<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<?xml-stylesheet type="text/xsl" media="screen" href="/~d/styles/rss2enclosuresfull.xsl"?><?xml-stylesheet type="text/css" media="screen" href="http://feeds.feedburner.com/~d/styles/itemcontent.css"?><rss xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom" xmlns:openSearch="http://a9.com/-/spec/opensearch/1.1/" xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:gd="http://schemas.google.com/g/2005" xmlns:thr="http://purl.org/syndication/thread/1.0" version="2.0"><channel><atom:id>tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143</atom:id><lastBuildDate>Tue, 17 Jan 2012 09:31:32 +0000</lastBuildDate><category>Bài viết</category><category>Báo chí</category><category>Thơ-truyện</category><category>Tình yêu</category><category>Chung chung</category><category>Chuyện trường lớp</category><category>Suy nghĩ</category><category>English</category><category>Từ sách từ phim</category><category>Giải trí</category><category>Cảm xúc</category><category>Đi đó đi đây</category><category>Hình ảnh</category><category>Nhật ký</category><category>Tôi</category><category>Cho người thân iu</category><category>12 Anh</category><category>Chuyện tình xuxu</category><category>Sự kiện</category><title>Blog của xu</title><description>Ghi chép những suy nghĩ của tôi về cuộc sống</description><link>http://xumap.blogspot.com/</link><managingEditor>noreply@blogger.com (xuxu)</managingEditor><generator>Blogger</generator><openSearch:totalResults>377</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>25</openSearch:itemsPerPage><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="self" type="application/rss+xml" href="http://feeds.feedburner.com/xumapblog" /><feedburner:info xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" uri="xumapblog" /><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com/" /><feedburner:emailServiceId xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0">xumapblog</feedburner:emailServiceId><feedburner:feedburnerHostname xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0">http://feedburner.google.com</feedburner:feedburnerHostname><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143.post-245601678041902252</guid><pubDate>Sat, 31 Dec 2011 05:59:00 +0000</pubDate><atom:updated>2012-01-01T14:11:27.654+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Bài viết</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Sự kiện</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Tôi</category><title>2011 -- một năm nhìn lại</title><description>&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-4XduZO_oujw/Tv_2R3vNUPI/AAAAAAAAAcY/g-YDL6gRw_Q/s1600/2012.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://1.bp.blogspot.com/-4XduZO_oujw/Tv_2R3vNUPI/AAAAAAAAAcY/g-YDL6gRw_Q/s400/2012.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
Thế là đã kết thúc năm 2011. Vẫn như những năm trước, một năm dài trôi qua nhanh như một giấc ngủ trưa. Những ngày đếm ngược cho hết một năm cũ, cũng là dịp nhìn lại những gì đã trải qua. Mình đã có một năm 2011 như thế nào? Thoáng nhìn qua sẽ thấy thật nhiều cột mốc đáng nhớ, với những màu hồng tươi đẹp. Nhưng mình vẫn thấy xen giữa những điều tốt đẹp, những thành công rực rỡ đó, là những khoảng lặng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
Mình vẫn thấy năm nay đầy những được và mất, những phân vân khi đứng trước nhiều lối rẽ, những lần phải đánh đổi, cô đơn lạc lối, xen lẫn những thành quả, mục tiêu đã đạt được.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
Như một truyền thống đã duy trì được 2-3 năm qua, mỗi cuối năm mình lại viết vài dòng, nhìn lại một chặng đường đã qua.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
Đầu tiên sẽ là về&lt;strong&gt;&amp;nbsp;học tập&lt;/strong&gt;. Có lẽ đây sẽ là năm cuối cùng mình viết về học tập, vì đời sinh viên bốn năm ấy vậy mà đã kết thúc. Thời sinh viên của mình đã hết trước khi mình kịp nhận ra điều đó, vì đã sớm bị cuốn vào vòng xoáy bận rộn và quay cuồng của công việc. Bốn năm sinh viên trôi qua nhẹ nhàng, thậm chí phẳng lặng, buồn tẻ. Không có những kỷ niệm thật sự sâu sắc và khiến mình nhớ mãi, nhưng vẫn có những giờ phút, những câu chuyện, và những con người sẽ thi thoảng trở về trong suy nghĩ của mình. Thôi thì như thế cũng tốt.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
Bốn năm đại học, mình đã được gì và mất chi? Mình đã vào đại học với một ước mơ, một mục tiêu để theo đuổi. Để rồi mỗi năm trôi qua, chỉ thấy những thứ ấy phai nhạt dần. Thậm chí có lúc mình giật mình nhận ra, thì ra mình đã thật háo hức bắt đầu những tháng ngày đại học bằng một ước mơ.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
Mình đã không đi đến cùng con đường ấy, nhưng sẽ chẳng có điều gì tiếc nuối khi nhìn lại. Mình không có được những tháng ngày hạnh phúc, vui tươi như đã từng mong đợi, nhưng mình không hối tiếc gì cả. Mình sẽ không bao giờ nói “nếu như được làm lại từ đầu, tôi sẽ…”.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
Mục tiêu năm ngoài dành cho mục học tập này là tốt nghiệp loại giỏi, và được giữ lại trường. Kết quả là mình tốt nghiệp với số điểm cách ngưỡng giỏi 0,05 điểm, đồng nghĩa với không đạt được mục tiêu. Nhưng điều đó cũng chẳng có ý nghĩa gì nhiều, vì mình đã có một lối rẽ bất ngờ khác.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
Về&lt;strong&gt;&amp;nbsp;công việc&lt;/strong&gt;. Như đã nói ở trên, mãi cho đến đầu năm 4, mình vẫn nuôi ý định sẽ làm giảng viên. Nhưng mình đã dần nhận ra, và đã hoang mang rất nhiều, liệu mình có thật sự đủ khả năng và phù hợp với công việc đó. Khi mình đã nghiêng hẳn về câu trả lời không, thì một bước ngoặc bất ngờ đã đến, và mình đã không ngần ngại bước hẳn vào nó.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
Thật buồn cười khi nhìn lại, tất cả những công việc làm thêm mình đã từng trải qua, những thứ đã giúp mình phần nào đó san sẻ gánh nặng tài chính với gia đình ngay từ năm nhất, đều liên quan đến dịch thuật, dù mục tiêu của mình là làm giáo viên. Để rồi cuối cùng, mình đã theo nghề dịch, dù trước đó chẳng bao giờ mình nghĩ sẽ theo nghề này. Nghề đã chọn mình.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
Mình hài lòng với công việc đang làm, dù theo một cách nào đó, mình đã bắt đầu bằng con số 0 tròn trĩnh từ những ngày đầu tiên đến với công việc. Nhưng mình đã vượt qua được những gian nan đầu tiên ấy, và giờ đang tiến bước đến những mục tiêu cao hơn. Và dẫu ước mơ đứng trên bục giảng trường đại học, hay tại trường cũ cấp 3 đã không thành hiện thực, công việc hiện tại lại giúp mình hiện thực hóa một ước mơ khác mà mình cũng đã âm thầm theo đuổi từ những năm đầu đại học: làm việc tại tờ báo mà mình yêu thích. Vậy thì còn gì để phàn nàn?&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;strong&gt;Tài chính&lt;/strong&gt;. Mình vẫn thường tự hào với bạn bè rằng mình đã có thể tự kiếm tiền từ rất sớm. Và ngay từ khi cầm trên tay những đồng tiền khiêm tốn ngày xưa ấy, mình đã luôn mong đến ngày sẽ hoàn toàn độc lập về tài chính, và có thể lo cho gia đình. Và từ tháng 5 năm nay, mình đã thật sự thực hiện được điều đó. Công việc hiện tại đảm bảo cho mình một cuộc sống trọn vẹn về tài chính, và còn có thể giúp đỡ nhiều cho gia đình. Một mức thu nhập mà ngày xưa mình chỉ dám nằm mơ tưởng, mà nay đã thật sự nằm trong tay.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;strong&gt;Bạn bè&lt;/strong&gt;. Mình đã đánh mất rất nhiều. Những mối quan hệ, những người bạn, tất cả mọi thứ. Mình từng nói rất sợ phải cô đơn, sợ một ngày nào đó chỉ còn mỗi một mình mình. Ngày ấy có vẻ như chưa thật sự đến, nhưng mình biết mỗi ngày trôi qua, mình lại đánh mất thêm rất nhiều. Như một status mình đã từng đăng vào dịp noel, mình đã dành rất nhiều thời gian để nghĩ về những người bạn cũ. Và mình mong năm sau sẽ không như thế nữa, mình đã đánh mất quá nhiều. Đã đến lúc phải tìm lại…&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;strong&gt;Tình yêu&lt;/strong&gt;&amp;nbsp;sẽ điểm sáng nhất trong năm nay của mình, bên cạnh công việc. &amp;nbsp;Mình đã có trọn một năm bên em, mà mỗi ngày trôi qua là những kỷ niệm cũng theo đó nhiều thêm. Mình sẽ không có rất nhiều thứ hiện tại nếu không có em, người đã thấu hiểu mình, đã nhận ra mình đánh mất chính mình ngay cả khi mình chưa kịp nhận ra điều đó. Em đã luôn ở đó, lắng nghe, chia sẻ với mình tất cả. Em và mình đã có cả một trời kỷ niệm, nhưng cũng đã trải qua không ít sóng gió. Cám ơn em, vì đã bước vào cuộc đời mình, và đã cùng mình bước hết chặng đường đã qua. Sẽ còn rất nhiều thử thách phía trước, nhưng mình luôn tin rằng tất cả rồi sẽ qua.&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px; text-align: left;"&gt;
Khép lại năm cũ và chuẩn bị sang năm mới, mình cũng sẽ chẳng có thêm mục tiêu nào mới mẻ. Chỉ biết sống tốt từng ngày, làm tốt công việc, và yêu em nhiều hơn.&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="fb-like-box" data-header="false" data-href="http://www.facebook.com/pages/Blog-c%E1%BB%A7a-Xu/101169349934523" data-show-faces="true" data-stream="false" data-width="292"&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1093557206467334143-245601678041902252?l=xumap.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://xumap.blogspot.com/2012/01/2011-mot-nam-nhin-lai.html</link><author>noreply@blogger.com (xuxu)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://1.bp.blogspot.com/-4XduZO_oujw/Tv_2R3vNUPI/AAAAAAAAAcY/g-YDL6gRw_Q/s72-c/2012.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>2</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143.post-8810928744969291588</guid><pubDate>Sun, 18 Dec 2011 03:02:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-12-18T10:02:34.311+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Bài viết</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Sự kiện</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Tôi</category><title>Ấy thế cũng được 5 năm rồi</title><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-OwFVA3I-MTY/Tu1XkPcZg5I/AAAAAAAAAcI/7Pr-sBs78wY/s1600/Book+and+pen.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="297" src="http://1.bp.blogspot.com/-OwFVA3I-MTY/Tu1XkPcZg5I/AAAAAAAAAcI/7Pr-sBs78wY/s400/Book+and+pen.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
Trong một lần lướt qua những bài viết cũ trên blog, bất chớt bắt gặp bài viết đề ngày 17/12/2010, nghĩa là một tuần trước Noel năm ngoái, cũng là tròn một năm khi mình viết những dòng này. Đó là bài viết kỷ niệm 4 năm viết blog của mình. Mới giật mình nhận ra, khác với mọi năm, năm nay mình đã hoàn toàn quên mất chuyện kỷ niệm này. Cũng như cả một năm dài bỏ bê việc viết lách.&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;Vậy đã tròn 5 năm, từ ngày những bài viết đầu tiên được post lên Yahoo!360. Mình thỉnh thoảng vẫn đọc lại những bài viết cũ, cả những bài mình muốn nó mãi nằm trong một góc khuất nào đó của quá khứ và kỷ niệm. Những bài viết đầu tiên của mình, hồn nhiên và ngây thơ của những ngày 18. Rồi đến những lúc 19, 20, bài viết của mình vẫn luôn vui tươi, lạc quan, và nhiều người đọc đã cho biết họ thấy yêu đời, yêu cuộc sống hơn khi đọc blog mình.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Còn những năm về sau thì sao? 5 năm đã qua, mình đã 22, 23 tuổi. Mình không còn là sinh viên năm nhất, say sưa khám phá cuộc sống và nhìn nó bằng lăng kính hồng. Mình đi nhiều hơn, nhưng sống chậm, và viết ít hơn, trầm lắng hơn, và cả buồn hơn. Mình dành nhiều thời gian để suy nghĩ, để chơi vơi cùng cảm xúc. Nhưng việc viết ra thật khó. Mình đã không còn nuôi dưỡng được cảm xúc như những ngày xưa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cảm xúc, ý tưởng, và cả những câu chữ, luôn đến khi mình đang trên đường đến trường, hay đi làm. Hay khi mình đang trên xe bus hoặc ở quán ăn trưa. Hay khi mình một mình bước những đoạn đường ngắn từ cơ quan sang quán ăn, những bậc thang từ trệt đến văn phòng làm việc ở lầu 5. Tất cả những khi ấy, cảm xúc mình đong đầy, và câu chữ thì dường như chỉ chờ tay mình chạm vào bàn phím là sẽ tuôn ra. Nhưng đến khi mình đã ngồi vào được máy tính rồi thì tất cả biến đi đâu mất. Chỉ mình mình với màn hình trắng trơn, vô hồn.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Số bài mình viết cho blog giảm đều theo từng năm. Năm 2009, mình viết 66 bài, đến năm ngoài còn có 49, và năm nay còn tệ hơn: tính cả bài này, chỉ vỏn vẹn 17 bài viết cho 365 ngày và 12 tháng. Nếu tính vài bài note trên facebook thì cũng chừng 20 bài. Từ khi đi làm mình ít viết hẳn, thậm chí là ngưng viết. Phần lớn có lẽ vì bận rộn, và mình thường rất mệt mỏi khi xong ngày làm việc. Những ngày cuối tuần thì đều dành để làm những việc trong tuần không có thời gian làm, cũng chẳng còn rỗi rãi để viết lách.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Không viết, nhưng mình vẫn luôn đi, quan sát, và nghĩ rất nhiều. như trước giờ mình vốn vậy. Trong đầu mình luôn có những "bản nháp", những "sticker" ghi lại những đề tài mình muốn viết, để rồi mỗi khi có thời gian, mình lại nghĩ đến chúng. nhưng có những bài mãi mãi không bao giờ được viết ra.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mình vẫn thích nghĩ về quá khứ. Thích lật tìm những mảnh ký ức, để nhìn ngắm, để nhớ, để mỉm cười, và có thể là để thấy buồn, thấy tiếc.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Ngày xưa khi blog đã bắt đầu có 1 lượng độc giả nhất định, dù không nhiều nhưng đó là những người luôn sẵn sàng đọc và chia sẻ với mình, mình đã có lúc mơ mộng đến những con đường xa hơn trong việc viết. Và cuộc đời có lắm ngã rẽ bất ngờ. Mình đã viết trong suốt đời sinh viên, để rồi công việc chính thức đầu tiên của mình cũng yêu cầu phải viết hàng ngày, nhưng có vẻ như chẳng liên quan gì với những ước vọng ngày xưa.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Mỗi ngày mình đều viết, dịch những bản tin kinh tế khô khan và đầy số liệu. Có phải vì cứ phải viết tiếng Anh hằng ngày, mà nội dung cũng chẳng có chỗ nào có thể bay bổng, sáng tạo, mà mình ngày càng ít viết được blog tiếng Việt đong đầy cảm xúc như ngày xưa chăng?&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;5 năm, và blog này đã bắt đầu bước những bước đầu của tuổi lên 6. Mình sẽ vẫn viết, ngay khi có thể. Bởi việc viết blog luôn mang đến cho mình sự thanh thản trong tâm hồn, và sự ấm áp khi nhận được sự sẻ chia.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;Cám ơn các bạn, dù cho đây là lần đầu tiên bạn đọc Blog của Xu, hay bạn đã theo những trang viết của mình ngay từ những ngày đầu tiên ấy.&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="fb-like-box" data-header="false" data-href="http://www.facebook.com/pages/Blog-c%E1%BB%A7a-Xu/101169349934523" data-show-faces="true" data-stream="false" data-width="292"&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1093557206467334143-8810928744969291588?l=xumap.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://xumap.blogspot.com/2011/12/ay-cung-uoc-5-nam-roi.html</link><author>noreply@blogger.com (xuxu)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://1.bp.blogspot.com/-OwFVA3I-MTY/Tu1XkPcZg5I/AAAAAAAAAcI/7Pr-sBs78wY/s72-c/Book+and+pen.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>1</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143.post-9044202341640376809</guid><pubDate>Sun, 07 Aug 2011 04:16:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-08-07T11:17:04.785+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Cảm xúc</category><title>Đường xưa, bạn cũ, và sân ga</title><description>&lt;span class="Apple-style-span" style="background-color: white; color: #333333; font-family: 'lucida grande', tahoma, verdana, arial, sans-serif; font-size: 11px; line-height: 16px;"&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-5amUS14hd5w/Tj4RWOu_DuI/AAAAAAAAAbw/miLHfl8Fpjo/s1600/20090105133056.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://2.bp.blogspot.com/-5amUS14hd5w/Tj4RWOu_DuI/AAAAAAAAAbw/miLHfl8Fpjo/s400/20090105133056.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="font-size: 11px; line-height: 1.5em;"&gt;
&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="font-size: 11px; line-height: 1.5em;"&gt;
&lt;strong&gt;Đường xưa&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="font-size: 11px; line-height: 1.5em;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="font-size: 11px; line-height: 1.5em;"&gt;
Có những lúc chợt nhận ra mình đã tình cờ rẽ vào, và đang đi trên một con đường mà đã lâu rồi, vì nhiều lý do, chẳng hề ghé qua. Những con đường đi mãi đã thành quen, đã thuộc từng ngã rẽ, từng góc phố. Vẫn nhớ những bóng hình quen thuộc ở một góc ngã tư, bên vệ đường, hay dưới những tàng cây. Những người dưng mà quen thuộc, vì ngày nào đi ngang cũng đưa mắt nhìn họ kiếm tìm, như một thói quen. Và biết rằng sẽ bỗng dưng cảm thấy trống vắng nếu một ngày kia, trên những con đường quen thuộc lại không còn trông thấy những bóng hình ấy nữa.&lt;/div&gt;
&lt;div style="font-size: 11px; line-height: 1.5em;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="font-size: 11px; line-height: 1.5em;"&gt;
Đi trên những con đường xưa và nhớ rõ đã cùng ai đi trên con đường ấy. Những chuyến xe lăn bánh trên đường dài trong chiều thu lá đổ, ấm mình trong một vòng tay. Những bước chân trên con đường in dấu nắng, vẫn thong thả nhẹ nhàng vì chung một chiếc ô. Những mái hiên dẫu chỉ tìm đến một lần giữa một cơn mưa bất chợt, vẫn không thể nào quên được vì đã có hai bàn tay nắm chặt vào nhau, sũng nước nhưng ấm áp lạ thường.&lt;/div&gt;
&lt;div style="font-size: 11px; line-height: 1.5em;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="font-size: 11px; line-height: 1.5em;"&gt;
---&lt;/div&gt;
&lt;div style="font-size: 11px; line-height: 1.5em;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="font-size: 11px; line-height: 1.5em;"&gt;
&lt;strong&gt;Bạn cũ&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="font-size: 11px; line-height: 1.5em;"&gt;
Vu vơ chat với N vào một chiều mệt mỏi. N ngẫu hứng đòi họp mặt bạn cũ 12. Bốn năm ở Sài Gòn, bao nhiêu lần hò hẹn, chẳng bao giờ thành. Rồi gật đầu, vì dẫu sao cũng là một cách không phải trải qua một buổi tối nóng bức, chẳng biết làm gì ngoài bật nhạc thật to trong căn nhà trống vắng. Thế là đi, có nghĩa là gọi điện, nhắn tin, rủ rê, và chờ đợi. Vẫn vậy, biết bao nhiêu năm rồi. Nhưng rồi gặp nhau là quên hết. Những câu chuyện cũ, nhưng không bao giờ cũ. Bạn bè nói, sao mình không khác. Thì có đứa nào khác đâu. Hóa ra cuộc hội họp đầu tiên ở Sài Gòn, dù với số lượng vô cùng ít ỏi, lại là khi hầu hết đã xong đại học. Mà có ý nghĩa gì đâu, những người-trẻ-hai-mươi-hai-tuổi, vẫn chí chóe, ồn ào, nhí nhố chẳng khác gì những ngày 19, 20. Không có chỗ cho những chuyện to lớn như sự nghiệp, tương lai, tất cả vẫn cứ đùa chọc nhau bằng những câu chuyện cười dường như chưa bao giờ cũ, và lại cùng ôm bụng cười sặc sụa. Rất lâu rồi, mình có nói có rất ít người có thể làm mình thoải mái như vậy.&lt;/div&gt;
&lt;div style="font-size: 11px; line-height: 1.5em;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="font-size: 11px; line-height: 1.5em;"&gt;
Bây giờ, điều đó vẫn đúng. Và luôn đúng, mình tin vậy.&lt;/div&gt;
&lt;div style="font-size: 11px; line-height: 1.5em;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="font-size: 11px; line-height: 1.5em;"&gt;
---&lt;/div&gt;
&lt;div style="font-size: 11px; line-height: 1.5em;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="font-size: 11px; line-height: 1.5em;"&gt;
&lt;strong&gt;Sân ga&lt;/strong&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="font-size: 11px; line-height: 1.5em;"&gt;
&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div style="font-size: 11px; line-height: 1.5em;"&gt;
Hình ảnh sân ga với chuyến tàu đêm cuối cùng, với ngọn đèn vàng heo hắt soi bóng những giọt mưa đêm rả rít cứ đeo bám lấy suy nghĩ mình suốt buổi sáng ngày em đi. Ngày em đi, trời cũng bắt đầu bằng một cơn mưa, nhưng rồi đó dường như là cơn mưa cuối cùng cho đến bây giờ. Đêm đưa em ra ga, trời đã thôi mưa. Nhưng sân ga thì vẫn vậy, vẫn vắng vẻ và lặng lẽ. Mình từng viết về sân ga, khi chưa một lần đến đó. Và giờ đây đã đến cùng em, và phải đứng nhìn em qua ô cửa cho đến khi đoàn tàu đi xa. Đã nhớ em ngay từ hồi còi tàu đầu tiên vang lên. Và đang đếm từng ngày, đến ngày đoàn tàu quay về, mang em trở lại để những ngày vắng vẻ này chóng lùi xa.&lt;/div&gt;
&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1093557206467334143-9044202341640376809?l=xumap.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://xumap.blogspot.com/2011/08/uong-xua-ban-cu-va-san-ga.html</link><author>noreply@blogger.com (xuxu)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://2.bp.blogspot.com/-5amUS14hd5w/Tj4RWOu_DuI/AAAAAAAAAbw/miLHfl8Fpjo/s72-c/20090105133056.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143.post-2305975432057340955</guid><pubDate>Sat, 16 Jul 2011 08:26:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-07-16T15:56:30.688+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Suy nghĩ</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Bài viết</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Sự kiện</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Tôi</category><title>22</title><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;
&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-Rzj-_zkQUXU/TiFK6z0ROMI/AAAAAAAAAZk/Bi2hhEnybLk/s1600/road+ahead.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://1.bp.blogspot.com/-Rzj-_zkQUXU/TiFK6z0ROMI/AAAAAAAAAZk/Bi2hhEnybLk/s400/road+ahead.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;
