<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" standalone="no"?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom" xmlns:blogger="http://schemas.google.com/blogger/2008" xmlns:gd="http://schemas.google.com/g/2005" xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/" xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0"><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606</id><updated>2025-11-17T09:41:08.408-08:00</updated><category term="Tuyển tập Truyện Hay"/><category term="Thế giới tương lai"/><category term="Truyện ngụ ngôn Aesop"/><category term="Ba người thầy vĩ đại"/><category term="Ba điều ước cuối cùng của Alexander Đại đế"/><category term="Bài học cuộc sống trên hành trình từ biển cả đến núi non"/><category term="Bài học từ loài bướm"/><category term="Bài học từ loài ngỗng"/><category term="Bài học về lòng Kiên trì"/><category term="Bài học về lòng trung thực"/><category term="Bài học về sự lựa chọn"/><category term="Bài học về sự đánh giá"/><category term="Bác cũng là cướp biển"/><category term="Bí mật của Thành công"/><category term="Bí ẩn của Cuộc sống"/><category term="Bạn chọn là người thành công hay thất bại?"/><category term="Bảo vệ môi trường"/><category term="Bốn người vợ của nhà vua"/><category term="Bốn ngọn nến"/><category term="Bởi có một người cha đã hứa"/><category term="Bức tranh bị bôi bẩn"/><category term="CHO VÀ NHẬN"/><category term="Chiếc bình của bạn đã đầy chưa?"/><category term="Chiếc hộp Tình yêu"/><category term="Chiếc vỹ cầm một dây"/><category term="Chiến thắng thật sự sau truyền thuyết 1 dặm 4 phút"/><category term="Cho rồi Nhận"/><category term="Chuyện Diều hâu"/><category term="Chuyện Lạc đà mẹ và Lạc đà con"/><category term="Chuyện Tình yêu"/><category term="Chuyện chú lừa trong giếng"/><category term="Chuyện nhà rùa"/><category term="Chuyện tình của bốn mùa"/><category term="Chuyện về chú ếch và khả năng thích ứng với thay đổi"/><category term="Chuyện về con chim ó"/><category term="Chuyện về cái khố của thầy tu"/><category term="Chính Chúng Ta Là Người Quyết Định Số Phận Cho Mình"/><category term="Chú mèo đã sống triệu đời"/><category term="Chế ngự Cảm xúc"/><category term="Chớ vội Phán xét ngay"/><category term="Con bò khóc"/><category term="Con chim bị mù hay ta không hiểu"/><category term="Cuộc sống hoàn hảo"/><category term="Cài đặt Tình yêu"/><category term="Câu chuyện cho những ai đang khó khăn và tuyệt vọng"/><category term="Câu chuyện về lòng Khoan dung"/><category term="Câu chuyện về một hòn đá cô đơn"/><category term="Có bao nhiêu con quạ ở Vương quốc"/><category term="CỬA HÀNG SỐNG TÍCH CỰC"/><category term="Edison học hỏi từ sai lầm"/><category term="GRATEFUL: A Love Song to the World"/><category term="Gandhi"/><category term="Gieo nhân lành gặt quả đẹp"/><category term="Giá trị của sự Chia sẻ"/><category term="Giấc Mơ Của 3 Thân Cây"/><category term="Gánh nặng Nỗi lo"/><category term="Hai hạt giống"/><category term="Khoảng lặng Tâm hồn"/><category term="Khóc than ư Đời người ngắn lắm"/><category term="Khùng chứ đâu có ngu"/><category term="Kinh nghiệm Sống"/><category term="Kiểm soát Cảm xúc"/><category term="LÀM GƯƠNG"/><category term="Lời nói dối"/><category term="Mày mạy và chuồn ớt"/><category term="Mọi vật đều có giá trị"/><category term="Mỗi người là một cái cây lớn"/><category term="Ngàn con ếch"/><category term="Người Bạn"/><category term="Ngắm bắn mặt trăng"/><category term="Những con ốc sên trong đời"/><category term="Những dấu chân"/><category term="Phi bạo lực"/><category term="Phép thử Ba lớp lọc"/><category term="Sai lầm hoàn hảo"/><category term="Sự bao dung - câu chuyện hai viên gạch xấu"/><category term="Theo một truyền thuyết Hindu cũ"/><category term="Thích cái gì mình có thôi"/><category term="Thông điệp không lời"/><category term="Thần đèn"/><category term="Truyện Chuyển hoá Bản thân"/><category term="Truyện Con Lừa và bao muối"/><category term="Truyện Cây cầu được ước thấy"/><category term="Truyện Cây táo và Cậu bé"/><category term="Truyện Hài"/><category term="Truyện Rùa và Thỏ"/><category term="Truyện Tình yêu và Lí trí"/><category term="Truyện hai nhà sư"/><category term="Tái ông thất mã"/><category term="Tình yêu Giàu sang và Thành công"/><category term="Tình yêu của bạn thuộc loại nào?"/><category term="Tình yêu và đôi cánh"/><category term="Vai Kịch Cuối Cùng"/><category term="Vết thương"/><category term="Vị thần Điềm đạm"/><category term="bao dung"/><category term="con dơi"/><category term="con ong nghệ và Con Người"/><category term="khoan dung"/><category term="phàn nàn"/><category term="thiên đường"/><category term="Ông chủ con trai và con lừa"/><category term="Ý nguyện cuối cùng của Alexander Đại Đế"/><category term="Điềm tĩnh"/><category term="Điềm đạm"/><category term="Được cứu bằng một nụ cười"/><category term="Đức vua và cuộc thi vẽ tranh về bình yên"/><category term="ĐỪNG TỰ LÀM TỔN THƯƠNG CHÍNH MÌNH"/><title type="text">Sống Tích cực</title><subtitle type="html"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/posts/default" rel="http://schemas.google.com/g/2005#feed" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default?redirect=false" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/" rel="alternate" type="text/html"/><link href="http://pubsubhubbub.appspot.com/" rel="hub"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default?start-index=26&amp;max-results=25&amp;redirect=false" rel="next" type="application/atom+xml"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><generator uri="http://www.blogger.com" version="7.00">Blogger</generator><openSearch:totalResults>102</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>25</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606.post-3270471399328632677</id><published>2025-03-22T02:58:00.000-07:00</published><updated>2025-03-22T03:00:24.915-07:00</updated><title type="text">THAY ĐỔI - truyện 5 chương ngắn</title><content type="html">&lt;p&gt;&amp;nbsp;&lt;/p&gt;&lt;p&gt;&lt;strong data-end="12" data-start="0"&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;strong data-end="12" data-start="0"&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiuXVH9mBODZJF0ha5cNe0D3RjUEKnn-DukK96R0aMJA5YPB8CxYpKM3iSzSC94G-lEBeWlih17o2aQGDd0m2CNj8f5Jx7xmZdr41D80C5gVYIbFyoBE2PdmyiF0AX0-PiJa6tcRIv1VYARuOG1JR3OkLilyaMJFEfs2btlio2PjTe9V_rFnNKNTFePNYTd/s263/download%20(11).jpeg" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="192" data-original-width="263" height="230" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiuXVH9mBODZJF0ha5cNe0D3RjUEKnn-DukK96R0aMJA5YPB8CxYpKM3iSzSC94G-lEBeWlih17o2aQGDd0m2CNj8f5Jx7xmZdr41D80C5gVYIbFyoBE2PdmyiF0AX0-PiJa6tcRIv1VYARuOG1JR3OkLilyaMJFEfs2btlio2PjTe9V_rFnNKNTFePNYTd/w314-h230/download%20(11).jpeg" width="314" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;&lt;strong data-end="12" data-start="0"&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;div&gt;&lt;b&gt;CHƯƠNG 1&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;&lt;p&gt;&lt;/p&gt;&lt;p data-end="157" data-start="0"&gt;
Tôi đi trên một con phố. Trên vỉa hè có một hố sâu. Tôi không nhìn thấy và rơi xuống. Tôi chật vật mãi mới thoát ra được. Đó là lỗi của tôi.&lt;/p&gt;
&lt;p data-end="328" data-start="159"&gt;&lt;b&gt;CHƯƠNG 2&lt;/b&gt;&lt;br data-end="174" data-start="171" /&gt;
Tôi lại đi trên con phố đó. Vẫn là cái hố cũ. Tôi lại rơi xuống. Vẫn mất rất lâu để trèo ra ngoài. Nhưng lần này, tôi tự nhủ: &lt;em data-end="326" data-start="300"&gt;Không phải lỗi của mình.&lt;/em&gt;&lt;/p&gt;
&lt;p data-end="546" data-start="330"&gt;&lt;b&gt;CHƯƠNG 3&lt;/b&gt;&lt;br data-end="345" data-start="342" /&gt;
Tôi lại bước trên con phố ấy. Tôi nhìn thấy cái hố, nhưng tôi vẫn rơi xuống. Dường như điều này đã trở thành thói quen. Tôi nhận ra, đây là lỗi của tôi. Nhưng ít ra, tôi có thể thoát ra ngay lập tức.&lt;/p&gt;
&lt;p data-end="637" data-start="548"&gt;&lt;b&gt;CHƯƠNG 4&lt;/b&gt;&lt;br data-end="563" data-start="560" /&gt;
Tôi đi trên con phố đó. Tôi nhìn thấy cái hố sâu. Tôi chủ động tránh nó.&lt;/p&gt;
&lt;p data-end="687" data-start="639"&gt;&lt;b&gt;CHƯƠNG 5&lt;/b&gt;&lt;br data-end="654" data-start="651" /&gt;
Tôi chọn đi một con đường khác.&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;</content><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/3270471399328632677/comments/default" rel="replies" title="Post Comments" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2025/03/thay-oi-truyen-5-chuong-ngan.html#comment-form" rel="replies" title="0 Comments" type="text/html"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/3270471399328632677" rel="edit" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/3270471399328632677" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2025/03/thay-oi-truyen-5-chuong-ngan.html" rel="alternate" title="THAY ĐỔI - truyện 5 chương ngắn" type="text/html"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiuXVH9mBODZJF0ha5cNe0D3RjUEKnn-DukK96R0aMJA5YPB8CxYpKM3iSzSC94G-lEBeWlih17o2aQGDd0m2CNj8f5Jx7xmZdr41D80C5gVYIbFyoBE2PdmyiF0AX0-PiJa6tcRIv1VYARuOG1JR3OkLilyaMJFEfs2btlio2PjTe9V_rFnNKNTFePNYTd/s72-w314-h230-c/download%20(11).jpeg" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606.post-9017083639834141229</id><published>2021-09-30T22:00:00.007-07:00</published><updated>2021-09-30T22:21:46.253-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Truyện Chuyển hoá Bản thân"/><title type="text">CỬA TÙNG ĐÔI CÁNH GÀI</title><content type="html">&lt;p&gt;&lt;/p&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: left;"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh422HYjkTxmiL3poSBApuEw0mdjgtVlInxXiwdTyIx21juV6iIAiJ4Z-AW3D_UBuVVQIIdwz2zkHc2E-SiZbDq80fNqifEbpZBet1TeGFiaWpbHEj3JHfS94V38vg2xMdam263iJV81ih6/s900/CUA+TUNG+DOI+CANH+GAI+-+SONG+TICH+CUC+BLOG.jpeg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="622" data-original-width="900" height="335" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh422HYjkTxmiL3poSBApuEw0mdjgtVlInxXiwdTyIx21juV6iIAiJ4Z-AW3D_UBuVVQIIdwz2zkHc2E-SiZbDq80fNqifEbpZBet1TeGFiaWpbHEj3JHfS94V38vg2xMdam263iJV81ih6/w485-h335/CUA+TUNG+DOI+CANH+GAI+-+SONG+TICH+CUC+BLOG.jpeg" width="485" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: arial; font-size: large;"&gt;Khi chàng dũng sĩ về đến chân núi thì trăng cũng vừa lên. Trăng mười chín soi sáng cảnh núi rừng cô tịch. Ánh trăng nhấp nháy đùa giỡn trên lá câỵ Đêm thu mát lạnh. Cảnh vật hình như không có gì đổi thay sau bảy năm xa cách. Cảnh vật tuy không xa lạ, nhưng cũng không thân mật chào đón người cũ từ phương lạ trở về. Chàng dũng sĩ dừng lại ở chân núi, nhìn lên.&lt;/span&gt;&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;Trước mặt chàng, con đường mòn lên núi đã bị đôi cánh cửa tùng khép chặt. Chàng đưa tay cố đẩỵ Nhưng hai cánh cửa kiên cố vẫn im lìm không lay chuyển dưới sức mạnh của đôi cánh tay chàng. Chàng lấy làm lạ. Ngày xưa chẳng bao giờ sư phụ chàng lại cho đóng chặt cửa lên núi như thế nàỵ Chỉ có một con đường đưa tới am sư phụ mà thôi, nhưng bây giờ lại bị đóng chặt. Hớn hở chàng vỗ tay vào đốc kiếm, phi thân nhảy qua, nhưng chàng không nhảy qua khỏi. Một mãnh lực gì níu lấy thân chàng trở lại, khiến chàng không cất mình lên khỏi hai cánh cửa tùng. Chàng rút gươm định chém rời cánh cửa, nhưng khi chạm tới cánh cửa, lưỡi gươm văng trở lại như vừa chạm vào thép cứng. Chàng chùn tay, đưa lưỡi gươm lên nhìn. Lưỡi thép sáng loáng dưới ánh trăng. Cánh cửa tùng rắn quá, và hình như đã thu nhận thần lực của sư phụ chàng, nên đã đóng kín đường mòn lại một cách hết sức vững chãi. Chàng thở dài cho gươm vào vỏ rồi ngồi phịch xuống tấm đá lớn gần bên, ôm đầu nghĩ ngợi. Bảy năm về trước, chàng còn nhớ rõ khi chàng xuống núi, sư phụ chàng đã lặng lẽ nhìn chàng một hồi lâu, không nói năng gì. Cái nhìn của Người tuy dịu dàng nhưng có lẫn đôi chút xót thương. Chàng đã cúi đầu im lặng trước đôi mắt dịu hiền và cái nhìn bao dung của sư phụ. Hồi lâu Người mới thong thả bảo chàng:&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;-“Ta không thể giữ con ở mãi bên ta. Thế nào con cũng phải xuống núi để hành đạo, để cứu người và giúp đời. Ta cho rằng con có thể ở lại cùng ta trong một thời gian nữa trước khi con rời ta xuống núi. Nay con đã muốn xuống thì con cứ xuống. Nhưng con ạ, ta mong con nhớ những điều ta dặn khi con đã đi vào cuộc sống đồng sự và lợi hành.” Rồi Người cặn kẽ dặn chàng về những điều chàng nên tránh, và về những điều chàng nên làm. Sau hết, Người từ tốn và dịu dàng để tay trên vai chàng:&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;– “Con phải nhớ những tiêu chuẩn hành động mà ta đã truyền thọ cho con trong năm sáu năm trời học tập. Chớ bao giờ làm một việc gì có thể gây khổ đau cho mình và cho kẻ khác, trong hiện tại cũng như trong tương lai. Hãy tiến bước mạnh dạn trên con đường mà con chắc có thể đưa con và mọi người về nơi giác ngộ. Nên nhớ muôn đời những tiêu chuẩn khổ vui và mê ngộ mà hành Đạo, độ Đời. “Thanh bảo kiếm mà ta đã trao cho con, con hãy sử dụng nó để diệt trừ ma chướng. Hãy xem đó như lưỡi gươm trí tuệ nơi tâm con sẽ dùng để hàng phục mê chướng và si vọng. Nhưng để giúp con, ta cho con thêm một bảo bối này để con có thể thành tựu công quả một cách dễ dàng.”&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;Người thong thả lấy trong tay áo ra một chiếc kính nhỏ và đưa cho chàng: “Đây là Mê Ngộ Cảnh. Tấm kính này sẽ giúp con biết rõ thiện ác, chính tà. Có người gọi nó là kính chiếu yêu, bởi vì qua tấm kính này, con có thể thấy được nguyên hình của loài yêu quái.”&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;Chàng nhận bảo kính và cảm động đến nỗi nói không nên lời. Tờ mờ sáng hôm sau, chàng lên bái biệt sư phụ xuống núi. Người tiễn chàng xuống tận dòng Hổ Khê và thầy trò từ biệt nhau trong tiếng suối róc rách chảỵ Sư phụ đặt bàn tay hiền dịu trên vai chàng nhìn thẳng vào cặp mắt chàng. Và nhìn theo chàng dũng sĩ ra đi. Người còn dặn theo: “Nhớ không con, nghèo khổ không thay đổi, vũ lực không khuất phục, giàu sang không mờ ám nhé. Ta ở đây đợi ngày con mang đạt nguyện trở về.”&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;Chàng nhớ lại những ngày đầu tiên xuống núi tiếp xúc với cuộc đời. Chàng đã gặp trên con đường hành đạo bao bộ mặt khác nhau của con người, đã dùng bảo kiếm và mê ngộ cảnh của sư phụ chàng một cách có hiệu quả. Chàng còn nhớ có một lần kia, trên con đường hành đạo, chàng gặp một vị đạo sĩ tay cầm phất trần, đi lại gần chàng và mời chàng về động để bàn tính công việc giúp đời. Đạo sĩ tỏ ra rất hăng hái với việc cứu nhân độ thế và giúp ích mọi loài. Ban đầu, chàng say sưa nghe theo lời đạo sĩ.&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;Nhưng trong lúc tiếp xúc với vị đạo sĩ, chàng nhận thấy người này có vẻ khả nghi. Chàng đưa tay rút mê ngộ cảnh ra chiếu. Trước mắt chàng, không phải là một đạo sĩ mà là một con yêu lớn có hai nanh dài, một cặp sừng trên trán và hai con mắt xanh lè đổ lửa. Chàng vội nhảy lui lại và rút bảo kiếm chém. Yêu quái cố sức kháng cự, nhưng cuối cùng, chàng thắng, và yêu quái hiện nguyên hình quỳ dưới chân chàng xin dung toàn tánh mạng. Chàng bằng lòng tha tội nhưng buộc yêu quái phải trân trọng hứa lui về tu luyện để thoát xác thành người mà không được trá hình đạo sĩ để lừa bịp và tìm cách nuốt sống những kẻ khờ dại dễ tin.&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;Một lần khác, chàng gặp một vị đường quan, rất có dáng dấp một bậc cha mẹ dân. Vị đường quan râu dài bạc phơ, hứa sẽ trọng dụng chàng và đã chịu khó thức suốt một đêm để bàn với chàng về những điều chánh trị ích quốc lợi dân. Vị đường quan đã tỏ ra mình là một người thiết tha đến hạnh phúc muôn dân, nhưng khi đưa mê ngộ cảnh lên, chàng hoảng hốt nhận đó là một con heo khổng lồ với cặp mắt háu đói, thèm khát, vô cùng khủng khiếp. Chàng đứng dậy rút gươm chém. Yêu quái bỏ chạy nhưng chàng đã nhảy ra đứng chận giữa cửa công đường và hét bảo nó hiện nguyên hình. Con heo kinh khiếp hiện hình quỳ dưới chân chàng cầu xin tha tội và hứa sẽ về tu luyện tinh tấn, thoát xác biếng lười, không còn dám trá hình để rúc rỉa xương thịt người dân vô tội.&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;Có một hôm, đi ngang qua chợ, chàng thấy thiên hạ già trẻ trai gái xúm quanh ngôi hàng sách. Người đang bày bán sách và tranh cho mọi người là một cô gái mặt hoa da phấn, trên miệng luôn luôn sẵn có một nụ cười. Thiên hạ trầm trồ khen ngợi tranh vẽ và thi nhau mua sách. Bên cạnh cô ta lại có một cô gái khác, cũng mặt hoa da phấn, tay ôm đàn, miệng cất tiếng hát khiến mọi người đã mua sách phải mê mẫn tâm thần không muốn ra khỏi cửa hàng. Thật là một cảnh thái bình nên thơ. Chàng cũng ngây ngất đứng nghe, và cuối cùng chàng lại gần cầm lên một bức họa. Màu sắc làm chàng choáng ngợp, nhưng qua nội dung chàng thấy thoáng gợn trong tâm linh một ít nghi ngờ. Đưa mê ngộ cảnh lên nhìn, chàng hốt hoảng thấy nguyên hình hai con rắn độc, phun nọc phè phè. Chàng vội gạt mọi người ra, rút bảo kiếm, quát lên: Nghiệt súc! đừng phun nọc độc hại người. Mọi người chạy tán loạn. Hai con rắn độc văng mình tới. Nhưng trước thần lực của lưỡi bảo kiếm, cuối cùng đành phải khoanh tròn dưới gối chàng van xin thứ tội. Chàng dùng bảo kiếm cắt đứt nọc độc, đốt cháy cửa hàng và tha cho yêu súc, buộc cả hai phải hứa trở về núi tu luyện cho thoát kiếp ngậm nọc phun người. Cứ thế, chàng đã sử dụng bảo kiếm và mê ngộ cảnh theo đúng lời sư phụ dặn để cứu người và giúp đời.&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;Chàng đã sống miệt mài với nhiệm vụ. Đã từ lâu chàng vẫn tự cho rằng chàng là người dũng sĩ cần thiết cho cuộc đời. Cuộc đời không thể vắng bóng chàng. Chàng đã trà trộn trong cuộc sống, có khi thành công, nhưng cũng nhiều khi thất bại. Đối diện với cuộc sống đầy mưu mô gian trá, nhiều lúc chàng phải uốn mình, linh động theo hoàn cảnh để chinh phục và chiến thắng. Có lúc chàng say sưa miệt mài trong công việc. Chàng cảm thấy thích thú khi hành động. Có khi chàng say mê quên cả ăn cả nghỉ, vì một sự theo đuổi mà chàng cảm thấy vì vui thích mà thực hiện hơn là ý thức rằng mình cần hoạt động để mà phụng sự. Thời gian trôi cứ như thế cho đến bảy năm. Một hôm trong lúc ngồi nghỉ bên một dòng sông, nhìn dòng nước lặng lẽ trôi, chàng giật mình thấy đã từ lâu, gần hai năm nay, chàng không dùng đến mê ngộ cảnh. Chàng không dùng, không phải là chàng quên rằng mình có mê ngộ cảnh, mà chỉ vì chàng thấy không thích dùng. Chàng nhớ lại trước đây đã có một thời chàng dùng mê ngộ cảnh một cách miễn cưỡng. Chàng nhớ lại những ngày mới xuống núi ấy, chàng đã chiến đấu rất hăng hái khi thấy nguyên hình những yêu quái xuất hiện trên mê ngộ cảnh. Chàng cũng cảm thấy hân hoan vô hạn khi soi thấy trên mê ngộ cảnh hình dáng các bậc hiền nhân. Nhưng trong thời gian trước đây, một cái gì khác lạ đã đến trong tâm hồn chàng, đến lúc nào chàng không nhận rõ. Chàng đã không thiết tha lắm khi nhìn thấy hình bóng một bậc hiền nhân, mà cũng không giận dữ lắm khi thấy một bóng hình yêu quái. Trong bóng hình yêu quái đó, đôi khi chàng lại nhận ra một vài nét hơi quen thuộc, và lưỡi bảo kiếm đã có thờ ơ khi có những bóng hình yêu quái xuất hiện trước kính thần.&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;Cho đến những ngày gần đây, chàng không dùng mê ngộ cảnh nữa. Chiếc kính vẫn nằm trong túi áo chàng, nhưng đã từ lâu không còn được sử dụng. Chàng lấy làm lạ và đã nói nhiều lần định quay về hỏi sư phụ. Nhưng đã ba tháng qua, bận bịu những gì không đâu, chàng chưa có thể trở về. Mãi cho đến hôm mười hai tháng tám trước đây, đi qua một rừng mai hoa nở, thấy sắc hoa trắng như tuyết lấp lánh dưới ánh trăng thu, nhớ đến những ngày thơ ấu bên rừng mai già học tập dưới chân thầy, chàng mới quyết định trở về. Đường về sao chàng thấy xa quá. Bảy ngày trèo non lặn suối mới về tới được chỗ cũ.&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;Nhưng đến chân núi thì trời đã tối. Trăng cũng vừa lên và hai cánh cửa tùng cũng đã khép chặt lối mòn. Chàng đành phải đợi. Buổi sáng, người sư đệ của chàng thế nào cũng phải xuống suối múc nước, và như vậy sẽ mở cửa cho chàng. Trăng đã lên tới quá đỉnh đầu, ánh trăng vằng vặc chiếu xuống rừng núi âm u. Trời càng về khuya càng lạnh. Chàng lại rút kiếm ra nhìn. Ánh trăng lại lấp lánh trên lưỡi kiếm. Chàng lại tra kiếm vào vỏ. Trên mặt chàng thoáng nét ưu tư sầu muộn. Chàng đứng dậỵ Trăng sáng quá. Núi rừng vẫn u tịch và lạnh lùng. Chàng ngồi xuống phiến đá chờ đợi. Quãng đời bảy năm qua lại trở về trong trí óc chàng. Trăng dần dần về phía núi xa. Ngàn sao lấp lánh linh động hơn, và cuối cùng bắt đầu mờ nhạt. Phương đông đã nhuộm dần ánh sáng mờ mờ.&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;Đường viền ngọn núi đã nổi dần trên vầng sáng nhạt. Bình minh sắp về. Chàng nghe tiếng lá khô xào xạc trên núi.Ngửng lên chàng thấy một bóng người mờ nhạt từ trên đi xuống. Chắc hẳn là người sư đệ của chàng. Trời đang tối quá chàng nhìn không rõ, chỉ thấy hình bóng.&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;Nhưng chắc chắn đó là người sư đệ, bởi vì tay có cầm tịnh bình. Chàng đứng dậỵ Bóng người tiến xuống và khi đến gần cánh cửa thì cũng vừa nhận ra được chàng dũng sĩ.&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;– “Đại huynh”&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;– Sư đệ! – Đại huynh về bao giờ thế ? – Ta về lúc trăng mới lên và phải đợi cả đêm dưới nàỵ. Tại sao sư phụ lại cho đóng bít lối lên như thế ? Người sư đệ mỉm cười đưa nhẹ tay mở cửa. Hai cánh cửa tùng bật ra một cách dễ dàng. Bước ra nắm lấy tay chàng và nhìn chàng tận mặt. -“Đại huynh ở một đêm giữa trời chắc lạnh lắm. Sương phủ ướt áo thế này mà, thôi để tiểu đệ phủi bớt cho. Trước kia đệ thường ở dưới núi hái rau nhặt củi và luôn tiện canh chừng người lên núi. Lâu lâu mới có một người lên núi. Nếu tiểu đệ thấy ai đáng lên hầu sư phụ thì tiểu đệ cho lên, nếu họ không đáng lên thì em lẫn tránh để cho họ lạc đường. Sư huynh biết rằng sư phụ không bao giờ muốn tiếp những người lên núi với tâm niệm không lành. Độ này tiểu đệ bận tập luyện luôn mà sư phụ cũng bận ngồi tĩnh tọa trong thạch động nên người dặn cho đệ khép cửa chắng ngang lối lên dưới này. Sư phụ có trao phép lạ khiến cho cửa tự động mở ra khi các bậc hiền nhân đến. Nhưng khi những kẻ phàm tục lên thì cửa cứ đóng chặt không thể nào vượt qua được. Nhất là khi kẻ ấy có yêu khí thì đừng mong lên núi.”&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;Chàng dũng sĩ cau mày:&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;“Nhưng không lẽ ta mà lại là yêu quái ? Sao cửa lại đóng chặt?”&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;Người sư đệ cười lớn: – “Vâng đại huynh sao lại là yêu quái được! Đệ cũng quên đi mất là tại sao cửa lại đóng. Nhưng bây giờ dù sao thì đại huynh cũng lên núi được rồi cơ mà, vì cửa đã mở. Nhưng đại huynh đợi em chút nhé. Để tiểu đệ xuống suối múc nước rồi cùng lên một thể. Hay đại huynh xuống suối với đệ cho vui. Cười lên chứ, đại huynh giận ai mà nét mặt trông khó đăm đăm như vậy.”&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;Hai anh em cười vang. Chàng dũng sĩ đi theo người sư đệ xuống suối. Mặt trời vẫn chưa lên, nhưng phương đông đã rạng. Hai người đã có thể nhìn rõ mặt nhau. Mặt suối lặng trong, in màu hồng của rạng đông. Bóng hai người đứng song song in hình trên mặt suối. Chàng dũng sĩ trong bộ võ phục hiên ngang, lưng đeo trường kiếm. Người sư đệ trong y phục tiểu đồng hòa nhã, tay cầm tịnh bình. Hai người cùng nhìn bóng mình in trên mặt nước mỉm cười. Một con bọ nước nhảy, làm mặt nước hồng gợn nhẹ và bóng hai người rung rung theo làn sóng nước gợn.&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;“Bóng chúng ta trên mặt nước đẹp quá nhỉ! Nếu bây giờ tiểu đệ múc nước thì sóng dậy và bóng tan mất. À này đại huynh “mê ngộ cảnh” sư phụ cho đại huynh còn giữ đó không?” Chàng dũng sĩ cho tay vào túi trả lời:&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;– Còn đây&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;– Tại sao chúng ta không đem ra chiếu hình chúng ta xem nào.&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;Chàng sực nhớ là từ lâu chàng chưa chiếu mê thử trước hình bóng mình. Chàng lấy kính thần ra, lau bụi vào vạt áo, chiếu trên mặt nước. Hai anh em châu đầu vào mặt kính.&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;Nhưng bỗng cả hai người cùng hét lên một tiếng kinh hoàng, khủng khiếp, và tiếp theo đó chàng dũng sĩ ngã quỵ trên bờ suối bất tỉnh. Tiếng thét kinh khủng làm chấn động cả núi rừng hoang dại. Một con nai đang uống nước phía trên dòng hoảng hốt đưa đầu lên nhìn, ngơ ngác kinh sợ. Người sư đệ vừa trông thấy trong kính thần, hình bóng của mình đứng bên cạnh hình bóng một con yêu to lớn với đôi mắt tối sâu như hai miệng giếng không đáy, hai chiếc răng dài quập sâu vào chiếc càm vuông, trên một khuôn mặt xám ngoẹt như gà cắt tiết.&lt;/p&gt;&lt;div&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;Người sư đệ rùng mình dụi mắt nhìn lại, trên bờ suối đá xanh, chàng dũng sĩ vẫn nằm ngã lăn bất tỉnh, trên mặt vẫn còn in rõ nét kinh hoàng, đau khổ hiện hình một cách thảm hại trên con người đã từng xông pha lăn lộn bảy năm trong cuộc đời đầy cát bụi.