<?xml version='1.0' encoding='UTF-8'?><?xml-stylesheet href="http://www.blogger.com/styles/atom.css" type="text/css"?><feed xmlns='http://www.w3.org/2005/Atom' xmlns:openSearch='http://a9.com/-/spec/opensearchrss/1.0/' xmlns:blogger='http://schemas.google.com/blogger/2008' xmlns:georss='http://www.georss.org/georss' xmlns:gd="http://schemas.google.com/g/2005" xmlns:thr='http://purl.org/syndication/thread/1.0'><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438</id><updated>2025-06-05T09:41:15.057+07:00</updated><category term="BÌNH LUẬN"/><category term="Ngoại giao"/><category term="Chính trị"/><category term="Châu Á"/><category term="Thế giới"/><category term="Kinh Tế"/><category term="Quân sự"/><category term="Địa Chính Trị"/><category term="TIN TỨC"/><category term="Tài Chính."/><category term="Hoa Kỳ"/><category term="Biển Đông"/><category term="Xã Hội"/><category term="Văn Hóa"/><category term="Y Tế"/><category term="Chính Trị / Quân Sự"/><category term="Khoa học."/><category term="Chính Trị / Xã Hội"/><category term="Việt nam"/><category term="Tư tưởng"/><category term="Sách tham khảo"/><category term="Phóng Sự"/><category term="Chính trị /Kinh tế"/><category term="Năng lượng"/><category term="Kinh Tế / Tài Chính."/><category term="NATO"/><category term="Chính Trị / Ngoại giao"/><category term="Tôn giáo."/><category term="EU"/><category term="Chuyện quê hương."/><category term="Kinh Tế / Xã hội"/><category term="Ngoại Giao / Năng Lượng"/><category term="Trung Đông"/><category term="Nga."/><category term="Trung quốc"/><category term="Ukraine"/><category term="Bầu cử"/><category term="Ngoại giao /Kimh Tế"/><category term="Chính Trị / Năng Lượng"/><category term="chuyên mục báo chí"/><category term="Bài của Bohemienvn"/><category term="Nhật bản."/><category term="Philippines."/><category term="."/><category term="Iran"/><category term="Israel"/><title type='text'>  Hoàng Trường Sa   </title><subtitle type='html'>LIBERTY...EQUALITY...HUMANITY.&#xa;         </subtitle><link rel='http://schemas.google.com/g/2005#feed' type='application/atom+xml' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/feeds/posts/default'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default?redirect=false'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/'/><link rel='hub' href='http://pubsubhubbub.appspot.com/'/><link rel='next' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default?start-index=26&amp;max-results=25&amp;redirect=false'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author><generator version='7.00' uri='http://www.blogger.com'>Blogger</generator><openSearch:totalResults>1146</openSearch:totalResults><openSearch:startIndex>1</openSearch:startIndex><openSearch:itemsPerPage>25</openSearch:itemsPerPage><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438.post-6898000597655645934</id><published>2025-04-16T09:35:00.001+07:00</published><updated>2025-04-16T09:35:41.746+07:00</updated><title type='text'>Hoa Kỳ làm dịu lập trường về việc làm giàu Uranium của Iran.</title><content type='html'>&lt;div&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Ông Witkoff từng nói rằng Iran phải ngừng làm giàu hạt nhân.&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tác giả&amp;nbsp; Michael R. Gordon, Laurence Norman, Benoit Faucon ... 15/4/2025...&lt;a href=&quot;https://www.msn.com/en-us/news/world/u-s-softens-position-on-iranian-uranium-enrichment/ar-AA1CX0MP?ocid=BingNewsVerp&quot; rel=&quot;nofollow&quot; target=&quot;_blank&quot;&gt;The Wall Street Journal via MSN.&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhY54nF8lOGIO_yBA9p0MRnF1YDHmkS-h9l7XcIb-btnrS99YvA9MzeHx-D9TVPgeK2USNcRrIgBmO3JOYKfIrlpO8ioLBrgy1UftWVxCb1ZpWEGNsL_burlc4bRP6G8s_vYCIIQQ_AjCkJ4eoeM_tVZDCadVuYD0psd0RJ7c-jjRkF5lGHjLHscrxJxv-4/s1050/WSJ%2015.png&quot; style=&quot;display: block; padding: 1em 0px; text-align: center;&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; border=&quot;0&quot; data-original-height=&quot;651&quot; data-original-width=&quot;1050&quot; src=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhY54nF8lOGIO_yBA9p0MRnF1YDHmkS-h9l7XcIb-btnrS99YvA9MzeHx-D9TVPgeK2USNcRrIgBmO3JOYKfIrlpO8ioLBrgy1UftWVxCb1ZpWEGNsL_burlc4bRP6G8s_vYCIIQQ_AjCkJ4eoeM_tVZDCadVuYD0psd0RJ7c-jjRkF5lGHjLHscrxJxv-4/s400/WSJ%2015.png&quot; width=&quot;400&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;Đặc phái viên Mỹ Steve Witkoff đang kêu gọi xác minh nghiêm ngặt như một phần của.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;thỏa thuận hạt nhân với Iran © Kevin Lamarque / Reuters&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;div&gt;Đặc phái viên Mỹ Steve Witkoff nói rằng chính quyền Trump sẵn sàng cho phép Iran làm giàu uranium ở mức thấp, nếu nó phải được xác minh nghiêm ngặt, một sự thay đổi đáng kể so với yêu cầu ban đầu của Toà Bạch Ốc về việc tháo dỡ chương trình hạt nhân của Tehran.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Lập trường này, nếu được thông qua trong các cuộc đàm phán sẽ được nối lại vào thứ Bảy sau cuộc họp đầu tiên vào cuối tuần trước, sẽ khiến Iran đứng trước một chương trình hạt nhân và khiến Mỹ mâu thuẫn với các mục tiêu của Israel về vấn đề này.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Witkoff nói trên Fox News vào tối thứ Hai &quot;Họ không cần phải làm giàu quá 3,67%. Điều này liên quan nhiều đến việc xác minh chương trình làm giàu và cuối cùng là xác minh về vũ khí hóa.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mỹ đang tìm kiếm những hạn chế chặt chẽ đối với các hoạt động hạt nhân và chương trình tên lửa của Iran, trong khi Tehran hy vọng sẽ được nới lỏng các biện pháp trừng phạt kinh tế mà đã ảnh hưởng đến nền kinh tế của họ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bước vào vòng đàm phán đầu tiên của chính quyền Trump với Iran, được tổ chức vào cuối tuần trước tại Oman, ông Witkoff nói với tờ Wall Street Journal rằng quan điểm ban đầu của Mỹ là chương trình hạt nhân của Iran cần phải được tháo dỡ. Nhưng ông cũng gợi ý Tòa Bạch Ốc sẽ chuẩn bị thỏa hiệp để đạt được thỏa thuận.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tổng thống Trump đã cảnh báo ông có thể tiến hành các cuộc không kích nếu không đạt được thỏa thuận hạt nhân.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Iran luôn từ chối đàm phán về khả năng làm giàu uranium như một phần của chương trình hạt nhân dân sự được xử dụng cho sản xuất điện và nghiên cứu y tế.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chính quyền Obama chấp nhận việc làm giàu uranium của Iran là chìa khóa để mở đường cho một thỏa thuận hạt nhân với Iran vào năm 2015. Thỏa thuận đó cũng đặt giới hạn làm giàu ở mức 3,67% nhưng cho phép Iran cuối cùng đạt được mức làm giàu vượt xa mức đó. Ông Trump gọi thỏa thuận này yếu và rút khỏi thỏa thuận trong nhiệm kỳ đầu của mình.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mức độ làm giàu 3,67% là điển hình để cung cấp nhiên liệu cho các lò phản ứng năng lượng hạt nhân, theo Hiệp hội Kiểm soát Vũ khí. Tuân thủ nó sẽ kéo dài thời gian Iran cần để tinh chế vật liệu cần thiết đến 90% cho vũ khí hạt nhân. Hiện tại, Iran có thể sản xuất đủ vật liệu phân hạch cấp vũ khí trong một hoặc hai tuần, các quan chức Mỹ cho biết.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trong khi các ý tưởng mà ông Witkoff vạch ra trong cuộc phỏng vấn với Fox News tương tự như thỏa thuận năm 2015 của chính quyền Obama trong việc cho phép Iran làm giàu uranium, chúng khác nhau ở các khía cạnh quan trọng khác.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhgx8U7H1jRsWtp2mUj5olBVwz7ETrQdmCEqvA7G-nSsNY7r0EC6MwM5EzOBrE_LFzOmSnRg3oWxO47rTPrrQ3vi1zfH0lgrAzKNbMGL1HygFI9jUCzK52gwAfQ0Fikg_eKGdRukEqj67witJMUhquEjTJvZbtxE8iK9v95CW_ZzU6jCzN5CfClKqSca22d/s768/WSJ%20B.jpg&quot; style=&quot;display: block; padding: 1em 0px; text-align: center;&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; border=&quot;0&quot; data-original-height=&quot;512&quot; data-original-width=&quot;768&quot; src=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhgx8U7H1jRsWtp2mUj5olBVwz7ETrQdmCEqvA7G-nSsNY7r0EC6MwM5EzOBrE_LFzOmSnRg3oWxO47rTPrrQ3vi1zfH0lgrAzKNbMGL1HygFI9jUCzK52gwAfQ0Fikg_eKGdRukEqj67witJMUhquEjTJvZbtxE8iK9v95CW_ZzU6jCzN5CfClKqSca22d/s400/WSJ%20B.jpg&quot; width=&quot;400&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;Iran luôn nói rằng họ cần 20% uranium làm giàu để cung cấp nhiên liệu &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;.cho lò phản ứng nghiên cứu hạt nhân của họ. © Vahid Salemi / Associated Press&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;&lt;div&gt;Witkoff dường như gợi ý rằng chính quyền Trump muốn Iran giữ vĩnh viễn việc làm giàu ở mức không cao hơn 3,67%. Thỏa thuận năm 2015 bao gồm một loạt các điều khoản &quot;về sau&quot; cho phép mức độ làm giàu tăng lên theo thời gian. Đến năm 2031, Iran sẽ được tự do làm giàu ở bất kỳ mức độ tinh khiết nào và tăng kho dự trữ làm giàu ở bất kỳ mức độ nào.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ông Witkoff cũng gợi ý một thỏa thuận trong tương lai nên bao gồm các tên lửa mà Iran có thể xử dụng để mang vũ khí hạt nhân. Ông nói các biện pháp xác minh nên bao gồm &quot;loại tên lửa mà họ đã dự trữ ở đó, và nó bao gồm cả sự kiện kích hoạt&amp;nbsp; một quả bom&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Iran đã chần chừ trong việc đàm phán về kho vũ khí tên lửa đạn đạo và tên lửa hành trình, mà họ coi là trọng tâm cho vị thế của mình như một cường quốc lớn trong khu vực và là một cách để bù đắp cho lực lượng không quân tương đối yếu kém của họ, điều mà tình báo Mỹ cho biết trong đánh giá mối đe dọa hàng năm vào tháng trước là phải chịu đựng thiết bị lỗi thời và đào tạo hạn chế.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thủ tướng Israel Benjamin Netanyahu đã kêu gọi một thỏa thuận giống như thỏa thuận năm 2003 được ký kết với Libya, quốc gia có chương trình hạt nhân đã bị tháo dỡ. Theo cái gọi là mô hình Libya, chương trình hạt nhân của Iran sẽ bị loại bỏ và các địa điểm làm giàu của họ sẽ bị phá hủy dưới sự giám sát của Mỹ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các nhà phân tích cho biết, diễn biến của các cuộc đàm phán cho thấy sự khác biệt về quan điểm giữa Mỹ và Israel, đồng minh chính của họ trong khu vực.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&quot;Israel không thể sống với Iran ngay trước ngưỡng cửa, nhưng Mỹ thì có thể – đó là sự khác biệt lớn&quot;, Yoel Guzansky, một thành viên cấp cao tại Viện Nghiên cứu An ninh Quốc gia, một tổ chức tư vấn có trụ sở tại Tel Aviv cho biết. Nhiều người ở Israel ban đầu hy vọng chính quyền mới của Trump sẽ giúp Israel phá hủy chương trình hạt nhân của Iran bằng vũ lực, ông nói thêm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Văn phòng Thủ tướng Israel đã không trả lời yêu cầu bình luận.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ông Trump đã chỉ ra rằng ông rất thích một giải pháp ngoại giao thay cho hành động quân sự, mà ở đó Iran có thể tấn công các đồng minh của Mỹ và các lực lượng Mỹ trong khu vực, và tấn công tuyến giao thông dầu mỏ qua eo biển Hormuz, một trong những tuyến đường thủy thương mại quan trọng nhất thế giới.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng ông tiếp tục đe dọa những hậu quả khắc nghiệt cho Tehran nếu nước này không nhanh chóng đồng ý một thỏa thuận hạt nhân mới. Hôm thứ Hai, ông Trump nói rằng điều đó có thể bao gồm một cuộc tấn công của Mỹ vào các cơ sở hạt nhân của Iran - một mối đe dọa trực tiếp mà các quan chức Mỹ thường né tránh.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ông nói &quot;Nó thực sự đơn giản. Họ không thể có vũ khí hạt nhân, và họ phải tiến hành nhanh, bởi vì họ đã khá gần với việc có một vũ khí hạt nhân, và họ sẽ không có một vũ khí hạt nhân.&quot;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Khi được hỏi liệu điều đó có bao gồm khả năng một cuộc tấn công vào các cơ sở hạt nhân của Iran hay không, tổng thống trả lời: &quot;Tất nhiên, có&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Iran luôn nói rằng họ cần 20% uranium làm giàu để cung cấp nhiên liệu cho lò phản ứng nghiên cứu hạt nhân của họ, cao hơn nhiều so với mức tối thiểu mà Witkoff đề xuất. Nó bắt đầu sản xuất vật liệu được làm giàu đến mức đó vào năm 2010.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Iran hiện đang sản xuất 60% uranium làm giàu cao và là quốc gia duy nhất không có vũ khí hạt nhân làm được như vậy. Vật liệu đó có thể nhanh chóng được chuyển đổi thành vật liệu cấp 90% cần thiết cho một quả bom.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Với những tiến bộ mà Iran đã đạt được trong việc sản xuất và lắp đặt các máy ly tâm tiên tiến hơn để làm giàu uranium, giới hạn 3,67% vẫn có thể cho phép Iran tích lũy đủ vật liệu phân hạch cho một quả bom trong vài tháng trừ khi kho dự trữ của họ được chuyển ra khỏi đất nước. Theo thỏa thuận năm 2015, Tehran phải cách xa điểm đột phá này 12 tháng trong thập kỷ đầu tiên, nhưng sau đó thời gian đột phá đã giảm đáng kể.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ngay cả khi Iran có đủ nguyên liệu cho vũ khí, họ vẫn cần phải biến nó thành một thiết bị hạt nhân. Các quan chức Mỹ nói rằng Iran sẽ mất vài tháng để sản xuất vũ khí hạt nhân.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Iran đã và đang vượt qua những rào cản còn lại. Tình báo Mỹ lưu ý trong đánh giá mối đe dọa của họ rằng Lãnh tụ tối cao Iran Ayatollah Ali Khamenei đã không cho phép phát triển vũ khí nhưng có lẽ đang chịu áp lực ngày càng tăng phải làm như vậy.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hôm thứ Ba, ông Khamenei cho biết các bước đầu tiên trong các cuộc đàm phán hạt nhân đã được thực hiện tốt.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&quot;Chúng tôi không quá lạc quan cũng không quá bi quan về các cuộc đàm phán&quot;, ông nói, theo truyền thông Iran.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hiện có các thanh sát viên của cơ quan nguyên tử của Liên Hợp Quốc ở Iran, nhưng Tehran đã đặt ra những hạn chế đáng kể đối với các hoạt động của họ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;--------------&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_Tác giả&amp;nbsp; Michael R. Gordon, Laurence Norman, Benoit Faucon ... 15/4/2025....&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Trần HSa lược dịch từ The Wall Street Journal via MSN.&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/6898000597655645934'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/6898000597655645934'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/2025/04/hoa-ky-lam-diu-lap-truong-ve-viec-lam.html' title='Hoa Kỳ làm dịu lập trường về việc làm giàu Uranium của Iran.'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhY54nF8lOGIO_yBA9p0MRnF1YDHmkS-h9l7XcIb-btnrS99YvA9MzeHx-D9TVPgeK2USNcRrIgBmO3JOYKfIrlpO8ioLBrgy1UftWVxCb1ZpWEGNsL_burlc4bRP6G8s_vYCIIQQ_AjCkJ4eoeM_tVZDCadVuYD0psd0RJ7c-jjRkF5lGHjLHscrxJxv-4/s72-c/WSJ%2015.png" height="72" width="72"/></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438.post-7763629006343180824</id><published>2025-04-16T09:06:00.009+07:00</published><updated>2025-04-16T09:11:52.727+07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="BÌNH LUẬN"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Hoa Kỳ"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Khoa học."/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Kinh Tế"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Ngoại giao"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Quân sự"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Thế giới"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Tài Chính."/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Văn Hóa"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Xã Hội"/><title type='text'>Liệu Mỹ có thể giành chiến thắng bằng cách hủy bỏ toàn cầu hóa?</title><content type='html'>&lt;div&gt;&lt;b&gt;Nhận xét nhanh của Ian Bremmer: Bắt đầu tuần của bạn và thật là một môi trường địa chính trị lạ thường mà tất cả chúng ta đều đang có ngay bây giờ.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tác giả Ian Bremmer.... 14 Tháng Tư , 2025....&lt;a href=&quot;https://www.gzeromedia.com/quick-take/can-the-us-win-by-undoing-globalization#toggle-gdpr&quot; rel=&quot;nofollow&quot; target=&quot;_blank&quot;&gt;Gzero Media.&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div&gt;Lăng kính vĩ mô&amp;nbsp; là Hoa Kỳ, đất nước của tôi, đã trở thành động lực chính của sự bất ổn địa chính trị trên trường quốc tế. Quốc gia hùng mạnh nhất thế giới, nền kinh tế lớn nhất thế giới, quê hương của đồng tiền dự trữ toàn cầu. Tuy nhiên, đồng thời, cho đến nay Mỹ có hệ thống chính trị rối loạn chức năng, ăn cắp và không tự do nhất trong các nền dân chủ công nghiệp tiên tiến, so với Nhật Bản hoặc Đức hoặc Pháp hoặc Anh hoặc Canada, Úc, New Zealand, Hàn Quốc. Đó là những gì chúng ta đang xem xét ngay bây giờ. Và tất nhiên, đó là một điều thực sự khó khăn đối với hầu hết mọi người để điều hướng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nó đang diễn ra kịch tính nhất trong thương mại toàn cầu với thuế quan khổng lồ đến từ Hoa Kỳ. Và không rõ ai sẽ bị ảnh hưởng nặng nề nhất, nhưng rõ ràng là mọi người sẽ bị ảnh hưởng. Đây không phải là một môi trường tốt cho bất kỳ ai. Bạn muốn nói về những người chiến thắng? Thực sự không có bất kỳ người chiến thắng nào khi bạn đang hủy bỏ toàn cầu hóa. Thật đau đớn đối với hầu hết mọi người ở Hoa Kỳ. Nó đau đớn cho các tập đoàn đa quốc gia, nó đau đớn cho người tiêu dùng, nó đau đớn cho bạn bè và đối thủ của Hoa Kỳ trên toàn thế giới. Cho dù đó là Trung Quốc, châu Âu, Nhật Bản, Nam bán cầu, tuỳ vào bạn đặt tên cho nó, mọi người đều bị ảnh hưởng, nền kinh tế của mọi người sẽ trở nên tồi tệ hơn, tăng trưởng toàn cầu sẽ tồi tệ hơn. Tất cả chúng ta sẽ cảm nhận được điều đó trong túi tiền, trong danh mục đầu tư. Sự không chắc chắn, một lượng lớn sự không chắc chắn được thúc đẩy và thúc đẩy liên tục bởi quốc gia hùng mạnh nhất thế giới khó điều hướng và tạo ra nhiều chi phí hơn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bây giờ, các thị trường rõ ràng vui mừng vì đã có sự rút lui từ Hoa Kỳ, từ Trump, đặc biệt là mức thuế hơn 10% đối với hầu hết các quốc gia được giảm trong khoảng 90 ngày, ngoại lệ cho điện tử và iPhone, ít nhất là cho đến bây giờ, đối với Trung Quốc, v.v. Nhưng chắc chắn không rõ những miễn trừ đó sẽ kéo dài bao lâu và điều gì sẽ xảy ra sau đó. Và ngay cả khi chúng ta đang ở hiện tại, với thuế quan bổ sung 10% đối với tất cả mọi người và lệnh cấm vận thương mại đáng kể đối với hầu hết hàng hóa giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, hai quốc gia hùng mạnh nhất trên thế giới, điều đó đã đưa chúng ta trở lại những năm 1930 về môi trường thuế quan toàn cầu, và cũng vào thời điểm mà mọi thứ đang diễn ra nhanh hơn nhiều. rằng hiệu quả lớn hơn nhiều, sự kết nối toàn cầu và chuỗi cung ứng quan trọng hơn nhiều.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Vì vậy, đó là một vấn đề thực sự. Điều đó sẽ không sớm được quản lý bởi vì sẽ không ai đột nhiên tin rằng, ồ, được rồi, bây giờ tôi đã có một thỏa thuận với Hoa Kỳ, và điều đó sẽ không bị đảo lộn trong một tuần, trong một tháng hoặc trong một năm. Vì vậy, số lượng phòng ngừa rủi ro mà bạn phải làm về mặt kinh tế sẽ mang tính cấu trúc và to lớn. Bây giờ, các quốc gia trên thế giới muốn đạt đượccác thỏa thuận với Hoa Kỳ vì rất tốn kém nếu không làm như vậy, và tôi nghĩ rằng Bộ trưởng Tài chính Bessent, cũng như Tổng thống Trump, hoàn toàn đúng về điều đó. Và chúng tôi thấy rằng đặc biệt bạn có phái đoàn Nhật Bản đến trong tuần này, rất nhiều điều họ muốn làm để&amp;nbsp; bảo đảm rằng Mỹ và Nhật Bản có một mối quan hệ thương mại có nhiều chức năng hơn trong tương lai. Các quốc gia trên thế giới sẽ tìm cách thực hiện các thỏa thuận tương đối nhanh, đặc biệt là các nước nhỏ hơn, nghèo hơn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;iframe class=&quot;BLOG_video_class&quot; allowfullscreen=&quot;&quot; youtube-src-id=&quot;EXETOHvRMj4&quot; width=&quot;400&quot; height=&quot;322&quot; src=&quot;https://www.youtube.com/embed/EXETOHvRMj4&quot;&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/div&gt;
  &lt;div&gt;Nhưng cũng vậy, một thay đổi cấu trúc thậm chí còn lớn hơn là mọi người sẽ cố gắng phòng ngừa rủi ro. Trong nhiều thập kỷ nay, chúng ta đã nói và ngày càng nói về sự nguy hiểm của việc tiếp xúc quá nhiều với Trung Quốc. Và ngày càng tăng, trong hơn năm năm qua, ý tưởng giảm rủi ro cho các khoản đầu tư, rủi ro của bạn, cách xa Trung Quốc. Điều đó hiện đang chuyển sang các cuộc trò chuyện về việc giảm thiểu rủi ro cho Hoa Kỳ, điều cực kỳ khó thực hiện, và dù sao đi nữa, ngày càng cấp bách. Và vì vậy, chúng ta thấy điều này đang xảy ra trên toàn thế giới ngay bây giờ. EU và Mỹ Latinh đang tìm cách tăng tốc và tạo ra nhiều khả năng cho thỏa thuận thương mại của họ, EU-Mercosur (sự hợp tác giữa Bắc và Nam bán cầu), so với trước khi Mỹ áp thuế tất cả các mức thuế này vì nó tạo ra các lựa chọn thay thế cho việc tăng cường thương mại.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chúng ta thấy Ấn Độ hiện đang chuyển sang theo dõi nhanh mối quan hệ thương mại của họ và cải thiện chúng với Vương quốc Anh, với Úc, với EU, với nhiều quốc gia khác. Chúng ta thấy Trung Quốc, Tập Cận Bình, thực hiện một chuyến đi nhanh chóng đến Đông Nam Á và muốn bảo đảm rằng họ có thể mở rộng thương mại và giảm bớt các quy định và hạn chế chung quanh điều đó. Tập Cận Bình lần đầu tiên đến Việt Nam và ký 45 thỏa thuận mới về hợp tác kinh tế với họ. Và họ sẽ làm được nhiều hơn nữa. Họ sẽ cố gắng làm điều đó với người châu Âu, với Nam bán cầu. Rộng hơn, Canada, cố gắng tham gia chặt chẽ hơn nhiều với người châu Âu, vân vân, vân vân, vân vân.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Làm thế nào để Hoa Kỳ giành chiến thắng ở đây? Và câu trả lời là tôi không thấy điều đó, và tôi không thấy điều đó không chỉ vì tôi nghĩ sẽ rất khó để thuyết phục các quốc gia rằng họ cần phải ngừng phòng ngừa rủi ro với Mỹ và chỉ làm việc để đạt được một thỏa thuận tốt hơn với Hoa Kỳ, mà còn vì Hoa Kỳ không chỉ chọn cuộc chiến này. Mỹ đang chọn tất cả các loại chiến đấu cùng một lúc. Mỹ đồng thời đang tấn công các quốc gia khác về thương mại, họ cũng đang cố gắng làm cho mình kém hấp dẫn hơn đối với khách du lịch đến Hoa Kỳ, khiến người khách lo lắng hơn rằng họ có thể sẽ bị đối xử như họ ở vào một thị trường mới nổi khi họ đến Mỹ. Điện thoại thông minh của họ sẽ bị lục lọi và họ có thể bị giam giữ, thậm chí có thể bị bắt. Rất nhiều người lo lắng về điều đó. Bạn truy cập vào các chủ đề Reddit, tất cả bạn bè của tôi bên ngoài Hoa Kỳ đến Mỹ, họ ngày càng lo lắng về điều đó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bạn đã có những cuộc chiến với Hoa Kỳ về các vấn đề dân chủ và xuất khẩu các thuật toán và thông tin sai lệch làm suy yếu các nền dân chủ trên toàn thế giới. Bạn thấy Hoa Kỳ tranh cãi với các quốc gia khác về lãnh thổ, cho dù đó là với Greenland và Đan Mạch hay Panama hoặc Canada. Bạn thấy người Mỹ đang tìm cách làm việc với người Nga trên đầu các đồng minh thân cận nhất của họ trong G7. Vì vậy, họ không chỉ chọn một trận đấu, họ đang chọn rất nhiều trận đấu cùng một lúc và đồng thời họ cũng chọn các trận đấu trong nước ở nhà. Hoa Kỳ đang cố gắng hủy bỏ sự kiểm soát và cân bằng đối với cơ quan hành pháp, đối với tổng thống, làm suy yếu pháp quyền và làm cho Hoa Kỳ trở thành một nơi kém hấp dẫn hơn về lâu dài để kinh doanh, sinh sống, giáo dục, tuỳ vào bạn đặt tên cho lãnh vực nào đó.&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;Vì vậy, vì tất cả những lý do đó, điều này đối với tôi - và tôi hy vọng tôi sai - trông giống như hành động tự làm hại bản thân địa chính trị kỳ lạ nhất mà tôi đã chứng kiến. Đó là Brexit, nhưng trên quy mô toàn cầu. Và các bạn của tôi, tất cả những gì tôi có thể nói với các bạn là hãy thắt dây an toàn và chúng ta sẽ theo dõi điều này trong tương lai. Vậy là xong, và tôi sẽ nói chuyện với tất cả các bạn sớm.&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;--------------&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Tác giả Ian Bremmer.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Trần HSa lược dịch từ GZero Media... 16/4/2025.&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/7763629006343180824'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/7763629006343180824'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/2025/04/lieu-my-co-gianh-chien-thang-bang-cach.html' title='Liệu Mỹ có thể giành chiến thắng bằng cách hủy bỏ toàn cầu hóa?'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="https://img.youtube.com/vi/EXETOHvRMj4/default.jpg" height="72" width="72"/></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438.post-2376312309743960722</id><published>2025-04-15T17:02:00.037+07:00</published><updated>2025-04-15T17:24:59.722+07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Hoa Kỳ"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="TIN TỨC"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Văn Hóa"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Xã Hội"/><title type='text'>Phó Tổng thống JD Vance lóng ngóng với chiếc cúp vô địch quốc gia của đội bóng đá bang Ohio.</title><content type='html'>&lt;p style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;&amp;nbsp;&lt;b&gt;Trump đã tổ chức Buckeyes tại Tòa Bạch Ốc hôm thứ Hai.&lt;/b&gt;&lt;/p&gt;&lt;div&gt;Tác giả Meredith Deliso .... 15 Tháng Tư, 2025......&lt;b&gt;&lt;a href=&quot;https://abcnews.go.com/Politics/jd-vance-drops-ohio-state-football-trophy-base/story?id=120806048&quot; rel=&quot;nofollow&quot; target=&quot;_blank&quot;&gt;.ABC News.&lt;/a&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: center;&quot;&gt;&lt;b&gt;&lt;iframe allowfullscreen=&#39;allowfullscreen&#39; webkitallowfullscreen=&#39;webkitallowfullscreen&#39; mozallowfullscreen=&#39;mozallowfullscreen&#39; width=&#39;400&#39; height=&#39;322&#39; src=&#39;https://www.blogger.com/video.g?token=AD6v5dwvjSRiBbEby_TQXsbJ2RDpm4yTw7TQnqK3-Bp5BSHxMlNG8mTC967p_mW7LXUrRFxQTxA20gibEK06pnzmvQ&#39; class=&#39;b-hbp-video b-uploaded&#39; frameborder=&#39;0&#39;&gt;&lt;/iframe&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: left;&quot;&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both; text-align: left;&quot;&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both;&quot;&gt;&lt;b&gt;_&lt;/b&gt;&lt;i&gt; Clip : Hậu vệ TreVeyon Henderson và Phó Tổng thống JD Vance nhặt lại chiếc Cúp vô địch quốc gia Vòng loại trực tiếp Bóng đá Đại học, khi Tổng thống Donald Trump chào đón Nhà vô địch quốc gia bóng đá đại học năm 2025, đội bóng đá của Đại học Bang Ohio đến Tòa Bạch Ốc, ngày 14 tháng 4 năm 2025, tại Washington......&lt;/i&gt;&lt;i&gt;Brendan Smialowski / AFP qua Getty Images&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both;&quot;&gt;&lt;i&gt;&lt;br /&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both;&quot;&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both;&quot;&gt;Phó Tổng thống JD Vance đã lóng ngóng mò mẫm chiếc cúp vô địch quốc gia của đội bóng đá Đại học Bang Ohio trong một lễ kỷ niệm tại Tòa Bạch Ốc&amp;nbsp; hôm thứ Hai.&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both;&quot;&gt;Tổng thống Donald Trump đã tổ chức Buckeyes sau khi họ giành chức vô địch quốc gia Vòng loại trực tiếp&amp;nbsp; trước Đại học Notre Dame trong mùa giải Bóng đá Đại học, vào tháng Giêng.&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;table align=&quot;center&quot; cellpadding=&quot;0&quot; cellspacing=&quot;0&quot; class=&quot;tr-caption-container&quot; style=&quot;margin-left: auto; margin-right: auto;&quot;&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhImx45yeeZ5QEfkVwgqfzC7lEWZoIiZLo5GsOXdjN9IjCSZu0uRKA7_8TpVFXM8mV4hO0qXuC9bNPV5FGX35MCIPH7Xbi3fbC5d_ZjDhddmxqw69jP_DCiAr-jfr0nYKcq-3thq4UXzam-a9W3eV9uFInnuAqt9jmIhWI-GYJpzOt0cWcFHVLudBcIXO-j/s1500/ABC%201.jpg&quot; style=&quot;display: block; margin-left: auto; margin-right: auto; padding: 1em 0px; text-align: center;&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; border=&quot;0&quot; data-original-height=&quot;1000&quot; data-original-width=&quot;1500&quot; src=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhImx45yeeZ5QEfkVwgqfzC7lEWZoIiZLo5GsOXdjN9IjCSZu0uRKA7_8TpVFXM8mV4hO0qXuC9bNPV5FGX35MCIPH7Xbi3fbC5d_ZjDhddmxqw69jP_DCiAr-jfr0nYKcq-3thq4UXzam-a9W3eV9uFInnuAqt9jmIhWI-GYJpzOt0cWcFHVLudBcIXO-j/s400/ABC%201.jpg&quot; width=&quot;400&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class=&quot;tr-caption&quot; style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;i&gt;Phó Tổng thống JD Vance cầm đế chiếc cúp đã bị rơi ra khi Tổng thống Donald Trump chào đón Nhà vô địch quốc gia bóng đá đại học năm 2025, đội bóng đá của Đại học Bang Ohio đến Tòa Bạch Ốc, ngày 14 tháng 4 năm 2025, tại Washington.&lt;/i&gt;&lt;br /&gt;&lt;br /&gt;&lt;div style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;&lt;div&gt;Khi Vance cầm chiếc cúp hình quả bóng đá đặt trên bàn vào cuối sự kiện, chiếc cúp bằng vàng 24 karat, đồng và thép không gỉ gần như đổ ập xuống trước khi hai cầu thủ chộp được nó. Chiếc đế rơi xuống đất khiến đám đông kinh ngạc&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Vance tiếp tục giữ chiếc cúp bị rời phần đế.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mặc dù miếng ghép do Pentagram thiết kế dường như bị vỡ, nhưng chiếc cúp và đế là hai mảnh riêng biệt, chiếc cúp cao 26,5 inch, nặng 35 pound có thể được treo lên không trung. Đế cao 12 inch nặng khoảng 30 pound.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Vance, tốt nghiệp ở Bang Ohio, sau đó đã nói đùa về sự mò mẫm của mình, ông nói trên X, &quot;Tôi không muốn bất kỳ ai sau Bang Ohio nhận được chiếc cúp nên tôi quyết định phá vỡ nó.&quot;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trong lễ kỷ niệm, Vance cũng kể lại câu nói đùa của mình về việc hỏi Trump liệu ông có thể bỏ qua quả bóng nhậm chức cuối cùng vào ngày 20 tháng 1 để tham dự trận tranh chức vô địch ở Atlanta hay không.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&quot;Tổng thống nói, &#39;Không, nhưng chúng tôi sẽ có cậu ấy ở Tòa Bạch Ốc&#39;&quot;, Vance nói.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgq4hCsHlx9QQrqDmbYmuID6QcWSoXD_oPDPG50WkiI_9XRVCqyIHG9L5AHp5ei73ej3jjpfrKnlxge0jtx7LXa-3uL4WtmHZQrN7x7f5dlw-IWlJDhp0vGmhIc0XEaETJixnnDrGU_u2vJuVWmKxO_yiND12HCivkok37Snw2bqQ1DkFO0Xmde8SR0ql9z/s1500/ABC%202.jpg&quot; style=&quot;display: block; padding: 1em 0px; text-align: center;&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; border=&quot;0&quot; data-original-height=&quot;1000&quot; data-original-width=&quot;1500&quot; src=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgq4hCsHlx9QQrqDmbYmuID6QcWSoXD_oPDPG50WkiI_9XRVCqyIHG9L5AHp5ei73ej3jjpfrKnlxge0jtx7LXa-3uL4WtmHZQrN7x7f5dlw-IWlJDhp0vGmhIc0XEaETJixnnDrGU_u2vJuVWmKxO_yiND12HCivkok37Snw2bqQ1DkFO0Xmde8SR0ql9z/s400/ABC%202.jpg&quot; width=&quot;400&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both;&quot;&gt;&lt;a center=&quot;&quot; href=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgq4hCsHlx9QQrqDmbYmuID6QcWSoXD_oPDPG50WkiI_9XRVCqyIHG9L5AHp5ei73ej3jjpfrKnlxge0jtx7LXa-3uL4WtmHZQrN7x7f5dlw-IWlJDhp0vGmhIc0XEaETJixnnDrGU_u2vJuVWmKxO_yiND12H&amp;lt;div style=&quot; text-align:=&quot;&quot;&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;&lt;t 14=&quot;&quot; 2025=&quot;&quot; 4=&quot;&quot; a=&quot;&quot; b=&quot;&quot; ba=&quot;&quot; bang=&quot;&quot; c=&quot;&quot; ch=&quot;&quot; day=&quot;&quot; donald=&quot;&quot; getty=&quot;&quot; gia=&quot;&quot; h=&quot;&quot; hu=&quot;&quot; i=&quot;&quot; jd=&quot;&quot; khi=&quot;&quot; luy=&quot;&quot; m=&quot;&quot; mcnamee=&quot;&quot; n=&quot;&quot; ng=&quot;&quot; nh=&quot;&quot; o=&quot;&quot; ohio=&quot;&quot; ph=&quot;&quot; qu=&quot;&quot; ryan=&quot;&quot; span=&quot;&quot; t=&quot;&quot; th=&quot;&quot; to=&quot;&quot; tr=&quot;&quot; trump=&quot;&quot; v=&quot;&quot; vance=&quot;&quot; vi=&quot;&quot; washington.....h=&quot;&quot; win=&quot;&quot; y=&quot;&quot;&gt;&lt;/t&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;Tổng thống Donald Trump và Phó Tổng thống JD Vance đứng với Huấn luyện viên trưởng Ryan Day của Bang Ohio khi ông chào đón Nhà vô địch Quốc gia Bóng đá Đại học năm 2025 từ Đại học Bang Ohio đến Tòa Bạch Ốc ngày 14 tháng 4 năm 2025 tại Washington.....Hình ảnh Win McNamee / Getty&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;&lt;div&gt;Trump kể lại những khoảnh khắc quan trọng trong mùa giải của đội và bắt tay với các cầu thủ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sau bài phát biểu, các đội trưởng đã tặng Trump một chiếc áo đấu có dòng chữ &quot;TRUMP 47&quot; được viết ở mặt sau khi một ban nhạc chơi bài hát &quot;We Are the Champions&quot; của Queen.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;----------------------&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Tác giả Meredith Deliso .... | Molly Nagle của ABC News đã đóng góp cho báo cáo này.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Trầǹ HSa lược dịch từ ABC News... 15/4/2025.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/2376312309743960722'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/2376312309743960722'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/2025/04/pho-tong-thong-jd-vance-long-ngong-voi.html' title='Phó Tổng thống JD Vance lóng ngóng với chiếc cúp vô địch quốc gia của đội bóng đá bang Ohio.'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhImx45yeeZ5QEfkVwgqfzC7lEWZoIiZLo5GsOXdjN9IjCSZu0uRKA7_8TpVFXM8mV4hO0qXuC9bNPV5FGX35MCIPH7Xbi3fbC5d_ZjDhddmxqw69jP_DCiAr-jfr0nYKcq-3thq4UXzam-a9W3eV9uFInnuAqt9jmIhWI-GYJpzOt0cWcFHVLudBcIXO-j/s72-c/ABC%201.jpg" height="72" width="72"/></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438.post-206998907836262624</id><published>2025-04-15T07:12:00.004+07:00</published><updated>2025-04-15T10:03:04.053+07:00</updated><title type='text'>&#39;Cú sốc Nixon&#39; có thể giúp chúng ta hiểu được cú sốc Trump.</title><content type='html'>&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;b&gt;Các sự kiện năm 1971 đã mở ra kỷ nguyên tài chính hiện đại.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;table align=&quot;center&quot; cellpadding=&quot;0&quot; cellspacing=&quot;0&quot; class=&quot;tr-caption-container&quot; style=&quot;margin-left: auto; margin-right: auto;&quot;&gt;&lt;tbody&gt;&lt;tr&gt;&lt;td style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhTJlMLC_ibwLgPAMIxcxlAkzCMSpwBMgCmo9Zi3wKrOUNuhmOGb_YMXo4vQDT8rU8cZ0tx287qJq3uJWD6tl8ITvFNWu6dCxqBNXS-tUT4etpyrJJYXYghM2xTuS-K7etyBBQjC3M1ar7-VpLmyF-W8nWWykCM0LsLZJYPRZKr3952AXe3rbxkbQHRdCa-/s1280/FT%2015.jpg&quot; imageanchor=&quot;1&quot; style=&quot;margin-left: auto; margin-right: auto;&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;Tổng thống Richard Nixon phát biểu trước Quốc hội để giải thích chính sách kinh tế mới của ông vào năm 1971 © AP&quot; border=&quot;0&quot; data-original-height=&quot;720&quot; data-original-width=&quot;1280&quot; height=&quot;180&quot; src=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhTJlMLC_ibwLgPAMIxcxlAkzCMSpwBMgCmo9Zi3wKrOUNuhmOGb_YMXo4vQDT8rU8cZ0tx287qJq3uJWD6tl8ITvFNWu6dCxqBNXS-tUT4etpyrJJYXYghM2xTuS-K7etyBBQjC3M1ar7-VpLmyF-W8nWWykCM0LsLZJYPRZKr3952AXe3rbxkbQHRdCa-/w320-h180/FT%2015.jpg&quot; width=&quot;320&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;tr&gt;&lt;td class=&quot;tr-caption&quot; style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;i&gt;Tổng thống Richard Nixon phát biểu trước Quốc hội để giải thích chính sách kinh tế mới của ông vào năm 1971 © AP&lt;/i&gt;&lt;/td&gt;&lt;/tr&gt;&lt;/tbody&gt;&lt;/table&gt;&lt;span style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;Tác giả Huw van Steenis ... 13/4/2025. ...&lt;/span&gt;&lt;a href=&quot;https://www.ft.com/content/9fbcf335-26e5-40a7-b53d-16b23023a932&quot; style=&quot;text-align: left;&quot; target=&quot;_blank&quot;&gt;Financial Times.&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hậu quả tài chính dài hạn bởi thuế quan của Trump sẽ là gì? Chúng ta có thể đang trong thời gian tạm dừng 90 ngày nhưng câu hỏi vẫn cấp bách. Nhìn lại kinh nghiệm của Richard Nixon năm 1971 có thể giúp các nhà đầu tư hiểu được điều gì có thể xảy ra tiếp theo.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chắc chắn các sự kiện gần đây có một số điểm chung với &quot;cú sốc Nixon&quot;, xảy ra khi tổng thống hồi đó đã đưa đồng đô la ra khỏi bản vị vàng, áp dụng mức thuế nhập khẩu 10 phần trăm và đưa ra các biện pháp kiểm soát giá cả tạm thời. Việc này - tháo neo của chế độ - đã dẫn đến một giai đoạn bất ổn và bất định của kinh tế toàn cầu. Nó không chỉ gây ra sự mất niềm tin trong kinh doanh mà còn dẫn đến tình trạng lạm phát đình đốn. Các biện pháp kiểm soát giá cả và tiền lương của Nixon đã bị phản tác dụng một cách ngoạn mục, gây ra tình trạng thiếu hụt sản phẩm và góp phần thúc đẩy vòng xoáy giá lương. Toàn bộ sự kiện này là một yếu tố quan trọng góp phần vào tình trạng lạm phát khổng lồ của những năm 70.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Giống như thuế quan của Trump, thuế quan của Nixon được đưa ra để buộc các quốc gia thay đổi các điều khoản thương mại nhằm giúp giảm thâm hụt thương mại của Hoa Kỳ. Mối quan tâm lớn nhất của ông là Nhật Bản và Đức. &quot;Triết lý của tôi, thưa Tổng thống, là tất cả người ngoại quốc đều muốn lừa phỉnh chúng ta và nhiệm vụ của chúng ta là lừa phỉnh họ trước&quot;, Bộ trưởng Tài chính John Connally đã nói với ông Nixon.