<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" standalone="no"?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><rss xmlns:itunes="http://www.itunes.com/dtds/podcast-1.0.dtd" version="2.0"><channel><title>SaoLove</title><description>♥THẾ GIỚI CỦA BẠN!♥</description><managingEditor>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</managingEditor><pubDate>Fri, 8 Nov 2024 07:04:03 -0800</pubDate><generator>Blogger http://www.blogger.com</generator><openSearch:totalResults xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/">137</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/">1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/">25</openSearch:itemsPerPage><link>http://saolove.blogspot.com/</link><language>en-us</language><itunes:explicit>no</itunes:explicit><itunes:subtitle>♥THẾ GIỚI CỦA BẠN!♥</itunes:subtitle><itunes:owner><itunes:email>noreply@blogger.com</itunes:email></itunes:owner><item><title>Cách xóa Windows.old, Previous Windows installations trên Windows 10 Creators Update</title><link>http://saolove.blogspot.com/2017/12/cach-xoa-windowsold-previous-windows.html</link><category>Tin Học--Máy Tính</category><author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Wed, 6 Dec 2017 00:49:00 -0800</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-5124814466718940923</guid><description>&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 7.5pt; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 7.5pt; mso-outline-level: 1;"&gt;
&lt;span style="color: #333333; font-family: arial, helvetica; font-size: 16px; text-align: justify;"&gt;&lt;b&gt;BIÊN CƯƠNG 'BLOG--&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;Windows 10 Creators Update là phiên bản mới nhất của Microsoft vừa ra mắt
người dùng mới đây thôi nhưng nhận được sự ủng hộ rất lớn. Nhiều độc giả
Taimienphi.vn gửi về câu hỏi chúng tôi răng đây là phiên bản tốt, nhưng dường
như sau khi update xong ổ cứng của họ bị chiếm dụng khá nhiều. Chúng tôi hiểu
đây là do Windows.old còn tồn động lại sau khi Update Windows 10 và trong bài
viết này Taimienphi.vn sẽ hướng dẫn bạn xóa Windows.old trên&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;a href="http://taimienphi.vn/download-windows-10-creator-update-32915" target="_blank"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: #2e2e2e; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;Windows 10 Creators&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/a&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;&amp;nbsp;Update, phiên bản Previous Windows
installions sau khi Update Windows 10 nhé.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0cm;"&gt;
&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;
&lt;!--[if !supportLineBreakNewLine]--&gt;&lt;br /&gt;
&lt;!--[endif]--&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0cm; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;Việc ổ cứng của bạn bị đầy, bị chiếm
dụng nhiều hơn là do cơ chế trong Windows 10 mỗi khi bạn cập nhật Windows 10
đều có một file được backup lại mang trên&amp;nbsp;&lt;b&gt;Windows.old&lt;/b&gt;&amp;nbsp;hay còn
một cái tên khác là&amp;nbsp;&lt;b&gt;Previous Windows installations&lt;/b&gt;. Windows.old
chính là phiên bản Windows trước đó bạn sử dụng trước khi&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://thuthuat.taimienphi.vn/windows-10-update-len-phien-ban-moi-3298n.aspx" target="_blank"&gt;&lt;span style="color: #2e2e2e; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;cập nhật Windows 10&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;. Đề phòng trong trường hợp Windows 10 lỗi hoặc phiên
bản cập nhật đó khiến bạn không thích bạn có thể quay lại phiên bản cũ ngay lập
tức với&amp;nbsp;&lt;b&gt;Windows 10.old&lt;/b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiqIQ1-vwjelGVWpiGoKCZ0X2CZaHSDHOOv2Puri2Ls5bBhdIC5nNUVPZR_kSM0Dc_ZkNZSKO3d0Iu4aLkjm_n5Iz_rov8nKOxEKqz_Y3evex2dSfXt8K2sIWcGPRAJ3x5z1bmujOIS13Hl/s1600/1.1.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="250" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiqIQ1-vwjelGVWpiGoKCZ0X2CZaHSDHOOv2Puri2Ls5bBhdIC5nNUVPZR_kSM0Dc_ZkNZSKO3d0Iu4aLkjm_n5Iz_rov8nKOxEKqz_Y3evex2dSfXt8K2sIWcGPRAJ3x5z1bmujOIS13Hl/s1600/1.1.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 7.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0cm; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;Nhưng không phải ai cũng quan tâm điều
này và họ chỉ muốn rằng ổ cứng của mình được giải phóng bớt dung lượng từ
Windows.old, nhất là với những ai đang sử dụng&amp;nbsp;&lt;b&gt;ổ SSD&lt;/b&gt;&amp;nbsp;thì càng
mong muốn&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://thuthuat.taimienphi.vn/xoa-windowsold-tren-may-tinh-3791n.aspx" target="_blank"&gt;&lt;span style="color: #2e2e2e; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;xóa Windows.old&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;&amp;nbsp;trên Windows 10 Creators Update. Mặc dù không khuyến khích việc làm
này nhưng mình vẫn sẽ hướng dẫn các bạn cách&amp;nbsp;&lt;b&gt;xóa Previous
Windows installations trên Windows 10 Creators Update&lt;/b&gt;&amp;nbsp;qua bài viết
dưới đây.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 7.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="color: #1d2129; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 15.0pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI; text-transform: uppercase;"&gt;CÁCH XÓA WINDOWS.OLD TRÊN WINDOWS 10 CREATORS UPDATE&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 7.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;Có 2 cách giúp bạn xóa Windows.old trên Windows 10 Creators Update và cả 2
cách đều rất đơn giản, dễ thực hiện.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0cm; text-align: justify;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 12.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;Xóa Windows.Old Trên Windows 10 Creators
Update Bằng Disk Cleanup.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0cm; text-align: justify;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 12.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;Bước 1:&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;Mở&amp;nbsp;&lt;b&gt;Start
Menu&amp;nbsp;&lt;/b&gt;gõ "&lt;b&gt;disk cleanup&amp;nbsp;&lt;/b&gt;" sau đó giữ&amp;nbsp;&lt;b&gt;Ctrl
+ Shift&amp;nbsp;&lt;/b&gt;và&amp;nbsp;&lt;b&gt;ấn vào Disk Cleanup&amp;nbsp;&lt;/b&gt;để mở chế độ Advanced
của ứng dụng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj-7ulAH9Sxb4c79nT5C9zLx3k8zoY_4KId5_w1cegPb83je2hHPql1RwXSi_MS2mO09ge7rMRjOqyDkpnuj4FPVWck_t2aultQHrnvjN3xEy-WZGOfg7rjC4vySCH70TcmLzVLcXhoGJsx/s1600/1.2.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="426" data-original-width="320" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj-7ulAH9Sxb4c79nT5C9zLx3k8zoY_4KId5_w1cegPb83je2hHPql1RwXSi_MS2mO09ge7rMRjOqyDkpnuj4FPVWck_t2aultQHrnvjN3xEy-WZGOfg7rjC4vySCH70TcmLzVLcXhoGJsx/s1600/1.2.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0cm; text-align: justify;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 12.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;Bước 2:&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;Lựa chọn&amp;nbsp;&lt;b&gt;ổ
C&amp;nbsp;&lt;/b&gt;để tiến hành xóa Previous Windows installations trên Windows 10
Creators Update.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEifG8yF2kkTEueiGR71Ckj18Sz1fM9YnZ2QN2H5jCA2klUSqBEFaQaxJvhyphenhyphenipDyNYJeEInbiBwdTXZQjnmw0HF-wpDbD_Vttc9T5y5PCSUdahbhqZTn2Yqny-uHDeuRVR7cy1KC_TzJXXab/s1600/1.3.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="227" data-original-width="409" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEifG8yF2kkTEueiGR71Ckj18Sz1fM9YnZ2QN2H5jCA2klUSqBEFaQaxJvhyphenhyphenipDyNYJeEInbiBwdTXZQjnmw0HF-wpDbD_Vttc9T5y5PCSUdahbhqZTn2Yqny-uHDeuRVR7cy1KC_TzJXXab/s1600/1.3.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 7.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;Thời gian tải của Disk Cleanup ở chế độ này lâu hơn thông thường một chút,
bạn đọc hãy đợi cho đến khi tải xong.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhS7VjPFgP9p7WEbGpaytiLsoIvFbi_vd5iGRTBE70AH0bXcBuReihILmOCeTf0U2V4Xw1YdwuwAdacBTMISypDRySedHcryhBrnW7G4hOgT8-1rwaOOjD9WzazCsizWQAuo81qfpmKSDa5/s1600/1.4.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="210" data-original-width="456" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhS7VjPFgP9p7WEbGpaytiLsoIvFbi_vd5iGRTBE70AH0bXcBuReihILmOCeTf0U2V4Xw1YdwuwAdacBTMISypDRySedHcryhBrnW7G4hOgT8-1rwaOOjD9WzazCsizWQAuo81qfpmKSDa5/s1600/1.4.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0cm; text-align: justify;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 12.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;Bước 3:&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;Sau khi vào được Disk
Cleanup for Windows, chúng ta&amp;nbsp;&lt;b&gt;tìm và xóa Previous Windows installations&lt;/b&gt;trên
Windows 10 Creators Update, đây chính là file Windows.old theo cách gọi cũ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhXSz1MKDAIaWjYjKvauT8pHQEf3O1uRAdV58CtvrwwYqX43RrD3WuUWSZJOtZHtXxtFkh7SHHGba3_Q7Ho2pxUl-pi01gNUOzNYbuNbG2TNk3vj3sTZloZCiNhw_oWLeZuHzu_JYVCTRrj/s1600/1.5.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="470" data-original-width="375" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhXSz1MKDAIaWjYjKvauT8pHQEf3O1uRAdV58CtvrwwYqX43RrD3WuUWSZJOtZHtXxtFkh7SHHGba3_Q7Ho2pxUl-pi01gNUOzNYbuNbG2TNk3vj3sTZloZCiNhw_oWLeZuHzu_JYVCTRrj/s1600/1.5.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 7.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;Như vậy là chúng ta đã hoàn tất việc xóa Windows.old trên Windows 10
Creators Update rồi đấy, giải phóng được gần 20 GB dung lượng cho máy tính cũng
như ổ C rồi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0cm; text-align: justify;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 12.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;Xóa Windows.Old Trên Windows 10 Creators
Update Sử Dụng Storage.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0cm; text-align: justify;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 12.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;Bước 1:&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;Trên Windows 10 có
tích hợp tính năng gọi là Storage cho phép bạn quản lý dung lượng các file,
thưu mục có trong máy. Để mở Storage chúng mở&amp;nbsp;&lt;b&gt;Start Menu&amp;nbsp;&lt;/b&gt;lên
gõ "&lt;b&gt;storage&amp;nbsp;&lt;/b&gt;" và truy cập vào kết quả tìm được.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjhDqFjVM4aVvCNBOMbyDOonATX_XuY0Oa341sdNE49QSFVnve-ERH1R1yJ9wlambusccZjvplvlfK7e5vk89lX1qsEn1E9PW478AI1eZ-sCCDdntjvf2mWaogEEKKwBbr5r3YiUEQBtGeA/s1600/1.6.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="427" data-original-width="320" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjhDqFjVM4aVvCNBOMbyDOonATX_XuY0Oa341sdNE49QSFVnve-ERH1R1yJ9wlambusccZjvplvlfK7e5vk89lX1qsEn1E9PW478AI1eZ-sCCDdntjvf2mWaogEEKKwBbr5r3YiUEQBtGeA/s1600/1.6.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0cm; text-align: justify;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 12.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;Bước 2:&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;Click chọn&amp;nbsp;&lt;b&gt;ổ
C&amp;nbsp;&lt;/b&gt;vì Windows.old chỉ nằm trong ổ C mà thôi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjNLWM85Txiq6uqqHHDtKNF2HgnvyliBav09-kcHfLdESDh8Qa47Y8-uC3Y7gRRHtfqjpq5RK68DuKzFIq6vI3cKQ5lkLuUqqNs0LYN5A-NMSX1laqceuVnmRGh49oucbWnKyJcQk53FWBK/s1600/1.7.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="410" data-original-width="500" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjNLWM85Txiq6uqqHHDtKNF2HgnvyliBav09-kcHfLdESDh8Qa47Y8-uC3Y7gRRHtfqjpq5RK68DuKzFIq6vI3cKQ5lkLuUqqNs0LYN5A-NMSX1laqceuVnmRGh49oucbWnKyJcQk53FWBK/s1600/1.7.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0cm; text-align: justify;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 12.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;Bước 3:&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;Trong ổ C bạn
chọn&amp;nbsp;&lt;b&gt;Temporary&amp;nbsp;&lt;/b&gt;.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiuw6mw2gnVwmAW1A2ekrz9hhMbfKjjGEZEpplLNreqrnf-389T_Gwf6Zg_lBFJ02h49O3e0wdm14qNGgco2RO2TPPImO834zj8PvVlpnq6onn3ypyYm5rCanNAe5WYlGgP4dV6Xm3gQMOl/s1600/1.8.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="400" data-original-width="497" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiuw6mw2gnVwmAW1A2ekrz9hhMbfKjjGEZEpplLNreqrnf-389T_Gwf6Zg_lBFJ02h49O3e0wdm14qNGgco2RO2TPPImO834zj8PvVlpnq6onn3ypyYm5rCanNAe5WYlGgP4dV6Xm3gQMOl/s1600/1.8.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0cm; text-align: justify;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 12.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;Bước 4:&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;Trong Temporary click
vào&amp;nbsp;&lt;b&gt;Previous version of Windows&amp;nbsp;&lt;/b&gt;và lựa chọn&amp;nbsp;&lt;b&gt;Remove
files&amp;nbsp;&lt;/b&gt;nhé, như vậy là bạn đã xóa Windows.old trên Windows 10 Creators
Update rồi đấy.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhWB83NMJBHozjLpizrvtWlyYt0YwPArvoS93DYrs2JwWpKz8PuDHTzGDNLbRnJ_QkLvRQBMBPgMisJIrbmn14hEj_VhNjHh1kBFVmnLpIRrS0AGnw2C-AdeP_RXjgOLpruTXFWVY8K-2GI/s1600/1.9.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="513" data-original-width="400" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhWB83NMJBHozjLpizrvtWlyYt0YwPArvoS93DYrs2JwWpKz8PuDHTzGDNLbRnJ_QkLvRQBMBPgMisJIrbmn14hEj_VhNjHh1kBFVmnLpIRrS0AGnw2C-AdeP_RXjgOLpruTXFWVY8K-2GI/s1600/1.9.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0cm; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;Hoặc còn 1 cách đơn giản nữa đó là bạn
để cho Windows.old tự động xóa bằng cách&amp;nbsp;&lt;b&gt;kích hoạt tính năng Storage
sense&amp;nbsp;&lt;/b&gt;, sau 30 ngày file sẽ tự động được xóa.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg87lRPvxy8fVH4nQ2tFfouS_x5pipuC1MvLlR2PFdZE9U3wFJf83qly9x80YBPMUR4WzDNR7ieF1_xSIb3fxw_Q9lMcLgm3QbmpHJuuHf_KwKonIZG_n9wb61zNc4D7NObP3sRKJ3f0cbx/s1600/1.10.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="444" data-original-width="500" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg87lRPvxy8fVH4nQ2tFfouS_x5pipuC1MvLlR2PFdZE9U3wFJf83qly9x80YBPMUR4WzDNR7ieF1_xSIb3fxw_Q9lMcLgm3QbmpHJuuHf_KwKonIZG_n9wb61zNc4D7NObP3sRKJ3f0cbx/s1600/1.10.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0cm; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;Với các cách mà mình vừa hướng
dẫn xong bạn đã có thể xóa Windows.old trên Windows 10 Creators Update rồi đấy,
mặc dù việc xóa Windows.old này giúp máy của bạn giải phóng khoảng 20GB nhưng
theo mình bạn không nên xóa nếu như chưa sao lưu Windows 10 cũ sang ổ,
các thiết bị khác đề phòng Windows lỗi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0cm; margin-left: 0cm; margin-right: 0cm; margin-top: 7.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="color: #f1ffff; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 3.0pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;http://thuthuat.taimienphi.vn/cach-xoa-windows-old-previous-windows-installations-tren-windows-10-creators-update-22953n.aspx&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;&lt;br /&gt;
Windows 10 Creators Update đang khá HOT trong thời gian này, nếu bạn đang dùng
Win bản quyền hãy&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://thuthuat.taimienphi.vn/cach-update-cap-nhat-len-windows-10-creators-update-khong-mat-du-lieu-22941n.aspx" target="_blank"&gt;&lt;span style="color: #2e2e2e; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;nâng cấp lên Windows 10 Creators&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color: #333333; font-family: &amp;quot;Arial&amp;quot;,sans-serif; font-size: 10.5pt; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-fareast-language: VI;"&gt;&amp;nbsp;Update với tính năng update có trong
hệ thống.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;i style="border: 0px; color: #333333; font-family: Arial, sans-serif; font-size: 13px; font-stretch: inherit; font-variant-numeric: inherit; line-height: inherit; margin: 0px; padding: 0px; text-align: justify; vertical-align: baseline;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="border: 0px; color: #222222; font-family: inherit; font-size: 12pt; font-stretch: inherit; font-style: inherit; font-variant: inherit; font-weight: inherit; line-height: inherit; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;Cuối cùng không có gì hơn nếu bạn cảm thấy bài viết có ích hãy&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;a href="https://feedburner.google.com/fb/a/mailverify?uri=ThuanBlog" style="border: 0px; color: #333333; font-family: Arial, sans-serif; font-size: 13px; font-stretch: inherit; font-variant-numeric: inherit; line-height: inherit; margin: 0px; outline: none; padding: 0px; text-align: justify; text-decoration-line: none; transition: all 0.25s; vertical-align: baseline;" target="_blank" title="subscribe blog"&gt;&lt;i style="border: 0px; font-family: inherit; font-size: inherit; font-stretch: inherit; font-variant: inherit; font-weight: inherit; line-height: inherit; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="border: 0px; color: #e8554e; font-family: inherit; font-size: 12pt; font-stretch: inherit; font-style: inherit; font-variant: inherit; font-weight: inherit; line-height: inherit; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;subscribe blog&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/a&gt;&lt;i style="border: 0px; color: #333333; font-family: Arial, sans-serif; font-size: 13px; font-stretch: inherit; font-variant-numeric: inherit; line-height: inherit; margin: 0px; padding: 0px; text-align: justify; vertical-align: baseline;"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="border: 0px; color: #222222; font-family: inherit; font-size: 12pt; font-stretch: inherit; font-style: inherit; font-variant: inherit; font-weight: inherit; line-height: inherit; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;&amp;nbsp;của mình thường xuyên để cập nhật những bài viết mới nhất qua Email – Chân thành cảm ơn!&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;
</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiqIQ1-vwjelGVWpiGoKCZ0X2CZaHSDHOOv2Puri2Ls5bBhdIC5nNUVPZR_kSM0Dc_ZkNZSKO3d0Iu4aLkjm_n5Iz_rov8nKOxEKqz_Y3evex2dSfXt8K2sIWcGPRAJ3x5z1bmujOIS13Hl/s72-c/1.1.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Cách phục hồi hệ thống “System Restore” trên windows 10</title><link>http://saolove.blogspot.com/2017/12/cach-phuc-hoi-he-thong-system-restore.html</link><category>Tin Học--Máy Tính</category><author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Wed, 6 Dec 2017 00:30:00 -0800</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-438049794543200382</guid><description>&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: 12.0pt; mso-outline-level: 1;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="font-size: 12pt; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="background-color: white; font-family: arial, helvetica;"&gt;BIÊN CƯƠNG 'BLOG--&lt;/span&gt;&lt;span style="color: #222222;"&gt;Nếu đang gặp
vấn đề trên Windows 10, bạn có thể thử để&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;b style="color: #222222;"&gt;làm&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;span style="color: #222222;"&gt;mới,&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;b style="color: #222222;"&gt;thiết
lập&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;span style="color: #222222;"&gt;lại, hoặc khôi phục lại nó. System Restore là cách để hoàn tác các
thay đổi hệ thống bằng cách sử dụng điểm khôi phục để trở lại tập tin hệ thống
và các thiết lập của bạn ở một điểm trước đó với bản hệ thống ổn định
nhất.&amp;nbsp;Khôi phục hệ thống sử dụng một tính năng được gọi là&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;b style="color: #222222;"&gt;bảo vệ
hệ thống&lt;/b&gt;&lt;span style="color: #222222;"&gt;&amp;nbsp;mà nó thường xuyên được tạo ra và lưu các thông tin về trình
điều khiển của&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;a href="https://it60s.org/tag/thu-thuat-may-tinh-hay" style="color: #222222;" target="_blank" title="máy tính"&gt;&lt;span style="color: #e8554e; text-decoration-line: none;"&gt;máy tính&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="color: #222222;"&gt;, các chương trình, registry, file
hệ thống và cài đặt khác. Trong bài viết này&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="https://it60s.org/tag/blog-thu-thuat" style="text-align: justify;" target="_blank" title="blog thủ thuật"&gt;&lt;span lang="EN-US" style="color: #e8554e; font-size: 12pt; text-decoration-line: none;"&gt;blog thủ thuật&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12pt; text-align: justify;"&gt;&amp;nbsp;sẽ hướng dẫn các bạn cách khôi
phục lại hệ thống bằng “&lt;b&gt;System Restore”&lt;/b&gt;&amp;nbsp;trên&amp;nbsp;&lt;b&gt;Windows 10&lt;/b&gt;.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhHOmdgwjQaDtGvw1qGNx99Sv7FaKlWld2ZUY_IAqJzsnXB1dz_0E_wbbQIzn4JtomsqOOSsOoNCoeyiFLqivpN4qQq3WFAGnhz_H7WLsrRNmzJuEqPysZZ3SZ1fVyLt8y4kLrdVqSffDn5/s1600/1.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="250" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhHOmdgwjQaDtGvw1qGNx99Sv7FaKlWld2ZUY_IAqJzsnXB1dz_0E_wbbQIzn4JtomsqOOSsOoNCoeyiFLqivpN4qQq3WFAGnhz_H7WLsrRNmzJuEqPysZZ3SZ1fVyLt8y4kLrdVqSffDn5/s1600/1.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 12.0pt; mso-outline-level: 2; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 18.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Cách phục hồi hệ thống “System Restore” trên windows
10&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 12.0pt; mso-outline-level: 3; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 16.5pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Phương pháp 1: Phục hồi hệ thống từ Boot windows 10&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Đầu tiên bạn
hãy truy cập vào&amp;nbsp;&lt;b&gt;&lt;a href="https://it60s.org/cach-khoi-dong-che-do-startup-options-trong-windows-10.html" target="_blank" title="khởi động chế độ Startup Options"&gt;&lt;span style="color: #e8554e; font-weight: normal; text-decoration-line: none;"&gt;khởi động chế độ Startup Options&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&amp;nbsp;trong Windows 10&lt;/b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Sau đó Kích
chọn “&lt;b&gt;Troubleshoot&lt;/b&gt;“&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgtkLQEHXqs04vAp2mhM3v38w-EHJTxhaDEHqR-fPoGeS7R9qgxdTRgx2vnrMoMxU1EAE7H0-fC93xlq0KgslKP5480K6FAy3QXB4I6ibxwTLveVglOLxmqszIaUzF77chagtSmwDEbRbe5/s1600/2.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="399" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgtkLQEHXqs04vAp2mhM3v38w-EHJTxhaDEHqR-fPoGeS7R9qgxdTRgx2vnrMoMxU1EAE7H0-fC93xlq0KgslKP5480K6FAy3QXB4I6ibxwTLveVglOLxmqszIaUzF77chagtSmwDEbRbe5/s1600/2.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Kích chọn
tiếp “&lt;b&gt;Advanced options&lt;/b&gt;“&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjHCChQLcyebSeoF39CS8dnoa0USc0dDl5G-RdFf0wVKXyK_ue1zJjjL8erSj6xcG7ZDh0v1qhQmbSa8xYP-KYGFQ4qEgfixWmFAiAuGKAWAsmhiVECJyTgDlxgMsxCW_2Z3Z4VHfl2Cggq/s1600/3.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="432" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjHCChQLcyebSeoF39CS8dnoa0USc0dDl5G-RdFf0wVKXyK_ue1zJjjL8erSj6xcG7ZDh0v1qhQmbSa8xYP-KYGFQ4qEgfixWmFAiAuGKAWAsmhiVECJyTgDlxgMsxCW_2Z3Z4VHfl2Cggq/s1600/3.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Kích chọn
thuộc tính “&lt;b&gt;System Restore&lt;/b&gt;“&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEisyzx20Scf3bwOZwV-rH9OlRhU2g8S9-IkWZMaP6HbVo7Izb_x0-tDQuDuNfLY1gCkP-WpOGKZEtzeQZUjku0BF0_a7vrY31Y2DVTyQD8v3myBpvL-XqPqrv1wWkHVMqH0wCjIsajigzS0/s1600/4.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="254" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEisyzx20Scf3bwOZwV-rH9OlRhU2g8S9-IkWZMaP6HbVo7Izb_x0-tDQuDuNfLY1gCkP-WpOGKZEtzeQZUjku0BF0_a7vrY31Y2DVTyQD8v3myBpvL-XqPqrv1wWkHVMqH0wCjIsajigzS0/s1600/4.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Chọn tài
khoản quản trị (Administrator – Nếu được nhắc)&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgGIP8YEyOG1kcRxmxwRVs9imCqPAJqKEUz3ImllpCMrCNZONufh3T6cWK3efVdHtwyicrM5WSJOIAteUckKwwju73HRMJsEowDSREmstE5vH8cDUa8vlzSYZ4V9DG1NCu3RFnJq4FZCC3u/s1600/5.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="450" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgGIP8YEyOG1kcRxmxwRVs9imCqPAJqKEUz3ImllpCMrCNZONufh3T6cWK3efVdHtwyicrM5WSJOIAteUckKwwju73HRMJsEowDSREmstE5vH8cDUa8vlzSYZ4V9DG1NCu3RFnJq4FZCC3u/s1600/5.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Nhập&amp;nbsp;&lt;b&gt;mật
khẩu cho tài khoản quản trị&lt;/b&gt;&amp;nbsp;&amp;gt;&amp;nbsp;&lt;b&gt;Nhấn Continue&lt;/b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhu4koSs-ZNAOl5OxSjir43uWUiIFz0HeF1M6FHDn4m6xf3oAqj-pIKl1yXfmM0Xi_ASS2IYv7w7YKl94ikQxPBsUGqjBSaBxiRenGIaUPzRF-R6NOeCWOp6euFqNxOB91uvJoT4iXx3BFN/s1600/6.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="183" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhu4koSs-ZNAOl5OxSjir43uWUiIFz0HeF1M6FHDn4m6xf3oAqj-pIKl1yXfmM0Xi_ASS2IYv7w7YKl94ikQxPBsUGqjBSaBxiRenGIaUPzRF-R6NOeCWOp6euFqNxOB91uvJoT4iXx3BFN/s1600/6.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Cửa sổ
“System Restore” xuất hiện &amp;gt;&amp;nbsp;&lt;b&gt;Nhấn Next&lt;/b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgmxJC7Q-yCdw5FfQN_tyG3AL3ooxJqQGrGeUdHoyiL-I8xL_um4eWWP2GiWiggD7A9hi_z7BC0DgB-7jStRVJE1SaMnaxmalZ9wyrGFFCE_mR02phra4dCLE0epHydR5trUJkdvttkNspo/s1600/7.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="364" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgmxJC7Q-yCdw5FfQN_tyG3AL3ooxJqQGrGeUdHoyiL-I8xL_um4eWWP2GiWiggD7A9hi_z7BC0DgB-7jStRVJE1SaMnaxmalZ9wyrGFFCE_mR02phra4dCLE0epHydR5trUJkdvttkNspo/s1600/7.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Kích chọn “&lt;b&gt;Choose
a different restore point&lt;/b&gt;” trên cửa sổ &amp;gt;&amp;nbsp;&lt;b&gt;Nhấn Next&lt;/b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjv6It3xBGgu-KEcVhgCp-IVpGPnqxdhuzGnSSd5Gnp_3en4JuPc2cB-y9CVlmo9H7921zTBJETZ-fig3azrL85vicq1eG003g7Z2Wd_3dcHNP0NWudercfEUclCeA9m5t3hn9WNl44Uhyphenhyphen4/s1600/8.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="364" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjv6It3xBGgu-KEcVhgCp-IVpGPnqxdhuzGnSSd5Gnp_3en4JuPc2cB-y9CVlmo9H7921zTBJETZ-fig3azrL85vicq1eG003g7Z2Wd_3dcHNP0NWudercfEUclCeA9m5t3hn9WNl44Uhyphenhyphen4/s1600/8.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Một danh sách
các điểm phục hồi đã tạo từ trước hiện ra&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg2_CpD6Hhct5hz_2wY6_aorWBc80RdQMHb8g49qqeY9wXCPrBOJyZ_Q9EHk0cZOQYd9PAnRuJUyQ6vVn8ZUnNEfs6MdrKJEuOzlvgJXnUitH1y7zI0Sk5SowCErW3ZeuPVUMU1DwNkJ334/s1600/9.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="368" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg2_CpD6Hhct5hz_2wY6_aorWBc80RdQMHb8g49qqeY9wXCPrBOJyZ_Q9EHk0cZOQYd9PAnRuJUyQ6vVn8ZUnNEfs6MdrKJEuOzlvgJXnUitH1y7zI0Sk5SowCErW3ZeuPVUMU1DwNkJ334/s1600/9.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Nhấn nút “&lt;b&gt;Scan
for affected programs&lt;/b&gt;” –&amp;nbsp;Hệ thống sẽ quét các và liệt kê các cài đặt
bị ảnh hưởng&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEippofLcQJyeLLFLMIYq26DkQa98ylCK_ZXF2Zx1aZYHy5E5xdAbw369NltshIuWQKXLVRgJbydG9ZK1z4ZR0UyO2HUL0XByigufD3CO6HHnC00_AFwHkxDDR0TjYXnN_s8l05set7NR1Mc/s1600/10.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="211" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEippofLcQJyeLLFLMIYq26DkQa98ylCK_ZXF2Zx1aZYHy5E5xdAbw369NltshIuWQKXLVRgJbydG9ZK1z4ZR0UyO2HUL0XByigufD3CO6HHnC00_AFwHkxDDR0TjYXnN_s8l05set7NR1Mc/s1600/10.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Một danh sách
các vấn đề liên quan hiện ra &amp;gt;&lt;b&gt;&amp;nbsp;Nhấn Close&lt;/b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiP_aD6LHplWJ8dv2AJoYiS3Nzof2MEXiszGHSzxFiKlh3aZ5AxweQ1nhXidiNTzz9MZYSnn5ERi0lbE3jGMdrrkLkThGoPowEt5ri0wfXDWBvZojtBBg7wUddn9WcvIuGbrLqt9S9TfoTB/s1600/11.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="450" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiP_aD6LHplWJ8dv2AJoYiS3Nzof2MEXiszGHSzxFiKlh3aZ5AxweQ1nhXidiNTzz9MZYSnn5ERi0lbE3jGMdrrkLkThGoPowEt5ri0wfXDWBvZojtBBg7wUddn9WcvIuGbrLqt9S9TfoTB/s1600/11.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Khi bạn đã chắc
chắn muốn khôi phục lại hệ thống&amp;nbsp;&amp;gt;&lt;b&gt;&amp;nbsp;Kích chọn một điểm phục hồi&lt;/b&gt;&amp;nbsp;&amp;gt;&amp;nbsp;&lt;b&gt;Nhấn
Next&lt;/b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Sau đó&lt;b&gt;&amp;nbsp;kích
chọn Finish&lt;/b&gt;&amp;nbsp;để bắt đầu khôi phục hệ thống&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgph4kXaRrcwlfezuXwHYqCVWS9PNr2uPRSmaPoNQUmB63Gr_fX3guNf8MsskhIrO75eUa3W62Ac8xSArMH8hjcV0DkQa3O5HAbs0-sP1S9yqpCHiNAbtxNEEHYFrNN8lA6i5YKmEua63K7/s1600/12.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="364" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgph4kXaRrcwlfezuXwHYqCVWS9PNr2uPRSmaPoNQUmB63Gr_fX3guNf8MsskhIrO75eUa3W62Ac8xSArMH8hjcV0DkQa3O5HAbs0-sP1S9yqpCHiNAbtxNEEHYFrNN8lA6i5YKmEua63K7/s1600/12.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Kích chọn Yes&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;&amp;nbsp;để xác nhận quá trình khôi phục hệ
thống (Đây là bước cuối cùng để bạn có thể hủy bỏ “System Restore”&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj8j6mPfPot01PixnFznznY4St6I1BDYbl2ZJTujCY57ir4e5b0XduOegSjd5SfDim5mP07HLrH3M9ARt_h9nD-GTkISJmK3y4E_d176YDiizXrRcH6W0xmrEpVi66XRqaTjU3lRN_X8Ug2/s1600/13.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="172" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj8j6mPfPot01PixnFznznY4St6I1BDYbl2ZJTujCY57ir4e5b0XduOegSjd5SfDim5mP07HLrH3M9ARt_h9nD-GTkISJmK3y4E_d176YDiizXrRcH6W0xmrEpVi66XRqaTjU3lRN_X8Ug2/s1600/13.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Máy tính sẽ
khởi động lại và thực hiện quá trình&amp;nbsp;“System Restore”&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Khi khôi phục
hệ thống thành công &amp;gt;&amp;nbsp;&lt;b&gt;Kích chọn Restart&lt;/b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjF3ezQ-jy58I2KvZauDmlrMviAU0Z-T2xTfVaefEaGfzBt5N8Qyw5uGYFRxiLg68AJsFnUP0hxXqbiEhroGhXVAX60R_bM5LVje8AUtKNrK0_8SCQ1p7_WWb_WngKEIa_-b6oh8ZaNa4Gd/s1600/14.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="172" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjF3ezQ-jy58I2KvZauDmlrMviAU0Z-T2xTfVaefEaGfzBt5N8Qyw5uGYFRxiLg68AJsFnUP0hxXqbiEhroGhXVAX60R_bM5LVje8AUtKNrK0_8SCQ1p7_WWb_WngKEIa_-b6oh8ZaNa4Gd/s1600/14.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Khi đăng nhập
lại hệ thống của bạn hộp thoại&amp;nbsp;“System Restore” xuất hiện với thông báo đã
khôi phục hệ thống thành công &amp;gt;&amp;nbsp;&lt;b&gt;Nhấn Close để đóng.&lt;/b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhu8sk54kaUFIt7yyrFUzmOiAFkd9zk4-mMAY86m8lRAeDr_mzQnzZTbd09PrO6e5bET3Hi6TyuyAyMrwYHwhGvVQbRnLXUc7pkmq0H_tZ2QApkcyPiL4isgfCDrEM5aotlulZW-8FE0JCN/s1600/15.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="148" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhu8sk54kaUFIt7yyrFUzmOiAFkd9zk4-mMAY86m8lRAeDr_mzQnzZTbd09PrO6e5bET3Hi6TyuyAyMrwYHwhGvVQbRnLXUc7pkmq0H_tZ2QApkcyPiL4isgfCDrEM5aotlulZW-8FE0JCN/s1600/15.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 12.0pt; mso-outline-level: 3; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 16.5pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Phương pháp 2: Phục hồi hệ thống từ windows 10&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Để dùng
phương pháp này đòi hỏi bạn phải vào được&amp;nbsp;&lt;a href="https://it60s.org/tag/windows" target="_blank" title="hệ điều hành"&gt;&lt;span style="color: #e8554e; text-decoration-line: none;"&gt;hệ điều hành&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&amp;nbsp;windows
10 – Nếu bạn vào không được windows hãy dùng phương pháp số 1.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Đầu tiên hãy
vào Control Panel của windows 10 – Nếu chưa biết hãy đọc hướng dẫn&amp;nbsp;&lt;b&gt;cách&amp;nbsp;&lt;a href="https://it60s.org/cac-cach-mo-control-panel-trong-windows-10.html" target="_blank" title="mở Control Panel trong windows"&gt;&lt;span style="color: #e8554e; font-weight: normal; text-decoration-line: none;"&gt;mở Control Panel
trong windows&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&amp;nbsp;10&lt;/b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Kích chọn “&lt;b&gt;Recovery&lt;/b&gt;”
&amp;gt; Kích chọn tiếp “&lt;b&gt;Open System Restore&lt;/b&gt;“&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjqBRH9r5K5Z6jSDHwrDtFggK2GAWM-8M5Sg5dpI39CpU2mcQEQZvX4wt8oPa_kdxxs_Plwm3-rauvr1AJrNHCK8F6cI_5tP2R13xYPmnisT1IqfaYEQzNMuZFzZ-POv-kKLHZLqgfHGDvK/s1600/16.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="230" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjqBRH9r5K5Z6jSDHwrDtFggK2GAWM-8M5Sg5dpI39CpU2mcQEQZvX4wt8oPa_kdxxs_Plwm3-rauvr1AJrNHCK8F6cI_5tP2R13xYPmnisT1IqfaYEQzNMuZFzZ-POv-kKLHZLqgfHGDvK/s1600/16.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;hoặc bạn có
thể kích chọn trực tiếp vào “&lt;b&gt;Configure System Restore&lt;/b&gt;“&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhSljMm34wyUpgc76nARWA9EbufMzqx_DV0HXYxbVv7VK4rhad6fChGA6qZ9qs7bOS3gkL5Fc9Xk4rMVOKfDfLDu3Mk52jNq7dbHVp7DI0x7MKDQoY0XHt5PTnYqcHAIa3Hj9KQVB3rPFkN/s1600/17.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="230" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhSljMm34wyUpgc76nARWA9EbufMzqx_DV0HXYxbVv7VK4rhad6fChGA6qZ9qs7bOS3gkL5Fc9Xk4rMVOKfDfLDu3Mk52jNq7dbHVp7DI0x7MKDQoY0XHt5PTnYqcHAIa3Hj9KQVB3rPFkN/s1600/17.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Hoặc sau khi
vào&lt;b&gt;&amp;nbsp;Control Panel &amp;gt; Kích chọn System &amp;gt; Kích chọn System
protection&lt;/b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiB78SaxDI1vCbOzmWxCPK9qCeepkz2xtqrlFuVER9c-_dWa-QfKsw4z2fHLrHbdz5xm6FKTXUCoSXr42YYeqPHM179BvohR6OUyGoxOpMps9xgDX0wSskwptUYadnCVgePv56YV3S8oMFO/s1600/18.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="327" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiB78SaxDI1vCbOzmWxCPK9qCeepkz2xtqrlFuVER9c-_dWa-QfKsw4z2fHLrHbdz5xm6FKTXUCoSXr42YYeqPHM179BvohR6OUyGoxOpMps9xgDX0wSskwptUYadnCVgePv56YV3S8oMFO/s1600/18.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Cửa sổ System
Properties xuất hiện &amp;gt;&amp;nbsp;&lt;b&gt;Kích chọn Tab System Protection &amp;gt; Kích
chọn “System Restore…”&lt;/b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjtG1IKddmXLZ9zX4gSPwDgiS9A1cIy-7QJ7seowRVUs1RjDDC3EbOe1khMtW09OEWWwlCTz-t5aDQf1AeBn5ojihcG-WAtzeeOzeq5yvdUiluK9nr2M1RX_VLUolKW7jrBh4KiMJTAqr-8/s1600/19.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="422" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjtG1IKddmXLZ9zX4gSPwDgiS9A1cIy-7QJ7seowRVUs1RjDDC3EbOe1khMtW09OEWWwlCTz-t5aDQf1AeBn5ojihcG-WAtzeeOzeq5yvdUiluK9nr2M1RX_VLUolKW7jrBh4KiMJTAqr-8/s1600/19.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Đến đây quá
trình thực hiện phục hồi hệ thống giống như&amp;nbsp;&lt;b&gt;phương pháp số 1.&lt;/b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Cửa sổ “System Restore” xuất hiện &amp;gt; Nhấn Next&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjxSDwn0hu7uk8Ho9Je9cSCavMenqgex04djD7x11SKvyn7bl3i1u1EJZ12R5KcNrQlUttve60Oqc7prZaV679OJz34X9367ZP1xm2bKbfuYr36pZZ9MLWuFzbLvIRJc6jGh3W1rFcvgi29/s1600/20.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="364" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjxSDwn0hu7uk8Ho9Je9cSCavMenqgex04djD7x11SKvyn7bl3i1u1EJZ12R5KcNrQlUttve60Oqc7prZaV679OJz34X9367ZP1xm2bKbfuYr36pZZ9MLWuFzbLvIRJc6jGh3W1rFcvgi29/s1600/20.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Kích chọn “&lt;b&gt;Choose
a different restore point&lt;/b&gt;” trên cửa sổ &amp;gt; Nhấn Next&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgb8BVY3HK3wpoxYFWB8IOO3wO9q24YtoJF7tJyua9XYngXiuoJAhJ2xAki1iAz500Tz5u_ZUzJWkSC1LL86Ubz5yqD6PL52Ecrg5aylv_RR7X_enrxXvCqOmSPu8tQKOCc95HXdERFNrH1/s1600/21.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="364" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgb8BVY3HK3wpoxYFWB8IOO3wO9q24YtoJF7tJyua9XYngXiuoJAhJ2xAki1iAz500Tz5u_ZUzJWkSC1LL86Ubz5yqD6PL52Ecrg5aylv_RR7X_enrxXvCqOmSPu8tQKOCc95HXdERFNrH1/s1600/21.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Một danh sách
các điểm phục hồi đã tạo từ trước hiện ra&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiqndgM5XU3xYUCWowtR1j88JmOUswnHu-sClc6wdggq33b0K42a80zHO6dcF9SMFao3HvL7HRc9dBRUYUP3rvJNbGYRcOqXPxHcoRhcQeHNVWOlmpoigP6YdJ6GZC19DTwuG187WjdRDXe/s1600/22.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="368" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiqndgM5XU3xYUCWowtR1j88JmOUswnHu-sClc6wdggq33b0K42a80zHO6dcF9SMFao3HvL7HRc9dBRUYUP3rvJNbGYRcOqXPxHcoRhcQeHNVWOlmpoigP6YdJ6GZC19DTwuG187WjdRDXe/s1600/22.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Nhấn nút “&lt;b&gt;Scan
for affected programs&lt;/b&gt;” –&amp;nbsp;Hệ thống sẽ quét các và liệt kê các cài đặt
bị ảnh hưởng&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhRPuVvj0NA1jyTWjBmw5pL6PKhHbIWSr-nkrVUFRJfVx59Sa9kfGx_aoEXkU2KQrYLP04HT5sVmnmJPeGgvIw1nrCOMS8xSqTeWMW-ebh2l26dndkpPTrsIk4CHyrqmuMsLEOAjdOrpxRQ/s1600/23.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="211" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhRPuVvj0NA1jyTWjBmw5pL6PKhHbIWSr-nkrVUFRJfVx59Sa9kfGx_aoEXkU2KQrYLP04HT5sVmnmJPeGgvIw1nrCOMS8xSqTeWMW-ebh2l26dndkpPTrsIk4CHyrqmuMsLEOAjdOrpxRQ/s1600/23.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Một danh sách
các vấn đề liên quan hiện ra &amp;gt; Nhấn Close&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiKIiOZCk96fzdj3fi71Qhro3fG0Hm2kQRhWnIwgZt7kyvgvj5zikX7phxIgXDdsCYK-0WgQ-Tmr8ly4z42PiBRdFiHvzVDBcuLTBFtGmVPSvdMJUCbLoaMW3fXZz_w2ff16dQFy2d5PpRU/s1600/24.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="450" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiKIiOZCk96fzdj3fi71Qhro3fG0Hm2kQRhWnIwgZt7kyvgvj5zikX7phxIgXDdsCYK-0WgQ-Tmr8ly4z42PiBRdFiHvzVDBcuLTBFtGmVPSvdMJUCbLoaMW3fXZz_w2ff16dQFy2d5PpRU/s1600/24.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Khi bạn đã
chắc chắn muốn khôi phục lại hệ thống&amp;nbsp;&amp;gt;&amp;nbsp;&lt;b&gt;Kích chọn một điểm phục
hồi &amp;gt; Nhấn Next&lt;/b&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Sau đó kích
chọn Finish để bắt đầu khôi phục hệ thống&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg4HG8Xqi0R-RREfa-ZIAluk-uM9EBpUEZSUa1VNyojY7h6LR5-WmEjj6QZsXEOf78ayc6BMZBeJ8GERa5-gCPct2L9xQB94tmTX1Re9X7ePKkiFaWyl8FeBq8LSRa9YzSKgqC2a6uesQ8X/s1600/25.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="364" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg4HG8Xqi0R-RREfa-ZIAluk-uM9EBpUEZSUa1VNyojY7h6LR5-WmEjj6QZsXEOf78ayc6BMZBeJ8GERa5-gCPct2L9xQB94tmTX1Re9X7ePKkiFaWyl8FeBq8LSRa9YzSKgqC2a6uesQ8X/s1600/25.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Kích chọn Yes
để xác nhận quá trình khôi phục hệ thống (Đây là bước cuối cùng để bạn có thể
hủy bỏ “System Restore”&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhW58EIIEu72jqzjXWKov_A8tM8ee_oE20P6doRdzLFQIte4kbu3gE-LF0tP_9wairyPGAZL6_Rn1fPbbD0QoKNxFU6XyGOP3n_kfj8EYfLW4Te2UJYRvr2TkHTKMQmpmVbyM8zrNz2tKSD/s1600/26.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="172" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhW58EIIEu72jqzjXWKov_A8tM8ee_oE20P6doRdzLFQIte4kbu3gE-LF0tP_9wairyPGAZL6_Rn1fPbbD0QoKNxFU6XyGOP3n_kfj8EYfLW4Te2UJYRvr2TkHTKMQmpmVbyM8zrNz2tKSD/s1600/26.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Máy tính sẽ
khởi động lại và thực hiện quá trình&amp;nbsp;“System Restore”&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhQ3P7lWELBHiXPiB967GPll2xJbaAR62JWoRskjescpOkvOcNSSQgwDg0VzsB4B2qz06y2vyUb-ZW4gokKOqnsrPJ0xFmuTPyhlh3pxI3qY3V6xat1LcNsWg-tVfx92GaO5Bfe1XKAMCax/s1600/27.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="335" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhQ3P7lWELBHiXPiB967GPll2xJbaAR62JWoRskjescpOkvOcNSSQgwDg0VzsB4B2qz06y2vyUb-ZW4gokKOqnsrPJ0xFmuTPyhlh3pxI3qY3V6xat1LcNsWg-tVfx92GaO5Bfe1XKAMCax/s1600/27.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Khi đăng nhập
lại hệ thống của bạn hộp thoại&amp;nbsp;“System Restore” xuất hiện với thông báo đã
khôi phục hệ thống thành công &amp;gt; Nhấn Close để đóng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiuaUVlcxcRuLdUMh6I7fyMm1fKS0OqI_OCviAG3Gu1nAmtQ3-t8FtPWeHc1095txR02FPwD_liEFu0MOkw2AM_BQJBy7S0iFcpBepMEQf4FKE-Nbpv-I6JzEX9NxOOS51S9XYWPp22gLKW/s1600/28.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="148" data-original-width="450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiuaUVlcxcRuLdUMh6I7fyMm1fKS0OqI_OCviAG3Gu1nAmtQ3-t8FtPWeHc1095txR02FPwD_liEFu0MOkw2AM_BQJBy7S0iFcpBepMEQf4FKE-Nbpv-I6JzEX9NxOOS51S9XYWPp22gLKW/s1600/28.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Vậy là quá
trình phục hồi hệ thống đã thành công rồi đấy!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="background: white; line-height: normal; margin-bottom: 19.5pt; text-align: justify;"&gt;
&lt;i&gt;&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;Cuối cùng không có gì hơn nếu bạn cảm thấy bài viết có
ích hãy&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;a href="https://feedburner.google.com/fb/a/mailverify?uri=ThuanBlog" target="_blank" title="subscribe blog"&gt;&lt;i&gt;&lt;span lang="EN-US" style="color: #e8554e; font-size: 12pt; text-decoration-line: none;"&gt;subscribe
blog&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/a&gt;&lt;i&gt;&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;&amp;nbsp;của
mình thường xuyên để cập nhật những bài viết mới nhất qua Email – Chân thành
cảm ơn!&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span lang="EN-US" style="color: #222222; font-size: 12.0pt; mso-ansi-language: EN-US; mso-ascii-font-family: Arial; mso-bidi-font-family: Arial; mso-fareast-font-family: &amp;quot;Times New Roman&amp;quot;; mso-hansi-font-family: Arial;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhHOmdgwjQaDtGvw1qGNx99Sv7FaKlWld2ZUY_IAqJzsnXB1dz_0E_wbbQIzn4JtomsqOOSsOoNCoeyiFLqivpN4qQq3WFAGnhz_H7WLsrRNmzJuEqPysZZ3SZ1fVyLt8y4kLrdVqSffDn5/s72-c/1.png" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>CÁCH HÓA GIẢI HƯỚNG NHÀ XẤU THEO PHONG THỦY</title><link>http://saolove.blogspot.com/2016/05/cach-hoa-giai-huong-nha-xau-theo-phong.html</link><category>Tra Cứu Tài Liệu</category><author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sun, 22 May 2016 03:03:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-4298702972867177904</guid><description>&lt;div class="header_container" id="__reading__mode__header__container"&gt;
&lt;div class="header_content"&gt;
&lt;h1 class="__reading__mode__extracted__title" id="title" style="margin-bottom: 0.3rem; margin-top: 0;"&gt;
CÁCH HÓA GIẢI HƯỚNG NHÀ XẤU THEO PHONG THỦY&lt;/h1&gt;
&lt;h4 class="__reading__mode__extracted__subtitle" id="subtitle" style="line-height: 1.2rem; margin: 0 0 .4rem 0;"&gt;
&lt;/h4&gt;
&lt;div class="__reading__mode__bylineentries"&gt;
&lt;div class="__reading__mode__extracted__bylineentry" id="author"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="__reading__mode__extracted__bylineentry" id="metaData"&gt;
&lt;img alt="Kết quả hình ảnh cho cách hóa giải hướng bếp xấu" src="https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcTVnSFDwNB6sxMn6ATMO-UbrXeOGFcHUaNjG9A3NbVtm9WHG6u3sg" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="__reading__mode__mainbody" id="__reading__mode__mainbody__id"&gt;
&lt;div id="htmlNonSecureZone"&gt;
&lt;!-- Do not remove, see CFeedViewer::_IsElementInHTMLSecureZone --&gt;                 &lt;div class="__reading__mode__extracted__article__body" id="content"&gt;
Cách hóa giải hướng nhà xấu là thông tin được rất nhiều khách hàng quan tâm trong việc chọn nơi an cư cho gia đình.&lt;br /&gt;
Trong phong thủy việc nghiên cứu về hướng nhà là một vấn đề được nghiên cứu chuyên sâu, đặc biệt trong giai đoạn hiện nay, khi mà đất chật người đông thì việc lựa chọn hướng không phải dễ dàng.&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;Cách hóa giải hướng nhà xấu – hóa giải hướng nhà họa hại – hóa giải hướng nhà ngũ quỷ&amp;nbsp; – cách hóa giải hướng nhà xấu&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Một số trường hợp cho rằng việc , có thể để người thân đứng mượn tuổi làm nhà, tuy nhiên theo nghiên cứu phong thủy thì nhà ở của mình thì không thể được, vì trên thực tế phong thủy : Hướng, gió… phụ thuộc vào nhà.&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;Giải pháp Phong thủy hóa giải hướng nhà không hợp tuổi&lt;/strong&gt;:&lt;br /&gt;
Ðịnh vị trí Bát-quái:&lt;br /&gt;
Sinh-khí để hóa giải cửa chính quay về hướng Ngũ-quỹ.&lt;br /&gt; Thiên-y để hóa giải cửa chính quay về hướng Tuyệt-mạng.&lt;br /&gt; Phúc-đức để hóa giải cửa chính quay về hướng Lục-sát.&lt;br /&gt; Phục-vị để hóa giải cửa chính quay về hướng Họa-hại.&lt;br /&gt;
Vị trí bình thường của Hậu-thiên Bát-quái là Ly ở phía trên, Khảm ở phía dưới tượng trưng cho vị trí Phục-vị. Dựa theo Mệnh-quái, xoay vị trí Phục-vị đến vị trí cần phải sửa. Hay nói khác đi là xoay vị trí tên của Mệnh-quái đến thay thế cho vị trí cần phải sửa.&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;&amp;nbsp;Trong một căn nhà, nơi thu hút tài vượng nhiều nhất là tủ tiền, tủ tiền (két sắt). Những đồ vật này có nguồn năng lượng lớn, là trung tâm tài lộc quyết định sự sống còn cho gia chủ nên vị trí đặt két sắt đúng phong thủy là điều rất quan trọng&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
Bài viết dưới đây sẽ phân tích về việc hóa giải hướng nhà tuyệt mệnh, khi gia chủ mua phải miếng đất không được đẹp&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Hóa giải hướng nhà tuyệt mệnh, cách hóa giải hướng nhà tuyệt mệnh, khắc phục hướng nhà tuyệt mệnh.&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;– Hai căn nhà có cửa chính xung đối nhau :&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Theo Phong Thuỷ, nếu hai nhà có cửa chính xung đối sẽ làm cho khí nhà này xung thẳng vào cửa nhà kia nên chắc chắn sẽ có một nhà bị xấu. Để khắc phục có thể dùng gương bát quái hoặc chuông gió bằng mã não và thạch anh treo ở cửa. Gương trong Phong Thuỷ có tác dụng phản xạ lại luồng khí bay tới, nhưng việc sử dụng gương phải hết sức cẩn thận, không được sử dụng bừa bãi vì gương có thể phạn xạ cả cát khí..&lt;br /&gt;&lt;em&gt;&amp;gt;&amp;gt; Ngoài ra để hoá giải hung khí có thể dùng đôi tỳ hưu&amp;nbsp; , đá thạch anh để trấn ở cửa hoặc chân cầu thang để chặn hung khí&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;– &lt;strong&gt;Hóa giải &lt;/strong&gt;Nhà ở có đường đâm thẳng vào nhà :&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Nếu có con đường đâm thẳng vào nhà thì hung khí sẽ dội thẳng vào nhà. Ở nhà này không yên ổn dễ sinh thị phi bệnh tật, hao tổn tài lộc. Để khắc phục có thể dùng gương Bát Quái hoặc đặt hốc đá thạch anh tím, thạch anh vàng để chấn&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;– &lt;strong&gt;Hóa giải &lt;/strong&gt;Nhà ở có dốc cao chạy thẳng vào nhà :&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Nếu có dốc cao chạy thẳng vào nhà thì khí sẽ xung thẳng vào nhà hoặc khí đổ thẳng ra đường. Khí vận chuyển trong ngôi nhà cũng như mạch máu trong cơ thể, phải thu nạp sinh khí và xuất đi uế khí. Khí vận chuyển phải quanh co uốn lượn không được xộc thẳng vào hoặc xộc thẳng ra ngoài. Trường hợp này cần xây nhiều bậc lên xuống để giảm xung khí và treo rèm ở cửa ra vào. Dùng thêm tỳ hưu, hoặc hốc đá thạch anh chế ở vị trí dốc cao đâm vào nhà.&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;– &lt;strong&gt;Hóa giải &lt;/strong&gt;Nhà có cửa chính thông với cửa hậu :&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Nếu cửa chính thông với cửa hậu và cửa giữa (nếu có) thì tạp thành thế ba cửa thông nhau. Khí vào sẽ bị thất tán hết, chủ tiền tài không vượng, hao tổn tiền tài, không cầm giữ được tài lộc. Trường hợp này cần sửa lại cửa hoặc đặt bình phong chắn ở giữa để cửa chính và cửa phụ không nhìn thấy nhau nữa. Dùng cầu thạch anh đặt ở vị trí thông giữa hai cửa, dùng tượng phật hoặc khối đá phong thủy theo mệnh che chắn ở phía cửa phụ.&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;Hóa giải Nếu cửa chính bị phạm hướng xấu thì dùng hướng bếp để khắc chế, cụ thể như sau :&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
– Hướng cửa chính phạm Ngũ Quỷ thì đặt bếp hướng Sinh Khí&lt;br /&gt; – Hướng cửa chính phạm Tuyệt Mệnh thì đặt bếp hướng Thiên Y&lt;br /&gt; – Hướng cửa chính phạm Lục Sát thì đặt bếp hướng Phúc Đức&lt;br /&gt; – Hướng cửa chính phạm Hoạ Hại thì đặt bếp hướng Phục Vị&lt;br /&gt;
Ví dụ : Người sinh năm 1957- Đinh Dậu mệnh cung Đoài, cửa chính hướng Nam là Ly phạm Ngũ Quỷ. Vậy phải đặt bếp hướng Tây Bắc để chế vì Tây Bắc là Càn được Sinh Khí sẽ hoá giải được hướng cửa chính bị phạm.&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;– Gương trong phòng ngủ :&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Gương trong Phong Thuỷ có tác dụng phản xạ lại các luồng hung khí chiếu đến. Việc sử dụng gương phải hết sức cẩn thận không được đặt bừa bãi. Trong phòng ngủ, khi nằm không nên nhìn thấy mình trong gương. Nếu nhìn thấy thì khí bị xung sát dễ gây nên mộng mị, ảnh hưởng sức khoẻ.&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;– Xà nhà chắn ngang giuờng ngủ hoặc bàn thờ, bếp :&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Tại các vị trí đặt xà, khí của nó tương đối mạnh và thường là sát khí. Nếu giường ngủ đặt ngay dưới xà nhà hoặc dưới chân cầu thang thì vô cùng bất lợi. Cần khắc phục bằng cách kê giường chỗ khác hoặc dùng một trần gỗ hoặc giấy căng ngang phủ lấy xà nhà. Như vậy sẽ giảm bớt tác động xấu của xà. Điều này cũng áp dụng tương tự với bếp và bàn thờ.&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;– &lt;strong&gt;Hóa giải&lt;/strong&gt; Trước nhà có căn nhà đổ nát :&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Nếu đối diện nhà có căn nhà hoang tàn đổ nát thì hung khí của nó sẽ tác động ngay đến nhà mình và gây ra nhiều tác động xấu. Cần treo gương Bát Quái hoặc một chuông gió đá mã não ở trước cửa để hoá giải hung khí do nhà đối diện mang lại. Có thể dùng tượng&amp;nbsp; tượng Tam Đa để hoá giải hung khí.&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;– &lt;strong&gt;Hóa giải&lt;/strong&gt; Trước nhà có 1 cây to hoặc cây khô trước nhà :&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Phong Thuỷ tối kỵ có cây khô trước nhà, hoặc trước nhà có một cây to, gọi là độc mộc, chủ buồn khổ cô độc. Vì vậy cần chặt hết những cây khô trước nhà và không trồng duy nhất một cây to. Nếu có cây to và chưa chặt được thì dùng một đèn sáng màu đỏ trước cửa hoặc đá thuộc Hoả nhiều màu đỏ đặt trước cửa. ( hỏa có thể đốt mộc )&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;– &lt;strong&gt;Hóa giải &lt;/strong&gt;Nhà ở đối diện đường vòng hoặc giao lộ :&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Nếu ở đối diện đường vòng hoặc đối diện thì khí xung sát sẽ chiếu thẳng vào nhà. Sát khí làm hao tổn nhân đinh, gây thị phi bất hoà, ly tán gia đình, sát vợ hại con. Trường hợp trên chỉ dùng làm cơ sở kinh doanh không nên ở. Trước nhà nên dùng gương Bát Quái hoặc đặt đá có năng lượng chắn. Có thể dùng tỳ hưu để trấn áp, hoá giải luồng hung khí.&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;-Hóa giải hướng nhà Thiên Trảm Sát :&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Phong Thuỷ tối kỵ trước nhà mình có một khe hở giữa hai nhà cao tầng chiếu thẳng vào nhà gọi là “Thiên Trảm Sát” rất xấu cho ngôi nhà. Vì thế cần dùng một chuông gió treo trước nhà để hoá giải hung khí hoặc dùng một bể cá, một bình nước đặt ở trước nhà hoặc ở cửa sổ để tiết chế hung khí do Thiên Trảm Sát gây ra. Dùng các vật khí chế hoá bằng đá năng lượng cũng phát huy tác dụng rất tốt.&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;– Gian phòng khách bị lộ :&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Nếu nhà gần đường đi lại mà người đi ngoài đường có thể nhìn thấy rõ phòng khách và những người ngồi trong nhà thì theo Phong Thuỷ điều đó rất bất lợi cho gia chủ. Gây nên chuyện thị phi, bất hoà, hao tán tài lộc. Hãy xây tường bao hoặc cổng, cửa, nếu không thể xây thì dùng mành hoặc rèm che khuất để người ngoài không thể nhìn trộm vào nhà. Dùng các vật khí trấn áp như tỳ hưu, nghê, tượng phật trong phòng khách hướng ra cửa.&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;– Giường ngủ hoặc bàn đọc sách gần cửa sổ :&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Nếu giường ngủ hoặc bàn làm việc, bàn đọc sách gần cửa sổ thì khí bên ngoài sẽ xung thẳng vào giường hoặc bàn, ảnh hưởng đến sức khoẻ và việc học hành và công việc. Khí đến giường ngủ cần yên tĩnh, kín đáo. Khí đến bàn làm việc, bàn đọc sách tránh phân tán. Vì thế, gặp trường hợp trên nên treo rèm trước cửa sổ hoặc đóng lại không sử dụng khi ngủ hoặc làm việc. Dùng thêm các vật khí lợi cho công danh thi cử như qủa cầu thạch anh, tháp văn xương đá thạch anh màu trắng…&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;– Giường ngủ hoặc bếp gần nhà vệ sinh :&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Trong bài trí Phong Thủy tối kỵ nhà bếp hoặc giường ngủ sát ngay nhà vệ sinh. Uế khí của nhà vệ sinh sẽ ảnh hưởng đến sức khoẻ và nguồn tài lộc của gia đình. Gặp trường hợp trên nhất thiết phải di chuyển giường và bếp, hoặc phá nhà vệ sinh đi không dùng nữa. Để khắc phục phải sử dụng các vật khí hỗ trợ như đá năng lượng, cầu thạch anh …&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;– Bàn thờ ở trên hoặc dưới nhà vệ sinh :&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Hiện nay, ở các đô thị có rất nhiều nhà cao tầng và gian thờ thường đặt trên tầng thượng. Cần chú ý không để bàn thờ mà ở tầng dưới có nhà vệ sinh. Uế khí của nó ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc thờ cúng gia tiên, gây nên nhiều điều xấu cho gia chủ. Gặp trường hợp trên cần di chuyển bàn thờ ra vị trí khác hoặc đóng nhà vệ sinh lại không sử dụng nữa.&lt;br /&gt; Màu sắc các phòng trong căn nhà không hợp lý&lt;br /&gt;
Việc bố trí màu sắc cho các phòng cần tuân thủ theo nguyên lý ngũ hành sinh khắc. Thường phòng ngủ tối kỵ màu tối, cần dùng các gam màu sáng, ấm áp để gợi cảm giác ấm cúng như màu hồng, giấc ngủ sẽ ngon hơn. Tránh treo các tranh ảnh gây cảm giác cô đơn buồn tẻ như cánh buồm cô độc chẳng hạn. Nên treo các tranh gợi cảm giác đoàn tụ sum họp.&lt;br /&gt; Phòng ăn nên dùng gam màu vàng vì màu vàng thuộc Thổ sẽ hợp với một gian phòng ăn vì thức ăn và dạ dày thuộc Thổ.&lt;br /&gt;
Phòng khách nên bố trí màu sắc tươi sáng, hài hoà với nội thất sao cho màu tối và màu sáng cân bằng nhau, đó cũng là cái lý âm dương hài hoà.&lt;br /&gt; Phòng học, phòng đọc sách nên bố trí nhiều màu xanh, nên trồng các loại cây xanh như trúc cảnh, hợp với sao Văn Xương chủ về công danh, thi cử.&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;Nên dùng các Đá Phong Thuỷ trong từng phòng theo mệnh&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Sau đây là bảng màu hợp với bản mệnh của mỗi người :&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;Bản mệnh &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp; – Màu sắc&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt; Mộc Màu Xanh – Mộc sinh Hỏa&lt;br /&gt; Hoả Đỏ, Hồng – Hỏa sinh Thổ&lt;br /&gt; Thổ Vàng, Nâu – Thổi sinh Kim&lt;br /&gt; Kim Trắng, Bạc – Kim sinh Thủy&lt;br /&gt; Thuỷ Đen, xanh sẫm – Thủy sinh Mộc&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;&amp;nbsp; Nhà hướng tuyệt mạng và cách hóa giải&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;Nhà huong tuyet mang va cach hoa giai – Nhiều người quan niệm, nhà có hướng Tuyệt mạng, Ngũ quỷ hay Họa hại, Lục sát đều không tốt cho gia chủ, thậm chí có thể mang lại tai họa, chết chóc. Những lý giải khoa học của các chuyên gia phong thủy sẽ giúp bạn hiểu và “hóa giải” các yếu tố này.&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Hướng nhà chỉ là một trong nhiều yếu tố của phong thủy ngôi nhà.&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
Xét về lý thuyết, các khái niệm này thuộc trường phái Phong thủy Bát trạch. Tức phái nghiên cứu sự tương tác giữa tuổi của gia chủ với phương vị của ngôi nhà. Đó là những thuật ngữ mang tính ước lệ để chỉ những hướng nhà chưa phù hợp với tuổi của chủ nhà.&lt;br /&gt;
Trong phong thủy bát trạch có 8 cung với 8 ý nghĩa khác nhau. Trong đó có 4 cung tốt là Sinh khí, Thiên y, Niên duyên, Phục vì; 4 cung xấu là Họa hại, Ngũ quỷ, Lục sát, Tuyệt mạng.&lt;br /&gt;
Tùy vào tuổi của chủ nhà sẽ ứng với một hướng (cung) phù hợp trên la bàn và bát trạch để xác định. Ví dụ, người chồng sinh năm 1976 thì hướng Ngũ quỷ là chính Đông, hay chồng sinh năm 1973 hướng chính Tây là hướng Ngũ quỷ.&lt;br /&gt;
Trong đó, tùy vào mỗi gia cảnh, ngành nghề cũng như từng vị trí nhà sẽ thể hiện các điều không tốt cho cuộc sống.&lt;br /&gt;
Ví dụ, cung Họa hại thường không tốt cho sức khoẻ người nhà, người nhà bị chia rẽ, gặp nhiều tai ương.&lt;br /&gt;
Cung Ngũ quỷ dễ gặp điều thị phi, người nhà phải mổ xẻ, đặc biệt vợ chồng hay gặp trắc trở.&lt;br /&gt;
Cung Tuyệt mệnh xấu về đường con cái, nhà thường có chuyện u sầu. Cung Lục sát thường làm gia chủ hao tài, tốn của, đặc biệt người nhà có nguy cơ bị thương tật…&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;&lt;strong&gt;Đa cát thắng tiểu hung&lt;/strong&gt;&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
Các chuyên gia phong thủy sẽ có nhiều dụng cụ trong nghiệp vụ để có thể xác định khả năng tuyệt mệnh hay không và nguy cấp đến mức nào tùy theo từng hạn mục. Khi không may rơi vào hướng Tuyệt mệnh hay Lục sát, Ngũ quỷ thì gia chủ nên tìm gặp chuyên gia phong thủy để có biện pháp hóa giải hữu hiệu nhất.&lt;br /&gt;
Các chuyên gia phong thủy sẽ có nhiều dụng cụ trong nghiệp vụ để có thể xác định khả năng tuyệt mệnh hay không và nguy cấp đến mức nào tùy theo từng hạn mục.&lt;br /&gt;
Ví dụ, khi nói nhà của bạn là hướng Nam nhưng theo nguyên tắc phải biết chính xác phương vị bao nhiêu và tính chất của phương vị đó có hung hiểm hay không.&lt;br /&gt;
Theo các chuyên gia phong thủy, dù trên lý thuyết các cung được xem là không mang lại may mắn cho gia chủ, nhưng nếu xét chung ở phương diện khoa học thì hướng nhà chỉ là một trong nhiều yếu tố của Phong thủy ngôi nhà.&lt;br /&gt;
Phong thủy luôn có biện pháp hóa giải theo nguyên tắc “đa cát thắng tiểu hung”. Tức nhiều yếu tố tốt trong nhà sẽ lấn át số ít điều xấu.&lt;br /&gt;
Vì thế, dù hướng nhà không tốt vẫn có thể hóa giải. Cụ thể, trong trường phái Bát trạch, khi gặp hướng nhà xấu, người ta vẫn có thể dùng các yếu tố khác để bổ cứu như dùng hướng bếp, hướng giường ngủ, hướng ban thờ tốt có thể khắc phục được những bất lợi do hướng nhà gây ra.&lt;br /&gt;
Ngoài ra, các chuyên gia phong thủy sẽ có kinh nghiệm để nhận thức và hóa giải các yếu tố, chẳng hạn như cần phải xác định các phòng ốc hay vật dụng cho đúng phương vị và hướng tốt nhất cho gia chủ, xác định chiều cao, chiều dài của bếp hay các cánh cửa nhà cho đúng kích thước chuẩn xác.&lt;br /&gt;
Cũng cần nghiên cứu về hướng cầu thang, các bậc thang theo sinh, lão, bệnh, tử và độ cao thấp theo tiêu chuẩn của kiến trúc.&lt;br /&gt;
Ngoài những yếu tố trên khi chuẩn bị xây một căn nhà chúng ta cần phải quan sát rộng rãi về nhà đối diện, nhà bên hông hay hình thể kích thước nhà ở, xem có hung trạch hay không, ví dụ, theo dạng nhà hình chữ Z, hình bình hành, góc nhọn, góc tù, xuyên góc, tù hãm hoặc tóp hậu… và xem được tính chất đất lành hay đất dữ, mà chúng ta cần phải hóa giải hoàn toàn. Vì vậy, nếu hướng nhà có phạm Tuyệt mạng, Ngũ quỷ hay Lục sát thì cũng không phải là vấn đề quá lo ngại.&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;&lt;em&gt;Giải pháp phong thủy giúp khắc phục hướng nhà/ hướng cửa chính không hợp với tuổi gia chủ, đó là:&lt;/em&gt;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
1. Điều đầu tiên là sử dụng một cánh cửa khác thường xuyên hơn, đúng với hầu hết các trường hợp và không hề phức tạp. Nhiều ngôi nhà có thiết kế đường đi vào không gian nội thất thông qua ga-ra để xe hoặc cửa sau. Do đó, cửa chính được “dẹp” sang một bên, chỉ mang ý nghĩa tượng trưng. Nếu cửa ra vào quay mặt về hướng phong thủy không thuận, không may mắn ít khi được sử dụng, nguồn năng lượng tiêu cực sẽ không có cơ hội “lọt sâu” vào ngôi nhà hoặc không được kích hoạt, suy yếu đi.&lt;br /&gt;
2. Cố gắng tạo ra năng lượng bảo vệ mạnh mẽ xung quanh cửa ra vào của ngôi nhà. Bạn có thể treo gương bát quái phía trên cửa, trang trí vật phẩm phong thủy truyền thống như đặt tượng/tranh ảnh của Quan Thế Âm Bồ Tát – Nữ thần của lòng bao dung và tình thương cao cả và tượng Quan Công – Vị thần chiến tranh gần cửa ra vào. Ngoài ra, bạn cũng có thể chọn biểu tượng của riêng mình nhưng có khả năng mang lại năng lượng của sự bảo vệ và lòng bao dung, che chở.&lt;br /&gt;
3. Một cách tuyệt vời để đối phó với hướng phong thủy xấu hoặc không may mắn là làm suy yếu yếu tố phong thủy của nó. Ví dụ, nếu cửa ra vào của bạn quay mặt về hướng Bắc (hướng Bắc là hướng không may mắn với bạn), thì hãy làm suy yếu yếu tố Nước – biểu tượng của hướng Bắc bằng cách trang trí các đồ vật đại diện cho yếu tố Thổ.&lt;br /&gt;
Dù vậy, biện pháp này phải được thực hiện thật tinh thế bởi vì bạn vẫn phải đảm bảo được sự cân bằng giữa 5 yếu tố phong thủy cơ bản. Đồng thời, duy trì năng lượng hỗ trợ sự nghiệp của hướng Bắc kết nối hài hòa.&lt;br /&gt;
4. Nếu cửa chính bị phạm hướng xấu thì dùng hướng bếp để khắc chế, cụ thể như sau :&lt;br /&gt;
– Hướng cửa chính phạm Ngũ Quỷ thì đặt bếp hướng Sinh Khí&lt;br /&gt; – Hướng cửa chính phạm Tuyệt Mệnh thì đặt bếp hướng Thiên Y&lt;br /&gt; – Hướng cửa chính phạm Lục Sát thì đặt bếp hướng Phúc Đức&lt;br /&gt; – Hướng cửa chính phạm Hoạ Hại thì đặt bếp hướng Phục Vị&lt;br /&gt;
Ví dụ : Người sinh năm 1957- Đinh Dậu mệnh cung Đoài, cửa chính hướng Nam là Ly phạm Ngũ Quỷ. Vậy phải đặt bếp hướng Tây Bắc để chế vì Tây Bắc là Càn được Sinh Khí sẽ hoá giải được hướng cửa chính bị phạm.&lt;br /&gt;
Nếu nhà bạn quay về hướng Tây nam phạm ngũ quỷ,&amp;nbsp; bạn nên đặt bếp hướng sinh khí tức hướng Bắc. Chú ý bếp phải đặt tại cung xấu (Tây, Đông bắc…) chỉ cần mặt bếp xoay về hướng bắc, tức khi đứng nấu lưng bạn quay về hướng bắc.&lt;br /&gt;
5. Nếu diện tích nhà bạn lớn, bạn cũng có thể hóa giải bằng cách làm thêm một cửa phụ phía trong ngôi nhà.&lt;br /&gt;
Với trường hợp thêm cửa trong nhà, thường thì vì những nguyên tắc của xây dựng mà cửa chính phải đặt ở nơi không thể thay đổi được. Thế nhưng, với không gian bên trong nhà thì bạn sẽ có toàn quyền xử lý. Thêm một hệ khung cửa phạm vi trong nhà hoàn toàn không có gì khó khăn. Và tất nhiên, cửa được tạo thêm này phải nằm ở hướng lành.&lt;br /&gt;
– Hoặc hóa giải bằng cách đổi hướng cửa chính vào nhà.&lt;br /&gt;
6. Có thể hóa giải nhà Hướng Xấu bằng trụ thạch anh:&amp;nbsp; Thạch anh tự nhiên mang nguồn năng lượng vũ trụ cực kỳ mạnh mẽ. Để hóa giải nhà hướng xấu không hợp tuổi gia chủ bạn nên dùng trụ thạch anh (trụ tối thiểu từ 0,5kg trở lên) loại lớn, để trấn các năng lượng xấu, tà khí xấu do hướng xấu như Lục sát, Ngũ quỷ, Mất mát, Họa hại gây ra. Năng lượng dương cực mạnh của thạch anh sẽ xua tan, đẩy năng lượng âm ra khỏi căn nhà của bạn.&lt;br /&gt;
7. Có thể dùng 2 gương bát quái treo phía trước cửa nhà bạn đó là&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;TIÊN THIÊN BÁT QUÁI VÀ HẬU THIÊN BÁT QUÁI&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Bát quái treo bên ngoài dùng để trừ tà ma, chỉnh hướng cửa sai…&lt;br /&gt;
Bát quái có nhiều loại, có loại có gắn gương (thường, lồi, lõm).&lt;br /&gt;
Các loại gương này được dùng như liệt kê dưới đây.&lt;br /&gt;
Có 2 loại Bát-quái là Tiên-thiên Bát-quái và Hậu-Thiên Bát-quái. Tiên-Thiên Bát-quái treo theo vị trí Càn trên Khôn dưới.&lt;br /&gt;
Hậu-Thiên Bát-quái thì treo theo vị trí Khảm trên, Ly dưới.&lt;br /&gt;
Khi muốn sửa nhà nằm trong vị trí xấu thì treo Tiên-thiên Bát-quái trong vị trí bình thường. Hậu-Thiên Bát-quái phải xoay để thay vị trí hướng xấu bằng vị trí hướng tốt như sau đây:&lt;br /&gt;
Sinh-khí để hóa giải cửa chính quay về hướng Ngũ-quỹ.&lt;br /&gt;
Thiên-y để hóa giải cửa chính quay về hướng Tuyệt-mạng.&lt;br /&gt;
Phúc-đức để hóa giải cửa chính quay về hướng Lục-sát.&lt;br /&gt;
Phục-vị để hóa giải cửa chính quay về hướng Họa-hại.&lt;br /&gt;
Vị trí bình thường của Hậu-thiên Bát-quái là Ly ở phía trên, Khảm ở phía dưới tượng trưng cho vị trí Phục-vị. Dựa theo Mệnh-quái, xoay vị trí Phục-vị đến vị trí cần phải sửa.&lt;br /&gt;
Hay nói khác đi là xoay vị trí tên của Mệnh-quái đến thay thế cho vị trí cần phải sửa.&lt;br /&gt;
Năng lượng dương trong phong thủy mang lại sự may mắn cho gia chủ&lt;br /&gt;
Giải pháp Phong thủy hóa giải hướng nhà không hợp tuổi&lt;br /&gt;
Mọi người đều có cảm nhận về khí, một dạng năng lượng vô hình mang đến cho chúng ta sức sống. Nó ảnh hưởng đến tâm trạng, tình cảm, sức khỏe và sự thịnh vượng của cuộc đời bạn.&lt;br /&gt;
Ngôi nhà mang dương khí mạnh mẽ thì các thành viên trong gia đình có xu hướng tích cực, năng động và luôn gặp may mắn, hạnh phúc.&lt;br /&gt;
Qua thời gian, khí trong nhà không còn trong sạch sẽ. Nếu không được tiếp thêm sinh khí, không khí trong nhà sẽ trở nên u ám. Điều này khiến các thành viên trong gia đình dễ rơi vào trạng thái tâm lý tiêu cực, thiếu năng động hoặc dễ gặp phải vận rủi.&lt;br /&gt;
Đối với mỗi người, khi mới chào đời, cơ thể tràn đầy sinh khí. Tuy nhiên, qua thời gian, khí âm tích lũy, tràn ngập và lấn át khí dương trong cơ thể thì sự mệt mỏi, căng thẳng… cũng dần xâm nhập tâm hồn và thể xác bạn.&lt;br /&gt;
Cũng như không gian sống cần phải được duy trì sinh khí, tâm hồn và thể xác bạn cũng cần được giữ cho cân bằng, trong sạch. Hãy làm sạch năng lượng xấu bằng cách dọn dẹp đồ phế thải trong nhà; giải tỏa mọi trạng thái tiêu cực như phiền muộn, lo âu… trong tâm hồn bạn. Quá trình “làm sạch” này là con đường duy nhất tiếp thêm sinh khí cho chúng ta.&lt;br /&gt;
Hóa giải hướng bếp xấu – cách hóa giải hướng bếp xấu&lt;br /&gt;
Theo đúc kết của người xưa việc đặt bếp sẽ một phần quyết định tài lộc cho ngôi nhà và sức khỏe, hạnh phúc, điều này xét trên các khía cạnh phân tích khoa học hoàn toàn có cơ sở&lt;br /&gt;
Đặt hướng bếp đảm bảo chuẩn phong thủy mang lại tài-lộc-sức khỏe.&amp;nbsp;&amp;nbsp; Vị trí đặt bếp trong nhà, vị trí đặt bếp theo phong thủy:&lt;br /&gt;
Ví dụ, nhà gia chủ hướng nam mà mặt bếp lại quay về hướng bắc là không đẹp. Người xưa chỉ rằng để bếp&amp;nbsp; “tọa hung hướng cát”, có nghĩa là nằm ở hướng dữ nhưng nhìn về hướng tốt:&lt;br /&gt;
“Cửa bếp là nơi đưa củi vào đáy nồi để đốt, phải đặt nó quay về hướng lành, như thế nhanh có phúc”.&lt;br /&gt;
Khi đặt bếp cần chú ý không được đặt bếp có thể nhìn thấy ở ngoài, tức là từ cửa chính của nhà có thể nhìn thằng qua cửa chính vào bếp. vị trí bếp vững chắc&lt;br /&gt;
Họ cũng yêu cầu tránh để góc nhọn chiếu vào khu vực nấu vì điều đó có thể làm hại tới hòa khí trong nhà. không đặt bếp dưới xà ngang: dưới xà có bếp, nữ gia chủ sẽ bị tổn hao. Còn nếu bếp đặt đối diện với nhà vệ sinh hay cửa phòng ngủ, sức khỏe của các thành viên trong gia đình sẽ bị ảnh hưởng&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Hóa giải khi đặt bếp hướng bắc</title><link>http://saolove.blogspot.com/2016/05/hoa-giai-khi-at-bep-huong-bac.html</link><category>Tra Cứu Tài Liệu</category><author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sun, 22 May 2016 02:50:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-3304069282431377969</guid><description>&lt;div style="background-color: white; color: #999999; font-family: Arial; font-size: 12px; font-weight: bold; padding-bottom: 10px; text-align: justify;"&gt;
Hóa giải khi đặt bếp hướng bắc điều kiêng kị nhất khi xây dựng và vị trị đặt bếp là không nên đặt các vận dụng theo hướng bắc hãy nên chọn cho mình một không gian tốt&lt;/div&gt;
&lt;div class="intro" style="background-color: white; color: #333333; font-family: Arial; font-size: 12px; padding: 10px 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;strong&gt;&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;Hóa giải khi đặt bếp hướng bắc&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;Theo&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;phong thủy&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;, phòng bếp đóng vai trò rất quan trọng đối với ngôi nhà, nhất là vị trí đặt bếp nấu. Bởi vì, bếp là một thiết bị giúp chúng ta chế biến ra đồ ăn, nuôi dưỡng tất cả mọi người trong gia đình.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;Tuy nhiên, về mặt bản chất, phòng bếp được cho rằng kìm hãm sự may mắn. Điều này có nghĩa, ngay cả khi bạn có những may mắn trong căn phòng này, hoặc không thì bản thân phòng bếp sẽ “bóp nghẹt” sự may mắn theo một cách rất tự nhiên.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;h2 style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;Hóa giải khi đặt bếp hướng bắc những điều xấu cần tránh&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;Thêm vào đó, dựa theo con số bát quái của bạn mà phòng bếp nằm trên một hướng tốt thì việc chuẩn bị và thưởng thức đồ ăn ở đây đặc biệt có lợi. Ngược lại, khi phòng bếp nằm ở hướng xấu, bạn sẽ cần áp dụng một số giải pháp phong thủy để làm vị trí phòng bếp tốt đẹp lên.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;&lt;img alt="Hóa giải khi đặt bếp hướng bắc 1" height="667" src="http://sofanhaviet.vn/Images/image/tu%20van%20phong%20thuy%201/hoa-giai-khi-dat-bep-huong-bac%201.jpg" style="border: 0px;" title="Hóa giải khi đặt bếp hướng bắc" width="500" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;Dưới đây là một vài yếu tố cơ bản dành cho phong thủy phòng bếp:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;- Tránh bố trí phòng ngủ nằm trên phòng bếp. Nếu điều này không thể thực hiện thì phải đảm bảo vị trí kê giường ngủ không trùng với vị trí của bếp nấu. Tương tự như vậy, cố gắng không bố trí phòng ngủ, hoặc kê giường ngủ ở vị trí đối diện với bức tường đặt bếp nấu trong phòng bếp.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;- Phòng bếp lý tưởng nên được bố trí ở phía sau ngôi nhà. Tránh thiết kế bếp ở phía trước và chính giữa ngôi nhà.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;- Không nên sơn phòng bếp bằng màu đỏ. Bởi vì, bếp là nơi chứa lửa, do đó, không nên gia tăng năng lượng của lửa bằng cách sơn đỏ căn phòng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;&lt;img alt="Hóa giải khi đặt bếp hướng bắc 2" height="667" src="http://sofanhaviet.vn/Images/image/tu%20van%20phong%20thuy%201/hoa-giai-khi-dat-bep-huong-bac%202.jpg" style="border: 0px;" title="Hóa giải khi đặt bếp hướng bắc" width="500" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;- Tây Bắc, Tây Nam và trung tâm là ba vị trí có hại đối với phòng bếp. Nếu phòng bếp của bạn nằm ở những hướng này, hãy treo một chiếc chuông gió năm thành để xua tan một số nguồn năng lượng xấu. Ví trí tồi tệ nhất đối với nhà bếp chính là hướng Tây Bắc, đặc biệt, nếu bạn sử dụng các loại khí để đun nấu. Loại bỏ tất cả nến khỏi vị trí này và cố gắng chuyển sang dùng bếp điện.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;Ngoài ra, bạn có thể thêm vào một tính năng nước thật lớn, chẳng hạn như một bể cá để làm giảm một phần năng lượng dư thừa của lửa.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;- Theo phong thủy, có một vài điều cần tuyệt đối tránh và với phòng bếp đó là không được sử dụng lửa ở hướng Tây Bắc của ngôi nhà. Điều này có thể gây ra những thiệt hại nghiêm trọng hoặc các vấn đề rắc rối cho người đàn ông sống trong nhà hoặc người trụ cột của gia đình.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;Nếu bạn là người độc thân, điều này dẫn đến tình trạng khó thu hút được một mối quan hệ phù hợp hoặc thường xuyên cãi cọ, bất đồng với người đang hẹn hò.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;Giải pháp duy nhất trong trường hợp này là đặt một bình nước thật lớn trong phòng bếp, kích thước tối thiểu là 45x60 cen-ti-mét. Tuy nhiên, nó có thể khá cồng kềnh và gây cản trở nếu phòng bếp của bạn không được rộng rãi. Thay vào đó, bạn có thể thử đặt một bể cá hoặc bình lọc nước càng gần bếp nấu càng tốt để làm giảm năng lượng của lửa tại đây.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;&lt;img alt="Hóa giải khi đặt bếp hướng bắc 3" height="400" src="http://sofanhaviet.vn/Images/image/tu%20van%20phong%20thuy%201/hoa-giai-khi-dat-bep-huong-bac%203.jpg" style="border: 0px;" title="Hóa giải khi đặt bếp hướng bắc" width="500" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;7 vấn đề chính về phong thủy phòng bếp cần lưu ý:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;1. Khoảng cách giữa bếp nấu và tủ lạnh cần cách nhau ít nhất là 50 – 60 cen-ti-mét? Nếu bếp nấu và tủ lạnh được đặt quá gần nhau, tủ lạnh sẽ làm dập tắt lửa của bếp, gây nên những khó khăn về tình hình tài chính. Trong trường hợp chúng ở cạnh nhau, đặt một chiếc thớt gỗ ở giữa chúng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;2. Bạn có nhìn thấy nhà vệ sinh từ phòng bếp không? Dù là nhìn thấy hay tiếp cận được nhà vệ sinh từ phòng bếp đều là trường hợp không tốt. Nếu trường hợp này xảy tồn tại trong nhà bạn, hãy sơn đỏ cánh cửa ra vào của nhà vệ sinh và như thường lệ, luôn nhớ đóng kín cửa ra vào mọi lúc.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;&lt;img alt="Hóa giải khi đặt bếp hướng bắc 4" height="400" src="http://sofanhaviet.vn/Images/image/tu%20van%20phong%20thuy%201/hoa-giai-khi-dat-bep-huong-bac%204.jpg" style="border: 0px;" title="Hóa giải khi đặt bếp hướng bắc" width="500" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;3. Bếp là khởi nguồn của nỗi buồn, nước mắt? Bếp nấu được đặt ở giữa tủ lạnh và chậu rửa bát được cho là nguyên nhân gây ra những nỗi buồn và tâm trạng nặng nề cho những người sống trong ngôi nhà đó.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;4. Có nên thiết kế thêm đảo bếp trong phòng bếp không? đảo bếp được coi như một tính năng phong thủy hữu ích bởi vì bề mặt của nó thường được làm bằng vật liệu nặng như đá, có khả năng “đè nén” những điều tồi tệ. Thêm vào đó, đảo bếp thường được bố trí nằm giữa các đồ dùng nhà bếp khác như giữa bếp nấu và chậu rửa hoặc giữa bếp nấu và tủ lạnh, vì thế nó có khả năng ngăn chặn sự đối đầu của các tính năng trong nhà bếp. Nếu không có điều kiện thiết kế đảo bếp riêng, bàn ăn chính là giải pháp thay thế tuyệt vời.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;h3 style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;Hóa giải khi đặt bếp hướng bắc cách khắc phục&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;5. Tủ lạnh được tích trữ nhiều đồ ăn? Một chiếc tủ bếp hoặc tủ lạnh tích trữ đồ ăn đều là phong thủy tốt và là biểu tượng của sự giàu có. Giữ cho cả hai nơi này sạch sẽ một cách thường xuyên. điều này giúp làm mới năng lượng và dòng chảy của sự giàu có.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;&lt;img alt="Hóa giải khi đặt bếp hướng bắc 5" height="667" src="http://sofanhaviet.vn/Images/image/tu%20van%20phong%20thuy%201/hoa-giai-khi-dat-bep-huong-bac%205.jpg" style="border: 0px;" title="Hóa giải khi đặt bếp hướng bắc" width="500" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;6. Bếp nấu/phòng bếp có thể nhìn thấy được từ cửa trước? Nếu bạn có thể nhìn thấy bếp nấu hoặc phòng bếp từ cửa trước đồng nghĩa với việc bạn đang chứng kiến những cơ hội bị mất đi. “Khóa chặt” tầm nhìn xấu này bằng cách dựng một vách ngăn hoặc đặt một chậu cây xanh bên ngoài.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;7. Có phải phòng bếp nhà bạn được bố trí ở phía trước của ngôi nhà? Nếu đúng, bạn sẽ phải đấu tranh với các vấn đề rắc rối về cân nặng. Nếu điều đầu tiên bạn nhìn thấy khi trở về nhà là phòng bếp thì bạn có thể gặp khó khăn vì ăn quá nhiều. Hãy thử bố trí lại phòng bếp hoặc thay đổi vị trí cửa chính để hóa giải tình trạng xấu này.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: right;"&gt;
&lt;span style="font-size: 15px;"&gt;&lt;span style="font-family: 'Times New Roman';"&gt;Mulan (Theo Red.LL)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Những đại kỵ phong thủy và cách hóa giải trong thiết kế nhà ở</title><link>http://saolove.blogspot.com/2016/05/nhung-ai-ky-phong-thuy-va-cach-hoa-giai_22.html</link><category>Tra Cứu Tài Liệu</category><author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sun, 22 May 2016 02:45:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-213179476020519397</guid><description>&lt;h2 class="title" style="background-color: white; border: 0px; color: #62707e; font-family: Oswald, sans-serif; font-size: 24px; line-height: 24px; margin: 0px 0px 10px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;/h2&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/proxy/AVvXsEj-SXAiiFeU5JBOUQ6YNUIldC0YLLBauKzeNIPs_EGu-WLLs5-Cydnozqafm8rHEhBTzmJfYRH1CcvDSdTV77-qOy7R7mnxYNq-fAqUT28nfpoVAeHUmkK10RY7dWJzLh2bEnzMEd9blmev0ITp7QB0Rdot_AMOL0IT0B41Ers1Mw5dAQ=" imageanchor="1" style="clear: left; float: left; margin-bottom: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img alt="nha-dep.jpg" border="0" src="http://www.hosophongthuy.com/images/post/2015/03/22/19//nha-dep.jpg" height="426" style="border: 0px; font-size: 13px; height: auto; margin-top: 0px; max-width: 100%; padding: 0px; vertical-align: baseline;" width="282" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="postmeta-primary" style="background-color: white; border: 0px; color: #999999; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 18px; margin: 0px; padding: 0px 0px 10px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="entry clearfix" style="background-color: white; border: 0px; color: #555555; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 13px; line-height: 20px; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="social-ring-button" style="border: 0px; float: left; font-size: 11px; height: 30px; margin: 0px 5px 0px 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;iframe allowtransparency="true" class="twitter-share-button twitter-share-button-rendered twitter-tweet-button" data-url="http://www.hosophongthuy.com/nhung-dai-ky-phong-thuy-va-cach-hoa-giai-trong-thiet-ke-nha-o.html" frameborder="0" id="twitter-widget-0" scrolling="no" src="http://platform.twitter.com/widgets/tweet_button.6f0f2e104cd4fbbafb16bbad6813f68d.en.html#dnt=false&amp;amp;id=twitter-widget-0&amp;amp;lang=en&amp;amp;original_referer=http%3A%2F%2Fwww.hosophongthuy.com%2Fnhung-dai-ky-phong-thuy-va-cach-hoa-giai-trong-thiet-ke-nha-o.html&amp;amp;size=m&amp;amp;text=Nh%E1%BB%AFng%20%C4%91%E1%BA%A1i%20k%E1%BB%B5%20phong%20th%E1%BB%A7y%20v%C3%A0%20c%C3%A1ch%20h%C3%B3a%20gi%E1%BA%A3i%20trong%20thi%E1%BA%BFt%20k%E1%BA%BF%20nh%C3%A0%20%E1%BB%9F&amp;amp;time=1463909980158&amp;amp;type=share&amp;amp;url=http%3A%2F%2Fwww.hosophongthuy.com%2Fnhung-dai-ky-phong-thuy-va-cach-hoa-giai-trong-thiet-ke-nha-o.html" style="border-style: initial; border-width: 0px; height: 20px; margin: 0px; max-width: none !important; padding: 0px; position: static; vertical-align: baseline; visibility: visible; width: 60px;" title="Twitter Tweet Button"&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="social-ring-button" style="border: 0px; float: left; font-size: 11px; height: 30px; margin: 0px 5px 0px 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;fb:like action="like" class=" fb_iframe_widget" fb-iframe-plugin-query="action=like&amp;amp;app_id=&amp;amp;container_width=0&amp;amp;href=http%3A%2F%2Fwww.hosophongthuy.com%2Fnhung-dai-ky-phong-thuy-va-cach-hoa-giai-trong-thiet-ke-nha-o.html&amp;amp;layout=button_count&amp;amp;locale=en_US&amp;amp;sdk=joey&amp;amp;show_faces=false" fb-xfbml-state="rendered" href="http://www.hosophongthuy.com/nhung-dai-ky-phong-thuy-va-cach-hoa-giai-trong-thiet-ke-nha-o.html" layout="button_count" showfaces="false" style="display: inline-block; position: relative;"&gt;&lt;span style="border: 0px; display: inline-block; height: 20px; margin: 0px; padding: 0px; position: relative; text-align: justify; vertical-align: bottom; width: 78px;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/fb:like&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để có một mái ấm gia đình hạnh phúc.&lt;span id="more-4521" style="border: 0px; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Đại kỵ 1:&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Nếu cửa sổ mở ra ban công hoặc bên ngoài có ánh nắng chiếu vào chính diện với bếp hoặc thẳng ra cửa đi lại chính, có thể dùng rèm cửa che chắn thường xuyên liên tục.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Cửa ra vào chính đối diện với chỗ ra ban công sẽ phạm phải cái gọi là “Xuyên Tâm Sát” – trong nhà tiền bạc khó mà tích tụ, tất có việc phải phá tài.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Phương pháp hóa giải:&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Đặt một huyền quan chắn giữa cửa lớn và cửa thông ra ban công, tại cửa lớn bố trí một bể cá (Hoặc dùng bình phong).&lt;br /&gt;
Có thể bố trí cửa ra ban công thành cửa sổ, hoặc tốt hơn là treo rèm, nếu không ở ban công có thể kê đặt các loại cây cảnh để hãm bớt luồng khí xung xạ, hoặc trồng loại cây leo giàn.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Đại kỵ 2:&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Ban công cũng không thể đối diện trực tiếp với phòng bếp, đây cũng có thể coi là một loại xuyên tâm, làm cho khả năng đoàn tụ nhất trí trong nhà yếu, làm cho gia đình khó hòa thuận, hạnh phúc.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Phương pháp hóa giải:&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Nên đặt chậu hoa hoặc trồng cây leo ngăn cách cốt sao cho trong ngoài không thông nhau để hóa giải.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Nếu là cửa đi thì dùng rèm che, cũng có thể đặt huyền quan ngăn cách nhưng phải làm sao cho không ảnh hưởng đến sự đi lại, chỉ cần chỗ ban công không thông thẳng với bếp là được.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Đại kỵ 3:&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Nếu như trên trần nhà đặt loa phát âm thanh lâu dài, hoặc trên sà nhà hay phát tiếng cót két, có thể coi như một lực lượng xung sát từ trên trần; nếu âm thanh đó ngay trên giường ngủ, thì người nằm dưới giường đó lâu dài sẽ phát sinh bệnh tật.&lt;br /&gt;
Phương pháp hóa giải:&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Tốt nhất nên đặt giường ngủ cách xa chỗ đó, hoặc giải quyết dứt điểm không cho phát âm thanh là tốt nhất.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Đại kỵ 4:&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Nếu trong mệnh kỵ Thủy, trong nhà tất không nên bày bể cá, nếu chỉ biết rằng bày bể cá để tụ tài, mà không biết Hỷ Kỵ của chủ nhà có sự chuyên biệt kỵ húy. Nên nhận biết và tránh đi.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Phương pháp hóa giải:&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Nên nhờ thầy phong thủy hoặc các chuyên gia phong thủy phân tích tứ trụ của chủ nhà để xem Hỷ Kỵ thế nào, từ đó rút ra các vật phẩm có tính chất kỵ với chủ nhà.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Đại kỵ 5:&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Mái che mưa (thường ở sân trước nhà) nên làm thành hình vòng cung, tránh làm thành mũi nhọn; nếu không sẽ làm bất lợi cho chủ nhà, đặc biệt về sức khỏe.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Phương pháp hóa giải:&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Không nên dùng mái che mưa, nhưng nhất định phải làm thì nên làm hình vòm, không được làm hình nhọn.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Đại kỵ 6:&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Lò bếp không thể đặt đối diện với cửa nhà, cửa ra ban công, cửa phòng bếp, cửa phòng, thường phạm vào sức khỏe không tốt và các việc không may mắn khác.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Phương pháp hóa giải:&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Có thể tại cửa bếp dùng rèm hoặc bình phong che đi.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Đại kỵ 7:&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Trong nhà không nên tùy ý đặt gương kính, dễ tự mình phá vỡ khí trường trong nhà.&lt;br /&gt;
Có lúc do muốn mở rộng diện tích trong nhà mà đặt kính gương, tuy nhiên nếu là phòng ngủ thì tuyệt đối không được đặt kính, làm cho khí trường bị phản xạ hỗn loạn.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Phương pháp hóa giải:&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Nếu bắt buộc phải đặt gương chỉ nên treo một bên tường, nhất định không nên treo cả hai bên, đặc biệt là đối diện nhau, sẽ tạo thành phản xạ.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Nếu không nên dùng các vật dụng trong nhà đặt gương kính (phía trong tủ, trong phòng tắm, trong phòng thay đồ) dùng xong lại che khuất đi.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Đại kỵ 8:&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Trong nhà sử dụng cây cối chậu cảnh nên thận trọng lựa chọn. Không nên chọn lựa loại cây có lá dài nhọn, dễ làm cho chủ nhân dính vào các chuyện cãi cọ tranh chấp.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Các loại cây thuộc họ Quyết và Cát Đằng là các loại cây không nên chọn, đây là các loại cây âm tính, nếu nó tốt tươi tất trong nhà phạm vào các sự “Bất Can Tịnh – Không sạch sẽ”.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Phương pháp hóa giải:&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Nên chọn các loại cây có bản lá to rộng, hoặc các loại cây hoa có sức sống khỏe.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Đại kỵ 9:&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Nhà vệ sinh tuyệt đối không được ở giữa nhà, đây là điều rất quan trọng, bởi vì Trung Cung là Khí tổng quản cả chín cung trong nhà nên nếu để nó ô nhiễm thì tất là tài vận và sức khỏe trong nhà đều không tốt.&lt;br /&gt;
Phương pháp hóa giải:&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Nếu như kiến trúc đã chọn phạm vào điều này thì tốt nhất nên sửa đổi, còn nếu không thể sửa thì nên dọn sạch sẽ chỗ đó, bồn tắm cũng cần rửa sạch sẽ thường xuyên..&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Đại kỵ 10:&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Ngoài các kiến trúc bên trong thì kiến trúc bên ngoài cũng rất quan yếu. Có người tại mặt ngoài nhà ở bỗng xây, đặt một vật nhô lên như đầu người, đây là điều đại kỵ, nó giống như một cục u máu chắn trước nhà. Đây là hình tượng không tốt, nên tránh xa điều này.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Phương pháp hóa giải:&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
Nếu không phải là đặc biệt cần thiết thì không nên tạo dựng các hình tượng như vậy, còn nếu bắt buộc thì nên tham khảo ý kiến các chuyên gia.&lt;br /&gt;
&lt;em style="border: 0px; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;Nguồn:Phong Thủy Tổng Hợp&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;

&lt;!-- Blogger automated replacement: "https://images-blogger-opensocial.googleusercontent.com/gadgets/proxy?url=http%3A%2F%2Fwww.hosophongthuy.com%2Fimages%2Fpost%2F2015%2F03%2F22%2F19%2F%2Fnha-dep.jpg&amp;amp;container=blogger&amp;amp;gadget=a&amp;amp;rewriteMime=image%2F*" with "https://blogger.googleusercontent.com/img/proxy/AVvXsEj-SXAiiFeU5JBOUQ6YNUIldC0YLLBauKzeNIPs_EGu-WLLs5-Cydnozqafm8rHEhBTzmJfYRH1CcvDSdTV77-qOy7R7mnxYNq-fAqUT28nfpoVAeHUmkK10RY7dWJzLh2bEnzMEd9blmev0ITp7QB0Rdot_AMOL0IT0B41Ers1Mw5dAQ=" --&gt;</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Đại kỵ phong thủy nhà ở thường gặp và cách hóa giải</title><link>http://saolove.blogspot.com/2016/05/ai-ky-phong-thuy-nha-o-thuong-gap-va.html</link><category>Tra Cứu Tài Liệu</category><author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sun, 22 May 2016 02:38:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-9082792304414951861</guid><description>&lt;h2 class="sapo" data-field="sapo" style="border: 0px; color: #555555; font-size: 17px; line-height: 20px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px 0px 10px;"&gt;