&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;Người sư đệ đến ôm lấy chàng dũng sĩ và lấy nước suối vã vào mặt chàng. Vài phút sau, chàng tỉnh dậy, nét mặt vô cùng bi thảm. Hình bóng trên mê ngộ cảnh hiện ra bất ngờ quá và ý thức tự giác trong nháy mắt đã làm cho chàng ngã quỵ. Chàng đã mất hết nghị lực, mất hết sự sống. Tứ chi chàng rời rã, chàng không thể đứng dậy được nữa. Một chân quỵ xuống cát, người sư đệ dịu dàng nâng chàng ngồi dậỵ Nét thiểu não và khổ đau còn in rõ trên khuôn mặt chàng.&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;– “Thôi, đại huynh vui lên. Chúng ta sẽ lại lên núi”&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;Giọng nói của người sư đệ êm như một hơi gió thoảng, nhẹ như một tiếng thì thầm. Nhưng chàng lắc đầu một cách thất vọng. Chàng không còn muốn sống. Đau khổ đã làm chàng thảm não và tâm hồn chàng vừa bị tàn phá tang thương như mặt đất sau cơn phong vũ điên cuồng. Chàng không còn dám có ý tưởng lên núi để nhìn mặt sư phụ. Người sư đệ vuốt tóc chàng, an ủi: “Thầy thương anh lắm. Không sao đâu, đại huynh sẽ ở mãi bên thầy (vỗ về). Đại huynh sẽ sống bên em như những ngày xưa êm đẹp cũ (khóc). Em không ngờ bao nhiêu năm dưới núi đã tàn hại anh đến thế.”&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;Và người ta thấy trên con đường mòn cheo leo lên núi, bóng người sư đệ lần từng bước dìu chàng dũng sĩ trở lên động. Trời vẫn còn chưa sáng hẳn, bóng hai người in trên màn sương mỏng nhẹ của núi rừng buổi sáng. Tia nắng đầu tiên soi rõ dáng điệu thiểu não rời rã của chàng dũng sĩ bên cạnh dáng điệu diệu dàng từ hòa của người sư đệ. Mặt trời đã nhô khỏi đỉnh núi xa.&lt;/p&gt;&lt;p style="background-color: white; box-sizing: inherit; font-family: pelago, sans-serif; font-size: 19px; line-height: 34.2px; margin: 0px 0px 0.8em; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;(Thích Nhất Hạnh)&lt;/p&gt;&lt;/div&gt;</content><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/9017083639834141229/comments/default" rel="replies" title="Post Comments" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2021/09/khi-chang-dung-si-ve-en-chan-nui-thi.html#comment-form" rel="replies" title="0 Comments" type="text/html"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/9017083639834141229" rel="edit" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/9017083639834141229" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2021/09/khi-chang-dung-si-ve-en-chan-nui-thi.html" rel="alternate" title="CỬA TÙNG ĐÔI CÁNH GÀI" type="text/html"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh422HYjkTxmiL3poSBApuEw0mdjgtVlInxXiwdTyIx21juV6iIAiJ4Z-AW3D_UBuVVQIIdwz2zkHc2E-SiZbDq80fNqifEbpZBet1TeGFiaWpbHEj3JHfS94V38vg2xMdam263iJV81ih6/s72-w485-h335-c/CUA+TUNG+DOI+CANH+GAI+-+SONG+TICH+CUC+BLOG.jpeg" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606.post-2412460562464444064</id><published>2019-05-26T20:24:00.002-07:00</published><updated>2019-05-26T20:25:53.842-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Bác cũng là cướp biển"/><title type="text">Bác cũng là cướp biển</title><content type="html">&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEguCrX3BitqUhMMXvtsXENGeiD1Bqq5isVmJCE1s1_w4jq-NXiMa6GITwd3qBQb-yqz8TtLxtGlZHov8rPz8WhlUg4YDsriibBaOONglNqFzcr9IQKOqjIhCIYXAOHG4xjlSqOOB9Oe8S4P/s1600/song-tich-cuc+-+bac+cung+la+cuop+bien.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" data-original-height="450" data-original-width="405" height="320" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEguCrX3BitqUhMMXvtsXENGeiD1Bqq5isVmJCE1s1_w4jq-NXiMa6GITwd3qBQb-yqz8TtLxtGlZHov8rPz8WhlUg4YDsriibBaOONglNqFzcr9IQKOqjIhCIYXAOHG4xjlSqOOB9Oe8S4P/s320/song-tich-cuc+-+bac+cung+la+cuop+bien.jpg" width="288" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; box-sizing: border-box; color: #212121; font-family: times; font-size: 20px; margin-bottom: 20px; text-align: justify;"&gt;
&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; box-sizing: border-box; color: #212121; font-family: times; font-size: 20px; margin-bottom: 20px; text-align: justify;"&gt;
&lt;i&gt;Khi bạn tin rằng tất cả đều chấm dứt thì đó chính là lúc mọi thứ mới bắt đầu.&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;i&gt;- Louis L'Amour&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; box-sizing: border-box; color: #212121; font-family: times; font-size: 20px; margin-bottom: 20px; text-align: justify;"&gt;
Một ngày nọ, khi bà Smith đang ngồi trong phòng đợi của bệnh viện thì thấy một cậu bé được mẹ dẫn vào. Thằng bé khiến bà phải chú ý vì một bên mắt của cậu được bịt lại bằng một miếng da màu đen. Bà ngạc nhiên khi thấy thằng bé dường như không hề quan tâm đến con mắt bị hư của mình.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; box-sizing: border-box; color: #212121; font-family: times; font-size: 20px; margin-bottom: 20px; text-align: justify;"&gt;
Hôm đó khá đông bệnh nhân. Do vậy, trong thời gian chờ đợi, bà Smith kín đáo quan sát hai mẹ con khi họ ngồi xuống chiếc ghế gần đó. Thằng bé thích thú dàn trò tập trận với các chú lính đồ chơi mang theo. Bà Smith tìm cách bắt chuyện với cậu bé và hỏi vì sao mắt nó lại bị như vậy. Thằng bé suy nghĩ một hồi lâu rồi trả lời bằng cách nhấc miếng da đen ra khỏi mắt:&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; box-sizing: border-box; color: #212121; font-family: times; font-size: 20px; margin-bottom: 20px; text-align: justify;"&gt;
- Bác ơi, mắt cháu có bị làm sao đâu! Cháu là cướp biển mà! - Nói xong, nó lại tiếp tục chơi với những chú lính.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; box-sizing: border-box; color: #212121; font-family: times; font-size: 20px; margin-bottom: 20px; text-align: justify;"&gt;
Một chân của bà Smith đã bị cưa đến đầu gối sau một tai nạn giao thông. Hôm nay bà đến đây để bác sĩ gắn chân giả cho bà. Mất mát này khiến bà suy sụp tinh thần rất nhanh. Dù đã cố gắng tỏ ra can đảm nhưng lúc nào bà cũng mang ý nghĩ rằng mình là người tàn phế. Bà hiểu mất mát như vậy không ảnh hưởng đến cuộc sống của bà nhưng bà lại không thể vượt qua được trở lực này. Theo phương pháp chữa trị bằng tâm lý, bà đã thử tưởng tượng mọi điều theo hướng tích cực nhưng không một hình ảnh nào đủ sâu đậm mà cảm xúc của bà có thể chấp nhận được. Sâu trong tâm tưởng, bà vẫn cảm thấy mình là một người bỏ đi.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; box-sizing: border-box; color: #212121; font-family: times; font-size: 20px; margin-bottom: 20px; text-align: justify;"&gt;
Nhưng giờ đây, khi nghe hai từ "cướp biển" thốt ra từ một đứa bé, ngay lập tức, một sự chuyển biến sâu sắc ùa đến trong tâm tưởng bà, một cảm giác mới lạ chưa từng có tràn ngập trong từng thớ thịt. Bà thấy mình đang đứng trên boong tàu, mặc trang phục như nhân vật cướp biển Long John Silver Chân Gỗ, người vươn thắng, hai chân hơi dang ra - một chân bằng gỗ, hai tay chống nạnh vào sườn, đầu ngẩng cao, miệng cười ngạo nghễ dưới trời giông bão. Những cơn gió quất mạnh vào người bà như muốn giật phăng chiếc áo khoác đang mặc trên người và thổi tung mái tóc bà ra phía sau. Những đợt sóng dữ dội liên tiếp va vào thành tàu, quét ngang qua hàng lan can bằng sắt. Con tàu như đang lặn hụp và rên xiết dưới can giận dữ của bão tố. Thế mà bà vẫn đứng vững - hiên ngang và kiêu hãnh. Hình ảnh của một người tàn phế không còn nữa. Bất chợt, bà trìu mến đưa mắt nhìn cậu bé, vẫn còn đang mải chơi với các chú lính. Ít phút sau, cô y tá bước ra mời bà vào. Khi bà khập khiễng bước trên đôi nạng gỗ, cậu bé lúc này mới nhận ra đôi chân không lành lặn của bà. Nó buột miệng hỏi:&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; box-sizing: border-box; color: #212121; font-family: times; font-size: 20px; margin-bottom: 20px; text-align: justify;"&gt;
- Bác ơi, chân bác bị sao vậy?&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; box-sizing: border-box; color: #212121; font-family: times; font-size: 20px; margin-bottom: 20px; text-align: justify;"&gt;
Người mẹ nghe thế liền mắng con và xin lỗi bà Smith. Nhưng bà chỉ nhìn xuống cái chân cụt của mình rồi trả lời cậu bé bằng một nụ cười hiền hậu pha chút tự hào:&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; box-sizing: border-box; color: #212121; font-family: times; font-size: 20px; margin-bottom: 20px; text-align: justify;"&gt;
- Có gì đâu cháu. Bác cũng là cướp biển mà!&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; box-sizing: border-box; color: #212121; font-family: times; font-size: 20px; margin-bottom: 20px; text-align: justify;"&gt;
- First News Theo Viva Consulting&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</content><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/2412460562464444064/comments/default" rel="replies" title="Post Comments" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2019/05/bac-cung-la-cuop-bien.html#comment-form" rel="replies" title="0 Comments" type="text/html"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/2412460562464444064" rel="edit" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/2412460562464444064" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2019/05/bac-cung-la-cuop-bien.html" rel="alternate" title="Bác cũng là cướp biển" type="text/html"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEguCrX3BitqUhMMXvtsXENGeiD1Bqq5isVmJCE1s1_w4jq-NXiMa6GITwd3qBQb-yqz8TtLxtGlZHov8rPz8WhlUg4YDsriibBaOONglNqFzcr9IQKOqjIhCIYXAOHG4xjlSqOOB9Oe8S4P/s72-c/song-tich-cuc+-+bac+cung+la+cuop+bien.jpg" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606.post-5554657469932405576</id><published>2016-08-09T01:57:00.000-07:00</published><updated>2016-08-12T02:08:09.114-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Gandhi"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Lời nói dối"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Phi bạo lực"/><title type="text">Cha tôi đã dạy tôi về phi bạo lực như thế nào</title><content type="html">&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div style="background: rgb(255, 255, 255); border: 0px; margin-bottom: 1em; margin-top: 1em; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="line-height: 21px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="VI" style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt;Tôi 16
tuổi và sống chung với cha mẹ tôi &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt;ở
học&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt; viện&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt; do &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt;ông nội tôi thành lập &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt;,
cách Durban, Nam Phi &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt;18
dặm &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt;,&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt; giữa các đồn điền &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt;trồng &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt;mía. &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt;Chúng tôi ở vùng
quê xa&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt;, &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt;không có hàng xóm&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt; lân
cận&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt;, nên hai chị em
tôi và tôi &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt;lúc nào cũng háo hức&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt;để được đi vào&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt; thị trấn&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt; thăm bạn bè
&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt;hoặc đi xem phim.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt;&lt;span style="color: #222222; line-height: 21px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt;
&lt;span lang="VI" style="color: #222222; line-height: 21px;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span lang="VI"&gt;Một ngày nọ, cha tôi bảo tôi lái xe đưa ông tới thị trấn&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt; để tham dự &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt;một hội nghị &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt;diễn ra &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt;cả ngày, và tôi nhảy &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt;đã lên vì vui sướng, cuối cùng cơ hội đã đến.&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt;K&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt;hi
tôi đi đến thị trấn, mẹ tôi đã cho tôi một danh sách các cửa hàng tạp hóa &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt;mà bà cần&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt;,&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt;và&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt; vì tôi &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt;có&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt;nguyên một ngày ở
thị trấn nên cha tôi muốn tôi&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt;để ý đến&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt; một số &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt;việc,&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt;chẳng hạn như &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt;bảo
dưỡng xe&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt;. Khi tôi&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt; chở &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt;cha tôi&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt; đến địa điểm &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt;&amp;nbsp;sáng hôm đó, ông &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt;dặn lại tôi :&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt; "&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt;Cha sẽ gặp con
ở đây lúc 5pm &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt;và
chúng t&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt;a&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI"&gt; sẽ về nhà cùng nhau."&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; line-height: 21px; text-align: justify;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiOVRd02nr2ENQeVwUw04UeJSfKwnm0ZUo5t6f0ptY7dGG1_xoYXTZydUkQ0_mN-KWJTlXFZAvN4LuE4eqQrzRtENBzV1l2KkeoQuS2v2neuJCcpb7YJQ3dqDLdw8x4ggCoqfC_FT_-LzBb/s1600/IMG_0476.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiOVRd02nr2ENQeVwUw04UeJSfKwnm0ZUo5t6f0ptY7dGG1_xoYXTZydUkQ0_mN-KWJTlXFZAvN4LuE4eqQrzRtENBzV1l2KkeoQuS2v2neuJCcpb7YJQ3dqDLdw8x4ggCoqfC_FT_-LzBb/s1600/IMG_0476.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; line-height: 21px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; line-height: 21px;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; line-height: 21px;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;i&gt;Manilal Gan&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt;&lt;i&gt;dhi, con trai thứ 2 của Mahatma Gandhi và là cha của&amp;nbsp;Arun Gandhi&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; line-height: 21px;"&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; line-height: 21px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; line-height: 21px;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; line-height: 21px;"&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;Sau khi hoàn thành nhanh chóng công việc của &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;mình&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt; tôi đã đi thẳng tới rạp chiếu phim gần nhất. Tôi &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;mải mê xem phim &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;John Wayne &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;mà &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;quên mất thời gian. &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;Lúc
đó đã &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;là 05:30 &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;và tôi mới nhớ ra nhiệm vụ của mình&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;. &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;T&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;ôi
chạy &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;như bay đến garage, lấy xe và
vội vã lái xe &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;đến
nơi cha tôi đang đợi, &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;lúc đó &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;đã gần như 06:00. Ông lo lắng
hỏi tôi: "Tại sao&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt; con đến muộn
thế&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;?" Tôi rất
xấu hổ &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;nếu nói rằng tôi trót xem
phim mà quên mất việc đón ông. T&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;ôi đã nói&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt; rằng &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;, &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;Xe chưa sửa xong nên tôi phải đợi, và đã&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt; không nhận ra rằng ông đã gọi&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt; đến garage. Khi ông biết tôi nói dối ông bảo &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;: "&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;Cha nghĩ đã có điều gì đó không ổn trong cách cha nuôi
dạy con để con không đủ tự tin nói sự thật cho cha biết.&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;. &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;Và để tìm ra nguyên nhân cha sẽ đi bộ 18 dặm về nhà để suy nghĩ về
điều này.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; line-height: 21px;"&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="color: #222222; font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; line-height: 21px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; line-height: 21px;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; line-height: 21px;"&gt;&lt;span style="color: #222222;"&gt;Và cha tôi trong bộ đồ comple, đi
giày cuốc bộ về nhà trên con đường tối om ,gập ghềnh hầu&lt;/span&gt;&lt;span style="color: #222222;"&gt;&amp;nbsp; &lt;/span&gt;&lt;span style="color: #222222;"&gt;như không có đèn, Tôi không thể bỏ cha lại
như thế được và tôi đã lái xe đi sau ông trong vòng 5.5h đồng hồ, xem cha tôi
đã chịu đựng sự thương tổn chỉ vì một lời nói dối ngu ngốc của tôi&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif; line-height: 21px;"&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 21px; text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="line-height: 21px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt;&lt;span style="color: #222222; mso-ansi-language: EN-US;"&gt;Từ đó về
sau tôi&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt; quyết định
không bao giờ nói dối một lần nữa. Tôi thường nghĩ về điều đó và tự hỏi, nếu
ông đã trừng phạt tôi&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt; theo&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt; cách&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt; mà cha mẹ hay trừng phạt con cái thì liệu tôi có học
được ra bài học hay không.&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;H&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;ành động&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt; phi bạo lực của cha tôi&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt; mạnh mẽ &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;đến nỗi tôi tưởng như thể nó mới xảy ra ngày hôm qua. &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;&amp;nbsp;Đó&lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;
chính là &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;&amp;nbsp;sức mạnh &lt;/span&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #222222;"&gt;của phi bạo lực.&lt;/span&gt;&lt;span style="color: #222222; mso-ansi-language: EN-US;"&gt;&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="line-height: 21px;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="margin-left: 177pt; text-indent: 35.4pt;"&gt;
&lt;em style="line-height: 21px;"&gt;&lt;span lang="VI" style="color: #666666;"&gt;&lt;span style="font-family: &amp;quot;arial&amp;quot; , &amp;quot;helvetica&amp;quot; , sans-serif;"&gt;ngu&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/em&gt;&lt;span style="line-height: 21px; text-indent: 35.4pt;"&gt;&lt;span style="color: #666666; font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;i&gt;ồn:&amp;nbsp;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="http://www.innerspacehn.vn/2016/08/CHA-TOI-DA-DAY-TOI-VE-PHI-BAO-LUC-NHU-THE-NAO.html"&gt;&lt;span style="line-height: 21px; text-indent: 35.4pt;"&gt;&lt;span style="color: #666666; font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;i&gt;www.Inn&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="line-height: 21px; text-indent: 35.4pt;"&gt;&lt;span style="color: #666666; font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;i&gt;er&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="line-height: 21px; text-indent: 35.4pt;"&gt;&lt;span style="color: #666666; font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;i&gt;Spac&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="line-height: 21px; text-indent: 35.4pt;"&gt;&lt;span style="color: #666666; font-family: arial, helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;i&gt;ehn.vn&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</content><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/5554657469932405576/comments/default" rel="replies" title="Post Comments" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2016/08/cha-toi-day-toi-ve-phi-bao-luc-nhu-nao.html#comment-form" rel="replies" title="0 Comments" type="text/html"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/5554657469932405576" rel="edit" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/5554657469932405576" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2016/08/cha-toi-day-toi-ve-phi-bao-luc-nhu-nao.html" rel="alternate" title="Cha tôi đã dạy tôi về phi bạo lực như thế nào" type="text/html"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiOVRd02nr2ENQeVwUw04UeJSfKwnm0ZUo5t6f0ptY7dGG1_xoYXTZydUkQ0_mN-KWJTlXFZAvN4LuE4eqQrzRtENBzV1l2KkeoQuS2v2neuJCcpb7YJQ3dqDLdw8x4ggCoqfC_FT_-LzBb/s72-c/IMG_0476.jpg" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606.post-8034638366241725180</id><published>2016-05-16T02:48:00.003-07:00</published><updated>2016-05-16T03:24:06.778-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="thiên đường"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Thế giới tương lai"/><title type="text">Thế giới tương lai</title><content type="html">&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;
&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; line-height: 115%;"&gt;Trích
trong truyện ngắn Giấc mơ của mộ&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; line-height: 115%;"&gt;t kẻ nực cười, &lt;span class="apple-converted-space"&gt;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;Fyodor
Dostoevsky&lt;/span&gt;&lt;span class="apple-converted-space"&gt;, &lt;/span&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;1877&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiPKp0WHMXgDuRI8UTsudD2WjX2WE1CnsCelg3V3mEVl4TQWdklqeLwzXov4_LH0WIYFNJ8-dxLNBJR0r7boEv3JWtyZ9YQglcx4l2as5Lax6M4ASSxKluj2z1fvcBNcRDmpU_Rmiwpjwy_/s1600/d8846d0a-77f9-48d6-85ec-5e6fd6514b1e.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiPKp0WHMXgDuRI8UTsudD2WjX2WE1CnsCelg3V3mEVl4TQWdklqeLwzXov4_LH0WIYFNJ8-dxLNBJR0r7boEv3JWtyZ9YQglcx4l2as5Lax6M4ASSxKluj2z1fvcBNcRDmpU_Rmiwpjwy_/s640/d8846d0a-77f9-48d6-85ec-5e6fd6514b1e.jpg" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;
&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; line-height: 115%;"&gt;&lt;span class="apple-style-span"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-size: 13pt; line-height: 115%;"&gt;Bỗng nhiên, tình cờ tôi thấy mình đang đứng ở một
trái đất khác trong ánh nắng rạng rỡ của một ngày đẹp như trên thiên đường. Ôi
chao, mọi thứ giống hệ như ở trái đất nhưng dường như chúng đang có lễ hội, mọi
thứ tỏa ra niềm vui sướng hân hoan thần thánh. Biển êm đềm xanh biếc nhẹ nhàng
vỗ sóng, ôm lấy bờ với tình yêu tha thiết và ý thức. Những cái cây cao và đẹp đứng
đó nở tràn hoa, và tôi chắc chắn rằng vô số những chiếc lá của chúng đang đón
chào tôi với những tiếng rì rào như những lời yêu thương. Bãi cỏ lấp lánh với
những đóa hoa đang tỏa hương. Những chú chim nhỏ từng đàn đang bay trong không
trung, và như chúng không sợ tôi, đậu xuống vai và tay tôi vui vẻ vỗ những chiếc
cánh nhỏ vào tôi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-size: 13.0pt; line-height: 115%;"&gt;Và cuối cùng tôi cũng được nhìn thấy và biết đến
con người của miền đất hạnh phúc đó. Họ tới chỗ tôi vây quanh và ngắm nhìn tôi.