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trong thế giới chịu ảnh hưởng của thị trường siêu tài chính ngày nay, chúng ta đã thấy rằng thị trường trái phiếu có thể buộc các chính trị gia phải hành động nhanh hơn nhiều. Vào năm 1971, phải mất bốn tháng trước khi thuế quan của Nixon được gỡ bỏ thông qua thỏa thuận Smithsonian. Nhưng cú sốc đã đủ để thúc đẩy những thay đổi phi thường trong tài chính, dẫn đến việc tạo ra các công cụ mới để đặt cược vào hướng đi của lãi suất, và phòng ngừa rủi ro tiền tệ, bao gồm cả hợp đồng tương lai và quyền chọn FX.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nỗi đau của tình trạng lạm phát đình đốn trong hệ thống ngân hàng đã thúc đẩy một sự thay đổi lớn trong hành vi tài chính và quy định tài chính. Các nhà đầu tư đã chuyển hướng phân bổ tài sản sang vàng và tài sản thực, để bảo toàn giá trị. Trong khi đó, các công ty và người gửi tiền ngày càng chuyển hoạt động của họ từ ngân hàng sang thị trường trái phiếu. Tỷ lệ cho vay của ngân hàng trên tổng số tiền vay trong nền kinh tế đã giảm kể từ đó. Tóm lại, tài chính hiện đại đã được hình thành vào đầu những năm 1970.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cũng có những điểm tương đồng đối với các quốc gia bên ngoài Hoa Kỳ hiện đang lo lắng về thuế quan. Quay trở lại năm 1971, cũng có sự đối xử tệ bạc đối với các đồng minh thân cận nhất của Hoa Kỳ. Nixon đánh thuế Canada bất chấp đồng tiền của nước này đã thả nổi. Giống như Thủ tướng Mark Carney ngày nay, người Canada đã không lùi bước và cuối cùng thuế quan đã được gỡ bỏ. Thậm chí còn có thể tệ hơn: Connally cũng muốn Hoa Kỳ rút khỏi một hiệp ước lâu đời với Canada về ô tô và phụ tùng ô tô. Nhưng Paul Volcker đã sửa chữa điều đó, theo hồi ký của ông, bằng cách xấc xược khuyến khích một viên chức Bộ Ngoại giao xé trang cuối cùng của mọi thông cáo báo chí có đề cập đến điều đó.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cuối cùng, nhu cầu ổn định quan hệ quốc tế với các đồng minh đã giúp thay đổi cán cân ra khỏi thuế quan. Henry Kissinger, khi đó là cố vấn an ninh quốc gia, &quot;ngày càng lo ngại về tác động bất ổn của một cuộc đối đầu kéo dài trên&amp;nbsp; các mối quan hệ đồng minh&quot;.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nixon cũng gây áp lực to lớn lên Fed về chính sách tiền tệ mở rộng để bù đắp cú sốc. William Safire, người viết bài phát biểu của Nixon, kể lại cách chính quyền duy trì một luồng rò rỉ ẩn danh để gây áp lực lên chủ tịch Fed Arthur Burns, bao gồm cả việc đưa ra một đề xuất mở rộng quy mô của Cục Dự trữ Liên bang, để Nixon có thể đưa vào ủy ban những thành viên mới ủng hộ ông.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cuối cùng, thuế bốn tháng của Nixon có thể đã giúp tạo điều kiện cho việc định giá lại đồng đô la, nhưng nó không đạt được mục tiêu mong muốn và không có tác động rõ rệt đến hàng nhập khẩu. Tuy nhiên, những cú sốc kinh tế của động thái này đã lan rộng trong nhiều thập kỷ. Ngay cả việc tạo ra đồng euro cũng bắt nguồn từ nó. Liệu một đồng euro kỹ thuật số hay thị trường vốn châu Âu sâu hơn có phải là tiếp theo hay không? Vẫn chưa rõ ràng nhưng lịch sử cho thấy hậu quả từ cú sốc mới nhất này sẽ còn kéo dài trong nhiều năm tới.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;------------------&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Tác giả Huw van Steenis là phó chủ tịch tại Oliver Wyman và là cựu giám đốc toàn cầu về ngân hàng và nghiên cứu tài chính đa dạng tại Morgan Stanley.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Trần HSa lược dịch từ FinNCIl Times. .. 14/4/2025.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;more&gt;&lt;/more&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/206998907836262624'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/206998907836262624'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/2025/04/cu-soc-nixon-co-giup-chung-ta-hieu-uoc.html' title='&#39;Cú sốc Nixon&#39; có thể giúp chúng ta hiểu được cú sốc Trump.'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhTJlMLC_ibwLgPAMIxcxlAkzCMSpwBMgCmo9Zi3wKrOUNuhmOGb_YMXo4vQDT8rU8cZ0tx287qJq3uJWD6tl8ITvFNWu6dCxqBNXS-tUT4etpyrJJYXYghM2xTuS-K7etyBBQjC3M1ar7-VpLmyF-W8nWWykCM0LsLZJYPRZKr3952AXe3rbxkbQHRdCa-/s72-w320-h180-c/FT%2015.jpg" height="72" width="72"/></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438.post-2955468285507022998</id><published>2025-04-15T06:56:00.006+07:00</published><updated>2025-04-15T13:48:54.043+07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="BÌNH LUẬN"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Chính trị"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Hoa Kỳ"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Kinh Tế"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Ngoại giao"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Quân sự"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Thế giới"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Tài Chính."/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Xã Hội"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Địa Chính Trị"/><title type='text'>Các chiến lược gia vĩ đại cuối cùng:Brzezinski và Kissinger có thể dạy Trump những gì.</title><content type='html'>&lt;div&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;Như là những người cùng thời, họ cố vấn cho các tổng thống và đã thay đổi tiến trình của Chiến tranh Lạnh. Họ sẽ&amp;nbsp; điều khiển nước Mỹ ngày nay như thế nào?&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;i&gt;&lt;b&gt;&lt;br /&gt;&lt;/b&gt;&lt;/i&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjV3m-WfBdOmYVmMs2Qx3CSnbm3XuMhSMncfyL6IVVD9c9sCJVDypaz2ZRYuF67ktRQsrQQJlLXiyv4Ny73S7X723zbduqZ6Ua7HNyxdraS1cAkuOveZ3IbTZi8X9kBtIaCQEmleWbGbMi6wIuYmHUSe5QQdeTrNL9xZCVpljNyVkevzrhp8tnHRY9wIVrN/s2440/1A.png&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;Cố vấn an ninh quốc gia Hoa Kỳ Zbigniew Brzezinski, trái, 1980; và Ngoại trưởng Henry Kissinger, 1973 © Getty Images&quot; border=&quot;0&quot; data-original-height=&quot;813&quot; data-original-width=&quot;2440&quot; height=&quot;214&quot; src=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjV3m-WfBdOmYVmMs2Qx3CSnbm3XuMhSMncfyL6IVVD9c9sCJVDypaz2ZRYuF67ktRQsrQQJlLXiyv4Ny73S7X723zbduqZ6Ua7HNyxdraS1cAkuOveZ3IbTZi8X9kBtIaCQEmleWbGbMi6wIuYmHUSe5QQdeTrNL9xZCVpljNyVkevzrhp8tnHRY9wIVrN/w640-h214/1A.png&quot; title=&quot;Cố vấn an ninh quốc gia Hoa Kỳ Zbigniew Brzezinski, trái, 1980; và Ngoại trưởng Henry Kissinger, 1973 © Getty Images&quot; width=&quot;640&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;Cố vấn an ninh quốc gia Hoa Kỳ Zbigniew Brzezinski, trái, 1980&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;&amp;nbsp;và Ngoại trưởng Henry Kissinger, 1973 © Getty Images&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;Tác giả Edward Luce.... 12/4/2025...... &lt;a href=&quot;https://www.ft.com/content/84d6ba6b-2898-4aa5-aa27-c0151b56a339&quot; target=&quot;_blank&quot;&gt; Financial Times&lt;/a&gt;&amp;nbsp;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hãy hình dung võ sỉ quyền Anh, Muhammad Ali đang khởi động cho Kinshasa - thủ đô của Cộng hòa Dân chủ Congo vĩ đại của anh ta  - một &quot;&#39;cuộc thư hùng trong rừng già&quot; với George Foreman. Hoặc Björn Borg chuẩn bị chiến đấu với John McEnroe.cho trận chung kết Wimbledon tại sân trung tâm. Thích hợp nhất, là ngẫm nghĩ về kiện tướng cờ vua Bobby Fischer trước &quot;trận đấu thế kỷ&quot; Reykjavík năm 1972 với đối thủ Liên Xô Boris Spassky.&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;br /&gt;&lt;div&gt;Mặc dù nó kéo dài nhiều thập kỷ và ảnh hưởng đến tiến trình của hai siêu cường, sự cạnh tranh giữa Zbigniew Brzezinski và Henry Kissinger, các chiến lược gia chiến tranh lạnh vĩ đại của Mỹ, xứng đáng được viết một gạch nối tương đương. Đối với địa chính trị Hoa Kỳ, Brzezinski - Kissinger  là cặp đôi tuyệt vời đối với thể thao. Sự khác biệt cốt lõi của họ là về việc liệu có nên duy trì &#39;hòa hoản&#39; (&#39;détente&#39; ) trong chiến tranh lạnh - giảm bớt căng thẳng - với đối thủ truyền kiếp của Mỹ hay tiếp tục cuộc đấu tranh ý thức hệ với Liên Xô.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;

&lt;div&gt;Kissinger đã giành chiến thắng trong trận chiến trứ danh. Theo quan điểm của tôi, Brzezinski đã giành chiến thắng tuyêt vời trong cuộc tranh cải về chiến tranh lạnh của họ. Kissinger đã sai lầm khi cho rằng Liên Xô sẽ là một yếu tố vĩnh viễn của cảnh quan. Brzezinski đã nhìn nhận chính xác các quốc gia im lìm của Liên Xô (Liên xô gồm 16 nước cọng hòa), bao gồm cả Ukraine, là gót chân Achilles của nó. Dù bằng cách nào, cuộc xung đột của họ về cách quản lý chiến tranh lạnh cũng quan trọng như sự chia rẽ ngày nay giữa những người trong thế giới của Donald Trump, vốn ca ngợi mong muốn giảm căng thẳng với nước Nga của Vladimir Putin, và những người coi cả Hoa kỳ lẫn Nga đều áp đặt một thảm họa kiểu Munich lên Ukraine.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;

&lt;div&gt;Số phận của Ukraine phụ thuộc vào tương lai của chiến tranh và hòa bình. Một điểm khác biệt quan trọng so với thời đại Kissinger-Brzezinski là ngày nay không ai có thể sánh được với sự sáng tạo trí tuệ, danh tiếng với công chúng và sức nặng ngoại giao của cả hai. Nói cách khác, chiến lược còn thiếu của Mỹ là do sự vắng mặt của các chiến lược gia vĩ đại.&lt;div&gt;&lt;br /&gt;
&lt;div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjByQfKqSo7onfGceC9u6gz_TLLxRNRKz1wRUY_FgGyDfKhIOjec-zeRg9-wHsjEjXNdY5uCNebGTNaJ6SGIhKiWRZHfbg-dRkauE8KzA3u5FL1b3o4yQzikoXoFrr7fkLXlIaOFN9WmIcWxzW8k2A1YAOl46Cw5gTOv9-68Bt75VTr5onbNP_QgsRf-dyn/s1200/2.png&quot; style=&quot;display: block; padding: 1em 0px; text-align: center;&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; border=&quot;0&quot; data-original-height=&quot;800&quot; data-original-width=&quot;1200&quot; src=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjByQfKqSo7onfGceC9u6gz_TLLxRNRKz1wRUY_FgGyDfKhIOjec-zeRg9-wHsjEjXNdY5uCNebGTNaJ6SGIhKiWRZHfbg-dRkauE8KzA3u5FL1b3o4yQzikoXoFrr7fkLXlIaOFN9WmIcWxzW8k2A1YAOl46Cw5gTOv9-68Bt75VTr5onbNP_QgsRf-dyn/s400/2.png&quot; width=&quot;400&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;Thủ tướng Israel Menachem Begin và Brzezinski &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt; chơi cờ vua tại Trại David, 1978 © Hình ảnh Getty.   &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Số phận của Ukraine phụ thuộc vào tương lai của chiến tranh và hòa bình. Một điểm khác biệt quan trọng so với thời đại Kissinger-Brzezinski là ngày nay không ai có thể sánh được với sự sáng tạo trí tuệ, danh tiếng với công chúng và sức nặng ngoại giao của cả hai. Nói cách khác, chiến lược còn thiếu của Mỹ là do sự vắng mặt của các chiến lược gia vĩ đại.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Họ có những gì mà thế hệ thừa kế họ - ít được biết đến hơn - ở nước Mỹ ngày nay không có? Câu trả lời đơn giản là Kissinger và Brzezinski là những người nhập cư. Những người mới đến thường coi trọng quyền tự do của Mỹ hơn là người bản xứ, và theo thống kê họ có nhiều khả năng thành lập công ty, giành giải Nobel và thực sự phát động các trường phái tư tưởng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sự trỗi dậy của Brzezinski với tư cách là một nhà Xô viết học tại Harvard rồi sau đó là Columbia trong thời đại &quot;trường đại học chiến tranh lạnh&quot; của Mỹ - một sự hợp tác công tư là hình ảnh phản chiếu cuộc chiến của Trump đối với ngân sách của đại học Ivy League - trùng hợp với sự nổi lên của Kissinger như một cái tên của Harvard và là nhà sử học ngoại giao bán chạy nhất. Mỗi người đều có tham vọng to lớn khiến nhiều người đồng cấp kín tiếng hơn (và ít ích kỷ hơn) của họ phải kinh ngạc.&amp;lt;br/&amp;gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một gợi ý phong phú hơn có thể được tìm thấy trong những câu chuyện về cuộc di cư của họ. Không phải ngẫu nhiên mà Heinz Kissinger 15 tuổi đến Mỹ một tháng trước khi Neville Chamberlain bỉ ổi phản bội Tiệp Khắc năm 1938 ở Munich. Vài tuần sau, cậu bé Brzezinski, 10 tuổi, lần đầu tiên nhìn thấy Tượng Nữ thần Tự do sau khi rời khỏi bờ biển châu Âu kể từ khi Hitler hoàn thành việc chiếm đóng Sudetenland hai ngày.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mỗi người đều được nuôi dưỡng trong &quot;vùng đất máu&quot; của châu Âu giữa thời kỳ chiến tranh. Một người là&amp;nbsp; người tị nạn quốc tịch Đức gốc Do Thái có đại gia đình bị xóa sổ trong Holocaust; người kia là con trai của một nhà ngoại giao Ba Lan mà đất nước sẽ bị san bằng chưa đầy một năm sau đó, khi Liên Xô và Đức Quốc xã ghép nối Ba Lan vào cuộc mổ xẻ xấu xí nhất trong lịch sử.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhHAe4qPUL9ks4FER667wIOQruQp90Gni_jwbpzoziK1fdqrxIWeAV-tdYoG0KZXlwVDLAXUzSaYYnl4XsqvhwBZsOv9SC15IZPniP0m5j63CD_N-XZhaDC6IGP1ua5qT7BMY6bhDSl7lfVnUWxeuKDAVag0EQfXgrO_dvDxOVMV7lqhPPszWuE70SWXmr4/s1400/3.png&quot; style=&quot;display: block; padding: 1em 0px; text-align: center;&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; border=&quot;0&quot; data-original-height=&quot;1400&quot; data-original-width=&quot;1400&quot; src=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhHAe4qPUL9ks4FER667wIOQruQp90Gni_jwbpzoziK1fdqrxIWeAV-tdYoG0KZXlwVDLAXUzSaYYnl4XsqvhwBZsOv9SC15IZPniP0m5j63CD_N-XZhaDC6IGP1ua5qT7BMY6bhDSl7lfVnUWxeuKDAVag0EQfXgrO_dvDxOVMV7lqhPPszWuE70SWXmr4/s400/3.png&quot; width=&quot;400&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt; Tổng thống Mỹ Gerald Ford với Kissinger năm 1974 © Hình ảnh Bridgeman&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt; &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;
&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhrS7sija2SXsGlmthM-ND3nMhDWV48UpfRv7gXBy8HYvLjS8l3KuSxZz3h_2FJdspNs1M6IS4m3m-N2epvLE-Umn60ltbLZKoMIlr5ckQvj999D6SXige4ivKd3EgwEASOB34lCwcrfGwfIMumD9Jz8rUQh_Yp6Moo3yRlvdeor9uBBKUuLbBM4K814YU3/s1400/4.png&quot; style=&quot;display: block; padding: 1em 0px; text-align: center;&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; border=&quot;0&quot; data-original-height=&quot;1400&quot; data-original-width=&quot;1400&quot; src=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhrS7sija2SXsGlmthM-ND3nMhDWV48UpfRv7gXBy8HYvLjS8l3KuSxZz3h_2FJdspNs1M6IS4m3m-N2epvLE-Umn60ltbLZKoMIlr5ckQvj999D6SXige4ivKd3EgwEASOB34lCwcrfGwfIMumD9Jz8rUQh_Yp6Moo3yRlvdeor9uBBKUuLbBM4K814YU3/s400/4.png&quot; width=&quot;400&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt; Brzezinski và Ngoại trưởng Hoa Kỳ Cyrus Vance tại Trại David, 1978 &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt; © Hình ảnh HUM / Nhóm Hình ảnh Universal / Hình ảnh Getty&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Họ được đánh dấu theo những cách khác nhau bởi số phận đau khổ của những người mà họ bỏ lại phía sau. Trước sự&amp;nbsp; lựa chọn giữa trật tự và công lý, Kissinger nói rằng ông sẽ luôn chọn trật tự. Dân tộc của ông đã bị thanh lý giữa tình trạng hỗn loạn tàn bạo nhất trong lịch sử. Brzezinski chọn công lý. Ba Lan bị tổn thương - một cảm giác về lịch sử bị chia cắt - là bệ phóng cho tham vọng của ông.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tuy nhiên, điều quan trọng là họ chia xẻ cảm giác cháy bỏng về bi kịch. &quot;Là những người nhập cư, chúng tôi biết về sự mong manh của xã hội và chúng tôi có môt bản năng về sự thoáng qua ở nhận thức của con người,&quot; Kissinger nói với tôi vào năm 2021, bốn năm sau khi Brzezinski qua đời ở tuổi 89 tại Virginia và hai năm rưỡi trước khi chính Kissinger qua đời ở Connecticut khi vừa bước sang tuổi 100.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Kissinger là một trong những nguồn tư liệu cho tiểu sử đầy đủ của tôi về Brzezinski, sẽ ra mắt vào tháng tới. Sự khác biệt giữa hai người, theo quan điểm của Kissinger, là Kissinger đến từ Đức nhưng không được định nghĩa bởi Đức, trong khi Brzezinski đã được định nghĩa bởi Ba Lan, mặc dù nó &quot;không đặt ra giới hạn cho những gì mà ông ấy đã trở thành&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng Kissinger muốn nhấn mạnh điểm chung của họ. Cùng với nhau, mặc dù với Kissinger là người tiên phong, họ đã thay thế giới thượng lưu Anh-Mỹ cũ. Các nhân vật như Averell Harriman, Dean Acheson và John McCloy đã tiến hành ngoại giao như một sự nghiệp thứ hai hoặc như một nghĩa vụ bán thời gian. Mặt khác, Kissinger và Brzezinski là những chuyên gia năng nổ, thiếu mối quan hệ xã hội như của các nhà thông thái Georgetown. Theo lời của Acheson, những người trước đây đã &quot;có mặt tại sự sáng tạo&quot; trật tự hậu chiến do Mỹ tạo ra. Kissinger và Brzezinski vật lộn với mối đe dọa sống còn đối với trật tự đó theo mỗi cách khác nhau.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tuy nhiên, quan trọng hơn là sự tiếp xúc của họ với sự đổ vỡ của xã hội và sự vĩnh cửu của địa chính trị - một trải nghiệm mà không một người Anglo-Saxon da trắng theo đạo tin lành nào có thể bắt chước. &quot;Câu hỏi đặt ra là liệu người Mỹ có thể hiểu rằng chúng ta đang sống trong một trải nghiệm liên tục không có hồi kết hay không, và bạn không bao giờ có thể phân chia cuộc sống thành các vấn đề khác nhau&quot;, Kissinger nói. &quot;[Là người châu Âu], chúng tôi biết rằng chúng tôi đang sống trong một lịch sử liên tục. Nó không bao giờ kết thúc.&quot; Ông cũng có thể đã trích dẫn tiểu thuyết gia vĩ đại người Mỹ William Faulkner, người đã nói: &quot;Quá khứ không bao giờ chết. Nó thậm chí còn không phải là quá khứ.&quot;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tính chất thế tục của hai vị tể tướng thời hiện đại này cũng được thể hiện theo những cách rất khác nhau. Kissinger rất quyến rũ, một bậc thầy về sự tâng bốc và là nhạc trưởng đại tài của các cuộc họp báo. Brzezinski giỏi hơn trong việc tạo ra kẻ thù trong giới truyền thông. Lý thuyết của ông về trường hợp này - rằng Liên Xô là một chế độ của những kẻ lão hóa đang suy thoái ở giai đoạn cuối - hầu như không dao động. Mặt khác, Kissinger thì vô định hình về mặt chiến lược. Ông đã hoàn thiện nghệ thuật hành động đánh lừa - &quot;vận động mà không chuyển động&quot;, như ông gọi nó. Nhưng ông luôn bị thu hút trở lại nguyên tắc chỉ̉ đạo Đại hội Vienna năm 1815 của mình; một thế giới trong đó các cường quốc cố gắng cân bằng. Thế giới quan của Brzezinski đã được lọc qua những người chơi nhỏ hơn - không chỉ quê hương Ba Lan của ông mà còn vô số các nhóm dân tộc bên trong Liên Xô mà ông tìm cách đánh thức khuynh hướng ly khai.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Kissinger gần như có ít thời gian cho Radio Free Europe và Đài Tiếng nói Hoa Kỳ như Trump, mặc dù ông đã cắt giảm những dịch vụ đó bằng những lát cắt hàng năm thay vì cắt bỏ trong một lần. Brzezinski, người nói tiếng Nga, tiếng Ba Lan và một số tiếng Đức, tiếp tục chiến tranh ý thức hệ đằng sau bức màn sắt, mà ông coi như là tấm xốp.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgo2_sGuYB-mLr3pdo4QFPmgswbtof92wJ6i8dTkbvwTjQ3XdbvWEfQER-DxO5ZjKZURyfayk87UlWyElipJzZoaVpk8spkrkoBD6hodFKfWXW737qAcZ6MV7VK-3CyFPDO9jU_JJWCVqgn8udsazgyNpAU0DstAx4_At6-vXOVAEe9m7QeZZfXyI3SeW3I/s2400/6.png&quot; style=&quot;display: block; padding: 1em 0px; text-align: center;&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; border=&quot;0&quot; data-original-height=&quot;1600&quot; data-original-width=&quot;2400&quot; src=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEgo2_sGuYB-mLr3pdo4QFPmgswbtof92wJ6i8dTkbvwTjQ3XdbvWEfQER-DxO5ZjKZURyfayk87UlWyElipJzZoaVpk8spkrkoBD6hodFKfWXW737qAcZ6MV7VK-3CyFPDO9jU_JJWCVqgn8udsazgyNpAU0DstAx4_At6-vXOVAEe9m7QeZZfXyI3SeW3I/s400/6.png&quot; width=&quot;400&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;Brzezinski với Đặng Tiểu Bình ở Bắc Kinh, 1978 &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt; © Hình ảnh Tân Hoa Xã/AFP/Getty&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Kissinger là một nghê sĩ xiếc tung hứng; Brzezinski, một võ sĩ quyền anh. Khi Brzezinski cáo buộc Kissinger &quot;nhào lộn&quot; trong những năm Nixon, họ gần như tranh cãi và có quan hệ xấu. Bất chấp những tranh cãi thường khó chịu của họ, các đối tác đấu khẩu của Đảng Cộng hòa và Dân chủ không bao giờ ăn tối tại Sans Souci, một nhà hàng Pháp (kể từ khi đóng cửa) gần Tòa Bạch Ốc. Bạn đến đó để được nhìn thấy. &quot;Người ta luôn học được nhiều điều từ &#39;những nhà phê bình thân thiện&#39; hơn là từ những người bạn không phê phán&quot;, Kissinger viết cho Brzezinski như vậy sau một bữa ăn vào đầu những năm 1970. Thật khó để tưởng tượng một kẻ thù đội lốt bạn bè dài dòng văn tự như vậy ở Washington ngày nay.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cả hai đều không khuyên ông Trump nên nhượng bộ Nga trước các cuộc đàm phán hòa bình. Chất làm ngọt có nghĩa là treo lủng lẳng chứ không phải là gói quà.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chủ đề thuế quan không bao giờ nổi lên. Thời của họ là thời điểm Mỹ mở cửa thị trường và đặt nền móng cho toàn cầu hóa. Về điều đó, hai chiến lược gia&amp;nbsp; đồng ý một cách lơ đãng - kinh tế không phải là thế mạnh của cả hai. Ngày nay, Trump đang phá hủy dự án đó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mở cửa sang Trung Quốc là một đặc điểm trọng tâm trong sự nghiệp của cả Kissinger lẫn Brzezinski. Trump có chiến lược Trung Quốc không? Các khái niệm về việc Trump thực hiện một &quot;Kissinger ngược&quot; - đưa người Nga vào quỹ đạo của Mỹ, giống như Kissinger khai thác sự chia rẽ Trung-Xô theo hướng khác - là viển vông. Steve Witkoff, nhà phát triển bất động sản ở New York, hiện là đặc phái viên đa năng của Trump, gần đây đã chứng minh rằng ông ta không xứng tầm&amp;nbsp; với Putin. Một Brzezinski đảo ngược - cắt đứt quan hệ với Trung Quốc và công nhận Đài Loan - rất may là khó có thể lường trước ngay cả với sự không thể đoán trước của Trump.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Với sự bí mật mà Richard Nixon và Kissinger phải theo đuổi trong sự mở cửa bất ngờ của Mỹ vào năm 1972 với Trung Quốc, Bắc Kinh đặt trọng tâm vào đối thoại cá nhân. Thị dân, nói năng ngọt xớt và uyên bác, Thủ tướng Trung Quốc Chu Ân Lai là quan chức tối thượng và là đối tác lý tưởng của Kissinger. Nixon và Mao Trạch Đông đã đánh vào hợp âm mở đầu. Kissinger và Chu Ân Lai&amp;nbsp; tiếp tục song ca.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sự thay thế Chu bởi Đặng Tiểu Bình đã cướp đi người đối thoại yêu quý nhất của Kissinger. Chính những phẩm chất mà Kissinger không thích nhất ở Đặng Tiểu Bình - cách cư xử thẳng thừng, đôi khi thô lỗ của thủ tướng Trung Quốc, và sự thiếu kiên nhẫn của ông ta với loại từ ngữ thanh cao - đã hấp dẫn Brzezinski nhất.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Dị ứng lẫn nhau của họ với Liên Xô là động lực thúc đẩy động thái Trung Quốc của Jimmy Carter. Brzezinski là cố vấn an ninh quốc gia của Carter, như Kissinger đã làm với Nixon. Cả việc xử dụng ống nhổ nước bọt của thủ tướng Trung Quốc cũng như việc hút thuốc lá Lesser Panda của ông ấy đều không thể kiểm soát được sự tôn trọng sâu sắc của Brzezinski đối với ông ta. Đặng là &quot;một người đàn ông nhỏ bé nhưng rất táo bạo&quot;, Brzezinski nghĩ. Thủ lĩnh của Trung Quốc cao 1 mét 49&amp;nbsp; cũng đánh giá cao sự thẳng thắn của Brzezinski.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sau khi phá hủy từ bên trong mọi &#39;hòa hoản&#39;&amp;nbsp; của Kissinger, Brzezinski được truyền thông Trung Quốc biết đến với cái tên &quot;người thuần hóa gấu Bắc Cực&quot; - con gấu là biệt danh của Đặng Tiểu Bình dành cho Liên Xô. Kissinger đã muốn giữ một khoảng cách &quot;đều&quot; giữa Mỹ, Liên Xô và Trung Quốc. Dưới thời Carter, họ trở thành các đối tác trên thực tế.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Dù bằng cách nào, thật khó để tưởng tượng Trump lao vào vô số giờ qua lại chiến thuật với Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình hoặc Putin. Trump cũng không có khả năng cho cố vấn an ninh quốc gia của mình - Mike Waltz, hoặc Ngoại trưởng Marco Rubio - bất cứ điều gì gần với Kissinger-Brzezinski.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiN5lQat0eMCBElwoO7_GVRpllO9d7TLpp20hMCgvJ8UMRjfAIKfy5dNV9iIDc0Dq-zhIMXp0PuZ8Aa3KDIpc7ZAYFUDmdthkJHvjeGAMqRkFLJsNzzp9gaCUowwGD_mcAHzVufxQqL1VqtJeibXXwIRmF-F2MIpTuFRljgldDFy_pof7Ny_ll-nlIvxo50/s2400/7.png&quot; style=&quot;display: block; padding: 1em 0px; text-align: center;&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; border=&quot;0&quot; data-original-height=&quot;1851&quot; data-original-width=&quot;2400&quot; src=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiN5lQat0eMCBElwoO7_GVRpllO9d7TLpp20hMCgvJ8UMRjfAIKfy5dNV9iIDc0Dq-zhIMXp0PuZ8Aa3KDIpc7ZAYFUDmdthkJHvjeGAMqRkFLJsNzzp9gaCUowwGD_mcAHzVufxQqL1VqtJeibXXwIRmF-F2MIpTuFRljgldDFy_pof7Ny_ll-nlIvxo50/s400/7.png&quot; width=&quot;400&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;di&gt;&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;Nixon và Kissinger nâng ly chúc mừng việc ký kết thỏa thuận đàm phán hạn chế vũ khí chiến lược &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;với các nhà lãnh đạo Liên Xô vào năm 1972 © Hình ảnh Bridgeman &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;div&gt;Đặng đã trải qua đêm đầu tiên trên đất Mỹ trong một bữa tối say sưa tại nhà của gia đình Brzezinski ở Virginia. Đây là sự khởi đầu của chuyến thăm&amp;nbsp; nhà nước Mỹ đầu tiên của một nhà lãnh đạo Trung Quốc. Họ nâng ly chúc mừng bình thường hóa Mỹ-Trung bằng rượu vodka do Anatoly Dobrynin, đại sứ Liên Xô tại Washington tặng cho Brzezinski. Khách được phục vụ bởi các con của Brzezinski. Con gái 11 tuổi của ông, Mika, làm đổ trứng cá muối Nga (cũng từ đại sứ Dobrynin) vào lòng Đặng Tiểu Bình, và cố gắng lau sạch nó bằng khăn ăn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ngày hôm sau, Nixon có mặt gây tranh cãi tại bữa tối cấp nhà nước của Đặng Tiểu Bình - lần đầu tiên vị tổng thống bị thất sủng trở lại thủ đô Mỹ kể từ khi ông rời khỏi bởi vụ Watergate. Brzezinski thuyết phục Carter rằng sự bổ sung của Nixon sẽ củng cố niềm tin của Trung Quốc vào vòng tay song phương của Mỹ. Kissinger đột ngột quay lưng lại với việc bình thường hóa. Nhưng sự tức giận của ông ấy chỉ thoáng qua. Ông ta sẽ tiếp tục trở thành người Mỹ đến thăm Trung Quốc yêu thích của ông ta.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mỗi người sẽ xử lý cuộc chiến ngày nay của Nga ở Ukraine như thế nào? Bất chấp sự khác biệt của họ, có một cá cược tốt rằng cả Brzezinski lẫn Kissinger sẽ không khuyên Trump đưa ra nhượng bộ cho Nga trước các cuộc đàm phán hòa bình. Chất làm ngọt có nghĩa là treo lủng lẳng, không được trao trước làm quà .&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cả hai sẽ bị làm mất thê diện&amp;nbsp; bởi sự sỉ nhục của Trump và phó tổng thống JD Vance dành cho&amp;nbsp; Volodymyr Zelenskyytại tại Phòng Bầu dục vào tháng Hai. Là một kẻ quyến rũ, Kissinger bắt hầu hết những con ruồi của mình bằng mật ong. Sắc bén và thỉnh thoảng gai góc, Brzezinski gần hơn với một cây bẫy ruồi Venus. Cả hai đều không coi Zelenskyy là con mồi, càng không phải trước ống kính.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/di&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiqjwF_RuVrqReDGXig0cnGjgnop5_Y_yg_4aFA_wLE37Chq57igwuIEVZCkn5mYUvfpAyrL6nmPfrrfvJBYSTJiYt_6JJXtELAHWEVwR90tfRU_QEIL5pQztOPQzx-xzfnC7xKOKzF9tNUyYbvN-DnhKtckIYUeIW9o7cMFisHHkwXN33y_tauJEFtXZRs/s1200/8.png&quot; style=&quot;display: block; padding: 1em 0px; text-align: center;&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; border=&quot;0&quot; data-original-height=&quot;800&quot; data-original-width=&quot;1200&quot; src=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiqjwF_RuVrqReDGXig0cnGjgnop5_Y_yg_4aFA_wLE37Chq57igwuIEVZCkn5mYUvfpAyrL6nmPfrrfvJBYSTJiYt_6JJXtELAHWEVwR90tfRU_QEIL5pQztOPQzx-xzfnC7xKOKzF9tNUyYbvN-DnhKtckIYUeIW9o7cMFisHHkwXN33y_tauJEFtXZRs/s400/8.png&quot; width=&quot;400&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;Nixon và Kissinger trên đường đến Trung Quốc năm 1972 &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;© Hình ảnh HUM / Nhóm Hình ảnh Universal / Hình ảnh Getty &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg3B8iffnZaxN6N9Gi-fDtNgpMqM5BRxoJBAJUsKbBnUeo9MFNXoOyWVIJ5hup6E64yRoxpNeGWqQh31XVdAcO9YPX2M9Y9AN6HZ4JVbfs3AddbkWRKXOz_nfJMsmpAOjga2pDSC6iHpX_8oZLn0DIjiRhCGDwjUR3fNa3LUm3zbeAqiSiVlGwHvz-Dshs-/s1200/9.png&quot; style=&quot;display: block; padding: 1em 0px; text-align: center;&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; border=&quot;0&quot; data-original-height=&quot;800&quot; data-original-width=&quot;1200&quot; src=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEg3B8iffnZaxN6N9Gi-fDtNgpMqM5BRxoJBAJUsKbBnUeo9MFNXoOyWVIJ5hup6E64yRoxpNeGWqQh31XVdAcO9YPX2M9Y9AN6HZ4JVbfs3AddbkWRKXOz_nfJMsmpAOjga2pDSC6iHpX_8oZLn0DIjiRhCGDwjUR3fNa3LUm3zbeAqiSiVlGwHvz-Dshs-/s400/9.png&quot; width=&quot;400&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;Tổng thống Mỹ Jimmy Carter và Brzezinski trên chiếc Air Force One năm 1977 &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;© Hình ảnh HUM / Nhóm Hình ảnh Universal / Hình ảnh Getty&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;div&gt;Không thể tưởng tượng được việc nói về Putin theo cách mà Witkoff gần đây đã làm với nhân viên truyền hình Maga, Tucker Carlson. Witkoff tiết lộ rằng Putin cho biết ông ta đã cầu nguyện cho Trump trong nhà thờ sau âm mưu ám sát hồi mùa hè năm ngoái. Nhà lãnh đạo Nga cũng giới thiệu cho Witkoff một bức chân dung tâng bốc Trump. Ông Putin &quot;vô cùng duyên dáng&quot;, ông Witkoff nói. &quot;Cần có bóng để nói điều đó,&quot; Carlson trả lời. Bất kể tham vọng hòa bình Nga-Ukraine của Trump trở nên như thế nào, Putin dường như hiểu rõ về Trump&amp;nbsp; hơn so với Trump hiểu rõ về Putin.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cuối đời, Kissinger và Brzezinski gần như hoán đổi vị trí của họ ở Nga. Trong một bài bình luận năm 2014 cho FT, Brzezinski lập luận về việc &quot;Phần Lan hóa&quot; Ukraine, điều mà sẽ khiến nước này trở thành một quốc gia đệm không liên minh, mặc dù thân phương Tây, giữa Nga và NATO. Thậm chí đáng ngạc nhiên hơn, Kissinger đã tán thành thành viên NATO của Ukraine sau cuộc xâm lược năm 2022 của Nga. Sự quay đầu của Kissinger có thể là do thói quen giữ sự đồng thuận trong giới hạn, một thói quen liên quan đến nhu cầu của &#39;Kissinger Associates&#39;, một công việc kinh doanh thịnh vượng của ông. Việc tiếp cận Tòa Bạch Ốc&amp;nbsp; và các dinh thự thủ tướng khác là rất quan trọng đối với công việc tư vấn của ông ta.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Brzezinski không điều hành một doanh nghiệp. Do đó, ông không cần phải kềm chế quan điểm của mình. Ông chỉ trích mọi tổng thống. Điều này bao gồm Barack Obama, người mà ông đã ủng hộ cho vị trí tổng thống và ngưỡng mộ một phần vì sự phản đối của ông Obama đối với cuộc chiến tranh Iraq năm 2003. Bill Clinton, người đầu tiên cảm ơn Brzezinski sau khi ông ký dự luật phê chuẩn mở rộng NATO lúc ban đầu vào năm 1999 bao gồm cả Ba Lan, cũng không được Brzezinski ủng hộ, vì ông Bill Clinton bị cáo buộc đối xử mềm mỏng với Putin mới đắc cử. Ngoại lệ là Jimmy Carter, người mà ông vẫn là bạn suốt đời.&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div class=&quot;separator&quot; style=&quot;clear: both;&quot;&gt;&lt;a href=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhnDC3cszBZHARh5zhHQzbZZYdPVdT2fnX5whJgsMlN0V2aTLGPYqM24NKLRCa5u7GAfys92Fze1hG-lQd_ULOA0MrG0Av1HJWM15mVCaMgZZZpvwnwk9rCzA3xQKJecWZRZqGkPK2Ye-beU7PLt8OWbs_7Q8u52HMKO5EDsXju4Mf8dgmWisGt_wRCen4M/s1200/10.png&quot; style=&quot;display: block; padding: 1em 0px; text-align: center;&quot;&gt;&lt;img alt=&quot;&quot; border=&quot;0&quot; data-original-height=&quot;800&quot; data-original-width=&quot;1200&quot; src=&quot;https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhnDC3cszBZHARh5zhHQzbZZYdPVdT2fnX5whJgsMlN0V2aTLGPYqM24NKLRCa5u7GAfys92Fze1hG-lQd_ULOA0MrG0Av1HJWM15mVCaMgZZZpvwnwk9rCzA3xQKJecWZRZqGkPK2Ye-beU7PLt8OWbs_7Q8u52HMKO5EDsXju4Mf8dgmWisGt_wRCen4M/s400/10.png&quot; width=&quot;400&quot; /&gt;&lt;/a&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: center;&quot;&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;Brzezinski và Kissinger tại Diễn đàn Giải Nobel Hòa bình ở Oslo năm 2016 &lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;© Hình ảnh Getty&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;&lt;span style=&quot;font-style: italic;&quot;&gt;&lt;br /&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;div style=&quot;text-align: left;&quot;&gt;&lt;span&gt;&lt;div&gt;Lập trường phai loãng của Brzezinski đối với Nga có thể được giải thích bằng một liều lượng làm dịu đi vào mùa thu, mặc dù ông chưa bao giờ đánh mất cái nhìn đen tối của mình về Putin. Các con của ông phải mất một thời gian để thuyết phục ông lắp đặt máy tạo nhịp tim sau khi ông bị đột quỵ vào cuối năm 2014. Viễn ảnh này đã khiến ông khó chịu ở nhiều cấp độ; thiết bị sẽ là một lời nhắc nhở về tuổi thọ ngày càng giảm của ông; nó đòi hỏi công nghệ mà ông có ác cảm mang tính bản năng; Tệ nhất là nó sẽ tải dữ liệu lên một máy thu thập dữ liệu mà có thể khiến ông bị xâm phạm. Người Nga sẽ có thể xâm nhập vào thông tin y tế của ông . &quot;Con biết đấy, con nghĩ Putin có đủ để lo lắng về dữ liệu y tế của&amp;nbsp; bố hay không&quot;, con trai lớn của ông, Ian Brzezinski nói. Con giữa của ông, Mark, sau đó trở thành đại sứ của Biden tại Ba Lan.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các nhà phê bình Kissinger và Brzezinski có rất nhiều tài liệu để phô diễn. &quot;Henry Kissinger, tội phạm chiến tranh, được giai cấp thống trị Mỹ yêu mến, cuối cùng đã chết&quot;, là tiêu đề cáo phó của Rolling Stone. Vụ đánh bom bí mật của Nixon vào Campuchia, sự ủng hộ của ông ta dành cho sự đàn áp đẫm máu của Pakistan đối với cuộc nổi dậy ở nơi mà sau này trở thành Bangladesh, cuộc đảo chính do Mỹ hậu thuẫn ở Chile và nghe lén nhân viên của ông, đã đeo bám Kissinger trong suốt phần đời còn lại của mình. Tuy nhiên, ông cũng đàm phán thỏa thuận kiểm soát vũ khí hạt nhân đầu tiên và suýt đạt được thỏa thuận thứ hai. Hòa hoản (&#39;Détente&#39;) không phải là điều ảo tưởng. Càng già, Kissinger càng được đối xử như một nhà tiên tri.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thời gian của Brzezinski trong chính phủ không vấy máu trên tay ông. Carter là tổng thống duy nhất sau chiến tranh không bao giờ ra lệnh cho binh lính tham chiến, mặc dù tám quân nhân đã thiệt mạng trong nỗ lực giải cứu con tin Iran bị hủy bỏ. Brzezinski đã giúp lôi kéo Liên Xô vào Afghanistan hồi năm 1979, mặc dù rõ ràng đó là quyết định xâm lược của Leonid Brezhnev. &quot;Họ đã bắt mồi nhử!&quot; Brzezinski bị cáo buộc đã nói với một phụ tá khi nghe tin đó. Nguồn gốc của chủ nghĩa thánh chiến toàn cầu có thể một phần bắt nguồn từ thời điểm đó. Nhưng tuyên bố rằng Brzezinski đóng vai &quot;cha đỡ đầu của al-Qaeda&quot; là một bước nhảy vọt vô lý. Nhóm khủng bố này được thành lập bảy năm sau khi Carter rời nhiệm sở.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một số người cho rằng điều kiện ngày nay khiến Kissinger hoặc Brzezinski khó xuất hiện hơn nhiều. Trong thời đại kỹ thuật số, việc điều động địa chiến lược khó thực hiện hơn rất nhiều. Những người chỉ trích họ không hề trùng lặp nói rằng thật tốt khi họ không có những người tương đương ở đương thời. Tuy nhiên, để diễn giải lại những gì mà một trong những nhân vật phim yêu thích của Trump, Hannibal Lecter, đã nói về người thẩm vấn mình, thế giới thú vị hơn khi có Kissinger và Brzezinski. Và để trích dẫn lại lời của người khác, các chiến lược cạnh tranh còn tốt hơn là không có chiến lược.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Khi Brzezinski qua đời, Kissinger đã rất ngạc nhiên khi ông cảm thấy mất mát như thế nào. Hai người gặp nhau lần đầu tiên ở Harvard 67 năm trước. &quot;Sự hiện diện của Zbig đóng vai trò trung tâm như thế nào đối với hình ảnh của tôi về một thế giới đáng sống và đáng bảo vệ, đã tác động mạnh mẽ đến tôi một cách bất ngờ.&quot;, Kissinger viết cho gia đình Brzezinski khi biết về cái chết của ông. &quot;Tôi cảm thấy như thể một trụ cột duy trì cấu trúc của thế giới mà tôi quan tâm đã biến mất... Tôi thích nghĩ rằng chúng tôi đã chia sẻ một mục đích, nếu không phải lúc nào cũng là tham vọng của chúng tôi.&quot;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trong cái chết, hơn cả khi còn sống, hai người Mỹ nhập tịch này dường như hòa hợp. Khi thời đại của họ lùi lại, và khi nước Mỹ từ chối thế giới mà họ đã tạo ra, cả hai nhân vật này đều xứng đáng được nghiên cứu.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;-------------------&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Tác giả Edward Luce là biên tập viên quốc gia của FT. Tiểu sử của ông &quot;Zbig: Cuộc đời của Zbigniew Brzezinski, Nhà tiên tri Chiến tranh Lạnh của Mỹ&quot; sẽ được xuất bản vào tháng tới bởi Bloomsbury ở Anh và bởi Avid Reader Press, một bộ phận của Simon &amp;amp; Schuster, ở Mỹ.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Trầ HSa lược dịch từ Financial Times ....14/4/2025.&lt;/div&gt;&lt;/span&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/2955468285507022998'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/2955468285507022998'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/2025/04/cac-chien-luoc-gia-vi-ai-cuoi_15.html' title='Các chiến lược gia vĩ đại cuối cùng:Brzezinski và Kissinger có thể dạy Trump những gì.'