Phong thủy ngôi nhà có ảnh hưởng rất lớn đến sức khỏe, tài lộc cũng như sự thịnh vượng của gia chủ. Tuy nhiên, ngày nay khi quỹ đất sinh hoạt đang ngày càng eo hẹp nhiều gia đình khi thiết kế và bố trí nội thất chỉ chú ý đến yếu tố thuận tiện cho sinh hoạt mà chưa chú trọng nhiều đến phong thủy nên tồn tại rất nhiều sai phạm không tốt.&lt;/h2&gt;
&lt;div class="newsbody" data-field="body" style="border: 0px; color: #333333; font-size: 12.8pt; line-height: 20px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 5px 0px 0px;"&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Cửa chính đối diện với cửa chính nhà bên cạnh&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Quan niệm phong thủy cho rằng, nếu hai nhà có cửa chính xung đối sẽ làm cho khí nhà này xung thẳng vào cửa nhà kia nên chắc chắn sẽ có một nhà bị xấu. Để khắc phục nhược điểm này có thể dùng gương Bát Quái hoặc chuông gió treo ở cửa. Gương trong Phong Thuỷ có tác dụng phản xạ lại luồng khí bay tới, nhưng việc sử dụng gương phải hết sức cẩn thận, không được sử dụng bừa bãi.&lt;/div&gt;
&lt;div class="VCSortableInPreviewMode" style="border: 0px; box-sizing: border-box; font-size: 17.0667px; margin: 0px; max-width: 100%; outline: 0px; padding: 0px; text-align: center;" type="Photo"&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;img alt="Nếu cửa chính đối diện với cửa chính nhà bên cạnh nên dùng gương bát quái hoặc chuông gió treo ở cửa." h="485" id="img_63929" photoid="img_63929" rel="http://cafef.vcmedia.vn/2015/img20151019124706511.jpg" src="http://cafef.vcmedia.vn/k:thumb_w/640/2015/img20151019124706511/dai-ky-phong-thuy-nha-o-thuong-gap-va-cach-hoa-giai.jpg" style="border: none; display: inline-block; font-size: 0px; margin: 15px 0px 0px; max-width: 100%; outline: 0px; padding: 0px; vertical-align: middle;" type="photo" w="656" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="PhotoCMS_Caption" style="background-color: #fafafa; border: 0px; color: #666666; font-family: Arial !important; font-size: 12px; line-height: 18px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 5px 0px;"&gt;
Nếu cửa chính đối diện với cửa chính nhà bên cạnh nên dùng gương bát quái hoặc chuông gió treo ở cửa.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Cửa chính thông với cửa hậu&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Trong ngôi nhà cửa chính thông thiên với cửa hậu là điều tối kỵ. Khi các cửa thông nhau, những luồng khí vào sẽ bị thất tán hết. Điều này sẽ làm cho gia chủ hao tổn tiền tài, không cầm giữ được tài lộc. Để hóa giải khuyết điểm này, gia chủ cần sửa lại cửa hoặc đặt bình phong chắn ở giữa để cửa chính và cửa phụ không nhìn thấy nhau nữa. Gia chủ cũng có thể dùng quả cầu thuỷ tinh treo ở vị trí thông giữa hai cửa.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Nhà vệ sinh xây giữa nhà&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Nhà vệ sinh tuyệt đối không được xây giữa nhà, đây là điều tối kỵ quan trọng. Nhà vệ sinh là nơi có nhiều uế khí nếu đặt giữa nhà sẽ làm ô nhiễm tất cả các phòng trong nhà khiến cho tài vận và sức khỏe trong nhà đều không tốt. Nếu phạm phải cách tốt nhất bạn nên cải tạo lại, trong trường hợp “bất khả kháng” thì nên dọn dẹp nhà vệ sinh sạch sẽ, sẽ hạn chế bớt những điều tiêu cực.&lt;/div&gt;
&lt;div class="VCSortableInPreviewMode" style="border: 0px; box-sizing: border-box; font-size: 17.0667px; margin: 0px; max-width: 100%; outline: 0px; padding: 0px; text-align: center;" type="Photo"&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;img alt="Nhà vệ sinh xây giữa nhà vì sẽ làm ô nhiễm tới các phòng khác trong nhà." h="480" id="img_63930" photoid="img_63930" rel="http://cafef.vcmedia.vn/2015/img20151019124707115.jpg" src="http://cafef.vcmedia.vn/k:2015/img20151019124707115/dai-ky-phong-thuy-nha-o-thuong-gap-va-cach-hoa-giai.jpg" style="border: none; display: inline-block; font-size: 0px; margin: 15px 0px 0px; max-width: 100%; outline: 0px; padding: 0px; vertical-align: middle;" type="photo" w="630" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="PhotoCMS_Caption" style="background-color: #fafafa; border: 0px; color: #666666; font-family: Arial !important; font-size: 12px; line-height: 18px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 5px 0px;"&gt;
Nhà vệ sinh xây giữa nhà vì sẽ làm ô nhiễm tới các phòng khác trong nhà.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Đặt bếp ở hướng Tây Bắc&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Trong gia đình, người đàn ông thường đóng vai trò là trụ cột. Vị trí quan trọng đại diện cho các trụ cột gia đình nằm ở góc Tây Bắc. Một vấn đề phong thủy tồi tệ nhất cần hóa giải là khi góc này đang bị ảnh hưởng bởi ngọn lửa, chẳng hạn như bếp, bình nước nóng hoặc bếp nướng ngoài trời, được gọi là "lửa ở trên trời" và có thể gây ra ảnh hưởng lớn tới người đàn ông trong gia đình. Họ có thể bị tai nạn, bệnh tật, mất việc hoặc phá sản.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Để hóa giải lỗi phong thủy này hãy thay thế bếp gas bằng bếp điện giúp hạn chế bớt ảnh hưởng của lửa, hoặc cũng có thể treo một chiếc chuông gió năm thành để xua tan một số nguồn năng lượng xấu.&lt;/div&gt;
&lt;div class="VCSortableInPreviewMode" style="border: 0px; box-sizing: border-box; font-size: 17.0667px; margin: 0px; max-width: 100%; outline: 0px; padding: 0px; text-align: center;" type="Photo"&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;img alt="Bếp tuyệt đối không nên đặt hướng Tây Bắc." h="288" id="img_63931" photoid="img_63931" rel="http://cafef.vcmedia.vn/2015/img20151019124707484.jpg" src="http://cafef.vcmedia.vn/k:2015/img20151019124707484/dai-ky-phong-thuy-nha-o-thuong-gap-va-cach-hoa-giai.jpg" style="border: none; display: inline-block; font-size: 0px; margin: 15px 0px 0px; max-width: 100%; outline: 0px; padding: 0px; vertical-align: middle;" type="photo" w="400" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="PhotoCMS_Caption" style="background-color: #fafafa; border: 0px; color: #666666; font-family: Arial !important; font-size: 12px; line-height: 18px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 5px 0px;"&gt;
Bếp tuyệt đối không nên đặt hướng Tây Bắc.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Bếp của nhà lộ ngay ở ngoài&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Quan niệm phong thủy cho rằng, bếp là nguồn tài lộc và phải kín đáo sao cho người ngoài đi vào cửa không thể nhìn thấy bếp. Nếu đứng ở cửa nhà đã nhìn thấy bếp thì phạm điều tối kỵ. Gia chủ cần khắc phục bằng cách bố trí lại bếp hoặc dùng một bình phong hoặc đôn lớn che chắn cho bếp.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Xà nhà chắn ngang giường ngủ hoặc bàn thờ, bếp&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Tại các vị trí đặt xà, khí của nó tương đối mạnh và thường là sát khí. Nếu giường ngủ đặt ngay dưới xà nhà hoặc dưới chân cầu thang thì vô cùng bất lợi. Cần khắc phục bằng cách kê giường chỗ khác hoặc dùng một trần gỗ hoặc giấy căng ngang phủ lấy xà nhà. Như vậy sẽ giảm bớt tác động xấu của xà. Điều này cũng áp dụng tương tự với bếp và bàn thờ.&lt;/div&gt;
&lt;div class="VCSortableInPreviewMode" style="border: 0px; box-sizing: border-box; font-size: 17.0667px; margin: 0px; max-width: 100%; outline: 0px; padding: 0px; text-align: center;" type="Photo"&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;img alt="Gường ngủ cần phải được đặt nơi thông thoáng và không có xà nhà trên trần." h="400" id="img_63932" photoid="img_63932" rel="http://cafef.vcmedia.vn/2015/img20151019124707773.jpg" src="http://cafef.vcmedia.vn/k:2015/img20151019124707773/dai-ky-phong-thuy-nha-o-thuong-gap-va-cach-hoa-giai.jpg" style="border: none; display: inline-block; font-size: 0px; margin: 15px 0px 0px; max-width: 100%; outline: 0px; padding: 0px; vertical-align: middle;" type="photo" w="600" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="PhotoCMS_Caption" style="background-color: #fafafa; border: 0px; color: #666666; font-family: Arial !important; font-size: 12px; line-height: 18px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 5px 0px;"&gt;
Gường ngủ cần phải được đặt nơi thông thoáng và không có xà nhà trên trần.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Gương chiếu thẳng cửa ra vào, giường ngủ&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Không nên đặt gương, kính tùy tiện trong nhà, nhất là trong phòng ngủ. Nếu trong trường hợp sử dụng gương để “tăng diện tích” cho ngôi nhà về mặt thị giác cũng nên cân nhắc kỹ. Đặc biệt là khu vực giường ngủ không nên đặt kính chiếu thẳng vào, vừa khiến người ngủ cảm giác lo âu, thấp thỏm và khí trường bị phản xạ hỗn loạn. Và tuyệt đối không để gương đối diện cửa ra vào.&lt;/div&gt;
&lt;div class="VCSortableInPreviewMode" style="border: 0px; box-sizing: border-box; font-size: 17.0667px; margin: 0px; max-width: 100%; outline: 0px; padding: 0px; text-align: center;" type="Photo"&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;img alt="Gương chiếu thẳng vào giường ngủ sẽ tạ cảm giác lo âu, thấp thỏm cho gia chủ." h="421" id="img_63933" photoid="img_63933" rel="http://cafef.vcmedia.vn/2015/img20151019124708361.jpg" src="http://cafef.vcmedia.vn/k:2015/img20151019124708361/dai-ky-phong-thuy-nha-o-thuong-gap-va-cach-hoa-giai.jpg" style="border: none; display: inline-block; font-size: 0px; margin: 15px 0px 0px; max-width: 100%; outline: 0px; padding: 0px; vertical-align: middle;" type="photo" w="600" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="PhotoCMS_Caption" style="background-color: #fafafa; border: 0px; color: #666666; font-family: Arial !important; font-size: 12px; line-height: 18px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 5px 0px;"&gt;
Gương chiếu thẳng vào giường ngủ sẽ tạ cảm giác lo âu, thấp thỏm cho gia chủ.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Giường ngủ đối diện với cửa phòng&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Quan niệm phong thủy cho rằng, giường ngủ không nên đặt đối diện với cửa phòng vì khí từ cửa vào sẽ xung thẳng đến giường, gây tổn hại cho sức khoẻ người nằm. Để hóa giải điều này cần phải kê giường nơi khác hoặc treo mành, rèm ở ngay cửa.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total></item><item><title>Những cách làm đơn giản hút thịnh vượng, tài lộc vào nhà</title><link>http://saolove.blogspot.com/2016/05/nhung-cach-lam-on-gian-hut-thinh-vuong.html</link><category>Tra Cứu Tài Liệu</category><author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sun, 22 May 2016 02:34:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-6095363368990637206</guid><description>&lt;h2 class="sapo" data-field="sapo" style="border: 0px; color: #555555; font-size: 17px; line-height: 20px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px 0px 10px;"&gt;
Cũng giống như khí âm, dương tồn tại trong tự nhiên, mỗi căn phòng, mỗi căn nhà đều có những khu vực tốt và xấu.&lt;/h2&gt;
&lt;div class="newsbody" data-field="body" style="border: 0px; color: #333333; font-size: 12.8pt; line-height: 20px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 5px 0px 0px;"&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Thiết kế theo phong thủy chính là phương tiện để chấn áp những tác động xấu, bảo toàn những yếu tố có lợi, thậm chí là làm giảm bớt những luồng khí quá thịnh, tạo sự cân bằng âm dương để mang lại cho cuộc sống của gia chủ những gì tốt đẹp nhất.&lt;br style="margin: 0px; padding: 0px;" /&gt;&lt;br style="margin: 0px; padding: 0px;" /&gt;Dưới đây là một số mẹo đơn giản để bạn có thể loại bỏ những điềm xấu và mang lại những điều tốt lành cho căn nhà của mình.&lt;br style="margin: 0px; padding: 0px;" /&gt;&lt;em style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;strong style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;br style="margin: 0px; padding: 0px;" /&gt;&lt;/strong&gt;Thứ nhất&lt;/em&gt;, bạn nên dọn sạch những gì bừa bộn trong phòng làm việc, phòng khách, nhà bếp và phòng ngủ vì sự lộn xộn là dấu hiệu của năng lượng bị ứ đọng, nó có thể làm cản trở, tắc nghẽn dòng lưu thông của tài lộc.&amp;nbsp;&lt;br style="margin: 0px; padding: 0px;" /&gt;&lt;br style="margin: 0px; padding: 0px;" /&gt;&lt;div align="center" style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;img _fl="" align="middle" alt="" height="350" src="http://images1.cafef.vn/Images/Uploaded/Share/8a010923642b7bc979a379e399d7ca78/2014/10/07/mangthinhvuongvaonhatheophongthuy.jpg" style="border: none; display: inline-block; font-size: 0px; margin: 5px; max-width: 100%; outline: 0px; padding: 0px; vertical-align: middle;" width="490" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;i style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Một căn nhà gọn gàng thông thoáng sẽ hút vượng khí vào nhà&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br style="margin: 0px; padding: 0px;" /&gt;&lt;i style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Thứ hai&lt;/i&gt;, bạn cũng nên loại bỏ những vật dụng bị sứt vỡ, đặc biệt là chén, bát, đĩa. Theo quan niệm phong thủy, nhưng đồ dùng bị sứt mẻ là một trong những nguyên nhân khiến cho công việc làm ăn gặp trắc trở, con người bị tiêu hao năng lượng, mất sinh khí.&lt;br style="margin: 0px; padding: 0px;" /&gt;&lt;br style="margin: 0px; padding: 0px;" /&gt;&lt;div align="center" style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;i style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;img _fl="" align="middle" alt="" src="http://images1.cafef.vn/Images/Uploaded/Share/8a010923642b7bc979a379e399d7ca78/2014/10/07/131912447731.jpg" style="border: none; display: inline-block; font-size: 0px; margin: 5px; max-width: 100%; outline: 0px; padding: 0px; vertical-align: middle;" width="462" /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;
&lt;i style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Theo phong thủy cốc chén, bát đĩa bị sứt vỡ là những loại vật dụng rất không tốt và cần được loại bỏ khỏi căn nhà. Vì vậy, để tránh những điều không tốt cần thay đồ bị sứt mẻ bằng đồ mới&lt;/i&gt;.&lt;/div&gt;
&lt;br style="margin: 0px; padding: 0px;" /&gt;Bên cạnh đó, những đồ vật bị hỏng đang nằm ở vị trí “hút tiền” cũng cần được sửa chữa ngay Chẳng hạn như: ngăn kéo tủ bị kẹt, chiếc đồng hồ chạy sai giờ hay đèn bàn chập chờn…Điều nhỏ nhặt này có thể gây những tác động lớn tới sự hưng thịnh của gia đình bạn. Vì vậy, bạn hãy bắt tay vào sửa chữa để chúng hoạt động tốt để có được tài lộc như ý.&lt;br style="margin: 0px; padding: 0px;" /&gt;&lt;br style="margin: 0px; padding: 0px;" /&gt;&lt;i style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Thứ ba&lt;/i&gt;, cần trang trí những vị trí quan trọng của phòng làm việc, phòng khách, nhà bếp và phòng ngủ bằng những biểu tượng của sự phát đạt như: những đồng tiền vàng, vài nhánh cây phát lộc…Ngoài ra, việc treo những bức tranh liên quan đến tiền bạc và có ý nghĩa đặc biệt với bạn như: một ngôi nhà mơ ước hay chiếc ô tô đắt tiền, sang trọng, hợp thời trang… cũng sẽ mang lại hiệu quả tốt cho tài vận của bạn.&lt;br style="margin: 0px; padding: 0px;" /&gt;&lt;br style="margin: 0px; padding: 0px;" /&gt;&lt;div align="center" style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;i style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;img _fl="" align="middle" alt="" src="http://images1.cafef.vn/Images/Uploaded/Share/8a010923642b7bc979a379e399d7ca78/2014/10/07/8864acthantai1192727.jpg" style="border: none; display: inline-block; font-size: 0px; margin: 5px; max-width: 100%; outline: 0px; padding: 0px; vertical-align: middle;" width="500" /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;
&lt;i style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Tiền xu là công cụ mạnh để kích hoạt sự giàu có. Hình tròn và hình vuông của đồng tiền tượng trưng cho trời và đất. Buộc 3 đồng tiền vào một chuỗi dây màu đỏ và treo chúng lên cửa ra vào ngụ ý tiền hoàn toàn ở bên trong nhà bạn.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br style="margin: 0px; padding: 0px;" /&gt;&lt;br style="margin: 0px; padding: 0px;" /&gt;&lt;i style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Thứ tư&lt;/i&gt;, cây xanh chính là biểu tượng của cuộc sống và nó góp phần mang lại năng lượng “tươi” cho căn nhà bạn. Vì vậy, để hút vượng khí nên trồng cây xanh trong nhà. Hiện nay, nhiều người thường chọn những loại cây có tên gọi mang ý nghĩa may mắn, hướng đến nhiều mong ước để trồng trong nhà đẹp. Các loại cây thể hiện tài lộc được ưa chuộng nhất là cây kim ngân, kim quýt, kim phát tài, lộc vừng, phát lộc...&amp;nbsp;&lt;br style="margin: 0px; padding: 0px;" /&gt;&lt;br style="margin: 0px; padding: 0px;" /&gt;&lt;div align="center" style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;img _fl="" align="middle" alt="" height="372" src="http://images1.cafef.vn/Images/Uploaded/Share/8a010923642b7bc979a379e399d7ca78/2014/10/07/caypthuy7kienthucyxrd.jpg" style="border: none; display: inline-block; font-size: 0px; margin: 5px; max-width: 100%; outline: 0px; padding: 0px; vertical-align: middle;" width="496" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;i style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Cây ngọc bích, còn có tên gọi khác là cây thường xanh, hoa đá. Theo ứng dụng phong thủy cổ đại, cây ngọc bích được đặt đúng vị trí sẽ mang lại sức khỏe và sự may mắn, có tác dụng chiêu tài. Ngoài ý nghĩa tài lộc, cây ngọc bích còn có tác dụng tốt về mặt sức khỏe.&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br style="margin: 0px; padding: 0px;" /&gt;Tuy nhiên, cũng cần lưu ý, sử dụng cây cảnh trong môi trường sống là một giải pháp hay, nhưng hãy cố gắng chăm sóc (bón phân, tưới tắm) chúng cẩn thận để luôn khỏe mạnh. Các loại cây có lá dạng hình tròn sẽ tốt hơn những loại cây khác. Ở nhà bạn nên đặt một chậu hoa có mùi hương nhẹ và bạn và gia đình bạn không bị dị ứng, nó sẽ giúp tinh thần bạn sản khoái hơn vào mỗi buổi sáng thức giấc.&amp;nbsp;&lt;br style="margin: 0px; padding: 0px;" /&gt;&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;i style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Thứ năm&lt;/i&gt;, cũng không nên để gió vào nhà quá nhiều bởi vì chúng có thể khiến tiền bạc của bạn bị hao bớt và gây ra những vấn đề về không tốt về sức khỏe. Cách tốt nhất là bạn hãy tạo vật cản và thay đổi luồng gió theo như mong muốn.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;i style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;img _fl="" align="middle" alt="" src="http://images1.cafef.vn/Images/Uploaded/Share/8a010923642b7bc979a379e399d7ca78/2014/10/07/datbinhtailochopphongthuy160401.jpg" style="border: none; display: inline-block; font-size: 0px; margin: 5px; max-width: 100%; outline: 0px; padding: 0px; vertical-align: middle;" width="400" /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;i style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Bình phong sẽ giúp chắn làn gió mạnh xộc thẳng vào nhà, gây mất tài lộc&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Phòng khách rộng thường bị gió xộc thẳng vào, vì vậy cần đặt bình phong hoặc bức tranh phong thủy để chắn gió. Dòng khí gặp bình phong chắn lại, buộc phải đi lượn, sẽ dịu dàng tự nhiên hơn, bớt hung hăng ban đầu. Hoặc ở cửa sổ, bạn có thể đặt một vật trang trí vừa tạo hình ảnh vừa có thể thay đổi sự lưu thông luồn gió vào phòng bạn, chỉ nên đặt vật đó với diện tích bằng 1/10 diện tích của sổ để không giảm tầm nhìn của bạn.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Những sai lầm khi treo gương bát quái</title><link>http://saolove.blogspot.com/2016/05/nhung-sai-lam-khi-treo-guong-bat-quai.html</link><category>Tra Cứu Tài Liệu</category><author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sun, 22 May 2016 02:32:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-3678381167201975087</guid><description>&lt;h2 class="sapo" data-field="sapo" style="border: 0px; color: #555555; font-size: 17px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px 0px 10px;"&gt;
Hiện nay có rất nhiều gia đình sử dụng gương bát quái nhưng không phải ai cũng biết cách dùng.&lt;/h2&gt;
&lt;div&gt;
&lt;img alt="Những sai lầm khi treo gương bát quái" src="https://cafef.vcmedia.vn/thumb_w/660/2015/guong-bat-quai-hinh-anh-1-idcw-1734-1435279972664.jpg" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="newsbody" data-field="body" style="border: 0px; color: #333333; font-size: 12.8pt; margin: 0px; outline: 0px; padding: 5px 0px 0px;"&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; line-height: 20px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Gương bát quái là một trong những công cụ phổ biến được sử dụng trong phong thủy để bảo vệ, khắc phục, hoặc hóa giải cho các ngôi nhà có hướng xấu. Ở các thành phố lớn hiện nay việc mua phải ngôi nhà có hướng không hợp tuổi với gia chủ là chuyện rất dễ gặp và tất cả mọi người sẽ tìm đến gương bát quái để xua tan đi nỗi lo sai hướng.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; line-height: 20px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Tuy nhiên rất nhiều hộ gia đình đã phạm phải những lỗi nghiêm trọng trong việc sử dụng gương bát quái mà không hề hay biết.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; line-height: 20px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Chọn gương bát quái không phù hợp&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; line-height: 20px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Gương bát quái có nhiều loại. Phổ biến là gương bát quái lồi có một đường cong hướng ra ngoài cạnh của nó, phản xạ và làm đổi hướng những sát khí có hại. Gương lồi giống như mai rùa, có hình cầu lồi lên, là một công cụ hóa giải sát khí. Khi nhà ở bị các vật thể mang sát khí xung chiếu, gương lồi sẽ có tác dụng rất hữu hiệu. Nếu cửa chính hoặc cửa sổ bị các vật mang sát khí chiếu thẳng vào, có thể treo gương lồi trước cửa để hóa giải.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; line-height: 20px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Gương bát quái lõm có hình dạng cong lõm vào trong. Tác dụng của gương lõm lại trái ngược so với gương lồi: gương lồi dùng để “phân tán”, còn gương lõm dùng để “tích tụ” năng lượng. Nếu phương vị phong thủy nào có hiện tượng thất tán khí hoặc các vật thể được coi là tốt đẹp lại cách nhà quá xa, có thể treo gương lõm để thu hút năng lượng tốt.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; line-height: 20px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Gương bát quái phẳng được coi là trung lập. Đối với gương phẳng, nếu đặt trong nhà cũng có tác dụng thu hút, thâu tóm năng lượng tốt trong phong thủy. Nếu treo ngoài cửa chính hoặc cửa sổ sẽ có tác dụng phản xạ.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; line-height: 20px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
“Việc dùng chủng loại gương nào, kích cỡ ra sao phải phù hợp với điều kiện thực tế của ngôi nhà, nghĩa là tình trạng nhà như thế nào thì dùng gương thế đó, giống như người bị bệnh nào thì uống thuốc đó, dùng liều ít hay nhiều quá đều không tốt”, chuyên gia phong thủy Băng Sơn chia sẻ trên Chuyện đời.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; line-height: 20px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Treo sai vị trí&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; line-height: 20px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Khi treo gương bát quái cần làm theo chỉ dẫn của người có chuyên môn, hiểu biết, gia chủ không nên tùy tiện treo. Việc một gia đình treo 4-5 gương bát quái trong nhà, cửa to nào cũng treo và phòng nào cũng treo không phải là cách hay.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; line-height: 20px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Gương bát quái, khi mua về nên được bọc kín, trước khi treo phải làm lễ, xin phép thần linh trong ngôi nhà. Tức là gương được đặt lên ban thờ, sau đó người có chuyên môn sẽ đọc trì chú để khai quang gương rồi mới tiến hành treo gương. Gương nên được treo vào ngày rằm hoặc mùng một.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; line-height: 20px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Có một số những lưu ý căn bản để các gia đình có thể tìm ra những vị trí tốt nhất cho những chiếc gương bát quái của mình như: không nên treo một chiếc gương ở đối diện cửa ra vào, đặc biệt là phía sau bếp nấu…&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; line-height: 20px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Không sử dụng các loại gương có hình thần tướng cưỡi hổ&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; line-height: 20px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Theo Đời sống &amp;amp; Pháp luật, các nguyên tắc phong thủy hiện nay cho rằng một đại kỵ khi sử dụng gương bát quái đó là sử dụng các loại gương có hình thần tướng cưỡi hổ trong tay cầm binh khí, hoặc hổ phù ngậm binh khí vì những loại gương này luôn mang đến sát khí. Nếu như treo loại gương này ở trước ngôi nhà của mình thì chẳng những không xua đuổi được tài khí, thu hút khí tài mà còn khiến cho nhiều hung khí ở khắp nơi kéo đến. Đây là một trong những lỗi căn bản mà nhiều gia đình đang mắc phải khi luôn cho rằng những loại gương có hình thần tướng hổ phụ là tốt.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; line-height: 20px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Một vấn đề ũng cần lưu ý là không phải ngôi nhà nào cũng cần phải treo gương bát quái vì nếu như hướng nhà đã hợp với gia chủ thì chẳng cần treo, nếu có treo lên cũng chỉ là “phú quý sinh lễ nghĩa”, thậm chí là còn tạo ra những sung khí cho ngôi nhà của mình.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; line-height: 20px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Tuy nhiên, riêng các ngôi nhà nằm gần nghĩa trang, bệnh viện, trường học hoặc những nơi nào sát khí mạnh thì cần phải treo gương bát quái vì nó sẽ ngăn chặn các luồng tà khí.&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total></item><item><title>Những đại kỵ cần biết khi treo gương trong nhà</title><link>http://saolove.blogspot.com/2016/05/nhung-ai-ky-can-biet-khi-treo-guong.html</link><category>Tra Cứu Tài Liệu</category><author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sun, 22 May 2016 02:29:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-6229812988304117238</guid><description>&lt;h2 class="sapo" data-field="sapo" style="border: 0px; color: #555555; font-size: 17px; line-height: 20px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px 0px 10px;"&gt;
Nhắc đến gương trong trang trí nội thất không ai có thể phủ nhận được công dụng mà nó mang lại. Gương có thể làm sáng lên bất kỳ căn phòng nào và làm cho những căn phòng nhỏ dường như lớn hơn. Tuy nhiên, nếu bố trí gương sai phong thủy rất có thể nó sẽ gây ra những tác động không mong muốn đối với cuộc sống của gia chủ.&lt;/h2&gt;
&lt;div class="newsbody" data-field="body" style="border: 0px; color: #333333; font-size: 12.8pt; line-height: 20px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 5px 0px 0px;"&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Quan niệm phong thủy cho rằng, gương tiềm ẩn một dạng năng lượng rất đặc biệt, có thể rất tốt, nhưng cũng có thể cực xấu. Nếu khéo biết bố trí gương treo trong nhà hợp phong thủy nó có thể giúp đưa vận khí tốt đến với gia đình, mang may mắn và thịnh vượng, đồng thời xua đuổi tà khí giúp gia đình bạn sống hòa thuận và êm ấm.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Tuy nhiên, khi trang trí gương trong nhà, gia chủ cần lưu ý những điều cấm kỵ dưới đây.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Gương đối diện cửa chính làm hao tán tiền của&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Trong phong thủy đại kỵ nhất là đặt gương đối diện với cửa chính của căn nhà, bởi gương luôn phản chiếu ngược lại. Vì vậy, nếu đặt gương ở cửa chính sẽ khiến dòng khí tốt cũng như tài vận đổ ngược ra ngoài.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Tương tự bạn cũng không nên đặt gương đối diện với cửa phòng sẽ dễ “xua đuổi” những điều tốt đẹp, cơ hội may mắn trong cuộc sống khiến bạn làm ăn chật vật, dễ nợ nần, phá sản.&lt;/div&gt;
&lt;div class="VCSortableInPreviewMode" style="border: 0px; box-sizing: border-box; font-size: 17.0667px; margin: 0px; max-width: 100%; outline: 0px; padding: 0px; text-align: center;" type="Photo"&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;img alt="Đặt gương đối diện cửa chính sẽ khiến tài vận đổ ngược ra ngoài" h="450" id="img_75230" photoid="img_75230" rel="http://cafef.vcmedia.vn/2015/img20151124131853053.jpg" src="http://cafef.vcmedia.vn/k:2015/img20151124131853053/nhung-dai-ky-can-biet-khi-treo-guong-trong-nha.jpg" style="border: none; display: inline-block; font-size: 0px; margin: 15px 0px 0px; max-width: 100%; outline: 0px; padding: 0px; vertical-align: middle;" type="photo" w="600" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="PhotoCMS_Caption" style="background-color: #fafafa; border: 0px; color: #666666; font-family: Arial !important; font-size: 12px; line-height: 18px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 5px 0px;"&gt;
Đặt gương đối diện cửa chính sẽ khiến tài vận đổ ngược ra ngoài&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Cấm kỵ đặt gương đối diện với tượng của các vị Thần&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Đặt một tấm gương đối diện với tượng của các vị thần là sự thiếu tôn trọng đối họ, thần linh sẽ không những không thể hiển linh được, mà sẽ có tác dụng ngược lại. Gương thuộc về xung sát, sẽ chống đối thần linh, đa phần là không tốt, vì vậy gương nhất định không nên để đối diện với tượng của các vị Thần.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Không treo gương trong phòng ngủ&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Trên thực tế rất nhiều người có thói quen treo gương trong phòng ngủ bởi nó tiện mỗi khi chúng ta muốn thay đồ ra ngoài. Tuy nhiên, theo phong thủy không nên treo gương trong phòng ngủ. Sự hiện hữu của những chiếc gương lớn trong phòng ngủ thường làm bạn luôn có cảm giác bất an, lo lắng có một bản sao nữa đang có mặt trong phòng mình. Tuyệt đối càng không được để gương phía dưới chân giường. Người ngủ trên giường đặt đối diện với gương thường có giấc ngủ chập chờn, hay bị đau đầu hoặc gặp ác mộng.&lt;/div&gt;
&lt;div class="VCSortableInPreviewMode" style="border: 0px; box-sizing: border-box; font-size: 17.0667px; margin: 0px; max-width: 100%; outline: 0px; padding: 0px; text-align: center;" type="Photo"&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;img alt="Treo gương dưới chân giường không tốt cho giấc ngủ" h="600" id="img_75231" photoid="img_75231" rel="http://cafef.vcmedia.vn/2015/img20151124131853350.jpg" src="http://cafef.vcmedia.vn/k:thumb_w/640/2015/img20151124131853350/nhung-dai-ky-can-biet-khi-treo-guong-trong-nha.jpg" style="border: none; display: inline-block; font-size: 0px; margin: 15px 0px 0px; max-width: 100%; outline: 0px; padding: 0px; vertical-align: middle;" type="photo" w="800" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="PhotoCMS_Caption" style="background-color: #fafafa; border: 0px; color: #666666; font-family: Arial !important; font-size: 12px; line-height: 18px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 5px 0px;"&gt;
Treo gương dưới chân giường không tốt cho giấc ngủ&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Cấm kỵ đặt gương đối diện cửa nhà vệ sinh&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Ai cũng biết, nhà vệ sinh là một nơi rất riêng tư, nếu như gương đối diện với cửa nhà vệ sinh sẽ rất dễ dàng khiến cho một người nào đó nhìn thấy các vật dụng trong nhà vệ sinh và bất kì một hoạt động nào khác của người trong đó, khiến họ cảm thấy khó chịu và bất nhã. Đồng thời sự riêng tư cá nhân cũng bị phơi ra, gây nên sự không thoải mái, do đó nên tránh đặt gương đối diện cửa nhà vệ sinh.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Cấm kỵ đặt gương trong nhà bếp&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Nhà bếp là một nơi rất phồn thịnh của “lửa”, nếu như gương được đặt trong bếp, bên trong và bên ngoài gương đều là lửa, sẽ khiến cho ngọn lửa của nhà bếp càng thịnh vượng hơn, dễ gây cháy hoặc những điều ngoài ý muốn khác khiến cho người ta phát hỏa (tức giận).&lt;/div&gt;
&lt;div class="VCSortableInPreviewMode" style="border: 0px; box-sizing: border-box; font-size: 17.0667px; margin: 0px; max-width: 100%; outline: 0px; padding: 0px; text-align: center;" type="Photo"&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;img alt="Treo gương trong nhà bếp có thể gây nên những việc không mong muốn" h="381" id="img_75232" photoid="img_75232" rel="http://cafef.vcmedia.vn/2015/img20151124131853662.jpg" src="http://cafef.vcmedia.vn/k:2015/img20151124131853662/nhung-dai-ky-can-biet-khi-treo-guong-trong-nha.jpg" style="border: none; display: inline-block; font-size: 0px; margin: 15px 0px 0px; max-width: 100%; outline: 0px; padding: 0px; vertical-align: middle;" type="photo" w="500" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="PhotoCMS_Caption" style="background-color: #fafafa; border: 0px; color: #666666; font-family: Arial !important; font-size: 12px; line-height: 18px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 5px 0px;"&gt;
Treo gương trong nhà bếp có thể gây nên những việc không mong muốn&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Không treo gương đối diện bàn học, làm việc&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Treo gương đối diện bàn học, bàn làm việc dễ khiến gia chủ phân tâm, thiếu tập trung, đặc biệt là bàn học của trẻ. Khi có chiếc gương đối diện với bàn học con bạn sẽ bị phân tâm trong học tập, nó sẽ soi ngắm hình ảnh của mình nhiều hơn và khả năng tư duy suy nghĩ sẽ ít đi, một thời gian dài sẽ dẫn đến kết quả học tập kém. Chính vì vậy khi treo gương trong nhà gia chủ phải tránh những nơi này.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Không nên treo gương sau ghế sofa&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Khi đặt gương sau ghế sofa trong phòng khách thì phần gáy của người ngồi sẽ bị người bên cạnh hay người ngồi đối diện nhìn thấy, điều này sẽ tạo ra sự ghen ghét, đố kỵ, chơi xấu nhau xảy ra đối với người trong gia đình. Chính vì vậy cách tốt nhất nên đặt gương bên cạnh hoặc tránh vị trí sau ghế sofa.&lt;/div&gt;
&lt;div class="VCSortableInPreviewMode" style="border: 0px; box-sizing: border-box; font-size: 17.0667px; margin: 0px; max-width: 100%; outline: 0px; padding: 0px; text-align: center;" type="Photo"&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;img alt="Gương đặt sau ghế sofa dễ tạo ra ghen ghét, đố kỵ" h="184" id="img_75233" photoid="img_75233" rel="http://cafef.vcmedia.vn/2015/img20151124131853927.jpg" src="http://cafef.vcmedia.vn/k:2015/img20151124131853927/nhung-dai-ky-can-biet-khi-treo-guong-trong-nha.jpg" style="border: none; display: inline-block; font-size: 0px; margin: 15px 0px 0px; max-width: 100%; outline: 0px; padding: 0px; vertical-align: middle;" type="photo" w="275" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="PhotoCMS_Caption" style="background-color: #fafafa; border: 0px; color: #666666; font-family: Arial !important; font-size: 12px; line-height: 18px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 5px 0px;"&gt;
Gương đặt sau ghế sofa dễ tạo ra ghen ghét, đố kỵ&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Không nên ốp gương trên trần&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Quan niệm phong thủy cho rằng, nếu gương mà được ốp trên trần nhà thì những người phía dưới sẽ bị tiêu khí tiêu tài, bất lợi cho tài vận và sức khỏe, gương tốt nhất là không nên gắn lên trần của phòng khách, vì điều này sẽ ảnh hưởng đến vận may của những người bên dưới, đồng thời cũng khiến cho người bên dưới cảm thấy rất không tự nhiên thoải mái.&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Treo mảnh gương trong nhà không hề tốt&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Khi dùng gương làm vật trang trí nội thất trong nhà bạn cần phải rất chú ý hãy dùng cả tấm gương thay vì từng mảnh vì nó là dấu hiệu mang lại điềm xấu cho gia đình và bạn nên loại bỏ hoàn toàn chúng ra khỏi không gian căn hộ của mình.&lt;/div&gt;
&lt;div class="VCSortableInPreviewMode" style="border: 0px; box-sizing: border-box; font-size: 17.0667px; margin: 0px; max-width: 100%; outline: 0px; padding: 0px; text-align: center;" type="Photo"&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;img alt="Trang trí nhà bằng những mảng gương sắc nhọn mang điềm xấu cho gia chủ" h="300" id="img_75234" photoid="img_75234" rel="http://cafef.vcmedia.vn/2015/img20151124131854192.jpg" src="http://cafef.vcmedia.vn/k:2015/img20151124131854192/nhung-dai-ky-can-biet-khi-treo-guong-trong-nha.jpg" style="border: none; display: inline-block; font-size: 0px; margin: 15px 0px 0px; max-width: 100%; outline: 0px; padding: 0px; vertical-align: middle;" type="photo" w="450" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="PhotoCMS_Caption" style="background-color: #fafafa; border: 0px; color: #666666; font-family: Arial !important; font-size: 12px; line-height: 18px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 5px 0px;"&gt;
Trang trí nhà bằng những mảng gương sắc nhọn mang điềm xấu cho gia chủ&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin: 0px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;Không treo 2 tấm gương chiếu vào nhau&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; font-size: 17.0667px; margin-bottom: 15px; margin-top: 15px; outline: 0px; padding: 0px;"&gt;
Quan niệm phong thủy cho rằng, khi treo 2 tấm gương quay đối mặt với nhau sẽ làm khí năng trong nhà bị nhiễu loạn, luẩn quẩn không thoát đi đâu được.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Nguyên tắc trong việc thiết kế cổng chính</title><link>http://saolove.blogspot.com/2016/05/nguyen-tac-trong-viec-thiet-ke-cong.html</link><category>Tra Cứu Tài Liệu</category><author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sun, 22 May 2016 02:27:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-2360948617004617466</guid><description>&lt;h2 style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: dimgrey; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 22px; margin: 0px 0px 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; color: purple; outline: none;"&gt;&lt;span style="border: none; font-size: 18px; outline: none;"&gt;Nguyên tắc trong việc thiết kế cổng chính hợp theo&amp;nbsp;phong thủy và những điều kiêng kị cần biết&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h2&gt;
&lt;div style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: #4d5226; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 1.1em; margin-bottom: 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;Trong phong thủy học dương trạch ( nhà ở) thứ được coi trọng nhất chính là cái cổng chính. Tại sao vậy? vì cổng giống như cái miệng của con người. Miệng của người thì nạp thứ ăn và để phát ngôn nói ra những thứ mà con người biết, và giao tiếp với bên ngoài nêu miệng mà có vấn đề thì toàn bộ cơ thể cũng sẽ bị ảnh hưởng theo. cổng chính cũng vậy toàn bộ khí được lưu chuyển vào căn nhà thì đề phải đi qua cổng chính đầu tiên. đồng thời có thể nhìn cổ chính mà đoán ra được cái hung của ngôi nhà ntn. chính vì nét tương đồng này nên người ta còn gọi cổng chính với 1 cái tên đầy hinh tượng đó là tổng khẩu (tức cái miệng lớn). ở bài này thì tôi chuyên luận cái hung của cổng chính chủ yếu &amp;nbsp;theo học phái là loan đầu (hình dáng và các yêu tố bên ngoài có thể nhìn thấy bằng mắt thường), thông thường thì cổng chính cũng sẽ liên quan mật thiết tới&amp;nbsp;&lt;a href="http://phongthuydainam.com.vn/phong-thuy-phong-khach" style="border: none; color: #ea4748; font-family: inherit; outline: none; text-decoration: none; transition: background-color 0.3s ease, border 0.3s ease, color 0.3s ease, opacity 0.3s ease-in-out;" target="_blank" title="phong thủy phòng khách" type="phong thủy phòng khách"&gt;phong thủy&amp;nbsp;phòng khách&lt;/a&gt;,&amp;nbsp;yêu cầu đối với cổng chính như sau :&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;h3 style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: dimgrey; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 20px; margin: 0px 0px 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 18px; outline: none;"&gt;&lt;span style="border: none; color: black; outline: none;"&gt;#1. Cổng chính đối xung trực tiếp với con đường&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;
&lt;div style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: #4d5226; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 1.1em; margin-bottom: 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;Tránh làm cửa cổng đối xung trực tiếp với con đường chạy thẳng từ xa tới. độ thẳng và dài của con đường tỉ lệ thuận mới mức độ nguy hiểm. trên quan điểm của vật lý học cũng đơn giản có thể nhận ra các trường hợp nhà như thê này rất dễ bị các phương tiện giao thông hút thẳng và cổng . Trên góc độ của phong thủy học hiện đại thì cổng mà đối diện với con đường xung thẳng trực tiếp vào sẽ có 2 khả năng là khi mới làm nhà xong hoặc mới về ở mà thấy ổn thì tiền tài sẽ tới rất nhanh,. nhưng khi tai họa mà tới thì e là sẽ phải đánh đổi bằng mạng người nếu không có sự tư vấn của chuyên gia phong thủy giỏi thì tốt nhất là không nên ở trong các ngôi nhà như vậy. vì thế này là "cực độc" nếu đủ trình độ thì sẽ có thể lợi dụng mà giàu lên cực nhanh. nhưng nếu không đủ kiến thức mà dùng bừa thì trả giá bằng tính mạng cũng không ngoa. quan điểu của tôi là không có thầy địa lý giỏi thì không nên ở trong ngôi nhà như vậy.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: #4d5226; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 1.1em; margin-bottom: 15px; outline: none; text-align: center;"&gt;
&lt;img alt="cổng chính đối xung trực tiếp với đường " class="img-responsive" longdesc="http://phongthuydainam.com.vn/c%C3%B4%CC%89ng%20chi%CC%81nh%20%C4%91%C3%B4%CC%81i%20xung%20tr%C6%B0%CC%A3c%20ti%C3%AA%CC%81p%20v%C6%A1%CC%81i%20%C4%91%C6%B0%C6%A1%CC%80ng" src="http://phongthuydainam.com.vn/files/images/2015/8/5/images/89020f24-cf31-4d21-87c3-567b5e56360f.jpg" style="border: none; display: inline; max-width: 100%; min-height: 255px; outline: none; width: 350px;" title="cổng chính đối xung trực tiếp với đường " /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;h3 style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: dimgrey; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 20px; margin: 0px 0px 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 18px; outline: none;"&gt;&lt;strong style="border: none; outline: none;"&gt;#2. Vật nhọn đối xung với&amp;nbsp;&lt;a href="http://phongthuydainam.com.vn/phong-thuy-cong-chinh" style="border: none; color: dimgrey; font-family: inherit; outline: none; text-decoration: none; transition: background-color 0.3s ease, border 0.3s ease, color 0.3s ease, opacity 0.3s ease-in-out;" target="_blank" title="phong thủy cổng chính"&gt;cổng chính&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;
&lt;div style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: #4d5226; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 1.1em; margin-bottom: 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;Với các ngôi nhà có vật nhọn đâm thẳng vào cổng chính hoặc đối diện với cột điện, cây lớn, đối diện với cạnh&amp;nbsp;&lt;a href="http://phongthuydainam.com.vn/trang-tri-ngoi-nha-cua-ban-theo-phong-thuy-1" style="border: none; color: #ea4748; font-family: inherit; outline: none; text-decoration: none; transition: background-color 0.3s ease, border 0.3s ease, color 0.3s ease, opacity 0.3s ease-in-out;" target="_blank" title="phong thủy nhà cửa"&gt;ngôi nhà&lt;/a&gt;&amp;nbsp;khác thì sẽ rất xấu người trong nhà dễ mắc các bệnh về tim mạch, hỏa hoạn. các xử lý thì cũng đơn giả đón là treo gương bát quái nồi hoặc đặt 1 đôi sư tử đá ở cổng để chấn.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: #4d5226; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 1.1em; margin-bottom: 15px; outline: none; text-align: center;"&gt;
&lt;img alt="vật thể có kết cấu dạng nhọn chiếu vô cổ chính" class="img-responsive" longdesc="http://phongthuydainam.com.vn/phong-thuy-trong-thiet-ke-cong-chinh-va-nhung-dieu-kieng-ki-can-biet-11" src="http://phongthuydainam.com.vn/files/images/2015/8/5/images/6be765ca-2dcd-411c-b541-2faf830bacb2.jpg" style="border: none; display: inline; max-width: 100%; min-height: 476px; outline: none; width: 397px;" title="vật thể có kết cấu dạng nhọn chiếu vô cổ chính" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;h3 style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: dimgrey; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 20px; margin: 0px 0px 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 18px; outline: none;"&gt;#3. Kích thước cổng chính&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;
&lt;div style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: #4d5226; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 1.1em; margin-bottom: 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;Hình dáng và kích thước của cổng chính phải phù hợp với kích thước tổng thể của cả ngôi nhà nói chung. không nên quá rộng. cũng không nên quá nhỏ. tránh trang trí cổng bằng các hình thù kì dị. nên trang trí đơn giản. cũng không nên dùng quá 2 tông màu cho màu cổng. tối đa là 5m , tối thiểu là 2m.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;h3 style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: dimgrey; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 20px; margin: 0px 0px 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 18px; outline: none;"&gt;#4. Hệ thống thoát nước&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;
&lt;div style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: #4d5226; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 1.1em; margin-bottom: 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;Các bạn cố gắng thiết kế sao cho nước ở phía trong nhà không được thoát ra ngoài thông qua cổng chính mà phải thoát ra bằng hệ thống thoát nước ngầm. nước trong nhà mà chảy trực tiếp ra bên ngoài bằng đường cổng chính thì điều này chứng minh 1 điều hiển nhiên rằng tiền tài ngôi nhà này có làm ra bao nhiêu đi nữa thì cũng sẽ bị hao tổn, thất tán.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;h3 style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: dimgrey; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 20px; margin: 0px 0px 15px; outline: none;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 18px; outline: none;"&gt;#5. Hỏa sát&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;
&lt;div style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: #4d5226; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 1.1em; margin-bottom: 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;Trước cổng đối diện với cây xăng, bãi đỗ xem, trạm dừng xem bus, nhà hỏa táng, cũng là cục phong thủy cực nhiều hỏa đa phần người sống trong nhà sẽ mắc bệnh về tim mạch và mắt đây là cục phong thủy xấu. không nên ở. (trừ trường hợp chủ nhân ngôi nhà là người mệnh&amp;nbsp;thiếu hỏa thì sẽ ngược lại không có vấn đề gì mà còn rất may mắn thuận lợi với người đó nữa) cách cục này gọi là độc dương sát, hỏa sát. cũng không có cách nào hóa gỉ. chỉ có thể chuyển nhà&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: #4d5226; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 1.1em; margin-bottom: 15px; outline: none; text-align: center;"&gt;
&lt;img alt="đối diện với cây xăng" class="img-responsive" longdesc="http://phongthuydainam.com.vn/%C4%91%C3%B4%CC%81i%20di%C3%AA%CC%A3n%20v%C6%A1%CC%81i%20c%C3%A2y%20x%C4%83ng" src="http://phongthuydainam.com.vn/files/images/2015/8/5/images/07eb253c-da85-4773-9d89-a20cf1ec4c81.jpg" style="border: none; display: inline; max-width: 100%; min-height: 286px; outline: none; width: 480px;" title="đối diện với cây xăng" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;h3 style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: dimgrey; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 20px; margin: 0px 0px 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 18px; outline: none;"&gt;#6. Âm sát&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;
&lt;div style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: #4d5226; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 1.1em; margin-bottom: 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;Trước cổng nhà đối diện với nghĩa trang, chùa miếu, tòa án, đồn cảnh sát, ủy ban nhân dân, viện kiểm sát. thì gọi là cách cục cô âm sát. chủ về trong nhà có nhiều truyện quái dị, tai họa liên quan tới tù ngục, không nên ở. các cục này không thể hóa giải.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: #4d5226; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 1.1em; margin-bottom: 15px; outline: none; text-align: center;"&gt;
&lt;img alt="cổng chính đối diện với ngĩa trang" class="img-responsive" longdesc="http://phongthuydainam.com.vn/c%C3%B4%CC%89ng%20chi%CC%81nh%20%C4%91%C3%B4%CC%81i%20di%C3%AA%CC%A3n%20v%C6%A1%CC%81i%20ngi%CC%83a%20trang" src="http://phongthuydainam.com.vn/files/images/2015/8/5/images/c35b52bf-82a4-4b20-bad2-fbf5d124281f.jpg" style="border: none; display: inline; max-width: 100%; min-height: 304px; outline: none; width: 500px;" title="cổng chính đối diện với ngĩa trang" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;h3 style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: dimgrey; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 20px; margin: 0px 0px 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 18px; outline: none;"&gt;#7. Đấu khẩu sát&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;
&lt;div style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: #4d5226; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 1.1em; margin-bottom: 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;Ngôi nhà có cổng chính đối diện với 1 ngôi nhà khác . cách cục đối xung giữa 2 cổng với nhau như thế này cũng rất xấu, hậu quả là 1 nhà phát đạt thuận lợi, 1 nhà thì đi xuống từ gia đạo cho tới tiền tài. gọi là nhất &amp;nbsp;môn phát , nhất môn suy. vậy nhà nào sẽ phát đạt? thông thường 80% ngôi nhà có cái cổng nhỏ hơn và nhà cao hơn sẽ phát nhà còn lại thì suy. cách xử lý thì chỉ có thể làm chậm lại mức độ suy bại thôi. đó là dùng gương bát quái lồi hoặc dùng thái sơn thạch, tiền ngũ đế.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: #4d5226; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 1.1em; margin-bottom: 15px; outline: none; text-align: center;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;&lt;img alt="cổng chính của 2 nhà đối diện với nhau" longdesc="http://phongthuydainam.com.vn/c%C3%B4%CC%89ng%20chi%CC%81nh%20cu%CC%89a%202%20nha%CC%80%20%C4%91%C3%B4%CC%81i%20di%C3%AA%CC%A3n%20v%C6%A1%CC%81i%20nhau" src="http://phongthuydainam.com.vn/files/images/2015/8/5/images/ea9e438d-605c-475e-b96f-32e2b3ac06e4.jpg" style="border: none; min-height: 369px; outline: none; width: 500px;" title="cổng chính của 2 nhà đối diện với nhau" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;h3 style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: dimgrey; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 20px; margin: 0px 0px 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;#8. Thủy sát&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;
&lt;div style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: #4d5226; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 1.1em; margin-bottom: 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;Ngôi nhà có cổng chính đối diện với thác nước, đài phun nước, cây liễu hoặc cây mà héo tàn có lá rủ xuống. trong ngôi nhà này sẽ có hiện tượng con cái thất tiết, phóng đáng, người trong nhà đào hoa ngoại tình, cách xử lý với thác nước và đài phun nước thì rất khó chỉ có thể hạn chế bằng dùng sơn hải trấn hoặc thái sơn thạch. còn với trường hợp cây liêu hoặc cây rủ thì tốt nhất chặt bỏ. trừ trường hợp ngoại lệ là chủ nhân của ngôi nhà mệnh thiếu thủy thì sẽ khác chuyển từ xấu thành tốt.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;h3 style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: dimgrey; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 20px; margin: 0px 0px 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;#9. Vị sát&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;
&lt;div style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: #4d5226; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 1.1em; margin-bottom: 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;Ngôi nhà có cổng chính đối diện với nhà vệ sinh, thùng rác, bãi rác, đây là cục phong thủy rất xâu phạm phải vị sát ( mùi ) sẽ gây trong sực khỏe người trong nhà ốm đau bệnh tật nan y khó chữa. Cái này cũng không có cách hóa. chỉ có thể hạn chết đôi chút bằng việc trồng hàng cây trước trước nhà để chắn sát.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;h3 style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: dimgrey; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 20px; margin: 0px 0px 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;#10. Phong sát&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;
&lt;div style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: #4d5226; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 1.1em; margin-bottom: 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;Cổng chính đối diện với cánh đồng, nơi hoang vắng, phạm phải lỗi này thì được gọi là phong sát do thiếu nhân khí nên người trong nhà thường hay mắc bệnh về tinh thần và cũng dễ bị cô lập trong cuộc sống đây còn gọi là phong sát,&amp;nbsp;cách hóa giải thì là đặt động thạnh anh tím tại cửa nhà&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;h3 style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: dimgrey; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 20px; margin: 0px 0px 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;#11. Ốc sát&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;
&lt;div style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: #4d5226; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 1.1em; margin-bottom: 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;Cổng chính đối diện với nhà hoang đây gọi là ốc sát. sẽ dẫn tới việc các thành viên trong gia đình thiếu ý chí tiến thủ, trì trệ đồng thời còn dễ mắc bệnh về thần kinh, tâm thần.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;h3 style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: dimgrey; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 20px; margin: 0px 0px 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;#12. Liêm đao sát&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;
&lt;div style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: #4d5226; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 1.1em; margin-bottom: 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;Cổng chính đối diện với cầu vượt gọi là liêm đao sát ===&amp;gt; dẫn tới nạn phá tài, tai họa bất ngờ. sát này cũng chỉ có thể hạn chế bớt 1 phần chứ không thể hóa giải được hòa toàn. hạn chế bằng cách treo gương bái quái hoặc hổ phù đã được khai quang đối diện với cái cầu vượt đó.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: #4d5226; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 1.1em; margin-bottom: 15px; outline: none; text-align: center;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;&lt;img alt="nhà có cổng chính đối diện với cầu vượt" class="img-responsive" longdesc="http://phongthuydainam.com.vn/nha%CC%80%20co%CC%81%20c%C3%B4%CC%89ng%20chi%CC%81nh%20%C4%91%C3%B4%CC%81i%20di%C3%AA%CC%A3n%20v%C6%A1%CC%81i%20c%C3%A2%CC%80u%20v%C6%B0%C6%A1%CC%A3t" src="http://phongthuydainam.com.vn/files/images/2015/8/5/images/46ccc1db-d35a-4658-a4ef-ae4c357299e4.jpg" style="border: none; display: inline; max-width: 100%; min-height: 280px; outline: none; width: 450px;" title="nhà có cổng chính đối diện với cầu vượt" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;h3 style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: dimgrey; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 20px; margin: 0px 0px 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;#13. Công trường sát&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;
&lt;div style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: #4d5226; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 1.1em; margin-bottom: 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;Cổng chính đối diện với công trường đang thi công ====&amp;gt; hao tài,&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;h3 style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: dimgrey; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 20px; margin: 0px 0px 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;#14. Song khẩu sát&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;
&lt;div style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: #4d5226; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 1.1em; margin-bottom: 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;Tránh làm 1 nhà mà có 2 cổng song song với nhau. hoặc vuông góc với nhau. nếu làm vuông góc thì chỉ được phép dùng 1 cổng còn 1 &amp;nbsp;cái kia thì đóng. các làm cổng kiểu như thế này sẽ tạo ra hiệu ứng các thành viên trong gia đình sẽ sống khá ích kỉ, xa dời , ít quan tâm tới nhau. nếu là kiểu cổng song song thì sẽ tạo ra thêm 1 hiệu ứng nữa là sự bất hòa trong gia đình và với bên ngoài thì thường có tranh chấp kiện cáo. Vì hợp thành 2 cái miệng . Chủ về cãi nhau.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: #4d5226; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 1.1em; margin-bottom: 15px; outline: none; text-align: center;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;&lt;img alt="nhà có 2 cổng tại mặt tiền và to bằng nhau " class="img-responsive" longdesc="http://phongthuydainam.com.vn/nha%CC%80%20co%CC%81%202%20c%C3%B4%CC%89ng%20ta%CC%A3i%20m%C4%83%CC%A3t%20ti%C3%AA%CC%80n%20va%CC%80%20to%20b%C4%83%CC%80ng%20nhau" src="http://phongthuydainam.com.vn/files/images/2015/8/5/images/b059abee-43b8-42d6-b6ce-f98ea28b38e8.jpg" style="border: none; display: inline; max-width: 100%; min-height: 500px; outline: none; width: 375px;" title="nhà có 2 cổng tại mặt tiền và to bằng nhau " /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;h3 style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: dimgrey; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 20px; margin: 0px 0px 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;#15. Thiên trảm sát&lt;/span&gt;&lt;/h3&gt;
&lt;div style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: #4d5226; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 1.1em; margin-bottom: 15px; outline: none; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;Cổng nhà nằm đối diện với kẽ hở giữa 2 tòa nhà hoặc 2 vật thể kiến trúc lớn có kẽ hở ở giữa thì được gọi là thiên trảm sát, cách thứ hóa giải. các bạn có thể dùng thái sơn thạch cản đương để ở trong phòng khách hướng ra sát này hoặc treo gương cầu lồi bát quái.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: #f9f9e3; border: none; color: #4d5226; font-family: 'Merriweather Sans', Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 1.1em; margin-bottom: 15px; outline: none; text-align: center;"&gt;
&lt;span style="border: none; font-size: 16px; outline: none;"&gt;&lt;img alt="cổng chính mà đối diện với kẽ của 2 khối nhà" class="img-responsive" longdesc="http://phongthuydainam.com.vn/c%C3%B4%CC%89ng%20chi%CC%81nh%20ma%CC%80%20%C4%91%C3%B4%CC%81i%20di%C3%AA%CC%A3n%20v%C6%A1%CC%81i%20ke%CC%83%20cu%CC%89a%202%20kh%C3%B4%CC%81i%20nha%CC%80" src="http://phongthuydainam.com.vn/files/images/2015/8/5/images/fad2ef5e-b116-4596-9445-08305fc2ecc5.jpg" style="border: none; display: inline; max-width: 100%; min-height: 375px; outline: none; width: 500px;" title="cổng chính mà đối diện với kẽ của 2 khối nhà" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>14 điều tối kỵ CẤM quên trong phòng ngủ</title><link>http://saolove.blogspot.com/2016/05/14-ieu-toi-ky-cam-quen-trong-phong-ngu.html</link><category>Tra Cứu Tài Liệu</category><author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sun, 22 May 2016 02:24:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-4822307587998869745</guid><description>&lt;div class="div-baiviet" style="background-color: white; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px;"&gt;
&lt;h1 class="baiviet-title" itemprop="headline" style="color: #3d3d3d; font-size: 18px; line-height: 21.6px; margin: 0px; padding-bottom: 5px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/h1&gt;
&lt;h2 style="display: inline; font-size: 12px; margin: 0px;"&gt;
&lt;div class="baiviet-sapo" style="color: #3d3d3d; padding-right: 10px; text-align: justify;"&gt;
Có khá nhiều điều cấm kỵ trong phòng ngủ mà bạn không thể bỏ qua.&lt;/div&gt;
&lt;/h2&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="clear padT5" style="background-color: white; clear: both; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; padding-top: 5px;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;center style="background-color: white; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px;"&gt;
&lt;/center&gt;
&lt;div class="text-conent" id="baiviet-container" itemprop="articleBody" style="background-color: white; color: #3d3d3d; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 16px; text-align: justify;"&gt;
&lt;div itemprop="publisher" itemscope="" itemtype="https://schema.org/Organization"&gt;
&lt;div itemprop="logo" itemscope="" itemtype="https://schema.org/ImageObject"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div itemprop="image" itemscope="" itemtype="https://schema.org/ImageObject"&gt;
&lt;/div&gt;
Nhà đẹp xin liệt kê những điều cấm kỵ trong phòng ngủ mà bạn cần phải lưu ý và chăm sóc như sau:&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;1. Cửa phòng ngủ đối diện cửa phòng tắm/nhà vệ sinh&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Phòng ngủ kiểu này chủ yếu gây ra các bệnh về xương khớp, cơ bắp và cũng khiến tiền bạc bị thất thoát. Phòng tắm/nhà vệ sinh là nơi ẩm ướt, thường lưu lại mùi hôi khó chịu. Vì thế, bạn sẽ hấp thụ phải nguồn năng lượng tiêu cực.&lt;br /&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" class="img-share" style="position: relative;"&gt;
&lt;span class="shareImage" id="shareImage-0" style="bottom: 10px; display: block; height: 20px; left: 25px; opacity: 0; position: absolute;"&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-fb.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&amp;nbsp;&lt;span title=""&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-gg.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;img align="center" alt="14 dieu toi ky cam quen trong phong ngu - 1" class="news-image" src="http://anh.eva.vn/upload/2-2014/images/2014-04-26/1398480798-1.jpg" style="border: 0px; height: auto !important; margin-bottom: 5px; max-width: 500px !important; opacity: 1 !important;" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;2. Giường ngủ đối diện cửa phòng&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Trường hợp này sẽ ảnh hưởng xấu đến sức khỏe của nhiều bộ phận trên cơ thể. Tùy thuộc cánh cửa đối diện với từng phần cơ thể khi nằm ngủ trên giường sẽ có hậu quả khác nhau, cụ thể:&lt;br /&gt;
- Nếu cửa phòng đối diện với phần đầu sẽ gây ra bệnh đau đầu, đau nửa đầu.&lt;br /&gt;
- Nếu cửa phòng đối diện với phần thân sẽ gây ra bệnh đau dạ dày và các bệnh liên quan đến khoang bụng.&lt;br /&gt;
- Nếu cửa phòng đối diện với phần chân sẽ gây ra các bệnh liên quan đến chân.&lt;br /&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" class="img-share" style="position: relative;"&gt;
&lt;span class="shareImage" id="shareImage-1" style="bottom: 10px; display: block; height: 20px; left: 25px; opacity: 0; position: absolute;"&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-fb.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&amp;nbsp;&lt;span title=""&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-gg.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;img align="center" alt="14 dieu toi ky cam quen trong phong ngu - 2" class="news-image" src="http://anh.eva.vn/upload/2-2014/images/2014-04-26/1398480798-2.jpg" style="border: 0px; height: auto !important; margin-bottom: 5px; max-width: 500px !important; opacity: 1 !important;" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;3. Cửa phòng tắm/nhà vệ sinh đối diện giường ngủ&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Trường hợp này còn xấu hơn so với trường hợp 1 là cửa phòng ngủ đối diện cửa phòng tắm/nhà vệ sinh. Nó sẽ gây ra chứng đau đầu nghiêm trọng, làm giảm sự tập trung, giảm khả năng suy nghĩ cho chủ nhân căn phòng.&lt;br /&gt;
Nếu vấn đề rắc rối này không được giải quyết trong một thời gian dài, nó có thể dẫn đến bệnh ung thư và nhiều loại bệnh tật khác. Do đó, bạn cần thay đổi cách bố trí nội thất trong phòng ngủ, đặc biệt là vị trí kê giường ngủ càng nhanh càng tốt.&lt;br /&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" class="img-share" style="position: relative;"&gt;
&lt;span class="shareImage" id="shareImage-2" style="bottom: 10px; display: block; height: 20px; left: 25px; opacity: 0; position: absolute;"&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-fb.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&amp;nbsp;&lt;span title=""&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-gg.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;img align="center" alt="14 dieu toi ky cam quen trong phong ngu - 3" class="news-image" src="http://anh.eva.vn/upload/2-2014/images/2014-04-26/1398480798-3.jpg" style="border: 0px; height: auto !important; margin-bottom: 5px; max-width: 500px !important; opacity: 1 !important;" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;4. Gương soi đối diện giường ngủ&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Nằm ngủ đối diện với gương sẽ làm bạn dễ rơi vào trạng thái mê man, ngủ không sâu, khó tập trung suy nghĩ về mọi chuyện.&lt;br /&gt;
Hãy xem hình minh họa bên dưới để biết rõ vị trí nên và không nên bố trí gương soi trong phòng ngủ. Nếu thực sự cần/phải có gương soi, bạn chỉ nên bố trí gương ở hai bên đầu giường ngủ. Tốt nhất, cố gắng không để gương trong phòng ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" class="img-share" style="position: relative;"&gt;
&lt;span class="shareImage" id="shareImage-3" style="bottom: 10px; display: block; height: 20px; left: 10px; opacity: 0; position: absolute;"&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-fb.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&amp;nbsp;&lt;span title=""&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-gg.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;img align="center" alt="14 dieu toi ky cam quen trong phong ngu - 4" class="news-image" src="http://anh.eva.vn/upload/2-2014/images/2014-04-26/1398481256-4.jpg" style="border: 0px; height: auto !important; margin-bottom: 5px; max-width: 500px !important; opacity: 1 !important;" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;5. Thanh xà nhà phía trên giường ngủ&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Nằm ngủ ở vị trí bên dưới các thanh xà nhà luôn làm bạn cảm thấy bị áp lực đè nặng. Nó có thể gây ra chứng mất ngủ, thiếu ngủ và đau đầu triển miên.&lt;br /&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" class="img-share" style="position: relative;"&gt;
&lt;span class="shareImage" id="shareImage-4" style="bottom: 10px; display: block; height: 20px; left: 10px; opacity: 0; position: absolute;"&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-fb.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&amp;nbsp;&lt;span title=""&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-gg.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;img align="center" alt="14 dieu toi ky cam quen trong phong ngu - 5" class="news-image" src="http://anh.eva.vn/upload/2-2014/images/2014-04-26/1398480798-5.jpg" style="border: 0px; height: auto !important; margin-bottom: 5px; max-width: 500px !important; opacity: 1 !important;" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;6. Giường ngủ đối diện với góc nhọn&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Tình huống này có thể gây chóng mặt, đau đầu và các triệu chứng bệnh không thể phát hiện.&lt;br /&gt;
&lt;u&gt;Giải pháp:&lt;/u&gt;&amp;nbsp;Trong trường hợp 1 góc tường nhô ra, hoặc 1 góc nhọn của đồ nội thất không thể di chuyển được "chĩa" thẳng vào giường ngủ, bạn cố gắng làm mềm các góc nhọn và năng lượng hung hãn bằng cách phủ vải bên ngoài.&lt;br /&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" class="img-share" style="position: relative;"&gt;
&lt;span class="shareImage" id="shareImage-5" style="bottom: 10px; display: block; height: 20px; left: 10px; opacity: 0; position: absolute;"&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-fb.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&amp;nbsp;&lt;span title=""&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-gg.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;img align="center" alt="14 dieu toi ky cam quen trong phong ngu - 6" class="news-image" src="http://anh.eva.vn/upload/2-2014/images/2014-04-26/1398480798-6.jpg" style="border: 0px; height: auto !important; margin-bottom: 5px; max-width: 500px !important; opacity: 1 !important;" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;7. Giường ngủ nằm dưới cầu thang&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Vị trí giường ngủ này cực kỳ xấu, nó sẽ khiến người nằm trên giường dễ mơ ác mộng và không may mắn.&lt;br /&gt;
&lt;u&gt;Giải pháp:&lt;/u&gt;&amp;nbsp;Cách tốt nhất và dễ dàng nhất là chuyển giường ngủ đến một vị trí mới tốt hơn, thay vì di chuyển cầu thang.&lt;br /&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" class="img-share" style="position: relative;"&gt;
&lt;span class="shareImage" id="shareImage-6" style="bottom: 10px; display: block; height: 20px; left: 10px; opacity: 0; position: absolute;"&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-fb.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&amp;nbsp;&lt;span title=""&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-gg.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;img align="center" alt="14 dieu toi ky cam quen trong phong ngu - 7" class="news-image" src="http://anh.eva.vn/upload/2-2014/images/2014-04-26/1398480798-7.jpg" style="border: 0px; height: auto !important; margin-bottom: 5px; max-width: 500px !important; opacity: 1 !important;" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;8. Phần đầu đối diện bức tường phía sau bồn cầu&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Trường hợp này sẽ làm cho bạn phải chịu đựng bệnh đau đầu triền miên, rối loạn ý thức hệ và tâm trí thì rất khó tập trung.&lt;br /&gt;
&lt;u&gt;Giải pháp:&lt;/u&gt;&amp;nbsp;Di chuyển giường ngủ đến vị trí khác tốt hơn trong phòng. Tuy nhiên, bạn phải luôn lưu tâm đến các lưu ý phong thủy với từng vị trí cụ thể.&lt;br /&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" class="img-share" style="position: relative;"&gt;
&lt;span class="shareImage" id="shareImage-7" style="bottom: 10px; display: block; height: 20px; left: 10px; opacity: 0; position: absolute;"&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-fb.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&amp;nbsp;&lt;span title=""&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-gg.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;img align="center" alt="14 dieu toi ky cam quen trong phong ngu - 8" class="news-image" src="http://anh.eva.vn/upload/2-2014/images/2014-04-26/1398480798-8.jpg" style="border: 0px; height: auto !important; margin-bottom: 5px; max-width: 500px !important; opacity: 1 !important;" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;9. Phần đầu đối diện bức tường phía sau bàn thờ&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Đây là một trong những vị trí kê giường tối kỵ mà bạn cần phải tránh.&lt;br /&gt;
&lt;u&gt;Giải pháp:&lt;/u&gt;&amp;nbsp;Di chuyển một trong hai vị trí của giường ngủ hoặc bàn thờ để thoát khỏi những ảnh hưởng xấu đến sức khỏe.&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;(Xem kỹ hơn ảnh hưởng và cách hóa giải phòng ngủ phía sau bàn thờ&amp;nbsp;&lt;a href="http://eva.vn/nha-dep/kieng-ky-bo-tri-phong-ngu-sau-ban-tho-c169a157510.html" style="color: blue; text-decoration: none;"&gt;&lt;strong&gt;TẠI ĐÂY&lt;/strong&gt;&lt;/a&gt;)&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" class="img-share" style="position: relative;"&gt;
&lt;span class="shareImage" id="shareImage-8" style="bottom: 10px; display: block; height: 20px; left: 10px; opacity: 0; position: absolute;"&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-fb.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&amp;nbsp;&lt;span title=""&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-gg.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;img align="center" alt="14 dieu toi ky cam quen trong phong ngu - 9" class="news-image" src="http://anh.eva.vn/upload/2-2014/images/2014-04-26/1398480798-9.jpg" style="border: 0px; height: auto !important; margin-bottom: 5px; max-width: 500px !important; opacity: 1 !important;" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;10. Đầu giường không có điểm tựa vững chắc&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Một số người thích xoay chéo giường ngủ để tạo nên bầu không khí lãng mạn hoặc để tránh các thanh xà nhà trên cao, nhưng luôn luôn nhớ rằng, đầu giường cần phải được tựa vào một bức tường bằng phẳng, vững chắc. Nếu không, nó sẽ ảnh hưởng đến chất lượng của giấc ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" class="img-share" style="position: relative;"&gt;
&lt;span class="shareImage" id="shareImage-9" style="bottom: 10px; display: block; height: 20px; left: 10px; opacity: 0; position: absolute;"&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-fb.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&amp;nbsp;&lt;span title=""&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-gg.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;img align="center" alt="14 dieu toi ky cam quen trong phong ngu - 10" class="news-image" src="http://anh.eva.vn/upload/2-2014/images/2014-04-26/1398480798-10.jpg" style="border: 0px; height: auto !important; margin-bottom: 5px; max-width: 500px !important; opacity: 1 !important;" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;11. Đặt TV, hệ thống âm thanh, điện thoại phía trước giường ngủ&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Phòng ngủ là nơi để nghỉ ngơi và hồi phục năng lượng cho ngày mới. Nếu đặt TV trong phòng ngủ, bạn có xu hướng xem các chương trình từ 1 - 2 tiếng cho đến khi cảm thấy buồn ngủ. Việc này sẽ rút ngắn số giờ ngủ xuống và ảnh hưởng đến năng lượng dành cho ngày hôm sau của bạn. Thời gian xem TV càng kéo dài càng ảnh hưởng đến sức khỏe và sự nghiệp.&lt;br /&gt;
Trong khi đó, điện thoại di động vẫn phát ra bức xạ ngay cả khi để ở chế độ chờ (stand by). Vì thế, bạn không nên đặt điện thoại di động bên cạnh người khi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" class="img-share" style="position: relative;"&gt;
&lt;span class="shareImage" id="shareImage-10" style="bottom: 10px; display: block; height: 20px; left: 10px; opacity: 0; position: absolute;"&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-fb.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&amp;nbsp;&lt;span title=""&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-gg.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;img align="center" alt="14 dieu toi ky cam quen trong phong ngu - 11" class="news-image" src="http://anh.eva.vn/upload/2-2014/images/2014-04-26/1398480798-11.jpg" style="border: 0px; height: auto !important; margin-bottom: 5px; max-width: 500px !important; opacity: 1 !important;" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;12. Lắp điều hòa nhiệt độ ngay trên đầu giường&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Nếu điều hòa nhiệt độ được lắp ngay trên đầu giường, không khí lạnh sẽ thổi trực tiếp lên cơ thể bạn. Đặc biệt trong lúc ngủ, lỗ chân lông có xu hướng hơi mở ra nên rất dễ bị các bệnh như cảm lạnh, cứng cơ và đau đầu.&lt;br /&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" class="img-share" style="position: relative;"&gt;
&lt;span class="shareImage" id="shareImage-11" style="bottom: 10px; display: block; height: 20px; left: 10px; opacity: 0; position: absolute;"&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-fb.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&amp;nbsp;&lt;span title=""&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-gg.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;img align="center" alt="14 dieu toi ky cam quen trong phong ngu - 12" class="news-image" src="http://anh.eva.vn/upload/2-2014/images/2014-04-26/1398480798-12.jpg" style="border: 0px; height: auto !important; margin-bottom: 5px; max-width: 500px !important; opacity: 1 !important;" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;13. Giường ngủ nằm phía trên/bên dưới bếp nấu hoặc phòng tắm/nhà vệ sinh&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Nếu giường ngủ của bạn đang nằm phía trên hoặc bên dưới bếp nấu hoặc phòng tắm/nhà vệ sinh thì chức năng của gan sẽ bị ảnh hưởng. Bởi vì vị trí này làm tăng yếu tố lửa.&lt;br /&gt;
Ngoài ra, phòng tắm/nhà vệ sinh là nơi tích tụ vô số vi khuẩn, bụi bẩn... nên sẽ gây ra rất nhiều vấn đề sức khỏe.&lt;br /&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" class="img-share" style="position: relative;"&gt;
&lt;span class="shareImage" id="shareImage-12" style="bottom: 10px; display: block; height: 20px; left: 25px; opacity: 0; position: absolute;"&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-fb.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&amp;nbsp;&lt;span title=""&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-gg.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;img align="center" alt="14 dieu toi ky cam quen trong phong ngu - 13" class="news-image" src="http://anh.eva.vn/upload/2-2014/images/2014-04-26/1398480798-13.jpg" style="border: 0px; height: auto !important; margin-bottom: 5px; max-width: 500px !important; opacity: 1 !important;" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;14. Sử dụng vật trang trí cầu kỳ trên trần nhà&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Giữ cho trần nhà đơn giản nhất có thể luôn là lựa chọn hoàn hảo, thậm chí là không có gì tốt hơn. Nhiều năm trước, mọi người thích trang trí trần nhà với gương hoặc một vài chi tiết nghệ thuật. Thế nhưng, nó sẽ gây khó ngủ và về lâu dài có thể sinh ra nhiều vấn đề sức khỏe.&lt;br /&gt;
&lt;div align="center"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" class="img-share" style="position: relative;"&gt;
&lt;span class="shareImage" id="shareImage-13" style="bottom: 10px; display: block; height: 20px; left: 25px; opacity: 0; position: absolute;"&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-fb.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&amp;nbsp;&lt;span title=""&gt;&lt;img alt="" height="20" src="http://eva-static.24hstatic.com/images/2014/share-gg.gif" style="border: 0px;" width="67" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;img align="center" alt="14 dieu toi ky cam quen trong phong ngu - 14" class="news-image" src="http://anh.eva.vn/upload/2-2014/images/2014-04-26/1398480798-14.jpg" style="border: 0px; height: auto !important; margin-bottom: 5px; max-width: 500px !important; opacity: 1 !important;" /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
Hy vọng những lời khuyên vừa rồi sẽ giúp bạn cải thiện&amp;nbsp;&lt;a class="TextlinkBaiviet" href="http://eva.vn/phong-thuy-phong-ngu-p622c169.html" style="color: blue; text-decoration: none;"&gt;phong thủy phòng ngủ&lt;/a&gt;&amp;nbsp;tốt đẹp hơn!&lt;/div&gt;
</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total></item><item><title>Bí kíp và tài liệu học tiếng Anh</title><link>http://saolove.blogspot.com/2016/05/bi-kip-va-tai-lieu-hoc-tieng-anh.html</link><category>Tra Cứu Tài Liệu</category><author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sun, 22 May 2016 02:14:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-2733403583362178745</guid><description>&lt;div class="_4-u3 _5cla" style="border-top-left-radius: 3px; border-top-right-radius: 3px; border-top-style: none; color: #1d2129; font-family: helvetica, arial, sans-serif; font-size: 12px; line-height: 16.08px; padding: 16px;"&gt;
&lt;div class="clearfix" style="zoom: 1;"&gt;
&lt;h2 class="_5clb" style="font-size: 24px; line-height: 28px; margin: 0px; padding: 0px;"&gt;
Bí kíp và tài liệu học tiếng Anh thành tài trong 1 năm? (cập nhật và chi tiết)&lt;/h2&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="mts _50f8" style="color: #90949c; margin-top: 5px;"&gt;
&lt;a class="_39g5" href="https://www.facebook.com/notes/nguy%E1%BB%85n-hi%E1%BB%87p/b%C3%AD-k%C3%ADp-v%C3%A0-t%C3%A0i-li%E1%BB%87u-h%E1%BB%8Dc-ti%E1%BA%BFng-anh-th%C3%A0nh-t%C3%A0i-trong-1-n%C4%83m-c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-v%C3%A0-chi-ti%E1%BA%BFt/10152415819199881" style="color: #90949c; cursor: pointer; text-decoration: none;"&gt;22 Tháng 1 2014 lúc 20:57&lt;/a&gt;&lt;span class="timelineUnitContainer" style="position: relative;"&gt;&lt;a class="passiveImg fbAudienceHover timelineAudienceSelector" data-hover="tooltip" data-tooltip-content="Mọi người" href="https://www.facebook.com/notes/nguy%E1%BB%85n-hi%E1%BB%87p/b%C3%AD-k%C3%ADp-v%C3%A0-t%C3%A0i-li%E1%BB%87u-h%E1%BB%8Dc-ti%E1%BA%BFng-anh-th%C3%A0nh-t%C3%A0i-trong-1-n%C4%83m-c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-v%C3%A0-chi-ti%E1%BA%BFt/10152415819199881/#" role="button" style="color: #365899; cursor: pointer; margin-left: 5px; margin-top: -3px; position: relative; text-decoration: none; top: 2px;"&gt;&lt;i class="img sp_sFMRtfDnY05 sx_d34020" style="background-image: url(&amp;quot;/rsrc.php/v2/yA/r/oo_5Jg_TCgJ.png&amp;quot;); background-position: -39px -77px; background-repeat: no-repeat; background-size: auto; display: inline-block; height: 12px; width: 12px;"&gt;&lt;/i&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="_5k3v _5k3w clearfix" style="font-size: 14px; line-height: 20px; margin-top: 16px; overflow: hidden; word-wrap: break-word; zoom: 1;"&gt;
&lt;h4 style="font-size: 12px; margin: 0px; padding: 0px;"&gt;
Chào các bạn, mình là Nguyễn Hiệp CEO Step Up English Center. Từng thi vào khối A với 300 điểm TOEIC-trình độ vịt nghe sấm toàn đánh bừa-mình cực kì thấu hiểu tâm trạng và khó khăn của 1 người mất gốc không biết gì tiếng Anh. Không đi học thêm, bằng tìm tòi phương pháp tự học và internet đã giúp mình lưu loát tiếng Anh chỉ trong 1 năm. Sau đây mình sẽ chia sẻ 1 cách cụ thể và đủ dùng nhất toàn bộ những gì có thể mà mình biết và nghiên cứu trong vài năm để giúp các bạn giỏi nhanh hơn. Mong rằng đây là tất cả những gì bạn cần để tự học tiếng Anh thành tài.&lt;/h4&gt;
&lt;br /&gt;
Mất bao lâu sẽ giỏi tiếng Anh? Mình hoàn toàn thông cảm tâm lí từ bỏ tiếng Anh vì cảm giác nó quá lớn. Bản thân mình trước đây cũng nghĩ thế. Cứ nghĩ rằng mình phải học 75000 từ trong quyển từ điển và 200 cấu trúc ngữ pháp thì mới giỏi. Trong khi 1 ngày mình cũng chỉ học được 10 từ thì phải mất mấy chục năm mất. Nhưng may mắn thay giỏi tiếng Anh gần hơn bạn nghĩ rất nhiều. Nhiều bạn không hề biết rằng chỉ với vốn từ vựng 1500 từ và khoảng 100 cấu trúc ngữ pháp là bạn có thể hiểu tới 90% tin tức/sách truyện/phim ảnh bằng tiếng Anh, vốn từ vựng đó đủ để bạn sống tại 1 nước bản xứ mà không quá khó khăn trong giao tiếp. Tức là từ số 0 để có thể “hiểu hiểu” tiếng Anh cũng chỉ cần 6 tháng tập trung. Chính mình cũng từ số 0 và mình làm được, nên mình nghĩ cứ có nỗ lực và tập trung thì ai cũng làm được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại sao các bạn lại có quyền được kém tiếng Anh? Vì bạn cùng lớp, bạn cùng khối và cả khoá bạn đều không thấy ai giỏi tiếng Anh do đó kém tiếng Anh là điều hoàn toàn chấp nhận được với bạn? Mình cũng không thể hiểu tại sao vài bạn khối kĩ thuật lại nói rằng mình học trường kĩ thuật nên không giỏi tiếng Anh. 1 lí do rất liên quan. Đã là sinh viên là phải giỏi tiếng Anh rồi.&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;
&lt;b&gt;Thế công thức chắc chắn để giỏi tiếng Anh là gì?&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;
&lt;h4 style="font-size: 12px; margin: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;span class="photo " style="padding: 0px;"&gt;&lt;img alt="" class="photo_img img" src="https://scontent-sea1-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-9/1544949_10200930191530171_1850964715_n.jpg?oh=7d7447523512adb6df4e9db57f5da4fe&amp;amp;oe=57D1239A" style="border: 0px; margin: 0px; max-width: 100%; padding: 0px;" title="" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h4&gt;
&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;
&lt;b&gt;-Ưu tiên tiếng Anh là số 1&lt;/b&gt;. Tiếng Anh phải là thứ nhất định phải có.&amp;nbsp; Thái độ của bạn với tiếng Anh phải như ôn thi đại học phải thật sự sống chết với nó. Đưa nó lên làm ưu tiên tối cao trong mọi hoạt động của mình. Với mình đó là mình sẵn sàng bỏ học trên trường những môn mình không thích để xuống thư viện học tiếng Anh, đó là có tiền tiêu vặt cũng dành luôn để mua học liệu và đồ dùng. Định luật 3 Newton cả thôi, lực tác động bằng phản lực, tức là bạn nỗ lực với môn học đó thì mới có thấy kết quả tốt được. Còn hời hợt thì chắc chắn không bao giờ thành.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;-Là không từ bỏ&lt;/b&gt;.&amp;nbsp;Bạn từng bỏ cuộc bao nhiêu thứ rồi? Cách bạn làm 1 thứ thường là cách bạn làm mọi thứ khác. Nếu bạn sẵn sàng bỏ cuộc với 1 thứ quan trọng như tiếng Anh thì bạn sẽ dễ dàng bỏ cuộc với những thứ khác quan trọng của cuộc đời bạn. ĐỪNG-BỎ-CUỘC. Bạn nghĩ rằng mình học là thành công ngay từ đầu? Mình cũng từng chán khá nhiều lần. Lúc đầu có thử vài phần mềm học mà không thấy hiệu quả. Đại đa số mọi người thấy 1 công cụ không hiệu quả là từ bỏ luôn, còn mình luôn nghĩ rằng mình chưa tìm được thứ mình thích do đó vẫn tiếp tục tìm kiếm. Kể cả có phải học tới trung tâm tiếng Anh thứ 10 để tìm thấy phương pháp tốt mình cũng phải làm. Đơn giản vì tiếng Anh phải có bằng mọi giá trước khi ra trường. Thời gian đẹp nhất để làm việc này là ngày nhập học đại học, hoặc là ngay hôm nay sau khi bạn đọc bài này. Không có tiếng Anh sau này sẽ như bị cận thị mà không có kính, giỏi tiếng Anh không hề khó như bạn nghĩ. Mình tin rằng với nỗ lực thì chưa đầy 1 năm ai cũng có thể giỏi tiếng Anh từ số 0.&amp;nbsp;Không có tiếng Anh thì chỉ dành cho con người thế kỉ trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;h4 style="font-size: 12px; margin: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;span class="photo " style="padding: 0px;"&gt;&lt;img alt="" class="photo_img img" src="https://fbcdn-sphotos-e-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xla1/v/t1.0-9/1532163_10200929921523421_2109720364_n.jpg?oh=4de442ada26abe4c2120e0256083ad29&amp;amp;oe=57E02181&amp;amp;__gda__=1473137948_618ad44377585ca485b84f1fa6e59e8c" style="border: 0px; margin: 0px; max-width: 100%; padding: 0px;" title="" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h4&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;-Là học để yêu môn học đó bằng mọi giá&lt;/b&gt;. Cách dễ nhất để giỏi 1 cái gì đó là yêu nó và hàng ngày sống với nó. Hãy học nói lời yêu trước khi nói lời chửi. Với mình là sáng dậy bật nhạc tiếng Anh, rửa bát nấu cơm nghe tin tiếng Anh, tối nghỉ xem phim tiếng Anh... Không nhiều người trong các bạn làm như thế đúng không? Mình đảm bảo là chỉ làm như thế sau 2 tuần sẽ thấy khả năng nghe lên vượt bậc. Có hứng thú nghe sẽ tự dưng thấy mình có chút “năng khiếu”, rồi dành nhiều thời gian hơn sẽ giỏi nhớ từ hơn giỏi đọc hơn...Nghe giỏi đơn giản là nghe nhiều, cũng giống như tập thể hình, muốn có cơ bắp to phải đi tập chứ không có thuốc uống được.&lt;br /&gt;
&lt;h4 style="font-size: 12px; margin: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/h4&gt;