Những người con của mặt trời. Ôi, họ đẹp biết bao. Tôi chưa bao giờ thấy vẻ đẹp
này ở con người trên trái đất. Có lẽ chỉ ở những đứa trẻ nhỏ mới có thể tìm thấy
sự phản chiếu xa của vẻ đẹp đó. Đôi mắt họ lấp lánh ánh rạng rỡ. Khuôn mặt họ tỏa
ra sự thông tuệ và ý thức dường như đã đạt đến mức bình yên nhờ đầy hiểu biết.
Khuôn mặt họ rất vui vẻ, hân hoan, niềm vui trong sáng trẻ thơ thể hiện trong lời
nói và giọng nói nơi họ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-size: 13.0pt; line-height: 115%;"&gt;Từ cái nhìn đầu tiên vào khuôn mặt họ, tôi như
ngay lập tức hiểu được tất cả. Đây là một thế giới không bị vẩn đục bởi cái xấu,
sống trên đó là những con người không làm điều xấu. Họ sống trong một thiên đường
tương tự như nơi mà theo truyền thuyết của toàn nhân loại, ông cha ta đã sống
trước khi sa vào tội lỗi, ngoại trừ một điều rằng cả thế giới đều là một và là Thiên
đường. Những con người này cười vang vui vẻ bao quanh tôi và nâng niu tôi. Họ
đưa tôi về nhà họ và mỗi người đều cố gắng trấn an tôi. Họ không hỏi han tôi nhưng
tôi thấy dường như họ hiểu hết mọi thứ và họ cố gắng làm tiêu tan đi nhanh
chóng nỗi đau khổ lộ trên nét mặt tôi. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-size: 13.0pt; line-height: 115%;"&gt;Những cảm nhận về tình yêu của những con người
trong sáng và đẹp đẽ này mãi mãi ở trong tôi và tôi cảm thấy rằng tình yêu của
họ từ đó thậm chí đến giờ vẫn dành cho tôi. Chính tôi đã nhìn thấy họ, đã biết
họ và tôi trở nên nhận thức rằng tôi yêu họ và tôi đau khổ vì họ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-size: 13.0pt; line-height: 115%;"&gt;Ngay lúc đó tôi hiểu rằng trong nhiều khía cạnh
tôi không nên hoàn toàn hiểu họ. Điều này dường như không thể tin được, ví dụ rằng
họ những người biết rất nhiều, không có khoa học của chúng ta. Nhưng sau đó tôi
hiểu rằng kiến thức của họ được mở rộng và khác với những khám phá khác với
trái đất của chúng ta, và khao khác của họ cũng hoàn toàn khác biệt. Họ không
có những ham muốn và họ rất bình thản. Họ không khao khát kiến thức cuộc sống
như chúng ta cố gắng hiểu nó vì cuộc sống của họ đầy đủ, viên mãn. Tuy nhiên,
kiến thức của họ sâu sắc hơn và cao hơn kiến thức của nền khoa học chúng ta. Kể
từ khi những thế hệ sau tìm cách giải thích cuộc sống là gì, bản thân khoa học
đã tìm cách nhận thức nó để dạy người khác sống thế nào, thì những con người
này lại biết sống như thế nào thậm chí không cần đến khoa học, điều này thì tôi
hiểu. Tôi không thể thiểu được kiến thức của họ. Họ chỉ cho tôi những cái cây
còn tôi không hiểu được giới hạn của tình yêu mà họ dành cho chúng, như thể họ
đang trò chuyện với những người thân của mình. Và bạn biết không, có lẽ tôi
không nhầm khi nói rằng họ đã trò chuyện với chúng. Vâng, họ đã phát hiện ra
ngôn ngữ của chúng và tôi chắc rằng những cái cây cũng hiểu họ.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-size: 13.0pt; line-height: 115%;"&gt;Cũng theo cách đó họ nhìn thế giới tự nhiên, những
con vật sống hòa bình với họ và không bao giờ tấn công họ, chúng yêu quí những
con người ấy, họ đã chinh phục chúng bằng tình yêu thương. Họ chỉ về những vì
sao và nói với tôi điều gì đó mà tôi không hiểu được, nhưng tôi chắc rằng họ
giao tiếp với những vì tinh tú theo một cách nào đó, không chỉ qua ý nghĩ mà
còn qua một đường truyền sống động…&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-size: 13.0pt; line-height: 115%;"&gt;Họ rất hoạt bát vui vẻ như những đứa trẻ. Họ dạo
chơi trong những khu rừng nhỏ tuyệt đẹp, hát những bài hát đáng yêu, họ sống dựa
vào những thực phẩm nhẹ nhàng, hoa trái từ cây của họ, mật ong từ trong rừng và
sữa từ những loài vật yêu quí họ. Họ lao động nhưng ít mà nhẹ nhàng để có thức
ăn và quần áo. Họ được phú cho tình yêu và trẻ con được sinh ra, nhưng chưa bao
giờ tôi thấy họ có những ham muốn nhục dục tội ác, thứ mà tác động đến tất cả mọi
người trên trái đất và là nguồn gốc của tất cả mọi tội lỗi loài người. Họ vui mừng
đón những đứa trẻ mới sinh ra như những người tham gia vào thế giới hạnh phúc ấy.
Họ không bao giờ cãi nhau và không hề có sự ghen tỵ giữa họ, và thậm chí không
hiểu những thứ đó nghĩa là gì. Những đứa con của họ đều là con chung bởi chúng
tạo nên một gia đình. Không có bệnh tật cho dù có cái chết. Tuy nhiên, những
người già qua đời một cách nhẹ nhàng như đi vào giấc ngủ, xung quanh là mọi người
nói lời tạm biệt họ, cầu phước cho họ để họ ra đi với nụ cười thanh thản, rồi
xuất thần nhưng là trạng thái xuất thần điềm tĩnh và trong thiền định. Họ có thể
hình dung rằng họ sẽ vẫn tiếp tục liên hệ được với người chết thậm chí lâu sau
khi họ chết và mối liên lạc trần tục của họ không thể bị ngăn cách bởi cái chết.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-size: 13.0pt; line-height: 115%;"&gt;Họ rất tin một cách không thể giải thích được
vào cuộc sống vĩnh hằng đến nỗi không cần đặt câu hỏi về nó. Họ không có đền thờ
nhưng trong họ có sự liên hệ hợp nhất, thường hằng với toàn bộ vũ trụ. Họ không
có tín ngưỡng, mà có hiểu biết chắc chắn rằng khi niềm vui trần thế của họ đã đạt
đến giới hạn của bản chất trần thế, thì họ sẽ có được một mối liên hệ viên mãn
vĩ đại với cả vũ trụ, về cả sự sống lẫn cái chết. Họ mong chờ khoảnh khắc đó với
niềm sướng vui không vội vã, không đau khổ mà thuận theo tự nhiên, và có vẻ như
họ đã dự cảm được từ trước giờ phút đó trong trái tim mình và họ nói điều đó với
nhau. &lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-size: 13.0pt; line-height: 115%;"&gt;Vào buổi tối, trước khi đi ngủ, họ thích hát đồng
ca. Trong những bài hát này họ thể hiện những tình cảm cho một ngày vừa qua, ca
ngợi nó và tạm biệt nó. Họ ca ngợi tự nhiên, trái đất và biển cả núi rừng. Họ
thích sáng tác ra những ca khúc về nhau. Họ khen ngợi nhau như những đưa trẻ.
Đó là những bài hát giản dị nhất nhưng chúng xuất phát từ trái tim và đi đến
trái tim. Và không chỉ trong các ca khúc mà dường như là họ yêu mến nhau trong
suốt cả cuộc đời. Đó là một niềm say mê chung, hoàn chỉnh và rộng khắp.&lt;o:p&gt;&lt;/o:p&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="MsoNormal" style="text-align: justify;"&gt;
&lt;i&gt;&lt;span style="font-size: 13.0pt; line-height: 115%;"&gt;(nhóm dịch
Hearts and Souls)&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</content><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/8034638366241725180/comments/default" rel="replies" title="Post Comments" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2016/05/the-gioi-tuong-lai.html#comment-form" rel="replies" title="0 Comments" type="text/html"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/8034638366241725180" rel="edit" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/8034638366241725180" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2016/05/the-gioi-tuong-lai.html" rel="alternate" title="Thế giới tương lai" type="text/html"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiPKp0WHMXgDuRI8UTsudD2WjX2WE1CnsCelg3V3mEVl4TQWdklqeLwzXov4_LH0WIYFNJ8-dxLNBJR0r7boEv3JWtyZ9YQglcx4l2as5Lax6M4ASSxKluj2z1fvcBNcRDmpU_Rmiwpjwy_/s72-c/d8846d0a-77f9-48d6-85ec-5e6fd6514b1e.jpg" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606.post-7871547371608204362</id><published>2015-09-25T22:07:00.001-07:00</published><updated>2015-09-25T22:07:40.088-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Chiến thắng thật sự sau truyền thuyết 1 dặm 4 phút"/><title type="text">Chiến thắng thật sự sau truyền thuyết 1 dặm 4 phút</title><content type="html">&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
Câu chuyện này không giống những câu chuyện bạn đã từng đọc.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEi0lLBpSgQ6XPrVLMSdC063jn0ZYvQi4zuuEO9ID45agP9JXQ3ovouHqYFSX8z6Ua8QiaR93KaNnQ0m5futWb7UPq3Art467uUMq-UkUZ3dinz1kbI5Bngh6xlDmQPCij_ygWKCk20BYelw/s1600/roger-bannister2.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="502" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEi0lLBpSgQ6XPrVLMSdC063jn0ZYvQi4zuuEO9ID45agP9JXQ3ovouHqYFSX8z6Ua8QiaR93KaNnQ0m5futWb7UPq3Art467uUMq-UkUZ3dinz1kbI5Bngh6xlDmQPCij_ygWKCk20BYelw/s640/roger-bannister2.png" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
Trong nhiều thập kỷ tranh giải Olympic, không vận động viên điền kinh nào có thể chạy hết 1 dặm trong 4 phút. Thực ra thì năm 1903, Harry Andrews, một huấn luyện viên Olympic người Anh đã tuyên bố kỷ lục 4 phút 12 giây 75 không thể nào bị phá vỡ. Và ông có lý do để cảm thấy điều đó là chắc chắn. Kỷ lục này do một vận động viên điền kinh người Anh, Walter George, thiết lập từ năm 1886, và mười bảy năm sau đó chưa hề có vận động viên nào đạt được dưới hai giây so với kỷ lục đó. Nếu kỷ lục này không thể bị phá, như Andrew nghĩ, thì 1 dặm trong 4 phút càng là một mục tiêu hoang tưởng cho bất kỳ ai muốn đạt được.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
Cùng trong thời gian đó, các vận động viên cũng nghe những người được cho là chuyên gia ra rả các lý do ủng hộ cho sự khẳng định của vị huấn luyện viên nọ. Ngay cả cộng đồng y khoa cũng khuyến cáo các vận động viên rằng áp lực lên cơ thể trong việc cố gắn chạy một dặm trong 4 phút có thể gây hại cho cơ thể.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
Mãi cho đến năm 1915 kỷ lục này, vốn đã được duy trì trong suốt hai mươi chin năm, mới bị phá vỡ. Tuy nhiên, kỷ lục 4 phút 12 giâu 6 cũng còn cách xa mức 4 phút. Thực ra thì kỷ lục gần với mức này được thiết lập năm 1945 khi Gunder Hagg người Thuỵ Điển chạm mức 4 phút 1 giây 3. Và kỷ lục này được duy trì trong gần một thập kỷ. Những vận động viên giỏi nhất thế giới đã đạt rất sát mức kỷ lục này, nhưng không ai có thể phá vỡ nó. Vì sao? Các nhà khoa học nói cơ thể con người không thể chịu nổi áp lực sinh ra khi chạy nhanh như vậy.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
Tất cả đã thay đổi vào cái ngày một vận động viên trẻ tuổi người Anh tên&amp;nbsp;&lt;strong&gt;Roger Bannister&lt;/strong&gt;&amp;nbsp;tuyên bố công khai là anh ta có thể chạy hết 1 dặm trong vòng 4 phút. Một năm trước đó, anh đã vô địch cự ly 1 dặm ở Anh và rất sẵn dàng cho giải Olympic. Thật không may, lịch thi đấu có những thay đổi ở phút cuối cùng nên anh không thể nghỉ ngơi giữa các lượt thi đấu, điều đó khiến anh phải về đích ở vị trí thứ tư và hứng chịu búa rìu của báo giới thể thao Anh – những người kết tội anh đã quay lưng với phương pháp huấn luyện và rèn luyện thông thường nên mới có thành tích thảm hại đến như vậy.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
Đó là khi, bị thúc đẩy bởi những lời chỉ trích, vận động viên trẻ này phải cứu lấy danh dự của mình bằng việc lập nên một kỷ lục mới với cự ly 1 dặm. Nhưng không phải như các kỷ lục thông thường. Anh sẽ phá vỡ cái rào cản 4 phút gần như bất khả vượt qua đó. Mọi người – các chuyên gia thể thao, các cơ sở y tế, mọi người! – đều nghĩ chắc anh chàng này bị điên!&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
Sau nhiều trở ngại và thất bại, cơ hội đã đến với anh vào&amp;nbsp;&lt;strong&gt;ngày 6 tháng 5 năm 1954&lt;/strong&gt;, tại một lượt thi đấu ở Oxford, trong giải Liên Đoàn Thể Thao Không Chuyên Anh Quốc. Ngày hôm đó, anh đã làm nên điều bất khả. Anh chạy hết một dặm dưới 4 phút. Huyền thoại vỡ vụn. Kỷ lục không thể phá vỡ sụp đổ.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
&amp;nbsp; Khi cuộc đua chưa bắt đầu, Chris Brasher dẫn đầu với Bannister ngay phía sau và người bạn, cũng là đối thủ của anh, Chris Chataway ở vị trí thức ba. Nửa dặm đầu tiên trôi qua sau 1 phút 58 giây. Sau hai vòng rưỡi, Brasher bắt đầu thấm mệt, Chataway vượt lên dẫn trước và Bannister mau chóng chiếm vị trí thứ hai. Sau ba phần tư dặm, cuộc đua hầu như trở nên dễ dàng hơn. Khi hồi chuông vang lên, báo hiệu vòng chạy cuối cùng, Bannister đã chạy hết 3 phút 0,7 giây và đám đông hò reo vang dội.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
Bannister biết rằng nếu muốn đạt được mục tiêu, anh phải hoàn tất vòng chạy cuối cùng trong 59 giây. Chataway đang dẫn đầy ở khúc cua phía trước và cách đích đến 230 mét, Bannister chạy nước rút vượt lên dẫn đầu với sự bứt phá cuối cùng và lao về đích. Lúc đó anh đã chạy thục mạng. Anh biết rằng thời khắc của cả cuộc đời đang nằm trong tầm tay. “Cảm xúc lẫn lộn giữa sợ hãi và tự hào”, anh viết sau đó, có vẻ như là động lực duy nhất tiến lên – anh sợ nếu thất bại, sẽ không có một cánh tay nào nâng đỡ anh và cả thế giới sẽ trở thành một nơi lạnh lẽo, ngột ngạt, vì lần trước anh đã suýt chạm tới sự thất vọng đó.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
Ở gần 150 mét cuối cùng, anh được tiếp sức từ sự gào thét, hy vọng và cổ vũ của đám đông trên sân Oxford , từ những người thiết tha mong anh chiến thắng. Mặc dù đã kiệt sức, anh vẫn cố gắng chạy, dưới sự thúc đẩy của sức mạnh ý chí và những năm tháng rèn luyện. Dải băng chỉ đích đến chỉ còn cách anh 5 mét nhưng lại trong có vẻ như đang lùi dần ra xa.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
Trong cuốn The First Four Minute Mile, Bannister miêu tả nỗ lực không thể tượng tượng đã góp phần vào chiến thắng của anh. “Những giây cuối cùng dường như kéo dài vô tận. Cái dải băng mờ nhạt chỉ đích đến căng trước mắt tôi trông như nơi trú ẩn của sự bình yên, sau tất cả cố gắng. Tôi nhào tới cái dải băng như một người tung bước nhảy vọt cuối cùng qua một vực thẳm đang chực chờ nuốt chửng lấy anh ta. Mọi nỗ lực đã cạn kiệt và tôi ngã quỵ như bất tỉnh. Lúc đó chỉ có sự đau đớn ngập tràn trong tôi. Tôi cảm thấy một vầng ánh sáng chói loá bùng nổ, không còn thiết sống.”&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
Bình luận viên trên sân vận động, Norris McWhirter, khiến đáng đông sốt ruột bằng cánh câu giờ càng lâu càng tốt: “Kính thưa các quý bà quý ông, đây là kết quả của cự ly một dặm: R.G.Bannister, thuộc Liên Đoàn Thể Thao Không Chuyên, đã từng thuộc về trường Đại Học Exerter và Merton, Oxford, với kỷ lục được chạy và thi đấu mới, và với thời gian – đã được phê chuẩn – sẽ trở thành Kỷ Lục mới của người dân Anh, của Anh Quốc, của Châu Âu và của cả thế giới. Thời gian là ba phút…”&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
&amp;nbsp;Anh ấy đã thành công!&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
Sau khi Bannister nghiền nát kỷ lục này, các vận động viên điền kinh trên toàn thế giới đã nhìn ra được triển vọng. Trong vòng một năm, 37 vận động viên khác tiếp tục phá vỡ rào cản. Và trong năm tiếp theo, 300 vận động viên khác đã làm được điều này. Ngày nay, ngay cả các học sinh phổ thông cũng có thể chạy hết 1 dặm trong vòng 4 phút.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
Khi được hỏi vì sao chỉ trong một thời gian ngắn mà có nhiều người cũng làm được điều đó, Bannister trả lời: “Đó không phải là hạn chế về thể chất mà là rào cản về tinh thần.” Những vận động viên này chỉ đơn giản gỡ bỏ những giới hạn đã nhiều năm giam giữ họ.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
Rào cản tinh thần – chúng ta ai cũng có. Một số người trong chúng ta quyết định gỡ bỏ nó và giải phóng năng lực thật sự của mình, và bắt đầu làm được những gì mà trước đây từng bị coi là những điều bất khả. Và bạn cũng có thể làm như vậy. Tất cả những gì bạn cần là xác định những niềm tin sai lầm đang kìm hãm mình, và thay thế nó với những tư tưởng và niềm tin có thể làm bạn mạnh mẽ và tự tin hơn.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; font-family: sans-serif; font-size: small; padding: 0px;"&gt;
~ Trích cuốn sách kinh điển&amp;nbsp;&lt;em&gt;Ngày xưa có một con bò&lt;/em&gt;, của Camilo Cruz, Ph.D.&lt;em&gt;&amp;nbsp;&lt;/em&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</content><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/7871547371608204362/comments/default" rel="replies" title="Post Comments" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2015/09/chien-thang-that-su-sau-truyen-thuyet-1.html#comment-form" rel="replies" title="0 Comments" type="text/html"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/7871547371608204362" rel="edit" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/7871547371608204362" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2015/09/chien-thang-that-su-sau-truyen-thuyet-1.html" rel="alternate" title="Chiến thắng thật sự sau truyền thuyết 1 dặm 4 phút" type="text/html"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEi0lLBpSgQ6XPrVLMSdC063jn0ZYvQi4zuuEO9ID45agP9JXQ3ovouHqYFSX8z6Ua8QiaR93KaNnQ0m5futWb7UPq3Art467uUMq-UkUZ3dinz1kbI5Bngh6xlDmQPCij_ygWKCk20BYelw/s72-c/roger-bannister2.png" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606.post-2957010313256513575</id><published>2015-05-29T18:53:00.000-07:00</published><updated>2015-05-29T19:01:51.910-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Chuyện về cái khố của thầy tu"/><title type="text">Chuyện về cái khố của thầy tu</title><content type="html">&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div style="background-color: white; line-height: 1.5em !important; margin-bottom: 1.2em; padding: 0px; text-align: justify; word-wrap: break-word !important;"&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEil-AOfClaA92HPCnqViMh1QpOb9p2UP6pcHWt7nZRgSR_8wJx1ky7hMcKeYUMiJGt9o9dbijPrG2Xa1RF65IdEbvbCFdNcRV8F4DuRwSY60sDPsJKo91uF2NKLh6gbvBIQ-SAAmWOKOsf_/s1600/monk+and+2+pieces+of+loincloth.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="278" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEil-AOfClaA92HPCnqViMh1QpOb9p2UP6pcHWt7nZRgSR_8wJx1ky7hMcKeYUMiJGt9o9dbijPrG2Xa1RF65IdEbvbCFdNcRV8F4DuRwSY60sDPsJKo91uF2NKLh6gbvBIQ-SAAmWOKOsf_/s400/monk+and+2+pieces+of+loincloth.png" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Một đệ tử quyết tâm cầu đạo, xin học với một đạo sư. Sau thời gian học hành chăm chỉ, một hôm sư phụ có việc phải đi xa nên dặn học trò ở lại chăm lo tu hành. Học trò nghe theo lời thầy, thiền định sớm hôm không hề bê trễ, vì nếp sống tu hành thanh bần, tu sĩ chỉ có độc hai miếng khố che thân. Nhưng chiếc khố cứ bị chuột cắn rách hoài nên tu sĩ cứ lâu lâu lại phải đi xin một mảnh vải che thân khác.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Dân làng thấy vậy, bèn biếu tu sĩ một con mèo để trừ lũ chuột. Tu sĩ đem con mèo về nuôi, từ đó chuột không dám lộng hành nữa, nhưng tu sĩ lại phải lo thêm một phần ăn. Ngoài thực phẩm chay tịnh, tu sĩ phải xin sữa để nuôi con mèo. Một tín đồ thấy vậy bèn tình nguyện dâng cúng tu sĩ một con bò cái để có sữa nuôi mèo. Tu sĩ vui vẻ nhận con bò nhưng nuôi được mèo lại không có rơm cho bò ăn. Do đó, ngoài thức ăn khất thực, tu sĩ lại phải đi xin rơm về nuôi bò. Dân làng thấy vậy bèn biếu tu sĩ một mảnh đất và dụng cụ canh nông để tu sĩ trồng trọt, nuôi bò. Tu sĩ ra công cày cấy nên rau trổ thật nhiều, bò ăn không hết, phải mang bán ngoài chợ. Miếng đất thật mầu mỡ sinh hoa lợi quá nhiều, tu sĩ làm không xuể, phải gọi người đến làng giúp. Lạ thay, miếng đất cứ thế sinh sôi nẩy nở, trồng gì cũng tươi tốt và chả mấy chốc trở nên một đồn điền trù phú.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;