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author><media:thumbnail xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/" url="https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjV3m-WfBdOmYVmMs2Qx3CSnbm3XuMhSMncfyL6IVVD9c9sCJVDypaz2ZRYuF67ktRQsrQQJlLXiyv4Ny73S7X723zbduqZ6Ua7HNyxdraS1cAkuOveZ3IbTZi8X9kBtIaCQEmleWbGbMi6wIuYmHUSe5QQdeTrNL9xZCVpljNyVkevzrhp8tnHRY9wIVrN/s72-w640-h214-c/1A.png" height="72" width="72"/></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438.post-3816306929103857062</id><published>2024-05-12T19:01:00.003+07:00</published><updated>2024-05-12T19:01:12.397+07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="BÌNH LUẬN"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Chính trị"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="EU"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Hoa Kỳ"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="NATO"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Nga."/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Ngoại giao"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Quân sự"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Thế giới"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Ukraine"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Địa Chính Trị"/><title type='text'>Giữ vững tinh thần khi đối mặt với các mối đe dọa hạt nhân của Nga.</title><content type='html'>&lt;div&gt;Tác giả Steven Pifer.....Ngày 8 Tháng Năm, 2024. ...Viện Brookings.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nga một lần nữa nêu lên viễn cảnh chiến tranh hạt nhân với liên quan đến Ukraine. Ngày 6 / 5, Bộ Quốc phòng Nga công bố một cuộc tập trận gần Ukraine liên quan đến khả năng xử dụng vũ khí hạt nhân phi chiến lược (chiến thuật). Điều này diễn ra trong bối cảnh quân đội Nga đang phải vật lộn để đạt được những thắng lợi quan trọng trên chiến trường,&amp;nbsp; trong khi phương Tây tiếp tục hỗ trợ Kyiv bằng vũ khí và đạn dược.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Điện Kremlin tìm cách khiến cả người Ukraine lẫn phương Tây lo lắng, nhưng trên thực tế&amp;nbsp; việc xử dụng vũ khí hạt nhân phi chiến lược - những vũ khí có đầu đạn nhỏ hơn và được dự định xử dụng trên chiến trường ở Ukraine -&amp;nbsp; sẽ mâu thuẫn với cả học thuyết của Nga lẫn bình luận của chính Tổng thống Nga Vladimir Putin. Hơn nữa, việc Nga xử dụng vũ khí hạt nhân chống lại Ukraine sẽ làm tăng viễn cảnh của cái giá phải trả đáng kể và khó lường cho Moscow.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Điều gì đã thúc đẩy mối đe dọa?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hơn 26 tháng đã trôi qua kể từ khi Nga phát động cuộc xâm lược toàn diện, biến cuộc xung đột Nga-Ukraine âm ỉ thành cuộc chiến lớn nhất và đẫm máu nhất ở châu Âu kể từ Thế chiến II. Trong khi quân đội Nga năm nay dường như có đà tiến, quân đội của họ đã thất bại trong việc biến những thành tựu chiến thuật ở khu vực Donbas, chẳng hạn như việc chiếm được thị trấn Avdiivka vào tháng Hai, thành một bước đột phá to lớn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hơn nữa, hai tuần qua đã mang lại tin tức khó chịu cho Điện Kremlin. Quốc hội Mỹ cuối cùng đã thông qua khoản viện trợ 61 tỷ USD cho Ukraine và Tòa Bạch ốc đã nhanh chóng thông báo phân bổ vũ khí trị giá 7 tỷ USD. Tổng thống Pháp Emmanuel Macron khẳng định không loại trừ khả năng gửi Quân đội Pháp đến Ukraine, mặc dù Paris phủ nhận rằng quân đội Pháp đã ở trong nước này.&amp;nbsp; Ngoại trưởng Anh David Cameron tiết lộ rằng London sẽ cho phép Kyiv xử dụng vũ khí do Anh cung cấp để: tấn công các mục tiêu ở Nga.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thông báo của Bộ Quốc phòng Nga nói rằng ông Putin đã chỉ đạo cuộc tập trận để &quot;tăng cường sự sẵn sàng của các lực lượng hạt nhân phi chiến lược nhằm thực hiện các nhiệm vụ chiến đấu&quot;. Nga sẽ tiến hành cuộc tập trận ở Quân khu phía Nam, tiếp giáp với Ukraine và quân khu này có trách nhiệm đáng kể trong việc chỉ huy và hỗ trợ các lực lượng Nga chiến đấu ở đó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Vì vậy, chúng ta nên lo lắng như thế nào?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Có lẽ một chút, nhưng không quá nhiều.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Như Lawrence Freedman lưu ý, việc xử dụng vũ khí hạt nhân phi chiến lược trên thực tế ở Ukraine sẽ không phù hợp với học thuyết hạt nhân của Nga và với những gì chính ông Putin đã nói. Tuyên bố chính sách hạt nhân năm 2020 của Nga nêu ra rằng Điện Kremlin có thể xử dụng vũ khí hạt nhân trong trường hợp &quot;Liên bang Nga bị xâm lược bằng vũ khí thông thường, khi mà sự sống còn của nhà nước đang gặp nguy hiểm&quot;. Không có nhà phân tích quân sự nghiêm túc nào tin rằng sự sống còn của Nga đang bị đe dọa.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Freedman chỉ ra rằng khi Putin nêu lên vũ khí hạt nhân, ông ta trực tiếp đe dọa chống lại Mỹ và các đồng minh đang hỗ trợ Ukraine, chứ không phải chống lại chính Ukraine. Ông ta tìm cách can ngăn những người ủng hộ Kyiv tránh đưa lực lượng của họ tham gia vào cuộc xung đột -&amp;nbsp; điều mà các đối tác của Ukraine, không tính nhận xét của Macron, dường như không xem xét.&amp;nbsp; Kể từ tháng 9 / 2022, khi lo ngại về khả năng Nga xử dụng vũ khí hạt nhân lên đến đỉnh điểm, Tổng thống Putin đã nhiều lần phủ nhận ý định xử dụng vũ khí hạt nhân chống lại Ukraine, gần đây nhất là trong một cuộc phỏng vấn hồi tháng 3, trong đó ông ta nhận xét &quot;Vì vậy, tại sao chúng tôi cần xử dụng vũ khí hủy diệt hàng loạt [ở Ukraine]? Chưa bao giờ có nhu cầu như vậy&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Vào tháng 10 và tháng 11 / 2022,&amp;nbsp; Moscow dường như nhận ra rằng các mối đe dọa hạt nhân của họ không đạt được mục tiêu. Thứ nhất, chúng không ảnh hưởng đến quyết tâm tiếp tục chiến đấu của Kyiv. Người Ukraine coi cuộc chiến này là sống còn. Nếu họ thua, Ukraine như họ biết sẽ biến mất. Mối đe dọa xử dụng vũ khí hạt nhân phi chiến lược dường như không làm thay đổi quyết tâm của họ, và các hoạt động quân sự của Ukraine không đưa ra các mục tiêu rõ ràng khiến có thể biện minh cho một cuộc tấn công hạt nhân.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thứ hai, mặc dù những lo ngại về khả năng Nga xử dụng vũ khí hạt nhân đã làm chậm các quyết định của phương Tây về việc cung cấp vũ khí cho Ukraine, nhưng chúng&amp;nbsp; đã không ngăn cản những quyết định đó. Ukraine đang nhận được vũ khí ngày càng tinh vi, với máy bay chiến đấu F-16 sắp xuất hiện. Khi các mối đe dọa hạt nhân của Nga đạt đỉnh điểm vào mùa thu năm 2022, các quan chức phương Tây công khai cảnh báo chống lại việc xử dụng vũ khí hạt nhân, trích dẫn những &quot;hậu quả nghiêm trọng&quot; mặc dù không xác định chính xác những hậu quả đó.&amp;nbsp; Mỹ, Anh và Pháp - ba quốc gia NATO có vũ khí hạt nhân&amp;nbsp; -&amp;nbsp; được cho là đã gửi tới Moscow các thông điệp riêng được phối hợp, nhấn mạnh những rủi ro.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mặc dù không ảnh hưởng đến sự thay đổi thực sự trong chính sách của Ukraine hoặc phương Tây, nhưng các mối đe dọa hạt nhân đã báo động các quốc gia khác vốn quan trọng đối với Moscow, đặc biệt là Trung Quốc và Ấn Độ.&amp;nbsp; Putin dường như đã thích nghi với thực tế là ông ta bị phương Tây tẩy chay. Tuy nhiên, việc xử dụng vũ khí hạt nhân trong một cuộc chiến tranh thông thường mà ông ta khởi đầu, rất có thể sẽ khiến Putin trở thành một kẻ bị ruồng bỏ trên toàn cầu. Ông ấy rất muốn tránh điều đó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chiếc hộp Pandora.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các quan chức Nga cũng phải xem xét rằng việc xử dụng vũ khí hạt nhân, chống lại bất kỳ mục tiêu nào, sẽ mở ra một chiếc hộp Pandora chứa đầy những hậu quả khó lường, nhưng có khả năng rất đáng kể. Không ai biết điều gì sẽ xảy ra. Vũ khí hạt nhân đã không được xử dụng trong sự giận dữ gần 79 năm qua -&amp;nbsp; và hồi đó nó được xử dụng bởi Hoa Kỳ, khi đó là quốc gia duy nhất có vũ khí hạt nhân, không phải trong một thế giới có nhiều quốc gia có vũ khí hạt nhân như hiện nay. Những rủi ro và cái giá phải trả tiềm tàng từ một hành động như vậy đối với Moscow sẽ là rất lớn. Tại sao Putin lại có cơ hội làm như vậy khi lãnh thổ Nga chưa và gần như chắc chắn sẽ không bị mất?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Putin không muốn chiến tranh hạt nhân. Ông ta muốn Ukraine và phương Tây tin rằng ông sẵn sàng mạo hiểm để làm suy yếu quyết tâm và sự kiên quyết của họ. Tất nhiên, đúng là có thể gây lo lắng khi một quốc gia hạt nhân giương cao thanh gươm hạt nhân của mình, đặc biệt là chống lại một nước láng giềng hòa bình mà nó đã xâm lược. Nhưng Ukraine và phương Tây có thể chọn cách giữ vững tinh thần của họ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Tác giả Steven Pifer là thành viên cao cấp không thường trú ở Foreign Policy, Trung tâm Hoa Kỳ và Châu Âu, Trung tâm Strobe Talbott về An ninh, Chiến lược và Công nghệ, Kiểm soát Vũ khí và Sáng kiến Không phổ biến vũ khí giết người hàng loạt.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_Viện Brookings là một tổ chức phi lợi nhuận có trụ sở tại Washington, D.C. Nhiệm vụ của Viện là tiến hành nghiên cứu chuyên sâu, phi đảng phái để cải thiện chính sách và quản trị ở cấp địa phương, cấp quốc gia và toàn cầu.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Trần H Sa lược dịch từ Viện Brookings. ... 12 / 05 / 2024.&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/3816306929103857062'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/3816306929103857062'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/2024/05/giu-vung-tinh-than-khi-oi-mat-voi-cac.html' title='Giữ vững tinh thần khi đối mặt với các mối đe dọa hạt nhân của Nga.'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438.post-2778804273693920133</id><published>2024-05-07T19:18:00.000+07:00</published><updated>2024-05-07T19:18:04.940+07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="BÌNH LUẬN"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Chính trị"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="EU"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="NATO"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Ngoại giao"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Thế giới"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="TIN TỨC"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Trung quốc"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Tài Chính."/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Địa Chính Trị"/><title type='text'>Tập Cận Bình thăm một châu Âu &#39;nghi ngờ Trung quốc&#39; ( &#39;Sinosceptic&#39; ).</title><content type='html'>&lt;div&gt;Tác giả Ronald H. Linden... 07/05/2024...&amp;nbsp; The Hill.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình được chào đón nồng nhiệt khi ông thăm châu Âu vào tháng 3/2019. Nhà lãnh đạo Trung Quốc bắt đầu chuyến đi đó tại Rome, nơi mà ông được tôn vinh khi Ý trở thành thành viên đầu tiên của G-7 ký vào Sáng kiến Vành đai và Con đường (BRI) của Trung Quốc trị giá hàng nghìn tỷ đô la .&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tại Pháp hồi đó, Tổng thống Emmanuel Macron đã sắp xếp một hội nghị thượng đỉnh nhỏ bằng cách mời Thủ tướng Đức - đối tác thương mại châu Âu quan trọng nhất của Trung Quốc - và Chủ tịch Ủy ban châu Âu, Jean-Claude Juncker cùng gặp ông Tập.&amp;nbsp; Trong khi ông Macron thúc đẩy chiến lược mới của EU ủng hộ quan hệ đa phương, thay vì quan hệ song phương nghiêm ngặt, các doanh nhân Pháp cũng đã ký các hợp đồng khoảng 40 tỷ USD, bao gồm cả việc mua bán 300 máy bay Airbus.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đó là những ngày huy hoàng trong quá khứ. Đầu tư của Trung Quốc vào châu Âu đã đạt 150 tỷ euro, khi các chính phủ quốc gia mong muốn thúc đẩy tăng trưởng trong nước. Các công ty châu Âu xếp hàng để thâm nhập thị trường Trung Quốc,&amp;nbsp; và thương mại EU-Trung Quốc vượt quá 500 tỷ euro mỗi năm, với sự cân bằng nghiêng về phía có lợi khổng lồ cho Trung Quốc. Với những cái vỗ ngoại giao của Tổng thống Donald Trump, các nhà lãnh đạo châu Âu tìm cách tự đứng lên trong việc đối phó với nền kinh tế lớn thứ hai thế giới. Trong số các thành viên EU mới nhất ở Trung và Đông Âu, Trung Quốc đã tài trợ thành công cho mối quan hệ đối tác ở đó, vốn đã tăng lên 17 quốc gia vào năm 2019.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Năm năm sau, năm nay,&amp;nbsp; kỳ vọng về sự hợp tác &quot;đôi bên cùng có lợi&quot; đã bị thay thế bằng cái có thể được gọi là &quot;nghi ngờ Trug quốc&quot; (&quot;Sinosceptisicm&quot;). Những thay đổi trong nước và quốc tế đã tạo ra một môi trường châu Âu lạnh nhạt hơn nhiều, một môi trường mà ông Tập sẽ chỉ làm mẫu một cách kín đáo trong chuyến thăm này.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trên toàn cầu, những ảnh hưởng của Covid, trở nên trầm trọng hơn bởi các biện pháp phong tỏa hà khắc của Trung Quốc, đã làm chậm thương mại quốc tế và làm chậm liên hệ giữa châu Âu và Trung Quốc.&amp;nbsp; Đồng thời, sự hiện diện nổi bật hơn của Trung Quốc ở châu Âu đã thúc đẩy các doanh nghiệp và EU phàn nàn về &quot;sự mất cân bằng&quot;, phàn nàn về thực tiễn thương mại không công bằng, và phân biệt đối xử với các nhà đầu tư.&amp;nbsp; Một hiệp ước đầu tư toàn diện giữa EU và Trung Quốc được thiết kế để giải quyết các vấn đề như vậy đã được đàm phán rất kỹ lưỡng,&amp;nbsp; và sau đó bị Nghị viện châu Âu nhấn chìm vào năm 2021. Vương quốc Anh - một đối tác hàng đầu của Trung Quốc - đã rời EU cùng năm. Những nỗ lực của Bắc Kinh ở Đông Âu đã sụp đổ, ngoại trừ mối quan hệ tốt đẹp với Hungary.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thay đổi trong nước cũng có tác động đáng kể. Lên nắm quyền ở Italy vào năm 2022, chính phủ mới của Thủ tướng Giorgia Meloni đã ném bỏ sự thiếu lạnh nhạt đối với châu Âu, và củng cố xu hướng nghi ngờ Trung quốc được bắt đầu dưới thời người tiền nhiệm Mario Draghi.&amp;nbsp; Rome liên tục chặn đầu tư của Trung Quốc vào các ngành công nghiệp chủ chốt và rút khỏi Sáng kiến Vành đai và Con đường của Trung quốc&amp;nbsp; vào cuối năm 2023. Chính phủ Meloni ủng hộ mạnh mẽ quan điểm của Mỹ về tự do hàng hải ở Nam Thái Bình Dương và đang ủng hộ điều đó với kế hoạch khai&amp;nbsp; triển một tàu sân bay đến khu vực.&amp;nbsp; Ông Tập không đến thăm Ý trong chuyến đi này, thay vào đó dừng chân ở Hungary và Serbia thân thiện với Trung Quốc.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ở cấp độ siêu quốc gia, một sự thay đổi trong tư thế phòng thủ ở Brussels đã tạo ra một ban lãnh đạo mong muốn đưa thêm chi tiết vào tầm nhìn chiến lược của EU về Trung Quốc, như là một &quot;đối thủ của hệ thống&quot;.&amp;nbsp; Brussels đã tiến hành nhiều cuộc điều tra về các khoản trợ cấp hoặc các hành vi không công bằng khác của Trung Quốc nhằm hỗ trợ xuất khẩu sang châu Âu xe điện, tấm pin mặt trời và thiết bị y tế.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tại Mỹ, thất bại của Trump cho phép chính quyền Biden kiên quyết thân thiện hơn với châu Âu, trở thành đối tác nhượng bộ lẫn nhau về thương mại, và mở ra các kế hoạch hợp tác xuyên Đại Tây Dương lớn hơn về các vấn đề nguy cơ công nghệ cao và sàng lọc đầu tư. Các nhà lãnh đạo ở châu Âu và Mỹ phải đối mặt với những mùa bầu cử khó khăn, và mong muốn &quot;cứng rắn với Trung Quốc&quot; đang tạo ra một môi trường khác hơn nhiều so với những gì ông Tập đã gặp phải năm năm trước.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sự thay đổi này diễn ra vào thời điểm tồi tệ đối với nhà lãnh đạo Trung Quốc. Tốc độ tăng trưởng yếu, giá cả giảm và cộng đồng đầu tư nước ngoài hiện đang thận trọng,&amp;nbsp; &amp;nbsp; làm suy yếu khả năng của Bắc Kinh trong việc tiếp tục cung cấp cho công dân của nó một cuộc sống tốt hơn.&amp;nbsp; Vấn đề nan giải đối với ông Tập là làm thế nào để theo kịp sự tăng trưởng của những năm trước đây mà không kích động chiến tranh thương mại với các đối thủ toàn cầu. Ngay bây giờ, Trung Quốc có cả nền sản xuất thừa ở công nghiệp lẫn nền sản xuất thiếu nhân lực. Tỷ lệ sinh đẻ của Trung quốc thấp hơn nhiều so với mức trước đây, nhưng vẫn chưa thúc đẩy thay đổi chính sách cần thiết - và tốn kém.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Những động lực này làm cơ sở cho việc Tập Cận Bình xử dụng chủ nghĩa dân tộc như một sự thay thế cho sự thịnh vượng ngày càng tăng trước đây; Chủ nghĩa lãnh thổ hung hăng của Trung Quốc ở Biển Đông, và một chiến dịch tái tạo nhằm vào Đài Loan đều gây lo ngại ở châu Âu.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng vấn đề cấp bách nhất đối với châu Âu là lập trường của Trung Quốc về cuộc chiến của Nga ở Ukraine. Bất chấp những giả vờ của Bắc kinh là nhà vô địch của những người kém quyền lực hơn, Bắc Kinh đã lặp lại lời biện minh cho cuộc chiến của Moscow, đổ lỗi cho Mỹ và NATO.&amp;nbsp; Tuyên bố trung lập, Tập Cận Bình đã làm rất ít để đẩy nhanh kết thúc chiến tranh. Ngược lại, Trung Quốc đã trở thành khách hàng quan trọng mua dầu và khí đốt mà Nga không thể bán ở nơi khác, và cung cấp công nghệ, hàng hóa sản xuất và hàng tiêu dùng cho Nga. Đáng lo ngại nhất là việc buôn bán những công cụ máy móc, các mặt hàng vi điện tử và máy bay không người lái, mà theo tình báo Mỹ, tạo điều kiện cho nỗ lực chiến tranh của Nga trở nên khả thi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các nhà lãnh đạo EU đã thẳng thắn nói về sự thất vọng của họ đối với lập trường của Trung Quốc,&amp;nbsp; và có thể sẽ thúc giục ông Tập đóng vai trò tích cực hơn trong việc chấm dứt chiến tranh. Thái độ của công chúng ở châu Âu đối với Trung Quốc đã chuyển sang hướng tiêu cực kể từ chuyến thăm sau cùng của ông Tập, một xu hướng được củng cố khi công chúng châu Âu phải chịu đựng việc cắt giảm nhiên liệu ở trong nhà và tại doanh nghiệp của họ, do các lệnh trừng phạt chống lại Nga.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Những đột phá to lớn thì khá khó xảy ra trong một môi trường như vậy. Các hội nghị thượng đỉnh EU-Trung Quốc trong quá khứ đã tạo ra các cuộc thảo luận &quot;bộc trực&quot; và &quot;thẳng thắn&quot; cùng với những lời chỉ trích không quá cạnh khóe. Năm 2022, Đại diện cao cấp về đối ngoại của EU, Josep Borrell gọi những thứ này là &quot;cuộc đối thoại của người điếc&quot;. Tại thời điểm này, các yếu tố ràng buộc châu Âu với Mỹ, và ràng buộc Trung Quốc với Nga, dường như chỉ có thể thay đổi ở bên rìa.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng lợi nhuận được tính. Các vấn đề thương mại và đầu tư, trong khi gây rắc rối và liên quan chặt chẽ với chính trị trong nước, thường là dễ uốn nắn nhất. Những lời hứa có thể được thực hiện, &quot;các thỏa thuận của giới quyền quý&quot; được ký kết để tránh làm tổn hại đến thương mại và lòng tin lẫn nhau. Các ủy ban hỗn hợp - thứ mà EU và Trung Quốc đã có rất nhiều - có thể chuẩn bị nghiên cứu các vấn đề như tiếp cận bình đẳng đối với đầu tư nước ngoài.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Những bước đi nhỏ như vậy có thể không tạo ra các loại tiêu đề như Ý gia nhập BRI đã có năm năm trước, nhưng trong môi trường nghi ngờ Trung quốc hiện nay, chúng có thể hữu ích và được hoan nghênh.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Tác giả Ronald H. Linden là giáo sư khoa chính trị học đã nghỉ hưu và là giám đốc nghiên cứu châu Âu tại Đại học Pittsburgh.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Trần H Sa lược dịch từ The Hill. ... 07 / 05 / 2024.&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/2778804273693920133'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/2778804273693920133'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/2024/05/tap-can-binh-tham-mot-chau-au-nghi-ngo.html' title='Tập Cận Bình thăm một châu Âu &#39;nghi ngờ Trung quốc&#39; ( &#39;Sinosceptic&#39; ).'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438.post-2532845916963699217</id><published>2024-05-05T19:27:00.001+07:00</published><updated>2024-05-05T19:27:09.250+07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Châu Á"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Chính trị"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Ngoại giao"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Quân sự"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="TIN TỨC"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Việt nam"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Địa Chính Trị"/><title type='text'>Việt Nam đang nóng lên với vũ khí theo mô hình NATO ? Một khẩu lựu pháo vạm vỡ của Hàn Quốc nắm giữ manh mối.</title><content type='html'>&lt;div&gt;Lựu pháo K9 bền bỉ của Hàn Quốc đã thu hút sự quan tâm từ Hà Nội khi nước này tìm cách đa dạng hóa vũ khí, thoát khỏi lệ thuộc vũ khí của Nga.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng việc chuyển sang vũ khí tiêu chuẩn NATO có thể báo hiệu ý định của Việt Nam nhằm chống lại Trung Quốc, các nhà phân tích nói.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tác giả Seong Hyeon Choi, Ngày 4 tháng 5 năm 2024....South China Morning Post.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sự quan tâm của Việt Nam trong việc mua lựu pháo của Hàn Quốc có thể làm dấy lên lo ngại ở Bắc Kinh, các nhà phân tích cho biết, vì nó cho thấy Hà Nội &quot;sẵn sàng được đồng minh của Mỹ trang bị khả năng chống lại Trung Quốc&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Gặp nhau tại Hà Nội vào ngày 23 tháng Tư, Thứ trưởng Quốc phòng Việt Nam Hoàng Xuân Chiến,&amp;nbsp; và người đồng cấp Hàn Quốc Kim Seon-ho đã đồng ý &quot;tăng cường hơn nữa sự hợp tác thiết thực trong các lĩnh vực khác nhau,&amp;nbsp; như công nghiệp quốc phòng và hợp tác hậu cần&quot;, Bộ Quốc phòng cho biết.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ông Chiến nói Việt Nam &quot;đánh giá cao&quot; các hệ thống vũ khí của Hàn Quốc và bày tỏ ý định mua pháo tự hành Thunder K9 của Hàn Quốc, với sự hợp tác của Seoul.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nguyễn Hồng Phong,&amp;nbsp; một chỉ huy pháo binh Việt Nam,&amp;nbsp; cho biết Hà Nội bày tỏ hy vọng về một &quot;mở đầu nhanh chóng&quot; cho K9 trong một cuộc họp khác với ông Kim vào ngày 25 tháng Tư.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Theo Bộ Quốc phòng Hàn Quốc, trong chuyến thăm Hàn Quốc năm ngoái, ông Phong đã đích thân xác nhận các tiêu chuẩn cao của lựu pháo.&amp;nbsp; Bộ Quốc phòng Hàn Quốc cho biết &quot;Ông ấy nói rằng nếu lựu pháo K9 được đưa vào Việt Nam,&amp;nbsp; chúng có thể được khai triển cho lữ đoàn pháo binh 204&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bộ trưởng Quốc phòng Việt Nam Phan Văn Giang và các đại biểu khác đã tham dự một cuộc thao diễn K9 trong chuyến thăm Hàn Quốc vào tháng Ba năm ngoái.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;K9 là pháo tự hành cỡ nòng 155 ly/52 do Hanwha Aerospace của Hàn Quốc phát triển và sản xuất. Nó có thể mang tới 48 viên đạn và có khả năng bắn sáu viên đạn mỗi phút với tầm bắn 60km (37 dặm).&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Kể từ khi được khởi đầu vào năm 1999, K9 đã trở thành một trong những mặt hàng xuất khẩu lớn nhất của ngành công nghiệp quốc phòng Hàn Quốc, chiếm hơn một nửa số đơn đặt hàng lựu pháo trên toàn thế giới.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cho đến nay, hơn 1.400 chiếc pháo tự hành K9 đã hoặc sẽ được xuất khẩu sang 8 quốc gia - Thổ Nhĩ Kỳ, Ba Lan, Phần Lan, Estonia, Ấn Độ, Na Uy, Úc và Ai Cập - sáu trong số đó là các quốc gia thành viên NATO hoặc đồng minh của Mỹ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nòng 155 ly là đạn pháo tiêu chuẩn NATO hiếm khi được sản xuất ở Nga hoặc Trung Quốc, với lựu pháo PLZ-45 của Trung Quốc là một trong số ít ngoại lệ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Việt Nam được cho là đang tìm cách mua tới 108 khẩu lựu pháo K9 để thay thế pháo đã lỗi thời. Theo Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế, pháo binh Việt Nam gồm có các hệ thống vũ khí đã có tuổi đời hàng chục năm,&amp;nbsp; bao gồm 30 lựu pháo tự hành 152,4 ly từ thời Liên Xô và 360 bệ phóng rocket đa nòng Type 63 của Trung Quốc. Nước này cũng vận hành một số lượng không xác định lựu pháo do Mỹ sản xuất thu được trong chiến tranh Việt Nam,&amp;nbsp; nhưng các hệ thống vũ khí tiêu chuẩn NATO chỉ chiếm một phần tương đối nhỏ trong kho vũ khí của Việt Nam.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Theo ông Nguyễn Khắc Giang, một thành viên thỉnh giảng của Chương trình Nghiên cứu Việt Nam tại Viện ISEAS-Yusof Ishak của Singapore,&amp;nbsp; sự quan tâm của Việt Nam đối với lựu pháo K9 là một phần của chiến lược &quot;đa dạng hóa&quot; nguồn vũ khí ở bên ngoài nước Nga, quốc gia vốn cung cấp khoảng 80% vũ khí của Việt Nam.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ông Giang nói &quot;Một yếu tố quan trọng trong sự quan tâm của Việt Nam là sự sẵn sàng chuyển giao công nghệ của Hàn Quốc,&amp;nbsp; một lợi thế đáng kể khi Hà Nội tìm cách tăng cường khả năng sản xuất hàng quân sự ở trong nước&quot;.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&quot;Khả năng mua K9 cũng sẽ hỗ trợ những nỗ lực không ngừng của Việt Nam nhằm hiện đại hóa phần cứng quân sự của mình&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Yang Uk, một nhà nghiên cứu tại Viện Nghiên cứu Chính sách Asan ở Seoul,&amp;nbsp; cho biết khả năng tương thích của đạn dược sẽ là một thách thức chính trong việc mua vũ khí của Hàn Quốc, vì nó sẽ yêu cầu quân đội Việt Nam thay thế tất cả đạn pháo 152 ly của Nga.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tuy nhiên, ông nói, K9 sẽ là một &quot;hệ thống vũ khí tốt&quot; trong việc kềm chế sức mạnh quân sự của Trung Quốc, xét về giá cả và khả năng của nó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ông Yang nói &quot;tự thân đạn dược sẽ là vấn đề hoàn toàn khác, vì vậy điều này có thể có nghĩa là vũ khí cỡ nòng lớn của Việt Nam sẽ dần dần chuyển sang tiêu chuẩn NATO&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&quot;Điều đó có nghĩa là Việt Nam sẵn sàng được trang bị các khả năng để chống lại Trung Quốc... Nếu bạn nhìn vào các trường hợp trước đây, Ấn Độ cũng đã mở đầu với K9 để đáp trả Pakistan, nhưng nó cũng có ý nghĩa chống lại Trung Quốc&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Việt Nam đã tìm cách theo đuổi một chiến lược cân bằng trong bối cảnh cạnh tranh Mỹ-Trung kéo dài.&amp;nbsp; Mặc dù tranh chấp lãnh thổ ở Biển Đông, Trung Quốc và Việt Nam đã duy trì mối quan hệ tương đối ổn định,&amp;nbsp; trái ngược với căng thẳng quân sự giữa Bắc Kinh và Manila, vốn cũng là một bên tranh chấp đối đầu với Trung quốc.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bộ trưởng Quốc phòng Trung Quốc Dong Jun đã đến Việt Nam vào tháng trước cho chuyến đi đầu tiên ra bên ngoài Trung Quốc kể từ khi nhậm chức, và đồng ý với người đồng cấp Việt Nam thiết lập một đường dây nóng hải quân.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trong khi đó, theo Reuters,&amp;nbsp; Washington được cho là đã đề nghị bán máy bay F-16 cho Việt Nam, khi Hà Nội nâng cấp quan hệ Mỹ lên vị thế ngoại giao cao nhất - cùng với Trung Quốc và Nga -&amp;nbsp; lúc Tổng thống Joe Biden đến thăm vào tháng 9 năm ngoái.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ông Giang nói &quot;Trung Quốc, tự thân là một nhà xuất khẩu vũ khí lớn, có thể xem dòng chảy vũ khí ngày càng tăng của Hàn Quốc vào Đông Nam Á với sự lo ngại, coi đó vừa là sự cạnh tranh trên thị trường vũ khí vừa là thách thức địa chính trị,&amp;nbsp; đặc biệt là khi những vũ khí này được xuất khẩu sang các nước liên quan đến tranh chấp hàng hải với Trung Quốc&quot;.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Kapil Kajal, một nhà phân tích chiến tranh trên bộ ở châu Á-Thái Bình Dương tại công ty tình báo quân sự toàn cầu Janes,&amp;nbsp; đồng ý rằng những căng thẳng ở Biển Đông đặt Bắc Kinh vào thế bất lợi khi trở thành nhà cung cấp vũ khí quan trọng cho Hà Nội.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ông nói rằng trong khi việc mua sắm thiết bị quốc phòng của Việt Nam từ Hàn Quốc tập trung vào việc đa dạng hóa chuỗi cung ứng,&amp;nbsp; đó cũng là một phần của &quot;chiến lược phòng ngừa rủi ro&quot; trong bối cảnh căng thẳng Mỹ-Trung.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&quot;Việt Nam tìm cách duy trì sự cân bằng giữa mối quan hệ với các cường quốc để tránh phụ thuộc quá nhiều vào bất kỳ quốc gia nào&quot;, ông Kajal nói.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&quot;Điều này cho phép Việt Nam tăng cường quan hệ song phương với nhiều quốc gia... Việc Việt Nam nhập khẩu vũ khí tiêu chuẩn NATO có thể báo hiệu một sự thay đổi chiến lược theo hướng tương tác với các lực lượng NATO,&amp;nbsp; có khả năng tăng cường quan hệ với Mỹ và các đồng minh&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Zachary Abuza, giáo sư tại Đại học Chiến tranh Quốc gia ở Washington, chuyên về Đông Nam Á,&amp;nbsp; cho biết cuộc xâm lược của Nga vào Ukraine đã thúc đẩy Việt Nam tìm kiếm các nguồn vũ khí thay thế, khi các lệnh trừng phạt quốc tế nhắm lên Nga làm gia tăng sự không chắc chắn về chuỗi cung ứng quốc phòng của nước này.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tuy nhiên, ông nói, Hà Nội sẽ kềm chế không mua vũ khí từ Bắc Kinh vì Trung Quốc đặt ra một &quot;mối đe dọa quân sự&quot; đối với Việt Nam, với nhiều vũ khí tiêu chuẩn NATO được dự kiến sẽ dần dần xuất hiện trong quân đội Việt Nam.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ông Abuza nói &quot;Trung Quốc đặt ra một mối đe dọa quân sự đối với Việt Nam.&amp;nbsp; Hà Nội sẽ không bao giờ mua vũ khí từ Bắc Kinh, và Bắc Kinh sẽ không có khả năng bán vũ khí cho Hà Nội&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&quot;Tôi nghĩ Việt Nam đã và đang quan tâm... không nghi ngờ gì nữa, bạn sẽ thấy nhiều vũ khí tiêu chuẩn NATO hơn, nhưng nó sẽ ở một số lĩnh vực nhất định và từ từ&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Tác giả Seong Hyeon Choi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Trần H Sa lược dịch từ South China Morning Post... 05 / 05 / 2024.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/2532845916963699217'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/2532845916963699217'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/2024/05/viet-nam-ang-nong-len-voi-vu-khi-theo.html' title='Việt Nam đang nóng lên với vũ khí theo mô hình NATO ? Một khẩu lựu pháo vạm vỡ của Hàn Quốc nắm giữ manh mối.'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438.post-4321312773266008058</id><published>2024-04-29T16:24:00.010+07:00</published><updated>2024-04-29T16:27:49.071+07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="BÌNH LUẬN"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Chính trị"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Hoa Kỳ"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Ngoại giao"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Quân sự"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Thế giới"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Tài Chính."/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Địa Chính Trị"/><title type='text'>Độ tin cậy của Washington với tư cách là một đối tác chiến lược vẫn còn là một dấu hỏi.</title><content type='html'>&lt;div&gt;Tác giả Alexander Clarkson....Ngày 24 Tháng Tư, 2024...World Politic Review.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các nhà lập pháp Mỹ hôm 20/4 đã cảm thấy nhẹ nhõm sau nhiều tháng tê liệt, gói viện trợ trị giá 61 tỷ USD để giúp Ukraine trong cuộc chiến sống còn chống lại Nga, cuối cùng đã được Quốc hội thông qua. Thượng viện đã thông qua dự luật vào ngày 23/4 và Tổng thống Mỹ Joe Biden đã nhanh chóng ký thành luật.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Kể từ tháng 10, những nỗ lực lặp đi lặp lại của các dân biểu đảng Cộng hòa theo chủ nghĩa biệt lập và những thượng nghị sĩ liên kết với cựu Tổng thống Donald Trump nhằm phá hoại viện trợ cho Ukraine, đã trở thành biểu tượng cho sự rối loạn chức năng chính trị của Mỹ. Nhưng ngay cả khi các quan chức Mỹ hiện đang nhanh chóng chuyển sang hỗ trợ quân sự cho Ukraine đã bị trì hoãn từ lâu, các câu hỏi vẫn còn tồn đọng về khả năng của Washington trong việc hành động như một đối tác đáng tin cậy đối với bạn bè, và là một đối thủ kiên quyết đối với kẻ thù&amp;nbsp; của mình.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tùy thuộc vào kết quả bầu cử trong cuộc bầu cử tổng thống và quốc hội vào tháng 11 này, một số thay đổi quan trọng theo thời gian sẽ ảnh hưởng đến khả năng tuân thủ các cam kết chiến lược của Washington. Bất kể Biden hay Trump là người chiến thắng, nổi lên từ những gì mà họ hứa hẹn trong một chiến dịch phân cực tàn bạo, có khả năng bối cảnh chính trị Mỹ sẽ ở trong tình trạng thay đổi liên tục, qua đó sẽ tạo ra những thách thức ngắn hạn, trung hạn và dài hạn cho các đồng minh và các đối tác vốn đang vật lộn để quản lý mối quan hệ với Washington. Trong khi tác động của các cuộc xung đột hiện tại và tương lai, có thể ảnh hưởng đến các nhà hoạch định chính sách ở Washington theo những cách khó dự đoán, một số xu hướng mới nổi đã được nhìn thấy, khi nói đến sự tương tác giữa chính trị trong nước và chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ít nhất là trong ngắn hạn, khả năng cung cấp viện trợ cho Ukraine của chính quyền Biden, một lần nữa cho thấy Washington đã lấy lại năng lực hành động có hiệu quả, ít nhất là cho đến cuộc bầu cử vào tháng 11.&amp;nbsp; Việc các nhà lập pháp cánh hữu theo chủ nghĩa biệt lập như Thượng nghị sĩ Tommy Tuberville từ bỏ nỗ lực ngăn chặn các quy trình bổ nhiệm và phân bổ tài trợ,&amp;nbsp; mà chính quyền Biden cần theo đuổi cho một chiến lược mạch lạc, cũng đã làm giảm mức độ mà đảng Cộng hòa MAGA có thể chủ động làm suy yếu chính sách đối ngoại của Mỹ.&amp;nbsp; Tuy nhiên, sự phân cực ngày càng sâu sắc trong bối cảnh chính trị rạn nứt vào những tháng kể từ bây giờ đến ngày bầu cử,&amp;nbsp; sẽ làm dấy lên sự không chắc chắn hơn nữa về mức độ dễ bị từ bỏ nhanh chóng các cam kết chiến lược lâu dài,&amp;nbsp; từng được cả hai đảng ở Mỹ duy trì hiện nay.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cuộc chiến tại Quốc hội về viện trợ cho Ukraine đã tạo ra những tín hiệu khó hiểu về mức độ mà sự đồng thuận trong chính sách đối ngoại của lưỡng đảng ở Washington, có thể tồn tại nổi hay không, trước sự tấn công mang tính ý thức hệ từ chủ nghĩa biệt lập MAGA của Trump, hoặc cưỡng lại được những yêu cầu nhẹ nhàng hơn về việc cắt giảm, một phần bởi cái gọi là &quot;những người kềm chế&quot; trong cánh tả của Đảng Dân chủ. Việc gần như tất cả các nhà lập pháp Dân chủ, cùng với 101 thành viên đảng Cộng hòa tại Hạ viện và 22 thành viên Cộng hòa tại Thượng viện, đã bỏ phiếu cho dự luật viện trợ Ukraine; cho thấy cơ sở cho sự phối hợp giữa các đảng vẫn còn tồn tại khi họ xác định lợi ích an ninh của Mỹ. Tuy nhiên, sự sẵn sàng của 117 nhà lập pháp đảng Cộng hòa tại Hạ viện và 29 người ở Thượng viện phản đối viện trợ sẽ được các đồng minh của Washington coi là một dấu hiệu đáng lo ngại, cho thấy chủ nghĩa biệt lập dân túy của Trump đã trở nên cực đoan như thế nào trong phần lớn cơ sở chính trị của Hoa Kỳ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sự không chắc chắn liên tục về độ tin cậy lâu dài của Washington với tư cách là một đối tác, có thể được khôi phục đến mức nào có nghĩa là cú sốc địa chính trị do bế tắc của Quốc hội đối với gói viện trợ Ukraine sẽ kéo dài, mặc dù tình trạng bế tắc hiện đã kết thúc. Trong khi Liên minh châu Âu và Anh sẽ tiếp tục tăng cường các nỗ lực nhằm đạt được sự tự lực chiến lược để phòng ngừa chiến thắng của Trump, thì các quốc gia lo ngại về tham vọng của Trung Quốc ở khu vực Ấn Độ -Thái Bình Dương, như Nhật Bản và Đài Loan, sẽ cân bằng sự gia tăng chi tiêu quốc phòng của chính họ với nỗ lực ve vãn đảng Cộng hòa thù địch với Bắc Kinh. Đối với các đối thủ của Mỹ, nếu kết quả bầu cử vào tháng 11 làm tê liệt khả năng khai triển sức mạnh của Washington, sẽ làm dấy lên dự đoán rằng uy tín của Mỹ có thể bị suy yếu một cách lâu dài khi Mỹ theo đuổi leo thang các hành động quân sự hoặc các hành động bí mật.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tuy nhiên, sẽ là vô cùng tự mãn khi cho rằng chiến thắng của ông Biden và Đảng Dân chủ trong cuộc bầu cử năm 2024 có thể đột ngột giải quyết các yếu tố thuộc về cấu trúc,&amp;nbsp; đang làm suy yếu khả năng duy trì nhân tố địa chính trị đáng tin cậy của Washington. Một kết quả sít sao gợi ra những cáo buộc gian lận từ Trump có thể dẫn đến bất ổn chính trị và thậm chí bạo lực hoàn toàn, qua đó sẽ làm suy yếu khả năng Washington đóng một vai trò chủ động trên toàn cầu trong nhiều tháng hoặc thậm chí nhiều năm. Ngay cả một kết quả dễ chịu hơn, vô hiệu hóa những nỗ lực của Trump nhằm tạo ra sự hỗn loạn, vẫn sẽ dẫn đến sự hiện diện của hàng chục thượng nghị sĩ và hơn 150 dân biểu ở Hạ viện liên kết với cánh MAGA của Đảng Cộng hòa, sẵn sàng phá hoại các quy trình quản trị căn bản.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nếu việc những người theo chủ nghĩa biệt lập MAGA tiếp quản hoàn toàn Đảng Cộng hòa được củng cố, thì chiến thắng của Biden sẽ chỉ mang lại một vài năm ổn định cho chính sách đối ngoại của Mỹ trong trung hạn, mà không giải quyết được các rủi ro địa chính trị cực đoan hơn. Các kịch bản mà trong đó Trump, Thượng nghị sĩ J.D. Vance hoặc những người theo chủ nghĩa biệt lập nhiệt thành khác, xa lánh các nhà lập pháp Cộng hòa còn lại vốn đã cam kết với NATO, sẽ khiến cho sự sống còn của các trụ cột chính trong chính sách đối ngoại của Mỹ, phụ thuộc vào kết quả của mọi cuộc bầu cử tổng thống và quốc hội. Một môi trường chính trị trong nước ở Mỹ, mà trong đó chính sách thương mại và đối ngoại thay đổi dữ dội từ chủ nghĩa biệt lập sang cam kết hạn chế, đến chủ nghĩa can thiệp hoàn toàn và quay ngược trở lại, sẽ dẫn đến việc uy tín của Washington bị suy giảm nhanh chóng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Danh tiếng về độ tin cậy chỉ có thể được khôi phục qua dài hạn bằng cách xây dựng lại sự đồng thuận rộng rãi của lưỡng đảng về các tiêu chí căn bản trong chính sách đối ngoại của Mỹ. Tái lập một khuôn khổ khái niệm chung để xác định lợi ích chiến lược, giúp đỡ các đồng minh và răn đe các đối thủ sau nhiều thập kỷ bị phân cực chính trị, chắc chắn sẽ là một quá trình đầy đau khổ. Một thất bại của chính quyền Biden trong nhiệm kỳ thứ hai để tái lập danh tiếng như vậy sẽ bảo đảm rằng thiệt hại đối với danh tiếng của Hoa Kỳ, gây ra bởi sự trỗi dậy của Trump không còn có thể sửa chữa được nữa.