&lt;br /&gt;
Sinh nhật 22 tuổi đến giữa những ngày tháng mệt nhoài vì công việc và
  cảm xúc chông chênh giữa hạnh phúc và những nỗi lo vô hình. Và việc 
viết  lách dường như đã là cái gì đó thuộc về ngày xưa. Vẫn thấy mình 
trống  rỗng và bất lực mỗi lần nhìn màn hình trắng xóa, suy nghĩ đầy 
đầu, tay  muốn gõ nhưng cảm xúc vô hồn, và thế là chẳng có chữ nào được 
viết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi thường dành ngày sinh nhật để nhìn lại một năm 
đã qua, để suy  nghĩ về cuộc sống hiện tại và tương lai. Năm nay nhìn 
lại, tuổi 22 của  tôi có gì? Có quá nhiều sự kiện đã diễn ra, nhưng khi 
nhìn lại những nơi  tôi đã đi, những người tôi đã gặp, những việc tôi đã
 làm đến những hạnh  phúc mà tôi đã cố gắng nắm giữ và những niềm đau 
tôi đã từng nếm trải,  tất cả bỗng mịt mờ như nằm sau ô cửa kính lớn phủ
 mờ bởi hơi nước những  khi trời mưa. Và khi đưa tay cố lau đi những hơi
 nước phủ mờ đó, tôi lại  nhìn thấy đằng sau lớp kính hiện lên những 
gương mặt thân quen đã cùng  tôi qua bao cung đường của đất nước, những 
nụ cười, những giọt nước mắt,  những cái nắm tay, những cái ôm thật 
chặt. Nhưng tất cả vẫn chỉ là  những hình ảnh mờ ảo đằng sau ô cửa sổ 
vào những ngày mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gần đây tôi thường nhớ đến sinh nhật 
lần thứ 18 của mình, vào những  ngày vừa thi đại học xong. Tuổi 18, chập
 chững bước vào đại học, hay như  người ta vẫn thường gọi là bước vào 
đời. Nhưng với tôi, cánh cửa cuộc  đời chưa hẳn đã mở ra ngay từ cái 
tuổi 18 ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
4 năm đại học của tôi trôi qua êm đềm, bằng 
phẳng, chẳng lắm chông  gai. Và nào đã có gì gọi là vào đời đâu khi tôi 
đã có 4 năm được bao bọc  trong sự bình lặng, yên ả, không một lần vấp 
ngã, chẳng một chút ngậm  ngùi vì mình đang là kẻ xa nhà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy
 mà thấm thoát cũng đã 4 năm trôi qua. Mùa hè tuổi 18 và mùa hè  tuổi 22
 đã có nhiều thay đổi. Cuộc sống sinh viên khép lại nhẹ nhàng và  đôi 
khi tôi cũng không biết chắc nó đã kết thúc khi nào. Từ trường học  đến 
đi làm chỉ là một cái bước chân. Lại một lần nữa, mọi việc quá bằng  
phẳng, quá dễ dàng và suôn sẻ. Tôi đã không có lấy một ngày chênh vênh  
giữa học và làm, vì mọi thứ cứ tiếp nối nhau liền mạch như một đường  
thẳng. Và sự bằng phẳng này hơn bao giờ hết lại mang đến cho tôi mối lo 
 về sự vấp ngã nào đó trong tương lai, vì bản thân không hề chuẩn bị cho
  việc này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai mươi hai tuổi, có việc làm tốt, có cả 
người yêu. Sẽ chẳng thể  đòi hỏi gì hơn, nhưng cũng không thể phủ nhận 
nỗi sợ hãi mơ hồ vì thấy  mọi thứ lúc nào cũng mong manh và chực vỡ bất 
cứ lúc nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai  mươi mai tuổi, đã thực sự bước vào đời, 
đã thực sự thấm thía nhiều thứ  mà cuộc sống bình yên thời sinh viên 
không bao giờ cảm nhận được. Đã  hiểu thế nào là hy sinh và đánh đổi. Đã
 biết thế nào là thực sự tự lập  và xa nhà. Thỉnh thoảng vẫn nhớ thời 
sinh viên, nhớ những ngày rong chơi  chẳng âu lo. Giờ thì mọi thứ gói 
gọn trong guồng quay của công việc và  cuộc sống nhiều lo toan hơn. Mới 
thấy mỗi tuổi, mỗi giai đoạn có những  mối bận lòng khác nhau. Và nỗi 
buồn cũng khác hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai mươi hai tuổi, bắt đầu một cuộc 
hành trình mới. Vẫn chưa gặp vấp  ngã đầu đời, nhưng đã nếm trải những 
cảm xúc của những kẻ chỉ vừa in  dấu những bước chân đầu tiên trên đường
 đời. Đã từng rất chán nản, muốn  buông xuôi tất cả để đi đâu đó thật xa
 để cuộc sống ngày ngày chỉ gắn  với đất trời bao la rộng lớn và những 
suy nghĩ đầy chất thơ. Đã tìm đến  ngôi chùa trên ngọn núi cao, nơi 
tưởng chừng như có thể giơ tay chạm lấy  bầu trời. Đã ngồi bên mặt hồ 
lộng gió và rì rào sóng vỗ để rồi không  muốn dứt ra khỏi đó để lao vào 
vòng xoáy của cuộc sống ồn ào náo nhiệt  nhưng dễ làm người ta cảm thấy 
chạnh lòng và cô đơn ngay giữa cái ồn ào,  náo nhiệt ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai mươi hai tuổi và thấy mình thật khác so với những ngày trước.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai mươi hai tuổi và chẳng biết viết gì cho ngày sinh nhật :)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1093557206467334143-2305975432057340955?l=xumap.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://xumap.blogspot.com/2011/07/22.html</link><author>noreply@blogger.com (xuxu)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://1.bp.blogspot.com/-Rzj-_zkQUXU/TiFK6z0ROMI/AAAAAAAAAZk/Bi2hhEnybLk/s72-c/road+ahead.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143.post-7125821375423307028</guid><pubDate>Sat, 18 Jun 2011 12:19:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-06-18T19:19:53.128+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Suy nghĩ</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Cảm xúc</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Tôi</category><title>Bỗng dưng muốn viết một đôi dòng</title><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-JLekS7XTVWk/TfyX1FUrO6I/AAAAAAAAAY0/JITMH--aKMo/s1600/writing.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://1.bp.blogspot.com/-JLekS7XTVWk/TfyX1FUrO6I/AAAAAAAAAY0/JITMH--aKMo/s400/writing.jpg" width="297" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Vài dòng vu vơ giữa giờ nghỉ trưa...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm nay tự nhiên ngồi nhớ xem mình đã đóng cửa facebook được bao lâu rồi. Có lẽ từ cái thời bắt đầu thực&lt;br /&gt;
tập hồi tháng 3. Vậy là cũng đã gần 3 tháng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ba tháng không facebook, hay đúng hơn là không đăng status hằng ngày, không lượn lờ hết profile này sang profile khác mỗi ngày, thật ra là 3 tháng khép lòng mình lại. Không thảy lên status tất cả những gì mình nghĩ, không trút lòng mình vào những note vu vơ. Thấy thật khó tin là mình đã có thể làm được điều đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng có thể là nhớ công việc, cái đã chiếm 1 nửa thời gian mỗi ngày của mình, và thật vui mừng vì điều đó. Cuộc sống của mình đang chuyển dần sang hướng offline nhiều hơn online như ngày trước, dẫu 8 tiếng ở tòa soạn mỗi ngày đều dính chặt với cái máy tính, lướt qua hàng loạt trang báo mạng, và đọc, và chọn lọc, và rồi vùi đầu vào việc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình thích những buổi chiều từ tòa soạn về nhà, thảy balô qua một bên rồi lăn đùng ra nghỉ ngơi một chút. Cuộc sống công sở có vẻ như thật nhàm chán, vì ngày nào cũng vậy, nhưng mình cho rằng dẫu sao được cuốn vào cái guồng quay đơn điệu đó cũng đã là một điều may, còn hơn là chìm vào một vòng xoáy khác của sự nhàn rỗi và không biết phải làm gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những ngày không Facebook, đầu óc và tâm hồn mình vẫn thế, thường luôn bận rộn với những suy nghĩ, những ý tưởng, những cảm xúc, những rung động và cả nỗi buồn. Hộp thư của mình đầy những bản draft những note nhiều lần muốn viết, nhưng rồi lại không thể nào tiếp tục được đến những chữ cuối cùng. Vì sao vậy? Vì đã không còn thói quen viết blog, hay vì đã quen với việc những suy nghĩ ấy cho riêng mình?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đọc lại những bản draft ấy, cũng chỉ thấy những điều đã cũ. Những thứ mình đã nghĩ và viết về nó rất nhiều lần, nhưng chúng vẫn không thôi làm mình phải suy nghĩ và viết tiếp về nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẫn là những chiều thành phố có mưa bay, vẫn là về những đứa trẻ, vẫn là những suy nghĩ về sự cô đơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm qua mình tình cờ đọc lại những email đã gửi từ rất lâu, những câu chuyện mình hoàn toàn không hề nhớ là đã từng nói, duy chỉ có tên người gửi, người nhận là vẫn còn trong trí nhớ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Có những đêm mưa mình rất muốn viết một cái gì đó, nhưng dường như những dòng chữ viết trong mưa của mình đã trở thành cái gì đó thuộc về ngày xưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và mình cũng hoàn toàn không trả lời được vì sao mình lại viết những dòng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những cảm xúc bất chợt tìm đến khi văn phòng vẫn đều đều tiếng gõ bàn phím, tiếng máy lạnh ù ù và khung cửa sổ sau lưng mình vẫn ngập tràn ánh nắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đơn giản chỉ là muốn viết một cái gì đó mà thôi.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1093557206467334143-7125821375423307028?l=xumap.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://xumap.blogspot.com/2011/06/bong-dung-muon-viet-mot-oi-dong.html</link><author>noreply@blogger.com (xuxu)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://1.bp.blogspot.com/-JLekS7XTVWk/TfyX1FUrO6I/AAAAAAAAAY0/JITMH--aKMo/s72-c/writing.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>1</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143.post-1590139567611792877</guid><pubDate>Wed, 25 May 2011 01:22:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-05-25T09:14:14.134+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Báo chí</category><title>Hoàng hôn đến sớm cho đĩa CD?</title><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-_XX1A2HyUv0/TdxZXQSZFhI/AAAAAAAAAYw/L1WaQVgbxl8/s1600/cd.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="263" src="http://4.bp.blogspot.com/-_XX1A2HyUv0/TdxZXQSZFhI/AAAAAAAAAYw/L1WaQVgbxl8/s400/cd.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Phải chăng cũng đã đến lúc thời đại của CD (compact disk) chấm dứt, khi mà các công nghệ lưu trữ dạng số ngày càng phát triển và việc tải các nội dung số từ internet về máy cá nhân ngày nay là dễ như trở bàn tay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;Norio Ohga, cha đẻ của đĩa CD vừa qua đời ngày 23-4-2011, gần 4 năm sau sinh nhật lần thứ 25 của thiết bị lưu trữ này (17-8-1982 - 17-8-2007), và 3 tháng sau khi Sony tuyên bố đóng cửa nhà máy sản xuất đĩa CD lớn nhất của mình ở Pitman, New Jersey.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phải chăng cũng đã đến lúc thời đại của CD (compact disk) chấm dứt, khi mà các công nghệ lưu trữ dạng số ngày càng phát triển và việc tải các nội dung số từ internet về máy cá nhân ngày nay là dễ như trở bàn tay?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chỉ năm tới nữa thôi, đĩa CD sẽ kỷ niệm sinh nhật lần thứ 30 của mình. 30 năm là một chặng đường đủ dài trong thời đại công nghệ phát triển vũ bão, và sự diệt vong (nếu có) tới đây của CD cũng không có gì nằm ngoài quy luật tự nhiên. Trong lịch sử 100 năm, sự phát triển của các định dạng lưu trữ đã đi từ đĩa nhựa (vinyl LP) đến băng cassette, rồi từ đĩa mềm, CD đến DVD, Blu-ray. Mỗi định dạng mới ra đời với nhiều ưu thế hơn về dung lượng lưu trữ, cũng như chất lượng và các thông số kỹ thuật khác đương nhiên sẽ đẩy những “người tiền nhiệm” của mình…về nơi xa vắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Việc Sony chính thức đặt dấu chấm hết cho lịch sử tồn tại của đĩa mềm 3,5 inch vào tháng 4 năm ngoái là một ví dụ điển hình. Và bây giờ người ta tự hỏi, bao giờ sẽ đến lượt đĩa CD cùng chung số phận với người anh em đĩa mềm của mình?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Dù đĩa CD ngày nay có thể dùng để chứa dữ liệu, hình ảnh, video và các nội dung số khác chứ không chỉ dành riêng để ghi đĩa nhạc, nhưng chính âm nhạc đã khởi nguồn cho sự ra đời của đĩa CD, và cũng chính âm nhạc đang đặt dấu chấm hết cho định dạng lưu trữ này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ khi được đưa vào sản xuất hàng loạt vào năm 1982, đĩa CD đã nhanh chóng thay thế các dạng đĩa nhựa trước đó, và thiết bị chơi đĩa CD (CD player) cũng nhanh chóng giành lấy sự phổ biến của các máy hát đĩa. Doanh số CD bán ra đã đạt đến đỉnh cao với 712 triệu đĩa trong năm 2001. Tuy nhiên, năm 2001 cũng chính là năm các công nghệ chia sẻ file trên internet trở nên phổ biến, và sự thịnh vượng của đĩa CD bắt đầu bị đe dọa. Đúng như dự báo, trong vòng 5 năm kế tiếp, doanh số của CD đã giảm gần một phần tư.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Khi hạ tầng và công nghệ internet phát triển, các trang web nhạc số bùng nổ (cả hợp pháp lẫn bất hợp pháp), việc nghe nhạc online, download nhạc về máy tính cá nhân và các thiết bị nghe nhạc cầm tay như iPod trở nên dễ như trở bàn tay, định dạng CD ngày càng ít được ưa chuộng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Theo Billboard, tính đến thời điểm giữa năm 2010, đã có 44 triệu album nhạc số được bán ra, so với 40 triệu cùng kỳ năm trước. Dù doanh số nhạc số chỉ tăng nhẹ, nhưng doanh số CD lại giảm một cách đáng kể: từ 147 triệu đĩa năm 2009 xuống còn 114 triệu vào năm 2010.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với đĩa CD ca nhạc là thế, tình hình của định dạng lưu trữ video, hình ảnh hoặc dữ liệu trên CD cũng không mấy khả quan hơn khi ngày nay khả năng lưu trữ 700MB dữ liệu của CD là quá nhỏ bé so với dung lượng của các bộ phim hay hình ảnh chất lượng cao (HD). Tất cả đang được lưu trữ trong DVD hoặc Blu-ray. Hơn thế nữa, với hạ tầng internet hiện tại, người ta có thể download các bản cài đặt phần mềm hay game hoặc các bộ phim HD với dung lượng hàng gigabyte một cách thoải mái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đĩa CD, vì thế, dường như đã không còn chỗ đứng với đa số người dùng công nghệ và đang trở thành một bài toán hóc búa cho ngành công nghiệp ghi âm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="color: #686868;"&gt;&lt;span style="color: #fafafa;"&gt;&lt;span style="color: #030303;"&gt; &lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;blockquote style="background-color: #f9cb9c;"&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;span style="color: #686868;"&gt;&lt;span style="color: #fafafa;"&gt;&lt;span style="color: #030303;"&gt;&lt;span style="color: #686868;"&gt;&lt;span style="color: #fafafa;"&gt;&lt;span style="color: #030303;"&gt;&lt;br /&gt;
“CD  sẽ trở thành một mặt hàng ít được mua bán ồ ạt, mà là một sản phẩm phục  vụ cho một lượng người nhỏ, nhưng trung thành”, Paul Grein, người phụ  trách mục Chart Watch của trang Yahoo! News chia sẻ với CNN rằng định  dạng này vẫn sẽ còn tồn tại trong một tương lai có thể dự báo trước  được.&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="pBody"&gt;&lt;span style="color: #686868;"&gt;&lt;span style="color: #fafafa;"&gt;&lt;span style="color: #030303;"&gt;&lt;span style="color: #686868;"&gt;&lt;span style="color: #fafafa;"&gt;&lt;span style="color: #030303;"&gt;“Vẫn  có một lượng album bán ra với số lượng đủ nhiều để khiến tôi tin rằng  vẫn chưa đến lúc để viết hồi kết cho thời đại của CD”, Grien nhấn mạnh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/blockquote&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
--&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lâu rồi mới viết báo :D&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bài đã đăng tại http://nhipsongso.tuoitre.vn/Blog-quanh-ta/439401/Hoang-hon-den-som-cho-dia-CD.html&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1093557206467334143-1590139567611792877?l=xumap.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://xumap.blogspot.com/2011/05/hoang-hon-en-som-cho-ia-cd.html</link><author>noreply@blogger.com (xuxu)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://4.bp.blogspot.com/-_XX1A2HyUv0/TdxZXQSZFhI/AAAAAAAAAYw/L1WaQVgbxl8/s72-c/cd.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143.post-6812235149507406689</guid><pubDate>Sat, 02 Apr 2011 06:37:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-04-02T13:39:05.704+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Báo chí</category><title>IM - kết nối thế giới qua bàn phím</title><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-pAfEL9dwsbs/TZbEGrkSD3I/AAAAAAAAAX4/rZzird0N8KA/s1600/instant-messengers.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://1.bp.blogspot.com/-pAfEL9dwsbs/TZbEGrkSD3I/AAAAAAAAAX4/rZzird0N8KA/s400/instant-messengers.jpg" width="347" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Tháng 11/2010, Yahoo! cho ra mắt phiên bản beta thứ 11 của trình nhắn tin tức thời (IM - instant messaging) nổi tiếng Yahoo!Messenger (Y!M) của mình. Trước đó một tháng, Skype cũng công bố Skype 5.0 – chương trình điện thoại internet phổ biến nhất hiện nay. Trong thời điểm mà người ta có thể chat ngay trên các mạng xã hội (như facebook) hay từ hộp mail của mình (Gmail), thì những chương trình IM độc lập như Y!M và Skype vẫn không ngừng cải tiến. Từ khi ra đời lần đầu tiên vào năm 1996, những chương trình IM, mà người dùng Việt Nam quen gọi là chương trình chat, đã chứng minh được tính lợi ích của mình, và từ đó không ngừng phát triển trong chặng đường dài 15 năm. Hãy cùng điểm lại lịch sử của ứng dụng được sử dụng bởi hầu hết cư dân mạng này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Khi email vẫn là chưa đủ&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thư điện tử  - hay email – là một trong những sản phẩm của Internet đã góp phần quan trọng nhất trong việc cách mạng các phương thức giao tiếp và truyền thông của con người. Cách đây hơn hai thập niên, vào những năm đầu của thập kỷ cuối cùng của thế kỷ trước, rất ít người biết email là gì. Ngày nay, mỗi ngày có hàng tỉ email được gửi đi trên khắp thế giới, và nhiều người giờ đây chỉ sử dụng email để liên lạc thay cho việc viết thư tay hay thậm chí là gọi điện thoại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với tất cả  những tính đăng độc đáo và tiện dụng mà email sở hữu, nhiều người cho rằng có lẽ con người đã đạt đến đích cuối cùng trong cuộc  đua vượt qua những trở ngại của không gian và thời gian trong giap tiếp, mà xuất phát điểm là điện tín hay điện thoại vào nhiều thế kỷ trước. Nhưng một số người không nghĩ thế. Họ nhận thấy rằng email vẫn chưa đủ nhanh: người gửi vẫn sẽ phải chờ một thời gian đến khi nhận được reply (trả lời) của người nhận, nếu người này không online (trực tuyến) lúc email được gửi đi; hay nếu đó là một cuộc trao đổi dài, với nhiều email được gửi đi thì người dùng phải thực hiện quá nhiều thao tác (soạn thư, gửi, nhận) được lặp đi lặp lại cho mỗi thông điệp được gửi đi. Và đó chính là lý do để một phương tiện thông tin liên lạc trên nền Internet mới, nhanh hơn, tiện lợi hơn email, xuất hiện, với tên gọi Trình nhắn tin tức thời – Instant messaging (IM).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Những chương trình IM đầu tiên&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Người dùng internet ngày ngay đã quá quen thuộc với cơ chế hoạt  động chung của các trình IM, mà điển hình là Y!M, Skype hay ICQ. Một chương trình IM cơ bản sẽ bao gồm một danh sách các đối tượng mà người dùng muốn tương tác, với tên gọi thường là Buddy list, Contact list hay Friendlist. Người dùng có thể trực tiếp trao đổi thông tin nhanh chóng với một người dùng khác trong Buddy list của mình nếu cả hai cùng trực tuyến, hoặc có thể để lại tin nhắn (offline message). Phương thức trao đổi thông tin cũng rất đơn giản, người dùng sẽ gửi và nhận các tin nhắn hay thông điệp của mình trên một cửa sổ chương trình chung, được hiển thị trên cả hai màn hình của mình và người mình tương tác. Tốc độ gửi và nhận tin, dĩ nhiên, là ngay lập tức – đúng với tên gọi “tức thời” của các chương trình này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn hai thập niên trước, khi Internet chưa phổ biến rộng khắp toàn cầu, những dịch vụ trực tuyến lớn như America Online (AOL) là cách duy nhất để người dùng bình thường có thể kết nối và liên lạc với nhau qua Internet. Vào những năm đầu thập niên 1990, khi người dùng bắt đầu dành nhiều thời gian cho Internet hơn, một số nhà phát triển phần mềm đã sáng tạo ra những ứng dụng chat-room chạy trên nền Web. Với các chương trình chat-room này, một nhóm người dùng sẽ gõ vào thông điệp của họ, và tất cả những người trong “room” sẽ thấy được thông điệp đó. Chính những phần mềm chat-room này đã trở thành cơ sở cho việc hình thành các chương trình IM về sau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với nguyên lý cơ bản: IM chính là một chat-room chỉ dành cho 2 người, các chương trình IM đã bắt đầu xuất hiện trên Internet vào tháng 11/1996, bằng sự kiện hãng Mirabilis cho ra mắt ICQ – một chương trình nhắn tin tức thời miễn phí. ICQ là từ viết tắt của “I seek you – tôi tìm bạn”, sử dụng một ứng dụng gọi là client (máy con) được cài đặt trên máy tính của người dùng. Client sẽ kết nối với server (máy chủ) của ICQ khi người dùng chạy client và kết nối với Internet.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Năm 1997, công ty được xem như tiên phong trong lĩnh vực truyền thông trực tuyến  – AOL cũng cho ra mắt chat-room và phần mềm IM của mình – AOL Instant messaging, hay AIM. Hãng này sau đó đã mua lại Mirabilis và ICQ vào tháng 6/1998, và tiếp tục hoàn thiện AIM, nhanh chóng dẫn đầu thị trường IM và khiến AIM trở thành chuẩn cơ bản cho các trình IM của các đối thủ khác sau này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Các đối thủ  của AIM xuất hiện không lâu sau đó. Đầu tiên là  MSN Messenger (hiện nay là Windows Live Messgenger), rồi đến Yahoo! Messenger và gần đây là Google Talk. Thị trường tin nhắn tức thời bắt đầu chật chội và mỗi chương trình đều không ngừng cải tiến để đáp ứng nhu cầu sử dụng IM ngày càng tăng cao của cộng đồng người dùng Internet. Một nghiên cứu của comScore vào năm 2006 cho thấy tỉ lê cư dân mạng toàn cầu có sử dụng IM lên đến 50%.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;IM ngày nay&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giai đoạn đầu, khi các hãng IM vẫn còn trong giai đoạn cạnh tranh giành thị phần, mỗi phần mềm IM đều có giao thức (protocol) riêng, khiến người dùng chỉ có thể giao tiếp với người dùng cùng mạng (network) và cài cùng phần mềm như mình. Cho đến tận năm 2000, người dùng IM không còn lựa chọn nào khác ngoài việc cài đặt nhiều chương trình IM khác nhau để có thể giữ liên lạc được với bạn bè ở các network khác nhau. Tiêu biểu, một người dùng sẽ cài AIM để kết nối với bạn bè trong mạng AOL, cài thêm Yahoo!Messenger để liên lạc với người dùng Yahoo!Mail, và sau này là thêm Google Talk để kết nối với người dùng Gmail.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước sự bất tiện đó, một phần mềm tin nhắn tức thời đa giao thức (multi-protocol IM) với tên gọi Jabber đã ra đời. Đúng với tên gọi đa giao thức của mình, Jabber đóng vai trò như một cổng kết nối, tích hợp nhiều giao thức IM lại với nhau để người dùng có thể truy cập vào nhiều client IM khác nhau cùng một lúc. Bằng cách đó, người dùng Jabber có thể chat với bạn bè trên AIM, Yahoo! và MSN chỉ với một ứng dụng duy nhất. Một số chương trình đa giao thức khác là Pidgin, Trillan, Adium và Miranda. Năm 2006, Microsoft với dịch vụ Window Live đã cùng bắt tay với Yahoo!, cho phép người dùng IM của 2 hãng này có thể giao tiếp với nhau trên cùng 1 nền tảng ứng dụng IM.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài ra còn có  các chương trình IM chạy trên nền web, như Meeboo và  eBuddy. Người dùng trực tiếp truy cập vào trang chủ, đăng nhập tài khoản IM, và bắt đầu chat vì chương trình này không đòi hỏi cài đặt bất cứ ứng dụng nào trên máy tính. Ngày nay, eBuddy và một số ứng dụng khác còn cung cấp phiên bản chạy trên nền điện thoại di động, giúp người dùng có thể giao tiếp IM mọi lúc mọi nơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Với những gì đang thể hiện, tương lai của các trình IM vẫn rất tươi sáng. Các tính năng của IM vẫn luôn được cải tiến hằng ngày, và lợi ích của chúng thì không cần phải bàn. Người dùng ngày nay có thể sử dụng các tính năng hữu ích, hiện đại như chia sẻ file, nhạc, video hay đảm nhận luôn cả tính năng chat voice hoặc video call với cái chương trình IM phiên bản mới nhất. Với IM, những cuộc trò chuyện nhanh chóng hay gọi điện xuyên quốc gia không còn là chuyện khó khăn. IM giúp mọi người luôn luôn được kết nối, bất kể khoảng cách địa lý xa xôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và sẽ thật không quá lời khi nói với những ai chưa sử dụng các chương trình IM rằng họ đã bỏ lỡ cơ  hội trải nghiệm thế giới giao tiếp hiện đại và nhanh chóng nhất hiện nay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