&lt;/span&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; line-height: 1.5em !important; margin-bottom: 1.2em; padding: 0px; text-align: justify; word-wrap: break-word !important;"&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Tu sĩ có nhiều hoa lợi bèn xây một đền thờ to lớn, đẹp đẽ, thuê thợ khắc tượng, đúc chuông thật vĩ đại, nhưng thời gian tu hành không còn là bao vì tu sĩ phải lo trông nom đồn điền, lo sổ sách giao dịch buôn bán, kiểm soát nhân công trồng tỉa, rồi có tiền bạc phải lo đầu tư, bỏ vốn mua thêm đất đai, khai khẩn thêm nữa.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; line-height: 1.5em !important; margin-bottom: 1.2em; padding: 0px; text-align: justify; word-wrap: break-word !important;"&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Một hôm, sư phụ trở về không trông thấy túp lều đơn sơ nữa mà thay vào đó một ngôi đền tráng lệ, nô nức khách hành hương, trong đền ồn ào những tín đồ vừa cúng bái vừa buôn bán.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; line-height: 1.5em !important; margin-bottom: 1.2em; padding: 0px; text-align: justify; word-wrap: break-word !important;"&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Trông thấy sư phụ, tu sĩ mừng rỡ chạy ra chào. Sư phụ ôn tồn hỏi tại sao lại có sự thay đổi như thế. Tu sĩ trả lời, 'thưa thầy, thật tâm con muốn tu hành nhưng tại lũ chuột cứ cắn rách áo hoài. Để bảo vệ cái áo, con nuôi mèo. Để có sữa cho mèo ăn, con phải nuôi bò, và để có rau nuôi bò, con phải canh tác. Rồi thì trúng mùa liên tiếp, sức con làm không xuể nên phải gọi thêm người làm giúp, rồi thì buôn bán thành công, tiền bạc nhiều thêm, con phải đích thân trông nom mọi việc. Sau đó con cho xây cất đền thờ to tát, đúc tượng thật vĩ đại, con còn mướn người lo việc cúng tế, nhang đèn cẩn thận'.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; line-height: 1.5em !important; margin-bottom: 1.2em; padding: 0px; text-align: justify; word-wrap: break-word !important;"&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Sư phụ thở dài, 'xây cất đền thờ thật to chỉ là trói buộc, nào phải giải thoát. Tụ tập tín đồ cho đông, ồn ào phức tạp, chỉ gây trở ngại cho việc thanh tu. Chỉ vì một cái khố rách mà con đã đi thật xa, xa hẳn con đường mà ta đã chỉ dạy nhằm việc giải thoát. Con chỉ lầm lẫn một chút mà đã đi lệch lúc nào không hay, trói buộc vào các thứ đó rồi làm sao có thể thoát được?'&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;i&gt;Còn có phiên bản kể rằng, sau khi việc buôn bán thành công, thầy tu làm không xuể. Dân làng liền khuyên thầy tu rằng, hãy kiếm một người trông nom mọi việc, hoặc tìm một quản gia, hoặc lấy một cô vợ. Thế là thầy tu lấy vợ. Rồi sinh con. Rồi phải tìm thầy dạy học cho con... Và mỗi lúc một xa mục đích ban đầu.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;i&gt;Trong cuộc sống của ta cũng vậy, trên đường đời, việc này xảy tới rồi việc kia xảy tới, xem chừng rất hợp lí. Để rồi ta bị cái vòng cuộc sống cuốn trôi đi, mà quên đi mất mục đích, ước mơ ban đầu.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</content><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/2957010313256513575/comments/default" rel="replies" title="Post Comments" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2015/05/cau-chuyen-ve-cai-kho-cua-thay-tu.html#comment-form" rel="replies" title="0 Comments" type="text/html"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/2957010313256513575" rel="edit" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/2957010313256513575" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2015/05/cau-chuyen-ve-cai-kho-cua-thay-tu.html" rel="alternate" title="Chuyện về cái khố của thầy tu" type="text/html"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEil-AOfClaA92HPCnqViMh1QpOb9p2UP6pcHWt7nZRgSR_8wJx1ky7hMcKeYUMiJGt9o9dbijPrG2Xa1RF65IdEbvbCFdNcRV8F4DuRwSY60sDPsJKo91uF2NKLh6gbvBIQ-SAAmWOKOsf_/s72-c/monk+and+2+pieces+of+loincloth.png" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606.post-6229078184038646591</id><published>2015-05-28T21:22:00.003-07:00</published><updated>2015-05-28T21:22:58.366-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Chớ vội Phán xét ngay"/><title type="text">Chớ vội Phán xét ngay</title><content type="html">&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiqPE9ucHXVovScBgsusFZrvGCkCALGoivWAN_1W-T7-h0XZFtLIknCCD-VAkPJkFwPgAPjPiJz5fEJ0kt1JqMxw9ib83Axu9awht_DnPV62ufNjXtI7a8TRYa3_VMYL5GKcanWycCSRmXe/s1600/478d05f2f7a83e03dd93dde9a076054f.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="297" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiqPE9ucHXVovScBgsusFZrvGCkCALGoivWAN_1W-T7-h0XZFtLIknCCD-VAkPJkFwPgAPjPiJz5fEJ0kt1JqMxw9ib83Axu9awht_DnPV62ufNjXtI7a8TRYa3_VMYL5GKcanWycCSRmXe/s400/478d05f2f7a83e03dd93dde9a076054f.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span class="highlight" style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 14.44444465637207px; font-style: inherit; line-height: 18px; margin: 0px; padding: 0px; text-align: -webkit-auto; vertical-align: baseline;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span class="highlight" style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 14.44444465637207px; font-style: inherit; line-height: 18px; margin: 0px; padding: 0px; text-align: -webkit-auto; vertical-align: baseline;"&gt;Bác nông dân nọ có bốn người con trai. Bởi muốn các con ghi nhớ một điều rằng, trong cuộc sống chớ vội phán xét ngay, thế là bác liền bảo các con của mình lần lượt đi tìm một cây lê mọc ở rất xa. Người con cả ra đi vào mùa đông, người thứ hai mùa xuân, người thứ ba mùa hạ và người con út đi vào mùa thu. Khi tất cả đều đã ra đi và trở về, bác gọi các con lại và nói xem mình đã trông thấy gì.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="highlight" style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 14.44444465637207px; font-style: inherit; line-height: 18px; margin: 0px; padding: 0px; text-align: -webkit-auto; vertical-align: baseline;"&gt;Người con cả đáp rằng cái cây đó rất xấu và cong queo. Người con thứ hai phản đối ý kiến của anh mình nói rằng cái cây đó đang đâm chồi nảy lộc. Người con thứ ba cũng không đồng tình với hai anh, nói rằng cây nở đầy hoa và tỏa ngát hương thơm, và rằng đó là cảnh tượng lộng lẫy nhất mà mình từng thấy. Người con út phản đối cả ba anh, nói rằng cây đầy quả chín rụng, tràn đầy nhựa sống. Người cha liền giải thích cho các con rằng tất cả các con đều đúng, bởi mỗi người chỉ nhìn thấy cây lê đó trong một mùa mà thôi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="highlight" style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 14.44444465637207px; font-style: inherit; line-height: 18px; margin: 0px; padding: 0px; text-align: -webkit-auto; vertical-align: baseline;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="highlight" style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 14.44444465637207px; font-style: inherit; line-height: 18px; margin: 0px; padding: 0px; text-align: -webkit-auto; vertical-align: baseline;"&gt;Bác bảo rằng ta chớ nên phán xét một cái cây, một con người nếu chỉ thấy trong một mùa, một đoạn đời, và rằng bản chất của họ, cũng như niềm vui và tình yêu đến từ cuộc đời này chỉ có thể đo được vào lúc cuối cùng, khi mọi mùa đều qua. Nếu ta bỏ cuộc lúc mùa đông, ta sẽ lỡ mất mùa xuân hứa hẹn, mùa hè tươi đẹp và lộng lẫy mùa thu.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span class="highlight" style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 14.44444465637207px; font-style: inherit; line-height: 18px; margin: 0px; padding: 0px; text-align: -webkit-auto; vertical-align: baseline;"&gt;&amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp; &amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;i style="background-color: white; color: #444444; font-family: Lato, 'Myriad Pro', Arial, sans-serif; font-size: 14.4444446563721px; line-height: 22.3999996185303px; margin: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; line-height: 18px; margin: 0px; padding: 0px; text-align: -webkit-auto;"&gt;Ghim vào lòng: Chớ để cho nỗi đau một mùa đánh hỏng đi niềm vui của những mùa khác. Chớ phán xét cuộc đời vì gặp chút khó khăn. Vượt qua gian khó và những tháng ngày tươi đẹp rồi sẽ tới.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;i style="background-color: white; color: #444444; font-family: Lato, 'Myriad Pro', Arial, sans-serif; font-size: 14.4444446563721px; line-height: 22.3999996185303px; margin: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; line-height: 18px; margin: 0px; padding: 0px; text-align: -webkit-auto;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;
&lt;span style="background-color: white; color: #444444; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 14.44444465637207px; line-height: 18px; margin: 0px; padding: 0px; text-align: -webkit-auto;"&gt;&lt;i style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;- Diệu Mai chuyển ngữ -&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</content><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/6229078184038646591/comments/default" rel="replies" title="Post Comments" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2015/05/cho-voi-phan-xet-ngay.html#comment-form" rel="replies" title="0 Comments" type="text/html"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/6229078184038646591" rel="edit" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/6229078184038646591" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2015/05/cho-voi-phan-xet-ngay.html" rel="alternate" title="Chớ vội Phán xét ngay" type="text/html"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiqPE9ucHXVovScBgsusFZrvGCkCALGoivWAN_1W-T7-h0XZFtLIknCCD-VAkPJkFwPgAPjPiJz5fEJ0kt1JqMxw9ib83Axu9awht_DnPV62ufNjXtI7a8TRYa3_VMYL5GKcanWycCSRmXe/s72-c/478d05f2f7a83e03dd93dde9a076054f.jpg" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606.post-7617773062198928232</id><published>2015-05-21T20:55:00.002-07:00</published><updated>2015-05-21T21:14:09.013-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Khoảng lặng Tâm hồn"/><title type="text">Khoảng lặng Tâm hồn</title><content type="html">&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div style="background-color: white; line-height: 22px; padding: 5px 0px; text-align: left;"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhmBXV7ZwYuiqbkofdjyWMcSHBVbArEKWCmoHxmnryN_rytjZN7AuB8nP28byKatrFh1wuHMon9TbfuOADkacIes_QNI1L847UeGnXij6At6rI30qPvIPIrVycSlYukTwneXGNT68fPn4XG/s1600/7649763328_b8fa175e3e_o.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhmBXV7ZwYuiqbkofdjyWMcSHBVbArEKWCmoHxmnryN_rytjZN7AuB8nP28byKatrFh1wuHMon9TbfuOADkacIes_QNI1L847UeGnXij6At6rI30qPvIPIrVycSlYukTwneXGNT68fPn4XG/s400/7649763328_b8fa175e3e_o.jpg" width="267" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;span style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;span style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Một lần nọ, có một người nông dân bị mất một chiếc đồng hồ trong kho thóc.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Đó không phải là một cái đồng hồ thông thường bởi nó còn có giá trị về mặt tình cảm đối với ông.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Sau một thời gian dài tìm kiếm vô vọng, người nông dân phải nhờ sự trợ giúp của những đứa trẻ đang chơi bên ngoài.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; line-height: 22px; padding: 5px 0px; text-align: left;"&gt;
&lt;span style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Ông hứa nếu ai tìm được chiếc đồng hồ bị mất sẽ được thưởng.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; line-height: 22px; padding: 5px 0px; text-align: left;"&gt;
&lt;span style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Nghe thấy vậy, đám trẻ con nhanh chân chạy xung quanh kho thóc tìm kiếm.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Chúng đi khắp nơi, lục tìm ở mọi chỗ, từ nơi chứa thóc đến tận cả chỗ cho gia súc ăn nhưng vẫn không thấy.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Chỉ đến khi ông đề nghị bọn trẻ dừng việc tìm kiếm thì có bé trai chạy tới và yêu cầu ông cho nó một cơ hội nữa.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Người nông dân nhìn đứa bé và nghĩ: 'Tại sao lại không chứ? Sau tất cả thì cậu bé này có vẻ khá chân thành'.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; line-height: 22px; padding: 5px 0px; text-align: left;"&gt;
&lt;span style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Ông dẫn cậu bé trở lại trong kho. Một lúc sau, cậu đã chạy ra và trên tay là chiếc đồng hồ của ông.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Người nông dân rất hạnh phúc và ngạc nhiên, ông hỏi cậu bé: 'Làm cách nào mà cháu có được nó, sau khi tất cả các bạn khác đã từ bỏ?'.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; line-height: 22px; padding: 5px 0px; text-align: left;"&gt;
&lt;span style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Cậu bé đáp: 'Cháu không làm gì cả và chỉ ngồi im một chỗ để lắng nghe. Trong im lặng, cháu thấy tiếng kim đồng hồ chạy và theo đó cháu tìm ra nó'.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; line-height: 22px; padding: 5px 0px; text-align: left;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Đúng vậy, sự tĩnh lặng trong tâm hồn có thể sẽ tốt hơn so với một trí não luôn hoạt động.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; line-height: 22px; padding: 5px 0px; text-align: left;"&gt;
&lt;span style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Hãy để cho tâm trí của bạn những phút giây nghỉ ngơi, thư giãn hàng ngày.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; line-height: 22px; padding: 5px 0px; text-align: left;"&gt;
&lt;span style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Và hãy xem, sự hiệu quả mà nó đem lại khi giúp bạn xây dựng cuộc sống hằng mong đợi của mình.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="news-source" style="background-color: white; color: #4a4a4a; line-height: 18px; margin: 0px; overflow: hidden; padding: 3px 0px; text-align: left; width: 443px;"&gt;
&lt;span class="clr" style="color: rgb(118, 118, 118) !important; display: inline-block; font-weight: bold; margin: 0px; padding: 0px 7px 0px 0px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Theo Đất Việt&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</content><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/7617773062198928232/comments/default" rel="replies" title="Post Comments" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2015/05/khoang-lang-tam-hon.html#comment-form" rel="replies" title="0 Comments" type="text/html"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/7617773062198928232" rel="edit" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/7617773062198928232" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2015/05/khoang-lang-tam-hon.html" rel="alternate" title="Khoảng lặng Tâm hồn" type="text/html"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhmBXV7ZwYuiqbkofdjyWMcSHBVbArEKWCmoHxmnryN_rytjZN7AuB8nP28byKatrFh1wuHMon9TbfuOADkacIes_QNI1L847UeGnXij6At6rI30qPvIPIrVycSlYukTwneXGNT68fPn4XG/s72-c/7649763328_b8fa175e3e_o.jpg" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606.post-3240890099878586532</id><published>2015-05-18T03:05:00.002-07:00</published><updated>2015-05-18T03:06:35.044-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Gánh nặng Nỗi lo"/><title type="text">Gánh nặng Nỗi lo</title><content type="html">&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEilp0_wQg8bIcZmevjVXNJA9NZgKNkONSKX-etLZD0E_scYW3M41T-s631Eh9lUXWLnrsqzVTxkwvCaLwCquV5Ghe3JkFpOLbJfIcnJCBkpOctTWzjM9ySdla-VPqd-jkSfR5rBcbtaCW5a/s1600/heavy-burden.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEilp0_wQg8bIcZmevjVXNJA9NZgKNkONSKX-etLZD0E_scYW3M41T-s631Eh9lUXWLnrsqzVTxkwvCaLwCquV5Ghe3JkFpOLbJfIcnJCBkpOctTWzjM9ySdla-VPqd-jkSfR5rBcbtaCW5a/s1600/heavy-burden.png" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; box-sizing: border-box; color: #666666; font-family: Roboto, 'Helvetica Neue', Helvetica, Arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px; margin-bottom: 10px; text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; box-sizing: border-box; color: #666666; font-family: Roboto, 'Helvetica Neue', Helvetica, Arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px; margin-bottom: 10px; text-align: justify;"&gt;
Một thiên thần đang dạo chơi trên đường thì nhìn thấy một người đàn ông đang mang trên lưng chiếc túi rất nặng. Thiên thần tò mò hỏi thăm:&lt;/div&gt;
&lt;ul style="background-color: white; box-sizing: border-box; color: #666666; font-family: Roboto, 'Helvetica Neue', Helvetica, Arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px; margin: 0px 0px 10px 25px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;li style="box-sizing: border-box;"&gt;Này anh bạn, anh đang mang vật gì mà nặng nhọc thế?&lt;/li&gt;
&lt;li style="box-sizing: border-box;"&gt;Tôi đang mang những lo lắng của tôi! – Người đàn ông thở không ra hơi&lt;/li&gt;
&lt;li style="box-sizing: border-box;"&gt;Anh có thể đặt chiếc túi xuống để tôi nhìn thấy những lo lắng của anh được không? – Thiên thần đề nghị&lt;/li&gt;
&lt;/ul&gt;
&lt;div style="background-color: white; box-sizing: border-box; color: #666666; font-family: Roboto, 'Helvetica Neue', Helvetica, Arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px; margin-bottom: 10px; text-align: justify;"&gt;
Người đàn ông đặt chiếc túi xuống; Thiên thần nhìn vào nhưng chẳng thấy gì cả: Đó chỉ là chiếc túi rỗng!&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; box-sizing: border-box; color: #666666; font-family: Roboto, 'Helvetica Neue', Helvetica, Arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px; margin-bottom: 10px; text-align: justify;"&gt;
Thiên thần thốt lên:&lt;/div&gt;
&lt;ul style="background-color: white; box-sizing: border-box; color: #666666; font-family: Roboto, 'Helvetica Neue', Helvetica, Arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px; margin: 0px 0px 10px 25px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;li style="box-sizing: border-box;"&gt;Anh bạn, tôi không hề thấy có nỗi lo nào đang đè lên anh cả. Hãy quẳng chiếc túi ấy đi!&lt;/li&gt;
&lt;li style="box-sizing: border-box;"&gt;Không thể nào, ngày nào tôi cũng rất lo lắng. Tôi lo cho những điều đã xảy ra hôm qua, và những điều sẽ đến vào ngày mai. – Người đàn ông nói.&lt;/li&gt;
&lt;/ul&gt;
&lt;div style="background-color: white; box-sizing: border-box; color: #666666; font-family: Roboto, 'Helvetica Neue', Helvetica, Arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px; margin-bottom: 10px; text-align: justify;"&gt;
Bạn thấy đấy, nỗi lo chỉ thật sự trở thành gánh nặng khi bạn không hề biết đó là nỗi lo gì và cứ băn khoăn nó đã qua hay sẽ đến. Hãy vui sống vì ngày hôm nay bạn nhé!&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; box-sizing: border-box; color: #666666; font-family: Roboto, 'Helvetica Neue', Helvetica, Arial, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px; margin-bottom: 10px; text-align: justify;"&gt;
(Sưu tầm)&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</content><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/3240890099878586532/comments/default" rel="replies" title="Post Comments" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2015/05/ganh-nang-noi-lo.html#comment-form" rel="replies" title="0 Comments" type="text/html"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/3240890099878586532" rel="edit" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/3240890099878586532" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2015/05/ganh-nang-noi-lo.html" rel="alternate" title="Gánh nặng Nỗi lo" type="text/html"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEilp0_wQg8bIcZmevjVXNJA9NZgKNkONSKX-etLZD0E_scYW3M41T-s631Eh9lUXWLnrsqzVTxkwvCaLwCquV5Ghe3JkFpOLbJfIcnJCBkpOctTWzjM9ySdla-VPqd-jkSfR5rBcbtaCW5a/s72-c/heavy-burden.png" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606.post-4032684575992173270</id><published>2015-01-26T02:38:00.004-08:00</published><updated>2015-05-21T21:11:25.923-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Ba điều ước cuối cùng của Alexander Đại đế"/><title type="text">Ba điều ước cuối cùng của Alexander Đại đế</title><content type="html">&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div style="background-color: white; line-height: 21px; padding: 0px 0px 7px; text-align: justify;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg3BLX64l6_PkLZK4c3Jmgqs8dCcHyS0K7p4x3a4NKp_vV1lAZVDQ2adsvEPNPFkwpWy6i0t9hsLq5zX6hQk-lExTJVlRSu3sw3djFxgI2sGyfFKKzXSc9fL1OTtnSeITYmKhjTVUOdW6sP/s1600/3-lessons-ive-just-learned-alexander-the-great-8-728.jpg" imageanchor="1" style="clear: right; float: right; margin-bottom: 1em; margin-left: 1em;"&gt;&lt;span style="color: black; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg3BLX64l6_PkLZK4c3Jmgqs8dCcHyS0K7p4x3a4NKp_vV1lAZVDQ2adsvEPNPFkwpWy6i0t9hsLq5zX6hQk-lExTJVlRSu3sw3djFxgI2sGyfFKKzXSc9fL1OTtnSeITYmKhjTVUOdW6sP/s1600/3-lessons-ive-just-learned-alexander-the-great-8-728.jpg" width="320" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; line-height: 21px; padding: 0px 0px 7px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;span style="line-height: 24px;"&gt;Những ý nguyện cuối cùng của ngài Alexander Đại Đế khi sắp chết. Ngài Alexander Đại Đế cho triệu tập các quan trong triều đình đến để truyền đạt ba ý nguyện cuối cùng của mình. Ngài phán rằng:&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="border: 0px; line-height: 24px; padding: 5px 0px;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;1 – Quan tài của ngài phải &amp;nbsp;do chính các vị ngự y (bác sĩ) giỏi nhất của thời đó khiêng đi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; line-height: 24px; padding: 5px 0px;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;2 – Tất cả các báu vật của ngài (vàng, bạc, châu báu…) phải được rải dọc theo con đường dẫn đến ngôi mộ của ngài, và …&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; line-height: 24px; padding: 5px 0px;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;3 – Đôi bàn tay của ngài phải được để lắc lư, đong đưa trên không, thò ra khỏi quan tài để cho mọi người đều thấy.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; line-height: 24px; padding: 5px 0px;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Một vị cận thần của ngài, rất đỗi ngạc nhiên về những điều yêu cầu kỳ lạ này, và đã hỏi ngài Alexander lý do “Tại sao nhà vua lại muốn như thế ?”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; line-height: 24px; padding: 5px 0px;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Ngài Alexander đã giải thích như sau:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; line-height: 24px; padding: 5px 0px;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;1 – Ta muốn chính các vị ngự y (bác sĩ) giỏi nhất phải khiêng quan tài của ta để cho mọi người thấy rằng.&amp;nbsp;&lt;span style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;span style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;Một khi phải đối mặt với cái chết, thì chính họ là “&lt;span style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;Những người tài giỏi nhất&lt;/span&gt;” cũng không có tài nào để cứu chữa.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; line-height: 24px; padding: 5px 0px;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;2 – Ta muốn châu báu của ta được vung vãi trên mặt đất để cho mọi người thấy rằng&amp;nbsp;&lt;span style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;span style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;“Của cải, tài sản mà ta gom góp được ở trên thế gian này, sẽ mãi mãi ở lại trên thế gian này”&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&amp;nbsp;(một khi ta nhắm mắt xuôi tay từ giã cỏi đời).&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; line-height: 24px; padding: 5px 0px;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;3 – Ta muốn bàn tay của ta đong đưa trên không, để cho mọi người thấy rằng&amp;nbsp;&lt;span style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;span style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;“Chúng ta đến với thế giới này,với hai bàn tay trắng và khi rời khỏi thế giới này,chúng ta cũng chỉ có hai bàn tay trắng”.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; line-height: 24px; padding: 5px 0px; text-align: left;"&gt;
