cảnh sát là: Cả hai bên đều có tổn thất, cả hai không nợ nần gì nhau cả. Ai còn gây sự sẽ bắt luôn người đó. Đám người đi rồi, cha tôi nhìn khắp nhà mảnh vỡ nồi niêu bát đũa tan tành, lại nhìn mẹ tôi vết roi đầy mình, cha tôi bất ngờ ôm mẹ tôi vào lòng khóc thảm thiết. "Mẹ điên ơi, không phải là tôi muốn đánh mẹ, mà nếu như tôi không đánh thì việc này không thể dàn xếp nổi, nhà mình làm gì có tiền mà đền cho người. Bởi nghèo khổ quá mà thành hoạ đấy thôi!". Cha lại nhìn tôi nói: "Thụ, con phải cố mà học lên đại học. Không thì, nhà ta cứ bị người khác bắt nạt suốt đời, nhé!". Tôi gật đầu, tôi hiểu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mùa hè năm 2000, tôi thi đỗ vào trung học với kết quả xuất sắc. Bà nội tôi vì làm việc cực nhọc cả đời mà mất trước đó, gia cảnh ngày càng khó khăn hơn. Cục Dân Chính khu tự trị Ân Thi (Hồ Bắc) xếp nhà tôi thuộc diện đặc biệt nghèo đói, mỗi tháng trợ cấp 40 tệ. Trường tôi học cũng giảm bớt học phí cho tôi, nhờ thế tôi mới có thể học tiếp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vì học nội trú, bài vở nhiều, tôi rất ít khi về nhà. Cha tôi vẫn đi làm thuê 50 tệ một tháng, gánh tiếp tế cho tôi đặt lên vai mẹ, không ai thay thế được. Mỗi lần bà thím nhà bên giúp nấu xong thức ăn, đưa cho mẹ mang đi. Hai mươi ki lô mét đường núi ngoằn ngoèo ruột dê làm khổ mẹ phải tốn sức ghi nhớ đường đi, gió tuyết cũng vẫn đi. Và thật là kỳ tích, hễ bất cứ việc gì làm vì con trai, mẹ đều không điên tí nào. Ngoài tình yêu mẫu tử ra, tôi không còn cách giải thích nào khác. Y học cũng nên giải thích khám phá hiện tượng này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;27/4/2003, lại là một chủ nhật, mẹ lại đến, không chỉ mang đồ ăn cho tôi, mẹ còn mang đến hơn chục quả đào dại. Tôi cầm một quả, cắn một miếng, cười hỏi mẹ: "Ngọt quá, ở đâu ra?" Mẹ nói: "Tôi... tôi hái..." không ngờ mẹ tôi cũng biết hái cả đào dại, tôi chân thành khen mẹ: "Mẹ, mẹ càng ngày càng tài giỏi!". Mẹ cười hì hì.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trước lúc mẹ về, tôi theo thói quen dặn dò mẹ phải cẩn thận an toàn, mẹ ờ ờ trả lời. Tiễn mẹ xong, tôi lại bận rộn ôn tập trước kỳ thi cuối cùng của thời phổ thông. Ngày hôm sau, khi đang ở trên lớp, bà thím vội vã chạy đến trường, nhờ thầy giáo gọi tôi ra ngoài cửa. Thím hỏi tôi, mẹ tôi có đến đưa tiếp tế đồ ăn không? Tôi nói đưa rồi, hôm qua mẹ về rồi. Thím nói: "Không, mẹ mày đến giờ vẫn chưa về nhà!" Tim tôi thót lên một cái, mẹ tôi chắc không đi lạc đường? Chặng đường này mẹ đã đi ba năm rồi, có lẽ không thể lạc được. Thím hỏi: "Mẹ mày có nói gì không?" Tôi bảo không, mẹ chỉ cho cháu chục quả đào tươi. Thím đập hai tay:" Thôi chết rồi, hỏng rồi, có lẽ vì mấy quả đào dại rồi!" Thím kêu tôi xin nghỉ học, chúng tôi đi men theo đường núi về tìm. Đường về quả thực có mấy cây đào dại, trên cây chỉ lơ thơ vài quả cọc, bởi nếu mọc ở vách đá mới còn giữ được quả. Chúng tôi cùng lúc nhìn thấy trên thân cây đào có một vết gãy cành, dưới cây là vực sâu trăm thước. Thím nhìn tôi rồi nói: "Chúng ta đi xuống khe vách đá tìm!" Tôi nói: "Thím, thím đừng doạ cháu...". Thím không nói năng kéo tôi đi xuống vách núi...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mẹ nằm yên tĩnh dưới khe núi, những trái đào dại vương vãi xung quanh, trong tay mẹ còn nắm chặt một quả, máu trên người mẹ đã cứng lại thành đám màu đen nặng nề. Tôi đau đớn tới mức ngũ tạng như vỡ ra, ôm chặt cứng lấy mẹ, gọi: "Mẹ ơi, Mẹ đau khổ của con ơi! Con hối hận đã nói rằng đào này ngọt! Chính là con đã lấy mạng của mẹ... Mẹ ơi, mẹ sống chẳng được hưởng sung sướng ngày nào..." Tôi sát đầu tôi vào khuôn mặt lạnh cứng của mẹ, khóc tới mức những hòn đá dại trên đỉnh núi cũng rớt nước mắt theo tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày 7/8/2003, một trăm ngày sau khi chôn cất mẹ, thư gọi nhập học dát vàng dát bạc của Đại học Hồ Bắc đi xuyên qua những ngả đường mẹ tôi đã đi, chạy qua những cây đào dại, xuyên qua ruộng lúa đầu làng, "bay" thẳng vào cửa nhà tôi. Tôi gài lá thư đến muộn ấy vào đầu ngôi mộ cô tịch của mẹ: "Mẹ, con đã có ngày mở mặt mở mày rồi, MẸ có nghe thấy không? MẸ có thể ngậm cười nơi chín suối&lt;/div&gt;&lt;p class="postnav"&gt;&lt;span class="prv"&gt;&lt;span&gt;--&gt;Cám ơn một người cho tôi một lần biết yêu...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="nxt"&gt;&lt;span&gt;anh oi ...!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/4623347224473749396-4388870668220857398?l=saolove.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;&lt;img src="http://feeds.feedburner.com/~r/saolove/~4/JpbHdBFutdA" height="1" width="1"/&gt;</description><app:edited xmlns:app="http://www.w3.org/2007/app">2009-12-07T22:53:47.468-08:00</app:edited><media:thumbnail url="http://4.bp.blogspot.com/_Ytil5UdjMVw/Sx33pgn2dHI/AAAAAAAADrw/yARUOCTC2Gs/s72-c/285686705_c62228c8121.jpg" height="72" width="72" /><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">4</thr:total></item><media:rating>nonadult</media:rating></channel></rss>