----&lt;br /&gt;
Bài đã đăng tại đây: &lt;a href="http://nhipsongso.tuoitre.vn/nhip-song-so/429383/Trinh-tin-nhan-tuc-thoi-ket-noi-the-gioi-qua-ban-phim.html"&gt;http://nhipsongso.tuoitre.vn/nhip-song-so/429383/Trinh-tin-nhan-tuc-thoi-ket-noi-the-gioi-qua-ban-phim.html&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tựa do Tuổi Trẻ đặt&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1093557206467334143-6812235149507406689?l=xumap.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://xumap.blogspot.com/2011/04/im-ket-noi-gioi-qua-ban-phim.html</link><author>noreply@blogger.com (xuxu)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://1.bp.blogspot.com/-pAfEL9dwsbs/TZbEGrkSD3I/AAAAAAAAAX4/rZzird0N8KA/s72-c/instant-messengers.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143.post-6318693285646408962</guid><pubDate>Sat, 12 Mar 2011 12:49:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-03-12T19:49:38.363+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Nhật ký</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Cảm xúc</category><title>Nhật ký Tháng 3</title><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="https://lh3.googleusercontent.com/-Zrd0Thazhp8/TXtrLc-SCVI/AAAAAAAAAXw/ywDCiqo_CHY/s1600/1216776086.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="https://lh3.googleusercontent.com/-Zrd0Thazhp8/TXtrLc-SCVI/AAAAAAAAAXw/ywDCiqo_CHY/s400/1216776086.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Nhật ký những ngày đầy gió...&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;Ngày…tháng…năm…&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
Vậy là tháng 3 đã đến. Tháng 3 của những chiều đầy gió, và có thể là của cả những cơn mưa. Có một người đang rất cần những cơn gió này, hy vọng là mình có thể kịp đưa người ấy đến với nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;Ngày…tháng…năm…&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
Chiều nay mình đọc được note của một chị trên Facebook về việc lưu giữ những tin nhắn điện thoại. Chị đã chép tay những tin nhắn muốn lưu lại trong suốt 4 năm trời, và hôm nay mang ra đọc lại. Mình vẫn luôn muốn lưu lại rất nhiều tin nhắn, nhưng cuối cùng cũng phải xóa bỏ từng cái một, sau khi đã đọc đi đọc lại đến thuộc lòng. Mình có thể chép lại chúng như chị không nhỉ? Có lẽ mình sẽ làm thế. Những tin nhắn đầy yêu thương mà mình không bao giờ muốn xóa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;Ngày…tháng…năm…&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
Mỗi lần đi ngang con đường ấy là mình lại cứ thắc mắc hoài một câu hỏi vì sao. Vì sao những người phụ nữ ấy, từ trẻ đến già, lại luôn ngồi xổm dọc theo những bức tường loang lổ, miệng phì phèo thuốc lá và mắt giương lên dán chặt vào từng bước chân người đi qua. Những ánh mắt ấy không có sự thù hằn, nhưng nó cứ bám lấy bước đi của người qua đường, như thể chực chờ xông vào tấn công.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng hôm nay mình đã thôi không còn hỏi câu đó nữa, ít nhất là chỉ lần này thôi. Mình đã trông thấy bên hiên nhà kia, nơi vốn vẫn lập lòe ánh đỏ và sắc khói xám xanh của những điếu thuốc, một hình ảnh thật lạ: một bé gái chừng 3 tuổi, xinh như một thiên thần trong chiếc váy xanh nhạt đang ngồi bên một bà cụ già với mái tóc bạc như cước. Em bé bi bô nói với bà cụ, rủ bà cùng chơi một trò gì đó. Một hình ảnh đẹp như tranh vẽ, với cái hồn nhiên của một em bé con và cái lặng lẽ của một người già trăm tuổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;Ngày…tháng…năm…&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
Sài Gòn mưa! Cơn mưa đến bất chợt khi mình đang len lỏi giữa dòng người ngoài phố đông. Nép vào một mái hiên trú mưa, nhưng được một lúc là lại lao ra ngoài màn mưa trắng xóa. Mình muốn tận hưởng một cách trọn vẹn nhất cơn mưa đầu này. Lại những vòng xe qua phố phường sũng nước, ngắm nhìn thành phố trong mưa. Một ổ bánh mì gặm vội, một ly sữa nóng khi mưa đã dứt. Một ngày thật bình yên với mưa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;Ngày…tháng…năm…&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
Có phải mình vừa thực hiện một chuyến đi mà mình từng mong đợi? Một chuyến đi hoàn toàn không định trước, không một kế hoạch nào được đặt ra, không một sự chuẩn bị nào được tiến hành. Mình đã ngồi trong chiếc xe bus qua những cung đường xa xôi của ngoại ô Sài Gòn, phía trước chỉ có bụi mù và hai bên là rừng cây sâu thẳm. Một chuyến đi khởi đầu, làm nền cho nhiều chuyến nữa về sau, mình hy vọng thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;Ngày…tháng…năm…&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
Hôm nay mình đọc được nhiều đoạn có từ “sân ga”. Với mình, từ “sân ga” và “chuyến xe đêm” luôn là những từ gợi cảm xúc buồn bã, vắng lặng và cô đơn nhất. Mình chưa từng đi xe lửa, chưa được biết đến sân ga, nhưng mỗi khi đọc thấy từ này là trong đầu mình lại hiện lên cảnh sân ga buổi chiều lặng lẽ, những băng ghế dài dọc theo hành lang, những dáng ngồi liêu xiêu của khách đi tàu bên ngổn ngang hành lý. Và chiếc xe lửa cũ kỹ rít lên từng hồi còi tàu da diết buồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và những chuyến xe đêm với mình là cái không gian chật hẹp, tù túng và tối mờ ảo trong những chuyến xe lướt đi trong màn đêm heo hút. Hành khách mệt mỏi, dựa dẫm vào nhau hay gà gật ngủ. Ánh đèn trong xe vàng hiu hắt. Còn cảnh vật ngoài kia có gì? Là cảnh quây quần của những gia đình bên mâm cơm tối, trong ánh điện sáng trưng, làm lữ khách chạnh lòng vì đường về nhà còn xa lắm. Là màn đêm u tịch , lấp lóa ánh đèn của những người đi soi ếch khi xe ngang qua những cánh đồng làm dấy lên trong lòng lữ khách một nỗi cô đơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;Ngày…tháng…năm…&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
Một ngày đầy gió, bình yên và hạnh phúc. Chỉ thế thôi nhật ký nhé, mình sẽ giữ phần còn lại cho riêng mình.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1093557206467334143-6318693285646408962?l=xumap.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://xumap.blogspot.com/2011/03/nhat-ky-thang-3.html</link><author>noreply@blogger.com (xuxu)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="https://lh3.googleusercontent.com/-Zrd0Thazhp8/TXtrLc-SCVI/AAAAAAAAAXw/ywDCiqo_CHY/s72-c/1216776086.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>8</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143.post-6693881804904732836</guid><pubDate>Wed, 23 Feb 2011 11:56:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-02-23T19:18:39.567+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Báo chí</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Suy nghĩ</category><title>Mẹ và lễ tốt nghiệp</title><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-vMhrq3GjbtM/TWT1qE9ZKmI/AAAAAAAAAXk/P9sekINg8zY/s1600/as07031030.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="266" src="http://2.bp.blogspot.com/-vMhrq3GjbtM/TWT1qE9ZKmI/AAAAAAAAAXk/P9sekINg8zY/s400/as07031030.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Một sáng ngày cuối năm vừa qua, trường tôi tổ chức lễ phát bằng tốt  nghiệp cho các sinh viên khóa 2006 – 2010. Không khí hôm ấy thật nhộn  nhịp, cổng trường rực rỡ hoa được bày bán để chúc mừng, còn sân trường  đầy ắp người. Các tân cử nhân trong bộ lễ phục hân hoan hạnh phúc trong  ngày vui và nô nức chụp hình cùng bạn bè.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng trong số họ, tôi thấy không nhiều những&amp;nbsp;người có cha mẹ cùng đi  để vui với con mình trong ngày quan trọng nhất đời sinh viên. Đem  chuyện này kể với các bạn, có người cũng buồn và bảo chắc do phần lớn  sinh viên ở xa nên cha mẹ không đến chung vui được. Nhưng lại có bạn  ngạc nhiên hỏi: “Tại sao lại phải có ba mẹ trong ngày tốt nghiệp? Sau  này đến lượt cậu, cậu cũng đưa ba mẹ dưới quê lên dự à? Tớ thì không!”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nghe câu hỏi, và câu khẳng định chắc nịch mà bạn buông ra hết sức  tự nhiên, mà chợt thấy hẫng trong lòng. Cứ ngỡ việc mời ba mẹ lên dự lễ  tốt nghiệp của mình là chuyện hẳn nhiên, ít nhất là đối với những sinh  viên thành phố hay các tỉnh lân cận, nhưng sao với bạn tôi, đó lại là  chuyện không cần thiết?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;             &lt;td&gt;&lt;/td&gt;         &lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt; &lt;/table&gt;Có bố mẹ nào mà không mong đến ngày thấy con cười rạng rỡ trong bộ lễ  phục và tấm bằng đại học trên tay. Đó là kết quả miệt mài học  tập&amp;nbsp;của&amp;nbsp;con cái 4 nằm ròng, có khi còn hơn,&amp;nbsp;là công sức&amp;nbsp;bố mẹ&amp;nbsp;vất vả  ngược xuôi để lo cho con mình yên tâm đèn sách.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chợt nhớ đến một bà mẹ từng buồn bã kể rằng con mình không cho bà đến  dự lễ tốt nghiệp của con, dù bà đã năn nỉ đến rơi nước mắt. Bà tự an ủi  có lẽ con sợ mình đi xa vất vả... Mà có xa xôi vất vả gì cho cam, khi  từ quê bà đến Sài Gòn này chỉ&amp;nbsp;hơn trăm cây số với 3 tiếng ngồi xe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi cố lý giải cho câu hỏi có vẻ như bâng quơ của bạn, và có lẽ của  không ít người khác nữa. Phải chăng bạn không muốn người cha người mẹ  chân lấm tay bùn của mình đứng giữa sân trường đại học danh giá này,  nhìn bạn rực rỡ giữa những bó hoa và những lời chúc tụng? Hay bạn không  muốn những gương mặt dày gió dạn sương của ba mẹ mình làm hỏng những tấm  ảnh lung linh của bạn và bạn bè trong ngày tốt nghiệp?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi biết có những người cha, người mẹ cả đời chỉ mong được một lần  lên thành phố, đến chỗ ở của con để xem con sống thế nào, hay đứng trước  cổng trường của con để xem chỗ con mình học tròn méo ra sao. Nhưng tất  cả những gì họ có thể làm là lo toan mưu sinh, chắt chiu đừng đồng gửi  lên cho con ăn học. Và những đứa con của họ, cũng mong mỏi biết chừng  nào để cha mẹ mình có thể chứng kiến ngày họ hoàn thành sứ mệnh với tấm  bằng tốt nghiệp trên tay. Nhưng kinh phí và khoảng cách địa lý xa xôi  một lần nữa cũng dập tắt ước mơ của họ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy tại sao lại có những người, trong khi mọi điều kiện và hoàn cảnh  đều cho phép, thì&amp;nbsp;tự mình&amp;nbsp;khước từ&amp;nbsp;cái quyền hẳn nhiên của cha mẹ được  hiện diện trong ngày tốt nghiệp của mình?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi nhớ đến má mình, người cũng đã từng tốt nghiệp đại học, đã lui  tới thành phố nhiều lần. Hẳn nhiên người không có cái mong mỏi được đến  thăm con, được thấy trường đại học của con như những bà mẹ quê khác.  Nhưng cũng như họ, má tôi đang ngày ngày vất vả để lo cho tôi ăn học.  Ngày tốt nghiệp tới đây của tôi, chắc chắn sẽ có mặt ba má tôi, và sẽ  không có tấm hình nào đẹp bằng bức ảnh của tôi giữa gia đình, trong bộ  lễ phục và tấm bằng đại học trên tay.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bài đã đăng tại: &lt;a href="http://www.phunuonline.com.vn/honnhan-giadinh/2011/Pages/me-va-le-tot-nghiep.aspx"&gt;http://www.phunuonline.com.vn/honnhan-giadinh/2011/Pages/me-va-le-tot-nghiep.aspx&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1093557206467334143-6693881804904732836?l=xumap.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://xumap.blogspot.com/2011/02/me-va-le-tot-nghiep.html</link><author>noreply@blogger.com (xuxu)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://2.bp.blogspot.com/-vMhrq3GjbtM/TWT1qE9ZKmI/AAAAAAAAAXk/P9sekINg8zY/s72-c/as07031030.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>6</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143.post-5057092801841627342</guid><pubDate>Sat, 12 Feb 2011 02:47:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-02-12T09:47:16.965+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Suy nghĩ</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Cảm xúc</category><title>Sài Gòn, Sài Gòn</title><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/-1Lz_1q5wKqU/TVX0kh7sSPI/AAAAAAAAAXg/oL8ujVupUho/s1600/14402723.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="307" src="http://4.bp.blogspot.com/-1Lz_1q5wKqU/TVX0kh7sSPI/AAAAAAAAAXg/oL8ujVupUho/s400/14402723.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Những chuyến đi ngược xuôi giữa Sài Gòn – Tây Ninh thỉnh thoảng lại  mang đến cho tôi một thoáng bâng khuâng, khi một buổi sáng nào đó thức  dậy và nhận ra mình đang ở nơi này chứ không phải nơi kia. Như mới sáng  hôm qua tôi còn thức dậy dưới ánh nắng trong căn phòng trọ, thì sáng nay  lại giật mình nhớ ra mình đã về lại quê nhà rồi. Vẫn còn cái cảm giác  lưu luyến không muốn rời thành phố vào sáng hôm ấy, vì mới chỉ về thăm  được một ngày.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hồi học năm 2, trong một cuộc phỏng vấn,  một người Ấn Độ có nói với tôi rằng ông vừa chuyển đến công tác tại Sài  Gòn, và cảm thấy thành phố này thật ngột ngạt, ồn ào. Ông hỏi tôi có  chia sẻ quan điểm này với ông hay không. Tôi đã trả lời một cách rất  ngoại giao rằng, ừ đúng vậy, thành phố này chật chội, ồn ào, nhưng nếu  biết chỗ, ta vẫn có thể tìm cho mình những góc thật bình yên. Tôi ngày  ấy chỉ mới sống chưa đầy 2 năm ở Thủ Đức, cũng chưa trải nghiệm nhiều  cuộc sống nội thành, cũng thực sự thấy rằng thành phố này không thể là  một nơi bình yên cho mình. Nhưng không hiểu sao tôi vẫn cho, và tin,  rằng đâu đó trong cái thành phố 8 triệu dân này, vẫn có những góc bình  yên cho mình tìm đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mãi đến hai năm sau, nghĩa là đầu  năm cuối này, khi tôi chính thức chuyển vào thành phố, thì cái niềm tin  rằng một góc bình yên giữa Sài Gòn này mới được củng cố và hiện thực  hóa. Sài Gòn với tôi vẫn là một nơi náo nhiệt, ồn ã, xô bồ, là nơi người  ta bận rộn, người ta bị cuốn vào cái guồng quay vội vã của cuộc sống,  nơi người ta bị kẹt vào những dòng người chật cứng mỗi giờ tan tầm và  nơi người ta dường như không còn biết được thế nào là hít thở một cách  đúng nghĩa. Một thực tế không thể chối bỏ của cuộc sống Sài thành, nhưng  điều đó đâu có nghĩa là ta không thể bình yên giữa thành phố này?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Gần  nửa năm sống ở thành phố, chừng ấy thời gian cũng đã đủ làm thay đổi  cảm nhận của tôi về nó. Chấp nhận những thực tế không thể thay đổi được  như kẹt xe, ô nhiễm, tôi đã tìm thấy những niềm vui khác giữa dòng người  vội vã. Đó là niềm vui được chạy hết đường Trương Định, con đường mà vì  nhiều lý do đã trở thành con đường yêu thích nhất của tôi. Đường phố ở  Sài Gòn luôn là một thử thách lớn, nhưng khi đã tạm gọi là rành rẽ một  số trục đường chính thì đó là một cảm giác rất vui sướng. Không vui sao  được khi mới ngày nào mỗi lần vào thành phố là phải tra bản đồ thật kỹ,  để rồi cũng chỉ đến được nơi cần đến mà hoàn toàn không có khái niệm gì  về tên đường và vị trí của chúng, mà giờ đây đã có thể ung dung chạy bon  bon trên đường, rẽ chỗ này, quẹo chỗ kia một cách rành rọt. Nhưng dẫu  thế thì vẫn có những lúc lạc đường, những lúc loanh quanh trong những  con hẻm chằng chịt đan vào nhau để tìm đến một quán ăn nào đó. Những con  hẻm luôn là cứu tinh khi kẹt xe, và mỗi khi thoát khỏi những ngõ hẻm  luồng lách để thấy được bờ kè kênh Nhiêu Lộc thì biết chắc đã thoát rồi,  nhà ta kia rồi. Con kênh đen ngòm với mùi hương không mấy dễ chịu ấy  giờ đây vẫn luôn là tín hiệu vui cho biết đã đến lúc nói câu “I’m home”.  Còn rất nhiều những niềm vui như vậy mỗi khi chạy trên đường phố Sài  Gòn, và nhất là khi ta có một người đồng hành ở cạnh bên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sài  Gòn xa hoa, lộng lẫy và tráng lệ. Tôi đã từng nói những chốn rực rỡ đèn  hoa ấy không dành cho mình, và vì thế tôi luôn tìm về những lối bình  yên. Những chốn bình yên! Nếu biết chỗ, ta có thể tách mình ra khỏi cái  khói bụi ồn ào trong thành phố, để tìm đến những nơi dường như hoàn toàn  cách biệt với chốn xô bồ đó, dẫu chúng cũng thuộc Sài Gòn. Bứt mình  khỏi thành phố để tìm đến những nơi có đồng xanh, bầu trời xanh, để ngồi  giữa đồng cỏ mà nghe hương đồng cỏ nội thoáng bay trong gió hay để ngồi  bên cầu, ngắm ánh đèn lấp lóa dưới mặt sông và nghe tiếng dế gáy văng  vẳng. Như lạc vào một thế giới khác, một thế giới của bình yên và tĩnh  lặng, là nơi những cảm giác mệt mỏi, những suy nghĩ căng thẳng được rũ  bỏ, tất cả chỉ còn lại tâm hồn thuần khiết trước thiên nhiên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu  hỏi tôi có yêu thành phố này không, tôi sẽ bảo rằng có. Tôi yêu những  con đường, những ngỏ hẻm, những gánh hàng rong; yêu những góc bình yên  thi vị và yêu những người bạn đồng hành luôn cùng tôi sát cánh. Chính  tình yêu đó đã làm nên nỗi nhớ mỗi khi phải xa Sài Gòn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà đôi khi người ta thích một nơi không phải vì nơi đó đẹp.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1093557206467334143-5057092801841627342?l=xumap.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://xumap.blogspot.com/2011/02/sai-gon-sai-gon.html</link><author>noreply@blogger.com (xuxu)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://4.bp.blogspot.com/-1Lz_1q5wKqU/TVX0kh7sSPI/AAAAAAAAAXg/oL8ujVupUho/s72-c/14402723.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>2</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143.post-740148731386773438</guid><pubDate>Fri, 11 Feb 2011 04:09:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-02-11T11:09:52.411+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Từ sách từ phim</category><title>Tangled</title><description>&lt;div style="text-align: center;"&gt;&amp;nbsp;&amp;nbsp;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-H2mPZNdE56M/TVS05Tf0gNI/AAAAAAAAAXM/DMeTADzyEB8/s1600/tangled-4+%25281%2529.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="210" src="http://2.bp.blogspot.com/-H2mPZNdE56M/TVS05Tf0gNI/AAAAAAAAAXM/DMeTADzyEB8/s400/tangled-4+%25281%2529.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Chỉ kéo dài vỏn vẹn trong 100 phút nhưng “Tangled”, bộ phim hoạt hình  thứ 50 của hãng Walt Disney danh tiếng, đã thực sự mang đến cho người  xem một bữa tiệc cảm xúc đúng nghĩa. Ngoài cảm xúc chủ đạo là những  tiếng cười giòn giã trước những ‘xen’ hài hước ý nhị đúng kiểu Disney  còn là nhiều cung bậc cảm xúc khác khiến người xem bất ngờ, ngạc nhiên,  thích thú và cả bồi hồi, lắng đọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