&lt;span style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;span style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Đến cuối cuộc đời, chúng ta sẽ nghiệm ra rằng, kho tàng quý giá nhất trên cuộc đời này là&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;span style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;“TÌNH YÊU THƯƠNG”&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; line-height: 24px; padding: 5px 0px; text-align: left;"&gt;
&lt;span style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;span style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;(Sưu tầm)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; line-height: 24px; padding: 5px 0px; text-align: left;"&gt;
&lt;span style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;span style="margin: 0px; padding: 0px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</content><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/4032684575992173270/comments/default" rel="replies" title="Post Comments" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2015/01/ba-ieu-uoc-cuoi-cung-cua-alexander-ai-e.html#comment-form" rel="replies" title="0 Comments" type="text/html"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/4032684575992173270" rel="edit" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/4032684575992173270" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2015/01/ba-ieu-uoc-cuoi-cung-cua-alexander-ai-e.html" rel="alternate" title="Ba điều ước cuối cùng của Alexander Đại đế" type="text/html"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg3BLX64l6_PkLZK4c3Jmgqs8dCcHyS0K7p4x3a4NKp_vV1lAZVDQ2adsvEPNPFkwpWy6i0t9hsLq5zX6hQk-lExTJVlRSu3sw3djFxgI2sGyfFKKzXSc9fL1OTtnSeITYmKhjTVUOdW6sP/s72-c/3-lessons-ive-just-learned-alexander-the-great-8-728.jpg" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606.post-2749808759392847676</id><published>2014-06-22T22:20:00.002-07:00</published><updated>2014-06-22T22:20:24.608-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="CỬA HÀNG SỐNG TÍCH CỰC"/><title type="text">GIAN HÀNG SỐNG TÍCH CỰC</title><content type="html">&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhkZtnPy1vlTQGwdzY6eczSYQZDfRbtE3qKs6jvkj2dWF82WBiawrnJw3iJbPp3a2sQyeNQPthvwlQZu5YLovOC1-uKwBs0slLr8_m4_nTcf0I1uugkaUIYMcvC4ThGhnLLawQynYr4BZB5/s1600/positive_thinking_by_omgitsmanders-d53rl3p.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhkZtnPy1vlTQGwdzY6eczSYQZDfRbtE3qKs6jvkj2dWF82WBiawrnJw3iJbPp3a2sQyeNQPthvwlQZu5YLovOC1-uKwBs0slLr8_m4_nTcf0I1uugkaUIYMcvC4ThGhnLLawQynYr4BZB5/s1600/positive_thinking_by_omgitsmanders-d53rl3p.jpg" height="266" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 10px; padding: 0px; text-align: justify; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Cửa hàng này nằm trên đường Quyết Tâm , khu phố Nỗ Lực và gian hàng bạn đang đứng là gian hàng Sống Tích Cực .&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 10px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Ở đây, chúng tôi nhận ” trang điểm ” cho tâm hồn bạn mỗi ngày. Không cần đồ nghề gì phức tạp, chỉ cần bạn sử dụng những mỹ phẫm và đồ trang sức này của chúng tôi, bạn sẽ thấy mình đẹp lên trong tâm hồn. Nào, thử nhé!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 10px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;1/ Đầu tiên, chúng tôi sẽ dùng Kem Che Khuyết Điểm .&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 10px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Nó có tác dụng làm mờ dần rồi mất đi những nốt mụn Ích Kỷ , những tàng nhang Tự Kiêu trên khuôn mặt bạn. Tuy nhiên, loại kem này đòi hỏi bạn phải dùng bông Kiên Trì mới có tác dụng lâu dài được.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 10px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;2/ Tiếp theo, mắt của bạn trông có vẻ mệt mỏi nhỉ. Không được rồi, mắt là cửa sổ cho tâm hồn mà!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 10px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Bạn hãy dùng thử loại phấn mắt Sẻ Chia và chì kẻ mắt Cảm Thông này xem. Nó sẽ mang đến bạn cảm giác Bình yên và Hạnh phúc.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 10px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Vì một cái nhìn Sẻ chia và Cảm thông sẽ khiến Khoảng Cách của bạn đến mọi người được xích gần nhau hơn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 10px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Đừng để đôi mắt của bạn trở nên vô cảm trước những gì diễn ra xung quanh, bạn nhé.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 10px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;3/ Còn đây là son môi Nụ Cười, nó sẽ khiến nụ cười trên môi bạn ngày một rạng rỡ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 10px; margin-top: 10px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Bạn biết không, nụ cười khiến bạn trông đẹp hơn, tươi tắn hơn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Và khi bạn biết nở nụ cười với ai khác, bạn sẽ nhận lại một nụ cười tương tự.&lt;/div&gt;
&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 10px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Nụ cười khiến bạn thấy phấn chấn hơn và nhìn đời đẹp hơn. Còn nữa, có một vài người đặc biệt rất thích nhìn bạn cười, có đôi khi, nụ cười của bạn là niềm vui sống của họ nữa đấy.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 10px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;4/ Cuối cùng, chúng tôi sẽ đánh Phấn nền Hy Vọng và phấn má Tự Tin cho khuôn mặt bạn tươi trẻ hơn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 10px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Chỉ cần bạn còn Hy Vọng, thì bạn sẽ còn biết đứng dậy và đi tiếp . Và nếu bạn Tự Tin, bạn sẽ thấy mình được tiếp thêm sức sống và chinh phục được cả những ai khó tính nhất. Những ánh mắt tin tưởng và ngưỡng mộ sẽ theo bạn trong mọi hoàn cảnh.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 10px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;5/ Phần trang điểm bằng mỹ phẩm thế là xong, bạn có muốn dùng Dầu Thơm hiệu Niềm Vui của chúng tôi không?&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 10px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Vâng, chúng tôi sẽ tặng bạn cả đôi bông tai Lắng Nghe này nữa. Hãy biết lắng nghe những tâm sự của bạn bè xung quanh, để sẻ chia niềm vui và vơi bớt nỗi buồn cho họ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 10px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;6/ Cám ơn bạn đã ghé vào cửa hàng của chúng tôi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 10px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Đặc biệt, nếu bạn giới thiệu bạn bè đến mua hàng, bạn sẽ được tăng thêm một loại Kem Dưỡng Tình Bạn nữa.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="border: 0px; margin-bottom: 10px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Chúc bạn lúc nào cũng luôn xinh tươi, kể cả trong tâm hồn!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</content><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/2749808759392847676/comments/default" rel="replies" title="Post Comments" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2014/06/gian-hang-song-tich-cuc.html#comment-form" rel="replies" title="0 Comments" type="text/html"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/2749808759392847676" rel="edit" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/2749808759392847676" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2014/06/gian-hang-song-tich-cuc.html" rel="alternate" title="GIAN HÀNG SỐNG TÍCH CỰC" type="text/html"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhkZtnPy1vlTQGwdzY6eczSYQZDfRbtE3qKs6jvkj2dWF82WBiawrnJw3iJbPp3a2sQyeNQPthvwlQZu5YLovOC1-uKwBs0slLr8_m4_nTcf0I1uugkaUIYMcvC4ThGhnLLawQynYr4BZB5/s72-c/positive_thinking_by_omgitsmanders-d53rl3p.jpg" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606.post-1549800971337080376</id><published>2014-05-05T16:08:00.002-07:00</published><updated>2014-05-05T16:13:10.723-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Ngàn con ếch"/><title type="text">Ngàn con ếch</title><content type="html">&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #141823; font-family: Helvetica, Arial, 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 13.63636302947998px; line-height: 17.563634872436523px; margin-bottom: 6px;"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgyGrifj3liUg6-7VtOxorUPHFXCK87ZeejH1s9bUDieG7asbny2MsuIHNVFif-j4pwmS5ZdTFyUOcUVPaG01r8PoXy0MsPffIfnlvbw5i9Oe3CahVXuXEPNAKabyWj9QGNz8BrWVyUJf0c/s1600/4e4d5da886e222157afd1eee1aacd8cf.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgyGrifj3liUg6-7VtOxorUPHFXCK87ZeejH1s9bUDieG7asbny2MsuIHNVFif-j4pwmS5ZdTFyUOcUVPaG01r8PoXy0MsPffIfnlvbw5i9Oe3CahVXuXEPNAKabyWj9QGNz8BrWVyUJf0c/s1600/4e4d5da886e222157afd1eee1aacd8cf.jpg" height="400" width="266" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #141823; font-family: Helvetica, Arial, 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 13.63636302947998px; line-height: 17.563634872436523px; margin-bottom: 6px; margin-top: 6px;"&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Một người nông dân lên thành phố và hỏi người chủ một nhà hàng xem ông ta có cần một ngàn cặp đùi ếch để chế biến thức ăn không. Người chủ ngạc nhiên và hỏi nông dân làm sao ông ta có thể cung cấp nhiều ếch như vậy. Người nông dân trả lời:"Có một hồ nước gần nhà tôi đầy ếch ở trong đó-một ngàn con. Chúng kêu ồm ộp cả đêm khiến tôi muốn điên lên được"&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #141823; font-family: Helvetica, Arial, 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 13.63636302947998px; line-height: 17.563634872436523px; margin-bottom: 6px; margin-top: 6px;"&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Thế là ông chủ nhà hàng và người nông dân kí một giao kèo-mỗi ngày người nông dân sẽ cung cấp cho nhà hàng 50 con&lt;span class="text_exposed_show" style="display: inline;"&gt;&amp;nbsp;ếch cho đến khi hết số ếch trong hồ. Sáng hôm sau, người nông dân trở lại, với vẻ mặt bối rối, trên tay chỉ có một cặp ếch bé tí. Người chủ nhà hàng hỏi:"Thế cả ngàn con ếch đâu hết rồi?". Người nông dân trả lời:"Tôi đã lầm, chỉ có hai con này ở trong hồ thôi nhưng rõ ràng chúng kêu rất ồn"!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="text_exposed_show" style="background-color: white; color: #141823; display: inline; font-family: Helvetica, Arial, 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 13.63636302947998px; line-height: 17.563634872436523px;"&gt;
&lt;div style="margin-bottom: 6px;"&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Nếu bạn nghe ai đó chỉ trích hay lên án mình, hãy nhớ đó chẳng qua là vài cặp ếch ồn ào. Có khi nào bạn nằm trằn trọc trên giường vào buổi tối lo lắng về một chuyện dường như bao phủ khắp nơi - như cả ngàn con ếch đang kêu ộp ộp.? Rất nhiều khả năng là khi bình minh đến và sau khi bạn nhìn kỹ hơn, bạn sẽ ngạc nhiên về những tiếng ồn ào chẳng có nghĩa lý gì cả. Hãy suy nghĩ tất cả những gì bạn nói nhưng đừng nói tất cả những gì bạn nghĩ.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;i&gt;(sưu tầm)&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</content><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/1549800971337080376/comments/default" rel="replies" title="Post Comments" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2014/05/ngan-con-ech.html#comment-form" rel="replies" title="0 Comments" type="text/html"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/1549800971337080376" rel="edit" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/1549800971337080376" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2014/05/ngan-con-ech.html" rel="alternate" title="Ngàn con ếch" type="text/html"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgyGrifj3liUg6-7VtOxorUPHFXCK87ZeejH1s9bUDieG7asbny2MsuIHNVFif-j4pwmS5ZdTFyUOcUVPaG01r8PoXy0MsPffIfnlvbw5i9Oe3CahVXuXEPNAKabyWj9QGNz8BrWVyUJf0c/s72-c/4e4d5da886e222157afd1eee1aacd8cf.jpg" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606.post-6519347734516200444</id><published>2014-04-25T07:18:00.001-07:00</published><updated>2014-04-25T07:18:14.451-07:00</updated><title type="text">Sự tích Bảy sắc Cầu vồng</title><content type="html">&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Xưa lắm rồi, các màu trên mặt đất bỗng dưng cãi nhau. Màu nào cũng tự cho rằng mình là tuyệt hảo, quan trọng nhất, hữu ích nhất và được ưa chuộng nhất.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Màu lục bắt đầu: Dĩ nhiên là tôi quan trọng nhất. Tôi là biểu tượng của sự sống và niềm hi vọng. Tôi được chọn để tạo thành cỏ cây. Thiếu tôi cảnh vật sẽ tiêu điều. Hãy nhìn vạn vật xung quanh, các bạn hẳn thấy tôi đúng.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgVTkjtW4hOmeZCv0BUYZmX5KobW4JHRsBiMgxHh5TW7Ilr6JwER48SrqDN3LSE6aTIU6iNWRpScT-S2A8n7AnKf7xQzqm72W4G7k2Sh5vtTgnI2Un_g6PnrwTpD33IybEX3e_pkdPzhN4K/s1600/images.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgVTkjtW4hOmeZCv0BUYZmX5KobW4JHRsBiMgxHh5TW7Ilr6JwER48SrqDN3LSE6aTIU6iNWRpScT-S2A8n7AnKf7xQzqm72W4G7k2Sh5vtTgnI2Un_g6PnrwTpD33IybEX3e_pkdPzhN4K/s1600/images.jpg" height="327" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="wp-caption aligncenter" id="attachment_2007" style="background-color: #f7f7f7; border: 1px solid rgb(230, 230, 230); color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin: 0px auto 10px; padding: 4px 0px 5px; text-align: center; width: 415px;"&gt;
&lt;a href="http://webcamdong.com/wp-content/uploads/2012/10/su-tich-bay-sac-cau-vong.jpg" style="color: #004276; text-decoration: none;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="wp-caption-text" style="line-height: 12px; padding: 0px;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Sự tích bảy sắc cầu vòng&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Màu xanh ngắt lời: Bạn chỉ nghĩ đến những gì trên mặt đất, hãy ngước nhìn trời xanh và dõi ra biển biếc. Từ đáy biển sâu đến chín tầng mây cao, sự sống tồn tại được đều nhờ vào nước. Trời xanh bao la mang hình ảnh của sự thanh bình. Nếu không có thanh bình muôn loài ai nấy cũng sẽ xác xơ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Màu tím cãi lại: Tôi là màu của sức mạnh. Từ vua quan đến hàng giáo phẩm đều chọn màu của tôi vì tôi tượng trưng cho quyền uy và thông thái. Ai ai cũng sẵn sàng lắng nghe và tùng phục.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Màu vàng cười vang: Sao toàn là chuyện nghiêm túc quá thế. Tôi cho rằng chỉ có tôi mới mang lại niềm vui và sự ấm áp cho đời mà thôi. Này nhé, mặt trời vàng, mặt trăng vàng, các vì sao vàng, tất cả đem lại sự vui tươi và nụ cười cho toàn thế giới. Vắng tôi là thiếu hẳn đi niềm hân hoan.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Đến lượt màu cam tự khen: Tôi là màu của sức khỏe, của sự đổi mới. Có lẽ tôi là một màu quí vì tôi phục vụ mọi nhu cầu của con người. Tôi mang các sinh tố quan trọng nhất, hãy nhìn các loại trái cây thì biết. Tôi ít khi có mặt nhưng khi tôi nhuộm bầu trời bình minh hay bầu trời hoàng hôn, vẻ đẹp mê hồn của tôi khiến không còn ai nhớ đến các bạn nữa.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Màu chàm tiếp lời, giọng nhỏ nhẹ nhưng quyết liệt: Các bạn hãy nghĩ đến tôi xem nào. Tôi là màu của sự tĩnh lặng. Phải để ý đến tôi vì thiếu tôi, các bạn sẽ trở nên hời hợt, thiếu sâu sắc. Tôi đại diện cho tâm hồn, ý tưởng và sự tinh tế. Ai cũng cần tôi để có được một cuộc sống cân bằng cũng như tạo nên sự khác biệt. Tôi hữu dụng cho lòng tin, những giây phút trầm tư, an lạc nội tâm.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Đến lúc này màu đỏ không thể kiềm chế được nữa, quát to: Ta đây mới đích thị là “xếp sòng”. Ta là máu, là sinh lực. Ta là màu báo nguy, màu của sự can đảm. Ta là lửa. Ta là màu của đam mê, của tình yêu, của hoa hồng, của hoa anh túc… Thiếu ta, địa cầu sẽ ảm đạm như mặt trăng kia.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Và rồi các màu lại tiếp tục khoe khoang; mỗi màu tự cho mình mới là quan trọng thật sự. Cuộc tranh cãi càng lúc càng căng thẳng, bỗng nhiên một tia chớp xẹt đến, tiếp theo ngay sau là một tiếng sét to. Mưa như thác đổ xuống các màu khiến chúng phải sát cánh lại để che chở cho nhau.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Mưa nói: Thật là ngốc nếu các bạn mãi chống đối nhau. Các bạn không biết rằng mỗi màu được tạo ra cho một mục đích rõ ràng sao? Mỗi màu đều có một tính cách độc nhất và đặc biệt trong thế giới này. Hãy bắt tay nhau và cùng đến với tôi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Các màu nghe có lý và làm theo đề nghị của mưa. Chúng đến bắt tay nhau. Mưa khuyên tiếp: Từ giờ trở đi, khi nào mưa mỗi bạn hãy nổi lên thành một cầu vồng trên bầu trời để chứng tỏ các bạn đã chung sống hòa bình. Cầu vồng là hình ảnh của sự hy vọng và hòa giải.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;***&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Tình bạn rực rỡ như bảy sắc cầu vồng: đỏ, cam, vàng, lục, lam, chàm, tím. Đỏ là quả chín, cam là ngọn lửa bất diệt, vàng là ánh dương chiếu rọi, lục là cây cỏ bừng mạch sống, lam là dòng nước trong xanh, chàm là niềm mơ ước trong tim, tím là nụ hoa sắp nở. Chúng ta hãy cùng nhau chung tay chăm sóc tình bạn để tình bạn trổ nụ đơm hoa nhé!&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</content><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/6519347734516200444/comments/default" rel="replies" title="Post Comments" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2014/04/su-tich-bay-sac-cau-vong.html#comment-form" rel="replies" title="0 Comments" type="text/html"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/6519347734516200444" rel="edit" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/6519347734516200444" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2014/04/su-tich-bay-sac-cau-vong.html" rel="alternate" title="Sự tích Bảy sắc Cầu vồng" type="text/html"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgVTkjtW4hOmeZCv0BUYZmX5KobW4JHRsBiMgxHh5TW7Ilr6JwER48SrqDN3LSE6aTIU6iNWRpScT-S2A8n7AnKf7xQzqm72W4G7k2Sh5vtTgnI2Un_g6PnrwTpD33IybEX3e_pkdPzhN4K/s72-c/images.jpg" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606.post-495404160755336373</id><published>2014-04-23T19:40:00.001-07:00</published><updated>2014-04-23T20:17:46.513-07:00</updated><title type="text">Gánh nhẹ cuộc đời</title><content type="html">&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEi7QHQT-gYRqgFnbEp5Km21e6HVAOVRXugh1ISeKfId5nJfm3Vy2MomDHlQrq3AV3JljOU_ja07U2qXyy4x5g5Q5ORp9WLG-wqqjy507VgnPsKmTtiIc4uWR66kSQuk-QSU4UXyKIX2SVz3/s1600/tn_1-bcad7.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;img border="0" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEi7QHQT-gYRqgFnbEp5Km21e6HVAOVRXugh1ISeKfId5nJfm3Vy2MomDHlQrq3AV3JljOU_ja07U2qXyy4x5g5Q5ORp9WLG-wqqjy507VgnPsKmTtiIc4uWR66kSQuk-QSU4UXyKIX2SVz3/s1600/tn_1-bcad7.jpg" height="396" width="640" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #37404e; line-height: 18px;" /&gt;&lt;span style="background-color: white; color: #37404e; line-height: 18px;"&gt;“Gánh cuộc đời” nặng hay nhẹ còn tùy “tấm lòng” của chúng ta đối với cuộc sống , tình yêu cuộc sống.&lt;/span&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #37404e; line-height: 18px;" /&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #37404e; line-height: 18px;" /&gt;&lt;span style="background-color: white; color: #37404e; line-height: 18px;"&gt;Có câu chuyện thế này:&lt;/span&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #37404e; line-height: 18px;" /&gt;&lt;span class="text_exposed_show" style="background-color: white; color: #37404e; display: inline; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;Một tín đồ người Ấn Độ đi bộ đến đền thờ Thánh ở Hymalaya. Đường đi thì xa xôi, đường núi vô cùng khó đi, không khí thì loãng. Ông ta tuy mang theo&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: white; color: #37404e; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; line-height: 18px;"&gt;rất ít&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;span style="background-color: white; color: #37404e; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; line-height: 18px;"&gt;đồ đạc, nhưng vẫn cất bước không nổi, vừa đi vừa thở hổn hển….&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;span class="text_exposed_show" style="background-color: white; color: #37404e; display: inline; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;Ông ta đi rồi nghỉ, nghỉ rồi lại đi… không ngừng nhìn về phía trước, hy vọng mục tiêu đi đến sẽ sớm xuất hiện. Thình lình ông thấy phía trước có một bé gái chưa đầy 10 tuổi, trên lưng cõng một em bé đang từ bước từ bước… từng bước về phía trước. Cô bé thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa , nhưng hai tay vẫn ôm cứng đứa trẻ trên lưng.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tìn đồ người Ấn Độ đi đến bên cô bé, rất đồng cảm nói:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cháu của ta, cháu cũng giống như ta, cháu nhất định mệt rồi, cháu cõng nặng quá !&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cô bé nghe xong, không vui, trả lời:&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;- Cái ông cõng là vật nặng, nhưng cái cháu cõng không phải là vật nặng, nó là em trai của cháu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Người cảm thấy gánh nặng vì không có tình yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Chính Tình Yêu cho ta sự nhẹ nhàng. Mọi thứ chỉ có ý nghĩa khi nó giúp cho ta sống cho một tình yêu chân chính, cho một lý tưởng rõ rệt, cho một cuộc đời có ý nghĩa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Tình yêu nào cũng cần có sự hy sinh. Hy sinh sẽ là gánh nặng nếu tình yêu đó không thật. Được hy sinh cho tình yêu lại là niềm hạnh phúc, nó là“ách êm ái, và gánh nhẹ nhàng” khi trái tim đã dành trọn cho tình yêu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thế giới sẽ hạnh phúc biết bao, nếu mọi đôi vai đều biết kề nhau chung vác những trách nhiệm và bổn phận để làm cho thế giới đẹp hơn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Trong gia đình, công sở, tập thể… đều cần phải như vậy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;(Sưu tầm)&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