&lt;b&gt;Những hiểu nhầm khi học tiếng Anh:&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;
-Phải sang nước ngoài học mới giỏi được? Phải ở trong môi trường? Anh rể mình là Việt Kiều, anh ấy kể là ngay cả ở Mỹ cũng rất nhiều người không nói được tiếng Anh. Bạn không cần sang Mỹ vẫn giỏi được bình thường. Bạn chỉ cần bỏ sức và có lòng quyết tâm là được.&lt;br /&gt;
-Phải có năng khiếu? tiếng Việt là 1 trong những ngôn ngữ khó nói nhất thế giới mà bạn vẫn có thể dùng tốt đó thôi. Để giỏi 1 ngôn ngữ có nhiều cách như học qua nghe/ nói/ đọc viết/ vận động…Những người được coi là có năng khiếu ở Việt Nam là những người giỏi tiếp thu ngôn ngữ qua đọc và viết bởi vì cách học tiếng Anh hiện nay toàn đâm vào ngữ pháp trước. Bạn không giỏi ngữ pháp không có nghĩa bạn không thể giỏi tiếng Anh. “Năng khiếu” duy nhất bạn cần là sự cố gắng. Luôn luôn có cách học phù hợp cho mỗi người. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Chương 1: Khởi động-từ số không, người nông dân phải làm sao?&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;h4 style="font-size: 12px; margin: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/h4&gt;
&lt;br /&gt;&lt;h4 style="font-size: 12px; margin: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;span class="photo " style="padding: 0px;"&gt;&lt;img alt="" class="photo_img img" src="https://fbcdn-sphotos-d-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xta1/v/t1.0-9/1536587_10200929922643449_1359020220_n.jpg?oh=8b1b9e0fea67894133d6c90ddbbec14c&amp;amp;oe=57A076A7&amp;amp;__gda__=1470207544_df3fad7e9ec2b4757993050bd4dc5c91" style="border: 0px; margin: 0px; max-width: 100%; padding: 0px;" title="" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h4&gt;
&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Mục tiêu của việc học:&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Bật kênh truyền hình nước ngoài lên hiểu được hoàn toàn. Đọc sách bằng tiếng Anh cũng hiểu hoàn toàn. Gặp người Mỹ nói với họ thoải mái và không cảm thấy khó diễn đạt ý của mình. Đừng bao giờ học chỉ để lấy IELTS hoặc TOEIC rồi để đó. Ngôn ngữ là phải dùng được, ngôn ngữ chỉ để thi là ngôn ngữ chết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Học cái đầu tiên: Phát âm.&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;h4 style="font-size: 12px; margin: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;span class="photo " style="padding: 0px;"&gt;&lt;img alt="" class="photo_img img" src="https://scontent-sea1-1.xx.fbcdn.net/v/l/t1.0-9/1601275_10200930196010283_887798946_n.jpg?oh=d6138c5dcc708b4b87aba11adb51a5af&amp;amp;oe=579A57B1" style="border: 0px; margin: 0px; max-width: 100%; padding: 0px;" title="" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h4&gt;
&lt;br /&gt;Bạn thấy bế tắc và khó vào khi học nghe nói tiếng Anh? Phát âm cơ bản là nền tảng và là chìa khoá không thể bỏ qua cho cả người bắt đầu và trung cấp. Phát âm quan trọng hơn bạn nghĩ đó. Vì:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Phát âm chuẩn thì nghe tốt hơn:&lt;/b&gt;&amp;nbsp;Chắc hẳn bạn cũng có phân vân như bao bạn khác là tại sao có rất nhiều từ cơ bản và mình biết rồi nhưng không nghe ra. Ví dụ từ business, trong đầu bạn sẽ là từ có 3 âm tiết được đọc là “bi zi nít”. Thực tế người Mỹ sẽ đọc là BIZ-niz có 2 âm tiết và nhấn vào đầu, khi nghe thấy từ này bạn không tìm thấy nó trong bộ nhớ của bạn nên không nghe ra. Đó là lí do tại sao những người phát âm sõi thì nghe tiếng Anh dễ hơn nhiều. Trong Tiếng Anh có rất nhiều âm mà Tiếng Việt không hề có, (tiêu biểu như /∫/, /ð/, /θ/… ), kèm theo đó là vô số các hiện tượng biến âm, nuốt âm, ngậm âm… Một câu đơn giản như “What do you want?” trên thực tế sẽ không bao giờ được nói một cách “tử tế” theo kiểu đánh vần thong thả từng từ một, mà sẽ được “biến tấu” đại khái thành “wa-da-ya-want” nói liền. Học xong khoá phát âm cũng là lúc bạn thấy khả năng nghe mình lên 1 bậc. Phát âm chuẩn cũng là bạn tự tin giao tiếp và được tôn trọng hơn, đặc biệt sau này nếu bạn muốn đi du lịch hoặc làm cho các tập đoàn đa quốc gia. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Làm sao tự học phát âm chuẩn và hay?&amp;nbsp;&lt;/b&gt;Phát âm tiếng Anh là thứ hoàn toàn có thể tự học mà cũng đạt tới gần mức bản xứ nếu như bạn có động lực và sự tự giác học. Điều đầu tiên các bạn cần làm là phải có 1 cái gương để làm theo luôn. Sau đó là phải ghi âm lại đoạn của bạn nói để so sánh với bài nói gốc mới chỉnh sửa được. Học 1 cách kiên nhẫn cẩn thận không được vội với bước này.&lt;br /&gt;
&lt;h4 style="font-size: 12px; margin: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;span class="photo " style="padding: 0px;"&gt;&lt;img alt="Mặt mình đây, ngày xưa toàn ngồi nói tới đau cổ thì thôi" class="photo_img img" src="https://fbcdn-photos-d-a.akamaihd.net/hphotos-ak-frc3/v/t1.0-0/p180x540/995289_10200929923323466_48788189_n.jpg?oh=72bf2cda859d437a7cea682afedad7ca&amp;amp;oe=57D1C067&amp;amp;__gda__=1474502668_578ea47dd49c1a0b3191ef97b2d8bbb2" style="border: 0px; margin: 0px; max-width: 100%; padding: 0px;" title="Mặt mình đây, ngày xưa toàn ngồi nói tới đau cổ thì thôi" /&gt;&lt;span class="caption" style="border: 0px; color: #333333; font-size: 9px; line-height: 12px; padding: 2px 0px 0px;"&gt;Mặt mình đây, ngày xưa toàn ngồi nói tới đau cổ thì thôi&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h4&gt;
&lt;br /&gt;Khi đã đọc chuẩn từng âm là tới lúc học cách đọc cả đoạn văn, quan trọng nhất là phải “quen miệng”. Nhớ rằng để đọc nhuyễn 1 từ nào đó bạn cũng phải đọc qua nó gần chục lần. Công cụ hợp lý nhất để bạn tập đọc cả đoạn văn đó là VOA Special bạn có thể search trên youtube rất nhiều. Điểm đặc biệt của video là giọng rất chuẩn, đọc rất chậm và nhấn trọng âm rất rõ ràng kèm phụ đề như karaoke. Bạn cần tập đọc ít nhất khoảng 15-20 video như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau bước đó là tới bước luyện ngữ điệu, người Việt mình nói ngữ điệu không lên xuống nhiều và mỗi từ là 1 tiếng được nói tách ra. Do đó khi nói tiếng Anh chúng ta cũng thường nói tiếng Anh theo cách của người Việt. Ngữ điệu tiếng Anh khác hoàn toàn, nó phải được nói liền 1 cách mượt mà như dòng suối chảy và khi bạn nói có ngữ điệu là bạn đưa cảm xúc của bạn vào trong câu nói. Cách nhanh nhất và hiệu quả nhất là nhại phim, phim tốt nhất để nhại là phim Friends vì giọng họ chuẩn, phim có tính nhân văn cao và hài nhẹ nhàng dễ tiêu hoá. Bản thân mình cũng phải nhại tới cả trăm phim đó. Vì nhại nhiều quá nên khi vào hoàn cảnh mình nhớ cấu trúc cần diễn đạt 1 điều gì đó rất dễ dàng. 1 mũi tên trúng nhiều đích, nhớ từ mới, luyện nghe, luyện ngữ điệu mà hiểu thêm văn hoá của nước họ.&lt;br /&gt;
Hệ quả của phát âm sai rất lớn, vì nó sẽ hình thành những thói quen phát âm lệch lạc rất khó sửa sau này, giống như uốn cây thì người ta thường chỉ uốn khi cây còn non. Nếu bạn đang ở vạch xuất phát trên con đường chinh phục Tiếng Anh, Phát âm chính là cái đích đầu tiên mà bạn cần hướng đến! Và nếu bạn chỉ sẵn sàng học một khóa Tiếng Anh duy nhất, thì hãy chọn Phát âm!&lt;br /&gt;
Tài liệu cần dùng: [1] Pronunciation Workshop / [2] BBC pronunciation. (link tải mọi tài liệu ở cuối cẩm nang)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Bước 2 : Nghe 1 ngày nhiều tiếng&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div&gt;
&lt;h4 style="font-size: 12px; margin: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;span class="photo " style="padding: 0px;"&gt;&lt;img alt="" class="photo_img img" src="https://scontent-sea1-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-9/1535664_10200929923683475_543182278_n.jpg?oh=f06bb349d1ce220443090689ffeae1bf&amp;amp;oe=57DC023A" style="border: 0px; margin: 0px; max-width: 100%; padding: 0px;" title="" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h4&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;b&gt;Nghe gì lúc mới học?&amp;nbsp;&lt;/b&gt;Con người học bất kì ngôn ngữ nào cũng là từ nghe trước khi biết nói và đọc. Bạn muốn có thứ để nói ra thì phải nạp thật nhiều vào đầu trước tiên. Có thể bạn chưa biết, não chúng ta có 2 phần là ý thức và tiềm thức. Để xử lí hiểu 1 đoạn âm thanh thì não tiềm thức sẽ xử lí nhận dạng phân loại âm thanh và não ý thức sẽ nhận dạng ý nghĩa cho nó. Phần tiềm thức là phần hoạt động mọi lúc kể cả khi ngủ, có người ngủ được khi tiếng TV ầm ầm nhưng thức giấc ngay khi nghe tiếng khóc của em bé khe khẽ, hoặc được người khác nhắc tên mình khi ngủ. Bạn phải “dạy” tiếng Anh cho phần này bằng cách nghe thụ động trước, tức là nghe thật nhiều tiếng Anh mà không cần hiểu thì phản xạ “nghe thấy” (tức là nhận dạng [biz-niz] là business).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chăm nghe là chắc chắc giỏi và nghe là cách học ngôn ngữ tốt nhất. Khi nghe nhiều 1 từ nào đó, từ đó được ghim sâu trong tâm trí của bạn thì chỉ cần tra từ điển 1-2 lần là sẽ nhớ như in. Các bạn đừng tưởng rằng mình biết chữ tiếng Anh đó là mình có thể nghe được từ đó. Bí kíp để nghe được hội thoại tiếng Anh đó là bạn phải được nghe MỌI CÂU đó từ trước đó vài lần rồi. Vì nghe tiếng Anh không phải nghe từng từ riêng lẻ mà là phải nghe cả cụm, tiếng Anh mọi âm luyến và nối vào nhau chứ không tách như tiếng Việt hoặc tiếng Trung.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tài liệu nào để nghe đầu tiên? Nếu bạn là fan của âm nhạc thì có tin vui cho bạn. Step Up đã soạn sẵn 1 bộ 100 bài hát và có kèm lyric và phần lời dịch tương ứng. Có sẵn cả phần để trống để bạn có thể luyện tập điền vào ô trống. Có thể dùng những bộ tài liệu được đọc rất chậm như: [3] Dialogues for beginners.[4] Learn Via Listening. Tìm trên Youtube: [5]Tên-bài-hát+lyric/karaoke (vietsub tuỳ bạn). Tìm Bedtime story. Hoặc lên hẳn trang truyện nói tiếng Anh cho trẻ con cực đẹp như&amp;nbsp;&lt;a href="https://www.facebook.com/notes/nguy%E1%BB%85n-hi%E1%BB%87p/b%C3%AD-k%C3%ADp-v%C3%A0-t%C3%A0i-li%E1%BB%87u-h%E1%BB%8Dc-ti%E1%BA%BFng-anh-th%C3%A0nh-t%C3%A0i-trong-1-n%C4%83m-c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-v%C3%A0-chi-ti%E1%BA%BFt/10152415819199881/#" role="button" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://l.facebook.com/l.php?u=http%3A%2F%2Fwww.bedtimestoriescollection.com%2F&amp;amp;h=EAQGVXj5f&amp;amp;s=1" rel="nofollow" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;www.bedtimestoriescollection.com&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;h4 style="font-size: 12px; margin: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;span class="photo " style="padding: 0px;"&gt;&lt;img alt="" class="photo_img img" src="https://scontent-sea1-1.xx.fbcdn.net/v/l/t1.0-9/s720x720/1532074_10200929924763502_448228850_n.jpg?oh=f57792401a46edeabafe66ae54c6562b&amp;amp;oe=579D9995" style="border: 0px; margin: 0px; max-width: 100%; padding: 0px;" title="" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h4&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Nghe gì lúc đã khá?&amp;nbsp;&lt;/b&gt;Bắt đầu nghe những thứ khó hơn như [6] Effortless English, bộ này được cái rất bài bản đầy đủ vốn từ vựng nhưng điểm trừ là rất nhanh chán. Tuỳ từng bạn mới có thể đủ kiên nhẫn theo được bộ này.&lt;br /&gt;
Dễ dàng hơn rất nhiều đó là nhạc và phim. Khi mới học thì nên xem phim hoạt hình vì giọng trong phim hoạt hình rất dễ nghe và ngôn từ trong sáng không tiếng lóng như Up, Despicable me, Toy Story…trình độ cao hơn chút bạn nên xem phim Friends, mình xem phim Friends liên tục trong 3 tháng và trình độ nghe cải thiện vượt bậc. Bản thân mình ngày xưa sinh viên năm 1-2 không có việc gì nên 1 năm xem gần 500 phim tiếng Anh phụ đề, từ vựng và khả năng nghe của mình cực kì xuất sắc.&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Chương 2: Vượt chướng ngại vật&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;h4 style="font-size: 12px; margin: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;span class="photo " style="padding: 0px;"&gt;&lt;img alt="" class="photo_img img" src="https://scontent-sea1-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-9/1016227_10200929925323516_1334606549_n.jpg?oh=0c35b2613469211582d9841d8afedaa8&amp;amp;oe=57DBB3F5" style="border: 0px; margin: 0px; max-width: 100%; padding: 0px;" title="" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h4&gt;
&lt;b&gt;Từ mới là chìa khoá, làm sao để học từ mới nhớ lâu 1 cách tự nhiên?&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
Có từ mới là có tất cả, có thể không giỏi ngữ pháp nhưng biết những từ khoá trong câu đó bạn sẽ hiểu được. Giải quyết được vấn đề này là giỏi tiếng Anh dễ như ăn bánh. Như mình đã nói chỉ cần khoảng 1500 từ nền tảng là sẽ dễ dàng hấp thụ tiếng Anh hơn rất nhiều. Số từ còn lại sẽ tự vào đầu bạn 1 cách dễ dàng hơn rất nhiều khi bạn có được 1500 từ này. Bất kì việc nào cũng cần phải thắng lực “ma sát nghỉ” nên bạn phải thực sự nỗ lực để có được 1500 từ này.&lt;br /&gt;
&lt;h4 style="font-size: 12px; margin: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;span class="photo " style="padding: 0px;"&gt;&lt;img alt="" class="photo_img img" src="https://scontent-sea1-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-9/1013289_10200929925643524_581892422_n.jpg?oh=9ae2b7055f7d4b45682ce5760647a4aa&amp;amp;oe=57E01DE0" style="border: 0px; margin: 0px; max-width: 100%; padding: 0px;" title="" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h4&gt;
Chuẩn bị: Phải có 1 quyển sổ siêu đẹp siêu dễ thương, cả con trai cũng nên mua sổ cute để cho mình thật thích viết vào đó, nên viết bút&amp;nbsp; nước đỏ-xanh-tím tuỳ bạn, càng màu sắc càng kích thích trí nhớ. Chuẩn bị ghi lại những gì mình học được trong ngày, những "tín hiệu" tiếng Anh mà mình gặp được và học được trong ngày. 1 ngày 10 từ trong 6 tháng chắc chắn là nghe hiểu được khá khá rồi. Dùng cả giấy dán “post it note” loạn xị trong nhà nữa nhé, viết to đẹp và trang trí lên nữa. Đừng viết từ trọc mà phải viết cả câu chứa từ hoặc viết cả cách dùng của từ kèm với giới từ. Như “take off/keen on/interested in/count on…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Học cái gì:&amp;nbsp;&lt;/b&gt;Nếu không biết 1 chữ nào thì bắt đầu học với 100 từ cơ bản tiếng Anh&lt;br /&gt;
&lt;h4 style="font-size: 12px; margin: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;span class="photo " style="padding: 0px;"&gt;&lt;img alt="" class="photo_img img" src="https://scontent-sea1-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-9/10049_10200930151649174_2074627214_n.jpg?oh=b7fbb6a7d5ef12b669bd517ec78d03d5&amp;amp;oe=579ABF95" style="border: 0px; margin: 0px; max-width: 100%; padding: 0px;" title="" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h4&gt;
&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Phân loại từ vựng cần học:&lt;/b&gt;&amp;nbsp;Tại sao em học 10 từ mà chỉ nhớ được 2-3 từ là sao?Từ vựng tiếng Anh sẽ được phân loại theo thời gian bạn có thể gặp. Có từ 1 ngày bạn gặp 2 lần, có từ 1 năm mới gặp 2 lần. Sai lầm của hầu hết các bạn chăm học tiếng Anh mà không có chiến lược đó là từ nào mới cũng học mà không biết rằng chỉ nên học những từ “gía trị” với mình, tức là những từ mình có thể nhớ và dùng được nó sớm. Học những từ quá ít gặp thì rất nhanh bị quên. Kinh nghiệm cá nhân của mình lúc mới bắt đầu học là chỉ học những từ ít âm tiết và ít chữ cái. Chỉ ghi nhớ những từ mà mình thấy “quen quen” đã gặp lần 2-3. Bằng việc phân loại này bạn có thể nhớ tới 6-8 /10 từ đã học. Tại sao mình nói là nghe là phương pháp học tiếng Anh tốt nhất? Vì đó là phương pháp học 1 ngôn ngữ tự nhiên nhất của loài người và bạn có thể “gặp” 1 từ rất nhiều lần mà không mất nhiều công sức. Cứ nghe 1 ngày 5-10 tiếng tiếng Anh không cần hiểu đó là cách rất hiệu quả để nhớ từ. Học các tiền tố hậu tố: Tiết kiệm 30% công sức học từ vựng nhờ biết tất cả anh em họ hàng của từ. [7] Phụ lục tiền tố hậu tố.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Vận dụng cảm xúc:&lt;/b&gt;&amp;nbsp;Bạn sẽ nhớ 1 từ vựng vĩnh viễn khi gặp nó 9 lần vận dụng nghe nói đọc viết liên hợp và nhiều văn cảnh khác nhau. Để 1 từ mới ghim vào đầu bạn nó sẽ cần năng lượng cảm xúc để có thể đi được tới trí nhớ dài hạn, bạn thử nghĩ mà xem mọi thứ bạn nhớ lâu đều đi kèm với rất nhiều cảm xúc với sự kiện đó. Với cảm xúc mạnh thì chỉ cần 1-2 lần là nhớ từ đó vĩnh viễn rồi. Do đó khi học tiếng Anh phải là lúc mình sung sức và tỉnh táo nhất. Từ mới lấy từ phim và nhạc thì chỉ nên chọn những từ xuất hiện nhiều và trong những khung cảnh đáng nhớ nhất.&lt;br /&gt;
&lt;h4 style="font-size: 12px; margin: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/h4&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Em xem phim từ nào em cũng biết nghĩa mà không hiểu sao em không thể dịch nổi cả câu?&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;h4 style="font-size: 12px; margin: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/h4&gt;
&lt;h4 style="font-size: 12px; margin: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;span class="photo " style="padding: 0px;"&gt;&lt;img alt="“Let the cat out of the bag-kể thông tin bí mật”" class="photo_img img" src="https://scontent-sea1-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-9/1488818_10200930200250389_990750190_n.jpg?oh=e5c7a2db43e1816d400e6a0c23f026e8&amp;amp;oe=57CA322E" style="border: 0px; margin: 0px; max-width: 100%; padding: 0px;" title="“Let the cat out of the bag-kể thông tin bí mật”" /&gt;&lt;span class="caption" style="border: 0px; color: #333333; font-size: 9px; line-height: 12px; padding: 2px 0px 0px;"&gt;“Let the cat out of the bag-kể thông tin bí mật”&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h4&gt;
&lt;br /&gt;
Trả lời : [8] Idioms! Các bạn thiếu thành ngữ, tiếng Anh có 1 cái khá oái oăm là tồn tại rất nhiều sự kết hợp kì quặc của các từ để trở thành 1 từ hoàn toàn khác. Ví dụ như từ “gHet” những bạn mới học chỉ biết nghĩa là lấy, nhưng get lại đi với over, on, back, up...thật sự khó hiểu. Tới lúc này là ngày bạn học bộ Essential English Idioms. Học xong bộ thành ngữ cơ bản này bạn sẽ bẻ khoá được kha khá văn viết và văn nói tiếng Anh đó. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Kĩ thuật âm thanh tương tự:&lt;/b&gt;&amp;nbsp;(Không dành cho nhiều người) Ngày trước mình dùng kĩ thuật âm thanh tương tự mà học được 50 từ/ngày, bây giờ bất kì từ nào mình cũng chỉ cần 30s là có thể nhớ nó sau cả tháng không đọc lại. Kĩ thuật này nếu tập áp dụng cho quen thì rất thần kì. Mình nghĩ tập nhiều ai cũng làm được, chỉ cần hơi điên và sáng tạo cộng kiên nhẫn chút là được. Bằng mọi giá thử phương pháp này trong 50 từ đầu không bỏ cuộc nhé, rồi hãy kết luận là nó hiểu quả hay không. Nếu bạn có khả năng học 50 từ/ngày như mình thì chỉ cần 3 tháng là đủ từ dùng cả đời đó. Học sẽ nhanh kinh khủng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phương pháp chính bản thân mình dùng rất đơn giản gọn nhẹ. Việt hoá từ đó đọc giống giống là được, sao cho nhìn từ tiếng Anh là mình nhớ ngay ra từ tiếng Việt đó. Từ từ tiếng Việt đó chế câu chuyện sao cho nó dính được với nghĩa tiếng Việt của từ đó. Câu chuyện của bạn có thế nào đi nữa thì đều là tự do bạn tạo ra nên bạn sẽ rất dễ nhớ. Còn ví dụ của mình chắc nó chỉ hợp logic với mình thôi nhưng mình nhớ nó rất lâu. Ví dụ tự bạn nghĩ ra thì bạn sẽ nhớ lâu hơn nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;blockquote style="border-left-color: rgb(221, 221, 221); border-left-style: solid; border-left-width: 5px; margin: 0px; padding: 0px 15px;"&gt;
consequence =&amp;gt; con xé quần, con xe quèn, con sẽ quên…Con mà xé quần thì&lt;br /&gt;biết ngay là Hậu Quả rồi.&lt;br /&gt;Innovate =&amp;gt; in nâu vệt (in không có vết =&amp;gt; 1 Cải Tiến lớn trong ngành in chẳng&lt;br /&gt;hạn)&lt;br /&gt;Helmet =&amp;gt; Heo mệt: Con heo rất mệt khi phải đội Mũ Bảo Hiểm Tưởng tượng&lt;br /&gt;ngay ra hình 1 con heo đang đội mũ bảo hiểm.&lt;br /&gt;Remember =&amp;gt; Đi đâu giờ? mình chẳng Nhớ là đi đâu giờ?&lt;br /&gt;Kettle =&amp;gt; Khét lè =&amp;gt; Đun cái Ấm quên tắt thế là cháy khét lè.&lt;br /&gt;Alley=&amp;gt; bully=&amp;gt; Trong Alley thường có Bully (a đến b), trong Ngõ Hẻm thường có&lt;br /&gt;đầu gấu rình rập.&lt;/blockquote&gt;
&lt;br /&gt;&lt;b&gt;&lt;/b&gt;
&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; Chương 3: Tăng tốc:&amp;nbsp; Đọc và nghe đẳng cấp cao hơn: &amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;h4 style="font-size: 12px; margin: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/h4&gt;
&lt;h4 style="font-size: 12px; margin: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;span class="photo " style="padding: 0px;"&gt;&lt;img alt="" class="photo_img img" src="https://scontent-sea1-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-9/s720x720/1604968_10200930224851004_1175052577_n.jpg?oh=2170f94911b1f92d3f3682a6d6f4f491&amp;amp;oe=57E5390B" style="border: 0px; margin: 0px; max-width: 100%; padding: 0px;" title="" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h4&gt;
&lt;br /&gt;&lt;b&gt;Đọc&lt;/b&gt;&amp;nbsp;gì để tập đọc và giải trí? Thứ dễ vào đầu nhất là truyện tranh đó. Manga là thứ rất lôi cuốn và dễ vào đầu.&amp;nbsp;&lt;a href="https://www.facebook.com/notes/nguy%E1%BB%85n-hi%E1%BB%87p/b%C3%AD-k%C3%ADp-v%C3%A0-t%C3%A0i-li%E1%BB%87u-h%E1%BB%8Dc-ti%E1%BA%BFng-anh-th%C3%A0nh-t%C3%A0i-trong-1-n%C4%83m-c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-v%C3%A0-chi-ti%E1%BA%BFt/10152415819199881/#" role="button" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://l.facebook.com/l.php?u=http%3A%2F%2Fkissmanga.com%2F&amp;amp;h=0AQFuLplE&amp;amp;s=1" rel="nofollow" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;http://kissmanga.com/&lt;/a&gt;&amp;nbsp;và tìm Doraemon hay là Dragon balls, Naruto...Lúc mới học thì cả quyển sách là từ mới, bây giờ thì chỉ có chục từ trên 1 trang là mới, lúc này là lúc tăng tốc bởi vì bạn không cần phải tra từ điển, chỉ dùng ngữ cảnh cũng có thể bẻ khoá được từ đó nghĩa như nào. Tới giờ thì dễ dàng quá rồi, thừa thắng xông lên thôi các bạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vấn đề thường gặp của những bạn ở trình độ trung cấp này là khả năng nghe và đọc hiểu đoạn dài. Đọc tới câu thứ 5 là quên câu 1? Nghe câu 3 quên câu 1? Mình “bắt bệnh” chuẩn vì chính mình đã gặp vấn đề này. Điều này hoàn toàn bình thường và xảy ra với tất cả mọi người. Giải pháp là gì? Mình phát hiện ra 1 bí kíp mà có thể giúp tất cả các bạn có thể đọc văn bản tiếng Anh cực kì dễ dàng mà không gặp vấn đề gì đó là “Bí kíp 501”. Bí kíp 501 chỉ ra rằng khi bạn đọc tới trang sách tiếng Anh thứ 501 (tương đương 2-3 quyển sách tiếng Anh) là bạn sẽ đọc hiểu trở nên rất dễ dàng. Lí do bạn chưa thể nhớ được tiếng Anh bởi vì nguyên liệu nhớ của não bạn vẫn bằng tiếng Việt và chỉ bằng việc đọc nhiều nghe nhiều mới làm cho não bạn chuyển dần sang lưu trữ dữ liệu bằng tiếng Anh. Để luyện nghe làm bài TOEIC dài hay IELTS thì bạn phải có khả năng nghe hiểu cả tiếng đồng hồ, tương đương với việc nhớ cả bài giảng. Thế thì phải chuyển loại tài liệu luyện nghe sang loại khác hẳn so với phim vì phim chủ yếu là đối thoại, còn bài nghe luyện thi là độc thoại dài. Phần luyện nghe bài dài mình trình bày kĩ hơn ở mục luyện thi IELTS. Bí quyết chọn sách hay để đọc: Lên Amazon rồi xem điểm và đánh giá của sách để không bị phí thời gian đọc sách dở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với những sách khó hiểu thì đọc bản tiếng Việt trước khi đọc bản tiếng Anh. Đọc sách kinh doanh (hoặc bất kì sách gì liên quan tới chuyên ngành của bạn) bằng tiếng Anh. Đọc nhiều là khả năng viết cũng sẽ lên theo vì vốn từ vựng bạn dày lên và bạn cũng học được nhiều cấu trúc hấp dẫn. Mình luôn ghi vào sổ của mình những cấu trúc diễn đạt “sang chảnh” để sau này khi cần thì dùng. &lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;
&lt;b&gt;Luyện nghe:&lt;/b&gt;&amp;nbsp;[10] Tài liệu luyện nghe cực đỉnh cho dân kinh tế và kĩ thuật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Luyện nói:&amp;nbsp;&lt;/b&gt;Nói dở cũng được nhưng phải nói ra thật nhiều. Nếu bạn có người bạn (hoặc người yêu) giỏi tiếng Anh thì không còn gì bằng, không thì hãy kiếm gia sư hay ai đó kiên nhẫn nói chuyện tiếng Anh với bạn. Họ quan tâm và tạo động lực cho bạn nói. Tiếc là không phải ai trong chúng ta cũng có môi trường như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để nói có ngữ điệu hay thì không gì bằng nhại phim, người ta nói gì mình nhại theo đó là tự dưng sau 1 tháng sẽ có ngữ điệu tự nhiên. Khi người ta không nói thì mình ngồi bình luận phim hoặc diễn tả hành động diễn viên bằng lời. Cách nữa học nói là luyện nghĩ bằng tiếng Anh. Dịch toàn bộ câu mà mình nghe được từ người nói chuyện với mình sang tiếng Anh. Dịch từ khoá thôi nhé, không thì không kịp. Để luyện phản xạ nói thì hãy tìm cho mình 1 câu lạc bộ để sinh hoạt thường xuyên. Khi bạn nói sai, hoặc thấy bí từ để nói đó chính là động lực để bạn tìm hiểu từ đó và tìm cách cải thiện tiếng Anh của mình. Nhiều bạn chỉ cố vùi tiếng Anh của mình thật sâu để khỏi thấy việc cần sửa chữa.&lt;br /&gt;
Để làm quen bạn có thể chat với IRIS trên android hay SIRI trên Iphone. Còn luyện chat chữ có thể chat với [9]CleverBot. Gần như bạn hỏi gì nó cũng trả lời được đó. Trả lời 1 cách khá là giống con người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“User: Can you help me to improve my english?&lt;br /&gt;
Cleverbot: Yes.&lt;br /&gt;
User: How?&lt;br /&gt;
Cleverbot: You do wear the same shoes.&lt;br /&gt;
User: Yes. And?&lt;br /&gt;
Cleverbot: How old are you?&lt;br /&gt;
User: I'm 22.&lt;br /&gt;
Cleverbot: Are you sure?&lt;br /&gt;
User: Yes.&lt;br /&gt;
Cleverbot: You are wrong.&lt;br /&gt;
User: 24 right?&lt;br /&gt;
Cleverbot: Yes.&lt;br /&gt;
User: How do you know?&lt;br /&gt;
Cleverbot: Because I know.&lt;br /&gt;
User: How many wood would a woodchuck chuck?&lt;br /&gt;
Cleverbot: If a woodchuck could chuck wood?”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;Chương 4: Về đích&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;
&lt;h4 style="font-size: 12px; margin: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;span class="photo " style="padding: 0px;"&gt;&lt;img alt="" class="photo_img img" src="https://scontent-sea1-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-9/s720x720/1546045_10200930232931206_187268698_n.jpg?oh=939a01c66080364a3fe1b9f843835113&amp;amp;oe=579D8863" style="border: 0px; margin: 0px; max-width: 100%; padding: 0px;" title="" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h4&gt;
&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;
Thế là đã 6 tháng với mỗi ngày 4-5h học hân hoan thì bạn đã hoàn toàn có thể sang trang mới. Đó là luyện chứng chỉ cao hơn. Tại sao mình không viết TOEIC vì TOEIC mình thấy chỉ có đọc và nghe thì không hề khó khăn gì để đạt trên 800 với cường độ học như này trong vài tháng tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
IELTS là kì thi uy tín của quốc tế và dễ chịu hơn và không học thuật quá như TOEFL. Giỏi IELTS sẽ thêm tự tin khi tuyển dụng. Bài kiểm tra nói và viết của IELTS có nhiều điểm tương đồng với bài kiểm tra tiếng Anh đầu vào của nhiều công ty nước ngoài. 1 động lực lớn khi học tập đó là cảm nhận sự tiến bộ.&amp;nbsp;Học giao tiếp rất tốt nhưng học IELTS còn tốt hơn khi IETLS là 1 thước đo có thể so mình vào để&lt;br /&gt;
thấy rằng mình tăng như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình xin chia sẻ vài lưu ý khi học IELTS:&lt;br /&gt;
-Tự học là số 1:&amp;nbsp;Không phải cứ đi học trung tâm mới có thể đạt điểm cao, biết cách tự học và có động lực, niềm tin là hoàn toàn có thể tới nơi. Không thể vài câu nói mà có thể giúp các bạn lên 8.0 được nên mình lập page “Hành Trình IELTS 8.5” để cập nhật mọi phương pháp và tài liệu.&amp;nbsp;&lt;a href="https://www.facebook.com/notes/nguy%E1%BB%85n-hi%E1%BB%87p/b%C3%AD-k%C3%ADp-v%C3%A0-t%C3%A0i-li%E1%BB%87u-h%E1%BB%8Dc-ti%E1%BA%BFng-anh-th%C3%A0nh-t%C3%A0i-trong-1-n%C4%83m-c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-v%C3%A0-chi-ti%E1%BA%BFt/10152415819199881/#" role="button" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="https://www.facebook.com/hanhtrinhIELTS8.5" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;"&gt;https://www.facebook.com/hanhtrinhIELTS8.5&lt;/a&gt;. Sứ mệnh của trung tâm mình lập ra là để phổ biến việc tự học và tăng tốc cho các bạn sinh viên. Ngồi học 8h/ngày thấy thoải mái còn hơn là ép mình học căng thẳng trong 2h. Hiệu quả đến từ việc tích luỹ thật lâu dài qua thời gian chứ không qua vài tuần nhồi nhét.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Gắn việc học tiếng Anh với mọi sở thích cá nhân và đam mê nghề nghiệp.&amp;nbsp;Nghe có vẻ lạ nhưng đây là chiến lược 80% dân IELTS điểm cao tự học sử dụng, các bạn ấy trước khi động vào sách luyện IELTS thì đã xem cả trăm phim, nghe cả vài nghìn bài hát tiếng Anh, đọc cả chục quyển sách mà các bạn ấy thích. Khi học sách luyện thi là chỉ làm quen với format của kì thi thế là đã điểm khá tốt rồi. Người giỏi thì luôn làm 1 việc mà đạt được cùng nhiều mục đích. Khi học tiếng Anh cũng thế, đừng học Eng chỉ để giỏi mỗi tiếng Anh không mà hãy học để tăng cả hiểu biết và vốn sống, nuôi dưỡng bản lĩnh và tâm hồn. Đọc Sherlock Holmes/ Harry Potter hay tạp chí shopping hay truyện cười bằng tiếng Anh. Bất cứ cái gì thuộc đam mê của các bạn mà các bạn đọc thì các bạn hoàn toàn không có cảm giác "bị" học. Chỉ có đắm chìm với ngôn ngữ 1 cách hân hoan mới thành công.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;h4 style="font-size: 12px; margin: 0px; padding: 0px;"&gt;
&lt;span class="photo " style="padding: 0px;"&gt;&lt;img alt="" class="photo_img img" src="https://scontent-sea1-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-9/1535468_10200929921083410_697029772_n.jpg?oh=cd34cf7b125e9d3ba16776629d4a8845&amp;amp;oe=579D162B" style="border: 0px; margin: 0px; max-width: 100%; padding: 0px;" title="" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/h4&gt;
&lt;br /&gt;
-Có thật nhiều tài liệu nhiều lĩnh vực:&amp;nbsp;&amp;nbsp;Vốn từ trong bài thi IELTS không chỉ tập trung vào kinh tế như TOEIC mà còn cả tự nhiên và xã hội. Mình rất hay xem Discovery Channel về đủ các vấn đề như núi lửa, nhện, vũ trụ, môi trường… Học từ vựng từ những thứ đó cực kì dễ vào đầu mà hợp với những gì có trong IELTS. Chiến lược kinh điển của dân IELTS Việt Nam là điểm đọc và điểm nghe thật khủng rồi tự kéo các phần khác. Đừng luyện thi IELTS chỉ bằng cách học thuộc mẫu câu và chỉ luyện tips, học kiểu ấy vừa khô khan sẽ dễ bị mai một mà không thêm gì cho vốn sống của các bạn. Vốn sống không mài ra ăn được? Vốn sống chính là 1 trong những thứ quyết định được khả năng giao thiệp của các bạn sau này bởi vì các bạn sẽ biết bắt nhịp được với sở thích rất nhiều loại người-bí quyết để có mạng lưới và quan hệ rộng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng Anh quan trọng lắm, nó là chìa khoá cho cả thế giới mới. Hãy chia sẻ cẩm nang và cơ hội này cho những người cần nhé. Sắp tới mình cũng làm mấy clip hướng dẫn phát âm và cả cẩm nang giao tiếp tiếng Anh nữa. Bạn nào quan tâm thì subscribe (theo dõi) facebook của mình. Có câu hỏi gì thì comment luôn vào đây nhé, mình sẽ tổng hợp và cố gắng giải đáp hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
[2]BBC pronunciation&amp;nbsp;&lt;a href="http://l.facebook.com/l.php?u=http%3A%2F%2Fwww.youtube.com%2Fplaylist%3Flist%3DPL3B9945D36E1FF870&amp;amp;h=QAQFeqT5x&amp;amp;s=1" rel="nofollow" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;http://www.youtube.com/playlist?list=PL3B9945D36E1FF870&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
[3]Dialogues for beginners.&lt;a href="http://l.facebook.com/l.php?u=http%3A%2F%2Fwww.mediafire.com%2Fdownload%2Fs8haj6kf16v681g%2FDIALOGUES%2520FOR%2520BEGINNERS.zip&amp;amp;h=-AQEO4XK6&amp;amp;s=1" rel="nofollow" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;http://www.mediafire.com/download/s8haj6kf16v681g/DIALOGUES%20FOR%20BEGINNERS.zip&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
[4]Learn Via Listening&lt;a href="https://www.facebook.com/notes/nguy%E1%BB%85n-hi%E1%BB%87p/b%C3%AD-k%C3%ADp-v%C3%A0-t%C3%A0i-li%E1%BB%87u-h%E1%BB%8Dc-ti%E1%BA%BFng-anh-th%C3%A0nh-t%C3%A0i-trong-1-n%C4%83m-c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-v%C3%A0-chi-ti%E1%BA%BFt/10152415819199881/#" role="button" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/download/f8vp11nyu39b978/Learn%20English%20via%20Listening%20Level%201.zip" rel="nofollow" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;http://www.mediafire.com/download/f8vp11nyu39b978/Learn%20English%20via%20Listening%20Level%201.zip&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&amp;nbsp;[5]Youtube Tên-bài-hát+lyric/karaoke&amp;nbsp;&lt;a href="https://www.facebook.com/notes/nguy%E1%BB%85n-hi%E1%BB%87p/b%C3%AD-k%C3%ADp-v%C3%A0-t%C3%A0i-li%E1%BB%87u-h%E1%BB%8Dc-ti%E1%BA%BFng-anh-th%C3%A0nh-t%C3%A0i-trong-1-n%C4%83m-c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-v%C3%A0-chi-ti%E1%BA%BFt/10152415819199881/#" role="button" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://www.youtube.com/watch?v=wx_PEWBSMyE" rel="nofollow" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;http://www.youtube.com/watch?v=wx_PEWBSMyE&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&amp;nbsp;[6]Effortless English (cái này quá nặng, bạn có thể google hoặc tới Step Up)&lt;br /&gt;
[7] Phụ lục tiền tố hậu tố.&amp;nbsp;&lt;a href="https://www.facebook.com/notes/nguy%E1%BB%85n-hi%E1%BB%87p/b%C3%AD-k%C3%ADp-v%C3%A0-t%C3%A0i-li%E1%BB%87u-h%E1%BB%8Dc-ti%E1%BA%BFng-anh-th%C3%A0nh-t%C3%A0i-trong-1-n%C4%83m-c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-v%C3%A0-chi-ti%E1%BA%BFt/10152415819199881/#" role="button" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/view/fv38s9404j1k3ut/Step%20Up%20Tien%20to%20hau%20to.pdf" rel="nofollow" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;http://www.mediafire.com/view/fv38s9404j1k3ut/Step%20Up%20Tien%20to%20hau%20to.pdf&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
[8]Idioms&amp;nbsp;&lt;a href="https://www.facebook.com/notes/nguy%E1%BB%85n-hi%E1%BB%87p/b%C3%AD-k%C3%ADp-v%C3%A0-t%C3%A0i-li%E1%BB%87u-h%E1%BB%8Dc-ti%E1%BA%BFng-anh-th%C3%A0nh-t%C3%A0i-trong-1-n%C4%83m-c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-v%C3%A0-chi-ti%E1%BA%BFt/10152415819199881/#" role="button" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="https://www.facebook.com/l.php?u=https%3A%2F%2Fwww.mediafire.com%2Ffolder%2F8o5jb4mcz3r7w%2Fidioms&amp;amp;h=bAQFsg21R&amp;amp;s=1" rel="nofollow" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;https://www.mediafire.com/folder/8o5jb4mcz3r7w/idioms&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
[9]&lt;a href="https://www.facebook.com/notes/nguy%E1%BB%85n-hi%E1%BB%87p/b%C3%AD-k%C3%ADp-v%C3%A0-t%C3%A0i-li%E1%BB%87u-h%E1%BB%8Dc-ti%E1%BA%BFng-anh-th%C3%A0nh-t%C3%A0i-trong-1-n%C4%83m-c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-v%C3%A0-chi-ti%E1%BA%BFt/10152415819199881/#" role="button" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://l.facebook.com/l.php?u=http%3A%2F%2Fcleverbot.com%2F&amp;amp;h=LAQFpy11H&amp;amp;s=1" rel="nofollow" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;http://cleverbot.com/&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
[10] Tài liệu luyện nghe: Itune U-kho học liệu mở vô tận của Apple (google Cách sử dụng Itune U). Có thể tham khảo kho video từ các trường đại học và các tổ chức khác:&lt;br /&gt;
&lt;a href="https://www.facebook.com/notes/nguy%E1%BB%85n-hi%E1%BB%87p/b%C3%AD-k%C3%ADp-v%C3%A0-t%C3%A0i-li%E1%BB%87u-h%E1%BB%8Dc-ti%E1%BA%BFng-anh-th%C3%A0nh-t%C3%A0i-trong-1-n%C4%83m-c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-v%C3%A0-chi-ti%E1%BA%BFt/10152415819199881/#" role="button" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://l.facebook.com/l.php?u=http%3A%2F%2Facademicearth.org%2F&amp;amp;h=NAQG6LNDS&amp;amp;s=1" rel="nofollow" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;http://academicearth.org/&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a href="https://www.facebook.com/notes/nguy%E1%BB%85n-hi%E1%BB%87p/b%C3%AD-k%C3%ADp-v%C3%A0-t%C3%A0i-li%E1%BB%87u-h%E1%BB%8Dc-ti%E1%BA%BFng-anh-th%C3%A0nh-t%C3%A0i-trong-1-n%C4%83m-c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-v%C3%A0-chi-ti%E1%BA%BFt/10152415819199881/#" role="button" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://l.facebook.com/l.php?u=http%3A%2F%2Fwww.internationalentrepreneurship.com%2F&amp;amp;h=eAQGlGEsL&amp;amp;s=1" rel="nofollow" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;http://www.internationalentrepreneurship.com/&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a href="https://www.facebook.com/notes/nguy%E1%BB%85n-hi%E1%BB%87p/b%C3%AD-k%C3%ADp-v%C3%A0-t%C3%A0i-li%E1%BB%87u-h%E1%BB%8Dc-ti%E1%BA%BFng-anh-th%C3%A0nh-t%C3%A0i-trong-1-n%C4%83m-c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-v%C3%A0-chi-ti%E1%BA%BFt/10152415819199881/#" role="button" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://l.facebook.com/l.php?u=http%3A%2F%2Fmitworld.mit.edu%2F&amp;amp;h=AAQHG6xiV&amp;amp;s=1" rel="nofollow" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;http://mitworld.mit.edu/&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a href="https://www.facebook.com/notes/nguy%E1%BB%85n-hi%E1%BB%87p/b%C3%AD-k%C3%ADp-v%C3%A0-t%C3%A0i-li%E1%BB%87u-h%E1%BB%8Dc-ti%E1%BA%BFng-anh-th%C3%A0nh-t%C3%A0i-trong-1-n%C4%83m-c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-v%C3%A0-chi-ti%E1%BA%BFt/10152415819199881/#" role="button" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://www.mbavid.com/index.php/mba-videos/video-categories" rel="nofollow" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;http://www.mbavid.com/index.php/mba-videos/video-categories&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a href="https://www.facebook.com/notes/nguy%E1%BB%85n-hi%E1%BB%87p/b%C3%AD-k%C3%ADp-v%C3%A0-t%C3%A0i-li%E1%BB%87u-h%E1%BB%8Dc-ti%E1%BA%BFng-anh-th%C3%A0nh-t%C3%A0i-trong-1-n%C4%83m-c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-v%C3%A0-chi-ti%E1%BA%BFt/10152415819199881/#" role="button" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://l.facebook.com/l.php?u=http%3A%2F%2Fted.com%2F&amp;amp;h=eAQGlGEsL&amp;amp;s=1" rel="nofollow" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;http://ted.com&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a href="https://www.facebook.com/notes/nguy%E1%BB%85n-hi%E1%BB%87p/b%C3%AD-k%C3%ADp-v%C3%A0-t%C3%A0i-li%E1%BB%87u-h%E1%BB%8Dc-ti%E1%BA%BFng-anh-th%C3%A0nh-t%C3%A0i-trong-1-n%C4%83m-c%E1%BA%ADp-nh%E1%BA%ADt-v%C3%A0-chi-ti%E1%BA%BFt/10152415819199881/#" role="button" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;"&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://l.facebook.com/l.php?u=http%3A%2F%2Fwww.youtube.com%2Feducation&amp;amp;h=eAQGlGEsL&amp;amp;s=1" rel="nofollow" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;http://www.youtube.com/education&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để giải đáp mọi thắc mắc của các bạn thì gặp chuyên gia để tư vấn riêng sẽ tốt hơn nhiều. Vì thế Step Up đã thành lập tổ tư vấn tại chỗ để “khám-chữa bệnh-kê đơn” miễn phí cho mọi người. Sau khi đăng kí vào chương trình bạn sẽ được làm kiểm tra phương pháp học để xem phương pháp học phù hợp với não bạn (người học bằng hình ảnh/âm thanh/vận động tốt), tiếp theo bạn sẽ được làm test trình độ và tư vấn chiến lược học tập hợp lí. Hơn thế nữa bạn còn được có tài liệu mang về.&amp;nbsp;&lt;a href="http://stepup.edu.vn/tu-van-truc-tiep-tieng-anh-cho-nguoi-moi-bat-dau/" rel="nofollow" style="color: #365899; cursor: pointer; text-decoration: none;" target="_blank"&gt;http://stepup.edu.vn/tu-van-truc-tiep-tieng-anh-cho-nguoi-moi-bat-dau/&lt;/a&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;(CHỈ DÀNH CHO CÁC BẠN TẠI HÀ NỘI)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có thể trong quá trình gửi mail không đến được nơi mong các bạn thông cảm. Các bạn có thể theo dõi facebook của mình để được cập nhật nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;Share về tường để lục lại khi cần nào!&amp;nbsp;&lt;span class="photo photo_left" style="clear: left; float: left; max-width: 180px; padding: 2px 10px 5px 0px;"&gt;&lt;img alt="" class="photo_img img" src="https://fbcdn-photos-c-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xaf1/v/t1.0-0/q82/s180x540/1554353_10200929918563347_1510794905_n.jpg?oh=0873f7e3890ffa81a4d45e50ce9b6e3a&amp;amp;oe=579BBC07&amp;amp;__gda__=1474520012_2108252ca0b79a7eb98a94d29279c4f5" style="border: 0px; margin: 0px; max-width: 100%; padding: 0px;" title="" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</description><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Microsoft Windows 7 Ultimate x86 MSDN</title><link>http://saolove.blogspot.com/2016/05/microsoft-windows-7-ultimate-x86-msdn.html</link><category>Tin Học--Máy Tính</category><author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sat, 21 May 2016 23:53:00 -0700</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-3210420726734406099</guid><description>&lt;span style="background-color: blue;"&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgitdmwU9x8yB_Le7M2iyATC1TlD-7gN_XWtqsVLbQYsCSxsNhibSvb-dneCUxqkD8BycYVxDax9Q51n81GGiuTAqI-wdHnUDnXb7XQyrF5jPkZQnuj47jqcMP8c3Bvi0rpaErkniiOsUM/s1600-h/BC_Win74" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5399389808617215890" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgitdmwU9x8yB_Le7M2iyATC1TlD-7gN_XWtqsVLbQYsCSxsNhibSvb-dneCUxqkD8BycYVxDax9Q51n81GGiuTAqI-wdHnUDnXb7XQyrF5jPkZQnuj47jqcMP8c3Bvi0rpaErkniiOsUM/s400/BC_Win74" style="cursor: hand; cursor: pointer; display: block; height: 300px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 301px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjHiZSTxs9t7D-DRnsbUJSHwuKrBQYw4VX73Rnpb3pA3AXJkFAzzzDycwLuenIcgoic3ILxJhMWWJOn23eJT9I1O6KpIOA5ntbiH8ryReuSSk0wcdhJLe-mxG34z0DUvTcbgZ0NerrLFbI/s1600-h/BC_Win73" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5399389805056549666" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjHiZSTxs9t7D-DRnsbUJSHwuKrBQYw4VX73Rnpb3pA3AXJkFAzzzDycwLuenIcgoic3ILxJhMWWJOn23eJT9I1O6KpIOA5ntbiH8ryReuSSk0wcdhJLe-mxG34z0DUvTcbgZ0NerrLFbI/s400/BC_Win73" style="cursor: hand; cursor: pointer; display: block; height: 268px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 400px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue; font-family: &amp;quot;tahoma&amp;quot; , &amp;quot;verdana&amp;quot; , &amp;quot;geneva&amp;quot; , &amp;quot;lucida&amp;quot; , &amp;quot;lucida grande&amp;quot; , &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; font-size: 12px;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;BIÊN CƯƠNG'BLOG: Việt--&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Windows 7&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt; (trước đây có tên là Blackcomb and Vienna) là phiên bản tiếp theo của Microsoft Windows, hệ điều hành do tập đoàn Microsoft xây dựng và phát triển dành cho máy tính cá nhân gồm các loại máy tính để bàn, máy tính xách tay, các loại Tablet PC và các máy tính trung tâm truyền thông tại nhà và cơ quan.&lt;br /&gt;Năm 2007 Microsoft đã công bố kế hoạch phát triển Windows 7 trong vòng 3 năm và được bắt đầu ngay sau khi phiên bản trước Windows 7 là Windows Vista được phát hành, tuy nhiên Microsoft cũng lưu ý ngày phát hành chính thức của Windows 7 sẽ được xác định căn cứ vào chất lượng sản phẩm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không giống như Windows Vista, Windows 7 dự định gia tăng phần cập nhập với mục tiêu có thể tương thích được với tất cả các driver, các ứng dụng và phần cứng hiện có. Trong buổi giới thiệu sản phẩm năm 2008, Microsoft đã đặt mục tiêu hỗ trợ đa cảm ứng, Windows Shell được thiết kế lại với thanh tác vụ mới, một hệ thống mạng trong gia đình có tên HomeGroup và những cải tiến trong các hoạt động. Một số ứng dụng có trong các phiên bản Mocrosoft Windows trước đáng kể nhất là Windows Mail (trước đây có tên là Outlook Express), Windows Movie Maker và Windows Photo Gallery thì trong phiên bản này không còn nữa. Thay vào đó các ứng dụng này sẽ nằm trong bộ Windows Live Essentials và được cung cấp riêng.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Windows 7&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt; – Là phiên bản tiếp theo của hệ điều hành Windows dành cho máy tính cá nhân, là kết quả của sự hợp tác chặt chẽ giữa Microsoft và người dùng Windows trên khắp thê giới mỗi ngày. Chúng tôi đặ biệt quan tâm đến những gì người dùng cho là quan trọng với họ và sẽ làm cho máy tính của họ hoạt động theo cách mà họ muốn – những thứ như nâng cao độ tin cậy, khả năng đáp ứng nhanh, khởi động và tắt máy nhanh. Chúng tôi cũng cố gắng làm cho công việc hàng ngày của người dùng trở nên dễ dàng hơn bằng cách kết nối và đồng bộ hóa máy tính với các thiết bị, duyệt web và quản trị mạng tại gia đình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tất nhiên, chúng tôi cũng đem đến cho Windows 7 những tính năng mới, nhờ đó người dùng có thể làm được những công việc mà họ khó (hoặc không thể) làm được với máy tính trước đây. Chúng tôi đã làm việc hết sức mình để đảm bảo có được phiên bản Windows 7 chạy được trên bất kỳ máy tính cá nhân nào và tương thích được với bất kỳ chương trình nào đã hoạt động tốt trên Windows Vista, và vì thể việc nâng cấp trên nền Windows Vista sẽ trở nên rất đơn giản.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Đặc điểm:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;* Windows 7 có một số tính năng mới như những tiến bộ trong nhận dạng cảm ứng, giọng nói và chữ viết tay, hỗ trợ các ổ đĩa ảo, cải thiện hoạt động của máy tính trên các bộ xử lý đa nhân, cải thiện chức năng khởi động và các cải tiến căn bản khác.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Theo các báo cáo được gửi tới TG Daily, Milestone 1 một phiên bản của Windows 7 có thêm phần hỗ trợ cho các hệ thống sử dụng các loại card đồ họa không đồng nhất của các nhà sản xuất khác nhau và phiên bản mới của Windows Media Center. Milestone 1 còn tích hợp cả các Gadget vào Windows Explorer, một Gadget vào Windows Media Center – Gadget là khả năng gắn hay loại bỏ một mục vào Start Menu và thanh tác vụ Taskbar – giúp cải thiện các tính năng truyền thông, tích hợp XPS Essentials Pack, Windows PowerShell có tích hợp Scripting Environment (ISE), và ứng dụng máy tính điện tử Calculator nhiều dòng với chế độ Programmer and Statictics kèm theo mỗi phép biến đổi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Các báo cáo cũng cho biết công cụ phản hồi trong Milestone 1 đã liệt kê một số tính năng sắp ra đời: khả năng khôi phục lại các thiết lập cho Internet Explorer đối với các tài khoản Windows Live, bản cập nhật của Paint và Wordpad và tiến trình cài đặt trong vòng 10 phút. Ngoài ra, các công cụ giúp kết nối mạng cải thiện cũng có thể được thêm vào.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Control Panel có thêm nhiều mục mới được thêm vào như: Acclerators, ClearType Text Tuner, Display Color Calibration Wizard, Gadgets, Infrared, Recovery, Troubleshooting, Workspaces Center, Location and Other Sensors, Credential Manager, Biometric Devices, System Icons, Windows Solution Center và Display. Ứng dụng Windows Security Center đã được đổi tên thành Windows Solution Center (và Windows Health Center trong các phiên bản trước) kết hợp chức năng bảo mật và chức năng bảo trì hoạt động của máy tính.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Thanh tác vụ đã có sự thay đổi đáng kể, phần Quick Lauch được ghép vào các nút nhằm tạo ra thanh tác vụ nâng cao hay một ứng dụng mà Microsoft đã đề cập đến như một “Superbar”.&lt;br /&gt;Thanh tác vụ nâng cao này cũng hỗ trợ chức năng Jump Lists giúp người dùng dễ dàng truy cập tới các ứng dụng phổ biến.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Theo như các thông tin trong cuộc họp PDC 2008, tổ chức từ ngày 27-30 tháng 10 năm 2008, các vấn đề thảo luận về Windows 7 sẽ xoay quanh chủ đề “những cải tiến đối với thanh tác vụ, Start Menu, các thumbnail và các thành phần trên desktop”, một thư viện mạng API mới hỗ trợ để xây dựng các dịch vụ web trên nền SOAP với ngôn ngữ bản địa (ngược lại với .NET dựa trên các dịch vụ web WCF), các tính năng mới nhằm thu ngắn thời gian cài đặt các ứng dụng, giảm thiểu các thông báo UAC, đơn giản hóa việc cập nhập các gói cài đặt [56] và nâng cao khả năng hỗ trợ toàn cầu thông qua thư viện API mới Extended Linguistic Services. Windows 7 cũng bao gồm một ngăn chứa Fire Wire (IEEE 1294) hỗ trợ hoàn toàn IEEE 1394b với các tốc độ dữ liệu S800, S1600 và S3200.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Tại WinHEC 2008, Microsoft cũng tuyên bố Windows 7 có thể hỗ trợ dải màu 30-bit và 48-bit cùng với gam màu rộng scRGB (đối với HDMI 1.3 có thể chuyển đổi và xuất ra dưới dạng gam màu xvYCC). Các chế độ màn hình Windows 7 hỗ trợ gồm có 16-bit sRGB, 24-bit sRGB, 30-bit sRGB, 30-bit với dải mày sRBG mở rộng và scRGB 48-bit.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: &amp;quot;tahoma&amp;quot; , &amp;quot;verdana&amp;quot; , &amp;quot;geneva&amp;quot; , &amp;quot;lucida&amp;quot; , &amp;quot;lucida grande&amp;quot; , &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 1px; -webkit-border-vertical-spacing: 1px; font-size: 12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue; color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: &amp;quot;tahoma&amp;quot; , &amp;quot;verdana&amp;quot; , &amp;quot;geneva&amp;quot; , &amp;quot;lucida&amp;quot; , &amp;quot;lucida grande&amp;quot; , &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue; font-size: 12px;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;English--Windows 7&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt; (formerly codenamed Blackcomb and Vienna) is the next release of Microsoft Windows, an operating system produced by Microsoft for use on personal computers, including home and business desktops, laptops, Tablet PCs, and media center PCs.&lt;br /&gt;Microsoft stated in 2007 that it is planning Windows 7 development for a three-year time frame starting after the release of its predecessor, Windows Vista, but that the final release date will be determined by product quality.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Unlike its predecessor, Windows 7 is intended to be an incremental upgrade with the goal of being fully compatible with existing device drivers, applications, and hardware. Presentations given by the company in 2008 have focused on multi-touch support, a redesigned Windows Shell with a new taskbar, a home networking system called HomeGroup, and performance improvements. Some applications that have been included with prior releases of Microsoft Windows, most notably Windows Mail (formerly Outlook Express), Windows Movie Maker, and Windows Photo Gallery, are no longer included with the operating system; they are instead offered separately as part of the Windows Live Essentials suite.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Windows 7&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt; - It's the next version of Windows for PCs, and it's the result of working hand-in-hand with our partners and with people who use Windows in the real world every day. We're paying particular attention to the things they're telling us are important to them and will make their PCs work the way they want them to - things like enhanced reliability, responsiveness, and faster boot and shut-down. We're also trying to make their everyday tasks easier, like connecting and syncing devices, browsing the web, and managing a home network.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Of course, we're also working on new capabilities, so people will be able to do things with Windows 7 that were difficult (or perhaps impossible) to do with PCs before. Finally, we're working hard to ensure that Windows 7 will run on any PC and work with any program that works today with Windows Vista, so upgrading from Windows Vista will be easy.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;FEATURES:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;* Windows 7 includes a number of new features, such as advances in touch, speech, and handwriting recognition, support for virtual hard disks, improved performance on multi-core processors, improved boot performance, and kernel improvements.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* According to reports sent to TG Daily, the Milestone 1 build of Windows 7 adds support for systems using multiple heterogeneous graphics cards from different vendors and a new version of Windows Media Center. New features in Milestone 1 also reportedly include Gadgets being integrated into Windows Explorer, a Gadget for Windows Media Center, the ability to visually pin and unpin items from the Start Menu and Taskbar, improved media features, the XPS Essentials Pack being integrated, Windows PowerShell Integrated Scripting Environment (ISE), and a multiline Calculator featuring Programmer and Statistics modes along with unit conversion.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Reports indicate that a feedback tool included in Milestone 1 lists some coming features: the ability to store Internet Explorer settings on a Windows Live account, updated versions of Paint and WordPad, and a 10-minute install process. In addition, improved network connection tools might be included.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* Many new items have been added to the Control Panel including: Accelerators, ClearType Text Tuner, Display Color Calibration Wizard, Gadgets, Infrared, Recovery, Troubleshooting, Workspaces Center, Location and Other Sensors, Credential Manager, Biometric Devices, System Icons, Windows Solution Center, and Display. Windows Security Center has been renamed the Windows Solution Center (Windows Health Center in earlier builds) which encompass both security and maintenance of the computer.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* The taskbar has seen the biggest visual changes, where the Quick Launch has been merged with the buttons to create an enhanced taskbar or what Microsoft internally refers to as the "Superbar". This enhanced taskbar also enables the Jump Lists feature to allow easy access to common tasks.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* According to released PDC 2008, which was held 27-30 October 2008, session information, Windows 7 discussions will cover "enhancements to the taskbar, Start Menu, thumbnails and their desktop elements", a new networking API with support for building SOAP based web services in native code (as opposed to.NET based WCF web services), new features to shorten application install times, reduced UAC prompts, simplified development of installation packages,[56] and improved globalization support through a new Extended Linguistic Services API. Windows 7 will also contain a new FireWire (IEEE 1394) stack that fully supports IEEE 1394b with S800, S1600 and S3200 data rates.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;* At WinHEC 2008 Microsoft announced that color depths of 30-bit and 48-bit would be supported in Windows 7 along with the wide color gamut scRGB (which for HDMI 1.3 can be converted and output as xvYCC). The video modes supported in Windows 7 are 16-bit sRGB, 24-bit sRGB, 30-bit sRGB, 30-bit with extended color gamut sRGB, and 48-bit scRGB.&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Các bạn dùng phần mềm &lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Hash my file&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt; lấy mã của file cần check nhé:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: &amp;quot;tahoma&amp;quot; , &amp;quot;verdana&amp;quot; , &amp;quot;geneva&amp;quot; , &amp;quot;lucida&amp;quot; , &amp;quot;lucida grande&amp;quot; , &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue; font-size: 12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 0px; -webkit-border-vertical-spacing: 0px; font-weight: normal;"&gt;&lt;a href="http://www.nirsoft.net/utils/hashmyfiles.zip"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;http://www.nirsoft.net/utils/hashmyfiles.zip&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: &amp;quot;tahoma&amp;quot; , &amp;quot;verdana&amp;quot; , &amp;quot;geneva&amp;quot; , &amp;quot;lucida&amp;quot; , &amp;quot;lucida grande&amp;quot; , &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue; color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: &amp;quot;tahoma&amp;quot; , &amp;quot;verdana&amp;quot; , &amp;quot;geneva&amp;quot; , &amp;quot;lucida&amp;quot; , &amp;quot;lucida grande&amp;quot; , &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 1px; -webkit-border-vertical-spacing: 1px; font-size: 12px;"&gt;&lt;b style="background-color: blue;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;a href="http://www.nirsoft.net/utils/hashmyfiles.zip"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 0px; -webkit-border-vertical-spacing: 0px; font-weight: normal;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 1px; -webkit-border-vertical-spacing: 1px; font-weight: bold;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Windows 7 Ultimate (x86) - DVD (English)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: &amp;quot;tahoma&amp;quot; , &amp;quot;verdana&amp;quot; , &amp;quot;geneva&amp;quot; , &amp;quot;lucida&amp;quot; , &amp;quot;lucida grande&amp;quot; , &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 1px; -webkit-border-vertical-spacing: 1px; font-size: 12px;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 0px; -webkit-border-vertical-spacing: 0px; font-weight: normal;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 1px; -webkit-border-vertical-spacing: 1px;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;File Name:&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt; en_windows_7_ultimate_x86_dvd_X15-65921.iso&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Date Posted (UTC)&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;: 8/6/2009 4:57:23 PM&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;SHA1:&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt; 5395DC4B38F7BDB1E005FF414DEEDFDB16DBF610&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;ISO/CRC:&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt; C1C20F76&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;span style="background-color: blue;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: &amp;quot;tahoma&amp;quot; , &amp;quot;verdana&amp;quot; , &amp;quot;geneva&amp;quot; , &amp;quot;lucida&amp;quot; , &amp;quot;lucida grande&amp;quot; , &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 1px; -webkit-border-vertical-spacing: 1px; font-size: 12px;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 0px; -webkit-border-vertical-spacing: 0px; font-weight: normal;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 1px; -webkit-border-vertical-spacing: 1px;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 0px; -webkit-border-vertical-spacing: 0px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiHOk4IDOrjQXJ9EAn6KX_QJ-k-pyvVsKUlw3Toc0biyuLCri9AXXjn190y6hXVBpryQkOn4HfV5gRLRP05A2Y9wwyRz7cF-fWNJBSFQRpc4OCy742GsHKmHWNcpFYhpOMXZcQPQzh603w/s1600-h/BC_Win72" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" style="text-decoration: none;"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5399389799480911378" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiHOk4IDOrjQXJ9EAn6KX_QJ-k-pyvVsKUlw3Toc0biyuLCri9AXXjn190y6hXVBpryQkOn4HfV5gRLRP05A2Y9wwyRz7cF-fWNJBSFQRpc4OCy742GsHKmHWNcpFYhpOMXZcQPQzh603w/s400/BC_Win72" style="cursor: hand; cursor: pointer; display: block; height: 210px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 400px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;span style="background-color: blue;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: &amp;quot;tahoma&amp;quot; , &amp;quot;verdana&amp;quot; , &amp;quot;geneva&amp;quot; , &amp;quot;lucida&amp;quot; , &amp;quot;lucida grande&amp;quot; , &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; font-size: 12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Windows 7 Ultimate (x86) - DVD (English)&lt;br /&gt;File Name: en_windows_7_ultimate_x86_dvd_x15-65921.iso&lt;br /&gt;Date Posted (UTC): 8/6/2009 9:59:56 AM&lt;br /&gt;Size: 2 501 894 144 bytes&lt;br /&gt;MD5: D0B8B407E8A3D4B75EE9C10147266B89&lt;br /&gt;SHA1: 5395DC4B38F7BDB1E005FF414DEEDFDB16DBF610&lt;br /&gt;ISO/CRC: C1C20F76&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEi0D1Wdz3yHhjY0hJ8y_11LQgrhmVsN2PkHnAUc_oaiZ-YbpEZsubJo9y4wHbQ76qPhIjCYghLCE77mnve9FqpRAdULXVp-aUZe_ExTq41FhxnJ9l-8dGXRNWWUqoin8auKniBNAP7DV40/s1600-h/BC_Win71" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5399389794050119058" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEi0D1Wdz3yHhjY0hJ8y_11LQgrhmVsN2PkHnAUc_oaiZ-YbpEZsubJo9y4wHbQ76qPhIjCYghLCE77mnve9FqpRAdULXVp-aUZe_ExTq41FhxnJ9l-8dGXRNWWUqoin8auKniBNAP7DV40/s400/BC_Win71" style="cursor: hand; cursor: pointer; display: block; height: 341px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 400px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue; font-family: &amp;quot;tahoma&amp;quot; , &amp;quot;verdana&amp;quot; , &amp;quot;geneva&amp;quot; , &amp;quot;lucida&amp;quot; , &amp;quot;lucida grande&amp;quot; , &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; font-size: 12px;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Mã cung cấp để kiểm chứng đây:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://msdn.microsoft.com/en-us/subs.../cc137115.aspx"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;http://msdn.microsoft.com/en-us/subs.../cc137115.aspx&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Rar: 11part x200MB + 1part 6Mb= 2.26Gb&lt;br /&gt;After unrar: ISO file 2.3GB&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: &amp;quot;tahoma&amp;quot; , &amp;quot;verdana&amp;quot; , &amp;quot;geneva&amp;quot; , &amp;quot;lucida&amp;quot; , &amp;quot;lucida grande&amp;quot; , &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 1px; -webkit-border-vertical-spacing: 1px; font-size: 12px;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue; color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: &amp;quot;tahoma&amp;quot; , &amp;quot;verdana&amp;quot; , &amp;quot;geneva&amp;quot; , &amp;quot;lucida&amp;quot; , &amp;quot;lucida grande&amp;quot; , &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 1px; -webkit-border-vertical-spacing: 1px; font-size: 12px;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue; color: white;"&gt;Dowload Link:&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="background-color: blue;"&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiQusCNWr1m9iyWPS8pfr8TnW97PMkeUcppylPKT-O3FvNGDCMPPAgHroNFrwlgnkDUCe2BaVwe_S08u4qM16pwXdqRU5TF9Q24t-i5_tg4DI5QwtNRSL3pw0YN6iNPpeCGBPoG8hu9GGM/s1600-h/BC_Download1" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5399388384365350018" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiQusCNWr1m9iyWPS8pfr8TnW97PMkeUcppylPKT-O3FvNGDCMPPAgHroNFrwlgnkDUCe2BaVwe_S08u4qM16pwXdqRU5TF9Q24t-i5_tg4DI5QwtNRSL3pw0YN6iNPpeCGBPoG8hu9GGM/s400/BC_Download1" style="cursor: hand; cursor: pointer; display: block; height: 288px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 300px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;a href="http://www.mediafire.com/?sharekey=5f539c9bd864d7eded24a2875c7fa58e304cccbd6a5b6468b8eada0a1ae8665a"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;http://www.mediafire.com/?sharekey=5f539c9bd864d7eded24a28&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;a href="http://www.mediafire.com/?sharekey=5f539c9bd864d7eded24a2875c7fa58e304cccbd6a5b6468b8eada0a1ae8665a"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue; color: white;"&gt;75c7fa58e304cccbd6a5b6468b8eada0a1ae8665a&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;span style="background-color: blue;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Or&lt;/span&gt;&lt;a href="http://tinypaste.com/aa2c3"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt; http://tinypaste.com/aa2c3&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue; font-family: &amp;quot;tahoma&amp;quot; , &amp;quot;verdana&amp;quot; , &amp;quot;geneva&amp;quot; , &amp;quot;lucida&amp;quot; , &amp;quot;lucida grande&amp;quot; , &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; font-size: 12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Pass ( nếu có ) : garivamaxo hoăc: &lt;/span&gt;&lt;a href="http://www.shoptinhoc.com/" style="text-decoration: none;" target="_blank"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;www.shoptinhoc.com&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: &amp;quot;tahoma&amp;quot; , &amp;quot;verdana&amp;quot; , &amp;quot;geneva&amp;quot; , &amp;quot;lucida&amp;quot; , &amp;quot;lucida grande&amp;quot; , &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue; color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: &amp;quot;tahoma&amp;quot; , &amp;quot;verdana&amp;quot; , &amp;quot;geneva&amp;quot; , &amp;quot;lucida&amp;quot; , &amp;quot;lucida grande&amp;quot; , &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 1px; -webkit-border-vertical-spacing: 1px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue; color: white;"&gt;Mirror hotfile cho các file bị broken ở MF:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: &amp;quot;tahoma&amp;quot; , &amp;quot;verdana&amp;quot; , &amp;quot;geneva&amp;quot; , &amp;quot;lucida&amp;quot; , &amp;quot;lucida grande&amp;quot; , &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="-webkit-border-horizontal-spacing: 1px; -webkit-border-vertical-spacing: 1px; font-size: 12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue;"&gt;&lt;a href="http://hotfile.com/dl/11472820/a768310/garivamaxo.W.7.U.x86.msdn.part03.rar.html"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;http://hotfile.com/dl/11472820/a7683...art03.rar.html&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://hotfile.com/dl/11473154/97edfc0/garivamaxo.W.7.U.x86.msdn.part04.rar.html"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;http://hotfile.com/dl/11473154/97edf...art04.rar.html&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://hotfile.com/dl/11473174/3cb7299/garivamaxo.W.7.U.x86.msdn.part06.rar.html"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;http://hotfile.com/dl/11473174/3cb72...art06.rar.html&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://hotfile.com/dl/11472806/f7f8cf1/garivamaxo.W.7.U.x86.msdn.part11.rar.html"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;http://hotfile.com/dl/11472806/f7f8c...art11.rar.html&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgitdmwU9x8yB_Le7M2iyATC1TlD-7gN_XWtqsVLbQYsCSxsNhibSvb-dneCUxqkD8BycYVxDax9Q51n81GGiuTAqI-wdHnUDnXb7XQyrF5jPkZQnuj47jqcMP8c3Bvi0rpaErkniiOsUM/s72-c/BC_Win74" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total><enclosure length="71173" type="application/zip" url="http://www.nirsoft.net/utils/hashmyfiles.zip"/><itunes:explicit/><itunes:subtitle>BIÊN CƯƠNG'BLOG: Việt--Windows 7 (trước đây có tên là Blackcomb and Vienna) là phiên bản tiếp theo của Microsoft Windows, hệ điều hành do tập đoàn Microsoft xây dựng và phát triển dành cho máy tính cá nhân gồm các loại máy tính để bàn, máy tính xách tay, các loại Tablet PC và các máy tính trung tâm truyền thông tại nhà và cơ quan. Năm 2007 Microsoft đã công bố kế hoạch phát triển Windows 7 trong vòng 3 năm và được bắt đầu ngay sau khi phiên bản trước Windows 7 là Windows Vista được phát hành, tuy nhiên Microsoft cũng lưu ý ngày phát hành chính thức của Windows 7 sẽ được xác định căn cứ vào chất lượng sản phẩm. Không giống như Windows Vista, Windows 7 dự định gia tăng phần cập nhập với mục tiêu có thể tương thích được với tất cả các driver, các ứng dụng và phần cứng hiện có. Trong buổi giới thiệu sản phẩm năm 2008, Microsoft đã đặt mục tiêu hỗ trợ đa cảm ứng, Windows Shell được thiết kế lại với thanh tác vụ mới, một hệ thống mạng trong gia đình có tên HomeGroup và những cải tiến trong các hoạt động. Một số ứng dụng có trong các phiên bản Mocrosoft Windows trước đáng kể nhất là Windows Mail (trước đây có tên là Outlook Express), Windows Movie Maker và Windows Photo Gallery thì trong phiên bản này không còn nữa. Thay vào đó các ứng dụng này sẽ nằm trong bộ Windows Live Essentials và được cung cấp riêng. Windows 7 – Là phiên bản tiếp theo của hệ điều hành Windows dành cho máy tính cá nhân, là kết quả của sự hợp tác chặt chẽ giữa Microsoft và người dùng Windows trên khắp thê giới mỗi ngày. Chúng tôi đặ biệt quan tâm đến những gì người dùng cho là quan trọng với họ và sẽ làm cho máy tính của họ hoạt động theo cách mà họ muốn – những thứ như nâng cao độ tin cậy, khả năng đáp ứng nhanh, khởi động và tắt máy nhanh. Chúng tôi cũng cố gắng làm cho công việc hàng ngày của người dùng trở nên dễ dàng hơn bằng cách kết nối và đồng bộ hóa máy tính với các thiết bị, duyệt web và quản trị mạng tại gia đình. Tất nhiên, chúng tôi cũng đem đến cho Windows 7 những tính năng mới, nhờ đó người dùng có thể làm được những công việc mà họ khó (hoặc không thể) làm được với máy tính trước đây. Chúng tôi đã làm việc hết sức mình để đảm bảo có được phiên bản Windows 7 chạy được trên bất kỳ máy tính cá nhân nào và tương thích được với bất kỳ chương trình nào đã hoạt động tốt trên Windows Vista, và vì thể việc nâng cấp trên nền Windows Vista sẽ trở nên rất đơn giản. Đặc điểm: * Windows 7 có một số tính năng mới như những tiến bộ trong nhận dạng cảm ứng, giọng nói và chữ viết tay, hỗ trợ các ổ đĩa ảo, cải thiện hoạt động của máy tính trên các bộ xử lý đa nhân, cải thiện chức năng khởi động và các cải tiến căn bản khác. * Theo các báo cáo được gửi tới TG Daily, Milestone 1 một phiên bản của Windows 7 có thêm phần hỗ trợ cho các hệ thống sử dụng các loại card đồ họa không đồng nhất của các nhà sản xuất khác nhau và phiên bản mới của Windows Media Center. Milestone 1 còn tích hợp cả các Gadget vào Windows Explorer, một Gadget vào Windows Media Center – Gadget là khả năng gắn hay loại bỏ một mục vào Start Menu và thanh tác vụ Taskbar – giúp cải thiện các tính năng truyền thông, tích hợp XPS Essentials Pack, Windows PowerShell có tích hợp Scripting Environment (ISE), và ứng dụng máy tính điện tử Calculator nhiều dòng với chế độ Programmer and Statictics kèm theo mỗi phép biến đổi. * Các báo cáo cũng cho biết công cụ phản hồi trong Milestone 1 đã liệt kê một số tính năng sắp ra đời: khả năng khôi phục lại các thiết lập cho Internet Explorer đối với các tài khoản Windows Live, bản cập nhật của Paint và Wordpad và tiến trình cài đặt trong vòng 10 phút. Ngoài ra, các công cụ giúp kết nối mạng cải thiện cũng có thể được thêm vào. * Control Panel có thêm nhiều mục mới được thêm vào như: Acclerators, ClearType Text Tuner, Display Color Calibration Wizard, Gadgets, Infrared, Recovery, Troubleshooting, Workspaces Center, Location and Other Sensors, Credential Manager, Biometric Devices, System Icons, Windows Solution Center và Display. Ứng dụng Windows Security Center đã được đổi tên thành Windows Solution Center (và Windows Health Center trong các phiên bản trước) kết hợp chức năng bảo mật và chức năng bảo trì hoạt động của máy tính. * Thanh tác vụ đã có sự thay đổi đáng kể, phần Quick Lauch được ghép vào các nút nhằm tạo ra thanh tác vụ nâng cao hay một ứng dụng mà Microsoft đã đề cập đến như một “Superbar”. Thanh tác vụ nâng cao này cũng hỗ trợ chức năng Jump Lists giúp người dùng dễ dàng truy cập tới các ứng dụng phổ biến. * Theo như các thông tin trong cuộc họp PDC 2008, tổ chức từ ngày 27-30 tháng 10 năm 2008, các vấn đề thảo luận về Windows 7 sẽ xoay quanh chủ đề “những cải tiến đối với thanh tác vụ, Start Menu, các thumbnail và các thành phần trên desktop”, một thư viện mạng API mới hỗ trợ để xây dựng các dịch vụ web trên nền SOAP với ngôn ngữ bản địa (ngược lại với .NET dựa trên các dịch vụ web WCF), các tính năng mới nhằm thu ngắn thời gian cài đặt các ứng dụng, giảm thiểu các thông báo UAC, đơn giản hóa việc cập nhập các gói cài đặt [56] và nâng cao khả năng hỗ trợ toàn cầu thông qua thư viện API mới Extended Linguistic Services. Windows 7 cũng bao gồm một ngăn chứa Fire Wire (IEEE 1294) hỗ trợ hoàn toàn IEEE 1394b với các tốc độ dữ liệu S800, S1600 và S3200. * Tại WinHEC 2008, Microsoft cũng tuyên bố Windows 7 có thể hỗ trợ dải màu 30-bit và 48-bit cùng với gam màu rộng scRGB (đối với HDMI 1.3 có thể chuyển đổi và xuất ra dưới dạng gam màu xvYCC). Các chế độ màn hình Windows 7 hỗ trợ gồm có 16-bit sRGB, 24-bit sRGB, 30-bit sRGB, 30-bit với dải mày sRBG mở rộng và scRGB 48-bit. English--Windows 7 (formerly codenamed Blackcomb and Vienna) is the next release of Microsoft Windows, an operating system produced by Microsoft for use on personal computers, including home and business desktops, laptops, Tablet PCs, and media center PCs. Microsoft stated in 2007 that it is planning Windows 7 development for a three-year time frame starting after the release of its predecessor, Windows Vista, but that the final release date will be determined by product quality. Unlike its predecessor, Windows 7 is intended to be an incremental upgrade with the goal of being fully compatible with existing device drivers, applications, and hardware. Presentations given by the company in 2008 have focused on multi-touch support, a redesigned Windows Shell with a new taskbar, a home networking system called HomeGroup, and performance improvements. Some applications that have been included with prior releases of Microsoft Windows, most notably Windows Mail (formerly Outlook Express), Windows Movie Maker, and Windows Photo Gallery, are no longer included with the operating system; they are instead offered separately as part of the Windows Live Essentials suite. Windows 7 - It's the next version of Windows for PCs, and it's the result of working hand-in-hand with our partners and with people who use Windows in the real world every day. We're paying particular attention to the things they're telling us are important to them and will make their PCs work the way they want them to - things like enhanced reliability, responsiveness, and faster boot and shut-down. We're also trying to make their everyday tasks easier, like connecting and syncing devices, browsing the web, and managing a home network. Of course, we're also working on new capabilities, so people will be able to do things with Windows 7 that were difficult (or perhaps impossible) to do with PCs before. Finally, we're working hard to ensure that Windows 7 will run on any PC and work with any program that works today with Windows Vista, so upgrading from Windows Vista will be easy. FEATURES: * Windows 7 includes a number of new features, such as advances in touch, speech, and handwriting recognition, support for virtual hard disks, improved performance on multi-core processors, improved boot performance, and kernel improvements. * According to reports sent to TG Daily, the Milestone 1 build of Windows 7 adds support for systems using multiple heterogeneous graphics cards from different vendors and a new version of Windows Media Center. New features in Milestone 1 also reportedly include Gadgets being integrated into Windows Explorer, a Gadget for Windows Media Center, the ability to visually pin and unpin items from the Start Menu and Taskbar, improved media features, the XPS Essentials Pack being integrated, Windows PowerShell Integrated Scripting Environment (ISE), and a multiline Calculator featuring Programmer and Statistics modes along with unit conversion. * Reports indicate that a feedback tool included in Milestone 1 lists some coming features: the ability to store Internet Explorer settings on a Windows Live account, updated versions of Paint and WordPad, and a 10-minute install process. In addition, improved network connection tools might be included. * Many new items have been added to the Control Panel including: Accelerators, ClearType Text Tuner, Display Color Calibration Wizard, Gadgets, Infrared, Recovery, Troubleshooting, Workspaces Center, Location and Other Sensors, Credential Manager, Biometric Devices, System Icons, Windows Solution Center, and Display. Windows Security Center has been renamed the Windows Solution Center (Windows Health Center in earlier builds) which encompass both security and maintenance of the computer. * The taskbar has seen the biggest visual changes, where the Quick Launch has been merged with the buttons to create an enhanced taskbar or what Microsoft internally refers to as the "Superbar". This enhanced taskbar also enables the Jump Lists feature to allow easy access to common tasks. * According to released PDC 2008, which was held 27-30 October 2008, session information, Windows 7 discussions will cover "enhancements to the taskbar, Start Menu, thumbnails and their desktop elements", a new networking API with support for building SOAP based web services in native code (as opposed to.NET based WCF web services), new features to shorten application install times, reduced UAC prompts, simplified development of installation packages,[56] and improved globalization support through a new Extended Linguistic Services API. Windows 7 will also contain a new FireWire (IEEE 1394) stack that fully supports IEEE 1394b with S800, S1600 and S3200 data rates. * At WinHEC 2008 Microsoft announced that color depths of 30-bit and 48-bit would be supported in Windows 7 along with the wide color gamut scRGB (which for HDMI 1.3 can be converted and output as xvYCC). The video modes supported in Windows 7 are 16-bit sRGB, 24-bit sRGB, 30-bit sRGB, 30-bit with extended color gamut sRGB, and 48-bit scRGB. Các bạn dùng phần mềm Hash my file lấy mã của file cần check nhé: http://www.nirsoft.net/utils/hashmyfiles.zip Windows 7 Ultimate (x86) - DVD (English) File Name: en_windows_7_ultimate_x86_dvd_X15-65921.isoDate Posted (UTC): 8/6/2009 4:57:23 PMSHA1: 5395DC4B38F7BDB1E005FF414DEEDFDB16DBF610ISO/CRC: C1C20F76 Windows 7 Ultimate (x86) - DVD (English) File Name: en_windows_7_ultimate_x86_dvd_x15-65921.iso Date Posted (UTC): 8/6/2009 9:59:56 AM Size: 2 501 894 144 bytes MD5: D0B8B407E8A3D4B75EE9C10147266B89 SHA1: 5395DC4B38F7BDB1E005FF414DEEDFDB16DBF610 ISO/CRC: C1C20F76 Mã cung cấp để kiểm chứng đây: http://msdn.microsoft.com/en-us/subs.../cc137115.aspx Rar: 11part x200MB + 1part 6Mb= 2.26Gb After unrar: ISO file 2.3GB Dowload Link: http://www.mediafire.com/?sharekey=5f539c9bd864d7eded24a28 75c7fa58e304cccbd6a5b6468b8eada0a1ae8665a Or http://tinypaste.com/aa2c3 Pass ( nếu có ) : garivamaxo hoăc: www.shoptinhoc.com Mirror hotfile cho các file bị broken ở MF: http://hotfile.com/dl/11472820/a7683...art03.rar.html http://hotfile.com/dl/11473154/97edf...art04.rar.html http://hotfile.com/dl/11473174/3cb72...art06.rar.html http://hotfile.com/dl/11472806/f7f8c...art11.rar.html</itunes:subtitle><itunes:author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</itunes:author><itunes:summary>BIÊN CƯƠNG'BLOG: Việt--Windows 7 (trước đây có tên là Blackcomb and Vienna) là phiên bản tiếp theo của Microsoft Windows, hệ điều hành do tập đoàn Microsoft xây dựng và phát triển dành cho máy tính cá nhân gồm các loại máy tính để bàn, máy tính xách tay, các loại Tablet PC và các máy tính trung tâm truyền thông tại nhà và cơ quan. Năm 2007 Microsoft đã công bố kế hoạch phát triển Windows 7 trong vòng 3 năm và được bắt đầu ngay sau khi phiên bản trước Windows 7 là Windows Vista được phát hành, tuy nhiên Microsoft cũng lưu ý ngày phát hành chính thức của Windows 7 sẽ được xác định căn cứ vào chất lượng sản phẩm. Không giống như Windows Vista, Windows 7 dự định gia tăng phần cập nhập với mục tiêu có thể tương thích được với tất cả các driver, các ứng dụng và phần cứng hiện có. Trong buổi giới thiệu sản phẩm năm 2008, Microsoft đã đặt mục tiêu hỗ trợ đa cảm ứng, Windows Shell được thiết kế lại với thanh tác vụ mới, một hệ thống mạng trong gia đình có tên HomeGroup và những cải tiến trong các hoạt động. Một số ứng dụng có trong các phiên bản Mocrosoft Windows trước đáng kể nhất là Windows Mail (trước đây có tên là Outlook Express), Windows Movie Maker và Windows Photo Gallery thì trong phiên bản này không còn nữa. Thay vào đó các ứng dụng này sẽ nằm trong bộ Windows Live Essentials và được cung cấp riêng. Windows 7 – Là phiên bản tiếp theo của hệ điều hành Windows dành cho máy tính cá nhân, là kết quả của sự hợp tác chặt chẽ giữa Microsoft và người dùng Windows trên khắp thê giới mỗi ngày. Chúng tôi đặ biệt quan tâm đến những gì người dùng cho là quan trọng với họ và sẽ làm cho máy tính của họ hoạt động theo cách mà họ muốn – những thứ như nâng cao độ tin cậy, khả năng đáp ứng nhanh, khởi động và tắt máy nhanh. Chúng tôi cũng cố gắng làm cho công việc hàng ngày của người dùng trở nên dễ dàng hơn bằng cách kết nối và đồng bộ hóa máy tính với các thiết bị, duyệt web và quản trị mạng tại gia đình. Tất nhiên, chúng tôi cũng đem đến cho Windows 7 những tính năng mới, nhờ đó người dùng có thể làm được những công việc mà họ khó (hoặc không thể) làm được với máy tính trước đây. Chúng tôi đã làm việc hết sức mình để đảm bảo có được phiên bản Windows 7 chạy được trên bất kỳ máy tính cá nhân nào và tương thích được với bất kỳ chương trình nào đã hoạt động tốt trên Windows Vista, và vì thể việc nâng cấp trên nền Windows Vista sẽ trở nên rất đơn giản. Đặc điểm: * Windows 7 có một số tính năng mới như những tiến bộ trong nhận dạng cảm ứng, giọng nói và chữ viết tay, hỗ trợ các ổ đĩa ảo, cải thiện hoạt động của máy tính trên các bộ xử lý đa nhân, cải thiện chức năng khởi động và các cải tiến căn bản khác. * Theo các báo cáo được gửi tới TG Daily, Milestone 1 một phiên bản của Windows 7 có thêm phần hỗ trợ cho các hệ thống sử dụng các loại card đồ họa không đồng nhất của các nhà sản xuất khác nhau và phiên bản mới của Windows Media Center. Milestone 1 còn tích hợp cả các Gadget vào Windows Explorer, một Gadget vào Windows Media Center – Gadget là khả năng gắn hay loại bỏ một mục vào Start Menu và thanh tác vụ Taskbar – giúp cải thiện các tính năng truyền thông, tích hợp XPS Essentials Pack, Windows PowerShell có tích hợp Scripting Environment (ISE), và ứng dụng máy tính điện tử Calculator nhiều dòng với chế độ Programmer and Statictics kèm theo mỗi phép biến đổi. * Các báo cáo cũng cho biết công cụ phản hồi trong Milestone 1 đã liệt kê một số tính năng sắp ra đời: khả năng khôi phục lại các thiết lập cho Internet Explorer đối với các tài khoản Windows Live, bản cập nhật của Paint và Wordpad và tiến trình cài đặt trong vòng 10 phút. Ngoài ra, các công cụ giúp kết nối mạng cải thiện cũng có thể được thêm vào. * Control Panel có thêm nhiều mục mới được thêm vào như: Acclerators, ClearType Text Tuner, Display Color Calibration Wizard, Gadgets, Infrared, Recovery, Troubleshooting, Workspaces Center, Location and Other Sensors, Credential Manager, Biometric Devices, System Icons, Windows Solution Center và Display. Ứng dụng Windows Security Center đã được đổi tên thành Windows Solution Center (và Windows Health Center trong các phiên bản trước) kết hợp chức năng bảo mật và chức năng bảo trì hoạt động của máy tính. * Thanh tác vụ đã có sự thay đổi đáng kể, phần Quick Lauch được ghép vào các nút nhằm tạo ra thanh tác vụ nâng cao hay một ứng dụng mà Microsoft đã đề cập đến như một “Superbar”. Thanh tác vụ nâng cao này cũng hỗ trợ chức năng Jump Lists giúp người dùng dễ dàng truy cập tới các ứng dụng phổ biến. * Theo như các thông tin trong cuộc họp PDC 2008, tổ chức từ ngày 27-30 tháng 10 năm 2008, các vấn đề thảo luận về Windows 7 sẽ xoay quanh chủ đề “những cải tiến đối với thanh tác vụ, Start Menu, các thumbnail và các thành phần trên desktop”, một thư viện mạng API mới hỗ trợ để xây dựng các dịch vụ web trên nền SOAP với ngôn ngữ bản địa (ngược lại với .NET dựa trên các dịch vụ web WCF), các tính năng mới nhằm thu ngắn thời gian cài đặt các ứng dụng, giảm thiểu các thông báo UAC, đơn giản hóa việc cập nhập các gói cài đặt [56] và nâng cao khả năng hỗ trợ toàn cầu thông qua thư viện API mới Extended Linguistic Services. Windows 7 cũng bao gồm một ngăn chứa Fire Wire (IEEE 1294) hỗ trợ hoàn toàn IEEE 1394b với các tốc độ dữ liệu S800, S1600 và S3200. * Tại WinHEC 2008, Microsoft cũng tuyên bố Windows 7 có thể hỗ trợ dải màu 30-bit và 48-bit cùng với gam màu rộng scRGB (đối với HDMI 1.3 có thể chuyển đổi và xuất ra dưới dạng gam màu xvYCC). Các chế độ màn hình Windows 7 hỗ trợ gồm có 16-bit sRGB, 24-bit sRGB, 30-bit sRGB, 30-bit với dải mày sRBG mở rộng và scRGB 48-bit. English--Windows 7 (formerly codenamed Blackcomb and Vienna) is the next release of Microsoft Windows, an operating system produced by Microsoft for use on personal computers, including home and business desktops, laptops, Tablet PCs, and media center PCs. Microsoft stated in 2007 that it is planning Windows 7 development for a three-year time frame starting after the release of its predecessor, Windows Vista, but that the final release date will be determined by product quality. Unlike its predecessor, Windows 7 is intended to be an incremental upgrade with the goal of being fully compatible with existing device drivers, applications, and hardware. Presentations given by the company in 2008 have focused on multi-touch support, a redesigned Windows Shell with a new taskbar, a home networking system called HomeGroup, and performance improvements. Some applications that have been included with prior releases of Microsoft Windows, most notably Windows Mail (formerly Outlook Express), Windows Movie Maker, and Windows Photo Gallery, are no longer included with the operating system; they are instead offered separately as part of the Windows Live Essentials suite. Windows 7 - It's the next version of Windows for PCs, and it's the result of working hand-in-hand with our partners and with people who use Windows in the real world every day. We're paying particular attention to the things they're telling us are important to them and will make their PCs work the way they want them to - things like enhanced reliability, responsiveness, and faster boot and shut-down. We're also trying to make their everyday tasks easier, like connecting and syncing devices, browsing the web, and managing a home network. Of course, we're also working on new capabilities, so people will be able to do things with Windows 7 that were difficult (or perhaps impossible) to do with PCs before. Finally, we're working hard to ensure that Windows 7 will run on any PC and work with any program that works today with Windows Vista, so upgrading from Windows Vista will be easy. FEATURES: * Windows 7 includes a number of new features, such as advances in touch, speech, and handwriting recognition, support for virtual hard disks, improved performance on multi-core processors, improved boot performance, and kernel improvements. * According to reports sent to TG Daily, the Milestone 1 build of Windows 7 adds support for systems using multiple heterogeneous graphics cards from different vendors and a new version of Windows Media Center. New features in Milestone 1 also reportedly include Gadgets being integrated into Windows Explorer, a Gadget for Windows Media Center, the ability to visually pin and unpin items from the Start Menu and Taskbar, improved media features, the XPS Essentials Pack being integrated, Windows PowerShell Integrated Scripting Environment (ISE), and a multiline Calculator featuring Programmer and Statistics modes along with unit conversion. * Reports indicate that a feedback tool included in Milestone 1 lists some coming features: the ability to store Internet Explorer settings on a Windows Live account, updated versions of Paint and WordPad, and a 10-minute install process. In addition, improved network connection tools might be included. * Many new items have been added to the Control Panel including: Accelerators, ClearType Text Tuner, Display Color Calibration Wizard, Gadgets, Infrared, Recovery, Troubleshooting, Workspaces Center, Location and Other Sensors, Credential Manager, Biometric Devices, System Icons, Windows Solution Center, and Display. Windows Security Center has been renamed the Windows Solution Center (Windows Health Center in earlier builds) which encompass both security and maintenance of the computer. * The taskbar has seen the biggest visual changes, where the Quick Launch has been merged with the buttons to create an enhanced taskbar or what Microsoft internally refers to as the "Superbar". This enhanced taskbar also enables the Jump Lists feature to allow easy access to common tasks. * According to released PDC 2008, which was held 27-30 October 2008, session information, Windows 7 discussions will cover "enhancements to the taskbar, Start Menu, thumbnails and their desktop elements", a new networking API with support for building SOAP based web services in native code (as opposed to.NET based WCF web services), new features to shorten application install times, reduced UAC prompts, simplified development of installation packages,[56] and improved globalization support through a new Extended Linguistic Services API. Windows 7 will also contain a new FireWire (IEEE 1394) stack that fully supports IEEE 1394b with S800, S1600 and S3200 data rates. * At WinHEC 2008 Microsoft announced that color depths of 30-bit and 48-bit would be supported in Windows 7 along with the wide color gamut scRGB (which for HDMI 1.3 can be converted and output as xvYCC). The video modes supported in Windows 7 are 16-bit sRGB, 24-bit sRGB, 30-bit sRGB, 30-bit with extended color gamut sRGB, and 48-bit scRGB. Các bạn dùng phần mềm Hash my file lấy mã của file cần check nhé: http://www.nirsoft.net/utils/hashmyfiles.zip Windows 7 Ultimate (x86) - DVD (English) File Name: en_windows_7_ultimate_x86_dvd_X15-65921.isoDate Posted (UTC): 8/6/2009 4:57:23 PMSHA1: 5395DC4B38F7BDB1E005FF414DEEDFDB16DBF610ISO/CRC: C1C20F76 Windows 7 Ultimate (x86) - DVD (English) File Name: en_windows_7_ultimate_x86_dvd_x15-65921.iso Date Posted (UTC): 8/6/2009 9:59:56 AM Size: 2 501 894 144 bytes MD5: D0B8B407E8A3D4B75EE9C10147266B89 SHA1: 5395DC4B38F7BDB1E005FF414DEEDFDB16DBF610 ISO/CRC: C1C20F76 Mã cung cấp để kiểm chứng đây: http://msdn.microsoft.com/en-us/subs.../cc137115.aspx Rar: 11part x200MB + 1part 6Mb= 2.26Gb After unrar: ISO file 2.3GB Dowload Link: http://www.mediafire.com/?sharekey=5f539c9bd864d7eded24a28 75c7fa58e304cccbd6a5b6468b8eada0a1ae8665a Or http://tinypaste.com/aa2c3 Pass ( nếu có ) : garivamaxo hoăc: www.shoptinhoc.com Mirror hotfile cho các file bị broken ở MF: http://hotfile.com/dl/11472820/a7683...art03.rar.html http://hotfile.com/dl/11473154/97edf...art04.rar.html http://hotfile.com/dl/11473174/3cb72...art06.rar.html http://hotfile.com/dl/11472806/f7f8c...art11.rar.html</itunes:summary><itunes:keywords>Tin Học--Máy Tính</itunes:keywords></item><item><title>Truyện Ngắn: Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi!</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/03/truyen-ngan-vo-oi-anh-biet-loi-roi.html</link><category>Những Câu Chuyện Tình</category><author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sat, 13 Mar 2010 19:01:00 -0800</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-474662201305554168</guid><description>&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;table border="1" cellpadding="0" cellspacing="0" class="MsoNormalTable" style="background-attachment: initial; background-clip: initial; background-color: #bccbd8; background-image: initial; background-origin: initial; background-position: initial initial; background-repeat: initial initial; border-bottom-color: rgb(0, 153, 255); border-bottom-style: solid; border-bottom-width: 1pt; border-left-color: rgb(0, 153, 255); border-left-style: solid; border-left-width: 1pt; border-right-color: rgb(0, 153, 255); border-right-style: solid; border-right-width: 1pt; border-top-color: rgb(0, 153, 255); border-top-style: solid; border-top-width: 1pt; width: 358px;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;   &lt;td style="background: white; border-right: solid #BCCBD8 1.0pt; border: none; mso-border-right-alt: solid #BCCBD8 .75pt; padding: 7.5pt 7.5pt 7.5pt 7.5pt; width: 268.75pt;" valign="top" width="358"&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;Vợ ơi! Anh biết lỗi   rồi!&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: #444444;"&gt;   Tác giả : caycodai&lt;br /&gt;