Khán giả hoàn toàn mãn  nhãn trước khung cảnh đẹp rực rỡ và lộng lẫy của Tangled, suýt xoa  trước cách tạo hình tròn xoe cực dễ thương của các nhân vật và ngất ngây  với những ca khúc đầy ý nghĩa, đánh thức mọi cảm xúc của người nghe.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;(Chú ý: bài viết có tiết lộ nội dung phim – cân nhắc trước khi đọc nếu bạn chưa xem phim)&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;Âm nhạc&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nếu  những bài hát trong Disney classics vẫn luôn đi thẳng vào lòng người  nhờ giai điệu du dương, ca từ đẹp thì trong Tangled, tất cả dường như đã  được nâng lên một tầm cao mới. Bài hát &lt;em&gt;“Mother knows best” &lt;/em&gt;của  bà mẹ Gothel đã thể hiện rõ bản chất ích kỷ, độc đoán của bà: dựng lên  một hình ảnh đen tối về thế giới bên ngoài ngọn tháp để giữ Rapunzel ở  mãi bên mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bài &lt;em&gt;“I’ve got a dream” &lt;/em&gt;mà Rapunzel hát cùng với bọn ác nhân ở quán rượu Snuggly Ducking lại có ý nghĩa hơn cả: khi Rapunzel hỏi &lt;em&gt;“Haven’t any of you ever had a dream?” &lt;/em&gt;và  gã quái nhân với cánh tay có móc sắt lộp cộp bước về phía cô, người xem  nín thở chờ đợi một cái tát hay những lời miệt thị mà gã sẽ dành cho  cô, nhưng không, gã ác nhân với ngoại hình xấu xí chỉ nhẹ nhàng buông  từng chữ &lt;em&gt;“I had a dream…once”&lt;/em&gt;. Câu hỏi của Rapunzel đã chạm vào  tầng sâu kín nhất trong tâm hồn vẩn đục của lũ côn đồ, bởi sâu thẳm  trong mỗi con người, dù là ác nhân hay kẻ lương thiện, đều cũng đã từng  có một ước mơ. Và rồi âm nhạc cất lên, lũ quái nhân lần lượt ca hát,  nhảy múa và nói lên ước mơ của mình. Gã tay móc sắt từng mơ làm nghệ sĩ  dương cầm, chàng mũi bự răng hô mơ có một người yêu đích thực, hay chàng  béo dễ thương mơ làm nghệ sĩ kịch câm. Xúc động với những ước mơ giản  dị của những kẻ bên lề xã hội, người xem lại được dịp vui mừng khi thấy  những ước mơ ấy đều đã thành sự thật ở phần kết của phim. Một cái kết  đúng motif “dreams come true” của Disney.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-yEIxH8THt28/TVS1G9PtOsI/AAAAAAAAAXc/JjpM_EVyGlQ/s1600/Tangled-Still.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="210" src="http://3.bp.blogspot.com/-yEIxH8THt28/TVS1G9PtOsI/AAAAAAAAAXc/JjpM_EVyGlQ/s400/Tangled-Still.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Cuối  cùng, không thể không nhắc đến bài hát “đinh” của phim, “I see the  light”. Bài hát cất lên giữa một không gian đỏ rực rỡ và lấp lánh của  những chiếc đèn trời và hai nhân vật chính cùng ngồi trên một con thuyền  trên dòng sông lấp loáng ánh sáng. Một khung cảnh lãng mạn đủ làm lay  động cả những người khó tính nhất. Khi Eugene cùng Rapunzel cùng thả 2  chiếc đèn trời bay cao và cất giọng hát, tôi đã thực sự rùng mình vì xúc  động, một cảm giác “nghẹt thở” vì cảm xúc dâng cao. Cảnh Eugene và  Rapunzel cùng thả đèn trời, cùng nắm lấy tay nhau và cùng hòa giọng hát  đúng là cao trào của mạch cảm xúc đã được nuôi dưỡng từ lúc 2 người cùng  ngồi dưới thuyền ngắm những chiếc đèn trời đầu tiên bay lên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/-B-Eo0khcYsk/TVS1EnrsKKI/AAAAAAAAAXY/vgoPLt1adwo/s1600/Tangled-Still-2.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="210" src="http://3.bp.blogspot.com/-B-Eo0khcYsk/TVS1EnrsKKI/AAAAAAAAAXY/vgoPLt1adwo/s400/Tangled-Still-2.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&amp;nbsp;&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;Nhân vật&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Tangled  đã không đi vào lối mòn của việc khắc họa hình tượng nhân vật một  chiều: ác thật ác hay hiền thật hiền. Nhân vật nữ chính, Rapunzel, không  còn là một nàng công chúa nhu mì, yếu đuối chờ hoàng tử đến cứu mà  chính cô, với hai thứ vũ khí vô cùng đặc biệt là mái tóc và cái chảo, đã  tự mình chiến đấu, vượt qua hiểm nguy để cứu mình và cứu người; Flynn  Rider, hay Eugene Fitzherbert – nhân vật nam chính – cũng không còn là  chàng hoàng tử dũng cảm vượt muôn nghìn trắc trở để cứu công chúa, mà  lại là tên trộm khét tiếng nhất vùng; và bà mẹ Gothel đôi lúc lại làm  cho người xem có cảm tưởng bà không phải là một người độc ác. Gothel  không phải là phù thủy như thường thấy trong các truyện cổ tích khác. Bà  chỉ là một người quá tôn sùng sắc đẹp và sự trẻ trung của mình, dẫn đến  ích kỷ một cách mù quáng. Người xem băn khoăn trước cách Gothel âu yếm  Rapunzel, cách bà gọi cô, ôm hôn cô. Gương mặt bà, ánh mắt bà những lúc  ấy thực sự mang một vẻ trìu mến mà một người mẹ dành cho con gái cưng  của mình. Rồi cái cách bà tất tả, quày quả lên đường để tìm màu vẽ cho  Rapunzel khi cô yêu cầu, cách bà cho rằng mình phải “đóng vai ác” khi  phải la mắng hay trừng phạt Rapunzel, tất cả mang đến cho khán giả một  niềm thương cảm nào đó, và cả một cảm nhận mơ hồ về cái ranh giới thiện –  ác trong bà. Và lời giải cho mối băn khoăn này chỉ đến vào cuối phim,  một cách làm rất thành công, khiến người xem liên tục dõi theo và bất  ngờ và phút chót.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="photo photo_none"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-B2MJnxjbqVI/TVS078_WrSI/AAAAAAAAAXQ/giLm0LRgXns/s1600/TangledMovieDesktopWallpaper5.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="202" src="http://2.bp.blogspot.com/-B2MJnxjbqVI/TVS078_WrSI/AAAAAAAAAXQ/giLm0LRgXns/s320/TangledMovieDesktopWallpaper5.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="photo_img"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="photo_img"&gt;Trong  phim có 4 nhân vật từ đầu đến cuối không nói một lời nào, nhưng vai trò  của họ cũng như cách họ được thể hiện là điều rất đáng bàn. Đầu tiên là  2 con vật độc đáo: chú tắc kè Pascal và chú ngựa Maximus. Pascal là  người bạn duy nhất trong tháp tối của Rapunzel, và chỉ với ánh mắt, cái  miệng rộng, đôi bàn tay và bản năng tự đổi màu, Pascal không cần nói gì  nhưng người xem vẫn có thể cảm nhận được hết tất cả những gì chú muốn  nói.&amp;nbsp; Pascal sát cánh với Rapunzel qua bao gian nguy, chia sẻ với cô  niềm vui và nỗi buồn. Các họa sĩ của Tangled đã thật tinh tế khi cho  Pascal đổi sang màu xanh (blue - buồn) những khi Rapunzel u sầu. Chú  ngựa láu lỉnh Maximus có lẽ là nhân vật được yêu thích nhất trong phim.  Maximus đã khiến khán giả cười từ đầu đến cuối với những hành động rất  giống loài cẩu của mình. Cũng như Pascal, Maximus không nói một lời nào,  nhưng chỉ cần nhìn vào nét mặt được thể hiện hết sức biểu cảm của chú  là người xem có thể thấy được tinh thần trách nhiệm của chú khi săn đuổi  Rider hay vẻ bất đắc dĩ khi phải làm hòa với anh.&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div class="photo photo_none"&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-PIH0c59Xi8s/TVS0252feOI/AAAAAAAAAXI/I6eQdOtHRUQ/s1600/tangled-2-198979.jpeg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://1.bp.blogspot.com/-PIH0c59Xi8s/TVS0252feOI/AAAAAAAAAXI/I6eQdOtHRUQ/s400/tangled-2-198979.jpeg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/-AFyoF3zTUZ0/TVS01AZU63I/AAAAAAAAAXA/1jm98kIZhsw/s1600/tangled-walt-disney-movie-desktop-wallpaper2.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="252" src="http://1.bp.blogspot.com/-AFyoF3zTUZ0/TVS01AZU63I/AAAAAAAAAXA/1jm98kIZhsw/s400/tangled-walt-disney-movie-desktop-wallpaper2.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;div class="photo_img"&gt;Hai  nhân vật “không lời” còn lại chính là vua và hoàng hậu. Nhà vua đã  khiến người xem như muốn khóc theo khi ông lặng lẽ đứng nhìn vợ mình thả  chiếc đèn trời đầu tiên với giọt nước mắt lăn dài trên má. Ở đoạn cuối,  khi anh lính hớt hả chạy vào phòng vua và hoàng hậu, không nói gì ngoài  một cái khẽ gật đầu, vua và hoàng hậu cũng liền hối hả chạy ra, hồi hộp  mở cửa, để rồi trông thấy Rapunzel và Eugene đang đứng đó. Hoàng hậu  chạy đến bên Rapunzel, khẽ đặt tay lên má cô, rồi ôm chầm lấy cô. Rồi  nhà vua cũng chạy đến ôm lấy hai người, và những vòng ôm lại được vòng  sang cả Eugene. Toàn bộ trường đoạn này không có lấy một lời thoại nào,  nhưng cảm xúc thì quá đong đầy. Với vua và hoàng hậu, họ hạnh phúc vì đã  tìm thấy cô công chúa bị thất lạc 18 năm qua; với Rapunzel, cô hạnh  phúc vì đã tìm được gia đình đúng nghĩa của mình; và với Eugene, anh  hạnh phúc vì đã tìm thấy giấc mơ mới của mình.&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/-Xz3NrLFd1OA/TVS01ltrslI/AAAAAAAAAXE/BrMVk4RWBqY/s1600/tumblr_lbrbusWXrw1qde10po1_500.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="225" src="http://2.bp.blogspot.com/-Xz3NrLFd1OA/TVS01ltrslI/AAAAAAAAAXE/BrMVk4RWBqY/s400/tumblr_lbrbusWXrw1qde10po1_500.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;strong&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;Cảm xúc&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Như  đã nói ở phần đầu, “Tangled” là một bữa tiệc cảm xúc đúng nghĩa. Ngoài  những tiếng cười vang sảng khoái trước những trò quậy của Pascal và  Maximus, những giây phút lãng mạn tuyệt vời giữa Rapunzel và Eugene,  người xem còn có dịp trải qua nhiều cung bậc cảm xúc khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Đó  là nỗi cảm thương cho cô gái Rapunzel bé bỏng phải quanh quẩn suốt đời  trong tháp tối, chỉ mong thấy được những thứ lấp lánh bay lên trời vào  đúng ngày sinh nhật mỗi năm mà cô bé tin rằng đó không phải là những  ngôi sao. Đó còn nỗi xót xa khi nhìn thấy Rapunzel bé bỏng với niềm tin  bị tổn thương, khi đứng nhìn bóng của chàng trai mình đã tin tưởng đang  ngồi trên thuyền và trôi xa khỏi cô cùng chiếc vương miện, đúng như  những gì mẹ Gothel của cô đã cảnh báo. Dẫu biết hiểu lầm rồi cũng sẽ  được giải quyết nhưng sao vẫn thương cho Rapunzel lúc ấy quá. Cảnh  Rapunzel chần chừ, nấn ná, suy tính ngược xuôi trước khi quyết định lên  đường cùng Flynn Rider được thể hiện bằng những khung hình hài hước  khiến khán giả cười ầm, nhưng xem ra đó như một cách “nói giảm” về sự  dằn vặt mà Rapunzel mang trong mình trước một bước ngoặc quá lớn trong  đời mình, và đó cũng là sự dằn vặt về tình cảm mà cô dành cho Gothel –  đó thực sự là tình mẹ con như cô vẫn được dạy như thế, hay là một cái gì  khác?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trên hết, cảnh gây bất ngờ nhất, cảm xúc nghẹt thở  nhất vẫn là lúc Eugene, trong cơn hấp hối, quyết định cắt phăng mái tóc  của Rapunzel. Một hành động làm Gothel ngỡ ngàng, và cả khán giả cũng  thế. Không ai có thể ngờ lấy một cách giải quyết như thế trước tất cả  những gì đã diễn ra. Nét cắt của Rider mạnh mẽ, dứt khoát, cũng như đòn  kết liễu đầy kịch tính cho mọi mâu thuẫn trong phim.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;strong&gt;Kết&lt;/strong&gt;&lt;br /&gt;
Khi  những khuôn hình cuối cùng khép lại, đèn trong rạp bật sáng, tôi vẫn cứ  nhấn nhá không muốn ra về, như muốn níu giữ những trải nghiệm vừa có  được khi xem “Tangled”. Một bộ phim quá hay, quá ý nghĩa, quá cảm xúc  như thế này thật xứng đáng trở thành chủ nhân mới nhất cho danh hiệu  “phim hoạt hình yêu thích nhất” của riêng tôi, và chắc hẳn là của không  ít các bạn khác.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1093557206467334143-740148731386773438?l=xumap.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://xumap.blogspot.com/2011/02/tangled.html</link><author>noreply@blogger.com (xuxu)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://2.bp.blogspot.com/-H2mPZNdE56M/TVS05Tf0gNI/AAAAAAAAAXM/DMeTADzyEB8/s72-c/tangled-4+%25281%2529.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143.post-779557685872638377</guid><pubDate>Wed, 09 Feb 2011 04:10:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-02-09T11:10:53.091+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Suy nghĩ</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Bài viết</category><title>Tây Ninh, Tây Ninh</title><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TVITaNnkbgI/AAAAAAAAAW8/LY1deMh-SoI/s1600/DSC05617.JPG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://4.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TVITaNnkbgI/AAAAAAAAAW8/LY1deMh-SoI/s400/DSC05617.JPG" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Mỗi lần về Tây Ninh sau một đợt xa nhà là lại muốn viết về cái mảnh  đất quê nhà này. Có lẽ là vì đó là những khi tôi nhìn Tây Ninh dưới cảm  quan của một người đi xa trở về, của một người thấy được cái mới lạ, cái  thay đổi của cảnh vật, con người nơi đây – những thứ mà người sống ở  Tây Ninh hằng ngày có thể vô tình không trông thấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
1. Một  sáng đầu xuân, khi 3 ngày tết đã chóng trôi qua như một cái chớp mắt,  tôi cùng vài người bạn đến chơi ở Công viên nước vừa khai trương của khu  du lịch sinh thái Long Điền Sơn (LĐS). Còn nhớ cách đây 2 năm, sự ra  đời của LĐS như một cái phao cứu rỗi cho sự nhàm chán và chẳng biết đi  đâu, làm gì vào những ngày lễ tết, những dịp hội hè mà thanh niên xứ này  vẫn thường than vãn. Khi đã quá chán với cảnh năm nào cũng chen chúc  lên núi hay chạy long nhong ngoài đường, hay la cà quán xá, giờ đây chí  ít người ta cũng đã có một cái gì đó mới lạ để đến, hoặc để giới thiệu  với bạn bè phương xa nếu có lỡ ghé thăm quê mình. Và năm nay, công viên  nước đi vào hoạt động lại thêm một lần nữa cứu cho cảnh nhàm chán của  tiện ích giải trí quê hương, khi người ta cũng đã bắt đầu…chán LĐS!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
2.  Tôi vẫn thường ghi nhận, đánh dấu sự thay đổi, phát triển của Tây Ninh  bằng sự ra đời của những thứ đại loại như công viên nước ấy. Đâu chừng  vài tháng trước, bạn bè ở quê nhắn tin lên bảo “Tây Ninh đã có Thế giới  di động rồi” khi thương hiệu này cuối cùng cũng đã cho mở cửa hàng đầu  tiên ở thị trường giáp liền với TP.HCM này. Một người bạn của tôi còn  đăng hẳn 1 status cho sự kiện này. Thế mới thấy chuyện cỏn con như Tây  Ninh có chi nhánh của một thương hiệu có tiếng của Việt Nam cũng đủ làm  xôn xao dư luận. Người ta [và cả tôi] vẫn đùa gọi đấy là sự tiến bộ của  văn minh, rằng ánh sáng cuối cùng cũng đã chen chúc chiếu vào vùng đất  vẫn chìm trong tăm tối này. Và rồi mới đây nữa, ánh sáng ấy chừng như đã  được nhân lên thêm một chút, khi một tòa nhà bỗng mọc lên và trưng bảng  Trung tâm Anh ngữ VATC. Ngay lập tức sự kiện này trở thành tâm điểm  trong các cuộc chuyện trò của chúng tôi. Văn minh đã về làng nữa rồi!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
3.  Cũng trong cái ngày mà buổi sáng đi chơi công viên nước ấy, tôi đã dành  buổi tối để đi xem phim. Một hoạt động quá đỗi bình thường nhưng lại là  một sự kiện rất đặc biệt ở Tây Ninh, vì chỉ có tết mới có phim để xem.  Và bạn bè khắp nơi của tôi ơi, chắc bạn sẽ không thể tưởng tượng được ở  đây người ta xem phim trong nhà hát và trên sân khấu ngoài trời! Chỉ cần  một khoảng không sân khấu để đặt màn chiếu và hàng ghế khán giả, là đã  có thể chiếu phim. Không rõ là cách đây 4 hay 5 năm gì đấy, bộ phim đầu  tiên đã được trình chiếu theo kiểu thế này, và tôi cũng đã cho đó là sự  kiện khai sáng ở đất này. Để rồi đêm hôm ấy, ngồi giữa hàng ghế ngoài  trời, dưới bầu trời trong vắt và đầy sao, hướng mắt lên sân khấu ngổn  ngang nhiều thứ với cái màn chiếu nhỏ tí đặt giữa và theo dõi bộ phim  được chiếu bằng máy phát, với những con bù mắt vo ve trong ánh sáng đèn,  tôi chợt bật cười nghĩ dân xứ mình đúng là dễ tính nhất thế giới. Mặc  cho quan cảnh đang giống 100% với một buổi chiếu phim lưu động mà lẽ ra  phải diễn ra ở những vùng xa xôi hẻo lánh chứ không phải là giữa trung  tâm huyện như thế này, người ta vẫn đến, vẫn xem, vẫn cười thích thú với  bộ phim. Không phàn nàn, không than vãn, không chửi bới. Dường như  người ta chỉ cần có thế - được xem phim như “dân thành phố”, hay đơn  giản chỉ là có chỗ để cùng bạn bè, gia đình đến thư giãn trong một đêm  xuân.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
4. Nói vậy mới thấy Tây Ninh đang loay hoay trong mớ  bòng bong giữa cũ và mới, giữa văn minh và lạc hậu. Dẫu còn quá nhiều  để bàn, nhưng thực tế vùng đất này vẫn đang thay đổi từng ngày. Những  con đường ngày xưa đầy sỏi đá, cát bụi thì nay hầu hết đã trải nhựa  phẳng lì, rộng thênh thang. Những đêm dạo hết con đường này đến con  đường khác, nhìn những con đường dài hun hút với hàng đèn đường cao đều  tăm tắp và thưa vắng xe cộ, chợt mong cuộc sống nơi đây cũng chóng phát  triển ngang tầm với những cơ sở hạ tầng này. Tôi không mong Tây Ninh sẽ  mọc thêm nhiều cao ốc, chỉ mong nhà cửa 2 bên đường khang trang hơn,  nhiều dịch vụ tiện ích hơn, và niềm mong mỏi lớn nhất là có được một cái  siêu thị nằm đâu đó giữa trung tâm thị xã. Cái đại diện cho nền văn  minh này sao lâu quá vẫn chưa thấy xuất hiện ở mảnh đất này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
5. Mong rằng mỗi dịp trở về như thế này lại thấy một cái gì đó khang khác, tươi mới hơn của mảnh đất quê nhà.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1093557206467334143-779557685872638377?l=xumap.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://xumap.blogspot.com/2011/02/tay-ninh-tay-ninh.html</link><author>noreply@blogger.com (xuxu)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://4.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TVITaNnkbgI/AAAAAAAAAW8/LY1deMh-SoI/s72-c/DSC05617.JPG" height="72" width="72" /><thr:total>1</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143.post-9011191064286523183</guid><pubDate>Thu, 27 Jan 2011 10:44:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-01-27T17:44:54.459+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Bài viết</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Cảm xúc</category><title>Buổi sáng và người bơm ga</title><description>&lt;div class="mbl notesBlogText clearfix"&gt;&lt;div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TUFMifZ8pPI/AAAAAAAAAWw/VDwrjtJ3U5g/s1600/Q-2.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://4.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TUFMifZ8pPI/AAAAAAAAAWw/VDwrjtJ3U5g/s400/Q-2.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Hai mươi bốn tháng chạp,  việc đưa tiễn ông táo đã xong, tết đã đến thật gần. Sáng nay thức dậy,  không khí vẫn se lạnh làm đất trời thêm phần tết hơn. Vừa bước ra khỏi  nhà tôi đã bắt gặp một hình ảnh thật thân quen nhưng lâu rồi mới thấy:  bên nhà hàng xóm đang có một anh làm nghề bơm ga hộp quẹt đang lui cui  với bình ga và những chiếc bật lửa cũ. Hình ảnh những người đàn ông trên  chiếc xe đạp cũ kỹ với chiếc thùng đồ nghề có đề chữ “vô ga” và tiếng  rao “bơm ga hột quẹtttt…đê” tưởng chừng như đã đi vào dĩ vãng vậy mà nay  vô tình gặp lại, trong một sáng tháng chạp trong lành như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi  thật không nghĩ trong thời mà giá mỗi cái hộp quẹt chỉ đôi ba ngàn, xài  một lần rồi bỏ như hiện nay, vẫn có người còn kiên nhẫn đạp xe đi khắp  nơi để tìm người bơm ga. Tôi nhớ cách đây vài năm, lớp học tiếng Anh có  thảo luận chủ đề “những ngành hàng, dịch vụ mà nay không còn nữa”. Câu  hỏi tưởng như đơn giản thế mà cả lớp tôi cũng phải đau cả đầu, bởi thật  không thể tìm ra một nghề nào đó đã thực sự mai một khi mà lẩn khuất đâu  đó trong nhiều ngõ ngách của Sài Gòn, hay trong những con đường ở nông  thôn này, vẫn còn những người bám trụ với cái nghề mà nhiều người nghĩ  sẽ không thể tồn tại trong thời hiện đại này. Lặng lẽ ngồi ở một góc chợ  nào đó vẫn còn những bà cụ ngày ngày ngồi bán trầu cau; loanh quanh  giữa những con đường quê thỉnh thoảng vẫn sẽ được nghe lại tiếng leng  keng của những chiếc xe đạp cọc cạch với thùng mút xốp đựng những cây cà  rem hình trụ, bọc trong vé số trên yên, hay như anh chàng bơm ga hộp  quẹt đang ngồi kia chẳng hạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong thời mà ít ai còn ăn  trầu, thời của những que kem Wall mát lạnh, thơm ngon, đủ mùi đủ vị,  thời của những vật xài một lần rồi bỏ, ai sẽ là khách hàng của bà già  bán trầu, của ông lão bán cà rem và của anh chàng bơm ga? Có chăng là  những người thích đi chợ sớm, nhìn bà lão ngồi tiêm trầu mà nghĩ về  ngoại mình ngày xưa. Có chăng là những người trẻ, chờ nghe tiếng leng  keng giữa một trưa vắng để nhớ thuở còn thơ. Và như vậy, những người còn  cố bám lấy những nghề tưởng như đã mai một kia vì cuộc mưu sinh có lẽ  không biết rằng họ đang là những sứ giả, những đại diện cuối cùng cho  một thời sắp mất, và luôn có một lớp người mong muốn còn mãi trông thấy  họ, để thấy rằng ngày cũ chưa xa, và để vui sướng như gặp lại một người  cũ thân quen mỗi khi vô tình trông thấy họ đâu đó trên đường đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chợt  tiếc sáng này chẳng có chiếc bật lửa nào hết ga để chạy sang nhà hàng  xóm, như những ngày xưa lũ trẻ í ới gọi chú bơm ga rồi lật đật chạy về  mang những chiếc hộp quẹt luôn nằm sẵn, chờ người bơm ga tới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và lại ước gì ngày mai bỗng vô tình nghe lại tiếng leng keng ngoài đầu ngõ.&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1093557206467334143-9011191064286523183?l=xumap.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://xumap.blogspot.com/2011/01/buoi-sang-va-nguoi-bom-ga.html</link><author>noreply@blogger.com (xuxu)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://4.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TUFMifZ8pPI/AAAAAAAAAWw/VDwrjtJ3U5g/s72-c/Q-2.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>1</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143.post-7879491157029992850</guid><pubDate>Mon, 24 Jan 2011 11:19:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-01-24T18:19:56.582+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Bài viết</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Tôi</category><title>Lần giở kỷ niệm</title><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TT1gN4F_vHI/AAAAAAAAAWg/hHTSPzViYHA/s1600/169053_1811929539398_1274811879_2187151_5115801_n.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="300" src="http://1.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TT1gN4F_vHI/AAAAAAAAAWg/hHTSPzViYHA/s400/169053_1811929539398_1274811879_2187151_5115801_n.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Ngày tết, bạn bắt tay vào dọn dẹp nhà cửa. Bắt đầu từ phòng bạn,  khoảng không gian riêng thường xuyên bị bỏ bê từ ngày bạn đi học xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn  thích công việc dọn dẹp. Bởi dẫu có nhiều vất vả, nhưng mỗi khi dọn  xong, nhìn lại căn phòng sạch bóng và tươm tất, mọi vật dường như đều  sáng lấp lánh là bạn lại thấy khấp khởi trong lòng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng công việc dọn dẹp với bạn không hề dễ dàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Không phải vì phòng bạn có quá nhiều thứ để dọn, và tất cả nằm yên dưới lớp bụi dày cui và mạng nhện giăng mắc khắp nơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà là vì bạn khó có thể ngăn mình không lần giở những kỷ niệm xưa sau khi đã phủi quét đi lớp bụi thời gian bao bọc lấy chúng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