</content><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/495404160755336373/comments/default" rel="replies" title="Post Comments" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2014/04/ganh-nhe-cuoc-oi.html#comment-form" rel="replies" title="0 Comments" type="text/html"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/495404160755336373" rel="edit" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/495404160755336373" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2014/04/ganh-nhe-cuoc-oi.html" rel="alternate" title="Gánh nhẹ cuộc đời" type="text/html"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEi7QHQT-gYRqgFnbEp5Km21e6HVAOVRXugh1ISeKfId5nJfm3Vy2MomDHlQrq3AV3JljOU_ja07U2qXyy4x5g5Q5ORp9WLG-wqqjy507VgnPsKmTtiIc4uWR66kSQuk-QSU4UXyKIX2SVz3/s72-c/tn_1-bcad7.jpg" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606.post-9178061606311529688</id><published>2014-04-22T21:18:00.001-07:00</published><updated>2014-04-22T21:18:13.454-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Giá trị của sự Chia sẻ"/><title type="text">Giá trị của sự Chia sẻ</title><content type="html">&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhyiQKVZRrVXZHhBUuvBEZsHcpfv8qo9yqsTe2fx1bePRIVVflW9GD2USY2I0PLHtZS7BHP6tJ6kleF5MWvxSMT0fg9kGbxct4dTxM09WIvMpISGqCPQJ7Z6JLxy1PxM2bwYDs9D-w0CCNV/s1600/7750-corn-vector-1.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;img border="0" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhyiQKVZRrVXZHhBUuvBEZsHcpfv8qo9yqsTe2fx1bePRIVVflW9GD2USY2I0PLHtZS7BHP6tJ6kleF5MWvxSMT0fg9kGbxct4dTxM09WIvMpISGqCPQJ7Z6JLxy1PxM2bwYDs9D-w0CCNV/s1600/7750-corn-vector-1.jpg" height="370" width="400" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="background-color: white; color: #37404e; line-height: 18px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="background-color: white; color: #37404e; line-height: 18px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Tại vùng trang trại xa xôi, có một người nông dân năm nào cũng trồng được những cây ngô rất tốt. Năm nào ông cũng mang ngô tới hội chợ liên bang và năm nào ngô của ông cũng đạt giải nhất. Ai cũng cho rằng ông có nhữ&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;span class="text_exposed_show" style="background-color: white; color: #37404e; display: inline; line-height: 18px;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;ng bí quyết riêng độc đáo. Có một lần, một phóng viên phỏng vấn ông và phát hiện ra rằng người nông dân luôn chia sẻ những hạt giống ngô tốt nhất của mình với những người hàng xóm ở các trang trại xung quanh.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span class="text_exposed_show" style="background-color: white; display: inline;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="color: #37404e; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;div style="color: #37404e; line-height: 18px; text-align: justify;"&gt;
- Tại sao bác lại chia những hạt giống tốt nhất đi, trong khi năm nào họ cũng đem sản phẩm đến cùng hội chợ liên bang để cạnh tranh với sản phẩm của bác? – Phóng viên hỏi.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="color: #37404e; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="color: #37404e; line-height: 18px;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
- Anh không biết ư?- Người nông dân thật thà đáp – Gió luôn thổi phấn hoa và cuốn chúng từ trang trại này sang trang trại khác, từ cánh đồng này sang cánh đồng khác. Nếu những người hàng xóm quanh tôi chỉ trồng được những cây ngô xấu thì việc thụ phấn do gió rõ ràng sẽ làm giảm chất lượng ngô của chính trang trại của tôi. Tức là, nếu tôi muốn trồng được ngô tốt, tôi cũng phải giúp những người xung quanh trồng được ngô tốt đã!&lt;/div&gt;
&lt;/span&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="color: #37404e; line-height: 18px;"&gt;&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Cuộc sống cũng như vậy. Những người muốn được hạnh phúc phải giúp những người sống quanh mình hạnh phúc. Những người muốn thành công phải giúp những người quanh mình thành công. Giá trị cuộc sống của bạn được đo bằng những cuộc sống mà bạn “chạm” tới.&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
(st)&lt;/div&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
</content><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/9178061606311529688/comments/default" rel="replies" title="Post Comments" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2014/04/gia-tri-cua-su-chia-se.html#comment-form" rel="replies" title="0 Comments" type="text/html"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/9178061606311529688" rel="edit" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/9178061606311529688" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2014/04/gia-tri-cua-su-chia-se.html" rel="alternate" title="Giá trị của sự Chia sẻ" type="text/html"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhyiQKVZRrVXZHhBUuvBEZsHcpfv8qo9yqsTe2fx1bePRIVVflW9GD2USY2I0PLHtZS7BHP6tJ6kleF5MWvxSMT0fg9kGbxct4dTxM09WIvMpISGqCPQJ7Z6JLxy1PxM2bwYDs9D-w0CCNV/s72-c/7750-corn-vector-1.jpg" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606.post-7279240051374490660</id><published>2014-04-20T19:35:00.001-07:00</published><updated>2014-04-20T19:35:25.036-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Bảo vệ môi trường"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Con bò khóc"/><title type="text">Con bò khóc</title><content type="html">&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh9PBwUyYSSMb_bAPPf8862Q0F1GAzuB2iiPfxiVqoHfL5mVjrKGeDdwfmYa3B3FZCVUVkhc6yql0C7bCJ6Gq_6am1C0RVZHchXovNvGMdiYfoIwbHzM8hpPpiEXKF_x2Boh4iL7twMJwLg/s1600/letter-cow.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh9PBwUyYSSMb_bAPPf8862Q0F1GAzuB2iiPfxiVqoHfL5mVjrKGeDdwfmYa3B3FZCVUVkhc6yql0C7bCJ6Gq_6am1C0RVZHchXovNvGMdiYfoIwbHzM8hpPpiEXKF_x2Boh4iL7twMJwLg/s1600/letter-cow.jpg" height="388" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;h4 style="background-color: white; color: #0a0a0a; margin: 10px 0px 20px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Hôm ấy tôi đến sớm để hướng dẫn lớp thiền ở một nhà tù có các biện pháp an ninh không chặt chẽ lắm. Một phạm nhân mà tôi chưa hề gặp đang chờ để nói chuyện với tôi.&lt;/span&gt;&lt;/h4&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Anh ta là một người cao lớn, tóc tai, râu ria rậm rạp và trên cánh tay hình xăm trổ đầy; những vết sẹo trên mặt nói lên rằng anh ta đã trải qua nhiều cuộc đánh nhau ác liệt. Trông anh ta đáng sợ đến nỗi tôi tự hỏi vì sao anh ta lại đến học thiền. Anh ta không phải là kiểu người thích hợp. Tất nhiên là tôi sai.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Anh ta kể với tôi rằng chuyện xảy ra cách đây vài ngày làm cho anh ta cực kỳ hoảng sợ. Khi anh ta bắt đầu nói tôi đã nhận ra giọng miền Ulster. Để cung cấp cho tôi vài thông tin về nhân thân, anh ta nói rằng anh ta lớn lên trên những đường phố bạo động nhất Belfast (n.d. thủ phủ của tỉnh Ulster, Bắc Ireland). Vụ đâm chém đầu tiên diễn ra lúc anh ta mới là một cậu bé bảy tuổi. Một thằng bắt nạt ở trường đã đòi số tiền dành cho buổi ăn trưa của cậu bé. Cậu bé nói không. Thằng đó rút ra một con dao dài và lên tiếng đòi tiền lần thứ hai. Cậu ta nghĩ rằng thằng đó chỉ dọa thôi. Cậu ta nói không lần nữa. Thằng bắt nạt không thèm nói lần thứ ba, hắn đâm con dao vào cánh tay của cậu bé bảy tuổi, rút ra, rồi bỏ đi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Hoảng loạn, cậu bé chạy ra khỏi sân trường, với máu chảy ròng ròng, trở về nhà cha mình ở cách trường không xa. Người cha thất nghiệp nhìn sơ qua vết thương rồi dẫn con vào trong phòng bếp, nhưng không phải để băng bó vết thương. Người cha kéo hộc bàn, lôi ra một con dao làm bếp lớn, đưa cho con trai và ra lệnh cho cậu bé quay lại trường để đâm thằng kia.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Đó là cách anh ta được nuôi dạy. Nếu như anh ta không trở thành cao lớn và mạnh mẽ như thế thì đã chết lâu rồi. Nhà giam là một nông trại tù nơi mà những phạm nhân ngắn hạn, hay phạm nhân dài hạn sắp được tha, có thể chuẩn bị cho đời sống khi được ra, một số người học một nghề nào đó trong ngành nông nghiệp. Ngoài ra, sản phẩm do nông trại tù này cũng cung cấp thực phẩm rẻ tiền cho tất cả các nhà giam ở Perth, để giảm chi phí. Các nông trại Úc nuôi bò, cừu, và heo, chứ không chỉ trồng lúa mì và rau xanh, nông trại tù cũng thế. Nhưng không giống các nông trại khác, nông trại tù có một lò giết mổ ngay tại chỗ.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Mọi tù nhân đều có một việc làm ở nông trại. Nhiều tù nhân nói với tôi rằng công việc mà nhiều người muốn làm là những công việc ở lò mổ. Nhưng việc này được các tù nhân hung bạo ưa thích. Và công việc được ưa chuộng nhất chính là công việc của đồ tể. Anh chàng người Ireland to con này hồi đó là một đồ tể.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Anh ta mô tả lò mổ cho tôi nghe. Những hành lang làm bằng thép không gỉ rất chắc, rộng ở phần cổng ngoài , hẹp dần tạo thành một con đường giống như cái phễu khi chạy vào bên trong tòa nhà. Nối tiếp con đường hẹp đó là một bệ cao, nơi anh ta đứng với một khẩu súng điện. Những con bò, heo, hay cừu bị lùa vào con đường bằng thép đó bằng cách dùng chó và gậy thúc. Anh ta nói chúng sẽ kêu la, mỗi con theo cách của mình, và cố chạy trốn. Chúng ngửi thấy cái chết, nghe thấy cái chết, và cảm thấy cái chết. Khi một con vật đi qua bệ đứng của anh ta nó sẽ vùng vẫy, quằn quại và kêu la hết sức mình. Mặc dầu khẩu súng của anh ta có thể giết chết một con bò lớn bằng một phát bắn điện cao thế, nhưng con vật không bao giờ đứng yên cho anh ta nhắm bắn. Cho nên anh ta phải bắn một phát làm chúng choáng váng, và phát kế tiếp là để giết chết. Một phát gây choáng, một phát giết chết. Hết con này đến con khác. Ngày này qua ngày khác.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Anh chàng người Ireland này bắt đầu trở nên bị bối rối khi kể đến biến cố xảy ra cách đây vài ngày làm cho tinh thần anh ta bị chao đảo. Anh ta bắt đầu chửi thề. Khi kể tiếp, anh ta cứ lặp đi lặp lại, “mẹ kiếp, đó là sự thật !” Anh ta sợ tôi không tin.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Ngày hôm đó người ta cần thịt bò cho các trại giam ở Perth. Họ đang giết bò. Một phát gây choáng, một phát giết chết. Anh ta đã quá quen với công việc giết chóc hằng ngày cho tới khi có một con bò đi vào theo cách không giống với những con vật anh ta từng thấy. Con bò này im lặng. Nó không hề rên rĩ. Đầu nó cúi gằm xuống, đi một cách cố ý, một cách tự nguyện, một cách chậm chạp, vào vị trí sát với bệ bắn. Nó không hề quằn quại, vùng vẫy hay tìm cách chạy trốn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Khi đã đến vị trí nó ngẩng đầu lên, và nhìn chăm chăm vào người đồ tể, hoàn toàn không động đậy.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Anh chàng người Ireland chưa bao giờ thấy cảnh tượng nào giống như thế. Đầu óc anh ta bối rối đến mụ mị. Anh ta không thể đưa súng lên, cũng không thể rời mắt khỏi đôi mắt của con bò. Con bò nhìn thẳng vào bên trong anh ta.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Anh ta như rơi vào một khoảng trống không thời gian. Anh ta không thể nói cho tôi biết thời gian ấy kéo dài bao lâu, nhưng vì con bò cứ nhìn chăm chăm, nên anh ta thấy một cảnh làm anh ta rúng động hơn nữa. Bò có đôi mắt rất to. Anh ta nhìn thấy trong con mắt trái của con bò, bên trên mí mắt dưới, nước mắt bắt đầu tụ lại. Lượng nước mắt càng lúc càng nhiều đến nỗi mí mắt không thể cầm giữ lại. Nó bắt đầu chảy từng giọt xuống má, tạo thành một dòng nước mắt lấp lánh. Những cánh cửa của trái tim bị đóng lâu ngày bắt đầu mở ra. Khi anh ta nhìn mà không tin vào mắt mình, anh ta thấy ở con mắt bên phải của con bò, bên trên mí mắt dưới, nước mắt dâng lên, càng lúc càng nhiều, cho tới khi mí mắt không thể cầm giữ được. Một dòng nước mắt thứ hai từ từ chảy xuống mặt con bò. Và anh ta không còn chịu đựng nỗi. Con bò đang khóc.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Anh ta kể rằng anh ta ném khẩu súng xuống đất, chửi thề và hét lên với các sĩ quan quản giáo rằng họ làm gì anh ta cũng được, “nhưng không được giết con bò ấy”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Anh ta kết thúc câu chuyện và nói rằng bây giờ mình đã là một người ăn chay.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Đó là một câu chuyện thật. Các phạm nhân khác của trại tù xác nhận với tôi điều đó. Con bò khóc đã dạy cho con người hung bạo nhất trong số những người hung bạo ý nghĩa của từ quan tâm.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;(sưu tầm)&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</content><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/7279240051374490660/comments/default" rel="replies" title="Post Comments" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2014/04/con-bo-khoc.html#comment-form" rel="replies" title="0 Comments" type="text/html"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/7279240051374490660" rel="edit" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/7279240051374490660" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2014/04/con-bo-khoc.html" rel="alternate" title="Con bò khóc" type="text/html"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEh9PBwUyYSSMb_bAPPf8862Q0F1GAzuB2iiPfxiVqoHfL5mVjrKGeDdwfmYa3B3FZCVUVkhc6yql0C7bCJ6Gq_6am1C0RVZHchXovNvGMdiYfoIwbHzM8hpPpiEXKF_x2Boh4iL7twMJwLg/s72-c/letter-cow.jpg" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606.post-5387252423679482434</id><published>2014-04-19T08:09:00.000-07:00</published><updated>2014-04-19T08:09:44.237-07:00</updated><title type="text">Câu chuyện về tre và dương xỉ</title><content type="html">&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 16px; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: justify;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjv2t3IShsFwqFyDrh8elN2a23JPHQng_BKM_AH2Sbo5aWR7ER4jZXrxFwli2wLxB3j6ipTRFseDnsQ8RAz6xqeJ7A3D9Bznzr7lluwUmJquuYJA-to6q8NkhOM_x1uokzQBn_9BvGI-R5w/s1600/bamboo-forest_195187-1920x1200.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjv2t3IShsFwqFyDrh8elN2a23JPHQng_BKM_AH2Sbo5aWR7ER4jZXrxFwli2wLxB3j6ipTRFseDnsQ8RAz6xqeJ7A3D9Bznzr7lluwUmJquuYJA-to6q8NkhOM_x1uokzQBn_9BvGI-R5w/s1600/bamboo-forest_195187-1920x1200.jpg" height="400" width="640" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-family: inherit; font-size: inherit; font-style: inherit; font-variant: inherit; line-height: inherit; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-family: inherit; font-size: inherit; font-style: inherit; font-variant: inherit; line-height: inherit; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;Một ngày, tôi quyết định sẽ từ bỏ. Từ bỏ công việc, mọi mối quan hệ, từ bỏ mọi mong ước, hi vọng của mình. Tôi muốn từ bỏ cuộc sống. Tôi đã đến tìm và nói chuyện với Thượng đế.&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 16px; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
“Thưa&amp;nbsp;&lt;span style="border: 0px; font-family: inherit; font-size: inherit; font-style: inherit; font-variant: inherit; line-height: inherit; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;Thượng đế&lt;/span&gt;&lt;span style="border: 0px; font-family: inherit; font-size: inherit; font-style: inherit; font-variant: inherit; line-height: inherit; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;,&lt;/span&gt;&amp;nbsp;Người có thể cho con một lí do để không từ bỏ cuộc sống của mình không?”.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 16px; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Thượng đế rất ngạc nhiên khi tôi hỏi câu đó. “Con hãy nhìn đây” –&amp;nbsp;Thượng đế&amp;nbsp;lên tiếng – “Con có nhìn thấy&amp;nbsp;cây dương xỉ và cây tre này không?”.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 16px; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
“Có”- Tôi kính cẩn trả lời.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 16px; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
“Khi ta gieo hạt của dương xỉ và cây tre, ta đã chăm sóc chúng rất cẩn thận. Ta cho chúng ánh sáng, ta tưới đầy đủ nước cho chúng. Cây dương xỉ lớn rất nhanh trên mặt đất. Màu xanh của nó chẳng mấy mà phủ kín cả một vùng.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 16px; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
Nhưng chẳng có dấu hiệu gì từ hạt giống của cây tre cả. Tuy nhiên, ta đã không từ bỏ hạt mầm đó. Một năm trôi qua, Dương xỉ nhanh chóng phát triển lớn mạnh. Nhưng một lần nữa, không một dấu hiệu của hạt giống cây tre. Và cũng một lần nữa ta không từ bỏ” –&amp;nbsp;Thượng đế&amp;nbsp;chậm rãi kể.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 16px; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
“Bước sang năm thứ ba, vẫn chẳng thấy gì từ hạt giống cây tre cả. Nhưng ta vẫn không từ bỏ. Năm thứ tư cũng không có gì khác. Ta vẫn tiếp tục công việc và không từ bỏ…&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 16px; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
… Đến năm thứ năm, một mầm xanh vươn mình lên khỏi mặt đất. So với đám dương xỉ xung quanh, nó quá nhỏ bé và chẳng có chút ấn tượng nào. Nhưng chỉ 6 tháng thôi, cây tre đã cao hơn 30 mét. Nó đã mất tới 5 năm để phát triển bộ rễ. Rễ của nó rất khoẻ mạnh và có thể cung cấp cho nó tất cả những gì cần thiết để sống và vươn lên. Ta đã không cho cây tre một chút thử thách nào”.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 16px; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
“Con có biết không, con của ta, tất cả thời gian mà con phải vật lộn để sống, con đã xây dựng và hoàn thiện gốc rễ của mình” –&amp;nbsp;Thượng đế&amp;nbsp;nói tiếp.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 16px; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
“Ta đã không rời bỏ cây tre. Và ta cũng sẽ không bao giờ xa con. Đừng so sánh bản thân con với bất cứ thứ gì khác.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 16px; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
“Cây tre và dương xỉ có cách sống khác nhau mặc dù mục tiêu của chúng đều là màu xanh cho trái đất. Cơ hội của con sẽ đến…” –&amp;nbsp;Thượng đế&amp;nbsp;khắng định – “… Con sẽ vươn cao”.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 16px; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
“Liệu con có thể vươn cao đến đâu thưa Người?”.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 16px; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
“Vậy con có biết cây tre vươn cao đến đâu không” –&amp;nbsp;Thượng đế&amp;nbsp;không trả lời mà hỏi lại.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 16px; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
“Cao hết mức mà nó có thể phải không ạ?” – tôi ngập ngừng hỏi lại.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 16px; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