Nguồn : BIENCUONG 'BLOG&lt;/span&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhJoIcwMmooKiDcaYOyz_OEt4fH-PlLcKwkscm5Bwf0PIewFSgpVQov7cT6780zle1wHc84JhnUnybOvURfrn5G2M51x-ZTJGXcqcU1yuENJJpA37be8PgSq8urL1KYZJYjRmpz2RUoXGo-/s1600-h/200501050749_887977.jpg" imageanchor="1" style="clear: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="150" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhJoIcwMmooKiDcaYOyz_OEt4fH-PlLcKwkscm5Bwf0PIewFSgpVQov7cT6780zle1wHc84JhnUnybOvURfrn5G2M51x-ZTJGXcqcU1yuENJJpA37be8PgSq8urL1KYZJYjRmpz2RUoXGo-/s200/200501050749_887977.jpg" width="200" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;[Lời mở: Vợ ơi! Anh   biết lỗi rồi. Bất kì ai cũng chẳng thể tránh nổi những lầm lỡ và hờn ghen ích   kỉ khi yêu. Hãy thứ lỗi cho anh, lần này em nhé!]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi - một thằng đàn ông đã 32 tuổi, đã có vợ và một cô con gái. Tôi ko biết   sau khi lập gia đình cuộc sống hôn nhân của bạn có phải là một thiên đường?   Còn với tôi nó chẳng phải là một địa ngục nhưng cũng chả phải là một thiên   đường! Bởi chả có cái địa ngục nào lại cho tôi những phút giây ngọt ngào, lãng   mạn, sự sung sướng và cả những khao khát, đam mê mãnh liệt. Và cũng chả có   cái thiên đường nào lại chứa đựng những nỗi lo sợ, những chọn lựa khó khăn,   những toan tính cho cuộc sống bộn bề phía trước, hay hơn cả là những hơn ghen   ích kỉ và những nỗi lầm đáng tiếc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vợ tôi ư? Biết nói thế nào về cô vợ bé bỏng của mình nhỉ? Không phải ngẫu   nhiên mà tôi gọi cô ấy là cô vợ bé bỏng đâu, bởi cô ấy bây giờ mới có 20   tuổi. Các bạn đừng ngạc nhiên, tôi cưới vợ khi cô ấy vừa mới tốt nghiệp THPT   xong mà. Có nghĩa là tôi hơn cô ấy 12 tuổi và chúng tôi đã cưới nhau được gần   2 năm.&lt;/span&gt;      &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương I: Con nhỏ khó ưa!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Này chú, chú có thể nhường cho cháu chỗ này được   ko?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Tôi ngước lên, một con nhỏ mặc đồng phục học   sinh, hình như là của cấp III, đeo cặp quai chéo, mái tóc búi lọn nhỏ, phất   phơ mấy lọn tóc con, hơi rối. Có lẽ nó vừa đi học về. Con bé vẫn hướng đôi mắt   nhìn tôi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Nhưng vẫn còn bàn trống mà cô bé! &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;– Tôi đáp, những tưởng rằng   con bé sẽ nhận ra và đi tìm chỗ ngồi khác, ai dè:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Vì còn chỗ cháu mới bảo   chú nhường lại bàn này cho cháu chứ. Đây là chỗ ngồi quen thuộc của cháu. Và   cháu chỉ muốn ngồi ở chỗ quen thôi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Nhưng đây là chỗ duy nhất   còn có ổ cắm sạc điện. Chú cần làm việc với cái laptop của chú mà giờ nó lại   sắp hết điện.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&amp;nbsp;– Tôi hếch chỉ cái laptop trên bàn. Thực ra   tôi có thể đứng dậy và nhường lại chỗ này cho con bé, vì tôi cũng chả gấp gáp   đến độ phải làm việc ngay trong khi đang được ngồi nghỉ tại một quán cà phê   yên tĩnh thế này. Nhưng tôi không thích tí nào hay chính xác là tôi ghét cái   cách nó nói chuyện và đề nghị tôi nhường bàn. Nếu không phải là quá đáng thì   nói thật tôi thấy chẳng ưa gì con nhỏ này.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Con bé vẫn giương đôi mắt nhìn tôi. Thật là, nó   một con nhóc cùng lắm là học 11, 12 trong khi tôi đã 30 tuổi đầu. Ấy thế mà   nó dám nhìn một người lớn tuổi hơn mình bằng ánh mắt đó. Thật ko thể chấp nhận   đc.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Chú nói, cháu ko hiểu sao&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Ngay lập tức, tôi thấy nó đi đến cái bàn bên cạnh,   quẳng cặp sách vào ghế một cái “bụp” rồi kéo mạnh một chiếc ghế khác ngồi vào   đó. Và tôi nghe thấy rõ mồn một lời con bé lầm bầm: “Đồ ông già nhỏ mọn!” Cái   gì? Ông già nhỏ mọn ư? Nếu nó nói là “Thằng cha nhỏ mọn” thì có lẽ tôi chả thấy   gì đâu. Nhưng đằng này nó lại bảo tôi là “Đồ ông già”. Nói thật, tôi tuy đã   30 tuổi nhưng ai cũng bảo tôi là trẻ hơn so tuổi và đẹp trai, phong độ hơn khối   thằng cha bằng tuổi mình. Vậy mà, con bé đó lại dám kêu tôi là “ông già”, thật   chẳng biết nhìn người tí nào. Nhưng thôi, tôi người lớn không chấp trẻ con   làm gì.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;      &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Tôi nghe thấy tiếng hút nước chùn chụt từ cái   bàn bên cạnh. Con gái con đứa chẳng biết tệ nhị gì cả. Rồi chợt, tiếng ống   hút gặp đá rít mạnh. Tôi quay sang nhìn, cốc sinh tố sữa chua của con bé đã cạn   sạch trong khi cốc nâu đá của tôi gần như vẫn còn nguyên hay cùng lắm là vơi   đi 1, 2 thìa. Con nhỏ bước ra khỏi bàn, túm lấy cái cặp và trước khi rời khỏi   nó vẫn ko quên tặng tôi một cái lườm cháy da mặt.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương II: Oan gia ngõ hẹp.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Sau ngày đụng độ phải con bé đó, tôi không biết   có phải nó độc mồm độc miệng rủa tôi không nữa, mà tôi liên tiếp gặp chuyện bực   mình. Nhất là cái chuyện mẹ tôi, bà cứ liên tục càu nhàu tôi chuyện đến giờ   này mà vẫn chưa có bạn gái. Nói thật, xung quanh tôi thì không thiếu nhưng khổ   nỗi, tôi chỉ mải miết với công việc, hơn nữa tôi biết họ chẳng thể làm vừa ý   mẹ tôi đâu. Bà ấy quá kĩ tính.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Tối mai, con sẽ đi gặp mặt một người. Đó là   con gái một bà bạn cũ của mẹ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Gặp mặt? Con không có thời   gian đâu!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Sao lại không? Mẹ không cần   biết con bận gì, nhưng việc gặp mặt con phải đi. Con nghĩ, mẹ bỏ bao nhiêu thời   gian ra để tìm vợ cho con là rảnh lắm à. Mẹ nói rồi đó.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Đấy, tôi quên không nói thêm, ngoài việc kĩ tính   ra mẹ tôi còn hơi độc đoán, có lẽ tôi thừa hưởng điều này từ mẹ. Và tất   nhiên, tôi phải đi gặp mặt người ta theo sự ép buộc và sắp đặt của mẹ tôi.   Đúng 8h tối, tôi có mặt tại khách sạn mà mẹ tôi đã đặt chỗ trước, tay còn phải   cầm theo một quyển báo – ám hiệu mà hai bên dùng để tìm ra nhau. Tôi nhìn   xung quanh phòng, duy chỉ có một cô gái ngồi đúng bàn mà mẹ tôi đã đặt chỗ   trước và đang chúi mũi vào một tờ báo, hình như là hoa học trò thì phải. Tôi   đã phải bật cười với ý nghĩ, cô ta lớn thế mà vẫn còn đi đọc tờ báo dành cho   tuổi mới lớn thế ư. Và ngay sau đó tôi tìm được câu trả lời.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Tôi có thể cùng đọc báo với   bạn ko? &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;– Đó cũng là ám hiệu mà mẹ   tôi dặn phải nói nếu gặp người ta trước.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Tất nhiên, nếu điều đó làm bạn thấy vui. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;– Đúng là câu ám hiệu tiếp   theo rồi. Tôi khẽ cười vì đã tìm ra người ta dễ dàng, ko mất nhiều thì giờ của   tôi. Nhưng ngay sau đó, tôi gần như ko thể cười nổi. Và con bé đó hình như   cũng thế. Sau khi nói xong câu ám hiệu và đặt quyển báo xuống, nó tròn xoe mắt   nhìn tôi. Một cái nhìn chẳng mấy thiện cảm gì dành cho tôi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Ko phải thế chứ!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&amp;nbsp;– Tôi chỉ biết thốt lên câu đó.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Con bé nhếch miệng cười khẩy tôi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Ko ngờ lại là ông!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&amp;nbsp;Thật là có duyên gớm!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Sao tôi ghét cái cách nói   chuyện của con bé này thế ko biết. Nó ở trường ko được học cách phải nói chuyện   với người lớn tuổi ra sao ư? Tôi thấy khá giận và ko muốn phải lãng phí thời   gian quý báu của tôi cho một con bé khó ưa này. Bao nhiêu giấy tờ và dự án   đang chờ tôi ở nhà. Nghĩ vậy, tôi toan bước đi thì con nhỏ nhanh chân, rời khỏi   bàn, chắn trước mặt tôi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Sao chú bỏ đi sớm vậy. Mình vẫn còn chưa nói   chuyện mà. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;– Nó cười đầy vẻ thách thức   tôi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Tôi nghĩ chúng ta ko cần   phải nói chuyện nữa. Dẫu sao thì cũng biết kết quả rồi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Chú đừng vội kết luận thế   chứ! Biết đâu đấy, chúng ta lại hợp nhau.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Tôi ko nghĩ thế đâu cô bé   ạ!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Chú ko thử sao biết! &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;– Nói rồi con bé trở lại chỗ   ngồi bình thản, hớp một hụp nước lọc ở sẵn trên bàn, con bé lại nói. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Dẫu sao thì cả chú và cháu   đều đến đây rồi, ngồi lại nói chuyện coi như là cùng ôn chuyện cũ, bổ sung   chuyện mới!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Tôi ko hiểu ý con bé, chuyện cũ thì tôi hiểu nó   ám chỉ việc gì nhưng còn bổ sung chuyện mới là sao? Giữa tôi và nó thì có cái   quái gì chứ. Nhưng ko hiểu sao tôi cũng quay trở lại bàn. Con bé bình thản lật   lật Menu.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Chú dùng gì?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Nâu đá.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Chú có vẻ thích cà phê   quá nhỉ!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&amp;nbsp;– Nói xong con bé gọi đồ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Nhìn cái cách nó chọc chọc ngoáy ngoáy cái cốc   sinh tố sữa chua làm tôi thấy khó chịu. Chẳng lẽ nó bảo tôi lại chỉ để ngắm   cái việc nó đang làm sao.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Sao chú cứ cau mày nhìn   cháu thế? &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;– Tôi giật mình, con bé có   mặt ở trên chán nữa à?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Cháu có nghĩ là cốc sinh   tố sẽ ngon hơn thay vì cháu cứ chọc chọc mà ko uống ko?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Giống như cái lần ở quán   cà phê trước ạ? &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;– Nó bắt đầu ôn chuyện cũ rồi   đó.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Lần ấy thì cháu uống ngon   lành quá! &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;– Tôi cố ý giễu cợt nó.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Cũng nhờ ở chú đấy!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;– Nó ngước mắt lên nhìn   tôi. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;– Chú có thấy bữa nọ mình   quá nhỏ mọn ko?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Thật là, cái con nhỏ này nó nói chuyện sao mà   khó nghe thế ko biết.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Tôi hớp một hụm nâu đá, khẽ   nói:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Còn cháu, có biết phải ăn   nói với người lớn tuổi hơn thế nào ko?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Có! Nhưng chỉ là với những   người đáng kính thôi, còn chú, cháu thấy ko cần thiết. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;– Con nhỏ nói xong, lúc này   nó mới hút cốc sinh tố của nó, bình thản như ko cần biết nó vừa mới nói gì.   Nói thật, tôi chưa lần nào gặp phải một con nhóc ko biết điều như thế này.   Tôi cố gắng mỉm cười và nói:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Đó cũng là lí do tại sao   cháu ko có được chỗ ngồi quen của mình.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- À ra vậy! – Con bé nói mà   ko thèm nhìn mặt tôi. Hút một hụm sinh tố nữa, nó đứng dậy, mỉm cười. – Có lẽ   một lúc nào đó, chú sẽ thấy hối hận vì buổi nói chuyện ko mấy khôn khéo dành   cho cháu bữa nay. À, bữa nay ta mới ôn đc chuyện cũ mà chưa bố sung đc chuyện   mới. Chắc sẽ có một dịp khác. Chào chú!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Nói rồi con bé sách cái túi bước ra khỏi khách sạn.   Nói thực lúc đấy ngoài thấy khó chịu với con bé ra thì tôi chả hiểu những gì   nó nói. Một con nhỏ bày đặt. Tôi nghĩ thế!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương III: Anh hùng cứu kẻ   thù.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Tôi về nhà, mang hết cái bực dọc từ buổi gặp mặt   trút lên mẹ tôi&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&amp;nbsp;- tất cả cũng do cái ý tưởng muốn tôi đi gặp   mặt của bà mà ra.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Sao về sớm vậy con? Thế nào? Có gặp được cô ấy   ko?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Có, đến cái là con gặp   được ngay.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- May quá vậy sao! Thế cô ấy   được chứ?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Hơn cả sức tưởng tượng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Thật hả? Bà ấy quả ko hề   tâm bốc con mình! Thấy bảo cô ấy đựơc cả người lẫn nết đó.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Mẹ đùa đấy à? Cô ta có   mà xấu cả người lẫn nết ý.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Con nói gì vậy?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Con ko biết mẹ chọn người   kiếu gì nữa. Một con nhỏ thù dai, lại còn khó ưa, ăn nói thì khó nghe.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Vậy sao? Có nhầm ko đấy.   Bạn mẹ bảo ai cũng khen cô ấy xinh đẹp, dịu dàng mà.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Tại mẹ chưa gặp cô ta   thôi, gặp rồi con nghĩ mẹ còn khó ưa hơn cả con. Chắc bạn mẹ, bà ấy quá tâng   bốc con gái mình rồi. Lần sau mẹ đừng bắt con làm mấy cái chuyện vớ vẩn này nữa.   Mất bao thì giờ của con. Thôi con về phòng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Tôi bỏ về phòng bỏ lại mẹ tôi chưng hửng ở dưới   phòng khách. Nghe những gì mẹ tôi bảo về cô ta mà sao tôi thấy cứ như là một   trời một vực vậy. Khéo có mà là hai con người hoàn toàn khác nhau cũng nên.   Con nhỏ thì xinh đẹp, dịu dàng nỗi gì? Có mà đành hanh, ghê gớm thì có!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;      &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Vì con nhỏ đó mà cả đêm tôi chả thể nào vào đầu   được mấy cái đề xuất dự án. Thế là bỏ phí cả một đêm làm việc mà đãng nhẽ ra   như thường ngày là hiệu quả lắm. Thôi vậy, coi như được một đêm đi ngủ sớm.   Tôi leo lên giường và đánh một giấc ngon lành đến tận sáng. Có lẽ cũng phải cảm   ơn con nhóc đó, nhờ nó mà tôi mới có một giấc ngủ ngon đến thế.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Tôi lái con SANTAFEB đen đi trên đường. Thật là   lạ, có lẽ nhờ được ngủ một giấc ngon lành mà sáng nay tôi thấy người tỉnh táo   và sáng khoái lạ. Đường giờ này vẫn còn ít người, tại bữa nay cao hứng thế   nào tôi lại muốn đi làm sớm để tạt qua quán cà phê hôm trước. Tôi thích sự   yên tĩnh của nó. Chợt tôi nhớ tới con nhỏ, nó từng bảo cái bàn tôi ngồi là chỗ   quen của nó, chứng tỏ nó cũng hay đến đó. Nhưng một người như nó mà cũng đến   cái quán cà phê mà có lẽ chỉ dành cho ai thích sự yên tĩnh và nhẹ nhàng như   tôi. Còn nó, tôi nghĩ sự ồn ào, náo nhiệt và sôi động hợp với nó hơn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Tôi bước vào quán, khá bất ngờ, tôi thấy nó –   con nhỏ khó ưa ngồi ngay ở cái bàn quen của nó và đang hướng đôi mắt xa xăm   nhìn ra khung cửa kính. Trên bàn con nhỏ là đĩa bánh mì ốp la và cốc sinh tố   sữa chua. Có lẽ nó rất thích món này hay sao mà lần nào tôi cũng thấy nó chỉ   chọn uống sinh tố sữa chua. Mà ko biết con nhỏ đang nghĩ gì nhỉ, nhìn đôi mắt   nó xa xăm thế chắc là phải đang nghĩ cái gì đó đặc biệt và quan trọng lắm.   Tôi đắn đo ko biết có nên bước vào ko. Nhỡ lại đụng độ với con bé ấy thì phiền   phức lắm.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Đang suy nghĩ chợt con bé quay ngoắt ra nhìn   tôi. Nó tròn xoe mắt, đôi lông mày nó chợt nhíu lại rồi lại dãn ra, nó đưa cốc   sinh tố lên miệng vừa hút vừa nhìn tôi. Tức ko chịu được. Tôi ko còn sự lựa   chọn nào khác. Tôi bước vào và cố tỏ vẻ ko thèm bận tâm tới sự có mặt của nó ở   đây. Tôi chọn một cái bàn cách xa nó, tít tận trong cùng. Tôi ngồi vào chỗ và   gọi đồ rồi mà con nhỏ đó vẫn cứ ngồi nhìn tôi chằm chằm. Thật chả biết vô   duyên là gì. Tôi đưa mắt nhìn lại nó, nó liền đưa miếng bánh mì ốp la bỏ vào   miệng nhai ngấu nghiến cứ như là hàm ý chỉ tôi giống cái miếng bánh mì đó vậy.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Đấy, nhìn nó vậy ai có thể chấp nhận được nó là   một đứa con gái xinh đẹp, dịu dàng như lời mẹ tôi nói chứ. Mà bà bạn của mẹ   tôi chắc cũng giống con nhỏ đó. Đúng là mẹ nào con đấy. Tôi vừa nghĩ đến thế   thì thấy con nhỏ đứng dậy trả tiền. May quá, thế là tôi cũng thoát được nó.   Nhưng ko hẳn như tôi nghĩ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Ôi thôi chết, cháu quên tiền ở nhà rồi. – Con   nhỏ sau một hồi lục lọi khắp túi quần túi áo tá hoả phát hiện ra là nó để   quên tiền ở nhà. Bất chợt, tôi bắt gặp ánh mắt cầu cứu của nó. Tôi quay mặt   đi, ko thèm nhìn và giả vờ như mình đang phải tập trung vào đồ ăn ở trên bàn.   Tôi biết con nhỏ đang nhìn tôi dữ lắm, ánh mắt hình viên đạn cũng nên vì tôi   thấy gáy tôi nóng bừng mà. Hì, hình như tôi thấy sướng. Mà tệ thật, từ lúc   nào tôi lại đi chấp trẻ con thế này. Nhưng thôi, ai bảo con bé đó có thù oán   với tôi chứ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Đang mỉm cười sung sướng thì tôi phải giật mình   bởi tiếng con bé. Nó đứng cạnh tôi từ lúc nào ko hay.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Chú có thể cho cháu mượn   tiền đc chứ?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Tôi ngước lên nhìn nó.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Ko có tiền mà cũng vào   ăn sao cô bé?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Chú! &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Mặt nó nóng đỏ, có lẽ nó   đang rất giận. Mặc kệ thôi, tôi chả bận tâm. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;– Cháu quên tiền ở nhà. Nếu   biết ko có tiền cháu đã ko vào!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Tôi cười khẩy:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Biết trước thì đã giàu   cô bé ạ!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Thế tóm lại là chú có   cho cháu mượn tiền ko? &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;– Nó gần như gắt lên với   tôi. Tôi định quoạng lại nó cơ, nhưng thấy mắt nó hình như hơi ươn ướt, tôi lại   thôi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Được, coi như là mời một   người quen vậy. Được chứ! &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;– Nó gật đầu cái “rộp” mới   sợ!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương IV: Cô gái xinh   đẹp!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Tôi vừa trở về nhà đã thấy mẹ tôi hớn hở.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Này Lâm, con thật   là… Hôm nay mẹ gặp cô ấy rồi, lúc trở bà Thanh đến câu lạc bộ. Trời ơi con bé   xinh đẹp, đoan trang thế mà sao con còn chê hả?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Có phải là mẹ ko đó?   Con mắt của mẹ tinh tường lắm mà!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Thì tất nhiên, cô ấy đúng là mẫu cô con dâu mà   mẹ hằng mong. Hôm nay, mẹ đã mời gia đình họ cùng dùng bữa với gia đình ta tối   nay ở khách sạn Phượng Dư rồi đấy.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Sao mẹ chẳng bao giờ   hỏi ý kiến con vậy? Hôm nay con gặp cô ta rồi, và giờ con ko muốn gặp nữa.   Xúi quẩy lắm!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Xúi quấy cái gì hả?   Con ko lấy đc người ta mới là xúi quẩy của đời con đó. Con biết tính mẹ rồi   mà, mẹ đã quyết định, 1 là 1.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;      &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Thật đúng là trời chẳng bao giờ thương tôi. Một   ngày mà phải gặp con bé tới 2 lần, khác nào tra tấn chứ. Lại một đêm lãng phí   rồi, cứ thế này tôi đến chẳng còn cơ hội mà thăng tiến nữa rồi. Con bé đáng   ghét, ko biết nó bỏ bùa mê thuốc lú gì cho mẹ tôi rồi. Phen này, trứơc mặt   bà, tôi quyết làm cho nó lộ cái đuôi cáo.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Mới 7h30 tối, mà tôi và mẹ tôi đã có mặt tại chỗ   hẹn. Hẹn người ta 8h thế mà mẹ tôi cứ một mực bắt phải đi sớm vì sợ người ta   bảo mình ko chu đáo. Trất đất, chưa gọi đồ ăn, ngồi ở đó chắc là để ngắm người   ta ăn. Đúng 8h, hai người phụ nữ một trẻ một già tiến tới chỗ chúng tôi. Nói   thật, lúc đó tôi gần như ko thể tin nổi vào mắt mình, người phụ nữ trẻ ấy quá   đẹp. Cô ấy quả là vô cùng đoan trang và dịu dàng trong chiếc váy lụa trắng bó   sát người. Cái dáng người cực chuẩn và đẹp. Vòng eo thon nhỏ. Vòng ngực đầy đặn.   Và làn da trắng mịn mà. Có lẽ tại căn phòng khách sạn lúc ấy ko ít những người   đàn ông cũng đang cùng trạng thái ngất ngây như tôi. Nhưng có một điều làm   tôi chợt tỉnh, cô gái ấy hoàn toàn ko phải là con nhóc khó ưa mà tôi gặp. Trời,   vậy thì mọi chuyện là thế nào? Ko lẽ tất cả chỉ là một sự trùng hợp? Nếu vậy   thì hôm qua cô gái xinh đẹp này đáng nhẽ ra phải đến gặp tôi thì lại ko đến.   Vậy là sao? Ôi! Tôi chả hiểu gì cả!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Dạ chào bác, chào anh. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Giọng nói thật nhẹ   và êm cắt ngang dòng suy nghĩ và lô tôi lại với thực tại.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- À… ừ… Mời… mời cô ngồi.   &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;– Tôi ko hiểu tại sao   lúc đấy tôi lại thiếu tự nhiên đến vậy.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Bà và cháu ngồi xuống   đi! &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Mẹ tôi quay sang   phía tôi cười tươi&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Thế nào, Thanh Trúc   đẹp quá phải ko? &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;– Tôi chỉ biết gật đầu   mà ko dám nhìn vào cô ấy. Hình như cô ấy nhận ra sự bối rối của tôi hay sao   mà tôi liếc nhìn thấy cô ấy đang khẽ cười.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&amp;nbsp;– Mà cháu út đâu rồi? &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Mẹ tôi chợt quay   sang hỏi bà Thanh.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Cái con bé đấy lúc   nào cũng vậy, đang đi trên đường chợt nó kêu có chút việc cần giải quyết, có   lẽ sẽ đến muộn.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Vậy thì chúng ta đợi   cô bé đến cùng ăn vậy.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Thôi ko cần đâu, đợi   con nhỏ đấy thì ko biết đường nào mà lần. Thôi chúng ta cứ dùng bữa trước.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Hoá ra gia đình này lại còn có cả một cô con gái   nữa. Cô ta tên là Thanh Mai. Chẳng biết có đẹp được như chị ko. Đúng là đàn   ông tệ thật, suốt cả buổi tôi chỉ nhìn ngắm Thanh Trúc mãi thôi. Công nhận là   cô ấy đẹp, ko chê vào đâu được. Chưa kể cô ấy hiện giờ còn đang là trợ lí cho   một công ty liên doanh với nước ngoài. Mẹ tôi nói đúng, cô ấy đúng là mẫu vợ   lý tưởng của rất nhiều người đàn ông, trong đó có tôi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương V: Kẻ phá đám!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
Buổi ăn tối có lẽ sẽ quả là tuyệt vời đối với tôi nếu như ko có sự xuất hiện   của một kẻ phá đám &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- con nhỏ khó ưa.   Trong khi mọi người chúng tôi đang say sưa thưởng thức những món ăn và tán   chuyện phiếm với nhau thì tiếng lanh lảnh của một con nhóc vang lên:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Dạ, xin lỗi đã để   mọi người phải chờ ạ. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;– Nó nói mà đưa đôi   mắt nhìn tôi vẻ đắc ý lắm. À hoá ra là con nhỏ đó dám giả mạo chị gái để đi   gặp mặt tôi. Con nhỏ thật quá quoắt. Nó mỉm cười với tôi một cái rồi kéo ghế   ngồi xuống. Nó và chị đúng là khác nhau một trời một vực. Chị nó thì dịu dàng   đoan trang thế kia, trong khi đó, nó &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- quần tụt, áo đuôi   tôm, tóc buộc bổng, chân đi giầy, cổ đeo vòng chữ thập, tay đeo vòng nhựa đủ   màu. Mẹ tôi nhìn nó cũng phải nhíu mày. Tôi dám cá là lúc đó mẹ tôi đã liệt   kê nó vào danh sách những người ko ưng được của bà.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
Cả buổi tối tôi mất ngủ vì chuyện hai chị em gái Thanh Trúc và Thanh Mai. Tôi   thực sự vẫn ko hiểu hành động của hai chị em họ. Ko biết chuyện đến gặp tôi   là tự ý của con nhỏ hay là có cả sự đồng ý của Thanh Trúc. Nếu như vậy thì   tôi ko hiểu cô ấy coi tôi như thế nào và liệu tôi có nên tiếp cận cô ấy ko.   Nhưng nếu muốn thì chắc chắn tôi sẽ gặp phải sự khó khăn từ cô em gái đáng   ghét của cô ấy. Nhức đầu thật!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
Tôi đến công ty, ngồi trong phòng làm việc mà mắt tôi ko thể nào rời khỏi   được cái điện thoại và cái danh thiếp của Thanh Trúc. Tôi đắn đo ko biết có   nên liên lạc cho cô ấy ko? Mà nếu tôi gọi thì biết nói gì với cô ấy. Nếu nói   lung tung, hay những điều tẻ nhạt thì chắc chắn tôi sẽ mất điểm trứơc cô ấy.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Trưởng phòng, anh   đang nghĩ gì thế?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Tiếng cậu Đức làm   tôi giật mình. Cậu ta là cấp dưới của tôi nhưng hai anh em khá thân nhau.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Tôi muốn làm quen   với một cô gái nhưng… &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Tôi ngập ngừng.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Thật ko đó anh Lâm?   &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Đức có vẻ vô cùng   ngạc nhiên. Cũng phải thôi, từ trứơc đến giờ cậu ta chỉ thấy tôi ngoài công   việc ra thì ko nghĩ gì đến chuyện khác, đặc biệt lại là chuyện tìm hiểu bạn   gái.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Cậu đang cười tôi   đấy à?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Hì. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;– Cậu ta gãi tai &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;– Ko phải thế ạ,   nhưng lần đầu tiên thấy anh nhắc đến chuyện này nên em hơi ngạc nhiên một tí.   Thế anh gặp khó khăn gì à? Có cần em giúp ko?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
Tôi xém quên mất, thằng Đức cậu ta nổi tiếng có tài cua gái ở công ty mà. Còn   được mệnh danh là chuyên gia tình yêu nữa. Thế mà tôi lại chẳng nghĩ ra. Đúng   rồi, vị cứu tinh của tôi đây rồi!&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
Theo đúng sự hướng dẫn và giải pháp cậu Đức đề ra, tôi sau bao nhiêu lần hít   khí trời, lấy dũng khí mới dám cầm máy ấn số gọi. Đầu dây bên kia một giọng   nói nhẹ nhàng, êm du:&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Alo, tôi Thanh Trúc   xin nghe.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Tôi… tôi Hoàng   Thiên Lâm đây.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- À, là anh Lâm sao?   Anh gọi cho em có chuyện gì ko?&lt;br /&gt;
- À, cũng ko có chuyện gì quan trọng lắm, chỉ là tôi muốn mời cô đi ăn trưa   thôi. Cô có rảnh ko?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;- Vâng, thế cũng   được! &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;– Tôi cúp máy mà lòng   sung sướng ko gì diễn tả nổi. Toát cả mồ hôi hột và đúng là trời còn thương   tôi ko bị cô ấy từ chối. Nếu mà bị từ chối ngay từ lần đầu này có lẽ tôi sẽ   tụt hết cả dũng khí và chẳng bao giờ dám tiếp tục sự nghiệp tán đổ cô ấy mất.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 18pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
12h trưa tôi hẹn cô ấy ở nhà hàng Pháp. Tôi đến sớm hơn cả giờ hẹn, có lẽ mẹ   tôi nói đúng, tôi sợ nếu đến muộn thì mình quả là chẳng lịch sự tẹo nào thôi   thì cứ đến sớm trước cô ấy vậy. Tôi ngồi chờ mà cảm giác cứ nâng nâng khó tả.   Tôi tưởng tượng ra một viễn cảnh thật đẹp. Rằng tôi và cô ấy sẽ cùng thưởng   thức những món ăn Pháp thật tuyệt. Và cô ấy sẽ thật dịu dàng gắp thức ăn và   bón cho tôi. Tôi nhớ mang máng hình như phim Hàn Quốc thường thế. Nhưng sự   thật thì lại đau lòng, cô ấy đi cùng em gái của mình. Ôi lạy **** tôi, giấc   mộng của tôi tiêu tan và kế hoạch cưa đổ người đẹp của tôi bữa nay bước đầu   đi đến phá sản.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương VI: Kẻ phá đám thật sự!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Dạ chào chú ạ! &lt;/span&gt;   &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;– Con bé đáng ghét cười toe toét như để trêu ngươi   tôi.&lt;br /&gt;
- Xin lỗi anh, hôm nay tan học Thanh Mai muốn đi ăn cơm hàng nên em rủ nó đi   cùng, ko biết anh có thấy phiền ko?&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&amp;nbsp;- Tất nhiên   là phiền rồi! Tôi gần như chỉ muốn hét lên điều đó. Nhưng ko, trước người đẹp   làm sao tôi dám nói điều đó chứ. Tôi cố tỏ ra vui vẻ:&lt;br /&gt;
- Ko sao, được cùng ăn với em là vui rồi.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&amp;nbsp;– Tôi vừa   nói xong thì con nhóc đáng ghét nhếch mép cười khẩy tôi một cái. Nếu tôi ko lầm   thì chắc nó đang **** tôi là đồ dẻo mép cũng nên. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;– Em và cô bé dùng gì?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Làm ơn gọi cháu là Thanh Mai! &lt;/span&gt;   &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;– Tôi gần như chỉ muốn lôi con bé đứng dậy và đuổi   thẳng cổ nó đi. Tôi đã cố tỏ ra là lịch sự rồi thế mà nó cứ thích gây chuyện   với tôi. Nhưng, nhìn Thanh Trúc thì tôi ko nỡ. Tôi sợ mất điểm trước cô ấy   mà. Thanh Trúc khẽ cười:&lt;br /&gt;
- Con bé nó vẫn thẳng tính thế, anh thông cảm nhé! &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;– Tôi thấy bao cơn giận như nguôi hết. Giá như con   bé ấy được thừa hưởng một phần mười cái tính cách dịu dàng và tế nhị từ chị của   nó có phải tốt ko. Tôi cá là sau này ai lấy phải nó thì đúng là tự chuốc khổ   vào thân.&lt;br /&gt;
- Ừ ko có gì đâu. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;– Tôi vừa nói xong thì bắt gặp ánh mắt săm soi của   con nhỏ. Rồi con bé lật dở menu. Trời ơi, tôi quá choáng khi con bé nó gọi   món. Chẳng phải là tiếc tiền hay tôi ko đủ tiền mang đi mà vấn đề ở chỗ là   tôi ko nghĩ ba người chúng tôi có thể ăn hết một núi món ăn như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Cho tôi một đĩa gà rán, một đĩa tôm hùm, một đĩa cơm Pháp, ba phần bánh   biza, ba phần chuối rán kem, 1 cốc sinh tố sữa chua, 1 chai rượu vang… (và   còn nhiều món nữa mà tôi ko nhớ hết) - Gọi xong nó quay sang mỉm cười với tôi   mặc dù bị Thanh Trúc huých chân nhắc nhở. – Chú mang đủ tiền chứ? - Lần này   thì tôi thấy Thanh Trúc ngượng ra mặt. – Em hỏi trước kẻo sợ ăn xong lại bị   “cắm” ở đây rửa bát trừ nợ thì chết.&lt;br /&gt;
- Cái đó thì Thanh Mai ko phải lo, cái quan trọng bây giờ là chúng ta phải   làm thế nào để ăn hết chỗ thức ăn sắp mang ra đây.&lt;br /&gt;
- Cái đó thì chẳng phải lo đâu chú ạ. Yên tâm, dạ dày cháu to lắm!&lt;br /&gt;
- Thanh Mai! - Lần này thì Thanh Trúc phải lên tiếng, có lẽ cô ấy cũng nhận   thấy sự thiếu lịch sự của con bé, một lần nữa cô ấy lại phải quay sang tôi,   khuôn mặt xinh đẹp đã có phần xấu hổ. – Anh thông cảm nhé, con bé nó vẫn còn   trẻ con!&lt;br /&gt;
- Ko sao mà, ăn khoẻ thì mới chóng lớn cô bé nhỉ? – Tôi cố cười quay sang   phía con nhóc, ngay lập tức tôi đc nhận trả một cái nguýt dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Công việc của em thú vị chứ? – Tôi cố gắng bắt chuyện với Thanh Trúc. Cô ấy   chưa kịp nói gì thì con nhỏ đã xen vào:&lt;br /&gt;
- Công việc nào mà chẳng có sự thú vị của riêng nó. Chú hỏi thừa qúa đấy!&lt;br /&gt;
- Thanh Mai, như thế là bất lịch sự đó!&lt;br /&gt;
- Thì thôi vậy!...Em chỉ nói những gì mình nghĩ thôi mà!... – Con bé phụng phịu   và tiếp tục chén miếng gà rán của nó.&lt;br /&gt;
- Ko sao đâu mà Thanh Trúc, anh ko để ý đâu!&lt;br /&gt;
- Cám ơn anh!&lt;br /&gt;
- Có gì đâu! Mà em…&lt;br /&gt;
- Này chị ơi! – Tôi chưa kịp nói xong con bé đã lại chặn họng tôi, nó tỉnh   queo. - Chị ăn nhiều vào đi chứ, ko đói là chiều ko làm việc được đâu đấy! -   Rồi nó quay sang nhìn tôi cười đểu kinh khủng. Cái con bé phá đám này, nó định   chơi tôi đây mà.&lt;br /&gt;
- Đúng rồi đấy. Em phải ăn nhiều như cô em gái có cái dạ dày to kia kìa.&lt;br /&gt;
- Cám ơn chú đã quá khen! Chú có vẻ ko được tốt bụng cho lắm nhỉ?&lt;br /&gt;
- Cái gì? – Tôi gần như phát cáu với con bé này. Đấy, xem ai có thể chịu nổi   nó chứ. Suốt từ lúc nãy đến giờ tôi đã quá nhẫn nhịn nó rồi. Tôi đã làm gì nó   mà nó bảo tôi ko tốt bụng chứ. Hay vẫn chỉ là cái chuyện cỏn con tôi ko nhường   chỗ quen cho nó. Nếu vậy kẻ xấu bụng mới là nó. Ước gì tôi có thể băm vằm nó   ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Chú sao phải nóng thế chứ? Cháu đâu có ý gì đâu!.... - Giọng con bé ngân   dài một cách đáng ghét. - Tại cháu thấy suốt từ nãy đến giờ chú chỉ mải nói   chuyện, ngắm chị cháu ăn chứ chẳng thấy chú ăn tí gì. Vì vậy cháu mới nghĩ chắc   bụng chú ko được tốt cho lắm! – Tôi gần như cứng họng. Nó làm tôi thấy xấu hổ.   Chưa bao giờ tôi lại phải đuối lý trước ai, đặc biệt lại là một con nhóc đáng   tuổi cháu mình.&lt;br /&gt;
- Hì, con bé nhà em nó thế đấy, anh ko vặn được nó đâu, nó lí luận kinh lắm!...   Mà Thanh Mai, em nghịch thế đủ rồi đó, đừng trêu tức anh Lâm nữa biết chưa.&lt;br /&gt;
- Anh đâu mà anh ạ, già thế đáng tuổi chú em thôi! – Ôi tôi đến chết vì tức mất   thôi. Cái mồm con nhỏ này có độc hay sao mà nó ăn nói độc mồm độc miệng thế   ko biết! Nhưng đã đến lúc tôi phải cho con nhỏ này một trận rồi. Nó phá tôi   thế là quá lắm rồi. Tôi đang định lên tiếng thì chợt chuông điện thoại Thanh   Trúc đổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Alo, vâng tôi biết rồi… - Ko biết có chuyện gì mà trông cô ấy có vẻ gấp gáp   lắm. – Em xin lỗi, giờ em phải về tổng công ty ngay.&lt;br /&gt;
- Sao vậy? Ta còn chưa ăn xong mà.&lt;br /&gt;
- Đúng rồi đó chị, em còn chưa ăn xong.&lt;br /&gt;
- Ở tổng công ty đang có việc gấp cần giải quyết em phải về ngay. Thôi anh và   Thanh Mai cứ ở lại dùng bữa nhé. À phiền anh tí đưa Thanh Mai về giùm em nhá!   Em đi đây! – Cô ấy nói xong rồi vội vã đi thẳng chẳng để tôi kịp nói câu gì.   Mà ko đùa đấy chứ, tôi phải đưa con nhỏ đáng ghét này về ư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Chú nghe rõ rồi đấy nhé, tí chú phải đưa cháu về! - Việc đưa nó về à? Cái đấy   tính sau giờ tôi chỉ muốn xử lý con nhỏ vì cái tội phá tôi suốt từ đầu bữa đến   giờ. Vì nó mà tôi chẳng thể nào chuyện trò thân mật và tiếp cận được với   Thanh Trúc, nó đã phá buổi hẹn hò đầu tiên của tôi. Con nhỏ kia, ta ko tha   cho mi đâu!&lt;br /&gt;
- Này cô bé, tôi nghĩ chúng ta cần nói rõ mọi chuyện. – Tôi nghiêm giọng nói   với nó thế mà cái mặt nó cứ cười cười như kiểu tôi đang nói đùa ko bằng, rồi   nó thản nhiên hút sinh tố, cắn một miếng biza nhai ngồm ngoàm, hút thêm một hụm   sinh tố nữa, nó mới thèm nhìn tôi và nói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Nói chuyện hả chú? Cháu và chú thì có chuyện gì?&lt;br /&gt;
- Hình như cô bé vẫn còn giận vụ ở quán cà phê lần trước.&lt;br /&gt;
- Chú cũng biết à?&lt;br /&gt;
- Chú nghĩ thù dai là ko tốt!&lt;br /&gt;
- Thế chú nghĩ nhỏ mọn, luôn ra vẻ bề trên và chấp trẻ con là tốt hay xấu!&lt;br /&gt;
- Ta mà như vậy sao?&lt;br /&gt;
- Còn bảo thủ, cố chấp nữa!&lt;br /&gt;
- Này Thanh Mai! Đừng thấy người khác nhường nhịn mà lấn tới.&lt;br /&gt;
- Hì, cháu đâu có lấn tới gì chú đâu. Vẫn ngồi yên một chỗ mà! Chú nghĩ mình   có lực hút lắm sao?&lt;br /&gt;
- Chú đang nói nghiêm túc với cháu đó.&lt;br /&gt;
- Hì, đấy là chú còn cháu thì ko! – Nói xong nó đứng dậy, vung vẩy hai cái   tay. – Cháu ăn xong rồi, giờ thì về thôi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù trong lòng tức lắm và chỉ muốn cứ thế phi xe thẳng về công ty bỏ mặc nó lại.   Nhưng… tôi ko thể vì… Thanh Trúc.&lt;br /&gt;
- Xe cũng đc đấy nhỉ? Mua mấy tiền đó ông chú? – Tôi lặng im ko thèm đếm xỉa   đến lời nó nói. Mà nghe cách nó hỏi thế có ai muốn trả lời chứ. - Hừ, người   ta câm rồi!&lt;br /&gt;
- Này con nhỏ kia, một vừa hai phải thôi chứ! - Lần này thì tôi tức thật sự.   – Bây giờ tôi bận, muốn về tự gọi taxi mà về! - Dứt lời tôi leo lên ôtô phóng   thẳng mặc cho nó đứng nghệt mặt ra. Có lẽ nó ko ngờ tôi lại phản ứng dữ dội   thế. Nhưng tôi chịu thế là quá đủ rồi, chưa bao giờ tôi để cho một ai thiếu   tôn trọng mình đến thế, con bé này thì lại càng ko!&lt;/span&gt;                     &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="smalltext1"&gt;
&lt;span style="font-size: 18.0pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span lang="VI"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương VII: Khoảng lặng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="VI"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Suốt cả tuần đấy, tôi ko liên lạc gì với Thanh Trúc nữa. Vì tôi biết cô ấy sẽ   ko thể chấp nhận một kẻ đã bỏ em cô ấy ở lại trong khi cô ấy đã có lời nhờ.   Hơn nữa, tôi cá rằng con nhỏ sẽ thêm mắm thêm muối, rồi kêu than, trách móc,   chê bai tôi với chị nó, chứ đằng nào nó chịu nói tốt cho tôi. Và tôi trở lại   với cái guồng quay công việc của mình, trở lại là mình như xưa - một con   người của công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đi qua quán cà phê “Khoảng Lặng” – chính là cái quán cà phê đã gây ra bao   nhiêu rắc rối cho tôi. Cũng gần một tuần nay tôi chẳng ghé vào đó nữa. Tôi ko   muốn gặp lại con nhỏ Thanh Mai. Nhưng, hôm nay thật lạ, hình như quán ko có khách,   vắng teo. Tự dưng tôi muốn vào, ko phải chỉ để thưởng thức cốc nâu đen mà tôi   thích cái “khoảng lặng” của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi bước vào, ơn trời, ko có con nhóc ở đó, cái bàn quen của nó vẫn trống   trơn, im lìm như bao cái bàn khác. Tôi cũng chẳng hiểu vì sao nữa, tôi đã   tiến đến và ngồi cái bàn ấy. Tôi gọi một cốc nâu đá như mọi khi và từ từ   thưởng thức nó. Gìơ tôi mới để ý, đúng là chỗ này có tầm nhìn thật đẹp. Ngồi   ở đây có thể nhìn ra cái bãi đất trống, nói là trống chứ ngập tràn cỏ với hoa   dại, nhưng đẹp đến lạ lùng. Có một cái gì khiến cho con người ta thấy khoan   khoái đầu óc, thấy muốn hoà mình vào thiên nhiên. Có lẽ bữa trước nhìn thấy   con nhỏ hướng đôi mắt xa xăm chắc là nó cũng đang giống tôi lúc này, đang tận   hưởng một cảm giác thật lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Lại gặp chú! – Tôi giật mình bởi cái tiếng lanh lảnh quen thuộc của một con   nhóc mà tôi gần như chẳng thể quên nổi. Đúng là nó, tai hại thật, cứ tưởng   được yên bình, ko phải đụng mặt với nó cơ.&lt;br /&gt;
- Thì quán có của riêng cô bé đâu!&lt;br /&gt;
- Cũng phải! – Nói rồi con bé kéo ghế và ngồi xuống. Nó trống tay lên cằm,   hướng đôi mắt nhìn ra cửa kính, nơi bãi đất kia. – Chú cũng thấy nó đẹp phải   ko?&lt;br /&gt;
- Ừ.&lt;br /&gt;
- Cháu thích cái bàn này cũng vì nó đấy!&lt;br /&gt;
- Chú cũng vừa đoán ra điều đó.&lt;br /&gt;
- Cháu thích sự bình yên của nó, cả cái khoảng lặng của quán này nữa.&lt;br /&gt;
- Nhưng chú nhìn cháu lại nghĩ sự sôi động hợp với cháu hơn!&lt;br /&gt;
- Ai cũng nghĩ thế, nhưng đó chỉ là bề ngoài, à mà ko, đúng là cháu thích sự   ồn ào, náo nhiệt… nhưng đôi khi cũng cần cho mình một khoảng lặng chứ chú! -   Lần đầu tiên tôi thấy nó nói chuyện có chiều sâu đến vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Suốt từ lúc đó cho đến khi chúng tôi rời khỏi bàn, chả ai nói gì với ai cả.   Nó cứ ngắm cái bãi đất ấy mãi thôi, còn tôi cũng chẳng biết mở lời nó với nó   thế nào. Nói thực vụ bỏ nó lại ở nhà hàng Pháp giờ nghĩ lại tôi thấy mình   cũng sai. Có lẽ vì vậy mà tôi chẳng thể mở lời được.&lt;br /&gt;
- Chú đèo cháu về nhé!&lt;br /&gt;
- Hả?&lt;br /&gt;
- Thôi coi như cháu chưa nói gì vậy. Thôi cháu về trước đây.&lt;br /&gt;
- Khoan đã. Để chú đưa về!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngồi trên xe tôi, con bé vẫn lặng im chẳng nói câu gì.&lt;br /&gt;
- Có vẻ ai đó đang buồn! – Nó quay sang nhìn tôi với ánh mắt tròn xoe, cứ như   là lạ lẫm lắm. Tôi đưa mắt nhìn lại nó như dò hỏi. Nó quay mặt đi, hướng đôi   mắt ra cửa kính xe.&lt;br /&gt;
- Cháu chia tay với bạn trai!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Kít….” - Chiếc xe phanh kít lại, cả tôi và nó đều dúi dụi về phía trước. Nó   nhăn nhó:&lt;br /&gt;
- Chú sao thế? – Tôi cũng chả hiểu mình sao nữa. Nhưng nói thật là tôi qúa   sốc, tại sao nó lại có thể nói chuyện đó với tôi chứ. Một kẻ mà có lẽ nó cũng   ghét cay ghét đắng như tôi ghét nó vậy.&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                           &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương VIII: Một ngày vui vẻ.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Chú có muốn vào nhà chơi ko? – Tôi ngạc nhiên trước lời mời của nó, nhưng   còn ngạc nhiên hơn bởi câu nói tiếp theo. – Có chị cháu ở nhà đấy!&lt;br /&gt;
- Ý cháu là gì?&lt;br /&gt;
- Một tuần rồi, bộ chú ko muốn gặp chị cháu sao? Cháu tưởng chú thích chị   cháu? – Tôi lại một lần nữa, ngơ ngác ko hiểu ý nó. Nó có phải là con nhỏ phá   đám mà tôi từng biết ko? Rồi tôi cố tỏ ra bình thường.&lt;br /&gt;
- Chú nghĩ lúc này chắc chị cháu ko muốn gặp chú.&lt;br /&gt;
- Vì vụ bỏ rơi cháu ở nhà hàng Pháp tuần trước?&lt;br /&gt;
- Ừ.&lt;br /&gt;
- Chú yên tâm. Chị cháu ko hề biết chuyện đó đâu.&lt;br /&gt;
- Gì vậy?&lt;br /&gt;
- Chú chậm hiểu thế hả? – Nó nhăn mặt. – Cháu đâu phải là một kẻ xấu tính như   chú nghĩ chứ. Cháu ko phải là một kẻ thích mách lẻo, chú biết chưa! Thôi tóm   lại là chú có muốn vào ko? Cho chú 2 giây suy nghĩ và trả lời. Thời gian bắt   đầu!&lt;br /&gt;
- Có… có… - Tôi ko hiểu tại sao lúc đấy tôi lại cuống lên như thế! Và con bé   bụm miệng cười lắc lẻ.&lt;br /&gt;
- Hì… Cháu biết mà!... Mà này, đây là cháu chỉ trả ơn cho chú vì việc hôm nay   đưa cháu về và bữa thanh toán giùm cháu đồ ăn ở quán cà phê “Khoảng Lặng” lần   trước thôi. Sau hôm nay, cháu lại trở về là cháu đấy. Muốn tán chị cháu, phải   hỏi ý kiến cháu đã!... – Tôi ******** mặt ra trước những gì nó nói. – Chú ko   vào à? Đực mặt ra đấy làm gì thế? - Trời, giờ thì đúng là nó rồi – con nhỏ   khó ưa mà tôi biết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi vào nhà với sự chào đón nồng nhiệt của bà Thanh và sự vui vẻ của Thanh   Trúc, riêng con nhỏ Thanh Mai, nó đưa tôi vào nhà rồi bỏ thẳng lên phòng, ở   lì trên đó cho đến khi tôi về cũng chẳng thèm xuống chào một câu. Mà thôi,   dẫu sao thì hôm nay tôi cũng biết ơn nó rất nhiều. Ko ngờ, tôi lại nghĩ xấu   cho nó thế. Tôi thấy tiếc vì mình đã bỏ lỡ hẳn một tuần ko liên lạc gì với   Thanh Trúc. Cũng may cô ấy ko trách gì tôi cả, mà bù lại thấy tôi đến chơi cô   ấy với mẹ còn tiếp đãi vô cùng nồng hậu. Nói thật, ngay lúc đó tôi ước gì có   thể trở thành rể nhà này!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hình như bà Thanh đã gọi điện phôn cho mẹ tôi rồi hay sao mà tôi vừa về đến   nhà đã thấy mẹ tôi mặt mày hớn hở:&lt;br /&gt;
- Con trai, hôm nay mọi chuyện tốt đẹp chứ?&lt;br /&gt;
- Ý mẹ là sao?&lt;br /&gt;
- Thì còn ý tứ gì vào đây nữa. Bà Thanh vừa điện thoại cho mẹ, bảo con vừa từ   nhà bà ấy về. Con đến chơi với Thanh Trúc à?&lt;br /&gt;
- Gần như là vậy mẹ ạ. Mà thôi, chưa có gì mà mẹ đã mừng quýnh như thế rồi!&lt;br /&gt;
- Sao ko mừng đc chứ? Mẹ là mẹ ưng con bé Thanh Trúc rồi đó. Mày mà ko lấy   được con bé thì liệu hồn. - Mẹ tôi mắng yêu tôi, rồi bà lại tất bật với những   kế hoạch và dự định cho tương lai mà tôi chắc chắn rằng đã có sự xuất hiện   của Thanh Trúc trong đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tối hôm đó tôi đã điện thoại nói chuyện với Thanh Trúc tới gần một tiếng đồng   hồ. Tôi ko biết tại sao tôi lại có thể nói đc nhiều chuyện đến thế, mặc dù   chỉ toàn là chuyện công việc mà thôi. Nhưng dấu sao được nghe giọng nói ngọt   ngào và êm dịu của cô ấy là tôi vui lắm rồi. Đặc biệt lại ko có sự chen ngang   phá đám của con bé Thanh Mai. Có lẽ nó giữ đúng lời hứa, thả cho tôi một buổi   hôm nay, bắt đầu từ ngay mai nó lại trở về là một con bé khó ưa đối với tôi.   Ước gì thời gian ngừng trôi nhỉ!&lt;/span&gt;            &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span lang="VI" style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương IX: Kẻ thù   trở về.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span lang="VI" style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;      &lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Tôi   đến công ti với tâm trạng vui vẻ và sáng khoải. Tại dư âm của ngày hôm qua vẫn   còn tràn ngập trong lòng tôi. Bước vào phòng làm việc của mình, tôi buột miệng   hát vu vơ mấy câu hát mà giờ nghĩ lạ, có nghĩ nát óc tôi cũng chẳng thể nhớ nổi   chúng là gì, vì lúc đó, hình như tôi hát bịa lời thì phải. Bởi có bao giờ tôi   hát hò gì đâu, đi nhậu nhẹt, quán bar, hay karaoke cũng nhiều nhưng có bao giờ   tôi cầm míc hát lấy một bài, toàn uống rượu, cổ vũ nhân viên mình thôi. Và đặc   biệt tôi hát rất tệ. Có lẽ đó mới là lí do chính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi giật mình bởi tiếng cười khục khặc đằng sau. Là cậu Đức. Tự dưng tôi thấy   hơi đỏ mặt. Thể nào cậu ta cũng mở lời trêu tôi cho mà xem.&lt;br /&gt;
- Sếp… hôm… nay sao… yêu đời thế? - Cậu ta nói mà ngắt quãng liên tục chỉ vì   vẫn chưa thể nhịn được cười. Tôi nghiêm giọng.&lt;br /&gt;
- Cậu đừng có mà buôn cho ai đó nghe. Ai mà biết chuyện này là tôi xử cậu đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tưởng làm căng thì cậu ta sợ, ai dè cậu ta buông một câu mà tôi gần chết đứng.&lt;br /&gt;
- Chuyện sếp có bạn gái cả công ty biết còn chả sao, huống chi chuyện sếp hát   dở cỏn con này, chưa kể mới sáng sớm đã ca dao vọng cổ rồi. Sếp nhỉ?&lt;br /&gt;
- Cậu! Cái gì mà cả công ty biết hả? – Tôi cố tỏ ra thật nghiêm nghị.&lt;br /&gt;
- Sếp bớt nóng, thực ra em cũng chỉ nhỡ miệng nói với bà Hường béo, ai ngờ, gặp   đúng điểm mạnh của bà ấy, thế là bà ấy vặn hết công suất lan tin cho cả tổng   công ty. Hì… cũng may là chẳng ai tin.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Phải rồi, ai mà tin đc Lâm – công việc như tôi mà lại   có bạn gái chứ, dù bề ngoài tôi cực ổn và cũng là một đích ngắm lớn của khối   nàng. Tôi ko phải tự khen đâu đó. Mọi người nói với tôi thế mà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Sếp, thế nào rồi ạ?&lt;br /&gt;
- Thế nào là thế nào?&lt;br /&gt;
- Thì cô Thanh Trúc của sếp ý. – Thanh Trúc gì của tôi chứ? Nghe cậu ta nói   mà cứ như tôi có đc người ta rồi ko bằng.&lt;br /&gt;
- Cũng chưa tiến triển gì nhiều lắm. – Tôi vẫn cố giấu.&lt;br /&gt;
- Sếp ko phải giấu em. Vừa đến đã thấy sếp mặt mày rạng rỡ thế. Em cá là sếp   và cô Thanh Trúc đấy hôm qua khá là thân mật đúng ko? Hoặc ít ra sếp cũng đc   gặp gỡ nc nhiều với cô ấy. – Cái thằng này. Cứ như là cái gì nó cũng biết ý.   Nó đúng là cái thằng dày dặn tình trường. Tôi khẽ gật đầu cười. – Em biết mà.&lt;br /&gt;
- Nhưng tôi và cô ấy vẫn chưa thân thiết lắm.&lt;br /&gt;
- Thì rồi sẽ thân thiết chứ sao!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và tôi lại trở thành một tín đồ trung thành của nghệ thuật cua gái – Thành Đức.   Bước 1: gửi thông điệp yêu thương. Thế là ngay lập tức, hoa hồng đính kèm thiệp   “chúc ngày mới” được gửi đến người đẹp Thanh Trúc. Nhưng hơi kém may mắn, tôi   chỉ nhận lại đc vẻn vẹn một tin nhắn: “Cám ơn anh”. Và mới chỉ gửi hoa có được   3 ngày thì tôi đã nhận được sự đáp trả gửi đến thẳng công ty thay vì giống   tôi gửi đến tận nhà. Cũng là một bó hoa nhé, tôi sung sướng nhưng niềm vui   chưa đc mấy phút đã bị dập tắt ko thương tiếc. Bởi ngựời gửi hoa chẳng phải   là Thanh Trúc mà là nhỏ Thanh Mai đáng ghét. Tấm thiệp nó đính kèm vỏn vẹn mấy   dòng chữ: “Chú định làm rác nhà cháu đến bao giờ? Chị cháu ko thích hoa hồng.   Bị dị ứng đó!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bước 1 thất bại, tôi chuyển sang bước 2: Tin nhắn ngày mới. Mỗi sáng thức dậy,   công việc đầu tiên của tôi trước khi xuống giường là vớ lấy cái điện thoại và   hì hục với những mẩu tin nhắn mà cả đêm, trong mơ cũng lẩm nhẩm, cố nghĩ nát   óc để có đc một tin nhắn thật hay cho ngày mai. Khá khẩm hơn lần trước, tôi   nhận đc một cái mặt cười “^^”. Nhưng cũng chỉ đc có 2, 3 hôm tôi lại nhận đc   một cái tin nhắn từ một số máy lạ. “Chú định làm cái đồng hồ phá đám giấc ngủ   của hai chị em cháu đến bao gìơ thế?” Tôi đến khóc cũng ko khóc nổi. Con bé –   kẻ thù của tôi, nó đã trở về rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                           &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương X: Ra đòn “hụt”.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù kế hoạch 2 bước đầu tiên của “nghệ thuật cua gái – Thành Đức” đã thất bại,   nhưng đừng hòng tôi chịu đầu hàng. Cái con bé Thanh Mai kia, đừng tưởng nó là   “em vợ” tương lai của tôi mà tôi sợ nhé. Ko đâu, tôi sẽ cho nó phải nhớ đến   câu: “Vỏ quýt dày có móng tay nhọn”!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Alo, Thanh Trúc à, anh muốn mời lại em bữa trưa đc chứ? Lần trước em còn   chưa ăn đc gì nhiều mà!&lt;br /&gt;
- Trưa nay ạ? Em công việc cũng đang nhiều. Nhưng thôi thế cũng được. Vậy lại   chỗ cũ hả anh!&lt;br /&gt;
- Ừ.&lt;br /&gt;
- Vâng, vậy hẹn trưa gặp lại anh nhé! – Cô ấy cúp máy trong khi tôi chưa kịp   nói thêm câu gì. Tiếc thật, duy nhất chỉ có mỗi một lần đc nc điện thoại gần   một tiếng đồng hồ với cô ấy còn đâu, tôi và cô ấy chỉ nói chuyện đc dăm ba   câu là y như rằng “cuộc đàm thoại của bạn” đã kết thúc. Nhưng thôi, trưa nay   tôi lại đc gặp trực tiếp cô ấy mà. Như vậy cũng tuyệt lắm rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đến nhà hàng cũng khá sớm. Trong lúc ngồi chờ Thanh Trúc tôi chợt nhớ tới   con nhỏ Thanh Mai, ko khéo hôm nay nó lại nhõng nhẽo đòi bám đuôi theo chị nó   đến đây phá đám tôi thì chết. Nghĩ vậy, tôi mở máy tìm số điện thoại nó rồi ấn   gọi. Đầu dây bên kia cái giọng đành hanh ko lẫn đi đâu đc:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Chú gọi cháu có chuyện gì?&lt;br /&gt;
- À thì hỏi thăm cháu một chút thôi!&lt;br /&gt;
- Chuyện lạ Việt Nam nhá! – Nghe có ghét ko cơ chứ!&lt;br /&gt;
- Chuyện lạ gì đâu. Thế hôm nay cô bé có muốn đi ăn nhà hàng cùng chú ko?&lt;br /&gt;
- Bộ hôm nay chú trúng gío sao? – Con bé này, đúng là càng ngày càng khó ưa.   - Tự dưng mời cháu đi ăn nhà hàng làm gì?&lt;br /&gt;
- Vậy tưởng cô bé muốn ăn nên chú mời thôi. Nếu cô bé ko thích thì để dịp sau   vậy. Chào cô bé nhé!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cúp máy thật nhanh, chỉ sợ thêm vài giây nữa nó đồng ý thì chết. Tôi chơi   nước chặn đòn nó trước. Để nếu muốn đi ăn cùng chị nó thì nó sẽ ko dám đi nữa.   Ai bảo tôi mời nó bảo tôi hâm mà, à ko trúng gió mới đúng chứ. Tự hả hê với sự   thông minh của mình, tôi vui cứ như mở cờ trong bụng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn gần 20 phút nữa mới tới giờ hẹn. Đúng là tâm trạng chờ đợi vừa háo hức vừa   nóng ruột. Nghĩ về Thanh Trúc, tôi phải công nhận rằng, vẻ bề ngoài của cô ấy   rất đẹp, tính cách lại dịu dàng nhưng cô ấy thực sự khó gần hơn tôi tưởng.   Cũng phải thôi, cô ấy đẹp và tài năng thế chắc xung quanh cô ấy có nhiều người   theo đuổi lắm, đâu riêng gì mình tôi. Nghĩ vậy, tôi chợt cảm thấy buồn!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng thì kim đồng hồ cũng chỉ 12h. Và Thanh Trúc quả đúng giờ, đưa mắt   nhìn ra cửa nhà hàng tôi thấy Thanh Trúc thanh lịch và kiêu sa trong bộ váy   công sở. Tóc búi cao càng khiến cô ấy thêm đẹp và đoan trang hơn. Nhưng tôi gần   như muốn té ghế bởi theo sau Thanh Trúc còn có con nhỏ Thanh Mai. Nó mặc quần   tụt và áo đồng phục, vai vẫn còn đeo cặp. Chắc chắn là nó vừa đi học về.   Nhưng sao nó lại đến đây cùng Thanh Trúc chứ. Tôi đã chặn đầu nó thế rồi cơ   mà.&lt;/span&gt;                     &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XI: Kì đà cản mũi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh đợi bọn em lâu chưa? – “Ko, anh chỉ đợi mỗi em thôi mà, đâu có đợi thêm   con nhỏ “kì đà cản mũi” kia.”&lt;br /&gt;
- À ko! Anh cũng vừa tới thôi!&lt;br /&gt;
- Em ko biết là hôm nay anh mời cả Thanh Mai đấy, nó bắt tội em phải quay ngược   đường phi xe đến trường đón nó.&lt;br /&gt;
- Thì hôm nay chú Lâm có lời mời em đâu nỡ từ chối! – Nó háy mắt nhìn tôi, trời   ơi con nhỏ đáng ghét kia, tôi đâu có thèm mời nó chứ, tôi ko có lòng tốt đó   đâu.&lt;br /&gt;
- Chú tưởng là cháu sẽ ko đến vì cháu bảo chú bị trúng gió mới mời cháu mà! –   Tôi cố làm nó phải dơ mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Thanh Mai em nói thế sao? – Thanh Trúc quay sang em mình tỏ rõ vẻ ko hài   lòng.&lt;br /&gt;
- Thì tự dưng lại mời em đi ăn, ko nói rõ là đi cùng chị thì em mới bảo là   trúng gió chứ! – Nó quay sang phía tôi. - Vậy có nghĩa là chú ko hài lòng khi   có sự xuất hiện của cháu ở đây? Cháu chỉ sợ chú buồn vì mất công mời mà cháu   lại từ chối! Hoá ra là cháu nhầm. Vậy cháu về vậy! – Tôi gần như tím mặt bởi   những gì con nhỏ đó nói.&lt;br /&gt;
- Chú… chú ko hề có ý đó!&lt;br /&gt;
- Ai biết đc!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Thanh Mai!... Anh Lâm, anh đừng để ý, con bé nó trêu anh đó! – Trêu ư? Nó   ko trêu đâu, nó đang giết tôi thì đúng hơn. Dù máu tôi đã dâng lên đến não   nhưng thôi, tôi phải cố nhịn nếu ko sẽ sập vào bẫy của con nhỏ đáng ghét kia.   Nó muốn tôi phải nóng giận đây mà. Đã thế tôi phải vui cho nó biết tay.&lt;br /&gt;
- Hì, người lớn ko nên chấp trẻ con mà! Thanh Mai này, chú rất muốn mời cháu   đi ăn cùng mà. Bữa trước thấy cháu ăn ngon vậy đoán là cháu thích ăn mấy món ở   đây. Cháu đến là chú vui lắm đó, đang buồn vì cứ nghĩ cháu giận chú nên ko   thèm tới.&lt;br /&gt;
- Chú có lòng tốt vậy à? Vậy hôm nay chú có lòng, cháu xin có dạ!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là lại một buổi đc ăn cơm cùng Thanh Trúc đã bị con nhỏ trời đánh – kì đà   cản mũi phá đám! Tôi chỉ giận là ko làm gì đc nó bởi sau nó có thần hộ mệnh   là bà chị xinh đẹp đang ngồi đối diện tôi đây. Nhìn cô ấy mà tôi càng giận   con nhỏ đáng ghét kia hơn. Nếu hôm nay nó ko có ở đây thì tôi đã có thể chuyện   trò vui vẻ với Thanh Trúc rồi. Ôi sao ông trời chả thương tôi vậy, sao cứ cho   con nhỏ ám quẻ tôi suốt thế!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                     &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XII: Móng tay nhọn có ngọn mùng tơi.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau bữa trưa hôm trứơc thất bại, tôi quyết ko chịu bỏ cuộc, vì tôi biết nếu   tôi bỏ cuộc là đúng ý con nhỏ Thanh Mai. Tôi gọi điện cho Thanh Trúc nhưng   nghĩ thế nào tôi lại nhắn tin cho cô ấy.&lt;br /&gt;
- “Chiều nay em có rảnh ko?”&lt;br /&gt;
- “Chiều nay em định đi mua ít đồ”&lt;br /&gt;
- “ Vậy à? Hay để anh hộ tống em đi!”&lt;br /&gt;
- “^^. Hì, vậy là vừa đc đi ô tô mà lại tiết kiệm được xăng!”&lt;br /&gt;
- “ Hì, nếu em muốn thì cho em đi ô tô suốt, anh sẽ làm tài xế riêng cho em!”&lt;br /&gt;
- “ Hì, hôm nay thôi chứ suốt em ko đi đâu!”&lt;br /&gt;
- “Ừ, vậy thế nhá! Chiều này 2h anh qua đón em!”&lt;br /&gt;
- “Vâng”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng 2h tôi có mặt tại nhà Thanh Trúc, hôm nay ko phải là chủ nhật, tôi nghĩ   con nhỏ Thanh Mai sẽ ko có ở nhà vì nó năm nay cũng 12 rồi chắc phải đi học   thêm dữ lắm. Tôi xuống xe và bấm chuông. Một con nhỏ mặc quần soóc ngắn cũn,   với cái áo phông dài che gần hết, tóc buộc lệch một bên và tay vẫn còn đang   ngậm kẹo mút. Nó nhìn tôi cười cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Chú đến đúng giờ ghê! – Con nhỏ đó, nó ko đi học.&lt;br /&gt;
- Ừ. – Tôi nói và cố cười.&lt;br /&gt;
- Chú vào nhà đi. – Tôi bước vào theo nó. Vào đến nhà, bà Thanh lại niềm nở với   tôi, mời tôi ngồi xuống uống nước và chuyện trò, trong khi đó con nhỏ chạy biến   lên phòng. Nhìn quanh ko thấy Thanh Trúc đâu, tôi đoán là cô ấy đang ở trên   phòng thay đồ lên cũng ko hỏi gì, vui vẻ tiếp chuyện “mẹ vợ tương lai!”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng 15 phút sau, tôi thấy con nhỏ Thanh Mai đã thay bộ quần áo khác, cái quần   soóc ngắn giờ được thay bằng cái quần ngố ống rộng cùng cái thắt lưng hình đầu   nâu to tướng và thêm cái áo phông ngắn. Mái tóc buộc lệch giờ đc buộc bổng   cao, gọn gàng. Chắc là nó cũng định đi đâu đấy. Hay là nó đi học thêm. Đúng rồi.&lt;br /&gt;
- Đi thôi chú?&lt;br /&gt;
- Đi đâu?&lt;br /&gt;
- Thì đi mua đồ ạ!&lt;br /&gt;
- Nhưng… chú hẹn đi với chị Thanh Trúc rồi mà.&lt;br /&gt;
- Trời, chị Thanh Trúc còn phải đi làm việc công ty mà. Rõ ràng sáng nay chú   nhắn tin rủ cháu đi mà.&lt;br /&gt;
- Chú… chú… chú nhắn tin cho chị Thanh Trúc chứ đâu nhắn tin cho cháu.&lt;br /&gt;
- A! Trời ơi! Cháu lãng trí quá! Hôm nay mượn sim chị ấy nhắn tin cho bạn. Thấy   chú nhắn đến cứ tưởng chú nhắn cho cháu cơ. Chết rồi, thế ko phải là chị   Thanh Trúc thì chú ko đưa cháu đi được sao? – Con nhỏ đúng là kẻ đếu nhất mà   tôi từng biết! Nó chơi khăm tôi giờ trước mặt “mẹ vợ” chả lẽ tôi lại từ chối.   Tôi cố mỉm cười.&lt;br /&gt;
- Tất nhiên là ko rồi. Ngay bây giờ đã sẵn sàng hộ tống quý cô! – Tôi cười mà   cái mặt như sắp khóc. May thay tôi biết, đằng sau bà Thanh đang có vẻ hài   lòng lắm. Ít ra thì điều đó cũng an ủi được tôi phần nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đưa con nhỏ tới siêu thị mua sắm. Con bé từ lúc lên xe đến giờ im lặng đến   dễ sợ. Chỉ tựa đầu lên kính xe mà ngắm cảnh đường phố. Ko hiểu sao lần nào   tôi chở nó bằng ô tô cũng thấy nó như thế. Những lúc nó sôi động và phá phách   đến ghê gớm nhưng có nhiều lúc nó lại im lặng và ngoan ngoãn quá. Nhưng vừa mới   xuống xe bước vào siêu thị nó đã trở lại như bình thường. Nó tung tăng chạy   nhảy khắp nơi. Hết ngó hàng này lại đến hàng khác khiến tôi chóng cả mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này tôi mới để ý, có rất nhiều thằng con trai trẻ để ý nó. Ừ thì công nhận,   nhìn con bé tôi cũng thấy nó khá hồn nhiên và… thì cũng đẹp. Nhưng cái nét đẹp   khác chị và mẹ gần như là hoàn toàn. Nó đẹp theo kiểu rất tự nhiên, trẻ con   và có cái gì đấy căng đầy nhựa sống nhưng hoang dã quá. Trong khi mẹ và chị   thì đẹp theo kiểu quý phải và kiêu sa – cái đẹp mà mẹ tôi rất thích. Trong đó   có cả tôi thì phải.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đang suy nghĩ chợt tôi giật mình bởi tiếng con bé.&lt;br /&gt;
- Chú! Cháu muốn mua đồ.&lt;br /&gt;
- Ừ thì cô bé thích cái gì thì cứ mua cái đấy.&lt;br /&gt;
- Chú trả tiền hả?&lt;br /&gt;
- Ừ!&lt;br /&gt;
- Hì! Vậy cháu ko khách sao đâu đấy! – Nói rồi nó kéo tay tôi đi như bay về   phía mấy cửa hàng bán đồ “WOMEN”. Mặt tôi nóng đỏ vì có những ánh mắt của cả   nhân viên lẫn khách hàng toàn là nữ thôi cứ nhìn tôi một cách săm soi thực sự.   Con bé thì vẫn hồn nhiên lôi ra một đống chọn chọn rồi lại giơ ra trước mặt   tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Cái này đẹp ko chú? – Tôi chỉ biết đường cười chữa ngại. Nhưng con bé vẫn   chưa chịu dừng lại. Nó tiến lại gần tôi, giờ cái áo chíp ướm vào ngực tôi. Mọi   người cười phá lên. Tôi giận nóng đỏ mặt. Tôi toan định bước ra khỏi thì nó   kéo tay tôi lại. – Cháu mua cho chị Thanh Trúc mà. Với lại có gì mà phải ngại.   - Rồi nó quay sang chỗ mấy người vừa cười tôi. - Bộ các chị thấy buồn cười lắm   khi chồng đi mua đồ cho vợ sao? Chính các chị còn thấy đáng cười thì hỏi sao   chẳng bao giờ được chồng mua đồ tế nhị cho. – Nó nói xong mà mấy bà chị em phụ   nữ mặt phải ngượng chín. Con bé bỗng dưng biến tôi thành một người chồng lý   tưởng mới sợ chứ. – Chú! Mình mua tiếp chứ? – Tôi gật đầu cái “rộp”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mua đồ nhỏ xong, con nhỏ lại kéo tôi vào cửa hàng tạp hoá bán những thứ rất   là tạp hoá và… Nó cười cười với chị chủ hàng:&lt;br /&gt;
- Bán cho chú cháu mấy bịch băng vệ sinh ạ! – Tôi gần như té ngửa tại chỗ.   Con bé nó vừa nói cái gì thế? Mặt tôi vừa nãy còn rạng rỡ vì “quả dưa bở” nó   tặng tôi ban nãy thì giờ lại trở về trạng thái nóng đỏ vì xấu hổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô chủ cửa hàng khá trẻ nhìn tôi rồi khẽ cười:&lt;br /&gt;
- Anh cần mấy bịch băng vệ sinh? - Trời ơi, tôi gần như sắp ko chịu nổi nữa rồi.&lt;br /&gt;
- Khoản chục bịch đi chị! Chú nhỉ! – Con bé quay sang tôi cười tươi rói. Tôi   muốn đấm vào mặt nó lắm rồi. Nhưng chỉ là ý nghĩ mà thôi.&lt;br /&gt;
- Anh cần nhiều thế để làm gì vậy? – Cô chủ cửa hàng vẫn ko tha cho tôi.&lt;br /&gt;
- Tôi…&lt;br /&gt;
- Hì… mua cho vợ mà chị! Phải ko chú!&lt;br /&gt;
- Ừ!&lt;br /&gt;
- Chú cháu còn vừa mua một đống đồ quần lót áo con cho vợ đây nè! – Nói rồi   nó rút mấy cái đồ đựng trong hai cái túi to đoành tôi đang cầm giơ lên cho chị   chủ hàng xem. Làm chị ấy cười chảy cả nước mắt. Nó còn hồn nhiền kiễng chân   khoác vai tôi. – Chú cháu hơi bị chiều vợ đấy! Ông chồng lý tưởng số 1 nha! –   Tôi ko biết là nên cười hay nên khóc nữa đây! Tôi đã bị nó đánh gục rồi. Tôi   đã từng tuyên bố hùng hồn là sẽ cho nó thấy thế nào là “Vỏ quýt dày có móng   tay nhọn” và giờ nó đã cho tôi biết “Móng tay nhọn còn có ngọn mùng tơi!”&lt;/span&gt;                              &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XIII: Giận!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau hơn một tiếng đồng hồ, cuối cùng nó bắt tôi trở thành một tên khuân vác   ko những ko lương mà lại còn mất lương. Nói thật tính ra số tiền mà tôi phải   bỏ ra cho đống đồ đạc lỉnh kỉnh và đầy “man rợ” này cũng gần như ăn đứt nửa   tháng lương của tôi. Nhưng cái đấy ko phải là vấn đề chính mà cái vấn đề ở   đây là tôi chỉ sợ có ai đó người quen hay là một nhân viên nào trong công ty   tôi bắt gặp hình ảnh tôi lúc này thì thật sự tôi ko biết giấu mặt đi đâu. Ai   đời một trưởng phòng (tuy là trưởng phòng thôi nhưng ko giấu gì mọi người tôi   rất có tiếng ở trong công ty cả về uy lẫn về tài và về… “sắc”) như tôi mà lại   phải đi khuân vác và vào những chỗ chỉ dành cho chị em phụ nữ thì thích hợp   hơn. Nhìn tôi lúc này thảm hại đến kinh khủng. Mồ hôi nhễ nhại mặc dù siêu thị,   máy lạnh đang chạy vù vù; hai tay mỗi tay gần chục túi đồ là ít, chưa kể kẹp   hai bên nách là hai cái hộp to tướng. Trong khi đó con nhỏ ung dung với hai   cái túi con con hình như là đựng mấy cái cặp gim nho nhỏ thì phải. Đấy toàn đồ   con con với nho nhỏ, trong khi tôi thì lỉnh kỉnh và to tướng. Hỏi có bất công   ko cơ chứ. Bảo thì nó hồn nhiên: “Thế mới galăng chú nhỉ!”. Vâng, tôi đang   “ga” và sắp muốn “lăng” tất cả ra đây!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Chú ơi mình đi ăn kem đi!&lt;br /&gt;
- Cháu nghĩ chú có 12 tay à? – Tôi gần như gắt lên! Nó nhìn tôi đôi mắt mở   tròn xoe, rồi chợt trùng xuống, hình như có cái gì đó thoáng qua trong đầu   nó. Nó ko nói gì, chỉ đi thật nhanh ra chỗ đậu xe. Tôi ko biết là nó có giận   tôi ko nữa. Chỉ biết rằng từ lúc lên xe về nó lại im lặng ko nói gì cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi trở về nhà với hai cánh tay rã rời. Thực sự hôm nay tôi đã có một buổi đi   mua sắm kinh điển nhất trong đời tôi. Cũng may mà chẳng có ai thân quen bắt gặp   tôi cả. Nhưng hình ảnh con nhỏ lúc cuối buổi đi mua sắm cứ ám ảnh tôi mãi. Rõ   ràng là nó sai còn gì. Mà tôi cũng đâu có nói gì quá đáng quá, chỉ là… sự thật   thôi mà!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng hôm sau đến công ty, tôi nhận được một gói bưu phẩm cùng với một mẩu giấy   nhỏ: “Tiền hôm qua chú phải bỏ ra trả cho cháu. Chú đếm lại, nếu thiếu thì bảo   cháu”. Tôi ko hiểu sao nữa, đọc mẩu giấy nó gửi tôi thấy lòng chợt nhói đau.   Kiểu như vừa bị một vật nhọn nào đó đâm hay cào vào lòng vậy. Đúng là số tìên   tôi bỏ ra hôm qua ko ít nhưng tôi đâu có bảo là nó phải trả tôi đâu. Mà sao   nó phải nói câu “đếm lại” với chả “thiếu” chứ. Cứ như tất cả phải sòng phẳng,   rõ ràng và có một cái gì đó khiến tôi khó chịu kinh khủng. Nó đã chạm vào   lòng tự ái của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên đường về tôi lại tạt qua quán “Khoảng Lặng”. Thực sự vì con bé Thanh Mai   mà bây giờ tôi cần một khoảng lặng cho chính mình. Chỗ quen của con bé vẫn trống   trơn chưa có người ngồi nhưng tôi cũng chẳng buồn ngồi vào. Tự dưng tôi thấy   ghét cả cái chỗ ngồi đó, mặc dù cảnh thiên nhiên ngoài kia vẫn đẹp như dạo   trước. Có lẽ tại giờ tôi vẫn còn đang giận con nhỏ đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngồi nhâm nhi cốc nâu đá và nghe một bản nhạc của nước ngoài mà tôi ko biết   tên chỉ biết rằng nó rất nhẹ và êm. Đúng thứ tôi cần lúc này. Chợt tôi nhìn   thấy con nhỏ bước vào quán, ngồi đúng vị trí quen thuộc của nó. Có vẻ như nó   ko nhìn thấy tôi. Nó lại gọi một cốc sinh tố sữa chua và đôi mắt đang hướng   ra ngoài cửa kính. Đôi mắt nó ko còn sáng và tinh quoái như mọi khi, mà cứ   man mác buồn. Hay nó đang giận tôi? Giận cái gì chứ? Tôi cũng còn đang giận   nó đây!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi quay lại với cốc nâu đá của mình. Nhưng mắt tôi vẫn ko thể nào rời khỏi con   bé. Nó đang ngồi trầm tư chợt nhận đc một tin nhắn. Ko biết tin ấy viết gì chỉ   biết rằng con bé thở dài một cái rồi lại chống cằm nhìn ra cửa kính.&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                           &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XIV: Lời hứa!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đang nhìn con bé chợt điện thoại tôi rung. Tôi ko thể ngồi trong quán mà nói   chuyện điện thoại được chắc chắn con nhỏ sẽ nghe thấy. Tôi phải đi vào tận chỗ   khu vực phòng vệ sinh để nghe điện thoại. Thật chẳng may mắn tẹo nào, (chẳng   hiểu sao lúc đấy tôi lại nghĩ như thế) khi tôi quay trở lại thì con bé đã đi   mất. Thế là tôi đành phải quay trở lại với cốc nâu đá và bản nhạc mới những vẫn   nhẹ nhàng và đầy êm dịu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con SANTAFEB đen của tôi lại một lần nữa có dịp được thắng gấp. Con bé giật   mình bởi tiếng thắng xe đổ dồn sau lưng nó. Nó quay lại, đôi mắt mở tròn. Nó   cứ đứng im như tượng. Tôi mở cửa xe bước xuống, ném đôi mắt giận dữ về phía   con nhỏ:&lt;br /&gt;
- Cháu làm sao mà cứ như người mất hồn vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lúc này nó mới hơi nhúc nhích một tí. Khuôn mặt buồn chẳng lẫn đi đâu được.&lt;br /&gt;
- Chú hỏi cháu, cháu có nghe thấy ko?&lt;br /&gt;
Nó cúi mặt rồi bước đi tiếp. Ko thể chịu nổi, tôi kéo mạnh tay nó lại, bàn   tay to lớn của tôi bóp chặt lấy cánh tay mảnh dẻ của nó.&lt;br /&gt;
- Người lớn hỏi thì phải trả lời chứ!&lt;br /&gt;
Nó đưa đôi mắt đã ngân ngấn lệ lên nhìn tôi rồi quay sang phía cánh tay đang   bị bóp chặt, bất chợt nó nhắm mắt lại, hai hàng nước mắt cứ thể chảy dài trên   khuôn mặt bé bỏng của nó. Tôi khẽ lới lỏng tay mình ra. Tôi biết nó đau.   Nhưng tôi cá nó ko khóc vì đau.&lt;br /&gt;
- Thanh Mai, cháu có chuyện gì buồn đúng ko? Nói cho chú đi! – Ko hiểu sao   lúc đó tôi lại có thể dịu dàng đến thế?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bất chợt nó vung tay ra khỏi bàn tay tôi rồi ôm ghì lấy tôi và khóc to hơn.   Tôi chả biết làm gì. Chân tôi gần như tê cứng. Có lẽ là tại do cảm giác bất   ngờ và tệ hại hơn đó là: đây là người phụ nữ đầu tiên trừ mẹ tôi ra đã ôm tôi   khi tôi biết thế nào là khái niệm “khác giới”. Con bé càng khóc to thì càng   siết chặt tôi hơn. Rồi từ từ tiếng khóc cũng giảm dần và cuối cùng nó cũng   buông tay ra khỏi người tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Cháu… cháu xin lỗi!&lt;br /&gt;
- Ừ, đc rồi! Có gì nói cho chú đi!&lt;br /&gt;
Nó lại ngước đôi mắt sưng đỏ lên nhìn tôi, cái nhìn hình như để tìm sự tin tưởng   thì phải. Nó cúi mặt xuống, lí nhí.&lt;br /&gt;
- Ngày mai sinh nhật bạn trai cũ của cháu!&lt;br /&gt;
-… Tôi vẫn lặng im chờ con bé nói tiếp.&lt;br /&gt;
- Cháu định sẽ ko đi nhưng hôm nay anh ấy gửi tin nhắn cho cháu. – Hình như   con bé lại khóc tiếp tôi nghe tiếng nấc đầy nghẹn ngào của nó. – Anh ấy nhắc   lại lời hứa mà cháu từng nói: “Ngày sinh nhật anh em sẽ là người con gái hạnh   phúc bên ngươì mình yêu và anh cũng vậy!”. - Rồi bất chợt con bé ngước đôi mắt   toàn nước lên nhìn tôi. – Nhưng giờ thì chúng cháu đã chia tay. – Nó lại nấc   lên những tiếng nấc mà tôi nghe cứ như xé ruột gan. - Sẽ chẳng có chuyện gì sảy   ra nếu như cháu ko có lời hứa đó và anh ấy vẫn chưa có bạn gái mới!... - Nước   mắt con bé lại lăn dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi khẽ đưa tay lên lau những giọt nước nóng hổi. Rồi ân cần như một người bề   trên:&lt;br /&gt;
- Đừng khóc nữa Thanh Mai. Đừng buồn vì người con trai này. Cháu phải làm sao   cho cậu ta thấy chia tay cậu ta là một lựa chọn đúng đắn của cháu. Cậu ta đã   làm thế với cháu thì cháu cũng có thể làm lại với cậu ta.&lt;br /&gt;
- Cháu ko hiểu ý chú!&lt;br /&gt;
- Cháu nhất định phải đi sinh nhật và đi cùng một anh chàng - người yêu của   cháu!&lt;br /&gt;
- Người yêu giả?&lt;br /&gt;
- Ừ&lt;br /&gt;
- Nhưng… cháu ko có ai cả!&lt;br /&gt;
- Một anh chàng cũng ko có sao? – Nó lắc đầu.&lt;br /&gt;
- Cháu vừa mới chia tay người yêu mà!&lt;br /&gt;
- Vậy bạn, bạn con trai ý! – Con bé lại lắc đầu.&lt;br /&gt;
- Chả ai có thể giúp cháu đâu vì họ đều là bạn của anh ta nữa.&lt;br /&gt;
- Trời! Vậy thì ai bây giờ?&lt;br /&gt;
- Chú!&lt;br /&gt;
- Hả?&lt;/span&gt;                  &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XV: Kẻ giả mạo hoàn hảo!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đã đồng ý trở thành “người yêu giả mạo” của con nhỏ Thanh Mai. Vì một lí   do à chính xác hơn là một điều kiện con nhỏ đề ra để thuyết phục tôi, đó là:   “Nếu chú đồng ý cháu sẽ ko làm kì đà cản mũi chú nữa. Cháu sẽ để cho chú đc tự   do cưa đổ chị cháu mà ko hề có bàn tay của cháu chen ngang!”. Cái đề nghị đó   quả quá hấp dẫn với tôi. Tất nhiên tôi ko phải là một thằng ngốc mà lại đi từ   chối rồi. Chuyện cả đời chứ có ít gì đâu. Tôi chỉ việc giả mạo làm người yêu   nó một tối thôi mà. Chẳng thiệt thòi là mấy!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi ko đóng mình trong những bộ đồ đứng đắn và lịch thiệp mà tôi vẫn mặc.   Thay vào đó tôi mặc khá là cool (như bọn trẻ bây giờ thường nói) và thật thoải   mái với áo cánh và quần jin. Nói thật tôi thường ngày đóng bộ comle mà trông   vẫn còn trẻ hơn so với tuổi, thế nên hôm nay nhìn tôi ăn mặc thế này, tôi cá   là trông ko quá 24. Dẫu sao thì như thế mới phù hợp đc với một con nhỏ 17, 18   tuổi mà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con nhỏ hiện ra trước mắt tôi hoàn toàn khác lạ. Nó ko còn buộc tóc, chẳng   còn mặc quần tụt, và cũng chẳng đi những đôi giày đế bệt. Mà thay vào đó là một   con nhỏ súng sính trong chiếc váy hoa xanh cùng chiếc túi sách cùng màu, chân   đi dép cao gót, và mái tóc đen nhánh, tỉa lá đc thả dài với chiếc cặp ghim   hình quả táo đính đá. Tôi đã thật sự ngây ngất mất mấy giây rồi mới kịp định   thần lại. Lần thứ hai tôi phát hiện ra là con nhỏ - nó đẹp! Lần đầu là lúc ở   siêu thị mấy hôm trước. Lần ấy tôi thấy nó đẹp một cách trẻ con nhí nhảnh –   mang vẻ đẹp của sự tự nhiên. Còn lần này tôi thấy nó đẹp với vẻ đẹp thật nữ   tính và đáng yêu. Nhưng vẻ đẹp ấy chỉ… gần bằng chị mà thôi! Tôi vẫn thấy   Thanh Trúc là đẹp nhất mà!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi và Thanh Mai tiến vào quán bar nơi tên người yêu cũ của con bé đã bao cả.   Con nhỏ có vẻ hơi run, vẻ mặt đầy căng thẳng. Tôi đưa tay phải chống mạng sườn:   “Nào em yêu!” Nó nhìn tôi, đôi mắt tròn xoe. Tôi vẫn giữ yên tay, hếch mắt chỉ   vào cánh tay mình. Nó có vẻ ngại ngần vì nó hiểu ý tôi muốn nói gì. Tôi đành   phải trở về là mình: “Cháu và chú đang là người yêu. Biết chưa?” Nó gật đầu   và sau vài giây chần chừ cũng đưa tay vòng qua cánh tay tôi, khoác lấy và đứng   sát bên tôi. Con bé ngước lên nhìn tôi có gì đó hơi ngượng ngùng. “Mỉm cười   nào!”. Con bé khẽ cười thật tươi trước câu nói của tôi. Nó thì thầm: “Vâng   anh yêu!”. Ko hiểu sao tôi chợt đỏ mặt trong khi rõ ràng tôi còn vừa nói như   thế trước với nó. Chúng tôi cùng bước vào trông đúng như một cặp tình nhân thật   sự. Sinh nhật có vẻ khách mời khá đông. Đang đi, con bé chợt khựng người lại.   Trước mặt chúng tôi là một cậu nhóc trông cũng khá đẹp trai, bên cạnh còn có   một con nhỏ khá xinh, mỗi tội trang điểm đậm quá. Tên nhóc có vẻ ngỡ ngàng   trc sự xuất hiện của chúng tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Chúc mừng sinh nhật – Thanh Mai tiến đến đưa tặng bó hoa cho cậu ta.&lt;br /&gt;
- Thanh Mai… Đây là…&lt;br /&gt;
- Hì, là bạn trai mới của em. – Con bé mỉm cười ra hiệu tôi lại gần, sau khi   tôi đã yên vị đứng bên cạnh con bé, con bé lại quay lại khẽ mỉm cười nói tiếp.   - Lời nói hồi nào giờ linh nghiệm thật, chỉ có điều ko như hai ta đã dự đoán.   Đời thường thế mà. Bất ngờ là điều thú vị của cuộc sống. – Nó nói mà nhìn thẳng   vào mắt thằng nhóc.&lt;br /&gt;
- À… uk. - Rồi thằng nhóc quay sang phía tôi – Tôi là bạn trai cũ của Thanh Mai.   – Con nhỏ đứng bên thằng nhóc nhăn mặt liếc sang, cậu ta như hiểu ra vội tảng   lờ - Cám ơn đã đến dự sinh nhật của tôi.&lt;br /&gt;
- Tôi là Lâm, rất vui khi đc dự sinh nhật của cậu. Cám ơn cậu đã chia tay cô ấy   để tôi có cơ hội tìm đc tình yêu đích thực của mình. – Tôi nói mà vòng tay ôm   lấy bờ eo Thanh Mai, đôi mắt nhìn con bé vẻ đắm đuối lắm. Tên người yêu cũ có   vẻ ko đc thoải mái. Đó là điều mà cả tôi và con bé đều trông đợi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi cùng dự tiệc sinh nhật trong tiếng nhạc và tiếng người ồn ào náo   nhiệt. Tên người yêu cũ của Thanh Mai mà tôi cũng chả buồn hỏi tên cứ săm soi   chúng tôi suốt. Biết vậy chúng tôi càng tỏ ra thân mật với nhau hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Thanh Mai! Ko nghĩ là em lại đến đâu đấy. Lại còn đem cả bạn trai mới đi nữa.&lt;br /&gt;
- Bạn trai mới của em đây hả? Đẹp trai thế! – Tôi đang đc một con nhỏ khen   mình nên cũng nâng nâng. Con bé Thanh Mai khẽ mỉm cười, liếc mắt sang và bắt   quả tang tên người yêu cũ đang nhìn lén, ngay lập tập tức chàng ta giả bộ   quay mặt đi. Nó và tôi ko hiểu sao cùng nhìn nhau cười. Chúng tôi đang vui vì   hành động của thằng nhóc mà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chợt tiếng nhạc trên sân khấu vang lên rộn ràng. Một trong hai con nhỏ đang đứng   cạnh chúng tôi vội kéo tay Thanh Mai:&lt;br /&gt;
- Lên nhảy thôi em! – Con bé khẽ lắc đầu từ chối:&lt;br /&gt;
- Bữa nay em mặc thế này ko hợp nhảy thế cho lắm!&lt;br /&gt;
- Vậy khiêu vũ chắc đc! – Tôi đứng dậy chìa tay ra trước mặt con bé – Em biết   nhảy chứ? – Con bé đặt tay lên tay tôi.&lt;br /&gt;
- Một chút!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi bước lên sân khấu, tôi ra hiệu cho đổi nhạc. Thế là chúng tôi một   mình một sân khấu cứ thế tung hoành. Con nhỏ nói là nó biết một chút ấy thế   mà nó nhảy cực điêu luyện. Chúng tôi như hoà là một. Mỗi bước nhảy như êm du   theo nhạc, như cuốn lấy nhau. Mọi người đổ dồn hết con mắt vào chúng tôi. Con   nhỏ như trông đẹp hơn với những lọn tóc cứ bay nhảy sang hai bên, đôi chân nó   uyển chuyển và toàn thân mềm mại kinh khủng. Chúng tôi thật sự tạo lên cả một   ko gian đẹp và cuốn hút mọi người. Nhạc kết thúc, mọi người vô tay trầm trồ   khen ngợi. Rồi đám đông chợt hô to: “Hôn nhau đi! Hôn nhau đi!....”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi luống cuống ko biết làm gì. Con bé căng thẳng hết cỡ, nó nhìn tôi   ko giấu nổi vẻ sợ sệt, lo âu. Tiếng hối thúc của mọi người vẫn cứ vang lên   ngày một to hơn. Rồi như một ma lực nào đó tác động, tôi đưa tay kéo sát người   con bé lại và thì thầm: “Nhắm mắt lại!”. Mọi người vỗ tay rầm rầm và la hét   inh ỏi. Tôi cảm nhận đc sự có mặt của đôi môi con bé trên môi của mình. Môi   con bé thật mềm, mềm lắm. Tôi cứ bị dính chặt vào nó. Như có một luồng điện   chạy dọc trong cơ thể tôi. Đây là lần đầu tiên tôi biết hôn là gì trong suốt   gần 30 năm trời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                                       &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XVI: Sẽ ổn thôi!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi xin phép về sớm ngay sau khi nụ hôn “trời đánh” kết thúc. Trước khi   ra đến cửa quán chúng tôi còn may mắn nghe đc cuộc đối thoại giữa hai cái   bóng đen khuất trong góc rèm.&lt;br /&gt;
- Anh đã nhìn con bé đó rất say mê!&lt;br /&gt;
- Em nói gì vậy?&lt;br /&gt;
- Rõ ràng là như vậy? Anh nói anh và nó chả có gì! Chỉ là một trò chơi mà   thôi! Âý vậy mà suốt buổi anh chỉ săm soi nó và thằng người yêu mới của nó   thôi. Anh còn khó chịu nữa. Rõ ràng anh ghen!&lt;br /&gt;
- Em bị điên à?&lt;br /&gt;
- Anh nói cái gì cơ!...&lt;br /&gt;
-….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Suốt buổi về, chúng tôi lặng im ko nói gì với nhau cả. Tôi ko biết con bé có   giận tôi ko nữa. Nhớ lại lúc tôi trao “nụ hôn đầu” cho nó thật là ngớ ngẩn.   Ko biết lúc đấy con bé có nhắm mắt ko nữa hay là mở trừng trừng nhìn tôi cũng   nên. Vì thực ra là chỉ có mình tôi hôn, con bé đứng im như tượng chẳng hề   nhúc nhích. Mà chả biết có phải là hôn ko vì chỉ là môi chạm môi thôi mà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả đêm tôi chả thể nào chợp mắt nổi. Cứ nhắm mắt vào là y như rằng cảnh ấy lại   hiện ra và mặt tôi lại có cảm giác như nóng rát. Dư âm của “nụ hôn” ấy còn   trong tôi nhiều quá! Mọi thứ cứ như chỉ vừa mới mấy phút trước và giờ tôi vẫn   còn cảm nhận rõ từng hơi thở cũng như cái mềm mại từ đôi môi con nhỏ. Tôi gần   như phát điên mất. Tôi thật là ngu ngốc khi lại có hành động dại dột như thế.   “Thanh Mai! Chú xin lỗi!” – Đó là câu mà cả đêm tôi lẩm bẩm cho đến khi chìm   vào giấc ngủ hình như môi vẫn còn mấp máy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng hôm sau tôi đến công ty khá trễ. Tại cả đêm tôi mất ngủ mà. Tôi ngồi vào   bàn làm việc và uống cốc cà phê cậu Đức mang cho như cố để làm cho đầu óc   mình tỉnh táo hơn. Thật tệ hại, tôi đã lầm khi quyết định nhận lời đề nghị   làm người yêu giả của con bé Thanh Mai dù kết quả có vượt cả sự mong đợi của   chúng tôi. Với ý nghĩ đó tôi lại thần người ra như một kẻ ngớ ngẩn trên bàn   làm việc dù chuông điên thoại tôi đang la hát inh ỏi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh Lâm! – Tôi giật mình trở lại thực tế bởi tiếng cậu Đức đang ở cửa   phòng. - Điện thoại kìa? Anh sao thế? – Tôi vội mở máy nhưng máy đã báo “1 cuộc   gọi nhỡ” - Số của con bé Thanh Mai. Chưa kịp định thần thì cậu Đức đã tiến tới.   – Sếp sao vậy? Mệt ạ?&lt;br /&gt;
- À ko! Tôi… tôi…&lt;br /&gt;
- Sếp hôm nay kì quá! Đi làm muộn. Đến công ty thì cứ như người mất hồn. Sếp   đang suy nghĩ gì vậy? Hay sếp và chị Thanh Trúc có chuyện gì?&lt;br /&gt;
- Cậu nói linh tinh gì vậy?&lt;br /&gt;
- Vậy tóm lại là sếp nào sao? Nói em nghe xem em giúp gì đc ko?&lt;br /&gt;
- Thôi khỏi, cậu ra ngoài để tôi yên một chút. Tôi cần nghỉ ngơi.&lt;br /&gt;
- Vâng, đành vậy. Có gì sếp cứ nói với em. Thôi em ra đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu Đức bỏ ra ngoài để cho tôi có một khoảng riêng nghỉ ngơi. Tôi ko nghĩ mọi   chuyện lại tệ hại đến thế này. Tại sao tôi cứ có cảm giác tội lỗi vậy. Điên   thật. Nhìn điện thoại tôi lại nhớ ra con nhỏ gọi cho tôi có chuyện gì nhỉ.   Tôi có nên gọi lại cho nó ko? Ko biết nó có giận tôi ko? Đúng là điên thật.   Tôi giật bắn mình bởi tiếng chuông điện thoại chợt vang.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Alo, chú… đây!&lt;br /&gt;
- Tí về chú cháu mình gặp nhau ở quán “Khoảng lặng” đc ko ạ?&lt;br /&gt;
- Hả?... À ừ, đc!&lt;br /&gt;
- Vậy nhé, cháu cúp máy đây.&lt;br /&gt;
Con bé nó đòi gặp tôi làm gì nhỉ? Trời đúng là mọi thứ đang rối hết cả lên rồi.   Đau đầu quá!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tại quán cà phê con bé vẫn mặc nguyên áo đồng phục và đeo cặp đến gặp. Chắc   là tan học cái nó rẽ vào đây luôn. Con bé ngồi xuống đối diện với tôi. Ko hiểu   sao tôi lại mất tự nhiên vô cùng và câu đầu tiên tôi thốt ra là:&lt;br /&gt;
- Chú… chú… Hôm qua… cháu đi học về lâu chưa?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con bé phì cười, trông tôi lúc đấy chắc nhìn ngu ngu đần đần lắm!&lt;br /&gt;
- Hôm qua chủ nhật mà chú! - Rồi nó lại cười làm mặt tôi càng đỏ hơn. Tôi từ   trước đến giờ luôn là một người lãnh đạo có uy trước đám nhân viên, tôi luôn   có tiếng nói trước mọi người, ấy thế mà kể từ hồi gặp con nhỏ đến giờ tôi   luôn bị nó dồn vào thế dở khóc dở cười, khốn đốn và khổ sở. Đấy, ngay cả đến   việc ăn nói cũng ấp úng và thật ngớ ngẩn để cho một đứa nhóc nó cũng cười   mình đc. Như nhận ra thái độ ko mấy vui vẻ gì của tôi, nó ko cười nữa và cố tỏ   ra thật nghiêm túc. Con nhỏ có bao giờ nghiêm túc đc đâu!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Hì – Nó cười! Đấy tôi nói có sai đâu, vừa mới ngồi nghiêm chỉnh, mặt giả bộ   nghiêm trang lắm mà chưa đc vài giây đã nhe răng rồi! – Chú có vẻ bất ổn nhỉ?&lt;br /&gt;
- Gì?&lt;br /&gt;
- Thì đó ạ! Từ lúc đến tới giờ trông chú căng thẳng quá!... Ê hèm! – Nó chợt   hắng giọng. – Thôi cháu vào chủ đề chính đây! Bữa nay cháu mời à ko chú mời   nhé! – Nó lại cười. – Cháu hông có mang tiền!^^&lt;br /&gt;
- Ừ! Cái đó cháu ko phải lo. Có gì thì nói đi!&lt;br /&gt;
- Hì, dạ! - Trời! Sao ngoan đột xuất vậy? - Trước tiên là cháu muốn cảm ơn   chú! Nhờ có chú mà cháu hết buồn rồi!&lt;br /&gt;
- Hả?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Nói thật là chuyện chia tay với anh Hải cháu cũng hơi buồn. Nhưng giờ hết rồi!   – Hoá ra là chỉ vì chuyện này mà con nhỏ hay buồn thế. Trẻ con bây giờ tệ thật,   yêu đương sớm nên khổ thế đấy! - Uả chú có nghe cháu nói ko đấy!&lt;br /&gt;
- À có có chứ!&lt;br /&gt;
- Hì, còn việc này quan trọng hơn, ý nghĩa với chú lắm đó!... Sao chú mặt đần   ra thế?&lt;br /&gt;
- Cái gì?&lt;br /&gt;
- Hì, chết, cháu nhỡ miệng! - Nhỡ miệng ư, con nhỏ này nó quen nói với tôi thế   rồi mà! - Việc thoả thuận giữa cháu và chú ý! Bộ chú quên rồi à? Thế thôi   nhá!&lt;br /&gt;
- Thôi là thôi thế nào chứ! Ko đc! Chúng ta đã thoả thuận rồi mà! – Con bé lại   phì cười.&lt;br /&gt;
- Hì, sao chú nóng vậy? Cháu đùa thôi mà. Kể ra chú cũng thích chị Trúc của   cháu ghê nhỉ? – Tôi chợt đỏ mặt. Ko phải chỉ thích thôi đâu mà là rất thích ý   chứ! Một cô gái hoàn hảo thế cơ mà!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng thì mọi chuyện cũng đc giải quyết ổn thoả một cách thật nhẹ nhàng.   Âý thế mà tôi cứ tự làm cho nó rối hết cả lên. Mà con bé bộ vui lắm sao mà nó   cười nhiều thế. Ừ mà tôi cũng thích nó cười hơn. Chẳng thíchh tẹo nào cái bộ   dạng im lặng và đôi mắt buồn cứ nhìn xa xăm của nó. Cái vẻ nhí nhảnh, đành   hanh và tinh quoái mới là con nhỏ Thanh Mai mà tôi biết chứ!&lt;/span&gt;                                    &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XVII: Cô bé Thanh Mai.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tháng đã trôi qua, kể từ ngày nhỏ Thanh Mai ko còn là vật cản đường tôi nữa,   cứ tưởng rằng như thế là đã ổn, nhưng mọi chuyện ko dễ dàng như tôi nghĩ.   Theo “nghệ thuật cua gái Thành Đức” tôi đã phải bỏ bao nhiêu công sức và thời   gian nhưng mọi chuyện chẳng đi đâu vào với đâu. Thanh Trúc cứ càng ngày càng   xa tôi hơn, cô ấy luôn viện cớ để từ chối những cuộc gặp gỡ hay “hẹn hò trong   mơ” của tôi. Tôi đến nhà cô ấy chơi, cô ấy vẫn cười nhưng rồi chỉ tiếp tôi đc   dăm ba phút là y như rằng “công ty có việc gấp”. Tôi ko hiểu lý do tại sao mà   cô ấy lại đối xử lạnh nhạt dần với tôi như vậy. Tôi đâu có làm gì sai với cô ấy   hay… mà ko, nhỏ Thanh Mai thì chắc ko dính dáng gì tới chuyện này rồi. Nó vẫn   luôn biết ơn vì sự giúp đỡ của tôi, hơn nữa chính nó còn hùng hồn tuyên bố sẽ   ko làm kì đà cản mũi tôi nữa mà. Vậy thì vì sao chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tâm trạng buồn khiến tôi rẽ vào “Khoảng Lặng” lúc nào ko hay. Đây là nơi tốt   nhất tôi cần mỗi khi buồn. Tôi bứơc vào ngồi chỗ quen thuộc của con bé và giờ   cũng là của tôi. Mà cũng đã gần tháng nay tôi ko gặp con nhỏ. Ko phải nghe   cái giọng lanh lảnh của nó, ko phải chịu những trò quỷ của nó, và cũng chẳng   còn phải cãi nhau với nó nữa. Mà dạo này nó bận gì mà chẳng mấy gặp nó ở đây   như mọi khi. Ừ, có lẽ tôi ko còn thấy ghét con nhỏ như ngày trc và hình như   cũng thấy nhớ nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cảnh thiên nhiên ngoài kia êm đềm thật, có cái gì cứ khiến tôi liên tưởng tới   Thanh Mai. Đúng rồi cái vẻ tự nhiên tràn đầy sức sống, cái gì đó hoang dại chẳng   chút kiêu kì. Tôi… tôi thấy nhớ con nhỏ. Tôi đang buồn, ước gì ngay bây giờ   tôi gặp đc con nhỏ nhỉ, tôi sẽ bớt buồn hơn và tôi có thể hỏi đc đôi chút   chuyện gì về Thanh Trúc cũng nên. Nhưng nếu đc gặp tôi sẽ hỏi nó cái gì? Nó   đã nói là ko làm kì đà cản mũi nữa nhưng muốn cưa đổ đc chị nó thì tôi phải tự   lực cánh sinh, nó ko can thiệp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Hù! – Tim tôi như bắn ra khỏi lồng ngực, cốc nâu đá trên tay tôi loạng choạng   và sóng sánh hết cả ra ngoài, đổ cả lên quần áo tôi! – Ôí chết! Cháu… cháu   xin lỗi! – Con nhỏ hốt hoảng, vớ cái khăn giấy trên khay lau tới tấp quần áo   tôi.&lt;br /&gt;