Bạn bắt đầu bằng việc dọn hộc tủ của mình, và bắt gặp chiếc hộp những món quà lưu niệm be bé xinh xinh mà bạn bè tặng bạn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và vậy đó, công việc dọn dẹp tuy chỉ mới bắt đầu mà bạn đã phải dừng tay rồi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để ngắm những món quà mà bạn luôn xem là kỷ vật kia.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Này là những chiếc móc chìa khóa đủ hình đủ dạng,&lt;br /&gt;
Này là những con thú xinh xinh bằng thủy tinh,&lt;br /&gt;
Này là những món quà thủ công xinh xắn, dễ thương,&lt;br /&gt;
Này là chiếc lọ bí mật,&lt;br /&gt;
Này là chiếc túi len ai đó tự đan,&lt;br /&gt;
Này là hộp kẹp sôcôla giờ chỉ còn cái hộp còn “nội dung” thì đã hết nhẵn từ lâu…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn  nhớ như in từ kỷ niệm gắn với mỗi món quà, và trân quý chúng, như cách  bạn trân trọng tình cảm mà người tặng quà đã dành cho bạn, dẫu thời gian  trôi qua và mọi thứ có nhiều thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngắm nghía, nhớ,  rồi nâng niu, lau chùi những món quà xong, bạn lại tỉ mẩn xếp tất cả trở  lại vào hộp, tiếp tục việc dọn dẹp của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rời hộp quà,  bạn lại bắt gặp hộp đựng thiệp. Và, nào có thể tiếp tục dọn dẹp, khi  trên tay bạn là hàng chục chiếc thiệp đủ màu sắc, hình dáng mà chứa  trong đó là những tình cảm nồng ấm mà bạn đã nhận được mỗi mùa noel, mỗi  khi xuân về hay trong những lần sinh nhật.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn đọc lại  từng tấm thiệp một, rồi lại nhẹ nhàng vuốt cho chúng phẳng phiu, cho lại  vào hộp, và tự nhủ, phải tiếp tục công việc dọn dẹp thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn  quay sang nhặt nhạnh những quyển truyện tranh, những cuốn sách bạn để  lung tung khắp phòng, gom chúng lại, phân loại, cho vào kệ, vào thùng.  Những quyển truyện tranh xuất bản từ thời bạn còn học cấp 1, cấp 2, vốn  đã nằm yên trong thùng từ những mùa dọn dẹp trước, nhưng bạn không thể  ngăn mình không lôi chúng ra đọc lại mỗi khi có thời gian. Và mỗi lần  dọn dẹp là mỗi lúc bạn phân vân, không nỡ vứt bỏ chúng vĩnh viễn. Xếp  vào và lại lôi ra, phòng bạn ngày càng chật, nhưng bạn không thể vứt đi  những thứ đã từng gắn bó với mình suốt một thời gian dài, như những  quyển truyện tranh.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thu nhặt truyện và cho vào kệ, bạn  dừng lại và ngắm nhìn tủ sách truyện tranh của mình. Cái kệ nhỏ xíu bằng  gỗ sơn xanh dương đã quá sức chứa so với bộ Conan đồ sộ mà bạn sưu tập  trong gần 10 năm, rồi những quyển Harry Potter thời còn xuất bản từng  tập nhỏ. Lại thêm vài bộ truyện tranh khác, bạn lại chần chừ, hay là  mình đã quá lớn để đọc truyện tranh? Bạn đưa tay lấy 1 cuốn, lật ra đọc  vài trang, và rồi bạn…nằm lăn ra đọc cho hết cả quyển. Truyện vẫn còn  hay lắm, như mỗi lần xem lại những bộ phim hoạt hình ngày xưa, bạn lại  học được thêm nhiều điều, thì cũng vậy, đọc lại truyện tranh, bạn lại  thấy hay thêm nhiều thứ. Thôi, lại quét bụi cho chúng và đặt chúng lại  vào kệ vậy.&lt;br /&gt;
Mà cứ thế này thì bao giờ bạn dọn dẹp xong đây?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bạn  mau chóng quét dọn khu truyện tranh, rồi tiếp tục dọn dẹp những thứ kế  tiếp. Rồi bạn bắt gặp một túi nylon nhỏ, có chứa một xấp giấy màu, một  mớ giấy tập đã úa vàng. Bạn lần giở từng thứ trong đó, và ồ lên thích  thú khi trong tay bạn giờ đây là những tờ giấy màu bạn học thủ công hồi  lớp 4, lớp 5. Những tờ giấy màu qua thời gian vẫn tươi mới và láng bóng  trong màu sắc của chúng, và kia là “tác phẩm” đan lát bằng giấy màu của  bạn, với những nan đan xiên xẹo và những nếp gấp vụng về.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn  những tờ giấy tập úa vàng kia lại chính là những tờ được rứt ra từ  quyển tập viết và chính tả, có lẽ là từ thời lớp 1, lớp 2 của bạn. Nhìn  xem, màu mực tím vẫn còn nổi bật trên màu giấy, những con chữ ngả  nghiêng xiêu vẹo thật xấu của bạn, ngay từ lớp 1 đã thế. Bạn thầm cười  vì đến giờ chữ bạn cũng có khá hơn đâu. Nhưng mà những bài chính tả thì  luôn 10 điểm nhé, niềm tự hào của bạn ngày đó là luôn đứng đầu trong môn  chính tả và tập đọc mà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà đến giờ thì bạn quên hẳn  chuyện dọn nhà rồi, vì bạn vẫn đang mân mê từng tờ giấy, đọc cho bằng  hết những bài chính tả ấy kia mà. Bạn còn tìm thấy trong đó một vài bài  kiểm tra toán, lại có một bài tập làm văn hồi lớp 7 nữa. Đề là “tường  thuật buổi khai giảng ở trường em”, bạn đọc lại một mạch, và nhận ra…sao  hồi đó mình viết cũng tốt quá nhỉ. Mà sao những bài kiểm tra toàn điểm  cao thế kia, phải rồi, vì ai lại đi giữ lại những bài kiểm tra điểm thấp  kia chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẫn còn những góc tủ, những thùng đồ đang chờ  tay bạn dọn dẹp nằm kia. Ai biết được chúng sẽ lại mang đến cho bạn  những kỷ niệm gì.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tiếp tục dọn dẹp thôi, bạn tự nhắc mình,  dù biết rằng rồi cũng sẽ mất không ít thời gian để lần giở kỷ niệm qua  những món đồ nằm khắp nơi trong phòng mình.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1093557206467334143-7879491157029992850?l=xumap.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://xumap.blogspot.com/2011/01/lan-gio-ky-niem.html</link><author>noreply@blogger.com (xuxu)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://1.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TT1gN4F_vHI/AAAAAAAAAWg/hHTSPzViYHA/s72-c/169053_1811929539398_1274811879_2187151_5115801_n.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>6</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143.post-4988058407374324813</guid><pubDate>Sat, 15 Jan 2011 11:34:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-01-15T18:34:26.422+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Bài viết</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Cảm xúc</category><title>Ký ức</title><description>&lt;div class="mbl notesBlogText clearfix"&gt;&lt;div&gt;&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TTGGJCWxT1I/AAAAAAAAAWE/LmJ7XPd2oZE/s1600/2681195868_da7f68ca25.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="377" src="http://3.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TTGGJCWxT1I/AAAAAAAAAWE/LmJ7XPd2oZE/s400/2681195868_da7f68ca25.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Phải chăng ký ức vô hình vô dạng, vô hương vô vị, vô sắc vô thanh?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
Không,  ký ức không thể chỉ là cái gì đó vô hình nằm sâu đâu đó trong trí nhớ  và thỉnh thoảng lại tìm về với ta, nhờ vào một cái gì đó gợi nhớ. Khi  trở về, ký ức cũng không phải là một cuốn phim câm đen trắng, mà là một  thước phim sống động đầy đủ màu sắc, mùi vị, âm thanh và cả cảm giác  nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;Vậy ký ức có màu gì?&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là hai màu của bảng đen và phấn trắng, những ngày đầu chập chững đến trường và nắn nót viết những chữ đầu tiên.&lt;br /&gt;
Là  màu xanh của bầu trời trong sáng ngày bé, với những cụm mây trắng đủ  hình đủ dạng, và những đứa trẻ bên dưới ngước nhìn mây và gửi vào đó  những hình ảnh tưởng tượng ngộ nghĩnh và bay bổng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là màu  xanh ngắt của những cánh đồng trải dài hút tầm mắt, nơi có những triền  đê, những hàng cây, và lũ trẻ nô đùa bên cánh diều và bầu trời đầy gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là  màu đỏ rực của những chiếc áo thể thao ngày bé, cái thời ta say mê màu  đỏ đến vô cùng và đòi mẹ tha về nhà đủ những bộ màu đỏ chói chang.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là màu xám xịt của những ngày mưa rả rít, màu đen của ruộng lúa những ngày đốt đồng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì ký ức có màu, nên ký ức như bảng màu của người họa sĩ, mà mỗi màu lại có một kỷ niệm riêng, một gợi nhớ riêng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;Vậy ký ức có âm thanh gì?&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là  tiếng trẻ con ê a tập đọc những tiếng đầu tiên hồi lớp 1. Là tiếng cô  giáo đầu tiên, đã bao lâu không gặp, nhưng vẫn nhớ giọng nói nhẹ nhàng  và chứa chan tình thương của cô ngày ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là tiếng ve râm  ran gọi hè vang vọng từ khu rừng trước nhà những ngày thơ bé. Để rồi  những khi thoáng gặp lại tiếng ve ve giữa lòng thành phố, lại nhớ những  ngày chân đất thơ thẩn giữa những hàng cây lần theo tiếng ve mà bắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là  giai điệu, lời ca của một bài hát nào đó, mà mỗi bài hát đều gắn liền  với một người, người đã cùng ta nghe bài hát ấy trong một ngày xanh thuở  ấy. Ta nhớ em, người đã hát cho ta nghe bài hát này khi cùng lang thang  trên phố. Ta nhớ người, người đã cùng ta nghe bài hát này trên một  chuyến xe lao vút trong màn mưa. Ta nhớ bạn, người đã cho ta nghe những  bài tình ca đúng nghĩa trong không gian bao la và bầu trời đầy gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì ký ức có âm thanh, nên ký ức như bản nhạc của người nhạc sĩ, mà mỗi nốt lại có một kỷ niệm riêng, một gợi nhớ riêng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;Vậy ký ức có vị không?&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là  vị mặn của nước biển, ngày đứa trẻ thơ lần đầu tiên được đứng trước  biển, chưa đủ lớn để thấy mình nhỏ bé trước biển, chỉ có niềm vui trẻ  thơ thuần khiết khi được nô đùa với sóng, với gió và nước biển mặn mà.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là  vị ngòn ngọt của những trái cây dại quanh nhà, ngày những đứa trẻ con  suốt ngày lang thang khắp xóm, tìm nhặt những trái ngon, chia nhau nhấm  nháp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là vị chua của những trái me rụng khắp mặt đường,  con đường đến trường có những hàng me ở hai bên, có lá me bay trong  chiều lộng gió, có xác me rơi những lúc vào mùa, có những đứa học trò  trên đường đến lớp không quên chờ nhặt những trái me rơi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì ký ức có vị, nên ký ức như bộ gia vị của người đầu bếp, mà mỗi vị lại gợi nhớ một kỷ niệm riêng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;Thế ký ức có hương không?&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là hương nhang thơm ngày tết dịu dịu bay quanh nhà, trên mâm ngũ quả và những khay mức cùng những món ăn đặc trưng ngày tết.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là  hương hoa sữa thoang thoảng bay trong ký túc xá của những ngày đám bạn  sinh viên thơ thẩn dạo quanh mỗi đêm, cố lần theo mùi hương để tìm ra  loài hoa màu trắng có hương thơm quá đỗi đặc biệt này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là  hương vị hấp dẫn của món cháo thịt bằm mà đến tận bây giờ, mỗi khi đi  ngang qua trường mẫu giáo ngày đó vẫn còn nghe hương bay ngào ngạt trong  gió. Gần 20 năm qua đi mà hương vị vẫn như ngày xưa, hương cháo đưa ta  về những ngày mẫu giáo, chẳng nhớ gì ngoài những ly sữa, những món ăn  thuở ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì ký ức có hương, nên ký ức như ngăn tủ chứa đầy những túi thơm, mà mỗi mùi hương lại gợi nhớ một kỷ niệm riêng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ký ức đã có màu, có âm thanh, có vị, có hương.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;Vậy ký ức có cảm giác không?&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là cái nóng bức của những ngày giam mình trong nhà, miệt mài học tập chuẩn bị cho những kỳ thi quan trọng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là cái mát mẻ dịu dàng của những ngày ngồi giữa trời đầy gió.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là  cái lạnh của những ngày đông thuở ấy, và những đứa trẻ con cùng nhau  nhặt nhạnh những cành củi khô, gom góp lại nhóm thành bếp lửa và quây  quần bên nhau.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là cái ấm áp khi bàn tay nắm lấy một bàn tay khác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Là  cái bình yên khó có thể mô tả được khi được cùng với bạn bè, cùng vui,  cùng nói, cùng cười, cùng kể cho nhau nghe những câu chuyện về cuộc  sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì ký ức có cảm giác, nên ký ức cũng như thời tiết, mà mỗi tiết trời lại gợi nhớ một cảm giác từng có trong quá khứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vậy là, ký ức có đủ cả, từ màu sắc, âm thanh đến hương, vị và cảm giác.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bảng màu của người họa sĩ không thể chỉ có toàn những màu sắc tươi sáng&lt;br /&gt;
mà phải có cả màu đen.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bản nhạc của người nhạc sĩ không thể chỉ có toàn những giai điệu vui tươi&lt;br /&gt;
mà phải có cả những nốt trầm u uất&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bộ gia vị của người đầu bếp đâu thể chỉ có toàn những vị ngon ngọt&lt;br /&gt;
mà phải có cả vị cay và đắng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngăn tủ chứa đầy những túi thơm đâu thể chỉ có toàn những mùi hương dễ chịu&lt;br /&gt;
mà phải có cả những hương ta không thích&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng như thời tiết, đâu thể chỉ có toàn những ngày nắng đẹp&lt;br /&gt;
mà phải có cả những ngày mưa gió bão giông&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ký ức cũng vậy, đâu chỉ toàn màu hồng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vẫn có những góc khuất trong ký ức mà ta muốn quên đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng nào đâu dễ để làm việc đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chúng vẫn còn ở đó, như màu đen vẫn mãi tồn tại trên bảng màu, như vị đắng vẫn còn trong bộ gia vị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;em&gt;Vậy thì sao ta phải quên?&lt;/em&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì ký ức có đủ cả màu sắc, mùi vị, âm thanh, hương thơm và cảm giác, ta có thể cảm nhận nó, nhìn lại nó bằng cả 5 giác quan.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhìn lại, nhớ, suy nghĩ, và thế thôi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Lại bước tiếp về ngày mai.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thêm vào ký ức những màu tươi sáng&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những âm thanh vui nhộn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những vị ngọt ngào&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những hương thơm ngát&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và những cảm giác bình yên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và này bạn ơi, ký ức của bạn&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
có màu gì?&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1093557206467334143-4988058407374324813?l=xumap.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://xumap.blogspot.com/2011/01/ky-uc.html</link><author>noreply@blogger.com (xuxu)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://3.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TTGGJCWxT1I/AAAAAAAAAWE/LmJ7XPd2oZE/s72-c/2681195868_da7f68ca25.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>2</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143.post-5166073077171026091</guid><pubDate>Fri, 14 Jan 2011 08:57:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-01-14T15:57:25.504+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Bài viết</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Tôi</category><title>Chuyện bây giờ mới kể</title><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TTAP2AlI5UI/AAAAAAAAAWA/2v7jssu7WsI/s1600/the-secret_seal_on_dark.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="243" src="http://2.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TTAP2AlI5UI/AAAAAAAAAWA/2v7jssu7WsI/s400/the-secret_seal_on_dark.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Ai cũng có một thời&amp;nbsp;ngây ngô, hồn nhiên, tinh nghịch và bốc đồng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
1. Hồi học lớp 4, bỗng dưng mình học dở toán vô cùng. Mình chẳng hiểu  nổi những bài toán thầy dạy ở lớp. Đỉnh điểm là mình thi học kỳ môn  toán được 3 điểm. Lần đầu tiên mình bị điểm thấp như vậy. Khủng hoảng  quá. Vì bị điểm kém, mình bị trường kêu đi học phụ đạo. Rồi bữa nọ, các  bạn học chung lớp phụ đạo với mình rủ mình cúp học. Mình sẵn đang không  thích học toán, lại chưa làm bài tập bữa đó, nên gật đầu cái rụp. Nhưng  chưa kịp trốn thì sự việc vỡ lỡ. Thầy gom cả bọn vào phòng, kêu từng đứa  leo lên bàn, úp mặt xuống, quay mông lên để thầy đánh cho nhớ. Mình leo  lên đầu tiên, cũng hiên ngang lắm nhé. Nhưng khi thấy cây roi của thầy  thì hết hiên ngang nổi: không có roi nên thầy ra phía sau nhà kho, tìm  thấy một cái cây to và dài như cái cột nhà [mình nói thiệt]. Xong thầy  giơ cây lên và vụt xuống, mình nhắm mắt chịu trận, sau chỉ nghe một  tiếng bốp và rắc, thầy đánh mạnh đến nỗi cái cây gãy làm 2 ngay sau đó.  Một trận đòn nhớ đời.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
2. Lên lớp 6, mình vào trường nổi  tiếng đánh nhau. Thiên hạ đánh nhau tưng bừng như cơm bữa, nhưng mình là  học sinh ngoan hiền nên không bao giờ dính vào. Nhưng bữa nọ, không  biết vì lý do gì mà mình cãi nhau với thằng bạn ngồi bàn trên. Sau đó  nghe bạn bè khích bác, châm dầu vào lửa, mình đã bay đến và tát thẳng  vào mặt tên này một cú trời giáng. Tát xong không phải nó bàng hoàng mà  chính mình mới điếng người, đơ ra như khúc cây. Nhỏ lớn giờ mới đánh  người, mà lại tát thẳng tay mới ghê. Lần đầu cũng như lần cuối, từ đó  mình giã từ vũ khí, cố gắng kiềm chế, không đánh ai nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
3.  Lớp 8, mình vẫn học ngôi trường nổi tiếng đánh nhau đó [dĩ nhiên].  Ngoài ra, trường này còn có đặc điểm là cũ kỹ, không phải như các trường  mới bây giờ có lầu, nhà cao, cửa rộng. Trường huyện ngày xưa cũ kỹ, nhà  dột cột xiêu,&amp;nbsp;mái tôn nên mỗi lần mưa là rầm rầm như thác đổ, thầy cô  nói không nghe được gì hết, gặp đèn yếu nên lớp cũng tối thui. Nên đi  học rất thích trời mưa, coi như tiết đó nghỉ. Nhưng cô dạy hóa của mình  không nghĩ vậy. Cô là người phụ nữ kiên cường bất khuất, bất chấp gió  mưa, cô vẫn cố gắng giảng về axit và bazờ. Hôm nọ trời mưa, sắp tới tiết  hóa, cả lớp biết cô sẽ dạy chứ không cho nghỉ, nên bắt đầu bày mưu.  Nhân lúc cô chưa vào lớp, một đứa núp vào sau cửa, chỗ mấy công tắc đèn  quạt. Chờ khi cô vào lớp, nói được vài câu thì tắt hết công tắc, còn cả  lớp như đã định trước, đồng loạt hô lên "Cúp điện rồi cô. Hổng thấy  đường viết bài. Trời mưa, hổng nghe cô nói. Nghỉ nha cô???". Uh, dĩ  nhiên, cô phải cho lớp nghỉ thôi :))&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