“Đúng thế” –&amp;nbsp;Thượng đế&amp;nbsp;mỉm cười – “Hãy cho ta cảm thấy tự hào khi thấy con vươn đến đỉnh cao nhất mà&amp;nbsp;con có thể”.&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 16px; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;i&gt;Đứng tiếc nuối những ngày đã qua trong đời. Những ngày may mắn, tốt đẹp mang cho bạn hạnh phúc. Những ngày đen tối khó khăn mang lại cho bạn nhiều kinh nghiệm. Tất cả đều cần cho cuộc sống.&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</content><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/5387252423679482434/comments/default" rel="replies" title="Post Comments" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2014/04/cau-chuyen-ve-tre-va-duong-xi.html#comment-form" rel="replies" title="0 Comments" type="text/html"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/5387252423679482434" rel="edit" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/5387252423679482434" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2014/04/cau-chuyen-ve-tre-va-duong-xi.html" rel="alternate" title="Câu chuyện về tre và dương xỉ" type="text/html"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjv2t3IShsFwqFyDrh8elN2a23JPHQng_BKM_AH2Sbo5aWR7ER4jZXrxFwli2wLxB3j6ipTRFseDnsQ8RAz6xqeJ7A3D9Bznzr7lluwUmJquuYJA-to6q8NkhOM_x1uokzQBn_9BvGI-R5w/s72-c/bamboo-forest_195187-1920x1200.jpg" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606.post-7384441065067002849</id><published>2014-04-18T15:39:00.000-07:00</published><updated>2014-04-18T15:39:03.813-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="bao dung"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="khoan dung"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="phàn nàn"/><title type="text">Chớ là cốc nước nhỏ, hãy là mặt hồ lớn</title><content type="html">&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiXK88XlcjSB93Kx0o166L4TCP6PfPifzl4hvHP791trRbP7WcGuITW8CBy7dCm4vaq3WZNY5WHUNWrihrpvmRmHY0VB5lhUxWHyVTM0iDnpHFLDkg6m8QP8Q7nj2xcc2vL-W8bmH3Ghlhr/s1600/Two-monks.jpeg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiXK88XlcjSB93Kx0o166L4TCP6PfPifzl4hvHP791trRbP7WcGuITW8CBy7dCm4vaq3WZNY5WHUNWrihrpvmRmHY0VB5lhUxWHyVTM0iDnpHFLDkg6m8QP8Q7nj2xcc2vL-W8bmH3Ghlhr/s1600/Two-monks.jpeg" height="320" width="301" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 16px;"&gt;Một chàng trai trẻ đến xin học một vị cao tăng. Anh lúc nào cũng bi quan và phàn nàn về mọi khó khăn. Đối với anh, cuộc sống chỉ có những nỗi buồn, vì thế học tập cũng chẳng hứng thú gì hơn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Một lần khi chàng ta than phiền về việc mình học mãi mà không tiến bộ, vị hiền sư im lặng lắng nghe, lát sau đưa cho anh một thìa muối thật đầy và một cốc nước nhỏ rồi yêu cầu chàng trai uống thử.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;- Cốc nước mặn chát. Chàng trai trả lời&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Vị cao tăng dẫn anh ra một hồ nước gần đó và đổ một thìa muối đầy xuống nước rồi cũng với yêu cầu tương tự.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;- Nó chẳng hề mặn lên chút nào. Chàng trai nói khi múc một ít nước dưới hồ và nếm thử.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Cuối cùng vị cao tăng chậm rãi nói:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-style: inherit; font-variant: inherit; line-height: inherit; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;“Con của ta, ai cũng có lúc gặp khó khăn trong cuộc sống. Và những khó khăn đó giống như thìa muối này, tuy nhiên mỗi người lại chọn cách hoà tan khác nhau”.&lt;/span&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Những người có tâm hồn rộng mở giống như một hồ nước thì nỗi buồn không làm họ mất đi niềm vui và sự yêu đời. Nhưng với những người tâm hồn chỉ nhỏ như một cốc nước họ sẽ tự biến cuộc sống của mình trở thành đắng chát và chẳng bao giờ học được điều gì có ích.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Bởi vậy khi đớn đau, cách tốt nhất con có thể làm là hãy giải tỏa cảm giác của mình.&amp;nbsp;&lt;strong style="border: 0px; font-style: inherit; font-variant: inherit; line-height: inherit; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;“Đừng như cốc nước nhỏ, mà hãy là mặt hồ lớn.”&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #444444; line-height: 23px; margin-bottom: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;strong style="border: 0px; font-style: inherit; font-variant: inherit; line-height: inherit; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;(st)&lt;/strong&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</content><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/7384441065067002849/comments/default" rel="replies" title="Post Comments" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2014/04/cho-la-coc-nuoc-nho-hay-la-mat-ho-lon.html#comment-form" rel="replies" title="0 Comments" type="text/html"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/7384441065067002849" rel="edit" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/7384441065067002849" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2014/04/cho-la-coc-nuoc-nho-hay-la-mat-ho-lon.html" rel="alternate" title="Chớ là cốc nước nhỏ, hãy là mặt hồ lớn" type="text/html"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiXK88XlcjSB93Kx0o166L4TCP6PfPifzl4hvHP791trRbP7WcGuITW8CBy7dCm4vaq3WZNY5WHUNWrihrpvmRmHY0VB5lhUxWHyVTM0iDnpHFLDkg6m8QP8Q7nj2xcc2vL-W8bmH3Ghlhr/s72-c/Two-monks.jpeg" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606.post-6802533346820798929</id><published>2014-04-18T02:35:00.000-07:00</published><updated>2014-04-18T02:35:27.354-07:00</updated><title type="text">Câu chuyện Chiếc Bút chì - 5 bí mật để thành công</title><content type="html">&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj9Pmxqi2k_A5NzuEY6Nw8jU67XjdQ53wNaq54BnIuCCGrIbvddYh-ITXWKyjvok6R4nI5zuj5IdQ4wZWU2KLrFF_Qv-8SMpApZj6SPjSYuX52NpNW_T0cOJ4fby0E0E-E625x6mSGF3u6x/s1600/red-pencil-chip-hd-widescreen-.jpeg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj9Pmxqi2k_A5NzuEY6Nw8jU67XjdQ53wNaq54BnIuCCGrIbvddYh-ITXWKyjvok6R4nI5zuj5IdQ4wZWU2KLrFF_Qv-8SMpApZj6SPjSYuX52NpNW_T0cOJ4fby0E0E-E625x6mSGF3u6x/s1600/red-pencil-chip-hd-widescreen-.jpeg" height="250" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Khi ra đời, một cây bút chì luôn thắc mắc không biết cuộc sống bên ngoài xưởng làm bút chì sẽ ra sao bởi thỉnh thoảng nó nghe những người thợ làm bút chì nói chuyện với nhau. Bút chì băn khoăn mãi, anh em của nó cũng không biết gì hơn.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Cuối cùng, trước hôm được mang đến các cửa hàng, bút chì mạnh dạn hỏi người thợ làm bút rằng nó và anh em của nó sẽ ra sao ở bên ngoài cuộc sống rộng lớn kia.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Người thợ làm bút mỉm cười. Ông nói:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Có 5 điều con và các anh em của con nên nhớ khi bắt đầu cuộc sống. Nếu con nhớ và làm được thì con sẽ trở thành cây bút chì tốt nhất.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;i&gt;Thứ nhất&lt;/i&gt;: Con có thể làm được những điều kỳ diệu nhất nếu con nằm trong bàn tay một người nào đó và giúp họ làm việc.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;i&gt;Thứ hai&lt;/i&gt;: Con sẽ cảm thấy đau đớn mỗi khi bị gọt, nhưng phải trải qua như thế con mới trở nên tốt hơn và có thể tiếp tục cuộc sống của mình.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;i&gt;Thứ ba&lt;/i&gt;: Nếu con viết sai một lỗi, con hãy nhớ sửa lại.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;i&gt;Thứ tư&lt;/i&gt;: Điều quan trọng nhất đối với con và những người dùng con không phải là nước sơn bên ngoài con mà là những gì bên trong con đấy.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;i&gt;Và cuối cùng&lt;/i&gt;, trong bất cứ trường hợp nào, con cũng phải tiếp tục viết. Đó là cuộc sống của con. Cho dù con gặp tình huống khó khăn như thế nào cũng vẫn phải viết thật rõ ràng, viết để để lại những dấu ấn của mình.&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;iframe allowfullscreen='allowfullscreen' webkitallowfullscreen='webkitallowfullscreen' mozallowfullscreen='mozallowfullscreen' width='320' height='266' src='https://www.blogger.com/video.g?token=AD6v5dy6R_lQXcjm70L_Ln2GHevRf_fYQQgwkMXDdB6rJoiwvGE-_yI9ZJ1tYdZ0s0Q8D4IiVj3ScJrwjofJ2DfDFw' class='b-hbp-video b-uploaded' frameborder='0'&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;i&gt;(sưu tầm)&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</content><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/6802533346820798929/comments/default" rel="replies" title="Post Comments" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2014/04/cau-chuyen-chiec-but-chi-5-bi-mat-e.html#comment-form" rel="replies" title="0 Comments" type="text/html"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/6802533346820798929" rel="edit" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/6802533346820798929" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2014/04/cau-chuyen-chiec-but-chi-5-bi-mat-e.html" rel="alternate" title="Câu chuyện Chiếc Bút chì - 5 bí mật để thành công" type="text/html"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj9Pmxqi2k_A5NzuEY6Nw8jU67XjdQ53wNaq54BnIuCCGrIbvddYh-ITXWKyjvok6R4nI5zuj5IdQ4wZWU2KLrFF_Qv-8SMpApZj6SPjSYuX52NpNW_T0cOJ4fby0E0E-E625x6mSGF3u6x/s72-c/red-pencil-chip-hd-widescreen-.jpeg" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606.post-2365545807556733907</id><published>2014-04-16T18:54:00.002-07:00</published><updated>2014-12-26T05:12:02.477-08:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Chế ngự Cảm xúc"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Kiểm soát Cảm xúc"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Vị thần Điềm đạm"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Điềm tĩnh"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Điềm đạm"/><title type="text">Vị thần Điềm đạm</title><content type="html">&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg05QTOdhjOBSrdKAKZl4hMSymkf1oMUuF0LL8btD2VxSCN4el4O3vklyfvYJVfeMFkFZl6eHYSWao5fiDNRsdtfZRjFErfc7vlKxTuSPsv_n3TxgN-NYFlOZfG0K2k9y9GqW8eMgBvoOd-/s1600/Be-Calm-Wallpaper.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg05QTOdhjOBSrdKAKZl4hMSymkf1oMUuF0LL8btD2VxSCN4el4O3vklyfvYJVfeMFkFZl6eHYSWao5fiDNRsdtfZRjFErfc7vlKxTuSPsv_n3TxgN-NYFlOZfG0K2k9y9GqW8eMgBvoOd-/s1600/Be-Calm-Wallpaper.png" height="300" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Tích xưa, theo thần thoại Nhật, các vị thần ở trên cõi trời, có một khi cùng tranh nhau quyền bá chủ thế gian. Bất kỳ là vị nào, cũng đều cho mình là quyền lực trên hết tất cả Trời Đất. Các vị thần mới nhất định bầu cử một người làm trọng tài trong cuộc thi chọi, coi ai được làm bá chủ. Vị trọng tài này có trí phán đoán và tính ngay thẳng đặc biệt, lại cũng là người cao tuổi hơn hết.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Trong các vị thần, một vị bước ra nói:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;“Các ngài hãy xem đây, sẽ thấy rõ sức mạnh phi thường của tôi như thế nào.”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Tức thời, một ánh sáng chớp lạnh xương, liền theo đó, tiếng sấm nổ vang, làm rung động cả không trung, dường như cả thế gian đều rung rinh sắp đổ. Các vị thần đều tái mặt. Lúc bấy giờ, không còn một ai còn dám nghĩ là mình là người bất khả xâm phạm nữa.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Vị thần Bão tố, bước ra nói:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;“Sức mạnh của tôi, còn ghê gớm hơn nữa. Hãy xem dưới kia, cánh đồng mênh mông lặng lẽ…”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhr40rNP2chPYPyt3D4lkMtJXSZR3HJCk_s5QZtf7VMt5vhFIdcqWPgB79LoKZBjh9emP4LuLDTqNT8hcdCKOuCMZ_A8WClE9nHrAWZR6k_5IV0B9VMhQBbt0QxXQtkdspiMRooMhYkOVuX/s1600/2013-beautiful-ocean-hd-desktop-background.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhr40rNP2chPYPyt3D4lkMtJXSZR3HJCk_s5QZtf7VMt5vhFIdcqWPgB79LoKZBjh9emP4LuLDTqNT8hcdCKOuCMZ_A8WClE9nHrAWZR6k_5IV0B9VMhQBbt0QxXQtkdspiMRooMhYkOVuX/s1600/2013-beautiful-ocean-hd-desktop-background.jpg" height="225" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Nói vừa dứt lời, bỗng mặt nước biển dâng lên… Ban đầu từ từ… kế đó sóng nổi gió tung… Nước càng dâng, gió càng lớn, sóng càng to… cuồn cuộn ầm ầm… chỉ thấy còn có một vùng nước mênh mông trắng dã… Những ngọn núi cao, sóng đánh lấn riết, không còn thấy mặt… Sóng càng lúc càng cao, gió càng lúc càng lớn… hăm he chìm ngập đến cõi trời… Các vị thần thất sắc, cầu khẩn xin tha… Thần Bão tố vẫy tay một cái: sóng lặn, gió êm… bấy giờ nước biển lao xao, sóng chạy lăn tăn trên bãi cát.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Các vị thần vừa tỉnh trí hoàn hồn, thì nghe có một giọng lảnh lót cất lên:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;“Sức mạnh không phải ở nơi sự phô trương của sức bạo tàn, vì nó chỉ có phá hoại mà không tạo lập. Sức mạnh ở cái thuật khuất phục con người và giữ gìn họ ở trong khuất phục ấy bằng ý muốn của họ. Người ta cảm vì sự dịu dàng mà chịu khuất phục chớ không phải vì bị khủng khiếp mà chịu khuất phục”.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Dứt lời, vị thần Âm nhạc lấy ống tiêu… thổi lên một hơi, nhẹ nhàng êm ái như thế nào mà hết thảy các vị thần mê mẩn tâm thần, như ngây, như dại… Tất cả đều như bị sức âm nhạc lôi cuốn vào giấc ngủ thôi miên.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj4LeWvAB6Mwma9zhYDP8GR3fCjKXX9ARnls_MDNTpNeZ9R_V00HaINGpMNkmUOAzTUlabNygZxCNn8LgSItEfoo1I7Sh_bzG9tsGtpEAntJT5RgOmLjU05kogLBdYJCUUoFp4opz142suh/s1600/bowl+and+begonia-7.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj4LeWvAB6Mwma9zhYDP8GR3fCjKXX9ARnls_MDNTpNeZ9R_V00HaINGpMNkmUOAzTUlabNygZxCNn8LgSItEfoo1I7Sh_bzG9tsGtpEAntJT5RgOmLjU05kogLBdYJCUUoFp4opz142suh/s1600/bowl+and+begonia-7.jpg" height="267" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Nhưng có một vị thần… thái độ huyền bí, dường như thản nhiên bất động.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Vị này không thấy sấm sét mà choá mắt.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Sóng bủa, nước dâng cũng không khiến gương mặt trầm tĩnh của ông thay đổi.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Mà tiếng nhạc du dương, thâm trầm, huyền hảo kia cũng không cảm động lòng ông chút nào cả.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Vị trọng tài day qua hỏi:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;“Ngài có phải bị mù, điếc gì không?”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;“Không. Tôi thấy và tôi nghe.”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;“Tại sao Ngài không động lòng. Sấm nổ, nước dâng không làm cho quả tim Ngài dao động lên sao? Nhạc thần, tiêu thánh không làm cho tâm hồn Ngài xao xuyến sao?”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;“Ngài lầm! Quả tim tôi cũng đập, tâm hồn tôi cũng xao.”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;“Nhưng sao gương mặt Ngài, tôi không thấy lộ vẻ lo sợ hay vui sướng gì cả?”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;“Không. Tôi là “Điềm Đạm”. Tôi là kẻ huấn luyện cảm giác tôi, tôi là kẻ đã làm chủ cảm giác tôi rồi. Còn các Ngài, các Ngài chỉ là những người làm tôi mọi nó vì chính các Ngài đã không thể chế trị nó.”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Có ích gì lo đi chế trị sự vật quanh mình, trong lúc mà, một tiếng nhạc tiêu tao cũng đủ làm cho cái tay cầm sấm sét kia phải rụng rời như rũ liệt…&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Còn nói đến uy lực nỗi gì, kẻ có tài ảo hoặc người kia, khi thấy nước dâng, nghe sấm nổ, cũng vẫn lao nhao lo sợ như ai…&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Các vị thần, cúi mặt làm thinh.&lt;br /&gt;Vị trọng tài nói tiếp:&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;“Quyền bá chủ, là người này. Sức mạnh thật, nơi tâm hồn điềm tĩnh của người này!”&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Hơn cả sự điều khiển sự vật, người này đã khéo léo biết điều khiển cảm xúc của mình.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Bất kỳ là một thế lực nào, nếu còn bị một thế lực khác đánh ngã, không còn gọi đặng là sức mạnh nữa. Người này không phô trương những thế lực vô ích như thế, rõ là người có sức mạnh trên hết.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Bất kỳ là những ám thị những dẫn dụ nào, cũng không làm nao núng tâm hồn người này đặng. Trái lại, người này đã thấy hết, và đã khéo lợi dụng cả thảy để làm tôi mọi cho mình. Nếu các anh em, tin cậy nơi sự phê phán của tôi, thì tôi xin nói thật: “Vị thần Điềm Đạm này là chúa tể của chúng ta cả thảy”.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.559999465942383px; margin-bottom: 20px; margin-top: 10px; padding: 0px; text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Từ đấy đến nay, câu phê phán ấy vẫn không sai giá.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</content><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/2365545807556733907/comments/default" rel="replies" title="Post Comments" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2014/04/vi-than-iem-am.html#comment-form" rel="replies" title="0 Comments" type="text/html"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/2365545807556733907" rel="edit" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/2365545807556733907" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2014/04/vi-than-iem-am.html" rel="alternate" title="Vị thần Điềm đạm" type="text/html"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg05QTOdhjOBSrdKAKZl4hMSymkf1oMUuF0LL8btD2VxSCN4el4O3vklyfvYJVfeMFkFZl6eHYSWao5fiDNRsdtfZRjFErfc7vlKxTuSPsv_n3TxgN-NYFlOZfG0K2k9y9GqW8eMgBvoOd-/s72-c/Be-Calm-Wallpaper.png" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606.post-4492172479046576342</id><published>2014-04-15T19:13:00.002-07:00</published><updated>2014-04-15T23:30:39.535-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="ĐỪNG TỰ LÀM TỔN THƯƠNG CHÍNH MÌNH"/><title type="text">Đừng tự làm tổn thương chính mình</title><content type="html">&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgIFFqEUxuCKXESF6q0FxSNUJn-G-hbYohanABjvofymviS9dkDnKcLEflOCBdK56j2FQm_MVWlfimdYLHI1SU3Epplx5G0Af1kWHnHwp3wGGbUPGtDQTJd_UL82WWwDX-39NJ5701u6SzX/s1600/images.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgIFFqEUxuCKXESF6q0FxSNUJn-G-hbYohanABjvofymviS9dkDnKcLEflOCBdK56j2FQm_MVWlfimdYLHI1SU3Epplx5G0Af1kWHnHwp3wGGbUPGtDQTJd_UL82WWwDX-39NJ5701u6SzX/s1600/images.jpg" height="227" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br style="background-color: white; line-height: 18px;" /&gt;&lt;span style="background-color: white; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;span style="background-color: white; line-height: 18px;"&gt;Một đêm nọ, một chú rắn bò vào một xưởng mộc trong lúc đang đi kiếm mồi.&lt;/span&gt;&lt;br style="background-color: white; line-height: 18px;" /&gt;&lt;br style="background-color: white; line-height: 18px;" /&gt;&lt;span style="background-color: white; line-height: 18px;"&gt;Bác thợ mộc vốn tính hơi bừa bộn đã để lại một số dụng cụ trên sàn nhà trong đó có một chiếc cưa.&lt;/span&gt;&lt;br style="background-color: white; line-height: 18px;" /&gt;&lt;span class="text_exposed_show" style="background-color: white; display: inline; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;Khi rắn bò lòng vòng trong xưởng, nó trườn qua cái cưa, và bị một vết cắt nho nhỏ.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngay lập tức, nghĩ rằng cái cưa đã tấn công mình, rắn ta quay phắt lại và cắn bổ thật mạnh vào cái cưa khiến cho miệng nó chảy máu.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Bị đau khiến rắn càng thêm tức giận. Nó tấn công một lần nữa, và một lần nữa cho đến khi cái cưa đầy máu và dường như đã “chết rồi”.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sắp chết vì bị thương, rắn quyết định cắn một cái cuối cùng thật mạnh trước khi bò đi. Sáng hôm sau, bác thợ mộc rất ngạc nhiên khi thấy một con rắn chết trước cửa nhà mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;P/S: &lt;i&gt;Đôi khi, trong lúc cố gắng làm tổn thương người khác, chúng ta chỉ làm tổn thương chính mình mà thôi.&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;span class="text_exposed_show" style="background-color: white; display: inline; line-height: 18px;"&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;span class="text_exposed_show" style="background-color: white; display: inline; line-height: 18px;"&gt;&lt;i&gt;(st có sửa chút xíu)&lt;/i&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