- Thôi… thôi để chú tự làm! - Thực ra là đang có bao nhiêu con mắt trong quán   nhìn chúng tôi. Nó đưa khăn giấy cho tôi tự lau rồi kéo ghế ngồi xuống. Mặt   mày nó phụng phịu:&lt;br /&gt;
- Định hù chú tí… ai ngờ… Chú yếu tim thế? Chán chết đi đc! – Con nhỏ này thật   là, tôi đang mãi suy nghĩ tự dưng nó “Hù” một cái ko giật mình mới lạ. Mà nó   làm bẩn quần áo tôi, tôi ko càu nhàu nó thì thôi chứ đằng này nó chê trách   tôi là sao.&lt;br /&gt;
- Cháu làm thế chú chưa đánh vỡ cốc là may đó.&lt;br /&gt;
- Hì!... Tại lâu ko gặp chú, muốn trêu chú tí! – Con bé cười toe. Tôi bây giờ   mới để ý mỗi khi con bé cười đôi mắt nó sáng lắm, nhìn nó đúng là rất đẹp. Nếu   hỏi trên khuôn mặt con bé thứ gì đẹp nhất thì tôi dám khẳng định đó là đôi mắt.   Nó có đôi mắt màu nâu rất lạ, đôi mắt to, lông mi thật cong và dài. Đôi mắt   nó khác hẳn với đôi mắt của chị và mẹ, bởi ở họ là đôi mắt có cái gì đó đây   yêu kiều và huyễn hoặc trong khi nó là một đôi mắt luôn sáng và biết nói. Nếu   muốn biết nó đang nghĩ gì chỉ cần nhìn vào đôi mắt nó thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Chú đang ngắm cháu đấy à?&lt;br /&gt;
- Hả? Chú… cháu nói gì vậy?&lt;br /&gt;
- Hì, cháu đùa mà! Tại chú cứ im lặng suốt từ lúc nãy!&lt;br /&gt;
- À… chú… chú đang nghĩ thôi mà!... À mà sao dạo này cháu làm gì vậy? Chẳng   thấy cháu mấy khi ở nhà và cũng ít đến đây thì phải!&lt;br /&gt;
- Trời! Cháu đang nản đến chết đây. Mẹ bắt cháu đi học thêm. Tại mẹ bảo sắp thi   cử cuối cấp đến nơi rồi mà cháu chẳng chịu học hành gì cả. Mà từ trc đến giờ   cháu có biết gì đâu. Mà cái đầu cháu tệ thật, người ta càng học càng vào cháu   thì càng học càng thấy ra!&lt;br /&gt;
-… - Tôi ko biết phải nói gì nữa. Hoá ra con bé đúng là một trời một vực với   chị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Chú ko biết đâu, cả tuần lịch học cháu kín mít đến ngộp thở luôn. Sáng thì   đi học trên lớp, trưa ăn cơm xong cái, đc ngủ có 30’ đã phải chuẩn bị đi học   hai ca, tối về lại học ca nữa. Hôm nào cũng 8, 9 giờ tối cháu mới về. Học   ngang tra tấn.&lt;br /&gt;
- Thì đời học sinh mà! Ngày xưa chú cũng phải cày kinh lắm!&lt;br /&gt;
- Nhưng mà cháu có hiểu gì đâu. Học như vịt nghe sấm!&lt;br /&gt;
- Chết! Học ko hiểu gì thì thi đại học làm sao đc!&lt;br /&gt;
- Hì, cháu từ trc tới giờ cũng biết là mình ko học đc nên cháu cũng chẳng mơ   tưởng đến hai chữ “Đại học”. Với lại đại học đâu phải là con đường duy nhất   mà chú!&lt;br /&gt;
- Ừ, nhưng…&lt;br /&gt;
- Mà thôi, cháu ứ thích nói chuyện học hành đâu, mệt lắm!&lt;br /&gt;
- Ừ, thì thôi vậy? À mà hôm nay cháu ko phải học thêm à? – Thôi chết tôi lại   nhỡ miệng rồi!&lt;br /&gt;
- Hì! Bữa nay tới lớp thầy có việc đột xuất thế là đc nghỉ! Sung sướng ko gì   bằng! Uả mà suốt từ nãy toàn nc về cháu thôi nha. Gìơ đến lượt chú đi! – Còn   bé đưa đôi mắt sáng tinh quoái nhìn tôi – Chú và bà chị xinh đẹp của cháu thế   nào rồi? Cả tháng nay chắc ko còn con bé kì đà cản mũi này nữa nên… Hì, chú   đã ngỏ lời với chị cháu chưa? – Con bé nói khiến tôi buồn quá! Tôi mà dám ngỏ   lời với cô ấy ư? Đến cả thời gian trò chuyện, cô ấy còn ko cho tôi nói gì đến   chuyện cho tôi cơ hội bày tỏ tình cảm chứ. Mà nói thật nói về tình cảm thì có   lẽ khái niệm đó còn mờ nhạt trong tôi quá! Cô ấy đâu cho tôi đc phát triển thứ   tình cảm tốt đẹp mà tôi dành cho cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Chú Lâm! Sao mặt chú buồn thiu thế kia?&lt;br /&gt;
- À… À ko!&lt;br /&gt;
- Chú và chị cháu làm sao rồi đúng ko?&lt;br /&gt;
- Ko! Chú và chị cháu ko… ko sao cả! Vẫn bình thường! – Ko hiểu sao tôi lại   chối quanh như thế trong khi rõ ràng lúc trc tôi rất muốn san sẻ với con bé   vì nó là cái phao cứu trợ duy nhất của tôi lúc này. Tôi cũng chả hiểu nổi   mình nữa!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Suốt buổi con bé pha trò làm tôi dù buồn nhưng cũng vơi bớt đi ít nhiều. Tôi   ko ngờ nó lại có khiếu kể chuyện cười đến thế. Mười câu truyện thì cả mười nó   làm tôi dù chẳng muốn cười cũng phải bật cười, nhiều khi đến chảy cả nước mắt.   Tại con bé nó “lém” lắm, nó vừa kể bằng lời lại kiêm luôn cả diễn tả chân tay   khiến nhiều lúc tôi cười ko phải vì câu truyện mà cười vì những hành động ngộ   nghĩnh, và tinh nghịch của nó&lt;br /&gt;
Tiện đường nên tôi trở Thanh Mai về luôn. Lần đầu tiên con bé ngồi trên xe   tôi mà ko hướng đôi mắt buồn rười rượi nhìn qua lớp kính xe nữa. Có lẽ con bé   nói “nhờ chú mà giờ cháu ko còn buồn nữa” là sự thật. Trông con bé lúc này   tôi thấy thích hơn. Và đáp lại điều đó, từ lúc lên xe nó hào hứng kể đủ thứ   chuyện ở lớp học thêm và trên trường cho tôi nghe. Toàn những chuyện đc coi   là thú vị cả. Nào từ bà cô chủ nhiệm hễ cứ giận là y như rằng nói lắp, và kẻ   có thành tích gia tăng tỉ lệ nói lắp của bà cô chẳng ai khác là nó, rồi chuyện   nó trị mấy thằng “đã cá sấu lại cứ tưởng mình đẹp, đã tép diu mà cứ tưởng hơn   người” – nguyên văn lời con bé. Đúng là nghe nó kể tôi mới nhận ra một chân   lý mà từ trc đến giờ tôi ko tin: “Tuổi trẻ tài cao!” - bọn trẻ bây giờ đúng   là nghịch hơn chúng tôi ngày trước nhiều. Có lẽ phải đổi “nhất quỷ, nhì ma”   cho “học trò” mới đúng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi đang vui vẻ với những câu chuyện đầy kịch tính và thú vị của con bé   thì chợt cả tôi và nó phải ngỡ ngàng, ngỡ ngàng đến nỗi nụ cười trên môi   chúng tôi tắt lịm luôn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                                    &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XVIII: Kẻ thất bại.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bên kia đường, Thanh Trúc đang khoác tay một người đàn ông tiến vào nhà hàng   “Đông Á”. Trông họ tình tứ cứ như một cặp tình nhân vậy. Lòng tôi có một cái   gì đó nhoi nhói, phải rồi, giờ tôi đã tìm đc ra câu trả lời tại sao gần đây   Thanh Trúc lại lạnh nhạt với tôi vậy.&lt;br /&gt;
- Chú dừng xe lại đi! – Thanh Mai lay tay tôi, đôi mắt nó đầy giận dữ. Nhưng   tôi ko muốn, tôi ko dám đối mặt với sự thật này. – Chú Lâm! Cháu bảo chú dừng   xe đi mà! – Con bé hét lên và động vào vô lăng xe làm chiếc xe loạng choạng,   lệch hướng buộc tôi phải dừng lại. Con bé mở cửa xe kéo tôi đi thẳng tới chỗ   chị nó và người đàn ông kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thấy chúng tôi, Thanh Trúc khá ngỡ ngàng. Chưa kịp định thần thì Thanh Mai đã   ném vào cô ấy cơn tức giận.&lt;br /&gt;
- Chị đang làm gì vậy? Giữa đường thế này mà chị có thể ngang nhiên như thế   à?&lt;br /&gt;
- Thanh Mai!&lt;br /&gt;
- Đây là ngày Tổng giám đốc đáng kính của chị ư? Sao em thấy giống tình nhân   của chị thì đúng hơn!&lt;br /&gt;
- Thanh Mai! Em có biết mình đang nói chuyện với ai ko?&lt;br /&gt;
- Em nói ko đúng à? Chị nỡ đối xử với chú Lâm vậy sao? Hay vì vị tổng giám đốc,   ông Hàn Quốc đây lắm tiền hơn?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bốp” - Một âm thanh vang lên khiến tôi sững sờ. Thanh Mai ôm mặt, hướng đôi   mắt đầy tức giận lên nhìn Thanh Trúc.&lt;br /&gt;
- Cái tát này cho cái tội em dám nói về chị mình như thế? Em càng ngày càng   cư xử giống như một người vô văn hoá, càng ngày càng ko thể chấp nhận đc. - Bất   chợt cô ấy hướng sang tôi – Xin lỗi anh Lâm, em biết là anh cũng dành tình cảm   cho em, nhưng tình yêu ko thể gượng ép. Người em yêu là anh Chan đây. Việc gặp   anh chỉ là vì em ko muốn làm mẹ buồn và cũng chưa thể nói với mẹ chuyện em và   anh Chan. Em xin lỗi đã ko nói với anh ngay từ đầu. – Gìơ thì tôi đã hiểu tại   sao ngay từ lần gặp đầu tiên cô ấy lại có thể để cho cô em gái của mình đi   thay, hoá ra tôi chỉ là một con tốt hy sinh cho cái tên Chan đang đứng trc mặt   tôi đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh là Lâm? – Tên Chan giơ tay ra bắt. Đến nước này mà hắn nghĩ tôi có thể   bình thản mà bắt tay hắn sao? Nhưng với một người cũng là lãnh đạo và có hiểu   biết như tôi ko thể ko bắt tay lại. Tôi cố lấy bình tĩnh đón cái bắt tay của   hắn. – Thanh Trúc đã kể chuyện về anh cho tôi nghe. Tôi và Thanh Trúc yêu   nhau ko phải vì tiền như cô Thanh Mai nghĩ đâu. Thanh Trúc là một cô gái đẹp   và tài năng, tôi rất yêu và ngượng mộ cô ấy. Một tình yêu xuất phát từ trái   tim chứ ko phải từ miệng của một ông Tổng giám đốc dành cho cô trợ lý của   mình. Thanh Trúc và tôi rất lấy làm tiếc việc đã ko nói rõ cho anh ngay từ đầu.   Cô ấy định một thời gian nữa khi nói chuyện với bà Thanh - mẹ cô ấy xong thì   cũng gặp anh đã nói rõ và gửi lời xin lỗi. Tôi nghĩ anh là một người rộng lượng   và sẽ thông cảm cho chúng tôi. Chúng tôi yêu nhau thật sự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lời tên Chan nói như cứa vào da thịt tôi. Cảm giác là kẻ thua cuộc đã đè nặng   trong lòng. Đó, những gì mà tôi đã làm trong bao ngày tháng qua hoá ra chỉ là   thằng ngốc trc mặt người ta. Tôi đã sai lầm, đã quá sai lầm rồi. Lâm công việc   như tôi thì tự dưng sao lại nghĩ đến chuyện yêu đương làm gì chứ. Công việc,   chỉ có công việc tôi mới có thể chinh phục được, còn tình yêu – tôi chỉ là kẻ   thất bại mà thôi!&lt;/span&gt;               &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XIX: Chú yêu cháu mất rồi!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tuần nay tôi ko liên lạc với Thanh Trúc và cả cô bé Thanh Mai nữa. Chuyện   giữa tôi và Thanh Trúc mẹ tôi vẫn chưa hay biết. Tôi sợ nếu nói ra bà chắc sẽ   buồn lắm, dù sao thì Thanh Trúc cũng là mẫu con dâu lý tưởng của mẹ tôi mà. Mấy   ngày này tôi vẫn đến công ty bình thường nhưng trong lòng luôn mang tâm trạng   buồn dù tôi ko hề để nó ảnh hưởng tới việc ở công ty.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nằm trên giường, trong lòng tôi nỗi buồn lại dâng trào. Tôi buồn vì chuyện   giữa tôi và Thanh Trúc cũng nhiều nhưng nỗi buồn lo cho Thanh Mai còn nhiều   hơn. Từ hôm đó tôi ko liên lạc cho cô bé mặc dù rất lo cho cô bé. Thanh Mai   đã vì tôi, vì đứng ra lên tiếng cho tôi mà bị ăn một cái tát như giáng trời của   chị. Đã bao lần tôi mở điện thoại nhưng lần nào cũng vậy, tôi ko đủ can đảm để   bấm số cho cô bé. Tôi sợ một cái gì đó vô hình lắm mà tôi cũng ko biết rõ.   Tôi sợ sẽ làm cho tình cảm của cô bé và chị thêm bất ổn, tôi sợ sự thương hại   hay cái cười cho một kẻ thật bại như tôi, và tôi sợ… gặp rồi tôi ko biết phải   nói gì với cô bé nữa. Nhưng trong suốt một tuần nay, tôi luôn nhớ tới cô bé,   nhớ nhiều lắm. Nhớ ánh mắt sáng long lanh mỗi khi cô bé cười, nhớ giọng nói   lanh lảnh của cô bé, nhớ cái cách kể chuyện cười đầy khôi hài của cô bé. Tôi   nhớ lắm! Nhớ lắm!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và nỗi nhớ đã vượt lên trên cả nỗi buồn, và sự sợ hãi lo âu, tôi mở máy gọi   cho cô bé. Có tiếng nhạc chờ nhưng cô bé ko nhấc máy, tôi quyết định gửi tin   nhắn.&lt;br /&gt;
- “Thanh Mai, chú biết là cháu có cầm máy, chú lo cho cháu lắm! Hãy nhắn lại   cho chú đi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tới tận 30 phút sau tôi mới nhận đc tin nhắn trả lời của Thanh Mai.&lt;br /&gt;
- “Cháu ko sao đâu! Người đáng lo lúc này là chú mới phải!”&lt;br /&gt;
-“ Ko, chú cũng ko sao! Chú chỉ hơi buồn một chút nhưng chú lo cho cháu nhiều   hơn! Chú muốn gặp cháu, ngay bây giờ đc ko Thanh Mai!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đồng hồ đã điểm hơn 9 rưỡi tối, tôi và Thanh Mai ko đến quán “Khoảng Lặng”   như mọi khi mà chúng tôi đi bộ trên con đường cách nhà cô bé ko xa. Cả hai   chúng tôi im lặng đi bên nhau, chẳng ai nói một lời nào. Cái lặng im như giết   chết tất cả. Nhìn cái dáng nhỏ bé, trầm tư ko nói gì của Thanh Mai, tôi ko thể   kìm lòng. Tôi đưa tay nắm lấy tay cô bé. Cô bé chợt đứng khựng lại, nhìn tôi.   Tôi mặc kệ, tôi vẫn cứ siết chặt lấy bàn tay mềm mại, ấm áp của cô bé và kéo   cô bé bước đi. Thanh Mai im lặng bước đi bên tôi. Một lần nữa tôi ko thể kìm   nỗi lòng mình, tôi nhớ cô bé nhiều lắm, lúc này tôi mới nhận ra cô bé quan trọng   với tôi nhường nào. Tôi muốn ôm ghì cô bé vào lòng, tôi muốn lấp đầy những   khoảng trống cô đơn và nhớ mong trong lòng tôi, tôi muốn đc cô bé sưởi ấm cho   lòng mình, tôi muốn trao yêu thương cho cô bé! Tôi muốn và tôi muốn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanh Mai bé nhỏ đang nằm gọn trong vòng tay tôi. Cái ấm áp truyền đi khắp cơ   thể. Tôi siết chặt cô bé vào lòng, để mái đầu cô bé tựa lên bờ ngực với trái   tim đang đập mạnh mẽ của tôi. Và trong tiếng gió vang lên lời thì thầm: “Chú   yêu cháu mất rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                        &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XX: Khi người ta yêu!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bây giờ cuộc sống tôi đã có phần bị xáo trộn. Tôi ko còn là Lâm công việc nữa   mà là Lâm đang yêu và đang được yêu, dù tình yêu đó vẫn đc giấu kín, cả hai   phía gia đình tôi và gia đình Thanh Mai đều ko hay biết. Từ lúc nào tôi bỗng   thấy sao thời gian trôi chậm thế, để đợi đến 10h tối tôi cứ phải đếm từng   phút từng giây. 10h mới là lúc tôi đc “hoạt động tình báo” với tình yêu của   tôi.&lt;br /&gt;
-“Em yêu của anh đã nằm ôm gối chưa?”&lt;br /&gt;
- “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện giờ đang chìm vào giấc ngủ say với bạch mã   hoàng tử rồi!”&lt;br /&gt;
- “Chết thật, ngủ cái là đã mơ tới anh rồi à!”&lt;br /&gt;
- “Anh mà là bạch mã hoàng tử của em sao? Chả giống tẹo nào! BM của em đẹp   trai, trẻ tuổi, tài cao. Còn anh thì rõ già!”&lt;br /&gt;
- “Anh già thì mặc anh già – Anh chưa có vợ vẫn là trai tân!”&lt;br /&gt;
- “Trai tân thì mặc trai tân – Anh 30 tuổi cũng gần ê (ế) rồi!”&lt;br /&gt;
- “Anh mà ế anh cũng ko cho em lấy ai đâu! &lt;/span&gt;   &lt;/span&gt;&lt;span lang="FR" style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Vì em là của anh mà!”&lt;br /&gt;
- “Ai thèm là của anh hả? Chỉ có anh là của em, còn em là của riêng em   thôi!....”&lt;br /&gt;
-“….”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi hoạt động tình báo như thế đó, có lẽ với người ngoài thì nghĩ chúng   tôi thật dở hơi, nói toàn chuyện linh tinh, nhưng khi yêu là thế đó. Nếu ko   tin, bạn thử ngẫm lại hoặc ít ra thì thử yêu đi khác biết!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- “Anh ơi em buồn ngủ!”&lt;br /&gt;
- “Chán thế, nhưng thôi, muộn rồi, em ngủ đi mai còn đi học! Chúc tình yêu của   anh ngủ ngon!”&lt;br /&gt;
- “Em ko ngủ đc, anh hát ru em ngủ đi!”&lt;br /&gt;
Lần nào cũng vậy, cô ấy thích nghe tôi hát ru ngủ lắm. Nũng nịu thế thôi chứ   tôi cá là nhắm mắt cái là cô ấy ngủ tít tới tận sáng, súng nổ bên tai cũng ko   biết!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và thế là tôi lại phải một mình ngồi trên bàn làm việc, mở cái cuống họng và   cất lên cái giọng hát vốn dở ẹc của tôi. Thật kì lạ, hát cho người mình yêu   có khác, tôi hát hay và truyền cảm lắm! Sức mạnh của tình yêu lớn thật!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- “Bé ơi, ngủ đi, đêm đã khuya rồi&lt;br /&gt;
Để những giấc mơ còn mãi bên em&lt;br /&gt;
Bé ơi ngủ ngoan, trong tiếng ru hời&lt;br /&gt;
Tình - yêu - của - anh cùng bay vào giấc mơ&lt;br /&gt;
À ơi, à ơi, à à ơi….&lt;br /&gt;
Chúc bé ngủ ngon!...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi quay trở lại với những chồng giấy tờ, kế hoạch và những bản hợp đồng.   Nhưng lúc này tôi biết, đang có một cô bé nằm ôm gối và chìm vào giấc ngủ với   đôi môi đang mỉm cười. Cả cô bé và tôi đều đang yêu!&lt;/span&gt;               &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXI: Tôi là thầy giáo!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanh Mai sắp thi tốt nghiệp rồi mà tình hình học tập của cô ấy có vẻ rất tệ.   Tôi biết Thanh Mai học ko giỏi và việc theo kịp chương trình cùng các bạn ở lớp   học thêm là rất khó nói gì ở trên lớp. Mà theo như Thanh Mai thì việc đi học   thêm của cô ấy chỉ là lấy lệ, vì bà Thanh bắt chứ đứa con gái nào có hiểu đc   gì mà muốn đi học. Với cô ấy việc đó chỉ có một ý nghĩa duy nhất là tra tấn   cô ấy thôi. Tôi ko thể để cho việc này cứ tiếp tục như thế đc. Vì bây giờ,   Thanh Mai là tất cả với tôi, tôi yêu và tôi lo cho cô ấy! Cô ấy có thể ko thi   đại học nhưng cô ấy phải tốt nghiệp THPT.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh sẽ tìm cho em một gia sư riêng? Đc ko? – Tôi vừa dứt lời làm Thanh Mai   đang ăn kem bỗng ho sặc sụa. Cô ấy bị sặc. – Em có sao ko?&lt;br /&gt;
- Ko!... – Cô ấy nhăn nhó – Sao lại thuê gia sư riêng cho em?&lt;br /&gt;
- Vì em đi học thêm cũng như ko. Mà em sắp thi tốt nghiệp rồi.&lt;br /&gt;
- Em ko học đâu! Em ghét học! Ngày trc mẹ cũng thuê gia sư riêng cho em rồi!   Ko hiệu quả mới cho đi học thêm để cùng bạn cùng bè. - Trời! Tôi phải làm thế   nào đây.&lt;br /&gt;
- Vậy anh sẽ là gia sư cho em!&lt;br /&gt;
- Hả???????&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi ko hiểu sao tôi lại quyết định như vậy. Nói thật đó là điều chỉ mới   thoáng qua trong đầu tôi. Thôi thì đành đâm lao phải theo lao vậy, vì Thanh   Mai cô ấy đã gật đầu đồng ý ngay! Chắc tại thầy giáo là tôi. Ờ thì là tình   yêu của cô ấy mà. Vậy thì càng có thêm thời gian chúng tôi ở bên nhau. Chắc   cô ấy nghĩ thế. Gìơ tôi mới nhận ra sáng kiến của mình cũng ko tồi. Nhưng…   thôi chết, tôi biết dạy cô ấy vào lúc nào đc và dạy ở đâu chứ? Tôi thì phải   đi làm cả sáng lẫn chiều, tối thì rảnh đấy nhưng biết dạy cô ấy ở đâu? Ở nhà   một trong hai đứa thì rất tốt nhưng đó là điều ko thể. Còn vì sao chắc mọi   người biết rồi đấy! Chúng tôi đành gác việc này chờ xem xét tìm cách giải quyết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi vừa mới đi làm về đã thấy mẹ tôi mặt mày rạng rỡ.&lt;br /&gt;
- Con đi làm về rồi à?&lt;br /&gt;
- Có chuyện gì mà mẹ vui thế?&lt;br /&gt;
- Hôm tới mẹ sẽ cùng bà Thanh đi Sài Gòn chơi một tháng. – Tôi ngạc nhiên ko   hiểu chuyện gì! – Bữa trc bà Vân - người bạn rất thân của mẹ và bà Thanh, lên   đây chơi tình cờ thế nào mẹ và bà Thanh gặp lại đc bà ấy, mừng vui lắm. Hôm   nay nhận đc điện của bà ấy, bà ấy về nhà rồi, quyết định thế nào cứ khăng   khăng mời bọn mẹ xuống chơi ở một tháng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi ko biết là nên vui hay nên buồn đây? Mẹ tôi đi ai lo cơm nước, quần áo và   mọi thứ cho tôi? Từ trc tới giờ tôi chỉ biết đi làm kiếm tiền chứ nào có mó   tay vào những công việc ở nhà chứ? Một tháng? Tôi biết sống ra sao? Đang buồn   lo, chợt tôi nhớ tới Thanh Mai. Ôi đúng rồi, trời phục hộ chúng tôi. Đây là   điều may mắn chứ nào có buồn phiền gì?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là ngay sau khi tiễn mẹ tôi và bà Thanh ra sân bay trở về, tôi và Thanh   Mai quyết định mở tiệc ăn mừng. Mừng gì ư? Mừng những ngày tiếp theo đây   chúng tôi sẽ đc ở bên nhau nhiều hơn. Thế là giờ tôi sắp là một ông thầy giáo   hạnh phúc nhất vì có đc một cô học trò bé bỏng, đáng yêu, cô học trò mà thầy   giáo yêu nhiều, nhiều lắm!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                           &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXII: Ôi cô bé của tôi!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đi làm từ sáng cho đến chiều. Trong khi đó, Thanh Mai sáng thì tới lớp,   chiều thì cúp học thêm. Thời gian đó cô ấy đến nhà tôi, ko xem phim thì cũng   ngủ, ko ngủ thì vào phòng tôi nghịch ngợm, trang trí lung tung và đảm bảo sẽ   mở nhạc, leo lên giường tôi và nhảy ầm ầm. Cô ấy bảo là thích cái giường tôi   lắm, êm mà lại ko bị lún mỗi khi cô ấy nhảy nhót và giải trí. Tôi nghĩ chả mấy   mà tôi phải thay giường mới!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh về rồi à? – Cô ấy hễ cứ nghe thấy tiếng xe tôi từ ngoài cổng là y như rằng   dù ở bất kì đâu cũng sẽ phi như bay ra đón tôi ở phòng khách và câu đầu tiên   luôn là “anh về rồi à”, đính kèm là một nụ cười tươi rói khiến bao mệt mỏi của   công việc trong tôi như tan biến hết.&lt;br /&gt;
- Ừ - Rồi ngay sau cái gật đầu là thể nào tôi cùng choàng tay ôm lấy cô ấy.   Tôi nhớ cô ấy lắm chứ. Tại cô ấy thoả thuận: khi tôi làm việc thì ko đc nhắn   tin tán gẫu với cô ấy, phải chăm chỉ làm việc để kiếm thật nhiều tiền sau này   còn đủ tiền rước cô ấy về mà nuôi. Thế nhưng cô ấy cũng ghê gớm lắm, ôm thì   cho tôi ôm thôi chứ hễ tôi mà lân la thơm lên má hay là lên cổ là y như rằng   cô ấy kéo tay tôi ra ngay và khoanh tay trc ngực, cái môi bặm lại, đôi mắt   nhìn tôi nghiêm nghị: “Cấm đó!” Những lần như thế tôi giống như đứa trẻ biết   lỗi phải đứng khoanh tay trc mẹ! Ừ, mà tôi thấy cô ấy có nhiều điểm giống mẹ   tôi lắm! Ôi tình yêu của tôi, yêu thế ko biết!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng ngay sau khi tôi trở lên phòng là y như rằng cô ấy sách cặp chuồn về   lúc nào ko biết. Và thể nào cũng để trên bàn một mẫu giấy nhắn: “Anh yêu, chịu   khó trải lại ga giường giùm em ná; hôm nay nhỡ tay em làm vỡ mất một cái cốc   rồi!” Hay “Anh ơi em xin lỗi, cái điều khiển ti vi em chót làm rơi thế là ko   điều khiển đc nữa! Anh đừng giận em ná! Yêu nhiều lắm! Chụt chụt!”. “Em ko   bít gì đâu, cái loa đang chạy tự dưng tịt” và sự thật là cái dàn loa bị hỏng   do mở volum quá lớn!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và buổi tối là lúc chúng tôi trở thành thầy và trò thực sự. Cô ấy đúng là rất   kém, nhất là môn toán. Cũng may toán là lĩnh vực cực đỉnh của tôi. Cô ấy những   lúc bình thường thì đáng yêu lắm, nhưng lúc học thì tệ ko gì bằng. Trong khi   tôi thao thao bất tuyệt giảng bài thì cô ấy hết nghịch tóc lại vẽ nhăng vẽ cuội,   hết ngủ gà ngủ gật lại say sưa ngắm tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cốc”&lt;br /&gt;
- Á! Sao anh đánh em? – Cô ấy xoa chán phụng phịu.&lt;br /&gt;
- Em có chịu học hành tử tế ko vậy? Học thế này sao mà hiểu đc gì!&lt;br /&gt;
- Em ứ thèm học nữa! Anh đánh em đau thế! Em ứ thèm học nữa! – Cô ấy giận dỗi   giơ tay chỉ vào cái vết đỏ hơi sưng ở chán!&lt;br /&gt;
- Thôi anh xin lỗi mà! Anh thương! Nhưng em phải chịu khó học chứ!&lt;br /&gt;
- Ứ chịu!&lt;br /&gt;
- Thôi mà! Thương nè thương nè! – Những lần như thế tôi phải giở chiêu “mật   ngọt chết ruồi”. Tôi phải kéo đầu cô ấy lại và thơm nhẹ lên chỗ đau đó và thì   thầm bên tai: “Yêu lắm cơ! Nhưng phải học chứ! Có thế mới yêu hơn chứ! Học   đi, tí anh cho đi ăn kem”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hiệu quả tức thì đó. Mỗi khi tôi giở chiêu đó là y như rằng cô ấy lại ngoan   ngoãn ngồi học bài, lắng nghe mọi lời tôi giảng dù tôi giảng 10 thì cô ấy chỉ   hiểu 1,2. Nhưng thôi còn hơn là ko biết tí gì!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tối thứ 7 là lúc tôi và cô ấy tự cho phép mình có một ko gian riêng cho tình   yêu. Cô ấy ko bao giờ chịu đi ô tô mà toàn bắt chúng tôi phải đi bộ. Cô ấy rất   thích nắm bàn tay tôi và kéo chạy trên con đường đầy gió và ánh đèn cao áp   chiếu xuống. Hay một tay nắm lấy bàn tay tôi một tay vịn vào cánh tay chắc   khoẻ của tôi và tực đầu lên đó rồi dạo bước đi bên tôi. Những lúc như thế tôi   luôn thấy lòng ấm áp và tràn đầy hạnh phúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh ơi! Mình đến “Khoảng lặng” đi! – Tôi khẽ gật đầu siết chặt bờ vai cô ấy   hơn. – Nhưng em mỏi chân rồi! Anh cõng em nhé!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và thế là trên con đường đầy gió và ánh đèn cao áp, có một anh chàng cao lớn   cõng một cô bé với mái tóc buộc bổng khẽ bay trong gió. Cô bé với nụ cười   trên môi và đôi mắt vẫn luôn sáng ngời. Cô bé có trái tim đang đập cùng một   nhịp đập với chàng trai.&lt;/span&gt;                           &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXIII: Yêu cũng thật khổ!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi đến quán “Khoảng Lặng” khi đồng hồ đã điểm 9h, có nghĩa là chúng   tôi chỉ còn khoảng 30 phút ở bên nhau nữa thôi. Quán giờ này đã hết khách,   chúng tôi là vị khách tiếp theo và cũng là duy nhất. Cà phê “Khoảng Lặng” giờ   đối với chúng tôi, nó là “Gạch nối tình yêu” và cũng là minh chứng cho tình   yêu của chúng tôi. Thanh Mai vẫn với cái thói quen chống tay lên cằm nhìn ra   cửa kính, ngoài kia thiên nhiên trc ánh sáng đèn ko còn căng đầy sức sống nữa,   nhưng lại mang một vẻ huyền bí đến lạ kì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh ơi! Sau này nếu mình cưới nhau mình sẽ tổ chức đám cưới ở bãi cỏ này   nhé!&lt;br /&gt;
- Ừ! Nhưng chỉ sợ lúc đấy ko còn bãi cỏ này nữa thì sao!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
-Trừ khi “Khoảng Lặng” ko còn nữa! – Chúng tôi giật mình bởi tiếng bà chủ   quán. Khẽ đặt đồ uống của chúng tôi xuống bàn, bà ấy mỉm cười nhìn chúng tôi.   – Tôi biết hai cô cậu! Và biết cả mối tình của hai người! – Bà ấy lại mỉm cười.   - Đừng cho tôi là bà già nhiều chuyện! Nhưng chuyện tình của hai người cũng   nhiều ** le lắm đấy! Để giữ đc hạnh phúc phải biết đến chữ “nhẫn” và lòng vị   tha. Chúc hai cô cậu ngon miệng, những vị khách quen đáng mến của tôi! – Bà ấy   lại nở nụ cười đầy hiền từ những cũng vô cùng bí hiểm, huyền bí y như những   gì bà ấy vừa nói với chúng tôi. – À, nếu khi nào hai người lấy nhau, nhất định   tôi sẽ dành bãi đất này cho hai người tổ chức đám cưới! Coi như là quà mừng!   - Bà ấy đã đi vào trong bỏ lại chúng tôi với một mớ những suy nghĩ khó hiểu   và lộn xộn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã đc gần 3 tuần kể từ lúc tôi là thầy giáo của Thanh Mai. Kể ra thì cũng thấy   mình có năng khiếu làm thầy, Thanh Mai trc những gì tôi truyền đạt và kèm cặp,   cô ấy tiến bộ trông thấy. Những bài tập lý, hoá, đặc biệt là toán cô ấy đã có   thể tự mình giải hết trong sách giáo khoa, còn sách bài tập và nâng cao vẫn   phải nhờ đến ông thầy đẹp trai là tôi. Hôm nay là thứ 7, đáng lẽ ra là chúng   tôi định đi chơi đó, nhưng vì trời mưa, thời gian cũng chẳng còn bao lâu nên   chúng tôi quyết định ở nhà học. Gìơ đây thay vì cứ phải thao thao bất tuyệt   giảng bài và chữa bài trong khi cô ấy cứ ngây người ngắm tôi thì đổi lại, cô ấy   cứ mải miết với đống bài tập, còn tôi thì lại đc thể ngắm thật kĩ, thật lâu   cô ấy. Nhìn đôi mắt đăm chiêu vào đống bài tập, cái chán khẽ nhăn lên và đôi   lông mày nhíu lại mỗi khi vướng ở đâu đó trong bài tập rồi thể nào cũng dãn   ra ngay, cùng với ánh mắt sáng long lanh và nụ cười mỉm một mình. Cái môi   căng mọng, nhìn ngắm mà tôi chỉ muốn cắn vào thôi nhưng lúc này tôi mà làm thế   thì chắc chắn tôi sẽ bị ăn nguyên một cú đấm hay bất kì một vật thể lạ nào   trên bàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đồng hồ đã chỉ 9rưỡi, mà ngoài kia trời vẫn mưa tầm tã.&lt;br /&gt;
- Anh ơi tối nay em ngủ ở đây nhá!&lt;br /&gt;
- Hả?&lt;br /&gt;
- Mưa thế này em ko về đâu! Với lại mai là chủ nhật mà!&lt;br /&gt;
- Anh đưa em về mà!&lt;br /&gt;
- Nhỡ chị Trúc nhìn thấy thì sao?&lt;br /&gt;
- Vậy anh gọi taxi cho em!&lt;br /&gt;
- Ứ! Đằng nào mẹ cũng ko có ở nhà, mỗi chị Trúc thôi, mưa to thế này em gọi   điện về nói ngủ nhà bạn!&lt;br /&gt;
- Em muốn ngủ ở đây! Em muốn ngủ trên giường của anh!&lt;br /&gt;
- Hả? Nhưng… em… anh…&lt;br /&gt;
- Sao anh cứ ấp úng mãi thế? Anh ko thích em ngủ lại à?&lt;br /&gt;
- Ko phải! Nhưng…. Anh sợ…&lt;br /&gt;
- Sợ gì chứ! Em còn ko sợ thì anh sợ gì! Thôi quyết định vậy ná! Đi ngủ thôi!   – Nói rồi cô ấy cất chồng vở trong khi ruột tôi đang nóng như lửa đốt! Tôi ko   biết phải xử sự sao đây! Mọi chuyện sẽ trở lên rất tệ hại. Ôi ko đc! Tôi ko   đc phép làm như vậy, ko đc phép xúc phạm đến cô ấy! Cô ấy vẫn còn quá ngây   thơ và chưa hiểu hết đc việc mình làm!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Thanh Mai! Anh nghĩ chúng ta chưa thể ngủ với nhau đc! Dù chúng ta rất yêu   nhau! Em hiểu ko? – Tôi nói trong khi đó Thanh Mai cứ tròn xoe mắt nhìn tôi,   rồi bất thình lình cô ấy cầm quyển vở trên tay đang đưa dở vào cặp khẽ đập   lên đầu tôi:&lt;br /&gt;
- Này! Anh đang nói vớ vẩn gì vậy? Cái gì mà ngủ với nhau hả? Ai bảo là em ngủ   với anh?&lt;br /&gt;
- Ơ…vậy sao em bảo là muốn ngủ trên giường anh!&lt;br /&gt;
- Vâng!... Nhưng ko có ngủ cùng anh!&lt;br /&gt;
- Vậy anh ngủ đâu?&lt;br /&gt;
- Hì! Ngoài phòng khách và trên ghế sôfa!&lt;br /&gt;
- Hả?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế đấy, bây giờ thì tôi phải nhường cái giường yêu quý của mình cho “em   yêu”, ra ngủ ở ghế và ko đc quyền kêu ca. Gìơ tôi mới biết thêm một điều:   “Khi yêu cũng thật khổ! Người yêu đã quyết định cấm đc quyền thay đổi!”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                              &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXIV: Cô bé vụng về!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả đêm phải nằm ngủ trên ghế sofa khiến tôi đau ê ẩm lưng. Vừa tỉnh giấc, tôi   đã cầm gối ngó qua phòng mình xem “công chúa” của tôi thế nào. Nhưng vừa mới   mở cửa nhìn vào tôi đã chẳng thấy cô ấy đâu. Lạ thật, ko ngờ chủ nhật mà cô ấy   có thể dậy sớm thế. Nhớ lại mỗi sáng chủ nhật đèo cô ấy đi ăn thì cứ phải chờ   dài cổ, trong khi đã phải đánh thức cô ấy dậy ít nhất là 3 lần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
”Xoảng” – Âm thanh vang lên từ dưới bếp. Biết chắc là cô bé của tôi lại gặp sự   cố do năng khiếu “vụng về” bẩm sinh, tôi lao như bay xuống phòng bếp. Đập   ngay vào mắt tôi là cả một bãi chiến trường, nào vỏ trứng, nào cuộng rau, rải   rác từ bàn ra đến bếp. Tủ lạnh mở toanh với một đống đồ ăn đã bị đảo lộn, xới   tung. Và trên bếp ga là nồi nước đang sôi sùng sục, dưới đất là cái vung nồi   nằm chỏng chơ. Còn cô gái của tôi nước mắt ngắn nước mắt dài với cái tay rộp   đỏ, đau rát. Tôi chạy vội lại, đỡ lấy bàn tay cô ấy, khẽ thổi vào ba ngón tay   rát đỏ, phồng rộp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Trời ạ! Có đau lắm ko?&lt;br /&gt;
- Ko! – Cô ấy lắc đầu mà nước mắt cứ chảy dài. Nhìn tay cô ấy tôi biết là đau   lắm!&lt;br /&gt;
- Sao mới sáng sớm mà em đã vào bếp làm gì? – Tôi thương lắm nhưng vẫn cứ mắng   cô ấy.&lt;br /&gt;
- Tại em muốn nấu ăn sáng cho anh! Đang đập trứng, cái nồi nói sôi em mở vung   thế là bị bỏng!&lt;br /&gt;
- Sao em ko lót tay hả?&lt;br /&gt;
- Em quên!&lt;br /&gt;
- Thôi ko khóc nữa! Anh biết rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nhẹ nhàng thoa lớp kem đánh răng lên ba ngón tay cô ấy! Nhìn đôi mắt ướt   nhẹt và những vết bỏng đỏ, tôi thấy như chính mình đang bị đau. Sao cô ấy lại   nấu ăn cho tôi làm gì cơ chứ! Cô ấy vụng về lắm, lại có biết nấu nướng gì   đâu. Đau thế này, mà lại còn kêu ko! Đúng là cái tính ương bướng chả bao giờ   thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Lần sau em đừng có làm mấy cái việc này nữa! Tự dưng đang yên đang lành lại   vào bếp nấu nướng làm gì! – Ko hiểu sao tôi lại to tiếng mắng cô ấy,&lt;br /&gt;
- Em muốn nấu ăn cho anh mà! Em biết mình vụng về, ko biết làm gì cả!... Em   là kẻ vô dụng! – Cô ấy lại khóc nấc lên! Tôi đâu có ý đó chứ! Chỉ là tôi lo   cho cô ấy mà giận thôi. Tôi ôm cô ấy vào lòng, đưa tay đỡ cái đầu bé nhỏ dựa   chặt vào bờ ngực tôi hơn.&lt;br /&gt;
- Anh xin lỗi! Cô bé của anh đừng khóc nữa! Nín đi mà! – Cô ấy ôm chặt tôi   hơn, nước mắt đã chảy cả xuống cổ áo tôi. Rồi tiếng trách móc nho nhỏ vang   lên: “Em ghét anh lắm! Ghét lắm!”. Tôi biết là cô ấy ko ghét tôi đâu mà! Ừ mà   sao tôi ngốc thế, cô ấy đang muốn thể hiện tình yêu cho tôi mà! Sao tôi lại mắng   cô ấy chứ! Cô ấy ko đảm đang, cô ấy vụng về nhưng chỉ cần mỗi việc cô ấy làm   chúng chứa đựng đầy tình cảm dành cho tôi là đc. Tôi khẽ kéo tay cô ấy ra, lấy   thế hôn lên chán và tìm đường đến bờ môi hồng của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bất thình lình.&lt;br /&gt;
- Thôi chết! Nồi nước trên bếp! - Thế là cô ấy đẩy phắt tôi ra và lao vào   phòng bếp, bỏ tôi ở lại chưng hửng với nụ hôn hụt!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi đến “Khoảng Lặng” để ăn sáng bởi Thanh Mai bé bỏng của tôi kết món   sữa chua và bánh mì ốp la lắm mà. Đồ ăn đã bày sẵn ra bàn, việc đầu tiên cô ấy   làm mỗi khi ăn sáng cùng tôi đó là tặng tôi một nụ cười chúc ngon miệng tươi   rói. Đó là gia vị món ăn ngon nhất mà tôi từng biết. Hôm nay cũng vậy, cô ấy   nhìn tôi mỉm cười thật xinh, hai cái ma căng ra, ko có lúm đồng tiền nhưng   nhìn duyên và yêu lắm. Hàm răng đều và trắng, tuy ko có răng khểnh nhưng hé lộ   ra từ đôi môi hồng căng mọng khiến chúng trở nên đẹp vô cùng và cũng thật là   duyên. Nhưng hơn cả đó là đôi mắt sáng ngời, long lanh khi cười. Tôi yêu tất   cả những gì thuộc về cô ấy, cái vẻ bề ngoài mà trong mắt tôi là vô cùng đáng   yêu và xinh đẹp; cái tâm hồn tuy trẻ con, mong manh và tinh quoái nhưng ẩn   náu và chứa đựng những nét đẹp hơn hẳn những người con gái khác mà tôi từng   biết. Là sự chân thành, mạnh mẽ và có chút hoang dại. Là một chút kì bí, và cả   những điều sâu sắc nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanh Mai xiên miếng bánh mì lên, nhưng đôi mắt cô ấy chợt nhíu lại. Tôi liếc   nhìn sang tay phải cô ấy. Vết bỏng đã phồng rộp và căng mọng nước. Tôi biết   cô ấy đang đau. Tôi khẽ đỡ lấy cái xiên rồi xiên lấy miếng bánh mì khẽ cười:&lt;br /&gt;
- Há to nào em yêu! – Cô ấy mỉm cười, há cái miệng to tướng đón lấy miếng   bánh mì từ tôi và vẫn cái kiểu nhai nhồm nhoàm một cách ngon lành. - Mồm em   to thật đấy. – Hút chụt một hụm sinh tố cô ấy cười toe. – Đâu có, tại dạ dày   em to đấy chứ!.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn Thanh Mai ăn đó là một sở thích của tôi. Cô ấy khác hẳn những người con   gái khác, chẳng lấy đâu xa chính là chị gái Thanh Trúc của cô ấy. Trong khi   Thanh Trúc rất giữ ý tứ trong việc ăn uống, điều đó tạo nên vẻ thanh lịch cho   cô ấy, nhưng với Thanh Mai, cô ấy coi việc ăn uống ko phải là sự trình diễn.   Cô ấy ăn hết mình với sự ngon miệng của món ăn đem lại, có thể cô ấy vô duyên   nhưng cô ấy biết trân trọng công sức mà người nấu bỏ ra. Đó hẳn là điều mà ko   mấy những cô gái “lịch sự” trong ăn uống có đc!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Loáng một cái thời gian một tháng đã trôi qua. Mẹ tôi và mẹ vợ tương lai đã   trở về sau một tháng đi chơi đầy vui vẻ. Còn chúng tôi thì buồn rười rượi, bởi   họ về đồng nghĩa với những ngày tháng đc ở bên nhau thật nhiều của chúng tôi   ko còn nữa. Chúng tôi lại phải quay trở về với hoạt động tình báo “10h đêm”!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi vừa đi làm về mẹ đã bắt tôi ngồi xuống nói chuyện. Ko biết có việc gì mà   mẹ tôi có vẻ vui lắm. Chắc là dư âm của đợt đi chơi Sài Gòn vẫn còn.&lt;br /&gt;
- Có chuyện gì quan trọng ko mẹ?&lt;br /&gt;
- Sao lại ko, là chuyện hệ trọng của cả đời con đó! - Mẹ tôi nói đến đây tôi   đã linh cảm có điều sắp sảy ra với chúng tôi rồi.&lt;br /&gt;
- Là sao vậy mẹ?&lt;br /&gt;
- Còn sao với trăng gì. Mẹ và bà Thanh vừa đi xem bói về. Năm nay là năm tốt   để dựng vợ gả chồng với cả con và Thanh Trúc đó. Thật may bà Thanh cũng ưng ý   con lắm. Bà ấy còn khen con dữ hơn cả mẹ khen Thanh Trúc ý. Hai người bọn mẹ   quyết định rồi, trong năm nay sẽ tổ chức đám cưới cho hai con.&lt;br /&gt;
- Dạ?&lt;/span&gt;                                    &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXV: Em có cách rồi mà!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nghe mà như sét đánh bên tai. Cưới Thanh Trúc ư? Đó là điều ko thể đối với   cả tôi và Thanh Trúc mà cả hai bà mẹ đều ko hiểu. Mỗi người chúng tôi đều có   sự lựa chọn cho tình yêu của riêng mình, chúng tôi ko thể cưới nhau, hoàn   toàn ko thể. Nhưng… biết làm sao để hai bậc phụ huynh hiểu đây?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi mệt mỏi nằm dài trên giường, lấy cớ ăn cơm cùng đối tác rồi nên tôi bỏ cả   cơm tối. Tôi rất sợ chuyện này sẽ ảnh hưởng đến kì thi tốt nghiệp sắp tới của   cô ấy. Cô ấy đã học hành rất chăm chỉ, mặc dù lượng kiến thức cô ấy có đc   trong một tháng qua là vô cùng ít ỏi, thế nhưng điều đó ko có nghĩa là sẽ hết   hy vọng để cô ấy đỗ tốt nghiệp. Tôi muốn gọi điện cho Thanh Mai bởi có thể giờ   này cô ấy cũng đã hay tin như tôi. Nhưng tôi cứ suy nghĩ mông lung mãi, tôi   chẳng thể nào bấm số nổi. Nếu tôi gọi lúc này mà vẫn chưa có cách giải quyết   khác nào khơi nên nỗi lo sợ cho cô ấy. Tôi ko muốn người con gái tôi yêu phải   khóc. Tôi quyết ko để điều đó phải xảy ra, ít nhất là lần này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi gọi điện và mời Thanh Trúc uống cà phê để bàn chuyện đang xảy đến với   chúng tôi. Thanh Trúc cũng có vẻ lo lắng chẳng kém gì tôi. Các bạn đừng ngạc   nhiên vì sao Thanh Trúc lại phải lo lắng. Cô ấy có một ông người yêu giầu có,   tài giỏi lại yêu cô ấy chân thành. Nhưng có một lý do mà cô ấy chưa thể nói với   mẹ, đó là ông tổng giám đốc ấy còn có một đứa con riêng. Và bà Thanh với tự   trọng và suy nghĩ của bà nhất định ko thể đồng ý cho đứa con gái vừa xinh đẹp,   nết na lại vừa giỏi giang chịu thiệt thòi như thế. Làm sao bà ấy có thể chấp   nhận cho cô con gái yêu đi làm mẹ kế, làm kẻ thế chân cho ngươì vợ cả để nuôi   dạy đứa con người ta đc chứ. Thanh Trúc biết điều đó nên cô ấy ko giám nói   chuyện tình cảm của mình với mẹ. Và giờ đây cũng giống như tôi, cô ấy sợ sệt   và lo lắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh Lâm, em biết mình có lỗi với anh, nhưng em xin anh đó. Em ko thể lấy   anh! – Tôi biết chứ, Thanh Trúc cũng giống như mẹ ko hề biết tôi đã yêu cô em   Thanh Mai bé bỏng và tinh quoái của cô ấy. Tôi cố gắng mỉm cười chấn an cô ấy.&lt;br /&gt;
- Thanh Trúc bình tĩnh đi em! Rồi ta sẽ có cách giải quyết. Anh nhất định   cũng sẽ ko lấy em đâu vì anh đã tìm thấy một nửa của mình rồi. – Thanh Trúc   ngạc nhiên nhìn tôi, cô ấy chợt tươi tỉnh sắc mặt.&lt;br /&gt;
- Thế thì còn gì phải lo nữa. Anh chỉ cần nói là anh đã có người yêu và ko thể   lấy em với mẹ anh là đc. Và việc chúng ta lấy nhau sẽ ko xảy ra. – Đâu dễ như   cô ấy nói chứ. Nếu tôi có thể công khai thì giờ tôi đã chẳng phải đau đầu thế   này.&lt;br /&gt;
- Nhưng anh cũng giống như em, có lý do riêng ko thể công khai người yêu với   mẹ. Hơn nữa mẹ anh rất thích em.&lt;br /&gt;
- Em biết chứ, mẹ em cũng vậy, bà luôn miệng khen anh. Kêu anh vừa thành đạt,   lại tử tế và lại còn chưa có vợ con. Em sợ lắm! Em và anh Chan chúng em yêu   nhau. - Lần đầu tiên tôi thấy Thanh Trúc khóc. Phải rồi cô ấy cũng giống như   bao phái yếu khác mà thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã hơn một tuần rồi mà chúng tôi vẫn chưa tìm ra đc cách giải quyết. Trong   khi đó hai bà mẹ đã rục rịch chuẩn bị và lo liệu cho cái đám cưới viển vông của   hai người. Thanh Mai biết chuyện nhưng cô ấy chẳng nói gì cả, vẫn vui cười   như ko. Nhưng tôi biết một điều là cô ấy buồn lắm bởi sáng nào gặp tôi cũng   thấy mắt cô ấy sưng húp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đang còn chưa tìm ra cách giải quyết thì đùng một cái chúng tôi nhận đc quyết   định từ hai bà mẹ:&lt;br /&gt;
- Hai mẹ đã quyết định rồi, tháng 8 là tháng đẹp để tổ chức đám cưới cho hai   con. Từ giờ đến lúc đó là còn 4 tháng nữa. Đủ cho cả hai con và chúng ta chuẩn   bị.&lt;br /&gt;
Chúng tôi nhìn nhau chẳng nói một lời nào. Trong khi đó hai bà mẹ cứ vui vẻ với   kế hoạch cưới xin mà chẳng hề nhận ra bầu không khí ảm đạm nơi ba đứa con.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự mệt mỏi trong tôi thấy rõ, tối thứ 7 nên tôi muốn đưa Thanh Mai đi chơi và   cũng để xua tan đi sự mệt mỏi và bế tắc của chúng tôi. Vì chỉ có ở bên nhau   chúng tôi mới có đc sự vui vẻ và hạnh phúc. Chúng tôi lặng lẽ đi bên nhau.   Bàn tay nhỏ bé của cô ấy siết chặt lấy tay tôi. Những cơn gió mùa hè thổi   lùa, cái hiu quạnh càng xâm chiếm nhiều hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh ơi em muốn cưới anh!&lt;br /&gt;
- Anh cũng muốn lấy em và chỉ lấy mình em thôi!&lt;br /&gt;
- Vậy thì mình cưới nhau nhé!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi lặng im và thở dài. Tôi muốn, muốn lắm chứ nhưng mọi chuyện lại chẳng dễ   dàng chút nào. Thanh Mai siết tay tôi dừng lại.&lt;br /&gt;
- Anh ko trả lời em sao? Anh có muốn cưới em trong năm nay ko?&lt;br /&gt;
- Ý em là gì hả Thanh Mai?&lt;br /&gt;
- Là sẽ cưới em ngay sau khi em thi xong tốt nghiệp. 1 tháng nữa thôi.&lt;br /&gt;
- Em đùa đấy à? Làm sao có thể chứ Thanh Mai.&lt;br /&gt;
- Vấn đề chỉ là anh có muốn hay ko thôi!&lt;br /&gt;
- Anh muốn, anh muốn! Ngay bây giờ nếu có thể anh cũng muốn lấy đc em ngay.   Thanh Mai ơi, anh yêu em nhiều lắm, anh ko thể mất em hiểu chưa!&lt;br /&gt;
- Ừ vậy thì quyết định vậy nhé. Mình sẽ cưới nhau!&lt;br /&gt;
- Còn mẹ em và mẹ anh.&lt;br /&gt;
- Hi, em có cách rồi mà!&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                                 &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXVI: Gạo nấu thành cơm!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa tới giờ nghỉ trưa, tôi đã tức tốc đến ngay “Khoảng Lặng”. Thanh Mai hẹn gặp   tôi ở đấy. Tôi cũng nóng lòng ko biết cô ấy có cách giải quyết gì. Chuyện   ngày càng trở nên khó khăn khi mẹ tôi và bà Thanh đã bắt đầu liên lạc hết cho   họ hàng và bạn bè thân thích. Rồi cả chuyện đặt sẵn đồ cưới, tìm địa điểm kết   hôn nữa. Cái đầu tôi gần như muốn nổ tung. Tôi quá mệt mỏi rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh nhìn này! Thanh Mai chìa ra tờ giấy xét nghiệm thai nhi, đập ngay vào mắt   tôi là dòng chữ: “Bệnh nhân: Hà Thanh Mai”. Tôi gần như chết lặng.&lt;br /&gt;
- Thế này là thế nào?&lt;br /&gt;
- Là em đã có thai. Anh ngốc thế! – Cô ấy thản nhiên đến như vậy sao? Cô ấy   có thai? Có đùa ko đó? Tôi cố lục lọi trong mớ kí ức hỗn độn của mình xem có   tí gì khiến tôi hiểu ra chuyện gì đang xảy ra ko!&lt;br /&gt;
- Em đùa đấy à? – Tôi gần như muốn quát lớn, mội vài ánh mắt trong quán quay   ra nhìn chúng tôi.&lt;br /&gt;
- Anh bình tĩnh đi! Nếu em ko có thai làm sao hai mẹ để cho chúng mình đc lấy   nhau!&lt;br /&gt;
- Vậy… vậy cái thai này là của ai? – Tôi cố chấn tĩnh mình.&lt;br /&gt;
- Là của em!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Gì thế? - Lần này thì tôi quát lên thật sự! Gìơ ko chỉ là một vài nữa mà là   tất cả mọi ánh mắt trong quán đều nhìn chúng tôi. Chợt tôi thấy Thanh Mai bụm   miệng cười.&lt;br /&gt;
- Anh tưởng em có thai thật à?&lt;br /&gt;
- Ý em là gì thế? Anh chịu hết nổi rồi, em đừng úp úp mở mở nữa!&lt;br /&gt;
- Hì, nhìn anh có vẻ phấn nộ nhỉ? – Sao tôi có thể ko phấn nộ đc chứ. Người   con gái tôi yêu chìa ra tờ giấy xét nghiệm có thai mang tên cô ấy trong khi   tôi và cô ấy chưa một lần chung chăn gối. Thử hỏi ai trong trường hợp như tôi   có thể bình tĩnh đc. – Gíây xét nghiệm giả đấy! – Cô ấy mỉm cười tinh quoái.   – Em có con bạn thân có bà chị gái là bác sĩ khoa sản mà. Em đã kể hết chuyện   của chúng mình và nó đã cùng bà chị đồng ý giúp em.&lt;br /&gt;
- Liệu có ổn ko?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh yên tâm, mấy ngày hôm nay em đã trang bị hết những kiến thức cơ bản của   một bà chửa là như thế nào rồi. Biểu hiện đầu tiên là buồn nôn, nghén đó…. rồi   bù lu bù loa, nhiều lắm! Rồi đến lúc mình lấy nhau rồi, lo gì ko có con thật   chứ!&lt;br /&gt;
- Anh sợ mọi chuyện ko dễ như chúng ta nghĩ đâu.&lt;br /&gt;
- Mẹ em và mẹ anh sẽ phản ứng dự dội chứ gì? Em nghĩ kĩ rồi. Thứ nhất, thể   nào mẹ em cũng có ý định giết em và anh. Mẹ sẽ sống chết cho anh một trận,   can tội dụ dỗ con cái nhà lành, may là đã qua tuổi vị thành niên từ tháng 1 vừa   qua. – Tôi giật bắn mình nghĩ ra, ừ nhỉ may quá cô ấy đã đủ 18 tuổi rồi. –   Hì, nhưng ko sao, bị đánh mà đc cưới nhau cũng ko uổng anh nhỉ? – Cô ấy cười   toe. – Cái này mới quan trọng, mẹ nào mà chả thương con, dẫu sao thì gạo nấu   thành cơm rồi cũng chả thể thay đổi đc, hì, mẹ tuy yêu chị Thanh Trúc hơn em   nhưng cũng thương em nhiều lắm! Vì ai bảo em giống ba mà! Mẹ có đánh có ****   cũng phải bắt anh cưới em thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Nhưng còn mẹ anh. Mẹ anh…&lt;br /&gt;
- Mẹ anh ko ưng em chứ gì?&lt;br /&gt;
- Ừ! – Tôi khẽ gật đầu buồn.&lt;br /&gt;
- Hì, em chả sợ. Chỉ cần anh yêu em là đủ. Với lại mẹ anh chẳng lẽ lại nỡ   lòng nào bỏ đi đứa cháu nội của mình à? Mẹ anh tìm vợ cho anh chắc chắn là muốn   có cháu bế rồi. Đúng ko? - Ừ, ko ngờ Thanh Mai cô ấy lại nghĩ đc nhiều chuyện   thế. Đúng là mẹ tôi muốn tôi lấy vợ nhanh vì dấu sao tôi cũng 30 tuổi rồi, mẹ   tôi thì cũng đã già. Mà ở cái tuổi đã ngoài 50 ai mà chẳng muốn có cháu bế chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và thế là chúng tôi quyết định thực thi kế sách: “Gạo nấu thành cơm”. Tôi ko   biết có ổn ko nữa, nhưng vì tình yêu chúng tôi buộc phải liều lĩnh thôi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm nay, mẹ tôi làm cơm mời ba mẹ con bà Thanh đến ăn. Gìơ chúng tôi cứ như   đã là một gia đình vậy. Đó cũng là cơ hội mà Thanh Mai bảo chúng tôi sẽ thi   hành kế sách cho tình yêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Thanh Mai ra ăn cơm đi con.&lt;br /&gt;
- Dạ! – Thanh Mai ngồi vào chỗ, chợt cô ấy bịt miệng chạy vào nhà vệ sinh. Mọi   người lo lắng, tôi cũng giả vờ cùng mọi người chạy vào xem Thanh Mai thế nào.   Bà Thanh, mẹ tôi, Thanh Trúc vô cùng lo lắng khi nhìn thấy Thanh Mai nôn oẹ.   Phải công nhận là cô ấy đóng đạt. Mấy lần trc, lần nào tập thì cứ đc nửa chừng   là y như rằng cô ấy ôm bụng bò lăn ra cười. Thế mà lần này cô ấy ko những mắt   chảy nước (nguyên một lọ thuốc nhỏ mắt tôi đã chuẩn bị cho cô ấy) mà mặt mũi   còn đỏ gay gắt. Tôi đỡ cô ấy vào phòng khách và ko quên lỡ miệng nói câu: “Em   lại khó chịu rồi à?”. Ba người còn lại nhìn chúng tôi chằm chằm, tôi giả vờ   như mình vừa lỡ miệng rồi cứ dìu Thanh Mai đi tiếp. Trong lúc đó một tờ giấy   rơi nhẹ nhàng từ trong túi quần Thanh Mai qua sự khéo léo điều khiển của cô ấy   đáp nhẹ xuống đất trước 6 con mắt có thể dễ dàng trông thấy.&lt;/span&gt;                        &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXVII: Bất lực!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi vào đến phòng khách. Tôi vừa đỡ Thanh Mai ngồi xuống ghế thì điều   gì mong đợi cũng đã đến. Bà Thanh tay cầm tờ xét nghiệm giận dữ:&lt;br /&gt;
- Thanh Mai, đây là cái gì?&lt;br /&gt;
Thanh Mai sợ sệt nép vào người tôi:&lt;br /&gt;
- Anh ơi, anh nói đi, chúng mình ko giấu đc nữa rồi!&lt;br /&gt;
Thanh Mai vừa dứt lời thì 6 con mắt lại đổ dồn vào tôi.&lt;br /&gt;
- Cậu Lâm, có chuyện gì giấu giếm cậu nói rõ đi! Cái tờ xét nghiệm có thai   này là thế nào? – Bà Thanh gần như muốn ăn tươi nuốt sống tôi. Tôi lắp bắp:&lt;br /&gt;
- Cháu… cháu… xin… lỗi… Cháu… cháu… và… và Thanh Mai… đã… đã có… có… có… con   với nhau ạ!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chát” - Một âm thanh kinh khủng vang lên. Khuôn mặt tôi lĩnh trọn cái tát nảy   lửa, nổ đom đóm mắt và in hằn 5 đầu ngón tay của bà Thanh. Dù đã chuẩn bị sẵn   tâm lý nhưng tôi vẫn bị sốc trc cái tát giáng trời của bà.&lt;br /&gt;
- Lâm! Mày vừa nói cái gì? - Lần này đến lượt mẹ tôi điên!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi chưa kịp trả lời câu hỏi của mẹ tôi thì ngay lập tức thấy bà Thanh lao   vào, lôi xềnh xệch Thanh Mai ra khỏi người tôi.&lt;br /&gt;
- Con Thanh Mai, mày ra đây, mày ra đây cho tao!&lt;br /&gt;
- Mẹ ơi! Con biết lỗi rồi!... Mẹ ơi!...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi muốn giữ lấy cô ấy, nhưng bà Thanh đã ném ánh mắt giận giữ vào tôi:&lt;br /&gt;
- Cậu Lâm! Tôi nghĩ cậu là người tử tế nhưng hoá ra cậu cũng chỉ như bao thằng   *** đểu khác. Tôi tưởng cậu hiền lành, tử tế, yêu con Thanh Trúc nhà tôi, ai   dè cậu dám lừa gạt, dụ dỗ con Thanh Mai. Cậu là thằng *** má! Quân xấu xa! Thằng   mất dậy!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Bà Thanh! Dù gì thì tôi cũng là mẹ nó, bà **** nó khác nào **** vào mặt tôi   hả? - Mẹ tôi giận dữ chả kém. – Bà phải xem lại con gái bà chứ! Con gái con đứa   gì mà mới nứt mắt ra đã ngủ với trai! Gìơ mới ễnh bụng ra! Con trai tôi mà phải   thèm đi dụ dỗ cái loại con gái như con bà sao?&lt;br /&gt;
- Bà Kim! Bà…. Con Thanh Mai! Mày nghe rõ chưa? Mày bôi do chát chấu vào mặt   ****** rồi đó con ơi! Mày đẹp mặt chưa? Mày nghe người ta **** nhục chưa con?   Tao… Tao phải đánh chết mày. – Bà Thanh gào lên rồi quay ra vớ ngay cái cán   chổi vụt lia lịa vào Thanh Mai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Á! Á…. Mẹ ơi…. Đừng… Á… con đau lắm!... A… A… - Tôi ko thể chịu đựng thêm nữa,   tôi lao vào ôm lấy Thanh Mai đỡ cho cô ấy những cái đòn đau đớn. Bà Thanh vẫn   ko chịu dừng tay mà vụt tới tấp vào cả tôi lẫn Thanh Mai. Thanh Mai ôm ghì lấy   tối, nước mắt giàn dụa, răng cắn chặt để chịu những cái đánh mạnh từ cái cán   chổi cứng nhắc. Tôi cũng siết chặt lấy cô ấy, giang người chắn đỡ cho cô ấy.   Lần đầu tiên tôi cảm nhận nỗi đau thể xác lớn thế này. Ko phải vì những cái vụt   bầm người lên cơ thể tôi mà là trên cơ thể yếu ớt của Thanh Mai. Những tiếng   gậy nện vào người như bọp nghẹt lấy tôi. Tiếng kêu đau chỉ còn đủ sức rung   trong cuống họng của Thanh Mai khiến tôi đau đớn vô cùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có lẽ bà Thanh sẽ ko chịu dừng lại nếu như Thanh Trúc và mẹ tôi ko chạy lại   kéo bà ấy ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Mẹ ơi đừng đánh nữa! Mẹ ơi, con xin mẹ! Đừng đánh em nữa!&lt;br /&gt;
- Bà Thanh! Bà ko đc phép đánh nữa! Bà ko đc đánh con tôi!&lt;br /&gt;
- Mẹ ơi! Thôi đi mà! Đừng đánh nữa!....&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng, mẹ tôi và Thanh Trúc cũng lôi bà Thanh ra khỏi chúng tôi.&lt;br /&gt;
- Con mất dậy! Đứa con gái mất nết!... – Bà Thanh lại gào lên! Thanh Mai ngước   đôi mắt đẫm nước lên nhìn mẹ:&lt;br /&gt;
- Con yêu anh Lâm! Chúng con thực sự yêu nhau! Còn mẹ và bác Kim thì sao? Hai   người chỉ biết làm theo ý mình nhưng có bao giờ để ý xem con cái mình có thực   sự vui vẻ ko? Hai người có quan tâm tới con cái ko? Có biết anh Lâm, chị Trúc   – hai người họ ko có yêu nhau? Nhưng hai người cứ một mực, cứ tự sắp đặt và   ép buộc tất cả! Con muốn lấy anh Lâm, con yêu anh ấy, con có con với anh ấy   thì sai à?&lt;br /&gt;
- Mày!... Mày…. Nói gì? Tao cho mày ăn học mà mày nói với tao thế à? Mày nghe   cho rõ đây, nhất định tao ko bao giờ cho mày cưới rõ chưa? Có thai thì nạo!   Tao ko cần cái loại con như mày và cái thằng rể *** má kia!&lt;br /&gt;
- Bà tưởng tôi cần cái loại con dâu như con gái bà sao? Có cho ko tôi cũng ko   thèm! Cái loại con gái ko biết nhục là gì!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Mẹ! Mẹ đừng xúc phạm đến Thanh Mai như vậy? Cô ấy ko đáng để mẹ làm như thế!   Con yêu cô ấy! Và con sẽ lấy cô ấy! Mẹ ko có quyền cấm đoán con! – Tôi khùng   lên với những gì mà mẹ tôi đã nói về ng con gái tôi yêu. Thanh Mai ko đáng bị   đối xử như thế! Cô ấy ko phải là loại con gái như mẹ tôi nghĩ. Tôi yêu cô ấy   và nhất định tôi chỉ lấy mình cô ấy thôi!&lt;br /&gt;
- Mày! Mày giỏi thì cứ lấy nó đi! Tao từ mày luôn!&lt;br /&gt;
- Mẹ!...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Con Thanh Mai nhà tôi có thối tha thế nào cũng ko bao giờ tôi thèm gả cho   nhà bà!... Con Thanh Mai, đứng dậy về ngay cho tao! – Thanh Mai bị bà Thanh   lôi đi. Đôi bàn tay tôi ko thể nào giữ nổi bàn tay bé nhỏ, mong manh của cô ấy.   Bởi sau tôi còn có sức mạnh ghìm chặt từ mẹ. Mẹ tôi ôm ghì lấy tôi, nhất quyết   ko cho tôi níu giữ người con gái tôi yêu. Thanh Mai cứ xa tôi dần, xa tôi dần.   Những tiếng kêu yêu ớt của cô ấy vang lên, cào xé ruột gan tôi:&lt;br /&gt;
- Anh Lâm cứu em với!... Cứu em với…. Anh Lâm ơi.…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                                          &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXVIII: Kẻ điên!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanh Mai đi khỏi, tôi gồng mình đẩy người ra khỏi mẹ, tôi lao ra ngoài nhà   như một kẻ điên loạn. Nhưng đã quá muộn, chiếc taxi đã chuyển bánh, khuất dần   vào trong bóng tối. Tôi khuỵ gối xuống lòng đường, nước mắt tôi chợt lăn một   vệt dài. Tôi đau!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi trở vào nhà trong bộ dạng của một kẻ đang điên, và vô cùng đáng sợ. Tôi   đi qua mẹ mà ko thèm nhìn bà lấy một cái. Tôi trở lên phòng, vào nhà vệ sinh,   xả nước và gục mặt trong bồn rửa. Nước lạnh làm giải toả cái nhiệt trong tôi.   Nhưng hình ảnh Thanh Mai gào thét trong đau đớn khiến tôi nghẹt thở.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi vớ cái điện thoại gọi cho Thanh Mai nhưng máy đã bị tắt. Tôi biết cô ấy   đã bị cắt liên lạc với tôi. Tôi gọi điện máy bàn, đường dây cũng ko liên lạc   được. Tôi gọi cho Thanh Trúc, cô ấy cũng ko nghe máy. Qúa tuyệt vọng, tôi lao   ra khỏi nhà trong chiếc SANTAFEB quen thuộc của mình, lái xe như một thằng   điên phi thẳng đến nhà Thanh Mai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh Lâm! Anh còn đến đây làm gì?&lt;br /&gt;
- Thanh Trúc! Anh xin em đó! Em cho anh gặp Thanh Mai đi!&lt;br /&gt;
- Em ko nghĩ là hai người lại có thể với nhau. Nhưng việc anh và Thanh Mai có   con thì càng ko thể chấp nhận! Thôi anh về đi! Mẹ em đang mất bình tĩnh, đợi   khi nào mẹ nguôi giận thì anh đến!&lt;br /&gt;
- Ko! Thanh Trúc, anh muốn gặp Thanh Mai!&lt;br /&gt;
- Thanh Mai… nó….&lt;br /&gt;
- Thanh Mai… cô ấy ở đâu? Cô ấy có bị làm sao ko? Thanh Trúc anh cầu xin em   đó, cho anh gặp Thanh Mai! Anh yêu em gái em thật lòng mà!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Cậu còn đến đây làm gì? - Tiếng bà Thanh khiến cả tôi và Thanh Trúc phải giật   mình.&lt;br /&gt;
- Thôi anh về đi! Mau lên!&lt;br /&gt;
- Ko! Cô ơi! Cho cháu gặp Thanh Mai đi mà!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa lúc đó tôi nghe tiếng đập cửa ầm ầm và tiếng gào thét của Thanh Mai trên   phòng.&lt;br /&gt;
- Mẹ ơi! Thả con ra! Mẹ ơi!... Con xin mẹ đó! Thả con ra!&lt;br /&gt;
- Thanh Mai ơi! – Tôi như một thằng điên gào gọi cô ấy!&lt;br /&gt;
- Anh Lâm ơi! Anh có ở đó phải ko? - Tiếng tay nện vào cửa lại vang lên liên   hồi, tiếng gào thét trong nước mắt nhưng yêu ớt cứ dội vào tim tôi.&lt;br /&gt;
- Anh Lâm ơi…..! Mẹ ơi…. Thả con… ra…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Cậu cút về cho tôi! – Bà Thanh giận dữ, cùng Thanh Trúc đẩy tôi ra khỏi cửa   nhà.&lt;br /&gt;
- Anh Lâm anh về đi!&lt;br /&gt;
- Ko! Cô ơi! Cháu xin cô đó! Cô cho cháu gặp Thanh Mai. Mõi tội lỗi là do   cháu! Tất cả là do cháu, ko liên quan gì đến Thanh Mai! Cô ơi! Xin đừng làm   gì cô ấy! Thanh Mai vô tội! Chúng cháu yêu nhau! Cháu yêu cô ấy thật lòng mà.&lt;br /&gt;
- Tôi bảo cậu về cơ mà! Cậu ko về tôi báo cảnh sát đó!&lt;br /&gt;
- Cháu thực lòng yêu con gái cô! Cháu xin cô đấy…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc cho tôi nói gì và tiếng Thanh Mai gào thét ko thôi trên phòng, bà Thanh vẫn   nhất quyết đuổi tôi ra khỏi nhà, đóng chặt cổng và tắt điện. Tôi đứng ở   ngoài, ngước đôi mắt đỏ ngầu lên phía phòng Thanh Mai. Bóng cô ấy chạy lại đứng   bên cửa sổ nhìn xuống chỗ tôi. Cô ấy gào gọi tên tôi, nhưng tôi ko thể nào   nghe tiếng bởi lớp kính của sổ kín bưng. Đôi tay cô ấy nắm chặt đấm mạnh vào   kính cửa một cách tuyệt vọng.&lt;br /&gt;
Trái tim tôi đau thắt, người con gái tôi yêu đang đứng ngay trc mắt tôi nhưng   lại bị ngăn cách hoàn toàn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mưa!&lt;br /&gt;
Mưa nặng hạt!&lt;br /&gt;
Mưa ngày càng nhiều!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi vẫn đứng chết chân nhìn người con gái tôi yêu. Bốn con mắt nhìn nhau hoà   trong nước mắt. Và có cả những giọt nước mắt hoà trong mưa.&lt;br /&gt;
Tôi ứơt sũng và lạnh. Tôi thấy lạnh trong lòng. Tôi thấy đau trong tim. Tôi   chỉ muốn khuỵ xuống. Người con gái tôi yêu cũng đang đau. Tôi cảm nhận rõ những   dòng nước mắt nóng bỏng qua lớp kính dày đặc kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mưa sối sả! Mưa làm cho con người ta buốt lạnh và nhói đau. Mưa làm nỗi đau   trở nên nhức nhối. Mưa khiến nước mắt rơi nhiều hơn. Nhưng… mưa ko làm con   người ta xuôi lòng và bỏ cuộc.&lt;/span&gt;                                 &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXIX: Con yêu hai người thật   nhiều!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cảm nhận thật mơ hồ cái mềm mại từ đôi bàn tay thiếu nữ đặt lên chán   mình. Và cái nóng bỏng bởi giọt nước mắt vô tình rơi trên má. Tôi thấy toàn   thân như mềm nhũn, ko có chút sức lực để nắm lấy cái cảm giác ấm áp dù chỉ là   mơ hồ đó. Trong cơn mê, tôi nghe văng vẳng lời thì thầm: “Đừng chết!... Anh   nhé!... Đừng bỏ em… anh nhé!” Tôi ko còn thấy gì nữa, thiếp đi trong cơn mệt   mỏi và cái đầu đau nhức, nóng bỏng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi lim dim, khẽ mở đôi mắt một cách mệt mỏi và khó khăn. Cái trần nhà sơn kẻ   các đường thẳng vuông góc. Cái đồng hồ vuông vắn, nâu đen. Cái bàn làm việc với   một chồng giấy tờ… Mọi thứ thật thân quen. Tôi đang nằm trong chính căn phòng   của mình. Rõ ràng tôi nhớ là tôi đã ở nhà Thanh Mai cơ mà. Cái đầu tôi đau nhức.   Khắp người vẫn nóng ran. Tôi nghe thấy tiếng bước chân quen thuộc và tiếng đẩy   cửa. Tôi nhắm chặt mắt như chưa hề có sự tỉnh dậy của mình. Tôi cảm nhận rõ đôi   bàn tay mẹ đặt trên chán mình. Tôi giận bà lắm... nhưng cái cảm giác lúc này   trong tôi bình yên thấy lạ. Tôi nhớ đến Thanh Mai và cái đầu tôi lại đau như   búa bổ. Tôi lo cho Thanh Mai. Tôi nhớ Thanh Mai. Tôi muốn gặp cô ấy! Nhưng   cơn đau đầu lại khiến tôi thiếp dần.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã ba ngày nay tôi ốm mê man. Cứ tỉnh lại mê. Cứ thế, người tôi gầy đi trông   thấy. Nhưng hôm nay, tôi thấy người đỡ hơn. Cái đầu đã nhẹ đi rất nhiều. Bổng   tôi nghe thấy tiếng ai đó kêu la ngoài nhà. Cố bước ra khỏi chăn, tôi tiến lại   chỗ cửa sổ. Qúa choáng váng. Tôi thấy Thanh Mai. Cô ấy đang đứng ngay trc cửa   nhà tôi. Đầu đeo băng dôn, tay giơ tấm biển to đoành với dòng chữ: “Cháu yêu   anh Lâm! Xin hãy cho chúng cháu cưới nhau!”. Và cô ấy liên tục kêu gào cái khẩu   hiệu đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Bác Kim! Xin bác hãy cho chúng cháu đc cưới nhau! Cháu yêu anh Lâm! Chúng   cháu yêu nhau! Chúng cháu chỉ cưới mình nhau thôi! Bác Kim ơi! Bác Kim ơi!   Xin hãy chấp thuận cho chúng cháu!...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi ko biết là nên vui hay nên buồn nữa đây. Đồng hồ mới điểm chưa đầy 6h   sáng mà cô ấy đã làm loạn cả khu phố lên thế. Nhưng tôi vui vì nhìn Thanh Mai   khí thế như vậy có nghĩa là cô ấy ko sao cả. Tôi muốn mở cửa gọi cô ấy. Trong   khi tôi đang cố mở bằng đc cái chốt cửa thì nhìn thấy mẹ tôi chạy ra. Ko đc!   Bà sẽ giết cô ấy mất! Nhưng tôi ko thể. Tôi vẫn còn rất mệt. Tôi ko đủ sức để   đẩy nổi cái chốt cửa sổ. Tôi cố gắng bước thật nhanh xuống nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Cô định làm loạn ở đây sao? - Mẹ tôi quát lớn!&lt;br /&gt;
- Cháu xin lỗi! – Thanh Mai co rúm người, cái môi bặm lại, hai cái mắt nhắm   chặt. Cứ như đang chờ đợi hình phạt từ mẹ tôi!&lt;br /&gt;
- Cô có biết là vì cô mà hàng xóm gọi điện sang **** tôi ko?&lt;br /&gt;
- Cháu! Cháu biết lỗi rồi ạ! – Cô ấy nói mà mắt vẫn nhắm chặt!&lt;br /&gt;
- Tôi đã làm gì cô đâu mà cô co rúm người thế kia?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanh Mai hé hé cái mắt, sợ sệt:&lt;br /&gt;
- Cháu sợ bác sẽ đánh cháu!&lt;br /&gt;
- Tôi ko giống mẹ cô. Đi đánh con người khác!&lt;br /&gt;
- Bác ơi! Anh Lâm…&lt;br /&gt;
- Nó vẫn bệnh! Tất cả là vì cô đó!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanh Mai bật khóc khiến mẹ tôi phải sững người.&lt;br /&gt;
- Huhuhu… huhu…. – Cô ấy khóc ngày một to.&lt;br /&gt;
- Tôi đã làm gì cô đâu mà cô khóc hả? Cô nín ngay cho tôi. Ko hàng xóm nghe   thấy lại bảo tôi đánh người.&lt;br /&gt;
- Bác ơi! Cháu xin bác đó! Bác cho cháu cưới anh Lâm đi! – Cô ấy ôm chầm lấy   mẹ tôi mặc cho bà kéo mãi cũng nhất quyết ko chịu buông tay ra.&lt;br /&gt;
- Trời ơi là trời! Trên đời còn có kiểu người thế này sao?&lt;br /&gt;
- Bác! Bác đồng ý bác nhá!&lt;br /&gt;
- Bỏ tôi ra đã! Ôm thế này tôi nghẹt thở mất!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanh Mai buông ra nhanh chóng, miệng cười toe dù mắt vẫn ngân ngấn nước:&lt;br /&gt;
- Mẹ đồng ý mẹ nhé!&lt;br /&gt;
- Ai là mẹ cô hả?&lt;br /&gt;
- Là mẹ đó!&lt;br /&gt;
- Tôi ko phải mẹ cô!&lt;br /&gt;
- Nhưng là mẹ chồng con!&lt;br /&gt;
- Cái con bé này!&lt;br /&gt;
- Mẹ ơi con đói!&lt;br /&gt;
- Cái gì?&lt;br /&gt;
- Từ hôm qua tới giờ con chưa ăn gì! Con đói thì cháu nội mẹ cũng đói mà!&lt;br /&gt;
- Cái con bé này. Sao ko ăn? Tệ quá đi! Ko biết lo cho bản thân thì phải biết   nghĩ đến con chứ! Đúng thật là…. Còn đứng đó làm gì? Vào đây tôi nấu mì cho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đứng trên cầu thang nhìn cái dáng nhỏ nhắn của cô vợ tương lai lẽo đẽo   theo sau mẹ tôi khiến tôi thấy lòng chợt vui quá. Tôi khẽ mỉm cười thấy lòng   đầy hạnh phúc. Thanh Mai! Anh yêu em! Mẹ! Con yêu mẹ! Con yêu hai người thật   nhiều!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                                       &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXX: Mít ướt!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi leo lên giường giả như ko hay biết chuyện gì và vẫn còn chìm trong giấc   ngủ. Đúng như tôi đoán, mẹ tôi cho Thanh Mai lên phòng thăm tôi. Bàn tay mảnh   dẻ của cô ấy khẽ đặt lên trên má tôi rồi lướt nhẹ khắp mặt. Cứ như là cô ấy   nhớ chúng lắm và muốn ôm trọn chúng vậy. Bàn tay cô ấy dừng lại trên đôi môi   tôi. Đôi môi khô, nhạt phếch của một kẻ ốm yếu. Lại một lần nữa tôi cảm nhận   đc cái bỏng rát trên má mình bởi giọt nước mắt nóng hổi của người con gái tôi   yêu. Thanh Mai đưa hai tay nắm chặt lấy bàn tay của tôi. Cái siết như trao hết   yêu thương và nỗi nhớ mong của cô ấy. Tôi thấy mình như đc tiêm hàng vạn những   liều thuốc tăng cường sinh lực. Mọi mệt mỏi trong tôi đều tan biến. Tôi vùng   dậy, ôm choàng lấy Thanh Mai trong sự ngỡ ngàng của cô ấy. Cái ôm riết như ko   đủ cho bao nỗi đau khổ và nhớ mong những ngày qua. Cái ôm như muốn giữ chặt   người mình yêu, không để phải xa nhau một lần nữa. Cái ôm như lấp đầy và chữa   lành mọi vết thương đau nhói trong lòng và trong hai con tim đang yêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi chúng tôi ở bên nhau thì ko biết mẹ tôi đã đi đâu. Đến tận trưa mới   thấy mẹ tôi về. Nhìn thấy tôi, sắc mặt có vẻ tỉnh táo, tôi biết bà vui lắm   nhưng vì có Thanh Mai nên bà tỏ ra bình thản như ko.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Thanh Mai bữa nay ăn cơm ở đây.&lt;br /&gt;
- Dạ?&lt;br /&gt;
- Sao vậy?&lt;br /&gt;
- Dạ! Cháu… cháu…&lt;br /&gt;
- Tôi đã nói với bà Thanh rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa nghe thấy mẹ tôi nhắc đến mẹ, Thanh Mai có vẻ lo sợ lắm. Cô ấy cứ bấm   ngón tay liên tục. Tôi đoán chắc cô ấy sợ mẹ tôi đã nói chuyện cô ấy đến đây   làm loạn. Thử nghĩ xem ai mà có thể chấp nhận cảnh con mình lại đi *********   đòi cưới chứ. Tôi khẽ đưa tay nắm lấy bàn tay cô ấy rồi nhẹ nhàng:&lt;br /&gt;
- Ko sao đâu! Ở lại ăn cơm với mẹ và anh. Mấy hôm nay anh cũng nhớ cơm lắm rồi   đấy! – Tôi khẽ cười để xua đi những lo lắng trong cô ấy. Thanh Mai mỉm cười   nhưng liếc sang mẹ tôi thì cô ấy vẫn còn gượng gạo lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Thôi ko phải đứng đó mà tình cảm. Vào đây phụ tôi một tay nấu nướng. - Bất   giác tôi thấy Thanh Mai run lên. Cô ấy khổ sở quay sang tôi cầu cưú. Cô ấy   thì biết nấu nướng gì đâu mà phụ mẹ tôi chứ. Qủa này thì tiêu thật rồi. – Ơ hay,   còn đứng đó làm gì?&lt;br /&gt;
- Dạ… dạ cháu vào đây ạ! – Cô ấy vừa đi vừa ngoái lại, cái mặt mếu máo trông   đến là thảm hại. Tôi chỉ còn biết khẽ cười: “Thôi cố đi em, đừng làm vỡ hay   cháy cái gì là đc!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng đồng hồ sau, mẹ tôi và Thanh Mai trở ra với một mâm đầy thức ăn. Một   kì tích xảy ra. Ko có một cái gì đổ vỡ hay cháy khét. Mẹ tôi cũng ko kêu than   gì cả ngoài câu:&lt;br /&gt;
- Bữa nay toàn tôi nấu đó, chỉ dám nhờ em yêu của anh phụ lạt rau với thái củ   thôi đó.&lt;br /&gt;
- Cám ơn mẹ! – Tôi khẽ cười trong khi Thanh Mai cái mặt tái lại. – Thôi ăn   cơm nào. Nhớ cơm mẹ nấu quá! – Tôi gắp lia lịa thức ăn vào bát mẹ, và bát   Thanh Mai.&lt;br /&gt;
- Tưởng mày quên bà mẹ này rồi! – Tôi cười khì rồi gắp thức ăn và một miếng   to đoành. Mẹ tôi cũng bắt đầu dùng bữa. Nhưng riêng Thanh Mai cái tay vẫn để   dưới bàn, chẳng thấy cầm bát ăn cơm gì cả.&lt;br /&gt;
- Sao vậy? - Mẹ tôi đặt bát xuống hỏi.&lt;br /&gt;
- Em mệt ở đâu à? – Tôi cuống quýt.&lt;br /&gt;
- Dạ ko!&lt;br /&gt;
- Vậy sao ko ăn đi! Hay phải để tôi mời?&lt;br /&gt;
- Dạ ko ạ! – Thanh Mai vội vã cầm đũa lên, nhưng ngay tức khắc tôi và mẹ phải   giật mình. Tay phải cô ấy một dòng máu chảy dài xuống cả cổ tay. Tôi vội kéo   tay cô ấy lại. Một vết cắt sâu hoắm trên ngón tay trỏ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Em bị đứt tay sao ko nói gì hả?&lt;br /&gt;
- Cái con bé này, đứt tay sao ko nói một tiếng. Để máu chảy nhiều thế kia à.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Hu hu…” – Cô ấy bật khóc trong sự ngỡ ngàng của cả mẹ và tôi. Nước mắt chảy   ra như suối, ướt đầm đìa cả cổ áo.&lt;br /&gt;
- Con bé này, ai làm gì mà khóc như mưa thế? – Thanh Mai đưa cánh tay còn lại   lên gạt nước mắt, nghẹn ngào:&lt;br /&gt;
- Con… sợ bác mắng con… hậu đậu, vụng về… nên bị đứt tay đau lắm cũng ko dám   nói! Huhu… con đau lắm! – Máu chảy đúng là càng lúc càng nhiều.&lt;br /&gt;
- Thằng Lâm, còn ngồi đấy làm gì? Lấy bông băng lại đây. – Tôi như sực tỉnh   chạy như bay lên phòng lấy bông băng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mẹ tôi tỉ mỉ chấm vết cắt bằng thuốc đỏ. Thanh Mai nước mắt vẫn chảy dài.&lt;br /&gt;
- Con bé này thật là! Đau một tí rồi nó khác khỏi.&lt;br /&gt;
- Huhu…&lt;br /&gt;
- Đã bảo ko khóc nữa rồi mà! Lớn từng này tuổi rồi còn khóc nhè.&lt;br /&gt;
- Bác ơi! Bác đừng mắng con! Con sợ lắm!&lt;br /&gt;
- Hả? - Mẹ tôi nhìn bộ dạng của Thanh Mai chỉ biết lắc đầu. – Con gái gì mà yếu   đuối thế? - Mẹ tôi nghiêm mặt. – Ko khóc nữa. Giờ có con rồi, ko đc khóc ko   con nó sinh ra lại giống mẹ. Ơ hay… con bé này…&lt;/span&gt;                           &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXI: Tình yêu và trách nhiệm.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm nay tôi và mẹ sẽ sang nhà Thanh Mai để nói rõ chuyện của chúng tôi. Hoá   ra sáng ngày hôm qua, mẹ tôi và bà Thanh đã hẹn gặp nói chuyện với nhau. Tôi   ko biết có phép màu gì mà giữa hai bà mẹ khó tính có thể ngồi nói chuyện và   đưa đến kết quả là có buổi nói chuyện giữa hai bên gia đình như ngày hôm nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Năm con người ngồi trong phòng khách. Tôi và Thanh Mai là căng thẳng hơn cả.   Mẹ tôi nhìn tôi và Thanh Mai rồi bảo:&lt;br /&gt;
- Hôm qua, mẹ và bà Thanh đã nói chuyện với nhau. Thật sự mà nói cả mẹ và bà   Thanh đều ko bằng lòng với việc làm của hai con. Các con thật thiếu suy nghĩ   và quá nông nổi. Các con đã phạm một sai lầm mà hai mẹ ko thể chấp nhận. Hai   con đã làm cho mọi người quá mệt mỏi và thất vọng. Mẹ luôn tự hào về con Lâm ạ,   nhưng vì chuyện này mẹ thật sự thấy buồn. - Lời mẹ như cứa vào da thịt tôi.   Tôi biết mình đã sai, quyết định này của tôi và Thanh Mai thật sự đã đi quá   xa và chẳng thể dừng lại. Có lẽ đúng là nó quá nông nổi. Nhưng tôi ko thể   trách ai, tôi mới là kẻ đáng trách, một thằng đàn ông đã trưởng thành, đã 30   tuổi đầu lại có thể chấp nhận và đồng tình với kế sách chẳng mấy hay ho này của   cô người yêu chưa học hết THPT. Nhưng chúng tôi thực sự yêu nhau! Người ta vẫn   nói khi người ta yêu người ta thường mù quáng mà. Và chúng tôi dám chấp nhận   tất cả vì tình yêu đích thực của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Gìơ có nói thêm gì thì cũng đã muộn. Chuyện đã rồi. Con dại thì cái mang. –   Bà Thanh thở dài. - Mẹ nào cũng muốn con cái mình tốt cả, nhưng nếu hai con   đã quyết định đến với nhau, mẹ và bác Kim ko can thiệp gì. Chỉ có điều, các   con phải tự chịu trách nhiệm lẫn nhau. Cuộc sống gia đình có nhiều điều ko dễ   dàng như các con nghĩ. Nhất là giờ các con sắp làm cha làm mẹ. Các con phải   biết bảo ban nhau, phải biết giữ gìn tình cảm vợ chồng, cũng như cùng nhau   xây đắp hạnh phúc gia đình, nuôi dạy con cái. – Bà Thanh quay sang tôi. - Cậu   Lâm thì ko nói làm gì. Cậu đã có sự nghiệp nhất định. Nhưng còn con Thanh Mai   nhà tôi, nó thì học hành ko tốt, nghề nghiệp thì chưa có. Tôi nghĩ đó là gánh   nặng cho cậu và cũng cho cả bà Kim nữa. Nhưng vì hai con đã gây hậu quả quá lớn,   và cũng chính hai con muốn đến với nhau nên hai con phải tự chịu trách nhiệm.   Mẹ cũng mong hai con biết lỗi lầm của mình và phải trưởng thành hơn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi và Thanh Mai lặng im ko nói gì cả. Những lời hai bà mẹ nói đủ để chúng   tôi hiểu mình phải chịu trách nhiệm lớn thế nào. Nhưng chúng tôi cũng vui lắm,   vì giờ tất cả có nghĩa là chúng tôi sẽ đc chung sống với nhau. Tôi biết gặng   nặng gia đình là rất lớn nhưng đc sống với ng mình yêu thì còn gì hạnh phúc   hơn. Chúc cho lựa chọn của chúng tôi là ko hề sai lầm!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước khi đám cưới đc tổ chức, mọi người đã đề ra điều kiện cho chúng tôi đó   là Thanh Mai phải thi đỗ tốt nghiệp. Đó cũng là điều tôi mong mỏi ở cô ấy.   Tôi và Thanh Mai biết những kiến thức cô ấy có được thật sự quá mong manh cho   việc đỗ tốt nghiệp. Vì vậy chúng tôi lại bắt đầu lao vào ôn luyện cho Thanh   Mai. Thời gian thi chẳng còn nhiều nên cô ấy phải nỗ lực nhiều lắm. Nhìn cô ấy   gầy hẳn bởi những đêm thức trắng để học bài, sáng lại vội vã đến trường, tôi   thấy lòng mình nhoi nhói. Người ta vẫn nói sức mạnh của tình yêu lớn lắm!   Mong rằng nó sẽ giúp cho Thanh Mai bé bỏng của tôi đủ sức để vượt qua giai đoạn   khó khắn này!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                        &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXII: Cô bé Hy – Un.&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanh Mai hút cốc sinh tố sữa chua nhìn tôi:&lt;br /&gt;
- Anh ơi! Chị Thanh Trúc dạo này buồn lắm! Có lẽ là vì chuyện chị ấy và ông   Chan. Làm thế nào để cho mẹ đồng ý nhỉ?&lt;br /&gt;
- Khó thật đấy!&lt;br /&gt;
- Mẹ đã quá đau đầu vì chuyện của em rồi, giờ thêm chuyện của chị chắc mẹ đến   bệnh mất! – Cô ấy thở dài, hướng đôi mắt xa xăm nhìn ra cửa kính. Tôi khẽ nắm   lấy bàn tay cô ấy, mỉm cười.&lt;br /&gt;
- Em tinh ranh lắm mà! Sao ko nghĩ cách giúp chị!&lt;br /&gt;
- Giúp chị Trúc á! – Cô ấy nhăn cái mũi lại giả đò đăm chiêu suy nghĩ. - Ừm!   Phải nghĩ cách giúp chị ấy mới đc! – Nghe cô ấy nói tôi hơi giật mình. Tôi chỉ   đùa cô ấy thôi chứ cô ấy mà nghĩ cách ko khéo lại giống chuyện của chúng tôi,   làm bà Thanh sốc thêm cú nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi giờ như đã là con rể trong nhà, thế nên bà Thanh cũng rất hay làm cơm vào   thứ 7 gọi tôi đến ăn cùng. Hôm nay cũng ko ngoại lệ. Đi làm về cái là tôi rẽ   thẳng đến nhà Thanh Mai luôn. Chà đúng là tiếp đãi con rể quý có khác, mẹ vợ   tôi chuẩn bị nhiều thức ăn lắm! Mà hôm nay Thanh Mai thật lạ, mọi lần là hay   lăng xăng chạy ra chạy vào chỗ mẹ nấu ăn, chẳng phải là giúp mẹ nấu nướng gì   đâu mà cốt là để nhúp nháp thức ăn, thế mà hôm nay trong khi thức ăn ngon rất   nhiều mà chẳng thấy cô ấy thiết tha gì, cứ thấy thấp thỏm, ngóng Thanh Trúc   đi làm về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa thấy tiếng xe máy Thanh Trúc về cô ấy đã lao như bay ra đón. Nhớ chị gái   đến thế sao? Chắc sắp lấy chồng nên tình cảm nó tràn trề! Tôi đang phụ giúp mẹ   vợ dọn đò ăn ra thì thấy Thanh Trúc và Thanh Mai vào nhưng dẫn theo một đứa   bé gái chắc tầm 6, 7 tuổi. Con bé có mái tóc đen xoăn tự nhiên, đôi mắt tròn   và sáng, cái môi nhỏ xíu, đỏ mọng. Chiếc váy chấm bi hồng càng tôn lên vẻ   đáng yêu của nó.&lt;br /&gt;
- Chào bà và chú đi Hy – Un.&lt;br /&gt;
- Dạ! Con chào bà, con chào chú!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bà Thanh ngạc nhiên:&lt;br /&gt;
- Con ai vậy Thanh Trúc?&lt;br /&gt;
- Dạ con của tổng giám đốc. Ông ấy phải đi công tác một tuần nên gửi bé Hy –   Un nhờ con trông giùm. - Vừa nghe đến đó tôi giật mình. Gìơ thì tôi đã hiểu tại   sao hôm nay Thanh Mai của tôi lại lạ như vậy. Tôi cam đoan sự có mặt của bé   Hy – Un ở đây chắc chắn có bàn tay của cô ấy.&lt;br /&gt;
- Hoá ra là con của ông Chan hả? Đúng là gái Hàn Quốc có khác xinh quá! – Bà   Thanh vui vẻ cầm tay đứa bé. - Lại đây con, vào ăn cơm cùng bà nào.&lt;br /&gt;
- Dạ!&lt;br /&gt;
- Ngoan quá! Mà này sao con bé nói tiếng Việt sõi thế?&lt;br /&gt;
- Bé theo ông Chan sang Việt Nam từ năm 1 tuổi mà mẹ!&lt;br /&gt;
- Vậy à? Thế Hy…&lt;br /&gt;
- Dạ, con tên Hy – Un ạ!&lt;br /&gt;
- Con ngoan quá! Thế con học lớp mấy rồi?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con bé xoè tay ra đếm:&lt;br /&gt;
- 1, 2.. Dạ 2…. ạ! – Bà Thanh và chúng tôi bật cười trc hành động ngộ nghĩnh   của con bé! Tôi và bà Thanh mải cười mà ko hề nhận ra có hai cô nàng nhìn   nhau cười tinh quoái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi bắt đầu dùng bữa. Cuộc nói chuyện chỉ xoay quanh cô bé Hy – Un đáng   yêu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Thế ba Chan có hay đưa con đi chơi ko?&lt;br /&gt;
- Dạ ít lắm! – Con bé cười toe – Nhưng cô Trúc hay đưa con đi công viên nhảy   nhà phao lắm! Con thích chơi cả nhà bóng nữa! – Bà Thanh nhìn Thanh Trúc, chắc   bà cũng hơi ngạc nhiên trc sự quan tâm của cô con gái với con ông tổng giám đốc   lại nhiều như vậy. Thanh Trúc chỉ biết khẽ cười gượng gạo.&lt;br /&gt;
- Thế chắc Hy – Un quý cô Thanh Trúc lắm nhỉ? – Thanh Mai vừa lên tiếng con   bé đã gật đầu lia lịa.&lt;br /&gt;
- Dạ Hy - Un yêu cô Thanh Trúc lắm! Ba Chan cũng yêu cô Thanh Trúc. – Bà   Thanh giật mình xít rơi đũa. – Ba con khen cô Thanh Trúc vừa xinh đẹp lại vừa   giỏi giang. Ba bảo sau này nếu con ngoan và học giỏi con cũng giống cô Trúc!   – Con bé lại cười, nụ cười đẹp như một thiên thần. Và hình như cũng có một nụ   cười nở trên môi bà Thanh.&lt;/span&gt;                     &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXIII: Điều kì diệu!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tuần ko phải là một con số lớn nhưng cũng ko quá nhỏ để làm nên một điều   kì diệu. Tôi đã nghĩ như thế khi cô bé Hy – Un đến ở nhà mẹ vợ tôi. Trong suốt   một tuần này, con bé vẫn đến trường đi học, và sinh hoạt bình thường cùng với   3 mẹ con bà Thanh. Thanh Trúc thì bận đi làm, Thanh Mai thì phải đi học, và tất   nhiên việc chăm sóc, đưa đón con bé bà Thanh phải kiêm cả.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng nào, bà Thanh cũng cứ đi tập thể dục về là lên phòng gọi bé Hy – Un dậy,   nhắc bé đánh răng, rửa mặt, thay quần áo, ăn sáng, rồi đưa bé đến trường. Con   bé có vẻ quý bà Thanh lắm, có khi nó quấn quýt bên bà Thanh còn nhiều hơn là   bên Thanh Trúc và Thanh Mai. Thanh Mai lúc nào cũng than vãn: “Nó ngủ trưa dậy,   ko thấy mẹ em đâu là y như rằng nó hỏi suốt. Nào là bà đâu rồi?, nào là bà đi   đâu vậy dì? Nào là bà đi bao gìơ về!...”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trong suốt một tuần này, Thanh Mai cũng hay hớn hở khoe tôi: “có con bé   mẹ em vui hẳn, nhà lúc nào cũng có tiếng trẻ con. Kế sách của em cũng tuyệt   quá anh nhỉ?!?” Ừ thì công nhận Thanh Mai của tôi có cái đầu cũng khá thông   mình. Cái đầu với một núi các trò, thật sự tôi phải thua cô bé của tôi ở cái   khoản này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tuần cũng đã trôi qua. Hôm nay bà Thanh làm cơm mời cả tôi và ông Chan   cùng đến dùng bữa. Tôi đến từ sớm phụ đưa mẹ vợ đi ra siêu thị mua đồ ăn. Con   bé Hy – Un cũng nhất quyết đòi đi theo, nó cứ bám riết bà Thanh như hình với   bóng, bà đi đâu nó cũng đi theo đấy. Ra đến siêu thị, con bé lăng xăng chạy   nhảy khắp nơi, gặp ai nó cũng lễ phép chào, líu lo suốt buổi. Nhìn con bé   trông xinh xắn, lại tây tây nên ai cũng nhìn và bắt chuyện.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Ôi cháu bác ạ? Xinh quá!&lt;br /&gt;
- Cháu ngoại tôi đấy! Người Hàn Quốc đó nhá! – Tôi ko biết bà Thanh nói đùa   hay thật nữa chỉ biết trông bà lúc đấy thì vui ra mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bữa cơm với đầy đủ mọi người quây quần và tất nhiên ko thể thiếu nhân vật   chính là ông Chan. Chúng tôi trò chuyện vui vẻ với đủ thứ đề tài, từ món canh   cua bà Thanh nấu quá ngon, đến việc thi cử của Thanh Mai, hay những câu chuyện   thú vị của bé Hy – Un trong những ngày ở đây. Bữa cơm diễn ra vô cùng thân mật   và vui vẻ, ai cũng đều thấy thoải mái và ngon miệng vô cùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn cơm xong mọi người lại quây quần trong phòng khách ăn đồ tráng miệng còn   bé Hy – Un thì ra hiên đùa nghịch với con mèo mun con, bà Thanh mới mua về   cho con bé chơi. Thanh Trúc khéo léo gọt hoa quả. Bà Thanh lặng lẽ nhìn ông   Chan khi thấy ánh mắt mang rõ vẻ khác thường của một ông chủ với cô nhân   viên. Ánh mắt dành cho người mà ta yêu thì đúng hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Hai con yêu nhau đc bao lâu rồi, Thanh Trúc? – Bà Thanh vừa buông câu hỏi cả   4 người chúng tôi đều phải há hốc miệng.&lt;br /&gt;
- Dạ!... - Giọng Thanh Trúc run lên rõ trong cuống họng. Ông Chan đặt miếng   lê xuống bàn, nhìn bà Thanh đáp:&lt;br /&gt;
- Có lẽ cô đã biết mọi chuyện. Cháu và Thanh Trúc yêu nhau cũng đc gần 2 năm.&lt;br /&gt;
- 2 năm? - Cả tôi, Thanh Mai và bà Thanh cũng đều phải ngạc nhiên. Hai năm, cả   một quãng thời gian như thế mà Thanh Trúc có thể giữ kín đến cả mẹ và em gái   đều ko hay biết.&lt;br /&gt;
- Con xin lỗi! Tại con sợ mẹ sẽ ko chấp nhận chuyện tình cảm này nên con mới   phải giấu mọi người như thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bà Thanh thở dài:&lt;br /&gt;
- Đúng là cha mẹ sinh con trời sinh tính! Tôi đã biết chuyện kể từ khi Hy –   Un đến đây. Nếu ko phải con bé nó ngoan thế thì hai anh chị mệt với tôi rồi đấy!&lt;br /&gt;
Trong khi Thanh Trúc và ông Chan còn chưa biểu lộ gì thì Thanh Mai đã nhảy cẫng   lên:&lt;br /&gt;
- Hoan hô mẹ! Mẹ thật là tuyệt vời – Cô ấy chạy lại ôm hôn bà Thanh rối rít cứ   như người đc bà Thanh chấp nhận chuyện tình cảm là cô ấy ko bằng.&lt;br /&gt;
- Tôi còn chưa trị tội cô đó. Tôi biết thừa là cái trò này chả ai khác ngoài   cô đâu đấy.&lt;br /&gt;
- Eò, con phảỉ là người có công chứ! Mà ko có con sao mẹ có đc cô cháu gái   ngoại Hàn Quốc yêu thế kia. Suốt ngày bà ơi!&lt;br /&gt;
Thanh Mai vừa dứt lời, bé Hy – Un đã từ ngoài chạy vào mếu máo:&lt;br /&gt;
- Bà ơi! Con mèo nó cào xước tay con!&lt;br /&gt;
- Đâu lại đây bà xem nào, con mèo hư thật, dám làm đau cháu bà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn cảnh hai bà cháu chúng tôi ko khỏi bật cười. Không khí gia đình vui cứ   như đêm 30 tết. Thế đấy, điều kì diệu đã xảy ra và tôi hạnh phúc lắm khi nó   đc tạo nên phần lớn là công của cái đầu lắm trò – cô nàng bé bỏng của tôi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                                       &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXIV: Đêm tình yêu!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày mai là Thanh Mai đã đi thi tốt nghiệp rồi. Cả một tuần nay chúng tôi ko   gặp nhau. Tôi nhớ cô ấy lắm nhưng tôi phải để cho cô ấy có thời gian ôn luyện.   Trong suốt một tuần, trc sự tham mưu của anh chàng Đức tôi đã quyết định làm   một món quà tặng cô vợ của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Mai em thi rồi đấy! Ko cho em ngủ còn gọi em ra đây làm gì? – Đang toe toét   cười khi thấy cô ấy ra thì ngay lập tức bị cô ấy dội cho gáo nước, tắt luôn.   - Đứng đó làm gì thế? Ko đi đâu à? Hay gọi em ra đây chỉ để ngắm?&lt;br /&gt;
Tôi ỉu xìu, lắc đầu:&lt;br /&gt;
- Ko! Đi ra chỗ này.&lt;br /&gt;
- Sao mặt buồn thế? Rủ người ta đi mà cái mặt buồn thế kia à? – Đáng ghét thật   đấy, trong khi tôi hớn hở muốn cho cô ấy một điều bất ngờ trc khi thi thì cô ấy   lại cau có mặt mày như thế. Ko buồn mới lạ. - Mặt mà buồn như thế ứ thèm đi   đâu!&lt;br /&gt;
- Hì! Ko! Ko! Vui rồi nè! – Tôi ngay lập tức phải ngoác cái miệng ra cười.   Thanh Mai nhăn mũi “xí” một cái rồi toe toét khoác tay tôi.&lt;br /&gt;
- Đi thôi nào anh yêu!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi đi ra công viên gần nhà Thanh Mai. Gìơ đã hơn 11 giờ nên công viên   vắng chẳng còn ai.&lt;br /&gt;
- Em nhắm mắt lại. Cấm ti hí đó. Ăn gian là anh phạt đó.&lt;br /&gt;
Thanh Mai nhắm nghiền đôi mắt, nhăn nhó:&lt;br /&gt;
- Em nhắm chặt rồi. Nói nữa là người ta mở mắt bây giờ đó!&lt;br /&gt;
- Đừng, đừng nhắm một tí thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Mở mắt ra đi em! – Tôi thì thầm bên tai Thanh Mai. Đôi mắt cô ấy từ từ mở   ra. Cả một khoảng đất rộng xung quanh chúng tôi sáng bừng bởi những ánh nến   lung linh và những dây đèn nhấp nháy chăng thành dòng chữ: “Thi tốt em yêu   nhé”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thấy rõ đôi mắt sáng niềm vui và nụ cười đầy bất ngờ trên môi Thanh Mai.   Chưa hết bất ngờ, tôi bê ra một bình thủy tinh đựng đầy hạc giấy, đc trang   trí vô cùng xin xắn và dễ thương, giơ ra trc mặt cô ấy, đôi mắt tôi khẽ nhắm   chặt:&lt;br /&gt;
- Người ta nói nếu gấp đc 1000 con hạc giấy bạn sẽ có một điều ước. Nay trong   tay tôi đang có 1000 con hạc giấy, tôi cũng muốn có một điều ước. Nhưng tôi   ko ước cho bản thân tôi mà tôi muốn dành nó cho người con gái tôi yêu. Người   quan trọng nhất với tôi lúc này. Điều ước đó là cô ấy sẽ đủ tự tin để thành   công trong kì thi tốt nghiệp ngày mai. – Tôi khẽ mở mắt. Tôi nhìn rõ ánh mắt   tràn đầy yêu thương và hạnh phúc mà Thanh Mai trao cho tôi. Cô ấy đón lấy chiếc   bình hạc giấy, kiễng chân và dướn người. Nhẹ nhàng, dịu êm và ngọt ngào. Cô ấy   trao cho tôi một nụ hôn cháy bỏng. Những cây nến như lung linh hơn, trái tim   tình yêu của chúng tôi như rực rõ hơn, đẹp hơn. Và tình yêu trong mỗi chúng   tôi đêm nay như đc chắp thêm đôi cánh. Đêm như huyền bí hơn và nụ hôn vẫn   đang ngọt ngào!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh gấp tất cả sao? 1000 con?&lt;br /&gt;
- Thật ra… - Tôi gãi tai. - Chắc khoảng gần 100 con?&lt;br /&gt;
- Thế còn 900 còn lại?&lt;br /&gt;
- Anh nhờ cậu Đức! Cậu Đức lại nhờ các nàng của cậu ấy… và các nàng ấy có nhờ   ai nữa ko thì anh chịu!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
”Bụp”&lt;br /&gt;
- Oái sao lại đấm anh!&lt;br /&gt;
- Thế mà cũng đòi! Làm người ta cảm động gần chết! Hoá ra là toàn nhờ người   khác gấp hộ!&lt;br /&gt;
- Nhưng anh đã cắt tất cả chỗ giấy để gấp 1000 con hạc này đó! Em xem này –   Tôi chìa ngón tay vẫn còn thương tích – anh cắt rộp cả tay này!&lt;br /&gt;
Thanh Mai cầm ngón tay đau của tôi ngắm nghía.&lt;br /&gt;
- Ko phải giả!&lt;br /&gt;
- Ý em là anh nói dối hả?&lt;br /&gt;
- Uk! Hì&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Dám nói anh thế hả? Có đứng lại ko? Anh mà bắt được thì chết với anh.&lt;br /&gt;
- Ông già, đố đuổi đc em đó! – Cô ấy cười, tiếng cười trong trẻo vang khắp cả   công viên.&lt;/span&gt;                        &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXV: Anh yêu em nhiều lắm!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày thứ nhất.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Mẹ mua cho em con heo đất.&lt;br /&gt;
Mẹ mua cho em con heo đất… í o í ò.&lt;br /&gt;
Ngày hôm nay em vui lắm&lt;br /&gt;
Cầm heo trên tay em ngắm… í ò í o&lt;br /&gt;
Làm sao cho heo mau lớn&lt;br /&gt;
Làm sao cho heo mau lớn í o í ò&lt;br /&gt;
Heo ko đòi ăn cơm&lt;br /&gt;
Heo ko đòi ăn cám&lt;br /&gt;
---------------------------&lt;br /&gt;
Heo chỉ cần em bế trên tay ầu ơ&lt;br /&gt;
Em ko thèm mua kem&lt;br /&gt;
Em ko thèm mua bánh&lt;br /&gt;
Em để dành cho heo&lt;br /&gt;
Em lì xì cho heo đất 200 mỗi ngày&lt;br /&gt;
Này heo ơi ngoan nhé í o&lt;br /&gt;
Này heo con ơi mau lớn í o&lt;br /&gt;
…”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhạc chờ của Thanh Mai đó. Đã hơn 18 tuổi đầu, chưa kể sắp lấy chồng đến nơi   rồi mà cô ấy vẫn chả khác con nít tẹo nào. Hai cuộc gọi nhỡ. Ko biết là cô ấy   đã dậy chưa hay vẫn còn tít mít trong chăn. Hôm nay thi rồi, mà tôi biết cái   tật ngủ nướng lại thêm bệnh lề mề của cô ấy nên phải gọi dậy sớm. Hôm thi đầu   tiên ko thể đi trễ đc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- A lô… - Giọng đầy ngái ngủ.&lt;br /&gt;
- Dậy đi em yêu!&lt;br /&gt;
- Em vẫn buồn ngủ lắm!&lt;br /&gt;
- Ko đc! Dậy sớm chuẩn bị đi, anh đến đón đi ăn sáng rồi đưa đi thi luôn.&lt;br /&gt;
- Cho em ngủ thêm một tí thôi! Hôm qua ngủ muộn mà.&lt;br /&gt;
- Thôi nào, dậy đi. Ko anh gọi mẹ mẹ lại quạt cho bây giờ!&lt;br /&gt;
- Đáng ghét! - Đầu dây bên kia đã tắt. Nhưng tôi biết rõ là cô nàng của tôi vẫn   chưa ra khỏi cái giường đâu. Thôi thì cho vua ngủ nướng ngủ thêm 5 phút nữa vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Dậy chưa đó!&lt;br /&gt;
- Dậy rồi mới nghe điện thoại đc chứ!&lt;br /&gt;
- Nhưng chưa ra khỏi chăn đúng ko?&lt;br /&gt;
- Mùa hè em có đắp chăn đâu!&lt;br /&gt;
- Trời! Thôi dậy đi, nửa tiếng nữa anh lái xe qua đón.&lt;br /&gt;
- Đi ô tô à?&lt;br /&gt;
- Ừ!&lt;br /&gt;
- Ko đi ô tô đâu!&lt;br /&gt;
- Sao vậy.&lt;br /&gt;
- Đi thi chứ có phải đi đâu đâu. Em ko thích đi ô tô đi thi đâu. Có đi thì đi   xe máy thôi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trời đất! Đi xe máy thì tôi biết kiếm đâu ra. Nhà có mỗi cái ô tô thôi. Thế   là tôi lại phải lái xe lao như bay đến nhà cậu Đức mượn xe. Tôi bấm chuông   bao lâu mới thấy cậu ta ra mở cửa. Quần áo thì xộc xệch. Cái áo lại còn mặc   trái nữa. Chắc chắn chàng ta vừa quơ vội đống quần áo vương *** trên sàn nhà   đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Sếp!... Sao sáng sớm đã đến nhà em thế!&lt;br /&gt;
- Tôi đang vội. Hôm nay cậu cho tôi mượn xe máy đc ko.&lt;br /&gt;
- Sao lại phải mượn xe em? Con ô tô của sếp hỏng à?&lt;br /&gt;
- Ko! Hỏng thì tôi lái tới đây kiểu gì. Thanh Mai ko thích đi ô tô đi thi.&lt;br /&gt;
- À ra vậy! Rồi, sếp cứ lấy con xe em đi tạm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh ơi làm gì ngoài đó mà lâu vậy? - Một cô gái trẻ tóc xoã ngang vai, mặc   trên mình mỗi cái áo cánh dài tay của cậu Đức.&lt;br /&gt;
- Em ra đây làm gì chứ! Vào nhà đi, anh đang nói chuyện với sếp! – Cô gái đi   thẳng vào nhà ngay. Cậu Đức nhìn tôi gãi tai. Tôi đoán ko sai mà.&lt;br /&gt;
- Thôi lấy xe nhanh cho tôi rồi còn vào ko em nó đợi!&lt;br /&gt;
- Sếp!...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanh Mai ngồi sau xe cười nói mãi ko thôi. Ai đời ngồi sau xe ngươì yêu, lại   sắp là chồng nữa chứ, mà cô ấy chả ôm eo gì cả, hai tay hết dang rộng lại đưa   lên cao. Cứ hồ hởi đón gió trời!&lt;br /&gt;
- Vợ ôm eo chồng đi!&lt;br /&gt;
- Ôm gì mà ôm! Phải kiêng!&lt;br /&gt;
- Kiêng gì?&lt;br /&gt;
- Đỏ tình đen bạc! Ông già ạ! Hì… Hôm nay ko ăn bánh mì ốp la đâu nhá!&lt;br /&gt;
- Sao thế?&lt;br /&gt;
- Phải ăn xôi đỗ! Ngốc thế! - Hôm nay tôi mới phát hiện thêm, cô nàng của tôi   còn mắc bệnh mê tín!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi ở công ty làm việc mà mắt cứ dán vào đồng hồ, đếm từng giây từng phút. Ko   biết Thanh Mai của tôi thi cử thế nào, chứ tôi lo lắm! Kiến thức của cô ấy ko   chắc, hơn nữa ko biết cô ấy có gây ra chuyện gì ko! Cô ấy là **** gây chuyện   mà. Nhỡ lại… Mà thôi, tôi tin ở Thanh Mai mà. Cô ấy đã cố gắng ôn luyện rất   chăm chỉ. Chắc chắn là cô ấy sẽ đỗ thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Em thi thế nào? Làm đc chứ?&lt;br /&gt;
- Cũng tuỳ, văn em chém gió hết. Gặp ông bà nào đầu óc bay bổng, trí tưởng tượng   phong phú thì chắc ko đến nỗi, còn ông bà nào trọng kiến thức và lời văn trau   truốt thì em đứt! – Cô ấy làm tôi đau tim.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày thứ 2.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh ơi em đau bụng!&lt;br /&gt;
- Chết! Sắp thi rồi còn đau bụng là sao?&lt;br /&gt;
- Làm sao em biết đc! Anh phải hỏi cái bụng em chứ?&lt;br /&gt;
- Thế sáng ngoài xôi ra em có ăn gì ko?&lt;br /&gt;
- Có! Sữa chua, mận, hình như cả xoài dầm nữa thì phải! – Ôí trời đc buổi cô ấy   dậy sớm học bài thì… ăn lắm thứ thế. Ko đau bụng mới lạ!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày thứ 3.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Thôi chết anh ơi! Em quên máy tính ở nhà rồi!&lt;br /&gt;
- Thi toán mà em còn quên máy tính! Thôi đợi anh, anh phi nhanh về nhà! – Nói   rồi tôi lao xe máy phi như bay về nhà lấy máy tính. Còn chưa kịp thở ra hơi   thì:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh ơi!&lt;br /&gt;
- Gì?&lt;br /&gt;
- Thật ra… em có máy tính. Chắc mẹ hay chị Trúc bỏ vào giùm em rồi! – Cô ấy rụt   rè rút cái máy tính từ trong túi sách ra.&lt;br /&gt;
- Hì… Ko sao! Coi như là anh tập thể dục vậy. Thôi mau vào đi, nhớ thi tốt đấy   – Tôi tức đến nghẹn cổ! Cái mặt tôi cười mà cứ như khóc!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
****&lt;br /&gt;
- Thế nào rồi em? Điểm thi đỗ chứ?&lt;br /&gt;
- … - Mặt Thanh Mai buồn thui, cô ấy chẳng nói câu gì cả.&lt;br /&gt;
- Sao vậy? Có điểm thi rồi mà, em đc bao điểm?&lt;br /&gt;
- Em… - Cô ấy choàng tay ôm chặt lấy cổ tôi rồi khóc nấc lên. Tôi thấy tim   mình thắt lại, cổ họng nghẹn đắng. Tiếng cô ấy khóc mỗi lúc một to hơn. Tôi cố   gắng lấy lại bình tĩnh, an ủi cô ấy.&lt;br /&gt;