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một quá trình xây dựng sự đồng thuận lâu dài như vậy có thể thu hút sự ủng hộ từ cả hai đảng chính, cũng như cử tri, cũng sẽ là điều kiện tiên quyết thiết yếu, để giải quyết các vấn đề rắc rối mang tính cấu trúc căn bản, có khả năng làm giảm thẩm quyền khai triển sức mạnh của Washington trên quy mô toàn cầu. Nỗ lực to lớn để trang bị lại nền kinh tế Mỹ đối với quá trình chuyển đổi thân thiện với môi trường địa chính trị ngày càng tăng, sẽ cần phải được duy trì với sự hỗ trợ của cả hai đảng qua nhiều chu kỳ bầu cử, để có được bất kỳ tác động lâu dài nào. Hơn nữa, tình trạng suy yếu của Hải quân Hoa Kỳ vào thời điểm mà các kế hoạch mở rộng hải quân của Bắc Kinh đang buộc Mỹ phải tập trung trở lại ở Ấn Độ -Thái Bình Dương, sẽ đòi hỏi sự phối hợp liên tục giữa các nhà lãnh đạo của đảng Cộng hòa và đảng Dân chủ về các quyết định đầu tư khó khăn khi nói đến ngân sách quốc phòng trong tương lai.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một nỗ lực rộng lớn hơn như vậy để khôi phục sự đồng thuận lưỡng đảng về chính sách quốc phòng và chính sách đối ngoại bên trong hệ thống chính trị Mỹ, chắc chắn sẽ dẫn đến việc đàm phán lại một số tiêu chí theo những đường lối mà sẽ thay đổi cách Washington tiếp cận với các đồng minh cũng như các đối thủ. Việc xoa dịu sự thất vọng về mức độ cam kết của Mỹ ở châu Âu, Trung Đông và châu Phi giữa các bộ phận của đảng Cộng hòa và Dân chủ sẽ bị lôi kéo vào chủ nghĩa biệt lập hoặc chủ trương kềm chế trong đối ngoại, có thể dẫn đến việc giảm dấu ấn quân sự của Washington ở bên ngoài Ấn Độ - Thái Bình Dương. Trong một môi trường mà cái giá của sự cam kết liên tục của Washington đối với NATO và các đồng minh khác, về lý thuyết, có nghĩa là vai trò quân sự toàn cầu của Mỹ sẽ ít hơn trên thực tế, EU và Anh sẽ phải duy trì sự tập trung của họ vào tự lực chiến lược trong một khoảng thời gian dài hạn ở tương lai.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mặc dù các cam kết với Israel có khả năng sống sót sau những tranh cãi hiện tại về cuộc chiến ở Gaza, sự thất vọng với các động lực địa chính trị ở Trung Đông vào thời điểm Mỹ không còn nhập khẩu nhiều dầu từ vùng Vịnh, khiến sự xói mòn lợi ích của Mỹ trong khu vực trở thành một sản phẩm phụ tiềm năng khác, cho&amp;nbsp; sự đồng thuận về chính sách đối ngoại của lưỡng đảng sẽ được đàm phán lại. Sự rút lui dần dần của Mỹ sẽ buộc các cường quốc láng giềng như EU và Ấn Độ đóng vai trò tích cực hơn trong việc tìm kiếm một trạng thái cân bằng địa chính trị mới ở Trung Đông, vào thời điểm mà các nhân tố khác nhau ở địa phương (Iran, Arab Saudi, Israel, v..v... ) đang đa dạng hóa danh mục vốn đầu tư của họ khi nói đến các đối tác quốc tế, bao gồm cả Trung Quốc và Nga.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các cuộc tranh luận ác liệt về người di cư và kiểm soát biên giới được thúc đẩy bởi chủ nghĩa dân túy MAGA của Trump, đã đan xen các tranh chấp về chính sách đối ngoại với những lo lắng trong nước, điều này sẽ khiến việc xây dựng lại sự đồng thuận lưỡng đảng ở Washington về quan hệ với các quốc gia ở Mỹ Latinh và Caribe đặc biệt khó khăn. Trong ngắn hạn, đảng Dân chủ và đảng Cộng hòa ôn hòa có thể làm chệch hướng yêu cầu của MAGA về các cuộc tấn công bằng máy bay không người lái và các cuộc đột kích của lực lượng đặc nhiệm Mỹ chống lại các băng đảng ma túy trên đất Mexico. Nhưng mức độ mà những yêu cầu hành động triệt để như vậy hấp dẫn các bộ phận quan trọng của cử tri Hoa Kỳ, điều này sẽ ảnh hưởng đến các tiêu chí của bất kỳ sự đồng thuận chính sách đối ngoại nào đã được tái lập. Mặc dù đó là một kịch bản &quot;thiên nga đen&quot; (khó lường và không thể được dự đoán trước được, gây ra các hậu quả nghiêm trọng) ít có khả năng xảy ra hơn, một môi trường mà trong đó cả đảng Dân chủ và Cộng hòa cuối cùng cạnh tranh xem ai có thể cứng rắn hơn với các quốc gia láng giềng ở Mỹ Latinh và Caribe, có thể gây phản tác dụng một cách tồi tệ, bằng cách làm suy yếu sự ổn định ở Tây bán cầu vốn cho phép Mỹ khai triển sức mạnh trên quy mô rộng hơn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nếu không có nỗ lực phối hợp để xây dựng lại sự đồng thuận chính sách đối ngoại của lưỡng đảng như vậy, thí điểm thành công ở dự luật viện trợ Ukraine vừa được Quốc hội thông qua vào tuần trước, sẽ dịch chuyển theo hướng đi xuống như một thời gian nghỉ ngơi ngắn ngủi, trong bối cảnh cấu trúc rộng lớn hơn của sự suy giảm của Mỹ với tư cách là một cường quốc toàn cầu. Ngay cả chiến thắng của ông Biden trong cuộc bầu cử tổng thống vào tháng 11 cũng sẽ chỉ dẫn đến một trạng thái cân bằng tạm thời nếu đảng Cộng hòa và đảng Dân chủ không đàm phán lại một khuôn khổ chung,&amp;nbsp; nhằm bảo đảm tính liên tục lâu dài trong việc theo đuổi các mục tiêu chiến lược. Tất cả những gì mà các nhà hoạch định chính sách châu Âu có thể làm là hy vọng các đối tác Mỹ của họ tận dụng các cơ hội để xây dựng lại sự đồng thuận lưỡng đảng ở Washington, và bảo đảm rằng EU có thể tự bảo vệ cho riêng mình nếu những cơ hội đó bị lãng phí.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Tác giả Alexander Clarkson là giảng viên nghiên cứu châu Âu tại King&#39;s College London. Nghiên cứu của ông khám phá tác động của các cộng đồng người di cư xuyên quốc gia đối với chính trị của Đức và châu Âu sau năm 1945, cũng như việc quân sự hóa hệ thống biên giới của Liên minh châu Âu đã ảnh hưởng đến mối quan hệ với các quốc gia láng giềng như thế nào.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Trần HSa lược dịch từ World Politic Review.... 29 / 04/ 2024.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/4321312773266008058'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/4321312773266008058'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/2024/04/o-tin-cay-cua-washington-voi-tu-cach-la.html' title='Độ tin cậy của Washington với tư cách là một đối tác chiến lược vẫn còn là một dấu hỏi.'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438.post-8047800337325029402</id><published>2024-04-24T19:35:00.005+07:00</published><updated>2024-04-24T19:35:42.496+07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="BÌNH LUẬN"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Châu Á"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Chính trị"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Hoa Kỳ"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Ngoại giao"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Nhật bản."/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Địa Chính Trị"/><title type='text'>Lời kêu gọi đáng chú ý của Nhật Bản đối với sự lãnh đạo của Mỹ.</title><content type='html'>&lt;div&gt;Tác giả&amp;nbsp; Jeffrey W. Hornung.... Ngày 22 Tháng Tư, 2024... RAND.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một điều khá gây chú ý đã xảy ra trong chuyến thăm Washington của Thủ tướng Nhật Bản Fumio Kishida vào tuần trước. Đó không phải là các thỏa thuận song phương trên phạm vi rộng, mặc dù có rất nhiều điều để hoan nghênh cho một liên minh mà bây giờ dường như thực sự mang tính toàn cầu.&amp;nbsp; Việc ông Kishida có bài phát biểu tại phiên họp chung của Quốc hội cũng không phải là chuyện này. Thậm chí cũng không phải là hội nghị thượng đỉnh ba bên bao gồm Tổng thống Philippines Ferdinand Marcos Jr., trong đó nêu bật sự liên kết giữa các đồng minh của Mỹ chống lại sự xâm lược của Trung Quốc.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Không, điều nổi bật tuần trước là việc một nhà lãnh đạo Nhật Bản xuất hiện trước Quốc hội và yêu cầu Hoa Kỳ hành động như một cường quốc toàn cầu.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các vai trò trong lịch sử đã bị đảo ngược. Trong phần lớn thời kỳ Chiến tranh Lạnh, Mỹ đã thúc đẩy Nhật Bản tham gia nhiều hơn vào các vấn đề toàn cầu ngoài các vấn đề kinh tế.&amp;nbsp; Trong những ngày Chiến tranh Lạnh dần mất đi tầm quan trọng, và đặc biệt là sau khi nó kết thúc, Washington đã gây áp lực to lớn lên Tokyo để hành động theo những cách tương xứng với sức mạnh kinh tế của Nhật.&amp;nbsp; Trong Chiến tranh vùng Vịnh, chính quyền George H.W. Bush đã cố gắng khiến Nhật Bản vượt lên trên sự hỗ trợ tài chính,&amp;nbsp; dẫn đến những lời chỉ trích nặng nề về ngoại giao ngân phiếu của Nhật Bản khi nước này không làm như yêu cầu. Khi cuối cùng Nhật gửi tàu quét mìn đến Vịnh Ba Tư sau khi chiến tranh kết thúc, Hoa Kỳ đã chỉ trích sự hỗ trợ của Nhật Bản là &quot;quá ít, quá muộn&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sau đó 10 năm, lịch sử gần như lặp lại trong Chiến tranh Iraq. Một lần nữa, Hoa Kỳ đã thúc đẩy mạnh mẽ để lôi kéo Nhật Bản tham gia, đặc biệt là vì rất nhiều dầu của Nhật Bản đến từ Trung Đông.&amp;nbsp; Lần này, áp lực cụ thể hơn, Mỹ yêu cầu Nhật hãy &quot;đưa quân đội tham gia cuộc chiến&quot; và &quot;thể hiện sự ủng hộ&quot; như một thành viên hữu hình sẵn sàng trong liên minh.&amp;nbsp; Chính quyền Junichiro Koizumi đã thực hiện một cách nhanh chóng, dẫn đến sự trẻ hóa của liên minh Mỹ-Nhật Bản,&amp;nbsp; kể từ đó liên minh đã tăng tốc.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các ví dụ hiện sinh khác, đến nỗi Nhật Bản có từ riêng để chỉ áp lực do Hoa Kỳ gây ra, &quot;beiatsu&quot;, có nghĩa đen là &quot;áp lực của Hoa Kỳ&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sự thất vọng của Mỹ là điều dễ hiểu.&amp;nbsp; Nhật Bản, một nền kinh tế hùng mạnh với phạm vi toàn cầu và là một lực lượng quốc phòng tiên tiến, liên tục tránh tham gia những vấn đề nằm bên ngoài lợi ích quốc gia của Nhật.&amp;nbsp; Tuy nhiên, Nhật Bản đã bị trói buộc bởi lịch sử của chính họ.&amp;nbsp; Ngoài việc lo ngại các nước khác sẽ phản ứng như thế nào, và thậm chí có thể thiếu tự tin vào sức mạnh của chính mình, Tokyo nhận thấy dễ dàng hơn khi để việc duy trì trật tự quốc tế dành cho Hoa Kỳ.&amp;nbsp; Washington có thể cảm thấy thoải mái với vai trò cảnh sát toàn cầu, nhưng khi tìm đến đồng minh để được hỗ trợ, đặc biệt là sau Chiến tranh Lạnh, Tokyo thường chỉ cung cấp hỗ trợ tài chính.&amp;nbsp; Kết quả là sự thất vọng ở Hoa Kỳ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng Tokyo đã chú ý. Trong hai thập kỷ qua, đã có một sự thay đổi đáng chú ý trong hành vi của Nhật Bản.&amp;nbsp; Thật không may, nhiều người ở Washington đã bỏ lỡ sự nổi lên của Nhật Bản như một tác nhân chủ động hơn nhiều, trong việc duy trì trật tự quốc tế.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cho dù đó là sự ủng hộ mạnh mẽ của Nhật Bản đối với Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển; hay giúp đở các nước ở khu vực trong hỗ trợ nhận thức về lĩnh vực hàng hải và khả năng bảo vệ bờ biển; hoặc tiếng nói ngày càng tăng về các vấn đề truyền thống không liên quan trực tiếp đến quốc phòng của chính Nhật bản,&amp;nbsp; như tương lai của Đài Loan và Ukraine, Nhật Bản đã tìm thấy thói quen của mình. Ngày nay, họ đang hợp tác trong các đội hình &quot;liên kết tiểu đa phương&quot; bao gồm Úc, Vương quốc Anh, Ấn Độ, Hàn Quốc và các nước khác.&amp;nbsp; Có thể cho rằng tấm gương sáng chói của việc Nhật Bản chủ động là chiến lược Ấn Độ - Thái Bình Dương Tự do và Rộng mở, mà các quốc gia khác - bao gồm cả chính Hoa Kỳ - đã áp dụng như của riêng họ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Điều đó đưa chúng ta đến bài phát biểu tuần trước. Đối với một quốc gia bị đánh giá thấp về các cam kết quốc tế,&amp;nbsp; hoặc trong lịch sử bị Mỹ chỉ trích vì trốn tránh trách nhiệm,&amp;nbsp; Thủ tướng Nhật Bản đã lật ngược tình thế với Washington theo cách mà ít người dự kiến.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bài phát biểu của ông Kishida nhấn mạnh tầm quan trọng ở vai trò lãnh đạo của Mỹ trên thế giới.&amp;nbsp; Ông nhắc nhở Quốc hội Mỹ rằng chính Hoa Kỳ đã định hình trật tự quốc tế trong thế giới hậu chiến thông qua mọi khía cạnh của sức mạnh quốc gia.&amp;nbsp; Ông cũng nhắc nhở người nghe rằng chính Hoa Kỳ đã đấu tranh cho tự do và dân chủ, bao gồm cả &quot;những hy sinh cao cả&quot; khi cần thiết,&amp;nbsp; để &quot;thực hiện cam kết của Mỹ đối với một thế giới tốt đẹp hơn&quot;.&amp;nbsp; Và trong một dòng rõ ràng dành cho những người theo chủ nghĩa cô lập trong Hạ viện, ông Kishida khẩn khoản : &quot;Thế giới cần Mỹ tiếp tục đóng vai trò then chốt này trong công việc của các quốc gia&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ông Kishida rất khéo léo trong cách tiếp cận của mình.&amp;nbsp; Thay vì chỉ trích Hoa Kỳ, ông nói với Hạ viện rằng ông phát hiện ra &quot;một dòng chảy ngầm của sự tự nghi ngờ&quot; trong một số người về vai trò của Mỹ trên thế giới.&amp;nbsp; Sau đó, lật lại kịch bản về hàng thập kỷ &quot;beiatsu&quot; (áp lực của Hoa kỳ), Kishida lược qua hàng loạt thách thức mà thế giới ngày nay phải đối mặt,&amp;nbsp; và tuyên bố một cách chắc chắn rằng Hoa Kỳ không đơn độc.&amp;nbsp; Trong khi ông nhận ra bản chất không thể thiếu trong vai trò lãnh đạo của Mỹ và cảnh báo những nguy cơ tiềm ẩn đang chờ đợi nếu Mỹ trốn tránh trách nhiệm đó,&amp;nbsp; Kishida nói với các thành viên Quốc hội Mỹ rằng Nhật Bản sát cánh với Mỹ như một trong những người bạn thân thiết nhất,&amp;nbsp; để khuyến khích nước này hoàn thành những trách nhiệm đó một lần nữa.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhật Bản rõ ràng coi trọng vai trò đồng minh của Mỹ.&amp;nbsp; Nhật đã và đang làm nhiều việc trong nước để cho phép một tư thế chủ động hơn trong mọi khía cạnh của sức mạnh quốc gia.&amp;nbsp; Với lịch sử của &quot;beiatsu&quot;, sự nổi lên của Nhật Bản trong hai thập kỷ qua để trở thành một đối tác sẵn sàng và có khả năng hơn nhằm mang gánh nặng lớn hơn trong việc duy trì trật tự quốc tế là điều đáng hoan nghênh.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đó cũng là điều làm cho bài phát biểu của ông Kishida trở nên đáng chú ý, làm nổi bật mối quan tâm ở Nhật Bản về sự căng thẳng trong chính trị Mỹ vốn không ủng hộ vai trò lãnh đạo toàn cầu của Mỹ. Tuy nhiên, không giống như những lời chỉ trích của Mỹ đối với Nhật Bản trong những năm trước, bài phát biểu của ông Kishida không chứa đựng sự chỉ trích hay cáo buộc nào. Chỉ cần một sự khẩn khoản từ một trong những đồng minh thân cận nhất của Mỹ với các thành viên của Quốc hội, để Hoa kỳ quay trở lại và trở thành nhà vô địch của trật tự quốc tế mà họ biết nước Mỹ có thể làm được.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Tác giả Jeffrey W. Hornung là người đứng đầu về Nhật Bản trong Bộ phận Nghiên cứu An ninh Quốc gia và là nhà chính trị&amp;nbsp; học cao cấp tại RAND. Ông cũng là giáo sư trợ giảng tại Đại học Georgetown.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Trần H Sa lược dịch từ RAND. ... 24 / 04 / 2024.&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/8047800337325029402'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/8047800337325029402'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/2024/04/loi-keu-goi-ang-chu-y-cua-nhat-ban-oi.html' title='Lời kêu gọi đáng chú ý của Nhật Bản đối với sự lãnh đạo của Mỹ.'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438.post-3934715763072131046</id><published>2024-04-23T19:01:00.013+07:00</published><updated>2024-04-23T19:24:33.242+07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="BÌNH LUẬN"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Chính trị"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Hoa Kỳ"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Kinh Tế"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Trung quốc"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Tài Chính."/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Xã Hội"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Địa Chính Trị"/><title type='text'>Các mạng lưới Trung Quốc dọn sạch tiền bẩn có quy mô lớn bằng cách nào.</title><content type='html'>&lt;div&gt;Những &quot;ngân hàng&quot; bóng tối này đang trở thành những nhà tài chính được các băng nhóm tội phạm xuyên quốc gia lựa chọn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;The Economist ...Ngày 22 Tháng Tư,&amp;nbsp; 2024.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ngày nay,&amp;nbsp; đúng là hiếm thấy Mỹ và Trung Quốc hợp tác về bất cứ thứ gì.&amp;nbsp; Trong chuyến thăm ba ngày tới Bắc Kinh và Thượng Hải, bắt đầu từ ngày 24 / 04, Ngoại trưởng Mỹ Antony Blinken sẽ thúc ép nước chủ nhà ngừng gửi những vật liệu liên quan đến vũ khí cho các ngành công nghiệp quốc phòng của Nga.&amp;nbsp; Sẽ là may lắm ông ấy mới nhận được một nụ cười lịch sự.&amp;nbsp; Vì vậy, thật đáng chú ý khi hai nước gần đây đã quyết định tăng cường hỗ trợ lẫn nhau trong một lĩnh vực khác : cuộc chiến chống rửa tiền. Trong tháng này, họ đã khởi động một diễn đàn song phương mới để thảo luận về vấn đề này. Không giống như Nga, nó là một điều to lớn đối với cả hai nước.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mối đe dọa đã gia tăng trong những năm gần đây, được thúc đẩy bởi các mạng lưới ngầm của Trung Quốc được trang bị các công nghệ mới, qua đó có thể cho phép rửa sạch tiền bẩn trong vài phút. Đối với các băng nhóm tội phạm xuyên quốc gia trên toàn thế giới, những &quot;ngân hàng&quot; bóng tối này đang trở thành những nhà tài chính được lựa chọn. Trấn áp bọn họ đòi hỏi hai siêu cường phải nói chuyện. Về điều đó, ít nhất, họ đồng ý.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ở Mỹ,&amp;nbsp; mối đe dọa là vấn đề sinh tử. Trong 12 tháng tính đến tháng 11/2023, hơn 105.000 người Mỹ đã thiệt mạng do xử dụng ma túy quá liều,&amp;nbsp; chủ yếu là fentanyl và các loại thuốc phiện tổng hợp khác được buôn lậu vào Mỹ từ Mexico. Con số người chết bất hạnh đó cao gấp đôi so với tính đến tháng 11 năm 2015. Các ngân hàng ngầm của Trung Quốc đóng một vai trò quan trọng trong việc này, bằng cách cho phép các băng nhóm ở Mexico rửa tiền thu được của họ một cách nhanh chóng,&amp;nbsp; và với chi phí rất thấp.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trong một bài báo được xuất bản vào năm 2021 bởi Tạp chí Tình báo Mỹ, Virginia Kent của Bộ Ngoại giao và Robert Gay của Đại học Tình báo Quốc gia ở Maryland đã viết về một &quot;cuộc đảo chính không đổ máu&quot; bởi các tổ chức xử lý tiền của Trung Quốc, lưu ý rằng, trong những năm gần đây, họ đã thay thế phần lớn những tổ chức cây nhà lá vườn ở Mexico trước đây được xử dụng cho mục đích này. Các tác giả (bày tỏ quan điểm cá nhân của họ) gọi các nhà khai thác Trung Quốc này là &quot;một kẻ thù rửa tiền mới và nhiều thách thức hơn&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Chính phủ Mỹ đã gióng lên hồi chuông cảnh báo. Trong “Đánh giá rủi ro rửa tiền quốc gia” năm 2022,&amp;nbsp; Bộ Tài chính Hoa Kỳ nhấn mạnh sự liên quan với nguồn tài chính bất hợp pháp của Trung Quốc, nói rằng những kẻ buôn bán ma túy đang ngày càng xử dụng nó nhiều hơn. Báo cáo như vậy mới nhất, được công bố vào tháng 2, cho biết các tổ chức rửa tiền của Trung Quốc đã trở nên “phổ biến hơn” và hiện là “một trong những đối tượng chính rửa tiền một cách chuyên nghiệp ở Hoa Kỳ và trên toàn cầu”.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các cơ quan chức năng khác cũng đã vào cuộc. Năm 2019, Europol, cơ quan cảnh sát của Liên minh châu Âu, cho biết hoạt động rửa tiền của các nhóm tội phạm châu Á, đặc biệt là các nhóm Trung Quốc, là “mối đe dọa ngày càng tăng đối với châu Âu”. Họ gọi các băng đảng Trung Quốc là “cực kỳ linh hoạt” và nói rằng họ đang xử lý “những số tiền thu được đáng kể” từ nhiều hoạt động tội phạm trên lục địa châu Âu. Vào tháng 1, Cơ quan thuộc Liên hiệp quốc về Ma túy và Tội phạm (UNODC) đã báo cáo về một “cuộc cách mạng” đang diễn ra trong “kiến trúc ngân hàng ngầm” ở Đông Nam Á, liên quan đến mọi thứ từ sòng bạc đến tiền điện tử. Các chi tiết mà họ cung cấp cho thấy các băng đảng Trung Quốc đang đứng hàng đầu.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sự lo lắng của Trung Quốc cũng là điều hiển nhiên. Họ lo lắng về đường dẫn do các ngân hàng ngầm cung cấp để trốn tránh các biện pháp kiểm soát ngoại hối nghiêm ngặt của Trung Quốc (dòng vốn chảy ra ngoài, thậm chí bằng các phương tiện hợp pháp, là một vấn đề đau đầu dai dẳng: xem biểu đồ). Người Trung Quốc đại lục không được phép gửi&amp;nbsp; ra nước ngoài hơn 50.000 USD mỗi năm. Đối với nhiều người Trung Quốc giàu có, điều đó là không đủ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Người Trung Quốc thường tìm đến các tổ chức tài chính bất hợp pháp không phải để rửa tiền, mà để chuyển một phần tài sản của họ ra nước ngoài.&amp;nbsp; Nhu cầu như vậy chỉ có khả năng tăng lên khi nền kinh tế Trung Quốc suy thoái.&amp;nbsp; Một số người trong bọn họ là tội phạm, bao gồm cả những quan chức tham nhũng muốn cất giữ những khoản lợi bất chính của chúng ở một nơi nào đó ngoài tầm với của cảnh sát Trung Quốc.&amp;nbsp; Chúng có lý do để lo lắng: nhà lãnh đạo Trung Quốc, Tập Cận Bình, đang tiến hành một cuộc chiến khốc liệt chống hối lộ. Vào năm 2022, văn phòng công tố trưởng Trung Quốc cho biết các nỗ lực chống rửa tiền là một phần trong “chiến lược quan trọng của quốc gia nhằm duy trì an ninh chính trị và an toàn tài chính của đất nước”.&amp;nbsp; Theo truyền thông nhà nước, Trung Quốc đang thực hiện những thay đổi lớn nhất đối với đạo luật chống rửa tiền kể từ khi nó có hiệu lực vào năm 2007.&amp;nbsp; Những thay đổi này có thể bao gồm các điều khoản mới liên quan đến tiền điện tử,&amp;nbsp; việc giao dịch loại tiền này đã bị cấm hoàn toàn ở Trung Quốc cách đây ba năm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một số lực lượng đang làm cho vấn đề khó giải quyết hơn nhiều. Đầu tiên là sự phát triển nhanh chóng của nền văn hóa ngân hàng phi chính thức có từ hàng thế kỷ trước,&amp;nbsp; dựa trên cái thường được gọi là hệ thống feiqian (“tiền bay”). Nguồn gốc của nó không liên quan gì đến tội phạm. Nó bắt đầu như một cách để các nhà giao dịch thanh toán tài khoản mà không cần phải mang theo tiền mặt khi đi đường dài. Giống như hệ thống chuyển nhượng (hawala) phổ biến ở Trung Đông và Nam Á, hệ thống feiqian phụ thuộc vào niềm tin: một khoản tiền trao đổi giữa hai bên ở một địa điểm, sẽ được khớp với một giao dịch tương đương ở một địa điểm khác.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ở Trung Quốc, đặc biệt là trong số các doanh nghiệp ở dọc duyên hải, feiqian vẫn được xử dụng phổ biến như một cách để thực hiện các giao dịch quốc tế một cách nhanh chóng, mà không gặp trở ngại ở các ngân hàng quan liêu.&amp;nbsp; Người lao động Trung Quốc ở nước ngoài thường xử dụng những phương pháp như vậy để gửi tiền về nước. Việc xử dụng WeChat gần như phổ biến của người Trung Quốc trên toàn cầu, một ứng dụng nhắn tin thường được liên kết với tài khoản ngân hàng của mọi người, đã thúc đẩy hệ thống feiqian.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Dịch bệnh nghiện thuốc có phiện (opioid) ở Mỹ đã khiến nó bùng phát mạnh mẽ hơn.&amp;nbsp; Một phần trong số hàng tỷ đô la tiền mặt được tạo ra bởi nhu cầu ma túy sẽ được chuyển lậu trở lại các băng đảng ở Mexico với rủi ro đáng kể. Một số được trao tay cho những kẻ rửa tiền ở Mexico, những kẻ tính phí hoa hồng cao: thường từ 8% đến 12%, theo bài báo của bà Kent và ông Gay. Các công ty rửa tiền Trung Quốc cung cấp một lựa chọn rẻ hơn nhiều, thậm chí gần như miễn phí.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Điều này được thực hiện nhờ hệ thống feiqian và nhu cầu to lớn của người Trung Quốc muốn tiếp cận nhiều đô la hơn,&amp;nbsp; so với mức chính phủ của họ cho phép. Những kẻ rửa tiền Trung Quốc lấy tiền từ khách mua ma túy rồi bán đi, lấy nhân dân tệ với lợi nhuận cao: feiqian cho phép người mua ở Mỹ gửi số tiền tương đương bằng nhân dân tệ từ tài khoản ngân hàng của họ ở Trung Quốc, đến một hoặc nhiều tài khoản ở Trung Quốc do những kẻ rửa tiền kiểm soát. Không có đồng tiền nào xuyên biên giới, loại hình hoán đổi này cực kỳ khó bị các nhà điều tra Mỹ phát hiện. Các khoản tiền này thường được chia thành những số tiền nhỏ hơn để cũng không thu hút sự chú ý của các cơ quan thực thi pháp luật Trung Quốc. Đồng nhân dân tệ ở Trung Quốc sau đó có thể được xử dụng ở Trung quốc để mua hàng hóa rồi được vận chuyển đến Mexico, sau đó bán ra lấy đồng peso của Mexico rồi giao cho các băng đảng. Quá trình chuyển giao đồng peso hiệu quả đến mức diễn ra gần như ngay lập tức sau khi nhận được đô la bẩn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Những con buôn phi pháp ở châu Âu cũng đang nắm bắt ý tưởng này. Vào tháng Mười, cảnh sát ở Ý đã bắt giữ 33 người bị cáo buộc liên quan đến việc rửa hơn 50 triệu euro (53 triệu đô la) cho những kẻ buôn bán ma túy, bao gồm &#39;Ndrangheta, một băng đảng mafia Ý kiểm soát phần lớn hoạt động kinh doanh cocaine trị giá hàng tỷ đô la của châu Âu. Trong số những người bị giam giữ có bảy công dân Trung Quốc. Một sĩ quan Ý phụ trách chiến dịch đã gợi ý với Reuters, một hãng thông tấn, rằng số tiền được xử lý bởi những kẻ bị cáo buộc rửa tiền có lẽ lớn hơn nhiều so với những gì cảnh sát đã phát hiện ra. Cũng trong tháng đó, cảnh sát ở Ý và Tây Ban Nha đã bắt giữ 78 người vì bị cáo buộc tham gia vào một mạng lưới buôn bán cần sa. Europol cho biết tổ chức này có sự tham gia của nhiều người thuộc nhiều quốc tịch, bao gồm cả người Albania và Morocco. Các khoản thanh toán cho các lô hàng ma túy được xử lý bởi các chủ ngân hàng Feiqian Trung Quốc.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ở Đông Nam Á, các chính phủ phải đối mặt với &quot;những thách thức chưa từng có&quot; từ tội phạm xuyên quốc gia có tổ chức, theo Cơ quan thuộc Liên hiệp quốc về Ma túy và Tội phạm.&amp;nbsp; Singapore, nơi đã bị rung chuyển trong những tháng gần đây bởi vụ bê bối rửa tiền lớn nhất. Nó liên quan đến việc tịch thu hoặc đóng băng hơn 2 tỷ đô la được giữ trong tài khoản ngân hàng hoặc dưới dạng tài sản như các bất động sản xa xỉ, xe hơi và vàng. Trong tháng này, một tòa án ở Singapore đã kết án hai trong số mười công dân Trung Quốc (một số người trong số họ cũng có hộ chiếu nước khác) bị bắt liên quan đến vụ án. Cặp đôi này đã bị kết án 13 tháng 14 tháng tù. Một tài sản bị tịch thu trị giá hơn 120 triệu USD.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cơ quan thuộc Liên hiệp quốc về Ma túy và Tội phạm&amp;nbsp; cho biết tội phạm có tổ chức trong khu vực đã phát triển mạnh nhờ &quot;mức kỷ lục&quot; sản xuất ma túy tổng hợp ở &quot;Tam giác vàng&quot; thuộc Lào, Myanmar và Thái Lan. Chúng đã được phục vụ bởi các mạng lưới ngân hàng ngầm đang phát triển nhanh chóng, vốn xử dụng sòng bạc, các nền tảng cá cược trực tuyến và tiền điện tử để rửa tiền của những con buôn phi pháp. Những nỗ lực của Trung Quốc nhằm ngăn chặn công dân họ tiếp cận tất cả những điều này (ví dụ, cảnh báo rằng việc đi đến các sòng bạc ở nước ngoài có thể bị cảnh sát Trung Quốc coi là bất hợp pháp) đã không chấm dứt được vấn đề. Cơ quan thuộc Liên hiệp quốc về Ma túy và Tội phạm cho biết &quot;Chưa bao giờ dễ dàng hơn để thiết lập một hoạt động sòng bạc trực tuyến với chuyên môn kỹ thuật hạn chế và vốn đầu tư từ trên trời, bất kể luật cờ bạc trong một khu vực tài phán nhất định&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nó cũng dễ dàng để kết nối với các nhà môi giới Trung Quốc. Những nơi cung cấp dịch vụ của họ có rất nhiều trên các phương tiện truyền thông xã hội như Facebook và WeChat. Các chủ ngân hàng ngầm (trên trực tuyến thường được gọi là chedui, hoặc đoàn xe hộ tống) xử dụng các nền tảng internet như vậy để tuyển dụng mọi người làm &quot;những con la chở tiền&quot;, vì những người đó được biết cho phép tài khoản ngân hàng của họ được xử dụng để rửa tiền. Họ thường nhắm mục tiêu vào những sinh viên Trung Quốc ở nước ngoài, những người có thể bị thu hút bởi hoa hồng và không nhận thức được rủi ro bị cảnh sát bắt hoặc bị lừa đảo. Vào tháng 12, Europol tuyên bố đã xác định được gần 11.000 con la chở tiền và 500 nhà tuyển dụng ở 26 quốc gia, dẫn đến việc bắt giữ hơn 1.000 người trên khắp thế giới.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Năm 2022, cảnh sát Trung Quốc đã phát động chiến dịch chống rửa tiền kéo dài 3 năm, cho đến nay đã đưa hơn 2.300 người ra tòa. Một trường hợp, được công bố vào tháng 12, liên quan đến việc bắt giữ 74 người trong 17 chính quyền cấp tỉnh bị nghi ngờ xử lý gần 16 tỷ nhân dân tệ (2,1 tỷ USD) trong các giao dịch kiểu Feiqian. Họ bị cáo buộc đã chuyển tiền qua hơn 1.000 tài khoản ngân hàng,&amp;nbsp; mỗi tài khoản có doanh thu trung bình hàng ngày là 3 triệu nhân dân tệ.&amp;nbsp; Đây là phần nổi của tảng băng chìm, Mỹ cho biết hơn 150 tỷ đô la tiền thu được bất hợp pháp di chuyển qua Trung Quốc hàng năm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thỏa thuận của Trung Quốc với Mỹ nhằm tăng cường hợp tác trong cuộc chiến chống rửa tiền đã được Bộ trưởng Tài chính Mỹ Janet Yellen công bố trong chuyến thăm Bắc Kinh hồi đầu tháng này.&amp;nbsp; Bà nói, &quot;đất nước của bà, không thể làm điều đó một mình&quot;. Bà cho biết những điểm yếu trong chế độ quản lý tài chính ở Trung Quốc và các nước khác đang giúp các băng đảng tội phạm liên quan đến mọi thứ, từ buôn người đến lừa đảo. Nhưng ngay cả với ý chí tốt nhất trên thế giới, sẽ rất khó để kiểm soát một vấn đề toàn cầu quá lớn, quá phức tạp và dễ dàng che giấu như rửa tiền chuyên nghiệp đã tiến hành. Đối với các quan chức ở hai quốc gia cảnh giác lẫn nhau vốn có ít kinh nghiệm thực thi pháp luật chung, điều đó sẽ còn khó khăn hơn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Trần H Sa lược dịch từ The Economist... 23 / 04 / 2024.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/3934715763072131046'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/3934715763072131046'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/2024/04/cac-mang-luoi-trung-quoc-don-sach-tien.html' title='Các mạng lưới Trung Quốc dọn sạch tiền bẩn có quy mô lớn bằng cách nào.'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438.post-1902308225198675836</id><published>2024-04-22T19:55:00.006+07:00</published><updated>2024-04-22T19:55:35.323+07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Biển Đông"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Hoa Kỳ"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Ngoại giao"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Philippines."/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Quân sự"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Trung quốc"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Địa Chính Trị"/><title type='text'>Mỹ và Philippines tiến hành tập trận quân sự chung mang tên Balikatan, ở Biển Đông.</title><content type='html'>&lt;div&gt;Cuộc tập trận hàng năm này sẽ bao gồm lực lượng bảo vệ bờ biển, là lực lượng ở tuyến đầu trong các cuộc đụng độ gần đây với Bắc Kinh.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tác giả Kathrin Hille ở Đài Bắc... 22 / 04/ 2024. Financial Times.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hôm thứ Hai,&amp;nbsp; Philippines và Hoa Kỳ đã khởi động cuộc tập trận quân sự kéo dài ba tuần, tạo thêm căng thẳng trong mối quan hệ của hai nước với Trung Quốc.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cuộc tập trận Balikatan năm nay, cuộc tập trận quân sự thường niên lớn nhất của các đồng minh, sẽ bao gồm đi tàu chung bên ngoài lãnh hải của Philippines, ở Biển Đông đang tranh chấp. Hải quân Pháp, lần đầu tiên tham gia Balikatan, và hải quân Úc cũng sẽ tham gia cuộc diễn tập.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trong khi Mỹ và Philippines đã nối lại các cuộc tuần tra hải quân chung trong khu vực vào năm ngoái, và trong quá khứ Mỹ đã đi tàu đến đó với các đồng minh và các đối tác khác, đây sẽ là lần đầu tiên mà cuộc tập trận Balikatan mở rộng ra ngoài khơi bờ biển Philippines, bên ngoài hải phận 12 hải lý và đi vào vùng biển mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bắc Kinh tuyên bố chủ quyền gần như toàn bộ Biển Đông, bất chấp phán quyết của tòa án trọng tài năm 2016 vốn bác bỏ các yếu tố chính trong yêu sách của họ, và nhận thấy việcTrung quốc xử dụng vùng biển này đã vi phạm quyền của Manila theo Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sáu tàu bảo vệ bờ biển của Philippines cũng sẽ tham gia cuộc tập trận, lần đầu tiên mà cơ quan này -&amp;nbsp; vốn ở tuyến đầu trong các cuộc đụng độ thường xuyên với Trung Quốc trong năm qua -&amp;nbsp; được đưa vào cuộc tập trận quân sự.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các tàu bảo vệ bờ biển Trung Quốc đã xử dụng các phương tiện bạo lực ngày càng tăng như vòi rồng,&amp;nbsp; để làm gián đoạn các nhiệm vụ tiếp tế thường xuyên của Manila cho một tiền đồn của Thủy quân lục chiến Phi,&amp;nbsp; trên một tàu chiến cũ bị mắc kẹt trên Bãi cạn Second Thomas. Bãi cạn này nằm trong vùng đặc quyền kinh tế của Philippines, nhưng Trung Quốc tuyên bố chủ quyền đối với nó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Liên quan đến Balikatan, Bộ Ngoại giao Trung Quốc tuần trước đã cảnh báo Philippines rằng &quot;giao an ninh cho các lực lượng bên ngoài khu vực sẽ chỉ dẫn đến tình trạng mất an ninh lớn hơn và biến mình thành quân cờ của người khác&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đại tá Michael Logico,&amp;nbsp; giám đốc Trung tâm Huấn luyện Chung và Liên hợp của quân đội Philippines, cho biết mọi quốc gia đều có quyền tự vệ. &quot;Chúng tôi không nản lòng trước những gì mà các nước khác nghĩ về những gì chúng tôi đang làm&quot;, ông nói thêm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một thành phần được theo dõi chặt chẽ khác của cuộc tập trận sẽ là hệ thống tên lửa chiến lược tầm trung,&amp;nbsp; được gọi là Typhon,&amp;nbsp; có tầm bắn lên tới 2.500 km. Quân đội Mỹ đã vận chuyển hệ thống này bằng máy bay tới Philippines trong tháng này, lần khai triển đầu tiên hệ thống như vậy ở Ấn Độ -Thái Bình Dương. Tên lửa tầm trung phóng từ mặt đất đã bị cấm theo Hiệp ước Lực lượng Hạt nhân Tầm trung, nhưng hiệp ước đã sụp đổ vào năm 2019 sau khi cả Mỹ và Nga rời khỏi nó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các quan chức Mỹ và Philippines cho biết Balikatan sẽ chỉ có các cuộc tập trận với Typhon ở tính năng hậu cần, chẳng hạn như di chuyển nhanh hệ thống phóng khi bị đe dọa, mà sẽ không có phóng tên lửa.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Quân đội Philippines cũng sẽ thực hành theo dõi và nhắm mục tiêu vào các mối đe dọa trên không và mối đe dọa tên lửa, chiếm lại các hòn đảo bị kẻ thù chiếm đóng ở phía cực bắc Philippines,&amp;nbsp; ngay phía nam Đài Loan,&amp;nbsp; và đánh chìm một con tàu ngoài khơi bờ biển đối diện với Biển Đông,&amp;nbsp; mở rộng các cuộc tập trận hồi năm ngoái.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cuộc tập trận năm 2023 đánh dấu sự mở rộng và làm sâu sắc đáng kể liên minh quân sự Philippines-Mỹ,&amp;nbsp; tăng gấp đôi số lượng binh sĩ tham gia và lần đầu tiên bao gồm các đảo lân cận Đài Loan, nơi mà trước đây được coi là quá nhạy cảm. Nó cũng bao gồm các căn cứ của Philippines mà quân đội Mỹ chỉ mới được tiếp cận gần đây.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cuộc tập trận năm nay, với gần 17.000 binh sĩ,&amp;nbsp; sẽ có quy mô tương tự, nhưng Trung tướng William Jurney, chỉ huy Thủy quân lục chiến Mỹ ở Thái Bình Dương, gọi đây là cuộc tập trận &quot;mở rộng nhất&quot; vì các cuộc tập trận sẽ phức tạp hơn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cuộc tập trận trùng với một hội nghị thường niên của Hải quân Trung Quốc, với sự tham dự của các sĩ quan quân đội cao cấp bao gồm cả từ phía Mỹ. Động thái này cũng diễn ra trong bối cảnh Ngoại trưởng Mỹ Antony Blinken đang trên đường tới Trung Quốc vào hôm thứ Tư, trong nỗ lực mới nhất của hai nước nhằm quản lý các mối quan hệ căng thẳng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Tác giả Kathrin Hille.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Trần H Sa lược dịch từ Financial Times. ... 22 / 04 / 2024.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/1902308225198675836'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/1902308225198675836'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/2024/04/my-va-philippines-tien-hanh-tap-tran.html' title='Mỹ và Philippines tiến hành tập trận quân sự chung mang tên Balikatan, ở Biển Đông.'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438.post-1581429418970799511</id><published>2024-04-21T15:31:00.005+07:00</published><updated>2024-04-21T15:31:51.348+07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="BÌNH LUẬN"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Hoa Kỳ"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Nga."/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Ngoại giao"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Quân sự"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Ukraine"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Địa Chính Trị"/><title type='text'>Mỹ cân nhắc cử thêm cố vấn quân sự tới Ukraine khi Nga có được đà tiến.</title><content type='html'>&lt;div&gt;Các binh sĩ sẽ phục vụ trong vai trò phi chiến đấu, các quan chức cho biết.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các tác giả Lara&amp;nbsp; Seligman, Alexander&amp;nbsp; Ward&amp;nbsp; và Paul Mcleary...20 / 04 / 2024...Theo Politico.