</content><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/4492172479046576342/comments/default" rel="replies" title="Post Comments" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2014/04/ung-tu-lam-ton-thuong-chinh-minh.html#comment-form" rel="replies" title="0 Comments" type="text/html"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/4492172479046576342" rel="edit" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/4492172479046576342" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2014/04/ung-tu-lam-ton-thuong-chinh-minh.html" rel="alternate" title="Đừng tự làm tổn thương chính mình" type="text/html"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgIFFqEUxuCKXESF6q0FxSNUJn-G-hbYohanABjvofymviS9dkDnKcLEflOCBdK56j2FQm_MVWlfimdYLHI1SU3Epplx5G0Af1kWHnHwp3wGGbUPGtDQTJd_UL82WWwDX-39NJ5701u6SzX/s72-c/images.jpg" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606.post-6174114008628068017</id><published>2014-04-07T20:38:00.000-07:00</published><updated>2014-04-07T20:38:05.779-07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Bài học về lòng Kiên trì"/><title type="text">Bài học về lòng Kiên trì</title><content type="html">&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;i style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Câu chuyện này cho chúng ta bài học về lòng kiên trì. Chúng ta thường đặt ra các mục tiêu để thực hiện, nhưng không phải ai cũng đủ kiên nhẫn để hoàn thành nó. Chúng ta nản lòng quá sớm. Nhưng nếu biết tin tưởng và kiên trì từng bước một thực hiện, chúng ta có thể thay đổi cuộc sống của mình. Và hơn nữa, khi nhận ra điều đó, hãy bắt tay ngay vào công việc của mình.&lt;/span&gt;&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;span style="background-color: white; color: #333333; line-height: 19.600000381469727px; text-align: justify;"&gt;Vài lần, con gái tôi gọi điện và nói, “Mẹ, mẹ phải đến xem những bông thuỷ tiên vàng trước khi chúng tàn.” Tôi rất muốn đi, nhưng đó là một quãng đường 2 giờ đồng hồ lái xe từ Laguna đến Hồ Arrowhead.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Mẹ sẽ đến vào thứ ba tới.” Tôi hứa, một cách bất đắc dĩ, vào cuộc gọi lần thứ ba của nó.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Thứ ba kế đó là một ngày mưa ảm đạm và lạnh lẽo. Nhưng vì đã hứa nên tôi phải đi. Khi cuối cùng tôi cũng đến được nhà Carolyn, ôm hôn và chào những đứa cháu của mình, tôi nói, “Hãy quên những bông thuỷ tiên đi, Carolyn! Đường đầy mây và sương không thể nhìn thấy gì, và không có gì trên thế giới này trừ con và những đứa trẻ có thể khiến mẹ chịu đựng nó để lái xe thêm một inch nào nữa!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Con gái tôi mỉm cười và nói, “Chúng ta vẫn lái xe trong tình trạng này được mà mẹ.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Con sẽ không thể khiến mẹ bước ra đường cho đến khi trời quang đãng trở lại, và đó là khi mẹ về nhà!” Tôi kiên quyết.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Con đã hy vọng mẹ sẽ đưa con ra chỗ sửa để lấy xe của con. “&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Chúng ta sẽ phái đi bao xa?”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Chỉ qua mấy toà nhà là đến,” Carolyn nói, “Con sẽ lái xe.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau vài phút, tôi hỏi, “ Chúng ta đang đi đâu đây? Đây không phải là đường đến gara!”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Chúng ta đang đi đến gara, chỉ có điều bằng con đường dài hơn thôi.” Carolyn mỉm cười, “bằng con đường hoa thuỷ tiên vàng. “&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Carolyn,” Tôi nói nghiêm khắc, “quay xe lại đi.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;“Thôi nào mẹ, mọi việc sẽ ổn thôi, con hứa. Mẹ sẽ không bao giờ tha thứ cho mình nếu mẹ để lỡ mất cảnh tượng này đâu.”&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Sau khoảng hai mươi phút, chúng tôi rẽ vào một con đường sỏi và tôi thấy một nhà thờ nhỏ. Ở bên phía xa của nhà thờ, tôi thấy một tấm biển viết tay: “Vườn hoa thuỷ tiên vàng.”&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;Chúng tôi ra khỏi xe và dắt theo những đứa trẻ, tôi theo Carolyn đi xuống con đường mòn. Rồi chúng tôi rẽ vào một góc của con đường, và tôi nhìn lên, sững sờ.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhMdEuoHkEigeRWxWrt6olOTco07v9APQhidBR3cIiUHpGe93o-Bx6rhMzaGitbhykh3O6n-q2eSe_SVyA-kueHG9sb1Fbef0avKG5eYSjbiN98JbgAnns0FgWt4J_AqJUkU8TRQuzDuMNQ/s1600/Champs-de-Jonquille-Vosges-%C2%A9-Budotradan.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;img border="0" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhMdEuoHkEigeRWxWrt6olOTco07v9APQhidBR3cIiUHpGe93o-Bx6rhMzaGitbhykh3O6n-q2eSe_SVyA-kueHG9sb1Fbef0avKG5eYSjbiN98JbgAnns0FgWt4J_AqJUkU8TRQuzDuMNQ/s1600/Champs-de-Jonquille-Vosges-%C2%A9-Budotradan.jpg" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;" /&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;" /&gt;&lt;span style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;"&gt;Trước mắt tôi là một cảnh tượng kỳ diệu. Nó giống như có ai đó đã trút cả một thùng to toàn vàng trải từ trên đỉnh núi xuống vậy. Những bông hoa được trồng theo những vòng xoáy rực rỡ, những dải màu da cam, trắng, vàng chanh, hồng cam, vàng nghệ và vàng bơ. Mỗi màu khác nhau được trồng thành từng nhóm, hoà quyện và chảy như dòng sông màu của riêng chúng. Có năm acre hoa được trồng ở đó.&lt;/span&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;" /&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;" /&gt;&lt;span style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;"&gt;“Nhưng ai đã làm điều này?” Tôi hỏi Carolyn.&lt;/span&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;" /&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;" /&gt;&lt;span style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;"&gt;“Chỉ một người phụ nữ,” Carolyn trả lời. “Bà ấy sống trên mảnh đất này. Kia là nhà bà.”&lt;/span&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;" /&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;" /&gt;&lt;span style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;"&gt;Carolyn chỉ vào một ngôi nhà có hàng rào, trông nhỏ nhắn và khiêm nhường giữa khung cảnh tráng lệ xung quanh. Chúng tôi đi bộ lên chỗ đó. Ngoài hiên nhà, chúng thôi thấy một tấm biển: “Câu trả lời cho những câu hỏi mà tôi biết bạn đang thắc mắc”.&lt;/span&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;" /&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;" /&gt;&lt;span style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;"&gt;Câu trả lời đầu tiên rất đơn giản: “50.000 củ”. Câu thứ hai là: “ Mỗi lần một củ, bởi một người phụ nữ. Hai bàn tay, hai chân, và một bộ não rất nhỏ bé.” Câu trả lời thứ ba là: “Bắt đầu năm 1958.”&lt;/span&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;" /&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;" /&gt;&lt;span style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;"&gt;Đó là nguyên lý hoa thuỷ tiên vàng. Với tôi, khoảnh khắc đó đã thay đổi cuộc đời tôi. Tôi nghĩ về người phụ nữ đó, người mà tôi chưa bao giờ gặp, trên bốn mươi năm trước, đã bắt đầu - mỗi lần một củ - để mang cái đẹp và niềm vui đến vùng núi hẻo lánh xa xôi này.&lt;/span&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;" /&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;" /&gt;&lt;span style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;"&gt;Chỉ trồng từng củ một, năm này qua năm khác, nhưng bà đã thay đổi thế giới. Người phụ nữ không quen biết đó đã mãi mãi thay đổi thế giới bà ấy đang sống. Bà ấy đã tạo ra một điều không thể miêu tả được thành lời, nguy nga, tráng lệ, kì diệu.&lt;/span&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;" /&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;" /&gt;&lt;span style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;"&gt;Nguyên lý mà vườn hoa của bà đã dạy tôi là một trong những nguyên lý tuyệt vời nhất. Đó là, học để đạt được mục đích và mong muốn của mình từng bước một - thường chỉ là từng bước nhỏ - và học để yêu công việc mình đang làm, học để sử dụng những khoảng thời gian nhỏ bé.&lt;/span&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;" /&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;" /&gt;&lt;span style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;"&gt;Khi chúng ta góp nhặt những mảnh nhỏ bé ấy, với những nỗ lực hàng ngày, chúng ta sẽ nhận ra rằng mình cũng có thể đạt được những kết quả tuyệt vời. Chúng ta có thể thay đổi thế giới.&lt;/span&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;" /&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;" /&gt;&lt;span style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;"&gt;“Nó làm mẹ hơi buồn,” Tôi thú nhận với Carolyn. “Nếu mẹ nghĩ tới một mục tiêu từ 35 hay 40 năm trước và thực hiện nó từng bước một trong suốt những năm qua thì mẹ đã đạt được những gì? Hãy nghĩ đến những gì mà mẹ đã có thể thực hiện!”&lt;/span&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;" /&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;" /&gt;&lt;span style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;"&gt;“Vậy mẹ hãy bắt đầu từ ngày mai.” Con gái tôi nói.&lt;/span&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;" /&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;" /&gt;&lt;span style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18.200000762939453px; text-align: justify;"&gt;Thật là vô ích khi cứ nghĩ đến thời gian đã trôi qua trong quá khứ. Cách để học được từ bài học này là, thay vì nuối tiếc khoảng thời gian đã mất, hãy hỏi, “Mình có thể vận dụng nó như thế nào cho ngày hôm nay?”&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
</content><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/6174114008628068017/comments/default" rel="replies" title="Post Comments" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2014/04/bai-hoc-ve-long-kien-tri.html#comment-form" rel="replies" title="0 Comments" type="text/html"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/6174114008628068017" rel="edit" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/6174114008628068017" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2014/04/bai-hoc-ve-long-kien-tri.html" rel="alternate" title="Bài học về lòng Kiên trì" type="text/html"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhMdEuoHkEigeRWxWrt6olOTco07v9APQhidBR3cIiUHpGe93o-Bx6rhMzaGitbhykh3O6n-q2eSe_SVyA-kueHG9sb1Fbef0avKG5eYSjbiN98JbgAnns0FgWt4J_AqJUkU8TRQuzDuMNQ/s72-c/Champs-de-Jonquille-Vosges-%C2%A9-Budotradan.jpg" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606.post-7651626507417061079</id><published>2013-12-30T17:49:00.001-08:00</published><updated>2013-12-30T17:51:18.309-08:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="GRATEFUL: A Love Song to the World"/><title type="text">Tạ ơn - một bản Tình ca cho đời. GRATEFUL: A Love Song to the World</title><content type="html">&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;iframe allowfullscreen="" frameborder="0" height="315" src="//www.youtube.com/embed/sO2o98Zpzg8" width="560"&gt;&lt;/iframe&gt;

&lt;br /&gt;
&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #555555; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-family: inherit; font-size: inherit; font-style: inherit; font-variant: inherit; line-height: inherit; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #555555; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-family: inherit; font-size: inherit; font-style: inherit; font-variant: inherit; line-height: inherit; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;&lt;b style="border: 0px; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;Written and Performed by Nimesh Patel and Daniel Nahmod&lt;/b&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; border: 0px; color: #555555; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; font-size: 14px; line-height: 20px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-family: inherit; font-size: inherit; font-style: inherit; font-variant: inherit; line-height: inherit; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;VERSE 1&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
You’re my life,&lt;br /&gt;
You’re my breath,&lt;br /&gt;
You’re a smile&lt;br /&gt;
You my guest&lt;br /&gt;
You’re the earth&lt;br /&gt;
You’re the sun&lt;br /&gt;
You’re the grass&lt;br /&gt;
You are love&lt;br /&gt;
You’re my hands&lt;br /&gt;
You’re a bug&lt;br /&gt;
You’re my eyes&lt;br /&gt;
You’re a hug&lt;br /&gt;
You’re the light&lt;br /&gt;
In the dark&lt;br /&gt;
You’re the spark&lt;br /&gt;
You are fun&lt;br /&gt;
You’re my mom&lt;br /&gt;
You are water&lt;br /&gt;
You’re the stars&lt;br /&gt;
You’re my daughter&lt;br /&gt;
Your my friend&lt;br /&gt;
Till the end&lt;br /&gt;
You’re my dreams&lt;br /&gt;
You’re my father&lt;br /&gt;
You’re the ants on the ground&lt;br /&gt;
The miracles that surround&lt;br /&gt;
I’m feelin it all around&lt;br /&gt;
The hemisphere and the clouds&lt;br /&gt;
You’re my pain you’re my sorrow&lt;br /&gt;
You’re my hope for tomorrow&lt;br /&gt;
You’re the strength when I’m hollow&lt;br /&gt;
You’re the path that I follow&lt;br /&gt;
You’re the blessings that exist&lt;br /&gt;
The small things that are bliss&lt;br /&gt;
The gift to realize that&lt;br /&gt;
Everything is a gift&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-family: inherit; font-size: inherit; font-style: inherit; font-variant: inherit; line-height: inherit; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;CHORUS 1&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
All that I am&lt;br /&gt;
All that I see&lt;br /&gt;
All that I've been and all that I'll ever be&lt;br /&gt;
Is a blessing&lt;br /&gt;
Its so amazing&lt;br /&gt;
And I’m grateful for it all, for it all&lt;br /&gt;
..Grateful for it all, for it all&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-family: inherit; font-size: inherit; font-style: inherit; font-variant: inherit; line-height: inherit; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;VERSE 2&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
You’re the blessings&lt;br /&gt;
Every time I try to count,&lt;br /&gt;
You’re the lessons&lt;br /&gt;
That l learn&lt;br /&gt;
Every time I turn around,&lt;br /&gt;
You’re the water when I’m burned&lt;br /&gt;
Everytime I think I’ve found&lt;br /&gt;
Everything I’m looking for,&lt;br /&gt;
You’re the sign sayin&lt;br /&gt;
Stop to take a bow&lt;br /&gt;
And keep moving forward&lt;br /&gt;
Only start looking towards&lt;br /&gt;
Your heart, it’ll open all the doors&lt;br /&gt;
And only then you’ll start&lt;br /&gt;
To hear the world sing in chorus&lt;br /&gt;
With your mind and heart&lt;br /&gt;
Aligned in purpose&lt;br /&gt;
Everything will feel gorgeous&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-family: inherit; font-size: inherit; font-style: inherit; font-variant: inherit; line-height: inherit; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;CHORUS 2&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
All that I am&lt;br /&gt;
All that I see&lt;br /&gt;
All that I've been and all that I'll ever be&lt;br /&gt;
Is a blessing&lt;br /&gt;
Its so amazing&lt;br /&gt;
And I’m grateful for it all, for it all&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-family: inherit; font-size: inherit; font-style: inherit; font-variant: inherit; line-height: inherit; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;BREAKDOWN 1&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Everyday I sit and pray&lt;br /&gt;
Cuz what I have is&lt;br /&gt;
More than I deserve&lt;br /&gt;
Or could ever imagine&lt;br /&gt;
How do I give back&lt;br /&gt;
To all of this magic&lt;br /&gt;
And spread the love&lt;br /&gt;
So everybody can have it&lt;br /&gt;
Doesn’t matter if I rich or poor&lt;br /&gt;
If i gotta family or if I’m all alone&lt;br /&gt;
Bad things happen I can just complain and moan&lt;br /&gt;
But there’s a million things that I can be grateful for&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-family: inherit; font-size: inherit; font-style: inherit; font-variant: inherit; line-height: inherit; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;BREAKDOWN 2&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
So I lift up my hands now&lt;br /&gt;
And I open my heart&lt;br /&gt;
And my gratitude goes out&lt;br /&gt;
To everything near and far&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-family: inherit; font-size: inherit; font-style: inherit; font-variant: inherit; line-height: inherit; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;CHORUS 3&amp;nbsp;&amp;nbsp; &amp;nbsp;&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Everything I am&lt;br /&gt;
And everything I see&lt;br /&gt;
Everything I hope&lt;br /&gt;
And everything I dream&lt;br /&gt;
Everything I feel&lt;br /&gt;
And everything I be&lt;br /&gt;
I Look deep down&lt;br /&gt;
And feel all the blessings&lt;br /&gt;
I’m grateful for it all&lt;br /&gt;
It’s amazing&lt;br /&gt;
All that I am&lt;br /&gt;
All that I see&lt;br /&gt;
All that I've been and all that I'll ever be&lt;br /&gt;
Is a blessing&lt;br /&gt;
Its so amazing&lt;br /&gt;
And I’m grateful for it all, for it all&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;strong style="border: 0px; font-family: inherit; font-size: inherit; font-style: inherit; font-variant: inherit; line-height: inherit; margin: 0px; padding: 0px; vertical-align: baseline;"&gt;OUTRO&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
You’re the blessings that exist&lt;br /&gt;
The small things that are bliss&lt;br /&gt;
The gift to realize that&lt;br /&gt;
Everything is a gift&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</content><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/7651626507417061079/comments/default" rel="replies" title="Post Comments" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2013/12/grateful-love-song-to-world.html#comment-form" rel="replies" title="0 Comments" type="text/html"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/7651626507417061079" rel="edit" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/7651626507417061079" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2013/12/grateful-love-song-to-world.html" rel="alternate" title="Tạ ơn - một bản Tình ca cho đời. GRATEFUL: A Love Song to the World" type="text/html"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><thr:total>0</thr:total></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-4339723915185653606.post-1170915677089844415</id><published>2013-10-30T05:55:00.003-07:00</published><updated>2013-10-30T05:55:28.731-07:00</updated><title type="text">Cây Sồi và cây Sậy</title><content type="html">&lt;div dir="ltr" style="text-align: left;" trbidi="on"&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;a href="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj_7LQcrAow-YhPDUn0EuOaBcjSeO0C5ul-dWDHG93W4dTLaF2SkPO4xI4BCpcy5GI2EpVM41LoYe9jZ7kFTbxj6GfmOBMs1kV5pGsIosZekwn2-TUxGt7vreYPXrw7Vr2MjUESbTv4_wWW/s1600/mdoliveux_The+Reed+and+the+Oak+Tree.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj_7LQcrAow-YhPDUn0EuOaBcjSeO0C5ul-dWDHG93W4dTLaF2SkPO4xI4BCpcy5GI2EpVM41LoYe9jZ7kFTbxj6GfmOBMs1kV5pGsIosZekwn2-TUxGt7vreYPXrw7Vr2MjUESbTv4_wWW/s400/mdoliveux_The+Reed+and+the+Oak+Tree.jpg" width="261" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="background-color: white; color: #333333; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; line-height: 18px;"&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="background-color: white; color: #333333; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; line-height: 18px;"&gt;Trong truyện ngụ ngôn của La Fontaine có câu chuyện "cây Sồi và cây Sậy" đại ý như sau: gần một bờ sông có cây Sồi cổ thụ to lớn và những đám Sậy mềm yếu mọc ở bên dưới. Thường ngày Sồi ta vẫn khinh thường đám Sậy bé nhỏ, chỉ cần một cơn gió nhẹ đã cúi rạp mình xuống mặt nước như sắp bị cuốn trôi đi. Sồi nhìn Sậy với ánh mắt ái ngại và nói: này Sậy, anh bé nhỏ và yếu ớt vậy thì giúp ích gì được cho đời. Cứ như ta đây hiên ngang đứng giữa trời đất mà hưởng thụ ánh nắng thanh bình, che chở cho muôn loài chim sinh sống mới có ý nghĩa chứ.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18px;" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="background-color: white; color: #333333; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; line-height: 18px;"&gt;Sậy ta nghe vậy liền nói: Tôi tuy bé nhỏ nhưng không yếu ớt và vô dụng như anh tưởng. Tôi cũng che chở cho những đàn cá bé nhỏ và giúp cho dòng sông được trong lành. Còn sức mạnh ư? hãy để thời gian trả lời.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18px;" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="background-color: white; color: #333333; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; line-height: 18px;"&gt;Bỗng một hôm, trời đổ mưa xối xả, gió bão ầm ầm kéo tới. Sồi ta đưa thân hình lực lưỡng và gồng mình chống đỡ. Đám Sậy cũng cong mình cúi rạp thèo chiều gió thổi. Nước mưa chảy xối xả làm đất mềm đi, những cơn gió mạnh đã quật cả gốc cây Sồi đại thụ lên khỏi mặt đất.&amp;nbsp;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="font-family: Arial, Helvetica, sans-serif;"&gt;&lt;br style="background-color: white; color: #333333; line-height: 18px;" /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="text-align: justify;"&gt;
&lt;span style="background-color: white; color: #333333; font-family: Arial, Helvetica, sans-serif; line-height: 18px;"&gt;Khi cơn bão qua đi, Sồi nằm đau đớn và nhìn sang đám Sậy và tròn mắt ngạc nhiên khi thấy Sậy vẫn bình yên đứng đó.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;
&lt;/div&gt;
</content><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/feeds/1170915677089844415/comments/default" rel="replies" title="Post Comments" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2013/10/cay-soi-va-cay-say.html#comment-form" rel="replies" title="0 Comments" type="text/html"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/1170915677089844415" rel="edit" type="application/atom+xml"/><link href="http://www.blogger.com/feeds/4339723915185653606/posts/default/1170915677089844415" rel="self" type="application/atom+xml"/><link href="http://song-tich-cuc.blogspot.com/2013/10/cay-soi-va-cay-say.html" rel="alternate" title="Cây Sồi và cây Sậy" type="text/html"/><author><name>song tich cuc</name><uri>http://www.blogger.com/profile/18101704026049765286</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image height="16" rel="http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail" src="https://img1.blogblog.com/img/b16-rounded.gif" width="16"/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" height="72" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj_7LQcrAow-YhPDUn0EuOaBcjSeO0C5ul-dWDHG93W4dTLaF2SkPO4xI4BCpcy5GI2EpVM41LoYe9jZ7kFTbxj6GfmOBMs1kV5pGsIosZekwn2-TUxGt7vreYPXrw7Vr2MjUESbTv4_wWW/s72-c/mdoliveux_The+Reed+and+the+Oak+Tree.jpg" width="72"/><thr:total>0</thr:total></entry></feed>