4. Lớp 10, lên cấp 3  rồi nha các bạn. Giờ toán đầu tiên năm lớp 10, học bài vectơ. Bịnh cũ  lớp 4 lặp lại, mình hổng hiểu gì hết cái món vectơ này. Tính sau bữa học  về coi sách lại, ai dè trước khi hết giờ, cô kêu lấy giấy làm bài kiểm  tra 5 phút. Cô cho 2 vectơ và kêu tính tổng của chúng. Mình dĩ nhiên đâu  biết áp dụng quy tắc hình bình hành, cứ lấy giá trị 2 cái cộng lại, y  như 1 + 1 = 2, quá dễ. Bữa sau phát bài ra, dĩ nhiên bị 0 điểm =)) Đau  lòng quá, lần đầu tiên bị xơi trứng ngỗng, lại là vào đầu năm cấp 3 ở  trường chuyên danh giá. Trưa đó đạp xe về, mình vò bài kiểm tra zero đó  lại, đi ngang khúc kia quăng nó vào bãi rác, cho rảnh nợ. Tới bữa sau,  lại giờ toán, cô nói mấy bài kiểm tra cô phát mấy con phải giữ lại hết  nghe chưa, cuối học kỳ cô gom lại để tính điểm đó. Má ơi! Thế là từ đó,  trưa nào người ta cũng thấy một thằng nhóc mập ú, lượn lờ quanh bãi rác,  hòng kiếm được cái bài kiểm ra đã vò viên và quăng mất hôm nọ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thiệt là một thời ngây thơ hồn nhiên :)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1093557206467334143-5166073077171026091?l=xumap.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://xumap.blogspot.com/2011/01/chuyen-bay-gio-moi-ke.html</link><author>noreply@blogger.com (xuxu)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://2.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TTAP2AlI5UI/AAAAAAAAAWA/2v7jssu7WsI/s72-c/the-secret_seal_on_dark.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>2</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143.post-1326110876363611233</guid><pubDate>Thu, 13 Jan 2011 11:02:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-01-13T18:02:29.506+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Bài viết</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Tôi</category><title>Một mình</title><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TS7aLhkjHOI/AAAAAAAAAV8/uxodliJuMjQ/s1600/alone_by_ocs.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="247" src="http://3.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TS7aLhkjHOI/AAAAAAAAAV8/uxodliJuMjQ/s400/alone_by_ocs.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Dạo này tôi thường hay một mình. Ngày một mình đến trường đọc sách,  ôn bài, trưa canteen một mình, rồi lại một mình lang thang tìm chỗ ngủ  trưa. Chiều lại một mình học bài, một mình đón xe bus về, một mình ăn  tối.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những người quen biết tôi lâu ắt hẳn sẽ biết tôi rất  không thích một mình. Bạn bè bảo rằng tôi sống cộng đồng quá, và khuyên  tôi nên thử tập làm vài thứ một mình, để cảm nhận được nhiều thứ mà chỉ  khi một mình mới có được. Tôi cũng đã thử, nhưng vẫn thích có ai đó cùng  làm hơn. Nhiều lần tôi cũng cố tìm cách lý giải cho việc này, và rồi đi  đến kết luận, có lẽ vì tôi đã có cả một tuổi thơ một mình, chỉ một  mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;Như những đứa con một khác, tôi đã có một tuổi thơ  mà phần lớn thời gian mình phải tự tạo niềm vui cho mình, trừ những lúc ở  trường hoặc chơi với lũ trẻ hàng xóm. Khi tôi học tiểu học, vì ba má đi  dạy cả ngày, nên ngoài một buổi học ở trường, buổi còn lại tôi phải tự  lo cho mình. Vì sợ tôi bị điện giật và các vấn đề cháy nổ linh tinh  khác, ba má tôi không dám để tôi ở trong nhà một mình. Vì thế, tôi chỉ  được quanh quẩn trong “lãnh địa” riêng của mình là cái chái lá trước  nhà, với nền xi măng và một chiếc võng. Trong cái chái lá ấy có đủ các  thứ cần dùng so với nhu cầu của tôi thuở ấy, là chai nước và những quyển  truyện tranh. Mỗi trưa ba má tôi tạt về nhà để đưa hộp cơm, cái bánh  bao, rồi lại đi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tôi không nhớ chính xác mình đã có bao  năm lớn lên dưới hiên nhà như vậy, năm tháng đã làm cho những ký ức trở  nên vụn vặt và đứt quãng. Nhưng thảng hoặc hình ảnh về khoảnh sân với  những cây xoài, cây mận, bãi cỏ, vườn hoa hồng của nhà tôi ngày ấy lại  hiện về. Tôi nhớ những ngày đầu học tiếng anh đã dùng cái nền ximăng  dưới chái lá ấy làm bảng đen, viết đầy kín cả mặt sân rộng để học từ  vựng. Tôi nhớ những chiều nằm võng đọc hết cuốn truyện này đến cuốn khác  chờ ba má về. Nhớ những ngày tha thẩn ngồi dưới tàng cây…&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài  lãnh địa là khoảnh sân trước nhà đó, tôi còn có một nơi khác để tìm  đến: quán điện tử nhà dì Tư ở xóm bên. Đó là thời mà trò chơi điện tử  gắn băng của Nitendo đang thịnh hành, trẻ con đứa nào cũng mê chơi ăn  nấm (Mario), bắng xe tăng hay Rambo. Có một giai đoạn ba má tôi cho phép  tôi sang nhà dì Tư chơi thoải mái, và dặn dì Tư cứ ghi sổ mỗi lần tôi  đến chơi, cuối tháng ba má sẽ thanh toán một lần cho gọn. Dẫu sao đó  cũng là một cách giúp tôi tiêu khiển, và ít nhất là mọi thứ sẽ diễn ra  dưới sự kiểm soát của dì Tư, còn hơn là để tôi lang thang ngoài đường  với nhiều cám dỗ khác. Nghĩ lại cũng thấy buồn cười, thời bây giờ làm gì  tìm được bố mẹ nào sẵn sàng cho con đi chơi game online thả ga rồi cuối  tháng ra tính tiền như thế :D&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những khi không phải ở  ngoài đường, tôi lại thu mình vào thế giới riêng với tivi, truyện tranh  và những món đồ chơi. Và dĩ nhiên, tất cả cũng chỉ một mình. Tôi loay  hoay với những xe hơi, siêu nhân, mô hình dàn trận, v.v. Có một thú vui  mà tôi đặc biệt thích, đó là vẽ truyện và tự mình lồng tiếng cho nhân  vật. Tôi vẽ phỏng theo những nhân vật trong các truyện mình đã đọc, như  Dũng sĩ Hécman, Bảy viên ngọc rồng. Rồi thay vì viết lời thoại cho  chúng, tôi tự nghĩ trong đầu cuộc đối thoại giữa những nhân vật, hoặc  nói hẳn ra thành tiếng. Điều tương tự cũng diễn ra khi tôi chơi những mô  hình siêu nhân hay các nhân vật truyện tranh bằng nhựa. Tôi cũng cho  chúng đánh nhau, rồi lồng tiếng binh binh bốp bốp. Chơi thế mà vui, chơi  hết năm này sang năm khác. Rồi lại có trò chơi đá banh bằng cách dàn 10  tên siêu nhân, người máy, và các thể loại nhân vật đồ chơi khác ra sàn  nhà, lấy viên bi làm trái bóng, 2 cái rổ vuông làm khung thành, rồi cứ  thế mà điều khiển từng tên để làm trò đá bóng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ôi những ngày xa xưa ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mỗi lần hồi tưởng là lại thấy bồi hồi. ﻿&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1093557206467334143-1326110876363611233?l=xumap.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://xumap.blogspot.com/2011/01/mot-minh.html</link><author>noreply@blogger.com (xuxu)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://3.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TS7aLhkjHOI/AAAAAAAAAV8/uxodliJuMjQ/s72-c/alone_by_ocs.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>3</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143.post-1297666132519464372</guid><pubDate>Mon, 10 Jan 2011 08:12:00 +0000</pubDate><atom:updated>2011-01-10T15:16:08.781+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Báo chí</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Bài viết</category><title>Facebook và tin đồn đóng cửa</title><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TSq_RP9HzXI/AAAAAAAAAV4/RgjG-ZbUX_o/s1600/page0_blog_entry613_1.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="260" src="http://2.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TSq_RP9HzXI/AAAAAAAAAV4/RgjG-ZbUX_o/s400/page0_blog_entry613_1.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Một tin tức gây chấn động người dùng mạng xã hội lớn nhất hành tinh Facebook đang được lan truyền trong cộng mạng những ngày qua: Facebook sẽ đóng cửa vào ngày 15 tháng 3 năm 2011 – không phải tạm đóng cửa để bảo trì hay nâng cấp, mà là dừng dịch vụ vĩnh viễn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
Vào Google và gõ “FACEBOOK WILL END ON MARCH 15th”, bạn sẽ lập tức nhận được gần 40 triệu kết quả liên quan đến vấn đề này, đủ biết mức độ nóng và nhạy cảm của tin đồn này, dù đến nay vẫn không ai biết chính xác nó xuất phát từ đâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trang Weekly World News cho biết Mark Zuckerberg – ông chủ của Facebook – đã thông báo sẽ đóng cửa mạng xã hội này vào tháng 3, sau khi cho rằng đã quá mệt mỏi với những áp lực mà việc quản lý mạng xã hội với 500 triệu thành viên trên toàn cầu này mang lại.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Facebook đã trở nên không kiểm soát được”, Mark nói trong cuộc họp báo ngoài văn phòng của anh ở Palo Alto, “những áp lực trong việc quản lý công ty này đã phá hỏng cuộc đời tôi. Tôi cần phải chấm dứt những cơn điên loạn này”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mark cho biết sau khi bị đóng cửa vào ngày 15 tháng 3 tới đây, tất cả người dùng của Facebook sẽ không thể truy cập vào tài khoản của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phó giám đốc bộ phận kỹ thuật của Facebook, Avrat Humarthi cho biết sau ngày 15 tháng 3, toàn bộ hệ thống sẽ bị đóng cửa. Ông cũng khuyên rằng người dùng nên lưu trữ lại những bức ảnh họ đã đăng trên Facebook vì họ sẽ không thể truy cập lại chúng sau khi Facebook đã dừng hoạt động.&lt;br /&gt;
Mark thừa nhận việc cho đóng cửa Facebook là một quyết định khó khăn, nhưng anh cũng cho rằng mọi người sẽ không quá buồn về nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Cá nhân tôi không cho rằng đây là một vấn đề nghiêm trọng”, anh nói trong một cuộc phỏng vấn qua điện thoại. “Thật lòng mà nói, tôi cho rằng điều này sẽ làm mọi thứ tốt đẹp hơn. Không có Facebook, chúng ta sẽ phải ra ngoài và kết bạn thực sự. Điều này dĩ nhiên rất tốt cho chúng ta”, anh nói tiếp.&lt;br /&gt;
Người dùng Facebook dĩ nhiên không thể ngồi yên trước tin tức chấn động này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Denise Bradshaw, một học sinh trung học ở bang Indiana cho biết “Tôi sẽ thế nào đây nếu không có Facebook?”. Bradshaw cho biết cuộc sống của cậu luôn bao quanh Facebook, cậu  dành 10 giờ đồng hồ mỗi ngày cho mạng xã hội này và tự hỏi không biết sẽ làm gì mà khoảng thời gian trống này để lại khi không còn Facebook.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một trang fanpage trên Facebook kêu gọi mạng xã hội này dừng việc đóng cửa cũng đã được thành lập, và nhanh chóng có được hơn 1.200 người đồng ý tham gia (&lt;a href="http://www.facebook.com/pages/A-Petition-To-Stop-Facebook-From-Shutting-Down/129291513751361"&gt;http://www.facebook.com/pages/A-Petition-To-Stop-Facebook-From-Shutting-Down/129291513751361&lt;/a&gt;)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tuy nhiên, các bậc phụ huynh trên toàn thế giới đã bắt đầu trải nghiệm cảm giác thở phào nhẹ nhõm mà họ đã mong đợi từ lâu.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Jon Guttari, một bà mẹ đơn thân ở Detroit cho biết “Tôi thật vui mừng vì cơn ác mộng Facebook sắp kết thúc. Giờ đây con gái tôi sẽ không còn chúi mũi vào màn hình máy tính suốt ngày nữa, và có lẽ thôi sẽ có thể nói chuyện được với nó”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những chuyên gia trong lĩnh vực tài chính đã chỉ trích Mark vì đã tự từ bỏ một nền công nghệ trị giá nhiều tỉ đôla. Facebook đang được xem là một trong những công ty kinh doanh giàu có nhất trên thế giới, với giá trị kinh tế ước lượng khoảng 7,9 tỉ đôla.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Mark vẫn bình tĩnh trước những lời cáo buộc này. Anh cho rằng sẽ vẫn giữ nguyên ý định kết liễu Facebook.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
“Tôi không quan tâm đến tiền bạc”, Mark nói, “tôi chỉ muốn trở lại cuộc sống cũ của mình”.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tập đoàn Facebook Corporation cho rằng người dùng nên xóa các thông tin cá nhân của họ ra khỏi Facebook trước ngày 15 tháng 3. Sau ngày này, tất cả những hình ảnh, ghi chú, liên kết và video sẽ hoàn toàn bị xóa xổ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trong khi nhiều người dùng Facebook trên khắp thế giới tỏ ra lo ngại trước thông tin này thì các chuyên gia cho rằng, đây chỉ là lời đồn không hơn không kém. Tờ The Huffinton Post cho rằng mạng xã hội Facebook với 500 triệu thành viên toàn cầu và 500 triệu đôla vừa được đầu tư bởi tập đoàn Goldman Sachs, sẽ không thể dễ dàng bị đóng cửa trong một sớm một chiều.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Vì thế, người dùng Facebook được khuyến cáo không nên quá lo lắng và đừng vội nói lời tạm biệt bạn bè hay tìm một mạng xã hội khác thay thế Facebook. Câu chuyện Facebook vẫn chưa đến hồi kết thúc và có thể sẽ còn tiếp diễn rất lâu dài.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
_____&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguồn:&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://weeklyworldnews.com/headlines/27321/facebook-will-end-on-march-15th/"&gt;http://weeklyworldnews.com/headlines/27321/facebook-will-end-on-march-15th/&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://www.huffingtonpost.com/2011/01/08/facebook-shutting-down_n_806315.html"&gt;http://www.huffingtonpost.com/2011/01/08/facebook-shutting-down_n_806315.html&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;a href="http://www.worldnewsinsight.com/will-facebook-end-on-march-15th/3705/"&gt;http://www.worldnewsinsight.com/will-facebook-end-on-march-15th/3705/&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hãy ủng hộ: &lt;a href="http://www.facebook.com/pages/Blog-cua-Xu/101169349934523" target="_blank"&gt;&lt;span class="name"&gt;Blog của Xu&lt;/span&gt; on Facebook&lt;/a&gt; ^^&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1093557206467334143-1297666132519464372?l=xumap.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://xumap.blogspot.com/2011/01/facebook-va-tin-on-ong-cua.html</link><author>noreply@blogger.com (xuxu)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://2.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TSq_RP9HzXI/AAAAAAAAAV4/RgjG-ZbUX_o/s72-c/page0_blog_entry613_1.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>1</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143.post-8839992885539216960</guid><pubDate>Sun, 19 Dec 2010 14:31:00 +0000</pubDate><atom:updated>2010-12-19T21:31:56.927+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Suy nghĩ</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Bài viết</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Sự kiện</category><title>4 năm viết blog</title><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TQ4XMaulVoI/AAAAAAAAAVw/Xusfrt5fsX8/s1600/write-pen-book-ink.png" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://4.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TQ4XMaulVoI/AAAAAAAAAVw/Xusfrt5fsX8/s400/write-pen-book-ink.png" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Còn chưa đầy 1 tuần nữa là đến đêm Noel. Cũng một tối trước ngày giáng sinh 1 tuần như thế này 4 năm về trước, tôi đã đăng lên blog cá nhân của mình bài viết đầu tiên, mà không hề nghĩ rằng đó là khởi đầu cho hành trình 4 năm trời gắn bó với blog, với những bài viết trải lòng, và với cái mà đôi lúc tôi mơ mộng gọi là nghiệp viết lách.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bốn năm, một khoảng thời gian không phải là quá dài, nhưng nó là khoảng thời gian lâu nhất mà tôi giữ được một thói quen, hay theo đuổi một đam mê. Tôi đã có những ngày loay hoay không biết phải làm gì với blog, ngoài việc chọn đăng những tin bài lặt vặt hay những bài dịch mà tôi cho là thú vị, thu hút độc giả. Để rồi dần dần tôi đã vạch ra được hướng đi cho blog của mình, nghe có vẻ to tát, nhưng thực ra đó chính là xác định được mình sẽ viết gì lên blog. Và đó là những entry gần như là nhật ký, kể lại những chuyện, những việc tôi đã trải qua mỗi ngày bằng một giọng văn hồn nhiên, thô mộc mà đến bây giờ đọc lại, tôi vẫn không nghĩ ngày xưa mình có thể viết được như thế. Tôi thực sự viết cho chính mình, không nghĩ ngợi, không ve vuốt cho từng câu chữ, không hề tự hỏi viết như thế sẽ có ai đọc không, độc giả có thích không. Cứ thế những entry về những ngày tháng cuối đời học sinh của tôi lần lượt được đăng lên mà không cần người đọc comment. Tôi mơ hồ nhận ra rằng mình đã có một cách giải trí mới sau những giờ học hành căng thẳng cho kỳ thi cuối cấp ngày ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Qua từng năm, phong cách và cả nội dung blog của tôi có nhiều thay đổi hơn. Tôi đã lớn lên rất nhiều trong suy nghĩ, và những bài viết của tôi vì thế cũng ngày một chất chứa nhiều ưu tư, tâm sự hơn. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rồi cũng đến lúc tôi như không còn viết cho chính mình nữa. Vì nhiều lý do khiến tôi không thể bày tỏ hết nỗi lòng của mình qua con chữ, những bài viết cũng vì thế mà đôi lúc thô ráp đi, không còn cái mượt mà, trong trẻo hồn nhiên như trước nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Từ sau lần thi học sinh giỏi văn hồi tiểu học, tôi chưa bao giờ nghĩ là mình lại có thể giỏi văn, có thể viết lách tốt, khi những kết quả môn văn của tôi ở trường luôn cho thấy điều ngược lại. Đến bây giờ cũng vậy, dù vẫn duy trì blog với đôi ba bài viết mỗi tháng, nhưng tôi vẫn cho rằng mình chỉ là một người quan sát tốt và có một tâm hồn nhạy cảm có thể rung động trước những điều quan sát được. Như lời đề tựa trên blog, “Ghi chép những suy nghĩ của tôi về cuộc sống”, tôi chỉ đơn thuần làm công việc của một người ghi chép những gì đang diễn ra trong cuộc sống ngoài kia, dưới một góc nhìn mà tôi chọn cho riêng mình, và lồng vào đó những suy nghĩ kèm cảm xúc của tôi về chúng. Tôi thích công việc này, nó giúp tôi phản ánh được góc nhìn của mình về cuộc sống, cũng như giúp tôi trút được những suy nghĩ cứ lởn vởn trong đầu mỗi khi chứng kiến một điều gì đó khiến mình phải bận tâm, suy nghĩ. Việc có thể hiện thực hóa những suy nghĩ trong đầu thành bài viết giúp tôi giải tỏa rất nhiều, vì có những thứ không biết phải nói cùng ai, và nói thế nào, chỉ biết loay hoay bên bàn viết và chuyển chúng thành con chữ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điều khiến tôi vui và hạnh phúc nhất khi viết blog là nghe ai đó nói rằng họ vẫn thường xuyên âm thầm theo dõi những bài viết của tôi, và rất thích chúng dù họ không bao giờ để lại comment trên blog. Hoặc những khi nhận được những email hay tin nhắn của một bạn đọc nói rằng họ cảm thấy yêu đời, yêu cuộc sống này hơn khi đọc một bài viết nào đó của tôi. Khi người đầu tiên nói với tôi về điều đó, tôi đã có suy nghĩ rằng mình sẽ dùng blog mình để truyền cảm hứng yêu đời, yêu người cho người đọc như vậy. Tôi muốn cảm xúc tích cực được truyền đến người đọc những gì mình viết, và do đó, những bài viết u ám, bi quan, đau buồn thưa dần và dường như đã không còn xuất hiện nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng viết vui cũng không phải là sở trường và mục tiêu của tôi. Tôi thích những khoảng lặng – những khoảng lặng cuộc sống và tâm hồn. Tôi muốn viết những gì khiến người đọc phải lặng đi, suy nghĩ và cảm nhận. Nhiều người nói tôi nhạy cảm quá và khuyên tôi hãy sống vô tư. Tôi cũng không biết thế nào, nhưng nếu bạn chỉ biết tôi qua những bài viết thì sẽ rất ngạc nhiên nếu gặp tôi, vì ngoài đời tôi là một người rất vui vẻ, thậm chí có phần ồn ào, náo nhiệt. Nhưng đằng sau cái ồn ào sôi nổi đó là một tôi – lặng lẽ và âm thầm, luôn quan sát và góp nhặt những mẩu chuyện từ cuộc sống.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lý do nữa khiến tôi duy trì việc viết blog đó chính là cảm giác được sẻ chia. Tôi luôn sợ phải thấy mình cô đơn với những suy nghĩ, những quan điểm khác lạ của riêng mình, vì thế mỗi khi những điều ấy được thể hiện qua bài viết của tôi được mọi người chia sẻ, đồng tình, tôi luôn thấy ngập tràn hạnh phúc. Tôi luôn biết ơn những người đã đọc và cùng chia sẻ với tôi những suy nghĩ về cuộc sống, họ đã giúp tôi vững tin hơn vì biết mình không đơn độc. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nghĩ lại mới thấy tôi biết ơn blog thật nhiều. Chính nó đã khơi dậy nơi tôi niềm đam mê viết lách, đã mang đến cho tôi rất nhiều người bạn mới, những người đến với tôi bằng con đường mà tôi mong đợi nhất: sự thấu hiểu, chia sẻ và đồng điệu nhau về tâm hồn. Blog còn mang đến cho tôi thu nhập, dù không thường xuyên, và một nền tảng bài viết kha khá, sẽ có ích ít nhiều cho tôi sau này nếu thật sự có thể rẽ vào con đường viết lách chuyên nghiệp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hơn hết, blog mang đến cho tôi niềm vui được cóc cách gõ bài viết mỗi đêm, hồ hởi cho đăng và hồi hộp chờ xem phản ứng của người đọc để nhận được cảm giác sẻ chia, hay niềm vui rằng mình vừa mang lại niềm vui cho ai đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cám ơn các bạn, những người đọc, dù hiện hình hay giấu mặt, đã quan tâm theo dõi và ủng hộ tôi suốt những năm qua. Tôi không chắc mình có thể tiếp tục viết blog không nếu mỗi bài viết đăng lên không có người đọc. Chính các bạn là nguồn động viên lớn nhất giúp tôi bước sang năm thứ 5 viết blog.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một lần nữa rất chân thành cám ơn, và trong dịp đặc biệt này, tôi rất mong được nghe ý kiến của các bạn về blog tôi, về những gì tôi viết, và có thể là về…tôi nữa, nếu bạn không phiền :-)&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1093557206467334143-8839992885539216960?l=xumap.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://xumap.blogspot.com/2010/12/4-nam-viet-blog.html</link><author>noreply@blogger.com (xuxu)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://4.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TQ4XMaulVoI/AAAAAAAAAVw/Xusfrt5fsX8/s72-c/write-pen-book-ink.png" height="72" width="72" /><thr:total>7</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143.post-1591952078985580064</guid><pubDate>Sun, 12 Dec 2010 13:45:00 +0000</pubDate><atom:updated>2010-12-12T20:45:29.485+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Suy nghĩ</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Cảm xúc</category><title>Một buổi tối ở quê nhà</title><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TQTRtN0frXI/AAAAAAAAAVs/TLsJTsHCErY/s1600/2_761.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="240" src="http://1.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TQTRtN0frXI/AAAAAAAAAVs/TLsJTsHCErY/s320/2_761.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Một buổi tối ở quê nhà, lại chở má dạo quanh phố xá, thú vui được hai má con duy trì từ ngày mình mới biết chạy xe. Cũng đã 7 – 8 năm rồi, vẫn lộ trình ấy, vẫn những con đường ấy, những dãy nhà ấy. Thời tiết quê nhà dạo này cứ lành lạnh suốt ngày, ban đêm lại càng thích.