- Thôi, ko sao! Vẫn còn đợt 2 thi lại mà. Từ giờ đến lúc đấy, mình chăm chỉ học   hơn nữa là đc thôi. Đừng khóc nữa. – Tôi nhẹ nhàng kéo tay cô ấy ra. Ko một   giọt nước mắt. Đôi mắt khô ro. Cái miệng còn toe toét cười. – Này, anh tưởng   em khóc. Trượt mà cười tươi thế à?&lt;br /&gt;
- Em có nói trượt bao giờ đâu! Tự anh suy đoán đấy chứ! – Cô ấy cười tinh   quoái.&lt;br /&gt;
- Thế có nghĩa là em đỗ rồi phải ko? - Mắt tôi sáng trưng.&lt;br /&gt;
- Hì… - Cô ấy vênh cái mặt trắng hồng lên, tự đắc. - Tất nhiên. Thanh Mai mà   lại!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cốp”.&lt;br /&gt;
- Á! Sao anh lại cốc đầu em?&lt;br /&gt;
- Cho chừa cái tội dám chọc anh. Biết anh lo thế nào ko?&lt;br /&gt;
- Hì! – Cô ấy lại cười toe. - Biết mới chọc mà!&lt;br /&gt;
Bất chợt tôi ôm chặt cô ấy vào lòng. Cái siết thật mạnh. Cô ấy ngạc nhiên lắm.   Cứ đứng yên ko hiểu hành động của tôi.&lt;br /&gt;
- Thanh Mai! Vậy là chúng ta sắp đc lấy nhau rồi. Anh nhớ em lắm! Anh yêu em   nhiều lắm! – Mái đầu cô ấy ngả sát vào bờ ngực tôi, đôi tay cô ấy ôm chặt lấy   tôi.&lt;br /&gt;
- Em cũng yêu anh nhiều lắm!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dưới nắng chiều, hoàng hôn buông rơi, hồ nước phẳng lặng, hàng cây xanh mát,   những ghế đá lặng im, có một nụ hôn nhẹ nhàng và ngọt ngào .&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                                                                  &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXVI: Đám cưới hoàn mĩ!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng thì ngày mà chúng tôi mong đợi cũng đã đến. Mẹ tôi và bà Thanh hối   hả chuẩn bị cho cái đám cưới này lâu lắm rồi. Mọi thứ đc lên danh sách, chuẩn   bị chu đáo. Vì đám cưới lần này quan khác đến dự rất đông, lại có nhiều nhân   vật có máu mặt, quan sếp to nên hai bà mẹ quyết định phải tổ chức một đám cưới   hoàn mĩ nhất. Quyết định cuối cùng đc đưa ra là mở tiệc đứng, tất nhiên địa   điểm đã đc chúng tôi giới thiệu đó là bãi đất trống “Khoảng Lặng”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đám cưới của chúng tôi đc tổ chức theo kiểu Hàn Quốc. Cái này thì khỏi nói vì   tất nhiên có phần của ông Chan ở đây rồi. Chiếc cổng hoa với rực rỡ những sắc   hoa mùa hè, hai bên cột cổng đc sơn màu hồng phấn đẹp lung linh. Tấm thảm đỏ   đc trải dài từ đầu cổng ra tận nơi cha xứ đứng tuyên bố. Hai bên là những   hàng khách ngồi tham dự. Những lãng hoa to và những chùm bóng bay rực rỡ sắc   màu. Còn có cả hệ thống phun nước làm mát không khí nữa. Đám cưới của chúng   tôi tổ chức vào mùa hè mà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi người ai cũng hồ hởi, nóng lòng muốn xem hai cô tiểu thư xinh đẹp của nhà   bà Thanh và hai chàng rể quý của bà. Chí ít thì cũng một người là trưởng   phòng của một tổng công ty lớn, một người lại là tổng giám đốc công ty liên   doanh với nước ngoài hơn nữa lại là người Hàn Quốc, ko tò mò mới lạ. À quên,   chắc các bạn đang bất ngờ, đám cưới này ko phải chỉ tổ chức cho riêng mình   tôi và Thanh Mai đâu, Thanh Trúc và ông Chan cũng cùng cưới với chúng tôi mà.   Niềm vui đc nhân đôi đó!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi từng đôi sánh bước bên nhau bước trên tấm thảm đó tiến tới chỗ cha   xứ trong tiếng nhạc êm du và những nụ cười chúc phúc của mọi người. Nhưng dẫn   đầu lại là cô bé Hy – Un trong bộ cánh thiên thần, đầu đội vương niệm, tay   sách giỏ đựng đầy cánh hoa hồng. Tiếp đến là cặp đôi Thanh Trúc và ông Chan.   Thanh Trúc đẹp lắm. Cô ấy mặc bộ váy cưới ngắn chưa đến đầu gối nhưng tà sau   thì dài lê thê. Bộ này là do ông Chan đích thân đặt ở bên Hàn Quốc đó. Trông   cô ấy thường ngày đã đẹp, hôm nay trang điểm cô dâu trông hiền dịu và xinh đẹp   vô cùng. Mọi người ai cũng xít xoa khen ngợi. Cuối cùng là cặp đôi của chúng   tôi. Thanh Mai thì khác, cô ấy chọn bộ váy cưới theo thiết kế của người Việt   Nam. Bộ váy cưới trắng dài chạm đất, đc điểm những hoạ tiết ren, ngọc và đá đẹp   mắt. Chiếc váy cưới quây bó sát bờ ngực cô ấy để lộ bờ vai mềm trắng mịn và tấm   lưng mảnh mai. Đầu đội dế trắng với chiếc vương niệm đính đá long lanh. Trên   tay còn cầm bó hoa tươi xinh xắn. Trông cô ấy đẹp và lộng lẫy chả kém gì chị.   Và có lẽ sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra, hay sẽ đúng là một dám cưới hoàn mĩ   như hai bà mẹ mong muốn nếu như ko bắt cô vợ xinh đẹp của tôi đi đôi cao gót   10 phân chỉ vì cô ấy thấp hơn tôi… nhiều quá!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi đang sánh bước đi bên nhau, tươi cười với quan khách. Trông Thanh   Mai lúc đó rạng rỡ lắm, đôi mắt sáng long lanh, cái miệng nhỏ xinh với lớp   son nhũ bóng hồng tươi tắn thì… Bỗng Thanh Mai loạng choạng, ko giữ nổi thăng   bằng kéo cả tôi và cô ấy cùng ngã xuống, lăn khỏi tấm thảm đỏ ra nền cỏ xanh   rì. Hoá ra chiếc váy dài lê thê cộng thêm đôi cao gót “siêu cao” khiến cô ấy   dẫm phải váy và “thảm hoạ” xảy ra. Tôi đã nghĩ như thế khi tất cả quan khách   phải sửng sốt kinh hoàng đứng bật cả dậy, hai bà mẹ thì nhìn nhau khốn đốn, Thanh   Trúc và ông Chan nhìn chúng tôi lo lắng. Những tiếng cười rúc rích chợt vang   lên. Nhưng mọi thứ đc xua tan hết, hay nói cách khác là mở màn cho một điều   thú vị. Thanh Mai và tôi nằm chồng lên nhau. Bốn con mắt nhìn nhau, ko hiểu   sao lúc đó, tôi muốn hôn lên đôi môi hồng gợi cảm của cô ấy. Mọi người ồ lên,   reo vui và phấn khích. Thế là trên nền cỏ xanh mát, êm ái, dưới những cánh   hoa hồng mịn như nhung khẽ bay bay từ đôi tay nhỏ bé của cô bé thiên thần   tình yêu Hi – Un, trong tiếng nhạc rộn ràng, chúng tôi trao cho nhau một nụ   hôn ngất ngây và ngọt ngào. “Em yêu! Gìơ đây ta thật sự đã là của nhau rồi!”.   Nụ hôn thêm cháy bỏng và ngọt ngào hơn. Ko biết đây có phải là một đám cưới   hoàn mĩ như hai bà mẹ mong muốn ko nhỉ?&lt;/span&gt;               &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXVII: Đêm tân hôn!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đc nghỉ 1 tuần ở cơ quan. Chúng tôi cũng định đi hưởng tuần trăng mật ở   Nha Trang cùng hai vợ chồng Thanh Trúc và ông Chan. Nhưng hai bà mẹ cắt luôn   khoản này của chúng tôi vì lí do Thanh Mai đang có thai, ko đc đi đâu hết. Kế   sách có em bé của Thanh Mai vẫn thường đem lại nhiều tác dụng phụ ko mấy mong   đợi như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đêm nay là đêm tân hôn của vợ chồng chúng tôi. Căn phòng tân hôn chính là   phòng của tôi với mọi đồ đạc đã đc tân trang lại. Ngoài bàn làm việc của tôi   ra, giờ có thêm cả bàn trang điểm của vợ nữa. Chăn, ga, gối, đệm đc thay mới   hoàn toàn. Đêm tân hôn có khác, giường trải ga đỏ, nền nhà rắc cánh hoa hồng,   hai cái gối ngủ to đoành đc đặt kế với hai cái gối ôm trái tim đỏ rực. Tuy   nhiên, theo điều khoản của người lớn thì chúng tôi bị cấm làm chuyện xxx. Điều   tưởng chừng là vô lý với vợ chồng mới cưới nhưng lại là có lí bởi Thanh Mai của   tôi đang có thai mà. Nhưng mặc kệ, đó là trên lý thuyết giả thôi, chứ thực tế   nào có vậy. Nên chúng tôi tất nhiên là ko thể chấp hành mệnh lệnh của các bậc   tiền bối rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nằm dài trên giường chờ cô ấy tắm xong. Tôi bắt đầu nhớ tới những lời dặn dò   của anh em chiến hữu.&lt;br /&gt;
- Mình là đàn ông, mình có thể thua kém về mọi mặt nhưng tuyệt đối ko đc thua   kém trong chuyện đó! Ko đc để phụ nữ nó khinh mình biết chưa anh! - Cậu Đức vỗ   vai tôi.&lt;br /&gt;
- Con vợ em suốt ngày nó làu bàu chê em thể lực kém, ức lắm anh ạ! Thế nên   anh phải cố hết sức đó! - Thằng Tuấn còi dặn dò tôi với tư cách của một kẻ đã   nếm mùi thất bại.&lt;br /&gt;
- Phải đấy! Anh cứ phải phát nào ra phát đấy cho em! Ko đc yếu mềm!...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đấy, tôi nào có biết gì đâu. Ko ngờ chỉ mỗi chuyện tưởng chừng như bình thường   thế thôi nhưng lại lắm rắc rối và khó khăn ghê. Nhưng ko sao, kĩ năng cậu Đức   và mấy anh em nhân viên cấp dưới vợ con đề huề truyền dạy tôi nghe và khắc   ghi ko bỏ sót điều nào. Và giờ chỉ chờ đợi đến tí nữa là thể hiện thôi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vợ tôi đang tắm. 15 phút. 20 phút. 30 phút. 1 tiếng. Trời đất, hơn 1 tiếng đồng   hồ rồi mà vẫn chưa thấy vợ tôi ra. Sao cô vợ tôi lại tắm lâu thế chứ! Tôi lại   phải bật dậy khỏi giường đi vào phòng tắm.&lt;br /&gt;
- Em yêu làm gì trong đấy mà lâu vậy? – Ko có tiếng trả lời. – Thanh Mai, em   có trong đó ko vậy? Thanh Mai, mở cửa ra cho anh! Thanh Mai! – Tôi lấy chân   đá mạnh một cái vào cửa. Một tiếng “Uỵch” từ trong phát ra. – Thanh Mai em có   sao ko vậy?&lt;br /&gt;
- Ko, ko … em ko sao!&lt;br /&gt;
- Vậy mở cửa ra cho anh! – Cánh cửa từ từ mở. Cô ấy rụt rè bước ra. Đôi mắt lộ   rõ vẻ vừa mới ngủ dậy. – Em ngủ trong đó đấy à? – Cô ấy cúi gầm mặt. – Em sao   thế? Sao lại ngủ trong đó?&lt;br /&gt;
- Em sợ anh?&lt;br /&gt;
- Cái gì?&lt;br /&gt;
- Em ko biết đâu! Em ko ngủ với anh đâu! Em ko muốn làm giống người lớn trong   đêm tân hôn đâu. Bọn bạn em bảo kinh lắm! – Cô ấy vừa khóc vừa nói. Trời đất   đây có phải là Thanh Mai mà tôi biết ko? Cô ấy yêu sớm hơn cả tôi, ấy vậy mà   trong chuyện này còn con nít hơn cả tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Thôi nín đi! Thì mình là vợ chồng mà! Vợ chồng nào chả phải thế! Mình còn   phải sớm sinh em bé nữa mà!&lt;br /&gt;
- Ko! Em ko ngủ với anh đâu! – Cô ấy bật khóc còn to hơn cả lúc nãy!&lt;br /&gt;
- Thôi thôi nín đi! Ko mẹ biết thì chết!... Thôi thì mình chỉ ngủ cùng thôi vậy,   ko làm gì cả!&lt;br /&gt;
- Ứ đâu!&lt;br /&gt;
- Hả?&lt;br /&gt;
- Anh xuống đất nằm đi! Nhỡ ngủ cùng, nửa đêm anh giở trò thì sao!&lt;br /&gt;
- Cái gì vậy? Sao bắt anh nằm đất hả?&lt;br /&gt;
- Anh ko nằm thì em nằm!&lt;br /&gt;
- Thôi… thôi… anh… nằm!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đấy, đêm tân hôn của tôi đấy! Có lẽ cả đời ko quên nổi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Thanh Mai, Lâm dậy mau, sáng rồi! - Tiếng mẹ tôi gọi cửa. Nắm đấm cửa từ từ   chuyển động. Thôi chết, tối qua vợ chồng tôi quên ko khoá cửa phòng. Tôi và   Thanh Mai nhìn nhau. Tôi vục dậy, trèo nhanh lên giường. Nhưng khổ nỗi, tay   chân luống cuống, chăn nó cứ quấn vào chân, tôi trèo mãi ko lên nổi thành giường,   dù Thanh Mai đang ra sức cùng kéo tôi lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bụp”.&lt;br /&gt;
- Hai đứa dậy mau! - Mẹ tôi mồm chữ A, mắt chữ O trc cảnh tượng hai vợ chồng   ôm nhau ngủ dưới đất, giường ga xộc xệch, chăn rải từ giường xuống đất! - Trời   ơi là trời! Hai vợ chồng mày ngủ kiểu gì mà lăn cả xuống đất thế này!?!&lt;br /&gt;
- Ơ mẹ! Chào buổi sáng!&lt;br /&gt;
- Sáng sủng gì? Dậy? Dọn dẹp lại phòng ngay. Còn Thanh Mai xuống nấu ăn sáng.&lt;br /&gt;
- Dạ?&lt;br /&gt;
- Còn dạ gì? Con dâu về nhà ko nấu để mẹ chồng nấu à?&lt;br /&gt;
- Dạ… ko! – Thanh Mai mếu máo nhìn tôi. Ngày đầu tiên làm dâu của cô ấy đã bắt   đầu rồi đó! &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                                    &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXVIII: Vụng về!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Xoảng”.&lt;br /&gt;
- Cái con bé này! Đến cầm cái bát thôi mà cũng đánh vỡ. – Tôi đang tranh thủ   đánh một giấc, vừa nghe thấy tiếng mẹ tôi quát Thanh Mai ở dưới bếp tôi vội bật   dậy như một cái lò xo lao nhanh xuống dưới bếp. Thanh Mai hai hàng nước mắt   chảy dài. Dưới sàn nhà nước trứng chảy lênh láng, mảnh vỡ văng tứ tung. – Còn   đứng đó mà khóc nữa à? Mau dọn đi, cái con bé này! – Thanh Mai sợ hãi luống   cuống cúi xuống nhặt mảnh vỡ. Có lẽ vì quá sợ hãi và luống cuống lên cô ấy vừa   mới chạm xuống nhặt mảnh vỡ đã bị cứa một vệt dài. - Trời ơi! Sao trên đời lại   có đứa hậu đậu thế này! Chổi có, hót rác có dùng để làm gì?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Mẹ thôi đi! – Tôi chạy lại ôm lấy Thanh Mai, nắm chặt ngón tay đầy máu của   cô ấy. – Mọi ngày mẹ vẫn nấu ăn sáng mà. Gìơ cô ấy vừa mới về mẹ đã bắt làm rồi.   Mẹ phải từ từ để cô ấy làm quen dần với cảnh về nhà chồng chứ! - Mẹ tôi cứng   họng. Bà ko nói nổi câu gì. Ko phải vì tôi nói đúng quá mà vì bà ko tin nổi   thằng con quý của bà nó đang mắng bà để bảo vệ con vợ nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng thì mẹ tôi cũng chả thèm nấu ăn sáng và tất nhiên bãi chiến trường   mẹ tôi cũng ko thèm dọn. Tôi và Thanh Mai lại phải lúi húi quét dọn. Cả một   phòng bếp sực mùi tanh của trứng, cả một chút mùi nước mắm nữa. Tôi thở dài:&lt;br /&gt;
- Thật ra là lúc nãy em sai đó! Anh nói mẹ như thế là ko đúng đâu. Chắc mẹ sẽ   giận lâu đó!&lt;br /&gt;
- Em biết! Gìơ phải làm sao hả anh!&lt;br /&gt;
- Anh cũng chưa biết. Có lẽ trưa nay em lại phải nấu cơm đấy!&lt;br /&gt;
- Anh đùa à?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi và Thanh Mai cả hai lúi húi ở dưới bếp. Chẳng phải là nấu nướng gì đâu!&lt;br /&gt;
- Anh mua ở đâu thế?&lt;br /&gt;
- Đèn Lồng Đỏ!&lt;br /&gt;
- Trời sang thế? Mẹ nghi đó!&lt;br /&gt;
- Yên tâm, mình cứ đảo đảo lên, cho nó lung tung và hơi nát là đc.&lt;br /&gt;
- Sao anh ko mua canh rau ngót hay canh rau muống nó mới giống, mua hẳn canh   gà, hấp thế.&lt;br /&gt;
- Em nghĩ ở đó có canh rau muống cho em à?&lt;br /&gt;
- Xuỵt! Khẽ thôi ko mẹ biết giờ!&lt;br /&gt;
- Biết rồi.&lt;br /&gt;
- Sườn chua ngọt cơ á? Mà sao cả tôm chiên thế này.&lt;br /&gt;
- Thì mẹ anh vẫn làm mà!&lt;br /&gt;
- Nhưng đây là em nấu chứ ko phải mẹ anh!&lt;br /&gt;
- Uí giời, mẹ có biết là em nấu dở đâu. Chỉ biết là em vụng về thôi.&lt;br /&gt;
- Hai cái này nó ko đi liền với nhau à?&lt;br /&gt;
- Chắc là ko! Mà thôi nhanh lên…. Đừng, đừng!&lt;br /&gt;
- Gì thế?&lt;br /&gt;
- Sao lại bày cả đồ trang trí làm gì?&lt;br /&gt;
- Ừ nhỉ! Hì, em quên.&lt;br /&gt;
- Oái, đừng đổ, túi nước chấm đó. Cái này vứt đi, mình phải tự pha. Nhà làm   gì có mấy cái linh tinh trong đó.&lt;br /&gt;
-….&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau hơn 30 phút, cuối cùng thì chúng tôi cũng dọn ra đc một mâm cơm với đủ   các món ko thua kém mẹ tôi thường ngày: cải bắp quấn thịt, canh gà, sườn chua   ngọt, tôm chiên, salat rau xanh bao gồm: rau sống, cà chua, dưa chuột… (mua ở   nhà hàng) và nước chấm (tự pha).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gọi mãi mẹ tôi mới chịu xuống. Mặt bà nhìn cái là biết cơn giận chưa nguôi.&lt;br /&gt;
- Mẹ vào ăn cơm đi! Thanh Mai mất cả buổi sáng làm cơm để xin lỗi mẹ đó! - Mẹ   tôi giật mình trước lời giới thiệu của tôi.&lt;br /&gt;
- Tất cả là Thanh Mai làm đây sao?&lt;br /&gt;
- Vâng, vợ con cũng đc đấy chứ mẹ!&lt;br /&gt;
- Để xem đã! - Mẹ tôi nói thế chứ tôi biết bà bất ngờ lắm. Chắc chắn là hết   giận rồi. Mẹ tôi lấy đũa gắp miếng sườn ăn thử. – Cũng đc! - Phải là quá đc   chứ ko phải là đc! Mẹ tôi thật là… Nhà hàng nổi tiếng người ta nấu cơ mà. Mẹ   tôi tính thế đấy, muốn đc mẹ tôi khen thì phải thật hoàn hảo. Như Thanh Trúc   là một ví dụ. Đang hớn hở với việc nâng tầm cao Thanh Mai trong mắt mẹ thì   hai đứa giật mình bởi tiếng mẹ hỏi. - Thế cơm đâu? Ăn cơm mà ko bê nồi cơm ra   à? - Chết! Mải chú tâm đến thức ăn mà quên khuấy mất món quan trọng nhất. Gìơ   thì hai đứa chúng tôi chỉ biết mặt mếu nhìn nhau.&lt;br /&gt;
- Dạ, tụi con quên nấu cơm rồi!&lt;br /&gt;
- Cái gì!?!&lt;/span&gt;                  &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXIX: Ngủ cùng!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa nhìn thấy Thanh Mai mang quần áo vào phòng tắm tôi cũng vớ quần áo và lao   như bay đến khoác tay cô ấy.&lt;br /&gt;
- Chồng làm gì đấy!&lt;br /&gt;
- Tắm!&lt;br /&gt;
- Ko thấy người ta đang vào à?&lt;br /&gt;
- Thấy mới vào cùng mà!&lt;br /&gt;
- Cái gì thế? – Nhìn cái vẻ mặt giận dữ của cô ấy sao mà yêu thế ko biết!&lt;br /&gt;
- Hì, thì mình là vợ chồng, tắm chung có sao đâu!&lt;br /&gt;
- Ko đc! Đi ra đi! – Cô ấy ra sức lấy tay đẩy người tôi.&lt;br /&gt;
- Nhưng chồng muốn tắm cùng vợ! – Tôi làm bộ nũng nịu.&lt;br /&gt;
- Muốn ăn đấm ko? Thích tắm thì vào mà tắm một mình nhá! – Nói rồi cô ấy toan   bước đi!&lt;br /&gt;
- Thôi đc rồi, ko tắm chung nữa. Vợ tắm đi!&lt;br /&gt;
- À thôi… chồng tắm đi!&lt;br /&gt;
- Ko đc! Tắm sau rồi lại ngủ trong đó như hôm qua ý à. Vợ tắm đi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hí hửng từ trong bồn tắm ra, với ý nghĩ hôm nay cô ấy ko trốn đc tôi đâu.   Nhưng vừa ra đến giường đã thấy cô ấy ngủ rồi. Tôi trèo lên giường, khẽ đưa   tay gạt mấy lọn tóc rối của cô ấy, rồi nhẹ nhàng lứơt tay trên đôi má ửng hồng   của cô ấy. Rõ ràng là cô ấy cảm nhận đc tất cả mà. Rồi khi bàn tay lướt đến   đôi môi hồng tôi cúi đầu hôn nhẹ lên đó một nụ hôn phớt qua môi. Đôi tay cô ấy   khẽ nhúc nhích. Hì, cam đoan là cô vợ tôi giả vờ ngủ rồi. Tôi hắng giọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Sao vợ mình hôm nay ngủ sớm thế nhỉ? Nhưng thôi, ngủ cũng có cái hay của   nó. Mình phải tận dụng cơ hội mới đc. – Nói rồi tôi khẽ cúi đầu xuống người   cô ấy giả vờ như mình đang giở trò. Ngay lập tức cô ấy vùng dậy, vớ lấy cái gối   ôm chặt.&lt;br /&gt;
- Chồng định giở trò gì hả? - Giọng cô ấy run lên.&lt;br /&gt;
- Uả tưởng vợ ngủ rồi mà! Hì, vợ là vợ của chồng sao lại bảo chồng giở trò. Vợ   phải thực thi nghĩa vụ của người vợ chứ!&lt;br /&gt;
- Ko đc! Chồng mà làm gì vợ gọi mẹ đó!&lt;br /&gt;
- Để mẹ biết là vợ chồng mình chưa hề ngủ với nhau bao giờ à?&lt;br /&gt;
- Đồ đểu! – Nói rồi cô ấy quẳng cái gối vào tôi!&lt;br /&gt;
- Vì vợ, chồng phải đểu hôm nay mới đc!...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Á, cứu tôi với!...&lt;br /&gt;
- Ko ai cứu đc vợ đâu!&lt;br /&gt;
- Chồng mà lại gần vợ giết chồng!&lt;br /&gt;
- Vợ còn chạy nữa, chồng mà bắt đc thì vợ cũng chết với chồng!...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cứ thế hai đứa chúng tôi rượt đuổi nhau trong phòng. Những tiếng ùynh uỵch,   la hét vang rõ khắp nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Cuối cùng thì cũng tóm đc vợ rồi!&lt;br /&gt;
- Buông vợ ra đi!...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Vợ chồng mày làm cái gì đó hả? - Mẹ tôi đẩy cửa bước vào. Tôi vội vã buông   vợ ra. Nhìn căn phòng tan hoang, vợ chồng tôi lại đang giằng co nhau trên giường.   Mẹ tôi lại gầm lên:&lt;br /&gt;
- Chúng mày muốn chết à? Vợ mày đang có thai đó.&lt;br /&gt;
- Tụi con có làm gì đâu!&lt;br /&gt;
- Lại còn ko nữa!... Thanh Mai vào ngủ với mẹ.&lt;br /&gt;
- Cái gì vậy mẹ?&lt;br /&gt;
- Còn gì ở đây nữa? Muốn ngủ đợi khi nào đẻ xong cho chúng mày ngủ tha hồ. –   Thanh Mai nhìn tôi mếu máo. Gì chứ, đợi đến lúc cô ấy đẻ xong thì chắc cả đời   cũng ko đc ngủ cùng nhau!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng, chưa kịp mở mắt đã bị Thanh Mai chạy vào phòng đánh thức:&lt;br /&gt;
- Anh ơi, chết rồi, mẹ bắt em đi chợ cùng mẹ mua đồ ăn, trưa làm cơm dì Hương   đến chơi!&lt;br /&gt;
- Thì em cứ đi chứ sao! – Tôi ngái ngủ!&lt;br /&gt;
- Chồng với chả con! Người ta sắp chết rồi đây này!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Xong chưa Thanh Mai! Làm cái gì mà lâu thế? Ngủ trong nhà vệ sinh rồi à? -   Tiếng mẹ tôi từ dưới nhà vọng lên!&lt;br /&gt;
- Dạ con xong ngay đây!... Anh ơi làm thế nào đây? – Tôi ngồi dậy, thở dài một   cái.&lt;br /&gt;
- Thì em cứ đi chợ cùng mẹ đi!&lt;br /&gt;
- Thế còn lúc trưa nấu cơm?&lt;br /&gt;
- Đi đi, rồi về anh khác tính cho.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Ơ con Thanh Mai, nhanh lên!&lt;br /&gt;
- Dạ con xuống đây!... Chồng nhớ đấy nhá!&lt;br /&gt;
- Rồi rồi… - Tôi trả lời bâng quơ rồi lại ngủ tiếp mà ko hề biết rằng sắp có   chuyện rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                                             &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXX: Cô con dâu chẳng ưa nổi!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa mới thức giấc bước xuống dưới nhà, tôi giật mình khi thấy Thanh Mai đang   khệ nệ bê một làn đầy thức phẩm và rau xanh. Vội chạy xuống đỡ hộ cô ấy một   tay, tôi vội hỏi mẹ:&lt;br /&gt;
- Hôm nay có vụ gì mà mẹ và Thanh Mai mua lắm thứ thế? Định mở tiệc ạ? –   Thanh Mai quay ngoắt ra nhìn tôi.&lt;br /&gt;
- Hôm nay dì Hương mày mới bay từ Mỹ về đây. Hôm đám cưới mày dì ko về dự đc   nên hôm nay tranh thủ thời gian bay về xem mặt cháu dâu. – Tôi quay sang nhìn   Thanh Mai bắt gặp ngay cái lườm cháy da mặt của cô ấy. Rõ ràng là sáng cô ấy   đã nói với tôi rồi mà. Chết thật, phen này tôi tiêu với cô ấy rồi. Trước khi   vào phòng mẹ tôi còn dặn dò – Nấu ngon ngon vào, đừng để ****** xấu hổ với   dì. Dù dì thì cũng là con dâu quý của cả họ đấy! – Tôi chả hiểu sao mẹ tôi phải   nói thế. Cô dâu quý của cả họ thì sao. Nói thế chứ mẹ tôi về quê đc mấy lần.   Tôi nghi lắm, chắc mẹ tôi chót khoe mẽ gì về cô con dâu với dì Hương đây!   Đang miên man suy nghĩ tôi giật mình bới cái véo tím tay của cô vợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Tính sao với chỗ này đây? Em ko biết đâu! – Cô ấy phụng phịu.&lt;br /&gt;
- Anh cũng ko biết!&lt;br /&gt;
- Cái gì? Sao anh bảo anh sẽ nghĩ cách hả?&lt;br /&gt;
- Ờ thì anh vẫn nghĩ mà nhưng ko ra!&lt;br /&gt;
- Em ko biết! Em ko biết đâu! Tại anh đó! Hôm qua gạt mẹ nên giờ em mới khổ   thế này. Tí nữa ko nấu nổi thì em chết!&lt;br /&gt;
- Mệt nhỉ? – Tôi thở dài. – Mà ko sao, hay em cứ thử nấu đi, biết đâu ăn đc!&lt;br /&gt;
- Nấu kiểu gì em ko biết! À đúng rồi! – Cô ấy cười tinh ranh,&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
30 phút sau.&lt;br /&gt;
- Nhanh lên bà…. Khẽ khẽ thôi, kẻo mẹ tôi biết!&lt;br /&gt;
- Rồi! Mà bác ở trong phòng thật chứ? Nhỡ nhìn thấy là tiêu đó.&lt;br /&gt;
- Em biết rồi, vào bếp nhanh lên chị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó, cô vợ quý của tôi lại giở trò tinh quoái rồi đấy. Cô ấy gọi cô bạn yêu   quý nổi tiếng nấu ăn ngon ở lớp đến nấu giùm cô ấy. Trong khi hai cô nàng hi   hoáy ở dưới bếp thì tôi phải làm nhiệm vụ anh bảo vệ canh gác ko cho mama có   dịp “đột kích” vào trong bếp. Đang tu trai nước lọc, căn bản vừa ăn sang xong   chưa kịp uống nước nên hơi khát. Tôi tu ừng ực. Đang tận hưởng cái cảm giác mát   lạnh của dòng nước trôi xuống cổ họng thì tiếng mẹ tôi khiến tôi giật mình,   ho sặc sụa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Con trai bao nhiêu tuổi rồi mà ăn uống kiểu thế hả?&lt;br /&gt;
- Mẹ… mẹ… - Tôi cố gắng nói to để Thanh Mai và cô bạn của cô ấy có thể nghe   thấy.&lt;br /&gt;
- Thanh Mai đang trong bếp hả? Để mẹ vào xem nó nấu nướng thế nào.&lt;br /&gt;
- Ko, ko cần đâu mẹ. Mẹ cứ trong phòng nghỉ ngơi, tất cả cứ để vợ con nấu là   đc!&lt;br /&gt;
- Thôi, một mình nó nấu sao xuể. – Nói rồi mẹ tôi bước vào bếp. Tôi vội vã chạy   theo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Mẹ… mẹ à? – Thanh Mai rối rít. Tôi đảo mắt nhìn quanh. Trong phòng chỉ có mỗi   Thanh Mai, tôi ko thấy cô bạn của vợ đâu cả. Ko biết là đã lú ở đâu rồi.&lt;br /&gt;
- Nấu đc ko? Để mẹ giúp một tay.&lt;br /&gt;
- Dạ đc mà mẹ. Mẹ cứ vào phòng nghỉ ngơi đi ạ. Con nấu một loáng là xong.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Á! Rán! - Tiếng la thất thanh từ trong góc tủ. Cô nàng với cái áo dính đầy   mạng nhện vừa chạy ra vừa vung tay nhảy tưng tưng trong phòng bếp trc con mắt   kinh ngạc của mẹ tôi và 4 con mắt đầy sợ hãi kiêm thất vọng của tôi và vợ. Thế   là cô bạn tốt giết chết chúng tôi rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau khi tiễn bạn về, Thanh Mai thất thểu bước vào nhà. Mẹ tôi ngồi trên ghế với   ánh mắt đầy quyền uy và thật đáng sợ.&lt;br /&gt;
- Anh chị giỏi lắm! Gạt cả bà già này cơ đấy!&lt;br /&gt;
- Chúng con ko dám ạ. – Đôi mắt sắc lạnh, chẳng mấy thiện cảm gì mẹ tôi dành   cho Thanh Mai.&lt;br /&gt;
- Cô mà lại còn ko dám sao? Ngay từ đầu tôi đã ko ưa gì cô rồi. Nhưng thôi,   nghĩ là giờ thì cô cũng là con trong nhà, tôi coi như con gái. Cô ko biết thì   bảo ko biết, lại còn bày trò gạt tôi. Nghĩ tôi ghê gớm quá sao? Sợ tôi chê cô   con dâu đoảng, vụng về, kém kỏi? Đó là sự thật, anh chị định giấu tôi đến bao   giờ. Định suốt ngày nhờ người đến nấu hay ra quán mua về? …Anh chị tưởng tôi   đã hết giận chuyện hôm qua rồi sao? Tôi ko biết cô hay ho, tài giỏi thế nào   nhưng tôi thấy kể từ ngày quen cô thằng Lâm càng ngày càng tệ. Tôi chưa nói đến   chuyện hai anh chị dám qua mặt hai mụ già chúng tôi mà mang bầu. Chỉ cần hôm   qua, nghe thằng Lâm nó nói mẹ nó để bảo vệ cho cô vợ yêu quý, bà hoàng của nó   là cũng đủ biết rồi!&lt;br /&gt;
Thanh Mai lặng im ko nói gì cả. Tôi cũng ko thấy cô ấy khóc như mọi lần nhưng   đôi mắt thì buồn và chắc uất ức lắm.&lt;br /&gt;
- Mẹ nói gì vậy?&lt;br /&gt;
- Tôi nói gì anh chị tự hiểu. Thôi, giờ thì tập trung vào nấu nướng dì Hương   sắp đến rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi liếc nhìn Thanh Mai, cô ấy khẽ nở nụ cười gượng gạo. Tôi bỗng thấy lòng   mình đau nhói. Ở bên cạnh cô ấy mà tôi cũng chẳng giúp gì đc cho cô ấy. Để cô   ấy phải chịu những lời nói nặng nề của mẹ. Gìơ thì tôi biết vì sao cô ấy ko   khóc. Vì những giọt nước mắt đã chảy ngược vào lòng trong sự uất ức và cay đắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Thằng Lâm, ra ngoài mua ít bia Hà Nội đi, nhà hết rồi! Còn Thanh Mai, mang   thịt gà ra chặt đi!&lt;br /&gt;
- Dạ!&lt;br /&gt;
- Thôi để tí con về chặt cho.&lt;br /&gt;
- Thôi khỏi, có mỗi chặt thịt gà cũng ko biết chặt thì làm ăn gì. Thôi anh đi   mua bia nhanh lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi mua bia về đã thấy dì Hương đến. Dì tôi lấy chồng Mỹ nên ở Mỹ sống cùng chồng   luôn. Đám cưới tôi có điện sang mời dì nhưng vì dì tôi và ông chồng người Mỹ   bận tối mắt tối mũi, ko về dự đám cưới của tôi đc. Thu xếp xong công việc là   dì bay về đây luôn. Còn ông chồng Mỹ của dì thì hiếm hoi lắm mới cùng dì về   Việt Nam. Lần này cũng vậy, thấy có mỗi dì thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Dì đến rồi đó ạ? Đi đường vất vả ko dì?&lt;br /&gt;
- Mệt mỗi lúc ngồi máy bay thôi. Đáp xuống sân bay Hà Nội là khoẻ ngay. Đúng   là về Việt Nam, về với quê hương, bao mệt mỏi nó tan biến hết.&lt;br /&gt;
- Dì mà cũng yêu quê hương ghê nhỉ? Yêu thế sao còn chọn sống ở Mỹ làm gì?&lt;br /&gt;
- Bác thật buồn cười. Tình yêu nó vĩ đại mà. Một khi đã yêu phải yêu hết mình   chứ Lâm nhỉ?&lt;br /&gt;
- Cái này thì dì nó khỏi nói. Nó giỏi cái khoản này lắm. Nhờ thế mà tôi mới   có đc cô con dâu… À giỏi giang, ngoan hiền.&lt;br /&gt;
- Khiếp quá cơ. Cháu dâu chặt thịt gà xong chưa? Để xem cháu dâu tôi thế nào   mà bà chị tôi khen ghê lắm.&lt;br /&gt;
- Thật ạ?&lt;br /&gt;
- Thật mà!&lt;br /&gt;
- Thôi thôi, dì… dì để cháu nó còn vào hộ vợ nó.&lt;br /&gt;
- Trời, quan tâm con dâu ghê. Phen này chắc cháu dâu tôi đẹp người đẹp nết lắm   đây. Vừa lòng đc chị tôi là hơi bị đc đó! – Tôi chẳng hiểu nổi dì tôi đang   nói gì chỉ biết rằng mẹ tôi có vẻ lúng túng lắm. Tôi cá là mẹ tôi đang giấu   giếm chuyện gì đây.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thức ăn đã bày biện cả trên bàn. Chỉ thiếu mỗi món thịt gà nữa thôi.&lt;br /&gt;
- Thanh Mai chặt thịt gà xong chưa? Đem lên đi con.&lt;br /&gt;
- Dạ!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai phút sau tiếng “dạ” Thanh Mai cũng đem đc đĩa thịt gà lên. Dì tôi nhìn   Thanh Mai cũng gật đầu cười khen xinh. Nhưng khi cháu dâu vừa mới đặt đĩa thịt   gà xuống nụ cười trên môi dì tôi tắt lịm. Mẹ tôi thì tím mặt. Đĩa thịt gà nát   tươm, nhìn đã chả buồn gắp. Thanh Mai chỉ biết cúi đầu lặng im. Mọi người   cũng chả ai nói câu gì. Tôi buộc phải lên tiếng.&lt;br /&gt;
- Tay vợ cháu hôm qua bị đau. Thôi ko sao, toàn người nhà ý mà. Thanh Mai em   ngồi xuống đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả buổi, ko khí gia đình chẳng mấy vui vẻ gì. Dì tôi nhìn Thanh Mai và liên tục   đưa mắt thắc mắc với mẹ tôi. Cuối bữa cơm, trong lúc Thanh Mai ở dưới bếp rửa   bát, trên nhà, dì tôi khẽ thắc mắc:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Sao cháu dâu khác hẳn những gì em tưởng tượng thế. Đúng là xinh nhưng…&lt;br /&gt;
- Sao dì hỏi nhiều thế nhỉ? Con dâu tôi nó vụng về thế thôi. Nó ko duyên   dáng, giỏi giang như tôi đã kể vời dì đc chưa?&lt;br /&gt;
- Ơ… Sao chị lại giận chứ.&lt;br /&gt;
- Ko giận sao đc! Dì đang cười vào mặt tôi chứ gì? Rằng tôi kén cá chọn canh   giờ lại vớ phải một đứa con dâu vụng về, chẳng làm nổi cái gì, đến chặt thịt   gà cũng ko xong! - Mẹ tôi vừa dứt lời thì dưới bếp: “Xoảng” – Âm thanh đủ giết   chết bao người!&lt;/span&gt;                                                &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXXI: “Vì con có bầu!”&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tuần nghỉ sau đám cưới, có thể đối với nhiều người đó là quãng thời gian   đẹp nhất, ý nghĩa nhất. Nhưng các bạn xem đấy, với tôi nó đúng là một quãng   thời gian khủng khiếp. Nhưng vẫn chưa là gì với những chuỗi thời gian tiếp   theo sau này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Sếp đến rồi kìa!&lt;br /&gt;
- Chúng em chào sếp!&lt;br /&gt;
- Ờ, chào mọi người! – Tôi nói với giọng chả mấy gì phù hợp với không khí hân   hoan chào đón của mọi người trong phòng.&lt;br /&gt;
- Nhìn sếp bơ phờ thế kia là nghi lắm đó nha! Chắc đêm qua… - Cậu Đức nói đến   đây quay lại cùng mọi người cười hô hố, cứ như là cậu ta và mọi người đoán   đúng lắm ko bằng. Đêm qua ư? Mấy ngày nay rồi, tôi nào có đc ngủ cùng vợ bữa   nào. À chính xác là một tuần. Tính cả hai ngày phải ngủ dưới sàn nhà. Ko biết   nếu bọn họ biết chuyện sẽ cười vào mũi tôi thế nào đây.&lt;br /&gt;
- Anh Lâm! Thế nào? Làm tốt chứ!&lt;br /&gt;
- Sao lại ko? Các cậu khinh thường sếp mình thế à?&lt;br /&gt;
- Thật ạ? Thế chị nhà… khen chứ ạ? - Cả phòng lại cười rầm rộ!&lt;br /&gt;
- Trật tự đi! Thôi đến giờ làm rồi, vào làm việc đi, ko cuối tháng đánh giá xếp   loại tôi trừ hết điểm giờ. - Vừa nói đến tiền có khác ai nấy đều tập trung   chuyên môn ngay ko cần tôi nhắc đến lần thứ hai. Nhân viên của tôi đó, đc cái   giống tôi, nhắc đến tiền là làm việc rất hiệu quả. Nhưng dẹp yên đc đám nhân   viên, tôi lại thấy tủi cho thân mình. Ai đời lấy vợ rồi, mang phận chồng mà   chả đc làm chồng! Tất cả cũng chỉ tại cái kế sách mang bầu rồi mà ra. Và cái   kế sách ấy còn gây ra đủ rắc rối nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi vừa trở về nhà đã thấy tiếng Thanh Mai và mẹ tôi:&lt;br /&gt;
- Mẹ, sao mẹ lại vứt hết quần của con thế?&lt;br /&gt;
- Con gái lấy chồng rồi sao có thể mặc cái thứ này đc chứ?&lt;br /&gt;
- Quần tụt thì sao hả mẹ? Con thích mặc vì chúng thoải mái.&lt;br /&gt;
- Ko đc! Mẹ đã mua mấy cái quần chửa cho con rồi.&lt;br /&gt;
- Quần chửa?&lt;br /&gt;
- Phải! Bắt đầu từ hôm nay mặc đi!&lt;br /&gt;
- Gì vậy chứ! Con mới chưa đầy hai tháng mà. Bụng làm gì đã to mà phải mặc quần   chửa chứ mẹ!&lt;br /&gt;
- To hay ko to tôi ko cần biết! Vì cô có chử, phải mặc quần chửa, ko sau này ảnh   hưởng đến cháu tôi. Thế thôi, ko nói nhiều nữa.&lt;br /&gt;
- Thật là bất công! – Thanh Mai hét lên.&lt;br /&gt;
- Nếu sợ sao còn chửa sớm làm gì?&lt;br /&gt;
- Dạ?... – Cô ấy ấm ức lắm mà ko nói đc gì!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi bước lên tầng ngay sau khi mẹ tôi trở về phòng. Nhẹ nhàng ôm chầm lấy vợ   từ sau lưng, khẽ thơm lên má cô ấy.&lt;br /&gt;
- Nhớ vợ quá!&lt;br /&gt;
- Buông ra đi người ta đang tức đây!&lt;br /&gt;
- Sao vậy? – Tôi giả vờ như ko biết chuyện gì. Cô ấy kéo tay tôi ra, xoay người   lại.&lt;br /&gt;
- Mẹ quá đáng lắm! Mẹ vứt hết quần tụt của em. Lại còn bắt từ giờ phải mặc một   đống quần chửa mẹ mua nữa chứ! Làm sao mà em mặc đc đây. Quần chửa xấu chết   đi đc!&lt;br /&gt;
- Thôi mà! – Tôi kéo cô ấy vào lòng. - Mẹ lo cho em và cho cháu nên mới như   thế. Em chịu khó đi.&lt;br /&gt;
- Em ứ mặc quần chửa đâu!&lt;br /&gt;
- Vậy em mặc váy nhé? Đc ko anh đưa đi mua?&lt;br /&gt;
- Váy á? Hì, còn đỡ hơn quần! – Cô ấy cười toe. Rõ ràng cũng thích điệu mà   lâu nay giả vờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là ngay lập tức, sau khi đi làm chiều về, tôi đưa Thanh Mai đi chọn mua   váy luôn. Lúc đầu cũng có ghé qua cửa hàng “Mẹ và bé” nhưng khổ nỗi chẳng có   cái váy bầu nào vừa với cái bụng eo thon của vợ tôi cả. Thế là đành phải vào   shop thời trang trong siêu thị mua váy bình thường nhưng phải mặc thoái mái   và tất nhiên ko chặt bụng. Thanh Mai - vợ tôi đúng là mặc gì cũng đẹp. Cô ấy   thử cái váy nào trông cũng xinh. Nhìn cô ấy trông cứ như một con búp bê nhưng   tinh nghịch và nhí nhảnh lắm. Thử váy mà cô ấy làm đủ động tác bắt tôi lôi điện   thoại ra chụp hình cô ấy. Phải công nhận thêm cái nữa là vợ tôi chụp hình rất   ăn ảnh. Cái nào trông cũng xinh và dễ thương. Khác hẳn với những lúc đanh đá,   cáu gắt của cô ấy. Vợ tôi đúng là đẹp quá đi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh ơi, đôi cao gót này đẹp quá! – Thanh Mai reo lên khi đập vào mắt chúng   tôi là đôi cao gót 7 phân, trông vô cùng dễ thương với hình cỏ 3 lá lấp lánh   đủ màu.&lt;br /&gt;
- Cao thế này em đi nổi ko?&lt;br /&gt;
- Hì, 10 phân thì em mới sợ thôi chứ 7 phân thì bình thường. Nhớ lần trc đi dự   sinh nhật cùng em ko? Em mặc váy đi đôi 7 phân đó!&lt;br /&gt;
- Và nhảy rất đẹp?&lt;br /&gt;
- … - Cô ấy lại cười. Nụ cười mà tôi rất thích mỗi khi nhìn ngắm vợ mình. Có   lẽ kí ức về những ngày tháng chúng tôi chưa yêu nhau cũng có biết bao những   điều thú vị và những kỉ niệm đẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanh Mai cứ nằng nặc đòi mặc váy và đi luôn đôi cao gót mới mua về nhà. Công   nhận là nhìn cô ấy rất đẹp khi mặc váy và đi cao gót. Suốt cả lúc từ siêu thị   đi ra bãi đỗ xe ai cũng phải liếc nhìn cô ấy. Trông cô ấy đẹp như một bông   hoa tươi tắn căng đầy nhựa sống và long lanh bởi những giọt sương mai! Chúng   tôi đi bên nhau như một cặp đôi hoàn hảo nhất. Ko biết có phải là tôi đang tự   sướng ko nhỉ? Nhưng thực sự đó là những gì mà tôi đã cảm nhận thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa bước vào nhà, chúng tôi vội vã lên gác ngay. Tại sợ lại bị mẹ la đi mà ko   biết đường về ăn cơm. Gìơ đã 8 giờ hơn rồi mà. Vừa sắp sửa bước lên đến cửa   phòng chúng tôi giật mình bởi tiếng mẹ ở ngay sau lưng mình từ lúc nào.&lt;br /&gt;
- Đi đâu mà giờ hai đứa mới dẫn xác về ?&lt;br /&gt;
- Chúng con đi mua ít đồ.&lt;br /&gt;
- Ít à? Mấy túi lớn thế kia mà kêu ít à?&lt;br /&gt;
- Lâu lâu chúng con cũng phải mua sắm chứ mẹ. Thôi bọn con đi cả ngày rồi, bọn   còn về phòng tắm đây.&lt;br /&gt;
- Đứng lại!&lt;br /&gt;
- Dạ!&lt;br /&gt;
- Thanh Mai cởi cao gót ra.&lt;br /&gt;
- Dạ?&lt;br /&gt;
- Có biết là mình đang có chửa ko? Mang bầu mà đi đôi cao gót cao thế kia hả?&lt;br /&gt;
- Dạ!... Nhưng…&lt;br /&gt;
- Ko nói nhiều! Cởi ra đưa đây, khi nào đẻ xong tôi trả!&lt;br /&gt;
- Kìa mẹ, mới có 2 tháng thôi mà.&lt;br /&gt;
- Anh lại còn nói nữa à? Vợ anh ko biết đến cả anh cũng thế nốt hả? Thấy vợ   đi dép cao thế mà cũng để yên đc…. Ơ hay, chị còn chưa cởi ra à?&lt;br /&gt;
- Dạ ko! Con cởi ngay đây ạ! - Cầm đôi dép cao gót của Thanh Mai trong tay mẹ   tôi bình thản bước xuống cầu thang, vừa đi bà vẫn buông thêm vài câu. - Từ giờ   chỉ đc đi dép thấp thôi biết chưa! Tôi mà thấy còn đi dép cao nữa thì anh chị   chết với tôi. Đúng là… con với chả cái. Có lớn mà ko có khôn!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanh Mai mếu máo nhìn tôi. Gìơ đây làm việc gì cũng bị mẹ tôi vin vào: “Vì   con có bầu”. Xem đó, từ chuyện cấm vận chúng tôi, cho đến chuyện mặc quần áo   và giờ là giày dép. Thế nhưng mọi chuyện mẹ tôi vẫn chưa dừng ở đây đâu!&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                                 &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXXII: Mẹ chồng – Nàng dâu!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Trời ơi! Anh ơi! Mới có 1 tháng thôi mà em tăng 2 ký rồi! Ôi… thế này thì   thành heo mập mất thôi! – Thanh Mai la oai oái khi cô ấy vừa đứng lên cái cân   cân thử. Ừ mà cũng công nhận dạo này vợ tôi béo hơn trc. Nhưng tôi trông cô ấy   vẫn đẹp mà. Béo khoẻ cũng tốt chứ có sao đâu nhỉ!!&lt;br /&gt;
- Ko sao đâu! Chỉ hơi béo một chút thôi!&lt;br /&gt;
- Hơi béo! Ôi ko! Em ko biết đâu! Tất cả là tại mẹ đó! Ngày nào cũng bắt em   phải ăn chân giò. Ko béo mới lạ. Em ngấy tận cổ họng rồi! Cứ đà này em thành   con heo quay cũng nên! Huhu ko biết đâu! Ko biết đâu!....&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanh Mai vừa kéo ghế ngồi xuống bàn ăn cơm. Nhìn quanh bàn một lượt ko thấy   có món canh chân giò, trông cô ấy có vẻ đang ăn mừng trong lòng.&lt;br /&gt;
- À còn món canh chân giò ở dưới bếp! – Cô ấy đang tận hưởng cảm giác sung sướng   thì ngay lập tức bị mẹ tôi dập tắt. Đặt bát canh chân giò trc mặt Thanh Mai,   mẹ tôi dõng dạc:&lt;br /&gt;
- Phải ăn hết nghe chưa!&lt;br /&gt;
- Dạ?&lt;br /&gt;
- Dạ gì mà dạ? Thôi ăn đi!&lt;br /&gt;
- Mẹ! Con ngấy tận cổ họng rồi! Ngày nào mẹ cũng bắt con phải ăn món này là   sao?&lt;br /&gt;
- Ơ hay cái con bé này. Có chửa ăn canh chân giò tốt chứ sao!&lt;br /&gt;
- Nhưng ngấy lắm! Con ăn ko nhuốt nổi nữa đâu!&lt;br /&gt;
- Ko nhuốt nổi vẫn phải nhuốt! Đâu phải ăn cho mình chị!&lt;br /&gt;
- Con ko ăn đâu! Ngày nào mẹ cũng chỉ nấu một món này, mẹ kêu tầm bổ. Có mà mẹ   ghét con, nên mẹ mượn cớ để tra tấn con thì có!&lt;br /&gt;
- Cái gì?!!!!!!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế đấy bữa ăn trưa của chúng tôi đc mở màn bằng một tiết mục “dân ca và nhạc   cổ truyền” của hai nghệ sĩ mẹ chồng, nàng dâu. Và tiếp theo sau bữa trưa là bữa   tối. Có lẽ tôi sẽ lại đc nghe hát!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Sao chỉ có mỗi rau và lạc rang thế mẹ. – Nhìn mâm cơm tôi thắc mắc.&lt;br /&gt;
- À, tôi nấu nhiều món sợ lại mang tiếng tra tấn vợ anh! - Giọng mẹ tôi kéo   dài, đủ để hiểu hàm ý của bà.&lt;br /&gt;
- Ăn thế này lại dễ nhuốt cũng nên! Hì, cám ơn mẹ nhé! – Thanh Mai đang cố   tình trêu ngươi mẹ tôi đây. Thật phiền phức với hai cái người này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tưởng mẹ tôi chỉ giận có bữa này ai dè mẹ tôi cho cả nhà ăn “thanh đạm”   nguyên một tuần.&lt;br /&gt;
- Lại rau muống với lạc rang hả mẹ? – Tôi nhăn nhó.&lt;br /&gt;
- Phải. Ăn thế này vợ anh mới dễ nhuốt.&lt;br /&gt;
- Cám ơn mẹ nhé, vì con mà mẹ bắt cả nhà phải chịu khổ cùng. – Thanh Mai cũng   ko vừa. Hình như dạo này cô ấy bắt đầu phán kháng lại mẹ tôi thì phải. Trời   ơi cái cá tính ngang ngược của cô ấy lại thức tỉnh rồi! Nhưng thôi, giờ tôi   ko bận tâm, tôi chỉ bận tâm tới mấy bữa ăn sau này của tôi thôi.&lt;br /&gt;
- Mẹ ơi, ăn thế này cả tuần rồi, thiếu chất lắm. Con đi làm mệt, mẹ thì cũng   cần phải đc tầm bổ, Thanh Mai lạ có thai. – Tôi tỉ tê. - Mai mẹ đổi món quay   trở lại như trc nhé!&lt;br /&gt;
- KO! - Trời! Tôi vừa mới dứt lời thì ngay lập tức bị ******** bởi cả mẹ đẻ lẫn   vợ yêu! Đúng là chẳng ai khổ bằng tôi. “Trâu bò đánh nhau ruồi muỗi chết”.   Tôi đau khổ phải gánh chịu cái thân phận ruồi muỗi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa ăn cơm xong, Thanh Mai đứng dậy thu dọn bát đũa. Rửa bát đũa là phần việc   của cô ấy mà. Nhưng thật lạ, Thanh Mai vừa dọn vừa ngóng mẹ tôi. Vừa thấy mẹ   tôi từ phòng khách bước vào, cô ấy vội ôm bụng.&lt;br /&gt;
- Anh ơi! Em… em đau bụng quá! Ôi em đau bụng quá! Em đau chết mất!&lt;br /&gt;
- Ơ… ơ… - Tôi đần người chả hiểu gì cả!&lt;br /&gt;
- Cái thằng kia! Ko lại đỡ xem vợ mày làm sao! – Tôi giật mình bởi tiếng quát   của mẹ. Vội vã chạy lại đỡ người Thanh Mai.&lt;br /&gt;
- Em sao thế hả? Sao tự dưng lại đau bụng.&lt;br /&gt;
- Em ko biết! Chắc là cái thai nó làm sao.&lt;br /&gt;
- Hả? – Tôi tròn mắt. Và ngay lập tức bị cái véo nhắc nhở của Thanh Mai. Ko   biết cô nàng của tôi đang giở trò gì nữa.&lt;br /&gt;
- Con Thanh Mai kia sao ăn nói gở mồm thế hả? Sao đâu mà sao. Mang thai ai chả   đau bụng vài lần.&lt;br /&gt;
- Vâng con biết rồi! Thôi em ko sao đâu. Đau một tí em cố chịu vậy. Bỏ em ra   đi em còn phải rửa bát! – Nhìn bộ dạng cô ấy lúc đó trông đau yếu lắm.&lt;br /&gt;
- Thôi khỏi. Đau thì lên phòng nghỉ ngơi đi. Để bát đũa đấy tôi rửa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mẹ tôi vừa nói xong, quay ra nhìn vợ yêu mình đang mỉm cười sung sướng. Trời   đất, hoá ra là cô vợ yêu quý của tôi muốn trốn rửa bát. Đưa cô ấy lên phòng,   tôi khẽ nói.&lt;br /&gt;
- Em ko muốn rửa bảo anh 1 tiếng cũng đc mà! Sao phải bày trò làm gì?&lt;br /&gt;
- Anh rửa thì thà em đi rửa còn hơn! Người ta đâu cần anh rửa hộ chứ’! Cần mẹ   anh cơ!&lt;br /&gt;
- Là sao vậy?&lt;br /&gt;
- Mẹ suốt ngày gây chuyện với em! Gìơ đến lượt em! – Cô ấy cười đắc chí vì vừa   hạ đo ván cho mẹ tôi “mọc sừng"!&lt;br /&gt;
Tôi chỉ còn nước cầu trời, lạy đất cho cuộc sống tôi đc êm xuôi mấy ngày.   Nhưng trời chẳng thấu mà đất cũng chẳng thương!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đang ngồi xem ti vi thì tiếng vợ vào cắt ngang.&lt;br /&gt;
- Anh! Cái máy giặt nó bị sao ý. Ko thấy khởi động gì cả!&lt;br /&gt;
- Nó hỏng rồi! - Tiếng mẹ tôi từ phòng bước ra. - Chị chịu khó giặt tay tạm một   hôm!&lt;br /&gt;
- Giặt tay ạ?&lt;br /&gt;
- Phải! Chị ko giặt đc thì để đó tôi giặt!&lt;br /&gt;
- Ôi! Cám ơn mẹ! Hì, vậy mẹ giặt hộ con nhé. Con phải lên phòng dọn qua phòng   anh Lâm cái. Bừa bộn quá! – Nó rồi cô ấy phi thẳng lên tầng bỏ lại tôi và mẹ   há hốc miệng kinh ngạc, đặc biệt là mẹ tôi! Nhưng kì lạ thay, tôi thấy mẹ vào   phòng tắm, thản nhiên cắm lại máy giặt và giặt bình thường. Tôi còn nghe rõ   tiếng mẹ lầm bầm”&lt;br /&gt;
- Cái con quý sứ này! Nó trơ hơn mình tưởng! Mình cứ tưởng bắt nó đc bữa giặt   đồ nhừ tay, ai dè…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trời đất, mẹ tôi từ bao giờ lại biết bày trò thế này? Đúng là mọi thứ trong   gia đình tôi bắt đầu bị đảo lộn rồi. Gìơ thì tôi đã hiểu thế nào là chuyện “mẹ   chồng nàng dâu”!&lt;/span&gt;                           &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXXIII: Dê xồm!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng chủ nhật, đang ngủ ngon, bỗng tôi tỉnh giấc khi thấy Thanh Mai đang   trong bộ dạng ngái ngủ, tay vác theo cái gối bước vào phòng.&lt;br /&gt;
- Anh ơi, mẹ đi chợ sớm rồi! Híc, ngủ phòng mẹ chả thích tẹo nào! – Nói rồi   cô ấy trèo lên giường đẩy người tôi quay lưng lại cô ấy. Rất tự nhiên, cô ấy   ôm tôi, cái mặt dựa vào lưng tôi ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ừ lâu lắm rồi, cô ấy chưa ôm tôi. Cô ấy nói là thích cái tấm lưng to lớn của   tôi. Nó có một cái gì đó cuốn hút cô ấy lắm. Cái đầu mũi cô ấy chạm vào lưng   tôi nhồn nhột, thinh thích, hơi thở ấm nóng của cô ấy phả vào lưng tôi. Tất cả   đều gần gũi, thân quen. Tôi đưa tay nắm chặt lấy đôi tay mềm mại của cô ấy   trên bụng mình. Một cảm giác gì đó hạnh phúc đến nhẹ nhàng. Ko chịu đc nữa,   tôi xoay lưng ôm lấy cái bụng thon thon của vợ. Khẽ đặt đôi môi mình lên chán   vợ, lên mắt vợ, xuống mũi vợ và lên bờ môi mềm khép đóng. Tôi ôm siết vợ hơn,   ôi cái cảm giác hạnh phúc nó đang dâng lên mỗi lúc một nhiều. Tôi đưa tay khẽ   di chuyển từ tấm lưng xuống đắt tận thắt lưng, nhẹ nhàng, thật nhẹ nhàng, nhẹ   nhàng nhất đến mức có thể, tôi luồn tay qua lớp áo ngủ của cô ấy, từ từ đưa   tay chạm vào da thịt trên tấm lưng vợ, lan dần đến phía trc ngực. Tay tôi   đang từ từ tìm đường đến phía trc thì ngay lập tức tôi bị xô đẩy mạnh vào góc   tường.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Ê! Anh làm cái gì đó hả? – Cô ấy gắt lên giận dữ.&lt;br /&gt;
- Thì… thì anh ôm em mà!&lt;br /&gt;
- Ôm mà thế à ? Lợi dụng lúc người ta ngủ định sờ mó hả?&lt;br /&gt;
- Này, anh là chồng em mà! Chẳng lẽ chồng ko đc sờ vợ à? – Tôi cũng gắt lên.&lt;br /&gt;
- Ko!&lt;br /&gt;
- Gì vậy?&lt;br /&gt;
- Người khác thế nào em ko cần biết. Còn em thì giờ chưa sẵn sàng. Thế nên   anh mà động vào người em, em giết!&lt;br /&gt;
- Em đùa đấy à? Em vô lý vừa thôi!&lt;br /&gt;
- Kệ chứ! – Cô ấy hếch cái mặt lên thách thức tôi. Tức ko chịu đc!&lt;br /&gt;
- Vậy thì bữa nay anh thử xem em giết anh thế nào! – Nói rồi tôi chồm tới chỗ   cô ấy, ôm chặt lấy vợ mình, thơm lên cổ, xuống bờ vai mặc cho cô ấy có chống   cự thế nào.&lt;br /&gt;
- Buông em ra đi đồ dê xồm!...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAA! – Tôi la lên thất thanh khi trên vai tôi xuất hiện những   vết răng cắn tím bầm. Buông vội vợ tôi ra, vạch ống tay áo lên, vết răng to   đoành của vợ nhìn mà khiếp.&lt;br /&gt;
- Xí, đáng đời! Ko thèm ngủ với anh nữa! Đồ dâm dê! Xì… ì… ì… ì… - Nói rồi vợ   tôi cắp gối đi ra khỏi phòng mặc chồng đang vừa đau vừa tức mà ko làm đc gì!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bước xuống nhà, tôi vừa đi vừa phải xoa vết răng cắn của vợ. Xuống đến nơi thấy   cô ấy đang ngồi vừa ăn bánh quy vừa coi ti vi. Hình như chính xác là đang xem   đĩa. Chẳng biết phim gì, chỉ biết là của Hàn Quốc, có vẻ hay nên vợ tôi mới   gián mắt tập trung thế kia. Tôi thả mình ngồi phịch xuống ghế đối diện, ấy thế   mà cô ấy ko thèm quay lại nhìn. Tôi bắt đầu đưa tay xoa mạnh lên chỗ đau và cố   tình phát ra âm thanh.&lt;br /&gt;
- Xít… xà… à…. Đau… thế…. Xít….. – Vậy mà cô vợ máu lạnh của tôi cũng ko thèm   quay lại xem ông chồng yêu quý của mình bị trọng thương thế nào. Tức ko chịu   nổi, nhưng chả lẽ lại lên tiếng. Thế là tôi phải trở mình, đổi đủ tư thế ngồi.   Thực sự tôi muốn gây sự chú ý từ vợ mình. Nhưng… vô ích! Đúng là cô vợ máu lạnh!   Tôi đứng dậy bỏ lên cầu thang.&lt;br /&gt;
- Ko tập thể dục nữa hả anh! - Tôi giật mình. Cô ấy rõ ràng biết tôi đang làm   những gì, thế mà suốt nãy tinh bơ như ko biết. Đểu thật. Tôi quay lại, tiến đến   trc mặt cô ấy, vạch áo chìa ra chỗ đau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Em xem đi!&lt;br /&gt;
- Ồ, chưa chảy máu à? Biết thế cắn mạnh thêm chút nữa!&lt;br /&gt;
- Em vũ phu vừa thôi! – Tôi gào lên.&lt;br /&gt;
- Nhầm rồi, phải vũ thê mới đúng! – Tôi cứng họng.&lt;br /&gt;
- Em là đồ máu lạnh! – Cô ấy nhìn tôi, cười khúc khích.&lt;br /&gt;
- Bộ đau lắm hả? Ai bảo động vào người ta chứ! Thôi lại đây người ta xem nào.   – Nó rồi cô ấy kéo tôi ngồi bên cạnh, đưa ngón tay trỏ xinh xắn nhẹ nhàng xoa   lên vết răng cắn của chính cô ấy. – Đau lắm ko? – Tôi gật đầu, làm ra vẻ đáng   thương. Bỗng môi cô ấy chạm lên chỗ đau, hôn thật nhẽ nhàng, giống cái cách   mà tôi từng làm khi tôi cốc đầu làm đau cô ấy.&lt;br /&gt;
- Thế nào đỡ đau chưa? – Tôi lắc đầu! – Sao? Người ta hôn thế mà ko khỏi à? –   Cô ấy giận dỗi.&lt;br /&gt;
- Ko ko phải! Ý anh là muốn em hôn thêm lần nữa!&lt;br /&gt;
- Thật hả? – Cô ấy lại cười, nụ cười thật đẹp. Cảm giác hạnh phúc lại trở lại   dâng đầy trong tôi. Mọi giận dỗi, ấm ức và vết đau tiêu tan hết từ lúc nào.   Tôi vội ôm chầm lấy vợ, siết thật mạnh, để cảm nhận rõ hơn cái hạnh phúc đang   trào dâng ấy. Cô ấy cũng nhẹ nhàng ôm lấy tôi thì thầm: “Đồ ông chồng dê xồm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                           &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXXV: Cô vợ của tôi!!!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh chị tình cảm quá nhỉ? - Tiếng mẹ tôi khiến chúng tôi giật mình phải vội   buông nhau ra.&lt;br /&gt;
- Mẹ… mẹ đi chợ về rồi đấy ạ?&lt;br /&gt;
- Vâng! Bữa nay tôi đổi món cho cả nhà. Từ giờ ko phải ăn rau muống với lạc   rang nữa!&lt;br /&gt;
- Thật hả mẹ? – Tôi bật dậy khỏi ghế mừng quýnh. Ngay lập tức bị ăn cái véo   tím chân của vợ. Nhưng ko sao, giờ tôi đang sung sướng. Mọi người xem đấy,   hơn một tuần nay tôi phải ăn chay rồi, giờ đc trở lại với những bữa cơm đầy đủ   chất dinh dưỡng tôi hạnh phúc lắm chứ. Tôi làm việc vất vả thế cần phải ăn đủ   chất mà!&lt;br /&gt;
- Thật! Tôi mua cả thịt về làm ruốc đây. Chị Thanh Mai xuống bếp phụ tôi một   tay.&lt;br /&gt;
- Làm ruốc ạ? Ngoài chợ đầy sao phải làm cho mất công hả mẹ?&lt;br /&gt;
- Ngoài chợ thì sao ngon và đảm bảo đc bằng mình tự làm chứ!&lt;br /&gt;
- Vâng!&lt;br /&gt;
- Vâng mà còn cứ đứng đấy à? Xuống bếp phụ tôi.&lt;br /&gt;
- Vâng! – Thanh Mai đứng dậy, nhìn theo dáng mẹ tôi đi xuống bếp cô ấy giơ   tay, nhăn mặt tỏ ý "đáng ghét".&lt;br /&gt;
- Chị làm gì đấy? Ko đi mau!&lt;br /&gt;
- Dạ đâu có! Con xuống đây. - Và trước khi cô ấy rời khỏi vẫn ko quên véo tôi   thêm một cái tím chân nữa. Đểu thật tôi có làm gì cô ấy đâu chứ!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đang coi ti vi xem trận bóng đá hay nhưng dưới bếp tiếng hai mẹ con họ vang cả   lên đây.&lt;br /&gt;
- Chị rửa sạch cối rồi đem lên bếp gas hơ nóng cho tôi!&lt;br /&gt;
- Ơ sao phải hơ nóng hả mẹ?&lt;br /&gt;
- Thì cối nó ướt phải hơ nóng chứ sao!&lt;br /&gt;
- À…&lt;br /&gt;
- Chị hơ đi tôi đi pha cốc nước cam. À mà chị có uống ko tôi pha luôn!&lt;br /&gt;
- Dạ ko ko… Con bận hơ cối mẹ lên nhà hỏi xem anh Lâm có uống ko, tiện mẹ pha   luôn cho anh ấy!&lt;br /&gt;
- Rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đang định gọi với xuống bếp là tôi ko uống thì mẹ tôi đã lên tới nơi.&lt;br /&gt;
- Anh có uống nước cam ko mẹ pha?&lt;br /&gt;
- Dạ ko mẹ ạ!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mẹ tôi vừa bước xuống bếp thì đã nghe tiếng mẹ tôi la:&lt;br /&gt;
- Trời đất! Chị đang làm cái gì thế?&lt;br /&gt;
- Con đang giã thịt mà mẹ!&lt;br /&gt;
- Gĩa thịt sống thì giã làm gì? Sao chị ngốc thế? Hơ cối là để giã thịt chín   chứ thịt sống thì cần gì phải hơ!&lt;br /&gt;
- Con… con ko biết!&lt;br /&gt;
- Thịt chị phải luộc đi, rồi mang đem giã nhuyễn, xong mới cho lên chảo rang   vàng biết chưa?&lt;br /&gt;
- Dạ! Gìơ thì con biết rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếng hai mẹ con bỗng dưng im bặt. Chắc mỗi người đang tập trung chuyên môn của   riêng mình. Nhưng tôi cá là chẳng đc bao lâu đâu mà! Có lẽ tôi ko chỉ là một   ông trưởng phòng tài cao mà rất có thể là một nhà tiên tri thiên tài!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Phì” – Tôi chắc chắn là tiếng mẹ tôi phì nước cam từ trong miệng ra.&lt;br /&gt;
- Ai… ai bỏ muối vào trong hộp đường thế này?&lt;br /&gt;
- Hộp đấy là hộp muối mà mẹ! Kia mới là hộp đường!&lt;br /&gt;
- Ai lại bỏ đường và muối vào hai hộp giống nhau thế?&lt;br /&gt;
- À… thôi chết! Hôm qua hộp đựng muối bị hỏng con thay hộp mới, ko để ý là nó   giống hộp đường!&lt;br /&gt;
- Chị… chị định ám sát tôi đúng ko?&lt;br /&gt;
- Đâu có! Sao mẹ lại đổi oan con thế. Với lại muối và đường đâu có giống   nhau, tại mẹ ko chịu nhìn mà!&lt;br /&gt;
-…&lt;br /&gt;
Tôi ở trên nhà chỉ biết thở dài. Cô vợ của tôi đúng là càng ngày càng tinh   quoái!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh ơi, mình đi đâu chơi đi! À hay đến Khoảng Lặng đi, lâu lắm rồi mình   chưa tới đó!&lt;br /&gt;
- Ừ.&lt;br /&gt;
- Ko đi đâu hết! - Tiếng mẹ tôi từ phòng bước ra chen ngang. - Chị ko nhìn thấy   nhà cửa bẩn quá sao? Khi nào lau sạch nhà và cửa kính thì đi đâu thì đi!&lt;br /&gt;
- Mẹ… con đang mang bầu mà! Chẳng lẽ mẹ lại bắt bà bầu lau nhà, dãn bụng đau   lắm!&lt;br /&gt;
- Nhà có chổi lau nhà, ko ai bắt chị phải lấy giẻ lau mà kêu dãn bụng.&lt;br /&gt;
- Mẹ!...&lt;br /&gt;
- Tôi làm sao?&lt;br /&gt;
- Dạ! Ko sao!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mẹ tôi vừa đi khỏi Thanh Mai đã mếu máo:&lt;br /&gt;
- Anh xem đó! Mẹ bất công với em!&lt;br /&gt;
- Thôi chịu khó, đằng nào thì em cũng… có bầu thật đâu! – Tôi thì thầm vào   tai cô ấy!&lt;br /&gt;
- Anh! AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA! – Tôi chuồn khéo ko thì ăn chưởng “giận   cá chém thớt” của vợ mất!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tiếng đồng hồ sau!&lt;br /&gt;
- Anh ơi, đấm lưng em với! Mệt chết đi đc!&lt;br /&gt;
- Ừ vợ yêu, lại đây!&lt;br /&gt;
- Mệt quá nhỉ! - Mẹ tôi sợ thật, toàn xuất hiện đúng lúc cả.&lt;br /&gt;
- Thì mẹ thử lau hết cả cái căn nhà rộng thênh thang này đi! – Cô ấy lầm bầm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mẹ tôi sách túi chắc là định đi đâu.&lt;br /&gt;
- Mẹ đi đâu đấy ạ?&lt;br /&gt;
- Ra thăm bà An vừa bị ngã gãy tay.&lt;br /&gt;
- Cầu cho bà cũng ngã luôn đi! – Thanh Mai lại lầm bầm.&lt;br /&gt;
- Em nói gì thế? – Tôi khẽ nhăn mặt tỏ vẻ ko đồng ý. Cô ấy quay mặt đi.&lt;br /&gt;
- Thì nói thôi chứ có thật đc đâu mà sợ!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
‘Oạch” – Tôi lao như bay ra cửa nhà. Mẹ tôi bị ngã vì bậc nhà trơn quá! Và cô   vợ tôi đôi mắt đang căng tròn và cái mồm há hốc. Có lẽ cô ấy ko tin nổi là miệng   mình “thiêng” thế!&lt;/span&gt;                                 &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXXVI: Giận hờn!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Em còn đứng đấy làm gì mau gọi cấp cứu đi! – Tôi quát lên giận dữ.&lt;br /&gt;
- Vâng… vâng!&lt;br /&gt;
- Thôi khỏi! - Mẹ tôi thều thào. - Đỡ mẹ vào phòng là đc rồi! – Tôi bế mẹ bước   vội vào phòng, va mạnh cả vào vợ nhưng tôi cũng chả bận tâm, vì lúc này tôi   dành tất cả mối quan tâm của mình vào mẹ rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mẹ ko cho gọi cấp cứu nên tôi mời bác sĩ đến khám cho mẹ. Mẹ tôi bị bong chân   và bác sĩ bảo phải kiêng đi lại ít nhất là 1 tuần.&lt;br /&gt;
- Mẹ… con… con…&lt;br /&gt;
- Chị ko phải nói nữa. Lần sau lau nhà, nhà ướt thì phải lấy rẻ khô lau lại,   ai đời để ướt thế. May mà số tôi cao, chưa chết đó!&lt;br /&gt;
- Con biết rồi!&lt;br /&gt;
- Một tuần này thôi thì nhà chịu khó ăn cơm ngoài vậy! Chứ tôi bị thế này,   con dâu thì chả biết làm gì.&lt;br /&gt;
Thanh Mai ko nói gì cả, chỉ đựng dậy đi lên phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Em thấy giờ đã làm khổ cả nhà chưa? Đã hơn một tuần nay phải ăn toàn rau muống   với lạc rang, đc bữa nay mẹ hết giận thì em lại gây chuyện.&lt;br /&gt;
- Em gây chuyện? Anh nói thế mà nghe đc à? Em cố ý làm sàn nhà ướt để mẹ bị   ngã à?&lt;br /&gt;
- Anh nghĩ em ko cố ý nhưng mẹ thế này chắc em cũng vui lắm!&lt;br /&gt;
- Anh! – Cô ấy mỉm cười. - Phải đó! – Nói rồi cô ấy bỏ ra khỏi phòng. Trên nền   đất có vài giọt nước rơi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Biết mẹ tôi bị ngã nên mẹ vợ và cả vợ chồng Thanh Trúc cùng đến hỏi thăm.&lt;br /&gt;
- Bà đau lắm ko? Mà đi đứng kiểu gì lại ngã chứ hả?&lt;br /&gt;
- Sàn nhà lau ướt quá, tôi bước ra đến bậc thêm, trơn nên mới ngã.&lt;br /&gt;
- Chết! Có phải là con Thanh Mai nó lau nhà đúng ko. Cái con bé này tệ quá!   Bà thông cảm cho nó giùm tôi. Chắc nó cũng ko cố ý đâu!&lt;br /&gt;
- Cái này thì tôi biết chứ. Nhưng con Thanh Mai tôi nói thật, nó đoảng quá!   Tôi ko biết bà dạy dỗ Thanh Trúc khéo thế sao…&lt;br /&gt;
- Thì đúng là cha mẹ sinh con trời sinh tính. – Bà Thanh thở dài. Tôi chỉ biết   đứng nép bên cửa bếp, cô vợ tôi nước mắt đang chảy dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đồng hồ đã điểm 10h hơn, ko biết vợ tôi đi đâu mà giờ này vẫn chưa về. Thấp   thỏm ko yên, tôi định lao xe đi tìm thì thấy vợ đang đứng ở bên kia đường.&lt;br /&gt;
- Em đứng ở đây làm gì? Ko về nhà ngủ đi. – Cô ấy ko trả lời, dạo bước đi thẳng.   – Em đi đâu đấy? Ko về nhà à?&lt;br /&gt;
- Em muốn đi bộ tập thể dục. Anh về ngủ trc đi!&lt;br /&gt;
- Em điên à? Mấy giờ rồi còn tập thể dục. Em về lo xem mẹ có cần gì ko chứ. Mẹ   vì em mà ko đc đi lại 1 tuần đấy!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy mỉm cười - vẫn cái mỉm cười cay đắng, đưa con mắt hơi đỏ lên nhìn tôi.&lt;br /&gt;
- Anh ko cần phải đay nghiến thế đâu! Em biết em sai rồi. Mẹ giờ này ngủ rồi,   em đi bộ một lúc, đêm em khác trông mẹ. – Nói rồi cô ấy lặng lẽ bước tiếp.   Tôi đứng lặng hồi lâu nhìn cái dáng nhỏ bé của cô ấy đi trong đêm dưới ánh   đèn cao áp, nó lẻ loi và cô đơn vô cùng. Bây giờ đã 10 rưỡi, một mình cô ấy   đi bộ trong giờ này làm sao tôi yên tâm đc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dưới ánh đèn cao áp, trên con đường vắng lặng với những cơn gió mùa hè thổi   rì rào. Hai con người bước bên nhau. Nhưng xa cách đến vời vợi. Hai bàn tay   chốc chốc có thể chạm vào nhau nhưng lại ko thể. Gío thổi mỗi lúc một to. Dường   như gió mùa hè đang mang cái lõi của gió mùa đông hay sao mà trong lòng người   lại thấy lạnh thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lọn tóc con của vợ cứ bay bay trong cơn gió lạnh. Cái dáng người nhỏ bé   lặng im ko nói gì cứ nhoi nhói trong tim. Đôi mắt buồn rười rười, cái nhìn   vào khoảng không vô định mà sao cứ xoáy sâu trong lòng ta? Một ko gian chết   chóc vô hình dường như đang hiện hữu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một cái nắm tay vượt lên cái khoảng cách xa vời và ko gian chết chóc. Cô ấy   nhìn tôi, lặng im ko nói gì. Giọt nước mắt giấu mãi trong lòng buông rơi. Đôi   mắt buồn đẫm nước. Tôi siết mạnh tay mình hơn. Khẽ cười. Cơn gió mùa hè lạnh   giá bỗng trở nên mát rượu. Cái siết mạnh tay từ vợ đáp trả lại. Khẽ cười. Mọi   giận hờn tan biến mất. Nước mắt rơi ướt nhoè nụ cười nhưng vẫn đủ thấy đôi mắt   sáng niềm vui. Tay nắm tay chúng tôi bước bên nhau. Ko ai nói một lời nhưng   gió đang nói giùm chúng tôi. “Đôi khi chỉ cần một cái nắm tay, mọi giận hờn   cũng có thể tiêu tan!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi dạo bước và trứơc mắt chúng tôi giờ đã là “Đài tưởng niệm” từ bao   giờ. Đây là nơi cao nhất của thành phố. Đứng ở trên có thể nhìn thấy toàn cảnh   thành phố rực rỡ, tươi mới trong bình minh; lung linh, huyền ảo lúc về đêm.&lt;br /&gt;
- Mình lên đây nhé? – Cô ấy nhìn tôi khẽ hỏi.&lt;br /&gt;
- Ừ!&lt;br /&gt;
- Anh cõng em đi!&lt;br /&gt;
- Hả?&lt;br /&gt;
- Sao chứ? Cõng em lên trên đi!&lt;br /&gt;
- Trời! Cao thế này bắt anh cõng lên á?&lt;br /&gt;
- Ko biết! Bù lại lúc anh mắng mỏ em. Ko biết! Nếu ko cõng người ta ứ hết giận   đâu!&lt;br /&gt;
- Thôi mà! Hay để lúc về anh cõng em! Nhá!&lt;br /&gt;
- Ko! Cõng lên đây cơ! Cõng đi! Ko biết đâu!... Thế anh có cõng ko?&lt;br /&gt;
– Đang từ nũng nịu cô ấy đổi thái độ luôn.&lt;br /&gt;
- Thôi đc rồi. Anh cõng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Mệt ko anh?&lt;br /&gt;
- À… phình… phường!&lt;br /&gt;
- Hì, rõ ràng là anh mệt mà!&lt;br /&gt;
- Vậy… anh… thả… nhá…&lt;br /&gt;
- Ko!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trời đất, tôi cõng cô ấy leo lên cũng phải hơn 70 bậc thang cao chót vót rồi   cũng nên. Âý thế mà cô ấy vẫn chẳng chịu tha cho tôi. Biết thế từ đầu đã chẳng   dám mắng cô ấy làm gì. Gìơ phải khổ thế này. Gần đến đỉnh rồi, mệt quá tôi thả   cô ấy xuống, thở.&lt;br /&gt;
- Anh… mệt quá!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Chụt” – Cô ấy đặt một nụ hôn lên má tôi, cười toe.&lt;br /&gt;
- Hết mệt chưa? – Tôi ko biết phải nói gì nữa, nhưng thực sự mọi mệt mỏi tiêu   biến hết. Tôi chớp lấy cơ hội hôn nhanh lên môi cô ấy một nụ hôn nhẹ ngọt   ngào.&lt;br /&gt;
- Ê, em chỉ thơm má anh thôi, sao anh lại hôn môi em hả?&lt;br /&gt;
- Thì anh phải uống nứơc tăng lực chứ sao?&lt;br /&gt;
- Tăng lực gì?&lt;br /&gt;
- Là nứơc bọt của em đó! – Nói rồi tôi chạy vội lên nhưng bậc thềm cao.&lt;br /&gt;
- Sao lúc nãy kêu mệt mà giờ chạy nhanh thế? – Cô ấy gọi với.&lt;br /&gt;
- Thì giờ có phải cõng bao tải gạo đâu!&lt;br /&gt;
- Ê, đồ đểu! Đứng lại! Em mà bắt đc thì chết với em!....&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                                             &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;   &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXXVII: Kim lòi khỏi bọc!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một tuần trôi qua thật yên bình. Đó là điều hạnh phúc vô vàn mà tôi có đc. Mẹ   tôi bị đau, còn cô vợ tôi thì biết lỗi nên chẳng ai gây sự với ai cả. Cuộc sống   gia đình cứ thế trôi nhẹ nhàng và bình yên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mẹ tôi giờ cái chân đau đã khỏi hẳn. Mọi hoạt động trong gia đình vẫn diễn ra   bình thường. Tôi sung sướng với ý nghĩ chắc mọi chuyện “Mẹ chồng nàng dâu” giờ   đây đã tốt đẹp hơn rồi. Một tuần qua vợ tôi chăm sóc mẹ chồng cả mà. Chắc   tình cảm mẹ chồng con dâu cũng đc cải thiện hơn nhiều. Đang sung sướng là thế   thì đùng một cái, chuyện động trời giáng xuống đầu chúng tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Thanh Mai! Thế này là thế nào? – Mới sáng sớm, đang ngủ ngon tôi giật mình   tỉnh giấc bởi tiếng mẹ tôi quát lớn trong phòng. Biết là có chuyện chẳng   lành, tôi lao sang phòng mẹ và vợ. Đẩy cửa bước vào, tôi thấy Thanh Mai co   rúm người, mẹ tôi mắt trừng trừng, đỏ ngầu vì giận dữ. Và tôi biết chuyện gì   đã xảy ra khi trên giường, loang lổ một vết máu hồng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tin sét đánh đc thông báo cấp tốc tới gia đình bên ngoại. Chưa đầy một tiếng,   tất cả thành viên đã có mặt đông đủ tại phòng khác nhà tôi: Mẹ tôi, mẹ vợ, chị   vợ, anh rể vợ và tất nhiên ko thể thiếu hai nhân vật chính là tôi và Thanh   Mai. Trong khi mọi người đc ngồi trên ghế thì chúng tôi – hai kẻ mang tội phải   quỳ dưới đất. Và vẫn như mọi khi, mẹ tôi mắt giận dữ quát hỏi:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Hai đứa chúng bay giải thích đi!&lt;br /&gt;
- Dạ…! Chúng con… - Tôi chưa kịp nói hết câu thì Thanh Mai đã lên tiếng.&lt;br /&gt;
- Chúng con đã giả chuyện có thai để đc kết hôn!&lt;br /&gt;
- Cái gì? – Đó là âm thanh ngạc nhiên của mọi người trong phòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Vậy là từ đầu đến giờ hai anh chị đều gạt chúng tôi sao?&lt;br /&gt;
- Thực sự thì tất cả chúng con chỉ muốn đc hai mẹ đồng ý nên mới đánh liều   làm vậy.&lt;br /&gt;
- Anh nói hay quá đấy! Hai anh chị coi hai cái bà già này là gì hả? Giáng cho   chúng tôi một đòn đau kêu có chửa, buộc chúng tôi phải tức tốc cho cưới. Và   giả lại giáng thêm một cú nữa là mọi chuyện chỉ là giả. Hai anh chị giỏi quá!&lt;br /&gt;
- Nếu mẹ và mẹ con ko bắt anh Lâm và chị Trúc cưới nhau thì bọn con đã chẳng   phải dối mọi người làm gì?&lt;br /&gt;
- Chị còn nói đc à? Chị thì giỏi rồi. Bà Thanh, tôi xin lỗi, nhưng nói thật   tôi khó chấp nhận một cô con dâu như thế này. Tôi ko thể sống chung với nó   đc.&lt;br /&gt;
- Ý bà là gì vậy bà Kim?&lt;br /&gt;
- Ý tôi là chúng nó phải dọn ra khỏi nhà tôi ngay hôm nay!&lt;br /&gt;
- ????&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và đó, chúng tôi bị đuổi ra khỏi nhà như thế đấy. Ko một tiếng van lơn, Thanh   Mai dọn toàn bộ đồ đạc của cả tôi lẫn cô ấy chuyển khỏi nhà như một đứa con   ngoan nghe lời mẹ. Về nhà vợ. Ko. Câu trả lời dứt khoát của cả hai đứa. Và ko   biết có phải là một sự trùng hợp trớ trêu ko nữa, người hàng xóm của chúng   tôi chuyển đến Sài Gòn sống cùng con và họ có ý định bán nhà. Tôi thì muốn   chuyển đến thuê một căn nhà ở khu chung cư mới tuy hơi xa cơ quan một chút.   Nhưng cô vợ tôi thì nhất quyết đòi mua lại căn nhà của người hàng xóm. Đó là   một căn nhà hai tầng, diện tích ko rộng nhưng cũng ko quá nhỏ, và vấn đề là   nó ngay sát nhà chúng tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dọn ra ở riêng, tôi ko biết đó lại là niềm vui của vợ mình. Ngay trong ngày dọn   về nhà mới, Thanh Mai đã quyết định 2 vợ chồng mở tiệc ăn mừng với lí do: “Ko   có gì quý hơn độc lập tự do!” Và bạn có tin ko, đó là tấm băng rôn mà cô ấy   treo ngang nhiên trước cổng nhà. Tôi biết đó là một lời thách thức của cô ấy   với mẹ tôi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Thanh Mai, mẹ giận đó!&lt;br /&gt;
- Anh ko thấy mẹ đã ko thiêng tiếc khi đuổi chúng ta ra khỏi nhà sao?&lt;br /&gt;
- Nhưng thực tình là chúng ta sai.&lt;br /&gt;
- Vì đã nói dối người lớn?&lt;br /&gt;
- Ừ!&lt;br /&gt;
- Nhưng chúng ta đã đúng! Vì chúng ta yêu nhau!&lt;br /&gt;
- Nhưng…&lt;br /&gt;
- Ko nhưng nhị gì hết. Hơn nữa, em thấy cái băng rôn đẹp mà. Lời tuyên ngôn của   ****** đó! – Cô ấy cười. – Ko có gì quý hơn độc lập tự do! Biết chưa ông chồng   ngốc!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chuyện bị mẹ đuổi ra khỏi nhà tôi ko mấy vui vẻ gì. Nhưng nói thực, dọn ra ở   riêng tôi thấy cũng là một điều tốt. Mẹ tôi và vợ có thể bớt đi nhiều những   trận chiến nảy lửa, hơn nữa vợ tôi cũng cần học cách làm một người vợ thật sự.   Gìơ là lúc cô ấy phải thể hiện nó.&lt;/span&gt;                              &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXXVIII: Chúng tôi là 1!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày thứ nhất, sau ngày dọn ra ở riêng.&lt;br /&gt;
- Đây là món gì hả vợ?&lt;br /&gt;
- Thịt kho tầu, em mới học qua sách dạy nấu ăn đó?&lt;br /&gt;
- Kho tầu mà mùi khét và đắng thế này ư?&lt;br /&gt;
- À… em kho hơi lâu một chút ý mà!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và bữa đó, tôi đc ăn món rau luộc quá nhừ vì quá chín, kèm theo là món thịt   kho tầu cháy. Bữa cơm kết thúc khi tôi cố gắng ăn đc hai bát cơm chan nước   canh ko. May mắn là món cơm cô ấy biết nấu!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày thứ 2.&lt;br /&gt;
- Em có biết cái áo kẻ hôm qua anh cầm nhầm của cậu Đức đâu ko?&lt;br /&gt;
- Ôi thôi chết! Em đem bỏ vào máy giặt cùng quần áo của mình, nhưng… em quên   đem ra phơi rồi!&lt;br /&gt;
…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm nay là thứ 7, hơn tuần nay bận bịu với việc chuyển ra ở nhà mới, tôi tất   bật mà quên khuấy mất việc cần làm nhất với vợ lúc này. Ngày mai đc nghỉ, tối   nay tôi rảnh. Nhân cơ hội cô ấy có dịp đi chơi với bạn, bảo đến tối mới về.   Tôi chớp lấy cơ hội liền.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh ơi, có ở nhà ko đó? Sao ko bật đèn? Tối thui thế này. – Thanh Mai lần   mò và bật công tắc điện. Đèn vừa bật lên. Dưới sàn nhà hiện ra trước mắt vợ   tôi là nhưng cành hoa hồng xếp thành hàng nối đuôi nhau. Cô ấy cởi giày và đặt   túi sách xuống ghế, tò mò đi theo những cành hoa hồng dẫn lên tận tầng hai,   đi vào phòng ngủ của hai vợ chồng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy há hốc miệng ngạc nhiên khi thấy khắp phòng, trên giường đều dải cánh   hoa hồng nhung. Ngay giữa phòng là cái bàn nhỏ với ánh nến lung linh cùng một   chút đồ ăn và một chai rượu vang đã đc chuẩn bị sẵn. Từ sau lưng, cánh cửa từ   từ đóng lại. Tôi tiến tới, thật nhẹ nhàng ôm lấy vợ tôi. Cô ấy gỡ gỡ tay tôi.&lt;br /&gt;
- Làm gì vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi mặc kệ, vẫn ôm chặt lấy bụng vợ. Cái bụng eo thon hiện hữu sau lớp áo   phông mỏng. Tôi đưa môi lên hôn tai vợ, mân mê, cô ấy cũng bắt đầu thôi cựa   quậy. Tôi nhẹ nhàng xuống dần đến cổ rồi hôn lên má vợ. Cái mùi hương nhè nhè   của nước hoa cùng một chút mùi phấn trang điểm khẽ xông lên mũi khiến tôi thấy   dễ chịu vô cùng, hôn lên má, lên cổ vợ thật nhiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Ê, sao hôn má em nhiều thế? – Cô ấy đẩy người tôi ra khỏi rồi ngồi nhanh xuống   ghế. – Ăn anh nhá? Hì, em đói!&lt;br /&gt;
- Ừ! – Tôi mỉm cười ngồi xuống ghế đối diện, rót rượt vang vào ly nhẹ nhàng   đưa cho vợ. – Uống một chút vì tình yêu vợ nhé. – Đón lấy ly rượu từ tay tôi,   cô ấy khẽ cười.&lt;br /&gt;
- Một chút thôi á?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi cùng uống rượu và nhâm nhi đồ ăn tối. Lần đầu tiên ngắm vợ ăn dưới   ánh nến tôi thấy vợ tôi trông đẹp hơn bao giờ hết. Những ánh kim nhỏ của lớp   phấn trang điểm trên mặt vợ lấp lánh trông cô ấy thật xinh đẹp, có chút gì đó   hút hồn tôi. Ngó xuống bờ vai thon thả cùng lấp ló một chút bờ ngực trắng.   Lúc này, tôi thấy vợ quyến rũ và hớp hồn tôi thật sự. Tôi khẽ đứng dậy, bật   nhạc, bản nhạc êm dịu vô cùng mà tôi phải phi đến tận nhà cậu Đức mượn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Vợ yêu, mình nhảy một điệu nhé.&lt;br /&gt;
- Vừa ăn xong. Ko sợ sóc bụng hả?&lt;br /&gt;
- Mới ăn có một chút thôi mà. – Nói rồi tôi kéo tay vợ ra khỏi bàn ăn, nhẹ   nhàng đặt lên vai tôi. Một tay nắm lấy tay vợ, tay còn lại ôm lấy bờ eo thon   thả của vợ. Cứ thế theo điệu nhạc du dương, êm ái chúng tôi di chuyển thật nhẹ   nhàng. Cô ấy nhắm mắt, đôi mắt lim dim, tôi khẽ hôn lên đó. Nhẹ nhàng. Chúng   tôi trao nhau nụ hôn ngọt ngào và mãnh liệt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dưới ánh nến lung linh và điệu nhạc êm ái, chúng tôi trao nhau nhưng gì yêu   thương và trinh trắng nhất. Hạnh phúc. Ngọt ngào. Đam mê cháy bỏng. Tình yêu   mãnh liệt. Chúng tôi gửi cả cho nhau, hoà là 1 và mãi mãi chúng tôi là 1!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                                          &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXXIX: Tôi đã quên!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nắng sớm xuyên qua khe cửa đánh thức chúng tôi dậy. Tôi khẽ mở mắt, nhìn sang   cô vợ yêu bên cạnh. Cô ấy vẫn còn ngủ say, đôi mắt nhắm bình yên và đôi môi hồng   khẽ cười. Cô ấy lúc nào cũng thế, cũng cười, cũng vô tư như chính con người   cô ấy vậy. Tôi khẽ hôn lên mắt cô ấy. Cô ấy bất chợt mở mắt sau cái hôn nhẹ của   tôi. Nhìn thấy tôi, cô ấy kéo tấm chăn lên tận cổ, cười trừ một cái. Trời đất   đến giờ mà vẫn còn xấu hổ với chồng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Mình sang nhà mẹ đi, hơn một tuần nay mình chưa sang xem mẹ thế nào.&lt;br /&gt;
- Mẹ ko muốn gặp mình đâu!&lt;br /&gt;
- Thôi, chắc giờ mẹ cũng hết giận rồi, mình sang đi!&lt;br /&gt;
- Nếu muốn thì mình anh sang!&lt;br /&gt;
- Thôi mà vợ yêu, làm thế sao đc, giờ mình đã là 1 rồi. – Tôi cười ranh mãnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh cổng nhà, mẹ vẫn đóng im lìm. Tôi bấm chuông. Mãi mới thấy mẹ tôi bước   ra nhưng chẳng thấy mẹ tôi có ý gì mở cổng cả.&lt;br /&gt;
- Anh chị sang đây làm gì? Quên đồ về lấy à?&lt;br /&gt;
- Dạ ko, tụi con muốn sang thăm mẹ, hơn tuần rồi mà mẹ!&lt;br /&gt;
- Sang thăm á? Anh chị tốt với tôi ghê. Hàng xóm, nhà gần ngay nhau, bước ra   khỏi cửa là đã nhìn thấy nhau, việc gì phải sang thăm hỏi làm gì.&lt;br /&gt;
- Một tuần nay tụi con bận quá, giờ mới có thời gian rảnh sang thăm mẹ.&lt;br /&gt;
- Cám ơn, ko dám!&lt;br /&gt;
- Kìa mẹ!&lt;br /&gt;
- Chị Thanh Mai này, chị có thấy cái băng rôn chị treo ko đẹp chút nào ko?&lt;br /&gt;
- Uả sao vậy mẹ? Con thấy đẹp mà! Lời tuyên ngôn của ****** đó mẹ ạ!&lt;br /&gt;
- Chị!... Chừng nào anh chị chưa tháo cái băng rôn kia xuống thì đừng có vác   mặt sang đây làm gì. – Nói rồi mẹ tôi quay lưng bỏ thẳng vào nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh Lâm, cái băng rôn nhà anh đẹp thật! – Bà Tính ******** bên kia đường   nói vọng ra bông đùa.&lt;br /&gt;
- Dạ, cám ơn bác ạ! – Cô vợ tôi lại còn tỏ ra thích thú nữa, vì sao ư? Vì biết   mẹ tôi vẫn chưa vào hẳn nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Thanh Mai, anh nghĩ đã đến lúc em nên tháo cái băng rôn kia xuống đc rồi đấy.&lt;br /&gt;
- Đành vậy. Tiếc thật! Cái băng rôn đẹp và ý nghĩa thế! – Cô ấy cười một cái   rồi quay mặt vô nhà mẹ. Mẹ tôi đi vội vào trong nhà. Trời, suốt từ n ãy đến   giờ mà mẹ tôi vẫn chưa vào nhà sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sau cái vụ băng rôn, nói chung là giờ mọi chuyện mẹ tôi cũng đã phần nào   nguôi giận. Chúng tôi vẫn thường sang nhà thăm mẹ, thỉnh thoảng lại đc ăn cơm   ké mẹ nấu, tôi thoát đc vụ những bữa cơm với những món ăn “ko biết phải gọi   là món gì” của vợ. Thanh Mai giờ cũng đam đang hơn trước rồi, ngồi ở nhà rảnh   ko có việc gì thì cô ấy cũng biết ngoài việc nhảy nhót, hay thi thoảng đi   chơi với bạn bè, tôi nói thi thoảng bởi vì bạn bè cô ấy giờ đang phải lao đầu   vào học với một núi bài tập ở các trường cao đẳng với đại học, thì cô ấy cũng   chịu khó dọn dẹp nhà cửa, và đọc những cuốn sách dạy “làm vợ tốt”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Công việc của tôi ở công ty ngày càng nhiều. Những hợp đồng cũng tăng lên vù   vù và việc đi gặp đối tác cũng ngày một nhiều, tiêu tốn gần hết thời gian ở   nhà của tôi. Nhưng biết làm thế nào, tất cả cũng vì công ty, vì công ty cũng   đồng nghĩa với vì cái cần câu cơm của tôi. Bây giờ ngoài việc phải nuôi bản   thân, tôi còn phải nuôi vợ, trả chi phí chi tiêu trong gia đình, từ điện nước,   ăn uống đến những chi tiêu cá nhân khác, rồi mỗi tháng tôi vẫn phải gửi biếu   mẹ ít tiền, mẹ tôi ko thiếu nhưng tôi nghĩ đó là nghĩa vụ của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- A lô.&lt;br /&gt;
- Anh đây, hôm nay anh phải đi gặp đối tác, em ở nhà ko cần chờ anh đâu, ăn   cơm rồi đi ngủ sớm nhé!&lt;br /&gt;
- Gì vậy? Cả tuần nay anh bỏ em ở nhà một mình rồi đó. Sáng thì anh đi sớm,   đêm khuya mới về, người thì lúc nào cũng nồng nặc mùi rượu. Gặp đối tác hay   là chè chén hả?&lt;br /&gt;
- Vì công việc mà em. Thông cảm giùm anh đi. Thôi anh ko có nhiều thời gian   đâu. Anh cúp máy nhá.&lt;br /&gt;
- Hôm nay anh mà ko về thì đừng… - “Tít, tít…”. Tôi cúp máy trước khi cô ấy kịp   nói xong. Tôi cũng muốn về nhà, ở bên vợ, ôm hôn vợ như ngày xưa lắm chứ,   nhưng công việc thì làm sao tôi bỏ đc, vì công việc cũng là vì cô ấy và vì những   đứa con tương lai của chúng tôi nữa mà. Tôi làm việc chứ cũng đâu đi chơi,   chè chén gì. Mệt mỏi và đau đầu lắm chứ. Cô ấy là vợ và cô ấy cần hiểu cho   tôi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đối tác lần này khá quan trọng và chúng tôi nhất quyết phải kí đc hợp đồng với   họ. Và trọng trách lần này đc đặt cả lên vai tôi. Sau khi đưa đối tác xem những   dự án đc chuẩn bị kĩ lưỡng với những đề xuất mới lạ và có tính khả thi cao,   chúng tôi đặt đc niềm tin rất lớn cũng như sự hài lòng từ phía đối tác. Tuy   nhiên việc kí hợp đồng vẫn chưa đc diễn ra. Và chúng tôi lại phải mời họ đến   một quán bar nổi tiếng để tiếp tục với việc thuyết phục họ kí hợp đồng dài hạn   với tổng công ty.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quán bar mà chúng tôi chọn khá nổi tiếng với cái tên “Sóng Điên”. Cậu Đức cứ   khăng khăng bảo chọn quán bar này, có lẽ vì cậu ta sành sỏi ở đây và chắc biết   có nhiều cái hay ho, thì nghe tên đã bắt mắt rồi mà. Chúng tôi chọn một chỗ   ngồi ko quá ồn ào nhưng đủ để nhìn thấy những điệu nhảy mê hồn, hay đầy hoang   dại trên sàn nhảy. Đối tác của chúng tôi có vẻ rất hài lòng với những đồ ăn,   rượu uống và cả những màn trình diễn trên sàn nhảy. Đang trong tâm trạng vui   sướng vì biết chắc việc kí kết hợp đồng này sẽ thành công thì tôi và cậu Đức   phải giật mình. Trên sàn nhảy, một cô gái với mái tóc buộc bổng quen thuộc, mặc   trên mình bộ váy đen ngắn bó sát người, mỏng dính. Và cô gái bốc lửa trong những   điệu nhảy mê dại, khiêu gợi và đầy lẳng lơ.&lt;br /&gt;
Tiếng hò hét rú ầm của lũ con trai háo sắc cứ vang lên từng hồi. Đến cả mấy   ông đối tác cũng gật gù, vỗ tay cổ vũ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ko thể chịu đựng đc thêm một giây nào nữa, tôi lao tới chỗ cô gái người nồng   nặc men rượu, đôi mặt dại đi nhìn tôi cười khẩy: “Anh làm gì tôi thế? Thích cầm   tay người đẹp à?”. Mặc cho cô gái điên cuồng nói nhảm và cố thoát ra khỏi   vòng tay tôi, tôi bế thốc cô ấy ra xe và lái thẳng về nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dìu cô vợ say khướt vào nhà máu sôi của tôi dâng lên cuồn cuộng. Nhưng cô ấy   vẫn còn đủ sức đẩy tôi ra khỏi người mình, vung tay:&lt;br /&gt;
- Anh là ai? – Tôi chưa kịp trả lời thì cô ấy đã cười ha hả. – A, là ông chồng   yêu quý của tôi. Ha ha ha…. Yêu quý… yêu quý!&lt;br /&gt;
- Thanh Mai! Thôi đi! Em say rồi!&lt;br /&gt;
- Tôi say rồi à? Say rồi à?... Ừ… tôi say rồi, tôi say thì sao? Thì sao hả?   Ngày nào mà anh chả say, ngày nào mà anh chẳng chè chén, quán bar, nhậu nhẹt.   Hà hà… hà… Anh uống đc rượu thì tôi cũng uống đc…. Công ty à? Ừ anh thiết gì…   cái cô vợ vụng về, ăn ko ngồi rồi,… ở công ty, xung quanh anh là những cô   nàng… chân dài tới nách… giỏi giang… đâu như tôi… là đứa ăn bám chồng… mẹ chồng   thì ghét… chồng thì bỏ mặc… một đứa con gái chỉ biết ngồi nhà chờ chồng mang   tiên về nuôi… ha ha… Anh còn nhớ ko? Trước khi lấy đc tôi… anh coi tôi là bà   hoàng… bà hoàng! Gìơ thì sao? Tôi là một con ở?... À ko một con ở tệ nhất   trên đời…. Một con ở ko giúp gì đc cho chủ… ngoài việc khóc lóc, kêu than,   tiêu tiền, nhõng nhẽo và… là cục nợ, đồ bỏ đi!.... Hì hì… Anh! Mệt mỏi vì tôi   lắm đúng ko? Nhưng… tôi… tôi cũng mệt mỏi lắm! Tôi mệt, tôi sợ… sự cô đơn, cảm   giác ăn bám, kẻ bỏ đi!...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn cô vợ người mềm nhũn ngã khuỵ xuống giường, khuôn mặt ướt đẫm nước mắt,   tôi thấy lòng mình đau nhói.&lt;br /&gt;
Tôi ko nghĩ là vợ tôi lại phải chịu nhiều dằn vặt và nỗi khổ tâm đến thế. Tôi   cứ tưởng kiếm thật nhiều tiền thì cô ấy sẽ vui. Nhưng tôi đã quên đi mất sự   quan tâm của mình tới vợ, tới những suy nghĩ và nỗi mặc cảm của cô ấy. Tôi đã   quên mất yêu thương mới là điều quan trọng mà vợ tôi cần!&lt;/span&gt;                                       &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXXX: “Nhớ nhé anh!"&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đặt điện thoại xuống, tôi thở dài một cái. Ừ dẫu sao thì tôi cũng chả trách   ai, trách bản thân tôi quá nông nổi và thiếu suy nghĩ thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngồi bên giường nhìn vợ vẫn ngủ say dù trời đã gần trưa. Cô ấy ngủ, khuôn mặt   mệt mỏi, đôi môi chẳng còn mỉm cười như mỗi khi. Khẽ đưa tay chạm lên khuôn mặt   vợ, tôi chỉ muốn hôn riết lấy nó, hôn cho vơi đi nỗi xót xa trong lòng, hôn   thay cho một lời xin lỗi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy khẽ mở mắt, đôi mắt khẽ nhăn lại, đưa tay đấm nhẹ lên đầu.&lt;br /&gt;
- Đau đầu quá! Uả sao anh lại ngồi đây? Ngắm vợ ngủ à?&lt;br /&gt;
- Hì, uk. – tôi cố cười tỏ ra như đêm qua chẳng có chuyện gì xảy ra cả.&lt;br /&gt;
- Trời, đã gần 10 giờ rồi sao? – Cô ấy giật mình khi nhìn lên chiếc đồng hồ   treo tường. – Sao hôm nay em dậy muộn thế chứ! Lại còn ong ong hết cả đầu.&lt;br /&gt;
- À, chắc tại thời tiết đó. Mấy hôm nay oi bức mà.&lt;br /&gt;
- Hì, chắc vậy. Ơ mà sao anh lại ở nhà thế? Ko đi làm à?&lt;br /&gt;
- À… hôm nay anh được nghỉ.&lt;br /&gt;
- Thật hả? – Cô ấy ôm chầm lấy tôi. – Anh có biết là cả tuần nay bỏ rơi em rồi   ko. Ôi vui chết đi đc. Phải ở nhà với em cả ngày đó nhé.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đưa tay ôm siết lấy vợ, cái ôm mà đã từ lâu “con quỷ công việc” nó cướp mất   của tôi. Tôi chợt nhận ra, cô vợ của tôi gầy hơn xưa, cái ôm ko còn thoả đôi   tay nữa. Những ngày tháng qua tôi đã thực sự quên mất vợ mình rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Em muốn hôm nay mình đi đâu chơi ko?&lt;br /&gt;
- Muốn! Muốn chứ! Lâu lắm rồi anh chẳng đưa em đi đâu cả.&lt;br /&gt;
- Ừ vậy hôm nay anh sẽ dành cả ngày cho em.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanh Mai buông tôi ra rồi đưa hai bàn tay mảnh mai ôm lấy khuôn mặt tôi, cô ấy   nhìn tôi một hồi lâu.&lt;br /&gt;
- Hôm nay anh lạ lắm nhé!&lt;br /&gt;
- Lạ gì đâu! Thế ko thích chồng quan tâm hả? Vậy thì thôi!&lt;br /&gt;
- Âý ko ko! Hì, em thích lắm! - Rồi cô ấy đưa đôi môi mềm hôn lên mắt tôi dịu   dàng như ngày nào. Có lẽ hôm nay tôi cần đòi lại những gì mình đã mất bởi con   quỷ công việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điểm đầu tiên chúng tôi đến đó là cà phê Khoảng Lặng. Đã lâu lắm rồi kể từ   ngày lấy nhau chúng tôi mới có thời gian tới đây. Tôi nhận ra một điều, lập   gia đình rồi, quỹ thời gian rảnh gần như ko có. Có phải chăng vì cuộc sống   gia đình đầy bộn bề và lo toan? Có lẽ là vậy!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẫn như mọi khi, chúng tôi chọn ngồi chỗ quen, cảnh vật vẫn đẹp như xưa.   Thanh Mai hút cốc sinh tố sữa chua quen thuộc rồi cười toe.&lt;br /&gt;
- Ngon thật! – Nhìn cô ấy ai bảo là đã có chồng chứ? Vẫn hồn nhiên và đầy trẻ   con. Nhưng tôi biết, trong lòng cô ấy lại âm ỉ tồn tại những nỗi buồn và mặc   cảm vô hình. Vợ ơi, anh thích em cười như thế này cơ. Anh ko biết mình có thể   dập tắt nỗi buồn và mặc cảm trong em ko nữa! Nhưng anh sẽ cố gắng. – Này,   này. – Thanh Mai xua tay trước mặt tôi gọi tôi về với thực tại. – Anh đang   nghĩ gì thế?&lt;br /&gt;
- Anh đang nghĩ giờ phải đưa em đi đâu tiếp đây!&lt;br /&gt;
- A có rồi! – Cô ấy đứng phắt dậy rồi kéo tay tôi lôi đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Woa! Thích thật! Chồng thích ko?&lt;br /&gt;
- Thích. Gío ở đây mát thật!&lt;br /&gt;
- Cỏ cũng mềm nữa! – Vợ tôi tháo cao gót từ bao giờ mà tôi ko hay. Cô ấy tay   cầm cao gót, chân kiễng, nhẹ nhàng từng bước đi trên cỏ. Đôi chân trần nhẹ dẫm   lên cỏ mềm, cái cảm giác như gần thiên nhiên nhất. Dúi đôi cao gót vào tay   tôi, cô ấy bứt một bông hoa dại, tự gài lên mái tóc mình rồi như một đứa con   nít, cô ấy dang tay chạy khắp bãi cỏ rộng. Tiếng cô ấy la hét vui sướng trong   gió, quện cả trong nụ cười và khuôn mặt rạng rỡ. Đứng nhìn vợ, tôi thấy yêu vợ   biết bao. Tôi yêu cái bản tính trẻ con này trong cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trời đã tối hẳn, vẫn trên con đường đầy gió và ánh đèn cao áp quen thuộc, và   vẫn như ngày xưa, tôi cõng vợ trên lưng, nụ cười và trái tim vẫn đập cùng nhịp.   Hai tay ôm cổ tôi, cô ấy cúi thấp đầu hôn lên má tôi, cái hôn sao mà ngọt   ngào đến vậy.&lt;br /&gt;
- Chồng ơi! Vợ yêu chồng lắm!&lt;br /&gt;
- Chồng cũng vậy!&lt;br /&gt;
- Nếu có một ngày vợ mắc sai lầm chồng có tha thứ cho vợ ko!&lt;br /&gt;
- Sao tự dưng lại hỏi vậy?&lt;br /&gt;
- Hì, chỉ là nếu thôi mà!&lt;br /&gt;
- Thế nếu chồng?&lt;br /&gt;
- Vợ sẽ giết!&lt;br /&gt;
- Sao vợ đểu thế?&lt;br /&gt;
- Chồng chỉ đc là của riêng vợ thôi biết chưa!&lt;br /&gt;
- Vợ cũng vậy đó!&lt;br /&gt;
- Ừ!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai đứa bỗng lặng im đi trong gió. Chúng tôi là của riêng nhau, nhất định là   thế rồi. Tôi yêu vợ mình và tôi sẽ ko để mất cô ấy đâu!&lt;br /&gt;
- Thanh Mai này! Đừng buồn nhá!&lt;br /&gt;
- Dạ?&lt;br /&gt;
- Anh ko bao giờ bỏ rơi em đâu! Ko bao giờ để em còn phải sợ sự cô đơn nữa. Với   anh em rất quan trọng. Thiếu em anh ko thể sống đc! Em ko phải là đồ bỏ đi biết   chưa! – Cái siết chặt từ đôi tay mềm của cô ấy, và trong gió lại vang lên lời   thì thầm: “Nhớ nhé anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                                          &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXXXI: Người bạn mới!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh! Em đã đăng kí học lớp dạy nấu ăn của khách sạn Phương Đông rồi!&lt;br /&gt;
- Học nấu ăn?&lt;br /&gt;
- Ừ! Em muốn kiếm việc làm!&lt;br /&gt;
- Anh ko hiểu!&lt;br /&gt;
- Hì, sau khoá học 3 tháng, nếu học tốt họ sẽ nhận mình vào làm luôn. Mỗi   khoá có 3 suất đó! Em sẽ cố gắng!&lt;br /&gt;
- Liệu đc ko? Anh thấy…&lt;br /&gt;
- Em ko có khả năng chứ gì? Ko đc khinh thường em nghe! Em sẽ cố gắng! Nếu ko   đc thì cũng ko sao, ở nhà nhàn rỗi, anh đi làm suốt, em đi học chỡ đỡ buồn, với   lại về còn nấu cơm ngon cho anh nữa chứ!&lt;br /&gt;
- Ừ! Gìơ thì anh thấy đc rồi đó!&lt;br /&gt;
- Hì, nhưng anh phải cho em đóng tiền học. Hơi mắc một tí đó.&lt;br /&gt;
- Chỉ cần em thích và chuyên tâm học là đc!&lt;br /&gt;
- Em hứa! Hì hì…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là cô vợ tôi cuối cùng cũng tìm được niềm vui cho mình. Cô ấy học hăng   say lắm. Dù những ngày đầu quả là gian nan với cô ấy.&lt;br /&gt;
- Anh ơi! – Cô ấy phụng phịu sau ngày đầu tiên đi học. – Em phải đền tiền vì   đánh vợ hai cái bát và một cái đĩa. – Cái này tôi biết mà, đánh vỡ là sở trường   của cô ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày thứ hai, ko khá hơn là mấy, nhưng cô ấy lại có niềm vui khác.&lt;br /&gt;
- Hôm nay em ko làm vỡ cái gì, nhưng lại bị dao cứa vào tay. – Cô ấy chia   ngón tay bị băng tướng, hơi nhìn thấy vết máu rỉ.&lt;br /&gt;
- Trời, cắt vào tay có sâu ko?&lt;br /&gt;
- Cũng sâu! Nhưng ko sao!&lt;br /&gt;
- Lại còn ko sao!&lt;br /&gt;
- Hì, nhờ đó mà em quen đc một người bạn.&lt;br /&gt;
- Bạn à vậy thì tốt. Cô ấy băng tay giùm em à?&lt;br /&gt;
- Ừ, nhưng ko phải là cô mà là anh!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vợ tôi đã bắt đầu quen dần với công việc học nấu ăn. Cô ấy học cũng rất   nhanh. Bản tính cô ấy thông minh mà. Thể hiện qua mấy món cô ấy học đem về nấu   mời tôi ăn thử. Tuy kĩ thuật vẫn còn kém xa nhưng những món cô ấy nấu cũng có   vị và đặc trưng riêng của món. Gìơ cô ấy đã có thêm một người bạn, anh ta tên   là Huy, hơn cô ấy có 4 tuổi thôi, nghe cô ấy kể có vẻ anh chàng cũng đẹp   trai, ờ thì cũng trẻ hơn tôi nhiều nữa. Tuy vậy tôi vẫn vui vì cô ấy có thêm   bạn cũng tốt, anh chàng cũng có vẻ tốt bụng và một điều nữa là anh ta biết   Thanh Mai đã có chồng rồi. Thế là coi như dập tắt một nửa hy vọng nếu như anh   chàng có ý muốn cưa cẩm cô nàng của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Chồng ơi! – Nằm ôm tôi trên giường, cô ấy khẽ thủ thỉ. – Anh Huy mời em mai   đi cùng anh ấy đến dự khai trương khách sạn mới của nhà anh ấy.&lt;br /&gt;
- Bạn bè thì đến chúc mừng cũng đc!&lt;br /&gt;
- Anh ko ghen à?&lt;br /&gt;
- Ghen gì? Trừ khi em mà có ý với anh ta. Biết chưa.&lt;br /&gt;
- Hì, biết rồi! Của riêng mỗi chồng thôi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng sớm đã thấy vợ mình dậy chuẩn bị.&lt;br /&gt;
- Mấy giờ đi mà dậy sớm thế em?&lt;br /&gt;
- Anh Huy bảo 7giờ đã qua đón rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng 7giờ, chiếc ô tô màu trắng mới cóng, mà tôi cũng chẳng để ý là nhãn hiệu   gì nhưng có vẻ hơn hẳn con SANTAFEB màu đen của tôi, đã đỗ trước cửa nhà.   Thanh Mai chạy ra mở cửa và mời cậu ta vào nhà. Tôi phải công nhận là thằng   nhóc quá đẹp trai và lịch thiệp. Vừa nhìn thấy tôi, cậu ta liền nở nụ cười   chào. Cậu ta có nụ cười phải nói là hút hồn người đối diện. Đó là một nụ cười   vô cùng thân thiện và cực duyên. Từ trước đến giờ tôi vẫn luôn tự tin về vẻ bề   ngoài của mình, giờ đem so với thằng nhóc thì đúng là tôi thua xa. Tự dưng   tôi lại có cảm giác là mình đã già.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chào hỏi tôi xong, Huy xin phép đưa Thanh Mai đi. Vợ tôi mặc chiếc váy hai   dây in hoa, đi đôi cao gót xanh nhẹ nhàng. Trông cô ấy thật xinh đẹp và duyên   dáng. Nhìn dáng hai người họ đi ra cổng, bất chợt tôi có cảm giác, họ là một   đôi rất đẹp! Ôi ko thể thế đc! Tôi rùng mình!&lt;/span&gt;                        &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXXXII: Kẻ phản bội!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tận hơn 7 giờ tối anh chàng Huy mới đưa Thanh Mai của tôi về. Sau vài câu hỏi   xã giao, cậu ta chào tạm biệt vợ chồng tôi và lái xe ra về. Vừa vào đến nhà,   Thanh Mai đã hớn hở khoe tôi:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Hôm nay đi dự lễ khai trương vui thật anh ạ. Công nhận là nhà anh Huy xây   khách sạn đẹp. Kiến trúc lạ mắt lắm. – Cô ấy bất chợt nhìn tôi chằm chằm. –   Và cái anh chàng Huy này cũng đc nhiều các cô nàng thích lắm đấy! Bắt tội em,   bữa nay có cô gái hiểu lầm, cứ nghĩ em là người yêu Huy nên cố tình đổ rượu   vào người em. Đểu thật chồng nhỉ! Hì, cô ấy đâu biết đc Hà Thanh Mai chỉ là của   mỗi Hoàng Thiên Lâm thôi! – Đôi mắt tinh nghịch cô ấy nhìn tôi. Khẽ mỉm cười   và thấy lòng ấm áp, tôi đưa tay kéo cô ấy vào lòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Tất nhiên rồi, em mà léng phéng với cậu Huy là anh ko bao giờ tha thứ đâu   đó! – Cô ấy đẩy người tôi ra, giơ bàn tay lên ngang tai.&lt;br /&gt;
- Tôi, Hà Thanh Mai xin hứa giữa tôi và anh Vương Gia Huy ko có mỗi quan hệ   gì khác ngoài tình bạn! Xin thề! Xin thề! – Và vang khắp ngôi nhà nhỏ của   chúng tôi là tiếng cười khanh khách của cô vợ yêu. Vợ à, anh sẽ nhớ mãi và   luôn tin tưởng ở lời hứa này của em!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thời gian cứ thế trôi, cuộc sống gia đình của chúng tôi tưởng chừng như êm ấm   trôi qua với những bữa cơm gia đình ấm cúng và ngon miệng. Vợ tôi giờ đảm   đang và xứng với cái tên “vợ hiền” lắm. Mọi thứ êm đẹp là thế, nhưng cuộc sống   luôn đầy những sóng gió mà ta ko lường hết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Công việc ở công ty dạo này có quá nhiều áp lực. Tay Cường từ ngày mới lên chức   luôn tìm mọi các “đì” tôi. Cũng phải, ngày trước hắn chẳng ưa gì tôi, bởi hắn   đi du học tận bên Mĩ về mà vẫn luôn bị đánh giá là trình độ ở sau tôi, giờ hắn   đc lên chức, tôi ở dưới quyền hắn nên hắn bắt đầu “mượn việc công trả thù   riêng”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm nay tôi lại vừa bất hoà với tay Cường. Càng ngày hắn ta càng quá đáng, mà   cái tính cách của tôi ko tài nào chịu khuất phục hay cung phụng hắn. Nếu ngày   trước ko vì chuyện đó thì ko bao giờ hắn cơ hội lấn áp hay đụng được tới tôi.   Nhưng thôi chuyện đã qua tôi chẳng buồn nhắc lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa về đến nhà, tôi đã thấy tiếng mẹ tôi và Thanh Mai ầm ầm.&lt;br /&gt;
- Có chuyện gì mà hai người to tiếng vậy? – Tôi quẳng cái cặp da xuống nhà, gắt   lớn.&lt;br /&gt;
- Lâm! Con bị giáng chức sao ko nói cho mẹ hả? Mẹ vẫn cứ đinh ninh con vẫn là   Trưởng phòng, nếu như hôm nay ko tình cờ gặp cô Hường cùng cơ quan với con.&lt;br /&gt;
- Anh Lâm! Có đúng là anh bị giáng chức ko? Sao anh ko nói gì với em chứ! Tại   sao?&lt;br /&gt;
- Cô còn nói được à? Là vì cô, vì cái loại con gái lẳng lơ, chồng con rồi mà   vẫn còn vào quán bar nhảy nhót.&lt;br /&gt;
- Mẹ!... Anh Lâm, anh nghe mẹ anh nói em thế đấy!&lt;br /&gt;
- Hai người thôi đi! Mẹ, mẹ về đi, con muốn đc yên tĩnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mẹ tôi ra về. Tôi bước lên phòng. Tôi muốn đc nghỉ ngơi vì giờ tôi quá mệt mỏi   rồi.&lt;br /&gt;
- Anh Lâm! Anh nói rõ đi! Có phải vì em mà anh bị giáng chức ko? Sao anh ko   nói gì với em hả? Sao anh lại giấu giếm? Anh có biết là mẹ đã sang nhà mắng   **** em thế nào ko?&lt;br /&gt;
- Em thôi đi! Em có biết là anh mệt mỏi lắm rồi ko?&lt;br /&gt;
- Vậy anh nghĩ chỉ mình anh mệt mỏi thôi à?&lt;br /&gt;
- Vậy thì em muốn anh phải nói gì?&lt;br /&gt;
- Nói rõ mọi chuyện em nghe.&lt;br /&gt;