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mỹ đang xem xét gửi thêm cố vấn quân sự đến đại sứ quán ở Kyiv, động thái mới nhất thể hiện cam kết của Mỹ đối với Ukraine trong bối cảnh Nga dường như đang đạt được đà tiến trong cuộc xung đột kéo dài hai năm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các cố vấn sẽ không đóng vai trò chiến đấu, mà sẽ cố vấn và hỗ trợ chính phủ và quân đội Ukraine, theo phát ngôn viên Ngũ Giác đài, Thiếu tướng Pat Ryder.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ông Ryder nói trong một tuyên bố với Politico &quot;Trong suốt cuộc xung đột này, Bộ Quốc phòng đã xem xét và điều chỉnh sự hiện diện của chúng tôi ở Ukaine, khi các điều kiện an ninh đã phát triển. Hiện tại, chúng tôi đang xem xét gửi thêm một số cố vấn để tăng cường Văn phòng Hợp tác Quốc phòng (ODC) tại Đại sứ quán&quot;, ông lưu ý rằng &quot;nhân viên phải chịu các hạn chế đi lại giống như tất cả nhân viên đại sứ quán&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Văn phòng Hợp tác Quốc phòng &quot;thực hiện một loạt các nhiệm vụ cố vấn và hỗ trợ (phi chiến đấu), và trong khi được biên chế riêng là nhân viên Bộ Quốc phòng, các cố vấn được gắn vào trong Đại sứ quán Hoa Kỳ, với thẩm quyền trưởng phái đoàn như phần còn lại của Đại sứ quán&quot;, ông Ryder nói thêm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ông Ryder từ chối thảo luận về số lượng nhân sự cụ thể &quot;vì lý do hoạt động an ninh và bảo vệ lực lượng&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các binh sĩ bổ sung sẽ hỗ trợ các nỗ lực hậu cần và giám sát đối với vũ khí mà Mỹ đang gửi cho Ukraine, theo bốn quan chức Mỹ và một người am hiểu về kế hoạch, những người được giấu tên để nói về một chủ đề nhạy cảm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đội ngũ mới cũng sẽ giúp quân đội Ukraine bảo trì vũ khí, theo một trong những quan chức Mỹ và là người am hiểu.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một số ít binh sĩ Mỹ đã được triển khai luân phiên ngắn hạn tại đại sứ quán ở Kyiv, hai trong số các quan chức Mỹ cho biết, với quan chức thứ hai mô tả các con số là &quot;một và hai nhóm liên kết&quot;. Những nhân viên này đang giúp giám sát và bảo vệ an ninh đại sứ quán.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Không rõ cuối cùng có bao nhiêu binh sĩ Mỹ sẽ được gửi đến Ukraine, nhưng hai trong số các quan chức Mỹ cho biết con số này sẽ lên tới 60.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các binh sĩ bổ sung, ngay cả trong vai trò không chiến đấu, sẽ mở rộng sự hiện diện quân sự của Mỹ ở nước này, giống như Hạ viện đã thông qua hàng tỷ viện trợ quân sự cho Ukraine. Quốc hội đã đình trệ trong nhiều tháng về việc bật đèn xanh hỗ trợ bổ sung cho Kyiv, khi cựu Tổng thống Donald Trump liên tục bày tỏ sự hoài nghi về nỗ lực này.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tổng thống Joe Biden từ lâu đã tuyên bố quân đội Mỹ sẽ không tham gia vào cuộc chiến nhân danh Ukraine, vì làm như vậy sẽ khiến tăng nguy cơ đối đầu trực tiếp giữa các lực lượng Mỹ và Nga.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một trong những nhiệm vụ mà các cố vấn sẽ giải quyết là giúp người Ukraine lên kế hoạch duy trì các thiết bị phức tạp do Mỹ viện trợ khi tình thế giao tranh mùa hè được dự kiến sẽ gia tăng. Họ cũng sẽ củng cố một đội ngũ tương đối nhỏ tại Đại sứ quán Mỹ ở Kyiv và điều phối các chuyến hàng vũ khí mới,&amp;nbsp; khi dự luật bổ sung hiện tại ở Quốc hội trở thành luật và cho phép nhiều vũ khí và thiết bị hơn được chuyển đến tiền tuyến Ukraine.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ukraine đã phải vật lộn để giành lại thế chủ động trước Nga kể từ khi cuộc phản công vào mùa hè năm ngoái thất bại và Quốc hội Mỹ bị đình trệ trong việc cung cấp hàng tỷ USD viện trợ quân sự theo như tổng thống Mỹ yêu cầu. Ngũ Giác đài chỉ gửi một đợt vũ khí mới kể từ tháng 12, khi họ hết kinh phí để cung cấp viện trợ bổ sung.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hạ viện hôm thứ Bảy đã thông qua khoản viện trợ cho Ukraine 60,8 tỷ USD bị trì hoãn từ lâu, và Thượng viện có thể bỏ phiếu về khoản viện trợ này vào đầu tuần tới. Tòa Bạch ốc cho biết họ ủng hộ dự luật này.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ukraine đã kêu gọi thêm pháo, phòng không, tên lửa tầm xa và máy bay phản lực chiến đấu, những thứ mà quân đội ở tiền tuyến và các chính trị gia hàng đầu khẳng định sẽ giúp Ukraine phá vỡ phòng tuyến của Nga và giữ vững vị trí của Ukraine.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thông tin Mỹ gửi thêm lực lượng tới Ukraine được đưa ra trong bối cảnh tuần trước các quan chức cao cấp cảnh báo Nga đang đạt được đà tiến.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Giám đốc CIA Bill Burns cho biết Ukraine có thể thua trong cuộc chiến vào năm nay, nếu Quốc hội không thông qua gói hỗ trợ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Phát biểu trước các nhà lập pháp, Bộ trưởng Quốc phòng Lloyd Austin cho biết: &quot;Chúng tôi đã thấy mọi thứ trên chiến trường bắt đầu thay đổi một chút theo hướng có lợi cho Nga. Chúng tôi đang thấy họ đạt được lợi ích gia tăng. Chúng tôi đang chứng kiến người Ukraine bị thách thức trong việc giữ vững phòng tuyến&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Các tác giả Lara ARA Seligman, Alexander&amp;nbsp; Ward&amp;nbsp; và Paul Mcleary.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Trần H Sa lược dịch từ Politico. .... 21 /4 / 2024.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/1581429418970799511'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/1581429418970799511'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/2024/04/my-can-nhac-cu-them-co-van-quan-su-toi.html' title='Mỹ cân nhắc cử thêm cố vấn quân sự tới Ukraine khi Nga có được đà tiến.'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438.post-8618171440874890062</id><published>2024-04-20T19:19:00.001+07:00</published><updated>2024-04-20T19:19:04.082+07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="BÌNH LUẬN"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Iran"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Israel"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Ngoại giao"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Quân sự"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Thế giới"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Trung Đông"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Địa Chính Trị"/><title type='text'>Canh bạc Iran của Netanyahu để lại cơ hội tránh chiến tranh toàn diện.</title><content type='html'>&lt;div&gt;Cuộc tấn công không buộc Tehran phải đáp trả, theo các cựu quan chức và các nhà phân tích, mặc dù họ lo ngại một ranh giới hiện đã bị vượt qua.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các tác giả James Shotter ở Jerusalem, Neri Zilber ở Tel Aviv và Felicia Schwartz ở Capri...Ngày 20 / 04 / 2024...Theo&amp;nbsp; Financial Times.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Kể từ khi Iran phóng loạt tên lửa và máy bay không người lái vào Israel hồi tuần trước, Benjamin Netanyahu đã phải đối mặt với quyết định quan trọng nhất trong sự nghiệp của ông : làm thế nào để đáp trả cuộc tấn công trực tiếp đầu tiên của Tehran nhắm vào Israel,&amp;nbsp; mà không gây ra một cuộc chiến toàn diện giữa hai quân đội hùng mạnh nhất Trung Đông.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hôm thứ Sáu, kết quả của các cuộc thảo luận giữa thủ tướng Israel và nội các chiến tranh của ông đã trở nên rõ ràng. Vào đầu giờ, Israel đã phát động một cuộc tấn công của riêng họ nhắm vào Iran, theo các quan chức phương Tây và Israel.&amp;nbsp; Các vụ nổ vang vọng khi Iran kích hoạt hệ thống phòng không gần các thành phố&amp;nbsp; Isfahan ở miền trung và Tabriz ở phía tây bắc Iran.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ngay sau đó, canh bạc của Netanyahu dường như đã được đền đáp.&amp;nbsp; Bất chấp những cảnh báo trong tuần này rằng ngay cả hành động &quot;nhỏ nhất&quot; của Israel ở Iran cũng sẽ gây ra phản ứng &quot;nghiêm trọng&quot;,&amp;nbsp; các quan chức Iran đã cố gắng làm cho cuộc tấn công bớt quan trọng và giảm nhẹ khả năng trả đũa .&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Amos Yadlin, cựu giám đốc cơ quan tình báo quân sự Israel, cho biết Israel đã cố gắng &quot;thiết lập lại sự răn đe mà không leo thang&quot;, chỉ ra rằng phương trình là &quot;Isfahan vì Nevatim&quot;, ám chỉ đến căn cứ không quân phía nam Israel bị Iran nhắm mục tiêu vào cuối tuần trước.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ông nói &quot;Đó là một điều khó khăn để hiệu chỉnh, và sẽ phụ thuộc vào việc người Iran có phân tích và hiểu chính xác những gì đã xảy ra hay không. Nhưng hy vọng, bây giờ sẽ dễ dàng hơn cho cả hai bên tụt xuống từ những cây cao của họ.&quot;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Để phù hợp với chính sách mơ hồ lâu nay của họ về các hoạt động chống lại Iran, các quan chức Israel trong cả chính phủ và quân đội từ chối bình luận về cuộc tấn công hoặc về cách nó được tiến hành.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng một người am hiểu với vấn đề này cho biết nó đã bắn trúng một mục tiêu quân sự mà đã được xử dụng trong cuộc tấn công của Iran chống lại Israel vào cuối tuần trước, khi Cộng hòa Hồi giáo phóng hơn 300 tên lửa và máy bay không người lái vào nhà nước Do Thái.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cũng có các cuộc tấn công ở miền nam Syria vào sáng sớm thứ Sáu, người này nói thêm. Hãng thông tấn nhà nước Sana của Syria đưa tin, tên lửa của Israel đã nhắm vào các vị trí phòng không ở khu vực phía nam.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một cựu quan chức quốc phòng cao cấp của Mỹ nói rằng cuộc tấn công vào Iran dường như là một cuộc tấn công tầm xa từ các máy bay phản lực chiến đấu của Israel hoạt động bên ngoài không phận Iran. Quan chức này nói &quot;Có vẻ như họ đã dọn sạch hành lang hàng không ở Syria cho một cuộc tấn công có tác dụng làm cân bằng&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Họ muốn nói thêm rằng máy bay Israel có thể đến đủ gần để tấn công lãnh thổ Iran từ trên không, mà không cần phải xâm nhập không phận Iran hoặc kích hoạt hệ thống phòng không của đối phương.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Quan chức này nói &quot;Rõ ràng là có hệ thống phòng không của Nga và của Syria ở Syria, nhưng nếu có một trạm radar ở đó cho Iran, thì đó là hệ thống cảnh báo sớm của họ&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các cựu quan chức và các nhà phân tích an ninh nói rằng Israel đã chọn một phản ứng tương đối hẹp - không gây thương vong và chỉ tấn công các mục tiêu quân sự - bởi vì nó cho phép Israel báo hiệu cho Iran rằng họ đã vượt qua lằn ranh đỏ,&amp;nbsp; mà không gây thiệt hại buộc Tehran phải đáp trả.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Raz Zimmt, nhà cựu phân tích tình báo Israel về Iran cho biết &quot;Đó là một phản ứng mà. . . cho phép Israel duy trì khả năng phủ nhận, và phản ứng khá hạn chế, và do đó không buộc Iran phải leo thang hơn nữa&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Netanyahu cũng phải tính đến các cân nhắc của quốc tế.&amp;nbsp; Sau khi Mỹ và các đồng minh phương Tây khác tập hợp lại để hỗ trợ Israel khi nước này bị Iran tấn công, họ đã dành tuần sau đó để gây áp lực mạnh mẽ lên thủ tướng để thể hiện sự kềm chế, cảnh báo về hậu quả tai hại nếu một cuộc trả đũa thô bạo sẽ gây ra chiến tranh toàn diện.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đồng thời, những người khác nói rằng cuộc tấn công đã chỉ ra rằng Israel có khả năng cho phép họ thực hiện các cuộc tấn công gây thiệt hại lớn hơn nhiều nếu cần thiết trong tương lai.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Jonathan Panikoff, giám đốc Sáng kiến An ninh Trung Đông Scowcroft của Hội đồng Đại Tây Dương và là cựu quan chức tình báo cao cấp,&amp;nbsp; nói rằng mặc dù Israel không nhắm mục tiêu vào chương trình hạt nhân của Iran, nhưng địa điểm tấn công của họ nhằm chứng minh rằng họ có khả năng làm như vậy.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ông nói &quot;Những gì có thể leo thang,&amp;nbsp; chính xác là những gì mà Israel đã không tấn công. Cách nơi xảy ra các cuộc tấn công không xa là một cơ sở chuyển đổi uranium và Trung tâm Công nghệ Hạt nhân Isfahan - một phần của một trong những cơ sở nổi bật và quan trọng nhất của Iran,&amp;nbsp; nơi diễn ra những nỗ lực liên tục của nước này để phát triển vũ khí hạt nhân&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trong tuần lễ kể từ khi Iran phát động cuộc tấn công - để trả đũa cuộc tấn công vào lãnh sự quán Iran ở Damascus giết chết một số chỉ huy cao cấp của Iran - Netanyahu đã chịu áp lực từ những người theo đường lối cứng rắn trong chính phủ của ông, để đưa ra điều mà Bộ trưởng An ninh Quốc gia cực đoan Itamar Ben-Gvir gọi là một phản ứng &quot;nghiền nát&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng Jeremy Issacharoff, một cựu quan chức cao cấp của Bộ Ngoại giao Israel,&amp;nbsp; nói rằng Netanyahu khó có thể bị đối mặt với áp lực phải hành động thêm. Ông nói &quot;Đa số người Israel sẽ coi đây là một phản ứng rất thận trọng và có chừng mực, và là một minh chứng quan trọng cho quyết tâm của Israel trong việc duy trì sự răn đe và bảo đảm an ninh quốc gia của chúng tôi&quot;.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trong một dấu hiệu cho thấy Mỹ cũng quyết tâm làm cho cuộc tấn công mới nhất bớt quan trọng, Ngoại trưởng Mỹ Antony Blinken liên tục né tránh các câu hỏi về vụ tấn công trong một cuộc họp báo hôm thứ Sáu,&amp;nbsp; và các quan chức Mỹ cẩn thận về những chi tiết gì mà họ sẽ thảo luận, ngay cả ở nơi riêng tư.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng bất chấp những dấu hiệu ban đầu cho thấy cuộc tấn công của Israel sẽ không kích hoạt phản ứng ngay lập tức của Iran, các nhà ngoại giao và cựu quan chức an ninh cho biết tình hình ở Trung Đông - nơi đã bị nhấn chìm bởi sự thù địch kể từ khi cuộc chiến của Israel với Hamas nổ ra vào tháng Mười - vẫn rất bất ổn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Israel không chỉ tiếp tục tham gia vào các cuộc đấu súng ngang qua biên giới phía bắc gần như hàng ngày với nhóm chiến binh Hezbollah ở Lebanon được Iran hậu thuẫn, và cuộc chiến với Hamas ở Gaza, mà cuộc trao đổi trực tiếp giữa Israel và Iran đã tạo ra bước đột phá mới, một nhà ngoại giao phương Tây cho biết.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhà ngoại giao này nói &quot;Điều này đã vượt quá giới hạn trước đây. . . Một tiền lệ mới đã được thiết lập. Nếu có một vòng xung đột khác giữa Israel và Iran, nó có nguy cơ quay trở lại gần như ở mức này&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Zimmt bày tỏ mối quan tâm tương tự, lập luận rằng cuộc chiến tranh bóng tối kéo dài ba thập kỷ giữa Israel và Iran đã bước vào một giai đoạn mới, trong đó hai nước đã cho thấy họ sẵn sàng nhắm mục tiêu trực tiếp vào nhau, có nghĩa là nguy cơ thảm khốc do tính toán sai lầm cao hơn nhiều.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ông nói &quot;Thực tế là chúng tôi đã chuyển đến. . . Đối đầu không chỉ với các lực lượng ủy nhiệm, và không chỉ trên lãnh thổ Syria, chắc chắn phản ảnh một giai đoạn mới. Đây là sự vượt qua làn ranh. Và... Một khi nó xảy ra một lần, chúng ta chắc chắn có thể thấy nó xảy ra một lần nữa.&quot;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Các tác giả James Shotter ở Jerusalem, Neri Zilber ở Tel Aviv và Felicia Schwartz ở Capri.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Trần H Sa lược dịch từ Financial Times. ... 20 / 04 / 2024.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/8618171440874890062'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/8618171440874890062'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/2024/04/canh-bac-iran-cua-netanyahu-e-lai-co.html' title='Canh bạc Iran của Netanyahu để lại cơ hội tránh chiến tranh toàn diện.'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438.post-5979161312439228472</id><published>2024-04-19T08:19:00.009+07:00</published><updated>2024-04-19T08:19:58.354+07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="BÌNH LUẬN"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Chính trị"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Hoa Kỳ"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Ngoại giao"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Quân sự"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Trung Đông"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Địa Chính Trị"/><title type='text'>Trò chơi chết chóc của Israel và Iran.</title><content type='html'>&lt;div&gt;Họ đặt cược rằng các cuộc tấn công trực tiếp sẽ không dẫn đến một sự leo thang tai hại. Trung Đông hiện đang trên bờ vực.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tác giả Jeremy Bowen...17 Tháng Tư 2024....The New Statesman.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Những cụm từ như &quot;Vận may ủng hộ người dũng cảm&quot; hay &quot;Ai dám thắng&quot; không hề rỗng tuếch. Họ đã bị mắc kẹt vì một lý do chính đáng. Để trở thành một nhà lãnh đạo thời chiến thành công, nó khiến phải có khí chất của một con bạc. Một sự thèm muốn rủi ro rằng, có thể giành chiến thắng trong các cuộc chiến. Rủi ro phải được tính toán; những kẻ đánh bạc thành công tin rằng họ có hệ thống có hiệu lực. Trong khoảng hai tuần qua, các nhà lãnh đạo của Israel và Iran đã chìm đắm vào một câu chuyện về hai canh bạc. Cả hai đều không ngăn được sự trượt dốc đều đặn, hướng tới một cuộc chiến tranh toàn diện ở Trung Đông. Họ có thể đã làm cho đường trượt đó dốc hơn và trơn trợt hơn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cú ném xúc xắc đầu tiên là tại khuôn viên đại sứ quán Iran ở Damascus. Nó nằm trên một đại lộ rộng lớn và sầm uất ở Mezzeh, một quận khá giả của thủ đô Syria, và thật khó để không chú ý. Tòa nhà chính là một địa điểm đặc trưng nổi bật, được trang trí bằng gạch màu có hoa văn công phu. Tôi đã lái xe ngang qua đó nhiều lần khi tôi là khách thường xuyên đến Damascus, trước khi chế độ của Tổng thống Bashar al-Assad - được khuyến khích và an toàn hơn nhiều nhờ sự hỗ trợ của Nga và Iran - quyết định ngừng cấp thị thực cho các nhà báo nước ngoài, những người có thể hỏi rằng các đồng minh hùng mạnh của Bashar al-Assad đã giúp ông ta phá hủy Syria như thế nào. Đại sứ quán Iran ở trên đường đi đến một vài điểm dừng thường xuyên cho các phóng viên viếng thăm. Một là Bộ Thông tin, một tòa nhà ảm đạm với tiền sảnh bị chi phối bởi bức tượng bán thân bằng vàng củ rích của người sáng lập chế độ Syria, Hafez al-Assad. Nơi còn lại, thường là bắt buộc sau chuyến thăm với tinh thần mệt mỏi ở Bộ Thông tin, là một trong những nơi có món thịt quay ngon nhất ở Damascus.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ngày 1/4, Israel đã phá hủy lãnh sự quán Iran, tòa nhà bên cạnh đại sứ quán có lổ châu mai. Cuộc không kích đã giết chết ít nhất bảy người, trong đó có mục tiêu chính của Israel vào ngày hôm đó. Ông ta là Mohammad Reza Zahedi, một tướng cao cấp trong Lực lượng Quds, chi nhánh hoạt động ở nước ngoài của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC). Cấp phó của ông và các quan chức hàng đầu khác đã bị giết cùng với ông. Zahedi là đại diện cao cấp của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran ở Syria và Lebanon, chịu trách nhiệm về mối quan hệ của Iran không chỉ với chế độ Assad mà còn với Hassan Nasrallah, lãnh đạo Hezbollah ở Lebanon. Đó là hai trong số những chiếc căm quan trọng nhất trong bánh xe bảo vệ Iran của các đồng minh và lực lượng ủy nhiệm, mà Iran thích gọi là &quot;trục kháng cự&quot;, điều đã khiến Zahedi trở thành mục tiêu hấp dẫn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tại Israel, một báo cáo cho biết cuộc tấn công được thực hiện bởi một chiếc F-35, máy bay chiến đấu mới nhất do Mỹ sản xuất. Họ tuyên bố rằng chiếc máy bay đang ở đâu đó gần Cao nguyên Golan, cách Damascus khoảng 35 dặm. Golan là cao nguyên ở miền nam Syria bị Israel chiếm đóng vào năm 1967, sáp nhập vào năm 1981 và được Donald Trump công nhận là lãnh thổ của Israel vào năm 2019.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tôi ở cách đó không xa, đưa tin cho BBC về các thị trấn trống rỗng ở biên giới phía bắc của Israel với Lebanon, người dân ở đây đã sơ tán trong sáu tháng trước vì cuộc chiến biên giới với Hezbollah. Vào buổi tối trong ngày đầu tiên của tháng Tư, máy bay chiến đấu của Israel gầm rú trên bầu trời Biển Galilee và vùng biên giới với Lebanon và Syria.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Canh bạc của Israel không phải là liệu họ có thể giết Zahedi hay không. F-35 không bỏ lỡ. Canh bạc này dựa trên phản ứng của Iran. Israel đã bắn bừa trong khi Zahedi và nhóm của ông ta đang ở trong khuôn viên đại sứ quán. Cơ sở ngoại giao được coi là lãnh thổ có chủ quyền, giống như đất của quốc gia đặt đại sứ quán.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Vụ ám sát là một việc làm táo bạo quan trọng đối với các cơ quan tình báo Israel, vốn đã thất bại thảm hại trong thời gian trước ngày 7 tháng 10, khi họ kết nối các cuộc diễn tập quân sự do Hamas tổ chức với mối đe dọa xâm phạm biên giới, phá hủy, giết chóc, hãm hiếp và bắt cóc con tin. Thật khó để biết Israel đã nghĩ bao nhiêu về hậu quả của việc tấn công vào tài sản của ngoại giao đoàn. Sau đó, phát ngôn viên của chính phủ cho biết tòa nhà đã mất tư cách ngoại giao vì nó đang được Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran xử dụng. Mỹ chỉ định Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran là một tổ chức khủng bố và kêu gọi các đồng minh, bao gồm cả Anh, làm điều tương tự. Nhưng Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran cũng là một nhánh của lực lượng vũ trang Iran, và không có gì lạ khi các tướng lĩnh cao cấp, đến thăm một đồng minh, gặp nhau tại đại sứ quán của nước họ. Quan trọng hơn thế, Iran coi đây là một sứ mệnh ngoại giao, bất kể Israel đã quyết định như thế nào. Khi tôi hỏi một nhà ngoại giao cao cấp của phương Tây rằng, Israel đã suy nghĩ kỹ lưỡng ra sao về hậu quả của việc tấn công khuôn viên đại sứ quán, ông ấy nói hoàn toàn không, và trích dẫn câu nói 2.500 năm tuổi của chiến lược gia Trung Quốc Tôn Tử: &quot;Chiến thuật mà không có chiến lược là tiếng ồn trước khi thất bại&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Iran đã nói rõ rằng họ không muốn chiến tranh toàn diện ở Trung Đông. Có thể Israel đã nhầm lẫn những tín hiệu đó với các phản ứng trong quá khứ của Iran đối với các vụ ám sát và đã đưa ra những kết luận sai. Tướng Zahedi không phải là chỉ huy cao cấp đầu tiên của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran bị Israel tiêu diệt kể từ cuộc tấn công ngày 7/10; Israel coi Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran là&amp;nbsp; ông chủ và là nhà tài trợ tài chính cho con rối Hamas. Trước Zahedi, một trong những nhân vật hàng đầu hung hăng với Israel là Razi Mousavi, một chỉ huy nổi tiếng của Lực lượng Quds, đã thiệt mạng trong một cuộc không kích gần Damascus vào ngày 25/12/2023. Sau cái chết của Mousavi, Iran cho biết Israel sẽ phải gánh chịu hậu quả nhưng không tiến hành các cuộc trả đũa nghiêm trọng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một yếu tố quan trọng khác có thể là ví dụ về vụ ám sát của Mỹ ở Iraq vào tháng 1/2020. Một máy bay không người lái của Mỹ đã tấn công một chiếc xe chở Qasem Soleimani, tướng hàng đầu của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran, khi ông này rời sân bay Baghdad cùng Abu Mahdi al-Muhandis, chỉ huy cao cấp của lực lượng dân quân Shia Iraq. Cả hai người đàn ông, và vệ sĩ của họ, đã bị thổi bay thành từng mảnh. Soleimani được xác định bởi một chiếc nhẫn màu đỏ đặc biệt trên bàn tay bị cắt đứt của ông. Ông ta là người đã làm nhiều hơn bất kỳ ai khác để tạo ra và duy trì mạng lưới các đồng minh và ủy nhiệm bao gồm trục kháng chiến của Iran. Soleimani là một phần quan trọng trong mạng lưới đối ngoại của Iran, đến nỗi nhiều người trong khu vực mong đợi phản ứng quyết liệt từ Tehran. Ông ta quan trọng đến mức chiếc nhẫn lớn màu đỏ của ông sau đó đã được đăng ký là tài sản quốc gia của Iran.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng gác sang bên những lời hùng biện, phản ứng của Iran tương đối nhẹ nhàng. Nó tấn công các căn cứ của Mỹ ở Iraq bằng một loạt tên lửa, nhưng những gì sắp xảy ra cho thấy rõ ràng rằng các nhân viên quân sự Mỹ đang ở trong boongke của họ. Không có người Mỹ nào thiệt mạng, mặc dù có những chấn thương não do tác động của vụ nổ. Tổng thống Trump quyết định điều đó sẽ là phần cuối của vấn đề quan trọng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cho dù Israel đã tính toán rủi ro từ vụ ám sát các chỉ huy hàng đầu của Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran trong lãnh sự quán ở Damascus, hay chỉ đơn giản là tận dụng một khoảnh khắc cơ hội và chỉ là lời cảnh cáo, quyết định tấn công là một tính toán sai lầm tai hại. Iran thề sẽ đáp trả. Lãnh tụ tối cao, Ayatollah Ali Khamenei, thề rằng Israel &quot;phải bị trừng phạt và sẽ bị trừng phạt&quot; vì một hoạt động mà ông nói cũng giống như một cuộc tấn công trực tiếp vào đất Iran. Một sắc lệnh từ nhà lãnh đạo tối cao được tính là một cam kết. Israel đã đánh cược rằng Iran sẽ không trả đũa.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sau đó, đến lượt Iran đánh cược. Vào đêm thứ Bảy 13/4, Iran đã phóng hơn 300 máy bay không người lái, tên lửa hành trình và tên lửa đạn đạo nhắm vào Israel. Cuộc tấn công dữ dội đã bị phá ngang bởi hệ thống phòng không mạnh mẽ của Israel, được hỗ trợ đáng kể bởi máy bay chiến đấu và tàu khu trục mang tên lửa dẫn đường của Mỹ ngoài khơi bờ biển. Anh, Jordan và, dường như, Pháp cũng đã khai triển máy bay, và trong số họ đã bắn hạ một số tên lửa. Đó là một màn thể hiện tình đoàn kết ấn tượng của các đồng minh Israel.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Giống như Israel, người Iran rất chú ý đến sức mạnh răn đe của họ. Cho đến cuộc tấn công ngày 7 tháng Mười, Israel có một niềm tin mạnh mẽ rằng họ đang răn đe kẻ thù của mình. Sáu tháng sau cuộc chiến Trung Đông, người ta nghi ngờ rằng Iran cũng tự mãn không kém. Israel đã tấn công và giết chết người dân Iran ở Syria và các đồng minh Hezbollah ở Lebanon. Nhưng bất kỳ niềm tin nào về sức mạnh răn đe của Iran vẫn còn nguyên vẹn, chắc chắn đã biến mất khi Israel không chỉ giết các chỉ huy cao cấp mà còn chọn làm điều đó tại phái bộ ngoại giao ở Damascus.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Iran đã cân chỉnh cuộc tấn công vào Israel để cố gắng khôi phục khả năng răn đe, và để cho công dân và đồng minh của họ thấy rằng họ không bị đe dọa. Khi Israel vẫn đang trong tình trạng báo động cao, Iran đã đưa ra một tuyên bố tại Liên Hiệp Quốc, thông báo rằng phản ứng của họ đối với cuộc tấn công của Israel &quot;có thể được coi là kết thúc&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thật khó để đánh giá, vì nhiều tên lửa của Iran đã bị bắn hạ trước khi chúng đến không phận Israel, nhưng người Iran dường như đang tránh các thành phố và thương vong hàng loạt. Các mục tiêu dường như là quân sự. Căn cứ Ofakim ở sa mạc Negev, nơi Israel cất giữ F-35, đã bị trúng ít nhất một tên lửa tránh được các lớp phòng không. Không lâu sau đó, Israel đã công bố video về một chiếc F-35 đang hạ cánh ở đó, cho thấy Ofakim đang hoạt động.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đặt cược rằng Israel sẽ đồng ý vạch ra một ranh giới trong vụ việc, như Tổng thống Trump đã làm vào năm 2020. Đó là một tính toán sai lầm khác, một canh bạc vốn đã thất bại, khi đánh giá sai tâm trạng ở Israel và của một chính phủ đang vật lộn để thực hiện các mục tiêu chiến tranh ở Gaza. Cho đến nay, Israel vẫn chưa tiêu diệt Hamas cũng như chưa tìm thấy tự do cho các con tin còn sống sót bị bắt hôm 7/10. Họ chưa sẵn sàng để Hamas thoát khỏi lưỡi câu, và không có lý do gì để cho rằng thái độ của họ đối với Iran sẽ khác. Sâu thẳm trong DNA của Israel, kể từ khi giành được độc lập vào năm 1948, là một quyết tâm không ngoảnh mặt làm ngơ với kẻ thù. Ít nhất, họ đòi hỏi ân đền oán trả. Lúc này họ cần phải cho kẻ thù biết rằng hơn bao giờ hết, chúng cần phải sợ hãi sức mạnh và quyết tâm của họ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thật là viển vông khi cho rằng trong tất cả những năm thù hằn kể từ Cách mạng Hồi giáo 1979, Thủ tướng Israel, Benjamin Netanyahu, hoặc các tướng lĩnh và nội các của ông, sẽ không trả đũa cuộc tấn công trực tiếp đầu tiên của Iran nhắm vào Israel. Trong nhiều thập kỷ, Netanyahu đã coi Iran, chứ không phải người Palestine - hay bất kỳ ai khác - là kẻ thù nguy hiểm nhất của Israel. Không lâu sau khi Mahmoud Ahmadinejad trở thành tổng thống Iran năm 2005, Netanyahu đã nói với tôi trong chuyến thăm văn phòng BBC ở Jerusalem rằng &quot;đó là năm 1938 và Ahmadinejad là Hitler&quot;. Tôi không phải là người duy nhất nghe thấy cụm từ đó. Trong những năm ấy, đó là một trong những quan điểm chính của ông Netanyahu, khi Ahmadinejad kêu gọi loại bỏ cái mà y luôn gọi là &quot;chế độ phục quốc Do Thái&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Khi tôi viết bài này, nội các chiến tranh của Israel một lần nữa đang trong phiên họp quyết định họ sẽ phản ứng như thế nào. Tổng thống Joe Biden đã kêu gọi ông Netanyahu &quot;giành chiến thắng&quot; sau khi cuộc tấn công của Iran bị ngăn chặn toàn diện. Mỹ đã tuyên bố công khai rằng họ sẽ không hỗ trợ một cuộc tấn công của Israel nhắm vào Iran. Tình yêu và sự ủng hộ của Biden dành cho Israel lớn hơn mối quan hệ khủng khiếp của ông với Netanyahu. Nhưng Tổng thống Mỹ biết những nguy hiểm tầm toàn cầu của một cuộc chiến tranh toàn diện ở Trung Đông.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Truyền thông nhà nước Iran đang chuyển tiếp cảnh báo rằng họ sẽ không giữ im lặng nếu Israel tấn công. Ngoại trưởng Iran, Hossein Amir-Abdollahian cho biết ông đã nói với người đồng cấp Anh, David Cameron rằng Iran sẽ đáp trả ngay lập tức và mạnh mẽ hơn trước nếu Israel trả đũa. Tham mưu trưởng các lực lượng vũ trang Iran, Mohammad Hossein Baqeri, cho biết cuộc tấn công của Iran vào Israel đã bị &quot;hạn chế&quot; và hứa sẽ có phản ứng &quot;lớn hơn nhiều&quot; nếu Israel trả đũa.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Những dự đoán ác mộng gắn liền với những lo ngại về một cuộc chiến tranh Trung Đông rộng lớn hơn. Ở Bờ Tây, bạo lực giữa người Palestine và người định cư Do Thái được quân đội Israel bảo vệ, đang gia tăng. Một cuộc chiến rộng lớn hơn sẽ bao gồm Hezbollah, một lực lượng dân quân Lebanon, là phong trào chính trị và là đồng minh mạnh nhất của Iran, và là đồng minh Iran gần Israel nhất. Trong khi Hezbollah đã đưa ra những cú đánh ngày càng nặng nề với Israel, cả hai bên đều biết phía bên kia có thể gây ra nhiều thiệt hại hơn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Người Mỹ có nỗi sợ hãi riêng của họ về việc bị kéo vào một cuộc chiến rộng lớn hơn ở Trung Đông. Họ đã nói rằng họ sẽ không hỗ trợ nếu Israel thực hiện cuộc tấn công. Nhưng nếu Israel bị tấn công một lần nữa thì sao? Điều gì sẽ xảy ra nếu Israel thấy một cuộc chiến trên nhiều mặt trận vượt sức xử lý của họ ? Thật khó để tin rằng định nghĩa của Joe Biden về một cam kết &quot;không bác bỏ được&quot; đối với an ninh của Israel sẽ khiến Mỹ đứng ngoài cuộc.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Những gì sẽ xảy ra sau đó là nhiều canh bạc hơn và rủi ro hơn khi tính toán về phản ứng đối với những hành động quân sự. Tính toán sai lầm và nhận thức sai lầm có thể bắt đầu chiến tranh và leo thang xung đột hiện có. Câu hỏi đặt ra là còn bao nhiêu chỗ cho những sai lầm, trước khi Trung Đông trượt qua bờ vực rơi vào một điều gì đó tồi tệ hơn rất nhiều.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Tác giả Jeremy Bowen là biên tập viên quốc tế của BBC News. Ông là tác giả của cuốn sách &quot;The Making of the Modern Middle East: A Personal History&quot; (Picador)&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Trần HSa lược dịch từ The New Statesman ....19/4/2024.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/5979161312439228472'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/5979161312439228472'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/2024/04/tro-choi-chet-choc-cua-israel-va-iran.html' title='Trò chơi chết chóc của Israel và Iran.'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438.post-7757276192184023829</id><published>2024-04-16T10:41:00.003+07:00</published><updated>2024-04-16T10:41:46.252+07:00</updated><title type='text'>Mỹ đã nhận được một lời mời hiếm hoi từ Trung Quốc. Chỉ có một câu trả lời đúng.</title><content type='html'>&lt;div&gt;Tác giả&amp;nbsp; W.J. Hennigan.....15 Tháng Tư, 2024. ... Theo The New York Times.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Vào giữa thế kỷ trước, khi Mỹ và Nga nhanh chóng tích lũy hàng ngàn vũ khí hạt nhân, Trung Quốc đứng ngoài cuộc chạy đua vũ trang, tập trung năng lượng vào việc phát triển kinh tế và mở rộng ảnh hưởng trong khu vực.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bắc Kinh đã chế tạo hàng trăm vũ khí hạt nhân trong những năm đó, nhưng các nhà lãnh đạo quốc gia khẳng định kho vũ khí khiêm tốn của họ chỉ đơn thuần là để tự vệ. Kể từ vụ thử vũ khí hạt nhân đầu tiên của Trung Quốc vào năm 1964,&amp;nbsp; nước này đã lớn tiếng cam kết sẽ không bao giờ đi trước trong một cuộc xung đột hạt nhân - bất kể có chuyện gì chăng nữa. Lập trường đó, cùng với một chiến lược răn đe &quot;tối thiểu&quot; đã nêu, không khiến Mỹ sợ hãi, ghê tởm và chú ý,&amp;nbsp; như mối đe dọa của Nga.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Giờ đây, Washington ngày càng bất an về tham vọng hạt nhân của Trung Quốc.&amp;nbsp; Ngũ Giác đài cho biết Bắc Kinh đang trên đà tăng gấp đôi số lượng đầu đạn hạt nhân vào cuối thập kỷ này, từ 500 lên 1.000 đầu đạn hạt nhân -&amp;nbsp; một diễn biến mà các quan chức cao cấp của Mỹ đã công khai gọi là &quot;chưa từng có&quot; và &quot;ngoạn mục&quot;.&amp;nbsp; Trung Quốc đã quyết liệt mở rộng cơ sở thử nghiệm hạt nhân,&amp;nbsp; và tiếp tục hoạt động trên ba lĩnh vực mới về tên lửa ở phía bắc của đất nước,&amp;nbsp; nơi mà gần đây đã được xây dựng hơn 300 hầm chứa tên lửa đạn đạo xuyên lục địa.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sự chuyển đổi của Trung Quốc từ một cường quốc hạt nhân nhỏ thành một cường quốc hạt nhân lớn hơn theo cấp số nhân là một sự thay đổi mang tầm lịch sử, làm đảo lộn sự cân bằng mong manh, ngang nhau về vũ khí hạt nhân của thế giới trong toàn bộ thời đại nguyên tử.&amp;nbsp; Các kho vũ khí của Nga và Mỹ - gia tăng, cắt giảm và kềm chế -&amp;nbsp; đã xác định kỷ nguyên này; việc duy trì một nền hòa bình bứt rứt giữa hai nước phụ thuộc vào các kênh liên lạc mở, thỏa thuận về các quy tắc hạt nhân và ngoại giao.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Rất ít giàn vũ khí hạt nhân đó tồn tại với Trung Quốc. Ở Washington, làm thế nào để giải thích chính xác sự tích lũy hạt nhân mạnh mẽ của Bắc Kinh vẫn còn là một vấn đề tranh luận quan trọng. Tốt nhất là, các quan chức Mỹ cho biết các đối tác Trung Quốc của họ đang cố gắng bắt kịp Mỹ và Nga, mà với kho dự trữ của mỗi nước vẫn có lợi thế hạt nhân 10-1 so với Trung Quốc. Tồi tệ nhất, họ nói, đây là nỗ lực táo bạo của Bắc Kinh nhằm ngăn chặn Hoa Kỳ bảo vệ Đài Loan chống lại một cuộc xâm lược của Trung Quốc,&amp;nbsp; một điểm nóng có khả năng nhất cho một cuộc xung đột vũ trang giữa hai siêu cường cạnh tranh.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trên thực tế, không ai biết Trung Quốc đang lên kế hoạch gì. Chính phủ của Chủ tịch Tập Cận Bình, cũng như phần lớn chính sách đối nội của nó, công bố rất ít thông tin về ý định, chiến lược hoặc mục tiêu hạt nhân, và họ cũng không sẵn sàng tham gia vào việc kiểm soát vũ khí.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thế rồi, đến lúc này.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Vào tháng Hai, trong một đề nghị hiếm hoi về ngoại giao hạt nhân, Trung Quốc đã công khai mời Hoa Kỳ và các cường quốc hạt nhân khác,&amp;nbsp; đàm phán một hiệp ước mà trong đó tất cả các bên sẽ cam kết không bao giờ xử dụng vũ khí hạt nhân trước để chống lại nhau. Sun Xiaobo, Cục trưởng Cục Kiểm soát vũ khí của Bộ Ngoại giao Trung Quốc, cho biết tại Geneva hôm 26/2 &quot;Chính sách này rất ổn định, nhất quán và có thể dự đoán được. Bản thân nó là một đóng góp quan trọng cho tiến trình giải trừ quân bị tầm quốc tế&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Lời mời gửi đến như một bất ngờ. Trong khi Bắc Kinh từ lâu đã tuyên bố họ có ưu thế đạo đức so với các cường quốc hạt nhân khác về vấn đề này - Trung Quốc và Ấn Độ là những quốc gia duy nhất có vũ khí hạt nhân tuyên bố chính sách không xử dụng trước - mở ra khả năng đàm phán theo cách công khai như vậy là điều mà Trung Quốc đã không làm trong nhiều năm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Có vẻ như không cần động não suy nghĩ để chấp nhận lời đề nghị của Trung Quốc - sẽ không tốt hơn nếu mọi người đồng ý không phải là người trước tiên xử dụng vũ khí hạt nhân?&amp;nbsp; nhưng nó đã vấp phải sự im lặng công khai từ Washington. Đối với các nhà hoạch định chính sách Mỹ,&amp;nbsp; cam kết không xử dụng trước là việc gây chia rẽ sâu sắc. Hoa Kỳ, quốc gia duy nhất từng xử dụng vũ khí hạt nhân trong xung đột, khi thả hai quả bom nguyên tử xuống Nhật Bản vào năm 1945, chưa bao giờ loại trừ khả năng là nước đầu tiên xử dụng chúng một lần nữa, cũng như không nêu chi tiết các trường hợp mà họ sẽ xem xét làm như vậy. Cách tiếp cận mơ hồ có tính toán này nhằm ngăn chặn các đối thủ thực hiện hành động quân sự chống lại Hoa Kỳ - và hơn 30 đồng minh được ràng buộc bởi các hiệp ước bảo vệ -&amp;nbsp; vì sợ những gì có thể xảy ra theo cách mà các đối thủ của họ đáp trả.