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mới hơn 8h tối mà phố vắng teo, lắm lúc chỉ có một mình mình trên đường. Đường rộng thênh thang, chỉ mình ta chạy. Bỗng thấy nhớ Sài Gòn quá! Nhớ cái đông đúc, ồn ào của đường phố; nhớ những lúc chen nhau giữa dòng người đan nhau như mắc cửi. Nhìn hàng quán hai bên đường hoặc đã đóng cửa, hoặc ế ẩm vắng tanh, lại nhớ những cửa hàng rực rỡ ánh đèn, những quán ăn đầy ắp thực khách ở Sài Gòn. Ngước lên trời chỉ thấy bầu trời mang màu của đêm, lại nhớ những cao ốc lộng lẫy ở trung tâm thành phố. Quê nhà vẫn thế, lặng lẽ, im lìm, với nhịp sống thường ngày không thay đổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Box ATM, đường X. Hàng chục người, có lẽ là công nhân, xếp thành hàng dài chờ đến lượt mình vào máy. Có lẽ hôm nay là ngày lãnh lương. Cuối năm, vật giá đã rục rịch leo thang, và những con người kia không thể đợi được đến ngày mai để rút tiền. Phải rút ngay khi vừa có lương, vì còn biết bao nhiêu thứ để chi cơ mà. Má nói, dòng người đó đã có từ lúc 5h chiều, đến giờ đã hơn 3 tiếng rồi, vẫn còn ngần ấy người đang chầu chực chờ được cầm những đồng tiền ít ỏi, và dù biết chúng sẽ chẳng mấy chốc hết veo.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chợ. Vẫn những người đàn bà ngồi bên đường, dưới ánh đèn dầu tù mù hay ánh đèn đường vàng vọt, nhẫn nại ngồi chờ bán hết mớ trái cây, hay đống quần áo hàng xôn trước mặt. Khuất trong màn đêm, trước khu hàng thịt là những người xe ôm phong phanh ngồi chờ những cuốc xe đêm.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quán mì, đường Y. Vẫn gương mặt khắc khổ của người đàn ông ấy, thậm chí còn gầy hơn trước đó. Cạnh xe mì của ông vừa có thêm chiếc tủ bán cơm. Có lẽ ông muốn cải thiện thêm vì xe mì ế ẩm. Chợt nhớ câu chuyện nghe đâu đó rằng người đàn ông này phải nai lưng ra làm việc để nuôi người vợ ham số đề. Nghĩ mà buồn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Giữa phố, đường Z. Xe bể bánh. Lắc đầu ngao ngán cho một buổi tối nhiều suy nghĩ, mà lại còn không may. Dắt được một đoạn, đến ngã tư thì may quá, tiệm vá kia rồi. Anh thợ còn trẻ quá, có khi còn nhỏ hơn mình. Nói chuyện lúc nào cũng vâng vâng, dạ dạ. Nhận tiền và thối tiền cũng bằng cả 2 tay. Dễ thương quá. Thấy đời vẫn đẹp, thật đẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một buổi tối ở quê nhà, vẫn mang nhiều suy tư, nhưng vẫn thấy đời rất đẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cám ơn nhé, anh chàng sửa xe lễ phép.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1093557206467334143-1591952078985580064?l=xumap.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://xumap.blogspot.com/2010/12/mot-buoi-toi-o-que-nha.html</link><author>noreply@blogger.com (xuxu)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://1.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TQTRtN0frXI/AAAAAAAAAVs/TLsJTsHCErY/s72-c/2_761.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>7</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143.post-1895690851118366840</guid><pubDate>Sat, 04 Dec 2010 12:19:00 +0000</pubDate><atom:updated>2010-12-04T19:19:26.484+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Bài viết</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Cảm xúc</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Đi đó đi đây</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Tôi</category><title>Về với biển</title><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TPoxg12ZNOI/AAAAAAAAAVo/Ig9WQhsL9BY/s1600/HO+COC.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://4.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TPoxg12ZNOI/AAAAAAAAAVo/Ig9WQhsL9BY/s320/HO+COC.jpg" width="320" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Sáng thứ bảy, uể oải vươn mình thức dậy sau giấc ngủ vùi từ tối đêm qua, khi trở về từ chuyến hành trình về với biển. Cơ thể vẫn còn rã rời sau chuyến xe ì ạch và dằn xóc trên con đường đang bị cày nát vì sửa chữa. Tuy vậy, giấc ngủ đêm qua cũng thật nhiều mộng mị. Những gương mặt thân quen trong chuyến đi cứ lần lượt bước vào giấc mơ, rồi cũng lần lượt bước ra, để lại thực tại rằng tất cả đã kết thúc, và mình lại đang nằm giữa Sài Gòn trong một sáng cuối tuần đầy nắng. Và cứ nằm đấy mà hồi tưởng lại chuyến đi vừa qua.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
Tôi thích những sáng thức dậy để thấy mình đang ở một nơi nào đó không phải nhà mình, không phải Sài Gòn. Cũng như câu hát “một hôm bước qua thành phố lạ”, tôi gọi những nơi mình đã đi qua và có dịp ngủ lại là thành phố lạ, dù chúng đôi khi chỉ là một ngôi nhà nhỏ giữa miền quê nào đó xa xôi, hoặc chỉ là một thị trấn yên tĩnh nằm nép mình bên hàng núi xa xa, chứ không phải là thành phố dìu dập ngựa xe. Và thành phố lạ của tôi lần này, là một ngôi nhà ven đường ở xã Bình Châu, huyện Xuyên Mộc, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng thức dậy giữa thành phố lạ, để lắng nghe đâu là âm thanh đầu tiên của nơi này vào buổi sớm. Đó, ngạc nhiên thay, lại là tiếng loa phường vang vọng lúc 5h sáng, để đọc một bản tin thời sự, và để đánh thức những con người xứ biển, cho một ngày mới bắt đầu. Ngoài tiếng loa ra, nơi này thật yên tĩnh quá. Không ồn ào tấp nập như thành phố Vũng Tàu, nhịp sống nơi đây thật bình dị. Những quán hàng bắt đầu mở cửa, và đường phố buổi sớm mai lại được điểm thêm những bóng áo trắng học trò trên đường đến lớp. Tôi luôn yêu hình ảnh những đứa trẻ tiểu học nhỏ tí xúng xính trong màu áo trắng, với chiếc cặp nhỏ xíu trên vai cùng dắt nhau, hoặc cùng đạp xe, chở nhau trên đường đến lớp. Thật tuyệt vời khi lại được bắt gặp hình ảnh thân yêu này vào buổi sớm giữa thành phố biển, dưới tiết trời se se lạnh và những cơn gió đẫm mùi mằn mặn của bờ biển ngoài kia đang vẫy gọi bước chân ta tìm đến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và thế thì đi biển. Trên những con đường trải nhựa quanh co và nhỏ bé, chỉ đủ 2 làn xe, chúng tôi hướng về phía biển. Cung đường này thật đẹp, khi những ngôi nhà cuối cùng của phố thị vụt trôi qua tầm mắt, hai bên chúng tôi chỉ còn là những hàng cây, những đồi cát trắng. Chúng tôi tha hồ tận hưởng vẻ đẹp của con đường, của cảnh vật nơi đây, khi cả một đoạn đường dài chỉ có mình xe chúng tôi. Không có cảnh những chiếc xe tham quan vội vã lao vút trên đường, tất cả chỉ có chúng tôi, trên một phương tiện vận chuyển lạ kỳ, và trước đó không bao giờ tôi nghĩ mình sẽ có dịp ngồi trên nó để đi du lịch: chiếc xe lôi. Không gian yên tĩnh chỉ thảng hoặc bị phá vỡ bởi tiếng máy xe vào ga rền rĩ, và tiếng chúng tôi phấn khích hò hét trước vẻ đẹp của thiên nhiên, và trước niềm vui thực sự khi di chuyển bằng một kiểu quá khác thường, mà chúng tôi sau đó đã gọi vui là xe hơi mui trần. Và khi những hàng dương dần chuyển vào tầm mắt, khi gió đã thẫm mùi biển hơn, chúng tôi biết mình đã thực sự về với biển. Cả nhóm lại một lần nữa hét lên đầy phấn khích, khi mặt biển đã hiện ra, mặt biển không trong xanh và lấp lánh nắng vàng, nhưng chúng đẹp một cách hoang sơ và kỳ vĩ, với những mỏm đá đen ngòm nhấp nhô đây đó đón từng ngọn sóng bạc đầu, và một ngọn đồi đá trắng nằm ngay ven bờ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Rời xe, chúng tôi mau chóng chạy nhanh xuống triền dốc dẫn từ mặt đường xuống biển, qua những bụi hoa mắc cỡ, đến bãi cát biển mịn màng, và cuối cùng là cái mát lạnh và mặn mà của biển. Một lần nữa, chỉ có mình chúng tôi giữa không gian bao la khoáng đạt này, giữa biển khơi hoang sơ mà đẹp đẽ. Không có những chiếc dù nhấp nhô, không những chòi lá ven bờ hay hàng ghế bố lúp xúp, tất cả chỉ có biển, và mây trời, và chúng tôi, những người tìm về với biển, để vui chơi, để quên đi muộn phiền, và để trao nhau thêm nhiều kỷ niệm trước ngày chia xa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hai ngày và một đêm, khoảng thời gian thật quá ngắn ngủi cho một cuộc hành trình, để đi được đến tận cùng trong cuộc khám phá vẻ đẹp của thiên nhiên, nhưng chỉ bấy nhiêu cũng quá đủ, cho một đêm dài cùng nhau thức trắng, kể cho nhau nghe những câu chuyện từ đáy tim mình, và nói cho nhau những lời thật lòng nhất. Đủ tuyệt vời cho một kỷ niệm đẹp, và đủ khắc khoải để trả lời cho câu hỏi bao giờ lại được như thế nữa. Vì biết rằng câu trả lời sẽ là không bao giờ, sẽ chẳng bao giờ nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng từ nay đã có thêm một câu chuyện để nhớ, để kể, mỗi lần đứng trước biển.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Câu chuyện về những người bạn và một thời sinh viên sôi nổi.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;span style="font-size: x-small;"&gt;[hình minh họa sưu tầm, sẽ bổ sung sau]&lt;/span&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1093557206467334143-1895690851118366840?l=xumap.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://xumap.blogspot.com/2010/12/ve-voi-bien.html</link><author>noreply@blogger.com (xuxu)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://4.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TPoxg12ZNOI/AAAAAAAAAVo/Ig9WQhsL9BY/s72-c/HO+COC.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>0</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143.post-4281529592755273513</guid><pubDate>Fri, 26 Nov 2010 14:03:00 +0000</pubDate><atom:updated>2010-11-26T21:25:44.672+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Báo chí</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Bài viết</category><title>Một số giải pháp password cần biết</title><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TO_C8lu6jZI/AAAAAAAAAVM/evtI2Zy4HJU/s1600/Capture.PNG" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TO-9uSPk56I/AAAAAAAAAVI/dkk0uW0V_pU/s1600/pw.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TO-9uSPk56I/AAAAAAAAAVI/dkk0uW0V_pU/s1600/pw.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Tầm quan trọng của password đối với người dùng internet, hoặc các hệ thống là điều không cần phải bàn. Chính vì thế, việc bảo mật password trước sự tấn công của các loại virus, malware hay các keylogger  luôn là một vấn đề nóng bỏng. Các chương trình đánh cắp password ngày càng tinh vi, và công nghệ xử lý và bảo mật password cũng vì thế mà liên tục được cải tiến. Nhân dịp BitDefender vừa giới thiệu &lt;a href="http://nhipsongso.tuoitre.vn/nhip-song-so/401803/Ban-do-3D-tuong-lai-cua-mat-khau-truc-tuyen.html"&gt;công nghệ password mới bằng bản đồ 3D&lt;/a&gt;, thử điểm qua một số giải pháp password trong lĩnh vực công nghệ trực tuyến.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Password truyền thống&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Công nghệ bảo mật bằng mật khẩu đã được áp dụng từ những ngày đầu tiên khi máy tính xuất hiện,. Năm 1961, viện công nghệ MIT cho ra mắt một trong những hệ thống chia sẻ đầu tiên trên thế giới – CTSS – cùng với hệ thống mật khẩu sơ khai bao gồm lệnh LOGIN yêu cầu người dùng nhập vào mật khẩu. Sau khi nhập lệnh PASSWORD, người dùng sẽ phải nhập tiếp mật khẩu của mình để được hệ thống xác nhận.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cũng trong thập niên 1960, công nghệ password dần được hoàn thiện thành dạng password được sử dụng phổ biến nhất cho đến ngày nay: &lt;i&gt;alpha – numeric password&lt;/i&gt;, tức mật khẩu dưới dạng một chuỗi các chữ cái và chữ số. Bất kỳ chuỗi ký tự nào cũng có thể trở thành mật khẩu, nhưng người dùng được khuyến cáo nên đặt mật khẩu của mình phức tạp đủ để không bị người khác đoán ra. Mật khẩu càng phức tạp, khó đoán thì độ bảo mật càng cao. Tuy nhiên, độ phức tạp của mật khẩu cũng tỉ lệ nghịch với việc người dùng có thể nhớ chúng một cách dễ dàng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngoài việc khó có thể tự đặt ra một mật khẩu đủ khó để không bị người khác đoán ra nhưng cũng phải đủ dễ để chính bản thân người dùng có thể ghi nhớ, alpha – numberic password còn phải đối mặt với các cuộc tấn công chiếm password và các chương trình đánh cắp mật khẩu. Dạng tấn công phổ biến nhất là tấn công từ điển (dictionary attack). Dựa trên việc có nhiều người chọn những cụm từ có nghĩa (thay vì các chuỗi ký tự ngẫu nhiên như được khuyến cáo) để làm mật khẩu, kẻ tấn công sẽ dùng chương trình tự động thử tất cả các từ có nghĩa trong từ điển để bẻ khóa password của người dùng. Ngoài ra còn có hàng trăm chương trình keylogger được sử dụng để ghi nhận quá trình nhập password của nạn nhân rồi tự động gửi thông tin về cho kẻ có ý muốn đánh cắp password đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trước sự đe dọa của các chương trình đánh cắp mật khẩu, việc phát minh ra nhiều dạng password mới thay thế cho kiểu truyền thống là hết sức cần thiết, và &lt;i&gt;mật khẩu hình ảnh&lt;/i&gt; cùng với&lt;i&gt; mật khẩu một lần&lt;/i&gt; là 2 trong số ấy.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Password hình ảnh&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Về cơ bản, con người có xu hướng ghi nhớ các thông tin dưới dạng hình ảnh dễ dàng hơn thông tin dưới các dạng khác. Chúng ta có thể gặp khó khăn khi phải nhớ một chuỗi 50 ký tự, nhưng lại dễ dàng nhớ gương mặt của những người ta đã gặp, những nơi ta đã đến và những thứ ta đã thấy. Dựa vào đặc điểm này, người ta đã tạo ra mật khẩu hình ảnh (graphical password).&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Để đăng nhập vào một website hay hệ thống được bảo mật bằng graphical password, thay vì phải nhập một chuỗi ký tự như ở alpha – numberic password, người dùng sẽ được yêu cầu ấn chuột vào 4 điểm trên bức ảnh mà hệ thống đưa ra. 4 điểm này chính là mật khẩu mà họ đã xác định và ghi nhớ trong quá trình tạo mật khẩu. Dĩ nhiên người dùng cũng có thể chọn số lượng điểm bí mật nhiều hơn 4 để tăng độ bảo mật. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TO-6cMXSgeI/AAAAAAAAAU4/oqd5GCG-y_s/s1600/hinh1.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="245" src="http://1.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TO-6cMXSgeI/AAAAAAAAAU4/oqd5GCG-y_s/s400/hinh1.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;hình 1: nhập password bằng cách click vào 4 điểm đã chọn trước&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&amp;nbsp; &lt;br /&gt;
Ở một hình thức khác, người dùng sẽ chọn và ghi nhớ 4 hoặc nhiều hơn các biểu tượng trong quá trình tạo password và chọn lại chúng trong hàng loạt biểu tượng được sắp xếp ngẫu nhiên và thay đổi trong quá trình đăng nhập. (hình 2)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TO-6dS1cIQI/AAAAAAAAAU8/yLr7Td8Cn4g/s1600/hinh2.png" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://3.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TO-6dS1cIQI/AAAAAAAAAU8/yLr7Td8Cn4g/s400/hinh2.png" width="278" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Hình 2: nhập password từ những icon chọn trước&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;br /&gt;
&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Trường Đại học Malaya (Malaysia) còn cung cấp một thuật toán khác: khi đăng ký tài khoản, người dùng sẽ tạo password bằng cách chọn các biểu tượng do máy chủ cung cấp. Khi đăng nhập, những biểu tượng này sẽ được thu nhỏ và xoay theo các chiều khác nhau, người dùng lúc này sẽ phải nhận ra biểu tượng mà mình đã chọn, sau đó nhập vào ô password những ký tự hiện bên dưới biểu tượng đó (hình 3). Giải pháp này khá mất thời gian nên vẫn còn đang trong giai đoạn thăm dò ý kiến người dùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;div style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TO_C-eJ1rDI/AAAAAAAAAVQ/5X1FVKRUrrI/s1600/Capture2.PNG" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://1.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TO_C-eJ1rDI/AAAAAAAAAVQ/5X1FVKRUrrI/s400/Capture2.PNG" width="372" /&gt;&amp;nbsp;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://4.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TO_C8lu6jZI/AAAAAAAAAVM/evtI2Zy4HJU/s1600/Capture.PNG" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="400" src="http://4.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TO_C8lu6jZI/AAAAAAAAAVM/evtI2Zy4HJU/s400/Capture.PNG" width="382" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Hình 3: giải pháp graphical password của ĐH Malaysia&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;div style="text-align: center;"&gt; &lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Điểm mạnh của graphical password là dễ nhớ mà mức độ bảo mật lại cao vì hacker không thể sự dụng cách tấn công từ điển để đánh cắp mật khẩu và các chương trình keylogger cũng trở nên vô dụng vì các biểu tượng được xáo trộn ngẫu nhiên mỗi lần đăng nhập. Tuy nhiên bạn cũng có thể bị lộ password nếu người khác quan sát và ghi nhớ các biểu tượng cũng như điểm ảnh bạn chọn mỗi lần đăng nhập.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;b&gt;Password một lần&lt;/b&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nguyên lý hoạt động của mật khẩu một lần (One time password – OTP) như sau: sau khi đã đăng ký dịch vụ, mỗi lần muốn đăng nhập, người dùng sẽ được cung cấp một mật khẩu tạo ra bởi đầu đọc và thẻ thông minh, thiết bị tạo mật khẩu cầm tay (token) nhờ vào kết nối internet với máy chủ của dịch vụ cung cấp OTP hoặc cũng có thể thông qua thẻ OTP in sẵn hoặc điện thoại di động mà không cần đến kết nối internet.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mật khẩu một lần này sẽ tự mất hiệu lực sau khi người dùng đăng xuất (log out) ra khỏi hệ thống. Như vậy, nếu bạn bị lộ mật khẩu thì người có được mật khẩu đó cũng không thể dùng được, và do đó giải pháp OTP có tính bảo mật rất cao.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Quá trình tạo mật khẩu mới sẽ lặp lại mỗi lần người dùng đăng nhập vào hệ thống được bảo mật bằng OTP. Công nghệ OTP được dùng nhiều trong chứng thực trực tuyến (thương mại trực tuyến). Trước đây VinaGame cũng đã phát hành thẻ OTP cho người chơi Võ lâm truyền kì nhưng không được các game thủ ủng hộ nên đã ngừng cung cấp dịch vụ này không lâu sau đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hiện nay người dùng các thiết bị cầm tay như iPhone, Blackberry cũng có thể tự cài đặt cơ chế bảo mật OTP bằng các chương trình như VeriSign, RSA SecureID hay SafeNet MobilePASS [hình 4]&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;table align="center" cellpadding="0" cellspacing="0" class="tr-caption-container" style="margin-left: auto; margin-right: auto; text-align: center;"&gt;&lt;tbody&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td style="text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://2.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TO-6fz2uSTI/AAAAAAAAAVE/A6-eBWTmRq0/s1600/hinh4.jpg" style="margin-left: auto; margin-right: auto;"&gt;&lt;img border="0" height="320" src="http://2.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TO-6fz2uSTI/AAAAAAAAAVE/A6-eBWTmRq0/s320/hinh4.jpg" width="213" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;tr&gt;&lt;td class="tr-caption" style="text-align: center;"&gt;Hình 4: Giao diện MobilePASS&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;