- Đc, nói rõ chứ gì. Vì sao anh bị giáng chức hả?&lt;br /&gt;
- Vâng! Anh nói đi!&lt;br /&gt;
- Vì cái tính ngông cuồng và nông nổi khi ko thể chịu đựng đc cảnh vợ mình   như một con gái điếm trên sàn mà kéo về bỏ mặc cái hợp đồng quan trọng của công   ty. Thế đó!&lt;br /&gt;
- Anh nói gì cơ! Gái điếm?&lt;br /&gt;
- …&lt;br /&gt;
- Anh… hoá ra anh cũng giống mẹ anh. Đều là đồ đáng ghét! Xấu xa!&lt;br /&gt;
- Cô câm mồm đi!&lt;br /&gt;
- Tôi ko câm đó!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Bốp”. Tôi ko hiểu sao lúc đó mình lại làm như vậy. Chưa bao giờ tôi đánh vợ,   chưa bao giờ tôi làm đau đến thân xác cô ấy, vậy mà giờ đây, tôi vừa làm cái   việc trời đánh, cái việc mà tôi phải ân hận suốt đời. Đôi mắt vợ sững sờ nhìn   tôi, khuôn mặt in rõ vết tay, rát đỏ. Giọt nước mắt nóng bỏng rơi dài. Bất ngờ   vợ tôi ôm mặt chạy ra khỏi nhà. Bóng người phụ nụ khuất dần trong bóng chiều   chập choạng tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đã hơn 10 giờ rồi mà vợ tôi vẫn chưa về. Ruột gan tôi nóng như lửa đốt. Ko biết   có điều gì xảy ra với vợi tôi ko nữa. Cái đầu tôi như muốn nổ tung. Tôi lao   ra khỏi nhà, lái con SANTAFEB đi tìm vợ.&lt;br /&gt;
- A lô… anh… Lâm à?&lt;br /&gt;
- Cậu lại say rượu rồi à? Tôi đang bận, ko có thời giờ đâu!&lt;br /&gt;
- Anh… bận gì?... Ko mau đến… khách sạn… mà bắt… vợ về… Em nhìn… thấy… chị ấy   đang… cùng… thằng nhãi nào… vào…&lt;br /&gt;
- Alô… alô… Vợ anh đang ở đâu? Alo… alo…. – Cậu Đức say mềm và chẳng kịp nói   cho tôi biết giờ cô vợ tôi đang ở trong cái khách sạn đáng chết nào. Tôi điên   cuồng lái xe, lao vào khắp các khách sạn trong thành phố nhưng đều bất lực.   Tôi trở về nhà khi đã 12 giờ đêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa mở khoá cửa, tôi thấy bóng vợ đứng ngay sau mình, ngã khuỵ xuống đất. Tôi   vội vã bế vợ vào nhà, người cô ấy mềm nhũn, nồng nặc mùi rượu. Nhưng cái tôi   quan tâm hơn cả là cái áo cô ấy mặc xộc xệch, đứt cúc, áo trong cũng bị tuột   quai, trễ sâu để lộ bờ ngực trắng, phổng phao. Mím chặt môi, cố kìm cơn giận   dữ, tôi bế cô ấy vào phòng, lấy khăn ướt chườm chán và đắp chăn cho vợ ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gìơ đây chỉ còn mình tôi với nỗi đau đớn tột cùng. Tôi lôi chai rượu Pháp ra   và bắt đầu gặp nhấm nỗi đau. Với ý nghĩ bị phản bội cứ xâm chiếm lấy đầu tôi,   tôi uống cạn cả chai rượu Pháp hoà trong vị mặn và trở về phòng ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có những việc xảy ra mà ta chẳng hề hay biết. Có những điều đôi khi ta phải   suy xét kĩ nếu ko sẽ phải ân hận cả đời!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                                                &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXXXIII: Cái thai lầm lỡ!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù cái đầu đau nhức và chẳng nhớ nổi đêm qua sau khi uống rượu thế nào, tôi   vơ vội đống quần áo trên sàn, gọi điện và hẹn gặp cậu Đức.&lt;br /&gt;
- Cậu Đức, hôm qua cậu thấy vợ anh ở đâu?&lt;br /&gt;
- Hôm qua? Gìơ thì làm sao em nhớ nổi! Mà vợ anh đi đâu à?&lt;br /&gt;
- Cái thằng chết tiệt này! Vậy hôm qua cậu ngủ ở khách sạn nào?&lt;br /&gt;
- Hoa Hồng! Mà sao anh? - Chẳng thèm bận tâm đếm xỉa đến câu hỏi ngớ ngẩn của   cậu Đức tôi lái xe đến thẳng khách sạn Hoa Hồng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Tôi có thể giúp gì đc anh?&lt;br /&gt;
- Làm phiền cô cho tôi hỏi, hôm qua cô có thấy cô gái này đến thuê phòng   khách sạn ko? – Tôi giở ví lấy tấm ảnh của vợ ra cho cô tiếp tân khách sạn.&lt;br /&gt;
- Xin lỗi, nhưng…&lt;br /&gt;
- Tôi cần xác minh một việc rất quan trọng. Cô làm ơn giúp tôi đi!&lt;br /&gt;
- Tôi biết! Nhưng thực sự là tôi ko nhớ cho lắm.&lt;br /&gt;
- Cô hãy nhìn kĩ ảnh giùm tôi đc ko? – Cô nhân viên nhìn ảnh một hồi lâu   nhưng vẫn lắc đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Ảnh gì vậy chị? - Một cô nhân viên trẻ khác vừa đi ra hớn hở hỏi.&lt;br /&gt;
- Này em, hôm qua thấy cô gái này thuê phòng không? – Cô nhân viên trẻ vừa cầm   ảnh lên nhìn đã hét toáng lên:&lt;br /&gt;
- Chị quên à? Chính là cô gái đi cùng anh chàng đẹp trai hôm qua thây. Nhưng   mà trông cô ấy hôm qua say khướt cơ.&lt;br /&gt;
- À đúng đúng rồi. – Cô nhân viên quay sang tôi quả quyết. – Cô ấy và anh   chàng tên… Để tôi giở sổ là biết ngay… Đây rồi. Anh Vương Gia Huy. – Tôi đứng   người. Cái cảm giác như mọi thứ đã sụp đổ trước mắt tôi. Vậy là những điều   tôi nghĩ ko sai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi trở về nhà nhìn thấy vợ tôi ngồi thu lu trên ghế.&lt;br /&gt;
- Thanh Mai! Nói cho tôi biết hôm qua cô ngủ với thằng nhãi đó phải ko? –   Thanh Mai đưa đôi mắt mệt mỏi ngơ ngác nhìn tôi, nhìn xuống thân thể mình, cô   ấy lặng im một hồi lâu, nước mắt khẽ chảy dài. – Hãy nói với anh là ko đi   Thanh Mai! Em ko ngủ với thằng Huy đó, nói đi! – Tôi giật mạnh vai vợ mình.&lt;br /&gt;
- Em… em ko biết! – Cô ấy nói trong tiếng nấc nghẹn ngào. – Em… ko… nhớ… gì…   cả!&lt;br /&gt;
Tôi trở về phòng. Tôi cần nghỉ ngơi. Tôi mệt mỏi quá rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mất gần 1 tuần tôi mới điều tra rõ đc Huy.Cậu ta là con trai một của ông   Vương Gia Bảo - nổi tiếng trong giới nhà đất và kinh doanh khách sạn. Có lẽ bạn   cũng giống như tôi tò mò ko hiểu một cậu công tử con nhà giầu như thế, tương   lai sau này sẽ kế tụng sự nghiệp của cha, vậy mà lại đi học nấu ăn làm gì.   Nhưng đến cả tôi cũng phải bất ngờ khi biết đc rằng, từ nhỏ cậu ta đã có niềm   đam mê là nấu ăn, nhưng gia đình ko ủng hộ, vì vậy cậu ta tham gia lớp học dạy   nấu ăn này chỉ vì một niềm yêu thích hay một thú vui riêng của bản thân.   Nhưng rồi, tôi chưa kịp tìm gặp cậu ta thì hay tin cậu ta đã bay sang Mĩ du học   ngay sau đêm ngủ cùng với vợ tôi. Một thằng đốn mạt. Tôi chỉ muốn giết chết hắn.   Đó, cậu ta tốt đẹp thế đấy, người mà vợ tôi luôn tin tưởng và tin tưởng đến độ   trao cả thân mình cho hắn nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi trở lại với công việc ở công ty. Lúc nào cũng bù đầu cả. Tính ra cũng gần   tháng nay tôi phải lôi việc ở công ty về nhà làm, chẳng có thời gian ở bên vợ.   Tôi lại nhắc đến vợ rồi. Bực mình thật. Mà giờ nhớ lại, có lẽ từ ngày lấy cô ấy   đến giờ, thời gian tôi dành cho vợ ít quá. Có phải chăng, cậu Huy là niềm an ủi   của cô ấy. Ôi ko, cái thằng sở khanh đốn mạt đó, tôi thề là nếu gặp đc hắn   tôi sẽ băm vằm hắn ra, kể cả tôi có phải đi tù chăng nữa. Đã hai tuần nay kể   từ ngày xảy ra chuyện giữa vợ tôi và hắn tôi đã thề là sẽ giết chết hắn rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mặc dù vậy nhưng trong lòng tôi vẫn luôn nhen nhói một niềm tin tưởng nơi người   vợ. Tôi luôn an ủi và chấn tĩnh mình: Vợ ko bao giờ phản bội tôi, chắc có một   sự hiểu lầm gì ở đấy. Hoặc có thể tên Huy đã lợi dụng lúc vợ tôi say mà giở   trò, nhưng vợ tôi mạnh mẽ lắm, nhất quyết sẽ chống cự. Đúng rồi, có như vậy   nên vợ tôi mới chạy đc về nhà chứ. Và cứ thế tôi tự an ủi mình để chuyện kia   dần đi vào sâu lắng. Tôi ko muốn nghĩ đến chuyện đó nữa. Vợ tôi và tôi giờ   đang có một khoảng cách rồi, tôi là thằng đàn ông, tôi cần phải biết bảo vệ tổ   ấm gia đình của mình, phải tin tưởng ở vợ. Tôi tin vợ!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi về đến nhà, ko thấy vợ tôi đâu cả. Tôi vào phòng tìm. Bất ngờ tôi nhìn thấy   dưới gối lộ ra một phong thư. Nhấc gối lên tôi nhìn thấy bên cạnh là một tờ   giấy hơi nhầu, chắc chắn đã đc đọc rồi và phong thư đề tên người nhận là vợ   tôi. Tôi biết đọc trộm thư vợ là ko tốt nhưng… Tôi cầm bức thư lên và những   dòng chữ đập vào mắt tôi:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Thanh Mai thân yêu!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi em đọc được những dòng thư này thì anh đã ở rất xa em. Anh xin lỗi khi rời   đi mà ko nói với em một tiếng. Anh quyết định đi du học theo yêu cầu của ba tất   cả là vì em đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Em có biết là anh đã yêu em ngay từ lần đầu bắt gặp một cô bé hậu đậu và lóng   ngóng trong lớp học dạy nấu ăn? Anh ko thể tin nổi là một cô nàng hậu đậu đến   nỗi cầm cái bát cũng đánh vỡ mà lại có thể đăng kí học nấu ăn tại một khách sạn   lớn thế này. Nhưng bù lại cô bé ấy hay cười, tinh quoái và rất chăm chỉ học tập.   Anh thích nhất là được nhìn em nấu ăn, vì khi đó anh thấy một phần mình ở   trong đó. Em biết đó là cái gì ko? Đó là sự nỗ lực và hình như nấu ăn là một   tài năng ẩn sâu trong con người em đó. Anh phát hiện ngày một yêu em hơn, và   đến khi anh muốn nói điều đó thì thật trớ trêu khi biết em đã có chồng. Thực   sự anh đau khổ lắm em biết ko? Em ko phải là người con gái duy nhất xung   quanh anh, nhưng em là cô gái đầu tiên anh yêu, và yêu thật lòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và rồi anh quyết định, để ko bao giờ mất em đó là sẽ trở thành một người bạn   tốt, người có thể giúp đỡ lúc em cần hay chỉ là băng vết tay khi em hậu đậu cắt   vào tay cũng đc. Thế nhưng, khi em khóc trong điện thoại gọi cho anh, lúc đó   anh thấy tình yêu trong mình lại trỗi dậy. Em có tin là lúc đó anh đã hạnh   phúc ko? Anh hạnh phúc vì khi đau khổ em đã gọi cho anh, và em cần anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh xin lỗi vì chuyện đó, tất cả chỉ vì anh yêu em. Anh thực sự đã ko làm chủ   đc mình. Anh hận mình, vì anh biết mình đã mất em thật rồi chỉ vì một hanh động   ngu xuẩn và bẩn thỉu. Anh xin lỗi, ngàn lần xin lỗi. Anh quyết định ra đi, để   có thể quyên đi tất cả lỗi lầm của mình và quên đi người con gái ko thuộc về   anh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh yêu em! Và nhất định anh sẽ quên em!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi ko biết là mình đã vò nát bức thư từ bao giờ. Lúc này đây, tất cả như tối   đen trước mắt tôi. Vậy thì giờ chẳng còn gì để nói, để tin tưởng nữa rồi.   “Tôi Hà Thanh Mai xin hứa giữa tôi và anh Vương Gia Huy ko có mối quan hệ gì   khác ngoài tình bạn. Xin thề! Xin thê!” GỈA DỐI! Tất cả là giả dối!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Reng… reng…”. Tôi với tay nhấc điện thoại bàn. Giọng uể oải, chán nản:&lt;br /&gt;
- Alô.&lt;br /&gt;
- Trời ạ, sao mẹ gọi vào di động của con ko đc hả?&lt;br /&gt;
- Chắc hết pin mẹ ạ!&lt;br /&gt;
- Thôi, ko mau vào bệnh viện thăm vợ mày. Nó có thai đc hai tuần tuổi rồi đó!   – Tin sét đánh ngang tai. Cái thai đc hai tuần tuổi? Một tháng nay chúng tôi   làm gì có thời gian mà làm chuyện ấy. Vậy mà giờ vợ tôi lại có thai hai tuần   tuổi. Hai tuần ư? Đúng vào cái đêm đó, cái đêm mà vợ tôi trao thân cho anh bạn   tốt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dập điện thoại. Tôi như một thằng điên. Tiếng cười hoà trong cái vị cay cay của   nước mắt vang khắp ngồi nhà. - Vợ tôi có thai! Haha.&lt;/span&gt;                                                   &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXXXIV: Lòng ích kỉ!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi lái xe đến bệnh viện. Vừa đến cửa khoa phụ sản đã thế mẹ tôi đứng chờ.&lt;br /&gt;
- Mày làm gì mà lâu thế hả Lâm?&lt;br /&gt;
- Con hơi mệt!&lt;br /&gt;
- Vợ mày còn mệt hơn. Mày đi làm suốt chẳng quan tâm gì đến vợ mày cả. Nó bị   suy nhược cơ thể nặng, may bữa nay mẹ lại sang chơi chứ ko thì nó ngất chết ở   nhà mày cũng ko biết!&lt;br /&gt;
- Chẳng nghiêm trọng đến mức đó đâu! - Tự dưng tôi thấy ghê tởm người phụ nữ   mà mẹ tôi đang nhắc đến.&lt;br /&gt;
- Ơ hay, mày ăn nói kiểu gì thế hả Lâm? Thôi mau vào với vợ mày đi. Mẹ ra   ngoài mua ít đồ ăn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi bước vào đến phòng bệnh, duy chỉ có mỗi vợ tôi nằm trong phòng. Mẹ tôi đã   đặt riêng phòng bệnh đăc biệt. Thanh Mai vừa nhìn thấy tôi, đôi mắt cô ấy run   lên. Cô ấy ko đủ sức để ngồi dậy, cố mãi cũng chỉ hơi nhúc nhíc người. Vợ tôi   ngất thật à? Mà cũng phải, đọc bức thư hay tin anh bạn tốt của mình rời bỏ   mình ngay sau đêm cùng minh chung chăn chung gối ko sốc mới lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Xin lỗi khi đã đọc trộm thư của cô! – Tôi nói bằng cái giọng mỉa mai nhất   có thể, và rút ra bức thư của Huy, đôi mắt xoáy sâu như nhìn vào tận tâm can   vợ. Thanh Mai run lên trong sợ hãi, cố quay đầu sang một bên giường lảng   tránh ánh mắt đầy giận dữ của tôi. Và những giọt nước mắt lại rơi dài. Những   giọt nước mắt cá sấu nhất mà tôi từng biết. Cô ta ăn năn, hối hận ư? Thật nực   cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đang định lên tiếng nữa thì mẹ vợ và chị vợ đến. Bà Thanh hớt hải:&lt;br /&gt;
- Thanh Mai, ăn uống kiểu gì mà để suy nhược cơ thể hả?&lt;br /&gt;
- Dạ!&lt;br /&gt;
- Có gì mà phải khóc. Cái con bé này. Mày định làm nũng chồng mày đấy à?&lt;br /&gt;
- Này em rể, bữa này có thai thật rồi định khao gì đây? – Khao ư? Tôi muốn bật   cười thành tiếng quá. Nhưng tôi chỉ biết cười gượng gạo đáp trả lại lời chị vợ   thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thực sự tôi ko biết phải làm sao nữa, giữa sự lựa chọn là nói ra sự thật về   cô vợ bội bạc hay là ko. Nhìn mọi người ai cũng vui mừng, nhất là mẹ tôi. Có   lẽ xảy ra bao nhiêu chuyện, bà mong có một đứa cháu bế lắm rồi. Nhìn mẹ vui   sướng thế tôi ko nỡ để mẹ biết đứa cháu trong bụng kia chẳng phải cháu nội bà   đâu. Tôi và cô vợ của mình đã làm bao nhiêu chuyện khiến bà buồn lòng rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy là từ hôm vợ tôi ra viện, mẹ tôi bắt chúng tôi phải chuyển về nhà mẹ tôi   ngay. Vì lí do, tôi đi làm cả ngày, vợ tôi giờ lại đang học dở lớp học nấu ăn   và đặc biệt là đang mang thai nữa. Mẹ tôi muốn đc chăm sóc tôi, con dâu và đứa   cháu nội tương lai. Tôi cũng dành chấp nhận ý bà thôi và tất nhiên moị chuyện   giữa tôi, vợ , Huy và đứa con trong bụng được giấu kín.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vợ tôi tiếp tục đi học lớp nấu ăn. Cũng sắp kết thúc khoá học rồi. Tôi trở lại   với công việc của mình. Gìơ đầu óc tôi chỉ có công việc mà thôi. Người ta nói   làm việc là cách tốt nhất để quên đi nỗi buồn thay vì cứ gặm nhấm nó. Có lẽ   tôi nên thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Con ăn gì để hôm nay mẹ nấu?&lt;br /&gt;
- Dạ cái gì cũng đc ạ!&lt;br /&gt;
- Cái gì cũng đc là sao? Gìơ đang mang thai lại phải đi học vất vả, muốn ăn   gì cứ bảo mẹ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn mẹ tôi chăm sóc cô con dâu tôi thấy đáng cười và cũng thật đáng thương.   Niềm tin và tình thương bà đặt nhầm chỗ rồi. Gìơ đây thật sự trong mắt tôi,   cô vợ bé bỏng, đáng yêu chẳng còn nữa mà thay vào đó làm một nỗi hận. Tôi hận   vợ, hận Huy và hận chính bản thân mình. Sự điên cuồng ấy hình như là một động   lực vô hình khiến tôi lao đầu vào công việc như một kẻ chăm chỉ hết sức. Tôi   bắt đầu tìm ra sai phạm của tên Cường, từng bước cùng cậu Đức vạch mặt sự thiếu   trách nhiệm cũng như việc hắn lợi dụng công ty bỏ túi riêng. Hắn bị cách chức,   tôi dần lấy lại đc lòng tin từ mọi người và cuối cùng tôi đã đc phục hồi lại   chức vụ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh Lâm, chúc mừng anh nhá! Bữa nay phải khao mọi người rồi! - Cậu Đức hớn   hở!&lt;br /&gt;
- Công to ở cậu cả đấy! Được rồi, bữa nay tôi khao tất cả mọi người.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cùng nhân viên trong phòng đi ăn tại nhà hàng rồi cùng nhau đi hát   karaoke. Tôi vui đến tận hơn 12 giờ mới về. Trong tình trạng hơi hơi xỉn, ko   biết từ lúc nào tôi uống rượu chẳng còn biết cảm giác say là gì nữa, tôi đẩy   cửa bước vào nhà. Cô vợ tôi đang gục đầu ngủ bên mâm cơm thịnh soạn hơn mọi   ngày. Đúng là cô đầu bếp có khác, đến cả bữa cơm bình thường cũng trổ tài nấu   ăn ra. Nhưng hơn 12 giờ rồi mà sao bữa cơm vẫn còn nguyên thế kia? Mẹ tôi và   cô vợ ko ăn sao?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Ơ... Anh về rồi à? - Thanh Mai khẽ rụi mắt, bước đến chỗ tôi, đỡ lấy cái cặp   da trên tay tôi. - Anh đi nhậu à?&lt;br /&gt;
- Ừ. - Tôi trả lời cụt lủn.&lt;br /&gt;
- Mẹ và em chờ anh mãi. Mẹ mệt nên đi ngủ trc rồi.&lt;br /&gt;
- Sao ko để mẹ ăn đi, chờ tôi làm gì? - Tự dưng tôi thấy cáu.&lt;br /&gt;
- Hôm nay anh đc trở lại chức vụ mà! - Cô ấy đáp với giọng thật buồn. - Chị   Hường nói với mẹ, mẹ vui lắm, cùng em vào bếp nấu thật nhiều món ăn để chúc mừng   anh. Nhưng... chờ mãi mà anh vẫn chưa về!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tự dưng tôi cảm thấy là mình có lỗi. Được phục chức, tôi chẳng mảy may nghĩ đến   chuyện thông báo ngay cho mẹ và vợ, mà thay vào đó là cùng anh em đi nhậu,   hát karaoke. Có lẽ, trong tôi giờ đây hai chữ gia đình nó mờ nhạt hơn xưa rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Thấy tôi ko về thì cứ ăn trc chứ sao?&lt;br /&gt;
- Anh... có muốn ăn chút gì ko?&lt;br /&gt;
- Ko! - Cô ấy ko nói lời nào, lặng lẽ đi thu dọn mâm bát. - Tôi ăn no lắm rồi.   - Ko hiểu sao tôi thấy mình cần phải nói thêm câu đó!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng hôm sau vừa mới tỉnh dậy, bước xuống nhà tôi đã thấy mẹ tôi ngồi bàn chờ   tôi sẵn.&lt;br /&gt;
- Mẹ chờ con?&lt;br /&gt;
- Vâng, chờ anh!&lt;br /&gt;
- Có chuyện gì vậy mẹ!&lt;br /&gt;
- Anh càng ngày càng giỏi! Được phục hồi chức vụ mà ko thèm báo lấy cho gia   đình một tiếng, tối cũng ko về ăn cơm. Anh có biết mẹ con tôi phải chuẩn bị đồ   ăn chúc mừng anh mất bao nhiêu công sức ko? Tôi bảo nó, mang thai thì ăn trc   đi nhưng nó nhất quyết chờ chồng về. Tôi bảo nó mệt thì vào phòng nghỉ đi, nó   cũng nhất quyết ngồi chờ anh về bằng đc. Anh thử nghĩ xem, anh làm con, làm   chồng thế đc ko?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm nay là ngày đầu tiên tôi đi làm với chức vụ đc trả về. Trưởng phòng. Cái   chức vụ tôi đã bị mất một phần vì tính nông nổi của tôi nhưng nguyên do lại   là do cô vợ của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
"- Đc, nói rõ chứ gì. Vì sao anh bị giáng chức hả?&lt;br /&gt;
- Vâng! Anh nói đi!&lt;br /&gt;
- Vì cái tính ngông cuồng và nông nổi khi ko thể chịu đựng đc cảnh vợ mình   như một con gái điếm trên sàn mà kéo về bỏ mặc cái hợp đồng quan trọng của   công ty. Thế đó!&lt;br /&gt;
- Anh nói gì cơ! Gái điếm?"&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ko hiểu sao chúng lại hiện lên trong đầu tôi rõ mồn một như thế. Tôi đã nói vợ   mình thế sao? Chính tôi, chính tôi đã là kẻ khơi mào lên tất cả, đã châm lên   cái ngọn lửa dữ dội luôn âm ỉ cháy trong lòng cô vợ. Nhưng... có phải vì thế   mà cô ấy có quyền phản bội tôi? Tôi luôn tin tưởng, luôn yêu thương vợ mình,   tôi... thật sự ko thể chịu đựng nổi. Tôi yêu cô ấy nhưng tình yêu trong tôi   còn tồn tại cả lòng ích kỉ nữa. Ích kỉ chỉ muốn vợ là của riêng mình, của   riêng mình mà thôi! Và cô ấy đã động đến lòng ích kỉ của tôi. Vậy thì đừng   trách sao tôi ích kỉ vậy!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                                                               &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXXXV: Khoảng cách!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Chúng em chào sếp ạ! - Những tiếng đồng thanh của đám nhân viên. Lần nào   cũng vậy, họ luôn chào đón tôi bằng những tiếng chào to, rõ ràng và đồng   thanh. Tất nhiên ko thể thiếu đó là những nụ cười tươi sáng. Họ cũng chính là   một phần trong niềm vui công việc của tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi bước vào bàn làm việc mà bao lâu nay tôi phải nhường cho tay Cường. Cái   bàn vẫn thế, vẫn thân quen như xưa. Nhưng trong lòng tôi vẫn cứ trịu nặng một   nỗi buồn.&lt;br /&gt;
- Anh Lâm. Sao trông anh dạo này buồn thế?&lt;br /&gt;
- Cậu nói gì thế? Tôi sao chứ?&lt;br /&gt;
- Anh có gì giấu em đúng ko? Lạ lắm. Có phải anh và chị dâu có chuyện gì ko?   Em cứ suy nghĩ mãi vì cái câu hỏi lần trc của anh. Có phải chị giận anh ngủ ở   khách sạn ko?&lt;br /&gt;
- Cậu đừng có đoán mò nữa!&lt;br /&gt;
- Vậy thôi anh làm việc đi, em ko làm phiền nữa. Nhưng anh Lâm này, em luôn ủng   hộ anh hết mình, nếu có chuyện gì buồn muốn tâm sự thì đừng quên Thành Đức –   chuyên gia tình yêu này nhé!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng là từ trc đến giờ có chuyện gì tôi cũng tâm sự với cậu Đức. Nhưng còn   chuyện này thì thật khó nói. Tôi cũng muốn tâm sự với ai đó nhưng có giải quyết   đc điều gì ko? Mọi chuyện vẫn thế chẳng thể thay đổi đc!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi kéo ghế ngồi xuống bàn ăn.&lt;br /&gt;
- Anh ăn đi này. Đây là món bún thang, anh ăn thử xem em nấu đc ko?&lt;br /&gt;
- Ăn thử đi con, Thanh Mai dậy từ 4 rưỡi sáng nấu đó.&lt;br /&gt;
- Ăn sáng thôi mà sao phải bày đặt thế.&lt;br /&gt;
- Ơ hay cái thằng này, vợ mày có tâm, muốn nấu ngon cho chồng ăn lại còn nói   à? Ko ăn, để đấy.&lt;br /&gt;
- Kìa mẹ! Anh ăn thử đi! – Cô ấy đưa tôi đôi đũa của mình đã đc lau sạch. Tôi   chẳng buồn nhìn vợ tiện tay với luôn đôi đũa của mình và ăn cho qua bữa. Nói   là ăn qua, chứ thực ra chỉ có vài ba miếng đầu thôi, còn về sau thì thực sự   tôi ăn hết mình. Công nhận là món này ăn ngon thật. Gọi là bún thang vì nó đc   bài trí y nhưng một thang thuốc. Bảy góc là bảy thứ: thịt, dò, tôm,… tôi cũng   chẳng nhớ nữa. Trông nó cũng sặc sỡ sắc màu và bắt mắt lắm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ăn sáng xong, tôi đứng dậy đi làm. Mẹ tôi ăn xong vào phòng nghỉ rồi. Vừa ra   đến cửa tôi đã nghe tiếng Thanh Mai gọi dựt lại:&lt;br /&gt;
- Anh Lâm!&lt;br /&gt;
- Gì thế? – Tôi lại cau có. Ko hiểu từ lức nào nói chuyện với vợ tôi đều thế.&lt;br /&gt;
Cô ấy chạy lại đứng trước tôi, đưa tay lên cổ tôi:&lt;br /&gt;
- Cổ áo anh chưa bẻ này!&lt;br /&gt;
Ngay tức khắc, tôi lùi lại, tự tay bẻ cổ áo mình và bước đi thẳng.&lt;br /&gt;
- Tự tôi làm đc rồi!&lt;br /&gt;
Tôi biết sau lưng mình, có đôi tay vẫn đưa lên cao hụt hẫng, cái cảm giác trơ   trọi và một thứ gì đó như một hành động thừa thãi. Tôi cũng biết sau lưng   mình người phụ nữ ấy đôi mắt đang hoen đỏ hay cũng có thể lệ đã rơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi và vợ tôi vẫn ngủ chung một giường. Một giường nhưng là hai góc và một   khoảng cách. Cả đêm tôi ko ngủ đc. Mọi chuyện, mọi ý nghĩ cứ nhảy múa trong đầu   tôi. Vợ tôi xoay người. Có lẽ cô ấy cũng ko ngủ đc. Bàn tay cô ấy khẽ đưa ra,   từng tí một. Hình như cô ấy muốn chạm vào vai tôi. Bóng tay cô ấy in rõ trên   vách tường. Tôi vẫn giả vờ như mình đang ngủ say. Bàn tay cô ấy run run, tôi   biết cô ấy muốn ôm lấy bờ vài tôi hay vẫn như ngày xưa cô ấy thích nhất là ôm   bụng tôi ngủ, để khuôn mặt áp vào bờ lưng tôi. Đã lâu rồi, tôi ko ôm vợ. Tôi   cũng nhớ cái cảm giác khuôn mặt cô ấy áp vào bờ ngực mình, cái mũi tinh quoái   cứ cọ cọ mãi vào bờ ngực tôi. Nhưng khiến tôi thấy buồn buồn nhất là khi cô ấy   vòng tay ôm bụng tôi ngủ, cái tay sẽ thò qua lớp áo tôi luồn vào bụng, đặt   bàn tay mềm mại của mình lên bụng tôi, sờ sờ những cơ bụng chắc khoẻ của chồng   và chắc chắn sẽ chọc chọc vào rốn tôi, buồn chết nhưng ko hiểu sao tôi lại   thích cảm giác đó. Nhưng giờ tất cả chỉ còn là quá khứ. Bàn tay cô ấy vẫn lặng   im trên tường. Cô ấy ko dám chạm vào bờ vai tôi. Cô ấy lưỡng lự. Và có lẽ cô ấy   sợ. Sợ cái cảm giác bị tôi hất tay ra khỏi người. Cuối cùng thì cô ấy cũng rụt   tay lại. Cô ấy lại xoay người trở vào trong. Suốt đêm tôi đếm đc ko biết bao   lần cô ấy trở người đưa tay muốn ôm lấy tôi. Cả đêm tôi và cô ấy cùng mất ngủ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa đi làm về đã thấy mọi người bên ngoại đến chơi.&lt;br /&gt;
- Anh Lâm! Sao về muộn vậy? – Ông Chan – anh rể vợ tôi vừa thấy tôi về đã   tươi cười. - Biết vợ trở thành đầu bếp của khách sạn nổi tiếng mà ko mau tức   tốc về à? - Đầu bếp? Chẳng lẽ khoá học kết thúc và vợ tôi đc chọn làm đầu bếp   rồi à? Tôi nào có biết gì đâu. À ko, tôi nhớ rồi, lúc sáng ở công ty, tự dưng   cô ấy gọi vào máy tôi nhưng chuông vừa đổ có 1 hồi đã tắt rồi. Tôi cũng định   gọi lại nhưng công việc bù lu bù loa nên lại quên.&lt;br /&gt;
- Tại công ty dạo này nhiều việc quá, bận tối mắt tối mũi. Mọi người sang   chơi lâu chưa vậy!&lt;br /&gt;
- Từ sáng, bà thông gia điện thông báo cái là mẹ và cả nhà kéo sang đây luôn.   Thôi mọi người để Lâm còn vào thay quần áo rồi ăn cơm! - Mẹ vợ tôi lên tiếng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hoá ra hôm nay nhân dịp Thanh Mai đc nhận vào làm việc cho khách sạn Phương   Đông, mẹ tôi quyết định mở tiệc ăn mừng. Mừng cả cho tôi vừa đc trở lại chức   vụ nữa. Với mọi người đó là niềm vui nhân đôi. Còn với vợ chồng tôi, đó là niềm   vui bị lấn át bởi những nỗi buồn!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa bước xuống nhà, đã thấy bé Hy – Un nắm tay tôi.&lt;br /&gt;
- Chú Lâm! Dì Thanh Mai sắp có em bé rồi! Chú bảo ba mẹ cháu đẻ em bé cho   cháu đi! - Cả nhà cười ầm. Trong khi đó, tự dưng tôi thấy sững ngươì. Nỗi buồn   lại dâng cao. Tôi gượng cười:&lt;br /&gt;
- Được! Thế Hy – Un thích mấy em nào? – Cô bé xoè cả bàn tay ra. - Từng này ạ!   - Cả nhà lại đc trận cười vì sự ngây ngô của bé Hy – Un. Ngày trước tôi cũng   có ý nghĩ sẽ cùng với Thanh Mai đẻ những đứa con thật xinh xắn và khoẻ mạnh.   Nếu là con trai thì sẽ đẹp trai và tài năng như bố. Nếu là con gái thì sẽ   xinh đẹp và tinh quoái như mẹ. Nhưng giờ thì ý nghĩ đó chẳng còn đẹp như xưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bữa cơm với đầy ắp tiếng cười duy chỉ có hai con người là gần như lạc lõng   trong thế giới của hạnh phúc gia đình. Thanh Trúc luôn gắp thức ăn cho chồng   mình. Còn ông Chan thì luôn mỉm cười và gắp lại cho vợ những món thức ăn vợ   thích. Và bé Hy – Un thì luôn cười toe và há miệng thật rộng đón lấy những   thìa bón từ mẹ Thanh Trúc. Bà Thanh và mẹ tôi thì lúc nào cũng cười, cũng hạnh   phúc trong niềm vui con cái yêu thương, quan tâm nhau. Còn tôi và Thanh Mai.   Hai con người luôn thường trực những nụ cười gượng gạo trên môi. Những ánh mắt   nhìn nhau chẳng còn tha thiết. Những miếng gắp thức ăn cho nhau chẳng còn chứa   chan đầy tình yêu thương. Cái sự gượng gạo bao trùm lên chúng tôi, như con mọt   đục khoét vào từng kẽ nứt trong trái tim chúng tôi. Nỗi buồn và sự đau đớn cứ   rằng xé mãi ko thôi.&lt;/span&gt;                              &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXXXVI: “Tôi ko bận tâm! Tôi   ko cần!”&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm nay là ngày đầu tiên vợ tôi đi làm với công việc bếp phụ ở khách sạn   Phương Đông. Và tôi phải có trách nhiệm (theo yêu cầu của mẹ) lái xe đưa vợ   ngày đầu tiên đi làm. Mẹ tôi dặn dò cô ấy đủ kiểu:&lt;br /&gt;
- Con nhớ là phải làm thật tốt nghe chưa. Bưng bê, hay cầm cái gì phải cẩn thận,   đổ vỡ người ta đuổi việc thì chết!&lt;br /&gt;
- Dạ!&lt;br /&gt;
- Mà mẹ nói thế thôi, chứ mẹ biết con làm đc mà! Có giỏi thì con mới đc là 1   trong 3 người đc chọn chứ!&lt;br /&gt;
- Con cám ơn mẹ!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi chào mẹ rồi lên xe đi làm. Qua tấm kính ô tô. Lúc này tôi mới nhận   ra. Vợ tôi gầy hơn xưa. Mẹ tôi tầm bổ cho cô ấy nhiều thế mà vẫn chẳng béo   lên tí gì. Thật là phí công của mẹ! Đôi mắt cô ấy cứ dán chặt vào cái kính xe   nhìn chăm chăm vào hai bên đường. Có cái quoái gì mà cô ấy cứ phải dán mắt   vào chúng chứ. Hai tay cô ấy cứ bấu chặt với nhau. Cô ấy đang lo lắng? À cũng   phải, ngày đầu tiên đi làm của cô ấy mà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Chẳng có gì mà phải lo lắng cả! – Cô ấy quay mặt, hướng dôi mắt đầy vẻ ngạc   nhiên nhưng ko dám nhìn thẳng vào tôi như ngày xưa. – Sao phải ngạc nhiên thế?   Hết mình với công việc, cởi mở và niềm nở với mọi người là đc.&lt;br /&gt;
- Cám ơn anh!&lt;br /&gt;
- Ừ!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sự im lặng lại bao trùm tất cả. Đôi mắt buồn lại hướng ra ngoài cửa kính xe.&lt;br /&gt;
“- Nói thật là chuyện chia tay với anh Hải cháu cũng hơi buồn. Nhưng giờ hết   rồi!” – Câu nói ngày xưa của vợ chợt vang lên bên tai tôi. Ừ đúng, ngày xưa   tôi đã từng lôi cái ánh mắt buồn rười rượi cứ nhìn qua lớp kính xe về với đôi   mắt sáng long lanh và cái miệng cười líu lo mãi ko thôi. Nhưng giờ tôi đã trả   lại vợ đôi mắt buồn ấy rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi ngồi trong phòng làm việc của mình. Ko hiểu sao hình ảnh của đôi mắt buồn   hơi hơi long lanh bởi những giọt lệ thường trực và có lẽ chỉ cần chạm nhẹ chắc   sẽ rơi ra mất. Tôi. Tôi còn yêu vợ nữa ko nhỉ? Một câu hỏi chợt vang lên   trong đầu tôi. Chắc là…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh Lâm!&lt;br /&gt;
- Cậu Đức sao vào ko gõ cửa vậy?&lt;br /&gt;
- Trời đất! Em gõ sưng cả tay rồi đây này! Dạo này anh cứ suy nghĩ cái gì ý,   chẳng để ý đến xung quanh gì cả.&lt;br /&gt;
- Suy nghĩ cái gì đâu. Tại công ty nhiều việc quá!&lt;br /&gt;
- Anh Lâm này, em nói thật anh đừng giận đó.&lt;br /&gt;
- Ừ. Có bao giờ tôi giận cậu chưa?&lt;br /&gt;
- Anh nói thế thì em xin nói. Em thấy anh mải làm việc và ít quan tâm tới gia   đình quá. Đặc biệt là chị dâu. Bữa trc, em thấy chị ngồi trong quán… à “Khoảng   Lặng” – nơi tổ chức đám cưới của anh chị đó. Trông chị ấy buồn lắm. À ko,   chính xác là chị ấy đang khóc một mình. Anh chị có chuyện gì đúng ko?&lt;br /&gt;
- Ừ, chuyện riêng tư, cậu thông cảm, anh ko thể nói.&lt;br /&gt;
- Vâng em hiểu. Nhưng anh này, bất kể người phụ nữ nào cũng cần đc quan tâm   và có một bờ vai để dựa. Anh có tin gần một nửa phụ nữ sau khi lấy chồng đều   ngoại tình ko?&lt;br /&gt;
- Cậu nói gì vậy?&lt;br /&gt;
- Vì bờ vai cho họ dựa ko còn vững chắc hay ở xa tầm với của họ quá rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cậu Đức đi rồi nhưng đầu óc tôi vẫn còn một mớ các câu hỏi. Ko, cậu Đức ko thể   hiểu đc, những gì cậu ta nói chỉ là chủ quan của riêng cậu ta thôi, cậu ta   chưa lập gia đình, cậu ta chỉ có và chỉ biết đến những mối quan hệ yêu đương,   tình tứ thôi. Tôi cố xua đi những lời của Đức nhưng vẫn cứ vang trong đầu tôi   là câu nói cuối của cậu ấy: “Em có thể ko phải là một ông chồng tốt nhưng em   có thể là một thằng đàn ông tốt, bởi vì ít nhất em cũng biết đem bờ vai mình   cho phụ nữ dựa và để họ khóc trên vai mình hơn là khóc trong cô đơn!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chẳng lẽ tôi sai? Tôi cũng là một thằng đàn ông, tôi cũng từng là bờ vai cho   người tôi yêu dựa vào, tôi cũng từng khóc cùng người mình yêu. Và giờ các thứ   ấy chẳng còn nữa là vì ai chứ? Làm sao một thằng đàn ông có thể chấp nhận và   tha thứ cho người đàn bà mà mình yêu khi cô ta đã phản bội mình, phản bội cái   tình yêu mà trước kia cả hai cùng xây đắp bằng yêu thương và nước mắt? Khi sự   phản bội đến thì có nghĩa tình yêu cũng hết rồi. Và giờ thì tôi có thể trả lời   câu hỏi của chính mình rồi. Tôi còn yêu vợ nữa ko ư?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
KO!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Em... Hôm nay em nhìn thấy chiếc áo này, em nghĩ anh mặc nó… sẽ rất đẹp!   Nên…&lt;br /&gt;
- Tôi đầy áo rồi, cô mua làm gì chứ!&lt;br /&gt;
- Em…&lt;br /&gt;
- Lần sau đừng có hoang phí thế nữa. Sau này cô còn phải lo cho đứa con trong   bụng mình nữa đó! – Tôi lên giường và nằm ngủ, mặc cho cô vợ với cái áo mới   trên tay. Mặc cho cô ấy có nghĩ gì thì cũng kệ. Tôi ko bận tâm!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm nay là chủ nhật. Chủ nhật mà vợ tôi vẫn có ca phải làm. Mà thôi, tôi đã bảo   từ giờ ko thèm bận tâm đến cô ấy mà.&lt;br /&gt;
- Lâm này xem áo này mẹ mặc đẹp ko?&lt;br /&gt;
- Mẹ dạo này cũng điệu ghê! Quen ông nào ở câu lạc bộ rồi phải ko?&lt;br /&gt;
- Cái thằng này, ngoài bố mày ra mẹ chẳng để ý ông nào đâu. - Mẹ tôi nói thật   đấy. Tình yêu của mẹ tôi dành cho chồng thật đáng khâm phục. Một mình nuôi   tôi từ khi tôi lên 8. Bố tôi mất sớm vì một tai nạn. Mẹ tôi lúc ấy vẫn còn rất   trẻ, bao nhiêu người đàn ông có ý nhưng mẹ nhất quyết ko lấy ai. Một thân một   mình nuôi tôi khôn lớn. Đó, mẹ tôi như thế mà vẫn giữ chữ “thuỷ chung” với chồng.   Vậy mà cô vợ tôi… Tôi lại quên nữa rồi. Tôi đã bảo là ko bận tâm tới cô ấy nữa   mà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Aó đẹp lắm mẹ ạ! Mẹ mặc cái gì trông cũng đẹp!&lt;br /&gt;
- Thanh Mai mua cho mẹ đó! Tháng lương đầu tiên nó chẳng mua gì cho bản thân,   dành hết tiền mua cho mẹ và con đó. À mà con đã mặc thử áo nó mua cho chưa? Mẹ   nhìn qua mà thấy đẹp lắm. – Tôi lặng người. Hoá ra là đã một tháng vợ tôi đi   làm rồi sao? Chiếc áo ấy là quà tặng tôi bằng số tiền lần đầu tiên cô ấy làm   ra. Tự dưng tôi thấy một chút gì đó cắn rứt! Mà việc gì cô ấy phải làm thế chứ?   Tôi ko cần, tôi ko cần bất kì cái gì của cô ấy nữa. Tôi ko cần!.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                                             &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXXXVII: Tôi ko thể!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vừa bước xuống nhà chuẩn bị đi làm, tôi bắt gặp ánh mắt của vợ cứ nhìn tôi   mãi ko thôi. Chắc cô ấy ngạc nhiên lắm khi thấy tôi mặc chiệc áo mới cô ấy   mua. Ừ thì cũng công nhận là chiếc áo đẹp và vừa vặn với tôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- À… Tôi thấy nó đẹp nên… mặc! - Tự dưng tôi cảm thấy ấp úng và ngại. Thì đó,   mới hôm trước tôi còn la mắng cô ấy hoang phí mà. Gìơ lại mặc chiếc áo đó thì   sao lại ko ngại đc. Thực ra tôi cũng ko định mặc nó đâu nhưng… thật sự là cả   đêm tôi ko ngủ đc. Đầu óc tôi cứ nghĩ ngợi mãi. Mà trong lòng cứ khó chịu ko   yên. Cứ như là lương tâm cắn rứt vậy.&lt;br /&gt;
- Ko, ko! Em vui lắm! – Cô ấy cười. Lâu lắm rồi tôi mới thấy cô ấy cười. Vẫn   đôi mắt ấy nhưng hình như ko long lanh như trc, vẫn đôi môi hồng đó nhưng chẳng   còn tươi tắn như ngày nào. Mà cũng phải, giờ cô ấy đã là một người đàn bà thật   sự đâu còn là cô bé học sinh 18 nữa. Có phải chăng tôi đã góp phần lấy đi quá   sớm những nét đẹp con gái của của cô ấy? Có phải chăng quyết định lấy nhau   khi Thanh Mai còn quá nhỏ là quyết định bồng bột và sai lầm của chúng tôi?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đến công ty tôi vừa nhận đc quyết định, sắp tới tôi sẽ đi kí kết hợp đồng với   một công ty nước ngoài. Đây là một hợp đồng vô cùng quan trọng, nếu tôi thật   bại thì mọi chuyện còn tồi tệ hơn lần thất bại trc. Có lẽ cũng ko đến mức quá   nghiêm trọng nếu như đối tác lần này là một cặp vợ chồng nước ngoài. Họ tổ chức   một bữa tiệc tại gia, và mời những đối tác của mình. Công ty cử tôi nhân dịp   này để kí kết hợp đồng với họ. Vấn đề là đi dự tiệc phải mang cả phu nhân đi   nữa. Tôi xem trong phim thấy những trường hợp như này người ta thường giả mạo   người. Nhưng tôi thì ko đc rồi. Làm sao có thể trình bày với công ty là tôi   có vợ nhưng giữa tôi và cô ấy đang có chuyện ko thể đi đc. Mà thực ra tôi ko   biết mình có thể đóng vai vợ chồng yêu thương nhau với vợ đc nữa ko. Nếu là   ngày trc chắc mọi chuyện thật quá tuyệt vời. Yêu thương cái chúng tôi có thừa   khi ở bên nhau. Nhưng giờ thì khác rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi rẽ vào quán bar. Tự dưng hôm nay tôi muốn uống rượu một mình. Tôi chọn một   bàn trống, gọi một chai rượu mạnh. Tôi rót từng ly và uống cạn. Hình bóng người   đàn bà tội lỗi lại hiện ra trước mắt tôi. Tiếp đến là Huy - kẻ tình nhân xấu   xa của vợ. Họ sánh bước bên nhau. Ngày ấy tôi đã từng có linh cảm rồi mà. Đã   từng thấy họ thật đẹp đôi rồi mà. Tôi đã quá ngu ngốc, đã ko biết giữ lấy vợ,   giữ chắc và chẳng bao giờ buông ra. Nhưng ko, Đức nói đúng, tôi đã tạo ra khoảng   cách quá lớn, khoảng cách để vợ ko còn dựa vào vai mình đc nữa. Tôi tiếp tục   lốc cạn những ly rươụ mạnh. Tôi vẫn thấy mình tỉnh táo. Chẳng 1 chút say.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Em có thể ngồi cùng anh đc chứ? - Một cô gái mái tóc ngắn ôm sát mặt, đôi   môi căng mọng một màu đỏ chót, đôi mắt đánh đen sẫm. Cô ta mặc chiếc áo trễ cổ,   để lộ gần như hết cả hai trái đào của mình. Chiếc váy ngắn cùn cỡn để lộ cặp   đùi trắng và cũng thon đấy. Trên tay cô ta còn phì phèo điếu thuốc. Thật là một   còn đàn bà hư hỏng. Đó là ý nghĩ vang lên trong đầu tôi khi cô ta tự ý ngồi   xuống, giật ly rượu từ tay tôi uống cạn và nói:&lt;br /&gt;
- Anh đang buồn? Em có thể ngủ với anh đêm nay chứ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi vào khách sạn. Tôi thuê phòng và ôm cô gái mà đến cái tên tôi cũng   chẳng biết lên phòng. Tôi một tay vẫn ôm gái, một tay tra khoá vào ổ. Cánh cửa   phòng vừa mở ra, tiếng phụ nữ chợt vang lên từ đằng sau.&lt;br /&gt;
- Anh Lâm! – Tôi quay đầu lại. Vợ tôi.&lt;br /&gt;
- Cô đến đây làm gì?&lt;br /&gt;
- Anh Lâm! Về với em đi! – Cô ấy xuống giọng, lại gần và kéo tay tôi. Hất mạnh   tay cô ấy ra khỏi người mình, tôi cười mỉa mai:&lt;br /&gt;
- Thế lúc trc cô có nghĩ phải về với chồng ko? Hôm nay tôi cũng thử xem cái cảm   giác phản bội nó thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đẩy cửa cho mở rộng hơn, ôm gái đi vào. Tôi biết lúc này đây mọi thứ về   tôi đã sụp đổ trc mắt vợ. Vợ tôi có đau ko? Nhưng trái tim tôi thì đang đau lắm.   Tôi muốn cứa vào trái tim vợ những vết đau của sự hận thù nhưng nó lại cứa   ngược lại vào tim tôi. Tôi muốn vợ cũng phải nếm cái cảm giác đau đớn của một   kẻ bị phản bội. Tôi muốn nhưng chưa bao giờ hết, tôi mong cô ấy đẩy cửa, lôi   tôi ra, giáng cho tôi một đòn thật đau vào mặt. Nhưng, cô ấy ko hề, cánh cửa   vẫn im lìm. Và tôi biết đằng sau nó là những giọt nước mắt ướt đẫm. Cô ấy, chỉ   có thể làm đc thế thôi sao? Mà cũng phải, giờ thì cô ấy lâu đâu ra cái quyền   bắt chồng về chứ. Lấy đâu ra cái quyền được đánh ghen chứ! Cô ấy đã đánh mất   tất cả từ cái đêm đáng nguyền rủa đó rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cánh cửa chợt mở tung.&lt;br /&gt;
- Anh Lâm! Anh điên rồi! - Một bàn tay chắc khoẻ kéo tôi ra khỏi cô gái. Cậu   Đức. – Cô cầm lấy cái này rồi đi đi! – Cậu Đức rút ra mấy tờ tiến đưa cho cô   gái. – Cút đi nhanh trước khi tôi nổi điên. – Cậu ta lớn tiếng.&lt;br /&gt;
- Đúng là!... Đi thì đi! – Cô ta cầm tiền đút vào ngực rồi đánh mông đi thẳng,   liếc vợ tôi một cái rồi cười khẩy.&lt;br /&gt;
- Anh Lâm! Em thất vọng về anh quá đấy! – Tôi quay qua nhìn về phía cửa.   Thanh Mai, cô ấy vẫn đứng nguyên chỗ cũ, khuôn mặt đã đẫm nước mắt. - Chị   Thanh Mai, chúng ta về. - Cậu Đức kéo Thanh Mai đi để mặc tôi đó. Nhưng Thanh   Mai lại kéo tay cậu Đức ra. Trước sự ngỡ ngàng của cả cậu Đức và tôi, cô ấy   bước đến bên tôi, đỡ lấy người tôi và dìu bước đi.&lt;br /&gt;
- Về thôi anh! - Một giọt nước mắt chợt lăn dài trên má người vợ. Nóng bỏng.   Tôi muốn đưa tay ra lau lấy nó. Nhưng… tôi ko thể! Lần đầu tiên tôi thấy mình   ko đủ quyền!&lt;/span&gt;                        &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXXXVIII: Kí ức!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanh Mai đưa tôi vào phòng. Đỡ tôi nằm xuống giường. Cởi giầy và đắp chăn   cho tôi. Tôi cố nhắm mắt. Thực sự lúc này tôi ko biết phải đối mặt với vợ thế   nào. Tôi khẽ giật mình. Cái bàn tay thân thương quen thuộc ngày nào khẽ đặt   lên trán tôi. Những ngón tay mảnh dẻ. Tôi cảm nhận rõ sự gày guộc của nó. Cảm   giác trong lòng thật lạ. Tôi muốn bàn tay ấy đặt mãi ko thôi. Tôi muốn cảm nhận   hơi ấm từ nó. Nhưng sao, bất chợt, một cảm giác lạnh ùa về. Vợ tôi đã bỏ tay   ra thay vào đó là chiếc khăn ướt đắp trán cho chồng. Tôi ko say. Tôi ko thấy   mình có cảm giác gì là mềm nhũn cả. Nhưng cái đầu tôi thì nóng thật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nóng bỏng. Vẫn cái cảm giác nóng bỏng quen thuộc, nhưng là từ rất lâu. Nước mắt   cô ấy lại rơi trên má tôi. Bỏng rát.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy khóc. Có lẽ giờ cô ấy chỉ có nước mắt và sống trong nước mắt mà thôi. Một   Thanh Mai mạnh mẽ của ngày nào đâu rồi? Hay chính tôi đã giết chết con người   đó trong cô ấy chăng? Tôi vẫn tự hỏi, trước sự lạnh nhạt, hắt hủi của tôi sao   cô ấy vẫn cứ phải dối lòng đối xử tốt với chồng, cứ cố làm một người vợ hiền   thế? Người vợ hiền ấy trong tôi đã chết từ lâu rồi mà!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm nay đã đến ngày phải đi dự tiệc. Tôi ko biết phải làm sao. Càng ko biết   phải nói với vợ về bữa tiệc này kiểu gì.&lt;br /&gt;
- Hôm nay mấy giờ phải đi hả anh?&lt;br /&gt;
- Gì… gì cơ?&lt;br /&gt;
- Đi dự tiệc. Em tưởng mình phải đi cùng anh?&lt;br /&gt;
- À, ừ. 7 giờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Làm sao cô ấy biết đc chứ? Tôi còn chưa nói gì với cô ấy mà. À chắc là cậu Đức.   Nhưng sao cô ấy lại đồng ý nhỉ? Cô ấy cứ vờ như ko hề có chuyện gì xảy ra   sao? Ai bắt cô ấy phải như thế chứ? Ai bắt cô ấy cứ cố tỏ ra là một người vợ   tuyệt vời làm gì. Cô ấy mãi mãi ko làm đc đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy bước từ trong phòng ra trong bộ áo dài hồng đính đá, để lộ bờ vai trần   thon thả. Cái thai gần 2 tháng vẫn chưa có gì là khiến cho vòng eo cô ấy trở   nên quá khổ cả. Nó vẫn thon thả như thường. Rất ít khi tôi thấy vợ mặc áo   dài, gần như là ko. Trừ một lần đó là hôm bế giảng năm học cuối cấp của cô ấy.   Tôi vẫn còn nhớ như in cô bé với mái tóc dài đen nhanh xuông thẳng cùng tà áo   dài trắng tung bay chạy xuống cổng trường nơi tôi đứng đợi, cố cười nhưng thực   ra là để che đi những giọt nước mắt của ngày chia tay bạn bè, thầy cô và mái   trường. Nhưng lúc đó, trông cô bé ấy đẹp như một thiên thần với những giọt ngọc   long lanh nơi khoé mắt. Và giờ thiên thần ấy chẳng còn đẹp trong mắt tôi nữa   rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Sao em lại mặc áo dài?&lt;br /&gt;
- Em nghĩ nó hợp cho buổi tiệc hôm nay.&lt;br /&gt;
- À… Em biết những gì chúng ta phải làm hôm nay chứ?&lt;br /&gt;
- Cậu Đức nói hết cho em rồi. Em sẽ cố gắng! – Lại nụ cười gượng gạo trên   môi. Trông thật khó coi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước mắt chúng tôi đã là ngôi nhà của vợ chồng ông bà Bi – Tơ. Một căn nhà   thiết kế theo kiểu Việt Nam, nhưng có một khuôn viên rất rộng. Và đó là nơi tổ   chức bữa tiệc. Tôi đưa tay mình chống mạng sườn. Một hình ảnh ngày nào hiện   ra trước mắt tôi. Ngày ấy tôi cũng làm y như thế này cùng với một câu nói:   “Nào em yêu”. Ngày ấy tôi đóng vai người yêu của vợ. Và ngày hôm nay vợ đóng   vai người vợ yêu của tôi. Thật là ông trời công bằng quá đó!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Nào… vợ yêu! – Tôi nói mà sao cảm thấy chẳng tự nhiên tẹo nào.&lt;br /&gt;
- Em có cần phải nói: “Vâng anh yêu” ko?&lt;br /&gt;
- Em vẫn còn nhớ?&lt;br /&gt;
- Mọi kí ức bên anh em đều nhớ! Còn anh?&lt;br /&gt;
- Anh ko muốn nhớ!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi thứ chìm trong im lặng. Ko gian, thời gian như chết đứng. Đôi mắt người   phụ nữ long lanh. Cô ấy cười. Nụ cười rất tươi. Đưa tay khoác lên tay tôi.   Chúng tôi bước đi. Một cảm giác gì đó nhói trong tim. Kí ức ngày xưa ư? Nó   quá êm đềm và hạnh phúc. Nó quá đẹp cho một hiện thực phũ phàng bây giờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi lại gần chào hỏi ông bà Bi – Tơ. Họ khoác tay nhau cười nói với tất   cả khác mời. Tôi bắt đầu chào hỏi ông bà bằng vốn tiếng Anh có sẵn của mình.&lt;br /&gt;
- Xin chào, tôi là Hoàng Thiên Lâm. Tôi đến từ tổng công ty Trường Tồn.&lt;br /&gt;
- Ồ, rất vui vì anh đã đến. Lần trc gặp gỡ anh ở công ty tôi ấn tượng lắm đó.&lt;br /&gt;
- Cám ơn ông đã quá khen!&lt;br /&gt;
- Ồ, cô gái trẻ đẹp này là vợ anh?&lt;br /&gt;
- Vâng, cô ấy tên Thanh Mai. Chúng tôi cưới nhau gần 1 năm rồi.&lt;br /&gt;
- Cô mặc áo dài thật đẹp! – Bà Bi – Tơ thốt lên.&lt;br /&gt;
- Cám ơn bà. Bà có vẻ thích áo dài Việt Nam?&lt;br /&gt;
- Ôi, tôi rất thích. Aó dài Việt Nam đẹp lắm!&lt;br /&gt;
- Nếu bà thích bữa nào rảnh tôi có thể dẫn bà đi may một bộ. Tôi biết một cửa   hàng may áo dài rất đẹp!&lt;br /&gt;
- Ôi thật tuyệt! Cô thật dễ thương.&lt;br /&gt;
- Ồ cám ơn bà thật nhiều!&lt;br /&gt;
- Cô bao tuổi vậy?&lt;br /&gt;
- 19.&lt;br /&gt;
- Ôi ko! 19? Cô trẻ quá!&lt;br /&gt;
- Vâng. Nhưng tôi đã có công việc ổn định rồi. Tôi là một bếp phụ của khác sạn   5 sao.&lt;br /&gt;
- Đầu bếp? Thật tuyệt. Thời trẻ tôi cũng có niềm đam mê là nấu ăn đó!...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi ko thể tin cô vợ tôi lại có thể bắt chuyện nhanh với bà Bi – Tơ đến vậy.   Và cũng ko ngờ vốn tiếng Anh của cô ấy lại khá đến thế. Trong suốt bữa ăn, cô   ấy liên tục trò chuyện và đưa ra những ý kiến khiến ông bà Bi – Tơ rất hài   lòng. Họ khen cô ấy thông minh và tài năng. Đến tôi cũng phải bất ngờ trc   cách xử sự hết sức quý phái nhưng vô cùng thân thiện của cô ấy. Cô ấy đóng   vai diễn quá đạt!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh có thể mời em 1 điệu nhảy giống như ngày xưa đc chứ? - Vợ tôi đưa tay   ra hỏi tôi.&lt;br /&gt;
- Ừ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và chúng tôi lại cùng nhau khiêu vũ. Mọi kí ức lại ùa về. Mọi thứ vẫn thân   quen nhu ngày nào. Vẫn hai con người. Vẫn điệu nhạc khiêu vũ ấy. Vợ ở trc mặt   tôi nhưng sao nhỏ bé quá, và cũng xa vời quá. Tôi đang ôm lấy bờ eo vợ, nắm lấy   bàn tay vợ. Giữa chúng tôi như chẳng có khoảng cách. Nhưng sự thuộc về lẫn   nhau thì ko hề có. Khoảng trống trong lòng như ngày một rộng ra. Bờ vai cô ấy   run run. Đôi mắt ánh buồn. Chưa bao giờ tôi thấy những bước nhảy nặng trĩu đến   vậy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                                                   &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXXXIX: Tôi đau!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những tháng ngày lặng lẽ trôi. Trôi trong sự bình yên đến ngạt thở. Chẳng còn   những bữa cơm đợi tôi đến ngủ quên trên mâm. Chẳng còn những đêm ko ngủ muốn   đưa tay ôm lấy chồng nhưng ko thể. Chẳng còn những sáng lén lút ngắm chồng từ   sau lưng mỗi lần chồng ra xe đi làm. Chẳng còn những cử chỉ yêu thương, quan   tâm để rồi lại bị từ chối phũ phàng. Đây chẳng phải là những điều tôi muốn đó   sao? Nhưng sao tôi lại thấy khó chịu và ngạt thở đến vậy?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cái bụng vợ tôi giờ đã to lắm rồi. Cũng 7 tháng rồi chứ có ít gì đâu. Cô ấy vẫn   đi làm đều. Tiền lương cũng như tiền thưởng của cô ấy ngày một tăng. Cô ấy ở   khách sạn làm tốt công việc nên hay được thưởng lắm. Mà tôi chẳng biết khách   sạn cô ấy sao bắt nhân viên làm việc nhiều dữ vậy. Mấy tháng nay rồi tôi chẳng   thấy cô ấy có ngày nghỉ nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đêm đã khuya lắm rồi. Cũng hơn 12 giờ đêm rồi mà. Nhưng hôm nay vợ tôi hình   như mất ngủ, cứ trở qua trở lại ko yên.&lt;br /&gt;
- Em làm sao à?&lt;br /&gt;
- Anh chưa ngủ ạ?&lt;br /&gt;
- Em trở qua trở lại thế thì sao ngủ đc!&lt;br /&gt;
- Vâng, em biết rồi!&lt;br /&gt;
- Ý anh ko phải vậy! - Tự dưng tôi cáu. – Em đi làm mệt quá à? - Rồi cũng ko   hiểu sao tôi lại dịu giọng ngay.&lt;br /&gt;
- Ko! Thực ra…&lt;br /&gt;
- Sao vậy?&lt;br /&gt;
- Em thèm dưa chua muối! Nhưng nhà ko có! - Trời, đang đêm thế này tự dưng lại   thèm ăn dưa chua muối là sao?&lt;br /&gt;
- Em cố đợi đến sáng chứ gìơ này làm gì có dưa chua muối!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy im lặng ko nói gì cả. Cô ấy cũng chẳng còn cựa quậy trở mình nữa. Nhưng   sao chính tôi lại khó chịu ko ngủ đc thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
12 rưỡi đêm ko một siêu thị hay một cái chợ nào mở cửa.&lt;br /&gt;
- Bác ơi siêu thị này đóng cửa rồi ạ? – Tôi hỏi ông bà bán trà đá đêm vỉa hè.   Tôi hỏi vậy vì siêu thị vẫn sáng đèn nhưng cửa thì đóng im ỉm.&lt;br /&gt;
- Muộn thế này họ đóng rồi. Họ đang kiểm kê lại hàng hoá. Mà cậu mua gì đêm   khuya thế này? – Bác trai nhíu mày hỏi tôi.&lt;br /&gt;
- Dạ cháu muốn mua dưa chua muối. Vợ cháu nghén.&lt;br /&gt;
- Cậu gặp may rồi đó! – Bác gái nhìn tôi cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi lái xe về nhà với một túi lớn dưa chua muối. Thật may mắn cho tôi khi gặp   vợ chồng ông bà bán trà đá. Nhà họ ngay gần và có một vại dưa chua muối vừa đến   độ ăn. Tôi vẫn còn nhớ cái nắm tay của bác trai.&lt;br /&gt;
“- Cậu thật giống hình ảnh tôi 3 chục năm về trc. Tôi đã phải đạp xe hơn 12   cây số giữa đêm như thế này về bên ngoại lấy dưa chua muối cho vợ ăn. Bà ấy   nghén cũng thích ăn dưa chua muối y như vợ cậu vậy! - Rồi ông ấy mỉm cười. –   Đó cũng là hạnh phúc đó cậu. Hạnh phúc vì mình cũng gánh giùm vợ chút nhọc nhằn   khi phải mang nặng đẻ đau đứa con!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những lời bác trai cứ xoáy sâu trong đầu tôi. Từ ngày vợ tôi mang thai đến giờ.   Đây là lần duy nhất tôi nghĩ đến vợ. Tôi ko quan tâm là cô ấy ăn những gì, nghén   cái gì và mệt mỏi ra sao. Có lẽ chỉ vì tôi ko phải là cha đẻ của cái thai!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vợ tôi ngạc nhiên lắm khi thấy tôi gọi dậy với một bát dưa chua muối to   đoành.&lt;br /&gt;
- Dưa chua muối? Anh kiếm chúng ở đâu vậy?&lt;br /&gt;
- Hỏi nhiều làm gì? Ăn đi! – Tôi cởi áo khoác và leo lên giường nằm.&lt;br /&gt;
- Cám ơn anh!&lt;br /&gt;
- Ừ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi leo lên giường ngủ nhưng đôi mắt vẫn hướng nhìn về phía vợ. Cô ấy ăn những   miếng dưa ngon lành lắm. Nhưng sao bất chợt tôi nhận ra có những giọt nước mắt   nóng hổi rơi trên má vợ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vợ tôi trở dạ. Đó là cái tin tôi đc thông báo khi đang ngồi trong phòng làm   việc. Ko hiểu sao, lúc đó đầu óc tôi chỉ nghĩ đến việc lao xe đến bệnh viện   thật nhanh. Trong khi từ trc đến giờ chưa một phút giây nào tôi mong cái thai   ấy ra đời cả!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi vừa chạy đến cũng là lúc nghe thấy tiếng trẻ con khóc trong phòng đẻ. Những   giọt mồ hôi vẫn còn vương trên trán.&lt;br /&gt;
- Nào, bố đâu rồi ra bế con này! – Bà y tá trao tay tôi đứa con. Qúa bất ngờ   khi đứa bé lại đc trao tay cho tôi đầu tiên. Một đứa bé gái da trắng như mẹ.   Mũi nhỏ như mẹ. Cái miệng đỏ như mẹ. Bất chợt tôi thấy cái miệng nó hình như   cười. Tôi ko biết nữa. Cảm giác thật lạ. Nhưng hạnh phúc ư? Nếu nó là con đẻ   của tôi thì có lẽ tôi đã la lên vì sung sướng. “Xem này, con tôi đó!”. Nhưng   sự thật thì ko thể thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mẹ tôi ẵm đứa cháu gái nhỏ bé trong lòng. Bà sung sướng cùng với bà thông   gia.&lt;br /&gt;
- Xem này, cháu gái của chúng ta xinh quá!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hoàng Lệ Dương. Đó là cái tên mà vợ tôi cứ nhất quyết đặt cho đứa con gái đầu   lòng. Mọi người ai cũng bảo, con gái đặt tên gì mĩ miều cho nó vào, chứ sao lại   đặt tên Dương, lại còn có chữ Lệ đằng sau. Nhưng cô ấy vẫn cứ nhất quyết đặt   thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong nhà, giờ lúc nào cũng có tiếng trẻ con khóc. Mà cũng thật tệ. Vợ tôi mất   sữa. Ko hiểu sao, mẹ tôi tầm bổ, mua đủ loại thức ăn lẫn cắt thuốc cho cô ấy   uống mà vẫn bị mất sữa. Thực ra thì cũng có cái này khó nói. Vợ tôi ko có đầu   ti cho con ** nên nó lười **, chỉ ** đầu ti có sẵn từ cái bình ** thôi. Thành   ra vợ tôi mất sữa dần. Và giờ thì phải nuôi hoàn toàn bằng sữa ngoài. Cô tôi ở   xa đến thăm. Thấy vậy, cô mắng:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Sữa mẹ là cái quý giá nhất cho con, vậy mà lại để mất. Lúc mang thai, giữ   ko cho chồng động vào người chứ gì? Gìơ thì xem đấy. - Vợ tôi nghe cô mắng chỉ   biết cúi đầu ngậm ngùi. Tôi thấy lòng bỗng nặng trĩu thay vợ. Những lời cô mắng   cứ nhỉ chỉ vào tôi vậy. Đã bao tháng nay, cũng hơn 9 tháng rồi, tôi xa lánh,   lạnh nhạt, hắt hủi vợ. Đã hơn 9 tháng rồi, tôi chẳng một cử chỉ yêu thương vợ.   Đã hơn 9 tháng rồi tôi quên mất bổn phận làm chồng!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm nay là tròn tháng bé Dương. Mẹ tôi làm mấy mâm cơm mời họ hàng và bạn bè   vợ chồng tôi đến dự lễ đầy tháng bé. Mọi người đến dự đông đủ lắm. Ai cũng   cho quà lẫn mừng tiền cho bé Dương. Cậu Đức là ghê nhất, đến từ rất sớm, mang   hẳn một cái xe đẩy to đoành phải trẻ mấy tháng mới dùng đc. Bé Hy – Un thì nằng   nặc bắt mẹ Thanh Trúc đưa đến ngủ từ tối hôm trc với em Lệ Dương.&lt;br /&gt;
- Con đến sớm thế em bé đòi quà thì con làm thế nào? – Thanh Trúc hỏi khó   con.&lt;br /&gt;
- Dạ, con tặng em con búp bê này. – Bé Hy – Un giơ ra con búp bê mà ba mới   mua cho.&lt;br /&gt;
- Nhưng em bé chưa biết chơi búp bê.&lt;br /&gt;
- Thì con giữ hộ, khi nào em lớn con đưa cho em! - Thế là cả nhà lại đc cười   những trận cười vỡ bụng vì bé Hy – Un.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi người đến, ai cũng đòi bế em bé.&lt;br /&gt;
- Ôi choa, cái miệng giống mẹ quá! Da trắng giống mẹ nữa. Nhưng nhìn giống bố   hơn.&lt;br /&gt;
- Ôi giống bố quá!&lt;br /&gt;
- Mắt giống bố chưa này!&lt;br /&gt;
-…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nghe thấy ko ít những lời khen đó. Và tất nhiên tôi chỉ biết cười trừ.   Thiết nghĩ nếu Huy mới là chồng vợ tôi thì chắc những lời này lại đc dành cho   cậu ta ngay. Phải rồi, khi người ta tin tưởng một điều gì thì người ta sẽ thấy   đúng như vậy. Tôi ko nhớ đã đọc điều này ở cuốn sách nào nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bữa tiệc đầy tháng kết thúc với bao tràng cười và những trận cụng rượu mệt lử.   Tôi leo lên giường ngủ một giấc đến tận chiều mới tỉnh.&lt;br /&gt;
- Anh tỉnh rồi à?&lt;br /&gt;
- Ừ.&lt;br /&gt;
- Em muốn nói chuyện với anh.&lt;br /&gt;
- Chuyện gì thế?&lt;br /&gt;
- Cám ơn anh vì tất cả nhé!&lt;br /&gt;
- Gì vậy?&lt;br /&gt;
- Hì. – Cô ấy cười thật lạ. – Em biết chúng ta ko thể cố gắng đc nữa. Cám ơn   anh đã để em đc ở đây cho đến khi bé Dương sinh ra tròn tháng tuổi. – Bất chợt   tôi chột dạ. – Em nghĩ mình nên chia tay. – Tim tôi co thắt. Đau nhói. – Anh   đọc rồi kí vào nhé. – Cô ấy đưa ra trc mặt tôi một tờ giấy. Đơn li dị.&lt;br /&gt;
- Thanh Mai! Em… Thế còn mẹ! - Cuống họng tôi run lên. Men rượu còn vương   trong miệng chợt nồng nặc đến khó thở.&lt;br /&gt;
- Mẹ biết mọi chuyện rồi.&lt;br /&gt;
- Em nói với mẹ rồi sao?&lt;br /&gt;
- Ko! Mẹ… Mẹ biết từ mấy hôm nay rồi. Mẹ đồng ý cho em ra đi. – Cô ấy lại cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế thì chẳng còn gì để níu kéo cuộc hôn nhân này nữa rồi. Tôi làm sao có cái   quyền giữ cô ấy lại chứ! Chính tôi đã từng nói tình yêu của chúng tôi chết rồi   mà. Tôi ko còn yêu cô ấy nữa mà. Tôi đã bỏ mặc cô ấy suốt bao ngày tháng qua.   Và đây chẳng là điều gần như tôi mong mỏi suốt bao tháng qua còn gì?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cầm bút. Những trang giấy chữ chợt nhoè đi. Tôi khóc à? Đâu có! Làm gì có   giọt nước mắt nào rơi. Nhưng sao tôi thấy mắt mình cay thế. Tim tôi đau thế   này? Tôi thấy khó thở. Tôi dừng bút sau dòng chữ kí tên mình. Vậy là hết rồi.   Chúng tôi đã li dị!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vợ tôi cầm tờ giấy li hôn, sách vali đã chuẩn bị từ bao giờ đi xuống phòng.   Tôi chạy ra đến cửa phòng. Nhìn xuống. Mẹ tôi đã bế cháu và chuẩn bị sẵn quần   áo tã lót chờ vợ tôi. Đôi mắt bà đỏ hoe.&lt;br /&gt;
- Mẹ! – Cô ấy đặt vali xuống đất, ôm chầm lấy mẹ tôi. – Con xin lỗi mẹ!&lt;br /&gt;
- Phải cứng rắn lên con. Ko đc khóc. Khóc là con bé nó khóc theo đấy. - Mẹ   tôi nói thế nhưng nước mắt bà đã chảy thành hàng. Lâu lắm rồi tôi mới thấy mẹ   tôi khóc.&lt;br /&gt;
- Mẹ ơi! Tha thứ cho con mẹ nhá!&lt;br /&gt;
- Ừ. Mày vẫn là con dâu mẹ. Lệ Dương vẫn mãi là cháu nội mẹ! Biết chưa!&lt;br /&gt;
- Mẹ! – Cô ấy lại siết mẹ tôi chặt hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cổ họng tôi đắng ngắt. Người tôi ko còn đủ sức để lết xuống cầu thang. Trái   tim tôi như có ái đó nhẫn tâm đưa tay bóp nghẹt. Vợ tôi bước đi. Cánh tay tôi   giơ ra trong tuyệt vọng. Cô ấy ở xa tôi quá rồi. Tôi ko còn đủ sức để giữ cô ấy   lại rồi. Người con gái tôi đã yêu, yêu tha thiết. Người con gái tôi đã từng hứa   sẽ che chở và đem đến hạnh phúc cho cô ấy. Người con gái ấy đã xa tôi thật rồi.   Nước mắt tôi chảy dài. Nước mắt đàn ông khóc cho chính người mình yêu. Khóc   cho chính sự yếu hèn của một kẻ ngu ngốc, của một kẻ luôn tự dối lòng, của một   kẻ muốn chà đạp, muốn làm tổn thương cho chính người mà mình yêu. Để rồi kẻ   đau nhất chính là mình!&lt;/span&gt;                                                                     &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXXXX: Tôi nhớ vợ!&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanh Mai về nhà mẹ đẻ. Ngay sau hôm đó, mẹ tôi cũng làm thủ tục đi Mỹ. Mẹ bảo   thời gian này mẹ ko muốn ở nhà, mẹ muốn sang Mỹ chơi với dì Hương cho đầu óc   đc thanh thản hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi vẫn đến công ty như chẳng hề có chuyện gì xảy ra. Nhưng tôi ko hề biết rằng   những ngày phải rời xa vợ tôi lại nhớ vợ đến như thế. Tôi ngồi trong phòng   làm việc. Đầu óc tôi thực sự mệt mỏi kinh khủng. Cô Tâm – nhân viên cấp dưới   của tôi mang vào cho tôi một cốc cà phê.&lt;br /&gt;
- Trưởng phòng. Anh Đức bảo em mang cà phê vào cho anh.&lt;br /&gt;
- Ừ. Cám ơn. Để đấy cho tôi. – Cô Tâm đặt cốc cà phê lên bàn làm việc của   tôi.&lt;br /&gt;
- Á! Bỏng quá! – Cô ấy chẳng may chạm phải cốc cà phê nóng bỏng. Chợt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“- Trời ạ. Có đau lắm ko?&lt;br /&gt;
- Ko!&lt;br /&gt;
- Sao mới sáng sớm vào bếp làm gì?&lt;br /&gt;
- Tại em muốn nấu ăn sáng cho anh. Đang đập trứng, cái nồi nó sôi em mở vung   thế là bị bỏng.&lt;br /&gt;
- Sao em ko lót tay hả?&lt;br /&gt;
- Em quên!&lt;br /&gt;
- Thôi ko khóc nữa anh biết rồi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh Lâm! Em xin lỗi. Hì, em vụng về quá!... Trưởng phòng!&lt;br /&gt;
- Hả? Gì vậy?&lt;br /&gt;
- Anh lạ thật đó! Thôi em xin phép ra ngoài ạ! – Cô Tâm vừa bước ra vừa xít   xoa cái tay đau. Tôi thở dài trở lại thực tế. Cố xua tan đi hình bóng người   con gái ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lái xe đi trên đường. Ko hiểu sao tôi lại rẽ vào Khoảng Lặng từ bao giờ. Tất   cả các bàn đều có người ngồi trừ mỗi cái bàn quen thuộc của chúng tôi. Cứ như   nó đc dành riêng cho chúng tôi vậy. Tôi tiến ngồi vào bàn và vẫn gọi một cốc   nâu đá quen thuộc.&lt;br /&gt;
“- Chú có vẻ thích cà phê quá nhỉ?” – Tôi giật mình. Văng vẳng bên tai tôi   câu nói của một con nhóc khó ưa ngày nào! Tôi mỉm cười cố gạt đi mọi thứ   trong đầu và đưa mắt ngắm nhìn bãi cỏ xanh mướt trc mặt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“-Woa. Thích thật. Chồng thích ko?&lt;br /&gt;
- Thích. Gío ở đây mát thật!&lt;br /&gt;
- Cỏ cũng mềm nữa!”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và hình ảnh người con gái chân trần với bông hoa dại cài mái tóc giang tay chạy   trên cỏ trong những tiếng cười trong trẻo và khuôn mặt rạng rỡ lại hiện lên   trước mắt tôi. Rõ mồn một!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Em thích ăn gì?&lt;br /&gt;
- Bánh mì ốp la! – Tôi giật mình khi nghe thấy tiếng cô gái bàn bên nhắc bánh   mì ốp la. Sữa chua sinh tố và bánh mì ốp la là hai thứ mà vợ tôi rất thích ăn   mỗi khi đến quán Khoảng Lặng này.&lt;br /&gt;
“- Há to nào em yêu!... Mồm em to thật đấy!&lt;br /&gt;
- Đâu có, tại dạ dày em to đấy chứ!”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con SANTAFEB đang lao đi trên đường. Bất chợt. Tôi thắng xe cái kít. Mở cửa   xe chạy vội sang bên đường. Người con gái với mái tóc búi cao quen thuộc   trong chiếc áo đuôi tôm và quần tụt ngày nào đang khóc một mình bên đường.&lt;br /&gt;
- Thanh Mai! – Tôi đưa tay kéo bờ vai xoay người cô gái lại.&lt;br /&gt;
- Gì vậy chú!&lt;br /&gt;
- Ơ… chú nhầm. Chú xin lỗi.&lt;br /&gt;
- Kì quá đi! – Con nhỏ quệt ngang hàng nước mắt nhăn nhó bỏ đi. Sao giờ đây   lúc nào trong tôi cũng là hình bóng của vợ vậy? Tôi nhớ vợ. Thực sự tôi rất   nhớ cô ấy. Phải chăng, chỉ khi đánh mất hay phải rời xa ta mới nhận ra sự quý   giá của những điều ta đã ko biết trân trọng trc kia?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi đến công ty trong bộ dạng thật mệt mỏi ko thể che giấu nổi. Mọi người chẳng   ai hay chuyện gì đã xảy ra với trưởng phòng dạo gần đây, ngoại trừ cậu Đức.&lt;br /&gt;
- Các anh chị em lại đây nào. Hôm nay vừa đọc đc một câu chuyện cười chảy nước   mắt. Xin kể cho tất cả mọi người nghe!... Ê hèm… Một ông chồng đang lái xe   đèo vợ đi trên đường. Bất chợt họ nhìn thấy một còn chồn bị thương bên đường.   Họ dừng xe và người vợ nhất quyết đem con chôn lên xe cùng.&lt;br /&gt;
“- Anh ơi! Làm thế nào với nó bây giờ?&lt;br /&gt;
- Kẹp nó vào hai chân ý!&lt;br /&gt;
- Nhưng hôi lắm!&lt;br /&gt;
- Bịt mũi nó lại!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi người trong phòng bò lăn ra cười. Riêng tôi thì ko thể cười nổi. Vì trước   mất tôi người đang cố muốn pha trò bằng giọng kể và những cử chỉ khôi hài chẳng   phải cậu&lt;br /&gt;
Đức mà lại là cô vợ yêu dấu của tôi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuối cùng thì chuyến đi Mỹ của mẹ tôi cũng kết thúc. Cũng phải thôi, mẹ tôi   phải về để kịp ngày mai đi dự phiên toà li dị của vợ chồng tôi. Vậy là chỉ   còn đêm nay nữa thôi, ngày mai chúng tôi thực sự đi về hai ngã rẽ của một con   đường đã cùng nhau bước đi trên một chặng đường dài. Hai ngã rẽ có lẽ sẽ chẳng   bao giờ gặp lại nhau để cùng bước tiếp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Lâm! Mẹ ủng hộ con dù con có quyết định thế nào. Nhưng con hãy một lần đặt   tay lên ngực hỏi xem trái tim mình đang mách bảo điều gì? Hãy làm hết những   gì con có thể để sau này ko bao giờ phải hối tiếc. Con phải tự tìm kiếm, tự tạo   ra và tự giữ lấy hạnh phúc cho chính mình bởi hạnh phúc chẳng bao giờ tự mỉm   cười với ai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mẹ tôi với xuống ngăn bàn lấy ra một cuốn sổ.&lt;br /&gt;
- Con trai! Đây là nhật kí của vợ con! Mẹ đã vô tình tìm thấy, đó là lí do mẹ   biết mọi chuyện của các con trước khi đầy tháng bé Lệ Dương. Mẹ nghĩ con nên   đọc nó và hãy đọc hết nó trong đêm nay!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                                                   &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương XXXXXXI: Nhật kí buồn!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi trở về phòng với cuốn sổ nhật kí trên tay. Ngồi trên giường, tựa mình vào   gối, tôi bắt đầu giở trang đầu tiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Ngày… tháng… năm…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm nay mình đã khóc rất nhiều. Đôi mắt mình sưng to đến nỗi mình chỉ sợ nếu   mẹ nhìn thấy hỏi, mình ko biết phải trả lời thế nào. Vậy là giờ mình đã là mẹ.   À ko sắp làm mẹ. Mình đang mang thai, một cái thai lầm lỡ, một cái thai chẳng   phải của chồng. Mình sợ lắm và cũng ân hận lắm. Mình sợ đôi mắt đỏ giận dữ của   anh ấy. Đôi mắt chẳng còn tin yêu như ngày nào anh ấy vẫn trao mình. Mình đau   trc những câu nói của anh ấy lắm. Những lời anh ấy nói như hàng ngàn vết dao   cứa vào trái tim mình. Mình ân hận và thấy nhục nhã vô cùng! Hơn hết lúc này,   mình thấy mình thật nhơ nhuốc. Cái đêm hôm đó, mình thực sự đã ko biết mình   ngu xuẩn đến mức nào nữa. Nhưng tại sao, tại sao mình lại trao thân cho Huy   khi trc kia mình đã từng gìn giữa và hứa chỉ là của riêng chồng? Tại rượu ư?   Ko. Tại cái bản thân xấu xa của mình. Chính mình đã tự lốc hết những ly rượu   trong quán bar mặc cho sự can ngăn của Huy, chính mình đã theo anh ấy vào   khách sạn. Vậy thì mình còn đổ lỗi cho ai?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày… tháng… năm…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình tự hứa sẽ cố gắng trở thành một người vợ tốt. Một người vợ hiền thật sự.   Có lẽ đấy là cách duy nhất để mình chuộc lỗi với chồng và gìn giữ tổ ấm gia   đình này. Mình ko muốn mất anh ấy. Mình ko muốn làm mẹ chồng và mẹ mình phải   đau lòng. Chính mình đã lựa chọn cuộc hôn nhân này và mình phải biết bảo vệ   nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày… tháng… năm…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình lại khóc nữa rồi. Sáng nay mình đã dậy từ 4 rưỡi sáng để nấu món bún   thang mới học cho chồng và mẹ ăn. Mình muốn gửi gắm tất cả tình cảm, tình yêu   và sự ân hận của mình vào món ăn, hy vọng anh ấy sẽ tha thứ cho mình. Nhưng,   anh ấy thực sự ko cần mình nữa rồi. Lúc anh ấy với lấy đôi đũa khác trong khi   mình đưa đũa cho anh. Tự dưng tim mình nhói lại. Khó thở và đau kinh khủng.   Mình cố cười như chẳng có chuyện gì xảy ra. Bởi vì ít nhất, anh ấy cũng đang   ăn và ăn hết tô bún mình nấu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình gần như chết lặng, đôi chân mình tê cứng, cánh tay mình ko thể buông xuống   đc. Nứơc mắt mình chảy dài. Mặn và đắng lắm. Đó là khi anh ấy lùi lại, tự chỉnh   cổ áo và bước đi, anh ấy ko cần đến đôi bàn tay mình. Lại một lần nữa anh ấy   chứng minh: anh ấy ko cần mình!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày… tháng… năm…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả đêm qua mình mất ngủ. Đã bao lần mình muốn quay sang ôm lấy bờ vai anh ấy   như ngày nào. Mình muốn ôm chặt lấy bụng anh ấy. Áp mặt vào lưng anh ấy. Tấm   lưng rộng và êm, tấm lưng đã cõng mình đi trên những con đường đầy ánh đèn   cao áp và gió. Mình nhớ mùi hương và hơi thở ấm nồng trên người anh ấy. Mình   muốn ôm, thực rất muốn ôm. Mình nhớ lắm, cô đơn lắm và mình muốn anh ấy lại lấp   đầy khoảng trống đó trong lòng mình. Nhưng rồi mình lại ko thể. Mình ko thể   đưa tay ôm lấy anh ấy. Mình ko thể vì mình sợ. Sợ cái hất tay phũ phàng từ   anh ấy. Mình đã phải mím chặt môi tự nhủ “ngủ đi, ngủ đi” đến nỗi cắn môi bật   cả máu. Nhưng cả đêm qua mình vẫn ko thể nào chợp mắt nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày… tháng… năm…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ko biết anh ấy có còn nhớ những kỉ niệm ngày xưa ko nhỉ? Còn mình, giờ phút   này đây, mọi thứ chợt hiện về như mới chỉ ngày hôm qua thôi. Mình nhìn thấy một   con bé đanh đá đang đòi một ông chú khó tính, nhỏ mọn nhường cho cái bàn quen   thuộc. Mình nhìn thấy một ông chú mặt nghệt ra hay cau có, tức giận mà ko làm   đc gì khi phải cùng mình vào cửa hàng phụ nữ mua đồ nhỏ, rồi còn phải mua   băng vệ sinh nữa. Ngày ấy sao mình nghịch thế nhỉ? Vậy mà anh ấy có thể yêu   mình, một con nhóc thật khó ưa, lại quậy lắm trò. Mình nhớ những cái ôm riết   của anh ấy, mình nhớ cả những nụ hôn ngọt ngào mà anh ấy cùng mình trao cho   nhau. Ngày ấy thật hạnh phúc!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, chính mình đã đánh mất tất cả! Mình ko thể chịu đựng đc thêm nữa. Mình   muốn nói hết lòng mình cho anh ấy hiểu, mình muốn đc anh ấy tha thứ. Nhưng   sao mình ko thể nào đối mặt với anh ấy. Anh ấy luôn né tránh mình, mình có cảm   giác ko thể nào lại gần anh ấy đc. Mình ko đủ dũng khí để nói, để bắt anh ấy   phải cho mình một cơ hội trình bày và xin đc tha thứ. Một Thanh Mai mạnh mẽ   ngày nào đâu rồi? Có phải chăng nó đã chết trong mình từ lâu?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày… tháng… năm…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm nay mình thấy đau quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình đã rất vui khi sáng nay mình nhìn thấy anh ấy mặc chiếc áo mới mình mua.   Chiếc áo của tháng lương đầu tay. Chiếc áo là món quà đầu tiên mình có thể tặng   anh ấy bằng chính số tiền từ đôi tay mình làm ra. Cái cảm giác đó hạnh phúc lắm!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng, mình đau đớn vô cùng khi chính chiếc áo ấy, anh ấy mặc để ngủ với gái!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình đau. Một nỗi đau của một người vợ ko giữ nổi chồng. Mình đã cố gắng lắm,   bằng tất cả sự nhẫn nhịn mình đã phải năn nỉ anh ấy về, thay vì như những người   vợ khác, họ sẽ có quyền bắt chồng về, la mắng, đánh ghen. Nhưng còn mình.   Mình làm gì đủ tư cách ấy chứ. Mình đã phản bội chồng, giờ mình lấy đâu ra   cái quyền lên tiếng chứ! Anh ấy có hiểu đc cái cảm giác mà anh ấy đưa con dao   vô hình đâm thẳng vào tim mình bằng những lời cay đắng? Con dao càng ngập sâu   hơn, tim mình càng đau đớn quoằn quoại hơn khi mình chỉ biết đứng đó nhìn chồng   ôm gái vào phòng. Cánh cửa đóng sập ngay trước mắt mình. Mọi thứ như chết lặng.   Mình có cảm giác tim mình như ko còn đập nữa. Máu như đang rỉ ra. Mắt mình   nhoè đi. Đau nhức. Toàn thân mình tê liệt. Chỉ có máu. Những giọt máu lăn dài   trên khoé mắt, chảy xuống cổ, ướt sũng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình còn nhớ như in cái cười khẩy của cô gái đó. Cô ta cười mình, chế giễu   cái nỗi nhục nhã của một người vợ ko bằng cả một người bạn để có thể kéo nổi   chồng về. Có nỗi đau nào đau hơn ko nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lại một lần nữa, mình phải kìm lòng, mím chặt đôi môi. Mình phải đưa chồng về.   Lúc đó mình đã tự nhủ: “Ko đc khóc. Thanh Mai mày ko đc khóc. Mày ko có quyền   khóc. Mày biết vì ai và vì sao mà chồng lại đối xử với mày như thế mà!”.   Nhưng mình đã ko làm đc. Nước mắt mình nó cứ lăn dài, mặc cho mình muốn kìm   nén thế nào!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày… tháng… năm…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy là hết, hết thật rồi. Mọi cố gắng của mình là vô ích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“- Anh ko muốn nhớ!”. Câu nói đau nhất từ trc đến giờ mà mình biết! Anh ấy ko   còn muốn nhớ những kỉ niệm ngày xưa giữa mình và anh ấy. Anh ấy đã thực ko   còn yêu mình nữa rồi. Đau thật! Mình đã cười. Nụ cười thật tươi nhưng là nụ   cười chua xót nhất từ trc đến giờ. Ngày hôm nay là ngày cuối cùng mình đóng   vai người vợ hiền của anh ấy!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày… tháng… năm…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con gái yêu của mẹ, vậy là cuối cùng con cũng chào đời rồi. Con có biết vì   sao mẹ nhất quyết đặt tên con là Hoàng Lệ Dương ko? Lệ là nước mắt. Mẹ xin lỗi.   Nhưng. Những tháng ngày mang thai con là những tháng ngày đau đớn nhất đời mẹ.   Mẹ đã khóc rất nhiều. Nhiều đến nỗi mẹ tưởng chừng như mình đã cạn nứơc mắt rồi.   Mẹ đã từng có ý nghĩ phá bỏ con đi, vì con là giọt máu của một sự lầm lỡ nhơ   nhuốc. Nhưng rồi mẹ ko có đủ can đảm đó. Con vô tội. Tội lỗi là ở mẹ. Mẹ đã mắc   tội một lần. Mẹ ko muốn mắc thêm lần thứ 2. Và giờ thì con biết vì sao con   tên là Dương ko? Dương là mặt trời. Gìơ đây mẹ chẳng còn gì nữa ngoài con   thôi. Con là niềm tin, là sức mạnh, là ánh mắt trời của đời mẹ để mẹ có thể   tiếp tục sống, tiếp tục bước trên con đương ko có bóng tối. Tên con nghĩa là   nước mắt mặt trời đó! Con ơi, con lớn lên con phải mạnh mẽ như ánh mặt trời   con nhé! Dù con có đc sinh từ một người mẹ đáng xấu hổ thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Con gái à. Mẹ ngàn lần xin lỗi con! Lớn lên rồi con sẽ hiểu mẹ thôi. Mẹ xin lỗi   khi sẽ phải để cho con sống trong cảnh ko cha. Con gái à, mẹ thực sự ko muốn,   nhưng chúng ta ko thể, ko thể tiếp tục sống trong sự gượng gạo, trong một tổ ấm   gia đình ko còn hạnh phúc, tình yêu nữa con ạ. Chồng mẹ, bác ấy, mẹ ko dám gọi   là bố con, vì chúng ta ko có đủ tư cách đó để gọi, dù con có mang họ Hoàng đi   chăng nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bác ấy là một người tốt, người mà mẹ rất yêu, có lẽ cả đời này mẹ vẫn ko thể   quên. Nhưng mẹ và con phải rời xa bác ấy. Đó là lựa chọn duy nhất. Mẹ xin lỗi,   vì con còn quá nhỏ mà mẹ đã phải bồng con đi, ko cho con có một cơ hội gọi tiếng   “cha” như bao đứa trẻ khác. Con à, con có hiểu cho mẹ ko nhỉ? Nhưng con ơi, mẹ   đã gắng làm việc thật chăm chỉ, là vì con đó. Mẹ hứa sẽ nuôi con khôn lớn,   nuôi con trưởng thành và sẽ ko để con giống mẹ đâu!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày… tháng… năm…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trang cuối này em dành để viết cho anh. Dù có thể chẳng bao giờ anh đọc đc nó   đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chồng yêu à! Xin cho em đc gọi lần cuối cùng anh nhé!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đãng nhẽ ra chúng ta đã có một tổ ấm gia đình hạnh phúc cùng những đứa con   khoẻ mạnh và xinh xắn mà cả em và anh cùng mong ước. Nhưng em xin lỗi khi   chính là kẻ phá vỡ đi hạnh phúc đó!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gìơ đây em ko biết phải nói với anh gì nữa dù trong lòng em có nhiều điều muốn   nói với anh lắm! Cho em gửi lời xin lỗi và cám ơn anh. Cám ơn vì tất cả anh   đã dành cho em: tình yêu, hạnh phúc và cả nỗi đau nữa!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Em quyết định ra đi vì em biết đó là cách tốt nhất cho chúng ta. Khi ko còn   tình yêu thì mọi thứ ko còn ý nghĩa gì nữa!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng lời cuối em muốn nói với anh: Nếu có ai đó hỏi em yêu anh và lấy anh em   có hối hận ko thì nhất định câu trả lời của em là “Ko”!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôn anh lần cuối!&lt;br /&gt;
Yêu anh!”&lt;/span&gt;                                                                                                         &lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;Chương cuối: “Vợ ơi… Anh biết lỗi rồi!”&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , &amp;quot;serif&amp;quot;; font-size: 18.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gấp cuốn nhật kí lại. Tôi ko biết là nước mắt mình đã chảy ra từ bao giờ.   Chưa bao giờ tôi nghĩ vợ tôi, cô ấy lại phải chịu những nỗi đau lớn thế này.   Hoá ra những tháng ngày qua cả hai chúng tôi đều phải sống trong sự dằn vặt,   trong những nỗi đau mà cả hai tự tạo ra cho nhau. Sự cố chấp và nỗi tuyệt vọng   đã che lấp hết tình yêu của chúng tôi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“- Chồng ơi! Vợ yêu chồng lắm!&lt;br /&gt;
- Chồng cũng vậy!&lt;br /&gt;
- Nếu có một ngày vợ mắc sai lầm chồng có tha thứ cho vợ ko?&lt;br /&gt;
- Sao tự dưng lại hỏi vậy?&lt;br /&gt;
- Hì, chỉ là nếu thôi mà!&lt;br /&gt;
- Thế nếu chồng?&lt;br /&gt;
- Vợ sẽ giết!&lt;br /&gt;
- Sao vợ đểu thế?&lt;br /&gt;
- Chồng chỉ đc là của riêng vợ thôi biết chưa!&lt;br /&gt;
- Vợ cũng vậy đó!&lt;br /&gt;
- Ừ!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vợ ơi! Anh cũng muốn em là của riêng anh lắm! Nhưng giờ thì… Liệu anh có thể   sống mà chấp nhận đc em đã từng ko phải của riêng anh và liệu anh cũng có thể   chấp nhận đứa con ko phải là máu mủ của mình? Em có biết anh đau nhất là điều   đó ko? Anh có thể vẫn mãi yêu em nhưng liệu anh có thể yêu bé Lệ Dương như   chính con đẻ của mình ko? Điều đó thật khó và anh sợ mình ko làm nổi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“- Thanh Mai này! Đừng buồn nhá!&lt;br /&gt;
- Dạ?&lt;br /&gt;
- Anh ko bao giờ bỏ rơi em đâu! Ko bao giờ để em còn phải sợ sự cô đơn nữa. Với   anh em rất quan trọng. Thiếu em anh ko thể sống đc! Em ko phải là đồ bỏ đi biết   chưa!&lt;br /&gt;
- Nhớ nhé anh!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ừ nhỉ, anh đã từng hứa với em như vậy mà. Nhưng rốt cuộc thì anh vẫn bỏ rơi   em, vẫn để em phải sống trong sự cô đơn và đau khổ. Đúng, em mãi mãi là người   con gái quan trong nhất đời anh. Anh thực sự ko thể sống thiếu em! Anh thực sự   ko thể! Thanh Mai ơi, anh ước gì tất cả mọi chuyện của chúng ta chỉ là một   cơn ác mộng. Một cơn ác mộng để khi tỉnh dậy đó chỉ là một giấc mơ, mọi chuyện   chẳng hề xảy ra. Ước gì điều đó là thật em nhỉ? Để ngay bây giờ anh có thể chạy   đến bên em, ôm em vào lòng, ôm cả đứa con gái ko phải con của Huy mà là con của   chúng ta!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Anh đã nhắm mắt và mở mắt biết bao nhiêu lần. Nhưng… mọi chuyện vẫn chẳng là   giấc mơ. Nó là sự thật!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“- Đừng cho tôi là bà già nhiều chuyện! Nhưng chuyện tình của hai người cũng   nhiều ** le lắm đấy! Để giữ đc hạnh phúc phải biết đến chữ “nhẫn” và lòng vị   tha. Chúc hai cô cậu ngon miệng, những vị khách quen đáng mến của tôi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bất chợt những lời nói của bà chủ quán “Khoảng Lặng” chợt vang lên trong đầu   tôi! Phải rồi! Chúng tôi đã quên đi chữ “nhẫn” để mà sống. Và giờ tôi ko thể   đánh mất nốt lòng vị tha!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thiếp đi lúc nào ko hay. Gíâc ngủ đến với tôi thật khó khăn. Nhưng tôi đã   mơ một giấc mơ về hình bóng đứa bé thiên thần. Đó là Hoàng Lệ Dương – con gái   tôi, phải rồi nó là con gái tôi. Tôi thấy nó đang xoe tròn đôi mắt nhìn tôi   cười thật tươi, đôi mắt đen và sáng, đôi mắt thực sự rất giống tôi. Nó vẫy   tay. Rõ ràng tôi nhìn thấy nó vẫy tay và gọi tiếng: “Bố ơi! Bố ơi!”. Tôi nghe   rõ mà. Rõ ràng nó gọi tôi là bố mà! Tôi… tôi là bố của nó mà! Nó lại vẫy tay   tiếp, vẫn giọng nói đó, nó gọi: “Bố ơi! Bố ơi! Mẹ đây này!”. Vợ tôi. Cô ấy   đang nhìn tôi cười. Cả vợ và cả con của tôi đều đang gọi tôi: “Anh ơi! Anh   ơi!”, “Bố ơi! Bố ơi!”. Chỉ cần mấy bước chân nữa thôi tôi sẽ chạm đến họ. Chỉ   cần tôi cố, cố thêm một chút nữa thôi tôi sẽ có thể ôm họ vào lòng. “Bố! Bố   ơi! Nhanh lên!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi choàng tỉnh dậy. Mồ hôi đầm đìa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi phải làm sao đây? Tôi biết mình phải làm thế nào chứ? Có ai mách giùm tôi   ko? Tôi yêu vợ tôi, con tôi. Tôi cần họ! Tôi ko thể sống thiếu họ!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một đêm thức trắng.&lt;br /&gt;
Một đêm với những dòng nước mắt chảy dài.&lt;br /&gt;
Một đêm với những hình ảnh thân thương của vợ và nụ cười lúc chào đời của đứa   bé.&lt;br /&gt;
Một đêm mà người đàn ông biết đến thế nào là sự mất mát đớn đau.&lt;br /&gt;
Một đêm mà anh ta nhận ra rằng: Mình yêu vợ. Và hơn hết. Đứa bé là con anh   cho dù nó đc sinh ra từ người đàn ông nào!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Liệu anh ta có quá cao thượng ko? Câu trả lời chỉ trái tim anh ta mới biết!&lt;br /&gt;
Nhưng… anh ta phải giữ lại hạnh phúc của mình bằng cách nào? Lạy ****! Anh ấy   cần **** giúp!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng. Phiên toà li dị mở. Mọi người, tất cả bạn bè và ngươì thân đều đến dự.&lt;br /&gt;
8h.&lt;br /&gt;
9h.&lt;br /&gt;
9h15’&lt;br /&gt;
9h20’&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi người nhốn nháo. Bởi. Người chồng vẫn chưa xuất hiện trong phiên toà li dị!&lt;br /&gt;
10h.&lt;br /&gt;
10h30’. Tiếng trẻ con khóc bất chợt vang lên. Ko ai có thể dỗ đc nó.&lt;br /&gt;
11h.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Phiên toà… – Bà Thẩm phán vừa cất tiếng, cánh cửa phiên toà chợt mở ra. Mọi   người giật mình. Một dàn nhạc xuất hiện. Đi trc là những cô bé mặc váy thiên   thần với những rỏ cánh hoa hồng trên tay. Những cánh hoa đỏ thắm bay khắp   phòng. Tiếng nhạc vang lên. Tiếng đứa bé vẫn khóc. Một giọng hát đàn ông vang   lên từ phía sau cùng. Đứa bé im bặt và hình như bà ngoại thấy nó mỉm cười.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Nhìn trăng khuya nhớ đến những ngày đôi ta có nhau.&lt;br /&gt;
Bao nhiêu giấc mơ tan thành mây khói.&lt;br /&gt;
Giờ câu yêu phôi pha cũng chỉ vì ta quá khờ.&lt;br /&gt;
Biến yêu thương nay thành bao khổ đau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày em ra đi cũng là thời gian mưa rất nhiều.&lt;br /&gt;
Khi bao nhớ nhung nay càng nhung nhớ.&lt;br /&gt;
Giờ nước mắt chia ly lại làm cuộc đời ta đớn đau.&lt;br /&gt;
Cố níu dĩ vãng nay còn đâu&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cuộc đời lầm lỗi anh đây vẫn mong xin lỗi người.&lt;br /&gt;
Dù rằng giờ đây anh với em chẳng còn là gì.&lt;br /&gt;
Trong tim anh giờ trái đắng, còn lại 1 mình sâu lắng.&lt;br /&gt;
Cuộc đời đã mất khi bao yêu thương mình đã cố.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những cánh hoa hồng mềm như nhung vương khắp trên nền đất. Một cô bé thiên thần   tiến đến chỗ vợ tôi, mỉm cười thật tươi và trao cho cô ấy vòng kết hoa đội đầu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mọi người vẫn ngơ ngác. Dàn nhạc và những cô bé thiên thần từ từ dãn ra hai   bên. Chàng trai với vòng hoa kết đội đầu đi trong tiếng nhạc du dương và những   cánh hoa hồng nhẹ tung bay. Chàng vẫn hát. Giọng hát mà từ trước đến giờ chỉ   hát cho người mình yêu. “Chỉ 1 lần cuối anh vẫn muốn nói… xin… lỗi… người!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu hát chợt dừng ở đó. Mọi người ngỡ ngàng nhận ra anh chàng đó là người chồng   đến muộn. Tôi bước đến chỗ vợ. Cô ấy nhìn tôi ko giấu nổi sự kinh ngạc pha   chút gì đó giận dữ. Giận dữ vì tôi đến muộn, vì tôi bắt bao nhiêu người phải   chờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Thanh Mai! Em hỏi anh có nhớ kỉ niệm ngày xưa ko? Vậy thì anh trả lời. Anh   ko muốn nhớ! Nhưng anh ko thể làm đc. Mẹ bảo anh hãy đặt tay lên ngực hỏi con   tim mình. Anh đã hỏi và nó nói: Nó ko thể đập nếu thiếu nhịp đập của trái tim   em. Nó ko thể sống mà thiếu em. Và nó cần em!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cô ấy vẫn đứng im. Nước mắt chợt lăn một vệt dài. Cô ấy nhìn tôi, đôi mắt ko   hề chớp. Vẫn như ngày nào, tôi đưa tay lau nước mắt cho vợ. Cô ấy vẫn lặng   im, đôi mắt vẫn nhìn tôi, thật gần, thật kĩ. Nhưng nước mắt vẫn rơi. Khuôn mặt   ướt lệ. Tôi nắm lấy tay cô ấy. Một cái giật mình nhỏ. Nhưng rồi đồi tay ấy vẫn   nằm yên trong đôi tay tôi, ấm áp, cái vị ấm áp mà từ rất lâu tôi đã đánh mất.   Nắm chắc bàn tay người con gái mình yêu, tôi ngước lên bà thẩm phản, rõng rạc:&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Tôi ko li dị! Tôi ko muốn rời xa vợ tôi và con gái tôi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cả hội trường ồ lên. Thanh Mai nhìn tôi, giật tay ra khỏi tay tôi. Nứơc mắt   cô ấy lại chảy dài. Cô ấy mím chặt đôi môi cố ngăn ko cho tiếng nấc bật ra   ngoài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Vợ ơi! Hãy về với anh! Anh yêu em!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nhớ như in tiếng vỗ tay to nhất mà tôi từng biết. Mẹ nhìn tôi mỉm cười.&lt;br /&gt;
- Sao còn chưa ôm anh hả?&lt;br /&gt;
- Gì?&lt;br /&gt;
- Ko ôm là anh…&lt;br /&gt;
- Anh làm sao?&lt;br /&gt;
- Thì anh bế chứ sao!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nói rồi tôi đưa tay bế bổng người con gái mình yêu.&lt;br /&gt;
- Anh làm cái gì thế? Thả em xuống đi. Mọi người đang cười đó!&lt;br /&gt;
- Họ đang mừng vui cùng chúng ta đấy!&lt;br /&gt;
- Mừng vui cái gì? Ai đã đồng ý trở về với anh hả?&lt;br /&gt;
- Kệ anh cứ bắt về đấy!&lt;br /&gt;
- Em sẽ kiện anh tội bắt cóc!&lt;br /&gt;
- Đâu có, anh cướp trước mặt mọi người mà!&lt;br /&gt;
-…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gìơ đây cô ấy đã nằm gọn trong vòng tay tôi rồi. Tôi siết chặt cô ấy vào lòng   mình. Từ giây phút này tôi sẽ giữ chặt cô ấy bằng tình yêu, sự quan tâm và cả   lòng vị tha. Có lẽ bạn sẽ bảo tôi có ngu ngốc ko khi chấp nhận một gia đình với   người vợ lầm lỡ và người con ko máu mủ! Nhưng tôi thà sống trong sự khoan   dung và lòng vị tha để đc sống bên người mình yêu. Hơn là cố chấp để rồi phải   hối hận. Lệ Dương ko phải con đẻ của tôi nhưng là con của vợ tôi, và chẳng có   nghĩa lí gì tôi ko yêu thương nó cả. Gìơ đây trong trái tim tôi, con tôi đã   đc khắc tên: Hoàng Lệ Dương!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Màn đêm đã buông rơi. Đêm khuya đã giăng tràn khắp thành phố. Nhưng căn phòng   của vợ chồng chúng tôi vẫn sáng đèn. Con gái tôi đang nằm ngon giấc, cái miệng   nó lại mỉm cười. Nó giống hệt mẹ. Mỗi khi ngủ ngon là cái miệng lại khẽ mỉm   cười một mình. Vợ chồng tôi ngồi bên nhau, ngắm đứa con gái ngủ. Hạnh phúc   nhen nhói trong tim cả hai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Anh này!&lt;br /&gt;
- Gì vậy em?&lt;br /&gt;
- Cảm ơn anh nhá!&lt;br /&gt;
- Vì tình yêu, hạnh phúc và những nối đau?&lt;br /&gt;
- Anh đọc nhật kí của em à?&lt;br /&gt;
- Anh cũng ko muốn đọc đâu, bị ép đó?&lt;br /&gt;
- Em biết mà! Thể nào mẹ cũng đưa cho anh!&lt;br /&gt;
- Anh đã khóc đấy!&lt;br /&gt;
- Thật hả?&lt;br /&gt;
- Sau này ngoài làm đầu bếp ra em trở thành nhà văn cũng đc đó!&lt;br /&gt;
- Đáng ghét! Nhưng em còn muốn cảm ơn cái khác nữa cơ!&lt;br /&gt;
- Gì?&lt;br /&gt;
- Về bé Lệ Dương.&lt;br /&gt;
- Về con của chúng ta chứ!&lt;br /&gt;
- Nhưng…&lt;br /&gt;
- Đừng nhắc lại nữa. Qúa khứ ta cần nhìn lại để sống cho tương lai. Nhưng ko   có nghĩa là phải ôm mãi quá khứ em ạ! – Tôi quay sang đứa con gái đang ngủ   say. - Với lại, em ko thấy anh đến cái là con thôi khóc à? Với anh bây giờ Lệ   Dương là con anh, bây giờ và mãi về sau!&lt;br /&gt;
- Em… - Cô ấy ôm chầm lấy tôi – Em muốn khóc! – Và cô ấy khóc nấc lên.&lt;br /&gt;
- Kìa! Sao lại khóc thế? Nín đi mà!&lt;br /&gt;
- Ko! Em khóc vì hạnh phúc đấy! Đã lâu lắm rồi em ko đc khóc trên bờ vai anh.   Em toàn phải khóc một mình trong sự cô đơn thôi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi siết chặt vợ hơn. Nhẹ nhàng tôi hôn lên cổ cô ấy và thì thầm bên tai:   “Anh xin lỗi!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng. Chúng tôi tỉnh giấc. Cả một đêm chúng tôi ôm nhau khóc và ngủ thiếp lúc   nào ko hay. Trước mặt chúng tôi là một phong bì và một phong bao lớn. Rõ ràng   đêm qua lúc chúng tôi ngủ làm gì có nhỉ!&lt;br /&gt;
- Cái gì đây nhỉ? Tiền hả vợ? – Tôi cầm phong bì lên và hỏi.&lt;br /&gt;
- Tiền đâu mà tiền! Đầu anh lúc nào cũng chỉ có tiền thôi! Chắc là thư từ gì   đó! Dầy thế này chỉ có thể là giấy thôi!&lt;br /&gt;
- Bóc ra là biết ngay mà! – Nói rồi tôi bóc cái phong bì đó. Vợ tôi nói đúng.   Là một lá thư. Của Huy!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“ Chào hai người bạn của tôi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi ko biết sau khi mình quyết định bỏ đi lại xảy ra nhiều chuyện đến vậy. Thật   may là bác gái đã đến tìm tôi, để giờ tôi có thể ngồi giải thích mọi chuyện   cho cả hai người, hy vọng sẽ giúp hai người hiểu đc mọi chuyện và hàn gắn lại   tình cảm xưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đúng, có thể tôi là một thằng đàn ông đốn mạt khi ko kìm chế nổi mình để có ý   nghĩ ******** thân thể người con gái tôi yêu. Anh Lâm, tôi xin lỗi khi đã đem   lòng yêu vợ anh, nhưng đó chỉ là tình yêu từ một phía tôi. Tôi thật ngu ngốc   và ko chịu tin điều đó. Tôi muốn có đc Thanh Mai, vì tôi yêu cô ấy, tôi nghĩ   điều đó là đủ. Nhưng khi Thanh Mai đẩy tôi ra khỏi người cô ấy và gọi tên   anh, thì tôi đã hiểu, ko một người đàn ông nào khác có thể thay thế người đàn   ông trong lòng cô ấy, chính là anh đó, anh Lâm à!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thanh Mai là một người con gái tốt, đáng yêu, sống hết mình dù bản tính cô ấy   thật nông nổi, hiếu thắng. Tôi ghen tị với anh vì có đc người con gái mà tôi   thích đó. Thế nên anh phải nhận ra hạnh phúc mà mình đang có, đừng vội đánh mất   để rồi phải hối tiếc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn Thanh Mai, cám ơn em đã cho anh có đc những ngày tháng hạnh phúc thật sự   chỉ có điều là hạnh phúc theo một nghĩa khác. Hạnh phúc của một tình bạn!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gìơ ở đây, tôi đang học rất tốt và chẳng bao lâu tôi có thể trở về nước để quản   lý khách sạn của gia đình và gặp lại hai người bạn của tôi. Nhưng cái tôi hạnh   phúc hơn cả là giờ tôi đã mở lòng để đón chào một tình yêu mới, tình yêu thứ   hai nhưng bù lại tôi đc yêu và trao yêu thương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai người bạn của tôi, chúc hai người cũng có thể mở lòng và giữ lấy hạnh   phúc của chính mình. Hãy nắm chặt tay và đừng bao giờ buông tay ra nhé, Thiên   Lâm và Thanh Mai. Ít nhất có một người bạn ở phương xa luôn dõi theo hai người!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúc hạnh phúc!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn của hai người: Vương Gia Huy.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng tôi tiếp tục bóc phong bao lớn. Bên trong là một tờ giấy. Giấy xét nghiệm   ADN. Chúng tôi ko thể tin nổi. Tôi và con gái có chung mẫu ADN!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những mảnh vụn kí ức chợt ùa về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đêm đó, cái đêm định mệnh đó:&lt;br /&gt;
“Gìơ đây chỉ còn mình tôi với nỗi đau đớn tột cùng. Tôi lôi chai rượu Pháp ra   và bắt đầu gặp nhấm nỗi đau. Với ý nghĩ bị phản bội cứ xâm chiếm lấy đầu tôi,   tôi uống cạn cả chai rượu Pháp hoà trong vị mặn và trở về phòng ngủ.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Buổi sáng:&lt;br /&gt;
“Dù cái đầu đau nhức và chẳng nhớ nổi đêm qua sau khi uống rượu thế nào, tôi   vơ vội đống quần áo trên sàn, gọi điện và hẹn gặp cậu Đức.”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
- Lệ Dương là con anh! Con đẻ của anh đó! Vậy mà bao ngày tháng qua anh lại đối   xử lạnh nhạt với em, tệ bạc với em! – Cô ấy đưa tay đánh liên hồi vào ngực   tôi. Rồi bất chợt cô ấy ôm chầm lấy tôi, cái siết thật mạnh, mái đầu ngả sát   vào bờ ngực tôi – Em ghét anh! Em ghét anh! – Tôi đưa tay ôm chặt lấy vợ mình   hơn.&lt;br /&gt;
- Vợ ơi! Anh biết lỗi rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--------------------------------------------------------------------------------------------&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đồng hồ điểm 12 giờ. Gấp chiếc laptop lại. Vợ tôi và cô con gái vẫn đang ngủ   say. Nhìn đứa con gái ngủ mà hai cái má nó phính ra yêu ko thể tả. Ko kìm chế   nổi, tôi tiến tới và hôn lên má nó một cái dù biết chắc rằng nếu vợ tôi tỉnh   thì thể nào cô ấy cũng gắt ầm lên:&lt;br /&gt;