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đây cũng là vấn đề cá nhân đối với Tổng thống Biden. Ông ủng hộ chính sách không xử dụng trước với tư cách là phó tổng thống giữa bối cảnh thảo luận bên trong chính quyền Obama, và với tư cách là một ứng cử viên tổng thống trong chiến dịch tranh cử, ông nói rằng &quot;mục đích duy nhất&quot; của kho vũ khí hạt nhân của Mỹ là nên nhằm mục đích ngăn chặn hoặc trả đũa chống lại một cuộc tấn công hạt nhân của kẻ thù. Nhưng khi đến lúc chính quyền của ông phải thông qua tuyên bố chính sách hạt nhân , ông quyết định không phá vỡ giáo điều hạt nhân lâu đời của Mỹ, và giữ lại lựa chọn xử dụng đầu tiên.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sự thay đổi hẳn thái độ của ông Biden là dấu hiệu của thời đại, kết quả của cả các cuộc thảo luận nội bộ lẫn tham vấn với các đồng minh ở châu Âu và châu Á. Theo các quan chức chính quyền hiện tại và trước đây, các nhà lãnh đạo của các quốc gia này lo ngại sự đảo ngược chính sách của Mỹ sẽ làm suy yếu niềm tin vào cam kết bảo vệ họ&amp;nbsp; của Mỹ,&amp;nbsp; và có khả năng sẽ khuyến khích Trung Quốc, Nga và Bắc Triều Tiên.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sự bất an chung quanh một sự thay đổi tiềm năng đối với chính sách xử dụng trước của Mỹ,&amp;nbsp; gần như chắc chắn đã đóng một vai trò trong lời mời đàm phán công khai bất thường của Trung Quốc.&amp;nbsp; Trung Quốc có thể chỉ đơn giản là đang cố gắng gây lo lắng cho các đồng minh và đối tác của Mỹ - và đặc biệt là Đài Loan, Hàn Quốc và Nhật Bản - bằng cách đưa ra một đề nghị công khai ở bên ngoài các kênh ngoại giao riêng tư .&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đây không phải là lần đầu tiên nó đi theo con đường này. Trong Chiến tranh Lạnh, Trung Quốc đã đưa ra đề nghị về một cam kết không xử dụng trước tại Liên Hiệp Quốc vào năm 1971 và 1982, và trình bày một dự thảo hiệp ước vào năm 1994 cho các quốc gia có vũ khí hạt nhân khác. Bốn năm sau, Trung Quốc đã cố gắng thuyết phục Tổng thống Bill Clinton thay đổi chính sách hạt nhân của Mỹ khi ông đến thăm Bắc Kinh, nhưng ông Clinton đã quyết định chống lại nó, thay vào đó chọn chia xẻ cam kết ngừng nhắm mục tiêu vào nhau bằng vũ khí hạt nhân.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Những đề nghị như vậy đã dừng lại hết thảy dưới sự lãnh đạo của ông Tập, kẻ đã theo đuổi một chính sách đối ngoại hung hăng hơn nhiều. Ông ta đã giám sát việc hiện đại hóa sâu rộng quân đội Trung Quốc, bao gồm phát triển và khai triển các tên lửa, tàu ngầm và máy bay ném bom có khả năng hạt nhân mới. Trong khi đó, kho dự trữ đầu đạn hạt nhân tăng đều đặn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tòa Bạch ốc tin rằng đề nghị gần đây của Trung Quốc là một trò làm lãng đi sự không sẵn sàng rộng lớn hơn của họ trong việc tham gia chính sách ngoại giao về danh mục hạt nhân, bao gồm cả việc tích lũy hạt nhân năng nổ của chính họ. Chính quyền Biden đang vật lộn với cách làm sao có thể răn đe cả Trung Quốc lẫn Nga mà không gây ra một cuộc chạy đua vũ trang ba bên gây bất ổn. Jake Sullivan, cố vấn an ninh quốc gia của ông Biden, vào mùa hè năm ngoái đã công khai mời hai quốc gia kia tổ chức các cuộc thảo luận kiểm soát vũ khí hạt nhân mà không cần điều kiện tiên quyết. Nga đã hoàn toàn bác bỏ đề nghị này, trong khi Trung Quốc đồng ý đàm phán sơ bộ. Tại một cuộc họp tiếp theo vào tháng 11, Mỹ đã đề xuất các biện pháp khả thi để quản lý rủi ro hạt nhân, chẳng hạn như thỏa thuận thông báo cho nhau khi quân đội hai nước phóng thử tên lửa đạn đạo.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một phát ngôn viên của Hội đồng An ninh Quốc gia, xử dụng tên viết tắt từ tên chính thức của Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, cho biết trong một văn bản trả lời các câu hỏi về đề nghị gần đây của Bắc Kinh: &quot;Trung Cọng vẫn chưa trả lời hoặc thể hiện sự quan tâm đến việc tham gia một cách thực chất vào các đề xuất này. Hành vi này của Trung Cọng đặt ra câu hỏi về các mục tiêu đằng sau lời kêu gọi của Trung Cọng về các cuộc thảo luận cho một hiệp ước không xử dụng trước.&quot;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một số ý kiến cho rằng chính quyền Biden nên tin vào biểu hiện bề ngoài ở đề nghị của Bắc Kinh. Tong Zhao, một chuyên gia hạt nhân tập trung vào Trung Quốc tại Quỹ Carnegie vì Hòa bình Quốc tế cho biết &quot;Trung Quốc thực sự tin rằng bất kỳ cuộc thảo luận kiểm soát vũ khí hạt nhân nghiêm túc nào cũng cần phải bắt đầu với việc không xử dụng trước. Theo quan điểm của Bắc Kinh, đó là cách hiệu quả nhất để giảm vai trò của vũ khí hạt nhân&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ngay cả khi,&amp;nbsp; đó là một canh bạc chiến lược, việc tham gia với Trung Quốc và các quốc gia hạt nhân khác trong các cuộc đàm phán xử dụng trước có thể là một bước&amp;nbsp; quan trọng trong việc thiết lập các rào chắn an toàn nghiêm trọng cho kỷ nguyên hạt nhân mới. Đây sẽ là một bước đột phá quan trọng đối với Washington để đưa Trung Quốc đến bàn đàm phán kiểm soát vũ khí. Nó cũng có thể giúp làm bật nẩy mối quan hệ bị đình trệ giữa Mỹ và Nga, hai nước này cùng kiểm soát gần 90% đầu đạn hạt nhân của thế giới.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Steve Andreasen, người từng là giám đốc chính sách quốc phòng và kiểm soát vũ khí của ông Clinton trong Hội đồng An ninh Quốc gia, nói &quot;Chính quyền Mỹ đã không phản ứng với sự sốt sắng hay quan tâm nhiều lắm đến sự tiếp cận của Trung Quốc về vấn đề không xử dụng trước. Nhưng khi chúng ta háo hức... lợi ích quốc gia ngày càng tăng của Mỹ trong việc lôi kéo Trung Quốc vào mọi thứ về hạt nhân, chúng ta sẽ phải không thể lùi bước về vấn đề này&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Rất đúng rằng, đây không phải là thời điểm dễ dàng cho các bài tập xây dựng lòng tin; mức độ ngờ vực hiện nay giữa ý định quân sự của Trung Quốc và Mỹ là rất sâu sắc. Phát biểu trước Quốc hội vào tháng Ba, Tướng Anthony Cotton, chỉ huy mọi lực lượng hạt nhân của Mỹ, cho rằng việc mở rộng hạt nhân nhanh chóng của Trung Quốc cho thấy chính sách không xử dụng trước của họ không còn đáng tin cậy nữa. Ngũ Giác đài đã viết trong một báo cáo vào tháng 10 rằng, bất chấp những luận điệu của Trung Quốc, Bắc Kinh có thể cân nhắc xử dụng vũ khí hạt nhân trước, trong một cuộc khủng hoảng nếu điều đó liên quan đến sự tồn tại của chế độ ông Tập, chẳng hạn như thất bại trong cuộc chiến với Đài Loan.&amp;nbsp; Hiện vẫn chưa rõ một cách chính xác Trung Quốc sẽ phản ứng như thế nào nếu lực lượng hạt nhân của họ bị tấn công trong một cuộc xung đột. Liệu điều đó có kích hoạt việc xử dụng hạt nhân của Bắc Kinh? &quot;Không xác định được&quot;, Ngũ Giác đài&amp;nbsp; cho biết trong báo cáo.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đàm phán thông qua những điểm gây tranh cãi này có thể giúp Bắc Kinh và Washington hiểu và đánh giá cao các yếu tố hình thành các điểm tốt hơn trong chính sách hạt nhân của nhau. Chính quá trình đối thoại và ngoại giao có thể giúp Trung Quốc lắng nghe những lo ngại của Mỹ và ngược lại. Với hố sâu sợ hãi và nghi ngờ ngày càng mở rộng giữa hai quốc gia chung quanh Đài Loan, không có thời điểm nào tốt hơn để họ ngồi xuống và thảo luận về những gì tạo nên một cam kết đáng tin cậy rằng không xử dụng hạt nhân trước.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Rõ ràng, có lẽ là một cam kết không xử dụng trước cuối cùng là không thể. Các cuộc đàm phán có thể không dẫn đến một thỏa thuận mà bất cứ ai cũng có thể đồng ý, và ngay cả khi đạt được thỏa thuận, nó sẽ không thể được xác minh, có nghĩa là nó sẽ mang tính biểu tượng hơn là thực chất. Nhưng điều đó không có nghĩa là Washington không nên chấp nhận lời mời của Bắc Kinh. Trong thế giới ngoại giao hạt nhân ngày càng bị đe dọa, các cuộc thảo luận về một hiệp ước vẫn có thể chuẩn bị cho một hiệp ước khác. New START, thỏa thuận kiểm soát vũ khí quan trọng duy nhất còn lại giữa Mỹ và Nga, đã được xây dựng trên nền tảng của thỏa thuận ban đầu START I , một thỏa thuận được ký kết hai thập kỷ trước đó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Dưới thời ông Tập, Trung Quốc dường như đã bỏ lại phía sau chính sách răn đe tối thiểu. Nếu chính quyền Biden nghiêm túc về kiểm soát vũ khí, đã đến lúc tìm kiếm điểm chung với Bắc Kinh để xây dựng các thỏa thuận mới cho một tương lai an toàn hơn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Ông Hennigan viết về các vấn đề an ninh quốc gia cho Times Opinion.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Trần H Sa lược dịch từ The New York Times. .... 16/ 4/ 2024.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/7757276192184023829'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/7757276192184023829'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/2024/04/my-nhan-uoc-mot-loi-moi-hiem-hoi-tu.html' title='Mỹ đã nhận được một lời mời hiếm hoi từ Trung Quốc. Chỉ có một câu trả lời đúng.'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438.post-82449440505991670</id><published>2024-04-15T16:07:00.003+07:00</published><updated>2024-04-15T16:10:02.582+07:00</updated><title type='text'>Trung Quốc, Nga và Iran đang hồi sinh thời đại của các đế chế.</title><content type='html'>&lt;div&gt;Các quốc gia phương Tây bị mất thuộc địa ở nước ngoài vốn đã có công việc làm ăn ổn thỏa trong thời kỳ hòa bình do Mỹ bảo trợ. Nhưng Tập và Putin muốn lấy lại sức mạnh đế quốc đã mất từ lâu của đất nước họ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tác giả&amp;nbsp; Hal Brands...14 / 4/ 2024...Theo Bloomberg.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Những bóng ma của đế chế đang ám ảnh lục địa Âu Á. Trung Quốc của Chủ tịch Tập Cận Bình đang tìm cách đòi lại quyền lực và đặc quyền của các triều đại hùng mạnh từng chinh phục châu Á. Tổng thống Vladimir Putin đang truyền tải ký ức, và phương pháp của những kẻ chinh phục từ quá khứ đế quốc nổi tiếng của Nga. Iran đang xử dụng các lực lượng ủy nhiệm, tên lửa và các phương tiện khác để xây dựng một phạm vi ảnh hưởng,&amp;nbsp; bao gồm các phần của Đế chế Ba Tư cũ. Cách đây không lâu, phần lớn thế giới bị cai trị bởi các đế chế. Nếu ngày nay các quốc gia theo chủ nghĩa muốn thay đổi hiện trạng có phương cách của họ, tương lai có thể giống như quá khứ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đế chế có nhiều hình thức, nhưng thuật ngữ này thường đề cập đến một tập hợp đa quốc gia gồm các dân tộc và lãnh thổ, trong đó quyền lực vươn ra ngoài từ một trung tâm thống trị. Trong nhiều thế kỷ, trật tự và rối loạn toàn cầu được định hình bởi sự đụng độ của các đế chế đối địch. Câu chuyện to lớn của địa chính trị thế kỷ 20 là sự suy tàn hoặc hủy diệt của các đế chế lớn, chính thức ở châu Âu và châu Á, và sự thay thế chúng bằng một đế chế không chính thức, to lớn hơn do Mỹ lãnh đạo. Tuy nhiên, những giấc mơ về đế chế rất khó chết,&amp;nbsp; và cho đến nay câu chuyện về địa chính trị của thế kỷ 21, là cuộc tìm kiếm sự phục hồi đế quốc bởi&amp;nbsp; một loạt các chế độ chuyên chế đầy tham vọng, đang cản trở trật tự quốc tế tự do mà Washington điều hành.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Câu chuyện đó cũng là một minh họa cho thấy những di sản lịch sử có thể mạnh mẽ và nguy hiểm như thế nào. Các đế chế một thời mà đã thích nghi thành công nhất với thế giới hiện đại,&amp;nbsp; là những đế chế mà cuối cùng đã trở nên tốt hơn sau khi bị mất đi sự vĩ đại. Đức, Nhật Bản, Anh và các nước khác đã chấp nhận, dù miễn cưỡng,&amp;nbsp; rằng họ có nhiều khả năng để phát triển mạnh mẻ với tư cách là thành viên của đế chế Mỹ,&amp;nbsp; hơn là cố gắng hồi sinh đế chế của chính họ. Ngược lại, những nước hiện nay đang gây ra nhiều rắc rối nhất là những nước quyết tâm làm sống lại những vinh quang - và giải quyết những bất bình -&amp;nbsp; của quá khứ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các đế chế đã tồn tại trong suốt lịch sử, điều không có gì đáng ngạc nhiên là, trước sự thích thú mở rộng của kẻ mạnh là cái giá phải trả của kẻ yếu. Rome đã từng làm chủ những vùng rộng lớn nổi tiếng của thế giới. Trung Quốc và Nga ngày nay là những nước thừa kế của các quốc gia đế quốc,&amp;nbsp; vốn đã kiểm soát phần lớn lục địa Á-Âu. Bản thân Hoa Kỳ bắt đầu như một phần của Đế quốc Anh và cuối cùng đã trải dài trên toàn cầu.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thời đại của đế chế đạt đến đỉnh cao vào đầu thế kỷ 20. Như nhà sử học Richard Overy kể lại, trước Thế chiến I,&amp;nbsp; Anh kiểm soát một đế chế rộng 31 triệu km vuông. Đế quốc Pháp, ở mức 12,5 triệu km vuông, lớn hơn 20 lần so với chính quốc Pháp. Từ sự bành trướng tràn lan của đế quốc, chỉ có một nhúm quốc gia độc lập ở châu Phi và châu Á -&amp;nbsp; một trong số đó, Nhật Bản, đang xây dựng đế chế và cuối cùng trải sâu vào châu Á và trên phần lớn Thái Bình Dương.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các cuộc chiến tranh tồi tệ nhất của thế kỷ 20 là các cuộc chiến tranh của đế quốc. Chiến tranh thế giới thứ nhất có nguồn gốc từ cuộc đụng độ giữa các đế quốc Áo -Hung và đế quốc Nga để giành ảnh hưởng ở Balkan, cũng như những căng thẳng được tạo ra bởi Đức mong muốn thống trị châu Âu và giành được đặc quyền đế quốc ở nước ngoài. Chiến tranh thế giới thứ hai nổ ra khi Đức, Nhật Bản và Ý tìm cách chinh phục các lãnh địa khổng lồ,&amp;nbsp; mà sẽ khiến cho họ thịnh vượng và an toàn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các đế chế có thể có các nguồn tài nguyên : Gần 1,7 triệu người Ấn Độ đã phục vụ cho sự nghiệp của Anh trong Thế chiến I. Thực phẩm và nguyên liệu thô từ các đế chế Anh và Pháp đã duy trì nỗ lực chiến tranh của Đồng minh. Bài học mà Đức Quốc xã, Phát xít Ý và Đế quốc Nhật Bản rút ra từ cuộc xung đột đó - và đã được áp dụng trong những năm 1930 và 1940 là -&amp;nbsp; sự bành trướng bạo lực là chìa khóa để giành được đất đai, thị trường và tài nguyên, qua đó cho phép họ thống trị một thế giới đầy cạnh tranh.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tuy nhiên, những cố gắng giành lấy sự vĩ đại thường kết thúc bằng sự hủy diệt, bởi việc kích hoạt cơn thịnh nộ của các liên minh đối kháng. Các đế chế Đức, Nhật Bản và Ý đã bị hủy hoại bởi các cuộc xung đột toàn cầu mà các quốc gia đó khởi xướng. Những người chiến thắng cũng không khá hơn là bao: Hai cuộc chiến tranh thế giới, và các phong trào độc lập mà họ tung ra, cuối cùng đã phá vỡ các đế chế của Anh, Pháp, Hà Lan và các cường quốc châu Âu khác. Đế chế Sa hoàng của Nga sụp đổ dưới sự căng thẳng của Thế chiến I, được hồi sinh với tư cách là một đế chế xã hội chủ nghĩa dưới hình thức Liên Xô, và sau đó tan rã một lần nữa khi nó bị đánh bại trong Chiến tranh Lạnh. Thời đại của đế chế, dường như, cuối cùng đã kết thúc.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Dù sao, cũng ở trong thời đại của đế quốc chính thức, Hoa Kỳ là một tác nhân cho sự hủy diệt của đế quốc trong thế kỷ 20: Lợi ích tự thân của Mỹ, cũng như hệ tư tưởng sáng lập chống thực dân của họ, khiến Mỹ&amp;nbsp; không thoải mái trong một thế giới của các quốc gia theo chủ nghĩa bành trướng hung hăng của Thế giới cũ. Hoa Kỳ đã giúp đánh bại các cường quốc trung tâm, các cường quốc phe Trục và các cường quốc cộng sản. Ít bạo lực hơn, và lừng chừng hơn, Mỹ đã xử dụng các công cụ kinh tế và ngoại giao để đẩy nhanh sự kết thúc của các đế chế Anh, Pháp và các đế chế châu Âu khác trong Thế chiến II, và sau đó là trong Chiến tranh Lạnh -&amp;nbsp; đưa Mỹ vào vị thế là một đế chế không chính thức, đầy ấn tượng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mỹ chưa bao giờ là một đế quốc, theo tiêu chuẩn châu Âu. Nó không hề có một bộ sưu tập gồm nhiều thuộc địa ở nước ngoài. Sau khi trao độc lập cho Philippines, vào năm 1946,&amp;nbsp; Mỹ chỉ còn lại vài dấu tích của đế chế chính thức. Tuy nhiên, vào thời điểm đó, Washington đã thực hiện một dự án đế quốc khác.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nếu về căn bản, đế quốc là sự thâm nhập vào một xã hội bằng sức mạnh của một xã hội khác, thì thật khó để mô tả nghệ thuật lãnh đạo của Mỹ sau Thế chiến II là một thứ gì đó ngoại trừ đế quốc. Sau Thế chiến II, Mỹ chịu trách nhiệm chính trong việc quản lý nền kinh tế toàn cầu, giống y như Anh, với lực lượng hải quân và ưu thế về thương mại, tài chính quốc tế, đã có một thế kỷ trước đó. Hoa Kỳ đã thiết lập liên minh quân sự với các quốc gia trên khắp lục địa Á-Âu - biến một số trong số họ, chẳng hạn như Tây Đức và Nhật Bản, thành những nước bị bảo hộ chiến lược trên thực tế -&amp;nbsp; và xây dựng chòm sao các căn cứ quân sự ở nước ngoài, cho phép Mỹ khai&amp;nbsp; triển sức mạnh của mình vào các góc xa xôi của thế giới.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Washington đã can thiệp vào chính trị nội bộ của các quốc gia, với mức độ tinh tế khác nhau,&amp;nbsp; từ Tây Âu đến Đông Nam Á. Mỹ đã xử dụng sức mạnh vô song của mình để ngăn chặn sự xâm lược quân sự và phổ biến vũ khí hạt nhân,&amp;nbsp; chống lại chủ nghĩa cộng sản và ủng hộ nền dân chủ (mặc dù có chọn lọc), và mặt khác thì đặt ra các quy tắc quản trị toàn cầu. Và nhờ những cái tên như Hollywood và Coca-Cola,&amp;nbsp; Mỹ cũng đạt được sự thống trị về văn hóa. Về sức mạnh toàn cầu và tham vọng toàn cầu của mình, Mỹ đã vượt trội so với bất kỳ đế quốc nào trong quá khứ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Dự án này chủ yếu được thúc đẩy bởi lợi ích cá nhân, cụ thể là sự cần thiết phải kềm chế Liên Xô,&amp;nbsp; và mặt khác định hình thế giới theo những cách có thể, khiến cho bản thân Hoa Kỳ thịnh vượng và an toàn. Hơn nữa, giống như mọi dự án đế quốc, nó có một số biện pháp tàn bạo, vô đạo đức, chẳng hạn như các cuộc đảo chính, chống nổi dậy và hỗ trợ cho một số nhà cai trị hà khắc ở những nơi mà ngày nay chúng ta gọi là Nam bán cầu. Nhu cầu chống lại chủ nghĩa cộng sản thậm chí còn khiến Washington đảm nhận vai trò từng là của các cường quốc châu Âu thực hiện ở những nơi như Việt Nam -&amp;nbsp; và cuối cùng chiến đấu với chính các phong trào cách mạng mà đã từng thách thức các cường quốc đó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tuy nhiên, đế chế Mỹ vẫn là ngoại lệ. Ảnh hưởng thường hướng tâm: Nó được hình thành một phần vì rất nhiều quốc gia ở châu Âu và châu Á đang rất cần sự bảo trợ và bảo vệ của Washington trong bối cảnh hỗn loạn của Chiến tranh Lạnh. Sự giàu có thường hướng ngoại : trong 25 năm sau năm 1945, tỷ trọng trong GDP toàn cầu của Mỹ đã giảm đáng kể và các quan chức Mỹ coi sự phát triển đó là một thành công,&amp;nbsp; vì các đồng minh của Washington là những người hưởng lợi lớn nhất. Trên thực tế, các quốc gia đã từng cai trị các đế chế khổng lồ -&amp;nbsp; Anh, Pháp, Hà Lan, Đức, Nhật Bản, Ý và các nước khác -&amp;nbsp; đã quyết định họ nên trở thành thành viên của Mỹ thì tốt hơn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đây là một sự phát triển đáng kinh ngạc. Nó đòi hỏi các đế quốc hùng mạnh một thời phải giảm tham vọng của họ và xác định lại bản sắc dân tộc của họ. Điều đó có thể bởi vì đế chế của họ đã bị tàn phá bởi chiến tranh và hậu quả của chiến tranh -&amp;nbsp; và bởi vì Hoa Kỳ đã mang lại nhiều lợi ích hơn so với các đế chế đó đã từng cung cấp.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mỹ đã cung cấp cho các đồng minh của mình ở châu Âu và châu Á sự bảo vệ chống lại kẻ thù của họ. Nó&amp;nbsp; bảo đảm cho họ quyền tiếp cận vào các thị trường, tài nguyên và các tuyến đường biển cần thiết cho tăng trưởng kinh tế. Cho đến năm 1945, người ta thường tin rằng an ninh và thịnh vượng đòi hỏi sự bành trướng của đế quốc. Trong thế kỷ 20, Washington đã tạo ra một thế giới mà trong đó các quốc gia&amp;nbsp; có thể tồn tại và phát triển,&amp;nbsp; mà không cần xây dựng đế chế khổng lồ của riêng họ, ngay với cả những kẻ thù gần đây của Mỹ như Nhật Bản.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tuy nhiên, không phải ai cũng thoát khỏi được trò chơi đế quốc. Ảnh hưởng của Mỹ có vẻ ôn hòa đối với các nền dân chủ tiên tiến theo kiểu Mỹ, những quốc gia vốn được hưởng lợi nhiều nhất từ đầu tư của Mỹ vào một thế giới tương đối tự do, hòa bình. Các di sản đế quốc đã bị đương đầu dễ dàng hơn trong các xã hội dân chủ, vốn có xu hướng hoài nghi nhiều hơn, mà ngày nay thường liên quan đến việc xây dựng đế chế mang tính ép buộc.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tuy nhiên, đế chế Mỹ có vẻ bị đe dọa nhiều hơn ở một số chế độ chuyên chế Á-Âu, vốn coi các giá trị tự do là mối đe dọa đối với chính chế độ của&amp;nbsp; họ - và coi sức mạnh của Mỹ là rào cản để họ đòi lại các đặc quyền đế quốc mà họ từng được hưởng. Do đó, trên khắp lục địa Á-Âu, các đế chế -&amp;nbsp; với mức độ bạo lực và hình thức khác nhau -&amp;nbsp; đang trở lại.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thể hiện hàng đầu là Putin, kẻ cai trị tân đế quốc nổi bật và rõ ràng nhất. Tổng thống Nga tự hào tự phong mình là một nhà chinh phục vĩ đại theo khuôn mẫu của các Sa hoàng. Như một quan chức Nga châm biếm, các cố vấn thân cận nhất của Putin gọi y là &quot;Ivan khủng khiếp, Peter Đại đế và Catherine Đại đế&quot;. Putin không giấu giếm rằng mục tiêu của y là xây dựng lại một Đế chế Nga trên lãnh thổ của Liên Xô cũ - nơi mà sự sụp đổ của nó được y gọi là &quot;thảm họa địa chính trị lớn nhất của thế kỷ 20&quot; -&amp;nbsp; và trả thù cho sự sỉ nhục mà Nga phải chịu đựng sau khi nhà nước mẹ Liên xô tan rã.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trong một phần tư thế kỷ, Putin đã chiến đấu trong các cuộc chiến tranh trên những lãnh thổ kế vị từ Liên Xô -&amp;nbsp; một loạt các cuộc xung đột, ở những nơi từ Chechnya đến Moldova, nhằm đảo ngược sự suy giảm quyền lực của Moscow bên trong không gian hậu Xô Viết. Ngày nay, y đang theo đuổi cuộc chinh phục Ukraine hoàn toàn và sáp nhập nước này vào Nga -&amp;nbsp; hành động trần trụi nhất của chủ nghĩa tân đế quốc mà châu Âu từng thấy trong nhiều thế hệ, và một hành động mà Putin biện minh thông qua các tài liệu tham khảo gần như liên tục về quá khứ đế quốc của Nga.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Putin tuyên bố, Nga và Ukraine là &quot;một dân tộc - một tổng thể duy nhất&quot;,&amp;nbsp; điều đó có nghĩa là cùng dân tộc có thể làm cho cái tổng thể duy nhất được hợp lý. Như nhà sử học Jeffrey Mankoff viết trong cuốn sách xuất sắc của ông; &quot;Đế chế Á-Âu&quot;, Putin coi việc phủ nhận chủ quyền của các nước láng giềng là điều kiện tiên quyết để tái khẳng định sự kiểm soát của Moscow đối với họ, nhưng về bản sắc, họ là các quốc gia độc lập.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tầm nhìn về đế chế cũng sống động và sâu sắc ở Bắc Kinh. Giống như Nga, Trung Quốc là một quốc gia có sự bất bình: Nó tự coi mình là nạn nhân của chủ nghĩa đế quốc châu Âu, Nhật Bản và Mỹ, trong suốt &quot;thế kỷ nhục nhã&quot; kéo dài từ khi bắt đầu Chiến tranh Nha phiến vào những năm 1830 đến khi kết thúc cuộc nội chiến Trung Quốc năm 1949. Nhưng bây giờ Trung Quốc mạnh mẽ, tự hào và mong muốn tái tạo một lãnh thổ gần như đế quốc.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bắc Kinh tìm kiếm một phạm vi ảnh hưởng ở châu Á-Thái Bình Dương,&amp;nbsp; điều mà một số nhà phân tích mô tả là phiên bản trước đây của hệ thống cống nạp đế quốc cũ của Trung Quốc, để họ có thể nhận được sự tôn trọng từ các quốc gia nhỏ hơn gần nó. Trung Quốc đang xây dựng lại các mô hình ảnh hưởng cũ bên trong lục địa Á-Âu, thông qua các dự án như Sáng kiến Vành đai và Con đường của Tập Cận Bình, trong khi bình định các vùng biên cương của nó một cách tàn bạo - cụ thể là Tây Tạng và Tân Cương, nằm giữa khu vực người&amp;nbsp; Hán là cốt lõi của đất nước,&amp;nbsp; và vùng ngoại vi của đế quốc này. Và trong khi Trung Quốc không cố gắng chinh phục nước ngoài, như Nga đang làm,&amp;nbsp; nó có những tranh chấp lãnh thổ chưa được giải quyết từ dãy Hy Mã Lạp Sơn cho đến Biển Đông.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Âm vang của đế quốc không thể không nghe thấy. Bắc Kinh đưa ra yêu sách của nó đối với Biển Đông dựa trên những lập luận về tầm với và ảnh hưởng từ triều đại nhà Hán cách đây hai thiên niên kỷ. Cộng đồng Vận mệnh chung, khái niệm của Trung Quốc về một trật tự toàn cầu hậu Mỹ, bắt nguồn từ khái niệm đế quốc của Trung Quốc về thiên hạ, hay &quot;chung dưới bầu trời&quot;. Các nhà lãnh đạo và các tuyên truyền viên Trung Quốc thường ca ngợi không chỉ sự trỗi dậy của đất nước, mà cả sự trẻ hóa của nó -&amp;nbsp; như hãng thông tấn nhà nước đã nói, ý tưởng là rằng &quot;Vương quốc Trung tâm&quot; &quot;được thiết lập để lấy lại sức mạnh của mình và bước lên lại đỉnh cao của thế giới.&quot;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cường quốc muốn thay đổi hiện trạng thứ ba của Á-Âu, Iran, có truyền thống đế quốc của riêng họ: Đây là hậu duệ của cả Đế chế Ba Tư lẫn triều đại Pahlavi, cai trị cho đến năm 1979. Và mặc dù các ayatollah của Iran đã giành được quyền lực bằng cách lật đổ Pahlavis, họ đang cố gắng hồi sinh một số ảnh hưởng cũ của nó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mankoff viết,&amp;nbsp; các nhà cai trị Tehran,&amp;nbsp; hình dung ra một &quot;Iran vĩ đại hơn&quot; bao gồm &quot;không chỉ Mesopotamia mà còn cả vùng Kavkaz cùng phần lớn Trung và Nam Á&quot;. Điều này không đòi hỏi phải khẳng định quyền kiểm soát chính trị hoặc quân sự trực tiếp đối với khu vực -&amp;nbsp; Iran quá yếu để làm được điều này. Thay vào đó, Tehran đang xử dụng các lực lượng ủy nhiệm, các lực lượng hoạt động đặc biệt và các công cụ bất đối xứng khác,&amp;nbsp; để làm suy giảm chủ quyền của các nước láng giềng,&amp;nbsp; và định hình các sự kiện từ Yemen đến Levant. Trong khi đó, Iran đang phát triển các công cụ quân sự, từ tên lửa đạn đạo đến chương trình hạt nhân tân tiến, qua đó sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho nỗ lực thống trị khu vực bằng cách giúp đẩy các đối thủ ra khỏi khu vực;&amp;nbsp; cụ thể là Mỹ và Israel.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Mỗi đế chế đều có ý thức hệ của nó, và có một thành phần tôn giáo mạnh mẽ trong dự án của Iran. Trong những năm sau cuộc cách mạng Iran, Ayatollah Ruhollah Khomeini khẳng định rằng,&amp;nbsp; một phong trào Hồi giáo mang phước lành của Allah &quot;không thể tự giới hạn ở bất kỳ quốc gia cụ thể nào&quot;. Ngày nay, Iran đã trở thành kẻ thù của phần lớn thế giới Hồi giáo, nhưng vẫn tuyên bố địa vị đứng đầu đối với dân số Shiite của thế giới Hồi giáo. Nhà sử học Kelly Shannon viết,&amp;nbsp; Iran hiện đại &quot;luôn coi mình là quê hương của các đế chế vĩ đại một thời&quot; -&amp;nbsp; một sự tự nhận thức tiếp tục củng cố chính sách đối ngoại hiện nay của nước này.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Người Mỹ có quyền gì để phàn nàn về điều này? Xét cho cùng, ảnh hưởng mà Nga, Iran và Trung Quốc đang tìm kiếm là khá khiêm tốn so với ảnh hưởng mà chính Mỹ có được.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Vấn đề thực sự là không phải tất cả các hình thức đế chế đều được tạo ra như nhau. Đế chế Mỹ hầu như không có tội lỗi, nhưng dù sao nó cũng đã giúp làm cho thế giới tự do và thịnh vượng hơn bao giờ hết. Một thế giới của các đế chế chuyên chế đang trỗi dậy sẽ không đẹp như vậy - và chúng ta hiện đang nhận được những lời nhắc nhở theo thời gian thực về việc các đế chế đang được tạo ra như vậy,&amp;nbsp; có thể gây đẫm máu và tàn bạo như thế nào.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Là một phần trong cuộc tìm kiếm đế chế của Putin, Nga đang phá hủy Ukraine và đang đối xử hung bạo với dân chúng của nó. Như cuộc tấn công kinh hoàng của Hamas vào ngày 7/10 và hậu quả của nó đã chứng minh, Iran và các lực lượng ủy nhiệm của họ đã nhiều lần khiến Trung Đông rơi vào hỗn loạn. Dự án tân đế quốc của Trung Quốc liên quan đến việc đàn áp tàn nhẫn người Duy Ngô Nhĩ.&amp;nbsp; Nếu Bắc Kinh cố gắng xử dụng vũ lực để hoàn thành tham vọng của nó - ví dụ như bằng cách kiểm soát Đài Loan - nó có thể gây ra một cuộc chiến tranh Trung-Mỹ thảm khốc.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Những nỗ lực thiết lập đế chế của thế kỷ 21 gây nguy hiểm cho trật tự tự do của Mỹ,&amp;nbsp; bằng cách đe dọa hồi sinh một thế giới mà trong đó các đế chế mở rộng và chinh phục dưới những hình thức bạo lực, cưỡng bức hơn. Tuy nhiên, chúng cũng đe dọa sẽ mang lại phản ứng ngược cho chính các đế chế đó trong tương lai.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trong những năm gần đây, sự quyết đoán của Bắc Kinh đã khiến Trung quốc bị vây quanh bởi một vòng tròn kẻ thù ngày càng rộng lớn, và kích động các hạn chế về công nghệ và thương mại của Mỹ và các đồng minh,&amp;nbsp; vốn đe dọa làm suy yếu sự tăng trưởng của Trung Quốc trong tương lai.&amp;nbsp; Ngay cả khi Putin cuối cùng chiếm được toàn bộ khu vực Donbas của Ukraine,&amp;nbsp; y sẽ phải trả một cái giá hoàn toàn không tương xứng với bất kỳ lợi ích nào mà y nhận được,&amp;nbsp; từ việc cai trị đống đổ nát của nó. Nỗ lực của Iran dành cho đế chế đã dẫn đến các lệnh trừng phạt, cô lập và sự khốn khổ kinh tế, đó là một lý do tại sao mà một chế độ đầy tham vọng ở nước ngoài đã phải chịu đựng các vòng lặp nổi dậy một cách định kỳ ở trong nước của họ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thật dễ chịu khi nghĩ rằng ký ức lịch sử khiến cho chúng ta khôn ngoan hơn. Nhưng trên khắp lục địa Á-Âu, các nhà cai trị và các chế độ không thể từ bỏ các di sản đế quốc vốn đang gây ra cho thế giới và người dân của họ, rất nhiều tai họa.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Hal Brands là nhà bình luận của Bloomberg Opinion và là Giáo sư xuất sắc tại Trường Nghiên cứu Quốc tế Cao cấp của Đại học Johns Hopkins.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Trần H Sa lược dịch từ Bloomberg.... 15/04/2024.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/82449440505991670'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/82449440505991670'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/2024/04/trung-quoc-nga-va-iran-ang-hoi-sinh.html' title='Trung Quốc, Nga và Iran đang hồi sinh thời đại của các đế chế.'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438.post-7985541517017869073</id><published>2024-04-10T15:27:00.005+07:00</published><updated>2024-04-10T15:33:39.946+07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="BÌNH LUẬN"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Chính trị"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="EU"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Hoa Kỳ"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Kinh Tế"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="NATO"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Nga."/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Ukraine"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Địa Chính Trị"/><title type='text'>Thực tế đang dần hạ bệ chủ nghĩa Putin.</title><content type='html'>&lt;div&gt;&lt;b&gt;Những nỗ lực chiến tranh của Nga và cuộc tấn công của Nhà nước Hồi giáo ở Moscow, đã làm gián đoạn câu chuyện chính thức của Điện Kremlin.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tác giả Lawrence Freedman. ....Ngày 5 tháng 4 /2024...Theo The New Statesman.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một tuyển tập mới gồm các bài tiểu luận có tên Chiến tranh Ukraine,&amp;nbsp; do Hal Brands biên tập và được xuất bản bởi nhà xuất bản Đại học Johns Hopkins, đánh dấu kỷ niệm hai năm Nga xâm lược toàn diện Ukraine. Nó bao gồm tất cả các khía cạnh của cuộc chiến,&amp;nbsp; từ nguồn gốc đến hành vi,&amp;nbsp; đến tác động của các biện pháp trừng phạt kinh tế và vai trò của Trung Quốc. Đây là một nguồn thông tin xuất sắc, với các chương tuyệt vời, và có thể được tải xuống miễn phí.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đóng góp của riêng tôi cho tuyển tập đó, coi Vladimir Putin là một &quot;kẻ cuồng tín chiến lược&quot;, phản ánh sự gắn bó dai dẳng của y với Ukraine, và khi phải đối mặt với những hậu quả thảm khốc của mỗi quyết định, xu hướng hành động của y luôn tăng gấp đôi với hy vọng rằng,&amp;nbsp; các biện pháp cực đoan hơn nữa sẽ mang lại cho y kết quả mà y tìm kiếm. Điều này không đơn thuần chỉ cho thấy Putin là một chiến lược gia tồi. Chắc chắn có những yếu tố đi kèm với điều này -&amp;nbsp; chẳng hạn như đánh giá thấp kẻ thù, quá phụ thuộc vào linh cảm về cách người khác sẽ hành động,&amp;nbsp; và không suy nghĩ về những tác động có thể xảy ra của một quá trình hành động. Sự cuồng tín vượt xa những điều này. Trích dẫn từ chính bài viết của tôi:&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&quot;Đó là một sự từ chối chấp nhận rằng, những vấn đề rắc rối như đã được đóng khung không thể giải quyết được, một mô hình sai lầm bắt nguồn từ nỗi ám ảnh,&amp;nbsp; và sẵn sàng trượt dài một cách kỳ lạ để thỏa mãn nỗi ám ảnh đó, ngay cả khi sự hài lòng vẫn còn khó thấy được.&amp;nbsp; Từ điển định nghĩa một kẻ cuồng tín là một người có niềm tin cực đoan khiến họ cư xử theo những cách không hợp lý. Sự gắn bó của Putin với Ukraine, gần như ngay khi y bắt đầu nhiệm kỳ tổng thống lần thứ hai vào năm 2012, đã dẫn đến những sai lầm tai hại trong phán đoán chiến lược.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Có thể theo dõi sự phát triển của chính sách Ukraine của Putin,&amp;nbsp; từ thời điểm y lên nắm quyền vào đầu thế kỷ,&amp;nbsp; thông qua Cách mạng Cam của Ukraine năm 2004 - 2005, và sau đó là bước ngoặt mạnh mẽ hơn,&amp;nbsp; khi y trở lại làm tổng thống Nga vào năm 2012. Putin&amp;nbsp; đã kiên định. Y muốn Ukraine vững chắc trong phạm vi ảnh hưởng của Nga với một chính phủ Ukraine ngu ngốc. Lập trường dự phòng của y, một khi điều đó dường như ngoài tầm với, là khuyến khích sự phân rả của Ukraine,&amp;nbsp; với những mảnh đất liền kề được Liên bang Nga thủ đắc.&amp;nbsp; Mục tiêu thứ hai này mâu thuẫn với mục tiêu thứ nhất,&amp;nbsp; vì nó khuyến khích Ukraine quay sang phương Tây nhiều hơn nữa, để được hỗ trợ và bảo đảm an ninh.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Người ta có thể quay trở lại lịch sử để khám phá nguồn gốc của cuộc xung đột,&amp;nbsp; như Putin thường làm,&amp;nbsp; nhưng một điểm khởi đầu tốt để hiểu làm thế nào mà chúng ta đến được nơi chúng ta đang có, là mùa hè năm 2013.&amp;nbsp; Đây là thời điểm&amp;nbsp; Putin quyết định siết chặt kinh tế Ukraine, để ngăn chặn chính phủ nước này ký thỏa thuận liên kết với EU, phản ảnh quyết tâm của y trong việc ngăn Ukraine rơi vào phạm vi ảnh hưởng của phương Tây.&amp;nbsp; Tư cách thành viên NATO không được bàn thảo vào thời điểm này.&amp;nbsp; Trên thực tế, Tổng thống Ukraine khi đó, Viktor Yanukovych, cũng thân Nga như Putin từng muốn.&amp;nbsp; Tuy nhiên, hành động đơn độc duy nhất này đã dẫn đến việc Putin hoàn toàn bị phá sản bởi sự ép buộc trắng trợn của y. Với nền kinh tế trong tình trạng tuyệt vọng, Yanukovych đã rời khỏi thỏa thuận EU.&amp;nbsp; Phản ứng chống lại rất dữ dội, với các cuộc biểu tình lớn ở Kyiv và các nơi khác. Yanukovych cuối cùng đã chạy trốn khỏi Kyiv và một chính phủ thân phương Tây đã tiếp quản.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Điều này dẫn đến điều khác. Phản ứng của Putin vào tháng 3/2014 là chiếm Crimea và khuyến khích các cuộc nổi dậy ở miền đông Ukraine,&amp;nbsp; ưu tiên chia cắt Ukraine. Sau đó, thông qua các thỏa thuận Minsk, y đã tìm cách xử dụng các khu vực với phiến quân do Nga tài trợ như ở khu vực Donbas, làm đòn bẩy để gây ảnh hưởng đến chính phủ Ukraine,&amp;nbsp; và ngăn chặn họ có lập trường &quot;chống Nga&quot;.&amp;nbsp; Khi nỗ lực đó thất bại, vào tháng 2/2022, y quyết định xâm lược Ukraine và thiết lập một chính phủ bù nhìn ở Kyiv. Và khi điều đó cũng thất bại, y đã trở lại ưu tiên chia cắt,&amp;nbsp; đến mức bây giờ y từ chối chấp nhận bất kỳ thỏa thuận hòa bình nào mà từ chối việc y chiếm giữ bốn tỉnh của Ukraine, mà hiện nay y đang cố gắng chiếm đóng, ngoài Crimea. Vì điều này vẫn sẽ khiến 80% đất nước Ukraine không bị chiếm đóng sẽ thù địch sâu sắc với Nga, mục tiêu chính là cần thiết phải quay lại hiện trạng trước mắt. Hy vọng đã hồi sinh ở Moscow rằng, Ukraine có thể bị suy yếu do mất sự hỗ trợ của Mỹ, khiến Putin có thể quay trở lại kế hoạch ban đầu và chiếm đóng các thành phố lớn, bao gồm cả Kyiv.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Như tôi đã lập luận nhiều lần,&amp;nbsp; Nga không có khả năng đạt được các mục tiêu của nó và do đó,&amp;nbsp; việc nó giành chiến thắng không giống như một chiến thắng của Ukraine. Ukraine đã phải chịu đựng rất nhiều và tiếp tục chịu đựng&amp;nbsp; như vậy. Một lệnh ngừng bắn dựa trên các đường dây liên lạc hiện nay sẽ được Kyiv coi là một thất bại, vì nó sẽ khiến lãnh thổ có chủ quyền bị chiếm đóng, với những người bị mắc kẹt ở bên trong phải chịu các biện pháp khắc nghiệt và bị &quot;Nga hóa&quot;.&amp;nbsp; Nhưng sẽ khó có thể là một chiến thắng cho Nga, vốn&amp;nbsp; chỉ còn lại với lãnh thổ đổ nát, dân cư thưa thớt, đầy bom mìn chưa nổ, cùng những đòi hỏi khắt khe đối với tình hình an ninh nội bộ,&amp;nbsp; một biên giới dài cần bảo vệ,&amp;nbsp; và một chính phủ thù địch ở Kyiv đang nỗ lực gia nhập EU và NATO.&amp;nbsp; Vì điều này, Nga đã hy sinh hàng ngàn người -&amp;nbsp; chết, bị thương và lưu vong ở nước ngoài.&amp;nbsp; Hoạt động kinh tế và sản xuất công nghiệp hiện đang hướng đến nỗ lực chiến tranh, với rất ít ngành nghề còn lại dành cho các tiện nghi công cộng hoặc đầu tư sản xuất. Nga đã mất thị trường năng lượng ở châu Âu, trở thành đối tác cấp dưới của Trung Quốc, phụ thuộc vào Iran và Triều Tiên về vũ khí.