&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày càng có nhiều giải pháp mới giúp tăng cường tính bảo mật của password. Nhưng dù với bất cứ giải pháp nào thì người dùng cũng nên tự bảo vệ mình bằng cách lựa chọn và ghi nhớ mật khẩu của mình thật hiệu quả, cũng như tăng cường các biện pháp phòng vệ trước sự đe dọa của hacker và các chương trình key – logger.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Bài đã đăng tại: &lt;a href="http://nhipsongso.tuoitre.vn/Kien-thuc-Cong-nghe/410433/Cac%C2%A0dang-mat-khau-can-biet.html"&gt;http://nhipsongso.tuoitre.vn/Kien-thuc-Cong-nghe/410433/Cac%C2%A0dang-mat-khau-can-biet.html&lt;/a&gt;&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1093557206467334143-4281529592755273513?l=xumap.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://xumap.blogspot.com/2010/11/mot-so-giai-phap-password-can-biet.html</link><author>noreply@blogger.com (xuxu)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://1.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TO-9uSPk56I/AAAAAAAAAVI/dkk0uW0V_pU/s72-c/pw.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>1</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143.post-2880849009714019168</guid><pubDate>Mon, 22 Nov 2010 12:19:00 +0000</pubDate><atom:updated>2010-11-22T19:41:03.841+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Giải trí</category><title>Xu mập đi cân</title><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TOpfkYCAQfI/AAAAAAAAAU0/tEAWrZMIHSI/s1600/funny-scale.gif" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="351" src="http://3.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TOpfkYCAQfI/AAAAAAAAAU0/tEAWrZMIHSI/s400/funny-scale.gif" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Bài này viết trên facebook đã lâu, nay mang sang đây giúp vui đầu tuần :)&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Phàm ở đời, người ta thường sợ cái gì thì lại càng thích làm cái đó.  Cũng như mấy bạn mê phim kinh dị, thường kêu là ối em sợ nhắm, nhưng cứ  chiếu phim kinh dị thì lại bay vào xem, rồi lại kêu ối em sợ nhắm. Xu  mập cũng không là ngoại lệ về cái vụ sợ cái gì thì thích làm cái đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhưng Xu mập không sợ, cũng không thích phim kinh dị.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Xu mập, cũng như những người chẳng may phải thêm vào sau tên mình một  tính từ chỉ cái sự phì nhiêu của cơ thể, như chị Tư ù, cô Năm ú, bà Ba  béo hay nàng Bảy hột mít, sợ nhất là cái cân. Nhưng, như đã nói ở trên,  càng sợ cái cân thì lại càng thích cân. Cân để xem cân nặng mình lên  xuống thế nào. Nếu có xuống, thì lại được dịp thở pháo, hớn hở mà lên  Facebook khoe với thiên hạ rằng tớ vừa giảm được 0.02kg đấy nhé, nhờ tớ  giảm cân đấy nhé. Nhược bằng chẳng may lại lên vài kí, thì cũng được dịp  lên Facebook mà than với bạn bè rằng huhu tớ lại vừa lên cân này huhu.  Tóm lại, tuy sợ phải đối mặt với con số hiện ra nơi đầu mũi tên, nhưng  đi cân bao giờ cũng có cái thú của nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế rồi hôm qua, Xu mập cùng người bạn đi ăn tối về, đi ngang hiệu thuốc  thì hắn đòi vào mua vài viên thuốc nhức đầu sổ mũi gì đó. Vừa vào quầy  thuốc thì Xu mập thấy ngay nơi góc nhà có chiếc cân nhỏ bé xinh xinh  đang mời gọi. Thế là Xu mập liền vỗ vai Scooby-doo, tên thằng bạn đi  cùng, rủ hắn qua xem chàng lên cân. Một mình mình cân thì phí lắm, phải  có người ngoài dòm vô để chứng nhận cho các sự tiến bộ [hay, hỡi ơi, sự  sa lầy] của mình chứ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế rồi Xu mập hăng hái trèo, à không, nhẹ nhàng dời gót ngà lên bàn cân  trắng trẻo dễ thương như bàn chân của chàng. Khi Xu mập đã đứng thẳng  người, ngực ưỡn về phía trước oai vệ trên bàn cân, thì cũng là bộ máy  trong cân vận hành, đưa dãy số trên mặt cân chuyển động dần dần.  10…20…30, những con số xa xưa thời quá khứ…40….50…57, ồ, mới hè năm  ngoái thì đến đây cân đã dừng rồi, nhưng năm nay thì khác, những con số  cứ lạnh lùng lướt qua, Xu mập lắc đầu, thầm nuối tiếc quá khứ xa  vời….60…65…70, dừng lại được rồi nhé, nếu không giảm được thì ít ra ta  cũng không tăng, Xu mập nghĩ. Mà, cái cân cũng có vẻ như sắp dừng lại  thật, Xu mập đã định thở phào, dời gót ngà xuống lại mặt đất, nhưng  không, có cái gì đó giữ chân chàng lại. Xem kìa, những con số vẫn tiếp  tục chuyển động, và dừng lại ở con số 75!!! Xu mập thấy đất trời đang  chuyển động quay cuồng xung quanh mình, con số 75 như đang lấp lánh, ẩn  ẩn hiện hiện trước đôi mắt đã hoa đi của chàng. Chuyện quái gì thế này,  sao chỉ mới 1 tuần mà đã từ 70 lên 75 ki-lô-gờ-ram chẵn? Không, không  thể có chuyện đó được. Xu mập bàng hoàng, thảng thốt, nhảy vội ra khỏi  cân, quay sang Scooby-doo và bảo hắn lên cân xem thế nào. Chắc chắn cái  cân có vấn đề rồi, đồ cân Hồng Kông bên hông chợ lớn, dám phóng đại cân  nặng của ta. Nào Scooby-doo, ta biết rõ ngươi chỉ nặng 60kg thôi, ngươi  hãy lên cân cái cân này cho ta xem nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Scooby-doo, kẻ đang hả hê trước số liệu vừa cập nhật về cân nặng của Xu  mập, bình thản bước lên bàn cân. Và xem kìa, mũi tên dừng lại ở con số  60 tròn trĩnh! Xu mập thấy đất trời như lại nổi cơn cuồng phong. Nếu cái  cân quái quỉ này nói chính xác cân nặng của Scooby-doo, thì con số 75  vừa rồi là thật. Nhưng chàng vẫn chưa chịu tin vào cái sự thật quá đỗi  phũ phàng này. Nghĩ vậy, Xu mập liền xô gã Scooby ra khỏi bàn cân, và  lần này không còn tâm trí để nhẹ nhàng vời gót lên cân, chàng dường như  nhảy xổ nên mặt bàn cân, rồi dán chặt mắt vào những con số đang nhảy  múa, trống ngực lình bình như trống múa lân. 50…60…70…rồi 75. Thôi thế  là thôi, là thế đó, dĩ vãng là thơ...tiếng hát Phi Nhung sầu não từ đâu  bỗng văng vẳng bên tai chàng. Đã chấp nhận thực tế phũ phàng, đang ũ rũ  bước xuống thì trái tim Xu mập lại giật thót một lần nữa. Những con số  lại tiếp tục chuyển động, nhích dần ra khỏi số 75 và ngừng lại ở số  80!!! Lúc này thì không còn cuồng phong nữa mà đất trời như sụp đổ. Xu  mập thấy bủn rủn tay chân, mồ hôi vã ra như tắm. Rồi chàng ngất đi, chìm  vào cơn mê mộng vô thức.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ôi Xu mập đáng thương nào đâu biết, mỗi khi chàng leo lên cân, tên  Scooby-doo trời đánh đã lén thò chân vào đặt lên mặt cân sau lưng chàng,  để rồi từ đó hô biến những con số làm chàng phải ngất xỉu.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1093557206467334143-2880849009714019168?l=xumap.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://xumap.blogspot.com/2010/11/xu-map-i-can.html</link><author>noreply@blogger.com (xuxu)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://3.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TOpfkYCAQfI/AAAAAAAAAU0/tEAWrZMIHSI/s72-c/funny-scale.gif" height="72" width="72" /><thr:total>5</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143.post-7100374119882816029</guid><pubDate>Sat, 20 Nov 2010 07:28:00 +0000</pubDate><atom:updated>2010-11-20T14:30:40.319+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Suy nghĩ</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Tôi</category><title>Chuyện</title><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://1.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TOd4kpqeRzI/AAAAAAAAAUw/36ljC49WKYE/s1600/misc285.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" src="http://1.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TOd4kpqeRzI/AAAAAAAAAUw/36ljC49WKYE/s1600/misc285.jpg" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Những chuyện linh tinh lang tang, không khởi đầu, không kết thúc.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
1.&lt;br /&gt;
Trưa…bỗng dưng nhận ra mình lại đang ở nhà một mình, giữa một trưa vắng lặng. Hẻm sâu, quanh co, cách biệt với mặt đường xô bồ ồn ã, nên trưa sao mà thanh vắng quá. Chợt nhớ những trưa cũng yên ả như thế này ở ký túc xá, hay những trưa ở quê nhà, khi mọi người chìm trong giấc ngủ và không gian tĩnh mịch đến vô cùng. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và, cũng như ở quê nhà, giữa buổi trưa thanh vắng nơi hẻm nhỏ Sài Gòn này, rồi sẽ thỉnh thoảng vang lên tiếng rao thánh thót của những người hàng rong. Mình đã nghe, đã đọc rất nhiều về tiếng rao Sài Gòn, nhưng mãi đến giờ mới có dịp sống giữa lòng thành phố, để được tận mắt chứng kiến, và tận tai lắng nghe. Những tiếng rao đến từ những quê xa xôi tận ngoài trung, ngoài bắc, những tiếng rao đủ loại hàng hóa mà mình chưa bao giờ tưởng tượng được họ có thể bán rong. &lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình thích mỗi sáng được đánh thức bởi tiếng rao bánh mì í ới, bởi hình ảnh người phụ nữ khệ nệ ôm cần xé bánh mì len lỏi vào tận những ngóc ngách cuối cùng của con hẻm quanh co này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình thích giữa trưa thi thoảng giật mình bởi tiếng rao cam đây, táo đây, chuối đây và, ngạc nhiên quá, cả muối cả đường và những chiếc chiếu cũng được cho vào xe và đưa đi bán khắp nơi. Những tiếng rao với đủ âm sắc và giai điệu, khiến người nghe đôi khi không rõ đó là “châm cứu” hay “canh bún”, khi vần “cứu” [hay “bún”] cứ được người bán rong đưa lên cao vút rồi lại lọt thỏm và tan vào hẻm sâu hun hút.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình thích được nghe tiếng rao bánh giò bánh gai vào lúc giữa đêm. Đêm đã khuya, trong con hẻm nhỏ này sẽ có ai còn thức, để mua giúp người đàn ông kia những chiếc bánh con cỏn, đủ làm vui lòng chiếc dạ dày chợt cồn cào giữa đêm dài thao thức?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
2.&lt;br /&gt;
Từ những người bán rong, lại nhớ những người mở quán bên đường. Những gánh chè, gánh bún không rong rủi đường xa mà dừng lại cố định bên vệ đường hay một gốc cây nào đó; những hàng hủ tíu, bún riêu cứ sáng sáng, chiều chiều dọn ra trước một căn nhà bên phố, rồi trưa trưa, tối tối lặng lẽ dọn hàng, chuẩn bị cho ngày hôm sau với một vòng lặp tương tự.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình thích những ngày có việc phải ra đường thật sớm, để có dịp nhìn những người bán lui cui dọn hàng, nhìn những bếp lò vừa đỏ lửa và những làn khói đầu tiên bắt đầu tỏa ra từ những nồi bánh canh, hủ tíu. Mình thích đi dọc phố xá khi đã lên đèn, để lại được nhìn những người bán đêm bắt đầu dọn hàng, cũng hì hục đẩy xe, bày bàn ghế. Mình thích đưa mắt tìm những quán quen, dù không có nhu cầu vào ăn, chỉ để được nhìn xem hôm nay họ có bán không, và, hôm nay họ có đông khách không. Mình thích nhìn những cô, những chị ngồi bên gánh hàng đã hết, tỉ mẩn đếm những đồng tiền vừa kiếm được trong ngày. Mình thích nhìn cảnh cặp vợ chồng bán hủ tíu vui vẻ đẩy chiếc xe hàng về sau một ngày vất vả nhưng buôn may bán đắt.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và sẽ thật buồn lắm mỗi khi mình không tìm thấy bóng dáng quen thuộc của một quán bên đường nào đó, hay chỉ thấy chị chủ hàng ngồi đó với đống bàn ghế trọi trơ mà không có một vị khách nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
3.&lt;br /&gt;
Mỗi khi nghe chương trình quà tặng âm nhạc trên radio, mình vẫn luôn ngạc nhiên và không ngừng thắc mắc, khi có rất nhiều người, hằng ngày vẫn kiên nhẫn gọi cho đài, để được giao lưu, để được đọc số điện thoại trên sóng, với lời nhắn “bạn nào muốn làm quen với mình xin hãy gọi số 093xxxx”. Làm quen là làm quen thế nào, khi mình chẳng biết gì về bạn, ngoài một  cái tên? Mình tự hỏi những người làm biên tập trên đài, ngày nào cũng phải tiếp nhận những thông tin như vậy, có thấy buồn cười không, có thấy chán không. Rồi mình tự trả lời, hay là có lẽ đó là niềm vui của họ, của cái nghề này, khi được làm cầu nối cho những người con phương xa, vất vả mưu sinh không có thời gian tìm cho mình một người bạn thật sự mà phải nhờ đến radio, thông qua việc tìm bạn quá đỗi đơn giản kia. Và với họ, những công nhân, người lao động tha phương, niềm vui đơn giản chỉ là được lên sóng và đọc số điện thoại của mình.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và mình lại tự hỏi, vậy, niềm vui còn đến từ đâu nữa?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình nhớ một sáng trên đường đón xe bus đi học, chú xe ôm giơ tay hỏi, xe không. Mình lắc đầu như thường lệ và bước tiếp, thì lại nghe chú nói, đi không, 3 ngàn thôi. Mình giật mình quay lại thì thấy chú cười khà khà, gương mặt sạm đen vì nắng, và nụ cười úa màu thuốc lá, nhưng sao nó làm sáng bừng cả không gian. Mình cũng cười theo, đi liền đi liền. Rồi cứ thế mà bước tiếp. Niềm vui, phải chăng đến từ những điều như thế. Một chút pha trò để mở đầu ngày mới vui vẻ, có lẽ người xe ôm nghĩ vậy. Và nhờ vậy mà sau đó, dù phải chờ xe bus lâu hơn mọi ngày, mình vẫn không thấy phiền, vì vẫn còn cười mãi chuyện người xe ôm vui tính.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ôi những niềm vui quá đỗi giản dị mà ta không nhận ra, cứ mãi kiếm tìm đâu đó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
4.&lt;br /&gt;
Mình sẽ làm gì sau khi ra trường? Mình có nhiều câu trả lời cho câu hỏi này, tùy theo người hỏi. Với bạn bè và ba má, đó là mình sẽ tìm việc làm và học tiếp cao học. Với bạn thân và những người cùng chí hướng: mình sẽ đi du lịch xuyên Việt. Mọi thứ xem chừng như đúng quy củ, và có vẻ là quá hiển nhiên. Nhưng có lúc mình chợt nghĩ, mình có thể làm khác được không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm rồi bỗng nhiên mình có ý nghĩ muốn vứt bỏ tất cả, hay nói đúng hơn, là tạm dừng, để dấn thân vào những thế giới khác, những thế giới mà mình chỉ dừng lại ở góc độ của một người quan sát, chứ chưa thể đặt chân vào, dù mình rất muốn tìm hiểu nó.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Những thế giới đó là gì? Đó là những chuyến xe bus ngược xuôi, ngày ngày bươn bả qua những con đường ken cứng người và xe. Mình muốn sống trong thế giới đó, để biết những áp lực thực sự mà người tài xế và tiếp viên phải chịu đựng là gì, khi ngày càng có nhiều người có cái nhìn thiếu thiện cảm và công bằng với họ, mà không nghĩ rằng nếu họ ở đó, ngồi sau vô lăng khi trước mặt là hàng trăm con người và xe cộ chen cứng nhau, họ có còn đủ bình tĩnh để hành xử nhã nhặn, khi mà ngay chính bản thân họ, chỉ phải dựng vài mươi giây đèn đỏ đã bắt đầu nhặng xị, chửi bới?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế giới đó là gì nữa? Là những người buôn gánh báng bưng, những người vất vả mưu sinh trong đêm để kiếm vài ba đồng tiền lẻ. Mình muốn bước chân mình rong rủi theo họ khắp những nẻo đường, mình muốn cùng ngồi với họ dưới ánh đèn đường vàng vọt, mong chờ bóng dáng ai ghé ngang qua mua vội vài món hàng. Mình luôn sợ, luôn ái ngại, khi quan sát họ, nhưng giờ mình muốn thử sống trong hoàn cảnh đó để thật sự biết nó buồn tủi đến như thế nào.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày xưa, mình rất thích những câu chuyện về những con người gánh chữ lên non, từ bỏ thị thành tiện nghi để về với bản làng xa xôi hay vùng non cao đảo xa nào đó.  Giờ đây, mình không dám nghĩ đến chuyện đó nữa, vì mình biết, mình không đủ bản lĩnh để vứt bỏ tất cả để đến những nơi như vậy, cùng như mình không thể tạm ngừng mọi thứ để làm nhân viên xe bus, hay để đi bán dạo. Mình biết những chuyến đi, những cuộc dấn thân như vậy chắc chắn sẽ mang đến cho mình nhiều bài học hay, đắt giá về cuộc sống này, nhưng hoàn cảnh không cho phép mình làm thế.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thôi thì đành tự nhủ, đến khi nào có thể, mình sẽ thực hiện những ước mơ này vậy. Có khi ở một ngã rẽ nào đó trên đường đời trước mặt, mình sẽ vào nghề báo, để có thể thực hiện được những cuộc hóa thân này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà trước mắt, phải sống tốt cuộc đời này cái đã.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1093557206467334143-7100374119882816029?l=xumap.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://xumap.blogspot.com/2010/11/chuyen.html</link><author>noreply@blogger.com (xuxu)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://1.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TOd4kpqeRzI/AAAAAAAAAUw/36ljC49WKYE/s72-c/misc285.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>4</thr:total></item><item><guid isPermaLink="false">tag:blogger.com,1999:blog-1093557206467334143.post-1009986880069759002</guid><pubDate>Thu, 04 Nov 2010 15:47:00 +0000</pubDate><atom:updated>2010-11-04T22:47:51.954+07:00</atom:updated><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Nhật ký</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Suy nghĩ</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Cho người thân iu</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Cảm xúc</category><category domain="http://www.blogger.com/atom/ns#">Tôi</category><title>Nhật ký</title><description>&lt;div class="separator" style="clear: both; text-align: center;"&gt;&lt;a href="http://3.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TNLVKDS3pcI/AAAAAAAAAUs/sbc-FYrzzxE/s1600/diary.jpg" imageanchor="1" style="margin-left: 1em; margin-right: 1em;"&gt;&lt;img border="0" height="298" src="http://3.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TNLVKDS3pcI/AAAAAAAAAUs/sbc-FYrzzxE/s400/diary.jpg" width="400" /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;
Những dòng nhật ký ghi vội, giữa những ngày bộn bề, không đủ thời gian để viết thật nhiều về những cảm xúc và suy nghĩ chợt lướt qua hay đọng mãi trong tâm trí.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;a name='more'&gt;&lt;/a&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;Ngày…tháng…năm…&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Tình cờ thế nào mà hôm nay có 2  người cùng hỏi mình một câu, rằng sau này ra trường, bọn mình sẽ thế  nào. Có còn giữ liên lạc với nhau? Có còn có thể gặp nhau? Có còn chia  sẻ những tháng ngày tươi đẹp này với nhau nữa không?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình  không trả lời. Mình sợ câu hỏi này. Câu hỏi mà mình đã luôn sợ từ những  ngày cuối lớp 12, và giờ đây nó lại được đặt ra, trong năm cuối đại học.  Mình&amp;nbsp; không biết phải trả lời thế nào, dù thẳm sâu trong tim, mình muốn  câu trả lời là có, dẫu biết rằng chẳng thể nào như vậy được.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;Ngày…tháng…năm…&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Sáng  nay mình chạy xe đi học. Một sáng trời mát trong. Khi dừng chờ đèn đỏ  trên đường Điện Biên Phủ, bỗng một chiếc lá me từ đâu rụng xuống và rơi  ngang qua mắt mình. Chỉ có thế mà bỗng yêu cả buổi sáng vô cùng. Chiếc  lá me nhè nhẹ rơi giữa một sáng cuối thu. Thật đẹp.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;Ngày…tháng…năm…&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm  nay bạn nói với mình về sự ngẫu hứng. Bạn không thích làm những gì đã  được lên lịch từ trước. Bạn không muốn phải theo một khuôn mẫu nào. Nghe  thật thú vị, mình cũng thích sự ngẫu hứng như thế, dù mình không thể  làm như vậy. Mình tự nghĩ mình là một người khuôn mẫu. Mình luôn cảm  thấy lo sợ nếu không lên kế hoạch trước cho một chuyện gì đó, dù đôi khi  cái gọi là kế hoạch của mình chỉ là một bản phác thảo sơ những gì sẽ  diễn ra.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình thích sự ổn định và ngại thay đổi. Mình sẽ  trở lại, và chỉ ăn mãi một quán, nếu đó là quán đầu tiên mình tìm được  và thấy thích. Mình thậm chí cũng chỉ gọi mỗi một món nước nếu trước đó  mình đã uống thử nó rồi mà không màng nếm thử một thức uống mới.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình  không rõ bạn có chán khi đi với mình không, khi mình thường từ chối  tham gia vào sự ngẫu hứng của bạn. Nhưng hôm nay mình đã phá lệ, đã cùng  ngẫu hứng với bạn, và đã có những giờ phút thật vui vẻ và bình yên.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Nhất  định mình sẽ còn cùng ngẫu hứng với bạn, và sẽ học từ bạn cách sống khá  thú vị này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;Ngày…tháng…năm…&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Hôm  nay trời tự nhiên trở lạnh. Mình thích cảm giác này. Tự nhiên có cảm  giác đã lâu lắm rồi không được lạnh như vậy, dù có thể chỉ mới vài tháng  trước thôi. Đôi khi mình không còn để ý thời gian trôi nhanh hay chậm  nữa, để rồi đột nhiên nhận ra mới đó mà, hay đã lâu lắm, chuyện gì đó  lại xảy ra. Thật lạ.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Trời lạnh đột ngột nên hôm nay ai  cũng nói về thời tiết. Có người vui, thích thú lôi áo len, khăn choàng  ra xúng xính dạo phố. Có người nhìn mưa, đắp mền trong trời lạnh mà  buồn, mà nhớ quá khứ. Mình thì sao? Chỉ là thích thú. Chỉ là lo toan vì  việc học dồn dập quá. Chẳng dám ngủ vùi như ngày trước nữa.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình  chợt thấy lạ, sao mình không thấy buồn? Sao mình không nhớ chuyện xưa  mỗi khi trời trở lạnh như mình đã từng như thế? Mình không biết nữa.  Phải chăng mình đã thực sự có thể sống vô tư, không vướng bận những  chuyện tình cảm đâu đâu. Có lẽ thế, mà mình cũng hy vọng vậy. Mình đang  có những ngày thật vui, thật đẹp bên bạn bè. Thật tốt biết bao nếu mình  có thể giữ mãi như thế này.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Và cũng sẽ thật tốt nếu ngày  mai trời vẫn lạnh như thế này!&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;Ngày…tháng…năm…&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày  cuối cùng của tháng 10, mình thức thật khuya, cốt chỉ đợi ngày mới  sang, ngày đầu tiên của tháng 11. Vì sao mình lại chờ đợi ngày này? Mình  không háo hức chào đón tháng 11, mà trái lại, chợt buồn khi nó đến.  Nhanh quá. Tháng 11, nghĩa là các môn học cuối cùng đã đi vào giai đoạn  cuối. Một tháng nữa thôi, chỉ vài buổi học, và thế lạ mọi thứ kết thúc.  Mình thấy buồn. Mình luôn thấy buồn khi cái gì đó chuẩn bị kết thúc. Mà  lần này lại là chuyện học hành. Mỗi lần nghĩ đến việc sẽ không còn đi  học, với những người bạn này nữa, mình lại thấy nhoi nhói.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Một  người bạn của mình hôm nay gửi bài Graduation lên Facebook. Mình nghe.  Và lại thấy buồn tê tái.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mình lại nghe tiếp Those were the  days, lại nhớ câu hỏi về chuyện sau này ra trường, tốt nghiệp, liệu có  còn gặp nhau. Và lại càng buồn hơn.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày đầu tháng 11,  nghĩ về sự kết thúc đang đến gần, nghe có vẻ bi quan quá.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Mà  thôi, tháng này bận rộn lắm, cố lên nào. Trân trọng từng khoảnh khắc  cuối cùng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
&lt;i&gt;Ngày…tháng…năm…&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Ngày…thứ  2 của tháng 11. Cái lạnh hôm qua bỗng đâu mất, những cơn mưa từ sáng  sớm cũng chẳng còn. Mình lại đến trường, lại len lỏi qua những con đường  đầy xe cộ, nhưng mình đang dần yêu chúng. Bởi một cái gì đó không rõ.  Bởi những hàng cây xanh, bởi những sáng gật gù trên xe bus đến lớp hay  những sáng se lạnh cùng bạn đến trường?&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Cùng bạn phát hiện  ra một góc thật tuyệt trong trường. Một góc thật yên tĩnh, và một khung  cửa, và một khoảng trời xanh ngắt. Vì trời không mưa nữa nên buổi sáng  đẹp vô chừng. Trời trong xanh và những cụm mây trắng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Chợt  nhớ thời mẫu giáo có ai đó nói, nhắm mắt lại và nghĩ về con vật hay  hình thù gì đó sau đó mở mắt ra rồi nhìn lên sẽ thấy đám mây đã mang  hình mình vừa nghĩ. Thế mà ngày ấy tin răm rắp, cứ thấy mây thì lại nhắm  mắt, nghĩ về con này con kia, rồi lại ngước nhìn lên xem con thỏ hay  chú ngựa mình vừa nghĩ có đang nằm trên trời xanh kia không.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Còn  hôm nay, chẳng như ngày xưa nữa, không cần nhắm mắt tưởng tượng, cứ  nhìn lên mà đoán mây hình gì. Thế là đám mây hóa ra người đầu quạ, mang  áo choàng và đang đá bóng.&lt;br /&gt;
&lt;br /&gt;
Thế là cười vang khoảng trời  xanh ngắt.&lt;div class="blogger-post-footer"&gt;&lt;img width='1' height='1' src='https://blogger.googleusercontent.com/tracker/1093557206467334143-1009986880069759002?l=xumap.blogspot.com' alt='' /&gt;&lt;/div&gt;</description><link>http://xumap.blogspot.com/2010/11/nhat-ky.html</link><author>noreply@blogger.com (xuxu)</author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="http://3.bp.blogspot.com/_g9qiTeIFOGA/TNLVKDS3pcI/AAAAAAAAAUs/sbc-FYrzzxE/s72-c/diary.jpg" height="72" width="72" /><thr:total>4</thr:total></item><language>en-us</language></channel></rss>