“- Em bảo anh bao nhiêu lần rồi. Ko đc hôn con lúc ngủ. Nó hờn đấy!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi mặc kệ. Nếu cô ấy có gắt gỏng thế, tôi sẽ dìm cơn tức của vợ bằng một nụ   hôn vào đôi môi hồng căng mọng và thì thầm bên tai: “Vợ ơi, chồng yêu vợ lắm!”&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dưới ánh đèn ngủ, tôi nhìn rõ tấm bằng “Gỉai nhất cuộc thi đầu bếp vàng”. Tôi   đã nói với các bạn là giờ vợ tôi đã là bếp trưởng của khách sạn Phương Đông   chưa nhỉ?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy là tôi đã viết xong câu chuyện thay lời xin lỗi gửi tới vợ tôi rồi đó.   Nhưng câu chuyện về chúng tôi thì chưa dừng lại đâu. Ngay bây giờ, tôi, vợ   tôi, và con gái tôi sẽ cùng nhau viết tiếp câu chuyện về một tổ ấm gia đình hạnh   phúc. Ít nhất là cho tới bây giờ!&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;                                                                                                                                                                        &lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;THE END!&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/td&gt;  &lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;   &lt;td style="background: white; border-bottom: solid #BCCBD8 1.0pt; border-left: none; border-right: solid #BCCBD8 1.0pt; border-top: none; mso-border-bottom-alt: solid #BCCBD8 .75pt; mso-border-right-alt: solid #BCCBD8 .75pt; padding: 7.5pt 7.5pt 7.5pt 7.5pt; width: 268.75pt;" width="358"&gt;&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: normal; margin-bottom: .0001pt; margin-bottom: 0in; margin-left: 0in; margin-right: 5.25pt; margin-top: 0in; text-align: justify;"&gt;
&lt;a href="http://forum.zing.vn/truyen-tinh-cam-tuoi-teen/vo-oi-anh-biet-loi-roi/post_thanks.php?do=post_thanks_add&amp;amp;p=2509290"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 10pt; text-decoration: none;"&gt;&lt;v:shapetype coordsize="21600,21600" filled="f" id="_x0000_t75" o:preferrelative="t" o:spt="75" path="m@4@5l@4@11@9@11@9@5xe" stroked="f"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;    &lt;/span&gt;&lt;v:stroke joinstyle="miter"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;    &lt;/span&gt;&lt;v:formulas&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;v:f eqn="if lineDrawn pixelLineWidth 0"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;v:f eqn="sum @0 1 0"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;v:f eqn="sum 0 0 @1"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;v:f eqn="prod @2 1 2"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;v:f eqn="prod @3 21600 pixelWidth"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;v:f eqn="prod @3 21600 pixelHeight"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;v:f eqn="sum @0 0 1"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;v:f eqn="prod @6 1 2"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;v:f eqn="prod @7 21600 pixelWidth"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;v:f eqn="sum @8 21600 0"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;v:f eqn="prod @7 21600 pixelHeight"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;     &lt;/span&gt;&lt;v:f eqn="sum @10 21600 0"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;    &lt;/span&gt;&lt;/v:f&gt;&lt;/v:f&gt;&lt;/v:f&gt;&lt;/v:f&gt;&lt;/v:f&gt;&lt;/v:f&gt;&lt;/v:f&gt;&lt;/v:f&gt;&lt;/v:f&gt;&lt;/v:f&gt;&lt;/v:f&gt;&lt;/v:f&gt;&lt;/v:formulas&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;    &lt;/span&gt;&lt;v:path gradientshapeok="t" o:connecttype="rect" o:extrusionok="f"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;    &lt;/span&gt;&lt;o:lock aspectratio="t" v:ext="edit"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;   &lt;/span&gt;&lt;/o:lock&gt;&lt;/v:path&gt;&lt;/v:stroke&gt;&lt;/v:shapetype&gt;&lt;v:shape alt="http://img.forum.zing.vn/images/bluestyle/buttons/post_thanks.gif" id="Picture_x0020_1" o:button="t" o:spid="_x0000_i1025" style="height: 18pt; visibility: visible; width: 71.25pt;" type="#_x0000_t75"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;    &lt;/span&gt;&lt;v:fill o:detectmouseclick="t"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;    &lt;/span&gt;&lt;v:imagedata o:title="post_thanks" src="file:///C:\DOCUME~1\Admin\LOCALS~1\Temp\msohtmlclip1\01\clip_image001.gif"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;   &lt;/span&gt;&lt;/v:imagedata&gt;&lt;/v:fill&gt;&lt;/v:shape&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot; , serif; font-size: 10pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/td&gt;  &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhJoIcwMmooKiDcaYOyz_OEt4fH-PlLcKwkscm5Bwf0PIewFSgpVQov7cT6780zle1wHc84JhnUnybOvURfrn5G2M51x-ZTJGXcqcU1yuENJJpA37be8PgSq8urL1KYZJYjRmpz2RUoXGo-/s72-c/200501050749_887977.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">3</thr:total></item><item><title>Lá thư tình của chàng trai</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/la-thu-tinh-cua-chang-trai.html</link><category>Những Câu Chuyện Tình</category><author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sun, 17 Jan 2010 05:27:00 -0800</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-6434243388093463938</guid><description>&lt;span style="background-color: blue; color: blue;"&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj1BrZxh6ANWB89sYMuR53RERmcpozKoU_ztGm0_UV-39a4ZKi_Znh6SeCXanZ8QVf0T7iRHt7Z4rSQ4aSDmgKsdrkrK1nNEHx_YZkwA5EVS745d2m0lU08Q01FrSlrXG8JNOT1KiTLg_1K/s1600-h/loveletter.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5427699950650803602" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj1BrZxh6ANWB89sYMuR53RERmcpozKoU_ztGm0_UV-39a4ZKi_Znh6SeCXanZ8QVf0T7iRHt7Z4rSQ4aSDmgKsdrkrK1nNEHx_YZkwA5EVS745d2m0lU08Q01FrSlrXG8JNOT1KiTLg_1K/s400/loveletter.jpg" style="display: block; height: 288px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 350px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: 12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Đây là lá thư  tình của một chàng trai. Bố của cô gái không tán thành mối quan hệ của 2 người  và ra lệnh phong tỏa nghiêm ngặt. Buồn....tuyệt vọng.....Chàng trai quyết định  gửi cho cô bạn gái&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt; lá thư chia tay &lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;này :&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;1.Tình yêu tuyệt vời anh dành  cho em&lt;br /&gt;2. Đã không còn nữa. Và anh thấy sự chán ngấy với em&lt;br /&gt;3. Ngày một  nhiều thêm. Khi chúng ta gặp nhau&lt;br /&gt;4. Anh thậm chí chẳng quan tâm tới khuôn  mặt em đâu.&lt;br /&gt;5. Điều duy nhất anh muốn là&lt;br /&gt;6. Ngắm nhìn những cô gái khác.  Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ&lt;br /&gt;7. Kết hôn với em. Buổi trò chuyện cuối cùng của  chúng ta&lt;br /&gt;8. Thật tẻ nhạt và nó chẳng hề&lt;br /&gt;9. Làm anh chờ đợi gặp em nhiều  hơn nữa&lt;br /&gt;10. Em chỉ biết nghĩ cho mình em thôi.&lt;br /&gt;11. Nếu chúng ta kết hôn,  anh cảm nhận được&lt;br /&gt;12. Cuộc sống sẽ trở nên đầy bất ổn. Và anh sẽ không tìm  thấy&lt;br /&gt;13. Niềm đam mê khi ta chung sống. Anh có một trái tim&lt;br /&gt;14. Nhưng  chắc chắn không phải&lt;br /&gt;15. Để dâng hiến cho em. Chỉ mình em trên thế gian này  mới&lt;br /&gt;16. Thât ích kỉ và ngốc nghếch, vậy nên em chẳng&lt;br /&gt;17. Có khả năng ôm  trọn trái tim anh&lt;br /&gt;18. Anh thật sự muốn em hiểu rằng&lt;br /&gt;19. Những điều anh  nói là sự thật. Em sẽ giúp anh rất nhiều nếu em&lt;br /&gt;20. Hiểu được tình yêu của  chúng ta đã kết thúc. Đừng cố gắng&lt;br /&gt;21. Trả lời anh. Lá thư này toàn những  điều&lt;br /&gt;22. Anh không hề mong muốn. Em đừng nghĩ viển vông&lt;br /&gt;23. Về tình yêu  thật sự với anh. Thôi chào em. Hãy tin lời anh nói.&lt;br /&gt;24. Anh không thể quan  tâm tới em nhiều hơn đâu. Và xin em đừng nghĩ rằng :&lt;br /&gt;25. Anh vẫn sẽ mãi là  người yêu em.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thật là một bức thư quá tồi phải không? Tuy vậy, cuối thư  chàng trai chỉ yêu cầu cô gái đọc những dòng thư lẻ. Bạn thử đọc lại một lần nữa  xem, bảo đảm sẽ rất thú vị đấy! Và bạn cũng đoán được thái độ của người bạn gái  kia chứ?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj1BrZxh6ANWB89sYMuR53RERmcpozKoU_ztGm0_UV-39a4ZKi_Znh6SeCXanZ8QVf0T7iRHt7Z4rSQ4aSDmgKsdrkrK1nNEHx_YZkwA5EVS745d2m0lU08Q01FrSlrXG8JNOT1KiTLg_1K/s72-c/loveletter.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Ký ức tình yêu</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/ky-uc-tinh-yeu.html</link><category>Những Câu Chuyện Tình</category><author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sun, 17 Jan 2010 05:21:00 -0800</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-6684651413486214600</guid><description>&lt;span style="background-color: blue; color: white;"&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiXbAxSduLSwuR6vpbwT52LlIY3tRVnf5aQ_Z2wQP-8dEbOEFiAncJ2Kol833HuO3rStsMKwsLIGR6im5D8P9WWqYo9Xa7cpsSbAHFZvUqbV8I5Jb9Bsuy1gIrzst1qIT_kez_S0OIcPGm4/s1600-h/5Banhso.net5D_1027571_to99718.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5427699328630212770" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiXbAxSduLSwuR6vpbwT52LlIY3tRVnf5aQ_Z2wQP-8dEbOEFiAncJ2Kol833HuO3rStsMKwsLIGR6im5D8P9WWqYo9Xa7cpsSbAHFZvUqbV8I5Jb9Bsuy1gIrzst1qIT_kez_S0OIcPGm4/s400/5Banhso.net5D_1027571_to99718.jpg" style="cursor: hand; cursor: pointer; display: block; height: 300px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 400px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: 12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;"Anh có yêu em không?” “Có”. “Yêu như thế nào?” Duy tròn mắt nhìn Vân một  thoáng, hơi bối rối: “Thì... cũng như mọi người YÊU NHAU”. VÂN ĐỎNG ĐẢNH: “Ứ, Ứ  CẦN ANH NÓI thế. Phải cụ thể hơn cơ”. Duy dụi tắt điếu thuốc lá, cố nén tiếng  thở dài, giọng nói đã có phần khang khác: “Em vẫn bảo tình yêu là một khái niệm  trừu tượng cơ mà”. Cũng may Vân đã chịu ngồi im, đầu tựa vai anh, mắt lơ mơ nhìn  cả vạt đồi thoai thoải tím ngắt sim mua. Một nơi nghỉ ngơi thật tuyệt - Duy  nghĩ, nếu như chỉ có một mình anh, anh sẽ nằm xoài ra thoải mái, nhìn trời qua  những kẽ lá và nghĩ mông lung. Duy chợt thấy buồn cười, có ai như anh không, ước  có một mình trong lúc ngồi cạnh người yêu. Duy thấy vai mình nặng trĩu, dường  như Vân đã ngủ. Anh đỡ mái đầu Vân ngả lên đùi mình, chăm chú ngắm từng nét mặt  cô. Phải thừa nhận là Vân giống Linh, giống như hai chị em ruột mặc dù họ chẳng  hề biết nhau ngoài đời. Nghĩ đến Linh, Duy vẫn thấy lòng mình se thắt, dù đã 6  năm rồi... Cũng rèm mi hoe hoe vàng cong vút (chứ không phải mi đen) khiến cho  đôi mắt có vẻ gì là lạ, đầy ấn tượng. Cũng nốt ruồi son ngay trên cánh môi  (nhưng nốt ruồi của Linh nằm chếch về bên trái, bướng bỉnh và tinh nghịch hơn),  cũng đôi má bầu bầu, mái tóc ngang lưng, càng nhìn càng thấy giống. Bỗng Vân cựa  quậy rồi mở mắt: “Sao nhìn em lạ vậy? Cứ như nghi ngờ điều gì ấy”. Hình ảnh Linh  vụt biến mất, chỉ còn lại là Vân. Duy lắc đầu, âu yếm vuốt vuốt mấy sợi tóc xoà  trên trán người yêu, kỳ thực để cho Vân nhắm mắt, thôi quấy rầy anh bằng những  điệp khúc câu hỏi cũ mèm.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ừ NHỈ, TẠI SAO NHỮNG KỲ NGHỈ NGƠI LẠI CỨ  gắn với mùa hè. Mà tại sao bao nhiêu năm rồi anh vẫn giữ thói quen đến những  vùng đồi núi? Nó nhắc anh, bắt anh phải nghĩ về Linh nhiều hơn - cũng có nghĩa  là giày vò, hành hạ anh đến khổ sở. Ngày ấy, Linh cũng yêu hoa sim tím vô cùng.  Không, em yêu tất cả các loại hoa màu tím thì đúng hơn. Hai đứa bằng tuổi nhau,  tròn hai mươi. Trong nụ hôn đầu choáng váng và run rẩy đến nghẹt thở, Duy hỏi  nhỏ: “Gọi Duy là anh nhé?” Linh xấu hổ, cắn vào cằm anh thật đau. Yêu nhau đến  độ tưởng như chết được vì nhau, Linh vẫn không thay đổi cách xưng hô: “Duy ơi,  Linh nhớ Duy kinh khủng”. “Duy ơi! Khăn len Linh đan cho Duy này”. “Duy ơi, muốn  ốm không đấy, trời mưa thế này mà dám đi đầu trần”. Mới đầu Duy còn cự nự, cứ  đòi Linh gọi là anh, Linh chỉ cười: “Khi nào mình... cưới nhau, Linh sẽ gọi Duy  là anh, chịu không?” Duy chịu thua trước nụ cười thiên thần ấy để ôm ghì Linh  trong vòng tay cuồng nhiệt của mình...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều nắng nhạt dần và gió  lồng lộng. Vân tung tăng đi trước Duy, thỉnh thoảng lại cúi xuống ngắt vài bông  hoa dại. Tóc Vân bay xấp xoã, đáng yêu hệt như hôm anh gặp Vân lần đầu. Duy chạy  tới, bịt mắt Vân, cắt ngang tiếng cười khanh khách của người yêu bằng một nụ hôn  dài “Anh yêu em, biết không hả công chúa?” Vân buông ngay nắm hoa dại, vòng tay  qua cổ anh, đắm đuối: “Ðừng làm em phát điên lên vì anh nữa”... Duy dìu người  yêu đi chầm chậm. Lạ thay, bên Vân, anh vẫn không thôi nghĩ về Linh, dù anh yêu  Vân thực sự, dù Linh đã thuộc về quá khứ xót xa...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;...Linh chưa kịp  bước sang tuổi 21, chưa kịp cùng anh thổi nến trong ngày sinh. Duy vẫn nhớ, ngày  ấy anh đã hỏi Linh thích quà tặng gì nhất cho ngày sang tuổi mới. Linh áp đầu  vào ngực Duy, thầm thì: “Linh chỉ thích có Duy thôi, thật đấy”. Vậy mà Linh...  Ðó là một ngày chủ nhật đường phố đông nghẹt đã cướp đi Linh của anh. Trong giỏ  xe vẫn còn lăn lóc một gói quà nho nhỏ. Cô bạn chơi thân với Linh thổn thức: “Nó  bảo... nó bảo sáng nay đi chọn mua tặng anh một chiếc cavat thật đẹp”. Duy không  tin vào tai mình nữa, anh điên cuồng chạy khắp bệnh viện như một gã tâm thần.  Người ta ngăn không cho anh vào nhà xác, không cho anh vào với Linh khi Linh  không còn biết cười, biết nói, biết nhìn anh... Anh đã gào lên nguyền rủa hết  thảy, gào lên trong nỗi tuyệt vọng tột cùng...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Anh xem em mặc áo  dài màu này có hợp không?” Duy nhìn Vân đang xoay người trước gương, gật gù “Ðẹp  lắm cưng ạ! Mà với anh, em mặc màu gì cũng đẹp”. Vân quay lại, âu yếm sửa cổ áo  cho Duy rồi la lên: “Sao anh không đeo cavat vào. Trời ạ! Mặc complê đi dự đám  cưới mà thiếu cavat”. Duy thành thật: “Anh chẳng có cái nào đâu”. Vân ấn anh  ngồi xuống ghế, với tay lấy chìa khoá xe “Ðể em đi mua cho anh”. Mặt Duy thoắt  tái nhợt, tim anh nhói lên như có vật nhọn nào vừa đâm trúng “Vân, đừng, kệ  anh”. Vân hốt hoảng nhào đến. Lát sau, Duy trở lại bình thường, lúng túng giải  thích: “Anh hơi đau đầu. Nhưng anh không dùng cavat đâu”. Vân dằn dỗi “Nhưng mà  tại sao mới được chứ. Sao ANH GÀN THẾ? HAY ANH KHÔNG KHIẾN EM THÌ TỰ ANH ĐI MUA  CŨNG ĐƯỢC. Ừ, MÀ CHƯA BAO GIỜ EM THẤY ANH DÙNG CAVAT”. ĐƠN GIẢN THẾ MÀ cũng giận  nhau. Vân đùng đùng bỏ về, không đi đám cưới sau một điệp khúc câu hỏi “Tại sao”  mà Duy chẳng thể trả lời. Từ ngày Linh mất, Duy không bao giờ dùng cavat. Anh cứ  có cảm tưởng cổ mình bị thít chặt lại khi nghĩ đến nguyên nhân cướp mất Linh của  anh. Chiếc cavat Linh mua ngày ấy giờ nằm yên trong ngăn tủ với hàng bao kỷ vật  khác: Khăn len, cuốn sổ, một mảnh mùisoa thêu...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong suốt thời  gian yêu nhau, Linh chưa bao giờ giận Duy, kể cả những lần anh lỡ hẹn (vì có  việc đột xuất) hay những lần anh đến trễ giờ. Nếu thấy lâu lâu anh không tới,  Linh lại cuống quýt đến tìm: “Duy hư lắm đấy nhé. Linh cứ tưởng là Duy bị ốm,  Linh lo cuống cả lên...”. Có một đôi lần Linh dỗi, nhưng Linh có cách trừng phạt  riêng, không ngúng nguẩy quay đi hay bỏ về mà sẽ mím chặt đôi môi hồng xinh xắn,  ngăn cản nụ hôn của Duy. Nhưng chỉ được vài phút. Duy chưa bao giờ phải khổ sở  chạy theo năn nỉ, dỗ dành Linh. Cũng chính vì thế, anh yêu Linh hơn tình yêu của  tất cả thế gian này cộng lại...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không phải Vân không biết trước cô,  Duy đã yêu một người con gái khác. Giá như Vân chỉ bằng lòng biết đến đấy thôi,  mặc kệ Duy với những gì thuộc về quá khứ, mặc kệ Duy với những kỷ niệm của riêng  mình thì có lẽ Duy sẽ bớt đi những lúc đi về giữa quá khứ và hiện tại, sẽ gạt bỏ  được những so sánh ngoài ý muốn. Và biết đâu anh lại tìm thấy tình yêu cuồng  nhiệt, đắm đuối hệt thuở xưa ở Vân. Nhưng mọi chuyện lại không như thế. Vân đòi  biết quá nhiều. Thoạt đầu chỉ là “Tên của chị ấy là gì hả anh?” và Vân xuýt xoa:  “Em thích cái tên Thuỳ Linh lắm. Anh tin không, ngày nhỏ em có con bạn thân là  Thuỳ Linh, bao nhiêu lần em khóc đòi bố mẹ đổi tên cho mình”. Vân bảo: “Ai chẳng  có những kỷ niệm. Em không hờn ghen với kỷ niệm của anh. Nhưng có điều, đừng  sống mãi với kỷ niệm anh nhé”. Lúc ấy nhìn Vân thật buồn và tội nghiệp. Duy cồn  cào, anh thấy yêu và thương Vân thành thật, yêu một dáng hình, một tâm hồn, một  tấm lòng biết cảm thông, chia sẻ. Vân đã khóc khi anh kể cho cô nghe vì sao anh  mất Linh... Thế nhưng tại sao anh càng cố gắng không khơi dậy kỷ niệm thì Vân  càng dồn ép, đòi anh phải kể về Linh nhiều hơn. Và càng biết về Linh thì Vân  càng hay giận dỗi, so bì, trách móc. Anh không thể chịu nổi điệp khúc căn vặn  “Anh có yêu em không?” và những câu hờn mát đến độc địa của Vân “Em chỉ vụng về  thế thôi. Em biết, anh chẳng yêu em nhiều”. Duy không biết thanh minh nhiều, anh  lại tìm đến với Linh trong kỷ niệm như một sự cứu rỗi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;... Linh bảo:  “Một ngày nào đó không còn thấy yêu Linh, Duy cứ đi yêu người khác mà Duy thích.  Chỉ có điều phải thành thật mà nói lời chia tay. Ðừng lừa dối Linh”. Duy véo mũi  Linh, mắng: “Chỉ vớ vẩn thôi. Mình sẽ là của nhau đến trọn kiếp”. Mắt Linh  thoáng buồn “Linh muốn thế nhưng cuộc đời thì nhiều biến động...”. Duy át đi:  “Giả sử Duy yêu người khác, Linh chấp nhận chia tay, thế hoá ra Linh không yêu  Duy”. Linh bảo: “Linh sẽ buồn, sẽ đau lắm chứ nhưng nếu Duy hạnh phúc bên người  khác hơn bên Linh thì...”. Tại sao Linh lại có linh cảm chẳng lành về số phận,  về tình yêu như thế? Ðể rồi chỉ ít lâu sau, anh phải gục đầu khóc trước những  vòng hoa trắng, khóc giữa những đêm ngồi nghe bản nhạc quen thuộc một mình lẫn  với tiếng mưa gõ nhịp đều đều, đều đều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Duy lại đến tìm Vân như sau  hàng bao lần giận dỗi trước đó. Thủ tục làm lành khó khăn hơn nhưng rồi cũng  xong xuôi. Hai đứa lại đi dạo trong công viên. Mùa thu, hoa sữa thơm dịu dàng và  quyến rũ. Những bông hoa nhỏ xíu rớt xuống nền gạch đỏ như sao sa. Tóc Vân thấp  thoáng hoa sữa trắng ngà. Duy vòng tay qua thành ghế đá, mơ màng nhìn lên vòm  lá. Hình như có một tiếng chim chiếp chiếp tội nghiệp đâu đây. Dường như Vân hỏi  anh câu gì đó nhưng Duy vẫn mải tìm kiếm xem tiếng chim kêu ấy ở chỗ nào. Chắc  chắn đó phải là chú chim sâu nhỏ thật dễ thương. Thế mà ngày bé, bao nhiêu lần  anh mang súng caosu lêu lổng khắp các khu vườn... Chợt Vân giật tay lại, ngoắt  người đi, giận dỗi. Duy giật mình, ngắt khỏi những suy nghĩ lan man: “Gì thế  em?” Vân quay lại, nét mặt trở nên cau có: “Em biết mà, anh không thể nào khác  đi. Anh lại nghĩ, lại nhớ, lại tiếc tình-yêu-cũ-của-anh rồi phải không?” Duy  thất vọng, cúi đầu không nói. Vân vẫn không tha: “Hèn gì em hỏi anh đến ba lần  mà anh không trả lời”. “Em hỏi anh gì vậy? Anh im lặng cũng là một cách trả lời  đấy chứ”. Vân nhìn sững Duy, nghẹn ngào: “Anh không yêu em phải không. Ngồi với  em mà anh chỉ nghĩ ĐẾN CHỊ LINH...”. DUY CẮN MÔI ĐỘT NGỘT “Ừ! ANH YÊU Linh và  yêu Linh mãi mãi”. Vân bật khóc, cầm túi xắc rồi bước đi như chạy. Duy không  đuổi theo như bao lần trước đó. Anh nhìn theo cô rồi buồn buồn nghĩ: Chắc là  chẳng khi nào mình gặp lại Vân để làm lành nữa... Ôi! Ngày xưa, Linh thường mặc  áo xanh, Linh thường đi thong thả... &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiXbAxSduLSwuR6vpbwT52LlIY3tRVnf5aQ_Z2wQP-8dEbOEFiAncJ2Kol833HuO3rStsMKwsLIGR6im5D8P9WWqYo9Xa7cpsSbAHFZvUqbV8I5Jb9Bsuy1gIrzst1qIT_kez_S0OIcPGm4/s72-c/5Banhso.net5D_1027571_to99718.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Hoa hồng tặng Rose</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/hoa-hong-tang-rose.html</link><category>Những Câu Chuyện Tình</category><author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sun, 17 Jan 2010 05:19:00 -0800</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-8272769135185534317</guid><description>&lt;span style="background-color: blue;"&gt;&lt;span style="color: white;"&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiKCpNo0hrno6OVGsEGYE1ENcAuJaaTP9uFqxD7EATFwjixMEhczl8kkQeglU4ZaajFzWfmFWt8dvkGNdHoALIA6M3wJ4_C-jJU2tXkfJ3LxJQtWbDz1_GmTziyC2LBWSxmEaGtM0pzFzzE/s1600-h/rose132.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5427698024779517122" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiKCpNo0hrno6OVGsEGYE1ENcAuJaaTP9uFqxD7EATFwjixMEhczl8kkQeglU4ZaajFzWfmFWt8dvkGNdHoALIA6M3wJ4_C-jJU2tXkfJ3LxJQtWbDz1_GmTziyC2LBWSxmEaGtM0pzFzzE/s400/rose132.jpg" style="display: block; height: 263px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 350px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: 12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Hoa hồng đỏ là loại hoa cô thích nhất, tên cô cũng là Rose, nghĩa là hoa hồng.  Mỗi năm chồng cô thường gởi một bó hoa hồng đỏ buộc bằng những chiếc nơ xinh xắn  vào ngày Valentine. Vào năm anh mất, một bó hoa hồng lại được gởi đến cho cô.  Trên tấm thiệp ghi: “Valentine của anh” như mọi năm về trước.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi năm  anh gởi hoa hồng cho cô và những lời chúc luôn là: “Ngày hôm nay anh yêu em  nhiều hơn ngày này năm trước. Tình yêu của anh dành cho em luôn tăng lên qua mỗi  năm”. Cô biết rằng đó là lần cuối cùng hoa hồng xuất hiện.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô nghĩ anh  đã đặt trước hoa hồng cho ngày này. Người chồng yêu dấu của cô không biết rằng  anh sẽ ra đi. Anh luôn thích làm sớm mọi việc trước khi nó xảy ra. Để rồi nếu  anh quá bận rộn thì mọi việc vẫn xảy ra tốt đẹp.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô cầm những cành hoa  và cắm chúng vào cái lọ đẹp nhất. Cô ngồi đó hàng giờ đồng hồ, trên cái ghế  chồng cô yêu thích nhất. Những cành hoa hồng được đặt trước bức hình của anh. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một năm trôi qua, thật khó khăn khi sống mà không có anh. Sự hiu quạnh  và cô đơn đã trở thành số phận của cô.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào ngày Valentine, chuông vang  lên, và kìa những bông hồng đặt trước cửa. Cô cầm những bông hồng lên và sửng  sốt nhìn. Cô chạy đến điện thoại để gọi cho cửa hàng bán hoa. Ông chủ cửa hàng  bắt máy và cô muốn ông giải thích tại sao họ làm điều đó với cô, làm cho cô đau  khổ. “Tôi biết chồng tôi đã qua đời hơn một năm trước”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ông chủ đáp:  “Tôi biết cô sẽ gọi và cô muốn biết điều gì. Những bông hoa cô nhận được hôm  nay, đã được đặt hàng trước. Chồng cô luôn sắp đặt trước, ông ta đã ra đi nhưng  không có điều gì thay đổi. Ông đã đặt hàng với chúng tôi và cô sẽ nhận được hoa  hồng mỗi năm. Còn một điều khác tôi nghĩ cô muốn biết đó là ông ta đã viết một  tấm thiệp đặc biệt và ông ta đã làm điều đó vào năm trước. Mãi đến bây giờ tôi  mới biết ông ta không còn nữa”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô cảm ơn ông chủ và gác máy, nước mắt  cô trào ra. Những ngón tay cô rung lên khi cô từ từ cầm lấy tấm thiệp. Bên trong  tấm thiệp, cô thấy anh đã viết cô. Rồi cô đọc trong im lặng những điều anh viết: &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Chào người yêu của anh, anh biết rằng đã một năm kể từ ngày anh ra đi,  anh hy vọng sẽ không quá khó khăn để em vượt qua. Anh biết em đã trải qua sự cô  đơn và đau khổ thật sự. Tình yêu chúng ta dành cho nhau làm cho mọi điều trong  cuộc sống tươi đẹp hơn. Anh yêu em nhiều hơn những lời có thể nói, em là một  người vợ tuyệt vời. Em là bạn và là người yêu của anh, em đã làm tròn mọi điều  anh cần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh biết chỉ mới một năm thôi, nhưng em hãy cố gắng đừng đau  lòng. Anh muốn em được hạnh phúc kể cả khi em rơi lệ. Vì sao hoa hồng sẽ được  gởi đến cho em ư? Đó là vì khi em nhìn thấy những cành hoa ấy, hãy nghĩ tất cả  về hạnh phúc. Khi đó chúng ta ở bên nhau và cả hai chúng cho được chúc phúc. Anh  luôn yêu em và anh biết rằng sẽ mãi như thế. Em hãy vui lòng… đi tìm hạnh phúc  khi chưa rời khỏi cuộc đời này.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Anh biết rằng điều ấy không dễ dàng  nhưng anh hy vọng em sẽ tìm thấy hạnh phúc. Hoa hồng sẽ được gởi mỗi năm và họ  chỉ dừng lại khi tiếng gõ cửa không được trả lời. Vào ngày mà người bán hoa đã  đến năm lần mà em không có ở nhà, sau lần đến cuối cùng đó ông ta sẽ không nghi  ngờ mà cầm những bông hoa hồng đến một nơi mà anh đã chỉ cho ông ta và đặt chúng  lên chỗ mà chúng ta sẽ ở bên nhau một lần nữa.”&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiKCpNo0hrno6OVGsEGYE1ENcAuJaaTP9uFqxD7EATFwjixMEhczl8kkQeglU4ZaajFzWfmFWt8dvkGNdHoALIA6M3wJ4_C-jJU2tXkfJ3LxJQtWbDz1_GmTziyC2LBWSxmEaGtM0pzFzzE/s72-c/rose132.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Hãy buộc một rải băng lên cây sồi già</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/hay-buoc-mot-rai-bang-len-cay-soi-gia.html</link><category>Những Câu Chuyện Tình</category><author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sun, 17 Jan 2010 05:18:00 -0800</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-3501047386184012425</guid><description>&lt;span style="background-color: blue;"&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhtW_XxXPr3TkLBJi0zdr8XBWgdjHa8UimZMNHDIC9naiqwYGy6b_wgnopZppeVBk2bWYxAWZ6BvfZ0e9IZtVSZFUmF9zM6QECYHMsRPezUZWfrtT0bZZAFMpYNOfgxieKawMelP8FM6iDo/s1600-h/oak3.gif" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5427697665173527650" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhtW_XxXPr3TkLBJi0zdr8XBWgdjHa8UimZMNHDIC9naiqwYGy6b_wgnopZppeVBk2bWYxAWZ6BvfZ0e9IZtVSZFUmF9zM6QECYHMsRPezUZWfrtT0bZZAFMpYNOfgxieKawMelP8FM6iDo/s400/oak3.gif" style="cursor: hand; cursor: pointer; display: block; height: 253px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 300px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="postcolor"&gt;
&lt;div align="justify" style="line-height: 200%;"&gt;
&lt;span style="background-color: blue;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: 12px; line-height: normal;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Nước Mỹ, năm 1972. Tại một tỉnh vùng  núi xa xôi, trong một thị trấn nhỏ vô danh, có một chàng trai bị kết án tù. Cảnh  sát đã chứng minh được rằng anh phạm tội và 3 năm tù là thời gian vừa đủ để anh  sửa chữa lại mọi chuyện. Nhưng Mary - người vợ sắp cưới của chàng trai- thì  không thể tin đều đó. Ngày mở phiên tòa, mặc cho chàng trai không ngừng quay về  phía sau tìm kiếm thì cô vẫn vắng mặt.&lt;br /&gt;Trước khi lên chiếc xe dành riêng cho  các tù nhân, chàng trai nhờ chuyển cho Mary một lá thư rồi bước đi ngay. Anh  không kịp nhìn thấy Mary đang đứng khuất phía sau vừa khóc vừa nắm chặt tờ giấy  với những dòng ngắn ngủi: "Anh biết rằng anh không xứng đáng với tình yêu của  em. Anh cũng không dám hy vọng em còn yêu anh sau những chuyện này. Nhưng nếu em  tha thứ cho anh , hãy buộc một dải ruy băng vàng lên cây sồi già duy nhất ở  quảng trường của thị trấn ngày anh trở về. Và nếu không nhìn thấy dải ruy băng,  anh sẽ ra đi mãi mãi và không bao giờ quấy rầy em nữa."&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="justify" style="line-height: 200%;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue; color: white;"&gt;Trong suốt 3 năm ngồi tù, dù chàng  trai có mong mỏi tin tức của Mary đến đâu thì cô vẫn bặt tin. Năm đầu tiên, anh  tự nhủ rằng có lẽ cô vẫn chưa thể quen được với việc chồng sắp cưới là người  phạm tội. Năm thứ 2, chàng trai nhờ người hỏi han tin tức và chỉ nghe phong  phanh rằng cô ấy đã đi xa , xa lắm và không biết khi nào mới quay trở về. Đến  những tháng cuối cùng trong tù, anh đã không còn nghĩ đến những dải ruy băng  vàng nữa, nhớ về cô gái anh yêu lại càng không thể. Đến ngày ra tù, chàng trai  quyết định nhảy lên chuyến xe bus đi thẳng ra thành phố chứ không trở về đi  ngang qua quảng trường như anh đã hẹn.&lt;br /&gt;Nhưng rồi một chuyến xe, hai chuyến xe  đã dừng lại rồi chạy tiếp mà chàng trai vẫn chần chừ không leo lên. Mãi tới khi  chuyến cuối cùng đã chạy qua, anh mới lầm lũi đi bộ tới quảng trường. Lý trí bảo  anh hãy đi theo hướng ngược lại, nhưng tình yêu trong anh thì vẫn bắt anh hướng  về phía trước.&lt;br /&gt;Rồi 30 phút sau, người trong thị trấn ngạc nhiên thấy một  chàng trai khóc nức nở dưới tán sồi vàng rực bởi hàng trăm dải ruy băng được  buộc vào những nhánh sồi như lá vào mùa thu.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhtW_XxXPr3TkLBJi0zdr8XBWgdjHa8UimZMNHDIC9naiqwYGy6b_wgnopZppeVBk2bWYxAWZ6BvfZ0e9IZtVSZFUmF9zM6QECYHMsRPezUZWfrtT0bZZAFMpYNOfgxieKawMelP8FM6iDo/s72-c/oak3.gif" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Hãy bế em ra khỏi cuộc đời anh !</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/hay-be-em-ra-khoi-cuoc-oi-anh.html</link><category>Những Câu Chuyện Tình</category><author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sun, 17 Jan 2010 05:10:00 -0800</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-176447586960501474</guid><description>&lt;span style="background-color: blue;"&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhijD6DY1974oz58x2uLwjS8-_Vbk7Mf5HxLNRTnFynpn4w-fTzpING_p3FG970vIdHvC-lFWhO1mQLjvy_3I6qwvzsqBGYX5W_zUjqbGswvrhDiKtg-jKLVN03mzHEpuqnOHhqLOK1EWhj/s1600-h/roman42452.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5427696629670750450" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhijD6DY1974oz58x2uLwjS8-_Vbk7Mf5HxLNRTnFynpn4w-fTzpING_p3FG970vIdHvC-lFWhO1mQLjvy_3I6qwvzsqBGYX5W_zUjqbGswvrhDiKtg-jKLVN03mzHEpuqnOHhqLOK1EWhj/s400/roman42452.jpg" style="cursor: hand; cursor: pointer; display: block; height: 253px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 400px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="alignjustify"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: 12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Vào ngày cưới của tôi, tôi đã ôm vợ trên đôi tay của  mình. Xe đưa dâu dừng tại trước tổ uyên ương của chúng tôi. Đám bạn thân của tôi  nhất quyết bắt tôi phải đưa nàng ra khỏi xe trên đôi tay của mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Do  vậy, tôi đã bế nàng vào nhà. Lúc đó, nàng là một cô dâu tròn trĩnh và e thẹn,  còn tôi là một chú rể rất sung sức và tràn trề hạnh phúc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng đó là  cảnh của mười năm trước. Những chuỗi ngày sau đó cũng giản dị như một cốc nước  tinh khiết: chúng tôi có con, tôi bước vào thương trường và cố gắng kiếm thật  nhiều tiền. Khi của cải trong gia đình chúng tôi mỗi lúc một nhiều hơn cũng là  lúc tình cảm giữa hai chúng tôi suy giảm dần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vợ tôi là một công chức  nhà nước. Mỗi sáng chúng tôi cùng ra khỏi nhà với nhau và hầu như về nhà cùng  một lúc. Con chúng tôi thì học tại một trường nội trú. Cuộc sống hôn nhân của  chúng tôi nhìn bề ngoài hạnh phúc đến nỗi nhiều người phải ganh tị. Nhưng thật  ra cuộc sống yên ấm đó gần như bị xáo trộn bởi những đổi thay không ngờ... &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dew đã bước vào cuộc đời tôi.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đó là một ngày đầy nắng. Tôi đứng  trước một ban công rộng lớn. Dew ôm vòng sau lưng tôi. Con tim tôi, một lần nữa,  lại đắm chìm trong dòng suối yêu đương cùng nàng. Đây là căn hộ tôi mua cho cô  ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dew nói: “Anh là mẫu đàn ông có sức cuốn hút với đàn bà nhiều nhất”.  Câu nói của Dew đột nhiên nhắc tôi nhớ đến vợ mình. Hồi chúng tôi mới cưới, nàng  nói: "Mẫu đàn ông như anh, khi thành đạt sẽ rất quyến rũ với phụ nữ". Nghĩ đến  lời nói đó của vợ mình, tôi thoáng do dự. Tôi hiểu mình đang phản bội lại nàng.  Nhưng tôi đã không thể cưỡng lại chính mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Kéo tay Dew sang một bên,  tôi nói: “Em đi mua mấy món đồ nội thất nhé? Anh có vài việc phải làm ở công  ty”. Hiển nhiên là nàng thất vọng rồi bởi vì tôi đã hứa sẽ cùng đi với nàng.  Ngay lúc ấy, ý nghĩ phải ly hôn xuất hiện trong tâm trí tôi mặc dù trước đây ly  hôn là một điều tưởng chừng không thể.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng tôi nhận ra khó mà mở lời  với vợ về chuyện này. Cho dù tôi có đề cập nó một cách nhẹ nhàng đến đâu chăng  nữa, cô ấy chắc chắn sẽ bị tổn thương sâu sắc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Công bằng mà nói, cô ấy  là một người vợ tốt. Tối nào, cô ấy cũng bận rộn chuẩn bị bữa ăn tối, trong khi  tôi ngồi phía trước màn ảnh TV. Bữa ăn tối thường xong sớm. Sau đó, chúng tôi  cùng xem TV. Không thì, tôi lại thơ thẩn bên máy tính, mường tượng thân thể của  Dew. Đó là cách tôi thư giãn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày nọ, tôi nửa đùa nửa thật nói với  vợ tôi, “Giả dụ chúng ta phải ly hôn, em sẽ làm gì?”. Cô ấy nhìn chằm chặp tôi  phải đến vài giây mà không nói lời nào. Hiển nhiên cô ấy tin rằng ly hôn là một  cái gì rất xa vời với cô ấy. Tôi không hình dung được vợ tôi sẽ phản ứng thế nào  một khi biết rằng tôi đang nói nghiêm túc về chuyện đó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Lúc vợ tôi bước  vào phòng làm việc của tôi ở công ty thì Dew cũng vừa bước ra. Hầu như tất cả  nhân viên ở văn phòng tôi đều nhìn vợ tôi với ánh mắt ra chiều thông cảm và cố  giấu giếm chút gì đó khi nói chuyện với nàng. Vợ tôi dường như có nghe phong  phanh vài lời bóng gió. Cô ấy chỉ mỉm cười dịu dàng với đám nhân viên, nhưng tôi  đọc được nỗi đau trong đôi mắt ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một lần nữa, Dew lại nói với tôi:  "Ninh, anh ly dị cô ấy đi? Rồi chúng mình sẽ cùng chung sống với nhau”. Tôi gật  đầu. Tôi biết mình không thể chần chừ thêm được nữa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi vợ tôi dọn ra  bàn chiếc dĩa cuối cùng, tôi nắm lấy tay cô áy. “Anh có điều này muốn nói với  em”, tôi nói. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi lại nhìn thấy nỗi đau  trong đôi mắt nàng. Đột nhiên, tôi không biết phải mở miệng như thế nào. Nhưng  tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đang suy nghĩ thôi. “Anh muốn ly hôn”.  Cuối cùng thì tôi cũng đặt vấn đề hết sức nặng nề này một cách thật nhẹ nhàng. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô ấy tỏ ra không khó chịu lắm với lời tôi nói mà chỉ hỏi nhỏ “Tại  sao?”. “Anh nói thật đấy”, tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Cái gọi là câu  trả lời của tôi đã khiến cô ta giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi  “Anh không phải là đàn ông!”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đêm đó, chúng tôi không nói chuyện với  nhau. Cô ấy khóc lóc. Tôi hiểu cô ấy muốn biết chuyện gì đã xảy ra với cuộc hôn  nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó đưa ra được câu trả lời thỏa đáng bởi vì trái  tim tôi đã nghiêng về Dew.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong tâm trạng tội lỗi tột cùng, tôi thảo  đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần trong  công ty tôi. Nhìn lướt qua tờ đơn, cô ấy xé nó ra từng mảnh. Tôi cảm thấy tim  mình đau nhói. Người phụ nữ chung sống với tôi suốt mười năm nay bỗng trở nên xa  lạ chỉ trong một ngày. Nhưng, tôi không thể rút lại những lời đã nói. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cuối cùng, điều tôi mong đợi đã đến. Cô ấy òa khóc trước mặt tôi. Tiếng  khóc của cô ấy thực sự là liều thuốc an thần cho tôi. Ý định ly hôn dằn vặt tôi  suốt nhiều tuần qua giờ đây dường như càng trở nên rõ rệt và mạnh mẽ. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trời khuya, tôi về nhà sau tiệc chiêu đãi khách hàng. Tôi nhìn thấy vợ  tôi đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nửa  đêm, tỉnh giấc, tôi thấy cô ấy vẫn ngồi viết. Tôi trở mình và ngủ tiếp. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vợ tôi đưa ra điều kiện ly hôn: Cô ấy không cần bất cứ thứ gì của tôi,  nhưng tôi phải cho cô ấy thời gian một tháng trước khi chính thức ly hôn; và  trong thời gian một tháng đó, chúng tôi phải sống với nhau một cuộc sống bình  thường. Lý do chỉ đơn giản vì: tháng sau con trai của chúng tôi sẽ kết thúc kỳ  nghỉ hè và cô ấy không muốn nó phải chứng kiến cuộc hôn nhân của chúng tôi đổ  vỡ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô ấy đưa cho tôi thư thỏa thuận cô ấy soạn sẵn và hỏi: “Anh còn nhớ  em đã vào phòng cô dâu trong ngày cưới như thế nào không?”. Câu hỏi này chợt làm  sống tại trong tôi tất cả những kỷ niệm tuyệt vời ngày ấy. Tôi gật đầu và nói:  “Anh còn nhớ”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Lúc đó, anh đã bế em trên đôi tay của anh”, cô ấy tiếp  tục, “do vậy, em có một yêu cầu là anh phải bế em ra vào ngày chúng ta ly hôn.  Từ giờ đến hết tháng này, anh phải bế em từ giường ngủ đến cửa nhà mình vào mỗi  sáng”. Tôi mỉm cười đồng ý. Tôi biết cô ấy đang nhớ lại những chuỗi ngày ngọt  ngào hạnh phúc và muốn cuộc hôn nhân của mình kết thúc lãng mạn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi kể  cho Dew nghe về điều kiện ly hôn của vợ mình. Cô ấy cười to và cho rằng đó là  một yêu cầu ngu xuẩn. “Cho dù cô ta có đưa ra mánh khóe gì chăng nữa, thì vẫn  phải đối mặt với kết cục ly hôn mà thôi”, cô ấy nói một cách khinh bỉ. Lời nói  đó của Dew ít nhiều khiến tôi cảm thấy khó chịu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vợ tôi và tôi đã không  đụng chạm gì về thể xác kể từ khi tôi có ý định ly hôn. Chúng tôi đối xử với  nhau như hai người xa lạ. Vì vậy ngày đầu tiên tôi bế cô ấy, cả hai chúng tôi tỏ  ra khá lóng ngóng, vụng về. Đứa con trai vỗ tay theo sau chúng tôi: “Cha đang ôm  mẹ trên tay”. Lời nói của con trẻ làm tim tôi đau nhói. Từ phòng ngủ đến phòng  khách, sau đó mới đến cửa ra vào, tôi đã đi bộ trên mười mét với cô ấy trên tay.  Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, "Chúng ta sẽ bắt đầu từ hôm nay đừng nói gì cho  con hay”. Tôi gật đầu và cảm thấy chút gì đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra  vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt, còn tôi lái xe đến công ty.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào ngày thứ  hai, chúng tôi “diễn” dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi. Chúng tôi quá gần  nhau đến nỗi tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của nàng. Tôi nhận ra  rằng đã lâu lắm rồi tôi không nhìn kỹ người phụ nữ thân yêu của mình. Tôi nhận  ra vợ tôi không còn trẻ nữa. Đã xuất hiện một vài nếp nhăn trên gương mặt của  nàng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày thứ ba, cô ấy thì thầm vào tai tôi: "Vườn ngoài kia đang bị  xói mòn đấy. Anh cẩn thận khi đi qua đó nghe". Ngày thứ tư khi tôi nâng cô ấy  lên, tôi có cảm giác chúng tôi vẫn còn là một đôi uyên ương khăng khít và tôi  đang ôm người yêu trong vòng tay âu yếm của mình. Những tơ tưởng về Dew trở nên  mờ nhạt dần.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đến ngày thứ năm và thứ sáu, cô ấy tiếp tục dặn dò tôi vài  thứ, nào là cô ấy để chiếc áo sơ mi vừa ủi ở đâu, nào là tôi phải cẩn thận hơn  trong lúc nấu nướng. Tôi đã gật đầu. Cảm giác thân thiết, gần gũi lại trở nên  mạnh mẽ nhiều hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Nhưng tôi không nói với Dew về điều này. Tôi cảm thấy  bế cô ấy dễ dàng hơn. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi mạnh mẽ  hơn. Tôi nói với cô ấy: “Có vẻ bế em không còn khó nữa”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vợ tôi đang  chọn váy đi làm. Tôi thì đứng đợi để bế cô ấy. Cô ấy loay hoay một lúc nhưng vẫn  không tìm ra chiếc váy nào vừa vặn cả. Rồi, cô ấy thở dài, “Mấy cái váy của em  đều bị rộng ra cả rồi”. Tôi mỉm cười. Nhưng đột nhiên tôi hiểu rằng thì ra cô ấy  đã ốm đi nên tôi mới bế cô ấy dễ dàng, chứ không phải vì tôi mạnh khỏe hơn  trước. Tôi biết vợ mình đã chôn giấu tất cả niềm cay đắng trong tim. Tôi lại cảm  thấy đau đớn. Theo phản xạ tự nhiên, tôi đưa tay chạm vào đầu cô ấy. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đúng lúc đó, thằng con chúng tôi chạy đến "Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi"  - nó nói. Đối với nó, hình như nhìn thấy cha bế mẹ ra đã là một phần tất yếu  trong cuộc sống của nó rồi. Vợ tôi ra hiệu cho nó lại gần và ôm nó thật chặt.  Tôi quay mặt đi vì sợ rằng mình sẽ thay đổi quyết định vào phút chót. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi ôm cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ qua phòng khách, qua hành  lang. Tay cô ấy vòng qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy  thật chặt, tưởng tượng như chúng tôi đang trở về ngày tân hôn. Nhưng tôi thật sự  buồn vì vợ tôi đã gầy hơn xưa rất nhiều.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vào ngày cuối cùng, tôi thấy  khó có thể cất bước khi ôm cô ấy trong vòng tay. Con trai chúng tôi đã lên  trường. Vợ tôi bảo: “Thực ra, em mong anh sẽ ôm em trong tay đến khi nào chúng  ta già". Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói: "Cả em và anh đã không nhận ra rằng cuộc  sống của chúng mình từ lâu đã thiếu vắng quá nhiều những thân mật, gần gũi". &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tôi phóng ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất  cứ sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi ý. Tôi bước lên tàu. Dew ra mở cửa.  Tôi nói với cô ấy: “Xin lỗi, Dew, anh không thể ly hôn. Anh nói thật đấy”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô ấy kinh ngạc nhìn tôi. Sau đó, Dew sờ trán tôi. “Anh không bị sốt  chứ”, cô ấy hỏi. Tôi gỡ tay cô ấy ra. “Dew, anh xin lỗi”, tôi nói. “Anh chỉ có  thể xin lỗi em. Anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ tẻ nhạt vì  cô ấy và anh không nhận ra giá trị của những điều bé nhỏ trong cuộc sống lứa  đôi, chứ không phải bởi vì anh và cô ấy không còn yêu nhau nữa. Bây giờ, anh  hiểu rằng bởi anh đưa cô ấy về nhà, bởi cô ấy đã sinh cho anh một đứa con, nên  anh phải giữ cô ấy đến suốt đời. Vì vậy anh phải nói xin lỗi với em”. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Dew như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng  sầm cửa lại và khóc nức nở. Tôi xuống cầu thang và lái xe đến thẳng công ty. Khi  đi ngang tiệm hoa bên đường, tôi đặt một lẵng hoa mà vợ tôi yêu thích. Cô bán  hàng hỏi tôi muốn viết lời chúc gì vào tấm thiệp. Tôi mỉm cười và viết “&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Anh  sẽ bế em ra, vào mỗi sáng cho đến khi chúng ta già&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;”.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhijD6DY1974oz58x2uLwjS8-_Vbk7Mf5HxLNRTnFynpn4w-fTzpING_p3FG970vIdHvC-lFWhO1mQLjvy_3I6qwvzsqBGYX5W_zUjqbGswvrhDiKtg-jKLVN03mzHEpuqnOHhqLOK1EWhj/s72-c/roman42452.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Giả vờ thôi anh nhé!</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/gia-vo-thoi-anh-nhe.html</link><category>Những Câu Chuyện Tình</category><author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Sun, 17 Jan 2010 05:01:00 -0800</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-4013862408167180942</guid><description>&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhZH_9Ilk88x-u9BOAtHTHqcU_Mv_fNqek_ZlaxaFkyOw3Sc-P8Rm3vWBm68hqW60ADemul39F93h2CY2w0g92PF3jt4yLtaCtVGk_lbm6kQT1Eek8N_BOGPZ_jykFrOKjD8-3A75oTm_Mu/s1600-h/giavo.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;span style="background-color: blue; color: blue;"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5427694786688799202" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhZH_9Ilk88x-u9BOAtHTHqcU_Mv_fNqek_ZlaxaFkyOw3Sc-P8Rm3vWBm68hqW60ADemul39F93h2CY2w0g92PF3jt4yLtaCtVGk_lbm6kQT1Eek8N_BOGPZ_jykFrOKjD8-3A75oTm_Mu/s400/giavo.jpg" style="display: block; height: 267px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 400px;" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;&lt;span class="story_teaser" id="lbTeaser" style="background-color: blue; color: white;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: 12px; font-weight: normal;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Giả vờ đụng khẽ tay anh. Nhưng anh  phải giữ tay em lại, thật lòng đấy nhé. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span class="story_body" id="lbBody"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue; color: blue;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span class="story_body" id="lbBody"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue; color: blue;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span class="story_body" id="lbBody" style="background-color: blue; color: blue;"&gt; &lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Em sẽ làm như vô tình ngồi  sát bên anh. Nhưng anh cứ ôm em-giả vờ sợ mất em, anh nhé. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Em sẽ cố tình im lặng. Để  anh cuống hỏi “Em đâu…”, thật lòng được không? &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Em sẽ giả vờ đau chân để  tụt lại phía sau. Nhưng anh phải đợi, đợi em nghiêm túc ấy. Và rụt rè đề nghị:  "Thôi, hay là anh cõng…".&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Lên xe, em làm như buồn  ngủ. Biết em giả vờ rồi nhưng đừng nhích bờ vai khỏi mái đầu em.  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Giả vờ mình yêu nhau anh  nhé. Để em được ghen tuông, ghen tuông “hợp pháp” mấy phút thôi. Em sẽ hỏi về  một người con gái nào nào đó, rằng ai nhắn tin cho anh như thế, giả vờ đi anh,  và cái nhói đau trong em rất thật… &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Anh cứ giả vờ đặt môi lên  gò má em thôi nhé, cho hơi thở ấy khiến em bối rối biết bao nhiêu.  &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Giả vờ anh giơ cao lên một  món quà bắt em cố với! Để em thấy mình còn một cái gì cần hướng đến bằng tất cả  niềm háo hức của đứa trẻ con. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Anh hãy giả vờ nói yêu em.  Vì có ai đánh thuế một câu nói đâu anh? Và em cũng chỉ định giả vờ là mình đang  được yêu nhiều lắm… &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Giả vờ níu kéo em khi em  nói: Có lẽ đã tới lúc em đi! Nhưng anh phải hứa cái siết tay giả vờ của anh đủ  mạnh. Đủ mạnh... &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Tất cả chỉ giả vờ thôi. Em  tuyên thệ em sẽ không tin là thật. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Nước mắt em rơi cũng đâu là  thật. Tại con gì bay vào mắt em thôi… &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span style="font-size: 12pt;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Và cuối cùng em đã giả vờ  anh là em không yêu anh.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin: 0in 0in 0pt;"&gt;
&lt;span style="font-size: 12pt; font-style: italic; font-weight: 700;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;times new roman&amp;quot;;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Sự thật là em yêu anh biết bao, anh biết không?&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/span&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhZH_9Ilk88x-u9BOAtHTHqcU_Mv_fNqek_ZlaxaFkyOw3Sc-P8Rm3vWBm68hqW60ADemul39F93h2CY2w0g92PF3jt4yLtaCtVGk_lbm6kQT1Eek8N_BOGPZ_jykFrOKjD8-3A75oTm_Mu/s72-c/giavo.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">1</thr:total></item><item><title>Friendship - Tình bạn</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/friendship-tinh-ban.html</link><category>Những Câu Chuyện Tình</category><author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Thu, 7 Jan 2010 18:56:00 -0800</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-7752701424342965486</guid><description>&lt;div&gt;
&lt;span style="color: blue; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: left;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;;"&gt;&lt;span style="color: blue; font-size: 180%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;    &lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: 12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt; A Friend ...&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;span style="color: blue; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: 85%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;span style="color: blue; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: 85%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="line-height: 26px; text-align: left;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: 85%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue; font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;A&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;ccepts you as you are.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="line-height: 26px; text-align: left;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: 85%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue; font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;B&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;elieves in you.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="line-height: 26px; text-align: left;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: 85%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue; font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;C&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;alls you just to say "hi."&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="line-height: 26px; text-align: left;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: 85%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue; font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;D&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;oesn't give up on you.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="line-height: 26px; text-align: left;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: 85%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue; font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;E&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;nvisions the whole of you &lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;(even the unfinished parts).&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;
&lt;img border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424197765342978546" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEixVy_nUSXgMnEgUhgLL4RDdGvV4xWr2oI2cn-DwQ-BmRkLciUVL1LaIqlqIUwjDq0wLuThfc87M5ejYuFwYxYlShL1cFlwK65unQd-bObRuBnH3g_5oNEbuVDr85tyMHd8Ix63c91O7J6q/s400/5Banhso.net5D_1044339_to35744.jpg" style="display: block; height: 300px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 400px;" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;span style="color: blue; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-size: large;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;span style="color: blue; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: 85%;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="line-height: 200%;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: 85%;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="color: blue; font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;F&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;orgives your mistakes.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="color: blue;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: 85%;"&gt; &lt;div style="line-height: 200%;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;G&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;ives unconditionally.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="line-height: 200%;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;H&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;elps you.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="line-height: 200%;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;I&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;nvites you over.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="line-height: 200%;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;J&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;ust likes being with you.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="line-height: 200%;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;K&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;eeps you close at heart.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424197776280046562" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgqx37T54RlWFstJv3xoNw4BMtPMfOpwMd0slWbNwVwaHcHZojUFvfcO8tiv3-2P3RCkAvY9TBMJVWBlvJ10_1w3M3fPtJa3prbj3zYABPtXdAZiqrOL3jpGJeBWO7N-cvYDiSL_KxJ7T85/s400/81996976LvoSPz_fs.jpg" style="cursor: hand; cursor: pointer; display: block; height: 300px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 400px;" /&gt;&lt;div style="line-height: 200%;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;L&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;oves you for who you are.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="line-height: 200%;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;M&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;akes a difference in your life.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="line-height: 200%;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;N&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;ever judges you.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="line-height: 200%;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;O&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;ffers support.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="line-height: 200%;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;P&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;icks you up.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="line-height: 200%;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Q&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;uiets your fears.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="line-height: 200%;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;R&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;aises your spirits.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="line-height: 200%;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;S&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;ays nice things about you.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="line-height: 200%;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;T&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;ells you the truth when you need to hear  it.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="line-height: 200%;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;U&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;nderstands you.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="line-height: 200%;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;V&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;alues you.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="line-height: 200%;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;W&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;alks beside you.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="line-height: 200%;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;X&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;-plains things you don't understand.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="line-height: 200%;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Y&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;ells when you won't listen.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="line-height: 200%;"&gt;
&lt;b&gt;&lt;span style="font-size: 180%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Z&lt;/span&gt;&lt;span style="font-size: 100%;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;aps you back to reality.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/span&gt;&lt;b&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: 85%;"&gt;&lt;blockquote&gt;
&lt;blockquote&gt;
&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;(Author Unknown)&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;  &lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;
&lt;/blockquote&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/blockquote&gt;
&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;span style="color: blue; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: 85%;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/blockquote&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span class="newspaper"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: blue;"&gt;First Alphabet&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEixVy_nUSXgMnEgUhgLL4RDdGvV4xWr2oI2cn-DwQ-BmRkLciUVL1LaIqlqIUwjDq0wLuThfc87M5ejYuFwYxYlShL1cFlwK65unQd-bObRuBnH3g_5oNEbuVDr85tyMHd8Ix63c91O7J6q/s72-c/5Banhso.net5D_1044339_to35744.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">3</thr:total></item><item><title>Em yêu anh - phẩy</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/em-yeu-anh-phay.html</link><category>Những Câu Chuyện Tình</category><author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Thu, 7 Jan 2010 18:51:00 -0800</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-3760425127376610743</guid><description>&lt;div&gt;
&lt;span style="background-color: blue; color: white;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: 12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Cần phải tin vào quyền lực của những chữ cái a, b, c, d, e... Vâng, chỉ cần một  chữ cái cũng có thể thay đổi cả một số phận. Bằng chứng ư? Chính là câu chuyện  này...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi ông bà Point (trong tiếng Pháp có nghĩa là dấu chấm) có một  cậu con trai và họ quyết định đặt cho cậu một cái tên vĩ đại. Sau khi lưỡng lự  giữa Rambo, Charlemagne, Ramses và Catona, cuối cùng họ lại chọn Virgile bởi đó  là tên một trong những nhà thơ cổ đại lớn nhất.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="background-color: blue; color: white;"&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEilv55J6ZqSnDjl6KIKwHXJDTFrjydk_WRoM0wqQtEepOMBiYwSzSFxRv0-DnkRoRvB9e3Jn7FEg1br_qbiYAEp2C2DYBH5FeCfqUrRf-cR2gGdfnX-a94sOEY-gLzWMn3mtuzmmOyZDPo_/s1600-h/0111_800.JPG" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424196619477513346" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEilv55J6ZqSnDjl6KIKwHXJDTFrjydk_WRoM0wqQtEepOMBiYwSzSFxRv0-DnkRoRvB9e3Jn7FEg1br_qbiYAEp2C2DYBH5FeCfqUrRf-cR2gGdfnX-a94sOEY-gLzWMn3mtuzmmOyZDPo_/s400/0111_800.JPG" style="cursor: hand; cursor: pointer; display: block; height: 300px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 400px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Chỉ có điều là ông Point đã quá xúc động khi ghi tên con vào sổ đăng kí, ông đánh vần nhầm ra "V-I-R-G-U-L-E" và thế là Virgile trở thành Virgule (nghĩa là dấu phẩy).&lt;br /&gt;Khi biết điều này, dù rằng rất giận nhưng vợ ông vẫn nhìn cậu con trai rồi cười:&lt;br /&gt;- Nhìn con thật xinh xắn lại nhỏ bé. Virgule! Thế cũng tốt.&lt;br /&gt;Và cái tên được giữ lại.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cũng như cái tên của mình, Virgule trông khẳng khiu và buồn cười. Ở trường, mỗi khi điểm danh, thầy giáo gọi:&lt;br /&gt;- Point Virgule!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Và Virgule đứng bật dậy, như một dấu chấm than và đáp:&lt;br /&gt;- Dạ, có mặt!&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau đó, Virgule lớn lên và đem lòng yêu cô bạn hàng xóm của anh, Séraphine. Khi người ta yêu, sẽ có hai loại người: những người dám thổ lộ và những người không dám. Virgule là loại thứ hai. Và bất hạnh hơn nữa khi mỗi lần Séraphine xuất hiện là Virgule trở nên xanh lét, mồ hôi đầm đìa, bước trượt cầu thang. Anh co rúm người lại đến nỗi trông anh như một dấu chấm, một dầu chấm nhỏ xíu... khi đó có thể gọi anh là Point Point. Và Séraphine chẳng bao giờ nhìn thấy anh.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ấy vậy mà... chính chữ ''u'' đã làm mọi thứ trở nên thay đổi. Các bạn có biết như thế nào không?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Séraphine đem lòng yêu một chàng trai không yêu cô. Cô luôn cười nói, cố gắng bắt chuyện với anh ta, gọi điện cho anh ta, viết thư cho anh ta.... nhưng chẳng được gì cả. Thật đáng thương cho Séraphine.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một này nọ, cô quyết định gửi bức điện thứ mười cho tình yêu của cô. Và chính hôm đó, Séraphine gặp Virgule ở bưu điện vì Virgule chính là nhân viên ở đó.&lt;/span&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhClF9mBgwyMcQ1QSwZUADT0bQfqoP5pJerTcEO0-lGlPlR0mxvH1_LVFmzOwEakmIBFM7OCc8hiyYJC_3bV_OgHVfoUFhMo4rwrmlha59S_9BK3EltN9DovMEgAkHUJecQPcSuXoGi4pcK/s1600-h/200501050775_888001.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424196612301070674" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhClF9mBgwyMcQ1QSwZUADT0bQfqoP5pJerTcEO0-lGlPlR0mxvH1_LVFmzOwEakmIBFM7OCc8hiyYJC_3bV_OgHVfoUFhMo4rwrmlha59S_9BK3EltN9DovMEgAkHUJecQPcSuXoGi4pcK/s400/200501050775_888001.jpg" style="display: block; height: 300px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 400px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Khi Virgule thấy Séraphine đến gần, anh cảm thấy mình sắp ngất đi. Cô thì không  nhìn anh:&lt;br /&gt;- Tôi muốn gửi một bức điện- cô nói với một giọng buồn bã.&lt;br /&gt;- Xin  cô vui lòng đọc nội dung... Virgule cầm bút và lắp bắp nói.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô đọc với  giọng run:&lt;br /&gt;- Je t'aime -virgule - Je t'adore- virgule- Je voudrais tant que  tu me dises que tu m'aimes aussi- point.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Em yêu anh- ''phẩy''- em thương  anh- ''phẩy''- em rất muốn anh cũng nói với em rằng anh cũng yêu em-  "chấm").&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tuyệt vời làm sao khi nghe một câu như vậy và Virgule yêu cầu  Séraphine nhắc lại. Cô đọc:&lt;br /&gt;- Je t'aime- Je t'adore....&lt;br /&gt;- Không, không!-  Virgule nói- Hãy đọc lại đầy đủ cơ!&lt;br /&gt;Séraphine làm theo:&lt;br /&gt;- Je t'aime-  virgule- Je t'adore- virgule...&lt;br /&gt;- Lần nữa nhé cô... - Virgule rụt  rè.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi lần nghe câu đó, đôi mắt anh lại sáng lên. Và đột nhiên,  Séraphine nhận ra Virgule là một chàng trai thật đáng yêu với đôi mắt ấy và hàng  mi dài... nụ cười của anh thì dịu dàng như mật ngọt. Như có một phép lạ, anh thì  thầm với cô:&lt;br /&gt;- Anh cũng yêu em, Séraphine.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chỉ một chữ đôi khi thay  đổi cả câu, và một câu có thể thay đổi cả một số phận. Nếu Virgule tên là  Virgile, một nhà thơ cổ đại lớn nhất, thì có lẽ bây giờ anh vẫn cô  đơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bây giờ Virgule và Séraphine đang rất hạnh phúc bên nhau và họ đã có  ba dấu chấm nhỏ... &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEilv55J6ZqSnDjl6KIKwHXJDTFrjydk_WRoM0wqQtEepOMBiYwSzSFxRv0-DnkRoRvB9e3Jn7FEg1br_qbiYAEp2C2DYBH5FeCfqUrRf-cR2gGdfnX-a94sOEY-gLzWMn3mtuzmmOyZDPo_/s72-c/0111_800.JPG" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Cô gái ở cửa hàng bán đĩa CD</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/co-gai-o-cua-hang-ban-ia-cd.html</link><category>Những Câu Chuyện Tình</category><author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Thu, 7 Jan 2010 18:48:00 -0800</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-6291913047167027628</guid><description>&lt;div&gt;
&lt;span style="background-color: blue;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: 12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng trai 19  tuổi, nhưng có thể chết bất kỳ lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng  trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do  đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai đi dọc con  phố - con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ - từ cửa hàng này sang cửa hàng khác.  Khi đi qua một cửa hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cửa kính và thấy một cô  gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành - và chàng trai biết đó là  'tình yêu từ ánh mắt đầu tiên'.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng trai vào cửa hàng và lại gần cái  bàn. nơi cô gái đang ngồi.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="background-color: blue;"&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgWGQcNYGyEsy9Eyi4tkBngWhoQDu3CzxC2WU4ZTivhvtt6advz0zB93LhdSPAxdUE76XvFKxyjGfLhXFFcRAuJCOCUCWv4dzxkuq1A0HjwBuWyZAk7LSI913JP9SGEoCFPFng_UZUrQxEA/s1600-h/200501050735_887960.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424195698281047842" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgWGQcNYGyEsy9Eyi4tkBngWhoQDu3CzxC2WU4ZTivhvtt6advz0zB93LhdSPAxdUE76XvFKxyjGfLhXFFcRAuJCOCUCWv4dzxkuq1A0HjwBuWyZAk7LSI913JP9SGEoCFPFng_UZUrQxEA/s400/200501050735_887960.jpg" style="cursor: hand; cursor: pointer; display: block; height: 300px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 400px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Cô gái ngẩng lên hỏi:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Tôi có thể giúp gì được anh? - Cô gái mỉm cười  và đó quả là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Ơ.. - Chàng  trai lúng túng - Tôi muốn mua một CD...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chàng trai chỉ bừa một cái CD  trên giá rồi trả tiền.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Anh có cần tôi gói lại không - Cô gái hỏi, và  lại mỉm cười.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi chàng trai gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần  ngần cầm lấy và đi về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cửa hàng,  mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh. Những chiếc CD đó, chàng  trai đều đem về nhà và cất ngay vào tủ. anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm  quen với cô gái. Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên  anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày hôm sau, lấy hết can  đảm, chàng trai lại đến cửa hàng bán CD. Rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong  để gói, anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn. Rồi  anh cầm chiếc CD đã được gói như tất cả mọi ngày - đem về.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Vài ngày  sau...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;‘Reeeeng!...'&lt;/span&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiywo71xpINO9PdVb3AXgWhffSGkuHal88zCLijC4-g48ZLVuc9RfpS27sw7fbglmAv0tCZ3FefyMNyyUOiIKxqilpU07OJEfbs3bma3wht9tFzLzntb10Ak2oyu1toBmEJHGLG6-gz5lBR/s1600-h/0108_800.JPG" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424195690394387698" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiywo71xpINO9PdVb3AXgWhffSGkuHal88zCLijC4-g48ZLVuc9RfpS27sw7fbglmAv0tCZ3FefyMNyyUOiIKxqilpU07OJEfbs3bma3wht9tFzLzntb10Ak2oyu1toBmEJHGLG6-gz5lBR/s400/0108_800.JPG" style="cursor: hand; cursor: pointer; display: block; height: 300px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 400px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Mẹ của chàng trai nhấc điện thoại:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Alô?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Đầu dây bên kia là cô  gái ở cửa hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ oà lên khóc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;-  Cháu không biết sao? Nó đã mất rồi...hôm qua.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Im lặng một lúc. Cô gái  xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con  trai. Bà muốn sắp xếp lại quần áo của cậu nên đã mở cửa tủ. Bà sững người khi  nhìn thây hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận chưa hề được mở ra. &lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà mẹ rất ngạc nhiên nên cầm lên một chiếc mở thử ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bên trong  hộp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi ' Chào anh, anh dễ  thương lắm- Jacelyn.'&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bà mẹ mở thêm một chiếc CD nữa.Lại thêm một mảnh  giấy ghi:' Chào anh, anh khỏe không? Mình làm bạn nhé? - Jacelyn.'&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một  chiếc CD nữa, một chiếc nữa... Trong mỗi chiếc là một mảnh giấy...&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong  mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở  những món quà mà cuộc sống đem lại.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgWGQcNYGyEsy9Eyi4tkBngWhoQDu3CzxC2WU4ZTivhvtt6advz0zB93LhdSPAxdUE76XvFKxyjGfLhXFFcRAuJCOCUCWv4dzxkuq1A0HjwBuWyZAk7LSI913JP9SGEoCFPFng_UZUrQxEA/s72-c/200501050735_887960.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Cây, Lá và Gió</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/cay-la-va-gio.html</link><category>Những Câu Chuyện Tình</category><author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Thu, 7 Jan 2010 18:41:00 -0800</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-8104682769928189038</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;span style="background-color: blue;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Cây&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: 12px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Lý do tôi được gọi là cây là vì  tôi thích vẽ cây, một thời gian dài, tôi vẽ một cái cây nhỏ ở góc những bức  tranh của tôi. Tôi đã từng hẹn hò với năm cô gái khi tôi còn học dự bị đại học,  trong số đó có một người tôi rất mến, rất mến nhưng lại không có can đảm để quen  cô ấy. Cô ấy không có khuôn mặt xinh đẹp, không có những ngón tay thon dài,  không có một ngọai hình nổi bật, cô ấy là một cô gái hết sức bình thường.&lt;br /&gt;Tôi  thích cô ấy, thật sự thích cô ấy, tôi thích sự ngây thơ, thích nét tinh nghịch,  thích sự dễ thương , thông minh và yếu ớt của cô ấy. Lý do mà tôi không quen với  cô ấy là vì tôi nghĩ người quá bình thường như cô ấy thì không hợp với tôi. Tôi  cũng sợ rằng khi quen nhau rồi thì những tình cảm tốt đẹp tôi dành cho cô ấy  cũng tan vỡ. Một phần cũng sợ những tin đồn sẽ làm tổn thương cô ấy. Tôi nghĩ  rằng nếu cô ấy thật sự dành cho tôi thì cuối cùng cô ấy cũng sẽ là của tôi và  tôi không việc gì phải từ bỏ mọi thứ vì cô ấy. Lý do cuối cùng đã khiến cô ấy ở  bên cạnh tôi suốt 3 năm. Cô ấy nhìn tôi theo đuổi những cô gái khác và.. tôi đã  làm cô ấy khóc suốt 3 năm đó…&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424194380305247234" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg80l4A-giQo33tV-8sVtrxDMfoy7nZIsDN6qKEO0n6AUhbWIiOcbxCjTwkYcg3UQ9dxyF846-9A9r7pipIJ7Oz54la3vOaLdOjxCttR0EJQ58GBKJT8LAuueVMHzbu5xPbGehy69PFirld/s400/200501050810_888042.jpg" style="cursor: hand; cursor: pointer; display: block; height: 400px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 323px;" /&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue; color: white;"&gt;Cô ấy muốn làm một diễn viên giỏi nhưng tôi lại là một đạo diễn vô cùng khắt  khe. Khi tôi hôn người bạn gái thứ 2 thì cô ấy từ đâu đi tới, cô ấy rất bối rối  nhưng cũng chỉ cười và nói “cứ tự nhiên” trước khi chạy đi. Ngày hôm sau, mắt cô  ấy sưng như một hạt dẻ. Tôi cố tình không hiểu lý do tại sao cô ấy khóc và chọc  cô ấy suốt ngày hôm đó. Khi mọi người đi về hết, cô ấy ngồi khóc một mình trong  lớp. Cô ấy không biết tôi quay trở về lớp để lấy đồ …và tôi đã ngồi nhìn cô ấy  khóc hơn một tiếng&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người bạn gái thứ tư của tôi không thích cô ấy. Có một  lần hai người đã cãi nhau, tôi biết theo tính cách của cô ấy , cô ấy chắc chắn  không phải là người gây chuyện nhưng tôi vẫn đứng về phía bạn gái mình. Tôi mắng  cô ấy, cô ấy đã nhìn tôi với một ánh mắt thật sự shock, tôi đã không quan tâm  đến cảm giác của cô ấy và bỏ đi với bạn gái của mình&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày hôm sau, cô ấy  vẫn cười giỡn với tôi như không có chuyện gì xảy ra, tôi biết cô ấy bị tổn  thương nhưng tôi nghĩ cô ấy không biết, tôi cũng đau như cô ấy vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Khi  tôi chia tay với người bạn gái thứ 5, tôi đã hẹn hò với cô ấy, sau khi đi chơi  được vài ngày tôi nói với cô ấy tôi có chuyện muốn nói cho cô ấy, cô ấy nhìn tôi  và cũng nói là có chuyện muốn nói cho tôi biết. Tôi nói cho cô ấy nghe về việc  tôi chia tay và cô ấy nói cho tôi hay là cô ấy bắt đầu quen người con trai khác.  Tôi biết người đó là ai, người đó đã theo đuổi cô ấy một thời gian dài, một  người con trai rất dễ thương, năng động và đầy sức sống. Việc người đó thích cô  ấy đã được bàn tán trong trường một thời gian dài.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue; color: white;"&gt;Tôi không thể nói cho cô ấy biết là tim tôi đau như thế nào, tôi chỉ cười và  chúc mừng cô ấy. Khi tôi về tới nhà, tim tôi đau đến nỗi tôi không thể đứng vững  nổi nữa, giống như có một tảng đá đè nặng lên ngực tôi, Tôi không thở nổi, muốn  hét thật to nhưng không thể. Nước mắt rơi xuống, tôi gục ngã và khóc.Đã bao  nhiêu lần tôi nhìn thấy cô ấy khóc vì một người đàn ông cũng không chịu hiểu cho  cảm giác của cô ấy?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khi tốt nghiệp, tôi cứ đọc mãi cái sms được gửi  10 ngày sau đó  “lá rời cây là vì gió cuốn đi hay là vì cây không giữ lá  lại”&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue; color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424194382374567730" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgQmOD2w48y5L91e4jfR5sQTtc4YJ-a8NoYG5MTkF74JbEReRmGUOuY2S8_VWrllnxNq5J3pGFCi-YvlhbOzk-o6RcRT2rI_QLhZiQyuMPzhrbN_UYA9V3Mx5N3H76g2Wfxol7L9JXPejmI/s400/kagaya_20%5B1%5D.jpg" style="display: block; height: 300px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 400px;" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;span style="background-color: blue;"&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Lá&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;Suốt thời còn học dự bị đại học, tôi rất thích đi nhặt lá, tại  sao ư? Tại vì tôi thấy để một cái lá rời khỏi cái cây mà nó đã dựa dẫm lâu như  vậy cần phải rất can đảm.Suốt thời gian học dự bị, tôi luôn ở rất gần một người  con trai, không phải là bạn trai đâu… chỉ là bạn bè thôi. Khi anh ấy có người  bạn gái đầu tiên. Tôi học được một cảm giác mà trước giờ tôi nghĩ là mình không  thể có – Sự ghanh tị. Nỗi cay đắng đó không thể diễn tả bằng lời, giống như là  cực đỉnh của đau khổ vậy. nhưng sau đó 2 tháng thì họ chia tay, tôi chưa kịp vui  mừng thì anh ấy lại quen tiếp một người con gái khác&lt;br /&gt;Tôi thích anh ấy và tôi  biết rằng anh ấy cũng thích tôi. Nhưng tại sao anh ấy lại không hề biểu hiện?  Tại sao anh ấy thích tôi mà lại không chịu bắt đầu trước. Mỗi lần anh ấy có bạn  gái mới là một lần tim tôi đau nhói. Thời gian trôi qua, tim tôi đã vì anh ấy mà  tổn thương rất nhiều. Tôi bắt đầu tin rằng đây chỉ là tình cảm đơn phương của  mình tôi mà thôi.Nhưng nếu anh ấy không thích tôi thì tại sao lại đối xử tốt với  tôi như vậy. Nó khác xa với việc anh ấy làm vì tình bạn. Thích một người sao mà  khổ như vậy. Tôi có thể biết anh ấy thích gì, biết sở thích của anh ấy, nhưng  tình cảm anh ấy dành cho tôi thì tôi không thể hiểu được và tôi cũng không thể  nào mở lời được.&lt;br /&gt;Trừ việc đó ra, tôi vẫn muốn được ở bên cạnh anh cấy, quan  tâm anh ấy, chăm sóc anh ấy và yêu anh ấy, hi vọng một ngày đẹp trời nào đó anh  ấy sẽ thay đổi và yêu tôi, kiểu như đợi điện thọai của anh ấy mỗi đêm, muốn anh  ấy gửi tin nhắn cho mình… Tôi biết cho dù anh ấy bận thế nào, anh ấy cũng sẽ  dành thời gian cho tôi. Bởi vì như vậy nên tôi đã chờ anh ấy. 3 năm thật khó mà  trôi qua và nhiều lúc tôi cũng nghĩ đến chuyện bỏ cuộc. Thỉnh thỏang, tôi tự hỏi  liệu tôi có nên tiếp tục đợi chờ hay không? Nỗi đau, sự tổn thương và nỗi ám ảnh  đã theo tôi suốt 3 năm.&lt;br /&gt;Cho đến năm tôi sắp tốt nghiệp, một chàng trai nhỏ  hơn tôi một tuổi đã công khai theo đuổi tôi. Mỗi ngày anh ấy đều thể hiện tình  cảm với tôi,anh ấy như một cơn gió, cố thổi một chiếc lá ra khỏi cành cây mà nó  dựa dẫm, ban đầu tôi thấy hơi khó chịu, nhưng dần dần tôi đã dành cho anh ấy một  góc nhỏ trong tim mình. Đến cuối cùng, tôi nhận ra rằng cơn gió đó có thể làm  tôi hạnh phúc, có thể thổi tôi tới một vùng đất tốt đẹp hơn…cho nên cuối cùng  tôi đã rời cây, nhưng cái cây chỉ cười và không hề khuyên tôi ở  lại.&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Lá lìa cành là vì gió thổi hay vì cây không giữ lá ở  lại??&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="background-color: blue;"&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiCNBQKY-s3NzjRESr6jJxhv_xbfTgMA9QUn_Mit_RTu71d1WiR92Nn54nMjPE4OT-vs6hgbW6-lLS_tzmxPut_6ztn-2wtGECcMuga58liuhNR5nbcoblffgYXy2ksECcyGd8jmpow34ZM/s1600-h/200501050715_887937.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424194374031922658" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiCNBQKY-s3NzjRESr6jJxhv_xbfTgMA9QUn_Mit_RTu71d1WiR92Nn54nMjPE4OT-vs6hgbW6-lLS_tzmxPut_6ztn-2wtGECcMuga58liuhNR5nbcoblffgYXy2ksECcyGd8jmpow34ZM/s400/200501050715_887937.jpg" style="cursor: hand; cursor: pointer; display: block; height: 300px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 400px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Gió&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;Bởi vì tôi thích một cô gái được gọi là Lá, bởi vì cô ấy quá  dựa dẫm vào cây cho nên tôi phải trở thành một cơn gió mạnh, một cơn gió có thể  cuốn cô ấy đi. Lần đầu tiên tôi gặp cô ấy là khoảng một tháng sau khi tôi chuyển  trường tới đây. Tôi nhìn thấy một cô gái nhỏ nhắn hay nhìn đội trưởng và tôi  chơi đá bóng. Suốt thời gian đó, cô ấy luôn ngồi đó , một mình hoặc với những  người bạn chỉ để nhìn đội trường. Khi anh ấy nói chuyện với những cô gái khác,  tôi nhận thấy sự ghen tị trong mắt cô ấy, khi anh ấy nhìn cô ấy, tôi lại thấy nụ  cười trong mắt cô ấy. Nhìn cô ấy trở thành một sở thích của tôi, giống như cô ấy  thích nhìn anh ấy vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Một ngày, cô ấy không xuất hiện nữa, tôi cảm thấy  như có gì đó trống vằng vậy. Tôi không thể giải thích nổi cảm giác của mình lúc  đó , cảm thấy như là khó chịu lắm vậy, bữa đó đội trưởng cũng không tới , tôi  tới lớp của 2 người, đứng ở ngòai và nhìn thấyanh ấy đang la mắng cô ấy. Mắt cô  ấy ngân ngấn nước khi anh ta đi. Ngày hôm sau, tôi thấy cô ấy trở lại bình  thường, vẫn ngồi đó và ngắm anh ta. Tôi đi ngang qua cô ấy và cười, tôi viết một  lời nhắn và đưa cho cô ấy, cô ấy hơi ngạc nhiên, cô ấy nhìn tôi , cuời rồi nhận  mảnh giấy. Ngày hôm sau, cô ấy xuất hiện, đưa tôi mảnh giấy rồi đi&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;span style="background-color: blue;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;“Trái tim của chiếc lá quá nặng nề, gió không thể thổi đi được đâu”&lt;br /&gt;“Không  phải tại vì trái tim chiếc lá quá nặng nề. Nó bởi vì chiếc lá không muốn rời  khỏi cây”&lt;br /&gt;Tôi trả lời lời nhắn của cô ấy như vậy và dần dần cô ấy đã chấp  nhận những món quà và điện thọai của tôi. Tôi biết người cô ấy yêu không phài là  tôi. Nhưng tôi có linh cảm là một ngày nào đó tôi có thể làm cho cô ấy thích  tôi. Trong vòng 4 tháng , tôi công khai tình cảm của tôi với cô ấy không dưới 20  lần . Mỗi lần như vậy, cô ấy đều chuyển đề tài, nhưng tôi không bỏ cuộc. Nếu tôi  đã quyết định muốn có cô ấy, tôi sẽ làm mọi cách để cô ấy thích tôi. Tôi không  thể nhớ nổi là tôi đã tỏ tình với cô ấy bao nhiêu lần. Mặc dù cô ấy lảng tránh  nhưng trong lòng tôi vẫn nuôi hi vọng, hi vọng một ngày cô ấy sẽ chịu làm bạn  gái của tôi.&lt;br /&gt;Một hôm tôi gọi điện cho cô ấy nhưng cô ấy không nói gì cả. tôi  hỏi cô ấy “em đang làm gì vậy, sao em không nói gì hết vậy”, cô ấy nói “ Đầu của  em đau lắm” “hả?” “đầu em đau lắm” cô ấy lặp lại to hơn. Tôi cúp máy và vội vàng  đón taxi đến nhà cô ấy, khi cô ấy vừa ra mở cổng, tôi ôm ghì cô ấy vào lòng….và  từ hôm đó…chúng tôi là một cặp&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Vậy lá rời cây là vì gió thổi đi hay vì  cây đã không giữ lá lại?&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;&lt;br /&gt;-------------&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg80l4A-giQo33tV-8sVtrxDMfoy7nZIsDN6qKEO0n6AUhbWIiOcbxCjTwkYcg3UQ9dxyF846-9A9r7pipIJ7Oz54la3vOaLdOjxCttR0EJQ58GBKJT8LAuueVMHzbu5xPbGehy69PFirld/s72-c/200501050810_888042.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item><item><title>Câu chuyện Tình yêu</title><link>http://saolove.blogspot.com/2010/01/cau-chuyen-tinh-yeu.html</link><category>Những Câu Chuyện Tình</category><author>noreply@blogger.com (Mr.Cuong)</author><pubDate>Thu, 7 Jan 2010 18:36:00 -0800</pubDate><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-4623347224473749396.post-5711068592340570845</guid><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;
&lt;span style="background-color: blue;"&gt;&lt;span class="Detail-Lead" id="eLead" style="margin-top: 20px;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div align="justify" style="line-height: 150%;"&gt;
&lt;span class="Detail-Lead" id="eLead" style="background-color: blue; margin-top: 20px;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;; font-size: 12px; line-height: normal;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;(BIÊN CƯƠNG 'BLOG) &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Cynthia và Alvin chơi với nhau từ  nhỏ, và khi lớn lên một chút, tình bạn của họ chuyển thành tình yêu, nhưng bố mẹ  hai bên không chấp thuận. &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span class="Detail-Body" style="background-color: blue;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;div align="justify" style="line-height: 150%;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Rồi Alvin nhận được một học bổng du  lịch. Sợ tình yêu sẽ ảnh hưởng đến việc học của Alvin, bố mẹ cậu tìm đến  Cynthia, yêu cầu cô tránh mặt Alvin. Nghĩ đến sự nghiệp của Alvin nên Cynthia  đồng ý. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="justify" style="line-height: 150%;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Alvin cực kỳ suy sụp. Vài ngày sau,  Cynthia nghe chị Alvin nói rằng cậu đã tới London. Nhiều tháng trôi qua, Cynthia  không nhận được tin gì từ Alvin. Đôi khi, không chịu nổi nữa, cô gọi điện cho  chị gái Alvin để hỏi thăm. Chị Alvin nói rằng cậu vẫn khỏe mạnh, học giỏi và đã  có bạn gái mới. Cynthia cảm thấy mọi thứ như đều đảo lộn, dù biết đó là điều tốt  nhất của Alvin. Cô cố quên Alvin nhưng không thể. Cynthia trở nên tuyệt vọng,  mệt mỏi và hay khóc.&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot;;"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="justify" style="line-height: 150%;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Một đêm, khi Cynthia đang khóc, thì  có tiếng chuông điện thoại. Đầu dây bên kia là tiếng của Alvin : &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="justify" style="line-height: 150%;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;- Cynthia, đừng khóc. Anh sắp về nhà  rồi, chờ anh nhé! &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="justify" style="line-height: 150%;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Chỉ được có thế, rồi Alvin vội vã gác  điện thoại. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="justify" style="line-height: 150%;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Đêm hôm đó, Cynthia nằm mơ thấy  Alvin. Họ gặp nhau ở khu công viên trước đây hai người thường đến chơi. Alvin  nói rằng cậu rất vui được gặp lại Cynthia, rằng cậu không hề có bạn gái mới.  Nhưng trước khi Cynthia kịp hỏi gì thì Alvin đã biến mất.&lt;br /&gt;Sáng hôm sau,  Cynthia vội vã gọi điện cho chị của Alvin, kể lại mọi chuyện và hỏi có phải  Alvin sắp về không.Chị gái Alvin chợt òa khóc: &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="justify" style="line-height: 150%;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;- Cynthia, xin lỗi em, tất cả là do  chị nói dối đấy. Alvin đã mất cách đây 6 tháng, nó bị tai nạn ô tô ... Alvin  từng nói là nó không chịu được khi thấy em buồn ... Chị đã nghĩ là có thể nói  dối để em quên Alvin đi... &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424192887238380562" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjurNHGrXlhxjNsTr9CywLtBBUiQkjZiNlEj0-8XK8_z3ROqFEjL_dGi-RF_KD47q6xvh_y8ELP4bkHck4vKxaN9xUyOdJPkFa_vm8-9h6B0hARW4BhwqVKbnUADNUL3c97JCXMvesh3qw2/s400/200501050725_887947.jpg" style="cursor: hand; cursor: pointer; display: block; height: 300px; margin: 0px auto 10px; text-align: center; width: 400px;" /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div align="justify" style="line-height: 150%;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue; color: white;"&gt;Cho dù Cynthia khẳng định một ngàn  lần rằng đêm hôm trước, Alvin đã thật sự gọi điện về cho cô, thì chị gái Alvin  vẫn khăng khăng rằng đó chỉ là do cô tưởng tượng và sự thật là Alvin đã mất rồi.  &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="justify" style="line-height: 150%;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue; color: white;"&gt;Nhưng Cynthia không tin. Cô tin rằng  Alvin sẽ gọi điện lần nữa. Và đúng như thế, khoảng bằng giờ đêm trước, điện  thoại reo. Cynthia nhấc máy ngay lập tức. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="justify" style="line-height: 150%;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue; color: white;"&gt;Lần này, Alvin nói nhiều hơn, rằng  cậu chưa bao giờ quên Cynthia, rằng cậu không ở cạnh Cynthia được, nhưng họ vẫn  có thể nói chuyện qua điện thoại như vậy. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="justify" style="line-height: 150%;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue; color: white;"&gt;- Anh đã sửa điện thoại rồi à? - Mẹ  Cynthia hỏi bố cô như vậy khi ông vừa bước vào nhà - Em thấy Cynthia nói chuyện  điện thoại với ai đó suốt đêm hôm qua. &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="justify" style="line-height: 150%;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue; color: white;"&gt;- Em làm sao thế ? - Bố Cynthia lắc  đầu khó hiểu - Anh đã sửa điện thoại đâu, máy vẫn hỏng mà!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div align="center" style="line-height: 150%;"&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue; color: white;"&gt;***&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: blue; color: white;"&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjjyY1sJiL3O3ssd2fkzDtdUEFCzj9Ne_QxPdFJan00XiUUHE3yl3M9LtY3i5lxg42x6nRe9aYq512vvcOUQJfc9RZmNq_xs5WqFnm-XquX8XShTnZ-OieEbwu3xjkaToV9QLv9kSG3F1Cs/s1600-h/200501050732_887957.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div&gt;
&lt;span style="background-color: blue;"&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjjyY1sJiL3O3ssd2fkzDtdUEFCzj9Ne_QxPdFJan00XiUUHE3yl3M9LtY3i5lxg42x6nRe9aYq512vvcOUQJfc9RZmNq_xs5WqFnm-XquX8XShTnZ-OieEbwu3xjkaToV9QLv9kSG3F1Cs/s1600-h/200501050732_887957.jpg" onblur="try {parent.deselectBloggerImageGracefully();} catch(e) {}" style="text-decoration: none;"&gt;&lt;img alt="" border="0" id="BLOGGER_PHOTO_ID_5424192898367061410" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjjyY1sJiL3O3ssd2fkzDtdUEFCzj9Ne_QxPdFJan00XiUUHE3yl3M9LtY3i5lxg42x6nRe9aYq512vvcOUQJfc9RZmNq_xs5WqFnm-XquX8XShTnZ-OieEbwu3xjkaToV9QLv9kSG3F1Cs/s400/200501050732_887957.jpg" style="cursor: pointer; display: block; height: 300px; margin-bottom: 10px; margin-left: auto; margin-right: auto; margin-top: 0px; text-align: left; width: 400px;" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;b&gt;&lt;span class="Detail-Body"&gt;&lt;span class="Apple-style-span" style="color: white;"&gt;Bạn có thể gửi câu chuyện này cho những người mà bạn  quan tâm và nói với họ những gì bạn cảm thấy và nói với họ rằng bạn yêu quý họ  đến mức nào. Câu chuyện thật buồn, nó nhắc chúng ta nếu chúng ta yêu thương một  người, hãy biết trân trọng khi bạn còn có thể. Bởi không ai nói trước được tương  lai, đừng bao giờ để mình phải hối hận vì mình đã không đủ quan tâm, không đủ  yêu thương, hoặc không đủ can đảm để vượt qua những khó khăn, để giữ những gì  mình yêu quý ... &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/b&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
</description><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjurNHGrXlhxjNsTr9CywLtBBUiQkjZiNlEj0-8XK8_z3ROqFEjL_dGi-RF_KD47q6xvh_y8ELP4bkHck4vKxaN9xUyOdJPkFa_vm8-9h6B0hARW4BhwqVKbnUADNUL3c97JCXMvesh3qw2/s72-c/200501050725_887947.jpg" width="72"/><thr:total xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0">0</thr:total></item></channel></rss>