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nỗi ám ảnh đã dẫn Putin rơi vào con đường cam kết hoàn toàn với chiến tranh. Y đã từ bỏ giả vờ rằng, đây là một &quot;chiến dịch quân sự đặc biệt&quot; có hạn chế. Các phần thưởng đã tiếp tục được nâng lên. Hậu quả của một thỏa thuận liên kết với EU, so với mọi thứ đã xảy ra kể từ đó, chắc chắn sẽ là không đáng kể. Một khi một tổng thống thân Nga, kẻ đã loại trừ tư cách thành viên NATO của Ukraine và hứa sẽ bảo vệ tiếng Nga, đã biến mất,&amp;nbsp; thì mọi thứ sau đó chắc chắn sẽ trở nên thù địch hơn. Putin đã đi xa hơn, dựng cho chính phủ mới của Ukraine thành một cái gì đó thực sự đe dọa -&amp;nbsp; là những kẻ tân phát xít và là những người thừa kế&amp;nbsp; những căng thẳng tồi tệ nhất của chủ nghĩa dân tộc Ukraine. Điều này đã được xử dụng để biện minh cho các cuộc sáp nhập, xâm nhập,&amp;nbsp; các cuộc tấn công mạng và những áp lực kinh tế vào&amp;nbsp; năm 2014 và 2015.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bởi vì sự thách thức của Kyiv là không thể chấp nhận được đối với Putin, y đã cố gắng dập tắt nó bằng một cuộc xâm lược toàn diện.&amp;nbsp; Khi Kyiv vẫn thách thức hơn bao giờ hết, chính phủ Ukraine đã phải chịu nhiều lời tố cáo thậm chí không có bằng chứng,&amp;nbsp; với nghiện ma túy và một loạt các rối loạn nhân cách được đưa vào,&amp;nbsp; để chắc chắn biện pháp đó là hoàn hảo&amp;nbsp; và thành công. Vẫn thách thức hơn nữa, và Ukraine đã bị nâng lên thành một mối đe dọa đối với sự văn minh, được đánh dấu bằng sự suy đồi liền kề với chủ nghĩa ngoại giáo. Khi điều này vẫn chưa&amp;nbsp; đủ, và cần phải giải thích tại sao mà nước Nga hùng mạnh lại không thể vượt qua một cường quốc nhỏ hơn và kém hơn, thì vai trò của NATO, và đặc biệt là Mỹ và Anh, đã được nhấn mạnh. Và một khi chúng được xác định là kẻ thù thực sự,&amp;nbsp; thì toàn bộ cuộc đấu tranh có được một khía cạnh mới với phép lượng hóa.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tất cả những khía cạnh của lối sống phương Tây mà Putin coi thường giờ đây phải bị trục xuất khỏi Nga. Điều này vượt ra ngoài việc đè bẹp bất đồng chính kiến về chính trị, vượt ra ngoài sự truyền bá các chủ đề yêu nước và quân phiệt,&amp;nbsp; mà còn là sự khẳng định tính ưu việt của nền văn minh Nga. Những ai muốn xem điều này đã dẫn đến đâu có thể tham khảo một tài liệu do Tòa Thượng phụ Moscow của Giáo hội Chính thống Nga công bố,&amp;nbsp; được Hội đồng Nhân dân Nga trên Thế giới phê chuẩn tại Moscow vào ngày 27- 28 tháng Ba. Điều này khẳng định, Nga đang tiến hành một &quot;cuộc thánh chiến&quot;. Việc này được trình bày như một dự án đế quốc, tạo ra một quê hương mở rộng cho tất cả người dân Nga, bao gồm cả các nhóm nhỏ của người Belarus và người Ukraine, những người Nga có văn hóa và tâm linh của họ sẽ được tôn vinh, và dự án đế quốc này cũng như một cuộc đấu tranh phòng thủ chống lại &quot;chủ nghĩa toàn cầu&quot; và &quot;chủ nghĩa satan&quot;, mà đã kìm kẹp phương Tây.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Putin đi cùng với điều này. Y dường như đồng nhất với Giáo hội Chính thống Nga trong quyết tâm chống lại những gì được mô tả là &quot;phong trào đồng tính luyến ái nữ (LGBT) quốc tế&quot;, và bây giờ đã được chỉ định là &quot;khủng bố&quot;. Các cuộc đàn áp đã bắt đầu.&amp;nbsp; Đây không phải là một chủ đề mới đối với Putin.&amp;nbsp; Ngay từ năm 2013, Điện Kremlin đã cấm tuyên truyền &quot;quan hệ tình dục phi truyền thống giữa những trẻ vị thành niên&quot;.&amp;nbsp; Sau cuộc xâm lược toàn diện, bất kỳ tài liệu tham khảo công khai nào về lối sống đồng tính luyến ái nữ&amp;nbsp; đều trở thành bất hợp pháp. Thượng phụ Kirill nham hiểm, người đứng đầu Giáo hội Chính thống và được cho là một cựu nhân viên KGB, đã xác định các cuộc diễu hành tự hào đồng tính nam ở Kyiv,&amp;nbsp; là một lý do cho tại sao cuộc xâm lược là quan trọng. Các mục bổ sung trong danh sách những kẻ cực đoan và khủng bố là những người theo cố lãnh đạo phe đối lập Alexei Navalny, Nhân Chứng Giê-hô-va, và công ty công nghệ Meta.&amp;nbsp; ( #Nhân Chứng Giê-hô-va là tín đồ Ki-tô giáo, nhưng họ không đồng ý với một số giáo huấn của Giáo hội Công giáo, cũng không xem mình là người theo đạo Tin Lành, một “phong trào tôn giáo đối nghịch với Công giáo La Mã”.)&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thật dễ dàng để bác bỏ điều này như những điều vô nghĩa loạn trí, nhưng đó sẽ là một sai lầm. Nó chiếu sáng nền tảng ý thức hệ của chủ nghĩa Putin. Nó đưa chúng ta rời xa khỏi những nỗ lực để hiểu cuộc chiến này là kết quả của sự mở rộng của NATO,&amp;nbsp; và các chính sách được cho là vô lý của phương Tây, những&amp;nbsp; chính sách được cho là đã đẩy Nga vào hành vi hung hăng bất thường. Sự bất lực trong việc nắm bắt những quan điểm phản động và bị ám ảnh sâu sắc của Putin,&amp;nbsp; với quan điểm mang đặc tính riêng của y về lịch sử, có thể được nhìn thấy trong sự hoang mang ngày càng tăng của Tucker Carlson,&amp;nbsp; khi anh chàng này cố gắng phỏng vấn Putin vào đầu tháng Hai.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Dù câu chuyện này phức tạp và phi thực tế đến đâu, nó đã được giới chóp bu và truyền thông Nga tiếp thu một cách đầy đủ, để họ có thể đối phó với hầu hết các tình huống. Nhưng đôi khi một cái gì đó xảy ra mà với câu chuyện của Putin thì không hề thích đáng, một cái gì đó hoàn toàn không phù hợp.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Điều này xảy ra vào ngày 22 tháng Ba, lúc mà một cuộc tấn công đến từ một hướng khác, khi những kẻ khủng bố Hồi giáo tiến hành cuộc tấn công khủng khiếp khiến 144 người thiệt mạng và nhiều người khác bị thương, khi họ tham dự một buổi hòa nhạc tại Tòa thị chính Crocus ở Moscow.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thủ phạm là những thành viên của Nhà nước Hồi giáo - Khorasan (IS-K), thuộc chi nhánh Afghanistan và Pakistan. Nga đã phải chịu đựng chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo trong quá khứ. Nhóm đặc biệt này gần đây đã cố gắng tấn công nhưng đã bị thất bại. Cũng không có vấn đề gì với động cơ tấn công, mặc dù Putin có vẻ bối rối rằng lập trường chống Israel của Nga qua cuộc chiến Gaza, đã không làm hài lòng các nhóm Hồi giáo. ( Putin lưu ý, Nga &quot;đại diện cho một giải pháp công bằng trong cuộc xung đột Trung Đông đang leo thang&quot;, như thể điều đó sẽ gây ấn tượng đối với những người Hồi giáo cực đoan.) Động cơ có thể được tìm thấy từ Chiến tranh Chechnya, vai trò của Nga chống lại IS và các nhóm liên quan ở Syria và Tây Phi, và bây giờ thì ủng hộ Taliban ở Afghanistan. Một số người Tajik đã bị bắt, bao gồm bốn thủ phạm bị cáo buộc, những người dường như có dấu hiệu bị đánh đập và tra tấn tại tòa án. Tajikistan là nguồn cung cấp số lượng các tân binh không cân xứng với tỷ lệ dân số của họ cho cuộc chiến, và do đó bị thương vong, và điều đó giúp giải thích sự hấp dẫn của chủ nghĩa Hồi giáo.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Do đó, các nhà chức trách Nga đã nhận thức được rủi ro. Nhưng FSB,&amp;nbsp; cơ quan tình báo Nga,&amp;nbsp; đang bị kéo căng. Trước năm 2014, chủ nghĩa khủng bố Hồi giáo được ưu tiên cao nhưng bây giờ phần lớn hoạt động của FSB có liên quan đến cuộc chiến với Ukraine, cũng như các nhiệm vụ mới,&amp;nbsp; chẳng hạn như bức hại các thành viên của cộng đồng đồng tính nữ (được xác định là khủng bố cùng ngày xảy ra vụ tấn công). Trong quá khứ, Mỹ, vốn lo lắng và theo dõi các nhóm tương tự, đã chuyển cảnh báo cho Moscow về các cuộc tấn công sắp xảy ra, điều này đã được Nga cảm ơn. Khi họ làm điều tương tự vào ngày 7 tháng 3, bao gồm cả cảnh báo công khai cho công dân Mỹ tránh xa các buổi hòa nhạc, điều này đã bị Putin chế giễu là một hành động khiêu khích lật đổ.&amp;nbsp; (Người ta nhớ đến việc Stalin từ chối chấp nhận cảnh báo về cuộc xâm lược tiềm năng của Đức vào tháng Sáu năm 1941, vì ông ta cho rằng các nguồn tin mà ông nhận được chỉ đơn giản là cố gắng khuấy động rắc rối giữa Liên Xô và Đức Quốc xã.) Sau cuộc tấn công, cảnh báo đã được trích dẫn trên các phương tiện truyền thông Nga, như là bằng chứng cho thấy người Mỹ đã tham gia vào âm mưu này.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Khi cuộc tấn công xảy ra, phản ứng của chính quyền Nga rất chậm chạp. Lực lượng an ninh đã được đặt trong tình trạng báo động cao trước cuộc bầu cử tổng thống vào ngày 17 tháng Ba, bao gồm cả tại Tòa thị chính Crocus, nhưng điều này đã được nới lỏng khi chiến thắng của Putin được công bố. Điều đó có thể giúp giải thích thời điểm của cuộc tấn công.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bằng cách nào đó, cuộc tấn công phải được khiến phù hợp với câu chuyện đã được phê duyệt. Chắc chắn Ukraine đã sớm bị đổ lỗi. Người đứng đầu cơ quan tình báo Nga, Alexander Bortnikov, đã cảnh báo vào tháng Mười năm ngoái rằng IS-K có hơn 6.500 thành viên và có thể bắt đầu các cuộc tấn công bên ngoài Afghanistan &quot;trong tương lai gần&quot;. Tuy nhiên, sau sự kiện này, ông ta báo cáo rằng cuộc tấn công &quot;được chuẩn bị bởi cả những người Hồi giáo cực đoan và,&amp;nbsp; một cách tự nhiên, được tạo điều kiện bởi các cơ quan đặc biệt của phương Tây&quot;. Theo lý thuyết này, những nỗ lực chính của CIA và MI6 &quot;tập trung vào việc hình thành một vành đai bất ổn, dọc theo biên giới phía nam của Cộng đồng các quốc gia độc lập. Để đạt được mục đích này, các chiến binh tiếp tục được tuyển mộ từ các tổ chức khủng bố quốc tế hoạt động ở Iraq, Syria và một số quốc gia châu Á và châu Phi khác và chuyển đến miền bắc Afghanistan&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Putin chỉ lên tiếng sau vụ tấn công ba ngày. Sau đó, y thừa nhận rằng nó đã được thực hiện bởi &quot;những người Hồi giáo cực đoan&quot;, nhưng y vẫn nhấn mạnh vào vai trò có thể có của Ukraine.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ngay cả sau khi thủ phạm đã bị bắt và IS đã nhận trách nhiệm, (họ phát hành một đoạn video rùng rợn để đưa ra quan điểm của họ), vẫn không có sự dao động. Thật vậy, IS đã trở nên khó chịu trước nỗ lực của Nga nhằm phủ nhận chiến thắng của họ, đến nỗi họ đã đưa ra một tuyên bố trên một trong những tờ báo của họ, Al-Naba, rằng :&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&quot;Sau thất bại vang dội của mình, Nga không tìm thấy lựa chọn nào khác ngoài việc chỉ đạo các cáo buộc thông đồng chống lại các đối thủ của mình trong phe phương Tây,&amp;nbsp; để trốn tránh thừa nhận thất bại to lớn của Nga khi đối mặt với mujahideen.&quot;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhiều nghi ngờ đã được đặt ra đối với tuyên bố của Nga, khi nhà lãnh đạo Belarus,&amp;nbsp; Alexander Lukashenko quan sát thấy rằng,&amp;nbsp; lý do duy nhất khiến những kẻ khủng bố chạy trốn rẽ vào con đường hướng tới Ukraine (bằng chứng quan trọng trong trường hợp của Nga) là họ đã bị chuyển hướng khỏi Belarus,&amp;nbsp; nơi mà họ đang hướng tới, bởi vì Lukashenko vừa đóng cửa biên giới theo lệnh của Putin.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đối mặt với các hệ thống niềm tin rất khác với những tuyên bố của chính mình,&amp;nbsp; và thực tế vốn rất dễ làm sai lệch, thật hấp dẫn khi cho rằng mọi thứ đều là bịa đặt, rằng những câu chuyện được tạo ra để gây ảnh hưởng đến quần chúng đã không được quần chúng coi trọng. Xét cho cùng, Putin và những người thân cận nhất của y&amp;nbsp; lớn lên trong thế giới gián điệp,&amp;nbsp; nơi mà bằng chứng và dư luận&amp;nbsp; được cho là có thể dễ dàng thao túng, và đây là một thế giới mà họ chưa bao giờ thực sự rời khỏi. Đôi khi lời nói dối rất rõ rệt và vụng về. Cơ quan tình báo Nga cũng có lợi ích rõ ràng trong việc đổ lỗi cho phương Tây và Ukraine, để làm chệch hướng những lời chỉ trích về sự bất lực của họ, trong việc ngăn chặn cuộc tấn công và đối phó với nó khi nó diễn ra.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tuy nhiên, đối với Điện Kremlin, sự dối trá và giả tạo là để phục vụ cho một sự thật cao hơn. Chúng giúp củng cố thông điệp rằng, mọi kẻ thù của Nga đang cấu kết với nhau để thực sự có một trục Đức Quốc xã - Hồi giáo - toàn cầu hóa - satan, trục này đang thông đồng tấn công chống lại nền văn minh Nga. Nếu vậy thì phải thực hiện mọi biện pháp cần thiết để cảnh báo mọi người về sự nguy hiểm và huy động họ chống trả. Người Ukraine phải bị lãnh đạo bởi Đức quốc xã bởi vì, bất kể xuất thân và những tuyên bố trên thực tế của họ, bất cứ ai chiến đấu chống Nga đều phải là Đức quốc xã, và Nga là người giỏi nhất khi chiến đấu với Đức quốc xã, như họ đã làm từ năm 1941 đến năm 1945.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sau khi xem xét tuyên bố của Putin đổ lỗi cho Ukraine về vụ tấn công Tòa thị chính Crocus, nhà sử học Tim Snyder đã đứng về phía niềm tin, lưu ý: &quot;Đây không còn là Putin chỉ còn tin vào những gì y coi là đúng, kẻ có khả năng thay đổi lời nói dối này sang lời nói dối khác khi cần thiết với người đồng hành, dễ dàng như trở bàn tay . Bây giờ dường như đây là một Putin thực sự tin vào những gì y nói - hoặc, trong trường hợp tốt nhất, thiếu sự sáng tạo để phản ứng với các sự kiện trên thế giới&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Có một câu ngạn ngữ cổ trong xã hội học (được gọi là định lý Thomas) rằng,&amp;nbsp; nếu một cái gì đó được tin là có thật thì nó có thật trong hậu quả của nó. Đây cũng có thể là tình huống dành cho những lời nói dối có chủ ý, vốn được phép thay thế cho thực tế hoặc phục vụ cho một sự thật cao hơn được nhúng trong hệ tư tưởng đang thịnh hành. Vào thời Xô Viết, chính quyền có khả năng chuyển đổi đột ngột từ quan điểm giáo điều này sang quan điểm giáo điều khác nếu quan điểm cũ trở nên bất tiện. Có lẽ, như Snyder gợi ý, Putin thiếu sự linh hoạt đó. Đây là lý do tại sao tôi đã mô tả ông ta như là một kẻ cuồng tín chiến lược.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hậu quả thực sự trong hệ thống niềm tin của Putin có thể được nhìn thấy trong các cuộc tấn công tên lửa nặng nề nhắm vào các thành phố Ukraine, sau các cuộc tấn công ở Tòa thị chính Crocus, như thể đây là một sự trả thù thích hợp, (với một số người viết &quot;vì Crocus&quot; trên tên lửa khi họ phóng chúng vào các thành phố Ukraine). Nó có thể được nhìn thấy nếu sau này Putin cần phải biện minh cho việc động viên nhiều hơn nữa.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tuy nhiên, các sự kiện không hoàn toàn phù hợp với câu chuyện chính thức có thể có tác động gây rối. Thủ phạm đến từ quốc gia Trung Á Tajikistan chủ yếu là người Hồi giáo. Gần một triệu người Tajik (với dân số mười triệu người) đã được đăng ký ở Nga là lao động nhập cư vào năm 2023. Cũng như các nhóm khác từ Trung Á, họ giúp giảm bớt tình trạng thiếu lao động do chiến tranh gây ra; cả ở trên tiền tuyến, nơi họ chết với số lượng không cân xứng, lẫn trong nền kinh tế ở trong nước. Điều này tạo ra một sự căng thẳng. Tài liệu do Giáo hội Chính thống công bố hướng đến việc Nga tăng gấp bốn lần dân số, lên 600 triệu người trong 100 năm tới bằng cách khuyến khích các gia đình có nhiều con cháu (Putin đã chỉ định năm 2024 là &quot;năm của gia đình&quot;,&amp;nbsp; phản ảnh những lo lắng về nhân khẩu học đã trở nên tồi tệ hơn do chiến tranh).&amp;nbsp; Tuy nhiên, Giáo hội cũng phản đối việc cho phép những người di cư, những người không chia xẻ các giá trị của Nga, làm giảm lương của người bản địa, và khuyến khích tội phạm và khủng bố.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đây là một chủ đề thường xuyên của các nhóm cực hữu và dân tộc chủ nghĩa, của các cơ quan an ninh và cảnh sát đang lo lắng để ngăn chặn các cuộc tấn công khủng bố nhiều hơn. Ngược lại, Điện Kremlin, nhận thức được rằng người di cư là cần thiết cho cả chiến tranh lẫn nền kinh tế,&amp;nbsp; đang lo lắng điều này có thể dẫn đến đâu,&amp;nbsp; đặc biệt là nếu căng thẳng sắc tộc vượt khỏi tầm kiểm soát. Tờ New York Times dẫn lời một nhà phân tích thân Moscow: &quot;Đó là một mâu thuẫn. Và cuộc tấn công khủng bố này đã làm trầm trọng thêm vấn đề rắc rối này&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Vấn đề rắc rối khác là các dịch vụ an ninh quá căng thẳng, đến nỗi họ không thể bao quát một phạm vi rộng lớn của những kẻ thù khác nhau. Nếu một số lượng lớn người đang bận rộn theo dõi các tài khoản trên mạng truyền thông xã hội để tìm bằng chứng về sự xuyên tạc và bất đồng chính kiến,&amp;nbsp; thì sẽ có ít người hơn theo dõi các hoạt động của Hồi giáo. Một bài báo gần đây trên tạp chí Foreign Affairs viết bởi&amp;nbsp; Timothy Frye, Henry Hale, Ora John Reuter và Bryn Rosenfeld, dựa trên các cuộc thăm dò, cho thấy sự kết hợp giữa sự ủng hộ rộng rãi dành cho Putin và sự mệt mỏi với chiến tranh ngày càng tăng.&amp;nbsp; Họ lưu ý, ngay cả &quot;những người ủng hộ trung thành của Putin, phần lớn nói nước đôi về cuộc chiến&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&quot;Trong số những người ủng hộ Putin, sự phản đối chiến tranh đặc biệt tập trung ở các nhóm có nhiều khả năng bị tuyển dụng để thực hiện nghĩa vụ quân sự, và phải đối mặt với hoàn cảnh kinh tế bấp bênh... Những người ủng hộ Putin càng ít học, càng có nhiều khả năng phản đối tiếp tục chiến tranh, so với các đối tác của họ có bằng cấp cao hơn&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các tác giả kêu gọi phương Tây truyền tải thông điệp tới Nga rằng,&amp;nbsp; &quot;chi phí kinh tế và quân sự của việc tiếp tục cuộc chiến ở Ukraine thì lớn hơn lợi ích&quot;.&amp;nbsp; Họ nhận thức được sự khó khăn của việc lật đổ một nhà độc tài vào thời điểm chiến tranh. Putin đã đè bẹp mọi phe đối lập.&amp;nbsp; Tuy nhiên, bây giờ y nên lo lắng về &quot;sự bất hòa&quot; giữa các cơ sở của mình.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Putin không có cách nào rõ ràng để chấm dứt cuộc chiến này. Như Roderic Lyne đã lưu ý trong một bài viết gần đây:&amp;nbsp; &quot;Cuộc chiến sẽ định hình những năm cầm quyền hấp hối của Putin. Ông ta không thể lùi bước khỏi mục tiêu của mình là làm xấu mặt Ukraine.&amp;nbsp; Ông ta có thể giành được nhiều lãnh thổ hơn, nhưng người Ukraine sẽ không bao giờ sẵn sàng từ bỏ tự do và chủ quyền của họ. Do đó, Putin đã trói buộc Nga vào một cuộc chiến lâu dài, một cuộc chiến không có điểm kết thúc rõ ràng, và một cuộc xung đột kéo dài trong nhiều năm trước mắt, với phương Tây cũng như với Ukraine&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Thay vì tìm cách thoát khỏi tình trạng khó khăn của mình, Putin đã leo thang những luận điệu ngụy biện&amp;nbsp; của mình và chồng chất thêm kẻ thù, những người mà ông ta không có thể đánh bại bất kỳ ai. Lập trường của ông ta có thể đủ mạnh để chịu được mọi thất bại và bối rối. Nhưng các sự kiện gặm nhấm dần quyền lực của ông ta. Bất chấp những kỳ vọng về tiến trình chống lại các lực lượng Ukraine đã cạn kiệt, tiến bộ trong cuộc chiến trên bộ vẫn còn chậm,&amp;nbsp; Putin vẫn phải đối mặt với các cuộc xâm nhập thường xuyên vào lãnh thổ Nga của các dân quân tự xưng chống Putin, cùng với các cuộc tấn công của Ukraine nhắm vào Hạm đội Biển Đen và các nhà máy lọc dầu của Nga. Cuộc tấn công đơn độc của IS có thể bị bóp méo để phù hợp với câu chuyện; nhưng một loạt các cuộc tấn công của IS sẽ là một vấn đề khác.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nếu cần một lập luận chống lại chế độ chuyên chế không bị kiểm soát, nước Nga của Putin cung cấp được cho việc đó.&amp;nbsp; Tiếp tục thất bại trong việc đạt được mục tiêu chỉ làm trầm trọng thêm sự cuồng tín của Putin.&amp;nbsp; Vấn đề không phải là ông ta phi lý mà là cách ông ta đóng khung vấn đề Ukraine, buộc ông ta phải hành động theo những cách vô lý hơn bao giờ hết,&amp;nbsp; bởi vì nếu làm khác đi sẽ đòi hỏi phải nhượng bộ các lực lượng vốn thách thức ý tưởng của ông ta về quốc gia Nga,&amp;nbsp; và những gì mà nó đại diện. Trong hơn một thập kỷ, Putin đã xoay sở để biến một khía cạnh phiền phức trong chính sách đối ngoại của Ukraine thành một mối đe dọa sống còn.&amp;nbsp; Ông ta sẽ gắn bó với một cuộc chiến không có hồi kết bởi vì y không dám thừa nhận rằng,&amp;nbsp; đúng là điên rồ khi phát động nó ngay từ đầu. Vì vậy, cỗ máy chiến tranh phải được nuôi dưỡng bằng tất cả nhân lực và vật lực sẵn có, tư tưởng độc lập và phê phán phải bị đàn áp,&amp;nbsp; và người Ukraine phải bị trừng phạt vì sự không chịu phục tùng của họ với sự tàn phá và tàn ác hơn bao giờ hết.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Lawrence Freedman là người đóng góp thường xuyên cho tạp chí New Statesman.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Trần H Sa lược dịch từ The New Statement.... 10/4/2024.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/7985541517017869073'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/7985541517017869073'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/2024/04/thuc-te-ang-dan-ha-be-chu-nghia-putin.html' title='Thực tế đang dần hạ bệ chủ nghĩa Putin.'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438.post-614329817252662487</id><published>2024-04-08T06:02:00.004+07:00</published><updated>2024-04-08T06:02:45.137+07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Biển Đông"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Hoa Kỳ"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Ngoại giao"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Philippines."/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Quân sự"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Trung quốc"/><title type='text'>Ông Biden cảnh báo Bắc Kinh đừng can thiệp vào chuyện riêng tư của nước khác ở Biển Đông.</title><content type='html'>&lt;div&gt;Thân con tàu rỉ sét Sierra Madre của Philippines mắc cạn trên rạn san hô tranh chấp, đã trở thành điểm nóng tiềm tàng Mỹ-Trung&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tác giả Demetri Sevastopulo ở Washington...Ngày 08 tháng 4 năm 2024.... Theo Financial Times.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Vào&amp;nbsp; tuần này Tổng thống Joe Biden sẽ cảnh báo Trung Quốc về hoạt động ngày càng hung hăng của nước này ở Biển Đông,&amp;nbsp; tại hội nghị thượng đỉnh với Thủ tướng Nhật Bản Fumio Kishida và Tổng thống Philippines Ferdinand Marcos Jr.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hai quan chức cấp cao của Mỹ cho biết,&amp;nbsp; ông Biden sẽ bày tỏ sự quan tâm sâu sắc về tình hình chung quanh Bãi Cỏ Mây (Second Thomas Shoal),&amp;nbsp; một rạn san hô chìm ở quần đảo Trường Sa,&amp;nbsp; nơi mà lực lượng bảo vệ bờ biển Trung Quốc đã xử dụng vòi rồng để ngăn Philippines tiếp tế cho thủy quân lục chiến của họ trên Sierra Madre, một con tàu rỉ sét đã mắc kẹt trên rạn san hô trong 25 năm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các quan chức cho biết ông Biden sẽ nhấn mạnh rằng,&amp;nbsp; Hiệp ước phòng thủ chung Mỹ-Philippines áp dụng cho Sierra Madre, và nói thêm rằng ông đã bày tỏ &quot;sự quan tâm sâu sắc&quot; khi nói chuyện với Chủ tịch Tập Cận Bình hôm thứ Hai.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một quan chức nói với Financial Times, &quot;Trung Quốc đang đánh giá thấp khả năng leo thang. Chúng tôi đã cố gắng làm rõ điều đó trong một loạt các cuộc trò chuyện. . . rằng hiệp ước phòng thủ chung của chúng tôi bao gồm các thủy thủ và tàu của Philippines,&amp;nbsp; lẫn cả việc mở rộng với con tàu. . . Sierra Madre&quot;.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&quot;Trung Quốc cần phải xem xét các chiến thuật của nó hoặc có nguy cơ bị phản công nghiêm trọng&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Theo những người quen thuộc với tình hình,&amp;nbsp; thì đô đốc John Aquilino,&amp;nbsp; người đứng đầu Bộ Tư lệnh Ấn Độ -Thái Bình Dương của Mỹ,&amp;nbsp; gần đây đã đưa ra một cảnh báo tương tự đến với một phái đoàn gồm các sĩ quan quân đội Trung Quốc đã nghỉ hưu,&amp;nbsp; và với Cui Tiankai, cựu đại sứ Trung Quốc tại Mỹ.&amp;nbsp; Indo-Pacom không bình luận. Chính quyền Biden cũng đã tìm kiếm sự cộng tác của các quan chức Mỹ đã nghỉ hưu khác,&amp;nbsp; để gửi các thông điệp tương tự tới Bắc Kinh một cách&amp;nbsp; riêng tư.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các quan chức cho biết Mỹ cảnh giác với việc thiết lập &quot;lằn ranh đỏ&quot; với Bắc Kinh. &quot;Nếu bạn đưa ra cho Trung Quốc một lằn ranh đỏ, nó sẽ ngay tức khắc không hiểu điều đó và làm mọi thứ&quot;, một quan chức nói.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Quan chức thứ hai cho biết Trung Quốc có thể nghĩ rằng hành động của nó ở&amp;nbsp; dưới ngưỡng cam kết của Mỹ theo hiệp ước phòng thủ chung.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Quan chức này nói &quot;Thực tế ở các lề thói va chạm và cách thức phát triển trách nhiệm của họ, có thể có nghĩa là cuối cùng họ không kiểm soát được một cách hoàn chỉnh đối với thực tế đó. Chúng tôi không muốn tạo ra một nét đặc biệt giả tạo rõ ràng, khi mà bản thân họ không hoàn toàn có thể kiểm soát hành động của chính mình.&quot;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bonnie Glaser, một chuyên gia về Trung Quốc tại Quỹ Marshall Đức, cho biết &quot;nguy cơ lớn nhất của một cuộc đối đầu quân sự trực tiếp giữa Mỹ và Trung Quốc hiện nay là ở bãi cạn Second Thomas&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bà nói &quot;Nếu Bắc Kinh trực tiếp tấn công tàu hoặc lực lượng vũ trang Philippines, Washington sẽ buộc phải đáp trả. Một cuộc khủng hoảng chính trị lớn giữa Mỹ và Trung Quốc sẽ xảy ra sau đó, và tệ nhất là một cuộc xung đột quân sự rộng lớn hơn&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Jose Manuel Romualdez, đại sứ Philippines tại Mỹ, cho biết hai đồng minh hy vọng rằng hiệp ước sẽ không bao giờ phải được viện dẫn,&amp;nbsp; nhưng cảnh báo, &quot;chúng tôi sẽ không ngần ngại làm như vậy&quot;,&amp;nbsp; nếu có lý do xác đáng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bãi Cỏ Mây (Second Thomas Shoal) là một trong nhiều thực thể tranh chấp tại quần đảo Trường Sa ở Biển Đông.&amp;nbsp; Philippines đã hạ thủy Sierra Madre trên rạn san hô này vào năm 1999,&amp;nbsp; như một phần trong nỗ lực củng cố tuyên bố chủ quyền đối với thực thể này. Quân đội Philippines đã bố trí thủy quân lục chiến trên tàu, những người này cần được tiếp tế một cách định kỳ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trung Quốc nói Manila đang mang vật liệu xây dựng đến bãi cạn để gia cố con tàu gỉ sét có từ&amp;nbsp; thời Thế chiến thứ hai, vốn có nguy cơ tan rã. Họ cũng cáo buộc Manila từ bỏ lời hứa nhiều năm trước về việc di dời con tàu - một tuyên bố mà Philippines đã bác bỏ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Dennis Wilder, cựu chuyên gia phân tích hàng đầu của CIA về Trung Quốc, cho biết Bắc Kinh đang cố gắng kiểm tra phản ứng của Mỹ sẽ như thế nào,&amp;nbsp; nếu Trung Quốc cố gắng loại bỏ thủy quân lục chiến Philippines ra khỏi Sierra Madre&amp;nbsp; và phá hủy con tàu. Ông nói rằng họ có thể muốn xây dựng một tiền đồn quân sự trên rạn san hô,&amp;nbsp; như họ đã làm ở những nơi khác trên Biển Đông.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ông Wilder nói &quot;Một căn cứ gần Philippines hơn sẽ vừa đảm bảo yêu sách lãnh thổ của Trung Quốc trong khu vực,&amp;nbsp; vừa cung cấp một địa điểm hoạt động tiền phương dành cho các hoạt động chiến đấu chống lại các lực lượng Mỹ vận hành từ lãnh thổ Philippines trong một cuộc xung đột ở eo biển Đài Loan&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Jeff&amp;nbsp; Smith, một chuyên gia về châu Á tại Quỹ Di sản, cho rằng Mỹ nên áp dụng lập trường cứng rắn hơn. &quot;Mỹ nên tham gia vào các nhiệm vụ tiếp tế chung với các lực lượng Philippines và khám phá các lựa chọn để thay thế con tàu của Philippines đang xuống cấp&quot;, ông nói.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&quot;Mỹ không thể lặp lại những sai lầm tương tự như năm 2012, khi Trung Quốc tạo ra một tiền lệ khủng khiếp bằng cách xử dụng cưỡng chế quân sự, để giành quyền kiểm soát bãi cạn Scarborough từ Philippines&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Tác giả Demetri Sevastopulo ở Washington.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Trần H Sa lược dịch từ Financial Times ... ngày 8 / 4 / 2024.&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/614329817252662487'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/614329817252662487'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/2024/04/ong-biden-canh-bao-bac-kinh-ung-can.html' title='Ông Biden cảnh báo Bắc Kinh đừng can thiệp vào chuyện riêng tư của nước khác ở Biển Đông.'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438.post-6417851809671586795</id><published>2024-04-07T16:31:00.003+07:00</published><updated>2024-04-07T16:33:43.289+07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="BÌNH LUẬN"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="EU"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Hoa Kỳ"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Kinh Tế"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Ngoại giao"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Trung quốc"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Địa Chính Trị"/><title type='text'>Cách tiếp cận giả điếc của Trung Quốc với thế giới.</title><content type='html'>&lt;div&gt;&lt;b&gt;Họ muốn các quốc gia tập trung vào lợi ích, chứ không phải các giá trị. Cẩn thận với những gì bạn mong muốn.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;The Economist ... Ngày 4 Tháng Tư, 2024.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đối với những người xử dụng sự man rợ giỏi nhất ở Trung quốc –&amp;nbsp; &amp;nbsp;một đội ngũ ở hàng chóp bu gồm các nhà ngoại giao, các nhà kỹ trị, các đặc phái viên thương mại và những học giả chính sách đối ngoại – đây là một khoảnh khắc để nói cho bạn&amp;nbsp; hiểu. Những tiếng nói như vậy của Trung Quốc đã dành nhiều năm&amp;nbsp; thúc giục các chính phủ nước ngoài, đặc biệt là những chính phủ có quan hệ sâu sắc với Mỹ, để họ bớt ồn ào hơn về các giá trị dân chủ cùng các khái niệm mờ nhạt khác, và tập trung vào các lợi ích quốc gia lạnh lùng và khó hiểu . Bây giờ, họ lập luận, thời đại đang chứng minh họ đúng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Theo cách nói của Trung Quốc, Mỹ bị vạch trần là một kẻ đạo đức giả, nhanh chóng cáo buộc Trung Quốc hoặc Nga vi phạm luật pháp quốc tế và lạm dụng nhân quyền, trong khi cung cấp bom, vốn được xử dụng để giết thường dân ở Gaza. Tại Bắc Kinh, người ta nói rằng cuộc xâm lược Ukraine của Nga&amp;nbsp; đã thống nhất phương Tây, nhưng cuộc xung đột của Israel với Hamas đang chia rẽ họ trở lại. Người ta dự đoán rằng, nếu Donald Trump tái đắc cử,&amp;nbsp; các đồng minh của ông ấy sẽ học được, một lần nữa, rằng đây là một thế giới phi bằng hữu và &quot;Nước Mỹ trên hết&quot; có nghĩa là những gì, chỉ nói để mà nói. Trong một thời điểm như vậy, các chính phủ nước ngoài khôn ngoan sẽ ngừng chỉ tay vào những sai sót của các hệ thống chính trị hoặc chế độ khác, và tập trung vào việc làm cho công dân của họ an toàn và thịnh vượng. Lời khuyên này được áp dụng đặc biệt nhất cho quan hệ với Trung Quốc. Theo các quan chức và học giả Trung Quốc, các nhà lãnh đạo nước ngoài khôn ngoan nên từ chối lời kêu gọi của Mỹ tham gia các khối ý thức hệ,&amp;nbsp; hoặc liên minh quốc phòng nhằm kềm chế sự trỗi dậy của Trung Quốc. Thay vào đó, các quốc gia nên tập trung vào các thỏa thuận song phương, &quot;đôi bên cùng có lợi&quot;&amp;nbsp; với các đối tác kinh tế Trung Quốc.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một tâm trạng được xác minh nham hiểm tràn ngập nhiều cuộc tụ họp của giới hoạch định chính sách đối ngoại của Trung Quốc. Ngày nay, người ta nói logic của quyền lực hướng dẫn các mối quan hệ quốc tế. Có bằng chứng cho thấy những nước khác chia xẻ quan điểm đó, với lợi ích của Trung Quốc. Một cuộc thăm dò mới được công bố về những người có quyền thế chính trị, kinh doanh và học thuật của Đông Nam Á, được thực hiện bởi Viện Iseas-Yusof Ishak, một tổ chức tư vấn ở Singapore, khiến các nhà ngoại giao Mỹ trở nên thất vọng. Kể từ cuộc thăm dò được thực hiện lần gần đây nhất cách đây một năm, những người được hỏi từ các nước ASEAN,&amp;nbsp; ít tin tưởng rằng Mỹ là một đối tác đáng tin cậy, và hoài nghi nhiều hơn về trật tự dựa trên luật lệ quốc tế. Cuộc xung đột ở Gaza đóng một vai trò: đây là mối quan tâm địa chính trị được trích dẫn nhiều nhất, đặc biệt là ở các quốc gia Hồi giáo chiếm đa số như Indonesia hoặc Malaysia. Nó đứng trước &quot;hành vi hung hăng ở Biển Đông&quot; (có nghĩa là Trung Quốc bắt nạt Philippines và các nước láng giềng khác). Khi được yêu cầu lựa chọn giữa Mỹ và Trung Quốc,&amp;nbsp; nếu khu vực này phải chọn một trong những đối thủ đó, thì vào năm 2023, có 61% số người được hỏi đã chọn Mỹ. Bây giờ họ bị chia 50 -50. Cuộc khảo sát năm nay cho thấy sự cảnh giác ngày càng tăng đối với ảnh hưởng chính trị và quân sự của Trung Quốc. Nhưng sức mạnh kinh tế của nó được coi là vô song.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trong các khu đại sứ quán rợp bóng cây ở Bắc Kinh, một tâm trạng thực dụng chiếm ưu thế. Các chính phủ phương Tây thách thức hồ sơ nhân quyền của Trung Quốc tại các cuộc họp lơ đãng, làm dấy lên lo ngại về đàn áp ở Tân Cương hoặc Tây Tạng, hoặc đàn áp các quyền chính trị ở Hồng Kông. Nhưng các phái viên nước ngoài thừa nhận có một sự tập trung áp đảo vào lợi ích. Thế giới quá lộn xộn để phải ồn ào đối đầu với Trung Quốc về các giá trị. Sau đó là cuộc tranh cử tổng thống Mỹ, cuộc tranh cử mà một nhà ngoại giao gọi là &quot;cuộc bầu cử của thời kỳ tận thế&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nói tóm lại, Trung Quốc có những gì mà nó đã nói rằng nó muốn: một thế giới được hướng dẫn bởi lợi ích, chứ không phải các giá trị và ý thức hệ. Than ôi, nó đang bị đáp trả một cách vụng về. Trong một số trường hợp, nó quá hoài nghi về động cơ của người khác. Trung Quốc có một thói quen xấu là nói với các nước khác rằng,&amp;nbsp; họ là những con chốt của Mỹ.&amp;nbsp; Các quan chức Trung Quốc cáo buộc chính phủ Hà Lan và Nhật Bản cúi đầu trước Mỹ,&amp;nbsp; khi họ kiểm soát xuất khẩu chất bán dẫn và các công cụ công nghệ cao khác, kêu gọi họ nghĩ về lợi ích của bản thân và tránh xa &quot;tâm lý khối Chiến tranh Lạnh&quot; của Mỹ.&amp;nbsp; Trên thực tế, các đồng minh như vậy đang theo đuổi một lợi ích áp đảo: duy trì quan hệ với đối tác an ninh mạnh nhất của họ. Trung Quốc cảm thấy thoải mái trong một thế giới mà ưu thế luôn thuộc về kẻ mạnh hơn. Nhưng những lo ngại về một thế giới như vậy đang thúc đẩy Nhật Bản, Hàn Quốc, Úc và các nước láng giềng khác nâng cấp lực lượng vũ trang và liên minh của họ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một chuyến thăm Bắc Kinh trong tháng này của Ngoại trưởng Pháp, Stéphane Séjourné, đã được tiết lộ. Thủ tướng Trung Quốc, Li Qiang, nói với vị khách của mình rằng &quot;hai nước chúng ta có một lịch sử lâu dài và các nền văn minh huy hoàng&quot;,&amp;nbsp; và một &quot;tinh thần độc lập&quot; chung -&amp;nbsp; một lời kêu gọi được mã hóa&amp;nbsp; cùng nhau chống lại Mỹ. Chỉ mới năm ngoái, Tổng thống Pháp Emmanuel Macron đã làm hài lòng Trung Quốc bằng cách nói rằng châu Âu không nên là &quot;tín đồ&quot; của Mỹ trong trường hợp xảy ra chiến tranh ở Đài Loan. Dầu vậy, Pháp và các cường quốc châu Âu khác có những tranh chấp nghiêm trọng với Trung Quốc, dựa trên tính toán lợi ích quốc gia của họ. Một số liên quan đến địa chính trị. Ông Séjourné kêu gọi Trung Quốc chuyển &quot;thông điệp rõ ràng&quot; tới Nga rằng,&amp;nbsp; hòa bình không thể được áp đặt lên Ukraine, đồng thời nói thêm rằng &quot;sẽ không có an ninh nào cho người châu Âu nếu không có hòa bình phù hợp với luật pháp quốc tế&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bất đồng thương mại.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các hàng sắc nét nhất liên quan đến kinh tế. Với nhu cầu trong nước yếu và lĩnh vực bất động sản đang sụt giảm, Trung Quốc đang đặt cược vào sự bùng nổ sản xuất dựa vào xuất khẩu. Khi Mỹ tự phong tỏa, châu Âu lo ngại,&amp;nbsp; cuối cùng họ trở thành thị trường lớn mở cửa cho làn sóng hàng hóa của Trung Quốc. Ông Séjourné nói với người đồng cấp Trung Quốc Vương Nghị rằng,&amp;nbsp; thâm hụt thương mại ngày càng tăng của châu Âu với Trung Quốc là &quot;không thể chịu đựng được&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trung Quốc phẫn nộ trước một cuộc điều tra thương mại của EU về trợ cấp cho các nhà sản xuất xe điện ở Trung Quốc. Tại Bắc Kinh, việc này được gọi là nỗ lực hù dọa các công ty Trung Quốc mở nhà máy xe điện ở châu Âu, và có lẽ đúng là như vậy. Tuy nhiên, thông thường, các lập luận của Trung Quốc nghe có vẻ thô bạo hoặc giả điếc. Tân Hoa Xã đã công kích quan điểm cho rằng tình trạng dư thừa công suất của Trung Quốc đe dọa các nước khác, nó nói rằng &quot;nền tảng kinh tế là các sản phẩm dư thừa tự nhiên tìm kiếm thị trường ở nơi khác, một khi nhu cầu trong nước được đáp ứng&quot;. Điều đó bỏ qua một số yếu tố chính trị căn&amp;nbsp; bản : Trung Quốc đã chọn tìm kiếm tăng trưởng ở nước ngoài, thay vì kích thích nhu cầu ở trong nước. Nó khao khát các mối quan hệ với thế giới bị chi phối bởi lợi ích. Bây giờ nó có các thứ đó. Đã đến lúc bắt đầu đối xử với lợi ích của người nước ngoài bằng sự tôn trọng nhiều hơn.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Trần H Sa lược dịch từ The Economist. .... 7/4/2024.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/6417851809671586795'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/6417851809671586795'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/2024/04/cach-tiep-can-gia-iec-cua-trung-quoc.html' title='Cách tiếp cận giả điếc của Trung Quốc với thế giới.'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438.post-6672115174729017481</id><published>2024-04-06T16:15:00.005+07:00</published><updated>2024-04-06T16:19:43.621+07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="BÌNH LUẬN"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Hoa Kỳ"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="NATO"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Nga."/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Thế giới"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Trung quốc"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Ukraine"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Địa Chính Trị"/><title type='text'>Hãy coi chừng một thế giới không có sức mạnh của Mỹ.</title><content type='html'>&lt;div&gt;&lt;b&gt;Lời đe dọa vứt bỏ các đồng minh Mỹ của Donald Trump, sẽ gây mở ra nguy cơ hạt nhân cho tất cả nhân loại.&amp;nbsp;&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;The Economist,&amp;nbsp; Ngày 04 Tháng Tư Năm 2024.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Răn đe hạt nhân đang có hiệu quả - hoặc ít nhất là cho đến nay. Để hiểu nó ra sao, hãy nhìn vào cuộc chiến ở Ukraine. Mỹ và châu Âu trang bị vũ khí cho đồng minh nhưng không dám khai triển quân đội chiến đấu chống lại Nga. Đổi lại, Nga không dám tấn công phương Tây. Sự khiếp sợ lẫn nhau bảo đảm rằng các cường quốc hạt nhân không tấn công lẫn nhau một cách công khai, giống như nó ngăn chặn Chiến tranh Lạnh trở nên nóng, mặc dù nhiều cuộc xung đột ủy nhiệm đã nổ ra. Một dấu hiệu thành công là chỉ có chín quốc gia có vũ khí hạt nhân - ít hơn so với từng bị lo sợ, và ít hơn so với số quốc gia có thể chế tạo chúng.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Khi NATO đánh dấu kỷ niệm 75 năm ngày ký Hiệp ước Bắc Đại Tây Dương trong tuần này, hãy cảm ơn sự hào phóng của&amp;nbsp; &quot;việc răn đe mở rộng&quot;, qua đó Mỹ đã che chở cho các đồng minh châu Âu và châu Á dưới chiếc ô hạt nhân của họ. Mỹ đã làm như vậy một phần để kềm chế kẻ thù, và một phần để ngăn cản những người bạn như Đức, Nhật Bản và Hàn Quốc tự chế tạo vũ khí hạt nhân.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sự trở lại của Donald Trump với tư cách là tổng thống đe dọa gieo rắc sự hỗn loạn, vào thời điểm mà cân bằng hạt nhân của thế giới bất ổn hơn nhiều. Lời đe dọa của ông Trump về việc cho phép Nga &quot;làm bất cứ điều gì họ muốn&quot; đối với các đồng minh NATO chi tiêu quá ít cho quốc phòng, có nguy cơ phá hủy niềm tin tiềm ẩn vốn khiến khả năng răn đe đã mở rộng. Điều đó có thể tạo ra cơn ác mộng hạt nhân mở ra cho tất cả nhân loại mà Mỹ luôn tìm cách ngăn chặn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Là cường quốc nguyên tử đầu tiên trên thế giới, Mỹ từ lâu đã cố gắng ngăn chặn các nước khác tiến hành vũ khí hạt nhân. Wonks gọi đó là &quot;vấn đề quốc gia thứ n&quot;: càng nhiều quốc gia có vũ khí hạt nhân, càng có nhiều quốc gia khác sẽ muốn có chúng, nguy cơ khủng hoảng không kiểm soát được càng cao, những kềm chế đối với sức mạnh của Mỹ càng lớn và nguy cơ chính nước Mỹ sẽ bị tấn công bằng vũ khí hạt nhân càng cao. Răn đe với hai siêu cường trong Chiến tranh Lạnh đã đủ đáng sợ; với ngày càng có nhiều cường quốc hạt nhân, nó có thể trở nên phức tạp không lường được.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Do đó, Mỹ đã cố gắng ngăn chặn phổ biến vũ khí hạt nhân bằng một &quot;chiến lược ức chế&quot;, thường không được tuyên bố nhưng sâu rộng dựa trên ba trụ cột: các quy tắc và các hiệp ước như Hiệp ước không phổ biến vũ khí hạt nhân năm 1968; ép buộc bạn bè và kẻ thù bằng đường lối ngoại giao, trừng phạt, đe dọa hành động quân sự; và trấn an thông qua các liên minh quân sự và bảo đảm an ninh.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Răn đe mở rộng thì khác với những gì trông có vẻ hợp lý, trong đó Mỹ mạo hiểm quê hương của họ vì lợi ích của các đồng minh. Lời hứa, đủ vững chắc để ngăn chặn Điện Kremlin, luôn bị quấy rầy bởi một số nghi ngờ. Để củng cố nó, Mỹ đã khai triển quân đội và vũ khí hạt nhân ở châu Âu, và đã trao cho các đồng minh một vai trò trong các nhiệm vụ hạt nhân. Winston Churchill được cho là đã từng dí dõm nói rằng, tất cả những gì ông cần để bảo vệ châu Âu là một người lính Mỹ, &quot;tốt nhất là anh ấy đã chết&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ông Trump, đối đầu với Tổng thống Joe Biden trong các cuộc thăm dò theo công cụ theo dõi của chúng tôi, coi các đồng minh là gánh nặng, không phải là một tài sản. Sự khinh miệt của ông ít quan trọng hơn trong nhiệm kỳ đầu tiên, khi đó thế giới được yên tĩnh (điều mà ông thích ghi nhận). Giờ đây, Mỹ đang tham gia sâu vào các cuộc chiến ở Ukraine và Gaza, và những đám mây đang tụ tập trên Đài Loan. Một cuộc chạy đua hạt nhân lờ mờ xuất hiện, khi Nga đưa ra các mối đe dọa và Trung Quốc xây dựng kho vũ khí hạt nhân của nó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Không ai biết rõ ông Trump sẽ làm gì; thậm chí ông ấy có thể không chắc chắn, bất chấp tuyên bố của ông về việc kết thúc cuộc chiến ở Ukraine trong vòng một ngày. Nhưng những bình luận của ông Trump, lời kể của các cựu cố vấn của ông ấy về mong muốn rời khỏi NATO, và các đề xuất được cho là nông nổi đều chỉ ra việc để cắt giảm hoặc từ bỏ các bảo đảm an ninh của Mỹ đối với NATO, và các đồng minh nói chung. Việc các đảng viên Cộng hòa trong Quốc hội Mỹ ngăn chặn dự luật cung cấp viện trợ cho Ukraine, Israel và Đài Loan kéo dài nhiều tháng là một điềm xấu.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các đồng minh sẽ hy vọng rằng, như trong nhiệm kỳ đầu tiên của ông Trump, theo thói thường các thành viên có kiến thức trong chính quyền của ông, bằng cách nào đó sẽ giúp hạn chế thiệt hại. Nhưng một số nhân vật trong &quot;thế giới của Trump&quot; nói rằng các nước NATO không chi 2% GDP cho quốc phòng, thì không nên được bảo vệ bởi cam kết rằng, cuộc tấn công vào một đồng minh là cuộc tấn công vào tất cả. Những người khác đề xuất một NATO &quot;ngủ đông&quot;, trong đó Mỹ rút lực lượng mặt đất khỏi châu Âu trong khi vẫn duy trì chiếc ô hạt nhân. Những ý tưởng như vậy là phi lý.&amp;nbsp; Mỹ không thể bảo vệ các vấn đề quân sự ở phía đông châu Âu mà không bảo vệ các tuyến đường tiếp tế chạy qua tây Âu một cách chậm chạp. Và liệu ông Trump có mạo hiểm một cuộc tấn công hạt nhân nhắm vào các thành phố của Mỹ để giúp đỡ những người châu Âu, những người mà theo thông thường ông ấy sẽ không bảo vệ ?&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các chính phủ châu Âu đang nghĩ đến điều không tưởng. Ngoại trưởng Ba Lan, Radoslaw Sikorski cảnh báo rằng việc không tiếp tục trang bị vũ khí cho Ukraine có thể đẩy các đồng minh vào &quot;chương trình vũ khí hạt nhân của riêng họ&quot;. Các chính trị gia từ Đức đến Hàn Quốc cũng nói những điều tương tự. Những người khác nói về NATO &quot;châu Âu&quot; và thay thế vũ khí hạt nhân của Mỹ bằng vũ khí hạt nhân của Anh và Pháp, mặc dù kho dự trữ kết hợp của Anh và Pháp vẫn ít hơn một phần mười của Nga, và học thuyết của họ để bảo vệ phần còn lại của châu Âu vẫn còn phôi thai. Các đồng minh châu Âu đang chuẩn bị nhận thêm gánh nặng giúp đỡ Ukraine, hy vọng sẽ &quot;chịu đựng được Trump&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Không điều nào trong số này có thể thay thế cho sự răn đe đáng tin cậy của Mỹ. Một thế giới không có sức mạnh của Mỹ, gây nguy hiểm cho Mỹ vì hai lý do: bởi vì những kẻ thù như Nga và Trung Quốc sẽ cảm thấy được khuyến khích, và bởi vì bạn bè sẽ mất niềm tin vào đồng minh cũ của họ. Chủ nghĩa biệt lập &quot;Nước Mỹ trên hết&quot;, thay vì cách ly đất nước, sẽ chỉ phóng đại những rủi ro hạt nhân mà Mỹ phải đối mặt.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Trần H Sa lược dịch từ The Economist. ... ngày 06 tháng 04 năm 2024.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/6672115174729017481'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/6672115174729017481'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/2024/04/hay-coi-chung-mot-gioi-khong-co-suc.html' title='Hãy coi chừng một thế giới không có sức mạnh của Mỹ.'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438.post-8390018804088631352</id><published>2024-04-04T15:19:00.004+07:00</published><updated>2024-04-04T15:25:13.219+07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Biển Đông"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Hoa Kỳ"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Nhật bản."/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Quân sự"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Trung quốc"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Địa Chính Trị"/><title type='text'>Tokyo đàm phán với Manila về việc đưa quân tới Philippines.</title><content type='html'>&lt;div&gt;&lt;b&gt;Việc khai triển có thể diễn ra khi hai nước tăng cường nỗ lực răn đe Trung Quốc ở Biển Đông.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tác giả Demetri Sevastopulo ở Washington...Ngày 04 tháng 04 năm 2024. Theo Financial Times.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tokyo và Manila đã thảo luận về việc khai triển lực lượng Nhật Bản ở Philippines, khi hai nước gần đạt được thỏa thuận về một số hiệp ước an ninh nhằm tăng cường răn đe khu vực chống lại Trung Quốc.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Jose Manuel Romualdez, đại sứ Philippines tại Mỹ,&amp;nbsp; cho biết chính phủ Manila và Tokyo đã gần ký một &quot;thỏa thuận tiếp cận lẫn nhau&quot;, qua đó cũng sẽ cho phép quân đội của họ huấn luyện và tập trận tại các quốc gia của nhau.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ông Romualdez cho biết hai nước đã thảo luận về việc khai triển quân đội trên cơ sở luân phiên - một thỏa thuận tương tự mà theo đó Mỹ duy trì lực lượng quân sự ở Philippines,&amp;nbsp; bất chấp hiến pháp của nước này cấm khai triển quân đội thường trực.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&amp;nbsp;Ông Romualdez nói &quot;Đó là điều mà chúng tôi đã thảo luận trong quá khứ và chúng tôi sẽ tiếp tục xem xét điều đó một lần nữa,&amp;nbsp; như là một phần của sự hợp tác giữa hai nước&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tin tức về các cuộc thảo luận sẽ gửi một thông điệp sắc bén đến Trung Quốc,&amp;nbsp; về việc Mỹ và các đồng minh ngày càng lo lắng như thế nào về hoạt động quân sự của Trung Quốc trong khu vực - cả chung quanh Đài Loan lẫn các khu vực khác ở Biển Đông.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hôm thứ Tư, ông Romualdez phát biểu trước thềm cuộc gặp ba bên Mỹ-Nhật-Philippines mang tính bước ngoặt, mà ở đó vào tuần tới Tổng thống Mỹ Joe Biden sẽ chủ trì cuộc họp với Tổng thống Ferdinand Marcos Jr và Thủ tướng Nhật Bản Fumio Kishida.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ông đại sứ cho biết Manila đang &quot;xem xét mọi khía cạnh trong mối quan hệ của chúng tôi với Nhật Bản và chắc chắn vấn đề ấy là một trong số đó&quot;. Ông hy vọng hai nước sẽ kết thúc &#39;thỏa thuận tiếp cận lẫn nhau&#39;&amp;nbsp; &amp;nbsp;ngay sau hội nghị thượng đỉnh ba bên, sẽ được tổ chức vào ngày 12 tháng 4 tại Washington.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ông Marcos cũng sẽ có cuộc gặp song phương với ông Biden sau một ngày, khi hai nhà lãnh đạo Mỹ và Nhật Bản có hội nghị thượng đỉnh bao gồm bữa tiệc tối long trọng cấp nhà nước tại Tòa Bạch ốc.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Việc khai triển quân đội Nhật Bản ở Đông Nam Á sẽ đánh dấu một bước phát triển to lớn đối với Tokyo và Manila, điều mà cả hai nước đã tăng cường đáng kể hợp tác với Mỹ để chống lại Trung Quốc.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Christopher Johnstone, một chuyên gia về Nhật Bản tại Trung tâm Nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế, cho biết: &quot;Nếu điều đó thành hiện thực, sự hiện diện của các lực lượng Nhật Bản ở Philippines sẽ gửi hai thông điệp mạnh mẽ đến Trung Quốc: rằng một cấu trúc an ninh đa phương, khu vực đang hình thành để đáp trả hành vi muốn thay đổi hiện trạng của Bắc Kinh;&amp;nbsp; và rằng Nhật Bản đã trở thành một nhà cung cấp an ninh được chấp nhận ở Đông Nam Á. Chỉ cách đây vài năm, cả hai sự phát triển này sẽ không thể tưởng tượng được.&quot;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trong vài năm qua, Nhật Bản đã tăng cường đáng kể thế trận quốc phòng của Nhật, bao gồm tăng mạnh chi tiêu quốc phòng và mua tên lửa hành trình Tomahawk do Mỹ sản xuất với tầm bắn có khả năng tấn công các mục tiêu ở Trung Quốc.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tờ Financial Times mới đây đưa tin, vào tuần tới ông Biden và&amp;nbsp; Kishida sẽ tiết lộ sự nâng cấp lớn nhất đối với liên minh quân sự Mỹ-Nhật, kể từ hơn sáu thập kỷ qua.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hoa Kỳ đã bày tỏ lo ngại ngày càng tăng về hoạt động hung hăng của Trung Quốc đối với các tàu của Philippines tại Bãi Cỏ Mây (Second Thomas Shoal), một rạn san hô chìm ở Biển Đông,&amp;nbsp; mà một lần nữa&amp;nbsp; đã trở thành một điểm nóng nguy hiểm trong những tháng gần đây.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Washington và Manila đều chỉ trích mạnh mẽ Trung Quốc vì các hoạt động nguy hiểm - bao gồm nhắm mục tiêu vào các tàu bằng vòi rồng - nhằm gây khó khăn hơn cho Philippines trong việc tiếp tế cho quân đội đóng trên một con tàu được gọi là Sierra Madre, đã bị mắc kẹt ở rạn san hô đó trong 25 năm.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Bất kỳ cuộc tấn công nào vào con tàu, được cố tình bỏ lại trên rạn san hô tranh chấp vào năm 1999, có thể kích hoạt hiệp ước phòng thủ chung Mỹ-Philippines.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một số người quen thuộc với các cuộc thảo luận bên trong chính quyền Biden cho biết, các quan chức ngày càng lo lắng rằng một sự cố tại rạn san hô có thể gây ra một cuộc đối đầu rộng lớn hơn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Phát biểu trước cuộc điện đàm của ông Biden với Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình hôm thứ Ba, một quan chức cấp cao của Mỹ cho biết chính quyền Mỹ ngày càng lo ngại hoạt động của Trung Quốc chung quanh Bãi Cỏ Mây &quot;có thể dẫn chúng ta đến gần hơn với những hậu quả không lường trước được&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ông Romualdez cho biết Mỹ, Philippines và Nhật Bản cũng sắp đạt được một thỏa thuận dẫn đến việc hải quân của họ tham gia tuần tra chung ở Biển Đông. Ông cho biết họ đang hoàn thiện các chi tiết, bao gồm tần suất của các cuộc tuần tra và nơi mà chúng sẽ được tiến hành.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ông đại sứ nói thêm rằng Mỹ và Philippines cũng &quot;rất gần&quot; với việc đạt được một thỏa thuận chia xẻ thông tin tình báo quân sự được gọi là Thỏa thuận Thông tin An ninh Quân sự Chung. &quot;Tôi hy vọng rằng nếu nó không diễn ra trong hội nghị thượng đỉnh này, nó sẽ xảy ra ngay sau đó&quot;, ông nói.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đại sứ quán Nhật Bản tại Washington đã không trả lời ngay lập tức yêu cầu bình luận.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Tác giả Demetri Sevastopulo ở Washington.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Trần H Sa lược dịch từ Financial Times. ... ngày 04 / 04 / 2024.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/8390018804088631352'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/8390018804088631352'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/2024/04/tokyo-am-phan-voi-manila-ve-viec-ua.html' title='Tokyo đàm phán với Manila về việc đưa quân tới Philippines.'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438.post-1258660580784238392</id><published>2024-04-03T06:41:00.002+07:00</published><updated>2024-04-03T06:41:11.617+07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="BÌNH LUẬN"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Hoa Kỳ"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="NATO"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Nga."/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Quân sự"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Ukraine"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Địa Chính Trị"/><title type='text'>Ý nghĩa chiến lược từ việc F-16 của NATO lần đầu tiên bay vào Ukraine.</title><content type='html'>&lt;div&gt;Tác giả Kung Chan...Ngày 02 tháng 04 /2024.... ANBOUND.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Theo báo cáo, lần đầu tiên một máy bay phản lực chiến đấu F-16 cất cánh từ Romania, do một phi công Ukraine lái, đã bay vào không phận Ukraine, hạ cánh xuống một sân bay ở Dãy núi Carpathian, và sau đó bay trở lại căn cứ huấn luyện của Romania. Chuyến bay này đã khiến Ukraine hết sức phấn khích, vì họ coi đó là một biểu tượng đầy ý nghĩa. Sau một thời gian dài đấu tranh, cuối cùng họ cũng có máy bay phản lực chiến đấu của phương Tây, báo hiệu Ukraine sở hữu máy bay quân sự của phương Tây. Ngoài ra, điều giá trị là chuyến bay này cũng xác nhận rằng các phi công Ukraine (mặc dù mới chỉ một) có khả năng làm chủ máy bay phản lực chiến đấu của phương Tây trong thời gian ngắn.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đây là những gì Ukraine muốn truyền đạt.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tất nhiên, cũng còn có những điều mà Ukraine không đề cập nhưng đáng chú ý là: việc chuyển giao vũ khí và thiết bị hiện đại của phương Tây ngụ ý sự tham gia trực tiếp sâu sắc hơn của các Lực lượng quân sự phương Tây trên chiến trường Ukraine. Bởi vì Ukraine chắc chắn không có người nào có khả năng bảo trì tất cả các thiết bị hiện đại như vậy, chỉ có các lực lượng quân sự phương Tây mới có thể cung cấp hỗ trợ chiến trường trực tiếp, từ các khía cạnh kỹ thuật đến các bộ phận, cách xử dụng và bảo trì, tất cả đều đòi hỏi các kỹ thuật viên của quân đội phương Tây làm việc trực tiếp trên chiến trường Ukraine. Điều này cũng đúng không kém, từ tên lửa Storm Shadows đến máy bay không người lái trên biển, và bây giờ là máy bay phản lực chiến đấu F-16.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nói chung, những gì mang lại sự hài lòng cho Tổng thống Ukraine, Volodymyr Zelenskyy không phải là các máy bay phản lực chiến đấu F-16 tấn công một vài mục tiêu của Nga, nhưng ông đã thành công trong việc nhận được sự can dự sâu hơn của NATO và phương Tây, vào tình hình Ukraine. Đây là lý do thực sự tại sao ông Zelenskyy liên tục yêu cầu phương Tây và NATO cung cấp các kỹ thuật tinh vi nhưng lại yêu cầu thiết bị vũ trang với số lượng nhỏ .&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một khi phương Tây và NATO tham gia sâu rộng vào cuộc xung đột ở Ukraine, về mặt lý thuyết, nó có thể phục vụ như một biện pháp răn đe đối với sự xâm lược thêm nữa của Nga&amp;nbsp; và bảo đảm an ninh cho khu trung tâm của Ukraine. Điều này khiến Tổng thống Nga, Vladimir Putin sẽ phải xem xét khả năng kéo NATO tham gia sâu hơn vào cuộc xung đột, và phải xem xét hậu quả của chiến tranh. Tuy nhiên, nếu Putin vẫn tiếp tục tấn công và xoay sở đánh bại cả lực lượng và thiết bị của Ukraine lẫn NATO trên chiến trường Ukraine, nó sẽ đặt ra một quyết định khó khăn cho phương Tây và NATO về cách thức tiến hành. Kết quả thì không chắc chắn, khiến cho nó chắc chắn phải là một quyết định thách thức về mặt chính trị.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Zelenskyy thực sự là một nhà tư tưởng chiến lược đã đạt được thành công trên nhiều phương diện, trong đó có vấn đề liên quan đến máy bay phản lực chiến đấu F-16.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Về tác giả :&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Tác giả Kung Chan là người sáng lập Anbound.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Anbound là một think tank độc lập đa quốc gia. Các đối tác nghiên cứu của Anbound bao gồm các viện nghiên cứu hàng đầu toàn cầu, các tổ chức nghiên cứu nổi tiếng và các phương tiện truyền thông hàng đầu thế giới. Công ty tư vấn Anbound (Bắc Kinh) được thành lập vào năm 1993 và đã phát triển thành một trong những think tank có uy tín tại Trung Quốc, cùng với 7 văn phòng địa phương của Bắc Kinh, Thượng Hải, Thành Đô, Thâm Quyến, Hàng Châu, Trùng Khánh và Urumqi.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Trần H Sa lược dịch từ Anbound ...03/04/2024.&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/1258660580784238392'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/1258660580784238392'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/2024/04/y-nghia-chien-luoc-tu-viec-f-16-cua.html' title='Ý nghĩa chiến lược từ việc F-16 của NATO lần đầu tiên bay vào Ukraine.'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438.post-627634790602540187</id><published>2024-04-02T10:08:00.008+07:00</published><updated>2024-04-02T10:14:09.776+07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="EU"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Hoa Kỳ"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="NATO"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Nga."/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Ukraine"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Địa Chính Trị"/><title type='text'>Putin đang chờ đợi Washington im lặng.</title><content type='html'>&lt;div&gt;&lt;b&gt;Nhà lãnh đạo Nga nhìn thấy cơ hội để thiết lập lại phạm vi ảnh hưởng ở châu Âu.&lt;/b&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tác giả Gideon Rachman...01/04/2024... Theo Financial Times.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Vladimir Putin đang ở Đông Đức, làm việc cho KGB, khi Bức tường Berlin sụp đổ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trong cuốn hồi ký First Person, xuất bản năm 2000, Putin nhớ lại việc yêu cầu một đơn vị Hồng quân gần đó bảo vệ trụ sở KGB ở Dresden. Câu trả lời mà ông nhận được khiến ông bị sốc: &quot;Chúng tôi không thể làm bất cứ điều gì nếu không có mệnh lệnh từ Moscow. Và Moscow thì im lặng&quot;.&amp;nbsp; Putin sau đó nói: &quot;Lúc đó tôi có cảm giác rằng đất nước không còn tồn tại. Rằng nó đã biến mất.&quot;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Những trải nghiệm như thế hình thành nên Putin khi về già. Bài học mà Putin dường như đã rút ra từ năm 1989 là các đế chế vĩ đại có thể sụp đổ vì sự xáo trộn chính trị nội bộ. Sau khi chứng kiến Moscow im lặng, bây giờ Putin có thể hy vọng nhìn thấy Washington im lặng và đến lượt &quot;đế chế Mỹ&quot; sụp đổ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhìn từ Moscow, các khả năng phải trông có vẻ như trêu ngươi. Việc Donald Trump đắc cử nhiệm kỳ tổng thống Mỹ thứ hai, sẽ đặt liên minh phương Tây ở dưới sức ép chưa từng có. Những thay đổi chính sách có thể được khởi xướng bởi Trump -&amp;nbsp; chẳng hạn như rút hoàn toàn hỗ trợ cho Ukraine hoặc Mỹ rút khỏi NATO -&amp;nbsp; đúng là một con đường tiềm năng để Nga đạt được các mục tiêu của nó.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một lộ trình thứ hai, ít được thảo luận hơn, không phụ thuộc vào những thay đổi có ý thức trong chính sách từ Tòa Bạch ốc. Trong kịch bản này, hậu quả của việc Trump đắc cử,&amp;nbsp; sẽ khiến chính phủ và xã hội Mỹ rơi vào tình trạng hỗn loạn. Bận tâm bởi những xung đột nội bộ của chính họ, giới tinh hoa Mỹ sẽ mất ý chí hoặc mất khả năng khai triển sức mạnh trên toàn thế giới.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Giai đoạn hỗn loạn đó có thể không phải kéo dài lâu, để gây ra những hậu quả gây chấn động thế giới. Như ông Putin sau này nhớ lại: &quot;Chúng tôi đã mất niềm tin chỉ trong một khoảnh khắc. Nhưng nó đủ để phá vỡ sự cân bằng lực lượng trên thế giới&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Một giai đoạn &quot;mất niềm tin&quot; do bất ổn sau bầu cử ở Mỹ, có vẻ rất hợp lý. Nếu Trump thắng, ông đã nói rõ rằng ông có ý định tìm cách trả thù những kẻ thù chính trị của mình. Ông đã khuyến khích thảo luận về việc đưa các đảng viên Dân chủ nổi tiếng và thậm chí cả các cựu quan chức trong chính quyền của ông, ra xét xử vì tội phản quốc hoặc tham nhũng. Các mục tiêu bao gồm Joe Biden, Hillary Clinton và Mark Milley, một sĩ quan quân đội cấp cao nhất của Mỹ dưới thời Trump.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Các kế hoạch đang được soạn thảo trong các viện nghiên cứu ủng hộ Trump&amp;nbsp; nhằm thanh trừng hàng ngũ cao cấp của chính phủ Hoa Kỳ. Các quan chức trong Ngũ Giác đài lo ngại rằng Trump coi các cấp cao nhất của quân đội Mỹ là không trung thành, vì họ đã chống lại yêu cầu của ông về việc triển khai quân đội trên đường phố Mỹ. Họ sợ rằng Trump sẽ bổ nhiệm những người độc tài thực sự vào các vị trí hàng đầu trong các cơ quan tình báo và quân đội - và cũng có thể tìm cách biến các cấp bậc thấp hơn của quân đội ủng hộ Maga, chống lại các sĩ quan can đảm ở hàng đầu.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Ngay cả khi Trump thua Biden, vẫn có khả năng cao xảy ra bất ổn chính trị ở Mỹ. Ai có thể tin rằng Trump hoặc những người ủng hộ ông ấy sẽ chấp nhận thất bại? Việc lặp lại cuộc nổi dậy vào ngày 6 tháng 1 năm 2021 dường như hoàn toàn có khả năng -&amp;nbsp; lần này với sự hỗ trợ bổ sung ngay từ các chính trị gia và tòa án ở cấp tiểu bang..&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tất cả những điều này sẽ là một cách khiến cho sự hỗn loạn xảy ra ở Mỹ và cho những gì mà Putin gọi là, &quot;sự tê liệt quyền lực&quot; trong bối cảnh Liên Xô. Một Washington bị tê liệt sau đó sẽ tạo cơ hội cho Moscow và Bắc Kinh.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cơ hội này sẽ diễn ra dưới hình thức nào không thể biết trước. Sự tan rã của đế chế Liên Xô vào năm 1989 chủ yếu được đặc trưng bởi các sự kiện không lường trước và ngẫu nhiên. Nhưng đối với Putin, viễn cảnh đảo ngược sự sỉ nhục năm 1989 và thiết lập lại một số loại phạm vi ảnh hưởng của Nga ở châu Âu, là điều trêu ngươi phải được cảm thấy rất gần.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tuy nhiên, quan điểm của Putin về những gì đã xảy ra vào năm 1989 -&amp;nbsp; và do đó là tham vọng của y cho năm 2025 - bị một điểm mù lớn che khuất. Nguyên nhân của sự sụp đổ đế chế Liên Xô không chỉ đơn giản là sự nhầm lẫn và thất bại về ý chí ở Moscow. Lý do sâu sắc hơn là sự cai trị của Liên Xô đã bị chửi rủa ở Đông Âu. Liên Xô đã gửi xe tăng vào Hungary năm 1956 và Tiệp Khắc năm 1968, để đàn áp bất đồng chính kiến. Quyết định của Mikhail Gorbachev không đè bẹp được khát vọng lần thứ ba của Đông Âu, đó là một lựa chọn đạo đức -&amp;nbsp; không phải là một khoảnh khắc yếu đuối như Putin nhìn thấy.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Đúng là&amp;nbsp; Putin đã đạt được mô hình thống trị tàn bạo cũ của Liên Xô vào năm 2022, khi y phát động cuộc xâm lược toàn diện vào Ukraine. Nhưng thế giới đã thay đổi theo những cách mà y không hiểu. Người Ukraine đã chống trả và phương Tây cung cấp vũ khí cho họ - không giống như năm 1956 và 1968, khi đó Mỹ và các đồng minh đứng sang một bên và không phản đối sự can thiệp của Moscow.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Hệ thống liên minh của Mỹ ở châu Âu dựa trên sự đồng thuận, không giống như khối Liên Xô năm 1989. Theo cụm từ của nhà khoa học chính trị Geir Lundestad, đó là một &quot;đế chế do lời mời&quot;. Trong khi người Ba Lan và Séc mong muốn quân đội Liên Xô rút khỏi vào năm 1989, thì các quốc gia EU sẽ kinh hoàng nếu ngày hôm nay quân đội Mỹ rút lui.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Rất nhiều thứ đã thay đổi kể từ năm 1989, ở Moscow, Washington, Berlin và Warsaw. Nhưng có một điều không đổi là quyết tâm của người châu Âu chống lại sự thống trị của Nga. Các quốc gia EU nhận thức một cách đau đớn về việc họ đã trở nên phụ thuộc vào sức mạnh quân sự của Mỹ như thế nào. Nhưng họ đã quyết tâm làm điều gì đó về sự phụ thuộc ấy.&amp;nbsp;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Có thể Washington sẽ im lặng trong năm tới. Nhưng điều đó không có nghĩa là Moscow sẽ có thể quay ngược thời gian của châu Âu trở lại năm 1988.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Về tác giả :&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Gideon Rachman là trưởng ban bình luận trong chuyên mục đối ngoại của Financial Times từ hồi tháng 7 năm 2006. Ông gia nhập FT sau 15 năm làm việc tại The Economist, bao gồm cả thời gian làm phóng viên nước ngoài tại Brussels, Washington và Bangkok. Mối quan tâm đặc biệt của ông bao gồm chính sách đối ngoại của Mỹ, Liên minh châu Âu và toàn cầu hóa.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Trần H Sa lược dịch từ Financial Times .... 02/04/2024.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/627634790602540187'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/627634790602540187'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/2024/04/putin-ang-cho-oi-washington-im-lang.html' title='Putin đang chờ đợi Washington im lặng.'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author></entry><entry><id>tag:blogger.com,1999:blog-6838489734601826438.post-4103018432795923656</id><published>2024-03-30T09:37:00.002+07:00</published><updated>2024-03-30T09:37:18.577+07:00</updated><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="BÌNH LUẬN"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="EU"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Hoa Kỳ"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Nga."/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Quân sự"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Ukraine"/><category scheme="http://www.blogger.com/atom/ns#" term="Địa Chính Trị"/><title type='text'>Cắt viện trợ của Mỹ sẽ chỉ kéo dài cuộc chiến ở Ukraine.</title><content type='html'>&lt;div&gt;Tác giả Paul Poast....29 Tháng Ba, 2024.... World Politics Review.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Điều gì sẽ xảy ra nếu Mỹ bỏ rơi Ukraine? Các đảng viên Cộng hòa trong Quốc hội dường như quyết tâm không chú ý vào điều đó. Cuối tuần trước, Hạ viện đã thông qua một dự luật chi tiêu lưỡng đảng, nhằm ngăn chặn việc chính phủ bị đóng cửa trong gang tấc. Dự luật đó mang tính lưỡng đảng là điều quá sức đối với một số thành viên của đảng Cọng hòa (GOP), dân biểu Margorie Taylor Greene ngay lập tức kêu gọi loại bỏ Chủ tịch Hạ viện Mike Johnson, một đảng viên Cộng hòa, vì đã táo bạo tìm kiếm phiếu bầu từ đảng Dân chủ để thông qua dự luật này.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cánh MAGA của GOP đã gây ra việc lật đổ Chủ tịch Hạ viện trước đây, Kevin McCarthy, vào tháng 10 vì những lý do tương tự. Công việc của Johnson có lẽ vẫn an toàn vào lúc này. Nhưng mối đe dọa bị loại bỏ có thể khiến ông phải suy nghĩ kỹ trước khi cố gắng thúc đẩy viện trợ bổ sung cho Ukraine, điều mà ông cũng sẽ cần phiếu bầu từ đảng Dân chủ để vượt qua sự phản đối dữ dội từ chính các thành viên cực hữu này của Đảng Cộng hòa.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sự thù địch của họ đối với việc dành ngân sách của Mỹ cho quốc phòng Ukraine, là tiếng vọng tình cảm đối với cựu Tổng thống Donald Trump, ứng cử viên được cho là của GOP trong cuộc bầu cử tổng thống năm nay, và là nhà lãnh đạo đảng Cộng hòa MAGA. Tại một cuộc vận động tranh cử ở Ohio cách đây hai tuần, Trump tuyên bố rằng, thay vì quyên góp viện trợ cho Ukraine, Mỹ nên cho Kyiv vay tiền, theo kiểu nói nước đôi.&amp;nbsp; Ông giải thích &quot;Họ chống lại những ưu thế rất lớn. Nhưng nếu họ làm được, họ sẽ trả lại tiền cho chúng ta.&quot;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Cách tiếp cận đó dường như có một số sức hấp dẫn trong số những người ở Quốc hội trung thành với&amp;nbsp; Trump. Nhưng nếu điều đó xảy ra, các khoản vay này sẽ có lãi suất thấp hoặc không có gì cả, và việc cho vay chỉ dành cho phần tiền mà Kyiv không được xử dụng để mua trực tiếp vũ khí từ các nhà cung cấp vũ khí của Mỹ. Nói cách khác, việc chuyển đổi từ viện trợ sang cho vay sẽ mang tính biểu tượng hơn là thực chất.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Điều đó nói rằng, xét về mặt lịch sử, đề xuất cho vay là một cách nói tốt - hãy nghĩ đến chương trình Lend-Lease trong Thế chiến II, hoặc gói cho vay &quot;Tự do&quot; và &quot;Chiến thắng&quot; mở rộng mà Hoa Kỳ đã xử dụng trong Thế chiến I, để cung cấp hỗ trợ tài chính cho các đồng minh. Nhưng Trump có thể không quan tâm đến việc đi theo bước chân của tổng thống Franklin Delano Roosevelt hoặc Woodrow Wilson, những người đã hành động để khôi phục sự cân bằng quyền lực ở châu Âu và &quot;làm cho thế giới an toàn với nền dân chủ&quot;. Thay vào đó, đề xuất này có thể là một cách khác để ông Trump và các đồng minh GOP của ông báo hiệu rằng, họ muốn Ukraine đàm phán với Nga và chấm dứt chiến tranh.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Theo logic này, viện trợ miễn phí của Mỹ đang giữ cho Ukraine chiến đấu chống lại Nga, vì vậy khiến Kyiv không sẵn sàng theo đuổi một giải pháp đàm phán với Moscow. Do đó, nếu nguồn viện trợ của Mỹ bị cắt đứt, khả năng chiến đấu của Ukraine cũng vậy, với kết quả cuối cùng, ít nhất về mặt lý thuyết, là một giải pháp hòa bình. Đây có thể là lý do tại sao Trump nói rằng, nếu đắc cử, ông sẽ kết thúc chiến tranh &quot;trong vòng một ngày, 24 giờ&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng ngay cả khi mục đích là mang lại hòa bình, hiệu quả thực tế sẽ là kéo dài chiến tranh.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Trước hết, trong khi Mỹ đang cung cấp nhiều viện trợ nhất cho Ukraine, Kyiv vẫn nhận được một lượng viện trợ khá lớn từ châu Âu. Thật vậy, các nước châu Âu hiện đang tích cực khám phá các cơ chế để thúc đẩy việc trực tiếp mua thiết bị quân sự của Liên minh châu Âu, từ việc giải thích một cách sáng tạo các quy tắc tài chính của EU, đến tìm cách vay vốn cần thiết để tài trợ cho cuộc chiến. Điều này có nghĩa là nếu Mỹ cắt viện trợ cho Ukraine, châu Âu có thể sẽ tăng cường hỗ trợ, cho phép Kyiv tiếp tục chiến đấu.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Nhưng điều này cho thấy, ngay cả khi một ông Trump tái đắc cử không muốn tham gia vào cuộc chiến ở Ukraine, ông ta có thể có rất ít lựa chọn. Mặc dù châu Âu sẽ tăng cường hơn nữa, nhưng nó có thể sẽ không đủ để bù đắp hoàn toàn cho việc mất viện trợ của Mỹ. Thay vào đó, khả năng chiến đấu của Ukraine sẽ giảm dần. Cũng nên xem xét rằng Putin trước đây đã nói rõ rằng, y sẽ không tìm cách đàm phán với Ukraine, một phần vì y biết quân đội Ukraine đang cạn kiệt nguồn cung cấp. Vì vậy, thay vì kết thúc chiến sự nhanh chóng, việc cắt viện trợ của Mỹ chỉ đơn giản là khiến Nga phát động một cuộc tấn công mới to lớn hơn. Như Conner Echols của Responsible Statecraft đã viết, &quot;Mặc dù Kyiv có thể vượt qua được sự ngắt quảng tài trợ ngắn ngủi, nhưng ngắt quảng trì hoãn lâu hơn hoặc thậm chí cắt giảm vĩnh viễn, sẽ buộc người Ukraine phải cắt giảm đáng kể các hoạt động quân sự của họ, làm tăng khả năng Nga có thể đảo ngược những thành tựu khó giành được của Ukraine ở miền đông đất nước này&quot;.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Sự phẫn nộ của người dân Mỹ được thúc đẩy bởi tin tức cho thấy dân thường Ukraine chạy trốn khỏi quân đội Nga, trong khi các thành phố của họ bị tàn phá hơn nữa, có thể là vượt quá mức để có thể làm ngơ, ngay cả đối với Trump. Như một nhà phân tích quân sự đã nói, &quot;Những gì được nhìn thấy từ điều này sẽ rất khủng khiếp đối với Trump : màn hình TV sẽ kéo dài trong nhiều tháng chứa đầy hình ảnh các thành phố của Ukraine bị phá hủy vì thiếu hệ thống phòng không của Mỹ&quot;. Trump có thể sẽ nhạy cảm với những lời kêu gọi làm điều gì đó, thậm chí có thể coi đó là cơ hội để đóng vai anh hùng. Hãy xem xét cách thức, mặc dù tuyên bố ông sẽ không làm như vậy, nhưng ông đã cho phép đánh bom các tài sản quân sự của Syria vào năm 2017, sau khi thông tin tình báo và cảnh quay video xuất hiện cho thấy chế độ Assad đã xử dụng vũ khí hóa học chống lại dân thường của chính họ.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Rõ ràng, Mỹ bị đe dọa ở Ukraine nhiều hơn là bị nhìn dưới ánh mắt không tốt. Từ nhu cầu bảo vệ nguồn cung cấp lương thực toàn cầu đến bảo vệ đối tác thương mại lớn nhất của Mỹ, có những lý do tư lợi cho chính nước Mỹ để ủng hộ Ukraine, mà ngay cả những người không quan tâm đến Hiến chương Liên Hiệp Quốc hoặc bảo vệ nền dân chủ, cũng có thể ủng hộ. Nhưng được nhìn thấy ra sao là một vấn đề quan trọng, đặc biệt là đối với một người như Trump, người coi thường vẻ ngoài yếu đuối.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Vì lý do đó, khó có khả năng ông Trump sẽ cắt đứt Ukraine nếu ông tái đắc cử vào tháng 11 tới. Nhưng ngay cả khi ông ta cố gắng, Mỹ rất có thể sẽ bị lôi kéo trở lại, ngay với cả khi Ukraine ở vào vị thế tồi tệ hơn, và cần các biện pháp rõ ràng và tuyệt vọng hơn, bao gồm cả khả năng khai triển các tài sản của Mỹ và NATO.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Tất cả những điều này nhấn mạnh cách thức mà cuộc chiến ở Ukraine trở nên bế tắc do thiếu một giải pháp dễ dàng. Ông Trump có thể nghĩ rằng, ông có thể cắt viện trợ cho Ukraine và chấm dứt chiến tranh trong vòng một ngày. Nhưng chiến tranh phức tạp hơn thế, và các yếu tố thúc đẩy sự tồn tại của chiến tranh là rất đáng lo ngại.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;Về tác giả :&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Paul Poast là phó giáo sư tại Khoa Chính trị học ở Đại học Chicago và là thành viên không thường trú tại Hội đồng Chicago về các vấn đề toàn cầu.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;&lt;div&gt;_ Trần H Sa lược dịch từ World Politics Review. .... 30/3/2024.&lt;/div&gt;&lt;div&gt;&lt;br /&gt;&lt;/div&gt;</content><link rel='edit' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/4103018432795923656'/><link rel='self' type='application/atom+xml' href='http://www.blogger.com/feeds/6838489734601826438/posts/default/4103018432795923656'/><link rel='alternate' type='text/html' href='http://tranhoangsa.blogspot.com/2024/03/cat-vien-tro-cua-my-se-chi-keo-dai-cuoc.html' title='Cắt viện trợ của Mỹ sẽ chỉ kéo dài cuộc chiến ở Ukraine.'/><author><name>Trần HSa</name><uri>http://www.blogger.com/profile/09081433490215800217</uri><email>noreply@blogger.com</email><gd:image rel='http://schemas.google.com/g/2005#thumbnail' width='32' height='31' src='//blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhvRwWbyUsebehqIv_XETi5Lw872sLRqZ42sw9_-iOa_LigFPj_g2-z_TTqQkyMsqwUUQNehPtSHTGo2ezu7p7hXHxuEdnkp1dtRQOz9a1xt2Tx1SpsG7U5NXW_pz9A3g/s113/satns.png'/></author></entry></feed>